Thủ tướng lại… lên đồng!

VOA Tiếng Việt 

Hôm nay – 23 tháng 8 – ngày đầu tiên TP.HCM thực thi phong tỏa nghiêm ngặt theo phương châm mọi người phải ở yên một chỗ. Để thực thi cách ly triệt để giữa người với người, gia đình với gia đình, xã phường với xã phường, hệ thống công quyền đã điều động thêm công an, sử dụng cả quân đội.

Trong bối cảnh như hiện nay, yêu cầu vừa kể có lẽ là giải pháp duy nhất để ngăn ngừa lây nhiễm, giảm bớt thiệt hại nhân mạng nhưng nhìn lại những diễn biến trong vài ngày cuối tuần vừa qua, có thể thấy yêu cầu vừa kể sẽ tạo ra một đợt lây nhiễm mới trên diện rộng và rất khó tránh khỏi tổn thất nặng nề hơn về nhân mạng…

***

Quyết định điều động, sử dụng quân đội, bổ sung thêm công an để bảo đảm thực hiện thành công yêu cầu cách ly nghiêm ngặt được ông Phạm Minh Chính – Thủ tướng Việt Nam đề ra hôm 19 tháng 8, tại cuộc họp giữa chính phủ với lãnh đạo TP.HCM và các tỉnh Đồng Nai, Bình Dương, Long An.

Lần đầu tiên người đứng đầu chính phủ Việt Nam tuyên bố chắc nịch: 312 phường xã ở TP.HCM là 312 “pháo đài”. Quân đội sẽ chủ trì lo lương thực, thực phẩm cho người dân… Ông Phan Văn Giang – Bộ trưởng Quốc phòng tuyên bố: Quân đội đã sẵn sàng tham gia vận chuyển, cung ứng hàng hóa tới tận tay người dân (1)…

Ngay sau đó, lần đầu tiên kể từ 31/5/2021 – ngày chính quyền TP.HCM bắt đầu thực thi biện pháp phong tỏa toàn thành phố này, dân chúng TP.HCM đổ ra đường để mua thực phẩm, dược phẩm và những loại hàng hóa thiết yếu khác trước ngày chính quyền TP.HCM thiết lập… 312 “pháo đài” ở TP.HCM theo yêu cầu của Thủ tướng (2).

Ai cũng biết COVID-19 đang nội sinh, rời khỏi nhà, nhập vào các đám đông trên đường phố, trong siêu thị,… là chấp nhận phơi nhiễm, nguy hiểm cho cả bản thân, gia đình lẫn cộng đồng nhưng dường như thiên hạ không còn lựa chọn nào khác! Không phải tự nhiên mà chỉ đạo của Thủ tướng làm thiên hạ kinh sợ hơn cả sợ… dịch!

***

Từ khi đợt dịch COVID-19 thứ tư bùng phát tại Việt Nam đến nay, Thủ tướng Việt Nam từng lên đồng rất nhiều lần. Lần này cũng vậy…

Sau cuộc họp giữa chính phủ và lãnh đạo TP.HCM, Đồng Nai, Bình Dương, Long An như đã kể, hôm sau – ngày 20/8/2021, tại cuộc họp giữa Tổ Công tác đặc biệt (CTĐB) của chính phủ ở phía Nam với lãnh đạo TP.HCM, ông Võ Minh Lương, Thứ trưởng Quốc phòng còn tái khẳng định: Các Đội CTĐB của quân đội sẽ vừa tuyên truyền, giám sát người dân thực hiện giãn cách, vừa đưa lương thực, thực phẩm, gói an sinh, thuốc điều trị đến từng nhà dân (3)…

Tuy nhiên ngay hôm sau, Phát ngôn viên của chính quyền TP.HCM đính chính: Không phải… quân đội mà Tổ CTĐB của các địa phương sẽ phát tận tay ‘gói hỗ trợ’ cho dân! Đáng lưu ý, hệ thống công quyền sẽ không phát lương thực, thực phẩm cho từng nhà như Thủ tướng tuyên bố. Ngoài các ‘gói hỗ trợ’ cho những trường hợp khó khăn, các Tổ CTĐB sẽ không cho gì cả mà chỉ… đi chợ thay người dân, chăm lo an sinh xã hội cho nhân dân. Khu vực nào thiếu hàng hóa thì sẽ điều xe lưu động tới… bán (4)!

Cần lưu ý thêm là đến giờ này, Thủ tướng Việt Nam vẫn tiếp tục lặp lại yêu cầu mà thực tế đã chứng minh là nguyên nhân khiến số ca bị lây nhiễm ở TP.HCM gia tăng, hệ thống y tế quá tải, nhân viên y tế kiệt sức: Thần tốc xét nghiệm diện rộng, riêng TP.HCM xét nghiệm toàn thành phố trong thời gian giãn cách xã hội để phát hiện sớm nhất các trường hợp F0, kịp thời ngăn chặn lây lan (5)… Trong vòng hai tuần nếu làm không xong, Bộ trưởng Y tế phải chịu trách nhiệm (6)…

Nếu đọc kỹ và đối chiếu các chỉ đạo của Thủ tướng Việt Nam trong vài ngày vừa qua, chắc chắn thiên hạ sẽ hoang mang. Đã… nhanh chóng phát hiện F0, bóc tách nguồn lây khỏi cộng đồng thì tại sao lại còn… điều trị F0 ngay tại xã phường? Khi TP.HCM đang đối diện với khủng hoảng y tế, thiếu trầm trọng cả nhân lực lẫn trang bị, thiết bị y tế,… chính phủ phải liên tục điều động nhân viên y tế, sinh viên trường y từ nhiều địa phương khác lẫn quân y đến hỗ trợ , lấy đâu ra nhân sự để lấy mẫu, xét nghiệm xác định F0?..

Ở Hà Nội, Thủ tướng ở thể… lên đồng nhưng thực trạng dịch dã tại TP.HCM buộc các viên chức hữu trách ở thành phố này phải tỉnh táo hơn. Hôm 21 tháng 8, một Phó Giám đốc Sở Y tế TP.HCM thông báo với báo giới, thành phố này chỉ cố gắng xét nghiệm theo một kế hoạch đã ban hành hôm 15 tháng 8: Kế hoạch 2716 – xét nghiệm có trọng tâm, trọng điểm, không xét nghiệm toàn thành phố (7).

***

Hậu quả của đại dịch tại Việt Nam càng lúc càng trầm trọng không đơn thuần vì COVID-19. Khi Thủ tướng – nhân vật đứng đầu hệ thống hành pháp, đồng thời còn là một trong những nhân vật lãnh đạo hệ thống chính trị – vừa bất tri, vừa bất trí tới mức khó có thể hình dung như thế, chuyện các hệ thống… vào cuộc sẽ chỉ gia tăng mức độ trầm trọng, hậu quả của thảm nạn sẽ càng ngày càng khó lường.

Thủ tướng lại… lên đồng!
VOATIENGVIET.COM

Thủ tướng lại… lên đồng!

Quyết định điều động, sử dụng quân đội, bổ sung thêm công an để bảo đảm thực hiện thành công yêu cầu cách ly nghiêm ngặt được ông Phạm Minh Chính – Thủ tướng Việt Nam đề ra hôm 19 tháng 8…

NGƯỜI VỢ CỦA BÙI GIÁNG 

NGƯỜI VỢ CỦA BÙI GIÁNG 

Vũ Đức Sao Biển

                                          Bùi Giáng và dê tím hoa cà

Tranh Dinh Cuong

Đọc thơ Bùi Giáng, người ta nghĩ ông chỉ có những tình yêu viễn mộng. Ít ai biết ông đã có  một người vợ đẹp và những bài thơ tình hay nhất của ông là dành cho vợ. Người phụ nữ ấy chỉ sống với ông trên đời có 3 năm.

Tháng 7.2012, tôi trở lại thăm quê nhà ông – làng Thanh Châu (xã Duy Châu, Duy Xuyên, Quảng Nam). Ghé thăm nhà thờ tộc Bùi, được người phụ nữ chăm lo hương khói nơi đây cho xem gia phả của tộc. Qua câu chuyện, tôi khẳng định một điều mới mẻ: Nhà thơ Bùi Giáng đã có vợ. Hình tượng của bà và tình thương yêu, tiếc nuối ông dành cho bà là nội dung chủ đạo trong 4 tập thơ của ông: Mưa nguồn, Lá hoa cồn, Ngàn thu rớt hột và Màu hoa trên ngàn (in tại Sài Gòn từ năm 1962 – 1964).

Bà nhớ lại Bùi Giáng được cha mẹ cưới vợ cho năm 1945, khi ông vừa 19 tuổi. Hôn nhân ngày trước thường do cha mẹ đôi bên sắp đặt. Có lẽ, cuộc hôn nhân của Bùi Giáng cũng không đi ra ngoài quy ước đó. Người phụ nữ giữ nhà thờ tộc Bùi xác nhận: “Chị Bùi Giáng về làm dâu nhà ông bà bác tôi (cụ Bùi Thuyên và bà Huỳnh Thị Kiền – cha mẹ ông Bùi Giáng) năm 18 tuổi. Chị là người Duy Xuyên, đẹp lắm, tóc dài da trắng cái chi c ũng đẹp. Tên thật của chị là Vạn Ninh”.

Tất cả thành viên trong gia đình đều quý yêu bà chị dâu trẻ. Ông Bùi Luân – em ruột Bùi Giáng – tỏ lòng quý mến của mình với người chị dâu trong tập thơ Chớp biển của Bùi Giáng in tại Canada năm 1996: “Phải nhận là chị xinh đẹp, cởi mở, vui tính, hồn nhiên… Gương mặt chị, hình ảnh chị đã nổi bật, sáng ngời mãi trong ký ức tôi. Duy có điều bất cứ ai, dù không biết gì nhiều về tướng số, gặp chị là cũng nhận ra ngay: Chị không thể ở lâu với chúng ta trên cõi đời này, dù cõi đời vốn đã ngắn ngủi. Lấy chồng được ba năm, chị đã đột ngột lìa đời lúc mới ngoài hai mươi tuổi… Chị trút hơi thở một cách bình thản”.

Vợ chồng Bùi Giáng được cha mẹ cho một khu vườn đẹp ở làng Trung Phước để lập nghiệp. Trung Phước là thung lũng trù phú ven sông Thu, kế cận mỏ than huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam ngày nay. Làng Trung Phước cách Thanh Châu trên dưới ba chục cây số. Có lẽ cuộc hôn nhân của lứa đôi trẻ trung này giữa miền đất Trung Phước không được êm ấm cho lắm. Ông Bùi Luân viết tiếp: “Chỉ một thời gian ngắn sau ngày cưới, người vợ trẻ đã phải lặn lội từ cái thung lũng ngoạn mục nhất đó, xuôi sông Thu Bồn êm đềm với ngàn dâu xanh ngát, về nhà bố mẹ chồng ở Thanh Châu cách hàng mấy chục cây số. Trên chiếc đò bé nhỏ, chàng trai nói với người vợ trẻ: Nếu em không đổi ý quay về, không bỏ qua chuyện cũ thì tôi sẽ nhảy ra khỏi đò!

Khách xuôi đò tưởng người con trai đùa dọa người vợ mảnh dẻ. Để nguyên quần áo, ngay lập tức anh mình gieo xuống giữa dòng sông Thu. Và bơi theo đò. Để rồi thả trôi theo dòng nước hết chỗ mấy chục cây số đó, tới tận bến nhà”.

“Bỏ qua chuyện cũ” là chuyện gì? Đó là một chuyện hết sức tức cười và trẻ con. Ông Bùi Luân tiết lộ: “Cô con dâu đứng bên bà mẹ chồng sụt sùi: Anh cho con ăn toàn khoai lang và rau luộc. Anh không cho con mua cá mua thịt…”. Thì ra, Bùi Giáng đã… đi trước thời đại chúng ta về chủ trương… ăn chay. Ông hiểu một cách tuyệt đối thế nào đó về ẩm thực dưỡng sinh, nên chỉ thuận cho cô vợ ăn rau cải, củ quả mà không cho phép bà ăn gà, bò – hai món thịt ngon nhất của vùng Trung Phước.

Người vợ qua đời năm 1948 khi Bùi Giáng vắng nhà. Ông Bùi Luân viết tiếp: “Phút lâm chung, chị không thấy mặt chồng… Tôi chỉ biết là anh có mặt vào phút chót của buổi tiễn đưa chị về nơi an nghỉ cuối cùng – anh đứng bên cạnh chiếc quan tài với vành khăn trắng trên đầu”.

Bùi Giáng yêu vợ nhưng vẫn muốn… bỏ nhà đi chơi. Cũng bình thường như bao nhiêu người đàn ông Quảng Nam lãng mạn khi xa vợ, Bùi Giáng có thể gặp gỡ, giao lưu với những người phụ nữ khác và nhận ra họ vượt trội vợ ông về một vài phương diện nào đó. Thế nhưng, tình yêu và nỗi xót xa dành cho người vợ ở quê nhà thì rất đỗi mặn mà, vô cùng tha thiết: “Mình ơi, tôi gọi bằng nhà/Nhà ơi, tôi gọi mình là nhà tôi”.

Hai năm sau cái chết của người vợ trẻ, ông dẫn một bầy dê lên Nông Sơn chăn thả, ngao du qua những đồi núi, suối khe mơ màng để nhớ thương vợ. Hai năm sau đó nữa, ông gửi bầy dê lại cho… chuồn chuồn và châu chấu, bỏ quê nhà đi chơi tiếp. Ở đâu, ông cũng phục hiện những hình ảnh yêu dấu xưa. Bài thơ nhớ vợ có một không khí rất đỗi bi ai, tràn đầy hoài cảm:

Em chết bên bờ lúa
Để lại trên lối mòn
Một dấu chân bước của
Một bàn chân bé con!

Anh qua trời cao nguyên
Nhìn mây buồn bữa nọ
Gió cuồng mưa khóc điên
Trăng cuồng khuya trốn gió.

Mười năm sau xuống ruộng
Đếm lại lúa bờ liền
Máu trong mình mòn ruỗng
Xương trong mình rả riêng.

Anh đi về đô hội
Ngắm phố thị mơ màng
Anh vùi thân trong tội lỗi
Chợt đêm nào, gió bờ nọ bay sang.

Bùi Giáng bỏ cố quận ra đi biền biệt. Ra đi nhưng ông vẫn nhớ, đến tha thiết não nùng. Nhớ nhưng ông không dám trở về bởi nơi nào ở cố quận cũng nhắc ông nghĩ đến tình yêu của người vợ khổ.

Ông gọi bà với nhiều tên gọi khác nhau. Đầu tiên, bà được gọi là “gái trần gian”. Ông có thể gặp gỡ, cười đùa, tán tỉnh cả trăm người phụ nữ khác nhưng lòng ông chỉ yêu và chỉ nhớ mỗi mình bà, đặc biệt những khi ông còn lại một mình, đối mặt với chính tâm thức cô đơn của mình: “Đùa với Tuyết, giỡn với Vân. Một mình nhớ mãi gái trần gian xa. Sương buổi sớm, nắng chiều tà. Trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu?”.

Thứ hai, ông gọi bà là “con mọi nhỏ”. Người Duy Xuyên có lệ thương yêu ai thì gọi người ấy là “con mọi”, “thằng mọi”. Tôi lấy làm tiếc khi có vài người nghiên cứu văn học hiểu nhầm chữ “mọi” trong thơ Bùi Giáng: “Mọi em là mọi sương xuân. Ban sơ núi đỏ chào mừng non xanh”. Thơ ông viết cho “con mọi nhỏ” của mình tràn đầy nỗi thương xót và tình yêu dấu: “Giờ ly biệt, ta xin em đừng khóc. Nào phải không? Lệ chảy có vui gì? Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc. Nước xuôi dòng, ngàn thu hận ra đi”.

Ông phong tặng người vợ của mình – con mọi nhỏ, lên thành mẹ của giang san: “Em thành Mẹ của giang san. Em là thần nữ đoạn trường chở che”. Thơ ông viết cho vợ càng lúc càng trang trọng. Tất cả cái mẫu tính dịu dàng, hồn nhiên, tươi đẹp, đôn hậu toát lên từ con người của bà Bùi Giáng khiến ông cảm phục vợ. Từ một con người cụ thể, mảnh mai, bà vụt trở thành hình tượng cao quý nhất trong lòng ông, trong thơ ông: “Em thuyền quyên ban mưa móc xum xuê. Em rắc gieo khắp xứ sở bốn bề. Suốt địa hạt tình quê hương ba ngõ. Anh quỳ xuống gọi em: Em mọi nhỏ”.

Lắm khi ở phương xa, ông nhớ cố quận. Qua mấy mươi năm, hình ảnh người vợ trẻ, hiền ngoan ấy vẫn sống trong lòng ông. Ông uống trà giữa Sài Gòn mà hình ảnh của bà ngày xưa ở Quảng Nam như hiển hiện trước mắt: “Trung niên thi sĩ uống trà. Thưa em mọi nhỏ, em đà uống chưa?”. Một nửa cuộc đời ông, một nửa trái tim ông dành để nhớ bà.

Vũ Đức Sao Biển

From: Do Tan Hung & KimBằng Nguyễn

HÃY THONG THẢ SỐNG

 

HÃY THONG THẢ SỐNG

TRẦN MỘNG TÚ

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau. Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ. Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

Cả hai người trên có thể đã ngoài 70 tuổi. Lạ thật! Cái tuổi nếu có chết thì cũng đã sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh còn hoảng hốt thế. Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ “Chết” dù chữ đó đến với mình hay với người thân của mình.

Hình như không ai để ý đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nhìn thấy mặt trời mọc (nếu còn để ý đến mặt trời mọc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống mình. Có người vì công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nhìn lên mặt trời. Buổi sáng còn tối đất đã hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vã trở về lúc thành phố đã lên đèn, làm gì nhìn thấy mặt trời. Nhưng mặt trời vẫn nhìn thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của mình lúc nào không biết.

Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nhìn kỹ trong gương, thấy mình trắng tóc. Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi mình, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên mình.

Thật ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy “Cái chết” nó cũng đến tự nhiên như “Cái sống”. Đơn giản, mình phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống.

Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của mình vào Đại Học. Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian vì con chị lúc đó mới lên 3 tuổi. Thượng Đế đã nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời. Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.

Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, thì là lúc chị không đứng được trên đôi chân mình nữa. Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền hòa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của mình.

Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho mình (Mẹ đã nhờ qua người dì gửi hộ). Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật mình, với dòng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hãy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con. Tôi đọc những dòng chữ mà ứa nước mắt.

Tôi nghĩ đến chị với tất cả lòng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết. Khi không thắng được bệnh tật, chị biết hòa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con mình. Chắc “Cái chết” cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời. Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va-li. Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói:“Nếu tôi chết bất thình lình ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho mình.” Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía mãi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ý không? Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.

Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào. Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của mình.

Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ. Thích hỏi nhau ăn gì, uống gì cho trẻ trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết. Họ tìm kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi d dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

Rồi người ta sẽ còn tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh. Gan, ruột, bao tử v.v… sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ. Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.

Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, vì con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu tìm thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già. Theo tôi, ngắm nhìn hình ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi còn cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống. Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong phòng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen. Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng.

Thật ra, chính nhờ “cái chết” cho ta nhận biết là “cái sống” đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.

Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đã tự tìm về cái chết khi họ bắt đầu nhìn thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v… Chắc họ không muốn sống vì thấy mình không còn khả năng hưởng hết vẻ đẹp của “cái sống” nữa. Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, còn phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào. Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, vì chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

Ðời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích.(Thánh Vịnh)

Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước.

Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết thì chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.

Tại sao ta phải cay cú với cái chết? Hãy dùng trí tưởng tượng của mình, thử hình dung ra một thế giới không có cái chết(*)

Chắc lúc đó chúng ta sẽ không còn không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

TRẦN MỘNG TÚ

Têrêsa Ngọc Nga (st)

From: Do Tan Hung & KimBằng Nguyễn

Thấy hình ảnh xếp xe ngay ngắn đẹp quá

Chibi Lipton  Thắc Mắc Công Giáo

Mình nói rất thật lòng, luôn thích đạo Công Giáo. Mà thích là đúng thôi. Ở Nhà Thờ vốn dĩ được trang trí trang nhã lại chả thấy ai chen chúc, không thấy ai xì xụp khấn vái inh ỏi, hương khói ngút ngàn phải sinh ra người đi rút và dập bớt hương cho đỡ khói. Đồ lễ ngập ngụa, hoa lễ ú ụ, vàng mã, tiền bạc dắt lung tung. Ở bãi xe không thấy ai tranh thủ chặt chém. Đã thế xe lại được xếp ngay ngắn đẹp như vẽ tranh. Nhà thờ, cả mấy chục năm sau khuôn viên vẫn gọn gàng hoặc được chăm chút cho đẹp hơn, không hề thấy cảnh ngày càng chật chội bừa bộn bởi những kiot mái tôn xanh, đỏ được dựng lên để làm hàng quán kinh doanh hoặc vì các mục đích khác…

Mình luôn ước giá mình cũng là người Công Giáo. Và chắc chắn không phải ngẫu nhiễn mà cả loài người nô nức mừng vui đón Giáng sinh.

Trong ảnh là cảnh người dân đi lễ Đức Mẹ Măng-đen tít tận Kom Tum xa xôi sắp xếp xe thật gọn gàng, cả con đường dài sạch sẽ, tinh tươm. Nhìn bức ảnh liên tưởng đến Bờ Hồ Hoàn Kiếm giữa trung tâm Thủ Đô ngập rác sau đêm Countdown tưng bừng pháo hoa đầu năm vừa rồi,…..

P/s: Quan sát, ngẫm nghĩ, so sánh & đưa ra quan điểm của mình là cách để mọi người cùng tranh luận để cùng tốt hơn lên dù là bên đời hay bên Đạo. Né tránh, mặc kệ thì không mong có sự thay đổi. Vì vậy mong anh chị và các bạn tranh luận văn minh, đừng văng tục hay xúc phạm các tôn giáo. Tôn giáo nào cũng có mạnh, yếu…và đều cần lắng nghe để hướng đến thiện lành và văn minh. Tại sao Công Giáo làm được mà chúng ta không làm được???

======

Sau khi đăng tút có một bạn inbox thế này. Mọi người cùng đọc để ngẫm nhé. Quá sâu xa…

Em cũng theo đạo Công giáo

Và thấy hình ảnh xếp xe ngay ngắn đẹp quá

Chúng em theo đạo thì thấy những điều này là bình thường, không có chút gì là ấn tượng. Có lẽ chúng em được dạy dỗ từ bé như thế. Nhưng qua lăng kính, cách nhận xét của chị thì em hiểu rõ hơn về cách nhìn đa chiều Đạo Công Giáo.

Còn rất nhiều điều hay mà có lẽ chúng em coi là hiển nhiên với người trong đạo và người ngoài đạo sẽ cảm thấy khó hiểu. Như xếp hàng rước mình thánh, trẻ con từ 3 tuổi đến nhà thờ để dạy dỗ như trường học, trước khi ăn cơm làm dấu, đọc kinh, mời cơm đều được dạy từ nhỏ. Và hay nhất là lễ dành cho tổ tiên vào 2.11 hàng năm, tại ngay các phần mộ mới thật đẹp và ý nghĩa ạ…

+++++++

Một bạn khác còm rất hay: Bổ sung thêm một chút giá trị thực tế nhất của đạo Công Giáo.

Khi mà niềm tin của thế giới bị mất đi với người Việt Nam, nhất là các nước Mỹ-Úc mỗi khi phỏng vấn những cặp đôi bảo lãnh nhau đi định cư thời gian sau này rất khó khăn trong xét duyệt hồ sơ định cư… Nhưng nếu bạn là người Công Giáo thì khi bạn về nước cưới vợ/chồng và theo luật Công Giáo bắt buộc bạn phải làm lễ cưới trong nhà thờ, có linh mục và hai bên gia đình chứng kiến. Lãnh sự quán họ chỉ yêu cầu bạn đưa ra được hình ảnh 2 bạn đón nhận bí tích hôn phối trong nhà thờ có hình linh mục chủ tế ban phép bí tích hôn phối cho bạn là hồ sơ được thông qua ngay mà không cần tra xét thật giả nữa.

Vì sao lại đơn giản vậy? Vì hình ảnh đó là SỰ THẬT, nó không thể mua bằng tiền hoặc thật nhiều tiền.

Đấy là giá trị đích thật của đạo Công Giáo được xác tín trên toàn thế giới.

Cre: Phan Ngọc Minh

CÁI CÒN LẠI và CÁI CÒN THIẾU

May be an image of standing, monument and outdoors

CÁI CÒN LẠI và CÁI CÒN THIẾU

Mạc Văn Trang

Chuyện TP Đà Nẵng phải hoãn đặt tên đường phố mang tên hai giáo sĩ Francisco De Pena và Alexandre De Rhodes do có 12 người ký tên phản đối, đã có nhiều người bàn luận. Tôi đã định không viết gì về chuyện này nữa, nhưng hôm nay lại nhận được một bài viết, của một người, nêu thêm mấy lý do.

Gộp cả lại, mấy người phản đối hoặc chưa đồng tình, vì cho rằng:

– Các vị giáo sĩ này Latinh hóa tiếng Việt nhằm mục đích truyền giáo chứ không nhằm giúp dân Việt Nam có chữ Quốc ngữ (Món quà vô tình, nên không cần cám ơn);

– Các vị giáo sĩ có liên quan đến chuyện Pháp xâm lược Việt Nam, vậy là có tội, sao lại có công (Dù các vị này đã chết hơn 200 năm, trước khi Pháp xâm lược Việt Nam);

– Latinh hóa là xu thế quốc tế vào thế kỷ XVI – XVII, Nhật, Trung quốc, Ấn độ, các nước Ả Rập… cũng tiến hành Latinh hóa chữ viết của họ, chứ đâu chỉ có Việt Nam … (Nhưng xin thưa, họ không thành công, nên nay vẫn dùng chữ riêng của họ, hoặc dùng tiếng Anh);

– Các giáo sĩ này không làm việc Latinh hóa Tiếng việt thì cũng sẽ có người khác làm (Nói vậy, cũng như nói, nếu ông không là bố tôi, mẹ tôi cũng lấy người đàn ông khác và cũng đẻ ra… tôi!);

– Chữ Quốc ngữ là công của nhiều giáo sĩ, chứ đâu chỉ có hai ông này. (Nhưng, thưa, hai ông này có ghi rõ tên tuổi trong những công trình còn lưu giữ đến nay, các ông cũng ghi rõ đã tiếp thu cái gì, làm thêm cái gì, chứ không đạo văn);

– Chữ Quốc ngữ được bảo tồn và phát triển là nhờ công của nhiều người truyền bá, nhất là công người Pháp mở trường dạy chữ quốc ngữ, rồi bao nhiêu phong trào, chữ Quốc ngữ mới phát triển rực rỡ như ngày nay…(Vâng, những người nổi danh từ chữ Quốc ngữ đã được vinh danh rồi: Trương Vĩnh Ký, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn Văn Tố, Phan Khôi… Nhưng hai ông “Tổ nghề” thì lại chưa “đạt yêu cầu”!

Nhân sự kiện này tôi nhớ tới câu nói nổi tiếng của nhà nghiên cứu văn hóa Pháp Edouard Herriot: “Văn hóa là cái còn lại khi ta quên đi tất cả, là cái còn thiếu khi ta đã học tất cả”.

“CÁI CÒN LẠI”… của Francisco De Pena và Alexandre De Rhodes đó chính là CHỮ QUỐC NGỮ toàn dân Việt Nam đang dùng; nó hay, nó đẹp, nó tiện ích ra sao, nên nó mới được bảo tồn và phát triển rực rỡ như ngày nay và chắc là Tiếng ta còn, thì Chữ Quốc ngữ sẽ trường tồn cùng dân Việt.

Nào, bao nhiêu vị được đặt tên đường phố, quảng trường… hỏi mỗi vị ấy có cái gì “CÒN LẠI” có ích cho dân tộc hôm nay? Chắc không nhiều lắm đâu!

Bới móc quá khứ, tội lỗi, cái “xấu” của nhau ra theo con mắt của thời nay thì kinh lắm đấy!

Giá trị Văn hóa, Lịch sử của mỗi Con người – Nhân cách của người ấy, chính là sau khi đã quên đi tất cả, họ CÒN LẠI cái gì CÓ GIÁ TRỊ cho hôm nay và mai sau?

“CÁI CÒN THIẾU” trong câu chuyện phản đối đặt tên đường phố mang tên Francisco De Pena và Alexandre De Rhodes là gì? Là SỰ HỌC HỎI!

Không chỉ 12 vị ký tên phản đối đặt tên đường hai giáo sĩ đâu! Dân ta, nói chung là thế! “Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng”; “Thù muôn đời muôn kiếp không tan”… Khi trong lòng chứa chất đầy thù hận, định kiến “không tan” thì chẳng nhìn ra đâu là chân lý.

Hãy xem NGƯỜI NHẬT.

Người Mỹ đã ném 2 quả bom nguyên tử xuống TP Hiroshima (6/8/1945) và TP Nagasaki (9/8/1945), rồi sau đó Thống tướng Douglas MacArthur Tư lệnh Tối cao Tổng lực lượng Đồng Minh Vùng Tây Nam Thái Bình Dương, lực lượng chủ yếu đánh tan đội quân hùng mạnh của Nhật tại Châu Á – Thái Bình dương, đem quân vào chiếm đóng nước Nhật. Ông ta trực tiếp “bắt” Nhật Bản ký “đầu hàng nhục nhã” ngày 2/9/1945. Rồi ông ta đem 350 ngàn quân chiếm đóng Nhật bản suốt hơn 5 năm (1945 – 1951).

Ông ta đã tha tội chết cho nhà vua Nhật, đáng lẽ là tội phạm chiến tranh đầu sỏ, nhằm “duy trì chế độ phong kiến thối nát”; ông ta xây dựng nên một “Chính phủ bù nhìn, làm tay sai cho Mỹ”; ông ta làm ra một bản Hiến pháp mới “cưỡng bức từ vua quan đến toàn dân nhật phải tuân theo”; ông ta “áp đặt” hàng loạt chính sách tái thiết, phát triển Nhật Bản thành mô hình Tư bản mới… Ông ta đại diện cho đế quốc Mỹ, trực tiếp gây “tội ác tầy trời với Nhật”…

Ông ta còn “mắc nhiều khuyết điểm trầm trọng” nên bị Tổng thống Harry S. Truman triệu hồi về nước ngày 11 tháng 4 năm 1951.

Nhưng điều kỳ lạ là, trong Hồi ký của Kiichi Miyazawa (Thủ tướng Nhật nhiệm kỳ 1991-1993) có đoạn viết:

Ngày 11/4/1951, báo đài đưa tin MacArthur bị miễn chức. Tin này làm người Nhật vô cùng sửng sốt, họ không thể nghĩ tới chuyện Thống tướng MacArthur – người nghiễm nhiên tự cho mình là Thái Thượng Hoàng nước Nhật lại có thể bị bãi miễn dễ dàng bởi một mệnh lệnh của Tổng thống. MacArthur là người nắm quyền lực tối cao ở Nhật. Hàng ngày ông đi làm và về nhà bằng xe cắm quốc kỳ Mỹ. Khi ấy giao thông trên các đường phố xung quanh trụ sở Bộ Tư lệnh SCAP đều bị cấm, quân cảnh Mỹ đứng trên các ngã tư chỉ huy giao thông… Ngày 16/4, MacArthur rời Tokyo về Mỹ. Hôm ấy dân chúng Nhật đứng chật kín suốt hai bên đường từ trụ sở SCAP tới sân bay Haneda. Thủ tướng Nhật cùng toàn thể thành viên Chính phủ ra sân bay tiễn đưa. Tôi đứng sau Bộ trưởng Tài chính, đối diện với chiếc chuyên cơ. MacArthur cùng vợ và con trai lần lượt bắt tay từng quan chức. Khi MacArthur bước lên thang máy bay, một quan chức Nhật bỗng hô to “MacArthur muôn năm !” Thế là tất cả mọi người đều giơ tay hô theo “Muôn năm”…. (Dẫn theo Nguyễn Hải Hoành, http://nghiencuuquocte.org/…/macarthur-nguoi-mo-cua…/).

Người Nhật thế đó. Và nước Nhật đến 1968 đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới và luôn là đồng minh tin cậy của nước Mỹ.

Có phải “CÁI CÒN THIẾU” của người Việt Nam là vẫn chưa học được như người Nhật?

29/11/2019

Mạc Văn Trang

(FB GS Mạc Văn Trang https://www.facebook.com/100013518285955/posts/838444879949447/?d=n )

Trong Cuộc Đời, Điều Gì Mới Là Trân Quý Nhất?

Van Pham is with Kiều Thu 

GÓC SUY GẪM…

Trong Cuộc Đời, Điều Gì Mới Là Trân Quý Nhất?

Điều gì là đáng quý nhất? Có lẽ trong lòng mỗi người chắc hẳn đều có đáp án khác nhau…

***

Có một chàng trai trẻ ngồi ở ghế đá công viên trong tâm trạng chán nản, không ngừng than vắn thở dài. Ông lão ngồi bên thấy vậy liền hỏi:

– “Này chàng trai trẻ, có chuyện gì vậy?”.

Cậu ngước lên nhìn ông lão:

– “Ông ơi, ông thấy cuộc đời điều gì là trân quý nhất?”.

Ông lão cười khẽ, đáp:

– “Những lúc không có tiền thì cảm thấy tiền là trân quý nhất. Những lúc không có nhà thì cảm thấy có được căn nhà là thứ trân quý nhất. Những lúc ốm đau bệnh tật thì cảm thấy sức khỏe là thứ trân quý nhất. Những lúc chia xa thì cảm thấy được ở bên nhau là trân quý nhất!

Con người thường không bao giờ hiểu được rằng rốt cuộc điều gì là trân quý nhất:

Nói đó là tiền tài, nhưng có rất nhiều thứ mà bao nhiêu tiền cũng không mua được.

Nói đó là nhà cao cửa rộng, nhưng một khi nhắm mắt xuôi tay thì cũng phải bỏ lại hết thảy, không mang theo được gì.

Cho nên, những điều trân quý thì thường là vô giá, không thể dùng giá trị mà đo lường được.

Trong cuộc đời này, điều gì là trân quý nhất?

– Thân thể khỏe mạnh là điều trân quý nhất.

– Tình cảm thật lòng là trân quý nhất.

– Có người thân bạn bè bên cạnh, ấy là trân quý nhất.

– Được sống những tháng ngày vui vẻ thảnh thơi, ấy là trân quý nhất…

Bởi vậy, hỡi chàng trai trẻ, hãy cố gắng lên nhé!”.

***

Một đời này, điều gì là đáng quý nhất? Trong lòng mỗi người chắc hẳn đều có đáp án khác nhau. Cũng giống như bạn cảm thấy màu gì đẹp nhất, loài hoa nào đẹp nhất vậy. Đáp án của mỗi người đều không như nhau.

Nhưng dưới những tình huống đặc biệt, thì đại đa số chúng ta đều có chung đáp án, ví như với người sắp chết khát trong sa mạc thì không có gì quý hơn nước uống. Với người sắp chết đói thì thứ trân quý nhất không phải tài sản, mà là thức ăn.

Trước mắt bạn cần gì, thì thứ đó sẽ là điều trân quý trong đời bạn. Nhưng vì thứ cần thiết trong mỗi một giai đoạn của đời người thường thay đổi, không giống nhau. Vì thế, điều mà ta vốn cho là tốt nhất, thì đến một giai đoạn nào đó điều ấy cũng không còn “tốt nhất” như lúc ban đầu…. thay vào đó lại là một thứ khác trân qúy hơn….

Đời người không cần phải cứ mải mê theo đuổi “thứ gì trân quý nhất”, vốn là những thứ hư ảo. Bởi khi tâm ta thay đổi, mọi thứ cũng sẽ theo đó mà đổi thay theo.

Duy chỉ có điều được nói ở trên: – thân thể khỏe mạnh, tình cảm chân thành mới là thứ tốt nhất không bao giờ thay đổi trong suốt cuộc đời.

Vậy nên, hãy trân quý những người thật lòng quan tâm đến bạn… cũng như trân quý mỗi một ngày bình an vui vẻ được sống trên cõi đời này.

“Cảm ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy,

Ta còn một ngày nữa để yêu thương…”

LẮNG NGHE SỰ THINH LẶNG TRONG NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

LẮNG NGHE SỰ THINH LẶNG TRONG NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

 Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Thưa thầy, làm sao con chứng nghiệm được rằng con với vạn vật là một?”  Minh Sư đáp: “Bằng cách lắng nghe.”

Và con phải lắng nghe như thế nào?

Con hãy lắng tai để nghe ngóng mỗi lời thì thầm của vũ trụ.  Khi con nghe thấy chính tiếng nói của con thì con hãy thôi nghe.”

Trò chuyện thiêng liêng:

 Trước khi dịch bệnh, mọi lãnh vực đều đang phát triển, người người mơ về một thế giới tốt đẹp hơn. Ròng rã gần hai năm dịch bệnh, cả thế giới vỡ mộng.  Mọi thứ đảo lộn bởi một con virus cực nhỏ.  Có lẽ lúc này ai cũng có câu trả lời cho riêng mình là: con người có liên hệ cực kỳ mật thiết với nhau.  Nhìn vào đường truyền lây lan theo cấp số nhân từ người sang người, chúng ta nhận thấy con người có tương quan xã hội.  Nói cách khác, chúng ta cần đến nhau để chống lại con virus này.  Một cá nhân, gia đình, một đất nước cũng không thể chống dịch nhanh chóng, nhưng là cả thế giới.

Lúc đang giãn cách xã hội, chúng ta nghe lại câu chuyện trên đây của cha Anthony de Mello.  Đành rằng mỗi người là một cá thể độc lập và vô giá trước mặt Thiên Chúa, nhưng mỗi người không thể sống tách rời với vũ trụ.  Chúng ta cần không khí, cần thức ăn, nước uống và môi trường sống lành mạnh.  Vạn vật vũ trụ từ thuở tạo thiên lập địa, Thiên Chúa đặt trong đó sự hài hòa.  Tiếc là vì lý do nào đó, con người đã, đang làm tổn thương ngôi nhà chung của chúng ta.  Phải chăng đó cũng là lý do nảy sinh con virus Corona khủng khiếp này?  Chúng ta không cần truy tìm nguồn gốc của virus.  Thay vào đó, cùng lắng nghe điều gì đang diễn ra trong môi trường sống hiện nay.

Nhịp sống Sài Gòn (Hà Nội cũng thế) lúc này thay đổi hoàn toàn.  Đường xá vắng người, cửa đóng then cài, phố phường chỉ còn xe cứu thương ngược xuôi.  Bệnh viện mỗi lúc một đông người, khu cách ly cũng tăng, số người F0, F1 cũng lan rộng.  Thử tưởng tượng đứng trước nhà thờ Đức Bà Sài Gòn lúc này, tôi nghe được thứ âm thanh gì?  Ngước lên tượng Đức Mẹ Hòa Bình trước quảng trường, tôi có nghe được lời thì thầm của thành phố phồn vinh ngày nào?  Thử rảo bộ vài con đường phong tỏa, tôi thấy những gì?  Dừng lại bên công viên, còn đâu cảnh người người thể dục, buôn thúng bán bưng, người người xuôi ngược.  Thành phố Sài Gòn đang ngủ, một giấc ngủ trong đói khát, lo lắng và hồi hộp.

Đã có lúc người ta sợ thinh lặng.  Nhất là người trẻ, thinh lặng là chỗ chúng ta phải đối diện với chính mình, với vạn vật và với Thiên Chúa.  Những nhà tâm lý, giáo dục đã cảnh báo về một cuộc sống vội vàng, bạo phát, bạo tàn.  Vì Covid-19, người người phải thu mình vào khung cảnh gia đình.  Thiết tưởng đây là thời gian vàng để mỗi người thử lắng nghe lòng mình.  Chúa đang muốn nói gì với con trong lúc này?  Thử để lòng mình lắng xuống, một mình với Thiên Chúa, với bối cảnh trầm lắng hiện nay, chắc lúc đó: “Con nghe thấy chính tiếng nói của con.”

Theo truyền thống tu đức, lắng nghe thường là hoạt động của con tim, tâm hồn.  Khi đôi tai thanh thản với âm thanh vắng lặng ở bên ngoài, cũng là lúc âm thanh trong tâm hồn lên tiếng.  Đó là chỗ của Chúa Thánh Thần hoạt động.  Ước sao mỗi người quý trọng thời khắc thánh thiêng này với hai lý do:

1.Về mặt tâm lý, chúng ta được thanh thản, thoải mái với tâm hồn bình an.  Không để cho chuyện đời vây bủa.  Tạm gác lại những lo lắng cơm áo gạo tiền, tâm lý tự nhiên cảm thấy khoan khoái, thong dong và nhẹ nhàng.  Từ đó, thể lý cũng được dịp nghỉ ngơi và lấy lại sức.  An nhiên tự tại để tạo trạng thái tâm hồn tĩnh lặng và vô ưu; đóng bớt những thông tin gây hoang mang, buồn phiền, buông bỏ trước những lắng lo về tương lai.  Dĩ nhiên mình phải lo khi kinh tế đang xuống, gia đình bị khó khăn, nhưng bạn lo sầu thì chưa chắc giải quyết được gì hoặc cũng không làm cho người thân hết bệnh…Ngược lại bạn cần bình tâm để thanh thản và tu dưỡng tâm thân, thư thái thay vì ám ảnh trước những cảnh rắc rối quanh mình.

2.Về mặt thiêng liêng, chúng ta có thể gặp được Thiên Chúa trong cầu nguyện.  Nếu ngày thường không có nhiều giờ để tâm đến Chúa, thì ở nhà lúc này lại là cơ hội để nối kết lại với Chúa.  Có khi không cần nói với ai về ước mong gặp gỡ Chúa, nhưng sau khi thinh lặng với Chúa, bạn sẽ tương quan với người khác bằng rất nhiều tình yêu.  Lúc này, ngôi nhà của bạn sẽ có Chúa đồng hành, sẽ được nguồn an ủi thiêng liêng mà chỉ có Thiên Chúa ban tặng. (1)Xác định bậc thang giá trị trong đời / quay lại với những điều cốt yếu. (2) Khám phá ra những điều thú vị trong người khác, bản thân (hoạt động nghệ thuật, dành giờ cho những sở thích lành mạnh), cuộc sống… mà trước giờ mình bận rộn quá nên quên lãng hoặc chưa làm được.

Với hai hoa trái của thinh lặng trên đây, bạn và gia đình sẽ vượt qua lần giãn cách này với nhiều bình an.  Xin đừng sợ thinh lặng, vì trong gia đình, có lúc chuyện trò, vui chơi, ăn uống nghỉ ngơi, thì cũng cần khoảng lặng trong ngày sống.  Thinh lặng không phải là ngủ li bì, nhưng là tỉnh thức trong tĩnh lặng với mình và với Chúa.  Thiên Chúa của chúng ta “không bao giờ ngủ,” bởi “Đấng gìn giữ Ít-ra-en, lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành!” (Tv 121,4).  Nhờ đó cuộc sống mới quân bình, như lời Mẹ Tê-rê-xa Can-cút-ta chia sẻ: “Hoa trái của thinh lặng là cầu nguyện, hoa trái của cầu nguyện là niềm tin, hoa trái của niềm tin là tình yêu, hoa trái của tình yêu là phục vụ, hoa trái của phục vụ là bình an.”  Chúng ta cần bình an và sức khỏe lúc này.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Nguồndongten.net

From: Langthangchieutim

Một nền giáo dục dối trá…

PHẢI KHOE HỌC HÀM HỌC VỊ (GS.TS, PGS.TS, GS.) TRƯỚC TÊN MÌNH LÀ DO MẶC CẢM TỰ TI VỀ TRÌNH ĐỘ, TỰ TI KÉM KIẾN THỨC, LÀ KHÔNG TỰ TIN VÀO BẢN THÂN MÌNH

Trần Mạnh Hảo

Do đã vào thư viện, photocopy được hơn 15 cân luận án tiến sĩ về khoa học xã hội nhân văn, tôi xin khẳng định hầu hết học vị tiến sĩ, học hàm giáo sư ở Việt Nam trong 50 năm qua đều là HỌC VỊ TIẾN SĨ PHONG BÌ, HỌC HÀM GIÁO SƯ PHONG BÌ.

Học vị tiến sĩ, học hàm giáo sư là món để các vị đi dạy kiếm cơm, chứ không phải là vinh dự hay huy chương huân chương mà phải luôn đeo vào tên mình suốt ngày, suốt đời như vậy. Có ông vào phòng ngủ vẫn khoe học hàm học vị với vợ hay người tình thì mới “lên” được.

Ngay cả luận án tiến sĩ của ba ông chủ biên sách giáo khoa là Trần Đình Sử, Nguyễn Minh Thuyết, Đỗ Ngọc Thống… mà tôi đang có trong tay, xin lỗi, cũng chỉ là một bài tập làm văn của một học sinh cấp 4 kéo dài, chẳng có giá trị gì cả. Tôi mà ngồi phản biện luận án tiến sĩ, chắc chắn sẽ cho ba ông này điểm một.

Vậy mà ba ông tiến sĩ dỏm là Trần Đình Sử, Nguyễn Minh Thuyết, Đỗ Ngọc Thống đã đang và sẽ đào tạo ra hàng trăm tiến sĩ dỏm, tiến sĩ đểu, tiến sĩ mua khác, thì than ôi nền giáo dục chỉ còn là nền phản giáo dục mà thôi.

Cái họa học hàm học vị thật mà kiến thức giả, họa giáo sư mua bằng tiền đã đang và sẽ phủ bóng đen lên nền giáo dục vốn không còn một tí sáng sủa. Cái họa mafia giáo sư, mafia giáo dục sẽ giết chết nền văn hóa Việt Nam đang hồi thoi thóp.

Ông GS.TS. Nguyễn Thiện Nhân từng làm bộ trưởng giáo dục, sau lên to hơn làm bí thư Sài Gòn cũng dùng học vị tiến sĩ khai man. Ông Nhân khai là tiến sĩ trường đại học bên Đức, các anh em bên Đức đến trường ấy tìm hiểu, thì không có ai tên là Nguyễn Thiện Nhân từng bảo vệ luận án tiến sĩ thành công ở đây cả. Ông bộ trưởng giáo dục Phùng Xuân Nhạ cũng khai man mình có học vị tiến sĩ nước ngoài. Còn cơ man ông bà làm to khác từng khai man học vị tiến sĩ để làm màu dễ thăng quan tiến chức, hoặc bỏ tiền mua học vị học hàm cho oai, lòe thiên hạ.

Thật là không biết ngượng mới khoe mấy chữ GS, PGS.TS trước tên mình. Ở các nước văn minh ( nước ta chưa văn minh nhá) khi một người bảo vệ xong học vị tiến sĩ, bắt buộc phải công khai luận án tiến sĩ của mình trên internet cho bàn dân thiên hạ phản biện. Đằng này, ở nước ta, khi đã dùng phong bì để mua ( có vị nữ nhi còn dùng cả vốn tự có) học vị tiến sĩ rồi, các đại trí thức thiếu tri thức bèn giấu biến luận án tiến sĩ như mèo giấu …ấy.

Ở miền Nam trước 1975, các học giả uyên bác như cụ Nguyễn Hiến Lê có hàng chục người, chả cần học hàm học vị mà giỏi giang vô cùng tận, viết ra hàng trăm cuốn sách quý giá cho đời. Phạm Công Thiện chưa hết đại học, sang Paris được mời dạy triết ở những đại học danh giá. Ông Thiện đã đập nát học vị tiến sĩ làm ở Bỉ của ông giáo sư Nguyễn Văn Trung chỉ bằng một bài báo.

Chao ôi, nền giáo dục Việt Nam đã sinh ra hệ thống đào tạo chuyên tu, tại chức “ dốt như chuyên tu, ngu như tại chức”, sinh ra trường chuyên lớp chọn,sinh ra khái niệm “hồng hơn chuyên”, sinh ra quy tắc ưu tiên bần cố nông, ưu tiên con cán bộ cao cấp, sinh ra quy tắc “học tài thi lý lịch”…đã khiến giáo dục chỉ là cái chợ trời mua bán bằng tiền.

Tỉnh nào cũng mở trường đào tạo tại chức cho cán bộ mới lớp ba lớp bốn có bằng “đại học phong bì”, có “học vị tiến sĩ phong bì”…thì than ôi giáo dục ơi, ta chào mi vì mi là phản giáo dục mất rồi.

Một nền giáo dục dối trá, lừa bịp như thế, liệu nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam còn tồn tại được bao lâu ?

Sài Gòn ngày 21-8-2021

T.M.H.

HẠNH PHÚC chính là BIẾT ĐỦ

May be an image of sky and ocean

Một hôm sư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng nửa chừng phát hiện củi không đủ, con sẽ làm thế nào?”

Một đệ tử nói: “Con sẽ đi tìm”.

Một đệ tử đáp: “Con đi mượn tạm cho nhanh”.

Một đệ tử khác nói: “Là con, con sẽ đi mua”.

Sư phụ mỉm cười hỏi: “Thế sao các con không đổ bớt nước đi?”.

=> Nếu mình đang mệt mỏi, nghĩa là tham vọng đã nhiều hơn khả năng, nước đã nhiều hơn củi.

Để Hạnh phúc, hoặc là phải đi kiếm củi nhiều hơn, hoặc là đổ bớt nước.

Kiếm củi chưa chắc sẽ có, nhưng nước thì chắc chắn có thể tự đổ bớt được.

HẠNH PHÚC chính là BIẾT ĐỦ. Đạt được nhiều không hẳn là chỗ của hạnh phúc, mà hạnh phúc còn ở chỗ mong muốn ít đi …

Kiêu ngạo, ngu dốt, dẫn tới hàng loạt sai lầm

Kiêu ngạo, ngu dốt, dẫn tới hàng loạt sai lầm

Bởi  AdminTD

Báo Tiếng Dân

Đỗ Ngà

19-8-2021

Không cần làm gì nhiều, chỉ cần nhìn sang các nước đi trước làm gì thì cứ thế làm theo thì chính quyền CS đã tránh được nhiều thiệt hại cho dân và cho nước. Năng lực thì giới hạn mà tính kiêu ngạo thì vô biên nên mọi cái hay của các nước đi trước đều bị phớt lờ và thay vào đó là những chính sách sai lầm. Sai lầm nối tiếp sai lầm là nguyên nhân chính gây ra thảm cảnh cho dân như ngày hôm nay. Các sai lầm có thể kể ra như sau:

Sai lầm thứ nhất, đó là xét nghiệm toàn dân. Với 100 triệu dân thì xét nghiệm toàn dân thế nào được? Nếu xét nghiệm ngàn người mới có một người dương tính thì lãng phí 999 lần xét nghiệm kia để làm gì? Chẳng làm gì cả, nó chỉ tiêu tốn nhân lực ngành y một cách vô ích. Xét nghiệm toàn dân là khối lượng công việc khổng lồ, hệ thống y tế không thể kham nổi nhưng sao lại không tiên liệu được? Người đông, nhân lực ít thì sẽ xảy ra cảnh chen chúc tranh nhau được xét nghiệm, tranh nhau giật mẫu giấy để được xét nghiệm và từ đó covid phát tán ra cộng đồng mạnh hơn nữa. ĐCS đã tiêu tốn nhân lực ngành y chỉ để virus lây lan chứ không thể chống dịch kiểu này được.

Sai lầm thứ nhì, đó là kiểm tra toàn dân. Đủ kiểu giấy thông hành được phịa ra và phịa thêm cái gọi là “kiểm tra di biến động dân cư” đã tạo ra môi trường lây lan tốt. Nếu không kẹt xe, những người đi đường không thể nào gần hơn 2m nên không việc gì phải chặn họ lại. Chỉ cần cấm hoạt động những nơi nào có nguy cơ dồn cục dân chúng, buộc đeo khẩu trang và giữ khoảng cách tại các nơi công cộng là đủ. Với lại mùa dịch, mật độ giao thông cũng thưa hơn ngày thường rất nhiều, nên nếu không chặn họ thì sẽ không có hiện tượng dồn cục dân một chỗ. Như vậy với việc kiểm tra toàn dân nên mới nảy sinh hiện tượng dân bị dồn cục và dịch bệnh phát tán ngoài cộng đồng theo cách này. Với chính sách này, ĐCS đã tiêu tốn nhân lực ngành công an chỉ để giúp virus lây lan chứ không thể ngăn dịch được.

Sai lầm thứ ba, mô hình “3 tại chỗ”. Mô hình 3 tại chỗ hay mô hình “4 tại chỗ” đã tạo nên hiện tượng dồn cục công nhân một chỗ. Hàng loạt xí nghiệp bùng thành ổ dịch phải đóng cửa, nếu không bùng thành ổ dịch thì doanh nghiệp cũng kham không nổi chi phí “3 tại chỗ” mà ngưng sản xuất. Kết quả là hàng loạt chuỗi cung ứng bị đứt gãy, kể cả chuỗi cung ứng hàng thiết yếu. Doanh nghiệp đổ ngã, vận chuyển hàng hóa bị ngăn cấm bởi hàng rào thủ tục chằng chịt, kết quả là dân đói. Mà “đói thì đầu gối phải bò” để kiếm miếng ăn, và đó là lý do dân ra đường, bất tuân giãn cách và từ đó sinh ra nguy cơ lây lan dịch bệnh ngoài cộng đồng.

Sai lầm thứ tư, là bỏ đói toàn dân. Nói là sai lầm là nói nhẹ, chứ thực chất đây là sự khốn nạn, sự vô trách nhiệm. Ngày 15/8, trong một buổi họp trong phòng máy lạnh, ông bộ trưởng LĐ-TB & XH Đào Ngọc Dung đọc báo cáo trên giấy rằng “Hàng chục triệu người dân đã được hỗ trợ”. Còn thực tế thì sao? Dân sợ chết đói phải tháo chạy tán loạn. Họ đi xe máy, đi xe đạp hàng ngàn cây số để tìm kiếm miếng ăn quê nhà bằng rau dại, cá đồng để sống chứ nếu ở lại vùng dịch thì chết đói sao?

Đấy là bằng chứng rõ ràng cho thấy nhà nước đã bỏ đói toàn dân chứ không phải hỗ trợ “hàng chục triệu dân” như ông Đào Ngọc Dung đã nói. Vậy câu hỏi đặt ra là, những sự hỗ trợ trên báo là từ đâu mà có? Đó là những trò phát tiền cứu trợ hạn chế, mục đích là chính quyền tạo hình ảnh quảng bá cho chính sách của đảng. Những người nào không được lên báo thì đói, thế thôi. Chặt đứt chuỗi cung ứng, kết hợp bỏ đói toàn dân thì dân không loạn lên mới lạ? Mà loạn lên thì họ chạy khắp nơi kiếm miếng ăn một cách bất chấp và từ đó bệnh dịch lại có cơ hội lớn phát tán ngoài cộng đồng.

Sai lầm thứ năm, giành lấy vaccine xịn đẩy vaccine đểu cho dân. Đây thật sự là sự khốn nạn tột cùng. Quan chức ưu tiên cho mình và cho con cháu chích Pfizer, doanh nghiệp thân hữu nhập về vaccine Tàu chích cho dân, còn nhân viên công ty chích vaccine Tây, doanh nghiệp thân hữu mượn vaccine xịn của chính quyền, chính những hình ảnh đã nói lên rằng, vaccine Tây vừa xịn vừa thiếu nên dân chen chúc chích ngừa vaccine Tây. Nếu các ông chích Sinopharm và Sinovac và để Pfizer, Moderna và AstraZeneca cho dân thì lấy gì dân có tâm lý tranh giành? Đã gian, đã ích kỷ thì không giấu được dân đâu.

Nếu không xét nghiệm toàn dân, nếu không kiểm tra toàn dân, nếu không bỏ đói toàn dân, nếu các ông chích vaccine Tàu và nhường vaccine xịn cho dân, thì đâu có xảy ra thảm cảnh mất kiểm soát như hôm nay? Xét nghiệm toàn dân và kiểm soát toàn dân là do ngu dốt, bỏ đói toàn dân và giành vaccine xịn của dân là khốn nạn. Ngu dốt, cộng khốn nạn, cộng kiêu ngạo đã đẩy tình hình xã hội Việt Nam ngày một trở nên hỗn loạn như bây giờ.

Ấy vậy mà không nhìn ra, còn mang “tư tưởng Hồ Chí Minh” ra chống dịch nữa chứ?! Vừa kiêu ngạo vừa dốt nát đến tột cùng. Đã vậy, ông Phạm Minh Chính còn đang muốn đổ lỗi cho dân, nói thật cái khốn nạn của CS thực sự là không có giới hạn.

_____

Tham khảo:

https://plo.vn/thoi-su/hang-ngan-nguoi-dan-roi-tphcm-ve-que-deu-buoc-phai-quay-lai-1008297.html

https://dantri.com.vn/an-sinh/bo-truong-dao-ngoc-dung-hang-chuc-trieu-nguoi-dan-da-duoc-ho-tro-20210815182716327.htm

https://tuoitre.vn/dam-dong-chen-nhau-vi-giay-xet-nghiem-covid-19-ban-quan-ly-cho-binh-dien-noi-gi-20210705141850637.htm

https://truongchinhtri.edu.vn/home/hoc-tap-va-lam-theo-loi-bac/van-dung-tu-tuong-ho-chi-minh-ve-dai-doan-ket-trong-phong-chong-dich-covid-19-hien-nay-1259.html

https://vneconomy.vn/thu-tuong-chien-thang-dich-benh-hay-khong-phu-thuoc-vao-long-dan.htm

Great Game nằm ở Hà Nội chứ không phải Kabul

Great Game nằm ở Hà Nội chứ không phải Kabul

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

18-8-2021

Giới thạo tin Việt Nam nói rằng, Hà Nội chuẩn bị rất kỹ lưỡng chuyến thăm Việt Nam của phó tổng thống Mỹ, bà Kamala Harris.

Đây là một chuyến thăm khá đặc biệt trên nhiều khía cạnh. Thứ nhất nó tiếp nối rất sát chuyến thăm của ông chủ Ngũ Giác Đài, tướng  Lloyd Austin.

Thứ hai là bà Harris vốn đã được giao một trách nhiệm nặng nề về di dân từ các quốc gia Trung Mỹ, nay sao lại cáng đáng thêm chuyện châu Á – Thái Bình Dương.

Một suy luận có lý (nhưng chưa chắc đúng) bởi bà đi là do sếp của bà, là ông Biden đi không được. Ông đi không được vì chính trị nội bộ Mỹ chưa dàn xếp xong, từ chuyện Covid tới chuyện cơ sở hạ tầng, luôn bị đảng đối lập bất hợp tác, và ngay cánh cấp tiến của chính đảng Dân chủ cũng chỉ trích.

Giờ lại nổ ra thêm chuyện triệt thoái khỏi Afghanistan, cũng bị chỉ trích.

Nhân đó, Paul Adams, thông tín viên ngoại giao của BBC, trích lời Robert Hannigan, từng làm trùm tình báo Anh quốc, rằng Afghanistan là một nước mà Mỹ không thể bỏ đi được, vì nó là vùng chiến lược, nơi tranh giành nhau của các siêu cường.

Paul Adams nhắc ngay điều mà những người quan tâm đến lịch sử địa chính trị đều đang nghĩ đến trong lúc này, đó là Trò Chơi Lớn (the Great Game).

Great Game là khái niệm được người Anh đề cập để nói đến cuộc cạnh tranh giữa hai đế quốc thế kỷ thứ 19: Đế quốc Anh và Nga.

Vào thời gian đó, khi người Anh đã làm chủ Ấn Độ, người Nga mở rộng đế chế của Sa hoàng xuống phương Nam, chinh phục thành công các tiểu hãn quốc (khanate) vùng Trung Á và trực tiếp đe dọa Ấn Độ. Thế là Great Game mở ra. Cả một dãy Trung Á sang đến tận Ba Tư ở phía Tây và Tây Tạng ở phía Đông, rơi vào những xung đột để tranh giành ảnh hưởng.

Great Game trên danh nghĩa đã kết thúc khi Nga và Anh liên minh với nhau trong thế chiến thứ nhất. Rồi sau đó ít được đề cập đến, nhất là sau cuộc cách mạng cộng sản tại nước Nga năm 1923 và sự thành lập Liên Xô chưa đầy sáu tháng trước đó.

Great Game dường như trở lại sau khi những sư đoàn Soviet xâm lăng Afghanistan. Đối thủ của Liên Xô không phải là đế quốc Anh nữa mà đế quốc Hoa Kỳ, ủng hộ các chiến binh Mujahedeen từ các căn cứ Pakistan chống Liên Xô. Cuộc chiến tốn kém của Moscow đã góp phần làm cho đế quốc Soviet sụp đổ, kết thúc chiến tranh lạnh.

Hơn 20 năm sau, Great Game xuất hiện trở lại ở vùng Trung Á này hay chăng?

Có nhiều lý do để ủng hộ ý kiến của Paul Adams. Thứ nhất, Bắc Kinh đã làm chủ Tây Tạng từ 70 năm qua, và đang có tham vọng phục hồi con đường tơ lụa xưa, xuyên qua vùng Trung Á với cái tên “Vành đai – Con đường”.

Thứ hai, đế quốc Nga đã trở lại, giành lại phần nào ảnh hưởng tại các quốc gia Trung Á thuộc Liên Xô cũ, từng là các tiểu hãn quốc thời mồ ma Nga – Sa hoàng.

Một ngày sau khi quân Taliban tiến vào Kabul, Bắc Kinh lên tiếng nói rằng, họ sẵn sàng hữu nghị với các ông chủ mới của Afghanistan.

Moscow lên tiếng nói rằng, tòa đại sứ của họ vẫn hoạt động bình thường, vì Taliban cam kết giữ an toàn.

Nhưng có những lý do để hoài nghi sự quan tâm của Washington đối với Great Game. Rõ ràng nhất là trong bài diễn văn chiều ngày 18/8/2021 của tổng thống Biden. Ông công nhận rằng, ông tiên liệu sai về bước tiến như chớp của Taliban, nhưng nhất định bảo rằng, Afghanistan không còn quan trọng đối với người Mỹ nữa để mà hy sinh tính mạng binh lính ở đó.

Tara McKelvey, phóng viên BBC tại Washington, ghi nhận rằng, tòa Bạch Ốc dường như sắp xếp việc trình bày của ông Biden chỉ có một mình, công bố hình ảnh ông ngồi một mình trong trại David, và ông cũng nói rằng ông (một mình) chịu trách nhiệm vệ cuộc triệt thoái. Tara McKelvey nhận thấy, bà Harris đang bận bịu một chuyện khác.

Nhìn lại vùng đất Great Game ngày nay, bây giờ không phải là Anh – Nga, hai đế quốc như thời thế kỷ 19, và Mỹ – Xô của thế kỷ 20, mà là có các tay chơi mới. Đó là Iran, Thổ Nhĩ Kỳ ở đầu phía Tây; Pakistan, Ấn Độ án ngữ con đường xuống Ấn Độ Dương; và dĩ nhiên có Trung Quốc, kẻ có tham vọng nhất.

Một suy nghĩ đơn giản là khi Mỹ và đồng minh NATO rút đi, một khoảng trống sẽ tạo ra và Bắc Kinh sẽ nhảy ngay vào đó. Bà Hoa Xuân Oánh, nữ phát ngôn chính phủ Trung Quốc, lên tiếng về chuyện hữu hảo tới đây với chế độ Taliban, dường như củng cố suy nghĩ đơn giản ấy.

Nhưng không đơn giản như thế. Hãy tưởng tượng một phiên bản Islam cứng rắn nhất nằm ngay sát bên vùng Tân Cương theo đạo Hồi mà Bắc Kinh đang ra sức trấn áp! Đó là nước Afghanistan Taliban.

Mối quan hệ lại càng phức tạp hơn nữa khi Taliban vốn xuất phát từ bộ tộc Pashtun, tộc đa số tại Afghanistan, chiếm tỷ lệ lớn trong cư dân vùng Tây Bắc Pakistan. Và bản thân Pakistan lại là một quốc gia hết sức phức tạp, với một chính quyền thế tục, và có nhiều khuynh hướng Hồi giáo cưc đoan khác nhau. Pakistan là một đồng minh của Mỹ thời chiến tranh lạnh, chống lại khuynh hướng thân Liên Xô của Ấn Độ, nhưng là một đồng minh rất khó chơi. Chính trên vùng lãnh thổ các bộ lạc của nước này mà trùm Osama Bin Laden đã trú ẩn, trước khi bị biệt kích Mỹ hạ sát.

Phía Tây Afghanistan là Iran, đại diện hùng mạnh nhất của nhánh Hồi giáo Shia, quốc gia có tiềm lực hạt nhân có thể tác động vào sự cân bằng vùng Trung Đông.

Một đồng minh khác của Mỹ trong vùng cũng rất khó chơi, lại là thành viên của NATO, là Thổ Nhĩ Kỳ, án ngữ đầu mút phía Tây của con đường tơ lụa. Các đơn vị Thổ vẫn còn đang có mặt tại Afghanistan.

Không quá khó để Bắc Kinh nhận ra sự phức tạp của vùng đất Great Game ngày xưa. Con đường tơ lụa trên biển của họ có vẻ dễ dàng hơn, với những quốc gia nhỏ yếu vùng Đông Nam Á. Đây mới chính là Great Game của thế kỷ 21.

Vì thế, hãy trở lại với chuyến đi của bà Harris tới vùng Đông Nam Á nhỏ yếu ấy, với trung tâm là Việt Nam, đang nổi lên như là kẻ chống đối Bắc Kinh mạnh mẽ nhất so với các nước trong vùng.

Các giới chức ngoại giao Việt Nam có vẻ không lo lắng gì về những phát biểu về nhân quyền của chính quyền Biden từ khi ông nhậm chức tới nay, mà vấn đề lớn nhất sẽ bàn với bà Harris tới đây là an ninh, trong đó có cả việc chống đại dịch covid-19, và dĩ nhiên là Biển Đông.

Hà Nội đang nằm ở trọng tâm của Great Game, chứ không phải là Kabul.

Hà Nội là điểm còn sót lại mà Mỹ cần phải củng cố trên cái trục Tokyo – Đài Bắc – Singapore, bức tường vô hình án ngữ phía Đông của tham vọng bá quyền Trung Quốc.