Tự Do cho TNLT Trần Huỳnh Duy Thức

May be an image of 1 person and text that says 'TỰ DO CHO TNLT TRẦN HUỲNH DUY THỨC "TÔI CẦN CÔNG LÝ VÀ NHÀ NƯỚC PHẢI THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT!" LUA "Tôi không LẬT ĐÓ CHÍNH QUYỀN gì cả tôi chỉ CHỐNG CƯỜNG QUYỀN và sẽ còn CHỐNG nó đến khi nào còn THẤY nó"'

Lê Vi

Tôi có thói quen tìm kiếm sự vô lý trong mọi thứ xung quanh mình, có anh bạn mỗi lần gặp mặt thường than túng thiếu trong khi mỗi ngày anh hút hết một gói Marlboro giá khoảng 11 đô Mỹ. Khi tôi nói ông túng thiếu vậy sao ngày nào cũng đốt khơi khơi 11 đô chỉ để rước bệnh vô người chi vậy thì anh bảo “Chứ giờ bỏ hổng được biết làm sao?”

Xưa lúc mới qua đi làm chung với một bà đồng nghiệp da đen, chồng bà ấy làm nghề rửa xe dạo nhưng mượn tiền tậu một chiếc BMW gần 60 ngàn đô rồi đem về trùm mền lại chứ không dám chạy, lần đó xe bả bị hư phải sửa nên bả phải đi nhờ xe tôi, tôi hỏi sao không lấy xe BMW đi cho nó oai thì bả bảo chồng bả không cho bả đụng đến chiếc xe cưng đó, tôi cười và hỏi “Chiếc xe mua chỉ để ngắm thì mua làm gì?”

Hai vợ chồng ông bà bảo trợ cho gia đình tôi ngày xưa là giáo viên về hưu, họ sống giản dị và chi tiêu mọi thứ rất cẩn thận nên chỉ với số tiền hưu ít ỏi mà họ vẫn có thể đi du lịch khắp nơi trên thế giới. Một lần họ đem hình họ chụp ở Miến Điện cho tôi xem, chỉ vào những cái chùa vàng chùa bạc gì gì nơi xứ ấy họ bảo cái xứ này nghèo bởi vì họ xài sang quá, họ đổ quá nhiều tiền vào những nơi như thế này.

Mỗi khi về Việt Nam chơi tôi hay bị người nhà nhắc nhở “…thôi mày đừng chê nữa, làm mất cuộc vui…”. Thực tình là không phải tôi thích chê bai nhưng mỗi khi thấy chuyện gì vô lý mà không nói thì bức rứt khó chịu bởi ở xứ mình sự vô lý hiện diện ở khắp nơi.

Chẳng hạn như mới sáng sớm gặp mặt mấy thằng em tụi nó đã rủ “nhậu đi!”, giờ làm việc mà quán cà phê đông nghẹt người, đến nơi công quyền mới một giờ chiều đã thấy thằng cán bộ mặt đỏ gay vì cữ nhậu giữa trưa, con đường thì nhỏ mà cái lề đường lại quá rộng và không có đường cho xe lăn leo lên leo xuống, mỗi cái cổng chào hoành tráng cho mỗi huyện chẳng biết để làm gì? Đi từ Sài Gòn ra Nha Trang mà đếm không hết mấy cái tượng đài với cổng chào luôn, ủy ban nhân dân một toà nhà vĩ đại thì đảng uỷ cũng một toà vĩ đại không kém, thác Cam Ly lại chỉ có toàn nước cống và nước đái ngựa hôi rình, chợ Đà Lạt thì ngập ngụa rác, xuống tắm biển thì mới vừa lặn xuống trồi lên đã vướng cái bịt ni lông ở trên đầu…

Còn nhiều lắm, ở đâu cũng có sự vô lý nhưng ở xứ mình thì nó nhan nhản xung quanh ta, nó hiện diện ở tất cả các ngành trọng yếu của đất nước từ giáo dục, y tế, tư pháp, lập pháp, hành pháp, công an, quân đội, du lịch, thể thao…nói chung là nhiều lắm. Một con người mà cứ ôm khư khư những điều vô lý thì cuộc đời con ngưòi đó khó mà khá lên được, một dân tộc mà mãi bám víu vào những điều vô lý thì dân tộc đó khó có thể bằng bạn bằng bè, một đất nước mà nhìn đâu cũng thấy đầy sự vô lý thì đất nước đó khó thoát phận tiểu nhược nghèo hèn.

Một chính quyền mà không dẹp bỏ được những điều vô lý là một chính quyền không chính danh, một chính quyền mà dung dưỡng những điều vô lý chỉ với mục đích duy trì quyền lực thì chính quyền đó là thứ chính quyền vô đạo không xứng đáng được tồn tại. Công an nhân dân mà hợp tác với côn đồ đi liệng cứt vào nhà dân là vô lý, quân đội nhân dân mà đi ra hỗ trợ doanh nghiệp cướp đất của dân là vô lý, nhân tài của đất nước đã không được trọng dụng lại còn bị giam cầm oan ức là vô lý, hạng dốt nát tham lam mà nhảy lên làm quan với lương ba cọc ba đồng nhưng thằng nào cũng sở hữu biệt phủ lầu đài là một điều hết sức vô lý không tài nào hiểu được.

Thấy điều vô lý mà không lên tiếng thì xứng đáng được hít khói bụi khi đi ra đường, bị bỏ mặc cho chết trong phòng cấp cứu nếu không có tiền, bị tra tấn khi phải nín tiêu nín tiểu khi không có toilet, bị hành xác khi kẹt xe, bị đè đầu móc bóp khi qua hải quan, bị chặn xe làm tiền khi lưu thông trên đường, bị đánh đập đến chết khi vào đồn công an…

Thấy điều vô lý mà không lên tiếng để thay đổi nó thì sẽ sống chung với những điều vô lý như cái anh chàng nói ở đầu bài lúc nào cũng ca bài ca túng thiếu trong lúc miệng phì phèo thuốc lá và ho sù sụ, thế thôi.

Đất nước nào cũng cần người tài ra lãnh đạo để phát triển nhưng ở VN lại giam cầm người tài là một điều hết sức vô lý cần phải lên tiếng.

Free Trần Huỳnh Duy Thức

Fb Thuc Tran

Lăng tẩm và câu chuyện thây ma biết ăn

Lăng tẩm và câu chuyện thây ma biết ăn

Bởi  AdminTD

 Đỗ Ngà

15-9-2021

Các vị vua với quyền lực bao trùm khi còn sống, tuy nhiên khi chết đi thì hầu hết trong họ đều bị người đời sau lãng quên. Công trình kiến trúc trường tồn là một dấu ấn làm cho người đời sau phải nhớ đến một vị hoàng đế. Công trình kiến trúc trường tồn là loại công trình dốc cạn sức dân mới có thể xây dựng được. Mà để ép toàn dân bỏ sức bỏ mạng ra xây công trình thì phải bạo chúa mới có thể làm được điều đó. Đó là lý do tại sao lăng mộ thường gắn liền với tên tuổi bạo chúa là vậy.

Lăng mộ cho bạo chúa thường phải là công trình kiến trúc vĩ đại có thể trường tồn để giữ tên tuổi và giữ xác các vị vua không mai một, Kim tự Tháp hay mộ Tần Thủy Hoàng đều tồn tại hàng ngàn năm. Cái vĩ đại của lăng mộ thể hiện quyền uy của người chết, cái vững chắc công trình nhằm mục đích là để trường tồn.

Từ khi chế độ dân chủ thay thế phong kiến, thì mốt xây lăng tẩm cũng cáo chung theo cái thể chế lỗi thời đó. Tuy nhiên khi nhà nước CS – một loại Phong Kiến trá hình xuất hiện thì phong trào xây lăng tẩm đã “đội mồ sống dậy”. Từ thời Tần Thủy Hoàng đến thời Tào Tháo ngót 5 thế kỷ mới lại xuất hiện lăng tẩm thì giờ đây thời đại CS lăng tẩm nổi lên như nấm. Lenin, Stalin, Kim Il Sung, Mao, Hồ Chí Minh… vv đều là các bạo chúa khét tiếng và tất cả đều đã nằm trong lăng to mộ lớn.

Lăng tẩm được xem là một loại lâu đài cho người chết, nên những kẻ tham quyền, háo danh rất thích. Mà nói đến tham quyền và háo danh thì không ai bằng bạo chúa. Đến thành thây ma cũng “phải nằm trong lâu đài mới chịu” thì có thể nói đó là tột cùng của bệnh háo danh. Trí tuệ thì CS không có, đạo đức thì CS không có, tuy nhiên tính háo danh thì có thừa. Háo danh đến mức mà đến chết vẫn háo thì trong ĐCS nhiều như rươi. Và đó là lý do tại sao lăng tẩm cho quan chức mọc như nấm mưa: lăng Võ Nguyên Giáp, lăng Trần Đại Quang, và bây giờ là lăng của Phùng Quang Thanh rồi còn nữa và còn nữa… Để có những lăng mộ ấy, thì người dân Việt Nam phải làm bán mạng nhưng vẫn thiếu ăn.

Rồi đây lịch sử Việt Nam sẽ ghi lại thời CS là thời mà bệnh háo danh lên đến cực độ, bọn quan tham bòn rút tiền dân xây lăng to mộ khủng. Thời CS, thời đại mà thây ma biết cướp phần ăn hàng triệu người sống.

Loạn ngôn !

Loạn ngôn !

Lm. Anmai, CSsR

Còn nhớ Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Ephêsô:
“Anh em đừng bao giờ thốt ra những lời độc địa, nhưng nếu cần, hãy nói những lời tốt đẹp, để xây dựng và làm ích cho người nghe. Anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc. Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô” (Ep 4,29-32)

Công – dung – ngôn – hạnh là những đức tính không chỉ dành cho nữ giới dẫu ta nghe nói có vẻ cho nữ giới. Thế nhưng rồi, khi đã làm người và nhất là là người thì bất cứ ai cũng thật cẩn trọng về phát ngôn của mình.

Lời phát ngôn của mỗi người, tùy vào vị trí của mình sẽ lan tỏa, sẽ ảnh hưởng đến tùy mức độ, tùy vị thế của người đó. Thế nhưng rồi, dù bất cứ một ai, khi phát ngôn sẽ làm ảnh hưởng đến những người nghe dù bất cứ người đó là ai.

Nhiều ngày tháng qua, ta thấy có những người loạn ngôn. Ta thấy những phát biểu, những câu từ của họ xem chừng là chướng tai gai mắt vì như họ nói mà không biết họ nói cái gì.

Những ngày gần đây, cộng đồng lại được nghe một người đem đạo Công Giáo ra để cười đùa với câu chuyện quá tục tằn về chuyện giải tội. Người nói cười hả hê đắc thắng như là đắc thắng với bao nhiêu chuyện mà người đó đã làm và sẽ làm.
Nhưng không, có thể đụng đến bất cứ ai nhưng đến tôn giáo là điều cấm kỵ. Loạn ngôn phát ra từ người này đã để lại biết bao nhiêu bức xúc, phẫn nộ trong cộng đồng. Dĩ nhiên chuyện bức xúc và phẫn nộ là bộc lộ tâm lý hết sức bình thường của người bình thường. Chỉ có những người nào đó khác thường mới có thể im lặng hay ủng hộ hay thỏa hiệp với cung cách loạn ngôn của con người đó.

Thế nhưng rồi, ta hãy hết sức bình tĩnh vì lẽ công mãi mãi vẫn là công và quạ mãi mãi vẫn là quạ.

Văn là người mà ! Từ xưa đến giờ ai ai cũng biết vậy để rồi khởi đi từ ngôn từ, từ giọng nói của ai đó ta có thể biết được tâm trạng, tâm tính và tính cách của người đó.
Ở đời ! Ai dám nói mình trong sạch, ai dám nói mình sạch tội để đi xét đoán và bươi móc người khác : “Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi”. (Ga 8, 7)
Và ta nên nhớ trong thư của Thánh Giacôbê tông đồ : “Chỉ có một Đấng ra Lề Luật và xét xử, đó là Đấng có quyền cứu thoát và tiêu diệt. Còn anh là ai mà dám xét đoán người thân cận?”

Với tất cả những điều đó, ta thấy chỉ có một mình Thiên Chúa là Đấng thấu suốt tâm can của con người mới có quyền xét xử con người mà thôi.

Tiếc thay nhiều người trong cuộc sống tự cho mình là có quyền trên người khác để xét xử, để moi móc, để thóa mạ người khác. Phải nói là thương cho thể loại người như vậy. Ta có thể nói họ là những người vô minh và nhất là không biết mình là ai.
Ngày nay, ở cái thời đại bùng nổ truyền thông, ta thấy mạnh người người nói, mạnh nhà nhà nói và họ không biết lời đó mang lại sự hiệp nhất yêu thương hay gây chia rẽ. Cứ thích là cho lên mạng những lời bất chấp để gây tổn thương cho người khác. Và tiếc thay là nhiều người khác không xem xét cũng như không cân nhắc mà hùa theo những loạn ngôn ấy.

Ta thấy một người nữ như đang gây sóng gió hay bão trên mạng. Bình tĩnh và hết sức bình tĩnh vì ta cũng chưa hiểu được những gì đàng sau lưng của người nữ đó. Có khi cũng là chiêu trò để kéo sức hút về mình để làm cho nhiều người quên đi mình là ai cũng như quên đi những điều cần thiết trong đời mình.

Hiện tại, giây phút này là giây phút mà ta cần nhìn lại mình, cần phải sám hối vì cái chết có thể đến với ta bất cứ điều gì.

Và với những loạn ngôn mà ta nghe được như là lời nhắc nhở ta để ta hết sức cẩn trọng khi nói ra bất cứ lời nào. Không cân nhắc, không suy nghĩ, không lựa lời thì ta cũng sẽ đi theo vết xe đổ của những loạn ngôn của con người đang cuồn cuộn như thế này.
Nên nhớ ở đời không ai thoát khỏi quy luật nhân quả. Thế thì những lời mình nói, những việc mình làm trước tiên phản tĩnh về con người của mình cũng như sẽ là những lời tự kết án mình.

Ta cũng chả cân phải đao to búa lớn, cũng chả cần phải thóa mạ những kẻ loạn ngôn. Những người đó không sớm thì muộn cũng phải lãnh tất cả những lời mình nói và những việc mình làm. Phần chúng ta, chuyện cần nhất đó chính là sự bình an trong tâm hồn.

Để được như thế, ta cần có sự bình an ngay trong tâm hồn của ta.
Ngày còn bé, Mẹ tôi vẫn dạy chúng tôi : “Ngậm máu phun người là dơ miệng mình”. Lời của Bà vẫn còn đó để tôi, chúng tôi không bao giờ nói ra những lời độc địa hay làm gì đó hại ai.

Cũng tương tự ý nghĩa lời dạy đó : “Bạn đừng lấy bùn ném vào người khác vì đôi khi không trúng người khác mà tay bạn đã bẩn”.

Vâng ! Với tất cả tâm tình, ta được mời gọi hãy chọn cung cách sống sao để được bình an. Tưởng nghĩ trước hết để được bình an đó là ta phải có tâm an và nhất là cái miệng cũng phải an. Nghĩa là ta xin Chúa cho ta đừng bao giờ thốt ra lời độc địa, thóa mạ hay mạt sát bất cứ ai.

Ngày đầu tháng 9 năm 2021

Lm. Anmai, CSsR
ảnh: trên mạng

NGƯỜI LÍNH MIỀN BẮC CÓ “ĐÁNH THUÊ” KHÔNG?

 Tôi Yêu Miền Nam

NGƯỜI LÍNH MIỀN BẮC CÓ “ĐÁNH THUÊ” KHÔNG?

Trần Trung Đạo

Các bạn trẻ tại Việt Nam nghe ba chữ “lính đánh thuê” từ khi mới tập đọc nhưng chắc không hiểu rõ định nghĩa quốc tế của ba chữ này.

Theo Nghị định thư (Protocol) 1977 được Liên Hiệp Quốc công bố ngày 8 tháng 6 năm 1977 để đính kèm theo Công Ước Geneva quy định các nguyên tắc hành xử trong một xung đột võ trang ra đời năm 1949, những điểm căn bản định nghĩa lính đánh thuê (mercenary) gồm (1) không thuộc quân đội chính thức của chính phủ, (2) được tuyển dụng tại địa phương hay nước ngoài để tham gia một cuộc xung đột võ trang chỉ vì ước muốn riêng tư và được hứa đền bù cao hơn một người lính cùng cấp trong lực lượng võ trang của chính phủ mướn người đó, (3) không phải thành viên hay đang cư ngụ trên lãnh thổ được kiểm soát bởi chính phủ.

Theo định nghĩa trong Nghị định thư 1977, người lính miền Nam không đánh thuê cho ai cả mà chỉ chiến đấu trong một cuộc chiến tranh tự vệ trên mảnh đất mà chính họ chọn làm quê hương và nhiều trong số họ đã chết trên mảnh đất đó.

Nếu gọi quân đội Việt Nam Cộng Hòa là lính đánh thuê cho Mỹ vì Mỹ trang bị vũ khí, tài trợ là không đúng với các định nghĩa quốc tế cũng như thực tế chiến tranh.

Trong Thế chiến Thứ hai, phần lớn trong khoảng 60 quốc gia trực tiếp hay gián tiếp đứng về phía đồng minh, trong đó có Liên Sô và đã nhận vũ khí của Mỹ qua đạo luật Lend-Lease Act nhưng không ai gọi họ là “lính đánh thuê” vì họ có kẻ đối đầu chung là Khối trục. Tương tự, từ khi bắt đầu cuộc chiến cho đến khi Hiệp định Paris ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973, quyền lợi và mục đích chiến lược của Mỹ và VNCH giống nhau là ngăn chận làn sóng CS tràn xuống phía Nam Việt Nam. Sau khi Mỹ thay đổi trục chiến lược bằng việc thỏa hiệp với Trung Cộng, VNCH phải chiến đấu trong cô đơn và cô thế.

Nói rộng hơn, ngoại trừ các hoạt động gián điệp mà bất cứ cuộc chiến tranh lớn nào cũng có, Việt Nam Cộng Hòa không chủ trương đánh chiếm miền Bắc. Nếu CS miền Bắc, tính luôn các thành phần CS cài lại ở miền Nam sau 1954, để yên cho miền Nam ổn định và phát triển về mọi lãnh vực thì đã không có gì xảy ra.

Nếu áp đụng Nghị định thư 1977 trong Công Ước Geneva 1949, câu hỏi “Người lính miền Bắc có đánh thuê không?” lại có vẻ thích hợp hơn và đáng phân tích hơn.

Những người lính miền Bắc thỏa mãn các điều kiện căn bản của định nghĩa “lính đánh thuê” vì (1) “không thuộc quân đội chính thức” mà là các thành phần khủng bố, xâm lược, được lén lút đưa vào Việt Nam Cộng Hòa từ một quốc gia khác, trong trường hợp này là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH), (2) vô thừa nhận, đảng CSVN có một thời không thừa nhận những thanh niên nói giọng Hà Nội, Nghệ An, Hà Tỉnh, Cao Bằng v.v.. bị quân đội VNCH bắt được là từ miền Bắc mà cho họ là “nhân dân miền Nam tự đứng dậy”, (3) chỉ phục vụ cho quyền lợi của những kẻ trả lương và cung cấp vũ khí trong đó gồm đảng CSVN, Liên Sô và Trung Cộng.

Không chỉ rút ra từ Công ước Geneva mà từ cấp cao nhất của đảng CSVN cho đến cấp cao nhất của nhà nước VNDCCH đều thừa nhận “lính miền bắc là lính đánh thuê”.

Lấy các phát biểu của Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng và Nguyễn Mạnh Cầm để chứng minh.

Về phía đảng, Lê Duẩn, Tổng bí thư đảng CSVN thừa nhận quân đội CSVN là quân đội đánh thuê.

Nhân dịp “40 năm ngày ký Hiệp định Paris về Việt Nam”, Nguyễn Mạnh Cầm, nguyên Bộ trưởng Ngoại Giao CSVN, khi trả lời phóng viên Tuần Việt Nam đã nhắc lại câu nói của Lê Duẩn: “Ta đánh là đánh cả cho Trung Quốc, cho Liên Xô!”.

Để công bằng và trung thực cho câu nói của Lê Duẩn, xin lưu ý, một số tài liệu khi viết lại đã cố tình bỏ chữ “cả” để vạch ra bộ mặt đánh thuê của CSVN là “đánh cho Trung Quốc và Liên Sô”. Thật ra, trong câu đó có chữ “cả” nữa, nhưng “cả” gồm những ai, xin đọc tiếp.

Câu trả lời của Lê Duẩn có thể phân tích đầy đủ hơn gồm “cho ta”, “cho Trung Quốc” và “cho Liên Sô”:

(1) Quân đội CS miền Bắc “đánh cho ta” nhằm CS hóa toàn cõi Việt Nam. Nếu theo dõi dòng lịch sử đảng CS từ thập niên 1920 khi Hồ Chí Minh nước mắt chảy dài đọc “Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của Lenin viết ngày 5 tháng 6, 1920 cho đến hôm nay rồi đem so sánh giữa thực tế đất nước qua cách sống như vua chúa của tập đoàn cai trị CS bên cạnh những mái tranh nghèo của hơn 90 triệu dân còn lại, sẽ thấy “ta” trong câu của Lê Duẩn là đảng CSVN chứ không phải toàn dân Việt Nam.

(2) Quân đội CS miền Bắc đánh thuê cho Trung Cộng để bảo vệ vùng an toàn phía nam quan trọng của Trung Quốc và cửa ngõ ra Biển Đông. Chính sách bành trướng nhanh chóng của Tập Cận Bình ngày nay một phần do quan điểm Trung Quốc và Việt Nam như anh với em, như môi với răng, như nước với sữa mà CSVN đã lặp đi lặp lại từ lâu.

Nếu CSVN biết cứng rắn như Philippines hay kiên quyết như Bắc Hàn thì dù không chận đứng hẳn ít ra đã làm họ Tập chậm chân chứ không có những căn cứ, những phi trường quân sự trên đảo Chữ Thập của Việt Nam như ngày nay.

(3) Quân đội CS miền Bắc đánh thuê cho Liên Sô để giảm áp lực của Mỹ bằng một mặt trận nóng trong Chiến Tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Sô. Giới lãnh đạo CS Liên Sô biết không sớm thì muộn Liên Sô sẽ nguy khốn nếu không làm chậm cuộc chạy đua võ trang với Mỹ.

Về phía chính phủ CS, Phạm Văn Đồng, thủ tướng CSVN, cũng thừa nhận quân đội CS đánh thuê cho Trung Cộng.

Đoạn đối thoại dưới đây giữa Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng trích trong tác phẩm On China của Henry Kissinger. Chu Ân Lai nói với Phạm Văn Đồng: “Trong một thời gian dài, Trung Quốc bị Mỹ bao vây. Bây giờ Liên Xô bao vây Trung Quốc, ngoại trừ phần Việt Nam.” Phạm Văn Đồng cam kết: “Chúng tôi càng quyết tâm để đánh bại đế quốc Mỹ bất cứ nơi nào trên lãnh thổ Việt Nam.” Chu Ân Lai thỏa mãn: “Đó chính là lý do chúng tôi ủng hộ các đồng chí.”

Như vậy, cả đại diện cho đảng và nhà nước CS đều thừa nhận những người lính từ Bắc Việt và các thành phần cài lại ở miền Nam đều là lính đánh thuê, đúng theo tinh thần của Công ước Geneva 1949.

Quan điểm Mao Trạch Đông về chiến tranh tại Việt Nam phù hợp với cách giải thích của Lê Duẩn. Theo đó, giống như trong chiến tranh Triều Tiên, là tạo một vùng độn trong biên giới phía nam Trung Quốc. Để thực hiện chủ trương này, Trung Cộng đã chi dụng gần như hầu hết võ khí, đạn được cho CSVN. Trung Cộng là mẹ đỡ đầu của các chính sách và chiến lược chiến tranh của đảng CSVN từ 1949 đến 1954.

Giai đoạn đầu của chiến tranh, Mao chỉ muốn miền Bắc là phên giậu và thỏa mãn sau khi đạt được mục đích đó.

Theo nghiên cứu của Chen Jian trong China’s Involvement in the Vietnam War, 1964-69, Bành Đức Hoài, 24 tháng 12, 1955 thông báo cho Võ Nguyên Giáp biết các đoàn cố vấn quân sự Trung Cộng sẽ rút về nước hết vào tháng 3, 1956. Tuy nhiên khi chiến tranh leo thang, Trung Cộng cảm thấy vùng an toàn phía nam lần nữa bị đe dọa nên đổi ý và gia tăng viện trợ cho CSVN cho đến khi chấm dứt chiến tranh.

Quan điểm Liên Sô về chiến tranh Việt Nam xác định chủ trương mướn người Việt đánh người Mỹ.

Mặc dù trước đó tỏ ra lạnh nhạt trong nhưng khi cuộc chiến leo thang, Liên Sô từng bước trở thành phe có lợi trong chiến tranh tại Việt Nam. Liên Sô vượt qua cả Trung Cộng trong việc cung cấp vũ khí, viện trợ kinh tế và các phương tiện tuyên truyền cho CSVN. Để làm gì? Ngày nay các tài liệu cho thấy, Liên Sô muốn (1) dùng người Việt để đánh Mỹ, (2) cố gắng nhận chìm bộ máy quân sự của Mỹ, (3) cạnh tranh ảnh hưởng với Trung Cộng trong các nước thuộc phe “xã hội chủ nghĩa”, và (4) quan trọng nhất là giảm ưu thế của Mỹ trong cuộc chạy đua vũ trang.

Tóm lại, quan điểm của Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Trung Cộng và Liên Sô về lý luận lẫn thực tế đều giống nhau.

Nhưng nếu đem câu “người lính miền bắc có đánh thuê hay không?” để hỏi một cựu cán binh CS đã từng chiến đấu ở miền Nam trước 1975, chắc chúng ta sẽ nhận câu trả lời “không phải.”

Nếu ai đó tiến bộ về nhận thức chính trị thì nhiều lắm chỉ thừa nhận họ bị gạt, bị lừa nhưng vẫn cho khẩu hiệu “đánh bại chính sách thực dân mới của đế quốc Mỹ” là đúng và “thống nhất đất nước” là tình cảm tự nhiên. Tuy nhiên, cho tới nay, chắc không bao nhiêu người hiểu “chủ nghĩa thực dân mới” là gì và tình cảm “thống nhất đất nước” kia từ đâu mà có.

Một số khác cũng trả lời “không”, không có nghĩa là họ không thấy, không biết, không nhận ra sự thật sau nhiều nghìn đêm mất ngủ, nhưng chỉ vì không đủ can đảm để từ chối một phần đời trai trẻ của mình và nhất là mất đi những gì họ đang có hôm nay.

Trần Trung Đạo

Câu chuyện hôn nhân của con gái tôi

Le Tu Ngoc

Dưới đây là câu chuyện của một bác đã về hưu, đăng trên một diễn dàn mạng Internet;

Câu chuyện viết về con gái út của bác; một câu chuyện buồn nhưng có hậu. Hy vọng câu chuyện này có ích cho nhiều người có hoàn cảnh tương tự như gia đình của bác ấy.

***

Câu chuyện hôn nhân của con gái tôi

Khi biết tin chồng sắp cưới của mình nghiện ma tuý, con gái tôi suy sụp tinh thần mà có lúc tưởng rằng sẽ hoá điên. Vậy mà gần một năm sau cháu vẫn kiên quyết đi tới hôn nhân. Và ông trời đã không phụ lòng của cháu…

Đấy là câu chuyện về đứa con gái út của chúng tôi. Cháu là một cô gái duyên dáng, học giỏi và rất hiền thảo. Vợ chồng tôi rất tự hào về cháu và tin tưởng cháu.

Vào năm cuối cùng của đại học, cháu đưa về nhà một chàng trai và giới thiệu với gia đình đấy là người yêu cháu. Gia đình tôi có cảm tình ngay với chàng trai đó. Đấy là một chàng trai khôi ngô và thông minh, đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định với mức thu nhập khá cao.

Sau khi con gái tôi tốt nghiệp đại học, gia đình chàng trai đặt vấn đề làm lễ thành hôn cho hai cháu. Chúng tôi thấy các cháu đã trưởng thành, nghiêm túc đi đến hôn nhân và quan trọng là cả hai cháu đều đã có công ăn việc làm, nên gia đình rất ủng hộ.

Nhưng cuộc đời thật lắm chuyện éo le. Ba tháng trước khi cưới, con gái tôi đã phát hiện chồng chưa cưới của mình nghiện ma tuý. Có lẽ đây là nỗi đau đớn nhất mà con gái tôi phải gánh chịu trong cuộc đời cháu. Cháu hoàn toàn gục ngã, mất ngủ và sút cân. Đêm nào cháu cũng âm thầm khóc một mình.

Vợ chồng tôi tìm mọi cách để an ủi và khuyên nhủ cháu. Chúng tôi thống nhất khuyên cháu hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Tôi đã đến gặp gia đình chàng trai và nói rõ sự thật. Bố mẹ chàng trai vô cùng đau khổ nhưng cũng nhất trí với quyết định này. Họ cũng hiểu rằng con trai họ không còn xứng đáng với con gái tôi.

Bố mẹ chàng trai cũng đã nói chuyện với con gái tôi. Họ động viên cháu quên đi nỗi đau đớn đó và khuyên cháu chấm dứt quan hệ với con trai họ. Vợ chồng tôi cũng hy vọng thời gian sẽ làm cho con gái tôi bớt đi đau đớn về người yêu của mình với cuộc hôn nhân không thành.

Nhưng một điều khó tưởng tượng đã xảy ra. Đó là việc con gái tôi vẫn quyết định đi đến hôn nhân với người yêu của mình. Nghe tin ấy, vợ chồng tôi thực sự bàng hoàng. Người đau đớn và suy sụp lúc đó lại không phải con gái tôi mà chính là vợ tôi. Vợ tôi đã khóc nhiều ngày và nói với con gái tôi nếu nó cứ quyết định lấy chàng trai nghiện ma tuý kia thì vợ tôi sẽ quyên sinh.

Tôi thực sự lo sợ. Tôi đã nói chuyện với con gái tôi nhiều lần. Lần nào con gái tôi cũng nói với tôi là cháu vô cùng yêu thương chàng trai kia. Cháu nói với tôi nếu cháu bỏ chàng trai thì chàng trai sẽ chết. Cháu cần phải giúp người yêu mình đứng dậy. Lúc đầu, cháu cũng có ý định cắt đứt quan hệ với chàng trai. Nhưng vì tình yêu và có lẽ lúc đó là tình thương vô hạn đối với người yêu của mình mà cháu đi đến một quyết định mà vợ chồng tôi, bố mẹ chàng trai và chính chàng trai không thể nào ngờ tới.

Vợ chồng tôi, đặc biệt là vợ tôi đã tìm mọi cách ngăn cản cuộc hôn nhân này. Tôi hiểu và thông cảm với vợ tôi, vì chẳng người mẹ nào lại có thể đứng nhìn con gái mình đi đến tương lai với một con người nghiện ngập như thế. Vợ tôi đến nhà chàng trai và xin gia đình chàng trai hãy khuyên bảo con trai họ tha cho con gái chúng tôi. Nhưng chúng tôi đã hoàn toàn “thất bại” trong việc ngăn cản cuộc hôn nhân của con gái tôi.

Tôi chưa bao giờ thấy con gái tôi lại quyết tâm đi đến hôn nhân của mình như vậy. Khi biết tin chồng chưa cưới của mình nghiện ma tuý, con gái tôi đã suy sụp tinh thần mà có lúc tôi lo sợ con gái tôi có thể hóa điên. Nhưng sau này, tôi lại không thể tưởng tượng nổi con gái tôi lại quyết tâm và bình tĩnh đến như vậy. Trong lúc đó, chính chàng trai kia lại tìm mọi cách chối từ tình yêu của con gái tôi với nỗi đau khổ và ân hận.

Nhưng chuyện gì phải đến vẫn cứ đến. Một năm sau đó, gia đình tôi không còn cách nào là phải chấp nhận cuộc hôn nhân của con gái tôi. Những ngày trước khi cưới, tôi không thể nào hiểu được con gái tôi. Cháu rất hạnh phúc. Cháu chuẩn bị cho đám cưới của mình một cách vui vẻ và hồ hởi tưởng như không hề có chuyện gì xảy ra. Mặc dù lúc đó, lòng tôi hoang mang và buồn vô cùng. Đặc biệt là vợ tôi. Bà ấy phải chấp nhận cuộc hôn nhân này của con gái mình nhưng bà ấy sống như một người mất hồn.

Vợ tôi không bao giờ tin chàng trai có thể từ bỏ được ma tuý. Tôi an ủi vợ tôimặc dùtrong lòng tôikhông hề tin. Tôi nghĩ đến một ngày cuộc hôn nhân của con gái tôi sẽ tan vỡ. Tôi nghĩ con gái tôi quyết định đi đến hôn nhân với chàng trai kia vì sự bồng bột và bất cần trong tình yêu của những người còn quá trẻ.

Cuối cùng đám cưới của con gái tôi cũng đến. Tôi vui hơn một chút vì thấy con gái tôi rất hạnh phúc. Không một ai nhận thấy trên gương mặt của con gái tôi một chút ưu phiền hay buồn bã. Ai đến dự đám cưới cũng thấy cháu vô cùng hạnh phúc.

Cưới xong, vợ chồng con gái tôi thuê một căn hộ ở riêng. Chúng tôi lo lắng từng ngày đời sống vợ chồng của con gái mình. Cứ hai ngày vợ chồng tôi lại đến thăm con gái tôi. Nhưng chẳng khi nào chúng tôi thấy một chút suy tư hay buồn chán trên gương mặt cháu.

Quả thực tôi không làm sao hiểu được tình yêu của con gái tôi và người con rể “bất đắc dĩ” kia. Vợ tôi chẳng hề thay đổi thái độ với con rể của mình. Bà ấy không cả chào lại khi người con rể đến thăm chúng tôi. Thi thoảng vợ tôi lại tỉnh giấc trong đêm và ngồi khóc trên giường.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Tôi phải thú thực là trong lòng tôi có nhiều lúc chờ đợi con gái tôi về nhà vàtrên tay làquyết định ly hôn. Tôi rất khó tin một người đã nghiện ma tuý như thế mà bỏ được. Vì thực tế có những người nghiện mà tôi biết không làm sao dứt ra được mặc dù gia đình và xã hội tìm mọi phương pháp để giúp đỡ họ cai nghiện.

Sau ba năm chung sống, con gái tôi vẫn chưa có con. Vợ tôi uất ức nói “nghiện như thế thì làm sao mà sinh con được” và bà ấy cầu mong chúng nó cũng đừng có con.

Thế rồi một ngày, vợ chồng con gái tôi có mời bố mẹ hai bên đến ăn cơm để thưa với gia đình hai bên một câu chuyện quan trọng. Vợ tôi đoán rằng có thể đây là bữa cơm để chúng nó nói lời chia tay. Lòng tôi lúc ấy rối bời. Tôi nửa không muốn con gái tôi phải đứt gánh giữa đường, nửa lại muốn con gái mình rời bỏ người chồng nghiện ngập.

Nhưng thật bất ngờ đó lại là một bữa cơm mà cả hai vợ chồng nó và bố mẹ hai bên đều rất hạnh phúc. Sau bữa cơm, con gái tôi đứng lên thưa chuyện chồng của cháu đã cai nghiện được hơn một năm nay và hoàn toàn không quay lại với ma tuý nữa. Bây giờ chúng nó chuẩn bị cho kế hoạch sinh con. Tất cả chúng tôi sững sờ. Chúng tôi đã khóc vì sung sướng.

Bây giờ cháu ngoại chúng tôi đã đến tuổi cắp sách đến trường. Cho đến lúc này chúng tôi mới hoàn toàn tin tưởng chắc chắn thằng “con rể bất đắc dĩ” ấy không bao giờ có thể mắc nghiện lại nữa.

Chúng tôi hỏi làm thế nào để chồng cháu có thể dứt bỏ hoàn toàn ma tuý. Nghe hỏi cháu chỉ cười. Nhưng chồng cháu đã kể cho chúng tôi tất cả những năm tháng con gái chúng tôi giúp chồng cai nghiện như thế nào.

Đôi vợ chồng trẻ này đã sống trong nước mắt biết bao ngày tháng và trong vật vã đau đớn. Nhưng con gái tôi đã mang hết tình yêu thương và lòng can đảm để giúp người bạn đời của mình vượt qua thách thức vô cùng khó khăn. Con rể tôi nói nếu không có tình yêu thương chân thành và mãnh liệt của con gái tôi thì cháu cũng khó lòng vượt qua được.

Đỗ Văn Th.

#gota #gotacoffee

Một thảm họa nhân đạo…!

DuyHy  Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Bạn Bè

Một thảm họa nhân đạo…!

Một đoàn 15 người quê Trị Thiên, bỏ ra 700k mỗi người để thuê xe đông lạnh chở từ Đồng Nai về quê, gặp chốt chặn và bị phát hiện, với tình trạng “khó thở” – khi trả lời với cơ quan chức năng, một người trong đoàn đã nói như vậy.

“Khó thở”, làm người ta liên tưởng tới tin nhắn cuối cùng của một nạn nhân trong vụ 39 người trong container đông lạnh ở UK, đã gửi đoạn chat cuối cùng với tiếng kêu trong tuyệt vọng “Mẹ ơi, con không thở được”.

Không biết, những người lãnh đạo quốc gia đang nghĩ gì? Ông trọng ông chính, miệng lúc nào cũng ca ngợi đây là thiên đường, có đảng quang vĩ đại lãnh đạo?

Các ông vĩ đại đang nghĩ điều chi khi thấy hình ảnh này? Khi đồng bào của mình, những người chủ đất nước phải chui trong xe đông lạnh để đào thoát khỏi nhà tù đang bao phủ khắp Miền Nam, và, với thành tích chống dịch giảm Dân số chưa có điểm dừng của các ông miệng đầy lý luận?

Không ai muốn mình phải nguy hiểm, nhất là trong lúc này, để mạo hiểm chui vào thùng xe với rủi ro chết người vô cùng lớn nhưng họ vẫn phải thử, mới biết ở lại còn kinh hoàng như thế nào? Có khi là cái chết từ từ đau đớn.

Hình ảnh này như cái tát vào những kẻ miệng mở ra lúc nào cũng vì Dân, Do Dân.. các ông vì Dân sao lại để ra nông nỗi thế này?

Hình ảnh này gợi ta nhớ nhiều điều tang thương của năm 2019, nhưng, nó nhắc ta rằng, ta đang sống ở một quốc gia không thở được đúng nghĩa. Một thảm hoạ đang trải khắp trên quê hương, không phải do dịch bệnh gây ra mà vì những kẻ gọi là lãnh đạo.

Nếu như, có cạnh tranh về học thuật, có tự do biểu đạt, công bằng trong môi trường việc làm tại Việt Nam, thì, làm sao 39 người phải chạy sang Uk và bỏ mạng, làm sao người ngoài trung lại chạy hết vào Nam?

Mọi tài nguyên quốc gia đều bị nhóm cầm quyền chiếm đoạt, lợi ích nhóm luôn đặt lên trên lợi ích Dân tộc, họ tước đoạt quyền bình đẳng của Nhân dân, để rồi tạo ra các cánh cửa chặn đường sống của Nhân dân, buộc Dân phải tha hương cầu thực, miễn sao tạo của cải, vật cho cá nhân những kẻ cầm quyền.

Dân ta bị vắt kiệt sức, bị đối xử không như một con người – rất khó thở. Ngay cả lúc dịch bệnh đang xảy đến, với bản tính tham lam vô độ, vừa ác lại thiếu trí tuệ, các chính sách chống dịch ban ra liên tục, cũng chỉ nhằm tạo ra lợi nhuận cho một nhóm người. Vì thế, một thảm hoạ nhân đạo xảy ra, một không gian ảm đạm một không khí ngột ngạt khó thở bao bùm lên mọi người Dân- vì họ là Dân đen.

Xin hãy đoái thương và nhìn đến những mảnh đời đang khốn khổ, họ đang ở đáy vực thẳm, hãy tìm cách thương lấy đồng bào mình. Vì họ đã ở tận cùng khốn khổ.

Phạm Minh Vũ

https://vnexpress.net/15-nguoi-ngoi-trong-xe-dong-lanh-de…

NGÀY KHAI GIẢNG Ở XỨ BẮC ÂU…!

NGÀY KHAI GIẢNG Ở XỨ BẮC ÂU…!

Mấy hôm nay trên mạng rộn ràng vụ học sinh lớp Một phải mua bộ sách gồm 20 cuốn để học…

Vậy ở Na Uy, học sinh lớp 1 khai giảng thế nào…?

Đến trường, học sinh tự chọn áo quần theo màu sắc, kiểu mẫu mình thích.

Trường không băng rôn, không chào cờ, cũng chẳng đọc diễn văn.

Thầy Cô giáo ra tận cổng trường bắt tay chào đón những học sinh mới.

Vào lớp, thầy cô hỏi các em nghỉ hè có vui không, kể chuyện cho nhau nghe.

Học sinh tự giới thiệu tên mình, sở thích của mình về loài hoa gì, con vật gì, tên cha mẹ, anh em, thích điều gì nhất…!

Các em được nhà trường phát sách vở, bút giấy và IPad mới.

Năm lớp 1 các em sẽ được học cách thương yêu, che chở giúp đỡ bạn bè, những kĩ năng sống cần thiết trong độ tuổi… Thấy ai buồn hoặc không có bạn bè chơi thì báo cho giáo viên biết.

Các em sẽ được học cách sử dụng dụng cụ nhà trường, đi đúng nhà vệ sinh, sắp xếp ngăn tủ cá nhân, học cách tự mang tất, giày dép, tự mặc áo quần, học cách ngồi học, ngồi ăn và làm việc chung với bạn…

Học cách phân biệt rác thải, bỏ rác vào thùng, giữ gìn vệ sinh sạch sẽ xung quanh. Học cách phân biệt tốt xấu, cái gì được phép và không được phép.

Học về thú vật, chim muông, hoa lá theo trí tưởng tượng cá nhân…

Đến giữa năm học sinh mới làm quen với mặt chữ và các con số.

Trong balô các em thường chỉ có 1 iPad và 2 cuốn vở , 1 hộp bánh mì ăn trưa…

(Đinh Trực sưu tầm)

DẠY CON TỰ HỌC VÀ THƯƠNG NGƯỜI

Lương Văn Can

DẠY CON TỰ HỌC VÀ THƯƠNG NGƯỜI

Dạy con năng lực tự học, đó là ‘vua’ của mọi kỹ năng. Hằng ngày dạy con biết quan tâm giúp đỡ người khác thay vì chỉ biết lo cho mình, giúp cháu nuôi dưỡng lòng nhân ái, tính hào hiệp và biết sống vì mọi người…

Nhân dịp đầu năm học mới, chúng ta cùng nhau chia sẻ về việc dạy dỗ con em chúng ta:

Cho con cơ hội được trưởng thành

Mong phụ huynh đừng nuông chiều con thái quá, như vậy là tước đi quyền được trưởng thành của con. Quyền được thất bại, được sai lầm để học bài học trưởng thành là quyền của các cháu.

Phụ huynh đừng thương con đến mức không để con làm việc gì. Hãy dạy cháu tự mang cặp đến trường, hãy dạy cháu biết trồng cây, rửa chén, lau nhà và hãy để cháu tự đứng dậy từ chính nơi vấp ngã… Cháu muốn chiên trứng cứ mạnh dạn để cháu làm. Cháu có thể làm hư một lần, nhưng vài lần thì chắc chắn sẽ làm được.

Trao cho con năng lực tự học

Giúp các cháu phát triển tư duy, trau dồi năng lực tự học, tự nghiên cứu và khám phá những kiến thức mới. Vì khi con đã có năng lực tự học thì cha mẹ sẽ bớt nhọc công trong việc dạy dỗ hơn rất nhiều.

Khi con hỏi, đừng vội trả lời ngay mà chỉ nhẹ nhàng hỏi ngược lại. Chúng ta sẽ bất ngờ vì ý tưởng của con mình đấy. Quan trọng nhất là hãy tạo cho các cháu thói quen đọc sách và hãy để văn hóa đọc thấm sâu trong nếp sống của gia đình.

Bằng mọi cách, hãy trao cho cháu kỹ năng tự học. Bởi vì tự học là vua của mọi kỹ năng, đó là nền tảng để cháu có thể phát triển bản thân và thành công mai sau.

Dạy con tấm lòng nhân ái

Chúng ta dạy cho các cháu có thái độ tôn trọng và dịu dàng với những người khó khăn, người bán hàng rong, người ăn xin hay những người quét rác bên vệ đường. Đôi khi chỉ một lời động viên từ trái tim cũng khiến người khác rơi nước mắt vì hạnh phúc.

Hướng dẫn các cháu làm việc thiện từ những điều rất nhỏ, cháu sẽ học được bài học sâu sắc về tình thương vô điều kiện vốn là điều hiếm hoi trong thời đại ngày nay. Hằng ngày dạy cho cháu biết quan tâm giúp đỡ người khác thay vì chỉ biết lo cho mình, điều đó sẽ giúp cháu nuôi dưỡng lòng nhân ái, tính hào hiệp và biết sống vì mọi người.

Lòng nhân ái hay đạo đức là nền tảng của mọi đức hạnh, là nền tảng của hạnh phúc.

Cho con tiếp xúc với thiên nhiên

Chúng ta tạo điều kiện để các cháu thường xuyên tiếp xúc với thiên nhiên, sống thật hơn với thế giới xung quanh thay vì đắm chìm trong iPhone, iPad. Hãy mạnh dạn cho cháu chạm vào những cây rừng, những bông hoa hay dòng suối mát. Cho cháu thấy đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn cá bơi lội dưới sông hay những chú dê đang tung tăng trên đồng cỏ. Cho cháu được chạy chân không, tắm mưa hay lội bùn để cháu được ôm ấp bởi mẹ thiên nhiên vĩ đại.

Thường xuyên đưa cháu đi tham dự các lễ hội, sự kiện văn hóa, tham quan viện bảo tàng để cháu có thêm nhiều trải nghiệm. Một đứa trẻ được lớn lên như thế chắc chắn sẽ trở thành một con người khỏe mạnh, cởi mở, bao dung và biết yêu thương muôn loài.

Chúng ta làm gương cho con từ việc nhỏ

Cha mẹ hãy làm gương cho các cháu. Con cái luôn nhìn vào cách hành xử của người lớn để bắt chước, học theo. Nếu cha mẹ xem tivi khi ăn cơm con sẽ học theo. Nếu cha mẹ lướt điện thoại con cũng lướt theo. Ngược lại, nếu cha mẹ tắt điện thoại, cùng trò chuyện với con hay đọc sách trước khi ngủ, con cũng làm vậy.

Có những cháu bật khóc ở cổng trường chỉ vì bố vượt đèn đỏ không như cô giáo dạy cháu ở trường. Hãy giúp giáo viên bằng cách làm gương và tập cho cháu những hành vi và thái độ mà phụ huynh muốn thấy ở con mình.

Cha mẹ biết làm gương cho con, biết quan tâm và thấu hiểu sẽ tạo nên những đứa trẻ biết lắng nghe, trưởng thành và đầy tích cực.

Ứng xử ôn hòa khi dạy con

Mong phụ huynh hãy dạy các cháu trong ôn hòa. Nếu dạy cháu bằng roi vọt hay quát mắng, đánh đập thì một là cháu sẽ trở nên sợ sệt nhút nhát, hai là sẽ trở nên ngông cuồng, bất cần, dễ gây hấn với người khác, dần dần sẽ khiến cháu mất phương hướng, cảm thấy thế giới này thật đáng ghét và tệ hơn là mất đi sự kết nối với cha mẹ.

Con cái cần cảm xúc ôn hòa để hàm dưỡng và chỉ khi cha mẹ nhìn thấy ưu nhược điểm của con nhưng vẫn xem như bình thường, thì mới có thể bình tĩnh dạy con đúng đắn được. Ai cũng thiếu sót cả, quyền của con là được phép sai lầm và nhiệm vụ của cha mẹ là giúp con trưởng thành.

Nghệ thuật làm cha mẹ là có thể giữ gìn cảm xúc ôn hòa của mình với con. Chỉ khi tâm trạng của con bình ổn thì con mới là chính mình, mới trở nên dễ thương và đầy tử tế.

Trần Việt Quân

***

BỨC ẢNH LAY ĐỘNG LÒNG NGƯỜI…

– Trần Việt Quân

Bức ảnh chỉ đơn giản là một người mẹ đang cầm tay con trai để uốn nắn từng nét chữ cho cậu bé tập viết. Thế nhưng điều đáng chú ý là họ ngồi ngay bên vệ đường, lấy luôn vỉa hè làm bàn và mặt đường làm ghế. Không chỉ có thế, nét mặt của cả 2 mẹ con đều rất chăm chú, dường như mọi xô bồ của thành phố đều đã dừng lại phía sau lưng họ.

Bức ảnh được đăng tải trong một diễn đàn dành cho những người đam mê chụp ảnh đời thường kèm chú thích: “Uốn nắn từng nét chữ cho con giữa chợ đời… Mẹ luôn yêu thương, luôn che chở và là một nhà giáo vĩ đại. (Bùi Xuân Vũ)

***

Ảnh đầu tiên do nhà thơ Đỗ Trung Quân chụp

CUỘC ĐỜI LÀ MỘT CHUYẾN DU HÀNH

Le Tu Ngoc

CUỘC ĐỜI LÀ MỘT CHUYẾN DU HÀNH

Trước lúc mất ở tuổi 88, vua hề Charlie Chaplin phát biểu 4 điều như sau:

  1. Không có gì vĩnh cửu trong thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta.
  2. Tôi thích đi dạo dưới trời mưa, vì không ai có thể nhìn thấy nước mắt của tôi.
  3. Ngày mất mát lớn nhất trong cuộc đời là ngày chúng ta không cười.
  4. 6 bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là mặt trời, sự nghỉ ngơi, luyện tập, ăn kiêng, lòng tự trọng, bạn bè.

Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả các giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh…

Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế…

Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế…

Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế.

Hãy tin điều đó. Tất cả chúng ta là du khách. Thượng đế là hãng du lịch của chúng ta, người quyết định lộ trình, đặt chỗ, định hướng… Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống.

Cuộc đời là một chuyến du hành.

Vì vậy hãy sống ngày hôm nay! Ngày mai có thể sẽ không đến.

#Gota chia sẻ từ Trần Hậu.

May be an image of 1 person

SÀI GÒN NGÀY PHONG TỎA THỨ SÁU MƯƠI SÁU

Van Pham

Bài viết khá dài, xin phép tác giả được ngắt đoạn để người đọc dễ theo dõi hơn…

***

SÀI GÒN NGÀY PHONG TỎA THỨ SÁU MƯƠI SÁU

Do Duy Ngoc

Chính quyền thành phố đã bắt đầu những chủ trương và đề ra các biện pháp giảm giãn cách. Mục đích là sẽ bình thường hoá đời sống của Sài Gòn sau thời gian dài thi hành nhiều biện pháp không mang lại hiệu quả. Thành phố đã bắt đầu chỉ thị 16 từ 9.7.2021.

Đến nay qua nhiều lần siết chặt, giới nghiêm đã đến ngày thứ 66. Mọi người đang mong muốn sẽ bình thường cuộc sống nhưng cuộc sống sẽ không còn bình thường như xưa được nữa. Cơn đại dịch đã mang đến thành phố này những đổi thay và mất mát quá lớn. Làm sao mà bình thường được khi có người đã mất vợ, mất chồng, mái ấm gia đình tan nát cả. Làm sao bình thường được nữa khi chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cha mẹ già lần lượt ra đi, bạn bè, người thân cũng không còn. Làm sao bình thường trở lại khi những người con bỗng chốc trở thành kẻ mồ côi, bơ vơ lạc lõng giữa cõi đời.

Cũng khó có thể bình thường khi những đứa con mang nặng đẻ đau nuôi lớn bỗng một ngày tắt thở vì dịch bệnh. Bao ước vọng, bao ước mơ, bao tin yêu bỗng chốc sụp đổ. Cũng không thể bình thường khi trên bàn thờ của nhiều gia đình có thêm những hủ tro cốt xếp hàng và nhiều người chết giờ vẫn còn nằm trong ngăn lạnh.

Chúng ta sẽ không thể trở lại cuộc sống bình thường như cũ nữa. Đó là một thực tế phải chấp nhận. Kinh tế sa sút có thể một năm, hai năm hay năm năm, mười năm nữa sẽ phục hồi và phát triển. Những những người mất đi trong cơn đại dịch làm sao có thể tái sinh. Mất mát lớn nhất của dịch bệnh đi qua thành phố này là con số tử vong. Khu nào cũng có người chết, trẻ có, già có, giàu có, nghèo có. Tất cả lặng lẽ ra đi không lời tiễn đưa, không kinh cầu, không đèn hoa. Đó chính là bi kịch lớn nhất mà con người đã chứng kiến và cũng là nạn nhân khi con virus tung hoành ở thành phố này.

Có nhiều nguyên nhân để đưa đến những bi kịch, có nhiều vụng về, lúng túng, sai sót trong cách xử trí khủng hoảng. Cũng không thiếu những sai lầm cần rút ra những bài học. Nhưng rồi phải chấp nhận, chấp nhận những cái chết oan khiên không đáng có, chấp nhận những hoang mang, căng thẳng, lo âu, thiếu thốn và tù hãm thật ra cũng không đáng có. Thời gian cũng đang trôi đi, dịch bệnh cũng đang có dấu hiệu giảm dần, số người tử vong hàng ngày cũng đang dần ít đi. Còn được sống còn có quyền hi vọng. Nhưng có hi vọng được không?

Trong chuỗi ngày dài sống trong sợ hãi và âu lo, con người có thể sẽ có những thay đổi, có cái nhìn khác về cuộc đời, về tham vọng, về lợi danh. Con người sẽ thấm hơn về lẽ vô thường. Những cái chết nhanh chóng vì thiếu một hơi thở, vì thiếu sự chăm sóc kịp thời sẽ cho người ta thấy rõ hơn lằn ranh sinh tử chỉ là một khoảnh khắc, chỉ là một phút giây. Để rồi ngộ ra một điều tất cả là vô nghĩa. Buông hai tay là chẳng còn gì. Một thân xác mới thấy đó, hiện diện trong cõi đời với một số phận bỗng chốc chỉ còn là một nắm tro. Một con người trong phút chốc đã biến mất hẳn trên cõi đời này. Hơn thua, được mất, tiền tài, danh vọng, nhan sắc, lợi danh chẳng còn ý nghĩa chi nữa.

Con virus Vũ Hán bay lơ lửng đó đây và cho đến nay người ta vẫn chưa hiểu hết về nó. Người chưa tiêm vaccine cũng nhiễm mà người đã tiêm vaccine đủ liều vẫn nhiễm, và cũng có người vẫn diễn biến nặng và tử vong. Loài người cứ nghĩ rằng vaccine là cứu cánh duy nhất của đại dịch. Nhưng rồi chưa hẳn thế. Mỹ rồi Israel đã tiêm chủng nhưng số người nhiễm vẫn liên tục. Khoa học đang tìm mọi cách để hiểu hơn về nó và tìm đủ biện pháp để ngăn chận nó. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa tìm ra. Cấu trúc của virus Vũ Hán là một loại vi khuẩn đơn giản nên cứ sau 106 lần nhân lên của virus lại xuất hiện 1 đột biến mới. Như vậy thì hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng đều có chủng virus mới. Chủng virus mới này chưa đủ mạnh để gây thành dịch do biến chủng mới mà thôi.

Chỉ mới biến chủng Delta mà nhân loại đã rùng mình rồi, nếu giờ thêm biến chủng mạnh khác nữa chắc là bó tay thôi. Và đành phải sống chung với nó. Sống chung và rút ra những bài học cho cuộc sống. Tai nạn giao thông hàng năm chết chục ngàn người, ung thư hàng năm chết hàng trăm ngàn người, chết vì bệnh tim mạch cũng là con số lớn nhưng rồi người ta vẫn không sợ hãi, không hoang mang như nhiễm và chết vì con virus. Và cũng có người lại bảo rằng sao chỉ nói về tác hại của Covid mà rất ít người nhìn nhận khía cạnh tích cực của nó. Tôi cho rằng không nên có suy nghĩ khía cạnh tích cực về đại dịch mà chỉ là chấp nhận nó và tìm cách để sống chung bình thường với con virus đó mà thôi.

Đó là những kinh nghiệm để thích nghi với cuộc sống bị tù hãm, bị xáo trộn những sinh hoạt thường ngày. Tập thích nghi để tiếp tục sống được trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tập bình thản không kêu ca để được tâm yên. Tập làm những việc mà trong cuộc sống bình thường ta không làm hoặc không muốn làm và giờ đây ta biết rõ là chuyện gì nếu muốn và cố gắng, ta vẫn làm được cả.

Tức là tạo cho bản thân kỹ năng sống trong mọi hoàn cảnh. Ăn thiếu một chút, ăn dở hơn bình thường, thiếu cái này, hụt cái kia rồi cũng xong một ngày, cũng qua một bữa. Càng thấm hơn cái triết lý cứ biết đủ là đủ. Hiểu được lẽ vô thường, chúng ta sẽ học cách bao dung hơn, yêu thương, quan tâm đến những người chung quanh hơn, quên bớt cái tôi của mình đi.

Chứng kiến cảnh nhiều người chết hàng ngày, chúng ta học bớt sân si, bớt tham lam, ích kỷ, bớt ham danh vọng bởi cái chết lúc nào cũng rình rập quanh ta. Hãy học thêm yêu thương, hãy mở lòng ra với những thân phận, hãy biết sẻ chia. Đừng đòi hỏi riêng cho mình nhiều quá mà học bài học cảm thông để chia sẻ cho mọi người và đồng cảm cho mọi hoàn cảnh. Dịch bệnh cũng cho ta tập kiên nhẫn và tập hoà hợp. Kiên nhẫn để có thể chịu đựng và hoà hợp để cùng mọi người chung lòng vượt qua những khó khăn.

Dịch bệnh còn cho ta thấy rõ đằng sau những cao ốc chọc trời, những chiếc xe trăm tỷ, những áo xiêm loè loẹt, những ký hột xoàn chiếu sáng, những cuộc ăn chơi thâu đêm của các thiếu gia, đại gia là hàng triệu con người thiếu ăn, sống lam lũ trong những căn nhà chật hẹp, những phòng trọ thiếu tiện nghi của một cuộc sống con người. Những số phận đó ngày thường đã bị che lấp bởi nhịp sống hối hả của Sài Gòn.

Và ta cũng nên biết sống cho mình, cứ làm những điều mình khao khát, mình ước mơ, mình ưa thích vì nhiều khi chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội để thực hiện. Những bi thương của nhân loại đang gánh chịu duy cho cùng cũng do lỗi ở con người. Phá rừng, làm những dòng sông khô kiệt, đầu độc biển cả, phá hoại môi trường, vì lợi lộc mà tự đầu độc nhau, bắn giết lẫn nhau, đua nhau chế tạo những vũ khi giết người nhanh nhất, nhiều người chết nhất, nghiên cứu và phát triển những vi khuẩn độc hại để mong bá chủ thế giới..lỗi là từ con người cả.

Và cũng đã đến lúc loài người bị trừng phạt chính bởi những âm mưu của chính mình. Con người vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân. Dịch bệnh, chiến tranh như là một quy trình để sàng lọc loài người, thanh lọc nhân loại.

May be an image of text

Bài học nào từ thất bại thảm hại của Việt Nam trong chống dịch Covid?

Bài học nào từ thất bại thảm hại của Việt Nam trong chống dịch Covid?

Bởi  AdminTD

 Jackhammer Nguyễn

11-9-2021

Công cuộc chống dịch Covid-19 của Đảng Cộng sản Việt Nam đang thất bại thảm hại. Minh chứng cho sự thất bại đó là trung bình có hơn 300 người chết mỗi ngày ở Sài Gòn, trong khi các hoạt động kinh tế và xã hội tại thành phố này đã và đang bị phong tỏa hơn hai tháng qua, mà vẫn chưa thấy lối ra.

Với hơn 300 người bị virus giết chết mỗi ngày, dù đã hơn hai tháng phong tỏa, các hoạt động kinh tế, xã hội… bị đóng băng, càng thảm bại hơn khi Việt Nam có những thế mạnh mà không tận dụng được: Hơn một năm rưỡi yên tĩnh để chuẩn bị trong khi các nước trên thế giới và trong khu vực vất vả đối phó với đại dịch; cũng như thái độ tuân thủ chính quyền của dân chúng, và nhất là người dân ở Việt Nam không có tâm lý chống vaccine…

Các viên chức tuyên truyền của Đảng có thể dùng chiến thuật ngụy biện cũ rích là Whataboutism (Thế cái này thì sao), để biện minh rằng thì là Thái Lan thế này, Indonesia thế nọ, Mỹ cũng còn thế kia, Ý còn như thế đó… thiết nghĩ, lần này người dân Việt Nam không còn bị thuyết phục bởi sự ngụy biện đó, bởi cái chết đang đến đầu ngõ, cũng như cái đói đang chực chờ họ.

Sự thất bại này cho người dân Việt những bài học nào?

1/ Xã hội dân sự Việt Nam bị tê liệt

Điều rất quái gỡ là, hơn một tháng sau khi dịch bệnh hoành hành ở Sài Gòn, biến thành phố thật sự trở thành một thành phố chết, người ta mới bắt đầu nói đến việc đưa các bệnh viện tư nhân vào chống dịch.

Đây chỉ là một trong nhiều sự việc cho thấy rằng sức lực và trí tuệ của những thành phần khác nhau trong xã hội không được huy động khi đất nước rơi vào khủng hoảng.

Những thành phần khác nhau ấy thường được gọi là xã hội dân sự. Có thể nói không quá đáng rằng xã hội dân sự chính là một xã hội bình thường, trong đó người dân sống tự do, họ rất linh họat để đối phó và phản ứng với những biến động của xã hội. Nhưng xã hội dân sự không bao giờ được những người cộng sản ưa thích, vì sự tự do của nó thách thức sự toàn trị của Đảng.

Đảng Cộng sản thường tuyên truyền rằng, họ cũng có những cái gọi là các tổ chức quần chúng, như đoàn thanh niên, hội phụ nữ… nhưng những tổ chức này đều là những công cụ chính trị, trở thành những ung nhọt hành chính, không hề thấy bóng dáng của họ ở đâu trong những ngày đại dịch đang hoành hoành người dân trên đất nước này.

Giả sử không có các tổ chức tôn giáo nấu ăn cho dân nghèo trong những ngày giới nghiêm này, những đội thiện nguyện đi hỏa táng hàng trăm người chết mỗi ngày… chắc hẳn Sài Gòn đã trở thành địa ngục.

2/ Nghịch lý của chính quyền toàn trị tập trung

Sự hỗn loạn trong cách điều hành chống dịch của hệ thống chính trị Việt Nam từ trung ương tới địa phương, gợi chúng ta nhớ tới sự sụp đổ của Đông Âu và Liên Xô cũ chỉ trong vài ngày.

Hệ thống chính trị ở Việt Nam và Trung Quốc hiện nay, cũng như Đông Âu và Liên Xô ngày xưa là hệ thống toàn trị, với những tầng nấc chặt chẽ từ trung ương đến tổ dân phố. Nhưng hệ thống này cho thấy, nó chỉ hoạt động được theo lối mòn. Những lối mòn đó là: Công nghiệp hóa với các xí nghiệp nhà nước của Liên Xô cũ, tổ chức mô hình phân phối xã hội chủ nghĩa sau chiến tranh thế giới thứ hai ở Đông Âu, xã hội chiến tranh ở miền Bắc Việt Nam trước 1975, mô hình tư bản nhà nước của Việt Nam và Trung Quốc hiện nay.

Một lối mòn rất điển hình nữa của chế độ toàn trị là lạm dụng bạo lực (cái gọi là bạo lực cách mạng) với sự ưu tiên cho các bộ máy công an và bộ đội.

Đại dịch Covid-19, với biến chủng Delta là những điều nằm ngoài những con đường mòn của các chế độ toàn trị, nó cũng giống như vài yếu tố thị trường tự do xâm nhập vào Đông Âu trước kia, làm cho các cán bộ điều hành không biết điều gì đang xảy ra để đối phó.

Việc sử dụng những lọ vaccine hiếm hoi đầu tiên cho công an, bộ đội, thay vì cho những người già, những y tá tuyến đầu, những shipper, những người lao động sống trong những con hẽm chật chội,… đã lợi (cho chế độ) nhưng bất cập hại (cho dân chúng), khi những tầng lớp dân chúng dễ tổn thương đó lần lượt gục ngã, tạo sức ép kinh hoàng lên hệ thống y tế vốn đã quá tải, làm tê liệt hệ thống kinh tế cơ sở ở các đô thị phục vụ dân sinh.

3/ Cán bộ điều hành quốc gia bất tài

Với cơ cấu tuyển chọn cán bộ theo kiểu “quy hoạch”, các nhà nước toàn trị khó lòng đưa ra được những những nhà lãnh đạo có năng lực thật sự, để có khả năng đối phó với đại dịch. Bộ máy tuyên truyền cộng sản thường hay ba hoa rằng, họ trân trọng cái gọi là “có tâm có tầm” (sic) nhưng về thực chất kiểu quy hoạch cán bộ ở các chế độ toàn trị cho ra những thế hệ sau bất tài hơn thế hệ trước, vì người đứng ra “quy hoạch” không thể chấp nhận kẻ nối nghiệp thông minh và tài giỏi hơn mình. Điều đó dẫn tới một sự suy thoái di truyền trong giới lãnh đạo.

Bộ máy cán bộ điều hành tại Việt Nam hiện nay đã và đang lúng túng như gà mắc tóc, cán bộ trung ương thì ba hoa, nói những lời vô nghĩa như bị mê sảng, các cán bộ tại các tỉnh thì ra sức dựng nên các “pháo đài” tại các biên giới tỉnh, đúng theo “chỉ đạo”.

Kết

Kịch bản tồi tệ nhất, theo những gì chúng ta biết về Covid hiện nay là dịch bệnh lây ra cho toàn bộ dân chúng Việt Nam, và sẽ có khoảng hơn 2 triệu người thiệt mạng (theo tỷ lệ 2,5%). Các lực lượng công an, bộ đội, 200 ủy viên trung ương vẫn toàn vẹn vì đã được chính ngừa.

Nhưng có còn Việt Nam nữa không?

Cuộc khủng hoảng ở Việt Nam hiện nay có nguồn cơn từ chính cấu trúc chính trị toàn trị của quốc gia. Khi nói như vậy không có nghĩa là ở các xã hội dân chủ, mọi thứ đều có thể diễn ra êm đẹp, vì cuộc khủng hoảng Covid là cuộc khủng hoảng trăm năm có một, không ai biết trước. Nhưng Việt Nam lại là kẻ quan sát suốt hơn một năm rưỡi, khi đại dịch diễn ra trên toàn cầu. Các cán bộ Việt Nam chỉ lo ba hoa những bài ca chính trị, không chuẩn bị gì cả. Các cán bộ lãnh đạo Việt Nam lẽ ra phải biết trước điều gì đang xảy ra ở Sài Gòn và Hà Nội, vì nó đã xảy ra ở New York, New Delhi…

Một điều quan trọng nữa là dân chúng tại các quốc gia dân chủ có thể bãi nhiệm các cán bộ bất tài, chẳng hạn như cha con Donald Trump ở Hoa Kỳ, trong khi người dân ở Việt Nam thì không thể đuổi cổ các lãnh đạo quá tệ hại.