Hội Thánh nghĩa là gì? – Cha Vương

Hội Thánh nghĩa là gì?

Chúa không ngừng tìm kiếm bạn, ước mong con mắt bạn được mở ra để nhận ra Chúa trong mọi hoàn cảnh hôm nay. Một ngày bình yên trong Chúa nhé. Xin một lời cầu nguyện cho các thầy 6 đang chuẩn bị chịu chức Linh Mục vào những ngày sắp tới. Đa tạ.

Cha Vương

Thứ 3: 07/06/2022

GIÁO LÝ: Hội Thánh nghĩa là gì? Từ “Hội Thánh”, theo tiếng Hy lạp “ekklesia”, có nghĩa là “cuộc tập họp của tất cả những người được triệu tập”. Những người đã lãnh nhận bí tích Rửa tội và tin vào Thiên Chúa đều được Thiên Chúa triệu tập, để cùng nhau chúng ta là Hội Thánh. Thánh Phao-lô đã nói, Chúa Kitô là Đầu của Hội Thánh, còn chúng ta là thân thể của Người. (YouCat, số 121)

SUY NIỆM: Khi ta lãnh nhận các Bí tích và nghe lời Chúa, Chúa Kitô ở trong ta và ta ở trong Chúa, đó là Hội thánh. Kinh thánh không ngừng gợi lên cuộc sống cộng đồng thân mật giữa các người được rửa tội với Chúa Giêsu bằng rất nhiều hình ảnh: khi thì Hội thánh là mẹ, khi thì là gia đình của Chúa, Hội thánh cũng được so sánh như những khách dự tiệc cuới… Nhưng không được hiểu Hội thánh như một thể chế thuần túy, “một Hội thánh chức năng” để ta có thể lìa bỏ. Ta có thể bực mình vì những lỗi lầm và những vết nhơ, nhưng không được bao giờ lìa bỏ Hội thánh. Bởi vì Chúa yêu thương Hội thánh không thể nào bỏ được và không bao giờ xa cách Hội thánh mặc dầu có nhiều tội lỗi. Hội thánh là sự có mặt của Chúa giữa loài người. Đó là lý do ta phải yêu mến Hội thánh. (YouCat, số 121 t.t.)

❦ Hội Thánh có nghĩa là “triệu tập”. 

❦ Hội Thánh là một bà già đầy những nhăn nheo. Nhưng Hội Thánh là mẹ tôi. Và người ta không bao giờ đánh mẹ. (Thần học gia Karl Rahner SJ, khi nghe những chỉ trích không thích hợp về Hội Thánh.)

❦ Khả năng hiểu biết của ta có hạn: vì thế sứ mệnh của Thánh Thần là dẫn dưa Hội Thánh một cách luôn mới mẻ, từ thế hệ này qua thế hệ sau, vào tầm mức cao trọng của mầu nhiệm Chúa Kitô. (Đức Bênêđictô XVI)

LẮNG NGHE: Chúa Kitô là Đầu của Thân Thể, nghĩa là Đầu của Hội Thánh. (Cl 1:18)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, sứ mạng của Hội Thánh là quy tụ mọi người, ở mọi nơi, mọi thời đại, để làm cho tất cả đều được hưởng ơn cứu độ, không phân biệt màu da, giai cấp. Xin ban cho con lòng ước muốn đem Chúa đến cho mọi người con gặp hôm nay.

THỰC HÀNH: Để đưa Chúa đến cho mọi người, mời bạn hãy cố gắng gởi đi những bài suy niệm hằng ngày đến những người thân yêu, bạn bè của bạn. Miếng ngon miếng ngọt không ai lại giữ riêng cho mình. Đến với Chúa một mình cũng không được, ta phải đến với Chúa chung với nhau chứ hả? Thành thật cảm ơn về sự tích cự cộng tác của bạn trong công việc truyền giáo nhỏ bé này.

From: Đỗ Dzũng

Tại sao Thiên Chúa muốn có Hội Thánh? – Cha Vương

Tại sao Thiên Chúa muốn có Hội Thánh?

Một ngày bình yên và sinh nhiều hoa quả của Chúa Thánh Thần nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 08/06/2022

GIÁO LÝ:  Tại sao Thiên Chúa muốn có Hội Thánh? Bởi vì Thiên Chúa không muốn cứu rỗi chúng ta cách riêng rẽ nhưng là tập thể. Người muốn tập họp toàn thể nhân loại vào một dân duy nhất, đó là Hội Thánh. (YouCat, số 122)

SUY NIỆM: Không ai có thể lên trời mà không cần người khác, Người chỉ nghĩ đến mình, chỉ lo cứu rỗi riêng mình sẽ sống không cần người khác. Điều này không thể có được cả ở trên trời cũng như dưới đất. Chính Thiên Chúa cũng cần người khác. Thiên Chúa không sống cô độc, tự coi là đủ cho mình. Chính Thiên Chúa là Ba Ngôi, là một cộng đồng, nên theo gương mẫu của Thiên Chúa, con người cũng được mời gọi để sống tương quan, trao đổi, tham gia và yêu thương lẫn nhau. Chúng ta đều có trách nhiệm đối với nhau. (YouCat, số 122 t.t.)

Ta phải trở nên thánh chung với nhau. Ta phải đến với Thiên Chúa chung với nhau, trình diện trước Thiên Chúa chung với nhau. Ta không được gặp Thiên Chúa tốt lành người này sau người kia. Thiên Chúa có thể nói tốt lành sao được nếu ta lại ra đi người này không có người kia? (Charles Péguy, 1873–1914, thi sĩ Pháp)

LẮNG NGHE: Thiên Chúa nói với Cain: Abel em ngươi ở đâu? Cain trả lời: Con không biết. Con có phải là người coi giữ em con đâu? (St 4:9)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, yêu thương anh em là một mệnh lệnh, xin Chúa thắp trong con ngọn lửa tình yêu của Chúa và niềm vui của Thánh Thần để con biết yêu thương và tôn trọng nhau, biết tha thứ và cộng tác với nhau, rồi cùng nhau hưởng vinh phúc thiên đàng với Chúa.

THỰC HÀNH: Tạo cơ hội đọc kinh chung hoặc chia sẻ lời Chúa trong gia đình hay với những bạn bè thân thuộc. Đại dịch COVID dạy cho người tín hữu một bài học quý giá là ta có thể nên thánh chung với nhau qua việc đọc kinh cầu nguyện qua điện thoại hoặc những thiết bị truyền thông.

From: Đỗ Dzũng

Nhớ lại – Đỗ Duy Ngọc

Nhớ lại

Đỗ Duy Ngọc

7-6-2022

Thời gian trước cách đây một năm là những ngày bắt đầu cơn đại dịch bi thương quét qua thành phố Sài Gòn. Những đau thương, mất mát xuất hiện từ những ngày này. Những biện pháp phong toả, giãn cách rồi giới nghiêm. Những khu vực cách ly kẽm gai, chướng ngoại vật giăng đầy phố và những con hẻm. Những cuộc gom dân vào những khu vực thu dung, F0, F1, F2 nhưng không có biện pháp và hướng điều trị cụ thể. Tất cả xoay như chong chóng từ những chỉ thị đến các quyết định. Người dân sống trong âu lo và khi dính dịch chỉ biết chờ chết. Đỉnh dịch vào cuối tháng 7, tháng 8 và tháng 9. Người chết không kịp thiêu chất đống trong xe lạnh. Khói nghi ngút cháy suốt ngày đêm ở lò thiêu. Trong các bệnh viện và trung tâm thu dung, các bác sĩ và nhân viên y tế đành bất lực nhìn người bệnh lần lượt ra đi. Gia đình người chết nhận những hũ tro cốt. Thành phố trở thành thành phố chết, những tiếng còi hụ của xe cứu thương như tiếng gọi của tử thần. Con số người chết oan ức tức tưởi lên đến hàng chục ngàn. Tiếng khóc bi thương vang tràn các ngõ xóm, các con đường.

Đã qua một năm, cuộc sống đã hồi sinh ở thành phố nhưng những nỗi đau, nỗi mất mát của từng gia đình không thể nào nguôi. Những người đã chết không thể sống lại được, thân xác đã thành tro trong những hũ sành. Người thành phố sống sót qua cơn đại dịch cũng không thể nào quên những tháng ngày hãi hùng đã trải qua. Hậu quả không những ở hàng chục ngàn người đã chết mà còn để lại biết bao di chứng hậu Covid ở hàng triệu người đã từng mắc phải.

Cho đến giờ, sau những biến cố ngồi nhìn lại, đã thấy rõ nguyên nhân của những hậu quả bi đát đó. Đã có lắm sai lầm nguy hại. Đã có những biện pháp chết người. Thế nhưng chẳng có ai dám đứng ra nhận trách nhiệm, chẳng có ai dám mở lời tạ lỗi với những người đã khuất và cả những người sống sót sau cơn đại dịch với những ngày tháng kinh hoàng đã trải qua.

Trong thời gian khủng khiếp đấy lại có lũ người có quyền lực lợi dụng cơ hội cấu kết với nhau để làm giàu. Chúng bàn bạc, chia chác nhau từ những que thử. Chúng ăn chia nhau hàng ngàn tỷ đồng từ những chuyến bay gọi là giải cứu. 2000 chuyến, mỗi chuyến bỏ túi vài tỷ, con số lên đến bao nhiêu? Chúng ban hành lệnh chọc ngoáy bất kể giờ giấc, bất kể ở đâu để thu lợi. Chúng lợi dụng quyền lực để bòn rút ngân sách, hút máu đồng bào. Tội lỗi của chúng không thể xoá bỏ và tha thứ được. Hôm nay đã có vài tên bị nêu danh, bị cảnh cáo, bị khai trừ đảng. Nhưng tội lỗi của chúng không thể chỉ trừng trị từng đó. Phải đưa chúng ra toà án, tịch biên gia sản với cái án thật nặng nề. Dù biết rằng làm thế vẫn chưa hết sự khốn nạn, tàn nhẫn, vô lương của chúng.

Nếu tin vào tâm linh, tin vào thế giới khác chắc hẳn những oan hồn của những người đã chết sẽ có lúc báo oán những kẻ đã khiến họ phải chết oan ức. Và những kẻ vô lương kia sẽ bị đền tội vì những tội ác của chúng.

Một năm đã qua đi, ký ức vẫn còn đọng lại và chắc hẳn thời gian sẽ chẳng bao giờ xoá được những ngày bi thảm của thành phố Sài Gòn. Nhắc lại để nhớ. Nhắc lại để khắc sâu những tội lỗi của lũ người táng tận lương tâm. Nhắc lại để rút ra bài học xử lý những biến cố tránh những lúng túng, những biện pháp duy ý chí sai lầm đưa đến những hậu quả khủng khiếp không lường được.

 THẮP ĐÈN CHO AI

Kẻ Đi Tìm

THẮP ĐÈN CHO AI

Mẹ Têrêsa thành Calcutta kể:

Ở Úc Châu có một người thổ dân (Aborigine) sống trong một hoàn cảnh thật thảm thương. Ông ta đã cao niên rồi. Từ bao năm tháng ông chỉ một thân một mình cô đơn trong túp lều tối tăm xiêu vẹo. Lần đầu tới thăm ông, tôi đề nghị:

– Ðể tôi dọn dẹp nhà và sửa soạn giường chiếu lại cho ông.

Ông ta hờ hững nói:

– Tôi đã quen sống như vậy rồi.

Nhưng tôi bảo ông:

– Tuy vậy, ông sẽ cảm thấy dễ chịu hơn với căn nhà sạch sẽ và ngăn nắp.

Sau cùng ông ta bằng lòng để tôi dọn dẹp lại nhà cửa cho ông. Trong khi quét dọn tôi thấy một cái đèn cũ, đẹp nhưng phủ đầy bụi bẩn.

Tôi hỏi ông:

– Có bao giờ ông thắp đèn này không?

Ông ta trả lời với giọng chán ngán:

– Nhưng thắp đèn cho ai? Có ai bước chân vào nhà này bao giờ đâu. Tôi sống ở đây đã lâu rồi mà chẳng hề trông thấy một ai cả.

Tôi hỏi ông:

– Nếu như các nữ tu đến thăm ông thường xuyên, ông có bằng lòng thắp đèn lên không?

Ông vui vẻ đáp:

– Dĩ nhiên rồi.

Từ hôm đó, các nữ tu của chúng tôi quyết định mỗi chiều sẽ ghé qua nhà ông. Cũng từ đó, ông ta bắt đầu thắp đèn và dọn dẹp căn lều cho sạch sẽ hơn.

Ông còn sống thêm hai năm nữa, Trước khi chết ông nhờ các nữ tu nhắn tin cho tôi, ông nói:

– XIN NHẮN VỚI MẸ TÊRÊSA BẠN TÔI RẰNG, NGỌN ĐÈN MÀ MẸ ĐÃ THẮP LÊN TRONG ĐỜI TÔI VẪN CÒN CHIẾU SÁNG. ÐÓ CHỈ LÀ MỘT VIỆC NHỎ, NHƯNG TRONG BÓNG TỐI CÔ ĐƠN CỦA ĐỜI TÔI, MỘT TIA SÁNG ĐÃ CHIẾU LÊN VÀ VẪN CÒN TIẾP TỤC SÁNG MÃI.

—-

Lời Chúa hôm nay mô tả cho chúng ta thấy: “CHÍNH ANH EM LÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN… Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.”

Mỗi chúng ta cũng được mời gọi tỏa chiếu ánh sáng của Thiên Chúa nơi cuộc sống mình, qua những cử chỉ yêu thương, qua những lời nói dịu dàng, qua đôi tay phục vụ tha nhân.

Lạy Chúa, xin ánh sáng tình yêu của Thiên Chúa thôi thúc tâm hồn chúng con, để chúng con bước ra khỏi sự ích kỷ, hẹp hòi nơi bản thân mình, mà hướng đến người khác. Amen. 

 CUỘC SỐNG QUANH TA

Chau Nguyen Thi

 CUỘC SỐNG QUANH TA

Bài: Nga Thi Bich Nguyen

  • Thấy trộm không dám bắt, thấy cướp không dám kêu;
  • Thấy người tai nạn không dám cứu vì sợ bị hiểu lầm bị đánh và phiền phức khi đưa vào viện;
  • Thấy bất công không dám lên tiếng, thấy oan khiên không dám bênh vực;
  • Không dám tin vào sự thật, chính nghĩa, tình yêu thương;
  • Không dám tin vào các giá trị cốt lõi;
  • Không phân biệt được đúng sai;
  • Không xác định được phải trái; phỉ báng hành động chính trực là ngu ngốc, coi trọng sự tồn tại hơn sống có ý nghĩa;
  • Tôn vinh những hào nhoáng phô trương, khinh bỉ tri thức, sống dối trá với chính bản thân, lừa dối cảm xúc, học đòi văn minh thể hiện theo cách nửa mùa…

Viết chưa hết đã thấy hãi hùng cứ như đang tả về một tầng địa ngục nào đó.

Đâu có. Chỉ là tả thực về cuộc sống quanh ta.

Mời viết thêm…

S.T.

THỪA DANH HIỆU- THIẾU DANH DỰ

THỪA DANH HIỆU- THIẾU DANH DỰ

“Lịch sử của Việt Nam lẫn nhân loại ngàn năm qua, những bậc vĩ nhân nào có ai khoác trên mình học hàm, học vị, danh hiệu này kia. Họ được tôn thờ và tưởng nhớ nhờ những tư tưởng vĩ đại, những trước tác bất hủ, những chiến công oanh liệt, vạch đường soi sáng cho dân tộc. Trong khi hình thức “Nghệ sĩ ưu tú”, “Nghệ sĩ nhân dân” thực tế cũng chỉ sử dụng ở vài ba quốc gia, giữa thời đại mà mọi đánh giá về thành tựu, hiệu ứng/hiệu quả nghệ thuật đang có quá nhiều thay đổi mang tính toàn cầu, hiện đại.

Ra thế giới, người ta chỉ cần biết anh viết gì, vẽ gì, hiệu ứng phổ quát ra sao, độ tương tác thế nào với đông đảo người tiếp nhận, chứ ai cần biết danh hiệu anh là gì? Nhưng trong nhà mình, năm nào cũng thấy eo sèo cãi cọ về xét danh hiệu với xin “đặc cách” giải thưởng. Để rồi với không ít người, danh hiệu chỉ có tác dụng làm dài thêm trong diễn văn giới thiệu và trên bia mộ.

David Bowie (1947-2016), người Anh, một trong những nhạc sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại, người được đặt tên cho một tiểu hành tinh gần sao Hỏa, lúc sinh thời đã từ chối nhận tước hiệu Hiệp sĩ của Nữ hoàng Anh. “Tôi thực sự không biết nó để làm gì. Đó không phải là thứ mà tôi đã dành cả đời để làm việc”.

Một người Anh vĩ đại khác là Stephen Hawking cũng đã nói không với tước hiệu danh giá của Hoàng gia.

David Bowie hay Stephen Hawking từ chối phong tước Hiệp sĩ, thì nhân loại vẫn mãi ghi ơn công trình sáng tạo, khoa học của những con người ấy. Có hay không có một chữ “Sir” trước họ tên thì họ vẫn là những hiệp sĩ cao quý và đích thực.

Danh dự của người sáng tạo chính là những tác phẩm, công trình thực sự góp phần thúc đẩy tiến bộ xã hội, bồi đắp nhân văn, mang lại lợi ích lớn lao cho nhân dân. Bao giờ những nghệ sĩ, người lao động sáng tạo của chúng ta mới giảm bớt sự ham muốn cồng kềnh mang vác những danh hiệu, cả trong tư tưởng lẫn ngoài đời, để hiểu rằng “thừa” danh hiệu nhiều khi sẽ dễ dẫn tới thiếu danh dự?”

Trần Tuấn

XÂY DỰNG LÒNG TIN

Kẻ Đi Tìm

XÂY DỰNG LÒNG TIN

Xây dựng lòng tin cần rất nhiều thời gian, công sức, thế nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi thiếu cẩn trọng bạn có thể đánh mất nó ngay lập tức.

Dù chúng ta là ai, chúng ta đang làm trong ngành nghề gì, ở vị trí nào thì việc chiếm được cảm tình, lòng tin của người khác là một điều nên làm và nên có. Chưa hẳn là việc xây dựng được lòng tin của mọi người dành cho chúng ta thì sẽ làm cho ta thành công, nhưng chắc chắn rằng, bản thân chúng ta sẽ cảm nhận rõ nhất những cái được từ việc một ai đó tin tưởng mình. Đó là sự yêu quý, sự tôn trọng, những cái nhìn chứa đầy những niềm tin,…. mà chỉ khi nhận được sự tin tưởng, chúng ta mới cảm nhận được.

Chẳng phải những yếu tố ấy chính là nền tảng cho mọi mối quan hệ hay sao? Và chẳng phải chiếm được cảm tình, lòng tin của người khác tức là đã chiếm được 50% của sự thành công rồi hay sao?

Từ xa xưa đến nay, liệu có ai đạt được thành công rực rỡ mà bản thân họ lại là người không trung thực, ích kỷ, kiêu ngạo… Hay chúng ta vẫn thường thấy những bậc hiền tài, những vị doanh nhân thành đạt là những người luôn đối xử tốt với mọi người, luôn giữ thái độ ôn hòa, thân mật, xây dựng thành công từ chính sự nỗ lực của bản thân và không ngừng giúp đỡ mọi người…

Vậy làm thế nào để lấy được lòng tin từ người khác? Làm sao để biến nó thành cơ hội tạo dựng thành công? Có thể đây sẽ là một vài gợi ý hữu ích:

Thứ nhất, phải nuôi dạy, tu dưỡng chính bản thân mình

Đừng bao giờ nuông chiều bản thân, hãy dạy cho chính chúng ta trở thành một người tử tế. Từ ánh mắt, cử chỉ, hành động phải đáng tin cậy, khi làm việc phải có lòng tin, khi giao tiếp với mọi người thì cần phải chân thật.

Tuyệt đối đừng thể hiện những hành động giả dối để che đậy bản chất bên trong với hy vọng sẽ chẳng ai phát hiện ra, không đâu, không có gì là bí mật mãi mãi cả. Vì vậy, hãy chân thành, thành thật ngay từ đầu trong mọi mối quan hệ. Đó chính là điều kiện cần để chiếm được lòng tin, xây dựng thiện cảm đối với mọi người.

Thứ hai, hãy để hành động thay lời nói

Muốn nhận được sự công nhận từ mọi người là mình thực sự có tài, thì điều cốt lõi là đừng chỉ biết ba hoa về thành tích của bản thân, mà hãy làm việc thật chăm chỉ, hãy tạo ra những thành công nhất định để không ai có thể nghi ngờ về điều ấy.

Ghi nhớ rằng, hãy tận dụng những gì mà mình giỏi, mình thực sự có thế mạnh để phát huy, như vậy bạn sẽ nhận được sự ghi nhận cao hơn. Tất nhiên, trong quá trình bạn cố gắng làm việc ấy, mọi người đều có thể nhìn thấy khả năng , năng lực, kiến thức, kỹ năng của bạn đang ở đâu và có thể tiến xa hơn nữa không. Bạn có thể không phải quá giỏi giang để làm một lãnh đạo ngay lập tức, nhưng hãy là một nhân viên cần cù, chịu khó, nghiêm túc trong công việc, biết phấn đấu vì tương lai, cộng thêm sự khiêm tốn thì ắt hẳn, việc xây dựng lòng tin sẽ rất dễ dàng.

Thứ ba, khi đã có một vị trí nhất định, xây dựng được sự tin tưởng nhất định nào đó, đừng trở nên chủ quan và tự kiêu

Nhất định phải tiếp tục cố gắng hơn nữa, lòng tin của mọi người dành cho bạn, bạn đã mất bao nhiêu sự nỗ lực, vậy nên đừng để dễ dàng bị đánh mất bởi một vài những sai lầm không đáng có. Có thể chúng ta có những thói xấu nhất định, không ai là hoàn hảo cả, nhưng đừng nuông chiều để những thói xấu ấy hủy hoại cả sự nghiệp của bản thân.

Những người bạn bè, đồng nghiệp, đối tác sẽ không thể tiếp tục tin tưởng cho dù bạn có biện minh thế nào đi chăng nữa. Cho nên hãy dùng khả năng nỗ lực bền bỉ để làm việc, dùng sự chân thành làm nền tảng cho mọi mối quan hệ, đặc biệt là luôn tự hoàn thiện bản thân mình nhé!

Lòng tin là một thứ khó tìm nhất, nhưng cũng là thứ dễ mất nhất. Đó là lý do vì sao vài người có ý chí tiến thủ lớn lao lại thành công hơn những người có tài năng vượt trội. Hãy luôn ghi nhớ những điều này, cuộc sống của bạn sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.

St

Trở về quê cũ – TẠP GHI HUY PHƯƠNG….

Van Pham

TẠP GHI HUY PHƯƠNG….

Trở về quê cũ

Hạ Tri Chương, thi sĩ đời Thịnh Đường, xa quê từ nhỏ, lúc trở về đã già, tuy còn giữ giọng nói quê nhà, nhưng lũ trẻ thấy người lạ, bèn hỏi “Khách ở phương nào đến đây?” (Khách tòng hà xứ lai?)

Đối với chúng ta, xa quê gần bốn mươi lăm năm, gần nửa thế kỷ, tính theo đời sống của một con người, thì thời gian này cũng là quá nửa đời người.

Lúc bỏ nước ra đi, dù có hai mươi ba mươi, thì nay trở về cũng đã là một ông già bảy, tám mươi tuổi, tóc đã bạc, trí nhớ không còn minh mẫn như xưa.

Gặp lũ trẻ trong nước ngày nay, dù là ở trên con đường quê hay trong quán cà phê phố thị, cũng không ai đặt câu hỏi: “Khách ở phương nào đến đây?” Vì, lớn lên chúng biết và có nhiều kinh nghiệm về những người tuồng như xa lạ trở về.

Những ông già lạ mặt trở về lối xóm được biết là những “Việt kiều” không cần phải hỏi, nên nếu còn sống, ông Bùi Bảo Trúc có “tưởng tượng mai về khu Ngã Sáu” thì người ta cũng biết ông là ai. Chỉ tiếc rằng: “Tiếng quê nghe vẫn đầy âm cũ, mà cũng lạ tai câu trẻ thơ,” vì ngôn ngữ đã khác hẳn xưa rồi!

Tôi có một cô bạn, hồi hương sau nhiều năm xa xứ, đi một chuyến từ Sài Gòn ra Hà Nội. Để tránh mua cái vé xe lửa giá cao Việt Kiều, cô mượn cái “Chứng Minh Nhân Dân” của người nhà bản địa để mua vé “công dân XHCN,” tiết kiệm được mấy chục đồng.

Lên xe lửa, khi người soát vé xem vé, bấm vé cho cô xong, lúc nhận lại tấm vé, cô buột miệng nói hai tiếng: “Cám Ơn.” Soát vé chứ có cho chác, biếu xén gì đâu mà phải cám ơn. Cái này mới mệt, người trong nước đã quên mất hai chữ “cám ơn” lâu rồi. Vậy đây là người ở đâu mới lại?

Người soát vé bèn cười hỏi: “Khách ở phương nào đến đây?” Thôi đúng đây là Việt Kiều hồi hương, phải mua vé khác giá cao hơn, chịu khó đóng thêm mấy chục đồng, chưa phạt cô cái tội gian dối là may rồi!

Ra Hà Nội, cô Việt kiều đói bụng vào quán ăn, cũng còn mang cái giọng “đi xa mới trở về,” cô nói với người bán hàng: “Cho tôi bát bún!” “Hương âm vô cải” nhưng nội dung thì đã thay đổi rồi!

Cô được câu trả lời như tát vào mặt: “Ở đây có bún bán, chứ chẳng có bún cho!”

Lạ đường hỏi thăm, thì được câu trả lời là “Đéo biết!”

Những Hạ Tri Chương thời nay dù đã luống tuổi, tóc đã bạc hồi hương, bỡ ngỡ như thấy mình trẻ lại khoảng năm mươi tuổi khi nghe một thằng oắt con hay một cô gái đáng tuổi cháu ngoại, gọi khách bằng tiếng “mình,” nghe qua có vẻ ngọt ngào thân thiện, nhưng quả là suồng sã. Tiếng đại danh từ “mình” bây giờ vừa nói về ngôi số một, như một người tự giới thiệu trên mục “tìm bạn tri âm” của một tờ báo: “Mình năm nay ba mươi tuổi, tốt nghiệp Đại Học…” mà cũng là ngôi thứ hai “mình ơi” như gọi một người yêu dấu!

Như một mục trên tở báo Phổ Thông của Nguyễn Vỹ ngày xưa.

Người đi xa về, được nghe tiếng “mình” trong ngôi thứ hai này, được hỏi, sau khi kéo ghế ngồi xuống trong một nhà hàng: “Mình ăn gì?” Hay là thân mật hơn như trong gia đình: “Nhà mình có mấy người?”

Ông Hạ Tri Chương nhìn kỹ mặt người đối thoại, không hề thấy quen biết, cũng chẳng phải là bà vợ già của mình đang ở một nơi xa quê hương, thế thì vì sao lũ trẻ, chúng gọi ta bằng “mình?”

Chữ nghĩa bây giờ loạn xạ, mà âm thanh thì xa lạ, nghe chất chua hơn là vị ngọt, chẳng còn phong cách như của Hà Nội một thời. Có lẽ người đi mang theo quê hương, nên lúc trở lại nhà, vẫn giữ giọng nói ấy, chữ nghĩa ấy, phong cách nho nhã, trong sáng ấy, đã bao năm “hương âm vô cải” (tiếng quê vẫn thế).

Người đi xa trở về quê cũ, nói cũng không ai hiểu, mà cũng chẳng hiểu gì ai nói, ngẩn ngơ đoán chừng. Không lẽ cùng quê hương với nhau mà phải cần đến người thông dịch.

“Ôi, chốn quê hương đẹp hơn cả!” Ông già, bà cụ nào mà không nhớ câu nói ấy trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư của một thời niên thiếu. Ai mà không biết chuyện vào mùa Thu, khi cây thay lá, cũng là lúc những con cá hồi trưởng thành, sau một quãng thời gian vùng vẫy ngoài biển lớn, ngược dòng nước để trở về với cội nguồn. Mới đây, nhiều người cũng đã từng nghe câu: “Nếu đi hết biển, con sẽ trở về làng xưa!”

Thế nào chúng ta cũng phải trở về, nhưng không phải là hôm nay!

Trở về khi bạn bè, thân quyến đã không còn ai. Trở về không còn ai là tri kỷ. Trở về khi đất trời trống vắng người xưa, mà những người mới không quen, lũ trẻ thì ngu ngơ xem chúng ta là người lạ lạc loài trên đất mình ngày cũ, hỏi: “Khách tòng hà xứ lai?” (Ông ở xứ nào tới vậy?)

Đó cũng là tâm trạng u hoài, xót xa của Trần Tử Ngang trong “Đăng U Châu đài ca.”

“Ngoảnh lại trước, người xưa vắng vẻ

Trông về sau, quạnh quẽ người sau

Ngẫm hay trời đất dài lâu

Mình ta rơi hạt lệ sầu chứa chan.”

(Bài Ca Trên Đài U Châu *Trần Tử Ngang – Trần Trọng San dịch.)

Trở về chốn cũ để ngậm ngùi.

“Ngước mắt trông lên trời cũng lạ

Nhà ai đây, chứ phải nhà tôi!”

(Trở Về Quê Cũ – Nguyễn Bính)

NÓI CHUYỆN VỚI SIMON KYRÊNÊ: NGƯỜI VÁC ĐỠ THÁNH GIÁ CHÚA

 NÓI CHUYỆN VỚI SIMON KYRÊNÊ: NGƯỜI VÁC ĐỠ THÁNH GIÁ CHÚA
 
     Trên đường từ Jerusalem trở về quê nhà Galilê, bước đi trên con đường mòn ngang qua làng quê xứ Kyrênê, tôi tình cờ gặp lại Simon khi anh đi ra đồng làm việc.
   Tôi thán phục lòng can đảm của Simon, anh không biết Giêsu, chưa một lần gặp gỡ Giêsu, chỉ nghe người ta nói về Giêsu, vậy mà anh không một chút sợ hãi, anh chạy lại vác đỡ thập giá cho thầy Giêsu của tôi, anh đi bên Giêsu, giúp Giêsu vác thập giá bước đi đến đỉnh đồi Golgotha (Ga.23:26).

Tôi chạy lại hỏi thăm anh, cầm tay anh tôi nói:
 *Simon, anh có khoẻ không?  Cám ơn anh đã vác đỡ thập giá cho thầy Giêsu của tôi.  Sao anh can đảm thế?  Anh không sợ hãi tí nào sao?

Tôi sợ hãi nhiều lắm chứ.  Hôm ấy tôi tình cờ đi làm về ngang qua đó, lính nhìn thấy tôi, chúng bắt tôi vác đỡ thập giá cho Giêsu thì tôi vác, can đảm gì đâu anh!  Không nghe lời chúng, chúng đánh chết chứ giỡn chơi sao!  Nhưng có một điều tôi phải nói với anh:

 “Khi vác đỡ thập giá cho Giêsu, tôi đi bên cạnh Ngài, Ngài ở bên cạnh tôi, Ngài nhìn tôi, tôi nhìn Ngài, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt ấy đã cảm hóa lòng tôi, cái nhìn ấy đã biến đổi đời tôi…  Tôi không còn sợ hãi như trước nữa.  Tôi nhận ra rằng: “Vác đỡ thập giá cho Giêsu là niềm vui, là vinh dự và là hãnh diện cho cuộc đời mình…  Vì tôi được tham dự vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa.”
 
Simon Kyrênê ơi!  Cám ơn anh về cuộc gặp gỡ thân thương hôm nay.  Cám ơn tâm tình chia sẻ của anh đã nói với tôi, đã làm tôi phải suy đi nghĩ lại về mối liên hệ của tôi với Giêsu, về mối tình của tôi với Ngài.
 
***
Bạn thân mến!  Tâm tình chia sẻ của Simon Kyrênê đã đánh động lòng tôi.  Lời nói của Simon cứ vang vọng trong tôi luôn mãi:
 
1)- “Ở bên cạnh Giêsu, Ngài đã cảm hóa lòng tôi, Ngài đã biến đổi đời tôi.”  Đó là tâm tình của Simon với Giêsu.  Còn tâm tình của tôi với Ngài thì ra sao?
Giêsu ơi!  Phải chăng được cảm hóa và biến đổi là dấu chỉ Ngài hiện diện bên con?  Vậy mỗi khi con không được biến đổi để yêu thương nhiều hơn, con không được cảm hóa để tha thứ nhiều hơn…  Thì đó cũng là dấu chỉ con không có Ngài ở ngay bên, con không có Ngài hiện diện trong lòng con.
   Nếu con không được Ngài cảm hóa và biến đổi, thì cho dù con có tham dự thánh lễ hằng ngày, con có rước lễ thường xuyên, Giêsu và con vẫn nghìn trùng xa cách.  Con và Giêsu vẫn là hai thế giới cách xa và riêng biệt.
 
Thật nguy hiểm biết bao nếu con không nhận biết mình đang sống xa Ngài.  Thật buồn biết mấy nếu con không nhận ra con người thật, khuôn mặt thật của chính mình.  Những đẩy đưa cám dỗ và khen tặng, những tự cao và tự mãn nổi lên trong lòng, những hình thức rộn ràng bề ngoài…  Tất cả đã làm con lầm tưởng rằng con đang có Giêsu, con đang có Ngài ngay bên, nhưng thật sự là con đang xa Ngài.  Lòng con không có chỗ trống để Ngài đến cư ngụ.  Tim con khép lại, không chấp nhận, không để cho Ngài đi vào để cảm hóa và biến đổi.
 
2)- “Vác đỡ thập giá cho Giêsu là niềm vui, là vinh dự và hãnh diện.”  Simon tâm sự như vậy đó.  Vác thập giá của chính mình đã khó khăn vất vả.  Vác thập giá cho người không quen không biết, như Simon vác đỡ cho Giêsu, thì lại càng vất vả khó khăn hơn.  Làm sao lại coi đó là niềm vui, nìềm vinh dự được?  Phải chăng chỉ có tình yêu mới giúp tôi coi đó là niềm vui: Tình Yêu càng lớn thì niềm vui càng nhiều…. Và phải chăng lòng tôn kính đặt để nơi người quyền cao chức trọng, mới giúp tôi coi đó là niềm vinh dự hãnh diện: Niềm tôn kính càng cao thì niềm vinh dự hãnh diện càng lớn.
 
Giêsu ơi!  Tình yêu nào con dành cho Ngài hôm nay?  Lòng tôn kính nào con đặt vào Giêsu trong lúc này?  Vì Giêsu, thập giá nào con chấp nhận để vác trên vai con hôm nay?

    *Phải chăng những chê trách hiểu lầm, những ghen ghét đố kỵ con gặp phải trong đời sống phục vụ…  Đó chính là thập giá mà Ngài mời gọi con ôm lấy và vác đi?

   *Phải chăng những khó khăn vất vả trong cuộc sống, những bệnh tật yếu đau, những đam mê yếu đuối con người mà con đang chiến đấu để vượt qua…  Cũng chính là thập giá mà Ngài mời gọi con vác đi trên đường đời?
 
3)- “Vác đỡ thập giá cho Giêsu là được tham dự vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa.”  Đó là lời tâm tình chia sẻ của Simon Kyrêné.  Giêsu đến trong thế gian để thực thi “công trình cứu chuộc” của Thiên Chúa.  Ngài đến để mang tình yêu thương tha thứ cho muôn người.  Ngài đến để cứu chuộc nhân trần, để chết thay cho người mình yêu, để mang người mình yêu trở về với Nguồn Cội, trở về với Đấng Yêu Thương Ngàn Đời.
 
   Giêsu ơi!  Mỗi khi con sống yêu thương tha thứ hôm nay, cũng là lúc con làm vơi bớt những đau thương tủi nhục của Ngài trên đường thánh giá năm xưa.  Phải chăng đó cũng là lúc con được tham dự vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa?

   Mỗi khi con mang được người thân quen bạn bè về với Giêsu, mỗi khi con giúp họ đi vào trong tình thân mật với Ngài, cũng là lúc con lau khô những giọt máu đào Ngài đã đổ ra trên thập giá năm xưa.  Phải chăng đó cũng chính là lúc con được tham dự vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa?
    Giêsu ơi, giống như Simon Kyrênê năm xưa….Xin cảm hóa và biến đổi lòng con, để con luôn có Ngài ngay bên, vì Ngài là hạnh phúc và là cùng đích của đời con.  Amen!
 

Linh Xuân Thôn

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

Tự tử do áp lực mafia hay do yếu bóng vía?

Tự tử do áp lực mafia hay do yếu bóng vía?

Mai Bá Kiếm

5-6-2022

Nguyên thứ trưởng Trương Quốc Cường ký duyệt cấp số đăng ký lưu hành tại VN cho thuốc trị ung thư giả mà chỉ bị phạt 4 năm tù, nên đáng tiếc cho bà Trưởng khoa Dược – Bệnh viện đa khoa (BVĐK) Đồng Tháp phải tự tử tại nhà riêng, vào sáng ngày Quốc tế Thiếu nhi, bỏ lại hai con!

Chỉ có một giám đốc CDC Đồng Tháp và một phó khoa Chẩn đoán, Xét nghiệm thuộc CDC bị bắt giam vì liên quan Việt Á. Chưa có quan chức nào ở BVĐK Đồng Tháp bị khởi tố, mà bà Trưởng khoa Dược của BV này đã tự tử có lẽ áp lực từ nội bộ đè lên vai bà rất khủng khiếp!

Cách đây 29 năm, trưa ngày 5/3/1993, dược sĩ Phan Văn Tín – Vụ trưởng Vụ Quản lý dược (QLD – từ 13/8/1996, Vụ QLD đổi thành Cục QLD), treo cổ chết tại nhà riêng!

Lý do, ngày 11/1/1993, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Trọng Nhân (1930-2017) đã cho thanh tra Vụ QLD. Kết luận thanh tra cho thấy: Vụ QLD làm giả mạo văn bản nhà nước để cấp số đăng ký “ma” cho 192 mặt hàng thuốc nhập khẩu, không thông qua hội đồng xét duyệt, không kiểm nghiệm chất lượng thuốc, hoặc thuốc không có số đăng ký lưu hành tại nước sở tại. Trong đó, dược sĩ Phan Văn Tín đã cấp 149 số đăng ký “ma”! Bộ trưởng Nhân tạm đình chỉ chức vụ dược sĩ Tín và chuyển hồ sơ thanh tra sang cơ quan điều tra, thì mấy ngày sau, dược sĩ Phan Văn Tín đã tự tử.

11 năm sau, ngày 5/11/2004, báo Pháp Luật TP.HCM đăng bài: “Giáo sư, cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Trọng Nhân: Tôi không thể sống chung với tham nhũng”.

Trong đó, GS Trọng Nhân kể lại đầu đuôi vụ việc dược sĩ Tín và xác nhận việc Cục QLD để thuốc giả thuốc dỏm nhập khẩu như hiện nay (năm 2004) là “do hồi đó (1993) mình xử lý chưa xong, chưa triệt để.

Sau khi dược sĩ Tín tự tử, hai ông vụ phó (dược sĩ T.N.D và dược sĩ P.X.L) “đánh” nhau dữ dội để tranh chức. Và sau này tôi mới hiểu vỉ sao họ “đánh” nhau? Vì họ tranh giành vị trí béo bở. Tôi đình chỉ chức vụ của hai ông luôn.

Bọn tham nhũng cũng ghê gớm lắm, nó tìm cách chống trả quyết liệt. Quãng cuối thời kỳ tôi làm bộ trưởng, tôi yêu cầu Hội đồng kỷ luật phải họp để xử lý triệt để vụ việc, nhưng một số thành viên chần chừ không họp.

Tôi đặt vấn đề với thứ trưởng thường trực phải họp hội đồng kỷ luật, để có quyết định kỷ luật những cán bộ sai phạm theo kết luận thanh tra, thì đùng một cái nhận được “trát” của trên gửi xuống yêu cầu đình chỉ mọi cuộc họp của Bộ Y tế. Cuối cùng, vụ án “chìm xuồng”!

GS Nhân cũng cho báo Pháp Luật biết, vì không thể sống chung với tham nhũng, tháng 11/1995, ông phải từ chức trước nhiệm kỳ (tháng 10/1992 – tháng 10/1997).

Cố bộ trưởng Nhân còn sợ mafia mà!

Khi não bộ quan chức và trí thức trống rỗng…

Khi não bộ quan chức và trí thức trống rỗng…

6-6-2022

Tôi bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện kể khi đi tập huấn tại Huế. Buổi trưa khi ra nhà hàng liên hoan, một quan chức giáo dục ở một sở dục nọ tay cầm ly bia, tay chống nạnh ưỡn bụng đến chào đoàn chúng tôi. Sau lời giới thiệu chức vụ là lời chào xã giao, anh ta đến cụng ly một cô giáo trẻ, tay cụng tay ôm cho ra vẻ thân thiết. Khi tôi ngứa mắt làm lơ thì anh ta lại đến chỗ tôi, lại tay chống nạnh khoe bụng, tay bưng ly rót bia cho đầy và đòi cụng ly. Tôi xin lỗi, không cụng được! Thế là anh ta kèo nhèo một hồi rồi nốc cạn ly. Không dừng lại ở đấy, anh ta lè nhè, lải nhải chê tôi yếu, không biết uống bia thì không đáng làm thầy chứ đừng nói làm quan! Tôi để anh ta ba hoa một hồi, tôi đứng dậy, tay cầm ly, giơ cao lên và nói: “Cút ngay lập tức! Nếu anh còn léng phéng ở đây nữa, cái ly này sẽ cụng vào đầu anh đấy!”

Anh ta lo cút xéo bằng cái liếc mắt mang hình viên đạn.

Nhưng trong đoàn có người trách tôi là không biết quan hệ, với cung cách của tôi có thể làm mất mối liên kết làm ăn của khoa và trường! Hoá ra quan chức toàn quan hệ làm ăn trên bàn nhậu!

Kể lại chuyện này để thấy, quan chức và trí thức thời nay ngoài khoe của, khoe danh, còn khoe cả tửu lượng để làm sang.

Các bạn cứ để ý xem, ngoài bọn vô học khi không có việc làm thì ngồi lê la ở vỉa hè nốc bia rượu để giải sầu, rất đông dân nhậu ở nhà hàng là đám quan chức và trí thức. Nhà hàng đông người thành nơi để quan chức và trí thức ba hoa chích choè đủ thứ mà mình có. Nào bằng cấp danh hiệu, nào nhà cửa xe cộ, nào cách làm tiền nhanh, nào đào hoa gái gú…, có gì khoe tuốt. Lạ nhất là thi nhau uống, thi nhau nói, gân cổ lên mà nói, không cần ai nghe, miễn sao cái sự khoe này vang động ngập không gian là được!

Tôi chỉ có thể khẳng đinh, khi não bộ quan chức và trí thức trống rỗng thì họ chỉ có thể nhét rượu bia vào đầu để chứng tỏ mình có não!

Lối sống sa đoạ phổ biến ấy, đại biểu Dương Trung Quốc còn tự hào giữa nghị trường rằng, đó là “văn hoá rượu”, lại còn dẫn thơ Bác Hồ ra để chứng minh nữa thì hết thuốc chữa!

Nguyễn Đức Thịnh – cán bộ Ban Quản lý đường bộ Bắc Giang điều khiển xe ô tô gây tai nạn làm chết ba người tại Bắc Giang hôm 2/6/2022. Ảnh: VOV

Trong lối sống phổ biến ấy, những người có trí xem chừng cũng mất trí theo. Giả định, những người có trí, trong tình thế bắt buộc (gọi là “nhiệm vụ chính trị”) ngồi chung bàn hay gần bàn, nhiều khi chỉ là quan hệ bạn của bạn mà bị thách uống, ép uống để thi đua về cái gọi là “tửu lượng” thì cũng mất trí theo. Không biết tự bao giờ “tửu lượng” thành niềm tự hào, kiêu hãnh (từ trung đoàn bò đỏ hay dùng là “ngạo nghễ”) của quan chức và trí thức. Nhiều kẻ uống đầy bụng rồi móc họng ra uống tiếp mới kinh. Các vụ tai nạn giao thông diễn ra kinh hoàng đối với dân chỉ có thể có gốc lây nhiễm từ quân không não hay não chứa toàn bia rượu này!

Cái hành vi thách uống, ép uống như vậy, có đáng đưa vào một trong những hành vi bạo lực hay giết người hơn là “cái nhìn gợi tình”, “khen hàng xóm đẹp”, “vợ đòi chồng làm nhiều tiền hay thăng chức” không?

Cụ Tổng hay dùng từ “suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống” cho đám quan chức và trí thức này. Tôi thì khẳng định, cái quân này có não đâu mà suy với thoái?

RỜI KHỎI NHÀ TÙ TỰ TẠO

RỜI KHỎI NHÀ TÙ TỰ TẠO

Lm. Minh Anh

“Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín!”.

Timothy Dwight nói, “Thánh Kinh là một cửa sổ trong thế giới tù đày này; qua đó, chúng ta có thể nhìn vào cõi vĩnh hằng!”. Một nhà thần học khác tâm đắc với Dwight, nhưng nói thêm, “Satan là thủ lãnh của thế giới; trong đó, nó giam hãm chúng ta vào nhà tù riêng của mỗi người bằng các chấn song tính hư nết xấu và tội lỗi. Thế nhưng, Đức Kitô, Đấng Cứu Độ Thế Giới, đã giải thoát chúng ta, Ngài bẻ gãy các chấn song, đưa chúng ta ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ của mình!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Đức Kitô, Đấng Cứu Độ Thế Giới, đã đưa chúng ta ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ của mình!”. Đúng thế! Tin Mừng Chúa Nhật Hiện Xuống hôm nay chứng tỏ điều đó với một chi tiết khá thú vị, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ khi “các cửa đều đóng kín!”. Với Ngài, cửa khoá không là vấn đề! Ngài không ngại những cánh cửa khoá! Không chỉ đi vào, Ngài còn đi ra; mở toang các cửa, cánh cửa tâm hồn, cánh cửa trái tim; giục chúng ta ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ của mình!

“Các cửa đều đóng kín!”, nghĩa là các cửa được ‘khoá phía trong!’. Vậy điều gì khiến trái tim của người môn đệ Chúa Giêsu ‘khoá phía trong’, và lạnh lùng chững lại trên con đường hoán cải và dấn thân? Không lẽ chỉ vì sự ươn lười nội tâm lại khiến chúng ta mù quáng đến mức không nhận ra quyền năng sống động của Đấng Phục Sinh? Đang khi chúng ta hoàn toàn có thể ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ của mình, chỉ bằng việc mở lòng đón nhận một đức tin hoàn toàn vào Chúa Kitô Phục Sinh. Hôm nay Ngài lại đến qua những cánh cửa ‘khoá phía trong’; Ngài yêu cầu bạn mở khoá bằng ‘trải nghiệm phục sinh’ của bạn trong quyền lực Thánh Thần. Bài đọc Công Vụ Tông Đồ là một minh hoạ, “Hết thảy mọi người đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần”.

“Bình an cho các con!”. Nào xem, bình an của bạn có phải là “bình an” phản ánh “bình an của Phòng Tiệc Ly?”. Hãy xem, trong tuần qua, những nơi nào mà trái tim bạn đã cố tìm sự an ủi; bạn “thoả mãn”, “hài lòng” hay “bình an?”. Bình an Chúa Phục Sinh mang đến hoàn toàn khác! Một số thoả mãn là một phần của cuộc sống, bạn có thể biết ơn chúng; tuy nhiên, khi tìm chúng vì lợi ích riêng, bạn có thể dễ dàng nhấn chìm sự sống của Thánh Thần, Đấng mang cho bạn sự bình an viên mãn, sâu sắc nhất! Lễ Hiện Xuống phải thuyết phục chúng ta trên hết và trước hết về sự cầu nguyện và về trật tự cuộc sống, vốn cho phép chúng ta ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’, hầu có thể tiếp xúc thường xuyên với các nguồn ân sủng và soi dẫn của Thánh Thần. Ngài là Đấng “canh tân bộ mặt trái đất”, “canh tân tâm hồn” như lời Thánh Vịnh đáp ca công bố!

“Các con hãy nhận lấy Thánh Thần!”. Trong Bí Tích Cáo Giải, chúng ta được tha thứ nhờ tác động của Thánh Thần, Đấng làm cho hành động của Chúa Kitô hiện thực qua linh mục. Chúng ta tin ơn tha thứ, tin sự biến đổi tâm hồn nhờ lòng thương xót của Ngài; vậy tại sao chúng ta không tin, chính ân sủng này từ Thánh Thần có thể giúp chúng ta ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ để trở thành những vị thánh anh hùng, chiến thắng trong thử thách, nhẫn nại trong gian truân và hiệu quả hơn trong tư cách tông đồ? Chúa Kitô không bao giờ rời bỏ chúng ta; vì vậy, không có lý do gì để chúng ta “trung lập” hay “thoả hiệp”, sau một vài sự cố tồi tệ trong cuộc sống mình!

Anh Chị em,

“Các cửa đều đóng kín!”. Thế giới càng mở ra bao nhiêu, tâm hồn mỗi người càng khép kín bấy nhiêu! Tại sao? Thế giới mở ra với bao mời mọc, chèo kéo, nhằm lôi kéo con người vào vòng xoáy của cơn lốc của chủ nghĩa hưởng thụ; nó mồi chài chúng ta bằng sự dễ dãi của thuyết tương đối. Từ đó tâm hồn con người ngày nay trở nên đóng kín, ích kỷ, nếu không nói là ‘khoá chặt phía trong’. Không, chúng ta sẽ không để mình vong thân, chúng ta không phải là những tù nhân của thế giới. Chúa Phục Sinh, Đấng bẻ gãy chấn song, giải thoát chúng ta; chúng ta là con cái tự do của Thánh Thần, “Đấng làm mọi sự trong mọi người” như bài đọc hai hôm nay nói đến. Chính Ngài đang làm hết sức để chúng ta sớm mở khoá, mà ‘rời khỏi nhà tù tự tạo!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Thánh Thần, xin đừng để tội lỗi giam hãm con; xin giúp con cởi trói tâm hồn bằng ân huệ của Chúa; cho con ‘rời khỏi nhà tù tự tạo’ mà không bao giờ luyến tiếc!”, Amen.

Lm. Minh Anh
(Tgp. Huế)