Trường hợp tiếp viên hàng không Trang Đoan

Báo Tiếng Dân

Huy Đức

26-3-2023

Tháng 10-1997, một nữ tiếp viên hàng không Việt Nam bị bắt giữ ở Úc vì mang theo một [vỏ] chai rượu chứa heroin lỏng. Tên cô là Trang Đoan. Sau khi thẩm vấn, Trang Đoan không bị giam giữ, cô chỉ phải đeo vòng định vị, buộc ở lại Úc chờ điều tra.

Tháng 5-1998, một tòa án của bang Victoria tuyên cô vô tội. Cô đã mang hộ người quen một chai rượu sang Úc mà không biết bên trong chứa heroin.

Năm ấy, tôi đón nhận sự kiện này trong tâm thế nhận tin một người Việt Nam thoát nạn. Năm ấy, rất ít người Việt biết đến internet và anh Mark chưa nghĩ ra Facebook.

Tôi không có đủ dữ liệu về vụ 4 nữ tiếp viên HKVN mang “327 tuýp kem đánh răng trong đó có 157 tuýp cất giấu ma túy” bị phát hiện hôm 16-3-2023. Điều may mắn của các cô là không bị phát hiện trên đất Pháp [phải chịu chi phí luật sư, ăn ở chờ điều tra làm rõ rất lớn]. Nhưng điều không may của các cô là được điều tra trong một nền tư pháp có được rất ít niềm tin; phán quyết của các cơ quan tố tụng có khi lại khởi đầu một phiên tòa khắt khe hơn từ công chúng.

Đi trồng rừng suốt cả tuần qua không có điều kiện lục tìm tư liệu nên đã không kịp bổ sung thông tin “trường hợp nữ tiếp viên Lê Trang Đoan” nhưng lại có nhiều thời gian suy ngẫm.

Không ít lần tôi tự hỏi, nếu như Trang Đoan bị phát hiện mang chai heroin đó ở Việt Nam, cô có bao nhiêu cơ may được tuyên trắng án.

Khi vụ việc vừa mới xảy ra, tôi cũng đã lường tới khả năng tương lai của “bốn nữ tiếp viên” phải kết thúc trong nhà tù như một số “án lệ”. Và quả thực là có được khích lệ khi thấy cơ quan điều tra không những đang vừa làm rõ “bốn nữ tiếp viên” có phải là một mắt xích [trong vụ buôn lậu heroin] hay không mà còn điều tra khả năng họ chỉ là bên bị lợi dụng [lòng tham/lòng tốt].

Đã từng ngồi hàng trăm phiên tòa lớn nhỏ không chỉ với tư cách một nhà báo mà còn như một bồi thẩm viên, chứng kiến nhiều ánh mắt tuyệt vọng của những người mà mình cảm nhận là oan, tôi khao khát không phải là một một nền tư pháp tống giam ngay mà phải là một nền tư pháp ai cũng có thể kỳ vọng vào công lý.

Vụ án được nói là chưa kết thúc, rất mong được nghe từ cơ quan điều tra những bằng chứng thuyết phục; để lọt bọn buôn lậu ma túy là tội ác nhưng bỏ tù người vô tội cũng là tội ác.

Chỉ cần có một mái nhà, một người bạn, một chút tiền, cuộc đời vậy là đủ

Chỉ cần có một căn nhà, không cần phải thật rộng, luôn tràn ngập tiếng cười yêu thương và ấm áp là được.

Chỉ cần một mái nhà có vợ và con, đó sẽ là ngôi nhà tràn ngập hạnh phúc, là bến đỗ bình yên của tâm hồn.

Chỉ cần có một người bạn, không cần quá đẹp, người ấy luôn ở bên mình là được. Bầu bạn cùng ai đó là sự lựa chọn chỉ trong khoảnh khắc. Theo nhau đi suốt cả chặng đường đời lại là lời hứa trọn kiếp nhân sinh.

Chỉ cần có một người bầu bạn với bạn suốt những năm tháng cuộc đời, cùng yêu thương, trân trọng nhau, đơn giản vậy là được. Chỉ cần có một chút tiền, không cần quá nhiều, đủ tiêu là được.

Tiền kiếm chẳng biết bao giờ mới đủ, nhưng sinh mệnh lại hữu hạn. Một kiếp người, nói dài thì không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, phải hiểu rằng biết đủ thường vui.

Hãy quên đi muộn phiền, sầu não, quên đi bận rộn, lo toan, quên đi những danh cùng lợi. Cứ vui vẻ một chút, hồ đồ một chút, tiêu diêu một chút. Mệt rồi thì ngủ đi thôi, tỉnh dậy thì hãy mỉm cười. Cuộc sống thế nào cũng phải tự mình nắm giữ.

Hãy sống đơn giản một chút, vui vẻ sẽ nhiều thêm một chút! Biết đủ một chút, hạnh phúc sẽ đong đầy hơn một chút! Chỉ cần có một mái nhà, một người bạn, một chút tiền, vậy là đủ!

Trong cuộc đời mỗi con người, mọi phiền não đều có thể giải thoát. Những điều đang kiên trì bám riết thì buông xuống là được. Những nỗi sầu vấn vương thì nhìn thấu là xong. Trước bao nỗi ưu sầu day dứt, biết đủ mới tốt.

Hãy sống đơn giản một chút, đừng quá để tâm, biết đủ một chút, đừng quá lao lực, hạnh phúc một chút, đừng quá truy cầu.

S.T

From: TU PHUNG

Cạm Bẫy

 
 
Những người Eskimo lấy lưỡi dao thật bén đem nhúng vào máu động vật, sau đó mang ra ngoài trời cho đóng băng lại.Họ làm như vậy nhiều lần để lớp băng máu dày lên, che đậy được lưỡi dao sắc bén bên trong. Tối đến, họ cắm cán dao xuống tuyết.
 
Những con sói đánh hơi được mùi của máu từ lưỡi dao và đến. Chúng bắt đầu liếm láp lớp băng bằng máu, càng lúc càng hăng say hơn. Cho đến một lúc những lớp băng bên ngoài tan chảy hết và chạm đến lưỡi dao. Lưỡi của những con sói bị đứt và máu chảy ra, nhưng chúng không hề hay biết mà vẫn tưởng đó là máu của thú rừng nền tiếp tục liếm. Càng chảy máu thì sói lại càng khát, và càng khát thì chúng lại càng liếm…
 
Sáng hôm sau, người Eskimo chỉ việc đi thu lượm xác của những con sói nằm chết bên cạnh lưỡi dao.
 
Cuộc đời cũng vậy, một khi bạn đang xài một thứ gì đó miễn phí thì hãy nhớ bạn không phải là khách hàng đâu, bạn chính là nạn nhân của một ai đó. Hãy nhớ đến con dao của người Eskimo.
 
*Không biết tác giả”

Đầu tư cho tuổi xế chiều để có ‘happy ending’

Báo Nguoi-viet

March 25, 2023

BOSTON, Massachusetts (NV) – Những người già hạnh phúc đều có xu hướng tích lũy các nguồn lực và thói quen, theo nghiên cứu của Harvard Medical School. Từ kết quả của cuộc nghiên cứu dài hơi này, bạn có thể học được cách đầu tư cho tuổi xế chiều của chính mình để sống đời hạnh phúc.

Theo The Atlantic, các nhà nghiên cứu của Harvard Medical School tiến hành một nghiên cứu dài 80 năm, từ năm 1938. Mỗi năm họ hỏi người tham gia về lối sống, thói quen, công việc, các mối quan hệ và hạnh phúc. Kết quả, nhìn vào việc một người sống, yêu và làm việc ở độ tuổi 20 và 30, có thể thấy được cuộc đời họ sẽ như thế nào trong thập niên tiếp theo.

Một trong những cách vận động tốt nhất là đi bộ mỗi ngày. (Hình minh họa: Nhac Nguyen/AFP via Getty Images)

Theo nghiên cứu, các chuyên gia nhận thấy, có những điều không ai có thể kiểm soát hay định đoạt được, như truyền thống gia đình, bệnh tật di truyền,… Nhưng phần lớn các thói quen và nguồn lực đều nằm trong tầm kiểm soát của mọi người thể hiện qua hành động.

Dữ liệu của Harvard cho thấy có những thói quen và hành động mang tính quyết định, gồm:

Thói quen ăn uống và vận động

Nhiều bạn trẻ không thích ăn rau và trái cây, thay vào đó, đụng đến đồ nướng, pizza, đồ ngọt thì bao nhiêu cũng hết. Thói quen này gây tệ hại cho tuổi già của bạn, vì bạn sẽ bị bệnh tật đeo bám, gỡ không nổi. Vậy, hãy tập ăn những thức ăn lành mạnh, ăn nhiều rau, củ và trái cây. Ăn vừa phải mọi thứ, kiểm soát trọng lượng cơ thể.

Một trong những cách giữ sức khỏe và vóc dáng của mình là vận động. Nếu đang làm việc trong môi trường văn phòng, tám tiếng dí mắt vào màn hình computer, bạn nên đặt giờ để đứng lên và vận động. Vận động là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống hằng ngày.

Hãy vận động nhiều từ bây giờ, để tránh tình trạng khi về già, sẽ phải ngồi im một chỗ, như thời trẻ. Mà lúc đó, có muốn, bạn cũng không tự mình làm được điều đơn giản nhất là đứng lên đi tới đi lui.

Còn bây giờ, một trong những cách vận động tốt nhất đã được thời gian kiểm nghiệm, là đi bộ mỗi ngày. Bạn làm được không?

Tập đối diện với khó khăn

Cuộc sống vốn dĩ khó khăn, cũng chẳng ai biết trước, khó khăn còn kéo dài đến bao lâu, nên bạn phải thực hành các cơ chế đối phó (coping mechanism) ngay từ bây giờ. Đây là chiến thuật giúp chúng ta đối mặt với căng thẳng hoặc tổn thương tâm lý nhằm kiểm soát những cảm xúc tiêu cực và giữ tâm lý ổn định.

Không ít người vì chưa chuẩn bị, nên khi về già, vấp phải khó khăn, rủi ro, thì bị sốc và dễ dàng suy sụp. Càng sớm tìm ra cách lành mạnh để đối phó với những khó khăn, đến khi về già, bạn sẽ bình tĩnh hơn để đón nhận những rủi ro không may ập đến.

Bỏ ngay thuốc lá càng sớm càng tốt để về già bớt bệnh tật. (Hình minh họa: Christopher Furlong/Getty Images)

Nói không với rượu và thuốc lá

Nếu bạn muốn cuộc sống về già của mình bớt bệnh tật, nhưng bạn đang hút thuốc, hãy cố gắng bỏ ngay thuốc lá từ bây giờ, càng sớm càng tốt. Bạn nói mình đã thử nhiều lần rồi mà không được ư? Không sao, thua lần này ta thử lần khác. Ít ai thành công trong lần thử đầu tiên, vậy bạn cứ thử, sẽ đến lúc thành công.

Hút thuốc mà con uống rượu nữa thì không cơ thể nào chịu nổi. Uống rượu và hút thuốc từ trẻ, kéo dài như thế sẽ khiến tình trạng sức khỏe của bạn ngày càng tồi tệ, chứ không thể nào khá lên được. Nhiều nghiên cứu còn cho thấy, người nghiện rượu sẽ mắc bệnh buồn chán tuổi già, nhiều hơn bất cứ ai. Bạn sẽ không bao giờ hối tiếc khi quyết định bỏ rượu ngay từ hôm nay.

Không ngừng học tập

Kiến thức là vô tận. Không ai có thể biết tất cả, mà phải học. Càng học càng thấy mình biết ít quá, lại học tiếp. Cứ như thế, bạn nên tập thói quen học tập. Học giúp não hoạt động nhiều hơn, cho đến khi về già, bạn sẽ minh mẫn. Chẳng có người già nào vui vẻ, hạnh phúc khi bị bệnh mất trí nhớ.

Bây giờ bạn đang đi làm, không ai bắt bạn phải trở lại trường học. Học tập ở đây có thể là đọc sách, nghiên cứu trên Internet, một cách có mục đích, chứ không đọc chơi chơi, đọc trước quên sau.

Vun đắp cho các mối quan hệ giúp tương lai của bạn, nhất là ở tuổi về già. (Hình minh họa: Nhac Nguyen/AFP via Getty Images)

Xây dựng tốt các mối quan hệ

Bạn đang có cuộc hôn nhân hạnh phúc và những mối quan hệ tốt? Hãy cố gắng vun đắp cho các mối quan hệ này ổn định, lâu dài ngay. Không chỉ vun đắp cho cuộc sống gia đình, các mối quan hệ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp cũng ảnh hưởng đến tương lai của bạn, nhất là ở tuổi về già. Nếu chưa có người phù hợp, cứ tìm, và bạn sẽ gặp được những người cùng sở thích, có thể tin tưởng và giúp nhau phát triển.

Không quá sớm để bạn đầu tư cho hạnh phúc ở tuổi 70 ngay từ bây giờ. Theo Giáo Sư Robert Waldinger, người điều hành cuộc nghiên cứu, đặc điểm quan trọng nhất của những người già hạnh phúc là các mối quan hệ lành mạnh; nền tảng tốt nhất để có thể xây dựng hạnh phúc là những mối quan hệ tốt đẹp, nồng ấm.

Bạn có muốn câu chuyện cuộc đời của mình có một “happy ending?” Nếu muốn, bạn sẽ thấy được kết hậu của đời mình. Hạnh phúc giống như tài khoản hưu trí, nếu bạn đầu tư càng sớm, bạn sẽ được hưởng lãi nhiều. (UPK)

10 điều nên đọc và suy ngẫm

Người trẻ thường sống vội, chạy theo những thứ hào nhoáng, không thực tế. Họ vội vàng quyết định vì sợ mất đi cơ hội tốt, họ đánh liều để rồi nhận về nhiều quả đắng về sau.

Người lớn tuổi thì khác, họ đã trải qua nhiều giông bão của cuộc đời nên khi đối mặt với bất kỳ điều gì họ đều cẩn trọng. Đối với những khó khăn sóng gió, họ sẵn sàng đối mặt và điềm tĩnh giải quyết. Cũng ở độ tuổi đó, họ mới nhận ra những điều quý giá mà tuổi trẻ mình đã đánh mất.

Có những điều nhận ra sớm ngày nào sẽ tốt ngày ấy…

1. Thời gian một đi không trở lại, sinh mệnh con người thì quá ngắn ngủi
Khi về già, ta nhận ra sự thật rõ ràng rằng một ngày trôi qua sẽ mãi mãi không quay trở lại, vì vậy ngay từ bây giờ, hãy sống vui vẻ mỗi ngày, để mỗi ngày trở nên ý nghĩa hơn.
2. Thời gian và trải nghiệm sẽ làm lành những nỗi đau
Bạn cần hiểu rằng một chuyện buồn trong cuộc sống dù có đau đớn đến mức nào rồi đến một ngày nó sẽ chỉ là một phần rất nhỏ bé so với cả quá khứ của bạn và nó cũng không nghiêm trọng đến mức như bạn nghĩ bây giờ.

3. Phía sau một cuộc đời tươi đẹp là không ít những đau khổ

Bạn là con người nên không thể hoàn hảo. Dù bị tổn thương nhưng bạn vẫn sống sót. Hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là bạn vẫn được sống, được thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được theo đuổi những gì bạn yêu thích.

Đôi khi có những nỗi buồn trên đường đời nhưng vẫn còn rất nhiều niềm vui. Chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước ngay cả khi chúng ta đang tổn thương, vì chúng ta không bao giờ biết điều gì đang chờ đợi mình.

4. Hạnh phúc hay niềm vui không tự nhiên mà có
Không có gì nằm gọn trong lòng bàn tay. Hạnh phúc sẽ không đến gõ cửa tìm bạn, niềm vui cũng không tự nhiên mà có. Hạnh phúc phải nỗ lực mới có thể đạt được, niềm vui luôn phải tìm kiếm không ngừng. Hạnh phúc và niềm vui phải dùng trái tim để cảm nhận, có cảm nhận được hay không còn phụ thuộc vào chính bản thân bạn.

5. Tiền bạc nhiều đến đâu thì chết cũng coi như hết

Đừng quá coi trọng tiền bạc, càng không nên quá chi li tính toán, tiền chỉ như vật ngoài thân, sống có giàu sang phú quý đến đâu thì chết cũng không mang theo được. Nếu có ai đó cần sự giúp đỡ của bạn, hết lòng giúp đỡ họ cũng chính là một niềm vui, nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui tại sao lại không làm chứ?
Tiêu tiền giúp bạn hiểu được tiền có thể kiếm được thì cũng có thể tiêu đi, hãy dùng nó để giúp đỡ bản thân và người khác.

6. Sức khỏe mãi mãi là của bạn

Tiền bạc, con cái, quyền lực chỉ là nhất thời, vinh quang là của quá khứ, còn sức khỏe sẽ mãi là của bạn.

7. Cha mẹ và con cái hoàn toàn không giống nhau

Tình yêu của cha mẹ giành cho con cái là vô hạn, còn tình yêu của con cái dành cho cha mẹ chỉ là cái gì đó hữu hạn mà thôi:
– Con cái bị bệnh cha mẹ hết mình chăm sóc, cha mẹ bệnh con cái hỏi thăm qua loa và coi thế là đã đủ.
– Con cái tiêu tiền của cha mẹ đó là lẽ đương nhiên, cha mẹ tiêu tiền của con cái không dễ dàng như vậy.
– Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, còn nhà của con cái thì không còn là nhà của cha mẹ nữa.

Không giống nhau chính là như vậy, hiểu rằng vì con cái làm tất cả đó không chỉ là nghĩa vụ mà đó còn là niềm vui, không cầu báo đáp, nếu mong muốn sự báo đáp của con cái thì chỉ chuốc lấy muộn phiền.

8. Những hi sinh của ngày hôm nay sẽ được đền đáp vào ngày mai

Khi nói đến chuyện làm việc chăm chỉ để đạt được một ước muốn nào đó như: tốt nghiệp đại học, gây dựng sự nghiệp hay đạt được một thành tựu nào đó đòi hỏi thời gian và sự quyết tâm, tôi muốn hỏi bạn một điều: “Bạn có sẵn sàng sống một cuộc đời khác với mọi người hay không?”.

9. Luôn có một tâm thái vui vẻ

Cuộc sông luôn công bằng, biết đủ thì luôn hạnh phúc, làm việc tốt, lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, bồi dưỡng các sở thích của bản thân, bạn sẽ một cuốc sống nhiều màu sắc hơn. Dùng tâm thái bình tĩnh đối mặt với mọi điều, chỉ như vậy bạn mới luôn vui vẻ, khỏe mạnh.

10. Đơn giản, bình thường mới là thật

Con người vốn không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần nỗ lực hết mình vì sự nghiệp cũng coi như là đã có cống hiến, hơn nữa bước qua tuổi trung niên chẳng phải cũng gần về với thiên nhiên rồi sao? Ai cũng giống nhau cả. “Thực ra làm quan cao không bằng nhiều tiền, nhiều tiền không bằng sống lâu, sống lâu không bằng vui vẻ, vui vẻ không bằng hạnh phúc”.

S.T.

THÁNH GIÁ, Nam Châm hút tôi thật chặt vào Chúa

Dòng Tên Việt Nam

Thời tiết vào hè bên ngoài thì nắng nóng nhưng lòng tôi băng giá, một cái lạnh đến rùng mình, đến rợn người, và tôi đã nhắm mắt lao xe mình vào dòng xe cộ đang xuôi ngược, tôi len lỏi bao nhiêu có thể, vì chỉ có cách nầy tôi mới có thể gặp lại người tôi yêu thương, và tìm gặp lại giọt máu của chính mình.

Vừa lao xe, tôi nguyền rủa cả thế giới xung quanh tôi và tôi hận thù … căm phẫn … giận ghét hết thẩy xung quanh tôi.

Bất chợt tôi mở mắt ra và dáo dác ngó quanh, tôi thấy phía trước bên phải có một toà nhà mà phía trên nóc nhà có một cây gì đó được dựng đứng. Dù rất nhỏ bé mỏng manh, nhưng cây đó vẫn hiên ngang đứng thẳng trên nóc nhà.

Người tôi thấm mệt, xăng xe lại từ từ cạn, tôi chỉ muốn tấp xe vào parking của căn nhà gần nhất, để nằm ngủ, và để cho đầu óc mình tỉnh táo hơn.

Khoảng 11 sáng, parking không có xe, toà nhà thì cửa mở, tôi rụt rè từng bước chân dẫm lên sân cây lá nghe xào xạt, bước chân lên bãi cỏ, rồi đến một cái sân bóng loáng với những ô gạch to, đẹp, thanh tao nhẹ nhàng và tôi đếm từng bước chân, tôi nghe rõ tiếng bước chân của mình ….

Ở đây sao nhiều dãy ghế quá! Thế là tôi ngồi xuống … KHÓC thút thít thật nhỏ rồi từ từ KHÓC lớn tiếng hơn…

Và lạ lắm, khi tôi khóc thì cái âm thanh của bức tường vẳng lại một âm thanh. Đó là âm thanh của tiếng khóc dội ngược lại phía tôi.

Thế là tôi tự nín khóc và dáo dác đảo mắt nhìn quanh … bất chợt tôi thấy bức tường phía trước mặt có một hình người nghiêng quẹo đầu trên cái cây, giống như trên cây được dựng đứng trên nóc nhà cao mà tôi nhìn thấy trước đó.

Thế là như có sự kỳ lạ quyến rũ tôi, và mỗi ngày tôi tới nơi đây với lòng háo hức, như tôi có một cuộc hẹn hò với ai đó vô hình sắp xảy ra. Tôi đến hẹn với lòng rất hân hoan vui vẻ bình an, mà tôi không thể diễn tả được .

Đến đó tôi chỉ đến ngồi đó tĩnh lặng và chỉ muốn chiêm ngắm các bức hình, các bức tượng, các màu sắc. Đến đó tôi muốn chiêm ngắm và thư giãn.

Rồi tôi bước vào căn phòng nhỏ ở đó, tôi thu mình vào và quỳ gối xuống … tôi cũng không biết cầu nguyện gì? Tôi ngồi đó như một cái xác không hồn, có lắm lúc tôi chỉ quỳ gối ở đó, để khóc, để cười, để lảm nhảm nói một mình nhưng mà lòng cảm thấy rất bình an.

Từ đó tôi không còn lái xe khắp nơi không định hướng, không còn ra công viên gào thét, cũng như không còn ngước mắt lên trời dậm chân xuống đất hỏi một câu tại sao lại là gia đình tôi ?

Vâng! Chính Cây đứng thẳng với một cây nằm vắt ngang tuy nhỏ bé nhưng nằm ngạo nghễ trên nóc nhà khiêm nhường, nhưng lại có “hai con mắt đầy uy quyền” giữa bầu trời xanh mây trắng đang bay là đà… nhìn thấy tôi và thu hút tôi.

Chỉ có cặp mắt thần mới thấy được và đọc được ý nghĩ và hành động của tôi đang chuẩn bị tiến hành một việc điên rồ, và chỉ có sức mạnh vô biên này mới có thể kéo tôi ra khỏi tích tắc trong cái chết, trong đường tơ kẽ tóc với sự suy nghĩ nông cạn của tôi.

Chỉ trước đó vài phút tôi muốn kết liễu cuộc đời mình, nhưng chỉ vài phút sau đó tôi yêu bản thân mình và yêu tất cả.

Lạy Chúa, cảm tạ chúa Ngài gia ân cứu con.

Chúa đã biến đổi lời than khóc thành khúc nhạc tri ân cho con.   

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,

con sẽ tán tụng Chúa tới muôn đời.

Cảm tạ Ngài vì ngay trong một giây con nhắm mắt buông tay lái,

và chuẩn bị đạp ga,

 thì Ngài đã mở mắt mở lòng mở trí và cho con nhìn thấy Ngài,

nhìn thấy THÁNH GIÁ.

chính Ngài đã cứu con,

đã tái sinh ra thân con một lần nữa …

Khi về đến nhà, tôi đã ôm chồng và 3 con của tôi. Tôi ân hận nói lời SÁM HỐI, vì họ cũng đang rất là đau đớn, nhưng họ vẫn rất đang cần tôi, cũng như trong lúc đó chúng tôi đang rất cần có nhau, để an ủi vỗ về, cũng như Chúa luôn luôn cần tôi, yêu thương tôi, hứa sẽ đưa đường dẫn lối cho tôi trên những con đường phía trước.

Thế là tôi biết thế nào là SÁM HỐI cho hành động, cho lối suy nghĩ nông cạn ích kỷ với cái đau riêng của mình, và biết XIN VÂNG với Chúa.

Chúa ơi, Chúa muốn con làm gì theo thánh ý Chúa,

xin Chúa chỉ dạy con,  

như từ khi con đã nhìn thấy Thánh Giá ở trên nóc cao.

Xin cho con tập sống PHÓ THÁC đời con trong tay Chúa.

THÁNH GIÁ là MÔI GIỚI cho con đến gặp Ngài 

THÁNH GIÁ là MÁNG XỐI tuôn đổ ân sủng xuống đời con 

THÁNH GIÁ LÀ NAM CHÂM đã cuốn hút con dính chặt vào Chúa,

để con vẫn còn tồn tại cho đến ngày HÔM NAY. Amen  

Kim Anh 

Một trải nghiệm trong mùa hè nóng nảy đầy thử thách của năm 2018.

Phan Sinh Trần gởi

 Bill Gates lo sợ ngày AI quyết định ‘Con người là mối đe dọa’ và cảnh báo rằng máy móc ‘có thể mất kiểm soát’

 Bài viết của Joshua Wilburn

Bậc thầy công nghệ của Microsoft, Bill Gates, đã kiếm được tài sản bằng cách đầu tư vào việc cải tiến công nghệ máy tính để phát huy tối đa tiềm năng của nó, giờ đây, tỷ phú công nghệ này đang lo lắng rằng những tiến bộ trong AI có thể đe dọa nghiêm trọng đến cuộc sống của con người.

Gates cho biết ông rất hào hứng với tiềm năng mà AI có thể mang lại cho giáo dục, chăm sóc sức khỏe, kinh doanh và lối sống trên khắp hành tinh – nhưng trong những tháng gần đây, cựu CEO của Microsoft đã cân nhắc về mối nguy hiểm tiềm ẩn mà trí tuệ nhân tạo có thể gây ra nếu nó rơi vào tay kẻ xấu. .

Gates nói: “Giống như hầu hết các phát minh, trí tuệ nhân tạo có thể được sử dụng cho mục đích tốt hoặc mục đích xấu.” “Các chính phủ cần làm việc với khu vực tư nhân để tìm cách hạn chế rủi ro.” Anh ấy tuyên bố rằng không chỉ một “nhân vật phản diện Bond” ngoài đời thực có thể sử dụng nó để thao túng các cường quốc thế giới, mà bản thân AI cũng có thể “mất kiểm soát” khi quyết định rằng “con người là mối đe dọa” và là kẻ có thể dễ dàng xử lý.

Gates tuyên bố rằng AI siêu thông minh sẽ được phát triển để suy nghĩ nhanh đến mức bộ não con người sẽ “hoạt động với tốc độ của ốc sên” khi so sánh.

Nguồn: Bill Gates Fears The Day AI Decides ‘Humans Are A Threat’ And Warns That Machines ‘May Run Out Of Control 

From: Phan Sinh Trần

“Níu một đời, giữ một thời”-Ban Mai

Ban Mai

Việt Nam, sau năm 1975 kết thúc chiến tranh giữa hai miền Nam – Bắc.

Hòa bình đã đến sau mấy thập niên tang tóc vì bom rơi, đạn nổ. Người Việt Nam cảm thấy hạnh phúc khi đất nước không còn chiến tranh, không còn người chết.

Thế nhưng, người Miền Nam đã không thể tưởng tượng nổi, tiếp sau đó là một thảm cảnh kinh hoàng. Sau tháng 4 năm 1975, phần lớn người Miền Nam làm việc cho chính phủ Cộng Hòa đều bị tập trung cải tạo. Cuộc sống của nhiều gia đình đảo lộn. Vì sau khi đổi đời, họ bị thất nghiệp, nhiều người lâm vào cùng quẫn. Cảnh quan thành phố tiêu điều xơ xác, thiếu lúa gạo khiến dân phải ăn độn bo bo và mì sợi. Trầm trọng hơn nữa: Sự xơ xác tinh thần của trí thức Miền Nam không còn được tự do trình bày suy nghĩ, không còn được tự do hấp thụ tri thức nhân loại. Thay vào đó là những đợt học tập chính trị triền miên, theo một định hướng duy nhất: Chủ nghĩa Marx. Tất cả sách báo, văn học nghệ thuật bị tịch thu tiêu hủy, nền văn chương Miền Nam hoàn toàn bị bôi xóa. Giống như thời man rợ của Tần Thủy Hoàng năm 210 trước công nguyên, Tần Thủy Hoàng cho đốt sách và chôn sống nhiều học giả, nhằm dập tắt những ý kiến traí chiều và áp đặt tư tưởng mới của ông trên toàn lãnh thổ Trung Quốc sau khi thống nhất.

Bắt đầu sau năm 1975, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam không hề biết đã từng có một nền văn học nghệ thuật Miền Nam vô cùng gía trị với nhiều thể loại “trăm hoa đua nở”, đề cao tự do, dân chủ, với ý thức khai phóng, nhân bản, theo kịp trào lưu thế giới.

Thế nhưng, ở một nơi xa kia, có một ông già gầy gò, ốm yếu, tóc bạc hàng ngày đến thư viện các trường đại học ở Mỹ để photo các tài liệu về văn chương Miền Nam Việt Nam, hàng ngày ông “ngồi khâu lại di sản”, vá lại một nền văn học đã bị đốt cháy trên chính quê hương mình, tự mình thành lập tủ sách di sản văn chương Miền Nam nhằm lưu giữ, chia xẻ lại cho đời sau, đó là nhà văn Trần Hoài Thư.

“Trần Hoài Thư tên thật Trần Quí Sách, sinh năm 1942 tại Đà Lạt. Tuổi thơ thất lạc cha, theo mẹ sống khổ cực ở thành phố Nha Trang, có một thời gian sống trong cô nhi viện Hòn Chồng Bethlehem. Sau đoàn tụ với thân phụ mới theo học Quốc Học Huế, đại học Sài Gòn. Từ năm 1964-1966 là giáo sư trường trung học Trần Cao Vân tỉnh Quảng Tín (nay đã sát nhập lại vào Quảng Nam).

Năm 1967, nhập ngũ khóa 24 SQTB Thủ Đức. Phục vụ  tại đại đội 405 Thám kích sư đoàn 22 bộ binh trong 4 năm. Sau đó về làm phóng viên chiến trường ở vùng IV trong 2 năm. Ông đã từng bị thương 3 lần.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, đi học tập cải tạo hơn 4 năm.

Năm 1980 Trần Hoài Thư vượt biển, định cư tại Mỹ, sống ở nhiều nơi khác nhau và cuối cùng về sống ở tiểu bang New Jersey. Khi sang đến Mỹ, ông đi học trở lại, tốt nghiệp Cử Nhân Điện Toán và Cao Học Toán Ứng Dung. Ông được nhận vào làm cho công ty AT&T và sau đó chuyển sang làm cho công ty điện toán IBM. Chức vụ cuối cùng trước khi nghỉ hưu là Project Leader.

Khởi sự viết văn từ năm 1964. Truyện ngắn đầu tay Nước Mắt Tuổi Thơ đăng trên tạp chí Bách Khoa Sài Gòn. Ngoài Bách Khoa, còn cộng tác với Văn, Văn Học, Đời, Bộ Binh, Thời Tập, Vấn Đề, Khởi Hành, Ý Thức…

Sau khi nghỉ hưu vào năm 2004, ông cùng Phạm Văn Nhàn sáng lập tạp chí Thư Quán Bản và nhà xuất bản Thư Ấn Quán. Cho đến nay, phần lớn các tạp chí văn học dạng báo giấy ở Mỹ đã đóng cửa nhưng Thư Quán Bản Thảo vẫn tồn tại và đã phát hành đến số 75. (3)

Mùa hạ năm 2010, tôi tình cờ đọc bài viết của nhà thơ Du Tử Lê giới thiệu về tác phẩm “Những cơn mưa mùa Đông” của tác giả Lữ Quỳnh do nxb Thư Ấn Quán ở Mỹ xuất bản, thời gian này tôi đang tìm hiểu dòng văn chương Miền Nam nên liên hệ, ngay lập tức nhà văn Trần Hoài Thư và Lữ Quỳnh trả lời, tôi biết họ từ ngày ấy.

Bắt đầu từ đó, tôi tìm đọc dòng văn chương Miền Nam Việt Nam do nxb Thư Ấn Quán phát hành, vì ngày xưa trước năm 1975 tôi còn quá nhỏ chưa hiểu biết gì, tôi sinh ra và lớn lên ở Quy Nhơn, thuộc Miền Nam Việt Nam vì vậy tôi không muốn văn chương Miền Nam bị thất lạc và bôi xoá, tôi cần phải tìm hiểu và phổ biến lại cho thế hệ trẻ ở trong nước biết.

Thật may mắn, mùa thu năm 2011 nhà thơ Vũ Trọng Quang từ Sài Gòn photo cho tôi trọn bộ “Văn Miền Nam” (4 tập) và 2 tập “Thơ Miền Nam thời chiến” do Thư Ấn Quán phát hành năm 2009. Cuốn sách mới nhất tôi được Trần Hoài Thư tặng là cuốn “Những tạp chí Văn học Miền Nam” do ông sưu tầm và nhận định in năm 2018, ông đã sưu tầm được 15 tạp chí đã từng xuất bản ở Miền Nam Việt Nam gồm các tạp chí: Ý thức, Bách khoa, Văn, Sáng tạo, Khởi hành, Vấn đề, Trình bày, Thời tập, Hiện đại, Văn nghệ, Nghệ thuật, Mai, Văn học, Văn hóa nguyệt san, Tình thương.

Nhờ ông, tôi có được một cái nhìn khái quát về diện mạo nền văn chương Miền Nam Việt Nam mà hiện nay ở trong nước đã không còn nữa.

Nếu không đọc 4 tập bộ “Văn Miền Nam”  làm sao tôi biết tên tuổi và sáng tác của 159 nhà văn Miền Nam, trong đó có 13 nhà văn nữ, với những trang sách giá trị đầy tính nhân văn.

Đây là một bộ sách hiếm, công trình sưu tập này là một kỳ công của nhà văn Trần Hoài Thư và những người bạn ông, nó hoàn toàn được làm bằng phương pháp thủ công, ông một mình layout, trình bày bìa, in ấn, một nhà in chỉ có một nhân viên vừa là chủ vừa là thợ, cần mẫn hàng ngày, hàng đêm đánh máy lại những tác phẩm văn chương nhằm khôi phục lại diện mạo Văn học Miền Nam.

Trong lời đề từ bộ sách, tác giả Trần Hoài Thư đã thổ lộ ông “mạn phép đăng lại để độc giả hôm nay và mai sau có thể đọc lại những sáng tác này và cũng để chứng tỏ rằng văn chương Miền Nam, dù có bị bôi nhọ, trù dập hay hủy diệt, nhưng cuối cùng, nó vẫn không chết. Nó vẫn có mặt ở hải ngoại, mà bộ sách này là một bằng chứng”.

Ngoài ra Trần Hoài Thư còn chủ trương tạp chí văn học nghệ thuật “ Thư quán bản thảo” ra không định kỳ ở Hoa Kỳ, bắt đầu từ năm 2001 đến nay đã 20 năm.

Nếu không có ông, làm sao tôi biết 462 tác giả trong 2 tập “Thơ Miền Nam trong thời chiến”, mà phần nhiều là những người lính cầm bút đã chết, đó là “ những trang thơ được sưu tập từ một thời kỳ đen tối của quê hương, khởi điểm bằng lệnh tổng động viên và chấm dứt bằng ngày 30 tháng 4 năm 1975. Tập sách này là một nguồn tài liệu giúp cho những nhà phê bình văn học, những người nghiên cứu văn học sử, và những ai chưa có dịp tiếp cận với nền văn chương Miền Nam trong thời chiến tranh để họ có cái nhìn rõ và đúng đắn hơn về một dòng văn chương tình tự, tự do, khai phóng, sáng tạo và nhân bản”

Nhà phê bình Đặng Tiến từng nhận định:

“… Đã là thơ thời chiến thì phải nói đến chiến tranh. Vậy thơ ấy nói gì về khói lửa? Xin lấy bài Phan Xuân Sinh làm ngày Tết 1972 “Uống rượu với người lính Bắc Phương” làm tiêu biểu:

Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi

Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí

Chuyện ngày mai có chi đáng kể

Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm

(…)

Những thằng lính thời nay không mang thù hận

Bạn hay thù chẳng có một lằn ranh

(tr 617) tập 1

Trong bài “Kỷ vật cho em” của nhà thơ Linh Phương được Phạm Duy phổ nhạc, đã kể trong bài Hành Quân:

Dăm thằng đánh trận. Dăm thằng chết

Chỉ sót mình ta cứ sống nhăn

Đù má, nhiều khi buồn hết biết

Lo mãi sau này cụt mất chân.

Chiều qua sém chết vì viên đạn

Du kích bên sông bắn tỉa hù

Cũng may gặp phải thằng cà chớn

Thấy mặt ta ngầu bắn đéo vô.

Nhớ hôm bắt được em Việt cộng

Xinh đẹp như con gái Sài Gòn

Ta nổi máu giang hồ hảo hán

Gật đầu ra lệnh thả mỹ nhân. (!)

(tr 305)

… Dĩ nhiên những thái độ buông thả nói trên không tiêu biểu cho cuộc chiến ác liệt, hay tinh thần chiến đấu, hay kỹ thuật và kỷ luật quân sự của quân lực VNCH. Nhưng nó là sắc thái đặc biệt của một tâm lý. (NHÂN BẢN). Tâm lý ấy là nhược điểm trên bản đồ quân sự, mà là ưu điểm trên trang thơ, bằng cớ là hơn một ngàn năm nay, người ta ngợi ca, ngâm nga mãi câu “túy ngoại sa trường quân mạc tiếu” của Vương Hàn; say sưa như vậy nhất định ông không phải là một quân nhân thiện chiến.

Lẽ thường trong chiến tranh là thắng hay bại. Điều lạ trong tập thơ này là không có chiến thắng, dù trong mơ ước hay ngông nghênh (…)

Khát vọng thiết thân thời đó là hòa bình, như lời người mẹ trong bài “Đêm giáng sinh ở Việt Nam” của Hồ Minh Dũng:

Dù chỉ một ngày ngưng bắn đó con

Cũng đem chiếc áo lành ra mặc

Cũng ăn một bữa cơm cho no

Cũng ngủ một giấc trên giường trên chiếu

Khổ đau lúc này mẹ gói trong mo

Nguyễn Dương Quang trong bài “Đêm cuối năm viết cho má”:

Hình như cây súng con lạ lắm

Sao nó run lên khi đạn lên nòng

Tâm hồn nó như tâm hồn con vậy

Một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?

Trước mặt con: những ngọn đồi cát máu

Đêm thì thầm cùng những nấm xương

Ôi, trái tim con mãi tôn thờ má

Đã dạy con hai tiếng yêu thương

Từ má lỏng bàn tay dìu dắt

Con bơ vơ giữa cuộc phù sinh

Dòng nước nào xa nguồn mà không đục

Sợ một mai con lạc dấu chân mình

(tr 428)

Đã đành, đành vậy, “Thơ Miền Nam trong thời chiến”, trong tất cả bề thế của nó, nếu muốn, có thể thu lại trong bốn chữ: “Thơ lính học trò”, với tất cả nội hàm sâu lắng của mỗi chữ. Thơ lính học trò? Là cậu học sinh, từ sân trường bước ngay vào quân trường, chiến trường, nhiều khi chưa kịp kinh qua cuộc sống xã hội.

Họ làm thơ, gọi là “làm văn nghệ” trên báo nhà trường, báo địa phương. Làm thơ như một tâm thế, một lối ứng xử với đời. Không phải thành danh hay đi vào lịch sử văn học… rồi đời bắt kẻ làm thơ đi làm lính, học bước chân vào chiến cuộc, mang trong đầu những ý nghĩ trong veo/ xem chiến cuộc như tai trời ách nước (Nguyễn Bắc Sơn). Và không biết bao nhiêu người đã gục ngã giữa tuổi xuân xanh, khi vừa mới bước vào chiến trường.

Bắt đầu nền thơ này là chuyện văn nghệ, trao đổi, thù tạc giữa bạn bè, nhưng sau cùng trở thành huyết mạch của một thế hệ, mà Trần Hoài Thư gọi là “ tội tình”. Vì đã bị lịch sử làm tình làm tội. Có thế mới hiểu vì sao, khi đánh máy lại những bài thơ cũ, ba, bốn mươi năm sau, anh còn thấy “như gõ vào chính tim mình những niềm đau buốt”. Và người đọc ngày nay, nhất định đâu đây còn có người thấu hiểu và chia xẻ niềm đau buốt ấy. Làm sao cho sưu tập này, và tấm lòng kia đến tay người nọ?”

Vì vậy “Thơ Miền nam trong thời chiến” không chỉ là nguồn tư liệu – một nghĩa trang – văn học. Nó là cuộc sống đang thao thức và thao thiết… và cho đời sống nữa chứ. Chẳng riêng gì đời sống của những chúng ta” (4)

Hôm nay là ngày đầu tháng 1 năm 2022, đã bước sang năm mới, ngoài kia, mùa đông vẫn chưa qua, cái giá lạnh của miền New Jersey  Hoa Kỳ vẫn không làm chùn bước nhà văn Trần Hoài Thư.

Hàng đêm, người ta vẫn nhìn thấy một ông già gầy gò, cận thị với mái tóc bạc, vừa chăm sóc người vợ bị đột quỵ, vừa cần mẫn bên trang sách để lưu giữ nền văn chương Miền Nam cho hậu thế với một tâm hồn trong sáng vô vị lợi trong một xã hội thực dụng như ngày nay là một việc làm đáng kính, đáng trân trọng.

Ông xứng đáng với cách gọi trìu mến của người đương thời, người “khâu di sản văn chương Miền Nam”.

Bên trong nước, mấy năm gần đây có một bạn trẻ Nguyễn Trường Trung Huy ở Sài Gòn cũng dày công sưu tầm Văn học Miền Nam và bộ sưu tập của bạn ngày một đồ sộ đáng cho ta kinh ngạc, đó là một kỳ công. Tôi tin rằng, trên đất nước Việt Nam này có nhiều người thầm lặng âm thầm tìm kiếm, lưu giữ một nền văn chương nhân bản mà ta tưởng rằng đã chết sau năm 1975. Ngày nay, giới nghiên cứu văn học trong nước đang ngày càng tìm kiếm để nghiên cứu, mới đây trong một đề thi luận văn bậc trung học phổ thông, có một giáo viên đã đem bài thơ “Ta về” của Tô Thùy Yên cho học sinh bình giảng, với những câu thơ đầy tính nhân văn:

Ta về như lá rơi về cội

Bếp lửa nhân quần ấm tối nay

Chút rượu hồng đây xin rưới xuống

Giải oan cho cuộc biển dâu này”.

Tuy đây chỉ mới là một hành động đơn lẻ nhưng đó là một tín hiệu vui.

Tôi tin rằng, sẽ không còn bao lâu nữa dòng Văn chương Miền Nam (1954-1975) sẽ được đưa vào giảng dạy chính thức trong nhà trường, nó xứng đáng được trả về với đúng vị trí của nó trong tiến trình phát triển văn học Việt Nam hiện đại, không ai và không một thể chế nào có thể bôi xóa một thời đại lịch sử của nước nhà. Giữ gìn, bảo tồn và chia xẻ Văn học Miền Nam cho đời sau là trách nhiệm của chúng ta, của tôi và các bạn những người yêu tiếng Việt, những người yêu văn chương Việt Nam.

Quy Nhơn, 01.01.2022

(1) “Níu một đời”, “giữ một thời” cách nói của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng

(2)  Tủ sách DI SẢN VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM của nhà xuất bản Thư Ấn Quán đã sưu tầm và in lại hàng trăm tác phẩm giá trị, đáng kể nhất là bộ THƠ MIỀN NAM gồm 5 tập với tổng cộng khoảng 3500 trang và bộ VĂN MIỀN NAM 4 tập với tổng cộng khoảng 2400 trang.

(3) Tiểu sử Trần Hoài Thư theo blog Phạm Cao Hoàng, đã được tác giả kiểm chứng.

4) Trích phần giới thiệu “Thơ Miền Nam trong thời chiến” của nhà phê bình Đặng Tiến.

From: TU-PHUNG

Hoa trái của đau khổ

Dòng Tên Việt Nam

Nhắc đến đau khổ, ắt hẳn trong tâm thức mỗi người đều gợn lên những khung cảnh u sầu và đau thương. Bởi con người, ai cũng có kinh nghiệm riêng về đau khổ. Không ai sinh ra mà không có đau khổ. Người già người trẻ, người ốm đau người khỏe mạnh, người giàu có người nghèo khổ…, tất cả đều có những đau khổ riêng của mình. Vì thế, đau khổ trở thành một quy luật tất yếu không thể thiếu trong đời sống của con người.

Cuộc sống muôn hình muôn vẻ như thế nào thì đau khổ cũng mang muôn hình muôn dạng như vậy. Đau khổ mang nhiều hình dạng và sắc thái khác nhau: có người thì đau khổ về thể lý như bệnh tật, đói nghèo, thiên tai, dịch bệnh…; người đau khổ về tinh thần như vắng bóng tình yêu, tình thương trong các mối tương quan liên vị; người thì đau khổ về luân lý khi chìm sâu trong những giá trị thế tục trần gian; và cũng có người đau khổ vì yêu khi động lòng trắc ẩn, thổn thức trước những nỗi đau của thực tại.

Đứng trước những đau khổ đó, con người không ngừng đi tìm cho mình những lối sống mới để làm sao loại trừ hay né tránh đau khổ ra khỏi cuộc sống. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, dù xã hội có phát triển vượt bậc thế nào, khoa học công nghệ có thành tựu bao nhiêu, đau khổ vẫn luôn hiện hình ngang qua đời sống của con người. Vậy đứng trước đau khổ con người phải làm gì để tìm kiếm được nguồn hạnh phúc đích thực?

Nguồn ca dao, tục ngữ Việt Nam có câu: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Điều đó muốn nhấn mạnh ý chí và nghị lực của con người trước muôn hình thức của gian nan khốn khổ. Giống như một cái cây muốn được con người lựa chọn thì việc đầu tiên nó phải chịu đó là chịu sự cắt tỉa đau đớn và uốn nắn của người thợ để trở nên hoàn thiện hơn. Cũng vậy, con người muốn tìm được nguồn hạnh phúc và bình an đích thực phải biết đón nhận và biến đau khổ đó thành nguồn sống và niềm vui. Vì thế, đau khổ cũng được xem như phương thế để tinh luyện ý chí, nghị lực của con người trước sóng gió của cuộc đời.

Quả vậy, nếu con người nhìn ở khía cạnh tích cực, đau khổ nó không phải là đường cùng ngõ cụt nhưng đó là cánh cửa để con người bước vào viễn cảnh tốt đẹp hơn. Nhà văn Nguyễn Khải trong tác phẩm Mùa Lạc cũng đã nhấn mạnh rằng: “Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ những hy sinh, đau khổ. Sống ở đời không có đường cùng, chỉ có những ranh giới. Điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua nó”. Điều đó, nhà văn muốn nhấn mạnh ý chí và nghị lực của con người cao hơn muôn hình thức đau khổ, cốt yếu và hệ tại đó là sự can đảm để đón nhận và vượt qua nó.

Không có sự việc này xảy ra với con người mà không có ý nghĩa của nó, tất cả đều nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa được khắc ghi nơi tâm hồn mỗi người. Thiên Chúa không bao giờ trao thánh giá cho con người mà không có nguồn ân sủng của Ngài. Lời của thánh Phaolô đã quả quyết rằng: “Không một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức chịu đựng” (1Cr 10, 13). Vì thế, mỗi người phải biết đón nhận và khám phá ý nghĩa trong đau khổ nhờ sức mạnh của Thiên Chúa. Khi con người biết đón nhận đau khổ như một thực tại sống và đón nhận nó, thì đau khổ trở thành niềm vui, niềm tin và niềm hy vọng cho toàn thể mọi người.

Hoa trái của đau khổ chính là tình yêu. Có ai đó đã nói rằng: “Thế giới này sẽ trở nên sa mạc cằn cỗi nếu như vắng bóng tình yêu”. Với lời khẳng định đó, phải chăng tình yêu là linh hồn, hơi thở và là thứ quyết định đến sự tồn tại của con người? Đúng vậy, tình yêu là chất liệu đan dệt nên cuộc sống. Không có tình yêu cuộc sống sẽ trở nên đau khổ nhiều hơn hạnh phúc, chiến tranh nhiều hơn hòa bình, ích kỷ chia rẽ nhiều hơn là sự hiệp nhất và loại trừ nhau hơn là đón nhận nhau như những chi thể của nhau. Như vậy, chúng ta có thể nhìn nhận tình yêu là thần dược chữa lành mọi hình thức đau khổ ở trần gian.

Thánh Augustinô đã nói rằng: “Đã yêu thì không còn đau khổ. Nếu có đau khổ thì yêu luôn cả đau khổ đó”. Điều đó, thánh nhân muốn diễn tả vai trò của tình yêu trước mọi hình thức đau khổ. Khi mang trong mình tình yêu, con người luôn nhìn nhận đau khổ cách tích cực, lạc quan và tràn đầy niềm hy vọng. Đau khổ không còn mang hình dáng cồng kềnh, sợ hãi và lo lắng nhưng mang diện mạo vui vẻ, hạnh phúc và bình an.

Tuy nhiên, tình yêu đó phải hướng đến với tha nhân. Bởi tình yêu lớn lên nhờ sự trao ban. Nếu tình yêu chỉ co cụm nơi và quy hướng về bản thân mình thì đó là một thứ tình yêu giả dối, tình yêu lý thuyết và một tình yêu không có niềm vui. Nhưng khi mỗi người biết mở cánh cửa của tình yêu để chia sẻ và nâng đỡ nhau thì tình yêu đó là một tình yêu nguyên tuyền, vị tha và đầy tình bác ái. Tình yêu đó phải là đôi chân biết đến với người nghèo, đôi mắt để thấy sự túng thiếu của anh chị em và đôi tai để lắng nghe những đau khổ của tha nhân.

Thực tế cho thấy, trong xã hội ngày hôm nay, tình yêu dường như là thứ ngôn ngữ ít được con người sử dụng. Đại dịch Covid 19 đã phần nào phơi bày tình yêu trong lớp màn giả tạo của không ít người. Đại dịch mang đến cho con người nỗi sợ hãi, đau khổ, khó khăn và cái chết. Nhưng giữa sự đau khổ đó, không ít người lại lợi dụng nhiều hình thức khác nhau để trục lợi, thu lời và vun vét những đồng tiền trên xương máu và mạng sống của nhau. Ngoài ra, cuộc chiến tranh giữa Nga và Ukraine phần nào cũng nói lên được ngôn ngữ của tình yêu đang dần lu mờ trong tâm thức của các nhà lãnh đạo và một số con người.

Thế nhưng, giữa muôn hình thức đau khổ đó, chúng ta vẫn thấy được những tia sáng, mầm non và hoa trái đang “nhú” lên và trở thành niềm hy vọng cho nhân loại. Đại dịch mang đến nỗi sợ hãi, sự chia rẽ và cảnh tang tóc, nhưng đại dịch cũng cho thấy con người cần đến nhau để chia sẻ, nâng đỡ và chữa lành vết thương cho nhau. Mỗi ngày, chúng ta vẫn thấy những thiên thần áo trắng ngày đêm túc trực trong các bệnh viện dã chiến; một số nhà lãnh đạo, các nhà nghiên cứu vẫn không ngừng miệt mài tìm ra phương thuốc chữa trị; và cũng không ít người bằng những cách thức khác nhau để chia sẻ và mang gánh nặng cho nhau trong cơn đại dịch…. Tất cả những hành động đó dù đơn sơ, nhỏ bé nhưng là những hoa trái thánh thiêng được sinh ra nơi trái tim biết chia sẻ và chạnh lòng thương với tha nhân. Bên cạnh đó, nơi chiến trường Ukraine, chúng ta vẫn thấy được tình yêu đang len lỏi và mọc lên nơi “đống tro tàn”. Con người không vô cảm trước nỗi đau của thực tại nhưng lên án những hành vi độc ác đe dọa đến bình an chung của nhân loại.

Cuộc sống con người gắn liền với những vết thương sâu. Mỗi vết thương làm cho con người đau đớn, chán nản và thất vọng. Tuy nhiên, con người là một hữu thể sống luôn quy hướng đời mình về nguồn chân, thiện, mỹ đích thực. Vì thế, đứng trước đau khổ của bản thân, tha nhân và nhân loại, mỗi người không thể làm ngơ, phớt lờ và cổ võ cho sự đau khổ đó. Nhưng phải không ngừng thao thức, dấn thân và tìm mọi phương cách để xây dựng và khôi phục nền hòa bình đích thực trong đời sống thực tại.

Xin được mượn lời của cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận để diễn tả hoa trái ngọt ngào của đau khổ: “Đau khổ quả là gánh nặng nếu chúng ta sợ nó và cố gắng để tránh né. Nhưng, đau khổ sẽ là một kinh nghiệm ngọt ngào nếu ta chấp nhận nó với lòng can đảm.”

Gioan

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

EM ĐÃ VỀ!

Lê Vi

Được tin người yêu của hắn, một trong số bốn cô chiêu đãi viên, vừa được trả tự do, hắn mừng quýnh quáng, ôm bó hoa chạy đến thăm.Nàng rạng rỡ trong chiếc áo ngủ chạy ra cổng đón hắn, hai cái vú nhảy tưng tưng:

-Ôi, anh cho em nhiều hoa quá.

-Mười một bông đấy, mỗi bông tượng trưng cho một ký ma tuý em đã cất công đem về.

-Anh của em điệu nghệ, dễ thương quá…

Ngồi trong phòng khách sang trọng, nàng mang cho hắn ly rượu sâm Hàn Quốc, còn nàng uống cà phê Pháp :

-Em có bong bóng cười, anh có muốn xài bây giờ không ?

-Thôi để tối. Bây giờ anh đang mừng quá. Cứ tưởng em sẽ còn bị giam lâu lắm.

-Anh nói lạ. Bắt thế nào được em.

-Bị tóm quả tang vận chuyển 11 ký ma tuý, bắt giam là còn may, anh còn đang sợ em bị tử hình nữa kìa.

-Anh của em dân chơi mà ngây thơ cụ. Luật đó chỉ dành cho dân thường. Còn với tụi em phải khác đi chứ lị.

-Ừ, ngay từ đầu coi ti vi anh đã thấy có gì khác khác. Như người ta bị bắt ma tuý, ít hơn em nhiều, vẫn bị còng tay tại chỗ, bắt ngồi xổm cạnh đống ma tuý để chụp hình, còn em được ngồi ghế thoải mái, không bị còng gì hết, hai bàn tay vẫn kiêu sa…

-Chúng nó còn hỏi em muốn uống gì không nhưng em lắc đầu, chẳng buồn trả lời. Em đang bực mình mà.

-Rồi anh thấy bắt bao nhiêu vụ ma tuý, bị can cứ âm thầm chờ ngày ra toà lãnh chung thân hay án tử. Còn vụ của em, tự nhiên cả báo chí lẫn đài truyền hình mời bao nhiêu là luật sư dỏm lên phát biểu, phân tích chủ yếu về điều luật nếu mang ma tuý mà không biết đó là ma tuý thì trở thành vô tội. Lúc coi anh đã nghi nghi tụi nó dọn đường dư luận rồi.

-Thì chúng em đã được dặn cứ khai như thế, bảo đảm không sao hết. Có vậy chúng em mới dám xách ma tuý tự nhiên như đi chợ chứ. Em đi bao nhiêu chuyến rồi chứ có phải lần đầu đâu.

-Nhưng lần này có vẻ như tụi nó đã lập chuyên án. Đâu phải vô tình mà tụi nó bố trí người quay phim lúc các em đưa va ly qua máy chiếu. Rồi bố trí quay luôn màn hình máy chiếu thấy rõ va ly của em có bao nhiêu tuýp kem đánh răng xinh đẹp đang nằm trong đó…

-Chuyên án khỉ mốc gì ? Tụi Hải quan TP/HCM đái không qua ngọn cỏ, định tranh ăn, không biết mặt trời nằm ở đâu, cứ tưởng làm vậy là vừa ăn bẫm vừa lập chiến công. Rồi anh coi, mai mốt mấy thằng lãnh đạo ở đó sẽ bay chức hết. Nhất là cái thằng bắt em cầm tờ giấy ghi tên họ đứng lên để chụp hình, em sẽ đề nghị với các anh ở trên cấm nó bay một năm, cho nó biết thế nào là sức mạnh của tiếp viên hàng không có chống lưng.

-Nhưng hiện nay dư luận cả nước đang vô cùng bức xúc. Họ cứ tưởng rằng luật pháp là phải công minh, bình đẳng với mọi người…

Nàng bổng nhoẻn một nụ cười, hàm răng sứ xinh xinh :

-Thì vẫn bình đẳng đó chứ. Anh đọc cuốn “Trại Súc Vật” rồi chứ gì ?

-Chưa. Có gì không ?

-Thế mà em nghe nói từ năm học cấp 2 anh đã đọc và có tủ sách gồm hơn 100 tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới.

-Cái đó là thằng Huệ. Không phải anh. Anh không xạo trâng tráo như thế. Nhưng trại súc vật nói thế nào cơ ?

-À, ông George Orwell viết : Trong trại súc vật thì mọi con vật đều bình đẳng, nhưng lại có những con vật bình đẳng hơn những con khác….

-Tức là không bình đẳng gì cả, chứ gì ?

-Anh của em thông minh quá.

Nói xong nàng bước đến dụi đầu hắn vào ngực nàng. Trong khi đó ở con hẻm bên cạnh, một thanh niên lên cơn ngáo ma tuý đã dùng dao đâm chết mẹ ruột của mình và làm trọng thương hai người khác, trước khi bị công an khống chế một cách vất vả.

Loc Duong

Ukraine: ai thắng ai?-Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

Ảnh minh họa. Nguồn PAP

Hai tay độc tài Xi và Poutin chắc năm 2022 đã cho phép họ nắm lấy vai trò lãnh đạo thế giới thay Huê kỳ và Âu châu . Nhưng sự thật đã không xảy ra như họ mơ ước.

Xi và Poutin đã âm muu nhau thiết lập một trật tự thế giới mới theo chủ thuyết độc tài của họ. Tháng 2 năm rồi, Pou được Xi tiếp đón niềm nở ở Bắc kinh và hai người đã long trọng xác nhận «tình bạn với nhau không giói hạn». Ba tuần sau, Pou xua quân xâm chiếm Ukraine . Xi không giấu được nổi vui mừng của mình là Tây phương sẽ tan rã vì Otan vốn là cái «xác chết lâm sàng» từ lâu. Con đường chiếm lấy Đài loan dễ như ăn bánh bao đang mở rộng thêng thang trước mắt Xi. Như Pou đã chiếm Crimée năm 2014 và 4 thành phố phía Đông của Ukraine.

Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Ukraine chống trả kiêu hùng. Otan siết chặt hàng ngũ. Trên chiến trường quân đội nga bị đánh tơi bời. Quyền lực của Pou chao đảo. Đồng thời, tại xứ Tàu, dân tàu đứng lên biểu tình khăp nơi đòi Tự do và Dân chủ. Điều chưa từng thấy, cả từ thời Mao. Ngoại trừ cuộc biểu tình mùa Xuân 89 ở Thiên An môn của sinh viên đòi dân chủ và bị Đặng Tiểu bình cho xe tăng cán chết cả mươi ngàn người.

Dân Tàu biểu tình, hô lớn khẫu hiệu «Đả đảo Xi, Đả đảo đảng cộng sản». Hệ thống kiểm soát dân chúng của nhà cầm quyền tàu là tinh vi và khắp nơi nên đã thâu hình cuộc biểu tình với những khẩu hiệu, những lời bất mản của dân chúng để báo cáo. Và Xi đã biết hết . Sau đó, Xi phải tháo gở biện pháp «0 covid». Nhưng Xi đã làm bánh bao hết bao nhiêu dân tàu chống đối, thì chưa biết. Một cái tát tai Xi khá đau đúng vào lúc Xi nắm giữ Chủ tịch đảng thêm năm năm nữa. Và nắm chặc quyền lực tuyệt đối, Xi thực hiện giấc mộng Hoàng đế Tàu suốt đời . Nhung lịch sử cho thấy chế độ đôc tài nào xưa nay vẫn có tuổi thọ của nó.

Xi làm người hòa giải nhưng bao lâu?

Xi muốn ủng hộ Pou tích cực để chiến thắng Ukraine nhưng không dám công khai. Từ một năm nay, Xi lợi dụng tình hình chiến tranh của Nga với Ukraine mà gia tăng trao đổi thương mãi với Nga. Pou vừa thông báo như một tin mừng quan trọng Xi sẽ tới Moscou gặp Pou nhưng không nói rõ chi tiết.

Xi sẽ ủng hộ cụ thể để Pou thắng Ukraine hay chỉ muốn nhắc lại hai nước lâm chiến nên đối thoại tìm một giải pháp hòa bình? Cho tới nay, Xi vẫn chưa bao giờ lên án Pou xâm chiếm Ukraine là vi phạm luật pháp quốc tế. Trái lại, còn công kích Âu châu phong tỏa Nga về kinh tế: «Một số nước muốn liên kết quân sự để tìm một sự an toàn tuyệt đối, khiêu khích các khối xung đột nhau để các nước phải chọn phe phái và để tiếp tục thống trị đơn phương, bất chấp luật pháp và quyền lợi của kẻ khác». Nên Xi thường kêu gọi Âu châu hảy tôn trọng chủ quyền các nước liên hệ trong cuộc chiến, cả Ukraine.

Từ đầu cuộc chiến Ukraine, Xi vẫn giữ 2 cách ứng xử: đoàn kết chặc chẽ với Nga chống Tây phương, nhưng giữ thận trọng với vấn đề viện trợ vũ khí cho Nga. Xi và Pou có chung một chủ trương chống Tây phương vì Tây phương là tiêu biểu cho Dân chủ Tự do mà điều này lại không phù hợp với cái trật tự mà họ muốn áp đặt lên thế giới khi họ thay thế được Tây phương. Hôm trước ngày kỷ niệm một năm tiến đánh Ukraine, Pou còn nhấn mạnh «Giới ưu tú Tây phương không cần che giấu mục tiêu của chúng là phải làm cho Nga thất bại, nghĩa là phải thanh toán chúng ta một lần cho xong». Pou cũng xác nhận chính Tây phương phải lảnh trách nhiệm leo thang trong cuộc chiến ở Ukraine vì theo lập luận của Pou, Tây phương tích cực yểm trợ lực lượng tân phát-xít ở Ukraine để chúng củng cố một quốc gia chống lại Nga.

Quan hệ giữa Tàu và Huê kỳ ngày càng căng thẳng nghiêm trọng, thường xuyên với nhiều khủng hoảng tưởng chừng đã dẩn tới xung đột nóng. Như vụ bà Chủ tịch Hạ viện Huê kỳ thăm viếng chánh thức Đài loan. Vụ khinh khí cầu của Tàu bay thám thính trên lảnh thổ Huê kỳ trong nhiều ngày và bị bắn hạ.

Xi vẫn nhiều lần kêu gọi, từ nhiều tháng nay, là nên cùng tìm một giải pháp cho cuộc chiến Ukraine mà lại không lên án Pou xăm lăng và vi phạm tội ác chiến tranh. Khi nới chuyện với TT. Biden, như lúc gặp nhau ở Nam-dương năm rồi, Xi tỏ ra mình luôn luôn chủ trương hòa bình, mong muốn có đối thoại để sớm chấm dứt chiến tranh giữa Nga và Ukraine. Xi còn muốn Huê kỳ, Otan và Âu châu hảy cùng nhau nói chuyện với Nga.

Huê kỳ vẫn nghi ngờ Xi có thể đã viện trợ võ khí cho Pou. Nhưng Bộ trưởng Ngoại giao Bắc kinh quả quyết không có và cũng không nghĩ sẽ làm việc này.

Thử nghĩ vai trò hòa giải của Xi sẽ kéo dài được bao lâu khi thấy tình hình cuộc chiến Ukraine xấu đi, bất lợi về phía Pou, liệu Xi có ra tay cứu bồ hay không? Pou thua, Liên bang Nga tan rã, Xi sẽ cô đơn. Bao nhiêu quyền lợi ở Nga chưa kịp khai thác, mất hết. Về địa chánh, các nước trong Liên- bang Nga sẽ trở thành quốc gia độc lập. Âu châu và nền Dân chủ Tự do sẽ mở rộng thêm. Giấc mơ bá chủ thiên hạ của Xi sẽ là giấc mơ giữa ban ngày.

Xi viện trợ võ khí cho Nga?

Hiện tại Xi bảo không hề có viện trợ quân sự cho Nga. Nhưng cho tới bao lâu nữa?
Chiến tranh Ukraine kéo dài làm cho Tàu lúng túng. Viển ảnh thế giới ngày mai này sẽ như thế nào là điều Xi không mong muốn nhìn thấy trong khi nước Tàu đang khó khăn đứng dậy sau hậu quả cực kỳ thảm hại của biện pháp «0 Covid». Nếu nay mất Nga, một cường quốc bạn cần có, thì Xi sẽ vô cùng cô đơn ở Á châu. Không phải chỉ vì bị Huê kỳ cấm vận về công nghệ cao mà bị Huê kỳ cô lập hoàn toàn ở Thái Bình dương. Huê kỳ tái lập căn cứ quân sự ở Phi-luật-tân, trở lại Đài loan, ủng hộ Nhựt phát triển lực lượng quân sự. Giữa 2 cường quốc đã không có đối thoại mà còn thường xuyên căn thẳng. Dư luận chống Tàu hiện nay chiếm đại đa số dân chúng huê kỳ. Trong bối cảnh như vậy, Bắc kinh phải nhìn nhận mình đang bị cô lập . Hơn lúc nào hết, Xi thấy cần có Pou bạn đồng minh môi hở răng lạnh và Pou phải là một đồng minh mạnh mới có giá trị.

Nhưng Xi vẫn chưa dám gởi võ khí cho Pou vì sợ bị Huê kỳ và Âu châu cấm vận kinh tế lúc này. Vả lại Xi thường huênh hoang tự cho mình người yêu chuộng hòa bình, tôn trọng luật pháp quốc tế . Dĩ nhiên, Xi muốn kết thúc sớm cuộc chiến Ukraine nhưng phải có lợi cho bạn nhưng vẫn không dám xác nhận vì mối quan hệ về quyền lợi với nhau. Nên Xi cố đóng vai trò hòa giải.

Sau cùng, ai cũng thấy Xi tới nay đã thật sự học được bài học chiến tranh ở Ukraine. Sự chiến đấu kiên cường của dân và quân Ukraine vì lòng yêu nước đã làm cho bộ tham mưu Bắc kinh phải liệu hồn mà thống nhứt Đài-loan bằng võ lực năm 2027.

Người ta nói chiến tranh Ukraine là cuộc chiến một mất một còn giữa Thiện và Ác, giữa Dân chủ và độc tài. Nếu Pou thắng thì hóa ra cái Ác là chơn lý và độc tài trở thành giá trị qui chiếu của chánh trị!

Nguyễn thị Cỏ May

Chuyện Một Con Voi Lớn Ra Đi

 Tuấn Khanh

Gọi là voi, vì vốn danh hiệu của linh mục Giuse Tiến Lộc (tên thật là Nguyễn văn Lộc) khi ông còn sinh hoạt với ngành hướng đạo là Voi Hoạt Bát. Chiều ngày 05.12.2022, ông đã thanh thản ra đi tại bệnh viện Quân Dân Y Miền Đông, để lại ký ức khó quên về một cuộc đời hoạt động không mệt mỏi, tạo ảnh hưởng đến nhiều thế hệ Công giáo cũng như Lương giáo.

Linh mục Tiến Lộc (1943-2022) được hầu hết những người sinh hoạt xã hội, hướng đạo và công giáo biết đến từ trước năm 1975. Việc góp sức theo đuổi ngành hướng đạo với tinh thần công dân phục vụ xã hội và xây dựng cộng đồng, linh mục Tiến Lộc trở thành ngôi sao của ngành hướng đạo suốt nhiều năm liền. Kể từ khi cùng gia đình di cư vào Nam năm 1954, cha Tiến Lộc đã không ngừng cải tiến và tạo niềm vui cho sinh hoạt hướng đạo, đến mức nhiều gia đình có con em tham gia chương trình hướng đạo lúc đó luôn tự hào.

Linh mục Tiến Lộc quen thuộc với giới hướng đạo sinh với vai trò tổ chức thành lập các Tráng đoàn và hoạt động. Cần nói thêm, trước năm 1975, các sinh hoạt và tổ chức nhóm, đoàn, hội… ở miền Nam Việt Nam là tự do và luôn được khuyến khích. Tráng đoàn (Rover Scouting) là nơi tập hợp tất cả những người đã tham gia hướng đạo sinh nhưng nay đã quá tuổi nhi đồng, là thanh niên nam, nữ. Đây là một hình thái hoạt động công ích xã hội được Hướng đạo sinh quốc tế công nhận từ năm 1922, mà Hướng đạo VNCH là một thành viên chính thức, hoạt động với màu sắc văn hóa Việt Nam và chỉ bị ngừng lại, cắt đứt với thế giới sau năm 1975. Biệt danh Voi Hoạt Bát của linh mục Tiến Lộc cũng xuất phát từ đây, do mọi nơi ông đến, ông đều đẩy mạnh các sinh hoạt văn nghệ yêu quê hương tự do, sinh hoạt anh em và xây dựng phát triển tôn giáo. Nhiều bài hát của ông đã nằm lòng với người miền Nam Việt Nam như Anh em ta về, Chúa là cây đàn, Con voi, Giây phút chia ly…

Cho tới trước Tháng Tư 1975, đặc biệt vào năm 1972, sự thành công và nở rộ các Tráng đoàn Việt Nam khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng kinh ngạc. Đi đâu, các chương trình giúp đỡ người nghèo, người khuyết tật, giáo dục miễn phí, xây dựng tinh thần đồng bào, kiến thiết xã hội… không chỉ ở Việt Nam mà còn phát triển ở nơi khác như Pháp, Mỹ, Úc…

Sau khi chấm dứt chiến tranh, trong chiến dịch truy quét “tàn dư văn hóa cũ”, hướng đạo sinh bị chấm dứt không có lý do, các sinh hoạt tập hợp bị cấm. Chỉ còn một số ít trường học ở Huế, Nha Trang, Đà Nẵng, Sài Gòn cố gắng bí mật sinh hoạt nhưng tàn dần.

Ngày 25 Tháng Một 1978 là biến cố với linh mục Tiến Lộc. Trong giai đoạn bị chính sách ngăn sông cấm chợ của chính quyền mới, cái đói và sợ hãi diễn ra khắp miền Nam. Lúc đó đang là Cha cai quản Đệ tử Viện ở Thủ Đức, ông phân công cho các tu sinh trồng rau, bắt ốc để trợ giúp đời sống hàng ngày. Vô tình một tu sinh moi được một cây súng ngắn đã hỏng, ai đã vứt ở đó, không có đạn và bị rỉ sét và mang về đưa cho linh mục Tiến Lộc. Ông không nỡ vứt đi và dùng nó như một món đồ chặn giấy độc đáo.

Một trong những vô số đợt kiểm tra nửa đêm, xét hỏi và lục soát vào những năm sau khi ngừng chiến tranh vẫn diễn ra ở tu viện, chùa, ký túc xá, nhà riêng… Đệ tử Viện cũng bị kiểm tra bất ngờ. Công an viên nhìn thấy cây súng, dù để ở trên bàn giấy, không sử dụng được nhưng cũng quyết định tội trạng của ông là “tàng trữ vũ khí”. Tòa án chóng vánh không luật sư sau đó kết tội ông 4 năm tù, dù khi tang vật được kiểm tra là không còn khả năng sử dụng.

Nói về giai đoạn này, linh mục Tiến Lộc có ghi lại như sau “Tôi lần lần nhận ra đây là một hồng ân Chúa ban nhờ bốn năm tù tội, tôi được sáng mắt như Thánh Phao lô và ngộ được nhiều giá trị hay… Trong thời gian này sống chung phòng với nhiều “loại người”, tôi học được thêm bao nhiêu điều hay và chứng kiến bao nhiêu điều dở, từ những vị mà ngoài đời mình chỉ đáng là học trò, cho đến những người cùng đinh cặn bạ xã hội, từng cướp của giết người…”

Linh mục Tiến Lộc trải qua những ngày tù bình an và lạc quan giữa bao điều khốn khó. Ông học thêm được tiếng Nga và tiếng Trung hoa trong tù, tập hát và làm trò chơi nhỏ với những người bạn tù, đem lại sự lạc quan và ấm áp tình người. Khi được hỏi, ông tâm tình rằng mình đã an nhiên giữa mọi thứ, do luôn mang theo bên mình Đức Tin và Tinh thần Hướng đạo.

Trong tù, ông đã làm Lễ Lên Đường trong ngành Hướng đạo cho linh mục Phạm quang Hồng, người cũng ở tù chung. Linh mục Hồng là người hiện nay đang sống ở nước ngoài, có những bài giảng Công giáo hàng tuần được giáo dân ghi lại, để trên youtube, với lối nói chuyện hài hước và gần gũi, thu hút hàng trăm ngàn lượt xem.

Một trong những nỗ lực thầm lặng của Đức Tổng giám mục Phao Lô Nguyễn Văn Bình cho đến khi qua đời, là ông đã liên tục gửi thư kêu gọi nhà cầm quyền hãy trả tự do cho những linh mục bị giam giữ vô cớ hoặc đang đau yếu. Linh mục Tiến Lộc được trả về sau hơn phân nửa thời gian thụ án. Ông được trả về vào ngày 28 Tết. Khi ấy, thăm hỏi ông, Đức Tổng giám mục nói có nghe ai ở tù chung với linh mục Lộc đều rất vui vẻ. Ông cười, trả lời rằng “Thưa Đức Tổng, bây giờ người ký bài sai ra lệnh cho con vào tù đi, con xin vâng lời ngay. Ra tù thì khó, chứ vào tù thì dễ lắm Đức Tổng ạ”.

Người suốt đời đóng góp cho xã hội, xây dựng tinh thần giới trẻ tự do, kết nối cộng đồng hòa bình anh em như linh mục Tiến Lộc thì có tận tụy hơn chắc ông cũng không được trao tặng huân chương, hay một bằng cấp nào đó của chính quyền ban cho. Nhưng sức ảnh hưởng của ông thì vô cùng lớn và tác động đến nhiều thế hệ, là chỗ dựa để nhận biết tình thương, tình đồng bào và sự cống hiến của đời người là gì.

Sự ra đi của ông nhắc cho nhiều thế hệ người Miền Nam tiếc nhớ rằng sẽ không dễ tìm được những tấm gương sáng như linh Mục Tiến Lộc, Nguyễn hùng Trương, Nguyễn hiến Lê, Hoàng xuân Việt, Thu Giang Nguyễn duy Cần.. đã từng nở rộ trong nền giáo dục với tinh thần tự do.

Nguồn: Khanh Nguyễn (Tuấn Khanh)

From:TU-PHUNG