Từ dưới mộ, Navalny giáng đòn cuối cùng vào Putin

 Từ dưới mộ, Navalny giáng đòn cuối cùng vào Putin

10:49 | Posted by BVN4

Eva Hartog & Denis LevenFrom the grave, Navalny takes a last jab at PutinPolitico, March 1, 2024

Phuc Lai GB dịch

Bất chấp nguy cơ bị đàn áp, hàng nghìn người vẫn công khai bày tỏ lòng kính trọng cuối cùng tới nhà lãnh đạo phe đối lập tại các thành phố trên khắp nước Nga.

Đã lâu lắm rồi câu khẩu hiệu “Putox là kẻ giết người” mới vang lên trên đường phố Moscow và chính quyền Nga chắc chắn đã cố gắng ngăn chặn điều đó.

Nhưng cái chết vẫn không dập tắt được khả năng của Alexei Navalny trong việc vượt lên trên Điện Kremlin. Ngay cả khi nằm trong quan tài với khuôn mặt úa tàn, ông vẫn làm được điều mà ở nước Nga ngày nay dường như không thể: thu hút hàng nghìn người xuống đường trong một hành động thách thức tập thể chưa từng thấy kể từ khi Putox phát động cuộc chiến toàn diện chống lại Ukraine từ hai năm trước.

Nếu còn sống, Navalny, một người rất yêu thích sự hài hước sâu cay, có thể sẽ coi việc chuẩn bị cho đám tang của chính mình là bằng chứng cuối cùng cho thấy sự suy thoái đạo đức của Điện Kremlin.

Kể từ thời điểm mẹ của Navalny, Lyudmila, đi đến trại giam phía bắc nằm trong Vòng Bắc Cực, nơi ông đột ngột qua đời vào giữa tháng Hai, bà cho biết chính quyền Nga đã cố gắng đe dọa bà để tổ chức một đám tang không công khai.

Đầu tiên, họ từ chối giao thi thể của Navalny cho bà. Sau đó, các đồng minh của Navalny không tìm được địa điểm đồng ý cho tổ chức tang lễ. Vào thứ Năm, đột nhiên không thể tìm được xe tang để chở thi hài ông về nhà thờ.

Putox, người đã rất nổi tiếng vì từ chối, không bao giờ gọi Navalny bằng tên, dường như đã quyết định rằng kẻ thù chính trị của ông sẽ biến mất dưới lòng đất trong im lặng. Tuy nhiên, bất chấp nguy cơ bị đàn áp, vào thứ Sáu, hàng nghìn người đã công khai bày tỏ lòng kính trọng cuối cùng đối với Navalny tại các thành phố trên khắp nước Nga.

Cả (lý do) cá nhân và chính trị

Moscow tụ tập được đám đông lớn nhất, nơi người già và người trẻ xếp hàng hàng giờ trong giá lạnh ở khu Marino, nơi ở trước đây của Navalny; đầu tiên là bên ngoài một nhà thờ Chính thống Nga để làm lễ, sau đó đến một nghĩa trang gần đó, nơi cuối cùng Navalny sẽ được chôn cất.

Có thể nói, đám đông chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Nhiều người ủng hộ Navalny, bao gồm toàn bộ đội ngũ của ông, đã trốn khỏi Nga và không có lựa chọn nào khác ngoài việc theo dõi các sự kiện từ nước ngoài. Những người khác ở Nga sẽ không thể hoặc quá sợ việc tới tận nơi tham dự.

Buổi phát trực tiếp vào thứ Sáu do nhóm của Navalny tổ chức trên YouTube đã thu hút lượng khán giả ổn định là 250.000 người theo dõi. “Putox nghĩ rằng vấn đề của Navalny sẽ biến mất cùng với cơ thể vật lý của anh ta. Nhưng hắn đã tính toán sai lầm nghiêm trọng”, đồng minh thân cận của Navalny, Maria Pevchikh nói với người xem.

Mặc dù nhóm của Navalny khẳng định đám tang không phải là một cuộc biểu tình phản đối, có lẽ là để giảm thiểu rủi ro cho những người ủng hộ họ, nhưng đối với nhiều người Nga, cái chết của ông vừa mang tính cá nhân vừa mang tính chính trị. Những tiếng hô vang ban đầu: “Navalny!” và “Bạn không sợ và chúng tôi cũng vậy” nhanh chóng chuyển thành: “Nước Nga sẽ được tự do!” Đến chiều, các nhóm lớn cũng hô vang: “Không chiến tranh!”.

“Đối với tôi hôm nay là lời nhắc nhở mạnh mẽ nhất có thể, rằng (đời sống) chính trị ở Nga vẫn chưa chết, rằng mọi người không từ bỏ và tiếp tục tin tưởng vào một tương lai không có chế độ độc tài, bất công và chiến tranh”, Roman, một thanh niên 24 tuổi từ nhóm “những người Muscovy” nói với POLITICO và yêu cầu họ của anh được giữ kín vì lý do an toàn.

Trong nhiều năm, bộ máy nhà nước Nga đã cố gắng biến Navalny thành một nhân vật độc hại. Sau khi bị bỏ tù vào đầu năm 2021, toàn bộ mạng lưới của ông bị coi là “tổ chức cực đoan” buộc các đồng minh thân cận của ông phải lưu vong và những người ủng hộ ông phải im lặng.

Động lực cuối cùng

Đáng chú ý, vợ của Navalny, Yulia, người đã cam kết tiếp tục cuộc đấu tranh của chồng mình, cùng hai con của họ Daria và Zakhar, đã không đến dự đám tang và vẫn ở nước ngoài. Thay vào đó, họ đăng những lời tri ân cảm động trên mạng xã hội.

Với lo ngại về một cuộc đàn áp đang dâng cao trước lễ tang, nhóm nhân quyền Pervy Otdel khuyên những người đưa tang thậm chí không nên mang theo ảnh hoặc hình ảnh của thủ lĩnh phe đối lập – mặc dù không có luật nào của Nga chống lại việc đó.

“Mọi thứ xảy ra trong những năm gần đây xung quanh Alexei Navalny cho thấy rằng khi nói đến người đàn ông này, chính quyền không nói ngôn ngữ của luật pháp mà là ngôn ngữ của đường phố hoặc nhà tù và vũ lực” – Dmitry Zair-Bek, một nhà phân tích luật tại Pervy Otdel, nói với POLITICO.

Nhưng nếu Điện Kremlin hy vọng rằng cái chết của Navalny sẽ thể hiện sự thành công của họ trong việc tiêu diệt mọi phe đối lập, thì thay vào đó, điều đó lại mang lại cho người Nga động lực cuối cùng để thoát khỏi. Ngay sau cái chết của Navalny, một làn sóng cảm xúc dâng trào được thể hiện, người dân khắp nước Nga mang hoa đến các tượng đài về cuộc đàn áp chính trị thời Liên Xô ở các thành phố của họ. Nhà chức trách đã dọn sạch số hoa này và thực hiện hàng trăm vụ bắt giữ.

Hôm thứ Sáu, nhóm nhân quyền OVD-Info đưa tin hơn 60 người đã bị giam giữ tại khoảng 13 thành phố. Nhưng ở Matscova, chính quyền chủ yếu chọn cách không đụng độ. Theo nhà phân tích Abbas Gallyamov, Điện Kremlin dường như đã quyết định tránh các cuộc va chạm công khai ở thủ đô trước cuộc bầu cử tổng thống được dàn dựng chặt chẽ trong hai tuần tới.

Nhà phân tích Abbas Gallyamov nói với POLITICO: “Mọi thứ đang có nguy cơ đi quá xa, với cuộc chiến chống lại một người đã chết và sự thiếu tôn trọng trắng trợn đối với mẹ của Navalny”. Ông nói, các quan chức Điện Kremlin “không muốn trông giống những người theo đạo Satan trước mặt những cử tri bảo thủ của chính họ”. Ông nói thêm, thay vào đó, chiến lược này dường như nhằm mục đích kiềm chế quy mô đám đông vào thứ Sáu và ngăn chặn luồng thông tin.

Trước đám tang, sinh viên và công chức được lệnh không đến dự và một số người đã bị cảnh sát cảnh cáo sơ bộ. Vào chính ngày đó, những người đưa tang đã phải đối mặt với tình trạng Internet trục trặc và cản trở việc tiếp cận nhà thờ và nghĩa trang. Các nhân viên nhà thờ và nghĩa trang vội vã làm thủ tục tang lễ, chỉ cho một số ít cơ hội để nói lời từ biệt trước khi quan tài của ông được chôn xuống đất.

Lời cuối

Nhưng sự đe dọa và kiểm duyệt chỉ có thể đạt được bấy nhiêu (kết quả). Truyền thông đưa tin có thể nghe thấy tiếng học sinh ở một trường học gần nhà thờ hét lên “Navalny” từ cửa sổ. Và một số nhân vật của công chúng cũng tham dự, thu hút thêm sự chú ý, bao gồm Yevgeny Roizman, cựu thị trưởng Yekaterinburg và là người chỉ trích Putox mạnh mẽ, cũng như chính trị gia phản chiến Boris Nadezhdin – người sau này đã gây chú ý toàn cầu sau khi người Nga xếp hàng bên ngoài văn phòng chiến dịch tranh cử của ông để ủng hộ việc ứng cử của ông.

Nadezhdin ngay lập tức bị loại khỏi cuộc đua và chắc chắn Putox sẽ trở thành người chiến thắng trong cuộc bỏ phiếu tháng Ba.

Nhưng hàng dài người xếp hàng ủng hộ Nadezhdin và đám tang của Navalny hôm thứ Sáu đã làm sứt mẻ huyền thoại của Điện Kremlin rằng nhà lãnh đạo Nga và cuộc chiến của ông nhận được sự ủng hộ nhất trí của người Nga. Họ cũng đã truyền cho những người Nga chống Điện Kremlin niềm hy vọng đang rất cần thiết và mang lại cho họ một lối thoát.

Kyrill Martynov, tổng biên tập của Novaya Gazeta Europe, nói với kênh truyền hình Dozhd: “Người dân xếp hàng dài đã trở thành cách mới để người Nga tham gia chính trị”.

Khi được hỏi về đám tang của Navalny hôm thứ Sáu, người phát ngôn Điện Kremlin D. Peskov từ chối bình luận, ngoài việc nhắc nhở người Nga tuân thủ luật biểu tình vốn vẫn cấm mọi hoạt động bất đồng chính kiến trong công chúng một cách hiệu quả.

Vì vậy, chính Navalny là người nói lời cuối cùng.

Khi quan tài của ông được hạ xuống một huyệt mộ mới đào, các nhạc sĩ đã chơi bài “My Way” của Frank Sinatra, sau đó là bài hát cuối cùng của bộ phim yêu thích của ông: “Kẻ hủy diệt 2”.

E.H.- D.L.

Nguồn bản dịchFB Phuc Lai GB


 

CSVN và ngoại giao ‘mẹ nó sợ gì’

Ba’o Dat viet

March 3, 2024

Phạm Minh Chính và ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov

Lúc này khi còn đang ở thế thượng phong với sự ưu ái từ các cường quốc, chế độ CSVN vẫn đang thể hiện đường lối đối ngoại hết sức ngạo mạn, thậm chí côn đồ với thế giới văn minh bên ngoài.

Hồi tháng 5 năm ngoái, tại Bangkok, một nhân viên trong khối cộng đồng ngoại giao Mỹ kể với người viết về một trong những buổi trao đổi công việc giữa họ và Hà Nội. Trong đó, ngay khi vừa nghe nhắc đến vấn đề tù nhân chính trị, thì người đại diện bên phía Việt Nam đã cắt ngang và cho rằng: “Chủ đề này sẽ chẳng giải quyết được gì, vui lòng không đề cặp đến!”

Không chỉ thế, hạ tuần tháng 12/2023, nhân dịp kỷ niệm 75 năm ngày ra đời của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, chính quyền Việt Nam đưa ra lời cam kết gồm 8 điểm với Liên Hiệp Quốc, rằng họ sẽ cải thiện hồ sơ nhân quyền vào ngày 31/12/2099 (tức là sau 76 năm nữa?!).

Điều này cho thấy thái độ ngạo mạn, thiếu nghiêm túc của chế độ đối với cộng đồng quốc tế như thế nào.

Mặc cho sự ứng xử của Việt Nam như thế nào đi nữa, nhưng thực tế thì chính quyền Hoa Kỳ và các đồng minh của họ vẫn một mực giữ thái độ hết sức vuốt ve đối với chính quyền Việt Nam. Chúng ta cứ nhìn các hoạt động đối ngoại nhộn nhịp của chính quyền trong vài năm trở lại đây, hoặc ít nhất, từ khoảng giữa năm 2023 thì sẽ thấy rõ điều ấy:

Hạ tuần tháng 6/2023, nâng cấp quan hệ Việt – Hàn lên mức cao nhất: “Đối tác chiến lược toàn diện”; Tương tự, tháng 9/2023, Tổng thống Hoa Kỳ, ông Joe Biden đích thân đến Hà Nội ký kết thỏa thuận nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”.

Nhân chuyến đi này, công chúng đã từng hy vọng về sự “lại quả” của chính quyền Việt Nam cho món quà nâng cấp quan hệ ngoại giao mà đích thân ông Joe Biden vượt cả nửa vòng quả đất mang đến. Ít nhất cũng là sự trao trả tự do cho một số tù nhân chính trị hàng đầu hiện đang được cộng đồng quốc tế mong đợi. Nhưng không, một con số 0 tròn trĩnh.

  • Cũng trong tháng 9/2023, bên lề Hội nghị Cấp cao ASEAN 43 tại Jakarta, Indonesia, Việt Nam Úc cùng bày tỏ nguyện vọng sớm ký kết nâng cấp quan hệ Việt – Úc lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”; Ngay trong tháng kế tiếp, tháng 10/2023, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc, ông Tập Cận Bình đến Hà Nội ký kết hàng loạt thỏa thuận. Trong đó, đáng chú ý nhất là việc Việt Nam đã chính thức gia nhập khối “Cộng đồng chung vận mệnh” do Trung Quốc chủ trương; Hạ tuần tháng 11/2023, nâng cấp quan hệ Việt – Nhật lên cấp “Đối tác chiến lược toàn diện”;
  • Trước đó, năm 2016, Việt Nam cũng đã sớm ký kết nâng cấp quan hệ Việt – Ấn lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”.
  • Như vậy, có lẽ chỉ còn thiếu khối Cộng đồng chung Châu Âu, thì hầu hết các cường quốc lớn trên thế giới và khu vực gồm Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc, Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ đều đã nâng cấp mối bang giao với chính quyền Việt Nam lên mức cao nhất.
  • Câu hỏi đặt ra rằng tại sao Việt Nam, một đất nước nghèo nàn, tụt hậu so với thế giới về mọi mặt, không hề chia sẻ những giá trị chung, mang tính phổ quát với thế giới văn minh, thậm chí trái lại, còn là một quốc gia độc tài, phản dân chủ, đàn áp, nô lệ hóa công dân nước mình… lại được ưu ái trong mối bang giao với các cường quốc phương tây như vậy? Không chỉ thế, mà trong các cuộc đối thoại nhân quyền, cho dù là một chế độ bị cả thế giới chán ghét, bị săm soi về “thành tích” nhân quyền tệ hại, nhưng họ cũng vẫn thể hiện thái độ hết sức ngạo mạn, kẻ cả?
  • Câu trả lời không quá bí hiểm, vì chúng đã là hiểu biết chung của những người quan tâm đến thời sự Việt Nam. Tất cả chỉ gói gọn trong một lý do: Vì vị thế địa chính trị của Việt Nam quan trọng trong thế cờ bao vây Trung Quốc của Hoa Kỳ và đồng minh mà thôi.
    Trung quốc, khi bước vào thế kỷ XXI đã tự tin về tiềm lực của mình đến mức độ đã xếp lại sách lược “ẩn mình chờ thời” của ông Đặng Tiểu Bình, mà ngày càng cả quyết “trỗi dậy”, thể hiện mình như một mối nghi ngại cho hòa bình và sự ổn định trên chính trường quốc tế. Đáng kể nhất là thách thức quyền lực của Hoa Kỳ và đồng minh của họ. Điều này là cơ sở khiến chính quyền Hoa Kỳ phải thay đổi chính sách đối ngoại với chủ trương “Xoay trục hướng Đông”, bắt đầu vào nhiệm kỳ tổng thống của ông Barak Obama. Trong chủ trương đó, bao hàm chiến lược bao vây, khống chế Trung Quốc.
  • Trong chiến lược bao vây Trung Quốc, không thể thiếu vai trò quan trọng của Việt Nam. Thật vậy, vị trí địa lý Việt Nam nằm ở phía nam Trung Quốc, sở hữu bờ biển kéo dài đến hơn 3.200 km nhìn ra biển Đông, nơi có tuyến đường hàng hải quan trọng, nhộn nhịp nhất nhì thế giới, được đánh giá vận chuyển đến 50% khối lượng hàng hóa trên toàn thế giới.
  • Với đặc điểm như thế, giả thiết khi xảy ra một cuộc chiến giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ và đồng minh, thì vô hình trung, Việt Nam trở thành một tiền đồn án ngữ, ngăn chặn quân đội Trung Quốc tràn xuống phía nam bằng đường bộ. Về phía đông, nhờ sở hữu ven biển kéo dài, cho nên, không cần phải đưa tàu chiến ra biển, thì Việt Nam vẫn có khả năng khống chế toàn bộ khu vực biển Đông.
  • Các hải đảo thuộc khu vực Hoàng Sa và một phần Trường Sa mà Trung Quốc đang chiếm đóng, thậm chí, xây dựng cả đường băng cùng các công trình quân sự cũng không còn mấy ý nghĩa, vì tất cả đều nằm trong tầm khống chế của khí tài Việt Nam hiện có.

Thế nên, giữ cho Việt Nam không trở thành đồng minh của Trung Quốc, hoặc ít nhất, không quá ngả về phía Trung Quốc một khi xảy ra trận chiến quyết định là giải pháp mang tính chất quyết định của bàn cờ thế bao vây Trung Quốc. Làm được điều đó, không có cách gì hay hơn là đành phải ve vãn chính quyền Cộng Sản Việt Nam, nâng cấp mối quan hệ bang giao với Việt Nam lên mức cao nhất, cho dù, họ biết rất rõ về tình trạng đàn áp, nô lệ hóa người dân của chính quyền Cộng Sản hiện tại là không thể chấp nhận.

Cho thấy, các thành tựu ngoại giao mà chính quyền Cộng Sản đang tự tán dương hoàn toàn xuất phát từ vị thế địa chính trị của Việt Nam mà thôi và nguồn gốc của địa chính trị Việt Nam là di sản, là thành quả mở mang bờ cõi của tiền nhân để lại. Chúng không phải là công trạng gì của Đảng Cộng Sản như ông Nguyễn Phú Trọng đang cố ra sức tán dương khi phát biểu về điều đó. Cho nên, cho dù không phải là chính quyền Cộng Sản, mà bất kỳ chính quyền nào nắm giữ quyền lực chính trị tại Việt Nam cũng sẽ đều được Hoa Kỳ và đồng minh ưu ái bang giao như thế cả.

Mặt khác, tuy không có công trạng gì, nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam lại đang thu lợi từ sự ưu ái bang giao của Hoa Kỳ và đồng minh, như: Giúp gia tăng tính chính danh của chế độ, khoe khoang là công trạng của chế độ như lời tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng “Đất nước ta chưa bao giờ có được tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay”.

Thế nhưng, bên cạnh sự thu lợi của chế độ, thì điều đáng buồn rằng sự ưu ái bang giao của Hoa Kỳ và đồng minh lại không mang lại lợi ích gì đáng kể cho người dân Việt Nam, vốn là người chủ của đất nước và là người chủ của vị thế địa chính trị cần thiết cho Hoa Kỳ và đồng minh cả. Vì lẽ, tuy nâng cấp bang giao với chính quyền Cộng Sản, nhưng không mấy ai trong số họ tin cậy vào sự thành thật của chính quyền Cộng Sản cả, khi họ luôn luôn chứng kiến mối bang giao thâm tình “Môi hở, răng lạnh”, nồng ấm trong quan hệ Việt – Trung, cùng với đó là những lời lẽ có cánh dành cho nhau. Thế nên, mối nghi ngại về việc chính quyền Cộng Sản Việt Nam đóng vai con ngựa thành Troa là khả năng có thật.

Do đó, những lợi ích về kinh tế, quốc phòng mà Việt Nam từng mong mỏi đến từ Hoa Kỳ và đồng minh khi ký kết thỏa thuận nâng cấp bang giao vẫn chỉ đang tồn tại ở dạng lời hứa hẹn đẹp mắt, bùi tai mà không thực chất.

Chưa kể rằng, sự ưu ái mà Hoa Kỳ và đồng minh dành cho chính quyền Cộng Sản Việt Nam chỉ có tính cách giai đoạn. Vì lẽ, nếu một khi vấn đề Trung Quốc được giải quyết xong, chiến lược bao vây Trung Quốc không còn cần thiết nữa, thì mặc nhiên, sự ưu ái sẽ chấm dứt. Lúc đó, chế độ Cộng Sản tại Việt Nam hoàn toàn mất chỗ chống lưng từ chính quyền Cộng Sản Trung Quốc. Đồng thời, với thái độ ngạo mạn, thiếu nghiêm túc hiện nay lại càng sớm bị Hoa Kỳ và các đồng minh quay lưng, thì khi đó, sự cáo chung của chế độ độc tài là lẽ đương nhiên.

Vấn đề còn lại, sự cáo chung ấy đánh dấu bằng biện pháp hòa bình hoặc đổ máu là hoàn toàn tùy thuộc vào tương quan lực lượng giữa các bên và phản ứng của chế độ Cộng Sản vào thời điểm ấy.

Thế nhưng, lúc này khi còn đang ở thế thượng phong với sự ưu ái từ các cường quốc, chế độ vẫn đang thể hiện đường lối đối ngoại hết sức ngạo mạn, thậm chí côn đồ với thế giới văn minh bên ngoài, mà các phát ngôn đầy khinh suất của ông Phạm Minh Chính, bị ký giả Mỹ vô tình ghi âm được trong chuyến công du đến Hoa Kỳ vào trung tuần tháng 5/2022 đã thể hiện hết sức đầy đủ, chân thực: “Rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì!”.

Mạnh Đặng


 

 Tỷ phú và quyền lực được bảo kê nơi cung đình (Kỳ 1)

 Ba’o Tieng Dan

Trần Kỳ Khôi

2-3-2024

Lâu nay, báo chí quốc doanh thường đề cập đến nạn quan chức bảo kê cho doanh nghiệp, công ty, các tập đoàn kinh tế tư nhân, hoạt động trên các địa phương, tỉnh thành cả nước. Tuy nhiên, việc chỉ đích danh các chóp bu trong thượng tầng chính trị của đảng, đang bảo kê, hậu thuẫn nọ kia, thì không ai dám nhắc đến. Nhân việc Nguyễn Văn Hậu, chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn bị bắt, chúng ta cùng tìm hiểu đôi điều về vấn nạn bảo kê nhức nhối này.

Rũ bùn đứng dậy, làm ông chủ Phúc Sơn 

Nguyễn Văn Hậu, còn gọi là Hậu “pháo”, Hậu “nổ”, Hậu “vịt”, sinh năm 1981, quê Vĩnh Phúc. Hậu sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ phải đi chăn vịt, làm ruộng. Học hết cấp hai, Hậu bỏ ngang, đi làm thợ xây dựng. Tuổi ngoài hai mươi, Hậu được người bà con bên mẹ là bí thư Tỉnh uỷ, chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Vĩnh Phúc nhận làm con nuôi.

Từ đó, cuộc đời Nguyễn Văn Hậu chính thức bước sang trang mới. Năm 2004, Hậu “vịt” lập Công ty TNHH Thương mại và Xây dựng Phúc Sơn, sau nâng lên Tập đoàn Phúc Sơn. Phúc Sơn trúng thầu hầu hết các dự án công ích, các công trình lớn của tỉnh Vĩnh Phúc như chợ búa, trường học, bệnh viện, công sở.

“Bố nuôi” vào Trung ương đảng, lên thứ trưởng, bộ trưởng, Phó thủ tướng, thì Hậu “vịt” cũng bám theo những nấc thang quyền lực đó mà làm giàu. Phúc Sơn được thầu các dự án khủng, được đầu tư ngàn tỷ từ ngân sách nhà nước, như: Xây dựng hạ tầng đô thị, khu dân cư, xây chợ, xây kênh đê, nạo vét sông Hồng, xây các toà nhà trung tâm hành chính, mở đường…

Tập đoàn Phúc Sơn trúng thầu và thắng lớn tại nhiều dự án ngàn tỷ ở các tỉnh Phú Thọ, Tuyên Quang, Quảng Trị, Quảng Ngãi, Hà Nội… và vươn đến tận… tỉnh Khánh Hòa! Tại Khánh Hoà, được Trịnh Đình Dũng và Phùng Quang Thanh bảo kê, Hậu “vịt” được tham gia “xẻ thịt” Sân bay Nha Trang với dự án có số vốn lên tới 10.000 tỉ đồng.

Kinh doanh với người sống chưa đủ, Hậu “vịt” còn chi ra 1500 tỷ để xây dựng nghĩa trang Thiên An Viên (Vĩnh Phúc) để “phân lô, bán nền” cho người chết!

Trâu buộc ghét trâu ăn. Các phe nhóm ở thượng tầng vốn không ưa Trịnh Đình Dũng, bắt đầu nhắm vào Hậu “vịt” để ra đòn.

Năm 2019, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng nhảy vào. Tỉnh Khánh Hòa căn cứ vào số liệu kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương tại “Thông báo số 680” năm 2019, để truy thu 12.000 tỉ đồng của Tập đoàn Phúc Sơn. Tuy vậy, Hậu “vịt” đưa ra những lập luận khác để bác bỏ, chỉ nộp cho Khánh Hòa 370 tỷ đồng.

Năm 2021, Thanh tra Chính phủ vào cuộc và kết luận, có nhiều sai phạm, vi phạm pháp luật trong việc giao đất sân bay Nha Trang cho Tập đoàn Phúc Sơn và các nhà đầ tư khác. Bộ Công an, Công an tỉnh Khánh Hoà bắt đầu vào cuộc, nhưng mọi cuộc điều tra vẫn giậm chân tại chỗ.

Ngày 27-1-2024, Trịnh Đình Dũng, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Ban cán sự Đảng Chính phủ, Phó Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2016 – 2021 bị Bộ Chính trị khiển trách về mặt đảng. Khi “bố nuôi” đã rời chính trường, lại còn phải nhận kỷ luật, nên số phận Nguyễn Văn Hậu và Tập đoàn Phúc Sơn đã được định đoạt.

Ngày 27-2-2024, Bộ Công an khởi tố, bắt giam Nguyễn Văn Hậu, chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn. “Ông lão đánh cá” đã trở về với cái máng lợn. Tỷ phú Hậu “vịt” từ giờ quay lại nơi xuất phát, có điều không đi chăn vịt nữa, mà “chăn kiến” trong trại giam.

Ảnh: Nguyễn Văn Hậu khi bị bắt. Nguồn: Bộ Công an 

Cựu Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng, bố nuôi của Hậu. Nguồn: VGP

Hoàn Cầu Group làm mưa làm gió ở miền Nam 

Ngược thời gian, sẽ thấy rõ hơn những câu chuyện bảo kê còn rúng động hơn nhiều so với Hậu — Dũng. Ở các vụ kia, nhân vật chính giấu mặt phía sau, không lộ diện; dù chỉ nghe tên, người nghe đã kinh hồn bạc vía.

Trần Thị Hường, còn gọi là bà Tư Hường (1936-2017), quê Bình Định. Bà Tư Hường kể, bà sinh ra trong gia đình nghèo, đông con. Học chưa hết lớp 5, phải đi ở đợ, buôn dầu dừa, đậu phộng, bỏ mối rượu… Sau năm 1975, gia đình bà Tư Hường dắt díu nhau vào Sài Gòn sinh sống. Rồi bà móc nối với các công ty quốc doanh, thuê đất, góp vốn, xây dựng nhà máy, cơ sở hạ tầng, rồi chuyển nhượng, bán cổ phần cho các đối tác.

Tiền sinh ra tiền, bà Tư Hường đứng đầu “đế chế” bất động sản Hoàn Cầu và Ngân hàng Nam Á (NamABank), sở hữu Trường Đại Học Quang Trung, Quy Nhơn và rất nhiều dự án, bất động sản, cùng chuỗi các công ty con của Hoàn Cầu khắp cả nước.

Bà Trần Thị Hường, còn gọi là Tư Hường (1936-2017), từng là một trong những người giàu có và quyền lực nhất Việt, xây dựng đế chế hàng chục ngàn tỷ với hai bàn tay trắng và học chưa hết lớp 5! Nguồn: Nam Á Bank

Cả ông Sáu Khải và bà Tư Hường đều ra người thiên cổ, cho nên chúng tôi không đi sâu chi tiết cơ duyên mối quan hệ giữa hai người. Chỉ muốn khẳng định rằng, Thủ tướng Phan Văn Khải chính là nhân vật đứng sau lưng, giúp đỡ và bảo kê cho bà Tư Hường kinh doanh. Ông Sáu Khải giúp bà Tư Hường từ khi ông còn làm Phó bí thư, chủ tịch UBND thành Hồ.

Năm 2017, khi bà Tư Hường qua đời, gia đình bà đã nổ ra cuộc chiến tranh chấp khối tài sản khoảng 30.000 tỉ đồng mà bà để lại. Đỉnh điểm giành giật, dẫn đến cha tố con trai, rồi ba cô con gái phát đơn tố cáo cha ruột tuổi ngoài 90. Đơn tố cáo rúng động cả nước, gởi đến Bộ Công an, Viện Kiểm sát Tối cao… tốn khá nhiều bút mực của các phóng viên báo đảng và các cuộc tranh luận trên các diễn đàn.

Thiên đường Bảo Sơn 

Nguyễn Trường Sơn sinh năm 1945, quê Nghệ An. Sơn là ông chủ của Công ty Cổ phần Tập đoàn Đầu tư Xây dựng và Du lịch Bảo Sơn (Bảo Sơn Group).

Trong hệ sinh thái Bảo Sơn Group, hàng chục công ty như Du lịch Giải trí Thiên đường Bảo Sơn, Bệnh viện đa khoa Bảo Sơn, Hotel Bảo Sơn… là những cỗ máy kiếm tiền từ các dịch vụ giải trí, y tế, lưu trú, đem lại ngàn tỷ cho Nguyễn Trường Sơn. Chưa đủ, cha con Nguyễn Trường Sơn còn xin đất, thuê đất, lấn sân sang đầu tư xây dựng chung cư, căn hộ cao cấp để bán.

Năm 2011, con gái của Nguyễn Trường Sơn là Nguyễn Thanh Thủy, sinh năm 1976, Tổng giám đốc Công ty TNHH giải trí Thiên Đường Bảo Sơn, bị chồng tố cáo ngoại tình. Thuỷ ly hôn với chồng là Bùi Đức Minh, sinh năm 1976.

Vụ ly hôn chấn động cả nước, bởi Bùi Đức Minh tranh chấp với Nguyễn Thanh Thuỷ, đòi chia khối tài sản lên đến 500 triệu đô la. Kết quả, không những chẳng chia được gì, Bùi Đức Minh còn bị Công an Hà Nội khởi tố tội “vu khống”, bị bắt nhốt, sau đó còn bị ném vào tù, với mức án 15 tháng tù giam.

Từ những năm đầu của thập niên 1990, Bảo Sơn đã có khách sạn 4 sao đầu tiên ở Hà Nội, có 35 hecta đất thủ đô để xây “thiên đường”, thì quả là có một không hai.

Thời ấy dư luận xì xầm, rằng Nguyễn Trường Sơn là con nuôi của ông Đỗ Mười. Con nuôi hay con rơi của lãnh tụ tối cao, thì chỉ có cha mẹ của anh ta và ông Trời mới biết. Nhưng chắc chắn, nếu không có chóp bu của đảng chống lưng, có lẽ chỉ có cách in tiền, Nguyễn Trường Sơn mới có được hàng chục ngàn tỷ. Nếu không có nhân vật này chống lưng, cho dù có hàng chục ngàn tỷ đồng, Sơn cũng không thể đứng vững cho đến hôm nay.

Ảnh: Nguyễn Trường Sơn, ông chủ Tập đoàn Bảo Sơn. Nguồn: Infonet

Đế chế BRG 

Nguyễn Thị Nga, tức Nga BRG, còn gọi là Nga “lật”, sinh năm 1955, quê Hà Nội. Dù không có tên trong danh sách mới nhất về 10 phụ nữ giàu nhất Việt Nam, nhưng Nga được cho là quý bà giàu có nhất nước. Hiện bà Nga là Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Thương mại cổ phần Đông Nam Á (SeaBank) đồng thời là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Intimex Việt Nam, Chủ tịch Tập đoàn BRG.

Cũng giống như Phạm Nhật Vượng (VinGroup), Lê Viết Lam (SunGroup), Nguyễn Thị Phương Thảo (VietJet Air) … đi lao động xứ người và trở về từ Đông Âu, Nga BRG theo hướng kinh doanh chính là buôn chính sách và buôn đất. Nhưng họ lợi dụng chủ trương, móc ngoặc quan chức từ trung ương đến địa phương để cướp đất, thì đúng hơn. Khi lắm tiền rồi thì kinh doanh đa ngành, thao túng chính trường. Thế nhưng, bản chất của giới này là chuyên nói chuyện đạo lý làm giàu và thiện nguyện trên truyền thông.

Mua lại vốn các công ty quốc doanh thua lỗ, phá sản, hay tham gia cổ phần hoá, thành lập “hệ sinh thái” với hàng chục công ty con… là cách làm của Nga BRG để sở hữu những khu đất vàng, đất kim cương, giá trị hàng ngàn tỷ đồng. Qua mặt hàng loạt ông trùm bất động sản máu mặt, Nga BRG đang là nữ đại gia sở hữu nhiều đất vàng nhất ở Hà Nội.

Nga BRG đang sở hữu cả chục sân golf tiêu chuẩn thế giới, chuỗi các khách sạn sang trọng bậc nhất Việt Nam, như khách sạn 5 sao Hilton Hà Nội. Ở tận Đà Nẵng, năm 2010, Nguyễn Bá Thanh đã dâng cho Nga BRG 150 hecta đất để làm sân golf. Hiện nay, Nga BRG liên danh với các đối tác Nhật, vận động để trúng thầu xây dựng Dự án cảng biển Liên Chiểu – Đà Nẵng, có vốn đầu tư lên tới 2 tỷ Mỹ kim.

Chồng của Nga là Lê Hữu Báu. Có thông tin cho rằng, ông Báu là con rơi của ông Lê Duẩn. Vì vậy, Nga luôn nói với người quen rằng bà ta là con dâu cố tổng bí thư Lê Duẩn.

Có một thời gian dài Nga cùng Lê Kiên Thành, con trai ông Lê Duẩn, sáng lập và điều hành Techcombank, ngân hàng tư nhân đầu tiên ở Việt Nam.

Ảnh: Bà Nguyễn Thị Nga bắt tay Thủ tướng Phạm Minh Chính (ảnh trên) và Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng (ảnh dưới). Nguồn: Ảnh độc quyền của tác giả dành cho Tiếng Dân

Thông tin nội bộ rò rỉ, Nga được các Uỷ viên Bộ Chính trị của nhiều khoá bảo kê, thậm chí nhiều vị có cổ phần trong BRG. Có thông tin cho rằng, ông “chủ lò” hiện nay, cũng đỡ đầu cho nhóm của Nga BRG, nhờ đó Nga cũng sở hữu chéo, huy động vốn, rút tiền ngân hàng đầu tư bất động sản, thao túng chứng khoán tương tự như Trương Mỹ Lan, FLC, Tân Hoàng Minh… nhưng vẫn là nhân vật “bất khả xâm phạm”.

Một ngày nào đó, “quả bom” BRG phát nổ, tương tư như Vạn Thịnh Phát, lúc ấy xem nhân vật nào sẽ ra tay cứu Nguyễn Thị Nga.

(Còn nữa) 


 

ĐỊNH NGHĨA THẾ NÀO LÀ GIÀU

Thuha T. Tran

– Nguyễn Bích Lan-

Thứ nhất con cái thuận hòa

Thứ nhì có một ngôi nhà ấm êm

Thứ ba sức khỏe vững bền

Thứ tư không nợ ngày đêm yên bình

Đời có lúc nhục lúc vinh

Miễn sao mình thấy lòng mình thảnh thơi

Mỗi người chỉ một cuộc đời

Bằng lòng với những gì trời cho ta

Hạnh phúc là ở mỗi nhà

Tích nhiều công đức – là ta đã giàu

Chết có mang được đi đâu

Nghèo tiền nghèo bạc nhưng giàu yêu thương

Mỗi người chọn một con đường

Riêng tôi xin chọn yêu thương để giàu.

(Tác giả: Đỗ Xuân)

Chữa ung thư cho con bằng tinh dầu CBD, người mẹ ở Oregon lãnh án tù

Ba’o Nguoi-Viet

March 2, 2024

SALEM, Oregon (NV) – Người mẹ ở Oregon bị kết án ba tháng tù và quản chế vì cố ngăn con gái chữa ung thư gan bằng hóa trị, mà thay vào đó, cố điều trị bằng tinh dầu CBD và vitamin, theo tạp chí People hôm Thứ Năm, 29 Tháng Hai.

Bà Christina Dixon, 39 tuổi, trở nên xúc động khi lãnh án hôm Thứ Hai tuần này. Công tố viên cho rằng bản án quá nhẹ.

Bà Christina Dixon. (Hình: Clackamas County Sheriff)

Trước đó, công tố viên đòi kết án bà Dixon 19 tháng tù vì cố ngăn đứa con gái, lúc đó 13 tuổi, điều trị như bác sĩ khuyên hồi năm 2019.

“Lý do hôm nay cô còn sống là vì được hóa trị, được mổ, được cắt bỏ khối u,” ông Brian Powell, công tố viên, cho hay tại phiên tòa kết án hôm Thứ Hai.

Nhưng Chánh Án Michael Wetzel chỉ tuyên án 90 ngày tù vì con gái bà Dixon, năm nay 17 tuổi, vẫn ủng hộ bà.

Con gái bà Dixon không dự phiên tòa, nhưng cha cô, ông Jim Dixon, có dự. Ông nói ông thất vọng vì bản án quá nhẹ.

“Tôi mừng vì cuối cùng đã xong,” ông phát biểu. “Tôi hơi buồn vì bà dễ dàng thoát được mọi chuyện bất chấp tất cả thiệt hại bà gây ra.”

Con gái bà Dixon được chẩn đoán mắc ung thư gan năm 2018. Cô làm hóa trị ba đợt trước khi bà Dixon bắt đầu từ chối chở con đi điều trị tiếp. Sau đó, Bộ Dịch Vụ Nhân Sinh Oregon can thiệp và giành quyền chăm sóc cô bé, cho tiểu bang quyền quyết định về điều trị cho cô nhưng vẫn để cô sống với mẹ.

Chỉ vài giờ trước khi cô bé đi mổ hồi Tháng Sáu, 2019, bà Dixon dẫn con bỏ trốn khỏi Oregon, chạy tới Las Vegas, Nevada. Cảnh sát tìm thấy cô bé rồi đưa về Oregon, nơi cô được giải phẫu thành công năm 2020.

Hiện tại, con gái bà Dixon không còn bị ung thư, cha cô cho hay. (Th.Long) [qd]


 

Sự tiến hóa của chế độ thực dân-Dương Quốc Chính

Ba’o Tieng Dan

Dương Quốc Chính

29-2-2024

Cứ lần nào nhắc đến chuyện thực dân đô hộ là anh em thiện lành, bò đỏ nhảy dựng lên chửi phản động, tự hào dân tộc dâng lên cuồn cuộn. Đọc thấy buồn cười. Đấy là do anh em không có góc nhìn đủ rộng mà thôi.

Khi có nghiên cứu liên ngành đủ rộng, không còn thuần túy lịch sử nữa, mà combo sử, địa, văn, kinh tế, chính trị, triết học, thì phải thấy rằng chế độ thực dân nó là tất yếu lịch sử.

Thời tư bản hoang dã, người bóc lột người là chuyện đương nhiên, như động vật ăn thịt lẫn nhau trong chuỗi thức ăn. Anh em nhìn thực dân Anh, Pháp tàn sát, cai trị thổ dân phải thấy giống đàn sư tử truy đuổi hươu nai, linh dương, trâu rừng để ăn thịt. Loài người cũng là động vật ăn tạp và ăn nhiều thịt vậy thôi. Con khỏe mạnh hơn sẽ ăn thịt con già yếu. Quốc gia, dân tộc mạnh sẽ xâm lược, sáp nhập, tiêu diệt quốc gia yếu kém hơn.

Anh em bò đỏ não bất thường, nên tư duy cực đoan, nhưng lại tiêu chuẩn kép ở chỗ kêu gào chửi bọn Tây bóc lột, tàn ác với ta, nhưng khi ta đi xâm lược, đàn áp, bóc lột thậm chí xóa sổ quốc gia khác thì lại hoan hỉ, gọi là mang gươm đi mở cõi! Rất là lãng mạn và nhân văn.

Bằng chứng là nước Chiêm Thành và Thủy Chân Lạp chính là miền Trung và miền Nam nước ta. Khi mình đi thăm thánh địa Mỹ Sơn thì đã đặt câu hỏi: Tại sao dân tộc này chỉ có kiến trúc đền thờ? Vậy nhà cửa thành quách của họ đâu? Họ từng có một nền văn minh rực rỡ mà?

Câu trả lời là: Kinh tộc ta phá hủy con mẹ nó hết rồi còn đâu! Như thế có ác không? Còn ác gấp tỷ thằng Pháp. Vì Pháp nó không phá hủy toàn bộ, thậm chí còn góp phần bảo tồn di sản cho các dân tộc thuộc địa. Lưu ý là, Angkor Wat và Mỹ Sơn là do người Pháp tìm ra, khai quật và bảo tồn chứ có phải dân bản xứ đâu. Nó còn đẻ ra cái Viện Viễn đông bác cổ để làm việc này. Chả có nền văn hóa, dân tộc bản xứ nào ở Đông Dương bị nó xóa sổ cả.

Hay như người anh hùng dân tộc của chúng ta, hoàng đế Quang Trung, cụ ác lắm đó, tàn sát người Hoa rất dã man, khiến anh em Hoa tộc chạy té đái từ Biên Hòa vào Chợ Lớn. Tất nhiên lúc đó coi như cụ đi mở cõi đi, he he.

Cụ Huệ (tức Quang Trung) thành công được, một phần không nhỏ là nhờ vào cái sự ác đó. Thế nhưng anh em bò đỏ biết mẹ gì đâu! Từ quân dân đến tướng, sợ cụ như sợ hùm beo.

Rồi thời nhà Trần có danh tướng Trần Khánh Dư chém câu kinh điển mà mang tính triết học, vẫn được áp dụng đến giờ: “Tướng như chim ưng, dân như gà vịt. Lấy gà vịt để nuôi chim ưng có gì là lạ”.

Khi bọn Tây lông mới tìm ra châu Mỹ, chúng tàn sa’t người da đỏ mà chống lại chúng, nhiều bộ tộc bị diệt vong, nếu ngoan cố bất hợp tác. Bởi vì sự chênh lệch văn minh quá lớn, hòa thì sống, chống thì chết. Nên đừng có nói cứ ngoan cường chống ngoại xâm thì là thắng được nó đâu. Nếu không biết lượng sức mình thì sẽ vào họa diệt vong.

Trước đây, xứ An Nam ta chống Tàu mà tồn tại, thực ra là do sự chênh lệch văn minh không lớn lắm. Đội quân mạnh nhất trong lịch sử Trung Quốc là quân Nguyên, khi đánh nước ta thì chênh lệch văn minh với Đại Việt cũng không có gì là lớn. Nó có vũ khí, kỹ thuật chiến tranh nào vượt trội đâu. Nó có gì thì mình có cái đó. Khác nhau về độ thiện chiến mà thôi.

Hay việc Quang Trung đánh bại quân Thanh cũng vậy, thậm chí quân Tây Sơn còn có tượng binh vượt trội hơn Thanh, khác gì xe tăng đâu! Thanh làm gì có. Thế nên, quân đông và mưu mẹo tý là thắng trận, rồi thủ d*m hoan hỉ.

Nhưng từ khi phương Tây vượt trội, việc xâm lược thuộc địa của Tây là nhờ vào sự chênh lệch văn minh, hoàn toàn khác thời đế chế La Mã hay Mông Cổ chiếm cả châu Âu. Cứ nhìn một đại đội Pháp chiếm thành Hà Nội với 2000 quân, với “đại tướng tư lệnh” anh cả toàn quân Nguyễn Tri Phương chiến công lừng lẫy, là đủ hiểu. Sau đó 7 thằng Tây chiếm thành Ninh Bình. Sự chênh lệch đó còn hơn sư tử so với thỏ. Mà là súng máy đọ với dao găm.

Rất may mắn là dân Việt Nam tuy anh dũng kiên cường để kháng Pháp, nhưng đa số vẫn đủ hèn để hòa hoãn, không thì khó thoát nạn diệt vong. Lúc Tây mới sang, nếu chống nó quá là nó diệt tộc luôn đó. Không có nhân văn như sau này đâu. Đừng nói đảng ta là thần thánh nên thắng Pháp, nhìn Xô Viết Nghệ Tĩnh và khởi nghĩa Nam Kỳ đó, nó dẹp phút mốt.

Biếm họa: “Còn cái lai quần cũng đánh”. Bùi Giáng: “Đánh cho Mỹ cút ngụy nhào/ Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam”. Nguồn: Tiếng Dân edit

Năm 1945-1954 ta thắng được là do có nước bạn hỗ trợ, lúc đó sự chênh lệch về văn minh, vũ khí không còn nhiều nữa. Giả sử bộ đội ta đánh Điện Biên Phủ mà không có pháo Tàu bơm, chỉ có bom ba càng và súng trường, thì có thắng được nó không? Thần thánh nó còn nằm ở sự tiến hóa đó. Cuốc thuổng gậy gộc không đánh thắng Tây được đâu.

Đấy là bàn chuyện thắng thua và diệt tộc. Còn chuyện bóc lột tàn tệ thì sao?

Nó cũng là chuyện tất yếu của lịch sử. Chế độ thực dân là một phần của tư bản hoang dã. Khi tốc độ phát triển quá nhanh thì bọn tư bản nhanh chóng tiêu thụ vãn cả tài nguyên, thiếu nhân công, thiếu thị trường, thiếu đất đai… Nên nó phải đi xâm lược, với mục đích đầu tiên là tích tụ tư bản cho giới chủ.

Anh em nên nhớ là, khởi thủy của chế độ thực dân phương Tây lại không bắt đầu bởi việc quốc gia xâm lược mà là các công ty đi xâm lược, cực kỳ tư bản nhé. Đó là các công ty Đông Ấn Anh, Đông Ấn Hà Lan, Đông Ấn Pháp đi mở thị trường rồi thuê lính đi theo để gây chiến với thổ dân. Hay như Colombus đi tìm châu Mỹ cũng có phải theo lệnh triều đình đâu. Anh em con buôn hùn vốn đầu tư cho chuyến thám hiểm thôi, “nhà nước” cũng chỉ hùn vốn.

Ấn Độ, Indonesia, Malaysia… bị xâm lược bởi các công ty Đông Ấn Anh và Hà Lan, sau đó triều đình mới tiếp quản. Đông Ấn Pháp thì không xâm lược Việt Nam, vì Pháp đi xâm lược muộn hơn Anh, nên lúc đó các công ty không còn nhiệm vụ đó, mà là quân triều đình.

Còn việc giới chủ bóc lột công nhân, nông dân, khiến anh em phẫn nộ, thực ra cũng là tất yếu. Bởi ở chính mẫu quốc, giới chủ nó cũng bóc lột y chang. Ở Anh, giai đoạn tiền Karl Marx thì bóc lột lao động trẻ em là bình thường. Còn ở Việt Nam ta bây giờ thì trẻ em vẫn đi đánh giày, bán báo, bán vé số, ăn mày ăn xin, kiếm tiền cho bọn chủ đó! Sao không đứa nào phẫn nộ.

Ở mẫu quốc nó còn bóc lột bỏ mẹ ra thì ở thuộc địa nó tha sao? Thế nên những chuyện kiểu “Cao su đi dễ khó về”… cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng phải nhìn nhận cho khách quan là, trước khi Tây vào thì bọn địa chủ phong kiến nó bóc lột kém dell gì, phỏng ạ?! Cứ có thằng chủ và làm thuê là có bóc lột. Sở dĩ sau này đỡ hơn, đó chính là sự tiến hóa của thực dân và thuộc địa.

Sự tiến hóa đó lại bắt nguồn từ chính trong lòng của Chủ nghĩa Tư bản (CNTB) ở Tây Âu, Anh, Đức… Đó là sự trỗi dậy của phong trào công nhân và sự hình thành của tổ chức công đoàn, sự hình thành phong trào cánh tả rồi cộng sản ở Tây Âu rồi lan qua Mỹ, đều là cái nôi của CNTB cũng chính là các mẫu quốc.

Khi đó, đám đông cần lao đấu tranh với giới chủ để giành quyền lợi, nền dân chủ phương Tây bắt nguồn từ sự đấu tranh của giới quý tộc với nhà vua, rồi lan ra giới trung lưu với quý tộc, rồi dần tới công nông với giới chủ. Khi cần lao mẫu quốc có quyền lợi rồi thì tư tưởng cánh tả, CS đó mới lan qua Nga, rồi sang các nước thuộc địa.

Anh em lãnh đạo Khmer đỏ, nhóm CS Nam Kỳ và nhiều đảng viên CS Việt Nam là tiếp cận tư tưởng CS từ chính nước Pháp chứ gì đâu. Chủ nghĩa dân tộc cũng từ Pháp lan qua Việt Nam rồi trở thành con dao đâm vào mẫu quốc để giải phóng dân tộc. Thời phong kiến làm gì có tư tưởng này. Bác Hồ tiếp cận tư tưởng cánh tả cũng từ đảng Xã hội Pháp, khi hoạt động bên đó.

Chế độ thực dân cũ thực sự cáo chung khi chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, Việt Nam cũng được ké theo thôi. Do trâu bò đánh nhau thì ruồi muỗi hưởng lợi. Bọn thực dân, đế quốc đều hiểu rằng, nguyên nhân của hai cuộc thế chiến chính là sự tranh giành địa bàn, quyền lợi của các nước đế quốc mà thôi. Giống các đàn sư tử đánh nhau để tranh địa bàn. Nên chúng nó thống nhất là giật nước chế độ thực dân, mà vai trò chính là hai con đầu đàn là Mỹ và Liên Xô.

Thế là anh em bảo nhau đẻ ra cái Liên Hiệp quốc (LHQ) để cầm chịch, dàn xếp các cuộc chiến và các con to thắng trận kia được ngồi chiếu trên, gọi là Hội đồng Bảo an. Các nước đều bình đẳng trong LHQ nhưng mấy thằng trong HĐBA được bình đẳng hơn. Anh em cường quốc nhận thức được tư bản hoang dã và thực dân 1.0 nó tàn bạo quá, nên anh em đẻ ra khái niệm mới là chế độ thực dân mới, đại khái là nước này bảo kê nước kia hay bảo kê nguyên một nhóm các nước. Đầu tiên là Mỹ bảo kê Tây Âu, Liên Xô bảo kê Đông Âu và thế giới sinh lưỡng cực, chiến tranh lạnh bắt nguồn từ đó.

Đến khi chiến tranh lạnh kết thúc khi Liên Xô, một thằng bảo kê, sụp đổ, nhưng cái gọi là chế độ thực dân mới không bao giờ sụp đổ, nó chỉ biến tướng sang dạng mới, có bề ngoài nhân văn hơn mà thôi. Đại khái, Việt Nam, Bắc Triều Tiên phải chịu sự bảo kê của Trung Quốc. Nhật, Hàn, Đài bảo kê bởi Mỹ… Ukraine lẽ ra do Nga bảo kê, nhưng mon men ngả qua Tây thì Nga nó đang tẩn đó. Nga đang quay lại cách hành xử của thế kỷ 19, là xâm lược thuộc địa. Trung Quốc thì khôn khéo hơn, dùng bẫy nợ để xâm lược Lào, Sri Lanka và các nước châu Phi.

Tóm lại là, cứ nghèo và ngu là mãi mãi làm thuộc địa, đừng tưởng có cái vỏ độc lập thì là độc lập thật được đâu. Thế giới này luôn là mạnh được, yếu thua, không bao giờ có sự bình đẳng giữa kẻ mạnh và kẻ yếu. Nếu muốn bình đẳng thì hãy phấn đấu mà giàu mạnh lên. Bề ngoài nhân văn đôi khi là để che giấu dã tâm bóc lột mềm, kiểu bẫy nợ, giống giới chủ cho cave và giang hồ vay tiền và cho chơi mai thúy ấy. Nô lệ kiểu mới đó. Ở tầm quốc gia thì chính là bẫy nợ và viện trợ, ODA.


 

Đàn ông Hàn Quốc đi tour, cưới vợ Việt trong ngày

Ba’o Nguoi-Viet

March 1, 2024

Mai Nguyễn

Ngày càng có nhiều đàn ông Hàn Quốc đi tìm vợ không phải tại quê nhà, mà ở các quốc gia Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam.

Từ nhiều năm nay, câu chuyện lấy vợ Việt Nam đã truyền miệng với giới đàn ông ở mọi nơi. Các dịch vụ mai mối xuất hiện khắp nơi ở Hàn Quốc. Chuyện tìm vợ và cưới cấp tốc đã trở thành một ngành kinh doanh bùng nổ, đến mức có những đám cưới được tổ chức chỉ 24 giờ sau khi cặp đôi gặp nhau lần đầu.

Điều khó với nam giới trong xã hội Hàn Quốc là chuyện xét nét về giai cấp, khả năng tài chính và “mặt mũi” trong xã hội rất gắt gao. Hơn nữa, ngày nay phụ nữ Hàn Quốc đang lựa chọn tập trung vào sự nghiệp và hoàn toàn từ bỏ vai trò làm mẹ.

Có gia đình, phục vụ chồng và đột nhiên trở nên mang gánh nặng lễ nghĩa với gia đình chồng là điều khiến đa số phụ nữ Hàn Quốc mỏi mệt. Vì vậy, những người đàn ông muốn nuôi gia đình hoặc cần một người vợ giúp đỡ chăm sóc cha mẹ già, đang tìm đến các nước láng giềng. Đàn ông Hàn Quốc cũng đến nhiều nước khác, nhưng nhiều nhất vẫn là Việt Nam.

Việc tìm vợ này, còn ẩn chứa cả nạn buôn người. Chính vì vậy mà Campuchia đã ra lệnh cấm phụ nữ không được kết hôn mai mối với người Hàn Quốc.

Năm 2008, chính phủ Campuchia từng cấm phụ nữ Campuchia kết hôn với người nước ngoài để ngăn chặn nạn buôn người sau khi nhận thấy những cuộc hôn nhân đổ vỡ giữa phụ nữ Campuchia với người Hàn Quốc gia tăng nhanh chóng.

Lệnh cấm nói trên đã được ban hành sau khi cơ quan di trú quốc tế (IOM) của Liên Hiệp Quốc báo cáo rằng nhiều cô dâu Campuchia lấy chồng Hàn Quốc chớp nhoáng qua môi giới đã bị ngược đãi sau khi đến Hàn Quốc. Đồng thời chính phủ Hàn Quốc cũng ngưng cấp visa thường trú cho các cô dâu Campuchia.

Xem mắt nhanh và tổ chức lễ cưới ngay. (Koreaboo TV)

Tuy nhiên lệnh cấm hoàn toàn được bãi bỏ sau đó tám tháng, khi Campuchia thông qua những bộ luật mới ngăn ngừa phụ nữ Campuchia lấy chồng nước ngoài theo kiểu mua cô dâu qua bưu điện.

Những dịch vụ xem mắt và lấy vợ Việt Nam đang bùng nổ ở Đà Nẵng, Sài Gòn… Cả phụ nữ và nam giới đều được phép từ chối đối phương khi gặp nhau mà không vừa ý. Họ sử dụng sự trợ giúp của các dịch giả và ứng dụng dịch thuật trực tuyến để trò chuyện với nhau.

Mục tiêu của những cuộc gặp gỡ này là nhanh chóng tìm được bạn đời và tổ chức lễ cưới, đôi khi chỉ trong vòng một ngày.

Báo Koreaboo nhận định rằng đối với những phụ nữ Việt Nam tham gia các chương trình kết hôn cấp tốc này, họ được thúc đẩy bởi triển vọng bảo đảm tài chính cho bản thân và gia đình, và ngay cả khi có thể thì những phụ nữ đó cũng không bao giờ học được cách yêu chồng mình.

Những người trong ngành dịch vụ mai mối kết hôn cho rằng cả hai bên đều được hưởng lợi từ thỏa thuận này. Tuy nhiên, cũng có những lo ngại về khả năng bị bóc lột sức lao động của các cô dâu Việt.

Đã có những báo cáo về khó khăn của các cô dâu Việt vì rào cản ngôn ngữ, sự thay đổi môi trường văn hóa, nguy cơ bị lạm dụng và sự cô lập với những người thân yêu… là những thực tế mà họ có thể phải đối mặt, thậm chí hết sức bi thảm.


 

Bô Chính Trị Đảng Cộng Sản ra chỉ thị mật tuyên chiến chống Nhân Quyền

Dự án 88:  “tuyên chiến với nhân quyền”

Dự án 88: Bộ Chính trị Đảng CSVN rò rỉ Chỉ thị mật "tuyên chiến chống nhân quyền"Trang bìa của báo cáo ngày 1/3/2024 của Dự án 88
  Chỉ hai tháng trước khi Tổng thống Mỹ Joe Biden đến Việt Nam nâng cấp quan hệ ngoại giao lên mức Đối tác chiến lược toàn diện, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản ra văn bản đóng dấu “Mật” chính thức tuyên bố cuộc chiến chống lại dân chủ và nhân quyền, theo tổ chức Dự án 88 (Project 88). Tổ chức chuyên vận động nhân quyền cho Việt Nam ngày 01/3 công bố báo cáo với tựa đề Vietnam’s leaders declare war on human rights as a matter of official policy” (tạm dịch Lãnh đạo Việt Nam tuyên chiến với nhân quyền như chính sách chính thức), phân tích về Chỉ thị 24. Chỉ thị do Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam ban hành ngày 13/7/2023 về “bảo đảm an ninh quốc gia trong bối cảnh hội nhập quốc tế toàn diện, sâu rộng” trong đó cơ quan quyền lực nhất của đảng cầm quyền nêu bật những thách thức trong việc bảo vệ chế độ khi mở rộng bang giao quốc tế và yêu cầu toàn thể bộ máy thực hiện nhiều nhiệm vụ nhằm giữ vững thể chế. Truyền thông Nhà nước có một số lần đề cập tới văn bản này như trong bài viết của trang web chính thức của Bộ Công an về hội nghị tổ chức ngày 21/12/2023 về quán triệt, triển khai Chỉ thị số 24-CT/TW, trong đó Ủy viên Bộ Chính trị Trương Thị Mai đề nghị quán triệt thực hiện nghiêm quan điểm “Bảo vệ an ninh kinh tế là bảo vệ an ninh quốc gia,” “Giữ vững độc lập, tự chủ, an ninh, lợi ích quốc gia, thế chủ động chiến lược; bảo vệ đất nước từ sớm, từ xa, không để bị động, bất ngờ”… Dự án 88 trong báo cáo của mình cho rằng: Chỉ thị coi tất cả các hình thức thương mại và hợp tác quốc tế là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia và đưa ra một kế hoạch đáng lo ngại nhằm đối phó với những mối đe dọa này bằng cách vi phạm một cách có hệ thống nhân quyền của 100 triệu công dân của đất nước, những người, do tính chất tuyệt mật của chỉ thị, hoàn toàn không biết nội dung của nó.” Theo nội dung bản sao của Chỉ thị 24 mà phóng viên RFA tiếp cận được nhưng không thể kiểm chứng tính xác thực, Bộ Chính trị yêu cầu nâng cao cảnh giác, phòng ngừa các mối đe doạ nghiêm trọng đến an ninh quốc gia như “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” nhất là trong xây dựng chính sách, pháp luật. Chỉ thị cũng cảnh báo khả năng lợi dụng các định chế, cam kết quốc tế Việt Nam tham gia, ký kết để vận động, hình thành tổ chức chính trị đối lập, thúc đẩy “cách mạng màu” hoặc “cách mạng đường phố.” Dự án 88 cho rằng với văn bản này, các nhà lãnh đạo Việt Nam “có quan điểm trái chiều sâu sắc về quá trình hội nhập của đất nước với thế giới và đưa ra một cái nhìn hiếm hoi về tâm trí hoang tưởng của họ.” Trong email gửi cho Đài Á Châu Tự Do về Chỉ thị 24, giáo sư Carl Thayer, cho rằng đây là dấu hiệu cho thấy chính phủ tiếp tục đàn áp xã hội dân sự và giới hoạt động dân chủ trong quá trình hội nhập quốc tế. Chỉ thị được ban hành sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói chuyện qua điện thoại với Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden (29/3/2023) và thảo luận giữa Cố vấn an ninh Quốc gia Nhà Trắng Jake Sullivan với Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Việt Nam Lê Hoài Trung (29/6/2023) về nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ lên đối tác chiến lược toàn diện. Ông cho rằng bằng văn bản này, ban lãnh đạo cao nhất của Việt Nam muốn trấn an những cá nhân bảo thủ trong Đảng khi mở rộng hội nhập quốc tế: “Chỉ thị 24 là phản ứng của ĐCSVN đối với các quan chức đảng và chính phủ- những người phản đối hoặc dè dặt trong việc nâng cấp quan hệ của Việt Nam với Hoa Kỳ và các nền kinh tế lớn khác lên tầm quan hệ đối tác chiến lược toàn diện. Quyền lực của Tổng Bí thư được viện dẫn để đảm bảo rằng việc nâng cao quan hệ với Hoa Kỳ sẽ không làm suy yếu chế độ độc đảng và nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.”

Đàn áp tự do ngôn luận và hội họp

Chỉ thị 24 đặc biệt yêu cầu lực lượng công an và quân đội “Nắm chắc tình hình, chủ động phòng ngừa, phát hiện kịp thời, đấu tranh có hiệu quả với mọi âm mưu, hoạt động của các thể lực thù địch, phản động, đối tượng chống đối chính trị, các loại tội phạm, nhất là hoạt động cài cắm nội gián, kích động biểu tình, bạo loạn, xâm phạm lợi ích hợp pháp của Nhà nước, tổ chức, cá nhân; chủ động xây dựng phương án phòng ngừa, kiểm soát các tình huống phức tạp về an ninh, trật tự khi Việt Nam ban hành các quy định cụ thể thực hiện các cam kết quốc tế; bảo đảm vững chắc an ninh quốc gia trong mọi tình huống.” Chỉ thị cũng yêu cầu xử lý nghiêm hành vi lợi dụng hạ tầng thông tin liên lạc và mạng xã hội để “tuyên truyền sai sự thật nhằm phá hoại Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa”  đồng thời nỗ lực “chống tin giả, đặc biệt trên không gian mạng” trong khi đẩy mạnh công tác tuyên truyền. Trong ngày 29/2, Công an thành phố Hà Nội bắt giữ nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự, và cựu tù chính trị, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, blogger của RFA. Cả hai dường như đều bị bắt vì các bài bình luận thời sự Việt Nam trên kênh Youtube từ nhiều năm trước. Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến                           Nhà Báo, Blogger Nguyễn Vũ Bình Trước đó, từ giữa tháng 7/2023, an ninh Việt Nam cũng bắt giữ 15 nhà hoạt động và Facebooker, đa số bị bắt tạm giam để điều tra về cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” hoặc “lợi dụng quyền tự do dân chủ” vì đăng tải hoặc phát tán bài viết cổ suý dân chủ và nhân quyền và chống tham nhũng trên mạng xã hội. Bình luận về đàn áp tự do ngôn luận trong bối cảnh hội nhập quốc tế của Việt Nam, luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân nói trong ngày 01/3: Đảng Cộng sản VN luôn luôn cho rằng có một thế lực thù địch rất lớn đang tìm cách tấn công hoặc lật đổ chính quyền hoặc làm suy giảm sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Do vậy, một mặt người ta sẽ vẫn tăng cường hợp tác với phương Tây nhưng mặt khác họ sẽ tìm ra các đối sách để chống lại (ảnh hưởng của) phương Tây, từ chuyện nguồn tài trợ đến các việc như thành lập các công đoàn rồi các vấn đề về xã hội dân sự hay là trực tiếp các cá nhân ở Việt Nam mà có liên quan đến yếu tố nước ngoài hoặc là hợp tác cùng với phương Tây như thế thì họ luôn luôn đề phòng và tìm cách bắt giữ.” Chỉ thị 24 yêu cầu kiểm soát chặt chẽ việc đi lại nước ngoài của công dân Việt Nam và ngăn chặn xã hội dân sự trong việc định hình chính sách của nhà nước và thành lập các nhóm đối lập chính trị. Chỉ thị cũng xác định việc thành lập các công đoàn độc lập là một vấn đề an ninh quốc gia cần phải được giải quyết, quán triệt không để thành lập tổ chức của người lao động dưới hình thức dân tộc, tôn giáo. Đáng chú ý, chỉ thị yêu cầu “tăng cường quản lý việc tiếp nhận tài trợ từ nước ngoài, nhất là các dự án liên quan đến xây dựng chính sách, pháp luật; không tiếp nhận tài trợ nước ngoài đối với các dự án xây dựng pháp luật có nội dung phức tạp, nhạy cảm và hạn chế tối đa đối với các trường hợp khác.” Dự án 88 nói Chỉ thị 24 là một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng và kêu gọi Hoa Kỳ cấm các uỷ viên Bộ Chính trị ĐCSVN nhập cảnh, không cung cấp viện trợ quân sự và không bán vũ khí cho Việt Nam. Tổ chức này cũng kêu gọi Liên minh Châu Âu (EU) không ưu đãi cho hàng hoá Việt Nam vì các vi phạm nhân quyền mang tính hệ thống của Hà Nội. Mặt nạ đã rớt. Các nhà lãnh đạo Việt Nam đang nói rằng họ có ý định vi phạm nhân quyền như một vấn đề chính sách chính thức. Họ hiện đang trực tiếp dính líu đến sự lạm dụng của nhà nước và cần được cộng đồng quốc tế cô lập chứ không được đón nhận,” ông Ben Swanton, Đồng giám đốc Dự án 88 cho biết trong báo cáo.
 

Tổ chức chính quyền đã tạo ra những Đỗ Hữu Ca

Báo Tiếng Dân

Phạm Đình Trọng

24-2-2024

  1. Đứng đầu lực lượng công an thành phố lớn, thành phố cảng Hải Phòng, đại tá Đỗ Hữu Ca đã mang sức mạnh bạo lực nhà nước, cảnh sát vũ trang với đầy đủ súng đạn hiện đại, dàn thế trận, rải quân trên bộ, rải quân đường biển, vây chặt bốn hướng ngôi nhà dưới cả cấp bốn, nhỏ bé, mong manh, lẻ loi, chơ vơ trên bãi biển của gia đình người nông dân quả cảm khai hoang mở đất ở Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng.

Thế trận bao vây đã khép chặt, con gà trên mặt đất, con chim trên trời cũng không thể lọt qua vòng vây, Đỗ Hữu Ca liền thúc quân nã đạn xối xả vào cuộc sống bình yên, nã đạn vào ngôi nhà nhỏ bé như cái chòi chăn vịt của gia đình người dân lương thiện Đoàn Văn Vươn.

Đổ mồ hôi, đổ cả máu, mất cả mạng sống của đứa con trong gia đình trong công cuộc khai hoang lấn biển, gia đình Đoàn Văn Vươn bền chí nối tiếp sự nghiệp mở cõi ngàn đời của ông cha, lam lũ làm tiếp công việc đầy khốn khó, gian nan nhưng vô cùng cần thiết, cao cả và vẻ vang mà Nguyễn Công Trứ đã làm và được lịch sử ghi công.

Không phải chỉ có công khai hoang, lấn biển, mở cõi, gia đình Đoàn Văn Vươn còn cần cù lao động sáng tạo phát triển kinh tế, làm giầu cho gia đình, đóng góp cho đất nước ngoài tiền thuế còn tạo ra của cải vật chất cho xã hội và nêu tấm gương sáng về đạo đức và tư thế hiên ngang của người lao động quả cảm và sáng tạo.

Lao động sáng tạo, gia đình Đoàn Văn Vươn đã thực hiện đúng tiêu chí phấn đấu của đảng và nhà nước được ghi rành rành trong mọi nghị quyết, mọi chương trình, mục tiêu phát triển kinh tế, xây dựng chủ nghĩa xã hội là phấn đấu xây dựng xã hội “dân giầu, nước mạnh”

  1. Khai hoang lấn biển và sản xuất kinh doanh trên bãi biển khai hoang của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn đều trong khuôn khổ pháp luật nhà nước về đất đai, được thể hiện bằng các hợp đồng giao diện tích khai hoang, hợp đồng sử dụng mặt đất, mặt biển khai hoang giữa gia đình nông  dân Đoàn Văn Vươn với chính quyền nhà nước quản lý lãnh thổ. Đó là mối quan hệ dân sự hết sức thông thường đang diễn ra trên khắp mọi miền đất nước.

Quá trình thực hiện hợp đồng giao đất và sử dụng đất không tránh khỏi nảy sinh khác biệt, mâu thuẫn giữa hai bên kí hợp đồng cũng là điểu bình thường, luôn luôn xảy ra như là điều tất yếu của cuộc sống và sự khác biệt, mâu thuẫn trong đời sống biến động đó chỉ là tranh chấp dân sự thường tình. Tranh chấp dân sự phải giải quyết bằng toà án dân sự và chỉ có toà án phân xử mới giải quyết được thoả đáng mọi tranh chấp dân sự. Toà án cấp nào cũng có lực lượng thi hành án dân sự bảo đảm thực thi phán quyết của toà án.

Nhà nước Việt Nam luôn tự hào khẳng định là nhà nước pháp quyền. Suốt mấy chục năm nay trên khắp đất nước, ở đâu người dân cũng thấy slogan ngạo nghễ như lời nhắc nhở người dân và lời cam kết của chính quyền nhà nước với người dân “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Một xã hội có luật pháp, một nhà nước pháp quyền không cho phép sử dụng công cụ bạo lực nhà nước, sử dụng quân đội và công an, sử dụng súng đạn trong tranh chấp dân sự.

Người dân đổ mồ sôi sôi nước mắt làm ra của cải vật chất cho xã hội và đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi quân đội, nuôi công an. Nhân dân trang bị súng đạn cho quân đội để quân đội đánh giặc ngoại xâm, bảo vệ đất nước. Nhân dân trang bị công cụ bạo lực hiện đại cho công an để công an trấn áp tội phạm, bảo vệ cuộc sống bình yên của người dân.

Dù phải chấp nhận cuộc sống đầy kham khổ, trăm bề thiếu thốn, người dân vẫn dành cho công an rất nhiều đãi ngộ, bảo đảm cho công an có đời sống vật chất và tinh thần cao hơn mặt bằng xã hội. Đó là ơn nghĩa lớn lao, cao cả người dân dành cho công an.

Dù chỉ là công cụ bạo lực nhà nước nhưng là con người, những người được người dân trao cho khẩu súng phải nhận thức được nghĩa vụ bảo vệ dân và càng phải khắc cốt ghi tâm một nguyên tắc, một chân lý và một đạo lý là nhân dân ở phía sau khẩu súng. Bất kì tình thế nào cũng không được chĩa nòng súng vào nhân dân. Không có luật pháp nhà nước, không có lương tâm con người và không có đạo lý xã hội nào đẩy người dân lương thiện ra trước nòng súng của công an nhân dân. Dù chỉ là công cụ bạo lực nhà nước nhưng là con người, những người cầm súng được người dân chăm bẵm nuôi dưỡng và ưu ái đãi ngộ phải đinh ninh trong dạ ơn nghĩa nhân dân.

Chỉ những kẻ mất trí, mất tính người mới nhận thức rằng “Công an nhân dân còn đảng còn mình”, mới coi công an chỉ là công cụ của đảng, chỉ biết có đảng, không biết đến nhân dân. Đó là nhận thức của kẻ lú lẫn, mê muội, cuồng tín, coi đảng, một tổ chức chính trị nhất thời như một tôn giáo của muôn đời, như một đức tin duy nhất và tuyệt đối. Sự thật trong thực tế và trong lịch sử, đảng chỉ là tổ chức chính trị của một số người trong một giai đoạn lịch sử nhất thời. Chỉ nhân dân mới vĩnh hằng.

Đảng chính trị có lúc đúng, lúc sai và đảng đương quyền đã để lại cho nhân dân, cho lịch sử đầy rẫy sai lầm, đầy rẫy tội ác đẫm máu. Chỉ có nhân dân muôn đời là chân lí, là lẽ phải. Đảng chính trị dù có tới vài triệu đảng viên, so với nhân dân cũng chỉ là một dúm người theo đuổi một lý tưởng chính trị nhất thời. Khi không còn phù hợp với thực tế, lý tưởng chính trị chỉ còn là mớ xác chữ chết khô, giáo điều. Chỉ có nhân dân là hiện thực, là cuộc sống xanh tươi, vô cùng, vô tận, Chỉ có nhân dân đồng nghĩa với dân tộc, với tổ quốc mới là mãi mãi.

Cựu Giám đốc Công an Hải Phòng - Thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và hai vụ án đình đám!Tử tù Nguyễn Văn Chưởng, thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và ông Đoàn Văn Vươn (từ trái qua).

  1. Khi giám đốc công an Hải Phòng, đại tá Đỗ Hữu Ca chỉ huy lực lượng cảnh sát trang bị vũ khí hiện đại xả đạn vào gia đình người nông dân Đoàn Văn Vươn là khi gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn còn đang khiếu kiện, nhờ luật pháp bảo vệ quyền lợi chính đáng. Toà án chưa xét xử. Gia đình Đoàn Văn Vươn vẫn là những nông dân lương thiện, những người lao động chân chính có công mở cõi với đất nước và có công bằng lao động chính đáng làm ra của cải vật chất cho xã hội.

Chỉ huy công an xả đạn bắn vào người dân lương thiện, bắn vào cuộc sống bình yên, đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an Hải Phòng cũng xả đạn bắn vào luật pháp, xả đạn bắn vào nhà nước pháp quyễn xã hội chủ nghĩa.

Xả đạn bắn người dân lương thiện mà Ca huênh hoang: Phải nói rằng trận đánh đẹp, hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng trận đánh này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng, rất là đẹp.

  1. Từ việc làm đến lời nói của Ca đã bộc lộ đầy đủ, rõ ràng một nhận thức rất thấp kém, sai trái tệ hại, bộc lộ một nhân cách xấu xa, một con người bất nhân, thất đức, một công chức u mê, ngu xuẩn và ngông cuồng đến mức lùa quân xả súng bắn người dân lương thiện, bắn vào cuộc sống lao động bình yên, bắn vào luật pháp.

Tổ chức chính quyền quản lý Ca nhận thức được đầy đủ con người thấp hèn của Ca, nhận thức được tội trạng ghê tởm của Ca, phải loại Ca ra khỏi bộ máy quyền lực nhà nước, loại Ca ra khỏi đảng cầm quyền thì Ca không còn cơ hội phơi bày cái thấp hèn, cái khốn nạn ghê tởm của Ca. Nhưng tổ chức chính quyền quản lý Ca đã bao che, dung dưỡng cái thấp hèn của Ca bằng cách chạy cho Ca có được hàm tướng công an để với hàm tướng công an Ca lại làm điều thấp hèn lớn hơn, tệ hại hơn. Không có hàm tướng, Ca không thể nhận được 35 tỉ tiền chạy tội cho một tội phạm đang đục phá nền kinh tế đất nước.

Cạp cục tiền lớn hối lộ bị bại lộ, Ca bị khởi tố. Nhưng dung dưỡng con người thấp hèn, phong tướng công an cho con người thấp hèn để tướng công an thấp hèn Đỗ Hữu Ca có cơ hội tiếp tục bộc lộ cái thấp hèn, tồ chức chính quyền phong tướng cho cái thấp hèn thì vô can, sẽ còn nảy nòi thêm nhiều Đỗ Hữu Ca.


 

ĐỦ ĐỂ ĐÁNH CƯỢC – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

“Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa!”.

Pliny the Elder – nhà văn Rôma thời Chúa Giêsu – viết về việc xây một tháp cao hơn 30m: “Hai vạn công nhân kéo dây và cần cẩu. Trách nhiệm và rủi ro thật lớn! Chỉ một sai sót, tháp sẽ đổ, huỷ hoại hàng năm làm việc. Vì thế, nhà vua ra lệnh trói con trai của kỹ sư trưởng vào đỉnh tháp; vua nghĩ, nó ‘đủ để đánh cược’ cho trách nhiệm của viên kỹ sư!”.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Đủ để đánh cược’, một trong những chủ đề của hai bài đọc hôm nay! Bài đọc Sáng Thế cho thấy tình yêu quan phòng của Thiên Chúa thật lớn lao, ‘đủ để đánh cược’ cậu út Giuse; qua cậu, Ngài cứu cả một dân tộc. Với bài Tin Mừng, ông chủ tự xây một vườn nho trước khi giao nó cho tá điền, ông đánh giá nó ‘đủ để đánh cược’ mạng sống của các đầy tớ và cả mạng sống của con trai mình!

Do lòng dạ xấu xa của những người anh, Giuse bị bán sang Ai Cập như một nô lệ; nhưng, chính Giuse, người được Thiên Chúa sai đi để chuẩn bị cho việc cứu sống dòng tộc Israel – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca nhắc lại hồng ân bí nhiệm này, “Hãy nhớ lại những kỳ công Chúa thực hiện!”. Giuse là hình ảnh báo trước Đức Giêsu Kitô, Đấng mà Thiên Chúa sẽ đem đánh cược để cứu sống đời đời cả một nhân loại.

Tin Mừng nói đến vườn nho – hình ảnh của Hội Thánh – mà Thiên Chúa đang đặt vào tay bạn và tôi. Ngài không chỉ trao cho chúng ta một công việc để làm, nhưng còn trao sự cứu rỗi đời đời linh hồn của những người khác một cách bí ẩn! Với tất cả tình yêu, ông chủ đã dành cho khu vườn nhà mình những gì tốt đẹp nhất; dựng rào dậu bên ngoài, xây bồn đạp bên trong, đặt tháp canh ở giữa. Ông không ở lại để giám sát chặt chẽ các tá điền; thậm chí, không đặt các quy tắc hay chỉ định các phương pháp; ông để tá điền tự làm tất cả khi họ thấy phù hợp. Cũng thế, Thiên Chúa trao Hội Thánh cho chúng ta; ban Thánh Thần để trợ giúp. Ngài biết, làm việc vườn nho của Ngài là một việc vô cùng khó khăn, và Ngài kiên nhẫn đồng hành với những thất bại của mỗi người.

Và còn hơn thế, mỗi ngày, qua các Bí tích; đặc biệt, Bí tích Thánh Thể và Hoà Giải, nhờ Chúa Kitô và trong Chúa Kitô, Ngài làm mọi thứ có thể để chống lại chủ nghĩa ích kỷ; đồng thời, truyền cảm hứng bằng sự hiểu biết và lòng thương xót. Tình yêu của Thiên Chúa thật vô bờ, nó vĩ đại vô cùng, ‘đủ để đánh cược’ với tội lỗi của con người!

Anh Chị em,

“Ông cho tá điền canh tác”. Thiên Chúa trao vườn nho Hội Thánh cho bạn và tôi để chúng ta canh tác; Ngài biết ân sủng và Thánh Thần của Ngài đủ sức làm những gì còn lại. Hội Thánh là của Chúa; các cộng đoàn lớn nhỏ là của Chúa, cũng như thân xác và linh hồn mỗi người là của Chúa! Dù đó là một Hội Thánh địa phương, một cộng đoàn hay một gia đình… thì Thiên Chúa vẫn là chủ; không phải chúng ta! Đúng thế, những gì Ngài trao thật lớn lao và đầy trách nhiệm. Và Ngài đang rất kỳ vọng nơi mỗi người! Vì thế, bạn và tôi đừng làm Ngài thất vọng; trái lại, hãy cộng tác với ân sủng mà trổ sinh hoa trái thiêng liêng trong chính mình và giúp người khác trổ sinh hoa trái trong chính họ!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trong mọi đấng bậc, đừng để con chểnh mảng với trách nhiệm và bổn phận. Cho con dám đánh cược ‘cả cuộc sống’ và ‘mọi ý riêng’ trước sứ mệnh Chúa uỷ thác!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

From: KimBang Nguyen


 

Chuẩn Bị Đi Thôi-Lại thị Mơ

Lại thị Mơ

Khi đưa bố mẹ già đi bác sĩ, tôi thấy tờ giấy để ở kệ sách, ghi tiêu đề hay quá:

How to be a parent to your parents.*

Tôi cầm tờ giấy đó, và cất ngay vào hồ sơ giấy tờ. Coi như của “gia bảo“.

Chúng ta khi phàn nàn, than phiền, quở trách, bắt lỗi, mắng chửi…tóm lại khi chúng ta ở vị trí người buộc tội, phê phán, quy trách… chúng ta luôn luôn chủ quan, nghĩ rằng những gì mình than phiền là đúng, gây “trở ngại cho mình”.

Có bao giờ bạn tự đặt mình vào vị trí của người khác. Chắc chẳng ai nghĩ đến điều đó. Chuẩn bị là vừaĐó là sự thật không ai nghĩ đến, khi trí nhớ bắt đầu có chuyện: nhớ nhớ quên quên.

Sinh trụ hoại diệt.  Phật đã nói: Tất cả muôn loài sinh vật đều phải trải qua 4 giai đoạn:

Sinh ra, lớn lên, bệnh tật, rồi chết.  Đó là lẽ tự nhiên. Ngay cả đồ vật dùng cũng phải mòn, hư, rồi bỏ.

Vậy thì, hãy chuẩn bị mọi thứ cũng sẽ đến với mình, chẳng chừa ai.

Khi nuôi con nít và chăm sóc cha mẹ già. Chúng ta dùng một “ cái cân “. Con nít hôm nay “không biết”  (chuyện gì đó), hôm sau sẽ “biết”. Người già hôm nay “biết “, ngày mai “quên“ luôn.

Nuôi trẻ con, càng ngày càng thấy nhẹ.
Nuôi cha mẹ già càng ngày càng nặng trĩu.

Người Mỹ rất khách quan, họ chuẩn bị điều đó rất bình thường. Chuẩn bị di chúc, lo cho hậu sự trong khả năng. Không muốn gánh nặng để con cái phải chịu.

Người Việt có câu “anh em kiến giả nhất phận“. Cha mẹ chung, nhưng anh em, người nào phận nấy. Chuyện giúp đỡ lẫn nhau, ít khi có.

Cha mẹ là người có kinh nghiệm, vì đã quan sát bao nhiêu chuyện chung quanh trong suốt cuộc đời.Cha mẹ lo cho con, người ta so sánh như chiều “tự nhiên”: nước mắt chảy xuôi. Một cha mẹ nuôi được mười con. Mười con không nuôi được một cha mẹ.

Khi cha mẹ già yếu, người nọ đổ cho người kia trách nhiệm chăm sóc nuôi dưỡng. Không ai nghĩ tới phiên mình, thì sao? Biết bao câu chuyện ngụ ngôn, từ chuyện cha bỏ ông nội vô cái xe gỗ, đẩy vô rừng, bỏ ông nội. Hay cha cho ông nội ăn cơm bằng cái chén gỗ, vì ông nội hay làm bể chén sành.

Đứa con chứng kiến, muốn giữ cái xe, cái chén. Để mai kia sẽ dùng cho cha khi tới lượt.

Chuyện ngụ ngôn là thế. Người Mỹ chỉ nói đơn giản:  Parenting your parents.

Còn tôi, bản thân tôi biết, khi nuôi cha mẹ già, nhiều lúc bực bội tôi đã có những lời nói, thái độ không đúng. Mặc dù sau đó tôi nhận ra ngay, hối hận cũng xảy ra rồi.

Thật tình, sau đó tôi rất dằn vặt. Có câu ngạn ngữ: Ai chế ngự được cơn nóng giận, người đó coi như bồ tát.

Tôi phạm lỗi chỉ một lần, nhưng chẳng bao giờ quên. Cho đến khi bố mất, cầm tay bố trong áo quan, tôi nghẹn ngào: Xin bố tha lỗi cho con, những lỗi lầm con đã xử sự không phải. Dù vậy, tôi vẫn không hề tha lỗi cho tôi.

Bố tôi là người rất hài hước, mỗi sáng mang điểm tâm vào phòng. Bố ngồi dậy, nghiêng đầu hỏi:

– Tao vẫn còn sống à?

Khi nhắc: Hôm nay bố có hẹn bác sĩ.

Bố tôi nhất định không đi. Bảo rằng hễ gặp BS, không bệnh này cũng tật kia. Thế nào BS cũng có cái moi ra. Tốt nhất không đi. Con nít “cứng đầu” còn dễ “dụ“. Người già mà cứng đầu là “bó tay”.

Chờ cho bố quên, tôi đánh lừa, dụ chở bố đi mua những thứ bố thích như báo Việt (hay vé số).

Dĩ nhiên bố chịu thay quần áo đi theo. Cho đến khi tới parking lot nơi văn phòng BS. Bãi đậu xe không còn chỗ trước cửa văn phòng. Tôi dỗ dành:

– Bố đứng đây chờ con.

Âm mưu bại lộ, bố tôi đã nhận ra nơi quen thuộc. Từ cuối chỗ đậu xe, tôi thấy mọi người chạy ào về phía bố. Tôi cũng hoảng hốt nhào tới, mọi người đòi gọi Ambulance cấp cứu.

Tôi ngăn lại: không, tôi biết cha tôi. Bố đã “ăn vạ“ bằng cách lăn quay nằm dài dưới đất. Đành phải đưa cụ về thôi. “Trứng không khôn hơn vịt “ đâu.

Chưa hết, bố không chịu ăn đồ Mỹ. Sau khi mổ tim, bố phải ở trong rehab một tháng. Chúng tôi chọn chỗ gần nhà, cổ tay bố có đeo tag ghi tel của tôi.

Buổi trưa tôi nghe điện thoại reng, bố kêu đói quá. Tôi vâng vâng dạ dạ, để con hâm cháo, mang vào ngay (15’).

Chưa được 5’, điện thoại lại reng. Bố nhắc nữa. Lần này có anh y tá (giọng đàn ông) tò mò hỏi ông cụ nói gì? Tôi nói lý do. Anh y tá nói nhỏ: ông đang ngồi, trước mặt là khay thức ăn lunch.

Người già “thông minh“ không như bạn tưởng. Bố tôi đã nhờ cô y tá gọi trước, sau đó đổi qua anh y tá.

Không chịu đeo răng giả, không chịu đeo hearing aids là chuyện bình thường trong mọi chuyện khó thuyết phục người già. Răng rụng chỉ còn vài cái, đòi nhổ hết. Nhưng khi có răng giả không chịu mang.

Bị tiểu đường, nhưng cứ đòi ăn cơm.

Huyết áp cao nhưng nhất định ăn cơm với mắm chưng, cá kho tộ.

Những thói quen, tập quán, khẩu vị đã ăn vào xương, vào máu, vào đầu không thể nào thay đổi.

Con cái biết nguy cơ của mọi rủi ro, thương cha thương mẹ chỉ biết khóc thầm.

Cho đến một ngày, bà cụ hàng xóm bị đột quỵ, mặc dù con là bác sĩ, cũng không thoát khỏi số phận.

Đành đổ thừa “nghiệp nặng”.

Bài đầu tiên khai giảng khóa học dưỡng sinh cho người cao tuổi.

Bác sĩ giám đốc 90 tuổi đã phân chia học viên thành 3 nhóm A, B, C.

–        Nhóm A, gồm những người có những bệnh nhiều rủi ro: huyết áp cao, tiểu đường, tim mạch.

–        Nhóm B, những bệnh thông thường: thấp khớp, bướu cổ…

–        Nhóm C, những bệnh phải mang theo suốt đời, nhưng vẫn có cách chữa trị.

Sau đó BS cho một ông vô cùng đẹp người, mặt đẹp, dáng đẹp, nhìn vào ai cũng trầm trồ. Ông đẹp người đó, được BS chỉ định lên phát biểu:

–  Tôi là một người có tài sản, có địa vị trong xã hội. Tôi có tất cả những gì thông thường mà người đời mong muốn. Mọi người nghĩ rằng tôi là người sung sướng.

Không, tôi không phải là người sung sướng, vì tôi mang trong người căn bệnh có nguy cơ cao. Tôi không được quá vui, hay quá buồn. Tôi không được ăn món mình ưa thích… Tôi phải nghe theo lời khuyên của BS. Vì.

Ông diễn giả ngừng lời, nhường cho BS.

Khi về già, chúng ta luôn luôn tâm niệm phải làm gì để ích lợi cho bản thân.

Ích lợi cho bản thân là: Tự đi tiêu đi tiểu tắm gội cho mình.

Tự mình ăn cơm, uống nước.
Đó là điều cơ bản giúp cho bản thân, tức là giúp cho người thân, con cái bớt gánh nặng.

Cá không ăn muối cá ươn.

Già cãi bác sĩ, là đành bó tay.

Khi thằng con học lái xe, tôi đã chỉ một cậu vô cùng đẹp trai (con của bà manager phòng gym), ngồi trong xe lăn. Khi có permit lái xe đã hào hứng rủ thêm 4 cậu nữa. Chất đầy xe rồi phóng điên cuồng, tai nạn xảy ra 4 cậu thiệt mạng, cậu còn lại bị paralyzed từ cổ trở xuống. Khốn nỗi chỉ có bộ não vẫn còn hoạt động. Bây giờ suốt đời phải ngồi xe lăn, vừa khổ bản thân, vừa khổ cho người thân.

Hãy nhớ, bất cứ cái gì xảy ra thì con là người phải gánh chịu mọi đau đớn. Mẹ không thể chia xẻ cơn đau, chỉ có thể nấu cháo giúp con thôi.

Trẻ con tuy vậy vẫn dễ thuyết phục hơn người già.

Nếu không thể kiếm người chăm sóc các cụ đến nhà, vì tài chính. Phải đưa vào Nursing home, cũng nên lui tới thăm viếng, đó là niềm an ủi cho ông bà cha mẹ.

Lại thị Mơ


 

Kẻ Đánh Mất Quốc Thể

Kimtrong Lam   Lương Văn Can 75.

CHUHONGQUY.

Xuất khẩu lao động (hình internet)

Năm mươi năm trước, lao động Nam Hàn sang Sài Gòn làm cửu vạn, bồi bàn.

Năm mươi năm sau, cũng người Hàn sang Việt Nam, nhưng là các chuyên gia cao cấp, nhà đầu tư tỷ đô. Dòng người ngược lại là culi Việt Nam ào ào chạy dạt đu càng sang Hàn Quốc làm nô lệ với đúng nghĩa của từ này. Không được hưởng quyền làm người tối thiểu là quyền chữa bệnh. Ốm đau không dám nằm viện vì sợ cảnh sát phát hiện lao động bất hợp pháp sẽ bị trục xuất về nước.

Trên quê hương của “người ra đi tìm đường cứu nước” Nguyễn Tất Thành, mới mấy ngày đầu năm nay đã có gần một vạn nam thanh nữ tú Nghệ An đội rét dưới mưa phùn gió Bấc để chen chúc nhau làm visa đu càng sang Hàn Quốc đi tỵ nạn lao động, làm culi trong các nông trại, nhà xưởng, hay dưới tàu cá với cuộc sống cùng cực. Mới cuối tháng trước, có người đã chết rét ở Đài Loan vì không dám bật lò sưởi khi thời tiết âm độ bởi không có tiền trả tiền điện.

Niềm tự hào Việt Nam – Quốc thể, nay còn gì?

Xin chia sẻ bài viết cũ của tiến sỹ Nguyễn Ngọc Chu, một người con xứ Nghệ, một bậc đại trí thức luôn đau đáu cho vận mệnh Dân tộc và quặn thắt nỗi đau vì Quê hương, Đất nước.

******

Kẻ đánh mất Quốc Thể chính là hàng chục cựu UVTƯ Đảng bị tống vào lò vì đã tàn phá tài sản nhà nước như Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng, Trần Văn Minh, Nguyễn Văn Hiến…

Kẻ đánh mất Quốc Thể chính là các cựu UVTƯ Đảng hàng ngày rao giảng đạo đức, hàng đêm đếm tiền tham nhũng như Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn…

Kẻ đánh mất Quốc Thể chính là các tướng lĩnh “thét ra lửa” lấy vỏ bọc chống tội phạm để phạm tội như Trần Việt Tân, Phan Văn Vĩnh, Bùi Văn Thành…

Kẻ đánh mất Quốc Thể chính là các quan phụ mẫu cướp đất của dân để làm giàu như Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín…

Kẻ đánh mất Quốc Thể chính là những Tư bản Cộng sản lợi dụng lỗ hổng cơ chế để biến sở hữu toàn dân thành sở hữu cá nhân như Vũ Nhôm, Út Trọc, Phạm Nhật Vũ…

Chính chúng đã đánh mất Quốc Thể. Chính chúng đã lũng đoạn quyền lực, làm khánh kiệt Quốc Gia, đẩy bao người dân vào cảnh khốn cùng phải bỏ quê hương ra nước ngoài kiếm sống.

Nhân tròn một năm (2018-2019), xin chia sẻ lại bài viết về Quốc Thể đăng ngày

29/12/2018.

___________________

Chiếc áo quốc thể duy nhất còn lại của họ là do tổ tiên truyền đời. Để mỗi lần đất nước lâm nguy, họ lại tự nguyện khoác lên mình hiến dâng cả tính mạng.

QUỐC THỂ – TRĂM ĐƯỜNG TRỐN CHẠY. CHUNG MỘT TỦI HỜN.

Chưa kịp giãi bày cuộc trốn chạy về phương Đông – nơi “Đất nước mặt trời mọc”, thì bàng hoàng nghe tin cuộc trốn chạy của 152 đồng bào đến Trung Hoa Dân Quốc.

Họ trốn chạy đến đó không phải để làm bộ trưởng, cũng không phải để làm giáo sư, giám đốc. Họ trốn chạy để làm những việc cơ cực, nặng nhọc, vì một đồng lương ngược đãi, cam chịu một thân phận rẻ rúng.

Thì vẫn biết hàng ngày hàng giờ, nhiều đồng bào phải rứt ruột bỏ quê hương mà đi. Nhưng vẫn nuốt nước mắt tự an ủi vì không nghe, không thấy. Điếc mù câm – đôi khi cũng có chút hữu dụng. Nhưng phải tự điếc, tự mù, tự câm, thì đó là khổ nạn.

CỬA ẢI NHẬP CẢNH

Bước xuống phi trường Kansai, dẫu có Visa nhập cảnh, đã chụp ảnh, lăn tay, photocopy hộ chiếu, người Việt Nam vẫn phải qua một cuộc sát hạch tại trạm xuất nhập cảnh. Người có hộ chiếu nhiều lần xuất nhập cảnh, đặc biệt là Visa vào Nhật Bản và các nước Âu Mỹ, biết khá tiếng Anh thì cuộc sát hạch nhanh chóng kết thúc. Ngược lại là chuỗi dài những câu hỏi.

Ngay cả những doanh nhân, có tiền, đến để làm việc, hay tham quan, mà xuất ngoại ít, yếu tiếng Anh, đều bị phỏng vấn dài. Trước khi cho qua, cảnh sát biên phòng còn dặn dò, đừng làm điều gì để ảnh hưởng đến người Nhật viết thư mời xin Visa.

Không phải họ lo cho mình. Mà họ lo cho chính đồng bào của họ. Tính cách Nhật đã tỏa sáng ngay từ biên giới nước Nhật.

Chạnh lòng, tìm hiểu nguyên nhân, thì biết rằng trước đó đã có người Việt bỏ trốn. Vừa đến “ Đất nước mặt trời mọc” mà mặt trời đã lặn trong tâm. Ngoài trời thì mới bình minh, mà trong lòng thì đã hoàng hôn.

HỌC KHÔNG XUỂ

Muốn đánh giá đời sống và nhịp sống của một nước, hãy đến ga tàu điện ngầm. Tàu điện ngầm ở Tokyo có hơn 300 ga. Tàu đi đúng từng giây. Phục vụ ở ga tàu điện ngầm khá nhiều người đứng tuổi. Những dòng người hối hả xuôi ngược liên tục cho đến đêm khuya. Hàng triệu người đi lại mà nhà ga và trên tàu sạch bong. Người Nhật không để lại thứ gì nơi mình ngồi. Tất cả được gói gém trong túi nilon mang theo người khi rời khỏi chỗ. Điều mà ngay cả ở trên máy bay ở Việt Nam cũng chưa làm được.

Những tòa nhà cao tầng xây nhiều chục năm vẫn đẹp. Trong khi khu vực mới của Hà Nội ở đường Phạm Hùng không tìm thấy được một tòa nhà bắt mắt. Để thấy sự cách biệt không bắt kịp, ngoài tự sướng bằng những sáo từ.

Người Nhật không nói đến Công Nghiệp 4.0, mà đâu đâu cũng ngập tràn công nghệ. Ngay cả trên đồng ruộng vùng nông thôn bao la cũng đan chen những “cánh đồng” pin mặt trời. Sự sáng tạo có mặt khắp mọi nơi. Không phải chỉ ở trong các phòng sáng chế của các tập đoàn lớn. Không chỉ ở các trường đại học và các viện nghiên cứu. Mà từ người làm bánh đến người trồng rau, người Nhật không ngừng sáng chế. Ở đâu, sản phẩm của người Nhật cũng không ngừng được hoàn thiện.

Là kẻ bại chiến, thế mà người Nhật đã trở thành đối thủ của bất cứ cường quốc nào.

Tính kỷ luật của người Nhật cũng không kém tính nguyên tắc của người Đức. Có khác chăng là ở hình thức thể hiện.

Đến bố mẹ mà còn không trung lập được với con cái, còn cảm tình người con này, ưu tiên người con kia. Thì đối với người dưng làm sao mà trung lập như nhau? Làm sao mà chúng ta có thể không có bạn bè, người thân, đứng một mình trong một thế giới biến động không ngừng?

Người Nhật luôn tìm kiếm cơ hội, tìm kiếm bạn bè, tìm kiếm đồng minh. Họ tìm kiếm cơ hội, bạn bè, đồng minh ở cả nước giàu lẫn nước nghèo, ở cả nước lớn lẫn nước bé, bao gồm cả nước mạnh lẫn nước yếu. Người Nhật là bậc thầy về tìm kiếm cơ hội, bạn bè, đồng minh. Vì thế mà họ đã hùng cường lại còn hùng cường hơn.

Người Nhật chu đáo với khách, nhưng càng rất chu đáo với chính người Nhật. Không ai nói ra, càng không hô khẩu hiệu, nhưng máu giống nòi mãnh liệt cuộn chảy trong máu mỗi người Nhật.

Chữ Nhật nhiều chữ giống Trung Quốc. Nhiều nơi người Nhật đề cả tiếng Anh lẫn tiếngTrung Quốc. Có khá nhiều người Trung Quốc. Nhưng những người Trung Quốc ở Nhật đã cam chịu tính cách Nhật. Không lỗ mãng nghênh ngang, ồn ào, bẩn, trắng trợn đòi trả Nhân Dân Tệ như ở Đà Nẵng hay Nha Trang. Người Trung Quốc ở Nhật đã nhập gia tùy tục, nép mình trong khuôn mẫu của pháp luật và luân lý Nhật.

Đi đến đâu cũng thấy phải học. Học không xuể.

TRĂM ĐƯỜNG TRỐN CHẠY. CHUNG MỘT TỦI HỜN.

Trong chiến tranh, chúng ta có dòng người trốn chạy. Hòa bình vẫn tiếp tục trốn chạy.

Đến bây giờ vẫn không ngừng trốn chạy.

Trong chiến tranh, dòng người trốn chạy chủ yếu là do chính trị. Thì nay, không chỉ vì chính trị, mà còn những nguyên do khác.

Kẻ có tiền trốn chạy bằng thẻ xanh.

Kẻ ít tiền trốn chạy để bán sức lao động.

Kẻ vay tiền trốn chạy bằng mạo hiểm sinh mạng.

Kẻ trốn chạy cầu mong tình duyên.

Kẻ trốn chạy kiếp đời nô lệ tình dục.

Kẻ trốn chạy bán cả giọt máu đào nòi giống.

Kẻ trốn chạy bị cướp đi nội tạng.

Kẻ trốn chạy để tìm cơ hội hợp tác.

Kẻ trốn chạy để tìm kiếm kiến thức.

Kẻ trốn chạy vì đời sống an toàn…

Trăm đường trốn chạy.

Chung một tủi hờn.

BAO GIỜ THÌ ĐỒNG BÀO THÔI KHỎI PHẢI TRỐN CHẠY?

Khi mà xuất khẩu lao động còn là chỉ tiêu góp phần tăng GDP và ngoại tệ cho Chính phủ, thì chừng đó đồng bào còn mãi phải trốn chạy.

TRỐN CHẠY VỀ ĐÂU?

Trốn chạy về phương Tây.

Trốn chạy về phương Đông.

Nếu có thể, đã trốn chạy lên sao Kim, sao Hỏa.

QUỐC THỂ? TẠI SAO LẠI PHẢI TRỐN CHẠY?

Một Dân Tộc đã vượt qua những năm dài chiến tranh khốc liệt thì không thể không vượt qua được những khó khăn mưu sinh. Cái gốc, với nhiều người trốn chạy, là do môi trường mưu sinh chưa tốt, chưa tốt đến nỗi phải thúc ép họ đi tìm môi trường mưu sinh ở xứ người.

Từ đó để thấy được, cải thiện môi trường mưu sinh là cực kỳ quan trọng và cấp bách. Đừng tự ru ngủ bằng những bình chọn mơ hồ “thành phố đáng sống”, “đất nước đáng sống”, “con hổ”, “con rồng” – trong khi hàng ngàn đồng bào phải kéo nhau vượt biên xa xứ.

Chúng ta vui mừng vì lần đầu tiên tăng trưởng GDP vượt 7%. Chúng ta vui mừng vì GDP đạt 245 tỷ USD. Những điều đó không sai.

Nhưng một đất nước 95 triệu dân mà đạt GDP chỉ có 245 tỷ USD, trong khi Singapore chỉ có dân số 5 triệu 638 ngàn 700 người lại có GDP là 349 tỷ 659 triệu USD. Quốc thể chúng ta ở đâu?

Trong cuộc trốn chạy của hàng chục ngàn đồng bào có lỗi của mỗi chúng ta. Chúng ta đã không chung tay để thay đổi môi trường sống về hướng tốt hơn. Chúng ta cam chịu một môi trường sống ngày càng thêm ô nhiễm.

Môi trường mưu sinh trùm chứa nhiều bình diện của một kiếp người, không đơn thuần chỉ là miếng ăn, kiếm sống.

Nhìn đồng bào của mình bị còng tay dắt đi trong con mắt khinh rẻ của người, một nỗi xót thương quặn thắt trào dâng nghẹn họng. Cũng là cùng kiếp người, sao thân phận đồng bào mình bị đẩy trôi đến lớp đáy của xứ người? Ai đã buộc họ đến nông nỗi này?

Nhớ lại đoạn phim thời sự.Tổng thống Kennedy đã bỏ họp ra khỏi phòng khi nhìn thấy cảnh hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu. Ông tự nói rằng, bên đó chính quyền phải làm những điều gì đó mới đẩy nhà sư đến hoàn cảnh tự thiêu như thế này.

Khi người Đông Đức vượt tường Berlin sang Tây Berlin bị phơi xác trên tường, nghĩa là có điều gì ở Đông Đức buộc họ phải mạo hiểm tính mạng sang Tây Đức.

Khi người Duy Ngô Nhĩ phải trốn sang Móng Cái để đến nước thứ ba, nghĩa là chính quyền Trung Quốc đã làm điều gì đó ở Tân Cương buộc họ phải rời bỏ quê hương.

Người có tầm nhìn là thấy nguyên nhân qua hiện tượng. Người Đài Loan và thế giới sẽ hỏi tại sao người Việt Nam phải vay mượn, bán tài sản để trốn sang Đài Loan làm những việc cặn đáy? Người đánh mất quốc thể không phải là những người bỏ trốn!

Mà chính chúng ta mới là người đánh mất quốc thể. Chính chúng ta, những kẻ có tiền, có quyền, có chữ – những kẻ uống chai rượu mười tấn thóc, đi chiếc xe trăm con trâu, lại may cho người dân chiếc áo quốc thể mạng nhện, chưa khoác đã tan biến trong gió mưa đói rét.

Chiếc áo quốc thể duy nhất còn lại của họ là do tổ tiên truyền đời. Để mỗi lần đất nước lâm nguy, họ lại tự nguyện khoác lên mình hiến dâng cả tính mạng.

Không yêu tư tưởng nào cả. Không yêu chủ nghĩa nào cả. Hãy yêu lấy đồng bào của mình.

Hãy yêu lấy giống nòi của mình. Chỉ khi người cầm quyền biết thở không khí của nhiều kiếp phận, không thở không khí của phòng họp nhiều ngàn tỷ, thì dòng người trốn chạy tất sẽ tự dừng, chiếc áo quốc thể tự nhiên sẽ chói sáng.

CHUHONGQUY

(TS. Nguyễn Ngọc Chu đăng ngày 29/12/2018)