Di sản Nguyễn Phú Trọng để lại khi về vườn hay nằm xuống

Ba’o Nguoi-Viet

July 18, 2024

*Chuyện Vỉa Hè

*Đặng Đình Mạnh

Khi một chính trị gia qua đời hoặc rời chức vụ, công chúng sẽ có dịp được truyền thông tóm lược lại về di sản của người ấy để lại cho hậu thế.

Lúc này, khi tổng bí thư đảng Cộng Sản, người lãnh đạo cao nhất của chế độ theo hiến pháp là ông Nguyễn Phú Trọng, chọn (hoặc bị chọn) phòng bệnh tại bệnh viện 108 Hà Nội làm nơi thường trú, dưới sự bảo vệ (hoặc quản thúc) nghiêm ngặt của tân chánh văn phòng TW đảng Nguyễn Duy Ngọc, báo hiệu sự cáo chung của thời đại của “ông chủ đốt lò” đã đang điểm những giờ khắc cuối cùng. Thì việc điểm lại di sản của ông ấy cũng không còn là quá sớm.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đưa 3 ngón tay khi họp báo ở Hà Nội sau Đại hội đảng ngày 1 Tháng Hai 2021 khoe ông được “tín nhiệm” ở lại thêm nhiệm kỳ thứ ba, trái điều lệ đảng. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Dĩ nhiên, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được công chúng nhớ đến nhiều với tư cách là “ông chủ đốt lò”. Khi phát động đốt lò, ông ấy có mục đích không thể rõ ràng hơn là củng cố đảng. Nhưng qua đó, thì ông Nguyễn Phú Trọng đã giúp phơi bày trọn vẹn bản chất của chế độ, không có gì khác ngoài một tập thể lãnh đạo bất tài, ăn tàn, phá hoại… lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm trấn lột tài sản của người dân. Đến mức độ, công chúng không thể thấy đảng cầm quyền ấy có giá trị gì để mà cần củng cố.

Cũng thế, khi ưu ái giao quyền hạn lớn cho công an nhằm mục đích bảo vệ đảng, thì ông Nguyễn Phú Trọng đã giúp cho lực lượng này trở thành kiêu binh của chế độ. Không chỉ đàn áp nhân dân, tận thu tài nguyên của đất nước, cướp đoạt tài sản của doanh nghiệp và thâu tóm quyền lực. Lực lượng công an sẵn sàng hạ bệ các quan chức lãnh đạo cao cấp nếu ngáng đường hoặc không thuộc phe cánh. Đến mức độ, công chúng không còn thấy lực lượng công an đầy quyền lực ấy là chỗ dựa tin cậy để giữ gìn trật tự trị an cho đất nước nữa.

Nhiều người đã công khai nói đến sự ao ước có một Gorbachev, người làm tan rã Liên bang Xô Viết cho Việt Nam. Thật ra, có cần Gorbachev nữa không khi đã có Nguyễn Phú Trọng, người đã làm tan rã mối quan hệ giả hiệu về “Lòng dân, ý Đảng”, người đã chứng minh cho thấy rằng chẳng có một “Lòng dân, ý Đảng” nào đang song hành cả, mà chỉ có lòng dân chán ghét về ý đảng độc tài, tàn phá tan hoang đất nước mà thôi.

Nếu cái đảng Cộng Sản độc tài lúc này là một đảng không dân, thì cái đảng ấy không còn cơ sở để tồn tại nữa.

Thế nên, một mặt, chúng ta không mảy may nghi ngờ gì về nỗ lực của ông Nguyễn Phú Trọng muốn cứu đảng Cộng Sản để duy trì được quyền lực chính trị độc tôn của mình, thế nhưng, mặt khác, cũng cần thấy rằng không có cái gọi là thế lực thù địch nào phá hoại đảng Cộng Sản giỏi hơn ông Nguyễn Phú Trọng, người đang đứng đầu của đảng ấy. Và đó là di sản của ông Nguyễn Phú Trọng mà người đời sau sẽ nhớ khi nhắc về ông ấy.

Việc ông Nguyễn Phú Trọng rời chức vụ tổng bí thư chỉ còn là chuyện ngày một, ngày hai mà thôi. Thậm chí, cách thức ông rời chức vụ bằng chết bệnh hoặc bị hạ bệ cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng việc sau thời đại của ông sẽ đáng nói hơn.

Dĩ nhiên, lúc này chẳng có ai có thể thách thức được vị thế số một của ông Tô Lâm trước cơ hội tiếp nhận chiếc ghế tổng bí thư, đồng thời, sẽ sớm tiếp nhận hợp nhất với chức vụ chủ tịch nước mà ông ấy đang nắm giữ.

Thu giang sơn về một mối dưới bàn tay của lực lượng công an, tuy vậy, chúng ta khó mà cho rằng điều ấy sẽ giúp mở ra thời kỳ ổn định chính trị mới dưới họng súng. Trái lại, hệ thống quyền lực chính trị Việt Nam ở thượng tầng sẽ vẫn tiếp tục bất ổn trong tương lai gần.

Tổng bí thư đảng CSVN tiếp Tổng thống Nga Vladimir Putin ở Hà Nội ngày 20 Tháng Sáu 2024. (Hình: Gavriil Grigorov/AFP/Getty Images)

Vì lẽ, với việc ông Nguyễn Phú Trọng tự đặt ra ngoại lệ “trường hợp đặc biệt” để duy trì quyền lực cá nhân của mình trong nhiệm kỳ tổng bí thư thứ ba vào đầu năm 2021. Điều này chẳng khác gì việc mở chiếc hộp “Pandora” đầy tai ác khi ông ấy tùy tiện dẫm đạp lên điều lệ đảng. Gây nên hậu quả rất nghiêm trọng về sự khủng hoảng niềm tin, tôn trọng điều lệ đảng đối với các đảng viên cao cấp đầy tham vọng trước cơ hội thay đổi nhân sự theo cách không cần tuân thủ điều lệ đảng nữa. Ông Tô Lâm sẽ sớm nắm giữ chiếc ghế tổng bí thư theo cách ấy.

Theo đó, chúng sẽ thành tiền lệ cho những cuộc thoán đạt quyền lực chính trị về sau đó mà hầu hết, đều chỉ dựa trên nền tảng sức mạnh của họng súng mà thôi. Trong bối cảnh đó, nhân dân, người chủ tội nghiệp của đất nước tiếp tục giữ vai trò đầy thụ động, là khán giả trong tấn tuồng mà thôi.

Xứ sở này, còn trả giá đến mức nào nữa trước khi đến hồi thái lai…


 

Thuyết âm mưu quanh vụ Trump bị ám sát hụt

Ba’o Tieng Dan

Minh Thùy

18-7-2024

Sau những màn tung hô vang trời, ca ngợi ‘anh hùng Trump’ sau cái chết hụt tại buổi vận động bầu cử, các thuyết âm mưu lúc đầu còn lưa thưa, giờ bắt đầu nở rộ.

Ngay khi vụ ám sát còn nóng hổi, nhóm MAGA tôn sùng ông Trump đổ tội cho tổng thống Biden âm mưu triệt tiêu đối thủ trước kỳ bầu cử. Nhưng họ không đưa ra được chứng cớ nào, mà chỉ nhằm hạ uy tín của Biden. Cáo buộc này xem ra quá vô lý, không ai tin nổi, nên bị bỏ qua. Họ vẫn tin là tay sát thủ Thomas Crooks 20 tuổi, không thể hành động đơn lẻ, chắc chắn phải có đồng phạm hay người tổ chức, nên quay ra tìm thủ phạm khác.

Một cái tên được nêu ra là nhóm cuồng tín Iran! Số đông dân Iran xem Trump như tội phạm cần bị đưa ra tòa án quốc tế xét xử vì Trump từng ra lệnh ám sát tướng Soleimani của Iran năm 2020, khi Trump đương chức tổng thống. Ngay lập tức, đại diện cho Iran tại Liên Hiệp quốc bác bỏ thuyết âm mưu này vì “Iran chọn con đường pháp luật buộc Trump phải đối diện với công lý“, chứ không chọn hành động đen tối như bọn mafia.

Lúc này Trump đang say sưa với cửa chiến thắng đang rộng mở, ông đã thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, với gương mặt giận dữ rất ấn tượng, nắm đấm tay giơ cao ngay tại hiện trường, Trump đã trở thành người hùng, một thánh tử vì đạo của nhóm MAGA sùng bái Trump. Nhóm này cho rằng: Trump thoát chết được là do ý của Chúa, Chúa đã bảo vệ Trump vượt qua nỗi sợ và cái chết, và Chúa sẽ phù hộ ngài đi đến chiến thắng! Lạy chúa tôi!

Trong khi đó, các thuyết âm mưu trong nhân gian thì sinh sôi nảy nở: Một số nhà báo cho rằng, đây là bộ phim án mạng giật gân nhưng hơi vụng, giống như loại phim “một cái chết không hoàn hảo”, nghĩa là một kế hoạch giết người tưởng là hoàn hảo, bịt kín đầu mối, nhưng rồi chỉ một sơ suất nhỏ, toang luôn!

Tại sao không hoàn hảo, có nhiều điểm sơ hở vụng về, đạo diễn phim này nên tự kiểm điểm trước bàn dân thiên hạ.

  1. Làm sao tay sát thủ còn non tuổi đời và non tuổi súng lại vượt qua được dàn bảo vệ dày đặc quanh khu vực, rồi khơi khơi leo lên mái nhà có lẽ bằng cái thang dựng ở đó từ lúc nào không biết, núp sẵn trên đó, chờ cơ hội nã đạn. Chỉ sau sự việc xảy ra thì cảnh sát mới nhìn thấy cái thang!
  2. Không phải chỉ một người mà có đến 3 người đã nhìn thấy Crooks bò trên mái nhà với khẩu súng dài bên mình, họ nhìn rõ tường tận vì khoảng cách không xa và nơi đó gần như đồng trống, không có nhà cao nào cản trở. Họ báo ngay cho đội bảo vệ, nhưng dàn bảo vệ gần như thờ ơ không muốn biết. Đến khi một cảnh sát bảo vệ trèo lên xem, thì nhảy xuống ngay vì bị sát thủ đưa súng vào mặt, dọa bắn. Sự kiện này có đáng tin không, anh ta cũng có súng bên mình đấy, tại sao không xuống thấp để tránh đường đạn, rồi ra tay bắn hạ hắn trước. Ở đây, viên cảnh sát này lại nhảy xuống, gọi đồng nghiệp (để hội ý hay xin ý kiến cấp trên) lần chần vài phút, đủ thời gian cho sát thủ ra tay.
  3. Một thuyết âm mưu ly kỳ cho rằng: Crooks đã bắn mấy viên đạn trước, không biết trúng ai, ông Trump nghe tiếng súng thì thụp đầu xuống ngay (đám bảo vệ chưa nhảy tới) phải khen ông rất nhanh nhạy, chỉ vài giây sau ông đứng lên thì thấy vành tai ông chảy máu tùm lum. Thường ở tai nếu bị thương thì chảy máu ít thôi, ở đây máu chảy thành 2 dòng xuống mặt và đầy ở lỗ tai Trump, gây xúc động mạnh cho mọi người nhìn thấy. Chỉ sau khi Trump đứng dậy thì nhóm bảo vệ hoảng hốt nhảy tới che chắn cho ông, bắn trả lại tay sát thủ còn nằm trên mái nhà, hạ sát hắn ngay lập tức bằng hai viên đạn vô đầu. Ngay hôm sau khi dự đại hội đảng Cộng Hòa, Trump xuất hiện với miếng băng dán hờ hững bên vành tai, cười rất tươi giữa tiếng tung hô vang rền.

Đặt dấu hỏi tại đây, nếu muốn giết Trump tại sao hắn không nhắm vào khuôn mặt Trump, hay nửa thân trên của Trump, mục tiêu khá rộng dễ trúng hơn là cái đầu có nón? Không biết lúc đó Trump có mặc áo giáp chống đạn không ta? Đề nghị ông Trump từ nay khi tiếp xúc với quần chúng, dù là quần chúng MAGA của ông, ông nên mặc áo chống đạn bên trong áo vest và đội cái nón sắt lên đầu để bảo toàn tính mệnh.

  1. Riêng tôi thấy sự việc khá quái đản: Tại sao đám mưu sát Trump lại tìm đến một sát thủ tay mơ còn non và xanh như Crooks, để làm một đại án như vậy? Dù biết bắn súng nhưng khi phải đối đầu với thực tế muốn nã đạn vào ai không phải là chuyện dễ (trừ khi trong cơn nóng giận người ta mới nổ súng tùm lum được) còn không thì khi muốn bắn, một người không chuyên nghiệp đều bị run tay, khó trúng đích. Tại sao họ lại cần đến Crooks? Phải chăng có tổ chức chủ mưu vì Crooks không có thù hằn gì với Trump, mà nếu có thì cũng không độc địa đến mức phải kiếm ra súng bắn Trump để trả thù, nhìn mặt anh ta hiền và hơi khờ là khác.

Muốn hại Trump phải cần một sát thủ chuyên nghiệp, dạn dày với cái chết mới dám đối đầu và không biết sợ hãi Trump.

Trump không phải dân thường, Trump nổi tiếng cả thế giới, ngay cả đứa bé cũng biết Trump. Trump không phải hiền nhân, sẵn sàng tha thứ bỏ qua mọi việc, ai cũng biết Trump là người thù dai và biết trả thù. Cứ xem, chưa thắng cử tổng thống lần này mà ông hăm dọa sẽ trả thù những người đang đưa ông ra tòa hiện nay.

Phải chăng họ chọn Crooks vào cuộc chơi vì anh ta còn quá trẻ, dễ bị mua chuộc? Crooks gần như bị bệnh tự kỷ, ít bạn bè, ít thổ lộ tâm tình với ai, biết giữ bí mật. Có lẽ không một sát thủ chuyên nghiệp nào dù được trả bạc triệu cũng không dám nhận việc mưu sát này, vì thành công hay không họ biết sẽ đi vô lòng đất ngay tức khắc, nếu không chết thì cũng đừng mong trốn thoát đến xứ nào được.

  1. Phải chăng Crooks chỉ là con tốt thí? Có chăng một sát thủ thứ hai ẩn nấp đâu đó đã bắn đến vành tai của Trump, đây phải là tay súng thiện nghệ, bắn vừa đủ để gây vết thương, gây ấn tượng nhưng không gây ra cái chết. Tay này phải ra tay cùng lúc với Crooks, liên tiếp nhiều viên đạn cùng lúc và cùng chiều, để đánh lạc hướng mọi người, và đau khổ cho Crooks là mọi người chỉ nhìn thấy Crooks trên mái nhà còn không thấy tay sát thủ vô hình kia? Dĩ nhiên súng và đạn cả hai đều giống nhau để không phân biệt được. Kẻ bắn lén, bắn tỉa bao giờ cũng phải tìm vị trí kín đáo để ra tay mà không ai biết, nhưng Crooks ở vị trí dễ nhận ra nhất, người ta chỉ nhìn thấy Crooks, và duy nhất mình Crooks thôi.

Khi điều tra vụ ám sát tổng thống Kennedy năm 1963, người ta nghi ngờ rằng không phải chỉ có mình sát thủ Lee Harvey Oswald đã ra tay bắn súng. Dựa vào đường đi của những viên đạn, người ta cho rằng có một sát thủ khác đứng ở vị trí khác cùng bắn, nhưng mọi người chỉ nhìn thấy Oswald từ trong tòa nhà cao tầng bước ra, và kết tội hắn là thủ phạm. Còn sát thủ kia vĩnh viễn ở yên trong bóng tối.

Ảnh: Hầu hết người dân Mỹ tin rằng, có một sát thủ thứ hai liên quan tới vụ ám sát tổng thống Kennedy năm 1963. Nguồn: Gallup

Nếu các phân tích trên là đúng, Crooks là con tốt thí đã được chọn, là vật tế thần cho một âm mưu ghê gớm, một kịch bản được dàn dựng khá công phu nhưng lại bị lỗi, tòi ra vài sơ hở khiến nảy sinh nhiều thuyết âm mưu.


 

Một gia đình có 5 Linh mục và 1 Nữ tu.

Theresa Hong Nguyen Công Giáo Việt Nam

Một gia đình có 5 Linh mục và 1 Nữ tu.

Trong hình là một gia đình thuộc Giáo xứ Vinh Hoà (Giáo phận Ban Mê Thuột), một Giáo xứ gốc Giáo phận Vinh-Hà Tĩnh. Quả là một Hồng ân mà Thiên Chúa ban cho gia đình và Giáo xứ. Một gia đình có đến 6 người con đi tu để phụng sự Chúa và phục vụ Giáo Hội: 1 LM bên Nhật, 1 LM dòng Đaminh, 2 LM dòng Ngôi Lời, 1 LM đan viện Xitô (mới chịu chức 2/1/2023)và… 1 Nữ tu dòng Đaminh.

Xin tạ ơn Chúa và chúc mừng đại gia đình ông bà cố!

: Chỉnh Trần SJ

Bạn đã gặp người nào như thế chưa?

Trang Nguyen

Một số người bắt đầu ghét bạn khi họ không thể kiểm soát bạn. Khi họ không thể thao túng suy nghĩ, cảm xúc và hành động của bạn để phù hợp với mục đích của họ. Khi họ không thể khiến bạn tuân theo kỳ vọng của họ, nằm trong khuôn khổ của họ, hay làm theo ý muốn của họ.

Đó là dấu hiệu của sức mạnh, sự độc lập của bạn và sự từ chối không bị nô lệ bởi ý kiến, niềm tin và mong muốn của họ. Bạn đã thoát khỏi xiềng xích của sự kiểm soát của họ, và điều đó làm họ khiếp sợ.

Họ sẽ cố gắng làm giảm sức mạnh của bạn, hạ thấp tiếng nói của bạn và hủy hoại danh tiếng của bạn. Họ sẽ lan truyền những lời dối trá, sự thật nửa vời và tin đồn để bôi nhọ hình ảnh của bạn và làm bạn trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương và không có sức mạnh.

Nhưng bạn biết sự thật. Bạn biết rằng sự ghét bỏ của họ là sự phản ánh những bất an, nỗi sợ hãi và thiếu sót của chính họ. Bạn biết rằng những nỗ lực kiểm soát bạn của họ là một nỗ lực tuyệt vọng để lấp đầy khoảng trống trong chính họ.

Vì vậy, đừng để sự ghét bỏ của họ định nghĩa bạn. Đừng để nó tiêu thụ bạn hay điều khiển hành động của bạn. Thay vào đó, hãy vượt lên trên nó, tỏa sáng mạnh mẽ hơn và cho họ thấy rằng sự ghét bỏ của họ chỉ làm tăng thêm lửa đam mê và mục đích của bạn.

Hãy nhớ rằng, mọi người ghét những gì họ không thể kiểm soát, nhưng họ cũng tôn trọng những gì họ không thể bỏ qua. Hãy tiếp tục tỏa sáng, tiếp tục nói và tiếp tục sống theo sự thật của bạn. Thế giới cần nhiều hơn ánh sáng, tiếng nói và lòng dũng cảm của bạn.

Bạn đã gặp người nào như thế chưa?

Vì sao Tô Lâm lên thay Tổng Bí Thư Trọng?

Theo Các Báo Lề Trái.và BBC

Theo thông báo của Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không còn điều hành các hoạt động của Đảng, thay vào đó là Chủ tịch nước Tô Lâm.

Một số nguồn tin giấu tên từ Hà Nội tiết lộ với BBC rằng, ông Trọng “đã rơi vào hôn mê sâu từ chiều hôm qua 17/7”.

Cần lưu ý thêm rằng ông Trọng đã vắng mặt gần một tháng nay. Lần cuối ông xuất hiện trước công chúng là vào 20/6 khi tiếp Tổng thống Nga Putin đến Hà Nội. Nhưng bất chấp những đồn đoán về tình hình sức khỏe của ông Trọng, báo chí Việt Nam vẫn im lặng trong khoảng thời gian qua.

Tính nghiêm trọng của vấn đề được thể hiện qua thông báo:

“Bộ Chính trị, Ban Bí thư, các đồng chí lãnh đạo chủ chốt và đồng chí Thường trực Ban Bí thư đã trực tiếp chỉ đạo các cơ quan chuyên môn tập trung huy động đội ngũ các giáo sư, bác sĩ, nhân viên y tế, chuyên gia đầu ngành và những điều kiện thuận lợi nhất để điều trị, chăm sóc sức khỏe cho đồng chí Tổng bí thư.

“Đến nay, do yêu cầu cần phải tiếp tục ưu tiên dành thời gian để đồng chí Tổng bí thư tập trung điều trị tích cực và để bảo đảm công tác điều hành chung của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, căn cứ quy chế làm việc của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa XIII, trước mắt, Bộ Chính trị phân công đồng chí Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước chủ trì công việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư theo trách nhiệm, quyền hạn được Bộ Chính trị quy định.”

Vì sao Chủ tịch nước Tô Lâm điều hành Đảng chứ không phải là Thường Trực Ban Bí Thư?

Ông Tô Lâm

NGUỒN HÌNH ẢNH,MINH HOANG/POOL/AFP/GETTY IMAGES

Việc ông Tô Lâm, chứ không phải Thường trực Ban Bí thư Lương Cường, tạm thời thay thế vai trò của ông Trọng gợi ý rằng khả năng ông Tô Lâm sẽ làm tổng bí thư, một nhà quan sát đánh giá với BBC với điều kiện ẩn danh

Theo thông báo, Bộ Chính trị đã thống nhất chọn Chủ tịch nước Tô Lâm “chủ trì công việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư”. Việc chủ trì các công việc của Đảng vốn là quyền hạn của tổng bí thư.

Trong hệ thống Đảng Cộng sản Việt Nam thì tổng bí thư là người đứng đầu đảng và thường trực Ban bí thư có vị trí và nhiệm vụ tương đương với một phó tổng bí thư. Nghĩa là khi tổng bí thư không thể điều hành Đảng thì thường trực ban bí thư sẽ tạm thay và làm quyền tổng bí thư.

Thế nhưng, Chủ tịch nước Tô Lâm – nguyên thủ quốc gia – lại là người được giao trọng trách “điều hành” Đảng khi sức khỏe của ông Trọng tạm thời không thể đảm đương trọng trách.

Về điểm này, một nguồn thạo tin nói với BBC News Tiếng Việt: “Trước khi hôn mê sâu vào chiều ngày 17/7 thì Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chọn ông Tô Lâm là người điều hành, sau đó Bộ Chính trị đã thống nhất.”

“Cần lưu ý thông báo của Đảng dùng chữ ‘điều hành’, chứ không dùng từ ‘quyền tổng bí thư’ nên thường trực Ban Bí thư bị gạt ra ngoài và vì thế, Chủ tịch nước Tô Lâm đảm nhiệm là điều không có gì sai.”

Nguồn tin cũng cho BBC biết rằng, trong số các thành viên trong Bộ Chính trị hiện tại thì có Chủ tịch nước Tô Lâm và Thủ tướng Phạm Minh Chính là hai người đã làm trọn một nhiệm kỳ Bộ Chính trị và đang trong nhiệm kỳ thứ hai.

Do đó, theo Quy định 214 của Bộ Chính trị, ông Tô Lâm và ông Phạm Minh Chính là đủ tiêu chuẩn để đảm đương trọng trách.

Câu hỏi mà nhiều người đặt ra là ai sẽ thay thế ông Trọng làm tổng bí thư cho đến khi Đại hội Đảng 14 diễn ra vào tháng 1/2026?

“Nhìn vào tình hình hiện tại, ông Lâm có cơ hội cao nhất để trở thành quyền bí thư đảng cho đến năm 2026,” theo ông Nguyễn Khắc Giang, chuyên gia về chính trị Việt Nam từ Viện nghiên cứu ISEAS-Yusof Ishak ở Singapore, trả lời Reuters.

Theo Quy định 214 của Bộ Chính trị, tổng bí thư phải là người đã kinh qua và hoàn thành tốt nhiệm vụ ở chức vụ bí thư tỉnh ủy, thành ủy hoặc trưởng ban, bộ, ngành Trung ương; tham gia Bộ Chính trị trọn một nhiệm kỳ trở lên; trường hợp đặc biệt do Ban Chấp hành Trung ương quyết định.

Một nhà quan sát từ Hà Nội giấu tên nói với BBC rằng, nếu ông Trọng qua đời, khả năng cao Chủ tịch nước Tô Lâm sẽ lên thay.

Thời Báo Washington nhận định Trọng là người đã o ép tiến trình dân chủ của Việt Nam một cách nặng nề nhất

Những ưu tiên của Trọng khi nắm quyền là gì?

Ông Trọng được đào tạo tại Liên Xô cũ và thăng tiến lên vị trí cao nhất của đảng vào năm 2011. Ông được bầu lại vào năm 2016 và bắt đầu đảm nhiệm nhiệm kỳ thứ ba chưa từng có với tư cách là bí thư đảng vào năm 2021.

Việt Nam đã trải qua một thời kỳ tự do hóa chính trị vào đầu những năm 2000, nhưng điều này phần lớn đã bị đảo ngược dưới thời Trọng, các nhà phân tích cho biết. Đảng dưới thời Trọng đã củng cố và mở rộng quyền lực của mình, bao gồm cả việc gây sức ép với các công ty công nghệ lớn như Meta để xóa bỏ những lời chỉ trích các nhà lãnh đạo đảng khỏi nền tảng của mình, thực hiện luật hạn chế quyền tự do ngôn luận và bắt giữ hàng loạt đối thủ chính trị và những người chỉ trích . Theo Dự án 88, một nhóm giám sát tập trung vào Việt Nam, chính phủ đã bỏ tù gần 200 người vì lý do chính trị, bao gồm các nhà hoạt động vì môi trường, nhà báo và công đoàn viên.

Thời Báo Hoa Thịnh Đốn cũng trích dẫn lời của ông Nguyễn Thanh Giang, một nhà phân tích người Việt Nam tại Viện ISEAS Yusof Ishak có trụ sở tại Singapore, cho biết chiến dịch này “có mục đích là sửa chữa hệ thống nhưng thực tế đã phơi bày căn bệnh ung thư tham nhũng và sự suy đồi chính trị của chế độ”.


Mạng Xã Hội Rộ Thông Tin Về Việc Lo Hậu Sự Cho Nguyễn Phú Trọng.

Ba’o Dat Viet

July 18, 2024

Vào sáng sớm ngày 18/7/2024, trên mạng xã hội đã bùng nổ thông tin về sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng. Các nhân vật nổi tiếng thường chia sẻ tin tức về chính trị tại Ba Đình cũng đã tham gia bình luận như Facebooker Người Buôn Gió,Mẹ Nấm…. Một tờ báo mạng chuyên đưa tin về nội bộ đảng đã công bố rằng gia đình ông Trọng đang chuẩn bị cho hậu sự của ông. Theo thông tin từ bài báo, Thiếu tướng Lê Hữu Song, Giám đốc Bệnh viện 108 cùng Ban bảo vệ sức khoẻ trung ương và các bác sĩ Trung Quốc đã cùng hội chẩn và kết luận rằng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chết não.

Ông Lê Hữu Song đã đến số 05 Thiền Quang, nơi bà Ngô Thị Mận – vợ ông Nguyễn Phú Trọng – đang cư trú để thông báo cho gia đình về tình trạng sức khỏe của ông và yêu cầu họ chuẩn bị tinh thần cho việc lo hậu sự.

Dự kiến của nhà nước là an táng ông Nguyễn Phú Trọng tại đỉnh núi Thạch Bàn thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Tam Đảo, còn được gọi là Ba Gò, với các tên gọi khác như Thạch Bàn, Thiên Thị và Phù Nghĩa, là một địa điểm lý tưởng vì từ đây có thể nhìn thấy toàn bộ nội thành Hà Nội khi thời tiết đẹp.

Tuy nhiên, bà Ngô Thị Mận và con gái đầu Nguyễn Kim Ngọc đã từ chối kế hoạch này và mong muốn đưa ông về xã Ðông Hội, huyện Đông Anh để chôn cất. Bà Ngô Thị Mận chia sẻ: “Khi còn khỏe, ông nhà tôi đã nói làm quan chức nhà nào to dành ở khi chết còn dành đất của dân để xây lăng mộ, đời sau con cháu nó nguyền rủa. Sống đừng để phải xót xa ân hận về với cát bụi lại càng phải giản dị và khiêm tốn.”

Được biết, khu mộ cố Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang tại xóm 13, xã Quang Thiện, huyện Kim Sơn có diện tích khoảng 55.000 mét vuông, với gần 7 ngàn cây xanh các loại, là một khu vực rất rộng lớn.

Theo nhận định của các bác sĩ tại Bệnh viện 108, khả năng ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục “sống thực vật” là rất thấp.

Đây sẽ là biến cố lớn, khép lại một chặng sử gần 80 năm. Chuyện cung đình Thăng Long, rồi đây sẽ sang một chương mới.

Về việc ai sẽ kế nhiệm ông Trọng, có đến 70% người dân Việt Nam dự đoán ông Tô Lâm và 30% cho rằng ông Phạm Minh Chính. Tuy nhiên, thực tế là người dân Việt Nam không có quyền chọn lãnh đạo mà chỉ có quyền chấp nhận và tán dương.

Đất Việt sẽ tiếp tục theo dõi và cung cấp đến quý độc giả những thông tin mới nhất về sự việc này.


 

Nguyễn Phú Trọng đang bệnh nặng, Tô Lâm tạm quyền

Ba’o Nguoi-Viet

July 18, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đang có vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe nên mọi việc điều hành tạm thời chuyển giao cho Chủ tịch nước Tô Lâm.

Bộ Chính trị CSVN ngày Thứ Năm 18 Tháng Bảy ra một bản thông báo nói rằng “các cơ quan chuyên môn tập trung huy động đội ngũ các giáo sư, bác sĩ, nhân viên y tế, chuyên gia đầu ngành và những điều kiện thuận lợi nhất để điều trị, chăm sóc sức khỏe cho đồng chí Tổng Bí thư.”

(front row L-R) Vietnam’s Prime Minister Pham Minh Chinh, Communist Party general secretary Nguyen Phu Trong and President Vo Van Thuong pose as they arrive to attend the National Assembly’s extraordinary session opening in Hanoi on January 15, 2024. (Photo by Nhac NGUYEN / AFP) (Photo by NHAC NGUYEN/AFP via Getty Images)

Tổng bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng đến dự phiên họp bất thường của Quốc hội, Tháng Giêng đầu năm 2024. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

Không thấy bản thông báo nói rõ hơn để cho biết ông Trọng đang có những vấn đề bệnh tật gì nghiêm trọng mà chỉ nói ông “vừa điều hành công việc, vừa điều trị chăm sóc sức khỏe”. Tuy nhiên lại cho hay “Bộ Chính trị phân công đồng chí Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước, chủ trì công việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư theo trách nhiệm, quyền hạn được Bộ Chính trị quy định.”

Thông thường, khi đám lãnh tụ đảng và nhà nước bị bệnh hoặc sống những ngày cuối đời, tất cả đều được đưa tới Bệnh viện 108, tức bệnh viện Quân y Trung ương, đường Trần Hưng Đạo ở Hà Nội do Bộ Quốc phòng trực tiếp quản lý và điều hành. Nơi đây tập trung các chuyên viên y tế thuộc hàng giỏi nhất nước và với các trang bị y khoa tân tiến nhất mà họ có thể mua sắm được.

Tình trạng bệnh tật, sức khỏe của đám lãnh tụ chóp bu đảng và nhà nước CSVN được coi là tuyệt mật, được viết rõ ràng trong “Luật bảo vệ bí mật nhà nước” về “bảo vệ sức khỏe lãnh đạo cấp cao” của chế độ, ban hành năm 2018. Kẻ nào bép xép xì tin ra có thể bị bỏ tù đến 15 năm.

Việc Bộ chính trị Hà Nội phải ra thông cáo về sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng là chuyện hiếm hoi, chứng tỏ ông có thể đang ở gần những ngày cuối đời nên Chủ tịch nước phải tạm quyền. Để trấn an dư luận, họ kêu gọi “toàn Đảng, toàn dân và toàn quân tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước, tăng cường đoàn kết, thống nhất, chung sức đồng lòng” nhằm tránh những biến động có thể xảy ra.

Cùng với việc loan báo tình hình sức khỏe của ông Trọng, TTXVN đưa tin cũng trong ngày 18 Tháng Bảy, Chủ tịch nước đã điều hành cuộc họp của Hội đồng Quốc phòng và An ninh với sự có mặt của Thủ tướng Phạm Minh Chính và Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn. Thông thường, nếu không vì vấn đề sức khỏe, người “chủ trì” cuộc họp này là Tổng bí thư đảng, tức chủ tịch Quân ủy trung ương.

Ở phiên họp trước của Quân ủy trung ương ngày 8 Tháng Bảy, người ta đã không thấy ông Trọng ngồi họp “chỉ đạo” mà chỉ gửi đến bài “phát biểu”. Lý do nêu ra là ông không thể đến được vì “những lý do cá nhân”. Vài ngày trước có cuộc họp của Đảng ủy công an mà ông Trọng cũng chỉ gửi bài phát biểu. Những tin này gián tiếp cho hiểu ông ta đang rất bết bát về sức khỏe.

Ngày 21 Tháng Sáu, khi tiếp Tổng thống Nga đến thăm Việt Nam, ông Trọng cũng chỉ ngồi mà tiếp khách nên người ta đã thấy có điều không bình thường rồi. Vấn đề là ông ta sẽ còn trụ được bao lâu. Liệu có sống tới kỳ đại hội đảng đầu năm 2026 hay lại băng hà trên ghế Tổng bí như. Cựu chủ tịch nước Trần Đại Quang cũng chết khi đang tại vị năm 2018.

Đại tướng Công an Tô Lâm lên ghế chủ tịch nước hồi Tháng Năm vừa qua. Nhiều nhà phân tích cho rằng ông ta đang ở trong thế thượng phong để thay thế ông Trọng. Hai tay chân thân tín của ông là tướng Lương Tam Quang thì nắm Bộ Công an, tướng nguyễn Duy Ngọc thì nắm ghế Chánh văn phòng trung ương đảng.

Hãng tin Reuters thuật lời một nhà ngoại giao Tây phương nói việc Tô Lâm gia tăng quyền hành “tốt cho ổn định” chính trị tại Việt Nam. Nhà ngoại giao này giấu tên nói thêm rằng “Chúng ta chờ xem các diễn biến đang xảy ra ảnh hưởng thế nào về các chính sách kinh tế, ngoại giao và đối nội của họ cũng như chúng đi theo chiều hướng nào.”(NTB)


 

 Hồi ký của một người kẹt lại Hà Nội sau năm 1954

 Ba’o Nguoi-Viet

July 17, 2024

Kỷ niệm 70 năm (1954 – 2024) hành trình từ Bắc vào Nam đi tìm tự do

Nguyễn Văn Luận

Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO.

Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc.

Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi:

-Bác ở Hà Nội mà cũng đi ty nạn à…?”
Nghe hỏi tự nhiên, nên tôi chỉ cười:
-Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi… nữa là bác!”

Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu “vượt tuyến” vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và hai lần “vượt biển” vẫn không thoát. Chịu đủ các “nạn” của chế độ Cộng Sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không tị nạn, mà đi tìm Tự Do, trở thành thuyền nhân, đến nước Mỹ năm 1982.

Sinh trưởng tại Hà Nội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt. Thời gian rồi cũng hiểu nhau.

Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những dòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hà Nội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hà Nội di cư. Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hà Nội, thời người cộng sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài.

Hiệp định Genève chia đôi nước Việt. Cộng Sản, chưa lộ mặt là Cộng Sản, tràn vào miền Bắc Tháng Mười năm 1954. Người Hà Nội “di cư” vào miền Nam, bỏ lại Hà Nội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi không hiểu thế nào là …Vẹm! Khi họ tiếp quản Hà Nội, tôi đang ở Hải Phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ tầu há mồm để di cư. Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt.

Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp định Genève ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ “Tổng tuyển cử” thống nhất.

Ai ngờ cộng sản miền Bắc “tổng tấn công” miền Nam!

Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hà Nội học.

Chuyến xe lửa Hà Nội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam, người đi Hà Nội là con buôn, mang xăng về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn …

Tới cầu Long Biên tức là vào Hà Nội. Tầu lắc lư, người va chạm người. Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi:

“Ðề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng!”

Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung Quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ cộng sản,”“đấu tranh,”“cảnh giác,”“căm thù,” và … “tiêu diệt giai cấp.” (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép).

Hà Nội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng “chính sách” mới ban hành.

“Cán bộ” và “bộ đội” chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là “mũ bộ đội,” sau này có tên là “nón cối.” Hà Nội “xuất hiện” đôi dép “Bình Trị Thiên,” người Bắc gọi là “dép lốp,” ghi vào lịch sử thành “dép râu.”

Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hà Nội được coi là “biểu hiện” của “tư sản, phong kiến” biến mất trong mười mấy năm sau, vì “triệt để cách mạng.” Lần đầu tiên, “toàn thể chị em phụ nữ” đều mặc giống nhau: áo “sơ mi” quần đen. Hãn hữu, như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì “cả nước” không có xà phòng.

Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú Tài 2, cùng một số “lớp Chín hậu phương” năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm.” Số học sinh “lớp Chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức Hiệu đoàn,” nhận “chỉ thị của Thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!”

52 con tin được Việt Minh giải thoát từ Trung Hà về Hà Nội vào ngày 22 Tháng Chín năm 1950, mặc bộ quần áo Việt Nam mà họ đã mặc kể từ khi bị giam giữ năm 1946, trong các trại giam ở thượng nguồn Bắc Kỳ, trong Chiến tranh Đông Dương. (Hình minh họa: INTERCONTINENTALE/AFP via Getty Images)

Họ truy lùng… đốt sách!

Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, hiệu đoàn, “kiểm tra,” lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt.

Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi,” lời hô khẩu hiệu “quyết tâm,” và “phát biểu của bí thư Thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Ðoàn là … “cực kỳ phản động!” Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo…cảnh giác, lập trường,” tôi đành bỏ học.

Chiếc radio Philip, “tự nguyện” mang ra “đồn công an.” Thế là hết, gia tài của tôi!

Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp,”“sổ hộ khẩu,”“tem, phiếu thực phẩm,”“lao động nghĩa vụ” hàng tháng.

Ðây là chính sách dồn ép thanh niên Hà Nội đi “lao động công trường,” miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hà Nội được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu,” … đi tù!

Tết đầu tiên sau “tiếp quản,” còn được gọi là “sau hòa bình lập lại,” Hà Nội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhầu nát, xám xịt, thái độ “ít cởi mở,” từ “nông thôn” kéo về tiếp quản chiếm nhà người Hà Nội di cư. Người Hà Nội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin đồn và “chỉ thị”: ăn Tết “đơn giản, tiết kiệm.” Hàng hóa hiếm dần, “hàng nội” thay cho “hàng ngoại.”

Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hà Nội.

Ðoàn Chuẩn nhớ thương hát “Gửi người em gái miền Nam” để rồi bị đấu tố là phong cách tiểu tư sản, rạp xinê Ðại Ðồng phố Hàng Cót bị “tịch thu.”

Hoàng Giác ca bài “Bóng ngày qua” bị kết tội thành “tề ngụy.” Hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống “tiêu cực” hết đời trong đói nghèo, khốn khổ.

Danh ca Minh Ðỗ, Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, “phân tán,” chẳng ai còn dám gặp nhau, sợ thành “phản động tụ tập.”

“Chỉ thị Ðảng và Ủy Ban Thành,” “phổ biến rộng rãi trong quần chúng,” là diệt chó. “Toàn dân diệt chó,” từ thành thị đến nông thôn. Gậy gộc, giây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố “liên hoan tập thể.”

Lý do giết chó, nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là “chủ trương” chuẩn bị cho đấu tố “cải tạo tư sản” và “cải cách ruộng đất.” Du kích, công an rình mò, “theo dõi,” “nắm vững tình hình” không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa.

Hà Nội đói và rách, khoai sắn chiếm hai phần tem gạo, ba mét vải “cung cấp” một năm theo “từng người trong hộ.” Mẹ may thêm chiếc quần “đi lao động” thì con nít cởi truồng.

Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là “tư sản bóc lột”? nhẹ hơn là “tiểu tư sản,” vẫn là “đối tượng của cách mạng.”

Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là “địa chủ bóc lột, cường hào ác bá”!

Giáo Sư Trương văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu “học tập” đã nhẩy lầu, tự tử.

“Tư sản Hà Nội” di cư vào Nam hết, chẳng còn bao nhiêu nên “công tác cải tạo được làm “gọn nhẹ” và “thành công vượt mức,” nghĩa là mang bắn một, hai người “điển hình,” coi là “bọn đầu xỏ,” “đầu cơ tích trữ,” còn thì “kiểm kê,” đánh “thuế hàng hóa,”“truy thu,” rồi “tịch thu,” vì “ngoan cố, chống lại cách mạng!”

Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của “đội cải cách” về làng, “bắt rễ,”“bần cố nông,”“chuẩn bị thật tốt,” nghĩa là bắt học thuộc lòng “từng điểm.” Tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, “điển hình” thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu …!

Một vài vụ, do “Ðảng lãnh đạo,”“vận động tốt,” con gái, con dâu địa chủ, “thoát ly giai cấp,” “tích cực tố cáo tội ác” của cha mẹ.

Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: “Trung với Ðảng, hiếu với dân …” là vậy!

“Bần cố nông” cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì phải “vào hợp tác,” “làm ăn tập thể,” ruộng đất lại thu hồi về cộng sản.

Toàn miền Bắc biết được điều cơ bản về Xã Hội Chủ Nghĩa là… nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối,” nói những gì Ðảng nói. Nói dối để sống còn, tránh bị “đàn áp,” lâu rồi thành “nếp sống,” cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy công an làm “nòng cốt” chế độ.

Ở Mỹ, ai hỏi bạn: “How are you?”, bạn trả lời: “I’m fine, thank you.”

Ở miền Bắc Việt Nam, thời đại Hồ chí Minh, cán bộ hỏi: “Công tác thế nào?” Dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời, “…rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng… các nước anh em!”

Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị bộ đội biên phòng giong về Lệ Thủy, được “tự do” ở trong nhà chị du kích hai ngày, đợi đò về Ðồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hà Nội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp, xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to “Chế độ ta tươi đẹp.”

Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù “biến chất,” người tứ chiến kéo về, nhận là người Hà Nội, đói rét triền miên nên cũng “biến chất.”

Ðối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, tiếp xúc với nhau phải luôn luôn “cảnh giác.” Hà Nội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hà Nội suy sụp tinh thần vì danh từ “đồng chí”!

Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán tình hình. Ánh điện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, “liên lạc” được với Thụy An ở xà lim phía trước.

Thụy An là người Hà Nội ở lại tham gia hoạt động “Nhân Văn Giai Phẩm,” đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hà Nội. Bà phẫn uất, dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: “Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!”

Người du lịch Việt Nam, ít có ai lên vùng Thượng Du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung lũng sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo “định mức chỉ tiêu.” Rừng núi bao la, tiếng chim “bắt cô trói cột,” nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm.

Phố Hàng Ðào Hà Nội, vốn là “con đường tư sản,” có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarraut. Học trường Tây thì phải chịu sự “căm thù đế quốc” của Ðảng, “đế quốc Pháp” trước kia và “đế quốc Mỹ” sau này.

Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Ðào bất mãn trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không nhà thương mà vẫn không chết.

Phố Nguyễn Công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hà Nội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Ðoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì “lãng mạn tiểu tư sản.” Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì “tiểu tư sản,” không tiến bộ, nên không có ngày về…! Ba tháng “kỷ luật,” Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi Cổng Trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ Tình Nghệ Sĩ!

Người già Hà Nội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong,” “tình nguyện,” hoặc bị “tập trung” xa rời Hà Nội. Bộ Công An “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động,” nên chỉ còn người Hà Nội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì Ðảng… nói dối!

Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch “bôi đen chế độ,” “âm mưu lật đổ chính quyền,” trở thành người Hà Nội di cư, 10 năm về Hà Nội đôi lần, khó khăn vì trình báo hộ khẩu, tạm trú tạm vắng. “Kinh nghiệm bản thân”, “phấn đấu vượt qua bao khó khăn, gian khổ”, số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải Phòng, vùng biển.

Hải Phòng là cơ hội ngàn năm một thuở cho người Hà Nội “vượt biên” khi chính quyền Hà Nội chống Tầu, xua đuổi người Hoa ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận “thuyền nhân” tị nạn.

Năm 1980, tôi vào Sài Gòn, thành phố đã mất tên sau “ngày giải phóng miền Nam.” Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn “di chuyển” trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài Gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hà Nội đã đổi thay sau 1954 vì “cán ngố” cai trị.

Dân chúng miền Nam vượt biển ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sài Gòn, tìm manh mối. Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan VNCH, anh Minh, anh Ngọc, đường Trần Quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về. Ðường ra biển tính theo “cây”, bảy, tám cây mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn nón cối “ngụy trang” của tôi, mỉm cười: “Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!”

Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!

Về lại Hải Phòng với “giấy giới thiệu” của “Sở giao thông” do “móc ngoặc” với cán bộ miền Nam ở Sài Gòn, tôi đã tìm ra biện pháp tốt nhất là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Ðã đến lúc câu truyền tụng “Nếu cái cột điện mà biết đi….”, dân Bắc “thấm nhuần” nên “nỗ lực” vượt biên.

Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được Tự Do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút “ngoại ngữ Việt cộng” năm xưa.

Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến mức độ khốn cùng, nên tan nát, thương đau. Khi đã lang thang đầu đường xó chợ thì mới đủ tiêu chuẩn “xuống thành phần,” lý lịch có thể ghi là “dân nghèo thành thị,” nhưng vẫn không bao giờ được vào “công nhân biên chế nhà nước.”

Tôi mang nhẫn nhục, kiên trì sang Mỹ, làm lại cuộc đời nên đạt kết quả vô cùng tốt đẹp, đạt được nguyện vọng hằng ước mơ!

Có người kêu ca về chế độ tư bản Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin thông cảm với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa Kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ phúc lợi xã hội, còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng Sản.

Chủ Nghĩa Cộng Sản sụp đổ rồi. Cộng Sản Việt Nam bây giờ “đổi mới.”

Tiếng “đổi” và“đổ” chỉ khác một chữ “i.” Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ “i,” dù phải từ từ, bằng “diễn biến hòa bình.” Chế độ Việt cộng “nhất định phải đổ,” đó là “quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại.”

Ôi! “đỉnh cao trí tuệ,” một mớ danh từ…!

Với bút hiệu tựdo ‒ chữ thường, viết liền ‒ ông Nguyễn Văn Luận là tác giả bài “Người tìm tự do và tượng thần tự do” được bình chọn trúng giải chính thức trong giải sơ kết 3 tháng, một kỳ Giải Thưởng của Việt Báo Viết Về Nước Mỹ.

Tác giả sinh năm 1937, hiện cư ngụ tại Worcester, Massachusetts. Trên đây là một trong những bút ký của ông.


 

DÙ CUỘC SỐNG CÓ KHÓ KHĂN THẾ NÀO, ĐỪNG BAO GIỜ THAN VÃN VỚI CON CÁI.

Dù cuộc sống có khó khăn thế nào cũng đừng phàn nàn, kể khổ hay than vãn với con cái, các bậc cha mẹ nhé. Dưới đây là những lý do…

Dù cuộc sống có khó khăn thế nào, đừng bao giờ than vãn với con cái (ảnh: Pixabay).

Cố vấn tâm lý Ruoshan đã chia sẻ một câu chuyện.

Cậu con trai 7 tuổi nói với mẹ một cách nghiêm túc: “Mẹ, con không nghĩ mẹ sẽ có cuộc sống tốt sau khi sinh con”.

“Mỗi ngày mẹ phải dậy sớm, đúng giờ đưa con đi học, quanh năm suốt tháng đều không ngủ nướng được, còn phải đưa con đi học đàn dương cầm, có đôi khi vì vấn đề ai đưa con, còn phải cãi nhau với ba, về nhà còn phải cùng con làm bài tập. Nếu không có con, mẹ và ba có thể sống rất thoải mái!”.

Người mẹ sững sờ tại chỗ, bà không bao giờ nghĩ rằng con trai mình sẽ cảm thấy mình là gánh nặng.

Vì áp lực công việc nhiều nên người mẹ thường tâm sự với con trai về cuộc sống vất vả, nói kiếm tiền không dễ.

Ý định ban đầu của người mẹ là động viên con trai chăm chỉ học hành, hiếu thuận với cha mẹ, không ngờ cậu con trai lại hiểu lời than vãn của mẹ mình thành: Con là gánh nặng của mẹ, chính con là người làm mẹ đau khổ biết bao.

Nhớ tới lời một người mẹ nói, đừng bao giờ kể khổ với con mình, bởi vì những lời than vãn hay phàn nàn của bạn vô tình sẽ khiến con hình thành áp lực vô hình, mà bạn không bao giờ biết, áp lực như vậy sẽ có tác dụng như thế nào.

Năng lượng tiêu cực do việc bạn kêu ca, phàn nàn mang lại là một gánh nặng mà tâm hồn non nớt của trẻ không thể gánh nổi.

Đừng nói về bất hạnh của cuộc sống

Có người trên trang mạng xã hội hỏi: Cha mẹ thường kể khổ với con cái, có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của con?

Một người trả lời, trong cuộc sống tràn ngập oán trách của mẹ, tôi trở thành nạn nhân lớn nhất.

Khi cô mới năm, sáu tuổi, mẹ cô thường rót vào tai cô những lời cay đắng: Phàn nàn đủ thứ chuyện không hay về ông chủ, rồi lại than vãn về việc bà ngoại không giúp đỡ, bố không quan tâm đến gia đình, và ba anh chị em của cô ấy không sống như mong đợi…

Tiếp theo, lại lải nhải nói mệnh mình khổ như thế nào, dưỡng dục mấy đứa nhỏ chúng tôi chịu tội gì, nhịn ủy khuất nào, thân thể cũng bởi vì quanh năm vất vả mà rơi vào bệnh tật.

Đùng bao giờ kể khổ với con cái (ảnh: Pexels).

Mẹ nói rất kích động, và thỉnh thoảng rơi nước mắt vì uỷ khuất. Cô còn nhỏ, từng cảm thấy mẹ quá khổ, luôn cho rằng mình nên làm gì đó để gánh vác cực khổ này. Nhưng sự thật là cô ấy không thể làm gì, bị hãm sâu trong tâm muốn làm bất cứ điều gì để cứu mẹ mình, đồng thời phải chịu đựng năng lượng tiêu cực từ mẹ mình.

Cứ như vậy, cô càng ngày càng áp lực, ngày càng trở nên chán nản và bi quan, được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm khi học năm thứ hai trung học cơ sở. Cho đến tận bây giờ, hàng tháng cô đều phải vào phòng tư vấn tâm lý để chữa lành vết thương lòng thời thơ ấu.

Chuyên gia tâm lý học Lý Tuyết nói: Than vãn về sự bất hạnh của mình với con trẻ là một trong những cách hủy hoại con cái hiệu quả nhất. Bởi trẻ em là những người tiếp nhận năng lượng tự nhiên.

Cha mẹ kể khổ hay than vãn với con cái, về cơ bản là một “thuật chuyển dời đau khổ”: đem lo âu, ủy khuất, oán hận, bất mãn của mình chuyển dời sang con cái. Khi con cái bị cha mẹ bóp nghẹt tinh thần, năng lượng tâm lý bên trong của chúng sẽ cạn kiệt.

Đứa nhỏ như vậy, dù tương lai có ưu tú hơn nữa, cũng sẽ bị hãm sâu trong năng lượng tiêu cực, nhìn không thấy ánh mặt trời.

Cha mẹ kể khổ, cuối cùng sẽ tạo thành quả đắng cho cả đời con cái.

Đừng than vãn với con cái về sự nghèo khó của gia đình

Giáo sư Bành Khải Bình từng nói trong một cuộc phỏng vấn:

“Nếu bạn nói với trẻ rằng gia đình ‘thiếu thốn’ và chúng ta không tốt bằng những người khác, thì thực tế là đang gieo vào đầu trẻ cảm giác nghèo khó. Nó tạo ra tâm lý thiếu tự tin ở trẻ”.

Cha mẹ than nghèo kể khổ, suốt đời con cái không ngóc đầu lên được.

Diễn giả Tịch Thụy lớn lên trong gia đình mồ côi cha, từng bộc lộ câu nói được nghe nhiều nhất từ nhỏ là: “Ở nhà không có tiền, một mình mẹ nuôi con thật không dễ dàng”.

Câu nói này thành chân lý và là câu thần chú đã theo ông suốt thời thơ ấu. Vì vậy, mỗi lần đi siêu thị với người lớn, ông luôn nhìn xuống sàn nhà vì sợ nhìn thấy thứ mình muốn.

Có lần không kìm được, cậu nhìn chằm chằm vào lọ cam đóng hộp rất lâu, thậm chí còn chạm tay vào, tình cờ bị bà ngoại phát hiện. Bà do dự một lúc, nhưng vẫn mua nó.

Nhưng trên đường về, bà nội lẩm bẩm: Chai đồ hộp này bảy chín tệ, đủ để chúng ta ăn một bữa. Tịch Thuỵ cảm thấy rất khó chịu, đêm đó mặc dù là đồ hộp ngọt ngào nhưng ông chỉ nếm được vị đắng.

Khi lớn lên, ông làm việc chăm chỉ để thay đổi cuộc sống không giàu có nhưng nỗi sợ hãi không có tiền luôn đeo bám ông.

Cho đến ngày nay, khi đến nơi tiêu dùng, chỉ cần không mang theo số tiền gấp ba lần số tiền trên người, ông sẽ cảm thấy bất an. Thậm chí, chỉ cần không bệnh nặng, ông sẽ không đến bệnh viện.

Đối diện với lòng tốt của người khác đối với mình, phản ứng đầu tiên của ông không phải là vui mừng, mà là cảm thấy “Mình không xứng đáng”.

Nhà tâm lý học Tăng Kỳ Phong từng nói: “Cha mẹ than vãn kể nghèo kể khổ với con cái, không phải giáo dục, mà là đầu độc”.

Đừng than vãn với con cái về sự nghèo khó của gia đình (Pexels).

Khi cha mẹ kể khổ, than nghèo với con cái, đó có thể chỉ là một lời phàn nàn thông thường, nhưng điều mà đứa trẻ cảm thấy là một loại áp bức về mặt cảm xúc, khiến đứa trẻ có thói quen kìm nén bản thân, giảm thiểu nhu cầu của mình hoặc thậm chí không dám có.

Sự hạn chế không phải ham muốn mua sắm của trẻ, mà là ranh giới nhận thức của trẻ. Cuối cùng, sự thiếu thốn tạm thời về vật chất được coi là sự nghèo đói lâu dài về tâm lý của đứa trẻ.

Đừng nói xấu nửa kia của bạn

Trong phim truyền hình “Niềm vui nhỏ”, có một màn như vậy.

Sau khi Anh Tử mắc bệnh trầm cảm, bác sĩ đã chỉ ra mấu chốt vấn đề, tất cả đều liên quan đến mối quan hệ bất hòa giữa bố mẹ Anh Tử.

“Nói xấu nhau trước mặt con cái, thứ nhất, sẽ khiến mối quan hệ của trẻ với nửa kia trở nên căng thẳng, thứ hai, sẽ khiến trẻ thiếu nhìn nhận và thiếu tự tin vào bản thân… Cho dù là mẹ nói xấu cha, hay cha nói xấu mẹ, trong tiềm thức đứa trẻ sẽ cho rằng mình không tốt”.

Đúng vậy, khi cha mẹ nói xấu nửa kia của mình trước mặt con cái, con cái sẽ luôn phải trả giá.

Trong phim “Son Trapped in the Mind” (con trai bị mắc kẹt trong tâm trạng), mẹ của nhân vật chính Nicholas cũng là một người hay phàn nàn. Vì không hài lòng với chồng cũ, cô đã buộc tội và chửi bới chồng cũ trước mặt Nicholas.

Nicholas mâu thuẫn: Một mặt, anh quả thực bị cha bỏ rơi, trong lòng anh cảm thấy rất mất mát; mặt khác, anh vẫn vô cùng yêu thương, kính trọng cha và luôn mong mỏi cha trở về.

Về những lời than vãn, phàn nàn liên tục của mẹ, anh thẳng thắn nói: “Tôi dường như bị chia làm hai”.

Cuối phim, Nicholas tự kết liễu đời mình bằng một khẩu súng trong phòng tắm.

Là cha mẹ, nếu bạn không thể tôn trọng người bạn đời của mình, ít nhất đừng nói xấu hay chỉ trích họ trước mặt con cái. Vì mọi lời vu khống bạn nói với nửa kia của mình thực chất là đánh vào đứa trẻ.

Ba câu chuyện, ba đứa trẻ, cho chúng ta thấy một sự thật:

Đối với cha mẹ, đó có thể chỉ là một vài lời than vãn hay phàn nàn thông thường, nhưng đối với trẻ em, tác hại có thể kéo dài suốt đời.

Diễn viên Lại Bội Hà từng hỏi: Tại sao hạnh phúc lại khó khăn như vậy? Cô ấy nói, khi mẹ bạn đầy đau khổ, bạn có dám hạnh phúc không? Đúng vậy, cha mẹ luôn phàn nàn, và con cái không dám hạnh phúc.

Một cư dân mạng nói, mẹ cô thường kể khổ với cô. Lớn lên trong môi trường như vậy, mỗi khi được ăn thứ gì ngon hay mua một chiếc váy mới, cô sẽ tự trách mình rất lâu, cảm giác sẽ luôn có một đôi mắt ai oán nhìn chằm chằm cô nói: “Ta còn khổ, tại sao con có thể hưởng sự sung sướng?”. Vì vậy, cô luôn sống trong đau đớn.

Con cái lớn lên trong cảnh khốn khổ của cha mẹ, không dám sống tốt, cũng không dám vui vẻ, bởi vì trong mắt họ, đây chính là một loại phản bội đối với cha mẹ. Vì vậy cuộc sống của họ thường khó khăn hơn những người bình thường.

Có lẽ, sẽ có cha mẹ nói: Cuộc sống chính là khổ như vậy, tôi còn không thể kể khổ, để cho con hiểu chuyện một chút?

Tôi hoàn toàn hiểu những bậc cha mẹ hay phàn nàn, cuộc sống không dễ dàng, ai cũng gặp muôn vàn khó khăn và khổ đau. Nhưng không phải bạn bẻ đôi cái khổ đưa cho con một nửa, để rồi cái khổ của bạn vẫn còn đó, và con cái lại tiếp tục đau khổ.

Nhà thơ Mỹ Maya Angelou từng nói: Không thích điều gì thì thay đổi điều đó, nếu không thể thay đổi được thì hãy thay đổi thái độ của mình, đừng phàn nàn.

Gia đình là môi trường đầu tiên mà đứa trẻ lớn lên. Thái độ đối nhân xử thế của bạn, cất giấu dáng vẻ tương lai của con bạn.

Mạc Ngôn đã đề cập trong bài “Ký ức về mẹ”:

“Trong lúc làm việc chăm chỉ, miệng thật sự ngâm nga một bài hát. Khi đó, trong đại gia đình đông người của chúng tôi, mẹ tôi là người lao động vất vả nhất và là người đói nhất.

Mẹ vừa đập rau rừng vừa khóc, đó cũng là lẽ thường tình, nhưng không phải mẹ khóc, mà mẹ đang hát. Sự lạc quan của mẹ đã cho tôi cảm giác an toàn và hy vọng vào tương lai”.

Cha mẹ luôn tích cực và lạc quan khi đối mặt với nghịch cảnh, điều mà họ mang lại cho con cái là tình yêu và hy vọng vào cuộc sống, điều lấp đầy trái tim trẻ là niềm tin và sức mạnh, dám đối mặt với mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống.

Giống như người cha da đen Chris trong “Khi hạnh phúc đến gõ cửa”, ông là một nhân viên nghiệp vụ nghèo túng, một mình mang theo con trai lưu lạc đầu đường góc phố. Mặc dù trải qua muôn vàn sóng gió trong cuộc sống, nhưng ông vẫn cố gắng mang ánh mặt trời đến cho con trai.

Những lời nói tích cực từ cha mẹ sẽ viết lên trang sách cuộc đời con (ảnh: Pixabay).

Khi bế tắc đến mức chỉ có thể đưa con trai đi qua đêm trong nhà vệ sinh công cộng của tàu điện ngầm, ông đã so sánh nhà vệ sinh với hang động, nói với con trai rằng đó là để tránh khủng long.

Khi họ buộc phải vào trại tị nạn, Chris đã học tập, bán thiết bị và thực tập chăm chỉ trong một công ty chứng khoán, dù khó khăn đến đâu, ông cũng tin chắc rằng chỉ cần mình làm việc chăm chỉ, hạnh phúc sẽ gõ cửa.

Cuối cùng, Chris trở thành nhân viên duy nhất được công ty thuê.

Người con nói với ông: “Cha là một người cha tốt”. Ông đúng là một người cha tốt, dạy con biết không bỏ cuộc, không nản lòng, biết mỉm cười với cuộc đời.

Có một câu nói trên Internet:

“Ý nghĩa sự tồn tại của cha mẹ không phải là mang đến cho con một cuộc sống thoải mái và sung túc, mà là khi con nghĩ đến cha mẹ, trái tim con sẽ tràn đầy sức mạnh và sự ấm áp, để con có ý chí và nghị lực vượt qua khó khăn, để đạt được niềm vui và tự do thực sự trong cuộc sống”.

Bất cứ lúc nào, một gia đình ấm áp, yêu thương và tích cực cũng là món quà đầu tiên mà chúng ta nên dành cho con mình.

Mong các bậc cha mẹ hiểu được: dù cuộc sống có gian khổ đến đâu, lông mày chúng ta nhướng lên, khóe miệng mỉm cười, cảm xúc thả lỏng, tâm trạng tích cực, chính là ánh mặt trời chiếu vào thế giới của con cái.

Vì con trẻ, hãy nâng đỡ bầu trời tươi sáng và đầy nắng cho các con, đồng hành cùng các con trên hành trình của mình.

Liên Hoa

From: Tu Phung


 

Cảnh sát Thái Lan xác định nghi phạm là nữ Việt Kiều, đầu độc chết 5 người rồi tự sát

Ba’o Dat Viet

July 17, 2024

Theo tin mới nhất vào sáng ngày 17 tháng 7 từ tờ Bangkok Post, tại sở cảnh sát Lumpini, Thiếu tướng Theeradet Thumsuthee đã thông báo rằng cảnh sát tin rằng một trong số các nạn nhân đã đầu độc những người còn lại trước khi tự sát.

Thiếu tướng Theeradet cho biết vụ việc có thể liên quan đến vấn đề nợ nần. Ông khẳng định: “Không có khả năng nào khác. Thủ phạm nằm trong số sáu người vì họ là những người duy nhất bước vào phòng. Không có ai khác.”

Cảnh sát đã thẩm vấn con gái của một trong những nạn nhân và các nhân chứng khác. Thông tin từ tài khoản ngân hàng của họ đã giúp ích rất nhiều cho quá trình điều tra. Tuy nhiên, Thiếu tướng Theeradet cho biết cảnh sát vẫn chưa xác định được loại chất độc được sử dụng.

Một nguồn tin cho biết pháp y đã phát hiện chất độc tương tự như xyanua trong ly đã qua sử dụng tại phòng 502, nơi các thi thể được tìm thấy. Nguồn tin này cũng cho biết, chất độc này phát tác một cách tự nhiên và mạnh hơn xyanua, cực kỳ nguy hiểm.

Ngoài ra, còn có một người Việt Nam thứ bảy đã đặt phòng bên cạnh. Cảnh sát tin rằng người này là em gái của một trong sáu nạn nhân. Người phụ nữ thứ bảy này đã rời khỏi Thái Lan vào ngày 10-7 và dường như không liên quan đến vụ đầu độc.

Trước đó, vào tối ngày 16-7, kết quả điều tra ban đầu cho thấy phòng của các nạn nhân bị khóa từ bên trong và không có dấu hiệu nào cho thấy có người đột nhập vào để sát hại họ. Điều này càng củng cố giả thuyết của cảnh sát rằng vụ việc có thể xuất phát từ nội bộ nhóm nạn nhân.

Sau khi di chuyển thi thể các nạn nhân về một bệnh viện gần đó, cảnh sát Thái Lan đã chuyển hành lý của sáu nạn nhân từ khách sạn về trụ sở Cảnh sát phường Lumpini để phục vụ cho quá trình điều tra.

Trong buổi họp báo sáng ngày 17-7, hãng tin Reuters dẫn lời cảnh sát Thái Lan cho biết ngộ độc xyanua có thể là nguyên nhân tử vong của sáu nạn nhân. Điều này phù hợp với thông tin từ nguồn tin pháp y trước đó, rằng chất độc giống xyanua đã được phát hiện trong ly đã qua sử dụng tại phòng 502.

Một trong số các nạn nhân được cho là đã đầu độc những người còn lại. Cảnh sát đã phát hiện xyanua trên ly uống nước và bình đựng nước tại hiện trường. Theo nội dung trao đổi với thân nhân của những người thiệt mạng, đã có tranh chấp về nợ nần giữa họ.

Thiếu tướng Noppasilp Poonsawat, phó cảnh sát trưởng Bangkok, cho biết đang điều tra kỹ nguyên nhân một số người trong các nạn nhân đã nhiều lần xuất – nhập cảnh Thái Lan. Điều này có thể cung cấp manh mối quan trọng để làm sáng tỏ vụ việc.

Theo thông tin từ cảnh sát, ông Phạm Hồng Thanh và bà Nguyễn Thị Phương là vợ chồng, và họ sở hữu một công ty cầu đường tại Việt Nam. Tờ Krungthep Turakij dẫn một báo cáo ban đầu của nhóm điều tra cho biết cảnh sát đã thẩm vấn con gái của hai người này. Cô cho biết cha mẹ mình đến Thái Lan để đàm phán về số tiền hàng triệu baht cho người khác mượn. Điều này khiến các quan chức tin rằng do không thể đàm phán để giải quyết khoản nợ, nên hai vợ chồng đã bị đầu độc.

Những thông tin trên đã củng cố thêm giả thuyết về việc tranh chấp nợ nần là nguyên nhân dẫn đến bi kịch này. Các cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra để làm rõ mọi tình tiết liên quan và tìm ra sự thật cuối cùng.

Sáng ngày 17-7, Thủ tướng Thái Lan Srettha Thavisin thông báo rằng một nhóm nhân viên Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) sẽ đến Thái Lan để hỗ trợ công tác điều tra, đặc biệt là liên quan đến hai nạn nhân mang quốc tịch Mỹ. Ông Srettha cho biết ông đã gặp Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, Phạm Việt Hùng, tại khách sạn Grand Hyatt Erawan vào tối 16-7 để trao đổi về vụ việc. Thủ tướng cũng khẳng định đã chỉ đạo các lực lượng chức năng tiến hành điều tra toàn diện và sớm công bố kết quả.

Trong một diễn biến khác, theo nguồn tin của báo Khaosod, cảnh sát xác định người đầu độc năm người Việt còn lại là bà Chong Sherine, 56 tuổi, mang quốc tịch Mỹ. Sau khi đầu độc năm người, bà Chong dường như đã tự sát bằng cách uống thuốc độc. Cảnh sát cũng xác nhận có một loại chất độc mạnh trong đồ uống còn lại ở hiện trường. Thông tin chi tiết về loại chất độc này sẽ được công bố trong buổi họp báo chiều nay 17-7.

Vụ việc đang thu hút sự quan tâm lớn từ cả hai nước Việt Nam và Mỹ. Sự tham gia của FBI hứa hẹn sẽ giúp đẩy nhanh tiến độ điều tra và làm sáng tỏ các chi tiết phức tạp trong vụ đầu độc này.


 

 Làm sao để “mọi việc đều tốt đẹp, mọi người đều hạnh phúc”?

Ba’o Tieng Dan

17/07/2024

Mạc Văn Trang

17-7-2024

Câu nói trên là thông điệp của ông Thích Minh Tuệ, luôn luôn được ông chia sẻ với mọi người. Nhưng câu chuyên bên ly cà phê sáng nay làm tôi rất suy nghĩ.

Ông bạn đến nhà tôi chơi, đang nhâm nhi cà phê, thì ngẩng nhìn lên và bảo:

– Ông bà treo ảnh ông Minh Tuệ như lãnh tụ à?

– Ha ha! – tôi cười – Tấm hình ông Minh Tuệ là do thầy Thích Ngộ Chánh tặng hôm bọn tôi lên thăm đồi Phương Bối, ở Bảo Lộc. Kim Chi ngưỡng mộ thì treo lên. Tôi coi ông ấy là BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ THẬT. Cái mà xã hội ta lâu nay thiếu vắng. Vậy thôi.

Kim Chi bảo:

– Mời dùng cà phê với bánh đi. Rất vui là từ hôm 12 tháng 7 tới nay, Thầy Minh Tuệ đã đi khất thực trở lại và Phật tử hoan hỉ chào đón Thầy. Thầy đã đem lại điều thiện lành cho đất nước, thức tỉnh lương tri của bao nhiêu người mê lầm, làm rạng danh cho Việt Nam trước bạn bè quốc tế. Chính quyền địa phương Gia Lai tổ chức rất tốt nên bà con thập phương đến đảnh lễ Thầy ngày một đông mà trật tự an vui. Càng đông người đến càng được gieo duyên lành thì xã hội càng tốt đẹp lên…

Tôi bảo:

– Mình cũng theo dõi tin tức về ông Minh Tuệ hàng ngày để thông tin cho bà con yên tâm. Đến nay thấy mọi việc tốt đẹp rồi, chả cần viết gì nữa…

– Tôi không ngờ ông bà lại ngây thơ đến thế! – Ông bạn tỏ ra ngạc nhiên – Tôi nói cho ông bà biết, Thích Minh Tuệ sắp bị dẹp rồi. Người ta chỉ còn tính xem dẹp cách nào cho gọn nhẹ mà thôi. Chính quyền này không bao giờ chấp nhận một “phong trào Minh Tuệ” dâng cao, kéo dài thêm được nữa…

Kim Chi phản ứng:

– Chính quyền này có tuyên truyền giáo dục bao nhiêu cũng không đem lại cho xã hội nhiều điều tốt lành như ảnh hưởng của Thầy Minh Tuệ. Thầy chỉ xin mỗi ngày một bữa cơm chay, không nhận một cắc tiền nào của dân mà gieo bao nhiêu điều thiện lành cho xã hội; Thầy tuyệt đối không nói, không làm điều gì xấu cho dân, cho chính quyền, mà quốc tế cũng ngưỡng mộ, làm đẹp mặt cho nước minh. Chính quyền nào ngu mà dẹp sư Minh Tuệ đi?

Tôi bảo:

– Hồi ở Huế, dân chúng bám theo quá lộn xộn nên chính quyền dẹp còn có lý. Bây giờ lòng dân hướng về, chính quyền Gia Lai tổ chức tốt và bà con mình có ý thức trật tự, vệ sinh, an toàn tốt lắm. Có gì mà phải dẹp?

Ông bạn lắc đầu:

– Tôi tưởng chỉ bà Kim Chi ngây thơ, chứ ông cũng ngây thơ như vậy thì lạ thật! Thế ông bà có biết Làng Mai của ông Thích Nhất hạnh nổi tiếng khắp thế giới, về Việt Nam cũng bị dẹp không? Cái Năng lượng Vũ trụ, tế bào gốc của ông Lê Phúc cũng chỉ truyền bá năm yếu tố tình thương và tăng cường sức khỏe, cũng bị cấm tiệt không? Trong khi đó NLG vẫn lan truyền trên thế giới, ông bà không biết sao? Cái Pháp Luân Công ở Trung Quốc cũng chỉ giáo dục người dân các giá trị Chân – Thiện – Nhẫn và tăng cường sức khỏe; lúc đầu chính quyền cổ vũ đấy, nhưng sau phong trào lên đến trăm triệu người, thì chính quyền nó tiêu diệt một cách tàn bạo, tận diệt luôn… Rồi chuyện ông Lê Đình Kình đấy, 50 tuổi đảng, họ cũng có tha chết đâu! Cái gì trái với chủ trương, đe dọa đến chính quyền là họ diệt! Cho nên Thích Minh Tuệ làm sao ngoại lệ được?

Kim Chi vẫn phản ứng:

– Tôi hỏi ông, Thầy Minh Tuệ có nói câu nào, có làm việc gì xấu đến chính quyền không? Thầy ấy làm lợi cho xã hội không chỉ về tinh thần đạo đức mà còn cả lợi ích vật chất cho dân nghèo. Đấy, bao nhiêu nhà hảo tâm đem gạo, mì, tiền bạc, quần áo, phân bón… tặng cho dân nghèo Gia Lai. Tôi cho rằng chính quyền bây giờ cũng nghĩ khác, cũng biết thay đổi. Mà mấy ông cộng sản nói vô thần, nhưng tin vào tâm linh lắm. Ai xúc phạm hay làm hại Thầy Minh Tuệ là quả báo nhãn tiền. Thầy là bậc Phật rồi, trên phái xuống để chấn chỉnh Đạo pháp, để Việt Nam mình là Đất Phật của cả thế giới đấy…

Ông bạn tiếp tục phản biện:

– Ông bà có biết người ta đang tung dư luận “đánh” sư Minh Tuệ không?

– Trên mạng mấy tay nói linh tinh bị dư luận đập cho tơi tả rồi – Tôi nói.

– Thế là ông không theo sát tình hình rồi – Ông bạn tiếp tục – Đây không phải là mấy cá nhân lộ tên, lộ mặt ra nói linh tinh. Đây là kịch bản có vẻ được thế lực nào đó chỉ đạo. Có clip tung tin các thế lực thù địch lợi dụng “hiện tượng Thích Minh Tuệ”, về hùa với tổ chức khủng bố Việt Tân xuyên tạc, chống phá Nhà nước…

Rồi có clip được dàn dựng công phu: “Tu học và Hành đạo phi pháp của ông Minh Tuệ”, trong đó một người nam nêu ra các câu hỏi và một người nữ trả lời rất trôi chảy, lạnh lùng, họ nêu ra hàng chục điều ông Minh Tuệ “tu phạm pháp”. Trong đó tôi nhớ nhất câu này: Ông Minh Tuệ không nhận tiền bố thí là để Phật tử không cúng dường cho các chùa nhằm phá sập Phật giáo Việt Nam; ông không nhận tiền bố thí vì ông được nhận món tiền lớn của tổ chức đứng sau. Việc ông xuất hiện ở nghĩa địa, gốc cây cũng có người chụp hình tuyên truyền đều là kịch bản được dàn dựng hết…

Kim Chi:

– Những kẻ bịa đặt, vu khống này sẽ bị quả báo nhãn tiền!

Tôi thấy chuyện không vui liền lái sang chuyện khác:

– Thôi chuyện Minh Tuệ để theo dõi xem sao. Ông thạo tin, nói về tình bầu cử ở Mỹ, Pháp rồi cuộc chiến Ukraine ra sao?

Công nhận ông bạn rất thạo tin, phân tích rành rẽ mọi chuyện đâu ra đấy. Những thông tin ông dẫn ra rất đáng tin cậy, lý lẽ của ông rất thuyết phục.

Ông bạn ra về, Kim Chi không vui:

– Cái ông này sao lại cứ nghĩ tiêu cực về Thầy Minh Tuệ như vậy chứ!

Riêng tôi lại suy nghĩ rất nhiều. Mọi vấn đề, ông bạn phân tích đều có cơ sở thực tế, rất cụ thể. Tôi lại còn nghe một thông tin ai đó tung ra, rằng ông Minh Tuệ tu Hạnh đầu đà mà bây giờ lại tu tại quê, dính mắc vào gia đình anh em, ở một chỗ trên đất nhà mình, đi khất thực quanh xóm, làng, rồi người dân tụ tập vây quanh ồn ào thì hỏng rồi. Ông sẽ không thể đắc đạo Chánh quả gì hết!…

TÔI SUY NGHĨ VÀ HY VỌNG:

  1. Chính quyền, thực chất là ông Chủ tịch Tô Lâm và ông Phạm Minh Chính hãy đứng về phía Nhân Dân để:

– Thấy rõ những giá trị, những thông điệp mà ông Minh Tuệ lan tỏa là rất có lợi cho xã hội. Hàng triệu người dân tỉnh thức, sống chân thật, giản dị, thiện lành, bao dung, tiết kiệm, đoàn kết, yêu quê hương đất nước hơn…

Hãy quan sát người dân sẽ rõ. Con cháu HP của tôi bớt hẳn chạy theo mốt, kiểm lại bao nhiêu quần áo còn tốt, không dùng đem đến cơ sở thu gom quần áo giúp người thiếu thốn.

Hôm qua tôi đi taxi, anh tài xế bảo, trước con cũng sân, si lắm, nhưng theo dõi Thầy Minh Tuệ, con rất hoan hỉ với công việc, coi như mình đi “khất thực” khách hàng, mỗi ngày nhiều ít đều biết đủ, không tham nữa; hôm qua một cậu đi xe máy đâm vào xe của con bị xước sơn; con xuống bảo, cậu nhớ đi cẩn thận nhé. Chúc may mắn!…

Hiệu ứng tốt đẹp từ Minh Tuệ lan tỏa trong xã hội không sao kể hết. Chính quyền tử tế, vì dân, vì nước sẽ luôn biết nâng niu, trân trọng từng chút tốt đẹp nảy nở trong xã hội.

– Nếu Minh Tuệ tác động đến Phật giáo nhà nước thì đó là cơ hội rất tốt để Chính quyền chấn chỉnh lại cái Giáo hội Phật giáo XHCN này vốn quá nhiều bê bối. Dịp này càng cần xử lý nghiêm các “xàm tăng” bị lên án mạnh mẽ lâu nay để lấy lại lòng tin của Phật tử, của nhân dân và cũng để bảo vệ những nhà tu hành chân chính.

– Tôn trọng con đường tu tập của ông Thích Minh Tuệ và sự ngưỡng mộ của đông đảo người dân đối với ông càng chứng tỏ nhà nước Việt nam tôn trọng tự do tín ngưỡng và cải thiện dân chủ…

– Đối với hàng triệu người dân ngưỡng mộ Thích Minh Tuệ, nếu thế lực nào làm hại ông thì sẽ bị thù ghét không nguôi. Ngay cả bây giờ ông Minh Tuệ có chết thì càng được thương tiếc và nổi tiếng hơn, lòng sùng kính ông càng lên cao, những tranh, tượng, bài hát, bài thơ, phim, ảnh, hình tượng Thích Minh Tuệ càng lan tỏa mạnh mẽ hơn ở trong nước và thế giới.

  1. Việc “an cư kiết hạ” của ông Thích Minh Tuệ hiện nay là hợp Đạo, thuận Đời.

– Sau 20 ngày “ẩn tu” gây rối loạn tin tức làm gia đình lo âu, dư luận xôn xao, nay ông về quê tu tập vẫn trì giới, giữ đúng pháp tu, có gì sai? Ông ở trong một cái lán chứa máy kéo trong vườn cà phê của người anh, cũng có thể coi như “nhà hoang” chứa đồ, không có người ở; hàng ngày 5 giờ sáng đi khất thực trong dân rồi về lán “thọ thực”, tu thiền…

– Ông thông báo việc tu tập của ông cho anh, em và cho em Thìn đi hỗ trợ mình khi đi khất thực, cũng có gì sai? Cũng như một “hộ pháp” tự nguyện vốn có xưa nay. Ông vẫn coi cha mẹ, anh em như mọi người và xưng “Con” với cả anh, em; gia đình ông gọi ông là “Thầy”, quan hệ như với mọi người bình thường. Nhưng về phía người thân của ông là máu mủ hẳn có tình cảm đặc biệt. Đó là việc của mọi người, còn ông từ lâu đã không dính mắc. (Hồi 3/6/2024, khi được đưa về quê, ngày đầu đi khất thực, ông đã đến nhà hàng xóm, không vào nhà cha mẹ, vì “không vào nhà dân khi không mở cổng”…)

– Việc người dân tụ tập, ngưỡng mộ, đảnh lễ… là do người dân, ông không mời gọi, không có quyền ngăn cản. Giữa “dòng đời sôi sục”, ông vẫn bình thản, tươi tỉnh bước đi nhẹ nhàng như trước đây ông đi một mình giữa vắng lặng mênh mông. Trước những ồn ào khen, chê, sùng bái, đe dọa… ông chẳng mảy may quan tâm thì có ảnh hưởng gì?

Nhưng ông có những ứng xử rất tinh tế: Khi có người vái lạy, ông thường bảo, hãy lạy Phật, Pháp, Tăng, đừng lạy con, ông giơ bàn tay trước mặt, niệm “Nam mô A di đà Phật” và quay mặt đi.

Nhiều người bố thí/ ”cúng dường” ông không thể nhận (ông phải đi vào xóm làng khất thực ở nhà dân), như vậy có gì đó phụ lòng người “cúng dường”; ông liền cho kê một dãy bàn cho người dân để các đồ “cúng dường” trên đó (chỉ là những chai nước, gói bánh, trái cây, gói xôi, mấy củ khoai, sắn luộc…). Sau khi đi khất thực về, trước đông đảo người dân, ông đứng nhìn, cảm động, giơ tay lên niệm Phật và đến bàn bày đồ “cúng dường”, chạm tay vào một đồ vật trên đó, chứng tỏ đã hoan hỉ nhận và bày tỏ lòng biết ơn.

Sau đó ông quay về lán của mình. Người dân hoan hỉ chia nhau đồ “cúng dường” đã được Thầy “gieo duyên”, có phước lành …

– Sau này việc tu tập tiếp tục thế nào là quyền quyết định của ông Minh Tuệ, chính quyền, gia đình và người dân cần tôn trọng và hỗ trợ hợp ý của ông ấy.

  1. Chính quyền địa phương Gia Lai tổ chức mọi chuyện quanh việc tu tập của ông Thích Minh Tuệ hiện nay rất tốt. Người dân tụ tập đông, nhưng khá trật tự, an toàn. Cứ như vậy là tốt.

TÓM LẠI: Chỉ mong sao để “mọi việc đều tốt đẹp, mọi người đều hạnh phúc” như thông điệp của ông Thích Minh Tuệ.

A DI ĐÀ PHẬT!

  1. Hình ông Thích Minh Tuệ đi khất thực sáng 16/7/2024.

Video Player

00:00

01:02

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2024/07/Thich-Minh-Tue-16-7-2024.mp4?_=1

  1. Clip ông Thích Minh Tuệ chạm tay vào các vật phẩm “cúng dường”, tỏ lòng cảm ơn, hoan hỉ đã nhận… (sáng 15/7/2024).