ĐẮNG LÒNG

ĐẮNG LÒNG

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

Công trình thi công vườn Đức Mẹ đang thi công còn quá nhiều ngổn ngang. Đứng trên lầu trên nhìn xuống, người anh em ghé tai tôi “Cuộc đời nó cũng đầy ngổn ngang như thế”.

Vâng ! Cuộc đời nó còn quá nhiều ngổn ngang. Ngày mỗi ngày còn đó quá nhiều dang dở.

Qua các phương tiện thông tin đại chúng, không thể yên lòng với những đứa trẻ sơ sinh sau khi chích vaccin ngừa bệnh lại ra đi mãi mãi.

Cú sốc chưa nguôi thì người ta lại khám phá ra bệnh viện kia xài chung kết quả xét nghiệm cho bệnh nhân. Theo điều tra, tháng 8 năm 2012, bốn “cặp” bệnh nhân đã được nhân viên bệnh viện đó phát cho cùng một kết quả xét nghiệm máu. Ðó là bà M, và bé Q; bé D và ông M; cụ S và bé A; cụ C và T… Dư luận lấy làm lạ, không hiểu vì sao nhân viên phòng thí nghiệm của bệnh viện đó lại phát chung một bản kết quả cho từng cặp bệnh nhân gồm một già và một trẻ.

Cũng theo điều tra,  kết quả xét nghiệm đã được copy để phát cho các bệnh nhân phổi, viêm ruột thừa, viêm hậu môn… Người ta còn tính ra, từ tháng 7, 2012 đến tháng 5, 2013, trên 1,000 phiếu xét nghiệm đã được copy để phát cho ít nhất 2,000 người xài chung. Tính trung bình cứ một cặp bệnh nhân thì xài chung một kết quả xét nghiệm. Cũng có trường hợp, 4 bệnh nhân đã nhận được cùng một bản kết quả xét nghiệm máu trả ra đúng 9 giờ 3 phút sáng ngày 19 tháng 2 năm 2013.

Bốn bệnh nhân này trước đó đã được chẩn đoán tình trạng nhập viện hoàn toàn khác nhau. Họ gồm: Bà N, chẩn đoán bị bệnh lao phổi; anh N, 27 tuổi được chẩn đoán viêm hậu môn; bà V, được chẩn đoán viên phế quản và bé T, 12 tuổi, được chẩn đoán viêm ruột thừa.

Hậu quả thật khôn lường khi nhiều bệnh nhân xài chung một kết quả. Nếu dùng chung một kết quả như thế này thì làm sao có thể chữa trị cho bệnh nhân được. Quả là tiền mất nhưng tật vẫn mang vì bác sĩ dựa vào kết quả xét nghiệm để chẩn đoán bệnh và điều trị nhưng thực tế là bác sị lại chữa trị cho bệnh nhân dựa trên kết quả khống.

Ở ngoài Bắc chuyện xảy ra như vậy, ở miền Nam cũng chẳng hơn chi.

Nổi lên trong những ngày này là vụ “ăn” phim. Không hiểu được “ăn” phim là ăn như thế nào nhưng rồi vụ việc đã làm ảnh hưởng đến uy tín của lãnh đạo cùng hàng trăm y bác sĩ, cán bộ nhân viên Bệnh viện X. Sau khi báo chí phanh phui, giáo sư – bác sĩ T đã ghi thẳng vào giấy chỉ định chụp phim X-quang cho bệnh nhân, yêu cầu “không cắt xén, không ghép phim trên một tấm”! Chuyện kỳ lạ này chưa từng xảy ra trong lịch sử ngành y Việt Nam cũng như thế giới!

Bác sĩ L. bức xúc: “Trong thời gian này, Khoa Chẩn đoán hình ảnh bị mất nhiều tài liệu quan trọng, cụ thể như sổ xuất nhập phim X-quang, sổ trả phim, sổ giao ban hàng ngày… Tài liệu “không cánh mà bay” đồng nghĩa với việc hàng loạt chứng cứ bị phi tang, gây khó khăn cho công tác điều tra”.

Cũng vậy, bao nhiêu thiệt hại đổ trên đầu của bệnh nhân khi kết quả của phim ảnh bị sai lệch.

Sức khỏe của bệnh nhân bị người ta coi thường đến mức không thể tưởng được.

Bên cạnh đó, những ngày gần đây người ta cũng báo động về chuyện màng bọc thực phẩm.  Màng bọc thực phẩm gây hại, thành phần đa dạng và có thể không ghi xuất xứ. Những sản phẩm đó được cho thêm những chất phụ gia để cho sản phẩm mềm và bóng nhưng nó sẽ gây rối loạn nội tiết tố cho con người.

Dường như tất cả những việc người ta làm người ta thừa biết hậu quả nhưng vẫn cứ làm vì làm như thế mới có thể kiếm lợi được.

Có thể nói là ngày hôm nay người ta tranh thủ để kiếm lợi mọi lúc, mọi nơi và bất cứ cái gì có lợi là người ta làm chứ người ta không bận tâm đến sức khỏe, đến đạo lý, đến lương tâm của con người.

Hơn bao giờ hết, con người này hôm nay nạp năng lượng để nuôi cơ thể nhưng dường như chỉ nạp trong tâm trạng “nhắm mắt đưa đò” bởi lẽ tất cả thực phẩm có mặt trên thị trường đều có vấn đề. Không có vấn đề về cách chăn nuôi, trồng trọt bằng thuốc kích thích tăng trưởng thì cũng có vấn đề về thuốc trừ sâu, không có thuốc trừ sâu thì cũng bị dính chất bảo quản và chất phụ gia … Tất cả những hóa chất người ta đưa vào thực phẩm xem chừng trước mắt là có lợi nhưng hậu quả thật khôn lường khi nó dung nạp vào cơ thể.

Bi đát hơn nữa là khi dung nạp những chất có vấn đề thì vào bệnh viện để chữa tri. Thế nhưng cũng chẳng thoát khỏi một nền y đức có vấn đề như hiện nay.

Tưởng chừng tiến bộ, tưởng chừng văn minh nhưng những tiến bộ và văn minh được xây dựng trên nền đạo đức có vấn đề thì sẽ gây những hậu quả khôn lường.

Nói gì thì nói, làm gì thì làm, khi đạo đức xuống cấp, lương tâm con người chai sạn thì tất cả con người phải đón nhận những gì mình đã gây nên.

Công trình xây dựng có ngổn ngang nhưng một ngày nào đó nhờ bàn tay của con người cũng sẽ hoàn tất và vườn Đức Mẹ giờ đây hoàn chỉnh và tươi đẹp. Ngày mỗi ngày, ta có thể ngồi trước nhan Mẹ để cầu xin Mẹ nhưng công trình của cuộc đời còn đầy những ngổn ngang. Những ngổn ngang của cuộc đời cứ mãi còn đó bởi lẽ lòng của con người không còn thẳng, không còn đẹp với nhau nữa.

Nhiệm vụ của ta không phải ngồi đó để nguyền rủa, để chê bai nhưng nhiệm vụ của ta, mỗi người ở một góc độ, một vị trí hãy góp phần cho công trình tay Chúa sáng tạo ngày mỗi ngày tái tạo lại như vẻ đẹp ban đầu khi Chúa tạo dựng.

Đắng lòng lắm khi ngày mỗi ngày cứ phải nghe tin dữ về những hậu quả lo lối sống thiếu đạo đức và không có lương tâm ngày càng lan rộng.

Khi người ta chạy theo đồng tin, chạy theo vật chất, chạy theo lợi nhuận thì chắc chắn họ sẽ vất bỏ đạo lý và lương tâm.

Chỉ mong mỗi người hãy góp một phần nhỏ của mình để làm sao sửa lại, xây mới một cuộc sống có đạo đức và lương tâm hơn.

Anmai, CSsR

Người đầy tớ

Người đầy tớ

Đăng bởi lúc 4:33 Chiều 10/08/13

chuacuuthe.com

VRNs (10.8.2013) – Sài Gòn – NGƯỜI ĐÀY TỚ

“Đồng tiền liền khúc ruột”, chẳng phải ngẫu nhiên vô tình mà ông cha ta có được những câu nói bất hủ như thế. Người nào nói không cần tiền, thật ra chỉ là kẻ nói dối. Anh có tốt bao nhiêu, mà không có tiền, cũng chẳng thể trở thành người hào phóng được. Đồng tiền là người bạn cần thiết nhất cho con người trong mọi thời đại là vậy.

Tiền là người bạn, vì nó thực sự quan trọng và gắn liền với chúng ta trong mọi trạng huống cuộc đời. Người ta khó có thể tồn tại nếu như không có tiền. Tiền là một trong những bảo đảm tiên vàn cho sự sống nhân loại.

Thế nhưng, cho dẫu tiền bạc quan trọng đến đâu, cũng không thể thay thế lương tâm nhân loại với những giá trị thần linh. Nếu ai đặt tiền bạc lên vị trí ưu việt, là mục đích tối cao, ấy là kẻ nô lệ cho bạc tiền. Người ta cần tiền để sống thật, nhưng tiền bạc không thể mua được nước trời, không thể đánh đổi những giá trị tinh thần .

Thế giới ngày nay coi trọng tiền bạc hơn cả con người. Nếu vậy, lời kêu gọi của Đức Giêsu: “Hãy bán của cải mình đi mà bố thí.” (Lc 12, 33) xem chừng khó quá, nan giải quá. Ngày ngày trên thế giới có biết bao nhiêu án mạng xảy ra cũng chỉ vì tranh chấp của cải bạc tiền. Người người cần tiền, nhà nhà cần tiền, thế giới ai ai cũng cần tiền. Vì có tiền mới có quyền lực, địa vị, chức vụ, sự nghiệp và ngay cả tình yêu. Nếu nói như Đức Giêsu bán hết của cải đi để bố thí, là đồng nghĩa với việc chấp nhận mất mát, thiệt thòi. Nhưng cái mất đó chính là cái được. Được nước trời, được tình yêu và lòng mến, được sự sống Thiên Chúa làm gia nghiệp. Một cuộc sống, một kho tàng không thể hư hại, không thể tiêu tan được. Người hào phóng, giàu có theo đúng nghĩa của Đức Giêsu là vậy.

Hơn bao giờ hết, con người trong thế giới đương đại hôm nay đang lăn xả, lao đầu vào vòng xoáy của hưởng thụ và đề cao bản thân. Người ta không từ bất kỳ một thủ đoạn nào để khiến cho mình ngày càng giàu có hơn. Giàu có chính là tham vọng lớn nhất của con người thời đại. Vì có tiền là có tất cả, đến mua “tiên” cũng còn được là. Cứ vậy, cứ vậy, thế giới càng ngày càng đắm chìm vào những cơn mê hưởng lạc. Không chỉ ngày mà còn là đêm, không chỉ đêm mà còn là thâu đêm suốt sáng, người giàu mải miết đắm mình vào vòng xoáy tội lỗi, ăn chơi và hưởng thụ. Kẻ nghèo vẫn nghèo, ai lầm than vẫn lầm than, ai cơ cực vẫn cơ cực. Vận mệnh cứ tiếp nối, cứ xoay vần như những định luật bất di dịch của cuộc sống.

Đức Giêsu đã dùng dụ ngôn người đày tớ và ông Chủ để khuyến cáo nhân loại. Ngài kêu gọi mọi người phải tỉnh thức và sẵn sàng như những người đày tớ chờ Chủ đi ăn cưới về. Tư thế sẵn sàng nghênh đón Chủ của đày tớ cho thấy thái độ làm việc, sự tuân giữ kỉ luật và lòng yêu mến của họ, đây thực sự là những người đày tớ trung thành. Sự trung thành đó, không thể mất đi nhưng ngược lại sẽ được bù đắp gấp trăm ngàn lần: “Chủ sẽ thắt lưng đưa họ vào bàn ăn và đến bên từng người mà phục vụ.” (Lc 12, 37)

Kỳ diệu thay, lòng trung tín đã hoán đổi vị thế giữa chủ và tớ. Thay vì đày tớ phải hầu hạ, phục vụ chủ, thì lúc này, ông chủ lại trở thành người phục vụ đày tớ mình vì lòng trung thành và yêu kính của gia nhân đối với chủ mình.

Đáng tiếc thay, thế giới đương đại đã bị của cải vật chất làm mờ mắt, không thể nhận ra hay phân biệt điều lành dữ, phúc thiện nữa rồi. Hoặc có đấy nhưng vì lương tâm đã bị tham vọng bào mòn, không còn đủ sáng suốt, minh mẫn mà chọn lựa. Đồng tiền đã khiến con người mờ mắt. Họ say sưa trong trụy lạc và đam mê, tự tin cho rằng cuộc sống còn dài, tiền bạc còn dư thừa nên tha hồ hưởng thụ vì cho rằng: “Chủ ta còn lâu mới về, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và ché chén say sưa.” (Lc 12, 44) Tất nhiên “Chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày nó không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín.” (Lc 12, 46)

Lạy Chúa, lời kêu gọi của Ngài với những hình ảnh dẫn dụ thật cụ thể, sống động và xác thực nhưng dường như tiếng kêu ấy vang lên trong thế giới rồi cũng bị tham vọng của nhân loại cuốn trôi. Chẳng còn mấy ai lắng nghe, đón nhận và thi hành Lời hằng sống nữa rồi. Cũng như họ, con nghe đấy, hiểu và biết đấy, thế nhưng vẫn không hề thực hiện. Không phải vì tham vọng của cải bạc tiền, nhưng trên hết vì cuộc sống ngày càng khó khăn thử thách. Con đang sống trong một thế giới mà mọi giá trị của  nó đều bị đảo lộn. Đồng tiền đã hóa thân vào cuộc sống và làm chủ thế giới. Lời Chúa dạy con hãy biết cho đi, hãy biết sẻ chia những giá trị vật chất mau qua chóng tàn để đổi lấy sự sống vĩnh cửu. Lời Chúa dạy con phải biết tỉnh thức trước những cạm bẫy cuộc đời để trung thành theo Chúa, Đấng là Chủ đời mình. Chỉ cần con nhận biết đâu mới thực sự quan trọng và cần thiết, con sẽ không bị bóng tối hào nhoáng thế trần ru ngủ nữa. Xin giúp con, tỉnh thức và tỉnh thức, sẵn sàng và sẵn sàng… như người đày tớ chờ ngày Chúa đến với con.

M. Hoàng Thị Thùy Trang

CHỈ CẦN CA NGỢI CHÚA, RỒI ƠN LÀNH SẼ ĐẾN.

CHỈ CẦN CA NGỢI CHÚA, RỒI ƠN LÀNH SẼ ĐẾN.
Phan sinh Trần
08/2013
Ai cũng biết Ca Ngợi Đức Chúa qua các bài hát là tốt, không phải chỉ làm cho Chúa vui mà còn có ích lợi cho mình .
Có thể Bạn sẽ nói, biết rồi ! Có khi Bạn cũng cảm thấy yêu Chúa hơn, gần Chúa hơn khi mình hát ca ngợi Chúa phải không ?
Về phần Nhóm chía xẻ Lời Chúa ở Giáo xứ Lord Incarnation, Houston chúng tôi cũng có những linh nghiệm mà hôm nay xin cùng chia xẻ với Bạn .
  • · Khi đó là vào năm 2009, chúng tôi đang họp nhau ca ngợi Chúa ở Dallas, Texas, thì có một chị, tên là H bước vào xin cầu nguyện, Chị H khóc lóc nhiều và xin cầu nguyện “cho Em và gia đình Em”. Chúng tôi chỉ biết dâng chị cho Chúa rồi lại tiếp tục thờ phượng Chúa qua các bài hát, “ I love you Lord and I lift up my soul to worship you”, “ Lời Ngài là ánh sáng đời con “…. Sau khi cùng chúng tôi ca ngợi Chúa xong thì chị về , một tuần sau chị lại quay trở lại, lần này chị hớn hở , mừng rỡ kể lại câu chuyện chữa lành, chị cho biết tuần trước sau khi xin cầu nguyện và ca ngợi Chúa, là ngày thứ bẩy, đến sang thứ hai thì chị lên bàn mổ vì có bướu trong tử cung, nhiều tháng trước, bác sĩ chụp cả thảy 6 tấm hình X-Ray và đã quyết định chị phải mổ khối u có đường kính 6 cm, vào ngày thứ hai hôm đó , khi Bác sĩ khám lần chót để định vị mổ thì không thấy khối u đâu nữa, Bác sĩ chụp lại X-ray và xác nhận khối u biến mất rồi. Chị H lập tức làm chứng rằng Chúa đã chữa cho chị khỏi. Phần chúng tôi, thì bối rối vì mới vở lẽ về những gì đã làm cho Chị khóc trong lo lắng và cười trong hân hoan. Chúng tôi nhận ra rằng Chúa đã thi ân khi chúng tôi chả biết gì ngoài việc Ca Ngợi và dâng cho Chúa ngưởi chị em của mình.
  • · Vào năm 2010, tôi có dịp tham dự tuần lễ tĩnh tâm của một nhóm 3000 người tại Arena nằm trên highway 59 gần Bellaire boulevard, buổi sáng hôm đó, được Đức Chúa Thánh linh tác động, mọi người ca ngợi Chúa kính yêu rất là mạnh mẽ , ai cũng reo hò , nhảy mừng. Ôi chỉ có năm phút sau thôi…, Chúa yêu quí đã chữa lành cho một chị mù cả hai mắt được nhìn thấy trở lại bình thường, sau đó chị lên sân khấu và làm chứng rằng Chị mù đã 6 năm, từ khi bị người chồng trong cơn ghen, điên loạn, ông đã bắn vào đầu chị, quá may mắn, viên đạn không làm chị chết nhưng nó làm mù cả hai mắt.
Cả 3000 người hôm đó chắc chưa kịp xin ơn vì mới bắt đầu ca ngợi Chúa với hết cả tấm lòng thôi mà.
  • · Mới đây vào tháng 7-2013 khi Nhóm chúng tôi có một người mới gia nhập cùng Ca Ngợi Chúa chung với Nhóm. Khi đã được bốn tuần thì Chị lên chia xẻ cho chúng tôi được biết, Chị vốn là một người ngoại Đạo, bị stress nặng, lúc nào cũng lo lắng đủ thứ và không thể ngủ ngon giấc đã lâu, bịnh không thể chữa khỏi hay thuyên giảm, bí kế, Chị theo lời một người Bạn mời đến Nhóm để “thử” . Khi Chị cùng tham dự ca ngợi Chúa đến tuần thứ hai thì stress đã giảm được 80%, sang đến tuần thứ ba thì có niềm an vui trong lòng và tự nhiên trong lòng mong chờ để mỗi tuần lại có dịp đi nhóm, ca ngợi Chúa và sống tình thân yêu như gia đình của Nhóm. Được nghe Chị kể, chúng tôi khi đó mới vỡ lẽ : “Ca Ngợi Chúa thì có quà tặng lớn Chúa ban đó là được có thêm một người Chị Em nữa nhận biết Chúa” . Trước đó, Nhóm chúng tôi lay hoay truyền giáo mà chả có kết quả gì, dù là đã nhọc công nhiều năm trời. Ca ngợi Chúa thật là tuyệt vời phải không thưa Bạn ?
  • · Khi Ca ngợi Chúa qua kinh lòng thương xót Chúa lúc 3 giờ chiều mỗi ngày , trong vòng khoảng hơn một tháng trời thì rồi Chúa cũng đã chữa lành cho một cháu của tôi được khỏi bịnh viêm xoang đã làm khổ Cháu trong 30 năm trời , hơn thế nhiều Chúa cũng chữa lành khỏi bịnh phạm đến thân xác cho Cháu này.
CHỈ CẦN CA NGỢI CHÚA ĐỂ LÒNG TA LÊN TỚI CHÚA KẾT HỢP VỚI CHÚA
Phần còn lại ta hãy cứ để cho Chúa lo, dù đó là bất cứ nan đề gì mà bạn đang gặp phải, đang khổ sở ? Chúa là Cha rất nhân từ, Ngài biết hơn ta và Chúa giầu có, quyền uy vô cùng sẽ lo cho đời mình. Nhưng làm sao để ta có thể ca ngợi Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn. Ca Ngợi Chúa một cách hiệu quả và được kết hợp với Chúa, vì cao điểm của Ca Ngợi là kết hợp với Chúa mà ?
Có mấy điều này đã làm cho tôi ca ngợi và kết hợp với Chúa:
  1. 1. Ca ngợi đòi hỏi ta phải làm hòa với Chúa và tha thứ cho Anh Em trước đã.
  2. 2. Khi Ca ngợi thực sự trong Chúa, thì ta cần mặc lấy tinh thần đơn sơ như em bé, để rồi thực sự vui mừng trong sự hiện diện của Chúa
  3. 3. Sự Ca ngợi thực sự thì không để cho những lo toan thường nhật ảnh hưởng, và phó thác mọi trăn trở, âu lo cho Chúa Giê Su.
  4. 4. Sự Ca ngợi đươc Chúa yêu thích là hát ca khen Chúa với hết tâm hồn, hết trí khôn và rổi yêu mến Chúa và ở trong Ngài.
Nếu Bạn ca ngợi theo cách kể trên thì có lẽ Bạn sẽ được Chúa ban ơn nhiều hơn, có khi gấp mười, gấp trăm lần những điều trải nghiệm của Nhóm chúng tôi kể ra trên đây nữa.
Xin hãy dùng hêt sức của Bạn để ca ngợi Chúa và rồi … Chúa sẽ biến đổi Bạn và thế giới riêng của Bạn. Chờ mong tin tức tốt lành nhờ sự ca ngợi Chúa của Bạn .

Liên Hiệp Quốc chỉ trích Việt Nam thi hành án tử hình trở lại

Liên Hiệp Quốc chỉ trích Việt Nam thi hành án tử hình trở lại

Một phòng thi hành án tử hình bằng cách chích thuốc độc.

Một phòng thi hành án tử hình bằng cách chích thuốc độc.

wikipedia

Thanh Phương

RFI

Tuyên bố với các phóng viên tại Genève hôm nay 09/08/2013, bà Cécile Pouilly, phát ngôn viên Phủ Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã bày tỏ mối quan ngại trước việc Việt Nam thi hành án tử hình trở lại sau gần hai năm tạm ngưng.

Ngày 6/8 vừa qua, Việt Nam lần đầu tiên đã hành quyết tử tù bằng tiêm thuốc độc. Trong gần hai năm qua, Việt Nam đã đình chỉ các vụ xử tử do chưa mua được hóa chất để tiêm cho tử tù.

Cụ thể, vào tháng 7 năm 2011, Việt Nam đã quyết định không xử bắn tử tù nữa, mà thay vào đó là dùng phương pháp tiêm thuốc độc. Nhưng trong nhiều tháng trời, Việt Nam đã không thể mua được đủ lượng hóa chất cần thiết, chủ yếu là do những hạn chế về xuất khẩu của Liên hiệp châu Âu. Đến tháng 5, Quốc hội Việt Nam mới sửa đổi luật, cho phép sử dụng hóa chất sản xuất nội địa để hành quyết tử tù.

Đối với phát ngôn viên Phủ Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, việc thi hành án tử hình trở lại sau khoảng 18 tháng tạm ngưng là một bước lùi về nhân quyền ở Việt Nam. Bà Pouilly nhân dịp này bày tỏ mối quan ngại về số phận của 116 tử tù đã bị bác đơn xin khoan hồng và nay đang chờ hành quyết.

Bà cũng nhắc lại là tháng trước, Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc Navi Pillay đã viết thư cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hà Nội hủy bỏ án tử hình, nhưng đã không được hồi âm. Phát ngôn viên Phủ Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc một lần nữa kêu gọi Việt Nam gia nhập số ngày càng đông những quốc gia thành viên đã tạm ngưng thi hành án tử hình hoặc hủy bỏ án tử hình, trong đó có 19 quốc gia châu Á-Thái Bình Dương. Bà Pouilly cũng yêu cầu Việt Nam giải mật các dữ liệu về án tử hình ở Việt Nam, mà cho tới nay vẫn được xếp vào loại bí mật Nhà nước.

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP NHẤT

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP NHẤT

Một công ty mỹ phẩm nổi tiếng yêu cầu dân chúng trong một thành phố lớn gửi những lá thư ngắn nói về người phụ nữ đẹp nhất mà họ biết, kèm theo là chân dung của những người đẹp này. Trong vài tuần lễ, công ty đã được hàng ngàn lá thư trả lời.

Trong số này có một lá thư gây được chú ý đặc biệt nơi các nhân viên, và chẳng bao lâu sau, nó được trình lên ông Giám đốc. Tác giả lá thư là một cậu trai nhỏ, ở một ngôi nhà đổ nát trong một ngõ cụt. Trong lá thư còn đầy lỗi chính tả, có đoạn viết:

“Người phụ nữ đẹp đó ở cách nhà cháu một dãy phố. Cháu đến thăm bà mỗi ngày. Bà làm cháu cảm thấy mình là một đứa bé quan trọng nhất trên đời. Bà cùng chơi cờ với cháu và chăm chú lắng nghe những câu hỏi của cháu. Bà hiểu cháu rất rõ, và khi cháu ra về, bà luôn luôn nói to lên là bà rất hãnh diện về cháu. Bức tranh đó cho các ngài thấy bà qủa là người phụ nữ đẹp nhất. Cháu hy vọng sau này sẽ có một người vợ đẹp như bà.”

Bị hấp dẫn bởi lá thư, ông Giám đốc muốn xem ngay hình người phụ nữ đó. Cô thư ký đưa ra tấm hình của một bà cụ tươi cười nhưng đã rụng hết răng. Mái tóc muối tiêu của bà được búi gọn sau gáy, và những nếp nhăn hằn sâu dường như lu mờ đi phần nào dưới vẻ lấp lánh của đôi mắt trong xanh …

Cuối cùng, ông Giám đốc mỉm cười giải thích:

– Rất tiếc là chúng ta không thể dùng chân dung người phụ nữ này để quảng cáo, vì bà chứng tỏ cho mọi người biết: “Ðể trở nên người phụ nữ đẹp, chẳng cần đến những mỹ phẩm của công ty chúng ta.”

Satyr White

***

Lạy Chúa, xin giúp con nhận thức rằng sắc đẹp nào rồi cũng tàn phai theo thời gian năm tháng. Xin cho con biết trau truốt vẻ đẹp linh hồn mình để tô điểm cho đời! Xin cho con biết trang điểm phần tâm linh của mình không bằng các loại mỹ phẩm nhưng bằng những công việc lành bác ái, nụ cười với tha nhân, tấm lòng rộng mở với người nghèo. Xin cho con biết trân quý vẻ đẹp thiêng liêng nơi mỗi tâm hồn chúng con vì có ngày chúng sẽ phải đối diện với vẻ đẹp toàn bích của Ðấng Chân Thiện Mỹ. Amen.

Ngọc Nga sưu tầm &

Anh chị Thụ Mai gởi

MUỐN ĐƯỢC CỨU ĐỘ: “HÃY TỈNH THỨC”

MUỐN ĐƯỢC CỨU ĐỘ: “HÃY TỈNH THỨC”

Jos.Vinc. Ngọc Biển

Ngày 21/07/2013 vừa qua, giới ca sĩ và những người hâm mộ ca nhạc đã cảm thấy bàng hoàng sau cái chết của chàng trai ca sĩ Wanbi Tuấn Anh. Nhiều người đã bày tỏ cảm xúc tiếc thương cho số phận xấu số của anh. Anh ra đi vĩnh viễn ở tuổi ươm mơ dệt mộng khi mới 26 tuổi đời.

Xa hơn một chút, trận động đất và sóng thần tại Nhật Bản ngày 11/3/2011 đã cướp đi sinh mạng của hơn 16.000 người. Không ai biết trước nên chẳng chuẩn bị gì. Khi sóng thần ập tới, nó quét sạch mọi sự, sau trận động đất đó, chỉ còn lại một đống đổ nát và hoang tàn.

Như vậy, sự sống sự chết của mình không ai biết trước được. Cái chết nó đến với bất cứ ai, vào bất cứ lứa tuổi nào. Vì thế, khi nhà thơ Nguyễn Khuyến nghĩ về thân phận mỏng manh của kiếp người, ông đã thốt lên: “Ôi nhân sinh là thế ấy! Như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao”.

Bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã dạy cho các môn đệ của mình bài học: “Hãy tỉnh thức! Hãy sẵn sàng”; hay nói cách khác, muốn được sống: hãy học cách chết.

1. Tỉnh thức, sẵn sàng là thái độ cần của người môn đệ

Nếu Chúa Nhật tuần trước, Đức Giêsu khiển trách nhà phú hộ giàu có là “đồ ngốc” ông ta đã cảm thấy an tâm và cậy dựa vào tiền bạc thái quá mà quên đi phần hồn của mình; đồng thời ông cũng không biết sử dụng tiền bạc bất chính để mua lấy Nước Trời, thì Chúa Nhật này, Đức Giêsu đi xa hơn để dạy cho các môn đệ bài học “sẵn sàng”; “tỉnh thức” để đón đợi Chúa đến trong ngày Quang Lâm.

Hãy “thắt lưng cho gọn”, là hình ảnh của những người trong tư thế sẵn sàng. Thật vậy, khi xưa, người Do Thái thường hay may áo với những tua dài, khi đi nhanh hoặc chạy, họ phải vận tua áo vào thắt lưng để cho gọn gàng, như thế khi di chuyển mới không bị vướng. Đức Giêsu bảo các môn đệ “thắt lưng cho gọn”, là Ngài muốn dạy các ông phải trong tư thế sẵn sàng, để khi cần hành động thì được thanh thoát, nhẹ nhàng, không bị vướng bận vào những chuyện phụ thuộc.

Còn hình ảnh “thắp đèn cho sẵn”, là hình ảnh của những người trong tư thế chuẩn bị. Họ phải chuẩn bị đèn, dầu, để khi cần phải thắp sáng lúc đêm khua là có ngay, tránh tình trạng đến nơi rồi mới đi tìm, e rằng quá trễ như 5 cô trinh nữ khờ dại.

Thật thế, ngày Chúa đến không ai biết. Ngài đến như kẻ trộm lúc đêm khua. Ngày đó chính là ngày chết của mỗi người. Vì thế, Đức Giêsu đã mời gọi hãy tỉnh thức; “hãy sẵn sàng” như người đầy tớ chuyên cần: “Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức”.

2. Thái độ tỉnh thức của mỗi người chúng ta

“Hãy thắt lưng”; “hãy cầm đèn trong tay” là thái độ sẵn sàng để đón Chúa đến của mỗi người chúng ta. Có một câu chuyện giả tưởng kể về một cuộc họp kín của hội đồng Satan, rất nhiều kế sách được đưa ra… nhưng đều bị bãi bỏ hết, chỉ có một ý kiến được tất cả hội đồng nhất trí, đó là sáng kiến của một Quỷ già. Quỷ này đưa ra một chiêu thức như sau: gấp gì, còn kịp chán, để gần chết rồi ăn năn trở lại, hãy sống vui đã! Thật thế, không ít người đã vấp phải cạm bẫy này. Họ vẫn cứ ăn chơi trác táng, cờ bạc, rượu chè, trai gái… vẫn sống bất chính, tham ô, bóc lột, thờ ơ trước nỗi khổ của anh em… họ viện vào lý do là mình còn trẻ, vẫn khỏe nên chưa thể chết được, vì thế, để đến khi về già mới hay, đâu có muộn! Thế nhưng trong thực tế đời thường, có biết bao người chết khi tuổi mới đang độ thanh xuân…Có những người chết vì thiên tai, tai nạn, bệnh tật, hay chỉ một cơn gió độc ập đến đã đủ để cướp đi sinh mạng của mỗi người…  Chính vì thế, phải “sẵn sàng” trong tư thế “tỉnh thức”.

Tuy nhiên, tỉnh thức ở đây không có nghĩa là không ngủ, cũng không phải là cứ ngồi ì ra đó và chờ đợi, đôi khi cũng không hẳn là đọc nhiều kinh, xem nhiều sách, hoặc chỉ giữ đạo vì luật… Nhưng tỉnh thức ở đây chính là hãy lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa bằng những việc bác ái, yêu thương, là sám hối, canh tân, là sống đạo và đáp lại lời mời gọi của Tin Mừng cách trung thành.  Mặt khác, khi tỉnh thức là chúng ta phải chuẩn bị để can đảm đối diện với cái chết. Nói như thánh Phaolô: “mỗi ngày tôi phải đối diện với cái chết”. Hay như câu ngạn ngữ sau:Sinh hữu hạn, tử bất kỳ”.  Đối diện với nó để đón đợi nó. Cái chết đối với người có tinh thần chuẩn bị được ví như một cuộc hẹn của tình yêu. “Maranatha: Xin Chúa hãy đến” phải là niềm mong đợi cho những ai có sự sẵn sàng. Khi chuẩn bị sẵn sàng như thế, ta thấy cái chết đến với ta bất cứ lúc nào, ở đâu…ta đều thấy an vui thanh thoát vì đã chuẩn bị.

Được như thế, là chúng ta đang trong tư thế sẵn sàng đón chờ Chúa đến với ta bất cứ lúc nào. Và, cái chết đến với ta như một “cõi đi về” trong hãnh diện: “Còn tôi, đã đến giờ tôi phải ra đi. Tôi đã thi đấu trong cuộc đấu cao đẹp, đã chạy hết quãng đường dài. Giờ đây, tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính. Chúa sẽ trao phần thưởng đó cho tôi, và không phải chỉ cho tôi, nhưng cho tất cả những ai mong đợi người” (2 Tm 4,6-8).

Lạy Chúa Giêsu, xin ban ơn trợ lực cho chúng con, để chúng con can đảm vượt qua những cám dỗ và chuẩn bị cho tốt ngày Chúa đến với mỗi người chúng con khi Chúa Quang Lâm. Xin cũng ban cho chúng con một tấm lòng rộng mở, một tinh thần sẵn sàng, để ngày Chúa đến với mỗi người chúng con như một ngày hội của tin yêu và phó thác. Amen.

Tác giả: Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển

Có một người Thiên Chúa sai đến tên là Gioan (5)

Có một người Thiên Chúa sai đến tên là Gioan (5)

Đăng bởi lúc 2:52 Sáng 8/08/13

chuacuuthe.com

VRNs (08.08.2013) – Sài Gòn – DÂN CHÚA ÐÔNG ÂU MỘT THỜI BÃO TÁP

Vào thời Công Ðồng Vatican II họp, Ðức Giáo Hoàng Gioan XXIII đặc biệt quan tâm dến tình hình Liên Xô nói riêng, các nước Xã Hội Chủ Nghĩa nói chung. Ai chẳng biết đi vào quá trình cách mạng chuyên chính vô sản xã hội chủ nghĩa là Giáo Hội đi vào một chặng đường dài cực kỳ nguy hiểm và gian khổ mà hình như không thấy lối ra. Chỉ nguyên Liên Xô đã là một đất  nước mênh mông bất tận, sau Thế Chiến Thứ Hai lại thêm các nước Ðong Âu, rồi cả Ðại Lục Trung Hoa, lan sang Bắc Triều Tiên và Bắc Việt Nam. Ðến thời Ðức Giaon XXIII thì lại thêm Cuba ở châu Mỹ. Ðoàn chiên của Chúa như những con thuyền bị ném vào bão táp chẳng biết số phận ra sao. Khổ ải là dĩ nhiên rồi, nhưng cả đến tin tức cũng  bặt luôn. Thế giới bên ngoài đã coi khối các nước Xã Hội Chủ Nghĩa như ở sau một bức màn sắt, rất ít có gì lọt được ra ngoài. Nhìn sang phía đó chỉ thấy một cõi âm u bí hiểm, có vẻ vĩnh viễn không thay đổi, không tín hiệu. Ðôi bên bức màn sắt chỉ hiệp thông với nhau một cách thiêng liêng, bằng lời cầu nguyện chứ có thể làm gì khác?

Vậy mà từ năm 1956 đã có những xáo động đầu tiên báo hiệu chuyển biến. Chuyển biến ra sao thì còn trong lãnh vực dự đoán rất bấp bênh. Như chúng tôi đã trình bày trong bài trước, 1956 là năm bất ngờ ông Khrushchev hạ bệ thần tượng Stalin. Ðây là một chấn động rất lớn. Ở Việt Nam người ta vẫn còn nhắc đến những câu thơ của ông Tố Hữu khóc Stalin:

Yêu biết mấy nghe con tập nói

Tiếng đầu lòng con gọi Stalin

Ông Stalin ơi! Ông Stalin ơi!

Hỡi ôi ông mất đất trời có không?

Thương cha, thương mẹ, thương chồng

Thương mình thương một thương ông thương mười

Thì đây chỉ là một tiếng vọng xa xôi từ Việt Nam của một sự sùng bái ngút trời trong thế giới cộng sản đối với lãnh tụ. Stalin là “Cha già các dân tộc”. Ông là vị Cứu tinh siêu việt. Thiên Chúa thì người ta đã loại bỏ rồi, nhưng thay cho Chúa đã có lãnh tụ được gắn cho hào quang của thần quyền. Vậy mà bỗng nhiên lãnh tụ vĩ đại bị hạ bệ, bị tố khổ. Nửa đêm ngày 25.02.1956, khi các đại biểu đại hội thứ 20 Ðảng Cộng Sản Liên Xô bất ngờ được triệu tập để nghe Khrushchev đọc cáo trạng kể tội Stalin, thì trong phòng họp có 100 khách mời: họ là những đảng viên mới đưa từ nhà tù về làm chứng nhân minh họa cho những gì Khrushchev nói, họ đại diện cho hàng triệu con người đã từng bị đày đọa, bị chết oan vì sự tàn nhẫn và óc đa nghi đến bệnh hoạn của Stalin. Vậy thì mọi sự không còn như trước nữa rồi. Liệu đã có thể hy vọng một chân trời mới cho các nước Cộng Sản chưa?

Thực tế quá trình ra khỏi thế giới Stalin không đơn giản. Cả một nền toàn thống chính trị đã được thành lập và củng cố trong 40 năm không dễ gì có thể tan biến được. Bản báo cáo mật của Khrushchev nhanh chóng gây ra rúng động nguy hiểm cho chế độ. Trước tiên quê hương của Stalin ở Cộng Hòa Gruzia nổi lên chống chính quyền liên bang, khiến Matxcơva phải mang quân đội đến dẹp loạn. Kế đến hai nước Ðông Âu là Balan và Hungari nổi loạn.

Trường hợp Hungari bi đát nhất. 23.10.1956, dân Hung ào ào khởi nghĩa lật đổ chính quyền cộng sản. Một đảng viên bất đồng chính kiến trước đó đã bị thanh trừng, ông Imre Nagy, lên nắm chính quyền. Ông chủ trương lập một chế độ đa đảng, đa nguyên và rút ra khỏi khối Vacsava. Về mặt tôn giáo, Ðức hồng y giáo chủ Josef Mindszenty (1892-1984) đã từng bị lao tù, đánh đập, tra tấn cùng với nhiều giáo sĩ khác, được phe khởi nghĩa giải thoát. Khrushchev vừa thổi bùng lên ngọn gió tự do lại không còn cách nào khác, ngày 04.11 phải gửi quân đội và xe tăng đến đàn áp đẫm máu. 2500 người Hungari và 700 lính Liên Xô chết, 200.000 người Hung bỏ chạy ra nước ngoài. Ðức hồng y Mindszenty phải chạy vào sứ quán Mỹ tị nạn và ở lại đó 15 năm trước khi phải ra nước ngoài. Ông Nagy bị bắt và bốn năm sau bị các đồng chí cũ xử bắn. Ngày 4/11/1956 cuộc khởi nghĩa của dân Hung bị đè bẹp hoàn toàn. Hạ bệ Stalin là một chuyện, nhưng động đến chế độ thì chế độ sẽ phản ứng bằng bàn tay sắt. Trên đường tự do hóa, một xã hội cộng sản chỉ có thể tiến từng bước chật vật. Giải trừ hệ thống của Stalin không có nghĩa là được phạm đến nền chuyên chính. Hy vọng một sự chuyển biến nhanh là ảo tưởng.

So với Hungari, đảng cộng sản Balan xử lý cuộc khủng hoảng khéo léo hơn. Giữa những xung động lan ra trong nội bộ đảng và nhân dân khắp nước, một người cộng sản ôn hòa, ông Gomulka, lên nắm chính quyền. Liên Xô và Balan thương thuyết căng thẳng. Quân đội của cả hai bên đều rục rịch. Gomulka giải quyết bằng cách một mặt bảo đảm với Liên Xô là Ba lan cam kết không từ bỏ chủ nghĩa cộng sản và các hiệp ước đã ký với Matxcơva, bù lại Liên Xô để cho ông được tự ý tiến hành một số cải tổ ở Balan theo hướng nới lỏng sự độc tài của đảng. Từ đó giáo hội ở Balan sinh hoạt có phần tự do hơn so với các nước cộng sản khác, tuy quan hệ với Nhà nước vẫn luôn có những khó khăn, và Nhà nước vẫn tìm cách khống chế Giáo hội. Chính trong tình hình đó mà Đức hồng y giáo chủ Stefan Wyszynski từ năm 1953 đã bị tù rồi bị quản thúc, trở lại tòa tổng giám mục ngày 26.10.1956 và một người như linh mục Karol Wojtyla có thể được tấn phong giám mục tháng 10.1958 để sau này trở thành Ðức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II.

Balan là một trường hợp đặc biệt. Ở Công Ðồng Vatican II từ phía các nước xã hội chủ nghĩa chỉ có Balan và Nam Tư là có nhiều giám mục đến dự, trong đó có vị giám mục trẻ Karol Wojtyla sẽ có những đóng góp xuất sắc. Nhưng Balan cũng chỉ có 22 vị đến Rôma tham dự, còn 47 vị khác tuy không bị cấm đoán, nhưng không an tâm để bỏ đoàn chiên đi họp lâu. Các vị giám mục từ các nước Ðông Âu khác chỉ có mặt rất thưa thớt. Nhiều vị còn bị giam giữ. Ðức hồng y Mindszenty thì đang tị nạn trong sứ quán Mỹ ở Budapest. Tiệp Khắc có 15 giám mục, chỉ 5 vị còn làm việc, ví dụ như làm cha xứ ở một xứ đạo làng quê nào đó, hay làm thợ mộc, lái xe tải, 10 vị khác đang mất tự do, với những bản án 25 năm khổ sai, 24 năm tù, 15 năm tù, hoặc đang bị cầm giữ không biết ở đâu. Rumani có 10 giám mục, chỉ còn một vị làm việc rất khó khăn, các vị khác đang ở trại tập trung, ở tù hoặc bị quản thúc, chưa kể những vị đã chết trong tù. Anbani có năm vị giám mục hoặc giám quản, Tòa Thánh đã gửi thư từ liên lạc, nhưng không bao giờ nhận được hồi âm.

Tóm lại, dù Khrushchev đã giải trừ những phương diện đen tối nhất trong chính sách của Stalin và xã hội đã bớt phần nào sắt máu, nhưng riêng đối với tôn giáo nói chung, giáo hội công giáo nói riêng, chưa thấy có cải thiện nào đáng kể, trừ một vài ngoại lệ như Balan và Nam Tư. Tất nhiên hoàn cảnh của Giáo Hội ở Ðông Âu sẽ chịu sự chi phối rất lớn từ Liên Xô. Cho nên Tòa Thánh muốn qua Norman Cousins tìm hiểu tình hình và tìm cách cải thiện tình hình ở Liên Xô …

(còn tiếp)

Vũ Khởi Phụng, CSsR

Lương y như từ mẫu hay lương y như phù thủy?

Lương y như từ mẫu hay lương y như phù thủy?

Đăng bởi lúc 1:57 Sáng 8/08/13

 

VRNs (08.08.2013) – Sài Gòn – Ngày 7.08, báo Lao Động loan tin, sản phụ Trần Thị Phượng và đứa con mới sinh đã tử vong tại bệnh viện đa khoa Trung ương Cần Thơ.

Báo cho hay, người nhà sản phụ cho rằng, chính thái độ tắc trách của các bác sĩ và y tá đã dẫn đến cái chết của hai mẹ con chị Phượng.

Được biết, sản phụ Trần Thị Phượng, sinh năm 1974, ngụ ấp Trầu Hội A, xã Thạnh Xuân, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang.

Cát Bụi thất vọng: “Ngậm thấy rằng cái gì Thế Giới hiếm gặp thì ở Việt Nam gặp thường xuyên. Và điều đặc biệt rằng các bé thai nhi gần đây chết “rầm rộ” mà không hiểu vì sao mình phải chết. Nếu là do những người mẹ “tự giết con mình” thì đã rõ ràng. Đàng này các bé, thậm chí cả mẹ các bé chết trong tay của những vị “lương y như từ mẫu”. Ôi, đất nước tôi.” Mai Dzung mỉa mai: “Chị Tiến có công lớn trong việc như này.” Trinh Kim Kim chua xót: “Sau hàng loạt cái chết tức tưởi, oan uổng của trẻ sơ sinh, bà Tiến vẫn đương vị và tiếp tục làm ngơ với những cái chết đến từ tên tử thần Y tế. Những sản phụ cùng những thai nhi với sự chết khác nhau không thể khiến lương tâm những người lãnh đạo cắn rứt. Và chúng ta…vứt sự bình an của chính mình bởi sự im lặng và lãng quên đến đáng sợ!”.

Cách đây mấy ngày, 04.08, một trẻ sơ sinh, con của sản phụ Lữ Thị Lâm Quy suýt bị chôn sống do bác sĩ chuẩn đoán rằng bé đã tử vong do sinh non. Hiện nay, sức khỏe của bé rất yếu.

Gần đây, sự kiện 3 trẻ sơ sinh tại Quảng Trị tử vong ngày 20.07 sau khi tiêm vắc xin viêm gan B thì ngay lập tức cư dân mạng đã yêu cầu bà Bộ trưởng y tế Kim Tiến từ chức và cho đến thời điểm hôm nay đã có 18521 người đề nghị. Nhưng về phía nhà cầm quyền không có một động thái nào để lên án hành vi vô nhân đạo này!.

Hệ thống nhà thương không còn là nơi cứu người, ngược lại là nơi giết người cách trực tiếp hoặc gián tiếp điển hình như tại bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức, Hà Nội có khoảng 1.000 kết quả xét nghiệm huyết học dùng chung cho khoảng 2.000 bệnh nhân, đa số là những người sử dụng bảo hiểm y tế.

Báo Tuổi trẻ vào ngày 07.08 cho biết, đây là phương cách để bệnh viện rút ruột bảo hiểm y tế, bệnh viện sẽ thu được lượng tiền xét nghiệm gấp nhiều lần mà không phải tốn kém hóa chất, sinh phẩm, giảm thời gian chạy máy và cả chi phí nhân công.

Lien Huong Bui Thi hốt hoảng thốt lên: “Không thể tưởng tượng nổi một hành động vô lương tri của những người khoát áo trắng của ngành Y.” Lee Flower nói buồn bã: “Không bằng loài súc vật, đây là giết người gián tiếp”. Pha Lê Huỳnh giận giữ kêu lên: “Dzã man quá trời ơi!!!!!!!!!!!”. Nguyen Thuy Vân Larvik thắc mắc: “ Tại sao?…..Phải chăng họ là những người vô tôn giáo, không biết sợ Thượng Đế và họ chỉ gian dối từ kiếp nghèo của những ngày chiến tranh đến nay mà thành thói quen? không bỏ được ?????.”

Ngành y xuống dốc không phanh nhưng công cụ truyền thông nhà nước lại tiếp tục rêu rao nhà nước VN bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người.

VN đã đạt đạt được trong việc bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người, đây là lời khẳng định của báo điện tử chính phủ đã đưa tin vào ngày 06.08, trong buổi Hội thảo tham vấn về Dự thảo báo cáo quốc gia theo Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ 2 của Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Bài báo cho hay, đây là một trong những hoạt động tham vấn lấy các ý kiến khuyến nghị cho dự thảo báo cáo quốc gia, dự kiến sẽ được trình bày tại Hội đồng Nhân quyền LHQ vào tháng 1/2014.

Lô Đề VN phản hồi: “Nghị định 72 kiểm duyệt báo chí đây này”. Quyền tự do ngôn luận của người dân càng bị bóp nghẹt và kiểm duyệt khắt khe khi chính phủ ban hành Nghị định 72 vào ngày 15.07 và có hiệu lực vào ngày 01.09 sắp tới.

HT, VRNs

Biến Hình

Biến Hình

Một nhà giáo dục nổi tiếng người Pháp đã tâm sự về cuộc đời của ông như sau:

Khi còn trẻ, tôi có tinh thần cách mạng và mỗi khi cầu nguyện, tôi luôn cầu xin Chúa một điều là:

“Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi thế giới này”

Khi đã lớn tuổi và nhận thấy gần quá nửa đời người trôi qua mà tôi không thay đổi được một người nào hết, nên tôi đã thay đổi lời cầu nguyện của tôi như sau: “Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi những người trong gia đình của con.”

Giờ đây tôi đã già và những ngày còn lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nên lời cầu nguyện của tôi lại được thay đổi một lần nữa như sau: “Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để biến đổi chính mình con.”

Và ông kết luận: “Nếu tôi biết cầu nguyện như thế này từ ngày còn trẻ thì tôi đã không uổng phí cả cuộc đời.”

(Anthony de Mello, Trích trong “The Song of the Bird”)

***

Bạn thân mến! Tin Mừng Chúa Giêsu ngày mai cũng thuật lại một cuộc biến đổi.  Đó là cuộc biến đổi hình dạng của Đức Giêsu trên núi Tabor.

Trong ngày hôm đó, Ðức Giêsu đã mang theo các môn đệ thân tín của mình là các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan.  Ngài đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao.  Rồi Ngài biến đổi hình dạng trước mắt các ông (Luca 9:28b-36).  Trong cuộc biến hình đổi dạng đó, Ngài đã cởi bỏ thân phận con người để mặc lấy Thiên Tính của Thiên Chúa.  Ngài cho các ông được nhìn thấy vinh quang của Con Một Thiên Chúa, để thêm lòng tin cho các ông.

Hơn hai ngàn năm trước, Đức Giêsu đã biến hình trên núi Tabor.  Cuộc biến hình của Ngài vẫn còn tiếp tục diễn ra hằng ngày cho đến ngày nay.  Ngài biến hình qua bàn tay của Linh mục trong các Thánh lễ.  Ngài biến hình từ tấm bánh nhỏ bé để trở thành xương thịt của Ngài.  Ngài biến hình từ những giọt rượu nho để trở thành những giọt máu đào đã đổ ra trên đồi Golgotha năm nào để cứu chuộc con người.

Ngày nay Đức Giêsu cũng mang tôi và bạn đi riêng ra một chỗ.  Ngài không mang tôi và bạn lên núi Tabor như mang Phêrô, Giacôbê và Gioan xưa kia, nhưng Ngài mang tôi và bạn đến trong các Thánh lễ, đến trong các giờ chầu Thánh Thể, đến trong các Bí tích mà ta lãnh nhận… nơi đó Ngài dành cho ta những giây phút thinh lặng thánh thiêng mà chỉ có một mình ta với Ngài, nơi đó Ngài cũng biến đổi hình dạng để thêm lòng tin cho ta, và cũng nơi đó, Ngài ban cho ta lòng mến, sự tin yêu cậy trông phó thác, và nhất là sức mạnh để ta bước đi theo Ngài trên bước đường lữ thứ trần gian này.

Hôm nay, Đức Giêsu mời bạn và tôi cùng “biến hình” với Ngài.  Biến hình không phải là trở thành cái gì xa lạ khác thường, nhưng…

¨      biến hình là để trở về với cái tôi sâu thẳm của chính mình: “Tôi là con yêu dấu của Thiên Chúa”.   Đó là ơn được làm con cái Thiên Chúa, là ơn Thánh Sủng, là ơn cao trọng nhất của người Kitô.

¨      Biến hình với Đức Giêsu là thay đổi cuộc sống của ta, là biến đổi tâm hồn ta, là mang vào lòng ta một trái tim mới, trái tim của yêu thương, của tin tưởng và cậy trông phó thác.

¨      Biến hình với Đức Giêsu là vất bỏ ý riêng của ta, là chấp nhận và vâng phục Thánh Ý Thiên Chúa, là lên đường bước đi với Chúa trong tình yêu và ân sủng Ngài ban.

¨      Biến hình với Đức Giêsu là từ giã con người tội lỗi yếu hèn của mình, là trở nên giống Ngài mỗi ngày mỗi hơn.

***

Lạy Chúa Giêsu,

Xin ban ơn giúp sức cho con

để con cũng được “biến hình” với Chúa trong cuộc sống hàng ngày, để con được trở nên giống Chúa mỗi ngày mỗi hơn, và để con cũng được Thiên Chúa Cha nói với con rằng:

“Đây là con Ta yêu dấu, Ta hài lòng về con…”

Amen.

Linh Xuân Thôn

From: Thiên Kim  &

Nguyễn Kim Bằng gởi

CỦA ĐỜI PHÙ VÂN

CỦA ĐỜI PHÙ VÂN

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

Gv 1, 2 ; 2, 21-23; Cl 3, 1-5.9-11; Lc 12, 13-21

Hơn một lần hay nói đúng hơn là quá nhiều lần mỗi người trong chúng ta đã nhìn, thấy, chứng kiến những người thân thương của chúng ta qua đời. Họ có thể là ông, bà, cha, mẹ, anh chị em hay người thân thuộc, bạn bè, hàng xóm …

Nếu là thân nghĩa ruột thịt, chúng ta sẽ được tận mắt để nhìn nghi thức nhập quan của người đã qua đời.

Khi qua đời, người thân sẽ tắm xác và sẽ tìm một bộ đồ đẹp nhất mặc cho người quá cố. Kèm theo đó là những vật dụng thân thương mà người quá cố hay dùng khi còn sống để bỏ vào trong quan tài theo tâm niệm là để cho người quá cố “sử dụng” hay để “kỷ niệm”. Tất cả và tất cả những gì người qua đời cả cuộc đời lao nhọc khi nằm trong quan tài không được quá khổ cái quan tài. Nghĩa là những gì quý báu thì quý chứ không thể nào bỏ vào trong quan tài chiếc xe, căn nhà … cả. Những cái gì quý như vàng, hột xoàn hay đô la thì chẳng có người sống nào dại đển độ bỏ trong quan tài để vài ba bữa đem đi chôn hay đi thiêu.

Phận người là thế đó nhưng vật chất nó làm cho người ta phải điên đảo, phải tranh giành.

Hôm nay, chúng ta được nghe lại câu chuyện hài. Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng, chắc có lẽ thấy Chúa Giêsu được ảnh hưởng nhiều trên dân nên có một người đến nhờ Chúa Giêsu chia gia tài cho gia đình của anh ta. Chúa Giêsu nghe như vậy và nói luôn : “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh? “

Không dừng lại ở câu nói đó, Chúa Giêsu nói tiếp :  Và Người nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”

Chúa Giêsu quả là dễ thương, sợ người ta chậm tiêu ít hiểu nên cho họ một dụ ngôn : “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu! Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã! Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”

Nghe thì cũng khó nghe đó chứ ! Thế nhưng, khổ một nỗi là cái gì khó nghe thì nó là sự thật.

Chuyện vật chất phù vân chúng ta cũng đã nghe ông Cô-he-lét nói : “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân. Quả thế, có người đã đem hết khôn ngoan và hiểu biết mà làm việc vất vả mới thành công, rồi lại phải trao sự nghiệp của mình cho một người đã không vất vả gì hết. Điều ấy cũng chỉ là phù vân và lại là đại hoạ. Chuyện gì xảy ra cho con người sau bao mối bận tâm và bao gian lao vất vả nó phải chịu dưới ánh mặt trời ?”

Ông than thở tiếp : “Phải, đối với con người ấy, trọn cuộc đời chỉ là đau khổ, bao công khó chỉ đem lại ưu phiền ! Ngay cả ban đêm, nó cũng không được yên lòng yên trí. Điều ấy cũng chỉ là phù vân !”

Quá chính xác ! Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi nhắm mắt lìa đời.

Tâm thư của Thánh Phaolô hôm nay về những thú vui trần gian cũng quá hay : “Cứ đến đây, ta sẽ cho ngươi thử hưởng thú vui và nếm mùi hạnh phúc.” Thế nhưng cả cái đó cũng chỉ là phù vân. Tôi nói : “Cười là điên rồ. Vui là vô tích sự.”

Đúng như vậy ! Tất cả cũng sẽ chỉ là phù vân mà thôi.

Như đã nói, ngày mỗi ngày chúng ta thấy, chứng kiến cảnh ra đi của anh chị em đồng loại, của người thân. Thấy, chứng kiến nhưng những hình ảnh nấm mồ hay hủ tro có tác động gì đến ta hay không ? Chắc có lẽ là không bởi lẽ ngày mỗi ngày quanh ta và thậm chí ngay cả bản thân ta cũng vun vén, cũng tích lũy.

Có người thì tích lũy cho mình tiền, có người tích lũy cho mình danh vọng, có người tích lũy cho mình quyền lực, có người tích lũy cho mình chức vị … Tất cả những thứ đó thì ai ai cũng đi tìm và vun vén cả. Thật ra nó cũng là những nhu cầu và ước muốn bình thường của con người bởi lẽ con người vẫn mang trong mình phận người. Thế nhưng, một sự thật thật hơn những nhu cầu đó chính là khi nhắm mắt lìa đời tất cả những gì mà người ta vun vén.

Thi thoảng tôi nghe Trường Vũ hay Ngọc sơn ngân nga :

Sống trên đời này người giàu sang cũng như người nghèo khó.

Trời đã ban cho ta cám ơn trời dù sống thương đau

Mai kia chết rồi trở về cát bụi giàu khó như nhau

Nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao

Này nhà lớn lầu vàng son

Này lợi danh, chức quyền cao sang

Có nghĩa gì đâu…sao chắc bền lâu

Như nước trôi qua cầu

Này lời hứa… Này thủy chung

Này tình yêu…chót lưỡi đầu môi

Cũng thế mà thôi

Sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời

Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi lại mất.

Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen

Nào người sang giàu đừng vì tham tiền bỏ nghĩa anh em

Người ơi xin nhớ cát bụi là ta…mai này chóng phai

Người nhớ cho ta là cát bụi trở về cát bụi

Xin người nhớ cho

Khánh Ly cũng diễn tả cái thân phận cát bụi của con người thật ngọt ngào tác phẩm “Cát Bụi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn :

Để một mai vươn hình hài lớn dậy

Ôi cát bụi tuyệt vời

Mặt trời soi một kiếp rong chơi

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

Để một mai tôi về làm cát bụi

Ôi cát bụi mệt nhoài

Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi

Bao nhiêu năm làm kiếp con người

Chợt một chiều tóc trắng như vôi

Lá úa trên cao rụng đầy

Cho trăm năm vào chết một ngày

Mặt trời nào soi sáng tim tôi

Để tình yêu xay mòn thành đá cuội

Xin úp mặt bùi ngùi

Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui

Cụm rừng nào lá xác xơ cây

Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy

Ôi cát bụi phận này

Vết mực nào xóa bỏ không hay

Phận người là như thế nhưng tại sao ta cứ mãi bám theo những gì mà ta sẽ mất ngày mai.

Tại sao không đi tìm cái kho tàng mà mối mọt không đục khoét, trộm cắp không đào ngạch mà lại cứ mãi mê với cái trần gian hư vô mau qua chóng tàn này.

CHÚT TÌNH RIÊNG

CHÚT TÌNH RIÊNG

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

Ở đời, có những chuyện riêng người ta giữ kín trong lòng chỉ để cho lòng mình biết. Thế nhưng cũng có những chuyện riêng như là kỷ niệm, như là niềm vui người ta muốn gửi đến cho những người thân quen khi có dịp. Kỷ niệm riêng, chút tình riêng ấy sẽ ở lại mãi trong lòng người cảm nhận.

Dăm ba năm trước, khi về chủ sự Lễ Hành Hương Minh Niên tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn, Đức Cha Phêrô phụ tá không ngần ngại nói lên tâm tình, nói lên tình riêng của mình. Đức Cha nói rằng Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Kỳ Đồng là nơi rất thân quen từ những ngày còn làm thầy và khi đã lãnh sứ vụ linh mục. Ngài thường lui tới nơi mảnh đất thiêng này và đặc biệt với Núi Đức Mẹ để thủ thỉ, để thỏ thẻ với Mẹ lòng của Ngài. Trở về Đền Đức Mẹ dâng Lễ lại nhớ lại hình ảnh ngày xưa và lại nhớ lại những ơn lành Mẹ trao ban cho Ngài.

Mới đây, Đức Cha Stêphanô Tri Bửu Thiên – giám mục giáo phận Cần Thơ – cũng trở về Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp để dâng lễ mừng kính Thánh Anphongsô đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế.

Cảm xúc trào dâng, Đức Cha lại gửi đến tâm tình hết sức riêng và hết sức đặc biệt của Ngài : “Ngay từ nhỏ, lúc đó tôi khoảng chừng 8 tuổi. Mỗi lần đi Lễ tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, sau Lễ, mẹ tôi dẫn tôi ra núi Đức Mẹ đọc kinh rất lâu”. Còn nhỏ tôi chẳng hiểu gì nhưng tôi nghĩ rằng mẹ tôi nói với Đức Mẹ : “Mẹ ơi ! Con là người vợ góa, nhiều con thơ, một mình con không làm nổi gì đâu, Mẹ không tiếp sức thì con không làm gì được”.

Đức Cha ngừng lại một chút vì xúc động, tình thương của người con nhớ về mẹ của mình lại trào dâng, ngừng lại hơi nghẹn lời một chút rồi Ngài tiếp : “Mẹ tôi cầu nguyện với Mẹ và rồi Mẹ tôi nuôi các con ăn học. Tôi năm đó 8 tuổi, đứa út mới có 1 tuổi. Mẹ tôi nuôi chúng tôi và chúng tôi, anh em chúng tôi đứa nào cũng biết đọc biết viết. Mẹ tôi cầu nguyện với Đức Mẹ. Đó là bài học cho chính tôi, mỗi khi tôi gặp khó khăn thử thách thì chạy đến Đức Mẹ. Lúc tới đây, trước khi thăm các cha các thầy, tôi đã tới núi Đức Mẹ để cầu nguyện”.

Các đức cha có chút tình riêng với Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nói như thế. Nếu có dịp được nói, tôi cũng sẽ nói như thế này :

Ngày còn bé, chắc cũng vào khoảng 8 tuổi, Dì ruột của tôi ở Gia Kiệm, cứ mỗi lần Dì về Sài Gòn là Dì lại dẫn tôi lên nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Mỗi lần lên nhà thờ Dòng thì Dì lại dẫn tôi quỳ trước ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở cánh trái của nhà thờ. Chẳng biết Dì nòi gì nhưng chỉ thấy Dì cầu nguyện với Đức Mẹ thật lâu. Chưa hết, Dì còn dẫn tôi ra trước núi Đá của Mẹ để cầu nguyện thật lâu.

Khi xem lại hình kỷ niệm của gia đình, chỉ còn được vài tấm hiếm hoi. Có một tấm giá trị đó là hình cưới của ba mẹ tôi. Nhìn trong ảnh lại hình ảnh thân quen hiện ra đó là bức ảnh lưu niệm ngày cưới của ba mẹ tôi được chụp trước núi Đức Mẹ cùng với Cha Eugène Larouche Dòng Chúa Cứu Thế. Lại dính dáng đến Mẹ Hằng Cứu Giúp tại ngôi đền thiêng thánh này.

Không chỉ thế, ông bà ngoại tôi cũng là giáo dân của Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Huế do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách. Cha Gioan Nguyễn Văn Thính trước khi mất cũng đã cho tôi những kỷ niệm về ông bà ngoại.

Cả cuộc đời cứ ở trong bàn tay của Mẹ Hằng Cứu Giúp thì phải.

Ba mẹ cưới nhau cũng ở ngôi Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp này, tôi khấn dòng cũng tại ngôi Đền này, lãnh sứ vụ linh mục cũng tại ngôi Đền này và … hy vọng chết cũng được chết trong tay của Mẹ ở ngôi Đền này.

Chắc có lẽ không chỉ các đức cha, bản thân tôi nhưng rất, rất nhiều người hơn một lần đến đây với Mẹ và ít nhiều gì đó cũng đã nhận ơn lành của Chúa đến từ Mẹ. Và như thế, tình riêng của mỗi người, ngày mỗi ngày lại sâu lắng, lại trào tràn đến với những ai chạy đến Mẹ.

Ngày này đây, ngày mỗi ngày và hàng giờ, hàng phút mỗi khi cổng Đền Thờ mở, lúc nào cũng có người đến với Mẹ để thỏ thẻ, thủ thỉ tâm tình với Mẹ. Cứ nhìn vào quyển sổ tâm tình với Mẹ ta nhận ra tình riêng của con với Mẹ. Những quyển sổ dày đặc lời xin ơn, lời tạ ơn cũng chưa nói hết tình riêng của những người đến đây. Nhiều và nhiều ơn lành khác mà chỉ người nhận và người trao ban mới biết mà thôi.

Tình riêng với Mẹ là vậy. Con thưa với Mẹ, Mẹ nghe con, Mẹ hiểu con và con yêu Mẹ.

Chút tình riêng cộng lại thành tình yêu lớn tại ngôi Đền Thánh Thiêng này.

Những ai đến với Mẹ chắc chắn sẽ không phải về tay không bởi lẽ lòng Mẹ bao la như mây trời và mênh mông như biển lớn.

Lm. Anmai, C.Ss.R.

Văn hóa nhậu đạt ngưỡng đỉnh cao

Văn hóa nhậu đạt ngưỡng đỉnh cao

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2013-08-05

Các vũ trường sang nơi tiêu thụ rượu ngoại quốc xả láng

Các vũ trường sang nơi tiêu thụ rượu ngoại quốc xả láng

RFA

Có thể nói rằng đi từ Bắc chí Nam, không có thứ gì dễ tìm hơn một quán nhậu, đủ các hạng, các loại quán nhậu, từ bình dân vài trái cóc, xị rượu đế cho đến các quán thịt chó, quán lẫu dê, lẫu hải sản, quán thịt rừng và cao cấp hơn là các loại nhà hàng, khu nghĩ dưỡng miệt vườn, khu du nghĩ dưỡng sinh thái có phục vụ nhậu thâu đêm suốt sáng với các sơn hào hải vị có giá lên đến vài chục triệu đồng một mâm, một bữa nhậu có thể lên đến con số hàng trăm triệu đồng.

Mở đầu mọi việc bằng rượu và bia

Dân nhậu, cán bộ nhậu – khách hạng thấp, khách hạng trung… Một chủ quán nhậu ở Đông Hà, Quảng Trị, tên Củng, cho chúng tôi biết, trung bình, một đêm quán của ông tiếp chừng ba chục khách hạng vừa vừa và hai chục khách hạng thấp, khách hạng vừa vừa sẽ gọi bia lon, khách hạng thấp thì dùng bia chai hoặc rượu vodka. Quán ông Củng chuyên bán thịt dê, được chế biến theo nhiều cách. Giá thành ở quán cũng không rẻ cho lắm, khách ruột của quán là các cán bộ cấp phường, cấp quận và một số ít thanh niên, công nhân. Nhóm thanh niên, công nhân được ông xếp vào diện khách hạng thấp.

Một chủ quán khác tên Trung ở Khe Sanh, Hướng Hóa, Quảng Trị, chia sẻ với chúng tôi rằng nếu như ngày xưa, ông bà ta hay nói câu “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì đến bây giờ có thể nói rằng ly rượu, ly bia là đầu câu chuyện, một người đàn ông nếu không biết nhậu thì sẽ không có bạn để chơi, một người làm ăn nếu không chịu nhậu thì sẽ chẳng bao giờ có mối có lái để mánh mung, để kết nối đường dây làm ăn, chuyện kinh tế được bàn trên bàn nhậu, thời sự cũng bàn trong lúc nhậu, thậm chí chuyện chính trị, văn hóa cũng có mặt trên bàn nhậu… Dường như mọi thứ đều có mặt trên bàn nhậu.

Các loại quán nhậu bình dân phổ biến được dân lao động hưởng ứng

Các loại quán nhậu bình dân phổ biến được dân lao động hưởng ứng. RFA

Ngày xưa, ông bà ta hay nói câu “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì đến bây giờ có thể nói rằng ly rượu, ly bia là đầu câu chuyện, một người đàn ông nếu không biết nhậu thì sẽ không có bạn để chơi, một người làm ăn nếu không chịu nhậu thì sẽ chẳng bao giờ có mối có lái để mánh mung

Ông Trung nói thêm là quán ông có nhiều khách cán bộ luôn có mặt mỗi ngày, có người nhậu ký sổ lên đến vài chục triệu đồng, cuối năm trả một lần, cũng có một cán bộ vốn là chủ tịch một xã vùng cao, là khách quen của quán ông, nhậu ký sổ như chúa chổm, đùng một cái, bị phát hiện tham nhũng, hối lộ, mất chức, bà vợ trốn vào Nam làm ăn, không bao lâu sau, ông này cũng chuyển công tác lên một xã vùng núi khác, cả ba năm trời chưa gặp mặt, gọi điện thoại đòi nợ thì ông này cũng ỡm ờ hứa qua loa, coi như mất tiền. Ông Trung nói rằng thực chất thì ông đủ sức cho người lên tận nơi ông chủ tịch xã này làm việc để đòi nợ. Nhưng làm như thế sẽ ảnh hưởng đến khách trong quán, nhất là khi họ cũng đang nợ ông. Thôi thì im lặng cho nó lành việc.

Đó là chuyện nhậu của cán bộ và người có tiền một chút, còn cả chuyện nhậu vài cái trứng cút, vài trái cóc, vài trái ổi xanh chấm muối ớt, uống một xị rượu đế cho qua buổi chiều hoặc thèm quá, vào quán nốc một ngàn đồng rượu đứng để khỏi run tay, run chân rồi làm việc tiếp hoặc về nằm ngủ vì bệnh nghiện rượu hành hạ của một bộ phận không nhỏ dân nghèo, bất đắc chí.

Nhậu là một việc cần thiết để xả stress sau một tuần làm việc căng thẳng, tính chất đấu đá nội bộ cao hơn là hỗ trợ công việc với nhau trong công ty

Thành phần khách nhậu

Ngành sản xuất và nhập khẩu rượu bia tăng, quán nhậu mở vô tội vạ Một khách nhậu tên Tuấn, là nhân viên công ty xổ số kiến thiết, ông Tuấn thường nhậu vào mỗi thứ Bảy ở các quán ngoại ô thành phố Đông Hà, với ông, nhậu là một việc cần thiết để xả stress sau một tuần làm việc căng thẳng, tính chất đấu đá nội bộ cao hơn là hỗ trợ công việc với nhau trong công ty.

Có nhiều tụ điểm mở thâu đêm ở miền Trung. RFA

Có nhiều tụ điểm mở thâu đêm ở miền Trung. RFA

Ông Tuấn nói rằng tuy là đi nhậu có chu kỳ nhưng ông không bao giờ uống rượu gạo vì rượu gạo bây giờ quá nguy hiểm, nó được nấu bằng men Trung Quốc, không qua nấu chín, người nấu rượu chỉ việc trộn men vào gạo tẩm nước, ủ hai hoặc ba ngày rồi cho chưng cất lấy rượu. Lượng rượu nấu từ men Trung Quốc cũng cao gấp đôi lần so với nấu men truyền thống. Kể từ lúc men Trung Quốc xuất hiện, số người chết vì bệnh gan tăng lên vùn vụt.

Một khách hàng rượu đứng tên Nhật, hiện là phu bốc vác ở chợ Đông Hà, kể với chúng tôi rằng ông nghiện rượu đã hơn mười năm nay, mỗi sáng, ông phải uống một xị, tức 300ml lúc 6 giờ sáng, không cần ăn uống gì, ông đi bốc vác cho đến 9h, sau đó ăn qua loa một miếng gì đó rồi uống một xị nữa, làm việc đến trưa, ăn cơm trưa, ông uống nửa lít và nghỉ một chút, làm việc buổi chiều. Trong lúc làm việc của buổi chiều, nếu thấy mệt, ông ghé vào quán nốc một ly cho khỏi run tay run chân rồi làm tiếp, đến 6h chiều, ông ghé vào quán, mua một trái cóc, trái ổi hoặc vài trứng cút, uống tiếp một chai rồi về ngủ. Mỗi ngày, ông tốn hết ba chục ngàn đồng tiền rượu, có như thế ông mới làm việc được.

Một chủ nhà hàng hạng sang ở Khe Sanh, Hướng Hóa, cho chúng tôi biết là quán của ông không bao giờ phục vụ hạng khách bình dân vì những thứ ông bán quá đắt, hiếm có khách bình dân nào đến quán ông được, ông chỉ bán toàn những món lạ như ba ba, rùa, các loại thịt rừng. Khi chúng tôi hỏi vì sao nhà nước cấm bán các loại này nhưng ông lại có để bán. Ông cười, hỏi lại chúng tôi nhà nước là ai, cán bộ nhà nước là đại diện của nhà nước, vậy quán ông phục vụ cho toàn hạng cán bộ cao cấp, như vậy không phải là nhà nước đang nhậu các món này đó sao.

Một chủ nhà hàng hạng sang ở Khe Sanh, Hướng Hóa, cho chúng tôi biết là quán của ông không bao giờ phục vụ hạng khách bình dân vì những thứ ông bán quá đắt, hiếm có khách bình dân nào đến quán ông được, ông chỉ bán toàn những món lạ như ba ba, rùa, các loại thịt rừng

Và ông cũng nói thêm rằng với giới cán bộ, việc nhậu những món được xếp vào diện cấm luôn là một thú vui của họ, biết được tâm lý này, ông không mở nhà hàng mà chỉ mở một quán vườn, ở nơi hẻo lánh, chung chi đầy đủ cho các cơ quan, ban ngành mà ông thấy cần thiết phải chung chi, xem như sòng phẵng, chẳng ai nợ ai, ông thản nhiên bán vì nếu có bắt ông thì phải bắt những cán bộ đang ngồi ăn ngon lành những thứ hàng quốc cấm kia đi, họ biết cấm sao lại còn ăn, có mua thì phải có bán.

Nói đến đây, ông chủ quán vườn này kết luận rằng trong xã hội Việt Nam bây giờ, nhậu là một thứ văn hóa không thể thiếu, mọi thứ đều có mặt những cuộc nhậu, vui nhậu, buồn nhậu, không vui không buồn cũng nhậu, bàn chuyện làm ăn thì nhậu, bàn chuyện chính trị, văn hóa cũng nhậu, hẹn hò trai gái cũng nhậu, thậm chí, trong các buổi sinh hoạt đảng, đại hội đảng, nếu không tổ chức nhậu thì chẳng có ma nào đủ hào hứng mà phát biểu, góp ý xây dựng đảng. Không chừng, nhậu cũng là chính sách an dân của nhà nước, của đảng vì nó là thứ văn hóa đang rất thịnh hành.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.