Sự sống thay đổi mà không mất đi-Nguyễn Văn Nghệ
Nhiều người sống theo chủ nghĩa vật chất cho rằng chết là hết, nên ai nấy chỉ lo làm cho mình được mọi điều thắng lợi, sá chi những điều phúc họa, thiện ác. Do đó phản ứng tự nhiên của họ thường trách cứ tại sao cái chết đến quá đột ngột với người thân yêu của họ.
Tuy nhiên cảm giác đau buồn và thương nhớ người thân có thể trở thành niềm tin và thanh thản nếu chúng ta tin rằng chết không phải là hết nhưng chỉ là kết thúc cuộc sống ở đời này để chuyển sang cuộc sống đời sau. Vì vậy chúng ta tin rằng, cuộc sống đời này là một sự chuẩn bị và tích lũy cho sự sống đời sau, còn gọi là thế giới siêu nhiên. Thế giới siêu nhiên không thể nhìn bằng mắt phàm và thế giới ấy thật sự chân chính và bền vững hơn thế giới hiện tại rất nhiều.
Chết là sự chuyển tiếp từ cuộc sống này sang cuộc sống khác. Giả sử bạn đang đứng trên bờ biển và có một chiếc tàu đang giăng buồm ra khơi. Bạn đứng nhìn theo chiếc tàu cho đến khi nó mất hút ở chân trời. Lúc bấy giờ một người nào đó đứng cạnh bạn nói: “Con tàu đã đi rồi!”. Nó đi đâu? Con tàu thoát khỏi tầm nhìn của chúng ta nhưng nó vẫn còn. Những người khác bên kia bờ đại dương sẽ nhìn thấy chiếc tàu ấy đến với những tiếng hò reo vui mừng: “Con tàu đến rồi!”.
Khi chúng ta đang đau khổ và than khóc trước sự ra đi vĩnh viễn của người thân, chúng ta có thể tạo lại niềm vui thay vì buồn khổ nếu chúng ta xem như người thân của chúng ta đang tiến tới chân trời mới và đang trải qua những niềm vui và thử thách mới.
Nhà văn nổi tiếng người Mỹ là Arthur Brisbane đã hình dung ra một bầy sâu đang đau khổ khiêng một cái kén tới nơi an nghỉ. Những con sâu lo lắng sầu não, mặc áo đen đang khóc lóc thì bỗng chốc một con bướm đẹp bay lên trên đám đông, trên tầm nhìn của mặt đất và giải phóng vĩnh viễn khỏi lớp vỏ của mình. Không cần phải nói, tác giả đang cố ý vẽ ra một đám tang và có ý nói: Khi người thân của ta ly trần, thì thật là khờ dại khi chỉ nhớ tới cái kén và cứ nghĩ về những kỷ niệm lúc trước trong khi quên bẵng con bướm xinh đẹp kia.
Rabindranath Tagore nói: “Sự chết không phải là việc tắt sáng, nhưng là việc cất ngọn đèn đi vì bình minh đã ló dạng”.
Lời phiên khúc thứ nhất của bài Thánh ca “Sự sống thay đổi mà không mất đi” cho ta thấy: “Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi, lúc con người nằm yên giấc ngủ, mắt nhắm lại rồi là thấy tương lai. Trọn kiếp người nay không còn nước mắt nụ cười, nhưng con tin rằng ngày mai trong Chúa, chẳng có nỗi buồn, đẹp mãi niềm vui”
Đối với tín hữu đạo Công giáo chết không phải là hết, là đi vào cõi hư vô. Kinh Tiền tụng trong Thánh lễ an táng đã xác quyết: “Nơi Người, niềm hy vọng sống lại vinh phúc đã chiếu tỏa trên chúng con, để những ai buồn sầu vì số phận chắc chắn phải chết, cũng được an ủi, vì Chúa đã hứa phúc trường sinh bất diệt sau này. Vì lạy Chúa, đối với các tín hữu Chúa, sự sống thay đổi chớ không mất đi và khi nơi nương náu ở trần gian bị hủy diệt tiêu tan, thì họ lại được một chỗ cư ngụ vĩnh viễn trên trời”. Với niềm tin ấy, cho nên Giáo hội Công giáo đã dành cả tháng 11 để cầu cho các tín hữu đã qua đời: “Ngay từ buổi đầu của Kitô giáo, Hội Thánh đã hết lòng kính nhớ và dâng lời cầu nguyện cho những người đã qua đời. Vì cầu nguyện để những người đã qua đời được giải thoát khỏi tội lỗi là việc làm có ý nghĩa lành thánh (2Mcb 12, 45). Chúng ta hãy dâng Thánh lễ và các việc lành để cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời”.
Nguyễn Văn Nghệ
Giáo xứ Cây Vông – Nha Trang
Từ chuyện của Chu Ngọc Quang Vinh, nghĩ về hàm ân và vô ơn
06/09/2024
Chu Ngọc Quang Vinh, học sinh trung học ở Yên Bái, đang là nạn nhân của dư luận và hệ thống chính trị tại Việt Nam sau bài viết chỉ chia sẻ cho một nhóm nhỏ các bạn của mình
Trân Văn
Câu chuyện Chu Ngọc Quang Vinh – 17 tuổi, học sinh lớp 12 trường PTTH Nguyễn Tất Thành ở Yên Bái – tâm sự với một nhóm bạn bè đồng môn rằng việc tiếp xúc với bên ngoài khiến cậu dần dần nhận ra “những gì mình được học ở trường bấy lâu nay không hoàn toàn là sự thật, chỉ biết lừa gạt dân” và khiến cậu muốn “sau này được sống ở nước ngoài” đã tạo ra một trận bão dư luận ngay trong dịp Quốc khánh Cộng hòa XHCN Việt Nam.
Sau khi tâm sự của Vinh được một người bạn bày ra trên mạng xã hội, một số nhóm và một số cơ quan truyền thông đã chỉ trích Vinh kịch liệt. Có những cá nhân, những nhóm cho rằng Vinh “ích kỷ, chỉ quan tâm đến bản thân và lợi ích viển vông”. Có những cá nhân, những nhóm lên án Vinh “hỗn xược, thể hiện sự vô ơn với đất nước, với đảng và với chính quê hương của mình”. Có những cá nhân, những nhóm dự đoán không sớm thì muộn, cậu sẽ “quay lại cắn đồng bào” là “điển hình của tư tưởng phản động” [1]…
Đáng lưu ý là ngay sau đó Tỉnh ủy, UBND tỉnh, Sở Giáo dục – Đào tạo và Công an của Yên Bái cùng “vào cuộc” để “xử lý vụ việc”. Chu Ngọc Quang Vinh tự đóng trang riêng của cậu trên Facebook và gửi lời “xin lỗi” [2]. Công an Yên Bái kết luận Vinh đã có “những phát ngôn chưa chuẩn mực trên mạng xã hội” vì “hiểu biết còn hạn chế” [3]. Cần lưu ý, Vinh đã từng dẫn đầu các cuộc thi tuần, tháng, quý của “Đường lên đỉnh Olympia” – cuộc thi thường niên nhằm tìm kiếm học sinh có kiến thức sâu, rộng nhất!
***
Cuộc tấn công Chu Ngọc Quang Vinh trên mạng xã hội, hệ thống truyền thông chính thức và phản ứng khiến thiên hạ kinh ngạc từ phía hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam đã kích hoạt một trận bão dư luận khác theo chiều ngược lại. Bên cạnh một số người nhắn nhủ những cá nhân chỉ trích Chu Ngọc Quang Vinh như Nguyen Khoi: Các cháu đấu tố cháu trai ở Yên Bái, chửi bạn vô ơn và đề nghị trừng phạt bằng cách thu hồi giải thưởng Olympia, cấm xuất cảnh sang Úc du học khiến chú ngạc nhiên… Chú cứ tưởng với Hồng vệ binh thì cách trừng phạt đúng đắn là trục xuất khỏi đất nước chứ. Hoá ra trong sâu thẳm tâm hồn các cháu, giữ lại trong nước, không cho đến Úc mới là sự trừng phạt ghê gớm nhất. Các cháu không nhận ra việc coi đó là sự trừng phạt đồng nghĩa với việc các cháu đồng tình với phát ngôn của bạn ở Yên Bái [4] – có rất nhiều người tham gia luận bàn về “biết ơn” và phương thức giáo dục để thế hệ trẻ thực sự trưởng thành…
Chẳng hạn như Xuân Sơn Võ: Sinh ra và lớn lên trong chế độ XHCN, đi học trong những ngôi trường XHCN, tôi được dạy phải biết ơn nhiều người, nhiều thứ. Tuy nhiên, ảnh hưởng giáo dục lớn nhất của tôi lại là từ gia đình. Ba mẹ tôi dạy tôi cần phải biết ơn cha mẹ, thầy cô, và những người đã thực tâm giúp đỡ mình trong cuộc sống. Lớn lên, được ra nước ngoài học tập, thâm nhập môt phần vào cuộc sống các nước, kể cả Đông Âu, Tây Âu, Mỹ… tôi lại nhìn thấy một khía cạnh khác về sự biết ơn. Ở những nước mà tư tưởng tiến bộ đã ăn sâu vào dân, trên bình diện quốc gia, phía phải biết ơn và bắt buộc phải thể hiện sự biết ơn của mình là chính phủ. Họ phải biết ơn người dân vì người dân đã bầu họ, cho phép họ tồn tại, đóng thuế để họ có tiền điều hành đất nước… Xuân Sơn Võ dẫn thêm vài ví dụ: Có ông nào đó nói, nghe hơi mắc cười nhưng lại có vẻ rất đúng, rằng tất cả ánh sáng trong đời ông ta là do ông ta tự trả tiền điện mà có, như vậy lẽ ra nhà đèn phải biết ơn ông ta nhưng mắc cười là có nhiều người lại bảo, ổng phải biết ơn nhà đèn vì nhà đèn đã cung cấp điện cho ổng. Thực ra, nếu công bằng, nhà đèn này cung cấp điện không hợp lý, dân sẽ chọn nhà đèn khác. Người dân sẽ quyết định trả tiền cho và nhận cung cấp điện từ nhà đèn nào họ chọn nhưng lại có nhà đèn độc quyền, không cho ai được phép cung cấp điện và đòi người trả tiền mua điện phải biết ơn họ trong khi họ độc quyền định giá, độc quyền báo lỗ, độc quyền đưa ra các kiểu tính giá bậc thang không giống ai. Ngoài ánh sáng do điện mang lại, ánh sáng mặt trời cũng là một nguồn chiếu sáng mà dù không phải trả đồng nào, chúng ta cũng phải biết mang ơn Trời song phải nói rõ một chút là mang ơn Trời – người đã ban phát cho chúng ta thứ ánh sáng mang lại sự sống chứ không phải mang ơn kẻ che cả bầu trời lại, chỉ để hé ra một cái khe, rồi bắt chúng ta mang ơn vì họ đã để một cái khe cho ánh sáng mặt trời xuyên qua đó. Cuối cùng Xuân Sơn Võ nhắc nhẹ: Trước khi đấu tố ai đó cũng cần phải có một sự hiểu biết nhất định về việc hàm ơn và cám ơn [5].
Hoặc như Thái Hạo: Trong giáo dục tiến bộ, việc khuyến tấn để học sinh nói thật suy nghĩ của mình là điều vô cùng hệ trọng, và nó được bảo vệ vì thứ nhất, đó là quyền con người, quyền công dân, thứ quyền thiêng liêng mà thế giới văn minh và cả hiến pháp của nước Việt Nam đều ghi nhận. Thứ hai, điều đó có ý nghĩa và giá trị đặc biệt trong giáo dục cũng như trong quản trị xã hội. Nếu một học sinh nói ra suy nghĩ, nhìn nhận, đánh giá…của mình và là nói đúng thì điều đó đang giúp cho nhà giáo dục củng cố/khẳng định được rằng cách thức của mình là đúng. Còn điều em học sinh kia nói ra là sai, là méo mó, là nông cạn… thì nhà giáo dục phải tự coi lại để tìm cho ra nguyên nhân, rằng nội dung, phương pháp giáo dục của mình không ổn ở đâu và phải tìm cách điều chỉnh. Đây chính là ‘bí quyết’ để mọi thứ không ngừng được hoàn thiện, thay vì bị tha hóa. Hãy hình dung, nếu học sinh không nói thật suy nghĩ của các em, cái gì cũng vâng dạ, cũng đồng ý nhưng trong bụng thì chúng mù mờ hoặc nghĩ khác, đó không những là tai họa tiềm tàng mà còn là một thiệt hại hiện tiền. Nhà giáo dục không thể biết được mình đang đúng hay đã sai và cứ thế cắm cúi giảng bài, trong khi học sinh không thu nhận được gì hoặc âm thầm phản kháng. Một chương trình giáo dục hay một chính sách xã hội được ban ra, giả sử nó đúng nhưng lại khiến học sinh và người dân phản ứng thì ít nhất chủ thể phải tự coi lại, xem khâu ‘truyền đạt’ của mình đang có vấn đề ở chỗ nào. Nếu mọi người không hiểu, không tin, không đồng ý nhưng lại đồng loạt gật đầu, thì hậu quả thế nào chắc ai cũng hình dung được. Cho nên việc nói ra suy nghĩ thật, giả sử suy nghĩ ấy là ấu trĩ chăng nữa nó cũng vẫn là một món quà cho nhà quản lý, nhà giáo dục. Câu chuyện về một phát ngôn của em học sinh lớp 12 đang ồn ào trên báo chí và mạng xã hội là câu chuyện của ngành giáo dục, chứ không phải ngành công an. Bạn sinh ra một đứa con, nuôi nấng, dạy dỗ hết lòng nhưng nó vẫn có thể không yêu bạn hoặc không hợp với bạn. Điều đó rất phổ biến và không ngạc nhiên, dù đáng buồn và có thể khiến bạn đau lòng nhưng bạn không thể vì thế mà mời công an vào ‘làm việc’ với nó. Bạn chỉ có thể làm điều đó khi nó có hành vi phạm pháp, ví dụ như bạo lực đối với cha mẹ. Còn sự yêu ghét, lòng tin hay cảm xúc cá nhân là tình cảm tự nhiên của con người. Không ai đi mời công an khi có người không thích hoặc không tin mình cả. Trên hết, nếu muốn thể hiện bản lĩnh hoặc sự yêu thương thật lòng, bạn vẫn phải đi bằng con đường của giáo dục chân chính, còn không thì phải tôn trọng những xúc cảm tự nhiên ấy.
Thái Hạo nhấn mạnh: Bao dung và tôn trọng là những phẩm chất của một xã hội văn minh. Chính nó mới nâng đỡ học sinh và con người nói chung để họ yêu quý, tin tưởng, đền đáp… bằng chính tình cảm chân thật của họ. Mọi sự cưỡng bách, nhất là cưỡng bách tình cảm và suy nghĩ của con người, đều sẽ để lại những di chứng và di hại lâu dài không những cho cá nhân mà còn cho xã hội. Tôi nghĩ, đây chính là cơ hội quý để ngành giáo dục và cộng đồng thể hiện sự văn minh ấy của mình, thay vì chứng tỏ điều ngược lại [6].
***
Cuộc đấu tố Chu Ngọc Quang Vinh cũng là lý do khiến Hong Thai Hoang ngán ngẩm nhận xét: Gái kiếm chồng tây xuất ngoại, trai kiếm vợ tây xuất ngoại, công nhân tìm đường xuất khẩu lao động, sinh viên du học tìm cách để khỏi về, giàu kiếm vé định cư, nghệ sỹ kiếm hôn nhân giả, người người nhà nhà tìm cách đi… vậy một thằng bé muốn đi nước ngoài thì có gì sai? Về mọi mặt, nó không sai. Về mặt pháp lý, công an Yên Bái sai, xâm phạm quyền tự do ngôn luận vốn bất khả xâm phạm. Hiến pháp có quy định, đảng phải hoạt động dưới sự giám sát của dân, tuyên ngôn độc lập nói rõ về quyền mưu cầu hạnh phúc của cá nhân. Nếu cậu bé đó sai, khởi tố theo điều nào đó đi, bỏ tù về phát ngôn đó đi. Còn không, vì sao công an lại ‘làm việc’? Ngang ngược, lạm quyền, lộng hành là hiểu hiện của những kẻ bất tài. Vì bất tài không thu phục được lòng dân nên dùng vũ lực. Chính phủ gì lạ thế? Một cái nồi cơm điện cũng làm cả một giáo hội lung lay! Một lá cờ xa xưa cũng làm cả bộ chính trị lao đao! Một câu nói của cậu bé 17 tuổi làm cả hệ thống chính trị phải vào cuộc! Chân không vững, tâm không tĩnh, danh không chính nên sợ cả cái bóng của chính mình [7]…
Chú thích
[1] https://congthuong.vn/nam-sinh-duong-len-dinh-olympia-phat-ngon-gay-phan-no-342956.html
VĂN HOÁ CỨU SỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Ngày Sabbat, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?”.
Marian – thông minh, xinh đẹp – một nhà truyền giáo thành công. Tuy nhiên, không lâu sau, bệnh tật đã đưa cô đến gần cái chết. Một người bạn nói với cô, “Rất tiếc, bệnh tật đã cản trở công việc của Chúa!”. Sâu sắc và thánh thiện, Marian mỉm cười, “Thật tuyệt khi làm công việc của Chúa, nhưng sẽ tuyệt hơn khi vâng ý Ngài! Được hấp thụ một nền ‘văn hoá cứu sống’ của Chúa Kitô, nên dù có chết, chúng ta vẫn có thể cứu sống!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Cả hai bài đọc Lời Chúa hôm nay cho thấy sự thật mà Marian đã trải nghiệm, “Dù có chết, chúng ta vẫn có thể cứu sống!”. Marian đã sống một nền ‘văn hoá cứu sống!’.
Trước luồng văn hoá sự chết vốn dẫn đến tình trạng suy thoái đạo đức trong cộng đoàn Côrintô, Phaolô phải lên tiếng, “Không thấy xảy ra ngay cả nơi dân ngoại: có kẻ ăn ở với vợ kế của cha mình”. Những gì đã xảy ra thật tồi tệ, nhưng sẽ tồi tệ hơn khi các tín hữu của ngài không xem đó là vấn đề, thậm chí họ cho đó là ‘tự do mới!’. Với tất cả tình yêu, Phaolô kêu gọi họ hãy loại bỏ men cũ chết chóc để nhận lấy loại bánh không men tinh tuyền của Chúa Kitô, loại bánh đem lại một nền văn hoá sự sống – bài đọc một.
Nét văn hoá mới này thể hiện rõ hơn qua trình thuật Tin Mừng. Một ngày Sabbat, Chúa Giêsu giảng dạy trong hội đường; ở đó, có một người có cánh tay khô bại, các biệt phái rình xem Ngài có chữa lành anh không. Dẫu đọc được sự nhỏ nhen đó, Chúa Giêsu vẫn hành động, lòng nhân ái không cho phép Ngài chần chừ. Với Ngài, miễn sao con người gặp được lòng xót thương của Thiên Chúa; người khác nghĩ sao, không thành vấn đề! Vì thế, Ngài gọi người có cánh tay khô bại ra đứng giữa họ và hỏi, “Ngày Sabbat, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?”. Làm sao họ có thể trả lời! Và Ngài “rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: “Anh giơ tay ra!” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường”.
“Dù có chết, chúng ta vẫn có thể cứu sống!”. Câu nói của Marian trở nên hiện thực tuyệt vời nơi Chúa Giêsu. Biết rằng, bị chống đối Ngài vẫn cứu sống! Và cuối cùng, để cứu sống cả nhân loại, ban cho nó sự sống đời đời, Ngài đã bị nhân loại giết chết. Ngài là Thiên Chúa của kẻ sống cũng như của kẻ chết.
Anh Chị em,
“Ngày Sabbat, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?”. Như vậy, có một nền văn hoá sự chết và một nền văn hoá sự sống trong trình thuật Tin Mừng hôm nay. Những phán xét của người Pharisêu khiến họ chỉ trích Chúa Giêsu đến mức trở nên giận dữ; cuối cùng, họ lập mưu giết Ngài. Họ không quan tâm đến hoàn cảnh của người đàn ông mà Chúa Giêsu chữa lành. Nhưng Ngài thì ngược lại, Ngài nói những lời ban sự sống và làm phong phú thêm cuộc sống thông qua việc chữa lành. Tình yêu không thể bị áp đặt nhưng buộc chúng ta phải hành động, kéo chúng ta lại với nhau và phục hồi sự sống hoàn toàn. Bạn và tôi phải học từ Chúa Giêsu cách trở thành ngọn hải đăng của ánh sáng và sự sống giữa nền văn hoá chia rẽ của chủ nghĩa vị kỷ và cái chết bao quanh.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con luôn muốn điều tốt, sẵn sàng làm điều tốt, bất chấp những rủi ro; vì lẽ, ‘văn hoá cứu sống’ luôn làm con sống và anh chị em con sống!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
***************************************
Thứ Hai Tuần XXIII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn
Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.
1 Thưa anh em, đi đâu cũng chỉ nghe nói đến chuyện dâm ô xảy ra giữa anh em, mà là thứ dâm ô không thấy xảy ra ngay cả nơi dân ngoại : có kẻ ăn ở với vợ kế của cha mình !
2 Thế mà anh em lại còn kiêu ngạo ! Lẽ ra anh em đã phải than khóc và loại trừ kẻ làm điều ấy ra khỏi cộng đoàn của anh em ! 3 Phần tôi, tuy vắng mặt về thân xác, nhưng về tinh thần vẫn có mặt, tôi đã lên án kẻ có hành vi đó như thể tôi có mặt tại chỗ. 4 Trong một buổi họp của anh em, ở đó có tôi hiện diện bằng tinh thần, nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, và với quyền năng của Người, 5 chúng ta phải nộp con người đó cho Xa-tan, để phần xác nó bị huỷ diệt, còn phần hồn được cứu thoát trong Ngày của Chúa.
6 Lý do khiến anh em vênh vang chẳng đẹp đẽ gì ! Anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao ? 7 Anh em hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. 8 Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
6 Một ngày sa-bát, Đức Giê-su vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải. 7 Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người. 8 Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay : “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây !” Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó. 9 Đức Giê-su nói với họ : “Tôi xin hỏi các ông : ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt ?” 10 Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay : “Anh giơ tay ra !” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường. 11 Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.
Mưa Lũ chưa từng có ở miền Bắc: 63 người chết, 40 người mất tích, 752 người bị thương
Việt Nam phạt người đàn ông 7 năm tù vì ‘tuyên truyền phản động’
September 8, 2024
Một tòa án ở tỉnh An Giang vừa tuyên phạt ông Trần Văn Khanh 7 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước”. Họ xác định rằng ông dùng Facebook để “kêu gọi lật đổ chế độ”.
Ông Trần Văn Khanh, 62 tuổi, bị Tòa án Nhân dân tỉnh An Giang kết án tù hôm 4/9 về hành vi mà nhà chức trách tại đất nước độc đảng gọi là “kích động, gây chia rẽ, chống phá nhà nước, xúc phạm đảng”.
Báo Công an tỉnh An Giang dẫn cáo trạng đưa tin rằng từ năm 2021 đến tháng 8/2023, ông Khanh sử dụng tài khoản Facebook “Trần Khanh” để bình luận, chia sẻ, phát tán các bài viết, tài liệu, hình ảnh, video clip “có nội dung tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân, xúc phạm Đảng [Cộng sản]”.
Ngoài ra, trang này còn cho rằng ông đã “kêu gọi, kích động” quần chúng “nổi dậy lật đổ chế độ; kích động, gây chia rẽ, mất đoàn kết tôn giáo, dân tộc”.
Ông Khanh, bị bắt hồi cuối tháng 1/2024, là trường hợp người dùng Facebook mới nhất bị án tù do các bài đăng của mình tại quốc gia không dung thứ cho các bình luận chỉ trích chính quyền và quan chức nhà nước.
Những trường hợp bị kết án gần đây với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 117 Bộ luật Hình sự bao gồm các ông Nguyễn Chí Tuyến ở Hà Nội bị tuyên 5 năm tù hồi tháng 8, ông Phạm Văn Chờ ở Hưng Yên 7 năm tù hồi tháng 7.
Các tổ chức nhân quyền quốc tế lên án Việt Nam thường sử dụng Điều 117 để xử lý những người chỉ trích ôn hòa nhằm vào đảng cộng sản nắm độc quyền lãnh đạo và chính phủ. Họ cho rằng điều luật này “mơ hồ” và đã đề nghị Việt Nam hủy bỏ nó.
Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam bác bỏ đề nghị trên, cho rằng đó là “những luận điệu vô căn cứ, xuyên tạc về đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và luật pháp của Nhà nước về bảo đảm quyền con người ở Việt Nam”.
Đức Mẹ Mễ Du đã cứu vơt một thành viên băng đảng ma túy Yakuja như thế nào: Câu Chuyện tự kể của Donald Calloway
Thiệt hại lớn sau khi bão Yagi tàn phá các tỉnh phía bắc Việt Nam
CUỐN SÁCH MỘT CHỮ
CUỐN SÁCH MỘT CHỮ
Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.
Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.
Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?
Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng… Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài kiệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.
Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.
Chữ ấy là: Maria, tên của người Trinh Nữ đã được thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.
Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.
Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.
Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:
– Chồng bà đã được cứu thoát. Quá ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:
– Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:
– Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.
– Nhưng làm sao có thể như vậy được Bà vợ hỏi lại:
– Ðó là một ơn của Ðức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:
– Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Ðức Mẹ ở bên đường. Ðức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?
Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Ðức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.
Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’
From: Langthangchieutim
Bi kịch của của tuổi trẻ-Lê Nguyễn
06/09/2024
Hình như chưa có bao giờ xã hội Việt Nam nổi lên những vấn nạn lớn lao với một tần suất dày đặc như thế. Chúng làm mất ngủ cả những người mà lẽ ra ở độ tuổi của họ, sự lắng tâm, ngơi nghỉ là điều cần thiết.
Từ hành vi, ngôn ngữ trái khoáy, xàm bậy của nhiều kẻ mang tiếng tu hành nhằm làm giàu bằng sự mê muội của một thành phần không nhỏ công chúng thiếu hiểu biết, đến những việc làm khuất tất của một cơ sở giáo dục, nơi đào tạo con người, qua việc thu nhận bằng cấp giả để rồi phát ra bằng cấp thật sau một thời gian “đào tạo” kỷ lục; từ thói mồm năm miệng mười, vo tròn bóp méo sự thật và cuối cùng trở mặt một cách thô bỉ nhất của một kẻ được tôn xưng là giáo sư này, tiến sĩ nọ, đến trò đấu tố một học sinh vị thành niên vì một câu nói bốc đồng trong sinh hoạt nhỏ hẹp 16 con người.
Từ những năm 1950 đến nay, xã hội chúng ta đã trải qua hơn nửa thế kỷ đồng hành cùng thế giới năm châu, người ta tiến nhanh như vũ bão, mà đến thế kỷ 21 này, chiêu trò đấu tố trong cải cách ruộng đất, trong sự kiện Nhân văn Giai phẩm, trong “tiêu diệt tàn dư văn hóa phẩm đồi trụy”, nhân danh những giá trị cao siêu nhất, vẫn được vận dụng với những kỹ thuật ngày một tinh vi và khốc liệt hơn!
Trong một cuộc trả lời phỏng vấn bỏ túi về việc dạy và học lịch sử trong tình hình hiện nay, mình có nêu lên một ý chính là khi mà nền giáo dục còn xơ cứng, lạc hậu, không theo kịp đà tiến triển về nhận thức chung của toàn xã hội thì hơn ai hết, bi kịch đó, thế hệ trẻ phải gánh chịu hậu quả. Họ trở nên hụt hẫng trước ngả ba đường, trong sự khác biệt, thậm chí mâu thuẫn, giữa những gì họ được truyền dạy ở học đường và những gì họ tiếp nhận được ở xã hội, từ sự phát triển không gì ngăn cản nổi của mạng xã hội.
Ở thế hệ trẻ hôm nay, bi kịch không chỉ ở độ chênh giữa giáo dục học đường và nhận thức xã hội trong lãnh vực lịch sử, mà còn trong nhiều lãnh vực khác của đời sống. Những gì mà em Chu Ngọc Quang Vinh vừa nói lên là một hình ảnh tiêu biểu của bi kịch đó. Thay vì người lớn chúng ta tiếp nhận ý kiến của em, dù là ý kiến trái chiều, để xem lại mình và có cách giáo dục các em tốt hơn, thì cái trò đấu tố đã nhanh chóng nổ ra, khốc liệt và tàn bạo hơn bao giờ hết!
Qua sự kiện của em Vinh, chúng ta có thể nghĩ không sai rằng, đang có hàng trăm ngàn, hàng triệu em học sinh manh nha trong đầu những ý tưởng “xét lại” như thế, song họ không dám hay không có điều kiện nói ra vì sợ bị những trận đòn roi của xã hội.
Bi kịch này không khó tìm ra nguyên nhân. Đó là một nền giáo dục đã tạo ra những bậc “lương sư” sẵn sàng quỳ mọp trước một kẻ xàm tăng giàu tiền lắm của, sản sinh ra những gã giáo sư tiến sĩ dẻo miệng, khoác lác, tráo trở chỉ vì đồng tiền!
Đó là nền giáo dục vẫn còn dạy con người những bài học căm thù và kỳ thị với chính những đồng bào cùng chung sống trên một đất nước với họ, cho dù cuộc chiến đã qua đi, sự thống nhất về mặt địa lý đã hoàn tất từ cách nay gần nửa thế kỷ; một nền giáo dục cứ sau mỗi kỳ thi lại cho ra lò 99% những học sinh “tốt nghiệp”, thì sự dối trá và chạy theo thành tích đã trở thành căn bệnh bất trị.
Trong thời gian qua, ông Tổng Bí thư/ Chủ tịch nước Tô Lâm đã có những việc làm mà nhiều người tiền nhiệm của ông chưa từng làm:
– Trên đường đi Trung Quốc, ông ghé lại Quảng Châu, thăm nghĩa trang 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương và nghiêng mình trước anh linh của liệt sĩ Phạm Hồng Thái, người thanh niên yêu nước vì việc không thành, đã tìm đến cái chết trên dòng Châu giang;
– Ông đích thân đến thăm gia đình cố nhạc sĩ Văn Cao, người nhạc sĩ tài hoa vẫn lận đận đến những năm cuối đời, những bài phát biểu của ông “thực chất” hơn, không còn mang tính khuôn sáo như những người tiền nhiệm, cho phép người nghe mơ nghĩ đến sự manh nha của điều được rao giảng từ gần 50 năm qua mà vẫn còn là cái bánh vẽ, đó là sự hòa hợp, hòa giải dân tộc thực sự, giúp đất nước Việt Nam của chúng ta, giống như nước Mỹ cách nay 160 năm, sớm phát triển trên tinh thần anh em một nhà, kề vai sát cánh, chia ngọt xẻ bùi.
Song trước hết, mình mong ông hãy ghé mắt vào nền giáo dục hiện nay, có sự thay đổi triệt để, thay đổi toàn diện, về nội dung giảng dạy lẫn các phương thức giáo dục hiện đại, để tạo ra những con người có suy nghĩ độc lập, có liêm sỉ, và có hoài bão thực sự.
Tất nhiên, bên cạnh giáo dục, người dân còn cần ở ông một bước đột phá khác nữa quan trọng không kém, đó là mở rộng dân chủ, lắng nghe mọi sự phản biện nhắm vào lợi ích chung của toàn xã hội, song đây không phải là chủ đề của bài viết hôm nay.












Vẹt thông minh