CÂU CHUYỆN CỦA 2 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA NGÀY HÔM NÀY LÀ ĐÂY?   ĐỌC XONG XIN CHIA XẺ

 CÂU CHUYỆN CỦA 2 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Thesaigonpost 

Người bố 40 tuổi sống tại Việt Nam, có cậu con trai 16 tuổi đang ở Mỹ. Con anh sang Mỹ năm 2008, đi cùng người mẹ theo diện kết hôn, tuy nhiên, hai cha con vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày qua các phương tiện liên lạc cá nhân. Anh chứng kiến mỗi ngày con lớn và vừa mừng vừa lo khi biết con trai anh tự lập một cách ngoài sức tưởng tượng của anh. Cậu bé làm tất cả mọi việc cá nhân, tự chọn điều mình thích, tự chịu trách nhiệm với cái mình chọn.

Nhiều lần anh tâm sự với bạn bè, việc con đi cùng mẹ đến một quốc gia mới là điều may mắn lớn nhất đời anh. Bởi anh chứng kiến ở Việt Nam, chưa biết đứa trẻ đã phải chịu những va đập của xã hội đến đâu, nhưng cha mẹ chúng là những người tổn thương trước. Từ môi trường sống bị ô nhiễm, đến môi trường giáo dục chứa đựng nhiều thứ phản giáo dục, đến môi trường đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mang đến những thói quen tệ hại dễ tiêm nhiễm vào đứa trẻ… Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa nước Mỹ là thiên đường nhưng ít ra nơi đó, đứa trẻ còn được bảo vệ và tôn trọng như một con người đúng nghĩa.

Và việc của anh, từ trong ý thức là làm ra tài sản, để lại cho con anh thừa hưởng. 

Kỷ niệm 10 năm hai cha con sống xa nhau, anh xin con một cuộc nói chuyện thật dài để cả 2 nói hết điều mình nghĩ. Ừ, thì 10 năm, một đứa trẻ 6 tuổi thành một cậu bé 16 tuổi, sống ở một môi trường khác sẽ có một cách nghĩ khác; và một người đàn ông 30 tuổi thành 40 tuổi, cũng có nhiều tâm sự chất chứa muốn chia sẻ với con mình. Câu chuyện hôm đó, anh dành cho con nói trước tuy nhiên người con nói: “Bố, 10 năm qua bố dạy con hãy giữ nề nếp người Việt, kính trọng cha mẹ và những người lớn tuổi hơn, nên con sẽ nhường bố nói câu chuyện của mình trước. Sau đó, con sẽ nói những điều con nghĩ từ câu chuyện của bố”

Ông bố nói: “Đến lúc này bố biết mình bắt đầu già. Sức khoẻ của bố cũng dần đi xuống và bố không biết được bố sẽ đồng hành với con đến lúc nào. Thì dù có thế nào, con cũng phải sống cho tốt. Bố sẽ luôn nghĩ về con cho đến phút cuối”

“16 năm qua từ ngày có con, với bất cứ một quyết định nào trong cuộc đời của bố, bố cũng đều nghĩ cho con và vì con. Bố nghĩ đó là việc bố phải làm. Kể cả đến lúc này, bố lao động để làm ra của cải vật chất, tích góp lại để con có một khối tài sản ổn định về sau. Trên đường đời, nhỡ con gặp điều gì không may mắn thì con cũng có những chỗ dựa để không phải chông chênh”

“Con hiểu và tôn trọng tinh thần Việt, bố muốn con sau này quay trở về Việt Nam, tiếp nối bố để tiếp tục xây dựng những cơ ngơi mà bố đã để lại đây. Nếu sau này bố qua đời, con nhớ hoả táng bố, rải hết tro cốt xuống biển và không làm giỗ, không để lại bất cứ điều gì liên quan đến bố trong cõi đời. Để bố được thanh thản”

Và đây là suy nghĩ của người con:

“Con cảm ơn bố đã sống cả cuộc đời vì con và cho con. Nhưng ngày hôm nay, con cũng sẽ nói với bố rằng bố sống cho con và vì con như vậy đã đủ rồi. Bố hãy yên tâm một điều con đã là bạn của bố, đang là bạn của bố và mãi mãi là bạn của bố. Con yêu bố như một người bạn thân nhất trong cuộc đời con và con nghĩ con phải cư xử đúng với tình yêu ấy”

“Con nói cho bố một điều là bố đã vì quá yêu con đến mức tình yêu đó biến thành sở hữu. Ở Mỹ, những đứa trẻ như con rất sợ điều đó. Nhiều ông bố bà mẹ châu Á đã phải đi tù chỉ vì thương con quá mức cần thiết và muốn sở hữu con. Bố ạ, con thì khác, con là người Việt, nên dù có thế nào con cũng không làm tổn thương bố. Chỉ có điều, bố nên tôn trọng điều con nghĩ và điều con muốn”

“Đơn giản thôi, bố hãy để con tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ tự lớn lên, tự kiếm việc để làm, tự trưởng thành và bố chỉ cần tin con không làm việc xấu là được. Bố có con thì bố hãy vui mà sống. Bố có nhà thì bố cứ ở trong căn nhà bố. Bố lao động thì bố cứ lao động, có tài sản nếu xã hội cần, bố cứ tặng cho những người bất hạnh. Không sao cả, con chấp nhận và vui vì điều đó hơn là vì con mà bố cứ phải è cổ ra làm việc chỉ mong để lại tài sản cho con”

“Tại sao bố không sống vì bố mà bố cứ phải vì con? Lúc này đây bố hãy vì bố đi. Bố làm việc ít lại, đi du lịch nhiều hơn. Đi kiểm tra sức khoẻ và hãy nghĩ rằng, nếu vì con thì bố phải khoẻ để làm bạn với con được nhiều hơn thay vì không lo cho mình và cứ phải chết vì lý do “hy sinh cho con”. Bố làm vậy con đâu có vui được?”

“Những gì của bố là của bố. Những gì của con ở phía trước, con không ngoảnh lại để trông chờ sở hữu cả cuộc đời của bố để lại đó cho con hưởng thụ. Nếu bố xem con là tài sản lớn nhất thì bố cứ vui sống với tài sản đó thay vì bố cứ phải vất vả khổ sở vì cái tài sản đó. Bố thì khổ con thì buồn. Đâu nhất thiết. Không lẽ giờ con sẽ nói với bố là con sẽ không muốn thừa kế bất cứ điều gì từ bố mặc dù con biết con sẽ phải nói điều này. Không phải vì con hay vì bố mà vì chúng ta cần được vui vẻ để sống cùng nhau”

“Cuối cùng con chỉ nói với bố, việc về hay ở tuỳ thuộc vào tương lai. Có thể con về, cũng có thể con ở lại miễn là sống ở đâu con thấy vui. Đừng vì ngày đó để tiếp tục bố lại phải quên bản thân bố vì con. Tại sao bố cứ lấy lý do “sống vì con” để làm phương châm cho cuộc sống của bố vậy? Bố con mình từng tranh cãi câu chuyện cái mặt nạ trên máy bay, rằng khi nó rơi xuống thì người cha hay người mẹ phải đeo vào cho mình trước cơ mà? Bố phải vui phải khoẻ thì mới sống lâu với con được chứ? Con muốn vui sống với bố được lâu dài và chúng ta sẽ nói những câu chuyện vui ở những ngày tiếp theo”

Ông bố không nghĩ rằng con mình có thể nói những điều như thế và cũng không nghĩ rằng, mọi thứ hoàn toàn không theo lập trình của ông bố cho cuộc sống của mình và cho tương lai con theo cách mà ông bố nghĩ.

Chỉ biết rằng sau đó, ông bố bắt đầu làm việc ít lại, tập thể dục nhiều hơn, đi du lịch nhiều hơn, cũng như ông rời xa những bon chen công việc mà ông sẽ phải thắng bằng mọi cách như trước kia.

St

Ps: mong cả nhà chia sẻ, hy vọng các bậc phụ huynh thay đổi tư duy…

 From: luong bui & KimBằng Nguyễn

NĂNG LỰC PHỤC HỒI GIÁ TRỊ HÔN NHÂN

NĂNG LỰC PHỤC HỒI GIÁ TRỊ HÔN NHÂN

Trần Mỹ Duyệt

Mỗi người khi sinh ra vào đời đều được trao cho một sứ mệnh. Tùy theo quan niệm và lối nhìn, sứ mệnh ấy có thể được xem như một nghề nghiệp, một bậc sống, hay một ơn gọi.

Như vậy, không ai sinh ra vào đời mà lại không được đặt vào đôi tay, khối óc, và trái tim mình một ít vốn liếng cần thiết cho nghề nghiệp, bậc sống, và ơn gọi của mình.

Theo tinh thần Tin Mừng, đó là những nén bạc. Người được trao cho 1 nén, người khác 2 nén, người khác nữa 5 nén tùy theo ý muốn của Thượng Ðế.

Nhưng thực tế đã cho biết, có nhiều người đã hoang phí số vốn ấy ngay khi còn thiếu thời: bỏ học, lười biếng, bạn bè xấu…

Kẻ khác tiêu xài quá tay khi ở tuổi trung niên: cờ bạc, rượu chè, nghiện hút, trai gái…

Và cũng có người khi tuổi đời xế bóng: buông xuôi, trốn tránh xã hội, và cô độc…

Ðó là những thành phần mà thường ngày họ sống như những kẻ chán đời, hận đời, và thù ghét xã hội.

Ðối với họ, đời là một chuỗi ngày dài đáng ghét, buồn thản, và cuộc sống là vô giá trị. Họ luôn luôn hận thù và nghĩ rằng đời không công bằng với họ. Họ có thể phải khác hơn và phải thành công hơn những gì mà họ đang có.

Nhưng họ lại cố tình hay không hiểu rằng chính họ đã hủy diệt tương lai và giá trị cuộc sống của họ, chứ không phải do ai khác. Cũng không phải đời đã bất công đối với họ.

Ngược lại, cũng thực tế lại cho thấy có biết bao nhiêu tâm hồn cao thượng quanh ta, và ở mọi nơi.

Họ là những người chấp nhận cuộc đời, mở rộng tâm hồn, đôi tay và thiện chí xây đắp cuộc đời: cuộc đời chính họ và cuộc đời của tha nhân. Xây dựng, xoa dịu và làm đẹp cho đời.

Họ là những tâm hồn cao thượng. Họ can đảm và dám đối diện với thực tế, với cuộc đời mặc dù đời không phải luôn luôn dễ dãi và mỉm cười với họ. Và mặc dù đời có quay mặt lại với họ, phũ phàng, cười nhạo họ.

Tóm lại, đây là những người ta cần phải học hỏi, bắt chước, cần phải nâng đỡ để cùng với họ, ta làm được một cái gì đó cho đời và cho chính mình.

HIỆN TƯỢNG HÔN NHÂN THỜI ÐẠI

Những thứ đang làm cho nhiều người thiện chí thao thức và quan tâm đến đời sống hôn nhân, gia đình hiện nay:

1- Ly dị:

Hơn 50% những cặp hôn nhân ngày nay đã tan vỡ bằng ly dị, và hàng triệu, triệu các em nhỏ đã không được hưởng hạnh phúc của một gia đình đầy đủ với cha mẹ, và anh, chị, em.

Ðiều này hẳn cũng đã đôi lần khiến ta phải suy nghĩ khi tham dự một lễ cưới, hoặc tiệc cưới của con, cháu, hay anh chị, em, bạn hữu.

Trong những lúc như vậy, có khi ta tự hỏi:

“Ai! Ðôi nào trong những đôi này sẽ ở trong số ½ những cặp hôn nhân ly dị?”

Và kết quả thật đau lòng, nhiều cặp trong số ấy chỉ kéo dài cuộc sống hôn nhân sau 3, 5, hoặc 10 năm chung sống.

2- Phá thai:

 Cơn cuồng phong phá thai – kết quả của những quan niệm lệch lạc về hôn nhân. Con số thống kê của các quốc gia, cũng như tại Việt Nam rất khủng khiếp. Mỗi năm trên thế giới có đến hằng chục triệu những thai nhi bị giết, bị hủy diệt bằng nhiều cách do chính cha mẹ và những người phụ giúp cha mẹ các em làm việc ấy.

 Ðọc những tài liệu về phá thai, tự nhiên tôi liên tưởng đến cái chết của hơn mấy trăm ngàn người Nhật sau hai trái bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki vào thời Ðệ Nhị Thế Chiến với câu tự hỏi, nếu vậy, ngày nay người ta phải dùng đến bao nhiêu trái bom nguyên tử để hủy diệt hằng chục triệu thai nhi mỗi năm.

Một não trạng và lối sống vong thân, nói theo Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, là tệ trạng của một nền “văn hóa sự chết”!…

3- Ðồng tính, hôn nhân đồng tính:

Não trạng và tầm nhìn lệch lạc về hôn nhân của xã hội hiện nay đang đem lại nhức nhối cho nhiều người, nhiều cha mẹ, nhiều phụ huynh, đặc biệt khi phải đối diện với tình trạng đồng tính và hôn nhân đồng tính của con cháu, anh chị em mình.

Tội hay phúc? Xấu hay tốt? Chưa ai có đủ thẩm quyền phê phán và lượng định trên bình diện lương tâm con người. Nhưng với cái nhìn tự nhiên của mục đích hôn nhân, thì lối sống này quả thật không đạt được ý nghĩa tròn đầy của nó.

HẬU QUẢ CỦA LY DỊ

Hậu quả sự tàn phá những giá trị tinh thần và vẻ đẹp tích cực đời sống hôn nhân không dừng lại ở những lãnh vực xã hội và đạo đức xã hội.

Nó còn ảnh hưởng sâu đậm đến những người trong cuộc như cha mẹ, con cháu, và cả đến những thế hệ mai sau.

1- Giữa vợ chồng:

Ðối với những nạn nhân của ly dị, biến cố này đã để lại một vết thương đau đớn khó hàn gắn, hoặc đòi hỏi lâu ngày mới được hàn gắn.

Hậu quả tâm lý này được phản ảnh qua những lần ly dị kế tiếp. Vì một lần ly dị sẽ mở đường cho những lần ly dị sau này. Bởi lẽ họ sẽ không còn tin tưởng vào tình yêu của mình cũng như của người khác.

Ảnh hưởng này còn dẫn đến một quan niệm về tình yêu và hôn nhân như một trò chơi ái tình, đến rồi đi không mang một ý nghĩa hay giá trị tinh thần nào cả.

 Ngoài ra, tình cảm con người cũng sẽ bị ảnh hưởng. Ít người sau khi ly dị mà quay lại nhìn nhau bằng một cái nhìn thân thiện và bằng hữu. Và nếu đã không nhìn nhau như bằng hữu, thì sự thù hận, cay đắng sẽ mãi mãi là một cầm buộc nơi chính con người ấy; do đó, sẽ khó có được sự khách quan và công bằng. Dĩ nhiên, hậu quả của nó sẽ ảnh hưởng đến con cái của họ.

2- Với con cái:

 Ðối với con cái sau khi cha mẹ ly dị. Ðây chính là đề tài mà nhiều nhà tâm lý, xã hội, cũng như đạo đức không đồng nhất với nhau về kết quả của những cuộc khảo cứu.

Nhưng nói chung, con cái sống với mẹ và cha dượng, với bố và mẹ kế, với những người anh, chị, em không cùng cha mẹ, ít nhiều vẫn có những khó khăn khi hội nhập vào một môi trường và hoàn cảnh sống mới.

Dù là Âu, Mỹ, Phi, hay Á, tâm lý “con ông, con tôi, con chúng ta” vẫn là một tâm lý không chỉ gây phiền toái cho con cái, mà còn ngay cho cả những cha mẹ này.

3- Xã hội và tâm linh:

Ảnh hưởng ly dị còn liên quan đến lãnh vực xã hội và tâm linh nữa. Một xã hội mà trong đó giới trẻ mất niềm tin, sống trong tâm thức buồn nản và thất vọng khi nhìn đến sự đổ vỡ của cha mẹ.

Những trẻ em này khi lớn lên cũng sẽ hành động hay bị thôi thúc hành động như cha mẹ chúng. Kết quả khảo cứu đã cho thấy, con cái các cha mẹ ly dị cũng có xác xuất ly dị cao hơn con cái những cha mẹ không ly dị.

Như vậy, sự đổ vỡ về hôn nhân, mà hậu quả kinh khủng của nó chính là căn bệnh hiểm nghèo của gia đình và xã hội. Và việc tiếp tay xây dựng, đổi mới, và làm đẹp đời sống này, chính là những việc làm dù rất nhỏ bé, nhưng thật sự cao cả và cần thiết. Khi nền tảng gia đình là đời sống hôn nhân bị phá sản, thì nhân loại không cần phải đến bom nguyên tử, những khí giới giết người hàng loạt, hoặc những thiên tại như động đất, bão lụt hủy diệt, nhưng chính nó sẽ tự hủy diệt và nhận chìm nó, vì hôn nhân là cốt lõi của gia đình, mà gia đình là nền tảng của xã hội và giáo hội.

NĂNG LỰC PHỤC HỒI

Ai dám nhận mình tốt lành, và thánh thiện?

Họa may chỉ dám tự nhận mình là một tội nhân nhờ ơn biết sám hối. Và vì thế, thật là hữu lý khi ta biết dùng chút thời giờ, khả năng, và sức lực của mình cho một ơn gọi mà như vừa trình bày ở trên, là cấp bách và thực tế:

Ơn gọi hôn nhân gia đình.

Ða số chúng ta bước vào đời sống hôn nhân với nhiều thiếu sót và không mấy trưởng thành cả về thể lý, tâm lý, và tâm linh.

Điều này dẫn tới cái nhìn về tình yêu, hôn nhân, gia đình thường bị lẫn lộn bởi những thao thức, hồi hộp, và hấp dẫn của tình cảm và tình dục.

Chính vì thế, khi trách nhiệm và bổn phận của người làm chồng, làm cha, làm vợ, và làm mẹ ùa tới, nhiều người đã hốt hoảng, đã trốn chạy, và đem tới đổ vỡ.

Nhưng hậu quả của những tan vỡ ấy không dừng lại ở chỗ 2 người chia tay nhau. Nó còn chồng kéo đến cả đời con, cháu, mà hệ quả là dẫn tới một quan niệm và lối sống về hôn nhân, về gia đình như hiện nay. 

Những buổi thuyết trình, hồi tâm, hội thảo, cũng như những cuộc gặp gỡ trao đổi giữa bạn bè quen thân là những cơ hội để bạn và tôi có dịp ngồi lại, chia sẻ và giúp nhau “tái khám phá”.

Vâng, tái khám phá thôi, vì tự nó hôn nhân đã là một khởi đầu của hạnh phúc, và là một cơ hội để con người sống chung hạnh phúc.

Và sau khi tái khám phá là việc phục hồi, bởi vì do bụi bặm của thời gian, do sức ép của cuộc sống, và do những nhàm chán của cuộc đời thường nhật đã làm cho nhiều người từ từ mất đi cái nhìn đích thực về những giá trị và vẻ đẹp của đời sống này. 

From KimBằng Nguyễn

Điều gì là quan trọng nhất đối với một gia đình hạnh phúc?

Image may contain: 5 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 5 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 1 person, smiling, sitting and baby

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Điều gì là quan trọng nhất đối với một gia đình hạnh phúc?

Ngọc Trúc

Chủ Nhật, 04/11/2018 

Điều gì là quan trọng nhất đối với một gia đình hạnh phúc? Là cuộc sống ăn sung mặc sướng? Là tiền bạc nhiều đến mức dùng không hết chăng?

Nếu gia đình không thể sống hòa hợp thì dù có giàu có thì trong lòng cũng nguội lạnh. Nếu gia đình không có tiếng cười thì dù ăn sung mặc sướng cũng rất buồn tẻ.

Trong gia đình, điều gì là quan trọng nhất? Không phải là nhà, xe, tiền, mà là bố mẹ, vợ chồng, con cái.

Điều gì là quan trọng nhất đối với một gia đình? Chính là sức khỏe của các thành viên trong nhà, dù giàu hay nghèo, nhà cao cửa rộng hay xe sang, thì sức khỏe tốt mới là quan trọng hơn cả. Dù cuộc sống có tốt hay không, thì sức khỏe là quý hơn bất cứ thứ gì. Một gia đình sống cùng nhau vui vẻ, mạnh khỏe chung sống mới là hạnh phúc nhất. Vậy nên, sức khỏe là cơ sở lớn nhất của một gia đình hạnh phúc.

Ông bà có thể hiểu được sự vất vả của con cháu. Các con biết quý trọng sự hy sinh của bố mẹ. Bố mẹ mệt rồi, con pha trà rót nước cho bố; con bệnh, bố mẹ chăm lo cho con. Không chiến tranh lạnh, không cãi vã, có ý kiến hãy kịp thời trao đổi với nhau, có mâu thuẫn cần sớm giải quyết. Mọi người thành thật xin lỗi và nhường nhịn nhau. Vậy mới là gia đình hạnh phúc.

Một gia đình dù có bao nhiêu tiền không quan trọng, nhà lớn hay nhỏ không quan trọng, xe tốt hay không cũng không quan trọng. Quan trọng là gia đình sống cùng nhau đồng tâm hiệp lực sống thật tốt, hòa hợp với nhau, tình thân khăng khít.

Nhà là một mảnh đất, trồng dưa được dưa, trồng đậu có đậu. Chúng ta gieo trồng sự thấu hiểu thì sẽ có được sự khoan dung; trồng sự thứ tha, sẽ có được sự hòa hợp; trồng sự kén chọn sẽ mọc lên lời oán than; trồng sự chỉ trích sẽ chỉ thu về mầm họa.

Gia đình sống cùng nhau, biết nhường nhịn, có bao dung, thì mới thái bình. Có những gia đình vật chất đủ đầy mà không ngừng cãi vã. Lại có những nhà không hề giàu có, mà tràn đầy niềm vui.

Trong gia đình, khi xảy ra mâu thuẫn, người nguyện thua, không phải là họ kém, chỉ là họ hiểu rằng giữa hai người luôn phải có một người “thua” thì hai người mới thắng được.

Người xưa dạy “gia hòa thì vạn sự hưng”. Trân trọng gia đình nhỏ của mình, sẽ mãi mãi hòa hợp hưởng thái bình.

Vợ chồng yêu thương kính trọng lẫn nhau, gia đình bốn mùa đều nhẹ nhàng như gió mùa xuân. Con cái yêu thương nhau, kính trọng cha mẹ, cả nhà luôn đầm ấm yên vui.

Yêu thương gia đình, tổ ấm an lạc, đầu tiên phải chân thành và chung thủy. Đồng lòng cùng làm việc thì ắt sẽ giàu có thịnh vượng.

Gia đình là nơi ấm áp nhất, bởi vì ở đó có những người mình yêu thương nhất và yêu thương mình nhất!

Ngọc Trúc.

LÒNG TÔN TRỌNG TRONG QUAN HỆ VỢ CHỒNG

LÒNG TÔN TRỌNG TRONG QUAN HỆ VỢ CHỒNG

 Trần Mỹ Duyệt

 Tôn trọng nhau là bí quyết hạnh phúc hôn nhân”.

Nhưng làm sao để có được lòng tôn trọng ấy trong quan hệ vợ chồng?…

Dĩ nhiên, trong đời sống chung thì những va chạm, bất đồng ý kiến, bất hòa là chuyện thường tình. Có lẽ càng sống với nhau lâu, những hành động tiêu cực kia lại càng nhiều.

Và đó cũng là lý do tại sao nhiều đôi vợ chồng khi về già lại hay cãi vã, giận hờn nhau.

Vợ chồng bất đồng ý kiến, cãi vã, tranh chấp và khó chịu với nhau. Những chuyện này chúng đến từ nhiều nguyên nhân, và không nhất thiết là do lỗi của một người.

Có nhiều chuyện mà người chồng thích người vợ không thích, hoặc ngược lại, người vợ thích mà người chồng không thích.

Và cũng có nhiều chuyện mà người chồng cho là đúng, nhưng người vợ lại cho là sai.

Những quan điểm bất đồng ấy, theo tâm lý học, là do tâm lý nam nữ khác biệt.

Ngoài ra, chúng còn đến từ những ảnh hưởng của di truyền, phái tính, giáo dục, tôn giáo, tuổi tác, và văn hóa.

Như vậy, chỉ còn cách là thay vì trốn tránh nó, thay vì phủ nhận nó, vợ chồng phải học cách “tạo lập lòng tôn trọng” trong thực tế hàng ngày.

Respect tiếng Anh có nghĩa là sự tôn kính, kính trọng, tôn trọng. Và để thiết lập hoặc để sống với sự tôn trọng nhau, sau đây là những ứng dụng dựa vào phân tích theo chiết tự của từng mẫu tự từ chữ R.E.S.P.E.C.T.

  R (Respect): Muốn được sự tôn trọng của ai, trước hết ta phải có lòng tôn trọng người đó. Vợ chồng cần phải thực hiện việc này cho nhau, với nhau, và vì nhau.

Tôn trọng lẫn nhau là điều không thể thiếu nếu muốn xây dựng tôn trọng hỗ tương trong tương quan vợ chồng.

Đi vào thực hành, điều này đòi hỏi vợ chồng cần phải tránh đối xử với nhau như “người dưng nước lã”, hoặc với thái độ “nhàm chán”.

Tránh dùng những lời lẽ khiếm nhã, thô lỗ, cộc cằn khi xưng hô với nhau.

Tránh những thái độ lạnh nhạt, thờ ơ, bất cần để đối xử với nhau, nhất là tránh phân tích, phê bình, chỉ trích nhau.

Suy nghĩ, nói năng và hành động như trên, thực ra đó mới chỉ là một hình thức đối xử công bằng chứ chưa nói đến là vợ chồng phải tương kính nhau vì yêu nhau.

Xây dựng, tạo lập sự tôn trọng ở tầm cao hơn chính là thực hành nguyên tắc bác ái của Thánh Phanxicô Assisi: “Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết”, “tìm yêu mến người hơn được người mến yêu”. Và đây là ứng dụng đẹp nhất giúp vợ chồng thăng hoa lòng tôn trọng lẫn nhau.    

E (Establishing Respect): Để xây dựng lòng tôn trọng nhau trong đời sống và tương quan hôn nhân, vợ chồng phải quan tâm đến giá trị những cảm nghĩ và ý kiến của nhau.

Phần đông vợ chồng mất dần lòng tôn trọng, chính là vì thiếu quan tâm đến những ý nghĩ và ý kiến của nhau.

Ai cũng cho rằng mình đúng, mình hay.

Ngay cả khi vì chủ ý tốt xây dựng nhau, vợ chồng cũng không được dùng thái độ hoặc cung cách kẻ cả, chèn ép và bắt buộc người phối ngẫu phải theo ý kiến hoặc suy nghĩ của mình.

Đi vào thực hành, để xây dựng lòng tôn trọng, vợ chồng phải xây dựng nó bằng những hành động rất nhỏ mọn và đều đặn.

Nhân đức không xảy ra một sớm một chiều và bằng những hành động phi thường. Nhân đức chính là một tập quán tốt được lập đi, lập lại một cách đều đặn và bền bỉ.

Thí dụ, người vợ tập mỉm cười mỗi khi bị chồng cư xử thiếu tế nhị, hoặc người chồng tập giữ nhẫn nại khi bị vợ cằn nhằn vô cớ…

Kiên trì và tập luyện, sẽ dẫn đến đức tính hiền dịu và thái độ tự chủ cho cả người chồng lẫn người vợ.

Kết quả là: những đức tính ấy sẽ làm gia tăng sự tôn trọng và yêu thương lẫn nhau.   

S (Supporting respect): Để nhân đức xã hội và tập quán tốt trong tâm lý đối xử thường ngày giữa vợ chồng duy trì bền bỉ, thì vợ chồng cũng phảinâng đỡ, khuyến khích lẫn nhau.

Sự tôn trọng nhau phải được thể hiện qua cung cách sống thường ngày. Thái độ tiêu cực, lời nói chê bai, hoặc hành động lơ là giữa vợ chồng sẽ làm cho người phối ngẫu cảm thấy mất tinh thần, mất nghị lực, và dễ đưa đến chán nản.

Thử hỏi, nếu chồng bạn bày tỏ một cử chỉ yêu thương, hoặc nói những lời khen tặng bạn nhưng anh ta nhận lại bằng một nụ cười khinh bỉ, và một câu nói: “chỉ là giả dối”, thì làm sao người ấy có thể tiếp tục và có tinh thần để làm những gì tốt nhất cho bạn?

Chính bạn đang làm cho chồng bạn xuống tinh thần, và không muốn tiếp tục duy trì lòng tôn trọng đối với bạn. 

P (Principles for re-establishing respect): Nhưng cũng có những lúc sóng gió thật sự nổi lên, cuốn trôi đi chút lòng tôn trọng có sẵn trong ta thì sao?

Điều này xảy ra khi một trong hai hoặc cả hai đã vi phạm những nguyên tắc căn bản của tôn trọng là dùng lời nói, cử chỉ, hoặc hành độngxúc phạm nhau, làm tổn thương nhau.

Trong trường hợp này, vợ chồng phải làm gì?

Bạn làm gì khi vô tình đụng phải một người trong lúc đi đường?

Câu đầu tiên sẽ là: “Xin lỗi!” Nhưng không phải chỉ là xin lỗi, mà nhiều khi còn phải sửa lỗi, dĩ nhiên, là phải chừa lỗi.

Thí dụ, bạn xin lỗi người bạn vừa đụng phải nhưng lại làm rơi chiếc điện thoại người đó đang cằm trên tay và chiếc điện thoại bị vỡ, chắc chắn là bạn phải đền chiếc điện thoại khác. Kinh nghiệm này cho bạn một quyết tâm là lần sau đi đứng phải cẩn thận.

Nguyên tắc tái lập lòng tôn trọng cũng tương tự như vậy.

Khi làm lỗi, làm buồn lòng người phối ngẫu, việc đầu tiên là bạn phải xin lỗi: “Anh xin lỗi em, hoặc em xin lỗi anh”.

Nếu lỗi đó làm người ấy buồn lòng thì phải tạo cơ hội chuộc lại lỗi lầm.

Thí dụ, tặng hoa, gửi message hay lời nhắn tỏ dấu yêu thương…

Nhất là bằng mọi cách, làm hòa với người phối ngẫu. Nhưng nên nhớ việc nhận lỗi, xin lỗi, và sửa lỗi là việc làm của bạn.

Đừng bao giờ thay vì xin lỗi bạn lại đổ lỗi, thay vì nhận lỗi bạn lại chối lỗi, và thay vì sửa lỗi bạn lại sửa người mà mình đã làm buồn lòng.    

C (Creating a respectful relationship): Một trong những điều mà các nhà tâm lý làm khi giúp các cặp vợ chồng đang gặp những khó khăn trong hôn nhân, là giúp họ thiết lập, kiến tạo mối giây liên kết trong tôn trọng. Một mối giây cảm thông giữa vợ chồng. Trong khi hai vợ chồng còn đang nghi ngờ nhau, còn chỉ trích nhau, còn đổ lỗi cho nhau mà nói đến yêu thương, sự hy sinh, tha thứ, hay trung thành là những cái mà trước mặt họ chỉ là vô nghĩa, là lý thuyết và thiếu thực tế. 

Nhưng trước hết hãy giúp họ thiết lập lại mối giây tôn trọng nhau, bằng cách nhà tâm lý sẽ giúp họ từ từ khám phá ra những điểm tích cực của nhau, những cái mà ngay từ đầu khi mới quen nhau đã khiến họ bị thu hút, hấp dẫn. Và khi những kỷ niệm êm đềm, đẹp đẽ của nhau và về nhau lấp kín kỷ niệm, tự nhiên họ biết họ cần phải làm gì…

T (Tolerating and appreciating differences): Sau cùng là điều mà các cặp vợ chồng muốn thăng hoa, muốn làm cho đẹp mối giây liên kết, dạt dào sự tôn trọng nhau đó chính là phải biết chấp nhận và hóa giải những khác biệt.

Đây là việc làm khó nhất trong tương quan tình yêu, và cũng là bước đầu của sự chia lìa, ngăn cách dẫn đến sụp đổ của nhiều cuộc tình.

Mới quen nhau, mới yêu nhau thì mọi điều đều tốt đẹp. Người này nhìn người kia bằng cặp mắt màu hồng, và bằng một con tim thổn thức. Nhưng rồi qua những tháng năm chung sống, những khác biệt của nhau sẽ từ từ xuất hiện để thách thức mức chịu đựng và lòng chung thủy của tình yêu.  

Nên nhớ rằng bạn sẽ không bao giờ tìm được một người đàn ông tuyệt vời (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín), hay một người phụ nữ nhân đức vẹn toàn (công, dung, ngôn, hạnh).

Nhưng bạn có thể giúp một người đạt được những điều đó nhờ vào sự tế nhị, hòa giải, và chấp nhận những khác biệt nhau của bạn.

(Để tham khảo những bài vở, tài liệu giá trị về tình yêu, hôn nhân, gia đình, giáo dục, tâm lý, xã hội, và tâm linh. Xin mời vào thăm trang nhà www.giadinhnazareth.org).

From vuisongtrendoi

Việt Kiều nghèo lắm…

        Việt Kiều nghèo lắm…thật đấy…. 

xem bài viết này bạn sẽ hiểu tại sao

– Không phải Việt Kiều là có tiền. Tuy người ta làm 70 ngàn đô mỗi năm nhưng người ta phải chi nhiều thứ: thuế thu nhập, nhà cửa, xe, xăng, ăn, và nhiều chi phí khác. Đừng nghĩ như đang ở VN mà đòi tiền Việt Kiều hay hứa giúp đỡ người thân. Đối với người giàu ở Mỹ, mỗi tháng tiết kiệm thêm được hay để dành thêm được 300 đô là khó khăn. Trong lúc ở Việt Nam nhiều người phung phí 300 đô hàng tháng là chuyện thường.

– Ở VN ngoài lương chính thức người ta có thêm tiền nhiều hơn lương do “lương lậu” tức là ăn cắp, chạy hợp đồng, gian lận giấy tờ, nhận tiền hối lộ,… Nhưng ở Mỹ, Úc đa số người ta sống bằng lương chính chứ không sống bằng “lương lậu” như nhiều người có tiền ở VN. Ở VN, người ta làm ăn, đi làm,… đều có “lương lậu”. Anh viên chức khu vực lương chỉ 2,3 triệu mỗi tháng nhưng tiền lậu, tiền “xin đểu” trên 10 triệu mỗi tháng, thế mới có tiền mua nhà, mua xe, ăn nhậu xuất ngày.

– Khi Việt Kiều cưới bạn, họ tốn rất nhiều tiền. 20 ngàn đô là chuyện thường mà số tiền này họ cần nhiều năm sống khắc khổ mới dành được. Do đó các bạn đừng vòi vĩnh. Các bạn nghĩ mỗi tháng cho bạn 300 đô để sài, để nổ với bạn bè, đi chơi với bạn bè trước khi rời VN là hơi quá đáng. Do đó bạn sống như không phải sắp lấy chồng Việt Kiều là tốt nhất. Bạn đừng vì chữ “Việt Kiều” mà hại chính bạn trong tương lai.

– Khi bạn đến Mỹ, Úc chồng bạn sẽ tốn rất nhiều tiền cho bạn để bạn hội nhập. Bạn đừng lấy tiền chồng bạn cho bà con khi họ xin xỏ. Trước khi có bạn, chồng bạn phải tiết kiệm để cưới bạn. Khi bạn qua bên đó với chồng bạn, thì bạn là người “ăn bám” trong thời gian đầu. Vì thế bạn đừng tiêu xài nhiều mà chồng bạn phải vất vả và đau đầu nhiều hơn. Nhiều cặp vợ chồng Việt Kiều chia tay vì các bà vợ bên VN mới qua tiêu xà tiền nhiều và hay gởi về VN nhiều vì nghĩ rằng cũng là Việt Kiều.

– Không phải ở Mỹ, Úc hay các nước giàu là nằm chơi vẫn có tiền. Càng giàu càng phải lao động cực nhọc mới có. “Có làm có ăn” luôn đúng ở mọi nơi. Không làm làm sao mà có tiền? Các bạn qua bên đó thì phải tìm cách hội nhập càng sớm càng tốt và ráng có 1 việc làm. Các bạn phải làm quen nhiều thứ như lái xe, đi chợ, dọn dẹp nhà cửa, tìm hiểu xã hội, đặc biệt là học Anh Văn hay ngôn ngữ của nước sở tại. Bạn phải chuyên cần học ngôn ngữ để hội nhập. Bạn hãy quên bà con của bạn vì nếu như bạn sống ở VN thì làm sao họ xin tiền bạn? Hổng lẽ bạn có trách nhiệm với bà con trong lúc họ vẫn sống?

Những người ở VN rất giàu, họ có tiền mua nhà trăm cây, mua xe bạc tỉ. Trong lúc ở Mỹ, Úc nhiều Việt Kiều khó khăn về nhà cửa và xe cộ. Nếu cưới được bạn thì quả là cố gắng lớn. Hãy thương yêu nhau và thông cảm với nhau thì bạn sẽ có thêm nguồn thu nhập cho chồng và hai vợ chồng cùng xây đắp cho tương lai. Đừng cành nạnh mà so sánh chồng người chồng ta mà đánh mất hạnh phúc.

From Tu-Phung

Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.

Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.

Mọi người thường tập trung vào việc trang trí nhà cửa đúng phong thủy mà quên mất một điều rằng, nhà có phúc đức hay không, giàu hay nghèo chỉ cần nhìn nơi này!

Đó là nơi nào mà lại kỳ diệu đến như vậy? Mọi người hãy dành ra 1 phút để đọc bài này để có được cái nhìn thấu đáo, sáng suốt hơn trong đời sống mà đặc biệt là hôn nhân nhé.

  1. Người phụ nữ chính là phong thủy trong gia đình
    Gia đình có thể hạnh phúc, bình an hay không, thế hệ sau có thể thành tài hay không, tất cả đều liên quan tới hành vi xử thế của nữ chủ nhân trong nhà, cũng có liên quan tới việc họ đối xử với chồng với con như thế nào.
    Người phụ nữ được ví là phong thủy, là phúc khí quyết định sự thịnh suy của một gia đình. Mỗi người phụ nữ có một cá tính khác nhau, có người ôn nhu hiền hòa, có người lại mạnh mẽ hoạt bát. Nhưng cho dù là cá tính gì thì người phụ nữ cũng không thể thiếu khí chất. Phụ nữ một khi thiếu khí chất thì tựa như một bông hoa hữu sắc vô hương.
    Bởi vậy, người xưa có câu “lấy được người phụ nữ tốt sẽ giàu có ba đời, lấy phải người phụ nữ xấu sẽ nghèo ba kiếp”.

Người phụ nữ tốt bụng và tử tế mang lại hạnh phúc và may mắn cho gia đình. Sự đoan trang tề chỉnh, lễ nghi khuôn phép, và tấm lòng thiện lương của người phụ nữ sẽ là tấm gương cho con cháu sau này.

  1. Phụ nữ dịu dàng thì chồng không thể tức giận
    Đối diện với những lúc người đàn ông giận dữ, người phụ nữ cần dịu dàng, biết đối nhân xử thế, có thể lấy nhu mà thắng cương. Bởi vì chỉ có dịu dàng mới có thể chống lại được sự mạnh bạo.

Cho nên, người phụ nữ hễ dịu dàng làm nũng thì người đàn ông sẽ không thể tức giận được. Người phụ nữ có cá tính mạnh thích đối đầu với đàn ông sẽ khiến gia đình luôn căng thẳng và bản thân họ sẽ luôn là người phải chịu tổn thương.

  1. Phụ nữ quyết định đến thành công của người chồng
    Người phụ nữ dịu dàng như nước, người đàn ông sẽ gặp may mắn, gia đình tự nhiên thịnh vượng. Nếu người phụ nữ thường hay oán giận như thể đang tức giận, người đàn ông chắc chắn vận may sẽ xấu, gia đình tự nhiên sẽ suy giảm, trên thực tế, điều này rất dễ dàng nhận ra. Người phụ nữ tốt tính, nhưng còn xem người đàn ông yêu thương người phụ nữ của mình như thế nào.

Cái gọi là: Đức hạnh! Nước có thể mang theo một chiếc thuyền, cũng có thể lật đổ nó. Vì vậy, một số người nói một gia đình hạnh phúc hay không, tám mươi phần trăm tùy thuộc vào nữ chủ nhân, xem diện mạo và tinh thần của nữ chủ nhân, bạn gần như có thể xác định tình trạng hoàn cảnh của gia đình.

  1. Người phụ nữ ăn mặc sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng: phong thủy tự khắc tốt
    Người phụ nữ ăn mặc tồi tàn, nhà cửa như một mớ hỗn độn. Người phụ nữ đàng hoàng, hợp lý, gia đình chắc chắn tiền tài hưng thịnh, trẻ con và người già có sức khỏe tốt.

Chồng và con cái, một người cần vợ, một người cần mẹ! Người lớn tuổi ăn mặc gọn gàng, chồng ăn mặc đứng đắn, con cái ăn mặc gọn gàng, nguyên nhân là do gia đình có một người nữ chủ nhân biết chăm lo thu vén chu toàn.

  1. Người phụ nữ hay tính toán, ích kỷ nhỏ nhen, gia đình sẽ không hòa thuận, vắng vẻ
    Người phụ nữ tốt, không phải nhan sắc đẹp, mà là có tấm lòng đẹp. Người vợ tốt, không phải tướng mạo, mà là tấm lòng.
    Phụ nữ đức hạnh, càng lớn tuổi, càng có phúc tướng. Người phụ nữ không có đức hạnh, càng lớn tuổi, sẽ có tướng xấu. Một gia đình phải dựa vào người phụ nữ chăm sóc, việc kinh doanh mới ngày càng bùng nổ!

Nhà có người phụ nữ mới là một ngôi nhà đầy đủ. Có người phụ nữ, gia đình sẽ đầy tiếng cười, hạnh phúc lâu dài!

Đàn ông là một trụ cột của ngôi nhà, là xương sống. Người phụ nữ là phong thủy của ngôi nhà, là số phận của gia đình này!
Vì thế, hãy chăm sóc tốt phong thủy cho ngôi nhà của bạn nhé!

Theo Khoẻ và đẹp..

 GIA ĐÌNH  

 GIA ĐÌNH  

“Cha mẹ tôi đã ly hôn, chúng tôi sống với mẹ.  Mẹ chúng tôi đã tận lực nuôi dưỡng chúng tôi.  Tôi buồn giận cha tôi lắm, tuy nhiên tôi thấy thiếu vắng cha tôi kinh khủng.  Biết bao lần tôi hình dung cha tôi mà tôi chỉ nhớ loáng thoáng bóng dáng.  Tôi tưởng tượng một ngày nào đó đến nhà ông để khạc nhổ vào mặt ông ta cho hả cơn oán ghét và khinh bỉ.  Hôm khác tôi lại mơ thấy mình nằm gọn trong cánh tay cha tôi, đắm mình trong một tình thương mà tôi tưởng chừng đã phai tàn.  Rồi tôi đã khóc, nhưng không ai biết…  Tôi nằm lăn đất vì đau khổ, vì bị xung đột khủng khiếp.  Tôi muốn tìm cách báo thù: chống lại cha tôi, chống lại mẹ tôi, chống lại mọi người, chống lại xã hội và chống lại… chính tôi nữa!”

Tâm trạng của một đứa con mà cha mẹ đã ly dị với nhau là như thế: bị xâu xé ray rứt rất đau đớn: vừa thù ghét cha mẹ, mà vừa đói khát thèm muốn tình thương của cha mẹ.  Tương lai của những đứa con ly hôn là như thế: nó sẽ nổi loạn chống lại mọi người, phá phách mọi người, và phá phách cả cuộc đời của chính nó nữa. 

Vậy mà ít ai lưu tâm đến hoàn cảnh đau khổ to lớn ấy của những đứa con mà cha mẹ đã ly hôn.  Ngược lại càng ngày người ta càng ủng hộ việc ly dị.  Theo một bảng thống kê ở các nước giàu có phát triển thì cách đây 20 năm cứ 20 cặp vợ chồng thì có một cặp ly dị, cách đây 10 năm thì trong 10 cặp có một cặp ly dị, và hiện thời cứ 2 cặp là có một cặp ly dị.  Nghĩa là tỷ lệ phân nửa: bên Nga cũng vậy mà bên Mỹ cũng thế! 

Lý do người ta dựa vào, là “Đã không thể sống chung với nhau nữa thì thà chia tay nhau.”  Một lý do quá giản dị, nhưng vì quá giản dị nên cũng quá thiếu sót, ít ra là thiếu sót ba điểm sau đây:

1/Thứ nhất là quá ích kỷ: chỉ lo cho những cặp vợ chồng mà không nghĩ đến những đứa con.  Cho phép ly dị thì có lẽ vợ chồng sẽ thoải mái đấy, nhưng con cái thì như chúng ta đã thấy qua bức trên đây.  Cha mẹ muốn thoải mái cho bản thân mình, và dồn mọi hậu quả cho những đứa con phải chịu.  Mà những đứa con đó nào có tội tìnhgì đâu?  Tội là ở cha mẹ chúng, nhưng chúng phải gánh lấy hậu quả hoàn toàn.

2/ Thứ hai là phản trắc, lật lọng: những người ly dị là những kẻ phản trắc, lật lọng, không phải đối với ai khác mà đối với chính bản thân họ, đối với chính lương tâm của họ. Họ hãy nhớ lại xem trước khi cưới họ đã nghĩ gì, đã muốn gì, đã thề hứa gì? Họ muốn chiếm cho bằng được con người lúc đó họ đang yêu, họ chấp nhận tất cả mọi khó khăn xung đột của cuộc sống chung, và họ thề sẽ yêu thương nhau trọn đời. Lúc ban đầu thì vậy, nhưng lúc sau thì khác không yêu nhau nữa, không chấp nhận nhau nữa và đòi bỏ nhau bằng mọi giá. Có phải là phản trắc, là lật lọng, là tiền hậu bật nhất không?

3) Và điểm thứ ba là người ta đã quên một điều rất là thông thường trong cuộc sống hôn nhân: bất cứ cặp vợ chồng nào cũng phải trải qua những cuộc khủng hoảng.  Không cặp nào thoát.  Đó là điều tất yếu, và có thể nói còn cần thiết nữa.  Cũng như một đứa trẻ cần phải trải qua khủng hoảng của tuổi dậy thì mới trở nên người lớn được, thì bất cứ cặp vợ chồng nào cũng cần phải trải qua khủng hoảng mới đi đến chỗ trưởng thành.  Vậy mà khi gặp khủng hoảng thì tính ngay chuyện ly dị, thử hỏi làm sao gia đình trưởng thành được?

Đó là ba điểm rất quan trọng mà người ta đã bỏ qua không xét tới.  Vì bỏ qua những điểm quan trọng như thế nên người ta càng ngày càng đòi hỏi ly hôn: những cặp vợ chồng trẻ đòi ly hôn, cha mẹ đôi bên xúi ly hôn, luật pháp cho phép ly hôn…  Chỉ có Tin Mừng Chúa và Giáo hội Công giáo là còn cố gắng ngăn cản việc ly hôn.  Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nên lưu ý tới những điểm sau đây: 

  1. Những người biệt phái dẫn chứng với Đức Giêsu rằng ông Môsê cho phép ly hôn.  Đức Giêsu trả lời: đó chỉ là vì lòng dạ chai đá của các ngươi thôi.  Nghĩa là Đức Giêsu vạch cho thấy nguồn gốc của ly hôn là lòng dạ chai đá, lòng xấu của con người.  Và như chúng ta đã phân tích ở trên, lòng xấu ấy chính là cái tính ích kỷ, cái thái độ phản trắc lật lọng, thái độ hèn nhát vội tìm đường lẩn tránh trước những khủng hoảng tất yếu của hôn nhân. 
  2. Đức Giêsu nhắc nhở tính chất bất khả ly của hôn nhân là quyền của Thiên Chúa, con người không có quyền làm ngược lại “Điều gì mà Thiên Chúa đã kết hợp, con người không được phân ly.”  Nghĩa là Đức Giêsu phủ nhận mọi quyền của con người trong vấn đề này: vợ chồng không có quyền đòi ly dị, cha mẹ đôi bên và bè bạn không có quyền xúi ly dị, luật lệ xã hội không có quyền cho phép ly dị, cho nên dù có một trăm tờ giấy ly dị cũng chẳng có chút giá trị nào trước mặt Chúa.
  3. Và thứ ba là Chúa nhắc mọi người phải nhớ đến những đứa trẻ.  Đức Giêsu đã ôm trẻ nhỏ vào lòng, Ngài đã chúc lành cho chúng để nhắc mọi người phải thương yêu chúng, phải bao bọc chúng, đừng ruồng bỏ chúng để chúng phải bơ vơ vì cha mẹ chúng đã ly dị nhau; đừng ngăn cản, không cho chúng đến với Chúa bằng cách dạy chúng vào con đường bất mãn, nổi loạn, sa đọa khi cha mẹ chúng đã ly dị với nhau.

Trích trong “Sợi Chỉ Đỏ” 

***************************************

Lời cầu nguyện cho các gia đình

Ôi Thiên Chúa, Đấng tạo thành tất cả tình phụ tử  trên trời và dưới đất,
 Người là Cha, là Tình Yêu  và Sự Sống,

Chúa làm điều đó trên trái đất này, qua Con của Người, Chúa Giêsu Kitô, “sinh bởi một người phụ nữ”
và bởi Thánh Thần, nguồn gốc của đức bác ái thần thiêng,

 mỗi gia đình nhân loại trở thành một thánh cung thực sự của sự sống và tình yêu
cho các thế hệ không ngừng đổi mới. 

Xin ân sủng của Người hướng những suy nghĩ và hành động của những cặp vợ chồng
về lợi ích tốt đẹp nhất cho gia đình của họ và tất cả các gia đình trên thế giới.

Xin cho các thế hệ trẻ tìm thấy trong gia đình sự hỗ trợ vững chắc,

 Giúp họ luôn sống nhân bản hơn, lớn lên trong sự thật và tình yêu. Xin tình yêu được củng cố nhờ ân sủng của bí tích hôn nhân,
trở nên mạnh hơn tất cả những yếu đuối và khủng hoảng đôi lúc xày ra trong gia đình. 

Sau cùng, chúng con xin Chúa, qua lời cầu bầu của Thánh Gia Na-gia-rét,

Cho Giáo Hội có thể thành công, với những hoa quả của sứ vụ, trong gia đình và qua gia đình,

nơi tất cả các quốc gia trên trái đất.

Cha là Sự Sống, Chân Lý và Tình Yêu
trong sự hiệp nhất với Chúa Con và Chúa Thánh Thần.  Amen.

Đức Gioan Phao lô II

Tại buổi lễ nhân dịp Năm Thánh gia đình, 15 Tháng Mười, 2000.

Quốc Việt dịch thuật

From: NguyenNThu & KimBang Nguyen

Quá Đỗi Vô Tình!

Trong số mấy ngàn bạn bè trên FB, liệu có mấy câu hỏi thăm khi bạn bè nằm xuống hay bệnh tật, khó khăn…. Ngay cả trong gia đình, đôi khi còn quên mình còn người cha, người mẹ, người vợ/chồng đang nằm chờ ở nhà, bệnh viên hay nhà dưỡng lão…. Thì đừng trách chi bạn với bè…!!!!!!!!!
*************

Quá Đỗi Vô Tình!

Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.

Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.

Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ. Bạn tôi chần chừ: – “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”

Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết: – “Sơn chết rồi anh!” Tôi la lên: -“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!” Bạn tôi còn vớt vát: -“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!” Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.

Tôi bắt đầu nổi cáu: “Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”

Tôi đăng một mẩu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….” Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.

Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết. Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home. Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình. Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, vì thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.

Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù. Đó là những việc lành. Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!

Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu. Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”

Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ. Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về. Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.
Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc. Để làm chi nữa!

Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay. Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới, thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.

Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa. Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.

Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: “Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”

Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão. Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!

Image may contain: 1 person, sitting and table

 Đức bác ái trong gia đình

  Đức bác ái trong gia đình

Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính. Không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1Cor 13, 4-7)

Gia đình là nơi tình yêu được triển nở, nơi ơn Thánh Chúa được phát huy để từng cá nhân trong gia đình được sống hạnh phúc, sống chan hòa tình huynh đệ, tình gia tộc, sống chân thật theo bổn phận trong vị trí của mình.

Chúng ta được dựng nên giống hình ảnh Chúa, có nghĩa là bằng tình yêu, với tình yêu, trong tình yêu. Thiên Chúa là tình yêu…(1Ga. 1, 8b + 16b)  Chúa muốn chúng ta sống hạnh phúc dồi dào theo ý Chúa, hạnh phúc là hậu quả của phần thưởng cuộc sống thiêng liêng trong nội tâm.

Anh em đừng có rập theo đời này nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thân, hầu có thể nhận ra đâu là Ý Thiên Chúa, cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa (Rm 12, 4)

Gương giáo dục tình yêu trong gia đình:

Gia đình Thánh Gia: Xin vâng âm thầm như Thánh Giuse, xin vâng vô điều kiện như Mẹ Maria và sống xin vâng cách khiêm nhường như Chúa Giêsu nghĩa là luôn luôn vâng theo Ý Cha Trên Trời.

 Gia đình Tobit: Tobit dạy con làTobia:(Tb 4, 3-20)

Kính sợ Chúa (Con hãy tưởng nhớ Đức Chúa mọi ngày… hãy thực thi công chính….,Is 4,5)

Hiếu Thảo.  Con hãy chôn cất cha cho tử tế. Hãy thảo kính mẹ con và đừng bỏ rơi người bao lâu người còn sống… con phải nhớ rằng mẹ con đã trải qua bao nỗi ngặt nghèo vì con khi con còn trong dạ mẹ… (Is 4,3)

Chân Thật và Bác ái. Hãy chia cơm sẻ áo cho người đói rách…. Mắt con đừng có so đo trong việc bố thíCon có bao nhiêu hãy cho bấy nhiêu, có nhiều thì cho nhiều, có ít thì đừng ngại cho ít…(Is 4,7)

Yêu thương anh em ruột thịt. Hãy yêu thương anh em con, chớ coi rẻ anh em con…(Is 4,13)

Tránh kiêu ngạo.  Kiêu ngạo sinh ra đổ vỡ và bất hòa. Is 4, 13b)

Chăm chỉ.  Đừng ở dung đưa tới túng thiếu và nghèo mạt, vì ở dung là mẹ của đói khát. Sống công bằng và sòng phẳng.Ai làm việc cho con, tiền công người ấy con không được giữ lại qua đêm. Hãy cẩn thận trong mọi việc con làm và tỏ ra con nhà gia giáo trong cách ăn thói ở của con. (Is 4,14).

 Không say sưa. Đừng uống rượu đến say sưa, đừng lấy việc say sưa làm bạn đường của con.(Is 4,15)

Tránh dâm ô. Hãy tránh xa mọi thứ dâm ô. (Is 4, 12)

Biết tìm người khôn ngoan để bản hỏi. Biết ai khôn ngoan thì tìm đến mà bàn hỏi, chớ coi thường bất cứ lời chỉ giáo nào hữu ích v.v (Is 4,18)

Gia đình ông Job: “Ô. Job giàu có nhất ở Phương Đông, ông có hơn cả 7.000 chiên dê lạc đà bò lừa… ông sống rất bác ái, Khiêm nhường, đấy lòng Kính sợ Thiên Chúa. Các con trai ông thường luân phiên tới nhà nhau, mời các em gáitiệc tùng, (để nối kết tình thân gia tộc).  Jb1, 13-19)

Ông thường gọi các con đến để thanh tẩy họ, rồi ông dậy sớm dâng lễ toàn thiêu cho mỗi người con vì ông nghĩ“biết đâu các con ta chẳng phạm tội và nguyền rủa Thiên Chúa trong lòng” (Jb. 1, 3b -5)

.Những gương sáng gia đình nơi trần thế

  1. Gia đình thanh nữ Teresa Hài Đồng. Mẹ Thánh Nữ mất lúc Thánh Nữ 4 tuổi. Ông bố thương con không có mẹ, nên tối và sáng nào cũng quây quần con cái cầu nguyện. Ngày 18.10.16 vừa qua hai vị đã được DTC Francis tuyên Thánh: Thánh Louis Martin và Zélie Guérin.
  2. Gia đình Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phalo II. Mẹ Ngài mất lúc 9 tuổi, cha của ngài luôn dắt con đi dạo và lần chuỗi chung với nhau.
  3. Gia đình vua Baudouin và hoàng hậu Fabiola (Bỉ Quốc).(Cả hai sống gắn bó kết hiệp với Chúa rất mật thiết từ khi đính hôn cho đến khi vua qua đời)  Xin  hãy nghe một lời tâm sự của nhà vua:”Lạy Chúa Yesu, con cám ơn Chúa đã làm cho con yêu thương vợ con tha thiết. Con cám ơn Chúa đã ban cho con một người vợ thương mến con, sau Ngài, nhưng trên hết mọi sự. Ước gì chúng con được lớn lên mãi trong Ngài, lạy Chúa

Trong lúc bệnh, nhà vua cầu nguyện: “Lạy Thánh Thần, xin Ngài cầu nguyện trong con, con cảm thấy khô khan và mệt mỏi. Lạy Me, con đến với Mẹ, không cần phải cố gắng nhiều, trong đức tin con đặt mình dưới chân Mẹ, níu lấy Mẹ. Ước gì Mẹ bồng lấy con trong kinh nguyện cầu cho người bệnh, con xin dâng Mẹ sự yếu hèn của con…”

  1. Gia đình của Đức cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận:(Một gia đình quý tộc, đạo hạnh. Mẹ ngài luôn dạy con cái chú trọng đến cuộc sống tâm linh là sống đẹp lòng Chúa dù lúc ăn lúc chơi, lúc học v.v…hơn là sự thành công về danh vọng ở đời. (nghĩa là dạy các con biết sống đẹp lòng Chúa hơn là thành kỹ sư, bác sĩ mà không đẹp lòng Chúa)Sáng nào bà cũng dắt các con đi lễ và cho tiền các con để giúp người ăn xin. Bà dạy các con khi bỏ tiền vào giỏ ăn xin thì phải cúi xuống bỏ vào một cách ân cần, để kính trọng nhân phẩm của họ)

Gia đình có Chúa ngự trị thì tình yêu luôn luôn hiện diện. Vì thế  theo gương của các gia đình này, dạy con đầu tiên là dạy cầu nguyện, dạy biết đón nhận tình yêu của Chúa và dạy biết yêu Chúa. (Cầu nguyện để mở lòng ra với những gì đang xảy đến, chứ không phải để có một thế giới hình thành theo ước muốn của mình)

Các bậc cha mẹ hãy chú trọng đến giáo dục con cái về cách xử dụng của cải, về  cách sống tâm linh v.v… giáo dục tình yêu về tính dục, về tình dục và giáo dục về hôn nhân theo giáo lý Công Giáo “Đàn bà không quan hệ theo lẽ tự nhiên, mà lại làm điều trái tự nhiên. Đàn ông cũng vậy, không quan hệ với đàn bà theo lẽ tự nhiên mà lại đem lòng thèm muốn lẫn nhau. Như vậy là chuốc vào thân hình phạt xứng với sự lầm lẫn của mình (Rm. 1, 26-27)

Xin mượn lời Đức Thánh GH Gioan P.II  để kết thúcHãy dạy các con đừng sống đức tin một cách hời hợt chung chung, phải có đời sống nội tâm sâu xa nhờ cầu nguyện để có sự thân tình với Chúa và với anh chị em mình”  (DTC  nhắc nhở cầu nguyện với phương pháp Lectio Divina)

Elisabeth Nguyễn 

From: Ngoc Bich & KimBang Nguyen

Duy Trì Hạnh Phúc Gia Đình Vì Con

Van H Pham
GÓC SUY GẪM

Duy Trì Hạnh Phúc Gia Đình Vì Con!!!

Một tối nọ tôi và cha đi xem phim, bộ phim không hấp dẫn lắm nên hai cha con đã quyết định về sớm. Khi đến ngã rẽ gần nhà, cha tôi đột nhiên dừng lại, trông nét mặt ông rất khác, rồi ngay sau đó ông lấy tay che kín mắt tôi. Ông nói với tôi: “Con đừng nói, đừng nhìn nhé”. Tôi nghĩ cha đang đùa và muốn bỏ tay ông ra khỏi mặt mình, tuy nhiên cha vẫn cố lấy tay che hết mắt tôi và ông nói rất nghiêm: “Có một con quỷ rất đáng sợ, cha con mình ra ngay khỏi đây thôi!”.

Nghe đến quỷ là tôi đã sởn gai ốc rồi! Ma quỷ rất đáng sợ, quỷ sẽ bay tới và ăn thịt trẻ con như mấy câu chuyện tôi được nghe kể…, sợ quá nên tôi cứ để tay cha che hết mắt mình từ lúc đó tới khi về nhà. Về nhà rồi tôi vẫn còn run rẩy vì sợ.

Sau khi đã bình tĩnh lại, tôi hỏi cha: “Con quỷ cha nhìn thấy trên đường ban nãy trông nó như thế nào?”. Cha im lặng một lát rồi nói: “Con đừng hỏi, nếu biết con sẽ không thể thoát khỏi nó đâu”. Tôi về phòng nhưng vẫn thấy tò mò về con quỷ vừa rồi. Tôi gặp mẹ và kể cho bà nghe chuyện đó. Mặt mẹ tự dưng tái nhợt, bà mãi mới cất lời: “Cha con nói đúng đấy, không nên hỏi về chuyện này, nếu không con không thể thoát khỏi nó đâu”.

Sau lần ấy mỗi khi ra đoạn rẽ đó, tôi luôn nhìn xung quanh để xem có con quỷ nào xuất hiện hay không. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ đối diện bất kỳ một con quỷ nào như tối hôm hai cha con bỏ bộ phim về nhà sớm. Cũng thật kỳ lạ, có đôi chút thay đổi trong gia đình tôi kể từ hôm ấy…

Trước đó cha mẹ hay cãi cọ và mẹ muốn ly hôn, sau hôm đó cha lại nói đồng ý li dị, nhưng mẹ không chấp nhận. Và lập tức không khí trong gia đình thay đổi đến kỳ lạ, hai người không còn cãi cọ nữa và tỏ ra hạnh phúc bên nhau, để cho chúng tôi trưởng thành trong mái ấm thực sự.

*********

30 năm sau kể từ hôm ấy, cha mẹ tôi không còn cảnh mặt tưng bừng lớn tiếng quát tháo nhau….

Người cha 70 tuổi của tôi đã qua đời trong vòng tay yêu thương của vợ. Khuôn mặt ông nở nụ cười nhẹ nhàng. Lo an táng ông xong, tôi thu dọn di vật của cha và nhìn thấy cuốn nhật ký. Trong đó ông viết về cái đêm khi chúng tôi gặp “con quỷ”…, câu đố cuối cùng đã được giải đáp …

Trong nhật ký ông viết:
“Xem phim xong dắt con trai về nhà, bất chợt đến ngã rẽ vào hẻm nhìn thấy vợ mình cùng một người đàn ông lạ đang âu yếm nhau. Tôi cảm thấy như rơi xuống vực thẳm vì linh cảm của mình đã đúng. Tôi đã hết mực yêu thương vợ mình và cô ấy ngấm ngầm phản bội lại tôi và gia đình. Tôi thấy thương con trai, sự thật này quá tàn nhẫn với nó, có thể là bóng đêm ám ảnh suốt cuộc đời con trẻ. Con liệu có thể chấp nhận việc người mẹ yêu dấu của mình có hành vi như vậy!

Tôi không thể tưởng tượng nổi con trai mình sẽ như thế nào nếu biết việc này. Mặc dù cô ấy đã xử tệ với tôi, nhưng tôi cũng phải ghi nhận rằng cô ấy từng tốt với mình, và còn con trai yêu dấu của tôi nữa. Vì vậy tôi đành phải nói dối con về con quỷ đó …”

Sau khi đọc nhật ký của người cha quá cố, mắt tôi đẫm lệ. Cha đã che giấu sự thật để gìn giữ hình ảnh hoàn mỹ về mẹ trong trái tim con trai bà, cũng bởi vì vậy mà cha mẹ tái hợp để cứu vãn cuộc hôn nhân đang trên bờ vực sụp đổ của họ.

Tôi đi vào phòng, trìu mến ôm người vợ đang mang bầu của mình, tiếp đó tôi xóa sạch mọi thông tin về người bạn gái cũ cũng như những thông tin khác … Bởi vì tôi đã học được một điều thật quý giá qua câu chuyện “con quỷ”, lĩnh hội bài học làm người cha tốt.

Cha đã vì tình yêu thương với tôi mà dẹp bỏ nỗi giận dữ và tự ái lẽ ra nên trút lên đầu mẹ để duy trì hạnh phúc gia đình. Bất kỳ ai trong hoàn cảnh gia đình có nguy cơ đổ vỡ cần phải xem xét lại bản thân và thông cảm cho đối phương với tấm lòng vị tha.

Không ai muốn chuốc lấy tổn thương về mình, nhưng cha đã làm vậy để cho tôi một cuộc sống hạnh phúc trong mái ấm gia đình. Xin hãy chia sẻ câu chuyện này tới mọi người để trên thế gian sẽ còn nhiều người cha tốt như thế, để các bậc phụ huynh luôn tìm cách giải quyết xung đột và cho những đứa con thơ một mái ấm hạnh phúc bên mẹ cha.
Sưu tầm

Image may contain: 2 people, people standing, people sitting and shoes

Một bài hay về hạnh phúc.

Bài cũ nhưng đọc lại vẫn thấy có giá trị.

Một bài hay về hạnh phúc.

Nếu hạnh phúc là thứ dễ tìm thấy thì có lẽ con người chẳng phải nếm mùi khổ đau nhiều như vậy? Nếu hạnh phúc là thứ ẩn nấp để cùng con người tham gia trò trốn tìm thì cuộc sống này liệu có còn thời gian tìm kiếm?

Hạnh phúc ở nơi đâu?

– Hạnh phúc nằm ở đôi môi của bạn ?

Một đôi môi biết mỉm cười và biết nói lời yêu thương chính là cửa ngõ dẫn đến hạnh phúc an nhiên của con người.

Nếu bạn chỉ biết than vãn, chỉ biết oán trách những trớ trêu của cuộc đời, chỉ biết dùng lời nói để chê bai, mỉa mai, công kích người khác thì đừng hỏi “Vì sao tôi không thấy hạnh phúc”. Hãy nói về những yêu thương tốt đẹp, hãy mỉm cười với cuộc sống xung quanh, hãy dành những lời ngọt ngào cho những người bạn yêu quý và bạn sẽ thấy hạnh phúc nảy nở từ đôi môi.

– Hạnh phúc nằm ở sự tha thứ?

Chẳng có ai ôm trong lòng mối hận thù mà cảm thấy vui vẻ và thoải mái cả. Có thể, họ đã làm tổn thương bạn, họ đã phản bội lòng tin và hằn trong lòng bạn một vết thương sâu hoắm và nhức nhối nhưng hãy đặt tay lên ngực mình và dặn với chính mình “Cuộc đời này vốn không đủ dài để yêu thương chỉ sao lại phí hoài nó cho hận thù”.

Vì thế, bằng cách này hay cách khác, hãy quên đi những vết thương và quên đi người để lại vết thương ấy, bạn cho đi sự tha thứ cũng chính là cách bạn tự cho chính mình một món quà chứa đầy hạnh phúc và an nhiên.

Tôi không chắc chúng ta có thể lại tin, lại yêu người ấy như chưa có chuyện gì nhưng chỉ cần bản thân tha thứ được thì ta sẽ lại có thể mỉm cười khi giáp mặt nhau. Như vậy, không phải sẽ tốt hơn sao?

– Hạnh phúc nằm ở chỗ Cho chứ không phải chỗ Đòi.

Hãy cho đi những thứ bạn muốn, rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn những gì mà bạn muốn, có thể nó không đến từ người bạn cần nhưng chắc chắn rằng trong dòng đời sau này, sẽ có người cho bạn lại những điều như thế.

Đừng đòi hỏi điều gì khi bản thân không làm được. Sự hụt hẫng khi điều mình muốn không được đáp lại rất dễ đẩy bạn vào hố sâu của thất vọng.

Vì thế, đừng tự giết cảm xúc của mình chỉ vì những đòi hỏi cho thỏa mãn cảm xúc của bản thân, hãy học cách cho đi thật nhiều, cuộc sống này không để bạn chịu thiệt thòi đâu.

Hạnh phúc vào lúc nào?

– Hạnh phúc là khi bạn biết Đủ?

Nói theo Đạo học là “Thái quá hay Bất cập đều là dở cả” (thái độ cực đoan là không tốt).

Yêu thương quá sinh ra gò bó, quan tâm quá sẽ khiến mất tự do, ghen tuông quá cũng mất vị tình yêu và cái gì cũng thế, chạm đến chữ Đủ sẽ chạm được hạnh phúc tròn vị.

Đừng chạy theo cái gì quá hoàn chỉnh và cũng đừng ép bản thân phải trở nên quá hoàn hảo, yêu thương vừa đủ, ấm áp vừa đủ, quan tâm vừa đủ và bên nhau vừa đủ có lẽ sẽ hạnh phúc hơn.

Do đó, chúng ta thấy hạnh phúc chẳng nằm ở đâu xa, mà nằm ngay nơi chính ta, và hạnh phúc cũng chẳng phải là cái đích đặt ra để chúng ta đi đến, mà là thứ luôn hiện hữu song hành bên ta trong cuộc sống, chỉ vì ta quá hướng ngoại mà không quan tâm quên mất nó đi thôi.

Vì thế, hạnh phúc của chúng ta hẳn phải do tự chúng ta xây lấy, chứ chẳng phải chạy theo một ai đó để xin ban. Thứ hạnh phúc xin ban chỉ là thứ hạnh phúc ảo, nó sẽ dần chết theo thời gian.

Suu Tam

Mưu cầu hạnh phúc không phải riêng ai

Mưu cầu hạnh phúc không phải riêng ai 

Thế nhưng để chọn được một người để “nắm tay đi suốt con đường” vượt qua bão giông thì không phải ai cũng có được. Bạn hãy đọc bài này và suy ngẫm!

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì?

Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa.

Nhưng bạn chẳng thể mua nổi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.
Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng.

Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó.

Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ.

Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được.

Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức?
Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi.
Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà.

Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối.

Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều.

Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự?

Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.

Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả.

Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người.

Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

Đừng chọn người ở bên bạn những lúc vui, hãy chọn người tình nguyện bên bạn lúc bạn buồn khổ, khó khăn vì người đi với ta đến cuối đời không chỉ cùng ta đi qua những ngày nắng mà còn là người cùng ta đi qua những ngày mưa.

From: luong bui & KimBằngNguyễn