Mẹ Lên Trời !

Mẹ Lên Trời !

Xem hình
Truyền thống Kitô Giáo vẫn tin rằng Mẹ Maria được đưa về trời cả hồn lẫn xác dựa trên sự khám phá của các Tông Ðồ. Sự việc xẩy ra khi Mẹ Maria qua đời thì Thánh Tôma không có mặt.
Nói về Mẹ thì không bao giờ cùng!” (De Mariam nuquam satis). Ðó là câu nói thời danh của Thánh Bênarđô, vị thánh chảy mật của Ðức Mẹ. Vì mỗi khi nghe thánh nhân nói về Ðức Mẹ, thì người nghe có cảm tưởng như đang nếm hưởng hương thơm tho ngọt ngào của lời ngài như ăn một tảng mật ong vậy. Phần chúng ta, cũng là con Ðức Mẹ, chúng ta sẽ nói gì về một biến cố trọng đại của Mẹ, khi Mẹ được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác?

Lễ Các Thánh Nam Nữ, ngày 1 tháng 11 năm 1950, Ðức Piô XII, sử dụng ơn vô ngộ của Giáo Hoàng đã tuyên tín điều mà mọi người Công Giáo phải tin về việc Mẹ Maria được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác sau khi qua đời như sau: “Thánh Mẫu Thiên Chúa là Ðấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, Ðức Maria Trọn Ðời Ðồng Trinh, sau khi sống trọn cuộc đời trần thế, đã được triệu hồi cả hồn và xác vào trong vinh quang thiên quốc.”
Trong lịch sử Kitô Giáo, đặc biệt là Công Giáo, có hai trường hợp được tin nhận là đã được về trời cả hồn lẫn xác, đó là trường hợp của Chúa Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Ðộ nhân loại. Ngài đã về trời cả hồn lẫn xác sau khi hoàn tất công cuộc cứu chuộc của Ngài. Và trường hợp thứ hai là Ðức Maria, Mẹ Chúa Giêsu. Mẹ cũng được về trời cả hồn lẫn xác sau khi hoàn tất cuộc đời này, như lời tuyên tín của Ðức Piô XII.
Chúa Giêsu vì là Thiên Chúa, nên đã về trời bằng quyền năng riêng của ngài. Thánh Kinh ghi nhận biến cố về trời của Chúa Giêsu như sau: “Rồi Ngài đã dẫn họ đến tận Bêtania, đoạn giơ tay, Ngài chúc lành cho họ. Và xảy ra là đang khi Ngài chúc lành cho họ, thì Ngài đã từ biệt họ, và được nhắc lên trời” (Lc 24:50-51). Phần Ðức Maria, Mẹ được đưa về trời nhờ quyền năng của Thiên Chúa. Việc Mẹ về trời cả hồn lẫn xác không phải do hành động riêng của Mẹ, nhưng đã được Thiên Chúa nâng Mẹ lên (assumption).
Truyền thống Kitô Giáo vẫn tin rằng Mẹ Maria được đưa về trời cả hồn lẫn xác dựa trên sự khám phá của các Tông Ðồ. Sự việc xẩy ra khi Mẹ Maria qua đời thì Thánh Tôma không có mặt. Cũng chính ông là người đã vắng mặt trong khi Chúa Giêsu hiện ra với các Tông Ðồ. Mà vì không có mặt hôm đó, ông đã đòi phải có chứng cớ. Với ông, chứng đó là được xỏ ngón tay vào các vết đinh, và thọc bàn tay ông vào vết thương nơi cạnh sườn của Ngài. Ông nói với các Tông Ðồ: “Trừ phi tôi thấy các vết đinh nơi tay, và xỏ ngón tay vào các lỗ đinh và bàn tay tôi vào cạnh sườn Ngài, tôi vẫn không tin” (Jn 20:25).

Cám ơn Tôma, nhờ ông mà chúng ta biết rõ Chúa Giêsu đã sống lại, vì sau khi đã được nhìn xem và xỏ tay, bàn tay ông vào các vết đinh của tay và vết đâm nơi cạnh sườn của Thầy mình, ông đã kêu lên: “Lậy Chúa tôi. Lậy Thiên Chúa của tôi” (Jn 20:28). Và ông đã tin. Cũng vậy, vì muốn được xem thấy mặt Mẹ mình lần cuối, ông đã được các Tông Ðồ chiều ý đưa ra nơi mộ phần. Nhưng khi mở nắp quan, chính Tôma và các Tông Ðồ khác đã không thấy xác Mẹ ở đó. Các ông bằng đức tin rất chân thành, đã tin rằng Mẹ Maria đã được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác.
Cũng qua đức tin và truyền thống nơi các Tông Ðồ, ngày nay chúng ta tin rằng Mẹ Maria đã được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác. Bởi vì:

*Mẹ là đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội.
*Mẹ tin vào lời Thiên Chúa.
*Mẹ là mẹ Chúa Giêsu.
1. Ðầu thai vô nhiễm nguyên tội: Một thụ tạo được ơn đầu thai vô nhiễm nguyên tội. Mẹ Maria không hề có một giây phút nào bị đặt dưới quyền thống trị của Satan, bị đặt dưới quyền thống trị của tội lỗi.
Thánh Kinh đã ghi nhận, tội lỗi đã lọt vào thế gian vì Nguyên Tổ phạm tội bất phục tùng. Do sự bất tuân phục này, con người đã bị đặt dưới sự thống trị của Satan, và của sự chết. Thiên Chúa đã tuyên án con người: “Ngươi là bụi tro, và từ bụi tro, ngươi sẽ trở về tro bụi” (Gn 3:19). Vậy nếu Mẹ Maria vô nhiễm nguyên tội, tức là ngay từ giây phút hoài thai trong lòng thân mẫu, Thiên Chúa đã gìn giữ Mẹ Maria khỏi vết nhơ tội Nguyên Tổ, thì Mẹ cũng không bị đặt dưới sự thống trị của Satan, và hệ quả của hành động ấy khiến Mẹ phải chết. Theo mặc khải đã được kể lại trong tác phẩm Thành Ðô Huyền Nhiệm, do chân phước Maria D’acreda, Mẹ Maria đã không chết vì đau yếu, bệnh tật như con người chúng ta, nhưng Mẹ đã lịm ngất đi trong ngọn lửa thiêu đốt vì tình mến ThiênChúa.
2. Là kẻ đã tin vào lời Chúa: Mẹ là tạo vật đã tin vào lời Thiên Chúa một cách tuyệt đối với lòng yêu mến bao la, đến nỗi làm Ngài sảng khoái. Lời Tổng Thầnh Gabriel nói với Mẹ trong ngày truyền tin đã cho ta biết rõ điều này: “Vui lên! Hỡi trinh nữ diễm phúc. Thiên Chúa ở cùng trinh nữ. Trinh nữ được chúc phúc trong các người nữ” (Lc 1:28).
Sở dĩ Mẹ được như vậy, là vì Mẹ đã “tin vào lời Thiên Chúa sẽ được thực hiện” (Lc 1:45). Và điều mà Thiên Chúa thực hiện đó là làm cho Mẹ được tôn vinh như chính lời Mẹ đã nói ra trong bài Kinh Ngơi Khen cùng với chị họ là Isave: “Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa. Lòng trí tôi vui mừng trong Ðấng cứu chuộc tôi. Vì ngài đã đoái thương đến phận nữ tỳ ngài, từ nay muôn đời sẽ khen rằng tôi có phúc” (Lc 1:46-47).
Một trong cái phúc lớn lao ấy, phải chăng là được về trời cả hồn lẫn xác. Thật vậy, điều mà Tổng Thần Gabriel đã trấn an Mẹ trong ngày Truyền Tin là: “Không có sự gì mà Thiên Chúa không làm được” (Lc 1:37), đã được thực hiện trọn vẹn nơi biến cố hồn xác Mẹ được đưa về trời.

Nếu Thiên Chúa đã chọn Mẹ một nữ tỳ khiêm hạ làm Mẹ con Ngài, đã gìn giữ Mẹ không vương tội tổ truyền, đồng trinh trước, đang, và sau khi sinh con, thì việc Ngài gìn giữ và làm cho thân xác Mẹ không bị hư nát và được về trời cùng với linh hồn thánh thiện của Mẹ là một việc làm có gì là khó đối với quyền năng vô biên của Ngài.
Có lẽ đối với những đầu óc tự cho mình là thông thái. Những đầu óc chỉ dựa vào những lý luận thuần túy con người, thì việc Mẹ được Thiên Chúa cho về trời cả hồn lẫn xác là một chuyện không thể xẩy ra. Nhưng với chúng ta, những tâm hồn bé mọn, những kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa và vào quyền năng của Ngài, chúng ta cảm thấy không có gì là quá đáng để tin nhận một điều như thế. Và trong niềm hân hoan vui mừng đó, cùng với những tâm hồn yêu mến Ðức Mẹ, chúng ta hãy ca lên bài thánh cả đã làm cho nhiều tâm hồn cảm thấy xúc động:

Mẹ lên trời giữa một ngày rực ánh sáng. Ðàn ca các thánh tung hô. Nhân loại vui hát mừng. Vì xác hồn vẹn tuyền Mẹ về thiên cung.
Mẹ lên trời mừng ngày vui cho thiên quốc. Hào quang Mẹ Chúa Ba Ngôi. Sáng ngời khắp chín tầng. Vì xác hồn vẹn tuyền Mẹ tới thiên đàng.

*Mẹ ơi! Thế trần là nơi gian khổ. Biển đời con gặp bao cơn giông tố. Mẹ chính là đuốc sáng  soi ban đêm.*Ðoàn con dâng lời tha thiết cầu khấn. Xin Mẹ giúp lòng chúng con tin vững. Luôn trung thành thờ Chúa mãi suốt đời.
*Mẹ ơi! Xin cầu bầu cho mọi nước. Hướng về tôn vinh suy phục Thiên Chúa. Cho đất trời rực sáng danh Chúa Cha.
3. Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa và cũng là con của Mẹ. Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhưng cũng là một người thật. Một người mà Mẹ Maria đã sinh ra từ cung lòng đồng trinh của mình.
Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly trước ngày Ngài chịu tử hình để cứu chuộc nhân loại, Ngài đã an ủi các Tông Ðồ của mình: “Ðừng để lòng mình bị xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào thầy” (Jn 14;1). Và Ngài đã bảo các ông: “ Thầy đi để dọn chỗ cho các con, và rồi thầy sẽ đến để đón các con về với thầy, để thầy ở đâu thì các con cũng ở đó” (Jn 14:3).

Vậy nếu Chúa Giêsu đã nói với các Tông Ðồ của mình cũng như đã nói với chúng ta là những kẻ tin kính Ngài những lời vừa được trích dẫn trên, thử hỏi Ngài sẽ nói gì với Mẹ mình, là người mà Ngài hằng yêu kính.
Chúa Giêsu ở đâu lúc Mẹ sinh thì? Ngài ở trên Thiên Ðàng. Và như vậy, thì việc Ngài đưa Mẹ Maria về trời với Ngài là điều hợp tình, hợp lý. Lại nữa, không lẽ Ngài chỉ đưa linh hồn Mẹ về trời, mà thân xác Mẹ, một thân xác mà đã cưu mang Ngài suốt 9 tháng trong dạ lại phải hư nát, và tan hòa vào bụi đất, chờ ngày sống lại trong ngày tận thế? Nếu như thế, Chúa Giêsu làm sao nói với Mẹ mình khi chính Ngài cũng đã lên trời cả hồn và xác, thân xác mà Ngài đã lãnh nhận từ Mẹ.

Chúa Giêsu đã về trời trước, đã dọn chỗ, và hẳn là chính Ngài đem theo triều thần thánh đón rước linh hồn và thân xác Mẹ về trời.
Ðể hy vọng ngày sau, khi chúng ta qua đời cũng được về quê hương vĩnh cửu cùng với Mẹ Maria, thì từ hôm nay, và trong mọi ngày trên dương thế, chúng ta hãy sốt sắng tận hiến cho Mẹ. Và hãy xin Mẹ giúp chúng ta sống nên cuộc sống làm con cái Chúa của mỗi người chúng ta.
Trần Mỹ Duyệt

THIÊN CHÚA Ở CÙNG MẸ – MẸ Ở CÙNG CHÚNG CON

THIÊN CHÚA Ở CÙNG MẸ – MẸ Ở CÙNG CHÚNG CON

Lm. LÊ QUANG UY, DCCT, 1.8.2013

Trích EPHATA 574

Những năm sau 75, ở miền Nam có thể nói gần như gia đình nào cũng có ít nhất một người phải đi cải tạo do làm việc cho chế độ cũ, hay bị bắt giam vì đi buôn đường dài hoặc vượt biên, và như vậy là quanh năm, luôn luôn có những người mẹ, người vợ, người em gái nào đó đang ruổi rong trên những chặng đường dài để thăm nuôi con, thăm nuôi chồng hay anh trai. Lắm khi không có giấy báo cũng cứ đi với một chút hy vọng mong manh được nhìn thấy mặt người thân, không được thì gửi vào mấy giỏ bàng đựng cây thuốc lá, vài tán đường mía, mấy lạng chà bông và hũ mắm ruốc.

Nhà tôi có ông anh cải tạo tập trung ở Z30C. Đều đặn hàng tháng, mẹ tôi lại chắt bóp từ những đồng lẻ bán đá cục, yaourt, nước mắm, vay thêm một ít nữa, đủ để đi thăm nuôi con. Đến ngày hẹn, quá nửa đêm, tôi chạy chiếc Mobylette cọc cạch đưa mẹ ra góc đường Xô Viết Nghệ Tĩnh và Nguyễn Bỉnh Khiêm, quận 1. Mùa khô hay mùa mưa thì gió khuya cứ luôn se lạnh, hình như lại càng se lạnh hơn vì người ta dạo ấy thiếu ăn, thiếu ngủ, và thiếu mặc, trong lòng lại trĩu nặng những buồn thương. Khoảng hơn chục người đàn bà tội nghiệp loay hoay lụm cụm với nhau giữa những giỏ bàng và bao bị chật căng đồ thăm nuôi, ai cũng ít lời ít điều vì còn phải dành sức cho cả hành trình còn dài…

Khoảng 1g rưỡi, chiếc xe than xịch đến, mọi người như thể đã thạo việc lắm rồi, phụ một tay với bác tài và chú lơ để chất hàng lên. Tôi đứng đó nhìn mà không thể giúp gì được, mẹ tôi bảo: “Cậu cứ về đi để đấy tôi lo, quen rồi !” Và thật nhanh, chuyến xe vội vã khởi hành, chú lơ lấy cái vồ vỗ đùng đùng năm sáu cái vào thùng than đeo ở đuôi xe, lửa xoè ra, hơi nóng phừng phừng, động cơ hộc lên mấy tiếng mệt nhọc và xe bắt đầu lăn bánh. Bóng dáng chiếc xe đen đủi xừng xững lao đi vào giữa những ánh đèn đêm vàng ệch của phố vắng…

Sau những chuyến đi thăm nuôi ông anh như thế, xập tối về lại nhà bình an, mệt thì mệt, bao giờ mẹ tôi cũng có một câu chuyện để kể cho các con nghe, về ông anh ở trại cải tạo lúc này khoẻ hay yếu, về mấy anh CA lịch sự hay hỗn xược, về các tai nạn bà gặp thấy trên đường… Nhiều chuyện vui vui, nhiều chuyện cũng bực mình lắm, nhiều chuyện lại làm cho người ở nhà bị buồn lây cái buồn của người đi.

Nhưng tôi nhớ nhất một lần mẹ kể:

Đi chung với nhau mấy chuyến rồi, nhưng các bà các chị đi thăm nuôi vẫn chưa thân nhau, chẳng ai buồn nói năng gì. Hôm ấy, trời tự dưng trở rét. Xe than nóng thì nóng đấy, nhưng chỉ thấy ấm khi xe phải tạm dừng thôi chứ lúc đang lao đi thì gió tạt hết hơi nóng về đuôi xe, các bà các chị ngồi trong thùng xe cứ phải chịu rét căm căm, dần dần ngồi sát lại với nhau hơn.

Thế rồi bất giác mẹ tôi thì thầm: “Kính mừng Maria đầy ân phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà…” Chỉ thì thầm thôi, vì cũng tế nhị, trên xe may ra chỉ vài người có Đạo. Không ngờ được một lúc thì tiếng thì thầm chuyển lên thành tiếng rì rầm. Mẹ tôi nghĩ: Ồ vậy là lần chuỗi chung được rồi đấy, nhưng chắc cũng vừa vừa, còn phải để mấy bà bên lương người ta… tranh thủ ngủ nữa chứ !

Lại thêm một lúc nữa, đến chục thứ ba, thứ tư, thì lạ thay, tiếng đọc kinh rộn hẳn lên, hình như cả xe mọi người đã cùng đọc đều đều, rập ràng, nhất là khi đọc các kinh Kính Mùng. Mẹ tôi còn bình luận thêm là bầu khí trong thùng xe có vẻ còn vui hẳn lên là đàng khác. Và chuyện lạ tiếp theo là chuyến xe ấm áp hẳn lên, dù bên ngoài trời buốt lạnh.

Mẹ tôi ngạc nhiên lắm, nghĩ trong đầu: Hay nhỉ, hoá ra cả xe lần này lại toàn là dân Công Giáo sao ? Ai cũng đọc kinh ngon lành nhất là kinh Kính Mừng. Đến đoạn phải xướng thứ mấy thì ngắm, lúc đầu mẹ tôi chỉ lẩm nhẩm, bây giờ thì mẹ xướng lên rành rọt cho cả xe cùng nghe…

Đến khi hết chục thứ năm rồi, tự dưng mẹ tôi không thấy nhiều người đọc theo nữa, chỉ còn mẹ và lác đác vài người cùng “Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…” Mẹ tôi ngoái nhìn mọi người qua những ánh đèn đường lọt vào trong xe quét loang loáng từng đợt, khuôn mặt ai cũng đều thành kính chăm chú lắng nghe ! Mẹ tôi lại bắt bài hát: “Mẹ ơi bao người lạc bước lưu đày…” thì vẫn chỉ thấy vỏn vẹn mấy người hát thôi, số còn lại im lặng thật trân trọng, như muốn nuốt lấy từng lời bài Nguyện Ca với Mẹ Maria.

Xong ván kinh, mẹ tôi mỉm cười với một chị còn trẻ ngồi đối diện, hỏi thăm: “Nhà cô ở Giáo Xứ nào thế ?” Chị ta ngơ ngác không hiểu. Bà ngồi kế bên thấy vậy mới bảo: “Cụ ơi, chắc cô này cũng giống tôi, tôi không phải người bên Đạo !” Nhiều cô nhiều bà khác nữa cũng nhao nhao lên vui vẻ: “Cháu cũng thế…”, “Tôi thờ Phật…”, “Còn tôi thì theo đạo ông bà, cụ ạ !”

Mẹ tôi tròn xoe mắt: “Ơ hay, nhưng sao ban nãy các bà các cô đọc kinh lần chuỗi kính Đức Mẹ của bên Đạo chúng tôi giỏi thế ?” Một bà như thể đại diện tất cả trả lời: “Thú thật với cụ là tôi không thuộc kinh nào bên Đạo cả, nhưng nghe bà đọc đi đọc lại nhiều lần, tự dưng tôi lẩm nhẩm đọc theo rồi thuộc lòng lúc nào không biết. Vâng, thuộc lòng mà vẫn không hiểu gì lắm, cụ ạ, nhưng sao cứ đến đoạn “cầu cho chúng con là kẻ tội, khi nay và trong giờ lâm tử” là tôi lại thấy ấm lòng, nước mắt ứa ra và nghĩ chắc là mình cũng được Đức Mẹ của bên Đạo thương nhiều lắm !”

Sau lúc hàn huyên ấy, mọi người như thân với nhau hơn, móc trong túi ra, người khoanh cơm nắm, người nửa ổ bánh mì không, các bà lớn tuổi còn mời nhau ăn miếng trầu, chuyện trò vui vẻ cứ như là có họ hàng bà con với nhau vậy ! Chuyến xe từ trại về, cái chị trẻ trẻ còn nhắc: “Bác ơi, mình lại đọc kinh nữa đi bác…” Và dọc đường Hàm Thuận – Sàigòn, gặp một tai nạn xe chết người, mẹ tôi còn xin mọi người cùng đọc thêm cho hai người chết tức tưởi ấy 3 kinh Kính Mừng, rồi còn: “Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ…”

Mẹ tôi kết thúc câu chuyện: “Đấy các cô cậu xem, tôi không bịa đâu nhé, từ lúc mọi người trên xe cùng nhau đọc kinh lần chuỗi, rõ ràng không còn thấy rét lạnh nữa, chuyến về cũng không ai thấy bực mình, buồn lo, chán nản hay mệt rũ ra như những lần đi thăm nuôi trước !”

Vâng, tôi biết bà mẹ già đạo đức chân chất của tôi chẳng bao giờ bịa chuyện. Cụ luôn có cái xác tín rất… trực giác, không lý luận, không thần học cao xa chi cả. Tôi ngộ ra vấn đề không phải là một thứ ảo giác tâm lý hay một thứ ám ảnh tập thể chi cả, đơn giản chỉ là Lòng Tin thuần phác của những con người đang phải chịu nhiều đau khổ đã gặp được lòng chạnh thương từ ái hay cứu giúp của Mẹ Maria.

Kính Kính Mừng khởi đầu với ý nghĩa “Thiên Chúa ở cùng Mẹ”. Kính Kính Mừng lại kết thúc với ý nghĩa “Mẹ ở cùng chúng con”.

Từ sau khi nghe chuyện mẹ tôi kể, lại đi tu trong DCCT như vậy cũng đã được hai mươi lăm năm rồi, tôi cũng dần bỏ đi cái lý trí duy chứng ương ngạnh, mềm lòng ra, và xác tín “Thiên Chúa ở cùng Mẹ – Mẹ ở cùng chúng con” để biết tập cầu nguyện với Mẹ bằng chuỗi Mai Khôi, điều lâu nay tôi vẫn có ý coi thường, chỉ là chuyện của mấy cụ già nhà quê như mẹ của tôi, chuyện đàn bà ấy mà…

Lm. LÊ QUANG UY, DCCT, 1.8.2013

ĐỨC MẸ MÔNG TRIỆU

ĐC M MÔNG TRIU

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,

thần trí tôi hớn hở vui mừng

vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.”

(Lu-ca 1:46)

Ma-ri-a đẹp rạng ngời

Quyền năng Thượng Đế triệu vời Mẹ yêu

Nữ Tỳ khiêm tốn không kiêu

Hiến dâng như lễ toàn thiêu đời mình

Người luôn chăm sóc tận tình

Miền Na-gia-rét gia đình mến thương

Giê-su khai mở hiến chương

Nước Trời là chính Quê Hương vĩnh hằng

Trinh Vương ghi nhớ rõ rằng:

“Ngôi Hai nhập thể ngang bằng Chúa Cha

Hy sinh từ bỏ cao xa

Mang thân nô lệ, phận ta nhân phàm

Nhiều điều vĩ đại đã làm

Nhưng rồi phải chịu oan hàm bất công.”

Vững tin son sắt cậy trông

An vui xuân hạ thu đông tháng ngày

Nay bao hạnh phúc vơi đầy

Hân hoan vinh hiển sum vầy thiên cung!

* Nguyễn Sông Núi

(Los Angeles, “Thành Phố Các Thiên Thần”,

California, Aug. 14, 2013)

————————————————————————-


httpv://www.youtube.com/watch?v=83ShcuFOqxw&feature=player_detailpage

LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

“Đức Giê-su thấy đám đông

thì chạnh lòng thương…”.

(Mát-thêu 9:36)

Tri ân lòng Chúa xót thương

Thứ tha tội lỗi lụy vương trần phàm

Rất nhiều sự dữ đã làm

Nhưng Ngài không phạt, bao hàm khuyên răn

Cúi đầu sám hối ăn năn

Nhân sinh vui sống, trở trăn chẳng còn

Quyết tâm từ bỏ lối mòn

Bước đi an lạc vuông tròn đời ta

Giê-su mời gọi thiết tha

Nên người hoàn thiện như Cha trên trời

Ngày sau hưởng phúc tuyệt vời

Thiên đàng vĩnh cửu sáng ngời vinh quang!

* Nguyễn Sông Núi

(Carthage, Missouri, Aug. 10, 2013

Ngày Thánh Mẫu lần thứ 36 / Dòng Đồng Công)

Những triệu chứng cần lưu ý cho tuổi già

Những triệu chứng cần lưu ý cho tuổi già

1- Khi không (bỗng nhiên) thấy tức thở

Lý do: có thể là do nghẽn mạch phổi(pulmonary embolus). Nhận xét: Cảm thấy khó thở sau khi tập thể dục hay đang ngồi có thể là do vận động hay do ưu tư lo lắng. Nhưng nếu đột nhiên bị khó thở có thể là do chứng nghẽn mạch phổi do cục đông máu làm nghẹt mạch máu trong phổi. Bệnh này có thể nguy hiểm tới tính mạng. Một lý do khác là tim lên cơn đau hoặc trụy tim. Cả hai tình huống trên đều làm cho bệnh nhân thở gấp hay khó chịu hoặc cảm thấy thiếu không khí . Cẩn đưa bệnh nhân đi cấp cứu.

2- Tim đập rộn trong khi đang ngồi yên

Lý do: có thể là do lên cơn đau tim (heart attack). Nhận xét: Đánh trống ngực (palpitations) có thể chỉ là vì ưu tư lo lắng, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của cơn đau tim hay chứng loạn nhịp tim (arrhythmia) .Nên liên lạc với bác sĩ ngay.

3- Choáng váng chóng mặt khi ra khỏi giường

Lý do: có thể là do huyết áp thấp. Nhận xét: Chóng mặt vào buổi sáng được gọi là “huyết áp thế đứng thấp” (orthostatic hypotension) gây ra bởi sự loại nước (dehydration) , bệnh tiểu đường, bệnh Parkinson, bệnh trụy tim, hay thuốc men bao gồm cả thuốc lợi tiểu và thuốc huyết áp. Một lý do khác có thể là chứng “chóng mặt tư thế nhẹ ” (benign positional vertigo) gây ra bởi sự xáo trộn của các bộ phận cân bằng của tai trong. Nên đi gặp bác sĩ để chẩn đoán.

4- Nước tiểu rò rỉ

Lý do: có thể là do chứng són đái (urinary incontinence) mà nguyên nhân không phải vì lão hoá, nhiểm khuẩn đường tiểu (urinary tract infection-UTI) , bệnh tiền liệt tuyến, dây thẩn kinh bị ép. hoặc tiểu đường Nhận xét: đi gặp bác sĩ để chẩn đóan

5- Đầu đau như búa bổ

Lý do: có thể là do xuất huyết não Nhận xét: Trong phần lớn trường hợp đó là triệu chứng của chứng nhức nửa đầu (migraine) chỉ cần uống thuốc giảm đau và nghỉ ngơi là hết. Nhưng một vài trường hợp hiếm xẩy ra là chứng nhức đầu có thể là dấu hiệu có khối u hay xuất huyết trong não. Cẩn đặc biệt chú ý là khi bị đau nhiều nửa bên đầu một cách đột ngột và kéo dài mà lại kèm theo buồn nôn, ói mửa, và chảy nước mắt. Trong trường hợp sau này phải đi bệnh viện gấp.

6- Mắt bị sưng vù

Lý do: có thể là do viêm dây thần kinh mắt (optic neuritis). Nhận xét: Dây thần kinh mắt có thể bị nhiễm khuẩn hay bị dị ứng. Nếu chữa sớm thì không hại gì cho mắt vì vậy cần đi bác sĩ khẩn cấp.

7- Tai đau và mắt nhìn thấy hai hình (song thị)

Lý do: có thể do tai giữa bị nhiễm khuẩ Nhận xét: Bệnh có thể trở thành nghiêm trọng bất ngờ vì vậy cần đi bác sĩ cấp thời nếu chứng đau không dứt và/hoặc có bị thêm chóng mặt lảo đảo, nhức đầu, ói mửa, song thị, nửa ngủ nửa thức, cổ cứng đơ, sưng ở sau tai, sốt nhiều và liệt mặt.

8- Tự nhiên giảm sút ký

Lý do: có thể là do ung thư. Nhận xét: Nếu ăn uống vẫn bình thường như cũ mà đột nhiên bị sút cân thì có thể là bị bệnh ác tính. Một nguyên nhân khác cũng có thể là do sự bất bình thường nội tiết (endocrinic abnormality) như bệnh tuyến giáp trạng (thyroid disorder), trầm cảm hay tiểu đường. Nên đi gặp bác sĩ ngay để chẩn đoán.

9- Đột nhiên đau háng

Lý do: có thể là do tinh hoàn bị xoắn Nhận xét: Đây là một khuyết tật bẩm sinh khá thông thường. Ống dẫn tinh trùng bị xoắn làm máu không chạy tới tinh hoàn. Cơn đau cũng giống như bị đá vào háng. Đôi khi ngoài cơn đau còn thấy bị sưng nữa. Trong vòng 4 hay 6 tiếng thì còn cứu đươc, chứ trễ từ 12 đến 24 tiếng thì coi như phải cắt bỏ. Một nguyên nhân khác có thể là nhiểm khuẩn mào tinh hoàn (epididymis) tức là bộ phận trữ tinh trùng. Trong trường hợp này có thể dùng trụ sinh để chữa trị.

10 – Đau nhói gan bàn chân

Lý do: có thể là do bệnh thần kinh (neuropathy) . Nhận xét: Đau nhói cứ tái phát ở bất cứ chỗ nào trên cơ thể có thể là do sự nén ép dây thần kinh, tăng thông khí phổi (hyperventilation) hoặc bệnh thần kinh. Liên lạc với bác sĩ càng sớm càng tốt.

11- Vết thâm tím mãi không tan Điều gì xẩy ra:

Lý do: bệnh tiểu đường. Nhận xét: Vết đứt hay thâm tím chậm lành có thể là dấu hiệu của bệnh tiểu đường (dấu hiệu khác gồm có da bị ngứa hoặc đau nhói bàn tay hay bàn chân). Nên tìm cách giảm cân (giảm 10 phẩn trăm trọng lượng ảnh hưởng đáng kể lên mức đường trong máu), tập thể dục và coi chừng thói quen ăn uống.

12 – Răng đau buốt khi ăn Sô-cô-la Điều gì sẽ xẩy ra:

Lý do: viêm lợi. Nhận xét: Một trong những dấu hiệu đầu tiên của sâu răng là nhạy cảm với đồ ngọt. Dấu hiệu đầu tiên khác là răng mất mầu và có mùi khi cà răng. Kỹ thuật laser có thể phát hiện sớm các ổ răng sâu và tiêu diệt các vi khuẩn trước khi làm sâu răng.

13 – Vòng eo rộng 42 inch Điều gì sẽ xẩy ra:

Lý do: bất lực. Nhận xét: Có thể bây giờ chưa có vấn đề nhưng trong tương lai bạn có thể bị loạn năng cường dương (erectile disfunction) . Nguyên do là vì khi đàn ông quá mập các động mạch thường hay bị nghẹt nên dòng máu không đủ làm cho cương. Hãy tập thể dục đều cho đến khi eo thon lại, thắt vừa dây lưng 34 inch.

14 – Mắt thoáng không thấy gì – chỉ trong một giây

Lý do: có thể là do đột quỵ (stroke). Nhận xét: Các yếu tố rủi ro chính của đột quỵ là cao huyết áp (trên 140/90) và cholesterol toàn phần cao hơn 200. Bị tê một bên người và tạm thời hai mắt không nhìn thấy gì là những dấu hiệu đáng chú ý nhất. Đột nhiên bị tê, nói liú lưỡi, hay mất thăng bằng có thể là bẳng chứng của một cơn đột quỵ nhẹ gọi là đột quỵ thiếu máu cục bộ đoản kỳ (transient ischemic attack- TIA). Đột quỵ nhẹ này thường báo trước một đột quỵ thật sự nên khi có triệu chứng của TIA thì phải gặp bác sĩ ngay.

15 – Có cảm giác như bị ợ nóng (heartburn)

Lý do: có thể là do chứng đau thắt (angina). Nhận xét: Đau ngực cả hàng giờ, lúc có lúc không, được bác sĩ gọi là “hội chứng mạch vành không ổn định” (unstable coronary syndrome). Nguyên nhân là vì các cục đông máu đươc tạo thành bên trong thành động mạch vành ngay tại chỗ mảng (plaque) bị bể vỡ. Khoảng 50 phẩn trăm những người có hội chứng trên đây sẽ bị lên cơn đau tim trong vòng 6 tháng sau. Mỗi khi thấy đau thắt ngực, cần phải đi bệnh viện.

16 – Đau lưng nhiều

Lý do: có thể là do chứng phình mạch (aneurysm). Nhận xét: Đau cũng tương tự như vừa dọn dep xong tủ quẩn áo bề bộn. Thế nhưng chườm nóng, nghỉ ngơi, uống thuốc giảm đau thông thường lại không khỏi. Nếu không phải vì tập thể dục thì đau lưng bất chợt như vậy có thể là dấu hiệu của chứng phình mạch. Chứng đau này chỉ hết khi động mạch chủ bị bể. Một nguyên nhân khác của chứng đau lưng này – kém phần nguy hiểm hơn – là sạn thận. Bác sĩ cho chụp CT scan để xác định vị trí và hình dạng của chỗ mạch phình, sau đó cho uống thuốc huyết áp hay giải phẫu ghép nối nhân tạo.

17- Ngồi lâu trên ghế không yên

Lý do : có thể do các cơ lưng bị căng thẳng. Nhận xét : Nếu cứ phải thay đổi vị thế ngồi luôn tức là có dấu hiệu các cơ lưng bị căng thẳng và điều này có thể dẫn đến đau lưng dưới. Cẩn phải lựa chọn ghế ngồi cho thoải mái, sao cho đầu ở vị trí ngay đối với cột sống để giảm tối thiểu sức căng thẳng trên cổ, vai và lưng dưới.

18 – Bạn mới biết thân phụ bị cao huyết áp

Điều gì sẽ xẩy ra: bạn cũng sẽ bị cao huyết áp luôn. Nhận xét: Vì bệnh cao huyết áp vừa phải không có dấu hiệu bên ngoài nên cẩn phải đo huyếp áp mỗi năm một lần, nhất là nếu trong gia đình có tiền sử bị cao huyết áp. Nghiên cứu cho thấy là những người bị căng thẳng tinh thần vì cha mẹ mắc bệnh cao huyết áp cũng có nhiểu rủi ro bị bệnh này luôn. Nếu số đo huyết áp cao hơn 140/90, bạn nên tập thể dục nhiều hơn, tìm cách sụt cân, giảm sodium trong chế độ ăn uống, ăn loại cá tốt cho tim, uống nhiều vitamin C.

19 – Tay bị run khi tập thể dục

Lý do: có thể là do cơ bắp bị mỏi mệt. Nhận xét: Nếu bạn đã bỏ tập cả nhiều tháng thì cơ bắp bị run có thể là vì mệt mỏi. Vì vậy khi mới tập trở lại bạn nên tập vừa phải, đừng tập quá mệt. Bạn hãy ngưng tập khi cảm thấy các cơ bắp bắt đầu run.

20 – Trong bàn tiệc bạn thấy mọi thứ đều quay cuồng

Lý do: do bạn đã quá chén. Nhận xét: Rượu làm suy yếu hệ thần kinh trung ương. Vì vậy nếu bạn uống quá nhiều, tất cả những gì trong cơ thể có liên quan tới hệ này sẽ đều bị suy yếu: trí phán đoán, khí sắc, khả năng phối hợp và quân bình, sự nhạy cảm với đau đớn, khả năng sinh dục… Bạn nên tránh đừng uống rươu nhiều. Bạn nên nhớ là nếu nồng độ rượu trong máu hơn 0.06 phần trăm là trên pháp lý bạn đã bị coi như là say rượu.

21- Đau dai dẳng ở bàn chân và cẳng chân

Lý do: nhiều triển vọng là do gẫy xương vì sức nén (stress fracture). Nhận xét: Cũng giống như các mô khác trong cơ thể, xương tự tái tạo. Nhưng nếu bạn tập thể dục quá mạnh, xương không có cơ hội để lành trở lại nên một vết gẫy vì sức nén (stress fracture) sẽ có thể xuất hiện. Vì thế mu bàn chân và phiá trước cẳng chân sẽ đau dai dẳng. Bạn càng tập thể dục thì càng đau và ngay cả khi ngưng nghỉ cũng đau. Uống thuốc ibuprofen hay paracetamol không ăn thua gì. Thuốc mầu phóng xạ cho thấy chỗ xương gẫy qua hình chụp tia X, và bác sĩ sẽ bắt bạn phải nghỉ tập cho đến khi xương lành. Trường hợp xấu nhất là bạn phải bó bột vài tuần.

22 – Đau như cắt ở bụng

Lý do: Vì vùng giữa xương sườn và háng có kẹt đầy các bộ phận nên đau có thể là triệu chứng hoặc của viêm ruột thừa, viêm tụy tạng hoặc của túi mật bị sưng. Cả ba trường hợp đểu có cùng một nguyên nhân : vì một lý do nào đó các bộ phận này đã bị nhiễm khuẩn nguy hại đến tính mạng. Nhận xét : Nếu để bộ phận nói trên bể vỡ ra thì bệnh nhân có thể bị chết, vì vậy cẩn đi bệnh viện cấp thời.

23- Cẳng chân bị đau và sưng to

Lý do: có thể là do chứng huyết khối tĩnh mạch sâu (deep vein thrombosis –DVT). Nhận xét: Chỉ cẩn ngổi một chỗ liền chừng 6 tiếng hay hơn là máu sẽ tụ ở cẳng chân dưới tạo thành cục đông máu (gọi là chứng huyết khối tĩnh mach sâu). Cục đông máu đủ lớn sẽ làm nghẹt tĩnh mạch bắp chân gây đau và sưng. Xoa cẳng chân là điểu đầu tiên bạn sẽ làm nhưng cũng là điều tệ hại nhất vì cục đông máu lớn có thể chạy ngược lên phổi, điều nầy gây nguy hiểm đến tính mạng của bạn. Muốn chụp hình tia X để định bệnh DVT bác sĩ phải chích chất mẩu vào tĩnh mach. Bác sĩ sẽ cho thuốc làm tan cục đông máu hoặc đặt cái lọc vào tĩnh mạch để chặn cục đông máu không cho chạy lên phổi.

24 – Tiểu tiện bị đau

Lý do: có thể là do ung thư bàng quang (bọng đái). Nhận xét: Rặn tiểu là cả một cực hình và nước tiểu lại có màu rỉ sắt. Đau và máu trong nước tiểu là hai triệu chứng của ung thư bàng quang. Hút thuốc là yếu tố rủi ro bị bệnh lớn nhất. Nếu khám phá sớm bệnh có 90 phẩn trăm triển vọng được chữa khỏi. Nhiễm khuẩn bàng quang cũng có cùng các triệu chứng như trên (Theo “24 warning signs you cannot afford to ignore”).

BK Nguyễn Hữu Thắng sưu tầm

ĐẮNG LÒNG

ĐẮNG LÒNG

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

Công trình thi công vườn Đức Mẹ đang thi công còn quá nhiều ngổn ngang. Đứng trên lầu trên nhìn xuống, người anh em ghé tai tôi “Cuộc đời nó cũng đầy ngổn ngang như thế”.

Vâng ! Cuộc đời nó còn quá nhiều ngổn ngang. Ngày mỗi ngày còn đó quá nhiều dang dở.

Qua các phương tiện thông tin đại chúng, không thể yên lòng với những đứa trẻ sơ sinh sau khi chích vaccin ngừa bệnh lại ra đi mãi mãi.

Cú sốc chưa nguôi thì người ta lại khám phá ra bệnh viện kia xài chung kết quả xét nghiệm cho bệnh nhân. Theo điều tra, tháng 8 năm 2012, bốn “cặp” bệnh nhân đã được nhân viên bệnh viện đó phát cho cùng một kết quả xét nghiệm máu. Ðó là bà M, và bé Q; bé D và ông M; cụ S và bé A; cụ C và T… Dư luận lấy làm lạ, không hiểu vì sao nhân viên phòng thí nghiệm của bệnh viện đó lại phát chung một bản kết quả cho từng cặp bệnh nhân gồm một già và một trẻ.

Cũng theo điều tra,  kết quả xét nghiệm đã được copy để phát cho các bệnh nhân phổi, viêm ruột thừa, viêm hậu môn… Người ta còn tính ra, từ tháng 7, 2012 đến tháng 5, 2013, trên 1,000 phiếu xét nghiệm đã được copy để phát cho ít nhất 2,000 người xài chung. Tính trung bình cứ một cặp bệnh nhân thì xài chung một kết quả xét nghiệm. Cũng có trường hợp, 4 bệnh nhân đã nhận được cùng một bản kết quả xét nghiệm máu trả ra đúng 9 giờ 3 phút sáng ngày 19 tháng 2 năm 2013.

Bốn bệnh nhân này trước đó đã được chẩn đoán tình trạng nhập viện hoàn toàn khác nhau. Họ gồm: Bà N, chẩn đoán bị bệnh lao phổi; anh N, 27 tuổi được chẩn đoán viêm hậu môn; bà V, được chẩn đoán viên phế quản và bé T, 12 tuổi, được chẩn đoán viêm ruột thừa.

Hậu quả thật khôn lường khi nhiều bệnh nhân xài chung một kết quả. Nếu dùng chung một kết quả như thế này thì làm sao có thể chữa trị cho bệnh nhân được. Quả là tiền mất nhưng tật vẫn mang vì bác sĩ dựa vào kết quả xét nghiệm để chẩn đoán bệnh và điều trị nhưng thực tế là bác sị lại chữa trị cho bệnh nhân dựa trên kết quả khống.

Ở ngoài Bắc chuyện xảy ra như vậy, ở miền Nam cũng chẳng hơn chi.

Nổi lên trong những ngày này là vụ “ăn” phim. Không hiểu được “ăn” phim là ăn như thế nào nhưng rồi vụ việc đã làm ảnh hưởng đến uy tín của lãnh đạo cùng hàng trăm y bác sĩ, cán bộ nhân viên Bệnh viện X. Sau khi báo chí phanh phui, giáo sư – bác sĩ T đã ghi thẳng vào giấy chỉ định chụp phim X-quang cho bệnh nhân, yêu cầu “không cắt xén, không ghép phim trên một tấm”! Chuyện kỳ lạ này chưa từng xảy ra trong lịch sử ngành y Việt Nam cũng như thế giới!

Bác sĩ L. bức xúc: “Trong thời gian này, Khoa Chẩn đoán hình ảnh bị mất nhiều tài liệu quan trọng, cụ thể như sổ xuất nhập phim X-quang, sổ trả phim, sổ giao ban hàng ngày… Tài liệu “không cánh mà bay” đồng nghĩa với việc hàng loạt chứng cứ bị phi tang, gây khó khăn cho công tác điều tra”.

Cũng vậy, bao nhiêu thiệt hại đổ trên đầu của bệnh nhân khi kết quả của phim ảnh bị sai lệch.

Sức khỏe của bệnh nhân bị người ta coi thường đến mức không thể tưởng được.

Bên cạnh đó, những ngày gần đây người ta cũng báo động về chuyện màng bọc thực phẩm.  Màng bọc thực phẩm gây hại, thành phần đa dạng và có thể không ghi xuất xứ. Những sản phẩm đó được cho thêm những chất phụ gia để cho sản phẩm mềm và bóng nhưng nó sẽ gây rối loạn nội tiết tố cho con người.

Dường như tất cả những việc người ta làm người ta thừa biết hậu quả nhưng vẫn cứ làm vì làm như thế mới có thể kiếm lợi được.

Có thể nói là ngày hôm nay người ta tranh thủ để kiếm lợi mọi lúc, mọi nơi và bất cứ cái gì có lợi là người ta làm chứ người ta không bận tâm đến sức khỏe, đến đạo lý, đến lương tâm của con người.

Hơn bao giờ hết, con người này hôm nay nạp năng lượng để nuôi cơ thể nhưng dường như chỉ nạp trong tâm trạng “nhắm mắt đưa đò” bởi lẽ tất cả thực phẩm có mặt trên thị trường đều có vấn đề. Không có vấn đề về cách chăn nuôi, trồng trọt bằng thuốc kích thích tăng trưởng thì cũng có vấn đề về thuốc trừ sâu, không có thuốc trừ sâu thì cũng bị dính chất bảo quản và chất phụ gia … Tất cả những hóa chất người ta đưa vào thực phẩm xem chừng trước mắt là có lợi nhưng hậu quả thật khôn lường khi nó dung nạp vào cơ thể.

Bi đát hơn nữa là khi dung nạp những chất có vấn đề thì vào bệnh viện để chữa tri. Thế nhưng cũng chẳng thoát khỏi một nền y đức có vấn đề như hiện nay.

Tưởng chừng tiến bộ, tưởng chừng văn minh nhưng những tiến bộ và văn minh được xây dựng trên nền đạo đức có vấn đề thì sẽ gây những hậu quả khôn lường.

Nói gì thì nói, làm gì thì làm, khi đạo đức xuống cấp, lương tâm con người chai sạn thì tất cả con người phải đón nhận những gì mình đã gây nên.

Công trình xây dựng có ngổn ngang nhưng một ngày nào đó nhờ bàn tay của con người cũng sẽ hoàn tất và vườn Đức Mẹ giờ đây hoàn chỉnh và tươi đẹp. Ngày mỗi ngày, ta có thể ngồi trước nhan Mẹ để cầu xin Mẹ nhưng công trình của cuộc đời còn đầy những ngổn ngang. Những ngổn ngang của cuộc đời cứ mãi còn đó bởi lẽ lòng của con người không còn thẳng, không còn đẹp với nhau nữa.

Nhiệm vụ của ta không phải ngồi đó để nguyền rủa, để chê bai nhưng nhiệm vụ của ta, mỗi người ở một góc độ, một vị trí hãy góp phần cho công trình tay Chúa sáng tạo ngày mỗi ngày tái tạo lại như vẻ đẹp ban đầu khi Chúa tạo dựng.

Đắng lòng lắm khi ngày mỗi ngày cứ phải nghe tin dữ về những hậu quả lo lối sống thiếu đạo đức và không có lương tâm ngày càng lan rộng.

Khi người ta chạy theo đồng tin, chạy theo vật chất, chạy theo lợi nhuận thì chắc chắn họ sẽ vất bỏ đạo lý và lương tâm.

Chỉ mong mỗi người hãy góp một phần nhỏ của mình để làm sao sửa lại, xây mới một cuộc sống có đạo đức và lương tâm hơn.

Anmai, CSsR