CSVN dự kiến nhận 16 tỷ USD kiều hối trong năm 2024, vẫn vuốt ve kiều bào

Ba’o Dat Viet

January 2, 2025

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Bùi Thanh Sơn vừa chia sẻ với báo chí rằng Việt Nam dự kiến sẽ nhận khoảng 16 tỷ USD kiều hối trong năm 2024. Con số này được xem là tương đương mức cao kỷ lục của năm 2023, bất chấp những thách thức từ kinh tế toàn cầu.

Theo ông Bùi Thanh Sơn, kiều hối không chỉ là nguồn tài chính quan trọng mà còn là “nguồn lực rất quan trọng cho sự phát triển của đất nước”. Cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã và đang đóng góp vào nhiều lĩnh vực như kinh tế, khoa học công nghệ, giáo dục, y tế và các hoạt động thiện nguyện.

Hiện tại, Việt Nam có gần 6 triệu kiều bào sinh sống và làm việc tại hơn 130 quốc gia và vùng lãnh thổ. Năm 2023, kiều hối về Việt Nam đạt khoảng 16 tỷ USD, trong đó riêng Sài Gòn đã nhận khoảng 9,46 tỷ USD, tăng hơn 43% so với năm 2022 và gấp 3 lần lượng vốn đầu tư nước ngoài (FDI).

Ông Sơn nhấn mạnh, Việt Nam sẽ tiếp tục hoàn thiện chính sách và pháp luật để tạo điều kiện thuận lợi cho kiều bào kết nối với trong nước. Đồng thời, các biện pháp tổng thể và dài hạn sẽ được triển khai để hỗ trợ sự phát triển bền vững của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài.

Ông cũng bày tỏ tin tưởng rằng kiều bào sẽ tiếp tục phát huy tiềm năng, gắn bó với quê hương và đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của đất nước trong tương lai.

Theo Ngân hàng Thế giới (WB), Việt Nam là một trong 10 quốc gia nhận kiều hối lớn nhất thế giới, cùng với các nước như Ấn Độ, Trung Quốc, Philippines, Mexico, và Ai Cập. Năm 2023, lượng kiều hối về Việt Nam đạt mức tăng trưởng vượt trội sau giai đoạn chững lại do ảnh hưởng của đại dịch COVID-19.

WB cũng dự báo lượng kiều hối về Việt Nam trong năm 2024 có thể đạt 14,4 tỷ USD. Tuy nhiên, với các chính sách hỗ trợ từ chính phủ, con số thực tế có thể vượt dự báo và đạt mức tương tự năm 2023.

Thư Viện Lịch Sử Việt Nam - Nguy-Cơ Tan-Rã Của Đảng Cộng-Sản Việt-Nam

Riêng tại Sài Gòn, nguồn kiều hối đã trở thành động lực quan trọng, giúp thúc đẩy đầu tư, hỗ trợ các gia đình và đóng góp vào nhiều lĩnh vực phát triển. Sự tăng trưởng ấn tượng về kiều hối ở thành phố này không chỉ phản ánh sự gắn bó của kiều bào mà còn cho thấy tầm quan trọng của chính sách hỗ trợ kịp thời từ các cấp chính quyền.

Với mức kiều hối ổn định và tăng trưởng cao, cộng đồng người Việt ở nước ngoài không chỉ là nguồn lực tài chính mà còn là cầu nối văn hóa, tri thức và kinh nghiệm cho sự phát triển bền vững của đất nước. Chính phủ Việt Nam cam kết tiếp tục đồng hành và tạo điều kiện để kiều bào gắn kết hơn với quê hương, đóng góp mạnh mẽ hơn vào sự thịnh vượng của đất nước trong những năm tới.


 

NÊN CAO CẢ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”.

“Điều hấp dẫn tôi là tôi cảm thấy mình tự làm chủ được số phận; nhưng cảm giác đó hoàn toàn thiếu trung thực và lừa dối bản thân nghiêm trọng. Tự hào về bản thân khiến tôi tự tôn thờ mình như ngẫu tượng; và đó là quốc giáo của địa ngục!” – Howard Butt.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy Gioan không theo “quốc giáo của địa ngục” khi không tự tôn, tự hào. Việc Gioan thừa nhận mình không xứng đáng cởi quai dép cho Chúa Giêsu là bằng chứng. Trớ trêu thay, chính sự thừa nhận này lại làm cho Gioan ‘nên cao cả!’.

Bạn có muốn ‘nên cao cả’ mà không tự tôn, tự hào? Bởi lẽ, “Tự tôn, tự hào, tự kiêu, tự đại, tự ti, tự mãn, tự cao, tự ái… và kể cả tự tin, tự trọng đều là tự tử!” – Gioan XXIII. Tự thâm tâm, tất cả chúng ta đều muốn ‘nên cao cả’ và khát khao hạnh phúc. Ước muốn bẩm sinh này thật chính đáng và chẳng có gì sai! Chúng ta muốn cuộc sống mình có ý nghĩa, có mục đích và tạo ra một sự khác biệt. Vấn đề là “Làm thế nào?”. Làm thế nào để tôi có thể ‘nên cao cả’, cao cả thực sự!

Từ góc độ trần thế, sự cao cả thường đồng nghĩa với thành công, giàu có, quyền lực và sự ngưỡng mộ từ người khác… Nhưng từ góc độ thiêng liêng, sự cao cả chỉ đạt được bằng việc dâng cho Thiên Chúa vinh quang lớn nhất mà chúng ta có thể có trong đời. Dâng Chúa mọi vinh quang có tác dụng ‘luỹ thừa’ đối với cuộc sống mỗi người.

Trước hết, dâng Chúa mọi vinh quang cho phép chúng ta sống phù hợp với sự thật là “Chúa và chỉ một mình Chúa” xứng với mọi khen ngợi và vinh quang. Bởi lẽ, mọi điều tốt lành đều đến từ Ngài. Thứ đến, dâng Chúa mọi vinh quang chỉ ra sự thật rằng, chúng ta tội lỗi, hoàn toàn bất xứng và điều này có tác dụng hỗ tương là chính Thiên Chúa sẽ hạ cố và nâng chúng ta lên. “Sự tách biệt khỏi tội lỗi và tính thế gian tự nó không phải là mục đích, nhưng là phương tiện để đạt được điều gì đó lớn lao hơn, cụ thể là Vương Quốc Thiên Chúa, hiệp thông với Thiên Chúa và tình bạn với Thiên Chúa!” – Phanxicô.

Andrew Murray thật thâm thuý, “Khiêm tốn là sự yên tĩnh hoàn hảo của trái tim. Đó là sự bình yên khi không được ai khen ngợi, khi bị chê trách hay khinh thường. Đó là ngôi nhà hạnh phúc, nơi tôi có thể vào, đóng cửa lại và quỳ lạy Cha tôi cách bí mật; và tôi bình an như trong biển sâu yên tĩnh, khi mọi thứ xung quanh và bên trên đều hỗn trọc!”.

Anh Chị em,

“Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”. Hãy suy ngẫm về ơn gọi của bạn và chiêm ngắm gương khiêm nhường của Gioan. Đừng bao giờ né tránh việc hạ mình trước sự vĩ đại và quyền năng của Thiên Chúa. Làm như vậy chúng ta không hạ thấp chính mình hoặc cản trở sự cao cả của bản thân. Đúng hơn, chỉ trong sự khiêm nhường nhìn nhận sự yếu hèn, tội lỗi của mình trước Thiên Chúa, bạn và tôi mới có thể cho phép Chúa Giêsu lôi kéo vào sự cao cả của Ngài – ‘cao cả của thập giá’. “Người vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và ban tặng danh hiệu, trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu!” – Phaolô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘tự tử’ khi theo ‘quốc giáo của địa ngục’. Cho con biết hạ mình trước Chúa, trước anh em, để được Chúa hạ cố nâng lên!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*****************************************

Ngày 2 tháng 1

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

19 Đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông: “Ông là ai?” 20 Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng: “Tôi không phải là Đấng Ki-tô.” 21 Họ lại hỏi ông: “Vậy thì thế nào? Ông có phải là ông Ê-li-a không?” Ông nói: “Không phải.” – “Ông có phải là vị ngôn sứ chăng?” Ông đáp: “Không.” 22 Họ liền nói với ông: “Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến? Ông nói gì về chính ông?” 23 Ông nói : Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói.  Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-sêu. 25 Họ hỏi ông: “Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Đấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ?” 26 Ông Gio-an trả lời: “Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. 27 Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.” 28 Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa. 


 

Tình Người – Tác giả: Huyên Chương Quý- Truyen ngan HAY

 Tác giả: Huyên Chương Quý

Tác giả tên thật Quy Ly, tuổi trên 50. Nguyên là sinh viên tại Saigon, một mình vượt biên đường bộ tháng 11/1980 – qua Mỹ cuối tháng 4/ 1982. 
Công việc: Vài năm vẽ bìa sách cho nhà xuất bản Xuân Thu, vài năm làm bầu show ca nhạc. Hiện là cư dân quận Cam, làm nghề bảng hiệu. Bài viết về nước Mỹ thứ ba của ông nhiều chi tiết sống thực. Mong ông tiếp tục viết.

*************************
“Em vì hiếu thuận với cha mẹ nên không trọn được tình với anh. Anh thứ lỗi cho em. ..” Câu nói này của Huyền tôi nghe hình như quen tai lắm,  đâu đó trong các phim bộ Tàu, hay trong các vở tuồng cải lương của người Việt mình. Nhưng cũng rất đúng trong trường hợp của tôi với Huyền. Cha mẹ Huyền không bằng lòng cho Huyền lấy tôi, cho rằng tôi nghèo, không thân, không thế, không thể nào đem lại đời sống hạnh phúc cho Huyền. Chúng tôi chia tay trong nước mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi  khóc vì một cuộc tình buồn. Tôi phải rời khỏi Quận Cam này ngay. Tôi phải đi đâu thật xa. Thật xa. Để không còn nhìn thấy lại những con đường quen thuộc có tôi với Huyền cùng tay trong tay chung bước. Để không còn nhìn thấy lại căn tiệm cà phê của cha mẹ Huyền, có bóng dáng xinh đẹp của Huyền với đôi mắt bồ câu đen lay láy và nụ cười duyên dáng nở trên môi mỗi khi thấy tôi đến. Tôi hy vọng ở một nơi xa khuất, lạ chỗ, lạ người, tôi có thể dần quên đi Huyền. Vậy là tôi lên đường, với hành lý chỉ có một va li nhỏ quần áo và vỏn vẹn 300 đồng trong túi.
.. . .
Trên đường phiêu lãng, tôi ghé San Jose để thăm một anh bạn sơ giao tên Phan, quen năm ngoái ở quán cà phê Dễ Thương, Quận Cam. Sẵn nhà còn trống một phòng nên ảnh bảo tôi hãy ở lại và kiếm việc làm, có tiền lương cuối tháng thì trả tiền nhà cho ảnh. Nghe theo lời ảnh, tôi vào làm bồi bàn cho một nhà hàng, lương 6 đồng một giờ. Ngày đầu làm việc, tôi bị mấy bạn làm chung đố kỵ vì nghe chị chủ khen tôi nhanh nhẹn. Họ đâm thọc với mấy chị trong bếp, khiến mấy chị thấy ghét tôi. Trong lúc đứng trong bếp chờ bưng thức ăn, có chị đứng quay lưng về phía tôi và nói móc: 

 – Đứng chật chổ thêm. 

   Một chị khác nói hùa theo: 

– Có làm được gì đâu mà cũng khen. 

   Ngày hôm sau, trong lúc đang dọn bàn, tôi nghe vài bạn chụm lại nói với nhau: 
– Nó chỉ lãnh tiền giờ, không có chia típ đâu. Coi chừng nó ăn cắp tiền típ của tụi mình đó. 

   Tôi biết cái nạn “ma cũ ăn hiếp ma mới” ở đâu cũng có, nên tôi cố gắng nhẫn nhịn, không đôi co với ai. Nhưng, một bạn khác còn chơi xấc hơn, trong lúc tôi bưng thau chén dĩa dơ đi ngang, đã thình lình đưa chân ra chặn bước chân tôi. Tôi ngã chúi về phía trước, nhưng may kịp lấy được thăng bằng, không bị té. Tôi không trách móc gì, chỉ lẳng lặng bưng thau chén dĩa vào trong bếp, nghe sau lưng có tiếng chị chủ la anh bạn đó: 

– Mày còn chơi vậy lần nữa là tao đuổi mày ngay. 

Cố gắng làm đến giờ đóng cửa, tôi xin nghỉ việc. Hai ngày sau, tôi vào làm cho môt nhà hàng khác, cũng bị nhiều chuyện phiền phức bởi sự sân si, ganh ghét.

Tôi lại xin nghỉ. Tôi nghĩ, San Jose là thành phố đông người Việt nhất trên xứ Mỹ này, cả trăm ngàn người Việt đang được an cư lạc nghiệp, sao tôi có thể không được? Nghĩ vậy, tôi lại tìm việc làm. Bà bạn thân của anh Phan kêu tôi đi phụ bán chợ trời 2 ngày cuối tuần cho bả. Một người làm khác được bả trả 60 đồng một ngày. Riêng tôi, hai ngày qua cũng khuân vác, phụ bán hàng, rồi dọn dẹp, rất mệt, nhưng lại không được trả tiền công. Tôi hỏi, bả trả lời: 

 – Có ăn, có uống cả ngày là may rồi. Đang thất nghiệp mà đòi hỏi.  

    Tôi nói lại cho anh Phan biết, ảnh lại binh vực bà bạn của ảnh: 

 – Bả nói vậy không đúng sao? Nếu không, thì Quý chết đói. Tôi đâu có nuôi cơm Quý được. Nếu Quý không thích vậy thì đi đâu thì đi. 

   Chán cho tình đời. Tôi quyết định rời khỏi nhà anh Phong, đi San Francisco. Bấy giờ là đầu tháng 10, 1996. 

   Từ bến xe Greyhound, tôi kéo va li đi dọc theo đường 4 TH, hướng về những tòa nhà cao ngất ngưỡng. Tôi biết chỉ có Downtown mới có nhiều tòa nhà cao như vậy. Tôi nhìn đồng hồ, đã 9 giờ tối rồi. Khí trời mát mẻ. Bầu trời thăm thẳm, ngàn sao lấp lánh, có Chị Hằng sáng tỏ đang bay theo bước chân phiêu lưu của tôi. Phiêu lưu thật, vì tôi chỉ còn 100 đồng và chẳng quen biết ai ở San Francisco mà cũng cứ đâm sầm đến, để tìm một lãng quên tình cảm !
           

Trước mặt tôi là đại lộ Market, có nhiều cây cao dọc hai bên đường. Xe cộ chạy qua lại dập dìu. Ở giữa đại lộ có tuyến đường sắt dành cho xe điện. Một chiếc xe điện từ xa đang chạy đến. Tôi hỏi một người Mỹ đen đang đứng ở góc đường xe điện đó chạy đi đâu,  anh cho biết chạy về Castro, khu dân gay. Không phải chỗ của tôi. Tôi nhờ anh chỉ đường đi đến Chinatown rồi tiếp tục kéo chiếc va li đi. Từ lâu, tôi vẫn nghe bạn bè cho biết nước Mỹ có hai khu Chinatown lớn nhất, lâu đời nhất của người Hoa. Một ở New York và một ở San Francisco . Tôi nghĩ thầm, đến ở khu người Hoa chẳng ai biết mình, sống và làm việc với họ chắc dễ chịu hơn. 

   Đi theo đường Kearny qua khỏi đường California , tôi biết mình đã đi vào Chinatown, vì trước mắt là những cửa tiệm sáng trưng có bảng hiệu chữ Tàu. Tôi mừng rỡ bước nhanh hơn về phía trước. Cả khu phố Broadway sáng rực ánh đèn. Người Mỹ, người Hoa qua lại tấp nập ở hai bên đường. Tôi dừng lại, châm một điếu thuốc hút, nhìn ngó cảnh trời Chinatown về đêm thật đẹp, thật rộn ràng sức sống. Trước mặt tôi, nhiều tiệm Showgirl chạy đèn chớp chớp, có nhiều cô Mỹ trắng trẻ đẹp mặc quần áo hở hang đứng trước cửa, uốn éo thân mình mời khách qua đường. Một chị Mỹ đen thấy tôi hút thuốc thì đi đến xin. Tôi móc ra ngay 3 điếu đưa cho chị. Hai anh Mỹ đen khác đứng gần đó thấy vậy cũng chạy lại xin. Tôi cũng đưa mỗi anh 3 điếu. Một anh nói: 

– You good men. Can you give me one dollar ?

            Tôi lại móc túi lấy cho mỗi anh một đồng , rồi hỏi chỗ nào có hotel rẻ tiền. Nhờ sự chỉ dẫn của họ, tôi có được một giấc ngủ thật ngon lành trong một hotel của người Hoa với giá 35 đồng một đêm. Hôm sau tôi đi tìm việc làm ngay. Khu chợ Tàu mới 9 giờ sáng đã đông nghẹt người Hoa qua lại hai bên đường. Đi không khéo có thể dẫm chân nhau hoặc đụng vào nhau. Tôi vào từng cửa tiệm để hỏi việc, nhưng đều bị từ chối. Chỗ thì chê tôi ốm yếu không làm được việc nặng. Chỗ đòi phải biết nói tiếng Hoa mới nhận. Nhiều chỗ khác cho biết đã đủ người rồi, kêu tôi cho số phone nhà, khi cần sẽ gọi. Tôi làm gì có phone nhà. Lại đi lòng vòng hỏi việc cho đến chiều, tối về lại hotel ở thêm một đêm nữa. Tôi bắt đầu lo lắng. Chỉ còn có 20 đồng, ngày mai mà không tìm ra việc làm thì biết ăn đâu, ở đâu ?.. .. 

 Thêm một ngày tìm không ra việc làm, tôi trở thành người Homeless. Buổi tối đầu tiên của đời không nhà, tôi ngủ trên lề đường 4 TH gần bến xe Greyhound. Nửa đêm, trời trở lạnh, khí lạnh từ nền xi măng bốc lên thấm vào da thịt lạnh buốt khiến tôi phát run. Tôi ngồi dậy mặc thêm 5 cái áo vào người rồi nằm co ro cố ngủ tiếp. Giấc ngủ chập chờn nửa tỉnh, nửa mê. Đến sáng, ăn cái bánh ngọt xong tôi lại kéo chiếc va li đi vào Chinatown tìm việc làm. Các chủ tiệm thấy tôi kéo theo vali  thì biết tôi là dân Homeless nên đều lắc đầu. Còn có 5 đồng, tôi vào một tiệm “food to go” ăn trưa, mua thêm vài cái bánh để tối ăn. Thế là cạn túi. Ăn xong, tôi hỏi chị chủ tiệm có cần thêm người làm không. Chị cũng lắc đầu và chỉ đường cho tôi đến hỏi việc ở khu thương mại của người Việt. Người Việt ở San Francisco không nhiều, khoảng mười mấy ngàn người, nên khu thương mại chỉ tập trung trên đường Larkin. Tôi kéo va li đi qua các cửa tiệm người Việt, chỉ nhìn nhìn mà không dám vào hỏi việc, vì mặc cảm đang bị homeless. Hoàng hôn đến, tôi lại về bến xe. Tôi bắt chước mấy người Mỹ homeless khác, tìm vài thùng carton ở thùng rác lót làm chổ nằm. Dù đã mặc thật nhiều áo, tôi cũng bị thức dậy lúc nửa đêm vì khí trời lạnh rét. Một chiếc xe dân chơi về đêm chạy ngang, không hiểu sao chạy chậm lại, ném lon bia đang uống vào người tôi rồi cười ha ha và vọt xe chạy nhanh. Trời đất ơi. Tên nào ác ôn thế?! Sao mà khốn kiếp vậy?! Tôi lầm bầm rủa thầm rồi cởi cái áo ướt nước bia ra, mặc thêm vài áo khác vào. Tôi không ngủ được nữa, ngồi co ro chịu đựng cơn lạnh đến sáng.

Tôi vẫn cứ ngồi co ro vậy cho đến mặt trời lên trên đỉnh đầu. Đói bụng quá. Làm sao đây? Một thời làm bầu show ca nhạc, vui sướng tận cùng, bây giờ phải đi ăn xin sao? Tôi nghĩ thầm rồi bất chợt nước mắt tuôn trào. Khóc một hồi, tôi nằm dài ra trên tấm carton ngủ một giấc đến tối thì thức dậy. Tôi nhớ lại Quang, người bạn tốt thâm niên của tôi ở Houston , có dặn nếu bị gì thì phone cho Quang để Quang gửi tiền  cấp cứu. Tôi đến một trạm phone công cộng, mấy lần nhấc phone lên rồi đặt xuống. Tôi thấy xấu hổ với bạn, nên thôi. Cái đói lại cồn cào bao tử tôi suốt đêm. Trưa hôm sau, thật may mắn, một anh Mỹ đen, cũng dân homeless, đến ngồi bên tôi, hỏi: 

– Are you hungry?

Tôi mau mắn trả lời: 

– Yes. I am very hungry!

Anh Mỹ đen kéo tay tôi đứng dậy: 

– Ok, go with me. 

– Where are we go ?

– Go to the church for eat. 

  Tôi mừng quá đi theo anh. Đến nơi, tôi đã thấy một hàng dài mấy trăm người Mỹ homeless đang chờ vào nhà thờ để ăn bữa cơm từ thiện. Đứng vào hàng rồi, nước mắt tôi tự nhiên lại ứa ra. Tôi đã thật sự là dân homeless ở thành phố xa lạ này.

Nhờ có nhà thờ ở đường Jones giúp cho ăn  bữa trưa, tôi tạm thời giải quyết được cái bao tử lây lất qua ngày. Cứ ngày thì đến nhà thờ ăn trưa, tối về bến xe, nhịn đói, và ngủ trong trời giá lạnh. Tính ra đã bị homeless nửa tháng rồi. Một hôm, sau khi ăn trưa ở nhà thờ, tôi đến công viên ở khu Civic Center trên đường Larkin, ngồi trên ghế đá nhìn trời mây bao la mà buồn cho thân phận. Anh Mỹ trắng ngồi gần bên thấy tôi có chiếc va li mới hỏi: 

–  Are you Chinese? Where are you come from?

 Tôi nhìn anh một lúc rồi trả lời: 

– Yes, I am Chinese. I came from Orange County , South California . I have been here for 3 weeks. Now, I am homeless. No home, no money!

Anh cũng nhìn tôi một lúc rồi nói: 

– Why you don’ t go to Social Office? They’ ll help you Food Stamps emergency and Voucher hotel for seven days.  

Trong hoạn nạn, vì quá buồn, tôi đã quên mất chương trình An sinh Xã hội giúp người khốn khổ. Tôi cũng không ngờ ở thành phố San Francisco này lại có thêm chương trình giúp Voucher hotel cho người lỡ đường không có chỗ ở.  Mừng quá, tôi nói: 

– I don’t know where Social Office. May you help me? 

– Ok. I help you. Go!

Thần may mắn đã mỉm cuời với tôi. Anh Mỹ trắng tốt lòng dẫn tôi đến trước cửa Sở Xã hội,  dúi vào tay tôi tờ giấy 10 đồng rồi bỏ đi ngay. Tôi cảm ơn anh nhiều lần. Anh đi đã hơi xa nhưng còn ngoái đầu lại nói: Good luck. Tôi thấy xúc động, nước mắt lại ứa ra. Từ khi thất tình Huyền đến những ngày homeless vừa qua, tôi trở thành “mít ướt”! Trời sinh ra con người cũng ngộ: Buồn khổ, đau thương thì khóc đã đành, cảm động, vui mừng cũng khóc. 

  Điền các thứ giấy tờ xong, tôi ngồi chờ khoảng một tiếng thì được gọi vào gặp cán sự phỏng vấn. Người tiếp tôi là một chị người Việt, tên Tường, khoảng 45 tuổi. Chị nói chuyện nhỏ nhẹ, dịu dàng. Nghe tôi kể hoàn cảnh cha mẹ, anh chị em ruột thịt đã chết hết trong chiến tranh Việt Nam, qua Mỹ một mình, bị thất tình rồi trải qua những ngày homeless, chị tỏ ra cảm thông:

– Tội nghiệp em quá. Chị ở San Fran này 20 năm rồi, lần đầu tiên mới thấy một người Việt bị homeless như em. Trông em ốm quá. Có bị bệnh không?

– Dạ, trong hơn nửa tháng qua, mỗi ngày em chỉ ăn có một bửa trưa ở nhà thờ. Tối lại lạnh quá nên ngủ không được. Nhiều hôm bị cảm sốt, cũng phải ráng chịu đựng. Em bị khủng hoảng tinh thần,  cảm thấy chán đời lắm.

Chị Tường thở dài rồi tiếp tục ghi chép hồ sơ. Sau đó, chị bảo tôi ký tên vài chổ trên hồ sơ và nói:

– Em được trợ cấp Food Stamps mỗi tháng 145 đồng để ăn uống. Còn đây là phiếu ở tạm Shelter 3 ngày. Nơi đó có tắm rửa, ăn uống, giường ngủ đàng hoàng, lại có bác sĩ MD mỗi chiều đến khám bệnh cho thuốc uống.. Em hãy xin bác sĩ làm giấy chứng nhận em có bệnh. Sau 3 ngày, em trở lại đây để nhận Voucher ở Hotel 7 ngày, và cán sự phụ trách y tế sẽ phỏng vấn em lần nữa. Nếu được họ thông qua, em sẽ được trợ cấp tiền mỗi tháng 345 đồng để tiêu xài và mướn chỗ ở lâu dài, không còn lo homeless nữa.  

Nóí xong, chị móc ví lấy ra tờ giấy 20 đồng đặt vào tay tôi. Chị nói: 

– Đây là chút tấm lòng riêng của chị. Trong khi chưa có tiền trợ cấp, em giữ để tiêu xài lặt vặt. Chị chúc em từ nay về sau sẽ luôn gặp nhiều may mắn. 
Tôi cảm động quá, chẳng biết nói gì, chỉ biết cảm ơn chị rồi đứng dậy. Chị tiễn tôi ra tới ngoài cửa văn phòng. 

   Shelter là nơi tạm trú ngắn hạn dành cho người homeless. Mỗi Shelter có quy định riêng. Shelter dành cho phụ nữ thì cho ở từ một tháng trở lên, đến khi nào phụ nữ đó có đời sống ổn định. Shelter dành cho nam giới, tùy theo trường hợp, cho ở 3 ngày, một tuần, tối đa là một tháng.. Có Shelter còn trống một số giuờng thì cho xổ số hàng đêm để người homeless nào trúng số thì được vào ngủ, chỉ một đêm, hôm sau là phải đi. Shelter tôi ở có hai tầng, tọa lạc trên đường 10 th. gần đại lộ Market. Buổi chiều, người homeless đã tụ về đông đảo,  tụm năm tụm ba nói chuyện ồn ào trong phòng sinh hoạt. Đa số là Mỹ đen. Tôi làm thủ tục nhận giuờng ở tầng 2 xong là vội vàng đi tắm. Sau hơn nửa tháng dơ bẩn ngoài đường, giờ được tắm, cảm giác vui sướng không thể tả hết được. Tắm xong cũng vừa tới giờ ăn chiều. Đến 7 giờ tối, có bác sĩ và y tá đến khám bệnh. Vị bác sĩ và cô y tá trẻ đều có nụ cười luôn nở trên đôi môi, ân cần hỏi han từng bệnh nhân. Tôi cũng được khám và được cho thuốc uống. Tôi xin bác sĩ viết giấy chứng nhận bệnh cho tôi, ông vui vẻ làm ngay. 

  Tôi đã có 3 ngày sống thật an vui trong Shelter. Hết hạn, tôi lại kéo va li đến Sở Xã Hội. Lần này, người phụ trách hồ sơ của tôi là chị Liên, trông trẻ hơn chị Tường. Sau khi đưa cho tôi Voucher hotel 7 ngày, chị dẫn tôi qua phòng cán sự phụ trách về y tế cho họ phỏng vấn bệnh trạng của tôi. Thật may mắn, tôi được thông qua. Tôi trở lại bàn làm việc của chị Liên. Chị cười thật tươi và nói: 

  – Như vậy là anh Quý được hưởng tiền trợ cấp mỗi tháng 345 đồng rồi đó. Tiền này anh không phải trả lại. Tiền trợ cấp chỉ ngưng khi anh khoẻ mạnh và đi làm, có lợị tức sinh sống. Tôi có nghe chị Tường nói lại, về hoàn cảnh của anh. Tôi cũng thấy xót xa cho anh lắm. Anh ngồi chờ tôi hoàn tất hồ sơ cho anh nhé. 

– Vâng, cảm ơn chị nhiều. 

   Khoảng nửa tiếng sau, chị Liên bảo tôi ký vài chỗ trong hồ sơ rồi cười thật vui vẻ:  

– Chúc mừng anh qua cơn hoạn nạn. Anh đạo gì vậy?

– Tôi đạo Phật. 

– Tôi thì đạo Công giáo. Đạo nào cũng tốt thôi. Tôi có cái này tặng anh. 

  Chị mở túi xách lấy ra một bao thư, rồi mở bao thư lấy ra một thánh giá nhỏ bằng vàng đưa cho tôi, chị nói: 

– Đây là thánh giá vàng thật. Anh cất vào bóp để có được sự may mắn. Chúa sẽ luôn phù hộ anh. Còn 20 đồng trong bao thư là tấm lòng tôi, cũng giống như chị Tường vậy. Để anh tiêu lặt vặt. Vì một tuần sau anh mới nhận được tiền trợ cấp của chính phủ. Anh nhận cho tôi vui. 

  Tôi lại thêm một lần xúc động, nhưng cố gắng kềm nén không cho nước mắt trào ra. Một lúc sau, tôi mới nói được nên lời: 

 – Tôi thật không biết nói như thế nào để tỏ lòng biết ơn chị Liên và chị Tường. Tôi thật may mắn gặp được hai chị tốt quá. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Tôi sẽ luôn nhớ đến tình cảm tốt lành của hai chị dành cho tôi. Tôi kính chúc chị và gia đình luôn mạnh khoẻ, an vui. Tôi cảm ơn chị nhiều. 

   Chị Liên cũng tiễn tôi ra tới cửa. Chị dặn: 

– Tôi phụ trách hồ sơ của anh, nếu có gì thắc mắc thì anh cứ gọi phone đến Sở Xã Hội,  bấm thêm mã số của tôi thì sẽ nói chuyện được với tôi. Chúc anh nhiều may mắn. 

   Tôi cảm ơn chị và cúi đầu chào chị rồi kéo va li đi. Vừa ra khỏi Sở Xã Hội, tôi giơ thẳng cánh tay trái lên và hét lớn: 

 – Vui quá Trời ơi. Ông Bà, Ba Mẹ, Anh Chị Em của Quý ơi. Con vui sướng quá. Con hết homeless rồi… Hết homeless rồi. ..

Sau một tuần ở hotel, cũng vừa lúc tôi nhận được tiền trợ cấp 345 đồng và Food Stamps 145 đồng. Tôi lại may mắn xin được trợ cấp Housing của City San Francisco dành cho người lợi tức thấp, và tìm được một building cho mướn phòng theo chương trình Housing, chỉ 98 đồng một tháng. Cuộc sống ổn định, tôi có lại những ngày tháng an vui, lo học hành thêm để có được sự thăng tiến đời sống cho những năm tháng về sau này. 
…..
Trong những ngày tháng êm đềm về sau này, tôi nhớ lại… Có lần trong giấc ngủ dưới gầm cầu xa lộ gần bến xe, tôi chợt cảm thấy một luồng hơi ấm từ dưới đôi chân chạy dần lên tới ngực, rồi tới đầu, giúp cho tôi chống lại được tiết trời San Francisco giá lạnh. Và Mẹ tôi hiện ra bên cạnh tôi, đẹp rạng rỡ như nàng tiên trong chuyện cổ tích tôi thường đọc thời thơ ấu. Mẹ âu yếm vuốt tóc tôi và dịu dàng nói: “Con đừng bao giờ chán nản cuộc sống dù có gặp muôn ngàn cay đắng, khổ đau. Con phải dũng cảm vươn lên, vượt qua những phong ba, bão tố để sẽ tìm thấy được bờ bến yên lành, hạnh phúc. Cuộc đời có lấy ở con cái này thì sẽ cho con có được cái khác. Con hãy luôn ghi nhớ ở hiền thì sẽ gặp lành. Số con có Ơn Trên Thiêng Liêng phù hộ. Sẽ có rất nhiều người tốt thương mến, giúp đỡ con trên những bước gian nan của cuộc đời. Sau này, khi có được sự thành công, con hãy trả ơn đời bằng cách luôn yêu thương tất cả mọi người, làm thật nhiều việc thiện cứu giúp những người bất hạnh, khổ đau khác. Và còn phải lo giúp Dân giàu Nước mạnh. .. Ví thử cuộc đời bằng phẳng cả, Anh hùng hồ dễ có mấy ai?…” 

   Mẹ tôi ngâm khe khẽ hai câu thơ rồi biến mất. Tôi chìm vào giấc ngủ,  một giấc mơ khác lại đến. Tôi thấy tôi bay bay trong không gian trong lành tràn ngập ánh sáng dìu dịu. Hồn tôi lâng lâng vui sướng. Tôi thấy thế giới này trở thành một Thiên Đàng. Tôi bay đi khắp cùng trái đất.  Đâu đâu cũng có cảnh sắc đẹp tuyệt vời, cỏ cây tươi xanh, ngàn hoa khoe sắc thắm, tỏa hương thơm ngát, và chim muông nhảy nhót, líu lo bên cạnh con người. Con người ở khắp năm châu đều có cuộc sống an bình, thịnh vượng. Không còn có sự đe dọa của bom nguyên tử và những vũ khí độc hại tàn sát loài người. Không còn có những kỳ thị màu da, sắc tộc. Không còn có những tranh chấp lợi quyền,  hận thù, ganh ghét giết hại nhau. Nhân loại sống với nhau thật hiền lành, hòa ái, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau cùng có được đời sống an lạc, vui sướng, hạnh phúc vĩnh cửu. .. 
Giấc mơ đó bao giờ sẽ thành sự thật? 
….
Như trăng có khuyết, có tròn ; như ngày có mưa, có nắng ; như khí hậu có thời lạnh, thời nóng; ý nghĩa ” tình người ” cũng có hai mặt tương phản: xấu và tốt. Nhưng thường, người ta hiểu hai chữ “tình người” theo ý tốt: Lòng Bác Ái. Trường hợp tôi ở San Francisco , cũng vậy. Tôi đã gặp được những con người xa lạ không có tình thân thuộc, nhưng đã hết lòng giúp đỡ tôi vượt qua nghịch cảnh.

Và, nhớ lại thời hoạn nạn vượt biển, vượt rừng của mấy triệu người Việt tỵ nạn, có tôi trong đó, cũng nhờ có Tình Người  của hàng tỉ người dân nhiều nước trên thế giới, thể hiện Lòng Bác Ái thông qua Cao Ủy Liên Hiệp Quốc, Hồng Thập Tư Quốc Tế, đã cứu giúp tất cả chúng ta có được cơm no,  áo ấm ở trại tỵ nạn, và nhận hưởng ánh sáng tự do, dân chủ ở các nước thứ ba, để từ đó được thăng hoa đời sống, hình thành Cộng đồng người Việt hải ngoại phát triển lớn mạnh như ngày nay.

Riêng tại Mỹ, đã có hơn một triệu rưởi người Việt đang có được cuộc sống thành công, vui sướng. Xin trân trọng biết ơn nhân dân Mỹ, chính phủ Mỹ, Cao Ủy Liên Hiệp Quốc, Hồng Thập Tự Quốc Tế, cùng hàng tỉ con người có Lòng Bác Ái trên trái đất này. 

Và, xin được vinh danh hai chữ: Tình Người.

From: Kristie Phan & Kim Bang Nguyen


 

 LỄ Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa (01/01)-Cha Vương

 Chúc mừng Năm Mới!!! Ngày đầu năm mến chúc Bạn và gia đình mọi sự an lành trong tình yêu của Thiên Chúa và Mẹ Maria nhé. Cám ơn Bạn đã dành thời gian đọc và tiếp tục gởi đi những bài suy niệm nho nhỏ này để đưa mọi người đến gần với Chúa hơn mỗi ngày.

Cha Vương

Thứ 4: 1/1/2025

TIN MỪNG: Họ [các người chăn chiên] gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. (Lc 2:16)

SUY NIỆM: Vào một buổi chiều của năm 431 AD, cửa Công đồng Êphêsô mở ra, thánh Cyrillô, thượng phụ Alexandria, đại diện của Đức Thánh Cha, tuyên bố sắc lệnh Công đồng, rằng Đức Thánh Trinh Nữ thật là Mẹ Thiên Chúa. Từ đó thành phố Êphêsô vang lên những bài ca hoan hỉ, chỗ nào cũng nghe vang: “Đức Maria Mẹ Thiên Chúa muôn năm.” Hôm nay các con cái Mẹ cũng đồng thanh reo lên: “Đức Maria Mẹ Thiên Chúa muôn năm!” Điều này xác định rằng mầu nhiệm Ngôi Hai xuống thế làm người là bảo chứng Mẹ là Mẹ Thiên Chúa. Các mục đồng chứng kiến Chúa Giê-su nằm trong máng cỏ, bên cạnh có Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-se, tai họ nghe tiếng thiên thần ca tụng, họ mau mắn tin vững chắc, Hài Nhi là Thiên Chúa làm người. Nơi Mẹ Ma-ri-a còn hơn thế, vì Mẹ mang lấy Ngôi Hai trong lòng Mẹ. Mẹ cảm nghiệm trong từng thớ thịt mình sự hiện diện của Đấng cao cả và Mẹ nhận ra ân sủng được làm Mẹ Thiên Chúa. Mầu nhiệm và tước hiệu này được Mẹ đón nhận với lòng cảm tạ, ràng buộc cuộc đời mình vào thánh ý Thiên Chúa. Nếu có ai bảo rằng ràng buộc như thế là nô lệ, thì họ chưa hiểu gì về tình yêu của Mẹ đối với Chúa. Thi hào Tagore đã nói: “Trong tình yêu, nô lệ và giải phóng không tương khắc, vì tình yêu vừa tự do nhất, vừa ràng buộc nhất.”

Vì vậy, sự tuân hành thánh ý Chúa nơi Mẹ là một thúc bách của tình yêu như thánh Phao-lô đã trải qua: “Tình yêu Chúa thúc bách tôi” (2 Cr 5:14).

LẮNG NGHE: Hôm nay ánh huy hoàng rực rỡ sẽ bừng lên chiếu rọi muôn người, vì CHÚA đã giáng sinh để cứu độ chúng ta. Người sẽ được gọi là THIÊN CHÚA, Đấng kỳ diệu, vị Thủ Lãnh kiến tạo hoà bình, Người Cha của thế giới tương lai, vương quyền Người sẽ vô cùng vô tận. (x. Is 9:2,6; Lc 1:33)

CẦU NGUYỆN: Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà, Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ và Giêsu con lòng Bà gồm phúc lạ. Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử. Amen

THỰC HÀNH: Một năm mới lại đến. Mời bạn làm một thay đổi bằng cách quyết tâm sống với tâm tình tạ ơn và theo gương Mẹ quyết sống năm mới theo lời Chúa dạy nhé.

From: Do Dzung

***************************

Lạy Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa Mẹ Đồng Trinh đoàn con chung tiếng hát

Tết: “Đem tiền về cho Mẹ”- Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

30/12/2024

Ca sĩ Đen Vâu trong bài hát “Mang tiền về cho mẹ”

Những ngày gần tới Tết, ở Việt nam ngày nay, nhiều người không còn thấy ngỡ ngàng với giọng hát « Rap » của Đen Vâu như réo lên « Đem tiền về cho mẹ » .

Ca nhạc thường làm dịu những tập tục và, đôi khi lại phản ánh những tập tục. Ngày Tết là ngày lễ quan trọng của năm, chấm dứt một năm qua và bắt đầu một năm mới. Nhà nhà đều tổ chức đón mừng năm mới. Nhà nghèo, khi năm mới Tết đến, là những nỗi lo chớ không phải chờ đón niềm vui.

« Đem tiền về cho mẹ » là tựa của bản « rap » nổi tiếng cực kỳ ăn khách ở Việt nam hiện nay, nhứt là lúc gần tới Tết. Có gần 50 triêu lược truy cập. Bài rap của Đen Vâu đã trở thành một hiện tượng xã hội của một Việt nam mà báo chí, sách vở, văn nghệ đều của đảng cs, rặp khuôn theo đảng, ca hát cho đảng.

Đen Vâu réo lên «Đem tiền về cho mẹ/Đừng đem ưu phiền về cho mẹ» làm rung động lòng người mãnh liệt. Có đông đảo người nghe và nhiệt tình ngưởng mộ vì bài hát không đề cập tới nhà cầm quyền, mà nhắc nhở văn hóa dân tộc, gợi lại lòng hiếu thảo đối với mẹ.

Năm trước đó, năm 2021, bài rap «Đi về nhà» được cặp đôi Đen Vâu và Justa Tee đã một lần làm xao xuyến lòng người. Bài hát đề cao tập tục ngày Tết dân tộc. Tới ngày Tết, dầu làm ăn xa xôi hay ở đâu, con cái cũng nhớ nhà, nhớ cha mẹ, tìm về để cùng nhau hội ngộ trước bàn thờ Tổ tiên.

Ai cũng nhận thấy bài hát nói về tình cảm của con đối với mẹ và ai cũng nhìn nhận đó là thứ tình yêu thiêng liêng, không có một thứ tình yêu nào khác có thể vượt qua được. Khi nghe Đen Vâu hát «Đem tiền về cho mẹ» hay «Đi về nhà» làm cho nhiều người nghe phải chảy nước mắt vì vào lúc không có tiền đem về cho mẹ được, hoặc không về thăm nhà được nhơn dịp Tết vì bị thất nghiệp do tình hình kinh tế Việt nam suy sụp, nhiều hảng xưởng sa thày công nhơn, cửa hàng treo bảng cho thuê, …

Bà Ngọc, một giáo chức ở Sài gòn, đã giải bày:

« Tôi khổ tâm vì bài hát đó. Thật vậy. Ba má tôi sống ở nhà quê, như nhiều gia đình khác, tôi đi làm việc ở thành phố, tôi gởi một phần tiền lương của tôi về cho ông bà. Nhưng năm nay, tôi đã không gởi được. Vậy khi nghe « Đem tiền về cho mẹ/Đừng đem ưu phiền về cho mẹ», thử hỏi làm sao tôi không không đau lòng cho được? » (Doan Bui, một Đất nước, một Bài hát, Nl Obs).

Nghệ sĩ rap Đen Vâu xuất thân từ giới bình dân. Trước khi bước vào nghề hát, Đen Vâu đã từng làm nhiều việc để sanh sống. Như làm thợ, đi lượm đồ phế thải trên bải biển, đi đánh cá, có lúc làm thầy giáo, …

Về chủ đề bài hát, Đen Vâu giải thích: «Cha mẹ nghèo, ông bà suốt đời vất vả lo cho tôi.

Ông bà không có phụ cấp hưu trí. Nếu tôi không đem tiền về cho ông bà thì ai lo cho ông bà?».

Đen Vâu, thanh niên hơn ba mươi tuổi, là một trong số thanh niên gốc ở nhà quê, lên thành phố kiếm sống . Khi anh hát « Đem tiền về cho mẹ » hay « Đi về nhà » vào dịp Tết là để nói lên nỗi niềm riêng tư của chính mình nhưng đồng thời lại khó tránh làm đau nhói con tim của nhiều người đồng cảnh ngộ .

Rap và Nghệ thuật đường phố

“Nghệ thuật đường phố” có lịch sử thật sự của nó khá dài từ nền văn minh cổ đại hy-lạp và Ai-cặp nhưng người ta chỉ thấy nó xuất hiện ở Paris, trên tường Đại Học Sorbonne năm 1969 và ở Huê kỳ năm 1970, rồi tới năm sau, nó tràn ngập cả Âu châu.

Cùng địa vị xã hội, Rap cũng là âm nhạc đường phố của giới trẻ. Nó không có khai sanh ở một Viện âm nhạc nào cả. Nhưng nó có chức năng chuyên chở tiếng nói không chánh thức của xã hội để phê phán, bày tỏ sự bất mãn, sự kích động mạnh để dẫn đến một sự thay đổi…

Trong gần đây, Việt Nam có một thanh niên hát nhạc Rap thu hút sự chú ý mạnh mẽ trong giới trẻ Việt nam. Khi anh du học ở Huê kỳ, anh tiếp tục hát nhằm công kích chế độ cộng sản ở Việt nam. Nhạc Rap của anh hát là tiếng nói bất đồng chánh kiến với chế độ ở Việt nam.

Khi hát Rap, anh Nguyễn Vũ Sơn lấy tên là Nah Sơn.

RAP do tiếng lóng của tiếng mỹ “to rap” có nghĩa “nói chuyện chơi” trở thành một điệu nhạc xuất hiện vào đầu những năm 1970 từ những ghettos nữu-ước. Cảm nhận đầu tiên thấy như rap gần gũi với văn hóa Phi châu.

Cho tới thập niên 1980 là thời hoàng kim của rap. Ngay tại sanh quán Nữu-ước, các nhóm rap không còn chống nhau nữa, trái lại, các nhóm kết hợp thành một nhóm lớn. Tiếp theo, ở Los Angeles và cả Californie, cũng lần lược xuất hiện những nhóm rap.

Địa lý khác nhau, những nhóm rap phần lớn đều có chung những chủ đề. Họ hát, đúng ra là họ nói chuyện cho quần chúng của họ một cách có tiết điệu, có nhịp, với tốc độ nhanh nhằm công kích sự bạo hành của cảnh sát, công kích hoặc cổ vũ sự xung đột giữa phe nhóm trong khu phố, công kích một biện pháp nào đó của chánh quyền. Và rap đại diện cho thành phố của họ, nói tiếng nói của thành phố.

Tuy rap phát xuất từ dân da đen ở Mỹ nhưng nó đã được dân chủ hóa từ đầu những năm 1990 để xâm nhập vào dân da trắng, không chỉ với những người da trắng hát rap mà cả sáng tác nữa. Sau cùng, trong gần đây, dân Âu châu, Phi châu và Á châu cùng phát triển rap.

Rap từ đây trở thành một trào lưu âm nhạc toàn cầu rất thạnh hành, giúp người chơi nhạc, sản xuất nhạc rap kiếm được khá tiền. Nhiều Đài phát thanh, nhiều nhà xuất bản và phát hành băng nhạc chuyên về rap xuất hiện, chỉ phổ biến nhạc rap cho riêng quần chúng thính giả của họ. Những nghệ sĩ không chơi rap được bị loại khỏi thế giới rap. Từ đây, có một lớp nhạc sĩ rap thiên về thương mại.

Trong quá trình phát triển, rap không tránh khỏi pha trộn với nhiều dòng nhạc khác gần gũi với rap về thể loại và có khi giữa rap và các thể loại khác như không còn giữ biên giới nữa.

Người ta chỉ còn phân biệt được sự khác nhau giữa rap và hip-hop do rap căn bản là cách diễn tả, cách phát biểu bằng lời có tiết tấu nhanh, theo nhịp 4/4 hoặc 2/2 còn hip-hop là một phong trào văn hóa và nghệ thuật tập họp qua bốn cách diễn đạt chánh :

  1. -Rap
  2. -Deejaving mà beatbox là chi nhánh
  3. -Vũ
  4. -Vẽ tranh trên tường hay graffiti (nghệ thuật đường phố)

Những cách trình diễn nghệ thuật này đã xuất hiện trước đây nhưng riêng rẽ trước khi thành hình phong trào « hip-hop » trong những năm 1970. Nghệ sĩ hip-hop có những qui luật riêng của họ: những giá trị qui chiếu, những thái độ độc đáo, một kiểu riêng y phục và nét văn hóa phố thị . Rap sau khi xuất hiện thì ở Mỹ, ngày nay phổ biến khắp nơi trên thế giới, từ Tây qua đông, từ Bắc xuống Nam.

  1. Rap việt nam hải ngoại

Nguyễn Vũ Sơn đang du học tại Oklahoma là nghệ sĩ rap dưới tên hiệu Nah Sơn. Anh Nah Sơn vừa tung lên mạng ca khúc theo thể loại RAP và luôn cả một bức thư của anh chống lại chế độ độc tài cộng sản ờ Hà nội. Thính giả của anh Nah Sơn tỏ vẽ ngỡ ngàng vì chưa quen nhạc rap từ một thanh niên Việt Nam trình diễn hay vì nhạc rap, vốn là cách nói chuyện của dân đường phố, có những lời quá dung tục, cả những tiếng chửi thề.

Tuy nhiên cũng có nhiều người nghe qua tỏ ý hoan nghênh vì cho đây là một cách bày tỏ quan điểm xã hội chánh trị của người hát. Chơi nhạc rap đúng là biết chọn cách tiếp cận giới trẻ ngày nay . Rap là ngôn ngữ chung của tuổi trẻ thế giới.

Nguyễn Vũ Sơn còn gia đình ở Việt nam vì anh đi du học sau khi đã học xong Đại Học ở Singapour. Anh hát nhạc rap để phát biểu sự chống đối chế độ của anh.

Anh cho biết trong thời gian ở Mỹ, anh đoc sách báo về Vìệt Nam, nghe thầy giảng bày, cách dạy và học ở Mỹ, nói chuyện với bạn bè…, anh bắt đầu thấy có cái gì khác giữa hai nơi. Những điều anh thâu đạt được ở Việt nam bắt đầu nhường chỗ cho những kiến thức mới của anh. Chính từ sự phản tỉnh này anh đã quyết định tự chọn cho mình một trách nhiệm, một hướng đi mới.

Dĩ nhiên khi lấy quyết định làm người bất đồng chánh kiến như nhiều bạn trẻ trong nước đang bị tù tội, anh Nah Sơn chấp nhận mọi điều thiếu may mắn sẽ tới cho anh.

Nah Sơn đã trình diễn nhạc rap lúc còn ở Việt nam. Khi bị phê bình lời nhạc thiếu sự lịch sự, anh Sơn nhìn nhận nhưng theo anh, nhạc rap không thể giống như văn chương bóng bảy vì như vậy, nó không còn đậm nét đường phố nữa. Vả lại tiếng chửi thề có gì ghê gớm lắm đâu. Nó đã quen quá rồi. Chửi thề tùy theo cách chửi. Chửi kiểu nam kỳ thì không còn chửi thề nữa, mà là một thứ tiếng đệm mở đầu lời nói cho nó có hồn, đầy ắp thân tình…

Theo Sơn, các bạn của anh cũng căm ghét cộng sản, cũng muốn thay đổi dân chủ tự do nhưng không dám bày tỏ vì sợ . Ai cũng bị chế độ hù dọa từ nhỏ ở khu phố, ở nhà trường nên khi lớn lên cùng mang chung nỗi sợ hãi. Thậm chí họ không dám đụng tới chánh trị, có tư tưởng chánh trị.

Nah Sơn có nhận xét rất đáng chú ý:

.“…Nếu như mọi chuyện đi theo hướng tốt thì biết đâu mình có thể làm được những thay đổi gì đó trong giới trẻ. Có thể vài năm thì mình lại có thể về. Nếu trong trường hợp đi theo hướng xấu thì em sẽ tìm cách ở đây để tiếp tục tranh đấu.

Một khi đã quyết định làm thì phải chấp nhận hậu quả, em nghĩ vậy. Nếu em như những bạn du học sinh khác, sợ không về được thì nó sẽ không đi tới đâu hết tại vì em cảm thấy mình cũng có một chút tiếng nói trong giới trẻ vì nhiều bạn trẻ có nghe nhạc của em, nên mình nên dựa vào điều đó để làm việc gì tốt hơn chứ suốt ngày cũng chỉ đi học, rồi về, đi chơi hay làm nhạc linh tinh thì nó phí hoài cái tuổi trẻ, khả năng và một chút tên tuổi của mình.

Ba mẹ em khi thấy em có những cái chuyển biến mang tính chính trị thì ba mẹ em có vẻ rất tức giận, như cảm thấy là mình mất một đứa con vậy. Ba em có nói nếu bây giờ con còn tiếp tục làm chính trị như vậy thì cắt đứt mọi liên hệ gia đình…

…Em rất trăn trở… Sau khi đắn đo em nghĩ nếu bây giờ mình không làm thì cũng không ai làm. Không bao giờ có ai làm chuyện này hết thành ra có được thì mừng còn nếu không được thì coi như mình đã cố gắng rồi, nếu không cố gắng làm sao biết được hay không? Vì vậy em cứ làm còn ba mẹ có nói thì em cũng… phải nói là em rất buồn, em rất là buồn nhưng mà biết sao được?

Người thân của em, bạn gái em, gia đình bạn gái em, rồi bạn bè em, những người chơi với em 7 – 8 năm luôn vẫn quay lưng với mình….”(Mặc Lâm, rfa, 17/01/2015).

Rap ở Việt nam

Khi nghe nói ở Việt nam có rap chắc nhiều người sẽ ngạc nhiên lắm. Nhơn dịp cùng dự đám tang một người bạn ở Paris, Cỏ May găp Giáo sư Âm nhạc học Trần văn Khê và hỏi ông về rap ( Người quá cố là bạn học Y Khoa ở Hà nội với ông và bạn vong niên của CM) được ông giải thích “Việt nam trước đây có một thể loại dân ca hoàn toàn giống như rap ngày nay. Người ta hát để công kích thói hư tật xấu của người trong xóm, trong làng… Vì loại ca hát này chỉ thỏa mãn nhu cầu ở tầng sinh lý nên không tồn tại. Văn hóa việt nam hướng thượng…”.

Ông liền đọc một bài hát dẫn chứng và nói thêm là bài hát rap này không còn đủ nhịp bốn:

“…Bậu lỡ thời như ruộng bỏ hoang.
Ruộng bỏ hoang người ta còn cấy.
Bậu lỡ thời như giấy trôi sông.
Giấy trôi sông người ta còn vớt.
Bậu lỡ thời như ớt chín cây,
…Bậu lỡ thời ai lấy mần chi…”

Việt nam từ xa xưa có rap. Ngày nay Nah Sơn có lẽ là một trong những người việt nam đầu tiên hát rap. Anh hát rap vì ảnh hưởng thời đại hay vì ảnh hưởng dòng văn hóa dân gian việt nam ? Nhưng âm nhạc và cả rap vẫn là tiếng nói chung không biên giới của tuổi trẻ.

Anh hát rap động viên tình cảm của tuổi trẻ để tạo thành một sức mạnh lớn nhằm vào mục tiêu tranh đấu dân chủ ở Việt nam là một cách tranh đấu mới mẻ vô cùng phấn khởi.

Hởi các bạn trẻ ! Chúng ta hảy cùng rap theo anh !

Nguyễn thị Cỏ May


 

CAO TRỌNG VÀ SÂU LẮNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Maria hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật ý nghĩa khi ngày đầu năm mới – kính Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa – chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm ‘cao trọng và sâu lắng’ này rằng: Thiên Chúa – Đấng Toàn Năng – giàu lòng thương xót, lại chọn đi vào thế giới nhân loại ngang qua một người mẹ.

Maria được gọi là “Mẹ Thiên Chúa” vì một thực tế đơn giản, Chúa Giêsu, Con của Mẹ, là Thiên Chúa. Và sở dĩ, chỉ Mẹ là người duy nhất có đủ điều kiện để hoàn thành vai trò này vì lẽ, chỉ một mình Mẹ được Chúa ban cho đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Trước hết, Maria đã được gìn giữ khỏi mọi tội lỗi khi đầu thai trong lòng thân mẫu. Ân sủng đặc biệt này là ân sủng được ban trước cho Mẹ từ cuộc sống, cái chết và sự phục sinh mai ngày của Con Thiên Chúa, Đấng Mẹ cưu mang. Ân sủng này chính là ơn cứu độ vượt thời gian mà Thiên Chúa đã trao cho Mẹ trước khi được tượng thai; bằng cách ấy, Ngài làm cho Mẹ trở nên một công cụ hoàn hảo và tinh tuyền cần thiết để cưu mang Con Ngài.

Thứ hai, Maria trung thành với quà tặng này suốt đời. Mẹ không bao giờ phạm tội, không bao giờ dao động hoặc quay lưng lại với Chúa. Chính sự lựa chọn luôn tuân theo ý Ngài về mọi mặt nơi Mẹ khiến Mẹ trở thành Mẹ Thiên Chúa cách trọn vẹn hơn; hơn cả hành động đơn thuần cưu mang Con của Ngài. Chúa Giêsu sẽ xác nhận, “Ai chu toàn ý muốn của Cha tôi, người ấy là anh em, chị em và là mẹ tôi!”, chi tiết này cũng thật ‘cao trọng và sâu lắng’. Hành động hiệp nhất hoàn hảo với ý muốn của Thiên Chúa suốt cả cuộc đời khiến Mẹ là ‘người mẹ hoàn hảo của ân sủng và lòng thương xót Chúa!’. Và như thế, vĩnh viễn Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, hoàn hảo, thánh thiện, khi mang Con của Ngài vào trần gian.

Lincoln thường xuyên đến bệnh viện để cổ vũ thương binh. Lần kia, ông thấy một người trẻ đang cận kề cái chết. “Tôi có thể giúp gì bạn?”; người ấy trả lời, “Viết cho mẹ tôi một lá thư”. Lincoln làm theo, “Mẹ yêu quý, con bị thương, không hy vọng phục hồi. Mẹ đừng buồn. Xin Chúa chúc lành ba mẹ, hôn Mary và John giúp con!”. Chàng trai không còn sức để ký tên, Lincoln ký thay và viết thêm, “Viết giúp con bà, A. Lincoln”. Yêu cầu đọc lá thư, người lính hỏi, “Ông thực sự là tổng thống của chúng tôi?”; Lincoln trả lời, “Có!”, “Bây giờ, tôi có thể làm gì nữa?”. Chàng trai đáp, “Ngài có thể nắm tay tôi? Tôi nghĩ, sẽ có ích”. Người đàn ông cao lớn, gầy gò cúi xuống cầm tay người lính trẻ, thì thầm những lời động viên ấm áp cho đến khi thần chết lẻn vào cùng ánh bình minh!

Anh Chị em,

Trên thánh giá, Chúa Giêsu không nhờ Gioan viết một thư nào cho Mẹ Ngài; thay vào đó, Ngài trối Mẹ cho Gioan – đại diện Hội Thánh – đón Mẹ về nhà. Vì thế, Maria là Mẹ Hội Thánh, Mẹ chúng ta. Không như người lính trẻ, đã chết; Chúa Giêsu đã sống lại hiển vinh và Maria sẽ là Nữ Vương Thiên Đàng vui mừng hoan lạc với Chúa Con bên hữu Cha trên thiên toà đến muôn đời; ở đó, Mẹ đau đáu phần rỗi của mỗi người chúng ta. Nỗi khắc khoải ấy khiến Mẹ không chỉ liên lỉ cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta mà thậm chí, còn hiện ra nơi này nơi khác để nhắc nhở chúng ta ăn năn hoán cải.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Mẹ Maria, dạy con mỗi ngày luôn làm vui lòng Chúa như Mẹ; nhờ đó, đời sống của con cũng ‘sâu lắng’ và mang tính cứu rỗi ‘cao trọng’ như Mẹ!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

***********************************************

Cuối tuần Bát Nhật Giáng Sinh

THÁNH MA-RI-A, ĐỨC MẸ CHÚA TRỜI

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

16 Khi ấy, các người chăn chiên hối hả ra đi đến Bê-lem. Họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. 17 Thấy thế, họ kể lại điều họ đã được nghe nói về Hài Nhi này. 18 Tất cả những ai nghe đều ngạc nhiên về những gì các người chăn chiên nói cho biết. 19 Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. 20 Rồi các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được tai nghe mắt thấy theo như họ đã được loan báo.

21 Khi Hài Nhi được đủ tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giê-su; đó là tên mà sứ thần đã đặt cho Người trước khi Người được thụ thai trong lòng mẹ. 


 

THIÊN CHÚA đã sai Con Một giáng trần, để nhờ Con của Người mà chúng ta được sống. (1 Ga 4:9)- Cha Vương

Hôm nay là ngày thứ 365 của năm 2024, đây là cơ hội tốt nhất để gạt bỏ đi những gì gây ra phiền phức khó chịu của năm cũ để chuẩn bị đón chào 2025 với một con tim mới tràn đây yêu thương và hạnh phúc nhé. Chúc Mừng, chúc mừng!

Cha Vương

Thứ 3: 31/12/2024

TIN MỪNG: Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. (Ga 1:14)

SUY NIỆM: Vào ngày cuối cùng của năm 2024, bạn hãy nhìn lại những món quà mà bạn đã nhận được trong suốt thời gian qua: Ngôi Lời đã trở nên người phàm và đang ở bên bạn, ánh sáng Sự Thật và khôn ngoan của Chúa, và còn rất nhiều các món quà khác không đếm xuể… Với lòng biết ơn, bạn hãy cố gắng sống xứng đáng là con của Chúa vì Ngài đã ban cho bạn mầu nhiệm Cứu Chuộc và món quà của sự sống vĩnh cửu.

LẮNG NGHE: THIÊN CHÚA đã sai Con Một giáng trần, để nhờ Con của Người mà chúng ta được sống. (1 Ga 4:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì những lúc buồn vui Chúa luôn kề bên cùng sớt chia vui buồn với con.

THỰC HÀNH: Tập đếm ơn lành của Chúa mà dâng lời tạ ơn.

From: Do Dzung

************************

TÂM TÌNH TẠ ƠN | Lm Giang Tâm | Trần Anh Hào

 

Nhắc Về Sự Chết và Sống Lại Của Chúa Trong Mùa Giáng Sinh – Huỳnh Quốc Bình

Huỳnh Quốc Bình

Tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh là ý của con người. Rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa mới là mạng lệnh của Ngài. Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác.
***
Đọc Thánh Kinh, chắc chắn không ai thấy có một chỗ nào nói rằng Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai. Thánh Kinh cũng không đề cập đến việc con dân Chúa phải tổ chức kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng trần. Trái lại, Thánh Kinh khuyến cáo con dân Chúa phải tưởng niệm sự chết của Ngài và căn dặn là hãy làm điều đó để nhớ đến Chúa và rao truyền sự chết của Chúa cho tới khi Ngài trở lại thế gian để phán xét những kẻ có tội.

Vậy tại sao con người lại tổ chức ngày này?  Hằng ngàn năm qua, ngày này đã trở thành ngày mà cả thế giới tổ chức ăn mừng một cách trọng đại. Tổ chức theo hình thức thiêng liêng để bày tỏ lòng biết ơn Con Trời, hoặc tổ chức theo kiểu vui chơi, tùy tấm lòng và nhận thức của từng người. Ngày sinh nhật của con người hoặc một số ngày đặc biệt trong đời sống, người ta còn biết xem trọng. Vậy thì, việc tổ chức mừng Con Trời giáng trần để chuộc tội cho nhân loại, có gì sai? Tại sao lại chống? Tôi đề cập đến điều này bởi vì có người nhận mình là “có đạo”, “có Chúa” nhưng lại chống đối việc tổ chức lễ Mừng Chúa Giáng Sinh. Có kẻ còn buông ra những lời lẽ xúc phạm những ai không suy nghĩ giống họ. Cũng có một trường phái khác, họ cũng tổ chức ngày Chúa Giáng Sinh, nhưng lại chống hình ảnh cây thông và Ông Già Noel. Họ làm như thể họ là những người duy nhất có kiến thức “uyên bác” của thời đại.

Tôi không chống việc trưng bày cây thông và tôi không tin “Ông Già Noel” là truyện có thật, nhưng tôi không chống các hình ảnh này bởi vì theo tôi đó chỉ là trang trí. Tôi sẽ không trịch thượng bài bác các hình thức trang trí trong mùa lễ này để chứng tỏ sự hiểu biết có tính cách “uyên thâm” hay “bác học” của mình. Tôi chỉ chống đối biểu tượng nào mang hình thức chống Thiên Chúa hay nghịch với Thánh Kinh mà thôi.

Xin phép cho tôi “lạc đề” một chút. Có một số tín hữu tỏ ra hoang mang khi nghe một “chức sắc” của Tin Lành đăng đàng để bài bác những hình thức trang trí cây thông vào ngày Chúa Giáng Sinh, cây mai trong ngày Xuân, tiền lì-xì trong ngày Tết, và nhiều thứ khác. Đối với tôi, những điều này nó chẳng dính dấp gì đến chương trình cứu rỗi mà Thiên Chúa dành cho loài người. Thánh Kinh có khuyến cáo trong sách Rô-ma 12:2 là, “Đừng làm theo đời này” chứ Thánh Kinh không dạy con dân Chúa đi chọc tức thiên hạ, khiêu khích đám đông, hoặc bài bác hết mọi thứ trên đời. Nếu con người xét thấy những điều nào mình thích làm, cần làm mà nó không hại ai, không nghịch với Thánh Kinh, hay KHÔNG “tựa như điều ác” thì cứ làm như Thánh Kinh sách I Tê-sa-lô-ni-ca 5:22 đã dạy.

Trở lại chuyện Mừng Chúa Giáng Sinh. Hằng năm, tôi và gia đình tôi cũng tham dự những buổi lễ Mừng Chúa Giáng Sinh giống bao nhiêu người khác. Chúng tôi chỉ không ủng hộ việc tổ chức lễ này quá rình rang mà lại xem nhẹ việc rao truyền sự chết và sự sống lại của Chúa. Theo lời khuyến cáo của Thánh Kinh, việc rao truyền sự chết và sư sống lại của Chúa mới là quan trọng, và đó mới là ý Chúa. Tôi xin trân trọng mời quý con dân Chúa cùng tôi đọc lại Kinh Thánh Sách 1 Cô-rinh-tô 11, nhất là đọc từ câu 23-26.

Không phải ai cũng biết rõ hết mọi thứ. Cho dù có biết cũng ít ai “dại khờ” để nói ngược lại giáo quyền, hay đám đông. Thực tế, không phải lúc nào giáo quyền và đám đông cũng đúng, và không phải lúc nào thiểu số cũng sai. Chỉ có chân lý của Chúa mới là tuyệt đối đúng và bất diệt.

Căn cứ vào các dữ kiện trong Thánh Kinh, các nhà bình giải Thánh Kinh, và các sử gia tôn giáo đều đồng ý rằng: Các Hội Thánh Cơ Đốc, trong hơn 300 năm đầu tiên của lịch sử Cơ Đốc Giáo và Công Giáo La-Mã không hề giữ lễ Sinh Nhật Đấng Cứu Thế.

Trong tài liệu Anh ngữ, “The Meanings of Christmas” (Ý Nghĩa Lễ Christ Giáng Sinh) của Học Giả Trần Văn Can, có một đoạn như sau: Ngày 25 tháng 12, Kinh Thánh Lược Khảo Halley viết rằng, ngày nay người ta kỷ niệm sanh nhật Đấng Christ vào ngày 25 tháng 12. Kinh Tân Ước không có một lời nào nói về Sinh Nhật này. Lễ Sinh Nhật Đấng Christ khởi xướng trong Thế Kỷ Thứ Tư: Những Hội Thánh ở Miền Tây giữ lễ ngày 25 tháng 12; những Hội Thánh ở Miền Đông giữ lễ ngày 6 tháng Giêng. (Hết trích)

Sự tích Đức Chúa Jesus giáng trần đã ghi lại một biến cố trọng đại của nhân loại. Đó là thời điểm bắt đầu có Tây Lịch và kéo dài đến ngày nay. Cho dù Đức Chúa Jesus giáng sinh vào ngày 25 Tháng Mười Hai hay ngày nào đi nữa, dứt khoát, biểu tượng hay ý nghĩa của “Lễ Giáng Sinh” không phải là mấy cây thông, các gói quà, những lời chúc tụng suông trên các tấm thiệp với lời lẽ được in sẵn. Ngày này không thể chỉ là hình ông già Noel, những bài viết, bài giảng luận thật hùng hồn về “yêu thương” nhưng lại thiếu tình yêu thương đích thực. Nói chung, người ta không thể mừng Chúa giáng sinh bằng thái độ vô cảm trước những trường hợp cần được cảm thông và giúp đỡ.

Người đời thường nói, “Chữ có nghĩa của nó”. Hai chữ “yêu thương” dứt khoát phải là yêu thương đích thực, và là sự cảm thông cho hoàn cảnh của nhau. Những điều này bắt nguồn từ sự rung động của con tim mà Đức Chúa Trời nhân từ đã ban cho con người. Ai không còn cảm thấy lòng mình rung động trước nỗi khổ đau của người khác, cho phép người ta nghi ngờ các loại “yêu thương” mà người đó đang cổ võ hay giảng dạy cho người khác. Tình yêu thương đích thực phải là tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ ruột đối với con cái, chứ không phải loại “yêu thương” của mẹ mìn.

Tây Lịch mà con người sử dụng ngày hôm nay khởi đầu từ thời điểm Hài Nhi Jesus lọt khỏi lòng mẹ phần xác. Theo lời Thánh Kinh, Đức Chúa Jesus là Con Trời, là Ngôi Hai trong Chúa Ba Ngôi. Ngài đã giáng trần qua mẹ phần xác là Nữ Đồng Trinh Ma-ri, người nữ được Đức Chúa Trời chọn để thụ thai Đức Chúa Jesus bởi Đức Thánh Linh. Chúa Ngôi Hai được sanh ra như bao nhiêu hài nhi khác. Ngài lớn lên, chịu nhục hình trên thập tự giá, và Ngài đã chết. Ngài được chôn trong mộ, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại và thăng thiên. Thánh Kinh cho biết, Ngài chết vì tội của nhân loại.

Người ta không thể mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh trong thái độ dửng dưng trước nỗi khổ đau của người khác. Số người thật sự tổ chức kỷ niệm mừng ngày Đức Chúa Jesus giáng trần song song với việc bày tỏ tình yêu thương với nhau một cách chân thành vẫn là con số đáng cho người khác bận tâm. Người ta căn cứ vào cung cách đối xử quá tệ bạc của một số người nhận mình là “Con dân Chúa” dành cho nhau hay cho người khác, để người ta có nhận xét đó. Điều đáng mừng và thật khích lệ bởi vì cũng có nhiều con dân Chúa đã công khai hoặc âm thầm xả thân để cứu giúp những người bị xã hội ruồng bỏ, những người bị hà hiếp, và những người cần sự giúp đỡ của người khác.

Mừng ngày quan trọng này còn có nghĩa là phải góp phần rao giảng ơn cứu rỗi của Chúa đến với những ai chưa biết về lẽ đạo của Ngài. Đừng vô tình làm cho người khác hiểu sai rằng, ngày Chúa Giáng Sinh là ngày của chưng diện, tặng quà, giăng đèn, dựng cây thông, và tiệc tùng vui chơi.

Lúc Đức Chúa Jesus còn ở trần gian, Ngài lập các môn đồ. Ngài giảng về Nước Trời, dạy các môn đồ về tình yêu thương, và dạy họ làm giống Ngài. Đức Chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thập tự, Chúa chết, và Chúa đã sống lại rồi thăng thiên. Đó là những dữ kiện được phải được nhắc đi nhắc lại nhiều lần cho mọi người biết.

Đạo của Chúa là đạo yêu thương. Ai giảng về sự yêu thương, người đó phải sống yêu thương. Người ta không thể vừa đối sử tệ bạc với nhau, mà lại dạy người khác tin vào những gì gọi là “tình yêu thương” mình đang giảng dạy. Nếu ai không có tình yêu thương một cách thật sự, có tâm địa gian ác, thích giở những thủ đoạn đê tiện để hãm hại người; dứt khoát, người đó không thể có năng quyền của Chúa để lãnh đạo tinh thần cho người khác tại những nơi gọi là Hội Thánh Chúa.

Kinh Thánh đã khuyến cáo rằng: “Dầu tôi được ơn nói tiên tri, cùng biết đủ các sự mầu nhiệm, và mọi sự hay biết; dầu tôi có cả đức tin đến nỗi dời núi được, nhưng không có tình yêu thương, thì tôi chẳng ra gì. Dầu tôi phân phát gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, lại bỏ thân mình để chịu đốt, song không có tình yêu thương, thì điều đó chẳng ích chi cho tôi” (1Cô-rinh-tô 13:2-3).

Kết luận

Con dân Chúa phải thường xuyên bày tỏ tình yêu thương đích thực đối với mọi người. Thánh Kinh dạy, “Hãy nhớ những ai mắc vòng xiềng xích, như mình cùng phải xiềng xích với họ, lại cũng hãy nhớ những người bị ngược đãi, vì mình cũng có thân thể giống như họ” (Hê-bơ-rơ 13: 2).

Kỷ niệm ngày Đức Chúa Jesus giáng sinh phải trong tinh thần tạ ơn Đức Chúa Trời. Ngoài việc giảng về Nước Trời, giảng về sự giáng trần của Chúa, dứt khoát con dân Chúa phải nói rõ về sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jesus. Không phải chúng ta chỉ nói một lần trong mùa Giáng Sinh hay mùa Phục Sinh mà phải nhắc đi nhắc lại thường xuyên và liên tục về điều quan trọng này.

Huỳnh Quốc Bình

Viết vào Mùa Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh 2022
Hiệu đính Tháng Mười Hai, 2024

From: Ngoc Bich & KimBang Nguyen


 

Đoàn Bảo Châu: Nếu ngày mai tôi bị bắt!

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Đàn Chim Việt

30/12/2024

ĐCV: Nhà văn Đoàn Bảo Châu, cây bút phản biện ôn hòa trên mạng xã hội, đang đứng trước nguy cơ bị bắt. Mới đây ông đã bị cấm xuất cảnh (mà nhà nước Việt Nam gọi là “tạm hoãn xuất cảnh), ông cũng nhiều lần bị gọi làm việc. Chính quyền còn cho rằng ông đứng đầu một tổ chức có tên “Nhà nước Vĩnh Long”, mặc dù ông, chia sẻ trên facebook “lần đầu nghe thấy tên tổ chức này.

Ông Bảo Châu đã nhiều lần bị gọi làm việc: Tôi đã giữ thái độ thân thiện với tất cả các loại cán bộ an ninh khi làm việc với tôi từ năm 2000. Với đặc thù công việc là một phóng viên cộng tác cho báo chí nước ngoài, tôi phải cà phê bất đắc dĩ với A35, A37, A25, PA25… (tên giờ đã khác và tôi không có ý định cập nhật những cái tên ấy trong đầu làm gì, cuộc đời có nhiều thứ đáng nhớ hơn). Tôi thậm chí đã bỏ bài viết, xóa một vài câu nhạy cảm khi được yêu cầu và chính bởi thái độ ấy, tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ bị vướng vào vòng lao lý nhưng tôi đã nhầm”.

Hiện ông đã phải tạm lánh nạn, nhưng vợ con, thậm chí cả anh vợ vẫn bị an ninh ráo tiết theo dõi. Dưới đây là lời nhắn gửi của ông Đoàn Bảo Châu:

————————————–

Nếu khi tôi bị bắt, các bạn chỉ nhớ mấy điều:

Toàn bộ ý kiến của tôi phơi bày trên Facebook. Tuyệt nhiên không có gì gọi là bí mật.
Tôi là người phản biện ôn hòa, không hề cực đoan bởi tôi hiểu một chính thể cũng như một cá nhân, muốn thay đổi thì cũng cần có thời gian. Một cá nhân muốn thay đổi thì phải học, phải vươn lên, phải cọ xát, một chính thể cũng vậy. Chính vì hiểu điều ấy nên tôi bao giờ cũng chừng mực trong ý kiến, tuy có gai góc và có thể đôi lúc chế giễu nhẹ nhưng không bao giờ chửi bới.

Tôi là người khỏe mạnh về thể chất và tinh thần, không bao giờ tôi có ý định tự tử. Nếu tôi có làm sao thì chắc chắn là do người khác làm.

Tôi thấy rằng Việt Nam nếu có thay đổi thì chính chính quyền là nhân tố quyết định, bởi quyền lực họ nắm trong tay một cách trọn vẹn. Chính vì vậy mà tôi không dại để làm gì chống chính quyền. Tôi không muốn và không đủ khả năng làm vậy. Cái tôi làm chỉ là cất lên tiếng nói phản biện, phản đối những cái sai rành rành của chính quyền. Thử hỏi có đất nước nào nhiều dân oan như ở Việt Nam không? Sở hữu đất đai là sở hữu toàn dân nhưng sở hữu toàn dân là thứ sở hữu gì, không bao giờ có cái thứ sở hữu như vậy cả. Chính cái sự mập mờ ấy khiến người dân mất đất rất dễ dàng. Sự đau khổ do mất mát là rất lớn.
Người của chính quyền nghi ngờ về điều này ư? Vụ Việt Á, Chuyến Bay Giải Cứu cho thấy cho các vị thấy gì? Điều ấy cho thấy rằng các đồng chí của các vị chỉ tận dụng mọi cơ hội để tham nhũng, ngay cả khi đồng bào khốn khổ nhất, nói đúng là sẵn sàng hút những giọt máu cuối cùng của người bệnh.

Do vậy, các vị nhất định phải thay đổi luật đất đai để tránh chính chính những cái miệng to đùng tham lam của đồng chí mình.

Thay vì bịt miệng người như tôi, các vị phải cải thiện bộ máy của mình, làm cho nó thích nghi với sự thay đổi, với nhu cầu của xã hội chứ không phải bóp nó lại. Cách các vị triệt hạ xã hội dân sự là một cách làm chậm sự phát triển của xã hội. Thử hỏi có nước nào mà bỏ tù 6 nhà hoạt động môi trường, thậm chí cả một đồng chí của các vị muốn cải cách về công đoàn độc lập cũng bị bắt?

Tất cả những việc làm sai sẽ khiến đất nước bị yếu đi, yếu đi có nghĩa là khiến chúng ta nguy hiểm trước ngoại bang to lớn và gần kề. Chỉ với một tư duy cởi mở, mạnh mẽ, được lòng dân mới có thể đưa đất nước phát triển mạnh mẽ. Tôi là người không bao giờ mang câu “cộng sản” ra để chế giễu, bởi tôi hiểu cái tên chỉ là cái tên, hướng đi thế nào mới là quan trọng. Sự thay đổi đất nước này phụ thuộc vào bộ máy này. Chắc vị an ninh nói chuyện với tôi còn nhớ, tôi bảo rằng: “Chẳng có thế lực nào đánh đổ được bộ máy của các anh chị đâu.” Điều ấy là suy nghĩ thật của tôi. Chính nhận thức của các vị mới có thể thay đổi được đất nước. Thế lực nào ở đất nước này có thể làm được cái gì? Một cá nhân không đảng phái, không hội nhóm, bạn bè chỉ vài người mà các vị còn muốn triệt hạ, truy tố và bỏ tù thì thế lực nào tồn tại để mà chống được các vị?

Các bạn đọc thân mến. Tôi xin cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các bạn trong những năm qua.