Tình người mùa Giáng Sinh Chúa đến

My Lan PhamNhững câu chuyện Nhân Văn

Trong hình là Matt Lima, sĩ quan cảnh sát tại tiểu bang Massachusetts, Mỹ. Cách Giáng sinh 24/12/2020 ít ngày, anh nhận được tin cửa hàng tạp hóa Stop & Shop có 2 phụ nữ đã không thanh toán tiền trong khi lấy 1 số hàng hóa. Họ đã bị giữ lại.

Tới nơi, anh nhận thấy họ đi cùng 2 con nhỏ. Anh giao cho chủ cửa hàng giữ 2 đứa bé và mời một trong hai phụ nữ này ra một góc để nói chuyện. Là vì anh muốn trẻ con không nghe được câu chuyện này.

Người phụ nữ giải thích vì họ không có việc làm, và không còn tiền, mà Giáng sinh đã tới, họ chỉ muốn có một bữa ăn Giáng sinh cho con. Viên cảnh sát xem lại hóa đơn của họ vì hàng đã được trả lại trên kệ và nhận ra nó chỉ toàn thực phẩm. Anh thấy rất cảm thông với họ, và hai đứa bé con của họ cũng chỉ trạc tuổi con anh. Nên anh quyết định thả họ ra thay vì bắt giữ họ. Hành động của anh làm họ vô cùng ngạc nhiên và cảm ơn.

Tuy nhiên, viên cảnh sát không dừng ở đó, anh mua 1 thẻ

Mom Grocery Shopping With Kids

quà tặng 250 usd và đưa cho họ để họ có thể mua hàng như mọi người mẹ đang chuẩn bị Lễ Giáng sinh cho các con. Vì anh muốn mấy đứa bé kia được hưởng Giáng sinh và Năm Mới tốt lành.

Anh nói “Tôi chỉ làm những gì tôi cảm thấy là đúng. Đó không phải là những gì to tát, tôi chỉ cố gắng đặt mình vào vị trí của gia đình đó và thể hiện một chút đồng cảm.”

Dịch từ turnto10

Hình của Yahoo News

Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

Sưu tầm

My Lan Phạm

 

MÔN ĐỆ VÔ DANH-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông đã thấy và đã tin!”.

“Niềm tin nhỏ đưa linh hồn lên tới thiên đàng, niềm tin lớn đưa thiên đàng xuống tận linh hồn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều gì đó còn ‘hơn cả thiên đàng’. Thật bất ngờ, ngay sau đại lễ Giáng Sinh, Mẹ Hội Thánh cho chúng ta nghe Tin Mừng đại lễ Phục Sinh! Bởi lẽ, hôm nay, một chứng nhân phục sinh – Gioan Tông Đồ Thánh Sử – được kính nhớ, cho dẫu trong Phúc Âm của mình, Gioan chỉ là một ‘môn đệ vô danh!’.

Cụ thể, Gioan được đồng nhất với “môn đệ kia” trong Phúc Âm thứ tư của mình; môn đệ này thực ra không bao giờ được ‘nêu tên’ nhưng luôn ‘núp bóng’ giản dị dưới danh hiệu “người Chúa Giêsu yêu”. Điều này không thật quá đáng, vì xem ra Chúa Giêsu yêu Gioan hơn những người khác. Thực tế, ‘môn đệ vô danh’ này đã đáp lại tình yêu đối với Thầy mình cách trọn vẹn hơn các bạn đồng môn. Bằng chứng là dưới chân thập giá, khi nhóm Mười Hai tứ tán, Gioan vẫn ngoan cường đứng đó với nhóm phụ nữ; vì thế, Gioan xứng đáng để trở nên kiểu mẫu cho tất cả các môn đệ Giêsu mọi thời.

Tin Mừng tiết lộ, chính tình yêu nồng nàn đã cho Gioan khả năng trực giác một điều gì đó về Thầy sâu sắc hơn những người khác. Chẳng hạn, Phêrô và Gioan thấy những dải vải gấp gọn trong ngôi mộ trống; nhưng chỉ với Gioan, “Ông đã thấy và đã tin!”. Gioan nhận ra sự hiện diện của ‘một Ai đó’ đằng sau những gì ‘có thể nhìn thấy’. Gioan nhìn sự việc với đôi mắt của một tình yêu sắt son nên kịp nhận ra Đấng Phục Sinh mặc cho những hỗn mang của chiều thứ Sáu với những xám xịt, vô vọng, chẳng có sự sống giữa các tông đồ.

“Ông đã thấy và đã tin!”. Gioan thấy gì? Chính đương sự trả lời, “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống” – bài đọc một. Ôi! Đằng sau những gì có thể nhìn thấy từ máng cỏ, Gioan như “phượng hoàng” – Khải Huyền cho biết – chấp cánh bay cao tận mút cùng thời gian, mút cùng không gian để nhìn thấy và chiêm ngưỡng Ngôi Lời hằng sống. Đằng sau những gì có thể nhìn thấy từ ngôi mộ trống, Gioan tin nhận Thầy của họ đã sống lại! Đó là Ngôi Lời mặc lấy xác phàm hèn yếu mà đại lễ Giáng Sinh vừa mừng kính, cũng là Đấng Phục Sinh đang sống, đang hoạt động trong Hội Thánh, qua Hội Thánh với Thánh Thần.

Anh Chị em,

“Ông đã thấy và đã tin!”. Sở dĩ Gioan tin; vì lẽ suốt cả cuộc đời, Gioan đã để những gì mình thấy, mình nghe đi vào tâm trí, vào con tim; từ đó, khám phá dần, Thầy Giêsu là ai. Nhờ đó, Gioan bình tâm trong khủng hoảng, trầm lắng trong thử thách. Cũng vậy, đọc lại Tin Mừng Phục Sinh trong những ngày này, Mẹ Hội Thánh muốn hỏi bạn và tôi, “Con thấy gì?”. Thấy nhân loại nhẫn tâm đẩy Con Thiên Chúa ra tận đồng vắng; thấy con người ác tâm treo Đấng Cứu Độ lên giá tội nhân! Đổi lại sự vô tâm, Hội Thánh mời chúng ta chiêm ngắm và tin vào tình yêu khôn lường của Thiên Chúa dành cho chính mình; và như thế, niềm tin cũng sẽ kéo thiên đàng xuống tận linh hồn bạn và tôi – thiên đàng Giêsu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khác với ‘môn đệ vô danh’, con – ‘môn đệ vô duyên’ – vì yếu tin. Dạy con tin yêu, để ngoan cường trước những hỗn mang bởi thiên đàng Giêsu đã xuống tận linh hồn!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

******************************************

Ngày thứ ba trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh

KÍNH THÁNH GIO-AN, TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG, 27/12:

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

2 Sáng sớm ngày Phục Sinh, bà Ma-ri-a Mác-đa-la chạy đi gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. 5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. 8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. 


 

TÔN TRỌNG VÀ QUÝ MẾN GIA ĐÌNH- Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm lễ Thánh gia)

Sứ điệp: Gia đình là kiệt tác của Ba Ngôi Thiên Chúa, vì thế mọi người phải trân trọng và yêu quý gia đình.

*******

Chiếu theo số liệu do Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc (UNSD) cung cấp, mỗi năm có đến 50 triệu vụ ly hôn xảy ra trên toàn thế giới! Đây là con số kinh hoàng và tình hình ly hôn lại có chiều hướng gia tăng!

Sở dĩ có hiện tượng đau lòng nầy là vì nhiều người trong xã hội hôm nay xem nhẹ giá trị gia đình.

Trong khi đó, Giáo huấn Hội thánh dạy ta biết giá trị tuyệt vời của gia đình Ki-tô hữu như sau:

  1. Gia đình là kiệt tác của Thiên Chúa ba Ngôi, là công trình kiến trúc tuyệt vời của Thiên Chúa. Thiên Chúa là kiến trúc sư đã thiết kế và xây dựng gia đình.

Thiên Chúa xây dựng gia đình lúc nào?

Sách Sáng thế diễn tả cách hình tượng như sau: Ba Ngôi Thiên Chúa cùng hợp tác với nhau trong công cuộc sáng tạo này. Thiên Chúa nói: “Chúng ta hãy dựng nên con người theo hình ảnh chúng ta, giống chúng ta (St 1, 26-27). Rồi Thiên Chúa đã dựng nên A-đam và lấy sườn A-đam dựng nên E-va rồi trao E-va cho A-đam làm bạn đời. Và chính Thiên Chúa cũng tự khen kiệt tác của mình. Sách Sáng thế viết: “Thiên Chúa thấy công trình tạo dựng của Ngài là rất tốt đẹp!” St 1, 31).

Thế là gia đình đầu tiên của nhân loại được tạo thành và từ đó, các gia đình khác được hình thành nối tiếp nhau. Đây là kiệt tác kỳ diệu nhất, vượt lên trên hết mọi kỳ công Thiên Chúa tạo dựng.

Vì thế, chúng ta phải trân trọng kiệt tác của Ba Ngôi Thiên Chúa; không được làm gia đình rạn nứt hay tan vỡ bằng bạo lực, bằng ngoại tình, ly thân, ly dị… vì làm như thế là đập phá công trình tạo dựng của Thiên Chúa.

  1. Gia đình là Hội thánh nhỏ của Chúa

Tại sao lại là Hội thánh nhỏ? Vì Chúa Giê-su đã dùng bí tích Thánh tẩy để rửa sạch tội lỗi chúng ta, làm cho chúng ta trở thành chi thể của Ngài. Vì thế mỗi tín hữu đã rửa tội được xem là thánh.

Trong một gia đình mà người cha, người mẹ, người con… đều là chi thể Chúa Giê-su, thì họ đều là thánh. Thánh cha, thánh mẹ, thánh con… sống chung một nhà, tạo  nên Hội thánh tại gia.

Công đồng Vatican II cũng gọi gia đình là “hội thánh thu nhỏ hay hội thánh tại gia.”

Vì thế, chúng ta phải tôn trọng, quý mến gia đình như chúng ta vẫn luôn tôn trọng và quý mến Hội thánh Chúa.

Trái lại, xúc phạm đến gia đình là xúc phạm Hội thánh Chúa; Ai làm cho gia đình tan vỡ là đang tàn phá Hội thánh.

  1. Gia đình là đền thờ Chúa ngự

Gia đình là đền thờ vì được tạo nên bởi người cha, người mẹ… vốn là đền thờ Thiên Chúa. Thánh Phao-lô: “Anh em không biết rằng anh em là Đền thờ Thiên Chúa và Thánh thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Ai phá hủy Đền thờ Thiên Chúa thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt người đó. Vì Đền thờ Chúa là nơi thánh và Đền thờ đó chính là anh em.” (I Cor3,16).

Ai làm cho gia đình tan vỡ là phá hủy Đền thờ Thiên Chúa và phải gánh lấy hậu quả tai hại, như thánh Phao-lô nói: “Ai phá hủy Đền thờ Thiên Chúa thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt người ấy.”

Lạy Chúa Giê-su,

Xin cho chúng con hết sức trân trọng, yêu quý gia đình, xây đắp gia đình cho xứng là đền thờ của Ba Ngôi Thiên Chúa và đừng bao giờ phá hoại Hội thánh nhỏ nầy bằng những hành vi sai trái của chúng con. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

From: songloichua & NguyenNThu

*********************************

LỄ THÁNH GIA

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 2,41-52)

Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrsalem để tìm Người.

Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói, đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: “Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con”.
Người thưa với hai ông bà rằng: “Mà tại sao cha mẹ tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo công việc của Cha con ư?” Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.
Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta.

Xem them :

Các bài suy niệm Lễ Thánh Gia – Năm C (Nhiều tác giả)


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến –  Nguyễn Văn Vinh

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

26/12/2024

Ngôi chùa duy nhất mà tôi biết rõ từng viên gạch (và từng gốc cây/bụi cỏ) có tên là Linh Sơn Tự, trên cao nguyên Lâm Viên. Thuở ấu thơ, khi còn “lon xon như con với mẹ,” tôi vẫn thường theo bà đi lễ – đều đặn – vào những ngày rằm và mùng một.

Ðây là đất Phật nên bà yên tâm để tôi tha thẩn khắp nơi, suốt buổi, trong khi bận rộn việc công quả. Tôi cũng bận luôn. Bận tìm rau cho rùa ăn, bận bắt chuồn chuồn (bươm bướm/bọ cánh vàng) bận trèo cây, bận hái hoa trà, bận ngồi nhong nhong trên đôi rồng đá nằm chầu – song song – bên những bậc thang dẫn vào chính điện.

Cho đến khi biết đọc, và có thể đi giang hồ (vặt) một mình thì tôi thôi không theo mẹ lên chùa nữa. Chán thấy bà luôn! Với thời gian, và qua những bộ chuyện kiếm hiệp của Kim Dung (cùng trí tưởng tượng hơi quá phong phú của tôi) thì Linh Sơn Tự mỗi lúc càng thêm nhỏ lại, quá nhỏ nếu so với Thiếu Lâm Tự chót vót trên đỉnh Tung Sơn, ở bên Trung Quốc!

Xa Linh Sơn Tự, tôi cũng xa luôn quí vị chư tăng mà mình chưa có cơ hội để gần trong những tháng ngày thơ ấu. Ðã thế, sách sử còn khiến cho tôi dành rất ít tình cảm cho quí vị quan chức, tăng lữ và quí tộc. Những giới người này thường (rất) dễ bị hư hỏng trong mọi thời đại, và khắp các nơi, chứ chả riêng chi ở Việt Nam.

Tôi không nhớ là mình đã từng xưng “con” với một vị tu sĩ nào ráo trọi. Tôi chỉ có thể là con Phật, con Chúa, và là con của bố mẹ mình thôi.

Rồi cũng như bao nhiêu người khác, với thời gian (dường như) mỗi lúc tôi lại… “nhích” lại gần với tôn giáo hơn – một chút! Khi Lê Trí Tuệ chưa bị bắt đi biệt tích, có lần, tôi hỏi em:

-Sao địa chỉ email của Tuệ lại dùng bốn chữ Thanh Minh Thiền Viện (thanhminhthienvien) viết liền vậy?

-Dạ tại đây là nơi đang giam lỏng Hòa Thượng Quảng Ðộ, và em thì rất quí mến ngài anh ạ.

Tôi cũng đã từng thấy ảnh của một người bạn trẻ khác – Nguyễn Vũ Bình – chụp chung với Hòa Thượng Quảng Ðộ khi ngài còn tại thế. Nhìn một vị cao tăng, vào tuổi cửu tuần, hiền hòa và an nhiên đứng cạnh mấy bạn thanh niên (không dưng) khiến tôi rưng rưng cảm động. Bây giờ, nếu còn có cơ hội được diện kiến ông – chắc chắn – tôi cũng sẽ cung kính chắp tay đảnh lễ và nhỏ nhẹ xưng “con” như tất cả mọi người khác thôi!

Cách đây chưa lâu, tôi cũng có cái tâm cảm tôn kính tương tự, khi tìm hiểu về trại Cổng Trời và được biết thêm (đôi điều) về cuộc đời của một vị tu sĩ khác – Cha Gioan Lasan Nguyễn Văn Vinh – qua lời của bạn đồng nghiệp Mặc Lâm và nhà thơ Tuân Nguyễn:

Mặc Lâm:

“Tiếng chuông Nhà Thờ Lớn Hà Nội giục giã vang lên chỉ một ngày trước Lễ Giáng Sinh năm 1959. Không phải báo hiệu sự ra đời của Chúa Giê Su, mà tiếng chuông kêu cứu với giáo dân vì nhà thờ đang bị một nhóm người đến phá rối.

Câu chuyện vỡ lở ra sau đó cho thấy nhóm người đến phá nhà thờ do chủ trương quá khích của một nhóm người và kết quả là Linh Mục Trịnh Văn Căn, Linh Mục Nguyễn Văn Vinh, cùng một số giáo dân bị quy tội phá rối trị an. Linh Mục Căn chịu 12 tháng tù treo, Linh Mục Vinh chịu 18 tháng tù giam vì tội “Vô cớ tập hợp quần chúng trái phép, phá rối trị an, cố tình vu khống, xuyên tạc chế độ, gây chia rẽ trong nhân dân.” (Mặc Lâm. “Trại Giam Cổng Trời”. RFA – 24/12/2010).

Có thể nói cha chính Vinh là nạn nhân đầu tiên trong chính sách xóa sổ thầm lặng đạo Công Giáo mà chính quyền Hà Nội hướng tới. Linh Mục Nguyễn Văn Vinh do quá cương quyết và không chịu khuất phục đã âm thầm chịu chết sau đó, trong trại giam Cổng Trời.”

Ngài sống, và chết, ra sao, sau 12 năm (chứ không phải 18 tháng) bị giam ở trại Cổng Trời?

Tuân Nguyễn kể lại như sau:

“Anh vào trại trước mình khá lâu, bị trừng phạt vì tội gì, mình không rõ. Người thì bảo anh phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị.

Bộ dạng anh ngu ngơ, dở dại dở khùng. Mình có cảm giác anh là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó. Nhìn anh, rất khó đoán tuổi, có thể 30, mà cũng có thể 50.

Ở trại, anh có một đặc quyền không ai tranh được, và cũng không ai muốn tranh. Ðó là khâm liệm tù chết. Mỗi lần có tù chết, giám thị trại đều cho gọi “thằng khùng” (tên họ đặt cho anh) và giao cho việc khâm liệm.

Với bất cứ trại viên chết nào, kể cả những trại viên từng đánh đập anh, anh đều khâm liệm chu đáo giống nhau. Anh nấu nước lá rừng, tắm rửa cho người chết, kỳ cọ ghét trên cái cơ thể lạnh ngắt cứng queo, với hai bàn tay của người mẹ tắm rửa cho đứa con nhỏ.

*********

Anh nằm cách ly trong gian lán dành cho người ốm nặng. Anh nằm như dán người xuống sạp nằm, hai hốc mắt sâu trũng, nhắm nghiền, chốc chốc lại lên cơn co giật. Mình cúi xuống sát người anh, gọi hai ba lần, anh mới mở mắt, chăm chăm nhìn mình. Trên khóe môi rúm ró như thoáng một nét cười. Nước mắt mình tự nhiên trào ra rơi lã chã xuống mặt anh. Anh thè lưỡi liếm mấy giọt nước mắt rớt trúng vành môi. Anh thều thào nói:

-Tuân ở lại, mình đi đây. Ðưa bàn tay đây cho mình.

Anh nắm chặt bàn tay mình hồi lâu. Một tay anh rờ rẫm mớ giẻ rách khoác trên người, lấy ra một viên than củi, được mài tròn nhẵn như viên phấn viết. Với một sức cố gắng phi thường, anh dùng viên than viết vào lòng bàn tay mình một chữ nho. Chữ NHẪN. Viết xong, anh hoàn toàn kiệt sức, đánh rớt viên than (Phùng Quán, “Người Bạn Lính Cùng Tiểu Ðội.” Ba Phút Sự Thực. NXB Văn Nghệ: Sài Gòn, 2007).

Cha Nguyễn Văn Vinh qua đời vào năm 1971. Chữ NHẪN mà ngài viết bằng than (vào lòng bàn tay của một nhà thơ) hồi gần nửa thế kỷ trước, đến nay mới được chứng nghiệm qua “sự cố môi trường Formosa” cùng cách hành sử của nhị vị linh mục Ðặng Hữu Nam và Nguyễn Ðình Thục.

Hai ông hiện cũng đang bị “đấu tố” về những tội danh tương tự như cha Vinh 50 năm trước (vô cớ tập hợp quần chúng trái phép, phá rối trị an, cố tình vu khống, xuyên tạc chế độ, gây chia rẽ trong nhân dân…) nhưng thời thế và tình thế thì hoàn toàn đã khác. Chữ NHẪN đã chín với thời gian.

Bây giờ nhà nước không còn có thể ngang nhiên bước vào nhà thờ, còng tay tu sĩ, và đẩy vào tù cho cho đến chết (luôn) như trước nữa. Dù đã vận dụng mọi thủ thuật và thủ đoạn (bẩn thỉu) trong gần cả năm qua nhưng chuyện tìm cách bắt giữ cha Nam và cha Thục, xem ra, mỗi lúc một thêm vô vọng!

2017


 

Thánh Tê-pha-nô, tử đạo tiên khởi.-Cha Vương

Chúc mừng Giáng Sinh! Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh Tê-pha-nô, tử đạo tiên khởi. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 26/12/2024

Sách Công Vụ Tông Ðồ kể rằng: “Thưa anh em, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy Thần khí và khôn ngoan. Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa. Ðề nghị trên được mọi người tán thành. Họ chọn Ông Tê-pha-nô, một người đầy lòng tin và đầy Thánh thần, cùng với các Ông phi-líp-phê, pơ-rô-khơ-rô, Ni-ca-no, ti-môn, Pác-mê-na và ông Ni-cô-la, một người ngoại quê An-ti-ô-khi-a đã theo đạo Do Thái. Họ đưa các Ông ra trước mặt các Tông Ðồ.

Sau khi cầu nguyện, các Tông Ðồ đặt tay trên các Ông(Cv 6, 3- 6 ). Ðó là việc chọn lựa bảy phó tế tiên khởi giúp việc các Tông Ðồ, trong đó có Tê-pha-nô. Thánh Tê-pha-nô là một người đầy Thánh Thần và khôn ngoan, đã không ngừng rao giang về Ðức Giêsu phục sinh. Thiên Chúa qua việc đặt tay của các Tông Ðồ đã tuyển chọn Tê-pha-nô làm phó tế, sách Công Vụ Tông Ðồ viết tiếp: “Ông Tê-pha-nô được đầy ân sủng và quyền năng, đã làm những điềm thiêng dấu lạ lớn lao trong dân“( Cv 6, 8 ). Vì ghen ghét Tê-pha-nô, không tranh luận được với Ông, nên nhiều phe nhóm đã xúi dân vu khống Tê-pha-nô khiến cho Ông bị bắt. Tuy nhiên, Tê-pha-nô là người của Chúa, nên toàn thể cử tọa trong Thượng Hội Ðồng đều nhìn thẳng vào Ông Tê-pha-nô, và họ thấy mặt Ông giống như mặt thiên sứ( Cv 6, 15 ). Ðược đầy Thánh Thần, ông đăm đăm nhìn trời, thấy vinh quang Thiên chúa, và thấy Ðức Giêsu đứng bên hữu Thiên chúa. Ông nói:” Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa.”( Cv 7, 55-56 ). Họ lôi Ông ra ngoài thành mà ném đá.

THÁNH TÊ-PHA-NÔ THA THỨ CHO NHỮNG KẺ GIẾT CHẾT MÌNH

Cảm nghiệm sâu xa Lời Chúa:”.đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác mà không giết được linh hồn”, thánh Tê-pha-nô đã chấp nhận sự vu khống của những kẻ ghen tỵ, thù hằn Ngài, Ngài đã làm một cử chỉ rất đẹp, rất thánh thiện:” Họ ném đá Ông Tê-pha-nô, đang lúc Ông cầu xin rằng: ” Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con “( Cv 7, 59 ). Rồi Ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng:” Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này”. Nói thế rồi, Ông an nghỉ ( Cv 7, 60 ).

Lạy Chúa, thánh Tê-pha-nô, vị tử đạo đầu tiên đã biết cầu nguyện cho những kẻ bách hại mình như Chúa Kitô dạy. Hôm nay, mừng thánh nhân được rước về trời, chúng con nài xin Chúa ban ơn để chúng con hằng noi gương thánh nhân để lại mà yêu thương ngay cả địch thù (Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Tê-pha-nô),

(Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT)

Tuy bạn không bị bách hại vì đạo như Tê-pha-nô, nhưng bạn có thể thực hiện việc hãm mình hy sinh nho nhỏ để dâng lên Chúa Hài Nhi nhé.

From: Do Dzung

*************************

Hương Lan – Dâng Chúa Hài Nhi – Gloria II.

 

Những Tiếng Nói Phản Biện: Hãy Cùng Tôi Bảo Vệ Sự Thật – Đoàn Bảo Châu

Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

26-12-2024

Các bạn chính là “luật sư” của tôi! May be an image of 1 person and hat

Mỗi lần các bạn nhấn like, để lại một nhận xét công bằng hay chia sẻ bài viết, các bạn đã góp phần như những luật sư cất tiếng nói bảo vệ thân chủ trước toà án. Ở Việt Nam, nơi mà hiện tượng “án bỏ túi” diễn ra phổ biến, và luật sư nhiều khi không thể bảo vệ được thân chủ, thì những hành động nhỏ của các bạn trên mạng xã hội lại mang ý nghĩa lớn lao.

Những tiếng nói công bằng ấy có thể giúp lan truyền sự thật, tạo nên giá trị truyền thông, và góp phần thúc đẩy một xã hội công bằng hơn.

Cam Kết Minh Bạch

Tôi tự tin kêu gọi sự ủng hộ của các bạn vì tôi sẽ luôn tuân thủ hai nguyên tắc:

  1. Trung thực tuyệt đối: Tôi sẽ công khai và chia sẻ toàn bộ tư liệu liên quan đến vụ án, bao gồm 6 clip mà công an Việt Nam đã sử dụng để buộc tội tôi. Các bạn sẽ có cơ hội kiểm chứng từng chi tiết.
  2. Cuộc sống minh bạch: Tôi là người sống khép kín, chỉ tập trung vào viết sách, luyện và dạy võ, làm phóng viên ảnh và phiên dịch cabin. Tôi không tham gia hội nhóm hay đảng phái. Tôi chỉ lên tiếng như một công dân có trách nhiệm, và tôi không có bất kỳ hoạt động nào chống chính quyền.

Phản Biện Xã Hội – Động Lực Của Tiến Bộ

Protest and Objection 3139659 Vector Art at VecteezyMột xã hội muốn phát triển cần có không gian cho phản biện. Phản biện không phải là chống đối, mà là cách để tìm ra chân lý. Từ luận án tốt nghiệp cho đến các dự án lớn, không có phản biện thì không có tiến bộ.

Từ thời các triết gia Hy Lạp cổ đại như Socrates, Plato, Aristotle, phản biện đã là công cụ để thúc đẩy sự hiểu biết. Nhưng nếu chính quyền Việt Nam tự nhận mình là “đỉnh cao trí tuệ” và luôn đúng một cách tuyệt đối, tại sao chúng ta lại có một xã hội đầy tham nhũng, đạo đức xuống cấp, và không có đóng góp đáng kể nào cho nhân loại trong các lĩnh vực khoa học, nghệ thuật?

Chính quyền sợ phản biện vì nó làm lộ ra những yếu kém. Nhưng chính phản biện mới là cách để xây dựng một xã hội công bằng, nơi mọi tiếng nói đều được lắng nghe.

Lời Kêu Gọi

Hiện tại, sinh mạng của tôi đang gặp nguy hiểm. Tôi có thể bị bắt và bịt miệng bất cứ lúc nào. Trong hoàn cảnh này, mỗi hành động của các bạn – một like, một nhận xét công tâm, một lần chia sẻ – đều rất quan trọng. Đó là cách để các bạn không chỉ bảo vệ tôi mà còn bảo vệ giá trị của sự thật và công lý.

Hãy cùng tôi lan toả thông điệp này. Một xã hội tốt đẹp hơn cần sự góp sức của từng người.


 

LỰC HẤP DẪN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ nhất tề xông vào ông, lôi ông ra ngoài thành mà ném đá”.

Kính thưa Anh Chị em,

Ngay sau ngày mừng kính Giêsu, Con Thiên Chúa hạ sinh cõi trần, Hội Thánh kính tôn Têphanô – môn đệ của Ngài – thượng sinh thiên quốc. Ngay sau ngày chiêm ngưỡng tình yêu Vua Trời giáng thế, Hội Thánh ngắm nhìn lửa mến yêu thượng tiến từ vị Phó Tế, thần dân Ngài. Một tương phản gây sốc! Phải chăng ở đây, một ký ức xuất hiện không đúng chỗ? Không! Đó là hậu kết tất yếu của ‘lực hấp dẫn!’.

Thoạt nghe, sự chết chóc này có vẻ làm suy giảm niềm vui của tuần Bát Nhật Giáng Sinh; nhưng với con mắt đức tin, ngày lễ hôm nay chỉ tăng thêm vẻ huy hoàng. Têphanô là chứng nhân hùng hồn về một niềm tin vĩ đại vào vị Vua Cứu Thế thơ bé mới sinh trong hang lừa. Sự ra đời của Đấng Kitô đòi hỏi triệt để những ai theo Ngài phải sắp xếp lại cuộc sống mình sao cho phù hợp và cam kết chọn Ngài trên hết, trước hết kể cả việc hiến dâng mạng sống. Nghĩa là người môn đệ Giêsu phải sẵn sàng hy sinh mọi sự; trung thành với ý muốn thánh khiết của Thầy; học nên giống Thầy, lại gần Thầy, được hút lấy bởi ‘lực hấp dẫn’ của Thầy. Nhờ đó, mặc lấy tâm hồn vị tha, tin tưởng và phó thác của Thầy.

Sắp trút hơi thở, Thầy nói, “Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha!”; sắp hắt hơi lần cuối, trò thưa, “Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con!”. Sắp bỏ đất, về trời, Thầy nói, “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm!”; sắp về trời, rời đất, trò thưa, “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này!”. Như Thầy Giêsu, tâm hồn Têphanô rộng lượng, bình an, đáng được ra đi thanh thản như Thầy đã thanh thản ra đi; một sự thanh thản chỉ có nơi người môn đệ được cuốn hút đến nỗi nên giống Thầy mọi đàng, “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con” – Thánh Vịnh đáp ca. Như thế, Giáo Hội thật ‘có ý’ khi tôn kính vị tử đạo ngay sau ngày đại lễ hân hoan.

Một chi tiết đáng được dừng lại, “Các nhân chứng để áo của Têphanô dưới chân một thanh niên tên là Saolô”. ‘Lực’ hấp dẫn ‘lực!’. Rõ ràng, trong số những người được ‘lực hấp dẫn’ của Têphanô hút lấy, có Saolô, một người đã từng giết chóc Hội Thánh – rồi đây – sẽ trở thành vị Tông Đồ Dân Ngoại. Kể ra, giá một linh hồn khá đắt!

Một giáo sư Hà Lan đã nghiên cứu về chi phí cần thiết để có thể giết chết một binh sĩ của đối phương qua các thời đại. Ông ước tính, thời Julius Caesar, phải tốn ít hơn 1 dollar; thời Napoléon, chi phí tăng lên hơn 2,000$; cuối đệ nhất thế chiến, khoảng 17,000$; đệ nhị thế chiến, khoảng 40,000$. Và năm 1970, Hoa Kỳ phải tốn đến 200,000 dollars!

Anh Chị em,

“Giá một linh hồn khá đắt!”. Đúng thế! “Những cuộc bách hại dường như không có kết quả gì, nhưng trên thực tế, sự hy sinh của Têphanô đã gieo một hạt giống đi theo hướng ngược lại với hướng của những hòn đá, nó gieo một cách ẩn giấu vào lồng ngực của một trong những đối thủ tồi tệ nhất của ông – Saolô. Trên thực tế, ngày nay cũng như ngày xưa, hạt giống hy sinh của các Kitô hữu – dường như đã chết – nảy mầm và sinh hoa trái, bởi vì Thiên Chúa tiếp tục làm phép lạ, thông qua họ, thay đổi trái tim và cứu rỗi những người nam và người nữ!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cuốn hút con mỗi ngày, hầu con cũng có khả năng cuốn hút anh chị em con về Chúa, vào Chúa và cho Chúa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************************************

KÍNH THÁNH TÊPHANÔ, TỬ ĐẠO TIÊN KHỞI, 26/12

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

17 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. 18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho các dân ngoại. 19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì: 20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.

21 “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết ; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. 22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.”


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gấu bông/cọp giấy & bộ đội cụ Hồ

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

25/12/2024

Từ Điển Thành Ngữ Tiếng Việt giải thích “khôn ba năm dại một giờ” như sau:  “Chỉ sơ suất một chút mà phải gánh chịu hậu quả nặng nề; người phụ nữ khôn ngoan, đứng đắn chỉ vì nhẹ dạ cả tin trong chốc lát mà đánh mất cái quý giá nhất của đời người… Ý nói chỉ sơ suất một chút mà khổ cả đời; người phụ nữ khôn ngoan, đứng đắn nhưng vì nhẹ dạ trong chốc lát mà trót dại, mắc sai lầm trong quan hệ (nam nữ…).”

Mắc mớ gì mà “khổ cả đời,” hả Trời! “Nhẹ dạ trong chốc lát” thì đã làm sao? Chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà. Đêm rồi lỡ ham vui chút xíu thì sáng bữa sau nuốt một hai viên morning after pills là kể như xong. Loại thuốc này bán hà rầm, không cần toa bác sỹ, và rẻ rề hà!

Thể lý là như thế. Còn về mặt đạo lý cũng vậy, cũng không có gì nghiêm trọng ráo trọi, theo như quan niệm từ xưa của người dân Việt: Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn/ Chính chuyên cũng chẳng sơn son để thờ.

Ấy thế nhưng đàn ông mà chuyên chính, độc tài, và ham mê quyền lực quá độ thì chỉ cần dại một phút (hay một giây) thôi là cả sự nghiệp kể như … đi đứt. Sự xốc nổi của Putin trong “chiến dịch quân sự đặc biệt” vừa qua là một thí dụ điển hình cho kiểu dại dột này.

Thiên hạ – bỗng nhiên – nhận diện được một con “ngáo ộp” mà lâu nay họ vẫn ngỡ là người hùng của nước Nga, và khả năng tác chiến (vô cùng giới hạn) của lực lượng quân đội ở xứ sở này, cùng với rất nhiều lời dè bỉu. Bởi nhiều quá nên xin phép chỉ ghi lại năm ba, theo thứ tự alphabétique:

  • Lê Khắc Ái: “Ở Nga, người ta bắt đầu nhận ra rằng đội quân ‘ngầu’ của họ là fake: “Đó là một cú sốc đối với họ.”
  • Trần Khánh Ân: “Hiện nay, một trong những lý do mà các quan sát viên nhấn mạnh đó là sự lúng túng về việc tiếp liệu cho đoàn quân tại Ukraine và có thể không thể tiếp liệu được nữa, đồ ăn của lính Nga là đồ ăn hết hạn, có những người lính trên đường hành quân đã tự phá hỏng phương tiện của mình.”
  • Ngô Nhân Dụng: “Bao lâu nay ông Putin vẫn làm cho thế giới tưởng rằng ông chỉ huy một quân đội hùng mạnh, cuộc kháng chiến của dân Ukraine cho thấy đạo quân của Putin quá yếu… Khi cuộc chiến chấm dứt, Vladimir Putin sẽ hiện nguyên hình là một người hùng làm bằng giấy, hay bằng rơm theo lối nói của người Việt. Sẽ đến ngày anh hùng rơm phải ra tòa vì tội ác chiến tranh.”
  • Văn Phạm Hùng: “Té ra NGA chỉ là cường quốc quân sự hạng 2 đểu mà thôi.”
  • Lưu Thủy Hương: “Cuộc chiến ở Ukraine phơi bày một sự thật tệ hại: Nạn tham nhũng đã hủy hoại thực lực của quân đội Nga.”
  • Mạnh Kim: “… những gì đang diễn ra cho thấy hình ảnh có phần nhếch nhác của quân đội Nga như đang chứng kiến là kết quả tất yếu của ‘tiến trình’ tham nhũng qui mô và kéo dài.”

Những lời chê trách của quí vị thức giả thượng dẫn khiến tôi liên tưởng đến một siêu cường (khác) tai tiếng hơn nhiều:

Muốn biết “quân đội Trung Quốc cam kết tiếp tục chống tham nhũng” có hiệu quả ra sao thì cứ thử “xúi” Tập Cận Bình tấn công Đài Loan xem có dám không? Hổng dám là cái chắc sau khi thấy tấm gương bồng bột và dại dột của Putin. Chả phải vô cớ mà cựu TT Đài Loan, Thái Anh Văn, lạc quan tuyên bố: “Nhìn Ukraine kháng cự với quân Nga, chúng ta càng thêm tin tưởng vào khả năng của chính mình.”

Thế còn “nhỡ” Trung Cộng lại muốn “dậy” cho Việt Cộng thêm “một bài học” nữa, như hồi 1979 thì sao?

Chả có “trăng sao” gì đâu mà lo. Hôm 5 tháng 2 năm 2014, South China Morning Post cho biết hơn 70 phần trăm quân nhân Tầu hiện nay là con một, và đặt câu hỏi: “Liệu họ có quá yếu đuối để đáp ứng được tham vọng quân sự của Bắc kinh không? Soldiers of the one-child era: are they too weak to fulfill Beijing’s military ambitions?

Câu trả lời có thể tìm được, cùng ngày, trên trang mạng Quartz: “Lính thuộc thế hệ một con hèn yếu không có tinh thần chiến đấu. Soldiers from the one-child generations are wimps who have absolutely no fighting spirit.”

Dù Việt Nam không theo “chính sách một con” nhưng đám bộ đội cụ Hồ hiện nay (xem chừng) cũng chả mạnh mẽ gì hơn thế. Họ bị bắt vào quân ngũ để nuôi lợn và trồng rau, chứ có được huấn luyện gì về quân sự đâu. Bởi thế, bây giờ mà đụng trận và nghe hô “xung phong” thì lính ta (và lính Tầu) đều vứt súng và bỏ chạy là cái chắc!

Blogger Người Buôn Gió tâm sự:

Tôi đi lính năm 1990, thời thế lúc đó thay đổi nhiều. Biên giới Tây Nam người ta đã rút quân về, biên giới phía Bắc đã quan hệ bình thường. Thời của làm ăn kinh tế, các sĩ quan quân đội tận dụng chúng tôi để làm kinh tế cho họ. Đám lính chúng tôi đi đào mương, đào móng nhà, phụ hồ…rặt toàn công việc dùng đến sức lao động thô sơ. Bữa ăn chỉ có rau kho, rau nấu và một hay may lắm là hai miếng thịt to bằng đốt ngón tay út…

Lúc cầm giấy ra quân về nhà, bố tôi xem tờ giấy đục lỗ nói.

– Có tờ giấy mà 2 chỉ vàng.

 Tôi ngạc nhiên hỏi bố vàng nào. Bố tôi mới kể là lúc tôi và các bạn trốn, đơn vị cũng đến nhà tìm. Bố tôi có nói nhỏ ông cán bộ quân lực liệu lo cho tôi. Ông ấy nhận lời. Hôm tôi lên làm phục vụ cho cán bộ quân lực được vài hôm. Ông quân lực đến nhà báo cho bố tôi biết là đã lo tôi như vậy, vài tháng nữa sẽ cho tôi về nhà. Khi nào có giấy ra quân vào lĩnh. Lúc tôi về nhà là bố tôi đưa ông một chỉ vàng, khi ông gọi tôi vào lấy giấy ra quân là đã cầm của bố tôi một chỉ vàng nữa.

Ngoài việc “ăn không từ một thứ gì,” đám tướng lãnh VN – hiện nay – còn rất “tâm tư” về một vấn đề “thiết thân” khác nữa: sinh hoạt tình dục. SBTN cho hay:

Tướng quân đội CSVN trao đổi thuốc kích dục trong trụ sở quốc hội. Báo mạng VietNamNet trong nước là cơ quan truyền thông đầu tiên đăng bức ảnh đại tướng Ngô Xuân Lịch, đương kim bộ trưởng Bộ Quốc Phòng CSVN, và thượng tướng Võ Trọng Việt, đương kim chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Và Và An Ninh của Quốc Hội, trao tay nhau một chiếc hộp màu đen bọc giấy bóng.

Dư luận trên mạng xã hội lập tức chú ý tới bức ảnh này, vì khi được phóng lớn, chiếc hộp màu đen này không là gì khác hơn loại thuốc Ottopin xuất xứ từ Nhật Bản, có tác dụng cường dương và trị yếu sinh lý cho nam giới. Báo VietNamNet sau đó đã phải cắt bỏ phần ảnh liên quan đến hộp thuốc, nhưng các blogger Việt Nam đã kịp lưu lại ảnh gốc.

Giới lãnh đạo không chỉ yếu về sinh lý mà còn (rất) yếu về tâm lý nữa. Cố Bí Thư Quân Ủy Trung Ương Nguyễn Phú Trọng đã đi vào lịch sử bằng một câu nói để đời: “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”

Cầu an là tâm lý phổ biến của nhân loại chứ chả riêng gì ông cố ổng Bí Thư. Nhờ thế nên Vladimir Putin và Tập Cận Bình mới có cơ hội diễu võ dương oai, và lăm le muốn lấn lướt thiên hạ cho mãi đến nay. Nay thì ai cũng biết hình ảnh Gấu Nga (dữ dằn) chỉ là sản phẩm của tuyên truyền và Cọp Tầu (vằn vện) chỉ là cọp giấy mà thôi, trừ đám dân Ba Đình Hà Nội. 


 

Sống lâu chưa chắc đã hạnh phúc

Quà Tặng Cuộc Sống

Chỉ khi 70 tuổi, tôi mới nhận ra mình không nên đặt nhiều hy vọng vào 5 điều: Sống lâu chưa chắc đã tốt, đừng quá tin vào câu “nhiều con thì nhiều phúc”, hãy dựa vào chính mình

Khi đã 70 tuổi tôi mới thấy, nằm trên giường 3-5 năm sẽ kéo dài tuổi thọ thêm vài năm, nhưng có ích gì? Ngồi trên xe lăn và di chuyển xung quanh giống như một khúc gỗ. Ban đầu, con cái có thể chăm sóc tốt cho bố mẹ, nhưng sau thời gian dài, mấy ai có thể chịu đựng được.

Khi chúng ta đặt quá nhiều hy vọng thì sẽ càng thất vọng nhiều, giống như càng lên cao thì ngã sẽ càng đau hơn. Thà rằng ở chỗ thấp ngay từ đầu thì đã có cuộc sống vững vàng.

Vậy nên sau khi bước sang tuổi 70, tôi nhìn lại những hy vọng mà mình đã có khi còn trẻ và thấy rằng nhiều trong số đó là viển vông và tốt hơn hết là nên từ bỏ chúng.

Đừng quá tin vào câu “có nhiều con thì có nhiều phúc”

Ông bà tôi ngày xưa thường nói rằng, có con là niềm hạnh phúc lớn nhất, nếu có nhiều con, tương lai sẽ có một đứa có triển vọng. Khi bố mẹ già đi, các con sẽ thay phiên nhau hỗ trợ, điều này khiến các con bớt áp lực hơn và bố mẹ được hỗ trợ nhiều hơn.

Với ý tưởng này, ông bà tôi đã sinh tới 7 người con.

Chưa chắc các con đã có thể chăm sóc cho bạn khi về già, bởi vậy nên hãy tự chuẩn bị cho mình

Sau khi ông tôi qua đời, bà tôi sống một mình hơn mười năm. Mãi cho đến khi bà không thể đi lại được nữa, bà mới bắt đầu nhờ tới các con.

Mấy cô chú cùng nhau bàn bạc cách xoay xở những ngày cuối đời của bà ngoại.

Người cô út nói: “Em còn phải chăm lo cho gia đình bên chồng, em chỉ sang chăm mẹ vào những ngày lễ tết được thôi”

Người bác cả nói: “Bản thân tôi đang ốm nặng lắm”

Chú hai đã qua đời, dì hai nói: “Em là con dâu, không có lương hưu, có thể tự lo cho mình thì tốt rồi nên không thể gánh được mẹ nữa.”

Chú ba là con rể nên không dám lên tiếng.

Nhìn chung, cha mẹ sinh con trời sinh tính, mỗi đứa con lại có tính cách và lòng hiếu thảo khác nhau. Tôi ngày càng hiểu rằng, mình nên chủ động lo cho chính mình, ít nhất về mặt tài chính. Bởi nếu bạn có tiền tiết kiệm, khi đau ốm chỉ cần con cái đóng góp một chút thì chúng chăm lo cho bố mẹ không khó đến thế. Thậm chí, bạn có thể tự xách va li vào viện dưỡng lão với số tiền mình đang có.

Tình yêu về già cần thực tế hơn là mơ mộng

Ông bà ta có câu: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”, nhờ vậy mà nhiều người dù đã xế tuổi nhưng vẫn cố đi bước nữa để có người bầu bạn khi về già.

Ở tuổi trung niên, nếu một người tái hôn và chăm sóc chu đáo cho con của người cũ và con hiện tại thì gia đình sẽ tốt đẹp hơn. Về già, bạn vẫn có thể tận hưởng sự chăm sóc của tất cả con cái.

Song, trên thực tế mọi thứ không hề hoàn hảo như vậy. Một số trường hợp xấu sẽ xảy ra như:

Bạn đã quá già. Khi một người đã 70-80 tuổi mà mất vợ/chồng thì sẽ khó tìm được một người vợ chồng khác để duy trì sự hòa hợp. Giờ đây, con cái trong nhà đã lớn, việc ông già lấy vợ sẽ có sự phản đối. Từ đó, gia đình bỗng nhiên xào xáo, cha mẹ, con cái cãi cọ, mất sự đồng thuận.

Tình yêu khi về già càng phải tỉnh táo và thực tế, đừng mua dây buộc mình

Thứ hai, nếu như con cái của đối phương vẫn còn đi học, vô tình bạn lại bước vào giai đoạn phụ huynh phải nuôi con ăn học, tiêu tốn rất nhiều tiền. Đến khi trưởng thành, chẳng có điều gì chắc chắn là chúng sẽ nuôi bạn.

Thứ ba, cả hai đều không có kinh tế. Nếu tuổi trẻ hai người có thể cùng phấn đấu, thì khi về già chúng ta đâu còn sức lao động. Giờ đây hai người nghèo chung sống với nhau thì chẳng khác gì tăng gánh nặng.

Thứ tư, tuổi già thiếu tỉnh táo khiến bạn dễ bị lừa đảo, vừa mất tình lại mất tiền.

Bởi vậy, khi đã 70 tuổi, tôi nghĩ rằng bạn đừng mơ mộng về tình yêu đích thực như khi còn trẻ nữa và hãy tỉnh táo, nhìn vào thực tế để bảo vệ chính mình và gia đình. Bởi tiền quan trọng hơn tình yêu, chỉ nên tìm một người có thực lực để dựa vào chứ không chỉ vài lời quan tâm hão huyền.

Đừng quá đặt nặng việc mua nhà, khi chết đâu có mang đi được. Nếu bạn không có nhà, bạn có thể đi ở thuê, điều này cũng chẳng có vấn đề gì đáng xấu hổ.

Nhiều người khi còn trẻ chỉ biết cố gắng kiếm tiền, làm việc tới đổ bệnh để tích cóp mua nhà. Đến khi 70 tuổi, bạn bắt đầu nghĩ xem căn nhà này sẽ để lại cho ai. Nếu đóng góp cho xã hội, các con sẽ oán thán; nếu chia cho các con, chúng sẽ bắt đầu tranh giành. Và người được thừa hưởng ngôi nhà cũng chưa chắc đã muốn chăm sóc bạn, chúng sẽ đưa bạn vào viện dưỡng lão, tự sinh tự diệt.

Do đó, tôi phát hiện ra rằng, ngôi nhà chỉ giúp ta sống thoải mái tạm thời, lúc chết cũng chẳng mang đi được. Nếu có tiền mua nhà là điều tốt, nếu không có cũng chẳng sao, chẳng phải chúng ta chết đi cũng sẽ trở về với cát bụi ư.

Sống lâu chưa chắc đã hạnh phúc

Sau khi một người mất đi sức khỏe, hạnh phúc cũng dần biến mất. Đặc biệt là khi bạn đang dần trút hơi thở cuối cùng, sống thêm một ngày nữa chỉ cảm thấy đau khổ.

Nếu không có các con hiếu thảo chăm sóc, thì khi bệnh tật lâu ngày chỉ khiến chúng cảm thấy phiền toái.

Ban đầu, chúng có thể chăm sóc tốt cho bố mẹ, nhưng sau thời gian dài, mấy ai có thể chịu đựng được. Con cái còn phải chăm cho gia đình của chúng, còn phải làm việc, nuôi con. Nếu con cái không có tiền bạc thì bố mẹ già chính là gánh nặng.

Ngay cả khi bạn có người giúp việc chăm sóc thì cũng có lúc người ta trở nên cáu kỉnh, xấu tính.

Bởi vậy khi đã 70 tuổi tôi mới thấy, nằm trên giường 3-5 năm sẽ kéo dài tuổi thọ thêm vài năm, nhưng có ích gì? Ngồi trên xe lăn và di chuyển xung quanh giống như một khúc gỗ.

Hãy sống tốt mỗi ngày và đừng theo đuổi tuổi thọ, điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn từ bên trong.

Hãy cân nhắc khi về quê để hưởng tuổi già

Nhiều người già có ý tưởng lá rụng về cội. Đặc biệt là những người lớn tuổi sinh ra ở nông thôn đều cảm thấy tuổi thơ của mình quá đẹp và quê hương là nơi ta cần trở về.

Nếu sống ở nông thôn, bạn có thể nuôi gà, vịt và cũng có thể trò chuyện với hàng xóm. Thỉnh thoảng rủ các bà cùng đi chợ, nấu ăn hay ngồi chơi bài.

Nhưng những người xa xứ nhiều năm sẽ cảm thấy đủ mọi bất tiện khi về quê: Giao thông đi lại không thuận lợi, có việc khẩn cấp thì không có xe, đó là một phiền toái thường trực; môi trường sống không tốt lắm, khắp nơi đều có bọ và chuột, mùi hôi thối từ chuồng trại chăn nuôi; những ngôi nhà cũ cần phải sửa chữa, chi phí không hề nhỏ; hàng xóm người còn người mất, hoặc đã chuyển lên thành phố nên mọi thứ đều vắng vẻ.

Hãy sống tốt cùng các con, đừng bắt chúng phải theo ý mình

Làm nông cũng là một công việc vất vả và bạn có thể không làm tốt được. Một trang trại thực sự không phải là một nhà nghỉ. Ở đây vài ngày thì rất sảng khoái, nhưng ở đây một, hai tháng thì không còn vui nữa.

Phong cảnh vẫn đẹp nhưng phong tục, tập quán đã thay đổi.

Do đó, bạn hãy trân trọng những người xung quanh thay vì khăng khăng đòi hỏi về nơi chốn cũ trong trí nhớ của bạn.

Khi về già hãy sống một cuộc sống bình lặng và đơn giản, buông bỏ những ý nghĩ không thực tế.

Hãy giữ mối quan hệ với con cái tốt hơn, còn việc chúng có hiếu thảo hay không thì cứ dựa vào lương tâm của chính mình.

Hãy rèn luyện cơ thể, chú ý đến những thay đổi trong cơ thể và chấp nhận sự sống và cái chết.

Nhìn chung sau 70 tuổi, thà đặt hy vọng vào chính mình thay vì trông cậy vào người khác. Hãy sống thật tốt và hạnh phúc ngay bây giờ.


 

Hậu quả của một cơn giận!!!

Nguyễn Thị Bích Hậu 

Vừa đọc bài báo về 1 cháu nữ sinh đại học người Hải Dương, vì 1 cú cuồng phát ghen tuông qua 1 tin nhắn mà hại chết bạn trai ở HN, thấy buồn quá.

Đại thể 2 đứa quen nhau từ cuối trung học, yêu nhau rồi cùng thi đậu đại học loại danh tiếng ở HN.

Ngày 30/6/2024, cô gái này tới chơi nhà bạn trai ( ở 1 mình) lấy cái máy tính bảng của anh chàng này ra coi phim. Đang coi thì thấy 1 tin nhắn mà theo luật sư Hoàng Văn Hà là cổ còn chưa rõ nội dung. Cô này hỏi bạn trai đó là tin nhắn của ai, phải giải thích. Ý cổ cho rằng anh chàng có bạn gái khác.

Cậu này có lẽ thấy chẳng phải cái gì ghê gớm phải giải thích cả, nên bảo không có gì.

Thế là cô lên cơn ghen.

Rồi hai bên cãi cọ, vật ngã nhau xuống. Cổ gọi tao mày với cậu bạn trai kia. Sau đó lấy ly cốc ném vỡ và tính làm hại bản thân bằng miểng vỡ.

Cậu kia giằng ra vứt đi.

Trong cơn khùng lên, cô lấy con d.a.o gọt trái cây ở gần đó đ.â.m vào vai cậu.

Lát sau cậu đứng dậy loạng choạng, vẫn cố giải thích và xin lỗi bạn gái. Nhưng rồi vào tới phòng vệ sinh là cậu xỉu. Cô này lúc đó mới sợ vì thấy vết thương ghê quá, kêu hàng xóm qua, rồi kêu cấp cứu, nhưng sau đó vì quá nặng nên cậu ấy đi luôn.

Cô gái này đã đi đầu thú.

Hôm qua tòa xử, nhưng vì vắng luật sư nên hoãn.

Nhìn hình cô gái quá trẻ, khá xinh xắn. Cô học hành cũng không tệ nên mới thi đậu vào 1 đại học tốt.

Nhưng không may cổ quá nóng tính và ghen tuông không thể kiểm soát. Thành thử cơn giận dữ vô lý của cổ khiến cho một người ra đi mãi mãi. Nay cổ sẽ phải chịu sự trừng phạt của Pháp luật, nhưng gia đình bạn trai cổ, và gia đình cổ thì mãi đau khổ.

Một tin nhắn bá vơ mà cũng làm cho mất đi 1 mạng người, chỉ vì cá tánh của một cô gái quá dữ dằn.

Thật buồn quá.

*************************************

Nữ sinh đại học đâm chết bạn trai vì một tin nhắn: Bài học đắt giá sau phút cuồng ghen
GOCNHINPHAPLY.NGUOIDUATIN.VN
Nữ sinh đại học đâm chết bạn trai vì một tin nhắn: Bài học đắt giá sau phút cuồng ghen