Người đẹp “Miss Audition 2006” bị bắt vì chủ mưu cung cấp “khí cười” cho dân chơi Sài Gòn

Ba’o Dat Viet

August 29, 2025

Một vụ án gây chấn động vừa được Công an TP.HCM công bố khi nghi can Nguyễn Thị Ngọc Anh, 37 tuổi, từng được biết đến với danh hiệu “Miss Audition 2006,” bị bắt giữ với cáo buộc đứng sau đường dây cung cấp “khí cười” (N₂O) cho khách tại quán bar Lava, phường Sài Gòn.

Theo báo VNExpress ngày 28 Tháng Tám, Ngọc Anh bị xem là người cầm đầu, trực tiếp điều hành việc buôn bán chất kích thích trá hình này. Cùng với cô, bốn đồng phạm khác bị bắt giữ, những người này đóng vai trò thu ngân, quản lý giao dịch, liên hệ nguồn cung và phục vụ khách hàng có nhu cầu.

Cuộc đột kích bất ngờ của Công an phường Sài Gòn tại bar Lava đã bắt quả tang nhiều dân chơi đang sử dụng “bóng cười.” Hiện trường cho thấy hàng loạt bình kim loại chứa khí N₂O, bóng cao su, cùng nhiều thiết bị liên quan. Trên thực tế, “khí cười” được ngụy trang tinh vi trong hóa đơn bằng tên gọi các loại đồ uống, khiến khách hàng dễ dàng gọi mà không gây chú ý.

Điều tra cho thấy, nguồn hàng được Ngọc Anh đặt mua qua mạng xã hội, sau đó vận chuyển bằng dịch vụ xe công nghệ để tránh bị phát hiện. Mỗi khi khách tại quán bar có nhu cầu, nhân viên sẽ trực tiếp cung cấp “bóng cười” tại bàn.

Khí N₂O vốn được sử dụng trong y tế và công nghiệp, nhưng khi bị lạm dụng trong “bóng cười” sẽ tạo cảm giác phấn khích tương tự ma túy. Các chuyên gia cảnh báo, việc sử dụng lâu dài dễ dẫn đến nghiện, gây tổn hại hệ thần kinh, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Nhiều bệnh viện ở Việt Nam trong thời gian gần đây đã ghi nhận các ca ngộ độc khí N₂O với triệu chứng rối loạn cảm giác, tê liệt chân tay và mất khả năng vận động.

Ngọc Anh không phải gương mặt xa lạ. Sau khi giành ngôi vị quán quân “Miss Audition 2006” – cuộc thi sắc đẹp tiền thân của “Miss Teen” – cô từng được ca ngợi là một trong những “hot girl thành đạt,” xuất hiện trong vai trò người mẫu ảnh, MC, và thường xuyên khoe cuộc sống sang chảnh với xe hơi đắt tiền, du lịch resort cao cấp.

Vụ bắt giữ lần này cho thấy một thực tế nhức nhối: nhiều “hot girl” từng là biểu tượng của giới trẻ nay sa vào các hoạt động phi pháp để kiếm lợi nhuận, biến hình ảnh lấp lánh hào nhoáng thành một góc tối đầy tai tiếng.


 

DÁM MỞ RA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ”.

“Con tàu ở bến thì an toàn, nhưng nó không sinh ra để nằm yên!” – John A. Shedd.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho biết, khi chủ về, ông gọi các đầy tớ đến tính sổ. Ông khen thưởng hai người đầu tiên vì họ đã sinh lợi; nhưng cách ông đối xử với người thứ ba lại rất khác. Như con tàu, anh ấy ở yên trong bến – chỉ vì anh không ‘dám mở ra!’.

Bài học từ dụ ngôn này vẫn còn thời sự cho đến ngày nay. Việc tách dần giữa Giáo Hội và các Nhà Nước tự nó không xấu – thật vậy, nó có thể tốt. Tuy nhiên, tư duy ‘toàn cầu và tiến bộ’ này tiềm ẩn một mối nguy cho các Kitô hữu. Chúng ta dễ trở nên đầy tớ thứ ba, người mà Chủ quở trách gay gắt. Không có ác ý, có lẽ chỉ đơn giản là vì sợ hãi hoặc tự mãn hay biếng nhác, chúng ta có nguy cơ che giấu đức tin của mình và thu hẹp nó vào phạm vi riêng tư. Tuy nhiên, dẫu Kitô giáo luôn là chuyện cá vị, nhưng không bao giờ là chuyện riêng tư! “Đức tin nếu chỉ giữ cho riêng mình không phải là đức tin đích thực; tự bản chất, nó luôn muốn được chia sẻ!” – Von Balthasar.

Phúc Âm không thể chỉ là một văn bản để đọc hoặc một đối tượng chiêm nghiệm vô nghĩa, Phúc Âm phải được quản lý và “đầu tư” với lòng can đảm – thậm chí chấp nhận những rủi ro trong đời sống xã hội và nghề nghiệp – bằng lời nói và chứng tá cuộc sống. “Kitô giáo không phải là một lý thuyết hay suy tưởng, nhưng là một đời sống; không phải là triết lý sống, nhưng là sự tham dự sống động vào Đức Kitô!” – Søren Kierkegaard.

Cám dỗ lớn nhất của Kitô hữu ngày nay không phải là chối bỏ đức tin, nhưng là thu hẹp nó vào không gian riêng tư. “Kẻ thù lớn nhất của đức tin hôm nay không phải là bách hại, nhưng là dửng dưng!” – Bênêđictô XVI. Người ta có thể đi lễ, đọc kinh, giữ đạo, nhưng lại ngại đem Chúa Kitô vào đời sống; họ sợ bị phán xét, chê cười, hoặc đơn giản chỉ muốn “an toàn”. Đang khi Tin Mừng là men phải hòa vào bột, là ánh sáng không thể che giấu, là nén bạc phải sinh lợi. Bạn và tôi phải là ‘những nhà đầu tư liều lĩnh’ trong tình yêu, ‘dám mở ra’, đưa Chúa Kitô vào các môi trường; lớp học, công sở, chợ đò, thậm chí ‘mạng xã hội’ – với điều kiện chỉ rao giảng Lời Chúa – với những việc nhỏ, những lời chứng thật và những hành động bác ái.

Anh Chị em,

“Con tàu không sinh ra để nằm yên!”. Thế giới cần những Kitô hữu ‘không chịu nằm yên’, mặc dầu khi ‘ra khơi’, chúng ta có thể bị hiểu lầm, chế giễu, dán nhãn, thậm chí bị gạt ra ngoài. “Chỉ an toàn trong bến cảng là chưa đủ; sứ vụ gọi bạn ra khơi!” – Phanxicô. Như hai đầy tớ trung tín, chúng ta cố sức để ‘dám mở ra’, dám sống và loan báo Tin Mừng theo cách riêng của đấng bậc mình. Bấy giờ, chúng ta cũng sẽ được nghe lời khen của Chủ: “Hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành, hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đủ khôn ngoan để biết rủi ro, đủ tin cậy để bước đi, và đủ vui tươi để hát ca giữa sóng gió!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

****************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên, Năm Lẻ

Được giao ít mà anh đã trung thành, hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”


 

Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo-Cha Vương

Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo-Cha Vương

Chúc bình an! Hôm nay 29/08 Giáo Hội mừng Kính Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo. Xin cho một lòng một dạ, giữ trọn niềm tin vào Chúa khi phải chịu đau khổ vì Chúa và vì Tin Mừng.

Cha Vương

Thứ 6: 29/8/2025

    Lời thề khi say sưa của một vị vua coi thường danh dự, một điệu vũ mê hoặc và một con tim hận thù của hoàng hậu đã đưa đến cái chết của Gioan Tẩy Giả. Vị tiên tri vĩ đại nhất đã chịu chung số phận như nhiều tiên tri khác trong Cựu Ước: bị tẩy chay và tử đạo. “Tiếng kêu trong sa mạc” không ngần ngại lên án kẻ có tội, và dám nói lên sự thật. Tại sao ngài làm như vậy? Ngài được gì khi hy sinh mạng sống mình?

       Nhà cải cách tôn giáo này đã được Thiên Chúa sai đến để chuẩn bị dân chúng đón nhận Ðấng Thiên Sai. Ơn gọi của ngài là một hy sinh cách vị tha. Chỉ có một quyền năng mà ngài công bố là Thần Khí Thiên Chúa. “Tôi làm phép rửa cho các người với nước để giục lòng sám hối, nhưng Ðấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi. Tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các ngươi trong Thánh Thần và lửa” (Mátthêu 3:11). 

       Phúc Âm kể cho chúng ta biết có nhiều người theo Gioan để tìm kiếm hy vọng, có lẽ vì nóng lòng chờ đợi Ðấng Thiên Sai. Gioan không bao giờ tự nhận cho mình cái vinh dự giả dối khi dân chúng tuốn đến với ngài. Ngài biết ơn gọi của mình là sự chuẩn bị. Khi đã đến lúc, ngài dẫn các môn đệ đến với Chúa Giêsu: “Hôm sau, ông Gioan lại có mặt ở đó với hai môn đệ của ông và khi thấy Ðức Giêsu đi ngang qua, ông nói: ‘Ðây là Chiên Thiên Chúa.’ Hai môn đệ nghe nói, liền đi theo Ðức Giêsu” (Gioan 1:35-37)

      Chính Gioan Tẩy Giả là người đã chỉ đường đến Ðức Kitô. Ðời sống và cái chết của Gioan là để hy sinh cho Thiên Chúa và loài người. Lối sống đơn giản của ngài thực sự là lối sống tách biệt khỏi vật chất thế gian. Tâm hồn của ngài đặt trọng tâm ở Thiên Chúa và lời mời gọi ngài nghe được từ Thần Khí Thiên Chúa đã đánh động tâm hồn ngài. Tin tưởng ở ơn Chúa, ngài đã can đảm nói những lời kết tội hoặc kêu gọi sám hối, vì sự cứu độ. (Nguồn: Nhóm Tinh Thần)

       Mỗi người đều có một ơn gọi mà họ phải lắng nghe. Không ai có thể lập lại sứ vụ của Thánh Gioan, và tất cả chúng ta đều được kêu gọi đến một sứ vụ riêng biệt. Ðó là vai trò làm chứng nhân cho Ðức Giêsu của mỗi một Kitô Hữu. Bất cứ hoàn cảnh nào trong đời sống, chúng ta được mời gọi để trở nên môn đệ của Ðức Kitô. Qua hành động và lời nói, người khác sẽ nhận thấy chúng ta đang sống trong niềm vui khi tin nhận Ðức Giêsu là Chúa chúng ta. Chúng ta không bị gò bó bởi sức mạnh hạn hẹp của chính chúng ta, nhưng chúng ta có thể tìm thấy sức mạnh từ ơn cứu độ bao la của Ðức Kitô. 

(Nguồn: Nhóm Tinh Thần) 

From: Do Dzung

*********************

Thánh Ca: Chúa Luôn Đồng Hành – Sáng tác: Hoàng Peter

2 THỨ KHÔNG NÊN CHỜ VÀ 2 THỨ KHÔNG NÊN SỢ

Lm Trần Chính Trực

 

  1. Hai thứ không chờ: Báo hiếu cha mẹ & Rèn luyện sức khỏe:
  • Báo hiếu cha mẹ

Cha mẹ là hữu hạn, còn tình thương của họ thì vô hạn. Nhưng nghịch lý là chúng ta thường nghĩ mình “còn nhiều thời gian” để hiếu kính, để ở bên, để bù đắp… đến khi muốn thì cơ hội đã không còn. Thấu hiểu điều này giúp mỗi người biết ưu tiên đúng giá trị: dành thời gian cho cha mẹ khi còn có thể, biến sự biết ơn thành hành động cụ thể (quan tâm, chăm sóc, chia sẻ, đồng hành). Bởi báo hiếu không phải là vật chất lớn lao, mà chính là sự có mặt và tình yêu kịp lúc.

  • Rèn luyện sức khỏe

Cơ thể là phương tiện duy nhất để ta trải nghiệm, cống hiến, và tận hưởng cuộc đời. Sức khỏe không phải muốn có là có, cũng không thể vay mượn, mà chỉ có thể được tích lũy từng ngày bằng kỷ luật và rèn luyện. Ai hiểu được “sức khỏe không chờ” sẽ biết đầu tư cho thể chất giống như gửi ngân hàng lâu dài: càng sớm càng lợi ích, càng muộn càng phải trả giá.

  1. Hai thứ không nên sợ: Cái chết & Sự cô đơn:
  • Cái chết

Con người hay sợ chết vì nghĩ rằng nó là “kết thúc”, nhưng thật ra cái chết là chân lý không thể né tránh. Người hiểu được sự hữu hạn của đời người sẽ không phí thời gian cho sự hờn giận, ganh ghét, hay lo lắng vô nghĩa. Ngược lại, họ sẽ sống đầy trọn vẹn từng khoảnh khắc, biết chọn điều quan trọng, sống cho giá trị, cho yêu thương. Cái chết, khi nhìn thẳng, lại chính là “người thầy” dạy ta sống sâu sắc hơn.

  • Sự cô đơn

Cô đơn thường bị coi như nỗi sợ hãi, nhưng thật ra đó là trạng thái cần thiết để con người gặp lại chính mình. Trong cô đơn, ta lắng nghe nội tâm, đối diện những câu hỏi lớn, và trưởng thành. Người biết chấp nhận cô đơn sẽ không vội bám víu vào đám đông hay những mối quan hệ nửa vời, mà học cách trở thành “người bạn lớn nhất” của chính mình. Khi vượt qua được sự cô đơn, ta có khả năng yêu thương người khác một cách tự do, không phụ thuộc.

  1. Ý nghĩa khi thấu hiểu bốn điều này
  • Sống có trọng tâm và thứ tự ưu tiên: đặt cha mẹ và sức khỏe vào vị trí hàng đầu, thay vì chỉ mải mê chạy theo vật chất hay danh vọng.
  • Có can đảm và sự tự do nội tâm: không sợ cái chết, không sợ cô đơn, nghĩa là bớt ràng buộc, bớt bị điều khiển bởi nỗi sợ.
  • Trưởng thành hơn trong từng lựa chọn: biết mình còn bao nhiêu thời gian hữu hạn, và dành nó cho điều thật sự quan trọng.
  • Từ đó, mỗi người xây dựng được một cuộc đời đáng sống, nhiều ý nghĩa hơn là nhiều năm tháng.

Nói cách khác, 4 điều này là “cẩm nang rút gọn” để sống trọn vẹn: Sống biết ơn – Sống kỷ luật – Sống không sợ hãi – Sống vững vàng trong chính mình.

(Vo Van Cuong)


 

Ở VIỆT NAM , NẾU CÓ TIỀN LÀ SƯỚNG NHẤT

 Tu DucMinh

Đó là câu nói cửa miệng của kẻ thiển cận. Bởi lẽ cho dù bạn giàu có, nhiều tiền để mua chức quyền, con cháu học trường quốc tế, mua “ hàng xách tay “ về dùng .

Nhưng bạn vẫn phải chịu cảnh lũ lụt mỗi khi trời mưa. Bạn vẫn phải ăn uống nguồn nước ô nhiễm. Bạn vẫn phải hít thở bầu không khí độc hại như bao người nghèo khác mà thôi .

* Cảnh lũ lụt nhấn chìm những chiếc xe “ Mẹc “ ở ngay giữa trung tâm Hà Nội . Sáng 26/8/2025 .

YouTube player

NỖI ĐAU CỨU ĐỘ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”.

“Một số người đáng thương nhất trên thế giới là những người – giữa nghịch cảnh – buông thả bản thân, đắm mình trong cay đắng và tủi thân; đồng thời, vui vẻ đổ lỗi cho Chúa những vấn đề của họ!” – Billy Graham.

Kính thưa Anh Chị em,

Gioan Tẩy Giả không ‘vui vẻ’ đổ lỗi cho Chúa! Cái chết của Gioan là chứng từ hùng hồn về một ‘nỗi đau cứu độ’; nó tiết lộ mầu nhiệm sự ác trong thế giới và ý muốn của Thiên Chúa khi Ngài, một đôi khi, cho nó xảy ra. Và Gioan đã “tường thuật ơn cứu độ Ngài ban” – Thánh Vịnh đáp ca – cách sống động và hiệu quả hơn cả.

Tại sao Chúa lại cho phép người ta chặt đầu một con người vĩ đại? Chúa Giêsu từng nói về con người này, “Trong tất cả con cái người nữ sinh ra, không ai cao trọng hơn Gioan!”. Rõ ràng, theo dòng lịch sử, xem ra Thiên Chúa thường ‘thích’ để những kẻ Ngài yêu khốn đốn. “Tình yêu của Ngài không miễn cho chúng ta khỏi khổ đau, nhưng trao cho nó một mục đích thần linh!” – Fulton Sheen. Vậy mục đích thần linh cái chết của Gioan là gì?

Trên hết, cuộc khổ nạn của Gioan là bài giảng tuyệt vời nhất mà Gioan có thể truyền đạt. Đó là chứng từ của một tình yêu bền vững; chứng từ cam kết trung thành của một sứ giả ‘dọn đường’ đối với Đấng sai mình. “Người tiền hô dọn đường không chỉ bằng lời nói, nhưng trên hết, bằng chính hiến lễ mạng sống mình!” – Von Balthasar. Và theo quan điểm của Thiên Chúa, tình yêu và sự cam kết đó có giá trị hơn bất cứ điều gì mà một chứng nhân có thể chứng tỏ việc ‘chu tất sứ vụ’ so với việc họ có thể ‘tiếp tục’ kéo dài sự sống để làm điều này điều kia. Với Thiên Chúa, nỗi đau của Gioan đã là một ‘nỗi đau cứu độ’ và ngần ấy là quá đủ!

Cũng thế, sai Giêrêmia, Thiên Chúa quyết đoán một cách tương tự, “Hãy trỗi dậy! Nói với chúng tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi. Trước mặt chúng, ngươi đừng run sợ; nếu không, trước mặt chúng, chính Ta sẽ làm cho ngươi run sợ luôn!” – bài đọc một. Giêrêmia bị dân chống đối, thậm chí có lần, người ta chôn sống ông. Nhưng có Chúa ở cùng, Giêrêmia đã chu toàn sứ vụ một cách hào hùng.

Anh Chị em,

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”. Trong cuộc sống, giữa bao khổ đau, bạn chồn chân hay vẫn kiên cường tường thuật ơn cứu độ của Chúa? Cần xác tín, dẫu hoàn cảnh nào, Chúa cũng sẽ nói với mỗi người chúng ta, “Ơn Thầy đủ cho con!” và Ngài muốn chúng ta dùng chính khổ đau để chứng tỏ lòng trung thành. Vì thế, câu trả lời của Chúa Cha dành cho Chúa Con, cho Giêrêmia, cho Gioan, cho bạn và tôi là một lời mời gọi mỗi người ôm lấy thập giá đời mình tháp vào thập giá đời Chúa, để nó thành thập giá cứu độ và biến mọi nỗi đau thành ‘nỗi đau cứu độ’. “Khi chúng ta tường thuật ơn cứu độ của Thiên Chúa ngay trong nỗi đau, thế giới nghe Tin Mừng rõ ràng nhất!” – Fulton Sheen. Đau khổ trở thành bục giảng sống động hơn bất cứ đâu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con hiểu rằng, mọi nỗi đau – nếu là – cứu độ, sẽ cứu con khỏi tự mãn, cứu anh em con khỏi tuyệt vọng, và cứu chúng con khỏi sống một đời sống vô nghĩa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

***********************************************************

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXI Thường Niên, Năm Lẻ

Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.     Mc 6,17-29

17 Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái :“Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.


 

Cô Đáng Lẽ Đã Chết Khi Còn Là Trẻ Sơ Sinh

My Lan Pham – Những câu chuyện Nhân Văn

Hôm Nay Cô Trở Thành Nguồn Cảm Hứng Cho Thế Giới

Khi Anmol Rodriguez cất tiếng khóc chào đời tại Ấn Độ, không ai có thể ngờ rằng cuộc đời cô một ngày sẽ chạm đến trái tim của hàng ngàn người khắp thế giới. Nhưng hành trình ấy lại khởi đầu bằng một tấn bi kịch tàn nhẫn.

Mới hai tháng tuổi, Anmol đã trở thành nạn nhân của một hành động bạo lực không thể tưởng tượng. Người cha, trong ý định tước đi mạng sống của cả vợ lẫn con, đã hắt axit hydrochloric lên họ khi hai mẹ con đang say ngủ. Cú ra tay ấy đã cướp đi sinh mạng người mẹ, để lại cho bé Anmol một cơ thể nhỏ bé phủ đầy những vết bỏng kinh hoàng.

Các bác sĩ không tin cô bé có thể sống sót. Làn da non nớt bị hủy hoại, khuôn mặt và cơ thể mang những vết sẹo vĩnh viễn. Thế nhưng, bất chấp mọi dự đoán, Anmol vẫn bám víu lấy sự sống. Suốt năm năm tiếp theo, bệnh viện trở thành mái nhà của cô, nơi những cuộc phẫu thuật chằng chịt và tình thương của các y bác sĩ giữ cô ở lại với cuộc đời.

Khi sức khỏe tạm ổn, Anmol được đưa tới một trung tâm nhận nuôi ở Mumbai. Lần đầu tiên, cô có một mái nhà và sự chăm sóc. Nhưng những vết sẹo hằn trên cơ thể lại biến thế giới bên ngoài thành một nơi lạnh lùng.

Ở trường, cô sớm nhận ra trẻ em – và cả người lớn – có thể tàn nhẫn đến nhường nào. Những ánh nhìn soi mói, những lời thì thầm, tiếng cười chế giễu trở thành bạn đồng hành mỗi ngày. Có người gọi cô bằng những biệt danh miệt thị, kẻ khác lảng tránh, như thể những vết sẹo kia khiến cô không xứng đáng được có bạn bè.

Lẽ ra cô có thể để những lời lẽ ấy định nghĩa mình. Nhưng Anmol đã chọn khác: cô không tin vào sự phán xét của người khác, mà tin vào chính bản thân. Và sự lựa chọn ấy đã thay đổi cả cuộc đời cô.

Khi khám phá mạng xã hội, trước mắt Anmol mở ra một cánh cửa mới. Cô đăng tải hình ảnh của mình – nguyên vẹn cùng những vết sẹo. Ban đầu, cô lo sợ: liệu mạng xã hội có khắc nghiệt như sân trường? Liệu cô lại bị chối bỏ một lần nữa?

Điều xảy ra sau đó thật ngoài sức tưởng tượng. Thay cho những lời độc ác là sự sẻ chia, thay cho sự chế giễu là lòng ngưỡng mộ. Hàng ngàn người viết cho cô, không phải để phán xét, mà để ca ngợi nghị lực. Họ nói cô đẹp. Họ nói câu chuyện của cô mang đến hy vọng. Và lần đầu tiên, Anmol hiểu rằng: vết sẹo không làm cô kém giá trị – chúng chính là minh chứng cho sức mạnh của cô.

Hôm nay, ở tuổi 26, Anmol không chỉ là một người sống sót. Cô là nhà sáng lập **Quỹ Sahas dành cho Người Sống sót sau Tấn công Axit**, tổ chức chuyên hỗ trợ và nâng đỡ những người từng đi qua nỗi đau giống mình. Cô trao cho họ sự khích lệ, cất tiếng nói thay họ và nhắc nhở thế giới rằng: vết sẹo không định nghĩa một tâm hồn.

Thông điệp của Anmol giản dị nhưng vang vọng:

“Axit không chấm dứt cuộc đời chúng tôi. Bạn có thể hủy hoại khuôn mặt, nhưng không thể hủy hoại tâm hồn. Chúng tôi vẫn là chính mình bên trong. Điều quan trọng là học cách chấp nhận bản thân và sống hạnh phúc.”

Từ một số phận từng bị bóng tối bao phủ, Anmol nay trở thành ngọn đuốc sáng. Cô đáng lẽ đã chết khi còn đỏ hỏn, bị lãng quên trong im lặng. Nhưng thay vào đó, cô sống – mạnh mẽ, kiêu hãnh – để truyền cảm hứng cho hàng ngàn con người tin vào giá trị của chính mình, và rằng nỗi đau không bao giờ có quyền định đoạt tương lai.

Chau Doan


 

Thánh Augustinô (354-430), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh- Cha Vương

Hôm này 28/08, Giáo Hội mừng kính Thánh Augustinô thành Hyppo (354-430), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh. Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé. Mình xin bạn một lời cầu nguyện khẩn thiết cho nạn nhân của nạn nổ súng vào nhà thờ Truyền Tin ở thành phố Minneapolis, Minnesota, Hoa Kỳ. Đa tạ!

Cha Vương

Thứ 5: 28/8/2025

Thánh Augustinô sinh ngày 13 tháng 11 năm 354 tại Tagaste, Numidia thuộc Bắc Phi Châu. Cha Ngài là người ngoại giáo, mẹ Ngài là Thánh nữ Monica. Nhận thấy Augustinô sáng trí và có nhiều triển vọng nên hai ông bà quyết định cho Ngài theo đuổi việc học tới cùng. Nhưng tại kinh thành Carthage, Augustinô bị tiêm nhiễm bởi nếp sống trụy lạc sa đọa và chạy theo những tư tưởng lạc giáo Manichaeans trái nghịch với đức tin Công Giáo. Mẹ Ngài hết sức đau buồn và bà hằng cầu nguyện cho Ngài. Sau những năm đắm mình trong tà thuyết và lạc thú, Augustinô chán ngán và rơi vào một tình trạng cô đơn, sầu muộn tột độ. Chính trong lúc ấy, Chúa đã đến gõ cửa lòng Ngài; chỉ một câu Thánh kinh: “Ðừng sống theo dục tình và lạc thú dâm ô nữa, nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô” đã khiến đời Ngài chuyển hướng hoàn toàn. Ngài bắt đầu nghiên cứu giáo lý Công Giáo, theo sự chỉ dẫn của Ðức Cha Ambrosiô ở Milan và Ngài đã được rửa tội năm 387, lúc đó Ngài đã 33 tuổi. Mẹ ngài qua đời, ngài trở về Carthage (Phi Châu) và bán hết tài sản cho người nghèo, sống một cuộc đời khổ hạnh và sám hối trong một dòng tu. Sau đó Ngài được đề cử làm Giám Mục thành Hyppo năm 396. Thánh nhân qua đời ngày 28 tháng 8 năm 430 tại Hippo, hưởng thọ 76 tuổi. Mộ thánh nhân được an vị trong VCTĐ San Pietro tại Cielo d’Oro, Pavia thuộc miền Bắc nước Ý Đại Lợi, nơi giữ hài cốt của thánh Augustinô kể từ năm 725. Ngày 20 tháng 9 năm 1295, Đức Giáo Hoàng Bonifacius VIII đã tuyên phong thánh Augustinus ở Hippo cùng với thánh Ambrosius, thánh Gregory Cả và thánh Jérome là các thánh Tiến Sĩ của Giáo Hội La Tinh .

Mình mời bạn suy niệm những câu nói bất hủ của Ngài:

(1) Tâm hồn chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.

(2) Hãy yêu, rồi làm những gì bạn muốn làm.

(3) Một lòng một ý trong Thiên Chúa.

(4) Hát là việc của người đang yêu.

(5) Hát hay, ấy là cầu nguyện hai lần.

(6) Ai thấy tình yêu là thấy Thiên Chúa Ba Ngôi.

(7) Kiêu ngạo khiến các thiên thần đổi thành ma quỷ; khiêm nhường làm cho con người thành các thiên thần.

(8) Thiên Chúa đã dựng nên con mà không cần con, nhưng Ngài sẽ không cứu con nếu không có con.

(9) Đức Maria được diễm phúc vì tin vào Chúa Kitô hơn là vì cưu mang thân xác Người trong cung lòng mình.

(10) Hòa bình là sự ổn định của trật tự.

(11) Bạn hãy cầu nguyện như thể mọi sự tùy thuộc vào Thiên Chúa, và hãy làm việc như thể mọi sự tùy thuộc vào bạn.

Câu nào đánh động bạn nhất? Đối với mình thì câu số 7, bởi vì mình ao ước được làm thiên thần. 🙂 Xin Thánh Augustinô cầu cho chúng con. 

From: Do Dzung

*************************

Yêu Chúa Muộn Màng (Sáng tác: Sr. Clara Chu Linh. OP) – Thanh Sử

THIÊN CHÚA NÂNG CAO KẺ KHIÊM NHƯỜNG – Lm. Ignatiô Trần Ngà 

Lm. Ignatiô Trần Ngà 

Khi đề cập về Chúa Giêsu, người ta thường giới thiệu Người là Thiên Chúa Ngôi Hai cao cả, là Vua hoàn vũ, là Thẩm Phán tối cao, là Đấng quyền năng phép tắc… nhưng Chúa Giêsu còn có một phẩm chất cao đẹp khác ít được đề cập đến: Người là Đấng rất khiêm nhường!

Trong thư Philip (2, 6-11), thánh Phao-lô trình bày sự khiêm nhường sâu thẳm của Chúa Giêsu như sau:

 Mặc dù Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa quyền năng, đồng hàng với Thiên Chúa Cha, nhưng Người đã hủy mình ra không!  Từ tột đỉnh danh dự và vinh quang, Người đã gieo mình xuống cõi đời ô trọc, hoá thân thành một trẻ sơ sinh yếu đuối, được sinh ra trong nơi rốt hèn; khi lớn khôn thì sống bằng nghề mộc ngày ngày đổ mồ hôi đổi lấy áo cơm.  Thiên hạ còn gọi Người là “bạn bè của quân thu thuế và phường tội lỗi”; rồi cuối cùng, Người đón nhận cái chết thấp hèn và đau thương trên thập giá cùng với hai kẻ bất lương.

 Chúa Giêsu là Đấng rất khiêm nhường nên Người cũng muốn cho chúng ta trở nên khiêm nhường như Chúa.  Chúa Giêsu không kêu mời chúng ta hãy học cùng Người vì Người thông thái, vì Người có tài hùng biện thu phục quần chúng, vì Người khôn ngoan… nhưng trước hết, Người kêu gọi chúng ta hãy học với Người, vì Người có lòng dịu hiền và khiêm nhường.” (Mt 11, 29)

 Chúa Giêsu còn thuyết phục chúng ta sống khiêm nhường bằng một dụ ngôn rất cụ thể và thực tế như sau: “Khi anh em được mời dự tiệc, đừng chọn chỗ nhất, kẻo khi có người khách khác quan trọng hơn đến sau, chủ nhà sẽ đến nói với anh em: Mời anh xuống ngồi chỗ dưới nầy cho…  Trái lại, khi được mời dự tiệc, anh em hãy chọn chỗ cuối…. Vì hễ ai nâng mình lên thì sẽ bị hạ xuống và ai tự hạ mình xuống thì sẽ được nâng lên” (Lc 14, 8-11).

 Cây cao, tàng lớn, đứng trên đỉnh cao thì nguy cơ bật gốc hay gãy đổ càng cao.  Cây nhỏ, thân mềm như lau sậy, dù đứng ở vị trí nào cũng được an toàn trước cuồng phong bão tố.

 Khi huấn dụ các chủng sinh về khiêm nhường, Đức Cố Hồng Y Fx Nguyễn Văn Thuận nói: “Khi ta ngồi lên ngai cao, nhiều người muốn đạp ta xuống; khi ta nằm xuống sát đất, nhiều người muốn nâng ta lên.”

 Nước mưa rơi xuống trên những đỉnh núi cao sẽ chảy tuôn đi hết chẳng đọng lại giọt nào.  Rốt cuộc, mọi dòng nước đều tuôn về chỗ trũng.  Chính thế người ta thường nói: “Biển cả là mẹ của tất cả sông ngòi vì biển hạ mình thấp hơn mọi con sông.”

 Ai hiền lành khiêm nhượng, biết hạ mình xuống thì tình trạng tâm hồn của họ như là chỗ trũng, là lũng sâu.  Ơn phúc của Thiên Chúa cũng như tình yêu của bạn bè sẽ chảy tuôn vào những con người ấy.

 ************************************

Một trong những hình tượng rất sinh động để diễn tả cuộc đời khiêm hạ là hình tượng về nước.  Nước lúc nào cũng khiêm tốn.  Nước luôn tìm chỗ rốt hèn.  Nước luôn mềm mỏng dịu dàng không hề xô xát va chạm với ai.

 Nước không hề kháng cự hay đối đầu nhưng rốt cục nước vẫn chiến thắng nhờ sự mềm mỏng của mình.  Búa tạ giáng vào tường, tường đổ; búa đập vào đá, đá tan; nhưng nếu có ai quai búa đập mạnh vào vũng nước, nước không cần kháng cự, nhưng búa sẽ phải cắm xuống đáy bùn!  Đúng là “nhu thắng cương, nhược thắng cường”!

 Nước luôn tìm chỗ rốt hết, tìm chỗ thấp mà chảy xuống, chẳng bao giờ muốn leo cao nên mới tạo ra thủy năng, một nguồn năng lượng phi thường!

 Khi bị hỏa thần tấn công, nước nhẹ nhàng bốc mình lên cao thành những lớp mây trời và khi hỏa thần hừng hực thiêu rụi những cánh rừng tươi tốt, nước có thể gieo mình xuống dập tắt hỏa thần.

 Tuy mềm mại nhưng nước có sức xói mòn tất cả; dù rắn như đá thì “nước chảy đá cũng phải mòn.”

Nhờ mềm mỏng, nước rửa sạch tất cả, cuốn trôi tất cả.

 Nhờ biết hóa mình thành muôn hạt li ti, nước có thể len lỏi vào mọi ngõ ngách của các địa tầng, thấm nhập khắp muôn nơi.

 Tuy hạ mình thấp hèn, nước đem lại sự sống cho mọi loài.  Nơi đâu thiếu nước, ở đó chỉ còn là sa mạc, khô cằn.  Nơi đâu nước ngấm đến, ở đó sự sống sẽ phong nhiêu.

 Lạy Chúa Giêsu, Đấng hiền lành khiêm nhượng, xin cho chúng con, những người môn đệ Chúa, biết chọn chỗ rốt hèn như nước, biết sống khiêm hạ như Chúa đã nêu gương.

 Lm. Ignatiô Trần Ngà

From: Langthangchieutim


 

MÔNICA BÀ MẸ suốt đời khóc vì chồng vì con

Gieo Mầm Ơn Gọi

Khi viết về người Mẹ một nhà văn Pháp đã có những lời diễn tả như thế này: “Bà mẹ không phải như một họa sĩ vẽ cái đẹp lên tranh, không như một nhà điêu khắc chạm hình trong đá, không như nhà văn diễn đạt tư tưởng hay bằng những lời chọn lọc, cũng không như một nhạc sĩ ký thác tâm tình đẹp trong tiếng đàn. Phận sự của bà mẹ chính là nhờ ở sức Chúa giúp đỡ, hình thành nên trong linh hồn những người con hình ảnh của Chúa trên trời.”

Có lẽ không có lời nào hay hơn thế để mô tả về một người mẹ, một người mẹ rất nổi tiếng trong Giáo Hội sẽ mừng vào ngày 27/8 hằng năm: Đó là thánh nữ Monica.

Chúng ta chỉ biết Thánh Mônica qua quyển Tự Thuật của người con là Thánh Augustino. Bà sinh khoảng năm 332 ở Tagaste miền bắc Châu Phi, là con trong một gia đình có đạo. Lúc 18 tuổi, bà phải kết hôn với một người ngoại tên là Patricius theo ý của gia đình và sau đó sinh được 3 người con: người con cả là Augustinô.

Bà luôn theo dõi sự phát triển của con với niềm vui lẫn âu lo. Bà đã phải khóc lóc vì thấy nơi người con của bà có những dấu hiệu sai lạc về luân lý và tinh thần. Dầu vậy bà luôn luôn lấy tình thương khuyên nhủ con. Sau một thời gian quá dài nhưng chưa chinh phục được người con của mình, bà đã được một vị Giám mục, nói chính xác là thánh Ambrosiô, đã an ủi bà: “Không lẽ một người con đã làm cho bà rơi biết bao nhiêu nước mắt, lại phải hư mãi sao?”.

Như vậy là chúng ta thấy không những bà đã lo lắng cho chồng để ông được trở lại đạo một năm trước khi ông qua đời, khoảng năm 371. Rồi sau khi chồng mất, bà đã từ Roma theo người con cả Augustino lên tận Milan nơi ông dạy học để ở nơi đây Bà được chứng kiến cảnh con của mình từ bỏ lạc giáo trở về với Chúa, chịu rửa tội vào đêm Vọng Phục Sinh năm 387 dưới sự hướng dẫn và dìu dắt của Giám Mục Ambrôsiô. Sau khi trở lại, Augustinô, em và mẹ đã quyết định trở về Tagaste.

Mùa thu năm 387 cả ba mẹ con từ bỏ Rôma, lên đường về Châu Phi. Chúng ta hãy nghe chính Augustinô thuật lại những giờ sau hết của mẹ mình trên dương thế: “Con không nhớ rõ con đã trả lời làm sao. Nhưng phỏng năm ngày sau, hay hơn một chút, mẹ con ngã bệnh sốt rét. Đang khi nằm bệnh, thì ngày nọ ngài bất tỉnh, không còn nhận ra những người chung quanh. Chúng con chạy tới thì ngài tỉnh lại ngay, nhìn con và em con đang đứng đó; ngài có vẻ tìm kiếm cái gì đó và bảo chúng con : “Mẹ ở đâu thế này?”

Rồi thấy chúng con buồn sầu và lo sợ, ngài nói: “Các con hãy nhớ chôn mẹ ở nơi đây!’ Con thinh lặng và kìm hãm nước mắt. Nhưng em con nói mấy lời tỏ ý ước ao thấy ngài được chết tại quê nhà hơn là ở tha hương.

Nghe thấy vậy, ngài tỏ vẻ không bằng lòng. Ngài quắc mắt nhìn em con, vì nó đã có những tư tưởng như vậy, rồi nhìn con mà nói: “Con xem, nó nói như vậy đó!” Đoạn ngài bảo hai chúng con: “Các con chôn xác này ở đâu cũng được; các con đừng quá lo về việc đó. Mẹ chỉ xin các con một điều, là bất cứ các con ở đâu, các con hãy nhớ đến mẹ trước bàn thờ Chúa”. Sau khi cố gắng nói được điều đó rồi, mẹ con ở lặng và cơn bệnh gia tăng, làm cho ngài càng đau đớn. Vậy, sau khi thụ bệnh được 9 ngày, thì linh hồn thánh thiện và đạo đức đó đã lìa khỏi xác: ngài được 56 tuổi còn con được 33 tuổi” đúng tuổi sống trên đời của Chúa Giêsu.

Augustinô đã chôn cất mẹ tại Ostia.

Sau này khi nhớ về cái chết của Mẹ mình Augustinô đã viết: “Con mất mẹ cách đột ngột, nhưng con cảm thấy an ủi khi dâng cho Chúa nước mắt con khóc mẹ. Con dâng nước mắt ấy cầu nguyện cho mẹ con. Nếu ai đoán xét con, phạm tội vì khóc thương một bà mẹ chết đi và tạm thời mắt con không còn trông thấy được nữa, thì con xin họ nhớ rằng chính bà đã khóc than biết bao năm trường để mắt bà được trông thấy con sống lại với Chúa, xin họ đừng nhạo cười con, nhưng xin họ cũng khóc lóc vì tội lỗi con đã phạm trước mặt Chúa. Chúa là cha của tất cả anh chị em chúng con trong Đức Kitô.

Ngày nay xác bà được dời về thánh đường kính Thánh Augustinô tại Rôma.

Nguồn: Giáo xứ Ba Thôn


 

DẤU NHỎ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy tỉnh thức!”.

“Cách tốt nhất để biến những giấc mơ của bạn thành hiện thực là thức dậy!” – JM. Power.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu xem ra muốn nói, “Cách tốt nhất để biến giấc mơ nên thánh của con thành hiện thực là tỉnh thức!”. Làm sao để có thể tỉnh thức? Hãy học biết sự hiện diện của Ngài – ý thức những ‘dấu nhỏ’ của ân sủng Ngài!

Lời khuyên “hãy tỉnh thức” trước hết như một ám chỉ việc một ngày nào đó bạn và tôi sẽ từ giã cuộc đời, thường thì bất ngờ. “Người khôn ngoan luôn nghĩ về cái chết; kẻ dại khờ thì chẳng bao giờ!” – Blaise Pascal. Hãy coi đây là một cảnh báo yêu thương hầu luôn sẵn sàng để gặp Chúa, hôm nay và ngày ra trước Ngài! Điều này không có nghĩa là chúng ta phải đi cầu nguyện suốt ngày; đúng hơn, cần hình thành một thói quen thiêng liêng, liên lỉ chú ý đến những ‘dấu nhỏ’ ân sủng dun dủi của Chúa trong từng khoảnh khắc bình thường – một câu Lời Chúa, một ánh mắt, một nụ cười, một cử chỉ thân thiện.

Vậy mà thường khi, chúng ta dễ rơi vào bẫy bởi cho rằng, Chúa chỉ quan tâm đến những gì to tát; nhưng sự thật là Ngài hiện diện rõ ràng nhất trong những chi tiết rất nhỏ của cuộc sống. “Thiên Chúa đi lại giữa những nồi niêu xoong chảo!” – Têrêxa Avila. Và điều này chỉ có thể xảy ra nếu chúng ta liên tục chú ý đến những thúc giục âm thầm của những ‘lần Chúa viếng thăm’. “Sống trong sự hiện diện của Chúa là gặp Ngài trong những mảnh vụn nhỏ bé của thời gian và những biến cố li ti của cuộc đời!” – Jean-Pierre de Caussade.

Ai sống trong sự hiện diện của Chúa, người ấy sống trong niềm vui! “Niềm vui là dấu chỉ chắc chắn nhất về sự hiện diện của Chúa!” – Teilhard de Chardin. Phaolô hẳn đã ý thức sự có mặt của Chúa và những hoạt động lớn nhỏ của Ngài, đã cất lời tạ ơn trong hân hoan mà giáo đoàn non trẻ Thessalônica mang lại cho vị tông đồ, “Vì tất cả niềm vui mà nhờ anh em, tôi có được” – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, “Xin cho đoàn con được no say tình Chúa, để ngày ngày được hớn hở vui ca!”.

Anh Chị em,

Vậy mà ‘tỉnh thức” chỉ được thực hiện bằng việc hình thành một thói quen ‘đi cầu nguyện!’. Hãy bắt đầu bằng việc dành thời gian để ‘đi cầu nguyện’ mỗi ngày. Tất cả những gì chúng ta làm trong thời gian đó chỉ là cầu nguyện. Trong từng khoảnh khắc thờ phượng đó, hãy chú ý đến những ‘dấu nhỏ’ của ân sủng – một ý nghĩ dịu dàng, một cảm xúc bình yên, một nhận thức thoáng qua về sự hiện diện của Chúa. Khi bị phân tâm, cứ dừng lại, tập trung hoàn toàn vào Chúa một lần nữa – việc này cần được lặp đi lặp lại. Để từ đó, thời gian cầu nguyện này bắt đầu ảnh hưởng trên chúng ta suốt ngày; nó hình thành một lối sống thấy Chúa trong mọi việc. Khi điều này xảy ra, chúng ta hẳn đã không còn ‘ngái ngủ’ về mặt thiêng liêng. “Không có cầu nguyện, linh hồn trở nên buồn ngủ; với cầu nguyện, nó tỉnh thức và sống động!” – Anthony Bloom.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đánh thức con mỗi ngày để nhận ra ‘những lần Chúa viếng thăm’ trong từng khoảnh khắc, hầu con có thể biến giấc mơ nên thánh thành hiện thực hôm nay!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

*****************************************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần XXI Thường Niên, Năm Lẻ 

Anh em hãy sẵn sàng.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 24,42-51

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. 43 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc ? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. 47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng : ‘Còn lâu chủ ta mới về’, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại trừ hắn ra, bắt chung số phận với những tên đạo đức giả : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”


 

Thánh Monica (322-387)- Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình nhé. Hôm nay 27/8 Giáo Hội mừng kính Thánh Monica (322-387), người mẹ gương mẫu, đạo đức, và thánh thiện. Ngài là quan thầy của giới hiền mẫu đó. Chúc mừng, chúc mừng!

Cha Vương

Thứ 4: 27/8/2025

Thánh Monica sinh năm 322 tại Tagaste (Souk Ahrus), nước Algeria. Thuộc dòng dõi Berber nên tên Ngài là Berber. Những gì chúng ta biết được về thánh nữ đều nhờ các bút tích của con Ngài, nhất là cuốn IX bộ “tự thuật” (confessions). Cuộc đời và gương sáng của thánh nhân cho chúng ta thấy rằng: ngài đã “làm những chuyện bình thường cách phi thường”. Tại sao vậy? Sau đây là những gương sáng:

(1) Là chu toàn bổn phận. Chu toàn bổn phận cách trung thành, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác thì quả là anh hùng. Ngài đã hoàn thành sứ mạng Chúa trao trong ơn gọi làm vợ và làm mẹ. Làm vợ, thánh nhân đã hết lòng quý trọng, yêu thương và trung thủy với chồng. Làm mẹ, thánh nhân hết mực yêu thương, hy sinh cho con cái. Tận tụy giáo dưỡng con cái nên người. Khi không được như ý của mình, ngài vẫn không bỏ cuộc. Thánh nhân đã cầu nguyện và hy sinh liên lỷ cho con. Nhờ đó mà ngài đã cải hóa được Augustinô trở về với Chúa và phục vụ Giáo Hội.

(2) Là cảm hóa bằng gương sáng. Khi bị ngược đãi bởi mẹ chồng và chồng, thánh nhân đã nêu cao gương khiêm nhường, yêu thương và tha thứ. Sẵn lòng thông cảm cho tính khí của mẹ và chồng. Yêu thương, phục vụ, khiêm nhường và tha thứ là lựa chọn của thánh nhân trong những lúc khó khăn và gặp chuyện chẳng lành.

(3) Là mẫu gương cầu nguyện và hy sinh. Thánh nhân đã kết hợp với Chúa cách liên lỷ và hoàn toàn phó thác nơi Ngài. Cuộc đời của ngài với những biến cố vui buồn, thành công hay thất bại đều kết hợp với Chúa. Ngài luôn phó thác mọi sự trong sự an bài của Thiên Chúa.

(4) Là sự kiên trì và trung thành. Kiên trì trong cầu nguyện. Trung thành trong niềm tin, dù nhiều khi phải quặn đau. 

Quả thật, cả cuộc đời của thánh nhân đã để lại cho chúng ta gương sáng tuyệt vời nơi những người vợ, người mẹ và cho hết mọi người. 

Mời bạn hãy chọn một gương sáng của Thánh Monica và đem vào thực hành trong cuộc sống, hãy đặt hết niềm tin và hy vọng vào sức mạnh biến đổi của Chúa nhé. Đừng bỏ cuộc!

From: Do Dzung

***************************

Lời Con Muốn Nói – Trọng Tấn | Bài Hát Tặng Mẹ