S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nước & Dân
Tác Giả: Tưởng Năng Tiến
29/05/2025
Đúng 9 giờ sáng ngày 10 tháng 10 năm 1972, tôi có mặt tại Trung Tâm Xã Hội Sài Gòn để trình diện nhập ngũ. Tới trưa, tôi được đưa vào trại Nguyễn Tri Phương. Đây là nơi tiếp nhận tân binh để đưa đi huấn luyện. Những thằng trong hạn tuổi quân dịch như tôi, theo luật Tổng Động Viên (sau Mùa Hè Đỏ Lửa) thì nhiều vô số nên cả đống phải nằm chờ khá lâu ở cái trại chuyển tiếp này.
Tôi ghét tất cả các trại lính và mọi thứ quân trường (Quang Trung, Thủ Đức, Lam Sơn …) mà mình đã trải qua nhưng riêng Nguyễn Tri Phương thì có một “điểm son” đáng được ghi nhận: nơi đây có một cửa hàng cho mướn sách truyện, và không thiếu một tác phẩm nào của Erich Maria Remarque. Tất cả đều được những dịch giả tài hoa của miền Nam (Huỳnh Phan Anh, Cô Liêu, Tâm Nguyễn, Vũ Kim Thư…) chuyển sang Việt ngữ:
– All Quiet on the Western Front (Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh)
– Three Comrades (Chiến Hữu)
– Arch of Triumph (Tình Yêu Bên Bờ Vực Thẳm)
– Spark of Life (Lửa Thương Yêu Lửa Ngục Tù)
– A Time to Love and a Time to Die (Một Thời Để Yêu và Một Thời Để Chết)
– The Black Obelisk (Bia Mộ Đen) …
Tâm cảm phản chiến của Remarque rất hạp với cái “tạng” ngại chuyện súng đạn của tôi. Nước Đức bất an và tan hoang qua của ông cũng rất gần với không khí ngột ngạt mà tôi đang hít thở, ngay ở quê hương của chính mình. Tôi lại đang không có́ chuyện chi để giết thời giờ trong khi nằm chờ khoá nên truyện của Remarque tôi đều đọc đi đọc lại (vài lần) và trở thành “rành rẽ” về nước Đức hơn nhiều quốc gia khác ở Âu Châu.
Duyên nợ của tôi với Đức Quốc không chỉ ngừng ngang đó. Tuy chưa bao giờ có dịp được đặt chân đến xứ sở này nhưng người Việt thì sống ở nơi đây không ít, và họ có lắm nỗi băn khoăn. FB Đặng Đình Mạnh vừa đặt ra nhiều câu hỏi:
– Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không rõ tại sao họ không đặt ra vấn đề buộc những người cộng tác với chính quyền Đông Đức cũ phải đi học tập cải tạo như đất nước ta?
– Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không hiểu tại sao người dân Đông Đức cũ đã không chọn con đường đào thoát, tỵ nạn ra nước ngoài như người dân đất nước ta?
– Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không rõ tại sao và như thế nào mà họ lại có thể chấp nhận một người vốn xuất thân từ một đoàn viên Đoàn thanh niên Cộng sản Đức thuộc Đông Đức cũ, nhưng chỉ 15 năm sau khi thống nhất, thì người này đã có thể trở thành người phụ nữ đầu tiên và trẻ nhất đắc cử vào chức vụ Thủ tướng đầy quyền lực của nước Đức thống nhất?
– Tại sao và tại sao?
Những “thắc mắc” vừa nêu có thể được giải đáp, phần nào, qua lời của FB Nguyễn Thọ:
“Trong những vấn đề dân tộc, người dân Đông Đức XHCN chỉ biết đến nước Đức. Thời tôi ở Đông Đức cuối những năm 1960, đội tuyển bóng đá Đông Đức chỉ là loại trung bình ở châu Âu, trong khi đội tuyển Tây Đức là một trong những đội đứng đầu thế giới.
Các trận đấu của đội tuyển Tây Đức ngày đó luôn là những tuyệt tác nghệ thuật của các danh thủ Gerd Müller, Beckenbauer, Overrath, Netzer… Dân Đông Đức hay rủ nhau xem các trận này qua TV. Mặc dù đội Tây Đức luôn được ký hiệu trên TV là RFA hay FRG [1], dân Đông Đức chỉ hét cổ vũ “Deutschland, Deutschland” (nước Đức, nước Đức). Đó là dân trí lành mạnh!”
Đoạn văn thượng dẫn khiến tôi chợt nhớ đến một trận đá bóng (khác) không được “lành mạnh” gì cho lắm, hay nói chính xác là “kinh hoàng” hơn nhiều – theo như “nguyên văn” cách dùng từ của người thuật chuyện:
“Khi Việt Nam kịch liệt lên án Liên Xô, chị Nona người Nga, giáo sư đại học ở ta, vợ Nguyễn Tài Cẩn, mấy lần mếu máo bảo tôi là đi đường chị vẫn bị người lớn trẻ con ném đá, và chửi ‘đ. mẹ con xét lại!’ Dân Việt Nam say mê chính trị lắm, mà thể hiện chủ yếu bằng gạch đá và chửi tục, chị nói.
Nhân Nona nói đến gạch đá tham gia chống xét lại, tôi hỏi chị có biết quân đội 12 nước xã hội chủ nghĩa đá bóng với nhau ở Hà Nội hồi sắp ra Nghị quyết 9 không. Nona nói có, có nghe. Bảo kinh hoàng lắm.
Tôi nói chính tôi chứng kiến. Tôi cùng ngồi xem với Trần Đức Hinh cục trưởng điện ảnh và Khánh Căn, báo Nhân Dân, sau này thông gia với Tố Hữu. Hôm ấy quân đội Liên Xô đấu với ai đó, tôi không nhớ – hình như Anbani … Dần lại thấy có những bị cói và sọt đan kín phủ báo ở chân mấy người xem gần chỗ chúng tôi.
Thì ra đựng đầy đá củ đậu. Trận đấu bắt đầu được chừng mười lăm phút, người xem ở khắp bốn phía sân vân động thình lình nhất tề nhè vào cầu thủ Liên Xô ném đá tới tấp. Ba chúng tôi kinh ngạc. Khánh Căn nói phong trào quăng đá này nhất định là phải có tổ chức từ trên rồi.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II, Westminster, CA: Người Việt, 2014).
Ôi, tưởng đâu chứ trên thì còn có lắm chuyện tiểu nhân và bất nhân hơn thế rất nhiều:
“Sáng sớm ngày 9 tháng 4 năm 1979, phòng tổ chức mời vợ tôi lên. Cuộc gặp mặt gồm Bùi Đình Phảng, bí thư đảng ủy, Nguyễn Đình Mão, phó bí thư kiêm bệnh viện phó, Nguyễn Gia Hòa, đảng ủy viên, trưởng phòng Tổ Chức Hành Chính cùng một số nhân viên …
Sau vài lời rào đón, Nguyễn Đình Mão bảo vợ tôi: “Việt Nam và Trung Quốc đã xảy ra chiến sự. Chúng ta đang chống quân bá quyền, bành trướng Trung Quốc. Chị là người Việt, nhưng chồng chị là người Hoa. Chúng tôi đang giải quyết anh ấy nghỉ chế độ mất sức. Còn chị muốn tiếp tục công tác, chị phải làm đơn ly dị và trả lại 3 cháu cho anh ấy, nộp cho chúng tôi. Vợ tôi bàng hoàng… Thấy vợ tôi im lặng, trưởng phòng tổ chức Nguyễn Gia Hòa an ủi: Chúng tôi muốn giúp đỡ, cho chị lối thoát chứ không có ý gì khác.” (Lâm Hoàng Mạnh. Vui Buồn Đời Thuyền Nhân, Tiếng Quê Hương, Falls Church, VA: 2011).
Khi thù Nga, lúc oán Tầu. Nay thế này, mai thế khác, bao giờ cũng với thái độ quá khích, rồi giận cá chém thớt, trút hết mọi oán hận vào những lương dân vô tội. Đất nước “được” dẫn dắt bởi một đám người nông nổi, tiểu tâm, ngu tối (và thiển cận) đến thế nên đã tạo ra một “cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” – theo như nhận xét của FB Nguyễn Thọ:
“Chúng ta chưa có một nền dân trí mạnh vì còn rất ít người có thói quen suy nghĩ độc lập, tự đi tìm sự thật. Đa số người Việt trên mạng chỉ có một hình ảnh kẻ thù cố định hoặc một anh hùng vĩnh cửu.
Khi coi Trung Quốc là kẻ thù thì mọi thứ của Trung Quốc đều xấu, đều đáng bị tiêu diệt. Ai chửi Trung Quốc thì là bạn, ai phê phán người chửi Trung Quốc là kẻ thù. Có lẽ không ở đâu mà fake news có đất sống và phát tán nhanh như mạng Việt ngữ.
Cách đơn giản hóa vấn đề, chỉ biết có trắng và đen đang làm cho người Việt trở nên cực đoan. Người ta chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ như dùng Chloroquine chữa bệnh Covid-19, vì Bill Gates, vì Greta Thunberg hay vì Mẹ Nấm. Lên đến mức độ Trump thì đã có những cặp vợ chồng tan vỡ. Cái nền dân trí đó luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ.”
“Cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” nếu chỉ giới hạn trong lãnh thổ VN thì có thể tìm ngay ra thủ phạm: Chủ Nghĩa Toàn Trị và học thuyết Marx – Lenin! Vấn đề là không ít người Việt đang sống ở nước ngoài, chả có liên quan (hay ảnh hưởng chi nhiều) với cái chế độ thổ tả hiện hành mà vẫn sẵn sàng chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ (như con thỏ) như thường. Vì cái nước mình nó thế nên dân mình không thể khác được chăng?
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cái Gông Thủ Huồng & Nghĩa Trang Quan Chức
Tác Giả: Tưởng Năng Tiến
27/05/2025
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở VN– vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh.
Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can’t breathe, nothing else matters!
Vì thường xuyên sống bấp bênh và bồng bềnh (“giữa hai cõi âm/ dương”) nên tôi… rất nhát. Địa ngục gần xịt hà. Mà địa ngục trong trí tưởng của tôi (kẻ lon son theo mẹ đi chùa suốt thời thơ ấu) thì vô cùng khủng khiếp: đầy bọn lâu la đầu trâu mặt ngựa, cùng với dầu sôi, lửa đỏ …. ngó là muốn xỉu liền. Bởi vậy, suốt đời tôi không bao giờ dám làm điều gì ác; cũng không dám giữ riêng chi cho cá nhân mình, và sẵn sàng thực hiện mọi điều thiện khi có thể.
Với thời gian, cùng những phát kiến của y khoa, bệnh suyễn không còn hành hạ và đe dọa đến mạng sống của tôi như khi còn trẻ nữa. Nhưng cũng với thời gian, tà tà đời xế về chiều, rồi tôi cũng sắp sửa phải đối diện với cái chết thôi.
Nhờ đã từng trải nhiều lần “bên vực tử sinh” nên tôi không ngán Thần Chết xíu xiu nào ráo trọi. Tôi cũng chả ngại ngùng gì khi gặp mặt Diêm Vương. Tui sống đàng tử tế quá trời nên dù có xét nét tới đâu chăng nữa thì thằng chả vẫn phải công nhận rằng tui là “thằng đàng hoàng nhứt trong cái đám lộn xộn,” cùng thời.
Trong đám này có hai cha nội rất đáng phàn nàn là Ba Dũng và Bắc Hà, theo như ghi nhận của nhà báo Huy Đức:
“Trong bức ảnh này (Bogaya, Ấn Độ), khi xếp bằng dưới gốc bồ đề nơi được cho là phật tổ từng ngồi, Bắc Hà (phải cùng) là người duy nhất có dáng điệu rúm ró khác thường. Đây là giai đoạn mà ở quốc gia này, Bắc Hà chỉ ‘dưới Ba Dũng’ và hách dịch với phần còn lại, vậy nhưng khi đối diện với thần linh nhìn ông ta vô cùng sợ hãi.
Không chỉ có Bắc Hà, rất nhiều quan chức tối cao cứ sắp bước chân ra khỏi nhà là thỉnh ý các thầy tâm linh, đổ không biết cơ man nào tiền để xây chùa, xây đền… Họ nên đọc lại ‘Chuyện Thủ Huồng’ để thấy rằng, khi sợ trời phật thì cách tốt nhất là ngưng làm điều ác để bắt đầu các việc thiện.
Đừng vì tâm quá hoảng loạn mà vội vàng truyền bá cái văn hóa hối lộ trần tục đến cõi thiêng liêng: vẫn thỏa sức vơ vét của dân rồi mong gỡ tội bằng cách cuống cuồng mua trời, bán phật.”
Nhìn “dáng điệu của Bắc Hà” quả là “rúm ró” thiệt, và “rúm ró” lắm. Còn nét mặt của Ba Dũng – xem chừng – cũng không được tự tín gì mấy, ngó cũng lấm lét thấy rõ. Huy Đức còn khuyên “họ nên đọc lại ‘Chuyện Thủ Huồng’ để thấy rằng, khi sợ trời phật thì cách tốt nhất là ngưng làm điều ác để bắt đầu các việc thiện.”
Ủa, chớ Thủ Huồng là ai vậy cà?
Tui vô gu gồ thì thấy Wikipedia có những đoạn sau:
“Ngày xưa, khoảng năm 1755, ở châu Đại Phố có một người tên là Võ Hữu Hoằng. Ông xuất thân làm thơ lại. Trong hai mươi năm làm việc trong nha môn, ông đã thu tóm được nhiều tiền của. Sau khi vợ mất sớm lại không con, mà tiền bạc thì quá thừa thải, Thủ Huồng xin thôi việc về nhà.
Thủ Huồng (có sách ghi là Thủ Huồn) rất yêu vợ, cho nên khi nghe người mách rằng ở chợ Mãnh Ma (Quảng Yên) là chỗ người sống và người chết có thể gặp nhau, ông quyết đi tìm vợ.
Gặp nhau, trong lúc trò chuyện, Thủ Huồng ngỏ ý muốn xuống âm phủ chơi và được vợ đồng ý. Ở cõi âm, ông tận mắt nhìn thấy những cực hình dành cho những kẻ phạm nhiều tội ác khi còn sống. Và ông cũng đã nhìn thấy một cái gông to, mà cai ngục cho biết là để dành cho ông…
Khi trở lại cõi dương, Thủ Huồng đem toàn bộ tài sản dùng vào việc bố thí, xây dựng những công trình phúc lợi, đặc biệt là làm nhà để giúp dân nghèo…
Sau, Thủ Huồng được vợ đưa xuống cõi âm lần nữa, và thấy cái gông ngày cũ đã nhỏ lại rất nhiều. Từ đó, ông tiếp tục làm việc thiện, việc nghĩa cho đến khi mất …”
Hèn chi mà bữa rồi tôi có nghe nhà báo Đinh Ngọc Thu cho hay là ông Trần Đại Quang vừa cúng chùa Vĩnh Nghiêm một cặp đèn trị giá 19 tỷ lận. Trước đó, dư luận cũng có hơi lăn tăn chút xíu về một món quà từ thiện (bất ngờ) dành cho trẻ em ở huyện Võ Nhai – tỉnh Thái Nguyên.
Về sự kiện này, VOA có bài (“Chia Rẽ Về Quỹ Xây Trường Từ Con Gái Nguyễn Tấn Dũng”) nghe được vào hôm 11 tháng 9 năm 2017. Xin trích vài đoạn ngắn:
“Tin cho hay trường mới trông như một “bông hoa nổi bật giữa núi rừng”, có đầy đủ các phòng học, phòng chức năng, phòng đa năng, thư viện, bếp nấu, nhà ăn, nhà nội trú, khu vệ sinh, sân vui chơi cho các em…
Ông Hoàng Dũng ở TP. HCM, người từng nhiệt tình tham gia các hoạt động vì dân chủ, viết: ‘Nếu cả tập đoàn dòng họ nhà bạn khai thác 1 đất nước đến kiệt quệ rồi xây dựng lại dăm vài chục công trình thiện nguyện bất kể đó là tiền sạch hay bẩn, thì bạn có xứng được tung hô không?’
Nhà báo Võ Văn Tạo ở Nha Trang, người thường xuyên lên tiếng về những chuyện gây bất bình ở Việt Nam, viết: ‘Cứ mặc sức tham nhũng trăm nghìn tỷ, phá nát đất nước, tạo trường rách nát đi. Hưu, bỏ vài tỷ xây 1 trường, sẽ được tri ân’.
Đã có hàng trăm những lời bình luận hay các ý kiến tương tự như của ông Dũng và ông Tạo. Đáp lại các ý kiến này, trên trang Facebook cá nhân, giáo sư Ngô Bảo Châu bày tỏ ông có cái nhìn ‘đơn giản’ về việc vận động nguồn tài trợ xây trường”.
Với cái nhìn của một người từng sống giữa cõi âm/dương như tôi thì tất cả những ý kiến thượng dẫn (dù pro hay con) đều hoàn toàn không đáng được quan tâm. Vấn đề thực sự cần được đặt ra là liệu những cái gông, đang nằm chờ dưới cõi âm, sẽ có nhỏ lại hay không – sau khi qúi vị lãnh đạo quốc dân chịu chi (ít nhiều) để làm việc nghĩa?
Là một người có “thẩm quyền” trong “lãnh vực âm dương,” tôi khẳng định: có! Hồi thời Thủ Huồng Diêm Vương tính điểm ra sao, thời nay ổng cũng vẫn làm y như trước thôi.
Nói thí dụ cho dễ hiểu là nếu cái gông của ông Quang dài một thước thì sau khi cúng chùa cặp đèn giá trị 19 tỷ đồng nó sẽ ngắn bớt lại được một phân. Cứ như thế mà nhân lên, khi số tiền làm việc thiện lên tới 190 tỷ thì cái gông của ổng sẽ ngắn lại một tấc.
Cứ theo tiến trình này, cùng với hàng vài chục tỷ đô la mà qúi vị quan chức sốt sắn nôn ra thì chả mấy chốc mấy cái gông dưới địa ngục (dám) sẽ biến mất luôn hết ráo. Cùng lúc trên dương gian số trẻ em Việt Nam bán vé số sẽ bớt dần vì trường học mọc lên như nấm, bệnh viện cũng mọc theo nên hết có cái vụ chồng chất ba bốn mạng một giường như hiện tại. Còn cầu đường thì (ôi thôi) bắc ngang bắc dọc khắp nơi … nên không còn cái vụ con nít chết trôi, chết chìm đều đều nữa.
Mọi người đều vui hết, và vui còn hơn Tết nữa. Ở ngoài nước, tất nhiên, tui cũng vui luôn. Chỉ có điều đáng tiếc là niềm vui này hơi ngắn. Báo Người Lao Động lại vừa ái ngại loan tin: “1.400 tỉ đồng xây nghĩa trang quốc gia dành cho cán bộ cao cấp.”
Ah, đù! Vừa mới nhả ra cặp đèn mười chín tỷ xong lại cạp ngay vào thêm một ngàn bốn trăm tỷ khác thì Diêm Vương, dù có dễ tính tới đâu chăng nữa, cũng đành phải bó tay chấm còm thôi. Thôi, quăng mẹ hết cả đám “cán bộ cao cấp” vô vạc dầu sôi đi – khỏi có gông cùm gì nữa ráo – bất kể là tụi nó xuống âm ty qua thứ nghĩa trang nào.
Thánh Nôbertô (1080-1134), Giám Mục- Cha Vương
KHÁT KHAO – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Còn nhiều việc khác Chúa Giêsu đã làm, nếu chép lại từng việc một thì tôi thiết tưởng cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra!”.
“Hãy coi Thánh Kinh như một bản đồ chính xác tuyệt đối. Nó cho bạn biết cách đi đến một điểm nhất định. Nhưng nếu chỉ nhìn bản đồ, bạn không thể biết Arizona, Anh quốc hoặc Péru. Để đến được đó, khám phá nó, bạn phải trả chi phí, dành thời gian cho việc di chuyển, ở lại; đồng thời, phải nóng lòng vì nó, khát khao nó!” – Charles Swindoll.
Kính thưa Anh Chị em,
Ý tưởng ‘Khát khao’ của Swindoll đưa chúng ta về toàn bộ con người Chúa Giêsu mà Gioan đã tài tình tóm tắt trong ‘câu kết thúc’ Phúc Âm của mình, “Cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra!”. Đây là một câu nói không thường xuyên được nghe, nhưng là một câu nói tiết lộ một số hiểu biết rất thiết thực!
Trước hết, các Phúc Âm không bao giờ cung cấp ‘đủ’ kiến thức về Chúa Giêsu và các mầu nhiệm; vì thế, chúng ta cần ‘khát khao’ hiểu biết Ngài nhiều hơn. Tất cả những gì chúng ta biết về Ngài đều có trong Phúc Âm. Đúng! Nhưng chỉ với bốn cuốn vắn gọn, làm sao chúng có thể mô tả toàn bộ con người huyền nhiệm của Ngài? Không thể! Thực tế, chúng ta chỉ biết ‘một phần’ rất ít về Ngài, và điều này đã là tuyệt vời! Nhưng bên cạnh đó, ‘còn rất nhiều điều’ chưa biết. Nhận thức này sẽ lấp đầy tâm trí chúng ta bằng những khắc khoải, ước muốn và ‘khát khao’. Ý thức sự ít ỏi trong việc hiểu biết này đòi buộc chúng ta phải tìm kiếm, học biết Ngài nhiều hơn và nhiều hơn nữa mỗi ngày!
Cái nhìn thứ hai sâu sắc hơn, là mặc dù vô số sự kiện trong cuộc đời Chúa Giêsu không thể chứa đựng trong vô vàn cuốn sách; nhưng bạn vẫn có thể khám phá Ngài, gặp Ngài, lắng nghe Ngài trong Thánh Kinh, Thánh Thể, biến cố, con người… Ngài sẽ ban tất cả những gì bạn cần! Điều chúng ta cần, là một kiến thức ‘ngày càng đào sâu hơn’ trong cầu nguyện, chiêm ngắm, trong việc sống Lời Ngài để ngày càng nên giống Ngài. Đồng thời, với Thánh Thần, tiếp tục công việc của Ngài với tư cách chứng nhân. Phaolô ‘khát khao’ Ngài – “Đối với tôi, sống là Chúa Kitô!” – đã chu toàn trách vụ chứng nhân đó, “Suốt hai năm tròn, Phaolô ở tại nhà đã thuê, tiếp đón tất cả những ai đến với ông” – bài đọc một.
Anh Chị em,
“Cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra!”. Và cho dù cả thế giới có thể chứa hết các sách viết về Chúa Giêsu thì – một câu hỏi thú vị – bạn biết Ngài sâu sắc đến chừng nào? Điều quan trọng là bạn có đủ thời gian để cầu nguyện, đọc Thánh Kinh và suy gẫm những gì đã đọc? Quan trọng hơn, bạn có sống Lời Ngài không? Lời Chúa có biến đổi bạn không? Có tạo được một khác biệt nào nơi bạn không? Đó là những câu hỏi vô cùng quan trọng! Ước gì, chúng ta ngày càng yêu mến Lời Chúa; ý thức sự cần thiết được hiện diện thường xuyên hơn với Chúa, ở lại lâu hơn với Ngài, nghĩa là ‘khát khao’ Ngài! Không được như thế, bạn và tôi khác nào người cầm tấm bản đồ trên tay mà chẳng đi đến đâu cả!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con bồn chồn ‘khát khao’ một điều gì khác ngoài Chúa! Và quan trọng hơn, biết kinh ngạc khi nhận ra rằng, Chúa cũng đang rất ‘khao khát’ con!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
******************************************************
Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh
Chính môn đệ này đã viết ra những điều đó và lời chứng của người ấy là xác thực.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. (Ga 21,20-25)
20 Khi ấy, ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau ; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi : “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy ?” 21 Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, còn anh này thì sao ?” 22 Đức Giê-su đáp : “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ? Phần anh, hãy theo Thầy.” 23 Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là : “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói : “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ?”
24 Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực.
25 Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ : cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.
KHI QUYỀN LỰC LY HÔN VỚI TIỀN BẠC
Có một điều tôi vẫn tin: trong chính trị, không có gì là vĩnh viễn. Người ta kết nghĩa hôm nay, để rồi quay lưng ngày mai như chưa từng cùng nhau chia sẻ một miếng bánh mì. Và cũng vậy, những liên minh được xây bằng lợi ích thì không thể bền hơn mái tranh gặp gió mùa.
Vài năm nay, ở nước Mỹ, hai cái tên xuất hiện thường xuyên trong tâm trí người đời: Donald Trump và Elon Musk. Một người có quyền, một người có tiền. Một người đại diện cho lớp người “muốn lật đổ đầm lầy” bằng ngôn ngữ thị trường, người kia tin rằng công nghệ có thể cứu thế giới khỏi chính… chính trị.
Họ gặp nhau ở điểm chung: cả hai đều không giống ai, và cả hai đều cần nhau. Trump cần ảnh hưởng của Elon trên mạng xã hội – nơi mỗi dòng tweet có thể làm nghiêng thị trường như cơn gió đầu đông. Còn Elon, dù không nói ra, cũng từng hưởng lợi từ bầu không khí chống toàn cầu hóa mà Trump khơi dậy – giúp Tesla trở thành biểu tượng độc lập của nước Mỹ.
Nhưng khi quyền lực và tiền bạc chung sống quá lâu, cái tôi sẽ tìm cách ly thân.
⸻
Gần đây, người ta thấy Elon công khai chỉ trích dự luật thuế mà chính quyền Trump hậu thuẫn. Ông dùng những từ ngữ nặng nề – vốn không nên có trong một “cuộc hôn nhân chính trị”, nếu người ta còn giữ chút tôn trọng. Đáp lại, những người ủng hộ Trump coi Elon là kẻ phản bội. Nhưng tôi nghĩ: liệu có thể phản bội, nếu chưa từng thật lòng?
Người đời thường lẫn lộn giữa quyền lực và đạo lý, giữa tiền bạc và sự kính trọng. Họ tưởng cứ giàu là có tiếng nói, cứ làm tổng thống là có chân lý. Nhưng lịch sử nhân loại cho thấy: quyền lực mà không có lòng người thì như cột cờ không có gió – dựng lên đấy mà không bay được.
Cũng vậy, tiền bạc mà không hướng về lẽ phải, thì chẳng khác gì nước chảy không lu – mau tràn, nhưng cũng mau khô.
Elon hôm nay có thể nói rằng nếu không nhờ tiền của ông, Trump đã không thắng cử. Nhưng điều ấy, nếu đúng, cũng không làm người ta kính phục. Vì sự thật là: những lá phiếu đã không chọn Elon, mà chọn Trump.
Và khi đồng tiền muốn thay tiếng nói của quần chúng, thì dân chủ đã bắt đầu lung lay.
⸻
Tôi vẫn nghĩ: trong mọi cuộc chia tay, người ta không nên hỏi “ai đúng, ai sai”, mà nên hỏi: chúng ta đã học được gì?
Từ cuộc “ly hôn” giữa một ông vua công nghệ và một ông hoàng chính trị, ta thấy rõ:
– Tiền không thay được lòng người.
– Quyền lực không giữ được trung thành nếu thiếu tấm lòng.
– Và liên minh nào được xây dựng chỉ trên lợi ích, thì sớm muộn cũng sẽ đổ như ngôi nhà dựng trên cát.
Nước Mỹ có thể là quốc gia mạnh nhất thế giới, nhưng điều đó không ngăn được những vết nứt từ chính nội tâm của các nhà lãnh đạo. Một đất nước, cũng như một con người, muốn bền thì phải biết đặt lý trí lên trên ngạo mạn, và sự thật lên trên quyền lợi nhất thời.
⸻
Đã đến lúc ta phải hiểu: thế giới không thiếu những người có tiền, cũng không thiếu những người có quyền. Nhưng rất thiếu những người biết dùng tiền để gieo niềm tin, và dùng quyền để giữ phẩm giá.
Câu chuyện hôm nay giữa Donald Trump và Elon Musk – một người đại diện cho quyền lực chính trị, người kia cho trí tuệ công nghệ và sức mạnh tài chính – không phải là chuyện mới. Lịch sử từng nhiều lần chứng kiến những “cặp bài trùng” hợp rồi tan, vì giữa người làm nên quyền thế và kẻ nuôi dưỡng quyền thế, luôn có một khoảng cách không thể lấp.
Hãy nhớ đến Julius Caesar và Brutus. Brutus là người được Caesar yêu quý như con, nhưng cuối cùng lại cầm dao đâm ông giữa hội đồng nghị sĩ. Vì sao? Vì giữa họ không chỉ là tình thân, mà còn là cuộc tranh đấu giữa tham vọng của cá nhân và lý tưởng cộng hòa. Khi Brutus đâm Caesar, ông không chỉ giết một người, mà giết luôn mối liên kết mong manh giữa tình riêng và đại nghĩa.
Hay như Napoleon Bonaparte và Talleyrand – nhà ngoại giao lỗi lạc từng giúp Napoleon đặt từng viên gạch cho đế chế Pháp. Nhưng khi Napoleon trở nên kiêu ngạo, coi thường cả châu Âu, chính Talleyrand đã góp phần đưa ông xuống ngai vàng. Một bậc trí giả không thể mãi trung thành với một kẻ quyền thế nếu kẻ đó phản bội lý trí.
Và cũng vậy, người có quyền nếu không biết giữ lòng tin nơi kẻ sĩ, sớm muộn cũng cô độc trên đỉnh cao.
Những chuyện ấy cách nay hàng trăm năm, mà trong ánh sáng hôm nay, vẫn như mới.
⸻
Trump có thể là vị hoàng đế hiện đại – một nhân vật của cảm xúc và khẩu hiệu. Elon thì giống người kiến tạo tương lai – người thổi sinh khí vào công nghệ, nhưng thiếu cái căn bản để nối dài đạo trị quốc: sự hiểu lòng người.
Trong các cuộc chia tay giữa quyền và trí, bên nào không hiểu giới hạn của mình, bên đó sẽ lụi tàn. Bởi tiền bạc không thể dạy đạo lý, và quyền lực không thể mua sự kính trọng.
Và chúng ta – những người đứng ngoài cuộc – nên học lấy một điều rất cũ:
Khi lịch sử lặp lại, nó không lặp lại bằng hình thức, mà bằng những bài học chưa ai chịu thuộc lòng.
By: Khoai G7
MỘT NGƯỜI KHUYẾT TẬT TRỞ THÀNH TỔNG THỐNG HÀN QUỐC
Ông Lee Jae Myung, ứng viên của đảng DC tại Hàn quốc vừa thắng cử Tổng thống. Ông chính là người thua ông cựu TT vừa mất chức trong lần bỏ phiếu trước với tỷ lệ sít sao.
Ông Lee sinh năm 1963, vốn sinh ra trong một gia đình nghèo khổ. Cha ông chỉ là công nhân vệ sinh và mẹ làm nội trợ. Nhà ông có tới 7 anh em mà ông là con thứ 5. Thời thơ ấu và tuổi thanh niên của ông đầy nỗi buồn vì đói nghèo, và vì người cha cờ bạc, gia đình phải chuyển từ chỗ ở cũ đi nơi khác mưu sinh. Với học lực trung bình, nhà nghèo, lên trung học, Lee phải bỏ học đi làm với mức lương chết đói chỉ vẹn vẻn 0,15 usd ngày. Trong thời gian này, ông 2 lần bị tai nạn lao động khiến bị thương ở ngón tay và khớp cổ tay, do đó ông trở thành người khuyết tật dạng nhẹ.
Trong lúc làm việc nhọc nhằn, ông Lee thấy rằng phải học thì mới có thể đổi đời. Vì vậy ông vừa làm vừa học. Năm 1978, ông mới thi đậu bằng PTCS. Tới 1981, ông học xong PTTH, có bằng TN và thi đậu đại học. Ông học Luật và trở thành một luật sư dân quyền.
Năm 2005, ông bắt đầu tham gia chính trị, sau nhiều chức vụ, tới 2010, ông trúng cử thị trường tp Seongnam, nơi gia đình ông sinh sống. 8 năm sau, ông trở thành Thống đốc tỉnh Gyeonggi- tỉnh này bao gồm phần lớn Khu vực thủ đô Seoul và có dân số hơn 13 triệu người, trong cuộc bầu cử địa phương năm 2018. Ông làm nghị viên QH Hàn từ 2022 và lãnh đạo đảng DC của Hàn.
Trong cuộc đời của Lee, ông phải chịu nhiều tang tóc. Cha của ông, người trước đây làm công nhân vệ sinh cho Chợ Sangwon ở Seongnam, đã mất năm 1986 ở tuổi 55. Người anh cả Jae-yong qua đời vào tháng 11 năm 2017 vì ung thư, và người em trai thứ sáu Jae-ok qua đời vào tháng 8 năm 2014. Người anh cả này trước đó từng bị tai nạn lao động khiến anh mất một chân khi đang làm công nhân xây dựng. Người em trai thứ sáu, Jae-ok, là công nhân vệ sinh ở thành phố Anyang, đã qua đời vì làm việc quá sức khi đang vệ sinh vào sáng sớm năm 2014.
Bản thân ông Lee cũng từng thoát khỏi ám sát vì một kẻ lạ mặt tấn công vào năm 2024.
Tuy nhiên vượt qua tất cả, ông đã dẫn đầu phong trào chống lại Thiết quân luật năm 2024 của TT đương nhiệm khi đó và là 1 tiếng nói có tính quốc tế. Sau rất nhiều kiên trì, ông đã thắng cử TT Hàn với 48,83% số phiếu bầu, vượt qua đối thủ Kim Moon Soo của Đảng Quyền lực nhân dân (PPP), người chỉ đạt 42,03%.
Vợ ông, bà Kim Hye-kyung là một pianist tốt nghiệp Đại học Nữ sinh Sookmyung. Họ gặp nhau khi ông là luật sư còn bà chuẩn bị du học Áo. Tình yêu sét đánh khiến ông chỉ sau khi gặp bà 4 ngày đã cầu hôn và được chấp thuận. Thay vì một chiếc nhẫn kim cương, ông đã cầu hôn bằng cách trao cho bà một cuốn nhật ký mà ông đã viết từ năm 13 tuổi.
Họ có hai con trai là Dong-ho (sinh năm 1992) và Yun Ho (sinh năm 1993). Gia đình họ có rất nhiều sách và cha mẹ thường thảo luận với các con về sách và các vấn đề xã hội. Cả hai người con trai của ông bà đều rất giỏi. Họ đã tốt nghiệp Đại học Hàn Quốc là đại học hàng đầu của xứ họ sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, và người con trai cả Dong-ho được cho là đang có kế hoạch kết hôn vào tháng này.
Vợ ông là người trầm lặng, bà thích làm các việc từ thiện. Họ là một gia đình hạnh phúc.
Ông Lee nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của công chúng, theo Korea Times, đặc biệt là trong số những cử tri trẻ tuổi và tầng lớp lao động, những người đồng cảm với xuất thân và chương trình cải cách của ông. Sự trỗi dậy của ông gây được tiếng vang với những người dân Hàn Quốc bình thường, những người coi ông là biểu tượng của sự kiên cường và hy vọng.
**********************
Hình ông TT đắc nhiệm cùng phu nhân; hình ông bà và con trai cả khi còn nhỏ; hình bà bên cạnh một nữ tu, hình ông chụp với những người dân ủng hộ ông; hình ông TT khi còn là thiếu niên đang đi làm kiếm tiền nuôi thân và phụ giúp cha mẹ; hình ông bà và mẹ của ông khi trở lại thăm nhà máy nơi ông từng đi làm khi còn trẻ vào năm 2017, khi ông tranh cử TT lần đầu. Nguồn trên các báo Hàn quốc và các hãng tin lớn trên thế giới.
Trump, Musk công khai chỉ trích nhau vì ‘dự luật lớn, đẹp’
June 5, 2025
WASHINGTON, DC (NV) – Mối quan hệ đang ngấm ngầm căng thẳng giữa Tổng Thống Donald Trump với tỷ phú Elon Musk bùng nổ công khai hôm Thứ Năm, 5 Tháng Sáu, khi ông Trump cực lực chỉ trích vụ ông Musk công kích dự luật thuế và chi tiêu của đảng Cộng Hòa, còn ông Musk tuyên bố nếu ông không giúp đỡ thì ông Trump thất cử, theo NBC News.
“Tôi rất thất vọng vì Elon biết những vấn đề bên trong dự luật này,” ông Trump nói với phóng viên trong Oval Office tại Tòa Bạch Ốc khi đón tiếp ông Friedrich Merz, thủ tướng Đức. “Tôi rất thất vọng với Elon. Tôi giúp Elon rất nhiều.”

Hôm Thứ Ba, ông Musk, đồng minh thân cận của Tổng Thống Trump, tuyên bố ông “chịu hết nổi” và chỉ trích Đạo Luật Dự Luật Lớn, Đẹp là “đáng ghê tởm.”
Hôm Thứ Năm, Tổng Thống Trump cho rằng ông Musk, tổng giám đốc hãng xe hơi điện Tesla, bực bội vì dự luật này loại bỏ chương trình ưu đãi thuế khuyến khích người Mỹ mua xe hơi điện.
“Elon bực bội vì chúng tôi bỏ chương trình hỗ trợ xe hơi điện, vốn tốn rất nhiều tiền cho xe hơi điện, mà họ đang gặp khó khăn với xe hơi điện và họ muốn chúng tôi trợ cấp hàng tỷ đô la,” ông Trump cho hay. “Elon biết chuyện này ngay từ đầu.”
Tesla là hãng xe hơi điện lớn nhất nước Mỹ. Mấy tháng gần đây, doanh số Tesla giảm, phản ảnh mức độ cạnh tranh ngày càng tăng trên thế giới cũng như tình trạng bất lợi mà công ty này gặp phải do hoạt động chính trị của ông Musk.
Kể từ khi chính thức thôi làm việc cho chính quyền Tổng Thống Trump tuần trước tới nay, ông Musk cho biết ông trở lại làm việc “24/7” cho công ty của ông, gồm Tesla và SpaceX. Tuy nhiên, giá cổ phần Tesla tụt giảm khi ông gia tăng công kích dự luật mà ông Trump hậu thuẫn và đang thúc giục Thượng Viện thông qua. Từ đầu năm 2025 tới nay, giá cổ phần Tesla giảm hơn 20%.
Lời chỉ trích của Tổng Thống Trump Hôm Thứ Năm là nặng nhất từ trước tới nay đối với ông Musk, người từng là nhà tài trợ vận động tranh cử hàng đầu và một trong những cố vấn thân cận nhất của ông Trump và được ông Trump giao phụ trách Cơ Quan Cải Tổ Chính Phủ (DOGE). Ông Musk cũng từng tự xưng là “đệ nhất bạn hữu” của ông Trump.
Tuy nhiên, Thứ Sáu tuần trước, ông Musk chia tay chính quyền Tổng Thống Trump một cách không mấy thân hữu.
“Thực tình, tôi thất vọng với dự luật thuế lớn này vì nó làm tăng thâm thủng ngân sách, chứ không giảm, và nó phá hoại công việc đội ngũ DOGE đang làm,” ông Musk nói trong cuộc phỏng vấn với CBS News vào những ngày cuối cùng ông còn lãnh đạo DOGE.
Phản ứng với lời chỉ trích của Tổng Thống Trump hôm Thứ Năm, ban đầu, ông Musk tỏ ra không quan tâm, nói, “sao cũng được,” nhưng không lâu sau, ông tuyên bố nếu không có ông giúp đỡ, ông Trump thất bại trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2024.
“Nếu không có tôi, ông Trump sẽ thất cử, đảng Dân Chủ sẽ kiểm soát Hạ Viện và đảng Cộng Hòa chỉ được thế đa số 51-49 ở Thượng Viện,” ông Musk cho hay.
Ông Musk từng chi hơn $250 triệu giúp ông Trump tranh cử tổng thống năm ngoái. Tháng trước, ông Musk tuyên bố sẽ “giảm rất nhiều” chi tiêu cho chính trị trong tương lai. “Tôi nghĩ tôi làm đủ rồi,” ông nói với báo Bloomberg.
Việc ông Musk phản đối dự luật thuế và chi tiêu của Hạ Viện dường như cũng làm xấu đi mối quan hệ giữa ông với Dân Biểu Mike Johnson (Cộng Hòa-Louisiana), chủ tịch Hạ Viện. Hôm Thứ Tư, ông Johnson cho biết ông Musk quay “180” đối với dự luật này và không nghe điện thoại khi ông gọi. Sáng Thứ Năm, ông Johnson nói với phóng viên ở Quốc Hội rằng ông dự định gọi lại cho ông Musk trong ngày.
“Đạo Luật Dự Luật Lớn Đẹp,” đặt theo tên mà Tổng Thống Trump gọi dự luật này, được Hạ Viện thông qua bằng tỉ số phiếu sát sao 215-214 hôm 22 Tháng Năm, và hiện vẫn cần Thượng Viện chuẩn thuận. Dự luật này sẽ gia hạn chính sách giảm thuế của ông Trump được thông qua năm 2017 nhưng sắp hết hạn, và sẽ chi thêm tiền mở rộng quân đội, tăng cường an ninh biên giới và thực hiện kế hoạch trục xuất hàng loạt của ông. Dự luật này cũng sẽ thực hiện hai lời hứa của ông Trump lúc vận động tranh cử: Không đánh thuế “tiền tip” và tiền làm thêm ngoài giờ.
Dự luật này sẽ cắt giảm chi tiêu ở nhiều lĩnh vực khác, bao gồm cắt giảm hàng trăm tỷ đô la cho Medicaid, chương trình trợ cấp bảo hiểm y tế chủ yếu cho người nghèo, và Supplemental Nutrition Assistance Program (SNAP), thường gọi là “food stamp” (phiếu trợ cấp mua thực phẩm).
Dự luật này sẽ hủy bỏ một loạt chương trình ưu đãi thuế cho cá nhân hoặc doanh nghiệp sử dụng năng lượng sạch được phía Dân Chủ thông qua năm 2022.
Đáng chú ý, tới năm 2034, dự luật này sẽ làm ngân sách chính phủ Mỹ thâm thủng thêm $2,400 tỷ, theo Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội. (Th.Long)
GẤP BA LẦN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Anh có yêu mến Thầy không?”.
Năm 1795, Joséphine phải lòng Napoléon; năm sau, họ thành hôn! Napoléon đắm đuối, nhưng xem ra Joséphine chẳng mấy rung cảm với vị tướng trẻ hơn mình 6 tuổi. Sau đó, Napoléon viễn chinh; Joséphine công khai cặp bồ với các tình nhân. 9 năm sau, Napoléon lên ngôi hoàng đế, triệu Joséphine vào cung, phong làm hoàng hậu. Tại sao một người phản bội lại được yêu? Một học giả trả lời, “Tội lỗi có thể trở thành động lực cho tình yêu!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Như Napoléon quên hết quá khứ của Joséphine, Chúa Giêsu quên hết quá khứ của Phêrô! Trong Tin Mừng hôm nay, đến ba lần, Ngài hỏi ông, “Anh có yêu mến Thầy không?”. Hẳn Ngài không cần Phêrô hối lỗi ba lần, nhưng cần Phêrô bày tỏ tình yêu ‘gấp ba lần’. Thông điệp Lời Chúa thật rõ, “Tội lỗi có thể trở thành động lực cho tình yêu!”.
“3”, con số hoàn hảo. Chẳng hạn, khi tuyên xưng “Thánh, Thánh, Thánh!”, biểu thức này cho biết, Thiên Chúa là Đấng thánh khiết nhất. Trả lời Chúa Giêsu ba lần, “Con yêu mến Thầy”, Phêrô có cơ hội bày tỏ tình yêu của mình theo cách thánh khiết nhất; ba lần ‘tỏ tình’ thay cho ba lần ‘chối tình!’. Điều này tiết lộ nhu cầu của bạn và tôi, chúng ta phải yêu mến Chúa, tìm kiếm lòng thương xót của Ngài ‘gấp ba lần’. Hãy để Chúa Giêsu hỏi bạn ba lần cùng một câu hỏi và biết rằng, Ngài sẽ không hài lòng với câu trả lời qua quýt, “Con yêu mến Chúa”. Ngài muốn nghe nó một lần, hai lần và một lần nữa cách thánh khiết nhất.
‘Ba lần cùng một câu hỏi’ cho chúng ta cơ hội biểu lộ khát khao cháy bỏng đối với lòng lân tuất của Chúa. Còn hơn cả Joséphine, tệ hơn cả Phêrô, tất cả chúng ta đều phạm tội; phủ nhận Thiên Chúa khi cặp bồ với đủ loại hình ‘ngẫu tượng!’. Nhưng tin tốt lành là Chúa Giêsu luôn muốn chúng ta biết, “Tội lỗi có thể trở thành động lực cho tình yêu!”. Ngài không ghê tởm, cũng không viết ra tội của ai. Ngài đòi chúng ta chỉ một điều: đau buồn, sám hối chân thành và hoán cải; Ngài muốn chúng ta từ bỏ tội lỗi đến mức tối đa. Vì lẽ, Ngài đã hiến thân chịu chết để rửa sạch chúng, không chỉ tội lỗi của chúng ta mà tội lỗi của cả nhân loại. Ngài là “Đức Giêsu đã chết mà Phaolô quả quyết là vẫn sống!” – bài đọc một.
Anh Chị em,
“Anh có yêu mến Thầy không?”. Hãy dành thời giờ lặp lại câu hỏi này không chỉ một lần, ba lần, nhưng nhiều lần! Chúa Thánh Thần sẽ tỏ cho bạn và tôi thấy được chiều kích sâu thẳm của tình yêu – ‘đắm đuối’ – Chúa Giêsu dành cho mỗi người và cách chúng ta đáp lại – ‘xem ra chẳng mấy rung cảm’ – trước tình yêu Ngài. Hãy bày tỏ tình yêu đối với Ngài ‘gấp ba lần’ để nó trở nên sâu sắc, thánh khiết và không đổi thay. Ngài sẽ đón nhận những hành động chân thành này và trả lại cho bạn – hơn cả vương miện của một hoàng hậu – không chỉ gấp ba, nhưng “n” lần! Hãy đến kín múc ân sủng thứ tha của Ngài, dù bạn có thế nào đi nữa – cặp bồ ‘công khai hay chùng lén’ – hãy nói “bạn yêu mến Ngài” không chỉ một lần, ba lần nhưng nhiều lần với hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa; biết con yêu mến ‘những gì ít hơn Chúa!’. Giúp con buông bỏ những ‘ngẫu tượng’ hầu con dâng Chúa tình yêu đến mức tối đa!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
*********************************************************
Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh
Hãy chăn dắt chiên của Thầy.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 21,15-19
15 Sau khi dùng bữa với các môn đệ tại Biển Hồ Ti-bê-ri-a, Đức Giê-su Phục Sinh hỏi ông Si-môn Phê-rô : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.” Đức Giê-su nói với ông : “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.” 16 Người lại hỏi : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.” Người nói : “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.” 17 Người hỏi lần thứ ba : “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có thương mến Thầy không ?” Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới lần thứ ba : “Anh có thương mến Thầy không ?” Ông đáp : “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con thương mến Thầy.” Đức Giê-su bảo : “Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.” 19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : “Hãy theo Thầy.”
3 công an phường ở Hà Nội chở thanh niên ‘hút cỏ’ đi rút tiền ‘lót tay’
June 5, 2025
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ba cán bộ Công An Phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội, sắp sửa hầu tòa với cáo buộc chở một thanh niên tàng trữ cần sa đến ngân hàng để nh này rút tiền “lót tay” để được tha tội.
Theo báo Dân Việt hôm 5 Tháng Sáu, ba bị can Chu Hải Nam (32 tuổi), Ngô Việt Đức (36 tuổi) và Trần Văn Công (36 tuổi) là cán bộ Tổ Cảnh Sát Hình Sự, Công An Phường Điện Biên.
Công An Phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội, lập chốt kiểm tra nồng độ cồn trên đường. (Hình: Doanh Nghiệp và Tiếp Thị)
Cáo trạng vụ án cho hay, hồi giữa Tháng Mười hai năm ngoái, trong lúc đi tuần tra tại công viên Lenin, bị can Nam phát giác một thanh niên được nêu tên tắt là anh Minh (26 tuổi) có hành vi tàng trữ chất ma túy, nên gọi điện báo cho Đức.
Vừa đến hiện trường, bị can Đức hỏi Minh: “Em vừa hút gì đấy?” và được trả lời: “Em vừa ‘hút cỏ’ [cần sa]”.
Bị can Đức kiểm tra hành chính và phát giác trên người Minh có hộp đựng 0.68 gram cần sa.
Hai công an viên đưa Minh về đồn nhưng anh này xin “bỏ qua,” đề nghị hai công an viên chở đến ngân hàng rút 60 triệu đồng ($2,301) để “cảm ơn.”
Bị can Nam gọi điện cho bị can Công đến chở anh Minh đi rút tiền.
Bị can Công chở anh Minh trên xe gắn máy còn Nam chạy xe chở Đức đi theo “áp giải.”
Tại một phòng giao dịch ngân hàng ở phố Cát Linh, quận Đống Đa, Hà Nội, bị can Công đưa anh Minh vào rút tiền tại trụ ATM, còn Nam và Đức đứng chờ.
Thời điểm đó, anh Minh chỉ rút được 50 triệu đồng ($1,917) thì hết hạn mức. Bị can Công bèn chở Minh ra một ngân hàng khác để rút thêm tiền tại quầy.
Khi vào bên trong phòng giao dịch, anh Minh giả bộ nói mình đi vệ sinh, gọi điện tố giác sự việc cho Công An Quận Đống Đa.
Tang vật trong một vụ bắt nghi can tàng trữ cần sa. (Hình minh họa: Thanh Niên)
Trong lúc hai bị can Nam và Công định đưa anh Minh ra ngoài đường thì Công An Quận Đống Đa xuất hiện, đưa tất cả về đồn.
Hiện chưa rõ thời điểm phiên tòa xử ba công an viên diễn ra.
Bản tin của báo Dân Việt dẫn bình luận của ông Đặng Văn Cường, tiến sĩ luật: “Cơ quan tiến hành tố tụng cho rằng các bị can là những người có chức vụ quyền hạn, đã lợi dụng tình thế bị hại vi phạm pháp luật để gây áp lực, ép buộc người này phải đưa tiền. Các bị can bị xử lý về tội ‘lạm dụng chức vụ quyền hạn, chiếm đoạt tài sản.’”
Theo ông Cường, với hành vi “xâm phạm đến tính đúng đắn của hoạt động công vụ” và “làm giảm sút niềm tin của người dân đối với chính quyền,” ba công an viên đối mặt với bản án từ một đến sáu năm tù. (N.H.K)
Ông già cho vay nặng lãi va` hai viên sỏi- Truyen ngan HAY
K75 LƯƠNG VĂN CAN
Nguyễn Việt
Mấy trăm năm về trước, tại một thị trấn nhỏ ở Ý, có một người đàn ông kinh doanh mắc nợ một khoản tiền cho vay nặng lãi rất lớn. Người cho vay nặng lãi đó là một ông già, vẻ ngoài khó ưa, nhưng ông già đó lại vô tình cảm mến người con gái của ông chủ kia.
Không cần phải nói, cô gái đã tỏ vẻ kinh tởm khi lão già đó đến cầu hôn cô.
Ông già cho vay nặng lãi nói rằng ông sẽ cho hai viên sỏi vào một cái túi, một viên màu trắng và một viên màu đen.
Cô gái sẽ phải lấy ra một viên sỏi từ trong cái túi đó. Nếu lấy ra viên màu đen thì ông ấy sẽ xóa sạch toàn bộ số nợ nhưng cô gái phải lấy ông. Còn nếu lấy ra viên màu trắng, ông vẫn sẽ xóa nợ và cô gái không phải làm vợ ông.
Đứng trên con đường lát sỏi trong khu vườn của người chủ, ông già cho vay cúi người xuống và nhặt lấy hai viên sỏi.
Khi ông ta đang cúi nhặt, thì cô gái để ý thấy rằng ông ấy nhặt 2 viên sỏi màu đen và cho chúng vào túi.
Sau đó, ông ấy yêu cầu cô gái tiến lại gần cái túi và lấy ra một viên sỏi.
Theo lẽ tự nhiên thì cô gái có 3 sự lựa chọn:
– Từ chối không lấy ra viên sỏi nào từ cái túi đó.
– Lấy cả hai viên sỏi ra khỏi túi và vạch trần sự gian lận của ông lão.
– Chọn lấy một viên mặc dù hoàn toàn biết rằng nó là màu đen vì muốn hy sinh bản thân để trả nợ cho cha.
Thế là cô gái lấy ra một viên sỏi, và trước khi giở lòng bàn tay ra để xem nó màu gì thì cô giả vờ làm rớt viên sỏi đó xuống mặt đất phủ đầy sỏi. Cô gái nói với người chủ nợ: “Ối, tôi bất cẩn quá. Không sao hết, chỉ cần nhìn vào túi xem viên sỏi nào còn sót lại thì ông sẽ biết ngay tôi đã chọn được viên nào đó mà.”
Viên sỏi còn sót lại trong túi dĩ nhiên là viên màu đen, và bởi vì lão chủ nợ không muốn bị vạch trần đã gian lận nên đành chấp nhận cô gái đã chọn được viên màu trắng, thế là cô ấy đã giúp cho cha được xóa nợ.
Tinh thần của câu chuyện:
Luôn có khả năng để vượt qua những tình huống khó khăn nếu bạn có thể tư duy vượt giới hạn, và đừng ràng buộc bản thân bởi những lựa chọn chỉ vì bạn nghĩ không có lựa chọn nào khác hơn nữa.
NGƯỜI MỸ RA ĐI…
Người ta thường nghĩ những người rời bỏ quê hương là vì nghèo. Vì khốn khó. Vì không còn chọn lựa. Nhưng hôm nay, cả những người Mỹ – sống trong đất nước giàu nhất hành tinh – cũng đang rời đi.
Không phải để làm giàu. Mà để sống nhẹ hơn.
Tôi đọc trên New York Post rằng Bồ Đào Nha là điểm đến số một của người Mỹ muốn bỏ nước ra đi. Một đất nước hiền lành, nhiều nắng, ít lo âu. Không quá ồn ào, không phải siêu cường. Nhưng là nơi khiến người ta được thở một cách yên lành. Và tôi chợt nghĩ: phải chăng người Mỹ đã đi qua hết những giấc mơ lớn, để rồi quay về với điều giản dị nhất – một cuộc sống không bị bào mòn?
Còn người Việt – cũng ra đi, nhưng không phải vì no quá. Mà vì thiếu quá lâu.
Hơn nửa thế kỷ nay, người Việt đi xa, mỗi người một kiểu. Người vượt biên trên thuyền nan, người sang lao động chui ở Đài Loan, người chạy xe ôm ở Ba Lan, người rửa chén ở Nhật, người sống trong chung cư gỗ ở Mỹ chỉ để dành tiền gửi về quê. Có người chọn cái chết trên đường vượt biên để đổi lấy cơ hội sống cho con.
Khác với người Mỹ rời đi vì không muốn sống như hiện tại, người Việt bỏ đi vì không thể sống nổi nếu cứ tiếp tục như cũ.
Thế nhưng, có điều kỳ lạ. Người Mỹ ra đi mà không ngoái đầu lại. Còn người Việt thì đi đâu cũng mang theo một khúc ruột quê hương. Họ gửi tiền về, gửi thương về, gửi cả một phần tuổi trẻ. Họ lên đường không phải để quên, mà để đổi lấy điều tử tế cho những người ở lại.
Có người từng nói với tôi, giọng buồn rười rượi: “Mỹ giàu thật, nhưng lạnh lắm em ơi. Không phải lạnh vì tuyết. Mà lạnh vì không có ai nhìn mình như một con người.”
Tôi hiểu.
Ra đi – với nhiều người – không phải là để làm vua xứ lạ. Mà để giữ lại nhân phẩm nơi xứ người. Một số người Mỹ giờ cũng đang thấy điều ấy. Khi họ từ bỏ hộ chiếu quyền lực nhất thế giới, để tìm một ngôi làng nhỏ bên bờ biển Lisbon, nơi họ không cần khóa cửa khi đi ngủ, không sợ tiếng súng mỗi sáng thức dậy.
Người Mỹ ra đi để sống. Người Việt ra đi để sống còn.
Hai ngả đường, một khát vọng: tìm một nơi mà con người được sống như con người.
Có lẽ, một ngày nào đó – khi những đứa trẻ Việt không cần ra nước ngoài mới được học đúng chương trình, khi cha mẹ không cần bỏ xứ để có tiền chữa bệnh, khi một người tài không cần nhịn nhục mới được làm việc… thì người Việt sẽ không cần đi nữa.
Và cũng có thể, khi nước Mỹ chữa lành những vết thương chia rẽ, những cơn hoảng loạn vì chính trị, khi người Mỹ không cần mang súng mới thấy an toàn, không cần uống thuốc mới ngủ được – thì họ cũng sẽ không cần tìm tới Bồ Đào Nha làm nơi trú ẩn tuổi già.
Vì quê hương lý tưởng, rốt cuộc, không nằm trên bản đồ. Mà nằm trong cách con người đối xử với nhau.
⸻
CÁC ĐƯỜNG DẪN NGUỒN THAM KHẢO:
- New York Post – Người Mỹ muốn rời Mỹ để đến sống ở Bồ Đào Nha
Ngày đăng: 31/05/2025
Tiêu đề: Here’s the country that Americans want to leave the US for the most
https://nypost.com/…/heres-the-country-that-americans…
- New York Post – Top 10 quốc gia người Mỹ muốn di cư đến
Ngày đăng: 26/02/2025
Tiêu đề: Here are the top 10 countries Americans want to leave the US for
https://nypost.com/…/here-are-the-top-10-countries…
- Consumer Affairs – Lý do người Mỹ đổ xô tới Bồ Đào Nha
Ngày đăng: 26/05/2025
Tiêu đề: Americans are just longing to move to Portugal
https://www.consumeraffairs.com/…/americans-are-just…
- Expatsi – Giới thiệu & tư liệu khảo sát về người Mỹ sống ở nước ngoài
Đây là website chính của tổ chức được trích dẫn trong bài báo NYPost















