Rộ tin chiếc cầu biểu tượng của Sài Gòn sắp sập

Rộ tin chiếc cầu biểu tượng của Sài Gòn sắp sập

Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV) Hình ảnh cầu dây văng Phú Mỹ với vết hở gần 1 mét như chực rơi ra khiến nhiều người hoang mang, trong khi đó cơ quan hữu trách khẳng định “chỉ là khe co giãn, nằm trong quy chuẩn thiết kế.”

Vài ngày qua, hình ảnh cầu Phú Mỹ, một biểu tượng của Sài Gòn, nối quận 7 và quận 2 với vết nứt rộng gần 1 mét, được lan truyền và làm dậy “sóng” dư luận trên các trang mạng xã hội ở Việt Nam.


Khoảng hở này dài gần 1 mét, phía trên mặt cầu được che bằng tấm sắt dày. (Hình: Thanh Niên)

Theo tờ Thanh Niên, trên facebook tối 1 tháng 8, 2015, thông tin từ một trang facebook cho biết cầu Phú Mỹ một biểu tượng của Sài Gòn, nối quận 7 và quận 2 đã bị nứt rộng gần 1 mét, kèm theo đó là một hình chụp từ xa cho thấy có một khoảng hở giữa hai tấm bê tông mặt cầu.

Chủ nhân trang Facebook này còn cho biết giám đốc của mình yêu cầu nhân viên không đi qua cây cầu này: “Hiện trạng cầu Phú Mỹ sếp mình mới chụp hình được, cây cầu phần bê tông dưới bị nứt ra, rất dễ xảy ra tình trạng sụp cầu… Sợ quá nên sếp ra lệnh tất cả mọi người trong công ty ai đi Phú Mỹ Hưng cũng không đi bằng đường Phú Mỹ nữa. Các bạn nhớ cẩn thận khi đi qua đoạn này nhé.” Thông tin này thu hút nhiều người xem và chia sẻ. Trong đó có nhiều bình luận thể hiện sự hoang mang, lo sợ.

Trao đổi với báo Thanh Niên, ông Nguyễn Thành Chung, giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải Sài Gòn cho biết, đã cử cơ quan hữu trách ra cầu Phú Mỹ kiểm tra nhưng không phát hiện bất kỳ dấu hiệu khác thường, cả trên mặt và thân cầu.

Về “dấu nứt” đang lan truyền trên mạng, theo ông Chung, đó là khoảng hở cho bê tông co giãn theo thời tiết. Theo đó, khe hở này có độ rộng (phía phần dầm) khoảng 40cm, còn phía mặt vào khoảng 1 mét. Nhìn từ xa, dường như hai mặt bê tông này sắp trượt ra ngoài. “Chúng tôi đang cho kiểm tra kỹ lưỡng và sẽ có thông tin chính thức đến người dân và các cơ quan báo chí,” ông Chung nói.

Còn theo công ty cổ phần đầu tư xây dựng Phú Mỹ, chủ đầu tư, trong bản thiết kế cầu Phú Mỹ, ngay tại vị trí giữa phần cầu chính và phần cầu dẫn, đơn vị thiết kế chừa một khoảng hở 89 cm. Việc này nhằm để cho bê tông co giãn, tránh tình trạng nứt mặt bê tông do quá trình giãn nở khi nhiệt độ thay đổi.

Cầu Phú Mỹ là cây cầu dây văng hiện đại nhất Sài Gòn rộng 27 mét, dài hơn hai cây số,được khởi công năm 2005 và hoàn thành vào tháng 9, 2009, có tổng mức đầu tư hơn 3,000 tỷ đồng. (Tr.N)

Việt kiều về quê mới biết bị truy nã 25 năm

Việt kiều về quê mới biết bị truy nã 25 năm

Nguoi-viet.com

WESTMINSTER (NV) – Ông Bùi Văn Tánh, sinh ngày 4 Tháng Mười Hai, 1954, sống tại Hoa Kỳ, vừa về thăm quê hương thì bị Công an tỉnh Khánh Hòa bắt giữ về hành vi “cướp ghe, vượt biển ra nước ngoài” từ 34 năm trước, theo tin tờ Pháp Luật ở thành phố Sài Gòn.

Ông Bùi Văn Tánh, Việt kiều về nước sau 34 năm mới biết “bị truy nã 25 năm” và bị bắt (Hình: baokhanhhoa.com)

Theo tờ Pháp Luật, “Công an tỉnh Khánh Hòa vừa vận động thành công ông Bùi Văn Tánh (sinh năm 1956, trú tại phường Vĩnh Trường, TP Nha Trang, hiện đang sinh sống và làm việc tại Hoa Kỳ) là đối tượng bị truy nã ra đầu thú.”

Ông Tánh bị truy nã vì tội “Cướp tài sản” và tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép” theo quyết định truy nã số 121 ngày 24 Tháng Bảy, 1990, của Công an tỉnh Khánh Hòa.

Cũng theo tờ báo này, Tháng Bảy, 1981, ông Tánh cùng một số người khác đến khu vực bãi biển thuộc phường Vĩnh Nguyên (TP Nha Trang) chơi. Thấy có chiếc ghe đang chuẩn bị vượt biển ra nước ngoài, nhóm người này đã nhảy lên cướp ghe và trốn thoát sang Philippines.

Trong khi đó, tờ Khánh Hòa lại đưa tin “Đầu Tháng Bảy, 1990, ông Tánh cùng một số người tham gia vượt biển trốn ra nước ngoài. Tuy nhiên, do lực lượng công an phát hiện và truy bắt, nên số người tham gia đón tàu vượt biển phải bỏ chạy. Riêng ông Tánh lúc đó cùng ba thanh niên khác đã dùng vũ lực cướp tàu, bỏ trốn ra nước ngoài.”

“Sau sáu tháng ở trại tị nạn, ông Tánh được bảo lãnh qua Hoa Kỳ định cư. Từ đó tới nay ông Tánh không hề biết mình bị công an Việt Nam truy nã. Đầu Tháng Tám khi về nước thăm gia đình, được lực lượng công an vận động, ông Tánh đã ra đầu thú.” Tờ Khánh Hòa tường thuật. (Q.D)

THÁNH GIOAN MARIA VIANNEY, LINH MỤC

THÁNH GIOAN MARIA VIANNEY, LINH MỤC

Thánh Gioan Maria Vianney, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1786 tại Lyon nước Pháp và sau bao nhiêu khó khăn gian khổ, Gioan Maria Vianney được chịu chức linh mục và được giao phó nhiệm vụ làm cha sở họ Ars, một giáo xứ vừa nghèo vừa khô khan nguội lạnh.  Cha Gioan Maria Vianney đã lãnh nhận giáo xứ này với tinh thần vâng phục cao độ.  Ngài quả là vị mục tử gương mẫu.  Cuộc đời của ngài là cuộc đời chỉ biết lo cho việc loan báo Lời Thiên Chúa, giải tội, cầu nguyện và hãm mình. Có nhiều lúc, khuôn mặt ngài rạng rỡ khác thường, nhờ tình yêu bắt nguồn từ bí tích Thánh Thể mà ngài đem hết lòng sốt sắng để vừa cử hành, vừa thờ phượng.

Khi mới 8 tuổi ngài mới học đọc và biết viết.  Vì nhà nghèo nên được cha sở nuôi dạy, và sau đó đã đưa ngài vào chủng viện.  Vào trong chủng viện ngài không học được gì cả.

Ngày kia, một giáo sư thần học, thừa lệnh Đức Giám mục đến khảo sát Vianney xem có đủ khả năng học vấn để tiến tới chức Linh mục không.  Nhưng Vianney không thể trả lời câu nào.

Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn, nói: “Vianney, anh dốt đặc như con lừa!  Với một con lừa như anh, Giáo Hội hy vọng làm nên trò trống gì!”

Vianney khiêm tốn bình tĩnh trả lời: “Thưa thầy, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái xương hàm con lừa mà đánh bại 3000 quân Philitinh.  Vậy với cả một con lừa này, chẳng lẽ Thiên Chúa không làm được việc gì sao?”

Cuộc cách mạng 1789 bùng nổ khiến thầy Vianney phải bỏ dở việc học.  Nhưng sau đó thầy tìm hết cách để tự học dưới sự dìu dắt của cha xứ.  Nhưng khổ thay, học mấy cũng chẳng nhớ.  May lúc ấy địa phận gặp phải cảnh khan hiếm linh mục nên Vianney được bề trên gọi về để khảo hạch.  Và lẽ dĩ nhiên là lần nào Vianney cũng trượt.

Vianney không nản lòng, cứ tiếp tục học.  Cuối cùng, bề trên thấy thầy bền chí quá bèn gọi cha xứ đến để hỏi về thầy:

– Thầy có lòng đạo đức không?

– Thưa có.

– Thầy có kính mến phép Thánh Thể?

– Thưa có.

– Thầy có siêng năng lần hạt không?

– Thưa có.

Cha chính quyết định: “Thôi, cho thầy chịu chức vì thầy bền chí, chứ nếu cứ khảo hạch mãi thì không bao giờ đỗ được.”

Như vậy thầy Gioan Maria Vianney được làm Linh mục là nhờ “phép chuẩn.”  Vì tuy học hành kém cỏi, đầu óc mù tịt, nhưng nhờ có lòng đạo đức và sự bền chí mà ngài đã được thụ phong Linh mục.  Nhưng khi làm Linh mục rồi, Chúa đã ban cho ngài rất nhiều ơn đặc biệt đề cứu các linh hồn, đến nỗi một lần kia, quỷ Satan đã phải nói với ngài: “Nếu trên thế giới có hai đứa như mày thì bọn tao đành phải thất nghiệp mất.”

Nhìn vào “cuốn tự điển cuộc sống” của thánh Vianney, người ta đọc thấy toàn là những chữ: ăn chay, hãm mình, đền tội, khổ hạnh… Nhìn vào gương mặt của ngài, người ta cũng gặp thấy toàn là những nét: gian truân, khắc khổ, lao nhọc, đau thương… Thế nhưng, trong con người ấy lại chói ngời một quả tim luôn tươi vui, từ ái và yêu thương đối với hết mọi người.

Hàng ngày, vào khoảng 12 giờ, cha Vianney rời nhà thờ và trở về nhà xứ để ăn trưa.  Đến một giờ, ngài lại vào toà giải tội và ngồi ở đó mãi cho đến tối.  Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi vắn vòi ấy, cha Vianney phải tranh thủ để làm bao nhiêu công việc.  Thường khi ăn cơm bao giờ ngài cũng đứng, vì ngồi thì sợ sẽ kéo dài giờ ra.  Vừa ăn xong, ngài vội đi thăm các trẻ mồ côi, các em mẫu giáo… Ai cũng thấy ngài vui tươi âu yếm và sung sướng giữa những tâm hồn đơn sơ ấy.  Từ giã các em, ngài rảo bước đến nhà các kẻ ốm liệt; gặp ai dọc đàng, ngài cũng ủi an thăm hỏi.  Các gia đình đều mong cha sở đến thăm, vì đối với họ, dường như nơi ngài tàng ẩn một niềm vui không bao giờ cạn. Lúc trở lại nhà thờ ngài thường trao đổi một vài lời vắn tắt, có lúc rất dí dỏm, hài hước với các khách hành hương đang đứng trước sân nhà thờ chờ đến lượt vào toà xưng tội.

Lần nọ, cha Vianney gặp một bà trong xứ đến chào ngài.  Biết rõ bà là người thật lắm mồm lắm mép, ăn nói huyên thuyên suốt ngày, ngài liền hỏi:

– Trong suốt năm, có tháng nào con nói ít hơn mọi tháng không?

Bà ta bỡ ngỡ, ấp úng thưa:

– Thưa cha, con thì quen thói rồi, tháng nào cũng nói như nhau cả.

– Không, có một tháng con nói ít hơn, con biết tháng nào không?

Bà ấy ngẩn ngơ:

– Tháng nào thưa cha?

– Tháng Hai dương lịch, vì tháng đó chỉ có 28, 29 ngày thôi.

Ai nấy cười phá lên.  Ngài vội vã bước vào toà giải tội.

Lần khác, cha Vianney thấy ở trước sân nhà thờ có một quầy hàng bán chuỗi, tượng ảnh và có cả hình của ngài nữa.  Ngài bèn dừng lại, cầm lấy tấm hình của mình đưa lên cao cho mọi ngài xung quanh coi và nói:

– Thiên hạ dại dột thật.  Cái hình nhăn nheo như con khỉ khô thế này mà cũng phải mua mất một đồng quan!

Các người chung quanh được dịp cười bể bụng vui vẻ.  Cha Vianney cũng cười theo, trả tấm ảnh lại rồi bước vào nhà thờ.

Về sau, Vianney đã trở thành một vị thánh thời danh, thu hút nhiều tâm hồn trở về với Chúa.

Đời sống thánh Gioan Maria Vianney quả là một tấm gương hy sinh vì Chúa và các linh hồn, đúng như lời thánh nhân thường nói: “Hạnh phúc cho một vị linh mục được chết kiệt sức vì phục vụ Chúa và các linh hồn.” Hạnh phúc ấy đã đến với thánh Gioan Maria Vianney vào ngày 2 tháng 8 năm 1859. Thánh nhân lãnh nhận Bí tích Xức dầu bệnh nhân và Bí tích Thánh Thể, ngài cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa quảng đại quá khi con không đến với Chúa được, thì Chúa đến với con.” Ngày 4 tháng 8 năm 1859, khi vị linh mục đọc kinh cầu nguyện cho người hấp hối đến câu: “Xin các thiên thần Chúa đến rước linh hồn Gioan vào thành thánh Giêrusalem”, thánh nhân trút hơi thở cuối cùng một cách êm ái.  Ngài hưởng thọ 73 tuổi; làm cha sở họ Arc được 41 năm.

Tin thánh Gioan Maria Viannê qua đời đã lôi kéo cả một biển người đổ xô về giáo xứ Arc. Đoàn người đông đảo đã đi qua trước xác thánh nhân suốt 48 tiếng đồng hồ.

Đức Giám mục giáo phận đã đến chủ sự Thánh lễ an táng và giảng thuyết: ngài nhấn mạnh rằng bao thế kỷ mới được thấy một cuộc đời linh mục như Thánh Gioan Maria Vianney.  Thánh nhân được an táng trong nhà nguyện thánh Gioan Tẩy Giả, bên cạnh toà giải tội mà người ta đã gọi là “phép lạ lớn nhất ở Arc”.

Từ ngày ấy, biết bao nhiêu Hồng Y, Giám mục, linh mục đã đến quỳ cầu nguyện và đặt những cái hôn thành kính lên viên đá mộ thánh nhân. Ngày 31 tháng 5 năm 1925, thánh Gioan Maria Vianney được tuyên Hiển Thánh; và năm 1929, thánh nhân được đặt làm thánh bổn mạng các linh mục chính xứ trên toàn thế giới.

Lạy Thiên Chúa toàn năng và nhân hậu, Chúa đã làm cho thánh linh mục Gioan Maria nên một tấm gương tuyệt vời về lòng tận tụy hy sinh của một người mục tử. Vì lời thánh nhân chuyển cầu, xin cho chúng con hằng noi theo lòng bác ái của ngài mà cố gắng đem nhiều anh em về với Đức Kitô để muôn đời cùng nhau hưởng nguồn vinh phúc.

http://tgpsaigon.net

Một lời khinh

Một lời khinh

Tuấn Khanh

Hai ông Phạm Quang Nghị và Nguyễn Thế Thảo trong khi vụng về cố vẽ lại mặt mình bằng việc cho trồng cây lát hoa trong đêm thay cho những hàng cây gỗ mỡ đang chết khô vừa trồng tháng trước sau một đợt “ra quân” ào ào chặt phá cây xanh, không hiểu sao lại không biết ngăn cấp dưới đừng bôi lem vào những khuôn mặt vừa đánh phấn sáp ấy bằng các thứ việc “ra quân” tệ hại khác, như bài viết của Nhạc sĩ Tuấn Khanh mà chúng tôi xin đăng lại dưới đây. Ông Tuấn Khanh khinh bỉ những lời bình luận của ai ai đó nhân danh “văn minh đô thị” a dua với loạt việc làm này, nhưng chúng tôi nghiêng về một nỗi băn khoăn khác, có lẽ tê lòng hơn: Có phải cái thói “ra quân” ào ào làm bất kỳ điều gì mà họ muốn đã trở thành căn bệnh vô liêm “danh bất hư truyền” của Hà Nội không sao thay đổi được nữa, “vá” chỗ này lại “bục” ra chỗ nọ? Người Hà Nội tử tế sẽ cúi đầu tủi hổ không để đâu cho hết. 

Bauxite Việt Nam

Không phải lúc nào cũng có, chuyện một truyền thống tốt đẹp từ miền này lại lan được sang miền khác, nếu như truyền thống đó không thuyết phục được lòng người.

Những bình trà đá rất đỗi quen thuộc ở Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung từ cả thế kỷ nay, đột nhiên bỗng trở thành sự kiện lớn ở Hà Nội – cái nôi cao đẹp của văn hoá xã hội chủ nghĩa.

Sự cho đi với tha nhân, không toan tính đột nhiên bị các nhóm trật tự đô thị, dân phòng… ập đến tịch thu không có một mẩu biên lai. Họ nói những bình trà đá nhỏ nhoi đó làm mất trật tự đô thị, điều mà ai cũng phải ngạc nhiên, so với những quán chè nước, cà phê ở trung tâm đô thị vốn đã cống nạp tiền làm ăn cho các khu vực, thì vẫn được hoạt động tràn xuống mặt đường.

Một cô bạn Hà Nội nhắn với tôi, thật ngắn gọn, về câu chuyện những bình trà đá miễn phí bị tịch thu đó: “thật khốn nạn!”.

Không phải lúc nào văn minh và nhân ái cũng được tiếp nhận. Việc tịch thu trà đá miễn phí ở Hà Nội nhắc cho người ta nhớ chuyện những vị linh mục truyền giáo tìm đến những vùng mọi rợ với ước mơ xây dựng điều tốt đẹp, đã bị giết và hò reo ăn thịt ngay tại chỗ. Không khác gì.

Một tác giả nào đó viết rằng những người cho khách qua đường uống nước miễn phí, cần phải bị phạt nặng vì gieo rắc truyền nhiễm cho mọi người, là thiếu ý thức và thiếu văn minh.

Nghe thoạt đầu có vẻ như hợp lý, nhưng soi rọi tận cùng, mới thấy đó là loại lý luận tồi tệ của kẻ chờ gió phất cờ. Loại nguỵ biện xã hội – cơ hội chủ nghĩa.

Để nói về truyền nhiễm, có lẽ chúng ta cũng nên bắt đầu phạt nặng mọi quán ăn vì vẫn dùng chung chén, dĩa, ly… và quy định con người theo thời chiến: đi đâu cũng mang bát, muỗng… theo tư tưởng đôi đũa bác Hồ.

Hãy nên nhớ rằng một bình nước chia sẻ, không có nghĩa là mọi người đều uống vào đấy, mà có cả những người đến để sớt vào bình của mình mang đi, hoặc uống bằng chính ly của mình. Với ý kiến của tác giả ấy (có thể mang sự lo ngại của nền giáo dục miền Bắc XHCN), thì sự vô ý thức của con người có thể dẫn đến bệnh truyền nhiễm. Nhưng ở mặt bằng văn hoá cơ bản của miền Nam từ cả thế kỷ, con người khi dùng chung, đều đã có ý thức của mình. Đó là sự khác biệt lớn mà hôm nay thì mới bị cào bằng.

Người ta không hủy diệt truyền thống với bộ dạng học đòi văn minh hay nguỵ biện. Sự tử tế cần được dắt tay vào những con đường đúng và gìn giữ nó – theo một quy định hỗ tương của cộng đồng. Nếu truyền thống tốt đẹp đó sống trong một yêu cầu, quy định đúng về vệ sinh cộng đồng, thì vẫn tốt hơn sự rầm rập cướp giật ghê tởm được nhìn thấy.

Sự ngụy biện và bao che cho bọn cường hào ác bá cướp tài sản của người khác bằng lý lẽ trật tự đô thị, chỉ vẽ ra sự hỗn mang của một xã hội không còn biết nghĩ, chỉ biết xuẩn động.

Con người cần phải tập ngước nhìn, trước khi tập bước đi vào văn minh. Để biết mình ra sao, con người cũng đơn giản cần biết tập cúi nhìn, trước khi phóng uế vào chính chân mình.

Ngày xưa, khi các phong trào đấu tranh hổn hển cùng uống chung ca nước của các bà mẹ lén lút yểm trợ thì luôn được ca ngợi. Giờ thì những ca nước ấy bị đạp bỏ, bị ghê tởm, có thể bởi các nhân vật đấu tranh ấy đã làm quen với văn minh, uống nước đóng chai. Hoặc việc ca ngợi đó chỉ là giả dối và lợi dụng sự thật thà của nhân dân.

Tôi khinh những bài lý luận trên đất nước này, lúc này, luôn có vẻ dân chủ và khoa học, luôn có vẻ chọn đứng trên mặt trận tuyến đầu, nhưng khi vacccine 3 trong 1 chích trẻ con đến chết hay buộc đóng phí xe máy như thắt cổ dân, thì các tác giả ấy luôn câm miệng.

Tôi khinh những kẻ cơ hội, luồn lách qua các khe hở dân chủ để chứng minh mình tiên phong và tiến bộ, múa may ngòi bút vào chỗ hư không nhưng khi nhìn thấy bọn cẩu quan tham nhũng hay công an đánh chết người vô tội thì tảng lờ như chuyện ở một quốc gia khác.

Một lời khinh không chỉ nhằm đến một ai, mà tôi muốn phát đi tung tẩy trên đất nước này, trúng ai thì nhục nấy chịu. Những kẻ ấy nay đang tràn lan trên đất nước tội nghiệp này.

T.K.

Tham khảo:

http://m.thanhnien.com.vn/story/nen-phat-nang-nhung-nguoi-dat-tra-da-tu-thien-via-he-sid-990530

Nguồn: Nguồn: https://nhacsituankhanh.wordpress.com/2015/08/02/mot-loi-khinh/

Nam Hàn: Y hệt phim Hàn, cha con nhà Lotte đấu đá giành quyền kiểm soát công ty

Nam Hàn: Y hệt phim Hàn, cha con nhà Lotte đấu đá giành quyền kiểm soát công ty

Nguoi-viet.com

SEOUL, Nam Hàn (AP) Một cuộc đấu đá trong gia đình để giành quyền kiểm soát một đại công ty bán lẻ lớn nhất ở Nam Hàn đã bùng nổ trước công chúng sau khi người sáng lập công ty, năm nay 92 tuổi, bị con trai út dàn xếp đưa vào một vị trí không còn quyền hành gì.


Một khách sạn thuộc hệ thống Lotte. (Hình: Chung Sung-Jun/Getty Images)

Ông Shin Dong-bin, 60 tuổi, trong thời gian qua đã tìm cách củng cố việc kiểm soát đại công ty Lotte, có các dịch vụ làm ăn ở Nam Hàn, Nhật, Trung Quốc và vùng Ðông Nam Á, trong khi phải đối đầu với người anh lớn là Shin Dong-joo, 61 tuổi và người cha của ông là Shin Kyuk-ho.

Ông Shin Dong-bin hôm Thứ Hai nói rằng anh và cha ông tìm cách đưa ông ra khỏi chức vụ chủ tịch công ty Lotte nhưng những điều họ làm không có giá trị pháp lý.

Ðáp lại các hành động này, công ty Lotte đưa ông Shin Kyuk-ho vào chức vụ chủ tịch danh dự từ vai trò của ông là tổng giám đốc điều hành hoạt động của Lotte tại Nhật và Nam Hàn. Công ty cho hay phải làm điều này để ngăn không để ông Shin, năm nay 92 tuổi, bị những người chung quanh chi phối nhằm chiếm quyền kiểm soát công ty.

Các đại công ty do gia đình làm chủ chiếm phần lớn nền kinh tế Nam Hàn. Mỗi khi các tranh chấp nội bộ bùng ra ngoài công chúng mới thấy được một chút cách điều hành đầy thủ thuật và đòn phép bên trong.

Chủ tịch công ty Samsung, ông Lee Kun-hee, từng có cuộc đấu đá dữ dội với người anh về quyền thừa kế và các con trai của người sáng lập công ty Hyundai có cuộc tranh giành kịch liệt để kiểm soát công ty trong những năm cuối đời của người cha.

Ông Shin Kyuk-ho, một trong nhiều người Hàn Quốc di cư sang Nhật khi bán đảo Triều Tiên dưới quyền cai trị của Nhật, thành lập công ty Lotte chuyên làm kẹo cao su tại Nhật năm 1948.

Các đài truyền hình Nam Hàn hôm Chủ Nhật chiếu đoạn video cho thấy ông Shin Kyuk-ho mệt mỏi đọc chậm rãi một bản tuyên bố soạn sẵn nói rằng ông chưa bao giờ bổ nhiệm con út vào chức vụ lãnh đạo Lotte ở Nam Hàn cũng như ở Nhật.

Công ty Lotte nói ông Shin bị con trai trưởng là Shin Dong-joo lừa dối và đưa các tin tức sai lạc.

Shin Dong-joo từ chức phó chủ tịch Lotte Holdings hồi năm ngoái, nói rằng ông tin chắc là có đủ số phiếu của cổ đông để bổ nhiệm các giám đốc hội đồng quản trị để đưa cha mình trở lại chức vụ chỉ huy. (V.Giang)

Lời Hay, Ý Đẹp

Một chiếc máy smart phone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa.

Một chiếc xe sedan hạng sang, 70% tốc độ là dư thừa.

Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải.

Một đội ngũ nhân viên phục vụ, 70% là kiếm cơm.

Một ngôi trường đại học, 70% giáo sư là chém gió.

Một đại đội hoạt động xã hội, 70% là nhàn rỗi trống rỗng.

Một căn phòng đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến.

Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài.

Kết luận:

Cuộc sống vốn dĩ  đơn giản , hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là OK.

Cuộc đời như một cuộc đua:

Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực, địa vị, thành tích, lương bổng
Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesterol.

Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh(theo mệnh lệnh)
Nửa hiệp sau, vạn sự tuỳ duyên mà theo… số mệnh!

Trong cuộc đời:

Không ốm cũng cần trải nghiệm,

Không khát cũng cần uống nước,

Buồn mấy cũng phải nghĩ thông,

Mình đúng cũng phải nhường người.

Có quyền cũng nên khiêm tốn,

Không mệt cũng nên nghỉ ngơi,

Không giàu cũng phải biết đủ,

Bận mấy cũng phải luyện rèn (thể lực)

Không có sức khoẻ, Tài Sản, Tư Sản… cũng thành… Di Sản thôi!

S.T.

Cái mặt Việt Nam!

Cái mặt Việt Nam!

Nguoi-viet.com

Tạp ghi Huy Phương

Đã có lần bạn là người khách quý đến Honolulu, tại phi trường được một thiếu nữ xinh đẹp tươi tắn, choàng cho một vòng hoa sứ với câu chào Aloha cùng một nụ cười thân thiện. Nhưng không phải du khách nào trên thế giới cũng được sự chào đón như thế!

(Hình minh họa: Suhaimi Abdullah/Getty Images)

Tuần trước, báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài Gòn đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rõ ra là bị đuổi về.

Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang visa Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ. Những người Việt này bị đối xử như tội phạm, bị đưa vào phòng riêng, kiểm soát chặt chẽ giấy tờ, bị phỏng vấn và bắt tự đếm số tiền mang theo trước mặt nhân viên sân bay. Những người khách này buộc phải trở lại Việt Nam trên các chuyến bay đưa họ đến, hay lưu lại những khách sạn gần phi trường mà hãng hàng không Việt Nam phải đài thọ chi phí.

Lối hành xử này của Singapore cũng na ná như lối đối xử của chính quyền Việt Nam đối với những nhà hoạt động chính trị, nghi ngờ có hoạt động chính trị hay bất đồng chính kiến về Việt Nam lâu nay, mà không hề nói lý do.

Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể “khúc ruột ngàn dặm” trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng.

Hãng Jetstar Pacific, một trong hai hãng máy bay rẻ tiền có những đường bay ngắn cho biết, khi hành khách bị nhà chức trách từ chối nhập cảnh Singapore, người đó sẽ phải trả tiền ăn ở, tại sân bay. Phía Singapore thường buộc hãng hàng không phải ứng trước chi phí sau đó sẽ tính lại với hành khách. Chi phí cho mỗi khách bị từ chối nhập cảnh là khoảng hơn $200, chưa kể vé máy bay trở lại Việt Nam. Mỗi tháng, hãng này phải trả khoảng $20,000 cho những hành khách bị từ chối nhập cảnh tại Singapore.

Hãng Vietjet Air có hai chuyến bay Sài Gòn đi Singapore mỗi ngày. Trung bình mỗi tháng có 200 nữ hành khách bị Singapore yêu cầu quay về nước. Như vậy mỗi tháng Vietjet Air phải chi ra phí khoảng $750,000 cho những hành khách này mà không bao giờ đòi lại được tiền.

Phía Việt Nam mong phía Singapore cho họ biết danh sách những người Việt không được nhập cảnh vào Singapore để tiện việc ngăn chận, tránh sự tổn thất như trên, nhưng những người này đâu phải như những người làm chính trị có sổ đen của công an Việt Nam, mà chỉ là những cô gái, một ngày đẹp trời nào đó được rủ rê hay móc nối sang đây để… “đứng đường!” Trên các trang net, và ngay cả một phóng sự trên báo Thanh Niên trong nước, cũng công nhận rằng phần đông những cô gái đến với nghề này là hoàn toàn tự nguyện.

Chuyện không phải bây giờ mà cách đây vài năm Singapore đã loan tin cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong vòng một tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, 52 cô gái Việt đã bị bắt giữ. Các cô trang điểm diêm dúa, ăn mặc hở hang đón xe buýt hoặc xe taxi đến quán karaoke, vô từng bàn khách, ăn uống, rượu bia, lả lơi, ôm ấp, bán dâm tại bàn rượu hoặc đi ngủ đêm với khách, cố moi tiền bằng đủ mọi cách. Dân Singapore cho biết gái mại dâm Việt đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Sang Singapore là một nghề kiên trì, lần này bị đuổi lần sau lại lên máy bay sang nữa. Một cô gái cho biết cô đến rồi về nhiều lần, mỗi lần ở Singapore kiếm vài nghìn đô la.

Lối cấm cửa phụ nữ Việt Nam ở Singapore rõ ràng là nỗi đau đớn, nhục nhã. Rồi liệu, Bộ Ngoại Giao Việt Nam như lời yêu cầu có dám gửi công hàm đến Singapore để xin làm rõ trắng đen chuyện này không, hay nói ra chỉ thêm mất mặt! Làm người khác mất mặt cũng là một thứ làm nhục nhau. Ngày xưa làm nhục nhau thì kẻ sĩ thách nhau đấu súng hay rút gươm ra khỏi vỏ. Ngày nay, bị nhục thì đành ráng ngậm miệng mà đi.

Thể diện cũng có nghĩa là danh dự, ai làm mình mất thể diện là làm mất danh dự mình.

Nếu danh dự phụ nữ Việt Nam bị coi thường hay chà đạp là danh dự của cả dân tộc cũng bị coi thường. Ai có trách nhiệm trong việc đàn bà con gái Việt Nam bị cấm cửa và cái mặt Việt Nam trong thời gian gần đây, có thể nói xa hơn là dưới chế độ xã hội chủ nghĩa đã bị lấm lem đến mức tồi tệ.

Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà đại diện là phi công, tiếp viên hàng không, người mẫu, du học sinh ăn cắp… không kể hết tên.

Cái mặt Việt Nam ở Thụy Điển rồi Anh, mà đại diện là Kiều Trinh, kẻ ăn cắp, đã rao giảng văn hóa trên truyền hình nhà nước, con cán bộ Trung Ương Đảng, đã được Bộ Y Tế Việt Nam chứng nhận là tâm thần và Tòa Đại Sứ Việt Nam can thiệp.

Cái mặt Việt Nam ở Phi Châu mà đại diện là nhân viên ngoại giao Vũ Mộc Anh, bí thư thứ nhất của Đại Sứ Quán Việt Nam tại Nam Phi, buôn lậu sừng tê giác.

Cái mặt Việt Nam ở Thụy Sĩ, ở Thái Lan mà đại diện là du khách ăn cắp.

Cái mặt Việt Nam ở Đài Loan mà đại diện là công nhân “xuất khẩu” ăn trộm chó làm thịt.

Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà người Việt trộm dê làm thịt.

Cái mặt Việt Nam ở Malaysia: Khám phá một lần mà tống xuất 150 phụ nữ mại dâm về nước.

Cái mặt Việt Nam ở Nga, Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức với những nhóm băng đảng, buôn người có các tòa đại sứ Việt Cộng… chống lưng.

Chuyện mất mặt, bẽ mặt, xấu mặt hay mất thể diện thì cũng một nghĩa.

Hãnh diện thì ngẩng mặt, xấu hổ thì cúi mặt, vuốt mặt, quay mặt, giấu mặt đi.

Cái mặt chai lì, tê cứng, không biết xấu hổ, vô cảm là cái mặt mo, mặt mẹt, mặt trơ.

Những cái mặt… Việt Nam nên che đi là những cái mặt của Đặng Xuân Hợp, Vũ Mộc Anh, Kiều Trinh, vì họ đại diện cho chính quyền Việt Nam. Cái mặt đáng thương những người phụ nữ vì xấu hổ cũng phải che đi, tủi thân vì số kiếp phụ nữ Việt Nam, nhưng quả đáng thương hơn những đảng viên luôn luôn trơ mặt làm liều.

Quá đẹp là cái tên Việt Nam, hôm nay vang lừng khắp bốn biển năm châu.

Cờ đỏ sao vàng được minh họa cho hai chữ “ăn cắp.” (*)

Tiếng Việt được dùng để viết những thông báo răn đe người Việt chớ… ăn cắp.

Ai đã sáng tác ra cái câu nói dối trá, “Tôi mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình là người Việt Nam?” sẽ phải ân hận suốt đời.

Phần tôi, mỗi khi soi gương, tôi vẫn nhớ, “Tôi là người Việt Nam!” và cảm thấy thương cho tôi và thù ghét những con người đã làm cho hình ảnh Việt Nam xấu xa đi như hôm nay.

Cám ơn ký giả Xuân Dương ở trong nước với câu viết, “Một người, một gia đình, một dòng họ hay một dân tộc, khi sự xấu hổ bị đánh cắp thì không còn gì để mất!”

(*) Xem bài “Đẹp sao là lá cờ đỏ sao vàng” của Bùi Bảo Trúc.

Bảng chống tiểu bậy ở San Francisco khá hiệu quả

Bảng chống tiểu bậy ở San Francisco khá hiệu quả

Nguoi-viet.com

SAN FRANCISCO, CaliforniaTờ San Francisco Chronicle hôm Thứ Bảy loan tin những bức tường chống tiểu bậy, tuy mới được dựng lên tại một số khu phố ở San Francisco, đã mau lẹ nổi tiếng và đang tỏ ra thật là hữu hiệu.


Một bảng chống tiểu bậy được niêm yết ở một bức tường tại San Francisco. (Hình: San Francisco Public Works)

Vào đêm hôm Thứ Năm tại góc các đường 16th và Mission, nơi dân tiểu bậy vẫn ưa tập trung để tùy tiện hành động, nay thấy vắng vẻ một cách đáng kinh ngạc. Hành khách vẫn thản nhiên túa ra từ nhà ga tàu điện BART gần đó, nói cười chẳng dứt. Xa hơn một chút, sáu, bảy người vô gia cư lặng lẽ tìm những góc khuất êm đềm để ngả lưng vào lúc màn đêm buông xuống. Trong khi đó, bức tường danh tiếng sừng sững nơi đây, từng là địa điểm “xả bầu tâm sự” của dân tiểu bậy từ khắp nơi đổ về, vẫn thấy khô queo.

Nữ phát ngôn viên Sở Tiện Ích San Francisco, là Rachel Gordon, thốt lên: “Cho tới nay thì mọi sự vẫn tốt đẹp. Nhân viên của chúng tôi vẫn chưa ngửi thấy mùi khai của nước tiểu tại một điểm nóng như thế này trong thành phố của chúng ta.”

Tuần trước, nhân viên Sở Tiện Ích đã hoàn tất việc sơn lên một loạt 9 bức tường trong thành phố một loại sơn có khả năng chống hoạt động tiểu bậy.

Lớp sơn này tạo nên một cấu trúc chằng chịt những hình lập thể lồi lõm tinh vi, khiến cho khi có ai dùng nước tưới vào vách tường thì lập tức mớ nước đó sẽ dội ngược trở lại vào giày dép và quần áo của người đó, nhất là khi loại nước kia chẳng sạch sẽ gì và khi kẻ tưới nước cứ ưa ép sát người vào vách tường để mong đạt hiệu quả cao trong hành động tiểu bậy. (V.P.)

Tàu Trung Quốc tràn vào biển Ðông, tàu VN liên tục bị tấn công

Tàu Trung Quốc tràn vào biển Ðông, tàu VN liên tục bị tấn công

Nguoi-viet.com

HÀ NỘI (NV)Khoảng 9,000 tàu đánh cá với hơn 35,000 ngư dân Trung Quốc vừa tràn vào biển Ðông. Cũng thời điểm này là tin một số tàu đánh cá của Việt Nam tiếp tục bị tấn công.

Theo Tân Hoa Xã, ngay sau lệnh cấm đánh cá mà phạm vi bao gồm cả vịnh Bắc bộ lẫn khu vực quần đảo Hoàng Sa hết hiệu lực, khoảng 9,000 tàu đánh cá với hơn 35,000 ngư dân Trung Quốc đã đồng loạt tiến vào biển Ðông.


Biên Phòng Việt Nam kiểm tra tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90127 để lập biên bản, ghi nhận thiệt hại sau khi tàu này bị tàu của Trung Quốc tấn công gần đảo Bạch Quý, quần đảo Hoàng Sa. (Hình: Tuổi Trẻ)

Hồi thượng tuần tháng 5, chính quyền thành phố Hải Khẩu, tỉnh Hải Nam của Trung Quốc thông báo cấm đánh bắt cá ở vịnh Bắc bộ và khu vực quần đảo Hoàng Sa, từ ngày 16 tháng 5 đến ngày 1 tháng 8.

Tuy lúc đó, Bộ Ngoại Giao Việt Nam phủ nhận giá trị của lệnh cấm vừa kể và cho đó là một hành động “vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia đối với các vùng biển của Việt Nam theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển.”

Nhưng Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, thản nhiên cho rằng, lập trường của Trung Quốc về chủ quyền trên biển Ðông là “nhất quán và rõ ràng.” Việc Trung Quốc thực hiện “mùa nghỉ đánh bắt” trên vùng biển do Trung Quốc quản lý là “biện pháp quản lý hành chính bình thường” nhằm bảo vệ tài nguyên biển. Lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc còn là “biện pháp nhằm làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ quốc tế của Trung Quốc.”

Trung Quốc đã đơn phương áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá ở biển Ðông từ năm 1999 và lệnh này gây nhiều khó khăn cho cả ngư dân Việt Nam lẫn ngư dân của các quốc gia trong khác trong khu vực Ðông Nam Á.

Trung Quốc không giấu diếm tham vọng thay đổi trọng tâm hoạt động ngư nghiệp: khuyến khích ngư dân đóng tàu lớn, khám phá những vùng biển xa. Mỗi năm, riêng tại Hoàng Sa, ngư dân tỉnh Hải Nam, Trung Quốc đánh bắt khoảng 80,000 tấn cá. Năm ngoái, Trung Quốc đã cử một đội tàu đánh cá lớn đến quần đảo Trường Sa để thăm dò nguồn lợi thủy sản.

Bên cạnh đó, tàu của các lực lượng vũ trang của Trung Quốc (hải giám, hải cảnh, hải quân) liên tục rượt đuổi, tấn công tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam.

Tin mới nhất cho biết, tàu có vũ trang của Trung Quốc (chưa rõ thuộc lực lượng nào) vừa tấn công tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90127 của ông Tiêu Viết Bản khi ông Bản đang điều khiển tàu đến cứu một tàu đánh cá khác bị hư máy, đang trôi tự do. Những nhân viên có vũ trang trên tàu mang số hiệu 02 của Trung Quốc đã đánh người lái tàu, đập kính ở cabin, cướp một máy định vị, hai máy tầm ngư, hai tấn hải sản, chặt đứt bảy bành dây dẫn hơi cho thợ lặn.

Ngoài tàu QNg 90127, còn có tàu đánh cá mang số hiệu QNg 96507 của ông Nguyễn Lợi bị ba tàu có vũ trang của Trung Quốc mang số hiệu 37102, 45101, 46102 vây bắt rồi cướp toàn bộ ngư cụ.

Từ tháng 6 đến nay, các vụ tàu có vũ trang của Trung Quốc tấn công tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam xảy ra liên tục. Hồi trung tuần tháng 7, trong cuộc đối thoại với tờ Pháp Luật ở Sài Gòn, về tình trạng, càng ngày, các lực lượng vũ trang của Trung Quốc càng tỏ ra thô bạo, hung hãn với những ngư dân Việt khi họ đánh bắt hải sản trên biển Ðông, ông Lưu Văn Huy, cục trưởng Cục Kiểm Ngư của Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam, nhận định, điều đó có thể vì Trung Quốc muốn ngư dân Việt Nam sợ hãi, nản lòng, không dám tiếp tục ra khơi hành nghề tại các ngư trường truyền thống nữa. (G.Ð)

Nữ trí thức TP.HCM bị Singapore tạm giữ vì tội trộm đồ siêu thị

Nữ trí thức TP.HCM bị Singapore tạm giữ vì tội trộm đồ siêu thị

Hang hieu

Các nghi phạm trộm cắp người Việt bị bắt giữ tại đồn cảnh sát Thái Lan. (Ảnh: The Nation).

Cơ quan chức năng Singapore vừa tạm giữ một nữ trí thức ở TP. HCM vì nghi ngờ trộm cắp trong siêu thị. Bà đi mua sắm tại siêu thị và cầm một món đồ trị giá khoảng 300 SGD nhưng lại không trả tiền. Nhiều khả năng, bà này sẽ bị đưa ra xét xử tại quốc đảo Sư Tử.

Ăn cắp ở nước ngoài về Việt Nam bán

Cơ quan chức năng Singapore vừa tạm giữ một nữ trí thức ở TP. HCM vì nghi ngờ trộm cắp trong siêu thị. Theo VTC News, bà này được TP HCM cử đi học ngoại ngữ ngắn hạn tại Singapore. Khi lớp học sắp kết thúc, bà đi mua sắm tại siêu thị và cầm một món đồ trị giá khoảng 300 SGD nhưng lại không trả tiền. Nhiều khả năng, bà này sẽ bị đưa ra xét xử tại quốc đảo Sư Tử.

Vụ việc 5 người Việt Nam ở Thái Lan bị bắt vì ăn cắp các món đồ hiệu trị giá tới hàng trăm ngàn baht (100.000 baht tương đương 3.000 USD) cũng đang gây xôn xao dư luận. Năm người này bao gồm 3 nữ và 2 nam, độ tuổi từ 24 đến 39.

Báo The Nation dẫn lời cảnh sát Thái cho biết, những người này lấy trộm 64 món đồ xa xỉ trong trung tâm mua sắm ở thành phố Chiang Mai rồi bọc chúng lại bằng giấy bạc để tránh sự phát hiện của cổng từ kiểm tra. Dự định sau khi lấy trộm, họ sẽ đem những món này về Việt Nam bán với giá rẻ hơn.

Trước đó, đã có nhiều người Việt ăn cắp bị phát hiện ở nước ngoài khiến nhiều người cảm thấy xấu hổ. Thậm chí, có trường hợp người Việt có học thức, có vai vế, cũng bị bắt giữ vì ăn cắp trong siêu thị hoặc ăn cắp tài sản của người bản xứ.

Cách đây không lâu, 6 người Việt (gồm cả nam và nữ) ăn cắp quần áo hiệu Uniqlo bị cơ quan chức năng Nhật Bản bắt giữ. Nhóm người này đã hơn 100 lần thực hiện hành vi trộm đồ. Khi điều tra về tài khoản của một phụ nữ trong nhóm, cảnh sát phát hiện nhiều giao dịch hàng hóa trị giá tới 10 triệu yên (tương đương 1,9 tỷ đồng). Họ trộm đồ từ nhiều cửa hàng ở những khu vực khác nhau và bán hàng thông qua các trang mạng xã hội.

Điều đáng nói, đây không phải là vụ đầu tiên người Việt ăn cắp ở Nhật bị phát hiện. Hồi đầu năm 2014, một nữ tiếp viên hàng không của Việt Nam cũng bị phía Nhật bắt giữ vì bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo từ một đường dây ăn cắp tại các siêu thị Nhật và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Năm 2009, một cơ phó của Vietnam Airlines cũng từng bị trục xuất về nước cũng vì liên quan đến đường dây vận chuyển hàng ăn cắp từ Nhật về Việt Nam.

Vào tháng 12/2013, bốn thanh niên người Việt cũng bị phát hiện đang ăn cắp quần áo, mỹ phẩm tại một siêu thị ở Tokyo. Hàng ăn cắp gồm những sản phẩm của các thương hiệu nổi tiếng như mỹ phẩm Shiseido, quần áo hiệu Uniqlo.

An cap hang hieu tu Thai qua Nhat: Xau mat nguoi Viet-hinh-anh-1
Cảnh sát thu giữ số quần áo mà nhóm người Việt đã lấy cắp tại cửa hàng quần áo Uniqlo. (Ảnh: ANN News).

Thống kê từ Cơ quan Cảnh sát Quốc gia Nhật Bản cho thấy, số các vụ ăn cắp đồ bị bắt liên quan tới người Việt tăng mạnh tại nước này, từ 247 vụ năm 1998 lên 999 vụ năm 2012. Như vậy chỉ trong vòng 4 năm, số người Việt đi chôm chỉa rồi bị bắt giữ tăng gấp 4 lần, chỉ riêng tại Nhật.

Và 6 tháng đầu năm 2013, đã có 401 vụ liên quan tới người Việt, chiếm 40% tổng số vụ chôm đồ liên quan tới người nước ngoài tại Nhật.

Không chỉ ở Nhật, ở các quốc gia khác như Singapore, Đài Loan, Thái Lan… cũng đã có trường hợp người Việt bị bắt giữ vì ăn cắp trong siêu thị hoặc ăn cắp tài sản.

Theo báo Thanh Niên Online, cảnh sát Thái Lan ngày 25/3/2013 đã bắt một người Việt bị tình nghi là ăn cắp hơn 200 mặt hàng thuộc loại hàng hiệu ở trong trung tâm hàng thời trang cao cấp Central World, Bangkok. Những mặt hàng này bao gồm quần, áo, mũ, túi xách, được xác định có giá trị hơn 140 triệu đồng.

Tháng 8/2014, cảnh sát Malaysia đã bắt 3 đàn ông người Việt chuyên đột nhập các cửa hàng để ăn trộm. Ba người này được cho là có liên quan đến 9 vụ đột nhập các cửa hàng làm thất thoát hơn 57.000 USD.

An cap hang hieu tu Thai qua Nhat: Xau mat nguoi Viet-hinh-anh-2
Tấm biển cảnh cáo có thêm tiếng Việt.

Xấu hổ khi dùng hàng hiệu xách tay ăn cắp

Tại nước ngoài, không khó để bắt gặp những tấm biển cảnh báo hành vi ăn cắp bằng tiếng Việt tại những nơi công cộng như siêu thị, nhà hàng,…

Hồi tháng 6/2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt được viết bằng tiếng Việt, ở dưới là dòng chữ dịch sang tiếng Nhật, đã gây xôn xao cộng đồng mạng. Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt cụ thể là: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức. Camera phòng chống tội phạm đang hoạt động. Tăng cường điều tra”. Bên dưới là phần dịch sang tiếng Nhật được viết nhỏ hơn.

An cap hang hieu tu Thai qua Nhat: Xau mat nguoi Viet-hinh-anh-3

 

An cap hang hieu tu Thai qua Nhat: Xau mat nguoi Viet-hinh-anh-4
Cảnh báo ăn cắp bằng tiếng Việt ở Đài Loan.

Sau đó, vào tháng 7/2014, trên mạng xã hội cũng đăng tải bức ảnh chụp biển cảnh báo ăn cắp trong một shop thời trang tại Nhật khiến nhiều người Việt xấu hổ. Bức ảnh được chụp tại một cửa hàng thời trang tại Wako-shi, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Trên tờ cảnh báo có ghi dòng chữ: “Hệ thống camera giám sát đang hoạt động” bằng tiếng Việt.

Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của một số người Việt.

Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài, bởi lòng tham của một số cá nhân.

Trước tình trạng này, nhiều người đã kêu gọi cộng đồng người Việt trong nước không dùng những hàng xách tay mà không rõ nguồn gốc. Việc làm này sẽ bớt được tình trạng ăn trộm, ăn cắp bởi không có người mua, thì việc trộm cắp để bán chui sẽ bị hạn chế dần và biến mất hẳn.

Theo VietnamNet

CÁI VA-LI

THE SUITCASE

CÁI VA-LI

A man died, when he realized it, he saw God coming closer with a suitcase in his hand.

Khi một người đàn ông nhận thức rằng mình đã chết, ông thấy Thượng Đế/Chúa đến gần hơn với một cái va-li trong tay.

God said: Alright son, it’s time to go.

Thượng Đế bảo:  Nầy con, đã đến lúc đi rồi.

Surprised the man responded: Now? So soon? I had a lot of plans…

Ngạc nhiên, người đàn ông trả lời:  Bây giờ sao? Mau quá vậy? Con có nhiều dự định…

– I’m sorry but it’s time to go.

_    Rất tiếc nhưng đã đến giờ đi rồi.

– What do you have in that suitcase? the man asked.

Người đàn ông hỏi: Thượng Đế có gì trong cái va-li đó vậy?

God answered: Your belongings.

Thương Đế trả lời:  Những gì thuộc về nhà ngươi.

– My belongings? You mean my things, my clothes, my money?

Những gì thuộc về con? Ý Thượng Đế muốn ám chỉ những đồ đạc, áo quần, tiền bạc của con?

God answered: Those things were not yours; they belonged to the earth.

Thượng Đế trả lời:  Những cái đó đã không phải của nhà người; chúng thuộc vào trần gian.

– Is it my memories? The man asked.

Người đàn ông hỏi:  Có phải nó là ký ức của con?

God answered: Those never belonged to you; they belonged to Time.

Thượng Đế trả lời:  Những cái đó đã không bao giờ thuộc về nhà người; chúng thuộc vào Thời Gian.

– Is it my talents?

Có phải là những tài ba của con?

God answered: Those were never yours; they belonged to the circumstances.

Thượng Đế trả lời: Những thứ đó đã không bao giờ là của nhà ngươi; chúng tuỳ thuộc vào những tình huống.

– Is it my friends and family?

Có phải là các bạn và gia đình?

God answered: I’m sorry they were never yours; they belonged to the path.

Thượng Đế trả lời:  Rất tiếc chúng đã không bao giờ là của nhà ngươi; họ thuộc vào con đường (mà nhà người đã đi qua).

– Is it my wife and son?

– Có phải là vợ và con trai của con?

God answered: They were never yours; they belonged to your heart.

Thượng Đế trả lời:  Họ đã không bao giờ là của nhà ngươi; họ thuộc vào trái tim của nhà ngươi.

– Is it my body?

_ Có phải là thân xác con?

God answered: that was never yours; it belonged to the dust.

Thượng Đế trả lời:  Cái đó đã không bao giờ   là của nhà ngươi; nó thuộc vào cát bụi.

-Is it my soul?

_ Có phải là linh hồn của con?

God answered: No, that is mine.

Thượng Đế trả lời:  Không, cái đó là của ta.

Full of fear, the man took the suitcase from God and opened it just to find out the suitcase was empty.

Đầy sợ hãi, người đàn ông lấy cái va-li từ Thượng Đế/Chúa và mở nó ra mà chỉ thấy nó trống trơn.

With a tear coming down his cheek, the man said: I never had anything???

Với một giọt nước mắt lăn xuống gò má, người đàn ông thốt lên:  Con đã chẳng có gì cả sao???

God answered: That is correct, every moment you lived were only yours.

Thượng Đế trả lời: Đúng đó, chỉ mỗi thời gian ngắn ngủi nhà người đã sống là của nhà ngươi.

Life is just a moment–A moment that belongs to you. For this reason enjoy this time while you have it.

Cuộc đời chỉ là thời gian ngắn ngủi–Một thời gian ngắn ngủi thuộc về bạn.

Don’t let anything that you think you own stop you from doing so.

Đừng đề bất cứ cái gì bạn nghĩ rằng bạn làm chủ ngăn bạn làm như thế.

Live Now!

Hãy sống bây giờ!

Live your life!

Sống đời của bạn!

Don’t forget to be happy; that is the only thing that matters.

Đừng quên sống hạnh phúc; đó mới là điều đáng quan tâm.

Material things and everything else that you fought for stay here.

Những gì vật chất và mọi thự khác mà bạn tranh đấu ở lại đây.

YOU CAN’T TAKE ANYTHING WITH YOU…

BẠN KHÔNG THỂ MANG BẤT CỨ GÌ THEO BẠN …

Share this reflection with anyone you love or appreciate. Enjoy every second you live.

Hãy san sẻ quan điểm nầy với bất cứ người nào mà bạn thương yêu hay quý báu.  Hãy hưởng thụ mỗi giây bạn sống.

(Người dịch:  Vương Đằng, 6/2015)

Bài Học Nhớ Đời

Bài Học Nhớ Đời

Một ngày kia, có một người đàn ông trung niên tướng mạo xấu xí, dẫn theo một cô gái vô cùng trẻ trung xinh đẹp, đến một cửa hàng chuyên buôn bán những chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp.

Ông ta đã chọn một túi xách trị giá đến 18.000 USD cho cô gái. Khi trả tiền, người đàn ông lấy ra cuốn chi phiếu, chẳng ngần ngại điền số tiền tương ứng vào một tờ chi phiếu, nhân viên cửa hàng có phần khó xử. Người đàn ông nhìn thấu tâm tư của cô nhân viên, nên hết sức bình tĩnh nói với người bán hàng: “Tôi cảm thấy dường như cô đang lo sợ đây là một tờ chi phiếu khống, phải không? Hôm nay lại là Thứ Bảy, ngân hàng không mở cửa. Thôi thì tôi đề nghị cô hãy giữ tờ chi phiếu và cả cái túi xách này lại. Đợi đến đầu tuần tới, sau khi đổi được tiền rồi, thì xin cô hãy gửi túi xách này đến nhà của vị tiểu thư xinh đẹp này, cô thấy như vậy có được không?”.

Kết quả sẽ như thế nào? Xin hãy mau đọc tiếp…….

Cô nhân viên cửa hàng nghe xong hoàn toàn yên tâm, vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này, lại còn hào hứng cam đoan rằng chi phí gửi túi xách sẽ do cửa hàng này đảm nhiệm.

Sáng Thứ Hai, nhân viên cửa hàng đem tấm chi phiếu đến ngân hàng thanh toán, kết quả tờ chi phiếu này quả thật là tờ chi phiếu lủng!

Người nhân viên vô cùng tức giận, liền gọi điện cho người đàn ông đó, người đàn ông nói với cô rằng: “Chuyện này có gì to tát lắm đâu, tôi và cô cả hai đều không bị tổn thất gì cả. Hôm Thứ Bảy đó, tôi cuối cùng đã chiếm hữu được cô gái đó rồi! Thật lòng cảm ơn sự hợp tác của cô”.

Câu chuyện này nói với chúng ta rằng:

Những gì mà chính bản thân ta “nhìn thấy tận mắt” cũng chưa chắc đã là thật.

Tham hư vinh thì phải trả một cái giá rất đắt. Cô gái xinh đẹp kia cho rằng cái túi xách trị giá hàng chục nghìn USD đó sẽ được giao đến tận cửa nhà vào sáng Thứ Hai, nên tự nhiên cũng đã buông lơi cảnh giác, cho rằng đầu tư như vậy thật là xứng đáng. Cô vốn đã không biết rằng bản thân mình đang chơi trò mạo hiểm, chẳng hề có bất cứ sự đảm bảo nào.

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.

Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.

Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ;

Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;

Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc;

Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.

Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.

Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày,

Sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày…….

Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!

(Nguyễn Giang Đức chuyển)

Anh chị Thụ Mai gởi