httpv://www.youtube.com/watch?v=1Zpz46sAt2A&feature=youtu.be
Uống viên sinh tố thường xuyên có tốt không ? Bác Sĩ Liêu Vĩnh Bình
httpv://www.youtube.com/watch?v=spaf5Vd2muQ

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=1Zpz46sAt2A&feature=youtu.be
Uống viên sinh tố thường xuyên có tốt không ? Bác Sĩ Liêu Vĩnh Bình
httpv://www.youtube.com/watch?v=spaf5Vd2muQ
Các gia đình nào có vấn đề không giải quyết được. Mời đọc:
Lạy Thánh Gia, xưa Thánh Cả Giuse đã dẫn đưa Mẹ Maria và Chúa Giêsu trốn sang Ai Cập. Thánh Gia đã chia sẻ những tân toan trong đời sống gian nan.
Xin cho gia đình chúng con;
Biết cảm thông và sống theo lời Chúa dạy trong Thánh Kinh;
Biết lắng nghe và kính trọng nhau, lúc vui cũng như khi buồn;
Biết nhẫn nhục và hòa giải, khi tính tình và cách cư xử khác nhau;
Biết hiếu nghĩa và chung thủy, từ trong gia đình cho đến ngòai xã hội;
Biết lấy gương lành mà dưỡng dục con cái.
Giêsu – Maria – Giuse:
Đời chúng con sóng gió ba đào, xin Thần linh Chúa ban ơn can đảm, kiên trì.
Gia đình chúng con trẻ già xung khắc, xin ban ơn quảng đại, thứ tha, để chúng con an vui chấp nhậ lẫn nhau.
Giáo hội cần nhiều tín hữu nhiệt thành, sốt mến, xin cho chúng con biết phụng sự, tin yêu, để cùng nhau xây dựng Nước Chúa muôn đời.
Amen.

MỘT BÀI ĐỌC RẤT HAY
“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí” (C. Chaplin)
Cứ 100 người đọc thì 99 người cảm thấy cuộc đời nhẹ nhàng và hạnh phúc hẳn lên: Vậy tại sao không chịu đọc lấy 1 lần!
Tôi vừa đọc một cuốn sách cũ, tôi đã học được nhiều bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy nó là cách rất tốt để mọi người có thể sống một cuộc đời ít phiền muộn. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ đôi điều mà tôi đã học được từ cuốn sách ấy với mọi người..!
1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm
Kết quả hình ảnh cho bình yên thật
Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm. Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.
2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn
Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận. Người ta thường nói : “Giận quá mất khôn”. Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.
3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn
Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy. Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động. Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.
4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ
Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày. Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.
5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ
Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ. Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn. Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.
6. Nhân từ với tất thảy mọi người
Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó. Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.
Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.
7. Tùy duyên
Bàn tay ta vun đắp, thành bại thuộc vào duyên,
Vinh nhục ai không gặp, có chi phải ưu phiền
Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là để mọi thứ tùy duyên. Cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.
Bạn có thể cố gắng theo đuổi nhưng có lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh. Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.
Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng. Tôi đã làm được 4/7 điều rồi và thấy đời mình nó cũng thanh thản đi bớt phần nào. Đặc biệt, tôi thích nhất là điều cuối cùng. Tôi cũng mong rằng những điều này sẽ giúp ích cho bản thân mỗi bạn..!
Trên đời có một thứ dùng bao nhiêu tiền bạc cũng không thể mua nổi, đó là gì?
Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ trên đời, ai cũng phải nhận rằng điều ấy đúng. Nhưng rất nhiều thứ không có nghĩa là tất cả. Sẽ có lúc bạn hiểu ra rằng, tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không thể mua được một thứ, đó là…
Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp, bo bo, chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta cũng để dành được một gia tài lớn. Nhưng chẳng ngờ đời người như ánh chớp, tháng ngày đã tận, một hôm Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi mạng anh.
Đúng lúc ấy, anh ta mới nhận ra rằng mình chưa từng hưởng thụ chút gì từ số tiền đã tích cóp được, bèn nài nỉ: “Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho ngài. Ngài chỉ cần cho tôi sống thêm một năm để hưởng thụ thôi được chăng?”.
“Không được!”, Thần Chết lắc đầu, nghiêm nghị nói.
“Vậy tôi biếu ngài một nửa nhé. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không?”. Chàng trai tiếp tục khẩn khoản van lơn.
“Không được!”, Thần Chết vẫn không đồng ý, phũ phàng từ chối..
Anh chàng lại nói: “Vậy thì tôi xin giao hết của cải cho ngài. Chỉ cần ngài cho tôi sống thêm một ngày thôi, vậy được chứ?”.
“Không được!”. Lần này, Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay toan động thủ.
Người đàn ông tuyệt vọng, cầu xin Thần Chết lần cuối cùng: “Xin ngài cho tôi một phút để viết di chúc!”.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh ta run rẩy, lấy chiếc bút viết ra dòng chữ trong nước mắt giàn giụa:
Xin hãy ghi nhớ, bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi một ngày
Bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi 1 ngày… Bạn thấy đấy, tiền bạc có thể mua được hàng triệu, hàng tỷ chiếc đồng hồ nhưng lại không thể nào mua nổi một giây, một phút nào cả.
Vậy mới hay:
Tiền mua được ngôi nhà nhưng không mua được một tổ ấm. Tiền mua được đồng hồ nhưng không mua được thời gian. Tiền mua được chiếc giường nhưng không mua được giấc ngủ. Tiền mua được sách nhưng không mua được kiến thức. Tiền mua được thuốc nhưng không mua được sức khỏe. Tiền mua được địa vị nhưng không mua được sự nể trọng. Tiền mua được máu nhưng không mua được cuộc sống. Tiền mua được thể xác nhưng không mua được tình yêu.
Xét kỹ ra, trong đời người, thời gian mới chính là điều quý báu nhất, đáng trân trọng nhất. Mỗi ngày trôi qua chỉ có 24 giờ. Người thông minh dùng 24 giờ ấy để làm nên sự nghiệp, cống hiến cho xã hội và tận hưởng cuộc sống. Nhưng người biếng lười thì phó mặc, buông xuôi, tiêu phí thời gian của mình vào những chuyện vô bổ.
Họ như con thuyền vô định trôi giữa biển, không mục tiêu, không bến bờ cũng không bánh lái. Thay vì chăm sóc cho cha mẹ, người thân, họ lại vùi đầu, dán mắt vào màn hình điện thoại, máy tính trong những trò vô bổ, phí phạm thời gian. Khi người khác làm việc, họ lại ngủ vùi. Và khi người khác bước chân trên những nấc thang thành công, họ mãi tụt lại phía sau trong những giấc mộng hư ảo.
Có cảm giác như công nghệ, khoa học càng phát triển thì thời gian của chúng ta càng bị cướp đi nhiều hơn. Ta tốn thêm thời gian để xem tivi, đón đợi tập phim mình yêu thích hay trận bóng mình mong chờ. Nhiều người ngày nhỏ ham đọc sách, là con ‘mọt sách’ đúng nghĩa nhưng rồi lớn lên đã đánh rơi thói quen tốt đẹp ấy. Giá sách của họ phủ đầy bụi còn chiếc điện thoại thì chẳng bao giờ rời tay.
Có thể bạn đã từng bắt gặp những cảnh tượng này, một nhóm bạn dẫn nhau ra quán cà phê, gọi đồ uống xong, hỏi chào vài ba câu rồi ai nấy chỉ mải cắm cúi bên chiếc smartphone. Không ai còn muốn nói chuyện với nhau nữa. Thỉnh thoảng họ quay sang cười trừ với nhau một câu, cứ đắm chìm trong thế giới ảo như thế.
Xã hội hiện đại và guồng quay của nó khiến nhiều người chẳng còn nổi chút thời gian tự chăm sóc bản thân. Nhiều bậc cha mẹ sáng sớm đi làm, tối mịt trở về nhà, quăng cặp tài liệu sang một bên và không còn để ý gì tới con cái của mình được nữa. Cũng có nhiều phụ huynh vì muốn có thêm thời gian cho mình mà không ngại ném cho con trẻ một chiếc iPhone, iPad, để chúng tự mày mò chơi. Quan hệ gia đình thành ra đổ vỡ tự lúc nào.
Thời gian mới chính là điều quý báu nhất, đáng trân trọng nhất.
Lại cũng có nhiều người cứ mãi cảm thấy bất mãn với cuộc đời mình, dành không ít thời giờ để than thân, trách phận, hận đất oán trời. Họ phàn nàn về tất cả, từ chuyện lương bổng ở cơ quan, quan hệ với sếp, đến chuyện vợ chồng bất hòa, con cái không nghe lời.
Kỳ thực, phàn nàn chỉ khiến bạn càng thêm mắc kẹt vào những chuyện phiền não. Đừng lãng phí thời gian lo nghĩ chuyện buồn. Bạn có quyền lựa chọn chỉ nghĩ đến điều tích cực phải không?
Vì sao người ta phải chết đi? Đó chẳng phải bởi thời gian đời người đã cạn, sinh mệnh đi đến chót cùng đó sao? Vậy thời gian chẳng phải là đáng quý nhất hay sao? Vậy nên, người xưa mới thường nói, đời người tựa như bóng câu lướt qua cửa sổ.
Đời người vô thường như vậy đấy, như ánh chớp lóe lên rồi vụt tắt giữa hư không. Trăm năm cũng biến thành chuyện hư ảo cả. Thời gian không thể mua thêm, không thể kéo dài, vậy chỉ có cách là tiết kiệm, dùng nó một cách khôn ngoan nhất. Hãy sống xứng đáng với sinh mệnh mà ông Trời đã ban cho mình.
Văn Nhược

Ông Đinh Thế Huynh bị bệnh nặng phải qua Nhật chữa. Trước đó ông Phùng Quang Thanh thì đi Pháp, ông Nguyễn Bá Thanh thì bỏ cả tiền triệu đô la qua tận nước Mỹ để nhờ họ cứu mạng. Nghe nói hai ông Chung và Thưởng vừa rồi lâm bệnh cũng đi Nhật và Pháp điều trị.
Trước đó nữa, ông Võ Văn Kiệt thì đi Singapore, ông Nguyễn Minh Triết đi Pháp rồi đi Sing chữa bệnh.
Đó là hàng lãnh đạo đảng cao cấp được biết đến nhiều. Còn hàng cán bộ đảng trung trung khi bị bệnh, len lén đi các nước tư bản chữa trị nhiều lắm, nên ít ai biết đến.
Trong khi đó các bác tuyên bố hoặc cho báo chí tuyên truyền Trung cộng là bạn tốt 4 chữ vàng, Cuba vừa là bạn tốt vừa có nền y tế phát triển tột bậc, Nga hết cộng sản rồi nhưng vẫn còn là đối tác tin cậy.
Toàn chỗ bạn tốt, tin cậy, ưu việt, nhưng gặp lúc đau ốm hiểm nghèo các bác lại không dám qua mấy chỗ đó gởi thân mà vác xác qua trao vào tay cho bọn tư bản chăm sóc dù tốn đến tiền triệu đô la. Có bác được chi bằng tiền ngân sách, có bác tự bỏ tiền túi ra chi. Không biết tiền đâu mà các bác có lắm thế?
Nhưng điều đáng nói ở đây là các bác trắng trợn lừa người dân. Các bác biết mấy nước cộng sản hoặc đã từng kinh qua cộng sản thân thiết ấy cũng giống như Việt Nam, trình độ y tế chẳng ra gì, dịch vụ tệ hại, lương tâm nghề nghiệp yếu kém, tình người thiếu vắng, nhưng các bác cứ hô lên là tốt đẹp để tuyên truyền cái định hướng XHCN là ưu việt.
Các bác biết tỏng do cái gì làm ra sự tệ hại đó vì các bác đang nằm trong chăn cùng với các nước ấy. Cái gì làm cho nền y tế của Nga, của Trung cộng vĩ đại lại thua kém xa lắc nền y tế của một nước bé tí xíu là Singapore, đừng nói là so với Mỹ, Nhật, Châu Âu, các bác biết hết.
Biết nhưng vẫn cố tình duy trì một nền y tế XHCN cho dân đen chịu đựng còn các bác và con cháu các bác thì thụ hưởng các dịch vụ y tế đỉnh cao của nhân loại không cộng sản.
Tương tự như vậy, các bác xây dựng nên một nền giáo dục gọi là XHCN ưu việt cho con cháu dân đen thụ hưởng, còn phần lớn con cháu các bác thì đẩy hết qua các nước tư bản thù địch để bị nhồi sọ.
Lừa đảo!
(Fb Huynh Ngoc Chenh)




QUÝ SOEUR DÒNG THÁNH PHAOLÔ HÀ NỘI KÊU CỨU
Chúng tôi vừa nhận được lời kêu cứu từ soeur Cecilia Phạm Dương Quỳnh thuộc Dòng Thánh Phaolô Hà Nội liên quan đến khu vực đất của Dòng trên đường Quang Trung, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Qua điện thoại, soeur Quỳnh cho biết, đêm qua một số người mang máy xúc và các phương tiện thi công vào khu vực đất số 5A-5B, Quang Trung vốn thuộc Nhà Dòng đòi thi công.
Quý soeurs đã ngăn cản, không cho nhóm người đưa máy móc vào khu đất và cắt người coi chừng suốt đêm.
Đến sáng nay, thứ Ba, 08.05, xuất hiện người xưng là chủ thầu công trình đã đưa ‘côn đồ’ đến để sách nhiễu, đánh quý soeurs khi quý sơ cố ngăn cản việc đưa máy móc vào khu đất của nhóm người này.
Soeur Quỳnh cho biết, lực lượng chức năng địa phương để mặc nhóm người đòi thi công tự do vi phạm và có hành động đe dọa, đánh quý soeurs.
Anh chị em hãy liên đới với quý soeurs và cầu nguyện cho quý soeurs trong việc bảo vệ tài sản của hội Dòng.
Như chúng tôi đã đưa tin trước đây, tháng 8/2016, khu đất 5A-5B trên đường Quang Trung, Hoàn Kiếm, Hà Nội vốn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của quý soeurs Dòng Thánh Phaolô Hà Nội từ năm 1949. (Bằng Khoán Điền Thổ, số 494, cuốn 3, tờ 94)
Ngay sau biến cố 1954, chính phủ Hồ Chí Minh đã tiến hành cho Viện Vi trùng học Việt Nam đến thuê khu vực này của Nhà Dòng, vốn là ngôi nhà Tập Viện của Dòng (nhà đào tạo các nữ tu). Sau đó, nhà cầm quyền không thuê, cũng không trả, cưỡng đoạt rồi chia cho tư nhân. Từ đó đến nay Nhà Dòng không ngừng lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền trao trả lại mảnh đất này cũng như các cơ sở khác đã bị họ chiếm dụng.
Vào cuối tháng 6/2016, bà Trần Hương Ly, tại Hà Nội đã có sổ đỏ và giấy phép thi công đối với mảnh đất số 5 Quang Trung. Trước sự việc đó, quý soeurs Dòng Thánh Phaolô đã liên tục yêu cầu nhà đầu tư phải dừng việc thi công và trao trả lại mảnh đất cho Dòng.
Sau một thời gian dừng thi công và giữ nguyên hiện trạng khu đất theo quyết định của chính quyền Hà Nội, đến nay không hiểu sao người ta lại muốn tiếp tục thi công trên mảnh đất quý soeurs đang yêu cầu trả lại Nhà Dòng.
Hành động nhóm người của chủ đầu tư đưa đến thi công trên khu vực đất đang tranh chấp và đưa côn đồ, đầu gấu bất chấp pháp luật, khủng bố, đánh người ban ngày giữa trung tâm Thủ đô cần lên án.
Truyền Thông Thái Hà




CÔN ĐỒ ĐÁNH QUÝ SOEURS DÒNG THÁNH PHAOLÔ GIỮA THỦ ĐÔ HÀ NỘI
Như tin đã đưa sáng nay (08.05), tối qua và sáng nay, một nhóm người cố đưa máy xúc, các thiết bị vào khu đất 5A-5B Quang Trung, Hoàn Kiếm của Dòng Thánh Phaolô Hà Nội để thi công.
Khi quý soeurs ngăn cản đã bị một nhóm người ‘côn đồ’ nhục mạ, cầm dùi cui tấn công. Một soeur đã bị đánh ngất xỉu.
Quý soeurs cho biết, lực lượng công an có mặt nhưng làm ngơ để nhóm người này lộng hành và quyết thực hiện ý đồ.
Xin anh chị em hiệp ý cầu nguyện và lên án hành động bạo lực vô pháp luật của chủ dự án và những con người này.
Đề nghị nhà cầm quyền ngăn chặn hành động bất hợp pháp của những người ngang nhiên lộng hành giữa Thủ Đô được gọi là hòa bình này.
Hình ảnh quý soeurs bị đánh tại khu vực đất 5A-5B sáng nay
Mời đọc bản tin phía dưới:
Thư kêu gọi, với chữ ký của các nhân vật như Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và Giáo sư Tương Lai, dẫn quyết định số 99 hồi tháng Mười năm ngoái về công khai tài sản của các cán bộ và đảng viên.
Tổng Bí thư hãy làm gương là người công khai ‘Bản kê tài sản’ của mình trên báo chí, cổng thông tin điện tử và Internet trước tiên.Thư ngỏ có đoạn.
“Tuy nhiên, tính tới nay đã hơn 7 tháng, nhưng chỉ thị trên của Ban Bí thư vẫn chưa được thực hiện. Bằng chứng là vẫn chưa có bản kê khai tài sản nào của cấp lãnh đạo được công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng như báo chí, Internet, cổng thông tin điện tử… Điều này không khỏi khiến dư luận băn khoăn, bởi lẽ các bản kê tài sản đã có sẵn trong hồ sơ cán bộ nên việc công khai lẽ ra là rất đơn giản, chẳng hề tốn nhiều thời gian đến thế”.
Theo những người ký vào thư, việc “chậm trễ” này “đang đặt dấu hỏi lớn về quyết tâm chống tham nhũng của Ban lãnh đạo ĐCSVN, của toàn bộ hệ thống chính trị Nhà nước, đồng thời việc chậm trễ này rõ ràng là rào cản người dân trong việc giám sát, phát hiện và đấu tranh với các biểu hiện tham nhũng”.
“Tổng Bí thư hãy làm gương là người công khai ‘Bản kê tài sản’ của mình trên báo chí, cổng thông tin điện tử và Internet trước tiên”, thư ngỏ có đoạn.
“Việc làm này của Tổng Bí thư chắc chắn sẽ truyền cảm hứng sâu rộng trong toàn Đảng và hệ thống chính trị, dẫn đến việc công khai hàng loạt các bản kê tài sản của các Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương, các thành viên Chính phủ, Quốc Hội và Bí thư, Chủ tịch các tỉnh, thành… theo đúng nội dung và tinh thần của Quyết định 99/QĐ-TƯ để nhân dân, báo chí tham gia giám sát. Cán bộ cấp thấp hơn, do đó, cũng không thể viện dẫn lý do các lãnh đạo cấp cao chưa công khai để trì hoãn việc thực hiện yêu cầu của Ban Bí thư được”.
Hiện chưa có phản ứng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về lá thư được cho là gửi tới địa chỉ trụ sở của Đảng Cộng sản Việt Nam ở Hà Nội.
Phát biểu tại Hội nghị Trung ương 7 ở thủ đô hôm 7/5, ông Trọng có nói về việc “xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp”, trong đó ông cho rằng một số cán bộ ở cả “cấp chiến lược” đã “vướng vào tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, lợi ích nhóm”.
Ông cũng nói tới việc “cải cách chính sách tiền lương” đóng vai trò “quan trọng”, “góp phần xây dựng hệ thống chính trị tinh gọn, trong sạch, hoạt động hiệu lực, hiệu quả, phòng, chống tham nhũng, lãng phí”.
Chính vì sự chênh lệch quá lớn giữa thu nhập hợp pháp và giá trị khối tài sản, việc kê khai tài sản trở nên đầy trắc trở, bất kể đối với phe củi hay phe đốt lò. Tài sản cá nhân của bất cứ ai trong hai phe ấy đều có thể thành củi cả, nếu kê khai trung thực.Luật sư Lê Công Định viết.
Trên Facebook cá nhân, luật sư Lê Công Định, người không thấy ký tên vào thư ngỏ, viết: “Kê khai tài sản là điều tưởng dễ làm, nhưng thật ra vô cùng khó. Khó vì so với mức lương và bổng lộc hàng tháng, giá trị của khối tài sản mà cán bộ đảng viên thủ đắc được có thể biến họ thành những người sống lâu nhất hành tinh với hàng nghìn tuổi”.
Liên hệ tới quyết tâm chống tham nhũng của ông Trọng với việc ví von “Lò đã nóng thì củi tươi vào cũng phải cháy” của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, ông viết tiếp: “Chính vì sự chênh lệch quá lớn giữa thu nhập hợp pháp và giá trị khối tài sản, việc kê khai tài sản trở nên đầy trắc trở, bất kể đối với phe củi hay phe đốt lò. Tài sản cá nhân của bất cứ ai trong hai phe ấy đều có thể thành củi cả, nếu kê khai trung thực”.
“Bởi vậy, hô hào đốt lò thì dễ, chứ rút củi trong túi mình cho bàn dân thiên hạ thấy xem ra nan giải. Vì thế mới có thư yêu cầu dưới đây. Vấn đề là dám làm không?” luật sư Định đặt câu hỏi.
Dân miền Nam, những ai bây giờ chừng 55 tuổi trở lên, chắc đều nhớ rõ cách tổ chức độc đáo ở các lớp bậc tiểu học cách đây hơn bốn thập niên. Hồi đó, cách gọi tên các lớp học ngược lại với bây giờ, theo thứ tự từ lớn đến nhỏ. Lớp Năm là lớp Một ngày nay, rồi đến lớp Tư, lớp Ba, lớp Nhì, trên cùng là lớp Nhứt. Lớp Năm, tức là lớp thấp nhất, thường do các thầy cô giỏi nhất hoặc cao niên, dồi dào kinh nghiệm nhất phụ trách.
Sở dĩ như vậy là vì bậc học này được xem là vô cùng quan trọng, dạy học trò từ chỗ chưa biết gì đến chỗ biết đọc, biết viết, biết những kiến thức cơ bản đầu tiên, nghĩa là biến từ chỗ không có gì đến chỗ bắt đầu có. Cô giáo dạy tiếng ViệtHọc trò, không phân biệt giàu nghèo, khi đến lớp chỉ được dùng một thứ bút duy nhất, là bút ngòi lá tre. Gọi là lá tre bởi vì bút có cái ngòi có thể tháo rời ra được, giống hình lá tre nho nhỏ, khi viết thì chấm vào bình mực. Bình mực, thường là mực tím, có một cái khoen nơi nắp để móc vào ngón tay cho tiện. Thân bình bên trong gắn liền với một ống nhựa hình phểu dưới nhỏ trên to để mực khỏi sánh ra theo nhịp bước của học trò. Khi vào lớp thì học trò đặt bình mực vào một cái lổ tròn vừa vặn khoét sãn trên bàn học cho khỏi ngã đổ. Bút bi thời đó đã có, gọi là bút nguyên tử, là thứ đầy ma lực hấp dẩn đối với học trò ngày ấy, nhưng bị triệt để cấm dùng.
Các thầy cô quan niệm rằng rèn chữ là rèn người, nên nếu cho phép học trò lớp nhỏ sử dụng bút bi sớm, thì sợ khi lớn lên, chúng sẽ dễ sinh ra lười biếng và cẩu thả trong tính cách chăng. Mỗi lớp học chỉ có một thầy hoặc một cô duy nhất phụ trách tất cả các môn.
Thầy gọi trò bằng con, và trò cũng xưng con chứ không xưng em với thầy. Về việc dạy dỗ, không thầy nào dạy giống thầy nào, nhưng mục tiêu kiến thức sau khi học xong các cấp lớp phải bảo đảm như nhau. Thí dụ như học xong lớp Năm thì phải đọc thông viết thạo, nắm vững hai phép toán cộng, trừ, lớp Tư thì bắt đầu tập làm văn, thuộc bảng cửu chương để làm các bài toán nhân, chia… Sách giáo khoa cũng không nhất thiết phải thống nhất, nên không có lớp học giống lớp nào về nội dung cụ thể từng bài giảng.
Tuyệt nhiên không thấy có chuyện dạy thêm, học thêm ở bậc học này nên khi mùa hè đến, học trò cứ vui chơi thoải mái suốt cả mấy tháng dài. Các môn học ngày trước đại khái cũng giống như bây giờ, chỉ có các bài học thuộc lòng trong sách Việt Văn, theo tôi, là ấn tượng hơn nhiều.
Đó là những bài thơ, những bài văn vần dễ nhớ nhưng rất sâu sắc về tình cảm gia đình, tình yêu thương loài vật, tình cảm bạn bè, tình nhân loại, đặc biệt là lòng tự tôn dân tộc Việt..
GIỜ QUỐC SỬ
Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê,
Chúng tôi ngồi yên lặng, lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng khắp trong giờ Quốc sử.
Thầy tôi bảo:
“Các con nên nhớ rõ,
Nước chúng ta là một nước vinh quang.
Bao anh hùng thưở trước của giang san,
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.
Các con nên đêm ngày chăm chỉ học,
Để sau này mong nối chí tiền nhân.
Ta tin rằng, sau một cuộc xoay vần,
Dân tộc Việt vẫn là dân hùng liệt.
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,
Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam.
Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm,
Đầy chiến thắng, vinh quang và hạnh phúc”
Hình ảnh ông thầy dạy Sử trong bài học thuộc lòng hiện lên, nghiêm nghị nhưng lại thân thương quá chừng, và bài Sử của thầy, tuy không nói về một trận đánh, một chiến công hay một sự kiện quá khứ hào hùng nào, nhưng lại có sức lay động mãnh liệt với đám học trò chúng tôi ngày ấy, đến nỗi mấy chục năm sau chúng tôi vẫn nhớ như in.
Lại có bài song thất lục bát về ông thầy dạy Địa lý, không nhớ tác giả là ai, nhưng chắc chắn tựa đề là “Tập vẽ bản đồ”, phía lề trái còn in cả hình vẽ minh họa của Quần đảo Trường Sa và Hoàng sa:
Hôm qua tập vẽ bản đồ,
Thầy em lên bảng kẻ ô rõ ràng.
Ranh giới vẽ phấn vàng dễ kiếm,
Từ Nam Quan cho đến Cà Mau.
Từng nơi, thầy thuộc làu làu,
Đây sen Đồng Tháp,
đây cầu Hiền Lương. Biển Đông Hải,
trùng dương xanh thẳm,
Núi cheo leo thầy chấm màu nâu.
Tay đưa mềm mại đến đâu,
Sông xanh uốn khúc, rừng sâu chập chùng…
Rồi với giọng trầm hùng, thầy giảng:
“Giống Rồng Tiên chói rạng núi rừng,
Trải bao thăng giáng, phế hưng,
Đem giòng máu thắm, bón từng gốc cây.
Làn không khí giờ đây ta thở,
Đường ta đi, nhà ở nơi này,
Tổ tiên từng chịu đắng cay,
Mới lưu truyền lại đêm ngày cho ta.
Là con cháu muôn nhà gìn giữ,
Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau.
Tóc thầy hai thứ từ lâu,
Mà tài chưa đủ làm giàu núi sông !
Nay chỉ biết ra công dạy dỗ,
Đàn trẻ thơ mong ở ngày mai.
Bao nhiêu hy vọng lâu dài,
Dồn vào tất cả trí tài các con …”
Giờ đây, mấy chục năm đã trôi qua, tóc trên đầu tôi cũng bắt đầu hai thứ như ông thầy già dạy Địa trong bài học thuộc lòng ngày ấy, nhưng có một điều mà tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra. Ông thầy đang dạy Địa, hay ông thầy đang âm thầm truyền thụ lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho đàn trẻ thơ qua mấy nét vẽ bản đồ?
Lời của thầy thật là nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng cũng thật là tha thiết, chạm vào được chỗ thiêng liêng nhất trong tâm hồn những đứa trẻ ngây thơ vào những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, nơi chúng được dạy rằng ngoài ngôi nhà nhỏ bé của mình với ông bà, cha mẹ, anh em ruột thịt, chúng còn có một ngôi nhà nữa, rộng lớn hơn nhiều, nguy nga tráng lệ, thiêng liêng vĩ đại hơn nhiều, một ngôi nhà mà chúng phải thương yêu và có bổn phận phải vun đắp: Tổ quốc Việt Nam.
Theo Lê Tuấn Đạt
(1)Tựa do BBT đặt
From: Congtrung Nguyen · 9 mutual friends

Ngày 6-5-2018, ngay trước ngày khai mạc Hội nghị lần thứ 7 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XII (Hội nghị Trung ương 7) xuất hiện bức thư ký tên tập thể các đảng viên đảng cộng sản yêu cầu Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phải công khai tài sản của mình.
54 người ký tên trong bức thư là những trí thức tên tuổi hiện nay như ông Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền VN tại TQ, nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Nguyễn Quang A… Ngay sau đó, 16 đảng viên, công dân của xã Đồng Tâm – Hà Nội cũng ký tên vào Thư yêu cầu.
Theo nội dung bức thư, ngày 3-10-2017 Ban Bí thư Trung ương ĐCSVN ban hành quyết định số 99/QĐ-TƯ yêu cầu phải công khai các bản kê tài sản của cán bộ, đảng viên các cấp, và các bản kê này sẽ phải được công khai trên phương tiện thông tin đại chúng, cổng thông tin điện tử, niêm yết tại trụ sở cơ quan, đơn vị…
Tuy nhiên cho đến nay là hơn 7 tháng nhưng người dân vẫn chưa thấy được những điều này chính vì vậy, các nhân sĩ trí thức ký tên kêu gọi “Tổng Bí thư hãy làm gương là người công khai ‘Bản kê tài sản’ của mình trên báo chí, cổng thông tin điện tử và Internet trước tiên.”
Việc yêu cầu công khai tài sản của người đứng đầu đảng Cộng sản VN diễn ra giữa lúc “chiến dịch chống tham nhũng” của ông Nguyễn Phú Trọng đang đến hồi cao trào, khi hàng loạt tướng tá công an, quân đội bị bắt giam, xét xử vì các sai phạm khác nhau.
Nguyên Ủy viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng cũng phải lãnh nhận 2 bản án 13 năm tù và 18 năm tù vì tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng” trong chiến dịch này.
Theo những người ký tên “Điều này cũng hoàn toàn phù hợp với tinh thần chỉ đạo “không có vùng cấm trong chống tham nhũng“ lâu nay của chính Ngài Tổng Bí thư: “Trước người ta bảo chỉ đánh từ vai đánh xuống, bây giờ thì ngay trên đầu làm mạnh hơn, tức là Trung ương còn nghiêm hơn cả địa phương”. Rõ ràng, đúng như lời Tổng Bí thư nói, Trung ương cần làm gương cho địa phương, và người đứng đầu Trung ương không ai khác chính là Tổng Bí thư.”

Khóc không thành tiếng …
Một bệnh nhân nữ đã bị bác sĩ cắt thực quản trong khi là phải mổ bướu cổ. Vụ việc xảy ra tại bệnh viên đa khoa Đồng Tháp khiến bệnh nhân đã bệnh nay bệnh còn nặng hơn. Bệnh nhân bị bướu cổ, tuy nhiên một bác sĩ ở bệnh viện Đa Khoa Đồng Tháp lại cắt đứt thực quản của bệnh nhân. Vị bác sĩ này từng giải phẫu khiến hai bệnh nhân tử vong, nhưng bệnh viện che giấu.
Theo báo Tuổi Trẻ, chị Phạm Thị Đen (25 tuổi, xã Mỹ Hiệp, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp) phát hiện trên cổ có khối u lạ bằng đầu đũa. Bác sĩ bệnh viện Đa Khoa Đồng Tháp chẩn đoán là u lành tính và khuyên giải phẫu cắt bỏ bằng “kỹ thuật nội soi tuyến giáp qua đường nách” để bảo đảm thẩm mỹ. Gia đình chị Đen cứ nghĩ đây là giải phẫu đơn giản, tuy nhiên không ngờ sau đó lại mang di chứng nặng nề.
“Hai ngày sau mổ cơ thể em tôi sưng vù, nhất là vùng mặt và cổ. Bác Sĩ Bé Ba khám rồi đẩy vô phòng mổ để làm gì đó mà không nói rõ với gia đình. Sau này bác sĩ này mới giải thích là giải phẫu lần trước thất bại, những ca như vậy ông phải giải phẫu lại,” anh Phạm Duy Khánh, người nhà của chị Đen, cho biết.
Cũng theo lời kể của gia đình, sau ca mổ thứ hai, chị Đen vẫn trong tình trạng giảm cân nhanh, xanh xao, vết mổ thường xuyên chảy ra dịch màu vàng, càng về sau dịch chuyển sang màu đen.
Nhiều lần người nhà yêu cầu chuyển đến bệnh viện khác nhưng Bác Sĩ Bé Ba không đồng ý và cam đoan “sẽ không có vấn đề gì.”
“Hôm đó, Bác Sĩ Bé Ba đi vắng, bác sĩ khác cho đi nội soi rồi tức tốc cho chuyển viện liền. Lên tới bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn, bác sĩ kêu trời nói nếu đi trễ một ngày là khỏi cứu rồi,” ông Phạm Văn Thương, cha của chị Đen, kể lại. Hiện tại, chị Đen vẫn không thể ăn bằng đường miệng mà phải đổ thức ăn xoay nhuyễn qua đường ống. Ngoài ra, bệnh nhân này còn giảm hơn 13 kg so với trước giải phẫu và trước mắt sẽ phải tiến hành nhiều cuộc giải phẫu vá thực quản.
“Con tui còn quá trẻ, còn cả tương lai phía trước ai có ngờ đi mổ bướu bằng ngón tay lại bị biến chứng nặng nề như vậy,” ông Thương bất bình nói.
Ngoài ra, theo báo SGGP, cũng tại bệnh viện này, hai bệnh nhân sau khi giải phẫu cũng bị tử vong.
Vào cuối Tháng Mười Một, 2017, bà Đoàn Thị Xuân (69 tuổi, ngụ huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp) được giải phẫu cắt khối tá tụy. Sau ca mổ, bệnh nhân bị sốc nhiễm trùng nặng, sốc nhiễm khuẩn, suy đa tạng – viêm phổi; phải chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy trong tình trạng nguy kịch. Dù được cứu chữa tích cực nhưng bệnh nhân không qua khỏi.
Tiếp đó, bà Lê Thị Viễn (ngụ huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp) cũng được giải phẫu cắt khối tá tụy và sau đó cũng gặp biến chứng, tử vong.
Tất cả ca mổ gây biến chứng dẫn đến tử vong đều do Bác Sĩ Lê Văn Bé Ba, trưởng khoa Ngoại Tổng Hợp của bệnh viện này, thực hiện.
Chiều 4 Tháng Năm, ông Trần Văn Lườm, phó giám đốc Sở Y Tế tỉnh Đồng Tháp, cho biết đã tạm đình chỉ hoạt động chuyên môn Bác Sĩ Lê Văn Bé Ba vì có nhiều lỗi kỹ thuật trong các ca giải phẫu, và tạm ngừng thực hiện các kỹ thuật giải phẫu tá tụy, nội soi cắt tuyến giáp qua đường nách tại bệnh viện này.
Theo vietbf.com