Nhìn dinh cơ sơn son thếp vàng ngạo nghễ, thói tiêu tiền như rác của cán bộ cấp xã…

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting and indoor

Nhìn dinh cơ sơn son thếp vàng ngạo nghễ, thói tiêu tiền như rác của cán bộ cấp xã, cấp huyện, chưa nói tới các đỉnh cao trí tuệ trung ương, người ta nghĩ chắc lương bổng của họ phải khủng khiếp lắm.

Sự thực, lương bổng của các quan chức VN thấp nhất thế giới. Theo Vexcash , cơ sở dịch vụ tài chánh ở Berlin, lương của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chẳng hạn, chỉ tới 6492 euros một năm, khoảng 540 euros một tháng ( trên 600 dollars ). Không bằng 1 phần mười lương người phu quét đường Thuỵ Sĩ, 68.720 CHF (francs suisses),trên 70 ngàn US dollars

Một người già không lợi tức ở Pháp lãnh trợ cấp xã hội 803 Euros một tháng, không kể các trợ cấp nhà cửa, y tế vv..Trợ cấp có thể gấp hai ở nhiều nước Bắc Âu. Mặc dầu vậy, nhà cửa của họ không bằng nhà bếp của các quan lớn VN

Thế giới phải ngả mũ khâm phục tài nghệ quản trị của các đỉnh cao trí tuệ loài người. Quản trị ngân sách gia đình như vậy, quản trị đất nước, chắc chắn quốc gia sẽ phú cường. Không ai thay thế nổi, các cụ, các bác đành phải ở lại phục vụ nhân dân tới hơi thở cuối cùng. Còn thở, còn phục vụ

Các cụ xứng đáng khi băng hà được làm quốc tang, xác chôn trong lăng vĩ đại, mông mênh bằng vài ngàn nơi an nghỉ của các quốc trưởng ngoại quốc, thường thường chì là một nấm mộ nhỏ, với một tấm bia ghi tên, ngày sinh, ngày mất.

Nhiệm vụ của tổng thống là bảo vệ chủ quyền quốc gia, bảo vệ giá trị dân chủ và tự do, đảm bảo quyền được sinh tồn,

“KHI CÒN LÀM TỔNG THỐNG, NGOÀI CHỦ TRƯƠNG “DĨ HOÀ VI QUÝ”, TÔI TIẾP TỤC KIÊN ĐỊNH MỞ RỘNG HỢP TÁC VỚI CÁC NƯỚC CÓ CÙNG TƯ TƯỞNG VÀ GIÁ TRỊ TỰ DO, DÂN CHỦ” (Thái Anh Văn)

22.08.2020

Tổng thống Thái Anh Văn, tổng tư lệnh quân đội Đài Loan vừa đăng hình mặc quân phục đi thăm đoàn vệ binh quốc gia. Bà chia sẻ tâm tình cuối tuần trên trang cá nhân của mình :

Tôi muốn bày tỏ điều này một cách trang trọng: Nhiệm vụ của tổng thống là bảo vệ chủ quyền quốc gia, bảo vệ giá trị dân chủ và tự do, đảm bảo quyền được sinh tồn, được sống trong an bình của người dân Đài Loan.

Những người được nhân dân tin tưởng giao trọng trách lãnh đạo đất nước không được ảo tưởng viển vông, không thể quỳ gối trước vấn đề chủ quyền và càng không thể chấp nhận đánh đổi tự do và dân chủ của đất nước để đổi lấy cái gọi là hòa bình.

May mắn thay, thời đại rối ren về an ninh quốc gia đã tạm qua. Chúng ta vẫn luôn phải tích cực bảo vệ đất nước của mình. Chỉ cần Thái Anh Văn tôi còn làm tổng thống của các bạn ngày nào thì ngoài việc giữ chủ trương “dĩ hòa vi quý”, tôi sẽ vẫn tiếp tục kiên định mở rộng hợp tác với các nước có cùng tư tưởng về giá trị tự do và dân chủ.”

(Copy FB Võ Hồng Ly)

Image may contain: 5 people, text

Trung Quốc bị cáo buộc thu hoạch nội tạng người từ các nhóm bị đàn áp ở nước này.

Trung Quốc bị cáo buộc thu hoạch nội tạng người từ các nhóm bị đàn áp ở nước này.

Toà (Xử) án Trung Quốc, một nhóm đang điều tra vụ mổ cướp nội tạng, cho biết tại một cuộc họp căng thẳng của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc rằng chính phủ Trung Quốc đang lấy tim, thận, phổi và da từ các nhóm bao gồm người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ và các thành viên của tôn giáo Pháp Luân Công.

Toà (Xử) án Trung Quốc tự mô tả mình là một “tòa án nhân dân quốc tế, độc lập và được sự hậu thuẫn của Liên minh Quốc tế về Chấm dứt Lạm dụng Ghép tạng ở Trung Quốc, một tổ chức từ thiện nhân quyền của Úc gồm các luật sư, học giả và các chuyên gia y tế.

Trung Quốc phủ nhận việc mổ cướp nội tạng hàng loạt trong bất kỳ trường hợp nào.

Phát biểu trước các đại diện của Liên Hợp Quốc, một luật sư của Phiên toà (Xử) án Trung Quốc, Hamid Sabi, cho biết nhóm này có bằng chứng về việc mổ cướp nội tạng.

Sabi cho biết nhóm đã phát hiện ra rằng Trung Quốc đang phạm “tội ác chống lại loài người” bằng cách mổ cướp nội tạng từ các nhóm thiểu số tôn giáo như người Duy Ngô Nhĩ và các thành viên của Pháp Luân Công, vốn đã bị chính phủ Trung Quốc cấm và đàn áp rộng rãi.

Đọc thêm: Một làn sóng các quốc gia Hồi giáo bắt đầu đứng lên chống lại Trung Quốc về cuộc đàn áp đối với thiểu số Hồi giáo của họ. Nhưng rồi tất cả đều trở nên kinh hoàng.

Sabi cho biết: “Việc cưỡng bức mổ cướp nội tạng từ các tù nhân lương tâm, bao gồm cả những người thiểu số theo tôn giáo Pháp Luân Công và Duy Ngô Nhĩ, đã được thực hiện trên khắp Trung Quốc với quy mô đáng kể trong nhiều năm,” Sabi nói trong một video đăng trên trang web của Tòa án Trung Quốc.

….

Trích nguồn : https://www.businessinsider.com/china-harvesting-organs-of-uighur-muslims-china-tribunal-tells-un-2019-9? 

Image may contain: 1 person, text that says 'B IT China is harvesting thousands of human organs from its Uighur Muslim minority, UN human-rights body... businessinsider.com'

Công an Phú Yên bắt giữ hai người với cáo buộc “xâm phạm an ninh quốc gia”

Công an Phú Yên bắt giữ hai người với cáo buộc “xâm phạm an ninh quốc gia”

Cơ quan An ninh điều tra công an tỉnh Phú Yên hôm 22-8-2020 cho hay, cơ quan này đã bắt tạm giam 2 người ở tỉnh này là ông Phạm Hổ và bà Trần Thị Tuyết Diệu vì các cáo buộc hành vi “xâm phạm an ninh quốc gia”.

Theo TTXVN, ông Phạm Hổ, năm nay 71 tuổi bị bắt với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo khoản 2 Điều 109 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Cơ quan An ninh điều tra công an tỉnh Phú Yên cho biết, theo điều tra ban đầu ông Phạm Hổ lập trang facebook kết bạn với một số thành viên trong tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” do ông Đào Minh Quân ở Mỹ đứng đầu.

Ông Phạm Hổ được cho đã làm thơ, viết bài có nội dung ca ngợi tổ chức này và kêu gọi mọi người tham gia ủng hộ hoạt động của tổ chức, đăng tải công khai trên facebook cá nhân.

Công an cũng cho rằng, từ cuối năm 2019 đến tháng 3-2020, ông Phạm Hổ được một số thành viên của tổ chức gửi cho 2 chiếc điện thoại để liên lạc và 6 cuốn “Hiến pháp Đệ tam Việt Nam Cộng hòa” để ông Hổ đọc và hội luận trên các diễn đàn của tổ chức.

Một người khác là bà Trần Thị Tuyết Diệu, sinh năm 1988 là cựu phóng viên báo Phú Yên bị công an bắt giam vì cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Từ cuối năm 2017 đến tháng 5-2020, bà Diệu đã sử dụng nhiều tài khoản trên các trang mạng xã hội để đăng tải hàng trăm bài viết, hình ảnh, video clip có nội dung ca ngợi, cổ vũ cho những nhà bất đồng chính kiến mà nhà nước cho là “các đối tượng hoạt động chống phá”.

Công an quy kết bà Diệu là đã xúc phạm, bôi nhọ lãnh tụ; xuyên tạc đường lối, chủ trương, chính sách của đảng Cộng sản, pháp luật của nhà nước; xuyên tạc lịch sử cách mạng Việt Nam; phỉ báng, kích động lật đổ chính quyền nhân dân; đưa thông tin sai sự thật về các cơ quan thực thi pháp luật trên mạng xã hội.

Theo tổ chức Người bảo vệ nhân quyền, trong những năm gần đây lực lượng công an đã nhiều lần sách nhiễu bà Diệu, thậm chí có lần bà còn bị bắt bởi công an tỉnh Nghệ An và sau đó đã tra tấn bà.

Bà Diệu là Facebooker thứ 12 bị bắt giữ và truy tố từ đầu năm 2020 đến nay với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”.

Hôm 17-8-2020, ông Gareth Ward, Đại sứ Anh Quốc tại Hà Nội khi lên tiếng về phiên tòa xử 8 thành viên nhóm Hiến Pháp đã cho rằng:

“Tôi hy vọng rằng Việt Nam cũng sẽ thay đổi cách nhìn nhận với những người cổ vũ cho tự do ngôn luận và một nền báo chí tự do, coi đây không phải mối đe dọa mà là những đóng góp cho sự phát triển của Việt Nam và sẽ giúp Việt Nam trở nên mạnh mẽ hơn”

Image may contain: 2 people, text

Trung quốc chế tạo COVID-19 làm vũ khí, theo sách cuả chủ tịch Hàn Lâm Viện sinh học được bảo trợ bởi UNESCO

Trung quốc chế tạo COVID-19 làm vũ khí, theo sách cuả chủ tịch Hàn Lâm Viện sinh học được bảo trợ bởi UNESCO

Trần Mạnh Trác

04/Aug/2020

“Trung quốc đã dùng tiền viện trợ và kiến thức cuả Pháp và Hoa Kỳ trong việc nghiên cứu dịch cúm ở Vũ Hán để chế tạo vũ khí sinh học COVID-19, hiện nay được đặt dưới quyền chỉ huy cuả nữ tướng Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc Trần Vĩ, vốn là một chuyên gia về vũ khí và khủng bố sinh học.” Đó là kết luận cuả cuốn sách vừa xuất bản có tựa đề ‘La Chimera che ha cambiato il Mondo’ cuả giáo sư bác sĩ Giuseppe Tritto, hiện là chủ tịch cuả Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Y sinh thế giới, đặt trụ sở ở Paris, dưới sự bảo trợ cuả UNESCO.

Nếu quả thực như vậy thì đây là một tin cực kỳ buồn thảm cho toàn Thế Giới! Trung quốc có thể bắt chẹt các nước láng giềng như cài đặt một loại COVID mới ở một vài tỉnh cuả quốc gia đó để cảnh báo chớ nên sát lại gần hơn với kẻ thù cuả họ trong những vấn đề tranh chấp nóng bỏng?

Xin đọc bản tin cuả AsiaNews dưới đây:

Rome (AsiaNews ngày 4 tháng 8, 2020) – “COVID-19, đang giết chết nhiều người và lây nhiễm tràn lan trên khắp thế giới, không phải là một loại virus tự nhiên; nhưng được tạo ra ở Vũ Hán, trong phòng thí nghiệm sinh học an toàn cấp 4. Nhưng không chỉ có người Trung Quốc đã tạo ra nó, mà có cả các nhà khoa học Pháp và Hoa Kỳ đã đóng góp vào việc sản xuất loại quái thai “chimera” này, là một sinh vật được tạo ra trong phòng thí nghiệm.”

Nếu là vài tháng trước, thì một ý tưởng như vậy sẽ bị coi là một lý thuyết âm mưu, sẽ bị miệt thị bởi tất cả những người tin vào sự vô tội của Trung Quốc, và những học giả khác thì sẽ coi đó là một ý tưởng “ngây ngô”.

Nhưng bây giờ, luận án này đã được trình bày với những tài liệu, ngày tháng, sự kiện, và tác giả là một nhà khoa học nổi tiếng quốc tế, Giáo sư Joesph Tritto, chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Y sinh thế giới (WABT), một tổ chức phi chính phủ được thành lập năm 1997 dưới sự bảo trợ của UNESCO.

Giáo sư Tritto, 68 tuổi, là tác giả của ‘Cina COVID 19. La Chimera che ha cambiato il Mondo’ (COVID 19 cuả Trung quốc, một quái thai được bào chế (Chimera) đã làm thay đổi thế giới). Cuốn sách do nhà xuất bản Edizioni Cantagalli phát hành ngày hôm nay.

Sách dầy 272 trang, đọc giống như một cuốn phim kinh dị, Giáo sư Tritto giải thích nguồn gốc của virus một cách chính xác và khoa học, bắt đầu từ nỗ lực của Trung Quốc nghiên cứu vắc-xin chống SARS, họ đưa bộ gen cuả HIV vào virus (khiến chúng trở nên hung dữ hơn), và thêm vào các yếu tố coronavirus cuả những con dơi (loại dơi móng ngựa, ) sử dụng một phương pháp gọi là hệ thống di truyền ngược 2.

Nử giáo sư Sử Chính Lập (Shi Zheng Li) là người đứng đầu viện thí nghiệm Vũ Hán, bà là nhân vật hàng đầu về kỹ thuật di truyền, nhưng phòng thí nghiệm cũng đã nhận được sự giúp đỡ từ chính phủ Pháp và viện Pasteur, mà từ đó người Trung Quốc đã học cách sử dụng bộ gen HIV.

Một số nhà khoa học Mỹ cũng đã góp sức vào, đó là Giáo sư Ralph S. Baric, thuộc Đại học Bắc Carolina, dùng nguồn tài trợ cuả Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID). Các nhà khoa học Mỹ đã nghiên cứu coronavirus ở đây, vì loại nghiên cứu này bị cấm ở Mỹ cho đến năm 2017 vì chúng nguy hiểm.

Giáo sư Tritto, tác giả cuốn sách, có một lý lịch hàn lâm đáng kính phục. Ông là bác sĩ về urology (tiết niệu, ) andrology (bệnh đàn ông, ) infertility microsurgery (vi phẫu vô sinh, ) và là giáo sư về công nghệ vĩ mô và công nghệ nano ở Anh và ở Ấn Độ. Ông là giáo sư thỉnh giảng và là giám đốc y học nano tại Đại học Amity ở New Delhi (Ấn Độ).

Vì lý do này, ông có thể kiểm tra chặt chẽ những tài liệu nghiên cứu được thực hiện ở Vũ Hán. Theo quan điểm của ông, thì sự việc bắt đầu như một nghiên cứu chống lại dịch bệnh, nhưng dần dần biến thành nghiên cứu sinh học để chế tạo vũ khí gây chết người.

Do đó không phải ngẫu nhiên mà trong năm năm qua, phòng thí nghiệm Vũ Hán đã nhận được sự tài trợ lớn nhất của Trung Quốc cho việc nghiên cứu virus. Nó trở thành một trung tâm nghiên cứu tiên tiến dưới sự kiểm soát trực tiếp của Viện Khoa học Trung Quốc và chính phủ Trung Ương.

Theo giáo sư Tritto, bà giáo sư Sử Chính Lập có lẽ không có hứng thú làm việc cho quân đội hay cho các mục đích khác, trừ phi bà bị buộc phải làm như vậy. Không có ai đặt nghi ngờ về sự thành tín cuả bà cả.

Tuy nhiên, sự thật vẫn là sau khi phòng thí nghiệm được người ta chú ý vì đại dịch, thì thiếu tướng Quân đội Giải phóng Nhân dân Trần Vĩ, một chuyên gia về vũ khí sinh hóa và du kích sinh học, đã được bổ nhiệm làm Viện trưởng Viện Virus học Vũ Hán, làm việc với một nhóm bao gồm Chung Nam Sơn (Zhong Nanshan, ) một nhà nghiên cứu phổi nổi tiếng với kinh nghiệm lâu năm về các bệnh phổi truyền nhiễm.

Khi Viện Virus học Vũ Hán được đặt dưới sự kiểm soát của quân đội Trung Quốc thì kể từ đó, những tin tức về bà giáo sư Sử Chính Lập dường như biến mất.

Trong cuốn sách của Tritto, các nhà khoa học đã trở nên tồi tệ. Được thúc đẩy bởi khao khát kiến thức, họ trở nên háo hức với quyền lực, tham vọng, sự nghiệp và tiền bạc.

Một phần của cuốn sách dành cho việc nghiên cứu các vắc-xin, trong đó nhiều viện nghiên cứu và phòng thí nghiệm cạnh tranh với nhau, không phải vì để làm thuốc để cứu hàng triệu bệnh nhân coronavirus, mà chỉ là muốn trở nên người đầu tiên bán vắc-xin cho toàn thế giới.

Trung Quốc đã rất thủ đoạn trong lĩnh vực này. Theo giáo sư Tritto, Bắc Kinh chỉ công bố một phần dữ liệu và giấu đi cấu trúc di truyền ban đầu của coronavirus (virus mẹ, virus gốc). Tại sao? Bởi vì phải có cấu trúc ban đầu của virus thì mới có thể tạo ra một loại vắc-xin thực sự phổ quát, có hiệu quả ở mọi nơi trên trái đất. Theo thời gian, virus biến đổi và vắc-xin để trị ‘virus con’ chỉ có hiệu quả trong một khoảng thời gian nhất định và ở một khu vực nhất định.

Nói cách khác, lợi ích thương mại hẹp hòi là động lực chứ không phải là vì tình yêu đối với khoa học. Tuy nhiên, chúng ta cũng không nên quên – và Giáo sư Tritto thì không – rất nhiều anh hùng trong đại dịch này. Ngoài các bác sĩ và y tá đang hy sinh để chữa trị cho bệnh nhân khi họ tr2n ngập các phòng cấp cứu, chúng ta phải nhắc đến các bác sĩ đầu tiên đã cảnh báo về dịch bệnh ở Vũ Hán, đã bị cảnh sát buộc phải im lặng, bị đe dọa sa thải.

Một trong những vị này là bác sĩ Ngải Phân (Ai Fen, ) đã báo cáo một “ảnh hưởng lạ” vào đầu tháng 11 và bị ban giám đốc bệnh viện bịt miệng. Một người khác là bác sĩ nhãn khoa Lý Văn Lương (Li Wenliang), bị buộc phải giữ im lặng và sau đó chết vì bị lây nhiễm COVID-19 bởi một bệnh nhân. Hiện tại không có tin tức gì về bác sĩ Ngải Phân, bà đã mất tích.

Cuốn sách của Giáo sư Tritto cũng phê bình Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), đã trở thành – theo nhiều người – một “con rối” trong tay Trung Quốc, đồng lõa với sự im lặng về dịch bệnh.

Tuy nhiên, cuốn sách không chỉ quay về quá khứ. Giáo sư Tritto muốn có những quy tắc chặt chẽ trên thế giới trong các việc nghiên cứu quái thai (chimera, ) an toàn sinh học cấp 4 cuả các phòng thí nghiệm và hợp tác giữa các phòng thí nghiệm quân sự và dân sự. Trung Quốc và nhiều nước khác cũng nên bị buộc phải ký Công ước vũ khí sinh học và độc tố (BTWC).

THẢM KỊCH…

Image may contain: 1 person, standing and shoes

Phi độ Linh Dương

Phi độ Linh Dương

Tôi đã từng chứng kiến một cái chết bi hùng dị thường, chính vì sự chứng kiến tử vong này, làm rung động sâu sắc đến linh hồn tôi, từ đó, tôi không và tuyệt đối không sát hại những sinh linh dù là một sinh linh bé bỏng…  

Trong một lần săn bắn Linh Dương (Himalayan goral), một loài giống như sơn dương, chúng thích chạy nhẩy, đùa cợt với nhau khi ăn cỏ, tính tình chúng hiền hòa, cân nặng thường là hơn 30kg, là một con vật mà dân đi săn thích săn bắn nhất.

Hôm ấy, chúng tôi bao vây dàn trận, lùa khoảng hơn 60 con Linh Dương đến bên bờ vực thẳm của dãy núi Bulang (Bulang Mountain), với ý định để chúng ngã xuống vực, rồi xuống nhặt xác, đỡ tốn đạn.

Khi đã dồn chúng đến bên bờ vực, chúng tôi chờ đợi khoảng 30 phút để xem chúng nhẩy xuống vực, nhưng, bỗng chốc một con Linh Dương già cất tiếng hú lớn, cả đội ngũ Linh Dương lập tức chia ra làm hai hàng, một bên là những con Linh Dương già, một bên là những con còn non trẻ, chúng tôi hết sức ngạc nhiên, không hiểu sao chúng lại chia nhau ra như vậy?

Khi ấy, bên đội Linh dương già bước ra một con dê đực, lông của nó mọc dài đầy cổ và thân, trên khuôn mặt nó những nếp nhăn ngang dọc, hai chiếc sừng đã vặt vẹo tàn tích, không còn nguyên vẹn, nhìn thì cũng nhận ra đây là một con Linh Dương đã quá già cỗi. Nó bước ra khỏi đội ngũ, quay sang nhìn bên đội trẻ, kêu lên một tiếng” Yee…”, một con dê ( Linh Dương) trẻ măng chừng hơn một tuổi đời kêu đáp lại một tiếng rồi bước ra…

Một con dê già, một con dê trẻ đi gần đến bên vực thẳm, nhưng rồi chúng lại lùi lại một khoảng cách. Bỗng con dê trẻ tung vó phi nước đại, cùng lúc ấy, dê già cũng dương vó thần tốc đuổi sau. Chú dê con chạy đến bờ vực thì lao mình phóng sang bờ bên kia vực. Dê già cũng cất bước lao theo sau, hai con dê một già một trẻ phóng ra với một thời gian chỉ chênh nhau chút ít, biên độ phi ra cũng chênh nhau chút ít, con dê già vọt theo hơi thấp với con dê trẻ, một trước một sau, một trên một dưới.

Tôi kinh hãi nghĩ rằng, sao tự sát cũng phải kết đôi? Hai con dê này chỉ có mọc cánh mới có thể bay sang bên kia vực được, còn không thì tuyệt đối không thể được. Khi dê con phi ra được chừng 4,5 mét, thân thể bắt đầu rơi xuống, không gian lượn ra thành một hình cung kinh hồn, tôi nghĩ, chỉ còn vài giây, nó sẽ không tránh khỏi rơi xuống vực thẳm. Đột nhiên kỳ tích xuất hiện, dê già với kỹ thuật bay nhẩy thuần thục, trong lúc dê con rơi xuống, thân thể của dê già đã nằm ngay dưới chân dê con. Dê già nắm bắt được thời cơ rất chuẩn xác, khi thân thể nó hứng được bốn vó của dê con thì độ rơi hình cung nằm ở vị trí cao nhất, không khác gì hai phi thuyền đấu nối nhau trong không gian, dê con sau khi chạm được lên lưng dê già thì bốn vó của nó nhờ vào cái đệm của lưng dê già, nhún mạnh bay lên không trung, thân thể đang rơi bỗng chốc đổi hướng bay cao vừa vặn rơi sang bờ bên với cự ly chỉ độ 2 mét. Nó nhanh chóng chạy biến đi sau một tảng đá ven bờ. Còn dê già như một tên lửa đã hết năng lượng, tự động tách khỏi phi thuyền, thậm chí nó còn thê thảm hơn vỏ tên lửa, như một con chim ưng bị gãy cánh, rơi tự do xuống vực thẳm…

Chuyến nhảy thử đầu tiên đã thành công, tiếp theo, từng đôi, từng đôi Linh Dương già trẻ lao đến bên vực, không gian của vùng núi này hiện lên từng đường, từng đường cung liên tiếp nhìn đến hoa mắt, rồi thì những con dê non bay sang bờ kia an toàn, xác của những con dê già rơi lã tã…  

Thật khó tưởng tượng, trực diện với sự hủy diệt tận gốc của gia tộc, Linh Dương lại nghĩ ra một biện pháp hy sinh một nửa để đánh đổi sự sống của một nửa. Tôi càng không nghĩ đến là sự điềm nhiên đối mặt với cái chết của các con dê già – Tâm can tình nguyện hiến dâng sinh mệnh của mình cho thế hệ sau mở ra một con đường sinh tồn.   

Sự thật làm thức tỉnh lương tri, chấn động mạnh mẽ linh hồn tôi, tôi thề sẽ không bao giờ sát hại sinh mệnh nữa.

Gia Nguyễn chia sẻ từ Peter Pho (Copy FB Gia Nguyễn)

Image may contain: one or more people, outdoor and nature

Đi Sing-Tưởng Năng Tiến

Đi Sing

1 đi Sing - Copy

Mỗi năm có khoảng 3.000 người bị đưa sang Malaysia và 2.000 người sang Singapore lao động trái phép, thực sự là hoạt động mại dâm.
 
Đại Tá Lê Văn Chương, Cục Phó (C42) Bộ Công An

Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về…

Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi  Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.

Blogger Trương Châu Hữu Danh than phiền: “Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ… sang Sin bán dâm.”

Nhà báo Huy Phương trách móc: “Báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài Gòn đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rõ ra là bị đuổi về.

Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang thông hành Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ…

Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể ‘khúc ruột ngàn dặm’ trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng.”

Nỗi “xấu hổ” và “đau lòng” này đã từng được diễn tả bằng nhiều câu thơ của Trangđài Glassey-Trầnguyễn:

Ngô Tất Tố đưa Chị Dậu
trốn chạy con quỷ râu xanh
chống cự cái tham dâm của quan anh, quan cụ
mà cả một thế kỷ sau
Chị Dậu vẫn còn chạy
chạy đi khắp thế giới
tiền đồ vẫn tối đen

Bài thơ thượng dẫn (“Đô – Hộ – Âm – Đạo”) xuất hiện lần đầu,  trên trang Gió O, vào năm 2013. Gần mười năm đã trôi qua. Hoàn cảnh của “âm đạo Việt Nam”, hiện nay, thê thảm và bi đát hơn nhiều – theo tường trình của BBC vào hôm 24/06/2020:

“Từ khi Việt Nam ngừng các chuyến bay thương mại quốc tế do dịch Covid-19, nhiều người lao động nước ngoài bị kẹt ở Singapore. Một chị hiện đang kẹt ở Singapore nói với tổ chức ProjectX ước tính có chừng 1000 phụ nữ mại dâm Việt hiện chưa về nước được. Khách hàng có nhu cầu mua dâm giảm đáng kể, và thu nhập của các phụ nữ này cũng vậy.”

Vấn đề, thực ra, tệ hại hơn thế. Ít ai biết rằng cùng với “chừng 1000 phụ nữ mại dâm Việt hiện chưa về nước được”, còn có cả  “một đạo quân hàng rong thầm lặng” cũng đông đáo không kém. Họ đi dạo khắp nơi, mời chào thực khách mua napkin. Họ không nói, chỉ ra hiệu bằng tay, bằng ánh mắt van nài, cùng với nụ cười (hơi) buồn bã và ngơ ngác.

Cũng như những tiệm ăn ở Hồng Kông, quán xá ở Đảo Quốc Sư Tử không có giấy chùi tay hay chùi miệng. Thực khách, nếu cần, phải gọi mua. Thiệt là một “khe hở” lý tưởng của “thương trường” để cho đám dân Việt cùng khổ len lách vào, kiếm ít đồng bạc lẻ.

2 di Sing

Âm thầm và nhẫn nại hơn là những phụ nữ cắp theo một rổ bắp luộc, khoai luộc,  đậu phụng nấu … được ủ kín trong lớp vải dầy để giữ ấm. Khách hàng, tất nhiên, không ai khác ngoài mấy cô gái bán hoa người cùng xứ sở. Thức ăn trên Đảo Quốc Sư Tử đã không rẻ lại không hợp khẩu vị VN. Nhai khoai, gặm bắp vừa đỡ nhớ quê vừa … đỡ tốn tiền!

Có chiều, tôi còn thấy nguyên cả gánh bánh xèo – với những miếng thịt ba chỉ sắt vụn, đang lèo xèo bên mấy con tôm đỏ au bé tí, trên chảo nóng – giữa hai con hẻm 20 và 21 (Lorong 20 & 21) trong Khu Đèn Đỏ Geylang. Cứ giả dạng người Sing, không biết tiếng Việt – ngồi suốt buổi kề bên – vừa uống bia vừa nghe chuyện đời (qua những cái miệng đỏ chót son môi) của đám con cháu tiên rồng thì mới thấm thía nỗi “oan khiên” và “khổ nhục” của giống nòi mình – theo như cách dùng từ của Trangđài Glassey-Trầnguyễn:

cái âm đạo của phụ nữ Việt
trong thiên niên kỷ thứ ba
là nơi gánh chịu nhiều oan khiên đàn áp khổ nhục nhất
trong cả lịch sử cộng lại…

Giữa một trung tâm thương mại quốc tế sầm uất và phồn thịnh mà đồng bào tôi không có gì để bán – ngoài thân xác, giấy napkin, bánh xèo, hoặc mấy củ khoai lang hay vài trái bắp! Khiêm tốn thế thôi nhưng ai cũng hết lòng, tận tụy, chăm chỉ, cần mẫn suốt từ lúc chiều vừa chạng vạng cho đến sáng sớm hôm sau vì ai cũng cần tiền để gửi về quê.      3 di Sing

Và ai cũng phải gửi liền vì bên nhà lúc nào cũng có người đang cần rất gấp: tiền ăn cho con, tiền học cho em, tiền nhà thương cho mẹ, tiền thuốc cho cha, và tiền nợ của chính thân mình.

Gửi ai?

Giữa Longrong 5 & 6, có tiệm CHUYỂN TIỀN NHANH: phục vụ tận tâm, chu đáo, bảo đảm chuyển tiền tới tận nhà trong vòng 24 tiếng, có nhân viên nói tiếng Việt … Từ đây, chả biết bao nhiêu đồng tiền tủi cực (và tủi nhục) đã gửi về đến đất quê. Ấy thế mà khi những kẻ tha phương cầu thực, gặp chuyện chẳng lành, muốn được hồi hương thì họ lại vô phuơng trở về chốn cũ – theo như lời kêu cứu khẩn thiết (và thảm thiết) của FB Nguyễn Ngọc Chu:

 “Khoảng 3000 người Việt Nam còn mắc kẹt ở Singapore đã hơn 3 tháng nay không thể về nước. Phần lớn họ đang sống trong điều kiện cùng cực của người mất việc, không lương, không nhà, nhờ vào cứu trợ của người hảo tâm, vật vã chờ ngày về nước. Chính phủ chỉ mới bố trí có 2 chuyến bay rồi ngừng hẳn, qua 3 tháng rồi mà chưa thấy có tin tức các chuyến bay mới…

Vietnam Airlines, Bamboo Airway, VietJet Air hãy tổ chức chuyến bay sang Singapore mà đón đồng bào mình về. Đây chính là những chuyến bay khuyến mại kích cầu. Đồng bào mình không ăn quỵt đâu. Họ và người thân họ ở nhà có thể trả vé máy bay, miễn là chỉ lấy đúng chi phí – thấp hơn 50% giá vé thương mại thông thường. Làm giàu 4 phương, để 1 phương làm phước cho chính mình.

Cứ nghĩ đến 1 chuyên cơ riêng để chở 1 người từ Anh về Việt Nam, cứ nghĩ đến cả Bộ Y tế dồn sức cứu chữa cho 1 bệnh nhân ngoại quốc, cứ nghĩ đến hàng chục người đứng chờ trong mưa trước cổng Đại sứ quán, cứ nghĩ đến 3000 người đã 3 tháng vật vờ xung quanh phi trường Singapore, mà ứa nước mắt.”

Những giọt nước mắt của Nguyễn Ngọc Chu khiến tôi nhớ đến một mẩu tin ngăn ngắn (“Không Để Người Lao Động Ra Nước Ngoài Làm Tổn Hại Sĩ Diện Quốc Gia”) xuất hiện trên báo Tuổi Trẻ vào hôm 20 tháng 4 năm 2020:

“Phó Chủ Tịch Quốc Hội Phùng Quốc Hiển đề nghị phải xử nghiêm những trường hợp người lao động ra nước ngoài làm tổn hại sĩ diện quốc gia. Đề nghị này được CTQH NTKN hoàn toàn nhất trí: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đồng tình phải có quy định để kiểm soát thật tốt vì đây là vấn đề sĩ diện quốc gia.”

Về sự kiện này, trên trang Thông Tin Đức Quốc, có lời bình của FB Ngọc Vũ. Xin ghi lại nguyên văn để rộng đường dư luận.

Tổ sư bố nhà anh ….. các em gái
Không vác lon sang Nhật, sang Sing, sang Mã, sang Hàn, sang TQ.
Các em trai không làm Culi cho Cam, cho Lào, cho Hàn Quốc, cho Đài Loan.
Họ lao động cật lực đến mức vã mồ hôi háng … Thậm chí còn mất cả mạng sống, không còn đường về quê mẹ.
Thì lãnh đạo mấy anh lấy CCCC gì ở biệt phủ, đi siêu xe, vác dái đi đánh gofl, tiền vàng có hàng triệu đô la gửi ở các ngân hàng bên Thuỵ Sỹ

Tưởng Năng Tiến

Tìm tình yêu.

Câu chuyện có cái châm biếm nhưng khá thực và buồn của nó là ngay ở thiên đàng God phải mất bốn năm mới kiếm ra một linh mục. Tìm ra một luật sư? Coi bộ không biết bao nhiêu năm!

Tìm tình yêu.

Một người đàn ông sống cả đời trong cô đơn, không tìm được tình yêu.

Lúc 96 tuổi ông ấy mất và được lên thiên đàng.

Cùng lúc ấy, một người đàn bà cũng sống cả đời cô độc, không có tình yêu.

Lúc 102 tuổi bà ấy mất và được lên thiên đàng.

Như một sự tình cờ, cả hai gặp nhau tại thư viện trên thiên giới, nhận ra cả hai đều có chung một đam mê đối với sách vở, họ bắt đầu kể chuyện cho nhau nghe và tuyệt vời thay, sau cả cuộc đời sống không có niềm vui, họ đã tìm được tình yêu.

Hai ông bà đến gặp Chúa để xin được cưới nhau. ” Cho Ta một thời gian”, Chúa bảo, “và Ta sẽ trở lại với các con. Chuyện này quá bất thường”.

Bốn năm trôi qua, sau khi ông bà đã kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng Chúa trở lại nói với người đàn ông và người đàn bà rằng Ngài có thể cho họ lấy nhau.

Vài thế kỷ sau người đàn ông và người đàn bà không còn thấy yêu nhau nữa.

Họ đến gặp Chúa và buồn rầu xin được phép ly dị.

Chúa trả lời: Ta đã mất bốn năm để kiếm ra được một linh mục trên thiên đàng. Các con nghĩ Ta phải mất bao lâu nữa mới tìm ra được một luật sư ở chốn đây?!

———–
Finding love
A man spent all his life alone, finding no love.
At age 96, he dies and goes to heaven.
At the same time, a woman spent all her life alone, finding no love.
At age 102, she dies and goes to heaven.
As chance has it, they both meet at the heavenly library, discovering they both have a deep love for books, they start talking and amazingly enough, after a lifetime of unhappiness, fall in love.
They walk up to God and ask to be married. “Give me some time,” Says God, “and I’ll get back to you. This is quite extraordinary.”
Four years pass, and after the couple waited patiently, God finally tells the man and woman that he can have them married.
A few centuries pass and the man and woman fall out of love.
They approach God once more and this time they ask, sadly, for a divorce.
God responds: “It took me four years to find a priest in this place. How long do you think it’ll take me to find a lawyer?!
Image may contain: outdoor and nature

Nếu em còn tỉnh, em cố gắng đẩy con của em ra…

3 hrs 
Image may contain: one or more people, text that says 'beatvn #beatvn listentothebeatoflife "NEU EM CON TINH, EM co GANG DAY CON EM RA, BANG MOI GIA ANH SE CUU DUOC"'

Đó là lời kể của anh Khoa, người cứu 2 mẹ con trong vụ 3 người bị điện giật tối qua tại Bình Dương.

Theo đó, thời điểm 21h, cơn mưa lớn đổ xuống khiến con đường Tô Vĩnh Diện ngập lênh láng. Vì mặt đường từ lâu xuất hiện nhiều ổ gà, tụ nước,… nên tối đó, anh Khoa cùng hàng xóm đã cùng nhau đứng hướng dẫn xe máy qua lại.

Đến 10h đêm, thấy mưa ngớt, anh Khoa mới vô nhà nghỉ ngơi. Đúng lúc này thì sự việc thương tâm lại xảy ra.

“Tôi chỉ nghe vài tiếng kêu cứu rồi im bặt. Lúc chạy ra thì có 3 người, 2 người phụ nữ bị xe máy đè lên chân, còn một đứa trẻ tầm 10 ký thì vẫn được mẹ ôm…” – anh Khoa nhớ lại.

Lần thứ nhất, anh cố gắng tiến vào dòng nước để cứu nạn nhân thì dòng điện chạy ngang làm anh giật bắn người. Nhanh trí, anh Khoa chạy về nhà, dùng một cây gỗ đến để trục vớt nạn nhân ra khỏi hố nước nhiễm điện.

“Lúc đó, cô gái bị điện giật đã duỗi thẳng chân rồi. Tôi nói với cô ấy: “Nếu em còn tỉnh, em cố gắng đẩy con của em ra, anh bằng mọi giá sẽ cứu được”. Người mẹ mới dùng hết sức cánh tay lùa cháu ra ngoài một tí thì tôi dùng cây ngoắc vào trong áo rồi nhấc thằng bé lên…”.

Sau đó, anh Khoa cố gắng kéo chiếc xe máy đang đè lên chân để cứu 2 người phụ nữ, may mắn sau đó có 1 người hàng xóm khác sang giúp sức.

“Chúng tôi cố gắng có thể để cứu được cả 2. Nhưng lúc đó, một cô mặt nằm dưới nước quá lâu, điện giật đã cứng đơ cả miệng. Tất cả nhanh lắm, chỉ trong vòng có 5 phút” – anh Khoa nhớ lại.

Đợi chiếc xe ô tô chạy ngang, anh nhờ tài xế đưa nạn nhân đi cấp cứu. Thế nhưng, chị D. đã tử vong trước đó.

“Mình thì hụt hẫng lắm. Về nhà, mình nói với vợ rồi đứng đó khóc luôn. Vì mình biết em ấy sẽ mất. Cảm giác người ta nằm dưới đó quá lâu, mình thấy nhưng không thể cứu được…” – anh Khoa xúc động.

———-
TTTTCPD