Những Kẻ Khốn Cùng (Les Misérables)

Những Kẻ Khốn Cùng (Les Misérables)


Victor Hugo (1802-1885)

“Tôi có niềm tin rằng đây sẽ là một trong những tác phẩm đỉnh cao, nếu không nói là tác phẩm lớn nhất, trong sự nghiệp cầm bút của mình”.

Đó là câu nói của nhà đại văn hào Victor Hugo khi ông khởi sự viết tác phẩm Những Kẻ Khốn Cùng. Ðây là một câu chuyện kể về xã hội Pháp ở thế kỷ XIX thời Napoléon I, nói về những giấc mơ tan vỡ, tình yêu không thành, cùng với những đam mê, hy sinh và sự chuộc tội. Nhân vật chính của tiểu thuyết là Jean Valjean, một người cựu tù binh số 24601. Jean Valjean mang án tù khổ sai 19 năm vì anh đánh cướp thức ăn cho gia đình của mình đang lâm vào cảnh đói. Sau khi mãn án, nhà tù cấp cho Jean Valjean một tờ giấy thông hành dành cho những người đã từng phạm tội, vì vậy khi đi đến đâu anh cũng bị mọi người xa lánh, xua đuổi. Jean Valjean tự nhủ với lòngmình: “Nếu ta hận thế giới, thế giới sẽ hận ta”.  phải đó là tiếng khóc trong đêm ch(a)̉ng ai nghe thấyJean Valjean lang thang trên đường phố, các quán trọ đều từ chối, anh đành phải ngủ ở bên lề đường trên một ghế đá. “Ông không thể qua đêm như thế này được đâu, dĩ nhiên ông đang lạnh và đói” bà lão vừa nói vừa chỉ qua một ngôi nhà nhỏ và thấp bên cạnh tòa giám mục. “Người ta có thể cho ông tạm trú vì lòng từ thiện, ông hãy gõ vào cánh cửa đó!”.

Cánh cửa hé mở, chủ nhân căn nhà ấy là giám mục Myriel, một người nổi tiếng là nhân từ và luôn giúp kể cô thế, nghèo đói. Giám mục Myriel đã cho Jean Valjean nương náu và tiếp đón anh thật nồng hậu; nhưng Jean Valjean lại phạm thêm một lỗi lầm nữa, anh đã đánh cắp bộ chén đĩa bằng bạc của vị giám mục và chạy trốn, anh bị bắt lại nhưng được giám mục Myriel cứu thoát. Trước khi từ giã Jean Valjean, vị Giám mục Myriel nói: “Hãy nhớ người anh em, hãy làm chuyện có lý, hãy dùng những thứ quý giá này, để trở thành người tốt. Chúa đã kéo anh ra khỏi nơi u tối, tôi đã cứu linh hồn anh”. Jean Valjean vô cùng xúc động trước tấm lòng nhân ái, bao dung và độ lượng của giám mục Myriel, ông đã coi anh như người anh em “người có tâm hồn, linh hồn sẽ làm thay đổi cuộc sống của anh” Jean Valjean lẩm bẩmVâng, chính những câu nói nhân từ của vị Giám mục Myriel đã làm thay đổi cả cuộc đời của người cựu tù binh mang số 24601, Jean Valijean…“Khi bóng đêm khép lại… còn con đường nào cho ta, ta đã vươn lên để rồi lại ngã xuống, ta nhìn ch(a)̀m ch(a)̀m vào khoảng không, nỗi nhục trong ta như một cái gai, một vòng xoáy tội lỗi, ta sẽ thoát ra khỏi thế giới này, một chân trời mới sẽ mở rộng, thế giới của Jean Valjean”.

Những năm tháng trôi qua, Jean Valjean xuất hiện với một cái tên mới: Madeleine, một chủ xưởng công nghệ giàu có và là thị trưởng thành phố nhỏ nơi ông sinh sống. Để tránh sự truy tìm của thanh tra Javert, Jean Valjean phải mang tên giả, thị trưởng Madeleine. Có lẽ định mệnh đã an bài cho số phận của Jean Valjean, “còn con đường nào cho ta, ta đã vươn lên để rồi lại ngã xuống“, anh phải để lộ danh tính của mình vì thanh tra Javert đã bắt lầm một người đàn ông khác để thay cho anh và hắn bị đưa ra tòa, lương tâm cắn rứt, Jean Valjean không thể để một người khác thế mạng cho mình, anh đành ra đầu thú trước tòa. Một ngày kia, Jean Valjean gặp Fantine, một cô gái làm nghề mại dâm để có tiền nuôi con gái Cosette đang sống với gia đình nhà Thénardier độc ác. Trong cơn hấp hối và trước khi Fantine chết, Jean Valjean hứa với Fantine là ông sẽ chăm sóc Cosette cẩn thận. Vai ngày sau, Jean Valjean đến gặp chủ quán trọ Thénardier và trả tiền cho hắn để chuộc lại cô bé Cosette, họ cùng lên Paris, chạy trốn sự truy sự truy lùng gắt gao của viên thanh tra Javert. Tại Paris, Jean Valjean và Cosette tạm trú trong một tu viện của dòng kín mà Thanh Tra Javert không được quyền khám xét, vì vậy họ tạm thoát khỏi. Gia đình Thénardier cũng đã chuyển tới Paris, họ dẫn đầu một băng trộm, đột nhập vào nhà của Jean Valjean và Marius Pontmercy, Nhưng Éponine là con gái của Thénardier lại thầm yêu người Marius Pontmercy và cô đã thuyết phục bọn trộm rời khỏi đó.

Sau cái chết của tướng Lamarque (người lãnh đạo Pháp có cảm tình với giai cấp lao động), Enjolras cầm đầu nhóm sinh viên, họ chuẩn bị cho một cuộc cách mạng lật đổ chế độ tư sản vào đêm ngày mùng 05, rạng sáng mùng 06 tháng 06 năm 1832. Cuộc cách mạng được sự ủng hộ và tham gia của những người nghèo khổ, trong số những người tham gia cách mạng có cậu bé Gavroche mồ côi và Marius Pontmercy, một sinh viên bị gia đình xa lánh vì quan điểm tự do của mình. Khi cuộc cách mạng bùng nổ, Marius Pontmery và những sinh viên đứng lên, họ bắt đầu dựng chiến lũy trên những con phố ở Paris. Người yêu của Marius Pontmercy là Cosette và Jean Valjean cũng tham gia nổi dậy. Éponine Thénardier đứng vào hàng ngũ khởi nghĩa, cô đã đỡ một viên đạn của phe lãnh đạo để bảo vệ Marius Pontmercy, Éponine Thénardier đã chết trên tay Marius Pontmercy trong giấc mơ hạnh phúc vì cô thầm yêu Marius Pontmercy. Cũng trong trận chiến ấy, Gavroche bị giết, JeanValjean đã cứu sống thanh tra Javert khỏi tay những người sinh viên và Marius Pontmercy khi anh bị thương, JeanValjean vác Marius Pontnercy chạy trốn theo những đường cống ngầm ở Paris, nhưng khi ra đến miệng cống anh nhận thấy thanh tra Javert đã đứng đợi anh ở đấy từ bao giờ. Jean Valjean thuyết phục thanh tra Javert cho ông đem Marios Pontmercy về trả lại cho gia đình anh trước khi giao mình cho luật pháp và thanh tra Javert đồng ý. Thanh tra Javert nhận thấy rằng Jean Valjean là một người tốt và ông không thể nộp Jean Valjean cho chính quyền được nữa, không giải quyết được tình trạng khó xử này, thanh tra Javert nhảy xuống sông Seine tự vẫn.

Jean Valjean cảm thấy niềm vui duy nhất của cuộc sống đã mất khi Cosette nhận lời làm vợ Marius Pontmercy và Jean Valifean cho rằng Cosette đã không còn cần đến anh nữa vì Cosette nghe lời Marius và không đến thăm anh thường xuyên nữa. Nhưng trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời, Jean Valjean cho Cosette và Marius biết về quá khứ của mình và anh đã tìm thấy niềm hạnh phúc khi đứa con gái nuôi yêu quý và con rể ở bên cạnh mình. Jean Valjean nhìn Cosette với ánh mắt trìu mến, anh nói: “Giờ con đã đến đây, ngay bên cạnh bố, giờ bố có thể thanh thản ra đi, cuộc đời bố đã được tha thứ, con hãy để bố chết, đây là lá thư thú tội cuối cùng, con hãy đọc kỹ, khi bố đã yên nghỉ:  Đó là câu chuyện của một người bị xã hội ruồng bỏ, một người chỉ muốn học cách yêu thương và đã nuôi con nên người”. Jean Valjean từ từ nhắm mắt, tâm trí và linh hồn anh hướng về Thiên Chúa toàn năng, anh thì thầm trong hơi thở yếu ớt: “Hãy mang con đi, một nơi ch(a)̉ng còn xiềng xích, nơi mà những nỗi đau cũng dừng lại, Chúa ở thiên đàng, xin hãy nhìn xuống với lòng nhân từ, xin tha thứ mọi lỗi lầm của con và đưa con đến bên ngài”.

Tham luận tác phẩm: 

Les Misérables là tiểu thuyết của đại văn hào Pháp Victor Hugo, do Lacroix, Verboeckhoven & Ce xuất bản lần đầu tiên năm 1862, tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nền văn học thế giới thế kỷ XIX. Những Kẻ Khốn Cùng là câu chuyện về xã hội nước Pháp trong khoảng hơn 20 năm đầu của thế kỷ XIX kể từ thời điểm Napoléon I lên ngôi và tiếp theo vài thập niên sau đó. Nhân vật chính của tiểu thuyết là Jean Valjean, một cựu tù binh khổ sai tìm cách chuộc lại những lỗi lầm gây ra thời trai trẻ. Cuốn tiểu thuyết không chỉ nói tới bản chất tốt và xấu của xã hội mà tác phẩm còn là cuốn sách ghi nhận về lịch sử cũng như nền móng kiến trúc chính trị trên lãnh vực triết lý, luật pháp, công lý, tín ngưỡng của nước Pháp giữa thế kỷ XIX.  Những Kẻ Khốn Cùng trở nên nổi tiếng vì đã được chuyển thể nhiều lần thành các vở kịch, bộ phim, trong đó đáng kể nhất là vở nhạc kịch cùng tên, Les Misérables. Bản dịch đầu tiên tại Việt Nam của Nguyễn Văn Vĩnh xuất bản năm 1926, với tên “Những kẻ khốn Cùng“, của nhà Trung Bắc Tân Văn ở Hà Nội in song ngữ dài 10 tập khoảng 3000 trang, thu hút được rất đông độc giả và được dịch sang nhiều thứ tiếng khác ngay từ khi mới xuất bản. Trong số 64 tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh (1885-1958) có 12 quyển phóng tác từ tiểu thuyết của Pháp, phóng tác Ngọn cỏ gió đùa (Les Misérables) của Hồ Biểu Chánh ra đời năm1926 khắc thảo chân dung xã hội Việt Nam thuần túy nông nghiệp, với những con người đói khổ, khốn cùng, trong thế kỷ XIX dưới thời nhà Nguyễn, phóng tác ảnh hưởng đến lãnh vực đạo đức và triết lý Á đông, cổ hủ, khắt khe với Những Kẻ Khốn Cùng qua nhân vật là Lê Văn Đó (Jean Valjean). Ngọn cỏ gió đùa còn chuyển hóa thành phim và tuồng cải lương.

Những Kẻ Khốn Cùng phác họa một bức tranh đích thực của thế giới những người nghèo khổ, lên án một địa ngục trần gian, sự nghèo khó làm cho con người gục ngã, đói khổ làm người ta sa đọa, thiếu thốn làm loài người suy nhược. Tác phẩm đã đề cập những sự kiện lịch sử quan trọng của nước Pháp, những xung đột trong tâm hồn con người giữa Thiện và Ác trong Jean Valjean. Trong tác phẩm Những Kẻ Khốn Cùng ca ngợi cuộc sống thanh cao, tình yêu đích thực và tự do của Jeam Valjean, một người sinh ra trong đau khổ và tuyệt vọng vì những lỗi lầm anh đã vi phạm khi còn trẻ, một giá rất đắt mà anh phải trả. Xã hội tư sản đã bóp nghẹt Jean Valjean trong mạng lưới bao vây, lùng bắt, anh trải qua biết bao đau khổ và nghiệt ngã của cuộc đời. Fantine, một cô gái mua hoa bán nhụy cho khách làng chơi đã bị xã hội chà đạp, khinh thị nhưng vẫn giữ được tâm hồn thanh cao, trong sáng của tình mẫu tử. Thanh tra Javert là hiện thân cho những xung đột, giằng xé giữa tôn trọng luật pháp và đạo lý con người. Gavroche là một đứa trẻ bị bỏ quên bên lề đường nhưng tâm hồn vẫn thơ ngây, yêu đời, dũng cảm và nghĩa hiệp. Marius Pontmercy với tấm lòng yêu nước, chuộng tự do như trong triết học của Tagore, ông phản ảnh cuộc sống khốn cùng của những người nô lệ Ần Độ đã gồng lên để đấu tranh cho tự do và cuộc sống hạnh phúc cho con người. Enjolras: Lãnh đạo của nhóm “Những người bạn của ABC” (Những người bạn của nông dân là một nhóm sinh viên phản đối chế độ chuyên chế của nhà Bourbon, tham gia cuộc khởi nghĩa ngày 5 tháng 6 năm 1832). Phải chăng Victor Hugo đã từng nói: “Sự tàn bạo của tiến bộ được gọi là cách mạng. Khi chúng kết thúc, ta nhận ra loài người đã bị đối xử thật thô bạo, nhưng đã tiến lên”. (The brutalities of progress are called revolutions. When they are over we realize this: that the human race has been roughly handled, but that it has advanced).

Những Kẻ Khốn Cùng là tác phẩm đề cao tình yêu thể hiện qua tình yêu đối với con chiên của linh mục Myriel, tình yêu tuyệt vọng của Fantine và Éponine, tình phụ tử của Jean Valjean với Cosette, tình yêu thanh cao giữa Marius và Cosette, tình yêu tổ quốc của Enjolras. Là người theo chủ nghĩa lý tưởng, Victor Hugo tin rằng sự dạy dỗ và tôn trọng những người bất hạnh sẽ giảm bớt sắc suất tội phạm trong xã hội. Về lãnh vực đạo đức, tác phẩm ca ngợi giới công nhân lao động, ca ngợi tranh đấu cho tự do dân chủ của người dân lao động đứng lên chống lại sự áp bức của chính quyền. Tác phẩm của Victor Hugo đã nói lên lòng thương cảm đối với những con người bị xã hội chà đạp, nêu lên cái tốt lẫn cái xấu của xã hội pháp. Quan điểm này cũng đã được Rabindranath Tagore nhấn mạnh trong tư tưởng của ông về triết lý nhân sinh đ(a)̣t nền tảng trên tình yêu thương mãnh liệt đối với con người qua hình ảnh của vị giám mục Myriel.  Đối với Tagore cũng như Hugo, có lẽ niềm vui cao quý nhất trên đời là khi ta tìm được tình yêu và niềm cảm thông sâu s(a)́c giữa cơn người với con người. Với ngòi bút sắc sảo, chủ nghĩa lãng mạn, Victor Hugo đã phác họa những con người lý tưởng với cái đẹp tinh khiết, thánh thiện và gạt bỏ những thủ đoạn, cạm bẫy, dối lừa và khổ đau, mà xã hội Pháp của thế kỷ XIX tạo nên để nghiêm trị người khốn khổ và tội phạm, ho đã vô tình đẩy những loại người này vào ngõ cụt không lối thoát.

Theo Tác giả Huy Hoàng thì đây là một trong những cuốn sách văn học kinh điển của thế giới “Những Kẻ Khốn Cùng” là sự kết hợp giữa khổ đau và cái đẹp tinh khiết, Victor Hugo cho rằng “Bấthạnh làm nên con ngườigiàusang tạo ra quái vật“. Victor Hugo đã viết ở chương đầu trang sách như sau thể hiện sự cảm thông của ông đối với những con người bị pháp luật hất ra ngoài xã hội: “Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người, còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh; khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự tha hoá của đàn ông vì bán sức lao động, sự sa đoạ của đàn bà vì miếng cơm manh áo, sự cằn cỗi của trẻ nhỏ vì tối tăm thất học còn chưa được giải quyết; khi ở một số nơi đời sống còn ngạt thở; nói khác đi và trên quan điểm rộng hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đau khổ còn tồn tại thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích”. Ngày 22 tháng 5 năm 1885, Victor Hugo qua đời vì sung huyết phổi, hai triệu người dân đã đưa tiễn Victor Hugo và thi thể ông được an táng tại điện Panthéon.

Phim Chuyển thể:

Những Kẻ KhốnCùng (Les Misérables) là loại Phim Giáo dục đặt nền tảng và trên tín ngưỡng, gia đình, tâm lý và tình cảm, ra mắt khán giả năm 1998 và trở nên nổi tiếng vì đã được chuyển thể nhiều lần thành các vở kịch, bộ phim, trong đó nổi tiếng nhất là vở nhạc kịch Pháp cùng tên do đạo diễn Claude-Michel Schönberg sáng tác và được trình diễn tại sân khấu West End, Luân Đôn ngày 08 tháng 10 năm 2006. Năm 2012, đạo diễn: Tom Hooper thực hiện cuốn phim này tại Mỹ, thể loại nhạc phim tâm lý. Năm 2018, đạo diễn Bille August tu sửa lại theo thể loại phim giáo dục: Đức tin, gia đình, tâm lý & tình cảm do nhà sản xuất Mandalay Entertainment.

“Khi một người phụ nữ đang nói, hãy nghe điều nàng nói qua đôi mắt của nàng”

Phin nói về những trận đánh gây cấn trong cuộc cách mạng Pháp với những thanh thiếu niên trẻ đứng lên để chống lại sự cai trị bạo tàn và phi lý của xã hội tư sản và lấy lại cái lý tưởng một nước Pháp tự do và bác ái, họ sẵn sàng hy sinh cho niềm tin lý tưởng cách mạng trong sáng của mình. Trong phim những kẻ khốn khổ là những người phải trải qua những thử thách và những đau đớn tột đỉnh bởi những cuộc chạy trốn và rượt đuổi giữa viên thanh tra Javert và người tù Jean Valjean. Họ phiêu bạt khắp nơi để nhận được sự xua đuổi của người đời khiến những số phận của những người khốn khổ trở nên khốn khổ hơn. Cuộc đời đã huỷ diệt hoàn toàn con người của Jean Valjean và anh nghĩ tưởng như rơi vào tận cùng của đau khổ và tuyệt vọng cho đến khi anh gập được vị giám mục Myriel, đó là lúc anh được đối xử như một con người. Chính tấm lòng bao dung của vị giám mục Myriel đã giúp Jean Valjean hướng thiện, đưa cuộc đời anh bước sang một trang sử mới: Thánh thiện và tốt đẹp hơn. Phim đã đem lại một hình ảnh đẹp, có giá trị tôn giáo và đạo đức. Những Kẻ Khốn Cùng, có sự tham gia của nhiều ngôi sao nổi tiếng nhất Hollywood hiện nay như Hugh Jackman, Anne Hathaway, Russell Crowe, Amanda Seyfried, Helena Bonham Carter. Phim giành được 4 đề cử Quả Cầu Vàng: Phim hay nhất ở thể loại nhạc kịch. Có thể nói phần bối cảnh của thể loại phim nhạc kịch là sự kết hợp hài hòa giữa sự diễn xuất của các diễn viên điện ảnh và âm nhạc, góc cạnh quay kết hợp tình tiết trong chuyện đã tạo nên hưởng mạnh mẽ khiến những người yêu thể loại phim nhạc kịch phải rơi lệ. Cuốn phim Những Kẻ Khốn Cùng (Les Misérables) đã để lại nhiều cảm xúc và sự xót xa thương cho những thân phận khốn khổ trong lòng khán giả.

Tóm lại đây là cuốn sách có giá trị lịch sử, cơ cấu chính trị, triết lý, luật pháp, công lý, tín ngưỡng và đề cao tinh thần đoàn kết của những người lao động nghèo khổ trong thế kỷ XIX. Qua ngòi bút điêu luyện, bén nhậy và sắc sảo, Victor Hugo đã biểu lộ tấm lòng thương xót đến những nạn nhân bị vùi dập và khinh bỉ bởi xã hội tư sản nhưng vẫn giữ được sự cao thượng của tâm hồn, tình thương yêu chân chính và đích thực. Cũng trong lời viết khéo léo ấy, Victor Hugo đã gián tiếp ca ngợi dân tộc hùng dũng, can đảm đứng lên để đòi hỏi tự do, lên án xã hội tư sản bất công, vô nhân đạo, sự phi lý của luật pháp, tòa án, nhà tù, quân lính, cảnh sát, những kẻ trong giới thượng lưu, giàu sang và những kể nghèo đói thấp hèn, những cảnh thống khổ mà xã hội tư bản gây ra. Ðiều này cho chúng ta biết rằng cuộc đời nhiều thử thách, đau khổ và niềm tin sẽ giúp con người vượt qua mọi chướng ngại vật.

Khánh Lan.

Tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác:

Theo tác giả Vĩ Thanh, Victor Marie Hugo sinh ngày 26 tháng 2, 1802 tại Besançon và mất ngày 22 tháng 5, 1885 tại Paris, ông là một nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch danh tiếng nhất của nước Pháp thuộc chủ nghĩa lãng mạn và là nhân vật dẫn đầu phong trào lãng mạn (the romantic movement) của nền Văn Chương Pháp, ông đồng thời là một nhà chính trị, một trí thức dấn thân tiêu biểu của thế kỷ XIX. Những sáng tác của Victor Hugo xếp hạng nổi tiếng thứ 15407 trên thế giới và thứ 45 trong danh sách tiểu thuyết gia nổi tiếng, văn chương của ông không chỉ phản ảnh lịch sử, văn hóa của cách mạng Pháp mà còn là biểu tượng mẫu mực của lòng nhân ái, vị tha nên đã tạo ra ảnh hưởng mãnh liệt và vượt qua cả biên giới hạn hẹp của nước Pháp, trở thành niềm tự hào của thế giới với cuộc thăng trầm nhiều biến động của đất nước. Victor Hugo hấp thụ tinh thần dân chủ và lý tưởng cách mạng thời đại, do đó trong thời gian đầu những sáng tác của ông chịu ảnh hưởng của tư tưởng quân chủ.

Năm 1815, Victor Hugo bắt đầu làm thơ, 14 tuổi ông viết trong nhật ký: “Tôi muốn trở thành Chateaubriand hoặc không gì cả!”. Năm 1817, Victor Hugo lãnh được bằng khen danh dự của Hàn Lâm Viện Pháp về một bài thơ dự thi rồi tới năm 1819, đã đoạt giải nhất trong một kỳ thi thơ phú toàn quốc. Năm 1821, Victor Hugo xuất bản thi phẩm đầu tiên có tên là “Odes et poesies diverses” gồm các bài thơ ngắn và nhiều thể loại, vua Louis XVIII có cảm tình với ông qua tập thơ này và trợ cấp cho ông 1,000 quan mỗi năm. Tập thơ Odes ra mắt năm 1821 khi ông 19 tuổi, với 1500 ấn bản được tiêu thụ trong vòng 4 tháng. Năm 1823, Victor Hugo phổ biến cuốn truyện tiểu thuyết đầu tiên tên là Han d’Islande (Đại Hãn của Ai Nhĩ Lan), mô tả sự man rợ của một bộ lạc chặt đầu người bằng búa đá và uống máu kẻ địch. Cuốn truyện này được dịch sang tiếng Anh vào năm 1825 và được nhà báo Charles Nodier mời Victor Hugo tham gia vào nhóm văn thuộc phái Lãng Mạn Cénacle (Romanticism), tại đây ông quen biết với một nhà phê bình văn chương Pháp của thế kỷ XIX, Saint- Beuve. Nhóm văn hữu Cénacle họp mặt thường xuyên tại thư viện Arsenal, họ đã đề cao tự do, nguyên tắc của nghệ thuật và đời sống. Vào thời kỳ này, Victor Hugo đã phổ biến một loại báo văn học có khuynh hướng ôn hòa tên Muse Francaise (Thi Thần nước Pháp, 1823-24).

Năm 1823Victor Hugo kết hôn với người bạn ấu thơ là Adèle Foucher nhưng cuộc hôn nhân không hạnh phúc với vợ khiến Victor Hugo qua lại với nhân tình Juliette Drouet, Adèle ngoại tình với bạn thân của ông là Sainte Beuve nhưng vì gia đình và lòng tự trọng, họ không ly dị, Hugo cũng lao vào cuộc tình với Juliette Drouet và nổi tiếng là có nhiều nhân tình nhưng thật sự trong tình cảm gia đình, Victor Hugo là người bất hạnh và đáng thương. Người con gái đầu tiên của ông sớm ra đi trong một vụ lật thuyền ở sông Seine cùng với chồng khi cô chưa đầy hai mươi tuổi, người con gái thứ hai của Hugo là Adèle mắc bệnh tâm thần và suốt đời sống trong bệnh viện, hai người con trai của ông đều viết văn, làm báo nhưng cũng lần lượt qua đời khi còn rất trẻ. Niềm an ủi duy nhất trong những năm cuối đời của ông là hai đứa cháu nội . Cuộc đời của ông không chỉ đầy niềm đau về gia đình mà còn trải qua nhiều biến động gắn liền với sự thay đổi và suy vượng của đất nước.

Năm 1824, Victor Hugo cho xuất bản tập thơ ngắn Nouvelles Odes, hai năm sau, xuất hiện cuốn tiểu thuyết Bug-Jargal (The Slave King, nhà Vua nô lệ). Tập thơ ngắn “Odes et Ballades” ấn bản năm 1826, gồm nhiều bài thơ lãng mạn. Năm 1829, tập thơ “Les Orientales” (Đông Phương) cũng là mộ tập thơ lãng mạn. Năm 1824, Victor Hugo cho xuất bản tập thơ ngắn Nouvelles Odes, hai năm sau, xuất hiện cuốn tiểu thuyết Bug-Jargal (The Slave King, nhà Vua nô lệ). Tập thơ ngắn “Odes et Ballades” ấn bản năm 1826, gồm nhiều bài thơ lãng mạn. Theo tác giả Phạm Duy, Ðạo Cao Ðài được thành lập ở Việt Nam năm 1926,Victor Hugo là một trong ba vị thánh đầu tiên, bên cạnh Tôn Trung Sơn, Nguyễn Bỉnh Khiêm, ông xuất hiện trong bức tranh Tam thánh ký hòa ước do họa sĩ Lê Minh Tòng sáng tác năm 1947, hiện được lưu giữ tại Tòa Thánh Tây Ninh.  Năm 1829, tập thơ “Les Orientales” (Đông Phương) cũng là mộ tập thơ lãng mạn. Năm 1833, Victor Hugo ra mắt vở kịch Lucrèce Borgia. Những năm 1840, ông đứng về phía chế độ quân chủ chuyên chế, chống lại tư tưởng dân chủ, sau đó ông được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp và được phong bá tước năm bốn mươi ba tuổi.

Ngày 07 tháng 02 năm 1841, Victor Hugo được bầu vào Viện Hàn Lâm Pháp. Năm 1845, Victor Hugo bắt đầu buớc vào lãnh vực chính trị, năm 1848 ông được bầu làm nghị sĩ hội đồng lập hiến. Năm 1851 lịch sử nước Pháp lại trải qua cơn biến động. Louis Napoléon hủy bỏ nền Cộng hòa, thành lập nền Đế chế, tự xưng là Vua Napoléon III. Victor Hugo lên án cuộc đảo chính ngày 2 tháng 12 năm 1851 của hoàng tử Louis-Napoléon (cháu của Napoléon Bonaparte), ông bị buộc đi đày ở Bỉ, sau đó là đảo Jersay và Guernesey. Trong những năm tháng sống lưu vong, Victor Hugo đã hoàn thành bộ tiểu thuyết Những Kẻ Khốn Cùng trong suốt mười chín năm nhưng đây chính là giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của ông khi hàng loạt tập thơ và tiểu thuyết ra đời. Khi nhận được lệnh ân xá của Napoleon III, ông nhất quyết không quay về và kịch liệt chống đối chế độ đế chế thứ II, lên án gay gắt sự phản bội và áp bức của triều đình. Năm 1870, Victor Hugo trở về Pháp sau khi chế độ Napoleon sụp đổ, đó cũng là khoảng thời gian diễn ra Công xã Paris, đem lại một cuộc sống mới cho những người dân cùng khổ trong xã hội. ngày 8/2/1871, ông được bầu vào quốc hội Pháp và năm 1876, ông được bầu làm thượng nghị sĩ. Tuy không thực sự tán đồng Công xã Paris song với trái tim đầy nhân ái, Hugo vẫn phản kháng và đấu tranh đến cùng trước những sự trả thù tàn bạo, đứng về những người công nhân nghèo khổ trong suốt những năm tháng cuối đời.

Victor Hugo mất vào tháng 5 năm 1885 trong sự thương tiếc của nhân dân Pháp, đặc biệt là những cựu chiến sĩ cách mạng Công xã Paris, những người lao động khốn khổ đã từng được ông giúp đỡ và bảo vệ. Ngày 26/2/1881 năm Hugo 80 tuổi, nước Pháp long trọng tổ chức lễ thượng thọ cho ông, đám đông diễu hành qua nhà Victor Hugo ở Paris, khoảng 5.000 nhạc công được huy động, họ chơi bản quốc ca Pháp và gửi những lời chúc tụng đến đại văn hào Victor Hugo, đám đông diễu hành qua nhà Victor Hugo ở Paris. Pháp đổi tên đại lộ D’Eylau thành đại lộ Victor Hugo. Trước khi lìa xa nhân thế, Hugo di chúc lại: “Tôi cho các kẻ nghèo 50.000 quan. Tôi ước mong được mang tới nghĩa trang trong quan tài của người nghèo khó. Tôi từ chối các lời cầu nguyện của tất cả các nhà thờ. Tôi tin tưởng nơi Thượng đế”. Nhưng trên thực tế, nước Pháp đã tổ chức quốc tang cho Victor Hugo, hơn hai triệu người dân Pháp đã đến tỏ lòng thương xót ông, Đoàn diễu hành đi bộ sáu tiếng từ Khải Hoàn Môn đến Điện Panthéon, thi hài ông được đặt tại điện Panthéon, nơi an nghỉ của các vĩ nhân cùng Emile Zola và Alexandre Dumas.

Hạnh phúc lớn nhất ở đời là có thể tin chắc rằng ta được yêu thương, yêu vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, yêu bất kể bản thân ta.

Ðó là lời ngụ ngôn của Victor Hugo.

From: TU-PHUNG

CHÚA KHEN NGƯỜI ĐÀN BÀ CÓ TẤM LÒNG VÀNG VÌ BÀ CHO NHIỀU NHẤT

CHÚA KHEN NGƯỜI ĐÀN BÀ CÓ TẤM LÒNG VÀNG VÌ BÀ CHO NHIỀU NHẤT

Tuyết Mai

Trong thế gian có được bao nhiêu người có tấm lòng vàng như bà góa nghèo kia, được Chúa Giêsu khen thưởng vì bà đã cho tất cả những gì bà có?. Bà góa nghèo ấy đã để trong lòng mọi người một ấn tượng, một tấm gương đẹp đẽ nhất mà Chúa Giêsu muốn hết thảy chúng ta học “cách cho đi”. Bằng chứng cho chúng ta thấy trên thế giới ngày nay vẫn còn rất nhiều người giống như bà chứ đâu có ít. Nên chúng ta đừng nản lòng và đừng thiếu lòng tin tưởng vào Thiên Chúa và vào con người.

**

Chỉ vì con người chúng ta thiếu lòng bác ái nên thường làm ngơ tất cả mọi biến động xẩy ra thường ngày chung quanh chúng ta. Rồi sợ rằng vì sự thương cảm của chúng ta quá ‘thương người’ làm cho thêm tốn kém hay hao hụt tiền bạc mà chúng ta đã định xài trong tuần, trong tháng chăng?. Nhưng theo thống kê và sự chứng minh rất rõ ràng là con người chúng ta ngày nay cũng còn rất rất nhiều người quan tâm, lo lắng và muốn chia sẻ cho người trong cơn dịch bệnh Corona virus hay thiên tai đang rất cần sự giúp đỡ tích cực của chúng ta.

**

Chứng minh gần nhất là trải qua bao nhiêu trận thiên tai xẩy ra ở khắp mọi nơi, mọi miền thì tiền quyên góp được để tạm thời giúp anh chị em trong cơn hoạn nạn cũng thật đáng kể (từ khắp nơi gởi về). Có phải đó là nhờ vào những tấm lòng vàng mà mọi người đã và đang chịu đồng cảnh ngộ tang thương ấy, không cảm thấy bị bỏ rơi? Cùng nhiều hội Đoàn tôn giáo khác nhau. Đến để an ủi, để lắng nghe và để giúp người cảm thấy bớt sầu khổ trong mọi sự mất mát quá lớn như mất người thân thương, tài sản … là nhà cửa, xe cộ, súc vật nuôi để mưu sinh, v.v…

**

Vì Chúa Giêsu quá yêu thương con cái vì Ngài thấy sự chênh lệch giữa giàu quá và nghèo quá nên Ngài tha thiết kêu gọi tất cả chúng ta hãy có tấm lòng vàng như bà góa nghèo kia. 2 đồng tiền tuy thật nhỏ của bà góa nghèo nhưng là tượng trưng cho tấm lòng cao cả vô cùng của bà và sự yêu thương đó Thiên Chúa luôn cần bàn tay đóng góp từ nơi chúng ta như mẹ Thánh Têrêsa Calcutta ở bên Ấn Độ.

**

Vì mẹ Têrêsa quá yêu thương người bất hạnh mà mẹ đã không ngần ngại để xăn tay áo lên, dành hết thời giờ của mẹ mà chăm lo cho những kẻ khốn cùng sắp chết trên con đường đời mà mẹ đã được Thiên Chúa ban rõ định hướng và vì tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa nên mẹ cứ tiếp tục trên hướng đi đó và không hề nghĩ đến những khó khăn trước mặt. Ngay lúc khởi đầu cho dự định thì chỉ có duy nhất một mình mẹ mà thôi nhưng rồi tiếng lành đồn xa mẹ Têrêsa đã từ từ nhận được biết bao nhiêu sự trợ giúp từ các nhà giầu có, có lòng hảo tâm.

**

Từ đó mẹ dần có được nhà tình thương để cho những kẻ khốn cùng có nơi ăn, chốn nghỉ ngơi trong những tháng ngày rất ngắn ngủi thay vì để họ sống bờ sống bụi rất thương cảm và rất tội nghiệp khi xã hội ngoảnh mặt làm ngơ. Kể từ sau khi mẹ Têrêsa chết cho đến nay, tính hết của cải mà người người dâng tặng cho hội của Mẹ đến nay đã lên tới bạc tỷ US đô la trên khắp cùng thế giới. Kể cả những người đi theo bước chân của mẹ, càng ngày càng nhiều và càng đông vô số kể.

**

Vâng, bắt đầu chỉ cần 1 tấm lòng vàng của bà góa nghèo xưa và của những nữ tu giống thánh Têrêsa thành Culcutta. Nói chung thì sự ích kỷ và người xấu vẫn còn nhưng vẫn là con số nhỏ so với tấm lòng vàng của cả thế giới cộng lại. Mọi thứ trên đời bắt đầu từ con số 1? Vâng, đúng như thế!. Vì nhờ 1 đồng của người có tấm lòng vàng đã khích lệ cho những tấm lòng vàng khác như câu “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”, chẳng bao lâu thì thùng tiền quyên góp sẽ đầy ắp lên thôi.

**

Và như trong chuyện “5 chiếc bánh và 2 con cá” mà Chúa Giêsu đã nhận được từ tấm lòng của một bé trai cũng muốn được chia sẻ. Nhờ tấm lòng của cậu bé đó mà Thiên Chúa đã làm được phép lạ cả thể nuôi được 5000 ngàn người chưa kể đàn bà và con nít.

–*–

Quả tuyệt vời khi hết thảy mọi người đều có trái tim giống Chúa. Chúa dạy chúng ta cũng đừng bao giờ thất vọng hay tuyệt vọng khi biết luôn Tin Tưởng vào tình yêu duy nhất của Thiên Chúa và để cho Người làm chủ cuộc đời mình. Chỉ cần thế thôi thì chúng ta sẽ muôn đời được sống trong an bình, trong thoải mái giống như Thiên Chúa đang sống trong căn nhà tâm hồn của chúng rồi vậy.

**

Có hạnh phúc lắm không cho một người có cả Cha lẫn Mẹ trên Trời lo cho chúng ta luôn được hồn an xác mạnh và cho mọi điều cần thiết. Người luôn bù đắp cho chúng ta để ai cũng có cuộc sống sung mãn và quân bình trong Chúa và trong tha nhân. Vì Thiên Chúa Người luôn thiện hảo và không bao giờ để chúng ta phải thua thiệt và cho gánh Thánh Giá quá nặng nề, quá sức không vác nổi. Do đó sự đền đáp của người con thảo nên làm là chúng ta hằng ngày nhớ cảm tạ Người, mọi ngày trong suốt cuộc đời và cho đến hơi thở cuối cùng của đời ta.

**

Hãy luôn tin tưởng vào Thiên Chúa là Đấng muôn đời toàn năng, là Thiên Chúa duy nhất vì chỉ có Người mới có thể ban cho chúng ta hạnh phúc đích thực ngay tại đời này và mãi mãi ở cả đời sống mai sau trên Quê Trời. Amen.  

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

9 tháng 11, 2020

CHỨNG TÍCH NGƯỜI TỪ HOẢ NGỤC HIỆN VỀ

Câu chuyện có thật ở Cái Mơn,Giáo Phận Vĩnh Long của con, đây là sự thật, xin mọi người hãy đọc … có đời sau, có sự thưởng phạt đời đời, có thiêng đàng, hoả ngục, luyện ngục, sau khi chết mọi người sẽ đến trước Toà Chúa để chịu phán xét về những việc mình đã làm khi còn sống.

CHỨNG TÍCH NGƯỜI TỪ HOẢ NGỤC HIỆN VỀ

Nhân dịp tháng 11, Tháng Các đẳng linh hồn, xin thuật lại câu chuyện tại Cái Mơn

Hiện nay nhà xứ Cái Mơn còn lưu giữ một miếng ván có kích thước: 2,05 x 0,82 mét, dầy hơn 4,5 cm. Trên miếng ván có một chỗ bị cháy đen và khuyết xuống giống như “phần mông” của một người ngồi để lại. Miếng ván này được lưu giữ như là một chứng tích của việc có hỏa ngục và sự thưởng phạt đời đời.

Bài viết này được người trực nhà xứ, thời Cha Sở Gs Thích còn sống, ghi lại theo lời tường thuật của ông biện Nguyễn Văn Nhung, cháu cố của ông biện Đài và của ông Nguyễn Văn Thật. Nay xin mạn phép tóm lại như sau:

Khoảng đầu thế kỷ 18, tại Cái Mơn, có một bà lão nọ là người tu xuất đã ngoài bảy mươi. Đời sống của bà không tốt lắm. Bà bệnh nặng và liệt giường khoảng ba tháng, không ăn uống. Gia đình giữ linh hồn cho bà suốt thời gian ấy đã mệt mỏi. Hôm ấy, ông Biện Nguyễn Văn Đài (sau là Trùm Họ) đến đọc kinh giữ linh hồn cho bà. Ông bảo gia đình đi ngủ để ông giữ thay cho một hôm.

Khi ông biện Đài đang sốt sắng nhìn sách đọc kinh, thình lình bệnh nhân ngồi phắt dậy, thổi tắt đèn, rồi ôm lấy cổ ông và đeo cứng người ông. Ông bình tĩnh không la lên sợ làm rối gia đình, và ông cứ mang bà lão trên mình để đi đốt đèn. Đốt đèn xong, ông trở lại giường, gỡ hai tay bà ra khỏi cổ ông và để bà nằm xuống. Bà nằm trong tư thế như thường lệ: hai chân duỗi thẳng, hai tay để lên ngực và vẫn im lặng như người đang hấp hối.

Cũng nên biết, vào thời điểm này chưa có dầu lửa và đá lửa. Người ta dùng dao đánh vào hòn đá đen cho lửa xẹt vào bông gòn trong ống tre. Khi bông gòn bén lửa, người ta thổi lên cho có lửa ngọn rồi mới dùng cây rọi lấy lửa mồi vào đèn. Cây rọi là mảnh vải bằng hai ngón tay, nhúng dầu mù u, xe xoắn lại phơi khô. Đèn dầu mù u thì không bắt lửa nhanh như đèn dầu ngày nay. Nhắc chuyện này để hiểu rằng thời gian ông biện mang bệnh nhân trên cổ là khá lâu.

Ngày hôm sau bà này chết. Việc an táng theo nghi thức đạo như thường lệ. Sau khi an táng, gia đình và hàng xóm tập trung để cầu lễ cho bà. Theo như tập tục thường kéo dài một tuần, lâu hơn hay ít hơn là tùy hoàn cảnh gia đình.

Một tối nọ, khi mọi người đang sốt sắng cầu lễ, bỗng dưng đèn tắt hết. Người chết xuất hiện, mình đầy lửa, mang dây xích, đến ngồi trên bộ ván, nói lớn tiếng: “Các người đừng cầu nguyện cho tôi nữa, bởi vì đã lỗi đức công bằng, tôi xuống Hỏa ngục rồi”. Nói bây nhiêu lời rồi biến mất. Mọi người có mặt chết điếng người, lặng thinh và ngưng đọc kinh nhưng không dám đi một mình về nhà.

Ông chủ nhà nói: “Tôi không dám để bộ ván này trong nhà nữa, đem ra sông cái liệng cho nó trôi khuất cho rồi”. Nói vậy nhưng có lẽ do quá sợ, ông không dám chở đi nên đã liệng xuống rạch bên hông nhà. Nhà ông ở trên ngọn, nhà ông biện Đài ở cuối nguồn, nên nước ròng ông biện đã vớt được tấm ván ghi dấu cái mông của linh hồn sa hỏa ngục, tấm kia trôi mất (bộ ván gồm hai miếng).

Ông biện Đài cố ý giữ tấm ván lại trong nhà để nhắc nhở con cháu và người đời sau nhớ rằng có Hỏa Ngục. Ông dặn con cháu sau này không được nói tên người bất hạnh cho ai biết, để giữ thanh danh cho họ.

Bộ ván này dài gần 3 mét, dầy khoảng 8 cm, bằng gỗ sao gồm hai tấm. Linh hồn hiện về ngồi bên tấm ván này, chống hai chân và hai tay qua tấm ván bên kia. Tấm ván bên này để lại dấu mông, và tấm ván kia là dấu hai bàn chân và hai bàn tay úp xuống. Dấu lửa cháy ăn sâu xuống cả hai tấm ván. Không biết ngày xưa gìn giữ thế nào nhưng mấy mươi năm sau này, gia đình ông Nguyễn Văn Nhung bỏ phế ngoài vườn cây. Thời chiến tranh Ông Nhung đã dùng để làm hầm núp bom đạn. Chiến tranh chấm dứt, ông lại quăng tấm ván ra bờ mương. Một hôm có người đến ngỏ ý xin miếng ván, gia đình mới cạo rửa và định tống khứ nó đi. Khi hay được sự việc, cha sở Gs Thích đã ngỏ ý xin và đã đem về lưu giữ tại nhà xứ. Theo lời ông Thật thì có ai đó đã cưa tấm ván mất mấy tấc. Có lẽ vì nó dài và nặng nề, khó di chuyển, nên đã vô tình cưa bớt đi.

Ông biện Nguyễn Văn Nhung thuật lại theo truyền khẩu của gia đình. Phần ông Nguyễn Văn Thật thì nói theo lời kể của ông Isiđôrô Võ Văn Vạn, thường gọi là Sáu Vạn, thầy tuồng của Cái Mơn ngày xưa. Ông là con đỡ đầu của Đức Cha Isiđôrô Đượm, tên Pháp là Dumortier, cha sở Cái Mơn, sau là Giám Mục Địa Phận Sài Gòn. Ông Vạn mất hơn 30 năm nay, thọ 90 tuổi.

Theo một số thông đáng tin cậy, thì người đã chết hiện về này có thể cùng thời với Thánh Philipphê Phan Văn Minh. Thánh nhân sinh năm 1815, như vậy, câu chuyện xảy ra cũng khoảng gần 200 năm có rồi.

Đối chiếu với gia phả của ông biện Nguyễn Văn Đài thì thời gian như vậy là đúng.

Ông biện Đài, sau thăng chức là Trùm Đài, không biết tuổi.

Con của ông Trùm Đài là ông Trùm Thiệu, sống 92 tuổi.

Con ông Biện Thiệu là ông biện Gioang, sống 72 tuổi.

Con ông Biện Gioang là ông Biện Nguyễn Văn Nhung đã mất, còn bà Nhung hiện nay trên 80 tuổi và đã có cháu cố.

Lm Phêrô Phạm Bá Trung

Nguồn: Conggiao.infor

Tại sao gia đình tôi hòa thuận?

Tại sao gia đình tôi hòa thuận?

Tôi rất sợ phải nghe ba mẹ cãi nhau. Tôi thường phải làm quan tòa và lẫn lộn không biết nên nghĩ gì. Mẹ hay nói:
– Con thấy ba kỳ cục không, nếu gặp người đàn bà khác, bà ta đã đập tan mọi thứ trong nhà ra rồi.
Ngược lại ba thường hỏi:
– Con gái, tuy con còn bé nhưng con có thấy ba chịu đựng mẹ giỏi như thế nào không ? Ba phải làm sao đây?

Tôi hay nhìn những tấm hình ba mẹ chụp thời mới cưới treo trên tường, hai người nhìn nhau tươi cười hạnh phúc làm sao. Họ đã từng yêu nhau thắm thiết, tại sao tình yêu lại thay đổi mau chóng và thê thảm như vậy. Họ rất khó quên, khi gây gỗ thường kể đi kể lại những chuyện giận hờn xảy ra năm xửa năm xưa, rồi từ từ nặng lời với nhau. Tôi và em gái cũng hay có chuyện vì giành đồ chơi, hay vì phân công dọn dẹp nhà cửa không đều, nhưng chỉ chút sau là chúng tôi quên và tiếp tục chơi với nhau vui vẻ. Tôi muốn gia đình hòa thuận, êm ấm như hồi tôi còn bé. Lâu rồi chúng tôi không được đi picnic, đi câu cá với nhau.

Ngày ba tôi đập tan những tấm hình đám cưới treo trên tường, là ngày ba mẹ quyết định ly dị. Ba mẹ gọi hai chị em tôi vào phòng, chúng tôi đứng trên những mảnh vụn và được hỏi:

– Hai đứa con phải quyết định, đứa nào muốn ở với mẹ, đứa nào muốn ở với ba. Chúng ta sẽ phải chia hai.

Tôi và em gái chỉ biết khóc. Cách đây mấy tháng, tôi cũng giúp ý kiến thằng Tâm để nó chọn lựa bố hay mẹ. Bây giờ tới phiên nó sẽ giúp tôi? Tôi biết Tâm rất khổ, trong lớp nó không còn muốn chơi với ai cả ngoại trừ tôi. Cô giáo và những bạn hiểu chuyện thường nói lời an ủi, thương hại và cũng làm nó thêm bực mình, muốn lẩn tránh. Nó trở nên ít nói và không cười nữa. Tôi biết rồi sẽ phải trải qua những chuyện y như vậy. Tôi rất sợ.

Đêm hôm đó tôi không ngủ được, chạy sang phòng em thấy nó còn thức, tôi rủ nó ra bàn thờ cùng đọc kinh. Chúng tôi chỉ thuộc kinh Lạy Cha và Kính Mừng, tôi ước gì có thể đọc được những kinh thật dài như người ta đã đọc trong nhà thờ để Chúa hiểu và lắng nghe chúng tôi hơn. 

Một chút sau ba má tôi cũng ra phòng khách cùng quỳ đọc kinh với chúng tôi – có lẽ vì nửa đêm tiếng cầu kinh của chị em tôi lớn quá làm họ không ngủ được. Thật là nhiệm mầu, sau khi đọc kinh, ba má tôi đã xin lỗi nhau và quyết định không ly dị nữa. Tất cả chúng tôi cùng khóc.

Tôi nghe mẹ tôi kể với bạn của bà, nhờ sự thành khẩn của hai đứa tôi trong lần đọc kinh đó mà bà đã suy nghĩ lại. Tình trạng gia đình tôi từ đó khá hẳn. Gia đình tôi càng ngày càng hòa thuận. 

Ba đã treo lại những tấm hình đám cưới lên tường và treo thêm tấm gia đình bốn người chúng tôi vừa chụp ở tiệm. 

Tôi tin lời cầu nguyện sẽ luôn được Chúa chấp nhận nếu mình cầu xin hết lòng và ở trong một hoàn cảnh thật sự cần giúp đỡ. Tôi cũng an tâm không cần phải học nhiều bài kinh dài và mới, Lạy cha và Kính mừng có thể tạm đủ.

nguồn trên mạng

From:TU-PHUNG

NGƯỜI KHÔN KẺ DẠI

NGƯỜI KHÔN KẺ DẠI

Lm. G. Nguyễn Cao Luật

Tỉnh thức trong tình yêu

 Chắc chắn rằng dụ ngôn mười trinh nữ hướng tới thời cuối cùng, tương tự như các dụ ngôn trong đoạn trước và tiếp liền sau dụ ngôn này (chủ nhà, người đầy tớ trung tín, những nén vàng).  Các dụ ngôn này có một ý nghĩa rõ ràng và được nhắc đi nhắc lại, đó là sự tỉnh thức.  Người ta không biết giờ nào Chúa sẽ đến, và rất có thể Người sẽ “đến trễ”, nên phải chuẩn bị sẵn sàng và kiên trì trước mọi tình huống.

Riêng về dụ ngôn mười trinh nữ, có lẽ không nên để ý đến những chi tiết có vẻ như giả tạo của câu chuyện: dụ ngôn không phải là một phóng sự hay một bài mô tả phong tục đám cưới, đúng và đủ mọi tình tiết.  Trái lại, nên chú ý đến bài học của dụ ngôn, đó là sự khôn ngoan, biết phòng xa.

Điều dễ nhận thấy trong dụ ngôn này là bài học về sự “tỉnh thức.”  Bài học này làm người đọc liên tưởng đến lời cảnh giác của thánh Phao-lô: “ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm” (1 Tx 5,2).  Trong mười trinh nữ đi đón chàng rể, có năm cô khôn và năm cô dại.

Các cô khôn là những người biết phòng xa và chuẩn bị đầy đủ, cũng giống như người xây nhà trên đá (Mt 7,24), hay người quản gia biết chăm sóc gia nhân lúc vắng chủ (Mt 24,45).  Các cô là hình ảnh của những người biết “lắng nghe và thi hành” những lời Đức Giêsu nói, những người có óc phê phán đúng đắn và tế nhị về thực tại của cuộc sống, kèm theo một ý chí cương quyết hành động.

Ngược lại, các cô dại là những cô không biết dự trữ phòng xa, không biết trù liệu trước hoàn cảnh bất trắc.  Các cô là hình ảnh tiêu biểu cho những người lơ là, thiếu đầu óc thực tế, thiếu phán đoán, gây ảnh hưởng tai hại đến cuộc sống, nhất là đời sống vĩnh cửu.

Quả thật, các cô khôn đã chuẩn bị dầu đèn đầy đủ, lại còn mang theo bình dầu dự trữ, đề phòng trường hợp phải chờ đợi lâu.  Các cô đã được vào dự tiệc cưới, như là phần thưởng cho thái độ sẵn sàng của mình.  Trong khi đó, các cô dại, đã không mang dầu, lại còn mất thời giờ chạy đi mua, nên trở về quá trễ và không được vào dự tiệc cưới.  Các cô đã bị ngăn lại, vì đèn của các cô hết dầu, và các cô đến quá trễ: dựa theo lời thánh Âu-gút-ti-nô, các cô đã thiếu điều quan trọng là dấu chỉ tình yêu và đã không sẵn sàng đáp ứng trước tình yêu.

Người ta có thể ngạc nhiên và đặt câu hỏi: Tại sao các cô khôn lại xử sự có vẻ như thiếu đức ái, đó là không giúp đỡ chị em mình đang gặp khó khăn.  Thật ra, ở đây không chú trọng đến đức bác ái, nhưng muốn nhấn mạnh đến ý nghĩa mỗi người phải chịu trách nhiệm về tự do và hạnh kiểm của mình, không được nông nỗi nhẹ dạ.  Hơn nữa, sự kiện các cô trinh nữ phải chờ đợi lâu và chú rể chậm đến có thể cho thấy rằng lòng thương xót được gia hạn thêm một thời gian dài, rất dài, và đến một ngày, giai đoạn này sẽ chấm dứt.  Thời gian chờ đợi có kéo dài thêm gợi lên tính cách nghiêm trọng của lời mời, đồng thời cũng bao hàm ý nghĩa: Đấng Cứu Thế không phải là sản phẩm theo sự suy đoán của con người.  Đàng khác, nên hiểu thời gian này như một hồng ân được ban tặng để mỗi người kịp sửa chữa những thiếu sót và sai lầm của mình.  Mỗi người đều có cơ hội để đáp ứng bằng chính tình yêu của mình.

Và như vậy, dụ ngôn không chỉ nói đến sự tỉnh thức.  Hay nói cách khác, tỉnh thức chính là phải chuẩn bị đầy đủ cho cuộc lữ hành “trên mặt đất đầy đau thương, bi tráng và kỳ diệu này” (Chúc thư của ĐGH Phao-lô VI).  Mỗi người phải mang theo đèn, và phải dự trữ dầu, nguồn đem lại ánh sáng, tức là phải có lòng hiếu khách, phải có tình yêu và niềm vui (ý nghĩa của dầu theo Kinh Thánh).  Không có dầu, ngọn đèn sẽ tắt, người ta sẽ chìm trong tối tăm, và không được vào dự tiệc cưới.

Giữ ngọn đèn luôn cháy sáng

 Nếu có ai được mời đi gặp một nhân vật họ vẫn mong đợi, hẳn là họ sẽ chuẩn bị rất kỹ càng, có khi tỏ ra nóng nảy, bồn chồn.  Nếu họ vốn là người thờ ơ, hẳn họ sẽ phải thu xếp để có mặt đúng giờ, có khi còn đến sớm hơn giờ hẹn.  Nếu nhân vật được mong đợi lại là người có khả năng làm thay đổi cuộc đời, thì người ta lại càng náo nức chờ đợi, và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.

Chàng rể trong dụ ngôn chính là Đức Giêsu.  Với lòng yêu thương vô bờ, Thiên Chúa Cha đã trao phó cho Người trọn vẹn vận mạng của tất cả nhân loại cũng như của mỗi người.  Người đã đến trần gian để dẫn đưa nhân loại đến tham dự sự sống và niềm vui vĩnh cửu trong Thiên Chúa.  Chính Người đang đến gặp nhân loại và nhân loại phải tiến về với Người, bởi vì Người là sự sống, sự sống đời đời.  “Mà sự sống đời đời chính là nhận biết Cha, Đấng duy nhất là Thiên Chúa thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến là Giêsu Kitô” (Ga 17,3).

Chàng rể có thể đến trễ, nhưng người ta vẫn phải chờ đợi, vẫn phải sẵn sàng.  Ngọn đèn của mỗi người luôn phải có đủ dầu để đi đón chàng rể.  Người ta có thể ngủ quên, nhưng vẫn có thái độ sẵn sàng: khi nghe tiếng kêu vào lúc nửa đêm, họ cũng đủ dầu đèn để đi đón chàng rể và dự tiệc cưới.

Như thế, dầu đèn chính là khát vọng tìm gặp Thiên Chúa.  Khát vọng này cần được nuôi dưỡng để khỏi phai tàn trong cuộc chờ đợi.  Các cô trinh nữ đi đón chàng rể, lúc khởi đầu tất cả đều vui mừng.  Nhưng trong lúc chờ đợi, năm cô đã để cho lòng nhiệt thành của mình nguội dần, và khi chàng rể đến, các cô đâm bối rối, khát vọng của các cô đã tắt lịm.  Có biết bao cuộc gặp gỡ đã bị vỡ tan bởi vì ngọn đèn khát vọng đã tắt ngúm.

Đúng vậy, đôi khi cuộc chờ đợi có thể kéo dài và biến thành một thử thách khắc nghiệt, nhất là với những người phải bước đi trong đêm tối, tiến bước rất lâu với cảm tưởng rằng không bao giờ gặp được chàng rể mình vẫn ước mong.  Thật ra, tình trạng này là một dấu chỉ cho thấy Thiên Chúa luôn khoét sâu tâm hồn con người, để rồi ngày mai hay một lúc nào đó, Người sẽ bước vào.  Phần con người, họ phải nuôi dưỡng lòng nhiệt thành bằng lòng tin, bằng việc cầu nguyện.  Thiên Chúa sẽ không để cho kẻ chờ đợi Người phải thất vọng.

Sự nghèo khó nội tâm

 “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.”

Đây là chủ đề được nhắc đi nhắc lại trong suốt diễn từ loan báo ngày Đức Kitô trở lại trong vinh quang.  Ở đây, Đức Giêsu đã bày tỏ rõ ràng Người là Đấng Cứu Thế trước khi Người chịu khổ nạn và phục sinh.

Người mong muốn chúng ta chờ đón Người, và không được bỏ cuộc; Người mong muốn chúng ta chuẩn bị dầu đèn để khi Người trở lại, mặc dù bất thình lình, và chúng ta đang thiếp ngủ, chúng ta sẵn sàng đến gặp Người như Người cũng nhận ra chúng ta.

Phải chuẩn bị dầu đèn!  Đây là một trách nhiệm nhưng chúng ta hãy yên lòng: Nếu Thánh Thần sử dụng dầu, thì chính Người cũng sẽ quan tâm không để chúng ta thiếu dầu.

Chúng ta nhớ lại câu chuyện bà goá ở Xa-rơ-phát: “vò dầu đã chẳng cạn, đúng như lời Đức Chúa đã dùng ông Ê-li-a mà phán” (1 V 17,16).  Bà goá này đã đặt tất cả niềm tin vào vị sứ giả của Thiên Chúa, nên vò dầu của bà đã không cạn.

Thật vậy, khi phục vụ Thiên Chúa và người khác, chúng ta vẫn phải khôn ngoan, dự phòng, nhưng cũng cần phải nhớ rằng sự khôn ngoan đích thực và cao cả nhất chính là sự nghèo khó trong tâm hồn, là lòng tin tuyệt đối, là xác tín rằng Thiên Chúa vẫn đang ở bên cạnh chúng ta và nâng đỡ sự yếu hèn, sự mỏi mệt của chúng ta.  Chính Người vẫn bao bọc chúng ta trong tình yêu thương của Người để chúng ta luôn trở thành ánh sáng cho thế giới, thành anh em của mọi người, thành người cứu vớt những gì đã hư mất và thành chứng ta sống động của niềm vui.

Giếng nước trong khu vườn,

ngọn đèn tạo ánh sáng,

kho báu trong ngăn tủ,

Man-na trong Hòm Bia.

Lạy Chúa, Ngài là Chúa của con.  H. Suso.

Lm. G. Nguyễn Cao Luật 

From: Langthangchieutim

10 co trinh nu.jpg

Giúp cha mẹ già vui

Giúp cha mẹ già vui

ĐỖ HỒNG NGỌC

Làm thế nào để giúp cha mẹ già được vui? Bác sĩ có những kinh nghiệm riêng gì xin chia sẻ”. Cảm ơn câu hỏi khó của bạn. Như bạn nói, khi bạn gần đến tuổi “tri thiên mệnh” thì cha mẹ đã U80. Thời gian trôi qua lúc nào đó vậy?

Khi mẹ tôi mất ở tuổi 94 thì tôi cũng “cổ lai hy” rồi. Tôi nhớ những năm sau cùng của mẹ tôi, bà không đi lại được nữa nhưng vẫn rất sáng suốt. Tôi thường dành thời gian ngồi cạnh bà, tranh luận đủ thứ, nhằm mục đích giúp tế bào thần kinh bà được hoạt hóa, không sớm rơi vào Alzheimer. Tôi nhớ có lần bà bảo tôi là người “ngu nhất thế gian”, vì không biết “mần ăn” gì cả, tôi cãi rằng tôi chỉ có thể “ngu” hạng nhì hay hạng ba thôi. Rồi hai mẹ con tranh luận với nhau… sôi nổi. Có lúc tôi hỏi chuyện ngày xưa đám cưới của bà ra sao, nghe nói rước dâu phải cưỡi ngựa đi dọc biển… Bà hào hứng kể rất vui. Lại hỏi duyên gì gặp Ba, nghe nói ba có thương một cô trước khi gặp bà, “Cô ấy có đẹp không?”, tôi vặn hỏi. Bà ngần ngừ một lúc rồi trả lời: “Cũng đẹp”! Có lúc tôi nhắc  chuyện thời tản cư theo Ba tôi cực khổ trong rừng, thời khó khăn ở trọ trong chùa khi Ba tôi mất, rồi nhắc những việc bà đã làm tốt đẹp cho con cháu, cho người này người kia  v.v… bà rất cảm động. Có dịp tôi đưa bà về quê thăm bà con v.v… Một hôm bà nhìn tôi hồi lâu rồi nói: Má thấy con cũng… già rồi đó! Tôi cười, mới hơn 70, già gì! Lão Lai ngày xưa tuổi này còn làm hề chọc cha mẹ vui! Dĩ nhiên tôi không quên trao đổi với bà những vấn đề về tâm linh, về nhân quả, về nghiệp báo luân hồi…Vì bạn đã hỏi “kinh nghiệm riêng” nên tôi chia sẻ vậy.

Tôi có nhóm bạn già, thường trao đổi “meo” cho nhau. Mới rồi, nhận được cái meo có kèm bài viết không biết tác giả là ai cảm thán về thế hệ chúng tôi, lứa U80 như sau: “ Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ đầu tiên bị con cái bỏ rơi”. Nghe ngậm ngùi quá đỗi! Vì đâu nên nỗi? Bởi vì thế hệ trước đây của chúng tôi học Quốc văn giáo khoa thư, học Nhị thập tứ hiếu, gia đình nhiều khi “tứ đại đồng đường” (bốn thế hệ cùng sống chung dưới một mái nhà), xóm làng gần gũi, dư luận buộc ràng,  nay thì đời sống đã khác hẳn. Gia đình hạt nhân, nhiều cặp ly hôn ly dị, single mom, single dad v.v…, nhiều gia đình chỉ có một con duy nhất làm sao gánh nổi ông bà nội ngoại hai bên?  Ông cảm thán vì tương lai không xa, rồi đây các thế hệ già sẽ được nuôi trong nhà dưỡng lão, nên ngay bây giờ phải coi chuyện “con cái bỏ rơi” là chuyện bình thường, có hiếu thuận là thỉnh thoảng con cái nhớ mà đến thăm đôi khi. Bạn có nghe bài “Mới hôm qua thôi” chưa nhỉ? (https://www.youtube.com/watch?v=j60WwjpilQA).

Tôi muốn trích thêm một đoạn trong một bức thư viết cho con của một ông lão (cũng không biết tác giả là ai, xin chân thành cảm ơn):

“… Người già sợ nhất cảnh cô đơn nên nếu các con đã hiểu thì hãy thương cho tròn. Tình thương ấy không đánh đổi bằng tấm ngân phiếu kếch xù hay quà bánh đắt tiền mà chính là… thời gian. Một lúc nào đó trong ngày mà các con thấy trống vắng thừa thãi thì hãy mang đến tặng Bố giờ phút vô nghĩa ấy! Bản chất nó vô giá nhưng lại vô cùng quý báu nếu chia sẻ đúng đối tượng… Con dư biết, sáng chiều Bố lủi thủi hết ngồi lại nằm, cô đơn bên cạnh một người trả công chỉ biết im lặng canh chừng. Nếu con đến thăm, nhớ bỏ hết công việc và lo toan ở ngoài xe trước khi vào nhà, tránh cảnh thân tâm mỗi chỗ mỗi nơi để cha con sống thật những kỷ niệm cuối đời bên nhau. Người già như Bố đương nhiên ăn nói sẽ không còn mạch lạc hấp dẫn, xin con đừng nhăn nhó… Hãy nhẫn nại ngồi nghe như thuở nuôi con còn bé, Bố đã từng chăm chú theo dõi tiếng con bi bô học nói… lặp đi lặp lại nhiều lần một chữ từ ngày này qua ngày nọ liên hồi…”.

Các nghiên cứu về người già ngày nay đề ra các cách giúp cha mẹ già được vui như sau:

 * Dành thời gian ngồi bên họ, nhắc những việc xưa, như một cách tỏ lòng biết ơn, rằng nhờ họ mà mình có được như ngày nay;

 * Chụp hình cùng cha mẹ, sưu tầm những hình ảnh kỷ niệm của gia đình từ lúc còn thơ, dán vào một album hay làm một cuộc “triển lãm” nhỏ, để gợi nhớ kỷ niệm: “ngày này năm xưa em còn bé tí teo”, hay “bé lên ba bé vô mẫu giáo”…

 * Đưa cha mẹ đến những nơi có nhiều kỷ niệm để họ có dịp thăm lại bạn bè, kẻ còn người mất, để cùng nhắc chuyện ngày xưa;

 * Đi thăm những bà con lâu ngày chưa gặp lại. Có cơ hội thì giúp đỡ bà con nghèo khó của ít lòng nhiều càng có ý nghĩa.

 * Tổ chức những buổi họp mặt gia đình. Họp mặt bạn bè cùng lứa của cha mẹ. Giữ “bí mật” để tạo những bất ngờ thú vị. Đưa cha mẹ đi xem triển lãm, ca nhạc, phim, kịch nếu có thể.

 * Sưu tầm những bản phim xưa, bài hát cũ mà họ ưa thích. Sưu tầm các bài báo, hình ảnh… về thành tích của họ trong lãnh vực văn nghệ thể thao nghề nghiệp v.v… làm thành tập tư liệu để cùng nhắc những niềm hãnh diện xưa ít ai còn nhớ!

 * Có thể đưa họ đến những buổi sinh hoạt của nhóm người già, những câu lạc bộ, hội quán người cao tuổi, thậm chí nhóm bạn chơi bài tứ sắc, mạc chược, cờ vua, cờ tướng…

* Những bậc cha mẹ còn tương đối khỏe, thì nên học một trò chơi games mới, một môn ngoại  ngữ… Học như vậy làm cho các tế bào não không bị rỉ sét, các dây nối kết thần kinh hoạt hoá trở lại, sinh động trở lại vì ngày nay người ta biết tế bào não rất nhu nhuyến và có thể sinh sôi!

ĐỖ HỒNG NGỌC

From: TU-PHUNG

XIN MẸ MARIA THƯƠNG XÓT NHỮNG LINH HỒN CẰN CỖI

XIN MẸ MARIA THƯƠNG XÓT NHỮNG LINH HỒN CẰN CỖI

(Tháng cầu cho các linh hồn)

 Tuyết Mai

Trong chúng ta ai cảm thấy hay nhận thấy mình là loại Linh Hồn cằn cỗi?. Ai trong chúng ta từng thấy những cây cổ thụ già nua sống đến hằng trăm tuổi? Hoặc thấy những căn nhà cũ kỹ bị bỏ phế hoang tàng và mục nát theo thời gian?. Chúng cây cằn cỗi tới độ bị nứt đôi nứt ba ra, rễ cây chúng to lồi cả lên trên mặt đất mà chỉ cần một cơn lốc mạnh thì chúng sẽ tróc rễ mà ngả nằm ngang.

**

Còn nhà hoang tàn mục nát cũng chỉ cần một cơn động đất nhỏ cũng đủ để làm chúng sập mà không còn hòn gạch nào trên hòn gạch nào. Thử hỏi có ai đó muốn mua lại căn nhà tồi tàn đổ nát bị mối mọt gặm nhấm gần sập ấy để sửa lại cho tươm tất, để nó có thể che mưa che nắng trong khả năng của chúng ta có hay không?. Cột thì cũng sẽ được thay mới, vách cũng mới để chúng ta có thể tạm trú thêm một thời gian không biết là bao lâu?.

**

Vâng, hầu hết mọi thứ trên trần gian này đều có thể sửa chữa được chỉ cần chúng ta có ý chí “muốn” là được thôi!. Không có ai trên đời có thể hiểu nổi chúng ta cho bằng Thiên Chúa đâu vì Người đã tác tạo ra từng người chúng ta và ban cho mỗi người một khả năng riêng; khuôn mặt riêng và hình hài riêng, không ai giống ai. Chúa hiểu rất rõ cái bản ngã con người của chúng ta. Vì lòng nhân từ, lòng độ lượng và rất khoan dung của Người nên luôn cho chúng ta có cơ hội để làm lại từ đầu, để lập công và tu đức ngay cả ở hơi thở cuối cùng.

**

Nhân tháng 11 cầu cho các linh hồn, chúng ta cũng nên nhớ linh hồn quý báu của mình mà đặt trên hết mọi sự, vì một linh hồn lành mạnh sẽ luôn mãi có thể còn làm được rất nhiều việc cho Chúa và cho tha nhân. Nếu không thì chúng ta chỉ lao vào cuộc sống bôn ba, bộn bề và làm cho cái “ta” nó được nổi, được tiếng để trục lợi và lợi dụng Danh Đức Chúa để hưởng thụ cho riêng mình. Cùng nhắc nhở hết thảy chúng ta biết luôn nuôi dưỡng linh hồn sống đời của mình luôn được tốt lành, muốn trở thành con cái đích thực của Chúa. Thời giờ hy sinh của chúng ta có thể mang lợi ích nhiều cho linh hồn còn sống cũng như qua đời hiện đang ở trong Luyện Ngục, rất cần lời cầu nguyện liên lỉ của chúng ta.

**

Việc cầu nguyện, ăn chay, hãm mình và mọi việc chúng ta làm có tính cách hướng thiện, đều tốt lành và rất hữu ích cho các linh hồn nơi Luyện Ngục. Do đó có hữu ích không để chúng ta xem xét xem mình có thể làm gì hơn để giúp cho linh hồn nơi Luyện Ngục đang bị cô đơn sầu khổ, giam giữ không còn có thể làm được gì cho chính họ; trong số đó có người thân thương của chúng ta rất yêu dấu.

–*–

Có đáng thương không cho những linh hồn mồ côi không có được một ai nhớ và nghĩ đến?. Có đáng thương không cho những linh hồn mà khi còn sống họ chỉ biết nghĩ cho riêng họ, cho cuộc sống ích kỷ chỉ biết chạy theo thú vui tục trần cùng hưởng thụ những mời gọi vô cùng hấp dẫn?. Đã không từ chối điều làm gian dối, lừa gạt, hãm hại và giết chết người.

**

Cũng vì chạy theo những của cải chóng qua, chóng teng sét và mối mọt gặm nhấm nên họ đã từ bỏ Thiên Chúa là người Chủ nhân hiền mà quay qua thờ tiền bạc là chúng quỷ (vô cùng tinh xảo). Chúng đưa chúng ta vào cuộc sống mê tín, dị đoan và bói toán. Để thay vì chúng ta thờ phượng, tin tuyệt đối vào một Thiên Chúa duy nhất – Đấng vô cùng quyền năng, Người làm chủ của mọi loài trên Trời và dưới đất, ở đời này và ở cả đời sau. Có tiếc nuối lắm thay vì chúng ta cứ nghĩ rằng sẽ không có ngày mai và sự chết chỉ có thể xảy đến cho ai đó chứ không đến với mình?.

**

Ấy sự suy nghĩ này hà tất là của những con người họ có nhiều tiền của và vì có của nhiều nên họ mới phải lo cất giữ và bảo toàn nó cho khỏi bị mất cắp. Đáng thương cho linh hồn con người là ở chỗ đó. Ở đời thì chúng ta học được câu “có ai giàu ba họ, có ai khó ba đời”, “đời là cơn gió thoảng”, hay “như hoa sớm nở tối tàn”, v.v…. Ai lại không hiểu rằng trên trần gian này không có loại thuốc nào để có được “trường sinh bất tử” cả.

**

Lạy Mẹ Maria! Xin giúp chúng con trong tháng 11 này siêng năng trong kinh nguyện. Siêng năng lần chuỗi Mân Côi. Siêng năng dấn thân vào công tác xã hội để tích cóp thêm nhiều phúc đức. Ăn chay, hãm mình, làm những việc thật nhỏ dâng lên cho Chúa, Mẹ với ý chỉ cầu xin cho gia đình và thế giới được sống trong an bình. Cho con người bớt khổ nghèo, chấm dứt dịch bệnh Corona virus đang hoành hành ở khắp nơi trên thế giới.

–*–

Xin Mẹ Maria thương ban cho Giáo Hội Chúa có thêm nhiều Thợ Gặt tốt lành, người người biết thương yêu nhau và sau cùng là xin Mẹ thương ban cho hết thảy linh hồn con cái Mẹ trong Luyện Ngục sớm được về Trời hưởng Nhan Thánh Chúa; sống hạnh phúc viên mãn, muôn đời. Amen.  

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

7 tháng 11, 2020

Thắng-Thua

Thắng-Thua

Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.

Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”

Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”

“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, – cậu thiếu niên trả lời.

Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.” Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.

Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.

Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.

Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe..

Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông nói, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.”

Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.”

Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.

Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.”

Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống.

Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.

Nguồn Internet

From: Doan Dang

Ai sẽ là Tổng thống Mỹ nhiệm kỳ 2021-25 ?

Ai sẽ là Tổng thống Mỹ nhiệm kỳ 2021-25 ?

Nguyễn Quang Duy

Không có nơi nào trên thế giới bầu cử theo phương thức cử tri đoàn như ở Mỹ và không có cuộc bầu cử nào tại Mỹ có quá nhiều vấn đề như cuộc bầu cử tổng thống vừa qua.

Đến nay cả hai bên đều tuyên bố thắng cử và tràn ngập thông tin trái ngược nhau, ngày 7/11/2020, Tổng thống Trump tuyên bố nhiều vụ kiện đang diễn ra và “các lá phiếu hợp lệ mới quyết định ai sẽ là Tổng thống, chứ không phải các hãng tin”.

Như vậy chuyện gì sẽ xảy ra và ai sẽ là Tổng thống Mỹ nhiệm kỳ 2021-25 ?

Đảng Cộng Hòa thắng cử ?

Mặc dù đảng Dân Chủ đã chi hằng trăm triệu Mỹ kim để quyết dành thêm ghế tại Thượng viện nhưng làn sóng xanh đã không xảy ra.

Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, lãnh đạo phe đa số tại Thượng viện và thượng nghị sĩ Lindsey Graham chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện đều tái đắc cử và đảng Cộng Hòa theo ước tính vẫn giữ được Thượng Viện.

Nếu được như thế trong vòng 2 năm tới ngay cả ông Biden chính thức thắng cử đảng Cộng Hòa sẽ ngăn chặn mọi thay đổi do đảng Dân Chủ đưa ra.

Ở Hạ Viện, đảng Dân Chủ vẫn giữ đa số nhưng mất từ 5 đến 12 ghế, cách tả Dân Chủ Xã Hội đang vận động để truất phế bà Nancy Pelosi khỏi vai trò chủ tịch Hạ viện đưa người của họ lên.

Nếu trong vòng 2 năm tới đảng Dân Chủ không giữ được ổn định Hạ Viện có thể sẽ mất vào tay đảng Cộng Hòa.

Dựa trên kết quả sơ khởi này, không kể ai thắng cử tổng thống, rõ ràng cử tri Mỹ muốn duy trì tam quyền phân lập, muốn hành pháp và lập pháp kiểm soát lẫn nhau và giải quyết những tranh chấp chính trị ai là người thắng cử tổng thống lần này.

Ông Trump thắng Florida và Texas

Trái ngược với các cuộc thăm dò cử tri của báo chí và chi tiêu cho việc tranh cử, tại Florida riêng tỉ phú Michael Bloomberg đã chi hằng trăm triệu Mỹ Kim, nhưng ông Trump đã thắng cử một cách khá vẻ vang tại hai tiểu bang Florida và Texas.

Trước ngày bầu cử bà Harris Kamala ứng cử viên phó tổng thống đã dành khá nhiều nỗ lực để vận động tại hai tiểu bang này.

Vì ở đây có đông cử tri gốc Nam Mỹ và Phi Châu đảng Dân Chủ tin rằng nhờ yếu tố “sắc tộc” của bà Harris Kamala cử tri gốc Nam Mỹ và Phi Châu sẽ bầu cho bà.

Nhưng kết quả đã trái ngược ý muốn của đảng Dân Chủ, số cử tri gốc Nam Mỹ và Phi Châu bầu cho ông Trump theo ước tính đã cao hơn các cuộc bầu cử trước rất nhiều và ngược lại càng ngày càng ít người bầu cho đảng Dân Chủ.

Ở Mỹ các tiểu bang giữ quyền tổ chức bầu cử nên Florida, Texas và cũng như hầu hết các tiểu bang có thống đốc thuộc đảng Cộng Hòa, mặc dù cũng có nhiều cử tri bỏ phiếu qua thư nhưng kết quả bầu cử đã công bố ngay trong đêm bầu cử 3/11/2020.

Ông Trump tuyên bố thắng cử…

Dựa theo kết quả bầu cử sơ khởi tại các tiểu bang do đảng Cộng Hòa cầm quyền và kết quả cử tri bỏ phiếu trong ngày tại các tiểu bang do đảng Dân Chủ cầm quyền, vào rạng sáng 4/11/2020, ông Trump đã dẫn trước khá xa nên ông mở họp báo và tuyên bố thắng cử.

Nhưng chỉ vài giờ sau hai tiểu bang Michigan và Wisconsin là hai tiểu bang có thống đốc thuộc đảng Dân Chủ các phiếu bầu qua thư được tính chung vào kết quả đã đảo ngược.

Tờ New York Times nhanh chóng đưa tin tại đơn vị Shiawassee, Michigan, con số bầu cho ông Biden đột nhiên tăng thêm 153,710 phiếu hơn cả số cư dân trong vùng cả chục lần.

Giới chức bầu cử tại Michigan nhanh chóng đính chính con số đúng là 15,371 và đổ lỗi do đánh máy sai thêm vào một số 0 ở số cuối.

Tổng thống Trump ngay sau đó mở cuộc họp báo tuyên bố là có gian lận bầu cử tại các tiểu bang Michigan, Wisconsin, Georgia và Pennsylvania, đảng Cộng Hòa bắt đầu khởi kiện và cho biết có thể dẫn đến tranh tụng tại Tối Cao Pháp Viện.

Ban vận động tranh cử của ông Trump đưa ra một tuyên bố cho biết ông Trump “sẽ không bao giờ từ bỏ chiến đấu vì bạn và đất nước của chúng ta.”

Theo bản tuyên bố tất cả các lá phiếu hợp pháp phải được đếm và tất cả các lá phiếu bất hợp pháp không được tính vào, ông Trump sẽ theo đuổi quá trình này thông qua mọi khía cạnh của luật pháp.

Từ đó các thông tin tràn ngập về kẻ thắng người thua, nhưng ngay cả nếu không có khởi kiện và tranh tụng, do cách thức bầu cử ở Mỹ kết quả thắng thua là quyết định của đa số cử tri đoàn, nghĩa là còn cả tháng nữa mới có kết quả chính thức.

Thượng viện điều tra…

Thượng viện đã từ chối công nhận liên danh Biden Harris thắng cử, ngày 7/11/2020, Thượng nghị sĩ Lindsey Graham cho biết Ủy ban Tư pháp Thượng viện sẽ điều tra “tất cả các cáo buộc đáng tin cậy về việc bỏ phiếu không đúng và hành vi sai trái” trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020.

Ông Lindsey Graham cho biết “Kết quả bầu cử không thể do hệ thống truyền thông quyết định, mà là số phiếu bầu chính xác quyết định.”

Tiểu bang tổ chức bầu cử…

Ở Mỹ theo Hiến Pháp luật bầu cử do tiểu bang soạn và thi hành, bởi vậy mỗi tiểu bang luật mỗi khác ngay cả việc định nghĩa cử tri là ai.

Theo đảng Cộng Hòa tại một số địa phương cánh tả Dân Chủ Xã Hội nắm quyền bất luận ai đang sống ở đó dù là công dân Mỹ hay sống bất hợp pháp đều có thể đi bầu, và họ cho rằng đó là một lý do đảng Dân Chủ liên tục đòi mỗi lá phiếu đều phải được tính bất kể họ là ai.

Lý do khác là tại tiểu bang do đảng Dân Chủ nắm gần đây còn đổi luật các phiếu gửi bằng thư có dấu bưu điện của Ngày bầu cử (3/11/2020) có thể được nhận đến hết ngày 6/11/2020 ở Pennsylvania và ngày 12/11/2020 ở Bắc Carolina, thay vì chỉ nhận phiếu qua bưu điện vào ngày bầu cử như thông lệ và ở các tiểu bang khác.

Đảng Cộng hòa đã kiện lên tòa án tiểu bang và sau đó kháng cáo lên Tối cao pháp viện nhưng không thành công nên đảng Cộng hòa vẫn tiếp tục kiện.

Vì thế ông Trump mới kêu gọi ngừng đếm phiếu tại tiểu bang Pennsylvania và các tiểu bang do đảng Dân Chủ nắm quyền hành pháp.

Tất cả những gì đã, đang và sẽ xảy ra đều đã nằm trong tính toán của cả hai đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa, bởi vậy mỗi bên đều có một lực lượng luật sư lên đến hằng ngàn người đang ngày đêm làm việc.

Hiện có 5 tiểu bang bao gồm Wisconsin, Michigan, Pennsylvania, Bắc Carolina và Nevada đã và đang xảy ra kiện tụng từ việc ngừng đếm phiếu, đếm phiếu lại, đến việc gian lận và vi phạm Hiến Pháp.

Liệu Tối Cao Pháp Viện có phân xử không ?

Tối Cao Pháp Viện chỉ phân xử khi có liên quan đến Hiến Pháp, nên đến nay chưa biết vì lý do gì ông Trump thông báo muốn kiện nên không thể đoán trước kết quả kiện tụng.

Từ thời lập quốc các tổ phụ nước Mỹ không ai bầu cử qua bưu điện, muốn đi bầu có khi họ phải đi cả ngày đến thị trấn gần nhất để bầu, biết đâu chừng bà Amy Coney Barrett theo triết lý nguyên thủy làm đúng với bản Hiến Pháp và thời đại những nhà lập quốc Mỹ phán rằng bầu cử qua thư là bất hợp hiến và được bốn thẩm phán bảo thủ ủng hộ.

Việc kiện tụng thường kéo dài nhiều tháng và lần này có quá nhiều kiện tụng, mà thời gian chính thức thông báo kết quả bầu cử còn chỉ 1 tháng, nên không chắc có thời gian kiện tụng sẽ lên đến Tối Cao Pháp Viện và ngay cả có thể xử được ở các tòa án tiểu bang.

Cử tri đoàn…

Bầu cử Mỹ là bầu cử gián tiếp nên theo Luật Liên bang các tiểu bang phải hoàn tất kiểm phiếu và phải chính thức bổ nhiệm cử tri đoàn trước ngày 8/12/2020.

Để đến ngày 14/12/2020, cử tri đoàn từ các tiểu bang sẽ gặp nhau tại thủ đô Washington chính thức bầu kín một vị Tổng thống và một vị Phó Tổng Thống.

Theo Luật Liên bang năm 1845, nếu kết quả bầu cử không rõ ràng các chính trị gia tiểu bang có quyền tự quyết định ai thắng cử và bổ nhiệm cử tri đoàn để kịp thời lên thủ đô bầu cử.

Tại các tiểu bang đang tranh chấp gồm Wisconsin, Michigan, Pennsylvania và Bắc Carolina các Quốc Hội cả Thượng viện lẫn Hạ viện đều do đảng Cộng Hòa nắm giữ.

Kết quả sẽ nghiêng về phía liên danh Trump – Pence, Quốc Hội các tiểu bang nói trên sẽ bổ nhiệm cử tri đoàn đảng Cộng Hòa lên thủ đô bầu phiếu.

Cũng tại các tiểu bang này các Thống Đốc lại thuộc đảng Dân Chủ đã tuyên bố liên danh Biden – Harris thắng cử và đòi bổ nhiệm cử tri đoàn đảng Dân Chủ lên thủ đô bầu phiếu.

Quốc Hội Liên Bang

Ngày 2/1/2021, các tân thượng nghị và dân biểu Quốc Hội Liên Bang vừa thắng cử sẽ tuyên thệ nhậm chức, ngay sau đó ngày 5/1/2021, lưỡng viện Quốc hội họp mở các phiếu cử tri đoàn của tất cả các tiểu bang và chính thức tuyên bố ai thắng cử.

Nhưng Thượng viện khi đó nếu đã thuộc về đảng Cộng Hòa còn Hạ Viện lại do đảng Dân Chủ nắm nên không bên nào đồng ý với bên nào về kết quả do các tiểu bang bầu chọn.

Các Thượng nghị sĩ đảng Cộng Hòa vừa trải qua một trận chiến kinh hoàng do đảng Dân Chủ đã chi hằng trăm triệu Mỹ kim với quyết tâm hạ gục, uy tín và sinh mạng chính trị của họ đã gắn chặt với ông Trump nên quyết định cuối cùng sẽ thuộc về ông Trump.

Khẩn cấp chống bạo loạn cấp quốc gia ?

Rất có thể ông Trump sẽ không đợi đến ngày 20/1/2021, nhiệm kỳ của ông Trump chính thức kết thúc, theo Đạo luật Tiếp nhiệm Tổng thống 1947, chức tổng thống sẽ được tạm quyền trao cho Chủ tịch Hạ viện thuộc đảng Dân Chủ là bà Nancy Pelosi để có thể tổ chức bầu cử lại.

Khi Quốc Hội Liên Bang thất bại tuyên bố ai chiến thắng tình hình căng thẳng khắp nơi, nhất là tại các tiểu bang do đảng Dân Chủ nắm giữ, ông Trump có toàn quyền tuyên bố ban hành lệnh khẩn cấp chống bạo loạn cấp quốc gia.

Tiếp theo ông Trump tuyên bố hủy bỏ kết quả cuộc bầu cử 3/11/2020, tạm thời tiếp tục giữ vai trò Tổng thống Mỹ và Hành pháp Liên Bang tước quyền các tiểu bang đứng ra tổ chức bầu cử tổng thống.

Quân Đội chính quy mặc dầu do ông Trump làm Tổng Tư Lệnh đã thấy trước trò chơi chính trị nên từ tháng 9/2020 đã chính thức tuyên bố việc bảo vệ trị an không phải là vai trò của Quân Đội.

Quân đội sẽ tiếp tục giữ vai trò bảo vệ lãnh thổ và đại dương, sẵn sàng chiến đấu khi ngoại bang lợi dụng tình trạng gây thiệt hại quyền lợi nước Mỹ.

Tổng thống Trump sẽ sử dụng Lực lượng Vệ binh Quốc Gia và một số lực lượng nội an khác như lực lượng đặc trách biên giới, lực lượng bảo vệ các cơ quan chính phủ để bảo vệ trị an.

Các lực lượng cảnh sát mặc dù thuộc thành phố nhưng trong những tháng ngày qua đã gắn bó với ông Trump nên sẽ cùng với các lực lượng quân sự liên bang và tiểu bang giữ gìn trật tự công cộng.

Sẽ có một số bạo loạn xảy ra nhưng do đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp chống bạo loạn quốc gia nên ông Trump có toàn quyền gởi lực lượng đến giúp giữ trị an cho cuộc bầu cử tổng thống.

Trong tình trạng khẩn cấp chống bạo loạn ông Trump có quyền ký sắc lệnh tạm giam bất cứ ai không tuân theo luật khẩn cấp quốc gia.

Ông Trump gần đây tuyên bố “với ông thắng thì dễ nhưng thua thì thật khó” và như chúng ta đã biết ông sẵn sàng làm bất cứ việc gì mà ít người dám nghĩ tới, nhất là khi ông tin rằng đã bị đối xử bất công khi ông “chiến đấu vì bạn và đất nước của chúng ta”.

Trò chơi chính trị đã được thấy trước…

Ngày 23/10/2020 tạp chí The Economist đăng bài bình luận về sự chính trực trong bầu cử Mỹ do giáo sư Luật học Đại học Amherst ông Lawrence Douglas viết về một kịch bản xảy ra từ ngày bầu cử Mỹ 3/11/2020.

Tờ Luật Khoa Tạp Chí đã dịch bài bình luận dưới nhan đề “Nếu ông Trump không chịu chấp nhận kết quả bầu cử thì sao?”, ông Lawrence Douglas đã nhận ra trò chơi chính trị nên thấy trước những chuyện đã và đang xảy ra.

Bạn đọc muốn tìm hiểu về luật pháp và về lịch sử Mỹ để thấy đây không phải là lần đầu tiên các chính trị gia chơi trò chơi dân chủ kiểu Mỹ xin vào trang Luật Khoa để xem bản dịch bài bình luận (Nếu ông Trump không chịu chấp nhận kết quả bầu cử thì sao?).

Trump

Dịch từ bài viết Lawrence Douglas on what happens if Trump rejects the election result đăng trên tạp chí The Economist ngày 23/10, trong loạt bài bình luận về sự chính trực trong bầu cử Mỹ. 

Có thể ông Trump và ông Biden hai quân tướng trên bàn cờ chính trị biết rõ nước cờ của nhau sẽ tìm ra một giải pháp để kết thúc cuộc chơi nhanh chóng và ít tốn kém hơn để cả hai bên cùng thắng và người Mỹ sẽ là người chiến thắng, rất mong và rất mong…

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

8/11/2020

Đối thủ của ông Trump là cả một hệ thống quyền và tiền.

 Tôi không quá tin vào việc ông Trump có thể lật ngược được thế cờ, bởi tôi đã hiểu được đối thủ của ông ấy là ai. Trong cuộc bầu cử này ông Biden thực ra không cần nói gì, làm gì cũng vẫn thắng, bởi vì ông ấy đâu phải là đối thủ của ông Trump. Biden chỉ là đại diện bất đắc dĩ mà thôi.

Đối thủ của ông Trump là cả một hệ thống quyền và tiền. So với nó thì đống tài sản mấy tỉ của ông Trump chỉ như viên gạch vỡ trước bờ tường ngăn Mỹ với Mexico. Tại sao đặt cược cho Trump luôn được nhận tiền thưởng cao gấp đôi Biden ngay cả khi uy tín của Trump cao nhất? Tại sao quĩ bầu cử của Biden luôn nhiều gấp mấy lần của Trump mặc dù ông ta chả cần đi vận động bầu cử ở đâu cả? Câu trả lời là ở chỗ đó.

4 năm trước ông Trump trúng cử bởi vì thông thường thì các tổng thống sau khi vào được Nhà Trắng đều quên hết những gì đã hứa. Thế nhưng ông tổng thống thứ 45 lại làm khác. Đường lối chính sách của ông Trump hiệu quả cho Nước Mỹ bao nhiêu thì lại làm mất đi cơ hội, tiền bạc của những Big bấy nhiêu. Là tổng thống của người lao động, ông Trump tự biến mình thành kẻ thù của những nhà tài phiệt và những kẻ lười biếng. Bởi vậy nên ông bị loại.

Với chỉ 4 năm ngắn ngủi ông Trump đã làm được những việc phi thường. Chưa ai lột trần được bộ mặt đạo đức giả của những chính trị gia chuyên nghiệp như ông ta. Chưa ai dám định nghĩa sức mạnh của quyền lực thứ tư chỉ là một mớ dối trá như ông. Chưa ai tôn trọng sự thật và minh bạch trong quan hệ đồng minh, đối tác như ông. Chưa ai gây dựng dàn xếp được cho hòa bình nhiều như ông… Tất cả đã khiến Trump phải trả giá.

Lý do tôi yêu thích ông Trump là bởi con người ông ấy, tính cách của ông ấy, những thứ đã bộc lộ qua những gì ông ấy đã làm. Tôi chưa bao giờ hy vọng ông ấy sẽ làm gì cụ thể cho quê hương, đất nước tôi, nhưng tôi tin khi ông ấy thành công thì chúng tôi hưởng lợi. Chỉ thế thôi và tôi cũng sẽ vẫn thế kể cả đến sau này. Một ông già gân sống tử tế, đầy nhiệt huyết, lại dám một mình chấp cả thế giới giàu có và quyền lực, thì ai mà không ngưỡng mộ được chứ.

TRANH CHẤP PHIẾU BẦU VÀ CÁI HAY CỦA NỀN DÂN CHỦ MỸ

Đỗ Ngà TRANH CHẤP PHIẾU BẦU VÀ CÁI HAY CỦA NỀN DÂN CHỦ MỸ

Đỗ Ngà

Bầu cử Mỹ năm 2016 khi mà cuộc chạy đua giữa bà Hillary Clinton và Donald Trump đã có cách biệt quá xa về phiếu đại cử tri, bà Hillary Clinton đã sớm chấp nhận thua cuộc thì rõ ràng không có chuyện tranh chấp xảy ra. Còn hôm nay theo dõi bầu cử chúng ta thấy, thắng thua hay không là ở bang Arizona. Phiếu phổ thông bang này nếu ngã về ai thì người đó sẽ làm tổng thống. Với Joe Biden nếu thắng ở bang Arizona thì xem như ông ta sẽ có 270 phiếu vừa đủ để đánh bại Trump. Với cách biệt khít khao, chỉ cần một thay đổi nhỏ thì lập tức kết quả đảo chiều, với cơ hội như vậy thì không ai đang ở thế thua mà không quyết kiện để hy vọng đảo chiều. Nếu ông Biden mà ở vào hoàn cảnh của ông Trump thì ông cũng làm vậy chứ không thể ngồi im chịu thua đâu.

Việc tranh chấp phiếu trong tình thế khít khao như vậy cách đây 20 năm cũng đã diễn ra. Khi đó bang Florida là điểm nóng. Nơi đây phiếu phổ thông của ứng cử viên Al Gore và George W. Bush cứ liên tục rượt đuổi nhau, và chỉ cần kết quả ngã về người nào thì người đó sẽ thành tổng thống. Lúc rạng sáng ngày 08-11 – 2000 Bush dẫn Al Gore 100 ngàn phiếu, thế nhưng càng về sau phiếu của Al Gore tăng dần và đến 4 giờ 30 sáng thì khoảng cách chênh lệch chỉ còn 2000 phiếu và cuối cùng khi kết thúc cuộc kiểm phiếu thì Al Gore rút ngắn khoảng cách với Bush chỉ còn 200 phiếu, rất sát. Một chiến thắng như thế dành cho Bush làm phe Al Gore không cam lòng, chính vì vậy mà phía Al Gore kiện đòi kiểm phiếu lại ở 61 ngàn phiếu bầu được cho là bị bỏ sót trên khắp bang Florida. Tòa án tối cao bang Florida chấp thuận cho kiểm lại. Kết quả cách biệt giữa Bush và Al Gore bị nới rộng lên gần 300 phiếu chứ không còn 200 phiếu như ban đầu. Kết quả này vẫn không làm Al Gore hài lòng và ông ta tiếp tục kiện lên tòa án Florida yêu cầu kiểm lại toàn bộ 6 triệu phiếu của bang Florida, đơn kiện này được tòa án tối cao Florida đồng ý, thế sau đó nhưng tòa án tối cao Liên Bang thì bác bỏ. Đây là cuộc chiến pháp lý, nếu Al Gore kiện tòa án bang thì Bush cũng kiện lên tòa án liên bang để bảo vệ kết quả của mình. Lúc đó Al Gore là đương kiêm phó tổng thống thì ông ta cũng vác đơn đi kiện lên tòa án như thường dân chứ chẳng có gì khác cả. Sau khi cuộc chiến pháp lý ngã ngũ Al Gore chấp nhận thua Bush một cách tâm phục khẩu phục.

Ghế tổng thống là ghế quyền lực nhất thế giới, nó quan trọng với bất kỳ ứng cử viên tổng thống nào. Vì vậy khi 2 đối thủ mà chiến thắng quá sít sao thì thế nào cũng xảy ra tranh chấp, điều đó khó tránh khỏi. Tuy nhiên qua vụ lùm xùm như thế này mới làm cho chúng ta thấy rõ một điều, dù là người quyền lực nhất thế giới thì cuối cùng tổng thống Trump cũng vác đơn thưa kiện để tìm kiếm cơ hội chiến thắng cho mình như mọi người chứ quyền hành pháp to lớn trong tay của ông cũng chẳng can thiệp được gì. Đó là cái hay của tam quyền phân lập, cái hay của một thể chế dân chủ kiểu mẫu mà thế giới phải học hỏi. Bộ phận kiểm phiếu có sai sót hả? Bộ phận kiểm phiểu gian lận hả? Ừ, nếu xảy ra thì tư pháp sẽ khắc phục, thế thôi và cuối cùng sai sẽ trở về với giá trị đúng. Đó là cái hay của tam quyền phân lập đúng nghĩa, nó sẽ chữa lỗi cho bộ máy nếu chẳng may xảy ra lỗi, thế thôi. Lùm xùm chuyện bầu cử rồi đây cũng lắng xuống, và bộ máy nhà nước tự sửa lỗi của Mỹ thì vẫn còn đó. Nó chính là nền tảng vững chắc để những tổng thống thay nhau làm cho nước Mỹ mạnh lên. Đã bao tổng thống bị đánh giá là yếu kém trong lịch sử nước Mỹ, nhưng cuối cùng thì sao? Nước Mỹ vẫn hùng mạnh vô đối đấy thôi? Cái thể chế tốt, nó là nền tảng lớn nhất cho một đất nước chứ không phải tổng thống giỏi. Theo tôi là vậy.

-Đỗ Ngà-