LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU…

Image may contain: text

Loi Nguyenthang

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU, ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI THÌ XUỐNG CẤP VÀ CỰC KỲ KHỐN NẠN NHƯ HIỆN NAY.

Nếu quân đội Bắc Việt của ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam không cố tình phá hoại hiệp định Giơnevơ, phân chia hai miền Nam, Bắc theo hai chế độ chính trị khác nhau, không tấn công xâm lược miền Nam Việt Nam của Việt Nam Cộng Hoà để theo đuổi lý tưởng của cộng sản quốc tế, làm tay sai cho Liên Xô và Trung cộng thực hiện âm mưu bành trướng chủ nghĩa cộng sản ra khắp vùng Đông Nam Á cũng như trên toàn thế giới và theo đuổi mô hình chủ nghĩa xã hội mà chỉ ở miền Bắc và xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc giống như Bắc Hàn mà không tấn công Nam Hàn thì bây giờ Việt Nam Cộng Hòa còn mạnh hơn cả Hàn Quốc, Trung Quốc về kinh tế, khoa học kĩ thuật, giáo dục và sự văn minh nói chung trong xã hội. Có lẽ giờ đây Việt Nam Cộng Hòa chỉ đứng sau Nhật Bản ở châu Á mà thôi.

Có lẽ giờ đây đất nước và nhân dân Việt Nam cũng không đến nỗi khổ sở, nhục nhã, nghèo hèn, đất nước, xã hội không tụt hậu, lạc hậu, đạo đức, văn hóa xã hội không khốn nạn, xuống cấp, tệ nạn tham ô tham nhũng, tàn phá đất nước, nạn sử dụng quyền lực để cướp đất đai tài sản của dân không hoành hành trên cả nước như hiện nay vì Việt Nam Cộng Hòa có thể đầu tư vào miền Bắc xã hội chủ nghĩa được cai trị bởi đảng Cộng sản mà Việt Nam sẽ không phải hạ mình nịnh bợ và nhờ vả Hàn Quốc và các nước tư bản để họ đầu tư vào Việt Nam hay để bọn Trung Quốc mang công nghệ lạc hậu cùng âm mưu tàn phá môi trường, đầu độc các thế hệ người Việt Nam như các dự án Fomosa, bô xít Tây Nguyên …như hiện nay.

Trong khi bố tôi, một trí thức được học và được đào tạo bởi người Pháp tại trường cao đẳng công chính Đông Dương tham gia cách mạng từ năm 1945, cả nhà chỉ có mỗi chiếc xe đạp Thống nhất do miền Bắc sản xuất, là tài sản có giá trị lớn nhất trong nhà do bố tôi được cung cấp vì là cán bộ trung cao cấp thì cô em ruột của bố tôi ở Sài Gòn đã có một căn Villa riêng, chạy xe hơi và trong nhà có đầy đủ các đồ gia dụng như tivi, tủ lạnh … không thiếu thứ gì.

Năm 1975 ông bố tôi là một trong những người vào Nam công tác đầu tiên, khi ra hà Nội mua theo được rất nhiều đồ gia dụng mà ngay cả những người đi các nước xã hội chủ nghĩa như Đức và Liên Xô cả chục năm trời cũng còn mơ ước và chưa thể mua được như xe Honda, tivi, tủ lạnh, quạt điện …

Ngày xưa người dân miền Bắc còn có câu nói bẩy năm đi Liên Xô không bằng ba năm đi Đức. Ba năm đi Đức không bằng một lúc đi Sài Gòn. Còn người dân trong Nam thì họ có câu “miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng” Ý nói là người dân miền Nam họ vui mừng nhận họ hàng sau ba mươi năm xa cách còn người miền Bắc đói khổ thì chủ yếu là chăm chú nhận hàng hóa, đồ dùng do những người họ hàng ở miền Nam cho. Vậy mà đảng cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc vẫn không thấy nhục và vẫn trơ tráo tuyên truyền rằng miền Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ, thống trị, bóc lột dã man tàn bạo của Đế quốc Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Đúng là quá khốn nạn và trơ tráo.

Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm

 

Một công dân Trung Quốc và là nhà nghiên cứu tại một trường đại học ở California đã bị bắt và buộc tội phá hủy ổ cứng máy tính trong một cuộc điều tra của FBI về việc anh ta có thể đã chuyển giao phần mềm nhạy cảm cho Trung Quốc, Bộ Tư pháp Mỹ cho biết ngày thứ Sáu.

Guan Lei, 29 tuổi, ở Alhambra bang California, một nhà nghiên cứu tại Đại học California, Los Angeles, bị bắt sau khi người ta nhìn thấy anh ta ném một ổ cứng bị hư hại vào một thùng rác bên ngoài căn hộ của anh ta vào tháng 7, Bộ cho biết trong một thông cáo.

“Guan đang bị điều tra về việc có thể đã chuyển giao phần mềm hoặc dữ liệu kĩ thuật nhạy cảm của Mỹ cho Đại học Khoa Kĩ Quốc phòng của Trung Quốc” và phủ nhận sai trái sự liên kết của anh ta với quân đội Trung Quốc trong đơn xin visa và trong các cuộc phỏng vấn với các đặc vụ liên bang, Bộ Tư pháp nói.

Thông cáo không cho biết cuộc điều tra bắt đầu khi nào.

Guan đã ra hầu tòa lần đầu tiên vào ngày thứ Sáu và một phiên tòa được ấn định vào ngày 17 tháng 9, thông cáo cho biết. Tội tiêu hủy chứng cứ có mức án tối đa là 20 năm tù liên bang.

Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm
VOATIENGVIET.COM
Mỹ bắt giữ nhà nghiên cứu TQ vì nghi chuyển giao phần mềm nhạy cảm

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?

“Chúng ta thấy có sự khác biệt giữa hai hệ thống. Người lãnh đạo đất nước tất nhiên sẽ khổ vì lãnh đạo một nước rất quan trọng, quyết định điều hành cả đất nước. Về mặt sức khỏe nếu không ổn định thì không làm sao đủ sức khỏe làm. Trong khi đó ở Việt Nam chúng ta cũng thấy hầu như các lãnh đạo ngồi trên các vị trí đến trọn đời, chắc chắn tôi cho đó là một chính sách nếu mà giữ gìn sức khỏe đã không làm lại. Chúng ta thấy được sự khác biệt giữa sức khỏe của lãnh đạo toàn nằm trong bí mật quốc gia. Ta đã quen thuộc việc không biết tình hình sức khỏe những người lãnh đạo thế nào. Đấy là việc rất nguy hiểm.”

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?
RFA.ORG
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?

Bộ Quốc phòng Mỹ thêm 11 công ty của quân đội Trung Quốc vào danh sách đen

Bộ Quốc phòng Mỹ hôm 28/8 đã công bố bổ sung danh sách 11 công ty thuộc quân đội Trung Quốc vào danh sách đen của Mỹ, đưa danh sách số công ty thuộc quân đội Trung Quốc sẽ bị Mỹ trừng phạt lên con số 31 công ty bao gồm cả 20 công ty trong một danh sách được đưa ra vào tháng 6 vừa qua.

Bộ Quốc phòng Mỹ thêm 11 công ty của quân đội Trung Quốc vào danh sách đen
RFA.ORG
Bộ Quốc phòng Mỹ thêm 11 công ty của quân đội Trung Quốc vào danh sách đen 

KHÔNG BAO GIỜ THẤT VỌNG VỀ AI, BỎ MẶC AI

KHÔNG BAO GIỜ THẤT VỌNG VỀ AI, BỎ MẶC AI

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến Giêrêmia, vị ngôn sứ thời Cựu Ước và Gioan Tẩy Giả, ngôn sứ thời Tân Ước.  Thật tương đồng khi cả hai vị được sai đến với vua dân của mình để nói cho họ điều Thiên Chúa muốn, rằng, như một người cha giàu lòng thương xót, Thiên Chúa không ngoảnh mặt làm ngơ trước sự cố chấp của con người.  Đấng không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai; Người làm hết sức có thể để đưa tội nhân trở về.  Đó cũng là chi tiết chúng ta dừng lại hôm nay.

Thời Giêrêmia, dân chúng tưởng chu toàn lề luật là đủ, họ buông mình làm điều trái mắt Chúa.  Người sai Giêrêmia, “Ngươi hãy thắt lưng, chỗi dậy, nói cho họ biết tất cả những gì Ta truyền cho ngươi.  Đừng run sợ trước họ.”  Giêrêmia nói, rồi đây thành thánh sẽ hoang tàn, dân sẽ lưu đày nếu cứ phản nghịch.  Lời ông bị coi là phạm thượng, dân mưu sát ông đến mấy lần; ông chỉ thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.  Dẫu thế, Giêrêmia vẫn mạnh mẽ đến cùng.  Chính Thiên Chúa ban cho ông sức mạnh chỉ vì Người hằng xót thương dân.  Các học giả cho biết, Giêrêmia can trường thi hành sứ vụ những sáu mươi năm; quả Chúa không bỏ mặc dân, Người không hề không thất vọng.

Chẳng khá hơn thời Giêrêmia, xã hội thời Gioan cũng ví tựa vũng bùn khi tôn giáo bị lãng quên, phong hoá ra suy đồi, điển hình như việc Hêrôđê lấy vợ anh mình.  Giữa vũng bùn tanh hôi đó, Gioan xuất hiện như một đoá sen ngát hương, kêu gọi vua tôi trở về, “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã gần đến”; “Vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình.”   Và hệ luỵ là một cái chết oan khốc của một nhân cách phi thường trong ngày sinh nhật của một ông vua tầm thường; rượu nồng hoà với máu tươi, bánh thơm dọn với thịt người.  Tất cả chỉ để thoả dạ một người tình nham hiểm của một vị vua ngông cuồng.  Một vị thánh đã chết tức tưởi, vô duyên, khởi từ một điệu múa dáng duyên của một cô bé có duyên, con của một bà mẹ sắc duyên.

Thế mà câu chuyện buồn nhất, thê lương nhất ấy lại hé lộ một niềm vui và niềm hy vọng lớn nhất, rằng, Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai; Người làm hết sức có thể để đưa tội nhân trở về.  Thánh Marcô viết, “Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông.  Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.”  Do sự yếu kém luân lý đạo đức, Hêrôđê, người rất muốn gặp Chúa Giêsu, vẫn sống trong tội; thế nhưng, tiếng chuông dóng lên từ Gioan vẫn chạm được lương tâm ông, khiến ông phải phân vân và bối rối; điều đó cho thấy ân sủng của Thiên Chúa đang khuấy động lòng vua; Thánh Thần của Người đang lay chuyển trái tim ông, chỉ cho ông biết tội mình, hầu tìm về con đường sáng.  Gioan biết, điều mình nói sẽ dẫn Gioan đến cái chết nhưng Thiên Chúa đã ban sức mạnh để Gioan chiến thắng; lòng thương xót của Thiên Chúa không cho phép Gioan rút lui cũng chỉ vì Người không bỏ mặc tội nhân nhưng ban ân sủng và Thánh Thần để mỗi người có cơ hội trở về.

Vì thế, đừng ai đánh mất hy vọng về chính mình hay về bất cứ một ai xem ra đang hư mất, đang ngấp nghé cửa hoả ngục hay đang ngụp lặn trong tội.  Nếu là chính mình, với lòng sám hối, hãy trở về; nếu là người khác, chúng ta tiếp tục yêu thương, cầu nguyện, đợi chờ và nói cho tội nhân biết điều Thiên Chúa muốn.  Đó sẽ là một cuộc trở về trọn vẹn Thiên Chúa đang chờ mong, cả triều thần thánh thiên đàng đang chực ùa ra để vỗ tay và reo hò.  Thiên Chúa có thể thay lòng đổi dạ những tội nhân khốn cùng nhất vì Người là Đấng xót thương, không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai.

Anh Chị em,

Thật tiếc cho Hêrôđê, chỉ một chút xíu nữa, một chút thiện chí cuối cùng, để ông không đổ máu đấng thánh vô tội và không đánh mất linh hồn mình.  Và nếu Thiên Chúa đã sai Gioan đến với một vị vua thời Tân Ước thì hơn 1,000 năm trước đó, Thiên Chúa cũng đã sai một người đến với một vị vua khác của thời Cựu Ước nhưng câu chuyện kết thúc đẹp đẽ hơn, có hậu hơn với nhiều tình tiết tuyệt vời để chúng ta biết rằng, Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai.  Đó là câu chuyện Nathan đến với vua Đavít.  Tội của Đavít còn tầy đình hơn, Đavít đã cướp vợ và giết người trước khi Nathan đến; Hêrôđê chỉ mới cướp vợ nhưng chưa giết người trước khi Gioan đến.  Chỉ khác một điều, Đavít có mà Hêrôđê không có, đó là thiện chí cuối cùng; qua Nathan, Đavít kịp nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa, vua đã sám hối ăn năn khóc lóc thảm thiết và lòng thương xót của Thiên Chúa một lần nữa lại dẫy đầy để thứ tha tất cả.  Thiên Chúa không thất vọng về ai, bỏ mặc ai cũng là Đấng trở thành nguồn cảm hứng cho Đavít để thế gian có một kho tàng Thánh Vịnh vô giá của một thánh vương vốn đã từng là một đại tội nhân, đặc biệt với kiệt tác vô thời gian của ngài là Thánh Vịnh 50 mà chúng ta có thể nghêu ngao mỗi khi làm việc đền tội, nếu muốn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Hôm nay ngày thứ bảy, con hướng lòng về Đức Mẹ là “Đức Bà bầu chữa kẻ có tội”, xin Mẹ giúp con; nhờ ơn Chúa, con sẽ biến tội nên hồng phúc; xin đừng để con tội chồng tội, vì Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai,” Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

PHẢN ĐỘNG

Image may contain: 1 person

Hoàng Thị Thuý Miên

PHẢN ĐỘNG:

Sao lại là phản động,

Khi chúng tôi, những người

Không rút ruột ngân sách,

Để phè phỡn ăn chơi?

Chúng tôi không cướp đất,

Không đẩy ai ra đường,

Phải ăn mày, làm điếm.

Những cảnh đời đáng thương.

Chúng tôi không cấp phép

Cho doanh nghiệp nước ngoài

Làm sông chết, biển chết,

Gây hậu quả lâu dài.

Chúng tôi không đứng núp

Đâu đó trong bụi cây,

Chặn xe đòi mãi lộ.

Cả đêm và cả ngày.

Chúng tôi không ăn chặn

Tiền cứu trợ cho dân.

Không tăng thuế, tăng phí,

Mà tăng cao, nhiều lần.

Chúng tôi không tham nhũng,

Không làm tăng nợ công.

Nay mỗi người phải cõng

Gần ba mươi triệu đồng.

Chúng tôi không lén lút

Đưa người nhà của mình

Vào bộ máy nhà nước

“Đúng luật, đúng quy trình”…

Chúng tôi, dân lương thiện,

Không làm những điều trên.

Sao lại là phản động

Và chống phá chính quyền?

Cái chúng tôi mong muốn

Là đất nước chúng ta

Có tự do, dân chủ

Và xã hội hài hòa.

Để làm được điều ấy,

Cần phải có đổi thay,

Đổi thay tận gốc rễ

Bộ máy khủng hiện nay.

Chúng tôi là như vậy.

Có phản động hay không?

Phản động thì bắn bỏ.

Phản động là các ông.

(Cảm ơn thơ thầy Thái Bá Tân)

Cái lăng bé nhỏ này chính là Lăng Ngô Quyền…

Image may contain: outdoor

Cái lăng bé nhỏ này chính là Lăng Ngô Quyền, vị vua đầu tiên đã đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng vào năm 938, giúp dân tộc ta kết thúc hơn 1000 năm Bắc thuộc, giành nền độc lập.

Lăng của Ngài ở quê hương là làng Đường Lâm, Sơn Tây(Hà Nội), lăng có diện tích chỉ vài m2, có mái che chỉ cao 1,5 mét, bia đá được khắc thời Tự Đức, có ghi bốn chữ Hán “Tiền Ngô Vương lăng”. Ngài mất năm 944, hưởng dương 47 tuổi.

Hàng cây duối cổ thụ màu xanh biếc ở gần đó tương truyền là nơi xưa Ngài buộc ngựa chiến và voi chiến mỗi khi về làng. Những cọc gỗ mà Ngài cho quân lính đóng dưới lòng sông Bạch Đằng nay vẫn còn nguyên…

Một vị vua hào hùng như vậy, có tên tuổi ghi dấu đậm nét trong lịch sử Việt Nam mà chỉ an nghỉ trong một khoảnh đất nhỏ nơi làng quê. Nhưng uy danh của Ngài thì có ở khắp nơi trên đất Việt. Đền thờ khiêm tốn của Ngô Quyền ở ngay trên đất Đường Lâm cũng đời đời được dân ta ngưỡng vọng và thờ phụng.

Tổ tiên ta thật khiêm cung, mà cũng đầy hiển hách. Không có lăng mộ, tượng đài nào là vĩnh cửu mà chỉ có lòng yêu mến, kính trọng của dân chúng là vĩnh cửu trường tồn!

Báo chí phương Tây và Mỹ đang thi nhau đặt ra câu hỏi…

Ngô Thứ

NB Chu Vĩnh Hải

Báo chí phương Tây và Mỹ đang thi nhau đặt ra câu hỏi: Tại sao Mỹ có thể nhanh chóng và chính xác khi đưa ra danh sách 24 công ty nhà nước Trung Quốc đã nhận thực hiện xây dựng các công trình nhân tạo và quân sự hóa trên biển Đông? Tôi đọc được ở đâu đó một câu nói của một học giả người Nhật: “Thật ra, người Mỹ biết rất nhiều, nhưng họ chỉ nói ra rất ít”. Có lẽ đây là câu trả lời chính xác.

Báo chí phương Tây và và Mỹ cũng thi nhau đặt ra câu hỏi: Tại sao chỉ sau 12 tiếng khi Trung Quốc phóng 4 quả tên lửa diệt hạm ra biển Đông, Mỹ đã nhanh chóng ban bố lệnh trừng phạt 24 doanh nghiệp nhà nước này? Nên nhớ rằng, nước Mỹ là quốc gia hàng đầu trên thế giới có biệt tài phát hiện- ngăn ngừa và xử lý rủi ro.

Việt Nam, Philipiness, Malaysia, Indonesia, Brunei- những quốc gia liên quan đến biển Đông- đã có một người bạn mạnh mẽ là Mỹ. Vấn đề còn lại là những quốc gia đó cũng cần can đảm và mạnh mẽ đứng lên cùng người bạn Mỹ để bảo toàn trọn vẹn chủ quyền lãnh hải của mình!

https://www.facebook.com/100029645713748/posts/366183111046543/

 

Tôi không muốn bệnh tật dẫn tới sai lầm trong những quyết định quan trọng’’

‘’Sức khoẻ của tôi suy yếu từ tháng trước. Tôi không muốn bệnh tật dẫn tới sai lầm trong những quyết định quan trọng’’

Nghe loạng quạng trên radio, nghĩ ông NP Trọng cũng không đến nỗi tệ như người ta tưởng.

Có một lúc nào đó, ai cũng có thể tỉnh táo, bỏ tật tham quyền cố vị, dù làm vua một nước dân ngoan ngoãn như VN là một cái thú khó từ bỏ.

Đọc báo, thấy đó là chuyện Nhật, là lời tuyên bố của Thủ tướng Shinzo Abe, 65 tuổi, khi từ chức.

Thế giới, nhất là Á Châu nhìn về Tokyo, chờ đợi.

Ai sẽ là người thay ông Abe, giữ kỷ lục làm Thủ tướng ở Nhật từ 2012, là người coi đương đầu với Trung Cộng là quốc sách, nghĩ con đường sống còn của Nhật là tái võ trang, vận dụng toàn lực quốc gia để bảo vệ lãnh thổ

Image may contain: 1 person

NGƯỜI HAY KÊU CA CHẲNG ĐƯỢC TÍCH SỰ GÌ

NGƯỜI HAY KÊU CA CHẲNG ĐƯỢC TÍCH SỰ GÌ

Tuyết Mai

Người hay kêu ca chẳng được tích sự gì

Là lời của mẹ khuyên nhủ thằng con trai út

Đâu con hãy tự thu âm rồi mở nghe thử

Những lời kêu ca nó vui hay buồn?

Điều lợi ích nhất là con phải thành thật

Nếu làm hư, sai, phải chỉnh đốn ngay

Phải suy nghĩ sao con làm vậy?

Rồi làm bài học cho những lần sau.

Đừng sống như người vô trách nhiệm

Không nhận lỗi lại đổ thừa cho người

Hoặc gian manh gài cho người khác

Để sự bất hạnh đổ trên đầu người ngay lành

Ngược lại thì con cũng đừng tự lãnh

Hậu quả sai bậy con không làm

Vì như thế con vô tình tạo thêm cho người

Cứ tánh xấu đó họ tiếp tục gây thêm tội ác.

**

Người hay kêu ca chẳng được tích sự gì

Chỉ làm cho nhân phẩm mình mất giá trị

Chỉ chứng minh cho người là mình thiếu khả năng

Nếu thế thì ai dám giao cho việc làm có trách nhiệm?.

Ai đã đi làm thì đều dư hiểu

Việc làm càng có trách nhiệm càng có lương cao

Dù làm bất cứ công việc gì.

**

Người hay kêu ca chẳng được tích sự gì

Ngay cả trong gia đình, con có hiểu?

Vì làm thế chỉ làm điên đầu mọi người

Hãy làm người được mọi người tin tưởng!.

Thử hỏi xem nếu con cứ hoài kêu ca than thở

Thì con sẽ là người cô đơn nhất trần gian

Là người yếu đuối còn hơn con sên con ốc

Chả được tích sự gì cho ai!?.

Vì cuộc đời có phải ai cũng đã nặng gánh

Gánh hai thúng đầy thì còn muốn gánh thêm cho ai?

Hãy thực tế, con ơi hãy thực tế!.

***

Con ơi hãy bắt chước sống gương Chúa Giêsu!

Có ai nghe thấy bao giờ Ngài kêu ca than thở?

Có bao giờ Ngài ngồi chơi không, tay không làm lụng?

Hay Ngài có thường kêu ca than thở với Cha Ngài?.

Thế nên con phải cố gắng bắt chước Ngài

Vì cuộc đời này thì ai cũng thế

Ăn thua ở cách sống biết dung hòa

Luôn tạo hạnh phúc cho người và cho ta.

Do đó lời kêu ca than thở

Chỉ chứng minh con là người thất bại

Hết thất bại này đến thất bại khác

Vì mọi người sẽ nhìn con vô dụng lắm thay!.

Con nhìn xem thiên hạ họ sống ra sao?

Giàu cũng kêu ca cũng than thở

Nghèo lại càng than thở với kêu ca

Thiên Chúa chẳng một giây phút được nghe lời Cảm Tạ.

Do đó con ơi hãy sống khác người

Biết cảm tạ Chúa trong mọi nơi, mọi lúc

Biết cảm tạ Chúa giùm cho anh chị em

Kẻo không Chúa sẽ không dừng cơn thịnh nộ

Rồi hỏi tại sao thiên tai xẩy ra ở khắp mọi nơi?

Chúa không giận sao được khi con người quá bội bạc

Ban cho con người đầy dẫy nguồn thiên nhiên để sống

Nhưng tìm không ra được một người thỏa lòng?.

***

Do đó kêu ca chẳng được tích sự gì

Lại làm Thiên Chúa thêm buồn, giận

Lại làm con Đường đến Nhà Chúa

Dài thêm khoảng cách khó mà nhẩy được qua

Do đó con ơi hãy luôn khôn ngoan

Mở lời cảm tạ Chúa ngay khi sáng sớm

Hãy ca ngợi, chúc tụng và tôn vinh

Hãy chúc khen Thiên Chúa vì Người Độ Lượng!.

Con hãy chứng tỏ thật lòng con sám hối

Xin lỗi Người vì cái tội vô ơn

Xin lỗi Người bằng những việc lành con làm

Cùng dốc lòng chừa, tránh xa mọi tội lỗi!

Vì Trời Đất này Ai đã ra tay tác thành?

Người rõ biết chẳng ai có được tích sự

Người cũng rõ biết con người luôn phản bội

Nhưng Thiên Chúa vẫn luôn hy vọng

Vào sự ăn năn, chừa tội của con cái Người. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

18 tháng 8, 2020

Gương sáng một người.

Gương sáng một người.

Đây có lẽ là 1 câu chuyện buồn có hậu và cũng là câu chuyện truyền cảm hứng nhất được truyền tại Hollywood. Mình xin phép dịch ra tiếng Việt. Trong những ngày FB cứ rộn ràng tranh cãi về đủ thứ hỉ nộ ái ố, thì câu chuyện này tưới mát tinh thần mình, và khiến ý chí mình lại hừng hực đam mê.

Tên ông ấy là Sylvester Stallone – là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.

Khi không còn 1 xu dính túi để mua đồ ăn, vất vưởng 3 ngày liền tại trạm xe buýt, ông đã phải nén nỗi đau để bán đi chú chó của mình – người bạn đồng hành mà ông vô cùng yêu quý chỉ bởi không còn gì cho nó ăn😭😭. Ông bán cho 1 người lạ gần 1 quán rượu với giá chỉ $25. Ông kể rằng khi ông trao người bạn đó vào tay người lạ, ông đã bước đi và nước mắt dàn dụa. 😭😭😭

Hai tuần sau đó,Stallone vô tình xem được trận đấm bốc giữa 2 võ sĩ Mohammed Ali và Chuck Wepner, trận đấu này là tác nhân thay đổi cuộc đời ông từ đó. Kịch tích của trận đấu đã truyền cảm hứng cho Stallone viết nên kịch bản phim sau này vô cùng nổi tiếng, ROCKY.

Ông hoàn thành kịch bản sau 20 giờ liên tục viết, dòng chữ tuôn trào đầy cảm xúc. Ông đem chào bán ROCKY và nhận được phản hồi từ 1 nhà làm phim đồng ý với mức giá $125.000 cho kịch bản 20 giờ viết đó.

Nhưng Stallone kèm 1 yêu cầu khi bán: ông sẽ đóng vai chính trong bộ phim đó !! Vâng, không ai khác, mà là chính ông – một diễn viên nhỏ vô danh bấy giờ, sẽ là vai chính trong bộ phim do chính ông viết.

Và tất nhiên, nhà làm phim hoàn toàn không đồng ý, họ muốn 1 diễn viên thực thụ – một ngôi sao gạo cội bấy giờ chứ không phải “một gương mặt không tên tuổi với biểu cảm thiếu tự nhiên và giọng nói nực cười” – họ trả lời. (Những biến chứng mà mẹ ông gặp phải khi sinh hạ khiến cho phần trái cơ mặt của Stallone:

  • Bao gồm một phần môi, cằm và lưỡi – vĩnh viễn bị liệt. Đó là lý do tại sao khán giả thường thấy gương mặt ông có vẻ thiếu tự nhiên khi diễn và có cách nói với chiếc môi trễ xuống đặc trưng ) *. Và stallone nhận lại kịch bản, ra về 
  • Một vài tuần sau, nhà làm phim gọi lại cho ông, họ nâng mức giá lên $250.000 – ông lại một lần nữa từ chối con số khổng lồ đó. Họ tiếp tục nâng giá lên $350.000. Ông TIẾP TỤC từ chối. Họ muốn kịch bản của ông, còn ông lại chỉ muốn mình là vai chính trong phim. Ông từ chối tiền khi tiền ở thời điểm đó là thứ ông thiếu, là nguyên nhân cho những bi kịch liên tiếp bấy giờ của ông. Tất cả nhờ 1 niềm tin cho mơ ước ! 
  • Cuối cùng, nhà làm phim nhượng bộ, họ đồng ý cho ông thủ vai chính với mức giá trả cho kịch bản phim giảm xuống còn $35.000.

Những ngày tháng sau đó làm nên huyền thoại !

Bản thân ông lao vào tập luyện không ngừng nghỉ trong khoảng nửa năm để có vóc dáng như một võ sĩ quyền Anh thực thụ. Đôi chân mỏi rã rời do tập chạy  những đốt ngón tay sưng vù do tập đấm… tất cả những đau đớn đó đều được Stallone chấp nhận hy sinh, VÌ MỘT ROCKY. 

Bộ phim sau đó trở thành hiện tượng phòng vé, thu về tới 225 triệu USD trên toàn cầu và trở thành bộ phim ăn khách nhất năm 1976. Không chỉ thành công rực rỡ về mặt thương mại, tác phẩm này còn được đề cử 10 giải Oscar và chiến thắng ba giải (bao gồm cả “Phim hay nhất”).

Nhân vật Rocky trở thành một biểu tượng văn hóa, một tấm gương về sự vươn lên và sau này còn được dựng tượng tại thành phố Philadelphia. Sylvester Stallone trở thành người đầu tiên kể từ hai huyền thoại Charlie Chaplin và Orson Welles được đề cử Oscar cho “Nam diễn viên chính” lẫn “Biên kịch”. **

Và bạn biết điều đầu tiên Stallone làm với $35.000 tiền kịch bản là gì không? Ông đã tìm cách mua lại chú chó mà ông đã bán đi ngày nào. Tình yêu với người bạn ông từng gắn bó đã khiến ông đứng bên quán rượu trong 3 ngày chỉ để chờ đợi gặp người ông đã bán chú chó ấy.

Đến ngày thứ 3, ông thấy người đàn ông và con chó của mình. Ông giải thích mong chuộc lại chú chó của mình với giá $100, người kia từ chối, ông nâng mức giá lên $500, rồi $1000… cuối cùng bạn tin không? Ông đã phải dùng $15.000 để mua lại chú chó ông từng bán chỉ với $25.

Và ngày nay, chúng ta biết đến 1 Stallone thành công, 1 huyền thoại phim hành động với quá khứ từng rơi vào bi kịch cùng cực.

  • Nghèo khó, gian nan đúng là tệ. RẤT TỆ.. Nhưng hãy nghĩ về ước mơ của mình. Bạn hẳn có 1 ước mơ chứ? Một ước mơ đẹp, và bạn vô cùng mong muốn biến ước mơ thành hiện thực? Nhưng đời chẳng bao giờ đẹp như mơ. Bạn vấp phải rất nhiều khó khăn, nhiều trở ngại để đạt được ước mơ của mình. Và dường như ông trời cứ ném những khó khăn đó tới bạn để ngăn cản bạn đi đến thực hiện ước mơ?

Cuộc đời lúc nào cũng vậy, luôn đầy khó khăn, đầy thử thách. VỚI BẤT KỲ AI, cuộc đời cũng ném đầy gian nan vào những lúc mình gặp sự cố.. Nhưng bạn ơi, đừng để các cánh cửa đóng lại vô vọng trước mắt bạn, đừng để sự khinh mạt, thói lọc lừa và những gian nan đè nát ước mơ của bạn, dù bạn có gặp bi kịch đến mức phải lang thang trên đường phố như Stallone đã từng.

Phải rồi, xã hội mà, con người mà, họ có thể đánh giá bạn qua diện mạo của bạn, qua những gì bạn có, nhưng đừng bao giờ để họ cướp đi ước mơ của bạn.

Hãy tiếp tục ước mơ, ĐỪNG BAO GIỜ đầu hàng số phận. Chính bạn, không ai khác, chính bạn mới là người quyết định cho cuộc đời mình chứ không phải suy nghĩ hay ánh nhìn ác ý từ người khác.

Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa.

Vũ Thị Thu Hằng, lược dịch

 MẸ TÔI

Bà Đỗ Phương Khanh, vợ nhà văn Nhật Tiến vừa từ trần

 MẸ TÔI

Gia đình tôi là gia đình di cư.Năm 1954, đồng 18 tuổi, Bố Mẹ tôi nắm tay nhau xuống tàu Há Mồm xuôi Nam chạy trốn chế độ CS. Vào đến Sài Gòn, Bố Mẹ tôi khởi nghiệp bằng cách hành nghề viết Sách làm Báo. Năm tôi còn học Tiểu Học, Mẹ tôi dùng tư gia để thành lập Cơ Sỡ Ấn Loát Huyền Trân. Căn nhà này được cái sâu và rộng nên tôi thấy có đến cả trăm nhân viên nhà in làm việc suốt ngày. Chỗ thì chứa các máy in, chỗ thì đễ những hộc chữ bằng chì, phòng này đặt máy sén, cắt giấy, phòng kia cho giai đoạn khâu bìa bằng chỉ của các cô các dì..v…v….Trong giờ làm việc thì ôi thôi vui lắm. Tiếng máy in chạy rầm rầm xen lẩn tiếng nói, tiếng cười đùa, tiếng ca vọng cỗ…nó tạo nên một không khí rất sinh động.

Công nhân của nhà in thì rất quý Mẹ tôi qua cách cư xữ và đối đãi với họ rất tận tình chu đáo như đại gia đình. Tôi nghe bà thường nói, ngày thứ 6 là ngày vui nhất của Mẹ trong tuần đó con, vì ngày đó là ngày phát lương cho thợ.Nghĩ đến cãnh họ có tiền chạy về nhà dẫn vợ con đi chơi cuối tuần là Mẹ thấy vui rồi.Cái chân lý ấy đã thấm nhuần tôi cho đến mấy chục năm về sau này, tốt với nhân viên thì họ sẽ đối xử với mình y như vậy thôi.

Có thể nói là Mẹ tôi rất thương tôi, chưa bao giờ Mẹ tôi la rầy gì hết cho mặc tôi có phá phách kiểu gì đi nữa,Mẹ tôi chỉ nhìn và khuyên tôi thôi đừng làm vậy nữa nhe con. Hồi xưa kỷ thuật in ấn còn thô sơ chứ không viết bằng computer rồi in ra như bây giờ. Bài viết được thợ sắp chữ nhìn vào rồi bốc từng chữ chì cho vào cái khay, ABCD – sắc huyền hỏi ngã nặng, sắp được vài hàng là họ phải bỏ qua một bên rồi sắp tiếp, một trang bài có là thợ giỏi cũng mất khoảng 1/2 tiếng, khi đầy trang rồi thì lấy dây cói cột lại, xong họ cà mực lên chì rồi lăn qua giấy trắng, chữ chì ngược khi in qua tờ giấy sẽ hiện ra chử xuôi.

Dĩ nhiên là khi bốc từng chữ như vậy chắc chắn họ sẽ bốc lộn, Mẹ tôi sẽ coi lại những chỗ sai gọi là sửa Morát, bà lấy bút lôi ra sửa từng chữ rồi trả về cho thợ sắp chữ, họ chỉ việc lấy cái nhíp gắp từng chữ sai ra rồi thay vào đó bằng chữ khác cho đúng. Bản chì đã sửa đủ thành trang, họ chồng lên nhau đễ chờ đưa vào máy in.

Thế mà ban đêm bọn con nít chúng tôi kéo nhau vô chạy nhảy trong nhà in làm lộn tùng phèo hết đống chữ ấy, kéo theo những chồng giấy in khổ báo lớn chất cao tới trần nhà xập xuống đổ ngổn ngang. Thế là sáng hôm sau những người thợ phải làm lại từ đầu.Họ báo cáo lên thì Mẹ tôi cũng không nói gì, bà chỉ yên lặng khi nhìn ra thủ phạm chính là tôi, rồi hiền từ nói, các con muốn chạy nhảy thì ra sân mà chơi nhé, đừng làm công việc nhà in của Mẹ bị chậm trễ.

Có những buổi trưa khi Mẹ tôi còn làm quản lý cho nhà in Hồng Lam của Linh Mục/Triết Gia Cao Văn Luận. Cha Luận từng là Viện Trưởng Viện Đại Học Huế, sau bị chính quyền Ngô Đình Diệm thất sủng qua vụ Biến Động Miền Trung,cha có viết một cuốn Hồi Ký lẩy lừng tựa”Bên Giòng Lịch Sử 1940-1965″. Mẹ tôi cho tôi đi theo chơi quanh quẩn trong nhà in. Mổi lần được gặp mặt, cha Luận lại dúi cho tôi nay thì vài cái kẹo, vài bửa thì cái bánh giò, nghĩ lại thật là hân hạnh cũng nhờ Mẹ tôi.

Rồi cũng có những lần, Mẹ tôi dắt tôi đi khám bệnh hay đi làm răng ngoài Sài Gòn, tôi rất ghét cái cha Nha Sĩ này ở gần VP Beer BGI cạnh hảng làm Nước Đá trên đường Hai Bà Trưng, khi xe xích lô ngừng trước cửa là tôi biết ngay, sợ lắm nhất định không dám vào, Mẹ tôi lại phải dụ ngọt mãi.Bù lại,cứ mổi lần như thế là Mẹ tôi lại dắt tôi đi xem Ciné ở các Rạp như Eden, Đại Nam, Rex…., xong bà còn thưởng cho một chầu ở quán Kem Bạch Đằng đối diện Casino Sài Gòn vì tôi đã anh dũng hy sinh cái răng bị hư. Thiệt, răng bị sâu tôi còn không biết thế mà Mẹ tôi đã biết tỏng rồi…

Khoảng đầu thập niên 70′ Mẹ tôi vừa làm nhà in, vừa mở thêm Vườn Trẻ Anh Vũ theo phương pháp giáo dục Montessori, bà mướn trọn cái nhà lầu 2 tầng kế bên có cái sân rất rộng,rồi đập luôn cái tường cho thông qua nhau. Ban ngày phụ huynh gửi trẻ, tối về hết thế là bọn chúng tôi lại có thêm đất đễ chạy nhảy bắn súng chơi 5-10.Hò hét vui thật vui, lũ con nít trong xóm thòm thèm muốn vô chơi phải xin vào nên tôi rất có thớ,đứa nào cà chớn tôi tống cổ ra nên tụi nó một phép. Ỷ Mẹ mà,có quyền vênh váo chút chứ.

Ngoài 2 Cơ Sỡ nêu trên, Mẹ tôi còn phụ trách trang Nhi Đồng trong Báo Hòa Bình của Linh Mục Trần Du trên đường Phạm Ngũ Lão, trang Phụ Nữ trong Báo Dân Chủ thuộc Đảng Dân Chủ của ông Thiệu trên đường Hiền Vương.Đồng thời vào năm 1971, Báo Thiếu Nhi cũng ra đời, bà là Tổng Quản Trị và đồng phụ trách trang Vườn Hồng mà chủ nhiệm là ông Nguyễn Hùng Trương, chủ nhân nhà sách Khai Trí và chủ bút là nhà văn Nhật Tiến. Thời gian này nhà tôi còn đông nữa, Mẹ tôi tận dụng luôn mấy phòng trên đễ làm Tòa Soạn. Hàng ngày thì các cô chú trong Ban Biên Tập tới làm việc, cuối tuần thì mở cửa đón các thiếu niên vào Thư Viện Báo Thiếu Nhi đọc sách,sinh hoạt Gia Đình Thiếu Nhi. Báo Thiếu Nhi còn mở lớp dạy ORIGAMI – Nghệ Thuật Gấp Giấy của Nhật Bản nữa chứ. Nói chung Mẹ tôi đầu tắt mặt tối, nhưng hình như càng thấy đông con nít lại càng làm cho bà vui, chẳng bao giờ thấy Mẹ tôi kêu ca phiền hà gì.

Năm tôi lên lớp 6, chắc phá quá nên Mẹ tôi cho tôi vào trường nội trú Don Bosco ở Thủ Đức.Cuối tuần thứ 7 có xe Bus chỡ về, ngày chủ nhật họ lại đón đi. Dĩ nhiên là bị bắt vào khuôn khổ kỷ luật của các Linh Mục người Hòa Lan thì làm sao tôi thích được. Thế là tôi dùng 500$ mà cứ mổi tuần Mẹ tôi dúi vào tay khi ra đi ngày chủ nhật, tôi mua kẹo Cam kẹo Dâu trong cái hộp sắt ở Căn Tin rồi chờ thứ 7 đem về tặng Mẹ như là quà hối lộ. Năn nỉ ỉ ôi riết qua năm lớp 7 vì thương tôi nên Mẹ tôi cho tôi về học lại tại Sài Gòn.

Vì trong giới Nhà Văn Nhà Báo, Bố Mẹ tôi có rất đông thân hữu.Từ nhà văn Duyên Anh, Mai Thảo, Nguyễn Hiến Lê, Cung Tích Biền, Sơn Nam..v…v…cho tới Nguyễn Thị Vinh, Minh Đức Hoài Trinh, Minh Quân, Linh Bảo…Riêng nhà văn Nguyễn Thị Vinh còn nhận tôi là con nuôi, mà tôi xưng lại là Me Vinh.Hầu như gần hết các Văn Nghệ Sĩ ở Sài Gòn thường xuyên lui tới thăm viếng ông bà cụ và nhiệm vụ của tôi là bưng nước. Còn đãi tiệc thì có thể nói là thường xuyên. Cứ mổi lần đi học về xuống nhà bếp là thấy Mẹ tôi và 3 bà người làm tất bật lo chuẩn bị, thường thì Mẹ tôi đãi khách bằng các món Miền Bắc như Bánh Tôm Cổ Ngư, Chạo Tôm, Nem Rán Cua Bễ, Giả Cầy hay Bún Thang, Bún Ốc..v..v…Thế là tôi lại có dịp được uống nước Xá Xị,nước Cam thả giàn.Chai ướp lạnh khui ra cứ vậy mà nốc.

Ngày 30/4/75 đại họa ụp xuống thế là Mẹ tôi bi mất hết. Nhà in dẹp tiệm, Vườn Trẻ giải tán, toàn bộ Báo Chí của Miền Nam Tự Do bị cấm đoán, chỉ có Nhật Báo Tin Sáng của Dân Biểu nằm vùng Ngô Công Đức là được ra lại vào tháng 7/1975 vì Võ Văn Kiệt cần một tờ báo của chế cũ đễ tuyên truyền. Đã thế vào tháng 9/1975, Ủy Ban Quân Quản còn ra lệnh đổi tiền, cứ 500$ tiền VNCH đổi được 1$ tiền mới. Mổi gia đình được phép đổi 100,000$ VNCH tức là chỉ được 200$ tiền Việt Cộng. Gia đình nào có trên 100,000$ VNCH thì kể như mất sạch. Cú này là đòn chí tử đánh vào những gia đình trung lưu ở Miền Nam.Mẹ tôi kể như trắng tay sau 20 năm tích lũy.

Miền Nam sau ngày Sài Gòn tắt bóng, người dân sống trong cãnh lo âu sợ hãi. Không biết đêm nào Công An sẽ gõ sữa bắt đi vì lý do nào đó. Tuy vậy, ở một khóa học tập gọi là “Khóa Bồi dưỡng Chính Trị dành cho Văn Nghệ Sĩ”, Mẹ tôi đã đứng lên chỉ mặt vào một Cán Bộ Miền Bắc tên Mai Quốc Liên, khi ông ta dám tuyên bố rằng “Các anh các chị làm đừng trông mong vào việc cầm bút trở lại. Bởi vì miền Nam các anh các chị làm gì có văn hóa!” Mẹ tôi hỏi:Anh vào trong Nam được bao lâu rồi, và anh đã đọc được bao nhiêu tác phẩm của miền Nam rồi mà anh dám nói miền Nam không có văn hóa? Làm hắn cứng họng (link đính kèm)

Là con người đầy nghị lực,Mẹ tôi lại lăn ra đường kiếm sống cũng như hàng triệu người Miền Nam khác, bằng cách mở Quán bán Bánh Tôm Cỗ Ngư tại Hồ Con Rùa trước cữa Viện Đại Học Sài Gòn(tôi có bài viết kỷ niệm về Quán bánh tôm này, link đính kèm), Một thời gian sau cũng không xong phải dẹp tiệm vì bị Công An rình rập, về nhà bà đi vay mượn rồi lại mở Cơ Sỡ Sản Xuất Nước Đá. Thấy có vẻ xôm trò,thế là Ủy Ban Nhân Dân Phường bắt phải đưa vào Hợp Tác Xã, tức mình Mẹ tôi dẹp luôn,nhất định không dây dưa gì đến chúng nó.

Trong thời gian này, một hôm tôi thấy có Ký Giả – Phóng Viên Chiến Trường Kiều Mỹ Duyên tới nhà sầm sì gì với Mẹ tôi chuyện gì đó. Vài ngày sau thì tôi thấy có một người đàn ông lạ mặt tới ở tuốt đàng sau nhà, căn phòng này xưa là cái kho nhỏ cạnh nhà tắm. Ông ta không bao giờ ra đường, tôi cũng không rõ ông ta ăn uống thế nào. Rồi mãi sau này tôi mới biết ông ta tên Nguyễn Phúc Vĩnh Tung, là sỹ quan QLVNCH, chồng bà Kiều Mỹ Duyên trốn tù cãi tạo về. Thế mà Mẹ tôi ra tay giúp đỡ bao che cho. Thiệt, chúng mà bắt được thì Mẹ tôi có môn rũ tù, nhưng bà vẫn tĩnh bơ làm như không có chuyện gì xảy ra. Ông Vĩnh Tung sau cũng tìm ra đường đi vượt biên và đã đến được bến bờ tự do vào năm 1979.

Thời gian sau Mẹ tôi nhờ quen biết nên được ông Lý Thái Thuận một người Việt gốc Hoa, Giám Đốc nhà in Alpha mời về làm xếp khâu sửa Morát có biên chế nhà nước. Mừng quá bà nhận lời ngay. Thế là ngày qua ngày Mẹ tôi lại đạp xe đạp từ Cỗng Xe Lữa Số 6 đi làm Công Nhân Viên ở đường Phạm Ngũ Lão gần chợ Thái Bình.Có lần mãi đến tối mịt mới thấy Mẹ tôi về, mồ hôi nhễ nhãi, trời ơi Mẹ tôi phải dắt xe đạp bị đứt Dây Sên từ đường Kỳ Đồng về tới nhà vì không đủ tiền sửa.Dây Sên phải thay mới. Nhưng bà vẩn hớn hở, vì trong giỏ hôm đó là ngày Mẹ tôi được mua Nhu Yếu Phẩm có 1 ký thịt heo. Nhìn Mẹ mà tôi chảy nước mắt nhưng không làm gì được cho Mẹ.

Nhưng cũng nhờ sự quen biết này mà Mẹ tôi mới vay được tiền ông Lý Thái Thuận đễ lo cho 2 anh em tôi đi vượt biên.Ngày chia tay xuống bãi vào cuối Hè năm 1979, Mẹ tôi dúi vào tay tôi một chĩ vàng rồi ôm tôi khóc, Mẹ không biết con sẽ đi về đâu, nhưng nếu có thoát được ráng cho Mẹ biết đễ Mẹ khỏi lo, tôi biết chắc rằng Mẹ tôi sẽ không ngủ được. May sao, rời Ngọc Hà ghe của tôi lênh đênh trên Biển Đông khoảng 1 tuần thì được tàu của Hoàng Gia Na Uy vớt lên đem vào Singapore. Nhập trại xong là tôi mò ra Sembawang đánh điện cấp tốc ngay về cho Mẹ chỉ với 1 hàng chữ ” Cam on co chu Thuan”, cho khỏi lộ chuyện gia đình có thân nhân đã đào tẩu với bọn Công An khu vực.

Lại nữa,không có Mẹ tôi lo cho đi thì ở lại cũng đi đạp Xích Lô chứ khá gì nổi ở cái xứ Xếp Hàng Cả Ngày ấy.

Mẹ tôi chia ra cho cả gia đình đi vượt biên thành 3 chuyến. May sao cả 3 đều trót lọt và cùng gặp nhau tại California. Năm 1981 qua tới, bà lại làm lại từ đầu. Bố mẹ tôi chỡ nhau đi học điện cho thực tế, hồi xưa có trường Control Data Institute ở Anaheim, không biết bây giờ còn không.Sau đó cả 2 ông bà đều ra trường với tấm bằng Technician điện. Sau Hảng Verifone chuyện sản xuất máy cà credit card, nhận cả 2 vào làm Electronic Technician cho tới ngày Bố Mẹ tôi nghĩ hưu, tính ra Mẹ tôi làm cho Verifone cũng được 20 năm.

Sau khi nghĩ hưu có thời giờ rãnh rỗi, Mẹ tôi bắt đầu dồn nỗ lực vào việc nghiên cứu kinh kệ. Bà phụ trách và biên soạn cho chương trình về Phật Pháp Tuệ Đăng hàng tuần trên đài Hồn Việt TV phát đi khắp 50 TB và Canada.Ngoài ra Mẹ tôi còn dịch sách của Triết Gia Krishnamurti sang Việt Ngữ, cũng như phụ trách điều hành trang website khaiphong chấm net cho dân mạng mở mang kiến thức về các vần đề Khoa Học Xã Hội.

Nói thật, Mẹ tôi sinh tôi ra, lo lắng cho tôi từng li từng tí, cái gì tôi thích bà cũng chiều. Muốn đi chơi, Mẹ cho tiền. Muốn xe đạp có xe đạp, muốn Giầy mới, đồ mới, mẹ tôi trước sau gì cũng xì tiền cho tôi mua. Chẳng bao giờ thấy Mẹ lôi la mắng gì cả. Ngay đến cái Sổ Học Bạ hồi xưa, tháng nào mà tôi bị xuống bậc.Tôi cũng cầu cứu Mẹ tôi đưa cho Bố tôi ký cho xong chuyện còn đem đi nộp..

Ngày Mẹ tôi nghĩ hưu, bà có tiền hưu, tiền già, chẳng khi nào bà cần gì từ anh chị em chúng tôi . Nói đúng ra thì tôi chưa lo cho Mẹ tôi được ngày nào, thứ vô cùng vô dụng đối với Mẹ tôi. Nhưng đôi khi tôi cũng có chút an ủi làm cho Mẹ tôi vui,số là thế này. Cách đây 10 năm sau khi giá Địa Ốc bị sụp đổ. Tôi xoay qua nghề nhập các loại máy về Massage vô Mỹ bán. máy thì ôi thôi tôi có đủ hết. Massage bụng, cổ, vai, lưng, tay,chân, đầu.mặt..nói chung là các loại các kiểu đủ hết. Mà Mẹ tôi sau này lại hay bị đau nhức vì hồi xưa trước 1975, có lần bà bị Xe Lửa đụng. Đúng vậy, Xe Lửa đụng nát chiếc xe hơi bà đang đi tại Cổng Xe Lửa Số 6 đâm ra Bệnh đau nhức nó cứ theo bà từ dạo đó. Thế là tôi mang đủ loại Massage qua cho Mẹ tôi trị bệnh, mang nhiều đến nỗi bạn bè của Mẹ tôi đến chơi họ còn nói dỡn, cứ tưởng như đang lạc vào GYM. Nhờ vậy mà bệnh đau nhức của Mẹ tôi cũng bớt nhiều, lại còn không phải mổ chân theo lời một ông BS kia súi bậy.

Có cái đưa máy mới thì lúc nào Mẹ tôi cũng áy náy vì sợ tôi cần hàng đễ bán cho khách. Tôi phải năn nĩ, Mẹ ơi, Máy con có cả kho mẹ cứ sài đồ mới đi…mãi bà mới chịu lấy. Đấy, đến cuối đời Mẹ tôi vẫn lo cho tôi chẳng khác gì ngày tôi còn bé.

Mẹ tôi là người ăn chay trường từ 30 năm nay. Bà sống rất đạm bạc, vui vẽ, lạc quan, yêu đời. Cách đây vài tuần, BS phát giác ra Mẹ tôi trở bạo bệnh vào thời kỳ cuối. Không than van, không rên siết, không làm phiền tới ai. Mẹ tôi đã ra đi vào trưa ngày hôm qua Aug 26th,2020 với đầy đủ con cháu chung quanh.

Mẹ ơi, tối hôm qua lúc xe Nhà Quàn tới đưa Mẹ đi, tụi con tiển Mẹ cho tới giờ xe lăn bánh.Kỷ niệm của những năm tháng thời thơ ấu lại trở về đầy ắp trong tâm trí.Bao nhiêu âu yếm ân cần mà Mẹ cho tụi con nay đã trỡ thành dĩ vảng.Ước gì Mẹ ráng ở lại thêm được ngày nào hay ngày đó thì vui biết mấy, hay là Mẹ quay luôn về sống lại những ngày xưa ấu thơ của tụi con thì càng tốt.Con sẽ chạy quanh Mẹ đễ Mẹ xoa đầu gọi “Trụ của Mẹ”, Mẹ phải đền cho con khi con bị té, Mẹ phải đền từng cái mủi chích, từng cái răng khi con bị nhỗ, hay là phải có Mẹ con mới lên mặt được với chúng nó.

Nhưng ước gì thì ước vậy thôi chứ Mẹ đã ra đi thật rồi thì con xin kính chúc Mẹ được thảnh thơi trên cõi Vĩnh Hằng.Đời Mẹ đã hy sinh cho tụi con như thế là quá đủ, Mẹ đừng bận tâm nữa Mẹ nhé.

Con của Mẹ.

https://www.facebook.com/michaeltrubui2/posts/10157724445243405

https://www.facebook.com/michaeltrubui2/posts/10157580820863405

https://www.facebook.com/Saigontrongtraitimtoi/posts/2627702370891744/

https://www.youtube.com/watch?v=8kPSOb4Pv84

Michael Bùi

Aug 27th,2020