“20 năm bị mặc áo sắt, bị rút mật, gấu mẹ giết con rồi tự sát…”

Image may contain: text that says 'Posted by BBT Dongcam.vn 20 năm bị mặc áo sat bị rút mật, gau me giết con rồi tự sát... Nó nhin đura con của mình chết đi mà không ngùrng thét lên...'
Võ Hồng Ly

 Trang Đồng Cảm : “20 năm bị mặc áo sắt, bị rút mật, gấu mẹ giết con rồi tự sát…”

Được 1 người bạn nhờ đến trông giúp trang trại gấu trong 1 vài ngày, tôi đến biệt thự của anh ta, nằm ở Tây bắc thành phố.

Nửa đêm, tôi khó ngủ nằm trằn trọc trên căn gác nhỏ.

Những tiếng gió từ núi thổi liên tục, như 1 tiếng gì đó vừa đau khổ vừa tuyệt vọng. Đột nhiên, tôi nghe thấy 1 tiếng động nhẹ, và còn có cả tiếng gọi. Tôi ngồi dậy và hỏi “ai đấy?”. Không có tiếng trả lời, sự im lặng đáng sợ bao trùm. Lấy hết dũng cảm, tôi bước ra đẩy cửa. Hóa ra ngoài cửa là 1 chú gấu con. Cái thân béo béo của nó nằm cuộn tròn lại, bộ lông mềm mềm. Nó nhìn tôi, phát ra những tiếng kêu nhỏ. “Gấu, gấu, đến nhanh”, tôi vừa gọi vừa giang tay ra, gấu con bò về phía tôi, bàn tay nhỏ đặt lên người tôi. Nó dùng cái lưỡi ấm áp liếm tay tôi.

Trời sáng, ông Trương người làm đưa tôi đi xem phòng của gấu. Tôi được đưa đến 1 nơi có kiến trúc vững trãi, rộng hàng nghìn mét vuông. Bên trong có 1 khoảng rất rộng, đặt 6 cái lồng, mỗi lồng có 1 chú gấu đen. Trên người chúng đều được đeo 1 vật gì đó phát sáng. Ông Trương nói với tôi: đó là dụng cụ để lấy mật gấu. Bấy giờ giá của mật gấu là gần 1 triệu VNĐ cho 100gram – PV)”. Ông đưa tôi đến trước 1 cái lồng, giơ tay ra và nói “Chúng ta bắt đầu lấy mật nào”.

Tôi thấy 2 công nhân khỏe mạnh buộc chặt chân trái và chân phải của gấu, mỗi bên bụng của gấu bị kéo bởi 1 sợ dây thừng to nối với 1 ròng rọc đặc biệt. Họ bắt đầu kéo dây, bụng của gấu bị thắt dần lại, có những tiếng rên phát ra. Đột nhiên, gấu phát ra 1 tiếng gào hết sức thảm thương. 4 cánh tay của Gấu vẫn còn có không gian để cào vào mặt, miệng gấu phát ra những âm thanh ghê rợn. Những ống thép đâm vào được hạ xuống, chất màu xanh chảy ra. Những người công nhân bắt đầu thả lỏng dây thừng, tiếng gào thét vẫn tiếp tục.

Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của gấu không ngừng chảy, và cũng giống như con người nghiến răng lại, gấu đang cố chống chọi với những nỗi đau không thể nào kìm nén. Thật là kinh khủng, tôi không thể nhìn được nữa và cúi đầu bước đi. Lúc đó, tôi mới hiểu rằng, những tiếng kêu gào ban đêm tôi nghe được chính là tiếng kêu thảm thương của các chú gấu.

Ông Trương đi với tôi ra ngoài cửa, tôi run rẩy hỏi ông ta “Các ông có tình người không, đó cũng là những sinh mệnh”. Ông Trương bình thản nói đạo lý “Không có cách nào khác, chúng tôi làm thế vì cuộc sống”. Một lúc đợi cho tâm trạng ổn định hơn tôi hỏi ông ta: “Bao lâu thì lấy mật gấu 1 lần?”. Ông trả lời: “Còn phải tùy tình hình, nếu nước mật mà nhiều thì lấy 1 ngày 2 lần, ít thì 2 ngày 1 lần. Bình thường mỗi năm 1 chú gấu có thể tạo ra được 2000 gam mật, có thế lấy trong vòng 10 năm”. Tim tôi như muốn vỡ ra, 1 ngày 2 lần, 10 năm, 1 con số thật đáng sợ. Vậy có nghĩa là 1 chú gấu mỗi ngày sẽ bị dày vò 2 lần, và sẽ phải chịu đựng trong vòng 10 năm, 7200 lần đau đớn.

Tôi nói phải đi về. Ông Trương nói lát nữa phải làm tiểu phẫu cho gấu con, lúc này quan trọng không thể về, ông đại diện cho Tổng giám đốc Lưu, ông về rồi, có chuyện gì ai dám chịu trách nhiệm. Tôi đành phải tiếp tục theo ông ta về phòng của gấu. Theo tiếng gọi của ông ta, 4 người công nhân trói gấu lại.

Chú gấu nhỏ nhìn mọi người với ánh mắt sợ hãi, khi ánh mắt nó nhìn tôi, có gì đó như muốn cầu cứu. Mắt tôi cũng bắt ướt, lúc đó, nó như quỳ trước mặt tôi… Ông Trương ra lệnh bắt đầu tiểu phẫu, chú gấu thất vọng ôm đầu… Những tiếng thét lại bắt đầu… Đó là những tiếng thét đau thương nhất trên thế giới mà tôi đã từng nghe.

Cũng vào lúc đó, cảnh tượng bất thường đã xảy ra, chú gấu to trong lồng thét lên 1 tiếng và nhảy dựng lên. 4 người công nhân đang giữ gấu con hoảng sợ. Tôi lúc đó cũng lặng người ra, chân như cứng lại, một bước cũng không thể chuyển động được. Nhưng chú gấu to không hề để ý tới sự tồn tại của tôi và mấy người xung quanh, chạy nhanh đến trước gấu con, dùng bàn tay của mình để tháo sợi dây nhưng không thể nào gỡ được. Nó chỉ có thể hôn gấu con, ôm gấu con vào lòng, dùng lưỡi để liếm những giọt nước mắt đang chảy của gấu con, kêu nhẹ nhẹ như để an ủi đứa con yêu thương của mình. Gấu con không ngừng gọi mẹ và kêu cứu, cứu mẹ và cũng để cứu chính mình.

Đột nhiên, gấu mẹ kêu lên những tiếng kêu điên dại, dùng bàn tay của mình bóp chặt lấy cổ gấu con, vừa hét vừa dùng sức… cho đến khi thân thể của gấu con trở nên mềm oặt và ngã xuống, gấu mẹ mới thả lỏng tay ra. Nó nhìn đứa con của mình chết đi mà không ngừng thét lên những tiếng kêu đau đớn như muốn nói rằng:” con à, mẹ không thể cứu con, nhưng mẹ không thể để cho con tiếp tục phải chịu đau đớn”. Gấu mẹ tự cào rách người mình, rồi cố gắng kéo những ống sắt trong người mình ra, máu cứ thế tuôn chảy. Gấu mẹ lại hét, những tiếng hét như điên cuồng và ngã xuống. Tôi tê liệt cả người, bản thân tự hỏi không biết làm thế nào để thoát khỏi cái phòng gấu đầy tàn bạo này.

Suốt ngày hôm đó, đầu óc tôi tràn ngập những cảnh tượng man rợ. Lòng tôi tự hỏi: hành động của gấu mẹ có phải là vì tình mẫu tử? Tôi nghĩ đúng là như vậy, là sự không thể chịu đựng thêm nữa của tình mẫu tử. Vào giờ đó, lúc đó, gấu mẹ không còn cách nào khác phải giúp con mình giải thoát khỏi nỗi đau khổ như địa ngục mà nó phải chịu đựng suốt 20 năm.

Có những chú gấu không thể chịu đựng được nỗi đau khổ của việc mỗi ngày lấy mật đã tự sát. Để phòng tránh việc này, con người đã tạo ra giáp sắt, gắn lên người gấu. Toàn thân gấu không thể cử động, trừ cái đầu. Khi bị lấy mật, động tác duy nhất gấu có thể làm đó là không ngừng lắc đầu. Những chú gấu bị nhốt trong lồng thời gian dài nhất là khoảng 22 năm. Không được chuyển mình, không được đứng thẳng, chỉ có thể đau!!! Không có cây cối, không có mặt trời, cũng không có bóng tối!!! Không có tự do, chỉ có nỗi đau.

Do những vết thương lúc lấy mật không thể nào lành lại được, cũng không bao giờ hồi phục, do nỗi đau bị dày vò trong nhiều năm, rất nhiều gấu bị ung thư, và đa số là bị ung thư gan. Không những thế, một số người cho rằng chân gấu là mỹ vị của dân gian, mà lòng bàn chân được cắt từ cơ thể sống được cho là có mùi vị ngon nhất. Những chú gấu tội nghiệp trước khi được cứu ra ngoài còn bị con người chặt 2 bàn chân.

Đã đến lúc chúng ta hành động để cứu giúp loài gấu…Nói không với mật gấu, các sản phẩm từ gấu và đứng lên góp tiếng nói của chính chúng ta…

Hãy Share câu chuyện này để lương tri của bạn được lên tiếng!!!

——–

LẦN ĐẦU TIÊN MỘT LINH MỤC ĐƯỢC CHỊU CHỨC TẠI NHÀ TÙ

LẦN ĐẦU TIÊN MỘT LINH MỤC ĐƯỢC CHỊU CHỨC TẠI NHÀ TÙ

“Lần đầu tiên trong phòng giam, tôi cảm thấy mình là một người tự do. Ở đó tôi đã gặp Chúa ”, Cha Gabriel Everardo Zul Mejía, 35 tuổi, thú nhận như vậy. Cha từng là một tội phạm và hôm nay là một linh mục chuyên chăm sóc cho các phạm nhân.

Thụ phong Linh mục tại nguyện đường của nhà tù

“Đối với tôi, nguyện đường trong nhà tù là nơi thích hợp nhất để cử hành thánh lễ truyền chức Linh mục cho tôi. Tôi muốn mọi người ở đây tham dự thánh lễ chịu chức của tôi, những người mà đã giúp đỡ tôi rất nhiều khi tôi ở sau song sắt. Và khi làm Linh mục tôi xin đến đây để giúp các phạm nhân khác nhận ra lòng thương xót,” Cha Gabriel, linh mục người Mexico có lẽ là người đầu tiên trên thế giới chịu chức trong nhà tù, chia sẻ.

Trại tù Apodaca nằm ở quận Monterrey khá khắc nghiệt và điều kiện sinh hoạt ở đây khá tồi tàn. Trọng một cuộc nổi loại đòi điều kiện sống tốt trong phòng giam xảy ra vào năm trước, có gần 40 tù nhân đã bị giết.

Anh Gabriel đã bị giam trong nhà tù này. Anh phạm tội quậy phá trong một băng nhóm thanh niên . Từ nhỏ, anh là một đứa trẻ cá biệt. Khi đến tuổi thanh niên, anh quyết định thoát ra khỏi vòng tay chăm sóc của gia đình.

Tôi đã tìm thấy Chúa nhờ những người bạn tù của tôi

Anh chia sẻ: “Mẹ tôi liên tục cầu nguyện cho tôi trở về nhà và gặp được Chúa. Trong nhiều năm, lời cầu nguyện của bà đã được nhậm lời. Tôi đã gặp được Chúa khi tôi ở trong nhà tù.”

Chính trong nhà tù, anh nhận được lòng thương xót và khám phá về tình yêu Thiên Chúa dành cho anh. Anh bắt đầu cầu nguyện từ trong phòng giam, sau song sắt. Đó là lần đầu tiên kể từ thời ấu thơ anh cầu nguyện trở lại.

Anh xúc động nói rằng: “Nghịch lý thay, chính trong nhà tù, tôi bắt đầu cuộc đối thoại với Chúa. Tôi nghe Chúa nói với mình: “Ta không bỏ rơi con. Ta biết con. Ta sẽ ở bên cạnh con trong chốn này!” Anh thú nhận: “Không ngờ những năm tưởng rằng bị đánh mất lại gặt được hiệu quả nhất trong đời. Chính trong phòng giam mà lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình là người tự do.”

Anh bắt đầu đối xử tốt với các bạn tù và họ cũng đối xử tốt lại với anh. Anh chăm cầu nguyện hơn, đọc Sách Thánh và thỉnh thoảng gặp gỡ cha tuyên úy nhà tù trao đổi về tâm linh. Và anh bắt đầu thay đổi…

Sau khi thụ án xong, anh quyết định đến gõ cửa chủng viện, dù trong lòng có nhiều nỗi sợ hãi. Anh sợ mình không được tiếp nhận. Ngoài sức tưởng tượng, Chủng viện đã mở rộng cửa đón anh.

Trở lại nhà tù

Anh là người yêu âm nhạc, tiếng Latinh và thể thao, đặc biệt là bóng đá. Anh còn là người cởi mở, dễ tạo được các mối quan hệ. Anh đã tận dụng những ưu điểm này trong quá trình đào tạo tại Chủng viện. Và anh là một Thầy chủng viện luôn tích cực tham gia vào mục vụ giới trẻ.

Thầy Gabriel cũng là người hay đi giúp đỡ những bệnh nhân và những người bị bỏ rơi. Sau một thời gian được đào tạo tại Chủng viện, Thầy được phép tham gia vào công việc mục vụ trong nhà tù nơi Thầy đã thi hành án trước đó . Thầy Gabriel đến lại nhà tù hầu như vào thứ bảy hàng tuần để giúp mục vụ tại đây. Thầy đã làm sinh động đời sống phụng vụ và tâm linh ở nhà tù, nhưng trên hết, Thầy hỗ trợ gia đình và con cái của các tù nhân, và tổ chức các sự kiện thể thao và xã hội cho chúng. Thầy đã hướng dẫn chúng không được đánh mất hy vọng.

Một dấu hiệu mạnh mẽ về tình yêu Thiên Chúa

Anh em cùng lớn gồm 10 Thầy được tiến chức Linh mục tại Nhà thờ chính tòa quận Monterrey, riêng Thầy Gabriel xin được thụ phong tại Nhà tù. “Tôi muốn được thụ phong trong nhà tù vì ở đó tôi đã gặp Chúa,” Thầy thú nhận. Thầy Gabriel đã nhận được sự đồng ý của Đức cha Giáo phận và Đức cha đã tấn phong cho Thầy tại nguyện đường của nhà tù.

Hôm lễ chịu chức Linh mục tại nguyện đường nhà tù có gia đình, thân hữu Thầy đến dự đông đảo, và đặc biệt là sự tham dự của các phạm nhân tại nhà tù.

Cha Gabriel nhấn mạnh: “Hôm lễ Thứ Năm Tuần Thánh, Đức Thánh Cha Phanxicô đã rửa chân cho các tù nhân. Tôi nghĩ rằng việc truyền chức linh mục tại nhà tù cũng sẽ là một dấu hiệu mạnh mẽ của tình yêu Thiên Chúa.”

Sau khi thụ phong linh mục, Cha Gabriel được gửi về coi xứ. Tuy nhiên, Cha vẫn đến thăm các tù nhân ở Apodaca thường xuyên. Cha nhấn mạnh: “Ở đó, tôi khám phá ra lòng thương xót của Chúa và trở nên tự do, và đây là điều tôi muốn chia sẻ với tất cả những ai hiện đang ở trong tù.”

Khi được hỏi về ước mơ của mình, Cha Gabriel thừa nhận rằng, cha muốn giúp cho những đứa trẻ cá biệt và những thanh niên tham gia các băng đảng quay về nẻo chính.

Gx. Cần Giờ – DCCT

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA

2020-09-24

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Bà Đỗ Thị Thu, vợ ông Phương cho biết như thế sau khi bị triệu tập lên cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội để làm việc về vụ án vào sáng 24-9-2020. Bà Thu nói qua điện thoại như sau:

“Họ không hỏi gì nhiều, họ chỉ hỏi là có biết chị Đoan Trang hay là không, họ hỏi về Facebook của chồng em và họ hỏi về sức khỏe trước khi anh Phương bị bắt.

Họ nói anh Phương nhà em vẫn khỏe, nghe họ nói anh Phương hiện tại vẫn không nói một câu gì hết, anh ấy vẫn trong tình trạng im lặng (giữ quyền im lặng).”

Bộ luật Tố tụng hình sự Việt Nam sửa đổi năm 2015 có hiệu lực đầu năm 2018 quy định: “Bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội”.

Tuy nhiên quy định này thường không được áp dụng triệt để nhất là trong những vụ án an ninh do các bị cáo trong những vụ án này chỉ được gặp luật sư sau khi kết thúc giai đoạn điều tra.

Bà Đỗ Thị Thu cho biết thêm, cơ quan an ninh điều tra hỏi bà về liên hệ của ông Phương với những người dân ở Đồng Tâm, khuyên không nên tiếp tục đấu tranh và nên tập trung chăm sóc con cái.

Như chúng tôi đã thông tin, hôm 24-6-2020, ôngTrịnh Bá Phương và em trai Trịnh Bá Tư cùng mẹ là bà Cấn Thị Thêu bị công an Việt Nam bắt tạm giam.

Bà Nguyễn Thị Tâm, một người dân Dương Nội cũng bị bắt giữ trong cùng ngày.

Cả 4 người đều là những người lên tiếng mạnh mẽ trong sự việc công an Hà Nội điều hàng ngàn quân tấn công vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm vào rạng sáng ngày 9-1-2020 khiến ông Lê Đình Kình bị CSCĐ bắn chết và 3 công an tử vong.

Thông tin về em trai ông Phương là Trịnh Bá Tư tuyệt thực hơn 20 ngày trong trại tạm giam công an tỉnh Hòa Bình cũng được gia đình cho hay từ ngày 25-8, tuy nhiên đến nay không có thông tin gì thêm.

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

 

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội ch…

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Tù nhân lương tâm trẻ Nguyễn Văn Hóa, người tham gia đưa tin về thảm họa ô nhiễm do nhà máy thép Formoasa Hà Tĩnh gây nên, chính thức được dân biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal nhận bảo trợ.

Thông cáo của Văn phòng Dân biểu Alan Lowenthal phát đi vào ngày 24 tháng 9 cho biết như vừa nêu. Cụ thể Dân biểu Liên bang Alan Lowenthal (CA-47) thông báo ông đã chính thức nhận bảo trợ tranh đấu cho nhà hoạt động trẻ tuổi và là tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa, qua chương trình Defending Freedoms Project của Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

Dân biểu Alan Lowenthal nêu rõ trong thông cáo rằng ông hãnh diện nhận bảo trợ tranh đấu cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa. Theo ông thì anh Nguyễn Văn Hóa là một con người có niềm tin vững mạnh, và anh đã bị ngược đãi, bị giam giữ và bị cầm tù một cách sai trái vì hoạt động của anh đưa ra những vấn đề quan trọng đối với người dân Việt Nam, nhưng lại là những chuyện mà chính phủ Việt Nam không thích nghe.

RFA.ORG

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Dân biểu Liên bang Alan Lowenthal (CA-47) thông báo ông

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

KHI NIỀM TIN MẤT

KHI NIỀM TIN MẤT

Đỗ Ngà

Khi con người trở nên tham thì lòng tin xã hội dành cho người đó cũng mất dần. Khi xã hội tham lam thì con người trở nên mất niềm tin vào nhau, điều đó đang diễn ra tại xã hội Việt Nam. Ở nước ngoài, chữ ký của người dân là một bảo chứng thì ở Việt Nam lại khác, người ta đòi phải thêm con dấu đỏ do một cơ quan công chứng xác nhận “sao y” mới tin. Và thậm chí, có nơi còn đòi hỏi con dấu “sao y” phải không quá 6 tháng mới được chấp nhận thì mới thấy, vấn đề thủ tục ở Việt Nam nó nặng nề như thế nào?! Như vậy rõ ràng khi lòng tin mất đi thì xã hội tự sinh ra thủ tục làm rào cản để giảm bớt nguy cơ sập bẫy lừa dối, đó là một lẽ tự nhiên, chính vì vậy, Việt Nam đã phải mất quá nhiều sức lực và thời gian của xã hội để đề phòng lẫn nhau.

Thủ tục là một trình tự giải quyết công việc của chính quyền. Nó rất quan trọng, không thể thiếu được. Tuy nhiên, để có thủ tục đơn giản mà đầy đủ là một điều không dễ, nó đòi hỏi giữa nhà nước và nhân dân phải có lòng tin lẫn nhau. Với một xã hội mà lòng tin đã rơi đến tận đáy như Việt Nam thì việc tinh giảm thủ tục hành chính là gần như không thể thực hiện được. Chính quyền cũng biết dân không tin họ, và tất nhiên họ cũng chẳng thể tin vào nhân dân mặc dù tuyên truyền thì bao giờ “dân cũng tin đảng và đảng tạo lòng tin cho dân”. Và đó là lý do tại sao chính quyền CS cứ hô hào “cải cách thủ tục hành chính” nhưng cuối cùng cũng đâu vào đấy, thủ tục vẫn rối rắm rờm rà.

Nói về lĩnh vực ngân hàng, nơi mà người ta cho vay tiền, thì nơi đây người ta phải cẩn thận sao cho đồng tiền cho vay ấy không bị chiếm dụng. Tiền là tài sản, nếu cho vay dễ dãi trong một xã hội thiếu vắng niềm tin thì tất ngân hàng sẽ ôm nợ xấu. Chính vì vậy, các ngân hàng phải dựng hàng rào thủ tục để đảm bảo rằng, những ai lọt qua được hàng rào này thì đảm bảo ngân hàng “không mất tiền”. Xã hội này mất niềm tin đến mức, gói giải cứu doanh nghiệp 16.000 tỷ mà chính phủ đã triển khai từ hồi tháng 4 vừa rồi mà chỉ vỏn vẹn có đúng một doanh nghiệp lọt qua hàng rao thủ tục tiếp cận được khoản vay. Một thất bại ê chề trong việc triển khai chính sách.

Ở đây chúng ta không thể trách ngân hàng được, vì họ là một doanh nghiệp nên họ phải tìm cách hạn chế nợ xấu. Điều đáng trách ở đây là niềm tin xã hội đã từ lâu không còn nữa. Với một xã hội mà tham lam đầy rẫy, chữ tín bị chà đạp, lòng tin thì thiếu vắng mà bảo ngân hàng đơn giản hóa thủ tục giải phóng gói tiền thì làm sao họ dám làm?

Nhìn vào kết quả triển khai chính sách chúng ta thấy, hậu quả của một xã hội giảm sút niềm tin nó vô cùng tai hại, nó làm tắc nghẽn rất nhiều chính sách quan trọng. Còn nhớ gói an sinh 62.000 tỷ hồi tháng 5 vừa qua, thì rõ ràng chính sách này chả khác nào chính sách mà Mỹ, Anh, Úc đã làm. Thế nhưng tại sao người dân Việt gần như chẳng được bao nhiêu người có thể tiếp cận được với nó. Quan chức chính quyền địa phương thì hầu như chẳng ai có có đạo đức, đầu óc của họ thay vì nghĩ cách triển khai chính sách hiệu quả thì ngược lại, họ nghĩ ra cách thức để hớt lấy tiền cứu trợ như lập danh sách khống hoặc dùng thủ tục phức tạp để ngăn người dân tiếp cận. Một xã hội mà được dẫn dắt bởi chính quyền không tế như thế thì xây dựng niềm tin cho xã hội bằng cách nào? Vô phương.

Nói về việc ra chính sách thì Việt Nam cũng có thể học hỏi được cách làm của những chính quyền ở xứ tiến bộ, việc này không khó. Thế nhưng vấn đề lớn nhất ở Việt Nam là tính hiệu quả của chính sách khi được triển khai. Đó là lý do tại sao hết chính sách này đến chính sách khác hoặc thất bại hoặc hiệu quả không như mong muốn. Như đã nói, khi thiếu niềm tin thì ắt người ta tăng độ phức tạp thủ tục, mà tăng độ phức tạp thủ tục thì tính hiệu quả của chính sách hoặc bị hạn chế hoặc bị vô hiệu hóa và kết quả là gây lãng phí, tốn tiền dân và tốn thời gian và sức lực của xã hội.

Niềm tin mất thủ tục khó và ngược lại. Nếu muốn một xã hội vận hành trơn tru hiệu quả thì tất phải bắt đầu từ việc xây dựng niềm tin trong xã hội. Đối với ĐCS thì điều này là ngoài khả năng của họ.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.thesaigontimes.vn/…/ket-qua-thong-ke-phu…

Image may contain: text

THEO LỐI MÒN

THEO LỐI MÒN

Đỗ Ngà

Thực hiện bình đẳng nữ giới trong bộ máy công quyền nghĩa là trao cho phụ nữ cơ hội ngang bằng với nam giới, chỉ vậy thôi. Khi cơ hội của nữ giới và nam giới ngang bằng nhau thì họ tự thi tài để tìm một vị trí cho mình, ai giỏi hơn thì người đó được giao nhiệm vụ và từ đó tỉ lệ nữ giới trong bộ máy công quyền được hình thành một cách tự nhiên mà không phải do chính sách điều tiết tỷ lệ nào cả.

Nước Mỹ chưa có vị nữ tổng thống nào không có nghĩa là Mỹ kỳ thị nữ giới. Cơ hội tranh cử của nam và nữ là như nhau, nhưng vấn đề là nữ không cạnh tranh nổi với nam giới nên chưa có nữ tổng thống, thế thôi. Năm 2016, bà Hilary Clinton tranh chức tổng thống với Donald Trump và đã thất bại, bởi đơn giản lúc đó dân Mỹ chọn Trump vì thấy ghế tổng thống cần chính sách mà Trump đã hứa chứ không phải họ kỳ thị nữ giới. Nếu kỳ thị nữ giới thì khi bầu cử nội bộ đảng dân chủ người ta đã loại bà Hilary Clinton ra khỏi vai trò ứng cử viên chứ không phải để bà thắng trong việc giành lấy đề cử của đảng đâu.

Thực chất, trong lĩnh vực chính trị thì nam giới thường trội hơn nữ giới vì bản chất người phụ nữ là thường hướng nội. Vậy nên nếu trao cơ hội ngang nhau thì bao giờ trong bộ máy công quyền phụ nữ cũng chiếm tỷ lệ thấp hơn, thậm chí rất thấp dù cho phụ nữ có được trao cơ hội ngang bằng. Nếu trao cơ hội ngang bằng, thì tỷ lệ nữ giới trong bộ máy công quyền không thể là cố định được mà nó nó thay đổi qua từng giai đoạn tùy thuộc vào năng lực của giới nữ lúc đó.

Việc ấn định tỉ lệ một cách duy ý chí này nó bắt đầu từ thời ông Hồ Chí Minh, khi mà ông ta triển khai chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) theo chỉ thị của Mao. Lúc đó từ bên trên giao xuống chỉ tiểu quái đản, là phải ít nhất 5% người dân là địa chủ. Mà thực tế, địa phưng nào giàu tỷ lệ địa chủ có thể hơn 5%, nhưng địa phương nghèo thì có khi tỷ lệ địa chủ chưa tới 1%. Chính vì vậy, những địa phương nghèo có người cũng đói rách nhưng vẫn bị bắt và đem hành quyết chỉ vì một mục đích duy nhất là làm sao để đạt chỉ tiêu.

Tưởng đâu thời áp đặt chỉ tiêu duy ý chí ấy đã qua rồi, nhưng không, nay chính quyền CS cũng làm một cách máy móc với vấn đề “bình đẳng nữ giới”. Điều mà ai cũng thấy, đấy là vị trí phó chủ tịch nước được ĐCS dành riêng cho phụ nữ vào đấy là cách họ tạo ra “bình đẳng nữ giới”. Việc ấn định vị trí cố định này cho một người phụ nữ chính cũng có nghĩa là họ đã loại bỏ cơ hội của nam giới. Mà loại bỏ cơ hội như thế thì có còn gọi là bình đẳng không?

Tương tự như việc ấn định ghế thì việc ấn định một tỷ lệ cho nữ giới trong bộ máy chính quyền nó cũng chẳng tạo ra công bằng mà là tạo ra bất công. Việc ấn định tỉ lệ 10% hay 20% cho nữ giới nhưng nếu năng lực phụ nữ nói chung không đủ đáp ứng tỷ lệ ấy thì điều gì xảy ra? Chắc chắn sẽ xảy ra hiện tượng vét phụ nữ để nhét vào cho đủ và điều này cũng có nghĩa là họ đã loại bỏ cơ hội của những người nam giới có năng lực hơn, vậy thì công bằng chỗ nào?

Để tạo ra sự bình đẳng cho nữ giới, bài toán nó trở về 2 vấn đề cốt lõi, đó là giáo dục và cơ chế. Giáo dục khai phóng tạo ra tư tưởng mở cho người phụ nữ, khi mà tư tưởng cả nam giới và nữ giới không còn bị Khổng giáo kiểm soát thì người nữ cũng tự tin cạnh tranh sòng phẳng với nam giới và đồng thời giới nam cũng có cái nhìn công bằng hơn với giới nữ. Thứ nhì là tạo cơ chế chuyển dụng sao phải công bằng về cơ hội cho tất cả không phân biệt giới tính. Đó chính là cách tạo ra sự công bằng giới tính đúng nghĩa trong xã hội.

Đã nhiều thập kỷ, thế giới này đã thay đổi nhiều nhưng chúng ta cũng chỉ thấy CS đi theo lối mòn. Có thể lối mòn đó do lãnh tụ của họ tạo ra và cũng có thể do quan thầy của họ tạo ra. Việc duy ý chí ấn định tỷ lệ là một lối mòn mà thế hệ lãnh đạo CS đời đầu đã để lại. Mà như ta biết, về chính sách quản trị đất nước thì mỗi thời kỳ mỗi khác nên đất nước cần lãnh đạo tư duy đột phá chứ không cần những con người có tư duy theo lối mòn. Và thực tế là, ĐCS luôn chọn cách theo lối mòn và loại bỏ nhân tố đột phá.

Lải nhải khẩu hiệu “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” là dạng tư duy bám theo lối mòn và nó được ĐCS đưa lên làm quốc sách. Mà như ta biết, trong thế giới động vật chỉ loài lừa mới đi theo lối mòn, còn lại các con vật khác thì không chọn cách như vậy. Chính vì vậy con người mới dùng hình ảnh con lừa để chửi những kẻ ngu dốt, đần độn. Ấy vậy mà không hiểu sao, ĐCS lại chọn đường lối của những con lừa, vậy thì làm sao đất nước này khá được?

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://thanhnien.vn/…/khong-co-nu-gioi-nam-giu-cac-vi…

https://www.rfa.org/…/Land_Reform_P2_NMCan-20060522.html

Image may contain: one or more people, mountain, outdoor and nature, text that says 'alamy a alamy aamy a a alamy stock photo AE2GON www. lamy com'

LẠI ĐANG CHUẨN BỊ CHO KỊCH BẢN “KHÔNG KHÁNG CÁO” CHĂNG?

Image may contain: one or more people and people standing

LẠI ĐANG CHUẨN BỊ CHO KỊCH BẢN “KHÔNG KHÁNG CÁO” CHĂNG?

(Pham Doan Trang)

Hôm nay là 23/9, còn một tuần nữa là hết thời hạn kháng án cho các bị cáo trong vụ Đồng Tâm.

Cho đến hôm nay, luật sư vẫn chưa nhận được thông tin gì từ 15 bị cáo trong tù, đặc biệt từ hai tử tù Lê Đình Công và Lê Đình Chức.

Điều này là rất đáng lo ngại, bởi vì, căn cứ vào lối hành xử của lực lượng công an, có thể thấy khả năng cao của việc công an o ép, đe dọa để 15 bị cáo không kháng cáo, thậm chí viết thư ra ngoài năn nỉ: “Tôi biết tôi có tội, tôi vô cùng hối hận, tôi không kháng cáo và xin được thi hành án sớm…”.

Xin nhấn mạnh đây là tình huống giả tưởng nhưng không phải là không có khả năng xảy ra. Hãy nghĩ đến việc phần lớn bị cáo, trong lời cuối cùng trước tòa, đều đã phát biểu một kịch bản dập khuôn “xin cảm ơn các thầy cô quản giáo đã giáo dục, dạy dỗ để bị cáo ý thức được tội lỗi của mình”, “bị cáo có lỗi, bị cáo đã nhận ra lỗi”, “xin các luật sư không bào chữa cho bị cáo nữa và không yêu cầu trả hồ sơ lại cho Cơ quan Cảnh sát điều tra”.

Sau khi tòa tuyên án, chiều 14/9, hai ông Lê Đình Công và Lê Đình Chức có ra hiệu cho luật sư bào chữa là họ muốn kháng cáo. Tuy nhiên, cho đến giờ, mọi thông tin từ họ đều bị chặn lại; cánh cửa nhà tù đã đóng chặt.

Rõ ràng, nếu không ai kháng cáo và không có phiên xử phúc thẩm nữa, là điều vô cùng có lợi cho chính quyền công an trị, vì như thế là khép lại được một vụ án đã mang đến cho chúng quá nhiều tai tiếng.

Như Luật Khoa tạp chí đã viết, phán quyết ngày 14/9/2020 của Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội về vụ Đồng Tâm mới là bản án sơ thẩm và chưa có hiệu lực. Việc thi hành án chưa bắt đầu. Thời hạn kháng cáo, kháng nghị là 15 ngày tính từ ngày kế tiếp (chứ không phải ngày tuyên án), tức là từ ngày 15/9 đến ngày 30/9.

CÁN BỘ LÀM GIÀU

Image may contain: one or more people, outdoor and nature, text that says 'Không chốn dung thân!'
Chau Nguyen Thi   is with 
Vạn Hạnh Huỳnh

CÁN BỘ LÀM GIÀU

Người được giao giữ rừng nhờ rừng bị phá mà giàu

Người được giao chống buôn lậu nhờ buôn lậu phát triển mà giàu

Người được giao thanh tra tham nhũng nhờ bảo kê tham nhũng mà giàu

Người được giao nhiệm vụ không được bỏ sót tội phạm nhờ bỏ sót tội phạm mà giàu

Người được giao xử án cho công minh nhờ không công minh mà giàu

Người được giao nhiệm vụ chọn người tài nhờ chọn người không tài mà giàu

Người được giao chọn người đức nhờ chọn không đức mà giàu

Người được giao giữ tiền cho chặt nhờ giữ không chặt mà giàu

Người được giao việc khen thưởng thành tích xứng đáng nhờ khen không xứng đáng mà giàu

Người được giao coi việc thi cử cho khỏi gian lận nhờ gian lận mà giàu…

Nói tổng quát lại là nếu anh giao cho tôi làm cái việc A thì tôi sẽ làm ngược lại cái việc A đó thì tôi mới có thể giàu. Đúng vậy không ?

Đại loại là hiện nay người Việt nam ta đang làm giàu theo cái cách như vậy đấy !

Tài Thánh cũng chưa hẳn là đã có thể cải tạo được cái trí khôn kỳ quái như trí khôn của người Việt hôm nay !

Khó mơ lắm !

Fb Quỳ Thạch  

Cây bắp, cây cầu & cây cột điện

Cây bắp, cây cầu & cây cột điện


S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao)
 – Tôi đi lòng vòng mấy nước Á Châu nhưng không đâu mà cảm thấy gần gũi như ở Indonesia. Đất nước này nghèo quá. Dân chúng, phần lớn, cũng lam lũ và khốn khó y như dân Việt vậy. Đã vậy, khí hậu (đôi nơi) cũng dịu dàng như Cao Nguyên Lâm Viên khiến cho tôi (đôi lúc) cứ ngỡ là đã được trở lại quê nhà.

Rảnh, từ Jakarta, tôi mua vé xe hoả đi Bangdung (thủ phủ của đảo Java) vì nghe nói nơi đây trà và cà phê nhiều lắm. Rời khỏi thủ đô chừng 100 KM thì đoàn tầu bắt đầu chầm chậm leo đèo. Cao độ của Bandung hẳn cũng ngang tầm với Bảo Lộc nên vùng đất này trông không khác chi B’lao và Djiring ở xứ mình.

Qua khung cửa kính lòe nhoè (bởi những hạt mưa bụi li ti) tôi nhìn thấy lại những dàn xu xu xanh ngắt, những bụi qùi vàng, rồi những vườn cà phê nở hoa trắng xoá, và những luống trà trên mấy sườn đồi ở xa xa. Dưới lòng thung, cạnh dòng suối con uốn khúc, là nương mì hay ruộng bắp vừa mới trổ cờ. Ngó mà muốn ứa nước mắt!

Tuy là người gốc miền xuôi nhưng tôi rất thân thiết với ngô khoai, và nương rẫy. Tôi biết cách trồng tỉa, cũng như cách chăm sóc, cả mì lẫn bắp là nhờ vào những ngày tháng học tập cải tạo lao động ở Công Trường 75 (Di Linh) và ở trại Tân Rai – Bảo Lộc.

Chúng tôi được dậy tỉa bắp lần đầu, vào năm 1976, và đây là một bài học đắt giá nhớ đời. Mỗi thằng được phát cho một cái thau con đầy hạt, với chỉ tiêu rất thoáng: làm rồi là được về trại nghỉ. Thoạt nghe ai cũng hí hửng vì công việc nhẹ nhàng thấy rõ. Cứ cách chừng nửa thước thì bỏ ba hạt xuống lỗ, rồi lấy chân khỏa đất lại là xong.

Tưởng vậy nhưng không phải vậy. Mãi cho đến giờ ăn trưa mà thau bắp của mọi người đều chưa vơi phân nửa. Chiều nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, lưng lom khom mãi mỏi nhừ nên thay vì bỏ vài ba hạt – như đã được chỉ dẫn – chúng tôi “chơi” luôn cả nhúm cho nó chóng xong.

Chỉ sau một hai trận mưa đầu mùa là hậu quả thấy liền! Nhiều chỗ trên ruộng bắp mọc chi chít cả mấy chục hạt mầm xanh ngắt. Thế là họp hành, kiểm điểm liên miên. Kết luận: chúng tôi bị qui tội rất nặng nề là … phá hoại kinh tế nhà nước nhưng hình phạt thì không đến nỗi nào, chỉ dơ cao đánh khẽ thôi: rút tiêu chuẩn lương thực từ 15 ký (9 gạo, 6 khoai) xuống còn 10 (7 gạo, 3 khoai) trong vòng hai tháng.

Thực ra thì đây chỉ là tiêu chuẩn lương thực trên giấy mực, chứ chả cần phạt vạ gì ráo thì thủ trưởng, thủ kho và các anh nuôi của đơn vị bộ đội coi tù cũng đã “rút” bớt phần ăn của chúng tôi ngay từ ngày mới vào trại cơ. Nay, họ có lý do chính đáng để “rút” thêm chút nữa thì cũng … chịu thôi!

Đã qua gần cả năm tù nên cơ thể chúng tôi cũng quen dần với cái đói rồi. Vả lại, với thời gian khả năng “cải thiện” của chúng tôi cũng đã tăng tiến rất đáng kể và đáng nể (hễ thấy con gì nhúc nhích là ăn liền) nên cách trừng phạt này – xem ra – cũng không không có gì đáng để phải phàn nàn.

Tuy thế, tự thâm tâm chúng tôi đều cảm thấy áy náy và xấu hổ vì đã đánh mất sự tự trọng (trong khoảnh khắc) nên cứ phải hối tiếc mãi về cung cách làm việc vô trách nhiệm của mình. Khi nhìn lại vấn đề, đôi khi, tôi cũng tự biện minh bằng cách đổ thừa cho hoàn cảnh tù đầy khắc nghiệt.

Số lượng thực phẩm dành cho tù nhân ít quá, không đủ để tái tạo sức lao động hằng ngày. Đã thế, yêu cầu của ban chỉ huy trại bao giờ cũng đòi hỏi phải vượt chỉ tiêu nên tù binh buộc phải gian dối để sống còn thôi.

May mà “thời gian là thuốc tiên” nên những kỷ niệm buồn ở trại cải tạo rồi đều nhạt phai dần theo năm tháng. Tôi gần quên được chuyện “tỉa bắp hằng nắm” thì tuần rồi lại tình cờ nhìn thấy hình một cây cột điện mọc lá tre xum xuê (trên trang một trang facebook) cùng với nhiều lời mỉa mai hay đàm tiếu. Tôi đọc mà không khỏi trạnh lòng nhớ đến cảnh mấy chục mầm bắp xanh um, mọc trên một nhúm đất chỉ độ nửa gang tay, do chính tay mình gieo trồng mấy mươi năm về trước.

Chuyện trồng cột điện ở đất nước tôi bây giờ cũng không khác thế. Cũng làm lấy rồi nên cứ sau một cơn bão là có hàng ngàn cái gẫy lìa, hoặc bị đổ nhào. Loại cột xi măng cốt tre này vẫn thường được dùng để chống đỡ những cây cầu (chưa khánh thành đã nứt, hay vừa xây xong đã hỏng) ở Việt Nam. Cũng chỉ ở xứ sở này, và nước bạn Trung Hoa láng giềng, mới có chuyện trường học sập sàn (hay sập lan can) khiến vô số học sinh tử nạn.

Ngày trước – nơi những trại tù heo hút – lũ tù binh khốn khổ chúng tôi vì đói ăn rách mặc nên đã làm việc với một tinh thần hoàn toàn tắc trách, và vô cùng đáng trách. Còn bây giờ thì biết giải thích sao về cung cách vô trách nhiệm tương tự của giới công nhân viên hay cán bộ của nhà nước Việt Nam?

Qua một bài báo ngắn (“Một Việt Nam Như Bây Giờ Thì Mất Nước Cũng Đáng”) trên trang Tiếng Dân, tác giả Đoàn Phú Hoà có nhận xét như sau:

“Các sĩ quan cao cấp trong quân đội chỉ chăm chăm lo chuyện làm giàu mà sổ toẹt đến nhiệm vụ được giao phó. Các quan chức nhà nước đang ngày đêm tìm mọi cách kiếm tiền, thật nhiều tiền để bù lại cho những khoản tiền khổng lồ mà họ đã phải bỏ ra để mua được cái vị trí đang ngồi. Không những thế chúng phải có lãi, thật nhiều lãi để tính chuyện chuyển tiền ra nước ngoài, mua bất động sản ở nước ngoài để qua đó sống sau khi đã hạ cánh an toàn.”

Nếu đúng thế thì đất nước Việt Nam hiện nay có khác chi là một nhà tù vỹ đại và mọi công dân đều sống với tâm trạng của một tù nhân? Có tù nhân nào mà “thiết tha” đến chuyện mất còn của cái trại giam?

21/09/2020

Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Tổng thống Thái Anh Văn ca ngợi các phi công đánh chặn máy bay Trung Quốc là anh hùng

 

Tổng thống Thái Anh Văn ca ngợi các phi công đánh chặn máy bay Trung Quốc là anh hùng

Tổng thống Thái Anh Văn hôm 22-9-2020 bất ngờ đến thăm căn cứ không quân của nước này ở Bành Hồ (Penghu) – hòn đảo tiền tiêu nằm giữa eo biển về phía tây nam của Đài Loan.

Trong bài phát biểu, bà Thái Anh Văn nói với các phi công và kỹ sư rằng, bà chú ý đến “màn trình diễn anh hùng” của họ khi đánh chặn và đánh đuổi máy bay Trung Quốc trong 3 ngày liên tục vừa qua.

“Tôi rất tin tưởng vào các bạn. Là những người lính của Trung Hoa Dân Quốc, làm sao chúng ta có thể để kẻ thù lượn lờ ngay trong không phận của mình?” hãng tin Reuters dẫn lời bà Thái Anh Văn trong đó sử dụng tên gọi chính thức của Đài Loan.

Ảnh: AFP

#RFAVietnamese #Taiwan #DaiLoan #PLA #TsaiIngWen

+6

Đại dịch Covid-19 có thể đã được chặn đứng nếu Bắc Kinh và WHO biết hành động

Đại dịch Covid-19 có thể đã được chặn đứng nếu Bắc Kinh và WHO biết hành động

Hải Lam | DKN 4 giờ trước

Đại dịch Covid-19 có thể đã được ngăn chặn nếu Bắc Kinh và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) không đồng lõa giấu dịch, theo báo cáo của Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ.

Báo cáo dài 96 trang dự kiến công bố vào thứ Hai tới (28/9), nhưng trang New York Post đã có bản xem trước. Theo báo cáo, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã tiêu hủy bằng chứng và che giấu thông tin, đồng thời quốc hữu hóa chuỗi cung ứng và hạn chế xuất khẩu hàng hóa của các công ty Mỹ như 3M và General Motors tại các nhà máy ở đại lục nhằm giữ lại hàng hóa chủ chốt dùng cho đại dịch.

“Không còn nghi ngờ gì về việc ĐCSTQ đã tích cực che giấu có chủ ý để làm nhiễu loạn số liệu, che giấu các thông tin liên quan đến sức khỏe cộng đồng và đàn áp các bác sĩ cũng như nhà báo cố gắng cảnh báo thế giới”, các nghị sĩ viết trong báo cáo.

Các nghị sĩ cũng cho biết, nếu chính quyền Trung Quốc minh bạch và chủ động hơn khi virus corona bắt đầu bùng phát ở Vũ Hán vào cuối năm 2019, thì dịch bệnh về cơ bản có thể đã được kiểm soát và hàng trăm nghìn người trên toàn thế giới không phải thiệt mạng.

“Nghiên cứu cho thấy ĐCSTQ có thể đã giảm tới 95% số ca bệnh ở Trung Quốc nếu chính quyền tuân theo luật pháp quốc tế và ứng phó với dịch bệnh theo cách phù hợp với các biện pháp hiệu quả nhất”, báo cáo viết, trích dẫn một nghiên cứu trên Medrxiv, một cơ sở thanh toán trực tuyến được liên kết với Đại học Yale.

Báo cáo khẳng định: “Rất có thể đại dịch đang diễn ra đã được ngăn chặn”.

Thay vào đó, vào ngày 1/1, Bắc Kinh ra lệnh, chợ hải sản Vũ Hán – nơi giới chức ĐCSTQ tuyên bố dịch bệnh khởi phát – “phải đóng cửa và vệ sinh, tiêu hủy bằng chứng pháp y có thể cung cấp cái nhìn sâu sắc về nguồn gốc của dịch bệnh”, báo cáo cho biết.

Các nhà lập pháp nhấn mạnh, các quan chức của Trung Quốc đã biết về virus corona chủng mới vào tháng 12/2019, song ra lệnh che giấu thông tin.

Vào ngày 2/1, các nhà khoa học tại Viện virus học Vũ Hán phát hiện nCov có khả năng lây nhiễm cao, nhưng không chia sẻ ngay thông tin quan trọng này với WHO.

Theo các nhà lập pháp cho rằng WHO và người đứng đầu tổ chức này, Tedros Adhanom, đã tiếp tay cho Bắc Kinh giấu dịch.

Báo cáo viết: “WHO đã đồng lõa trong việc truyền bá và bình thường hóa những tuyên truyền và thông tin sai lệch của ĐCSTQ”. “Tổng giám đốc Tedros nên chịu trách nhiệm về những thiệt hại do hành động của ông trong việc phản ứng với Covid-19 gây ra và nên từ chức”.

Theo báo cáo, WHO cũng phớt lờ những lời cảnh báo từ Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh Đài Loan và chính quyền Hồng Kông về việc nCov lây truyền từ người sang người. Trong nhiều tuần, Bắc Kinh đã tuyên bố sai lệch rằng họ “không tìm thấy bằng chứng” cho điều này, mặc dù chính quyền Trung Quốc lúc đó đã biết nCov về mặt di truyền là giống với chủng SARS năm 2002 và có khả năng lây truyền.

“Ngay từ giai đoạn đầu dịch bệnh, WHO, dưới sự lãnh đạo của Tổng giám đốc Tedros, đã coi các tuyên bố từ ĐCSTQ là sự thật bất khả xâm phạm”, báo cáo cho biết. “Việc kiểm tra các tuyên bố công khai của họ, bao gồm cả những lời khen ngợi về cách xử lý đại dịch của ĐCSTQ, cho thấy sự sẵn sàng đáng lo ngại khi tổ chức này phớt lờ khoa học và các nguồn thông tin đáng tin cậy”.

Người phát ngôn của WHO nói với Fox News rằng tổ chức này đã biết về báo cáo và sẽ “xem xét một cách cẩn thận”.

Trong cuộc phỏng vấn với Fox & Friends hôm 21/9, khi được hỏi về báo cáo, Tổng thống Trump nói ông tức giận với Bắc Kinh vì đáng lẽ ra họ có thể ngăn thảm kịch này.

“Họ đáng lẽ có thể ngăn chặn nó (dịch bệnh) dễ dàng”, ông Trump đáp. “Họ đã ngăn không cho nó lan rộng hơn trong đất nước của họ, nhưng họ lại không ngăn nó lan ra phần còn lại của thế giới, trong đó có đất nước chúng ta. Họ đã không ngăn cản nó lan tới đây, châu Âu và toàn thế giới”.

—-

NEW YORK POST

China, WHO could have helped prevent COVID-19 pandemic: congressional report

By Ebony BowdenSeptember 21, 2020 | 5:51am

https://nypost.com/…/congressional-report-reveals-how…/

 
Image may contain: 2 people