
Quy tắc “3 chậm 3 nhanh” của những người sống thọ – Trí Thức VN


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

https://www.facebook.com/thuc.tran.14811/videos/3348709098526404/?t=12
MỜI QÚY VỊ NGHE MỘT BẠN TRẺ MỸ GỐC VIỆT Ở HOUSTON PHÂN TÍCH VỀ HIỆN TRẠNG XÁO ĐỘNG NGÀY NAY LIÊN QUAN BLM
My Problem With BLACK LIVES MATTER | BLM EXPOSED | Should You Support BLM?




Bà Sayragul Sauytbay, 43 tuổi, bị đưa đến một trại cải tạo bí mật ở Trung Quốc và buộc phải dạy tiếng TQ ở đó với tư cách là một giáo viên. Bây giờ bà nói một cách công khai về tra tấn, bạo lực tình dục và các thí nghiệm y học trên người dân Ngô Duy Nhĩ , người Kazakhstan và các nhóm thiểu số Hồi giáo khác trong trại tù của Đảng Cộng sản Trung Quốc .
*** Cười và khóc bị cấm trong trại.
Nhiệm vụ chính của tôi là dạy tiếng Trung và theo dõi tất cả những biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt cuả các tù nhân. Nếu tôi không làm điều đó, tôi sẽ bị trừng phạt hoặc thậm chí bị giết. Mỗi ngày tôi phải nhìn những ánh mắt bất lực từ những người của mình. Mỗi ngày ở đâu đó giữa cái chết và sự sống, tôi đã sống sót “. Sayragul Sauytbay nói với báo BILD. “ Ví dụ, một lần tôi bị trừng phạt, đánh đập và bỏ đói chỉ vì một người phụ nữ ôm tôi. Một lần khác bị nhốt trong ba hoặc bốn giờ trong một căn phòng hai mươi mét vuông. Có một cái bàn lớn với nhiều dụng cụ tra tấn như thanh kim loại, dùi cui điện và một cái ghế có đinh. Họ thật tàn bạo và vô nhân đạo trong trại. ”
Bà Sauytbay, người sinh ra ở tỉnh Tân Cương, Trung Quốc, học ngành y và làm bác sĩ trong bệnh viện, sống một cuộc sống bình thường với chồng và các con. Khi chính phủ Trung Quốc bắt đầu hành động chống lại người thiểu số Hồi giáo vào năm 2016, chồng bà đã trốn sang Kazakhstan cùng các con. Sauytbay ban đầu không thể đi cùng vì không nhận được visa. Vào tháng 7 năm 2016, chính quyền TQ đã thu hộ chiếu của bà khi bà muốn đi du lịch đến Kazakhstan. Sáu tháng sau, Sauytbay bị gửi đến một trại tù để dạy tiếng Trung , mặc dù bà không muốn. “ “Sai lầm của tôi là đã liên lạc với nước ngoài. Họ đến vào ban đêm và bịt mắt đưa tôi đi. . Tôi đã không nhìn thấy ánh sáng ban ngày trong năm tháng sau đó.“ Sauytbay nói.
*** Chấp nhận cái chết
Bà đã được thả ra sau năm tháng, nhưng tiếp tục bị theo dõi chặt chẽ. “Họ muốn nhốt tôi trong trại một lần nữa và giết tôi. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ: Nếu đàng nào cũng chết ở đây, tại sao không cố gắng trốn thoát “ bà Sayragul Sauytbay nói. Tháng 4 năm 2018, bà đã trốn thoát đến Kazakhstan, bị kết án vì nhập cảnh trái phép . Đơn xin tị nạn của bà cũng bị bác.Đến tháng 6 năm 2019, cuối cùng bà đã được tị nạn ở Thụy Điển và sống cùng với các con và chồng. “ “Tôi muốn gặp lại con và gia đình. Đó là lý do tại sao tôi chấp nhận cái chết và mạo hiểm trong cuộc sống của tôi. Tôi thật may mắn vì tôi đã vượt qua đuợc biên giới.“ Sau gần hai năm, người mẹ cuối cùng cũng gặp lại hai đứa con của mình. “ “Hạnh phúc tột cùng cuả tôi là lại được ôm con trong vòng tay. Tôi ngạc nhiên khi thấy chúng đã lớn lên. Một khoảnh khắc như thế là niềm hạnh phúc to lớn với người mẹ.“ Sauytbay kể về hơn một triệu nạn nhân ở quê nhà. Theo các nhà hoạt động, có hơn 500 trại như vậy ở khu vực tây bắc Tân Cương. Nếu không có những người trốn thoát được như bà, thì không có nhân chứng từ trại. Đó là lý do tại sao bà nhận được Giải thưởng Quốc tế cho Phụ nữ dũng cảm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ năm 2020. “ “Tôi cảm thấy có nghiã vụ phải lên tiếng chống lại sự hành hạ này”, Sauytbay nói. Bà tiếp tục kể về những ngày tàn khốc trong trại: Những tù nhân bị còng tay và xích chân. Có một ‘phòng tra tấn’ nơi họ bị tra tấn theo nhiều cách khác nhau. ”
*** Thí nghiệm y học
Những người ở đó đã bị hành hạ trong các thí nghiệm y tế, họ bị buộc phải uống thuốc khiến họ hoàn toàn thờ ơ và vô cảm trước mọi thứ. Sauytbay cũng chứng kiến một vụ hãm hiếp tập thể. Phụ nữ đã bị ngược đãi dã man. Họ bị đánh đập, tra tấn và hãm hiếp ngày đêm. Tôi chỉ có thể mô tả nơi này là địa ngục. Đó là một cuộc diệt chủng trong thế kỷ 21. “Các tù nhân bị buộc phải uống thuốc thử , như thuốc phá thai ở phụ nữ và thuốc làm liệt dương ở nam giới.” Trong cuốn sách “Die Kronzeugin” ( tạm dịch: Nhân chứng vương miện ) mới phát hành cuả bà, có nhiều chi tiết cụ thể hơn ở các nhà tù . Nhà báo người Đức, Alexandra Cavelius cũng viết trên cơ sở các cuộc phỏng vấn với bà. Vào thứ ba, cuốn sách đã được ra mắt trong một cuộc họp báo ở Berlin. “Với cuốn sách tôi muốn thông báo về những bí mật đen tối của chính phủ Trung Quốc,” Sauytbay giải thích động lực của bà
***Đức được coi là kẻ thù của nhà nước Trung Quốc.
Sauytbay nói rằng bà đã thấy các tài liệu bí mật liệt kê các nước là kẻ thù của TQ : “Tôi đã thấy một danh sách mà ĐCSTQ liệt kê kẻ thù của nhà nước Trung Quốc. Hoa Kỳ là số một. Đức ở vị trí thứ ba hoặc thứ tư. Bây giờ bà tiếp tục đấu tranh để thu hút sự chú ý cuả dư luận đến số phận của các nhóm thiểu số ở Trung Quốc – và bà nhận được các mối đe dọa thường xuyên từ chính phủ TQ. Họ đã sử dụng mọi cách để gây áp lực, bức hại và theo dõi hòng ngăn chặn các hoạt động nhân quyền của tôi. Tôi thường xuyên nhận được các cuộc gọi đe dọa. Chính phủ Trung Quốc cũng có tay sai ở khắp châu Âu, điều làm tôi sợ, Sauytbay nói.
“ Tôi hy vọng rằng EU và chính phủ liên bang, cùng với Hoa Kỳ, sẽ làm mọi cách để ngăn chặn nạn diệt chủng của phát xít đảng CS TQ chống lại người dân của tôi ở Đông Turkestan ( tên gọi tỉnh Tân Cương cuả những người ly khai) ngay lập tức”, bà hy vọng: “Đức đã trải nghiệm hình thức diệt chủng này trong Thế chiến II, vì vậy tôi hy vọng rằng Đức sẽ giúp chúng tôi.”
Ảnh 1:Sauytbay đã giới thiệu cuốn sách “Nhân chứng vương miện” tại Berlin vào thứ ba
Ảnh khác: Lễ trao giải Quốc tế Phụ nữ dũng cảm 2020
Dịch từ: https://www.bild.de/…/china-lager-insassin-erzaehlt-bei-bil…
Chúa nhật rãnh, kể chuyện đời bên Mỹ nghe chơi.
@Lê Hoàng
Tôi sống trong vùng Silicon Valley, thung lũng điện tử, vùng đắt đỏ nhất nước Mỹ, bởi vậy phải làm việc cật lực, đôi khi phải làm thứ bảy, chúa nhật mới đủ sống. Gần nhà tôi có một gia đình Mễ, cuối tuần nào cũng hội họp nhậu nhẹt lai rai rất vui vẻ.
Ban đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên vì sống trong vùng này, thảnh thơi như thế, chắc phải làm việc với lương rất cao.
Sau một thời gian tìm hiểu, tôi được biết anh Mễ là di dân lậu. Giống như tôi, anh có vợ và 2 con nhỏ còn đi học, vợ ở nhà lo việc gia đình, đưa đón con đi học. Vợ anh sống ở Mỹ hợp pháp. Tuy sống chung, nhưng 2 vợ chồng không có hôn thú vì tình trạng không hợp pháp của anh. Tìm hiểu thêm tôi biết anh làm công nhân lao động nên được trả tiền mặt $17/giờ,trong khi tôi lãnh $45/giờ.
Tôi thấy chuyện này có vẽ bất công, kỳ thị với người sống bất hợp pháp.
Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, chuyện thấy vậy mà không phải vậy.
Tôi làm $45/giờ x 40 giờ x 4 tuần $7200/tháng. Sau khi đóng các loại thuế khoảng 30% tôi còn lại $5040
Anh Mễ làm 17/giờ x 40 giờ x 4 tuần $2720, không đóng thuế còn nguyên $2720.
Tôi đóng bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình khoảng $1000/tháng, nhưng hãng cho 1/2 nên chỉ đóng $500 nên tiền lương còn $4540.
Anh Mễ, vì gia đình không có lợi tức nên chính phủ chi trả tất cả bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình, anh không trả đồng nào.
Mỗi tháng gia đình anh Mễ, vì không có lợi tức nên gia đình anh 3 người (không tính anh Mễ vì anh không hợp pháp) được chính phủ cho $983 tiền mặt, do đó số tiền anh có được là $3703.
Mỗi tháng tiền ăn gia đình tôi khoãng $500 nên tôi còn lại $4040.
Mỗi tháng gia đình anh Mễ 3 người được chính phủ cho thêm $509 tiền ăn. Do vậy tiền anh vẫn còn nguyên $3703.
Mỗi tháng tôi trả tiền nhà $2500 nên còn lại $1540
Mỗi tháng anh Mễ không trả đồng nào vì nằm trong diện nghèo, chính phủ trả tất cả tiền nhà (Section 8.) Anh còn nguyên $3703.
Mỗi tháng tôi trả khoảng $300 tiền điện, gas, nước nên còn lại $1240.
Mỗi tháng anh Mễ cũng trả $300 nhưng công ty điện đã giãm bớt 40% nên anh chỉ trả $180 . Anh còn lại $3523
Mỗi ngày con tôi đi học phải trả tiền ăn trưa $3.25 mỗi đứa $3.25 x 2 đứa x 5 ngày x 4 tuần $140 Do đó tôi còn lại $1100.
Mỗi ngày con anh Mễ đi học không phải trả tiền ăn vì gia đình nghèo, hàng tuần, trường phải cho đem đồ ăn về ăn thêm vào thứ bảy, chúa nhật. Do vậy anh vẫn còn nguyên $3523.
Mỗi tháng tôi đóng bảo hiểm xe $200 nên tiền còn lại $900.
Anh Mễ không biết có bảo hiễm hay không nhưng cứ tính $200. Anh còn lại $3323.
Mỗi tháng tôi và anh Mễ đổ xăng $350 (2 xe.) Tôi còn lại $550. Anh Mễ còn $2973.
Mỗi tháng tôi trả nợ xe $300 còn lại $250
Mỗi tháng anh Mễ trả nợ xe $300. Anh Mễ còn $2673.
Tính chơi, lợi tức sơ sơ một tháng, đã thấy anh Mễ có lợi tức hơn tôi 10 lần.
Bởi vậy đừng thấy vậy mà tưởng vậy.
Dân Việt mình cũng rất nhiều người giống gia đình anh Mễ này lắm, chứ hổng phải chỉ có gia đình anh Mễ đâu.
Riêng dân quý phái da màu thì tỷ lệ gấp vài lần chứ không phải ít.
Bởi vậy, đừng lấy làm lạ khi thấy dân chơi đi biểu tình hoài mà không lo làm việc.
Sống ở Mỹ dân vô sản được liệt vào hàng quý phái.
Nguồn: FB @Lê Hoàng
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1387817804749193&id=100005629595099



MỐI ĐE DỌA KINH HOÀNG CHO TRUNG QUỐC! GẦN NỬA DÂN SỐ TRUNG QUỐC SẼ CHÌM TRONG BIỂN NƯỚC NẾU ĐẬP TAM HIỆP BỊ VỠ:
Mưa lũ bất thường trong nhiều tuần qua ở miền nam Trung Quốc gây ảnh hưởng cho 14 triệu người và thiệt hại kinh tế khoảng 27,8 tỉ nhân dân tệ (3,8 tỉ USD), giữa lúc có tin mực nước Đập Tam Hiệp vượt mức kiểm soát.
Ngập lụt gần khiến xe hơi bị nhấn chìm không mở được cửa để thoát. Tình trạng ngập lụt diễn ra tại thành phố Nghi Xương gần đập Tam Hiệp ngày 27-6. Người dùng mạng thậm chí đặt nghi vấn tình trạng này là do đập Tam Hiệp xả lũ.
*Bộ Quản lý khẩn cấp Trung Quốc cho biết thêm mưa lũ khiến khoảng 774.000 người ở khắp 26 tỉnh phải sơ tán, với 81 người mất tích hoặc c.hết, và 10.000 ngôi nhà sụp đổ, theo tờ South China Morning Post hôm nay 27.6. Ngoài ra, giới chức tỉnh Tứ Xuyên thuộc tây nam Trung Quốc cùng ngày ghi nhận 3 người c.hết và 12 người mất tích sau đợt mưa bão từ khuya 26.6 ở huyện Miện Ninh.
Trung Quốc đang trải qua mùa lũ bất thường, với cảnh báo mưa bão được ban hành liên tục 26 ngày trong tháng 6, theo Tân Hoa xã. “Trong hơn 20 ngày kể từ tháng 6, mực nước của 197 con sông đã vượt mức cảnh báo, trong đó mực nước của 10 con sông ở mức cao lịch sử”, ông Lưu Chí Dư, phó giám đốc Trung tâm dự báo thủy văn thuộc Bộ Thủy Lợi Trung Quốc, cho Nhân Dân nhật báo hay hôm 25.6.
*Trước đó, Bộ Quản lý tình trạng khẩn cấp Trung Quốc cho biết khu vực sông Dương Tử đang bước vào mùa lũ và kêu gọi sự phối hợp điều tiết tại các dự án đập ngăn lũ lớn như đập Tam Hiệp, đập thủy điện lớn nhất thế giới xây trên sông Dương Tử đoạn chảy qua thị trấn Tam Đẩu Bình, tỉnh Hồ Bắc. Khu vực sông Dương Tử đoạn chảy qua thành phố Trùng Khánh, thượng nguồn của đập Tam Hiệp đang trải qua đợt lũ lụt lớn nhất trong 80 năm qua.
Hôm 21.6, mực nước ở hồ chứa đập Tam Hiệp chạm tới 147 m, cao hơn mức cảnh báo lũ tới 2 m. Tình trạng này dẫn tới tin đồn rằng đập Tam Hiệp đang biến dạng và người dân nên sơ tán. Một số báo phương Tây còn đưa tin rằng đập có nguy cơ bị vỡ, theo Hoàn Cầu thời báo.
Trong khi đó, nhà nghiên cứu Quách Tấn thuộc Viện nghiên cứu địa chấn Trung Quốc bác bỏ tin đồn như trên, khẳng định đập Tam Hiệp có thể chứa lượng nước vào lớn hơn nhiều so với lượng nước hiện nay nên đập vẫn an toàn.
Trung tâm Khí tượng quốc gia Trung Quốc dự báo mưa to và bão sẽ quét các tỉnh Tứ Xuyên, Quý Châu, Hà Nam, Thiểm Tây và Hồ Bắc trong 24 giờ tới, bắt đầu từ 8 giờ ngày 27.6, theo Tân Hoa xã.
—————————
* Còn trang Nhật báo Kinh tế Hong Kong đưa tin về tình trạng ngập lụt ở Nghi Xương ngày 27-6 với thông tin đáng lưu ý: Nghi Xương cách đập Tam Hiệp trên sông Trường Giang chỉ 40km.
Trong khi đó, nhiều người dùng mạng đã đặt nghi vấn về sự liên quan giữa đập Tam Hiệp và tình trạng ngập lụt ở Nghi Xương.
*Một người dùng đăng lên Twitter bằng tiếng Hoa: “Đập Tam Hiệp và đập Cát Châu đều ở thượng nguồn của Nghi Xương. Nghi Xương chìm ngập trong nước, điều đó cho thấy vẫn mở cống xả nước”.
Hiện phía Trung Quốc không công bố thông tin chính thức nào cho thấy đập Tam Hiệp xả lũ dẫn tới các khu vực xung quanh chìm trong nước.
Thời gian qua giới chuyên gia cảnh báo nguy cơ lớn tại đập Tam Hiệp, nhưng Trung Quốc đã bác bỏ khả năng vỡ đập. Lũ trên thượng nguồn đập Tam Hiệp – công trình thủy điện lớn nhất thế giới – năm nay đạt quy mô chưa từng thấy kể từ năm 1940, theo trang Taiwan News.
Phần đông nam Trùng Khánh, phần đông bắc Quý Châu, phần tây bắc Hồ Nam, hầu hết khu vực Hồ Bắc, Thượng Hải… được dự báo có mưa lớn.
Tổng hợp báo quốc tế
Thanh Niên
Tuổi trẻ
Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường (Mt 11:29)
Tác giả: Phùng Văn Phụng
Trong bảy mối tội đầu thì
1)Thứ nhất là khiêm nhường chớ kiêu ngạo.
Trong một thế giới đề cao “cái tôi” và cách sống đầy ích kỷ như ngày nay, sống khiêm nhường là một thách đố lớn. Thế nên, chúng ta lại càng phải cố gắng tập sống khiêm nhường. Càng khó càng phải cố. Hãy bắt chước tác giả Thánh Vịnh mà luôn tự nhủ:
Lòng con chẳng dám tự cao
Mắt con chẳng dám tự hào, Chúa ơi!
Đường cao vọng, chẳng đời nào bước
Việc diệu kỳ vượt sức, chẳng cầu
Hồn con, con vẫn trước sau
Giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình. (Tv 131:1-2)
Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin và sức mạnh của Chúa Thánh Thần để chúng con có thể sống khiêm nhường theo đúng Thánh ý của Chúa.
2-“Hãy học cùng ta vì Ta khiêm nhường”
Đức khiêm nhường là gì? Thưa là nhân đức nền tảng của đời sống đạo đức. Nhờ khiêm nhường, người môn đệ của Chúa có thể dễ dàng nhận ra được tiếng nói của Chúa và gặp được Ngài trong cuộc đời của mình. Nhờ khiêm nhường mà chúng ta thấy cuộc đời của mình vui tươi, hạnh phúc.
Chuyện kể:
Đầu tháng bảy năm 1870, một phái đoàn người Pháp đến chầu Đức giáo hoàng Piô IX tại Roma. Sau khi trưởng phái đoàn đã đọc bài chào mừng, Đức giáo hoàng đã nói chuyện thân mật với từng người và ai nấy đều xin ơn nọ ơn kia. Nhưng khi nhìn thấy một thanh niên có vẻ khô khan lạnh nhạt, Đức giáo hoàng đã hiền từ hỏi:
– Còn con, con không xin ơn gì sao?
Chàng thanh niên lạnh lùng đáp:
– Thưa không.
Đức giáo hoàng hỏi thêm:
– Cha con còn sống không?
Chàng thanh niên lửng khửng đáp:
– Thưa còn.
Đức giáo hoàng lại hỏi:
– Còn mẹ con thì sao?
Chàng thanh niên chậm chạp lí nhì đáp lại
– Mẹ con chết lâu rồi.
Bấy giờ Đức giáo hoàng cầm tay anh thanh niên mà nói với giọng cảm động rằng:
– Con không xin ơn gì với cha; còn cha, cha xin con một điều, là con hãy cùng cha quì gối xuống đất, đọc một kinh lạy cha, một kinh kính mừng, một kinh sáng danh, cầu nguyện cho mẹ con được lên thiên đàng, và khi được hưởng mặt Chúa. Mẹ con sẽ xin cùng Chúa cho con được sốt sắng giữ đạo để sau này con cũng được lên thiên đàng với mẹ con. Nói xong Đức giáo hoàng quỳ xuống đất, hai tay chắp trước ngực, mắt nhìn lên trời, đọc kinh rất sốt sắng, làm cho chàng thanh niên phát cảm động phải khóc nức nở.
Đức Giáo Hoàng quì xuống trước mặt mọi người. Ngài có làm gì lạ lùng không. Không. Ngài chỉ cùng đọc với mọi người những lời kinh đơn sơ nhất”.
Chúng ta hãy nhìn vào đó mà bắt chước để cuộc sống của mỗi người chúng ta xứng đáng với Chúa hơn. Amen.
Kiêu ngạo khác với khiêm nhường vì người kiêu ngạo:
a)Luôn khẳng định mình đúng
Kiêu ngạo là gì? Một dấu hiệu dễ thấy nhất của sự kiêu ngạo đó là luôn cho rằng mình đúng trong mọi trường hợp bất kể đúng sai và chẳng bao giờ tiếp thu lời khuyên, ý kiến của người khác.
b)Luôn xem mình là trung tâm
Những người kiêu ngạo luôn cho rằng bản thân mình là trung tâm của mọi người. Khi người kiêu ngạo đạt được một thành công nào đó, họ thích khoe khoang về những thành công của mình hơn là cảm ơn sự giúp đỡ của người khác.
c)Luôn coi thường những người xung quanh
Tính kiêu ngạo sẽ làm bạn luôn coi thường những người xung quanh. Họ luôn cho rằng mình giỏi hơn người khác. Họ thường xem thường đồng nghiệp và có thái độ khó chịu, chê bai người xung quanh.
d)Không biết lắng nghe
Những người kiêu căng sẽ không bao giờ dành thời gian để lắng nghe và chia sẻ với những người xung quanh.
e)Không muốn nhận lỗi và thay đổi
Đây là một điều tồi tệ mà những người kiêu căng thường mắc phải. Nhận lỗi và thay đổi là một việc làm rất khó khăn đối với họ. Họ là người luôn đỗ lỗi cho người khác.
Kiểu người này có cái tôi rất cao, vì thế họ sẽ không bao giờ chấp nhận được việc bị người khác phê bình và dùng mọi lý lẽ để biện hộ cho những sai lầm và rắc rối mà mình đã gây ra.
Thái độ kiêu ngạo làm cho mọi người sẽ dần dần xa lánh họ, họ sẽ là người rất cô đơn vì không có ai là bạn, không có ai dám tiếp xúc, nói chuyện với họ.
4-Nguyên nhân kiêu ngạo.
Thông thường những ai nếu thành công đôi chút như làm ăn khá giả, trả hết nợ nầng xe cộ, nhà cửa, có mức sống cao, dễ bắt đầu sự kiêu ngạo. Chỉ một mình ta là người giỏi hơn hết mọi người khác. Nếu có ai chạm tự ái họ, họ sẽ nỗi “khùng” lên, nặng lời, mắng chửi người khác không còn nể mặt, e dè.
Bản chất kiêu ngạo của con người là do tổ tiên chúng ta, ông Adam và Eve truyền lại, đã không tuân lệnh Thiên Chúa, đã ăn trái cấm ở vườn điạ đàng, cũng như xây tháp Ba-ben để lên tận trời cao.
Nếu con người không học tập, suy nghiệm, cầu nguyện, nhờ ơn trên giúp sức khó từ bỏ được tính kiêu ngạo.
5-Hiện tượng kiêu ngạo:
*Trong gia đình nếu gặp phải người kiêu ngạo, gia trưởng, bắt mọi người trong gia đình phải làm theo ý mình, không được trái ý, thì vợ con sẽ sống rất khổ sở vì không được tự do. Người kiêu ngạo thường hay lãi nhãi, la lối, cự nự, nếu có ai trong gia đình làm trái ý mình; đôi khi dùng cả bạo lực để khống chế người khác. Do đó, họ thường chịu cảnh cô đơn, hiu quạnh, vì không ai muốn nói chuyện, đến gần.
* Anh Nguyễn luôn chỉ trích người khác, người nào càng nổi tiếng trong cộng đồng là thế nào anh cũng chỉ trích nói xấu.
Một lần tôi nói: “Anh A. siêng năng, viết sách hay, súc tích”.
Anh Nguyễn trả lời liền: “Cái thằng A. lăng xăng, lúc nào cũng như vội vã. Có gì mà hay đâu”.
Tôi nói: “Anh H. chịu khó sinh hoạt nổi tiếng trong cộng đồng”.
Anh Nguyễn trả lời ngay: “Cái thằng bợ đỡ, mặt mập, bịnh hậu…”
Khi nhắc đến bất cứ ai thì anh Nguyễn cũng có âu nói dè biểu, chê bai, nói ra ngay những khuyết điểm của người đó. Đó là cái tật của anh Nguyễn.
*Anh Trần đã có nhà. Có hai chiếc xe. Nên anh rất tự cao tự đại. Anh cho mình hơn người, không ai bằng anh. Anh có nghề nghiệp vững chắc, có tiền. Anh chỉ chiếc xe BMW và nói với tôi dẫn tôi đến bên xe của anh và nói: “Chú xem xe mới đẹp không? mới mua đó.”
Anh chồng lúc nào cũng cho rằng mình đúng, vợ không được cãi. “Tao là nhất nhà rồi vì tao có tiền, tao có xe, tao có nhà đã trả hết, tao qua Mỹ chỉ cần 30 năm, tao đã thành công”.
*Trong môt quốc gia nếu nhà cầm quyền kiêu ngạo, quá khích, khư khư giữ quan điểm của mình, không biết lắng nghe người khác.
Hậu quả của “kiêu ngạo cộng sản” là sau khi chiếm được miền Nam ngày 30 tháng 04 năm 1975, cộng sản Việt Nam đã cắt đứt liên lạc ngoại giao với các nước Tây Phương, áp dụng chính sách tự cung tự cấp, chỉ dựa vào sự viện trợ của Liên sô mà thôi.
Trong nước, cộng sản đã tịch thu tài sản của các nhà tư bản miền Nam, đầy họ đi vùng kinh tế mới, thành lập các hợp tác xã, đã làm cho toàn thể đất nước Việt Nam đi vào con đường đói kém, sản xuất ngưng trệ, kinh tế suy sụp, xã hội hỗn loạn. Nếu không có thay đổi từ năm 1986 trở về nền kinh tế tự do, (mà miền Nam đã áp dụng từ lâu), thì tình trạng đói kém, rối loạn xã hội không biết sẽ xảy ra như thế nào nữa. Nền kinh tế đang phát triển bị đẩy lùi hàng chục năm cho đến ngày nay (2020) vẫn còn thua kém so với các nước Đông Nam Á khác. Cũng vì kiêu ngạo không thèm thấy cái hay của Việt Nam Cộng Hòa đem ra áp dụng, mà phá bỏ tất cả, hậu quả giáo dục chậm tiến, văn hóa xã hội suy đồi, chính trị độc quyền, độc tài, không tôn trọng ý kiến khác biệt, nhân quyền không có.
Kết: Bịnh kiêu ngạo làm cho gia đình rối loạn, nghi kỵ lẫn nhau, ganh ghét nhau, xung đột nhau, không có hạnh phúc, bình an.
Bịnh kiêu ngạo làm cho nhà cầm quyền tưởng mình là “thánh”, là “đỉnh cao trí tuệ loài người”, không bao giờ chấp nhận sai lầm, khiến cho toàn thể dân tộc chịu điêu đứng vì quyết định sai lầm của mình. Ai dám nói ngược với ý của nhà cầm quyền thì bị chụp mũ phản động, tìm cách bỏ tù dài hạn.
Tác giả: Phùng Văn Phụng
Ngày 29- 06-2020
Chúa Giàu Lòng Xót Thương – Trình bày: Thùy Loan
Theo Bloomberg, Sina | 27/06/2020
– Một giáo sư Trung Quốc bị tòa án Mỹ kết tội về hành vi trộm cắp bí mật thương mại và gián điệp kinh tế. Sự việc đánh dấu bản án mới nhất của chính quyền Tổng thống Donald Trump chống lại các nhà khoa học và chuyên gia Trung Quốc.
Tại một phiên tòa xét xử trực tiếp bất thường hôm 26-6 giữa dịch viêm đường hô hấp cấp (Covid-19), một thẩm phán liên bang tại TP San Jose (thuộc bang California) đã tuyên bố bản án chống lại ông Trương Hạo – giáo sư tại trường ĐH Thiên Tân (Trung Quốc).
Bị bắt vào tháng 5-2015 khi đang trên đường bay đến TP Los Angeles dự hội nghị, ông Trương bị buộc tội thông đồng cùng một đồng nghiệp tại trường ĐH South Carolina ăn cắp và bán bí mật của Mỹ cho chính phủ và quân đội Trung Quốc thông qua một công ty “ma” ở quần đảo Cayman.
Ảnh: Giáo sư trường ĐH Thiên Tân Trương Hạo và tài liệu bắt giữ của cảnh sát Mỹ năm 2015. Ảnh: The Paper (báo NLĐ đăng lại).
Theo hồ sơ tòa án, ông Trương có thể đối mặt với án tù đến 15 năm cho tội gián điệp kinh tế và 10 năm cho tội trộm cắp bí mật thương mại. Phán quyết về trường hợp ông Trương được đưa ra trong bối cảnh mối quan hệ giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới ngày càng xấu đi.
Các luật sư biện hộ cho giáo sư Trương thừa nhận bằng chứng trong vụ án, bao gồm các email mà công tố viên cho biết có chứa dữ liệu bí mật thương mại và lời khai nhận ông Trương đưa ra khi bị Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) thẩm vấn.
Công tố viên cho biết những bí mật mà ông Trương đánh cắp đến từ công ty cũ gồm Skyworks Solutions (có trụ sở tại bang Massachusetts) và Avago Technologies (có trụ sở ở TP San Jose, bang California). Ông Trương lấy cắp công thức, mã nguồn, thông số kỹ thuật, mẫu thiết kế và một số tài liệu được đánh dấu là tài liệu mật hoặc thuộc quyền sở hữu của những công ty Mỹ nêu trên.
Trong phiên tòa ngày 26-6, thẩm phán Davila cho biết các bằng chứng trình ra trước tòa (phần lớn đã được cả nguyên đơn và bị đơn xác nhận) cho thấy giáo sư Trung Quốc này biết công nghệ lọc tín hiệu nói trên là bí mật thương mại. Thẩm phán Davila nói: “Ông Trương nộp đơn xin cấp bằng sáng chế bằng cách sử dụng bí mật thương mại ông ta ăn cắp và tự xem mình là nhà phát minh”.






Hồng Kông: “Tôi không thể thở…”
Khi những hình ảnh bạo lực đau lòng này diễn ra ngày ngày tại Hồng Kông, tại sao không có ai biểu tình vì họ?
Rất rất nhiều nam nữ thanh niên bị cảnh sát Hồng Kông đối xử tàn bạo vì họ muốn chống bạo quyền (Trung cộng) giành tự do dân chủ. Rất nhiều đã tàn tật và thậm chí mất đi sinh mạng.
Nhưng trái ngược với Mỹ Quốc, không một cảnh sát nào ở Hồng Kông phải chịu trách nhiệm, không một ai.
Vì sao?

Gia đình tôi đã đón nhận từ trước rồi. Đấu tranh với bọn cộng sản này thì không thể nhanh vội được… Tôi tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng trong tương lai. Bọn cộng sản này là bọn ăn cướp, cướp bóc của dân và hà hiếp tiếng nói của dân sẽ phải trả giá.
Gia trưởng Trịnh Bá Khiêm (BBC 25/06/2020)
Tôi tình cờ đọc được một bức thư rất cảm động của thi sỹ Nguyễn Quang Thiều (“Thư Của Đứa Con Những Người Nông Dân”) trên trang mạng của nhà văn Đào Hiếu. Xin mạn phép ghi lại đôi ba đoạn ngắn:
“Cảnh làm ruộng của những người nông dân của mấy chục năm trước kia và bây giờ chẳng khác nhau chút nào. Có khác thì chỉ khác một điểm. Đó là người nông dân đi sau đít con trâu mấy chục năm trước kia hiện ra trong ảnh đen trắng còn người nông dân bây giờ vẫn đi sau đít trâu nhưng là trong ảnh màu rực rỡ….
Ngày đó, người nông dân được tuyên truyền về tương lai của những cánh đồng. Tương lai này có thể gọi là thời đại cơ giới hóa. Máy móc và kỹ thuật sẽ trợ giúp việc canh tác của họ. Bản thân những người nông dân cũng tin và mơ ước như thế. Nhưng cho đến bây giờ, sau mấy chục năm, giấc mơ cơ giới hóa nông nghiệp đã coi như tan biến. Ngay cả những người tuyên truyền về giấc mơ này cũng ‘ngủ’ thiếp từ lâu. Tôi mang cảm giác người nông dân bị bỏ mặc và trở nên bơ vơ trên cánh đồng đầy nắng mưa, bão gió.”
Chỉ có điều hơi đáng tiếc là tôi đã không thể nào chia sẻ được với tác giả của đoạn văn thượng dẫn cái “cảm giác người nông dân bị bỏ mặc và trở nên bơ vơ trên cánh đồng đầy nắng mưa, bão gió.” Ôi, nếu được (“bỏ mặc”) như thế thì may mắn cho họ biết chừng nào.
Được vậy thì làm gì có cảnh nhất đội nhì trời, rồi thay trời làm mưa hay nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài mà đói rách vẫn quần cho sớm tối. Được vậy thì làm gì có chuyện mỗi người làm việc bằng ba để cho chủ nhiệm xây nhà, lát sân. Được vậy thì làm gì có tình trạng lạm phát đầy tớ, “một xã rất nghèo có 2.000 hộ, với gần 1 vạn dân mà có tới… 500 cán bộ.”
Được vậy thì nông dân Quỳnh Lưu, Thái Bình đã không nổi dậy. Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Đặng Ngọc Viết, Đặng Văn Hiến đã không nổ súng. Và làm gì có chuyện một đứa bé vị thành niên phải (cùng cả gia đình) phải vào tù vì chống lệnh thu hồi, hay cảnh người dân khỏa thân giữ đất.
Cũng sẽ không có những mẩu tin nhan nhản hằng ngày trên báo chí khiến cho bất cứ ai (còn chút lương tri) cũng phải cau mày hay đỏ mặt:
– Trâu, bò ra đồng gặm cỏ phải đóng phí
– Phải đóng phí đồng ruộng mới được thả nuôi gà, vịt
– Ghánh nặng quê nghèo sức tàn lực kiệt
– Những giọt nước mắt trong chiến dịch thu ngân sách
– Đừng đẩy nông dân vào đường cùng
Đến bước đường cùng, khi nông dân buộc phải phản ứng hay lên tiếng đòi hỏi công bằng và công lý thì lập tức họ bị đáp trả bằng bạo lực. Biến cố xẩy ra tại thôn Hoành, vào rạng sáng ngày 09/01/2020, được thông tín viên Trọng Thành (RFI) tường thuật như sau:
“Truyền hình Nhà nước phổ biến đoạn phim, vào giữa trời đêm, cảnh sát cơ động xả súng dữ dội vào một ngôi nhà dân bình thường ở Đồng Tâm, như thể tấn công vào một hang ổ mafia. Một ngày sau, công an trả lại xác của người thủ lĩnh tinh thần cuộc đấu tranh giữ đất Đồng Tâm, ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, với nhiều vết đạn. Thi thể bị mổ phanh. Hàng chục người dân bị bắt giữ, bị khởi tố về tội chống lại người thi hành công vụ, chống lại một quyết định giải tỏa đất của chính quyền.
Sau cuộc tập kích trong đêm, Đồng Tâm tiếp tục bị phong tỏa. Ba viên sĩ quan công an thiệt mạng, sau khi bị rớt xuống ‘giếng trời’ trong nhà dân, ngay lập tức được chủ tịch Nước truy tặng huân chương. Lực lượng công an phát động phong trào học tập ‘gương hy sinh’’ của ba chiến sĩ.”
Sự việc không dừng tại đó. Hơn 6 tháng sau, RFA thông tin:
“Sáng ngày 24-6-2020, Công an thành phố Hà Nội và công an tỉnh Hòa Bình tiến hành bắt giữ gia đình 3 người gồm bà Cấn Thị Thêu và 2 con trai là Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư cùng với một nhà hoạt động ở cùng phường Dương Nội là bà Nguyễn Thị Tâm. Những người này thời gian qua đưa nhiều thông tin về vụ việc xảy ra ở xã Đồng Tâm vào đầu năm nay lên các trang mạng xã hội. Bạn nghĩ sao?”
Công luận, tất nhiên, phẫn nộ và phẫn uất:
-Từ Thức: “Sức chịu đựng của người VN quả thực khủng khiếp, nhưng hiện tượng những người nông dân như bà Thêu, bà Tâm can đảm đứng dậy, bất chấp hiểm nguy, chứng tỏ cái giới hạn đó đã vượt qua. Cái hố giữa dân và tập đoàn cầm quyền sẽ không ai lấp nổi.”
-Bùi Thanh Hiếu: “Tôi ứa nước mắt, tôi đau đớn trước thái độ bình thản của Trịnh Bá Phương lắm. Một người nông dân, một người cha, một người đàn ông hàng ngày ngồi chợ bốc cua cân bán, nào phải anh hùng gì đâu, được tôi luyện rèn giũa như quân đội, công an đâu. Cái khí chất ấy không phải khí chất của một anh hùng, một tráng sĩ. Đó là phản ứng của một con người hiền lành, chất phác đã tuyệt vọng về đạo lý, pháp luật ở xã hội này.”
-Trần Bang: “Nhìn vào ánh mắt của ba mẹ con nhà Trịnh Bá, lòng tôi như quặn thắt lại, ánh mắt đầy sầu thảm, gần như chỉ ánh nhìn đó thôi, mà như mang cả hình hài của đất nước hôm nay: đầy bất công, đầy đau khổ, bị đày đọa, áp bức, cùng cực vô vọng, không lối thoát từ trong ánh nhìn ấy.”
-Đỗ Việt Khoa: “Hiện nay, những kẻ có quyền thường chụp mũ cho những người phản kháng là phản động phá hoại đất nước? Thử hỏi ai thực sự là phản động chống phá đất nước ?”
-Phạm Thanh Nghiên : “Tóm lại, cả 6 người bị bắt ‘can tội’ nói thật, không chịu thoả hiệp, khuất phục trước chế độ độc tài.”
-Paul Trần Minh Nhật : “Điều tôi khâm phục nhất ở những người nông dân này là họ đã không chỉ đi đòi công bằng cho mình, mà đã tự trau dồi học tập và còn đòi công lý cho những người thấp cố bé miệng khác.”
-Trịnh Kim Tiến: “Dân oan, đặc biệt dân oan trong lĩnh vực đất đai chính là khối u chờ ngày phát tác của đảng. Họ không chữa trị cho lành, mà dùng bạo quyền bắt bớ, hành động này sẽ chỉ khiến cho khối u nhanh chuyển sang giai đoạn cuối hơn thôi.”
-Đoàn Thủy: “Bắt giữ một lúc sáu người nhằm cô lập tiếng nói của họ trước vụ án Đồng Tâm là cách mà Bộ Chính Trị Việt Nam một lần nữa áp dụng cho thấy tầm nhìn hạn hẹp, tư duy bạo lực và chủ nghĩa gông cùm vẫn chi phối mọi hoạt động của nhà nước Việt Nam trong nhiều năm qua và đang tiếp tục đe dọa người dân.”
-Pham Doan Trang: “Họ bị bắt vì họ là những người nông dân nổi dậy, là nhân chứng sống của một thời khủng bố đỏ tàn bạo, là những tiếng nói tranh đấu dũng cảm và chính trực nhất còn lại ở Việt Nam lúc này.”
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư … Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ HAI VỊ THÁNH CỦA TINH THẦN HIỆP NHẤT
Gm. Giuse Vũ Duy Thống
Có lần đến mừng bổn mạng một vị Linh mục trọng tuổi. Ngài nói đùa rằng: “Tội nghiệp hai Thánh Phêrô và Phaolô quá! Những ông thánh bà thánh khác nhỏ hơn, thế mà lại được đứng tên một mình độc lập tự do hạnh phúc trong một ngày lễ. Đàng này Phêrô và Phaolô tiếng là hai thánh lớn của cả Giáo hội, thế mà lại phải chen vai đứng chung với nhau chật chội trong một ngày lễ, dẫu đó là ngày lễ lớn. Ngài cười và phát biểu tiếp: Thà làm lớn trong một ngày lễ nhỏ, còn hơn là Phêrô và Phaolô lại chịu làm nhỏ trong một ngày lễ lớn.”
Dĩ nhiên linh mục ấy chỉ nói đùa thôi. Nhưng trong cái tưởng như đùa cợt mua vui giữa các linh mục với nhau biết đâu lại chẳng ẩn chứa một chút nghiêm túc, một thoáng lắng sâu gợi mở cho suy tư về ngày lễ, để rồi khi nhìn vào chân dung của Phêrô và Phaolô bỗng chợt nhận ra dụng ý của Giáo hội; mừng hai Thánh Phêrô và Phaolô chung trong cùng một lễ là muốn nói lên tinh thần hiệp nhất, một tinh thần đã làm nên sự sống và mãi còn là sức sống của Giáo hội.
Phêrô và Phaolô: hai vị thánh có nhiều khác biệt
Nói đến hiệp nhất là nói đến một tinh thần gặp gỡ khởi đi từ những cái khác biệt. Phêrô và Phaolô khác nhau nhiều lắm.
Về thành phần bản thân: Phêrô là dân chài lưới chuyên nghiệp, cuộc sống chỉ diễn ra quanh quẩn nơi biển hồ Tibêria. Tác phong ngài bình dân, tính tình ngài bộc trực, có sao nói vậy, thậm chí đến độ thô thiển mộc mạc. Mặc dù có bề dày kinh nghiệm tuổi tác và ngành nghề, nhưng kiến thức về đời sống của ngài có chăng cũng không lớn hơn diện tích biển hồ. Còn Phaolô, ngược lại, là con nhà trí thức được ăn học đàng hoàng, đã từng có dịp đi lại đó đây. Kiến thức rộng, gốc gác Biệt phái nhiệt thành với truyền thống cha ông, đầy năng lực, tuổi trẻ tài cao và cũng không thiếu tham vọng cho tương lai, nên Phaolô mới nổi máu anh hùng “vấy máu ăn phần” trong việc bách hại các Kitô hữu thuở ban đầu.
Về ơn gọi theo Chúa Giêsu: Phêrô thuộc hệ chính quy, là một trong những tên tuổi mau mắn đáp lời theo Chúa Giêsu từ những ngày đầu sứ vụ công khai của Người. Nhanh nhẩu, mau mắn, hăng hái, ông thường thay mặt cho anh em để lên tiếng phát biểu. Được đặt làm đầu Nhóm Mười Hai đặc tuyển tức là Thủ quân đội tuyển Tông đồ với một bề dầy thành tích đáng gờm. Trong khi đó, Phaolô chỉ là đàn em, đã chẳng được theo trực tiếp Chúa Giêsu lại còn khét tiếng phản động đến nỗi trên đường đi Đamas để bố ráp tín hữu, tiếng từ trời đã phải can ngăn “Ta là Giêsu ngươi đang bắt bớ.” Nhưng đó cũng là khởi đầu của ơn gọi để Phaolô nghĩ lại sám hối mà đầu quân phục vụ Giáo hội. Chính Phaolô đã có lần thú nhận chẳng giấu giếm chi “Tôi là dân sinh sau đẻ muộn.” Không mặc cảm.
Về truyền giáo: Nếu Tông đồ là kẻ được sai đi truyền giáo, thì tuỳ theo khả năng cá nhân, mỗi người lại phục vụ theo cung cách của mình. Phêrô chủ trương “đánh bắt tại chỗ,” phục vụ Kitô hữu đa phần gốc Do Thái trở lại, nên thiết lập toà Antiôkia để dễ dàng điều hành quy tụ là chuyện bình thường. Chính tại Antiôkia, lần đầu tiên trong lịch sử Công giáo, các tín hữu nhận lấy danh xưng: “Kitô hữu.” Còn Phaolô lại theo chủ trương “đánh bắt ngoài khơi,” ra khơi để truyền giáo với những chuyến hải trình không mệt mỏi. Trẻ trung, khỏe mạnh, học rộng, biết nhiều đã trở thành lợi thế cho ngài hành trình về phía trước dân ngoại.
Chủ trương khác nhau nên có lúc không tránh hết được những va chạm. Đã có to tiếng về vấn đề cắt bì hay không cắt bì cho những người ngoại giáo gia nhập Kitô giáo. Đã có hiểu lầm ấm ức khi đối mặt giữa một bên là cầm cương nẩy mực đạo giáo và một bên là quan tâm đến những nhu cầu mục vụ chính đáng của tín hữu gốc lương tâm. Tuy nhiên khi hiểu ra, hai đấng đã tay bắt mặt mừng trong một tinh thần hiệp nhất lạ lùng!
Phêrô và Phaolô: tượng đài hiệp nhất
Khởi đầu sự nghiệp Tông đồ tiếp bước Chúa Kitô, nếu hai vị đã hiệp nhất trong cùng một lòng chân thành tuyên xưng thì cũng hiệp nhất trong cùng một tâm huyết nhiệt thành rao giảng để mãi mãi hiệp nhất trong cùng một đức tin trung thành minh chứng.
Cùng chết tại Rôma. Cùng chịu tử đạo dù hình thức khác nhau trong những thời điểm khác nhau. Cùng trở thành nền đắp xây toà nhà Hội thánh. Cùng trở nên biểu tượng hiên ngang của niềm tin Công giáo, để rồi hằng năm cứ vào ngày 29 tháng 6 lại cùng được mừng chung trong một ngày lễ. Chừng đó chữ “cùng” cũng đủ đề Phêrô gần gũi Phaolô, và để Phaolô đứng chung với Phêrô như hình với bóng. Mình mới ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai. Mãi mãi Phêrô và Phaolô là tượng đài bất khuất và là bài ca không quên của tinh thần hiệp nhất trong Giáo hội. Tinh thần ấy hôm nay chỉ ra rằng.
Hiệp nhất không phải là đồng nhất theo kiểu đồng bộ nhất loạt ai cũng phải như ai, giống đồng phục của một hội đoàn, hay như trong sản xuất hàng hoá đồng loạt. Nếu máy cùng một đời thì cũng cùng kiều dáng và chất lượng như nhau. Hiệp nhất là khởi đi từ những cái khác nhau, những cái dị biệt, để hiểu biết tôn trọng và gắn bó hợp tác chung xây. Như thế mới phong phú đa chiều đa diện đa dạng, như những thành phần khác nhau làm nên một tổng hợp duy nhất hài hoà, như những chi thể khác nhau kết nên một thân mình, như những nốt nhạc cung bậc khác nhau làm thành một hòa âm tròn đầy.
Hiệp nhất cũng không phải là cầu toàn mười phân vẹn mười gọt giũa kỹ càng theo một hình mẫu, làm như tuỳ thuộc hoàn toàn vào ý chí con người mà không cần biết đến những biến số mang tính quyết định khác. Xây dựng một công trình vật thể như nhà cửa phòng ốc không ưng ý, người ta có thể đập bỏ để làm lại một cái mới vừa ý hơn, nhưng xây dựng một công trình phi vật thể nhất là lại liên quan đến yếu tố nhân sự thì không thể một sớm một chiều mà phá huỷ hoặc làm lại được. Nếu “duy ý chí” đã là một lực cản đáng buồn cho sự tiến bộ, thì ở đây xem ra lại còn đáng buồn và đáng ngại hơn.
Hiệp nhất là một công trình được xây dựng với nhiều nỗ lực của con người dưới sự dẫn dắt linh động của ơn thánh và chí bền khát khao của mọi thế hệ. “Khác nhau trong điều phụ, hiệp nhất trong điều chính, yêu thương trong tất cả”, đó là khuôn vàng thước ngọc cho tinh thần hiệp nhất trong Giáo hội.
Nhưng đa dạng cũng đi liền với đa đoan. Không thể có hiệp nhất mà không vất vả. Hiệp mà không nhất chỉ là khiên cưỡng ép duyên bất hạnh ngục tù. Nhất mà không hiệp sẽ cứng cỏi lạnh lùng tự đủ thờ ơ. Hiệp để trở nên nhất và nhất mà vẫn luôn cần chất keo tinh thần của hiệp, đó mới là giá trị làm nên nét đẹp Kitô giáo. Nếu trong tình yêu hôn phối, những điều giống nhau là để hiểu nhau, còn những điểm khác nhau mới để yêu nhau, thì trong hiệp nhất Giáo hội cũng vậy, những điều giống nhau là nền tảng gặp gỡ, còn những điểm khác biệt lại là điều kiện tự nhiên để trở thành đa dạng, cho dẫu nhiều khi vì quá chú tâm đến những khác biệt người ta đã phải gạt lệ nhìn nhau xa cách. Hai cực nam châm giống nhau sẽ đẩy nhau, nhưng hai cực khác nhau mới thu hút gắn bó với nhau.
Tóm lại, Phêrô và Phaolô khác nhau nhiều lắm, nhưng một khi đã được biến đổi bởi niềm tin Phục sinh và nguồn ơn Thánh Thần, hai vị đã trở nên những con người mới, những phần tử hàng đầu xây dựng hiệp thông Giáo hội. Mừng lễ chung hai vị cũng là lúc thể hiện lòng yêu mến và phó thác. Xin hai vị luôn nâng đỡ Giáo hội hiệp thông.
Gm. Giuse Vũ Duy Thống
From: Langthangchieutim