CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 29/3)

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 29/3)

Bảo Minh

Chủ Nhật, 29/03/2020 

Tổng số quốc gia và vùng lãnh thổ có ca nhiễm Viêm phổi Vũ Hán hiện là 203 + 2 du thuyền (Diamond Princess và Zaandam).

Thế giới 24h qua có thêm hơn 66.000 ca nhiễm mới và ít nhất 3.500 ca tử vong mới. Đây tiếp tục là số tăng theo ngày nhiều nhất kể từ đầu dịch.

Toàn thế giới đã có hơn 663.000 ca nhiễm và hơn 30.800 ca tử vong do dịch viêm phổi Vũ Hán. Tỷ lệ tử vong trung bình tăng lên 4.65%.

5 nước đã có trên 50.000 ca nhiễm, gồm Mỹ, Ý, Trung Quốc, Tây Ban Nha và Đức. Trong đó, riêng Mỹ đã vượt quá 123.000 ca nhiễm.

“Tháng 3, trong tâm bão

Thuc Tran
Tai Do

Cảm động, và ngưỡng mộ những người CHIẾN SĨ ANH HÙNG Y TẾ đang tận tụy, hy sinh trong cuộc Đại Nạn Virus Vũ Hán này !

Image may contain: 2 people, text that says 'JOSEPH'
Dung Tran is with Thanh Thuy Le Hoang.

Copy bài viết của em gái mình Trinh Trang Yarett, cùng chồng Ian Yarett, là 2 bác sỹ đang đứng ở tâm bão bệnh viện New York chống lại đại dịch Wuhan Virus. Đọc mà rơi nước mắt. 2 đứa em mình đều biết sớm muộn cũng sẽ bị bệnh nhân lây virus… Chưa bao giờ thấy tự hào và yêu em gái mình đến thế. Cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với 2 đứa em!

FB Steve Trang

____

“Tháng 3, trong tâm bão

Bữa giờ rất nhiều người hỏi thăm tình hình ở New York City thế nào. Và thật tình là, với một đứa từng viết báo như mình, cũng không thể nào giải thích hay diễn tả bằng lời được hết những gì đang diễn ra trong bệnh viện bây giờ. Những ngày qua muốn viết cũng không viết nổi vì cảm xúc như đã chai sạn đi. Chỉ trong vòng 1 tháng, NYC của mình đã thay đổi đến chóng mặt, và hiện tại, ngay trong tâm dịch, mỗi ngày đi làm trong bệnh viện là lại cảm thấy như đang đi ra chiến trường, và ai cũng có chung một nỗi niềm, lo lắng và bất lực.

Đầu tháng 3, hai vợ chồng được nghỉ và vẫn còn kéo nhau road trip xuyên bang. NYC và nước Mỹ lúc này vẫn còn hoạt động bình thường. Dịch bệnh lúc này hầu hết chỉ ở Seattle. Ngay trong bệnh viện mọi người cũng chỉ nói về Covid-19 như thể nó ở tận đâu xa lắm và không liên quan đến mình, chỉ là những ai đi du lịch từ những nước vùng dịch về thì phải cách ly 14 ngày. Hai đứa mình may mắn không lên kế hoạch đi chơi xa như mọi lần, vì cần ở lại đi ăn đám cưới bạn thân. Ngày xuất hành đi chơi cả hai còn đùa với nhau là nếu có ai đi dự đám cưới này mà bị nhiễm bệnh cũng chả sao, vì hết phân nửa khách mời là bác sĩ. Vậy mà chỉ trong vòng 10 ngày đi chơi mà mọi sự đã thay đổi đến chóng mặt.

Ngày thứ nhất, ca bệnh đầu tiên xuất hiện ở New York. Bệnh viện của hai đứa đều gửi email nhắc nhở mọi người cẩn thận, chú ý rửa tay thường xuyên.

Ngày thứ hai, email từ bệnh viện nhắc lại từng bước mặc dụng cụ bảo hộ (PPE) trong trường hợp có bệnh nhân nghi mắc Covid-19.

Ngày thứ ba, ca bệnh thứ hai xuất hiện, dù không phải ở trong NYC mà là ở vùng ngoại ô New Rochelle, đây lại là ca siêu lây nhiễm khi bệnh nhân này đã nhập viện từ cách đó mấy ngày với chẩn đoán viêm phổi và hoàn toàn không được cách ly. Khi đọc tin này, mình đã bắt đầu thấy rùng mình khi nghĩ đến những người thân và nhân viên trong bệnh viện đã tiếp xúc với bệnh nhân này và hoàn toàn không mặc đồ bảo hộ, và nghi là trong vài ngày tới sẽ xuất hiện thêm nhiều ca lây nhiễm từ bệnh nhân này.

Ngày thứ tư, có 9 ca bệnh mới và đều liên quan đến bệnh nhân số 2. Bệnh viện bọn mình tiếp tục gửi email nhắc nhở nên hạn chế đi du lịch đến các quốc gia có dịch, và nếu không có gì cần thiết thì đừng nên đi đâu cả. Lúc này dịch đã bùng phát mạnh mẽ tại Ý.

Ngày thứ năm, bệnh viện email nhắc lúc nào nên dùng khẩu trang N95 và lúc nào dùng khẩu trang thường. Trong email họ cũng cấm không được lấy nước rửa tay khô trong kho ra dùng. Lúc đọc email này mình thấy buồn cười, vì nước rửa tay khô bình thường để đầy trong kho, còn phát miễn phí cho bệnh nhân nữa, cớ gì phải cấm như vậy. Nhắn tin hỏi bạn thì mới biết là do mọi người bắt đầu mua sạch sản phẩm này trong siêu thị, và bệnh nhân và người đi thăm bệnh bữa giờ đã “chôm” hết trong bệnh viện, nên bây giờ nó lại là hàng hiếm, và không được dùng thoải mái như xưa nữa.

Ngày thứ sáu, NY có 44 ca bệnh, hầu hết đều liên quan đến bệnh nhân số 2. Email từ bệnh viện thông báo tất cả những buổi họp hay bài giảng nào có nhiều hơn 25 bác sĩ đều phải bị huỷ bỏ. Họ bắt đầu lo sợ nếu nhiều bác sĩ bị bệnh cùng lúc thì sẽ không có ai chăm bệnh nhân.

Ngày thứ bảy, NY có 89 ca. Bệnh viên thông báo tất cả những bác sĩ và nhân viên đang làm việc ở nước ngoài đều phải quay về ngay lập tức. Bạn bè nội trú của mình đang thực tập 1 tháng ở Châu Phi cũng bị bắt quay về. Bệnh viện cũng yêu cầu các bác sĩ đang được nghỉ phép phải khai báo là đã đi đâu và định đi đâu. Cả hai đứa mình đều phải đưa ra lịch trình đi chơi, lúc này chỉ mong về nhà ngay vì cảm thấy tình hình khá căng thẳng.

Ngày thứ tám, số ca tăng lên 106. Bệnh viên yêu cầu nhân viên nếu có bất kỳ triệu chứng nào của bệnh đều phải ở nhà, không được đi làm, để tránh lây nhiễm.

Ngày thứ chín, 142 ca. Nước Ý thông báo giới nghiêm toàn quốc. Bệnh viện NY nhìn bệnh viện Ý bị quá tải, bắt đầu lo sợ điều tương tự sẽ xảy ra ở đây. Bệnh viện của mình thông báo PPE bắt đầu bị thiếu hụt và yêu cầu hạn chế số người ra vào phòng bệnh nhân để tiết kiệm đồ bảo hộ.

Ngày thứ mười, 173 ca. Hai đứa mình về lại NYC, chuẩn bị đi làm lại, và bước thẳng vào tâm bão.

Từ ngày thứ 10 đến hôm nay, mọi thứ hoàn toàn bị mất kiểm soát, và đây cũng là hiện thực cuộc sống trong tâm dịch:

Là tất cả bệnh viện ở NYC hiện giờ đang hoàn toàn quá tải. Số ca bệnh cứ tăng lên gấp đôi mỗi 3 ngày. Số lượng bệnh nhân bị nặng và cần đặt nội khí quản khá cao, và số máy thở đang vơi dần. Khi mình viết những dòng này, thì bệnh viện của mình và của Ian chỉ còn khoảng 100 máy thở mỗi nơi. Và vấn đề không phải chỉ ở số máy thở, mà còn là thiếu hụt số phòng và số nhân viên có thể chăm sóc bệnh nhân. Hiện giờ cả khoa nhi của bệnh viên mình đã phải dọn qua bệnh viện khác để dành phòng cho bệnh nhân Covid-19. Bệnh viện dã chiến đang được dựng lên khắp nơi, và chính phủ đang kêu gọi các bác sĩ đã về hưu quay lại làm việc vì không đủ bác sĩ.

Là số đồ bảo hộ (PPE) cứ vơi dần đều. Ban đầu quy định là tất cả mọi người phải mang N95 khi khám bệnh nhân nghi nhiễm, và phải thay khẩu trang giữa các bệnh nhân. Khi số lượng N95 giảm mạnh, thì quy định mới là được phép dùng lại N95 trong một ngày, rồi lại đổi thành chỉ được dùng N95 khi đặt nội khí quản, còn lại phải đeo khẩu trang thường. Và hiện tại bây giờ, khi số lượng khan hiếm cùng cực, thì mỗi bác sĩ chỉ được phát một khẩu trang (loại dùng 1 lần) và phải dùng đúng cái khẩu trang đó đến khi nào có hàng mới về, ngày này qua ngày khác. Bình thường, chuyện dùng lại khẩu trang là chuyện không tưởng, và nếu bị bắt gặp thì sẽ bị phạt ngay, nhưng thời điểm này thì bao nhiêu quy định đều không còn tác dụng gì nữa hết.

Là hiện thực đau lòng là hầu hết bệnh nhân Covid-19 khi mất đều ra đi một mình. Để ngăn lây lan, bệnh viện quy định người nhà bệnh nhân không còn được vào thăm nữa. Rất nhiều gia đình đã phải nhìn người thân của mình ra đi qua facetime, và rất nhiều gia đình còn không hay biết người thân của mình đã mất vì bệnh viện không liên lạc với họ được. Và mất vì bệnh này, nếu không được tiêm morphine, là cảm giác như đang chết ngạt, khi phổi không còn cung cấp oxy cho cơ thể được nữa. Đó là cái chết đau đớn và cô độc nhất.

Là hầu hết nhà xác đều đã quá tải, không còn chỗ để thêm, nên bây giờ thành phố phải đem xe tải đông lạnh tới để chở xác. Và vì lệnh cấm tập trung đông người, nên người mất cũng không được có đám tang. Người nhà tới giờ vẫn không thể gặp họ lần cuối.

Là sản phụ bây giờ phải đi sinh một mình, không được có chồng hay người nhà vào thăm để tránh lây nhiễm. Là bao nhiêu ông bố lỡ dịp không được nhìn thấy con mình ra đời.

Là các nội trú sinh các ngành khác nhau đều được điều động đến giúp ngành đa khoa và cấp cứu, khi họ hoàn toàn kiệt quệ về sức lực và quá nhiều bác sĩ đã mắc bệnh và phải ở nhà. Là quyết định cho sinh viên năm cuối trường Y tốt nghiệp sớm để có thêm một lượng bác sĩ mới để giúp bệnh viện trong cơn đại dịch này.

Là khi mình và bạn bè trong ngành đều không dám về nhà hay gặp người nhà, vì bọn mình đã mặc định là chắc chắn đã bị hoặc sẽ bị nhiễm bệnh, chỉ là sớm hay muộn, và không đứa nào muốn để lây cho ba mẹ và ông bà. Cả tuần nay mẹ chồng mình đều tới nhà, nhưng chỉ được đứng bên ngoài cách vài mét và chỉ được nhìn và nói chuyện với hai đứa mình qua cửa sổ. Hôm qua bà lại đòi vào nhà, và Ian phải nói, “Mẹ không được để bị lây bây giờ, nếu chẳng may bị bệnh mà phải vào bệnh viện, thì mẹ phải vào một mình, và nếu phải lựa chọn giữa mẹ và một bệnh nhân khác trẻ hơn, thì chắc chắn bác sĩ sẽ đưa máy thở cho người kia, vì cơ hội sống cao hơn. Nếu chuyện đó xảy ra vì con lây cho mẹ thì con sẽ ko bao giờ tha thứ cho mình được”. Thế là bà lại phải quay ra.

Là khi bọn mình phải sống trong nỗi sợ là sẽ lây bệnh cho chồng/vợ/người yêu, những người đang sống ngay trong nhà. Bạn bè mình có người phải xuống ở tầng hầm, ngủ giường riêng, có người phải ra thuê khách sạn hoặc airbnb ở, đứa nào có con thì phải gửi con về ở với ông bà và tuyệt đối không dám gặp con. Hay đứa mình vì cùng là bác sĩ nên không có đường nào thoát, và cứ mặc định là đứa nào bị trước cũng sẽ lây cho đứa kia thôi.

Là khi dịch bệnh khiến người ta phải lường trước tình huống xấu nhất. Các bác sĩ đều đang hối hả lập di chúc, đặc biệt những ai đã có con. Vợ chồng phải dặn nhau trước là nếu đến lúc hoàn toàn hôn mê thì có nên đặt nội khí quản không, hay là cứ để cho ra đi thanh thản. Lời nói đùa mọi khi “Nếu em có chuyện gì thì anh cứ đi lấy vợ mới đi” trong thời điểm này lại thành ra nói thật.

Là các ông bố bà mẹ có con đi làm trong bệnh viện là cứ như đang ngồi trên đống lửa. Mẹ chồng mình thì mua đủ thứ thuốc bổ khác nhau bắt hai đứa uống, và mỗi ngày đều tiếp tế lương thực, nhưng chỉ dám để trước cửa vì không được vào nhà gặp mặt. Mẹ đứa bạn mình, mỗi khi nó trực đêm là bà thức nguyên đêm nói chuyện cùng nó vì bà lo đến không ngủ được. Ba đứa khác thì năn nỉ nó xin nghỉ làm đến khi nào hết dịch rồi quay lại. Nhưng thời điểm này không ai nỡ xin nghỉ, vì trách nhiệm với bệnh nhân và cả trách nhiệm với đồng nghiệp nữa.

Nhưng trong thời điểm khó khăn này, lại làm mình thêm trân quý những gì mà gia đình, bạn bè, và cộng đồng đang chung tay góp sức giúp bọn mình chống dịch:

Là khi nhận được tin từ bệnh viện là chỉ còn đủ 1 khẩu trang cho mỗi bác sĩ, mình đã gửi tin nhắn cầu cứu đến một loạt bạn bè, hỏi xin nếu đứa nào còn khẩu trang thì cho mình mua lại. Vậy mà chỉ trong vòng mấy ngày, bọn bạn mình đã hỏi dò người quen và bằng cách nào đó mỗi đứa đều kiếm ra được vài chục khẩu trang gửi về cho mình. Ba mẹ cũng chạy khắp thành phố kiếm chỗ bán khẩu trang để gửi lên. Giờ vậy mà mình đã có đủ khẩu trang ít nhất đến khi có hàng mới về bệnh viện.

Là khi hàng loạt các nhà hàng và dịch vụ giao thức ăn đều quyết định tặng phần ăn cho bác sĩ và y tá để bọn mình tập trung làm việc. Từ UberEats, Sweet Greens, rồi bao nhiêu tiệm bánh nổi tiếng, chỉ cần đưa thẻ ID bệnh viện ra là sẽ được ăn miễn phí, mà còn được giao tới tận bệnh viện nữa. Rồi thì nhãn hiệu giày và quần áo cũng tặng sản phẩm cho nhân viên y tế. Cả thành phố bây giờ đều dồn lực và hi vọng về các bệnh viện.

Là khi cả thành phố hẹn nhau chiều nay đúng 7h cùng nhau vỗ tay cảm ơn và cổ vũ đội ngũ y tế trong bệnh viện. Tới đúng giờ, ngồi trong bệnh viện nhìn ra là thấy một loạt người dân đứng ở ban công vỗ tay náo nhiệt, và vẫn giữ đúng luật không đi ra đường và không đứng gần nhau, lại cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết.

Và vì tất cả những điều đó, mình tin là NYC sẽ qua được đại dịch này. Cuộc chiến này còn kéo dài bao lâu nữa thì không ai biết được, nhưng Covid-19 sẽ qua đi, và thành phố này sẽ trở lại như xưa, vì ở đây có những con người luôn hết mình vì nó và luôn có một niềm tin bất diệt vào thành phố không bao giờ ngủ.

Bài viết cho một tháng 3 đầy bão táp”
____
từ FB Steve Trang

Link :

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10163298894915300&id=723415299

KINH LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT

Tin là sẽ được. Mời đọc “Kinh Lòng Chúa Thương Xót”, lúc 3 giờ chiều mỗi ngày, để cầu nguyện cho bản thân, cho gia đình, cho giáo hội được bình an, cho loài người thoát khỏi cơn đại dịch Virus Corona tàn phá khủng khiếp này.

httpv://www.youtube.com/watch?v=QVZifUHppck&feature=share&fbclid=IwAR3Hqoo-6DslfLFa0w5eCk0Vk84R8ndc04mK43C7ZhjiH53ZInw6HfDs49M

Chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót (15 phút mỗi ngày)

Hàng nghìn lọ tro cốt ở Vũ Hán, 21 triệu thuê bao điện thoại biến mất, tin Trung Quốc được không ?

Hàng nghìn lọ tro cốt ở Vũ Hán, 21 triệu thuê bao điện thoại biến mất, tin Trung Quốc được không ?

Trên mạng xã hội Trung Quốc đang lan truyền các hình ảnh đoàn người xếp hàng dài bên ngoài các nhà tang lễ ở Vũ Hán, thủ phủ tỉnh Hồ Bắc, để chờ nhận tro cốt thân nhân. Số liệu chính thức của chính phủ Trung Quốc cho biết 2.535 người đã tử vong ở Vũ Hán vì Coronavirus. Nhưng hình ảnh hàng nghìn lọ tro cốt đang xếp cao ở các nhà tang lễ Vũ Hán làm cho chính người dân Trung Quốc nghi ngờ các lời tuyên bố của nhà cầm quyền.

Caixin, một tạp chí về tài chính ở Bắc Kinh, đăng vài bức ảnh về vụ này. Một bức ảnh cho thấy đoàn xe tải chở khoảng 2.500 lọ đựng tro cốt đến một nhà tang lễ ở thành phố Vũ Hán hôm 25 và 26/3. Một bức ảnh khác cho thấy khoảng 3.500 chiếc lọ xếp chồng lên nhau trong nhà tang lễ, dù không rõ bao nhiêu bình đã đựng tro cốt.

Mạng xã hội Trung Quốc chuyển tải lại các ảnh này, với làn sóng hoài nghi về con số người chết thật ở Vũ Hán. Các nhà tang lễ Vũ Hán từ chối cung cấp thông tin về số người được hỏa táng. Một số gia đình cho biết họ đã chờ hàng giờ để nhận tro cốt của người thân. Caixin mô tả dòng người xếp hàng dài khoảng 200 mét chờ đợi bên ngoài nhà tang lễ.

Cách đây không lâu, theo báo cáo của các công ty viễn thông Trung Quốc thì họ đã mất khoảng 21 triệu thuê bao điện thoại di động trong 3 tháng đấu năm 2020. China Mobile mất 8 triệu, China Union Hong Kong mất 7,8 triệu, còn China Telecom thì mất trên 5 triệu. Chưa có lời giải thích thỏa đáng nào của các công ty này, khi số thuê bao của họ tiếp tục sụt giảm một cách đáng ngại. Trung Quốc là nước khá nghiêm khắc trong việc thuê bao số điện thoại di động. Do đó rất ít sim rác. Vậy tại sao 21 triệu người thuê bao đột nhiên biến mất ?

Bắc Kinh báo cáo với thế giới là ở Trung Quốc có khoảng 81 ngàn người nhiễm Covid-19. Số tử vong khoảng 3295 người. Ai tin, bán lúa giống ráng chịu.

(Ảnh của Caixin)

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: tree, plant, sky and outdoor
No photo description available.

Loài người rúng động, xã hội suy sụp vì thứ xoàng xĩnh nhỏ nhoi

Bỗng nhiên, trong thinh lặng, chúng ta quay về với nội tâm của mình và thông hiểu giá trị của các từ đoàn kết và sự dễ tổn thương. Bỗng nhiên, chúng ta nhận ra tất cả đang trên cùng một chiếc thuyền, giàu nghèo gì cũng thế. Chúng ta biết chúng ta đã cùng nhau vét sạch ngăn kệ trong các cửa hàng và bệnh viện đang đầy ắp người và tiền không còn mảy may quan trọng.

Rằng chúng ta đều có cùng căn cước là con người đối mặt với corona virus. Chúng ta nhận ra trong nhà để xe, những chiếc ôtô cao cấp đang phải nằm im vì không còn ai được ra đường nữa. Chỉ cần một vài ngày để vũ trụ này xây dựng được bình đẳng xã hội, điều mà trước đây không thể hình dung được. Nỗi sợ đã xâm chiếm mọi người. Nỗi sợ đã đổi phe. Nó đã bỏ rơi người nghèo để sang ở với người giàu có và quyền lực. Nó đã làm cho những người này nhớ lại bản chất con người và tính nhân văn của họ. Mong rằng điều này sẽ giúp hiểu ra sự dễ tổn thương của con người, vốn vẫn tìm cách lên Sao Hỏa mà ở và vốn vẫn cho rằng mình đủ giỏi để nhân bản con người với mong mỏi được trường sinh bất tử. Mong rằng điều này sẽ giúp nhìn ra được giới hạn của sự thông minh của con người khi đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên.

Chỉ cần vài ngày để điều xác tín trở thành điều bất định, sức mạnh trở thành sự yếu kém và quyền lực biến thành tình đoàn kết và sự phối hợp ý chí. Chỉ cần vài ngày để châu Phi trở thành châu lục an toàn. Điều tự huyễn hoặc trở thành điều dối trá. Chỉ cần vài ngày để nhân loại ý thức được rằng mình chỉ là làn hơi và hạt bụi.

Chúng ta là ai? Giá trị của chúng ta là bao? Chúng ta làm gì được trước con virus này? Hãy nhìn thẳng vào sự thật trong khi chờ hồng ân của Thượng Đế. Hãy tự vấn về bản chất người trong bối cảnh “toàn cầu hóa” đang bị corona virus thách thức. Hãy ngồi nhà và suy nghĩ về đại dịch này.

Hãy yêu nhau khi đang còn sống!

corona virus đang xáo trộn hành tinh...

Tác giả: Moustapha Dahleb (nhà văn Cộng hòa Chad)
Bản gốc xem tại 
đây

Người dịch: Có nguồn ghi Lương Văn Lý, có nguồn ghi Ngô Thị Phương Thiện. Mong được độc giả xác minh.

Tính hẹp hòi và cố chấp của người Việt

Hẹp hòi và cố chấp là hai tính cách thường đi đôi với nhau, nó trái ngược với bao dung, vị tha. Trong rất nhiều bài viết về giáo dục, tôi luôn nói cha mẹ đừng trách phạt khi con nhận lỗi với mình. Hãy bao dung với lỗi của trẻ, hướng dẫn thêm cho trẻ để trẻ học bài học kinh nghiệm từ lỗi sai của mình, và khen trẻ khi trẻ làm sai mà biết tự nhận ra và tự thú nhận, xin lỗi. Đó là một hành động dũng cảm.

Ông cha ta có câu, “đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại.” Đó là một câu triết lý thấm đẫm tư tưởng bao dung và đầy tinh thần hòa giải hòa hợp của dân tộc. Nhưng, thực tế, cách hành xử của ông bà cha mẹ trong gia đình xưa nay, cách con người ứng xử trong xã hội, cách chúng ta đang ứng xử với nhau có được như thế chưa? Hay chúng ta vẫn đã và đang ứng xử rất hẹp hòi với nhau, với cả người thân, thậm chí con cái mà không nghĩ đó là hẹp hòi, cứ lầm tưởng đó là nghiêm khắc?

Trong đời, ai không có lỗi? Ai không một lần sai? Ai cũng có. Có cái lỗi lớn, có cái sai nhỏ, có cái nhẹ hều nhưng cũng có cái làm tổn hại, tổn thương rất lớn. Khi phạm lỗi, ai cũng muốn được người khác thấu hiểu nguyên nhân, thông cảm và tha lỗi cho mình. Nhưng khi người khác phạm lỗi thì ta lại khắt khe, chỉ trích, không chấp nhận giải thích, không bỏ qua, không tha thứ, hoặc dèm pha kể cả dạy đời, thậm chí xúc phạm họ, xa lánh họ. Ta trách người không hiểu ta nhưng ta cũng không hiểu người. Cách giáo dục hà khắc của ông bà mình, theo Nho giáo, mà cũng chỉ nửa vời hời hợt, cộng với nền giáo dục hiện tại đã làm cho người Việt chúng ta ngày càng mâu thuẫn nội tại kinh khủng và nó bộc lộ hết ra mỗi khi có chuyện.

Tôi hiếm thấy người dám dũng cảm nhận mình sai. Khi gặp được những người như vậy, tôi lập tức kết bạn và mặc định có sự tin tưởng nhất định. Vì sao vậy? Vì họ là những người chịu học, chịu xét lại bản thân, dám chịu trách nhiệm cho hậu quả do lỗi của mình gây ra. Đó là người tốt. Chúng ta thường thấy nhất cảnh khi ai đó làm sai, bị “đánh,” dồn ép đến mức không thể chạy được nữa thì mới buộc phải nhận lỗi, nhận sai. Bọn trẻ con ngay trong nhà, làm vỡ cái lọ quý, nó giấu tiệt, bạn phải tra hỏi, đánh hoặc dọa đánh đã đời cuối cùng nó mới khai thật. Vì sao vậy? Có bao giờ bạn nghĩ đó là do lỗi của chính mình, của chúng ta chưa? Khi người ta thấy trước đó bạn hẹp hòi cố chấp không tha thứ bỏ qua cho lỗi của người khác thì họ sẽ không tin bạn sẽ bỏ qua cho họ nếu họ nhận lỗi với bạn. Ngược lại, người ta sợ.

Khi người ta không bao dung cho người khác thì sẽ không tin có kẻ khác bao dung mình. Có lỗi thì… thôi thôi giấu nhẹm. Người làm gì sai, phát ngôn gì chưa chuẩn, khi được nhắc, không dám nhận mình sai vì sợ cái đứa nhắc và đám đông xúm lại chỉ trỏ bàn tán thêm mắm dặm muối “đừng tin nó nữa”, “trời ơi giờ mới biết cái bộ mặt”, và nhiều lời lẽ móc máy cay nghiệt khác, người thực lòng tha thứ rất hiếm hoi. Nỗi sợ này làm người ta dù biết mình sai cũng vẫn sẽ cố phòng thủ, phản ứng tới cùng bởi biết không có đường lui. Ta gặp phản ứng này rất nhiều trên mạng. Hãy hiểu, họ không được bao dung, họ đang phản ứng trong di chứng tổn thương, và chính sự hẹp hòi, cố chấp của ta đẩy họ tới bước bất chấp. Khi ta làm gì sai, xu hướng lặp lại y chang người ta chửi mắng trước đó. Vô thức.

Sự hẹp hòi, cố chấp trong mỗi chúng ta làm cho chúng ta không thể yêu thương nhau và ghét bỏ nhau rất dữ tợn mỗi khi có ai đó phạm lỗi hoặc ta nghĩ họ có lỗi. Lỗi của người ta dù nhỏ cũng thành lớn. Rồi phản ứng qua lại. Dùng xăng cứu lửa. Rồi thì, chúng ta thấy, người Việt mình mồm thì nói yêu nhau nhưng thể hiện thì lại trái ngược hoàn toàn. Không thể làm việc cùng. Không thể đoàn kết. Không thể hàn gắn. Không thể sẻ chia. Không thể có thành công.

Làm sao để sửa tâm thức hẹp hòi, cố chấp?

Về mặt logic, xin hãy tìm hiểu và tập thói quen suy đoán vô tội. Không vội nhận định khi chưa có đủ chứng cứ để chứng minh cho lập luận của mình, chưa bao quát các góc nhìn. Cái này thiên về mặt lý trí, loại bỏ cảm xúc yêu ghét. Khi có lối tư duy này, ta dễ dàng nhìn nhận sự việc, con người, những lỗi sai phạm một cách rõ ràng, chính xác và có tính công bằng. Khi người có lỗi nhìn thấy ở bạn sự công bằng, họ sẽ dễ nhận lỗi với bạn hơn. Bạn cũng sẽ không thể hẹp hòi và cố chấp được bởi lý trí và tính thực tế bắt bạn phải bỏ qua vì bạn đặt mục đích, lý tưởng lên trên.

Về mặt tình cảm, xin hãy nghĩ về những điều người có lỗi đã từng làm được tốt, hãy tìm hiểu nguyên nhân, tâm lý của họ, hãy nghĩ đến những gì đã có với nhau, và chậm rãi trong việc buông lời phán xét, chỉ trích, xúc phạm. Hãy dùng sự chân thành để nói nhau nghe và tỏ lòng bao dung ra trước với niềm tin người có lỗi sẽ thay đổi, cũng như ta vững tin là ta sẽ thay đổi khi ta phạm sai lầm.

Tôi biết là khó. Tôi vẫn đang trong quá trình học và tự tập cho mình, vẫn có lúc va vấp, nhưng phải tập bởi chỉ có vậy mới bỏ được sự hẹp hòi cố chấp ra khỏi đầu mình.

Dân tộc mình chịu nhiều tổn thương lắm rồi. Cày xéo thêm nhau làm chi? Chúng ta phải sửa, cho mình, cho con cháu, cho việc chung.

Theo facebook Nguyễn Thị Bích Ngà

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 28/3)

 

M.TRITHUCVN.NET

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 28/3) – Trí Thức VN

Những tin tức cập nhật mới nhất về diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán trên thế giới trong 24h qua.

Tổng số quốc gia và vùng lãnh thổ có ca nhiễm Viêm phổi Vũ Hán hiện là 203 + 2 du thuyền (Diamond Princess và Zaandam).

Thế giới 24h qua cũng có thêm hơn 64.000 ca nhiễm mới và ít nhất 3.268 ca tử vong mới. Đây tiếp tục là số tăng theo ngày nhiều nhất kể từ đầu dịch.

Toàn thế giới đã có gần 600.000 ca nhiễm và hơn 27.300 ca tử vong do dịch viêm phổi Vũ Hán. Tỷ lệ tử vong trung bình tăng lên 4.58%.

Thời điểm hiện tại, dịch viêm phổi Vũ Hán đã hạn chế việc đi lại của hơn 3 tỷ người trên thế giới, tức gần một nửa dân số thế giới.

5 nước đã có trên 50.000 ca nhiễm, gồm Mỹ, Ý, Trung Quốc, Tây Ban Nha và Đức. Trong đó, riêng Mỹ đã vượt quá 100.000 ca nhiễm.

COVID-19: Nguyên đơn ở Florida kiện ĐCSTQ 7 tội danh

Tháng này, một công ty luật ở Florida, Hoa Kỳ đã khởi kiện tập thể, cáo buộc “sơ suất” của ĐCSTQ và 5 ban ngành của chính quyền này, đã tạo mối đe dọa trước dịch viêm phổi Trung Cộng (viêm phổi Vũ Hán), đồng thời yêu cầu bồi thường.

(Ảnh: Getty Images)

Tại thành phố Boca Raton, Florida, ngày 13/3, công ty luật Berman Law Group chuyên về các vụ kiện thương tích cá nhân (Berman Law Group, gọi tắt là BLG), đã đại diện cho “Hoa Kỳ, các cá nhân cùng chủ doanh nghiệp tại Florida”, khởi kiện ĐCSTQ và bộ máy chính quyền các cấp của thể chế này, trước những tổn thất mà họ gặp phải do đại dịch viêm phổi corona (hay còn gọi viêm phổi Trung Cộng, SARS-CoV-2).

5 tội danh bị cáo buộc của ĐCSTQ cùng 5 ban ngành của mình

Theo đơn tố tụng, bị cáo, gồm ĐCSTQ và Ủy ban Y tế, Ban chỉ huy ứng cứu tình huống khẩn cấp, Bộ Nội vụ của nước này, cùng chính quyền tỉnh Hồ Bắc, chính quyền thành phố Vũ Hán, bị cáo buộc với 5 tội danh lớn gồm: Sơ suất, do sơ suất gây nên tâm trạng tiêu trầm (cho nguyên đơn), cố tình can nhiễu khiến cảm xúc (của nguyên đơn) bị ảnh hưởng nặng nề, tiến hành các hoạt động vô cùng nguy hiểm tạo thành sai lầm nghiêm trọng, gây phiền toái cho công chúng.

Tòa án thụ lý vụ án này là Tòa án quận Nam Florida, chi nhánh Miami, phiên điều trần đầu tiên dự kiến được mở vào ngày 01/5, thẩm phán là bà Ursula Ungaro.

Vụ kiện này cáo buộc ĐCSTQ: “Dẫu biết rõ COVID-19 (virus Trung Cộng) rất nguy hiểm, có thể tạo thành đại dịch, nhưng lại hành động chậm chập. Hơn nữa nếu người dân biết được, họ sẽ gặp nguy hiểm và/hoặc bị đe dọa về lợi ích kinh tế của bản thân.”

Berman Law Group
Berman Law Group là một công ty luật lớn ở bang Florida (Nguồn: Facebook Berman Law Group)

Bản cáo trạng đã liệt kê 7 tội danh của bị cáo ĐCSTQ như sau:

1. Ngày 1/1/2020, bị cáo đã thẩm tra 8 bác sĩ truyền tin về tình hình và sự nguy hiểm của dịch bệnh.
2. Dẫu ngày 9/1, đã xuất hiện ca tử vong đầu tiên, bị cáo vẫn tiếp tục làm nhẹ tính nguy hiểm của dịch bệnh, đảm bảo với người dân rằng tình hình không hề nghiêm trọng, tất cả đều đang nằm trong tầm kiểm soát.
3. Sau khi bị cáo nhận được báo cáo của nghiên cứu viên Trung Quốc về trình tự gen của COVID-19, 17 ngày sau mới đồng bộ thông báo những phát hiện này với toàn thế giới.
4. Ngày 3/1, bị cáo đã biết COVID-19 xuất hiện hiện tượng lây nhiễm qua người, nhưng mãi tới ngày 20/1 mới xác nhận chuyện này, lúc đó virus đã lan rộng khắp toàn cầu.
5. Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình mặc dù nói rằng, ngày 7/1 ông đã chỉ thị các quan viên kiểm soát virus này, nhưng sau này phát hiện ra rằng ông ta không hề làm như vậy. Trên thực tế ông ta vẫn đợi tới ngày 22/1 mới ra lệnh ngăn chặn và không công khai bất kỳ nỗ lực nào cho đến khi quá muộn.
6. Dù có bệnh nhân đã tử vong từ đầu tháng 1, nhưng quan chức ĐCSTQ vẫn quy kết nguyên nhân tử vong là vì viêm phổi, chứ không phải vì virus corona mới, đồng thời tiếp tục xem nhẹ tính nguy hiểm của nó.
7. Ngày 18/1, lãnh đạo thành phố Vũ Hán đã công khai tổ chức vạn gia yến cho hơn 40.000 gia đình tại địa phương, dù họ biết rằng chủng virus này rất dễ lây lan từ người qua người.

Dịch viêm phổi Trung Cộng có thể là nhân tạo

Trong tài liệu tố tụng, nguyên đơn còn nói rằng chính quyền ĐCSTQ có hai phòng thực nghiệm nghiên cứu vũ khí sinh học đã được biết tới. Một trong số đó là Phòng Thực nghiệm An toàn Sinh học Quốc gia thuộc Trung tâm Nghiên cứu Virus Vũ Hán. Nơi này được cho là phòng thực nghiệm vi sinh vật “cấp 4” duy nhất của Trung Quốc, điều này có nghĩa là trung tâm này có thể xử lý những chủng virus chí mạng nhất.

Vị trí địa lý của phòng thực nghiệm này rất gần với chợ hải sản Hoa Nam, nơi được cho là khởi nguồn của COVID-19 (virus Trung Cộng). Nguyên cáo cho biết, có người suy luận rằng COVID-19 (virus Trung Cộng) có thể đã bị lọt ra ngoài do phòng thực nghiệm này quản lý không nghiêm ngặt, hoặc nghiên cứu viên đã bán động vật trong phòng thực nghiệm ra ngoài chợ, theo phương thức thường thấy của Trung Quốc, chứ không hỏa táng theo quy định pháp luật của Trung Quốc (ĐCSTQ).

“Dẫu tình hình ra sao, đây cũng có thể là một lập luận khác dẫn tới đại dịch.” Bản cáo trạng viết.

Phát ngôn viên của công ty luật: Yêu cầu ĐCSTQ thụ án tại tòa án Hoa Kỳ

Jeremy Alters, giám đốc chiến lược của BLG nói với Fox News rằng, ĐCSTQ có khả năng chi trả bồi thường cho người bị hại vì hành vi của mình, “Tất cả chúng ta đều nên khiến Trung Quốc (ĐCSTQ) phải trả giá cho việc họ đã làm.”

Hiện chỉ có một vài nguyên đơn trong vụ kiện này, nhưng các luật sư quen thuộc với vụ án cho biết, BLG có kế hoạch đệ trình sửa đổi vụ kiện để có thể bao gồm nhiều nguyên đơn hơn, gồm cả bệnh nhân bị nhiễm bệnh. Bản cáo trạng nói rằng sẽ có hàng triệu thành viên trong các vụ kiện tập thể trong tương lai.

Bản cáo trạng này không nêu ra số tiền chính xác mà ĐCSTQ phải bồi thường, chỉ yêu cầu bị cáo “bồi thường thiệt hại về kinh tế và phi kinh tế đã gây ra cho nguyên đơn và thành viên tố tụng tập thể, trong phạm vi lớn nhất mà pháp luật cho phép.”

Ông Alters cho biết, ý nghĩa tượng trưng của vụ kiện này chủ yếu là buộc Chính phủ ĐCSTQ thụ án tại Tòa án Hoa Kỳ. Theo yêu cầu của luật sư BLG, ĐCSTQ chí ít cũng phải bồi thường “vài chục ngàn tỷ USD”.

“Chúng tôi hy vọng tòa án sẽ khiến ĐCSTQ phải trả giá vì việc này”, Ông Alters nói, “Họ đã gây ra … đại dịch quy mô lớn trên toàn thế giới. Hơn nữa, trước khi họ thông báo rõ ràng với toàn thế giới về những thông tin liên quan, họ đã biết chuyện này từ rất sớm.”

“Chúng tôi hy vọng tòa án nói với Trung Quốc (ĐCSTQ) rằng: Tòa án của chúng ta sẽ yêu cầu họ chịu trách nhiệm vì họ đã gây tổn hại cho vài trăm triệu người Mỹ.” Ông nói.

Những người ủng hộ cho rằng vụ kiện này có thể vạch trần những thông tin và văn kiện mà hiện nay ĐCSTQ vẫn chưa cung cấp cho các quốc gia khác và chuyên gia y tế công cộng.

Những trở ngại vụ kiện có thể phải đối mặt

Tại Mỹ, việc cáo buộc ĐCSTQ có thể sẽ gặp phải một trở ngại. Theo “Đạo luật miễn trừ chủ quyền nước ngoài (FSIA)”, ngoài tình huống đặc thù ra, nếu không, người dân Hoa Kỳ không thể buộc tội các quốc gia khác tại tòa án.

Nguyên đơn của BLG cho rằng bản cáo trạng của họ phù hợp với tình huống đặc thù về hoạt động thương mại và “gây tổn hại thân thể hoặc tử vong” của FSIA. Trường hợp đặc thù này bắt nguồn từ hành vi “chính phủ nước ngoài hoặc các quan chức, nhân viên nước ngoài không hành động hoặc gây tổn thất về lợi ích trong khi chấp hành nhiệm vụ.”

Ngày 24/3, ông Alters chỉ ra rằng, sự lười nhác và xem thường dịch bệnh của ĐCSTQ, nên thuộc về tình huống đặc thù của FSIA, bởi vì hậu quả mà nó gây nên vô cùng tàn khốc.

Ông còn chỉ ra rằng trong lịch sử của Mỹ, không thiếu các vụ kiện chống lại chính phủ nước ngoài tại tòa án Hoa Kỳ. Tuy nhiên, “Tôi không biết trong lịch sử liệu có quốc gia nào có thể vì quản trị kém mà ảnh hưởng tới nhiều người Mỹ như thế này không. Nền kinh tế Hoa Kỳ, về cơ bản, đều rơi vào trạng thái đình trệ, đã có 14 bang rơi vào tình trạng bán phong tỏa.”

Ngoài ra, Freedom Watch, có trụ sở tại quận Columbia đã buộc tội ĐCSTQ chế tạo ra chủng virus này làm vũ khí sinh học với tòa án quận, đồng thời yêu cầu số tiền bồi thường là 20.000 tỷ USD.

Link bản khiếu kiện của Berman Law Group

Minh Tú (Theo Epoch Times)

TIN MỪNG

TIN MỪNG

Theo tin vừa nhận được: ”Hôm nay Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence đã thông báo rằng: Có khoảng 350-500 người bệnh từ khu vực bệnh nặng nhất của bang New York đã hết bệnh và về nhà an toàn, không có ca tử vong nào.

Các bác sĩ New York đã cho liều thuốc Chloroquine (200 mg) + Myosin (500 mg) và 3 loại thuốc khác trong đó có Zync Sunlfate (220 mg)… Bệnh nhân uống liều thuốc này 2 lần trong ngày, đúng liều lượng và từ ngày thứ 5 tuần trước đến hôm nay, họ đã khỏe hẳn và không thấy bất kỳ triệu chứng nào nữa.

Isreal đã gửi viện trợ 6 triệu liều thuốc Chloroquin cho Mỹ. Người Do thái thông minh và giỏi trong lĩnh vực Khoa học và Đời sống”. (hết trích)

Như vậy mọi tranh cãi gì về loại thuốc này đã sáng tỏ. Đây là tin mừng cho mọi công dân trên toàn cầu!

**********

“Hôm nay, CDC của Mỹ đã đồng ý cho thử 2 loại thuốc Hydroxychloroquine & Chloroquine chống Chinese virus. Và New York là tiểu bang đầu tiên.

 From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen