Người Con Dâu Của Nước Mỹ

 Người Con Dâu Của Nước Mỹ

(Viết theo tâm sự của một người)

Lưu Hồng Phúc

***
Tháng tư thường cho tôi nhiều nỗi buồn và nhớ. Buồn vì từ đó ta làm thân mất nước không nhà và nhớ vì trước đó có quá nhiều kỷ niệm không bao giờ còn tìm lại được.
Giữa lúc lòng tôi đang chơi vơi thì chị bạn rủ theo đoàn người về thủ đô Hoa thịnh Đốn để coi hoa Anh Đào nở và nhất là đi thăm bức tường đá đen, ghi lại tên tuổi của hơn năm mươi tám ngàn tử sĩ Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, đã bỏ mình để bảo vệ tự do của miền Nam xưa. Với tôi đó là một dịp may đến thật tình cờ.

Tôi vẫn thường nghe nói về vườn hoa Anh Đào mà vương quốc Nhật tặng cho nhân dân Mỹ khi xưa ở thủ đô, đang khoe sắc mỗi độ xuân về. Thật như thỏa tấm lòng vì cả hai, được nhìn những cành hoa mà cả một thời tuổi trẻ ước mơ và đến tận nơi bức tường đá đen để tìm tên một người đã là điều tôi mong muốn từ lâu. Thế nên tôi thu xếp hành trang vôi vã đi ngay.

Hơn hai mươi bốn giờ ngồi trên xe theo nhóm người du ngoạn đã đưa tôi từ miền Texas xa xôi về tới thủ đô.
Con đương Ohio chạy dọc theo bờ sông Potomac hoa Anh đào đã nở rực rỡ một màu hồng trắng. Hơi lạnh đầy trong không khí của một mùa đông dài còn sót lại, vương qua mùa xuân, đọng trên những cánh hoa dọc theo con đường Constitution dẫn đến bức tường đá đen nằm kia, trầm mặc u buồn.
Tháng Tư, hoa đã nở từ lâu. Xác hoa rơi lả tả làm hồng cả một khoảng không gian quanh những con đường chạy dọc theo công viên. Hoa Anh Đào thật đây rồi, những cánh hoa màu tươi xinh ngày xưa tôi chỉ được nhìn thấy trong phim ảnh rồi thầm cảm mến những kiếm sĩ của xứ Phù tang, cô đơn vung đường gươm, để hoa rơi trong tuyết lạnh, thì hôm nay đang rực rỡ khoe sắc trước mắt tôi đây.
Tôi tách ra khỏi nhóm người đi bộ một mình dưới những tàn cây. Tôi vẫn thích được đi một mình để nhớ về những ngày tháng đã dần qua.

Ngày xưa chưa mất miền Nam gia đình tôi đã có một cuộc sống ấm êm hạnh phúc. Chồng tôi, một người lính trận, mỗi lần về phép thường hay cùng đi với một quân nhân Mỹ, cố vấn trong đơn vị. Hai người cùng làm việc, cùng chung sở thích và ý nguyện nên rất thân nhau..
Thuở ấy tôi không biết nhiều về đất Mỹ như bây giờ nhưng qua lời anh diễn tả, cũng đủ hiểu rằng người lính Mỹ ấy đến từ một vùng quê xa xôi miền trung bắc Hoa Kỳ. Ngoài cái vẻ bên ngoài rất tài tử, râu ria xồm xoàm vì những ngày tháng lăn lóc trong chiến trận chưa kịp cắt tỉa thì Mike Wright thật nhân hậu và hiền lành. Tôi cũng ngạc nhiên với tấm lòng rộng lượng hồn nhiên của người Mỹ. Họ đã mang biết bao nhiêu tài sản, cả sinh mạng khi đến giúp đất nước tôi, hòa nhập vào đời sống người dân bản xứ, tươi vui trong cuộc sống. Bởi thế , anh chàng Mike râu ria xồm xoàm đã chiếm được cảm tình của gia đình, nhất là bà chị lớn chưa chồng của chúng tôi ngay. Chuyện tình của một người lính viễn chinh từ một đất nước xa xôi với người con gái Việt Nam còn nguyên nền nếp gia phong diễn ra thật êm đềm hạnh phúc với một đám cưới đậm chất phương Đông. Chị tôi khăn đóng , áo dài bên cạnh anh Mike cũng áo dài khăn đóng. Trông họ cũng thật vừa đôi.
Từ đó tôi không còn cô đơn trông ngóng hằng đêm mà có cả chị tôi là kẻ đồng tình, đồng cảnh. Chúng tôi đã có những ngày đợi chờ trong lo lắng, đã có những ngày đoàn viên trong hạnh phúc. Những tháng tươi vui của một thời son trẻ tưởng như không bao giờ dứt cho đến một ngày kia.
Tôi không quên được cái ngày người chỉ huy hậu cứ tiểu đoàn đích thân đến báo cho tôi biết là chồng tôi và đơn vị của chàng không về nữa. Cả người cố vấn Mỹ dễ thương đang là anh rể của tôi cũng cùng chung số phận. Một đơn vị oai hùng, thiện chiến, tưởng như là không bao giờ thua trận đã nằm lại đâu đó trên vùng đất Hạ Lào của mùa hè khói lửa. Tôi và người chị, ngày ấy thực sự bị cuốn vào những cơn ác mộng, nhất là khi chị tôi biết được rằng mình vừa khó ở, chưa thông báo cho Mike biết về đứa con vừa thành hình trong bụng chị.

Về sau khi miền Nam lọt vào tay phương Bắc là một quãng đời địa ngục trần gian đến với chúng tôi. Nhất là chị với đứa con lai đã hứng chịu trăm đắng ngàn cay bởi vì sự dè bỉu , khinh khi cũng như phân biệt đối xử của người cai trị mới. Chị tôi bị hành hạ, bị lăng nhục , bị đe dọa đưa vào cái trại gọi là phục hồi nhân phẩm mà thực chất là tước đoạt hết nhân phẩm con người. Chịu đựng bao nhiêu đắng cay khổ sở nhưng chị tôi vẫn cắn răng làm việc nuôi dạy con khôn lớn nên người . Có một điều làm tôi lạ lùng là tình yêu của chị dành cho anh hơn hẳn những thường tình. Chị luôn nhắc tới anh với những lời yêu thương trang trọng, với sự bùi ngùi thương tiếc của một người góa phụ tưởng nhớ thương chồng.
Chị không đòi hỏi gì ở anh cũng như đất nước anh. Khi chương trình tái định cư những người con lai bắt đầu tôi cũng tưởng chị vui sướng lắm. Nhưng không, chị từ chối ra đi chỉ bởi vì còn nặng lòng với mảnh đất được sinh ra và đứa cháu tôi cũng vui vẻ vâng theo lời mẹ.
Tôi không giống, và cũng không chịu đựng được như chị. Tôi chọn ra đi để đưa các con tôi về với tự do. Khi con thuyền mong manh đưa chúng tôi ra biển, tôi đã thầm cầu nguyện ơn trên cho chúng tôi vượt sóng đươc bình an. Tôi đã chọn tự do hay là chết và chân thành cầu xin đó là một sự chọn lựa đúng đắn và may mắn nhất trong đời…

..Cứ mải suy nghĩ và đi theo con đường hoa, tôi đến trước bức tường đá đen tự bao giờ. Con đường dần xuống thấp để những dòng tên trắng hiện ra. Một cặp vợ chồng người Mỹ trắng đã già lắm, run rẩy dắt tay nhau bước lên bực thang. Mắt người đàn bà còn ướt đỏ. Tôi đoán rằng bà ta vừa mới khóc. Gặp nhau trên bực thang đầu tiên, tôi vui vẻ chào hai người rồi hỏi lớn.
-Ông bà từ đâu tới ?
– Chúng tôi từ Ohio, còn cô.
– Thưa ông bà tôi từ Texas.
Người đàn ông râu dài nhưng cắt tỉa gọn gàng, dáng vẻ hiền từ thân thiện. Ông ta mỉm cười hỏi lại.
-Tôi muốn hỏi cô người nước nào. Phi, Tàu, Nhật hay Thái lan.
-Thưa ông tôi là người Việt Nam.
Bỗng nhiên tôi thấy gương mặt người đàn bà dường như đổi sắc. Hình như một sự giận dữ bất ngờ chợt làm bà ta vùng vằng cố bước lên bậc thang ngắn tiến về phía trước. Tôi ngạc nhiên nhìn ông già chờ đợi một lời giải thích về cử chỉ bất thường của bà. Chắc có một điều gì không ổn vì tôi biết đa số người Mỹ thường lịch sự, ít ai bày tỏ ngay những điều khó chịu trong lòng.. Như đoán được ý nghĩ của tôi ông buồn rầu giải thích.
-Cô đừng buồn với thái độ của vợ tôi. Bà ấy đang buồn rầu. Chúng tôi mất đứa con trai duy nhất ở Việt Nam, nên mỗi khi thấy người Việt Nam vợ tôi lại xúc động, không ngăn được cảm xúc nên có những cử chỉ bất thường.Tôi nhìn bà già đã ngồi xuống chiếc ghế đá bên lối đi, đang run rẩy cố chống hai tay lên đùi, mắt vô hồn nhìn vào quãng không gian phía trước. Nếu tôi mất con cho một cái xứ sở xa lạ nào chắc gì tôi còn giữ được bình tĩnh như bà. Lòng tôi rạt rào niềm thương xót để nói với ông rằng tôi thông cảm tâm tình của những bà mẹ mất con cho một dân tộc họ không hề mảy may biết tới. Trong lúc xúc động tôi cũng nói với ông là chính tôi và gia đình tôi cũng mất mát rất nhiều trong cuộc chiến phi lý đó. Và đau đớn hơn thế nữa, chúng tôi đã mất cả quê hương, tổ quốc.
Ông già Mỹ luôn luôn lập đi lập lại rằng tôi biết, chúng tôi biết, rồi xin phép tôi chạy đến săn sóc cho bà đã ngồi xuồng ghế đá cách đó không xa lắm. Ông nói lớn, chào từ giã khi tôi đi lần xuống phía dưới để dò tìm những hàng chữ mang tên người anh rể ngoại chủng năm xưa đã nằm xuống ở Việt Nam
Tôi biết vần W sẽ nằm ở hàng cuối cùng nhưng cũng mất một lúc lâu mới tìm thấy cái tên Mike Wright, tên người anh rể tôi năm kia, khiêm nhường giữa tên của bao nhiêu người. Nhỏ bé và đơn giản trong một không gian bao la, nhưng thật hào hùng độ lượng như cuộc đời anh và đất nước đang cưu mang chúng tôi đây.
Tôi lặng chìm trong những giấc mơ xưa về một gia đình hạnh phúc mà nhớ đến chồng tôi. Tên của Mike người ta còn nhớ chứ tên của chồng tôi kẻ thù đã xóa đi. Ngay cả miếng đất nhỏ bé mà chồng tôi an nghỉ người ta cũng đang toan tính cướp mất của anh. Tôi nhớ đến nghĩa trang quân đội Biên Hòa. Nhớ đến giây phút vật vã khóc lóc nhìn anh được gắn lon giữa hai hàng nến . Nhớ đến những khuôn mặt lầm lỳ, chai sạn vì gió bụi của những người lính bồng súng chào chồng tôi lần cuối khi đưa chàng về với đất mẹ năm xưa.
Giữa lúc lặng yên tưởng nhớ thì mấy bà bạn tôi xuất hiện. Các bà gọi la tên tôi ơi ới, trách tôi xé lẻ tìm vui một mình. Cả bọn trầm trồ, chỉ trỏ reo vui với những cái tên lạ, nói cười vui vẻ như không cần biết gì về những niềm đau. Ôi nhân thế thường mau quên để sống, chỉ có mình tôi hay đi ngược thời gian về những dòng sông cũ.
Chúng tôi lại rủ nhau đi thăm viện bảo tàng không gian gần đó. Một đoàn người vừa đi vừa cười, vừa hỏi thăm đường rộn vui lên góc phố. Ở đây người ta quen mắt với những cái lố lăng của du khách từ khắp mọi miền trên thế giới nên chẳng thấy phiền hà.

Đến trưa lúc sắp ra về tôi lại gặp cặp vợ chồng người Mỹ ban sáng. Lạ một điều là tôi thấy ông già có nét gì rất quen. Lần này bà có vẻ vui hơn, mỉm cười khi tôi chào gặp lại. Chắc ông đã giải thích cho bà biết rằng ai cũng có những nỗi buồn, những mất mát khác nhau chứ không phải riêng bà. Chúng tôi đứng ngoài hành lang nói chuyện.. Ông bà cho tôi biết sẽ về lại Ohio chiều mai, một nông trại xa xôi nằm sát biên giới tiểu bang Indiana . Ông nói thế nhưng tôi chẳng hình dung được gì ngoài những con số mà tôi đoán rằng đất đai chắc là rộng lớn. Tôi cũng cho ông biết chúng tôi còn ở đây thêm vài ngày, đi thăm một vài nơi nữa rồi chào từ giã theo dòng người thăm viếng.

Buổi sáng hôm sau tôi có thói quen thức dậy thật sớm trong lúc mọi người còn say trong giấc ngủ. Tôi mở cửa bước ra ngoài, đi bộ theo con đường Ohio dọc theo bờ sông, rồi tình cờ bước dần về phía bức tường đá đen. Trời còn sớm quá nhưng tôi thấy dưới chân bức tường thấp thoáng bóng người. Bước tới gần hơn tôi bất ngờ nhận ra ông bà già Mỹ hôm qua đang ở đó tự bao giờ. Bà ngôi hẳn xuống đưa tay sờ lên những hàng tên như vuốt ve một vật gì quý giá. Gặp lại nhau tôi lên tiếng.
-Chào ông bà. Ông bà ra đây sớm quá. Tôi cứ tưởng chỉ mình tôi đi bộ trong khu này..
Ông ôn tồn giải thích.
-Chiều nay chúng tôi trở về lại Ohio rồi nên thu xếp thời gian thăm lại nơi đây lần nữa.
Bà vẫn không nói, đưa tay sờ lên phiến đá. Tôi chắc bà thương yêu người con và đau đớn lắm khi nhìn lên hàng chữ có tên con mình. Mắt tôi tò mò nhìn theo và ngạc nhiên thấy tay bà đang đặt trên hàng chữ của vần W. Như có một linh tính báo trước chuyện lạ lùng tôi buột miệng hỏi ông.
– – Con trai của ông bà tên là gì nhỉ . Anh ấy mất ở Việt nam năm nào?
– – Con trai tôi tên là Mike Wright, Tử trận ở Việt năm năm 1972. Tên nó đây, ngay đây này.
Vừa nói ông vừa chỉ về phía tay bà đang xoa xoa che khuất cái tên mà trước đây tôi đã đặt tay vào. Chính đó là tên anh rể của tôi. Cha của đứa cháu mồ côi mà chị tôi yêu quý như báu vật của cuộc đời mình. Tôi đứng lặng người nhìn ông rồi lại nhìn bà. Sao cuộc đời lại có sự tình cờ kỳ diệu đến thế này. Để chắc chắn mình không nằm mơ tôi hỏi lại những chi tiết rất chung chung mà tôi còn nhớ về anh.
– Anh Mike của ông bà rất nhiều râu và vui tính lắm phải không.
– Cô nói gì tôi không hiểu. Dĩ nhiên ngày ấy Mike còn trẻ lắm nên râu ria mọc là thường.
Tôi nhìn lại ông và mơ hồ thấy nét quen thuộc mà tôi chợt khám phá ra hôm qua là ông trông rất giống Mike ở cái cằm vuông vức và bộ râu rậm dài. Ông già bùi ngùi nói tiếp.
-Vợ tôi buồn một điều là đáng lẽ ra Mike đã hết hạn phục vụ ở Việt nam trở về Mỹ nhưng vì yêu thương một người con gái bản xứ nên tình nguyện phục vụ thêm một thời hạn nữa và cái thời hạn đó không bao giờ chấm dứt.
– Thế ông bà có biết tin tức gì về người con gái ấy không.
– Mike có gởi cho chúng tôi một tấm hình, thông báo là đã thành hôn. Lâu quá rồi nhưng chúng tôi còn giữ tấm hình ấy trong tập ảnh gia đình ở Ohio.. Chỉ có thế mà thôi.
Tôi muốn nói với ông chính tôi là em người con gái Việt Nam ấy nhưng sợ rằng mình nhận lầm, vì biết đâu có một anh Mike nào khác nữa nên chỉ nói với ông.
-Hơn ba mươi năm trước đây tôi cũng có một người anh rể tên là Mike Wright, quê quán ở miền trung bắc Mỹ. Tôi chỉ biết thế không biết có phải là anh Mike con của ông bà không. Tôi từ Texas lên đây chơi nhưng chính là để nhìn thấy tên anh Mike Wright một lần trên tấm bia đá này.
Ông mở mắt nhìn tôi kinh ngạc rồi kéo bà lên, nói với bà tin tức quan trọng đó. Ông luống cuống, mời tôi ngồi xuống tấm ghế đá trong khi bà cứ há miệng ra thẫn thờ chờ đợi. Rồi ông dồn dập hỏi.
-Tôi chắc là đúng rồi. Đấy cô coi có cái tên Mike Wright nào khác đâu. Thế chị cô bây giờ ở đâu. Tôi muốn hỏi thăm tin tức về Mike trong những ngày cuối cùng.
-Thưa ông bà, chị tôi vẫn còn ở Việt Nam. Chắc rằng chị tôi cũng chẳng biết gì hơn ông bà. Như chính tôi đây chẳng biết gì hơn tin tức cuối cùng của chồng tôi và Mike . Đầu tiên người ta chỉ thông báo cho chúng tôi là hai người đã mất tích sau một đợt tấn công của địch và cả tuần lễ sau mới tìm thấy xác mang về.
-Thế thì đúng như cô nói, chắc đúng là Mike rồi. Khi chúng tôi đến nhận xác Mike thì đã không mở ra được nữa vì những điều kiện vệ sinh.
-Nhưng tôi có một tin quan trọng về anh Mike , không biết ông bà có muốn nghe không.
-Tin gì vậy, thưa cô. Chúng tôi không còn gì trên đời này ngoài hình ảnh của Mike và những gì liên quan đến đứa con yêu thương của chúng tôi.
– Chị tôi có một người con với anh Mike . Chính anh Mike cũng không biết vì lúc vừa mới có thai, chưa kịp thông báo thì anh Mike và chồng tôi đã không về nữa.
Ông bà liên tục kêu lên những lời thống thiết, không rõ là lời đau khổ hay mừng vui.
-Chúa ơi, thật thế sao. Chúa ơi.. Chúa ơi.
-Thật thế thưa ông bà. Cháu giống Mike lắm. Nếu ông bà thấy cháu là nhận ra ngay thôi.
-Thế bây giờ cháu ở đâu thưa cô.
-Cháu vẫn còn ở Việt Nam. Vì thương mẹ nên cháu không về Mỹ theo chính sách trở về quê cha của những đứa con lai.
Tôi và ông bà Wright cùng bước đi như trong cơn mơ vì sự gặp gỡ bất ngờ. Tôi cho ông bà địa chỉ, số điện thoại của tôi và nhận lại của ông bà ở Ohio để tiện bề liên lạc. Những thông tin ban đầu mặc dù đã chính xác, nhưng tôi muốn biết chắc tấm ảnh ngày xưa có phải là của chị hay không.
Chiều hôm đó ông bà Wright về lại Ohio. Tôi đoán ông bà vui vẻ lắm. Mất một đứa con cho cái xứ Việt Nam xa xôi nhưng ông bà sẽ được nhận lại một đứa cháu ngoan ngoãn và đứa con dâu còn giữ đúng truyền thống Việt Nam. Tôi biết chị tôi là một người đàn bà Việt Nam hiền thục. Tôi đã đoán không sai vì ba hôm sau khi tôi còn ở khách sạn thì tiếng điện thoại lại reo. Lần này ông bà Wright theo xe trở lên, mang cả gia đình đứa con gái gồm con rể và hai đứa cháu.. Họ lái một chiếc xe van lớn mang theo cả tấm ảnh ngày xưa. Gặp nhau tại công viên ông bà đưa tôi tấm ảnh và giải thích.
– Vội quá nên chúng tôi không book được vé máy bay. Vả lại Nathalie , em gái của Mike và chồng con nó ở gần đó cũng muốn đi nên chúng tôi lái xe cho tiện.
Tấm ảnh chụp cách đây hơn ba mươi năm giờ đã ố vàng. Màu sắc phai theo thời gian nhưng vẫn còn sắc nét. Tôi cầm tấm ảnh như đưa tay chạm vào một phần quá khứ xa xăm. Trong ảnh, chị tôi người con dâu đất Mỹ, e ấp đứng bên người chồng râu ria xồm xoàm , đang đưa cánh tay khỏe mạnh ôm vòng lấy người con gái như ôm ấp chính cuộc đời cô.
-Đúng là chị tôi rồi.
-Ông bà Wright mừng vui như mở hội.Bà như trẻ trung hẳn lên. Bao nhiêu bệnh tật gần như tan biến. Mấy người đi theo cũng lộ nét mừng vui hớn hở. Bà hỏi tôi những chuyến bay về Việt Nam với những dự định đi thăm viếng đứa cháu, con của người con tưởng như đã mất, bỗng dưng còn để lại trong cuộc đời này.
Tôi thưa với ông bà rằng tôi đã nói chuyện với chị tôi qua điện thoại. Chi cũng rất vui mừng về sự gặp gỡ này. Chị sẵn sàng cho cháu về quê nội cũng như chính chị sẵn sàng về làm dâu ông bà, chăm sóc cho ông bà trong lúc tuổi già đúng như truyền thống của người Việt nam. Tôi đã biết tình yêu của chị dành cho Mike nên không ngạc nhiên với quyết định này.
Ông bà chăm chú nghe tôi giải thích phong tục Việt nam là người vợ phải làm dâu phụng dưỡng cha mẹ chồng. Ông kêu Chúa ôi liên tục sau mỗi câu nói làm tôi có cảm tưởng như đang kể cho ông bà nghe về chuyện phong thần, nhưng tôi biết bây giờ đối với ông bà, đất trời là cả một mùa xuân.

Sau đó một thời gian dài, tôi lại bận bịu vì phải lo lắng dẫn ông Bà Wright về lại Việt Nam. Bận bịu nhưng lòng tôi sung sướng. Tôi không dấu được xúc động khi nhìn thấy ông bà lần đầu tiên gặp lại đứa cháu nội sau hơn ba mươi năm thương nhớ người con đã khuất. Ông bà cứ kêu lên những lời vui mừng vang một góc sân và làm ngạc nhiên những người hàng xóm Việt Nam vốn không thiếu sự tò mò.
– Oh my God, he looks just like his father! Oh my God!
Bây giờ chị tôi, một người con gái Việt nam về làm dâu muộn màng trên đất Mỹ đang thay cha mẹ chồng cai quản một nông trại trồng bắp ở Ohio với đứa con duy nhất của một cuộc tình nở vội trong cuộc chiến Việt Nam.

LƯU HỒNG PHÚC 

From: LUCIE 1937 

Còn lại gì cho ta sau cơn đại dịch?

Còn lại gì cho ta sau cơn đại dịch?

 Như Chiếu

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy mình chẳng phải đi làm, cứ ngồi nhà chơi không, mà tiền thì chính phủ cứ bỏ thẳng vào tài khoản? Để thấy mình Hạnh phúc hơn nhiều người

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy hàng chục ngàn bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện, ngày đêm phải hy sinh tánh mạng để cứu nguy người khác? Để thấy mình Sung sướng hơn nhiều người 

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy hàng trăm ngàn bệnh nhân ra đi, không được nhắn một lời trăn trối, nhắm mắt không được nhìn người thân lần cuối? Để thấy mình May mắn hơn nhiều người

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng xếp hàng, giành giật từng cuộn giấy vệ sinh, từng chai cồn rửa tay, từng thất vọng khi thấy bảng “sold out”? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn THAM?

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng bực tức, bất mãn, khó chịu khi bị “giam lỏng” trong nhà, không được ra ngoài đi đây đi đó tùy thích? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn SÂN?

 – Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng là một trong những người không mang khẩu trang, chẳng cần giữ khoảng cách, hô vang khẩu hiệu “tự do hay là chết”? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn SI?

 Cuộc sống vốn vô thường. Không có gì tồn tại mãi. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Cơn đại dịch này cũng vậy.

 Nhưng còn lại gì cho ta? Có còn chăng, là những bài học rút ra để nhìn lại chính mình!

 Như Chiếu

 From: KimBang Nguyen

BÀI PHÁT BIỂU CỦA TỔNG THỐNG TRUMP VỀ VỤ GEORGE FLOYD

 BÀI PHÁT BIỂU CỦA TỔNG THỐNG TRUMP VỀ VỤ GEORGE FLOYD

“The death of George Floyd on the streets of Minneapolis was a grave tragedy. It should never have happened. It has filled Americans all over the country with horror, anger, and grief.

Cái chết của George Floyd trên đường phố Minneapolis là một thảm kịch nghiêm trọng. Điều đó không nên xảy ra. Nó đã khiến người Mỹ trên khắp toàn quốc chứng kiến đầy kinh hoàng, giận dữ và đau buồn.

“Yesterday, I spoke to George’s family and expressed the sorrow of our entire nation for their loss. I stand before you as a friend and ally to every American seeking justice and peace. And I stand before you in firm opposition to anyone exploiting this tragedy to loot, rob, attack, and menace. Healing, not hatred; justice, not chaos are the mission at hand.

Ngày hôm qua, tôi đã nói chuyện với gia đình của George, và bày tỏ nỗi buồn của cả dân tộc chúng ta vì sự mất mát của họ. Tôi đứng trước quí vị như một người bạn và đồng minh với mọi người dân Hoa Kỳ, tìm kiếm nền công lý và ôn hòa. Và tôi đứng trước quí vị để phản đối mạnh mẽ bất cứ ai, khai thác thảm kịch này để gân hỗn loạn, cướp bóc, tấn công và đe dọa. Hàn gắn, không hận thù; công lý, không hỗn loạn là sứ mạng trong tầm tay chúng ta.

“The police officers involved in this incident have been fired from their jobs. One officer has already been arrested and charged with murder. State and federal authorities are carrying out an investigation to see what further charges may be warranted, including against, sadly, the other three.

Các sĩ quan cảnh sát liên quan đến vụ việc này đã bị đuổi việc. Một cảnh sát đã bị bắt và bị buộc tội giết người. Chính quyền tiểu bang và liên bang, đang thực hiện một cuộc điều tra để xem những truy tố nào có thể đưa ra thêm, bao gồm việc truy tố 3 người còn lại, cũng rất đáng buồn.

“In addition, my administration has opened a civil rights investigation, and I have asked the Attorney General and the Justice Department to expedite it.

Ngoài ra, chính quyền của tôi đã mở một cuộc điều tra về dân quyền, và tôi đã yêu cầu Bộ Trường Tư Pháp cùng Bộ Tư pháp giải quyết vấn đề.

“I understand the pain that people are feeling. We support the right of peaceful protesters, and we hear their pleas. But what we are now seeing on the streets of our cities has nothing to do with justice or with peace.

Tôi hiểu nỗi đau mà mọi người đang cảm nhận. Chúng tôi ủng hộ quyền của người biểu tình ôn hòa, và chúng tôi nghe thấy lời cầu xin của họ. Nhưng những gì chúng ta đang thấy trên đường phố của các thành phố, đều không liên quan gì đến công lý hay hòa bình.

“The memory of George Floyd is being dishonored by rioters, looters, and anarchists. The violence and vandalism is being led by Antifa and other radical left-wing groups who are terrorizing the innocent, destroying jobs, hurting businesses, and burning down buildings.

Buổi tưởng nhớ đến George Floyd đang bị những kẻ bạo loạn, những kẻ cướp bóc và vô chính phủ làm nhục. Bạo lực và phá hoại đang được lãnh đạo bởi nhóm Antifa và các nhóm cánh tả cực đoan khác, đang khủng bố những người vô tội, phá hủy việc làm, gây tổn thương các cơ sở thương mại và đốt cháy các tòa nhà.

“The main victims of this horrible, horrible situations are the citizens who live in these once lovely communities. The mobs are devastating the life’s work of good people and destroying their dreams. Right now, America needs creation, not destruction; cooperation, not contempt; security, not anarchy. And there will be no anarchy. Civilization must be cherished, defended, and protected. The voices of law-abiding citizens must be heard, and heard very loudly.

Những nạn nhân chính của sự khủng khiếp này, là những công dân sống trong những cộng đồng đáng yêu. Đám đông đang tàn phá cuộc sống của những người tốt, và phá hủy giấc mơ của họ. Ngay bây giờ, Hoa Kỳ cần sự sáng tạo, không phải là hủy diệt; hợp tác, không phải là khinh thường; an ninh, không phải là vô chính phủ. Và sẽ không có tình trạng hỗn loạn. Nền văn minh phải được trân trọng, bảo vệ và bảo vệ. Tiếng nói của những công dân tuân thủ pháp luật phải được lắng nghe, và nghe rất lớn.

“We cannot and must not allow a small group of criminals and vandals to wreck our cities and lay waste to our communities. We must defend the rights of every citizen to live without violence, prejudice, or fear.

Chúng ta không thể cho phép một nhóm nhỏ tội phạm, và những kẻ phá hoại, tàn phá các thành phố của chúng ta và gây lãng phí cho cộng đồng của chúng ta. Chúng ta phải bảo vệ quyền của mọi công dân được sống mà không có bạo lực, định kiến hoặc sợ hãi.

“We support the overwhelming majority of police officers who are incredible in every way and devoted public servants. They keep our cities safe, protect our communities from gangs and drugs, and risk their own lives for us every day.

Chúng ta cần hỗ trợ phần lớn các cảnh sát, những người đáng kính phục về mọi mặt và tận tụy trong công việc. Họ giữ cho các thành phố của chúng ta an toàn, bảo vệ cộng đồng của chúng ta tránh khỏi các băng đảng và ma túy, và mạo hiểm mạng sống của họ vì chúng ta mỗi ngày.

“No one is more upset than fellow law enforcement officers by the small handful who fail to abide by their oath to serve and protect. My administration will stop mob violence and will stop it cold.
“It does not serve the interests of justice or any citizen of any race, color, or creed for the government to give into anarchy, abandon police precincts, or allow communities to be burned to the ground. It won’t happen.

“Không ai khó chịu hơn các nhân viên công lực, chỉ vì thiểu số không tuân theo lời thề của họ để phục vụ và bảo vệ. Chính quyền của tôi sẽ ngăn chặn bạo lực, hỗn loạn và sẽ chấm dứt sự lạnh lùng”. Điều này không phục vụ lợi ích của công lý hay bất kỳ công dân thuộc bất kỳ chủng tộc, màu da hay tín ngưỡng nào, đẩy chính phủ vào tình trạng hỗn loạn, chối bỏ các trách nhiệm của cảnh sát, hoặc để cho các cộng đồng bị thiêu rụi. Sẽ không có điều đó xảy ra.

“Those making excuses or justifications for violence are not helping the downtrodden, but delivering new anguish and new pain.

Những kẻ nào đưa ra lời bào chữa hoặc biện minh cho bạo lực, vốn không giúp ích gì cho sự suy sụp, nhưng sẽ mang đến nỗi thống khổ và nỗi đau mới cho mọi người.

“From day one of my administration, we have made it a top priority to build up distressed communities and revitalize our crumbling inner cities.

Từ ngày đầu trong chính quyền của tôi, chúng tôi đã ưu tiên hàng đầu, để xây dựng các cộng đồng bị tổn thương, và phục hồi các thành phố của chúng ta đang bị đổ nát từ bên trong.

“We fought hard with Senator Tim Scott and many others to create Opportunity Zones, helping to draw a surge of new investment to the places in our country that need it most. We must all work together as a society to expand opportunity and to create a future of greater dignity and promise for all of our people. We must forge a partnership with community leaders, local law enforcement, and the faith community to restore hope.

Chúng tôi đã tranh đấu hết mình với Thượng nghị sĩ Tim Scott và nhiều người khác để tạo ra cơ hội cho các khu vực, giúp thu hút một sự đầu tư mới đến những nơi mà quốc gia chúng ta cần nhất. Tất cả chúng ta phải làm việc cùng nhau, giữa một xã hội đang mở rộng cơ hội, và tạo ra một tương lai có phẩm giá và lời cam kết cho tất cả mọi người. Chúng ta phải tạo nên sự hợp tác với các nhà lãnh đạo cộng đồng, thực thi nền pháp luật địa phương và niềm tin trong cộng đồng để khôi phục lại hy vọng.

“Radical-left criminals, thugs, and others all throughout our country and throughout the world will not be allowed to set communities ablaze. We won’t let it happen. It harms those who have the least. And we will be protecting those who have the least.

Những tên tội phạm cánh tả cực đoan, côn đồ, và những kẻ khác trên khắp đất nước chúng ta và trên toàn thế giới, sẽ không được phép biến các cộng đồng thành những ngọn lửa. Chúng ta sẽ không để nó xảy ra. Nó làm hại những người có tâm. Và chúng tôi sẽ bảo vệ những người có tâm.

“The leadership of the National Guard and the Department of Justice are now in close communication with state and city officials in Minnesota. And we’re coordinating our efforts with local law enforcement all across our nation.

Lãnh đạo Lực lượng Vệ binh Quốc gia và Bộ Tư pháp, hiện đang liên lạc chặt chẽ với các quan chức tiểu bang và các giới chức thành phố ở Minnesota. Và chúng tôi đang phối hợp những nỗ lực của chúng tôi với các cơ quan công lực ở địa phương và trên toàn quốc.

“In America, justice is never achieved at the hands of an angry mob. I will not allow angry mobs to dominate. It won’t happen. It is essential that we protect the crown jewel of American democracy: the rule of law and our independent system of justice. Every citizen in every community has the right to be safe in their workplace, safe in their homes, and safe in our city streets.

Ở Hoa Kỳ, công lý không bao giờ có được trong tay của một đám đông giận dữ. Tôi sẽ không cho phép đám đông giận dữ thống trị. Điều đó sẽ không xảy ra. Điều cần thiết là chúng ta bảo vệ viên ngọc quý của nền dân chủ Hoa kỳ: chính phủ pháp quyền và hệ thống tư pháp độc lập của chúng ta. Mọi người dân trong các cộng đồng, đều có quyền được an toàn tại nơi làm việc, an toàn trong nhà của họ và an toàn trên đường phố trong những thành phố của chúng ta.

“This is the sacred right of all Americans that I am totally determined to defend and will defend. My administration will always stand against violence, mayhem, and disorder.

Đây là quyền thiêng liêng của tất cả người Mỹ mà tôi hoàn toàn quyết tâm bảo vệ và sẽ bảo vệ. Chính quyền của tôi sẽ luôn luôn chống lại bạo lực, tình trạng lộn xộn và rối loạn.

“We will stand with the family of George Floyd with the peaceful protesters and with every law-abiding citizen who wants decency, civility, safety, and security.

Chúng tôi sẽ sát cánh cùng gia đình của George Floyd với những người biểu tình ôn hòa và với mọi công dân tuân thủ luật pháp, những người dân muốn có sự đàng hoàng, văn minh, an toàn và an ninh.

“We are working toward a more just society, but that means building up, not tearing down; joining hands, not hurling fists; standing in solidarity, not surrendering to hostility.”

Chúng tôi đang làm việc hướng tới một xã hội công bằng hơn, nhưng điều đó có nghĩa là xây dựng, không phải là phá bỏ; chắp tay, không phải vung nắm đấm; đứng trong tình đoàn kết, và không đầu hàng sự thù hận.

Nguồn: Fb Trần Nhật Phong

From: TU-PHUNG

Xã hội sa đọa – Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê

Xã hội sa đọa – Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê

  • Nguyễn Hiến Lê
  • Ðiều đáng ngại nhất là sa đọa về tinh thần, tới mất nhân phẩm.

Ở tỉnh nào cũng có một số cán bộ tham nhũng cấu kết với nhau thành một tổ chức ăn đút ăn lót một cách trắng trợn, không cần phải lén lút. Có giá biểu đàng hoàng: xin vô hộ khẩu một thành phố lớn thì bao nhiêu tiền, một thị xã nhỏ thì bao nhiêu, một ấp thì bao nhiêu. Muốn mua một vé máy bay, vé xe lửa thì bao nhiêu. Muốn được một chân công nhân viên, phải nộp bao nhiêu… Cái tệ đó còn lớn hơn thời trước.

Nếu một cán bộ nào bị dân tố cáo nhiều quá thì người ta cũng điều tra, đưa cán bộ đó tới một cơ quan khác (có khi còn dễ kiếm ăn hơn cơ quan cũ), đem người khác (cũng tham nhũng nữa) lại thay. Ít tháng sau dân chúng nguôi ngoai rồi, người ta lại đưa kẻ có tội về chỗ cũ. Người ta bênh vực nhau (cũng là đảng viên cả mà) vì ăn chịu với nhau rồi. Dân thấy vậy, chán, không phí sức tố cáo nữa. Có người bảo: “Chống chúng làm gì? Nên khuyến khích chúng sa đọa thêm chứ để chúng mau sụp đổ”.

Có những ông trưởng ti mỗi ngày một ve Whisky (tôi không biết giá mấy trăm đồng), hút hai ba gói thuốc thơm 555 (30 đồng một gói). Bọn đàn em của họ cũng hút thuốc thơm, điểm tâm một tô phở 6 đồng, một li cà phê sữa 4 đồng, sáng nào cũng như sáng nấy mà lương chỉ có 60-70 đồng một tháng.

Như vậy thì tất phải có những vụ ăn cắp của công (Kho một trung tâm điện lực nọ cứ bốn năm tháng lại mất trộm một lần mà không tra ra thủ phạm; rất nhiều bồn xăng bị rút cả ngàn lít xăng rồi thay bằng nước…), thụt két, ôm vàng trong ngân hàng để vượt biên, có khi tạo ra những vụ kho bị cướp, bị cháy, v.v… Y tá ăn bớt thuốc của bệnh nhân rồi tố cáo lẫn nhau, giám đốc biết mà không làm gì được. Lớn ăn cắp lớn, nhỏ ăn cắp nhỏ. Ăn cắp nhỏ thì chỉ bị đuổi chớ không bị tội, vì “họ nghèo nên phải ăn cắp”, mà nhốt khám họ thì chỉ tốn gạo nuôi. Vì vậy chúng càng hoành hành, ăn cắp, ăn cướp giữa chợ, cảnh sát làm lơ, còn dân chúng thì không dám la, sợ bọn chúng hành hung. Ăn cắp lớn, không thể ỉm được thì phải điều tra, bắt giam ít lâu, rồi nhân một lễ lớn nào đó, ân xá; không xin ân xá cho họ được thì đồng đảng tổ chức cho vượt ngục rồi cùng với gia đình vượt biên yên ổn.

Nạn “phe phẩy” (buôn lậu, làm chợ đen) còn bành trướng hơn nữa. Có thể nói một phần ba dân miền Nam (ở Bắc chắc ít hơn) làm nghề đó. Họ móc nối với những nhân viên kiểm soát, với giới xe đò; và cứ năm chuyến bị tịch thu một chuyến thì họ vẫn còn sống được. Chỉ có nghề đó là đủ ăn, đôi khi phè phỡn nữa, còn làm nghề gì khác cũng sạt nghiệp. Bọn “lơ xe” bán vé cho bọn buôn lậu đó, giấu hàng cho họ, kiếm mỗi ngày được 200 đồng, bằng lương tháng một bộ trưởng. Dĩ nhiên họ cũng phải chia một phần cho công an, kiểm soát viên. Họ hút toàn thuốc thơm, uống toàn cà phê fin (filtre: lọc), ăn một tô phở 6 đồng (giá 1980), bận toàn đồ Mĩ. Người ta gọi họ là các “ông lơ”. Một đứa cháu của tôi học lớp 9, vào hạng tiên tiến, thấy họ sống sung sướng như vậy, muốn bỏ học để học làm lơ xe, cũng bắt đầu hút thuốc lá, uống cà phê rồi.

Ngoài Bắc không có gạo ăn mà miền Tây trong Nam làng nào cũng cả chục lò -nghe nói có làng cả 100 lò- nấu rượu lậu để đưa lên Cao Miên và tiêu thụ ngay trong miền. Người ta pha vào trong rượu một chất hóa học gì đó -thuốc trừ sâu- cho nồng độ của rượu cao; uống rất có hại.

Người ta nói đã có những vụ buôn lậu thuốc phiện; nếu có thì cũng nhỏ thôi, kém xa thời Mĩ, Thiệu. Nhưng đồ lậu như vải, thuốc thơm, thuốc tây… thì khoảng một năm nay lan tràn thị trường: tàu Thái Lan đậu ngoài khơi, ghe tàu của mình từ bờ băng ra, đưa vàng ra đổi các thứ đó, cả đồng hồ điện tử từ Singapore hay Nhật Bản nữa.

Lại thêm dọc biên giới Việt – Miên, Miên – Thái có nhiều đường buôn lậu từ Thái qua Miên rồi qua Việt. Không biết vàng Việt Nam mỗi năm chạy ra nước ngoài bao nhiêu.

Có đồ lậu thì luôn luôn có đồ giả. Bọn tàu Chợ lớn cái gì cũng làm giả được, từ rượu tới thuốc hút, dầu thơm… nhiều nhất là dược phẩm Tây phương, vì thứ này vừa hiếm vừa đắt. Một bác sĩ khuyên tôi đừng mua Ampicilline, B12, Vitamine C (chích), Syncortyl ở chợ trời. Chị hốt rác trong khu tôi ở mỗi buổi sáng thấy trong thùng rác một bọc lớn đầy ống Vitamine C để chích. Có tới 200 ống, mỗi ống 2cc, mà chỉ bán cho người ta có 6 đồng. Chỉ khổ dân quê. Thế nào cũng có y sĩ, y tá chích cho họ thứ đó và chém 5 hay 3 đồng một mũi.

Nạn cờ bạc không công khai như trước, nhưng nạn “xổ số đuôi” thì công khai rồi; người ta bàn nhau nên đánh số nào, số nào ở ngay giữa chợ. Xưa mỗi tuần chỉ xổ số một lần, nay mỗi tuần bảy tám lần vì tỉnh nào cũng xổ số, tự trị mà! Người dân chỉ ngong ngóng chờ giờ xổ số để dò số mà bỏ bê công việc. Nhiều người sạt nghiệp, nhưng cũng có nhiều người nhờ đó kiếm được miếng ăn; thầy giáo hồi hưu, đại úy đi cải tạo về, ngồi bán giấy số ở chợ, kiếm được mươi đồng một ngày.

Nạn cho vay nặng lãi cũng kinh khủng. Một cán bộ giáo dục, đảng viên, cho bạn trong sở vay 100 đồng, mỗi tuần trả lời 20 đồng, tính ra mỗi năm 1.000 đồng, vốn được nhân lên gấp 10. Bạn hàng ở chợ không chơi hụi tháng như xưa nữa, mà chơi hụi tuần, hụi ngày!

Nạn đĩ điếm đã hết đâu. Ngay cuối năm 1975, một cán bộ cách mạng đã bảo các bạn kháng chiến ở bưng về mắc bệnh hoa liễu hết rồi; một số cán bộ rất nghiêm trang đạo mạo -có kẻ ngoài 70 tuổi- từ Hà nội vào, năn nỉ các bạn trong Nam chỉ chỗ cho họ hưởng thú mê li đó một lần cho biết mùi. Chỉ khác là bây giờ người ta làm nghề đó một cách không lộ liễu quá như trước. Họ rất thích sách khiêu dâm, các loại sách này loại truyện chưởng lan ra Bắc từ mấy năm nay rồi.

Tóm lại bao nhiêu xấu xa thời trước vẫn còn đủ mà có phần còn tởm hơn nữa.

Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê (Tập 3)
Đăng lại từ Diễn Đàn Thế Kỷ (Diendantheky.net)

Xem thêm:

Bannon: Phương Tây cần cảnh giác Bắc Kinh, sau Hồng Kông là Biển Đông

Hoang Le Thanh
Bannon: Phương Tây cần cảnh giác Bắc Kinh, sau Hồng Kông là Biển Đông

Thụy My RFI 1/6

Ảnh: Ông Steve Bannon, cựu cố vấn chiến lược Nhà Trắng trong một cuộc họp báo tại Roma (Ý). Ảnh tư liệu chụp ngày 22/09/2018. © REUTERS/Alessandro Bianch

Steve Bannon, cựu cố vấn gây tranh cãi của tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 28/05/2020 đã dành cho nhật báo Le Figaro một cuộc phỏng vấn. Ông cho rằng phương Tây cần phải buộc Trung Quốc phải trả giá vì đã gây ra đại dịch virus corona, và nếu làm ngơ trước Bắc Kinh về Hồng Kông, rốt cuộc phương Tây cũng sẽ bị cuốn vào cuộc chiến ở Biển Đông

Le Figaro : Ông rút ra được bài học chủ chốt nào về cuộc khủng hoảng virus corona ?

Steve Bannon : Cuộc khủng hoảng này đã cho thấy những điều mà nhiều người đã biết rồi nhưng không muốn nhìn nhận, đó là không thể tin tưởng được đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Đảng Cộng Sản chịu trách nhiệm về đại dịch đã ập xuống chính nhân dân của họ và trên thế giới.

Hãy dành một giây cho giả thiết con virus đã thoát ra khỏi phòng thí nghiệm P4 ở Vũ Hán do sơ xuất. Chúng tôi không có chi tiết về vụ này, cho dù bên tình báo đang điều tra. Hãy xem trình tự tiếp theo như thế nào : ngay từ cuối tháng 12/2019, một cộng tác viên báo động cho tôi rằng có một blog ở Trung Quốc nêu ra một nạn dịch ở Vũ Hán. Ngày 31, Trung Hoa Dân Quốc báo với Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) là con virus loại SARS ở Vũ Hán lây từ người sang người.

Bác sĩ nhãn khoa Lý Văn Lượng (Li Wenliang) ở Vũ Hán từ ngày 28 hay 29/12 đã cảnh báo về con virus này ở bệnh viện, nhưng lại bị công an bắt giữ, buộc phải viết bản thú tội là đã lan truyền tin đồn. Người bác sĩ này sau đó cũng đã bị nhiễm virus và qua đời.

Rõ ràng là khi ban lãnh đạo Trung Quốc biết được có nạn dịch xảy ra, thì họ bèn che giấu ngay sự thật. Theo tạp chí The Lancet, nếu chính quyền hành động từ tháng 12, thì đã tránh được 95% cái chết và kinh tế không bị hủy hoại ! Hôm 12 tháng Giêng, WHO chính thức nói rằng sau khi tham vấn Bắc Kinh, không có bằng chứng nào về việc lây từ người sang người. Đó là cả một sự dối trá, WHO là đồng lõa và lan truyền sự dối trá ấy.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã đến Washington hôm 15 tháng Giêng để ký hiệp ước thương mại, nhưng chẳng thông báo cho chúng tôi gì cả. Họ đã đóng cửa Vạn lý Trường thành, phong tỏa cả vùng Vũ Hán, ngưng tất cả những chuyến bay nội địa. Nhưng họ không ngưng các chuyến bay quốc tế ! Thế nên con virus đã đến với chúng ta. Tất cả những ai bị virus corona làm hại trên thế giới phải được ĐCSTQ bồi thường.

Nhưng ai lên tiếng đòi bồi thường đây, Hoa Kỳ chăng ?

Tôi có thể nói rằng tại Hoa Kỳ, đã nổi lên một phong trào chính trị thực sự, nhắm vào việc dỡ bỏ quyền đặc miễn của quốc gia. Tiểu bang Missouri và Mississippi đã khởi kiện. Các luật sư đang chuẩn bị các hồ sơ kiện của cá nhân, giống như hồi gia đình các nạn nhân vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín kiện Ả Rập Xê Út.

Tôi nghĩ là chính phủ sẽ ủng hộ họ. Một tài liệu của ông Mitch McConnell, người đứng đầu phe đa số Cộng Hòa ở Thượng Viện khuyến cáo nên tố cáo ĐCSTQ về thảm họa đã phải chịu đựng. Đối với tôi, đây sẽ là chủ đề quyết định trong cuộc bầu cử năm 2020. Gần 91% người Mỹ cho rằng ĐCSTQ là mối đe dọa trực tiếp cho an ninh của Hoa Kỳ.

Chính phủ Mỹ liệu có dám đối đầu với Trung Quốc, gây rủi ro hết sức lớn đến lợi ích kinh tế hay không ?

Chẳng những cắt rời mối quan hệ không phải là bất khả thi, mà còn là việc phải làm. Hơn nữa Trung Quốc cũng đã bắt đầu, khi loan báo sẽ chuyển sang hệ thống công nghệ riêng của họ. Ngoài đại dịch, đây là loan báo quan trọng nhất về địa chính trị trong những năm gần đây, mặc dù ít được chú ý. Trung Quốc đã khởi đầu việc tách rời thông qua dự án Con đường tơ lụa mới, trong đó tập đoàn Hoa Vi (Huawei) đóng vai trò trung tâm nhờ thống trị về công nghệ.

Tất nhiên giới tinh hoa kinh tế phương Tây như City của Luân Đôn, các nhà tài chính Paris và các doanh nhân ở Wall Street sẽ không thay đổi kiểu cách làm việc, vì kiếm được nhiều tiền. Người dân phương Tây, phẫn nộ trước việc phi kỹ nghệ hóa, cần buộc họ phải hành động.

Tôi muốn đưa các bạn quay lại ba năm về trước, vào tháng Giêng năm 2017, khi chủ tịch Tập Cận Bình đến Diễn đàn Davos ở Thụy Sĩ, lúc đó tổng thống Trump vừa được bầu lên. Trong bài diễn văn, ông Tập tuyên bố rằng chính phong trào dân tộc và dân túy phương Tây đang đe dọa trật tự quốc tế ; khẳng định Trung Quốc sẽ bảo vệ toàn cầu hóa.

Tập Cận Bình được Financial Times và những người khác khen ngợi có tầm nhìn xa, trong khi ông Donald Trump bị phỉ báng vì bênh vực cho mô hình đề cao chủ quyền quốc gia. Vào thời điểm đó ở Davos, tất cả những cơ quan tài chính lớn, ngân hàng, tập đoàn đều biết về hệ thống trại cải tạo người Duy Ngô Nhĩ và đàn áp chính trị ở Trung Quốc. Nhưng họ ca ngợi Tập Cận Bình như người hùng và coi ông Donald Trump như quái vật, vì họ chỉ quan tâm đến lợi ích của chính họ mà thôi.

Phải chăng cuộc khủng hoảng này khẳng định tầm nhìn của ông Trump là phải xem lại toàn cầu hóa, và hồi hương các ngành kỹ nghệ mang tính chiến lược ?

Ông Trump lên nắm quyền trong giai đoạn phương Tây đang đi xuống, được giới tinh hoa chủ trương toàn cầu hóa chấp nhận – họ vốn đã mất lòng tin về sức mạnh của phương Tây Cơ đốc giáo. Họ theo kịch bản chiếc bẫy Thucydide, theo đó Trung Quốc là cường quốc đang lên và Hoa Kỳ là cường quốc đang suy tàn. Ở Pháp cũng vậy, ông Macron cho rằng thủ đô là Bruxelles chứ không phải Paris, thế nên đã gây ra phong trào « Áo Vàng ». Cách nghĩ này dẫn đến việc các nhà nước trở thành chư hầu, từ bỏ các cơ sở sản xuất chiến lược.

Nhận định này gây ra cú sốc rất lớn tại Pháp, người ta nói đến việc đưa trở về nước một số ngành sản xuất thiết yếu.

Cú sốc chỉ tồn tại đối với giới tinh hoa không muốn nhìn thấy, chẳng có gì là bí mật ! Hiển nhiên là Trung Quốc đã nắm quyền kiểm soát kỹ nghệ dược phẩm.

Nhưng phải chăng Mỹ quốc phải chịu trách nhiệm về toàn cầu hóa quá đáng, và nay phải chiến đấu lại trong cuộc chiến tranh thương mại ?

Chẳng phải nước Mỹ đã xúc tiến toàn cầu hóa, mà là « giới tinh hoa Davos », vốn tin vào huyễn tượng này. Cần hiểu rằng Trung Quốc không phải là một Nhà nước tự do thương mại, mà là một Nhà nước toàn trị con buôn. Bạn không thể buôn bán với họ một cách tự do. Chính vì vậy mà chính quyền Trump đã tung ra cuộc chiến thương mại. Ý tưởng là buộc Trung Quốc phải mở ra thị trường Hoa lục.

Một số người cho rằng nếu quy lỗi cho Trung Quốc, thì sẽ không học được bài học chính của khủng hoảng. Trung Quốc đã đạt được bước nhảy vọt kỹ nghệ quan trọng, phương Tây chỉ có thể tự trách mình nếu không cạnh tranh nổi, như về 5G chẳng hạn.

Nếu không có vốn đầu tư và công nghệ của phương Tây, ĐCSTQ sẽ rơi rụng như một lâu đài bằng giấy ! Những ai đưa ra lý lẽ ấy muốn khiến chúng ta tin rằng không thể làm gì được.

Chuyên gia David Goldman nói rằng cần phải có cách giải quyết khác về công nghệ chip điện tử, thay vì chỉ trích Trung Quốc.

Đúng vậy. Nhưng trước hết phải cắt nguồn cung ứng vốn cho ĐCS và việc chuyển giao công nghệ, đồng thời đòi bồi thường, nếu không chúng ta sẽ mất đứt một thập niên để vực dậy.

Châu Âu có cảm tưởng là đã bị nước Mỹ của ông Trump bỏ rơi, trong khi Trung Quốc đang xâm nhập để chia rẽ. Liệu sẽ thuyết phục được châu Âu vốn độc lập, tham gia một cuộc chiến tranh lạnh chống Trung Quốc?

Đó không phải là chiến tranh lạnh mà là chiến tranh nóng, về tấn công tin học, về tuyên truyền, và tất nhiên về kinh tế. Chúng ta cần đoàn kết với nhau, nếu không các nước châu Âu sẽ trở thành chư hầu của Trung Quốc. Tôi có niềm tin là mọi người sẽ tỉnh thức và cùng chiến đấu để chiến thắng. Nhưng tôi đã cảnh báo người châu Âu rằng không nên dựa vào Bruxelles, mà trên quốc gia mình.

Tải ứng dụng RFI để theo dõi toàn bộ thời sự quốc tế

Ông Trump liệu có thể thắng cử dù số người chết vì dịch Covid-19 rất lớn và kinh tế thảm hại ?

Joe Biden là một ứng cử viên rất yếu, nhất là về vấn đề Trung Quốc. Obama muốn xoay trục sang châu Á, và cử ông Biden đứng ra điều đình với Bắc Kinh, nhưng chính sách chống Trung Quốc của họ chẳng đạt được gì cả. Biển Đông chưa bao giờ bị quân sự hóa đến thế ! Hơn nữa, khi ông Trump quyết định đóng cửa biên giới hồi tháng Giêng, Biden lại nói rằng Trump phân biệt chủng tộc. Nếu phe Dân Chủ không đẩy được Biden ra và tìm một người khác thay thế, thì họ sẽ không thể thắng được Donald Trump.

Sau khi Quốc Hội Trung Quốc thông qua một luật an ninh quốc gia, đặt ra cơ sở luật pháp để can thiệp vào Hồng Kông, ông đã kêu gọi phải có phản ứng thật cứng rắn ?

Người dân Pháp đã biết cái giá phải trả vì không bảo vệ Tiệp Khắc hay Áo trước Đức quốc xã. Nếu phương Tây để cho ĐCSTQ nuốt chửng lời hứa duy trì một Hồng Kông tự do dân chủ, thì không còn gì có thể ngăn bước được Bắc Kinh. Tiếp đến Đài Loan sẽ gục ngã, và chúng ta nhất định sẽ bị dẫn dắt vào một cuộc chiến tranh nóng để bảo vệ Biển Đông.

Nguồn: RFI
http://www.rfi.fr/…/20200601-bannon-phương-tây-cần-cảnh-giá…

Image may contain: 2 people

GEORGER FLOYD KHÔNG HỀ VÔ TỘI NHƯNG CẢNH SÁT MỸ VẪN ĐỒNG LOẠT QUỲ GỐI VÀ TRUMP VẪN TỔ CHỨC TƯỞNG NIỆM CÁI CHẾT CỦA ÔNG TA.

No photo description available.
Image may contain: one or more people, people standing and shoes

Hoai Linh Ngoc Duong

GEORGER FLOYD KHÔNG HỀ VÔ TỘI NHƯNG CẢNH SÁT MỸ VẪN ĐỒNG LOẠT QUỲ GỐI VÀ TRUMP VẪN TỔ CHỨC TƯỞNG NIỆM CÁI CHẾT CỦA ÔNG TA.

Điều này chứng tỏ:
– Người Mỹ rất lý trí : Không vì Floyd có tiền án để rồi lấy đó làm cớ để đổ thừa chạy tội cho cảnh sát. Điều mà chính quyền CSVN vẫn hay làm để bênh vực lực lượng công an.

Họ quỳ gối không phải xin lỗi dân Mỹ đen biểu tình mà xin lỗi toàn thể dân Mỹ, những người mà họ phục vụ.

Người Mỹ việc nào ra việc đó: cảnh sát đè chết dân là một chuyện. Còn chuyện dân có lỗi hay không là một chuyện khác.

Tiền án của Floyd :

08/1997: Bị bắt vì sở hữu controlled substance (tạm gọi là thuốc phiện)
08/1998: Bị bắt vì trộm cắp.
09/25/1998: Bị bắt vì tội trộm cắp/cướp.
12/09/1998: Trộm cắp trị giá 50-500 USD
08/29/2001: Failed to identify to police officer. Fugitive (tạm hiểu là không xuất trình giấy tờ hợp lệ và đào tẩu)
10/2002: Bị bắt và bị tuyên án 8 tháng tù vì criminal trespassing. Trước đó đã ở tù 30 ngày vì sở hữu thuốc phiện.
01/03/2003: Bị bắt vì xâm nhập gia cư/tài sản (Trespassing)
02/06/2004: Bị bắt vì sở hữu thuốc phiện.
12/15/2005: Bị bắt và bị tuyên án 10 tháng tù vì sở hữu/tàng trữ 200 grams thuốc phiện.
11/27/2007: Bị bắt và nhận tội đã xông vào nhà dí súng vào bụng một người phụ nữ để tìm thuốc phiện và tiền. Ở tù 5 năm, sau đó bỏ Texas để đến Minnnesota.
05/25/2020: Bị bắt vì bị tố cáo dùng tiền giả.

QUỶ KẾ CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TRUNG QUỐC.

QUỶ KẾ CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TRUNG QUỐC.

Trong cuộc biểu tình bạo loạn này của người da đen ở Mỹ, 2 kẻ thủ lợi nhất là chính quyền độc tài của Trung Quốc và Việt Nam. Chúng đang xoa tay cười đắc thắng. Có bàn tay của Trung Quốc hay không ? Vẫn còn là một thuyết âm mưu nhưng sự thật là người da đen đang làm tuyên truyền không công cho chúng.

Do hạn chế về tư duy logic nên đa số người dân,đặc biệt là lớp trẻ ở hai quốc gia này sẽ mơ hồ và đặt câu hỏi :
– Dân chủ mà làm gì khi để tự do quá trớn, kỳ thị chủng tộc, đập phá, bạo loạn, cướp bóc, bắn nhau và có thể dẫn đến nội chiến?
– Có phải dân chủ thật không khi cảnh sát đàn áp sắc dân yếu thế một cách tàn bạo ?

Không chỉ dân mơ hồ chính trị mà dân có kiến thức ở châu Âu cũng sẵn dịp nhảy vào đánh hôi Trump, cho rằng ông ta là nguyên nhân của việc nước Mỹ lâm vào tình trạng tồi tệ hiện nay. Nào là dịch bệnh cao nhất thế giới, nào là bạo loạn sắc tộc, nào là độc tài kích động bạo lực. Phe ủng hộ Trump thì vu vạ cho đảng Dân chủ đứng đằng sau,âm mưu chỉ đạo để tạo lợi thế cho bầu cử sắp đến.

Thật ra chỉ cần bình tĩnh một chút họ đã có thể nhận ra vấn đề nếu không mang trong đầu một thiên kiến nào đó.

Thứ nhất hãy xem biểu tình của người da đen thật sự đúng như câu của Thomas Jeferson hay không ” Khi bất công trở thành luật pháp, chống đối trở thành nhiệm vụ”?

Câu trả lời là không.

Bất công sẽ chỉ là bất công khi nó là lỗi hệ thống, có tính cách tập thể chứ không phải có tính cách cá nhân. Luật pháp Hoa Kỳ đã bắt giữ cảnh sát và cảnh sát Hoa kỳ cũng đã quỳ xin lỗi dân thì cho thấy chỉ có thể là chính quyền của dân,do dân và vì dân mới làm đựoc như thế . Vậy thì suy nghĩ cho rằng không cần dân chủ và pháp trị là suy nghĩ tồi. Nếu không có dân chủ thì tình hình sẽ loạn gấp nghìn lần.

Chính vì có dân chủ và pháp trị nên mới có sự chung sống đa sắc tộc, còn không ai ở nhà đó. Trung Quốc và Việt Nam là vua về kỳ thị, chắc chắn nếu họ sống chung với một sắc dân khác họ sẽ kỳ thị gấp nghìn lần. Chỉ là vì chế độ độc tài sẽ diệt chủng các sắc dân yếu thế nên không có “kỳ thị chủng tộc” xảy ra trên 2 quốc gia này mà thôi. Có sống chung được đâu mà kỳ thị ?

Những người châu Âu đổ tội cho ông Trump là mang nặng thành kiến cá nhân và thiếu sáng suốt. Bởi trong dịch bệnh chính châu Âu nhiễm trước và nhiễm nặng hơn Mỹ và dịch bệnh ở châu Âu truyền sang New York Mỹ. Kinh tế châu Âu phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc và tình hình nhân quyền ở châu Âu cũng chẳng sáng sủa gì. Chỉ là Trung Quốc chưa châm một mồi lửa vào đấy mà thôi. Hãy đợi đó, chưa thể đắc thắng quá sớm vì quá khứ đã chứng minh.

Vậy thì nhìn khái quát rằng chẳng phải nền dân chủ đang đi lùi mà vì nó đang bị con cáo già Trung Quốc tấn công bằng những âm mưu thâm hiểm. Hãy thấy rằng Trung Quốc có thể xâm lược mềm Việt Nam bằng kế hoạch trăm năm thì việc tấn công Mỹ , châu Âu bằng dịch bệnh, nội loạn, bằng cách khai thác các mâu thuẫn nội tại trong lòng xã hội dân chủ là chuyện không phải ngẫu nhiên.

Nếu dân Trung Quốc và dân Việt chán nãn, bất mãn với các nền dân chủ thì hai quốc gia độc tài này đã thành công Bởi vì người dân sẽ quay lưng với phong trào đấu tranh dân chủ ở Hồng Kông. Sau đó khi Mỹ và châu Âu tiến hành chiến tranh lạnh, bao vây thắt chặt kinh tế thì dân hai quốc gia này sẽ thắt lưng buộc bụng, thề trung thành với chính quyền và thể chế độc đảng. Bởi họ nghĩ dân chủ mà làm gì, đổ máu hy sinh để làm gì khi có tấm gương nước Mỹ trước mắt.

Vậy thì bạo loạn của dân da đen làm ai chết? Không phải dân Mỹ bởi vì cả thế giới vẫn đổ về nước Mỹ nhập cư bất chấp bạo loạn mà là dân Trung Quốc và Việt Nam. Kẻ gánh chịu là 1,5 tỷ dân của 2 nước này.

Càng xa rời mục tiêu đấu tranh dân chủ họ càng mắc vào quỷ kế của các chế độ độc tài và càng nhanh đến ngày bị thảm sát, diệt chủng.

Vùng Lên Hỡi Các Nô Lệ ở Thế Gian…

Tinh-Tri Vo

Vùng Lên Hỡi Các Nô Lệ ở Thế Gian…

1.
Chế độ Cọng Sản đã dẫy chết, cáo chung ngay trên chính cái nôi đã sinh ra nó. Tượng Karl Marx, tượng Lênin, tượng Stalin đã bị kéo sập xuống ở Liên Xô. Leningrad, Stalingrad đã được đổi lại tên nguyên thủy của nó (Saint Peterburg, …) thì ở VN tụi CS vẫn hô hào đi theo … cái quái thai định hướng XHCN.

Thế giới ngày nay chỉ còn 4 nước theo chế độ CS (Tàu, VietNam, Cuba, Bắc Hàn). Cuba thì ăn mày … csVN đã viện trợ Cuba 30 ngàn tấn gạo khi thằng Triết Khùng thăm Cuba. Triết Khùng đang ngũ gục mà vẫn có thể bóp Cu … ba thức dậy … Thằng Bắc Hàn dân thì chết đói mà cố gắng làm bom nguyên tử … Thằng TQ về kinh tế thì khá nhất trong nhóm. Năm 2010 tổng sản lượng của TQ vừa mới hơn Nhật Bản một chút xíu để đứng hàng thứ 2 sau Mỹ. Chuyện này csVN hồ hởi lắm. Chỉ còn có TQ, nếu không bưng bô cho TQ thì làm sao bảo tồn được chế độ cs ở VN? Nhưng nếu xét kỹ, PER CAPITA, TQ vẫn còn là một xứ rất nghèo, thua xa Nhật Bản: Dân số TQ gấp 15 lần Nhật, đất đai và tài nguyên TQ gấp 50-100 lần Nhật mà mãi đến 2010 (60 năm sau khi csTQ cầm quyền) cũng chỉ sản xuất vừa xấp xĩ Nhật thôi. Còn quality hàng TQ so với hàng Nhật thì như thế nào? Kinh tế các nước theo chế độ CS không thể nào sánh kịp với kinh tế của các nước theo chế độ dân chủ được.

Bây giờ là 2020. Mức độ tiến triễn kinh tế của một nước nói chung bắt buộc phải nhanh hơn thời điểm năm 1954 hay năm 1975. Nam Hàn độc lập năm 1954. (và Bắc Hàn cũng thế). Thế mà chỉ 34 năm sau thôi (1988), Nam Hàn tổ chức thế vân hội thành công làm cả thế giới kính phục. Nam Hàn sản xuất hầu hết tất cả cái gì ta cần dùng ngoại trừ hỏa tiển, máy bay. Còn đầu đạn nguyên tử thì Nam Hàn dành quyền sản xuất danh dự cho ngưòi bạn thân mến của csVN, người đã tổ chức lể hội 1000 năm Thăng Long, cọng sản Bắc Hàn. CsVN đã cầm quyền 35 năm rồi, đến nay kinh tế chỉ xuất cảng được mấy thứ nông nghiệp, hải sản đông lạnh, thủ công nghiệp. Trong nước nếu có công trình gì được chút ít, thì đó là do thuê mướn các công ty ngoại quốc làm, một phần là do các nước tư bản cho không một số công trình. Đỉnh cao trí tuệ của csVN thì làm cái chó gì được.

35 năm sau (2010), đất nước VN không còn Ải Nam Quan, không còn Thác Bản Giốc, biên giới bị mất 5km chiều dài . Phát ngôn viên bộ ngoại giao CS hứa là sẽ công bố các văn bản ký kết về biên giới với TQ, sao vẫn im re như cái hĩm chó vậy ? Hoàng Sa, Trường Sa thì dâng mẹ cho quan thầy TQ để đổi lại sự sống còn của đảng csVN, rừng VN thì cho thuê 50 năm không lấy tiền (ai ngu mà tin!!! Nhưng dân chúng trong nước có thể tin vì dân trí họ quá thấp), khóang, lâm sản thì cho TQ khai phá; Xã hội thì Triết Khùng khoe với nước ngoài là gái VN đẹp, phụ nữ VN bán qua Đài Loan, Đại Hàn, thiếu nhi VN chạy sang các ổ mãi dâm bên SiemRep, Bangkok, Chị em ta thì nắm tay tung tăng với ngoại kiều đầy cả đường phố, trong khách sạn, khắp mọi nơi, thanh niên nghèo VN thì bán sức lao động tận bên Liên Xô, Siberia, Trung Đông … trốn chui trốn nhủi chính quyền Pháp trong các rừng ở Calais, Dunkerque, một nền giáo dục băng hoại, một xã hội cướp giật …

Bổng nhiên nhớ lại một cuốn sách đã đọc được trong những năm sôi động 1967, 1968, “Pleure, Ô pays bien aimé” của Alan Panton. Bên ngoài những tiếng tự hào, tự hào láo lếu và lưu manh của các cán bộ cs, cũng phải có những giọt nước mắt chân thành cho Quê Hương của tôi chứ:
“HÃY KHÓC ĐI HỠI QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU”
2.
Cọng sản Liên Xô, thầy và đàn anh của csVN, cũng đã sụp đổ Khởi đầu bởi chính Gorbachev sau 80 năm thống tri độc tài. Năm 1985, Dân chúng Nga có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không?

Khối Cọng Sản Đông Âu, cũng đã sụp đổ bởi chính các khối dân chúng bị đày đọa, bóc lột ở trong nứơc, tiếp theo sau sự sụp đổ của Liên Xộ. Năm 1990, Dân chúng Đông Âu có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không? Solidarity (1980) was the first non-communist party-controlled trade union in a Warsaw Pact country.

Năm 1990, Dân chúng Đông Đức có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không?

Cái gọi là “dòng thác cách mạng thứ 3” mà csVN láo lếu là một tất yếu lịch sử (Congo, Angola , Phi châu, Nam Mỹ ..) đã tiêu tán lâu rồi!

Chế Độ csVN sẽ bị tiêu diệt bởi chính các lực lượng nòng cốt căn bản tạo nên lý thuyết cs:
1) “vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian”. Người dân VN hiện nay là những người nô lệ của đảng csVN. Không có tự do, không có dân chủ, họ chỉ là những con ngựa kéo xe tang. Những con ngựa bị bịt mắt hai bên, chỉ được thấy phía trước mà thôi.
2) “vùng lên những ai cực khổ bần hàn”. Đảng cướp csVN đã cướp hết tài sản của dân chúng, cướp hết đất đai, tài nguyên quốc gia để đem chia cho các đảng viên gộc và bạn bè con cháu chúng. Đại đa số dân bình thường sống nghèo khổ, cơ cực, còn bị các cơ quan đảng địa phương tham nhũng hối lộ.

Sự tan rã và tiêu diệt của đảng csVN là một tất yếu lịch sữ. Liên Xô cần đến 80 năm. (Liên Xô trứơc khi tan rã vẫn còn mạnh hơn về Kỹ thuật và Kinh Tế của TQ bây giờ). Đông Âu, Đông Đức cũng cần đến gần 40 mới tan rã, thì csVN có may mắn gì hơn đâu. csVN cũng không thể thoát ra khỏi quỷ đạo định mệnh của chúng. Đó là một tiến trình tất yếu của duy vật lịch sử. csTQ cầm quyền được khoảng 70 năm. csVN mơí 45 năm thôi.

Năm 2020, Dân chúng VN có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản VietNam sẽ bị sụp đổ không? Tại sao KHÔNG? Chúng ta sẽ không chỉ ngờ thôi, chúng ta sẽ làm những gì mình có thể trong khả năng của mổi người để ngày cáo chung của chế độ csVN đến sớm hơn.

3.
“Trăm năm bia đá thì mòn,
Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ” (Ca dao)

Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa không còn,… nhưng

Bốn ngàn năm từ trứơc đến nay vẫn còn, bốn ngàn năm sau nữa sẽ vẫn còn:

CÁC VUA HÙNG DỰNG NỨƠC, BÁC CHÁU TA BÁN NƯỜC.

Giải pháp duy nhất cho Tương Lai của đất nước Viêt Nam là sự chấm dứt của chế độ cọng sản hiện nay.

Võ Tịnh-Trí
Re-edited 5/2020

LÀM SAO TRÁNH KHỎI MỘT THẾ GIỚI DO TRUNG QUỐC THỐNG TRỊ?

https://www.facebook.com/TriThucVietNamForum/videos/680618952515517/?t=8

Trí thức Việt Nam

NATIONAL REVIEW: LÀM SAO TRÁNH KHỎI MỘT THẾ GIỚI DO TRUNG QUỐC THỐNG TRỊ?
——–
Những tương quan giữa sự trỗi dậy của Trung Quốc ngày nay và lịch sử của chính Hoa Kỳ có thể giúp chúng ta tránh được việc biếng nhác mà mang họa.

Kênh Podcast của Trí thức VN đã có trên nền tảng Apple Podcast, Spotify và nhiều nền tảng Podcast phổ biến khác.

Chuyện ngành tư pháp sau 1975 – Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê

M.TRITHUCVN.ORG

Từ năm 1975, trường luật bị bãi bỏ. Sinh viên luật có thể xin chuyển qua ngành kinh tế, ra làm các ngân hàng. Nhưng đa số bỏ học, làm phu khuân vác…

Chuyện ngành tư pháp sau 1975 – Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê

  • Nguyễn Hiến Lê
  •  

Ðó là chuyện năm 1975. Nay thì thanh niên trí thức làm đủ các việc lao động rồi, bổ củi mướn, chở cát, vác gạo…, không ai ngạc nhiên mà cũng không ai thương hại cho họ nữa, họ dễ dàng kiếm được vài ba chục đồng một ngày mà lại tự do, chứ làm thư kí ngân hàng 40 đồng một tháng thì sống sao nổi. Vả lại lao động là vinh quang mà. Nữ sinh viên thì bán thuốc lá rời hoặc quần áo cũ ở lề đường.

Trong Nam trước 1975 chưa có bộ luật mới, tạm dùng bộ luật cũ. Còn ở Bắc bỏ luật cũ mà không có luật mới (nghe nói năm 1981 người ta mới tính thảo bộ luật mới), không có trường luật thì tôi không hiểu người ta dạy xử án ra sao.

Năm 1975 có lần tổ chúng tôi họp để xử một người trong tổ mắc một tội nào đó tôi không nhớ. Ông tổ trưởng đề nghị hai cách trừng trị: một là bắt người đó bồi thường, nếu không bồi thường được thì tịch thu tài sản; hai là bắt người đó đi cải tạo một thời gian. Cách nào được nhiều người đồng ý thì theo cách đó.

Khi phường có tòa án nhân dân rồi (năm 1978?) thì để tòa xử. Một “ông tòa” là học trò cũ của bạn tôi. Tôi hỏi cậu ta: “Cháu xử theo luật nào?” Cậu ta cười đáp: “Cháu đặt ra luật để xử” – “Thực vậy sao?” – “Dạ, bây giờ ai đặt luật cũng được. Vì có bộ luật nào đâu?”

Cũng có luật sư do chính quyền chỉ định để bênh vực cho bị cáo. Luật sư ăn lương, theo nguyên tắc không được nhận thù lao của thân chủ. Nhưng một người bà con tôi đậu cử nhân luật thời tiền chiến, năm 1970 làm thị phó Hải phòng, rồi hồi hưu, được làm luật sư, bảo tôi nếu giúp đỡ được nhiều cho thân chủ thì người ta cũng đền công mình, và mỗi năm được vài ba vụ, cộng với số tiền lương, gia đình ông sống phong lưu.

Chính phủ bênh vực giai cấp vô sản; hạng bần dân dù bị tội nặng cũng xử nhẹ – trừ tội phản động dĩ nhiên. Những vụ ăn trộm, ăn cắp thì luôn luôn cảnh cáo qua loa rồi thả, bảo người đi thưa: “Người ta nghèo nên phải ăn trộm, anh có của thì anh phải giữ. Muốn bỏ tù người ta thì anh phải nuôi cơm”.

Nếu trong khi bắt kẻ trộm, lỡ tay đánh nó bị thương thì mình có lỗi, chứ kẻ trộm không có lỗi.

Có lẽ vì vậy mà 5-6 năm nay gần như không có nhà nào trong tổ tôi không bị ăn trộm, ngay ông tổ trưởng cũng mấy lần bị mất xe đạp, máy thâu thanh. Tôi còn bị trộm nhiều hơn nữa. Còn việc bẻ trộm trái cây, bắt trộm gà vịt thì rất thường, tới nỗi không ai muốn trồng trọt, chăn nuôi gì cả.

Một ông tổ trưởng có một vườn măng cụt, sầu riêng, chôm chôm ở Lái thiêu, huê lợi trước 1975 rất khá, mà năm 1978 phải bỏ vì nạn ăn cắp. Ðó là một nguyên nhân kinh tế suy sụp, của công bị mất cắp, ngân hàng bị thụt két.

Một người khác có một vườn trồng mấy trăm gốc chuối, chỉ trong một đêm chúng hạ hết những buồng nào gần ăn được. Dừa, nhãn, xoài, đu đủ… đâu đâu cũng vậy. Cứ kể như mình phải chia cho chúng một nửa huê lợi thì mới được yên thân. Tôi không hiểu ở Bắc ra sao và như vậy rồi sẽ đi tới đâu.

Hiến pháp vẫn trọng quyền tư hữu nhỏ, nhưng đảng còn trọng lập trường giai cấp hơn. Giai cấp được trọng nhất là giai cấp đảng viên, như giai cấp quí tộc đời Chu ba ngàn năm trước: họ phạm một tội gì như ăn cắp, hối lộ, ức hiếp dân, giết dân v.v… thì đảng xét xử trước, nếu cần mới đưa họ ra tòa; thường thì chỉ cảnh cáo họ thôi chứ không đưa ra tòa; tòa không được bắt giam họ, trừng trị họ (trừ vài trường hợp đặc biệt) nếu không được phép của đảng. Giai cấp yên thân nhất là giai cấp vô gia cư, vô nghề nghiệp.

Tôi nói với một anh bạn học cũ, làm “tòa” -danh từ mới là gì tôi không biết- rằng đời Chu ở Trung Hoa, hình pháp của triều đình chỉ để xử bọn dân đen, còn bọn quí tộc có tội thì họ xử lẫn nhau bằng “lễ” tức tục lệ riêng của họ. Ðó là ý nghĩa câu: “Hình bất tướng đại phu, lễ bất há thứ dân”. Bây giờ ngược lại. Ðó là thắng lợi nhất của giai cấp vô sản. Mà có lẽ đó cũng là áp dụng một phần chính sách làm chủ tập thể nữa chăng?

Tôi không được biết hiến pháp đầu tiên của chế độ. Quốc hội đã họp nhiều lần để sửa hiến pháp đó ngay khi quốc gia được thống nhất, nhưng mãi đến 1981, mới ban bố hiến pháp mới, còn bộ luật thì chắc phải đợi nhiều năm nữa.

Trích hồi ký Nguyễn Hiến Lê (Tập 3)
Đăng lại từ Diễn Đàn Thế Kỷ (Diendantheky.net)