TIN MỚI VỀ VIRUS VŨ HÁN

 TIN MỚI VỀ VIRUS VŨ HÁN

  1. Trần Đức Anh Sơn

Anh Son Tran Duc

Hồi dịch cúm Chệt mới xảy ra, mình có đăng một số bài liên quan đến Thạch Chính Lệ, và cũng ghi rõ đây là thuyết âm mưu, chưa được kiểm chứng, nhưng thấy có nhiều người nghi ngờ Trung Quốc chủ động tạo ra Wuhan virus nên đăng cho bà con biết thêm thông tin.

Sau đó thì có bà GS. Isabelle Maruo ở Bồ Đào Nha, gửi cho mình một file tập hợp nhiều thông tin liên quan đến Thạch Chính Lệ và thuyết âm mưu về việc Trung Quốc tạo ra vũ khí sinh học từ virus. Mình đăng file này.

Rứa là có một mớ toàn là trí thức ghê gớm cả, nhảy vào FB của mình comment kết tội mình vì ghét Tàu cộng mà đăng tin bậy bạ.

Mình vào profile của họ để coi họ là ai mà bênh vực Tàu cộng điên cuồng vậy (dù mình đã ghi rõ đây là thuyết âm mưu), thấy họ gồm hai thành phần chủ yếu:

  1. Họ là du học sinh Việt Nam từng học tập và nghiên cứu ở Trung Quốc;
  2. Một số là trí thức gốc Hoa, nay đang ở phương Tây (có cả Mỹ).

Vậy là mình hiểu, nên dừng tranh cãi với họ, vì vô ích.

Chừ thì mình đăng thêm bài này, copy từ FB của anh Luong Le-Huy bên Úc và sẵn lòng mời những người hôm nọ lên án mình đăng thuyết âm mưu chống Tàu cộng vào đọc và tranh luận tiếp. He he.

* * *

Đây là status vừa đăng hôm nay (24/8/2020) của anh Luong Le-Huy:

“Ngày 24/02/2020 tôi có viết một stt: “Có vẻ như vi khuẩn Corona Vũ Hán vừa cóp-pi được tính cách sát hại của SARS, lại sao chép được bản tính ủ lâu, nấp giỏi của vi khuẩn HIV và khả năng truyền bệnh dễ và nhanh của vi khuẩn cúm.”

Từ đó đến nay, một số chuyên viên hàng đầu thế giới về vi khuẩn, đã khám phá ra trong Coronavirus Vũ Hán có một phần chuỗi nhiễm sắc tố (genome sequences) của vi khuẩn Liệt Kháng (HIV). Gần đây nhất, vào ngày 4/08/2020, GS Giuseppe Tritto, một chuyên gia về virus, được quốc tế nể trọng đã cho xuất bản cuốn sách, trình bày nghiên cứu của ông về virus Vũ Hán, nhan đề tiếng Ý là:

CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO (COVID 19 Tàu: Quái thú hai mình đã thay đổi thế giới).

Trong cuốn sách, GS. Tritto đã kể lại lịch sử của con vi khuẩn Vũ Hán, từ lúc bà “phụ nữ dơi” Shi Zhengli (tiếng Việt là Thạch Chính Lệ) khám phá ra nguồn gốc của vi khuẩn SARS – gây kinh hoàng thế giới vào năm 2003 – từ một loại dơi trước đây ít ai biết tới. Đó là chủng loại “dơi móng ngựa” (horseshoe bat) trú ngụ trong những hang động xa xôi hiểm trở thuộc tỉnh Vân Nam.

Sau cuộc khám phá đó, vào 2005, “tiến sĩ dơi” Thạch Chính Lệ đã thu thập nhiều mẫu vi khuẩn dơi, tập trung chúng tại một viện nghiên cứu coronavirus, thành lập tại Vũ Hán, chỉ riêng cho mục tiêu này. Mục tiêu đề ra là tìm thuốc chủng ngừa cho các bệnh dịch sinh ra bởi các loại coronavirus.

Ít nhất có hai nước trên thế giới đã giúp đỡ chương trình tìm thuốc chủng ngừa chống coronavirus về mặt kiến thức, kỹ thuật và tài chánh, đó là Pháp và Hoa Kỳ. Đặc biệt, nước Pháp đã giúp đỡ chương trình về mặt kỹ thuật xây phòng thí nghiệm bảo đảm an ninh cho các nghiên cứu về vi khuẩn nguy hiểm.

Thế nhưng, sau khi Pháp cung cấp cho chương trình những thông tin kỹ thuật, thì Trung quốc đã không cho phép người của Pháp bén mảng để phòng thì nghiệm Vũ Hán, từ lúc bắt đầy xây dựng cho đến sau này. Đối với người Mỹ cũng thế. Dưới thời TT Obama, Hoa Kỳ chỉ được phép cung cấp kiến thức khoa học, kỹ thuật lẫn tài chánh, nhưng hoàn toàn không tham gia vào công trình nghiên cứu. Cho đến ngày TQ công bố là nạn dịch do coronavirus gây ra ở thành phố Vũ Hán, Hoa Kỳ không biết chuyện gì đang xảy ra trong phòng thí nghiệm kín cổng cao tường ở Vũ Hán.

Trong cuốn sách, CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO, GS, Tritto cho biết coronavirus Vũ Hán, nay có tên là Covid 19, là sự nối kết của ít nhất hai loại virus SARS và HIV, thành một chủng loại virus mới, cực kỳ mạnh để “tìm ra một thuốc ngừa mạnh”…

Một ngày đẹp trời, bộ chỉ huy quân đội Trung Quốc để ý đến những “thành quả” của viên nghiên cứu Vũ Hán, biến cơ sở này thành một bộ phận của quân đội Trung Quốc, dưới quyền quản trị của thiếu tướng Chen Wei… Từ đó, theo GS. Giuseppe Tritto, nhiệm vụ chính của Viện Nghiên cứu Vi khuẩn Vũ Hán là nghiên cứu và chế tạo vũ khí sinh học”.

Còn đây là link có liên quan đến GS. Giuseppe Tritto và cuốn sách CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO: https://www.corona-stocks.com/renowned-eu-scientist-covid-…/?

Ai quan tâm thì mời đọc; ai muốn share cứ tự nhiên.

NGƯỜI NƯỚC HUỆ (@ Đà thành, Quảng Nam quốc)

Nguồn: TS. Trần Đức Anh Sơn

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10215154340646461&id=1670718810

Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Mời xem lại Điều 4.

On  26/08/2020

By  Trần Hà Linh

Ông Nguyễn Phú Trọng đặt tay lên Hiến pháp tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước, ngày 23/10/2018. Ảnh: VOV.

 Chuyện Việt Nam hiện nay không có chế độ đa đảng không nhất thiết đồng nghĩa với chuyện luật Việt Nam cấm đa đảng. Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.

Điều 4 nức danh của Hiến pháp Việt Nam hoàn toàn không cấm đa đảng. Ta hãy xem nó nói gì.

Điều 4.

  1. Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạoNhà nước và xã hội.
  2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
  3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Như vậy, điều 4 nói Đảng Cộng sản Việt Nam là “lực lượng lãnh đạo”, chứ không phải là lực lượng lãnh đạo duy nhất.

Và nếu Hiến pháp có nói Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo “duy nhất” (như trong Hiến pháp năm 1980) đi chăng nữa, thì điều đó cũng không có nghĩa là các đảng phái khác không được phép ra đời và tồn tại. Đảng Cộng sản muốn độc quyền lãnh đạo thì cứ độc quyền, còn chuyện các đảng khác được lập ra và hoạt động vẫn hợp hiến, miễn là họ không trở thành lãnh đạo.

Để chứng minh, ta có thể lấy thực tế tồn tại của Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội suốt từ trước Cách mạng Tháng Tám đến khi họ giải tán năm 1988. Họ đã tồn tại và hoạt động xuyên suốt qua các thời kỳ Hiến pháp 1946, 1959, và cả Hiến pháp 1980 kể trên, có chân trong Quốc hội, có người còn làm bộ trưởng (Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận, Nghiêm Xuân Yêm, Vũ Đình Hòe…). Nếu như sự tồn tại của họ là phù hợp với bản Hiến pháp hà khắc nhất, độc đoán nhất, “xã hội chủ nghĩa” nhất là Hiến pháp 1980, thì không có lý do gì đến Hiến pháp 2013 lại thành phi pháp.

Hiến pháp nói nhà nước Việt Nam là nhà nước xã hội chủ nghĩa, nhưng không ở đâu nói nhà nước xã hội chủ nghĩa thì không được phép tồn tại đa đảng.

Dù Hiến pháp nói vậy, nhưng người Việt Nam vẫn có niềm tin rất vững chắc rằng lập đảng, hoạt động đảng phái đối lập ở Việt Nam là phạm pháp. Niềm tin vững chắc này có lẽ hình thành từ công tác tuyên truyền của Đảng Cộng sản, và được củng cố bằng hoạt động đàn áp các đảng đối lập ở Việt Nam trên thực tế. 

Nhưng trên hết, công dân được làm những gì pháp luật không cấm. Đó là nguyên tắc pháp lý bất di bất dịch. Theo nguyên tắc này thì ngay cả trong khuôn khổ Hiến pháp do Đảng Cộng sản lập ra, công dân Việt Nam vẫn có quyền lập đảng, vận động, tranh cử.

Đọc thêm:

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Chuyện làm giấy tờ giả, bằng cấp giả ở Việt Nam được biết đến từ hàng chục năm qua. Riêng việc làm thẻ nhà báo giả lại xuất hiện thời gian gần đây. Vậy thẻ nhà báo có giá trị như thế nào mà lại có chuyện bị làm giả?

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?
RFA.ORG
Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

  • Kieu Duong

Thứ Tư, 26/08/2020

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua.

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua. Thời gian đó tôi ở Nhà Bè, sau này tách ra một phần thành quận 7.

Đó là thời gian gia đình tôi bốn người sống trong căn nhà lá ở đường số 10, xã Tân Quy Đông. Trước mặt nhà, cách một cái ao nhỏ là một cái đầm lúc nào cũng mênh mông nước. Rau muống mọc tự nhiên khắp nơi, loại rau muống cọng hơi cứng, màu đỏ. Thú thật chẳng bao giờ tôi dám hái vì chung quanh cái đầm đó toàn là… cầu tỏm. Những năm đó mưa ngập lụt cả một vùng quanh nơi tôi sống. Mỗi lần ra khỏi nhà là cả một vấn đề: quần xắn lên cao, giày dép bỏ lên xe, đẩy xe ra khỏi vùng nước lúp xúp.

Năm đó, tôi phải ở nhà chăm sóc má chồng tôi và đứa con gái nhỏ mới mười tháng tuổi. Ông xã tôi lúc đó đang làm báo PL cùng lúc cộng tác với báo TT.

Trong một lần đi làm, ông xã bị xe tông trúng mắt cá, phải nằm một chỗ. Má chồng bệnh, con còn nhỏ, giờ chồng không đi làm được. Hàng ngày tôi phải vừa lo việc nhà vừa chăm sóc mẹ chồng, chồng và con gái nhỏ.

Đến khi tôi thấy ông xã bớt đau nhức, tôi nói ổng viết bài, tôi sẽ mang đến báo gửi, và nhận tiền nhuận bút để xoay sở việc sinh nhai.

Một buổi sáng tôi chạy gửi bài sớm. Lúc trở về ngang cầu Khánh Hội cũ, tôi đã nhìn thấy bà cụ bán rau (ảnh đính kèm, bức ảnh này tình cờ tôi thấy trên mạng, giật mình đó đúng là bà cụ tôi vẫn gặp!). Đôi gióng được làm bằng sợi kẽm to với chiếc đòn gánh to đặt bên lối đi dành cho người đi bộ.

Nhìn dáng bà ngồi, chiếc lưng cong như không thể cong hơn được nữa làm tôi nhớ tới bà ngoại tôi cũng lưng còng như vậy, nhưng lúc ngoại già vẫn có con cháu lo lắng, chăm sóc. Tôi tự hỏi con cháu bà đâu, sao để bà gồng gánh đi bán rau, những mớ rau đó chắc cũng do chính bà cắt hái từ ao quanh nhà bà.

Hai chiếc thau nhôm đặt lọt thỏm trong chiếc gióng với vài bó rau. Bà ngồi đó im lặng không nói gì, chỉ nhờ vào lòng hảo tâm của người qua đường mua giúp mấy mớ rau. Bà ngồi trên cầu như một bức tượng đài về nỗi thống khổ của con người.

Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang qua cầu Khánh Hội, tôi hay đưa mắt nhìn, tìm kiếm bà dù không biết để làm gì.

Tôi không thể mua rau, vì chỗ tôi ở ngập nước rau mọc tùm lum tôi còn không hái. Tôi cũng không thể giúp gì được vì tôi cũng đang lâm vào cảnh khốn khó. Tôi phải tự lo, chẳng kêu gào ai giúp đỡ cả. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng về nhà, nơi đó có ba con người đang chờ tôi về.

Gần hai tháng sau, ông xã tôi mới tự đi xe, đi làm lại. Tôi ít ra ngoài hẳn…

Đến lúc có dịp đi thì không thấy bà cụ bán rau bên cầu Khánh Hội, nghe nói bà cụ đã qua đời. Tôi thoáng bâng khuâng, nhớ bà, nhớ những mảnh đời bất hạnh khác như ông đạp xích lô già hơn bảy mươi gầy tong teo vẫn phải oằn lưng chở người kiếm sống, rồi nhớ lại trước đây có lần tôi nhờ người chở hàng cho chủ, lúc lên dốc cầu tôi phải xuống xe đẩy phụ xe qua dốc cầu…

Rồi tôi nhớ về hoàn cảnh của mình, tôi bỗng trở nên “sến” khi nhớ đến câu hát trong bài bolero Thói đời: “Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người…”.

Bao con người khốn khổ mà tôi gặp có phải là người không? Hình ảnh bà cụ ngồi bên thành cầu Khánh Hội theo tôi cả cuộc đời, như một nỗi day dứt về sự dửng dưng của con người với nhau.

Đăng lại từ Facebook Kieu Duong và Fanpage Dấu Quê

SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC, BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI


SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC

BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI

Tuyết Mai

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Con người chúng con từ xưa đến nay nếu cho sống Tự do quá thì thành ra trác táng, lêu lổng, không theo một nguyên tắc hay luật lệ nào cả và thường cho kết quả dẫn đến bi thảm, bệnh tật, và chết tức tưởi. Do đó nếu chúng con có được Tự Do và biết cách sống tương đối thì tất cả đều được thoải mái nhất là cái Tự Do của mình không được dẫm lên Tự Do của người khác.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ở ngoài xã hội thì thông thường ai ai cũng phải tôn trọng Pháp Luật và phải tuân theo cách triệt để, nếu không thì tất cả mọi nơi trong Nước sẽ nổi loạn và bất an. Câu “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” ai cũng hiểu được câu nói ấy nhưng nếu “Tề gia” không xong thì “Trị Nước” làm sao đặng được?. Chỉ trong gia đình có bấy nhiêu người mà hằng ngày đã có bao nhiêu chuyện xung khắc, bao nhiêu nạn giải không có được một ngày bình yên.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ước mong những người có cuộc sống khá giả như hàng triệu phú, tỷ phú họ luôn là người biết kính sợ Thiên Chúa và có lòng bác ái. Biết kiềm hãm bản thân thì ắt họ sẽ được Nước Trời cách không khó, phải không thưa Mẹ Maria ơi!. Còn với người thường dân thì hiểu rằng ai được Chúa ban cho có thì chỉ mong cho có được hằng ngày dùng đủ, có phương tiện để sống và để giúp đỡ cho những người bất hạnh sống ở chung quanh.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Xin giúp chúng con ngày nào còn sống ở trần gian này nếu có cơ hội thì nên cho người lời an ủi, lời khuyến khích lẫn nhau nhất là cha mẹ cần lắm để khuyến khích con cái. Có thế thì xã hội sẽ nên tốt lành hơn. Có thế thì nhiều người có được sự an ủi, chịu đựng và chấp nhận dù tình huống có trở nên xấu trong hiện tại hay sẽ có ở trước mặt.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Còn điều kiện để được vào Nước Trời thì có phải Thiên Chúa còn cho con người một thứ Tự Do trên cả sự Tự Do của mọi dân nước trên thế giới. Người đã hằng ban cho chúng con một thứ Tự Do mà chỉ đòi hỏi chính từng người học biết để kiềm hãm sự Tự Do của chính mình?. Người là Thiên Chúa Đấng quyền năng vô cùng ấy vậy mà Người đã không trói buộc ai phải biến thành một Nô Lệ trước một Thiên Chúa vô cùng uy nghi và đầy quyền phép.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Người vô thần đã lên tiếng cho rằng Thiên Chúa Người đã cố tình làm ra những thiên tai để giết chết biết bao nhiêu con người trần gian tội lỗi. Nhưng lý do là có nhiều tài phiệt giàu có nhất nhì thế giới đã mua chuộc được những người lãnh đạo quốc gia cố chấp nói rằng nguồn thiên nhiên không bị thương tổn hay không bị nhiễm chất độc hại do con người thải ra. Chỉ buồn cho những người nghèo khổ, thấp cổ, bé miệng.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Rất yêu dấu của chúng con! Trong tâm tình cố gắng sống một cuộc đời lành mạnh xin Mẹ Maria giúp hết thảy chúng con biết chọn Chúa để được hằng ngày dùng đủ. Để có được hạnh phúc trong gia đình là được sống bên vợ, chồng và con cái …. Luôn biết sống yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau. Mà đáng lý ra ai có gia đình cũng cần phải có được.

— Quả con người chúng con sống phức tạp quá! Khi còn là độc thân thì hằng ngày cầu nguyện cùng Chúa để xin cho có được một mái ấm gia đình …. Nhưng khi có rồi thì lại hướng ngoại và làm cho cái mái ấm gia đình nó trở thành tan nát và biến thành cái Hỏa Ngục. Dẫu biết rằng “Nhân vô thập toàn” nhưng không có nghĩa người thì trước sau như một, còn người thì có lòng dạ thay đổi là sao?.

— Do đó thật không khó cho chúng con thấy được khoảng cách bao xa giữa Nước Trời và Hỏa Ngục? Chúng con cần phải nhớ là Thiên Chúa ban cho từng người có Tự Do để chọn Chúa hay không chọn Chúa. Nên có nhất quyết chọn cuộc sống dù có thiếu đi một chút, cố gắng hơn một chút, hy sinh thêm một chút, nhường nhịn thêm một chút để gia đình có được thuận hòa. Có được gương tốt để con cái chúng học bắt chước theo.

— Thì Thiên Đàng đâu còn bao xa nữa phải không thưa Mẹ Maria yêu dấu của chúng con ơi!!! Amen.

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
25 tháng 8, 2020

ĐAM MÊ CỦA THÁNH AUGUSTINO

ĐAM MÊ CỦA THÁNH AUGUSTINO

  EYMARD An Mai Đỗ O. Cist.

  1. Wide đã khẳng định: “Mỗi vị Thánh có một quá khứ, mỗi tội nhân có một tương lai.”  Câu nói này được áp dụng triệt để cho cuộc đời của Thánh Augustino, một con người sống với nhiều nỗi đam mê.Có những đam mê đã kéo theo một đời sống lệch lạc và truỵ lạc, cũng có những đam mê giúp ngài sống thật và sống thánh.  Tất cả được bộc bạch trong cuốn Tự Thuật, một trước tác của ngài.

Lược qua tác phẩm, chúng ta ghi nhận hai điểm nổi bật nơi đam mê của thánh nhân: danh vọng và sắc dục.  Thông thường, chỉ có những đau khổ hay mất mát lớn lao cách nào đó mới khiến con người giảm trừ hay chấm dứt đam mê quá đà hoặc bất chính; thánh nhân cũng không phải trường hợp ngoại lệ.  Nhưng với ơn Chúa, ngài đã “lột xác” trải qua một cuộc biến đổi ngoạn mục mà đó cũng là một phần thao thức ngài muốn trình bày trong tác phẩm Tự thú này.

Trước tiên, chúng ta bàn đến đam mê danh vọng nơi ngài.  Đam mê này được chính thánh Augustino nhìn nhận, thích trổi vượt hơn người khác, vì vậy vinh dự của ngài là làm đẹp lòng người khác[i] .  Thật ra, nếu ngài có trí khôn và tài giỏi thì việc trổi vượt hơn người hay được người khác khen ngợi, đó là điều chính đáng.  Nhưng ngài đã lừa dối giáo sư, giấu giếm cha mẹ vì ham chơi, say mê những vở kịch nhảm nhí, điên cuồng; bắt chước các trình diễn đó rồi sinh ra kiêu hãnh, tìm tiếng khen…  Chúng ta nghe chính ngài tự thú: “Về các loại cám dỗ khác, còn có một cách nào đó dò xét được mình, còn về loại này (đam mê danh vọng), thì hầu như không có cách nào cả”[ii].  Nói như thế, ngài tỏ ra bất lực nhưng kỳ thực với ơn Chúa, ngài nỗ lực rất nhiều.  Ngài ý thức đam mê này quá quy về bản thân nên ngài hướng ra tha nhân, ngài viết: “Con thấy rõ là các tiếng khen của người ta đã làm cho con chăm chú đến lợi ích của con”[iii] .  Điều này được chứng thực qua việc ngài dùng tài hùng biện để thuyết phục người khác tìm đến chân lý.

Quả thật, với vinh dự sinh viên thủ khoa môn này, ngài nhanh chóng trở thành nhà hùng biện.  Đam mê này đã khiến ngài tìm đến Cicéron là tác giả cuốn Hortensius.  Chính tác phẩm này làm thay đổi nguyện vọng và ước muốn của thánh nhân, muốn quay về sự khôn ngoan bất tử.  Bắt đầu ngài tìm đọc Kinh Thánh nhưng cảm giác vô vị.  Có thể nói, đây chỉ là một cảm xúc nhất thời vụt tắt.  Nhưng dù sao, ngài cũng biểu hiện một cảm thức đam mê đi tìm Chân, Thiện, Mỹ.

Đam mê chân lý là một điều đáng ước ao nhưng chân lý là một thực tại không dễ thủ đắc vì lý trí đã ra tối tăm vì “vết thương tội lỗi.”  Một khi lý trí sai lầm, chân lý ấy biến thành một loại nguỵ biện.  Do đam mê hiếu tri đi tìm chân lý, thánh Augustino vương phải bè rối mà ngài ví như người có cặp mắt mù tối vướng phải cạm bẫy giăng trên đường.  Bè rối ấy âm mưu đẩy khoa học lên đến đỉnh điểm để loại tôn giáo khỏi đời sống con người.  Sự thể càng thêm trầm trọng khi một Giám Mục tên là Faustus cũng theo bè rối này.  Với tài hùng biện và lối nói dí dỏm đã làm say mê thánh nhân khiến ngài càng xác tín về những “chân lý” sai lầm; dầu là những gì thánh nhân tiếp xúc chỉ là nguỵ biện.  Nhưng điều tệ hại là một khi nhổ hết cỏ mọc hoang, mảnh đất tâm hồn trở nên trống rỗng vì không có một giáo lý lành mạnh khác trồng vào cho đến khi ngài gặp được Giám mục Ambrôsiô, từ những bài giảng hùng hồn và không kém phần hùng biện của Đức Cha này, ngài đã nhận ra được chân lý mình phải tin nhận.

Nhưng cuộc trở về của ngài không phải một sớm một chiều.  Chúng ta nghe ngài tâm sự: “Sự xấu kinh niên có sức mạnh trên con hơn là sự lành mới mẻ đối với con.  Cái giây phút mà con sẽ được thay đổi càng gần tới, thì làm cho con càng sợ hãi; nó không làm cho con lùi bước, cũng chẳng đổi chiều, nhưng là lưỡng lự.  Đây là một cuộc chiến giằng co nội tâm nhưng “giờ Chúa đã đến.”  Ngài tỏ ý muốn bằng chính dấu chỉ bên ngoài.  Ngài viết: “Việc dạy học quá vất vả đã làm cho phổi con yếu đi, con khó thở và sự đau ngực chứng tỏ có vết thương” [iv].  Nỗi đau này đồng nghĩa với việc từ bỏ nỗi đam mê hùng biện là mối cản trở lớn khiến ngài không thể hợp nhất với Giáo Hội.  Thêm một dấu lạ khác nữa, “Chúa hành hạ con với cái bệnh đau răng nguy kịch đến nỗi làm cho con không nói được nữa.  Trong lòng con nảy ra ý nghĩ là kêu gọi các bạn có mặt tại nhà, cầu xin Chúa cho con…  Nhưng chúng con vừa quỳ gối để khẩn khoản cầu xin thì cơn đau biến mất… Và tự đáy lòng, con cảm thấy một sự khuyến cáo của Chúa và vui vẻ trong đức tin”[v].

Từ những lời tự thuật trên, chúng ta có thể xác tín rằng đức tin là hồng ân Chúa ban và “giờ Chúa đến” thì không ai có thể ngăn cản được!  Vì ý muốn của Chúa là ý muốn quyền năng, nghĩa là muốn gì thì được vậy!

Hành trình đi đến đức tin của thánh nhân còn nếm trải một nỗi đam mê chết người là đam mê sắc dục.  Có thể nói, nó chi phối toàn bộ cuộc sống của ngài.  Augustino đã tự thú: “Con không biết phân biệt sự sáng sủa của tình yêu và sự tối tăm của nhục dục.  Cả hai tình yêu đều bốc cháy lẫn lộn trong con, lôi kéo tuổi xuân khờ dại của con qua những ghềnh dốc đam mê và dìm con xuống vực thẳm các nết xấu…  Sự dâm đãng đã làm con dao động và xiêu té, phung phí và tiêu tan sức lực” [vi] Ngài và các bạn của ngài ganh đua nhau không phải tập tành nhân đức hay nghiên cứu tri thức mà lại so kè xem ai làm chuyện xấu xa đồi bại hơn.  Có lúc, vì muốn hơn chúng bạn, ngài phải nói dối, ngài tâm sự: “Con sợ bị khinh thị vì vô tội, bị coi hèn hạ hơn vì trong sạch”[vii].

Ngài mô tả đam mê nhục dục: “Chúng xuất hiện lờ mờ trước mặt khi con tỉnh thức, nhưng trong giấc ngủ, chúng gợi lên không những cảm giác thú vui, mà còn sự ưng thuận và như có cả hành động nữa”[viii].  Ở đây, có sự can dự của tiềm thức; những hình ảnh đập vào mắt, chúng ám ảnh toàn diện con người nên dịp tội và ưng thuận là khoảng cách mong manh.  Đến nỗi, khi nghĩ về những điều này, ngài thốt lên: “Trước thánh nhan Chúa, con là một bí mật cho con và đó chính là sự yếu đuối của con” [ix].  Quả thật, đam mê nào cũng đi kèm với khoái lạc, mà đam mê nhục dục chi phối toàn bộ sinh hoạt con người nên khi muốn từ bỏ ngay đối tượng đam mê, khoái lạc lại khuấy động, cảm xúc trào dâng, giác quan dễ tìm lại cảm giác cũ.  Với những nguy hiểm rình chờ, ngài chỉ còn cách kêu cầu Chúa: “Con đã nói cho Chúa nhân lành biết hiện trạng yếu đuối của con: con vui mừng mà run sợ về những ơn Chúa đã ban, con khóc lóc về những  thiếu sót trong con, con hy vọng Chúa sẽ hoàn tất nơi con lòng thương xót của Chúa, cho tới sự bình an trọn vẹn, mà mọi quan năng bề trong bề ngoài của con được hưởng nơi Chúa”[x].

Chúng ta vừa lược qua những đam mê của thánh Augustino, xem ra rất con người xác thịt nhưng nhờ ơn Chúa, ngài đã chuyển hướng biến nó thành phương tiện mang ơn cứu độ.  Chắc hẳn, đây sẽ là sứ điệp về niềm hy vọng cho mỗi chúng ta, rằng: chúng ta vẫn sống hoài nỗi đam mê mà không làm nguôi ngoai khát vọng nên thánh.  Một hành trình đến đức tin, một hành trình dài nên thánh đòi buộc ngài phải xét mình luôn, ngài tâm sự: “Con thường xuyên kiểm điểm về cái yếu đuối tội lỗi của con dưới những hình thức đam mê”[xi].  Và xác tín như thánh Phao lô: chính lúc tôi yếu là lúc tôi mạnh.

Phải chăng chính khi ngài trải qua những đêm tối lầm lạc, đam mê nhiều phen mà Giáo hội đã có một hướng nhìn đúng đắn và cởi mở từ học thuyết đam mê của ngài?

 EYMARD An Mai Đỗ O. Cist.

[i] X. Thánh Augustino, Tự Thuật, QI, XIX, 30.

[ii] Sđd, QX, XXXVII, 60.

[iii] Sđd, Q X, XXXVII, 62.

[iv] Sđd, Q IX, II, 4.

[v] Sđd, Q IX, IV, 12.

[vi] Sđd, Q II, II.

[vii] Sđd, Q II, III,7.

[viii] Sđd, Q X, XXX, 4.

[ix] Sđd, Q X, XXXIV, 50.

[x] Sđd, Q X, XXX, 42.

[xi] Sđd, Q X, XLI, 66.

 From: Langthangchieutim

Augustine.jpeg

Mẹ là… ‘ký sinh trùng!’

Mẹ là… ‘ký sinh trùng!’

Huy Phương

Tôi mồ côi cha từ năm lên sáu. Mẹ ôm con về bên ngoại, chịu lại cảnh nghèo khổ như trước lúc mẹ lấy chồng. Từ đấy một giọt sữa, búng cơm, đôi guốc, manh áo, cuốn tập đến trường, tất cà đều do sức lực của mẹ tôi, từ những giọt mồ hôi, qua những ngày nắng mưa ngoài đường phố, và cả những đêm mẹ ôm tôi, mà tôi thường nghe những giọt nước mắt nóng chảy xuống trán mình.

Hàng rong trên phố ở Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images)

Mẹ không được học hành, không có chữ nghĩa, nên lớn lên việc mưu sinh chỉ trong cậy vào đôi tay, hai bàn chân chạy và đôi quang gánh trên vai, buôn bán hàng rong quanh năm, để tối về có bát cơm, miếng bánh cho con. Đây là một cái nghề đang bị lên án, cái nghề không có sản xuất, không làm nên của cải vật chất cho xã hội. Năm ấy người ta quyết tâm làm sạch đường phố, người buôn thúng bán bưng được vận động bỏ thành phố đi về nơi hoang dã để làm giàu hay làm đẹp mặt, đủ chỉ tiêu cho tổ quốc. Tuần nào, phường khóm cũng có những buổi xuất quân với những đoàn xe lếch thếch chất đầy giường tủ, chăn chiếu, bu gà, xe đạp ra đi.

Hồi đó, phong trào Hợp Tác Xã nông nghiệp phát triển khắp nước, coi như kế sách hay quốc sách đưa đất nước đến chỗ giàu mạnh, được nể nang được gọi là … cường quốc! Nhà nào có con trâu, đám ruộng thì được xếp xã viên cấp cao, vô sản chính chuyên thì đem thân thế trâu cày. Đã vậy việc phân bố nhân sự, như thói quen lâu nay của xã hội này, mà một thằng làm, ba thằng chỉ huy, với các danh vị đã được quy định, ngồi mát ăn bát vàng. Chủ nhiệm Hợp Tác Xã ở nhà ngói đỏ, đi xe gắn máy, các ban bệ ngồi không uống trà, tán gẫu, nhưng đến kỳ chấm công đã ngốn hết điểm của xã viên. Tôi thương mẹ tôi vất vả, cuối mùa, phần gạo mang về không đủ ăn.

Nhìn thằng con da bọc xương, quen với sắn khoai, suốt năm chưa hề có một miếng cơm cá vào mồm, mẹ tôi trăn trở là “làm một cuộc cách mạng” quyết vượt qua quốc sách mang con trở lại thành phố. Móc nối được với một bà chị họ có thân nhân được phước báu, ra được nước ngoài lại có “gia dình cách mạng,” bảo bọc cho mẹ con tôi về thành phố, chỉ cần mỗi tối có một xó xỉnh để ngủ qua đêm. Thương mẹ tôi vất vả, bà cô đem mẹ tôi về cho coi sóc một bãi giữ xe của gia đình bà. Mẹ tôi cảm thấy vui, vì tuy giầm mưa giải nắng, luôn lo chuyện kiểm soát vì sợ mất xe, nhưng được cái hai mẹ con có chỗ dung thân và không còn ôm bụng đói.

Nhưng phụ trách quán xuyến một bãi giữ xe có dễ không?

Mẹ tôi than phiền khi một công việc có mùi tiền, là có ruồi nhặng. Trước hết là Phường, Khóm, đồn công an Phường, có khi ở Quận còn chiếu cố xuống Phường kiếm ăn. Rồi dân phòng, an ninh, thằng bá vơ nào mặc quân phục cũng có quyền ghé qua bãi xe chìa tay xin đểu, ngắt xé một tí. Thằng nào cũng có lý do như xe hư cần sửa, sắp về Bắc thăm nhà. Việc chung cần yểm trợ như đại hội đảng cấp Quận, Liên hoan kết nạp vào Đảng hay mừng “anh Ba” lên chức. Trong xã hội hiện nay bọn này đầy nhan nhản, ung dung, phè phỡn mà không hề có chút mặc cảm ăn xin, ăn mày!

Thấy công việc ngày ngày càng khó khăn, mà mẹ tôi là thân đàn bà yếu đuối, đôi khi không có bản lãnh để đối đầu với bọn ma quỷ dương gian, bà cô tôi dự định sang bãi giữ xe cho một ông cán bộ về hưu, và đề nghị mẹ tôi mở một quá ăn nhỏ bên lề đường gọi là cho có “độc lập, tự do…” từng trải với sinh hoạt đường phố thời nhiễu nhương này, kinh nghiệm lâu nay cho biết trong khu phố bọn ruồi, kiến lúc nào cũng có mặt, không dễ gì mà có “độc lập, tự do.”

Kinh nghiệm của những quán ăn trong thành phố, trước hết mở ra là để vỗ béo cho viên chức quan lại. Tô phở đặc biệt, ly cà phê sữa hay sô đa hột gà, bao thuốc lá đầu lọc ghi sổ hay là thay vào một cái cười giả lả chào… huề. Ông thuế vụ ngày này quyền hạn cũng không thua gì công an, thỉnh thoảng cả bọn ghé qua, coi như của nhà mà bọn chúng có quyền hạn được thụ hưởng. Đây là “tập đoàn’ không làm mà có ăn, không đổ mồ hôi mà có bia bọt.

Liệu không xong với bãi giữ xe, mẹ tôi thưa với bà cô xin cho được tá túc là quý, còn việc mưu sinh kiếm ăn, xin để tự lo liệu. Mẹ tôi quyết tâm chọn “độc lập, tự do bằng cách làm chủ nhân một gánh cháo huyết, thong dong trên đường phố. Bà nói đây là một nghề “nhẹ gánh,” vì không máy ai mặc quân phục và vây quang gánh cháo của bà để húp sùm sụp, hay nỡ lòng nào ngửa tay xin tiền của bà. “Con mẹ bán cháo huyết” là vai vế mạt hạng trong xã hội này rồi. Thế mà mẹ tôi vui, bà cho biết cũng có lúc ngồi chưa nóng đã bị đuổi chạy sút dép.

Vậy mà mấy hôm nay, bọn đài, báo nhà nước gán cho nghề nghiệp và phẩm giá của mẹ tôi là loại… ký sinh trùng.

Tôi xin phản đối kịch liệt cái thái độ miệt thị, chà đạp phẩm cách của mẹ tôi cũng như hàng trăm nghìn người buôn bán bưng, đã sống lương thiện, có nhân cách bằng công lao tự thân, không bốc lột, sống bám, hút máu ai! Lớn lên, tôi thấy mẹ tôi là người lương thiện, chưa hề nhận sự lợi nhuận nào mà không do công sức của mình, chưa hề sống bám vào sức lực của người khác. Bà kiếm miếng ăn chật vật, từ những giọt mồ hôi của mình, từ đôi chân trần mải miết trên đường.

Ký sinh trùng là một sinh vật sống trong hoặc trên vật thể khác. Nó sử dụng nhựa cây, máu mủ, da thịt của sinh vật khác để sinh tồn, có khi lấn lướt và giết chết vật thể mà nó đang phải nương tựa. Đó chính là loại tầm gửi, cây leo. Là loại trùng nó chỉ gây nguy hại, là cây, nó chẳng cho hoa cho trái cho đời…

Cứ mở mắt mà nhìn rõ xã hội này, đứa nào không động chân, động tay, ngồi mát ăn bát vàng mà xây biệt phủ, sắm xe đẹp, có hầu non, con năm ba đứa du học, cái mặt phinh phính đầy mỡ, cái bụng phệ vì bia thì chính chúng là loại ký sinh trùng, trăm thằng không sai một đứa. Trong xã hội độc tài, đảng trị này, chúng đầy nhan nhản, ra ngõ là gặp, nhắm mắt túm áo cũng được vài ba thằng. Tính từ năm 2011, đã có 3.6 triệu nhân vật loại này.

Mẹ tôi chỉ là một tầng lớp thấp kém nhưng luôn giữ lòng lương thiện, là một người trong hằng trăm nghìn người buôn thúng bán bưng, sống nhờ giới bình dân và đường phố, nhưng giới này không ăn hại, sống bám vào ai. Họ không có quyền lực gì để nhũng lạm ngân sách của nhà nước, lấy từ tiền thuế của dân như các tổ chức ăn hại của đảng, như tổ chức đảng cộng sản ăn bám của dân… Họ không có thẻ đảng để tham ô, không có thế lực được bao che để bòn rút đục khoét ngân sách quốc gia, họ không có vũ khí hay quyền lực trong tay để cướp đất cướp nhà.

Mẹ ơi! Nhất định mẹ không phải là loại ký sinh trùng! Trong đất nước này, bây giờ vàng thau lẫn lộn, đứa gian manh mang danh đạo đức, phường trộm cướp đọc diễn văn yêu nước thương nòi, kẻ lương hảo bị đạp xuống bùn đen. Đời mẹ chưa lợi dụng một ai, chưa hút máu mủ ai, được ai cõng trên lưng, hưởng thụ thành quả của người khác làm ra.

Trên đời này, không thiếu gì bọn sán lãi, đích thị là loại ký sinh trùng, toàn là thứ tầm gửi, ăn đậu ở nhờ trên lưng tổ quốc, bòn rút của công, nhưng ca tụng nhau như những anh hùng đầy kỳ tích.

Mẹ ơi! Tháng Bảy lại về, nhân mùa Vu Lan báo hiếu, lẽ ra hình ảnh mẹ được nằm trên những trang báo trang trọng với những lời tán dương, công lao mẹ, thì con lại phải dùng một đề tài khá xúc phạm đến mẹ, ngoài ý muốn của con. Phải chăng chúng ta đã sinh lầm nơi, lầm thời, trong một cái ao bùn, để xót xa thấy thân mẹ bị lấm lem, danh dự mẹ bị chà đạp!

[kn]

Image may contain: 1 person, food and outdoor

Phạm Nhật Vũ và một ĐBQH bị phát hiện mua quốc tịch Síp với 2.5 triệu USD

  Phạm Nhật Vũ và một ĐBQH bị phát hiện mua quốc tịch Síp với 2.5 triệu USD

Một điều tra mới được công bố hôm 24-8 của hãng tin Al Jazeera cho biết có một đại biểu Quốc hội Việt Nam, và một doanh nhân đang chịu án tù vì tội hối lộ ở Việt Nam đã được nhập quốc tịch Cộng hoà Síp, nước cung cấp các “hộ chiếu vàng” cho nhiều cá nhân là các quan chức chính phủ bị nghi ngờ có dính líu đến tham nhũng.

Theo điều tra của Al Jazeera, hai người nổi tiếng của Việt Nam đang có trong tay “hộ chiếu vàng” trị giá 2.5 triệu USD của Síp bao gồm: đại biểu Quốc hội Phạm Phú Quốc – Tổng giám đốc công ty Tân Thuận IPC, thuộc đoàn đại biểu quốc hội TP Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 2016 – 2021; và ông Phạm Nhật Vũ – cựu Chủ tịch công ty Cổ phần Nghe nhìn toàn cầu – AVG, người đang thụ án tù 3 năm vì tội đưa hối lộ.

Hồ sơ nhập quốc tịch Síp của ông Quốc được chấp thuận vào tháng 12-2018, vợ của ông Quốc cũng đã được nhập quốc tịch Síp.

Hồ Sơ nhập quốc tịch của em trai tỷ phú Phạm Nhật Vượng được chấp thuận vào tháng 5 năm 2019, khoảng 6 tháng trước khi ông Vũ bị kết án tù vì tội đưa hối lộ trong vụ án Mobifon mua AVG dính đến 2 Bộ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông. Vợ của ông Vũ cũng đã được nhập quốc tịch Síp.

Theo luật của Việt Nam, đại biểu quốc hội chỉ được mang một quốc tịch Việt Nam. Hồi năm 2016, một đại biểu quốc hội Việt Nam là bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, một doanh nhân, đã bị mất tư cách đại biểu quốc hội vì mang quốc tịch Malta.

Theo Al Jazeera, trong khoảng thời gian từ năm 2017 đến năm 2019, chính phủ Síp đã cấp “hộ chiếu vàng” cho hàng chục quan chức cấp cao nước ngoài vào gia đình họ. Việc cấp hộ chiếu này nằm trong chương trình khuyến khích người nước ngoài đầu tư vào Síp. Mỗi hộ chiếu như vậy được cho biết tốn khoảng 2,5 triệu đô la.

 Image may contain: 2 people

GÉOPHAGIE, ĂN ĐẤT

GÉOPHAGIE, ĂN ĐẤT

Y khoa có nhiều từ ngữ nói về bệnh ăn rất lạ.

Từ ngữ phổ thông nhất đề cập tới hiện tượng quen thuộc nhất: ‘’onychophagie’’ (ăn móng tay).

Những cái ăn khác, hiếm hơn, hay bệnh hoạn hơn:

-anthropophagie: ăn thịt người

-coprophagie: ăn đồ phóng uế

-entomophagie : ăn côn trùng

-xylophagie: ăn gỗ

-autophagie: các tế bào tự ăn mình

-nécrophagie : ăn thịt người chết

Y khoa Tây Phương chưa nghĩ tới bệnh ăn đất của các tướng tá, cán bộ VN, nên chưa có từ ngữ cho hiện tượng này. Có lẽ đã đến lúc nghiên cứu về bệnh này, càng ngày càng phổ thông.

Sư thực, y khoa đã có chữ GÉOPHAGIE (ăn đất), nhưng nghĩa hơi khác.

Géophagie nói về chim chóc, sinh vật, hay cả người thuộc nhiều bộ lạc, có thói quen ăn đất, bụi trên rau cỏ, rễ cây, để trái cây bớt vị chua, chát và để lót ruột, tránh đau dạ dầy.

Y khoa cần chính xác. Không thể dùng chữ ‘’géophagie’’ để nói về những thằnng ăn hàng ngàn, hàng triệu thước đất, làm thịt cả một khu rừng, đớp cả một dẫy núi, nuốt 3/4 phi trường

(tuthuc-paris-blog.com)

Image may contain: 6 people, text

-Cô làm gì ở đây ? Cô đang có dấu hiệu phạm tội !

Một cô gái đang loay hoay như tìm kiếm cái gì đánh mất…thì bất chợt bị một anh công an tóm lại và kêu lên :

-Cô làm gì ở đây ? Cô đang có dấu hiệu phạm tội !

Cô gái cố giãy dụa hòng thoát khỏi bàn tay của người kia đang cố nắm chặt tay mình. Cô kêu lên :

-Tôi là cô giáo, tôi đang tìm kiếm cái bóp giấy tờ tôi đánh rơi, sao anh lại vu cho tôi là tội phạm ? Nếu anh không tin thì cứ khám cái túi xách của tôi xem có đồ gì là vũ khí của tội phạm không !

Anh công an liền khám xét túi xách của cô gái….và chỉ thấy bút, mực, thước kẻ, vài cuốn sách…nhưng anh ta vẫn một mực gán cho cô là “có dấu hiệu của kẻ vi phạm pháp luật” ! Vì mang theo vật nhọn và vật cứng !!! và chẳng cho cô gái giải thích, anh ta cứ dắt cô gái về đồn. Tức quá, cô gái liền la lên ầm ỹ….bớ người ta cứu tôi…cứu tôi ! Hiếp dâm…hiếp dâm…vài người nghe thấy chạy đến…anh công an liền nói với người ta rằng : – Cô gái này vu oan cho tôi, vì tôi chẳng đụng đến áo quần cô ấy thì lấy gì mà hiếp !

Cô gái liền nói với mọi người đứng đó :

-Anh ta nói dối, anh ta luôn mang trong mình công cụ của kẻ hiếp dâm, và anh ta đang có dấu hiệu của kẻ hiếp dâm !

Anh công an nói :

-Tôi chưa làm gì cô thì cô chưa thể buộc tội tôi là kẻ hiếp dâm

Cô gái liền trả lời :

-Anh nói đúng. Vậy thì những vật nhọn hay vật cứng tôi mang theo (chỉ là những cây bút và cây thước)…sao anh lại cho tôi là kẻ có dấu hiệu phạm tội !

………

Câu chuyện này tôi đọc đã lâu ở đâu đó trên mạng… viết lên đây để thấy rằng “không thể áp đặt cho ai đó là tội phạm, nếu họ chưa thực hiện hành động vi phạm pháp luật”

– Nhân sự việc cô giáo Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Nguyễn Nguyệt) nhận được giấy mời của CAH Thống Nhất với nội dung: “Làm rõ các hoạt động có dấu hiệu vi phạm pháp luật”

.
No photo description available.

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC?

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC ?

Từ Thức

Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người.

Dưới đây là 13 biện pháp hữu hiệu nhất để bức tử một dân tộc, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình , có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:

  1. Reo rắc ung thư, bịnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hóa, lương thực độc hại
  2. Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường
  3. Bộ Y tế, các nhà thương được tự do sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm.
  4. Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, một mặt để lấy thuế, mặt khác để tiêu diệt trí não, nghị lực, sức đề kháng của dân, đặc biệt lớp trẻ.
  5. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại.
  6. Nhập cảng chủ nghĩa quái dị đã bị cả thế giới ghê tởm. Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử, nhục mạ, cô lập những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng.
  7. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu , cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính. Trả lương rẻ mạt giáo chức, biến nguời truyền bá kiến thức thành cùng đinh, giáo dục một trò chơi nhảm nhí.
  8. Cho ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú như chỗ không người. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ.
  9. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống , để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai, không còn đầu óc, sức lực nghĩ đến chuyện đất nước.
  10. Xuất cảng lao động, trục xuất những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng dân tộc.
  11. Bán đổ bán tháo tài nguyên quốc gia. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang.
  12. San bằng di sản văn hoá, viết lại lịch sử để biến dân tộc thành một tập đoàn ô hợp, không quá khứ, khônng tương lai, như một đám cô hồn, kéo nhau đi trong đêm tối, không biết mình từ đâu tới, sẽ đi về đâu.
  13. Tiêu diệt ngôn ngữ , sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc.

Một dân tộc không còn lãnh thổ, không tài nguyên, không chủ quyền, trí não bại hoại, tinh thần bạc nhược, thân thể bệnh hoạn, mất hết đạo lý, lương tâm, đạp lên nhau để sống, không còn ngôn ngữ, quên quá khứ, không tương lai, không biết mình là ai, không biết đang nhắm mắt theo một đám thảo khấu đi về hướng nào, … một dân tộc như vậy, không cần đánh cũng thắng, khỏi cần giết cũng chết.

Sống cũng như đã chết !!!

( tuthuc-paris-blog.com )

Nguồn:

Từ Thức

https://www.facebook.com/tu.thuc.39/posts/2199167420369324

 
Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

CON RUỒI

Con ruồi… bài học đắc giá!

 CON RUỒI

Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình

Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!

Tôi ốm. 

Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, “đẹp” kinh khủng!

Thế là mọi chuyện bắt đầu.

Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tối đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không thì cứ gọi là thức trắng đêm.

Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.

Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:

– Sao vậy anh?

Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:

– Có người chết trôi kia kìa!

Vợ tôi cầm ly sữa lên:

– Chết rồi! Ở đâu vậy cà?

– Còn ở đâu ra nữa! – Tôi nhấm nhẳng – Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à!

Vợ tôi nhăn mặt:

– Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!

– Hừ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết!

Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:

– Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.

Tôi vẫn chưa nguôi giận:

– Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi!

Vợ tôi trố mắt:

– Nó còn trong ly kia mà!

– Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.

– Anh thấy sao anh còn uống?

– Ai mà thấy!

– Không thấy sao anh biết có hai con?

Tôi tặc lưỡi:

– Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.

Vợ tôi bán tính bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:

– Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em…

Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:

– Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?

Vợ tôi giật mình:

– Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?

– Chứ không phải sao?

– Không phải!

À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:

– Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?

– Thì có làm phải có sai sót chứ? Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em!

– Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả?

Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà…

Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:

– Em đâu có nói vậy!

– Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!

Vợ tôi nhún vai:

– Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy! Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy cửa ra mới lấy được đồ đạc?

Tôi khoát tay:

– Nhưng đó là những chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy triệu cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?

– Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi đá gà bị mất xe? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị giật mất điện thoại?

Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt tv đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya v.v…, chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.

Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật không thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:

– Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa! Tôi ngán đến tận cổ rồi!

Vợ tôi lạnh lùng:

– Tùy anh!

Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:

– Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ!

Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100km/giờ.

Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.

Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!

Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.

– Cô định làm gì đấy?

– Đem đổ đi chứ làm gì!

– Không được! Để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ!

Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hì hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.

Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẫu lá trà.

From: TU-PHUNG