Tiền và đạo đức

Tiền và đạo đức

Inline image

Câu chuyện này xảy từ hơn 30 năm trước, vào một buổi tối mùa đông lạnh giá ở Washington D.C. Vợ của một doanh nhân giàu có bất cẩn làm rơi túi xách tại một bệnh viện. Sau khi biết chuyện, vị doanh nhân này vô cùng lo lắng, vì bên trong túi xách không chỉ có 100 ngàn đô mà còn chứa thông tin thị trường vô cùng cơ mật. Ông vội vã lái xe đến bệnh viện ngay lúc nửa đêm.

Khi ông vừa đến nơi thì thấy một cô bé gầy còm đang ngồi ở hành lang bệnh viện, tay ôm chặt chiếc túi da mà vợ ông đánh mất. Cô bé ngồi dựa lưng vào tường, người run lên vì lạnh.

Cô bé ấy tên là Chiada. Em có người mẹ đang nằm  bệnh viện và bệnh tình rất nặng. Nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau sống qua ngày, họ đã bán đi tất cả mọi thứ có thể nhưng cũng chỉ đủ trả tiền cho bệnh viện đêm nay. Họ đã hết nhẵn tiền.

Buổi tối định mệnh hôm ấy, Chiada bất lực đi đi lại lại ở hành lang bệnh viện, nước mắt giàn giụa, cầu xin Thượng Đế hãy ban cho mẹ con em một phép màu. Vừa lúc đó, một người phụ nữ đi từ trên lầu xuống. Bà làm rơi chiếc túi da xuống đất, có thể là trong tay còn đang cầm thứ khác nên không biết túi xách bị rơi. Ở hành lang chỉ có một mình Chiada. Cô bé nhặt chiếc túi lên, vội vàng đuổi theo người phụ nữ ra cửa, nhưng bà đã lên một chiếc xe hơi sang trọng và đi mất rồi.

Chiada quay lại phòng bệnh và kể cho mẹ câu chuyện này. Khi mở chiếc túi ra để tìm danh tính của người mất đồ, hai mẹ con đều sửng sốt bởi xấp tiền trong đó. 100 ngàn đô là số tiền quá lớn đối với họ, và nó rất có thể sẽ chữa lành bệnh của người mẹ. Nhưng mẹ của Chiada bảo con gái hãy mang chiếc túi quay lại hành lang, đợi người bị mất đến nhận lại…

Sau khi được trả lại chiếc túi xách quan trọng, vị doanh nhân đã gắng hết sức chạy chữa cho mẹ của Chiada. Tuy nhiên bà vẫn không qua khỏi. Vì không muốn cô bé Chiada phải sống cô độc nên ông đã nhận nuôi cô bé và cho em đi học.

Kể từ sau đó, công việc kinh doanh của vị doanh nhân ngày càng phát triển, không lâu sau ông đã trở thành một tỷ phú. Sau khi tốt nghiệp đại học, Chiada cũng đến giúp đỡ ông quản lý công ty. Nhờ sự thông minh và những kinh nghiệm được học từ cha nuôi mà Chiada nhanh chóng trở thành một nữ doanh nhân thành công, rất nhiều việc cha nuôi đều phải hỏi ý kiến của cô.

Khi sắp qua đời, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc:

***   Trước khi quen biết mẹ con Chiada, tôi nghĩ mình là một người rất giàu có. Nhưng khi đứng trước hai mẹ con họ – những người nghèo khổ, không có tiền chữa bệnh nhưng vẫn nhất quyết trả lại 100 ngàn đô, tôi nhận ra rằng họ mới là những người giàu có nhất. Bởi dù trong hoàn cảnh nào, họ luôn giữ một tiêu chuẩn đạo đức rất cao. Đây là điều mà người làm kinh doanh như tôi thiếu nhiều nhất. Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương thường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh.

Tôi nhận nuôi Chiada cũng không phải để trả ơn hay thương hại, mà là mời về một tấm gương làm người. Có cô bé bên cạnh, trên thương trường, tôi luôn cố gắng ghi nhớ việc gì nên làm, việc gì không nên; số tiền nào nên lấy, số tiền nào không nên. Đây chính là sự bảo đảm vững chắc cho công ty phát triển và sau này tôi đã trở thành một tỷ phú.

Sau khi tôi ra đi, toàn bộ tài sản sẽ để lại cho Chiada thừa kế. Đây không phải là quà tặng, mà vì tôi muốn sự nghiệp của mình có thêm huy hoàng và thịnh vượng hơn. Tôi tin rằng, con trai tôi sẽ hiểu được tâm ý của tôi.   ***

Sau khi người con trai của ông từ nước ngoài trở về, đọc kỹ di chúc của cha, anh đã ký tên vào văn bản thừa kế :

“Tôi đồng ý để Chiada là người thừa kế toàn bộ tài sản của bố mình. Chỉ mong cô ấy có thể làm vợ tôi.”

Chiada suy nghĩ một lúc rồi cũng cầm bút ký tên:

“Tôi chấp nhận toàn bộ tài sản mà cha nuôi để lại, bao gồm cả con trai của ông”.

Tâm Thanh (Tác giả)

From: The Nguyen

Biden công bố đội ngũ báo chí cấp cao toàn nữ – BBC News Tiếng Việt

 

 

 Tổng thống đắc cử Biden công bố nhóm truyền thông Nhà Trắng gồm toàn bộ thành viên nữ đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ.

Kate Bedingfield, cựu phó giám đốc truyền thông chiến dịch của ông Biden, sẽ dẫn đầu đội ngũ này.

Jen Psaki, người từng là Giám đốc truyền thông Nhà Trắng dưới thời Tổng thống Barack Obama, sẽ là thư ký báo chí.

Điều này được thực hiện như lời cam kết của Biden là nội các của ông sẽ đa dạng, phản ánh được nước Mỹ.

Bạn nghĩ sao về điều này?

BBC.COM

Biden công bố đội ngũ báo chí cấp cao toàn nữ – BBC News Tiếng Việt

Joe Biden đã cam kết sẽ định hình nội các của mình thành một trong những nội các tổng thống Mỹ đa dạng nhất từ ​​trước đến nay.

Biden công bố đội ngũ báo chí cấp cao toàn nữ - BBC News Tiếng Việt
BBC.COM
Biden công bố đội ngũ báo chí cấp cao toàn nữ – BBC News Tiếng Việt
Joe Biden đã cam kết sẽ định hình nội các của mình thành một trong những nội các tổng thống Mỹ đa dạng nhất từ ​​trước đến nay.

TRẦN HUỲNH DUY THỨC, SỨC KHỎE SUY YẾU: “HÃY TẬN DỤNG SỰ RA ĐI CỦA TÔI”

 

TRẦN HUỲNH DUY THỨC, SỨC KHỎE SUY YẾU: “HÃY TẬN DỤNG SỰ RA ĐI CỦA TÔI”

Vào ngày 30/11/2020 gia đình đã có buổi thăm gặp anh Thức, anh cho biết đã tuyệt thực được 7 ngày, anh bị giảm 3.5 kg và tụt huyết áp, anh đang trong tình trạng rất mệt mỏi.

Khi gia đình hỏi thì anh cho biết Trại giam 6 không gây cản trở gì, các đơn gửi đến tòa án của anh đều được họ chuyển đến nơi nhận theo đúng quy trình. Mặc cho nỗ lực của tất cả mọi người, tòa án vẫn tiếp tục im lặng, vì vậy mà anh Thức đã quyết tâm đấu tranh đến cùng, thậm chí có phải chết để nhà nước thượng tôn pháp luật đi nữa. Anh động viên gia đình là mình sẽ cố gắng đến cùng, tuy nhiên anh cũng dặn dò gia đình phải tính đến trường hợp xấu nhất.

Anh nhờ gia đình gửi lời nhắn nhủ đến mọi người:

“Xin lỗi ba, cả nhà và mọi người.

Tôi xin lỗi vì đã không đi được đến thành công với các bạn, hãy tiếp tục con đường khai sáng cho dân tộc và cho nhân loại, các cuộc đấu tranh cần hướng đến thượng tôn Quyền Con Người, hãy tận dụng sự ra đi của tôi để đẩy cuộc đấu tranh này đến cuối cùng trong năm nay và năm sau. Cảm ơn mọi người, tôi sẽ luôn nhớ theo các bạn.”

Như vậy tính đến thời điểm này anh Thức đã tuyệt thực được 9 ngày, gia đình đang vô cùng lo lắng về sức khỏe của anh Thức, chúng tôi sẽ tiếp tục làm đơn và đòi hỏi các cơ quan chức năng phải thực hiện trách nhiệm của mình. Rất mong mọi người sẽ quan tâm và hỗ trợ gia đình. Chúng tôi cần câu trả lời của tòa án, sự im lặng của tòa án chính là bức tử tù nhân lượng tâm Trần Huỳnh Duy Thức!

Nguồn FB Trần Huỳnh Duy Thức

#FreeThuc #TrầnHuỳnhDuyThức #ViệtTân

Image may contain: 1 person, text

Bị cách ly, cụ bà Antoinette, 90 tuổi, được rửa tội tại phòng khách của bà

 Bị cách ly, cụ bà Antoinette, 90 tuổi, được rửa tội tại phòng khách của bà

Cụ Antoinette Faure, 90 tuổi góa chồng từ 4 năm nay, cụ rất hạnh phúc khi lãnh nhận phép rửa tội, rước lễ lần đầu và thêm sức vào ngày thứ sáu 13 tháng 11 vừa qua sau một năm chuẩn bị. Vì cách ly, buổi lễ cử hành… tại phòng khách của cụ!

Không có giới hạn tuổi để lãnh nhận bí tích rửa tội. Bà Antoinette Faure đã nói khi xin được rửa tội cách đây một năm. Bà chưa bao giờ rời thành phố Grenoble, nước Pháp, bà sống trong căn hộ nhỏ ở phía nam thành phố. Từ tuổi vị thành niên khó khăn do có mâu thuẫn với cha mẹ, bà là người tin dù không giữ đạo. Bà kể với báo Aleteia: “Khi tôi 15 tuổi, tôi bắt đầu đọc Kinh Thánh mỗi ngày, đọc Kinh Thánh làm tâm hồn tôi dịu lại. Chồng tôi cũng như tôi, chúng tôi không đi lễ, chúng tôi gặp nhau năm 1968”.

Năm ngoái, sau khi gặp một nhóm thanh niên ở Hội Le Rocher, bà Antoinette nhận ra mình chưa bao giờ dám xin rửa tội. Khi đó các bạn trẻ giới thiệu bà với linh mục Marc Burtschell quản nhiệm giáo xứ Thánh Gioan XXIII và là cha tuyên úy của Hội. Bà nói: “Tôi hỏi cha nghĩ gì về chuyện này, tôi biết là quá muộn để được rửa tội vì tôi đã già, nhưng cha nói không sao.”

Mẹ đỡ đầu là bà Ginette, người hàng xóm ở cùng tầng

Sau đó, công việc chuẩn bị bắt đầu và nhanh hơn dự kiến, linh mục Marc kể lại: “Việc này làm tôi suy nghĩ, tôi thấy bà rất đơn sơ, có đức tin vững vàng, bà đã trải qua bao nhiêu năm mà không dám hỏi, hoặc không ai nhận ra bà muốn rửa tội. Trong buổi nói chuyện với tôi, bà cho biết Kinh thánh đã củng cố đời sống hôn nhân của gia đình bà như thế nào trong suốt gần năm mươi năm chung sống. Mỗi sáng hai vợ chồng đọc cho nhau nghe một đoạn Kinh Thánh trước khi đi làm. Sau đó tôi nghĩ sẽ tiện hơn nếu cho bà rước lễ lần đầu cùng một lúc”. Sau đó linh mục Marc nói chuyện với Giám mục Guy de Kerimel, giáo phận Grenoble và xin Giám mục cho bà Antoinette được nhận phép thêm sức luôn.

Lễ rửa tội đã bị chậm trễ vì đại dịch, bây giờ lại bị cách ly lần thứ nhì, cuối cùng cha Marc đề nghị làm một buổi lễ nhỏ ở nhà của bà và bà đồng ý ngay, bà xin bà Ginette, người hàng xóm phòng bên làm mẹ đỡ đầu.

Cầm trên tay ngọn nến, cuối cùng bà Antoinette đã được rửa tội ngày thứ sáu 13 tháng 11, buổi lễ chỉ có bà Ginette và một người bạn khác tham dự. Cha Marc nói: “Tôi rất xúc động khi bà cụ lớn tuổi có cái bướu rất lớn trên lưng cúi đầu để nhận phép rửa.” Bà Antoinette nói thêm: “Tôi cảm thấy rất bình an và yên bình. Từ vài ngày nay thật tuyệt. Bí tích rửa tội mang đến cho tôi rất nhiều niềm vui, giúp tôi chống chọi với chứng đau thần kinh tọa và các cơn đau”. Bà kết luận: “Tôi đã có một cuộc sống khó khăn, nhưng tôi rất biết ơn về tất cả những chuyện vừa xảy ra. Tôi luôn nói lời cám ơn Chúa, nhưng bây giờ tôi còn nói nhiều hơn nữa khi tôi đã được rửa tội. Tôi không còn đi được, tôi rất đau, tôi phải cần xe đẩy nhưng tôi cám ơn Chúa vì những gì Ngài đã luôn làm cho tôi.”

Marta An Nguyễn dịch

Việt Nam chúc mừng, mời tổng thống tân cử của Mỹ tới thăm

 

 Sau gần một tháng in lặng trước tin ông Joe Biden giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, lãnh đạo Việt Nam đã chính thức đưa ra lời chúc mừng và lời mời vị tổng thống tân cử Hoa Kỳ tới thăm “trong thời gian sớm nhất.”

Lời chúc mừng của các lãnh đạo Việt Nam được đưa ra gần một tuần sau khi Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chúc mừng ông Biden giành chiến thắng dù trước đó quốc gia Cộng sản láng giềng của Việt Nam nêu lý do muốn “theo thông lệ quốc tế” cho việc không nhanh chóng chúc mừng ông Biden như nhiều nước khác.

Truyền thông Mỹ hôm 30/11 đưa tin Winsconsin và Arizona, là hai bang cuối cùng trong số 6 tiểu bang chiến địa mà Tổng thống Trump yêu cầu đếm phiếu lại trước tranh cãi về thất bại của ông trong cuộc bầu cử tổng thống lần này, chứng nhận ông Biden giành chiến thắng, khiến các nỗ lực muốn lật ngược kết quả bầu cử của ông Trump càng khó trở thành hiện thực.

Trong cùng ngày, truyền thông Việt Nam cho biết các lãnh đạo Hà Nội chính thức gửi lời chúc mừng ông Biden.

“Nhân dịp ông Joseph Robinette Biden Jr. được bầu làm Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, ngày 30/11/2020, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã gửi điện chúc mừng,” Thông tin Chính phủ, trang Facebook chính thức của Chính phủ Việt Nam, cho biết.

Trong thông điệp chúc mừng được các trang mạng trong nước đăng tải lại, người đứng đầu Đảng Cộng sản và người đứng đầu chính phủ Việt Nam “bày tỏ tin tưởng với nền tảng quan hệ đã được xây dựng trong 25 năm qua.” Ông Trọng và ông Phúc cũng mong muốn “quan hệ Đối tác toàn diện Việt Nam-Hoa Kỳ sẽ tiếp tục phát triển, đi vào chiều sâu, hiệu quả và bền vững, góp phần mang lại lợi ích cho nhân dân hai nước và hoà bình, an ninh, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.”

Kết quả bầu cử tổng thống Mỹ đã gây tranh cãi trong nhiều tuần qua khi tổng thống đương nhiệm từ chối chấp thất cử và đưa ra những cáo buộc mà không có bằng chứng về “sự gian lận” trong hệ thống bầu cử.

Thủ tướng Phúc, người nhanh chóng chúc mừng Tổng thống Trump khi ông đắc cử năm 2016, trước đó nói rằng “Việt Nam tôn trọng quyết định của người dân Mỹ” trong lúc các lãnh đạo Việt Nam vẫn không có một tuyên bố chính thức nào trước việc ông Biden được dự báo là tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ.

Theo thủ tục và luật pháp Mỹ, kết quả kiểm phiếu ở 50 tiểu bang sẽ được chứng nhận sau khi hoàn tất và Đại cử tri sẽ bỏ phiếu bầu chọn theo kết quả của các tiểu bang vào ngày 14/12. Theo đó, ông Biden dự kiến sẽ nhậm chức vào ngày 20/1 năm sau.

Cùng ngày 30/11, Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh cũng đã gửi điện mừng tới Phó Tổng thống đắc cử Kamala Harris.

“Nhân dịp này, lãnh đạo cấp cao Việt Nam trân trọng mời Tổng thống và Phó Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ thăm Việt Nam vào thời gian sớm nhất,” thông điệp chúc mừng của ông Trọng và ông Phúc viết.

Theo nhận định của Giáo sư Carl Thayer của Đại học New South Wales với VOA hồi đầu tháng này, “một khi chính quyền Biden nhậm chức, Việt Nam sẽ nhanh chóng mở các cuộc tiếp xúc và chuẩn bị cho sự trao đổi các chuyến thăm của các quan chức.”

Cựu Đại sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear trước đó nói với VOA rằng Việt Nam “chắc chắn là một đối tác mạnh” của Mỹ và ông hình dung “chính quyền mới (của ông Biden) sẽ muốn tăng cường quan hệ song phương, cũng như mở rộng và củng cố hợp tác đa phương.”

Trong những tuần vừa qua, các quan chức cấp cao của chính quyền Trump, gồm Bộ trưởng Ngoại giao Mike Pompeo và Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Rober O’Brien, đã có những chuyến thăm tới Việt Nam nhân kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai cựu thù. Các chuyến thăm này được cho là bất ngờ trong những tháng cuối cùng của nhiệm kỳ Tổng thống Trump.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM

Việt Nam chúc mừng, mời tổng thống tân cử của Mỹ tới thăm

Sau gần một tháng in lặng trước tin ông Joe Biden giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, lãnh đạo Việt Nam đã chính thức đưa ra lời chúc mừng và lời mời vị tổng thống tân cử Hoa Kỳ tới thăm “trong thời gian sớm nhất…

Việt Nam chúc mừng, mời tổng thống tân cử của Mỹ tới thăm
VOATIENGVIET.COM
Việt Nam chúc mừng, mời tổng thống tân cử của Mỹ tới thăm
Sau gần một tháng in lặng trước tin ông Joe Biden giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, lãnh đạo Việt Nam đã chính thức đưa ra lời chúc mừng và lời mời vị tổng thống tân cử Hoa Kỳ tới thăm “trong thời gian sớm nhất…

Khi Krebs nói rằng cuộc bầu cử là an toàn nhất từ ​​trước đến nay của đất nước

Giám đốc bị sa thải của cơ quan an ninh mạng Hoa Kỳ Chris Krebs giải thích lý do tại sao tuyên bố của Tổng thống Trump về can thiệp bầu cử là sai

(Chris Krebs, một đảng viên Cộng hòa suốt đời, được Tổng thống Trump giao phụ trách cơ quan xử lý an ninh bầu cử cách đây hai năm. Khi Krebs nói rằng cuộc bầu cử là an toàn nhất từ ​​trước đến nay của đất nước, ông Trump đã sa thải ông. Bây giờ, Krebs nói chuyện với Scott Pelley.)

Scott Pelley, CBS News

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt.

******

Mặc dù quá trình chuyển đã bắt đầu, Tổng thống Trump phần lớn vẫn ẩn nấp trong Nhà Trắng tweet ra những lời cáo buộc sai trái về một cuộc bầu cử gian lận từ phía sau một bức tường đổ nát của các vụ kiện. Không một thách thức pháp lý, không một vụ kiểm phiếu lại, không một vụ kiểm toán nào đã thay đổi kết quả ở bất kỳ tiểu bang nào. Tuyên bố của ông Trump rằng hàng triệu phiếu bầu đã bị hủy hoặc chuyển đổi bị từ chối bởi quan chức mà ông chọn để bảo vệ hệ thống bầu cử của quốc gia. Christopher Krebs gọi cuộc bỏ phiếu năm 2020 là “an toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ”, điều khiến ông bị sa thải ngay lập tức. Tối nay, trong cuộc phỏng vấn đầu tiên kể từ khi ông bị sa thải, Krebs cho chúng ta biết lý do tại sao ông tin rằng cuộc bỏ phiếu là chính xác và tại sao nói ngược lại sẽ đặt đất nước vào nguy hiểm.

Chris Krebs: Tôi tin tưởng vào tính an ninh của cuộc bầu cử này vì tôi biết công việc mà chúng tôi đã thực hiện trong bốn năm với sự hỗ trợ của các đối tác địa phương và các tiểu bang của chúng ta. Tôi biết công việc mà cộng đồng tình báo đã làm, Bộ Quốc phòng đã làm, FBI đã làm, nhóm của tôi đã làm. Tôi biết rằng các hệ thống này an toàn hơn. Tôi biết dựa trên những gì chúng tôi đã thấy rằng bất kỳ cuộc tấn công nào nhằm vào cuộc bầu cử đều không thành công.

Hai năm trước, Tổng thống Trump đã giao Christopher Krebs phụ trách Cơ quan An ninh mạng và Cơ sở hạ tầng mới. Krebs, một đảng viên Cộng hòa suốt đời, đã được Thượng viện nhất trí xác nhận.

Cơ quan của ông, được biết đến với tên viết tắt “CISA” đã giúp bảo mật các hệ thống máy tính ở bất kỳ nơi nào mà vi phạm an ninh có thể là thảm khốc, chẳng hạn như các nhà máy điện hạt nhân, và thiết bị phần cứng bầu cử ở tất cả 50 bang.

Scott Pelley: Tại sao bạn lại nói chuyện với chúng tôi?

Chris Krebs: Tôi không còn là một công chức nữa, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn một chút nghĩa vụ công. Và, bạn biết đấy, thật khó một khi bạn tuyên thệ duy trì và bảo vệ hiến pháp khỏi các mối đe dọa từ nước ngoài và trong nước, thật khó để từ bỏ điều đó. Và nếu tôi có thể củng cố hoặc xác nhận cho một người rằng lá phiếu đã an toàn, cuộc bầu cử diễn ra an toàn, thì tôi cảm thấy như mình đã hoàn thành công việc của mình.

Krebs, 43 tuổi, làm việc về an ninh mạng trong chính quyền Bush, trở thành giám đốc chính sách an ninh mạng tại Microsoft và gia nhập Bộ An ninh Nội địa Trump vào năm 2017. Ưu tiên của ông là ngăn chặn bất kỳ ai lặp lại chiến dịch tin giả và phá hoại bầu cử như Nga đã làm trong năm 2016.

Chris Krebs: Vì vậy, chúng tôi đã ra chừng ba năm rưỡi để tìm ra mọi kịch bản có thể xảy ra để tìm xem cách một tác nhân nước ngoài có thể can thiệp vào một cuộc bầu cử. Vô số, vô số kịch bản.

Scott Pelley: Vậy là từ năm 2017, khi bạn đang nhắm tới cuộc bầu cử 2018 và tận cùng là cuộc bầu cử 2020, bạn có một danh sách việc cần làm. Và danh sách việc cần làm bao gồm những gì?

Chris Krebs: Những lá phiếu giấy. Phiếu bầu giấy cung cấp cho bạn khả năng kiểm tra, quay lại và kiểm tra băng ghi và đảm bảo rằng bạn đã đếm đúng. Và đó thực sự là một trong những chìa khóa thành công cho một cuộc bầu cử an toàn năm 2020. 95% số phiếu bầu trong cuộc bầu cử năm 2020 có hồ sơ giấy liên quan đến nó. So với năm 2016 khoảng 82%.

Scott Pelley: Và với một bản ghi trên giấy, bạn có thể quay lại và xác minh xem máy đang nói gì bằng cách đếm vật lý các bản giấy?

Chris Krebs: Điều đó cho bạn khả năng chứng minh rằng không có thuật toán độc hại hoặc phần mềm bị tấn công nào điều chỉnh việc kiểm phiếu, và chỉ cần nhìn vào những gì đã xảy ra ở Georgia. Georgia có máy lập bảng phiếu bầu. Sau đó, họ tổ chức kiểm phiếu lại một cách thủ công và kết quả phù hợp với kết quả bằng máy.

Scott Pelley: Và điều đó cho bạn biết điều gì?

Chris Krebs: Điều đó cho bạn biết rằng không có sự thao túng phiếu bầu ở phía máy đếm. Và điều đó khá triệt để, theo ý kiến ​​của tôi, đã lật tẩy một số tuyên bố giật gân ngoài kia – mà tôi đã gọi là vô nghĩa và là trò lừa bịp, rằng có một số vụ đánh phá (hack) vào các nhà cung cấp dịch vụ bầu cử và phần mềm của họ và hệ thống của họ trên khắp đất nước. Nó … nó chỉ … nó vô nghĩa.

Trước cuộc bầu cử, khi tổng thống gọi các cuộc bỏ phiếu qua thư là một gian lận, nhóm của Krebs đã phát hành một báo cáo nhấn mạnh các biện pháp bảo vệ được tích hợp trong bỏ phiếu bằng thư. Cơ quan của ông đã đánh sập các tin đồn và vạch trần một âm mưu của Iran nhằm đe dọa các cử tri. Vào Ngày Bầu cử, Krebs đã tập hợp một đội trong trung tâm chỉ huy của mình để bảo vệ cuộc bỏ phiếu.

Chris Krebs: Chúng ta có Bộ Chỉ huy Không gian mạng của Bộ Quốc phòng. Chúng ta có Cơ quan An ninh Quốc gia. Chúng ta có FBI. Chúng ta có Sở Mật vụ. Chúng ta cũng có các đại diện từ Ủy ban Hỗ trợ Bầu cử, là cơ quan độc lập liên bang hỗ trợ việc điều hành thực tế các cuộc bầu cử. Chúng ta có đại diện từ một số– nhà cung cấp, nhà cung cấp thiết bị bầu cử. Và họ rất quan trọng vì họ là những người ngoài kia biết điều gì đang xảy ra trên mặt đất nếu có bất kỳ loại vấn đề nào xảy ra với một số hệ thống của họ. Và chúng ta có đại diện từ chính quyền tiểu bang và địa phương.

Scott Pelley: Ngày hôm đó diễn ra như thế nào?

Chris Krebs: Khá yên tĩnh. Và không có dấu hiệu hoặc bằng chứng nào cho thấy có bất kỳ hình thức xâm nhập hoặc thỏa hiệp nào đối với hệ thống bầu cử vào trước hoặc sau ngày 3 tháng 11.

Thế nhưng, đây là tổng thống, ngày 5 tháng 11.

Tổng thống Trump vào ngày 5/11: Và đây là trường hợp họ đang cố gắng đánh cắp một cuộc bầu cử, họ đang cố gắng gian lận một cuộc bầu cử.

Chín ngày sau Ngày bầu cử, ông Trump đã tweet sai sự thật rằng các máy móc từ Hệ thống bỏ phiếu Dominion đã xóa hàng triệu phiếu bầu. Krebs không thể im lặng. Cơ quan của ông và các đối tác an ninh bầu cử của nó đã trả lời bằng một tuyên bố công khai.

Scott Pelley: Để trích dẫn tuyên bố ngày 12 tháng 11 mà CISA và các đối tác đưa ra, “Cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11 diễn ra an toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Không có bằng chứng cho thấy bất kỳ hệ thống bầu cử nào đã xóa hay làm mất hay thay đổi lá phiếu nào hoặc bị xâm phạm theo bất kỳ cách nào.”

Chris Krebs: Vâng, tôi ủng hộ tuyên bố đó.

Scott Pelley: Tổng thống đã tweet sau tuyên bố đó, trích dẫn, “Tuyên bố gần đây của Chris Krebs về an ninh của cuộc bầu cử năm 2020 rất không chính xác, vì nó đã có rất nhiều điều không phù hợp và gian lận.” Bạn có nhớ tổng thống đã nói gì ở cuối dòng tweet đó không?

Chris Krebs: Ồ, tôi đã bị sa thải? Phải không – đúng rồi. Tôi nhớ lại điều đó.

Scott Pelley: Bạn có ngạc nhiên không?

Chris Krebs: Tôi không biết mình có nhất thiết phải ngạc nhiên hay không. Đó không phải là cách ra đi mà tôi muốn. Tôi nghĩ rằng tôi– điều làm tôi buồn nhất về điều đó là tôi không có cơ hội– để nói lời tạm biệt với đội của mình. Và tôi đã làm việc với họ trong ba năm rưỡi, trong chiến hào. Xây dựng cơ quan, đưa CISA lên tầm quốc gia. Và tôi yêu đội ngũ đó. Và tôi không có cơ hội để nói lời chia tay, vì vậy đó là điều tôi buồn nhất.

Scott Pelley: Về cơ bản, tổng thống đã nói trong dòng tweet đó rằng bạn đã làm một công việc tệ hại, rằng bạn và đội ngũ của bạn đã làm hư sự, và cho phép gian lận lớn trên khắp đất nước.

Chris Krebs: Chúng tôi đã làm rất tốt. Chúng tôi đã làm đúng. Tôi sẽ làm trở lại chính những việc đó hàng nghìn lần.

Tuy nhiên, các luật sư của tổng thống đã đệ trình ít nhất một tá đơn kiện và đưa ra phỏng đoán mà không có bằng chứng.

Rudy Giuliani vào ngày 19 tháng 11: Và bạn sẽ ngạc nhiên hơn khi thực tế là các phiếu bầu của chúng ta được tính ở Đức và ở Tây Ban Nha …

Scott Pelley: Khi bạn xem cuộc họp báo của Rudy Giuliani tại trụ sở Ủy ban Quốc gia Đảng Cộng hòa, bạn đã nghĩ gì?

Chris Krebs: Thật khó chịu vì những gì tôi thấy rõ ràng là một nỗ lực nhằm làm suy giảm niềm tin vào cuộc bầu cử, gây hoang mang cho mọi người, khiến mọi người sợ hãi. Đó không phải là tôi, không chỉ là CISA. Đó là hàng chục nghìn nhân viên bầu cử ngoài kia đã làm việc không ngừng nghỉ, 18 giờ mỗi ngày, trong nhiều tháng. Họ đang nhận được những lời đe dọa chết chóc vì cố gắng thực hiện một trong những định chế dân chủ cốt lõi của chúng ta, một cuộc bầu cử. Và đó, một lần nữa, đối với tôi, một cuộc họp báo mà tôi chỉ thấy – nó chẳng có ý nghĩa. Những gì nó đang tích cực làm là phá hoại nền dân chủ. Và điều đó thật nguy hiểm.

Scott Pelley: Hãy để tôi hỏi phản ứng của bạn đối với một số gian lận phiếu bầu mà tổng thống và nhóm của ông ấy đã cáo buộc. Phiếu bầu được lập bảng ở nước ngoài.

Chris Krebs: Tất cả các phiếu bầu ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đều được tính ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Tôi không– Tôi không hiểu được tuyên bố đó. Tất cả các phiếu bầu ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đều được tính ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Chấm hết.

Scott Pelley: Máy kiểm phiếu bị phá hoại bởi các tác nhân bí ẩn ở Venezuela.

Chris Krebs: Lại một lần nữa, không có bằng chứng cho thấy bất kỳ máy móc nào mà tôi biết đã bị thao túng bởi một thế lực nước ngoài. Chấm hết.

Scott Pelley: Tiền của cộng sản từ Trung Quốc và Cuba đã từng ảnh hưởng đến cuộc bầu cử.

Chris Krebs: Nghe này, tôi nghĩ những điều này – chúng ta có thể tiếp tục với tất cả những tuyên bố quái đản – cáo buộc – về can thiệp vào cuộc bầu cử năm 2020, nhưng bằng chứng là trong lá phiếu. Các cuộc kiểm phiếu lại phù hợp với số đếm ban đầu và đối với tôi, đó là bằng chứng nữa, đó là xác nhận rằng các hệ thống được sử dụng trong cuộc bầu cử năm 2020 đã hoạt động như mong đợi và người dân Mỹ nên có 100% tín nhiệm vào lá phiếu của họ.

Scott Pelley: Trong một cuộc họp báo, một luật sư đại diện cho tổng thống vào thời điểm đó, Sidney Powell, đã nói cụ thể rằng các máy bỏ phiếu của Công ty Dominion, xin trích dẫn…

Sidney Powell vào ngày 19 tháng 11: Nó có thể thiết lập và chạy một thuật toán có thể chạy trên khắp đất nước để lấy một tỷ lệ phiếu bầu nhất định từ Tổng thống Trump và chuyển chúng cho Tổng thống Biden.

Chris Krebs: Ví dụ, một lần nữa, các phiếu bầu đã được thực hiện ở Georgia là trên giấy. Chúng được đếm bằng máy. Sau đó chúng đã được đếm lại bằng tay. Kết quả của các lần đếm đó là nhất quán. Nếu có một thuật toán đang lật phiếu hoặc thay đổi phiếu bầu, kết quả sẽ không thống nhất. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng lời giải thích thích hợp hơn là rằng không có thuật toán nào như thế, rằng các hệ thống đã hoạt động như dự định. Rằng hàng loạt biện pháp kiểm soát an ninh trước, trong và sau cuộc bầu cử đã bảo vệ các hệ thống đó khỏi bất kỳ loại hành vi sai trái nào.

Hầu hết các cuộc bầu cử được điều hành bởi ngoại trưởng của mỗi bang. Nhưng không một ai trong số họ, đảng viên Dân chủ hay đảng Cộng hòa đã báo cáo việc gian lận lá phiếu sẽ thay đổi cuộc bầu cử. Một số đang phải trả giá cho sự chính trực.

Chris Krebs: Và theo quan điểm của tôi, đó là một sự bôi bác đang xảy ra ngay bây giờ với tất cả những lời đe dọa chết chóc đối với các quan chức bầu cử, đối với các ngoại trưởng. Tôi muốn mọi người nhìn vào Bộ trưởng Boockvar ở Pennsylvania, Bộ trưởng Benson ở Michigan, Bộ trưởng Cegavske ở Nevada, Bộ trưởng Hobbs ở Arizona. Tất cả những phụ nữ mạnh mẽ đang đứng lên, đang bị tấn công từ mọi phía và họ đang bảo vệ nền dân chủ. Họ đang làm công việc của họ. Hãy nhìn– hãy nhìn Bộ trưởng Raffensperger ở Georgia, đảng viên Cộng hòa suốt đời. Ông đặt quốc gia trước đảng khi tổ chức một cuộc bầu cử tự do và công bằng ở tiểu bang đó. Có một số anh hùng thực sự ở ngoài kia. Có một số người yêu nước thực sự.

Tại Điện Capitol, người ta đang dựng sân khấu cho Ngày nhậm chức, ngày 20 tháng 1. Trước đó nhiều ngày, vào ngày 14 tháng 12, các đại cử tri tổng thống sẽ bỏ phiếu – điều này sẽ giải quyết cuộc bầu cử. Christopher Krebs nói với chúng tôi thật trớ trêu khi sự gián đoạn và thông tin sai lệch mà ông ấy lo sợ từ nước ngoài lại đến từ Đại lộ Pennsylvania.

Scott Pelley: Tổng thống nói rằng bạn đã sai về vấn đề an ninh bầu cử, và với ông ấy, bạn nói gì?

Chris Krebs: Không có thế lực nước ngoài nào đang lật ngược phiếu bầu. Không có diễn viên trong nước lật phiếu. Tôi đã làm đúng. Chúng tôi đã làm đúng. Đây là một cuộc bầu cử an toàn./.

Bài dịch liên quan:

Cuộc bầu cử được đảm bảo an ninh nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, theo lời các quan chức chính phủ

Hai quan chức cấp cao của Bộ An ninh Nội địa bị buộc thôi việc trong khi Nhà Trắng mở rộng việc thải người

Nguyên bản tiếng Anh:

Fired director of U.S. cyber agency Chris Krebs explains why President Trump’s claims of election interference are false

HÌNH: – Chris Krebs.

– Ông Krebs trong Phòng Bầu dục với Tổng thống Trump. Ông Trump đưa Krebs phụ trách cơ quan xử lý an ninh bầu cử cách đây hai năm

– Kể từ khi ông bị sa thải, khoảng một chục thượng nghị sĩ Cộng hòa đã lên tiếng khen ngợi cho công việc của Krebs.

Nửa đời về sau

Nửa đời về sau

  1. Nửa đời về sau , hãy học được cách trầm tĩnh.

Có đôi khi bị người khác hiểu lầm , đừng tranh luận . Trong cuộc sống , có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng , thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai .

2.Nửa đời về sau , hãy trở nên bình thản .

Con người đến độ tuổi nào đó , tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt , tâm thái bình thản , tự do . Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng , chỉ cần nội tâm bình thản , chính là sống một cuộc đời hạnh phúc .

  1. Nửa đời về sau , hãy học cách cúi mình .

Bạn bất đồng ý kiến với với con cái , nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè , những điều này cũng không sao cả .

Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà … Trong lúc lao động , bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống .

  1. Nửa đời về sau , hãy tiếp tục học tập .

Đọc sách xem báo , hội họa , ca hát , nghe nhạc … đều có thể đem đến cho cuộc sống niềm vui , khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu .

  1. Nửa đời về sau , hãy giữ gìn sự đơn thuần .

Suy nghĩ quá nhiều , ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp , “ đơn thuần ” thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta . Cảm nhận mùi thơm của đồ ăn , nhận ra niềm vui của vận động , cùng bạn bè nói chuyện không đâu …

  1. Nửa đời về sau , hãy luôn ăn mặc đẹp .

Yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời , tuyệt đối đừng vì suy nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa …

Hãy nhân lúc lưng còn thẳng , chân còn khỏe , hãy mặc thật xinh đẹp …

  1. Nửa đời về sau , đôi lúc hãy ngờ nghệch một chút .

Có những chuyện , cần hờ hững thì hờ hững , điều gì không làm rõ được thì không cần làm rõ , người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua . Nếu như chỉ biết nhớ không biết quên , chỉ biết tính toán mà không biết cho qua , chỉ biết khôn khéo mà lại không biết vụng về … sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề , phiền não .

  1. Nửa đời về sau , hãy thường xuyên chúc phúc cho người khác .

Chúng ta đối đãi với người khác thế nào , họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy . Cho nên , hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè , con cháu của mình , thậm chí cả người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc ! Khi bạn làm cho người khác vui vẻ , bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân lên niềm vui .

S.T.

From: Phi Phuong Nguyen 

ANH CHƯA TỪNG BỎ RƠI EM

ANH CHƯA TỪNG BỎ RƠI EM

Tiền trong nhà ngày trước cha mẹ để lại đã tiêu hết, người anh trai không đành lòng để em gái ở nhà đợi chết, cậu dùng chiếc xe kéo tự chế của mình đưa em tới một bệnh viện lớn trên thành phố.

Bác sĩ bị tình cảm của hai anh em làm cho cảm động, sau khi họp bàn các bác sĩ quyết định miễn phí làm phẫu thuật cấy ghép thận, người hiến thận tất nhiên là người anh trai câm của cô bé.

Sau đó bác sĩ lại dẫn cậu anh trai vào phòng làm việc, thẳng thắn nói với anh:

“Nếu hiến thận của cậu cho em gái, thì cô bé có thể sống, nếu không hiến, em gái cậu sẽ nhanh chóng qua đời. tuy nhiên nếu trong cuộc phẫu thuật có gì sai sót, thì tính mạng của cậu cũng có thể là không giữ được”.

Người anh trai câm, sắc mặt tái nhợt, trong lòng nặng trĩu, đầy những suy nghĩ, và có chút do dự. Một lúc sau anh ngẩng đầu nhìn bác sĩ và gật đầu vẫn tiếp tục làm cuộc phẫu thuật này cho em gái. Bác sĩ vui mừng vỗ vai anh, bảo anh về nhà đợi.

Không ngờ, buổi chiều ngày hôm đó, người anh trai câm liền mất tích. Vị bác sĩ hỏi Tiểu Tiểu:

“Rốt cuộc anh trai cháu đã đi đâu? Lúc đi có nói gì với cháu không?”

Tiểu Tiểu nói: “Anh nói với cháu, phải về nhà 1 chuyến”.

Bác sĩ thấy có chút kỳ lạ, nhớ đến sắc mặt tái nhợt khi ông nói với người anh trai câm về sự cố không may xảy ra trong phẫu thuật. Ông cau mày nói:

“Sắp đến ngày phẫu thuật rồi, tại sao anh trai cháu còn về nhà làm gì?”

Tất cả đều đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ cần đợi người hiến thận là xong, nhưng vào giờ phút này người anh trai câm lại bỗng dưng mất tích, khiến cả bệnh viện náo loạn.

Một ngày nữa lại trôi qua, người anh trai câm vẫn chưa xuất hiện. Tất cả ý tá, bác sĩ trong viện đều biết chuyện, tất cả mọi người đều không nói ra, nhưng trong lòng đều cho rằng anh nhất định vì sợ quá nên đã chuồn rồi.

Do lo lắng Tiểu Tiểu không chịu được sự đả kích này, bác sĩ và các y tá đều không dám nói trước mặt cô bé. Bất kể là như vậy, Tiểu Tiểu từ sắc mặt của mọi người cũng có thể đoán được ít nhiều, trên khuôn mặt của cô bé không còn những nụ cười vui tươi nữa, cả ngày cô bé đều khóc lóc.

Thời gian phẫu thuật cũng sắp đến, lúc đó, có một người vội vội vàng vàng chạy vào phòng bệnh. Thì ra đó chính là người anh trai câm đã mất tích mấy ngày qua của cô bé.

Tiểu Tiểu vừa nhìn thấy anh, dùng những động tác hình thái để nói chuyện với anh, một lúc sau cô bé bỗng khóc òa.

Mọi người có mặt trong phòng đều mơ hồ: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, cuối cùng vì cảm xúc của cô bé lên cao quá mà cuộc phẫu thuật phải hoãn lại.

Vị bác sĩ tò mò hỏi Tiểu Tiểu: “Tất cả mọi người đều muốn biết, vừa rồi, cháu và anh trai đã nói gì với nhau vậy?”

Tiểu Tiểu lau nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Cháu hỏi anh trai về nhà làm gì, vì bác sĩ đã miễn phí tiền viện phí và chi phí phẫu thuật rồi, anh nói với cháu là mấy ngày qua anh về nhà để vào rừng kiếm củi, gánh nước. Với số củi và nước đó cháu có thể dùng trong vòng nửa năm”.

Bác sĩ ngạc nhiên hỏi: “Anh trai cháu sao lại làm như vậy?”

Tiểu Tiểu vừa cười vừa khóc nói:

“Cháu cũng hỏi anh như vậy, anh nói để nếu có lỡ xảy ra chuyện gì trong lúc phẫu thuật, nếu anh có qua đời thì cháu cũng không phải lo về việc không có củi đốt và nước dùng”.

Khi đó mọi người mới hiểu những ngày qua không phải vì anh muốn bỏ rơi em gái ở lại, một mình chạy trốn, mà là vì anh muốn chuẩn bị chu đáo cho cuộc sống của người em sau cuộc phẫu thuật nếu như anh không còn ở bên. Biết chuyện ai nấy đều cảm động trước tình cảm của anh dành cho em gái.

Được làm anh em trong cùng một gia đình là phúc phận của mỗi người. Hãy luôn yêu thương quý mến nhau, vì không phải ai cũng có may mắn hạnh phúc đó. Tình cảm anh em là một trong những tình cảm quý giá mà ai cũng nên trân quý.

Nguồn: Sưu tầm

From: Duong, Paul H  

Tuần tin Người Bảo vệ Nhân quyền, tuần thứ 47

Vũ Quốc Ngữ

Tuần tin Người Bảo vệ Nhân quyền, tuần thứ 47 từ ngày 23/11 đến ngày 29/11/2020: Blogger Phạm Thành bị đưa vào bệnh viện tâm thần sau sáu tháng bị giam giữ

Người Bảo vệ Nhân quyền | ngày 29/11/2020

Vào ngày 25/11, sau nửa năm bị giam giữ để điều tra về cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” vì các bài viết của ông, nhà cầm quyền Hà Nội đã chuyển blogger Phạm Chí Thành (bút danh Phạm Thành) đến Viện Tâm thần Trung ương để kiểm tra sức khỏe tâm thần. Hai ngày sau, vợ ông đến để thăm chồng nhưng bà không được phép gặp ông. Bà rất lo ngại rằng ông có thể bị giam giữ tại cơ sở này để điều trị bắt buộc như một số trường hợp khác như blogger Lê Anh Hùng và nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Trung Lĩnh, những người đã bị bắt vì các cáo buộc trong quy định về An ninh Quốc gia của Bộ luật Hình sự nhưng sau đó bị đưa vào bệnh viện tâm thần, nơi họ bị đánh đập và tiêm thuốc không rõ nguồn gốc và gia đình họ không được phép gặp họ.

Nhà báo độc lập Nguyễn Văn Hóa đã tuyệt thực trong trại giam An Điềm (tỉnh Quảng Nam) hơn một tuần trong khi các tù nhân lương tâm khác trong cùng trại giam như Nguyễn Bắc Truyển và Phạm Văn Điệp cũng tham gia sau đó. Lý do họ nhịn ăn là để phản đối sự đối xử vô nhân đạo của nhà tù. Cũng tại nhà tù này, nhà hoạt động công đoàn Hoàng Đức Bình không được phép gặp anh trai trong một chuyến thăm thường xuyên sau khi ông Bình từ chối mặc đồng phục nhà tù có in chữ Phạm Nhân.

Vào ngày 25/11, tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở tại New York đã ra thông cáo báo chí kêu gọi chế độ cộng sản Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc chống lại cựu tù nhân lương tâm Trần Đức Thạch và trả tự do cho ông ngay lập tức và vô điều kiện. Ông Thạch, người đã bị bắt vào tháng Tư, sẽ bị đưa ra tòa với tội danh lật đổ vào ngày 30/11. Ông có thể bị kết án với án tù dài hạn căn cứ vào các bản án nặng nề gần đây đối với nhiều nhà hoạt động.

Quý vị đọc chi tiết tại đây: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/…/tuan-tin…/

Bản tin tiếng Anh: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/…/vietnam…/

Báo cáo các tuần trước: https://www.vietnamhumanrightsdefenders.net/defenders…/

 CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

 CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

Một vụ nổ xảy ra tại Donetsk, Ukraine, ngày 20/10/2014

Căn nhà bốc cháy, người chủ trước lúc chạy thoát thân đã nhớ và tháo bỏ dây xích của chú chó trong nhà, hy vọng nó cũng mau theo chủ bỏ chạy ra ngoài. Nhưng không …. con chó này đã không làm như thế mà quay đầu xông vào căn nhà đang cháy.

Đây là điều người chủ không ngờ tới, nhưng lửa mỗi lúc một lớn, họ không tài nào quay trở lại để cứu con chó của mình. Khi người chủ còn đang lo âu nôn nóng, thì con chó từ trong biển lửa xông ra, miệng đang ngậm một chú mèo con.

Con mèo này cũng là thú nuôi của gia đình, cả hai vẫn đùa giỡn với nhau, vậy nên khi ngọn lửa bùng cháy, phản ứng đầu tiên của chú chó chính là đi cứu bạn.

Hành động dũng cảm của chú chó này đã khiến người chung quanh cảm động. Con mèo con thân thể gầy yếu, bị mắc kẹt trong biển lửa, không biết lối nao mà chạy; nếu chú chó không quay lại cứu, mèo con chắc hẳn sẽ chết trong biển lửa.

Trong lúc nguy cấp đó, chú chó không một chút do dự, lao vào biển lửa để cứu người bạn thân. Tình bạn có hậu của nó rất đáng cho chúng ta thán phục.

Chính chúng ta đây, ngay tại thời khắc giữa sự sống và sự chết, sẽ có người chỉ lo cho mạng sống của riêng mình, nhưng chú chó này hoàn toàn ngược lại. Chú không ngại tình huống sống hay chết.

Câu chuyện cho chúng ta thấy rằng hãy trân quý cuộc sống, ngay cả của những con vật, và tất cả mọi thứ xung quanh bạn, bởi chúng đều có linh tính và tình cảm.

Xin chuyển cho mọi người để càng nhiều người hơn nữa biết được câu chuyện cảm động này.

St.

Image may contain: outdoor

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934 – Nhất Linh

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934

Nhất Linh

Từ năm thầy tôi mất, anh chị tôi rời bỏ chốn quê nhà đi tha phương cầu thực, đến ở một túp nhà tranh ở ngay đầu chợ C… Bắt đầu từ đó, tôi bỏ cái đời cũ là cái đời một cậu con quan ăn sung mặc sướng, bước chân vào một cuộc đời riêng mới cho tôi: tôi gọi là cái đời đầu đường xó chợ.

Năm ấy tôi mới mười ba tuổi.

Cái xã hội xó chợ ấy khác hẳn với cái xã hội quí phái của tôi ngày trước: này gia đình bác Tèo bán bánh đúc, vợ chồng bác xã Tắc kéo xe, mẹ con nhà hai Lộc bán nồi đất.

Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.

Thật là một xã hội xấu xa, mà xấu xa vì nghèo khổ quá. Tự nhiên tôi đem lòng mến những đứa trẻ cùng trạc tuổi tôi của những gia đình hèn hạ ấy: cái Nhớn, thằng Cu, con Tẹo là bạn tôi cả. Tôi đã trông thấy chúng ăn cả bữa cơm có dúm muối, vài quả cà thâm hay đĩa rau sam luộc, tôi đã thấy chúng nhặt những gốc mía người ta vứt đi mà chia nhau hít cho đỡ thèm, nên tôi thương; chiều mát tôi đi với chúng ra đồng, xem chúng đặt những cái lờ vào các lạch con để bắt tôm cá. Chúng được nhiều tôm cá, tôi cũng mừng hộ và tôi đợi đến bữa cơm của chúng để xem trong mâm có được thêm đĩa cá rô kho hay mấy con tôm đỏ nào không.

Người mà tôi quí nhất hồi đó là chị Hiên, vợ một người phu xe ở xế cửa nhà tôi.

Nguyên anh chị tôi được lĩnh một cái ty bán thuốc phiện, nên chị Hiên thường lui tới mua thuốc cho chồng. Lần đầu tôi trông thấy chị ta, tôi đem lòng thương hại ngay. Bây giờ tôi mới rõ rằng tôi có cái cảm tình đó vì chị Hiên còn trẻ, xinh và có duyên, lại lấy phải chồng nghiện ngập, xấu xí. Nhưng chị Hiên thì không nghĩ như tôi. Cả ngày chị cặm cụi ngồi đan lờ trong khi chồng đi kéo xe vắng. Hôm nào chị bán lờ được một hào, chị mua cho chồng một hào thuốc thì chị lấy làm vui vẻ, sung sướng lắm.

Chị không nghĩ gì đến thân chị, có cái áo nâu đã bạc, đã vá tay, vá vai, vá lưng mà chị không chịu để dành tiền may cái áo mới.

Trí non nớt của tôi không sao hiểu được cách hành động của chị đối với một người chồng nghiện ngập, hèn hạ như thế.

Một hôm, tôi sang bên nhà chị, thấy chị ngồi gục đầu vào cánh tay, bên cạnh mấy chiếc lờ đan dở. Tôi vào, chị ngẩng lên nhìn, hai con mắt như có ngấn lệ. Tôi vừa định quay ra thì chị ta vẫy tôi lại gần hỏi khẽ:

– Này cậu, cậu có một hào, cậu cho tôi vay, vài hôm tôi giả.

– Tôi làm gì có tiền cho bác vay! Bác vay làm gì?

Chị Hiên lẳng lặng chỉ vào trong buồng. Tôi hỏi:

– Bác giai đau phải không? ốm hay sao mà rên dữ thế?

– Cậu ạ, hai ngày hôm nay, nó lên hai cơn sốt rét, không đi kéo xe được. Nhà không có tiền, tôi phải nhịn cơm từ hôm qua, nhưng nguy nhất là hết tiền mua thuốc. Đã ốm mà cơn nghiện lên thì chết mất. Hay cậu về ăn cắp ở nhà một hào chỉ cho tôi vay.

Tôi mỉm cười, lắc đầu:

– Chiều tối, bác mang tiền lại mua thuốc, tôi thêm cho ít nhiều thì họa may… còn tiền thì tôi không thể nào có được.

Vừa lúc ấy con gà trống to của anh chị tôi nuôi lởn vởn đến bên cạnh mẹt vừng của chị Hiên phơi trước cửa. Chị Hiên tay xua con gà, miệng nói đùa:

– Giá được con gà này mà bán thì chồng tôi tha hồ hút.

Đã khuya, nhà tôi đóng cửa đi ngủ, bỗng có người gọi mua thuốc.

Tôi nhanh nhẹn cầm cây đèn hoa kỳ ra vì tôi biết chắc đấy là chị Hiên mua thuốc cho chồng. Qua khung cửa bán thuốc, một cái bàn tay thò vào cầm một cái vỏ hến trong có một hào chỉ đã nhẵn mặt. Chị tôi cầm lấy đồng hào, nhìn đi nhìn lại rồi nói:

– Đưa hào khác thì bán, hào này nhẵn mặt lắm không tiêu được.

Tôi lo lắm, và tôi chắc chị Hiên đứng ngoài cửa còn lo gấp mấy. Tôi vội bảo chị tôi:

– Thôi, chị cứ nhận cho người ta, mai giả nhà đoan cũng được.

Tôi không dám nói rõ vì tôi biết chị tôi ghét vợ chồng nhà này lắm.

Khi chị tôi cân thuốc xong, quay lưng đi, tôi vội cầm cái que thuốc rỏ thêm vào trong hến một giọt. Lúc đưa cho chị Hiên, tôi bảo khẽ:

– Thêm cho rồi đấy nhé.

Tôi vừa đóng xong cái cửa bán thuốc thì ở ngoài bỗng có tiếng kêu:

– Chết tôi rồi, cậu cho tôi mượn cái đèn, đổ cả rồi!

Tôi đưa đèn ra xong rồi nhìn qua khe cửa, thấy một cảnh tượng không bao giờ tôi quên được; hến thuốc đổ sấp xuống đất, thuốc bắn tung ra thành từng chấm đen nhánh. Chị Hiên cúi xuống lật cái hến lên, cái hến chỉ còn rây một ít thuốc; trong lúc hấp tấp chị lấy ngón tay quệt thuốc dưới đất cho vào hến, nhưng thuốc lẫn cả với đất còn hút gì!

Không làm sao được, chị nhặt cả những hòn đất có dây thuốc để vào bàn tay – Rồi chị cứ ngồi đấy khóc thút thít. Sau thấy chị tôi giục đem đèn vào, tôi phải để mặc chị Hiên ngồi khóc trong bóng tối. Tôi vừa đặt mình xuống giường nằm thì vẳng có tiếng người cãi nhau, tôi chắc là ở nhà chị Hiên, chồng chị đương đánh mắng chị ta.

Sáng hôm sau, tôi sang nhà chị Hiên sớm, thấy chị ta ngồi dựa vào góc, đầu tóc bù xù, vẻ người mệt mỏi, trên trán có một chỗ sưng tím lên. Tôi không thấy mấy cái lờ nan đan dở để đấy, liền hỏi:

– Bác bán lờ đi rồi phải không?

– Không, tôi cất ở dưới bếp.

– Thế hào chỉ hôm qua?

Chị ta thấy tôi hỏi đường đột, nhìn tôi có vẻ sợ hãi, nói một cách hoảng hốt:

– Tôi vay của…. Không! Người ta trả nợ tôi.

– Bác mà có người nợ tiền.

– ấy nợ cũ… đã lâu.

Vừa nói đến đấy thì nghe bên nhà tôi có tiếng người nói to, con đỏ nhà tôi chạy ra ngơ ngác như tìm một vật gì. Tôi hỏi thì nó trả lời:

– Nhà mất con gà, con gà sống thiến to nhất…

Chị Hiên hỏi tôi:

– Con gà nào thế cậu nhỉ!

– Ấy con gà hôm qua nó sang đây mổ vừng của bác ấy.

Chị Hiên thốt nhiên nói:

– Chết tôi rồi! Gà nhà cậu!

Tôi hỏi:

– Làm sao mà chết?

Chị Hiên luống cuống như định nói lại thôi, nhưng cái trí non nớt của tôi đã hiểu rõ, đã đoán ra hết. Tôi ngắm lại chị ta thấy vẻ mặt tái mét, nửa vì đói, nửa vì lo mà tôi đem lòng thương hại vô cùng. Vì hết lòng với chồng phải đi ăn trộm gà lại bị chồng mắng. Tự nhiên tôi muốn tìm cách chống chế cho người đã ăn cắp gà nhà tôi.

Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo chị ta:

– Được! Bác đừng lo, bác để mặc tôi!

Rồi tôi về nhà chạy thẳng ra cổng sau nhìn xuống sông, bảo chị tôi rằng:

– Nhà mất gà phải không, thôi đừng tìm nữa vô ích, hôm qua tôi thấy con gà giống con gà nhà ta đậu ở dưới thuyền buôn nồi đất. Bây giờ họ đi họ cuỗm đi rồi. Còn biết thuyền ai mà hỏi.

Tôi lấy làm tự đắc rằng đã tìm được một kế hay và rất mừng rằng cái kế đó hiệu nghiệm, vì chị tôi coi như mất hẳn con gà rồi, không cho người đi tìm nữa.

Tôi còn bé không hiểu rằng giúp đỡ một người ăn cắp thế là tốt hay xấu, tôi chỉ biết rằng trong lòng tôi lúc bấy giờ vui vẻ lắm, vui vẻ vì cứu thoát được một người khổ sở, đáng thương.

Về sau, tôi càng ngày càng cách biệt với cái xã hội đầu đường xó chợ ấy. Đến nay đã gần hai mươi năm, cái cảnh đời cũ đã lờ mờ trong trí nhớ, nhưng câu chuyện của chị Hiên thì không bao giờ tôi quên được.

Cái đời đầu đường xó chợ ấy ngay từ thủa còn nhỏ đã dạy cho tôi hiểu rằng: muốn cho người ta dễ có lòng thiện thì phải làm thế nào cho người ta khỏi nghèo khổ, mà một xã hội nghèo khổ thì bao giờ cũng dễ thành một xã hội xấu xa.

Nhất Linh – 1934

Image may contain: one or more people and outdoor

Nhân bầu cử Mỹ nghĩ về chia rẽ và đồng thuận cho VN

Van Pham   is with Tú-Minh Hoàng Phạm

Van Pham  is with Tú-Minh Hoàng Phạm

 Nhân bầu cử Mỹ nghĩ về chia rẽ và đồng thuận cho VN

Song Chi

Ngày 23/11/2020, bà Emily Murphy, người đứng đầu Văn phòng Quản trị Dịch Vụ Công (General Services Administration – GSA) của Mỹ, đã gửi thư cho tổng thống đắc cử Joe Biden, thông báo rằng chính quyền tổng thống Trump đã sẵn sàng để bắt đầu tiến trình chuyển giao quyền lực chính thức.

Ngày 24/11, Tổng Thống đắc cử Joe Biden đã giới thiệu với người dân Mỹ một số khuôn mặt trong nội các, phụ trách về ngoại giao và an ninh, bao gồm Anthony Blinken, giữ chức vụ Ngoại trưởng, Alejandro Majorkas-Bộ trưởng An ninh nội địa, Avril Hayne-Giám đốc Tình báo quốc gia, Linda Thomas-Greenfield, đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, Jake Sullivan, Cố vấn An ninh quốc gia và john Kerry, đặc phái viên của Tổng thống về khí hậu.

Ngoài ra còn có Janet Yellen, Bộ trưởng Tài Chính. Một dàn nhân sự được nhiều người nhận xét là đa dạng, giàu kinh nghiệm, có đầy đủ uy tín và năng lực để sẵn sàng bắt tay vào công việc.

Đã kết thúc hay còn chưa xong?

Dù Tổng thống đương nhiệm Donald Trump vẫn chưa nhận thua và vẫn đang tiếp tục những cáo buộc, kiện cáo về “cuộc bầu cử gian lận”, nhưng với những người Mỹ tỉnh táo, mọi chuyện xem như đã kết thúc. Nước Mỹ sẽ bước vào một chương mới kể từ ngày 20/01/2021 sắp tới, với một đường lối chính sách hoàn toàn khác, đặc biệt là về đối ngoại, dưới thời Joe Biden. Đường lối chính sách đó có thể được tóm gọn trong thông điệp của Tổng thống tân cử Joe Biden “America is back, ready to lead the world, not retreat from it” (Nước Mỹ đã trở lại, sẵn sàng lãnh đạo thế giới chứ không rút lui”.

Nhưng với những người ủng hộ Tổng thống Trump, mọi chuyện vẫn chưa xong, ít nhất là cho tới ngày 20/01. Thậm chí sau đó. Sự chia rẽ gay gắt giữa những người ủng hộ-phản đối Tổng thống Trump trong suốt 4 năm qua quá lớn để có thể nhanh chóng hàn gắn. Hơn nữa, đó không đơn thuần chỉ là sự chia rẽ gây ra bởi cá nhân Tổng thống Trump, mà cả đường lối chính sách của chính phủ Trump, chủ nghĩa Trump (Trumpism), cộng thêm bao nhiêu mâu thuẫn, xung đột âm ỷ lâu nay trong xã hội Mỹ, những bất cập trong hệ thống chính trị, luật pháp, và cả Hiến pháp Mỹ, sự xuất hiện của những nhóm cực đoan cánh tả, cực đoan cánh hữu… Dù Tổng thống Trump có ra đi thì những điều này vẫn còn và người ta không rõ chính phủ của ông Biden liệu sẽ hàn gắn, giải quyết được bao nhiêu phần trăm.

Chuyện của nước Mỹ vàchuyện của người Việt?

Dù sao đó là chuyện của người Mỹ, nước Mỹ. Còn với người Việt trong và ngoài nước, 4 năm qua chúng ta cũng chứng kiến một sự chia rẽ không kém, chỉ vì yêu, ủng hộ hay ghét, phản đối Tổng thống Trump.

Khác với người Mỹ có vô vàn lý do khác nhau để ủng hộ và bỏ phiếu cho Tổng thống Trump, lý do chính khiến người Việt, nhất là người Việt trong nước, ủng hộ Tổng thống Trump cuồng nhiệt, là vì tin rằng Trump chống Trung Cộng, rằng chính sách của Trump sẽ dẫn tới việc nước Trung Quốc cộng sản bị lao đao, suy thoái mạnh về kinh tế, từ đó có khả năng bị sụp đổ. Và một khi nước này sụp đổ thì Việt Nam cộng sản cũng sẽ sụp đổ theo.

Trong số những người Việt ủng hộ Tổng thống Trump vì lý do này, không hiếm những khuôn mặt trí thức, luật sư, nhà hoạt động đấu tranh dân chủ nổi bật ở Việt Nam.

Vì quá yêu mến, ủng hộ Tổng thống Trump, nhiều người đã chỉ trích thậm tệ đảng Dân chủ, những chính khách thuộc đảng Dân chủ-từ cựu Tổng thống Bill Clinton, bà Hillary Clinton-cựu Ngoại trưởng, cựu Tổng thống Barack Obama…cho tới ứng cử viên Tổng thống và bây giờ là Tổng thống mới đắc cử Joe Biden; chỉ trích toàn bộ báo chí truyền thông đưa tin bất lợi về Trump, là “thổ tả”, fake news (tin giả tin vịt), và dứt khoát không đọc, không tin. Vì ủng hộ Tổng thống Trump, nhiều người cũng đã tin lời ông Trump rằng cuộc bầu cử 2020 là gian lận “ở tầm mức quy mô”, như đã tin và bênh vực mọi điều ông Trump nói, mọi chính sách đối nội, đối ngoại của Tổng thống Trump, trong đó có việc chỉ trích những tổ chức quốc tế mà Việt Nam đã và vẫn sẽ cần tới như Liên Hiệp Quốc, WHO, hay chê bai, chỉ trích các nước châu Âu “đã lợi dụng nước Mỹ” v.v…

Đến lúc nhìn lại và suy ngẫm

Tôi đặt ra câu hỏi liệu đã đến lúc người Việt chúng ta nhìn lại những phản ứng có phần cực đoan của mình và rút ra được điều gì từ đó?

Sự thay đổi số phận của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia phải do dân tộc ấy là chính.

Với nước Mỹ, thực tế là dù Tổng thống nào lên, Dân chủ hay Cộng hòa, thì cũng sẽ vì quyền lợi của nước Mỹ, dân Mỹ là trên hết.

Việt Nam dù là một quốc gia trung bình về diện tích và dân số, nhưng là một nước “nhỏ” về nhiều mặt khác, hiện tại VN cũng không phải là đồng minh của Mỹ để có thể trông chờ vào sự hỗ trợ của Mỹ khi phải đối đầu với Trung Quốc cộng sản. Trong ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương này, Mỹ còn có bao nhiêu đồng minh lâu đời như Nhật Bản, Úc, Hàn Quốc, Philippines… và Mỹ sẽ giúp các nước này trước, khi cần, chứ không phải Việt Nam.

Tổng thống Mỹ dù quyền hạn lớn đến đâu, cũng chỉ tại vị 4 năm, hay 8 năm. Chính vì vậy người Việt nói chung và những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam nói riêng, rất không nên đặt tất cả niềm tin, sự hy vọng vào một Tổng thống Mỹ mà phải tranh thủ sự ủng hộ của lưỡng đảng, không chỉ vào một nước Mỹ mà cả châu Âu, cả thế giới tự do.

Đừng quên những năm qua không chỉ riêng Mỹ lên tiếng trước sự vi phạm nhân quyền trắng trợn của nhà cầm quyền Việt Nam, không chỉ Hoa Kỳ mà nhiều quốc gia tự do, dân chủ khác là nơi nương náu của hàng trăm ngàn người Việt bỏ nước ra đi vì nhiều lý do khác nhau, cho tới những người bất đồng chính kiến phải xin tỵ nạn nước này nước khác. Có được sự ủng hộ của cả Mỹ, châu Âu và thế giới tự do, phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam mới càng mạnh mẽ.

Tôn trọng và nhất quán với các giá trị dân chủ, tiến bộ

Nếu là một người dân bình thường, chúng ta có thể không quan tâm lắm các giá trị dân chủ, nhưng nếu là người đang hoặc sẽ lên tiếng đấu tranh đòi dân chủ cho Việt Nam, theo tôi rất cần tôn trọng và đi theo những tiêu chuẩn giá trị về dân chủ, nhân quyền, tiến bộ chung của nhân loại, như tôn trọng tự do ngôn luận, tôn trọng phụ nữ, tôn trọng sự khác biệt về chủng tộc, màu da, tôn giáo, giới tính, xu hướng tình dục…, tôn trọng sự bình đẳng, thượng tôn pháp luật v.v…

Và phải có quan điểm, thái độ rõ ràng trước mọi cá nhân, tổ chức, quốc gia có những lời nói, hành vi, chính sách đi ngược lại những giá trị phổ quát đó.

Nếu không sẽ là “tiêu chuẩn kép”, khi lên án những hành vi, chính sách nào đó của nhà cầm quyền Việt Nam, nhưng lại bỏ qua những hành vi, chính sách tương tự của một Tổng thống Mỹ hay Nga, hoặc chống nhà cầm quyền Trung Quốc cộng sản độc tài, bành trướng, nhưng lại bỏ lơ người Duy Ngô Nhĩ (Uighur) hay phong trào dân chủ của người Hong Kong, chẳng hạn.

Dân chủ phải bắt đầu từ mỗi cá nhân

Một điểm dễ thấy là sự thiếu khoan dung, độ lượng, hoặc là một dạng thiếu dân chủ trong tư duy, quan điểm của nhiều người Việt, thể hiện qua những cuộc tranh cãi về chính trị nói chung và nước Mỹ nói riêng.

Điều đáng nói là sự thiếu vắng tinh thần dân chủ, không có thói quen tôn trọng sự khác biệt đó không chỉ ở nhiều người Việt trong nước, vốn thiệt thòi khi phải sống trong một chế độ độc tài tệ hại do đảng Cộng sản cầm quyền suốt bao nhiêu năm nên không thể không ảnh hưởng, mà có thể bắt gặp ngay trong nhiều người đã sống nhiều năm ở một quốc gia tự do, dân chủ, văn minh.

Chúng ta sẵn sàng miệt thị nhau bằng những từ ngữ nặng nề, block nhau trên facebook, từ mặt nhau ngoài đời… chỉ vì ủng hộ hay phản đối một Tổng thống Mỹ, một chính đảng của Mỹ.

Nếu không bắt đầu từ việc xây dựng một ý thức, quan điểm, cách nhìn, cách nghĩ, cách sống dân chủ trong mỗi cá nhân, thì khó lòng nghĩ đến việc xây dựng một quốc gia dân chủ sau này, khi cộng sản sụp đổ.

Cuối cùng, suốt mấy năm qua, phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam dường như chìm lắng nhiều vì sự chia rẽ của người Việt từ những quan điểm khác nhau về chính trị của nước Mỹ.

Mải chỉ trích nhau, lắm khi chúng ta quên đi sự thối nát, hà khắc của nhà cầm quyền Việt Nam, số phận của những người bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm ở Việt Nam và bao nhiêu vấn đề ngổn ngang khác.

Vậy liệu đã đến lúc chúng ta trở lại với những vấn đề của Việt Nam?

HÌNH:

– Tổng thống đắc cử Joe Biden giới thiệu các nhân sự đề cử và chính sách chính về đối ngoại và an ninh quốc gia hôm 24/11/2020 ở Wilmington, Delaware

– Người Việt đang có nhiều cách thức hơn để bày tỏ thái độ và cung bực quan tâm của mình trong thời đại điện thoại thông minh và mạng xã hội

– Người Việt trẻ có nhiều sự quan tâm trong đời sống thường nhật

– Người dân đạp xe trong một cuộc diễu hành ủng hộ quyền của người đồng tính tại Hà Nội

– Một người Việt trưng bức hình gia đình của một người Mỹ gốc Việt, ông Michael Nguyễn, người đã bị giam tại Việt Nam từ năm 2018, trong thời gian ông chưa được trả tự do