Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Tôi là cửa cho chiên ra vào!”.
Tại một triền đồi Palestine, nhóm du khách thấy một ràn chiên không có cửa thì thắc mắc. Người chăn chiên chỉ vào khoảng trống và nói: “Tôi là cửa. Chiều đến, tôi nằm ngay lối ấy; không con chiên nào ra, không con sói nào vào, trừ khi bước qua tôi”.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không nói về một lối vào, nhưng về một con người; không phải một đường đi, nhưng là một tương quan: ‘không phải lối vào, nhưng là cửa’.
Chúa Giêsu không chỉ chỉ ra một lối vào, nhưng nhận mình là cửa – ego eimi hē thyra. Ở đây, đức tin không còn là tìm một con đường, nhưng là bước vào một sự hiệp thông. “Cửa” không chỉ để đi vào, nhưng là chính Ngài; không phải là một điểm dừng, nhưng là nơi sống còn, từ đó sự sống mở ra. Vì thế, không ai đi vào bằng một lối khác, nhưng per ipsum – qua chính Ngài; và chỉ khi bước qua Ngài, con người mới thực sự sống. “Thiên Chúa trước hết không phải là một ý niệm, nhưng là một thực tại lôi kéo chúng ta vào trong đó!” – Von Balthasar.
Nếu “cửa” không còn là một lối vào, thì “đi vào” không còn là một hành động; nhưng là một nhận ra: tiếng mục tử. Ở đây, vấn đề không phải là tìm đúng đường, nhưng là nhận ra đúng tiếng. Không phải mọi âm thanh đều dẫn đến sự sống; chỉ tiếng của mục tử mới mở ra lối vào sự sống. Vì thế, việc đi qua cửa bắt đầu từ một sự nhận ra, không phải từ chính mình; nhưng từ tiếng gọi, nơi ‘không phải lối vào, nhưng là cửa’. Giữa bao tiếng ồn của đời sống, không phải lúc nào con người cũng nghe ra tiếng đó.
Sự sống ấy làm nên những con người được biến đổi – những kẻ từng sợ hãi nay dám làm chứng, những cộng đoàn từng khép kín nay dám tuyên xưng – bài đọc một. Và vì thế, điều được hứa không phải là sự an toàn, nhưng là sự sống dồi dào – “Tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào” – một sức sống trào tràn từ chính Ngài, Đấng “chăm sóc linh hồn” – bài đọc hai. Những ai đi qua Ngài mà ra vào thì được no thoả: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” – Thánh Vịnh đáp ca. Chính ở đây, con người nhận ra điều mình thiếu không phải là lối đi, nhưng là một nơi để thuộc về. Con người có thể đi rất xa mà vẫn không thực sự ở trong. “Hãy ở lại trong Ngài, và bạn sẽ được đổi mới!” – Augustinô.
Anh Chị em,
Sự sống mà cửa Giêsu dẫn vào chính là sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi: Cha, Con và Thánh Thần. Vì thế, Đức Kitô là cửa không chỉ để con người đi qua, nhưng để đưa con người vào trong chính sự sống thần linh. Giữa những giới hạn rất thực, con người vẫn có thể hiện diện, mà không thực sự ở lại. Và chỉ khi được ở lại trong sự sống yêu thương này, con người mới thực sự sống – ngay trong những giới hạn. “Con người chỉ thực sự tìm thấy mình khi biết trao ban chính mình!” – Gioan Phaolô II.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để con lây lất như chiên không người chăn, cho con dám bước qua Ngài, để được sống sự sống Ngài trao!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
**********************************
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH – CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH – NĂM A
Tôi là cửa cho chiên ra vào.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 10,1-10
1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Thật, tôi bảo thật các ông : Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. 2 Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. 3 Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh ; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. 4 Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. 5 Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ.” 6 Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.
7 Vậy, Đức Giê-su lại nói : “Thật, tôi bảo thật các ông : Tôi là cửa cho chiên ra vào. 8 Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp ; nhưng chiên đã không nghe họ. 9 Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. 10 Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”

