(Góc nhìn của con gái sinh ra ở Mỹ, tôi chỉ viết lại lời con)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Trước đó, tôi cho con trải nghiệm Nhật, Hàn Quốc và Thái Lan để biết thế giới vận hành như thế nào.
Và đây là những điều con gái tôi nói với tôi… Mộc mạc, thật lòng, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
- Mẹ ơi… Việt Nam đẹp lắm, nhưng rác nhiều quá. Bãi biển có rác, công viên có rác, đường phố có rác, khu du lịch cũng có rác.
- Mẹ… mỗi lần con qua đường con thấy sợ thật sự. Xe chạy ẩu, leo lề, vượt đèn đỏ, tiếng còi liên tục, người đi bộ không có lối riêng, đường gập ghềnh, ngập lụt sau mưa.
- Mẹ… Sài Gòn chặt chém nhiều quá.
Taxi nhảy giá khi biết mình là khách nước ngoài, quán xá nhìn khách để tính tiền, du khách bước xuống là bị chèo kéo.
- Mẹ… sân bay Việt Nam làm con thất vọng nhất.
Mẹ, sao sân bay lại nhào nhao, không hàng lối gì vậy?
Ai đứng đâu cũng được, ai chen cũng được, không ai hướng dẫn rõ. Không có trật tự nên ai cũng bực mình. Con thấy du khách nước ngoài la ó vì chờ quá lâu.
Nhiều nhân viên check-in lướt điện thoại.
Nhân viên hải quan cúi đầu xem màn hình riêng.
Nhân viên an ninh cũng bận bấm điện thoại, sắc mặt hầm hầm không nở được nụ cười.
Nhiều người làm việc trong tâm thế chán nản, không quan tâm du khách.
Một sân bay đại diện cho hình ảnh quốc gia… mà sân bay Việt Nam làm việc như cái chợ.
Ở Thái, Hàn, Nhật:
Không nhân viên nào dùng điện thoại khi đang phục vụ-hàng lối rõ ràng – mọi thứ nhanh gọn-nụ cười luôn có-du khách cảm thấy được tôn trọng.
Ấn tượng đầu tiên và cuối cùng quan trọng lắm mẹ… Việt Nam cần chỉnh lại sân bay để đẹp lòng du khách.
- Mẹ… giới trẻ Việt Nam còn quá thụ động
Tương lai thuộc về người trẻ… mà người trẻ không quan tâm thì đất nước đứng yên.
- Mẹ… Việt Nam xây quá nhiều nhà cho người giàu, mà đường sá thì không theo kịp.
Con thấy Việt Nam có quá nhiều căn hộ cao cấp, biệt thự, nhà sang…nhưng đường thì nhỏ, tắc, xe nhiều, giao thông nguy hiểm. Sao lại xây cái không cần trước, mà chưa làm cái cần cho tất cả mọi người?
Mẹ, một đất nước văn minh là nơi giao thông phải đi trước nhà cửa, và phương tiện công cộng phải đi trước xe cá nhân.
- Mẹ ơi, Việt Nam thiếu phương tiện công cộng trầm trọng.
Con từng đi: tàu điện ở Nhật, subway ở Hàn Quốc, skytrain ở Thái Lan, metro và bus ở Mỹ.
- Mẹ, xây nhà sang không sai… nhưng phải xây điều người dân cần trước.
Việt Nam không sai khi muốn phát triển.
Không sai khi muốn xây đẹp. Không sai khi muốn hiện đại như nước khác. Nhưng phát triển phải đồng bộ. Đường phải đi trước nhà. Giao thông phải đi trước xe hơi. Phương tiện công cộng phải đi trước nhu cầu cá nhân.
- Mẹ… con buồn nhất là lúc đi thăm mộ mà không được riêng tư.
Khi mình đi thăm mộ người thân, con muốn có vài phút yên tĩnh để con cầu nguyện… nhưng con không thể. Nhiều người đứng bao quanh. Có nhiều người liên tục xin tiền.
Mẹ, tại sao ở nơi linh thiêng như vậy người ta cũng không biết tôn trọng.
Tôi chỉ biết nói với con:
ĐÓ LÀ LÝ DO ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM VẪN CÒN NGHÈO ĐÓ CON.
KP❤️
From: T. Nguyen

