ĂN TRỘM DẠY CON

ĂN TRỘM DẠY CON

(Sưu tầm)

Xưa lắm rồi, có một gã đạo chích rất lành nghề. Bao nhiêu tiền kiếm được, gã đều dành dụm nuôi dạy đứa con trai độc nhất học hành nên người để không theo nghề của cha nữa.

Nhưng, con trai gã cứ nằng nặc ngỏ ý muốn học nghề của cha.

Biết đây là một nghề xấu nên người cha không muốn con nối nghiệp, nhưng khuyên thế nào cậu con trai cũng không từ bỏ ý định.

Một hôm, gã ăn trộm nghĩ ra kế, liền dẫn con đi theo để… thực tập.

Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bả cho lũ chó chết mê chết mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chui vào nhà.

Cả nhà ngủ say như chết. Gã trộm thấy một cái rương to còn trống bèn giở nắp rương bảo con:

– Con chui vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha.

Thằng con y lời, gã đạo chích liền đóng nắp gài khóa lại, rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:

– Ăn trộm! Ăn trộm!

Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tĩnh liền đi ngủ lại

Con trai gã đạo chích nằm chết điếng trong rương, tái tê vì sợ và giận cha khôn tả.

Hồi lâu nó nghĩ ra một kế thoát thân, bèn lấy tay cào sột soạt vào thành rương và giả tiếng chuột kêu ‘chít… chít…’ để đánh lừa chủ nhà.

Nghe chuột kêu, chủ nhà vội thức giấc, đốt đèn mở rương đuổi chuột.

Thằng bé vụt nhỏm dậy, thổi tắt đèn, xô ngã chủ nhà, tông cửa chạy một mạch.

Chủ nhà vừa hô hoán vừa đuổi theo.

Thằng bé chạy đến đường cùng thì gặp cái giếng, nó vội vàng ôm một cục đá to liệng xuống giếng và tri hô:

– Thằng ăn trộm nhảy xuống giếng trốn rồi… Làng xóm ơi!

Mọi người đổ xô nhau kéo đến giếng để bắt trộm.

Thằng bé thừa lúc mọi người tìm kẻ trộm dưới giếng, chạy thẳng về nhà.

Gặp cha, thằng bé oà lên khóc và không tiếc lời oán trách cha.

Gã đạo chích để con khóc cho đã, mỉm cười hỏi:

–  Con hãy nói cho cha nghe lúc bị nhốt trong rương và lúc đang chạy trốn, con thấy thế nào?

Cậu con kể lại từ đầu đến cuối cho cha nghe.

Gã cười ha hả hỏi:

– Con có muốn cả cuộc đời mình phải sống trong cảm giác đề phòng, sợ hãi, trốn chui trốn nhủi như thế nữa không?

Cậu bé im lặng nhìn cha. Gã đạo chích tiếp:

– Cha cho con học hành đến nơi đến chốn mà quên khuyên con là:

Muốn ăn trộm, ăn cắp hay ăn cướp mà không sợ ai cả … Thì con học hành cho tốt, rồi gia nhập hàng ngũ “đầy tớ cho dân…!” – Lúc ấy, lấy hết tài sản, mọi thứ của chủ nhân cả nước mà vẫn an toàn, vẫn là người tử tế…

Nguồn: internet

From: phó nhòm U-Minh, thợ vườn