CHỒNG CHẬM CHẠP

CHỒNG CHẬM CHẠP

Tình yêu thì không có lý do. Nhưng cuộc chung sống nào cũng có va chạm, thách thức, có bao cơn sóng gió chực chờ đánh tan tành mọi sự gắn kết.

***

Quán cà phê của chị mới dựng lên chỉ chừng 5 năm, nhưng đã trở thành địa chỉ quen thuộc của cả xóm.

Ai cũng biết, cái quán đông khách là nhờ sự duyên dáng của bà chủ. Chị xinh đẹp, tháo vát và lanh lẹ. Nhưng cũng chính vì thế, những thắc mắc càng đổ dồn về phía ông chủ – một người đàn ông chậm chạp, mờ nhạt, kiệm lời.

Chị lanh lẹ một cách tinh tế. Chị thoăn thoắt làm công việc của 3 – 4 người nhưng mặt mũi vẫn tươi như hoa, vẫn đon đả phục vụ và thuộc làu thói quen, sở thích của từng vị khách. Chị chạy tới chạy lui không ngừng từ sớm đến đêm.

Anh chỉ phụ dắt xe. Khu vực để xe thì lọt thỏm trong sân nên công việc của anh cũng không mấy nặng nề. Người ta nhìn vào chỉ thấy chị chạy như con thoi còn anh thì lầm lì đứng đó.

Trong khi chị hớn hở chào mời thì anh nói năng nhát gừng, đôi lúc còn tỏ ra nặng nề khi thấy những chiếc xe đậu không ngay ngắn.

Khách vào quán hay cố đi thật nhanh qua khu vực để xe, để đỡ phải giao tiếp lâu với anh, mà cũng để tiến vào không gian của chị thật lẹ.

Thỉnh thoảng, vẫn có người dừng giữa cuộc trò chuyện, hất cằm ra sân mà hỏi chị: “Chồng cô đó hả?”, chị cười: “Dạ, ông xã tui đó!”. Giọng chị to rõ, như cố để cho con người đang lúi húi ngoài kia nghe thấy.

Chẳng ai hiểu một người chồng như thế thì có gì để mà tự hào giới thiệu. Một người vô tâm cũng có thể thấy vợ chồng họ như đôi đũa lệch.

Có bữa, thấy anh đi ngang, nhóm tài xế là khách quen bèn nói vu vơ:

– Mới sáng sớm mà hanh nắng rồi, có cái bạt sao không kéo lại che cho khách?

Anh bèn đi lại tháo dây, kéo bạt che kín cả quán. Lúc này đám tài xế lại lao nhao:

– Mới sáng mà che kín mít vậy, phí gió trời!

Chừng như nghe không rõ, anh lúng túng, chau mày làm ra vẻ khó hiểu. Bên này, đám khách quen lại phá lên cười, tranh nhau nói mấy câu yêu sách chẳng đâu vào đâu. Một trong số đó còn nói: “Ông chủ này coi bộ lãng tai!”. Lúc này, chị chủ quán phăng phăng bước tới, đon đả cười với cả chồng lẫn khách:

– Quán này chuyên môn hóa cao lắm nghen, kéo bạt chừng nào là do tui phụ trách, ông chủ chủ yếu đứng đó kiểm soát tui thôi à!

Nói xong, chị lấy lại sợi dây thừng từ tay chồng, kéo ngược tấm bạt hở ra một nửa, vừa che được nắng, vừa lấy được gió trời. Xong việc, chị nói:

– Anh coi ăn sáng cho kịp giờ, đồ ăn em để sẵn trong lồng bàn nhen!

Anh quay đi. Cái giọng ngọt như mía lùi của cô vợ tươi tắn như đẩy ông chồng khù khờ lên một trời danh giá. Thấy cái vẻ ù lì của anh, người ta ưa làm tội làm tình. Nhưng chỉ cần một lần bị chị dẹp gọn, kẻ yêu sách kia cũng phải nể anh thêm mấy bậc. Bởi, chẳng cần biết anh khù khờ ra sao, chỉ riêng việc được một người đàn bà thông minh một lòng yêu kính là đã “có số má” rồi.

– thì chắc chắn, người này phải có một điều gì đó khiến người kia còn muốn gắn bó.

Chị nói:

Hôm đó quán vắng, tôi đến thì gặp lúc chị thảnh thơi ngồi nghỉ mệt, còn anh lúi húi tỉa tót cây cối. Quán không quá rộng, nhưng luôn cho cảm giác xanh tươi. Đó chính là vì mớ cây cối được đặt đúng chỗ, được trồng theo tầng với chậu nhỏ, chậu lớn. Tôi khen:

– Chị không có nhân viên mà vẫn giữ được cái quán sạch sẽ tươi mát hoài hè!

– Tại tui có ổng!

Chị tiếp tục huyên thuyên rằng anh giỏi về cây cối ra sao, anh bỏ ngủ trưa để chăm chút “bầy cây” này thế nào. Tôi chợt hiểu về cách mà họ gắn bó trong cái quán này. Tôi hỏi:

– Ảnh hiền queo mà chị thì lẹ làng vậy, sống sao cho khỏi lệch nhịp?

Chị đáp thiệt nhanh:

– Quan trọng là mình chọn cuộc chiến nào thôi cưng ơi. Tụi chị bán quán, nhằm ngay cái thế mạnh ăn nói của chị nên chị nổi hơn. Ảnh giỏi kỹ thuật, giỏi cây cối, giỏi kiên trì… thì không ăn thua lắm với chuyện tiếp khách. Nhưng đừng tưởng vậy là mình ngon hơn ảnh nghen! Không có ảnh lo hậu kỳ, điện nước, cây cối, nhạt nhẽo… thì chị cũng chịu chết à. Người ta không biết thì nói này nói kia, chứ mình là vợ chồng, mình biết chồng mình giỏi gì, mình dở cái gì, là sống được hết!

Tôi vỡ lẽ hoàn toàn. Và chợt giật mình, nếu vợ chồng nào cũng biết cái giỏi, cái dở của nhau, thì chẳng “cuộc chiến” nào, chẳng tình thế nào có thể đẩy người ta vào những hoang mang của lệch pha, hơn kém, đến mức thấy chẳng biết so sao cho bằng như lúc đầu…

Tác giả: Trà Giang

Từ fb Viết Châu Nguyễn

Bài này đã được đăng trong TRUYỆN NGẮN. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.