4 câu chuyện nhỏ giúp bạn thay đổi nhân sinh quan khi bước vào tuổi trung niên

4 câu chuyện nhỏ giúp bạn thay đổi nhân sinh quan khi bước vào tuổi trung niên

Đời người là thành hay bại đều phụ thuộc vào thái độ của chính mình. Bạn nhìn đời qua lăng kính nào thì sẽ cho ra màu sắc đó. Vậy hà cớ chi không chọn cho mình những sắc màu tươi sáng, trong trẻo hơn?

Những câu chuyện nhỏ dưới đây hi vọng có thể giúp bạn có được cái nhìn mới hơn, lạc quan hơn về cuộc sống của chính mình.

  1. Thay đổi lập trường, suy nghĩ

Có một người mù đến nhà bạn thân chơi. Sau khi dùng cơm tối xong xuôi, người mù chuẩn bị ra về. Lúc ấy, chủ nhà mới đưa cho anh ta một chiếc đèn pin và nói: “Trời tối không nhìn thấy đường, anh cầm cái đèn này soi đường cho sáng rồi về“.

Người mù chau mày trong giây lát rồi nói: “Anh biết rõ tôi là một người mù còn chuẩn bị đèn soi đường chẳng phải là cười nhạo tôi sao?“.

Vị chủ nhà mỉm cười, đáp: “Anh hiểu nhầm ý tôi rồi. Anh đi đường, nhiều người khác cũng đi đường. Soi đường không phải để cho anh nhìn mà để người khác trông thấy không đâm vào anh“.

Người mù bấy giờ mới ngẩn người ngộ ra.

Suy ngẫm: Cổ nhân nói, người ta đến tuổi 40 thì không còn chuyện gì làm cho mê hoặc, đến tuổi 50 thì đã biết được mệnh Trời. Khi đến tuổi trung niên, hãy suy xét vấn đề một cách trầm tĩnh hơn. Làm người chính là cần phải học cách đứng từ nhiều góc độ khác nhau mà nhìn nhận cuộc đời. Như vậy bạn vừa có thể hiểu thấu được ý tốt của người khác, lại vừa có thể tránh được phiền não trong lòng.

Làm người chính là cần phải học cách đứng từ nhiều góc độ khác nhau mà nhìn nhận cuộc đời. 

  1. Biết cách sống lạc quan

Ba người công nhân đang xây một bức tường, có người đi ngang qua hỏi: “Các anh đang làm gì vậy?“.

Người thứ nhất cau có trả lời: “Anh không nhìn thấy sao? Xây tường chứ làm gì nữa!“.

Người thứ hai bình thản nói: “Chúng tôi đang xây dựng một cao ốc“.

Người thứ ba mỉm cười rạng rỡ bảo: “Chúng tôi đang xây dựng một thành phố mới”.

10 năm sau…

Người thứ nhất vẫn đang xây một bức tường khác trên công trường mới. Người thứ hai làm kỹ sư xây dựng, đang ngồi ở văn phòng thiết kế công trình. Còn người thứ ba chính là ông chủ của hai người kia.

Suy ngẫm: Một tinh thần lạc quan sẽ giúp cuộc sống bạn thực sự tươi đẹp hơn. Người càng lạc quan thì thân thể càng khỏe mạnh, tinh thần càng minh mẫn. Khi đối mặt với khó khăn, người lạc quan thường sớm tìm ra được lối thoát. Bởi vì họ nhìn đời bằng một lăng kính tích cực nên những điều may mắn cũng sẽ đến. Nguyễn Du viết: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” chính là có ý tứ đó.

  1. Học cách khoan dung

Có một cậu bé tính khí nóng nảy, hẹp hòi, thường hay cáu giận. Một hôm người cha đưa cho cậu bé một túi đinh, chiếc búa và dẫn đến chiếc bảng gỗ sau nhà. Cha cậu nói: “Sau này mỗi lần con không kiềm chế được cảm xúc hay nổi giận làm tổn thương ai, hãy đóng một chiếc đinh lên bảng“.

Ngày thứ nhất cậu đã đóng rất nhiều đinh lên bảng nhưng qua mỗi ngày số đinh trên bảng đã ít dần đi. Cậu phát hiện rằng tính khí của mình cũng ngày một tốt hơn. Cậu học được cách khống chế cảm xúc và nhận ra chuyện đó còn dễ hơn cả đóng đinh lên bảng.

Sau cùng, cho đến một ngày cậu đã không còn phải đóng chiếc đinh nào lên bảng nữa. Cậu đem sự việc kể với cha mình. Cha cậu lại nói: “Từ nay, cứ mỗi khi con làm được một việc tốt, giúp người khác vui, hãy nhổ một chiếc đinh ra“.

Câu chuyện người cha đưa cho cậu bé một túi đinh, chiếc búa cho chúng ta hiểu một giá trị rất sâu sắc. Ảnh dẫn theo oneway.vn

Ngày qua ngày, số đinh trên bảng lại không ngừng ít đi cho đến một hôm tất cả đều đã được nhổ hết. Người cha nắm lấy tay cậu bé, đứng trước chiếc bảng nói: “Con trai ngoan của cha, con đã làm được rất tốt. Nhưng con hãy nhìn những cái lỗ trên tấm bảng này mà xem! Nó vĩnh viễn không thể nào hết được. Cũng giống như khi con làm tổn thương người khác vậy, cũng sẽ để lại những vết thương không thể xóa trong lòng họ”.

Suy ngẫm: Làm người cần phải học cách khống chế cảm xúc bản thân, ngay cả khi tức giận cũng vẫn phải biết lý lẽ một chút. Mà rốt cuộc tức giận cũng chỉ là làm tổn thương người và tự đả thương mình mà thôi, dù gì cũng đều không có lợi. Nếu có thể khoan dung, độ lượng với những sai sót của người khác, bạn sẽ cảm nhận được chính cuộc sống của mình cũng sẽ tươi đẹp hơn. Tuổi trung niên càng phải độ lượng hơn bởi lúc này bạn đã không còn cái vồn vã, xốc nổi thời thanh xuân, tâm tình đã trầm ổn, đã biết cách nhìn nhận mọi chuyện bình hòa hơn.

  1. Thay đổi quan niệm

Có người thợ mộc đốn hạ một chiếc cây, sau đó làm ra 3 chiếc thùng gỗ. Một chiếc đựng phân, gọi là thùng phân, ai thấy cũng đều tránh xa. Một chiếc đựng nước, gọi là thùng nước, mọi người đều dùng. Một chiếc đựng rượu, gọi là thùng rượu, là thức uống của nhiều người.

Đều là một chiếc thùng nhưng chứa những thứ khác nhau sẽ có vận mệnh khác nhau, có cái bị xa lánh, ghét bỏ, có cái lại được yêu quý, luôn đặt bên mình. Chẳng phải đời người cũng vậy sao?

Suy ngẫm: Người ta mang trong mình quan niệm thế nào thì số phận cũng sẽ chiểu theo thế đó. Chớ dùng những quan niệm cũ để sống cuộc đời hiện tại. Hãy học cách thích nghi với cuộc sống mới mỗi ngày.

Yên Ba/tinhhoa.net

Dân Bắc Hàn Đào Tị: Chế Độ Kim Sẽ Sụp Vì Tư Bản Mỹ

 

SEOUL  –    Kinh tế thị trường sẽ tước bớt quyền hạn của chế độ Pyongyang và giới trẻ Bắc Hàn không luôn luôn tuân phục nhóm lãnh đạo trong khi viên chức đào tị tiên đoán chế độ Kim Jong-un không sống sót 10 năm nữa – đó là thẩm định của giới phân tích.

Chế độ toàn trị đối đầu siêu cường Hoa Kỳ, kết cuộc sẽ là kinh tế, không là giải pháp quân sự, như thế giới đã thấy hệ thống Liên Xô sụp đổ.

Vũ khí nguyên tử của Hoa Kỳ và nhiều đợt trừng phạt không ngăn cản Pyongyang tiếp tục chương trình phi đạn và bom nguyên tử – nhưng vũ khí mạnh nhất của Hoa Kỳ là chủ nghĩa tư bản, sẽ giải quyết.

Phóng viên của Post đã trò chuyện với 25 nguời Bắc Hàn sinh sống tại châu Á về cuộc sống dưới triều đại Kim – họ xác nhận: dân bỏ đi vì đói hơn và vì ách toàn trị. Khuynh hướng tư bản bắt đầu nổi lên trong dân thường và kinh tế thị trường du nhập thông tin về phương tây cùng lúc lao động Bắc Hàn từ Hoa Lục trở về mô tả thực tế ngoài chế độ Kim là tốt đẹp hơn.

Hơn nữa, thanh niên Bắc Hàn hiện có khuynh hướng phát âm theo giọng miền nam. 1 sinh viên đào tị năm 2013 xác nhận: kinh tế Bắc Hàn vẫn là kinh tế chỉ huy nhưng dân chúng ứng biến với thị trường, mọi người phải tìm kế sống còn vì không ai trông đợi nhà nước cung cấp.

Cựu viên chức ngoại giao Bắc Hàn đào tị là Thae Yong-ho tin rằng chế độ Kim có thể dùng chiến xa đàn áp biểu tình, nhưng thông tin từ bên ngoài và “quyền lực mềm” có thể hạ bệ chế độ – nhưng, ông Thae tin rằng điều đó không xẩy ra trước 10 năm.

Đào tạo thêm 9000 tiến sĩ và những “căn bệnh” trong xã hội VN

Đào tạo thêm 9000 tiến sĩ và những “căn bệnh” trong xã hội VN

Song Chi
2017-11-21
 
 
 
 

Các sinh viên chụp hình kỷ niệm lễ tốt nghiệp ở Văn Miếu Hà Nội hôm 18/11/2014

Các sinh viên chụp hình kỷ niệm lễ tốt nghiệp ở Văn Miếu Hà Nội hôm 18/11/2014

 AFP
 

“Tại phiên họp toàn thể Ủy ban Kinh tế của Quốc hội nhằm chuẩn bị các báo cáo thẩm tra trình tại kỳ họp thứ 4, Quốc hội khóa XIV, ông Bùi Sỹ Lợi – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội cho biết, thất nghiệp tăng, riêng năm nay có 20.000 cử nhân thất nghiệp.

Ông cho biết thêm, thực tế, có 80% sinh viên, cử nhân ra trường hiện đang chạy xe cho Uber, Grab.” (“80% tài xế xe ôm Grab, Uber là sinh viên, cử nhân thất nghiệp”, VTC News)

Nếu dự án chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ của Bộ Giáo dục mà thành hiện thực, thì mai mốt đi chăn lợn, chạy xe ôm cũng phải có bằng tiến sĩ chứ nếu không thừa tiến sĩ quá biết dùng làm gì?

Lâu nay chúng ta đã nói nhiều về sự lãng phí tiền bạc, phung phí các tài nguyên thiên nhiên sẵn có trong cách điều hành lãnh đạo đất nước suốt mấy chục năm qua của đảng và nhà nước cộng sản VN. Đất nước còn nghèo, đa số người dân còn sống hết sức chật vật, chạy ăn từng bữa, nhưng sự phung phí của nhà cầm quyền vào những dự án vô bổ, những công trình “khủng” về mặt kinh phí nhưng chất lượng thì tồi, thấp, chưa hoạt động được bao lâu đã xuống cấp, hư hỏng, phải đổ tiền ra sửa chữa, những vụ tham nhũng, thất thoát với những con số lên đến hàng trăm triệu đô la…cứ diễn ra trong mọi lĩnh vực, từ địa phương tới trung ương, với mức độ ngày càng lớn. Một kết luận ngắn gọn về nhà cầm quyền VN: Làm thì ít, thì dở, mà phá hoại thì nhiều, hoặc nói như bà Cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan: “Người ta ăn của dân không từ cái gì”.

Do vậy, ngay từ khi Bộ Giáo dục đề cập đến dự án sẽ chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ, dư luận nhìn chung đã không có chút tin tưởng nào vào sự chính đáng hay sự thành công của dự án. Mặc cho ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo Phùng Xuân Nhạ đã trình bày lý do, rằng: “Tỉ lệ giảng viên có trình độ tiến sĩ ở nước ta hiện nay khoảng 21% như vậy là thấp nên phải nâng tỷ lệ này lên. Mục tiêu của đề án 911 là phải đạt 35%. Với 9.000 tiến sĩ như trong đề án này thì cũng mới đạt được 30%. Bên cạnh đó, 9.000 tiến sĩ này cũng không phải là đào tạo mới và đề án này cũng không phải là đề án mới. Đây là đề án chỉnh sửa, nâng cao chất lượng từ đề án 911, trong đó tập trung vào việc thu hút các tiến sĩ đã đào tạo ở nước ngoài. Rồi cơ chế, chính sách làm sao để cho các tiến sĩ làm việc tốt, đặc biệt là với các tiến sĩ kiêm nhiệm. Chúng ta phải tạo điều kiện cho các nhà khoa học về các trường Đại học để cống hiến…” (“12.000 tỷ đồng đào tạo 9000 tiến sĩ: Bộ trưởng Giáo dục nói gì?”, Tiền Phong)

Lại “âm mưu” vẽ chuyện để kiếm chác từ tiền thuế của nhân dân đây, hoặc, lại một dự án phung phí tiền bạc nữa-nhiều người lên tiếng trên các trang mạng xã hội. Trong bài phỏng vấn trên đài RFA, “Thêm 9000 tiến sĩ: “Một dự án sớm thất bại!”, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng và đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cũng tỏ ra không tin tưởng, không đồng tình. Vì một thực tế ai cũng thấy, VN không phải đang có tỷ lệ tiến sĩ quá thấp như ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục nói mà ngược lại, VN có quá nhiều tiến sĩ có “chất lượng” chẳng ra sao, và vấn đề không phải là “số lượng” mà là “chất lượng”.

Ở đây không chỉ là lãng phí tiền bạc mà còn là lãng phí về con người đối với xã hội khi đào tạo mà không hiệu qủa, và đối với bản thân chính người đó, là lãng phí thời gian trong đời, khi bỏ ra mấy năm học mà cuối cùng lại không làm được việc. Trường hợp hàng ngàn Cử nhân ra trường rồi thất nghiệp, ra trường chạy xe ôm, taxi hay về quê chăn lợn như vừa nói ở trên là thực tế đang diễn ra. Tiến sĩ cũng vậy, tiến sĩ nhiều nhưng từ đề tài, luận văn tốt nghiệp cho tới những công trình khoa học thực sự có giá trị thì ít.

Thực sự VN đang cần thợ cho ra thợ, thợ giỏi tay nghề trong nhiều lĩnh vực chứ không cần nhiều tiến sĩ “giấy”, ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục ạ.

Thay vì chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ có lẽ nên nghiên cứu lại mấy trường dạy nghề ở VN, làm sao có những khóa/ngành đào tạo thợ trong nhiều lĩnh vực cho tốt, có tay nghề hẳn hoi, từ điện, điện tử, cơ khí, xây dựng, nấu ăn, nhà hàng, bảo mẫu, hộ lý, chăm sóc người già v.v…Học xong vừa kiếm sống được mà nếu có xin đi lạo động ở nước ngoài, có tay nghề giỏi nước người ta còn chuộng hơn là có mấy cái bằng với mớ kiến thức nặng lý thuyết, sách vở!

Hãy lấy ví dụ từ các nước Bắc Âu, như Na Uy chẳng hạn, họ đã làm rất giỏi trong việc cân bằng giữa tỷ lệ “thầy” và “thợ”.

Chương trình trung học ở Na Uy được chia như sau: Barneskole, ungdomsskolevà videregåendeBarneskole tức bậc tiểu học là 7 năm, từ lớp 1 đến lớp 7, ungdomsskole tức bậc trung học cơ sở (theo cách gọi ở VN bây giờ) hay trung học đệ nhất cấp (theo cách gọi thời chế độ VNCH) là 3 năm. Videregående tức trung học phổ thông (theo cách gọi ở VN bây giờ) hay trung học đệ nhị cấp (theo cách gọi thời chế độ VNCH). Ở bậc videregåendehọc sinh có thể chọn lựa giữa chương trình học kiến thức tổng hợp hoặc chương trình học nghề. Những học sinh chọn học kiến thức tổng hợp sẽ học thêm 3 năm, tổng cộng 13 năm để hoàn tất chương trình trung học, sau đó tiếp tục theo học đại học hoặc cao đẳng.

Những học sinh chọn chương trình học nghề sẽ phải mất 4 năm: 2 năm lý thuyết ở trường và 2 năm thực tập. Chương trình dạy nghề có nhiều ngành khác nhau để các em lựa chọn theo thiên hướng, sở thích, ví dụ: kỹ thuật và công nghiệp, điện tử, xây dựng, nhà hàng và phục vụ, y tế và chăm sóc xã hội v.v…Với những em không có khả năng học lên cao, sẽ chọn học nghề.

Lý do khiến cho tỷ lệ chọn học lên cao và chọn học trường nghề ở Na Uy không quá chênh lệch, tạo ra sự cân bằng giữa các ngành nghề, vị trí trong xã hội, là do chế độ lương bổng, đãi ngộ, an sinh xã hội rất tốt dành cho mọi nghành nghề, dù học cao, là kỹ sư bác sĩ, Tiến sĩ hay chỉ là người lái xe, người bán hảng trong siêu thị. Thậm chí, càng học nhiều, lương càng cao thì càng phải đóng thuế thu nhập nhiều hơn, ví dụ người lương ít thì thuế khoảng 20%, lương cao thuế 30%, 36%, thậm chí trên 40%. Điều đó giúp khoảng cách giàu nghèo trong xã hội không quá chênh lệch. Điều quan trọng hơn là cái nhìn của xã hội. Người dân ở các nước Bắc Âu không bị sức ép về bằng cấp, sức ép phải là ông này bà kia, có nhà to, có xe đẹp; người giàu người không giàu, người học cao người học thấp đều cảm thấy nhẹ nhàng, không đến nỗi phải khổ sở vì mặc cảm thua sút, mình là người thất bại, như ở một số quốc gia khác.

Trong khi đó, ở VN, sở dĩ có tình trạng mất cân đối giữa thầy và thợ, tình trạng cố chen vào đại học, tình trạng chạy bằng, mua bằng, bằng cấp giả tràn lan…là do những nguyên nhân sau: Một, văn hóa VN từ xưa đến giờ vốn trọng bằng cấp, tâm lý nhiều người Việt cũng vậy, chuộng cái bằng, ham làm thầy hơn làm thợ, nhà nghèo, cực khổ đến đâu cũng ráng chạy vạy cho con vào được đại học dù sau này học xong cũng thất nghiệp, nhưng vẫn là “thất nghiệp có chữ, có học”! Rốt cuộc “thầy chẳng ra thầy, thợ chẳng ra thợ”, dở dang, chỉ khổ thêm cho mình và cho cha mẹ, gia đình.

Chế độ công sản đã làm nảy sinh thêm những «căn bệnh» thành tích, hình thức, chạy theo bề ngoài, học không phải để có kiến thức thực sự mà để có bằng, bằng cấp càng cao thì càng tìm được những cái «ghế» ngon lành ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ v.v…Thứ hai, mức lương bổng, đãi ngộ giữa những người có bằng cấp và những người chỉ làm thợ, làm lao động chênh lệch rất xa, nên không mấy ai muốn đi làm những công việc bình thường.

Chừng nào những điều này còn chưa thay đổi, thì chừng đó «căn bệnh» chuộng bằng cấp vẫn còn và những dự án kiểu như đào tạo hàng nghìn tiến sĩ với suy nghĩ «tỷ lệ tiến sĩ ở VN vẫn còn quá thấp» của ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục vẫn sẽ được triển khai. Lo đào tạo Tiến sĩ làm gì khi đời sống của đa số giáo viên, người thầy giáo còn quá vất vả, lương không đủ sống, dẫn đến chuyện dạy thêm, «phong bì», làm mất đi hình ảnh được tôn trọng của người thầy trong mắt xã hội. Hoặc lo đào tạo Tiến sĩ làm gì khi từ sách giáo khoa ở bậc Tiểu học cho đến băng rôn, biểu ngữ trên đường, ngay trên TV, báo đài quốc gia…còn viết sai chính tả, nói ngọng tùm lum? Mà ngay bản thân người đứng đầu ngành Giáo dục là ông Bộ trưởng cũng không thèm chỉnh sửa cái tật nói ngọng, lẫn lộn l, n của mình?

Đảng bị cảnh cáo: Sẽ mất lãnh đạo nếu thua tham nhũng

 

Đảng bị cảnh cáo: Sẽ mất lãnh đạo nếu thua tham nhũng

 
Phạm Trần (Danlambao) – Lần đầu tiên tại Quốc hội, Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã bị cảnh cáo sẽ tự diệt nếu không thắng được trận đánh cuối cùng chống tham nhũng.
 
Phát súng báo động thứ nhất đến tự Đại biểu Dương Trung Quốc của đơn vị Tỉnh Đồng Nai, tại cuộc thảo luận về công tác chống tham nhũng ngày 7/11/2017 và tại cuộc thảo luận sửa đổi Luật phòng, chống tham nhũng ngày 21/11/2017.
 
Ông Quốc, một trong số rất ít Đại biểu Quốc hội không phải là đảng viên nói: “Nếu muốn tham nhũng thì phải có quyền lực, mà gần như tuyệt đối quyền lực thuộc về Đảng. Không phải đảng viên thì đến chức phó phòng cũng không có. Như thế có nghĩa là trong thực tế ở Việt Nam, tham nhũng đối với người dân về căn bản là miễn dịch.” (Theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
 
Như vậy, chỉ là đảng viên có chức và có quyền mới có thể tham nhũng. Ai không có quyền và nhất là dân thì không thể tham nhũng được. Nhưng đảng CSVN chỉ có trên 4 triệu đảng viên trên tổng số hơn 90 triệu dân số nên tất nhiên chỉ có một số lãnh đạo và kẻ có quyền mới có thể móc tiền dân và thụt két từ các dự án kinh tế và ngân sách nhà nước.
 
Số đảng viên tử tế còn lại cộng với người dân là một đa số khổng lồ mà bấy lâu nay, kể từ khi có Luật phòng, chống tham nhũng ra đời năm 2005, lại là nạn nhân của thiểu số cầm quyền nhũng loạn thì nếu không có bênh che và chia chác anh 2 tôi 1, hay tôi 1 anh 3 thì tham nhũng làm sao mà sống mãi vinh quang như bây giờ?
 
Vì vậy, Đại biểu Quốc mới cảnh giác: “Với giặc ngoại xâm không có trận nào là trận cuối cùng, nhưng với sự tồn vong của chế độ, của đảng cầm quyền thì đây là “trận đánh cuối cùng”.
 
Nhà sử học Đại biểu Dương Trung Quốc nói như muốn trưng ra một bài học đã có từ cổ tới kim: “Đảng gương mẫu sẽ giữ được vai trò của mình đối với lịch sử. Đương nhiên lịch sử hết sức nghiêm khắc, chúng ta không làm được việc đó thì chúng ta sẽ tự thải loại khỏi lịch sử”.
 
Đến ngày 21/11/2017, tại cuộc thảo luận việc sửa Luật phòng, chống tham nhũng cho thêm các tiêu chuẩn ràng buộc trách nhiệm và minh bạch, ông Quốc lại chĩa mũi dùi vào quyền lực của đảng viên trong tệ nạn tham nhũng.
 
Ông nói: “Phòng, chống tham nhũng cần tập trung vào những người sử dụng quyền lực để mưu lợi cho mình. Trước mắt, sửa luật phải tập trung vào những người có khả năng liên quan đến luật, có khả năng phương hại đến công quỹ quốc gia.” (theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, 21/11/2017)
 
Tất nhiên chỉ có những đảng viên có chức, có quyên mới là thủ phạm của quốc nạn tham nhũng đã đến giai đoạn hết thuốc chữa. Nhưng Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và các cơ quan báo, đài nhà nước, thi hành lệnh bẻ queo của Ban Tuyên giáo để tuyên truyền, lại tự rêu rao quyết tâm chống tham nhũng của đảng hoàn toàn trái ngược với những than phiền của các Đại biểu dân ở Quốc hội.
 
Phát súng thứ hai
 
Vì vậy mà Đại biểu Quốc hội Tỉnh Hà Giang, Thiếu tướng Tự lệnh Phó Quân khu 2, Sùng Thìn Cò, Dân tộc Hmong, mới đòi đảng ra lệnh kẻ tham nhũng phải kê khai tài sản đến ba đời cho dân biết thì may ra mới tìm ra nguồn gốc tài sản của kẻ tham nhũng.
 
Theo Thời báo Kinh tế ngày 7/11/20917 thì khi nói về tham nhũng, đại biểu Sùng Thìn Cò (Hà Giang) cho rằng: “Khai báo tài sản ít nhất phải khai báo ba đời, công khai treo ở những nơi công chúng có thể nhìn thấy, dân mới giám sát được.”
 
Vị Đại biểu 58 tuổi người dân tộc Hmong (sinh ngày 13/06/1959) nói: “Người ta có biết ông có cái gì đâu, con cái ông có cái gì, làm sao họ biết nếu anh không công khai. Nên chúng ta phải công khai nhất là các đợt chuẩn bị bầu cử, chuẩn bị đại hội, tài sản cứ giấu diếm sợ người ta biết. Như thế chúng ta không minh bạch”
 
Sau đó, để chứng minh kẻ lãnh đạo phải làm gương thì dân mới tin, ông Sùng Thìn Cò ví von: “Tôi nói một câu chuyện vui với các đồng chí nhưng các đồng chí cũng đừng trách tôi, đừng thù hằn tôi. Tôi đọc một câu chuyện ở Trung Quốc, khi vua đưa trung thần ra pháp trường để chém đầu, trung thần mới nói, trước khi vua chém đầu tôi, tôi hỏi vua tài sản lớn nhất của vua là gì? Vua không trả lời được. Trung thần nói tài sản lớn nhất của vua là lòng dân, vua cứ chém tôi, tôi đi rồi vua cũng đi theo.”
 
Sau câu nói, không thấy có tiếng động trong phòng họp nên Thời báo Kinh tế Việt Nam viết tiếp: “Vị đại biểu này cũng so sánh tham nhũng như giặc nội xâm.”
 
Ông nói: “Tài sản lớn nhất của Đảng, Nhà nước là lòng dân. Nếu chúng ta không trị được giặc nội xâm này thì mất vai trò lãnh đạo của Đảng là vấn đề tất yếu khách quan, chúng ta không trách ai cả, chúng ta chỉ trách chúng ta.”
 
Khai xong giấu đi
 
Bên cạnh những lời cảnh giác về vai trò cầm quyền của đảng trước thất bại chống tham nhũng làm lòng dân chán đảng đền tận mang tai, nhiều Đại biểu Quốc hội khác còn mỉa mai công tác kê khai tài sản của các cấp lãnh đạo từ Trung ương về cơ sở như trò diễn kịch bôi bác và hình thức. Bởi vì, cho đến nay, việc kê khai tài sản, mỗi năm có cả một triệu người kê khai mà không phát hiện được nguồn gốc của tài sản trị giá hàng tỷ bạc của cán bộ bậc trung thì kê khai làm gì cho tốn công, tốn của?
 
Một trong những lý do khai cũng như không vì dân không bao giờ được phép tò mò hay sờ mó đến bản khai báo. Bản khai của người phải kê khai làm xong chỉ phải nộp cho Thủ trưởng hay trưởng cơ quan cất đi rồi họ làm báo cáo cấp trên là “hoàn tất nhiệm vụ”.
 
Vì bôi bác và hình thức như thế nên tại phiên họp của Quốc hội ngày 6/11/2017, đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (đoàn Phú Yên) đã nêu ra những kết qủa trái chiều: “Những chuyển biến tích cực trong công tác phòng chống tham nhũng đã nhận được sự đồng tình, ủng hộ của cử tri cả nước. Thế nhưng, các vụ khởi tố điều tra vẫn tăng mạnh so với cùng kỳ, tăng gần 21% về số vụ và trên 28% số bị can. Những biệt thự, biệt phủ vẫn sừng sững và nhiều “củi tươi”, “củi khô” vẫn an toàn sau những ồn ào, gây bức xúc xã hội…”
 
Nhưng người gây ra ồn ào lại chính là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng khi ông tự khen công tác chống tham nhũng do ông lãnh đạo đã tạo được sự đồng tình trong nhân dân và toàn đảng giống như “cái lò đã nóng lên”, do đó, sẽ đốt cháy những thanh củi dù khô hay tươi mà ông ám chỉ là những kẻ tham nhũng.
 
Ông Trọng đã lạc quan tếu như thế tại buổi họp của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng tổ chức phiên họp thứ 12, ngày 31/07/2017 tại Hà Nội.
 
Theo ông Trọng thì: “Đấu tranh phòng, chống tham nhũng đã trở thành phong trào, xu thế của cả xã hội.” 
 
Ông nói: “Tôi cảm thấy kinh nghiệm đầu tiên là 6 tháng đầu năm nay tiếp tục đà của năm 2016 sau Đại hội. Đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực không phải lẻ mẻ từng vụ, từng việc mà bây giờ đã thành phong trào, thành một xu thế, làm có bài bản, phân công cơ quan nào làm, kết quả thế nào, bao giờ xong. Đây là kinh nghiệm rất quý. Tạo ra được xu thế, được phong trào mới là cơ bản.”
 
Được đà, ông Trọng phỡn trí nói hăng: “Khi tiếp xúc cử tri, tôi hay nói: Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy. Củi khô, củi vừa vừa cháy trước, rồi cả lò nóng lên, tất cả các cơ quan vào cuộc, có ai đứng ngoài đâu. Và không thể đứng ngoài được. Cá nhân nào muốn không làm cũng không thể được, thế mới là thành công” (theo Đài Tiếng nói Việt Nam, VOV, Voice of Vietnam, ngày 31/07/2017)
 
Nhưng sau lời nói của người cầm đầu đảng là những bằng chứng cụ thể được phơi bày trên mặt báo và tại diễn đàn Quốc hội cho thấy “củi tham nhũng” nào cũng vẫn trơ ra như chưa bào giờ đụng tới.
 
Bằng chứng như phát biểu của đại biểu Mai Thị Phương Hoa – Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tại phiên họp ngày 6/11/2017. Bà nói: “Có tuyên bản án nghiêm khắc đến đâu mà không thu hồi được tài sản tham nhũng thì chống tham nhũng chưa triệt để, không đạt nghị quyết đề ra”.
 
Theo bà Phương Hoa thì: “Số tài sản tham nhũng không hề nhỏ, tổng kết 10 năm thi hành luật cho thấy thiệt hại hơn 59.700 tỷ đồng và 400ha đất nhưng thu hồi rất thấp, chỉ 7,82% tiền và tài sản, 54,7% về đất. Những năm gần đây thu hồi có tăng nhưng chưa đạt yêu cầu.”
 
Đại biểu Mai Thị Phương Hoa cũng cho rằng: “Đa số đối tượng phạm tội tham nhũng có chức vụ, trình độ nên việc phạm tội có sự chuẩn bị và thủ đoạn tinh vi, che giấu tài sản kỹ lưỡng, chuyển đổi, tẩu tán hoặc hợp thức hóa tài sản, có trường hợp tiêu xài hoang phí nên khi bị phát hiện không có khả năng khắc phục hậu quả.” (theo VOV, ngày 06/11/2017)
 
Thu về được bao nhiêu?
 
Vì khôn khéo và có quyền nên kẻ tham nhũng trong đảng móc nối giỏi, giấu diếm tài sản tham ô sâu kín, khó tìm nên nhiều sự thật bị đảng che đây đã bị lật ngửa tại diên đàn Quốc hội
 
Theo tin của báo chí Việt Nam ngày 07/11/2017 thì tái liệu chính thức cho thấy: “Vụ cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng tại Vinashin, theo quyết định thi hành án thì Phạm Thanh Bình và Trần Văn Liêm phải bồi thường thiệt hại cho Vinashin hơn 989,2 tỷ đồng và lãi chậm trả, nhưng đến tháng 7/2017 chưa thi hành được khoản nào.”
 
Theo lời đại biểu Nguyễn Văn Hiển (Tỉnh Lâm Đồng) thì các cơ quan điều tra và thi hành án của nhà nước cũng rất thờ ơ và bất lực. Ông nói: “Thu hồi tài sản đang là vấn đề trọng tâm và là một trong những mục tiêu chính trong đấu tranh chống tham nhũng, nhưng hầu như chính sách này chưa được phản ánh trong báo cáo. Cả báo cáo của Chánh án Tòa án nhân dân tối cao và Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đều gần như không có nội dung này, chỉ có một vài dòng nhạt nhòa và không đưa ra giải pháp nào cụ thể, trực tiếp.”
 
Ông Hiển dẫn chứng: “Báo cáo về công tác phòng chống tham nhũng của Chính phủ cho thấy, các vụ án tham nhũng gây thiệt hại 1.521 tỷ đồng và 77.057 m2 đất, nhưng mới thu hồi được 329 tỷ, 314.000 USD và 3700 m2 đất (thu hồi tiền đạt 22%, đất đạt 4,8%).
 
Tổng cục thi hành án thụ lý 415 vụ việc thuộc nhóm tội phạm tham nhũng, tương ứng với số tiền phải thu là 6.051 tỷ, trong đó mới mới giải quyết xong 1.124 tỷ, đạt 19%.
 
Tổng số tiền phải thi hành án của những người đang chấp hành hình phạt tù là 32.000 tỷ, mới thi hành được 2.795 tỷ, đạt 8,75%.” (Theo tin của Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
 
Như vậy thì có phòng hay chống được tham nhũng đâu mà ông Trọng lại kêu gọi phải kiên trì. Hay là ông biết chiến thuật lãnh đạo thành công nhất của những kẻ bất tài là cứ ỳ ra đấy để xem con tạo xoay vần đến đâu ?
 
Nhưng nay tình hình có vẻ như không còn cái chân lý thơ ngây như ông Trọng vẫn hy vọng mà đã được cảnh giác bởi hai Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Sùng Thìn Cò. -/-
 
(11/017)

BỨC TÂM THƯ LỘT MẶT NẠ …

 
Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: 1 person

Viet Quan added 2 new photos.

 BỨC TÂM THƯ LỘT MẶT NẠ …

Một cô gái rất trẻ, người miền Bắc, sinh trưởng trong “nền giáo dục xã hội chủ nghĩa” … mới gần đây đã lên tiếng chất vấn giới cầm quyền cộng sản Hà Nội bằng một bức tâm thư (post trên facebook Lynn Nguyễn, và trên Youtube). Bức tâm thư gửi đến chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội và tổng bí thư đảng. Trong tứ trụ, chỉ có ông Nguyễn Phú Trọng là có học vị cao hơn cả, ông làm giáo sư của một bộ môn kỳ quặc – môn “Xây dựng đảng”.
Vậy, ông Trọng hãy chứng tỏ thực chất trình độ “giáo sư” của ông bằng cách trả lời BỐN ĐIỀU THẮC MẮC (CHẤT VẤN) trong bức tâm thư. Liêu ông có dám đối chất với giới trẻ không?

* NỘI DUNG BỨC TÂM THƯ (tóm tắt) (*):
“THỨ NHẤT: Sau năm 1954, trong thời gian Hồ Chí Minh lãnh đạo chính quyền miền Bắc, tại sao 1 triệu người dân miền Bắc phải lên tàu, đua nhau bỏ chạy vào miền Nam cho Mỹ Diệm kềm kẹp mà không ở lại cùng nhà nước cộng sản cùng Hồ Chí Minh? Con số 1 triệu người này còn có thể gấp lên nhiều lần nếu như không có bạo lực ngăn chặn của nhà nước không cho họ ra đi.
Tại sao ngoại trừ một số đảng viên cộng sản miền Nam tập kết ra Bắc, người dân miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ cộng sản của Hồ Chí Minh mà lại cự tuyệt, đa số nhất quyết ở lại để cho Mỹ Diệm kềm kẹp? Theo Hiệp định Giơ-ne-vơ thì lúc đó mọi người hoàn toàn có quyền tự do đi ra miền bắc hoặc ở lại miền Nam cơ mà! “

” THỨ HAI: Tại sao hồi còn chiến tranh VN trước 30 tháng 4 năm 75, mỗi khi có giao tranh giữa quân đội Việt Nam Cộng Hòa và bộ đội giải phóng thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng chứ không phải chạy về phía bộ đội giải phóng? Lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các đồng chí bộ đội, tay bắt mặt mừng và cảm ơn được giải phóng, chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy bán sống bán chết để xa lánh các đồng chí ấy? “

“THỨ BA: Sau năm 1975, sau khi cuộc chiến tranh đã chấm dứt, tại sao dân miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp mọi nguy hiểm đến tính mạng? Tại sao hàng ngàn người dân miền Bắc, nhất là dân Hải Phòng (đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đao của bác Hồ Chí Minh vĩ đại và đảng hơn hai mươi năm), cũng bỏ miền Bắc xã hội chủ nghĩa vượt vịnh Bắc bộ để sang tới Hồng Kông chứ nhất định không chịu ở lại?”

“THỨ TƯ: Sau khi hoà bình đã về trên quê hương được 42 năm, tại sao dân chúng vẫn còn lữ lượt rủ nhau ra đi?
Nhiều người đi lao động ở nước ngoài, rồi tìm cách trốn ở lại. Nhiều cô gái có nhan sắc thì cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời) ở Ðài Loan, Singapore, Ðại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam.
Tại sao du học sinh, thành phần được gọi là tương lai của đất nước, vẫn luôn tìm mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có, mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt Nam để sống và làm việc cho thiên đường xã hội chủ nghĩa?”

Cuối bức tâm thư, cô gái trẻ nói: “Không biết có một vị lãnh đạo nào của đảng cộng sản dám đứng lên để giải thích những điều thắc mắc trên cho lớp trẻ chúng tôi được nhờ?”

* THAY CHO LỜI KẾT
Hi vọng ông Trọng không dùng mớ “lý luận” biện chứng pháp (mà chính ông chưa chắc đã hiểu) nói loanh quanh, vòng vo nhằm gây mỏi mệt người nghe. Mà hãy trả lời gãy gọn, thẳng thắn trước 4 điều thắc mắc trong bức tâm thư của giới trẻ!
Nếu cô gái làm ông mất mặt (vì ông ngại đối chất), ông cũng đừng để bụng oán hận. Chưa đủ “trí” (hiểu biết về lịch sử), ít nhất cũng nên có chút “đức” của người ở tuổi cao niên, ông nhé.
————————————————————-
(*) Xem, nghe đầy đủ trên: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=509842676043598&id=100010536101258&pnref=story

https://www.youtube.com/watch?v=Sd6Pg4_nvTM
https://www.youtube.com/watch?v=bex7POFJEQw

CHO TÔI XIN…

Kimtrong Lam

CHO TÔI XIN…

Em có còn một chút yêu thương xưa
Cho tôi xin để nối lại tình thừa
Ngày tháng cũ có bao giờ trở lại
Đưa nhau về con đường vắng chiều mưa…

Em có còn một chút hương nồng say
Cho tôi xin để đời bớt đắng cay
Dòng ký ức đầy vơi nhiều nghiệt ngã
Sẽ dìu tôi vào cuộc sống mỗi ngày…

Em có còn chút gì của quê hương
Cho tôi xin để về xứ thiên đường
Nơi nấm mồ mẹ cha còn xanh cỏ
Nơi hồn tôi nặng nỗi niềm đau thương…

Em có còn chút nào của tin yêu
Cho tôi xin chút xíu không phải nhiều
Để tôi biết tôi là con dân Việt
Để mai này khi chết được phiêu diêu…

Liverpool.20-11-2017
Song Như.

See More

Image may contain: one or more people
 

Những việc xấu xa, tội lỗi ở VN không đến từ tính cách dân tộc Việt,

Man Nguyen shared Dao Lecong‘s post — with Vnch Buu Hoaand 10 others.
 

Những việc xấu xa, tội lỗi ở VN không đến từ tính cách dân tộc Việt, mà từ :

– Sự giáo dục và cách quản lý sai lầm, yếu kém
– Bản chất gian dối, tàn độc, thối nát
của giai cấp đảng viên CS độc tài thống trị.
(đã hơn 63 năm ở miền Bắc, 42 năm ở miền Nam)

Đảng CSVN độc quyền lãnh đạo đã và đang gây ra mọi cái xấu xa tội lỗi.

Bầu cử người làm việc nước việc dân chỉ là sự áp đặt, đưa người của đảng CS, đám con cháu đảng viên cao cấp lên lãnh đạo, dân không được lựa chọn vị đại diện xứng đáng cho mình.

Đất biển tổ quốc VN dần dần lệ thuộc Trung cộng. Đảng CSVN không cho phép người dân biểu tình nói lên chính kiến của mình.

Xuống đường biểu tình, là hành động hiệu qủa nhanh chóng và ít đổ máu nhất, để chấm dứt những xấu xa tội lỗi của đảng viên CS, để VN có tự do, dân chủ và độc lập thật sự.

Trong thế giới thông tin đa chiều hiện nay, CSVN không thể tàn sát người dân biểu tình như Trung cộng đã làm tại Thiên An Môn. CSVN không thể bắt bỏ tù hết người biểu tình.

Nhân dân VN chỉ thật sự có độc lập, tự do, dân chủ, ấm no, hạnh phúc khi giới trí thức và thanh niên Việt chứng tỏ lòng yêu chuộng độc lập tự do, quyết tâm thoát Trung và Dân Chủ Hóa VN, dám XUỐNG ĐƯỜNG và KÊU GỌI NHÂN DÂN LAO ĐỘNG sử dụng quyền làm chủ đất nước của mình XUỐNG ĐƯỜNG ĐÒI NHÀ CẦM QUYỀN CSVN :

– HỦY BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM (XÓA BỎ ĐỘC QUYỀN CAI TRỊ CỦA ĐẢNG CSVN).

– THẢ VÔ ĐIỀU KIỆN TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC (TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM / TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ).

– TỔ CHỨC BẦU CỬ QUỐC HỘI VN (PHỔ THÔNG ĐẦU PHIẾU, DÂN CHỦ, TỰ DO, CÓ QUAN SÁT VIÊN QUỐC TẾ) BAO GỒM MỌI THÀNH PHẦN NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC, CÓ TÂM VÀ CÓ TÀI.

QUỐC HỘI DÂN CỬ NÀY SẼ NHẬN NHIỆM VỤ LÃNH ĐẠO QUỐC GIA.
———-

Image may contain: one or more people and outdoor

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: one or more people, tree, shoes, wedding and outdoor
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing
Image may contain: tree, car and outdoor
+4

Dao Lecong added 8 new photos.

 

ÔN CỐ TRI TÂN

“Ngành giáo dục của Miền Nam trước đây không có ngày vinh danh Nhà Giáo, không có danh hiệu giáo viên dạy giỏi, không thầy giáo ưu tú cũng chẳng có thầy giáo nhân dân, thế mà các Thầy dạy chúng tôi ai cũng dạy giỏi, ai cũng đạo đức, công tâm giảng dạy từ tiểu học cho đến đại học. Bù cho những danh hiệu hoa mỹ ấy, lương tiền của nghề giáo khá cao, các Thầy không phải bận tâm gì hết ngoài việc lo nghiên cứu, học tập để giảng dạy học sinh cho tốt, cho giỏi.

Trong suốt 12 năm học, tiểu học, trung học đệ nhất cấp (cấp 2), đệ nhị cấp (cấp 3), tôi không thấy có hiệu trưởng, cán bộ của ty giáo dục hay bất kỳ ai đến dự giờ, đánh giá giáo viên, ở đại học lại càng không có chuyện đó, thầy giảng dạy, thi cử kiểu gì thì chúng tôi học tập và thi cử kiểu đó (3). Phải chăng đây là sự tôn trọng phương pháp dạy riêng của mỗi thầy giáo?
Sách giáo khoa như tôi đã nêu ở trên rất độc lập, tùy theo từng trường, từng ty thậm chí tùy thuộc vào giáo viên. Điều này chứng tỏ thầy giáo có quyền tự do chọn sách giáo khoa, chọn phương pháp giảng dạy sao cho học sinh học tốt nhất.

Các trường tiểu học, trung học đệ nhất cấp, đệ nhị cấp đều bình đẳng, giữa nông thôn và thành thị giữa công lập và tư thục. Không có trường chuyên, lớp chọn, không có trường điểm, trường chất lượng cao… Lên cấp ba tùy năng lực, học sinh tự do chọn ban mà mình yêu thích. Ban B (còn gọi ban Toán) dành cho học sinh có năng khiếu về toán, lý-hóa. Ban C (ban văn chương) cho học sinh giỏi văn chương, sinh ngữ. Ban A (ban vạn vật) cho học sinh có năng khiếu học bài. Trong 12 năm học chỉ có 3 kỳ thi chính rất nghiêm túc và khó: Thi vào đệ thất (lớp 6) để vào học trường công lập. Học lớp 11 thi tú tài I (từ năm 1973 bỏ luôn kỳ thi tú tài I), đậu tú tài I mới được lên học lớp 12 để thi tú tài II. Đậu tú tài II thì bước chân vào Đại Học có thể ghi danh hoặc thi tuyển. Ngoài các kỳ thi đó, tôi không thấy kỳ thi học sinh giỏi môn này, môn kia, cấp này, cấp kia…
Giữa các trường không có sự phân biệt học sinh trường này hơn học sinh trường kia, giáo viên dạy trường này hơn giáo viên dạy trường kia, xã hội cũng công nhận như vậy…”

Đoạn trích trong baì viết của anh Duc Thai Tran (Xin phép tác giả copy nhân ngày 20/11)
Fb Dang Trung Viet     

BÀI THƠ TÂM SỰ CỦA MỘT Bộ Đội-CỘNG-SẢN-BẮC-VIỆT

Nguồn:   Ngoc Son Dang shared Le Le Linh‘s post.
 
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Le Le Linh to ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ ( Tự Do – Đa Chiều )

 

BÀI THƠ TÂM SỰ CỦA MỘT Bộ Đội-CỘNG-SẢN-BẮC-VIỆT 

Rất cảm động.

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối
Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam
Một mùa xuân tang tóc năm bảy lăm
Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc.
Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất
Và khóc cho mình, chua xót đắng cay
Nửa đời người theo đảng đến hôm nay
Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác.
Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.
Rằng tại Miền Nam, ngụy quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng.
Tôi đã xung phong với bầu máu nóng
Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình
Chẳng quên mang theo ký gạo để dành
Biếu người bà con trong nầy túng thiếu.
Người dân Miền Nam thật là khó hiểu
Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai
Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ
Giải phóng đến sao người ta chạy trốn
Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.
Tôi tìm đến người bà con trong xóm
Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi
Kí gạo đem theo nay đã mốc xì
Tôi vội vã dấu vào trong hành lý
Anh bà con tôi- một ngươi công chức
Nét u buồn nhưng cũng cố làm vui
Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ
Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.
Một túi xách xinh xinh dành cho vợ
Con búp bê dành cho con gái yêu
Rồi anh nói: “Ngày mai đi cải tạo
Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi
Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về
Một chút tình người bà con Nam bộ.”
Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước.
Cho những đồng đội nằm xuống ngoài kia
Cho những bà mẹ nơi hai chuyến tuyến
Có những người con đi chẳng chở về
Khóc vì nghe người về từ chiến thắng
Nhưng sao lòng chua sót mênh mang
Nguồn: cựu bộ đội giải phóng Huan Trần.
**

Đi khắp thế gian không ai bằng mẹ

Nguồn:  Tran Dat shared Nguyen Hoang Phuc‘s post.
Image may contain: text
Nguyen Hoang Phuc

 

” Đi khắp thế gian không ai bằng mẹ 
Gánh nặng cuộc đời, không ai khổ bằng Cha.”
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Cha mẹ có nghĩa là duy nhất
Một mặt trời, một mặt đất,một vầng trăng.
Cha mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con, niềm vui với nụ cười.
Cha mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn, được thắp bằng,máu con tim.
Cha mẹ có nghĩa là mãi mãi
Cho con tất cả, không đòi lại bao giờ.

P/s : Trên đời không ai được so sánh hơn Cha Mẹ của mình.Là những người dám hy sinh tất cả cho con. Dù phải đánh đổi mạng sống,họ cũng chấp nhận.Cha Me chỉ mong con của mình được bình yên,vui vẻ và hạnh phúc.

BẤT CÔNG! TAO BỊ LỪA

Nguồn:   JB Nguyễn Hữu Vinh‘s post.
 
Image may contain: 1 person, standing, flower and outdoor
Image may contain: one or more people and eyeglasses
Image may contain: 1 person, standing

 
Image may contain: 1 person, text
+4
JB Nguyễn Hữu Vinh added 7 photos and a video.Follow

 

BẤT CÔNG! TAO BỊ LỪA

Sau khi Nguyễn Khắc Thủy bị tòa tuyên 3 năm tù về tội ấu dâm, lão ta dọa tự thiêu và ra sân Tòa đòi đốt thẻ đảng.
Có một người can ngăn lão nên lão thôi.

Tối hôm đó, con cháu lão đã đến an ủi, động viên lão, lão không nói gì. Đứa con trai lão thấy lão ngồi trầm ngâm rồi đi lại, bức bối khó chịu đành lựa lời an ủi:
– Bây giờ chỉ còn mấy bố con trong nhà, bố nói cho con biết bố có oan ức gì không mà khó chịu thế? Bố có sờ mấy đứa trẻ con không?
– Có, sờ chúng nó thì có, nhiều đứa là khác. Nhưng bực không chịu nổi.

– Thôi bố ạ, mình đã làm thì chấp nhận chịu thôi, thế mới là đàn ông.
– Mày nói như cứt, không phải là đàn ông mà tao chỉ sờ soạng mấy đứa con gái thôi à? Mày tưởng tao là Pede chắc? Nhưng chấp nhận thì làm sao mà chấp nhận được chứ, mày đã đi tù chưa mà biết?
– À, thì đã đành rồi, nhưng mình là đảng viên, phải nêu cao tinh thần trung thực, thẳng thắn và ngay chính của đảng viên chứ.
– Thế mà mày nói được à? Mày xem đảng viên cả mấy triệu thằng có thằng nào trung thực chưa mà mày bảo tao?

– Nhưng như vậy thì vào tù bố càng phải nêu cao tính đảng, tính chiến đấu trong tù, để góp phần cùng đảng ta cải tạo bọn tù nhân trong trại tốt hơn. Trong đó toàn bọn khốn nạn thôi bố ạ. Thôi bố cứ coi như đó là nhiệm vụ đảng giao cho bố đi.
– Tao không nêu cao tính đảng, tính chiến đấu mà tao chối tội đến cùng, còn phản đối cả tòa án đấy à?

– Nhưng hành động của bố đòi tự thiêu là không nên. Bố không thấy trên mạng người ta đang hô nhau gửi xăng cho bố đấy à?
– Đỗ mười nhà mày. Tao nói thế chứ tao có ngu đâu mà làm thế? Mày không biết tao đã là đảng viên giữ chức vụ lãnh đạo và giờ vẫn còn là đảng viên à? Sao mày lại ngu đi tin những lời ấy.

– Vậy sao bố lại đòi đốt thẻ đảng?
– Vì chúng nó xử bất công với tao nên tao ức, tao dọa chúng nó thôi.
– Bất công như thế nào bố nói đi để bọn con còn khiếu nại cho bố.
– Bất công quá đi chứ. Mày có biết tao đã 51 tuổi đảng, có dư mấy ngày mà chúng nó còn tuyên án tù tao 3 năm. Trong khi có thằng nói ngay giữa Quốc hội là: “Tôi còn 3 ngày nữa là tròn 51 năm theo đảng. Đảng phân công thì tôi còn làm chứ không xin xỏ”. Thế rồi người ta đòi nó từ chức, nó cứ lỳ cái mặt ra mà đảng trưởng ngồi dưới mặt tím lại cũng không làm được gì nó. 
Thế mà tao đã hơn 51 năm tuổi đảng, còn hơn cả nó, lại đang giữ thẻ đảng hẳn hoi, vậy mà nó dám tuyên án tao là bất công.

– Nhưng nó không liên quan đến gái, không liên quan đến sờ mó, tiếp xúc và ấu dâm.
– Mày sao biết nó không? Mày có là đảng viên cao cấp chưa mà dám kết luận?
– Nhưng không ai thấy nó như vậy, đằng này bố thì người ta có đủ chứng cứ.
– Này nhé, còn có thằng khác hôn trẻ con gái ngay giữa thanh thiên bạch nhật, báo chí đưa ầm ầm. Ra nước ngoài, nước hồi giáo hẳn hoi mà còn cứ bám mấy đứa bé gái hôn… đến mức chủ nhà phải ngăn cản. Báo chí nước ngoài đưa ồn ào và chửi rủa, sao không đưa ra mà xử đi.

– À, thì ra con hiểu rồi.
– Mày hiểu cái gì?
– Bố vừa học tập xuất sắc và nay thì thực hành “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức…” Đúng không?
– Chứ sao. Tổ sư cái bọn nói một đằng, làm một nẻo làm bố mày mắc lừa.
19/11/2017
JB Nguyễn Hữu Vinh

P/s: Điều rất lạ mà không lạ, là khi lão đòi đốt thẻ đảng, các đồng chí công an, đảng viên đứng xung quanh không ai ngăn cản. Chỉ có một mụ không phải là đảng viên (chắc là đối tượng đảng) vào can ngăn mà thôi.
Theo các bạn, các chiến sĩ đó nghĩ gì khi đó?

QUÂN PHẢN ĐỘNG

Mike Dang shared Le Anh‘s post.
 
Image may contain: 1 person, text and closeup
Le AnhFollow

 

” QUÂN PHẢN ĐỘNG “
Đảng ta nào có xấu đâu
Sao ” quân phản động ” đua nhau chửi hoài ?
Phải công nhận chúng rất tài
Chuyện gì cũng biết cũng tài phanh phui .

Nhiều chuyện đảng cố chôn vùi
Vậy mà cũng bị chúng khui ra ngoài
” Thành đô mật ước ” với Tàu
Chúng đem phân tích làu làu từng chương

Văn thơ lai láng chúng tuôn
Chửi hay hơn hát , chúng thường rêu rao
Chửi đảng từ thấp đến cao
Bịt miệng bọn chúng : làm sao bây giờ ?

Cấm “phây” , “yu tút” , “Gu gồ” *
Để ” quân phản động ” hóa ngu câm mồm
Cho toàn dân tộc ngu luôn
Dễ bề cai trị : đảng còn sống lâu !

* Cấm Facebook , Youtube , Google
FB Mai Sương