THÁNG NĂM: TỪ HOA ĐỒNG CỎ NỘI ĐẾN HOA CÕI LÒNG – Phêrô Phạm Văn Trung

Phêrô Phạm Văn Trung

WHĐ (01/5/2026) – Tháng Hoa kính Mẹ Maria không chỉ là truyền thống nề nếp nhà đạo, mà còn là sự kết nối hài hòa giữa thiên nhiên, lịch sử, văn hóa dân tộc và niềm tin sắt son của người tín hữu Việt Nam với người Mẹ Thiên Quốc. 

Dẫn nhập 

Trong nếp sống đạo của tín hữu Công giáo Việt Nam, tháng Năm có vị trí đặc biệt.  Trong tháng này, từ những giáo xứ to lớn đến các họ lẻ nhỏ bé, không gian đều rộn ràng tiếng nhạc, lời ca tiếng hát và ngát hương hoa.  Tháng Hoa kính Mẹ Maria không chỉ là truyền thống nề nếp nhà đạo, mà còn là sự kết nối hài hòa giữa thiên nhiên, lịch sử, văn hóa dân tộc và niềm tin sắt son của người tín hữu Việt Nam với người Mẹ Thiên Quốc. 

  1. Trong tháng Hoa, thiên nhiên hòa cùng đức tin 

Việc tháng Năm trở thành tháng dâng kính Mẹ Maria khởi đi từ cái nôi trời Tây của truyền thống này.  Sau những tháng mùa đông dài dằng dặc, bầu trời xám xịt và giá rét lạnh căm, tháng Năm tại châu Âu là thời điểm “Xuân phân” đạt đến độ rực rỡ nhất.  Cả đất trời như bừng tỉnh, cây cối đâm chồi nảy lộc, không khí ấm áp trở lại, và đặc biệt là muôn hoa đua nở khắp các cánh đồng, núi đồi và thung lũng. 

Vẻ đẹp thanh khiết, đầy sức sống của thiên nhiên lúc này đã trở thành một biểu tượng tâm linh mạnh mẽ.  Các tín hữu sơ khai nhìn thấy vẻ đẹp của hoa cỏ phản chiếu vẻ đẹp của Đức Trinh nữ Maria, người nữ “đầy ân phúc,” là “Bông hoa đẹp nhất” mà Thiên Chúa đã tạo dựng.  Nếu như hoa xuân mang lại niềm vui cho trần thế sau mùa đông u ám, thì Mẹ Maria, qua tiếng “Xin vâng,” đã mang Đấng Cứu Thế đến để mang lại sự sống vĩnh cửu cho nhân loại sau “mùa đông ảm đạm” của tội lỗi.

 Truyền thống dành tháng Năm cho Mẹ Maria không xuất hiện ngay lập tức mà là một hành trình tích lũy qua nhiều thế kỷ.  Thời trung cổ, tại các quốc gia như Tây Ban Nha hay Pháp, người dân đã có thói quen thực hành các việc đạo đức đặc biệt để tôn vinh Mẹ Maria vào tháng Năm, nhằm thay thế cho các lễ hội ngoại giáo mừng mùa xuân, vốn có những yếu tố đa thần đôi khi biểu lộ cách thô thiển.  Các tín hữu muốn thánh hóa thời gian này, thay vì chỉ ngưỡng mộ vẻ đẹp thiên nhiên thì họ qui hướng mọi vẻ tươi đẹp đó về Thiên Chúa là Đấng Tạo Dựng và Mẹ Maria. 

Vào thế kỷ XVI, Thánh Philipphê Nêri dạy các thiếu nhi thu lượm hoa tươi trong vườn để dâng trước bàn thờ Mẹ Maria.  Ngài muốn trẻ em tìm thấy Chúa và Mẹ Maria thông qua vẻ đẹp đơn sơ của cỏ hoa.  Thế kỷ XVIII, các tu sĩ Dòng Tên tại Ý chính thức dành trọn 31 ngày tháng Năm với các bài suy niệm, bài hát hướng về Mẹ Maria và khuyến khích giáo dân thực hiện việc này tại gia đình cũng như tại nhà thờ, đưa phong trào lan rộng toàn cầu.  Sang thế kỷ XIX – XX, truyền thống này được các Đức Giáo Hoàng chuẩn nhận.  Đặc biệt, qua Thông điệp Mense Maio – Tháng Năm (1965), Đức Phaolô VI khẳng định tháng Năm là dịp đặc biệt để cầu nguyện cho hòa bình và những nhu cầu của Giáo hội. 

  1. “Vãn dâng hoa” là sự sáng tạo độc đáo của người tín hữu Việt Nam khi xưa.

 Khi đạo Công giáo được truyền vào Việt Nam, các nhà truyền giáo đã rất khôn ngoan khi không chỉ áp dụng các nghi thức phương Tây xa lạ khó nắm bắt đối với người dân Việt.  Các ngài khuyến khích giáo dân diễn tả đức tin Công giáo theo cách riêng của tâm hồn dân Việt, vốn thấm đẫm thi ca, tha thiết diễn xướng và náo nức lễ hội, như Linh mục Léopold Michel Cadière (1869-1955) đúc kết: “Khi nhận ra nguồn cội sâu xa mà các thần linh thuộc thế giới siêu nhiên đã gieo vãi trong tâm hồn người Việt Nam, người ta không thể phủ nhận rằng dân tộc này là một dân tộc hết sức sùng đạo…  Người ta khấn vái kêu cầu, bằng ngôn ngữ trang trọng, kèm theo âm nhạc và vũ khúc…  Người ta bái lạy, một cách chậm rãi, trang nghiêm, tôn kính, cúi đầu cung kính với áo thụng bằng lụa, khăn mão uy nghi,”[1] “vãn dâng hoa” và việc dâng hoa của người Công giáo Việt Nam ra đời trong tâm thế văn hóa đậm chất tâm linh đó.

 Tại Việt Nam, dâng hoa không chỉ là đặt một bó hoa lên bàn thờ rồi thôi, nhưng đó là một cách biểu lộ tâm tình đạo hạnh dưới hình thức nghệ thuật.  Người tín hữu Công giáo Việt Nam khi xưa đã soạn ra những bài “vãn dâng hoa,” dựa theo thể thơ lục bát, song thất lục bát, giàu hình ảnh, dễ thuộc, dễ thấm, để ngợi ca vẻ đẹp của Mẹ Maria cũng như nói lên những nỗi niềm, thân phận và niềm hy vọng cậy trông của người tín hữu Việt Nam nơi Mẹ, giữa những lao nhọc vất vả của đời sống.

 “Đền vàng quỳ trước dâng hoa
Trông lên tháp bảo thấy tòa Ba Ngôi
Mười hai nhân đức gương soi
Kính dâng Đức Mẹ đời đời ngửa trông”…

…“Bảy hoa mượn chỉ nghĩa mầu.
Hình dong ơn phúc kính tâu ngợi mừng.
Hợp cùng năm sắc điều dâng,
Dường mười hai ngọc kết tầng Triều thiên”…

…“Ban ơn cho chúng con nhờ,
Được lòng sốt sắng phượng thờ cho liên.
Đời này được sự bằng yên,
Đời sau lại được ngợi khen hát mừng… Amen.”[2]

 Về hình thức, vãn hoa là một “lễ hội đức tin” rộn rã, đậm chất văn hóa Việt.  Từ những tà áo truyền thống đến những điệu nhạc quen thuộc, tất cả tạo nên bầu không khí náo nức, gắn kết bà con xóm đạo.  Trong đoàn rước hoa dâng kính Mẹ Maria, mọi tín hữu không phân biệt giàu nghèo đều cùng hướng về Mẹ, biến nghi thức dâng hoa, hội nhập hoàn toàn vào tình tự dân tộc, thành một phần ký ức sâu sắc. 

Ngày nay, việc dâng hoa trong tháng Hoa được tổ chức ngày càng quy mô và lộng lẫy hơn.  Các giáo xứ lớn tổ chức các đoàn dâng hoa lên tới hàng trăm người, cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ, với hệ thống ánh sáng, âm thanh hiện đại.  Những giáo xứ miền quê nhỏ bé cũng tổ chức dâng hoa cho Mẹ Maria, một cách đơn sơ nhưng không kém phần trang trọng.  Trang phục được đầu tư đáng kể, kỹ năng múa được tập luyện bài bản, ngày càng trở nên nghệ thuật, chuyên nghiệp.

 Những thao thức mục vụ của ngày hôm nay

 Tuy nhiên, sự rực rỡ ấy vẫn nhắc nhở mọi người: Chúng ta đang dâng lên Mẹ Maria tâm tình hiếu thảo hay chỉ lo lắng đến việc biểu diễn?  Thực tế, việc quá chăm chút vào kỹ thuật, trang phục đôi khi khiến người tham gia lo lắng “sai nhịp” hơn là hướng lòng về Mẹ.  Khi tính biểu diễn lấn át tinh thần suy niệm, buổi lễ chỉ để lại sự trầm trồ về hình thức mà thiếu đi sứ điệp thiêng liêng trong tâm hồn.  Tính “biểu diễn” lấn át tinh thần “suy niệm cầu nguyện”.

 Để tháng Hoa tiếp tục là nguồn mạch nuôi dưỡng đức tin cho người tín hữu hôm nay cũng như các thế hệ mai sau, việc dâng hoa cần phải là một buổi suy niệm sống động, kết nối mỗi động tác, mỗi sắc hoa với Lời Chúa và các nhân đức của Mẹ Maria.

 Hoa trắng không chỉ là sắc màu của sự thanh khiết, nhưng còn là biểu tượng Ơn Vô nhiễm nguyên tội.  Khi dâng hoa trắng, người tín hữu được mời gọi thanh tẩy tâm hồn, sống trung thực và trong sạch giữa một xã hội đầy dẫy sự gian dối.  “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mátthêu 5:8).

 “Xinh thay hoa trắng tốt lành,
Ví cùng nhân đức đồng trinh Đức Bà.
Nguyên tuyền hơn ngọc hơn ngà,
Sáng trong hơn tuyết cùng là hơn gương.” *

 Hoa đỏ tượng trưng cho sự hy sinh, tình yêu nồng cháy và những đau khổ mà Mẹ đã gánh chịu dưới chân Thập giá.  Đây là cơ hội để suy niệm về sự kiên trì và lòng yêu người, giúp người ta biết chấp nhận gian khổ để dấn thân phục vụ.  “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Gioan 15:13).

 “Nhiệm thay hoa đỏ hồng hồng,
Nhuộm thêm Máu thánh thơm chung lòng người.
Vì thương con gánh tội đời,
Chịu như dao sắc thâu nơi lòng mình.” *

 Hoa vàng là biểu tượng của vinh quang Thiên Chúa và lòng tin sắt son.  Dâng hoa vàng là cam kết giữ vững đức tin trước những lôi cuốn của chủ nghĩa vật chất, lối sống thực dụng.  “Vàng thử lửa, đức tin thử gian nan… để khi Chúa Giêsu Kitô tỏ hiện, đức tin ấy sẽ trở thành lời ca tụng, vinh quang và danh dự” (1 Phêrô 1:7).

 “Quý thay này sắc hoa vàng,
Sánh nhân đức mến Bà càng trọng hơn.
Một niềm tin kính nhơn nhơn,
Vững vàng cậy mến trong cơn vui sầu.” *

 Hoa tím là màu của thống hối và khiêm nhường.  Trong một thế giới của cái tôi kiêu hãnh, sắc tím nhắc nhở chúng ta về sự nhỏ bé của mình trước nhan Chúa như Mẹ đã từng tự nhận là “nữ tỳ hèn mọn”.

“Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Ngài nâng cao mọi kẻ khiêm nhường” (Luca 1:52).

“Dịu thay hoa tím càng màu,
Ý trên Bà những cúi đầu vâng theo.
Bằng lòng chịu khó trăm chiều,
Khiêm nhường nhịn nhục hằng yêu hãm mình.” *

 Hoa xanh nhắn đến niềm hy vọng và sự bình an.  Giữa những lo âu về cơm áo gạo tiền, sắc xanh dâng Mẹ là lời cầu xin sự bình an trong tâm hồn và niềm cậy tin vào tương lai tươi sáng. “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Chúa, và có Chúa làm chỗ nương thân.  Người ấy như cây trồng bên dòng nước” (Giêrêmia 17:7-8).

 “Lạ thay là sắc hoa xanh,
Mừng Bà nhân đức trọn lành cực cao.
Dờn dờn sau trước một màu,
Quản chi sương nắng dãi dầu ngày đêm.” *

 4.Tháng Hoa giúp biến đổi đời sống thành vườn hoa thánh thiện 

Nếu mỗi buổi dâng hoa đều kèm theo Lời Chúa và lời suy niệm ngắn gọn, súc tích, người dâng hoa và người thưởng lãm gặp gỡ được Mẹ Maria của Tin Mừng, chứ không chỉ đi xem một hình thức phô diễn nghệ thuật.

 Nhằm bảo vệ môi trường theo tinh thần của Thông điệp Laudato Si’, các cuộc dâng hoa có thể được khuyến khích dâng hoa trong những chậu, nhỏ to khác nhau.  Sau buổi dâng hoa, số hoa này có thể trồng tại khuôn viên thánh đường hoặc tặng lại cho giáo dân chăm sóc, giúp tạo nên “Vườn hoa Đức Mẹ” xanh tươi quanh năm.

 Đỉnh cao của việc dâng hoa là sống cuộc đời “Per Mariam ad Jesum – Nhờ Mẹ đến với Chúa Giêsu,” biến đời sống thành vườn hoa nhân đức, mến Chúa yêu người, theo mẫu gương “Fiat – Xin vâng” của Mẹ Maria.  Mỗi người cần hiểu rằng một lời tử tế, một bữa cơm cho người nghèo hay sự trung thực trong công việc mới là đóa hoa ngát hương mà Mẹ Maria mong muốn nhất để giúp chúng ta nên thánh.  Mẹ không cần hoa, chính chúng ta mới là người cần đến hoa nhằm biểu lộ rằng đôi bàn tay vốn đang dâng lên Mẹ những bông hoa đầy hương sắc cũng là đôi bàn tay đã biết chia sẻ cụ thể những buồn vui, lo âu với những người chung quanh, và rằng cõi lòng chúng ta đang dần biến đổi để biết yêu thương, hy sinh như Mẹ.  Một tháng Năm mà mỗi tín hữu hăng hái làm việc bác ái, trao gửi nụ cười và sự quan tâm chân tình mới thực sự là một tháng Hoa ý nghĩa. 

  1. Khuyến khích giới trẻ tiếp nối và đào sâu truyền thống đạo hạnh

Tháng Năm về, giữa cái nắng oi bức của mùa hè Việt Nam, những giai điệu “Mùa hoa về rồi muôn hoa xinh con hái dâng Mẹ.  Mùa hoa về rồi muôn hương thơm bay trước nhan Mẹ…” (Trầm Hương) lại vang lên đầy thân thương.  Truyền thống tháng Hoa là một kho tàng vô giá mà cha ông đã để lại.  Trách nhiệm của chúng ta là giữ cho ngọn lửa ấy luôn cháy sáng bằng cách thổi vào đó hơi thở của ngày hôm nay, với các bản thánh ca có điệu nhạc tươi mới, ngôn từ gần gũi nhưng vẫn trang trọng, đúng với Lời Chúa và giáo huấn của Giáo hội, khơi gợi được cảm thức đức tin – sensus fidei.

 Sử dụng khéo léo các phương tiện truyền thông hiện đại sẽ giúp việc dâng hoa không còn là nghi thức “cổ xưa” mà trở thành cảm nghiệm tâm linh tươi mới.  Khi được gạn đục khơi trong đúng với tâm tình, các bạn trẻ sẽ tham gia với tất cả sự nhiệt huyết và đức tin cá vị, thay vì chỉ làm theo tập tục phong trào.

 Tuy nhiên, nếu tháng Hoa chỉ dừng lại ở tiếng nhạc, trang phục thướt tha, hoặc “hứng thú nghệ thuật,” thì chúng ta chỉ là khán giả đi xem một buổi trình diễn văn nghệ chứ không phải người mong muốn hoán cải nội tâm.  Chỉ khi bước ra khỏi nhà thờ sau buổi dâng hoa, mỗi người biết sống tử tế, hy sinh, tôn trọng và yêu thương nhau hơn, thì lúc đó, chúng ta mới thực sự trở thành những đóa hoa sống động làm đúng ý Chúa và Mẹ Maria.

 Phêrô Phạm Văn Trung

_________

[1] Trường Đại học Khoa học xã hội và nhận văn, Đại học quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, https://hcmussh.edu.vn/news/item/25727

[2] Và các câu thơ khác (*) tại http://gdptttvn.org/nam-sac-bay-mau-hoa-dang-kinh-duc-me/

From: Lanthangchieutim


 

HIỆP THÔNG BẢN THỂ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian!”.

“Để có thể trải nghiệm niềm vui, chớ gì không một giây phút nào trong đời tôi nằm ngoài ánh sáng, tình yêu và sự hiện diện của Chúa! Như chiếc bình rỗng, tôi trao toàn thân cho Ngài, Đấng sẽ đổ đầy nó bằng tình yêu và Thánh Thần!” – Andrew Murray.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiết lộ một bí quyết để thôi xao xuyến, tìm lại tự do. Không chỉ nên như chiếc bình rỗng để được đổ đầy, nhưng chúng ta phải đắm mình trong nguồn ấy; không chỉ nhận lãnh, nhưng ở lại.

“Anh em đừng xao xuyến!”. Xao xuyến không hẳn đến từ những gì xảy ra bên ngoài; nó phát sinh từ việc chúng ta đứng trước mọi sự. Có người ở trong thử thách mà vẫn bình an; có người không thiếu gì mà lòng vẫn bất ổn. “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, và lòng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa!” – Augustinô. Vấn đề không nằm ở hoàn cảnh thuận hay nghịch, nhưng ở chỗ bạn và tôi đang bám vào đâu, hy vọng điều gì – và sâu xa hơn, sống với ai.

Xao xuyến không chỉ là một trạng thái tâm lý; nó là dấu của một đời sống chưa ở lại, chưa ở trong. Chúa Giêsu không mời gọi chúng ta làm điều gì thêm, nhưng ở lại – menein – trong Ngài. “Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” không phải là trao một cảm giác để xoa dịu, nhưng là bình an kéo chúng ta vào sự sống của Ngài; ở đó, con người không còn giữ lấy mình, không còn chao đảo giữa sợ hãi và bám víu, nhưng bắt đầu sống từ một sự sống khác – một ‘hiệp thông bản thể’. Bình an thế gian cần hoàn cảnh thuận; bình an của Chúa vẫn còn đó giữa những đổ vỡ.

Chính trong sự ở lại ấy, bình an không còn mơ hồ, nhưng trở thành một cách hiện hữu. Phaolô là một chứng từ. Bị ném đá, tưởng đã chết; nhưng ông vẫn đứng dậy và trở lại. Hoàn cảnh không đổi; ông không còn bám vào sự sống mình giữ, nhưng sống từ Đấng nâng ông dậy và giữ ông ở lại. Vì thế, Phaolô không trốn chạy, nhưng tiếp tục loan báo: “Triều đại Ngài vinh hiển!” – Thánh Vịnh đáp ca. Ở lại như Phaolô không phải là một nỗ lực căng, nhưng là một sự buông mình. Khi không còn phải giữ lấy bản thân, lòng người dần lắng xuống, vì đã có một nơi để ở. Và trong sự ở lại ấy, bình an không còn là điều phải tìm, nhưng tự nhiên hiện diện.

Anh Chị em,

Đức Giêsu Kitô là Đấng đã sống trọn vẹn sự ở lại ấy. Giữa xao xuyến của Vườn Dầu, giữa sợ hãi và cái chết, Ngài không giữ lấy mình, nhưng hoàn toàn phó thác trong tay Cha. Vì thế, bình an Ngài ban không phải là vắng bóng thử thách, nhưng là một sự sống không tách lìa Cha, cùng nhịp với Cha. Cũng thế, chỉ khi ở lại trong Chúa Kitô, trong Cha, con người không chỉ thôi xao xuyến, được an ủi hay vững vàng hơn, nhưng được sống chính sự sống thần linh của Ngài – một ‘hiệp thông bản thể’. “Thiên Chúa đã làm người để con người được tham dự vào sự sống của Ngài!” – Athanasiô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con biết ở lại trong Ngài, để không còn xao xuyến, nhưng sống trong bình an của Ngài, bình an không ai lấy mất!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần V Phục Sinh

Thầy ban cho anh em bình an của Thầy

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 14,27-31a

27 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. 28 Anh em đã nghe Thầy bảo : ‘Thầy ra đi và đến cùng anh em’. Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. 29 Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin.

30 “Thầy sẽ không còn nói nhiều với anh em nữa, bởi vì Thủ lãnh thế gian đang đến. Đã hẳn, nó không làm gì được Thầy. 31a Nhưng chuyện đó xảy ra là để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Chúa Cha và làm đúng như Chúa Cha đã truyền cho Thầy.”


 

đạo Công giáo được cho là truyền đến Việt Nam sớm nhất vào năm 1533

Theo các tài liệu lịch sử, đạo Công giáo được cho là truyền đến Việt Nam sớm nhất vào năm 1533 (thế kỷ XVI), dưới triều vua Lê Trang Tông. Nơi đầu tiên đón nhận là vùng ven biển thuộc trấn Sơn Nam, cụ thể là các làng Ninh Cường và Trà Lũ (thuộc huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định ngày nay) bởi thừa sai tên là I-ni-khu.

ÍT HƠN CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”.

“Tội thờ ngẫu tượng là tội thờ bất cứ thứ gì chỉ nên sử dụng, hoặc sử dụng bất cứ thứ gì chỉ nên tôn thờ!” – Augustinô. Vì thế, “Điều mà tôi sẵn sàng cho đi ‘bất cứ thứ gì để có’, và không nhận ‘bất cứ thứ gì để mất’ là Thiên Chúa của tôi. Tôi không bao giờ tôn thờ một thứ gì đó ít hơn Ngài!” – J. McMath.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay hé lộ một nghịch lý: con người không ngừng tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng lại dễ dàng tôn thờ một điều gì đó ‘ít hơn Chúa!’.

Tại Lystra, sau khi Phaolô chữa lành một người bại, dân thành kêu lên, “Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”. Họ gọi Phaolô và Barnaba là thần, và định dâng lễ tế hai ngài. Phaolô xé áo mình: “Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm!” – bài đọc một. Đó không chỉ là một sai lầm, nhưng là một phản xạ tôn giáo: con người luôn muốn hữu hình hoá Thiên Chúa; và khi không thể nắm bắt Ngài, họ dễ thay thế Ngài bằng một điều gì đó gần hơn, dễ thấy hơn – nhưng không phải là Ngài. Thánh Vịnh đáp ca nhắc lại hướng đi đúng: “Xin đừng làm rạng rỡ chúng con, lạy Chúa, nhưng xin cho Danh Ngài rạng rỡ!”.

Một thực tại hữu hạn có thể được đẩy lên vị trí chỉ Thiên Chúa mới có. Vì thế, ngẫu tượng không chỉ là thờ một điều sai, nhưng là yêu một điều đúng theo một trật tự sai, một ordo amoris bị đảo lộn khi điều hữu hạn được tuyệt đối hoá, và Thiên Chúa bị đẩy ra khỏi chỗ của Ngài. Những thực tại ấy không đến như thần linh, nhưng dần được sống như thần thánh; chính ở đó, con người bắt đầu lệch hướng – nhiều khi ngay trong những chọn lựa rất quen của bạn và tôi. “Điều bạn trao niềm tin tuyệt đối sẽ trở thành thần của bạn!” – Hans Urs von Balthasar.

Phải chăng vì thế, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến Đấng Bảo Trợ: “Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và làm cho anh em nhớ lại tất cả những gì Thầy đã nói”. Thánh Thần không chỉ dạy điều phải tin, nhưng thanh luyện điều chúng ta yêu; Ngài không thêm một đối tượng mới, nhưng giải phóng con người khỏi những gì đã chiếm chỗ của Thiên Chúa, và sắp xếp lại trật tự của tình yêu – reordinatio amoris.

Anh Chị em,

Nếu con người dễ tôn thờ một điều gì đó ‘ít hơn Chúa’, thì nơi Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa không còn là Đấng xa vời để phải thay thế – “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha!”. Ngài không chỉ là con đường, nhưng là lối dẫn vào tương quan với Cha; không chỉ dạy phải yêu thế nào, nhưng dạy phải yêu ai. Vì thế, điều quyết định không còn là chọn điều này điều kia, nhưng là nhận ra Đấng duy nhất đáng cho đi tất cả để có, và không nhận bất cứ thứ gì để mất. Chỉ khi ở lại trong Ngài, con người mới thôi tuyệt đối hoá những gì hữu hạn, và tình yêu được đặt lại đúng chỗ. “Con người không thể sống mà không thờ phượng; nếu không thờ Thiên Chúa thật, họ sẽ thờ những thần giả!” – Joseph Ratzinger.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ngẫu tượng thường làm con hao tổn và lầm lạc. Xin sắp xếp lại tình yêu của con, để với con: Chúa trên hết, Chúa trước hết; không ai hơn Chúa, không chi bằng Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*********************************

Lời Chúa Thứ Hai, Tuần V Phục Sinh

Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 14,21-26

21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.”

22 Ông Giu-đa, không phải Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian ?” 23 Đức Giê-su đáp : “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. 24 Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy. 25 Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em. 26 Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.”


 

TRONG ĐƯỜNG – VẪN LẠC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?”.

“Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một cuộc gặp gỡ với một con người!” – Joseph Ratzinger.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không chỉ nói về sự không biết của Tôma, nhưng hé lộ một nghịch lý: có thể ở rất gần mà vẫn không gặp gỡ; đã đúng đường mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.

Tôma không sai khi hỏi, nhưng sai ở cách nghĩ: ông vẫn tìm một con đường để đi, như một lộ trình cần xác định. Trong khi “đường” Gioan dùng – hodos – không chỉ là một hướng đi, nhưng là một cách hiện hữu, một tương quan sống động. Vì thế, vấn đề không phải là không biết phải đi đâu, nhưng là không nhận ra mình đang ở với ai; từ đó, con người có thể lạc ngay trên chính con đường mình đang đi. “Đức tin không phải là một ý kiến, nhưng là một sự gắn bó với Thiên Chúa!” – Romano Guardini.

Trong bối cảnh ấy, những gì Chúa Giêsu nói không chỉ là một câu trả lời, nhưng là một mặc khải: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống”. Đường không còn là một lộ trình phải vạch ra, nhưng là một hiện diện để bước vào; sự thật không còn là điều phải nắm bắt, nhưng là một tương quan để ở lại; và sự sống không còn là một mục tiêu ở phía trước, nhưng là điều đang tuôn chảy từ chính Ngài. Thế nhưng, con người vẫn quen tìm những con đường khác: những lựa chọn, những bảo đảm, những câu trả lời có thể nắm chắc trong tay; và chính trong những tìm kiếm ấy, bạn và tôi có thể đang ở trong Đường ấy, mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.

“Ở trong Đường” không phải là một kinh nghiệm riêng lẻ. Chúa Giêsu nói thêm: “Ai tin vào Thầy” sẽ làm những việc Thầy làm, và còn làm những việc lớn hơn nữa. “Những việc” – erga – không phải là của con người, nhưng là của Thiên Chúa nơi cộng đoàn những kẻ tin. “Không ai có thể có Thiên Chúa làm Cha nếu không có Giáo Hội làm Mẹ!” – Henri de Lubac. Nơi đó, họ chọn phó tế và rao giảng Lời – bài đọc một. Và đức tin vì thế không dừng ở một tương quan riêng tư, nhưng trở thành một thân thể: những con người được gọi ra khỏi bóng tối – bài đọc hai, để cùng tham dự vào hành động của Ngài; một cộng đoàn sống niềm vui Tin Mừng trong tạ ơn và cầu nguyện: “Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, đường không còn là điều để tìm, nhưng là Đấng để ở trong. Vì thế, điều quyết định không còn là biết, nhưng là ở lại; không còn là làm, nhưng là thuộc về. Và chỉ trong Ngài, con người mới thôi lạc; giữa những chọn lựa chồng chéo của đời sống, không còn phải dò dẫm, nhưng được ở yên trong một tương quan; không còn đi tìm một con đường khác, nhưng được ở trong chính Đường. “Chúng ta không còn biết tình yêu là gì, nếu không còn biết Thiên Chúa là ai!” – Hans Urs von Balthasar.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, có lúc con tưởng mình biết đường, nhưng lòng vẫn chông chênh. Cho con ở lại trong Ngài, giữa bao ngả đường!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, NĂM A

Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 14,1-12

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”

5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?” 6 Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. 7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”

8 Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” 9 Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.”


 

LỚN HƠN VÌ NGÀI RA ĐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai tin vào Thầy, người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa!”.

“Những bước đi của niềm tin dường như rơi vào ‘khoảng không’ vô định, nhưng tìm thấy ‘đá tảng’ bên dưới!” – John Greenleaf Whittier.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay gây ngỡ ngàng: người tin, đứng trên “đá tảng”, có thể làm những ‘việc lớn hơn’ Thầy mình. Chính nơi tưởng là mất mát – Ngài về cùng Cha – lại mở ra điều lớn hơn: ‘lớn hơn vì Ngài ra đi’.

Chính Chúa Giêsu đưa ra lý do ấy: “Bởi vì Thầy về cùng Chúa Cha”. Đó không phải là một sự vắng mặt, nhưng là một chuyển động hoàn tất: thập giá không khép lại sứ vụ, nhưng mở ra; phục sinh không chỉ là chiến thắng, nhưng là một khởi đầu. Chính khi “ra đi”, Ngài không còn bị giữ lại ở một nơi chốn, hay bị đóng khung trong một khoảnh khắc; và trong Thánh Thần, Ngài tiếp tục hành động nơi những kẻ tin. Vì thế, “lớn hơn” không nằm ở việc con người vượt qua Thầy mình, nhưng ở chỗ chính Thầy đang hành động trong họ; vì “chúng ta không phải là những người làm chủ sứ vụ, nhưng là những người được sai đi!” – Phanxicô.

Con người dễ nghĩ “việc lớn hơn” là nhiều hơn, ảnh hưởng hơn – nhất là trong thế giới truyền thông hiện đại. Hoặc như cảnh “cả thành Antiôkia tụ họp để nghe Lời Chúa”; sau đó, “người Do Thái sinh lòng ghen tức” – bài đọc một; hoặc có đến ba ngàn người trở lại…  Nếu chỉ dừng ở đó, xét cho cùng, rất thế tục! “Những việc” – erga – Chúa Giêsu nói ở đây không phải là những gì con người làm cho Chúa, mà là công việc Ngài làm nơi con người. Vì thế, “lớn hơn” không phải là hơn về số lượng, nhưng là được tham dự: có lúc chúng ta tưởng mình đang làm, nhưng hoá ra đang được mời cộng tác vào công cuộc lớn hơn của Chúa Phục Sinh – và chính khi Ngài ra đi, điều lớn hơn ấy mới có thể xảy ra: ‘lớn hơn vì Ngài ra đi’.

“Việc lớn hơn” không phải lúc nào cũng mang dáng vẻ lớn; nhiều khi, đó lại là những điều rất nhỏ: một đời sống trung tín trong gia đình, một sự kiên nhẫn trong cộng đoàn, một lời loan báo âm thầm giữa môi trường thân quen. Ở đó, con người dễ nản lòng, tưởng mình đang bước vào khoảng không vô định; nhưng chính khi Chúa Giêsu như vắng mặt, Ngài lại đồng hành cách sâu xa hơn. Trong sự âm thầm ấy, công việc của Thiên Chúa vẫn lớn lên. Có như thế, “Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta!” – Thánh Vịnh đáp ca.  

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, “việc lớn hơn” luôn là việc của Cha. Ngài không chỉ sai chúng ta, nhưng đưa chúng ta vào chính tương quan của Ngài với Cha: Con ở trong Cha, và Cha ở trong Con. Vì thế, điều lớn hơn không nằm ở việc làm được gì, nhưng ở chỗ được “ở trong”, “ở lại”, “thuộc về”; và chính trong sự thuộc về ấy, con người được kéo vào một công việc lớn hơn mình. “Chỉ có tình yêu là đáng tin!” – Hans Urs von Balthasar.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con thoả mãn với những con cá còi của ao đầm, đừng đo ‘việc lớn’ bằng những con số. Cho con dám lao ra biển lớn, để con ở trong Cha, và để Cha làm nơi con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần IV Phục Sinh

Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 14,7-14

7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”

8 Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” 9 Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha. 13 Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. 14 Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó.”


 

LÒNG ANH EM ĐỪNG XAO XUYẾN – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên 

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên 

Giữa cuộc sống đầy xáo trộn hôm nay, Lời Chúa đem lại cho chúng ta niềm hy vọng: “Lòng anh em đừng xao xuyến.”  Đức Giê-su đã nói những lời tâm huyết này trong một bối cảnh rất đặc biệt: đó là lúc Người và các môn đệ vừa dùng xong bữa tiệc Vượt qua.  Những lời này đã trấn an các môn đệ đang vô cùng hoang mang lo sợ, vì họ cảm thấy thập giá đã gần kề.  Đức Giê-su mặc khải cho các ông về nơi Người sẽ tới.  Người quả quyết rằng, các môn đệ và những ai tin vào Người sau này cũng sẽ được đến nơi hạnh phúc đó. 

“Lòng anh em đừng xao xuyến.”  Con người trong cuộc sống hôm nay đang hoang mang trước thảm họa chiến tranh và biết bao đe dọa khác đến từ thiên nhiên vũ trụ cũng như từ sự mưu mô của chính con người.  Cụ thể hơn, chúng ta băn khoăn lo lắng vì đâu đâu cũng thấy tội phạm, từ gia đình cho đến xã hội.  Chúng ta hoảng loạn khi thấy cuộc sống bất an do khủng hoảng kinh tế, suy thoái đạo đức, rạn nứt gia đình, bạo lực học đường, tệ nạn xã hội…  Giữa những âu lo của cuộc sống, nhiều khi chúng ta chỉ biết lên án mà không cùng góp phần làm giảm nhẹ những bất công và chia rẽ trong cuộc đời. 

Thiên Chúa đang qua bàn tay của mỗi chúng ta để thực hiện những điều kỳ diệu.  Bởi lẽ nếu chúng ta thực hành Lời Chúa dạy, cùng nhau xây đắp một thế giới an lành, thiện hảo và tôn trọng sự thật, thì sẽ góp phần đẩy lui bất công và sự dữ.  “Thà thắp lên một ngọn nến nhỏ còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.”  Mỗi tín hữu hãy là một cây nến nhỏ, tiếp lửa từ Đức Ki-tô, Ánh sáng cho trần gian, nhờ đó chúng ta có thể đẩy lui bóng tối đang ám ảnh đe dọa cuộc đời.

 Để giúp các môn đệ can đảm đón nhận những biến cố sắp xảy đến, Đức Giê-su còn mạc khải cho các ông về Chúa Cha.  Chúng ta hết thảy đều có thể đến với Chúa Cha qua con đường mang tên Giê-su.  Trước nỗi băn khoăn của ông Tô-ma, Đức Giê-su đã khẳng định: “Chính Thầy là con đường, là Sự thật và là Sự sống.  Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.”  Đây không chỉ là lời hứa suông, mà các môn đệ có thể cảm nghiệm được Chúa Cha ngay trong cuộc sống hôm nay: “Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”  Vâng, Chúa Cha là Đấng vô hình, chính Đức Giê-su đã nói với chúng ta về Chúa Cha (x. Ga 1,18).  Hơn thế nữa, Người là phản ảnh của Chúa Cha.  Nơi Đức Giê-su, Chúa Cha đã trở nên hữu hình giữa chúng ta. 

Vâng, Nước Trời không phải một thứ “bánh vẽ” để ru ngủ con người, nhưng là một thực tại đã khởi đầu nơi trần gian.  Đức Giê-su không chỉ giới thiệu một hạnh phúc xa vời, ảo tưởng, nhưng Người giúp chúng ta hưởng hạnh phúc ngay hôm nay, ở đời này.  Đấng đã trỗi dậy từ ngôi mộ vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần vẫn đang hiện diện giữa chúng ta.  Người sẽ cùng với chúng ta lên đường mở tung những nấm mộ của gian dối, mưu mô và truỵ lạc để đưa anh chị em mình đến với ánh sáng huy hoàng do Đấng Phục Sinh chiếu soi. 

Những ngày hân hoan của Mùa Phục sinh sẽ chấm dứt, nhưng Đấng Phục Sinh vẫn ở với chúng ta.  Khi tuân giữ Lời Chúa và cố gắng sống thánh thiện, mỗi tín hữu sẽ là hiện thân sống động của Đấng Sống lại.  Nói cách khác, mọi người xung quanh sẽ nhận ra Đấng Phục Sinh xuyên qua cuộc đời tốt lành của các tín hữu.  Ngay từ ban đầu, nhóm Mười Hai đã luôn xác tín điều đó, nên các ông miệt mài rao giảng Lời Chúa, say sưa phục vụ cộng đoàn, làm cho đức tin vào Đấng Phục sinh nhanh chóng lan rộng khắp nơi (Bài đọc I).  Rao giảng Lời Chúa là ưu tiên số một của cộng đoàn tín hữu để giới thiệu Đấng Phục Sinh cho mọi thời đại.

 “Lòng anh em đừng xao xuyến.”  Chúa vẫn đang ủy lại chúng ta trước bao nỗi truân chuyên của cuộc sống.  Xin Chúa cho chúng ta thêm vững tin và được nâng đỡ giữa cuộc đời đầy biến động này.  Xin cho mọi người thời nay xác tín rằng, chỉ có nơi Chúa mới có bình an đích thực, chỉ có Ngài mới có thể đáp ứng những khát vọng thâm sâu nơi cõi lòng chúng ta.  Amen. 

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

Chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. (Ga 10:4)- Cha Vương 

Hôm nay ngày 30/04, mình xin bạn một việc hy sinh nho nhỏ để cầu nguyện cho những người đã bỏ mình trên đường tìm tự do và vì thời cuộc. Xin Chúa ban cho họ được nghỉ ngơi trong vòng tay yêu thương của Chúa Chiên Lành. Luôn cầu nguyện cho nhau và thế giới nhé .Thành thật đa tạ!

Cha Vương 

Th 5: 30/04/2026.     (t3-24)

TIN MỪNG: Khi đã cho chiên ra hết, anh [mục tử] ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. (Ga 10:4)

SUY NIỆM: Bạn không cần đi đâu xa, ngay trong môi trường sống của bạn bây giờ đang có những tiếng ồn ào náo nhiệt làm bạn mệt mỏi nhức cả đầu. Đúng là cuộc đời vốn luôn ồn ào náo nhiệt trong mọi nơi mọi lúc nếu bạn không biết tự chọn cho mình một nơi thanh vắng để lắng nghe tiếng Chúa. Điều đáng buồn cho con người trong thế giới hôm nay là dường như họ đang mất định hướng trong thế giới náo nhiệt. Họ rơi vào vòng xoáy của tiền tài, danh vọng nhưng rồi con người dường như không bao giờ hạnh phúc trong lợi thú khi họ vất vả tìm kiếm, và càng không có bình yên trong thế giới đầy bon chen tranh giành để sống. Vậy làm sao con người có thể thoát ra được thế giới ồn ào náo nhiệt này? Giải pháp hữu hiệu nhất là bạn phải dành một ít thời gian để lắng lòng, để nhận biết tiếng gọi Đức Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành. Khi bạn có Chúa là trung tâm của cuộc đời mình, bạn có thể nhìn thấy Chúa trong mọi sự. Một khi bạn nhìn thấy Chúa trong mọi sự rồi thì những tiếng động sẽ không làm bạn nhức cả đầu nữa.  Mình mời bạn hãy tặng cho chính mình mỗi ngày một vài phút cô tịch để đọc Lời Chúa nhé. Đọc Lời Chúa để nghe và nhận ra tiếng thì thầm của Thiên Chúa đang ngỏ lời với bạn: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta”(Ga 10,27-30)

LẮNG NGHE: Nghe thế, họ đau đớn trong lòng và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?” (Cv 2:37)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con người đang lạc lõng giữa muôn vàn âm thanh trong thế giới ôn ào, 

THỰC HÀNH: Thực hiện liệu pháp “2 Không” để sống bình an và hạnh phúc 

(1) Không để người khác cướp mất bình an của mình.

(2) Không để sự bình an của mình bị lệ thuộc vào cảm xúc, ồn ào, xôn xao, bàn tán, thì thầm của người khác.

From: Do Dzung

******************************

Lặng – Hiền Thục

BÌNH THƯỜNG – NƠI CHÚA ẨN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông này không phải là con bác thợ sao?”.

“Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình!” – Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Thánh Giuse đặt chúng ta trước một nghịch lý: Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình; không ở nơi xa lạ, nhưng ngay trong điều bình thường. Và chính nơi đó, ‘bình thường – nơi Chúa ẩn’.

Khi gọi Chúa Giêsu là “con bác thợ”, họ không sai về gốc gác; nhưng chính cái đúng ấy lại che khuất điều ẩn giấu. Đó là skandalon – cớ vấp phạm: ánh sáng không thiếu, nhưng ánh sáng xuất hiện dưới một hình thức quá thân quen. Điều họ thấy là đúng, nhưng không đủ; và chính khi tưởng đã nắm bắt, họ lại không còn nhận ra. Không phải vì không thấy, nhưng vì đã thấy theo cách quen nhìn của mình. “Thiên Chúa đặt những dấu chỉ để người ta nhận ra Ngài; nhưng Ngài cũng che phủ chúng, để chỉ ai tìm kiếm mới nhận ra!” – Blaise Pascal.

“Con bác thợ”, một danh xưng của đời sống lao động tầm thường. Nhưng chính ở đó, Con Thiên Chúa ẩn mình, mang lấy tất cả những lam lũ của Ngài. Ngay từ thuở đầu, Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài và trao cho họ cộng tác vào công trình ấy; Ngài làm việc, nghỉ ngơi, và đặt con người vào nhịp điệu đó – bài đọc một. Lao động vì thế mang dấu ấn của Đấng Tạo Hoá; continuatio creationis – sự tiếp tục của hành động sáng tạo. Và điều chúng ta vẫn lặp lại mỗi ngày lại không trôi qua vô nghĩa: “Lạy Chúa, việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố!” – Thánh Vịnh đáp ca. Chính ở đó, điều tưởng chừng bình thường lại trở thành nơi mầu nhiệm ẩn giấu: ‘bình thường – nơi Chúa ẩn’.

Thánh Giuse ở trong mầu nhiệm ấy. Không một lời, không xuất hiện, không được nhận ra; nhưng chính trong đời sống lao động bình thường, ngài gìn giữ và cộng tác với công trình của Thiên Chúa. Giuse không làm những điều phi thường; nhưng ở lại trong điều bình thường, và chính ở đó, mầu nhiệm được bảo toàn. Nơi ngài, điều ẩn giấu không còn là thiếu vắng, nhưng là một cách hiện diện; một hiện diện không phô bày, nhưng mang lấy và gìn giữ điều Thiên Chúa đang thực hiện: dưỡng dục Chúa Con. Giuse không chỉ là mẫu gương; nơi ngài, người ta học cách Thiên Chúa hành động. “Giây phút hiện tại luôn chứa đựng một kho tàng vô hạn!” – Jean-Pierre de Caussade.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cách Thiên Chúa hành động đạt đến cùng tận: Bêlem nghèo hèn, ba mươi năm ẩn dật; và cuối cùng, thập giá. Đó không phải là những biến cố tách biệt, nhưng là cả một cuộc đời được chọn để tỏ mình trong ẩn giấu; không ở ngoài, nhưng đi vào tận bên trong đời sống con người. Chính khi không được nhận ra, Con Thiên Chúa lại ở gần nhất; không chỉ sống ẩn, Ngài biến sự ẩn giấu thành mặc khải. Đó cũng là nơi đời sống chúng ta chạm tới: không trong những gì phi thường, nhưng ngay trong những điều lặp lại mỗi ngày. “Có một điều thánh thiêng, một điều thần linh, ẩn giấu trong những hoàn cảnh bình thường nhất!” – Josemaría Escrivá.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để con vì quá quen mà không còn nhận ra Ngài; cho con gặp Ngài ngay trong những điều con vẫn coi là tầm thường!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************

Lời Chúa Lễ Thánh Giuse Thợ, Thứ Sáu 01/5

Ông này không phải là con bác thợ sao ?

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 13,54-58

54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55 Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56 Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.


 

THÁNH LỄ TRÊN XE MÁY CỦA MỘT LINH MỤC THUỘC HỘI THỪA SAI CHÂU PHI TẠI NIGERIA

Tin Mừng Cho Người Nghèo

THÁNH LỄ TRÊN XE MÁY CỦA MỘT LINH MỤC THUỘC HỘI THỪA SAI CHÂU PHI TẠI NIGERIA

Sau 7 năm bị bỏ hoang vì khu vực rơi vào tay các nhóm khủng bố, một ngôi nhà thờ tại bang Niger (Nigeria) đã lần đầu tiên được cử hành Thánh lễ trở lại trong tuần này.

Thánh lễ do một nhà truyền giáo thuộc Hội Thừa sai Châu Phi (SMA) chủ sự, với sự tham dự của người dân địa phương. Đây là cơ hội quý giá để cộng đoàn được lắng nghe Tin Mừng sau nhiều năm gián đoạn vì bạo lực và bất ổn.

Xin Chúa chúc lành cho sứ vụ của các nhà truyền giáo, và gìn giữ đất nước Nigeria trong bình an.


 

MẶC KHẢI TRONG PHẢN BỘI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con!”.

Không phản bội nào đau hơn phản bội từ người thân. Caesar đã nếm điều đó; khi thấy Brutus với con dao trong tay, ông buông mình thốt lên: “Cả ngươi nữa, Brutus, con ta?”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Cả ngươi nữa, Brutus, con ta?”. Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một vết thương tương tự; nhưng chính nơi phản bội, điều tưởng như khép lại lại trở thành nơi Thiên Chúa mở ra – ‘mặc khải trong phản bội’.

Trong Tin Mừng Gioan, phản bội không chỉ là một biến cố luân lý, nhưng mang chiều kích mặc khải. Chúa Giêsu biết trước, nói trước, và đọc biến cố ấy dưới ánh sáng Kinh Thánh: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con”. Như thế, phản bội không vượt khỏi tầm tay Thiên Chúa; không phá vỡ kế hoạch cứu độ, nhưng làm lộ ra một điều ẩn khuất: Đấng bị phản bội vẫn làm chủ, vẫn yêu đến cùng; Ngài biến bóng tối thành nơi mặc khải. “Trong thập giá Đức Kitô, không những ơn cứu độ được thực hiện qua đau khổ, mà chính đau khổ của con người cũng được cứu chuộc!” – Gioan Phaolô II.

Chịu phản bội, nhưng Chúa Giêsu không để biến cố ấy làm sụp đổ đức tin; trái lại, nó trở thành nơi các môn đệ nhận ra Ngài. Vì thế, với Ngài, phản bội không còn là một tai nạn, nhưng được đặt vào trong một chuyển động khác, nơi điều tưởng như phá vỡ lại trở thành chỗ dựa cho đức tin. Khi điều đó xảy ra, người môn đệ không còn dựa vào sự trung tín của con người, nhưng vào Đấng vẫn yêu không rút lại. Đó là ‘mặc khải trong phản bội’.

Phaolô cũng rao giảng một Thiên Chúa trung tín giữa những phản bội của con người: Ngài kiên nhẫn chịu đựng Israel; vẫn giữ lời hứa với Đavít, “Từ dòng dõi vua này, theo lời hứa, Thiên Chúa đã đưa đến cho Israel một Đấng Cứu Độ là Đức Giêsu!” – bài đọc một. Vì thế, điều quyết định không còn là sự trung tín mong manh của con người, nhưng là sự trung tín không lay chuyển của Thiên Chúa. “Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Phản bội không xa lạ; không nhất thiết là một biến cố lớn, nhưng âm thầm trong những chọn lựa nhỏ, nơi con người dễ thoả hiệp, dễ đánh mất sự trung tín đã từng có. Và chính ở đó, điều mong manh lộ ra; đức tin của chúng ta dễ sụp đổ khi chỉ dựa vào con người, thay vì vào một Đấng không đổi thay, nhưng yêu đến cùng. “Đừng đặt niềm tin nơi con người hay bất cứ thụ tạo nào, nhưng chỉ nơi một mình Thiên Chúa!” – Thomas à Kempis.

Anh Chị em,

Trung tín là của Thiên Chúa, còn bất tín xem ra là của con người. Đức Kitô không chỉ đi qua phản bội, nhưng mang lấy nó; và chính khi bị trao nộp, Ngài lại trao ban chính mình. Ở đó, điều tưởng như đổ vỡ không còn là tận cùng, nhưng trở thành nơi tình yêu không còn giữ lại; không dừng trước bóng tối, nhưng mở ra một sự sống khác. Vì thế, theo Ngài không còn là tránh né phản bội, nhưng là ở lại trong tình yêu ấy; và hừng đông phục sinh ló rạng.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con dễ phản bội hơn con nghĩ, xin giữ con trong tình yêu của Ngài; khi con yếu lòng, xin đừng để con rời xa, nhưng kéo con ở lại đến cùng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**********************************

Lời Chúa Thứ Năm, Tuần IV Phục Sinh

Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 13,16-20

16 Sau khi rửa chân cho các môn đệ, Đức Giê-su nói : “Thật, Thầy bảo thật anh em : tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. 17 Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em ! 18 Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây : Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con. 19 Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng Hữu. 20 Thật, Thầy bảo thật anh em : ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”