ĐẠI HỒNG PHÚC CHO NGƯỜI NHẬN BIẾT CHÚA – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Mát-thêu (Mt 16,13-20) Chúa nhật 21 TN năm A)

 “Khi Chúa Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Ngài hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai ?”  Các ông thưa : “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ.”  

 Như vậy, vào thời điểm đó, chẳng có ai biết Chúa Giê-su là ai.

 Thế rồi, Chúa Giê-su quay sang hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”  

 Si-môn Phê-rô thưa : “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” 

Khi nghe thánh Phê-rô đáp như vậy, Chúa Giê-su tỏ ra vui mừng hân hoan vì Phê-rô đã nhận biết căn tính của Ngài. Ngài nói: 

 “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 16, 13-17). 

Diễm phúc được nhận biết Chúa  

Nếu hôm nay, Chúa Giê-su đặt lại câu hỏi đó với mỗi người chúng ta: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” thì chúng ta có thể trả lời trúng phóc: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.”

 Bấy giờ, chắc chắn Chúa Giê-su cũng xác nhận chúng ta là người có phúc, vì không phải do khà năng tự nhiên, nhưng là nhờ Thiên Chúa Cha mặc khải cho, chúng ta mới biết mầu nhiệm cao trọng nầy.

 Thế thì chúng ta cũng là người được diễm phúc như thánh Phê-rô năm xưa.

Tại sao vậy?

 Trong số 100 triệu người Việt Nam, chỉ có gần tám triệu người Công giáo.  Chúng ta may mắn được liệt vào cộng đồng tuy ít ỏi nhưng đầy diễm phúc nầy. 

Điều mà các vị ngôn sứ tầm cỡ như Ê-li-a, I-sai-a, Mô-sê… ngày xưa và ngay cả các nhà hiền triết, các bậc khôn ngoan thông thái… chưa từng được nghe, chưa được thấy, chưa từng biết… thì Thiên Chúa đã mặc khải cho chúng ta là những người bé mọn. Chính Chúa Giê-su cũng nhìn nhận đây là đại phúc. Ngài nói: 

“Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe. Quả thế, Thầy bảo anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe” (Mt 13, 16-17).

 Tiếc thay, mặc dù đa số chúng ta đã nhận biết Thiên Chúa từ tấm bé, nhưng dường như chúng ta chưa hề cảm nhận được niềm vui được làm con Chúa.

Đây là hạnh phúc vô cùng cao quý, đến mức Chúa Giê-su cảm thấy hoan lạc dâng cao trong tâm hồn, nên Ngài cất tiếng tạ ơn Chúa Cha thay cho chúng ta: “Lạy Cha là Chúa Tể Trời Đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều nầy, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (Mt 11, 25).

Đúng thế, chúng ta diễm phúc vì trong khi nhiều nhà khoa học, nhiều người thông thái, các bậc khôn ngoan ở đời… còn chưa nhận biết gì về Thiên Chúa; thì chúng ta được mặc khải cho biết:

 Thiên Chúa là Đấng tạo dựng Trời Đất muôn vật muôn loài, Ngài là Vua Hoàn Vũ;

– Ngài cũng là Người Cha yêu quý đã tác tạo nên mọi người trên Trái Đất; 

– Ngài nâng chúng ta lên làm con chí ái của Ngài, thế là chúng ta trở thành những hoàng tử, những công chúa yêu dấu của Vua Trời. 

Và Chúa Giê-su cũng dạy chúng ta thay vì thưa với Chúa Cha là: Muôn tâu Thánh thượng hoặc: Tâu Phụ vương như thói đời, thì hãy thân thưa với Ngài cách thân mật là: Abba!, Bố yêu ơi!

Đây là hồng ân đặc biệt, là diễm phúc tuyệt vời mang lại hạnh phúc cho chúng ta đời nầy và cuộc sống vĩnh cửu mai sau.

 Lạy Thiên Chúa toàn năng,

Chúng con hết lòng chúc tụng tạ ơn Chúa đã ban cho chúng con diễm phúc nhận biết, yêu mến và tôn thờ Chúa từ lúc mới có trí khôn. Xin cho chúng con cố gắng giới thiệu Chúa cho nhiều người chưa nhận biết Chúa, để họ cũng được phúc làm con Cha như chúng con. Amen.

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

 *****

Tin mừng Mát-thêu, 16, 13-20

13 Khi Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai ?”  14 Các ông thưa : “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ.” 15 Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?” 16 Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” 17 Đức Giê-su nói với ông : “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. 18 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết : anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. 19 Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời : dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy ; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” 20 Rồi Người cấm ngặt các môn đệ không được nói cho ai biết Người là Đấng Ki-tô.      


 

GIÊ-SU – THẦN TƯỢNG ĐỜI TÔI – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 Tại Việt Nam, thời gian gần đây, trong ngôn ngữ của giới trẻ, chúng ta thường thấy cụm từ nửa tiếng Việt nửa tiếng Anh.  Đó là “đu Idol.”  “Đu” là tiếng Việt, “Idol” là tiếng Anh.  “Đu” theo nghĩa này có nghĩa là chạy theo, hâm mộ đến mức cuồng tín mê man.  “Idol” là thần tượng.  Chủ thể của “Đu Idol” hầu hết là thanh niên nam nữ.  “Idol” của họ là những người mẫu, ca sĩ, cầu thủ bóng đá, diễn viên điện ảnh.  Trong một số trường hợp, “Idol” lại là những “giang hồ mạng,” là những kẻ vô học và những người có phát ngôn ngông cuồng, thiếu chuẩn mực đạo đức.  Vậy mà vẫn có những người coi là “Idol – thần tượng” của mình.  Việc chạy theo thần tượng là điều không có gì lạ.  Việc hâm mộ và tôn vinh những tài năng là điều chẳng có gì đáng trách.  Tuy vậy, về phương diện ngữ học cũng như về khía cạnh đức tin, chúng ta cũng cần tìm hiểu để sử dụng ngôn từ cho chính xác.

 Trong truyền thống Cựu ước, “Idol” được dịch là thần tượng, ngẫu tượng, ngẫu thần, tà thần.  Từ điển Công giáo Việt – Anh giải thích: “Theo nghĩa rộng, ngẫu thần là bất cứ điều gì được gán cho địa vị tối cao vốn chỉ dành cho một mình Thiên Chúa.  Theo nghĩa hẹp, ngẫu thần là một đồ vật, thường mang dáng con thú hoặc hình ảnh biểu tượng chỉ thần, và được thờ thay cho Thiên Chúa đích thật.”  Như thế, thờ ngẫu tượng là đặt một thụ tạo vào chỗ mà chỉ có Thiên Chúa mới xứng đáng.  Các ngôn sứ của Cựu ước kịch liệt lên án các loại hình thờ ngẫu tượng, và các ông gọi đó là phản bội, là bất trung, giống như người vợ hay chồng ngoại tình.  Chúa phán trong sách Lêvi: “Các ngươi không được hướng về các tà thần, không được đúc tượng thần mà thờ.  Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi” (Lv 19,4).  Thánh Phao-lô cũng lên án thờ ngẫu tượng, khi ngài viết: “Anh em đừng trở thành những kẻ thờ ngẫu tượng, như một số trong nhóm họ, theo lời đã chép: Dân đã ngồi xuống để ăn uống, rồi lại đứng lên chơi đùa” (1 Cr 10,7-8).  Tác giả Thánh vịnh còn chế giễu: “Tượng thần chúng chỉ là vàng bạc, chỉ do tay người thế tạo thành.  Có mắt có miệng, không nhìn không nói, có mũi có tai, không ngửi không nghe.  Có hai tay, không sờ không mó, có hai chân, không bước không đi, từ cổ họng, không thốt ra một tiếng.  Tác giả còn chúc dữ: “Ước gì kẻ làm ra hoặc tin ở tượng thần cũng giống như chúng vậy” (Tv 115,4-8).

 Yêu mến người tài, yêu mến cái đẹp và tôn vinh những tài năng, đó là điều hoàn toàn chính đáng.  Tuy vậy, suy tôn đến mức để cho những nhân vật và sự vật ấy thay thế vị trí của Thiên Chúa, thì đó là chọn nhầm lý tưởng, gọi là tội thờ ngẫu tượng.

 Một ngày nọ, Chúa Giê-su đặt câu hỏi với các môn đệ: “Người ta bảo Con Người là ai?”  Sau khi nghe các ông trả lời theo dư luận quần chúng, Chúa Giê-su muốn các ông phải xác định rõ ràng hơn: “Còn các anh, các anh bảo Thầy là ai?”  Câu hỏi này cũng tương tự như câu hỏi: các anh chọn ai là “Idol” của mình?  Tông đồ Phê-rô đã trả lời: “Thày là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.”  Câu trả lời của Phê-rô là lời tuyên xưng Đức tin.  Lời tuyên xưng này có ơn soi sáng của Chúa, như Chúa Giê-su đã nói khi Người khen ngợi ông Phê-rô: “Không phải phàm nhân mạc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thày, Đấng ngự trên trời.”  Sau này, tông đồ Phao-lô viết: “không ai có thể nói “Đức Giê-su là Chúa” mà lại không do Thánh Thần (1 Cr 12,3).  Chúa Giê-su còn khẳng định điều này trong lời cầu nguyện với Chúa Cha: “Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn” (Mt 11,25).  Không có ơn soi sáng của Chúa, chúng ta không thể nhận biết và tin vào Người.

 Nếu chúng ta có dịp đến hành hương tại Đền thờ Thánh Phê-rô ở Rôma, khi viếng mộ Thánh Phê-rô, ở khu bàn thờ chính của Đền thờ, chúng ta sẽ nhìn thấy một tấm biển bằng đồng, khắc chữ La-tinh hai câu nói của Thánh Phê-rô.  Câu thứ nhất: “Thày là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16); câu thứ hai: “Lạy Thày, bỏ Thày thì chúng con biết theo ai?” (Ga, 6,68).  Câu thứ nhất là lời tuyên xưng Đức tin; câu thứ hai là lời hứa trung thành.  Hai câu nói này đã làm nên dung mạo của vị Tông đồ trưởng.  Ông đã được Đức Giê-su đặt làm nền tảng Giáo Hội, đồng thời trao quyền cai quản và điều hành cộng đoàn tín hữu tin vào Chúa Giê-su trên toàn thế giới.  Những ai đến viếng mộ Thánh Phê-rô, được mời gọi tuyên xưng Đức tin và tuyên hứa trung thành với Chúa.  Xưa cũng như nay, ơn gọi luôn là một huyền nhiệm.  Bài đọc I trích sách ngôn sứ I-sai-a ghi lại: Thiên Chúa đã chọn ông En-gia-kim làm vua và ban cho vương quốc hùng mạnh an bình.  Chính Ngài củng cố quyền lực của vị vua này.  Ngài trao chìa khoá nhà Đavít cho ông, và làm cho vương quyền của ông vững bền.

 Thần tượng và lý tưởng của người Ki-tô hữu là chính Đức Giê-su.  Ơn gọi Ki-tô hữu là nên giống Đức Giê-su trong tư tưởng, lời nói và việc làm.  Các tông đồ đã chọn Đức Giê-su làm lý tưởng.  Họ đã chết để làm chứng rằng sự lựa chọn của họ là chính đáng và cao cả.  Để được nên giống Chúa Giê-su là “Idol” của mình, chúng ta phải năng gặp Người.  Cuộc gặp gỡ thân tình nhất, là gặp gỡ qua lời cầu nguyện, vì khi cầu nguyện là ta tâm sự với Chúa và lắng nghe Chúa nói với ta, thân thiết gần gũi như một người Bạn.  Cầu nguyện để càng ngày càng nhận biết Đức Giê-su là Ai đối với bản thân mình.

 “Anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên Tảng Đá này, Thày sẽ xây Giáo Hội của Thày, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.”  Chúa Giê-su đã đổi tên cho ông Si-mon và cho ông một tên mới là Phê-rô.  Việc đổi tên đánh dấu một giai đoạn mới trong cuộc đời.  Phê-rô là Tảng Đá.  Giáo Hội của Đức Giê-su đặt nền trên chính Tảng Đá ấy.  Nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Giáo Hội luôn đứng vững đã hai ngàn năm, và sẽ còn vững vàng cho tới khi Chúa Giê-su đến trong vinh quang.

 Khi lĩnh nhận Bí tích Thanh Tẩy, chúng ta đã chọn Chúa Giê-su là IDOL, là LÝ TƯỞNG cho đời mình.  Xin cho chúng ta luôn trung thành với lựa chọn ấy.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên


 

ĐÚNG HẾT, VẪN CHẾT- Lm. Minh Anh,Tgp. Huế 

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế 

“Tất cả Luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy”.

“Ca mổ thành công, nhưng bệnh nhân đã chết!”. Câu nói phi lý ấy phơi bày một sự thật lạnh người: mọi thao tác có thể đúng mà mục đích vẫn thất bại.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy đời sống đức tin của chúng ta cũng thế: có thể giữ đúng từng điều luật, chu toàn mọi thực hành, nhưng nếu trái tim không còn yêu, chúng ta ‘đúng hết – vẫn chết’.

Người thông luật hỏi Chúa Giêsu về một giới răn; Ngài trả lời bằng hai: yêu Chúa và yêu người. Ngài đặt chúng ở nơi toàn bộ Lề Luật phải bám vào. Bản Hy Lạp viết krématai – “tuỳ thuộc”; không chỉ tuỳ thuộc mà còn có nghĩa “treo vào, móc vào”. Toàn bộ Luật Môsê và các sách ngôn sứ chỉ sống khi được treo vào tình yêu. Tách khỏi tình yêu, điều đúng vẫn còn đó, nhưng sự sống đã rời đi.

Chúa Giêsu biết người ta dễ nói yêu Thiên Chúa vô hình hơn yêu người đang làm mình khó chịu. Vì thế, khi nói “điều răn thứ hai cũng giống điều răn ấy”, Ngài không thêm một phần phụ, nhưng chỉ ra nơi tình yêu dành cho Thiên Chúa được kiểm chứng. Người ta có thể đúng khi nói về Chúa mà vẫn sai trong cách cư xử với người; có thể bảo vệ chân lý mà làm tổn thương phẩm giá của họ; thậm chí, dùng Lề Luật để khỏi phải yêu. Khi ấy, giữ luật trở thành một lối trốn khỏi tình yêu. “Ngay cả chữ viết của Tin Mừng cũng sẽ giết chết, nếu bên trong không có ân sủng chữa lành của đức tin!” – Tôma Aquinô.

Thị kiến Êzêkiel gọi đúng tên bi kịch ấy. Xương đã nối với xương, gân thịt đã mọc, da đã phủ bên ngoài; không gì sai chỗ, “nhưng thần khí chưa có ở nơi chúng”. Sự chết mang dáng vẻ một trật tự hoàn chỉnh, chỉ thiếu một điều: thở! Đời sống đạo cũng thế: mọi sự có thể đâu vào đó, mà bên trong vẫn lạnh. Chỉ khi được thần khí làm cho sống, chúng ta mới có thể cất lên từ chính kinh nghiệm của mình: “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Có những ngày chúng ta không sai nguyên tắc nào, nhưng người bên cạnh lại ngạt thở. Tin Mừng không dừng ở câu hỏi “Tôi có đúng không?”; nó còn hỏi: “Người trước mặt tôi có được sống hơn không?”. Nếu sau khi gặp chúng ta, họ nhỏ lại, tuyệt vọng hơn hoặc xa Chúa hơn, cái đúng ấy có lẽ cần được treo lại vào tình yêu.

Anh Chị em,

“Đức Kitô dạy và trao phó cho các môn đệ một tình yêu lấy chính tình yêu của Ngài làm khuôn mẫu!” – Gioan Phaolô II. Ngài không chỉ treo toàn bộ Lề Luật vào hai giới răn ấy; Ngài treo chính đời mình vào đó. Trên thập giá, hai giới răn không còn đứng cạnh nhau, nhưng nên một trong thân xác hiến tế của Ngài. Được Chúa Cha làm cho sống lại, Ngài trao Thần Khí cho những trái tim khô cứng đập lại nhịp yêu thương. Trong Ngài, chúng ta không được mời gọi bớt đúng, nhưng phải đúng theo cách của Thiên Chúa: đúng để cứu sống; bằng không, vẫn có thể ‘đúng hết – vẫn chết’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đúng mà lạnh; thật mà thiếu thương; sốt sắng với Chúa mà làm anh chị em con ngạt thở!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế 

*****

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn: 

https://bom.so/HqSuyO

Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, và yêu người thân cận như chính mình.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 22,34-40

34 Khi ấy, nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại. 35 Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng : 36 “Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất ?” 37 Đức Giê-su đáp : “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. 38 Đó là điều răn trọng nhất và điều răn thứ nhất. 39 Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là : Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. 40 Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.” 


 

Tại sao chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa ?- Cha Vương

 Chúc bình an đến bạn và gia đình. Chúa đang tìm bạn đó, bạn có bật điện thoại lên không vậy?😀 Nhớ cầu nguyện cho nhau và những người đang đau khổ và thế giới được Hòa Bình nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 19/08/2026.    (t5-21)

GIÁO LÝ: Tại sao chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa ?

– Vì Thiên Chúa đã đặt trong lòng ta ước mong tìm Người và gặp được Người. Thánh Augustinô nói: “Thiên Chúa đã dựng nên chúng con cho Thiên Chúa, và lòng chúng con không nghỉ yên cho tới khi được nghỉ yên trong Thiên Chúa.” Sự ước mong tìm Thiên Chúa đó ta gọi là tôn giáo. (Youcat, số 3)

SUY NIỆM: Con người đi tìm Thiên Chúa là chuyện tự nhiên. Mọi khát vọng sự thật và hạnh phúc rốt cuộc chỉ là đi tìm đến Đấng chứa đựng nó một cách tuyệt đối, đến thỏa mãn nó một cách tuyệt đối, và Đấng có trách nhiệm về nó một cách tuyệt đối. Một người chỉ hoàn toàn là chính mình khi họ đã tìm được Thiên Chúa. “Ai tìm sự thật là tìm Thiên Chúa, dù họ có ý thức hay không” Thánh Edith Stein. 

❦ Nói đến “tôn giáo” ta thường hiểu rằng đó là chuyện quan hệ với thần linh. Một người có tôn giáo nhận biết rằng trong sức mạnh đã tạo dựng họ và tạo dựng thế giới có một cái gì là thần linh, một sức mạnh mà họ phải lệ thuộc vào và họ phải hướng tới. Trong lối sống của họ, họ sẽ tìm cách làm đẹp lòng thần linh và tỏ lòng tôn kính thần linh.

❦ Nguồn vui của Kitô hữu là biết chắc rằng họ được Thiên  Chúa yêu thương, yêu thương thân mật bởi Đấng Tạo hóa… yêu thương bằng một tình yêu đam mê và trung tín, một tình yêu lớn hơn là những bất trung và tội lỗi của ta, một tình yêu luôn tha thứ. (Đức Bênêđictô XVI) (Youcat, số 3 t.t.)

   Trong cuộc đời theo lẽ tự nhiên, bạn tìm kiếm ý nghĩa, tình yêu, người tri kỷ, tình bạn, tình cảm, viên mãn tình dục, tầm quan trọng, sự công nhận, kiến thức, sáng tạo, vui chơi, hài hước và hoan lạc. Tất cả những sự tìm kiếm tự nhiên đều hướng về Chúa trừ khi bạn biến nó thành những gì không tự nhiên. Vấn đề cần phải đưa ra phân định là khi nào bạn biến những gì tự nhiên thành những gì không tự nhiên. Trong thế giới “vàng thau lẫn lộn” này, bạn dễ bị nhầm lắm. Khi bạn tìm kiếm Chúa trong mọi lãnh vực thì bạn sẽ tìm được Sự Thật thôi!

LẮNG NGHE: Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. (Mt 6:33)

CẦU NGUYỆN: Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa. Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước. (Tv 63:2)

THỰC HÀNH: Bỏ ra ít phút để tìm Chúa trong hơi thở, trong sự nghỉ ngơi vui chơi với người thân yêu.

From: Do Dzung

*****

Tìm Về Bên Chúa (Sáng tác: Jerome) – Đình Quynh

CỨ ĐẾN, ĐỪNG CỨ THẾ! – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?”.

“Thiên Chúa yêu bạn như bạn đang là, nhưng Ngài không để bạn cứ mãi như thế; Ngài muốn bạn nên giống Chúa Kitô!” – Max Lucado.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói: cứ đến như con đang là; nhưng không ai có thể bước vào tình yêu mà không đổi thay: ‘cứ đến – đừng cứ thế!’.

Khi những người được mời từ chối dự tiệc, vua sai đầy tớ tập hợp mọi người, “bất luận xấu tốt”. Không có cuộc sát hạch nào ở cửa. Thế nhưng, nhà vua lại dừng trước một người không mặc y phục lễ cưới. Vấn đề không phải ông nghèo, vì mọi người đều được gọi từ các ngả đường; vấn đề là ông đã vào phòng tiệc mà không để tiệc cưới đi vào lòng mình. Ông đổi chỗ, nhưng chưa đổi lòng.

Điều lạ là càng bị từ chối, nhà vua càng mở rộng lời mời: từ những khách được mời trước đến bất cứ ai ngoài đường; không ai bị loại. Nhưng lòng quảng đại không biến ân sủng thành món rẻ tiền. Theo Đức Phanxicô, áo cưới là lòng thương xót Thiên Chúa ban cho mọi người. Nếu cửa tiệc là ân sủng, áo cưới cũng là ân sủng. Thiên Chúa không đợi chúng ta đổi đời mới gọi; Ngài gọi để trao cho chúng ta khả năng đổi đời. Áo được trao, nhưng khách phải khoác lấy: ân sủng làm việc trong chúng ta, không làm thay chúng ta. “Đấng đã dựng nên bạn mà không cần bạn, sẽ không làm cho bạn nên công chính nếu không có bạn!” – Augustinô.

Êzêkiel cho thấy cuộc đổi mới ấy diễn ra thế nào. Thiên Chúa không đòi người nhơ uế phải tự thanh tẩy rồi mới đến; chính Ngài lấy khỏi họ trái tim chai đá, ban một trái tim mới và đặt Thần Khí vào lòng họ – bài đọc một. Áo cưới không phải lớp vải che con người cũ, nhưng là dấu chỉ một trái tim được đổi mới. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca vang lên như một lời hứa: “Trên các ngươi, Ta sẽ rảy nước trong ngần, và các ngươi sẽ được rửa sạch mọi vết nhơ!”.

Cũng thế với chúng ta. Chúng ta dễ bước vào nhà Chúa hơn là để Chúa bước vào những góc khuất lòng mình: một oán giận không muốn buông, một đổ vỡ không muốn hàn gắn, một ưu tiên không muốn đảo lại. Ân sủng không chỉ cho chúng ta một chỗ trong nhà Chúa; ân sủng còn làm đời chúng ta mang dáng của Người Con. “Y phục lễ cưới là gì, nếu không phải là đức ái?” – Grêgôriô Cả. Đó là lúc áo cưới không dừng ở bề ngoài, nhưng trở thành nếp sống.

Anh Chị em,

Trung tâm tiệc cưới là Người Con. Trên thập giá, Ngài bị lột áo để những kẻ trần trụi vì tội lỗi được khoác lại phẩm giá làm con. Ngài mang chiếc áo cũ của chúng ta xuống mồ; khi trỗi dậy, Ngài trở nên y phục của một nhân loại mới. Kitô giáo không phải khoác vẻ đạo đức lên con người cũ, nhưng là “mặc lấy Đức Kitô” – để tâm tư, chọn lựa và cách yêu của Ngài dần thành hình trong chúng ta. Trong Ngài, Thiên Chúa đón nhận chúng ta trọn vẹn, nhưng cũng biến đổi chúng ta tận căn: ‘cứ đến – đừng cứ thế!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám đến như con đang là; biết khoác lấy ân sủng bằng một đời hoán cải; và đừng để con cứ mãi như trước!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Năm Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn: https://bom.so/OAZmGX

Gặp ai, anh em cũng mời hết vào tiệc cưới.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 22,1-14

1 Khi ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng : 2 “Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. 3 Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. 4 Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ : ‘Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng : Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới !’ 5 Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi : kẻ thì đi thăm nông trại, người thì đi buôn, 6 còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà hành hạ và giết chết. 7 Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng. 8 Rồi nhà vua bảo đầy tớ : ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. 9 Vậy các ngươi đi ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.’ 10 Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.

11 ‘Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, 12 mới hỏi người ấy : Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới ?’ Người ấy câm miệng không nói được gì. 13 Nhà vua liền bảo những người phục dịch : ‘Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng ! 14 Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít’.”


 

GIỜ THỨ MƯỜI MỘT, VẪN TÌM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Vì không ai mướn chúng tôi”.

Constantin Virgil Gheorghiu từng ám ảnh người đọc với Giờ Thứ Hai Mươi Lăm – giờ sau giờ cuối, khi mọi cứu thoát tưởng đã quá muộn. Trong thế giới ấy, điều đáng sợ không chỉ là con người không được cứu, nhưng không còn được nhìn như một con người.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay dừng ở giờ thứ mười một. Ngày gần tàn, người ta đã thôi tìm thợ; những con người cuối cùng vẫn đứng đó vì “không ai mướn”. Thế nhưng, giờ tưởng đã muộn vẫn là giờ Chủ Vườn còn đi tìm người – ‘giờ thứ mười một – vẫn tìm’.

Dụ ngôn trải dài một ngày, từ sáng sớm đến chiều tối. Điều lạ là Chủ Vườn không chỉ ra một lần: sáng sớm, giờ thứ ba, thứ sáu, thứ chín, rồi giờ thứ mười một, ông vẫn đi ra. Chưa được ai thuê, những người cuối cùng vẫn chưa bị bỏ qua.

Đáng chú ý, ở lần gọi cuối, không một lời nào về tiền công, không một lời nào về thời giờ; điều còn lại là một lời mời: “Hãy đi vào vườn nho!”. Ân huệ đầu tiên không phải là được tiền, nhưng là vẫn được gọi. Có những lúc điều con người cần nhất không phải là nhận thêm, nhưng được biết mình vẫn còn có một chỗ. Họ đã đứng suốt ngày mà không ai mướn; giờ đây, một lời gọi đưa họ vào. Trước khi trao cho họ điều gì, Chủ Vườn đã trao cho họ một nơi để thuộc về. “Ông đã đích thân gọi họ; ông biết phẩm giá của họ!” – Lêô XIV.

Chủ Vườn đi ra tìm người cũng chính là Mục Tử đi tìm chiên. Bước chân ấy đã vang từ rất xa xưa. Những mục tử Israel chỉ biết chăn chính mình, để đàn chiên tản mác; Thiên Chúa tuyên bố: “Chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm” – bài đọc một. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca không nói những con chiên tự tìm đường về, nhưng tuyên xưng: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi!”. Hoá ra, điều làm người giờ thứ mười một “chẳng thiếu thốn gì” không vì họ đã có mọi sự, nhưng vì có Đấng đi tìm mình.

Với chúng ta, “giờ thứ mười một” có khi là lúc nhìn lại và tưởng phần đẹp nhất của đời mình đã ở phía sau. Tin Mừng không bảo chúng ta quay lại buổi sáng; chỉ cho thấy ngay ở giờ này, Chúa vẫn đi tìm tôi. “Đối với tình yêu Thiên Chúa, không ai là vô dụng hay vô nghĩa!” – Phanxicô. Những gì chưa thành không có quyền nói lời cuối về một đời người. Có thể chúng ta đã thôi hy vọng vào mình; Ngài thì chưa.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, Thiên Chúa đi đến tận cùng cuộc tìm kiếm con người. Ngài rời vinh quang, đi vào phận người, rồi xuống tận nơi không ai có thể đi xa hơn: sự chết. Trên thập giá, Ngài bước vào giờ tưởng mọi cứu thoát đã quá muộn; chính ở đó, một người trộm lành còn được Ngài gọi vào Nước Trời. Trong mồ, Ngài ở nơi mọi dấu chân đều dừng lại; nhưng cũng từ đó, Ngài trỗi dậy. Phục Sinh cho thấy cái chết có thể chặn bước con người, nhưng không thể chặn bước Thiên Chúa. Nơi tưởng đã hết đường, tình yêu vẫn lên đường – ‘giờ thứ mười một – vẫn tìm’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, vì những gì đã muộn, đừng để con tuyệt vọng; vì lạc lối vô bờ, con tin Chúa vẫn tìm; và dù ở giờ nào, xin cứ gọi con vào!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Tư Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn:

https://bom.so/6mk6zp

Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 20,1-16a

1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời giống như chuyện chủ nhà kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. 2 Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. 3 Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. 4 Ông cũng bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’ 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. 6 Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’ 7 Họ đáp : ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’ 8 Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’ 9 Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. 10 Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. 11 Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn chủ nhà : 12 ‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’ 13 Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ? 14 Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. 15 Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’ 16a Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”


 

Tại sao Thiên Chúa dựng nên ta?-Cha Vương

Hôm nay Thứ ba rồi bạn ơn, nhân loại đang chứng kiến nhiều cảnh hỗn loạn quá vì chiến tranh, vì đại dịch… thiết nghĩ một việc làm cần thiết nhất trong lúc này là một lời cầu nguyện khẩn thiết, một việc hy sinh, một trái tim rung cảm để xin Chúa bảo vệ và gìn giữ những ai đang gặp thử thách…, mạng sống đang bị đe doạ. Xin cho thế giới được bình an Xin đa tạ. 

Cha Vương

Thứ 3: 18/08/2026.    (t4-21)

GIÁO LÝ: Tại sao Thiên Chúa dựng nên ta?

– Thiên Chúa dựng nên ta vì Người yêu thương ta một cách tự ý và vô vị lợi. 

SUY NIỆM: Khi yêu, trái tim ta đầy tràn chan chứa. Nó muốn chia sẻ niềm vui cho những người khác. Ta có được như vậy là do Đấng Tạo hóa. Mặc dầu Thiên Chúa là một mầu nhiệm, ta vẫn có thể từ kinh nghiệm loài người của ta mà gợi nghĩ ra Người, và có thể nói: Người tạo dựng nên ta do tình yêu Người “quá đầy”. Người muốn chia sẻ niềm vui của Người cho ta là những thụ tạo của tình yêu Người. (Youcat, số 2)

❦  Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn. (Thánh Phanxicô Salêxiô

❦  Tình yêu là tìm được niềm vui trong sự tốt lành; sự tốt lành là lý do duy nhất để yêu. Yêu là muốn làm điều tốt lành cho người ta. (Thánh Tôma Aquinô)

Đứng trước một tình yêu quá lớn lao và cao vời mà Chúa dành cho bạn, ước mong bạn hãy bạn đáp trả bằng sự cố gắng hết mình để trở thành một người con tốt lành hơn mỗi ngày nhé.

LẮNG NGHE: Thiên Chúa là tình yêu. (1 Ga 4:16)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa dạy con rằng, “phải kính mến Chúa hết lòng hết sức trên hết mọi sự và yêu tha nhân như chính mình”, nhưng trong cuộc sống con vẫn chưa thực hiện được, xin Chúa giúp con cố gắng thực hiện trọn vẹn lời Chúa dạy hôm nay.

THỰC HÀNH: Hãy trả lời những câu hỏi cụ thể sau đây:

❦  Đâu là những kinh nghiệm về tình yêu quá lớn lao của Thiên Chúa mà tôi cảm nghiệm được?

❦  Trong cuộc sống mải mê, vội vã, và biến động của mình, tôi cần làm gì để cảm nếm sự tốt lành của Thiên Chúa? 

From: Do Dzung

*****

TÌNH CHÚA CAO VỜI – Nguyễn Minh Chiến (Live) 

 NHƯNG GẤP BỘI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp”.

“Sự sống được trao cho chúng ta; chúng ta sinh lợi nó bằng cách trao ban!” – Rabindranath Tagore.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữ lại, sự sống nhỏ đi; trao ban, sự sống lớn lên. Tin Mừng hôm nay còn đi xa hơn: những gì trao cho Chúa tưởng như mất đi. Thế mà không – ‘nhưng gấp bội’; và trên cả gấp bội, còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.

Cái “gấp bội” bắt đầu từ điều không thể: người thanh niên vừa bỏ đi, Chúa Giêsu nói đến con lạc đà và lỗ kim. Các môn đệ sửng sốt: “Thế thì ai có thể được cứu?”. Họ hiểu, Chúa Giêsu không chỉ nói về người giàu, nhưng đang đánh sập một ảo tưởng: con người có thể tự bảo đảm phần rỗi. Ngài không mở rộng lỗ kim, cũng không thu nhỏ lạc đà; Ngài hướng mắt họ về phía Thiên Chúa: “Đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Không ai tự bước qua cái không thể; chỉ Thiên Chúa mới đưa họ qua.

Phêrô đã bỏ lưới, nhưng chưa bỏ phép tính: “Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”. Chúa Giêsu không trách ông; Ngài mở phép tính ấy đến vô cùng. Bản Hy Lạp viết palingenesia – “thời tái sinh”. Phêrô hỏi phần mình sẽ nhận lại gì ở đời này; Chúa Giêsu đặt trước ông cả một cuộc tạo thành mới. Phêrô kê ra phần mình đã bỏ; Chúa Giêsu cho một đáp số vượt mọi phép tính: một trời mới đất mới. “Gấp bội” không phải là hoàn vốn, nhưng là bước vào sự sống Thiên Chúa đang mở ra, nơi không điều gì đã trao cho Ngài bị mất đi.

Bài đọc Cựu Ước phơi ra một thứ “gấp bội” khác. Nhờ “rất khôn ngoan và có tài buôn bán”, thủ lãnh Tia tích luỹ vàng bạc; của cải càng đầy, lòng ông càng cao. Ông tưởng mình đã vượt khỏi phận người đến mức tự nhận: “Ta là thần!”. Nhưng trước lưỡi gươm của kẻ sát hại, ảo tưởng ấy sụp đổ: ông chỉ là người! Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca xác lập chủ quyền tối hậu của Thiên Chúa trên sự sống: “Ta cầm quyền sinh tử!”. Con người có thể làm cho của cải sinh lợi gấp bội, nhưng không thể kéo dài đời mình thêm một ngày.

Cũng thế với chúng ta. Đôi lúc, trao cho người một giờ, chờ một lời cảm ơn; dâng cho Chúa một điều, lại thầm hỏi sao Ngài chưa bù lại nhiều hơn. Nhưng ân sủng không hoàn vốn. Điều trao đi vượt khỏi kích thước nhỏ hẹp của chúng ta để bước vào sự phong nhiêu của Thiên Chúa: một hy sinh âm thầm có thể giữ ấm cả một gia đình; một đời tận hiến có thể làm chín vàng những cánh đồng mãi ngoài tầm mắt.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cái ‘gấp bội’ của Thiên Chúa mang hình một thập giá. Trên đó, Ngài mất hết – áo xống, danh dự, cả hơi thở – nhưng vẫn trao mình vào tay Cha. Chúa Cha đã làm cho Ngài trỗi dậy trong một sự sống không còn chết nữa. Một cuộc tạo thành mới bừng lên từ ngôi mộ trống. Thập giá tưởng mất sạch. Thế mà không! Phục Sinh làm phát sinh điều chưa từng có và thực hiện điều loài người không thể. Không chỉ được lại, ‘nhưng gấp bội’: một Người Con trao mình, một nhân loại được đưa về nhà Cha.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám trao mà không tính toán; dám mất mà không sợ hãi; và tin rằng trong tay Chúa, mọi hy sinh sẽ sinh hoa kết trái ‘gấp bội!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Ba Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn:

https://bom.so/dfQnvi

Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 19,23-30

23 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. 24 Thầy còn nói cho anh em biết : con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” 25 Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói : “Thế thì ai có thể được cứu ?” 26 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”

27 Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người : “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì ?” 28 Đức Giê-su đáp : “Thầy bảo thật anh em : anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en. 29 Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.

30 “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”


 

CÓ KHÔNG BẰNG THEO – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Rồi hãy đến theo tôi!”.

Tình yêu đích thực thì quảng đại, không chiếm hữu; tìm đến và không bao giờ bỏ rơi người khác!” – Lêô XIV.

Kính thưa Anh Chị em,

Quảng đại mở bàn tay; tình yêu giục đôi chân. Đức tin cũng thế: Thiên Chúa không phải là đối tượng để chiếm hữu, nhưng là Đấng để bước theo. Tin Mừng hôm nay đặt chúng ta trước khác biệt ấy: ‘có không bằng theo’.

Một người trẻ đến hỏi Chúa Giêsu: “Tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời?”. Bi kịch là anh muốn “được hưởng” sự sống ấy, nhưng không muốn để nó chiếm lấy mình. Vì thế, Chúa Giêsu chỉ bảo anh mở tay, bớt đi những cái có, rồi đến theo Ngài. Anh tưởng sự sống đời đời là món cuối cùng còn thiếu; nhưng Đấng anh tìm đã đi bước trước và gọi anh. “Hãy an lòng, con đã chẳng tìm Ta nếu con chưa tìm thấy Ta!” – Blaise Pascal.

“Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không?”. Nghịch lý của đức tin: chính cái “đủ” lại làm nên cái thiếu. Đời quá kín thì Chúa không có lối vào; vì thế, Ngài không thêm mà lấy bớt: bán đi, cho đi. Cho người nghèo không phải cái giá để mua sự sống đời đời, nhưng là mở một khoảng trống để sự sống ấy ùa vào. Anh tưởng hoàn thiện là không còn thiếu gì; nhưng điều anh thiếu lại là khả năng để mình thiếu.

Khả năng để mình thiếu hiện rõ nơi Êzêkiel. Ông mất vợ – “niềm vui của mắt” – nhưng không lấy nỗi đau làm lý do rời Chúa; ông “rên rỉ âm thầm” mà vẫn ở lại trong lời Ngài. Israel, trái lại, còn Nơi Thánh – cũng là “niềm vui của mắt” – nhưng đã bỏ Đấng ngự trong đó; vì thế, nơi ấy sắp ra ô uế – bài đọc một. Lời đáp ca thật xót xa: “Thiên Chúa sinh ra ngươi, ngươi lại coi thường!”. Êzêkiel mất quà mà không mất Đấng ban; Israel còn quà mà đã thôi thuộc về Ngài, để rồi mất tất cả. Điều quyết định không phải còn gì, nhưng còn theo ai giữa mất mát.

Cũng thế với chúng ta. Có mất mát khiến chúng ta xa Chúa; có mất mát làm đôi chân nhẹ hơn để Ngài sai đi. Mất mát tự nó không thánh hoá ai; nó chỉ làm lộ điểm tựa kín đáo của lòng người. Cùng một khoảng trống, người này đào thành vực sâu của oán trách, người khác mở ra cửa ngõ cho ân sủng. Khi không còn gì để dựa, hướng chúng ta bước sẽ nói thật mình thuộc về ai. “Ai có Thiên Chúa thì chẳng thiếu thốn gì; một mình Thiên Chúa là đủ!” – Têrêxa Avila.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ nói: “Hãy theo tôi!”; Ngài đã đi trước con đường ấy. Trên thập giá, Ngài không còn gì trong tay, nhưng vẫn thuộc về Cha trọn vẹn. Không mất mát nào khiến Ngài quay lại; không khoảng trống nào đẩy Ngài xa Cha. Và Chúa Cha đã làm cho nấm mộ trống bừng lên sự sống. Đi theo Đấng Phục Sinh, chúng ta để sự sống ấy trổ sinh khi mở tay với người nghèo và ở lại bên người đau khổ. Ngài cho thấy: một khi đời thuộc trọn về Cha, ngay cả cái chết cũng không thể cầm giữ sự sống ấy – ‘có không bằng theo’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con thiếu mà không mất Chúa; đủ mà vẫn thuộc về Ngài; và biết dùng trọn phần đời còn lại để yêu mến Chúa và phục vụ anh em!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

***************************************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn:

 https://bom.so/RbWuFa

Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh, anh sẽ được một kho tàng trên trời.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 19,16-22

16 Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời ?” 17 Đức Giê-su đáp : “Sao anh hỏi tôi về điều tốt ? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.” 18 Người ấy hỏi : “Điều răn nào ?” Đức Giê-su đáp : “Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian. 19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.” 20 Người thanh niên ấy nói : “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không ?” 21 Đức Giê-su đáp : “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.


 

MỘT MẢNH CŨNG ĐỦ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy!”.

“Một chút cũng đủ: một mẩu bánh, một ánh nhìn, một lời từ Đức Kitô!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Thiên Chúa không đo ân sủng bằng số lượng, nhưng bằng Đấng trao ban. Chỉ một mảnh bánh từ Đức Kitô đã là cả bàn tiệc. Tin Mừng hôm nay mặc khải: ‘một mảnh cũng đủ’.

Một phụ nữ ngoại giáo đến xin Chúa Giêsu chữa cho con gái mình. Điều cô gặp trước tiên là sự im lặng, rồi một chuỗi thử thách. Cô không xin đứng trước Israel; chỉ xin đừng bị đứng ngoài lòng thương xót; không xin đổi chỗ, chỉ xin Chúa đừng lìa xa. Đức tin của cô lớn ở đó: không đòi một chỗ cao hơn, nhưng tin rằng ngay chỗ thấp nhất, lòng thương xót vẫn có thể tìm đến. Chỉ xin đừng bị lìa xa – ở ngoài – cô được đưa vào gần Chúa Giêsu hơn bất cứ ai: “Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy!”. Cô xin một mảnh; Ngài trao cả bàn tiệc!

Điều làm nên khoảng cách với Thiên Chúa không phải là dân tộc, quá khứ hay thân phận, nhưng là một trái tim tự ái. Người mẹ kia vẫn đứng ngoài biên giới Israel, nhưng không còn đứng ngoài trái tim Chúa Giêsu. Có người ở ngoài mà đã rất gần, có người tưởng ở trong mà lòng vẫn rất xa. Ranh giới cuối cùng không chạy giữa dân này với dân kia, nhưng qua chính trái tim con người. Có những cánh cửa con người còn khép, nhưng trái tim Thiên Chúa đã mở từ lâu.

Nơi cô, lời hứa dành cho muôn dân đi vào lịch sử bằng một cuộc gặp gỡ: “Nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân” – bài đọc một; Thánh Vịnh đáp ca quả quyết, “Chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài!”; và Phaolô khẳng định, Thiên Chúa “thương xót mọi người” – bài đọc hai. Hoá ra, nơi con người đứng ngoài ấy, điều Thiên Chúa ấp ủ được hé lộ: ơn cứu độ không để giữ lại, nhưng để đi xa hơn. Cô không chỉ bước vào cho mình; cô bước vào thay cho những ai còn ở “ngoài ấy”. “Thiên Chúa chọn Israel không phải vì Israel, nhưng vì cả thế giới!” – Robert Barron.

Ai trong chúng ta cũng từng biết thế nào là đứng ngoài. Tin Mừng buộc mỗi người tự hỏi: có khi nào tôi đang “ở trong” mà dám quyết định ai phải ở ngoài? Bi kịch của tôi là tưởng mình có quyền giữ cửa. Thiên Chúa mở lòng thương xót không phải để tôi thành người canh cửa, nhưng để mở cửa. “Lòng thương xót không có mái che cũng chẳng có bức tường!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

“Bạn cho rất ít khi chỉ cho của cải; chỉ khi trao chính mình, bạn mới thực sự cho!” – Kahlil Gibran. Thiên Chúa không biết yêu bằng từng phần, vì tình yêu không thể chia nhỏ chính mình. Trên thập giá, Đấng bị loại ra “ngoài” lại mở một chỗ “ở trong” cho cả nhân loại. Thánh Thể kéo dài nghịch lý ấy: trong tấm bánh được bẻ ra, Đấng không thể chia nhỏ trao trọn chính mình. Đức tin hiểu rằng một chút từ Thiên Chúa cũng đã là vô cùng. Bởi thế, nơi Đức Kitô, ‘một mảnh cũng đủ’, vì điều chúng ta đón nhận không chỉ là ân ban, nhưng là Đấng ban ơn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con nhân danh Chúa mà quyết định ai trong, ai ngoài; cho con nhớ chính con cũng đã được đưa vào; đừng để ai ở ngoài Chúa vì con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN, NĂM A: https://bom.so/nYdcxv  

Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 15,21-28

21 Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, 22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng : “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi ! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm !” 23 Nhưng Người không đáp lại một lời.

Các môn đệ lại gần xin với Người rằng : “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi !” 24 Người đáp : “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” 25 Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng : “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi !” 26 Người đáp : “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” 27 Bà ấy nói : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” 28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp : “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật ! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.


 

NÂNG CON LÊN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Mở đường là Đức Kitô, rồi đến những kẻ thuộc về Người!”.

Khi linh cữu Lincoln được đưa từ Washington về Illinois, nó đi qua đại lộ Albany. Bên kia vỉa hè, một phụ nữ da đen nâng đứa con trai của cô lên cao nhất có thể qua đầu đám đông; cô hét lên, “Con yêu, mẹ nâng con lên. Nhìn kìa, ông ấy đã chết cho con!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Mừng kính Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, Mẹ Giáo Hội muốn nâng bạn và tôi lên cao nhất có thể để nói với mỗi chúng ta rằng: “Con yêu, nhìn kìa! Giêsu không chỉ đã chết cho con nhưng còn ‘nâng con lên’ như đã nâng Maria, Mẹ Ngài, cũng là mẹ của con!”.

Phaolô xác tín, “Mở đường là Đức Kitô, rồi đến những kẻ thuộc về Người!” – bài đọc hai. Maria thuộc về Chúa Kitô; và tuy là Thánh Mẫu, Mẹ còn là môn đệ và là ‘Ái Nữ’ đẹp lòng Con. Vì vậy, sau cuộc lữ hành dương thế, Mẹ được Thiên Chúa ôm trọn xác hồn đưa về trời. Là một trong những môn đệ đầu tiên dự phần chiến thắng phục sinh của Con, Maria được vinh thăng với Con; đó là điều phải lẽ.

Khải Huyền báo trước ngày vinh hiển của Mẹ, “Một người Phụ Nữ, mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao!” – bài đọc một. Đavít cũng thấy trước, “Nữ hoàng bên hữu Thánh Vương, điểm trang lộng lẫy toàn vàng Ôphia!” – Thánh Vịnh đáp ca. “Nơi Nữ Hoàng Thiên Quốc, tạo thành tìm thấy đoá hoa rực rỡ nhất của mình!” – Fulton Sheen. Vì thế, với Magnificat, Mẹ hát mừng Thiên Chúa; qua đó, Mẹ không chỉ dâng vinh quang lớn nhất lên Ngài mà còn cho biết Mẹ là người mà “hết mọi đời” sẽ khen là “diễm phúc”; vì “Đấng Toàn Năng” đã làm trên Mẹ những điều kỳ vĩ.

Với chúng ta, có lẽ đã quá quen với Magnificat, nên không còn để ý đến ý nghĩa của nó. “Ngợi khen” nghĩa đen là “phóng to”, “làm cho lớn”. Maria đã “làm cho Thiên Chúa lớn” và Ngài phải lớn hơn! Còn chúng ta, chúng ta thường làm cho Ngài nhỏ lại; bởi lẽ, chúng ta dễ để mình choáng ngợp bởi những khó khăn và cho phép mình bị hấp dẫn bởi bao nỗi sợ! “Khi sợ hãi khiến Thiên Chúa trở nên nhỏ bé, ngợi khen sẽ làm Ngài lớn lên một lần nữa trong trái tim ta!” – Edward Sri.

Anh Chị em,

Như vậy, lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời là khúc khải hoàn của Mẹ, nhưng cũng là lời triệu báo khúc vĩnh thắng của những đứa con. Mẹ đi trước, bước theo Chúa Kitô – Đấng mở đường – để trở nên dấu chỉ chắc chắn cho đoàn con lữ thứ. Từ đích đến vinh quang, Mẹ ngoái nhìn, chờ đón và khích lệ chúng ta tiến bước; để rồi, trong niềm hy vọng chứa chan, ai nấy đều có thể thốt lên: “Chúa sẽ ‘nâng con lên’ như đã nâng Mẹ của con lên tận cung lòng Ngài!”.

Chiêm ngắm vinh quang của Mẹ, chúng ta không nhìn vào một biến cố đã khép lại, nhưng nhìn thấy trước tương lai: tương lai mà “Giáo Hội chiêm ngắm trước chính ngày về nhà của mình!” – Scott Hahn. Mẹ trở nên bảo chứng rằng, hành trình đức tin này với tất cả gian nan và hy sinh, sẽ dẫn đến một nơi chốn thật sự: vòng tay Cha, bên cạnh Chúa Con trong ánh sáng Chúa Thánh Thần.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi sức con kiệt, xin ‘nâng con lên’ bằng chính vòng tay đã ôm Mẹ của con vào thiên cung của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

LỜI CHÚA ĐỨC MẸ LÊN TRỜI, 15/8 THỨ BẢY TUẦN XIX TN: 

https://ourl.in/@hvju

 Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 1,39-56

39 Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường, vội vã đi đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa. 40 Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào bà Ê-li-sa-bét. 41 Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần. 42 Bà Ê-li-sa-bét kêu lớn tiếng và nói rằng : “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. 43 Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ? 44 Quả thật, này tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng. 45 Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

46 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói :

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
47thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
48Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới ;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
49Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn !
50Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
51Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
52Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
53Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
54Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,
55như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Áp-ra-ham
và cho con cháu đến muôn đời.”

56 Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.


 

ĐỦ CỚ, VẪN KHÔNG BỎ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi!”.

“Không phải tình yêu nâng đỡ hôn nhân; nhưng từ nay, chính hôn nhân nâng đỡ tình yêu!” – Dietrich Bonhoeffer.

Kính thưa Anh Chị em,

Con người thường nghĩ tình còn, hôn nhân còn; nhưng có lúc, chính hôn nhân giữ cho tình khỏi chết. Với Thiên Chúa, giao ước đã biểu lộ một tình yêu ‘đủ cớ – vẫn không bỏ’.

Để thử Chúa Giêsu, người Pharisêu hỏi: “Có được phép rẫy vợ mình vì bất cứ lý do nào không?”. Họ tìm lý do để bỏ; Ngài nêu lý do họ bỏ: “lòng chai dạ đá”. Bản Hy Lạp viết sklērokardía – không chỉ là chai lòng, nhưng là một trái tim đã hoá cứng đến mức không còn đau nỗi đau của người khác. Môsê cực lòng bật đèn ly dị vì sự trơ lì ấy, chứ không biến nó thành ý định của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đưa họ về “thuở ban đầu”: giao ước đã nên “huyết nhục” – đi vào máu thịt. Họ tìm ‘đủ cớ’ để bỏ; Ngài nại hôn ước để giữ. “Tình yêu họ cam kết với nhau lớn hơn bất cứ cảm xúc, tình cảm hay trạng thái tâm hồn nào!” – Phanxicô.

Nếu ai đó có đủ lý do để bỏ, thì người ấy chính là Thiên Chúa. Giữa đồng, Giêrusalem giãy giụa trong máu, Ngài cúi xuống, phủ áo, nhặt về, làm cho nên xinh đẹp. Và Ngài kết ước với nó. Nhưng vừa lớn lên, nó đã cậy sắc mà phản bội Đấng cứu mình. Nó lấy quà tặng để ngoại tình; lấy ân huệ mà phản bội. Vậy mà sau tất cả, Ngài vẫn phán: “Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi!” – bài đọc một. Con người nhớ lỗi, quên thề; Thiên Chúa tha lỗi, nhớ thề. Vì “Giờ đây cơn giận đã nguôi rồi, và Chúa lại ban niềm an ủi” – Thánh Vịnh đáp ca.

Hiếm khi chúng ta bỏ nhau chỉ trong một ngày. Nhưng “lòng chai dạ đá” đã bắt đầu nhen nhóm khi tôi chỉ biết mình bị tổn thương. Hôn ước không phủ nhận lỗi lầm hay dung túng bạo hành; nhưng cũng không lấy một lỗi lầm để định nghĩa cả một con người. Chúa không hỏi Israel còn gì đáng yêu; Ngài chỉ hỏi giao ước còn ý nghĩa gì. Chúng ta thường chỉ cần người kia hết đáng yêu là lời thề cũng hết nghĩa; đang khi Thiên Chúa lại chưa bao giờ thôi yêu. Vì thế, dù trong hôn nhân hay độc thân vì Nước Trời, mọi ơn gọi đều là học ở lại với Đấng đã gọi mình.

Anh Chị em,

“Tình yêu không biết chiều sâu của chính mình cho đến giờ ly biệt!” – Kahlil Gibran. Trên thập giá, Đức Kitô không nói về lòng trung tín; Ngài trở thành Đấng trung tín. Nhân loại ruồng rẫy, đuổi bỏ và ly dị Ngài; Ngài vẫn ở lại, đi vào tận cùng nỗi đau của kẻ bị bỏ, để không một tội nhân nào ở ngoài giao ước. Máu chảy không đòi báo oán, nhưng trở thành “máu giao ước” thứ tha. Khi sống lại, Ngài trở về không với bản liệt kê tội trạng, nhưng với lời “Bình an cho anh em!”. Thương tích vẫn còn đó; nhưng trong tay Ngài, không còn là chứng cứ kết án, mà là dấu ấn của một tình yêu lớn hơn mọi phản bội – có tên ‘đủ cớ – vẫn không bỏ’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi nhớ lỗi, cho con nhớ lời thề; khi cạn yêu, cho con kín múc sức yêu từ ‘máu giao ước’; khi đủ cớ để bỏ, cho con ở lại như Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XIX Thường Niên, Năm Chẵn:

https://ourl.in/@tkyi

Vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Mô-sê đã cho phép các ông rẫy vợ, chứ thuở ban đầu, không có thế đâu.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 19,3-12

3 Khi ấy, có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giê-su để thử Người, họ nói : “Thưa Thầy, có được phép rẫy vợ mình vì bất cứ lý do nào không ?” 4 Người đáp : “Các ông không đọc thấy điều này sao : thuở ban đầu, Đấng Tạo Hoá đã làm ra con người có nam có nữ, 5 và Người đã phán : ‘Vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt.’ 6 Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.” 7 Họ thưa với Người : “Thế sao ông Mô-sê lại truyền dạy cấp giấy ly dị mà rẫy vợ ?” 8 Người bảo họ : “Vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Mô-sê đã cho phép các ông rẫy vợ, chứ thuở ban đầu, không có thế đâu. 9 Tôi nói cho các ông biết : Ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình.”

10 Các môn đệ thưa Người : “Nếu làm chồng mà phải như thế đối với vợ, thì thà đừng lấy vợ còn hơn.” 11 Nhưng Người nói với các ông : “Không phải ai cũng hiểu được câu nói ấy, nhưng chỉ những ai được Thiên Chúa cho hiểu mới hiểu. 12 Quả vậy, có những người không kết hôn vì từ khi lọt lòng mẹ, họ đã không có khả năng ; có những người không thể kết hôn vì bị người ta hoạn ; lại có những người tự ý không kết hôn vì Nước Trời. Ai hiểu được thì hiểu.”