MẢNG ĐÊM SỢ SÁNG – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng!”.

“Chúng ta có thể dễ dàng tha thứ cho một đứa trẻ sợ bóng tối, nhưng bi kịch thực sự của một cuộc đời là khi con người sợ ánh sáng!” – Platon.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay tiếp tục cuộc đàm đạo giữa Nicôđêmô và Chúa Giêsu. Chủ đề ánh sáng chạm đến một điều nhức nhối: được tạo dựng cho ánh sáng – nhưng con người lại sợ ánh sáng; hay ít nữa, trong mình còn một ‘mảng đêm sợ sáng’.

Trong thần học Gioan, “đêm” không chỉ là thời điểm, nhưng là một tình trạng hiện sinh. Nicôđêmô không đơn thuần “đến ban đêm”; ông đến từ một không gian chưa được ánh sáng chạm tới. Với Éloi Leclerc, con người chỉ thực sự tồn tại trong chuyển động đưa nó lại gần ánh sáng; ngoài chuyển động ấy, nó chỉ còn là một “mảng đêm”. Ánh sáng vì thế không chỉ để nhận biết, nhưng là chuyển động để bước vào; từ chối chuyển động ấy, con người không mất đi sự sống, nhưng sống trong một tình trạng bất toàn.

“Người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng!”. Đó không chỉ là một nhận định, nhưng là lựa chọn của mỗi người. Ánh sáng không bị từ chối vì xa lạ, nhưng vì nó phơi bày; và khi bị phơi bày, con người khựng lại. Nó không chọn bóng tối cách dứt khoát, nhưng cũng không đi trọn về phía ánh sáng; nó dừng ở lưng chừng, giữ mình trong một khoảng an toàn mong manh; chính ở đó, sự cao cả không bị đánh mất, nhưng bị giữ lại; một đời sống không tối hẳn, cũng không sáng trọn – trong mình còn một khoảng tối sợ sáng. “Chúng ta không chỉ là tốt hay xấu; chúng ta vừa bị tổn thương vừa được chúc phúc!” – Henri Nouwen.

Vậy mà con người không tự mình thoát ra khỏi khoảng tối ấy. Ánh sáng không chỉ là điều để hướng tới, nhưng là một sức lôi kéo. “Không ai có thể đến với Ta nếu Chúa Cha không lôi kéo người ấy”; nemo venit nisi tractus. Vì thế, đi về phía ánh sáng không khởi đi từ nỗ lực của con người, nhưng từ sức hút âm thầm của ân sủng. “Đừng nghĩ mình bị lôi kéo cách miễn cưỡng; linh hồn được lôi kéo bằng tình yêu!” – Augustinô. Không được cuốn hút về Chúa Kitô, con người có thể biết ánh sáng, nói về ánh sáng, nhưng vẫn không bước vào; và khi đó, sự cao cả nơi nó không mất đi, nhưng bị giữ lại trong một hiện hữu bất toàn.

Anh Chị em,

Chính ở đây, Ánh Sáng có một khuôn mặt: Chúa Kitô! “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”; Ánh Sáng không còn là một nguyên lý, nhưng là một Đấng được trao ban. Nơi Ngài, Ánh Sáng không chỉ soi tỏ, nhưng hiến mình; không chỉ phơi trần, nhưng cứu độ. “Chúa Giêsu đến để cứu rỗi, chứ không phải để kết án; với hy sinh trên thập giá, Ngài bày tỏ dung mạo yêu thương của Thiên Chúa!” – Bênêđictô XVI. Tuy nhiên, quà tặng ấy không cưỡng bách. Con người có thể bước vào, cũng có thể khước từ. Nhưng khi bước đi trong Ngài, nó không còn là một ‘mảng đêm sợ sáng’; vì ánh sáng không chỉ ở trước mặt, nhưng ở trong nó.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con bồng bềnh ở lưng chừng giữa tối và sáng; xin lôi con ra khỏi ‘mảng đêm’ của mình, để con bước đi trong Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

***********************************************

Lời Chúa Thứ Tư, Tuần II Phục Sinh

Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 3,16-21

16 “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. 18 Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án ; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa. 19 Và đây là bản án : ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa. 20 Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. 21 Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ : các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa.” 


 

Khi nói Chúa Giêsu lên trời nghĩa là gì?- Cha Vương

Xin Chúa ban muôn phúc lành xuống trên bạn và gia đình để bạn luôn ao ước những gì thuộc về Chúa. Đừng quên cầu nguyện cho nhau và thể giới nhé?

Cha Vương

Thứ 3: 14/04/2026.  (n26-22)

GIÁO LÝ: Khi nói Chúa Giêsu lên trời nghĩa là gì? Nghĩa là Chúa Giêsu, một người trong chúng ta đã về lại nhà với Thiên Chúa Cha và ở lại đó muôn đời. Nhờ Chúa Giêsu mà Thiên Chúa ở gần loài người chúng ta trong cách thức loài người. Và trong Phúc Âm Gioan, Chúa Giêsu đã nói: “Khi được giương cao lên khỏi mặt đất, Ta sẽ kéo mọi người lên với Ta” (Ga 12, 32). (YouCat, số 109)

SUY NIỆM: Trong Tân ước, việc Chúa về trời chấm dứt giai đoạn bốn mươi ngày được đánh dấu bằng việc Đấng đã sống lại ở gần gũi với các môn đệ. Cuối giai đoạn này Chúa Giêsu đi vào trong oai nghi của Thiên Chúa với toàn bộ nhân tính của mình. Kinh Thánh thuật lại bằng những hình ảnh tượng trưng có “mây”, có “trời”. Như Đức Bênêđictô XVI nói: “Con người có được chỗ trong Thiên Chúa”. Chúa Giêsu Kitô bây giờ ở với Chúa Cha, từ đó một ngày kia Người đến “phán xét kẻ sống và kẻ chết”. Chúa Giêsu về trời có nghĩa là Chúa Giêsu không còn là hữu hình ở dưới đất, nhưng lại vẫn luôn có mặt dưới đất. (YouCat, số  109 t.t.)

LẮNG NGHE: Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời. (Cv 1,11)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu phục sinh, Chúa dạy con: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” (Ga 14:1-3) Xin đừng để những bận tâm thế tục làm con xao xuyến và lo âu nhưng giúp con biết can đảm sống đức tin, chấp nhận hy sinh, dám sống yêu thương và chu toàn nhiệm vụ ở trần gian để sau này con có được chỗ ở trong Thiên Chúa. 

THỰC HÀNH: Môi trường gia đình là trường học dạy về đức tin và yêu thương, đó cũng là nơi mà tiền bạc không quí bằng tình yêu. Hôm nay mời bạn hãy trở thành một chứng tá cho đức tin, cho tình yêu xả kỷ của mình ngay trong gia đình bằng những hy sinh nho nhỏ, rộng lượng chia sẻ, và xây dựng một mái ấm hạnh phúc trong Chúa Ki-tô phục sinh nhé.

From: Do Dzung

*****************************

Hy Lễ Cuối Cùng – Nguyễn Hồng Ân

ĐỪNG KEO KIỆT VỚI LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA – Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Chẳng bao lâu sau khi chịu chức linh mục, trong lúc đi làm mục vụ thay tại một giáo xứ, tôi có dịp ở cùng một vị linh mục già đức độ.  Ngài đã ngoài tám mươi, mắt gần như mù lòa, nhưng lại là người được rất nhiều người tìm đến xin lời khuyên và kính trọng.  Một tối nọ, khi chỉ có hai người, tôi đã hỏi ngài một câu: “Nếu được sống lại đời linh mục một lần nữa, cha có thay đổi điều gì không?”

 Từ một con người đầy chính trực như ngài, tôi vốn đinh ninh rằng ngài sẽ chẳng có gì phải hối tiếc.  Vì vậy, câu trả lời của ngài làm tôi vô cùng ngạc nhiên.  Ngài bảo có, ngài có một nỗi hối tiếc rất lớn: “Nếu được làm lại đời linh mục, lần tới tôi sẽ bao dung với mọi người hơn.  Tôi sẽ không quá bủn xỉn với lòng thương xót của Chúa, với các bí tích và sự tha thứ.  Anh thấy đó, điều được nhồi nhét vào đầu tôi hồi ở chủng viện là câu: Sự thật sẽ giải phóng anh em.  Thế nên, tôi tin rằng trách nhiệm của mình là luôn đưa ra những thách đố khó khăn, và điều đó cũng có cái tốt.  Nhưng tôi e rằng mình đã quá khắt khe với mọi người.  Họ đã đủ đau khổ rồi, không cần tôi và Giáo hội phải chất thêm gánh nặng lên vai họ nữa.  Lẽ ra tôi nên dám mạo hiểm vào lòng thương xót của Chúa hơn nữa!”

 Điều này làm tôi sững sờ, vì chỉ chưa đầy một năm trước đó, khi tôi thi vấn đáp cuối kỳ ở chủng viện, một trong những linh mục giám khảo đã cảnh báo tôi thế này: “Hãy cẩn thận, đừng bao giờ để cảm xúc xen vào.  Đừng có mềm yếu, như vậy là sai.  Hãy nhớ rằng, dù có khắc nghiệt đến đâu, chính sự thật mới giải phóng con người!”  Đó dường như là một lời khuyên chí lý cho một linh mục trẻ. 

Thế nhưng, sau năm mươi năm thi hành tác vụ, tôi lại nghiêng về lời khuyên của vị linh mục già kia hơn: Chúng ta cần dám mạo hiểm hơn với lòng thương xót của Thiên Chúa.  Vị trí của công lý và sự thật không bao giờ được phép phớt lờ, nhưng chúng ta phải dám để cho lòng thương xót vô biên, không bờ bến, không điều kiện và không đòi hỏi công trạng của Chúa được tuôn trào tự do hơn.  Lòng thương xót của Chúa luôn sẵn có như một vòi nước gần nhất, và vì thế, giống như ngôn sứ Isaiah, chúng ta phải loan báo một lòng thương xót không hề dán nhãn giá: Đến đây, hãy đến mà không cần tiền bạc, không cần đức hạnh, hãy đến uống thỏa thuê lòng thương xót của Chúa! (Isaiah 55:1) 

Điều gì đang kìm hãm chúng ta?  Tại sao chúng ta lại ngần ngại khi loan báo lòng thương xót vô tận, hào phóng và không phân biệt của Ngài? 

Một phần động cơ của chúng ta là tốt, thậm chí là cao quý.  Sự quan tâm đến sự thật, công lý, tính chính thống, đạo đức chuẩn mực, hình thức công khai hay việc chuẩn bị bí tích kỹ lưỡng không phải là không quan trọng.  Tình yêu cần được định hướng bởi sự thật, cũng như sự thật phải được điều hòa bởi tình yêu. 

Nhưng đôi khi động cơ của chúng ta lại kém cao quý hơn, và sự ngần ngại đó nảy sinh từ sự rụt rè, sợ hãi, chủ nghĩa lề luật, sự tự mãn kiểu những người biệt phái, và một hiểu biết nghèo nàn về Thiên Chúa.  Thế là, chúng ta quyết không để bất kỳ một “ân sủng rẻ tiền” nào được ban phát dưới sự canh chừng của mình! 

Khi làm như vậy, tôi e rằng chúng ta đang đi lạc đường, chưa làm tròn vai trò của người mục tử nhân lành, và không cùng nhịp đập với Thiên Chúa mà Đức Giêsu đã nhập thể để bày tỏ.  Lòng thương xót của Thiên Chúa, như Đức Giêsu mặc khải, ôm ấp tất cả không phân biệt ai, giống như ánh mặt trời chiếu soi đồng đều trên người tốt cũng như kẻ xấu, người xứng đáng cũng như kẻ không xứng đáng, người trong đạo cũng như kẻ ngoài đời.

 Một trong những thấu thị thực sự gây chấn động mà Đức Giêsu mang lại cho chúng ta là: lòng thương xót của Thiên Chúa không thể không đến với tất cả mọi người.  Nó luôn miễn phí, không do công trạng, không điều kiện, mang tính phổ quát, vượt lên trên mọi tôn giáo, phong tục, luật lệ, đảng phái chính trị, các chương trình bắt buộc, ý thức hệ, và thậm chí vượt lên trên cả chính tội lỗi.

 Về phần mình, đặc biệt là những người làm cha mẹ, những người làm mục vụ, thầy cô giáo, giáo lý viên và những người đi trước, chúng ta phải dám loan báo đặc tính hào phóng của lòng thương xót Chúa.  Chúng ta không được ban phát lòng thương xót của Chúa như thể nó là của riêng mình để ban ơn; không được phân phát sự tha thứ của Chúa như thể đó là một món hàng có hạn; không được đặt điều kiện cho tình yêu của Chúa như thể Chúa cần được bảo vệ; hay ngăn chặn con đường đến với Chúa như thể chúng ta là người giữ cổng thiên đàng.  Chúng ta không phải là người giữ cổng.  Nếu chúng ta trói buộc lòng thương xót của Chúa vào sự rụt rè và sợ hãi của chính mình, chúng ta đang giới hạn nó trong tầm vóc nhỏ bé của tâm trí mình.  Đó là một sai lầm. 

Thật thú vị khi để ý trong các sách Tin Mừng rằng các tông đồ – dĩ nhiên là với ý tốt – thường cố gắng ngăn cản một số người đến gần Đức Giêsu vì cho rằng họ không xứng đáng, hoặc họ là sự xúc phạm đến sự thánh thiện của Ngài, hay bằng cách nào đó sẽ làm vấy bẩn sự thanh sạch của Ngài.  Thế là họ cố đuổi trẻ em, những người hành nghề mại dâm, những người thu thuế, những tội nhân khét tiếng và đủ mọi thành phần chưa được khai tâm đi.  Nhưng lần nào Đức Giêsu cũng bác bỏ những nỗ lực đó bằng những lời đại ý rằng: “Cứ để họ đến với Ta.  Ta muốn họ đến.” 

Mọi chuyện vẫn không thay đổi.  Theo năm tháng, chúng ta – những người đầy thiện chí – vì những lý do y hệt như các tông đồ, vẫn tiếp tục cố gắng giữ một số cá nhân và nhóm người tránh xa lòng thương xót của Chúa vốn luôn sẵn có trong Lời Chúa, Bí tích và Cộng đoàn.  Ngày xưa Đức Giêsu đã dàn xếp được mọi chuyện; tôi tin rằng ngày nay Ngài cũng làm được.  Thiên Chúa không cần chúng ta làm người gác cổng. 

Điều Thiên Chúa muốn là tất cả mọi người, bất kể tuổi tác, tôn giáo, văn hóa, sự yếu đuối cá nhân hay việc thiếu thực hành đạo đức, hãy đến với nguồn nước vô tận của lòng thương xót thần linh.

 Nhà tự nhiên học nổi tiếng John Muir từng thách thức các Kitô hữu bằng những lời này: Tại sao các Kitô hữu lại ngần ngại để các loài vật bước chân vào cái thiên đàng bủn xỉn của họ đến thế? 

Tôi e rằng, chúng ta cũng đang bủn xỉn với lòng thương xót hào phóng của Thiên Chúa như vậy. 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

“Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; – Cha Vương

Hôm nay Lễ Chúa Chiên Lành và cũng là ngày cầu nguyện cho ơn gọi. Xin bạn hãy tiếp tục cầu nguyện cho các linh mục và nam nữ tu sĩ của Chúa nhé. Thành thật đa tạ!

Cha Vương

Thứ 2: 13/04/2026. (cn21-24)

TIN MỪNG: Khi đã cho chiên ra hết, anh [mục tử] ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. (Ga 10:4)

SUY NIỆM: Bạn không cần đi đâu xa, ngay trong môi trường sống của bạn bây giờ đang có những tiếng ồn ào náo nhiệt làm bạn mệt mỏi nhức cả đầu. Đúng là cuộc đời vốn luôn ồn ào náo nhiệt trong mọi nơi mọi lúc nếu bạn không biết tự chọn cho mình một nơi thanh vắng để lắng nghe tiếng Chúa. Điều đáng buồn cho con người trong thế giới hôm nay là dường như họ đang mất định hướng trong thế giới náo nhiệt. Họ rơi vào vòng xoáy của tiền tài, danh vọng nhưng rồi con người dường như không bao giờ hạnh phúc trong lợi thú khi họ vất vả tìm kiếm, và càng không có bình yên trong thế giới đầy bon chen tranh giành để sống. Vậy làm sao con người có thể thoát ra được thế giới ồn ào náo nhiệt này? Giải pháp hữu hiệu nhất là bạn phải dành một ít thời gian để lắng lòng, để nhận biết tiếng gọi Đức Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành. Khi bạn có Chúa là trung tâm của cuộc đời mình, bạn có thể nhìn thấy Chúa trong mọi sự. Một khi bạn nhìn thấy Chúa trong mọi sự rồi thì những tiếng động sẽ không làm bạn nhức cả đầu nữa.  Mình mời bạn hãy tặng cho chính mình mỗi ngày một vài phút cô tịch để đọc Lời Chúa nhé. Đọc Lời Chúa để nghe và nhận ra tiếng thì thầm của Thiên Chúa đang ngỏ lời với bạn: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta”(Ga 10,27-30)

LẮNG NGHE: Nghe thế, họ đau đớn trong lòng và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?” (Cv 2:37)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con người đang lạng lõng giữa muôn vàn âm thanh trong thế giới ồn ào, xin giúp con luôn chọn Chúa để được bước đi trong bình yên và hạnh phúc.

THỰC HÀNH: Thực hiện liệu pháp “2 Không” để sống bình an và hạnh phúc:

(1) Không để người khác cướp mất bình an của mình.

(2) Không để sự bình an của mình bị lệ thuộc vào cảm xúc, ồn ào, xôn xao, bàn tán, thì thầm của người khác.

From: Do Dzung

********************************

Chúa Chăn Nuôi Tôi – Nguyễn Hồng Ân

GIÓ – KHÔNG THỂ NẮM-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Gió muốn thổi đâu thì thổi!”.

“Thần Khí hành động nơi Ngài muốn, không theo điều con người định liệu!” – Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến Thần Khí – tựa như gió – điều mà Nicôđêmô không thể hiểu, vì ông vẫn muốn nắm lấy điều không thể, ‘gió – không thể nắm’.

Nicôđêmô không phải là người thiếu kiến thức, nhưng là người đã biết quá rõ theo cách của mình. Khi nghe nói phải “sinh lại”, ông lập tức tìm một con đường có thể trở lại, một cách để quay về điểm khởi đầu: “Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?”. Nhưng điều Chúa Giêsu nói không thuộc về những gì con người có thể lặp lại, nhưng là một khởi đầu phải được đón nhận. Và ông dừng lại ở đó. Cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta không thiếu ánh sáng, nhưng vẫn dừng lại; vì điều được nói ra vượt khỏi những gì chúng ta có thể chạm tới. “Nếu bạn nghĩ mình đã hiểu, thì đó không phải là Thiên Chúa!” – Augustinô.

Chúa Giêsu không giải thích theo cách Nicôđêmô chờ đợi, nhưng mở ra một chiều kích khác: spiritus ubi vult spirat – gió muốn thổi đâu thì thổi. Thần Khí không đi theo lộ trình của con người, không khởi đi từ những gì con người có thể định liệu; Ngài đến và đi, vượt khỏi mọi dự tính. Vì thế, “sinh lại” không còn là một hành trình con người có thể quay lại hay lặp lại, nhưng là một biến cố xảy đến; không phải là điều có thể đạt được, nhưng là điều con người được dẫn vào. Chính ở đó, con người nhận ra một điều rất quen mà lại rất khó, đó là những thực tại không thể làm chủ; gió vẫn thổi, nhưng không ai giữ lại được – ‘gió, không thể nắm’.

Điều Nicôđêmô đón nhận trong cuộc gặp gỡ ấy không phải là một lời giải thích trọn vẹn, nhưng là một hướng mở ra: “Con Người sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời”. Không phải một cái nhìn đứng ngoài, nhưng là bắt đầu đi vào mầu nhiệm; không phải cố hiểu cho xong, nhưng dám ở lại trước điều vượt quá mình, để trong đó sự sống mới được khai mở. Và rồi, khi đứng dưới thập giá, đón lấy thân xác Chúa Giêsu để mai táng, Nicôđêmô bước vào điều đã được nói ra từ trước: “sinh lại” không phải là quay về điểm khởi đầu, nhưng là đi qua thập giá; điều tưởng như kết thúc lại trở thành khởi đầu; sự sống được trao ban. Chính trong tử nạn của Đức Kitô, con người được sinh ra từ trên.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, “sinh lại” không còn là lời nói, nhưng là một thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng trao Thần Khí và chính sự sống của Ngài; không chỉ được giương cao, nhưng đi đến tận cùng của trao hiến trên thập giá. Vì thế, được sinh ra từ trên không phải là đứng ngoài để hiểu, nhưng là được kéo vào chính chuyển động ấy: thông phần vào cuộc sinh nở của Đấng Cứu Chuộc, nơi tình yêu tự hiến đến tận cùng trở thành nguồn mạch của sự sống. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con biết buông những hiểu biết của mình, để phó mình cho Thánh Thần tự do!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần II Phục Sinh

Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 3,7b-15

7b Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng : “Các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

9 Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người : “Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được ?” 10 Đức Giê-su đáp : “Ông là bậc thầy trong dân Ít-ra-en, mà lại không biết những chuyện ấy ! 11 Thật, tôi bảo thật ông : chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy, nhưng các ông không nhận lời chứng của chúng tôi. 12 Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, thì giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được ? 13 Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” 


 

Suy Niệm CHỨNG NHÂN CỦA ƠN TÁI SINH – Joseph Bach S.Nguyen

Joseph Bach S.Nguyen

TĐCV 4:23-41, Gioan 3:`-8

Ông bà anh chị em thân mến, thật là một niềm vui rất thiêng liêng cho chúng khi nhìn thấy cánh đồng loan báo Tin Mừng rộn nở- vì ngay trong lễ Vọng Phục Sinh vừa qua, toàn thể Giáo Hội tại Hoa Kỳ mà thôi, khoảng 43,000 dự tòng được ƠN TÁI SINH – riêng tại địa phận của chúng ta có 3,000 dự tòng trong đó có GX Lavang của chúng ta- tất cả trở thành con cái của một Cha Trên Trời qua Bí Tích Khai Tâm gồm Rửa Tội, Thánh Thể và Thêm Sức. Từ nay họ có chung một tên gọi mới là Kitô hữu vì đã được tái sinh bởi nước và Thánh Thần. TÁI SINH hay sinh ra lại một lần nữa – luôn là một đòi hỏi liên tục trong đời sống thiêng liêng của mỗi chúng ta. Chính vì thế, ở trong bài Tin Mừng vừa nghe – nhân cơ hội Nicôđimô đến tìm gặp Chúa ban đêm – để tìm hiểu về tình yêu Thiên Chúa và ơn cứu độ, Chúa Giêsu đã cho ông biết sự cần thiết của của ƠN TÁI SINH khi nói rằng: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa.” Vậy cùng nhau chúng ta suy niệm về ƠN TÁI SINH là gì và làm sao để sống CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH một khi đã nhận lãnh.

1.​ ƠN TÁI SINH

Trước hết ƠN TÁI SINH là gì. Đã gọi là ƠN tức là không do công trạng gì của chúng ta – nhưng do ân huệ của Chúa. Chúa khẳng định rõ ràng lắm với ông Nicodimô: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” Còn TÁI SINH tức là sinh ra ra lại, nghĩa là từ bỏ lối suy nghĩ, lời nói và hành động của đời sống cũ, đời sống mà thánh Phaolô thường gọi là đời sống của xác thịt. Xác thịt có nghĩa sâu xa hơn nữa, đó là những gì chóng qua hay hữu hạn như lý trí của con người chúng ta. Xác thịt cũng chính là cái tôi ích kỷ, tự tôn tự đại – luôn đặt mình đtrước Chúa- cao hơn Chúa- và trên cả Chúa. Phải từ bỏ lối sống cũ vì như Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô “Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Khi Chúa Giêsu giãi thích đến đây thì Nicôđêmô mới ngỡ rằng sinh ra một lần nữa không thể hiểu theo phương diện thể lý như ông nghĩ – vì làm sao trở vào bụng mẹ lại được nữa – nhưng là sinh ra lại – tức TÁI SINH trong đời sống tâm linh, đời sống của đức tin, đời sống không thuộc thể lý, đời sống ở trên cao thuộc thượng giới. Đó là một đời sống được THẦN KHÍ bao phủ, được THẦN KHÍ hướng dẫn. Thần Khí là Ơn Trên, vô hình – nhưng đầy sức mạnh. Ngài nói với Nicôđêmô về Thần Khí rằng: “Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

Thưa ông bà anh chị em, Tin Mừng của thánh Gioan vừa nghe cho biết Nicôđimô đến gặp Chúa ban đêm. Thánh sử Gioan hay dùng hình ảnh biểu tượng để diễn tả ý nghĩa sâu xa của tâm linh. Ban đêm thường tượng trưng cho bóng tối – như khi thánh Gioan viết về Giuda rời bàn tiệc ly để phản bội Đức Giêsu lúc đó đã ban đêm, tức “trời đã tối.” Còn ở đây, gặp Chúa Giêsu vào ban đêm không thể cắt nghĩa vì ông là một thủ lãnh danh giá trong Hội Đồng Công Nghị (Sandrin) nên ông không muốn cho hội đồng biết nếu ông ông đi gặp Đức Giêsu ban ngày, Đấng mà các thủ lãnh trong hội đồng chóng đối triệt để. Ban đêm có nghĩa là tâm linh chưa được sáng tỏ, còn đi tìm, đi kiếm, còn khao khát Thiên Chúa và ơn cứu độ.

Sau khi hiểu được những lời Chúa Giêsu vừa giải thích, vừa bày tỏ, vừa ân cần mặc khải ơn tái sinh là do THẦN KHÍ, Nicôđimô đã rời bỏ ban đêm – lột bỏ lối suy nghĩ cũ của lý trí hạn hẹp – lột bỏ luôn lối sống cũ của một người Pharisiêu chỉ nương tựa vào hình thức của lề luật và khởi sự BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG của niềm tin. Việc Nicôđêmô thực sự tìm đến gặp Đức Giêsu và đặt những câu hỏi với Người cho thấy rằng trong lòng ông đã nhen nhóm một tia ánh sáng đức tin, và ông khao khát được đào sâu đức tin ấy. Ông rõ ràng đã hy vọng rằng Đức Giêsu chính là Đấng Mêsia, và ông đã tuyên xưng rằng Đức Giêsu là “một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến.”

2.​ CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH

Nicôđimô tìm kiếm Chúa, gặp gỡ Chúa, tin vào sự cần thiết phải TÁI SINH – nên ông quả là mẫu gương cho mọi thời đại, cho cả những Kitô hữu luôn ao ước tiếp tục tái sinh trong đời sống mới. Do đó, điều thứ hai để suy niệm: Nicôđimô là mẫu gương CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH ngay sau cuộc gặp gỡ có một không hai với Chúa Giêsu. Là thành viên của Thượng Hội Đồng Công Nghị muốn giết Đức Giêsu, Nicôđimô dám phản đối quyết định ấy. Ông nói trước Hội Đồng: “Lề luật của chúng ta có cho phép kết án ai trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”. Ông yêu cầu Hội Đồng cần phải lắng nghe Đức Giêsu trước khi kết án Người. Ông đã được Tái Sinh, đã tin vào Đức Kitô nên Ông đã công khai đi ngược lại với sự đối xử bất công của Hội Đồng Công Nghị với Chúa Giêsu, -không sợ mất danh dự của một thủ lãnh sáng giá trong Hội Đồng, dám BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG qua việc làm CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH. Chưa hết đâu, Ông quả là CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH – có thể nói là trọn vẹn khi đứng trước cái chết của Chúa Giêsu – vì đối với ông quả thực Đức Giêsu là một vị thiên sư được Thiên Chúa sai đến. Cả bốn sách Tin mừng đều cho biết: lúc táng xác Ðức Giêsu, Nicôđêmô đến để tẩm liệm thi hài Ðức Giêsu một cách sang trọng như người ta tẩm liệm một vị vua “Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương. Rồi ông và ông Giôsếp lãnh thi hài Ðức Giêsu, lấy băng vải tẩm thuốc thơm mà quấn, theo tục lệ chôn cất của người Do thái” Thử hỏi rằng có mấy môn đệ tuy theo Chúa trong nhiều năm đã dám đối diện với những người chóng đối Chúa – đối diện với những thủ lãnh tôn giáo Do Thái trong khi Ngài đang rao truyền Tin Mừng không – hay vì sợ nên đi đâu cả rồi mà không tẩm liệm Chúa Giêsu là Thầy của mình. Tẩm liệm kẻ chết là một mối đức thiêng liêng mà! Có chăng là sau khi Thánh Thần Hiện Xuống, họ mới mạnh dạn ra đi khắp nơi làm chứng nhân của ơn TÁI SINH như sách Tông Đồ Công Vụ tường thuật cho chúng ta trong các thánh lễ suốt Mùa Phục Sinh, hay như trong bài đọc một hôm nay, sau khi họ họp nhau cầu nguyện xong, thì nơi họ họp nhau rung chuyển ; ai nấy đều được tràn đầy Thánh hần và bắt đầu mạnh dạn nói Lời Thiên Chúa.

Ông bà anh chị em thân mến, Chúa không chỉ đề nghị Nicôđimô cần phải sinh ra trong một đời sống mới, cần TÁI SINH trong đời sống thiêng liêng / nhưng còn kêu gọi tất cả chúng ta nữa – hãy liên tục từ bỏ đời sống cũ hầu có thể trở nên CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH trong môi trường mình sống: gia đình, cộng đoàn, nơi làm việc, xã hội. Không dễ đâu khi phải đi ngược với ham muống chóng qua kể cả những bất công, hận thù, ghen ghét, thách thức, bạo lực đầy dẫy chung quanh. Nhưng nếu thực sự đã xác tín vào ƠN TÁI SINH minh đã nhận lãnh bởi nước và Thần Khí và đã được gọi là Kitô hữu, là con cái của một Cha trên trời – chúng ta cần sống đời CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH, vì ƠN TÁI SINH là cánh cửa dẫn chúng ta vào NƯỚC THIÊN CHÚA.

Joseph Bach S.Nguyen


 

Kính Lòng Chúa Thương Xót – Cha Vuong

Hôm nay Giáo Hội hoàn vũ mừng Kính Lòng Chúa Thương Xót, ước mong bạn hãy yêu thương như Chúa yêu thương bạn vậy nhé. Nhớ nhau trong cầu nguyện  và thế giới nhé.

CN: 12/04/2026.  (n24-22)

TIN MỪNG: Hồi ấy, nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân, nhờ bàn tay các Tông Đồ… Nhiều người từ các thành chung quanh Giê-ru-sa-lem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành. (Cv 5:12a,16)

SUY NIỆM: Sứ vụ của các Tông đồ sau biến cố Phục Sinh là minh chứng cho Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Lòng Thương Xót mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Câu chuyện sau đây có thể giúp bạn hiểu được giá trị cao cả của hành động lòng Chúa xót thương:

   Một buổi sáng sớm, có một ông lão bước đi trên bãi biển. Ông cúi mình xuống, nhặt những con sao biển và ném chúng trở về với lòng đại dương. Một thanh niên đi ngang qua và hỏi ông: “Này lão, lão đang làm gì đấy? ”.

   Ông lão liền nói: “Những con sao biển này sẽ chết vì thiếu nước khi mặt Trời lên cao. Vì thế, ta ném chúng xuống biển để chúng có thể sống được”.

   “Ha”! Chàng trai trẻ liền thốt ra những lời mỉa mai: “Có hàng triệu con sao biển trên bờ biển dài hàng dặm  này thì việc làm của lão có ý nghĩa gì chứ”.

   Ông lão nhìn con sao biển trên tay mình và sau đó  ném nó trở về an toàn bên những con sóng. Ông liền nói: “Nó có ý nghĩa đối với sinh vật này”.

   Điều gì bạn làm cho những người khác mới thực sự tạo ra sự khác biệt? Đó chính là những hành động của lòng xót thương. Vậy, bạn có phải là con người của lòng thương xót không? Có bao giờ bạn biện minh cho việc không thực thi lòng thương xót bằng câu nói “phớt đi” rằng: “Tôi không thể giúp đỡ tất cả mọi người”? Thiên Chúa đã đặt để bên cạnh bạn những con người mà bạn có thể giúp đỡ. Bạn có nhìn thấy những con người ấy chăng? Bạn có đồng cảm với nỗi đau khổ của họ? Bạn sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp đỡ họ? Những người cho đi lòng thương xót cũng sẽ nhận lại được nó… từ Thiên Chúa.

LẮNG NGHE: Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, / muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. (Tv 117:1)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa giàu lòng xót thương, xin cho con có được một tầm nhìn nhạy bén đối với các dấu chỉ, để trong mọi hoàn cảnh cuộc sống, giữa dòng đời hôm nay và bên những người cùng sống với con, con có thể nhận ra được dấu chỉ của lòng thương xót Chúa. Xin dạy con biết cách yêu thương như Chúa. Yêu thương không chỉ là trao cho nhau những nụ cười xã giao, cũng không phải nắm lấy tay nhau để chào hỏi những câu dư thừa, hay chúc bình an cho nhau mà trong lòng vẫn còn tức tối. Nhưng yêu thương là phải thật lòng tha thứ và tận tâm giúp đỡ nhau.

THỰC HÀNH: Hôm nay bạn hãy chọn tha thứ/giúp đỡ thay vì chờ để được thứ tha/giúp đỡ.

From: Do Dzung

*****************************

Chúa Vẫn Xót Thương Con – Nguyễn Hồng Ân | St: An Mai Đỗ 

ĐẾN TRONG ĐÊM – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Nicôđêmô… đến gặp Chúa Giêsu ban đêm”.

Theo Von Balthazar, mặc khải của Thiên Chúa không ở nơi hiển nhiên, nhưng đi qua ẩn giấu, qua thập giá, qua đêm.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mở ra một cuộc gặp hiếm hoi: một biệt phái đến với Chúa Giêsu, kèm theo một chi tiết không hề ngẫu nhiên – Nicôđêmô ‘đến trong đêm’, như kẻ học dần cách ra khỏi đêm.

Trong Tin Mừng Gioan, đêm không chỉ là thời gian, nhưng là một trạng thái; lux in tenebris lucet – ánh sáng chiếu soi trong bóng tối – nhưng không vì thế mà bóng tối đã bị xua tan. Nicôđêmô đến, không như người đã thấy rõ, nhưng như kẻ đang mò mẫm trong đêm. Và cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta đã đến gần ánh sáng, mà vẫn chưa thực sự ra khỏi bóng tối – đến, mà vẫn ở trong tối, ‘đến trong đêm’. “Trong bóng tối, mà vẫn an toàn, nhờ chiếc thang bí nhiệm, trong ẩn giấu!” – Gioan Thánh Giá.

Đến với Chúa Giêsu, Nicôđêmô mang theo “đêm ấy” trong cách hiểu của mình. Vì thế, ông lúng túng khi nghe Chúa Giêsu nói về Nước Thiên Chúa, về việc “sinh ra một lần nữa bởi ơn trên”. Điều ông thiếu không phải là ánh sáng bên ngoài, nhưng là một sự biến đổi bên trong; không phải thêm hiểu biết, nhưng là một khởi đầu khác. Vì thế, cuộc đối thoại không dẫn ông đi từ bóng tối qua ánh sáng theo cách hiển nhiên, nhưng mở ra một chiều kích khác: đức tin không phải là nhìn rõ hơn, nhưng là được sinh lại.

“Sinh ra bởi ơn trên” không phải là một khởi đầu do con người chủ động, nhưng là một hành vi của Thần Khí. Chúa Giêsu nói: “Gió muốn thổi đâu thì thổi”; vì thế, được sinh lại không phải là bước vào một con đường đã rõ, nhưng là để mình được dẫn vào một hành trình không thể kiểm soát – sẵn sàng để được Thần Khí dẫn đi cả khi chưa hiểu, chưa thấy, và chưa nắm bắt. Chính ở đó, trong sự bất định, con người bắt đầu thực sự bước ra khỏi đêm.

Nếu “gió muốn thổi đâu thì thổi”, thì khi Thần Khí hành động, con người trở nên mạnh mẽ. Giữa những đe doạ, Phêrô và Gioan không xin được an toàn, nhưng “xin để ý đến những lời ngăm đe của họ, và cho các tôi tớ Ngài đây được nói lời Ngài với tất cả sự mạnh dạn” – bài đọc một. Không còn cửa đóng then cài, họ bước ra, không như những kẻ tự bảo vệ mình, nhưng như những tôi tớ được dẫn dắt – bước ra khỏi đêm – can trường rao giảng điều đã lãnh nhận. Chính ở đó, một kinh nghiệm được mở ra: “Lạy Chúa, hạnh phúc thay những ai ẩn náu bên Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, sinh ra bởi ơn trên không còn là lời nói, nhưng là thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng ban Thần Khí; không chỉ soi sáng, Ngài mở đường. Được đưa vào hành trình ấy, con người không còn sống theo điều mình nắm giữ, nhưng dần trở thành điều nó chưa từng là: ra đi để rao giảng. Trong đó, Giáo Hội không phải là nơi ở lại, nhưng là nơi lên đường; và chúng ta ra đi. “Giáo Hội lên đường là một cộng đoàn các môn đệ truyền giáo!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ đến với Chúa trong đêm, nhưng dám để Thần Khí dẫn con ra khỏi đêm, cả khi chưa thấy rõ!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

**********************************************

Lời Chúa Thứ Hai, Tuần II Phục Sinh

Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 3,1-8

1 Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. 2 Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông nói với Người : “Thưa Thầy, chúng tôi biết : Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy.” 3 Đức Giê-su trả lời : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” 4 Ông Ni-cô-đê-mô thưa : “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được ? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao ?” 5 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. 6 Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt ; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. 7 Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói : các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.” 


 

Vì chính Ta biết các kế hoạch Ta định làm cho các ngươi – Cha Vương

Chúc bạn và gia đình ngày Thứ 7 cuối tuần tràn đầy ơn thánh để đón nhận lòng Thương Xót Chúa nhé. Nhớ nhau trong lời cầu nguyện không quên cho cả thế giới nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 11/04/2026.  (n23-22)

TIN MỪNG: Vì chính Ta biết các kế hoạch Ta định làm cho các ngươi – sấm ngôn của Ðức Chúa -, kế hoạch thịnh vượng, chứ không phải tai ương, để các ngươi có một tương lai và một niềm hy vọng. (Gr 29:11)

SUY NIỆM: Tiến tới trong ơn thánh

1/ Linh hồn: Lạy Thánh Nữ Đồng-trinh Maria, Mẹ được đầy ơn phúc từ khi mới dựng thai trong lòng mẹ; xong Mẹ chưa thỏa mãn về những ơn phúc đó. Chót đời, Mẹ vẫn luôn luôn cố gắng tiến tới, tựa như khoảnh đất dầu đã cày bừa thật kỹ, cũng còn săn sóc cẩn thận, để hạt giống kém nhất cũng sai trái gấp trăm. Đức mẹ vừa sinh ra đã nên thánh, nhưng sự thánh ấy không phải tự nhiên, chính Đức Mẹ đã làm cho nó thành tự nhiên bởi siêng năng nhẫn nại. Đức Mẹ đã đua ngành xanh tươi rậm rạp như cây dừa và như cây thông nhanh lá vinh hiển hoa mỹ. (Eccles, 24:18-22)

2/ Đức Mẹ: Hỡi con, nếu con muốn được thêm ơn nghĩa thánh, để con nên người thiết nghĩa với Chúa, nên đền thờ Chúa Thánh Thần, nên em Chúa Giêsu và đồng hưởng gia tài với Người, con hãy xa tránh thế tục, yêu mến cầu nguyện, năng chịu các phép bí tích và học tập các nhân đức xứng địa vị con. Một phương thế tốt nhất giúp con nên thánh sủng và ơn lành khác là hãy siêng năng giữ gìn các hiện ơn. Con hãy chú ý nghe lời phán bảo trong lòng và để mình theo ơn soi sáng trong lòng; vì con càng chú ý nghe những lời ấy càng nên sáng suốt, tùy con đã tấn tới mức nào, tiếng ấy càng dạy con được tấn tới mức ấy. (x. Sách Gương Đức Mẹ, Q1:4:1-2) 

LẮNG NGHE: Ai nghe ta sẽ sống an toàn, được yên ổn, chẳng sợ chi tai họa. (Cn 1:33)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, như Mẹ đã thưa với Chúa hai tiếng “xin vâng”, hôm nay con cùng “xin vâng” như Mẹ để niềm tin của con trở nên mạnh mẽ hơn và để tất cả mọi đau khổ của đời con nên nhẹ nhàng hơn.

THỰC HÀNH: Hãy mở toang cuộc đời của bạn cho Chúa vào để Chúa hành động trong bạn qua việc cầu nguyện thay vì cứ làm theo ý riêng của mình.

From: Do Dzung

*******************************

Mẹ Maria Đấng Tháo Gỡ Gian Nan Cuộc Đời – Thanh Hoài | St: Phạm Trung

VẾT THƯƠNG, CÁNH CỬA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đặt ngón tay vào đây…; đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy!”.

“Qua các vết thương của Người, tôi chiêm ngắm lòng thương xót của Chúa!” – Bernard Clairvaux.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không xoá đi vết thương, nhưng cho phép con người bước vào đó mà chiêm ngắm lòng thương xót của Ngài. Như vậy, ‘vết thương’ là ‘cánh cửa’.

Các môn đệ ở trong một không gian đóng kín – không chỉ cửa đóng, nhưng lòng cũng đóng – một trạng thái hiện sinh: sợ hãi, đứt gãy, thương tích sau thập giá. Nhưng chính ở đó, Đấng Phục Sinh đứng vào giữa; Ngài không xoá các dấu đinh, nhưng giữ lại như một chứng từ, nơi vết thương không còn là thất bại nhưng trở thành nơi mặc khải, nơi con người chạm tới lòng thương xót. Lời mời chạm vào cạnh sườn mở ra một chuyển động: chạm – tin; không phải để kiểm chứng, nhưng để bước vào. Con người hôm nay – vẫn sợ, vẫn nghi ngờ, vẫn còn những vết rạn chảy máu – không cần thoát khỏi vết thương của mình để có thể tin, nhưng được mời ở lại trong đó để tin, tangere ut credere.

Nếu ‘vết thương’ là ‘cánh cửa’, thì cộng đoàn không còn là tập hợp của những con người lành lặn, nhưng là “một thân thể” quy tụ quanh một ký ức chưa xoá. Hội Thánh không là một cộng đoàn lý tưởng, nhưng là hệ quả của một biến cố: nỗi sợ được biến đổi! Từ đóng kín, họ mở ra; từ giữ lấy, họ để mọi sự làm của chung; từ thập giá, họ bước vào hiệp thông – bài đọc một. Không loại bỏ quá khứ, nhưng đem quá khứ vào một tương quan mới. Như thế, Hội Thánh không chào đời từ sự toàn vẹn, nhưng từ những vết thương được chia sẻ – nơi chúng ta, vẫn còn sợ, vẫn còn khép lại – chỉ có thể bắt đầu hiệp thông khi dám mang theo những gì chưa lành của mình. “Hội Thánh gồm cả kẻ tốt lẫn kẻ xấu cho đến tận cùng!” – Augustinô.

Như thế, đức tin không dừng ở việc “thấy rồi tin”, nhưng mở ra một chiều kích khác: không thấy mà vẫn tin. Đây không phải là thiếu, nhưng là một chuyển dịch: từ thấy đến sống trong tương quan. Chính trong chuyển dịch ấy, một niềm vui giữa thử thách; vết thương không biến mất, nhưng đi vào chính đời sống người tin – bài đọc hai. Vì thế, đức tin không phải là thoát khỏi đổ vỡ, nhưng là ở lại trong đó; không thấy, nhưng vẫn yêu; không chạm, nhưng vẫn ở lại. “Trong đau khổ, con người được mời gọi thông phần vào chính đau khổ đã cứu chuộc mọi đau khổ!” – Gioan Phaolô II.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, vết thương không còn là dấu tích của cái chết, nhưng là nơi Ngài tự hiến chính mình; từ cạnh sườn bị đâm thâu, Ngài mở ra một tương quan mới, nơi con người không còn đứng ngoài để nhìn, nhưng được bước vào để sống. Vì thế, theo Chúa Kitô không phải để tránh vết thương; nhưng là để vết thương trở thành nơi tự hiến. “Không ai thoát khỏi thương tích; tất cả chúng ta đều bị thương. Câu hỏi không phải là làm sao che giấu vết thương của mình, nhưng là làm sao đặt chính thương tích ấy vào trong việc phục vụ người khác!” – Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin mở lòng con, để chính những thương tích của con không còn là nơi đóng kín, nhưng trở thành cánh cửa dẫn con đến với Chúa, đến với anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT II PHỤC SINH, KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA, NĂM A

Tám ngày sau, Đức Giê-su đến.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.     Ga 20,19-31

19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em !” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha ; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông : “Chúng tôi đã được thấy Chúa !” Ông Tô-ma đáp : “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma : “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người : “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !” 29 Đức Giê-su bảo : “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !”

30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người. 


 

KHÔNG TIN, VẪN ĐƯỢC SAI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng”.

“Đức tin không phải là kết quả của suy nghĩ, nhưng là kết quả của một cuộc gặp gỡ!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không khen ngợi một niềm tin vững vàng rằng Thầy đã sống lại, nhưng là những lời khiển trách vì các môn đệ không tin và cứng lòng. Đức tin không đến từ suy nghĩ, nhưng từ gặp gỡ; và ‘dù không tin’, họ ‘vẫn được sai’ – một nghịch lý khó chấp nhận.

Marcô đã tài tình tóm tắt các lần hiện ra của Chúa Phục Sinh; tuy nhiên, qua đó, việc các môn đệ “không tin” không chỉ là một phản ứng tâm lý, nhưng là việc họ không nhận ra Đấng đã tỏ mình; không phải vì thiếu chứng từ, nhưng vì lòng chưa mở ra. Vì thế, điều Chúa Giêsu khiển trách không chỉ là sự nghi ngờ, nhưng là một sự “chậm mở” trước một thực tại mang tính quyết định đã xảy đến; và đó cũng là điều có thể xảy ra nơi chúng ta. Đôi khi, không phải vì thiếu ánh sáng, nhưng vì chúng ta chưa sẵn sàng để thấy.

Vậy mà, Chúa Giêsu không dừng lại ở việc họ không tin, Ngài lập tức sai các ông đi. Incredulitas không loại trừ missio, nhưng mở ra chính sứ vụ; không phải khi họ đã hoàn toàn tin, nhưng ngay khi họ còn đang trên đường đến với đức tin. Và cũng chính nơi đó, chúng ta nhận ra mình: Chúa không đợi đến khi chúng ta vững vàng rồi mới sai đi, nhưng ngay trong những chần chừ và nghi hoặc, lời sai đi vẫn không ngừng vang lên – ‘không tin – vẫn được sai!’. “Thiên Chúa không chọn người xứng đáng, nhưng làm cho người được chọn trở nên xứng đáng!” – Phanxicô.

Vì thế, điều xảy ra nơi các tông đồ không dừng lại ở kinh nghiệm riêng, nhưng trở thành lời chứng: “Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra” – bài đọc một. Đức tin – một khi phát sinh từ một cuộc gặp gỡ – không thể khép kín, nhưng tự nó mở ra thành sứ vụ. Đức Phanxicô nhấn mạnh: đức tin hoặc mang chiều kích truyền giáo, hoặc không còn là đức tin; không phải để giữ cho mình, nhưng để trao ban, không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống. Và khi đó, điều đã thấy không thể giữ lại, điều đã tin không thể không nói ra.

Anh Chị em,

Nơi Đức Giêsu Kitô, đức tin không còn là một tiến trình phải đi tới, nhưng là một tương quan được sống trọn vẹn. Ngài tin Cha một cách tuyệt đối, không chỉ trong vinh quang, nhưng cả trong khổ đau; ngay tại vườn Dầu, khi mọi sự dường như sụp đổ, Ngài vẫn thưa: “Xin đừng theo ý con, nhưng xin theo ý Cha”. Vì thế, nơi Ngài, không có khoảng cách giữa tin và được sai; chính trong sự phó thác trọn vẹn ấy, sứ vụ đạt tới cùng đích và trở thành ơn cứu độ. Và cũng từ đó, chúng ta nhận ra rằng, đức tin không lớn lên khi mọi sự rõ ràng, nhưng khi dám phó thác, ngay trong những điều mình chưa hiểu. “Để đạt tới điều ngươi không biết, ngươi phải đi qua con đường ngươi không biết!” – Gioan Thánh Giá.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, dù lòng con chưa vững, xin vẫn cứ sai con. Xin cho con biết yêu mến việc gặp Chúa mỗi ngày, để không giữ lại điều đã thấy, và không nín lặng điều đã tin!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************************

 Lời Chúa Thứ Bảy Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.     Mc 16,9-15

9 Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. 10 Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. 11 Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.

12 Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. 13 Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.

14 Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. 15 Người nói với các ông : “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.”


 Thế giới đã có biến đổi gì nhờ việc Chúa Giêsu sống lại? – Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày mới, chúc bạn được tràn đầy hy vọng vào Chúa Phục Sinh nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 10/04/2026. (n22-22)

GIÁO LÝ:  Thế giới đã có biến đổi gì nhờ việc Chúa Giêsu sống lại? Vì cái chết từ nay không còn là “chấm dứt” mọi sự nữa, nên niềm vui và hi vọng đã đến với thế giới. Cái chết không còn cai trị trên Chúa Giêsu (Rm 6,9). Chết cũng không còn quyền trên chúng ta, là những người thuộc về Chúa Giêsu nữa. (YouCat, số  108)

SUY NIỆM: Ám ảnh bởi cái chết luôn rình rập ở bên, người ta đã cố gắng tìm hiểu về cái chết nhưng đều đi đến chỗ bế tắc, không giải quyết được vì, thực ra, sự sống hay cái chết là một huyền nhiệm. Vì vậy người ta mới có nhiều cách khác nhau để diễn tả đến cái chết: sợ chết, trốn chết, quên chết, hoặc đón nhận cái chết. Mỗi người có một quan niệm về sự chết. Nhưng riêng với người Kitô giáo, họ tin rằng chết là ngưỡng cửa đi vào cuộc đời hay chết là con đường đưa tới sự sống. Nói cách khác, chết không phải là hết, là mất mát, là đi vào ngõ cụt, đi vào cõi hư vô mà chết là một sự chuyển đổi như trong kinh Tiền tụng lễ An táng có viết :”Đối với chúng ta là những Kitô hữu, sự sống thay đổi chứ không mất đi, và khi nơi trú ngụ dưới trần bị tiêu hủy, chúng con sẽ về hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên quê trời”.

❦  Người nào đã nhận được sứ điệp Phục Sinh không thể nào còn bước đi với bộ mặt bi thảm và sống cuộc sống không có niềm vui của một người không có hy vọng. (Friedrich Schiller, 1759–1805, văn sĩ và kịch gia Đức) (YouCat, số 108 t.t)

LẮNG NGHE: Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. (Ga 6:47)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, cuộc sống là một hành trình đi về quê trời. Hành trình ấy chấm dứt sớm hay muộn không ai biết, chỉ biết chắc một điều là có ngày chấm dứt, ngày đó là giờ chết. Xin giúp con biết chuẩn bị cho chính mình một hành trang qua việc dấn thân làm việc lành phúc đức để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên quê trời.

THỰC HÀNH: Giả sử như hôm nay là ngày cuối của bạn, hành trang đem theo với bạn là những gì?

From: Do Dzung

************************

Sự sống thay đổi mà không mất đi