KHỎI CHÌM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”.

Các nhà nghiên cứu cho biết: ba mươi năm trước, trẻ em sợ bóng tối, độ cao hay tiếng động lớn; ngày nay, trẻ sợ ly hôn, chiến tranh và bị bắt nạt. Những nỗi sợ này không làm chết ngay, nhưng bào mòn cảm giác được yêu thương; và trong bất an, con người cảm thấy như đang chết chìm.

Kính thưa Anh Chị em,

Như vậy, điều con người sợ nhất không chỉ là các biến cố, nhưng là sự thiếu vắng tình yêu. Lời Chúa hôm nay vang lên như một xác quyết: ở đâu có tình yêu, ở đó ‘khỏi chìm!’.

Tin Mừng không kể một câu chuyện lãng mạn về biển, nhưng kể một đêm rất thật – gió ngược, thuyền sắp chìm, sức người cạn kiệt. Điều làm các môn đệ hoảng loạn không hẳn là sóng lớn, mà là cảm giác ở một mình giữa mênh mông; đó là cảm giác thiếu vắng tình yêu – vốn luôn dấy lên sợ hãi! Chính trong khoảnh khắc ấy, Chúa Giêsu đến, không để trách móc, không để chứng tỏ quyền năng, nhưng để nói một lời đủ giữ họ lại: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây!”. “Tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi!” – bài đọc một.

Marcô ghi lại một chi tiết rất lặng, trong khi các môn đệ đang vật lộn với sóng gió, Chúa Giêsu đang đi cầu nguyện. Cầu nguyện không làm Ngài xa cách, trái lại, đặt Ngài vào trung tâm nỗi bấp bênh của con người. Chính từ cầu nguyện, Ngài bước ra, đi trên sóng, tiến về những người đang tuyệt vọng. Ngài không đến để dập tắt sóng, nhưng để giữ họ ‘khỏi chìm’. “Khổ đau không phải là cách Thiên Chúa trừng phạt, mà là cách Ngài mời gọi chúng ta đến gần Ngài hơn!” – Richard Foster.

Biển trong Thánh Kinh thường tượng trưng cho thế giới bất ổn; sóng là hình ảnh của những lực cản vượt tầm kiểm soát. Không ai được hứa là sẽ không gặp sóng; nhưng người tin được hứa, sóng không là tiếng nói sau cùng! Chúa Giêsu không kéo các môn đệ ra khỏi sóng; Ngài ở đó để thuyền không chìm. Ngài không đòi họ mạnh hơn sóng; Ngài cho họ biết họ đang được yêu thương. “Chúa Giêsu đã giẫm lên những con sóng; Ngài đặt mọi xáo trộn phù nề dưới chân mình. Tại sao Kitô hữu phải sợ?” – Augustinô. Khi mọi giải pháp nhân loại tỏ ra bất lực, bánh lái không còn hữu dụng và cánh buồm chỉ làm tăng nguy hiểm, điều còn lại không phải là đầu hàng, nhưng là ở lại và kêu cầu. Và chính trong sự ở lại ấy, ơn cứu độ hình thành. “Chúng ta phải ôm lấy nỗi đau và đốt nó như nhiên liệu cho hành trình của mình!” – Kenji Miyazawa.

Anh Chị em,

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây!”. Chúa Giêsu không hứa cho ai một hành trình không sóng, nhưng hứa một sự hiện diện. Việc của chúng ta là nhận ra Ngài, kêu cầu Ngài. Cầu nguyện không chỉ khi còn mạnh, mà còn là khi không còn gì để nắm, khi thôi giả vờ mình có thể tự đứng vững. Chính nơi không còn gì ấy, sự hiện diện của Ngài nói rằng, con người vẫn được yêu thương; nhờ đó, nó không chìm, dù đang ở giữa sóng. “Đôi khi cách Thiên Chúa đáp lại không phải là loại bỏ áp lực, mà là tăng sức mạnh để chịu đựng nó!” – Elizabeth George.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con không xin Chúa cất sóng khỏi đời con; chỉ xin Ngài ở lại. Con biết, niềm tin con mỏng như mặt nước, xin cho tình yêu Ngài đủ sâu để con ‘khỏi chìm!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************

Lời Chúa Thứ Tư sau lễ Hiển Linh

Các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt biển.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,45-52

45 Sau khi cho năm ngàn người được ăn no nê, lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, về phía thành Bết-xai-đa, trong lúc Người giải tán đám đông. 46 Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện. 47 Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. 48 Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông, và Người định vượt các ông. 49 Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. 50 Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 51 Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52 vì các ông đã không hiểu phép lạ bánh hoá nhiều : lòng các ông còn chai đá !


 

ĐÊM TỐI TÂM HỒN – Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Có những lúc thế giới chúng ta như bị đảo lộn.  Đã có ai chưa có cảm giác này không?  “Tôi đang suy sụp!  Chuyện này quá sức tôi!  Trái tim tôi đã tan nát!  Tôi thấy mọi thứ đều phản bội tôi!  Chẳng có gì hợp lý nữa!  Cuộc sống đảo lộn hết cả rồi!” 

Chúa Giêsu có một hình ảnh chung cho chuyện này.  Trong Tin Mừng, Ngài nói thế giới sẽ có ngày kết thúc: “Mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống và các quyền lực trên trời bị lay chuyển.”  Khi Chúa Giêsu nói lời này, Ngài không nói nhiều về những đại biến động của vũ trụ, nhưng Ngài nói về những biến động to lớn của tâm hồn.  Đôi khi thế giới nội tâm chúng ta chấn động, đảo lộn, tối tăm ngay giữa ban ngày, như một trận động đất mạnh trong lòng, chúng ta cảm nghiệm thế giới này sắp chấm dứt. 

Tuy nhiên, trong cơn biến động này, Chúa Giêsu khẳng định một chuyện: có một điều chắc chắn, đó là lời hứa trung tín của Ngài.  Lời hứa trung tín của Thiên Chúa không thay đổi, khi chúng ta vỡ mộng là lúc chúng ta có cơ hội để thấy những gì là thực chất, vĩnh cửu và giá trị cuộc đời chúng ta.  Vì thế, ít nhất khi thế giới chúng ta tin tưởng bị đảo lộn, đó là lúc chúng ta có cơ hội để lớn lên, để bớt ích kỷ và để thấy hiện thực một cách rõ ràng hơn.

 Thần nghiệm Kitô giáo gọi đây là “đêm tối tâm hồn,” các nhà thần nghiệm diễn giải như thể đây là cách Thiên Chúa chủ động lật nhào thế giới, cố ý tạo đau thương để thanh lọc và thanh tẩy chúng ta.  

Thánh Gioan Thánh giá, nhà thần nghiệm Tây Ban Nha đã mô tả: “Thiên Chúa cho chúng ta các thời nồng cháy rồi lấy chúng đi.  Trong thời nồng cháy, Chúa cho chúng ta an ủi, hoan lạc và an toàn trong các mối quan hệ, trong lời cầu nguyện và trong công việc (có khi là với những đam mê và căng thẳng đáng kể).  Đây là ơn Chúa ban và để chúng ta hưởng dùng.  Nhưng Thánh Gioan còn nói, đến một thời điểm nào đó, Chúa lấy đi hoan lạc và an ủi, chúng ta sẽ trải nghiệm đêm tối tâm hồn, nơi chúng ta đã từng cảm nhận sự bừng cháy, đam mê, an ủi và an toàn, bây giờ chúng ta chỉ thấy khô khan, chán chường, vỡ mộng, bất an.  Với Thánh Gioan Thánh giá, mọi trăng mật đều có hồi kết. 

Vì sao?  Vì sao Chúa làm như vậy?  Vì sao trăng mật không tồn tại mãi mãi?

 Vì cuối cùng, dù không phải từ đầu, nó ngăn chúng ta không nhìn thẳng được.  Ban đầu, mọi cảm giác đều tuyệt vời khi chúng ta bắt đầu yêu, khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện sâu lắng, khi chúng ta vừa tìm được chỗ đứng trên thế giới.  Đây là các chặng đường trong kế hoạch, trong con đường của Chúa để chúng ta tiến tới.  Đam mê và an ủi chúng ta cảm nhận dẫn dắt chúng ta đi ra khỏi bản thân, ra khỏi nỗi sợ hãi và ích kỷ.  Nhưng đến cuối cùng, chính những cảm giác vui thích này tự nó trở thành vấn đề, vì chúng ta nán lại với chúng, thay vì hướng đến điều ở đằng sau chúng. 

Tuần trăng mật thì tuyệt vời, nhưng trong tuần trăng mật chúng ta chỉ yêu chuyện đang yêu và mọi sinh lực tuyệt vời của nó tạo ra, thay vì chúng ta yêu con người ở sau những cảm xúc này.  Đức tin và cầu nguyện cũng vậy.  Khi mới bắt đầu sốt sắng cầu nguyện, chúng ta thường yêu trải nghiệm của việc cầu nguyện và những gì nó đem lại hơn là yêu Chúa.  Trong bất kỳ tuần trăng mật nào, dù căng thẳng hay tinh tuyền như thế nào, thì những cảm xúc này vẫn phần nào thuộc về chính bản thân chúng ta thay vì thuần túy về người chúng ta nghĩ mình đang yêu.  Đáng buồn thay, đây là lý do vì sao một tuần trăng mật nồng ấm và đam mê cuối cùng lại thành mối quan hệ lạnh lùng vô cảm. 

Khi chúng ta chưa được thanh tẩy, một thanh tẩy nhờ đêm tối tâm hồn của sự vỡ mộng, chúng ta vẫn còn quá mải mê tìm kiếm chính mình trong tình yêu và trong bất kỳ một chuyện gì khác.  Thánh Têrêxa Hài đồng Giêsu từng cảnh báo: “Hãy cẩn thận, đừng tìm bản thân nơi tình yêu, vì như thế cuối cùng bạn sẽ có trái tim tan nát!”  Nếu hiểu được vậy, thì chúng ta sẽ bớt đi những lần trái tim tan nát.  Thêm nữa, trước khi được thanh tẩy nhờ vỡ mộng, hầu hết những giọt nước mắt rơi, dù đau đớn và mất mát đến đâu, thì chúng vẫn hướng về chúng ta nhiều hơn là hướng về con người hay hoàn cảnh mà theo lẽ chúng ta phải khóc thương. 

Trong những chuyện này đều có cả tốt lẫn xấu.  Xấu là hầu hết mọi điều chúng ta cảm nhận là quý báu, đến một ngày sẽ bị lấy ra khỏi tay chúng ta.  Tất cả đều sẽ bị đóng đinh lên thập giá, kể cả các cảm giác an toàn và nồng ấm.  Nhưng tốt là tất cả chúng đều được trả lại cho chúng ta, một cách sâu sắc hơn, thuần khiết hơn, và thậm chí đam mê hơn trước. 

Điều mà đêm tối tâm hồn, đại biến động của trái tim làm: chính là nó lấy đi tất cả những gì có vẻ vững chãi để cuối cùng chúng ta rơi tự do, không thể bám víu vào bất kỳ điều gì từng nâng đỡ chúng ta.  Nhưng trong cú rơi này, chúng ta đến gần hơn với thềm đá, với Thiên Chúa, với hiện thực, với chân lý, với tình yêu và với người khác, theo cách chúng ta vượt lên được ảo tưởng, ích kỷ, tình yêu tự quy đang mạo nhận là vị tha.  Sau khi vỡ mộng chúng ta mới thấy được rõ ràng, sau khi trái tim tan nát, tâm hồn chúng ta mới được thanh tẩy, sau khi tuần trăng mật đã qua thì tình yêu đích thực mới đến. 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

BẺ – TRAO – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thiên Chúa là tình yêu!”.

“Thánh Thể là Bí tích Tình Yêu: biểu lộ và sản sinh tình yêu!” – Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay chứng thực điều Tôma Aquinô nói về Thánh Thể. Ở đó, Thiên Chúa không yêu bằng ý niệm trừu tượng, nhưng bằng hành vi cụ thể: bẻ mình và trao ban.

“Thiên Chúa là tình yêu!”, một tình yêu không yên vị trong bản tính thần linh; nhưng đi ra, ở lại, và tự hiến. “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống” – bài đọc một. Sự sống ấy không được ban một lần trong quá khứ, nhưng được ban mỗi ngày qua Thánh Thể, để con người mọi thời có thể nếm trước sự sống thần linh ngay giữa hiện sinh. “Tất cả những gì Thiên Chúa ban là tất cả những gì bạn cần, Ngài ban sự sống thần linh trong Đức Kitô!” – W. Ian Thomas.

Thật thú vị, Tin Mừng hôm nay cũng nói về Thánh Thể với ‘một Thánh Lễ mang tính tiên tri’ như được ‘tường thuật trực tuyến’. Đó là một “Thánh Lễ” bên hồ, khi chủ lễ vừa rời thuyền, cử hành với hơn năm ngàn người đợi sẵn. Đây là biến cố duy nhất cả bốn Tin Mừng kể lại. Trình thuật mang một nhịp điệu ‘rất phụng vụ!’. Chúa Giêsu cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, và họ trao cho dân. Trước đó là giảng dạy – như phụng vụ Lời Chúa; sau đó là trao bánh, ‘rước lễ’ – như phụng vụ Thánh Thể; và cuối cùng, mọi người no thoả.

Kìa, Chúa Giêsu không trực tiếp trao bánh cho đám đông, Ngài ủy thác! Đây là cách Thiên Chúa bước vào đời sống con người: qua những bàn tay yếu hèn được mời gọi cộng tác. “Chúa Kitô ngày nay không còn thân thể nào ngoài chính bạn, không có tay, không có chân nào trên trần gian ngoài chính bạn!” – Têrêxa Avila. Từ đó, Thánh Thể trở thành nhịp sống của Giáo Hội – cử hành và trao ban. Giáo Hội không giữ Thánh Thể cho riêng mình, nhưng nhận để trao, được nuôi để nuôi.

Chính ở đây, lời của Tôma Aquinô trở nên sáng rõ: Thánh Thể biểu lộ và sản sinh tình yêu! Nếu chỉ cất giữ, đóng khung trong nghi thức, Bí tích Tình Yêu sẽ thu hẹp thành một dấu chỉ câm lặng. “Bẻ” mà không “trao”, Thánh Thể trở thành nghi lễ khép kín; “trao” mà không “bẻ”, tình yêu chỉ còn là hoạt động bên ngoài. Thánh Thể đòi cả hai – ‘bẻ và trao’ – tự hiến và nuôi sống!

Anh Chị em thân mến,

“Thiên Chúa là tình yêu!”. Chúa Giêsu không chỉ làm phép lạ cho năm ngàn người bên bờ hồ năm xưa; ngày nay, mỗi giây phút, phép lạ ấy vẫn đang diễn ra trên các bàn thờ khắp hoàn vũ, Ngài tiếp tục bẻ mình ra để nuôi sống nhân loại. Được nuôi dưỡng bằng chính sự sống của Ngài, đến lượt chúng ta, mỗi người được mời gọi trở thành những kẻ “cho họ ăn” – bẻ phần bánh dành cho mình, bẻ thời gian, sức lực, bẻ cái mình sợ mất – để trao tình yêu, trao Giêsu. “Tình yêu không thể tự nó đứng yên, không có ý nghĩa gì nếu không hành động – và hành động đó chính là phục vụ!” – Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con yêu như Chúa yêu – bẻ mình và trao đi – hầu Thánh Thể thật sự biểu lộ và sản sinh yêu thương trong đời sống con và trong thế giới!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 *********************************

Lời Chúa Thứ Ba sau lễ Hiển Linh

Khi hoá bánh ra nhiều, Đức Giê-su tỏ mình là ngôn sứ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,34-44

34 Khi ấy, Đức Giê-su thấy một đoàn người đông đảo, thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. 35 Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa : “Nơi đây hoang vắng và giờ đã khá muộn. 36 Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn.” 37 Người đáp : “Chính anh em hãy cho họ ăn đi !” Các ông nói với Người : “Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao ?” 38 Người bảo các ông : “Anh em có mấy cái bánh ? Đi coi xem !”. Khi biết rồi, các ông thưa : “Có năm cái bánh và hai con cá.” 39 Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. 40 Họ ngồi xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. 41 Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. 42 Ai nấy đều ăn và được no nê. 43 Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. 44 Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.

LỜI CŨ, NGƯỜI MỚI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”.

“Một lần kia, tôi đồng tế trong một đám tang, linh mục giảng lễ kể một câu chuyện rất cảm động về tuổi thơ của mình. Tôi nhận ra đó là câu chuyện thời thơ ấu của tôi – chỉ khác là ngài không hề biết. Không sao!” – Mgr. James Vlaun.

Kính thưa Anh Chị em,

 

Tâm sự trên khiến chúng ta cười thầm; nhưng điều tương tự trong Tin Mừng hôm nay không cho phép chúng ta làm điều đó. Ngay từ đầu sứ vụ, Chúa Giêsu dường như cũng ‘mượn lại’ trọn vẹn lời của Gioan, “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”. Ở đây, mọi sự hoàn toàn khác! Bởi lẽ, ‘lời cũ’ nhưng ‘người mới’.

Gioan loan báo một Nước Trời đang đến, một thực tại còn ở phía trước, điều mà Gioan chỉ mơ hồ cảm nhận. Với Chúa Giêsu, Nước Trời không chỉ “đến gần”; nó đã có mặt. Ngài là Nước Trời mang một thân xác! Vì thế, cũng một lời, nhưng nó không còn là ‘lời hứa’, mà là ‘Lời làm người’ hiện diện sống động. “Nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Nước Thiên Chúa đã đến giữa các ông!”. “Vương Quốc đã hiện diện ở những khai mở ban đầu, nhưng vẫn còn tương lai ở sự viên mãn của nó!” – Timothy J. Keller.

Cũng vậy, “sám hối” trên môi Chúa Giêsu không dừng lại ở hối hận hay day dứt về quá khứ, nhưng là một cuộc đổi hướng tận căn, một sự thay đổi từ bên trong; không phải quay lui, mà là dám để ân sủng Chúa – vì một tương lai mới – bẻ gãy những gì tôi đang quen sống. Nhiều khi, điều làm chúng ta chần chừ không phải vì quá khứ nặng nề, mà vì hiện tại ‘quá an toàn’. “Ân sủng là trạng thái trong đó không còn sự gượng gạo, khó nhọc, chần chừ hay lệch lạc; mọi sự diễn ra tự nhiên và hài hoà!” – William Hazlitt.

“Nước Trời đã đến gần”, vì nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa cúi xuống những phận người vỡ vụn, “Người ta đem đến cho Ngài mọi kẻ ốm đau, quỷ ám, bại liệt… và Ngài chữa lành”. “Chữa lành” không chỉ là chữa khỏi bệnh, mà khôi phục toàn vẹn xác hồn. Nước Trời không loại trừ điều hỏng hóc; trái lại, nó đến đúng nơi hỏng hóc nhất. “Nước Trời không phải là phần thưởng cho người công chính, mà là sự phục hồi cho kẻ tan vỡ!” – Dallas Willard. Đó là lý do của Giáng Sinh: Con Thiên Chúa nằm trong máng cỏ không phải để trang trí lịch sử, hoặc ghé ngang lịch sử, nhưng bước vào nó, mang lấy phận người và chu toàn sứ mệnh cứu độ đến cùng. Nước Trời không áp đặt bằng quyền lực, nhưng được trao ban bằng sự hiện diện khiêm hạ và tình yêu tự hiến.

Anh Chị em,

“Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”. Lời ấy hôm nay vẫn vang lên. Câu hỏi không phải là lời ấy có mới không, mà là, “Tôi có cho phép Chúa Giêsu làm tôi nên ‘người mới’ không?”. Chúng ta có thể thích một Nước Trời “đến gần”, nhưng lại e ngại một Thiên Chúa “đến quá gần”, gần đến mức đụng chạm những chọn lựa, thói quen và vùng an toàn của bạn và tôi. “Hối tiếc sẽ chẳng làm gì được; hãy sám hối và làm điều gì đó!” – Israelmore Ayivor.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa vẫn nói mỗi ngày, con chỉ quen nghe mà không đổi thay. Xin đừng để con chỉ nghe ‘lời cũ’, mà dám để Lời uốn nắn con nên ‘người mới!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 **********************************

Lời Chúa Thứ Hai sau lễ Hiển Linh

Nước Trời đã đến gần.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 4,12-17.23-25    

12 Khi ấy, Đức Giê-su nghe tin ông Gio-an đã bị nộp, Người lánh qua miền Ga-li-lê. 13 Rồi Người bỏ Na-da-rét, đến ở Ca-phác-na-um, một thành ven biển hồ Ga-li-lê, thuộc địa hạt Dơ-vu-lun và Náp-ta-li, 14 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : 15 Này đất Dơ-vu-lun, và đất Náp-ta-li, hỡi con đường ven biển, và vùng tả ngạn sông Gio-đan, hỡi Ga-li-lê, miền đất của dân ngoại ! 16 Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.

17 Từ lúc đó, Đức Giê-su bắt đầu rao giảng và nói rằng : “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”

23 Thế rồi Đức Giê-su đi khắp miền Ga-li-lê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. 24 Danh tiếng Người đồn ra khắp xứ Xy-ri. Thiên hạ đem đến cho Người mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền : những kẻ bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt ; và Người đã chữa họ. 25 Từ miền Ga-li-lê, vùng Thập Tỉnh, thành Giê-ru-sa-lem, miền Giu-đê và vùng bên kia sông Gio-đan, dân chúng lũ lượt kéo đến đi theo Người.


 

HÃY QUỲ – HÃY RẼ – HÃY ĐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ liền sấp mình thờ lạy Người!”.

Hiển Linh không phải lễ của ánh sao, mà là lễ của những chuyển động!

Kính thưa Anh Chị em,

Lễ Hiển Linh thường được nói đến với một ngôi sao lạ rực sáng giữa đêm đông. Nhưng Tin Mừng không dừng lại ở ánh sao mà còn nói đến một chuỗi chuyển động rất người, rất thật, cũng là bài học cho mỗi chúng ta: ‘hãy quỳ – hãy rẽ – và hãy đi!’.

“Các đạo sĩ liền sấp mình thờ lạy Người” – họ ‘quỳ’. Điều gây sửng sốt không phải là cử chỉ thờ lạy, mà là đối tượng thờ lạy. Không phải ngai vàng, quyền lực, nhưng là một Hài Nhi nghèo hèn, hoàn toàn lệ thuộc, lặng thinh trong máng lừa. “Sấp mình” ở đây không là dấu yếu đuối, nhưng là giây phút con người buông mình trước mầu nhiệm; là thú nhận, ‘Con đã đi xa, đã tìm nhiều, nhưng cuối cùng không nắm được Ngài’. Chính khi ấy, Thiên Chúa mới tỏ mình – không bằng quyền lực, nhưng bằng sự mong manh. Không quỳ, bạn chỉ ảo tưởng về mình; quỳ rồi, chúng ta mới biết thờ lạy. “Khiêm nhường là mảnh đất nơi thờ lạy đích thực nảy mầm; và thờ lạy là tình yêu đáp trả tình yêu!” – Judson Cornwall.

“Họ đã đi lối khác mà về” – họ ‘rẽ’. Gặp được Chúa, không ai có thể trở về lối cũ vốn có thể quen thuộc, an toàn; nhưng cũng có thể là lối của sợ hãi, nghi kỵ và vong thân. ‘Rẽ’ không có nghĩa là phản bội quá khứ, nhưng là để ‘không phản bội ánh sáng’ mình đã gặp. Một đức tin không làm rẽ hướng rất có thể chỉ là một ý tưởng đẹp, chưa phải là một cuộc gặp gỡ. Gặp được Chúa, người ta không thể sống như cũ – không vì Ngài đòi hỏi, nhưng vì trái tim đã được đặt sang một hướng khác. “Không gì làm tê liệt đời sống bằng thái độ cho rằng, mọi thứ không thể đổi thay!” – Warren Wiersbe.

Và rồi, “Họ về” – họ ‘đi’. Các đạo sĩ không dựng lều ở Bêlem, không giữ cuộc gặp gỡ cho riêng mình. Họ trở về với thế giới, nhưng không còn là những con người cũ. Ai đã quỳ thật sự, rẽ thật sự, thì phải đi. Họ không để lại một huấn dụ, chỉ lặng lẽ ra đi, mang theo một ký ức không ai lấy mất. Không phải mọi chứng tá đều cần lời: có những cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa sâu đến mức, chính cuộc đời đã nói thay; và có những người không nói về Chúa, nhưng cả đời họ trở thành một lối dẫn đến Ngài. “Khi chúng ta cố gắng trở nên tốt hơn chính mình, mọi điều chung quanh cũng trở nên tốt hơn!” – Paulo Coelho.

Anh Chị em,

Lễ Hiển Linh không hỏi, “Bạn đã thấy ánh sao chưa?”; nhưng hỏi, “Bạn đã chuyển động chưa?”. Vậy hãy quỳ trước một Thiên Chúa thường ẩn mình, rẽ khỏi những lối dẫn bạn xa Ngài, và đi, mang ánh sáng Ngài vào đời. Hiển Linh không để ngắm, mà để bước theo và ra đi. Khi bạn đứng yên, ánh sao chỉ là một vệt sáng từ xa; khi bạn chuyển động, nó trở thành con đường dẫn đến Giêsu, nơi quyền năng hoá thành tình yêu. “Cách duy nhất để thấu hiểu sự thay đổi là đắm mình vào đó, theo chuyển động của nó, và hoà vào điệu múa!” – Alan Watts.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con quỳ gối trước mầu nhiệm, nhẹ lòng rẽ khỏi những lối lầm lạc, và ra đi trong ánh sáng để nói về Đấng đã kéo con ra khỏi bóng tối!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH

Từ phương Đông chúng tôi đến bái lạy Người.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.    Mt 2,1-12

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem, 2 và hỏi : “Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu ? Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người.” 3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao. 4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu. 5 Họ trả lời : “Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng : 6 Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời.”

7 Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện. 8 Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng : “Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người.” 9 Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. 10 Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng. 11 Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và một dược mà dâng tiến. 12 Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.


 

HÃY TOẢ SÁNG – Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm lễ Hiển linh)

Sứ điệp: Muốn cho đời sống thiêng liêng tỏa sáng, chúng ta hãy mở tâm hồn đón nhận Lời Chúa bằng con tim khao khát rồi nghiền đi ngẫm lại đêm ngày.

***

Cách đây 2.025 năm, Thiên Chúa dùng một ánh sao sáng rực trên bầu trời Bê-lem để soi lối cho các nhà chiêm tinh từ đông phương đến tìm gặp và thờ lạy Chúa hài nhi. Còn hôm nay thì sao? Ánh sao nào dẫn đưa hơn 90 triệu đồng bào Việt Nam tìm đến gặp gỡ Thiên Chúa?

NGÔI SAO LẠ CHO ĐỒNG BÀO VIỆT NAM

Năm nay, Hội đồng Giám mục Việt Nam đề xuất đường hướng mục vụ cho năm 2025 – 2026 là: “MỖI KITÔ HỮU LÀ MỘT MÔN ĐỆ THỪA SAI, nghĩa là mỗi tín hữu là một nhà truyền giáo và phương thức truyền giáo là: “ANH EM LÀ ÁNH SÁNG THẾ GIAN” (Mt 5,14). Như thế, qua trung gian Hội đồng Giám mục Việt Nam, Thiên Chúa mời gọi mọi Ki-tô hữu trên đất Việt hãy trở thành ánh sao mới, thay cho sao lạ ở Bê Lem năm xưa, tỏa sáng trong thôn xóm mình, để soi lối cho bao người chung quanh tiến về với Thiên Chúa là Đấng cứu độ.

Lời Chúa Giê-su hằng vang vọng trong tâm hồn chúng ta: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời” (Mt 5,16).

Và thánh Phao-lô cũng thường xuyên nhắc nhở: “Giữa một thế hệ gian tà sa đoạ… anh em hãy chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời” (Philip 2,15).

LÀM SAO ĐỂ TỎA SÁNG?

Một chiếc đèn dầu có hình dáng đẹp, được nạm ngọc dát vàng, nhưng tiếc thay, chẳng có chút dầu nào trong bình nên không thể tỏa sáng để soi cho mọi người trong nhà. Nó chỉ được dùng “làm cảnh” mà thôi.

Một chùm đèn treo lộng lẫy, được treo lên chính giữa phòng khách sang trọng, nhưng chủ nhà không nối dây điện vào nên nó chẳng bao giờ tỏa sáng. Cũng chỉ được dùng “làm cảnh” mà thôi.

Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta tỏa sáng: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ…” Thánh Phao-lô tiếp tục gọi mời: “Anh em hãy chiếu sáng như những vì sao trên vòm Trời” (Philip 2,15); Và Hội thánh Việt Nam đang thôi thúc chúng ta: “ANH EM LÀ ÁNH SÁNG THẾ GIAN” (Mt 5,14).

HÃY ĐỔ DẦU VÀO ĐÈN

Muốn cho đèn sáng thì nó phải được nối vào nguồn điện, phải được đổ đầy dầu. Vậy thì nguồn năng lượng nào giúp đèn chúng ta được cháy sáng lên?

Lời Chúa thực sự là nguồn năng lượng cho đời ta tỏa sáng. Lời Chúa giúp ta tỏa sáng bằng nếp sống đẹp: Đẹp trong lời ăn tiếng nói, đẹp trong cách cư xử giao tế với người chung quanh, nhưng đẹp nhất là có lòng bác ái, yêu thương, tôn trọng và sẵn sàng phục vụ những người chung quanh… Ai thực hiện được những điều đó, thì họ là những ánh sao dẫn đường cho bao người về với Chúa, về với Chân Thiện Mỹ. Thế giới và xã hội hôm nay rất cần những ngôi sao như thế để soi đường dẫn lối cho bao người.

Nếu không có Lời Chúa thấm nhập trong tâm hồn, thì đời ta chẳng khác gì chiếc đèn không dầu hoặc chùm đèn không điện… vì thế không thể tỏa ánh sáng, không thể hoàn thành sứ mạng làm ánh sáng cho bao người chung quanh.

Lạy Chúa Giê-su,

Xin giúp chúng con tỏa sáng, dù không như ánh sao giữa bầu trời đêm thì ít nữa cũng như một cây nến sáng trong gia đình, để nhờ gương lành việc tốt của chúng con, gia đình, thôn xóm chúng con được bừng sáng, vì “gần mực thì đen, gần đèn ắt phải sáng.” Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

*******************************

CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH

Tin mừng Matthêu 2, 1-12

1Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem, 2và hỏi: “Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người.”   3Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.   4Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.   5Họ trả lời: “Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng :   6’Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời.”

  7Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện.   8Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng: “Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người.”   9Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại.   10Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.   11Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.   12Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.


 

ÁNH SÁNG CHÚA SOI VÀO LÒNG NGƯỜI – Tuyết Mai 

(CN – Chúa Hiển Linh)

Lòng người thì có phải vừa thâm vừa có mùi, chẳng thể nào thơm được … lại có thể làm hại sức khỏe nếu chúng ta coi thường.   Do đó chúng ta cần phải đi khám sức khỏe hàng năm để thấy biết trước mà chữa bệnh hoặc phòng ngừa bằng cách de-tox nó thường xuyên.  Nhưng theo nghĩa tâm tốt thì hiểu rằng lòng người ở đây là sự rộng lượng, bao dung, bác ái, tha thứ và chia sẻ.   Lòng người ở đây cũng có nghĩa rằng chúng ta rất cần vào một bác sĩ Giêsu để chữa bệnh cho người cứng đức tin, đang sống xa Chúa, dù đã được Rửa Tội từ bé nhưng dần bị trần gian làm mờ đi, làm mất đi đức tin, làm lòng của chúng ta ra chai đá và không còn cảm giác hay cảm xúc gì khi đối diện với anh chị em đang rất cần sự giúp đỡ của chúng và hoàn toàn không muốn kết hợp với Thiên Chúa của chúng ta nữa.

***

Quả trần gian này càng ngày nó càng đi xa, đi sâu vào máy móc – càng muốn đưa con người đến những hành tinh xa xôi để chứng minh rằng con người không cần Thiên Chúa nữa.   Họ càng đi xa, đi cao thì họ càng tin rằng vũ trụ này không có Thiên Chúa hiện hữu.   Vì họ giờ có thể làm ra con người bằng ống thụ tinh, muốn trai hay gái đều có thể làm được chỉ cần có tiền thì ai cũng thể có con được.   Phụ nữ lấy phụ nữ hay đàn ông lấy đàn ông thì họ đều có thể dùng tiền mà mua trứng, mua con được.   Thật là sợ, là nỗi kinh hoàng khi thế giới đang nổi lên chiến tranh.   Tranh nhau chế tạo vũ khí hạt nhân, tranh nhau đứng đầu thế giới.   Trong nước thì tranh nhau ghế ngồi, tranh nhau quyền lực, tranh nhau sự giầu có và tranh nhau cả cái ác nữa.

***

Những điều kinh khủng trên có phải là vì chúng ta sống thiếu tình yêu Thiên Chúa? Thiếu sự khoan dung, thông cảm, thông hiểu? Thiếu sự quan tâm cho nhau và thiếu sự sẻ chia.   Ngay cả người trong gia đình mà chúng ta cũng ngoảnh mặt làm ngơ khi thấy người nhà bị bệnh cần sự giúp đỡ cả tiền bạc và sự chăm sóc.   Tình thật thì người nghèo tuy họ nghèo khổ, thiếu thốn nhưng lòng tự trọng của họ rất cao, họ không cần nhờ vả và chấp nhận tất cả mọi tình huống xấu đưa đến.   Nhưng Lời Chúa Giêsu dạy ta khi xưa là dù chúng ta cho anh chị em một cốc nước lã thì cũng giống như chúng ta giúp Chúa khỏi bị khát vậy.   Còn đàng này khi anh chị em ta bị khát, bị đói thì có xin cũng chẳng ai cho mà lại còn buông lời chửi rủa, đuổi xua và đánh đập cách tàn nhẫn; xem họ như thành phần vô dụng, làm bẩn xã hội và rất đáng để cho chết.

*** 

Chúng ta cũng phải công nhận rằng lòng người thì khó đoán, khó dò, khó biết lắm … Chỉ có biết được là khi chúng ta biết cậy dựa vào một Thiên Chúa duy nhất.   Ai cũng biết Thiên Chúa thì khó tìm chỉ khi chúng ta để tâm huyết muốn tìm kiếm Chúa thì Chúa mới hiển linh cho chúng ta thấy mà thôi.   Chẳng phải bằng mắt thịt, mắt thường nhưng là sự cảm nhận mà Thiên Chúa ban cho chúng ta.   Là sự đổi mới trong tâm hồn, đổi mới trong cuộc sống, đổi mới trong cách xử thế với mọi người.   Là sự tử tế, là sự quan tâm, là sự giúp đỡ đúng thời điểm và đúng người.   Là sự bình an được ban cho cách nhưng không.   Là yêu thương và buông bỏ tất cả những gì không phải của mình.   Là siêng năng việc Đức Chúa Trời.   Là tham dự Thánh Lễ, Xưng Tội và giữ 10 Điều Răn.   Là sự đốc thúc làm việc từ thiện theo khả năng có ít thì làm ít, có nhiều thì làm nhiều.   Tùy vào khả năng kinh tế gia đình, thời gian cho phép và lòng tự nguyện.

***

Lạy Chúa là Thiên Chúa của chúng con! Xin ban cho chúng con thấy được Chúa qua ánh sao sáng giống như ba nhà chiêm tinh gia đã được Chúa cho thấy để biết nơi chỗ Chúa sinh ra mà đến quỳ lạy, dâng cúng và thờ phượng.   Xin ban cho hết thảy chúng con được tìm thấy Chúa trong tâm hồn và trong tấm lòng khiêm nhường.   Vì ai kiêu ngạo thì khó lòng để Chúa hiển linh trong con người ấy lắm.   Vì có phải Chúa là Vua Trời đã chọn sinh hạ nơi chốn trần gian cách rất rất khiêm nhường đó không!?.   Ngài là Vua Trời ấy vậy mà lại chọn sinh ra nơi hang bò lừa, nằm trong máng cỏ chứ không phải nằm trong nôi bằng vàng như con của vua chúa trên trần gian này đâu.  Nên muốn đến với Chúa thì chúng ta phải sống khiêm nhường, biết tôn trọng mọi người dù họ nghèo khổ và biết nhìn xuống để chia sẻ cho bao nỗi đau khổ từ nghèo khó đến bệnh tật và ngay cả cái chết trong sự cô đơn.   Amen. 

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai 

3 tháng 1, 2026

Ánh Sáng Chúa


 

BỚT BẤT XỨNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian!”.

“Dòng suối máu chảy ra từ Đấng Emmanuel nhấn chìm mọi tội nhân. Tên trộm hấp hối vui mừng khi thấy nguồn suối ấy; và tôi – cũng đê tiện như hắn – được tẩy sạch mọi tội lỗi. Bửu huyết của Chiên Con không bao giờ mất đi sức mạnh của nó cho đến khi toàn thể Hội Thánh được cứu chuộc!” – William Cowper.

Kính thưa Anh Chị em,

Trước dòng bửu huyết của Chiên Thiên Chúa, con người không thể làm gì khác hơn là như tên trộm, nhận ra mình đê tiện, để suối máu Ngài thanh tẩy, hầu ‘bớt bất xứng’ hơn.

Trong Tin Mừng thứ tư, Gioan Tẩy Giả ‘không làm phép rửa’ cho Chúa Giêsu như trong Matthêu, Marcô hay Luca; thay vào đó, Gioan chứng kiến Thánh Thần ngự xuống, rồi hôm sau, đưa tay chỉ Chúa Giêsu cho các môn đệ và nói, “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian!”. Chỉ một cử chỉ, một lời nói, nhưng đủ để Gioan tiết lộ ý nghĩa sâu xa toàn bộ sứ mạng cứu độ của Chúa Cứu Thế.

Tại sao có sự khác biệt này giữa các Phúc Âm? Thật khó để trả lời; nhưng có một điều hiển nhiên: Gioan Tẩy Giả đã được mặc khải một cái nhìn đức tin vượt quá điều mắt thấy. Ông nhận ra nơi Chúa Giêsu không chỉ là Đấng đến sau mình, mà còn là Chiên Thiên Chúa mang tội trần gian – chỉ mình Gioan nhận thức và nêu danh xưng này. Tin Mừng thứ tư không nhấn mạnh nghi thức, nhưng nhấn mạnh việc nhận biết mầu nhiệm Chiên Con cứu chuộc; và chính trong sự nhận biết ấy, con người được mời gọi bước vào bằng con đường khiêm hạ, hầu ‘bớt bất xứng’ hơn. “Tôn giáo không chỉ là lễ nghi và nghi thức; nó còn là mầu nhiệm!” – Yann Martel.

“Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian!” cũng là lời chủ tế cất lên khi đưa cao Mình Thánh Chúa; và cộng đoàn đáp, “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con…” – lời viên đại đội trưởng. Trình thuật này không có trong Tin Mừng Gioan; nhưng phụng vụ đã khéo kết hợp để diễn tả một chân lý sâu xa: đối diện với Chiên Thiên Chúa, con người không chỉ nhận ra sự bất xứng nhưng còn mở lòng cho ân sủng – máu Chiên Con – thanh tẩy, “Đức Giêsu đã xuất hiện để xoá bỏ tội lỗi!” – bài đọc một; nhờ đó, “Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Đây Chiên Thiên Chúa!”. Trước dòng bửu huyết của Chiên Con, con người không còn gì để biện minh, không còn gì để che giấu. Như Cowper thú nhận, kẻ trộm và chính ông – cũng như mỗi người chúng ta – được nhấn chìm trong dòng máu cứu độ ấy. Ở đó, sự bất xứng không bị kết án, nhưng được thanh tẩy; tội lỗi không bị chối bỏ, nhưng được cuốn đi. “Khi mọi hy vọng khác chấm dứt, Cha chúng ta trên trời ban Chiên Thiên Chúa, và chúng ta được cứu độ bởi hy lễ của Ngài!” – Dallin H. Oaks. Đứng trước Chiên hy tế, đức tin không hệ tại ở việc trở nên xứng đáng, mà ở việc để tình yêu Ngài làm cho mình ‘bớt bất xứng’ từng ngày, trong thinh lặng, tạ ơn và phó thác.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, nhờ suối máu Chúa, tội lỗi của tên trộm, của con và của nhân loại được tẩy sạch. Dạy con hiểu biết tình yêu Chúa hơn, hầu con bớt đê tiện và sớm nên thánh!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***********************************************

Lời Chúa ngày 03/01 Mùa Giáng Sinh

Đây là Chiên Thiên Chúa.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.    Ga 1,29-34

29 Hôm sau, khi ông Gio-an thấy Đức Giê-su tiến về phía mình, liền nói : “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian. 30 Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng : Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.

31 Tôi đã không biết Người, nhưng tôi đến làm phép rửa trong nước để Người được tỏ ra cho dân Ít-ra-en.” 32 Ông Gio-an còn làm chứng : “Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người. 33 Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Đấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi : ‘Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần.’ 34 Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn.”


 

TỰ VẪN THIÊNG LIÊNG? – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”.

“Tự hào về bản thân khiến tôi tự tôn thờ mình như ngẫu tượng; đó là quốc giáo của địa ngục!” – Howard Butt.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy Gioan không theo “quốc giáo của địa ngục”, không tôn thờ mình như ngẫu tượng. Khi nói, “Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”, Gioan không rơi vào một thứ ‘tự vẫn thiêng liêng”.

Tự thâm tâm, ai trong chúng ta cũng khao khát sống có ý nghĩa và “nên cao cả”. Ước muốn ấy không sai. Vấn đề chỉ là, tôi tìm sự cao cả đó ở đâu? Ở thành công, quyền lực và ảnh hưởng? Tin Mừng mở ra một con đường khác: hạ mình và dâng mọi vinh quang cho Chúa! Dâng Chúa mọi vinh quang không làm con người nghèo đi; trái lại, đưa chúng ta về với sự thật nền tảng: chỉ một mình Chúa là nguồn mạch mọi điều thiện hảo. “Cao cả không ở của cải, quyền lực, chức vị hay danh tiếng; mà được tìm thấy trong sự lương thiện, khiêm nhường, phục vụ và nhân cách!” – William Ward.

“Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”. “Người” đó không chỉ là Đấng Cứu Thế; nhưng có thể là những “con người”. Không ít lần, tôi tự hào vì “hơn người” chỉ vì may mắn hơn, chứ không vì tốt lành hơn; tôi khoe mẽ điều mình có, khoe mẽ chức danh, trong khi chiều sâu nhân bản, trí tuệ và nội tâm của tôi có khi nghèo nàn hơn rất nhiều người – những người chỉ kém tôi ở cơ hội. “Tri thức thật sự tồn tại trong việc biết rằng, bạn không biết gì cả!” – Socrates. Chính trong sự lẫn lộn ấy, ‘tự vẫn thiêng liêng’ nhen nhóm, khi tôi không còn tôn thờ Thiên Chúa, mà thờ “phiên bản thành công” của bản thân; và ngai thờ ấy, dù tinh tế đến đâu, vẫn là một thứ “ngẫu tượng”.

Gioan XXIII nói một câu rất đau nhưng rất thật, “Tự tôn, tự hào, tự kiêu, tự đại, tự ti, tự mãn, tự cao, tự ái… và kể cả tự tin, tự trọng đều là tự tử!”. Tách khỏi Thiên Chúa, cả những điều tưởng là tích cực cũng có thể trở thành con dao giết chết đời sống nội tâm. Không ai ‘tự vẫn thiêng liêng’ trong một khoảnh khắc; điều này diễn ra tiệm tiến mỗi khi tôi chiếm vinh quang Thiên Chúa! Vậy mà sự cao cả chỉ mở ra khi một trái tim biết cúi xuống; khi tôi dám nhìn nhận mình nghèo nàn và bấy giờ, Thiên Chúa mới hạ cố, nâng tôi lên.

Anh Chị em,

“Tôi không đáng cởi quai dép cho Người”. Những lời ấy không làm Gioan biến mất, nhưng đặt Gioan đúng chỗ! Tin Mừng không đòi chúng ta hạ thấp mình, nhưng đòi chúng ta đặt mình đúng chỗ. Khi tôi thôi chứng minh mình là ai, tôi mới biết tôi đang sống thế nào. Chỉ khi dám nhận mình không là trung tâm, tôi mới thoát khỏi ảo tưởng thành công và học cách cúi xuống trước sự thật rằng, mọi điều tốt lành không bắt nguồn từ tôi, nhưng “đi qua” tôi. Bấy giờ, tôi mới có khả năng nhận thức quyền lực không phải để coi thường, ức hiếp kẻ dưới; nhưng để phục vụ và yêu thương họ! “Một nhà lãnh đạo thật sự tốt là khi người ta hầu như không biết đến sự hiện diện của ông ấy!” – Lão Tử.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘tự tử’ khi kín đáo tôn thờ chính mình. Cho con biết xấu hổ vì sự nghèo nàn của con trước Chúa, trước anh em – những người thiếu cơ hội!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************************************

Lời Chúa ngày 02/01 Mùa Giáng Sinh

Người sẽ đến sau tôi.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.    Ga 1,19-28

19 Đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông : “Ông là ai ?” 20 Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng : “Tôi không phải là Đấng Ki-tô.” 21 Họ lại hỏi ông : “Vậy thì thế nào ? Ông có phải là ông Ê-li-a không ?” Ông nói : “Không phải.” – “Ông có phải là vị ngôn sứ chăng ?” Ông đáp: “Không.” 22 Họ liền nói với ông : “Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến ? Ông nói gì về chính ông ?” 23 Ông nói : Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói. 24 Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-sêu. 25 Họ hỏi ông : “Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Đấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ ?” 26 Ông Gio-an trả lời : “Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. 27 Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người.” 28 Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa.


 

CHỖ CHO CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Maria hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”.

“Trong cung lòng Maria, Thiên Chúa đã tìm được mái nhà đầu tiên của Ngài giữa trần gian!” – Catholic meditation.

Kính thưa Anh Chị em,

Đầu năm mới, thay vì trao cho chúng ta một lời chúc của Chúa, Hội Thánh trao cho chúng ta mái nhà đầu tiên của Ngài – Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa; đúng hơn, mời gọi chúng ta nên như Mẹ, trở thành một ‘chỗ cho Chúa!’.

Khi nói Maria, “mái nhà đầu tiên của Thiên Chúa”, Hội Thánh nhắc đến chân lý cốt lõi của mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Lời không chỉ ‘ghé qua’ lịch sử, nhưng ‘ở lại’ trong lịch sử; và để ở lại, Ngài cần một nơi ‘cư ngụ’. Và cung lòng Maria đã trở thành nơi ấy, không đơn thuần là không gian vật lý, nhưng là một trái tim – ‘chỗ cho Chúa’ – hoàn toàn mở ra trước Ngài. “Trong Maria, Thiên Chúa tìm được một mái nhà, chứ không chỉ một lối đi ngang qua!” – Von Balthasar.

Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, vì thế, không làm Maria “cao hơn” nhân loại, nhưng làm Mẹ trở nên một nhân loại Thiên Chúa muốn – không tì vết tội lỗi – hầu Ngài có thể tự do hiện diện. Maria không chỉ cưu mang Con Chúa, nhưng là đền sống động, nơi Ba Ngôi bắt đầu cắm lều giữa loài người. Không dựng một ngôi đền bằng đá, nhưng Thiên Chúa chọn cho mình một trái tim bằng thịt. “Maria không cao hơn nhân loại về phẩm giá; Mẹ cao hơn về ân sủng, để Thiên Chúa có thể cư ngụ giữa chúng ta!” – John Hardon.

Vì vậy, việc “Maria ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng” không phải là một chi tiết đạo đức, nhưng là thái độ nền tảng của một ‘chỗ cho Chúa’. Chỉ trái tim biết lắng nghe, biết giữ lại, biết để Lời cư ngụ, mới có thể trở thành nơi Thiên Chúa định cư. Maria thành nơi Chúa ‘định cư’, không vì Mẹ làm nhiều, nhưng vì Mẹ biết lắng nghe, giữ lấy và sống Lời thật nhiều.

Lần kia, Lincoln cúi xuống một người lính hấp hối, người không xin một ân huệ, cũng không xin một lời giải thích cho cái chết sắp đến; anh chỉ xin một điều: “Ngài có thể nắm tay tôi?”. Trong khoảnh khắc ấy, điều cứu anh không nằm ở quyền lực của một tổng thống, nhưng ở sự hiện diện không rút lui. Bàn tay ấy không chữa lành thân xác, nhưng giúp người lính trẻ không chết trong cô độc.

Anh Chị em,

Cũng thế, mầu nhiệm Nhập Thể! Thiên Chúa không đến để giải thích mọi khổ đau, nhưng để ở lại với con người trong khổ đau. Maria đã cho Ngài bàn tay đầu tiên ấy: bàn tay một người mẹ dám đón Ngài, ẵm Ngài, cả khi chưa hiểu hết. Nhờ đó, Thiên Chúa không còn xa cách, nhưng là Đấng “ở cùng chúng ta”. Trên thập giá, Chúa Giêsu không tìm một mái nhà cho Mẹ, nhưng trao Mẹ cho Gioan, cho Hội Thánh. Hành vi ấy hoàn tất điều đã khởi đầu nơi cung lòng Mẹ: Thiên Chúa có chỗ trong nhân loại, và nhân loại có chỗ trong Thiên Chúa. Maria trở thành Mẹ Hội Thánh, để chúng ta, học cách dành ‘chỗ cho Chúa’ trong đời mình. “Maria là nơi Thiên Chúa học cách ở cùng chúng ta!” – Adrienne von Speyr.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, sang năm mới, xin dọn lại nội tâm con – bớt ồn ào, vội vã – để có thể dành ‘chỗ cho Chúa’. Cho con yêu mến việc Chúa ở lại hơn là làm nhiều việc cho Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************************

LỜI CHÚA LỄ ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA, 01/01/2026 CUỐI TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Các người chăn chiên gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se và Hài Nhi. Được đủ tám ngày, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giê-su.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.     Lc 2,16-21

16 Khi ấy, các người chăn chiên hối hả ra đi đến Bê-lem. Họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. 17 Thấy thế, họ kể lại điều họ đã được nghe nói về Hài Nhi này. 18 Tất cả những ai nghe đều ngạc nhiên về những gì các người chăn chiên nói cho biết. 19 Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. 20 Rồi các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được tai nghe mắt thấy theo như họ đã được loan báo.

21 Khi Hài Nhi được đủ tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giê-su ; đó là tên mà sứ thần đã đặt cho Người trước khi Người được thụ thai trong lòng mẹ.


 

Ở HAY GHÉ?- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”.

“Không ai ở địa ngục có thể nói, ‘Chúa đặt tôi ở đó!’; không ai trên thiên đàng có thể bảo, ‘Tôi đặt mình ở đây!’. Tôi có gì dưới thế, tôi được gì trên trời, cũng là do Con Một Thiên Chúa – Đấng từ trời xuống – tặng ban!” – John Hannah.

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu Hannah nhắc rằng con người không tự quyết định số phận mình, thì Tin Mừng hôm nay mặc khải một điều quyết định hơn: giữa ‘ở hay ghé’, Thiên Chúa đã “chọn ở” với con người. Ngài cư ngụ với nó!

Luca kể chuyện Giáng Sinh với những chi tiết rất người: một hài nhi, một máng cỏ, một đêm đông, một gia đình không tìm được chỗ trọ. Những chi tiết ấy có thể khiến người hời hợt tưởng rằng, Thiên Chúa chỉ ghé qua lịch sử nhân loại trong một khoảnh khắc rồi đi. Gioan không cho phép hiểu như thế bằng cách đẩy cái nhìn đi xa hơn, sâu hơn và cao hơn, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”. “Nhập Thể cho phép chúng ta khoan sâu vào tim trái đất và thấy ở đó lấp lánh thần tính!” – Avery Dulles.

“Ở hay ghé?” không chỉ là câu hỏi về cách Thiên Chúa đến, mà còn là câu hỏi về bản chất tình yêu của Ngài. Ghé là đến rồi đi; ở là gắn bó, mang lấy, chịu đựng. Ghé không để lại dấu vết; ở thì mang cả vết thương. Và Thiên Chúa đã chọn ở! “Cư ngụ” là dựng lều, cắm trại, ở cùng. Ngài không mặc lấy nhân tính như một chiếc áo khoác vào, cởi ra; Ngài không đến để quan sát con người từ bên ngoài, nhưng bước vào bên trong, mặc lấy thân phận mong manh của nó – một xác phàm đói khát, mệt mỏi, bị từ chối, hiểu lầm – và sau cùng, thập tự. Đó là cái giá của việc ở lại, chứ không phải ghé qua. “Chỉ những ai khiêm nhường mới tin và vui mừng rằng, Thiên Chúa chọn điều nhỏ bé và thấp hèn rồi biến nó nên kỳ diệu!” – Dietrich Bonhoeffer.

Nếu với Luca, đêm Bêlem là đêm Thiên Chúa bước vào thế giới; thì với Gioan, đó là khoảnh khắc Ngài quyết định ở lại trong thế giới. Nếu các mục đồng run sợ trước vinh quang Chúa, thì Gioan táo bạo hơn, “Chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người”. Vinh quang ấy không chói loà trên mây trời, nhưng lặng lẽ toả sáng trong một đời sống ở lại – ở với con người, với lịch sử, với tội lỗi và khổ đau của nó. “Trong mỗi giây phút, hãy vui mừng vì Chúa đang ở với bạn!” – Brother Lawrence.

Anh Chị em,

Giữa một thế giới quen sống “văn hoá ghé qua” – ghé qua các mối quan hệ, ghé qua trách nhiệm, ghé qua niềm tin – Lời Chúa hôm nay loan báo một điều buộc chúng ta dừng lại. Thiên Chúa không ghé qua đời ai, Ngài ở lại; không yêu chúng ta bằng tình yêu thử nghiệm, nhưng bằng tình yêu tự hiến đến cùng. “Thiên Chúa gần bạn hơn chính bạn đối với bản thân mình!” – Ramakrishnananda. Và vì ở gần, ở lại, nên mọi ân ban của cuộc đời chúng ta – dưới đất hay trên trời – đều là hồng ân nhưng không từ Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin ở lại với con như hải đăng không tắt giữa đêm đen của bão biển. Dẫn con qua mọi đổi thay, nâng con lên trong thử thách và giữ con trong bình an!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************************

Lời Chúa Thứ Tư, 31/12, ngày thứ 7 trong Tuần Bát Nhật Giáng Sinh

Ngôi Lời đã trở nên người phàm.

✠Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.    Ga 1,1-18

1Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời.
Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa,
và Ngôi Lời là Thiên Chúa.
2Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa.
3Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành,
và không có Người,
thì chẳng có gì được tạo thành.
Điều đã được tạo thành 4 ở nơi Người là sự sống,
và sự sống là ánh sáng cho nhân loại.
5Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối,
và bóng tối đã không diệt được ánh sáng.
6Có một người được Thiên Chúa sai đến,
tên là Gio-an.
7Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng,
để mọi người nhờ ông mà tin.
8Ông không phải là ánh sáng,
nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng.
9Ngôi Lời là ánh sáng thật,
ánh sáng đến thế gian
và chiếu soi mọi người.
10Người ở giữa thế gian,
và thế gian đã nhờ Người mà có,
nhưng lại không nhận biết Người.
11Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.
12Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.
13Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa.
14Ngôi Lời đã trở nên người phàm
và cư ngụ giữa chúng ta.
Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người,
vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người,
là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.
15Ông Gio-an làm chứng về Người, ông tuyên bố :
“Đây là Đấng mà tôi đã nói :
Người đến sau tôi,
nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.”
16Từ nguồn sung mãn của Người,
tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác.
17Quả thế, Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Mô-sê,
còn ân sủng và sự thật, thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có.
18Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả ;
nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa
và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha,
chính Người đã tỏ cho chúng ta biết.


 

TẠI SAO NGƯỜI CÔNG GIÁO LẠI LUÔN NHỚ ĐẾN CHÚA TỪNG GIÂY TỪNG PHÚT ?

Tổng hội Mân Côi CN Việt Nam – Tổng Đoàn Hiệp Sĩ Mân Côi 

LÝ DO SỐ 1 LÀ :

–  CHẾT LÀ HẾT. CHẾT KHÔNG MANG THEO ĐƯỢC GÌ NGOÀI TÌNH YÊU THƯƠNG.

Vinh hoa, phú quý, quyền lực, chức tước, bổng lộc, sắc đẹp, địa vị, tiền tài, danh vọng, hoành tráng, vinh quang, kiêu hãnh, đẳng cấp, thần tượng… chỉ là rác rưởi và phù vân trước trọng bệnh và cái chết.

Tất cả mọi thứ dù đẳng cấp, hoành tráng mấy đều sẽ qua đi. Tất cả chỉ là phù vân, là bông hoa đẹp, sớm nở tối tàn.

Ta là tro bụi rồi sẽ phải trở về với bụi tro.

Cả đời ta dùng đôi tay tham lam vơ vét của cải tiền tài, gia nghiệp ta đồ sộ đẳng cấp, rồi cuối đời cũng đôi tay ấy lại phải trắng tay xuôi xuống để mà ra đi.

Chỉ có Chúa là Tình Yêu Thương, chỉ có Chúa là Vĩnh cửu, chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Đấng Thánh, chỉ có Chúa là Đấng Tối Cao, là cùng đích của kiếp người, còn mọi thứ trên thế gian này chỉ là tạm bợ, là hư vô, không có gì là tồn tại mãi mãi ngoài Chúa. ​

Chết là hết, chết không mang theo được gì ngoài Tình Yêu Thương, nên người khôn ngoan luôn sống có tình có lý, luôn sống yêu thương, luôn sống ngay thẳng, luôn bám chặt vào Chúa và luôn cậy trông phó thác nơi Ngài.

Nếu chúng ta không tin, thì xin hãy luôn tự hỏi xem cố Chủ tịch nước đẳng cấp Trần Đại Quang đã mang theo được gì sau khi ông ấy chết?

LÝ DO SỐ 2 LÀ:

– SINH HỮU HẠN, TỬ BẤT KỲ.

Ngày nay, qua thông tin FACEBOOK, ngày nào cũng có tin người chết. Chết bệnh, chết tai nạn. Chết trẻ, chết già. Đẹp chết, xấu chết. Giám mục chết, Linh mục chết. Ông Cha chết, bà sơ chết. 1 tháng tuổi chết, 1 tuổi chết, 10 tuổi chết, 20 tuổi chết, 30 tuổi chết, 60, 70, 100 tuổi chết… Nhiều. Nhiều lắm. Nhiều vô kể.

Sinh hữu hạn, tử bất kỳ. Ngày sinh thì có ngày có hạn, ngày chết thì không biết lúc nào.

Các cụ có câu CHẾT BẤT ĐẮC KỲ TỬ. Nghĩa là chết sững sờ, chết ngỡ ngàng, chết giật mình, chết bất ngờ, chết đột ngột, chết tươi, chết trẻ, đêm ngủ sáng dậy đã chết, khỏe vẫn chết.

Biết đâu đấy? Cái chết giống như thế sẽ đến với ta ngay đêm nay thì sao?

CHẾT KHÔNG ĐỢI TUỔI. CHẾT KHÔNG ĐỢI GIÀ.

Không biết những cái chết đó có làm ta giật mình nghĩ lại xem ta đã sống tốt xấu, thiện ác ra sao?

Không biết những cái chết đó có làm bài học cho ta, giúp ta tỉnh thức và sẵn sàng​ chờ ngày Chúa gọi?

Không biết những cái chết đó có làm ta luôn nhớ về mong manh phận người​, phù vân trần thế?

Không biết những cái chết đó có giúp ta buông bỏ ​những ​đam mê dục vọng, ​tham lam ​vật chất, ​say mê ​của cải,​ kiêu hãnh​ tài sản, ​sung sướng ​lạc thú không?

Không biết những cái chết đó có làm ta luôn nhớ xét mình sám hối ăn năn, ​sống chân thật, ​sống khiêm nhường, yêu thương và tha thứ​ hay không​?

NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY ĐỂ SỐNG, CHÚNG TA SẼ LÀM GÌ?

Tất cả các chức vụ và công việc chúng ta đang đảm nhận, dù có quan trọng mấy đi nữa, thì nó chỉ là con số “0” tròn trịa trước mặt Thiên Chúa. Chúng ta cần luôn nhớ: Không có mợ, thì chợ vẫn đông. Ai được giao nhiều, thì sẽ bị đòi lại nhiều.

Thiên Chúa đang cầm cuốn sổ “Thiên Tào”- sổ “Sinh Tử”. Ngài gạch đến tên ai, thì người đó phải ra đi.

VẬY TA CẦN PHẢI TỈNH THỨC SẴN SÀNG CHỜ ĐỢI.

Chính Chúa Giê-su đã phán:

Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện.

Các con hãy canh thức, vì Các con không biết ngày nào Chúa của Các con đến.

Các con hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút Các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến (Mt 24, 42-44)​

Phận người rất mong mang. Kiếp người rất vắn vỏi.

HÃY ĐẾN NGAY VỚI CHÚA KHI NGÀI CÒN CHO GẶP.

HÃY ĐẾN NGAY CẠNH NGÀI KHI NGÀI Ở KỀ BÊN.

LÝ DO THỨ 3 LÀ:

–  XA MẶT CÁCH LÒNG. TÂM TRÍ XA THÌ TÂM HỒN SẼ XA. XA THÌ RẤT KHÓ GẦN

Nếu ta nhủ lòng mình là thời gian còn dài. Mai quay về cũng chưa muộn. Rồi mai ta vẫn lặp lại cái điệp khúc đó. Cứ mai mai mai suốt. Trăm cái mai, ngàn cái cuốc. Mỗi cái mai là mỗi đoạn đường ta xa Chúa 1 chút. Xa 1 mét, xa 1 dặm, xa ngàn dặm, xa tít tắp mù khơi, xa mất hút.

Rồi càng ngày ta càng xa Chúa. Hình ảnh Chúa sẽ mờ dần trong tâm trí ta. Rồi ta sẽ quên Chúa rất nhanh. Mà nếu có nhớ, thì ta cũng quá xa Chúa rồi. Có quay lại cũng quá khó.

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA NGAY TỪ LÚC NÀY.

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA NGAY TẠI NHÀ MÌNH.

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA NGAY TẠI VIỆT NAM.

ĐỪNG ĐẾN VỚI CHÚA KHI NGÀI ĐANG Ở BÊN MỸ. XA QUÁ, TA KHÔNG ĐẾN GẦN ĐƯỢC ĐÂU.

LÝ DO THỨ 4 LÀ: –  TA GẦN CHÚA THÌ TA SẼ LUÔN ĐƯỢC SỐNG TRÀN TRỀ TRONG ƠN NGHĨA CHÚA VÀ DỒI DÀO ÂN SỦNG CỦA NGÀI.

Chúa là Tình Yêu, là hoan lạc, là bình an, là niềm vui, là hạnh phúc, là Hồng Ân, là Thiên Đàng vinh phúc. Ta gần Chúa ta sẽ được sống vui tươi, có ý nghĩa và tràn đầy ơn Chúa. Ta sẽ ở trong Chúa và Chúa sẽ ở trong ta.

ĐÓ CHÍNH LÀ NHỮNG LÝ DO KHIẾN TA KHÔNG NÊN ĐỢI ĐẾN NGÀY MAI MỚI TRỞ VỀ VỚI CHÚA.

HÃY TRỞ VỀ VỚI CHÚA NGAY TỪ LÚC NÀY.

HÃY TRỞ VỀ VỚI CHÚA NGAY NGÀY HÔM NAY.

HÃY TRỞ VỀ VỚI CHÚA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI.

Nhiệm vụ của chúng ta là, Hãy luôn tỉnh táo tích lũy kho tàng ở trên Trời vì giờ chết đến như KẺ TRỘM. Không ai biết, chẳng ai hay.

Nhiệm vụ của chúng ta là, hãy chăm sóc tốt thể xác nếu ta muốn sống lâu, nhưng đừng bao giờ quên chăm sóc thật tốt Linh hồn, vì rất có thể chúng ta sẽ chết ngay trong nay mai.

Nhiệm vụ của chúng ta là,

HÃY LUÔN NỖ LỰC SỐNG MẾN CHÚA & YÊU THƯƠNG THA NHÂN NHƯ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.

NGƯỜI KHÔN NGOAN NHẤT LÀ NGƯỜI LUÔN NỖ LỰC SỐNG MẾN CHÚA & YÊU NGƯỜI, SỐNG SÁM HỐI & KHIÊM NHƯỜNG, SỐNG YÊU THƯƠNG & THA THỨ GIÂY PHÚT HIỆN TẠI.

Hãy chăm sóc Tốt thể xác nếu bạn muốn sống lâu. Nhưng hãy luôn chăm sóc Tốt linh hồn vì có thể bạn sẽ chết vào ngày mai.

​Người khôn ngoan nhất là người luôn sẵn sàng chờ chết.​

Người khôn ngoan nhất là người luôn bám chặt vào Chúa.

Bi đát nhất của con người là sống vất vả, khó nhọc cả một đời, mà phải xuống đền tội ở Hỏa ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt.

Cuộc đời, ai biết đâu ngày mai?

Cứ tưởng ta đây sống còn dài.

Ai ngờ nay còn, mai đã mất.

Chúa Trời không cứu là tại ai?

Lúc vui chẳng nhớ Chúa Trời.

Khi buồn thì lại: “Trời ơi! Hỡi Trời!

Ôi thôi! Đã quá muộn rồi.

Trời thì cũng chịu, Trời ơi làm gì?

Lạy Chúa, Chúa muốn cho con phải chết cách nào và chịu sự áy náy buồn phiền đau đớn khốn nạn thế nào trong giờ chết, thì con sẵn lòng chịu bởi tay Chúa từ bây giờ.

Lạy Chúa, con xin phó dâng linh hồn và xác con ở tay Chúa. Chúa đã phù hộ con ban ngày, thì xin Chúa cũng gìn giữ con ban đêm, kẻo sa phạm tội gì mất lòng Chúa hay là chết tươi ăn năn tội chẳng kịp. Chớ gì sống chết con được giữ một lòng kính mến Chúa luôn.

Lạy Chúa, dù có giây phút nào con vô tình quên Chúa, thì lạy Chúa, xin đừng bỏ quên con. ​

​Lạy Chúa Giê-su, con thành tâm tín thác vào Ngà​i.

Xin luôn nhắc nhở nhau và mãi cầu cho nhau.

Bài: Giuse Kích

(Nếu thấy ý nghĩa cho chính mình và mọi người, thì xin đừng quên Tạ ơn Chúa, rồi nhanh chóng chia sẻ cho người khác. Và xin cầu cho nhau)