LỖI ANH – NỢ TÔI – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Anh hãy đi sửa lỗi nó!”.

“Sửa lỗi huynh đệ không phải là phản ứng trước một sự xúc phạm, nhưng được thúc đẩy bởi tình yêu dành cho người anh em!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay thật lạ: lỗi nằm ở anh, nhưng mệnh lệnh lại rơi xuống tôi – “Anh hãy đi!”. Bởi tình yêu không cho phép tôi đứng ngoài – ‘lỗi anh – nợ tôi’.

Chúa Giêsu không bắt tôi mang lỗi người khác; Ngài chỉ không cho phép lỗi ấy tiếp tục phá vỡ tình anh em. Luật của tình yêu là thế: ai còn yêu, người ấy bước trước. “Hãy yêu đi, rồi làm điều bạn muốn!” – Augustinô. Tôi không thể đợi người ấy đổi thay rồi mới bắt đầu yêu thương. Tội không lây từ anh sang tôi, nhưng bổn phận yêu thương thì có.

Vì thế, Chúa Giêsu không bảo tôi nói về anh, nhưng nói với anh; không trước đám đông, nhưng trong một cuộc gặp riêng. Gặp riêng khó hơn nói công khai, vì ở đó tôi không còn ai đứng về phía mình, cũng không thể dùng sự xấu hổ để buộc người kia nhận lỗi. Chỉ còn hai người cùng đứng trước sự thật. Tôi đến để chỉ ra lỗi của anh, nhưng cũng phải sẵn sàng nhận ra phần tối trong chính mình; có thể nói đúng mà cách nói lại sai; muốn anh đổi thay mà lòng tôi đôi khi vẫn muốn anh trả giá. Sửa lỗi huynh đệ chỉ bắt đầu khi tôi không dùng sự thật chống lại người anh em.

Phaolô gọi đó là “món nợ tương thân tương ái” – bài đọc hai. Đây là món nợ không phát sinh từ lỗi của anh, nhưng từ tình yêu tôi đã nhận nơi Chúa. Vì đã được yêu, tôi không thể dửng dưng trước một người lạc bước; nhưng vì từng được tha thứ, tôi cũng không thể đến như một người vô tội. Tôi có thể không nợ anh một lời xin lỗi, nhưng vẫn nợ anh cách đối xử xứng với một người Chúa vẫn yêu – ‘lỗi anh – nợ tôi’.

Với Êzêkiel, món nợ ấy trở nên nghiêm trọng hơn: người canh gác không gây ra hiểm nguy, nhưng thấy mà im tiếng, Chúa sẽ “đòi ngươi đền nợ máu nó” – bài đọc một. Có những im lặng tưởng là hiền lành, thật ra chỉ để an thân; chúng ta thường tránh người có lỗi, rồi nói với người khác về họ. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca cảnh tỉnh: “Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa!” – người được sửa phải biết nghe; người đi sửa càng phải nghe Chúa trước khi lên tiếng. Bởi khi lòng đã cứng, ngay cả lời đúng cũng hoá đá.

Anh Chị em,

“Tình yêu thuộc về một trật tự cao hơn vô cùng!” – Blaise Pascal. Đức Kitô không có lỗi, nhưng nhận lấy phần đi trước. Ngài đến không vì nhân loại đã quay về, nhưng vì Thiên Chúa không bỏ mặc con người lạc mất. Trên thập giá, Ngài không làm nhẹ tội lỗi, nhưng mang lấy sức nặng của nó và cho thấy tình yêu còn nặng hơn. Ở đó, sự thật không được dùng chống lại tội nhân, nhưng mở cho họ một lối về; lòng thương xót không xoá bỏ công lý, nhưng hoàn tất nó bằng việc tự mình trả giá. Đó là lúc món nợ không do Ngài gây nên lại được Ngài trả đến cùng – ‘lỗi anh – nợ tôi’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đủ yêu để bước trước, đủ thật để lên tiếng và đủ khiêm nhường để nhớ mình cũng là một con nợ!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

****

Chúa Nhật Tuần XXIII – Mùa Thường Niên, Năm A 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

15 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em. 16 Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân. 17 Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh. Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.

18 “Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em ràng buộc những điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.

19 “Thầy còn bảo thật anh em: nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. 20 Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.”


 

CÁI NO ĐÓI MÃI – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi!”.

“Không phải người có quá ít, nhưng người ham muốn nhiều hơn mới là người nghèo!” – Seneca.

Kính thưa Anh Chị em,

Có cái đói chỉ cần vài bông lúa là dịu xuống; cũng có cái no càng được nuôi càng cồn cào. Lời Chúa hôm nay chỉ ra nghịch lý ấy: ‘cái no đói mãi’.

Các môn đệ đói, họ bứt lúa; những người Pharisêu có lẽ no, họ bứt lỗi. Họ nhanh mắt thấy những con người phạm luật, nhưng chậm thấy những con người cần ăn. Chúa Giêsu nhắc Đavít lúc đói đã vào nhà Thiên Chúa, lấy bánh tiến mà ăn. Ngài không coi nhẹ ngày thánh; chỉ không để nó trở thành ngày con người phải đói trước mặt Chúa. Luật được ban để gìn giữ sự sống; khi chỉ dùng luật để kết tội, người ta đã đánh mất linh hồn của luật. “Công lý không có lòng thương xót chỉ là sự tàn nhẫn!” – Tôma Aquinô.

Chúa Giêsu kết luận: “Con Người làm chủ ngày Sabbat!”. Những người Pharisêu tưởng mình bảo vệ ngày của Chúa, hoá ra lại chất vấn chính Chúa của ngày ấy. Họ nâng ngày thánh lên cao, nhưng không nhận ra Đấng Thánh làm cho nó nên thánh. Vấn đề không còn là bứt vài bông lúa, nhưng là trật tự bị đảo ngược: lề luật thay chỗ Đấng ban luật. Ngài không hạ thấp ngày Sabbat; Ngài trả Sabbat về đúng chỗ. Bởi một ngày giữ đủ mọi điều mà vắng bóng lòng thương xót của Thiên Chúa chưa thật sự là ngày của Ngài.

Phaolô nhận ra sự vắng bóng ấy nơi cộng đoàn Côrintô: “Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi!”; nhưng cũng hỏi, “Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh?” – bài đọc một. Khi quên mọi sự là quà tặng, người ta dễ no kiến thức mà đói khiêm nhường, no lý lẽ mà đói cảm thông, no phần mình mà không thấy người khác đang thiếu. “Kiêu ngạo không phải là sự cao cả, nhưng là chứng phù thũng; vật sưng phồng xem ra lớn, nhưng không khoẻ mạnh!” – Augustinô.

Và ‘cái no đói mãi’ cứ âm thầm lớn lên trong chúng ta mỗi khi điều đã nhận không dẫn đến tạ ơn, nhưng trở thành chiếc bục để đứng cao hơn người khác. Và này, Thánh Vịnh đáp ca mở ra lối thoát: “Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người!”. Cầu khẩn là nhận mình cần Chúa. Đứng trước Ngài như một kẻ nghèo, chúng ta không thể tiếp tục đứng trên anh em.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã đi vào tận cùng cái đói của nhân loại. Trên thập giá, lời “Ta khát!” không chỉ vọng lên từ một thân xác cạn kiệt, nhưng còn hé lộ cơn khát sâu hơn của Thiên Chúa: Ngài khát chính con người.

 Chiều thứ Sáu, Ngài không còn một hơi thở; ngày thứ Bảy, Ngài nằm yên trong mộ. Sự nghỉ ngơi ấy không phải là khoảng trống của thất bại, nhưng là sự hoàn tất của một Người Con đã trao lại mọi sự cho Cha. Sáng Phục Sinh cho thấy: tình yêu trao đi tất cả mà không hề vơi cạn. Nơi Người Con ấy, sự no đầy của Thiên Chúa không giữ lại, nhưng tự hiến; không đòi thêm, nhưng trao đến cùng. Chỉ sự no đầy ấy mới chữa được những ‘cái no đói mãi’ của con người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con tưởng mình đủ, cho con biết mình thiếu; con tưởng mình giàu, cho con biết mình nghèo; xin đừng bao giờ để con đứng trên người anh em như một thẩm phán!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Thứ Bảy Tuần XXII – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn. 2 Nhưng có mấy người Pha-ri-sêu nói: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát?”

3 Đức Giê-su trả lời: “Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Câu chuyện ấy, các ông chưa đọc sao?” 5 Rồi Người nói: “Con Người làm chủ ngày sa-bát.”


 

Đức tin là gì? – Cha Vương

Thứ Sáu rồi bạn ơi! Cuộc đời đã ngắn ngủi rồi đừng làm cho nó ngắn thêm qua việc lãng phí thời gian nhé. Luôn cầu nguyện cho nhau và thể giới nữa nhé

Cha Vương

Thứ 6: 4/9/2026.     (t4-24)

GIÁO LÝ: Đức tin là gì? Là nhân đức giúp ta đi lên tới Thiên Chúa, trông cậy ở Thiên Chúa, nhận biết sự thật của Người, và hiến thân mình cho Người. (YouCat, số 307)

SUY NIỆM: Đức tin là con đường Thiên Chúa làm để dẫn ta đến sự thật, là chính Thiên Chúa. Vì Chúa Giêsu là Con Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (Ga 14,6), đức tin không thể chỉ là một thái độ đơn thuần, một “tin tưởng” vào sự gì đó. Một đàng đức tin bao gồm những dữ kiện chính xác: Hội thánh tuyên xưng trong kinh Tin Kính, và có trách nhiệm gìn giữ. Ai đón nhận ơn đức tin, nghĩa là muốn tin, thì tự mình tuyên bố theo đức tin đã được trung thành gìn giữ qua mọi thời và mọi nền văn hóa. Đàng khác, tin cũng là dấn thân vào một quan hệ cậy trông với Chúa, hết lòng hết trí khôn, hết sức lực hữu hình của mình. Vì điều quan trọng là “đức tin hành động nhờ đức ái” (Gl 5,6). Không phải qua những lời nói hay mà ta biết người nào tin Chúa thật, nhưng là xem các hành động tình yêu của họ.

Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.—Ga 14,12

❦ Ai nói rằng mình biết Người mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối, và sự thật không ở nơi người ấy. 1 Ga 2,4 (YouCat, số  307 t.t.)

LẮNG NGHE: Ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. (Mt 10:32.33)

CẦU NGUYỆN: “Lạy Chúa, xin thêm lòng tin cho chúng con!”, xin tuôn độ Thánh Thần tình yêu xuống đầy tâm hồn con, để con có sức nhổ tận gốc tất cả những nghi nan và sống bằng lòng trung thành với Chúa cho đến cùng.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm kinh Tin Kính

From: Do Dzung

*****

Tôi Tin – Nguyễn Hồng Ân

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT BỨC ẢNH

Cang Huynh

 CÂU CHUYỆN CỦA MỘT BỨC ẢNH.

Đây là một trong những bức ảnh đau lòng nhất trong lịch sử nhân loại. Nhìn  nó thôi cũng đã thấy xót xa.

Tháng 4 năm 1980, tại Uganda. Vùng Karamoja đang trải qua nạn đói, vấp phải sự thờ ơ hoàn toàn từ phần còn lại của thế giới. Hơn 20% dân số sẽ chết, chủ yếu là trẻ em.

Ngày hôm đó, nhiếp ảnh gia Mike Wells đang đi bộ cùng một nhà truyền giáo Công giáo, Cha Ali Facey. Bất chợt, một cậu bé bốn tuổi tiến đến. Cậu bé không xin gì cả. Cậu chỉ đơn giản đặt tay mình vào tay vị linh mục.

Mike Wells chụp một bức ảnh.

Ngay lập tức, ông đã ghi lại được sự tương phản đen tối nhất trong thế giới của chúng ta: bàn tay gầy gò, yếu ớt của một đứa trẻ, lạc lõng trong lòng bàn tay của một người lớn tượng trưng cho sức mạnh và sự sung túc.

Ban đầu, nhiếp ảnh gia cảm thấy xấu hổ khi chụp bức ảnh này. Ông thậm chí không muốn nó được công bố. Ông thậm chí còn từ chối ăn mừng giải thưởng quốc tế lớn mà ông đã giành được cho bức ảnh, nói rằng ông buồn khi trở nên nổi tiếng vì hoàn cảnh khốn khổ của một đứa trẻ đang hấp hối.

Ban đầu, các tạp chí lớn từ chối đăng tải bức ảnh. Họ cho rằng nó quá gây sốc. Nhưng một khi được chia sẻ rộng rãi, nó đã trở thành biểu tượng toàn cầu về nạn đói và bất bình đẳng.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Paris Match.


 

ĐƯỢC CẢ – BỎ CẢ – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người!”.

“Trời là của tôi, đất là của tôi; mọi sự là của tôi, vì Đức Kitô là của tôi và hoàn toàn cho tôi!” – Gioan Thánh Giá.

Kính thưa Anh Chị em,

Khi Đức Kitô là của mình và hoàn toàn cho mình, người ta không còn sợ mất điều gì. Phêrô vừa được cả một mẻ cá, lại bỏ mọi sự mà theo Chúa Giêsu – ‘được cả, bỏ cả’.

Sau một đêm trắng tay, Phêrô vừa có mẻ cá lớn nhất đời mình: lưới gần rách, thuyền gần chìm, bạn chài phải đến trợ giúp. Vậy mà khi vào bờ, họ “bỏ hết mọi sự mà theo Người”. Bản Hy Lạp viết panta – “tất cả”. Chính lúc có nhiều để giữ, chữ “tất cả” mới cho thấy sức nặng của nó. Họ không bỏ một đêm thất bại, nhưng bỏ buổi sáng thành công nhất; không rời thuyền rỗng, nhưng rời thuyền đầy. Hoá ra, lưới trống thử lòng tin; lưới đầy thử tự do.

Điều gì khiến Phêrô có thể bỏ như thế? Trước mẻ cá, ông gọi Chúa Giêsu là “Thầy”; sau mẻ cá, ông quỳ xuống thưa, “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!”. Cá nhiều không làm Phêrô mờ mắt; nó làm mắt ông sáng ra để nhận biết Đấng đang ở trong thuyền. Mẻ cá đầy thuyền vẫn quý; Đấng làm đầy đời ông còn quý hơn. “Ai có Thiên Chúa thì chẳng thiếu gì; một mình Thiên Chúa là đủ!” – Têrêxa Avila.

Chữ “tất cả” trở lại trong thư Phaolô: “Tất cả đều thuộc về anh em”, từ thế gian, sự sống, sự chết, hiện tại đến tương lai. Nhưng đỉnh cao không nằm ở chỗ chúng ta có tất cả, mà ở chỗ “anh em thuộc về Đức Kitô, và Đức Kitô thuộc về Thiên Chúa”. Thánh Vịnh đáp ca đưa trật tự ấy về tận nguồn: “Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài!”. Khi biết mình thuộc về Đức Kitô, chúng ta có thể nhận mà không chiếm giữ, sử dụng mà không lệ thuộc, trao lại mà không thấy mình nghèo đi. Phêrô bỏ điều thuộc về ông để đi theo Đấng mà chính ông thuộc về.

Phần chúng ta, thường xin Chúa cho lưới đầy, nhưng ít khi xin đủ tự do trước một mẻ cá lớn. Không phải ai cũng được gọi bỏ nghề, rời nhà hay trao lại công việc; nhưng ai cũng được gọi sống sao để những gì đang có không trở thành sợi dây buộc mình. Tự do không phải là không có gì trong tay; tự do là có thể mở tay khi Chúa gọi.

Anh Chị em,

Nghe Phêrô thưa, “Lạy Chúa, xin tránh xa con!”, Chúa Giêsu làm điều ngược lại. Ngài đến gần và trao cho ông một tương lai: “Từ nay, anh sẽ là người thu phục người ta!”. Trên thập giá, Đức Kitô đến gần nhân loại hơn bao giờ hết, không để kể tội, nhưng để tha tội và thu phục lòng người. Phục Sinh cho thấy Ngài không lấy đi tất cả, nhưng trao chính mình cho từng người. “Không dại gì khi trao điều không thể giữ để nhận điều không thể mất!” – Jim Elliot. Phêrô bỏ lại tất cả không phải để trắng tay, nhưng để bước theo Đấng sẽ trở thành Tất Cả cho đời mình – ‘được cả, bỏ cả’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi lưới con trống, cho con biết tin; khi lưới con đầy, cho con tự do; và khi Chúa gọi, cho con dám bỏ cả mà theo Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Thiên Chúa tỏ ra điều gì về chính Người khi gởi Con của Người đến với chúng ta?-Cha Vương

Tạ ơn Chúa một ngày mới, xin Chúa luôn đồng hành với bạn trên khắp nẻo đường hôm nay nhé. Hãy tiếp tục cầu nguyện cho nhau và thể’ giới cùng những linh hồn nạn nhân ở Nepal nhé

Cha Vương

Thư 4:02/09/2026.    (t5-21)

GIÁO LÝ: Thiên Chúa tỏ ra điều gì về chính Người khi gởi Con của Người đến với chúng ta? Trong Chúa Giêsu Kitô, Thiên Chúa tỏ cho chúng ta tình yêu thương xót thẳm sâu của Người. (YouCat, số 9)

SUY NIỆM: Nhờ Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa vô hình trở nên hữu hình. Người trở nên người như ta. Điều đó chứng tỏ tình yêu của Chúa đi tới chỗ Người đã nhận lấy trên mình tất cả những gì đè nặng lên ta: Người đi theo ta trên khắp các nẻo đường; Người có mặt trong nỗi cô đơn, nỗi đau khổ và nỗi âu lo của ta trước cái chết; Người hiện diện ở những nơi mà ta không thể đi xa hơn được để mở cửa sự sống cho ta (như người cha đón đứa con hoang đàng trong bước đường cùng của nó).

❦  Nhập thể là hành vi Thiên Chúa nhận lấy thân phận con người nơi Chúa Giêsu Kitô. Nhập thể là nền tảng của đức tin Kitô giáo và của niềm trông cậy nhân loại được cứu độ.

❦  Hạnh phúc mà bạn kiếm tìm, hạnh phúc mà bạn có quyền hưởng có một tên, một khuôn mặt: đó là Chúa Giêsu (Kitô ở Nadaret. Đức Bênêđictô XVI)

❦ Thiên Chúa đã nhận lấy vẻ bề ngoài là loài người nơi Chúa Giêsu Kitô và trở nên bạn hữu cũng như anh em với ta. (Đức Bênêđictô XVI)

LẮNG NGHE: Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa… ở nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. (Ga 1:1,4)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, cuộc sống đích thực là sống trong Tình Yêu Thiên Chúa. Con đang bị giằng co giữa hai lối sống tinh thần và vật chất. Xin cho con biết từ bỏ khuynh hướng nghiêng theo thế gian và đam mê của nó để có thể sống đúng phong cách của người kitô hữu trong một thế giới đầy cam go thử thách này.

THỰC HÀNH: Nhìn ngắm tượng Chúa chịu đóng đinh, để cảm nghiệm tình yêu thương xót thẳm sâu của Người dành cho bạn hôm nay.

From: Do Dzung

*****

Thánh Ca: Chúa Luôn Đồng Hành – Sáng tác: Hoàng Peter

NHỮNG CÁNH ĐỒNG KHÁC -Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa!”.

“Với tất cả những gì đã qua – tạ ơn; với tất cả những gì sẽ đến – xin vâng!” – Dag Hammarskjöld.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu đã sống trọn hai tâm tình ấy. Ngài rời Capharnaum để đến ‘những cánh đồng khác’; không phải vì đã yêu nơi ấy đủ, nhưng vì tình yêu của Chúa Cha không dừng lại ở một nơi nào.

Đó là một buổi sáng rất dễ khiến người ta muốn ở lại. Chiều hôm trước, Ngài chữa nhạc mẫu Phêrô, rồi đặt tay chữa từng bệnh nhân. Sáng ra, dân chúng tìm đến, cố giữ Ngài lại. Vậy mà Ngài nói, “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa!”. Bản Hy Lạp viết dei – “phải”; trong Luca, đó là ý muốn của Chúa Cha đã trở thành khát vọng nung nấu tâm hồn Người Con. Cái “phải” ấy không cho phép Ngài dừng lại trong niềm vui của những gì đã qua; Ngài thưa “xin vâng” và cất bước về phía điều chưa biết. “Cuộc đời chỉ có thể được hiểu khi nhìn lại; nhưng phải được sống về phía trước!” – Søren Kierkegaard.

Đám đông nhìn thấy những nhu cầu tưởng như không cùng; Chúa Giêsu nhìn thấy những thành chưa được nghe Tin Mừng. Vì thế, trung thành với sứ mạng không hẳn là làm xong mọi việc tại một nơi, nhưng làm trọn phần được trao trong quãng đời Chúa muốn. ‘Những cánh đồng khác’ không gọi ai lìa bỏ tình yêu cũ; chúng gọi tình yêu ấy lớn lên, trương rộng.

Phaolô cũng dùng ngôn ngữ ấy để đưa Côrintô về sự hiệp nhất. Trước những người nói, “Tôi thuộc về Phaolô”, “Tôi thuộc về Apôllô”, ông tuyên bố, “Tôi trồng, anh Apôllô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên”, bởi “anh em là cánh đồng của Thiên Chúa”. Người trước đi, người sau đến; mỗi người làm phần được trao. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca hoàn tất niềm vui ấy: hạnh phúc của một dân không nằm ở người gieo hay người tưới, nhưng ở chỗ được Chúa ‘chọn làm gia nghiệp’.

Với chúng ta, đến đã khó, đi còn khó hơn. Bởi khi đến, chúng ta chỉ rời một nơi; khi đi, phải rời cả những con người và công trình đã thành một phần đời mình. Chính lòng biết ơn cánh đồng cũ cho chúng ta đủ tự do để thưa “xin vâng” và ra đi. Rời quê, trao việc, lùi lại cho con cái bước tới; ai cũng phải trao lại một cánh đồng. Với người linh mục, lời “Thưa con hứa!” ngày nào trở thành lời tuyên xưng đức tin: cánh đồng thuộc về Chúa – Đấng vẫn cho nó lớn lên cả khi mình không còn ở đó.

Anh Chị em,

Đức Giêsu không chỉ đến các thành khác; cuối cùng, Ngài trở thành hạt giống được gieo ngoài thành. Trên thập giá, mọi sự tưởng như dang dở: môn đệ tan tác, sứ mạng chưa vượt khỏi một miền đất nhỏ, Người Gieo lại bị chôn vùi. Nhưng Phục Sinh cho thấy công trình của Thiên Chúa không kết thúc tại nơi con người tưởng mọi sự đã mất. “Điều ta gọi là khởi đầu thường lại là kết thúc; và kết thúc cũng là bắt đầu!” – T. S. Eliot. Từ sự vùi lấp ấy, chính cuộc ra đi làm nảy sinh ‘những cánh đồng khác’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con tận tâm khi ở lại, tự do khi lên đường và thanh thản vì tin rằng chính Chúa sẽ cho ngày mùa bội thu!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Thứ Tư Tuần XXII – Mùa Thường Niên

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

38 Khi ấy, Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Bấy giờ, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. 39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất: tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.

40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. 41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa!” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.

42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. 43 Nhưng Người nói với họ: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” 44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.


 

Thiên Chúa tỏ mình ra trong Cựu ước thế nào?- Cha Vương

Nguyện xin phúc lành và bình an của Thiên Chúa đến với bạn và tất cả mọi người trên trái đất này luôn đấ`y Hồng ân  trong lúc này nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 01/09/2026.    (t4-21)

GIÁO LÝ: Thiên Chúa tỏ mình ra trong Cựu ước thế nào? Thiên Chúa tỏ mình ra trong Cựu ước như là Đấng dựng nên thế giới này vì Tình yêu, và Người trung tín với loài người, cả sau khi họ sa ngã phạm tội xa cách Người. (Youcat, số 8)

SUY NIỆM: Thiên Chúa tự mặc khải trong lịch sử: Người đã ký giao ước với ông Nôê để cứu độ mọi loài sinh vật. Rồi kêu gọi ông Abraham để ông trở nên Cha của nhiều dân tộc (Kn 17,5) và Người qua ông mà chúc phúc cho muôn dân trên trái đất (Kn 12,3). Dân Israel, phát xuất từ Abraham trở nên sở hữu riêng của Người. Với ông Môsê Người tỏ cho ông Tên của Người. Tên rất huyền bí được ghi chép thường là dưới hình thức Yahvê, nghĩa là, “Ta là đấng hiện hữu”. Người giải thoát Israel khỏi nô lệ Ai Cập, ký với dân giao ước ở núi Sinai và ban cho dân Luật của Người qua ông Môsê. Thiên Chúa không ngừng sai đến với dân các tiên tri để kêu gọi họ ăn năn trở lại và đổi mới giao ước. Các tiên tri loan báo rằng Thiên Chúa sẽ ký kết một giao ước mới và vĩnh viễn để đem lại một sự đổi mới triệt để và sự cứu độ dứt khoát. Giao ước này sẽ ban cho cả nhân loại.

❦  Mặc khải là gì? Mặc khải là việc Thiên Chúa biểu lộ bằng cách tự cởi mở, tự bày tỏ và nói cho thế giới biết về sáng kiến riêng của Người.

LẮNG NGHE: Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. (Ga 1:14)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con không thể nhận biết Tình Yêu mà Chúa đã dành cho con nếu Chúa không tỏ ra, và nếu con không quyết tâm tìm kiếm. Xin cho con không dừng lại ở những niềm vui hay an ủi mau qua nhưng luôn tìm kiếm và thi hành ý Chúa trong mọi sự để được sống với Chúa muôn đời.

THỰC HÀNH: Tin tưởng mình đã tìm ra đúng Đấng đáp ứng được mọi khát vọng của đời người, mời bạn dành thời gian để học hỏi, tìm hiểu về Đấng mà bạn tin qua việc đọc Kinh Thánh.

From: Do Dzung

*****
CON NHỚ…CHÚA ƠI !!! (Chúa ơi … con nhớ Nhà Thờ …) TB: NGỌC SƯƠNG – ST: LAM HOANG AN

NHÀM CHÁN – LỖI CỦA CHÍNH CHÚNG TA – Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Năm 2011, quyển sách của tác giả trẻ Bieke Vandekerckhove đã giành giải Sách Thiêng liêng của Năm ở Bỉ.  Với tựa đề, Vị của Thinh lặng [Taste of Silence], quyển sách ghi lại cuộc đấu tranh của cô sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh ALS, hay thường gọi là bệnh Lou Gehrig, tình trạng suy thoái thần kinh dẫn đến kết cục là suy nhược cơ thể trầm trọng và sẽ chết không lâu sau đó.  Thật là một chẩn đoán không dễ chấp nhận với một phụ nữ trẻ đầy sinh lực.

 Nhưng không lâu sau khi bị trầm cảm nội tâm sâu sắc, cô tìm thấy ý nghĩa cuộc đời thông qua suy niệm, thinh lặng, văn học, nghệ thuật, thi ca, và không kém phần quan trọng, là một mối quan hệ cuối cùng đã kết trái thành hôn nhân.  Và thật không ngờ, bệnh tình của cô thuyên giảm, và cô sống thêm hai mươi năm nữa.  Trong nhiều thấu suốt phong phú đã chia sẻ với chúng ta, Bieke có đưa ra một suy tư đáng chú ý về sự nhàm chán.

 Bàn về sự nhàm chán đang thịnh hành trong thời nay, cô nêu bật một nghịch lý, cụ thể là sự nhàm chán đang tăng mạng giữa chúng ta cho dù mỗi ngày chúng ta đều sản xuất ra đủ loại cải tiến để tránh chuyện đó.  Ngày nay, khi có trong tay các thiết bị công nghệ nối kết chúng ta với mọi thứ, từ tin tức thế giới cho đến ảnh chụp của những người thân yêu đang chơi với con cái họ, chẳng phải chúng ta đã được cách ly khỏi sự nhàm chán hay sao?  Nghịch lý thay, ngược lại thế mới đúng.  Mọi cải tiến công nghệ không xoa dịu nỗi nhàm chán của chúng ta.  Tại sao lại không?  Chúng ta vẫn vật lộn với sự nhàm chán bởi mọi kích thích trong thế giới không hẳn đã có ý nghĩa.  Theo Bieke, ý nghĩa và hạnh phúc không hệ tại nhiều ở chuyện gặp gỡ những người thú vị và khám phá những điều thú vị, mà đúng hơn là hệ tại ở việc hứng thú sâu sắc về những con người và sự vật.

 Từ thú vị phát xuất từ gốc La Tinh, với hai từ là inter (bên trong) và esse (hiện hữu) và khi kết hợp lại, nghĩa là hiện hữu bên trong sự gì đó.  Mọi sự thú vị với chúng ta khi chúng ta chú tâm đến chúng đủ để thật sự đi vào trong chúng.  Và hứng thú của chúng ta không nhất thiết phải tùy vào khả năng kích thích tự nhiên của sự đó, dù ta vẫn thừa nhận rằng có những sự kiện và cảm nghiệm mạnh mẽ hơn cái khác.  Điều này giải thích sự hứng thú mạnh của ta với những sự kiện thế giới, các giải thể thao lớn, các lễ trao giải, cũng như sự ám ảnh vốn kém lành mạnh hơn với đời sống của những người nổi tiếng.  Có những người, sự vật và sự kiện, tự nhiên thu hút chúng ta hơn và chúng ta muốn ở “bên trong” những cuộc sống và sự kiện đó.

 Nhưng hầu hết các tin tức thế giới, sự kiện thể thao lớn, các buổi trao giải và đời sống riêng tư của những người nổi tiếng, không phải là chế độ bình thường của ta, không phải là bữa ăn gia đình, nơi làm việc, những buổi đi nhà thờ, những buổi bán hàng từ thiện, lịch sống thường nhật hay những món ta ăn hằng ngày.  Và đây chính là điểm thường khiến ta chịu lấy sự nhàm chán, bởi ta không ở sâu trong hiện thực của những con người và sự kiện đó.  Chính vì thế mà chúng ta thường cảm thấy cuộc sống đều đều, ù lì, và thông lệ.  Nhưng nếu như thế, xét cho cùng, chúng ta đấu tranh với sự nhàm chán, không phải bởi gia đình, nơi làm việc, hàng xóm, giáo xứ, và bạn bè mình không thú vị.  Chúng ta nhàm chán bởi quá bần cùng nội tâm, quá phân tâm hay quá quy ngã, để có thể thật sự hứng thú với những sự đó.  Cảm nghiệm không phải là những gì xảy đến với chúng ta, mà là những gì chúng ta làm với những gì xảy đến với mình.  Enstein đã nói thế đấy.

 Và Bieke Vandekerckhove cũng nêu bật một nghịch lý khác: Thật nghịch lý khi ta có xu hướng đấu tranh với nhàm chán và trì trệ trong khi ta đang đầy triển nở trong đời, đang khỏe mạnh và làm việc, còn những người như Bieke Vandekerckhove thì mất sức khỏe và chuẩn bị đối diện với cái chết nhưng lại thường thấy sự hồ hởi vui tươi nơi những cảm nghiệm bình thường nhất.

 Những thấu suốt của Bieke Vandekerckhove rất giống với cảm nghiệm của Rainer Maria Rilke trong quyển Những lá thư gởi Thi sĩ Trẻ [Letters to a Young Poet.]  Như Bieke, ông cũng gợi ý rằng nhàm chán là lỗi của chúng ta, lỗi của một con mắt hờ hững.  Trong những lá thư giữa ông với một thi sĩ trẻ, chàng thi sĩ đã than phiền rằng mình không được tiếp cận đủ với những cảm nghiệm thúc đẩy thi ca, bởi anh sống trong một thị trấn nhỏ nơi hầu như chẳng có chuyện gì thú vị.  Và chàng thi sĩ ghen tị với Rilke, vì ông chu du gần khắp châu Âu và đã gặp đủ mọi kiểu người thú vị.  Với anh, những thấu suốt thi ca của Rilke phần nhiều dựa vào việc được đến những thành phố lớn, gặp những người thú vị, và được những kích thích mà một chàng trai ở thị trấn nhỏ chẳng bao giờ có được.

 Câu trả lời của Rilke với chàng trai trẻ này đã trở thành câu trả lời kinh điển về vấn đề nhàm chán: “Nếu cuộc sống thường nhật của anh có vẻ nghèo nàn, thì đừng đổ lỗi cho nó, mà hãy bảo rằng mình không đủ thi vị để khơi lên sự phong phú của nó, bởi với người sáng tạo, thì không có sự nghèo nàn và không có không gian nghèo nàn.”

 Tìm được hứng thú trong đời không hệ tại ở việc chúng ta là ai và gặp ai, nhưng là ở khả năng nhìn sâu vào mọi sự.  Cuộc sống khắp nơi đủ phong phú để cho ta thú vị, nhưng về phần mình ta phải hứng thú trước đã.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

Thiên Chúa có phải tỏ mình ra để ta có thể biết Người là ai không ?- Cha Vương

Hôm nay là ngày cuối cùng của Tháng 8 rồi bạn ơi. Chúc bình an nhé. Thời gian qua mau quá, 30 ngày qua  đã làm được gì cho Chúa và cho anh em hả? chỉ cậ`u nguyện cho nhau và thể’ giới luôn được an lành Amen. 

Cha Vương

Thứ 2: 31/08/2026.    (t3-21)

GIÁO LÝ: Thiên Chúa có phải tỏ mình ra để ta có thể biết Người là ai không ? Trí khôn ta có thể biết Thiên Chúa hiện hữu, nhưng không thể biết thực sự Thiên Chúa là ai. Tuy nhiên Thiên Chúa thật sự muốn cho ta nhận biết Người, nên Người đã tự tỏ mình ra cho ta. (Youcat, số 7)

SUY NIỆM: Thiên Chúa không bị buộc phải tự mặc khải cho ta. Người mặc khải chỉ vì yêu thương. Cũng như trong tình yêu loài người, ta chỉ có thể biết được sự gì của người mình yêu khi họ mở lòng ra cho ta. Đối với Thiên Chúa ta cũng chỉ đạt tới chỗ hiểu biết một chút gì đó về các tư tưởng sâu kín nhất của Người, bởi vì người là Đấng vĩnh cửu và cao siêu, Người đã chỉ vì yêu mà đã tỏ lộ cho ta…Từ khi tạo dựng, qua các tổ phụ và tiên tri cho đến mặc khải sau cùng qua Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa đã không ngừng nói với loài người. Thiên Chúa đã mở lòng cho ta và cho phép ta chiêm ngắm bản tính sâu sắc nhất của Người, nhờ Đức Giêsu Kitô.

❦  Dù giữa Đấng Tạo hóa và thụ tạo có một sự giống nhau rất lớn ta vẫn phải lưu ý rằng còn có một sự khác biệt nhau lớn hơn nữa. (Công đồng Latran IV, 1215)

❦  Theo sự khôn ngoan và tốt lành của Thiên Chúa, Người đã vui lòng tự mặc khải bản thân Người và cho ta biết mầu nhiệm của ý định Người mà loài người, nhờ Đức Kitô Ngôi Lời nhập thể, có thể nhờ Chúa Thánh Thần đạt tới Chúa Cha và được tham dự vào bản tính Thiên Chúa. (Công đồng Vatican II, Dei Vẻbum)

LẮNG NGHE: Những gì người ta có thể biết về Thiên Chúa, thì thật là hiển nhiên trước mắt họ, vì chính Thiên Chúa đã cho họ thấy rõ. Quả vậy, những gì người ta không thể nhìn thấy được nơi Thiên Chúa, tức là quyền năng vĩnh cửu và thần tính của Người, thì từ khi Thiên Chúa tạo thành vũ trụ, trí khôn con người có thể nhìn thấy được qua những công trình của Người. (Rm 1:19-20)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, tuyệt đỉnh của Mặc Khải là Đức Ki-tô và cái chết của Ngài trên Thập Giá. Đây là sự biểu lộ rõ ràng nhất của Tình Yêu mà Chúa dành cho con, xin cho con biết đáp trả bằng lòng tin tuyệt đối, biết hy sinh và phó thác đời sống trong tình yêu.

THỰC HÀNH: Nhìn vào những kỳ công của Thiên Chúa đang hiện hữu bạn hãy tập mở lòng để lắng nghe Chúa đang muốn nói với bạn điều gì nhé.

From: Do Dzung

*****

Tình yêu nơi Thiên chúa dành cho tôi 

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh

Thao Teresa

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh, bên cạnh QL 20 cung đường du lịch Sài Gòn- Đà Lạt, người sáng lập ra Trại phong (bệnh cùi) Di Linh, nơi tiếp nhận nuôi dưỡng bệnh nhân khắp nơi, căn bệnh mà cả xh đều xa lánh và bỏ rơi họ. Rồi chính Đức Cha cũng bị nhiễm bệnh và Ngài qua đời tại đây năm 1973.

Mộ của Ngài vẫn ở đó, dưới chân tháp chuông của làng phong, với dòng chữ rất ngắn nhưng chính là cả cuộc đời Ngài:

“JEAN CASSAIGNE

1895–1973

CARITAS ET AMOR”

“Bác ái và Yêu thương.”