Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào?- Cha Vương

Một ngày bình yên và ấm áp trong yêu thương nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 10/1/2026.   (t6-25)

GIÁO LÝ: Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào? Mọi người bình đẳng trước Thiên Chúa, vì mọi người đều do một Thiên Chúa tạo thành, mọi người là “hình ảnh Chúa”, có linh hồn, biết suy luận, có cùng một Đấng Cứu chuộc. (YouCat, số 330)

SUY NIỆM: Vì mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa, nên mỗi người xét như ngôi vị, đều hưởng một phẩm giá như nhau, và mỗi người phải được sử dụng những quyền lợi như nhau. Vì thế mọi hình thức kỳ thị trong xã hội, kỳ thị chủng tộc, giới tính, văn hóa hoặc tôn giáo đều là một bất công không chấp nhận được. (YouCat, số 330 t.t.)

❦  Con người không thể vừa thờ Chúa và đồng thời khinh dể người thân cận mình, cả hai cách không thể dung hòa được. (Mahatma Gandhi)

❦  Chúa nói: Ta muốn người này cần người kia, và mọi người là người thừa hành của Ta để phân phát các ơn, các quà tặng, chúng đã nhận được nơi Ta. (Thánh Catarina Siena)

LẮNG NGHE: Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất. Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Ki-tô, và mỗi người là một bộ phận. (1 Cr 12:13,27)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, trong trái tim Chúa tất cả mọi người đều có một chỗ nương tựa, xin giúp con biết đối xử tử tế với nhau để mọi người nhận biết rằng chúng con là một thân thể trong Đức Ki-tô.

THỰC HÀNH: Mọi người đều là “hình ảnh Chúa”, vậy hãy cố gắng không bình phẩm người khác, ngay cả khi họ sai, bởi vì điều này liên quan đến một vấn đề thể diện và sự tôn trọng.

From: Do Dzung

https://www.youtube.com/watch?v=-FlhO1CRUys

Yêu Thương Và Tha Thứ – Lưu Chí Vỹ

 Thanh niên Tại TGP Sài Gòn từ bỏ lương hơn 7 tỷ để đi Tu

  02/01/2025 

Câu Chuyện Ơn Gọi của Thầy Dương Nguyên Khang

Vào những ngày đầu tháng 5, 2022, tôi nhận được một cú điện thoại của một vị mà tôi không ngờ tới, Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, vì chưa bao giờ tôi liên hệ với ngài.

– Thưa Đức Cha, ngài gọi cho con có việc gì vậy ?

– Trước nhất, tôi được tin là cha mới được Cộng đoàn chọn để hướng dẫn Cộng đoàn, tôi chúc mừng cha. Và tôi có một việc nhờ cha và Dòng giúp.

– Đức Cha cho chúng con biết điều gì chúng con có thể giúp Đức Cha ?

– Có một Thầy tên Khang đi tu Dòng Chartreuse de La Valsainte, ở gần Dòng của cha. Mẹ của Thầy dự định sẽ sang Thụy Sĩ thăm Thầy vào tháng 9, tôi nhờ cha giúp đi đón ở phi trường, chở bà đến Dòng Chartreuse để bà thăm Thầy Khang, rồi sau đó xin cha trở lại Dòng đón bà về ở Dòng của cha, vì theo luật Dòng Chartreux họ chỉ cho bà ở nhà khách và thăm Thầy được hai ngày thôi.

– Thưa Đức Cha, chúng con sẽ giúp bà tận tình.

– Tôi xin phép cha, tôi cho bà số điện thoại của cha để bà liên lạc với cha nhé ?

– Vâng ạ. …………..

Một thời gian sau đó, mẹ của Thầy Khang đã gọi nói chuyện với tôi. Bà đã kể cho tôi biết về ơn gọi của Thầy Khang như sau : Sau khi vợ chồng chúng con thành hôn với nhau, chúng con có được một cô con gái đầu lòng.

Hằng ngày con cầu xin với Chúa : nếu đẹp ý Chúa, xin cho chúng con một cậu con trai, nếu Chúa thương ban, chúng con sẽ giáo dục cháu và hướng dẫn cháu sau này dâng mình cho Chúa trong đời sống tu trì.

Và Chúa đã thương nhậm lời chúng con cầu xin, chúng con đã sinh ra cháu Dương Nguyên Khang vào ngày 11.3.1996. Và ngày 13.4.1996 cháu đã được Rửa tội tại Vương cung thánh đường Đức Bà Saigon với tên thánh Augustinô. Cháu Khang học giáo lý lúc 4 tuổi. Cứ đòi đi học chung với Chị,  các Sơ St Paul thấy thằng bé mập tròn, ngoan ngoãn nên cho vào lớp ngồi nghe.

  •  

Đến 5 tuổi Sơ cho học lớp khai tâm trước 1 năm. Những lúc kiểm tra giáo lý, vì không biết chữ nên Sơ cho bé trả lời bằng miệng. Sách giáo lý mang về bắt mẹ đọc cho học thuộc từng câu.

Đến khi vào lớp 1 biết đọc, biết viết thì làm bài luôn đạt điểm 10. Sang cấp 2 thì các bài kiểm giáo lý Sơ luôn cho 10+ hoặc 10++.

Con vẫn giữ những bài viết này. Khang chỉ chờ dịp để được viết về Chúa với tất cả tâm tình, có khi dài hơn câu trả lời bắt buộc đến cả trang giấy. Vì thấy cháu có lòng ham học giáo lý và hướng về Chúa như thế, con đã may cho cháu 4 chiếc áo lễ với 4 bốn màu khác nhau để cho cháu mặc, hầu giúp cháu yêu thích và ước muốn đi tu sau này.

Cháu Khang lúc nhỏ chiều nào cũng dâng lễ rồi xin mẹ, chị, bà ngoại hoặc có ai đang ở trong nhà đều phải dự lễ và rước lễ như thật. Mặc dù chưa biết chữ, nhưng đi lễ học thuộc cả kinh tiền tụng, vinh tụng ca… mở sách như thật, đọc vanh vách. Phúc âm và bài đọc thì phải nhờ người đọc.

Thời gian này cháu đang học Mẫu giáo. Chiều dâng lễ, tối trước khi ngủ vẫn ôm bình sữa bú. Lúc chưa biết chữ, ngày nào cũng bắt mẹ đọc sách cho nghe. vừa nghe đọc, vừa bú bình đến 7 tuổi mới ngưng. Đến lúc 7 tuổi, cháu được giúp lễ ở Vương cung thánh đường Đức Bà Saigon, lúc đó cháu mới ngưng dâng lễ ở nhà. Cháu giúp lễ khi chưa rước lễ lần đầu.

Có lần khi giúp lễ cho Đức Hồng Y, vì ngài không biết đã trao Mình Thánh cho Khang và cháu vẫn rước. Về nhà rất vui sướng kể cho mẹ nghe, mặc dù đã được mẹ và các Cha dặn là chỉ giúp lễ, không được rước lễ. Khi các Cha phát hiện, vào các lần sau, đến lúc cho rước lễ, các anh trong phòng Thánh phải dắt em vào.

ĐC Giuse Vũ Duy Thống lúc Ngài đang làm GM phụ tá Saigon đã từng hỏi cháu Khang khi cháu 9 tuổi : «Cha thấy con sáng láng thông minh, vậy con có muốn đi tu không? Nếu sau này khi con muốn đi tu, thì đến gặp ĐC và ĐC sẽ giúp con».

Và  ngài cũng đã hỏi con :  “Nếu Chúa chọn con của chị, chị có vui lòng dâng cho Chúa không?» 

Nhưng Ngài đã qua đời khi Khang còn đang học ở Mỹ. Từ Tiểu học cháu Khang được học trường song ngữ Pháp-Việt. Cháu là một học sinh chăm chỉ và ham học, cháu luôn đạt được điểm cao, từng đạt giải các kỳ thi Olympic. Học sinh giỏi cấp thành phố, cấp quốc gia, Thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp trung học vào năm 2014 trường Lê Hồng Phong, Saigon.

Ơn gọi chớm nở….                    

     

Yêu thích dâng Thánh lễ như một Linh mục

Cháu Khang đã hoàn thành chương trình hệ Trung cấp 9 năm tại  Nhạc viện Saigon chuyên khoa Piano vào năm 2014. Cháu là người sáng lập nhóm nhạc GERMER mang âm nhạc cổ điển đến với người trẻ tại Saigon. Nhóm hiện nay vẫn đang họat động và trình diễn mỗi tháng 1 lần. Từ Tháng 9.2015 đến tháng 5.2019 vinh dự nhận học bổng 4 năm du học tại Mỹ.

Ngày 28.5 2019 cháu Khang tốt nghiệp Master (Thạc sĩ) ngành Trí tuệ nhân tạo, hạng Tối Ưu. Lúc đó cháu đã nói được 7, 8 ngoại ngữ. cháu muốn học thêm để lấy bằng Tiến sĩ ngành này, cháu cũng được một hãng lớn ở Mỹ mời làm việc với một mức lương trên 300.000 đô la Mỹ một năm. Nhưng cháu đã từ chối, vì lúc đó cháu đã khám phá ra trong tâm hồn tiếng Chúa gọi tận hiến cho Ngài.

Thủ khoa ngành Âm Nhạc  2014                       

Master ngành Trí tuệ nhân tạo 2019

Mỗi dịp hè, cháu Khang chỉ về VN khoảng 1 tháng. Phần còn lại của kỳ hè hoặc các kỳ nghỉ khác thì đều đi tĩnh tâm ở các nhà Dòng ở Mỹ, Châu Âu, Hàn Quốc hay ra Dòng Xitô Châu Sơn, Ninh Bình, để tĩnh tâm với Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt. Hè năm 2018 cháu Khang sang Dòng Chartreux ở Pháp 1 tháng để tĩnh tâm và muốn xin ở lại tu tại đây, sau khi học xong.

Nhưng vì nhà Dòng này đã có đông đan sĩ, nên cha Bề trên đã giới thiệu Khang sang Thụy sĩ. Cuối năm 2018 Khang sang Thụy Sĩ 1 tháng và được cha Bề trên, cha Giáo tập chấp nhận, nên các ngài tiến hành làm các thủ tục cho cháu Khang nhập Dòng Chartreuse de La Valsainte, tại Thụy Sĩ ngày 15. 8. 2019. 

Được mặc áo Dòng ngày 25.3.2020  và Thầy chọn cho mình một tên thánh mới là Théophile (Thánh Théophile Antioches, Hy lạp. Théophile nghĩa là «người yêu mến các Thần». Tuyên khấn  lần đầu ngày 25.3.2022. (Dòng Chartreux do thánh Bruno thành lập năm 1084, cũng được gọi là Ordo Cartusiensis. Có thể nói là Dòng khổ hạnh nhất trong Giáo hội hiện nay).

Năm đầu đời khổ tu  2020   

 

Sau 3 năm tu trị, hạnh phúc tỏa sáng 2022

Tôi hỏi mẹ của Thầy Théophile Khang : – Chị và những người thân trong gia đình phản ứng thế nào sau khi nghe Thầy Khang nói là chọn đi tu Dòng Chartreux?

– Thú thật, con ước muốn cháu dâng mình cho Chúa như con đã hứa với Chúa khi xin cho chúng con có được một người con trai, con mong muốn cháu đi tu Dòng hoạt động hơn, nên chúng con cũng cảm thấy sốc và hụt hửng.

– Con có hỏi Thầy Khang: Con có hạnh phúc trong ơn gọi của con?

– Thầy trả lời: Thưa Mẹ, con rất hạnh phúc với ơn gọi mà con đã chọn lựa, Mẹ và gia đình an lòng nhé. Khi được biết Thầy Khang hạnh phúc trong ơn gọi của Thầy đã chọn, cả gia đình chúng con từ từ tập đón nhận Thánh Ý Chúa, và chúng con đang hòa nhập vào niềm hạnh phúc mà Thầy Khang đang sống để Ý Chúa được thực hiện. ……………………

Ngày 29.9.2022 mẹ và em trai của Thầy Khang đã đến phi trường Genève, Thụy Sĩ, tôi đã đón bà và cháu Nguyên về Dòng Chartreux. Cha Bề trên Dòng đã đón tiếp chúng tôi cách vui vẻ, thân thiện. Thầy Khang được phép ra nhà khách thăm mẹ và em trai, được phép ở lại nói chuyện một số giờ được quy định, nhưng không được phép ở lại Nhà khách dùng cơm với mẹ và em trai mà phải trở về phòng riêng và dùng cơm tại đó.

Cha Bề trên cho phép Thầy Khang đưa tôi và cậu em trai đi vào trong nội vi để thăm viếng. Thầy đưa chúng tôi viếng thăm nhà Nguyện, phòng Hội chung, nhà Cơm cộng đoàn. Trong ngày, các đan sĩ Chartreux có giờ kinh Đêm, kinh Sáng, Thánh Lễ và kinh Chiều là chung với nhau, còn các giờ Kinh nhỏ khác, đọc sách thiêng liêng, làm việc, dùng cơm trong phòng riêng mỗi người, trừ lễ trọng thì dùng cơm chung.

Ban tối các đan sĩ đi ngủ lúc 20g; Thức dậy lúc 23g30 và nguyện gẫm trong phòng riêng; 12g15 ra nhà Nguyện đọc chung kinh Đêm (Sách) và kinh Sáng, kéo dài khoảng 2 tiếng; sau đó đi ngủ lại; dậy lần 2 lúc 6g30; 8g Thánh Lễ…. Thăm viếng phòng riêng của Thầy Khang: ở phòng trệt để nhiều khúc củi, một số đã được Thầy bửa nhỏ để sưởi vào mùa đông.

Phía sau căn phòng là một khu vườn rộng khoảng 20m2, có bờ tường xi-măng cao 4m bao quanh, không thể thấy được gì bên ngoài. Có khoảng gần 10 cây táo, lê được trồng sát bờ tường, ở giữa sân được trồng cỏ. – Thầy nói với tôi: Khi con vào căn phòng này, con đã bỏ ra nhiều giờ để lật đất của khu vườn này, vì trước đó cỏ dại mọc nhiều, và con xin mua hạt cỏ để gieo lại, bây giờ thì con có được một mãnh vườn cỏ đẹp hơn.

– Tôi hỏi : Các cây táo và lê này đã được hái trái ?

– Thầy Khang trả lời : Con đã hái chúng và giao cho nhà bếp để dùng chung. Sau đó Thầy đưa chúng tôi lên lầu trên, nửa phòng ngoài có máy tiện gỗ để Thầy có thể tiện một vài món đồ như chân đèn, cái bình, để giải trí sau những giờ cầu nguyện, suy gẫm. Kế bên là cái máy cắt giấy cũ, Thầy Khang đang đóng lại một vài cuốn sách cũ cho thư viện hay sách kinh.

Ở giữa phòng có một lò sưởi củi, gần đó là một gian nhỏ có ghế quì và một số tượng ảnh Chúa, Mẹ treo phía trước ghế quì, đây là nơi Thầy đọc kinh hay cầu nguyện riêng. Thầy bảo: Mỗi lần con đi ra khỏi phòng trở về, con phải quì ở đây để xin lỗi Chúa. Bên cạnh là giường ngủ với một tấm nệm cũ, có trải mền và ra trắng, cuối giường có treo chỉ một chiếc áo len để mặc thêm khi trời lạnh.

Thầy đưa cho tôi xem một cái áo nhặm. Nó là hai miếng vải to khoảng 20cm2, trên mỗi miếng vải có đính lông ngựa, được nối với nhau bằng hai sợi dây, để đeo một miếng trước ngực và một miếng sau lưng, có một sợi dây vải trắng thắt chặt hai miếng vải có lông ngựa vào sát ngực và lưng. Thầy bảo: mục đích của áo nhặm là tạo ra sự ngứa ngáy, khó chịu, đó là một hình thức phạt xác.

Mỗi người được phát 2 bộ áo nhặm để thay đổi khi giặt, và phải mặc áo nhặm suốt ngày đêm. -Tôi hỏi: Nó có tạo ra sự ngứa ngáy đến phải gãi và thành ghẻ không ?

-Thầy trả lời: Vì có 2 bộ để thay đổi nên con chưa bị ghẻ.

– Vấn đề ăn uống thế nào ? Tôi hỏi.

– Ban sáng, chúng con không ăn gì, chỉ uống nước. Đến trưa, có một thầy mang thức ăn đến, bỏ vào lỗ cửa nhỏ, con chỉ được phép mở ra lấy thức ăn sau khi Thầy đó đã đóng cánh cửa nhỏ ở ngoài lại, vì chúng con không được phép nói chuyện với nhau. Thức ăn ban trưa thì đủ no, Dòng chúng con tuyệt đối không dùng thịt, chỉ ăn cá, trứng, pho mát, bánh mì, khoai tây, mì ống, mì sợi, rau, đậu, trái cây.

Thầy mở cửa nhỏ và lấy ra cho tôi xem bữa ăn tối để trên một đĩa gồm có : 2 lát bánh mì đen dầy khoảng 1cm X 10cm2. Một chùm nho khoảng 8 trái, 2 cái bánh bít quy nhỏ, một thỏi sô cô la bằng 1 ngón tay.

– Ăn như vậy Thầy có đói không?

– Dạ, lúc đầu thì đói, nhưng riết thì dạ dày cũng quen. Mỗi thứ Sáu chúng con chỉ dùng bánh mì với nước lã thôi.  Trong Mùa Chay thì ăn uống khổ chế hơn nữa.

– Vấn đề quần áo thế nào ?

– Thưa cha, mỗi người chúng con nhận được 2 chiếc áo Dòng bằng len dầy: một cái mới và một cái rất cũ của những cha, thầy đã chết để lại và chúng con phải mặc chúng vì tinh thần nghèo khó. Chiếc áo Dòng cũ thì nó rách nhiều và phải vá rất nhiều mảnh, nhưng con lại thích mặc nó, vì nó rách và vải đã sờn thì mùa hè mặc nó mát hơn mặc áo còn mới, và Thầy cười dịu dàng.

– Tôi thấy trong phòng của Thầy chỉ có 2 cuốn sách?

– Dạ đúng, chúng con chỉ được giữ trong phòng một cuốn Kinh Thánh và một cuốn sách thiêng liêng, đọc xong thì trả lại thư viện và xin cuốn khác.

– Vấn đề liên lạc với gia đình thế nào:

– Chúng con không có điện thoại, không có internet, một năm chúng con được phép viết thư 4 lần cho gia đình mà thôi, được phép nhận thư từ của bạn bè, nhưng không được phép trả lời.

– Tôi hỏi Thầy: Thầy có thể chia sẻ tại sao Thầy lại chọn ơn gọi khổ chế này, Chúa có tỏ ra một dấu hiệu nào rõ rệt với Thầy?

– Thầy từ tốn trả lời: Con đã yêu Chúa từ nhỏ. Con không nhận được một ơn lạ nào từ Chúa để quyết định chọn ơn gọi này cả. 

Đối với tôi, câu trả lời của Thầy Khang tuy ngắn gọn, nhưng quá đủ để hiểu một tâm hồn đã có lòng yêu mến Chúa ngay khi còn nhỏ, tình yêu đó khi đã trưởng thành, chín muồi thì muốn hiến dâng thật trọn vẹn cho Đấng mà mình đã yêu mến trong nhiều năm dài.

Từ bỏ tất cả: sự thông minh, thành công rực rỡ trong việc học vấn, một tương lai hứa hẹn thành đạt, giàu có, vinh quang đang đón chờ với tuổi đời mới chỉ 23 khi Thầy thi đậu tối ưu bằng Master và chuẩn bị dọn Tiến sĩ, nhưng Thầy đã chọn Chúa, Đấng cao cả, trọn hảo trên tất cả mọi sự của trần thế này.

Thầy Khang đã gởi cho tôi một tấm thiệp để cám ơn tôi đã đến phi trường đón mẹ và em Thầy về và sẽ lo sau những ngày thăm Thầy, Thầy nói lên ước muốn từ bỏ một cách sâu xa nhất: «Chúa chỉ đòi hỏi con cái Ngài từ bỏ một thứ mà thôi: từ bỏ chính mình. Người ngoài chiêm ngưỡng Dòng Chartreux như là nơi ở của các thánh. Nhưng suy cho cùng, các hy sinh dù có lớn đến đâu, dù đau đớn đến đâu, có lẽ cũng chỉ là điều kiện, phương tiện để giúp kẻ tu hành từ bỏ chính mình. Có lẽ 4 bức tường cao của Dòng Chartreux không phải là biểu tượng của sự thánh thiện, nhưng là tiếng rên siết của muôn loài đang sống dưới ách tội lỗi, rên siết vì từ bỏ chính mình khó quá, lớn quá, lớn hơn cả các hy sinh của một đời khổ tu. Đường dài vô tận, mà ách tội lỗi đè nặng, xin cha cầu nguyện cho con. Xin Chúa thương nâng đỡ cha. Đi bộ vất vả, chỉ chờ ngày Chúa thương cất khỏi bóng đêm để đưa chúng ta vào vương quốc ánh sáng của Thánh Tử. Trong khi chờ đợi: từ bỏ mình, vác Thánh Giá hằng ngày theo Chúa Giêsu».

Sự từ bỏ quảng đại của Thầy trẻ Théophile Dương Nguyên Khang muốn nói gì với chúng ta, với các bạn trẻ, với con người hôm nay đang quá chú trọng đến thành công, danh vọng, tiền tài, vật chất: điều gì là quan trọng nhất? Thiên Chúa hay vinh quang trần thế này? Thầy Khang viết thư cho mẹ và tóm tắt cuộc đời dâng hiến của mình một cách sâu sắc :  “Con như chiếc bình bạch ngọc đập vỡ vụn dưới chân Chúa”.

Đan sĩ, Đan viện Đức Mẹ Fatima, Thụy Sĩ.


 

CẢM TẠ THIÊN CHÚA BAN CHO MỘT NĂM DƯ ĐẦY VÀ BÌNH AN – Tuyết Mai 

Tuyết Mai 

Lạy Thiên Chúa là Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình thờ lạy và cảm tạ Chúa đã ban cho tất cả chúng con một năm qua có đầy năng lượng, sức khỏe, tài chính đủ dùng để trang trải mọi thứ; có chút dư thì để thỉnh thoảng ăn được một món ngon đã lâu không ăn.  Chúng con chỉ cần Chúa ban cho có sức để đi cày suốt năm, để đủ trang trải, để đủ ăn đủ mặc và để có được bình an; để gia đình luôn cái nôi được êm thắm và là nơi để chúng con tìm về.   Cho dù mọi thành viên trong gia đình đều có một sở thích riêng, cách sống riêng và cả tư tưởng suy nghĩ đều không giống nhau.   Do đó rất nhiều lần chúng con chẳng hiểu nhau vì không muốn và vì chúng con chẳng có nhiều thời giờ bên nhau nên chẳng hiểu sao chúng con lại thường gây gỗ, trách cứ và đổ lỗi cho nhau và thỉnh thoảng chúng con lại cố tình làm tổn thương cho nhau từ chuyện bé xé ra to.   Là lý do dần dẫn đến sự tẻ nhạt, không khí gia đình cảm thấy ngột ngạt không còn thích hợp nên giờ ăn cơm chung cũng thưa dần, không còn ngồi chung mâm, chung bàn nữa!?.

***

Lạy Thiên Chúa! Trên hết mọi sự nếu chúng con nhất là bậc cha mẹ biết sống nhường nhịn, chịu đựng và hy sinh thì mọi chuyện đều có thể hóa giải; đều có thể dập tắt những cơn nóng giận từ mọi phía ngay lập tức và rồi biết nhận ra ngay điểm sai của mình để có lời xin lỗi với vợ/chồng, con cái và với nhau.   Chẳng phải chúng con không biết rằng sự giận dữ nó sẽ dẫn tới những việc làm không đáng có.  Những lời nói không nên thốt ra.   Những nét xấu hằn trên gương mặt của một người mà khi cười nó sẽ đẹp biết bao.   Sự giận dữ nó thường dẫn đến những sự bạo hành trong gia đình nếu không biết kiềm hãm … Để chồng thì đánh vợ, đánh con … vợ thì chửi chồng vì bênh con, v.v… Chỉ tội cho con cái chúng chẳng làm gì nên tội mà chúng phải chứng kiến, ghi hình trong đầu óc non nớt sẽ chẳng bao giờ quên hay phai nhạt.  Tương lai của chúng đều dựa vào cách đối xử của cả cha mẹ và học được cái tốt, cái xấu khi chúng còn bé.  Rồi khi lớn lên chúng có một tương lai tốt đẹp hay xấu xí thất bại cũng là vì cha mẹ của chúng cả.

***

Lạy Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình, thờ lạy và cảm tạ Người đã luôn ở bên chúng con, qua Chúa Thánh Thần.   Luôn trợ giúp chúng con bằng mọi cách có thể.   Như qua trung gian là anh chị em của chúng con.   Qua sự cảm nhận mà chúng con nhận rõ Chúa luôn ở cận kề.   Cảm tạ Chúa luôn ban cho chúng con tất cả những gì chúng con cảm nhận được và những gì chúng con không cảm nhận được.   Những gì chúng con thấy và những gì chúng con không thấy ngay cả những nguy hiểm ít nhiều đang rình rập và những phiền lụy dẫn tới đều được qua khỏi và luôn nhận được sự bình an đến đúng thời điểm mà chúng con rất cần.   Xin Thiên Chúa luôn tiếp tục gìn giữ và yêu thương gia đình chúng con Chúa nhé!.   Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai 

29 tháng 12, 2025

Cảm Tạ Chúa Đến Muôn Đời!


 

Trong xã hội, làm thế nào để có công bằng xã hội? – Cha Vương

Một ngày bình yên trong Chúa và Mẹ nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 9/1/2026.   (t5-25)

GIÁO LÝ: Trong xã hội, làm thế nào để có công bằng xã hội? Công bằng xã hội chỉ có được khi phẩm giá mỗi người được tôn trọng, nghĩa là quyền lợi của họ được công nhận và tôn trọng và mỗi người có thể tham gia tích cực vào đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa trong xã hội. (YouCat, số 329)

SUY NIỆM: Nền tảng của mọi công bằng là tôn trọng phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, mà Đấng Tạo hóa đã trao cho để bảo

vệ, và tất cả mọi người nam nữ ở mọi thời đại trong lịch sử đều là người mắc nợ buộc phải trả theo đúng nghĩa (Đức Gioan Phaolô II, Quan tâm đến xã hội 1987). Từ phẩm giá con người phát sinh trực tiếp ra các quyền của con người mà không một Nhà Nước nào có thể hủy bỏ hoặc thay đổi. Những Nhà Nước hoặc nhà chỉ huy nào dẫm lên các quyền đó đều là các chế độ bất hợp pháp và họ mất quyền bính của họ. Còn về sự hoàn thiện mà xã hội loài người nào cũng khao khát, nó không thể đạt được bằng các luật lệ, nhưng chỉ đạt được bằng yêu người thân cận, khi mà hết mọi người không trừ ai “đều coi người khác như “cái tôi thứ hai” (Hiến chế Vui mừng và Hy vọng 27,1), (YouCat, số 329 t.t.)

❦ Tất cả khoa học và nghệ thuật đều tìm kiếm một điều tốt rất lớn, nhưng điều quan trọng hơn tất cả là khoa học chính trị: mục đích tối cao của nó là công bằng; mà công bằng cốt tại thực hiện công ích. (Aristotle)

LẮNG NGHE: Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. (1 Cr 12:5-6)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa, xin cho mọi tầng lớp xã hội biết tôn trọng phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, biết đặt nhân quyền lên trên chủ quyền để mang lại công bằng bác ái cho anh em.

THỰC HÀNH: Cổ võ cho việc bảo vệ công lý hoà bình trong môi trường sống.

From: Do Dzung

*************************

Bờ Vai Giêsu – Hiền Thục – (St: Lm. Trần Tuấn)

ĐẾN MỨC VÔ HÌNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.

Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ – dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.

Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” – Mẹ Têrêxa.

Gioan mời gọi một con đường sâu hơn – không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” – Charles Spurgeon.

Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn – trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” – Andrew Murray.

Anh Chị em,

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” – Catharina Siêna.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh

Người bạn của chú rể vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 3,22-30

22 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi tới miền Giu-đê. Người ở lại nơi ấy với các ông và làm phép rửa. 23 Còn ông Gio-an, ông cũng đang làm phép rửa tại Ê-nôn, gần Sa-lim, vì ở đấy có nhiều nước, và người ta thường đến chịu phép rửa. 24 Lúc ấy, ông Gio-an chưa bị tống giam.

25 Bấy giờ, có một cuộc tranh luận xảy ra giữa các môn đệ của ông Gio-an và một người Do-thái về việc thanh tẩy. 26 Họ đến gặp ông Gio-an và nói : “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.” 27 Ông Gio-an trả lời : “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban. 28 Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói : ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’ 29 Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng. Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn. 30 Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.” 


 

PHƯƠNG THẾ DUY NHẤT ĐỂ ĐƯỢC VÀO NƯỚC TRỜI – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Tin mừng Mát-thêu (Mt 3, 13-17) lễ Chúa Giê-su chịu phép Rửa)

Sứ điệp: Muốn được đón nhận vào Nước Trời thì phải vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha.

                                                               ***

– Chúa Giê-su là Đấng ngàn trùng chí thánh, chẳng dính bén chút tội lỗi nào, nhưng Ngài vui lòng mang lấy tội lỗi muôn dân, trở nên người có tội vì chúng ta, như lời khẳng định của thánh Phao-lô: “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Ngài thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Ngài (2Cr 5, 21).

– Chúa Giê-su là Thiên Chúa Ngôi Hai, cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần tạo dựng nên vũ trụ càn khôn cùng muôn loài muôn vật. “Nhờ Ngài mà muôn vật được tạo thành và không có Ngài thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1, 3).

Thế mà Ngài lại tìm đến sông Gio-đan, nhập đoàn với phường tội lỗi, và cùng với những tên trộm cướp, với quân giết người, những tên côn đồ đạo tặc… tỏ lòng sám hối thay cho nhân loại và khẩn khoản nài xin một người phàm là Gioan làm phép rửa cho mình!

– Sở dĩ như thế là vì Ngài muốn thực hiện tất cả mọi điều Chúa Cha truyền dạy. “Ngài sẵn sàng vâng lời Chúa Cha trong mọi sự cho đến chết và chết ô nhục trên thập giá” để đền tội cho muôn dân (xem Pl 2,8).

Chính vì thế, Thiên Chúa Cha đã lên tiếng tôn vinh Ngài trước những người hiện diện. Thánh sử Mát-thêu thuật lại rằng: “Ngay khi Đức Giê-su chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Ngài thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Ngài. Và có tiếng từ Trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngài” (Mt 3,16-17).

CỬA TRỜI ĐÓNG LẠI VÌ SAO?

Trở về thuở ban đầu, khi nguyên tổ loài người là A-đam và E-và bất tuân lệnh Chúa, không vâng lời Chúa truyền, nên cả hai ông bà đã bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và phải mang án phạt đời đời. Từ đó, cửa Trời đóng lại, loài người bị tách lìa khỏi cội nguồn của mình là Thiên Chúa.

CỬA TRỜI MỞ RA VÌ LÝ DO NÀO?

Nay nhờ Chúa Giê-su là Nguyên tổ mới, được  xem như A-đam mới, hết lòng vâng phục thánh ý Chúa Cha, nên đã được Thiên Chúa Cha khen ngợi là “Con chí ái”, được Chúa Cha hài lòng… Thế là từ giây phút lịch sử nầy, cửa Trời được rộng mở để đón nhận muôn người vào cõi phúc trường sinh.

Lạy Chúa Giê-su,

Qua Tin mừng hôm nay, Chúa tỏ cho chúng con biết nhờ Chúa vâng phục thánh ý Chúa Cha mà cửa Trời được mở ra cho nhân loại sau một lịch sử lâu dài.

Và Chúa cũng dạy chúng con rằng PHƯƠNG THẾ DUY NHẤT ĐỂ ĐƯỢC VÀO NƯỚC TRỜI LÀ VÂNG PHỤC THÁNH Ý CHÚA CHA, như lời Chúa phán: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa, lạy Chúa” là được vào Nước Trời. Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy mới được vào mà thôi!”

Xin cho chúng con chấp nhận thực hành phương thế Chúa dạy, để được vinh phúc với Chúa muôn đời. Amen.

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà


 

KHÔNG PHẢI LÚC NÀY – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

“Ở Nga, Kitô hữu bị thử thách bởi gian khổ; ở Mỹ, họ bị thử thách bởi tự do. ‘Bởi tự do’ khó hơn nhiều! Không ai áp lực trên niềm tin của bạn; vì vậy, bạn thoải mái, không quá tập trung vào Chúa Kitô, vào sự dạy dỗ của Ngài, vào cách Ngài muốn bạn sống! Vấn đề ở chỗ, không phải những gì bạn muốn, nhưng Chúa muốn!” – Pavel Poloz.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những lời cầu xin không bị từ chối, cũng không được đáp ngay. Không phải vì Thiên Chúa chậm trễ, mà vì ‘không phải lúc này’. Tin Mừng hôm nay cho thấy một đức tin trưởng thành: biết xin, nhưng cũng biết chờ; khao khát được chữa lành, nhưng còn khao khát hơn là ở lại trong ý muốn của Chúa.

“Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”. Câu nói ấy bộc lộ một chiều sâu nội tâm hiếm có. Người phong cùi không đặt điều kiện, không ép thời gian, không đòi phép lạ tức khắc; anh đặt toàn bộ khát vọng của mình vào ý muốn của Chúa. Với anh, được ở trong chương trình của Ngài còn quan trọng hơn việc được khỏi bệnh. Ở đây, sự kiên nhẫn của một tâm hồn được tỏ lộ – dám ở lại trong khoảng chờ, kể cả khi khoảng chờ ấy kéo dài, mờ tối và đầy bất trắc. “Kiên nhẫn không phải là khả năng chờ đợi mà là cách bạn hành xử trong lúc đang chờ!” – Joyce Meyer.

Không phải ai cũng chịu nổi khoảng chờ đó. Nhiều người muốn khỏi bệnh hơn là muốn Đấng chữa lành; muốn kết quả hơn là muốn mối tương quan. Sự nôn nóng ấy có thể làm nhẹ phần xác, nhưng lại làm nghèo phần hồn. Khi vùng vằng với ‘không phải lúc này’, con người rơi vào bất an, tính toán, thậm chí thất vọng. Trái lại, việc mở lòng cho ‘thời điểm’ của Chúa cho phép ân sủng âm thầm chữa lành linh hồn trước khi chạm đến thân xác. Khoảng chờ ấy không vô nghĩa; nó thanh luyện ước muốn, làm dịu cái tôi, và tập cho con tim biết phó thác.

Rồi Chúa Giêsu nói, “Tôi muốn!”. Hành động đưa tay chạm vào người cùi không chỉ là chữa lành một thân xác biến dạng, mà còn phục hồi một linh hồn tưởng mình lẻ loi. Đôi khi, điều khó tin không phải là quyền năng của Chúa, mà là việc Ngài muốn đến gần chúng ta hơn chúng ta muốn đến gần Ngài. “Câu hỏi không phải là ‘Làm sao tôi tìm được Chúa?’ mà là ‘Làm sao để Ngài tìm được tôi?’” – Henri Nouwen.

Anh Chị em,

“Nếu Ngài muốn!”. Sau nguyên tội, con người mang trong mình khuynh hướng chiều theo ham muốn; chúng ta nghĩ tội nhẹ chỉ là “chuyện nhỏ” hoặc “không phải là tội trọng”. Nhưng ngay cả những tội nhẹ cũng âm thầm làm biến dạng hình ảnh Thiên Chúa nơi chúng ta. Vì thế, có những lúc, Chúa không vội cất đi “căn bệnh”, để chúng ta học ở lại trong khoảng chờ của ân sủng, của khiêm tốn, của sám hối, của cậy tin. Đừng sợ những ngày ‘không phải lúc này!’. Chính trong những ngày ấy, Thiên Chúa đang làm một công việc sâu hơn chúng ta tưởng. “Sự trì hoãn của Chúa không phải là bác bỏ; Ngài đang làm việc nơi chúng ta trước khi làm việc qua chúng ta!” – Oswald Chambers.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con biết chờ trong bình an, tín thác khi chưa thấy kết quả, và chỉ sợ một điều duy nhất – xa Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************************************************

Lời Chúa Thứ Sáu sau lễ Hiển Linh

Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.  Lc 5,12-16

12 Khi ấy, Đức Giê-su đang ở trong một thành kia ; có một người toàn thân mắc bệnh phong vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng : “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 13 Người giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh hãy được sạch.” Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh. 14 Rồi Người ra lệnh cho anh không được nói với ai, và Người bảo : “Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”

15 Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng ; dân chúng lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. 16 Nhưng Người lui vào những nơi hoang vắng mà cầu nguyện.


 

HỒNG ÂN TÁI SINH – Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Hôm nay, chúng ta cử hành lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa tại sông Giođan.  Biến cố này là gạch nối giữa đời sống ẩn dật và sứ vụ công khai của Chúa Giêsu.  Sau khi chịu Phép Rửa, Chúa Giêsu bắt đầu bước vào sứ vụ rao giảng Tin Mừng.  Trong thánh lễ này, chúng ta tìm hiểu về sự khác biệt và ý nghĩa Phép Rửa của Gioan Tẩy Giả, Phép Rửa của Chúa Giêsu và Phép Rửa của chúng ta. 

  1. Phép Rửa Gioan 

Với tư cách là người dọn đường cho Đấng Mêsia, Gioan Tẩy Giả kêu gọi mọi người sám hối và hoán cải bằng việc đón nhận Phép Rửa của ông.  Nhờ gương sáng và lời nói đầy thuyết phục, Gioan đã thu hút dân chúng.  Người ta lũ lượt kéo đến với Gioan để xin ông làm Phép Rửa; nhiều người nghĩ rằng, Gioan chính là Đấng Mêsia mà họ đang trông chờ.  Nhưng Gioan quả quyết rằng, ông không phải là Đấng Mêsia: “Phần tôi, tôi làm Phép Rửa cho anh em bằng nước, nhưng có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người.  Người sẽ làm Phép Rửa cho anh em bằng Thánh Thần và bằng lửa” (Lc 3,16). 

Như vậy, Phép Rửa của Gioan là Phép Rửa bằng nước, là dấu chỉ bên ngoài để tỏ lòng sám hối và giúp quay trở về với Chúa, nhưng chưa phải là bí tích.  Bởi thế, Phép Rửa này không mang lại hiệu quả ơn tha tội khi lãnh nhận.  Phép Rửa của Gioan là Phép Rửa dọn đường cho Phép Rửa của Chúa Giêsu sẽ được thiết lập sau này. 

2.Phép Rửa của Chúa Giêsu 

Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Luca kể lại việc Chúa Giêsu đến với Gioan và xin ông làm Phép Rửa tại sông Giođan.  Tại sao Chúa Giêsu lại xin Gioan làm Phép Rửa?  Tại sao Người là Đấng Thánh của Thiên Chúa lại cần phải thống hối và thanh tẩy?  Chắc chắn là không.  Đây là ý nghĩa của việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa này: 

Trước hết, việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa bởi Gioan là một hành vi tự hạ và khiêm tốn mà Người thực hiện theo ý định của Chúa Cha.  Nếu biến cố nhập thể là bước khởi đầu mầu nhiệm tự hủy của Con Thiên Chúa.  Như thánh Phaolô đã nói: “Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-7). 

Nay, qua biến cố Phép Rửa, Chúa Giêsu đi thêm một bước nữa, đó là hạ mình xuống để hòa mình và liên đới với mọi tội nhân.  Như thế, qua hành vi này, Chúa Giêsu sống tinh thần tự hạ, muốn trở nên giống chúng ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi (x. Hr 4,15).  Hơn nữa, theo các Giáo Phụ, việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa là để thanh tẩy thay tội lỗi nhân loại.  Cũng như trong mầu nhiệm nhập thể, Chúa Giêsu đã dìm mình trong bản tính nhân loại để thánh hóa bản tính ấy, nay Chúa Giêsu dìm mình trong dòng nước để thánh hóa dòng nước, nhờ đó mà thánh hóa nhân loại qua bí tích Rửa Tội. 

Khi Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, thánh Luca tường thuật về ba dấu hiệu xảy ra: 

Dấu hiệu thứ nhất: “Trời mở ra.” Chúng ta nhớ lại: khi Ađam và Evà phạm tội, cửa thiên đàng đóng lại (x. St 3,23-24).  Qua bao thế hệ, dân Chúa cầu khẩn: “Ước chi Ngài xé các tầng trời và ngự xuống” (Is 64,1).  Nay đã đến lúc, nhờ Chúa Kitô, trời mở ra.  Điều này nói lên rằng từ nay trời đất giao thông với nhau, con người được sống hiệp thông với Thiên Chúa.

 Dấu hiệu thứ hai: “Chúa Thánh Thần ngự xuống như chim bồ câu” (x. Lc 3,22).  Đây là mạc khải về Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa.  Người được sai đến và cùng với Chúa Giêsu khai mở một giai đoạn mới, giai đoạn cứu độ nhân loại.  Chúa Thánh Thần luôn đồng hành với Chúa Giêsu trong hành trình rao giảng Tin Mừng.  Chúa Thánh Thần được ban cho chúng ta qua Bí tích Rửa Tội.  Người thánh hóa và dẫn đưa mỗi người về với Thiên Chúa. 

Dấu hiệu thứ ba: là lời của Chúa Cha: “Con là con yêu dấu của Cha. Cha hài lòng về Con” (Lc 3,22).  Đây là mạc khải về Chúa Cha.  Người là Cha của Đức Giêsu và cũng là Cha của chúng ta.  Người sai Chúa Con đến trong trần gian.  Chúa Cha luôn hài lòng vì Chúa Con luôn làm theo ý định cứu độ của Chúa Cha. 

Như thế, qua ba dấu hiệu trên mạc khải cho chúng ta biết về Thiên Chúa Ba Ngôi và vai trò mỗi ngôi vị trong chương trình cứu độ nhân loại. 

3.Phép Rửa của người Kitô hữu 

Nếu Phép Rửa của Gioan là dấu chỉ bằng nước, mời gọi sám hối, thì Phép Rửa của Chúa Giêsu là bí tích bằng nước và Thánh Thần.  Phép Rửa này là một bí tích trong bảy bí tích vừa mời gọi hoán cải, vừa mang lại hiệu quả tha tội và thánh hóa cho những ai đón nhận. 

Bí tích Rửa Tội tha thứ tội nguyên tổ và mọi tội cá nhân cũng như các hình phạt do tội, ban cho chúng ta sự sống thần linh.  Đồng thời, nhờ Phép Rửa, chúng ta được làm con cái Thiên Chúa, trở thành chi thể Chúa Kitô, được gia nhập và tham dự vào các sứ mạng của Hội Thánh (GLCG. số 1213).

Như vậy, chúng ta đón nhận Phép Rửa không phải vì danh nghĩa làm Kitô hữu, nhưng là để sống tốt đời Kitô hữu.  Vì thế, chúng ta được mời gọi luôn ý thức những hồng ân cao cả mà Thiên Chúa ban cho chúng ta qua Phép Rửa Tội.  Đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi cố gắng mỗi ngày sống xứng đáng là con cái Chúa và biết làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hằng ngày. 

Lạy Chúa là Đấng hoàn toàn thánh thiện, Chúa đã cúi xuống để đón nhận Phép Rửa tại sông Giođan, Chúa cũng đã lập Phép Rửa để thanh tẩy và thánh hóa chúng con, xin cho mỗi người chúng con luôn sống xứng đáng là con cái của Chúa để chúng con trở thành những người con yêu dấu và hằng đẹp lòng Chúa. Amen! 

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

From: Langthangchieutim


 

THÓI ĐỜI – THÓI CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình!”.

“Chúng ta chỉ trở nên ‘người láng giềng’ khi dám bước qua phần đường của mình để đến với người khác và quan tâm đến họ!” – Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay soi rọi câu nói trên, một câu nói chạm đến ranh giới mong manh trong đời sống đức tin – ranh giới giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa!’.

Tin Mừng tường thuật việc Chúa Giêsu công bố sứ mạng của Ngài, “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn!”. “Kẻ nghèo hèn” không chỉ những ai thiếu thốn vật chất, tinh thần; nhưng còn là tất cả những ai cần được nhìn thấy, lắng nghe, đón nhận và chữa lành. Nói cách khác, đó là những con người đang đứng “bên kia phần đường” của bạn và tôi.

‘Thói đời’ khuyên chúng ta giữ khoảng cách: đừng vướng bận, để mình bị tổn thương, luỵ phiền đến sự yên ổn. Chúng ta có thể cầu nguyện, tham dự phụng vụ, làm các việc đạo đức… nhưng vẫn co quắp trong chiếc vòng bảo vệ của cái tôi; có thể yêu thương bằng ý tưởng, lời nói, thiện cảm chung chung, mà không trả giá gì. “Nếu bạn luôn làm những gì dễ dàng và chọn con đường ít kháng cự nhất, bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra khỏi vùng an toàn!” – Roy Bennett.

Đang khi ‘thói Chúa’ luôn mang dáng dấp của một kẻ “dám qua đường”. Thần Khí không giữ người ấy ở lại bên này, nhưng dun dủi họ ra khỏi mình để đến với tha nhân. Yêu Chúa không thể tách khỏi việc yêu người khác, “Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy!” – bài đọc một. Viên đá thử đức tin không nằm ở những tuyên xưng đẹp, nhưng ở những bước chân âm thầm dám băng qua đường, dám phiền luỵ vì người khác. “Lòng trắc ẩn không phân biệt bạn bè hay kẻ thù, láng giềng hay người ngoài, đồng bào hay người nước khác!” – Joan D. Chittister.

Trí tuệ giúp hiểu điều đúng, nhưng chỉ đức tin mới trao sức mạnh để sống điều đúng! Đó là để Thần Khí giúp chúng ta bước qua “phần đường của mình” – cầu nguyện cho những người khó ưa, nhẫn nại trước những khác biệt, và không để ghen tương, đố kỵ chiếm chỗ lòng mình. Suốt cuộc đời, Chúa Giêsu đã sống trọn vẹn ‘thói Chúa’ như thế. Ngài không an nhiên bên phần đất yên ắng của thần linh, nhưng bước sang phía bấp bênh của phận người; không giữ khoảng cách với tội nhân, bệnh nhân và người nghèo, nhưng chạm vào, ở lại và ban chính mình cho họ. Ngài để Thần Khí dẫn đi cho đến khi “trút thần khí” để nhân loại được sống.

Anh Chị em,

Cuộc sống đặt trước bạn và tôi vô số “phần đường”: giữa tiện nghi và chia sẻ, giữa khép kín và mở lòng, giữa tự vệ và tín thác, giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa’. Không phải lúc nào chúng ta cũng làm được những điều lớn lao, nhưng mỗi bước nhỏ vượt qua ‘ngưỡng tôi’ của mình đều là một sải “bước theo Thần Khí”. “Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu dũng cảm hay chẳng là gì cả!” – Helen Keller.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ích kỷ và sự co rút lớn lên trong con! Khi những ‘thói đời’ này nhân lên, chúng chỉ làm nghèo, huỷ diệt và giết chết. Bấy giờ, Thần Khí trong con sẽ di cư!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************************************************

Lời Chúa Thứ Năm sau lễ Hiển Linh

Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.  Lc 4,14-22a

14 Khi ấy, được đầy quyền năng Thần Khí, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê, và tiếng đồn Người lan ra khắp vùng lân cận. 15 Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và được mọi người tôn vinh.

16 Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22a Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.


 

KHỎI CHÌM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”.

Các nhà nghiên cứu cho biết: ba mươi năm trước, trẻ em sợ bóng tối, độ cao hay tiếng động lớn; ngày nay, trẻ sợ ly hôn, chiến tranh và bị bắt nạt. Những nỗi sợ này không làm chết ngay, nhưng bào mòn cảm giác được yêu thương; và trong bất an, con người cảm thấy như đang chết chìm.

Kính thưa Anh Chị em,

Như vậy, điều con người sợ nhất không chỉ là các biến cố, nhưng là sự thiếu vắng tình yêu. Lời Chúa hôm nay vang lên như một xác quyết: ở đâu có tình yêu, ở đó ‘khỏi chìm!’.

Tin Mừng không kể một câu chuyện lãng mạn về biển, nhưng kể một đêm rất thật – gió ngược, thuyền sắp chìm, sức người cạn kiệt. Điều làm các môn đệ hoảng loạn không hẳn là sóng lớn, mà là cảm giác ở một mình giữa mênh mông; đó là cảm giác thiếu vắng tình yêu – vốn luôn dấy lên sợ hãi! Chính trong khoảnh khắc ấy, Chúa Giêsu đến, không để trách móc, không để chứng tỏ quyền năng, nhưng để nói một lời đủ giữ họ lại: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây!”. “Tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi!” – bài đọc một.

Marcô ghi lại một chi tiết rất lặng, trong khi các môn đệ đang vật lộn với sóng gió, Chúa Giêsu đang đi cầu nguyện. Cầu nguyện không làm Ngài xa cách, trái lại, đặt Ngài vào trung tâm nỗi bấp bênh của con người. Chính từ cầu nguyện, Ngài bước ra, đi trên sóng, tiến về những người đang tuyệt vọng. Ngài không đến để dập tắt sóng, nhưng để giữ họ ‘khỏi chìm’. “Khổ đau không phải là cách Thiên Chúa trừng phạt, mà là cách Ngài mời gọi chúng ta đến gần Ngài hơn!” – Richard Foster.

Biển trong Thánh Kinh thường tượng trưng cho thế giới bất ổn; sóng là hình ảnh của những lực cản vượt tầm kiểm soát. Không ai được hứa là sẽ không gặp sóng; nhưng người tin được hứa, sóng không là tiếng nói sau cùng! Chúa Giêsu không kéo các môn đệ ra khỏi sóng; Ngài ở đó để thuyền không chìm. Ngài không đòi họ mạnh hơn sóng; Ngài cho họ biết họ đang được yêu thương. “Chúa Giêsu đã giẫm lên những con sóng; Ngài đặt mọi xáo trộn phù nề dưới chân mình. Tại sao Kitô hữu phải sợ?” – Augustinô. Khi mọi giải pháp nhân loại tỏ ra bất lực, bánh lái không còn hữu dụng và cánh buồm chỉ làm tăng nguy hiểm, điều còn lại không phải là đầu hàng, nhưng là ở lại và kêu cầu. Và chính trong sự ở lại ấy, ơn cứu độ hình thành. “Chúng ta phải ôm lấy nỗi đau và đốt nó như nhiên liệu cho hành trình của mình!” – Kenji Miyazawa.

Anh Chị em,

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây!”. Chúa Giêsu không hứa cho ai một hành trình không sóng, nhưng hứa một sự hiện diện. Việc của chúng ta là nhận ra Ngài, kêu cầu Ngài. Cầu nguyện không chỉ khi còn mạnh, mà còn là khi không còn gì để nắm, khi thôi giả vờ mình có thể tự đứng vững. Chính nơi không còn gì ấy, sự hiện diện của Ngài nói rằng, con người vẫn được yêu thương; nhờ đó, nó không chìm, dù đang ở giữa sóng. “Đôi khi cách Thiên Chúa đáp lại không phải là loại bỏ áp lực, mà là tăng sức mạnh để chịu đựng nó!” – Elizabeth George.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con không xin Chúa cất sóng khỏi đời con; chỉ xin Ngài ở lại. Con biết, niềm tin con mỏng như mặt nước, xin cho tình yêu Ngài đủ sâu để con ‘khỏi chìm!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************

Lời Chúa Thứ Tư sau lễ Hiển Linh

Các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt biển.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,45-52

45 Sau khi cho năm ngàn người được ăn no nê, lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, về phía thành Bết-xai-đa, trong lúc Người giải tán đám đông. 46 Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện. 47 Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa biển hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất. 48 Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông, và Người định vượt các ông. 49 Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên. 50 Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” 51 Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52 vì các ông đã không hiểu phép lạ bánh hoá nhiều : lòng các ông còn chai đá !


 

ĐÊM TỐI TÂM HỒN – Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Có những lúc thế giới chúng ta như bị đảo lộn.  Đã có ai chưa có cảm giác này không?  “Tôi đang suy sụp!  Chuyện này quá sức tôi!  Trái tim tôi đã tan nát!  Tôi thấy mọi thứ đều phản bội tôi!  Chẳng có gì hợp lý nữa!  Cuộc sống đảo lộn hết cả rồi!” 

Chúa Giêsu có một hình ảnh chung cho chuyện này.  Trong Tin Mừng, Ngài nói thế giới sẽ có ngày kết thúc: “Mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống và các quyền lực trên trời bị lay chuyển.”  Khi Chúa Giêsu nói lời này, Ngài không nói nhiều về những đại biến động của vũ trụ, nhưng Ngài nói về những biến động to lớn của tâm hồn.  Đôi khi thế giới nội tâm chúng ta chấn động, đảo lộn, tối tăm ngay giữa ban ngày, như một trận động đất mạnh trong lòng, chúng ta cảm nghiệm thế giới này sắp chấm dứt. 

Tuy nhiên, trong cơn biến động này, Chúa Giêsu khẳng định một chuyện: có một điều chắc chắn, đó là lời hứa trung tín của Ngài.  Lời hứa trung tín của Thiên Chúa không thay đổi, khi chúng ta vỡ mộng là lúc chúng ta có cơ hội để thấy những gì là thực chất, vĩnh cửu và giá trị cuộc đời chúng ta.  Vì thế, ít nhất khi thế giới chúng ta tin tưởng bị đảo lộn, đó là lúc chúng ta có cơ hội để lớn lên, để bớt ích kỷ và để thấy hiện thực một cách rõ ràng hơn.

 Thần nghiệm Kitô giáo gọi đây là “đêm tối tâm hồn,” các nhà thần nghiệm diễn giải như thể đây là cách Thiên Chúa chủ động lật nhào thế giới, cố ý tạo đau thương để thanh lọc và thanh tẩy chúng ta.  

Thánh Gioan Thánh giá, nhà thần nghiệm Tây Ban Nha đã mô tả: “Thiên Chúa cho chúng ta các thời nồng cháy rồi lấy chúng đi.  Trong thời nồng cháy, Chúa cho chúng ta an ủi, hoan lạc và an toàn trong các mối quan hệ, trong lời cầu nguyện và trong công việc (có khi là với những đam mê và căng thẳng đáng kể).  Đây là ơn Chúa ban và để chúng ta hưởng dùng.  Nhưng Thánh Gioan còn nói, đến một thời điểm nào đó, Chúa lấy đi hoan lạc và an ủi, chúng ta sẽ trải nghiệm đêm tối tâm hồn, nơi chúng ta đã từng cảm nhận sự bừng cháy, đam mê, an ủi và an toàn, bây giờ chúng ta chỉ thấy khô khan, chán chường, vỡ mộng, bất an.  Với Thánh Gioan Thánh giá, mọi trăng mật đều có hồi kết. 

Vì sao?  Vì sao Chúa làm như vậy?  Vì sao trăng mật không tồn tại mãi mãi?

 Vì cuối cùng, dù không phải từ đầu, nó ngăn chúng ta không nhìn thẳng được.  Ban đầu, mọi cảm giác đều tuyệt vời khi chúng ta bắt đầu yêu, khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện sâu lắng, khi chúng ta vừa tìm được chỗ đứng trên thế giới.  Đây là các chặng đường trong kế hoạch, trong con đường của Chúa để chúng ta tiến tới.  Đam mê và an ủi chúng ta cảm nhận dẫn dắt chúng ta đi ra khỏi bản thân, ra khỏi nỗi sợ hãi và ích kỷ.  Nhưng đến cuối cùng, chính những cảm giác vui thích này tự nó trở thành vấn đề, vì chúng ta nán lại với chúng, thay vì hướng đến điều ở đằng sau chúng. 

Tuần trăng mật thì tuyệt vời, nhưng trong tuần trăng mật chúng ta chỉ yêu chuyện đang yêu và mọi sinh lực tuyệt vời của nó tạo ra, thay vì chúng ta yêu con người ở sau những cảm xúc này.  Đức tin và cầu nguyện cũng vậy.  Khi mới bắt đầu sốt sắng cầu nguyện, chúng ta thường yêu trải nghiệm của việc cầu nguyện và những gì nó đem lại hơn là yêu Chúa.  Trong bất kỳ tuần trăng mật nào, dù căng thẳng hay tinh tuyền như thế nào, thì những cảm xúc này vẫn phần nào thuộc về chính bản thân chúng ta thay vì thuần túy về người chúng ta nghĩ mình đang yêu.  Đáng buồn thay, đây là lý do vì sao một tuần trăng mật nồng ấm và đam mê cuối cùng lại thành mối quan hệ lạnh lùng vô cảm. 

Khi chúng ta chưa được thanh tẩy, một thanh tẩy nhờ đêm tối tâm hồn của sự vỡ mộng, chúng ta vẫn còn quá mải mê tìm kiếm chính mình trong tình yêu và trong bất kỳ một chuyện gì khác.  Thánh Têrêxa Hài đồng Giêsu từng cảnh báo: “Hãy cẩn thận, đừng tìm bản thân nơi tình yêu, vì như thế cuối cùng bạn sẽ có trái tim tan nát!”  Nếu hiểu được vậy, thì chúng ta sẽ bớt đi những lần trái tim tan nát.  Thêm nữa, trước khi được thanh tẩy nhờ vỡ mộng, hầu hết những giọt nước mắt rơi, dù đau đớn và mất mát đến đâu, thì chúng vẫn hướng về chúng ta nhiều hơn là hướng về con người hay hoàn cảnh mà theo lẽ chúng ta phải khóc thương. 

Trong những chuyện này đều có cả tốt lẫn xấu.  Xấu là hầu hết mọi điều chúng ta cảm nhận là quý báu, đến một ngày sẽ bị lấy ra khỏi tay chúng ta.  Tất cả đều sẽ bị đóng đinh lên thập giá, kể cả các cảm giác an toàn và nồng ấm.  Nhưng tốt là tất cả chúng đều được trả lại cho chúng ta, một cách sâu sắc hơn, thuần khiết hơn, và thậm chí đam mê hơn trước. 

Điều mà đêm tối tâm hồn, đại biến động của trái tim làm: chính là nó lấy đi tất cả những gì có vẻ vững chãi để cuối cùng chúng ta rơi tự do, không thể bám víu vào bất kỳ điều gì từng nâng đỡ chúng ta.  Nhưng trong cú rơi này, chúng ta đến gần hơn với thềm đá, với Thiên Chúa, với hiện thực, với chân lý, với tình yêu và với người khác, theo cách chúng ta vượt lên được ảo tưởng, ích kỷ, tình yêu tự quy đang mạo nhận là vị tha.  Sau khi vỡ mộng chúng ta mới thấy được rõ ràng, sau khi trái tim tan nát, tâm hồn chúng ta mới được thanh tẩy, sau khi tuần trăng mật đã qua thì tình yêu đích thực mới đến. 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

BẺ – TRAO – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thiên Chúa là tình yêu!”.

“Thánh Thể là Bí tích Tình Yêu: biểu lộ và sản sinh tình yêu!” – Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay chứng thực điều Tôma Aquinô nói về Thánh Thể. Ở đó, Thiên Chúa không yêu bằng ý niệm trừu tượng, nhưng bằng hành vi cụ thể: bẻ mình và trao ban.

“Thiên Chúa là tình yêu!”, một tình yêu không yên vị trong bản tính thần linh; nhưng đi ra, ở lại, và tự hiến. “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống” – bài đọc một. Sự sống ấy không được ban một lần trong quá khứ, nhưng được ban mỗi ngày qua Thánh Thể, để con người mọi thời có thể nếm trước sự sống thần linh ngay giữa hiện sinh. “Tất cả những gì Thiên Chúa ban là tất cả những gì bạn cần, Ngài ban sự sống thần linh trong Đức Kitô!” – W. Ian Thomas.

Thật thú vị, Tin Mừng hôm nay cũng nói về Thánh Thể với ‘một Thánh Lễ mang tính tiên tri’ như được ‘tường thuật trực tuyến’. Đó là một “Thánh Lễ” bên hồ, khi chủ lễ vừa rời thuyền, cử hành với hơn năm ngàn người đợi sẵn. Đây là biến cố duy nhất cả bốn Tin Mừng kể lại. Trình thuật mang một nhịp điệu ‘rất phụng vụ!’. Chúa Giêsu cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, và họ trao cho dân. Trước đó là giảng dạy – như phụng vụ Lời Chúa; sau đó là trao bánh, ‘rước lễ’ – như phụng vụ Thánh Thể; và cuối cùng, mọi người no thoả.

Kìa, Chúa Giêsu không trực tiếp trao bánh cho đám đông, Ngài ủy thác! Đây là cách Thiên Chúa bước vào đời sống con người: qua những bàn tay yếu hèn được mời gọi cộng tác. “Chúa Kitô ngày nay không còn thân thể nào ngoài chính bạn, không có tay, không có chân nào trên trần gian ngoài chính bạn!” – Têrêxa Avila. Từ đó, Thánh Thể trở thành nhịp sống của Giáo Hội – cử hành và trao ban. Giáo Hội không giữ Thánh Thể cho riêng mình, nhưng nhận để trao, được nuôi để nuôi.

Chính ở đây, lời của Tôma Aquinô trở nên sáng rõ: Thánh Thể biểu lộ và sản sinh tình yêu! Nếu chỉ cất giữ, đóng khung trong nghi thức, Bí tích Tình Yêu sẽ thu hẹp thành một dấu chỉ câm lặng. “Bẻ” mà không “trao”, Thánh Thể trở thành nghi lễ khép kín; “trao” mà không “bẻ”, tình yêu chỉ còn là hoạt động bên ngoài. Thánh Thể đòi cả hai – ‘bẻ và trao’ – tự hiến và nuôi sống!

Anh Chị em thân mến,

“Thiên Chúa là tình yêu!”. Chúa Giêsu không chỉ làm phép lạ cho năm ngàn người bên bờ hồ năm xưa; ngày nay, mỗi giây phút, phép lạ ấy vẫn đang diễn ra trên các bàn thờ khắp hoàn vũ, Ngài tiếp tục bẻ mình ra để nuôi sống nhân loại. Được nuôi dưỡng bằng chính sự sống của Ngài, đến lượt chúng ta, mỗi người được mời gọi trở thành những kẻ “cho họ ăn” – bẻ phần bánh dành cho mình, bẻ thời gian, sức lực, bẻ cái mình sợ mất – để trao tình yêu, trao Giêsu. “Tình yêu không thể tự nó đứng yên, không có ý nghĩa gì nếu không hành động – và hành động đó chính là phục vụ!” – Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con yêu như Chúa yêu – bẻ mình và trao đi – hầu Thánh Thể thật sự biểu lộ và sản sinh yêu thương trong đời sống con và trong thế giới!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 *********************************

Lời Chúa Thứ Ba sau lễ Hiển Linh

Khi hoá bánh ra nhiều, Đức Giê-su tỏ mình là ngôn sứ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,34-44

34 Khi ấy, Đức Giê-su thấy một đoàn người đông đảo, thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. 35 Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa : “Nơi đây hoang vắng và giờ đã khá muộn. 36 Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn.” 37 Người đáp : “Chính anh em hãy cho họ ăn đi !” Các ông nói với Người : “Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao ?” 38 Người bảo các ông : “Anh em có mấy cái bánh ? Đi coi xem !”. Khi biết rồi, các ông thưa : “Có năm cái bánh và hai con cá.” 39 Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. 40 Họ ngồi xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. 41 Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. 42 Ai nấy đều ăn và được no nê. 43 Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. 44 Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.