Lm. Minh Anh,Tgp. Huế
“Rồi hãy đến theo tôi!”.
“Tình yêu đích thực thì quảng đại, không chiếm hữu; tìm đến và không bao giờ bỏ rơi người khác!” – Lêô XIV.
Kính thưa Anh Chị em,
Quảng đại mở bàn tay; tình yêu giục đôi chân. Đức tin cũng thế: Thiên Chúa không phải là đối tượng để chiếm hữu, nhưng là Đấng để bước theo. Tin Mừng hôm nay đặt chúng ta trước khác biệt ấy: ‘có không bằng theo’.
Một người trẻ đến hỏi Chúa Giêsu: “Tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời?”. Bi kịch là anh muốn “được hưởng” sự sống ấy, nhưng không muốn để nó chiếm lấy mình. Vì thế, Chúa Giêsu chỉ bảo anh mở tay, bớt đi những cái có, rồi đến theo Ngài. Anh tưởng sự sống đời đời là món cuối cùng còn thiếu; nhưng Đấng anh tìm đã đi bước trước và gọi anh. “Hãy an lòng, con đã chẳng tìm Ta nếu con chưa tìm thấy Ta!” – Blaise Pascal.
“Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không?”. Nghịch lý của đức tin: chính cái “đủ” lại làm nên cái thiếu. Đời quá kín thì Chúa không có lối vào; vì thế, Ngài không thêm mà lấy bớt: bán đi, cho đi. Cho người nghèo không phải cái giá để mua sự sống đời đời, nhưng là mở một khoảng trống để sự sống ấy ùa vào. Anh tưởng hoàn thiện là không còn thiếu gì; nhưng điều anh thiếu lại là khả năng để mình thiếu.
Khả năng để mình thiếu hiện rõ nơi Êzêkiel. Ông mất vợ – “niềm vui của mắt” – nhưng không lấy nỗi đau làm lý do rời Chúa; ông “rên rỉ âm thầm” mà vẫn ở lại trong lời Ngài. Israel, trái lại, còn Nơi Thánh – cũng là “niềm vui của mắt” – nhưng đã bỏ Đấng ngự trong đó; vì thế, nơi ấy sắp ra ô uế – bài đọc một. Lời đáp ca thật xót xa: “Thiên Chúa sinh ra ngươi, ngươi lại coi thường!”. Êzêkiel mất quà mà không mất Đấng ban; Israel còn quà mà đã thôi thuộc về Ngài, để rồi mất tất cả. Điều quyết định không phải còn gì, nhưng còn theo ai giữa mất mát.
Cũng thế với chúng ta. Có mất mát khiến chúng ta xa Chúa; có mất mát làm đôi chân nhẹ hơn để Ngài sai đi. Mất mát tự nó không thánh hoá ai; nó chỉ làm lộ điểm tựa kín đáo của lòng người. Cùng một khoảng trống, người này đào thành vực sâu của oán trách, người khác mở ra cửa ngõ cho ân sủng. Khi không còn gì để dựa, hướng chúng ta bước sẽ nói thật mình thuộc về ai. “Ai có Thiên Chúa thì chẳng thiếu thốn gì; một mình Thiên Chúa là đủ!” – Têrêxa Avila.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ nói: “Hãy theo tôi!”; Ngài đã đi trước con đường ấy. Trên thập giá, Ngài không còn gì trong tay, nhưng vẫn thuộc về Cha trọn vẹn. Không mất mát nào khiến Ngài quay lại; không khoảng trống nào đẩy Ngài xa Cha. Và Chúa Cha đã làm cho nấm mộ trống bừng lên sự sống. Đi theo Đấng Phục Sinh, chúng ta để sự sống ấy trổ sinh khi mở tay với người nghèo và ở lại bên người đau khổ. Ngài cho thấy: một khi đời thuộc trọn về Cha, ngay cả cái chết cũng không thể cầm giữ sự sống ấy – ‘có không bằng theo’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con thiếu mà không mất Chúa; đủ mà vẫn thuộc về Ngài; và biết dùng trọn phần đời còn lại để yêu mến Chúa và phục vụ anh em!”, Amen.
Lm. Minh Anh,Tgp. Huế
***************************************
Lời Chúa Thứ Hai Tuần XX Thường Niên, Năm Chẵn:
Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh, anh sẽ được một kho tàng trên trời.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 19,16-22
16 Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời ?” 17 Đức Giê-su đáp : “Sao anh hỏi tôi về điều tốt ? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.” 18 Người ấy hỏi : “Điều răn nào ?” Đức Giê-su đáp : “Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian. 19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.” 20 Người thanh niên ấy nói : “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không ?” 21 Đức Giê-su đáp : “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.




