Trạm xăng khét tiếng đắt đỏ ở Los Angeles bán $8.7 một gallon, vẫn đông khách

B’ao Nguoi-Viet

March 26, 2026

LOS ANGELES, California (NV) – Trạm xăng Chevron nằm ngay rìa khu Chinatown ở Los Angeles luôn xuất hiện trên tin tức. Đây là một trong vài trạm xăng luôn khiến khách hàng sửng sốt vì giá cả, do lúc nào cũng cao hơn những trạm xăng khác khắp thành phố này, theo nhật báo The Los Angeles Times hôm Thứ Tư, 25 Tháng Ba.

Giá xăng tăng vọt từ khi Mỹ và Israel bắt đầu tấn công Iran hôm 28 Tháng Hai tới nay. Cư dân California, tiểu bang có giá xăng thuộc loại cao nhất nước Mỹ do thuế và luật lệ về khí thải, chắc chắn cũng bị ảnh hưởng.

Trạm xăng Chevron trên đường Alameda gần Union Station Los Angeles, California, để giá $8.71 một gallon loại thường hôm 30 Tháng Ba. (Hình: Patrick T. Fallon /AFP via Getty Images)

Tuy nhiên, trạm xăng Chevron khét tiếng đắt đỏ ở góc đường Alameda và East Cesar Chavez, phía bên kia ga Union Station, vẫn đông khách hàng chiều Thứ Năm tuần trước.

Hàng chục năm nay, trạm xăng này là nơi phóng viên báo chí, và nay có cả dân làm mạng xã hội, kéo tới chụp hình, quay phim mỗi khi giá xăng tăng. Nhìn bên ngoài, trạm xăng này giống như bất cứ trạm xăng nào khác, nhưng giá cả làm nhiều người sửng sốt.

Một khách hàng, chỉ nói tên và tên đệm là James Michael, vừa từ Upland chở bạn gái đi coi ca nhạc tại rạp Hollywood Palladium. Anh cho hay anh lái xe tới trạm xăng gần nhất, dự trù giá sẽ cao, nhưng vẫn ngạc nhiên vì tới $8.71 một gallon loại thường.

“Tôi nghĩ giá sẽ rất cao vì tình hình hiện nay trên thế giới,” anh cho biết. “Nhưng quá mắc. Theo tôi nhớ là mắc nhất từ trước tới nay.”

Tuần trước, giá xăng trung bình loại thường ở California lên $5.37 một gallon, tăng 82 cent so với cách đây một tháng, theo Hiệp Hội Xe Hơi Hoa Kỳ (AAA). Ở vùng Los Angeles, giá xăng lên $5.72. Nhưng ở trạm Chevron này, giá cao hơn $3.

Dường như chủ trạm xăng này chán cảnh phóng viên, TikToker và người hiếu kỳ tụ tập ở đó để chụp hình, quay phim và đưa tin giá xăng.

Tuần trước, khi phóng viên báo LA Times đang phỏng vấn khách hàng, nhân viên trạm xăng này tới yêu cầu phóng viên đi chỗ khác, lưu ý đó là khuôn viên của tư nhân. Nhân viên hất đầu lên, cho hay “người chủ” đang theo dõi qua camera và sẽ không ngần ngại gọi nhân viên an ninh. (Th.Long) [kn]


 

 Cộng đồng quyên góp gần $1 triệu cho cụ ông giao hàng 78 tuổi

Nguoi-Viet

Một câu chuyện cổ tích giữa đời thường vừa xảy ra tại Nashville. Cụ Richard Pulley, một tài xế DoorDash 78 tuổi, vừa được trao tấm séc trị giá gần $1 triệu nhờ vào sự đóng góp của hàng ngàn người lạ mặt trên khắp thế giới sau khi đoạn video về cụ gây bão mạng xã hội.

Mọi chuyện bắt đầu khi cô Brittany Smith chia sẻ đoạn video từ camera chuông cửa nhà mình. Trong clip, người ta thấy cụ Pulley bước đi chậm chạp, khó nhọc leo từng bậc thang một để giao một túi nhỏ Starbucks.

Ít ai biết rằng, cụ Pulley phải quay lại làm việc sau 15 năm nghỉ hưu vì vợ cụ, bà Brenda, mất việc và họ không còn khả năng chi trả cho các loại thuốc men đắt đỏ.

Đoạn video sau khi đăng tải thu hút hàng triệu lượt xem và dẫn đến một chiến dịch gây quỹ trên GoFundMe. Kết quả thật kinh ngạc khi cụ Pulley nhận được số tiền tổng cộng $965,800.

Đại diện DoorDash cho biết công ty cũng đóng góp một khoản tài chính riêng sau khi chứng kiến sự tận tụy của cụ Richard. Với số tiền khổng lồ này, cụ Pulley và vợ dự định sẽ mua một căn nhà mới tiện nghi hơn và tận hưởng những năm tháng nghỉ hưu một cách thoải mái mà không còn phải lo lắng về hóa đơn thuốc men hay những bậc thang cao vút mỗi đêm đi giao hàng.


 

 Anh ra đi trong giấc ngủ… Anh mới 53 tuổi.

Trầm Mặc Huơng Lai

 Anh ra đi trong giấc ngủ, vào một buổi sáng Giáng Sinh lặng lẽ năm 2016.

Anh mới 53 tuổi.

Và dẫu sau hơi thở cuối cùng, George Michael vẫn tiếp tục gieo sự sống.

Chỉ sau khi anh mất, thế giới mới biết điều anh luôn cố giấu:

anh đã âm thầm trao tặng hàng triệu bảng cho trẻ mồ côi, người vô gia cư, bệnh nhân và những gia đình bị lãng quên.

Anh làm tất cả trong im lặng.

Không đèn sân khấu. Không máy quay. Không tràng pháo tay.

Có một người tham gia chương trình truyền hình từng tâm sự ước mơ làm mẹ —

nhưng chi phí thụ tinh trong ống nghiệm khiến ước mơ ấy bất khả thi.

Sáng hôm sau, cô thấy 15.000 bảng được chuyển vào tài khoản.

George đã gửi. Và đúng “chất” của anh: không để lại tên.

Anh làm việc ở các mái ấm như một tình nguyện viên bình thường.

Mỗi dịp Phục Sinh, anh tặng 100.000 bảng cho các tổ chức vì trẻ em.

Một tối, thấy một người phụ nữ khóc trong quán bar vì ngập trong nợ nần,

anh viết tấm séc 25.000 bảng, đưa cho cô phục vụ và chỉ nói:

“Đợi cô ấy đi rồi hãy đưa.”

Anh đã trả tiền học cho người ta. Cứu mạng người. Trao đôi cánh cho những giấc mơ.

Tài trợ cho các trung tâm hỗ trợ người nhiễm HIV.

Và tổ chức một buổi diễn miễn phí dành cho các y tá từng chăm sóc mẹ anh —

một lời cảm ơn còn lay động hơn bất kỳ bài hát nào.

George Michael không đi tìm hào quang.

Anh đi tìm tình người.

Vì thế, ngay cả khi anh đã rời xa, lòng tốt của anh vẫn đang thở trong từng cuộc đời anh chạm đến.

St

 


 

Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ.

Tuệ Ngữ

  1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có khiếm khuyết.

– Nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc.

– Nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải, đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng.

  1. Thuốc tốt trên đời này, mỗi một loại thuốc chỉ có thể chữa một loại bệnh; còn thuốc tốt của tâm linh, trí tuệ và từ bi thì có thể chữa trị tất cả mọi khổ đau.
  2. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động, không “vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày” thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của nó.
  3. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn nhìn ra được chân lý.
  4. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét.
  5. Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ. Thân – khẩu – ý do một cái tâm chứa đầy hận thù và tham vọng gây ra thì chỉ mang đến đau khổ; ngược lại, những hành động, suy nghĩ, lời nói mà xuất phát từ một cái tâm thiện lành thì điều mang lại chính là phúc lạc.

Vô Vi

Thân mến

TQĐ

From: Tu Phung


 

TỰ HỦY MÌNH – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

 (Suy niệm Lễ Lá)

 Trong cuộc đời nầy, ai cũng muốn được nổi bật lên, được vẻ vang thắng lợi… Người ta muốn tôn mình lên bằng đủ mọi hình thức và không hề muốn bị lu mờ, lép vế.

*****

Trong khi đó, Chúa Giê-su là Thiên Chúa Ngôi Hai đầy quyền năng, đồng hàng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần; Ngài cùng Chúa Cha và Chúa Thánh Thần tạo dựng nên vũ trụ kỳ diệu nầy; “Nhờ Ngài mà muôn loài muôn vật được tạo thành và không có Ngài thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1,3). 

Thế rồi, để cứu độ nhân loại, Ngài đã tự hủy mình, mặc lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế (Pl 2,7).”  

Ngài tự hủy mình thế nào? Bài Thương khó chúng ta vừa nghe phác họa lại đôi nét như sau: 

Trong cuộc khổ nạn, Ngài để cho người ta bắt bớ giữa đêm đen như một tên trộm cướp và dù Ngài là Chúa tể trời đất, là thẩm phán tối cao có quyền phán xét cả loài người và thiên thần, nhưng Ngài chấp nhận để cho quân hèn hạ phán xử Ngài cách oan ức, chịu vả vào mặt, thậm chí để cho chúng hạ khạc nhổ vào mặt Ngài, đánh đập Ngài rách nát thịt da, bắt đội vòng gai để nhạo cười sỉ nhục, bắt vác thập giá nặng nề lảo đảo tiến lên đồi Sọ. 

Cuối cùng, Ngài chấp nhận bị lột hết áo xống, bị đóng đinh tàn bạo vào thập giá, lãnh lấy cái chết thê thảm, nhục nhã, đau thương… chết không manh áo che thân, chết treo trên thập giá giữa hai người trộm cướp… Xưa nay không có người lương thiện nào trên đời chết nghèo, chết thảm, chết tệ hại… như Chúa Giê-su! 

Ngài đã tự hủy mình như thế đó! Cụ thể là: 

Tự xóa mình,

Rủ bỏ hết danh dự và vinh quang,

Từ bỏ quyền năng phép tắc của một Vì Thiên Chúa,

Bỏ cả cuộc đời,

Bỏ cả mạng sống…

Bỏ tất cả mọi sự đến độ không còn gì để bỏ thêm…

 Lạ lùng thay! Siêu việt thay! Rất đỗi tuyệt vời! Ngoài sức tưởng tượng của mọi người!

 Từ tột đỉnh vinh quang, Ngôi hai Thiên Chúa hạ mình xuống trần làm người thấp hèn tột bậc!

 Không ai trên đời hạ mình sâu thẳm như Chúa Giê-su. 

Không ai trên đời khiêm nhường như Chúa Giê-su.

 Vì thế, Chúa Cha đã tôn vinh Ngài, ban cho Ngài một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, đặt Ngài là vua hoàn vũ, làm Chúa tể trên trời dưới đất (Philip 2, 6-11).

 Lạy Chúa Giê-su là Đấng tự hủy mình tuyệt đối,

Chúa chọn sống khiêm tốn, tại sao con muốn sống cao sang?

Chúa muốn xóa mình đi, tại sao con muốn mình nổi bật?

Chúa hạ mình thấp hèn, tại sao con cứ muốn tôn mình lên?

Chúa cho hết mọi sự, tại sao con cố thu góp cho nhiều? 

Chúa hy sinh cho mọi người, tại sao con mong đợi bao người phục vụ mình?

 Xin cho chúng con biết nhìn lên Thánh giá Chúa mỗi ngày để chiêm ngắm sự tự hủy đến tận cùng của Chúa và tập luyện cho biết xóa mình đi. Amen.

 Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

From: ngocnga_12 & NguyenNThu


 

THẬP GIÁ CUỘC ĐỜI – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên 

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên 

Thập giá là tâm điểm của Phụng vụ Ki-tô giáo, nhất là trong Tuần Thánh.  Hai thanh gỗ, một thanh dọc và một thanh ngang, có điều gì kỳ diệu, mà từ hai ngàn năm nay, các tín hữu tôn kính thờ lạy?  Thực ra, Ki-tô hữu không thờ lạy một cây gỗ, nhưng là thờ lạy Đấng đã chịu treo trên cây gỗ ấy, đó là Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa nhập thể làm người. 

Đức Giê-su đã đón nhận thập giá một cách tự do và hoàn toàn vì tình yêu.  Người đã vâng phục Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá.  Thập giá là biểu tượng của sự vâng phục, của tình yêu hy sinh, và cũng là của lòng quảng đại bao dung tha thứ.  Qua thập giá Đức Giê-su, Ki-tô hữu được mời gọi nhận ra thập giá cuộc đời.  Vâng, khi chúng ta khởi đầu hành trình làm người, cũng là lúc chúng ta khởi đầu hành trình thập giá.  Bởi lẽ cuộc sống con người luôn luôn đan quyện những đau khổ và niềm vui, nước mắt và hạnh phúc.  Nhận ra thập giá trong đời mình, và cố gắng vác thập giá với tâm tình của Chúa Giê-su, gánh nặng cuộc đời sẽ bớt chua chát, hạnh phúc sẽ thay thế đau thương. 

“Nếu ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ mình đi và vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). “Vác thập giá” là điều kiện không thể thiếu cho những ai muốn làm môn đệ Chúa Giê-su.  Nơi khác, Chúa khẳng định: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10,38).  Theo giáo huấn của Chúa Giê-su, “vác thập giá” cũng có nghĩa là bỏ mình.  Sự buông bỏ để đón nhận người khác và sống hài hòa với tha nhân luôn đòi hỏi chúng ta phải hy sinh.  Đó không phải là buông bỏ một điều gì ngoài bản thân, mà là buông bỏ chính mình.  Theo tâm lý tự nhiên, con người luôn quy hướng về bản thân, đồng thời cũng muốn (đôi khi là ép buộc) người khác phải quy hướng theo mình.  Từ bỏ bản thân là sống khiêm tốn, không kiêu ngạo và cố chấp.  Từ bỏ bản thân là điều khó nhất trong những thứ có thể từ bỏ, nhưng đó là lại là bằng chứng hùng hồn về tình yêu.  Thánh Tê-rê-xa Hài đồng Giê-su đã viết: “Yêu là cho đi tất cả và cho đi chính mình.” 

Nếu không có Chúa Giê-su, thập giá chỉ là cây gỗ vô dụng.  Nhiều người nai lưng vác cái mà mình nghĩ là thập giá, nhưng thực ra lại không phải.  Có thể đó là những điều mà mình cho là “hy sinh,” là “chịu đựng,” nhưng đúng hơn là mình đang bắt người khác phải hy sinh và chịu đựng vì mình.  Có những người thường vô tình hay cố ý tạo ra thập giá cho những người thân rồi bắt họ vác đi.  Trên đường đến núi Can-vê, Chúa Giê-su đã ba lần ngã quỵ.  Ông Si-mon người thành Ky-rê-nê đã vác thập giá đỡ cho Chúa.  Hôm nay Chúa Giê-su đang vác thập giá đi ngang qua cuộc đời chúng ta.  Người hiện thân nơi những người đau khổ cùng cực và những người đói nghèo.  Khi thực hiện những nghĩa cử bác ái, là chúng ta vác đỡ thập giá cho Chúa. 

Đối diện với một đám đông ồn ào và hung bạo, Đức Giê-su vác thập giá bước đi trong thinh lặng.  Khi Chúa bị điệu ra trước tòa Phi-la-tô và trên con đường thập giá, chỉ có một số rất ít bênh vực Người.  Phải chăng đó cũng chính là thực trạng thế giới hôm nay.  Trong xã hội tự tin cho là  văn minh và hiện đại này, có bao nhiêu người cảm động trước một con người bị hành hạ bất công, và bị treo trên thập giá?  Tuy vậy, Giáo Hội của Chúa Ki-tô luôn luôn là “số ít còn lại của Ít-ra-en.”  Một Giáo Hội không chạy theo những phong trào và sở thích của số đông, nhưng lắng đọng nội tâm để quy hướng về Chúa, qua đó tìm thấy ý nghĩa của đời mình.  Từ cái chết cô đơn của Đức Giê-su trên cây thập giá, ơn cứu độ tuôn trào đến muôn dân, nhất là đến với những ai tin tưởng và trung tín với Người.  Đấng chịu treo trên thập giá vẫn đang nói với chúng ta: hãy lấy tình yêu đáp lại ghen ghét; lấy tha thứ đáp lại hận thù, vì tình yêu vượt lên tất cả!

 Chúa Giê-su đến trần gian không phải để cất đi vĩnh viễn đau khổ và thập giá, nhưng Người đã vác nó trên vai.  Người tin vào Chúa không phải để tránh khỏi đau khổ thập giá, nhưng để có Chúa nâng đỡ và cùng vác với mình.  “Hãy đến với Ta, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồ dưỡng” (Mt 11,28).  Chúa mời gọi chúng ta đến với Chúa, tức là cậy trông vào sức mạnh thiêng liêng mà Người sẽ ban cho chúng ta.  Nhờ đó, thập giá cuộc đời trở nên nhẹ nhàng và dễ vác hơn.

 Thập giá không chỉ là dấu hiệu của khổ đau thất bại, nhưng còn là biểu tượng của niềm hy vọng.  Trên mỗi nấm mộ của người tín hữu, cây thập giá được dựng lên như lời khẳng định: tôi tin xác loài người ngày sau sống lại.  Thánh Phao-lô đã “đọc” được niềm hy vọng nơi cây thập giá.  Ngài quả quyết: “Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá” (1 Cr 2,2). 

Hôm nay, chúng ta khai mạc Tuần Thánh.  Trong những ngày sắp tới, chúng ta cùng sống với Đấng Cứu Thế những ngày cuối cùng của Người trong cuộc sống trần gian.  Bài Thương khó như một vở kịch gồm nhiều chương đoạn, diễn tả những cảm xúc khác nhau.  Tấn bi kịch cũng cho chúng ta thấy ai là người trung thành với Chúa, vào những giờ phút sau hết của cuộc đời Người nơi dương thế.  Chúa Giê-su đang vác thập giá đi ngang qua cuộc đời.  Chúng ta hãy nhận ra Người nơi những anh chị em bé mọn và bị quên lãng.

 “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12,32).  Vâng, thập giá là điểm quy tụ muôn người.  Xin cho nhân loại hôm nay tôn nhận Đấng chịu đóng đinh trên thập giá là Chúa và là Đấng Cứu độ, nhờ đó hòa bình sẽ được thiết lập trên thế giới đầy biến động của chúng ta.  Amen.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

 “Ngồi trên dầu mà vẫn đi xin xăng?” – nghịch lý khó nuốt

Hồng Lam 

 “Ngồi trên dầu mà vẫn đi xin xăng?” – nghịch lý khó nuốt

Việt Nam không phải là quốc gia “trắng tay” về dầu khí. Từ thềm lục địa phía Nam, những mỏ dầu từng mang lại nguồn thu lớn, từng được xem là “át chủ bài” của nền kinh tế. Đã có thời, người ta nói đến dầu khí như một niềm tự hào – thứ tài nguyên giúp đất nước có vị thế hơn trên bản đồ năng lượng.

Nhưng rồi, một nghịch lý dần hiện ra:

có dầu… nhưng vẫn thiếu xăng.

Thậm chí có lúc phải nhập khẩu, phải đi mua, thậm chí “xin” hỗ trợ từ bên ngoài.

Vì sao lại như vậy?

Thứ nhất, có dầu thô không đồng nghĩa với có xăng để dùng. Dầu khai thác lên phải qua lọc hóa mới thành xăng, dầu diesel… Trong khi đó, năng lực lọc dầu trong nước còn hạn chế, phụ thuộc vào vài nhà máy lớn. Chỉ cần một trục trặc, một lần bảo trì, là thị trường trong nước lập tức chao đảo.

Thứ hai, bài toán quản lý và điều hành. Giá xăng không hoàn toàn theo thị trường, mà bị điều tiết bởi nhiều yếu tố. Khi giá thế giới biến động, doanh nghiệp nhập khẩu lỗ, không mặn mà nhập hàng, dẫn đến thiếu nguồn cung. Cây xăng đóng cửa, người dân xếp hàng – hình ảnh không ai muốn thấy nhưng đã từng xảy ra.

Thứ ba, một phần tài nguyên được xuất đi dưới dạng thô, giá trị thấp, rồi lại nhập về sản phẩm đã qua chế biến với giá cao hơn. Một vòng luẩn quẩn: bán rẻ – mua đắt. Nếu không nâng cao công nghiệp chế biến, thì dù có tài nguyên, lợi ích thực sự vẫn rơi vào tay nơi khác.

Còn câu chuyện “đi xin xăng” – có thể không phải theo nghĩa đen hoàn toàn, nhưng lại phản ánh một tâm thế: tự chủ chưa đủ vững. Khi gặp khó khăn, vẫn phải trông chờ vào nguồn bên ngoài để ổn định trong nước.

Điều đáng suy nghĩ không phải là Việt Nam có bao nhiêu mỏ dầu, mà là: chúng ta đã tận dụng nó hiệu quả đến đâu?

Tài nguyên không phải là câu trả lời cuối cùng. Có những quốc gia không có giọt dầu nào nhưng vẫn dư thừa năng lượng. Ngược lại, có nơi “ngồi trên mỏ” nhưng vẫn loay hoay với bài toán thiếu hụt.

Vấn đề không nằm dưới lòng đất.

Mà nằm ở cách con người vận hành những gì lấy lên từ đó.

Nếu không thay đổi tư duy và cách làm, thì nghịch lý này sẽ còn lặp lại:

có tài nguyên… nhưng không có sức mạnh.

HongLam


 

THOÁT NGA” – MỘT DÂN TỘC ANH HÙNG TÁI SINH

Son Bui

nhất hùng

Cuộc chiến phi nghĩa mà Điện Kremlin khơi mào không chỉ là một vết đen trong lịch sử nhân loại mà còn là một bài học đắt giá về sự ảo tưởng quyền lực. Nga đã bước vào cuộc chiến với tham vọng “chớp nhoáng”, nhưng thực tế đã chứng minh đó là một vũng lầy tự sát.

Thất bại chiến lược ngay từ đầu, huyền thoại về “đội quân mạnh thứ hai thế giới” đã sụp đổ hoàn toàn sau thất bại thảm hại tại Kyiv. Kế hoạch lật đổ chính quyền Ukraine trong vài ngày đã biến thành một cuộc tiêu hao vô vọng, phơi bày sự thối nát và lạc hậu của bộ máy quân sự. Nga không chỉ đang thua trên chiến trường, họ đang tự hủy hoại tương lai của chính mình. Hàng trăm ngàn binh sĩ Nga đã ngã xuống hoặc tàn phế chỉ để phục vụ cho tham vọng cá nhân của một kẻ độc tài. Nga đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân khẩu học trầm trọng khi thế hệ trẻ – nguồn lao động chính – bị đẩy vào lò xay thịt. Nga đã bị đá văng khỏi hệ thống tài chính toàn cầu. Việc bị cắt đứt công nghệ phương Tây và chảy máu chất xám khiến nền kinh tế Nga lùi lại hàng thập kỷ, trở thành một “trạm xăng” lệ thuộc vào các đối tác châu Á.

Muốn ngăn chặn NATO, nhưng hành động của Nga lại khiến NATO mở rộng mạnh mẽ nhất trong lịch sử (với sự gia nhập của Phần Lan và Thụy Điển). Biến Biển Baltic thành “hồ của NATO” là một thất bại địa chính trị không thể bào chữa. Từ một cường quốc, Nga giờ đây bị coi là một “quốc gia bị ruồng bỏ”, mất đi tiếng nói tại các diễn đàn quốc tế và bị các tòa án hình sự quốc tế truy nã lãnh đạo.

Ukraine cũng đang phải trả cái giá quá đắt bằng máu, nhưng đó là cái giá để mua lại tự do vĩnh viễn. Hàng ngàn dân thường vô tội bị sát hại, những thành phố bị san phẳng, hàng triệu người phải ly hương. Nền kinh tế bị tàn phá nặng nề bởi bom đạn của kẻ thù. Một phần đất đai ở phía Đông và Nam đang bị giày xéo bởi quân xâm lược. Tuy nhiên, đây là sự chiếm đóng phi pháp và sẽ không bao giờ được thế giới công nhận. Cả một thế hệ trẻ em Ukraine phải lớn lên trong tiếng còi báo động và hầm trú ẩn, một vết sẹo tâm lý không gì bù đắp được.

– Nga “Được” gì? – Một vài mảnh đất hoang tàn, những thành phố chết không còn sự sống. Nga chiếm được đất nhưng mất đi linh hồn và tương lai dân tộc. Cái “được” này chỉ là sự an ủi hão huyền cho một đế chế đang giãy chết.

– Ukraine ĐƯỢC gì? – Thoát Nga vĩnh viễn, Ukraine đã đập tan sợi dây xích ảnh hưởng của Nga. Sự lệ thuộc về văn hóa, chính trị và năng lượng đã chấm dứt hoàn toàn. Ukraine không còn là “hậu viện”, mà là tiền đồn của văn minh phương Tây. Chưa bao giờ dân tộc Ukraine đoàn kết như hiện nay. Cuộc chiến đã tôi luyện nên một tinh thần thép, khẳng định chủ quyền không thể xâm phạm. Ukraine hiện là biểu trưng toàn cầu cho lòng dũng cảm. Họ nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của thế giới tự do và đang trên lộ trình không thể đảo ngược để gia nhập EU và NATO.

Ukraine hiện sở hữu một trong những đội quân thiện chiến nhất châu Âu, được trang bị vũ khí hiện đại và có kinh nghiệm thực chiến dày dạn nhất thế giới.

Rồi đây, Nga sẽ nhìn qua biên giới và thấy một Ukraine không chỉ giàu có hơn mà còn sở hữu sức mạnh công nghệ vượt trội đến mức không một kẻ xâm lược nào dám mơ tưởng đến việc vượt qua biên giới một lần nữa.

Ukraine sẽ không chỉ là một quốc gia được cứu rỗi, mà là quốc gia dẫn dắt tương lai của an ninh toàn cầu. Nga đã chọn quá khứ, còn Ukraine lại chọn tương lai.

Cuộc chiến này chắc chắn sẽ để lại những vết sẹo dài, nhưng với tinh thần thép và sự nhạy bén về công nghệ, Ukraine đang tự viết nên một chương mới – nơi họ không còn là nạn nhân của lịch sử, mà là người dẫn dắt tương lai của an ninh toàn cầu. Trong khi đó, những sai lầm chiến lược và sự lạc hậu sẽ là bài học cay đắng mà Điện Kremlin phải mang theo trong nhiều thập kỷ tới.

Nga có thể chiếm thêm vài vùng đất, nhưng họ đã mất đi tư cách của một cường quốc.

Ukraine có thể mất đi nhà cửa, nhưng họ đã giành lại được linh hồn của dân tộc và vị thế tự tôn trên bản đồ thế giới. Kẻ xâm lược cuối cùng sẽ phải rời đi trong ô nhục, còn Ukraine sẽ đứng vững như một biểu tượng của tự do.

“THOÁT NGA” – MỘT DÂN TỘC ANH HÙNG TÁI SINH.


 

BẤT TỬ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Trước khi có Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu!”.

Năm 125 sau Công nguyên, Aristides giải thích sự thành công lạ thường của “một tôn giáo mới”: “Bất kỳ một Kitô hữu chân chính nào rời khỏi thế giới, họ đều hân hoan dâng lời cảm tạ Chúa; họ mang theo thân xác những ca khúc tạ ơn! Như bất tử, họ đang đi từ một nơi này đến một nơi khác gần đó; một sự dịch chuyển không thể phi thường hơn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Đứng trước cái chết, Chúa Giêsu nói rất thật về sự ‘bất tử’ của Ngài – “Tôi Hằng Hữu!”. Lời Chúa hôm nay tiết lộ: chúng ta sợ chết, nhưng lại sống như thể đời mình chẳng có gì đáng để sống.

“Tôi Hằng Hữu!”. Ghi lại lời này của Thầy, tác giả trở lại lời tựa Phúc Âm của mình; ở đó, ‘phượng hoàng Gioan’ chắp cánh bay lên tận mút cùng của tạo thành, “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời… và Ngôi Lời là Thiên Chúa”. Ngài không bắt đầu từ hôm qua; Ngài có trước mọi thứ chúng ta đang bám víu. Tuy nhiên, Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể để xuống ở với con người hầu cứu lấy con người. Và dẫu đã về bên hữu Cha, Ngài vẫn đang có mặt với loài người. Và điều lạ là Ngài không đứng xa, nhưng vẫn ở lại trong một đời rất gần với chúng ta. “Chúa Kitô không xa chúng ta; Ngài gần chúng ta hơn chính chúng ta với bản thân mình!” – Augustinô.

Chúa Giêsu còn nói, “Ai tuân giữ lời tôi, sẽ không bao giờ phải chết!”. Hãy nhìn vào Abraham, ông giữ lời Chúa và được sống trong lời hứa – bài đọc một. Với Đavít, giao ước Chúa đã lập với Abraham sẽ mãi trường tồn, “Giao ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi!” – Thánh Vịnh đáp ca. Như vậy, Abraham ‘bất tử’ với miêu duệ của mình; còn chúng ta, giữ bao thứ khác mà lòng vẫn trống.

Vì thế, khi nói “sẽ không bao giờ phải chết”, Chúa Giêsu nói đến cái chết linh hồn. Ai giữ lời Ngài, sẽ không biết cái chết ‘kiểu đời đời’ này! Có một kiểu chết không cần đợi đến ngày nhắm mắt – khi tôi sống mà lòng không còn thuộc về Chúa. Vì thế, sự hiệp thông với Đấng hằng sống sẽ không bị phá vỡ bởi cái chết; đúng hơn, được đào sâu bởi nó! “Không gì có thể thực sự tách chúng ta… mối dây liên kết với Chúa Kitô vẫn còn nguyên!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

“Tôi Hằng Hữu!”. Dẫu “hằng hữu”, Con Thiên Chúa vẫn cam lòng chịu – hạn hữu – chết cho tội lỗi của con người; nhưng Ngài đã sống lại cho sự ‘bất tử’ của nó! Ngài đang ở rất gần, nhưng chúng ta vẫn có thể sống như thể Ngài không có mặt. Vì thế, không chỉ khi còn sống, chúng ta hân hoan ca tụng Ngài, mà cả khi rời thế giới, chúng ta vẫn “mang theo thân xác những ca khúc tạ ơn”. Là con Đấng Bất Tử, chúng ta sống sự sống thần linh của Ngài ngay hôm nay; vậy mà không ít lần, dẫu đang nhởn nhơ, chúng ta vẫn đang “chết dần” từng ngày mà không nhận ra. Vậy hãy sống tâm thế của con cái Thiên Chúa ngay hôm nay, giữa đời thường – tâm hồn luôn hướng lên cao cùng với lời tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Và như thế, bạn và tôi ‘bất tử!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sợ chết nhưng lại sống hời hợt; con giữ nhiều thứ mà mất chính mình; xin cho con sống sao để không “chết” khi còn đang sống!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần V Mùa Chay

Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 8,51-59

51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Thật, tôi bảo thật các ông : ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”

52 “Người Do-thái liền nói : “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy ; thế mà ông lại nói : ‘Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.’

53 “Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao ? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai ?” 54 Đức Giê-su đáp : “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. 55 Các ông không biết Người ; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. 56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.”

57 Người Do-thái nói : “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham !” 58 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông : trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu !”

59 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ. 


 

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1:38)-Cha Vương

Hôm nay Lễ Truyền Tin, ước mong bạn trở thành một người con ngoan chính hiệu của Chúa hôm nay nhé. Không quên cầu nguyện cho nhau và toàn thể giới  Amen 

Cha Vương

Thứ 4: 25/03/2026.  (t6-22)

TIN MỪNG: Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1:38)

SUY NIỆM: Một trong những thử thách khó khăn nhất trong cuộc sống là từ bỏ ý mình để làm theo ý muốn của người khác. Nó đi ngược với bản tính tự nhiên của con người. Không những nó không có ích gì cho cá nhân mà nó cũng chẳng hay ho gì trong xã hội cả bởi vì thế gian luôn đề cao về quyền tự do và quyền tự quyết của con người. Do đó người đời mới có câu: “Sống có một lần, vì vậy, hãy làm những gì bạn muốn khi bạn có thể!” Là những người theo Chúa, bạn phải bơi ngược dòng, “đức vâng lời trọng hơn của lễ”. Đức vâng lời rất cần thiết cho tất cả mọi người, không ngoại trừ bất kỳ ai, cho dù người đó là bề trên hay người dưới, giáo sĩ hay giáo dân, người ra lệnh hay kẻ thừa hành. Thánh Grêgoriô nói: “Đức vâng phục là nhân đức duy nhất làm phát sinh và bảo tồn mọi nhân đức khác trong linh hồn.” Chừng nào đức vâng phục triển nở, các nhân đức khác cũng sẽ phát triển theo, và sẽ sinh hoa trái. Chỉ “có một điều ĐỨC CHÚA đòi hỏi bạn: đó chính là thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn.” (Mi 6:8) Nếu bạn muốn làm hài lòng Chúa thì hãy noi gương theo Đức Mẹ và các thánh sẵn sàng xin vâng trong mọi điều Chúa dạy cũng như chấp nhận mọi thử thách mà Chúa gởi đến với tâm tình mến yêu. Một khi bạn làm được như vậy rồi thì phép lạ của Chúa cũng chỉ ở trong tầm tay của bạn mà thôi “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37) Ước mong bạn hãy mở lòng để cho con tim mình được hoán cải, biết vâng lời để sám hối và trở về với Chúa nhé.

LẮNG NGHE: Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa!” là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. (Mt 7:21)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin tăng lòng tin cậy mến nơi chúng con để trong cuộc lữ hành dương thế, mọi nơi mọi lúc chúng con luôn biết phó thác tin cậy và kính mến Chúa trọn cả cuộc đời mình và luôn biết sẵn sàng vâng theo thánh ý của Ngài trong mọi hoàn cảnh. Amen

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm 3 kinh—Tin, Cậy, Mến

From: Do Dzung

******************

ALBUM THÁNH CA THÁNG MÂN CÔI🎵XIN VÂNG

Bé gái 17 tuổi mất đi sinh mệnh vì bố có gia đình mới

Vạn Điều Hay

 Cha mẹ ly hôn nhưng người đau lòng nhất là những đứa con – bé gái 17 tuổi mất đi sinh mệnh vì bố có gia đình mới

Khi một cuộc hôn nhân đi đến hồi kết, các bậc cha mẹ thường xem đó như một lối thoát. Một quyết định dứt khoát để khép lại những mâu thuẫn kéo dài, để tìm lại sự bình yên cho riêng mình.

Nhưng với những đứa trẻ, ly hôn chưa bao giờ là sự giải thoát. Ngược lại, đó là khởi đầu của một nỗi buồn dài – một khoảng trống âm thầm lớn dần trong tim, nơi các em không thể gọi tên, cũng không biết phải chia sẻ cùng ai.

Xót xa bé gái 17 tuổi mất đi sinh mệnh vì bố có gia đình mới

Vừa qua, một câu chuyện đau lòng khiến nhiều người không khỏi nghẹn lại. Hình ảnh một người anh trai quỳ bên thi thể em gái, khóc đến kiệt quệ, vừa gạt nước mắt vừa nghẹn ngào trách Bố của mình em nói “Con không cần gì cả con chỉ cần em thôi. Bố cũng sai mà mẹ cũng sai, còn người đau lòng nhất chính là em”.

Em là Dương Thị Nhi, 17 tuổi, ngụ tại Cao Bằng. Những dòng thư em để lại khiến bất cứ ai đọc qua cũng phải lặng đi: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ nhiều, con thấy mệt mỏi quá, con không biết phải làm sao cả…”

Điều gì đã đẩy một cô bé còn chưa kịp trưởng thành đến lựa chọn kết thúc sinh mệnh của mình như vậy?

Trước đó, em cũng từng có một gia đình trọn vẹn như bao người khác có cha, có mẹ, có anh trai, có những tháng ngày bình yên tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng hạnh phúc ấy tan vỡ quá nhanh khi cha mẹ quyết định mỗi người một lối đi.

Sau ly hôn, Bố của Nhi sống ngay đối diện ngôi nhà cũ, nhưng là trong một gia đình khác với người vợ mới và sự chăm sóc dành cho con riêng. Nỗi đau ấy không ồn ào, nhưng như một nhát dao âm thầm khắc sâu vào trái tim non nớt của em.

Mái ấm từng ấm áp bỗng trở nên lạnh lẽo, tiếng cười từng rộn ràng giờ chỉ còn lại những khoảng lặng kéo dài. Bởi có những khoảng cách không nằm ở địa lý, mà nằm ở tình cảm. Trong sự tuyệt vọng trầm cảm kéo dài, nỗi đau mà không ai thấu hiểu cuối cùng em chọn cách tự kết thúc sinh mệnh chính mình.

Trong bức thư tuyệt vọng gửi mẹ, em viết:

“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ nhiều… con thấy lạc lõng, bơ vơ… con chưa có ước mơ rõ ràng, cũng không biết phải đi theo con đường nào.

Chuyện gia đình mình thật sự khiến con buồn lắm… con không hiểu tại sao bố lại mong muốn được sự thông cảm của tụi con, trong khi chính bố đã nói những lời ruồng bỏ…

Nhiều lúc con ước là có ai hỏi con ổn không… nhưng mọi người chỉ bảo con ‘hãy mạnh mẽ’… con không biết phải bắt đầu từ đâu…”

Những dòng chữ ấy không chỉ là lời trăn trối, mà là một tiếng kêu cứu đã bị bỏ lỡ.

Em viết cho mẹ bằng tất cả yêu thương và day dứt. Nhưng khi nhắc đến cha, em chỉ để lại một câu ngắn ngủi: “Con sẽ hận bố nhiều lắm.”

Một câu nói ngắn, nhưng đủ để khắc sâu nỗi đau mà một đứa trẻ đã phải gánh chịu.

Có lẽ, sự ra đi của em sẽ khiến những người làm cha mẹ phải giật mình suy ngẫm. Nhưng đó là một cái giá quá đắt. Và hơn hết, đây là một lời cảnh tỉnh: trước khi quyết định ly hôn, hãy nhìn vào con nhìn vào những tổn thương mà các em có thể phải gánh chịu.

Trước khi ly hôn cha mẹ hãy quan tâm đến cảm xúc của con

Các nghiên cứu tâm lý đã chỉ ra rằng, những đứa trẻ lớn lên trong gia đình ly hôn có xu hướng gặp khó khăn trong việc xây dựng các mối quan hệ, khó thân thiết với người khác, dễ mất niềm tin vào hôn nhân và có tỷ lệ đổ vỡ cao hơn khi trưởng thành.

Một đứa trẻ có quyền được yêu thương trọn vẹn từ cả cha lẫn mẹ. Có quyền được lớn lên trong sự gắn kết của hai phía gia đình nội, ngoại. Nhưng chỉ vì ly hôn và đặc biệt là vì cách ứng xử chưa đúng đắn của người lớn các em có thể đánh mất hình tượng của một người cha, một người mẹ, thậm chí đánh mất luôn cảm giác thuộc về.

Nỗi đau ấy không dừng lại ở một cá nhân, mà còn lan rộng, để lại những rạn nứt khó hàn gắn trong cả hai phía gia đình.

Với con, ngôi nhà thân thuộc không còn nguyên vẹn, đồng nghĩa với việc cảm giác an toàn cũng không còn như trước. Nỗi buồn của trẻ không phải lúc nào cũng bật thành tiếng khóc. Nhiều khi, đó là nỗi niềm thầm lặng mà con mang theo mỗi ngày.

Có những đứa trẻ bắt đầu tự trách bản thân nghĩ rằng vì mình chưa đủ ngoan, chưa đủ tốt nên cha mẹ mới rời xa nhau. Sự dằn vặt ấy khiến trái tim non nớt trở nên nặng nề, làm con dần mất đi sự tự tin và khép mình lại với thế giới.

Có đứa trẻ cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong là sự cô đơn và nỗi sợ rằng gia đình thứ từng được tin là mãi mãi có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

Đau đớn nhất, là khi các em bị mắc kẹt giữa hai bờ tình cảm. Con yêu cả cha lẫn mẹ, nhưng lại luôn lo sợ rằng sự gần gũi với người này sẽ làm tổn thương người kia. Một trái tim nhỏ bé, lại phải gánh trên mình một lựa chọn quá lớn.

Ly hôn là điều không ai mong muốn, nhưng trong nhiều hoàn cảnh, lại là điều khó tránh.

Vì thế, nếu không muốn đi đến đổ vỡ, mỗi người khi bước vào hôn nhân cần đủ tỉnh táo, thận trọng và nghiêm túc trong việc lựa chọn bạn đời, hiểu rõ mục đích của sự gắn bó trước khi quyết định.

Còn nếu một ngày buộc phải ly hôn, xin hãy nghĩ cho con trước khi nghĩ cho mình. Hãy nghĩ đến những nỗi đau mà con có thể phải mang theo. Bởi người lớn có thể bắt đầu lại. Nhưng tuổi thơ của một đứa trẻ một khi đã rạn vỡ sẽ không bao giờ có thể trở lại vẹn nguyên như ban đầu.

vandieuhay.net

Ảnh: FB Những câu chuyện cuộc sống


 

CÁC ƠN ĐẠI XÁ TRONG TUẦN THÁNH  

Chiếu theo Tông Huấn Giáo Lý Ân Xá (Indulgentiarum Doctrina ) do Đức Thánh Cha Phaolo VI ban bố ngày 1 tháng 1 năm 1967 và Cẩm Nang Về Các Ân Xá (Enchiridion Indulgentiarum) ấn bản thứ tư năm 1999, các việc làm vào những dịp sau đây trong Tuần Thánh được hưởng nhận các ơn Đại Xá Hội Thánh rộng ban cho các tín hữu như sau :

– Tối Thứ Năm Tuần Thánh, sau Thánh Lễ Tiệc Ly, ai hát kinh Tantum Ergo (đây Nhiêm Tích Vô Cùng Cao Quý) hoặc Chầu Mình Thánh Chúa đủ 30 phút thì được hưởng nhờ ơn Đại Xá.

“Plenaria indulgentia conceditur christifideli qui feria V Hebdomadae Sanctae, si in sollemni repositione Ss.mi Sacramenti, post Missam in Cena Domini, strophas Tantum ergo pie recitaverit; Ss.mum Sacramentum visitaverit ad adorandum per dimidiam saltem horam”

 – Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, ai tham dự nghi lễ Thờ lạy và hôn kính Thánh Giá thì được hưởng nhờ ơn Đại Xá.

“Plenaria indulgentia conceditur christifideli qui in sollemni actione liturgica feriae VI in Passione et Morte Domini adorationi Crucis pie interfuerit”

– Ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, trong Đêm Vọng Phục Sinh, ai tuyên lại lời hứa khi Rửa Tội hoặc có thể thay bằng Tín Biểu các Tông Đồ, Kinh Tin Kính công đồng Nicea-Constantinople thì được hưởng nhờ ơn Đại Xá.

 “Plenaria indulgentia conceditur christifideli qui, in celebratione Vigiliae Paschalis …., vota baptismalia qualibet formula legitime adprobata renovaverit. …. symbolum Apostolorum vel symbolum Nicaenum-Constantinopolitanum pie recitaverit;

– Các ngày khác trong Tuần Thánh và các ngày khác quanh năm, ai viếng đủ 14 chặng Đàng Thánh Giá thì được hưởng nhờ ơn Đại Xá.

“Plenaria indulgentia conceditur christifideli qui vel ipse pium exercitium Viae Crucis peregerit vel, dum illud a Summo Pontifice peragitur et ope instrumenti televisifici vel radiophonici propagatur, ei sese pie univerit”

 Các ơn Đại Xá ngày mỗi ngày được hưởng nhận 1 lần và có thể nhường cho các linh hồn.

Để lãnh nhận ơn Đại Xá cần giục lòng ăn năn, chê ghét, dốc lòng chừa mọi tội trọng, tội nhẹ đã phạm, dứt lòng quyến luyến tội lỗi và theo các điều kiện hưởng ơn Đại Xá thông thường :

– Xưng Tội

– Rước Lễ trong chính ngày hưởng ơn Đại xá

– Cầu theo ý Đức Giáo Hoàng : có thể cầu theo ý chỉ hoặc đọc thay bằng 1 Kinh Lạy Cha để hiệp ý cùng Đức Giáo Hoàng.

Xin Anh Chị Em loan báo rộng rãi điều này để Danh Chúa cả sáng và sinh ơn ích cho các linh hồn.

 From: ngocnga_1& NguyenNThu