Đây là hình ảnh bố tôi, ngồi lặng im trên chiếc ghế giữa căn nhà của con gái mình.
Ngay trước mặt ông là tôi. Nhưng giữa hai cha con lại là một khoảng không rất dài. Không cãi vã. Không lạnh nhạt. Không có chuyện gì nghiêm trọng cả.
Chỉ là, không biết nói điều gì.
Ông ngồi đó, mắt khép hờ, dáng người đã gầy đi theo năm tháng. Tôi nhìn bố mình và trong lòng có một cảm giác rất khó tả. Thương thì rất thương. Muốn gần thì rất muốn gần. Nhưng để ngồi xuống bắt đầu một câu chuyện, tôi thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu.
Chồng tôi có nói với tôi rằng: “Em nên chịu khó nói chuyện với bố nhiều hơn để ông vui. Ông vui thì sẽ thích ở đây lâu với vợ chồng mình.” Nghe xong tôi chỉ im lặng. Vì tôi biết chồng nói đúng. Nhưng cái khó là tôi với ông không có chuyện gì để nói cả. Có chăng chỉ là chuyện người này còn sống, người kia đã chết. Chuyện chẳng quá dăm ba câu. Không phải vì tôi vô tâm. Cũng không phải vì tôi không thương bố. Mà vì tôi và bố gần như không có đủ những năm tháng đồng hành để hôm nay có thể ngồi nhắc lại chuyện cũ mà cười với nhau.
Từ nhỏ bố đã đi làm xa. Những năm tháng ông có ở gần thì tôi còn quá nhỏ để nhớ. Lớn lên rồi, ai cũng cuốn vào cuộc sống riêng. Cứ thế, thời gian trôi qua. Đến lúc này, khi bố đã già, khi tôi đã có gia đình riêng, hai cha con mới ngồi gần nhau, nhưng lại thiếu mất những chất liệu để trò chuyện.
Tôi chợt nhận ra một điều rất đau đáu: Cha mẹ và con cái không tự nhiên mà thân. Không tự nhiên mà lớn tuổi rồi sẽ có chuyện để nói với nhau. Nếu trong những năm tháng con còn nhỏ, cha mẹ chỉ lo mưu sinh mà thiếu đi sự hiện diện…Nếu cả tuổi thơ của con không có nhiều lần cùng ăn cơm, cùng đi đâu đó, cùng kể nhau nghe chuyện buồn vui. Nếu cha mẹ không thật sự bước vào thế giới của con. Thì đến một ngày, yêu thương vẫn còn đó, nhưng câu chuyện để nói cùng nhau lại không còn nhiều.
Hai người vẫn là ruột thịt. Nhưng ngồi cạnh nhau như những người xa quen.
Nhìn bố tôi ngồi lặng im hôm nay, tôi không trách ông. Tôi chỉ thương. Thương cho một thế hệ người cha đã dành cả đời để lo toan, nhưng ít ai được dạy cách ở gần con bằng cảm xúc. Họ biết hy sinh, biết gánh vác, nhưng không biết rằng có những thứ nếu bỏ lỡ rồi sẽ rất khó lấy lại.
Và tôi cũng nhìn thấy chính mình trong tương lai.
Nếu hôm nay tôi không dành thời gian cho con.
Nếu tôi nghĩ rằng chỉ cần lo tiền bạc, lo cơm áo là đủ.
Nếu tôi để tuổi thơ của các con đi qua mà thiếu những lần đồng hành thật sự…Thì rất có thể mai này, tôi cũng sẽ ngồi trước mặt con mình như bố tôi hôm nay.
Yêu con rất nhiều. Nhưng không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Vậy nên nếu bạn đang làm cha mẹ, xin hãy nhớ: Những phút bạn ngồi nghe con kể chuyện linh tinh hôm nay không hề vô nghĩa.
Những lần đưa con đi chơi, cùng con ăn cơm, hỏi han con vài câu tưởng nhỏ nhặt, không hề vô nghĩa.
Những lúc bạn có mặt khi con buồn, con sợ, con cần… càng không vô nghĩa.
Đó là lúc bạn đang gom góp ký ức.
Đang xây dữ liệu tình cảm.
Đang tạo nên cây cầu để sau này con trưởng thành, bạn già đi, hai người vẫn còn vô số chuyện để nói với nhau.
Tiền bạc có thể nuôi con lớn.
Nhưng chỉ có sự hiện diện mới nuôi được mối quan hệ. Đừng để đến khi tóc bạc mới nhận ra:
Con vẫn ở đó. Mình cũng vẫn ở đó.
Chỉ tiếc là giữa hai người không còn đủ câu chuyện để bắt đầu.












