CẢM TẠ THIÊN CHÚA BAN CHO MỘT NĂM DƯ ĐẦY VÀ BÌNH AN – Tuyết Mai 

Tuyết Mai 

Lạy Thiên Chúa là Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình thờ lạy và cảm tạ Chúa đã ban cho tất cả chúng con một năm qua có đầy năng lượng, sức khỏe, tài chính đủ dùng để trang trải mọi thứ; có chút dư thì để thỉnh thoảng ăn được một món ngon đã lâu không ăn.  Chúng con chỉ cần Chúa ban cho có sức để đi cày suốt năm, để đủ trang trải, để đủ ăn đủ mặc và để có được bình an; để gia đình luôn cái nôi được êm thắm và là nơi để chúng con tìm về.   Cho dù mọi thành viên trong gia đình đều có một sở thích riêng, cách sống riêng và cả tư tưởng suy nghĩ đều không giống nhau.   Do đó rất nhiều lần chúng con chẳng hiểu nhau vì không muốn và vì chúng con chẳng có nhiều thời giờ bên nhau nên chẳng hiểu sao chúng con lại thường gây gỗ, trách cứ và đổ lỗi cho nhau và thỉnh thoảng chúng con lại cố tình làm tổn thương cho nhau từ chuyện bé xé ra to.   Là lý do dần dẫn đến sự tẻ nhạt, không khí gia đình cảm thấy ngột ngạt không còn thích hợp nên giờ ăn cơm chung cũng thưa dần, không còn ngồi chung mâm, chung bàn nữa!?.

***

Lạy Thiên Chúa! Trên hết mọi sự nếu chúng con nhất là bậc cha mẹ biết sống nhường nhịn, chịu đựng và hy sinh thì mọi chuyện đều có thể hóa giải; đều có thể dập tắt những cơn nóng giận từ mọi phía ngay lập tức và rồi biết nhận ra ngay điểm sai của mình để có lời xin lỗi với vợ/chồng, con cái và với nhau.   Chẳng phải chúng con không biết rằng sự giận dữ nó sẽ dẫn tới những việc làm không đáng có.  Những lời nói không nên thốt ra.   Những nét xấu hằn trên gương mặt của một người mà khi cười nó sẽ đẹp biết bao.   Sự giận dữ nó thường dẫn đến những sự bạo hành trong gia đình nếu không biết kiềm hãm … Để chồng thì đánh vợ, đánh con … vợ thì chửi chồng vì bênh con, v.v… Chỉ tội cho con cái chúng chẳng làm gì nên tội mà chúng phải chứng kiến, ghi hình trong đầu óc non nớt sẽ chẳng bao giờ quên hay phai nhạt.  Tương lai của chúng đều dựa vào cách đối xử của cả cha mẹ và học được cái tốt, cái xấu khi chúng còn bé.  Rồi khi lớn lên chúng có một tương lai tốt đẹp hay xấu xí thất bại cũng là vì cha mẹ của chúng cả.

***

Lạy Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình, thờ lạy và cảm tạ Người đã luôn ở bên chúng con, qua Chúa Thánh Thần.   Luôn trợ giúp chúng con bằng mọi cách có thể.   Như qua trung gian là anh chị em của chúng con.   Qua sự cảm nhận mà chúng con nhận rõ Chúa luôn ở cận kề.   Cảm tạ Chúa luôn ban cho chúng con tất cả những gì chúng con cảm nhận được và những gì chúng con không cảm nhận được.   Những gì chúng con thấy và những gì chúng con không thấy ngay cả những nguy hiểm ít nhiều đang rình rập và những phiền lụy dẫn tới đều được qua khỏi và luôn nhận được sự bình an đến đúng thời điểm mà chúng con rất cần.   Xin Thiên Chúa luôn tiếp tục gìn giữ và yêu thương gia đình chúng con Chúa nhé!.   Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai 

29 tháng 12, 2025

Cảm Tạ Chúa Đến Muôn Đời!


 

Trong xã hội, làm thế nào để có công bằng xã hội? – Cha Vương

Một ngày bình yên trong Chúa và Mẹ nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 9/1/2026.   (t5-25)

GIÁO LÝ: Trong xã hội, làm thế nào để có công bằng xã hội? Công bằng xã hội chỉ có được khi phẩm giá mỗi người được tôn trọng, nghĩa là quyền lợi của họ được công nhận và tôn trọng và mỗi người có thể tham gia tích cực vào đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa trong xã hội. (YouCat, số 329)

SUY NIỆM: Nền tảng của mọi công bằng là tôn trọng phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, mà Đấng Tạo hóa đã trao cho để bảo

vệ, và tất cả mọi người nam nữ ở mọi thời đại trong lịch sử đều là người mắc nợ buộc phải trả theo đúng nghĩa (Đức Gioan Phaolô II, Quan tâm đến xã hội 1987). Từ phẩm giá con người phát sinh trực tiếp ra các quyền của con người mà không một Nhà Nước nào có thể hủy bỏ hoặc thay đổi. Những Nhà Nước hoặc nhà chỉ huy nào dẫm lên các quyền đó đều là các chế độ bất hợp pháp và họ mất quyền bính của họ. Còn về sự hoàn thiện mà xã hội loài người nào cũng khao khát, nó không thể đạt được bằng các luật lệ, nhưng chỉ đạt được bằng yêu người thân cận, khi mà hết mọi người không trừ ai “đều coi người khác như “cái tôi thứ hai” (Hiến chế Vui mừng và Hy vọng 27,1), (YouCat, số 329 t.t.)

❦ Tất cả khoa học và nghệ thuật đều tìm kiếm một điều tốt rất lớn, nhưng điều quan trọng hơn tất cả là khoa học chính trị: mục đích tối cao của nó là công bằng; mà công bằng cốt tại thực hiện công ích. (Aristotle)

LẮNG NGHE: Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. (1 Cr 12:5-6)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa, xin cho mọi tầng lớp xã hội biết tôn trọng phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, biết đặt nhân quyền lên trên chủ quyền để mang lại công bằng bác ái cho anh em.

THỰC HÀNH: Cổ võ cho việc bảo vệ công lý hoà bình trong môi trường sống.

From: Do Dzung

*************************

Bờ Vai Giêsu – Hiền Thục – (St: Lm. Trần Tuấn)

ĐẾN MỨC VÔ HÌNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.

Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ – dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.

Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” – Mẹ Têrêxa.

Gioan mời gọi một con đường sâu hơn – không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” – Charles Spurgeon.

Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn – trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” – Andrew Murray.

Anh Chị em,

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” – Catharina Siêna.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh

Người bạn của chú rể vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 3,22-30

22 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi tới miền Giu-đê. Người ở lại nơi ấy với các ông và làm phép rửa. 23 Còn ông Gio-an, ông cũng đang làm phép rửa tại Ê-nôn, gần Sa-lim, vì ở đấy có nhiều nước, và người ta thường đến chịu phép rửa. 24 Lúc ấy, ông Gio-an chưa bị tống giam.

25 Bấy giờ, có một cuộc tranh luận xảy ra giữa các môn đệ của ông Gio-an và một người Do-thái về việc thanh tẩy. 26 Họ đến gặp ông Gio-an và nói : “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.” 27 Ông Gio-an trả lời : “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban. 28 Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói : ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’ 29 Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng. Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn. 30 Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.” 


 

Trump mời Petro tới Tòa Bạch Ốc sau vài ngày dọa đánh Colombia

Ba’o Nguoi-Viet

January 8, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư, 7 Tháng Giêng, loan báo ông mời Tổng Thống Gustavo Petro của Colombia tới Tòa Bạch Ốc, chỉ sau vài ngày ông Trump hăm dọa tấn công nước này, theo Reuters.

Tổng Thống Trump công bố thông tin này sau khi điện đàm với ông Petro, tổng thống cánh tả đầu tiên của Colombia, trước đó cùng ngày. Hai nhà lãnh đạo cho biết họ nói chuyện về mối quan hệ giữa Mỹ với Colombia.

Tổng Thống Gustavo Petro của Colombia phát biểu tại buổi mít tinh ở thủ đô Bogota, Colombia, hôm 7 Tháng Giêng. (Hình: Andres Rot/Getty Images)

Đó là lần đầu tiên Tổng Thống Trump nói chuyện với Tổng Thống Petro kể từ khi ông Trump tuyên bố hôm Chủ Nhật ông thấy ý tưởng mở chiến dịch quân sự nhắm vào chính phủ Colombia “nghe hay.” Ông Trump hăm dọa Colombia ngay sau ngày lực lượng Mỹ tấn công Venezuela, bắt Tổng Thống Nicolas Maduro rồi đưa về Mỹ để truy tố tội về ma túy và vũ khí.

“Tôi vinh hạnh nói chuyện với Tổng Thống Gustavo Petro của Colombia. Ông gọi điện thoại giải thích tình hình ma túy và những điều bất đồng giữa chúng tôi thời gian qua. Tôi đánh giá cao cuộc điện thoại và giọng điệu của ông, và mong gặp ông trong tương lai gần,” Tổng Thống Trump viết trên mạng xã hội Truth Social của ông.

Tổng Thống Trump cho biết thêm hai bên “đang sắp xếp” để ông và ông Petro gặp nhau, nhưng không nói rõ ngày giờ.

“Chúng tôi điện đàm lần đầu tiên từ khi ông (Trump) làm tổng thống,” ông Petro nói với người ủng hộ ông tại buổi mít tinh ở thủ đô Bogota tôn vinh chủ quyền của Colombia. Ông cho hay ông đề nghị Mỹ và Colombia bắt đầu đối thoại trở lại.

Nguồn tin từ văn phòng ông Petro cho Reuters biết cuộc điện đàm diễn ra “thân mật” và “tôn trọng nhau.”

Mối quan hệ giữa Tổng Thống Trump với Tổng Thống Petro lạnh nhạt từ khi ông Trump trở lại Tòa Bạch Ốc hồi Tháng Giêng năm ngoái tới nay.

Ông Trump liên tục cáo buộc, mà không đưa ra bằng chứng, chính quyền ông Petro để ma túy bị buôn lậu đều đặn vào Mỹ. Hồi Tháng Mười, chính quyền ông Trump áp đặt lệnh trừng phạt ông Petro.

Hôm Chủ Nhật, Tổng Thống Trump gọi ông Petro là “một ông bệnh hoạn, thích làm cocaine rồi bán qua Mỹ.”

Tháng Chín năm ngoái, Mỹ tước visa ông Petro sau khi ông tham gia cuộc biểu tình ủng hộ Palestine ở New York sau khi dự họp Đại Hội Đồng Liên Quốc và kêu gọi lính Mỹ “bất tuân lệnh ông Trump.”

Ông Petro cực lực phản đối cuộc chiến của Israel ở Gaza. Ông từng cáo buộc ông Trump “đồng lõa diệt chủng” ở Gaza và kêu gọi truy tố ông Trump về vụ Mỹ không kích tàu thuyền bị nghi buôn lậu ma túy ở Caribbean.

Từ đầu Tháng Chín năm ngoái tới nay, chính quyền Tổng Thống Trump hơn 30 lần không kích tàu thuyền bị nghi buôn lậu ma túy, làm thiệt mạng ít nhất 110 người. (Th.Long)


 

KHÔNG ĐƯỢC PHẢN BỘI NGƯỜI MÌNH KHÔNG YÊU

Chi NguyenNhững Câu Chuyện Thú Vị

Tác giả: Anna Kiryanova

Dịch từ tiếng Nga: Chu Thị Hồng Hạnh

​Có một người đàn ông nọ có một người vợ mà anh không yêu. Anh đã hết yêu cô từ lâu, họ sống với nhau chỉ vì con cái và vì căn hộ. Căn hộ lớn này mua trả góp trong nhiều năm, giờ vẫn phải trả nợ. Và việc chia chác để dọn ra ở riêng thì quá nhiều rắc rối. Thà cứ chia phòng mà sống, dù sao nhà cũng rộng rãi.

​Người đàn ông này kết hôn từ khi còn trẻ. Rồi sau đó anh nhận ra mình không yêu vợ. Cô ấy không xinh đẹp lắm. Cô lại phát tướng, chẳng chịu chăm chút bản thân. Hay cằn nhằn, lúc nào cũng tỏ vẻ không hài lòng. Cô chỉ biết cắm đầu vào việc nhà và con cái. Rồi cả cái công việc vô bổ, lương ba cọc ba đồng của cô nữa. Đến giọng nói của cô cũng thật khó chịu. Cô đi lại trong nhà, lê đôi dép loẹt quẹt, khoác trên người chiếc áo choàng đã bạc màu vì giặt quá nhiều.

​Nhưng anh vẫn im lặng và sống trong gia đình ấy. Anh yêu các con, còn với vợ thì đối xử như một người hàng xóm trọ cùng nhà. Anh đưa tiền sinh hoạt kèm theo tiếng thở dài. Anh xem những bộ phim có các cô đào chân dài, nóng bỏng đóng vai chính. Và thú thật, ngoài đời anh cũng hay liếc nhìn những mỹ nhân như thế. Anh không yêu vợ. Hoàn toàn không.

​Một lần nọ, người đàn ông này đi câu cá cùng bạn bè. Anh vẫn luôn đi đâu đó một mình, không bao giờ dẫn người vợ không được yêu thương kia đi cùng. Chỉ đến mùa hè anh mới đưa gia đình đi biển, cốt là vì các con. Ở đó chán ngắt, vợ anh cứ tính toán chi li từng đồng, lo lắng vì tiêu xài quá tay, hay cáu kỉnh và xét nét… Cô đi lại với thân hình đẫy đà, mặc chiếc váy hai dây và đi dép lê. Kỳ nghỉ chỉ có thế. Sau đó anh lại bay đi chơi cùng bạn bè, một thế giới hoàn toàn khác, bạn hiểu mà.

​Thế rồi, trong buổi câu cá, họ uống rượu và nhắm mồi. Họ cười đùa và tuôn ra những câu chuyện tiếu lâm kiểu đàn ông. Rồi một người bạn bắt đầu buông lời châm chọc cay độc về vợ của Victor (tên người đàn ông). Rằng sao cô ta có thể trở nên sập sệ, “bà sề” đến mức ấy, sao lại bỏ bê bản thân như vậy. Rằng cô ta sắp biến thành heo đến nơi rồi, và đủ thứ chuyện khác. Viết ra thật chẳng hay ho gì. Nhưng tất cả bọn họ đều cười hô hố. Họ khuyên Victor nên ly dị quách đi, tội gì phải chôn vùi đời mình với một mụ như thế. Chính anh đôi khi cũng than thở rằng giữa hai người không có sự thấu hiểu và tình yêu. Rằng đợi con cái lớn lên, thì lúc ấy…

​Và ngay lúc đó, một chân lý đơn giản chợt đến với người đàn ông. Phản bội người mình không yêu cũng là phản bội. Không quan trọng bạn yêu hay không yêu người đó, người ta hoàn toàn có thể phản bội một người không được yêu. Đó cũng chính là sự phản bội, không khác gì cả. Thậm chí nó còn tồi tệ hơn, bởi vì ta thường biện minh cho sự phản bội ấy bằng sự “không yêu”. Ta cứ ngỡ rằng một người khó ưa, xấu xí, không được ta yêu thương thì có thể bị phản bội, chỉ vì họ làm ta khó chịu và ta không thích họ.

​Victor đứng dậy, gằn giọng thô bạo bắt tất cả im miệng, không ai được phép nói về vợ anh như thế. Đó là vợ anh. Là mẹ của các con anh. Im hết đi. Rồi anh bỏ ra bến xe buýt, đi bộ suốt năm cây số để đến trạm. Anh đi nhờ xe bạn đến đây, mà bạn thì đã say rồi.

​Sau đó, Victor ngồi trên chiếc xe buýt xóc nảy rất lâu trên con đường lầy lội. Xe chạy qua những ngôi làng, những ngôi làng cũng chẳng đẹp như trong tranh. Qua những con bò béo tròn trên đồng cỏ. Qua những đàn ngựa, dê, cừu… Qua những cánh đồng, rừng cây, đồi núi và những dòng sông… Đường về nhà sao mà xa thế.

​Anh bước vào căn hộ, mệt mỏi và buồn bã. Vợ anh bước ra trong chiếc áo choàng cũ, nhìn anh bằng đôi mắt xanh tròn xoe, ngây thơ như mắt trẻ con. Cô ngạc nhiên vì anh về sớm, đã lâu rồi cô chẳng hỏi han gì anh cả. Còn Victor nói: “Anh đã về nhà rồi đây!” và ôm chầm lấy cô. Chẳng hiểu sao lại ôm. Một người phụ nữ ấm áp, sống động, người phụ nữ của anh. Họ cứ đứng ôm nhau như thế ngoài hành lang.

​Không được phép phản bội bất cứ ai. Và tình yêu, nó có muôn hình vạn trạng. Đôi khi, chỉ khi đứng trên bờ vực của sự phản bội, ta mới nhận ra mình yêu. Ta coi người ấy là người thân thuộc của mình. Và ta không bước thêm bước nữa xuống hố sâu, nhờ đó, ta giữ được tính người.

​C.T.H.H

ST.


 

PHƯƠNG THẾ DUY NHẤT ĐỂ ĐƯỢC VÀO NƯỚC TRỜI – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Tin mừng Mát-thêu (Mt 3, 13-17) lễ Chúa Giê-su chịu phép Rửa)

Sứ điệp: Muốn được đón nhận vào Nước Trời thì phải vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha.

                                                               ***

– Chúa Giê-su là Đấng ngàn trùng chí thánh, chẳng dính bén chút tội lỗi nào, nhưng Ngài vui lòng mang lấy tội lỗi muôn dân, trở nên người có tội vì chúng ta, như lời khẳng định của thánh Phao-lô: “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Ngài thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Ngài (2Cr 5, 21).

– Chúa Giê-su là Thiên Chúa Ngôi Hai, cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần tạo dựng nên vũ trụ càn khôn cùng muôn loài muôn vật. “Nhờ Ngài mà muôn vật được tạo thành và không có Ngài thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1, 3).

Thế mà Ngài lại tìm đến sông Gio-đan, nhập đoàn với phường tội lỗi, và cùng với những tên trộm cướp, với quân giết người, những tên côn đồ đạo tặc… tỏ lòng sám hối thay cho nhân loại và khẩn khoản nài xin một người phàm là Gioan làm phép rửa cho mình!

– Sở dĩ như thế là vì Ngài muốn thực hiện tất cả mọi điều Chúa Cha truyền dạy. “Ngài sẵn sàng vâng lời Chúa Cha trong mọi sự cho đến chết và chết ô nhục trên thập giá” để đền tội cho muôn dân (xem Pl 2,8).

Chính vì thế, Thiên Chúa Cha đã lên tiếng tôn vinh Ngài trước những người hiện diện. Thánh sử Mát-thêu thuật lại rằng: “Ngay khi Đức Giê-su chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Ngài thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Ngài. Và có tiếng từ Trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngài” (Mt 3,16-17).

CỬA TRỜI ĐÓNG LẠI VÌ SAO?

Trở về thuở ban đầu, khi nguyên tổ loài người là A-đam và E-và bất tuân lệnh Chúa, không vâng lời Chúa truyền, nên cả hai ông bà đã bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và phải mang án phạt đời đời. Từ đó, cửa Trời đóng lại, loài người bị tách lìa khỏi cội nguồn của mình là Thiên Chúa.

CỬA TRỜI MỞ RA VÌ LÝ DO NÀO?

Nay nhờ Chúa Giê-su là Nguyên tổ mới, được  xem như A-đam mới, hết lòng vâng phục thánh ý Chúa Cha, nên đã được Thiên Chúa Cha khen ngợi là “Con chí ái”, được Chúa Cha hài lòng… Thế là từ giây phút lịch sử nầy, cửa Trời được rộng mở để đón nhận muôn người vào cõi phúc trường sinh.

Lạy Chúa Giê-su,

Qua Tin mừng hôm nay, Chúa tỏ cho chúng con biết nhờ Chúa vâng phục thánh ý Chúa Cha mà cửa Trời được mở ra cho nhân loại sau một lịch sử lâu dài.

Và Chúa cũng dạy chúng con rằng PHƯƠNG THẾ DUY NHẤT ĐỂ ĐƯỢC VÀO NƯỚC TRỜI LÀ VÂNG PHỤC THÁNH Ý CHÚA CHA, như lời Chúa phán: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa, lạy Chúa” là được vào Nước Trời. Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy mới được vào mà thôi!”

Xin cho chúng con chấp nhận thực hành phương thế Chúa dạy, để được vinh phúc với Chúa muôn đời. Amen.

Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà


 

KHÔNG PHẢI LÚC NÀY – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

“Ở Nga, Kitô hữu bị thử thách bởi gian khổ; ở Mỹ, họ bị thử thách bởi tự do. ‘Bởi tự do’ khó hơn nhiều! Không ai áp lực trên niềm tin của bạn; vì vậy, bạn thoải mái, không quá tập trung vào Chúa Kitô, vào sự dạy dỗ của Ngài, vào cách Ngài muốn bạn sống! Vấn đề ở chỗ, không phải những gì bạn muốn, nhưng Chúa muốn!” – Pavel Poloz.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những lời cầu xin không bị từ chối, cũng không được đáp ngay. Không phải vì Thiên Chúa chậm trễ, mà vì ‘không phải lúc này’. Tin Mừng hôm nay cho thấy một đức tin trưởng thành: biết xin, nhưng cũng biết chờ; khao khát được chữa lành, nhưng còn khao khát hơn là ở lại trong ý muốn của Chúa.

“Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”. Câu nói ấy bộc lộ một chiều sâu nội tâm hiếm có. Người phong cùi không đặt điều kiện, không ép thời gian, không đòi phép lạ tức khắc; anh đặt toàn bộ khát vọng của mình vào ý muốn của Chúa. Với anh, được ở trong chương trình của Ngài còn quan trọng hơn việc được khỏi bệnh. Ở đây, sự kiên nhẫn của một tâm hồn được tỏ lộ – dám ở lại trong khoảng chờ, kể cả khi khoảng chờ ấy kéo dài, mờ tối và đầy bất trắc. “Kiên nhẫn không phải là khả năng chờ đợi mà là cách bạn hành xử trong lúc đang chờ!” – Joyce Meyer.

Không phải ai cũng chịu nổi khoảng chờ đó. Nhiều người muốn khỏi bệnh hơn là muốn Đấng chữa lành; muốn kết quả hơn là muốn mối tương quan. Sự nôn nóng ấy có thể làm nhẹ phần xác, nhưng lại làm nghèo phần hồn. Khi vùng vằng với ‘không phải lúc này’, con người rơi vào bất an, tính toán, thậm chí thất vọng. Trái lại, việc mở lòng cho ‘thời điểm’ của Chúa cho phép ân sủng âm thầm chữa lành linh hồn trước khi chạm đến thân xác. Khoảng chờ ấy không vô nghĩa; nó thanh luyện ước muốn, làm dịu cái tôi, và tập cho con tim biết phó thác.

Rồi Chúa Giêsu nói, “Tôi muốn!”. Hành động đưa tay chạm vào người cùi không chỉ là chữa lành một thân xác biến dạng, mà còn phục hồi một linh hồn tưởng mình lẻ loi. Đôi khi, điều khó tin không phải là quyền năng của Chúa, mà là việc Ngài muốn đến gần chúng ta hơn chúng ta muốn đến gần Ngài. “Câu hỏi không phải là ‘Làm sao tôi tìm được Chúa?’ mà là ‘Làm sao để Ngài tìm được tôi?’” – Henri Nouwen.

Anh Chị em,

“Nếu Ngài muốn!”. Sau nguyên tội, con người mang trong mình khuynh hướng chiều theo ham muốn; chúng ta nghĩ tội nhẹ chỉ là “chuyện nhỏ” hoặc “không phải là tội trọng”. Nhưng ngay cả những tội nhẹ cũng âm thầm làm biến dạng hình ảnh Thiên Chúa nơi chúng ta. Vì thế, có những lúc, Chúa không vội cất đi “căn bệnh”, để chúng ta học ở lại trong khoảng chờ của ân sủng, của khiêm tốn, của sám hối, của cậy tin. Đừng sợ những ngày ‘không phải lúc này!’. Chính trong những ngày ấy, Thiên Chúa đang làm một công việc sâu hơn chúng ta tưởng. “Sự trì hoãn của Chúa không phải là bác bỏ; Ngài đang làm việc nơi chúng ta trước khi làm việc qua chúng ta!” – Oswald Chambers.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con biết chờ trong bình an, tín thác khi chưa thấy kết quả, và chỉ sợ một điều duy nhất – xa Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************************************************

Lời Chúa Thứ Sáu sau lễ Hiển Linh

Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.  Lc 5,12-16

12 Khi ấy, Đức Giê-su đang ở trong một thành kia ; có một người toàn thân mắc bệnh phong vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng : “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 13 Người giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh hãy được sạch.” Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh. 14 Rồi Người ra lệnh cho anh không được nói với ai, và Người bảo : “Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”

15 Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng ; dân chúng lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. 16 Nhưng Người lui vào những nơi hoang vắng mà cầu nguyện.


 

HỒNG ÂN TÁI SINH – Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Hôm nay, chúng ta cử hành lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa tại sông Giođan.  Biến cố này là gạch nối giữa đời sống ẩn dật và sứ vụ công khai của Chúa Giêsu.  Sau khi chịu Phép Rửa, Chúa Giêsu bắt đầu bước vào sứ vụ rao giảng Tin Mừng.  Trong thánh lễ này, chúng ta tìm hiểu về sự khác biệt và ý nghĩa Phép Rửa của Gioan Tẩy Giả, Phép Rửa của Chúa Giêsu và Phép Rửa của chúng ta. 

  1. Phép Rửa Gioan 

Với tư cách là người dọn đường cho Đấng Mêsia, Gioan Tẩy Giả kêu gọi mọi người sám hối và hoán cải bằng việc đón nhận Phép Rửa của ông.  Nhờ gương sáng và lời nói đầy thuyết phục, Gioan đã thu hút dân chúng.  Người ta lũ lượt kéo đến với Gioan để xin ông làm Phép Rửa; nhiều người nghĩ rằng, Gioan chính là Đấng Mêsia mà họ đang trông chờ.  Nhưng Gioan quả quyết rằng, ông không phải là Đấng Mêsia: “Phần tôi, tôi làm Phép Rửa cho anh em bằng nước, nhưng có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người.  Người sẽ làm Phép Rửa cho anh em bằng Thánh Thần và bằng lửa” (Lc 3,16). 

Như vậy, Phép Rửa của Gioan là Phép Rửa bằng nước, là dấu chỉ bên ngoài để tỏ lòng sám hối và giúp quay trở về với Chúa, nhưng chưa phải là bí tích.  Bởi thế, Phép Rửa này không mang lại hiệu quả ơn tha tội khi lãnh nhận.  Phép Rửa của Gioan là Phép Rửa dọn đường cho Phép Rửa của Chúa Giêsu sẽ được thiết lập sau này. 

2.Phép Rửa của Chúa Giêsu 

Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Luca kể lại việc Chúa Giêsu đến với Gioan và xin ông làm Phép Rửa tại sông Giođan.  Tại sao Chúa Giêsu lại xin Gioan làm Phép Rửa?  Tại sao Người là Đấng Thánh của Thiên Chúa lại cần phải thống hối và thanh tẩy?  Chắc chắn là không.  Đây là ý nghĩa của việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa này: 

Trước hết, việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa bởi Gioan là một hành vi tự hạ và khiêm tốn mà Người thực hiện theo ý định của Chúa Cha.  Nếu biến cố nhập thể là bước khởi đầu mầu nhiệm tự hủy của Con Thiên Chúa.  Như thánh Phaolô đã nói: “Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-7). 

Nay, qua biến cố Phép Rửa, Chúa Giêsu đi thêm một bước nữa, đó là hạ mình xuống để hòa mình và liên đới với mọi tội nhân.  Như thế, qua hành vi này, Chúa Giêsu sống tinh thần tự hạ, muốn trở nên giống chúng ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi (x. Hr 4,15).  Hơn nữa, theo các Giáo Phụ, việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa là để thanh tẩy thay tội lỗi nhân loại.  Cũng như trong mầu nhiệm nhập thể, Chúa Giêsu đã dìm mình trong bản tính nhân loại để thánh hóa bản tính ấy, nay Chúa Giêsu dìm mình trong dòng nước để thánh hóa dòng nước, nhờ đó mà thánh hóa nhân loại qua bí tích Rửa Tội. 

Khi Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, thánh Luca tường thuật về ba dấu hiệu xảy ra: 

Dấu hiệu thứ nhất: “Trời mở ra.” Chúng ta nhớ lại: khi Ađam và Evà phạm tội, cửa thiên đàng đóng lại (x. St 3,23-24).  Qua bao thế hệ, dân Chúa cầu khẩn: “Ước chi Ngài xé các tầng trời và ngự xuống” (Is 64,1).  Nay đã đến lúc, nhờ Chúa Kitô, trời mở ra.  Điều này nói lên rằng từ nay trời đất giao thông với nhau, con người được sống hiệp thông với Thiên Chúa.

 Dấu hiệu thứ hai: “Chúa Thánh Thần ngự xuống như chim bồ câu” (x. Lc 3,22).  Đây là mạc khải về Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa.  Người được sai đến và cùng với Chúa Giêsu khai mở một giai đoạn mới, giai đoạn cứu độ nhân loại.  Chúa Thánh Thần luôn đồng hành với Chúa Giêsu trong hành trình rao giảng Tin Mừng.  Chúa Thánh Thần được ban cho chúng ta qua Bí tích Rửa Tội.  Người thánh hóa và dẫn đưa mỗi người về với Thiên Chúa. 

Dấu hiệu thứ ba: là lời của Chúa Cha: “Con là con yêu dấu của Cha. Cha hài lòng về Con” (Lc 3,22).  Đây là mạc khải về Chúa Cha.  Người là Cha của Đức Giêsu và cũng là Cha của chúng ta.  Người sai Chúa Con đến trong trần gian.  Chúa Cha luôn hài lòng vì Chúa Con luôn làm theo ý định cứu độ của Chúa Cha. 

Như thế, qua ba dấu hiệu trên mạc khải cho chúng ta biết về Thiên Chúa Ba Ngôi và vai trò mỗi ngôi vị trong chương trình cứu độ nhân loại. 

3.Phép Rửa của người Kitô hữu 

Nếu Phép Rửa của Gioan là dấu chỉ bằng nước, mời gọi sám hối, thì Phép Rửa của Chúa Giêsu là bí tích bằng nước và Thánh Thần.  Phép Rửa này là một bí tích trong bảy bí tích vừa mời gọi hoán cải, vừa mang lại hiệu quả tha tội và thánh hóa cho những ai đón nhận. 

Bí tích Rửa Tội tha thứ tội nguyên tổ và mọi tội cá nhân cũng như các hình phạt do tội, ban cho chúng ta sự sống thần linh.  Đồng thời, nhờ Phép Rửa, chúng ta được làm con cái Thiên Chúa, trở thành chi thể Chúa Kitô, được gia nhập và tham dự vào các sứ mạng của Hội Thánh (GLCG. số 1213).

Như vậy, chúng ta đón nhận Phép Rửa không phải vì danh nghĩa làm Kitô hữu, nhưng là để sống tốt đời Kitô hữu.  Vì thế, chúng ta được mời gọi luôn ý thức những hồng ân cao cả mà Thiên Chúa ban cho chúng ta qua Phép Rửa Tội.  Đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi cố gắng mỗi ngày sống xứng đáng là con cái Chúa và biết làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hằng ngày. 

Lạy Chúa là Đấng hoàn toàn thánh thiện, Chúa đã cúi xuống để đón nhận Phép Rửa tại sông Giođan, Chúa cũng đã lập Phép Rửa để thanh tẩy và thánh hóa chúng con, xin cho mỗi người chúng con luôn sống xứng đáng là con cái của Chúa để chúng con trở thành những người con yêu dấu và hằng đẹp lòng Chúa. Amen! 

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

From: Langthangchieutim


 

GỬI NHAU MỘT NỤ CƯỜI

Xuyên Sơn

Tô Đông Pha là một thi hào hàng đầu Trung Hoa đời nhà Tống.

Ông có một địch thủ mà cũng là bạn tâm giao là tể tướng Vương An Thạch, một chính khách lỗi lạc.

Có một giai thoại văn chương giữa hai người, nhưng câu chuyện có nhiều dị bản, tôi chọn mẩu chuyện đơn giản nhất trong số đó.

Ngày kia, Tô Đông Pha đến thăm bạn và tình cờ đọc được hai câu thơ của Vương An Thạch:

Minh nguyệt sơn đầu khiếu,

hoàng khuyển ngoạ hoa tâm

(trăng sáng hót trên đầu núi,

con chó vàng nằm ngủ trong đóa hoa ).

Tô Đông Pha bật cười.

Ý tứ ngớ ngẩn đến thế thì thôi.

Ánh trăng làm sao mà hót như chim, đóa hoa nào đủ to để con chó có thể nằm trong đó !

Trong chỗ thân tình, họ Tô cầm bút sửa ngay hai chữ trong bài thơ của bạn:

Minh nguyệt sơn dầu CHIẾU

Hoàng khuyển ngoạ hoa ÂM

(Trăng sáng soi trên đầu núi

Con chó vàng nằm dưới bóng một cội hoa)

Chuyện kể rằng họ Vương khi nhìn thấy hai chữ sửa của bạn thì chỉ mỉm cười.

Nhiều năm sau, trên bước đường lưu đày biếm trích, phải đi qua bao nhiêu miền đất xa lạ, Tô Đông Pha có dịp biết được một loại sâu tên Hoàng Khuyển và một giống chim tên Minh Nguyệt.

Ông bàng hoàng nhớ lại chuyện mình sửa thơ bạn và nụ cười thâm trầm của ông bạn họ Vương.

Họ Tô vò tóc.

Trời ạ, mình đã đem cái không biết mà sửa cái biết của người ta.

“Con chim minh nguyệt hót trên đầu núi, con sâu hoàng khuyển nằm trong lòng một đóa hoa” là chuẩn quá rồi.

Rõ bố khỉ, trách sao hồi ấy ông bạn chỉ cười, nụ cười kiểu chửi bố người ta có con dốt.

Nhưng rồi với hào khí một kẻ sĩ,

Tô Đông Pha viết thư xin lỗi bạn.

Ông họ Vương lại cười, nụ cười của chục năm về trước.

Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó câu này:

Lời chê hay tiếng khen không đáng lưu tâm bằng kẻ đã khen chê.

Họ là ai và mục đích là gì.

Phật dạy nhất thiết giai không, tôi tin tuyệt đối, nhưng lòng phàm vẫn cứ sợ nụ cười của Vương An Thạch.

Tôi cứ sợ có một ngày tôi lỡ dại đem cái dốt của mình mà phê phán ai đó khi họ chỉ lặng lẽ mỉm cười, dù là để cảm thông hay tha thứ.

Quyển từ điển Pāli mới ra, chưa kịp được ghi nhận, đã có ngay một đám cư sĩ và nhà sư nhanh nhẩu bắt chước cái lỗi của Tô Đông Pha.

Thôi thì quà xuân chỉ là một nụ cười gửi nhau.

Nụ cười của họ Vương ngày ấy !

Toại Khanh


 

THÓI ĐỜI – THÓI CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình!”.

“Chúng ta chỉ trở nên ‘người láng giềng’ khi dám bước qua phần đường của mình để đến với người khác và quan tâm đến họ!” – Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay soi rọi câu nói trên, một câu nói chạm đến ranh giới mong manh trong đời sống đức tin – ranh giới giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa!’.

Tin Mừng tường thuật việc Chúa Giêsu công bố sứ mạng của Ngài, “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn!”. “Kẻ nghèo hèn” không chỉ những ai thiếu thốn vật chất, tinh thần; nhưng còn là tất cả những ai cần được nhìn thấy, lắng nghe, đón nhận và chữa lành. Nói cách khác, đó là những con người đang đứng “bên kia phần đường” của bạn và tôi.

‘Thói đời’ khuyên chúng ta giữ khoảng cách: đừng vướng bận, để mình bị tổn thương, luỵ phiền đến sự yên ổn. Chúng ta có thể cầu nguyện, tham dự phụng vụ, làm các việc đạo đức… nhưng vẫn co quắp trong chiếc vòng bảo vệ của cái tôi; có thể yêu thương bằng ý tưởng, lời nói, thiện cảm chung chung, mà không trả giá gì. “Nếu bạn luôn làm những gì dễ dàng và chọn con đường ít kháng cự nhất, bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra khỏi vùng an toàn!” – Roy Bennett.

Đang khi ‘thói Chúa’ luôn mang dáng dấp của một kẻ “dám qua đường”. Thần Khí không giữ người ấy ở lại bên này, nhưng dun dủi họ ra khỏi mình để đến với tha nhân. Yêu Chúa không thể tách khỏi việc yêu người khác, “Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy!” – bài đọc một. Viên đá thử đức tin không nằm ở những tuyên xưng đẹp, nhưng ở những bước chân âm thầm dám băng qua đường, dám phiền luỵ vì người khác. “Lòng trắc ẩn không phân biệt bạn bè hay kẻ thù, láng giềng hay người ngoài, đồng bào hay người nước khác!” – Joan D. Chittister.

Trí tuệ giúp hiểu điều đúng, nhưng chỉ đức tin mới trao sức mạnh để sống điều đúng! Đó là để Thần Khí giúp chúng ta bước qua “phần đường của mình” – cầu nguyện cho những người khó ưa, nhẫn nại trước những khác biệt, và không để ghen tương, đố kỵ chiếm chỗ lòng mình. Suốt cuộc đời, Chúa Giêsu đã sống trọn vẹn ‘thói Chúa’ như thế. Ngài không an nhiên bên phần đất yên ắng của thần linh, nhưng bước sang phía bấp bênh của phận người; không giữ khoảng cách với tội nhân, bệnh nhân và người nghèo, nhưng chạm vào, ở lại và ban chính mình cho họ. Ngài để Thần Khí dẫn đi cho đến khi “trút thần khí” để nhân loại được sống.

Anh Chị em,

Cuộc sống đặt trước bạn và tôi vô số “phần đường”: giữa tiện nghi và chia sẻ, giữa khép kín và mở lòng, giữa tự vệ và tín thác, giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa’. Không phải lúc nào chúng ta cũng làm được những điều lớn lao, nhưng mỗi bước nhỏ vượt qua ‘ngưỡng tôi’ của mình đều là một sải “bước theo Thần Khí”. “Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu dũng cảm hay chẳng là gì cả!” – Helen Keller.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ích kỷ và sự co rút lớn lên trong con! Khi những ‘thói đời’ này nhân lên, chúng chỉ làm nghèo, huỷ diệt và giết chết. Bấy giờ, Thần Khí trong con sẽ di cư!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************************************************

Lời Chúa Thứ Năm sau lễ Hiển Linh

Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.  Lc 4,14-22a

14 Khi ấy, được đầy quyền năng Thần Khí, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê, và tiếng đồn Người lan ra khắp vùng lân cận. 15 Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và được mọi người tôn vinh.

16 Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22a Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.


 

MỘT CÂU HỎI THAY ĐỔI CẢ CUỘC ĐỜI

“Thưa bác, con có thể ngồi ăn cùng bác được không?” – Cô bé vô gia cư rụt rè hỏi vị triệu phú. Câu trả lời của ông sau đó đã khiến tất cả những người xung quanh phải rơi lệ.

Đó là một buổi tối tháng Mười se lạnh tại trung tâm Chicago. Bên trong một nhà hàng sang trọng ven sông, Richard Evans đang dùng bữa một mình. Ông là một người đàn ông của địa vị và sự nguyên tắc. Trên thương trường, ông nổi tiếng là kẻ sắt đá với đế chế bất động sản hàng triệu đô. Mái tóc muối tiêu chải chuốt, chiếc đồng hồ đắt giá trên cổ tay và đĩa bít tết hảo hạng trước mặt – tất cả toát lên vẻ quyền quý.

Nhưng chẳng ai thực sự biết ông là ai đằng sau vẻ ngoài đó.

Cho đến khi một giọng nói yếu ớt phá tan bầu không khí: “Thưa ông… con có thể ăn cùng ông được không?”

Trước mặt ông là một cô bé đi chân đất, chỉ chừng 11 tuổi. Mái tóc rối bù, khuôn mặt lấm lem và đôi mắt trĩu nặng nỗi cô đơn. Khi quản lý nhà hàng định bước tới can thiệp, Richard đã giơ tay ngăn lại.

“Tên con là gì?” ông hỏi nhẹ nhàng. “Con là Emily. Con đã không được ăn gì từ thứ Sáu rồi ạ…”

Ông chỉ tay vào chiếc ghế trống đối diện. Cả nhà hàng như nín thở. “Làm ơn mang đĩa bít tết của tôi cho cô bé. Và một ly sữa ấm nữa.”

Emily ăn một cách chậm rãi, thận trọng, như thể thức ăn có thể biến mất bất cứ lúc nào. Khi đĩa thức ăn đã sạch trơn, Richard cúi người tới gần: “Con còn gia đình không?”

Câu trả lời của cô bé chỉ là những mảnh ghép vụn vỡ: người cha qua đời sau một tai nạn, người mẹ mất tích đã nhiều năm, và người bà cũng vừa mới ra đi. Richard siết chặt ly nước, những ký ức cũ ùa về…

Ít ai biết rằng, vị triệu phú này cũng từng ngủ trên những vỉa hè băng giá, từng đi nhặt lon cũ và sưởi ấm bên những lò sưởi trong tòa nhà bỏ hoang. Ông hiểu rõ hơn ai hết rằng cơn đói luôn át cả lòng tự trọng.

Ông đứng dậy, rút ví mình ra – không phải để cho vài đồng tiền lẻ. “Con có muốn về sống cùng bác không?” ông hỏi.

Emily ngơ ngác: “Ý bác là sao ạ?” “Một mái nhà. Những bữa cơm thực thụ. Được đi học. Nhưng con cũng phải nỗ lực, biết tôn trọng và có trách nhiệm. Và một lời hứa – con sẽ không bao giờ phải nhịn đói nữa.”

Cô bé gật đầu, nước mắt chực trào.

Đêm đó, mọi thứ đã thay đổi. Nước ấm. Chăn êm nệm ấm. Quần áo sạch sẽ. Những thứ nhỏ bé như bàn chải đánh răng cũng giống như một phép màu. Nhưng nỗi sợ hãi thì tan biến chậm hơn. Emily vẫn nằm ngủ co quắp dưới sàn nhà, vẫn giấu bánh mì vào túi áo. Khi quản lý gia đình phát hiện ra chỗ giấu đồ ăn, Emily đã hoảng loạn. Richard quỳ xuống bên cạnh cô bé: “Con không cần phải sợ hãi nữa đâu.”

Dưới sự dẫn dắt âm thầm của ông, Emily lớn lên rạng rỡ. Cô học tập với sự quyết tâm giống hệt ông năm xưa. Những buổi học thêm, những lời động viên, và cả những câu chuyện đêm khuya bên ly socola nóng. Richard đã chia sẻ với cô về quá khứ của chính mình – về những đêm không nơi nương tựa, về nỗi đau khi bị coi như người vô hình giữa đám đông.

Nhiều năm sau, Emily đứng trên sân khấu Đại học Columbia với tư cách thủ khoa. Cô không nói về điểm số. Cô nói về 5 chữ đã thay đổi cuộc đời mình: “Can I eat with you?”

Cô đã không chọn phố Wall hoa lệ. Thay vào đó, cô thành lập quỹ “Can I Eat With You?” chuyên nuôi dưỡng và giáo dục trẻ em vô gia cư. Richard đã quyên góp một phần ba tài sản của mình để khởi động sứ mệnh đó.

Và cứ mỗi ngày 15 tháng Mười hàng năm, họ lại quay lại nhà hàng năm xưa. Không phải để ngồi bên trong, mà để bày những dãy bàn dài trên vỉa hè. Những bữa ăn nóng hổi. Những vòng tay rộng mở. Không một câu hỏi tra xét.

Bởi vì vào một ngày năm ấy, lòng trắc ẩn đã ngồi xuống bàn ăn… và nó không bao giờ rời đi nữa.

 From: ngocnga_12@ & NguyenNThu


 

NGƯỜI NGHÈO NHẤT LẠI LÀ NGƯỜI CHO ĐI NHIỀU NHẤT

Bà goá nghèo sống ở cuối xóm, trong căn nhà lợp tôn cũ mỗi khi mưa xuống lại kêu lộp bộp như tiếng thở dài kéo dài cả đêm. Người ta quen gọi bà là bà Tư goá, không phải vì thân, mà vì chẳng ai nhớ nổi tên thật của bà nữa.

Chồng bà mất sớm trong một lần đi phụ hồ xa nhà. Hôm nhận tin, bà không khóc. Chỉ lặng lẽ ngồi bên bếp tro nguội, tay bóp chặt tờ giấy báo tử đến nhàu nát. Từ hôm đó, bà sống cùng cái nghèo và sự im lặng.

Ban ngày, bà nhặt ve chai, ai thuê gì làm nấy. Ban tối, bà ra sau nhà thờ quét lá, lau ghế, việc không ai giao nhưng bà cứ làm. Có người bảo:

– Bà làm vậy có được trả công đâu?

Bà cười, nụ cười hiền đến lạ:

– Không sao, Chúa trả.

Một lần, giáo xứ quyên góp giúp người nghèo. Ai cũng mang đến phong bì dày. Đến lượt bà, bà đặt lên bàn hai đồng tiền lẻ, gói cẩn thận trong mảnh giấy báo. Có người ái ngại, có người quay đi. Bà cúi đầu rất thấp, như sợ hai đồng tiền ấy làm phiền người khác.

Tối đó, bà ngồi một mình trong nhà thờ tối om. Bà thì thầm:

– Con không có gì nhiều, nhưng con cho hết những gì con có hôm nay.

Ít lâu sau, bà đổ bệnh nặng. Khi cha xứ đến thăm, bà xin lỗi vì không còn sức quét sân nhà thờ nữa. Cha nắm tay bà, nghẹn ngào:

– Bà đã làm nhiều hơn những gì người ta nhìn thấy rồi.

Ngày bà mất, trời mưa rất to. Nhưng sáng hôm sau, sân nhà thờ sạch lạ thường, không một chiếc lá rơi. Người ta bảo nhau: có những con người nghèo đến mức chẳng có gì để lại, ngoài một đời yêu thương đủ làm sáng cả một nơi.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu