Bà bị mắc kẹt trong phòng khách của mình, chỉ còn lại nỗi đau và những cuốn sách và rồi bà đã viết tên mình vào lịch sử.
Năm 1926, thế giới của Margaret Mitchell bỗng thu nhỏ lại chỉ còn bằng một chiếc ghế.
Bà vốn luôn là người không thể ngồi yên ,một nữ nhà báo lao đi trên những con phố Atlanta, săn tin, chạy deadline, sống với nguồn năng lượng mãnh liệt như thể đó là bản chất của mình.

Rồi chấn thương mắt cá chân xảy đến.
Nặng nề.
Kiệt quệ.
Là kiểu cơn đau khiến thời gian trôi theo một cách hoàn toàn khác.
Bỗng chốc, cả vũ trụ của bà co lại.
Sách trở thành lối thoát duy nhất.
Chồng bà, John Marsh, liên tục đến thư viện Atlanta, mang về những chồng sách cao ngất:
- tiểu thuyết
- lịch sử
- tiểu sử
- bất cứ thứ gì có thể giúp bà thoát khỏi sự bồn chồn
Bà đọc chúng như hít thở oxy, hết cuốn này đến cuốn khác, như thể việc đọc có thể giúp chạy trốn khỏi sự nhàm chán đang dần nuốt chửng mình.
Nhưng rồi ngay cả John cũng bắt đầu để ý.
Một buổi chiều, nửa đùa nửa thật, ông nhìn núi sách đã đọc xong và nói:
“Lạy Chúa, Peggy, em không thể tự viết một cuốn sách thay vì đọc hàng nghìn cuốn như thế sao?”
Đó chỉ là một câu nói buột miệng.
Một lời bông đùa.
Nhưng nó rơi xuống như một hạt giống gặp đúng mảnh đất màu mỡ.
Margaret hay “Peggy” với những người yêu quý bà lớn lên giữa những câu chuyện.
Khi còn nhỏ, bà thường nghe người thân kể về Nội chiến Hoa Kỳ và thời kỳ Tái thiết như thể mọi chuyện chỉ mới xảy ra hôm qua.
Chiến tranh đã kết thúc hàng chục năm trước khi bà ra đời, nhưng dư âm của nó vẫn sống trong mỗi buổi sum họp gia đình, trong những đồn điền hoang tàn, trong từng vết sẹo hằn sâu vào bản sắc miền Nam nước Mỹ.
Giờ đây, bị giam trong căn phòng chỉ còn thời gian và trí tưởng tượng, bà bắt đầu viết.
Bà kéo chiếc máy đánh chữ ra và bắt đầu tạo nên từng cảnh.
Không theo thứ tự thời gian.
Không theo bất kỳ dàn ý gọn gàng nào.
Chỉ là những đợt cảm hứng tuôn trào dữ dội.
Bà viết về một cô gái miền Nam cứng đầu, người từ chối để chiến tranh và nghèo đói hủy diệt mình.
Bà viết về:
- sự sinh tồn
- lòng bướng bỉnh
- tình yêu không thể
- mất mát đau đớn
- sự biến đổi dữ dội của cả một thế giới bị lật nhào
Từ những trang viết ấy, Scarlett O’Hara dần hiện ra sống động, phức tạp và không thể quên.
Những dinh thự đồn điền được dựng lên rồi bốc cháy.
Những đạo quân hành quân.
Những gia đình tan vỡ rồi lại tự tái sinh từ tro tàn.
Nhưng Margaret không nói với ai.
Suốt nhiều năm, bà viết trong bí mật, giấu những trang bản thảo vào phong bì và ngăn kéo mỗi khi có khách gõ cửa.
Bản thảo trở thành nỗi ám ảnh riêng tư của bà thứ bà âm thầm nuôi dưỡng giữa những cơn tự nghi ngờ và quyết tâm.
Trong gần 10 năm, gần như không ai biết nó tồn tại.
Cuối cùng, vào năm 1936, bà cho một nhà xuất bản đọc bản thảo ấy.
Khi Gone with the Wind ra mắt, nó bùng nổ.
Độc giả không thể rời mắt.
Câu chuyện sử thi, nhân vật không thể quên, quy mô bao trùm cả một thời đại tất cả khiến nó trở thành một hiện tượng văn hóa tức thì.
Cuốn sách bán hàng triệu bản.
Năm 1937, nó giành giải Pulitzer.
Ba năm sau, bộ phim cùng tên Gone with the Wind ra mắt, đưa câu chuyện đi xa hơn nữa.
Qua nhiều thế hệ, đây vẫn là một trong những bộ phim biểu tượng nhất từng được tạo ra.
Điều bắt đầu từ một câu đùa của người chồng trong lúc bà đang hồi phục sau đau đớn, cuối cùng lại trở thành một trong những tiểu thuyết được đọc nhiều nhất thế kỷ 20.
Nhưng nguồn gốc của nó lại rất con người, rất đẹp:
một người phụ nữ trong đau đớn, cảm thấy mắc kẹt và mất phương hướng, đã bám lấy trí tưởng tượng như một chiếc phao cứu sinh.
Bà không hề biết, khi gõ những trang đầu tiên, rằng câu chuyện ấy sẽ đi qua nhiều thế hệ và nhiều châu lục.
Bà chỉ biết mình có một tiếng nói, những ký ức về các câu chuyện cũ, và khoảng thời gian trống cần được lấp đầy.
Bà đã nghiêm túc với câu đùa của chồng.
Bà biến sự giam cầm thành sáng tạo.
Biến giới hạn thành di sản.
Đôi khi những hành trình phi thường nhất lại bắt đầu từ những khoảnh khắc nhỏ bé và yên lặng nhất:
một chấn thương, một chiếc máy đánh chữ, và một người nhìn thấy trong bạn nhiều hơn chính bạn nhìn thấy ở mình.
Margaret Mitchell đã dành cả thập kỷ để viết về một người phụ nữ không bao giờ đầu hàng dù mọi thứ tuyệt vọng đến đâu.
Thật ra, bà đang viết về chính mình.
Và thế giới đã đọc bà từ đó cho đến tận hôm nay.
Câu mình thích nhất:
Bà biến giới hạn thành di sản.
Đây đúng là một bài học rất đẹp về việc biến đau đớn thành sáng tạo.
Theo Remember The Past
My Lan Phạm


