Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Trước khi thấy thập giá là điều Chúa làm cho ta, phải thấy đó là điều ta làm cho Chúa!” – John Stott.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một nghịch lý: thập giá – điều con người làm cho Chúa, trong đó có chúng ta – lại trở thành điều Chúa làm cho con người: cứu độ! Nơi sự dữ tưởng như thắng thế, ân sủng lại lên ngôi. Thập giá quả là ‘ngai ân sủng’.
“Đóng đinh nó vào thập giá!” – tiếng gào của đám đông không chỉ ở ngoài kia, nhưng vang trong chính cõi lòng mỗi người chúng ta – những tấm lòng đổi thay chóng vánh, nhiệt thành hôm nay, phản bội ngày mai. Nhưng chính giữa sự lật mặt ấy, ân sủng không đổi thay: Con Thiên Chúa vẫn ở lại, vẫn hiến mình. ‘Ngai ân sủng’ không được dựng bởi lòng trung thành của con người, nhưng đứng vững ngay trong sự phản bội của lòng người. “Chúa Giêsu quyết tâm cứu tội nhân đến mức… chính Ngài tạo nên cây thập giá và cả những kẻ đóng đinh Ngài!” – Octavius Winslow.
“Hãy xuống khỏi thập giá đi!” – một đề nghị hợp lý kiểu con người, nhưng Chúa Giêsu không xuống; Ngài chọn ở lại trong thất bại để thực hiện chiến thắng mạnh mẽ nhất: cứu độ! Và ở đó, thập giá do tội lỗi dựng nên lại trở thành nơi ân sủng tuôn trào. Không phải bằng cách né tránh sự dữ, nhưng bằng cách đi xuyên qua nó, ôm lấy nó, Thiên Chúa biến chính nơi tối tăm nhất thành nguồn sáng – ‘ngai ân sủng’. “Thập giá là cột thu lôi của ân sủng!” – A.W. Tozer.
Như vậy, Chúa Giêsu đã chọn ở lại trên thập giá để hoàn tất số phận của Người Tôi Trung: không kêu than, không phản kháng, nhưng hiến mình – bài đọc một – đến nỗi Ngài cảm thấy như bị Chúa Cha bỏ rơi, “Muôn lạy Chúa, Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?” – Thánh Vịnh đáp ca. Từ sự vâng phục ấy, vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá – bài đọc hai – Con Thiên Chúa biến nơi bị huỷ diệt thành nguồn sống.
Ai đã nhận ra điều này? Không phải các môn đệ, không phải đám đông, nhưng là một anh trộm: “Xin nhớ đến tôi!”. Giữa nơi xử án, Chúa Giêsu tha thứ; không hỏi công trạng, chỉ mở ra ân sủng. Người tội lỗi chạm tới điều mà kẻ tự cho mình công chính lại bỏ lỡ. Để ngay trong giờ phút tưởng như mất tất cả, một lời xin khiêm hạ đã mở ra thiên đàng – thập giá trở thành nguồn cội thứ tha đầu tiên.
Anh Chị em,
Chúa Giêsu không xoá bỏ bóng tối, nhưng đi vào tận đáy của nó; không né tránh cái chết, nhưng biến nó thành lối mở của sự sống. Nơi con người dựng nên kết án, Ngài dựng nên tha thứ; nơi chỉ có chết chóc, Ngài khơi lên nguồn sống. Vì thế, thập giá không còn là điểm kết, nhưng là khởi đầu – một nghịch lý chỉ có tình yêu mới thực hiện được. Và Hội Thánh đã cất tiếng hát đêm Vọng Phục Sinh: “Ôi tội hồng phúc… đã đem lại cho chúng con một Đấng Cứu Độ cao cả!” – để từ nơi thập giá, chúng ta nhận ra: ‘ngai ân sủng’ đã được dựng lên để ban muôn phúc cho muôn người qua muôn ngàn đời.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con nhận ra thập giá không chỉ là điều Chúa làm cho con; nhưng còn là điều con đã góp phần; để con biết cúi đầu than khóc tội và đón nhận ơn tha thứ!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
********************************
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT LỄ LÁ, NĂM A
Cuộc Thương Khó của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
✠ Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 27,11-54
11nk Khi ấy, Đức Giê-su bị điệu ra trước mặt tổng trấn ; tổng trấn hỏi Người : m “Ông là vua dân Do-thái sao ?” nk Đức Giê-su trả lời : ✠ “Chính ngài nói đó.” 12nk Nhưng khi các thượng tế và kỳ mục tố Người, thì Người không trả lời một tiếng. 13 Bấy giờ ông Phi-la-tô hỏi Người : m “Ông không nghe bao nhiêu điều họ làm chứng chống lại ông đó sao ?” 14nk Nhưng Đức Giê-su không trả lời ông về một điều nào, khiến tổng trấn rất đỗi ngạc nhiên.
15nk Vào mỗi dịp lễ lớn, tổng trấn có lệ phóng thích cho dân chúng một người tù, tuỳ ý họ muốn. 16 Mà khi ấy có một người tù khét tiếng, tên là Ba-ra-ba. 17 Vậy khi đám đông đã tụ họp lại, thì tổng trấn Phi-la-tô nói với họ : m “Các người muốn ta phóng thích ai cho các người đây ? Ba-ra-ba hay Giê-su, cũng gọi là Ki-tô ?” 18nk Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà họ nộp Người.
19nk Lúc tổng trấn đang ngồi xử án, thì bà vợ sai người đến nói với ông : m “Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy.”
20nk Nhưng các thượng tế và kỳ mục lại xúi đám đông đòi tha tên Ba-ra-ba mà giết Đức Giê-su. 21 Tổng trấn hỏi họ : m “Trong hai người này, các người muốn ta tha ai cho các người ?” nk Họ thưa : dc “Ba-ra-ba !” 22nk Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp : m “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây ?” nk Mọi người đồng thanh : dc “Đóng đinh nó vào thập giá !” 23nk Tổng trấn lại nói : m “Thế ông ấy đã làm điều gì gian ác ?” nk Họ càng la to : dc “Đóng đinh nó vào thập giá !” 24nk Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói : m “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy !” 25nk Toàn dân đáp lại : dc “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi !” 26nk Bấy giờ, tổng trấn phóng thích tên Ba-ra-ba cho họ, còn Đức Giê-su, thì ông truyền đánh đòn, rồi trao cho họ đóng đinh vào thập giá.
27nk Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người. 28 Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, 29 rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng : dc “Vạn tuế Đức Vua dân Do-thái !” 30nk Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người. 31 Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.
32nk Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn ; chúng bắt ông vác thập giá của Người. 33 Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, 34 chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. 35 Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau. 36 Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.
37nk Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.” 38 Cùng bị đóng đinh với Người có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.
39nk Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu 40 vừa nói : m “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !” 41nk Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói : 42m “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là Vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền ! 43 Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn ! Vì hắn đã nói : “Ta là Con Thiên Chúa !” 44nk Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.
45nk Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. 46 Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : ✠ “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nk nghĩa là ✠ “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?” 47nk Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói : m “Hắn ta gọi ông Ê-li-a !” 48nk Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. 49 Còn những người khác lại bảo : m “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !” 50nk Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.
51nk Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung, đá vỡ. 52 Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. 53 Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người. 54 Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói : m “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”
