Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”.
“Đức tin là không gian chúng ta tạo ra cho Thiên Chúa!” – Jonathan Sacks.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho thấy một người cha đã ‘kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa; và khi đức tin mở ra, quyền năng Chúa Giêsu bước vào.
Người cha trong trình thuật thưa Chúa Giêsu, “Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”; Chúa Giêsu đáp, “Ông cứ về đi, con ông sống!”. Ông xin Ngài xuống; Chúa Giêsu không xuống. Ngài chỉ nói một lời. Và chính lời đó làm nên phép lạ. Niềm tin của ông mở lối cho Ngài, và Ngài đã tạo nên một sự khác biệt – con ông sống! Con người sợ khoảng trống. Chúng ta thường vội vàng lấp đầy đời mình bằng kế hoạch, lo toan, tham vọng, và cả những bận rộn đạo đức. Khi mọi thứ đã chật kín như thế, Thiên Chúa khó tìm được một chỗ để bước vào. Vấn đề không phải Thiên Chúa vắng mặt; vấn đề là đời chúng ta quá đầy để Ngài hiện diện.
Đức tin không chỉ mở cửa cho quyền năng Thiên Chúa, mà còn đan dệt một mối tương quan yêu thương cá nhân giữa con người với Ngài. Khi “con ông sống”, người cha ấy hẳn đã xác tín: có một Đấng quyền năng tột bậc đang hành động, và Đấng ấy là Đấng yêu thương mình. “Quyền năng của Thiên Chúa không bao giờ tách rời khỏi tình yêu của Ngài!” – Jürgen Moltmann.
Thật thú vị, ‘kiến tạo không gian’ không chỉ là việc của con người, mà còn là việc của Thiên Chúa. “Này đây Ta sáng tạo trời mới đất mới!”; “Ta sẽ tạo Giêrusalem nên nguồn hoan hỷ, nơi đây sẽ không còn nghe thấy tiếng than khóc kêu la!” – bài đọc một. Giêrusalem được biến đổi; và không chỉ Giêrusalem, bạn và tôi được biến đổi. Hội Thánh – Giêrusalem mới – được biến đổi; và Thiên Chúa vui thoả khi những ai Ngài yêu được biến đổi, “Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Lời cầu của người cha thúc bách sự có mặt cấp thiết của Chúa Giêsu. Nhưng ông nào biết rằng thuộc tính của Ngài là hiện diện mọi lúc mọi nơi; không cần xuất hiện thể lý, Ngài hiện diện bằng Lời. Vậy mà Chúa Giêsu vẫn cần đến lòng tin của ông! Cần, vì lòng tin ấy mở đường cho quyền năng Ngài làm nên điều kỳ diệu. Chính lòng tin ‘kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa; và khi khoảng trống ấy mở ra, quyền năng Ngài bước vào. “Đức tin không phải là một sức ép, mà là sự mở lòng để Thiên Chúa được là Thiên Chúa!” – Karl Rahner.
Anh Chị em,
‘Kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa là can đảm rút mình khỏi trung tâm để Thiên Chúa trở thành trung tâm. Nơi Chúa Kitô, Chúa Cha là trung tâm. Ngài mở một không gian cho Cha – không gian của thập giá – nơi lòng thương xót mạnh hơn tội lỗi và sự chết. Khi đức tin đồng nhịp với lòng thương xót – không chỉ của Thiên Chúa, mà còn của con người với nhau – sự hiện diện vô hình của Ngài trở thành quyền năng cứu độ giữa những đổ vỡ rất thật của đời người. Quả thế, “Lòng thương xót làm cho công trình vô hình của Thiên Chúa trở nên hữu hình giữa thế gian!” – Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con sợ khoảng trống, nên lấp đầy đời mình bằng những thứ chóng qua, và Chúa phải vô gia cư. Cho con can đảm dọn trống cõi lòng, để Chúa có một chỗ!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*******************************************************
Lời Chúa Thứ Hai Tuần IV Mùa Chay
Ông cứ về đi, con ông sống.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 4,43-54
43 Khi ấy, sau hai ngày lưu lại Sa-ma-ri, Đức Giê-su đi Ga-li-lê. 44 Chính Người đã quả quyết : ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. 45 Khi Người đến Ga-li-lê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giê-ru-sa-lem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.
46 Vậy Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um. 47 Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48 Đức Giê-su nói với ông : “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu !” 49 Viên sĩ quan nói : “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất !” 50 Đức Giê-su bảo : “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. 51 Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. 52 Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp : “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.” 53 Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình : “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin. 54 Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê.

