Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh của người nghèo và sự hèn mọn

Thao Teresa

 Bức hình này là của các kênh Công giáo đưa tin: “Lần đầu tiên sau 800 năm, di hài thánh Phanxicô Assisi được trưng bày cho cộng đồng đến viếng và cầu nguyện, đợt đầu đã gần 400 ngàn người … nhiều người đã khóc nấc khi diện kiến di hài thánh nhân.”

————-

Ngay lúc này, tại một thị trấn cổ kính trên đỉnh đồi vùng Umbria, nước Ý, một dòng người rồng rắn đang nhích từng bước chân trong cái lạnh mờ sương. Gần nửa triệu con người từ khắp địa cầu đang kiên nhẫn đợi chờ, không phải để xem một kỳ quan, mà để đối diện với một bộ hài cốt tám trăm năm tuổi.

Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh của người nghèo và sự hèn mọn. Sau tám thế kỷ nằm im lìm trong quan tài đá, ngài “trở lại” giữa nhân loại trong một hộp kính Plexiglas trong suốt.

Người Việt mình hay bảo: “Sống gửi thác về”. Một câu nói nhẹ tênh nhưng chứa đựng cả một bầu trời chiêm nghiệm về sự phù du. Nhưng khi đứng trước hài cốt của thánh Phanxicô, chúng ta chợt nhận ra có những cái “thác” không phải là về với hư vô, mà là một cuộc bùng cháy vĩ đại.

Tám trăm năm trước, thánh Phanxicô, vốn là gã công tử hào hoa bậc nhất thành Assisi nước Ý, đã làm một việc chấn động: Ngài ném trả lại cha mình tất cả quần áo, danh vọng để chọn lấy chiếc áo thô kệch của kẻ hành khất. Ngài đã chọn “chết” cho cái tôi ích kỷ của mình ngay khi còn đang thở. Chính vì dám buông bỏ tất cả, mà 800 năm sau, xương cốt ngài vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng làm rúng động cả những tâm hồn chai sạn nhất.

Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng linh hồn: Tại sao chúng ta lại run rẩy khi đứng trước lớp kính kia? Đó không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sự kinh ngạc trước một Nhân vị vẹn toàn. Sức mạnh của thánh Phanxicô không nằm ở đền đài nguy nga, mà nằm ở một người đã dám sống cuộc đời vì người khác. Ở đó, cái hữu hạn của xương cốt đã bị nuốt chửng bởi cái vô hạn của Tình Yêu.

Kinh Thánh vang vọng một chân lý: “Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó” (Mt 16,25). Ngài đã liều, đã mất tất cả theo cách nhìn của người đời, để rồi tìm thấy sự bất tử trong lòng nhân thế. Ngài nằm đó không phải để được sùng bái, mà để thẩm vấn mỗi chúng ta: Bạn đang tích trữ tro bụi, hay đang xây dựng một giá trị vĩnh cửu cho tâm hồn?

Rồi một ngày, tôi và bạn cũng sẽ chỉ còn lại một nắm tro tàn. Câu hỏi đáng sợ nhất không phải là ta chết lúc nào, mà là liệu sau 80 năm, hay 800 năm nữa, có ai còn cảm thấy hơi ấm của Tình Yêu khi nhìn vào dấu vết ta để lại không?

Hôm nay, hãy thử sống như thánh Phanxicô: buông bỏ một chút cái “Tôi” để tìm thấy cái “Ta”. Tập cho đi để thấy mình thực sự giàu có. Bởi cuối cùng, chỉ có những gì ta trao đi bằng tình yêu mới là thứ duy nhất ta mang theo được vào cõi vĩnh hằng.

Chúng ta, hiệp ý cùng nhau, cầu nguyện xin ơn riêng, cho bản thân và cho gia đình, nhờ lời chuyển cầu của thánh Phanxicô Assisi. Dành một phút tĩnh lặng để hiệp ý cùng nhau. Mong cho thế giới này bớt đi sự lạnh lẽo và thêm vào đó chút hơi ấm của lòng trắc ẩn từ Thiên Chúa.

Ai muốn xem short-video sự kiện này thì xem ở đây: https://youtube.com/shorts/5ujnoVL1_38

#phailamgi #SaintFrancis #Assisi #SongVinhCuu #ThucTinhTamHon

May be an image of crowd, the Western Wall and text


 

Được xem 2 lần, bởi 2 Bạn Đọc trong ngày hôm nay