Viết điều tử tế nhất mà các em có thể nói

Anh Chi TTV2 – Quan điểm cá nhân

 Một ngày nọ, một cô giáo quyết định thử một việc rất đơn giản với lớp học của mình. Cô phát cho mỗi học sinh hai tờ giấy trắng và yêu cầu các em viết tên của tất cả những người có mặt trong lớp, chừa ra một khoảng trống giữa mỗi cái tên. Cô không giải thích thêm gì cả. Không nói lý do. Không nói mục đích. Chỉ có tiếng bút chì sột soạt vang nhẹ trong căn phòng.

Rồi cô mới giao bài thật sự.

“Cô muốn các em viết điều tử tế nhất mà các em có thể nói về mỗi người,” cô nói. “Một điều tốt đẹp. Và phải là điều thật lòng.”

Cả lớp im lặng.

Ban đầu, có vài em ngập ngừng. Ở tuổi thiếu niên, lời khen không phải lúc nào cũng dễ nói ra. Nhưng rồi dần dần, những cái đầu cúi xuống. Những cây bút bắt đầu chuyển động. Suy nghĩ thành hình. Từng câu chữ tử tế lần lượt xuất hiện trên trang giấy.

Cả tiết học trôi qua trong yên lặng. Không ai xao nhãng. Không ai xin ra sớm. Khi chuông reo, các em nộp lại bài và rời khỏi lớp, không hề biết rằng mình vừa tạo ra một điều sẽ sống rất lâu đến mãi sau này.

Cuối tuần đó, cô giáo ngồi bên bàn bếp, đọc từng dòng chữ. Với mỗi học sinh, cô cẩn thận tổng hợp lại một danh sách riêng, gồm tất cả những điều tốt đẹp mà các bạn trong lớp đã viết về em đó. Cô đánh máy từng danh sách, chăm chút từng chữ, không để sót điều gì.

Sáng thứ Hai, cô trao lại cho mỗi học sinh tờ giấy của riêng mình.

Lúc đầu, cả lớp lại im lặng. Rồi những nụ cười dần xuất hiện. Có em nhìn chằm chằm vào tờ giấy như không tin những lời đó là dành cho mình. Có em khẽ thì thầm với bạn bên cạnh:

“Trước giờ mình không biết là có người để ý tới mình.”

Có em nói nhỏ:

“Mình không biết là mọi người quý mình đến vậy.”

Những tờ giấy ấy không bao giờ được đem ra thảo luận trong lớp. Cô giáo không biến nó thành một bài học, cũng không yêu cầu ai chia sẻ cảm nghĩ. Cô chỉ để khoảnh khắc đó trôi qua đúng như nó vốn là.

Nhưng có điều gì đó đã thay đổi.

Các em bước đi tự tin hơn một chút. Nói chuyện với nhau nhẹ nhàng hơn. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mỗi người đều cảm thấy mình được nhìn thấy. Được trân trọng. Được an toàn.

Rồi năm tháng trôi qua.

Một ngày kia, cô giáo nhận được tin khiến tim mình thắt lại. Một học trò cũ của cô, Mark, đã hy sinh khi đang phục vụ trong chiến tranh Việt Nam. Cô đến dự tang lễ. Đứng lặng lẽ giữa những hàng quân phục và những gương mặt đẫm buồn.

Khi tiến lại gần quan tài, cô suýt không nhận ra Mark. Em trông già hơn. Rắn rỏi hơn. Và quá trẻ để ra đi như vậy.

Một người lính bước đến gần cô và hỏi nhỏ:

“Cô có phải là giáo viên dạy toán của Mark không ạ?”

Cô gật đầu.

“Cậu ấy hay nhắc đến cô lắm,” người lính nói. “Cô rất quan trọng với cậu ấy.”

Sau buổi lễ, cha mẹ của Mark tiến lại gần. Người cha lấy từ ví ra hai mảnh giấy đã cũ, dán lại với nhau, mép giấy sờn đi vì được cầm nắm quá nhiều lần.

“Họ tìm thấy cái này trong người Mark khi nó mất,” ông nói. “Chúng tôi nghĩ là cô sẽ nhận ra.”

Đó là tờ danh sách.

Danh sách những lời tử tế mà bạn bè đã viết cho Mark năm nào.

Mẹ của Mark cố kìm nước mắt.

“Cảm ơn cô,” bà thì thầm. “Như cô thấy đấy, nó trân quý tờ giấy này lắm.”

Rồi những học trò cũ khác lần lượt bước tới. Mỗi người, theo cách rất riêng, nói ra bí mật của mình.

“Tôi giữ tờ của tôi trong ngăn kéo bàn làm việc,” Charlie nói.

“Chồng tôi giữ tờ của anh ấy trong album cưới của chúng tôi,” vợ của Chuck chia sẻ.

“Tờ của tôi nằm trong nhật ký,” Marilyn mỉm cười dịu dàng.

Rồi Vicki lấy từ trong túi xách ra một mảnh giấy đã nhăn nhúm:

“Tôi luôn mang nó theo người. Đi đâu cũng mang.”

Lúc đó, cô giáo không kìm được nữa. Cô ngồi xuống và khóc — vì Mark, vì những học trò đã mang theo những lời tử tế ấy suốt cả cuộc đời, và vì những người không có cơ hội được già đi cùng nhau.

Và rồi cô hiểu ra.

Chỉ là một tờ giấy.

Vài câu nói chân thành.

Một khoảnh khắc tử tế được trao đi mà không ai biết rằng nó quan trọng đến nhường nào.

Chúng ta dành quá nhiều thời gian để chờ đợi.

Chờ đúng lúc.

Chờ đủ can đảm.

Chờ một ngày nào đó.

Nhưng ngày đó không phải lúc nào cũng đến.

Sự tử tế không hề nhỏ bé.

Lời nói không bao giờ là tạm thời.

Ta không bao giờ biết câu nói nào sẽ trở thành điểm tựa của một ai đó, hành động nào sẽ được gấp lại và mang theo suốt chiến tranh, hôn nhân, mất mát và thời gian.

Hãy nói điều tử tế.

Hãy viết lên giấy..

Tia Sáng Nhỏ


 

Được xem 1 lần, bởi 1 Bạn Đọc trong ngày hôm nay