Lá thư của một người phụ nữ già trong viện dưỡng lão

Ho Quang Vinh

Đáng để quan tâm và suy nghĩ.

Lá thư của một người phụ nữ già trong viện dưỡng lão

“Bức thư này là bản cân bằng của cuộc đời tôi.

Tôi đã 82 tuổi.

Có 4 người con, 11 đứa cháu, 2 chắt nhỏ… và một căn phòng chỉ rộng 12 mét vuông.

Tôi không còn ngôi nhà của mình, cũng chẳng còn những đồ vật thân thương nữa.

Nhưng tôi có người dọn phòng cho, chuẩn bị bữa ăn, dọn giường, đo huyết áp và cân nặng mỗi ngày.

Tôi không còn được nghe tiếng cười của lũ cháu,

không còn được nhìn chúng lớn lên, ôm nhau hay chí chóe cãi nhau.

Một vài đứa đến thăm tôi hai tuần một lần,

vài đứa thì ba bốn tháng mới đến,

còn có đứa… chẳng bao giờ.

Tôi không còn nấu những món ăn quen thuộc như ngày xưa:

những miếng croquette giòn rụm, trứng nhồi, cuộn thịt băm hay những đường thêu chữ thập dở dang.

Giờ tôi chỉ còn vài thú vui nhỏ để giết thời gian, đôi lúc làm Sudoku cho đỡ buồn.

Tôi không biết mình còn sống được bao lâu nữa.

Nhưng tôi phải học cách quen với sự cô đơn này.

Tôi tham gia trị liệu vận động, giúp đỡ những người còn yếu hơn mình — dù trong lòng không dám gắn bó nhiều, vì họ ra đi quá thường xuyên.

Người ta bảo tuổi thọ con người ngày càng dài.

Nhưng… để làm gì?

Khi chỉ còn lại một mình, tôi mở những tấm ảnh cũ, nhìn lại vài kỷ vật mang theo từ ngôi nhà xưa.

Tôi chỉ mong rằng, các thế hệ sau sẽ hiểu một điều:

Gia đình sinh ra là để có một ngày mai — với những đứa trẻ lớn lên,

và cũng để trả lại cho cha mẹ quãng thời gian họ đã dành để nuôi nấng chúng ta.”

St


 

Được xem 3 lần, bởi 3 Bạn Đọc trong ngày hôm nay