Những Câu Chuyện Thú Vị – Chi Nguyen
Người ta kể rằng, có một loài chim tên là bồ nông.
Khi không tìm được thức ăn cho con, nó không bỏ đi. Không bay đi tìm cuộc sống khác, cũng chẳng quay lưng bỏ mặc. Nó quay về tổ, dùng chính chiếc mỏ của mình rạch vào ngực, để máu và thịt mình nhỏ ra — làm thức ăn cho đàn con non đang run rẩy trong tổ.
Nó chết dần…
Nhưng dòng máu ấy, chút thịt ấy, đủ nuôi con thêm vài tuần, đủ để chúng mạnh lên, mọc cánh, và tự bay vào đời.
Tôi đã đọc câu chuyện ấy từ lâu.
Nhưng càng lớn, càng va vấp, tôi càng thấy… mẹ cũng chính là người đàn bà bồ nông ấy.
Mẹ không xé ngực mình ra thật, nhưng mỗi ngày mẹ vẫn xé một chút thanh xuân, xé những giấc ngủ, xé sức khỏe, xé cả ước mơ — để nuôi con trưởng thành.
Mẹ nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn vui, nhịn cả những thứ nhỏ nhặt mà mẹ từng thích, chỉ để con có thêm một chút cơ hội, thêm một niềm vui nhỏ bé.
Mẹ không bao giờ nói ra, cũng chẳng cần ai biết ơn.
Nhưng trong từng nếp nhăn trên gương mặt, trong từng vết chai sạn nơi bàn tay, trong từng lần ho khẽ… đều có dấu vết của những năm tháng mẹ đã xé chính mình ra để nuôi con lớn.
Con lớn lên, con đi xa, và đôi khi, con quên mất.
Con bận rộn với cuộc sống, với công việc, với những mối quan hệ mới.
Con ít gọi điện hơn, ít về nhà hơn.
Con nghĩ mẹ hiểu, nghĩ mẹ sẽ chẳng sao đâu.
Nhưng mẹ vẫn ngồi đó — trong căn nhà nhỏ, với chiếc ghế quen, cái nhìn xa xăm qua khung cửa, lặng lẽ đợi tiếng chân con.
Không ai thấy những vết thương không máu mẹ để lại trong lòng mình, những vết thương không rớm đỏ, nhưng cứ nhói lên mỗi khi con buồn, con mệt, con tổn thương.
Mẹ biết. Và mẹ chọn lặng lẽ chịu đựng.
Đôi khi, mẹ còn lặng lẽ chết đi một chút, chỉ để con được sống thêm một chút yên bình.
Người ta nói, trái tim mẹ là món ăn không bao giờ cạn.
Con càng lớn, mẹ càng nhỏ dần.
Con càng bay xa, bóng mẹ càng gầy.
Con càng trưởng thành, mẹ càng thu mình lại, chỉ đứng đó, dõi theo…
Tự hào. Nhưng cũng nghẹn ngào.
Bởi có một điều không bao giờ thay đổi –
Mẹ luôn sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời, miễn con được hạnh phúc.
Nếu hôm nay bạn vẫn còn mẹ, xin đừng đợi đến lúc “đủ đầy” mới về.
Đừng đợi có tiền mới mua quà.
Đừng đợi đến khi mẹ không còn nghe rõ mới nói “Con thương mẹ”.
Đừng đợi đến khi đôi bàn tay ấy run run, chẳng còn đủ sức nấu bữa cơm quen thuộc, đến khi dáng người ấy lụi dần giữa những cơn gió già nua… mới vội vã tìm về.
Vì tình mẹ là như thế —
Có thể chết dần, miễn là con còn sống, con còn bình yên.
Nhưng xin đừng để mẹ phải chết trong lặng lẽ.
Đừng để mẹ phải đi qua những năm tháng cuối đời trong cô đơn.
Hãy ôm mẹ. Dù chỉ một lần thật chặt.
Hãy gọi điện cho mẹ, chỉ để nói “Con nhớ mẹ”.
Hãy về nhà, chỉ để ngồi ăn cùng mẹ một bữa cơm đơn giản.
Hãy để mẹ thấy, những hy sinh của mẹ vẫn còn ý nghĩa — không phải vì con thành công, mà vì con vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn quay về.
Vì cuối cùng…Mẹ không cần gì ngoài sự bình yên trong lòng con. Và đôi khi, chỉ một cái ôm thôi, cũng đủ để mẹ sống thêm một đời nữa.
Bài và ảnh — Thảo Hita – Sưu tầm


