LỐI TẮT NÊN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”.

“Khiêm tốn là điều bạn và tôi nên thường xuyên cầu xin khẩn nguyện, nhưng đừng bao giờ tạ ơn vì nó! Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi vừa làm xong; quên những lời khen khi vừa giành được. Đó là lối tắt nên thánh!” – M. R. De Haan.

Kính thưa Anh Chị em,

Vinh quang và danh dự không thuộc về bạn, nó thuộc về Chúa! Vậy mà chính Thiên Chúa cũng không cần nó! Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói, “Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Vì thế, thật khôn ngoan khi bạn “quên mọi việc tử tế ngay khi vừa làm xong; quên những lời khen khi vừa giành được!”. Khiêm tốn là ‘lối tắt nên thánh’ vậy!

Người đời thường tìm kiếm lời khen của nhau, đang khi Thánh Kinh dạy, “Hãy dâng Chúa vinh quang xứng Danh Người!”. Tại sao? Vì chỉ Thiên Chúa mới xứng với muôn lời hoan chúc. Ý thức điều này, bạn đã lần bước trên con đường thánh đức! Khi lang thang ăn mày khen lao của người đời, bạn lao vào mọi việc cốt để được chấp nhận; vậy mà khi hì hục làm thế, bạn tự tạo chiếc máy chém cho mình! Do đó, một khi nhất mực thanh tẩy mọi ý định quy ngã – quên bản thân – để tôn vinh chỉ một mình Chúa qua mọi lời nói, hành vi và suy nghĩ… bạn và tôi sẽ kín múc bình an và niềm vui; từ đó, nhiều linh hồn và chính bản thân chúng ta sẽ hưởng nhận bao ân sủng của Chúa, và đó là ‘lối tắt nên thánh’.

Đối lập với việc được con người chấp nhận là sự khước từ của nó. Chúa Giêsu đã trải nghiệm sự từ rãy này mà cao điểm là cái chết thập giá. Tuy nhiên, chính tại khoảnh khắc mất hết sự chấp nhận này, Ngài vẫn được Chúa Cha ưng nhận; và quyền năng của Chúa Cha đã phục sinh Ngài từ cõi chết. Qua đó, mầu nhiệm tử nạn và phục sinh cho thấy, việc bị con người từ chối không nhất thiết là Thiên Chúa cũng sẽ từ rãy; ngược lại thì đúng hơn! Như vậy, được Thiên Chúa chấp nhận và khen lao mới là điều quan trọng; nó quý hơn vạn lần so với những gì thế gian ‘bố thí’.

Thật thú vị, ngay cả Thiên Chúa cũng có chung số phận! Ngài bị từ chối bởi chính dân mình; Israel không tôn thờ Ngài như Ngài đáng được tôn thờ. Họ đã đúc một con bê vàng và quỳ xuống thờ lạy nó – bài đọc một, “Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng bò ăn cỏ”. Điều này khiến Thiên Chúa nổi giận và Ngài nhất tâm tru diệt dân; và Môsê, một lần nữa, đứng ra xin Ngài thương tha và Ngài lại xiêu lòng. Thật xúc động, “Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Đó là lập trường và tiêu chí hành động của Chúa Giêsu. Với Ngài, Chúa Cha là ưu tiên số một; Ngài ra sức làm điều Cha muốn. Thế giới đang chứng kiến những cuộc chiến tàn khốc do những kẻ ‘tham nhũng quyền lực’ và ‘đói khát nó’ cách bệnh hoạn; bạn và tôi được mời gọi trở nên những Giêsu, những Môsê, những con người của cầu nguyện, hy sinh và quên mình vì người khác. Hãy dâng những hy sinh âm thầm nhỏ bé mỗi ngày, cốt chỉ để Thiên Chúa nhìn thấy và một chỉ để tôn vinh Ngài. Đó là những lối đi thật nhỏ, thật ngắn – lối “Giêsu” – ‘lối tắt nên thánh!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con vui sống kiếp ăn mày khi con ‘đói khát quyền lực, huyễn danh’. Giúp con mỗi ngày làm điều đẹp lòng Chúa; và như thế, con đang nên thánh!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

From: Kim Bang Nguyen

***************************************************

Thứ Năm Tuần IV Mùa Chay

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Nếu tôi làm chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. 32 Có Đấng khác làm chứng về tôi, và tôi biết: lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. 33 Chính các ông đã cử người đến gặp ông Gio-an, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. 34 Phần tôi, tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điều này để các ông được cứu độ. 35 Ông Gio-an là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. 36 Nhưng phần tôi, tôi có một lời chứng lớn hơn lời chứng của ông Gio-an: đó là những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi. 37 Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, chính Người cũng đã làm chứng cho tôi. Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người. 38 Các ông đã không để cho lời Người ở mãi trong lòng, bởi vì chính các ông không tin vào Đấng Người đã sai đến. 39 Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm chứng về tôi. 40 Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống.

41 “Tôi không cần người đời tôn vinh. 42 Nhưng tôi biết : các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa. 43 Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận. Nếu có ai khác nhân danh mình mà đến, thì các ông lại đón nhận. 44 Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được?

45 “Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy. 46 Vì nếu các ông tin ông Mô-sê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. 47 Nhưng nếu điều ông ấy viết mà các ông không tin, thì làm sao tin được lời tôi nói?”


 

Được xem 3 lần, bởi 3 Bạn Đọc trong ngày hôm nay