ĐỪNG KEO KIỆT VỚI LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA – Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Chẳng bao lâu sau khi chịu chức linh mục, trong lúc đi làm mục vụ thay tại một giáo xứ, tôi có dịp ở cùng một vị linh mục già đức độ.  Ngài đã ngoài tám mươi, mắt gần như mù lòa, nhưng lại là người được rất nhiều người tìm đến xin lời khuyên và kính trọng.  Một tối nọ, khi chỉ có hai người, tôi đã hỏi ngài một câu: “Nếu được sống lại đời linh mục một lần nữa, cha có thay đổi điều gì không?”

 Từ một con người đầy chính trực như ngài, tôi vốn đinh ninh rằng ngài sẽ chẳng có gì phải hối tiếc.  Vì vậy, câu trả lời của ngài làm tôi vô cùng ngạc nhiên.  Ngài bảo có, ngài có một nỗi hối tiếc rất lớn: “Nếu được làm lại đời linh mục, lần tới tôi sẽ bao dung với mọi người hơn.  Tôi sẽ không quá bủn xỉn với lòng thương xót của Chúa, với các bí tích và sự tha thứ.  Anh thấy đó, điều được nhồi nhét vào đầu tôi hồi ở chủng viện là câu: Sự thật sẽ giải phóng anh em.  Thế nên, tôi tin rằng trách nhiệm của mình là luôn đưa ra những thách đố khó khăn, và điều đó cũng có cái tốt.  Nhưng tôi e rằng mình đã quá khắt khe với mọi người.  Họ đã đủ đau khổ rồi, không cần tôi và Giáo hội phải chất thêm gánh nặng lên vai họ nữa.  Lẽ ra tôi nên dám mạo hiểm vào lòng thương xót của Chúa hơn nữa!”

 Điều này làm tôi sững sờ, vì chỉ chưa đầy một năm trước đó, khi tôi thi vấn đáp cuối kỳ ở chủng viện, một trong những linh mục giám khảo đã cảnh báo tôi thế này: “Hãy cẩn thận, đừng bao giờ để cảm xúc xen vào.  Đừng có mềm yếu, như vậy là sai.  Hãy nhớ rằng, dù có khắc nghiệt đến đâu, chính sự thật mới giải phóng con người!”  Đó dường như là một lời khuyên chí lý cho một linh mục trẻ. 

Thế nhưng, sau năm mươi năm thi hành tác vụ, tôi lại nghiêng về lời khuyên của vị linh mục già kia hơn: Chúng ta cần dám mạo hiểm hơn với lòng thương xót của Thiên Chúa.  Vị trí của công lý và sự thật không bao giờ được phép phớt lờ, nhưng chúng ta phải dám để cho lòng thương xót vô biên, không bờ bến, không điều kiện và không đòi hỏi công trạng của Chúa được tuôn trào tự do hơn.  Lòng thương xót của Chúa luôn sẵn có như một vòi nước gần nhất, và vì thế, giống như ngôn sứ Isaiah, chúng ta phải loan báo một lòng thương xót không hề dán nhãn giá: Đến đây, hãy đến mà không cần tiền bạc, không cần đức hạnh, hãy đến uống thỏa thuê lòng thương xót của Chúa! (Isaiah 55:1) 

Điều gì đang kìm hãm chúng ta?  Tại sao chúng ta lại ngần ngại khi loan báo lòng thương xót vô tận, hào phóng và không phân biệt của Ngài? 

Một phần động cơ của chúng ta là tốt, thậm chí là cao quý.  Sự quan tâm đến sự thật, công lý, tính chính thống, đạo đức chuẩn mực, hình thức công khai hay việc chuẩn bị bí tích kỹ lưỡng không phải là không quan trọng.  Tình yêu cần được định hướng bởi sự thật, cũng như sự thật phải được điều hòa bởi tình yêu. 

Nhưng đôi khi động cơ của chúng ta lại kém cao quý hơn, và sự ngần ngại đó nảy sinh từ sự rụt rè, sợ hãi, chủ nghĩa lề luật, sự tự mãn kiểu những người biệt phái, và một hiểu biết nghèo nàn về Thiên Chúa.  Thế là, chúng ta quyết không để bất kỳ một “ân sủng rẻ tiền” nào được ban phát dưới sự canh chừng của mình! 

Khi làm như vậy, tôi e rằng chúng ta đang đi lạc đường, chưa làm tròn vai trò của người mục tử nhân lành, và không cùng nhịp đập với Thiên Chúa mà Đức Giêsu đã nhập thể để bày tỏ.  Lòng thương xót của Thiên Chúa, như Đức Giêsu mặc khải, ôm ấp tất cả không phân biệt ai, giống như ánh mặt trời chiếu soi đồng đều trên người tốt cũng như kẻ xấu, người xứng đáng cũng như kẻ không xứng đáng, người trong đạo cũng như kẻ ngoài đời.

 Một trong những thấu thị thực sự gây chấn động mà Đức Giêsu mang lại cho chúng ta là: lòng thương xót của Thiên Chúa không thể không đến với tất cả mọi người.  Nó luôn miễn phí, không do công trạng, không điều kiện, mang tính phổ quát, vượt lên trên mọi tôn giáo, phong tục, luật lệ, đảng phái chính trị, các chương trình bắt buộc, ý thức hệ, và thậm chí vượt lên trên cả chính tội lỗi.

 Về phần mình, đặc biệt là những người làm cha mẹ, những người làm mục vụ, thầy cô giáo, giáo lý viên và những người đi trước, chúng ta phải dám loan báo đặc tính hào phóng của lòng thương xót Chúa.  Chúng ta không được ban phát lòng thương xót của Chúa như thể nó là của riêng mình để ban ơn; không được phân phát sự tha thứ của Chúa như thể đó là một món hàng có hạn; không được đặt điều kiện cho tình yêu của Chúa như thể Chúa cần được bảo vệ; hay ngăn chặn con đường đến với Chúa như thể chúng ta là người giữ cổng thiên đàng.  Chúng ta không phải là người giữ cổng.  Nếu chúng ta trói buộc lòng thương xót của Chúa vào sự rụt rè và sợ hãi của chính mình, chúng ta đang giới hạn nó trong tầm vóc nhỏ bé của tâm trí mình.  Đó là một sai lầm. 

Thật thú vị khi để ý trong các sách Tin Mừng rằng các tông đồ – dĩ nhiên là với ý tốt – thường cố gắng ngăn cản một số người đến gần Đức Giêsu vì cho rằng họ không xứng đáng, hoặc họ là sự xúc phạm đến sự thánh thiện của Ngài, hay bằng cách nào đó sẽ làm vấy bẩn sự thanh sạch của Ngài.  Thế là họ cố đuổi trẻ em, những người hành nghề mại dâm, những người thu thuế, những tội nhân khét tiếng và đủ mọi thành phần chưa được khai tâm đi.  Nhưng lần nào Đức Giêsu cũng bác bỏ những nỗ lực đó bằng những lời đại ý rằng: “Cứ để họ đến với Ta.  Ta muốn họ đến.” 

Mọi chuyện vẫn không thay đổi.  Theo năm tháng, chúng ta – những người đầy thiện chí – vì những lý do y hệt như các tông đồ, vẫn tiếp tục cố gắng giữ một số cá nhân và nhóm người tránh xa lòng thương xót của Chúa vốn luôn sẵn có trong Lời Chúa, Bí tích và Cộng đoàn.  Ngày xưa Đức Giêsu đã dàn xếp được mọi chuyện; tôi tin rằng ngày nay Ngài cũng làm được.  Thiên Chúa không cần chúng ta làm người gác cổng. 

Điều Thiên Chúa muốn là tất cả mọi người, bất kể tuổi tác, tôn giáo, văn hóa, sự yếu đuối cá nhân hay việc thiếu thực hành đạo đức, hãy đến với nguồn nước vô tận của lòng thương xót thần linh.

 Nhà tự nhiên học nổi tiếng John Muir từng thách thức các Kitô hữu bằng những lời này: Tại sao các Kitô hữu lại ngần ngại để các loài vật bước chân vào cái thiên đàng bủn xỉn của họ đến thế? 

Tôi e rằng, chúng ta cũng đang bủn xỉn với lòng thương xót hào phóng của Thiên Chúa như vậy. 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

Mỹ chuẩn bị xét hoàn thuế do tổng thống Trump áp đặt (RFI)

 (RFI)

Ngày 10/04/2026, Cục Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ (CBP) thông báo bắt đầu chấp nhận đơn đề nghị hoàn trả thuế kể từ ngày 20/04. Đây là giai đoạn 1 trong tiến trình hoàn trả thuế mà các nhà nhập khẩu Mỹ đã phải thanh toán theo Đạo luật Quyền hạn Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) do chính quyền của tổng thống Trump áp đặt. Vào tháng 02/2026, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã phán quyết rằng Donald Trump không có thẩm quyền áp đặt thuế quan theo IEEPA.

Đăng ngày: 12/04/2026  

 Kiểm tra đồng đô la Mỹ tại một ngân hàng ở Hà Nội, Việt Nam. Ảnh chụp ngày 12/08/2015 REUTERS/Kham

Thu Hằng

Theo trang NHK của Nhật Bản, Cục Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ cho biết họ sẽ đơn giản hóa quy trình hoàn trả vì dự đoán sẽ tiếp nhận một số lượng lớn đơn. Trong giai đoạn 1, cơ quan này sẽ chỉ xử lý hồ sơ liên quan đến một số lô hàng chưa được thông quan và những lô hàng mới được thông quan trong vòng 80 ngày trở lại đây. “Các trường hợp [nhập khẩu] phức tạp hơn” sẽ được xử lý trong các giai đoạn sau.

Theo ước tính, đến ngày 04/03, khoảng 166 tỷ đô la tiền thuế nhập khẩu đã được chính quyền Trump thu theo Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA).

Vào tháng Hai, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã phán quyết rằng tổng thống Donald Trump không có thẩm quyền áp đặt thuế quan theo IEEPA. Một tháng sau, Tòa án Thương mại Quốc tế Mỹ đã ra lệnh cho chính quyền bồi hoàn cho các nhà nhập khẩu số tiền thuế quan này.

Để đáp trả phán quyết của Tòa án Tối cao, chính quyền đã áp thuế 10% trong 150 ngày đối với nhiều quốc gia, trong đó có Nhật Bản, dựa trên một đạo luật riêng.


 

“Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; – Cha Vương

Hôm nay Lễ Chúa Chiên Lành và cũng là ngày cầu nguyện cho ơn gọi. Xin bạn hãy tiếp tục cầu nguyện cho các linh mục và nam nữ tu sĩ của Chúa nhé. Thành thật đa tạ!

Cha Vương

Thứ 2: 13/04/2026. (cn21-24)

TIN MỪNG: Khi đã cho chiên ra hết, anh [mục tử] ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. (Ga 10:4)

SUY NIỆM: Bạn không cần đi đâu xa, ngay trong môi trường sống của bạn bây giờ đang có những tiếng ồn ào náo nhiệt làm bạn mệt mỏi nhức cả đầu. Đúng là cuộc đời vốn luôn ồn ào náo nhiệt trong mọi nơi mọi lúc nếu bạn không biết tự chọn cho mình một nơi thanh vắng để lắng nghe tiếng Chúa. Điều đáng buồn cho con người trong thế giới hôm nay là dường như họ đang mất định hướng trong thế giới náo nhiệt. Họ rơi vào vòng xoáy của tiền tài, danh vọng nhưng rồi con người dường như không bao giờ hạnh phúc trong lợi thú khi họ vất vả tìm kiếm, và càng không có bình yên trong thế giới đầy bon chen tranh giành để sống. Vậy làm sao con người có thể thoát ra được thế giới ồn ào náo nhiệt này? Giải pháp hữu hiệu nhất là bạn phải dành một ít thời gian để lắng lòng, để nhận biết tiếng gọi Đức Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành. Khi bạn có Chúa là trung tâm của cuộc đời mình, bạn có thể nhìn thấy Chúa trong mọi sự. Một khi bạn nhìn thấy Chúa trong mọi sự rồi thì những tiếng động sẽ không làm bạn nhức cả đầu nữa.  Mình mời bạn hãy tặng cho chính mình mỗi ngày một vài phút cô tịch để đọc Lời Chúa nhé. Đọc Lời Chúa để nghe và nhận ra tiếng thì thầm của Thiên Chúa đang ngỏ lời với bạn: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta”(Ga 10,27-30)

LẮNG NGHE: Nghe thế, họ đau đớn trong lòng và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?” (Cv 2:37)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con người đang lạng lõng giữa muôn vàn âm thanh trong thế giới ồn ào, xin giúp con luôn chọn Chúa để được bước đi trong bình yên và hạnh phúc.

THỰC HÀNH: Thực hiện liệu pháp “2 Không” để sống bình an và hạnh phúc:

(1) Không để người khác cướp mất bình an của mình.

(2) Không để sự bình an của mình bị lệ thuộc vào cảm xúc, ồn ào, xôn xao, bàn tán, thì thầm của người khác.

From: Do Dzung

********************************

Chúa Chăn Nuôi Tôi – Nguyễn Hồng Ân

GIÓ – KHÔNG THỂ NẮM-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Gió muốn thổi đâu thì thổi!”.

“Thần Khí hành động nơi Ngài muốn, không theo điều con người định liệu!” – Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến Thần Khí – tựa như gió – điều mà Nicôđêmô không thể hiểu, vì ông vẫn muốn nắm lấy điều không thể, ‘gió – không thể nắm’.

Nicôđêmô không phải là người thiếu kiến thức, nhưng là người đã biết quá rõ theo cách của mình. Khi nghe nói phải “sinh lại”, ông lập tức tìm một con đường có thể trở lại, một cách để quay về điểm khởi đầu: “Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?”. Nhưng điều Chúa Giêsu nói không thuộc về những gì con người có thể lặp lại, nhưng là một khởi đầu phải được đón nhận. Và ông dừng lại ở đó. Cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta không thiếu ánh sáng, nhưng vẫn dừng lại; vì điều được nói ra vượt khỏi những gì chúng ta có thể chạm tới. “Nếu bạn nghĩ mình đã hiểu, thì đó không phải là Thiên Chúa!” – Augustinô.

Chúa Giêsu không giải thích theo cách Nicôđêmô chờ đợi, nhưng mở ra một chiều kích khác: spiritus ubi vult spirat – gió muốn thổi đâu thì thổi. Thần Khí không đi theo lộ trình của con người, không khởi đi từ những gì con người có thể định liệu; Ngài đến và đi, vượt khỏi mọi dự tính. Vì thế, “sinh lại” không còn là một hành trình con người có thể quay lại hay lặp lại, nhưng là một biến cố xảy đến; không phải là điều có thể đạt được, nhưng là điều con người được dẫn vào. Chính ở đó, con người nhận ra một điều rất quen mà lại rất khó, đó là những thực tại không thể làm chủ; gió vẫn thổi, nhưng không ai giữ lại được – ‘gió, không thể nắm’.

Điều Nicôđêmô đón nhận trong cuộc gặp gỡ ấy không phải là một lời giải thích trọn vẹn, nhưng là một hướng mở ra: “Con Người sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời”. Không phải một cái nhìn đứng ngoài, nhưng là bắt đầu đi vào mầu nhiệm; không phải cố hiểu cho xong, nhưng dám ở lại trước điều vượt quá mình, để trong đó sự sống mới được khai mở. Và rồi, khi đứng dưới thập giá, đón lấy thân xác Chúa Giêsu để mai táng, Nicôđêmô bước vào điều đã được nói ra từ trước: “sinh lại” không phải là quay về điểm khởi đầu, nhưng là đi qua thập giá; điều tưởng như kết thúc lại trở thành khởi đầu; sự sống được trao ban. Chính trong tử nạn của Đức Kitô, con người được sinh ra từ trên.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, “sinh lại” không còn là lời nói, nhưng là một thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng trao Thần Khí và chính sự sống của Ngài; không chỉ được giương cao, nhưng đi đến tận cùng của trao hiến trên thập giá. Vì thế, được sinh ra từ trên không phải là đứng ngoài để hiểu, nhưng là được kéo vào chính chuyển động ấy: thông phần vào cuộc sinh nở của Đấng Cứu Chuộc, nơi tình yêu tự hiến đến tận cùng trở thành nguồn mạch của sự sống. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con biết buông những hiểu biết của mình, để phó mình cho Thánh Thần tự do!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần II Phục Sinh

Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 3,7b-15

7b Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng : “Các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

9 Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người : “Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được ?” 10 Đức Giê-su đáp : “Ông là bậc thầy trong dân Ít-ra-en, mà lại không biết những chuyện ấy ! 11 Thật, tôi bảo thật ông : chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy, nhưng các ông không nhận lời chứng của chúng tôi. 12 Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, thì giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được ? 13 Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” 


 

Suy Niệm CHỨNG NHÂN CỦA ƠN TÁI SINH – Joseph Bach S.Nguyen

Joseph Bach S.Nguyen

TĐCV 4:23-41, Gioan 3:`-8

Ông bà anh chị em thân mến, thật là một niềm vui rất thiêng liêng cho chúng khi nhìn thấy cánh đồng loan báo Tin Mừng rộn nở- vì ngay trong lễ Vọng Phục Sinh vừa qua, toàn thể Giáo Hội tại Hoa Kỳ mà thôi, khoảng 43,000 dự tòng được ƠN TÁI SINH – riêng tại địa phận của chúng ta có 3,000 dự tòng trong đó có GX Lavang của chúng ta- tất cả trở thành con cái của một Cha Trên Trời qua Bí Tích Khai Tâm gồm Rửa Tội, Thánh Thể và Thêm Sức. Từ nay họ có chung một tên gọi mới là Kitô hữu vì đã được tái sinh bởi nước và Thánh Thần. TÁI SINH hay sinh ra lại một lần nữa – luôn là một đòi hỏi liên tục trong đời sống thiêng liêng của mỗi chúng ta. Chính vì thế, ở trong bài Tin Mừng vừa nghe – nhân cơ hội Nicôđimô đến tìm gặp Chúa ban đêm – để tìm hiểu về tình yêu Thiên Chúa và ơn cứu độ, Chúa Giêsu đã cho ông biết sự cần thiết của của ƠN TÁI SINH khi nói rằng: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa.” Vậy cùng nhau chúng ta suy niệm về ƠN TÁI SINH là gì và làm sao để sống CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH một khi đã nhận lãnh.

1.​ ƠN TÁI SINH

Trước hết ƠN TÁI SINH là gì. Đã gọi là ƠN tức là không do công trạng gì của chúng ta – nhưng do ân huệ của Chúa. Chúa khẳng định rõ ràng lắm với ông Nicodimô: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” Còn TÁI SINH tức là sinh ra ra lại, nghĩa là từ bỏ lối suy nghĩ, lời nói và hành động của đời sống cũ, đời sống mà thánh Phaolô thường gọi là đời sống của xác thịt. Xác thịt có nghĩa sâu xa hơn nữa, đó là những gì chóng qua hay hữu hạn như lý trí của con người chúng ta. Xác thịt cũng chính là cái tôi ích kỷ, tự tôn tự đại – luôn đặt mình đtrước Chúa- cao hơn Chúa- và trên cả Chúa. Phải từ bỏ lối sống cũ vì như Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô “Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Khi Chúa Giêsu giãi thích đến đây thì Nicôđêmô mới ngỡ rằng sinh ra một lần nữa không thể hiểu theo phương diện thể lý như ông nghĩ – vì làm sao trở vào bụng mẹ lại được nữa – nhưng là sinh ra lại – tức TÁI SINH trong đời sống tâm linh, đời sống của đức tin, đời sống không thuộc thể lý, đời sống ở trên cao thuộc thượng giới. Đó là một đời sống được THẦN KHÍ bao phủ, được THẦN KHÍ hướng dẫn. Thần Khí là Ơn Trên, vô hình – nhưng đầy sức mạnh. Ngài nói với Nicôđêmô về Thần Khí rằng: “Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

Thưa ông bà anh chị em, Tin Mừng của thánh Gioan vừa nghe cho biết Nicôđimô đến gặp Chúa ban đêm. Thánh sử Gioan hay dùng hình ảnh biểu tượng để diễn tả ý nghĩa sâu xa của tâm linh. Ban đêm thường tượng trưng cho bóng tối – như khi thánh Gioan viết về Giuda rời bàn tiệc ly để phản bội Đức Giêsu lúc đó đã ban đêm, tức “trời đã tối.” Còn ở đây, gặp Chúa Giêsu vào ban đêm không thể cắt nghĩa vì ông là một thủ lãnh danh giá trong Hội Đồng Công Nghị (Sandrin) nên ông không muốn cho hội đồng biết nếu ông ông đi gặp Đức Giêsu ban ngày, Đấng mà các thủ lãnh trong hội đồng chóng đối triệt để. Ban đêm có nghĩa là tâm linh chưa được sáng tỏ, còn đi tìm, đi kiếm, còn khao khát Thiên Chúa và ơn cứu độ.

Sau khi hiểu được những lời Chúa Giêsu vừa giải thích, vừa bày tỏ, vừa ân cần mặc khải ơn tái sinh là do THẦN KHÍ, Nicôđimô đã rời bỏ ban đêm – lột bỏ lối suy nghĩ cũ của lý trí hạn hẹp – lột bỏ luôn lối sống cũ của một người Pharisiêu chỉ nương tựa vào hình thức của lề luật và khởi sự BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG của niềm tin. Việc Nicôđêmô thực sự tìm đến gặp Đức Giêsu và đặt những câu hỏi với Người cho thấy rằng trong lòng ông đã nhen nhóm một tia ánh sáng đức tin, và ông khao khát được đào sâu đức tin ấy. Ông rõ ràng đã hy vọng rằng Đức Giêsu chính là Đấng Mêsia, và ông đã tuyên xưng rằng Đức Giêsu là “một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến.”

2.​ CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH

Nicôđimô tìm kiếm Chúa, gặp gỡ Chúa, tin vào sự cần thiết phải TÁI SINH – nên ông quả là mẫu gương cho mọi thời đại, cho cả những Kitô hữu luôn ao ước tiếp tục tái sinh trong đời sống mới. Do đó, điều thứ hai để suy niệm: Nicôđimô là mẫu gương CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH ngay sau cuộc gặp gỡ có một không hai với Chúa Giêsu. Là thành viên của Thượng Hội Đồng Công Nghị muốn giết Đức Giêsu, Nicôđimô dám phản đối quyết định ấy. Ông nói trước Hội Đồng: “Lề luật của chúng ta có cho phép kết án ai trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”. Ông yêu cầu Hội Đồng cần phải lắng nghe Đức Giêsu trước khi kết án Người. Ông đã được Tái Sinh, đã tin vào Đức Kitô nên Ông đã công khai đi ngược lại với sự đối xử bất công của Hội Đồng Công Nghị với Chúa Giêsu, -không sợ mất danh dự của một thủ lãnh sáng giá trong Hội Đồng, dám BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG qua việc làm CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH. Chưa hết đâu, Ông quả là CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH – có thể nói là trọn vẹn khi đứng trước cái chết của Chúa Giêsu – vì đối với ông quả thực Đức Giêsu là một vị thiên sư được Thiên Chúa sai đến. Cả bốn sách Tin mừng đều cho biết: lúc táng xác Ðức Giêsu, Nicôđêmô đến để tẩm liệm thi hài Ðức Giêsu một cách sang trọng như người ta tẩm liệm một vị vua “Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương. Rồi ông và ông Giôsếp lãnh thi hài Ðức Giêsu, lấy băng vải tẩm thuốc thơm mà quấn, theo tục lệ chôn cất của người Do thái” Thử hỏi rằng có mấy môn đệ tuy theo Chúa trong nhiều năm đã dám đối diện với những người chóng đối Chúa – đối diện với những thủ lãnh tôn giáo Do Thái trong khi Ngài đang rao truyền Tin Mừng không – hay vì sợ nên đi đâu cả rồi mà không tẩm liệm Chúa Giêsu là Thầy của mình. Tẩm liệm kẻ chết là một mối đức thiêng liêng mà! Có chăng là sau khi Thánh Thần Hiện Xuống, họ mới mạnh dạn ra đi khắp nơi làm chứng nhân của ơn TÁI SINH như sách Tông Đồ Công Vụ tường thuật cho chúng ta trong các thánh lễ suốt Mùa Phục Sinh, hay như trong bài đọc một hôm nay, sau khi họ họp nhau cầu nguyện xong, thì nơi họ họp nhau rung chuyển ; ai nấy đều được tràn đầy Thánh hần và bắt đầu mạnh dạn nói Lời Thiên Chúa.

Ông bà anh chị em thân mến, Chúa không chỉ đề nghị Nicôđimô cần phải sinh ra trong một đời sống mới, cần TÁI SINH trong đời sống thiêng liêng / nhưng còn kêu gọi tất cả chúng ta nữa – hãy liên tục từ bỏ đời sống cũ hầu có thể trở nên CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH trong môi trường mình sống: gia đình, cộng đoàn, nơi làm việc, xã hội. Không dễ đâu khi phải đi ngược với ham muống chóng qua kể cả những bất công, hận thù, ghen ghét, thách thức, bạo lực đầy dẫy chung quanh. Nhưng nếu thực sự đã xác tín vào ƠN TÁI SINH minh đã nhận lãnh bởi nước và Thần Khí và đã được gọi là Kitô hữu, là con cái của một Cha trên trời – chúng ta cần sống đời CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH, vì ƠN TÁI SINH là cánh cửa dẫn chúng ta vào NƯỚC THIÊN CHÚA.

Joseph Bach S.Nguyen


 

Kính Lòng Chúa Thương Xót – Cha Vuong

Hôm nay Giáo Hội hoàn vũ mừng Kính Lòng Chúa Thương Xót, ước mong bạn hãy yêu thương như Chúa yêu thương bạn vậy nhé. Nhớ nhau trong cầu nguyện  và thế giới nhé.

CN: 12/04/2026.  (n24-22)

TIN MỪNG: Hồi ấy, nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân, nhờ bàn tay các Tông Đồ… Nhiều người từ các thành chung quanh Giê-ru-sa-lem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành. (Cv 5:12a,16)

SUY NIỆM: Sứ vụ của các Tông đồ sau biến cố Phục Sinh là minh chứng cho Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Lòng Thương Xót mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Câu chuyện sau đây có thể giúp bạn hiểu được giá trị cao cả của hành động lòng Chúa xót thương:

   Một buổi sáng sớm, có một ông lão bước đi trên bãi biển. Ông cúi mình xuống, nhặt những con sao biển và ném chúng trở về với lòng đại dương. Một thanh niên đi ngang qua và hỏi ông: “Này lão, lão đang làm gì đấy? ”.

   Ông lão liền nói: “Những con sao biển này sẽ chết vì thiếu nước khi mặt Trời lên cao. Vì thế, ta ném chúng xuống biển để chúng có thể sống được”.

   “Ha”! Chàng trai trẻ liền thốt ra những lời mỉa mai: “Có hàng triệu con sao biển trên bờ biển dài hàng dặm  này thì việc làm của lão có ý nghĩa gì chứ”.

   Ông lão nhìn con sao biển trên tay mình và sau đó  ném nó trở về an toàn bên những con sóng. Ông liền nói: “Nó có ý nghĩa đối với sinh vật này”.

   Điều gì bạn làm cho những người khác mới thực sự tạo ra sự khác biệt? Đó chính là những hành động của lòng xót thương. Vậy, bạn có phải là con người của lòng thương xót không? Có bao giờ bạn biện minh cho việc không thực thi lòng thương xót bằng câu nói “phớt đi” rằng: “Tôi không thể giúp đỡ tất cả mọi người”? Thiên Chúa đã đặt để bên cạnh bạn những con người mà bạn có thể giúp đỡ. Bạn có nhìn thấy những con người ấy chăng? Bạn có đồng cảm với nỗi đau khổ của họ? Bạn sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp đỡ họ? Những người cho đi lòng thương xót cũng sẽ nhận lại được nó… từ Thiên Chúa.

LẮNG NGHE: Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, / muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. (Tv 117:1)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa giàu lòng xót thương, xin cho con có được một tầm nhìn nhạy bén đối với các dấu chỉ, để trong mọi hoàn cảnh cuộc sống, giữa dòng đời hôm nay và bên những người cùng sống với con, con có thể nhận ra được dấu chỉ của lòng thương xót Chúa. Xin dạy con biết cách yêu thương như Chúa. Yêu thương không chỉ là trao cho nhau những nụ cười xã giao, cũng không phải nắm lấy tay nhau để chào hỏi những câu dư thừa, hay chúc bình an cho nhau mà trong lòng vẫn còn tức tối. Nhưng yêu thương là phải thật lòng tha thứ và tận tâm giúp đỡ nhau.

THỰC HÀNH: Hôm nay bạn hãy chọn tha thứ/giúp đỡ thay vì chờ để được thứ tha/giúp đỡ.

From: Do Dzung

*****************************

Chúa Vẫn Xót Thương Con – Nguyễn Hồng Ân | St: An Mai Đỗ 

Đàm phán về hòa bình Trung Đông : Hai phái đoàn Mỹ và Iran rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận

1) Đàm phán về hòa bình Trung Đông : Hai phái đoàn Mỹ và Iran rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận

Hôm nay, 12/04/2026, hai đoàn Mỹ và Iran đã rời Islamabad mà không đạt thoả thuận chấm dứt xung đột, sau gần một ngày đàm phán, cuộc đàm phán cấp cao nhất giữa 2 nước kể từ Cách mạng Hồi giáo Iran năm 1979. 

RFI

2)Bầu cử Quốc Hội Hungary: Chấm dứt ‘‘chế độ’’ Orban hay một nhiệm kỳ thứ 5 ?

Cử tri Hungary bỏ phiếu bầu Quốc Hội mới hôm nay 12/04/2026. Theo giới quan sát, đây là cuộc bầu cử có thể cho phép chấm dứt thời kỳ « cai trị » kéo dài 16 năm của thủ tướng Orban và đảng Fidesz. Các phòng phiếu mở cửa từ 6 giờ sáng hôm nay, giờ địa phương.  

RFI


 

ĐẾN TRONG ĐÊM – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Nicôđêmô… đến gặp Chúa Giêsu ban đêm”.

Theo Von Balthazar, mặc khải của Thiên Chúa không ở nơi hiển nhiên, nhưng đi qua ẩn giấu, qua thập giá, qua đêm.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mở ra một cuộc gặp hiếm hoi: một biệt phái đến với Chúa Giêsu, kèm theo một chi tiết không hề ngẫu nhiên – Nicôđêmô ‘đến trong đêm’, như kẻ học dần cách ra khỏi đêm.

Trong Tin Mừng Gioan, đêm không chỉ là thời gian, nhưng là một trạng thái; lux in tenebris lucet – ánh sáng chiếu soi trong bóng tối – nhưng không vì thế mà bóng tối đã bị xua tan. Nicôđêmô đến, không như người đã thấy rõ, nhưng như kẻ đang mò mẫm trong đêm. Và cũng có khi, nơi chính hành trình của mình, chúng ta đã đến gần ánh sáng, mà vẫn chưa thực sự ra khỏi bóng tối – đến, mà vẫn ở trong tối, ‘đến trong đêm’. “Trong bóng tối, mà vẫn an toàn, nhờ chiếc thang bí nhiệm, trong ẩn giấu!” – Gioan Thánh Giá.

Đến với Chúa Giêsu, Nicôđêmô mang theo “đêm ấy” trong cách hiểu của mình. Vì thế, ông lúng túng khi nghe Chúa Giêsu nói về Nước Thiên Chúa, về việc “sinh ra một lần nữa bởi ơn trên”. Điều ông thiếu không phải là ánh sáng bên ngoài, nhưng là một sự biến đổi bên trong; không phải thêm hiểu biết, nhưng là một khởi đầu khác. Vì thế, cuộc đối thoại không dẫn ông đi từ bóng tối qua ánh sáng theo cách hiển nhiên, nhưng mở ra một chiều kích khác: đức tin không phải là nhìn rõ hơn, nhưng là được sinh lại.

“Sinh ra bởi ơn trên” không phải là một khởi đầu do con người chủ động, nhưng là một hành vi của Thần Khí. Chúa Giêsu nói: “Gió muốn thổi đâu thì thổi”; vì thế, được sinh lại không phải là bước vào một con đường đã rõ, nhưng là để mình được dẫn vào một hành trình không thể kiểm soát – sẵn sàng để được Thần Khí dẫn đi cả khi chưa hiểu, chưa thấy, và chưa nắm bắt. Chính ở đó, trong sự bất định, con người bắt đầu thực sự bước ra khỏi đêm.

Nếu “gió muốn thổi đâu thì thổi”, thì khi Thần Khí hành động, con người trở nên mạnh mẽ. Giữa những đe doạ, Phêrô và Gioan không xin được an toàn, nhưng “xin để ý đến những lời ngăm đe của họ, và cho các tôi tớ Ngài đây được nói lời Ngài với tất cả sự mạnh dạn” – bài đọc một. Không còn cửa đóng then cài, họ bước ra, không như những kẻ tự bảo vệ mình, nhưng như những tôi tớ được dẫn dắt – bước ra khỏi đêm – can trường rao giảng điều đã lãnh nhận. Chính ở đó, một kinh nghiệm được mở ra: “Lạy Chúa, hạnh phúc thay những ai ẩn náu bên Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, sinh ra bởi ơn trên không còn là lời nói, nhưng là thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng ban Thần Khí; không chỉ soi sáng, Ngài mở đường. Được đưa vào hành trình ấy, con người không còn sống theo điều mình nắm giữ, nhưng dần trở thành điều nó chưa từng là: ra đi để rao giảng. Trong đó, Giáo Hội không phải là nơi ở lại, nhưng là nơi lên đường; và chúng ta ra đi. “Giáo Hội lên đường là một cộng đoàn các môn đệ truyền giáo!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ đến với Chúa trong đêm, nhưng dám để Thần Khí dẫn con ra khỏi đêm, cả khi chưa thấy rõ!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

**********************************************

Lời Chúa Thứ Hai, Tuần II Phục Sinh

Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 3,1-8

1 Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. 2 Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông nói với Người : “Thưa Thầy, chúng tôi biết : Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy.” 3 Đức Giê-su trả lời : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” 4 Ông Ni-cô-đê-mô thưa : “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được ? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao ?” 5 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. 6 Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt ; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. 7 Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói : các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. 8 Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.” 


 

 SỰ HY SINH THẦM LẶNG

Loc Duong

 SỰ HY SINH THẦM LẶNG

Sau khi hai Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Nguyễn Thanh Long lần lượt bị mất chức và đi tù vì tham nhũng và buôn thuốc tây giả, chính phủ ta đã đưa một người không biết gì về y tế lên làm bộ trưởng. Đó là bà Đào Hồng Lan, người có khuôn mặt mũm mĩm, xinh ra phết, vốn là một nhà giáo đã có nhiều đóng góp cho ngành giáo dục nhưng rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu.

Vừa lên ngôi, bà tân Bộ trưởng đã phát động cuộc thi viết về “ Sự hy sinh thầm lặng” của ngành y tế. Giải thưởng rất hấp dẫn. Có nhiều bài viết gửi về. Trong số đó có bài của một em học sinh lớp 6  bị ném ngay vào thùng rác, giống như dân Facebook vẫn hay nói là “bị loại từ vòng gửi xe”. Bài viết của em như sau:

Người ta cứ bảo bác sĩ, y tá là lương y như từ mẫu, là những chiến sĩ thầm lặng, em thấy không đúng. Cả nước đều biết nếu không có phong bì hay tiền ứng trước viện phí, người bịnh sẽ có nhiều cơ hội bị bỏ nằm nhúc nhích ngoài hành lang, vừa thở vừa chờ cho tới sáng. Hay ai cần thay băng mà không lòi tiền bồi dưỡng ra, sẽ được các nhân viên y tế thay mạnh tay còn hơn đô vật…Cho nên em chỉ thấy những bịnh nhân bình thường như mẹ em mới xứng đáng đoạt danh hiệu “ sự hy sinh thầm lặng”.

Mẹ em là một cô giáo, ở trong trường thì được chính phủ gọi là kỹ sư tâm hồn, nhưng lúc mẹ em bị bướu cổ phải đi bịnh viện thì không khác gì một con chuột đang bị cả hệ thống y tế xúm vô hành hạ.

Mẹ em phải dậy sớm đi vô bệnh viện lúc 3 giờ rưỡi sáng để lấy số thứ tự. Ba em nằm trên giường cằn nhằn “ Chỉ có ăn trộm mới đi giờ này”.  Em cũng phải đi “ăn trộm” với mẹ em, vì ba em nói chiều nay mắc nhậu, không giữ em được.

Lấy số xong, mẹ em ngồi chờ tới trưa cũng không thấy đọc tên, trong khi có nhiều người tới sau thì lại được mấy cô y tá vui vẻ nắm tay dẫn vô trước. Có một ông ngồi ngủ gục cạnh mẹ em, lâu lâu mở một con mắt ra nói “Không có người quen giới thiệu, không có tiền khám dịch vụ thì chị ngủ một giấc đi cho khoẻ tấm thân ngà”.

Tới hồi nghe đọc tên, mẹ em mừng muốn khóc, mẹ chạy lại ô cửa sổ. Cô y tá, khuôn mặt nghiêm khắc, sau khi điền tên tuổi, giấy tờ xong, nói với mẹ em “Đóng viện phí rồi tới phòng khám số 6”. Mẹ em nhẹ nhàng hỏi “ Phòng số 6 ở đâu chị ?”. Cô y tá nạt “ Ở trong miệng chị chứ ở đâu. Đi ra ngoài mà hỏi”.

Tại đây, sau khi chờ mòn mỏi thêm nữa tiếng nữa, mẹ em được vô gặp bác sĩ. Ông bác sĩ, mồ hôi đầy trên mặt và nách, chắc tại phải làm việc quá sức. Nhìn ổng, em không thấy giống bác sĩ chút nào, mà thấy giống mấy người bán keo dán chuột. Bác sĩ hỏi “Bệnh sao?”. Mẹ em đang trình bày thì bác sĩ đã ghi xong toa thuốc, ông nói : “ Đi chụp X quang và mua thuốc”.

Mẹ em dẫn em ra ngoài, im lặng đi như một xác chết. Em hỏi mẹ :“ Sao mình chờ hết buổi sáng mà chỉ được gặp bác sĩ không tới 3 phút vậy mẹ ?”. Mẹ thở dài : “Ở đây, bác sĩ là chủ tịch nước. Con đói chưa, ra mẹ mua xôi con ăn rồi mình ghé quầy thuốc tây mua thuốc”. “ Mẹ không đi chụp phim hả mẹ”. “ Không kịp chiều nay đâu con ơi, người ta xếp hàng dài thế kia, để mai mẹ sẽ xin nghỉ dạy thêm một ngày nữa đi chụp”.

Tại quầy bán thuốc tây, cũng lại cảnh xếp hàng và chen lấn. Nhiều người ngồi luôn xuống đất cho đỡ mỏi chân. Em cũng ngồi nhưng mẹ em thì không. Chắc mẹ nghĩ trong bệnh viện mẹ vẫn là cô giáo chứ không phải bệnh nhân bướu cổ. Đứng lâu lắm thì mẹ cũng mua được một loại thuốc, còn hai loại khác người bán bảo rằng “ngành y tế đang thiếu thuốc, chị ra ngoài chợ đen mà mua”. Mẹ thất vọng, lảo đảo đi ra như người say nắng. Thời may, có một bà tiên mập mạp hiện ra trước mặt cứu nguy. Bà tiên móc từ trong áo ngực ra mấy vỉ thuốc : “Em có hai loại thuốc chị cần nè, chị lấy em để rẻ cho”. Nhưng mẹ em cám ơn và nắm tay em lôi đi. Mẹ bảo mẹ sợ mua nhầm thuốc giả của mấy con buôn.

Ngồi trên xe buýt về nhà, em thấy suốt ngày hôm nay khủng khiếp quá. Bịnh viện đông như kiến. Đông thế nhưng không kiếm ra một nụ cười. Ai cũng gắt gỏng. Ai cũng lê lết chầu chực để được khám qua loa. Mùi mồ hôi, mùi mấy người bịnh khiến em cũng muốn bịnh theo luôn. Vậy mà mẹ em vẫn im lặng chịu đựng. Lúc gần ra về, có cụ già nuôi bệnh, bị móc túi hết tiền, ngồi khóc lóc thảm thiết, mẹ em lẳng lặng lấy ra cho mấy ngàn, không nói một câu. Mẹ chỉ đổ quạu khi về tới nhà thấy ba em nằm say xỉn, ói tùm lum. Dọn đống ói xong, mẹ lại hấp tấp chạy đi mua nước chanh về cho ba uống giải rượu.

Nhìn theo bóng dáng mẹ chạy đi mua nước chanh, em thấy thương sự hy sinh thầm lặng của mẹ vô cùng, cho nên em viết bài dự thi này. Mong bà Bộ trưởng cho em được giải để em đưa hết tiền lãnh thưởng cho mẹ em trị bịnh bướu cổ. Chứ bịnh viện kiểu này, không có tiền thì chắc mẹ em chỉ có nước sống và trị bịnh bằng niềm tin.

Kính chúc bà Bộ trưởng dồi dào sức khoẻ, ngồi ghế được lâu, suy nghĩ được gì giúp ích cho dân nghèo bịnh hoạn, chứ đừng như ông Bộ trưởng trước, mới ngồi chưa nóng đít đã tham nhũng, phải vô khám ngồi bóc lịch mà nước mắt ổng cá sấu cứ rưng rưng.

Loc Duong