Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông đứng dậy đi theo Người!”.
Một người mới đi biển khó chịu vì chiếc la bàn dường như đã hỏng: xoay về đâu, kim vẫn chỉ về một phía. Chỉ khi lạc giữa biển mù, ông mới hiểu chiếc kim không kẹt; nó đang trung thành với hướng bắc.
Kính thưa Anh Chị em,
Trước khi gặp Chúa Giêsu, đời Matthêu có một chỗ ngồi chắc chắn nhưng không có hướng đi. Nghe tiếng Ngài gọi, ông đứng dậy rời bàn thu thuế. Từ đó, chiếc kim đời ông chỉ về một hướng. Nó như ‘kẹt mà không lạc’.
Ơn gọi của Matthêu không khởi đầu bằng việc đổi nghề, nhưng đổi hướng. Tin Mừng kể thật đơn sơ: “Ông đứng dậy đi theo Người!”. Không một câu hỏi về ngày mai, cũng chẳng biết đoạn đường phía trước; Matthêu chỉ có một tiếng gọi và một Đấng để theo. Con người thật sự đổi đời khi biết đổi hướng; trái tim thôi khắc khoải khi tìm được nơi nghỉ yên trong Chúa. Từ phút ấy, Matthêu đã tìm được phương bắc đời mình.
Chúa Giêsu không chỉ hết từng bước; Ngài chỉ gọi: “Anh hãy theo tôi!”. Đức tin không phải tấm bản đồ cho thấy mọi sự, nhưng là chiếc la bàn chỉ hướng. La bàn không rút ngắn hải trình, nhưng giữ con tàu khỏi lạc. Matthêu không biết ngày mai sẽ ra sao; ông chỉ biết chiếc kim đời mình chỉ về Chúa Giêsu. “Ngài không chọn tôi vì tôi xứng đáng; nhưng vì muốn tôi thuộc trọn về Ngài!” – Charles de Foucauld.
Niềm vui của Matthêu bừng lên trong bữa tiệc – như một ngày mừng vĩnh khấn. Lời Khải Huyền vang lên: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, Ta sẽ vào nhà người ấy và dùng bữa với người ấy!”. Matthêu có thể nói “không”, “chưa” hoặc “để lúc khác”. Một cái lắc đầu đủ khiến ông và bạn bè bỏ lỡ cuộc gặp đổi đời. Nhưng từ khi đáp lại lời gọi, Matthêu trở thành con đường để người khác gặp Chúa Giêsu. Phaolô nói, Đức Kitô ban người làm tông đồ, người loan báo Tin Mừng, người làm mục tử và thầy dạy để xây dựng Thân Thể Ngài – bài đọc một. Ơn gọi rất riêng; nhưng khi được đáp lại, “tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu”.
Chúng ta có thể làm nhiều việc, đi rất nhanh mà vẫn không biết mình đang đi về đâu. Tiền bạc, thành công, lời khen hay nỗi sợ có thể âm thầm trở thành phương bắc của đời mình. Vì thế, điều cần hỏi trước mỗi chọn lựa không chỉ là “việc này có lợi không?”, nhưng còn là “việc này đưa tôi gần Chúa Giêsu hơn không?”. “Không ngọn gió nào thuận cho người không biết mình đang đi về bến nào!” – Seneca. Đi chậm mà đúng hướng vẫn hơn đi nhanh trên một con đường không có Ngài.
Anh Chị em,
Với Đức Kitô, chiếc kim đời Ngài chưa bao giờ lệch khỏi Chúa Cha. Dù giữa tung hô hay thập giá, mọi sự trong Ngài quay về Cha. Vì thế, mỗi chọn lựa nhỏ của người môn đệ cũng phải theo hướng Tin Mừng. Theo Đức Kitô không chỉ là đổi vài thói quen đạo đức, nhưng là để chiếc kim lòng mình ‘kẹt mà không lạc’. Thà đi giữa biển mù cùng Giêsu, còn hơn an toàn trong bến đỗ không có Ngài!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, kéo con đứng dậy khỏi những gì đang giữ chân; chỉnh lại hướng lòng con; và dùng đời con để đưa người khác đến gần Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
| LỜI CHÚA THÁNH MATTHÊU, TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG – 21/9 – Thứ Hai Tuần XXV TN:
https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/21…. |
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
9 Khi ấy, Đức Giê-su đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Mát-thêu đang ngồi ở đó. Người bảo ông : “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người.
10 Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và người tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. 11 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu nói với các môn đệ Người rằng : “Tại sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?” 12 Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói : “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. 13 Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”












