BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA – Anmai CSsR

Anmai CSsR

BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA

Trong những ngày lang thang qua các nẻo đường đời, tôi thường dừng chân trước những nơi chốn tưởng chừng như xa lạ nhưng lại gần gũi đến nao lòng: bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa. Chúng không chỉ là những địa danh vật chất, mà còn là những bài học sống động về kiếp nhân sinh, nhắc nhở chúng ta về sự mong manh của cuộc đời dưới ánh nhìn của Thiên Chúa. Là những tạo vật được dựng nên theo hình ảnh Chúa, chúng ta thường quên mất rằng mọi sự đều là ân ban từ Đấng Tạo Hóa, và qua những nơi này, Chúa như đang thì thầm nhắc nhở chúng ta về bản chất đích thực của sự sống, tự do và cái chết.

Hãy bắt đầu từ bệnh viện, nơi mà tiếng rên rỉ của nỗi đau hòa quyện với hy vọng mong manh. Khi bước chân vào đây, tôi chợt nhận ra rằng con người chúng ta, dù tự hào với bao thành tựu khoa học và quyền lực, vẫn không thể làm chủ hoàn toàn thân xác mình. Thân xác này, món quà Chúa ban, vốn dĩ là đền thờ của Chúa Thánh Thần, nhưng nó lại tuân theo những quy luật riêng, những quy luật mà Chúa đã đặt định từ thuở tạo thiên lập địa. Chỉ cần một tế bào nhỏ bé lệch lạc, một cơn đau bất chợt, mọi kế hoạch vĩ đại, mọi ảo mộng về sức mạnh bất diệt đều tan biến như sương mai. Tôi nhớ đến lời Thánh Kinh: “Con người chỉ là hơi thở, cuộc đời như bóng câu qua cửa sổ” (Tv 144,4). Bệnh viện dạy chúng ta rằng sự sống không phải là điều hiển nhiên, mà là một đặc ân từ Chúa, mong manh đến độ phải biết cúi đầu tạ ơn từng nhịp tim, từng hơi thở. Ở đây, giữa những giường bệnh trắng toát, tôi thấy bao con người chợt tỉnh ngộ, quay về với Chúa qua lời cầu nguyện, nhận ra rằng chỉ có ân sủng Chúa mới là chỗ dựa vững chắc giữa cơn bão tố của bệnh tật.

Tôi từng chứng kiến một người bạn, vốn là doanh nhân thành đạt, luôn bận rộn với những dự án khổng lồ, đột ngột nằm viện vì cơn đau tim. Trước đó, anh ấy nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, từ tiền bạc đến thời gian. Nhưng nằm trên giường bệnh, anh ấy kể với tôi rằng mọi thứ trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại nỗi khao khát được sống thêm một ngày để sửa chữa những lỗi lầm, để yêu thương gia đình nhiều hơn. Bệnh viện không chỉ chữa lành thân xác, mà còn đánh thức linh hồn, nhắc nhở chúng ta sống theo Lời Chúa: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38). Nó dạy chúng ta biết trân trọng sự sống như một món quà từ Thiên Chúa, và dùng nó để phục vụ anh em, thay vì lãng phí trong những truy cầu phù phiếm.

Chuyển sang nhà tù, nơi mà những song sắt lạnh lẽo dường như nuốt chửng hy vọng của bao phận người. Nhưng nhìn sâu hơn, tôi nhận ra rằng tự do đích thực không nằm ở không gian vật chất, mà ở mức độ tỉnh thức của tâm hồn. Chúa Giêsu đã dạy: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 8,32), và sự thật ấy chính là nhận biết Chúa và sống theo ý Ngài. Song sắt chỉ giam hãm thân xác, nhưng một tâm trí u mê, đầy tham sân si, mới là nhà tù thực sự, giam cầm linh hồn trước cả khi hành động tội lỗi xảy ra. Tôi nghĩ đến thánh Phaolô, người từng bị tù đày vì đức tin, nhưng từ trong tù, ngài vẫn viết những bức thư đầy lửa mến, chứng tỏ rằng tự do nội tâm vượt qua mọi xiềng xích. Mỗi lựa chọn trong đời, dù nhỏ bé, đều mang theo cái giá của nó, và một phút giây nông nổi có thể đẩy chúng ta vào bóng tối của vô minh, xa rời ân sủng Chúa.

Tôi từng đến thăm một người anh em trong Chúa đang thụ án vì những sai lầm tuổi trẻ. Anh ấy kể rằng, ban đầu, anh oán trách số phận, nhưng dần dần, qua việc đọc Kinh Thánh và cầu nguyện, anh nhận ra rằng nhà tù thực sự là những đam mê tội lỗi đã cầm tù linh hồn anh từ lâu. Bây giờ, anh ấy sống tự do hơn bao giờ hết, dù thân xác bị hạn chế, vì anh đã tìm thấy tự do trong Chúa Kitô. Nhà tù dạy chúng ta rằng tự do sâu nhất là khả năng nhìn thấu chính mình, nhận ra những yếu đuối và xin Chúa tha thứ, để không còn bị vô minh cầm tù nữa. Nó nhắc nhở chúng ta sống tỉnh thức, chọn lựa theo lương tâm Công Giáo, tránh xa tội lỗi như tránh xa hỏa ngục, và luôn hướng về Chúa như nguồn tự do chân thực.

Và rồi, nghĩa địa – nơi yên nghỉ cuối cùng của bao kiếp người. Đứng trước những nấm mộ im lìm, tôi chợt nhận ra rằng tất cả những gì chúng ta gọi là “của mình” chỉ là tạm gửi, là những món quà Chúa cho mượn trong hành trình ngắn ngủi này. Danh vọng, địa vị, tiền bạc, những cuộc hơn thua gay gắt – tất cả đều dừng lại trước lớp đất mỏng manh. Thánh Kinh nhắc nhở: “Hỡi kẻ giàu có, hãy khóc lóc than van vì những hoạn nạn sắp giáng xuống trên các ngươi” (Gc 5,1), vì của cải trần gian không theo ta sang đời sau. Trước nghĩa địa, con người không còn là những vai diễn xã hội, mà trở về với bản chất nguyên thủy: một tạo vật được Chúa dựng nên từ bụi đất và sẽ trở về với bụi đất (St 3,19). Nhưng nghĩa địa không làm chúng ta sợ hãi cái chết; trái lại, nó đánh thức chúng ta khỏi giấc mộng quên lãng, khỏi lối sống như thể mình bất tử, để nhận ra rằng cuộc đời là hành trình chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu bên Chúa.

Tôi nhớ những lần viếng mộ tổ tiên, giữa không khí tĩnh mịch ấy, tôi suy gẫm về bao tháng ngày đã trôi qua trong vô ích, chạy theo những thứ hư không. Nghĩa địa dạy chúng ta sống ý thức hơn, yêu thương nhiều hơn, và chuẩn bị tâm hồn cho ngày Chúa gọi về. Nó nhắc nhở rằng cái chết không phải kết thúc, mà là cửa ngõ vào đời sống vĩnh cửu, nơi Chúa sẽ phán xét theo công trạng của chúng ta. Vì thế, hãy sống sao cho xứng đáng, tích trữ của cải trên trời qua việc bác ái, cầu nguyện và giữ giới răn Chúa.

Khi đặt ba nơi ấy cạnh nhau – bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa – chúng ta sẽ thấy rõ ràng hơn bao giờ hết: sự sống vô cùng mong manh, đòi hỏi chúng ta phải trân trọng từng giây phút như ân ban từ Chúa; mỗi lựa chọn đều hệ trọng, vì nó có thể dẫn đến tự do hay tù ngục linh hồn; và vô thường là định luật chắc chắn, thúc đẩy chúng ta hướng về đời sau. Từ đây, chúng ta học cách sống chậm rãi hơn, sâu sắc hơn, không vội vã chạy theo thế gian mà dừng lại để lắng nghe tiếng Chúa. Chúng ta chọn điều đúng đắn theo Lời Chúa, thay vì những gì dễ dàng theo xác thịt. Và trên hết, chúng ta học buông xả, trao phó mọi sự cho Chúa, vì chỉ trong sự tự tại thong dong ấy, chúng ta mới thực sự sống đời Kitô hữu đích thực.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chúng tôi quen biết cả hai vợ chồng. Anh lẫn chị lúc ấy đều mới ngoài bốn mươi, còn trẻ và khỏe mạnh.

Những Câu Chuyện Thú Vị
Chúng tôi quen biết cả hai vợ chồng. Anh lẫn chị lúc ấy đều mới ngoài bốn mươi, còn trẻ và khỏe mạnh.

Một buổi tối nọ, theo lời chị kể, vì cuối tuần nên hai người ngồi coi TV tới khuya, tự nhiên anh than mệt. Cơn mệt tăng dần rất mau và thêm cơn đau buốt ở ngực, muốn nôn mửa. Linh cảm chẳng lành, chị cầm phone gọi ngay 911. Sau này chị tâm sự đó là quyết định sáng suốt nhất đời, không như nhiều người khác có thể nghĩ rằng chỉ mệt chút thôi, đi ngủ sáng mai dậy sẽ hết, hoặc là… cạo gió!

Quả nhiên đó là một cơn đau tim Heart Attack đột ngột không bao giờ ngờ tới. Đoàn y tế 911 đến cho anh ngậm ngay thuốc loãng máu và cấp tốc đưa ra xe cứu thương đến bệnh viện gần nhà nhất là Regional Medical Center. Chị muốn lên ngồi cùng anh trên xe cứu thương nhưng họ không cho theo luật y tế nên chỉ có thể lái xe theo sau. May bệnh viện này gần nhà nên chị rành đường đi. Không phải vấn đề.

Khi đến Regional Medical Center, anh cần được thông tim ngay để thông một mạch máu đang bị nghẽn không lên được trái tim. Vấn đề là bệnh viện ngay khi ấy các phòng cấp cứu đang được sử dụng cho bệnh nhân khác, trong khi anh không thể chờ lâu. Họ quyết định đưa tới bệnh viện khác gần nhất Good Samantha Hospital. May mắn bệnh viện này đang có phòng trống, và sẽ sẵn sàng cho anh đến.

Cũng như lần trước, chị cũng không được lên ngồi xe cứu thương mà chỉ có thể lái xe theo. Chiếc xe cứu thương lao nhanh trong đêm tối. Chị cố gắng theo được một đoạn đường là mất hút. Lúc đó đã 1,2 giờ sáng, chị đứng trước ngã tư đường không biết chiếc xe cứu thương đi ngã nào? Hoàn toàn không biết bệnh viện mà họ đang đưa chồng đến nằm ở đâu! Thời đó chưa có điện thoại cầm tay thông dụng như bây giờ để mà gọi ai, hay mở Google map.

Giữa đêm tối mông mênh không một bóng xe qua lại trên con đường vắng, chị dừng giữa đường, phân vân! Là một Phật tử, trong cơn tuyệt vọng, chị bỗng nghĩ đến Đức Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn ,và cầu nguyện ngài cứu giúp, chỉ đường dẫn lối cho chị đến bệnh viện Good Sanmatha. Thành tâm cầu nguyện.

Bỗng nhiên chị giật mình vì ánh sáng lập lòa. Một xe cảnh sát dừng ngay sau, mở đèn chiếu sáng. Người cảnh sát đến bên cửa hỏi chuyện. Chị mừng quá trình bày sự việc mất dấu chiếc xe cứu thương và không biết nên đi đâu. Kỳ diệu thay, sau khi nghe chị, ông nói bệnh viện đó không xa, nhưng chị không thể đến nếu không biết đường. Ông sẽ chạy phía trước dẫn đường cho chị lái xe phía sau đến bệnh viện. Thế là chiếc xe cảnh sát mở đường, ánh đèn xanh đỏ trên mui chớp sáng cho chị dễ theo. Chị như kẻ không hồn không còn biết gì nữa, chỉ nhắm cái đèn phia trước mà theo. May người cảnh sát hiểu chị phụ nữ không thể lái xe nhanh, nên cũng đi chậm cho chị theo kịp. Hơn nữa chị không phải bệnh nhân cần câp cứu.

Chị không nhớ thời gian bao lâu từ khi được xe cảnh sát dẫn đường cho đến khi dừng lại trước cổng Emergency của bệnh viện Good Samantha. Chị kịp thời vào trong ký mọi giấy tờ cần thiết cho chồng được cấp cứu ngay.

Chồng chị được cứu sống kịp thời và ra viện chỉ một tuần sau đó.

Chuyện đã lâu, ngày nay kể lại chị không hiểu tại sao có sự tình cờ một xe cảnh sát giữa đêm khuya lại tuần tiểu vào con đường vắng hoe, tối tăm, không một bóng xe nào qua lại để mà thấy chị ở đó và giúp đỡ. Có phải Đức Quan Âm Bồ Tát đã nghe “LỜI CẦU NGUYỆN ” của chị và đưa xe cảnh sát đó đến? Chị nghĩ vậy…

TG:Thai NC

Ảnh ST. minh họa

May be an image of ambulance and text


 

Breaking News: Tối Cao Pháp Viện phán quyết: Thuế quan của Trump là ‘bất hợp pháp’

Ba’o Nguoi-Viet

February 20, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Hai, đưa ra phán quyết 6-3, tuyên bố chính sách thuế quan của Tổng Thống Donald Trump là “bất hợp pháp.”

Đây là một cú giáng mạnh nhất của Tối Cao Pháp Viện, thường có các quyết định có lợi cho hành pháp, đối với Tổng Thống Trump trong nhiệm kỳ thứ nhì của ông bắt đầu từ Tháng Giêng, 2025.

Tối Cao Pháp Viện ở Washington, DC (Hình: Jemal Countess/Getty Images for Women’s March)

Phán quyết, chống quyết định thuế quan của tổng thống, do Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện John Roberts viết cùng với ba thẩm phán cấp tiến (Sonia Sotomayor, Elena Kagan, và Ketanji Brown Jackson) và hai thẩm phán bảo thủ (Neil Gorsuch và Amy Coney Barrett).

“Tổng thống thực hiện quyền lực đặc biệt trong việc đơn phương áp dụng thuế quan với số lượng, thời gian, và mức độ không giới hạn,” ông Roberts viết. “Trong khi đó, chúng tôi thấy Đạo Luật Quyền Lực Kinh Tế Quốc Tế (IEEPA) không cho phép tổng thống làm như thế.”

Bỏ phiếu thuận cho thuế quan của ông Trump là ba thẩm phán bảo thủ, Clarence Thomas, Brett Kavanaugh, và Samuel Alito.

Chính sách thuế quan do Tổng Thống Donald Trump đưa ra hôm 1 Tháng Tư, 2025, mà ông gọi là ngày “Giải Phóng Nước Mỹ,” áp dụng thuế nhập cảng đối với gần như toàn cầu với mức thuế từ 10% đến 40%.

Ba thẩm phán Brett Kavanaugh, Neil Gorsuch, và Amy Coney Barrett do Tổng Thống Donald Trump bổ nhiệm trong nhiệm kỳ đầu của ông. (Đ.D.)

May be an image of text that says 'rfi "THUẾ ĐỐI ỨNG" CUA TRUMP BỊ BÁC Tối cao Pháp viện Mỹ ra phán quyết với 6 thuận/3 chống Nhà Trắng sẽ hoàn trả cả trăm tỉ hàTrăngséhoàntrảcătrămtid đô la tiền thuế đã thu ?'


 

NIỀM VUI LỚN HƠN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa!”.

“Là những sinh vật nửa vời, bị lừa dối bởi đồ uống, tình dục và tham vọng… chúng ta khác nào một đứa trẻ ngu ngốc tiếp tục nướng những chiếc bánh bùn trong khu ổ chuột vì không hiểu được đề nghị của cha nó về một kỳ nghỉ ở khu du lịch biển. Dễ hài lòng với những gì mình có, chúng ta đánh mất một niềm vui lớn hơn!” – C.S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of child and text that says 'fineart art amerca'

Lời Chúa hôm nay cho thấy chúng ta có thể hài lòng với những “chiếc bánh bùn” đạo đức – vài hy sinh, vài thực hành – mà quên mất ‘niềm vui lớn hơn’ Thiên Chúa muốn ban. Vì thế, hãy cầu xin, “Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa!”.

Bước vào Mùa Chay, đường lối Chúa không nói đến những bộ mặt sầu thảm, nhưng nói đến việc “loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người”, “nhường miếng ăn cho kẻ đói” – bài đọc một. Bấy giờ, một ‘niềm vui lớn hơn’ được chạm tới – niềm vui ấy phát sinh từ lòng trắc ẩn, chứ không từ cảm giác mình tốt lành. “Không có chay tịnh nào là thật nếu nó làm trái tim khô cứng với người khác; chay tịnh là học lòng trắc ẩn!” – Dietrich Bonhoeffer.

Tin Mừng kể chuyện Chúa Giêsu đi ngang bàn thu thuế và gọi Lêvi. Chỉ một lời “Hãy theo tôi!”; ông đứng dậy đi theo Người. Từ bàn tiền sang bàn tiệc, từ nghề thu thuế sang tình bạn với Đấng Cứu Thế; Lêvi không được mời vào một cơ chế, nhưng vào một tương quan. Bỏ lại sau lưng những con số, ông bước vào bữa tiệc nơi nhà mình – nơi Chúa Giêsu ngồi chung với những người bị coi là tội lỗi. Nếu vẫn ở lại bàn tiền, Lêvi sẽ an toàn hơn. Nhưng ông đã đứng dậy. Chỉ khi rời chỗ cũ, ông mới nếm được ‘niềm vui lớn hơn’ – niềm vui nơi Giêsu.

Cũng thế, chúng ta có thể giữ chay mà vẫn ngồi yên sau “bàn tiền” của mình: bàn tự ái, bàn kiểm soát, bàn hơn thua. Chúng ta có thể giảm một bữa ăn nhưng không giảm cái tôi. Khi ấy, chay tịnh chỉ là đổi thực đơn, không đổi đời. “Xin dạy chúng con đường lối Ngài, lạy Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Đường ấy đi ngang qua một lời mời, “Hãy theo tôi!”, không phải để mất vui, nhưng để vui hơn, tự do hơn; không để co cụm, nhưng để mở ra “như thửa vườn được tưới đẫm, như mạch suối không cạn nước bao giờ”. “Yêu thương cao hơn chay tịnh!” – Tikhon of Zadonsk.

Anh Chị em,

“Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa!”. Lời cầu ấy không chỉ ra sự yếu hèn thiếu thốn của mỗi người, nhưng lay chúng ta khỏi sự bằng lòng. Thiên Chúa không lấy đi niềm vui; Ngài giải cứu chúng ta khỏi những niềm vui quá nhỏ. Chúa Giêsu không chỉ gọi chúng ta bớt đi một điều gì, nhưng gọi chúng ta đứng dậy; không mời chúng ta vào một hệ thống khổ chế lạnh lùng, nhưng vào tương quan với chính Ngài. Trên thập giá, Ngài sẽ tự hiến trọn vẹn; và trong Phục Sinh, Ngài mở ra một niềm vui không ai lấy mất. “Thập giá là ngôi trường của tình yêu!” – Maximilian Kolbe.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con lối đi hẹp của Ngài; cho tim con mềm lại trước nỗi đau của anh em; hầu con nếm được ‘niềm vui lớn hơn’ của tình yêu tự hiến!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 ********************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy sau Lễ Tro

Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.     Lc 5,27-32

27 Khi ấy, Đức Giê-su trông thấy một người thu thuế, tên là Lê-vi, đang ngồi ở trạm thu thuế. Người bảo ông : “Anh hãy theo tôi !” 28 Ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người.

29 Ông Lê-vi làm tiệc lớn đãi Người tại nhà ông. Có đông đảo người thu thuế và những người khác cùng ăn với các ngài. 30 Những người Pha-ri-sêu và những kinh sư thuộc nhóm của họ mới lẩm bẩm trách các môn đệ Đức Giê-su rằng : “Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi ?” 31 Đức Giê-su đáp lại họ rằng : “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. 32 Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn.”


 

CHẶNG THỨ 1: Chúa Giêsu bị kết án tử hình.- Cha Vương

Chúc mọi sự an lành đến bạn và gia đình nhé! Thiên Chúa là tình yêu. (1 Ga 4:8) Ngài không thể lặng thinh trước những nỗi thống khổ của nhân loại. Do đó qua mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể, Thiên Chúa xuống thế làm người, Ngài mang lấy thánh giá, và chia sẻ những đau khổ của bạn. Ngài muốn biến đổi trái tim chai đá của bạn thành một trái tim bằng thịt để bạn biết rung cảm và biết chia sẻ trước sự đau khổ của người khác. Vậy trong những ngày đầu của Mùa Chay thánh này, mời bạn cùng với mình suy niệm 14 Chặng Đàng Thánh Giá mà Con Chúa đã đi qua. Ước mong bạn nhận được ơn hoán cải để tiến đến nguồn tình yêu bất tận của Thiên Chúa.

Cha Vương

Thư 6: 20/02/2026  (N16-24)

CHẶNG THỨ 1: Chúa Giêsu bị kết án tử hình.

TIN MỪNG: Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp: “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây?” Mọi người đồng thanh: “Đóng đinh nó vào thập giá!” (Mt 27:22)

SUY NIỆM: Nhìn vào xã hội ngày nay chuyện bất công vẫn còn xảy ra dưới nhiều hình thức, người công chính thì bị cầm tù nhạo báng còn kẻ vô luân thì lại huênh hoang hoành hành. 

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn tham gia hoặc cổ võ cho những việc làm bất chính trong môi trường sống của bạn hay không? (Tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối suy nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động.)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su, vì yêu thương con Chúa đã chấp nhận chịu xét xử và bị kết án tử hình một cách bất công để cho con được sống dồi dào trong tình yêu của Chúa, xin cho con luôn mặc lấy trái tim của Chúa, để con biết rung động và thương xót trước nỗi cơ cực của anh chị em, ngõ hầu con biết đứng về phía sự thật để trở nên chứng nhân của lòng Chúa xót thương. Amen.

From Do Dzung

*********************

Con Đường Chúa Đã Đi Qua – Lệ Hằng

Mồng Ba Tết – Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm

Mồng Ba Tết – Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm

Lời Chúa St 2,4b-9.15; Cv 20,32-35 và Mt 25,14-30

Anh chị em thân mến,

Trong bầu khí linh thiêng của những ngày đầu năm mới, khi chúng ta còn nghe vang vọng lời chúc bình an và nhìn thấy niềm hy vọng trong ánh mắt của nhau, Giáo Hội mời gọi chúng ta bước vào ngày Mồng Ba Tết với tâm tình thánh hóa công ăn việc làm. Đây không chỉ là một lời cầu xin cho năm mới làm ăn thuận lợi, nhưng còn là một lời nhắc nhở sâu xa về ý nghĩa thiêng liêng của lao động trong chương trình của Thiên Chúa.

Sách Sáng Thế kể rằng Thiên Chúa đặt con người vào vườn Êđen để canh tác và giữ gìn. Lao động không phải là hình phạt. Lao động là ơn gọi. Ngay từ thuở ban đầu, trước khi có tội lỗi, con người đã được mời gọi làm việc. Làm việc để cộng tác với Đấng Tạo Hóa. Làm việc để chăm sóc thế giới. Làm việc để phát triển chính mình. Khi chúng ta cày ruộng, buôn bán, dạy học, chữa bệnh, nội trợ, xây dựng, phục vụ… chúng ta không chỉ đang mưu sinh. Chúng ta đang tiếp tục công trình sáng tạo của Thiên Chúa.

Nhưng thực tế cuộc sống cho thấy lao động cũng chất chứa biết bao nhọc nhằn. Có người vất vả quanh năm mà thu nhập vẫn bấp bênh. Có người thất nghiệp, lo lắng cho tương lai. Có người làm việc trong áp lực, cạnh tranh, bon chen. Có khi vì miếng cơm manh áo mà lương tâm bị thử thách. Chính trong những hoàn cảnh đó, Lời Chúa hôm nay soi sáng cho chúng ta.

Thánh Phaolô trong sách Công Vụ nhắc lại lời của Chúa Giêsu rằng cho thì có phúc hơn là nhận. Lao động của người Kitô hữu không chỉ nhắm đến lợi nhuận cá nhân. Lao động còn để chia sẻ. Lao động để nâng đỡ người yếu đuối. Lao động để gia đình được ấm êm và xã hội được tốt đẹp hơn. Một năm mới thật sự có phúc không phải là năm chúng ta tích lũy được bao nhiêu, nhưng là năm chúng ta đã trao ban được bao nhiêu yêu thương qua chính công việc của mình.

Tin Mừng theo thánh Matthêu kể dụ ngôn những nén bạc. Ông chủ trao cho mỗi người tùy theo khả năng của họ. Người thì năm nén, người thì hai, người thì một. Điều quan trọng không phải là nhiều hay ít. Điều quan trọng là thái độ. Hai người đầu đã dám làm, dám đầu tư, dám mạo hiểm để sinh lời. Người thứ ba vì sợ hãi đã chôn vùi nén bạc của mình. Nỗi sợ khiến anh đánh mất cơ hội và đánh mất cả phần thưởng.

Mỗi chúng ta bước vào năm mới cũng được trao những nén bạc khác nhau. Có người có sức khỏe. Có người có tài năng. Có người có điều kiện kinh tế. Có người có thời gian. Có người có trái tim nhạy cảm và đôi tay khéo léo. Thiên Chúa không hỏi chúng ta có bao nhiêu. Ngài hỏi chúng ta đã làm gì với điều mình có. Đã dám dấn thân hay còn chôn vùi ơn ban vì sợ thất bại, sợ khó khăn, sợ hy sinh.

Thánh hóa công ăn việc làm không có nghĩa là chỉ đến nhà thờ xin Chúa làm ăn phát đạt. Thánh hóa công việc là làm việc với lương tâm ngay thẳng. Là từ chối gian dối dù có thể mất lợi ích. Là không bóc lột, không lừa gạt, không thờ ơ với người nghèo. Là biết đặt Chúa vào trung tâm, để mỗi quyết định trong công việc đều phản chiếu Tin Mừng.

Ngày Mồng Ba Tết nhắc chúng ta rằng bàn thờ và bàn làm việc không tách rời nhau. Thánh lễ và đời sống thường ngày không đối nghịch nhau. Khi chúng ta làm việc với tinh thần trách nhiệm, với lòng yêu mến và với sự trung thực, thì chính công việc ấy trở thành lời cầu nguyện. Khi chúng ta biết dâng lên Chúa từng giọt mồ hôi, từng cố gắng, từng lo toan, thì cả năm lao động của chúng ta được thấm đẫm ân sủng.

Ước gì trong năm mới này, mỗi người chúng ta không chôn vùi nén bạc Chúa trao. Ước gì chúng ta dám tin tưởng, dám bước ra, dám làm điều thiện lành. Và khi kết thúc năm, chúng ta có thể nghe được lời dịu dàng ấy vang lên trong tâm hồn mình rằng hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, hãy vào hưởng niềm vui của chủ ngươi.

Xin Chúa chúc lành cho công ăn việc làm của chúng ta. Xin Ngài thanh luyện ý hướng của chúng ta. Và xin cho mỗi ngày lao động trong năm mới trở thành con đường nên thánh, để giữa dòng đời tất bật, chúng ta vẫn sống như những người con đang cộng tác với Cha mình trong công trình yêu thương.

(Lm Vinh Sơn Hoàng Phi Hải, SDB)


HẠT BỤI ĐƯỢC YÊU THƯƠNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chẳng lẽ các dân lại được cớ mà nói: Thiên Chúa của chúng ở đâu?”.

Chỉ vài tuần sau khi Công đồng Vaticanô II kết thúc, thánh Phaolô VI đã cử hành một nghi thức xức tro đầy tính biểu tượng tại đền thờ Thánh Phêrô. Không tuyên bố, không phô trương quyền lực – chỉ cúi đầu sám hối. Một câu trả lời âm thầm cho câu hỏi của thế giới: “Thiên Chúa của chúng ở đâu?” – Ngài ở nơi Hội Thánh dám nhận mình là bụi.

Kính thưa Anh Chị em,

May be art of child and text that says 'F'

Hôm nay, Lễ Tro, một chút tro bụi được xức trên đầu chúng ta giữa lời của Giôen. Câu trả lời cho thế giới không nằm ở tranh luận, nhưng ở một cộng đoàn biết quỳ xuống, biết trở về, biết mình là những “hạt bụi được yêu thương” – Phanxicô.

Khai mạc mùa Chay 2026, Đức Lêô XIV nói đến một thế giới đang chìm trong lửa loạn: tội chính trị, tội kinh tế, tội văn hoá, và thậm chí tội tôn giáo đang loại trừ người yếu thế, tôn thờ cái tôi, đức tin bị biến thành ý thức hệ. Chúng ta không đứng ngoài đám cháy ấy. Chúng ta mang tội cá nhân, và cả trách nhiệm của một cộng đoàn nhiều khi im lặng, thoả hiệp, vô tâm. Nhưng chính giữa tro tàn đó, chúng ta vẫn được gọi để làm chứng – không bằng cách chối tội, nhưng bằng cách nhận mình là bụi và để Thiên Chúa thổi vào đó hơi thở mới, hầu nói cho thế giới rằng, chúng ta là những “hạt bụi được yêu thương”.

Giôen kêu gọi: “Hãy tập họp dân!”. Sám hối không chỉ là chuyện riêng tư, nhưng là nhịp đập chung của một dân. Khi cùng quỳ xuống, chúng ta tuyên xưng mình không tự cứu nổi mình. Và trong sự thật ấy, Thiên Chúa được tỏ lộ. Tro nhắc chúng ta mình là bụi; nhưng là bụi được hứa phục sinh. Nếu thế giới hỏi “Chúa ở đâu?”, câu trả lời có thể nằm nơi một cộng đoàn không che giấu sự mong manh, không tô vẽ thánh thiện, nhưng dám sống thật thân phận “hạt bụi được yêu thương” của những người con.

Nếu tro chỉ dừng ở trán, câu hỏi kia vẫn còn đó. Nhưng nếu tro chạm tới tim, cộng đoàn sẽ biến thành nơi tha thứ, hiệp nhất và hy vọng. Đời sống chúng ta sẽ là lời đáp. Thiên Chúa ở đây: nơi một dân, một cộng đoàn biết trở về; nơi những con người không sợ yếu đuối; nơi những hạt bụi cúi đầu và được yêu. “Nhìn lại với tha thứ, hướng tới với hy vọng, nhìn xuống với lòng trắc ẩn và nhìn lên với biết ơn!” – Zig Ziglar.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không cứu chúng ta bằng cách đứng ngoài tro bụi; Ngài bước vào đó. Ngài mang lấy thân phận mong manh, đi vào sa mạc, tiến tới thập giá. Trên đồi Canvê, dường như chỉ còn thất bại; nhưng chính giữa tro bụi ấy, lửa tình yêu bùng lên. Vì thế, tro trên đầu không chỉ nhắc chúng ta sẽ trở về bụi đất, mà còn nhắc rằng, chúng ta được yêu ngay trong thân phận ấy. Những ngày mệt mỏi, những chọn lựa nửa vời, những lần nóng giận hay dửng dưng – không nằm ngoài ơn cứu độ. Nếu dám để Ngài chạm vào những đổ nát đó, chúng ta sẽ khám phá mình không chỉ là bụi mong manh, nhưng là bụi được yêu, được gọi đứng lên và cháy sáng giữa một thế giới ngập tro tàn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con là bụi, xin thổi vào con hơi thở Ngài; con yếu đuối, xin ôm con trong lòng thương xót; con nguội lạnh, xin làm con cháy lại!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*********************************************************************

LỜI CHÚA THỨ SÁU LỄ TRO

Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 6,1-6.16-18

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. 2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, 4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

5 “Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

16 “Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 17 Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, 18 để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” 


 

“Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu

Tony Nguyễn

 Năm 1982, chuyến bay Air Florida 90, một chiếc Boeing 737, đã đâm vào cầu đường 14 ở Washington, D.C. trong một trận bão tuyết dữ dội và lao xuống sông Potomac đóng băng ngay sau khi cất cánh. 78 người đã thiệt mạng trong thảm kịch, mặc dù bốn hành khách và một tiếp viên hàng không sống sót.

Khi lực lượng cứu hộ làm việc từ trên cao, một người phụ nữ sống sót sau vụ tai nạn đã kiệt sức. Khi trực thăng quay trở lại, bà không còn sức để nắm lấy phao cứu sinh. Từ từ, bà bắt đầu chìm xuống dưới dòng nước lạnh giá—và trong khoảnh khắc bất lực đó, định mệnh đã can thiệp.

Một trợ lý văn phòng trẻ tuổi của chính phủ, Lenny Skutnik, đã không do dự. Cởi áo khoác và giày, chỉ mặc áo ngắn tay, anh nhảy xuống dòng sông băng giá và bơi về phía bà. Nhờ ơn Chúa và lòng dũng cảm quên mình, anh đã đến được chỗ bà và đưa bà đến nơi an toàn.

Cả hai đều sống sót. Và trong hành động yêu thương hy sinh đó, nhiều người đã thấy được sự phản ánh sống động lời dạy của Chúa Kitô: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu.”

May be a black-and-white image of swimming and body of water


 

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)-Cha Vương

Mến chúc bạn và gia quyến Mùa Chay thật ý nghĩa trong sự tương quan với Thiên Chúa, với chính mình, và tha nhân nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 19/02/2026 (n15-24)

TIN MỪNG: Đức Giê-su nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)

SUY NIỆM: Mùa Chay là thời gian để xem xét coi điều gì khiến bạn xao lãng lời kêu gọi vác thập giá mỗi ngày và theo Chúa Giêsu. Nó nhắc nhở bạn rằng con đường của Chúa Giêsu là con đường đau khổ, con đường thập giá, chấp nhận cái chết và bị thế gian chối bỏ. 

Nhưng ở cuối cuộc hành trình là sự phục sinh. 

Hàng ngày bạn đang phải đối diện với một quyết định sinh tử. Con đường dẫn đến cái chết hay là con đường chết đi chính mình để được sống vĩnh cửu với Chúa? Bạn chọn đường nào? Jean Tauler OP, một nhà thần bí của thế kỷ 14 đã nói trong các bài giảng của mình: “Vì vậy, nếu bạn ra khỏi mình trọn vẹn, Thiên Chúa sẽ bước vào trọn vẹn; bạn ra khỏi mình bao nhiêu, Ngài bước vào bấy nhiêu, không hơn không kém.” Muốn có được Thiên Chúa, trước hết bạn phải mất tất cả, vì con đường của tâm hồn là con đường hạ xuống thấp. Tự cởi bỏ chính mình để giữ lại trang phục sống lại.

LẮNG NGHE: Khi tôi kêu khấn CHÚA Trời, / Người đã nghe tiếng tôi, cứu tôi khỏi bọn người xông đánh. Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay CHÚA, / Người sẽ đỡ đần cho, chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ. (Tv 55:17-20, 23)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con đặt hết niềm tin tưởng vào Chúa khi gặp khó khăn đau khổ trong cuộc sống vì con biết  rằng Chúa không bao giờ để con một mình trong cơn nguy hiểm. Có Chúa con sẽ không sợ hãi gì!

THỰC HÀNH: Mời bạn hãy trọn vẹn với Chúa bằng cách loại bỏ những thói hư tật xấu đang âm thầm huỷ hoại mối quan hệ giữa mình với Chúa và những người chung quanh.

From: Do Dzung

*********************

THÁNH GIÁ NÀO CHO CON – Ca sĩ: Ngọc Lan

ĐỪNG TỰ CHÔN! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”.

“Đừng đánh giá mỗi ngày bằng mùa gặt bạn thu được, nhưng bằng những hạt giống bạn đã gieo!” – Robert Louis Stevenson.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of one or more people

Lời Chúa hôm nay cũng đo đời người như thế; không bằng số nén bạc còn nguyên, nhưng bằng sự trung thành dám làm cho chúng sinh lời. Vì thế, điều nguy hiểm không phải là trắng tay, nhưng là chôn vùi chính điều được trao. Bạn và tôi ‘đừng tự chôn!’.

Thiên Chúa đặt con người vào vườn để canh tác và giữ gìn – bài đọc một. Từ khởi đầu, chúng ta không được tạo dựng để đứng yên; chúng ta được trao đất, trao thời gian, trao hơi thở – và cả trách nhiệm. Lao động không chỉ là mưu sinh; đó còn là cộng tác với Đấng Tạo Thành. Mỗi công việc, dù nhỏ, đều là một hạt giống. Nếu chúng ta chỉ giữ cho nó khỏi mất, khu vườn sẽ là vườn hoang; nếu chúng ta dám gieo, sự sống sẽ bật lên. “Không có lợi gì khi gieo một cánh đồng lúa nếu mùa gặt không sinh nhiều hơn những gì đã gieo!” – Napoleon Hill.

Dụ ngôn nén bạc làm lộ ra một nỗi sợ âm thầm. Người đầy tớ thứ ba không phung phí; anh chỉ đào lỗ và chôn. Anh giữ an toàn, anh không mất gì – trừ chính mình! Bề ngoài, anh trung thực; bên trong, anh co rút. Anh sợ chủ, nên chọn cách không làm gì; nhưng chính sự “không làm gì” ấy đã chôn vùi ơn ban. Cũng vậy, có những ngày chúng ta sợ thất bại, sợ bị chê, sợ mất vị trí, sợ sai lầm; và để khỏi mất, chúng ta không dấn bước. Và rồi, chúng ta gọi đó là khôn ngoan; nhưng Tin Mừng gọi đó là lãng phí ân sủng.

Vậy mà “Cho thì có phúc hơn là nhận” – bài đọc hai. Phúc không nằm ở việc cất giữ, nhưng ở việc trao ban. Chúa không hỏi chúng ta đã lời bao nhiêu; Ngài hỏi có dám sinh lời điều Ngài đã trao? Bên cạnh đó, có một cách tự chôn rất tinh vi: sống cầm chừng! Làm đủ để không bị quở trách, nhưng không đủ để sinh trái; giữ mình khỏi rủi ro, nhưng cũng khỏi trưởng thành. Trung thành không phải là không vấp ngã; nhưng là đứng dậy và tiếp tục gieo. Và Thiên Chúa nhìn thấy hết mọi sự, “Lạy Chúa, Chúa muôn trùng cao cả” – Thánh Vịnh đáp ca. Đấng cao cả không tìm những kẻ hoàn hảo; Ngài tìm những người không bỏ cuộc. “Chúa không cần chúng ta thành công; Ngài cần chúng ta trung thành!” – Mẹ Têrêxa.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu không tự chôn điều gì: thời gian cho kẻ nghèo, lời tha thứ cho người tội lỗi, nước mắt cho thành thánh, máu và nước cho nhân loại; Ngài như hạt lúa gieo vào lòng đất. Nhưng trớ trêu thay, Đấng không tự chôn mình lại để người ta chôn mình. Ngài chấp nhận bị chôn, để vĩnh viễn nhắc chúng ta: ‘đừng tự chôn’ đời mình trong sợ hãi, trong ích kỷ, trong an toàn giả tạo. Ngôi mộ chỉ là luống đất; Phục Sinh mới là mùa gặt. Tảng đá lăn đi, chỗ khép lại hoá thành chân trời lúa chín. Ai dám mục xuống như hạt giống, sẽ trỗi dậy thành mùa vàng vĩnh cửu.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám gieo khi chưa thấy gặt; dám cho đi khi chưa thấy nhận; và dám sống sao để khi về chiều, con nghe được lời, ‘Anh đúng là tôi tớ trung thành!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

LỜI CHÚA MỒNG BA TẾT, THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”

HOA VÀ RÁC – Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

 Những ngày gần Tết, hoa và cây cảnh được bày bán khắp mọi nẻo đường phố thị.  Đủ mọi loại hoa kiểng, lắm màu hương sắc.  Gia đình nào cũng mua hoa chưng Tết.  Tôi cũng mua cây mai nhiều nụ và mấy chậu hoa hồng hoa cúc để làm đẹp phòng khách.  Nâng niu, chăm sóc thật kỹ lưỡng.  Đến Mồng Ba Tết, hoa đã héo rụng đầy phòng.  Phải quét rác thôi, gom cả mai cả hoa đi đốt.  Ôi Hương sắc của hoa!  Hôm qua tươi đẹp, hôm nay héo tàn rụng úa.  Hôm qua “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa,” hôm nay quét bỏ như rác rưởi. 

Thứ Tư Lễ Tro, nghĩ về hoa và rác như nghĩ về thân phận tro bụi của kiếp người theo lời Thánh Vịnh 102:

Đời sống con người giống như hoa cỏ

Như bông hoa nở trên cách đồng

Một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi

Nơi nó mọc không còn mang vết tích. 

Đời người cũng tựa đời hoa.  Khi tươi nở, hoa rực rỡ khoe sắc, hoa ngào ngạt toả hương, ai cũng yêu cũng quý.  Khi ủ rũ héo tàn, hương sắc của hoa rụng úa tàn tạ, chỉ mau vứt vào thùng rác.  Hôm trước nâng niu, hôm sau vứt bỏ.  Một đời hoa chóng tàn phai như lời sách Giảng viên:

“Phù hoa nối tiếp phù hoa,

chi chi chăng nữa cũng là phù hoa”(Gv 1, 2). 

Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu.  Linh mục đọc “Hỡi người hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về bụi tro” và xức tro trên trán tín hữu.  Đây là lời Thiên Chúa báo cho Ađam biết khi ông vừa phạm tội.  Giáo Hội cũng sẽ lặp lại những lời ấy trong phần xức tro để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người. 

Nghi thức xức tro bắt nguồn từ truyền thống xa xưa của dân Do thái.  Trong Cựu ước, mỗi khi muốn tỏ lòng ăn năn hối cải, người Do thái thường xức tro trên đầu, ngồi trên đống tro và mặc áo vải thô hoặc xé áo ra.  Việc xức tro và xé áo trước hết nói lên sự buồn phiền đau đớn vì đã phạm nhiều tội lỗi.  Việc xức tro và xé áo cũng làm cho tội nhân ý thức thân phận con người bọt bèo, cuộc đời mau chóng tàn phai như giấc mộng.  Đời người như một nắm tro bụi, chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua đủ xoá sạch vết tích. 

Sách Giảng Viên viết rằng: “Tất cả chỉ là phù vân.”  Phù là trôi nổi, huyền ảo.  Vân là mây.  Phù vân là bèo dạt mây trôi, là hay thay đổi, mau qua, tàn phai.  Mọi của cải vật chất trên trần gian này, kể cả cuộc sống của mỗi người đều là phù vân.  Văn chương Việt nam khi nói tới cái gì bấp bênh, vô định, chóng tàn, thường dùng hình ảnh bọt bèo:

“Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau”(Nguyễn Du).

Bọt là bong bóng nước mong manh, tan trong chốc lát.  Hình ảnh bọt diễn tả cái vắn vỏi của cuộc đời.  Bèo gợi lên ý tưởng về sự lênh đênh, trôi nổi, vô định:

“Lênh đênh duyên nổi phận bèo.

Tránh sao cho khỏi nước triều đầy vơi”(Ca dao).

“Bèo dạt, mây trôi đành với phận” (Chu Mạnh Trinh) 

Cuộc đời làm sao mà không bi đát khi nó là phù vân, khi nó vừa là bọt chóng tan, vừa là bèo trôi nổi, dật dờ không bến?

Cuộc đời tuy có là bèo bọt.  Phận người dù phù hoa, mau chóng tàn phai trở về bụi đất.  Con người bởi đất nhưng con người không bằng đất, con người có sinh khí, có hơi thở.  Sự cao cả của con người là bắt nguồn từ chính Đấng là Sự Sống, Đấng Hằng Sống, con người là hình ảnh và họa ảnh của Đấng dựng nên mình, Đấng vô thuỷ vô chung, nên sự sống con người mang hình thái bất diệt, vượt xa các loài được tạo dựng.  Lòng thương xót của Thiên Chúa không dựng nên con người, theo cái bên ngoài của Thiên Chúa, nhưng cho con người mang hình ảnh của Người.  Theo quan niệm của Nho Giáo, con người là sự tích tụ của tinh thần và khí chất nên con người có sự sáng suốt để hiểu các sự vật.  Là hoạ ảnh và hình ảnh của Thiên Chúa, con người có một phẩm giá trổi vượt trên các loài được tạo dựng, con người một phần giống Thiên Chúa bởi quyền cai quản trên vạn vật và bởi con người có trí khôn, tự do.

Ba việc đạo đức được nhắc nhở rất nhiều trong mùa chay là: Bố thí, ăn chay và cầu nguyện.  Đây là ba vũ khí tuyệt hảo để chống lại sự tấn công của ma quỷ và đền bù tội lỗi mình.  Những việc lành phúc đức này, khi được thi hành thì hãy làm với tất cả tấm lòng của mình; không làm để khoe khoang.  Chỉ cần Thiên Chúa thấu hiểu và biết cho chúng ta là đã đủ rồi.  Đừng làm để được người đời khen và vì thế mà chúng ta mất đi lời khen tặng của Thiên Chúa. (x.Mt 6, 1-6). 

Ăn chay và kiêng thịt, chịu tro chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi.  Canh tân nội tâm vẫn là trọng tâm của mùa chay.  Kiêng bớt các tội là điều mà Thiên Chúa mong muốn.  Sửa đổi tính nết để trở thành người tốt hơn, đạo đức hơn, thánh thiện hơn.  Bớt nói hành, nói xấu, lười biếng việc đạo đức là điều phải thực hành. 

Nói một cách hình tượng, thì con người của Mùa Vọng là một con người ÐI, con người hành hương, lòng tràn trề hy vọng đang tiến về cùng đích tối hậu của cuộc đời; con người của Mùa Phục Sinh là một con người ÐỨNG, tự do, chủ động và tự tin đối diện với thế giới, còn con người của Mùa Chay thì NGỒI trong thái độ chiêm nghiệm, trầm tư.  (Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống).

Ngay đầu Mùa Chay, Phụng vụ đã nhắc nhở ta cần phải trầm tư để chiêm niệm về thân phận: “Hỡi người, hãy nhớ mình là bụi tro và sẽ trở về tro bụi.”  Ý nghĩa của lời đó quá rõ ràng: mọi người sẽ phải chết.  Vậy anh lao tâm khổ trí, vất vả ngược xuôi, ganh đua tranh dành để tìm kiếm của cải, danh vọng, thú vui…, anh nỗ lực học hỏi, tìm tòi, phát minh, xây dựng v.v… nhưng khi chết đến, anh mang theo được thứ gì, tất cả có nghĩa gì cho anh?  Cuối cùng thì cái gì là đáng quan tâm nhất trong đời?  Ðâu là bậc thang giá trị đời anh?

Có ba quan niệm sống có thể tạo ra một thái độ tiêu cực trước cuộc đời.

Một là cho rằng chết là hết, không còn gì tồn tại.  Nếu quả thực mọi sự sẽ chấm dứt với cái chết, nếu số phận người tốt kẻ xấu đều sẽ như nhau sau khi chết, thì người ta sẽ có lý mà lập luận rằng: Ta hãy ăn uống, vui chơi, hãy hưởng thụ giây phút hiện tại cho thoả thích, vì chết rồi sẽ chẳng còn gì! 

Hai là tin vào thuyết định mệnh, nghĩa là tin rằng mọi sự đã được an bài sẵn và số phận của mỗi người đã được thần thánh định đoạt.  Nếu thế thì con người chẳng cần và chẳng có thể làm gì nữa, mọi cố gắng đều vô ích. 

Ba là tin vào thuyết luân hồi, cuộc sống là một vòng luân chuyển, hết kiếp này qua kiếp khác.  Nếu kiếp này chưa đạt cõi phúc thì sẽ chờ kiếp sau, khi được đầu thai lại, luân hồi theo vòng nghiệp chướng.  Dĩ nhiên thuyết luân hồi không đương nhiên dẫn tới tiêu cực, nhưng dù sao cũng không dành cho cuộc sống hiện tại một giá trị và tầm quan trọng quyết định đối với số phận mỗi người. 

Khác với ba quan niệm trên, Kitô giáo dạy rằng: Thiên Chúa thực sự giao cho ta chịu trách nhiệm về thế giới này và về sự thành công của cuộc đời chúng ta. Thời gian hiện tại là thời gian quyết định đối với số phận đời đời của con người. Mỗi giây phút qua đi là không bao giờ trở lại. Thời giờ Chúa cho ta sống ở trần gian là vô cùng quý báu, đây là lúc gieo mầm cho đời vĩnh cữu. Chúa Giêsu khuyên chúng ta “phải lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa”bằng cách “Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá”. 

Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn minh họa bài học tỉnh thức của Mùa Chay. 

Dụ ngôn người đầy tớ đợi chủ về: tỉnh thức như người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới không biết về lúc nào. Thái độ tỉnh thức là “thắt lưng cho gọn” và “thắp đèn cho sẵn.”  Luôn sẵn sàng để khi chủ về thì mở cửa và ân cần phục vụ.  Tỉnh thức để đợi chủ về.  Người Kitô hữu chờ đợi Chúa đến trong vinh quang ngày quang lâm, chờ đợi Chúa đến trong giờ sau hết đời mình.  Vì thế người Kitô hữu sống cuộc đời hiện tại một cách rất nghiêm chỉnh, họ cố gắng làm phận sự ở đời một cách hết sức tích cực vì biết rằng đó là Thánh ý của Chúa và vì biết rằng hạnh phúc đời đời của mình đang được chuẩn bị ngay bây giờ.  Dụ ngôn người quản gia trung thành.  Quản gia chỉ là quản lý mà “ông chủ đặt lên coi sóc gia nhân, cấp phát thóc gạo đúng giờ đúng lúc.”  Mỗi người chúng ta là người quản lý của Thiên Chúa.  Sự sống, tài năng, trí thông minh, sức khoẻ, sắc đẹp… tất cả đều là do Chúa ban tặng.  Những gì mà ta có đều là của Chúa.  Người quản lý khôn ngoan phải biết nhìn xa, làm sao cho sự sống, trí tuệ, tài năng… giúp ta hướng tới những giá trị vĩnh cửu. 

Tỉnh thức là thái độ của một gia nhân trung thành.  Tỉnh thức và đợi chờ với niềm hy vọng là chủ sẽ trở về. 

Kitô giáo là tôn giáo của hy vọng vì dựa trên lời hứa của Thiên Chúa.  Thiên Chúa hứa và Ngài sẽ thành tín thực hiện lời hứa.  Thiên Chúa thực hiện từng giai đoạn và ngày càng trọn vẹn hơn.  Vì thế người Kitô hữu luôn hướng về tương lai chờ đợi lời hứa cứu độ đã được thực hiện trong lịch sử và sẽ hoàn tất sau lịch sử.

Chờ đợi hướng về tương lai tức là hy vọng.  Hy vọng luôn gắn liền với lòng tin.  Không có đức tin hy vọng chỉ là ảo tưởng.  Không có hy vọng đức tin sẽ chết khô.  Nhờ đức tin chúng ta chọn đúng hướng. Nhưng chỉ có hy vọng mới làm cho ta đi tới cùng đường. 

Biết mình đang đi về đâu, người có lòng tin không vì thế mà đương nhiên hết còn cảm nhận tính bi đát của cuộc đời “phù vân, bèo bọt” vì họ vẫn là con người như mọi người, nhưng họ có một niềm hy vọng giúp họ giữ được thái độ lạc quan và an bình. 

Biết rằng mình được cứu chuộc bằng giá máu Chúa Kitô, người Kitô hữu luôn có được điểm tựa an toàn cho hạnh phúc đích thực. 

Con người là “hoa” và cũng là “rác,” nhưng với tình yêu Chúa Kitô, con người không còn là bèo bọt, không là phù hoa mà là con người của thần khí, trổ sinh những hoa quả của Thánh Linh (Gal 5, 22).  Làm việc thiện, luôn bình an, thư thái, tự chủ.  Nhờ đó, chúng ta sống một Mùa Chay thánh thiện. 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

Tình yêu vô điều kiện – Truyen ngan HAY

Jimmy Nguyen

 Người cha đã từng bế con gái nuôi của mình, giờ đây đã được người con nuôi cùng một tình yêu đáp lại. Nhiều năm trước, một người đàn ông đã đưa ra quyết định đã thay đổi hai cuộc đời mãi mãi: nhận nuôi một cô bé cần một mái ấm.

Anh ấy ôm cô bé tại bệnh viện, dắt cô bé đi qua những ngày đầu tiên đi học, và ôm cô bé qua những đêm sợ hãi.

Anh ấy không chỉ nuôi dạy cô ấy, anh ấy cho cô ấy sự ổn định, cơ hội và một tình yêu không phụ thuộc vào máu mủ mà là sự cam kết của tình yêu thương. Thời gian đã trôi qua, như thường lệ, và cô gái nhỏ này đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ và biết ơn.

Giờ đây khi bước chân của cha cô ấy đã chậm hơn và thân hình của ông ấy mong manh hơn, cô ấy không ngần ngại ủng hộ ông, đi bên cạnh ông và trở về, với niềm tự hào, mỗi sự hy sinh của ông vì tương lai của cô ấy.

Câu chuyện của cô ấy không chỉ là nhận nuôi mà còn là lòng trung thành, lòng biết ơn và tình yêu không thay đổi khi các vai diễn. Bởi vì gia đình không phải lúc nào cũng là người cho bạn cuộc sống, mà là người quyết định ở lại mãi mãi.

(Cang Huỳnh lược dịch từ La vie est Belle)

Lưu ý: Câu chuyện và hình ảnh này là một biểu tượng nhân ái cho sự kiên cường và tình yêu vô điều kiện định nghĩa hàng ngàn gia đình nhận con nuôi trên thế giới.

May be an image of child and text that says 'TÌNH YÊU VƯỢT QUA MỌI RANH GIỚI'