CHUYỆN Ở WEST POINT – (Tony Buổi Sáng)

Xuyên Sơn

CHUYỆN Ở WEST POINT – (Tony Buổi Sáng)

Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt.

Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa.

Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ).

Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở IWest Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo.

Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.

Vậy West Point là trường gì?

Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới.

Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn.

Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C…

Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú.

Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất.

Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường.

300 bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge…giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.

Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm.

Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.

Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần.

Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê.

Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì….

Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà.

Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba.

Và bài học tương tự như vậy.

Sau này, ảnh đem các bài học này

chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa

“đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc” vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn.

Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng.

Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony’s style.

Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ.

Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não.

Trở lại học viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”.

Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời.

Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar,

các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu  cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày.

Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp,chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng.

Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém.

Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.

Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học.

Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi.

Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.

WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học.

Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực.

5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề.

Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt.

Rồi tập vượt mọi địa hình.

Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.

Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ.

Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được….

Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v….

Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời.

Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được

dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic,

trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.

Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên.

Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.

Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá.

Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người.

Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó.

Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê.

Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.

Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều,

nữ nhiều hơn nam.

Du học sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi.

Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng.

Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái.

Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh.

Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp…

Nguồn: Tony Buổi Sáng


 

Mừng Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria – Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình. Hôm nay Thứ 3  : 8/9, con cái Mẹ Maria trên khắp bốn phương mừng Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria. Happy Birthday Mẹ Yêu! Xin Mẹ cậu bào cho chúng ta và thể giới luôn được đầy  ơn lành và bình an nhé

Cha Vương

Thứ 3: 08/09/2026.    (t5-22)

Khi thánh Gioan Damascus dâng lễ tôn kính ngày sinh nhật của Đức Nữ Đồng Trinh Maria trong thánh đường thánh Ana ở Jerusalem, ngài long trọng tuyên bố: “Tất cả mọi người hãy vui mừng lên, đây là ngày trọng đại, một niềm vui lớn lao cho toàn thế giới. Hôm nay trời đất giao hòa. Hôm nay chính là ngày bắt đầu cuộc cứu độ cho nhân loại.”

  Sứ mệnh làm Mẹ của Đấng Cứu Thế lá` ánh sáng bình minh của sự cứu độ. Nếu Đấng Kitô là Mặt Trời huy hoàng của sự Công chính thì Mẹ Người là ánh sáng rạng đông. Khi một người con được sinh ra thì người ta hết lòng chúc tụng người làm cha và làm me. Thánh Damascus chúc tụng: “Ana và Joachim thật là một đôi vợ chồng có phúc! Tất cả mọi loài thọ tạo đều mang ơn của các ngài, Đấng Tạo Hóa đã ban một ân huệ cao cả vô cùng không gì sánh kịp: Phúc thay người cha và người mẹ, những bàn tay đã nâng niu âu yếm một người sẽ làm Mẹ của Đức Chúa Trời!”

   Giáo Hội đã tôn kính ngày sinh nhật của Đức Nữ Đồng Trinh cách đây sáu thế kỷ. Ngày sinh nhật được chọn vào ngày 8 tháng 9 này để trùng hợp với ngày lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội được ấn định vào ngày 8 tháng 12. Kinh Thánh không đề cập đến ngày sinh của Đức Maria nhưng được người Công giáo tôn kính như một truyền thống.

   Thánh Ana và Joachim son sẻ nhưng đã hết lòng cầu nguyện để có một người con. Các ngài nhận được lời Thiên Chúa hứa là người con đó sẽ giúp hoàn tất kế hoạch của Thiên Chúa trong việc cứu độ nhân loại. Niềm tin này nói lên sự hiện diện của Thiên Chúa khi Đức Maria mới được thụ thai.

    Thánh Augustine nối kết ngày sinh của Đức Maria với sứ mệnh cứu chuộc của Chúa Kitô. Thánh Augustin loan báo là thế gian hãy vui mừng lên và nhận lãnh ánh sáng khi Đức Maria được sinh ra: “Đức Nữ Đồng Trinh Maria là hoa huệ tinh tuyền chớm nở ngoài đồng nội. Nhờ Đức Maria mà số mệnh nhận loại vướng tội tổ tông đã được thay đổi.” (Nguồn: Dân Chúa)

Xin bạn hãy làm một bó hoa thiêng liêng nho nhỏ (gợi ý: một việc hy sinh, đọc 1 tràng Kinh Mân Côi, xin vâng theo thánh ý Chúa…) để tặng Mẹ hôm nay nhé.

From: Do Dzung

https://www.youtube.com/watch?v=7w5cTCZplG4

MỪNG SINH NHẬT MẸ MARIA – Lm. Bạch Vân

TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT

Nguyễn Hữu Quang

 ĐI QUA GẦN HẾT MỘT ĐỜI MỚI HIỂU: TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT

Đi qua hơn nửa đời người, chúng ta mới hiểu rằng tuổi già chẳng cần nhà thật lớn, tiền thật nhiều hay danh vọng hơn người. Điều đáng quý nhất chỉ là thân thể còn khỏe, tâm trí còn sáng và gia đình vẫn thuận hòa.

Sáng thức dậy, còn có thể tự bước xuống giường, tự nấu một bữa cơm, tự chăm sóc bản thân mà không phải phụ thuộc vào con cháu — đó đã là một phúc lớn.

Đầu óc còn minh mẫn, vẫn nhớ tên những người thân yêu, vẫn biết mình đang sống vì điều gì — đó là phúc.

Đêm nằm không chất chứa oán hận, không dằn vặt bởi chuyện hơn thua, sáng thức dậy lòng còn thanh thản và môi vẫn có thể mỉm cười — đó cũng là phúc.

Tuổi già đáng sợ không chỉ là bệnh tật, mà còn là cảnh con cái bất hòa vì tiền bạc, anh em quay lưng chỉ vì một căn nhà hay vài mét đất. Của cải rồi cũng hao mòn, nhưng tình thân một khi rạn vỡ thì rất khó hàn gắn. Cha mẹ để lại nhiều tài sản chưa chắc đã giúp con cháu hạnh phúc; nhưng giữ được một gia đình biết yêu thương, nhường nhịn và đùm bọc nhau thì đó mới là gia tài quý giá nhất.

Đến tuổi này, chuyện nào bỏ qua được thì hãy bỏ qua. Người từng làm mình tổn thương, nếu không thể tha thứ thì cũng đừng tiếp tục mang họ trong lòng. Oán giận người khác giống như tự ôm một hòn đá nặng đi hết quãng đời còn lại. Buông được một chuyện, lòng nhẹ đi một phần; bớt một câu hơn thua, tuổi già thêm một ngày bình yên.

Và nếu bên cạnh vẫn còn một người bạn đời sớm tối cận kề, cùng chia nhau chén nước, bữa cơm và hỏi nhau một câu: “Hôm nay mình có khỏe không?” thì đó đã là sự giàu có mà tiền bạc không thể mua được.

Tuổi già không cần quá đông người vây quanh. Chỉ cần vài người thật lòng, một mái nhà yên ấm, con cháu biết yêu thương nhau và một tâm hồn không còn nặng chuyện được mất — như thế đã đủ viên mãn.

Một đời bôn ba kiếm tiền, tìm danh, lo nhà, lo đất… cuối cùng, điều con người mong muốn nhất vẫn chỉ là sức khỏe và bình an. Bởi tiền nhiều không đổi được một giấc ngủ ngon, nhà lớn không giữ được tình thân, còn danh vọng cũng chẳng thể mua lại những tháng ngày đã mất.

Sáu mươi, bảy mươi tuổi mới thấm: giàu chưa chắc đã sướng, nhưng về già không đau thân, không khổ tâm, không làm gánh nặng cho con cháu và trong nhà vẫn đầy ắp tiếng cười — ấy mới là người thật sự có phúc.

Nếu được lựa chọn, bạn mong tuổi già của mình sẽ như thế nào? Hãy để lại một lời chúc bình an dành cho chính mình và những người thân yêu. Nếu thấy bài viết ý nghĩa, hãy chia sẻ để chúng ta cùng nhắc nhau biết trân trọng sức khỏe, tình thân và những ngày bình yên đang có.

#NguyenHuuQuang


 

 CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ – Đỗ Duy Ngọc

Xuân Hồng

 CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ – Đỗ Duy Ngọc

Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la.

Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.

Người thứ hai là một bác sĩ, anh là người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trên thế giới, tự hào đã nội trú nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoài. Ở Việt Nam anh là bác sĩ có thu nhập khá cao, có biệt thự ở quận 2, có công việc ổn định. Vợ cũng là dược sĩ, có một pharmacie rất đông khách ngay trung tâm Sài Gòn. Anh chị chỉ có một đứa con gái, đang chuẩn bị vào đại học. Gia đình anh đi theo diện người chị vợ bảo lãnh đi Mỹ, hổ sơ chờ đã mười ba năm, từ lúc sự nghiêp anh chị chưa có bao nhiêu.

Người thứ ba là anh bạn học chung trường đại học, năm nay vừa đúng bảy mươi tuổi, đã đến tuổi già. Anh này cũng có một đời sống sung túc ở Việt Nam, hồi còn tuổi làm việc, anh là một quan chức ngân hàng, vốn là nghề của anh trước 1975. Hồi đó, sinh viên ngành ngân hàng, tài chánh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhân vào năm 1971-1972 đều được nhận vào các ngân hàng với chức vụ cao, một số làm ngay giám đốc các chi nhánh. Anh nằm trong số người được giao làm giám đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lúc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nên cũng có thể gọi anh là giàu, có của ăn của để, có hai thằng con trai, đứa nào cũng thành đạt, một thằng có chức vụ trong ngành ngân hàng của Việt Nam, đưa kia làm chuyên viên tiền tệ ở nhà băng của Anh quốc. Nói tóm lại là thuộc giới thượng lưu ở xứ này. Bây giờ anh lại đi định cư ở Pháp theo diện bảo lãnh của người em.

Ba trường hợp nêu trên chứng minh họ đi định cư không phải vì sinh kế. Trước đây, ngoài lý do chính trị, đa phần ra đi vì đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ quá, cả nước đói nghèo, họ đành dứt áo ra đi mong có tương lai sáng sủa, sung túc hơn. Còn bây giờ, như ba người bạn tui đó, họ ở Việt Nam rõ ràng là quá sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ gì. Gia đình sinh hoạt như quý tộc, con cái sống như những hoàng tử và công chúa. Hàng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khách sạn sang trọng, ăn những thức ăn với giá ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.

Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi là sẽ gặp không biết bao khó khăn đang chờ trước mắt. Để làm lại một cuộc đời mới trên xứ sở xa lạ không phải là điều dễ dàng. Họ không ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, vì họ đã từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đó với những trở ngại khó lường.

Anh bạn bác sĩ bảo rằng anh rất yêu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục làm nghề, anh phải đi học lại, cũng đã gần qua tuổi năm mươi, ngổi học cũng không phải là điều dễ dàng. Và để sống, anh phải chọn một công việc nào đấy không như ý của mình.

Anh bạn doanh nhân dù có nhiều tiền nhưng để hợp thức hoá số tiền lớn đó cho hợp pháp cũng là điều khó khăn. Cho đến bây giờ, ngày đi đã đến, anh vẫn chưa hình dung con đường phía trước sẽ như thế nào?

Còn anh bạn đồng môn của tui, đã bảy mươi, sẽ chẳng có công việc gì dành cho anh nữa. Tui giỡn với anh thôi thì qua đó chiều chiều đi dạo sông Seine, hay lên đồi Montmartre ngắm mây bay hay ngồi trong khung cửa nhìn đám bồ câu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay là trở thành một nhúm tro cốt nằm trong ngôi chùa hoặc thả bay trong gió. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.

Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ quê hương. Ai cũng thấy đọan đường còn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống không chỉ là tiện nghi,là vật chất để thụ hưởng. Mà cuộc sống còn cần phải có không khí để thở, tự do để sống, thoải mái để sinh hoạt. Sống chứ không phải để tồn tại. Sống là phải biết tương lai và tự mình định được tương lai cuộc đời mình. Những người bạn tui cho rằng ở lại là chấp nhận những bất công, những điều chướng tai gai mắt mà bất lực chẳng làm chi được. Xã hội tàn nhẫn quá, con người tàn ác quá. Ở lại là chấp nhận bị đầu độc, không chỉ bị đánh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở mà còn bị đánh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước này, dân tộc này có còn tồn tại được không trước biết bao âm mưu thâm độc của kẻ thù và sự hà hơi tiếp sức của một bộ phận có quyền lực. Anh bạn già hỏi tui với ánh mắt buồn rầu: Cho thuê đất 99 năm thì nước Việt còn gì? Bạn trả lời tôi đi.

Anh bạn bác sĩ thì bảo không thể cho các con của mình lớn lên với một tâm hồn bệnh hoạn, một nhân cách méo mó và một cách sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: Bây giờ ở Việt Nam, có gì là không láo? Láo tất. Do vậy tôi phải đi để tôi, gia đình tôi, con cháu tôi được sống và nghĩ suy bằng sự thật không dối lừa. Chúng tôi chọn ra đi như một cách phản kháng. Phản kháng trong im lặng. Và đành bỏ lại những thứ mà chúng tôi sẽ không bao giờ làm lại được ở xứ người.

Anh bạn doanh nhân thì bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, thì tại sao không chọn con đường sạch mà đi.

Ở đây, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui không muốn nói đến những cán bộ, những người đã từng là quan chức của chế độ, có người từng là tổng biên tập một tờ báo lớn, những người một thời là những người đã từng tham gia hoạt động đấu tranh ở các đô thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang nào cũng có. Họ trốn chạy cái gì? Tui đã từng hỏi thế và họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tên ăn cắp công quỹ mà trốn chạy. Những người khác đều ôm trong lòng một nỗi thất vọng không nói được.

Mà thôi, mỗi người có một cách để chọn lựa cuộc sống cho mình. Tôi chọn ở lại, các anh chọn đi. Đó cũng là chút tự do mỗi người có được chọn cho mình. Ngày xưa chỉ cần rời làng, đã mang tiếng ly hương, xa quê là nỗi đau. Bây giờ, người ta ồ ạt tìm mọi cách bỏ nước mà đi, có nỗi đau nào hơn cho một dân tộc, nhưng phải chấp nhận thôi. Tất cả các loài hoa đều vươn về phía ánh sâng, có hoa nào chịu chết rũ héo hon trong bóng tối đâu. Và ở trong bóng tối, có ai lại không nguyền rủa bóng tối.

Chúc những người bạn của tôi bình an và có cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người. 


 

Vợ chồng Mỹ bên nhau suốt 73 năm, qua đời cùng một ngày

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

 Vợ chồng Mỹ bên nhau suốt 73 năm, qua đời cùng một ngày

Hơn 7 thập kỷ cùng xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu và sẻ chia những thú vui bình dị, đôi vợ chồng ở Mỹ qua đời trong cùng một ngày, cách nhau chưa đầy 12 giờ.

Sáng 29/8, ông Carol VanZandt qua đời tại nhà riêng ở thành phố Mount Vernon, bang Texas (Mỹ). Chưa đầy 12 giờ sau, bà JoAnn VanZandt, người vợ đã đồng hành với ông suốt 73 năm, cũng trút hơi thở cuối cùng.

Gia đình cho biết cả hai đều qua đời do tuổi già. Sự ra đi gần như cùng lúc của cha mẹ khiến 3 người con đau buồn, nhưng cũng mang đến cho họ một niềm an ủi đặc biệt.

Sau hơn 7 thập kỷ không rời xa nhau, ông bà dường như cũng không phải chịu cảnh một người ra đi, người còn lại sống trong trống vắng.

“Vẻ đẹp trong câu chuyện của cha mẹ đã lấn át mọi nỗi buồn”, bà Toni VanZandt, con gái của cặp vợ chồng, chia sẻ.

Ông Carol và bà JoAnn VanZandt đã đồng hành suốt 73 năm trước khi cùng qua đời trong một ngày (Ảnh: People).

Theo bà Toni, cha mẹ là tình yêu lớn nhất trong cuộc đời của nhau. Vì thế, với gia đình, việc hai người cùng ra đi trong một ngày giống như sự khép lại trọn vẹn cho cuộc hôn nhân kéo dài hơn 70 năm.

“Nếu một người ra đi và để người còn lại ở lại, điều đó sẽ đau đớn đến mức không thể chịu đựng”, bà nói.

Thay vì chỉ nghĩ về mất mát, những người con chọn nhớ đến hành trình dài mà cha mẹ đã cùng nhau đi qua. Đó là cuộc hôn nhân bắt đầu từ năm 1953, trải qua nhiều đổi thay của cuộc sống nhưng vẫn được gìn giữ cho đến những giờ phút cuối cùng.

 


 

SINH NHẬT ĐỨC MẸ– Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

 Lễ Sinh nhật Đức Mẹ ngày 8 tháng 9; đúng 9 tháng sau lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, ngày 8 tháng 12.  Ngày Đức Trinh Nữ Maria chào đời là khởi đầu cho mùa cứu rỗi, như bình minh báo hiệu một ngày tươi sáng cho nhân loại.  Mẹ như “sao mai” dẫn lối loài người, như “rạng đông” báo hiệu mặt trời.

 Ngay từ thế kỷ VI, cả Giáo hội Đông phương cũng như Tây Phương đã cử hành lễ mừng kính sinh nhật Đức Mẹ.  Đến thế kỷ X, lễ mừng được phổ biến phắp nơi và trở thành một trong các lễ chính mừng kính Đức Mẹ.  Vào thế kỷ XII, lễ này còn kéo dài thành tuần bát nhật, theo lời hứa của các Đức Hồng Y họp mật nghị để bầu giáo hoàng.  Các ngài hứa sẽ thiết lập tuần bát nhật để tạ ơn Đức Mẹ nếu có thể vượt qua được các chia rẽ vì cuộc vận động của vua Frédéric và sự bất mãn của dân chúng.  Đức Giáo hoàng Célestinô V đắc cử cai quản có 18 ngày nên chưa thực hiện được lời hứa.  Giữa thế kỷ XIII, Đức Innocentê đã hoàn thành lời hứa này.

 Giáo Hội hân hoan mừng ngày sinh nhật của Đức Trinh Nữ Maria.  Chúc tụng, cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho nhân loai một người Mẹ tuyệt mỹ là Đức Maria.  “Ngày hôm nay bà Anna hiếm muộn vỗ tay reo mừng, trái đất bừng sáng, các vua hát mừng, các tư tế hân hoan chúc lành, toàn thể vũ trụ vui mừng, vì ngài là hoàng hậu và là nàng dâu tinh khiết của Chúa Cha đã nẩy sinh từ gốc Jesse” (phỏng theo Kinh Nhật Tụng của Ðông Phương).

 Đức Maria ” là con ông thánh Gioakim và bà thánh Anna.  Cả hai ông bà đều bởi dòng dõi vua Đavít, và gia đình thầy cả thượng phẩm Aaron.  Thiên Chúa đã cho hai ông bà sinh được một người con quý báu trên đời là để thưởng công đức của hai ông bà.  Nếu việc Đức Maria sinh ra làm cho thế gian vui mừng, thì cũng biết là gia đình ông thánh Gioakim vui sướng biết chừng nào.  Sau khi sinh con được tám ngày, theo thông lệ, ông bà song thân đã đặt tên con gái là MARIA, nghĩa là Sao Biển ” (Sách hạnh các thánh).

 Một bé gái được sinh ra ở ngôi làng Nadarét, thuộc vùng Galilê, nước Do Thái, cách đây hơn hai mươi thế kỷ.  Trong một xã hội trọng nam khinh nữ, điều ấy đâu có gì là quan trọng!  Nhưng dưới mắt Thiên Chúa, em bé này thật là một kiệt tác, bởi lẽ tất cả những gì tốt đẹp nhất làm được thì Ngài đã làm cho em.

 Ngay từ khi em còn trong bụng mẹ, Thiên Chúa đã chuẩn bị em cho một sứ mạng hết sức lớn lao, sứ mạng trở nên Mẹ của Đấng Cứu Thế, Mẹ của Ngôi Lời nhập thể.  Em bé ấy tên là Maria.  Ngày bé gái Maria chào đời, Thiên Chúa chan chứa mừng vui và hy vọng.  Maria vừa là quà tặng tuyệt vời của Thiên Chúa cho nhân loại, vừa là đại diện của nhân loại để đón nhận ơn cứu độ từ trời cao.  Thiên Chúa cần một người mẹ xứng đáng cho Con Một của mình.  Ngài muốn Con của mình được sinh ra từ cung lòng của một phụ nữ, để Người Con chí thánh ấy thực sự là người trọn vẹn.  Maria được chọn để làm người mẹ ấy, dù chẳng có công chi.  Vì thế ngay từ giây phút đầu tiên, khi thai nhi Maria còn trong bụng mẹ, Thiên Chúa đã ưu ái ban dồi dào ơn thánh, đã bao bọc em trong tình yêu.  Em được gìn giữ khỏi những vết nhơ của tội nguyên tổ.  Nhưng những ơn siêu phàm của Thiên Chúa không bóp chết tự do, không cưỡng ép Maria phải chấp nhận một định mệnh có sẵn, dù Thiên Chúa đã dành cho Maria một chỗ trong chương trình cứu độ. 

Bé gái Maria đã lớn lên, đã thành một thiếu nữ, đã đính hôn với Giuse.  Maria đã đi con đường tự nhiên của các thiếu nữ Do Thái.  Ơn Chúa tuy không làm cho Maria mang bề ngoài khác hẳn mọi người, nhưng vẫn âm thầm hoạt động mãnh liệt nơi tâm hồn.  Maria đã mềm mại để Thiên Chúa thì thầm với mình về dự định của Ngài.  Dự định ấy có thể làm đảo lộn những gì Maria ước mơ.  Khác với bà Evà, Maria tự nguyện buông đời mình để Chúa sử dụng.  Cả tình yêu và hôn nhân với Giuse, bây giờ cũng mang ý nghĩa mới.  Maria tin tưởng để Thiên Chúa dắt mình đi vào những lối chưa tường. (Mana).  Cuộc đời của Mẹ như một bài ca bất tận: “Phần con đây,con tin cậy vào tình thương Chúa, được Ngài cứu độ, lòng con sẽ vui mừng.  Con sẽ hát bài ca dâng Chúa, vì phúc lộc Ngài ban” (Tv 12).  Mẹ được Thiên Chúa yêu thương với muôn vàn ân lộc: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả…” (Lc 1,49).

 Hôm nay mừng sinh nhật Đức Mẹ là dịp để mỗi người con cảm ơn người mẹ sinh thành của mình.

Cám ơn mẹ đã cưu mang và sinh hạ ra con.

Cám ơn mẹ đã nuôi dưỡng và bảo bọc che chở cuộc đời con.

Cảm ơn mẹ đã cho con sự cân bằng trong cuộc sống.

Cảm ơn mẹ đã dạy con tình thương mẫu tử là bất diệt.

Cảm ơn mẹ đã dạy con giá trị của sự cần cù.

Cảm ơn mẹ đã dạy con chiêm ngưỡng vẻ đẹp của muôn vật.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết tôn trọng mọi loài.

Cảm ơn mẹ đã cho con biết nuôi dưỡng những cảm xúc.

Cảm ơn mẹ đã dạy con rằng cuộc sống luôn biến chuyển đổi thay.

Cảm ơn mẹ cho con phương thế để trưởng thành.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết nhìn mặt sáng của sự việc.

Cảm ơn mẹ đã dạy con sống mạnh mẽ dịu dàng.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết trắc ẩn cảm thông.

Cảm ơn mẹ đã dạy con giá trị hợp tác trong công việc.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết quý trọng trời nắng và cả cơn mưa.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết ẩn nhẫn mà không chịu khuất phục.

Cảm ơn mẹ đã cho phép con sáng tạo.

Cảm ơn mẹ đã dạy cho con sống trung thực.

Cảm ơn mẹ đã mở mắt cho con trước vũ trụ bao la.

Cảm ơn mẹ đã dạy con biết trân quý những điều đơn giản.

Cảm ơn mẹ đã dạy con tin vào chính mình.

 Mẹ là tuyệt tác tình yêu mà Thiên Chúa đã ban cho con.  Không có mẹ, con đâu cảm được vị ngọt của tình yêu “như chuối ba hương, như xôi nếp mật, như đường mía lau.”  Không có mẹ con đâu có “lớn nổi thành người.”

 Không có gì trên đời này cao quý hơn tình yêu của người mẹ.

 Không có tình mẫu tử nào cao quý hơn tình yêu của Mẹ Maria.  Mẹ Maria chính là bảo ngọc châu báu mà Thiên Chúa trao ban cho nhân loại.

 Lạy Mẹ Maria, chúng con cám ơn Mẹ.

Xin Mẹ che chở, gìn giữ hồn xác chúng con trong tình thương của Mẹ.

Xin cho chúng con được nép mình trong vòng tay từ ái của Mẹ.  Amen.

 Lm Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

LỊCH SỬ  EMMANUEL – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta!”.

“Trong những thất bại của chúng ta, Thiên Chúa vẫn luôn tìm được những con đường mới cho tình yêu của Ngài!” – Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Lễ Sinh nhật Trinh Nữ Maria cho chúng ta nghe một gia phả có cả trung thành, phản bội và lưu đày. Thiên Chúa không đứng ngoài để viết lại quá khứ; Ngài mở ngay trong đó một lối mới cho tình yêu. Từ đây, lịch sử con người mang tên ‘lịch sử Emmanuel’.

Suốt gia phả, động từ “sinh” đi từ người cha này sang người cha khác. Đến Giuse, nhịp bỗng đổi: “Giacóp sinh Giuse, chồng của bà Maria; bà là mẹ Đức Giêsu”. Giuse không “sinh” Đức Giêsu, Đấng được Maria sinh ra. Một phả hệ do những người cha nối dài bất ngờ dừng trước một người mẹ. Đến đây, huyết thống chạm giới hạn; lời hứa nên xác phàm. Matthêu mở ra điều không dòng máu nào tự làm được: lịch sử không sinh ra Đấng Cứu Độ; lịch sử chỉ có thể đón nhận Ngài. “Vì tình yêu vô biên, Ngôi Lời đã trở nên điều chúng ta là, để làm cho chúng ta trở nên điều chính Ngài là!” – Irênê.

Ngôn sứ Mikha báo trước, “Đức Chúa sẽ bỏ mặc Israel cho đến thời người sản phụ sinh con” – bài đọc một. Lạ lùng thay, vận mệnh một dân tộc được nối với một biến cố rất nhỏ: một người nữ sinh con. Vì thế, ngày Đức Maria chào đời không chỉ là niềm vui của một gia đình; đó là lúc lời hứa bắt đầu mang một khuôn mặt. Mẹ được sinh ra trong Israel để Israel sinh ra Đấng Cứu Độ. Người nữ được sinh ra hôm nay, ngày kia sẽ sinh Đấng đã cho mình hiện hữu.

Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca cất lên: “Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa!”. Niềm vui ấy không đến từ một quá khứ vô tì, nhưng từ việc Thiên Chúa không bỏ cuộc. Bất trung và lưu đày vẫn còn nguyên tên gọi, nhưng không còn quyền nói lời cuối cùng. Lịch sử cứu độ không phải là câu chuyện con người luôn trung thành với Chúa, nhưng là câu chuyện Chúa vẫn trung thành giữa những lần con người bỏ Ngài.

Không ai tự viết dòng đầu đời mình. Chúng ta nhận phúc lành lẫn thương tổn từ người đi trước, rồi thêm vào đó những chọn lựa không thể lấy lại. Nhưng Emmanuel không đòi một quá khứ khác; Ngài bước vào quá khứ không thể đổi như Thiên Chúa của tương lai. Những gì đã xảy ra vẫn còn đó, nhưng không còn quyền quyết định chúng ta sẽ thành ai. “Chúng ta không phải là tổng số những yếu đuối và thất bại của mình; chúng ta là tổng số tình yêu Chúa Cha dành cho chúng ta!” – Gioan Phaolô II.

Anh Chị em,

Đức Kitô nhận lấy tất cả trong thân thể Đức Maria trao, rồi mang nó đến tận thập giá. Ở đó, tội lỗi muốn viết câu cuối bằng cái chết; nhưng chính Phục Sinh viết tiếp. Khi sống lại, Ngài vẫn mang những dấu đinh: Thiên Chúa không xoá quá khứ, Ngài cứu nó. Emmanuel không có nghĩa là Chúa chỉ ở cùng những ngày trong sáng; Ngài ở cùng cả phần đời chúng ta muốn chôn kín. Từ đó, lịch sử không còn chỉ là những gì xảy đến cho con người, nhưng là nơi Thiên Chúa nhất định ở cùng con người – ‘lịch sử Emmanuel’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin bước vào quá khứ con không thể đổi; ở lại trong hiện tại con đang sống; và dẫn đời con về phía cứu độ!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

*****

Ngày 08 tháng 9

SINH NHẬT ĐỨC TRINH NỮ MA-RI-A

lễ kính

✠Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham :

2 Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác ; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này; 3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron ; Khét-xơ-ron sinh A-ram; 4 A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son ; Nác-son sinh Xan-môn; 5  Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết ; Ô-vết sinh Gie-sê ; 6 ông Gie-sê sinh Đa-vít.

Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn; 7 Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa; 8 A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia; 9 Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia; 10 Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se ; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia ; 11 Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này ; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.

12 Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên ; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven; 13 Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút ; A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do; 14 A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khi ; A-khin sinh Ê-li-hút; 15 Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp; 16 Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.

18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô : bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. 19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. 20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. 21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” 22 Tất cả sự việc này xảy ra là để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: 23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”


 

“Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.”-Cha Vương

Con cưng của Chúa ơi! Lời chúc hôm nay là Bạn có được 1 quả tim giàu lòng từ bi và nhân hậu để mang yêu thương tha thứ vào nơi oán thù nhé. Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia quyến nhé. Không quên chúc lành cho nhau và cả thế giới nhé

Happy Labor day

Cha Vương

Thứ 2: 07/09/2026.     (t5-23)

TIN MỪNG: Đức Giê-su bảo ông Si-môn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5:10b,11)

SUY NIỆM: Giống như Phê-rô, tất cả chúng ta đều có những cá tính riêng biệt, không ai giống ai. Bài học gì rút ra được khi Phê-rô đáp theo lời mời gọi của Chúa? Bài học ở đây là Chúa có thể đón nhận một người trực tính có tính khí như Phêrô, và giúp ông lớn lên trong đức tin và sự khôn ngoan. Chúa cũng có thể sử dụng những người như bạn với tất cả những lỗi lầm, thiếu sót và giới hạn để biến bạn trở thành một người sống cho mục đích của Ngài. Mục đích của Ngài là “muốn mọi người nhận biết chân lý và được cứu độ.” (1Tm 2:4) Giống như Phê-rô, qua đời sống đức tin hàng ngày, bạn cũng được mời gọi phó thác cuộc đời mình vào tay Thiên Chúa, tin tưởng rằng Ngài có thể hoạt động trong và qua bạn để giúp đưa người khác nhận biết chân lý và được cứu rỗi.

LẮNG NGHE: Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được. (Lc 14:33)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con biết vâng theo Lời Chúa, từ bỏ để theo Chúa đến cùng.

THỰC HÀNH: Lối sống của bạn hàng ngày có ăn khớp với giới luật của Chúa không? Làm một thay đổi để sống tốt hơn. 

From: Do Dzung

*****

Đừng sợ ‣ Lửa Hồng 

40 NGÀY GIỮA RỪNG AMAZON: CÔ BÉ 13 TUỔI ĐÃ LÀM ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG ĐỂ CỨU 3 ĐỨA EM

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

40 NGÀY GIỮA RỪNG AMAZON: CÔ BÉ 13 TUỔI ĐÃ LÀM ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG ĐỂ CỨU 3 ĐỨA EM

13 tuổi. Không thức ăn. Không người lớn. Không thuốc men.

Chỉ có một khu rừng Amazon rộng lớn, nơi mỗi ngày đều có thể là một cuộc chiến để sống sót.

Vậy mà một cô bé 13 tuổi đã đưa ba đứa em nhỏ vượt qua 40 ngày địa ngục giữa rừng già.

Ngày 1/5/2023, chiếc máy bay nhỏ chở gia đình Mucutuy gặp nạn và rơi xuống một vùng rừng rậm ở Colombia.

Ba người lớn trên máy bay, trong đó có mẹ của các em – Magdalena – đã không qua khỏi.

Nhưng giữa đống đổ nát, bốn đứa trẻ vẫn sống.

Lesly – 13 tuổi

Soleiny – 9 tuổi

Tien – 4 tuổi

Cristin – mới 11 tháng tuổi.

Và từ giây phút ấy, Lesly không còn chỉ là một cô chị.

Em trở thành người lớn duy nhất của ba đứa trẻ.

NHỮNG NGÀY ĐẦU TIÊN GIỮA RỪNG GIÀ

Lesly quay trở lại chiếc máy bay gặp nạn, nhặt bất cứ thứ gì còn có thể sử dụng.

Một ít fariña – bột sắn.

Quần áo.

Một chiếc bình.

Những vật dụng còn sót lại.

Nhưng thức ăn chẳng thể kéo dài mãi.

Khi nguồn lương thực cạn kiệt, bốn đứa trẻ phải tự tìm kiếm thức ăn giữa rừng.

Và lúc này, kiến thức mà Lesly được gia đình truyền lại trở thành thứ quý giá hơn bất kỳ món đồ nào.

Là người Huitoto bản địa, em biết cách nhận diện một số loại trái cây, hạt có thể ăn và những thứ cần tránh.

Em biết tìm nước mưa.

Biết tìm nơi trú ẩn.

Biết cách di chuyển trong rừng.

Và quan trọng nhất…

Em biết mình phải bảo vệ các em.

Khi mưa rừng trút xuống như muốn nhấn chìm mọi thứ, Lesly tìm những thân cây rỗng để trú ẩn hoặc dựng những mái che tạm bằng cành cây.

Khi em bé Cristin khóc vì đói, Lesly tìm thức ăn cho em.

Có những hạt cọ cứng đến mức khó nhai, em phải tự mình xử lý rồi đưa phần có thể ăn được cho các em nhỏ.

13 tuổi… nhưng em không được phép gục ngã.

Bởi phía sau em còn ba đứa trẻ đang chờ.

BÊN NGOÀI, CẢ COLOMBIA ĐANG ĐI TÌM 4 ĐỨA TRẺ

Trong khi bốn anh chị em vật lộn từng ngày trong rừng, một chiến dịch tìm kiếm khổng lồ được triển khai.

Hàng trăm binh sĩ.

Những người bản địa chuyên lần dấu vết.

Trực thăng.

Chó nghiệp vụ.

Tất cả cùng tiến sâu vào Amazon.

Nhưng khu rừng quá rộng lớn và hiểm trở.

Không ít lần, hy vọng tưởng như đã tắt.

Rồi những dấu hiệu nhỏ bắt đầu xuất hiện…

Một dấu chân trẻ em.

Một chiếc bình sữa.

Những chiếc tã bị bỏ lại.

Những mẩu trái cây đã bị ăn dở.

Mỗi dấu vết đều giống như một lời nhắn:

“Chúng tôi vẫn còn sống.”

Các đội tìm kiếm sau đó cho biết họ đã di chuyển hơn 2.600 km xuyên qua rừng Amazon trong Chiến dịch Hy vọng.

NGÀY THỨ 40 – ĐIỀU KHÔNG AI DÁM CHẮC CHẮN ĐÃ XẢY RA

Ngày 9/6/2023.

Sau 40 ngày mất tích, đội cứu hộ cuối cùng cũng nhìn thấy điều mà họ đã chờ đợi suốt nhiều tuần.

BỐN ĐỨA TRẺ.

Còn sống.

Các em gầy đi rất nhiều, mất nước và kiệt sức.

Nhưng…

Lesly đã làm được.

Ba đứa em của em vẫn còn sống.

Em bé Cristin thậm chí đã đón sinh nhật đầu tiên của mình giữa rừng Amazon.

Sau đó, các quan chức Colombia nhận định kiến thức về rừng của Lesly, cùng khả năng dẫn dắt và chăm sóc các em, là những yếu tố quan trọng giúp cả bốn sống sót.

Có một điều khiến câu chuyện này ám ảnh người ta mãi.

Không phải chỉ là:

“Làm sao một đứa trẻ có thể sống sót 40 ngày giữa rừng Amazon?”

Mà là:

“Một cô bé 13 tuổi đã lấy đâu ra sức mạnh để tiếp tục đứng dậy, khi chính em cũng đói, khát, sợ hãi và kiệt sức… chỉ vì phía sau còn ba đứa em đang cần mình?”

Lesly không có phép màu.

Em chỉ có tình yêu dành cho các em, kiến thức được gia đình truyền lại và một ý chí không chịu bỏ cuộc.

Giữa một trong những khu rừng khắc nghiệt nhất hành tinh, một cô bé 13 tuổi đã làm điều mà rất nhiều người trưởng thành có lẽ cũng khó lòng thực hiện.

Em không chỉ tự cứu mình.

Em đã cứu cả ba đứa em.

Và có lẽ, đó chính là sức mạnh lớn nhất của tình thân.


 

ĐẾN TUỔI 70, TÔI MỚI HIỂU

 CUỘC ĐỜI KHÔNG HƠN THUA NHAU Ở NỬA ĐẦU, MÀ HƠN NHAU Ở CÁCH SỐNG NỬA SAU

 Tôi đã gặp hàng nghìn người già trong 40 năm làm tư vấn.

 Có người 70 tuổi vẫn đi du lịch, học đàn, yêu đời.

Có người 60 tuổi đã nằm một chỗ, than thân trách phận.

 Tôi hỏi họ, bí quyết khác nhau ở đâu? Và tôi rút ra được 4 bài học xương máu này.

 ĐỜI NGƯỜI, ĐẾN 70 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU HIỂU CHỮ BUÔNG.

 Nửa đời đầu, chúng ta hơn nhau ở chữ GIỮ. Giữ tiền, giữ chức, giữ nhà to, giữ cho con bằng bạn bằng bè.

 Nửa đời sau, chúng ta hơn nhau ở chữ BUÔNG.

 Buông lời hơn thua với con cái. Con nó nói trái ý, mình nhịn một câu, nhà yên một ngày.

 Buông chuyện thiên hạ. Bà hàng xóm nói gì kệ bà ấy, mình sống cho mình, không sống cho miệng đời.

 Buông nỗi sợ chết. Ai rồi cũng phải đi. Sợ cũng chết, không sợ cũng chết. Chi bằng sống vui vẻ từng ngày còn lại.

 Người già nào học được chữ BUÔNG sớm, người đó hạnh phúc sớm.

 ĐỪNG SỐNG ĐỂ LÀM HÀI LÒNG NGƯỜI KHÁC NỮA.

 Cả một đời bạn đã sống vì chồng, vì con, vì cha mẹ, vì công việc.

 Đến 70 tuổi rồi, xin bạn hãy sống một lần cho chính mình.

 Bạn thích mặc áo màu đỏ, hãy mặc. Đừng sợ người ta nói già rồi còn diện.

 Bạn thích đi chùa mỗi sáng, hãy đi. Đừng đợi con rảnh mới chở đi.

 Bạn thích trồng một chậu hoa trước hiên, hãy trồng ngay.

 Tôi đã gặp một cụ bà 78 tuổi, sau khi chồng mất, bà mới dám đi học vẽ. Bà nói: “Cả đời tôi chưa bao giờ dám làm điều mình thích. Bây giờ tôi mới được sống”.

 Đừng để đến lúc nằm trên giường bệnh mới tiếc rằng: “Giá như mình đã sống khác đi”.

 CON CÁI KHÔNG PHẢI LÀ TÀI SẢN, MÀ LÀ KHÁCH QUÝ CỦA CUỘC ĐỜI.

 Nhiều người già đau khổ vì nghĩ: “Tôi nuôi nó cả đời, bây giờ nó phải nuôi lại tôi, phải nghe lời tôi”.

 Đó là sai lầm lớn nhất. 

Con cái là nhân duyên trời cho mượn một thời gian. Ta nuôi con lớn, con bay đi xây tổ ấm riêng. Đó là quy luật.

 Đừng đòi hỏi con phải ở bên mình mỗi ngày. Đừng đòi hỏi con phải làm theo ý mình.

 Hãy coi con là khách quý. Khách đến chơi thì vui, khách bận không đến được thì mình vẫn phải tự nấu cơm ăn, tự quét nhà, tự tìm niềm vui cho mình.

 Khi bạn không đòi hỏi, con cái tự khắc sẽ thương và kính trọng bạn hơn.

 SỨC KHỎE KHÔNG NẰM Ở BÁC SĨ, MÀ NẰM Ở BỮA CƠM VÀ GIẤC NGỦ CỦA BẠN.

 Tôi thấy nhiều người già tiếc tiền mua một mớ rau sạch, nhưng sẵn sàng chi cả triệu mua thuốc bổ quảng cáo trên ti-vi.

 Đó là ngược đời. 

Thuốc bổ tốt nhất là:

Một bát cơm nóng ăn chậm, nhai kỹ.

Một giấc ngủ trưa 20 phút, ngủ sâu không mộng mị.

Một buổi sáng dậy sớm, đi bộ 15 phút, hít thở khí trời.

Một buổi tối không giận ai, lòng nhẹ nhàng rồi đi ngủ. 

Làm được 4 điều đó đều đặn, bạn không cần thuốc bổ.

 LỜI CUỐI CÙNG TÔI MUỐN NÓI:

 Các bạn già thân mến của tôi ơi,

 Cuộc đời như một dòng sông. Nửa đầu chảy xiết, phải vượt ghềnh thác. Nửa sau phải chảy chậm lại, êm đềm, soi bóng mây trời.

 Đừng cố bơi ngược dòng nữa. Hãy thả mình trôi một cách bình an. 

70 tuổi không phải là hết. 70 tuổi là lúc ta được quyền sống thật nhất, hiền nhất và tự do nhất. 

Mong mỗi người trong chúng ta, khi nhắm mắt, có thể mỉm cười mà nói: “Một đời này, ta đã sống không uổng phí”. 

Chuyên gia tâm lý – 40 năm lắng nghe những giọt nước mắt và nụ cười của người cao tuổi. 

Mỹ Lệ

From: ctkd-k8 & NguyenNThu


 

Nuôi dưỡng cơ thể thực ra chỉ cần làm tốt 3 việc nhỏ

Bạn đã bao giờ nghĩ: Ngay lúc này, trong cơ thể bạn đang xảy ra điều gì? Hàng chục nghìn tỷ tế bào mỗi giây đang tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng hóa học — phân giải glycogen, tổng hợp protein, sao chép DNA, truyền tín hiệu, thải độc… Mức độ bận rộn vượt xa tổng số tất cả các thành phố trên Trái đất.

Thế nhưng, không có việc nào trong số đó là do bạn chủ động chỉ huy.

Bạn không thể ra lệnh cho tim đập chậm lại, không thể ra lệnh cho bạch cầu tấn công vi khuẩn nào, không thể ra lệnh cho gan tổng hợp thêm chút cholesterol tốt. Chúng hoàn toàn “không nghe lời” bạn.

Nếu có quá nhiều việc mình không kiểm soát được, vậy mình thực sự có thể làm gì cho cơ thể?

Câu trả lời là: Ba việc nhỏ. Làm tốt ba việc này là đủ.

  1. Bổ sung thức ăn: “Nguyên liệu” duy nhất bạn có thể đưa vào

Cơ thể bạn là một nhà máy hóa chất tinh vi, mỗi giây tiến hành hàng vạn tỷ phản ứng. Hướng đi và chất lượng của những phản ứng đó hoàn toàn phụ thuộc vào nguyên liệu bạn đưa vào.

Khi bạn ăn một miếng bánh thì sao?

Đường huyết tăng vọt, insulin tiết ra ồ ạt, tế bào nhận lệnh: năng lượng thừa, ưu tiên dự trữ. Lượng đường dư thừa còn gắn vào protein, tạo thành “sản phẩm cuối của quá trình glycation” — thủ phạm chính gây lão hóa da.

Khi bạn ăn một đĩa cá hồi kèm bông cải xanh thì sao?

Đường huyết ổn định, insulin tiết ra ôn hòa, tế bào nhận lệnh khác: năng lượng vừa phải, chuyển hóa bình thường. Axit béo omega-3 hòa vào màng tế bào, giúp truyền tín hiệu nhanh hơn; chất chống oxy hóa trung hòa gốc tự do, bảo vệ DNA không bị tổn thương.

Bạn thấy không, tế bào không từ chối bất cứ thứ gì bạn cho ăn. Nó nhận hết, rồi xử lý theo chương trình.

Nguyên liệu tốt thì sản phẩm tốt; nguyên liệu kém thì sản phẩm kém. Đơn giản vậy thôi.

Bạn không điều khiển được dây chuyền sản xuất, nhưng bạn quyết định được kho hàng nhập cái gì. Đó chính là ý nghĩa của việc bổ sung thức ăn.

2.Chỉ huy động tác: “Lệnh” duy nhất bạn có thể đưa ra

Nếu bổ sung thức ăn là đầu vào, thì chỉ huy động tác chính là đầu ra.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào mỡ “phân giải mỡ”, nhưng bạn có thể chạy bộ để cơ bắp phát tín hiệu “cần năng lượng”. Tế bào mỡ nhận được tín hiệu đó sẽ tự phân giải mỡ.

Bạn không thể ra lệnh cho xương “tăng mật độ”, nhưng bạn có thể squat với tạ để xương cảm nhận áp lực. Tế bào xương nhận tín hiệu sẽ tự củng cố xương.

Bạn không thể ra lệnh cho tim “trở nên mạnh hơn”, nhưng bạn có thể tập aerobic để tim thường xuyên chịu tải vừa phải. Tế bào cơ tim nhận tín hiệu sẽ tự thích nghi.

Động tác là lệnh duy nhất bạn đưa cho cơ thể.

Bạn bước một bước, hàng trăm cơ phối hợp làm việc. Bạn chạy một kilomet, hàng chục nghìn tỷ tế bào tham gia cung cấp năng lượng. Bạn nâng tạ một lần, vô số sợi cơ chịu tổn thương nhỏ và được sửa chữa.

Người ngồi nhiều nhận lệnh “chế độ tiết kiệm năng lượng” — cơ teo, chuyển hóa giảm, mỡ tích tụ.

Người vận động nhận lệnh “chế độ sẵn sàng chiến đấu” — cơ mạnh, chuyển hóa tăng, mỡ được sử dụng làm năng lượng.

Bạn cử động hay không cử động là việc bạn quyết định được. Cơ thể phản ứng thế nào là việc của nó. Đó chính là ý nghĩa của việc chỉ huy động tác.

3.Kiểm soát cảm xúc: “Môi trường” duy nhất bạn có thể điều chỉnh

Khó nhất chính là cảm xúc.

Bạn không thể ra lệnh cho cơ thể “đừng căng thẳng”, nhưng bạn có thể hít thở sâu để hệ thần kinh chuyển từ “chế độ chiến đấu” sang “chế độ thư giãn”.

Bạn không thể ra lệnh cho tế bào “ít tiết yếu tố viêm hơn”, nhưng bạn có thể giảm stress để hệ miễn dịch không bị kích hoạt quá mức.

Bạn không thể ra lệnh cho cortisol “giảm xuống một chút”, nhưng bạn có thể thiền, thực hành chánh niệm, nghe nhạc, ở bên gia đình để cơ thể có điều kiện trở về trạng thái thư giãn, từ đó mức hormone stress có thể giảm xuống.

Cảm xúc là “môi trường làm việc” bạn tạo ra cho cơ thể.

Người lo âu lâu dài, cơ thể luôn ở “trạng thái sẵn sàng chiến đấu” — nhịp tim nhanh, huyết áp cao, hệ miễn dịch bị ảnh hưởng, dinh dưỡng và năng lượng bị tiêu hao nhiều. Cơ thể đang chuẩn bị cho “trận chiến”, nhưng trận chiến đó chỉ diễn ra trong đầu bạn.

Người bình yên lâu dài, cơ thể ở “trạng thái sửa chữa” — nhịp tim ổn định, huyết áp bình thường, hệ miễn dịch làm việc có trật tự, dinh dưỡng được dùng để sửa chữa và dự trữ.

Bạn không điều khiển được phản ứng của tế bào, nhưng bạn có thể chọn sống trong môi trường nào. Đó chính là ý nghĩa của việc kiểm soát cảm xúc.

4.“Phạm vi trách nhiệm” của bạn thực ra rất hẹp

Làm xong ba việc này, phần còn lại hãy giao cho cơ thể.

Bạn không cần biết ti thể sản xuất năng lượng thế nào, DNA sửa chữa tổn thương thế nào, hệ miễn dịch nhận diện kẻ thù thế nào. Những việc đó, cơ thể đã tiến hóa giúp bạn suốt hàng tỷ năm, chuyên nghiệp hơn bạn rất nhiều.

Bạn có thể làm:

Ăn gì.

Cử động hay không.

Cảm xúc cao hay thấp.

Ngủ hay không ngủ.

Uống nước hay không.

Bạn không thể làm:

Tiêu hóa thế nào.

Tế bào phản ứng thế nào.

Hormone tiết ra thế nào.

Cơ thể sửa chữa thế nào.

Máu lưu thông thế nào.

Phạm vi trách nhiệm của bạn thực ra rất hẹp. Nhưng hẹp không có nghĩa là không quan trọng — ngược lại, chính những điều bạn có thể lựa chọn lại ảnh hưởng sâu sắc đến hàng loạt phản ứng sinh học diễn ra bên trong cơ thể.

5.Hãy làm một “thị trưởng” tốt, đừng làm “quản đốc phân xưởng”

Cơ thể bạn là một thành phố sầm uất.

Bạn là thị trưởng, không phải quản đốc phân xưởng. Bạn không thể chỉ huy từng công nhân (chuyển hóa tế bào), không thể điều khiển từng van (tiết hormone).

Nhưng bạn có thể làm tốt ba việc này:

Xây một kho hàng tốt — ăn gì.

Đưa ra lệnh tốt — có vận động hay không.

Tạo môi trường tốt — cảm xúc tốt hay không.

Không làm được “quản đốc phân xưởng” cũng không sao, đó là việc của cơ thể.

Nhưng hãy nhất định làm một “thị trưởng” tốt — đó mới là việc của bạn.

Bạn không hiểu code, nhưng bạn biết dùng app tốt. Bạn không hiểu phản ứng hóa học, nhưng bạn biết sử dụng cơ thể đúng cách.

Đó chính là mối quan hệ lành mạnh nhất giữa bạn và cơ thể.

Khai Tâm biên dịch

From: Bat Vo & NguyenNThu


 

Những thiên tai và nhân tai mới nhất – Phùng Văn Phụng

Những thiên tai và nhân tai mới nhất

1)   Thiên tai.

Người phụ nữ Nepal chia sẻ khi mất 17 người thân trong trận lũ quét “Tôi cảm thấy cô độc”

https://keditim.net/240802-2/

Kopila Tamang đang ở Kathmandu khi trận lũ quét tràn qua thành phố. Lần này lũ đã cuốn trôi căn nhà mới dựng của cô cùng 17 thành viên trong gia đình của cô. 

Một khối băng và đá khổng lồ đỗ sụp xuống ngày ngày 26 tháng 08 năm 2026 tạo ra lũ bùn và đá khủng khiếp tàn phá khắp nơi.

Thống kê ngày 02 tháng 09 năm 2026:

1.204 người chết, 4.216 người mất tích trong vụ sạt lở đất ở Nepal

 Tân Hoa Xã trích báo cáo mới nhất của Cơ quan quản lý và giảm thiểu rủi ro thảm họa quốc gia Nepal, tính đến 18 giờ chiều giờ địa phương ngày 2/9, số người thiệt mạng do vụ lũ quét kinh hoàng ở Nepal đã tăng lên 1.204 người và vẫn còn 4.216 người mất tích.

2)   Nhân tai.

a) Nguyễn Đức Anh (21 tuổi) bị bạn gái sinh năm 2009 (17 tuổi) chia tay.

Tối ngày 2/09 nó xách dao chạy qua nhà bạn gái, nhưng ba bạn gái chốt cửa, nó vô không được. Nó trèo rào qua cái nhà hàng xóm của gia đình bạn gái.

Anh chủ nhà, 40 tuổi, vừa thấy nó, thì nó lao tới đâm ảnh, hạ anh chủ nhà xong nó chốt cổng. Lao vô phòng ngủ của chủ nhà, giết thêm vợ anh (36 tuổi) và hai đứa con của anh. Một đứa 10 tuổi, một đứa một tuổi.

Khi bị bắt nó khai không mâu thuẫn, không quen biết gì gia đình nạn nhân.

Xin chia buồn cùng gia đình nạn nhân.  Không thể biết được và không hể hiểu được tại sao nó có thể giết người mà nó không quen biết, không thù oán và giết cả đứa con nít một tuổi. Giết người để cướp của hay giết người để trả thù vì bị ức hiếp quá đáng còn có lý do. Còn ở đây giết người không quen biết, không mâu thuẩn, không phải để cướp của để kiếm tiền? Tâm lý bạo lực giết người như trường hợp trên do ảnh hưởng của giáo dục gia đình, ảnh hưởng của  hoàn cảnh, tâm lý của xã hội…do chính tâm lý bạo lực của đương sự?

Screenshot

 b) Chiến tranh xâm lược của Putin

Theo trang tin độc lập Mediazona ở Nga, phối hợp với Đài BBC tiếng Nga và một nhóm tình nguyện viên, đã xác nhận danh tính của 206.202 quân nhân Nga thiệt mạng tại Ukraine, tính từ ngày 24.2.2022 đến 23.3.2026. Theo báo Thanh Niên VN

https://thanhnien.vn/hon-200000-binh-si-nga-chet-trong-xung-dot-voi-ukraine-185260329222251697.htm

Về nước Uraine, theo các tổ chức quốc tế và báo chí – Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS): Ước tính khoảng 140.000 binh sĩ Ukraine đã thiệt mạng, cộng với tổng 500.000-600.000 thương.

Phùng Văn Phụng (tổng hợp)

Ngày 7 tháng 09 năm 2026

Lễ Lao động Hoa Kỳ