Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh của người nghèo và sự hèn mọn

Thao Teresa

 Bức hình này là của các kênh Công giáo đưa tin: “Lần đầu tiên sau 800 năm, di hài thánh Phanxicô Assisi được trưng bày cho cộng đồng đến viếng và cầu nguyện, đợt đầu đã gần 400 ngàn người … nhiều người đã khóc nấc khi diện kiến di hài thánh nhân.”

————-

Ngay lúc này, tại một thị trấn cổ kính trên đỉnh đồi vùng Umbria, nước Ý, một dòng người rồng rắn đang nhích từng bước chân trong cái lạnh mờ sương. Gần nửa triệu con người từ khắp địa cầu đang kiên nhẫn đợi chờ, không phải để xem một kỳ quan, mà để đối diện với một bộ hài cốt tám trăm năm tuổi.

Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh của người nghèo và sự hèn mọn. Sau tám thế kỷ nằm im lìm trong quan tài đá, ngài “trở lại” giữa nhân loại trong một hộp kính Plexiglas trong suốt.

Người Việt mình hay bảo: “Sống gửi thác về”. Một câu nói nhẹ tênh nhưng chứa đựng cả một bầu trời chiêm nghiệm về sự phù du. Nhưng khi đứng trước hài cốt của thánh Phanxicô, chúng ta chợt nhận ra có những cái “thác” không phải là về với hư vô, mà là một cuộc bùng cháy vĩ đại.

Tám trăm năm trước, thánh Phanxicô, vốn là gã công tử hào hoa bậc nhất thành Assisi nước Ý, đã làm một việc chấn động: Ngài ném trả lại cha mình tất cả quần áo, danh vọng để chọn lấy chiếc áo thô kệch của kẻ hành khất. Ngài đã chọn “chết” cho cái tôi ích kỷ của mình ngay khi còn đang thở. Chính vì dám buông bỏ tất cả, mà 800 năm sau, xương cốt ngài vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng làm rúng động cả những tâm hồn chai sạn nhất.

Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng linh hồn: Tại sao chúng ta lại run rẩy khi đứng trước lớp kính kia? Đó không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là sự kinh ngạc trước một Nhân vị vẹn toàn. Sức mạnh của thánh Phanxicô không nằm ở đền đài nguy nga, mà nằm ở một người đã dám sống cuộc đời vì người khác. Ở đó, cái hữu hạn của xương cốt đã bị nuốt chửng bởi cái vô hạn của Tình Yêu.

Kinh Thánh vang vọng một chân lý: “Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó” (Mt 16,25). Ngài đã liều, đã mất tất cả theo cách nhìn của người đời, để rồi tìm thấy sự bất tử trong lòng nhân thế. Ngài nằm đó không phải để được sùng bái, mà để thẩm vấn mỗi chúng ta: Bạn đang tích trữ tro bụi, hay đang xây dựng một giá trị vĩnh cửu cho tâm hồn?

Rồi một ngày, tôi và bạn cũng sẽ chỉ còn lại một nắm tro tàn. Câu hỏi đáng sợ nhất không phải là ta chết lúc nào, mà là liệu sau 80 năm, hay 800 năm nữa, có ai còn cảm thấy hơi ấm của Tình Yêu khi nhìn vào dấu vết ta để lại không?

Hôm nay, hãy thử sống như thánh Phanxicô: buông bỏ một chút cái “Tôi” để tìm thấy cái “Ta”. Tập cho đi để thấy mình thực sự giàu có. Bởi cuối cùng, chỉ có những gì ta trao đi bằng tình yêu mới là thứ duy nhất ta mang theo được vào cõi vĩnh hằng.

Chúng ta, hiệp ý cùng nhau, cầu nguyện xin ơn riêng, cho bản thân và cho gia đình, nhờ lời chuyển cầu của thánh Phanxicô Assisi. Dành một phút tĩnh lặng để hiệp ý cùng nhau. Mong cho thế giới này bớt đi sự lạnh lẽo và thêm vào đó chút hơi ấm của lòng trắc ẩn từ Thiên Chúa.

Ai muốn xem short-video sự kiện này thì xem ở đây: https://youtube.com/shorts/5ujnoVL1_38

#phailamgi #SaintFrancis #Assisi #SongVinhCuu #ThucTinhTamHon

May be an image of crowd, the Western Wall and text


 

THÊM MỘT TUỔI MỚI – Bài: BS Đỗ Hồng Ngọc

NHỮNG BÀI POST HAY.

Bài: BS Đỗ Hồng Ngọc

Có người hỏi vì sao tôi không phải là bác sĩ lão khoa mà lại dám viết về… người già, nào Gió heo may đã về, nào Già ơi chào bạn, nào Già sao cho sướng…? Đúng vậy, tôi là một bác sĩ nhi khoa, bác sĩ của trẻ con, nhưng sở dĩ viết về người già là bởi vì trước sau gì mấy nhóc nhỏ mà tôi đã và đang khám chữa bệnh cũng sẽ trở thành một người già, một ngày nào đó! Hơn năm mươi năm trước khi tôi thực tập ở bệnh viện Từ Dũ, đã có dịp đỡ đẻ cho một số trẻ sơ sinh, bây giờ nhớ lại, các nhóc đó tuổi cũng đã “gió heo may” rồi còn gì! Còn mấy bệnh nhi tôi có dịp chữa trị ở Bệnh viện Nhi đồng Saigon và tại phòng mạch hằng mấy chục năm qua thì bây giờ cũng đã lại thấy mang con và cả cháu nữa đến khám bệnh. Cho nên làm gì có chuyện cách ngăn tuổi này, tuổi nọ, tuổi kia. Cuộc sống như một dòng sông đó thôi.

Lão khoa, nhi khoa… chẳng qua là một cách nói! Có người chưa hai mươi mà đã già… khú đế, có người tám mươi còn phơi phới tuổi xuân. Một thầy thuốc đàn anh của tôi thường nói: “Hãy chăm sóc các cụ từ trong bụng mẹ”! Đúng vậy, đợi các cụ ngáp ngáp rồi mới “tận tình chăm sóc” thì e rằng quá trễ, chẳng giúp ích được gì cho cuộc sống của họ, chẳng giúp các cụ thêm vui, thêm khoẻ, thêm hạnh phúc…

Tổ chức Sức khoẻ Thế giới  (WHO) khi đưa ra những hướng dẫn cụ thể cho Năm quốc tế người cao tuổi, (1999) cũng đã khuyến cáo muốn cho các cụ được khoẻ mạnh thì phải cho Mẹ… các cụ được dinh dưỡng tốt trong lúc mang thai, trong lúc cho các cụ… bú mớm;  phải chích ngừa đầy đủ các bệnh nguy hiểm ngay từ nhỏ để các cụ không phải chịu cảnh tật nguyền bệnh hoạn sau này; phải dạy dỗ các cụ từ tuổi thiếu niên như không uống rượu, không hút thuốc lá… để các cụ sau này khỏi bị ung thư phổi, viêm phổi tắt nghẽn mạn tính,  xơ gan cổ trướng; giúp các cụ có thói quen tập thể dục, chơi thể thao, ăn uống đúng cách để sau này khỏi bị xơ vữa động mạch, cao huyết áp, tiểu đường v.v… Rồi khi lớn lên thì  tránh các nguy cơ bệnh lây truyền qua đường tình dục, tránh béo phì, loãng xương, thấp khớp… Và dĩ nhiên đảm bảo cho các cụ có một thu nhập hợp lý để không bị lệ thuộc, để sống có phẩm giá, tiếp tục hoạt động theo năng lực, đóng góp kinh nghiệm của mình cho con cháu, được sự tôn trọng của xã hội, được thấy con thuận cháu hòa, gia đình hạnh phúc. Dĩ nhiên là bản thân các cụ phải hiểu rõ những chuyển biến tâm sinh lý của mình qua từng lứa tuổi, nhờ đó mà thích nghi, mà điều chỉnh thái độ và hành vi của mình sao cho phù hợp với hoàn cảnh mới, với môi trường mới. Tóm lại, chăm sóc các cụ, nói cách nào đó, thực chất là công tác của … Nhi khoa. Hoặc cũng có thể nói nhi khoa chính là lão khoa, và lão khoa cũng chính là nhi khoa đó vậy! Ngành lão khoa ngày càng phát triển vì tuổi thọ con người ngày càng được nâng cao, không chỉ ở các nước giàu có mà ngay ở cả các nước nghèo cũng vậy là nhờ những tiến bộ của khoa học, của y học, của kiến thức vệ sinh phòng bệnh, chăm sóc sức khoẻ cũng như hiệu quả của sự cải thiện môi trường sống, của chế độ dinh dưỡng hợp lý… Thế nhưng, khi nói đến lão khoa, hình như người ta quá nặng về bệnh hoạn, về tàn phế hơn là đến sự sảng khoái toàn diện về thể chất, tâm thần và xã hội phù hợp với tình trạng tuổi tác, giới tính, chất lượng cuộc sống của họ. Các thầy thuốc lão khoa cũng thường lại là những thấy thuốc trẻ, họ tuy có chuyên môn sâu trong chữa trị bệnh tật cho người cao tuổi nhưng chưa từng được trải nghiệm tuổi già, chưa được thưởng thức… cái già, chưa được hưởng thụ… cảnh già! Khi tôi viết cuốn “Gió heo may đã về” thì đó là lúc tôi đang thực sự nghe gió heo may, tôi đang sống với nó, sửng sốt và sảng khoái vì nó, âu lo và hồi hộp vì nó. Tôi  hiểu được nỗi khắc khoải “tôi ơi đừng tuyệt vọng”, nỗi bâng khuâng “tôi đang lắng nghe, tôi đang lắng nghe im lặng của tôi…” của Trịnh Công Sơn, và những bạn bè trang lứa. Nhưng phải đợi đến tuổi 60,  tôi mới dám viết  “Già ơi…chào bạn” – “Bonjour Vieillesse!”- như một tiếng reo vui, chào mừng nó, cái sự già đó! Đâu dễ mà già phải không? Đến tuổi 75, tôi mới dám viết “Già sao cho sướng?”…

Cho mãi đến cuối thế kỷ 20, năm 1999, Liên Hợp Quốc mới có một “Năm” dành cho người cao tuổi, người già  trên toàn thế giới, gọi là “Năm quốc tế người cao tuổi” với khẩu hiệu là “Hãy sống một tuổi già tích cực”, bởi vì trước đó  người ta chỉ nghĩ tuổi già là tuổi của tàn phai, héo úa,  ăn hại, là gánh nặng xã hội… cho đến khi giật mình thấy không phải vậy! Con người ở tuổi nào cũng sẽ là gánh nặng cho xã hội, cũng ăn hại, cũng tàn phai… nếu sống không ra sống, sống mà như đã chết, sống mà không hạnh phúc, không có chất lượng cuộc sống, sống mà lệ thuộc, mà khổ đau triền miên…

Ngàn năm trước, ở nước ta, vào thời nhà Lý, Mãn Giác thiền sư đã có những câu thơ còn lưu truyền mãi đến nay với một cái nhìn tích cực về tuổi già:

Xuân khứ bách hoa lạc

Xuân đáo bách hoa khai

Sự trục nhãn tiền quá

Lão tùng đầu thượng lai

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai…

( Mãn Giác, 1052-1096)

Xuân ruỗi trăm hoa rụng

Xuân tới trăm hoa cười

Trước mắt việc đi mãi

Trên đầu già tới rồi

Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một cành mai…

(Ngô Tất Tố dịch)

Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết! Thật vậy. Vẫn còn đó, nơi sân trước kia, đêm qua, một cành mai vàng rực rỡ đã nở, báo hiệu một sức sống mãnh liệt vẫn dâng tràn… Vậy đó, mùa xuân dù đã phai, cành mai sân trước vẫn nở tươi thắm. Nụ cười vẫn lạc quan, cuộc sống vẫn tích cực, chủ động và sáng tạo không ngừng nếu những người có tuổi được chuẩn bị trước để hiểu rõ sự đổi thay, để chấp nhận, để điều chỉnh, tưới tẩm những niềm vui cho chính bản thân mình, cùng với sự ý thức giúp đỡ của gia đình và xã hội thì sẽ giúp họ có một cuộc sống đầy chất lượng, nhiều hạnh phúc.

Theo WHO : “Sức khỏe của người già là phát triển và duy trì được sự sảng khoái và hoạt động chức năng tốt nhất về tâm thần (mental), xã hội (social) và thể chất (physical)”.

Phát triển và duy trì được sự sảng khoái (well-being) và hoạt động chức năng (function) , bởi đa số các hoạt động chức năng xài lâu quá đều rệu rả, phần lớn đã “quá date”, dễ cảm thấy chán nản, tuyệt vọng, lo âu, trầm cảm… nói khác đi là khó mà… hạnh phúc. Thể chất thì “ba cao một thấp” (ba cao là cao máu (HA); cao đường (Tiểu đường); cao mỡ (Cholesterol xấu); còn một thấp là… Thấp khớp) đã đành mà tâm thần thì tám vạn bốn ngàn phiền não! Cho nên đưa vấn đề “tâm thần” lên hàng đầu là hoàn toàn hợp lý so với định nghĩa về sức khỏe ở người trẻ.

“Khổ” thì dĩ nhiên không thể có hạnh phúc. Con đường của Phật là con đường “Diệt Khổ”, con đường dẫn đến giải thoát.

Ở góc độ y sinh học, tâm lý xã hội học, thì những điều kiện để có một tuổi già hạnh phúc gồm:

Có sức khỏe tương đối ;

Tài chánh tự chủ;

Nhà ở an toàn; an ninh, môi trường thuận lợi;

Tự tại: chủ động sắp xếp cuộc sống riêng của mình,

Duy trì các mối quan hệ gia đình/ bè bạn;

Có ký ức tốt về tuổi thơ và tuổi thanh niên,

Hoạt động phù hợp để thấy luôn sống hữu ích;

Gần gũi với thiên nhiên;

Hiểu luật vô thường và biết “Từ bi hỷ xả” với chính mình!

Cũng có thể nhìn theo Tháp MASLOW:

a) Nhu cầu sinh học: gồm những vấn đề cơ bản của tồn tại như : Ăn, Ngủ, Thở, Tình dục… (physical well-being).

b) Nhu cầu an toàn: nhà ở an toàn, môi trường xã hội tốt đẹp, an ninh, bảo đảm về kinh tế, đời sống quân bình…

c) Nhu cầu xã hội (social well-being): các mối quan hệ xã hội trong gia đình, hàng xóm, cộng đồng tốt đẹp…

d) Nhu cầu tự khẳng định: để luôn có được tôn trọng, đóng góp theo công sức cho xã hội, thấy mình sống có ích…

e) Nhu cầu tâm thần, tâm linh (mental well-being): hướng thượng, có một tôn giáo lành mạnh, tin tưởng ở sự sống thiện, nhân quả, nghiệp báo…

Có thể nhìn ở góc độ “Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức” ta cũng có thể hình dung gần giống với Tháp Nhu cầu của Maslow, và nếu có Chánh kiến để thấy Vô Thường/ Khổ/ Vô ngã/ Không/ Duyên sinh… thì đã có thể “độ nhất thiết khổ ách” rồi vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc

Ảnh: Chân dung BS Đỗ Hồng Ngọc

May be an image of one or more people and people smiling

 Quan tài giấy, rác thối rữa, đình chỉ phẫu thuật: Hình ảnh về cuộc khủng hoảng tại Cuba.

Du Phan

 Quan tài giấy, rác thối rữa, đình chỉ phẫu thuật: Hình ảnh về cuộc khủng hoảng tại Cuba.

Tại thị trấn Velasco, tỉnh Holguín, miền đông Cuba, một người đàn ông được chôn cất trong chiếc quan tài bằng bìa carton. Thi thể ông được chở trên xe cút kít ra nghĩa trang vì không còn quan tài gỗ – và cũng không có nhiên liệu để vận chuyển.

Ở thủ phủ Holguín, người dân phải đun nấu bằng củi và than ngay trên vỉa hè hoặc giữa những con đường trống vắng. Tại Guantánamo, đài phát thanh địa phương thông báo bánh mì phân phối theo tem phiếu sẽ được nướng bằng lò đốt củi, và chính quyền sẽ bán than cho dân để nấu ăn.

Còn ở khắp thủ đô Havana, nhiều khu phố ngập trong những đống rác thối rữa không được thu gom suốt nhiều tháng.

Những hình ảnh này lan truyền trên mạng xã hội và các hãng tin độc lập, phản ánh mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng – trong bối cảnh chính quyền Tổng thống Donald Trump ngừng các chuyến hàng dầu đến đảo quốc này, đồng thời chính phủ Cuba tiếp tục kháng cự trước mọi yêu cầu thay đổi.

Nhiên liệu cạn kiệt, điện lưới sụp đổ

Giá lương thực và xăng dầu tăng vọt chỉ sau một đêm. Một gói thịt gà có giá 5.000 peso – tương đương cả tháng lương. Một lít xăng lên tới 3.800 peso. Tuần trước, vào giờ cao điểm, hai phần ba đất nước không có điện. Ở nhiều tỉnh, cắt điện trung bình hơn 20 giờ mỗi ngày.

Người dân Cuba vốn đã chịu cảnh nghèo đói cực độ, thiếu hụt hàng hóa và mất điện triền miên khi Mỹ cắt nguồn cung dầu từ Venezuela và Mexico nhằm gây sức ép buộc Havana bước vào đàm phán cải cách chính trị – kinh tế.

Ngoại trưởng Marco Rubio mới đây kêu gọi Cuba tiến hành cải cách như lối thoát duy nhất. Tổng thống Trump xác nhận các cuộc trao đổi đang diễn ra và nhấn mạnh:

“Cuba hiện tại là một quốc gia thất bại… Họ nên đạt được một thỏa thuận, vì đây thực sự là một mối đe dọa nhân đạo.”

Khi được hỏi về khả năng hành động quân sự tương tự chiến dịch bắt giữ lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro trước đó, ông Trump từ chối trả lời trực tiếp.

Chính quyền Cuba phủ nhận khủng hoảng

Dù áp lực trong và ngoài nước gia tăng, chính quyền Cuba vẫn phủ nhận nguy cơ sụp đổ và công bố thêm các biện pháp thắt lưng buộc bụng.

Sebastian Arcos, quyền giám đốc Viện Nghiên cứu Cuba thuộc Đại học Quốc tế Florida (FIU), nhận định chế độ đang rơi vào “giai đoạn phủ nhận cổ điển” – không chấp nhận rằng tình hình chiến lược đã thay đổi và sẽ không thể quay lại như trước.

Trong khi đó, Jorge Piñón – chuyên gia năng lượng Mỹ Latinh – cảnh báo dự trữ dầu của Cuba có thể cạn trong vài tuần:

“Hệ thống điện Cuba đã sụp đổ hoàn toàn. Nếu đến tháng Ba không thấy tàu chở dầu cập cảng Havana hay Cienfuegos, họ sẽ về con số 0.”

Hiện tại, vận tải hàng hóa, tàu hỏa, xe buýt liên tỉnh và giao thông công cộng gần như tê liệt. Doanh nghiệp tư nhân không thể nhận hàng nhập khẩu từ cảng vì thiếu nhiên liệu.

Rác thải và khói độc ở Havana

Tại Havana, rác không được thu gom vì thiếu nhiên liệu, thiếu thùng rác, thiếu nhân công và phần lớn xe rác hỏng hóc. Người dân vì quá sức chịu đựng đã bắt đầu tự đốt rác, khiến nhiều khu vực bị bao phủ bởi khói độc.

Cuộc khủng hoảng năng lượng cũng giáng đòn nặng nề vào ngành du lịch – nguồn thu ngoại tệ chủ lực. Sau khi Cuba thừa nhận hết nhiên liệu máy bay, nhiều hãng hàng không quốc tế tạm dừng các chuyến bay. Hàng loạt khách sạn bị đóng cửa, khách du lịch bị chuyển đi nơi khác, khi quân đội – vốn kiểm soát nhiều khách sạn – thu hẹp hoạt động.

Phẫu thuật bị hủy trên toàn quốc

Bộ trưởng Y tế Cuba, José Ángel Portal Miranda, tuyên bố đình chỉ toàn bộ các ca phẫu thuật theo lịch vì “phẫu thuật cần điện”.

Ông cho biết sẽ giảm số giường bệnh và rút ngắn thời gian nằm viện. Ông cũng viện dẫn “kinh nghiệm thời COVID” – giai đoạn mà hệ thống y tế Cuba gần như sụp đổ. Số ca tử vong liên quan trực tiếp và gián tiếp đến đại dịch được ước tính hơn 55.000 – cao nhất Mỹ Latinh.

Dù chính phủ cam kết không ảnh hưởng đến bệnh nhân chạy thận, nhiều bệnh nhân tại Holguín đã kêu cứu vì bị ngừng hỗ trợ vận chuyển đến cơ sở điều trị.

Nguy cơ đói lan rộng

Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cảnh báo đất nước phải chuẩn bị cho kịch bản không thể phân phối thực phẩm từ trung ương, buộc người dân sống dựa vào nguồn sản xuất địa phương.

Một nhà sáng tạo nội dung Cuba phản ứng gay gắt trên mạng xã hội:

“Ở Havana, chúng tôi sẽ ăn rác, uống nước cống…”

Tranh cãi tại Miami

Cộng đồng người Mỹ gốc Cuba tại Miami – lâu nay gửi tiền và đặt mua thực phẩm cho thân nhân – đang mất dần lựa chọn khi các công ty giao hàng như Cubamax hay Katapulk tạm dừng dịch vụ.

Bộ Ngoại giao Mỹ thông báo viện trợ thêm 6 triệu USD cho khu vực miền đông Cuba bị ảnh hưởng bởi bão năm ngoái. Tuy nhiên, nhiều nghị sĩ Cộng hòa gốc Cuba tại Miami như Carlos Gimenez kêu gọi gia tăng áp lực: ngừng các chuyến bay và kiều hối, siết giấy phép doanh nghiệp Mỹ làm ăn với Cuba.

Ngược lại, cựu nghị sĩ Dân chủ Joe Garcia cảnh báo điều này có thể phản tác dụng vì sẽ làm người dân Cuba – chứ không phải giới lãnh đạo – chịu thêm đau khổ.

Ưu tiên của Havana: Sinh tồn chế độ

Trong bài phát biểu bị chỉ trích trên truyền hình, Díaz-Canel nhấn mạnh quốc phòng là ưu tiên tối thượng và tuyên bố tập trận quân sự hàng tuần. Bộ Quốc phòng Cuba công bố hình ảnh trực thăng, xe tăng và hệ thống phòng không thời Liên Xô – màn phô trương mà nhiều chuyên gia cho là tốn kém và không thực tế trước ưu thế quân sự áp đảo của Mỹ.

Các nhà quan sát nhận định những lựa chọn cắt giảm hiện nay phản ánh ưu tiên hàng đầu của chính quyền: bảo vệ sự tồn tại của chế độ hơn là cải thiện đời sống dân chúng.

Trong khi đó, trên mạng xã hội Cuba lan truyền tin đồn về một “thông báo lớn” sắp được đưa ra – nhưng cuối cùng đó chỉ là thông tin sai lệch.

Một đất nước đứng bên bờ vực

Cuba vốn đã trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất kể từ sau chiến tranh giành độc lập thế kỷ 19. Mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa trì trệ, cải cách chậm chạp, đại dịch COVID-19 và các lệnh trừng phạt kéo dài đã đẩy đất nước đến tình trạng gần như tê liệt.

Hiện tại, giữa cảnh quan tài giấy, bệnh viện tắt điện và rác cháy khắp Havana, câu hỏi không còn là liệu Cuba có khủng hoảng hay không – mà là đất nước này có thể cầm cự được bao lâu trước khi buộc phải thay đổi.

Trước những hình ảnh quan tài giấy, bệnh viện tắt điện và những con phố ngập rác tại Cuba, tôi không thể không cảm thấy xót xa cho người dân nơi đây. Giữa thiếu thốn lương thực, thuốc men và điện nước, họ đang phải gánh chịu những đau khổ vượt xa những gì một con người đáng phải chịu trong thế kỷ này. Dù nguyên nhân đến từ đâu, nỗi thống khổ ấy trước hết vẫn đè nặng lên những gia đình bình thường, những người già yếu, những đứa trẻ vô tội. Tôi chỉ mong người dân Cuba sớm được sống trong điều kiện nhân đạo hơn, có đủ ăn, đủ điện, đủ thuốc – và trên hết là có hy vọng cho tương lai.

Nếu chính quyền tiếp tục phủ nhận thực trạng khủng hoảng và né tránh những cải cách cần thiết, thì nỗi khổ ấy có thể còn kéo dài dai dẳng. Khi sự thật không được thừa nhận, giải pháp cũng sẽ không thể được thực thi. Và trong khi các tuyên bố chính trị vẫn lặp lại, chính người dân bình thường sẽ là những người phải chịu đựng lâu hơn, trong cảnh thiếu thốn và bất an.

( Henry Quang Vu )


 

 ĐIỀU CHƯA HIỂU… Truyen ngan HAY

Xuyên Sơn

 Hắn, một người đàn ông thành đạt.

Năm ngoái, về thăm nhà, thấy Bố một mình thui thủi, cô đơn trong căn nhà trống vắng, vì Mẹ hắn đã khuất núi đã lâu, Hắn quyết định đưa Ông cụ lên thành phố ở với vợ chồng mình cho trọn đạo người con có hiếu.

Cứ tưởng rằng cụ sẽ vui, vì nhà hắn là một ngôi biệt thự rộng rãi , sang trọng, lại có khu vườn sầm uất bao quanh, đủ loại hoa trái.

Vậy mà không phải thế!

Giáp Tết năm nay, Bố lại …năn nỉ  hắn để được trở về quê!

Hắn hoàn toàn KHÔNG HIỂU tại làm sao nữa?!

Nên đã cố dọ hỏi :

-Hay là vợ con đối xử tệ bạc với cụ chăng!!

-không, con dâu rất tốt, ngày nào cũng sai người làm lo  ba bữa ăn thịnh soạn mà.

– Thế… Sao bố lại đòi về quê?

– À, tại ở đây buồn , không biết nói chuyện với ai …và vì BA ĐÔI DÉP con ạ !

– ???!!!???!!! À, Con chưa hiểu lý do thứ hai …

– Ừ, con bây chừ là người thành phố, làm sao hiểu được…

– Thì Bố nói cho con hiểu được không ạ?

– Thế thì… Bố nói nhé:

cả một năm nay, Bố cố để mà quen cái chuyện ở phòng WC mang dép Lào, phòng khách thì phải đi dép da, ra ngoài vườn thay dép tổ ong…!!!

theo “gia quy” của con!

Mỗi lần quên, là có Vợ con cầm đôi dép phù hợp đưa và nhắc nhở :

Bố ơi đổi dép!

– ?!?!!!!???

– Bố thật ngại ngùng! Nên suốt ngày tự nhắc: vườn – ong, Khách -da, Tắm – lào, lúc nào cũng nghĩ, lẩm bẩm: “ong, da, lào- lào da ong!”.

Nhưng Không thể nào quen được!

Ngủ, bố cũng mơ thấy mình lộn dép và vợ con đang nhìn bố với ”  đôi mắt hình viên đạn” với… đôi dép cần thay thế trên tay… bố sợ quá! Hưm hưm…

Thôi cho Bố về quê, dù buồn, khổ nhưng tự do con ạ… Ở nơi ấy, bố chỉ đi một đôi dép, dù trong nhà hay ngoài vườn…

Khỏi suốt ngày bận tâm, rồi chẳng muốn đi lại luôn !

Hưm… Lào, da, ong… lẩm bẩm riết rồi khùng luôn!

Hì hì hichic

Ông cụ pha trò, cười nhưng như mếu! Trông thật đáng thương.

-???!!!???!!!???!!!

À, hắn nhận ra mình có học, thành đạt, nhưng vẫn chưa hiểu một điều đơn giản là Người già cần sự yêu thương, gần gũi, cảm thông hơn là nhà cao cửa rộng, cao lương mỹ vị gì cả! Hắn, cứ tưởng mình có hiếu, nhưng thật sự là một kẻ vô tâm!

Và đã hối hận vô cùng, vội quì xuống trước mặt người đã  sinh thành dưỡng dục mình nói:

-Xin Bố tha lỗi cho thằng con vô tâm này nhé; Từ nay, bố chẳng cần phải thay đổi dép gì cả!

Nếu thích, bố cứ đi chân trần ngay trong phòng ngủ! Con chỉ cần bố gần gũi con, chẳng cần qui định gì sất!

Hì hì, Bố ở lại với con nhé.

Rồi hắn nhào đến siết chặt đôi vai đang rung lên vì xúc động của người Bố.

Hắn dụi mặt vào ngực người đã thương yêu mình cả một đời để bốn dòng lệ hạnh phúc, trộn lẫn làm một!

Hắn chợt nhớ một câu nói thật hay: hạnh phúc tại tâm!

Ngoài kia, tiếng chim lảnh lót hót vang lừng bên những khóm mai vàng rực rỡ báo hiệu xuân về giữa đất trời bao la và trong lòng của hai người…

Hình như hắn còn  thấy nụ cười hạnh phúc của người thứ ba, ở nơi thật xa. ..nơi mịt mờ nhân ảnh của cõi vĩnh hằng, đó là nụ cười của mẹ !

Xin cảm ơn đời, cảm ơn Mẹ Cha, đã cho  một cuộc đời hôm nay

và đã đánh thức hắn, hiểu được một điều đơn giản:

“Con người cần nhất là sự cảm thông “… Nhưng chưa hẳn ai cũng hiểu được!?

Xin đa tạ và chào mừng mùa xuân.

Theo : De Nguyen

Nguồn fb Công Hoàng


 

GIẢ HÌNH THÁNH THIỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Thiên Chúa của các ngươi là Đấng Thánh!”.

“Hải đăng không bao giờ hụ còi, nó chỉ toả sáng! Các Kitô hữu thánh thiện thường ít nói, họ chỉ làm; nơi họ, lòng bác ái – động lực thánh khiết – là linh hồn của sự thánh thiện!” – Moody.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of bird and text that says 'fineart america'

Lời Chúa hôm nay không dừng ở hành vi, nhưng soi vào “động lực thánh khiết”. Nếu việc lành thành sân khấu, cầu nguyện để gây ấn tượng, bố thí để đánh bóng mình, thì chúng ta như hải đăng hụ còi, chẳng toả sáng; nói cách khác, ‘giả hình thánh thiện!’.

Vậy mà, sự thánh thiện đích thực chỉ phát xuất từ Thiên Chúa, “Vì Ta là Đấng Thánh!” – bài đọc một – Đấng không cần ai trình diễn. Một lời cầu nguyện dài có thể rỗng; một việc bố thí lớn có thể lạnh; một chức vụ có thể đầy tham vọng. Làm điều tốt mà lòng tìm mình, nói về Chúa mà thực ra nói về mình, giữ luật mà thiếu xót thương, thì động lực đã lệch. Đó là khoảnh khắc đức tin biến thành sân khấu, bác ái trở thành đạo cụ – ‘giả hình thánh thiện’. Chúng ta tuyên xưng, “Lời Chúa là thần khí và là sự sống!” – Thánh Vịnh đáp ca – nhưng nếu Lời thực sự là thần khí, nó phải thiêu rụi nơi chúng ta mọi động lực pha tạp; nếu Lời là sự sống, tim chúng ta phải đập theo nhịp của Thánh Tâm bị đâm thâu.

Tin Mừng phân định thật cụ thể – chiên bên phải, dê bên trái – “Ta đói, các ngươi đã cho ăn”. Ở đó, không còn chỗ cho lý luận tinh tế, không còn cơ hội chỉnh sửa hình ảnh; chỉ còn tình yêu cụ thể dành cho Đức Kitô ẩn mình nơi “những nhà tạm di động” của Ngài. Tiêu chuẩn của Nước Trời không phải là chúng ta đã nói bao nhiêu về Chúa, nhưng đã yêu bao nhiêu trong Chúa; không phải đã xuất hiện bao nhiêu lần trước cộng đoàn, nhưng đã cúi xuống bao nhiêu lần trước anh em. “Hành động lên tiếng lớn hơn lời nói!” – Becca Fitzpatrick.

Thánh thiện là nên giống Chúa Kitô, là yêu khi không ai biết; tha thứ khi không ai vỗ tay; cho đi khi không ai ghi nhận. Sống như thế, chúng ta được kéo vào sự thánh thiện của Thiên Chúa – một sự thánh thiện mang khuôn mặt Đức Kitô. Còn nếu dừng lại ở bề ngoài, chăm chút hình thức, bảo vệ danh tiếng, thì dù môi miệng vẫn nói lời thánh, lòng chúng ta vẫn xa dần Ngài. Và điều đáng sợ không phải là người khác nhận ra, nhưng là chúng ta không còn nhận ra mình đang ‘giả hình thánh thiện’.

Anh Chị em,

Đỉnh cao của thánh thiện không nằm ở đền thờ, nhưng trên thập giá. Ở đó, Con Thiên Chúa không phô diễn nhưng hiến mình, không biện hộ, không tìm tán thưởng, không giữ lại gì, “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu”. Thập giá lột trần mọi động lực! Trước Đấng bị treo lên, mọi tham vọng thiêng liêng của chúng ta trở nên nhỏ bé. Nếu quỳ dưới chân thánh giá mà vẫn giữ cho mình một góc tìm vinh quang, thì chúng ta chưa thực sự đứng về phía Ngài. “Đường thập giá là đường của tình yêu tự huỷ!” – Von Balthasar.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để một việc bác ái nào của con khởi đi từ một động lực thế tục, cho dù nó được tô vẽ mỹ miều đến mấy dưới lớp vỏ đạo đức!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*********************************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần I Mùa Chay

Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 25,31-46

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng : ‘Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước ; 36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng ; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.’ 37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng : ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống ; 38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước ; hoặc trần truồng mà cho mặc ? 39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu ?’ 40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng : ‘Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.’ 41 Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng : ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn ; Ta khát, các ngươi đã không cho uống ; 43 Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc ; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.’ 44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng : ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu ?’ 45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng : ‘Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.’ 46 Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”


 

CHẶNG THỨ 3: Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất-Cha Vương

Chúc bạn ngày Chúa Nhật tràn đầy nhiệt huyết để sống đúng với tinh thần của Mùa Chay thánh. Hãy nhớ nhau trong lời cầu nguyện nhé.

Cha Vương

CN: 22/02/2026. (N26-23)

CHẶNG THỨ 3: Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ nhất

TIN MỪNG: Sự thật, chính Người đã mang lấy những đau khổ của chúng ta, đã gánh chịu những đau đớn của chúng ta”. (Is 53:4)

SUY NIỆM: Ngã quỵ là dấu chỉ của sự yếu đuối mong manh. Chúa Giêsu ngã xuống đất không phải vì tội của Ngài nhưng là để dìm mình trong cát bụi cuộc đời. “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người.” (2 Cr 5:21)

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn nghĩ đến những tác hại của tội đối với Chúa và anh, chị, em chung quanh bạn không? Thí dụ: Kêu tên Chúa cách vô cớ, xem thường hay dùng bất cẩn danh Chúa, chúc dữ cho người khác, chửi thề người khác, hay thề hứa gian dối với người khác, không giữ lời thề hứa làm ảnh hưởng đến người khác, không thành thật trong tư tưởng lời nói việc làm, mặc cảm xấu hổ về đạo hay là người Công giáo, hoặc xấu hổ làm dấu Thánh giá hay cầu nguyện ở nơi công cộng… Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, vì tội lỗi của con mà Chúa phải chịu nhiều sự khốn khó và bị ngã xuống đất, xin ban ơn cho con để con biết giữ mình trong sạch cho đến chết, và đừng để con phạm tội lỗi gì mất lòng Chúa. 

From: Do Dzung

************************

Chúa Đau Cùng Con [ St : Sr Quỳnh Thoại ] || Tb : Minh Nguyệt | Lời Cầu Nguyện Trong Cơn Đại Dịch

KHI LÁ VẢ RƠI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che thân!”.

“Mỗi ngày bạn chọn tiếp tục đi đã là một chiến thắng!” – Joni E. Tada.

Kính thưa Anh Chị em,

May be a doodle

Lời Chúa hôm nay cho thấy: mỗi ngày ‘khi lá vả rơi’ là một ngày chiến thắng. Chỉ khi những chiếc lá vả thôi che thân mình, chúng ta mới biết mình nghèo đến mức nào – và được yêu đến mức nào.

Cám dỗ của nguyên tổ không chỉ là trái cấm; đó còn là cám dỗ che giấu. Ăn xong, họ kết lá vả che thân – bài đọc một. Phạm tội đã đau, nhưng trốn chạy còn đau hơn! Từ đó, chúng ta học cách đổ lỗi, biện minh, khoác lên mình những lớp áo đạo đức, thành công, bận rộn… để không ai thấy sự trần trụi bên trong. Vậy mà lá vả không làm ai nên tốt; nó chỉ làm chúng ta bớt xấu trong mắt người khác. “Sự thật luôn ít căng thẳng và ít tốn công sức hơn là cố bao che cho sự dối trá!” – John Reyes.

Nhưng trước mặt Thiên Chúa, mọi chiếc lá đều mỏng manh. Và giữa địa đàng đổ vỡ, Ngài không huỷ diệt; Ngài đi tìm, “Ngươi đang ở đâu?”. Câu hỏi ấy không để kết án, nhưng để kéo con người ra khỏi bụi cây. “Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan” – bài đọc hai. Nghĩa là, điều quyết định không phải là những chiếc lá chúng ta khéo đan, nhưng là lòng thương xót của Ngài kiên nhẫn kiếm tìm.

Mùa Chay không bắt đầu bằng việc mạnh mẽ hơn, nhưng bằng việc chúng ta trung thực hơn. Trung thực với vết nứt, với những khát vọng lệch lạc, với những cám dỗ tưởng đã quen thuộc. Cám dỗ không chỉ lôi kéo chúng ta làm điều xấu; nó còn thì thầm, “Đừng để ai biết!”. Chính ở đó, những chiếc lá vả trở thành chỗ trú ẩn ngọt ngào; và cũng chính ở đó, chúng ta xa dần lòng thương xót. ‘Khi lá vả rơi’, chúng ta không còn gì để tự hào, không còn gì để bấu víu; bấy giờ, chỉ còn nài van, “Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca – đó là tiếng kêu của người biết mình cần được cứu.

Cám dỗ sẽ còn đó. Mỗi ngày, chúng ta vẫn phải chọn tiếp tục đi. Nhưng chiến thắng không phải là chưa bao giờ ngã; chiến thắng là dám đứng dậy, tháo bỏ chiếc lá mới vừa vội kết, và bước ra ánh sáng. Thiên Chúa không ngạc nhiên vì bóng tối; Ngài chỉ buồn khi chúng ta nghĩ mình có thể che nó. “Xấu hổ có sức mạnh vì nó không được nói ra!” – Brené Brown.

Anh Chị em,

Ba cám dỗ trong hoang địa không kết thúc ở đó; chúng theo Chúa Giêsu đến tận đồi Canvê: hãy xuống khỏi thập giá, hãy cứu mình đi! Ngài không xuống; Ngài chịu lột trần, không giữ lại chiếc lá nào. Đấng đã từ chối biến đá thành bánh, từ chối vinh quang rẻ tiền, từ chối quyền lực phô trương, giờ đây cũng từ chối tự vệ; thập giá mặc khải lòng thương xót lớn hơn tội lỗi. Ngài trần trụi để chúng ta thôi che đậy. ‘Khi lá vả rơi’, chúng ta bước vào sự thật; và chỉ trong sự thật ấy, tình yêu mới chạm đến. “Tội lỗi chúng ta chỉ như hạt cát bên ngọn núi lớn là lòng thương xót Thiên Chúa!” – Têrêxa Lisieux.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con yếu đuối, đừng để con vờ mạnh mẽ; khi con sa ngã, đừng để con tuyệt vọng; khi con trở về, xin cho con cảm được vòng tay Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT I MÙA CHAY, NĂM A

Đức Giê-su đã ăn chay bốn mươi ngày và chịu cám dỗ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 4,1-11

1 Sau khi chịu phép rửa, Đức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ. 2 Người ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày, và sau đó, Người thấy đói. 3 Bấy giờ tên cám dỗ đến gần Người và nói : “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi !” 4 Nhưng Người đáp : “Đã có lời chép rằng : Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.”

5 Sau đó, quỷ đem Người đến thành thánh, và đặt Người trên nóc đền thờ, 6 rồi nói với Người : “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi ! Vì đã có lời chép rằng : Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.”

7 Đức Giê-su đáp : “Nhưng cũng đã có lời chép rằng : Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”

8 Quỷ lại đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, 9 và bảo rằng : “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi.” 10 Đức Giê-su liền nói : “Xa-tan kia, xéo đi ! Vì đã có lời chép rằng : Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.”

11 Thế rồi quỷ bỏ Người mà đi, và có các sứ thần tiến đến hầu hạ Người.


 

CHẶNG THỨ 2: Chúa Giêsu vác thánh giá-Cha Vương

Tạ ơn Chúa, lại một ngày mới một cơ hội mới bạn ơi để trở về với Chúa. Ước mong vài dòng gợi ý suy niệm chặng thứ 2 của Đàng Thánh Giá hôm nay đưa mọi người đến gần với Chúa và vơi nhau hơn. Một cuối tuần hạnh phúc và bình yên trong Chúa nhé.

Cha Vương

Thư 7: 21/02/2026 (n25-23)

CHẶNG THỨ 2: Chúa Giêsu vác thánh giá

TIN MỪNG: Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy bỏ mình đi, vác thập giá mình hằng ngày và theo Thầy. (Lc 9:23)

SUY NIỆM: Hằng ngày bạn gặp hai loại thánh giá. Một loại được trang trí lộng lẫy và được treo trên đỉnh hoặc trên tường của các nhà thờ nhà hội. Ngay cả chốn bạn đang cư ngụ, trong xe, và trên cổ trên tai của một số người cũng có cây thánh giá nữa. Còn một loại thánh giá khác thì bạn không dễ nhìn thấy, đôi khi lúc ẩn lúc hiện trên khuôn mặt đau khổ của những người chung quanh. Bạn phải có lòng thương cảm thì mới nhìn thấy được.

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn nghĩ rằng chính bạn là cây thánh giá đang đè nặng trên vai của những người chung quanh hay không? Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, gánh nặng đang đè nặng trên vai của Chúa chính là con tim chai cứng đầy ích kỷ, tham vọng, và cố chấp của con; xin cho con biết sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, biết khiêm nhường, nhận lỗi, xin lỗi, sửa lỗi và tha lỗi cho nhau để làm giảm bớt đi những căng thẳng đang làm tổn thương đến hạnh phúc gia đình và làm con xa lìa Chúa. Amen.

From : Do Dzung

****************************

Nếu Con Không Vác Thập Giá – Trình bày: Ca Sĩ Như Ý

Lá số tử vi của bạn năm nay

Lá số tử vi của bạn năm nay

 Theo tử vi của người Việt Nam, tùy năm sinh, bạn mang mạng của một trong 12 con vật như chuột, trâu, cọp, mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó, heo.

Theo tử vi Tây phương, tùy tháng sinh, bạn mang mạng cũng của một trong 12 vật khác nhau. 

Theo tử vi công giáo, nếu bạn sinh từ 1 tháng 1 đến 31 tháng 12, bạn mang mạng của một người con trai hay con gái của Thiên Chúa đấy (Mt 5:45; 48; 6:8).

  Tình yêu

Bạn luôn được Chúa yêu thương. “Con là con yêu dấu của Ta” (Mt 3:17).

Cho dù sự chết hay sự sống …không có gì tách được bạn ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, trong Chúa Kitô (Rm 8:38-39).

 Sức khỏe

Chúa gìn giữ bạn khỏi mọi điều bất hạnh,

Che chở cho sinh mệnh an toàn.

Chúa ở bên bạn lúc ra vào lui tới,

Từ giờ đây cho đến mãi muôn đời (Tv 121:7-8).

 Tài lộc

Bạn là người triệu triệu phú, vì Chúa đã nói với bạn 

 “tất cả những gì của Cha đều là của con” (Lc 15:31).

Thiên Chúa sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của bạn một cách tuyệt vời,

theo sự giàu sang của Người, trong Đức Kitô (Ph 4:19).

 Tương lai

Bạn đừng lo lắng gì cả, vì Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với bạn (Ph 4:6-9)

Chúa quả quyết: Đừng lo cho mạng sống, đừng lo cho thân thể, đừng lo áo mặc, đừng lo ăn uống, Cha bạn thừa biết bạn cần những thứ đó. Người sẽ ban cho bạn và bạn sẽ được gấp bội ở đời này và sự sống vĩnh cửu đời sau (Lc 18:30)

Có Thiên Chúa bênh đỡ bạn, ai còn chống được bạn (Rm 8:31).

 Thế thì năm nay, lá sổ tử vi của bạn thật tuyệt vời.

Vui vẻ khỏe mạnh an bình hạnh phúc nhé bạn.

From: Ngoc Bich & KimBằngNguyễn

TRÔNG BẠN KHÁC QUÁ! –  Lm. Mark Link, S.J.

 Lm. Mark Link, S.J.

 Cách đây một số năm, Doug Alderson có viết một bài rất hay trong tạp chí Campus Life mô tả cuộc đi bộ suốt hai ngàn dặm xuống dãy núi Appalachi (Appalachian Trail) của ông. 

Lúc đó Doug vừa mới tốt nghiệp trung học thôi nhưng đã tự đặt cho mình một số câu hỏi chưa được ai trả lời cho, chẳng hạn: Có Thiên Chúa hay không?  Mục đích cuộc sống là gì? 

Khi bình luận về tất cả những vấn nạn này, Doug viết: “Phải có cái gì đó đáng sống hơn là tiền bạc, truyền hình, tiệc tùng và đua tranh…  Cuộc đi bộ lâu ngày của tôi chuyến này là một cuộc đi tìm an bình nội tâm, là một cuộc hành trình khám phá chính mình.”

 Cuộc hành trình gian khổ hơn Doug dự tính.  Có đôi chỗ, đường dốc đứng rất nguy hiểm.  Ban ngày lại thường hay mưa.  Áo quần Doug bị sũng ướt nước, chân cẳng thì ướt át, thân thể thì rét run và đau nhức vào ban đêm.  Nhưng Doug đã không đầu hàng.  Những giờ phút đi bộ và leo trèo giúp Doug có cơ hội suy nghĩ, đồng thời nhờ đó cậu hiểu mình hơn, vì chung quanh chẳng có ai tác động lên cậu hết.

 Năm tháng sau, Doug về đến nhà.  Cậu đã trở thành một người thay đổi khác.  Ngay chính con chó của cậu cũng lạ lùng ngó cậu như muốn nói rằng: “Cậu đã đi đâu và đã làm gì thế?  Trông cậu khác quá!”

 Doug quả là có khác trước.  Cậu đã gặp được điều cậu kiếm tìm, đó là có một Thiên Chúa: đời sống có mục đích và cậu có vai trò trong cuộc sống ấy.  Doug tóm tắt kinh nghiệm của mình bằng giòng chữ sau: “Tôi không còn là tôi như trước đây nữa, tôi yêu thích cái mà tôi nhìn thấy được trong chính tôi.

 Doug Alderson thuộc về số người trong lịch sử đã từng đi tìm sự cô tịch để suy tư về ý nghĩa và mục đích của đời sống.  Môisê đã từng làm thế.  Các ngôn sứ từng làm thế.  Gioan Tẩy Giả từng làm thế, và trong Phúc âm hôm nay, Ðức Giêsu cũng làm thế.  Suốt bốn mươi ngày dài trong cô tịch, Đức Giêsu đã trải qua bao cơn cám dỗ dữ dội.  Chúng ta có thể so sánh ba cơn cám dỗ với đoạn duyệt ở đầu một cuốn phim.  Ðoạn duyệt này trình bày cho chúng ta khá đầy đủ về cuốn phim khiến chúng ta chú ý vào phim ấy mà vẫn không làm cho chuyện phim sau đó bị mất hay đi.

 Cơn cám dỗ Chúa Giêsu đã trải qua cũng tương tự như thế.  Chúng kể cho chúng ta khá đủ về Chúa Giêsu để khiến chúng ta chú ý đến Người mà không làm cho câu chuyện Phúc âm nhạt nhẽo đi.  Chẳng hạn, các cơn cám dỗ ấy giúp chúng ta biết sơ qua bản thân Chúa Giêsu và công việc mà Người đến để chu toàn.

 Chúng ta hãy xem điểm thứ nhất liên quan đến bản thân Chúa Giêsu: Chúa Giêsu là ai?

 Thoạt tiên, các cơn cám dỗ cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đã cảm nghiệm cuộc chiến nội tâm giữa điều thiện và điều ác giống hệt chúng ta.  Người cũng cảm thấy cuộc tranh chấp bên trong giữa điều phải và điều trái giống hệt chúng ta.  Ðiều này cho thấy Chúa Giêsu cũng là con người như chúng ta. 

Nhưng các cơn cám dỗ không chỉ nói lên điều đó.  Vì dù bị cám dỗ giống hệt chúng ta nhưng Chúa Giêsu đã phản ứng lại cơn cám dỗ khác với chúng ta.  Người không hề giao động hay do dự khi đương đầu với cám dỗ.  Người không nhượng bộ cám dỗ một chút nào hết.  Ðiều này cho thấy điểm đặc biệt nơi con người Chúa Giêsu.  Ðiểm đặc biệt ấy là gì?

 Chính ác quỉ đã cho chúng ta thấy một mối khi nó nói với Chúa Giêsu: “Nếu ông là Con Thiên Chúa…” ác quỉ gợi cho chúng ta biết Chúa Giêsu không chỉ là một con người, mà Người còn là Con Thiên Chúa đến sống giữa chúng ta.  Nhiều năm sau đó, trong thư gởi tín hữu Philipphê, Thánh Phaolô đã cắt nghĩa bản tính của Chúa Giêsu như sau: “Chúa Giêsu vốn bản tính là Thiên Chúa, nhưng Người… đã trở nên giống như loài người và đã xuất hiện như một con người” (Pl 2: 6-7).  Như vậy các cơn cám dỗ Chúa Giêsu đã trải qua giúp chúng ta nhìn thấy trước câu trả lời cho vấn nạn “Chúa Giêsu là ai?” hay nói cách khác, Chúa Giêsu có sứ mệnh gì trên trần gian?

 Các cơn cám dỗ ấy cũng giúp ta thấy trước câu trả lời cho vấn nạn vày.  Ðể thấy rõ điểm này, chúng ta cần nhớ lại bài đọc thứ nhất hôm nay.  Ngay sau khi Adam được Chúa tạo dựng, ác quỉ liền cám dỗ ông ta và Adam đã sa ngã.  Kể từ lúc đó, tất cả mọi người đều làm nô lệ cho ác quỉ.  Giờ đây ác quỉ lại cám dỗ Chúa Giêsu.  Tuy nhiên, không như Adam sa ngã, Chúa Giêsu đã đứng vững.  Ðiều này cho thấy Chúa Giêsu đến để giải thoát chúng ta khỏi vòng nô lệ, Người đã đến để điều chỉnh sai lầm nơi tội lỗi đầu tiên của Adam.

 Trong bài đọc thứ hai hôm nay, Thánh Phaolô đã bình luận về sứ vụ này của Chúa Giêsu như sau: “Cũng như tội lỗi của một người đã kết án toàn thể nhân loại thế nào, thì hành vi công chính của một người cũng giải thoát và đem lại nguồn sống cho nhân loại như thế ấy.”  Nói cách khác, Chúa Giêsu là “Adam thứ hai.”  Người đã đến để sửa lại lầm lỗi cho “Adam thứ nhất.”  Ðó chính là cách thức Thánh Phaolô giải thích về sứ mệnh của Chúa Giêsu trong thư gởi tín hữu Corintô: “Cũng như mọi người phải chết vì liên kết với Adam thế nào, thì mọi người cũng được sống nhờ kết hiệp với Chúa Giêsu như thế…  Adam thứ nhất bởi đất, Adam thứ hai bởi trời..  Như chúng ta đã mặc lấy hình tượng con người bởi đất thế nào thì chúng ta cũng sẽ mặc lấy hình tượng của CON NGƯỜI đến từ trời như thế” (1 Cr 15:22, 47-49).

 Nói cách khác, Chúa Giêsu đã đến trần gian để trở thành “Adam mới” của một nhân loại mới.

 Như thế, để kết luận, chúng ta thấy rằng các cơn cám dỗ trong hoang địa Chúa Giêsu trải qua cho chúng ta thấy trước hai sự kiện quan trọng về Chúa Giêsu:

 Thứ nhất, Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người.  Thứ đến Người là Adam mới mang sứ mệnh phục hồi sự sống mới cho nhân loại.  Các bài đọc hôm nay thật thích hợp để dẫn nhập chúng ta vào Mùa Chay.  Chúng làm nổi bật được nội dung của Mùa Chay.  Mùa Chay giúp ta sống lại kinh nghiệm trong hoang địa của Chúa Giêsu xưa kia về việc chống lại ác quỉ cám dỗ.

 Nhưng không chỉ có thế, Mùa Chay còn cử hành mừng chiến thắng của Chúa Giêsu trên ma quỉ.  Và bao lâu chúng ta biết kết hợp với Chúa Giêsu trong trận chiến chống ác quỉ thì chúng ta cũng sẽ chia sẻ niềm vui chiến thắng của Người.

 Lạy Chúa Giêsu,
Chúa là con Thiên Chúa làm người
Chúa đã vào hoang mạc để chịu ma quỉ cám dỗ
Và để bắt đầu sứ mệnh như một Adam mới.
Xin giúp chúng con cùng đi vào hoang mạc với Chúa.
xin gíup chúng con biết chia sẻ trận chiến mùa chay với Chúa
ngõ hầu chúng con cũng được chia sẻ chiến thắng Phục sinh với Chúa.

 Lm. Mark Link, S.J.

From Langthangchieutim


 

BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA – Anmai CSsR

Anmai CSsR

BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA

Trong những ngày lang thang qua các nẻo đường đời, tôi thường dừng chân trước những nơi chốn tưởng chừng như xa lạ nhưng lại gần gũi đến nao lòng: bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa. Chúng không chỉ là những địa danh vật chất, mà còn là những bài học sống động về kiếp nhân sinh, nhắc nhở chúng ta về sự mong manh của cuộc đời dưới ánh nhìn của Thiên Chúa. Là những tạo vật được dựng nên theo hình ảnh Chúa, chúng ta thường quên mất rằng mọi sự đều là ân ban từ Đấng Tạo Hóa, và qua những nơi này, Chúa như đang thì thầm nhắc nhở chúng ta về bản chất đích thực của sự sống, tự do và cái chết.

Hãy bắt đầu từ bệnh viện, nơi mà tiếng rên rỉ của nỗi đau hòa quyện với hy vọng mong manh. Khi bước chân vào đây, tôi chợt nhận ra rằng con người chúng ta, dù tự hào với bao thành tựu khoa học và quyền lực, vẫn không thể làm chủ hoàn toàn thân xác mình. Thân xác này, món quà Chúa ban, vốn dĩ là đền thờ của Chúa Thánh Thần, nhưng nó lại tuân theo những quy luật riêng, những quy luật mà Chúa đã đặt định từ thuở tạo thiên lập địa. Chỉ cần một tế bào nhỏ bé lệch lạc, một cơn đau bất chợt, mọi kế hoạch vĩ đại, mọi ảo mộng về sức mạnh bất diệt đều tan biến như sương mai. Tôi nhớ đến lời Thánh Kinh: “Con người chỉ là hơi thở, cuộc đời như bóng câu qua cửa sổ” (Tv 144,4). Bệnh viện dạy chúng ta rằng sự sống không phải là điều hiển nhiên, mà là một đặc ân từ Chúa, mong manh đến độ phải biết cúi đầu tạ ơn từng nhịp tim, từng hơi thở. Ở đây, giữa những giường bệnh trắng toát, tôi thấy bao con người chợt tỉnh ngộ, quay về với Chúa qua lời cầu nguyện, nhận ra rằng chỉ có ân sủng Chúa mới là chỗ dựa vững chắc giữa cơn bão tố của bệnh tật.

Tôi từng chứng kiến một người bạn, vốn là doanh nhân thành đạt, luôn bận rộn với những dự án khổng lồ, đột ngột nằm viện vì cơn đau tim. Trước đó, anh ấy nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, từ tiền bạc đến thời gian. Nhưng nằm trên giường bệnh, anh ấy kể với tôi rằng mọi thứ trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại nỗi khao khát được sống thêm một ngày để sửa chữa những lỗi lầm, để yêu thương gia đình nhiều hơn. Bệnh viện không chỉ chữa lành thân xác, mà còn đánh thức linh hồn, nhắc nhở chúng ta sống theo Lời Chúa: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38). Nó dạy chúng ta biết trân trọng sự sống như một món quà từ Thiên Chúa, và dùng nó để phục vụ anh em, thay vì lãng phí trong những truy cầu phù phiếm.

Chuyển sang nhà tù, nơi mà những song sắt lạnh lẽo dường như nuốt chửng hy vọng của bao phận người. Nhưng nhìn sâu hơn, tôi nhận ra rằng tự do đích thực không nằm ở không gian vật chất, mà ở mức độ tỉnh thức của tâm hồn. Chúa Giêsu đã dạy: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 8,32), và sự thật ấy chính là nhận biết Chúa và sống theo ý Ngài. Song sắt chỉ giam hãm thân xác, nhưng một tâm trí u mê, đầy tham sân si, mới là nhà tù thực sự, giam cầm linh hồn trước cả khi hành động tội lỗi xảy ra. Tôi nghĩ đến thánh Phaolô, người từng bị tù đày vì đức tin, nhưng từ trong tù, ngài vẫn viết những bức thư đầy lửa mến, chứng tỏ rằng tự do nội tâm vượt qua mọi xiềng xích. Mỗi lựa chọn trong đời, dù nhỏ bé, đều mang theo cái giá của nó, và một phút giây nông nổi có thể đẩy chúng ta vào bóng tối của vô minh, xa rời ân sủng Chúa.

Tôi từng đến thăm một người anh em trong Chúa đang thụ án vì những sai lầm tuổi trẻ. Anh ấy kể rằng, ban đầu, anh oán trách số phận, nhưng dần dần, qua việc đọc Kinh Thánh và cầu nguyện, anh nhận ra rằng nhà tù thực sự là những đam mê tội lỗi đã cầm tù linh hồn anh từ lâu. Bây giờ, anh ấy sống tự do hơn bao giờ hết, dù thân xác bị hạn chế, vì anh đã tìm thấy tự do trong Chúa Kitô. Nhà tù dạy chúng ta rằng tự do sâu nhất là khả năng nhìn thấu chính mình, nhận ra những yếu đuối và xin Chúa tha thứ, để không còn bị vô minh cầm tù nữa. Nó nhắc nhở chúng ta sống tỉnh thức, chọn lựa theo lương tâm Công Giáo, tránh xa tội lỗi như tránh xa hỏa ngục, và luôn hướng về Chúa như nguồn tự do chân thực.

Và rồi, nghĩa địa – nơi yên nghỉ cuối cùng của bao kiếp người. Đứng trước những nấm mộ im lìm, tôi chợt nhận ra rằng tất cả những gì chúng ta gọi là “của mình” chỉ là tạm gửi, là những món quà Chúa cho mượn trong hành trình ngắn ngủi này. Danh vọng, địa vị, tiền bạc, những cuộc hơn thua gay gắt – tất cả đều dừng lại trước lớp đất mỏng manh. Thánh Kinh nhắc nhở: “Hỡi kẻ giàu có, hãy khóc lóc than van vì những hoạn nạn sắp giáng xuống trên các ngươi” (Gc 5,1), vì của cải trần gian không theo ta sang đời sau. Trước nghĩa địa, con người không còn là những vai diễn xã hội, mà trở về với bản chất nguyên thủy: một tạo vật được Chúa dựng nên từ bụi đất và sẽ trở về với bụi đất (St 3,19). Nhưng nghĩa địa không làm chúng ta sợ hãi cái chết; trái lại, nó đánh thức chúng ta khỏi giấc mộng quên lãng, khỏi lối sống như thể mình bất tử, để nhận ra rằng cuộc đời là hành trình chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu bên Chúa.

Tôi nhớ những lần viếng mộ tổ tiên, giữa không khí tĩnh mịch ấy, tôi suy gẫm về bao tháng ngày đã trôi qua trong vô ích, chạy theo những thứ hư không. Nghĩa địa dạy chúng ta sống ý thức hơn, yêu thương nhiều hơn, và chuẩn bị tâm hồn cho ngày Chúa gọi về. Nó nhắc nhở rằng cái chết không phải kết thúc, mà là cửa ngõ vào đời sống vĩnh cửu, nơi Chúa sẽ phán xét theo công trạng của chúng ta. Vì thế, hãy sống sao cho xứng đáng, tích trữ của cải trên trời qua việc bác ái, cầu nguyện và giữ giới răn Chúa.

Khi đặt ba nơi ấy cạnh nhau – bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa – chúng ta sẽ thấy rõ ràng hơn bao giờ hết: sự sống vô cùng mong manh, đòi hỏi chúng ta phải trân trọng từng giây phút như ân ban từ Chúa; mỗi lựa chọn đều hệ trọng, vì nó có thể dẫn đến tự do hay tù ngục linh hồn; và vô thường là định luật chắc chắn, thúc đẩy chúng ta hướng về đời sau. Từ đây, chúng ta học cách sống chậm rãi hơn, sâu sắc hơn, không vội vã chạy theo thế gian mà dừng lại để lắng nghe tiếng Chúa. Chúng ta chọn điều đúng đắn theo Lời Chúa, thay vì những gì dễ dàng theo xác thịt. Và trên hết, chúng ta học buông xả, trao phó mọi sự cho Chúa, vì chỉ trong sự tự tại thong dong ấy, chúng ta mới thực sự sống đời Kitô hữu đích thực.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chúng tôi quen biết cả hai vợ chồng. Anh lẫn chị lúc ấy đều mới ngoài bốn mươi, còn trẻ và khỏe mạnh.

Những Câu Chuyện Thú Vị
Chúng tôi quen biết cả hai vợ chồng. Anh lẫn chị lúc ấy đều mới ngoài bốn mươi, còn trẻ và khỏe mạnh.

Một buổi tối nọ, theo lời chị kể, vì cuối tuần nên hai người ngồi coi TV tới khuya, tự nhiên anh than mệt. Cơn mệt tăng dần rất mau và thêm cơn đau buốt ở ngực, muốn nôn mửa. Linh cảm chẳng lành, chị cầm phone gọi ngay 911. Sau này chị tâm sự đó là quyết định sáng suốt nhất đời, không như nhiều người khác có thể nghĩ rằng chỉ mệt chút thôi, đi ngủ sáng mai dậy sẽ hết, hoặc là… cạo gió!

Quả nhiên đó là một cơn đau tim Heart Attack đột ngột không bao giờ ngờ tới. Đoàn y tế 911 đến cho anh ngậm ngay thuốc loãng máu và cấp tốc đưa ra xe cứu thương đến bệnh viện gần nhà nhất là Regional Medical Center. Chị muốn lên ngồi cùng anh trên xe cứu thương nhưng họ không cho theo luật y tế nên chỉ có thể lái xe theo sau. May bệnh viện này gần nhà nên chị rành đường đi. Không phải vấn đề.

Khi đến Regional Medical Center, anh cần được thông tim ngay để thông một mạch máu đang bị nghẽn không lên được trái tim. Vấn đề là bệnh viện ngay khi ấy các phòng cấp cứu đang được sử dụng cho bệnh nhân khác, trong khi anh không thể chờ lâu. Họ quyết định đưa tới bệnh viện khác gần nhất Good Samantha Hospital. May mắn bệnh viện này đang có phòng trống, và sẽ sẵn sàng cho anh đến.

Cũng như lần trước, chị cũng không được lên ngồi xe cứu thương mà chỉ có thể lái xe theo. Chiếc xe cứu thương lao nhanh trong đêm tối. Chị cố gắng theo được một đoạn đường là mất hút. Lúc đó đã 1,2 giờ sáng, chị đứng trước ngã tư đường không biết chiếc xe cứu thương đi ngã nào? Hoàn toàn không biết bệnh viện mà họ đang đưa chồng đến nằm ở đâu! Thời đó chưa có điện thoại cầm tay thông dụng như bây giờ để mà gọi ai, hay mở Google map.

Giữa đêm tối mông mênh không một bóng xe qua lại trên con đường vắng, chị dừng giữa đường, phân vân! Là một Phật tử, trong cơn tuyệt vọng, chị bỗng nghĩ đến Đức Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn ,và cầu nguyện ngài cứu giúp, chỉ đường dẫn lối cho chị đến bệnh viện Good Sanmatha. Thành tâm cầu nguyện.

Bỗng nhiên chị giật mình vì ánh sáng lập lòa. Một xe cảnh sát dừng ngay sau, mở đèn chiếu sáng. Người cảnh sát đến bên cửa hỏi chuyện. Chị mừng quá trình bày sự việc mất dấu chiếc xe cứu thương và không biết nên đi đâu. Kỳ diệu thay, sau khi nghe chị, ông nói bệnh viện đó không xa, nhưng chị không thể đến nếu không biết đường. Ông sẽ chạy phía trước dẫn đường cho chị lái xe phía sau đến bệnh viện. Thế là chiếc xe cảnh sát mở đường, ánh đèn xanh đỏ trên mui chớp sáng cho chị dễ theo. Chị như kẻ không hồn không còn biết gì nữa, chỉ nhắm cái đèn phia trước mà theo. May người cảnh sát hiểu chị phụ nữ không thể lái xe nhanh, nên cũng đi chậm cho chị theo kịp. Hơn nữa chị không phải bệnh nhân cần câp cứu.

Chị không nhớ thời gian bao lâu từ khi được xe cảnh sát dẫn đường cho đến khi dừng lại trước cổng Emergency của bệnh viện Good Samantha. Chị kịp thời vào trong ký mọi giấy tờ cần thiết cho chồng được cấp cứu ngay.

Chồng chị được cứu sống kịp thời và ra viện chỉ một tuần sau đó.

Chuyện đã lâu, ngày nay kể lại chị không hiểu tại sao có sự tình cờ một xe cảnh sát giữa đêm khuya lại tuần tiểu vào con đường vắng hoe, tối tăm, không một bóng xe nào qua lại để mà thấy chị ở đó và giúp đỡ. Có phải Đức Quan Âm Bồ Tát đã nghe “LỜI CẦU NGUYỆN ” của chị và đưa xe cảnh sát đó đến? Chị nghĩ vậy…

TG:Thai NC

Ảnh ST. minh họa

May be an image of ambulance and text