CẦU NGUYỆN CÓ KHÓ LẮM KHÔNG? – Anmai CSsR

Anmai CSsR

Có nhiều người nghĩ rằng cầu nguyện là một điều gì đó rất khó khăn, rất cao siêu và chỉ dành cho những người đạo đức đặc biệt. Họ nghĩ rằng để cầu nguyện cần phải có một tâm hồn hoàn toàn thanh thản, một bầu khí thật yên tĩnh, những lời nói thật đẹp, và một tâm trạng thật sốt sắng. Vì thế, khi nhìn vào cuộc sống bận rộn của mình, họ cảm thấy mình không đủ điều kiện để cầu nguyện. Họ nghĩ rằng mình còn quá nhiều lo toan, quá nhiều yếu đuối, quá nhiều điều chưa hoàn hảo, nên tốt hơn là chờ một lúc nào đó “thích hợp hơn” rồi mới bắt đầu.

Nhưng sự thật lại rất khác. Cầu nguyện không khó như chúng ta tưởng. Cầu nguyện đơn giản chỉ là hướng lòng mình về Thiên Chúa. Đó là một cuộc gặp gỡ, một cuộc đối thoại, một sự hiện diện. Và điều kỳ diệu là Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta phải trở nên hoàn hảo trước khi đến với Người. Ngược lại, chính khi chúng ta còn yếu đuối, còn mệt mỏi, còn bối rối, Người lại càng muốn chúng ta đến gần Người hơn.

Có một nguyên tắc rất đơn giản: hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng, chứ không phải nơi bạn nghĩ mình nên đến. Nhiều người trì hoãn việc cầu nguyện vì họ nghĩ rằng mình chưa đủ tốt. Họ nghĩ rằng trước hết mình phải sửa đổi bản thân, phải trở nên đạo đức hơn, phải bỏ hết những thói quen xấu, rồi mới có thể cầu nguyện một cách xứng đáng. Nhưng nếu chờ đến lúc đó, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ bắt đầu. Cầu nguyện không phải là phần thưởng dành cho người thánh thiện. Cầu nguyện chính là con đường giúp chúng ta trở nên thánh thiện. Nó giống như việc một người bệnh đến gặp bác sĩ. Người bệnh không cần phải khỏe mạnh rồi mới đến bệnh viện. Ngược lại, chính vì họ đang đau yếu nên họ mới cần đến sự chữa lành.

Thiên Chúa cũng vậy. Người không chờ đợi chúng ta trở nên hoàn hảo rồi mới lắng nghe. Người chờ đợi chúng ta đến với Người trong sự thật của con người mình. Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng cầu nguyện phải là những lời lẽ rất đẹp, rất sâu sắc. Nhưng Thiên Chúa không tìm kiếm những câu chữ hoàn hảo. Người tìm kiếm một trái tim chân thành.

Một lời cầu nguyện đơn giản như: “Lạy Chúa, con mệt quá,” có thể là một lời cầu nguyện rất sâu sắc. Một lời nói như: “Con không biết phải làm gì nữa,” cũng có thể là một lời cầu nguyện thật sự. Thậm chí có những lúc chúng ta không nói được gì cả, chỉ ngồi yên trước mặt Chúa trong sự im lặng. Và chính sự im lặng đó cũng là một lời cầu nguyện. Thiên Chúa không gặp chúng ta trong những gì chúng ta giả vờ thể hiện. Người gặp chúng ta trong chính con người thật của chúng ta. Có những ngày chúng ta cảm thấy rất gần Chúa. Cầu nguyện lúc đó trở nên dễ dàng. Lời nói tuôn chảy, tâm hồn bình an, và chúng ta cảm thấy như Chúa đang ở rất gần. Nhưng cũng có những ngày hoàn toàn ngược lại. Tâm trí chúng ta đầy những lo lắng. Trái tim chúng ta nặng trĩu. Những suy nghĩ cứ chạy lung tung, và việc cầu nguyện trở nên khó khăn.

Những lúc như vậy, nhiều người nghĩ rằng lời cầu nguyện của mình không có giá trị. Nhưng thật ra, chính những lúc đó lời cầu nguyện của chúng ta lại rất quý giá.

Bởi vì cầu nguyện không phải là cảm xúc. Cầu nguyện là một mối tương quan.

Trong bất kỳ mối tương quan nào, cũng có những lúc dễ dàng và những lúc khó khăn. Có những lúc chúng ta nói chuyện rất nhiều với người mình yêu thương. Nhưng cũng có những lúc chúng ta chỉ ngồi bên nhau trong sự im lặng. Tuy vậy, sự im lặng đó không làm cho tình yêu biến mất. Trái lại, đôi khi nó còn làm cho tình yêu trở nên sâu sắc hơn.

Mối tương quan với Thiên Chúa cũng như vậy. Có những lúc cầu nguyện tràn đầy cảm xúc. Nhưng cũng có những lúc cầu nguyện giống như đi trong sa mạc. Khô khan, im lặng, và dường như không có gì xảy ra. Nhưng chính trong những thời gian đó, Thiên Chúa vẫn đang làm việc trong tâm hồn chúng ta, dù chúng ta không nhận ra. Một trong những trở ngại lớn nhất của việc cầu nguyện là chúng ta thường cố gắng quá nhiều để làm cho nó “đúng”. Chúng ta lo lắng về việc mình có cầu nguyện đúng cách hay không, có nói đúng lời hay không, có giữ đủ tập trung hay không.

Nhưng cầu nguyện không phải là một bài kiểm tra.

Cầu nguyện giống như một đứa trẻ nói chuyện với cha của mình. Đứa trẻ không cần phải chọn những từ ngữ hoàn hảo. Nó chỉ cần nói điều đang ở trong lòng mình.

Thiên Chúa cũng lắng nghe chúng ta như vậy.

Có thể hôm nay bạn chỉ nói với Chúa: “Con rất mệt.” Có thể ngày mai bạn nói: “Con không hiểu chuyện gì đang xảy ra.” Có thể có ngày bạn chỉ nói: “Xin giúp con.” Những lời cầu nguyện đó không phải là nhỏ bé. Đó là những lời cầu nguyện thật. Điều quan trọng nhất không phải là lời nói, mà là sự hiện diện. Khi chúng ta dành một chút thời gian để hướng lòng mình về Chúa, dù chỉ vài phút, chúng ta đang mở cửa cho ân sủng của Người bước vào cuộc đời mình. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu thường lui vào nơi vắng vẻ để cầu nguyện. Người cầu nguyện trước những quyết định quan trọng, trước những thử thách, và cả sau những ngày làm việc mệt mỏi. Điều đó cho thấy rằng cầu nguyện không phải là một hoạt động phụ trong đời sống thiêng liêng. Nó là hơi thở của đời sống đó.

Cũng giống như cơ thể cần thở để sống, linh hồn cũng cần cầu nguyện để sống.

Nếu chúng ta không cầu nguyện, tâm hồn chúng ta dần dần trở nên khô cứng. Chúng ta dễ dàng bị cuốn vào nhịp sống vội vã của thế giới. Những lo lắng, những căng thẳng, những tham vọng bắt đầu chiếm lấy tâm trí chúng ta. Và chúng ta quên mất rằng mình không phải là người phải gánh vác mọi thứ một mình.

Cầu nguyện nhắc chúng ta nhớ rằng có một Đấng đang đồng hành với chúng ta.

Khi cầu nguyện, chúng ta đặt cuộc đời mình vào trong tay Chúa. Chúng ta thừa nhận rằng mình không kiểm soát được mọi thứ. Và chính trong sự khiêm tốn đó, chúng ta tìm thấy sự bình an.

Có một nghịch lý rất đẹp trong đời sống cầu nguyện: khi chúng ta dừng lại để cầu nguyện, chúng ta không mất thời gian. Chúng ta tìm lại được thời gian. Bởi vì khi tâm hồn bình an, chúng ta nhìn mọi sự rõ ràng hơn, hành động khôn ngoan hơn, và sống sâu sắc hơn.

Cầu nguyện không tách chúng ta ra khỏi cuộc sống. Nó giúp chúng ta sống cuộc sống một cách trọn vẹn hơn. Một người cầu nguyện không phải là người trốn tránh thế giới. Đó là người học cách nhìn thế giới bằng ánh mắt của Thiên Chúa. Họ nhìn thấy giá trị của mỗi con người, ngay cả khi người đó yếu đuối. Họ học cách tha thứ, ngay cả khi bị tổn thương. Họ học cách hy vọng, ngay cả khi hoàn cảnh trở nên khó khăn.

Tất cả những điều đó bắt đầu từ những lời cầu nguyện rất nhỏ bé.

Có thể hôm nay bạn chỉ dành hai phút để nói chuyện với Chúa. Có thể bạn nói vài câu rất đơn giản. Nhưng nếu bạn làm điều đó mỗi ngày, dần dần mối tương quan của bạn với Chúa sẽ lớn lên. Cầu nguyện không phải là một hành động lớn lao diễn ra một lần. Nó là một hành trình kéo dài suốt đời. Trên hành trình đó, chúng ta sẽ có những lúc tiến lên và những lúc lùi lại. Có những ngày chúng ta cầu nguyện rất sốt sắng, nhưng cũng có những ngày chúng ta quên cầu nguyện. Điều đó không có nghĩa là hành trình đã thất bại. Điều quan trọng là chúng ta luôn có thể bắt đầu lại.

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi chờ đợi chúng ta.

Có thể bạn đã lâu không cầu nguyện. Có thể bạn cảm thấy mình đã đi quá xa. Nhưng đối với Thiên Chúa, không có khoảng cách nào là quá lớn. Chỉ cần một bước nhỏ quay trở lại, Người đã ở đó. Vì thế, nếu hôm nay bạn tự hỏi: “Cầu nguyện có khó lắm không?” thì câu trả lời rất đơn giản: không.

Hãy bắt đầu từ nơi bạn đang đứng.

Đừng chờ đến khi bạn cảm thấy mình đủ tốt. Đừng chờ đến khi bạn có đủ thời gian. Đừng chờ đến khi bạn có những lời nói thật đẹp.

Hãy bắt đầu ngay bây giờ.

Có thể chỉ bằng một câu rất đơn giản: “Lạy Chúa, con ở đây.”

Và trong khoảnh khắc đó, một cuộc gặp gỡ sẽ bắt đầu. Một cuộc gặp gỡ âm thầm nhưng sâu sắc. Một cuộc gặp gỡ có thể thay đổi cả cuộc đời.

Lm. Anmai, CSsR


 

Ông gốc Việt bị tố giết con gái 11 tuổi của vợ trong lúc cô bé bảo vệ mẹ

Ba’o Nguoi-Viet

March 6, 2026

GARDEN GROVE, California (NV) – Ông Trần Thiện Tánh, 81 tuổi, vừa bị truy tố giết con gái riêng của vợ trong vụ án xảy ra hồi năm 2018 ở Garden Grove, tại phiên tòa ở Orange County hôm Thứ Năm, 5 Tháng Ba, theo nhật báo The Orange County Register.

“Cha tôi tìm cách giết tôi,” cô bé Dương Nguyễn Yến Anh, 11 tuổi, nói với cảnh sát và nhân viên cấp cứu sau khi bị ông Tánh đâm nhiều nhát trong lúc tìm cách bảo vệ người mẹ, một công tố viên nói với bồi thẩm đoàn hôm Thứ Năm, ngày đầu của phiên xử.

Ông Trần Thiện Tánh, người bị tố cáo đâm chết con riêng của vợ. (Hình: Sở Cảnh Sát Garden Grove)

Sự việc xảy ra tại căn nhà của gia đình trong dãy số nhà 8900 đường Blossom, Garden Grove.

Khi tới nơi, cảnh sát thấy người mẹ, bà San Nguyễn, quần áo đầy máu chạy ra khỏi nhà la lớn cầu cứu làm hàng xóm trong một khu vực yên tĩnh chú ý.

Cảnh sát kịp mang bé Yến Anh – cùng hai em trai 3 tuổi và 6 tuổi ra khỏi nhà – trong lúc ông Tánh vẫn còn bên trong.

“Cha tôi tìm cách giết tôi” là lời nói cuối cùng của cô bé Yến Anh trong lúc cô nằm trên bãi cỏ được nhân viên cấp cứu chăm sóc.

Trên người cô bé lúc đó là một vết dao đâm sâu 3.5 inch vào bên trái bụng, các công tố viên cho biết.

“Rõ ràng là cô bé hy sinh mạng sống để cứu mẹ,” công tố viên Devin Campbell nói trong tuyên bố mở đầu phiên tòa. “Cô bé chết bởi vì cố gắng và đã cứu sống người mẹ.”

Sau khi gây án, ông Tánh không chịu ra khỏi nhà và tìm cách tự tử, nhưng bị cảnh sát ngăn chặn, các công tố viên nói.

Ông Eugene Sun, luật sư công bào chữa cho ông Tánh nói với bồi thẩm đoàn rằng bằng chứng sẽ cho họ thấy một kết luận khác hơn là của các công tố viên. Tuy nhiên, ông Sun không mô tả “kết luận khác” là gì.

Ông Tánh gặp bà San ở Việt Nam, luật sư của ông nói với các bồi thẩm viên. Mặc dù khác nhau 40 tuổi, họ vẫn hẹn hò và cưới nhau năm 2016. Sau đó, ông Tánh mang vợ và ba người con riêng của vợ sang Mỹ.

Ông Tánh sống bằng tiền hưu và ở nhà trông ba đứa bé, Luật Sư Eugene Sun kể, trong lúc vợ đi làm kiếm thêm tiền.

Công tố viên Campbell nói với bồi thẩm đoàn rằng ông Tánh bắt đầu tình nghi người vợ trẻ ngoại tình, sau khi thấy tin nhắn trên điện thoại của bà San có những lời lẽ có vẻ “tán tỉnh” hoặc “lãng mạn” với một người đàn ông khác.

Cơn giận của ông Tánh bắt đầu “sôi lên theo thời gian,” ông Campbell nói thêm.

Buổi tối trước khi xảy ra án mạng, bà San nói với ông Tánh là trong khi không muốn ly dị ông, bà đang tìm một chỗ khác để sống với ba đứa con.

Sáng hôm sau, khi bà San chuẩn bị đi làm, ông Tánh dùng súng hơi bắn vào tay bà, đẩy bà vào tủ quần áo, và dùng dao đâm bà liên tục, ông Campbell nói.

Nghe tiếng la của mẹ, cô bé Yến Anh chạy vào phòng, công tố viên Campbell nói thêm. Ông Tánh đóng cửa phòng lại, không cho cô bé vào, theo công tố viên kể.

Ông Campbell nói rằng ông Tánh sau đó túm cô bé, quăng xuống đất, đứng dạng hai chân hai bên người cô bé để khống chế, và tiếp tục đâm mẹ cô bé.

Sau đó, người mẹ thoát khỏi tủ quần áo và chạy ra khỏi nhà, ông Campbell nói. Hai đứa con nhỏ không bị thương tích gì.

Ông Campbell kể rằng, khi cảnh sát tới, ông Tánh dùng dao cắt cổ tay, cắt cổ, và tự đâm vào bụng, nhưng các vết thương không sâu.

Tại phiên tòa, ông Tánh được nghe tất cả câu chuyện qua một một thông dịch viên tiếng Việt, và có vẻ xúc động khi công tố viên đọc xong những lời tố cáo, làm cho Chánh Án Lewis Clapp phải tạm ngưng phiên tòa trước khi qua phần lấy lời khai. (Đ.D.)


 

Việt Nam bị liệt vào ’10 điểm đến có nạn lừa đảo taxi nhiều nhất’

Ba’o Nguoi-Viet

February 23, 2026

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Du khách bất bình tố bị tài xế taxi ở nhiều tỉnh thành Việt Nam “chặt chém,” khiến công ty Bảo Hiểm Du Lịch AllClear xếp Việt Nam vào nhóm “10 điểm đến có dịch vụ taxi gây bất bình nhất” cho du khách ngoại quốc.

AllClear là một trong những công ty bảo hiểm du lịch ở Anh, thường xuyên thực hiện các nghiên cứu dựa trên dữ liệu lớn để cung cấp các cảnh báo rủi ro thực tế cho cộng đồng du lịch toàn cầu.

Chiếc taxi ở Hà Nội bị tố “chặt chém” hai du khách người Pháp. (Hình: Tuổi Trẻ)

Báo VNExpress hôm 23 Tháng Hai dẫn tin từ SEA Infographics, trang thông tin Đông Nam Á, đăng tải bảng xếp hạng các quốc gia có nạn lừa đảo taxi nhiều nhất thế giới.

Theo đó, dựa trên phân tích hơn 450 bài đăng và 30,000 bình luận trên mạng xã hội Reddit về các quốc gia thu hút nhiều lời phàn nàn nhất về dịch vụ taxi, công ty Bảo Hiểm Du Lịch AllClear xếp hạng hai quốc gia thuộc Đông Nam Á gồm Thái Lan đứng thứ ba và Việt Nam xếp thứ tư trong “10 điểm đến có dịch vụ taxi gây bất bình nhất.”

Tại Việt Nam, các vụ tài xế taxi “chặt chém” khách du lịch vẫn thường xảy ra ở những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn.

Điển hình như hồi Tháng Bảy, 2025, nhóm khách Philippines đã bị “chặt chém” hơn 1.4 triệu đồng ($53.6)  cho quãng đường khoảng 1 km tại phố cổ Hà Nội.

Đầu năm 2026, hai du khách Pháp cũng tố bị taxi chặt chém 900,000 đồng ($34.4) cho quãng đường từ phi trường Nội Bài về trung tâm thành phố Hà Nội – cao gấp ba lần bình thường.

Ngoài ra, còn có nhiều trường hợp du khách ngoại quốc bị taxi ở Việt Nam “chặt chém” nhưng không trình báo tới cơ quan hữu trách vì tốn thời gian hoặc “thủ tục phức tạp.”

Nghiên cứu cũng chỉ ra một điểm chung là gần 33% số vụ lừa đảo diễn ra tại khu vực phi trường. Đây là nơi du khách dễ mất cảnh giác nhất do vừa trải qua chuyến bay dài và chưa quen thuộc với hệ thống giao thông nước sở tại.

Tại các phi trường Việt Nam, tình trạng taxi “dù” hoạt động trái phép vẫn là mối nguy lớn. Những người này thường tiếp cận khách tại sảnh đến và mời chào bỏ qua hàng dài chờ đợi.

Hình thức lừa đảo phổ biến nhất được ghi nhận là tài xế cố tình không bật đồng hồ tính giá cước.

Tại các khu vực đông khách du lịch hoặc vào tối muộn, tài xế thường báo giá cố định cao gấp nhiều lần thực tế.

Bài đăng của nữ hướng dẫn viên du lịch trên mạng xã hội tố việc nhóm khách Philippines bị taxi ở khu vực hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, “chặt chém.” (Hình: Tuổi Trẻ)

Một chiêu lừa khác thường xuyên được nhắc đến là việc tài xế taxi nhanh chóng lấy hành lý của khách bỏ vào cốp xe. Hành động này nhằm gây áp lực, buộc du khách phải đồng ý với mức giá cao trong tình huống vội vã.

Tình trạng tài xế báo hỏng máy quẹt thẻ cũng rất phổ biến. Mục đích của việc này là ép khách trả tiền mặt để dễ dàng thu thêm phụ phí hoặc lấy lý do không có tiền lẻ để không trả lại tiền thừa.

Nhiều du khách cũng phản ảnh tình trạng tài xế taxi cố tình chạy lòng vòng, tránh các tuyến đường ngắn hoặc giả vờ đi nhầm đường để tăng số cây số trên đồng hồ tính tiền.

Bà Letitia Smith, đại diện AllClear, nhận định lừa đảo taxi có thể xảy ra “bất cứ đâu và bất cứ lúc nào,” đặc biệt khi du khách lộ rõ vẻ ngoài không am hiểu giá cả địa phương. (Tr.N) [kn]


 

Giá dầu thô tăng lên hơn $90/thùng, cao nhất từ 2023

Ba’o Nguoi-Viet

March 6, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Giá dầu tiếp tục tăng vọt và đang hướng đến có mức tăng lớn nhất kể từ đầu năm 2020 trong lúc chiến sự ở Iran leo thang đe dọa nguồn cung năng lượng toàn cầu, NBC cho biết hôm Thứ Sáu, 6 Tháng Ba.

Giá dầu thô của Mỹ vọt lên hơn 11% trong phiên giao dịch giữa ngày lên mức hơn $90/thùng, mức giá xăng cao nhất kể từ Tháng Mười năm 2023.

Giá xăng hiển thị ở một trạm bơm ở Chicago hôm 2 Tháng Ba. (Hình minh họa: Scott Olson/Getty Images)

Giá dầu Brent, thước đo quốc tế, có giá $90/thùng, cao nhất kể từ Tháng Tư năm 2024.

Giá dầu tăng vọt trong bối cảnh ngày càng có nhiều lo ngại cuộc chiến Iran có thể gây ra các vấn đề nguồn cung năng lượng dài hạn.

Tờ Wall Street Journal cho biết Kuwait “bắt đầu cắt giảm sản lượng tại một số mỏ dầu sau khi hết chỗ lưu trữ số dầu thô đang bị dồn nén.”

Hồi đầu tuần, hãng năng lượng nhà nước Qatar cũng cắt giảm sản lượng khí hóa lỏng và các sản phẩm năng lượng khác.

Hiện tại, hàng trăm tàu chở dầu và khí hóa lỏng đang mắc kẹt ngoài khơi Iran và không thể băng qua eo biển Hormuz để đến thị trường toàn cầu trong lúc chiến sự leo thang giữa Mỹ, Israel và Iran.

Hơn 20% nguồn cung dầu hàng ngày của thế giới thường phải đi qua eo biển Hormuz ngoài khơi bờ biển phía nam của Iran.

“Vào ngày thứ sáu của cuộc chiến, luân chuyển thương mại qua eo biển Hormuz hầu như không còn nữa,” các nhà phân tích của JPMorgan Chase nhận định hôm Thứ Sáu. “Thị trường đang chuyển từ định giá rủi ro địa chính trị thuần túy sang vật lộn với tình trạng gián đoạn trên thực tế, khi việc đóng cửa các nhà máy lọc dầu và hạn chế xuất khẩu bắt đầu làm suy yếu quá trình chế biến dầu thô và nguồn cung trong khu vực.”

Iraq cũng cắt giảm sản lượng 1.5 triệu thùng dầu mỗi ngày, các nhà phân tích của JPMorgan cho biết, đồng thời nói thêm rằng sẽ có tổng cộng 4 triệu thùng dầu mỗi ngày sẽ bị cắt giảm vào cuối tuần tới nếu tình hình căng thẳng tiếp tục.

Kể từ khi chiến sự Iran bùng phát vào cuối tuần trước, giá dầu thô của Mỹ tăng gần 35%, khiến giá xăng dầu tăng cao cho người tiêu dùng. Mức giá trung bình trên toàn quốc hiện tại là khoảng $3.32 mỗi gallon, tính đến sáng Thứ Sáu, theo cơ quan theo dõi giá xăng GasBuddy.

Bộ trưởng Năng Lượng Qatar, ông Saad al-Kaabi, hôm Thứ Sáu cảnh báo rằng giá dầu tăng do cuộc chiến ở Iran “có thể làm suy giảm kinh tế thế giới.”

Nói với The Financial Times, ông Al-Kaabi cho rằng giá dầu thô có thể lên đến mức tới $150/thùng trong vài tuần nếu các tàu chở dầu không thể đi qua eo biển Hormuz.

Lần gần nhất giá dầu thô lên mức $100/thùng là khi Nga phát động xâm lược Ukraine vào năm 2022.

Chứng khoán Mỹ cũng giảm mạnh. Đến đầu phiên giao dịch chiều Thứ Sáu, chỉ số S&P 500 giảm hơn 1%. Chỉ số công nghiệp Dow Jones mất 600 điểm và chỉ số Nasdaq Composite giảm 0.8%. (NNL) [dt]


 

Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường – Cha Vương

Xin Chúa chúc lành và gìn giữ hồn xác bạn khỏi các dịp tội hôm nay. Đừng quên cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 06/03/2026. (n10-23)

TIN MỪNG: Đức Giê-su bảo họ: “Kinh Thánh có câu: ‘Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của CHÚA, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.’” (Mt 21:42b)

SUY NIỆM: Cái nhìn của Chúa khác với cái nhìn của loài người. Khả năng của Chúa cũng tuyệt vời hơn khả năng của loài người. Viên đá mà những người thợ xây—tức là loài người, là bạn, là mình, coi là đồ bỏ đi, thì Thiên Chúa có thể biến thành tảng đá góc tường. Bạn hãy nhìn xem viên đá Phêrô đã ba lần chối Chúa, viên đá Phaolô trên đường Đa-mát, viên đá Augustinô,… Chúa đã biến đổi họ thế nào? Nhiều anh chị em khác và ngay cả chính bạn cũng có thể là những viên đá như thế…, vậy bạn hãy khoan dung và hãy hết lòng trông cậy vào sức mạnh của lòng Thương Xót và Tình Yêu Thiên Chúa nhé

LẮNG NGHE: Con ẩn náu bên Ngài, lạy CHÚA, / xin đừng để con phải tủi nhục bao giờ. / Lưới kẻ thù giăng, xin gỡ con ra khỏi, / vì nơi con trú ẩn, chính là Ngài. (Tv 31:2.5)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa đầy lòng khoan dung và tha thứ, việc Chúa làm thật kỳ diệu trước mắt con, xin cho con có được cái nhìn của Chúa để con nhận ra Chúa đang hiện diện nơi những người con gặp hôm nay mà đối xử với họ như Chúa vậy. Cho dù cuộc sống hiện tại của họ đang ở trong tình trạng như thế nào, xin giúp con biết đối xử với họ với lòng khoan dung và tha thứ.

THỰC HÀNH: Tha thứ (forgive) thì dễ, quên đi (forget) mới khó, và càng khó hơn khi bạn tha thứ và quên đi cùng một lúc. Hôm nay mời bạn hãy là một việc thật khó nhé. Chúc bạn thành công nhờ ơn Chúa trợ giúp.

From: Do Dzung

***********************

THA THỨ – TRIỆU NGỌC YẾN – SÁNG TÁC PHONG TRẦN

HỌC MỪNG VUI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà”.

“Nó phải trở về nơi nó thuộc về – dù nó đen đủi hơn một thằng quỷ!”. Đó là những gì kiệt tác “Người Cha nhân hậu” của Mitch Irion mô tả! Cha nó vui mừng vì nó đã tìm được nơi nó thuộc về; ở đó, nó mất hút! Vạt áo đỏ như máu – tượng trưng tình yêu – của ông đã lấp kín nó! “Hãy học mừng vui như Thiên Chúa vui mừng!” – Spurgeon.

Kính thưa Anh Chị em,

Đó là điều Tin Mừng hôm nay lưu ý. Người anh nổi giận và không chịu vào nhà. Có công bằng không? Câu trả lời đúng sẽ là: đây là một câu hỏi sai! Vì lẽ, anh phải ‘học mừng vui’ như cha anh vui mừng.

Thật ra, điều khiến người anh không vào nhà không phải là sự bất công, nhưng là niềm vui của cha. Anh không chịu nổi cảnh người cha ôm đứa em rách rưới, khoác áo mới, mở tiệc cho nó. Niềm vui ấy vượt khỏi tưởng tượng của anh; vì thế, anh đứng ngoài. Tin Mừng đặt trước chúng ta một lời mời gọi rất khó: ‘học mừng vui’ với một Thiên Chúa vui! “Niềm vui không tự nhiên xảy đến; chúng ta phải chọn niềm vui và tiếp tục chọn nó mỗi ngày!” – Henri Nouwen.

Đôi khi, điều khó nhất đối với chúng ta không phải là tha thứ, nhưng là vui khi người khác được tha, được ban, được yêu. Tha thứ có thể là một quyết định; nhưng mừng vui với người được tha lại là một “sự hoán cải của trái tim”. Niềm vui của người cha dành cho đứa con tàn đời chính là điều người anh cần học. Anh cần hiểu, bất kể cậu em đã làm gì: đòi chia gia tài – khác nào mong cha chết – hay sống phóng đãng ở phương xa, thì nơi cuối cùng nó tìm thấy vẫn là nhà Cha. Người cha không vui vì tội lỗi của nó, nhưng vui vì nó đã trở về nơi nó thuộc về.

Đứa em cần lòng thương xót của cha để dám trở về; nhưng nó cũng cần một người anh sẵn sàng mở lòng với nó. Bằng không, ngôi nhà vẫn lạnh. Vì thế, câu chuyện kết thúc khi người cha bước ra với người anh. Ông không chỉ đi tìm đứa con lạc; ông còn đi tìm đứa con ở lại nhưng lòng đã lạc. “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!” – Thánh Vịnh đáp ca – “Sẽ lại thương xót chúng ta; tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển!” – bài đọc một.

Anh Chị em,

Điều người cha làm trong dụ ngôn chính là điều Đức Kitô thực hiện trong đời mình. Ngài đi tìm những kẻ lạc mất, đồng bàn với tội nhân, và khiến nhiều người khó chịu. Nhưng hành trình ấy không dừng ở những bước đường rao giảng; nó dẫn Ngài tới thập giá. Ở đó, Ngài không chỉ kể dụ ngôn về lòng thương xót, nhưng trả giá cho nó. Từ thập giá, Ngài mở ra bữa tiệc lớn nhất: bữa tiệc của những tội nhân được trở về. Trước bữa tiệc ấy, mỗi chúng ta được mời gọi bước vào và ‘học mừng vui’ với niềm vui của Thiên Chúa. “Yêu một người là nhìn thấy nơi họ con người mà Thiên Chúa muốn họ trở thành!” – François Mauriac.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ủ dột khi thấy anh chị em con may mắn hơn mình; dạy con biết vui với người vui, khóc với người khóc!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************************

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay

Em con đây đã chết mà nay sống lại.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 15,1-3.11-32

1 Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :

11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa …’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’ 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !’

31 “Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.’”


 

Một trái tim bình thường… ngưng đập – Truyen ngan HAY QUA’

Những cái Vĩ Đại trong cuộc đời nầy.

Các bạn,

Tôi đọc bài viết nầy ba lần, lần nào cũng có cảm xúc như nhau.Khi đọc lần thứ hai xong, tôi có ý định nên phổ biến cho nhiều người đọc.

Nhân loại có nhiều trái tim vĩ đại, không phải vì show up, mà thường âm thầm. Chính vì những trái tim âm thầm đó, nên tôi giặt khăn lau cho thật sạch, cẩn thận lau những tấm gương sáng đó.

Trước những trái tim vĩ đại đó, tôi xin mời các bạn đọc bài tôi poste sau đây, để các bạn “đọc chơi”. Riêng tôi, tôi không thể có lời tán dương hay phê bình gì cả. Chúng ta “nhỏ bé” quá phải không các bạn.

Tôi không quên cám ơn người đã cho tôi được đọc bài viết nầy./ 

Trân trọng

******        

Một trái tim bình thường… ngưng đập – Truyen ngan HAY QUA’

Lúc 2 giờ 14 phút sáng, rạng sáng thứ ba tuần trước, trái tim một con người vĩ đại nhất bang Ohio đã ngừng đập.

Và suốt sáu tiếng đồng hồ, chẳng một ai hay biết cho đến sáng hôm sau khi trường mở cửa. Người ta tìm thấy ông nằm úp mặt trên sàn nhựa lạnh của trường trung học Jefferson, ngay trước căn-tin. Chiếc máy lau sàn công nghiệp vẫn còn chạy, quay vòng vòng một cách vô định trước dãy tủ khóa.

Ông tên là Elias Vance, 72 tuổi.

Với ban giám hiệu, ông chỉ là một khoản chi trong ngân sách.Với giáo viên, ông là một ông già vô hình trong bộ đồ xám, chuyên thông cống và lau nhà vệ sinh.

Với học sinh, ông chỉ là người đàn ông bước đi cứng nhắc, luôn đội chiếc mũ của cựu binh chiến tranh Việt Nam kéo sụp xuống trán.Báo cáo của cảnh sát ghi: “Tử vong do nguyên nhân tự nhiên.” 

Bác sĩ pháp y kết luận: “Ngừng tim cấp tính.” 

Nhưng nếu hôm đó bạn đứng dưới cơn mưa lạnh buốt, trước một nhà nguyện nhỏ, giữa hơn bốn trăm học sinh đang khóc, bạn sẽ được nghe một câu chuyện hoàn toàn khác.

Người ta sẽ nói với bạn rằng: Ông Elias chết vì ông quá đơn độc. 

Sáng thứ Tư, hiệu trưởng triệu tập một buổi họp khẩn. Không khí rất “hành chính”: thông báo cái chết, dành một “phút mặc niệm” cho có lệ, rồi cho học sinh về lớp.

“Các em học sinh,” thầy hiệu trưởng nói, nhìn vào tờ giấy, “chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng nhân viên vệ sinh ca đêm của trường, ông Vance, đã qua đời tối qua. Nhà trường cảm ơn những đóng góp của ông. Xin các em cúi đầu trong mười giây.” 

Nhà thi đấu im lặng. Cái im lặng rỗng không, chỉ nghe tiếng máy sưởi ù ù.

Rồi từ hàng ghế cuối – nơi thường dành cho mấy đứa cá biệt – một chiếc ghế bị đẩy mạnh ra sau.

Một học sinh lớp 12 đứng dậy. Tên là Jason. Cầu thủ bóng bầu dục chính thức, cao gần mét chín, to như hộ pháp.Nó đang khóc. Khóc nức nở. Không giấu giếm. 

Hiệu trưởng cau mày:“Jason, em ngồi xuống đi.” 

“Ông ấy không chỉ là lao công,” Jason bật lên, giọng vỡ vụn.“Ông Elias đã dạy em toán giải tích.”

Giáo viên xì xào. Lao công thì biết gì giải tích?

Jason run tay:

“Em sắp mất học bổng. Ba em làm hai ca ở kho hàng, không giúp được gì. Em rớt ba bài kiểm tra. Tối đó, 7 giờ, em ngồi khóc trong phòng thay đồ, nghĩ đời mình xong rồi. Ông Elias bước vào để đổ rác.” 

Jason lau mũi bằng tay áo. 

“Ông thấy sách của em. Không cười. Ông ngồi xuống… và ngồi với em tới 10 giờ tối. Mỗi tối. Suốt ba tháng. Ông giải thích giới hạn, tích phân còn dễ hiểu hơn trong sách rất nhiều. Nhờ ông mà em mới được vào đại học.” 

Chưa kịp phản ứng, một cô gái hàng ghế đầu đứng dậy. Là Maya. Cô bé ít nói, luôn mặc áo rộng, cúi đầu. 

“Ông ấy trả tiền ăn trưa cho em,” cô nói nhỏ. 

Rồi cô quay về phía mọi người:

“Mẹ em bị sa thải. Giá cả tăng quá nhanh. Nhà em không đủ tiền. Em nhịn ăn. Ông Elias bắt gặp em uống nước trong nhà vệ sinh cho đỡ khát.” 

“Hôm sau, ông đưa cho em một thẻ ăn trưa trả trước. Ông nói ‘nhặt được’. Mỗi thứ Hai ông tự nạp tiền vào đó. Ông nói: ‘Đói thì không học được đâu con gái à.”

Rồi một học sinh khác đứng lên.

Rồi nữa.Rồi nữa…

“Ông hàn lại kính cho em trong phòng lò sưởi vì em sợ nói với gia đình nuôi là lại làm gãy kính.” 

“Ông đưa em ra xe mỗi tối tập bóng chuyền vì bãi đậu xe tối làm em sợ.” 

“Em tâm sự với ông chuyện mình là đồng tính trước khi dám nói với ba mẹ. Ông chỉ gật đầu, đập tay và nói: ‘Can đảm là điều tốt. Cứ can đảm đi con.’

Rồi một cô gái tóc nhuộm đen đứng lên ở cuối phòng: “Ông ấy đã ngăn em uống cả lọ thuốc.” 

Không gian đông cứng. 

“Em ở trong toilet. Thuốc đã ở trong tay. Ông thấy đôi giày em dưới cửa. Ông không gọi văn phòng, không gọi cảnh sát. Ông chỉ ngồi xuống sàn bẩn và kể cho em nghe chuyện chiến tranh Việt Nam.” 

“Ông kể năm 1968 trong rừng, ông từng muốn bỏ cuộc. Ông nói chuyện tới khi chuông reo. Ông đợi em mở cửa và đưa thuốc cho ông. Ông đã cứu mạng em.”

Buổi họp kết thúc khi mười giây mặc niệm đã biến thành một tiếng đồng hồ kể chuyện. 

Sau đó, ban giám hiệu xuống tầng hầm mở tủ đồ của ông. Một căn phòng nhỏ, không cửa sổ, cạnh nồi hơi. Họ nghĩ sẽ thấy hóa chất, đồ lau dọn. 

Nhưng không. Họ thấy một nơi cất giữ yêu thương: 

Thực phẩm dự trữ. Bánh ngũ cốc. Bơ đậu phộng. Đồ vệ sinh cho các em gái nghèo. Áo khoác mùa đông mua ở tiệm đồ cũ, gấp gọn, thơm mùi lavender. Sách luyện thi đại học, gạch chân chi chít. 

Và một cuốn sổ tay cũ. Là danh sách những đứa trẻ.

“4/11: Tyler cần ủng size 43.”

“12/11: Sarah khóc trong thư viện.”

“3/12: Jason tiến bộ toán, cần tự tin hơn.” 

Trong khi cả thế giới nhìn chằm chằm vào điện thoại, Elias chỉ quan sát con người. 

Ba ngày sau, tang lễ diễn ra. 

Con gái ông, Brenda, từ Chicago về. Ăn mặc sang trọng, lạc lõng. Cô nghĩ sẽ chỉ có vài người dự. 

“Ông ấy xa cách lắm. Suốt ngày chỉ biết làm việc. Em chưa bao giờ hiểu vì sao ông chọn công việc lau sàn nhà.” 

Rồi cửa nhà thờ mở ra.Người đứng kín cả con phố.

Học sinh. Bác sĩ. Thợ máy. Luật sư. Cựu binh… 

Một người đàn ông nói:

“Bố cô bắt gặp tôi trộm đồ. Ông mua cho tôi thức ăn và hỏi vì sao tôi phải làm vậy. Giờ tôi sắp tốt nghiệp luật sư.” 

Một cô gái bế em bé:

“16 tuổi em mang thai. Ai cũng nói đời em xong rồi. Ông Elias nói: ‘Con nít là phước đó con, không phải gánh nặng đâu.’ Ông mua xe nôi cho em bằng tiền tăng ca.” 

Brenda sụp xuống.“Em không biết… Em cứ nghĩ ông chỉ là lao công.” 

Jason đỡ cô:

“Không. Ông là ông nội của tất cả những đứa trẻ thiếu ông nội.” 

Giờ đây, thư viện trường mang tên Elias Vance. 

Học sinh thay nhau đến mộ ông, để lại học bạ, giấy báo đậu đại học, bánh ngũ cốc. 

Một mảnh giấy dán trên bia mộ ghi:

“Ông đã thấy chúng con khi chúng con vô hình. Giờ chúng con biết ông rồi. Nghỉ ngơi nhé, ông.” 

Ở đâu đó quanh bạn, cũng có một Elias.

Đừng chờ đến đám tang mới nhận ra họ. 

Vì đôi khi, những tâm hồn lớn nhất là những trái tim đập lặng lẽ trong bóng tối .

From: Helen Huong Nguyen


 

KHÁT VỌNG CỦA CON NGƯỜI – Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà 

(Suy niệm Tin mừng Gioan (4, 5-42) Chúa nhật III Mùa Chay)

Không gì trên đời lấp đầy khát vọng của con người .

Con người có nhiều khao khát: khát tiền, khát quyền lực, khát danh vọng, khát hạnh phúc, khát lạc thú…

Nhưng không gì trên đời có thể lấp đầy những khát vọng đó. 

Chưa có tiền thì khao khát có được ít tiền. Có tiền rồi thì muốn có nhiều hơn và cứ thế mãi không dừng.

Chưa có quyền thì khao khát cho có, có rồi thì khát được nhiều quyền hơn… không bao giờ no thoả.

Vì thế, ông Arthur Schopenhauer (1788-1860), một triết gia người Đức cho rằng: “Những lạc thú (như ma túy, thuốc lá, rượu bia… chẳng hạn) mà thế gian cống hiến cho con người cũng chỉ như nắm cơm nhỏ bé bố thí cho người hành khất, chỉ làm dịu cơn đói lúc này, rồi lát sau lại đói.”  

Cha Anthony de Mello cũng nhận định tương tự: “Việc thoả mãn dục vọng (như ham muốn xác thịt chẳng hạn) không giải thoát chúng ta khỏi dục vọng, nhưng tạo thêm một dục vọng khác còn mãnh liệt hơn để rồi cái vòng lẩn quẩn: khát khao – thoả mãn, thoả mãn – khát khao…  cứ tiếp diễn mãi không cùng”, càng về sau lại càng tăng “đô” hơn. Và cứ thế, người ta phải chịu dày vò, thiêu đốt vì ngọn lửa khao khát trong lòng mình. 

Người phụ nữ xứ Sa-ma-ri trong Tin mừng hôm nay (Ga 4, 5-42) cũng đã từng trải qua cơn khát tương tự. Chị đã mưu tìm hạnh phúc qua năm đời chồng rồi nhưng lại phải lần lượt chia tay với cả năm, để mưu tìm hạnh phúc với người thứ sáu. Rốt cuộc chẳng ai trong họ có thể đem lại cho chị hạnh phúc thực sự trong cuộc đời. Chị đi tìm hạnh phúc cũng y như đi lấy nước. Ngày nào cũng phải lặn lội tìm đến giếng nước xa, múc cho đầy vò rồi ngày hôm sau lại khát và tiếp tục đội vò đi tiếp…

Chính vì thế nên Chúa Giê-su khẳng định với người phụ nữ Sa-ma-ri: “Ai uống nước nầy sẽ còn khát lại.” Với những lời này, Chúa Giê-su muốn cho ta biết không gì trên đời có thể đáp ứng khát vọng của con người.

 Chỉ có Thiên Chúa mới lấp đầy khát vọng con người  

Xưa kia, tâm hồn của Augustinô cũng bị giày vò bởi nhiều khao khát, nhưng không gì trên thế gian có thể lấp đầy con tim khao khát của ngài. Mãi đến tuổi 33, nhờ ơn soi sáng của Thiên Chúa và lời nguyện cầu liên lỉ của người mẹ thánh thiện là Mô-ni-ca, Augustinô mới khám phá Thiên Chúa là Nguồn Suối hạnh phúc vô tận, đáp ứng khát vọng của ngài và làm cho tâm hồn ngài dạt dào niềm vui. Bấy giờ lòng đầy hoan lạc, Augustinô thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì thế hồn con mãi thổn thức khôn nguôi, cho đến khi được nghỉ yên trong Ngài.”

Chỉ trong Thiên Chúa, khát vọng của Augustinô mới được lấp đầy. Quả đúng như Lời Chúa Giê-su nói: “Ai uống nước nầy sẽ còn khát lại, còn ai uống nước Tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” (Gioan 4, 13-14) 

Lạy Chúa Giê-su,

Không có gì trên đời có thể lấp đầy khát vọng của con người. Vì thế, xin cho chúng con đừng mải mê, đua tranh tìm kiếm lạc thú và hạnh phúc chóng qua đời này, nhưng biết không ngừng tìm kiếm và khám phá Chúa là nguồn hạnh phúc đích thực mang lại hoan lạc và sự sống vĩnh cửu cho chúng con.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

************************************* 

Tin mừng Gioan 4, 5-14

Người đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se.6 Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.

7 Có một người phụ nữ Sa-ma-ri đến lấy nước. Đức Giê-su nói với người ấy: “Chị cho tôi xin chút nước uống! “8 Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn.9 Người phụ nữ Sa-ma-ri liền nói: “Ông là người Do-thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Sa-ma-ri, cho ông nước uống sao? ” Quả thế, người Do-thái không được giao thiệp với người Sa-ma-ri.10 Đức Giê-su trả lời: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: “Cho tôi chút nước uống”, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.”11 Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống?12 Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Gia-cóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.”13 Đức Giê-su trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát.14 Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.”