SỨC MẠNH KỲ DIỆU CỦA ĐẠO ĐỨC…

Nguyễn Đào Quang  Những câu chuyện Nhân Văn

Cũng như trong căn nhà đóng kín, chúng ta sẽ không thấy được gì, nhưng chỉ cần một tia sáng lọt vào, lập tức thấy bụi bặm nhảy múa đảo điên.

Không thuyết pháp, không rao giảng, không nói đạo lý, nhưng chỉ bằng cách lặng lẽ sống đời đức hạnh, sư Minh Tuệ đã làm hiện nguyên hình tất cả tà sư và tà pháp trong một xã hội rộng lớn đang nhiễu loạn.

Đạo đức có một sức mạnh lớn lao như thế đó, nó mau chóng giúp người ta nhận ra thật giả, tốt xấu, khiến lòng người xúc động, biết hướng thiện và hướng thượng trong âm thầm mà mãnh liệt.

Đó là sức mạnh kỳ diệu của đạo đức mà không tiền bạc nào làm tốt hơn và làm được một cách đơn giản đến thế…

ST.

P/S: Tranh Thích Minh Tuệ, do họa sĩ Điệp Tuấn vẽ


 

CHẤT CỦA NGƯỜI TU VÀ NGƯỜI TU CÓ CHẤT – Lm. Anmai, CSsR

Savio Nguyenhoc

Lm. Anmai, CSsR

Đang yên đang lành, bỗng dưng xuất hiện một người gọi là mon men tập tu. Cũng nhiều năm rồi nhưng vì mạng xã hội loan truyền nên người ấy nổi tiếng.

Trả lời phỏng vấn, người đó không nhận rằng mình là thầy ! Người ấy nhìn nhận rằng mình là người công dân bình thường mà thôi. Thế nhưng rồi trong cung cách sống của người đó, nó đã toát lên một cái nét gì đó của người đi tu dẫu rằng người đó không tu. Nét đẹp nhất của chàng thanh niên đó chính là lối sống và sự từ bỏ. Chàng thanh niên này đã buông bỏ mọi sự và có thể nói rằng không còn gì để mất.

Với hiện tượng xem chừng lạ như thế thì nhiều người đi theo và lối sống của chàng thanh niên đó được đề cao. Lối sống thanh bần ấy lại càng được đề cao khi vấn đề đời sống tu của một số người tu dính bén đến tiền bạc và vật chất.

Tu hay sống ở đời, ai ai cũng cần tiền nhưng có lẽ cần ở mức đủ sống, đủ sinh hoạt nhưng khi nó đi quá đà thì người ta xem lại đời tu. Hình ảnh của những người tu dính béng đến của cải vật chất quá độ cũng được lan truyền lên các trang mạng để rồi nhiều người ngao ngán và họ dùng những từ xem chừng ra cũng phải xem lại đó là thợ tu hay thầy tu.

Thầy tu thì không cần phải nói nhiều, ai ai cũng biết người tu thì phải mang trong mình chất của sự từ bỏ. Ai không từ bỏ mà dính béng đến của cải thế gian thì không tu được.

Với Chúa Giêsu, hơn một lần Chúa Giêsu nhắc nhở các môn đệ của mình về chuyện của cải vật chất : “Không ai được làm tôi hai chủ vì hoặc sẽ ghét chủ này hoặc sẽ ghét chủ kia …” Và với người tu thì Chúa Giêsu lại đòi hỏi gắt gao hơn rằng thì là lên đường truyền giáo với hành trang không bao bì, gậy gộc, không túi. Ra đi “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép”, nhưng tín thác hoàn toàn vào Thầy, sống nghèo khó, thanh thoát trước các phương tiện của con người… và không lo lắng thái quá về vật chất, nhưng luôn chú tâm vào sứ mạng được sai.

Ai ai cũng hiểu đời tu hoàn toàn không để người ta hưởng thụ. Người tu sĩ luôn được huấn luyện với những đòi hỏi gắt gao của nhà Dòng. Họ được Thiên Chúa thử luyện và giúp đỡ để nên người loan bao Tin Mừng tốt. Theo đó, người tu sĩ là người của mọi người, người thuộc về Thiên Chúa và sống theo Tin Mừng. Là tu sĩ thật, họ phải bước vào con đường hẹp. Họ phải từ bỏ nhiều thứ, nhất là bỏ những nhu cầu hưởng thụ vốn có nơi mỗi người. Có khi trên con đường đó, họ cảm thấy cô đơn, trống vắng. Người tu sĩ có khi phải đương đầu với tình trạng không có chỗ nương thân. Tất cả những thách đố ấy nhằm giúp người tu sĩ biết họ phải tin vào Ai và sống vì Ai!

Người tu sĩ có chất thì chất ấy phải bộc lộ ra ngoài ít là ngang qua sự nghèo khó về vật chất. Một khi biện minh cho việc truyền giáo để cho mình có điều này điều kia xa xỉ thì đánh mất đi chất của người tu dù người ấy vẫn khoác trên mình chiếc áo của thầy tu.

Thách đố trên càng lớn hơn cho người tu sĩ trong thế giới này nay: Chủ nghĩa hưởng thụ. Người sống hưởng thụ chỉ dành toàn phần tốt về cho mình. Họ chỉ tìm những điều họ thích. Họ bỏ mặc nhu cầu người khác; ngược lại, họ luôn ở trong vỏ bọc an toàn. Bất cứ điều gì làm cho họ thoải mái, thư thái là họ thụ hưởng điều ấy. Ngoài xã hội, đó là những người ăn chơi, đốt tiền ở những nơi họ thích. Ngồi chơi xơi nước khiến họ thích thú. Họ chịu ăn chơi hơn dám làm việc. Thực dụng là quan niệm sống của nhóm người theo chủ nghĩa này. Tóm lại, điều họ quan tâm số một là tiện nghi vật chất, tiền bạc của cải, để có điều kiện hưởng thụ tối đa.

Trong đời tu, tiếc là có những người trong nhóm chủ nghĩa này. Khấn khó nghèo, nhưng họ sống giàu sang, tiện nghi và sung túc. Khấn vâng lời, nhưng họ thích làm theo những sở thích của riêng mình. Khấn khiết tịnh, nhưng họ tìm những niềm vui của xác thịt. Thậm chí khi được góp ý, có người đã từng nói rằng: “Tu có cần phải triệt để như thế không?” Thưa, đời tu là con đường theo Chúa Giêsu cách triệt để. Nói thế không phải đi tu là “tốc hành” có thể nên người tu sĩ chân chính. Đời tu luôn là một tiến trình lớn lên. Một dấu hiệu trưởng thành của người tu sĩ là mỗi ngày một chút thoát khỏi tinh thần hưởng thụ. Vâng, họ sống không chỉ cho mình, nhưng trên hết, Thiên Chúa và sứ mạng luôn lôi quấn họ bước vào với niềm dâng hiến say mê.

Đứng trước hình ảnh, hiện tượng của người không tu mà dám từ bỏ mọi sự thì cũng là điều chất vấn cho chính bản thân tôi người đã tuyên bố từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Dù tuyên bố từ bỏ mọi sự rồi nhưng thực tế tôi có can đảm từ bỏ để dấn thân theo Chúa cách triệt để hay chưa ? Hay là tôi vịn lý này cớ kia để vun vén và thu về cho mình càng nhiều càng tốt.

Giằng co giữa sự thu vén và từ bỏ phải chăng là một giằng co lớn trong đời tu của tôi.

Ngày mỗi ngày tôi vẫn cầu xin Chúa để rồi xin Chúa thêm ơn giúp sức để mình đừng đánh mất đi chất của người tu và lòng nhủ lòng tu sao cho có chất.

Lm. Anmai, CSsR


 

Tương Lai của chủ tịch nước Tô Lâm sẽ đi về đâu sau khi các chủ tịch Nước trước mình đã ngã ngựa.

Tổng hợp các Báo và phân tích của Kẻ Đi Tìm

Vì lý do gì Tô Lâm lại có thể lộng hành bới móc đời tư và triệt phá các nhân vật sáng sủa hơn, đỡ bẩn thỉu hơn, trẻ hơn và năng động hơn của Tứ Trụ, thậm chí còn hạ bệ tới bà Trương thị Mai cột trụ của Ban Bí Thư Đảng?

Tổng Bí thư Trọng sẽ phản ứng ra sao khi các hạt giống đỏ của mình đều bị chà đạp?

Tô Lâm đi làm Chủ Tịch Nước từ bỏ quyền lực ở Bộ Côn An mà không có đàn em nắm giữ uy quyền ở Bộ Công An thì quá nguy hiểm, liệu được bao lâu thì ông sẽ ngã ngựa giống như Võ văn Thường.

Tô Lâm từng có các lỗi tầy đình như sau, theo trang “Nhật Ký Yêu Nước” :

  • THỨ NHẤT, vai trò của Đại tướng Tô Lâm trong vụ đánh bạc qua mạng Internet liên quan đến Cục C50, Bộ công an. Vụ đánh bạc nghìn tỉ do Nguyễn Văn Dương (con rể của nguyên Bí thư thành uỷ Hà Nội) cầm đầu xảy ra 02 năm dưới thời Tô Lâm làm Bộ trưởng. Tô Lâm có mối quan hệ rất mật thiết với Nguyễn Văn Dương và ủng hộ Dương tổ chức đánh bạc qua mạng Internet dưới hình thức trò chơi Rikvip để lấy lời chia nhau. Khi Công an Phú Thọ phát hiện ra đề xuất bắt Dương nhưng Tô Lâm không cho bắt. Trước khi bị bắt một tuần, Nguyễn Văn Dương còn đưa vợ của Tô Lâm đi Châu Âu thăm thú, mua sắm cả tuần lễ. 
  • THỨ HAI, vụ án Mobifone mua cổ phần AVG: vụ án này chủ mưu là Nguyễn Bắc Son và Phạm Nhật Vũ nhưng Tô Lâm đã thể hiện rõ vai trò đồng phạm giúp sức bằng việc ký các công văn: công văn số 2889/BCA- A61, ngày 21/12/2015 khẳng định việc mua bán giữa Mobifone và AVG là đúng pháp luật đúng quy định, giá cả hợp lý. Tô Lâm cũng đã ký công văn 418/BCA-TCAN, ngày 09/3/2015 gửi Bộ Thông tin và Truyền thông đề nghị quản lý chặt chẽ thông tin, tài liệu liên quan đến việc chuyển nhượng giữa Mobifone và AVG và đưa vào danh mục tài liệu mật.
  • THỨ BA, vụ đưa lực lượng an ninh, tình báo sang CHLB Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Đây là vụ án vi phạm pháp luật quốc tế nghiêm trọng, khiên cho uy tín của Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề trong thời gian dài. Cho đến bây giờ một số quốc gia Châu Âu vẫn cảnh giác và vô hiệu hoá lực lượng an ninh tình báo của Việt Nam. 
  • THỨ TƯ, ăn của RITA VÕ, vốn là một tập đoàn đa ngành nghề trong lĩnh vực xuất nhập khẩu từ vật liệu xây dựng, nội thất cao cấp, ôtô, thời trang, hotel và resort… Với quyền lực của Bộ trưởng Bộ Công an, Tô Lâm đã tạo điều kiện, bảo kê cho hoạt động buôn lậu, trốn thuế: Ôtô nhập khẩu từ Trung Quốc, thiết bị nội thất cao cấp 5 sao từ Mỹ, Châu Âu vào Việt Nam. Tô Lâm cũng đã từng nhận hối lộ một lô hàng nội thất cao cấp, thiết bị vệ sinh, tủ bếp… trị giá 01 triệu USD từ tập đoàn RITA VÕ; Tô Lâm không trực tiếp nhận mà cho người nhà nhận. 

Blog Hoành Trường nhận định:

‘Xáo bài’ hay ‘Điệu hổ ly sơn’?

Trong thời gian ngắn kỷ lục, hai Chủ tịch nước, một Chủ tịch Quốc hội, một nữ lưu có danh tiếng là ‘trong sạch nhất’ Bộ Chính trị – bà Trương Thị Mai, người cùng lúc giữ hai ghế quan trọng là Trưởng Ban Tổ chức và Thường trực BBT – bị ép cáo quan về quê. Người dân ‘thấu thị’, tuy không biết ất giáp chuyện gì đằng sau ‘những bức tường tre’ kín mít ở Ba Đình.

  • Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ‘xáo lại các quân bài’. Lương Cường, Nguyễn Trọng Nghĩa, Lê Minh Hưng vào Ban Bí thư, Bộ Chính trị, chứ không phải bổ sung một tướng Công an, cho thấy tương quan giữa quân đội và công an cân bằng hơn trước đây.
  • Cùng với Đại tướng Phan Văn Giang, ông Tổng bí thư vẫn duy trì được ê kíp thân tín (Bộ tứ Giang – Cường – Nghĩa – Hưng). Tô Lâm nhận ghế Chủ tịch nước (Phúc, Quang, Thưởng đều ngã ngựa từ chiếc ghế này) …
  • Rời Bộ Công an lúc này còn có thể do thế của Tô Lâm giờ đây không còn như đầu năm ngoái. ‘Hổ về đồng bằng’ liệu nanh vuốt sẽ ‘bị bào mòn’ tiếp? Điều này tùy vào việc ai sẽ được chọn thay ông và người này ngồi ghế ấy bao lâu? Người ấy từ Bộ Công an lên hay từ ngoài Bộ vào? Nhân vật ấy có thể ‘phá vây’, mà cũng có thể ‘bao vây’ Tô Lâm. 
  • Tô đại tướng chưa nhậm chức Chủ tịch nước mà cả tuần nay đã có hàng loạt tin tức bất lợi lan truyền trên mạng xã hội, với nội dung dường như có ‘bàn tay vô hình’ tập hợp các vụ này nhắm vào ông! …Vụ tập kích thôn Hoành, Đồng Tâm (Hà Nội) lúc 3 giờ sáng ngày 9/1/2020; vụ ký 3 công văn ‘Mật’ nâng khống giá trị của hợp đồng chuyển nhượng liên quan đến AVG; và vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức.

Dư luận trong trung ương khá rền rĩ, đã có các bài nhận định được tung lên mạng bới các phe phái đang đâu đá, cụ thể là bài nhận định của Youtube, Lịch sử Quân Sự

Phan Đình Trạc làm bộ trưởng Công An là hợp lý nhất để tiếp tục chiến dịch đốt lò của Ông Trọng.

Các thứ trưởng Công An, đồng hương Hưng Yên của Tô Lâm đếu chưa phải là Ủy viện Bộ Chính Trị để có thể làm bộ trưởng Công An.

Theo ý kiến của “Lich sư Quân Sự” Ông Trạc là người có kinh nghiệm và bản lãnh để lãnh đạo Bộ Công An.

Tô Lâm đã thất bại trong việc đưa đàn em vào Bộ Chính Trị để rồi tiến cử lên làm Bộ Trưởng Công An.

Kẻ Đi Tìm góp phần vào các phân tích của các Nhà Phân Tích quốc tế:

  1. Đôt lò của Tô Lâm khá đểu cáng, đốt hết các cành củi xanh đang ngháng đường đi lên chức Tổng Bí Thơ của mình.
  2. Trọng phải giành lại công đạo đốt lò bằng cách cho tay chân vào nắm Bộ Công An.
  3. Tiếp tục cho Công An điều tra và cô lập, thậm chí trừng phạt Tô Lâm.
  4. Chưa bao giờ đất nước ta bị Đảng cai trị trong bối cảnh chúng giành quyền chức và giành ăn xâu xé như ngày hôm nay.Biếm họa | Kỳ Văn Cục
  5. Ngày tàn của chúng sẽ điểm nếu Đảng Cộng Sản tiếp tục đánh phá nhau cho tan cửa nát nhà nhau.
  6. Khi nào thì tội tày đình lật đổ 3 trong 4 tứ trụ của Đảng sẽ bị xử. Đó là chưa kể các vết chàm trên bàn tay tham nhũng của Tô Lâm.
  • Tô Lâm nắm cả hai chức vụ Chủ Tịch Nước và Bộ Trưởng Công An là không thể chấp nhận đổi với TBT Trọng.
  • Chờ xem bước đi sắp tới của Ông Trọng
  • Các tin rao truyền trên mạng về các hành động tham nhũng của Tô Lâm đã dấy lên, nhất là vụ Mobifone – AVG, Công ty sân sau Sơn Cầu của Tô Lâm thao túng thị trường.
  • Tin mạng về tham nhũng cũng là cách đánh gục các Chủ Tịch Thưởng, Phúc và Quang trước đây.

Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. (Ga 20:22)-Cha Vương

Hôm nay Giáo Hội Công Giáo mừng đại lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, hay được gọi là ngày Sinh Nhật của Giáo hội. Chúc mừng Sinh Nhật nhé. Ước mong bạn nhận được thật nhiều quà từ Chúa Thánh Thần.

Cha Vương

CN: 19/05/2024

TIN MỪNG: Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. (Ga 20:22)

SUY NIỆM:  Trước khi về cùng Chúa Cha, Chúa Giêsu đã sẽ xin Chúa Cha gửi một Đấng Bảo Trợ khác là Chúa Thánh Thần đến ở với ta mãi mãi. Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa Ngôi Ba, Ngài cũng là Thiên Chúa như ngôi Cha và Ngôi Con. Ngài bởi Chúa Cha và Chúa Con mà ra. Ngài là Đấng Phù Trợ và là Đấng ban sự sống. Thánh Gioan Maria Vianê có viết, “Người yêu mến Chúa Thánh Thần sẽ cảm nghiệm mọi thứ vui sướng trong mình. Thánh Thần dẫn chúng ta giống như một người mẹ dẫn dắt đứa con nhỏ, hoặc giống như một người sáng dẫn một người mù. Những người yêu mến Chúa Thánh Thần sẽ thấy việc cầu nguyện đầy hoan lạc đến nỗi họ không thấy có đủ giờ để cầu nguyện.” Nếu bạn muốn có bình an và hạnh phúc thật trong cuộc sống, bạn cần áp dụng nguyên tắc “xem quả để biết cây” vào trong công việc hằng ngày. Bạn hãy lấy 12 Hoa Quả Chúa Thánh Thần (Sách Giáo Lý Công Giáo, #1832) làm quy tắc chung để hướng dẫn tư tưởng, hành động, và lời nói của mình. Đây là 12 Hoa Quả Chúa Thánh Thần:

  1. Bác Ái—Giúp ta làm mọi việc vì mến Chúa.
  2. Vui Vẻ—Giúp ta nhận biết lòng nhân từ của Chúa.
  3. Bình An—Kết quả của niềm vui, làm cho ta được thư thái.
  4. Kiên Nhẫn—Giúp ta chịu đựng những nghịch cảnh ở đời và những đau khổ do sự chết gây nên.
  5. Nhân Từ—Thôi thúc ta làm sự lành cho mọi người.
  6. Hòa Nhã—Phát sinh do lòng nhân từ trong lời nói và trong việc làm.
  7. Nhẫn Nại—Làm ta kiên nhẫn chịu đựng lâu dài dù không có những khích lệ bên ngoài.
  8. Hiền Lành—Kìm hãm nóng giận.
  9. Tin Tưởng—Giúp ta trung thành, thẳng thắn trong những giao tế với mọi người.
  10. Nhã Nhặn—Làm phát sinh điều độ, chừng mực trong hành động bền ngoài.
  11. Tiết Ðộ—Chế ngự những dục vọng.
  12. Trong Sạch—Giúp canh phòng ngũ quan để chúng không trở nên dịp tội cho ta; giúp ta coi thân xác mình và thân xác người khác như đền thờ Chúa Thánh Thần.

Cây cuộc sống của bạn ngay bây đang sinh ra những trái gì vậy?

LẮNG NGHE: Xin Thiên Chúa là nguồn hy vọng, ban cho anh em được chan chứa niềm vui và bình an nhờ đức tin, để nhờ quyền năng của Thánh Thần, anh em được tràn trề hy vọng. (Rm 15:13)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin gửi thần khí Chúa vào tâm hồn con để con sinh ra những hoa trái thơm lành trong cuộc sống và cho mọi người con gặp gỡ.

THỰC HÀNH: Tập đếm hoa quả Chúa Thánh Thần mỗi ngày để sống tốt đẹp hơn.

From: Do Dzung

Lạy Chúa Thánh Thần-(Sáng tác: Sr. Têrêxa)-Bé Anh Khôi

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nguyễn Tất Thành

 Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat …  (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.

Trăm năm trong cõi người ta

Cái gì không biết thì tra gu gồ !

Tôi rà rà chút xíu thì thấy Quân Đội Nhân Dân Online có loạt bài (“Thời Trai Trẻ Tìm Đường Cứu Nước Của Bác Hồ”) với những đoạn sau:

Năm 1909, Nguyễn Tất Thành theo cha, lúc đó là Phó bảng vào huyện Bình Khê thuộc tỉnh Bình Định nhậm chức tri huyện. Sau đó Người được cha gửi vào Quy Nhơn học tiếng Pháp. Những tưởng việc học hành sẽ thuận lợi nhưng chẳng bao lâu, tháng 1 năm 1910, cha Người bị triều đình bãi chức và triệu hồi về Huế. Việc học tập của Nguyễn Tất Thành nguy cơ dang dở…

Cuối năm Canh Tuất (1910), Nguyễn Tất Thành rời Trường Dục Thanh về Sài Gòn tiếp tục con đường đã định… Năm 1960, tập sách Bác Hồ do nhiều tác giả viết in tại Hà Nội đã được Bác Hồ xem. Khi đọc, Bác nói với đồng chí thư ký: Bác không có ý định dừng lại Phan Thiết song đến đó thì tiền lộ phí đã cạn mới quyết định ở lại tìm việc làm để có tiền đi tiếp cuộc hành trình …

Đến Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành xin vào học một trường kỹ thuật do Pháp quản lý, dạy về hàng hải. Sau này, đồng chí Hà Huy Giáp kể lại, có lần Bác nói: “Bác đâu có ý định học thợ, nhưng trong lúc lang thang để tìm cách sang phương Tây, mà có nơi cho mình học, có cái ăn là mình vô thôi”.

Cũng với cách suy nghĩ tương tự (“có cái ăn là mình vô thôi”) năm 1911, Nguyễn Tất Thành  nộp đơn xin “vô” Trường Thuộc Địa nhưng không lọt. Về sự kiện này, trong một cuộc phỏng vấn dành cho tạp chí Hợp Lưu (số phát hành vào tháng 11 năm 2020) T.S Vũ Ngự Chiêu cho biết:

Đầu tháng 2/1983, khi làm việc trên kho tài liệu trường Ecole coloniale, tức học hiệu huấn luyện các viên chức thuộc địa Pháp, trên đường Oudinot, quận 7, Paris, tôi vô tình khám phá ra nhiều hồ sơ học viên người Việt tại học hiệu này, như Bùi Quang Chiêu, Đèo Văn Long, Phan Kế Toại, Trần Trọng Kim, Lê Văn Miễn, v.. v…

Thật vô tình, tìm thấy tập hồ sơ xin nhập học nhưng không được chấp nhận của Nguyễn Tất Thành, tức HCM sau này … Trong biên khảo tam ngữ Một ngôi trường khác cho Nguyễn Tất Thành (Paris: 1983) tôi đã trình bày khá rõ: Người mà chúng ta biết như HCM sau này đã rời nước không vì muốn tìm đường cứu nước, mà chỉ vì những tao ngộ bản thân (cha bị cách chức, tống giam, nên phải bỏ học nửa chừng, v.. v…). Từ cổng hậu đóng kín của trường Thuộc Địa, HCM sẽ tìm thấy cánh cửa mở rộng của Đại Học Phương Đông của Liên Sô Nga 12 năm sau.

Tập tài liệu mỏng, viết bằng ba thứ tiếng (Một ngôi trường khác cho Nguyễn Tất Thành – Another school for young Nguyễn Tất Thành –  Une autre école pour le jeune Nguyễn Tất Thành) của Vũ Ngự Chiêu và Nguyễn Thế Anh đã đặt ra một câu hỏi hơi nhậy cảm: “Hồ Chí Minh ra đi cứu nước hay kiếm cơm?

Theo tôi thì cả hai và không có cái nào sai cả. Có thực mới vực được đạo chứ. Hơn nữa, cứu cánh (vẫn) biện minh cho phương tiện cơ mà. Nguyễn Tất Thành học ở Paris hay Moskva đều ça va tuốt.

Tôi chỉ hơi có chút lăn tăn không hiểu là vì do ảnh hưởng nền giáo dục Đại Học Phương Đông của Liên Sô, hay vì do con đường học vấn (không được êm xuôi lắm) của chính mình mà kể từ khi Nguyễn Tất Thành lãnh đạo thành công cuộc cách mạng vô sản ở VN thì xẩy ra một hiện tượng hơi bị bất thường. Nhà tù ở đất nước này bỗng mọc lên khắp nơi còn nhà trường thì thưa thớt hẳn.

Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (1945 – 1976) đã có người ta thán: Trại lính, trại tù, người đi không ngớt/ Người về thưa thớt dăm ba. (“Nguyễn Chí Thiện – 1965)

Qua đến thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì đúng là giai đoạn hoàng kim của nhà tù. Đỉnh điểm có thể lấy ngày 4 tháng 10 năm 2019 làm dấu mốc. Ngày hôm đó, báo Công An Đà Nẵng hớn hở loan tin: “Khánh thành nhà tạm giữ của Công An Quận Hải Châu với tổng mức đầu tư là hơn 9,8 tỷ đồng trên thửa đất có diện tích 2.064 m2.”

Trời! Bộ tính bắt nhốt hết cả huyện hay sao mà làm nhà tạm giam cấp quận “bao la” dữ vậy, mấy cha?

Cổ kim – có lẽ – không có xứ sở nào tổ chức lễ khánh thành nhà tù như thế cả, và cũng không nơi đâu mà thiên hạ lại đổ xô đến nơi để xây trường tấp nập như ở VN:

Mọi công trình xây cất, giúp đỡ, viện trợ đều được chấp nhận với không ít e dè, và rất nhiều nghi ngại – theo như tường thuật của nhạc sỹ Tuấn Khanh :

“Tháng 8-2022, Lính thủy trên tàu bệnh viện Mercy của Hải quân Hoa Kỳ vừa khánh thành công trình phúc lợi là một trường học cho trẻ em ở Phú Yên. Toàn bộ chi phí được phía Mỹ tài trợ và sức lao động của lính thủy Mỹ nhằm ghi dấu cho một công trình mang tính hữu nghị và giáo dục.…

Nhưng những chuyện nói trên cũng không quan trọng bằng chuyện một chương trình giao lưu và hoàn toàn thiện nguyện từ một quốc gia khác, mà không hiểu sao phía truyền thông dư luận viên pro (ủng hộ) nhà nước tổ chức rất công phu những ngôn luận phủ nhận những hoạt động này, và nói rằng đây chỉ là những thứ mua chuộc để phá hoại Việt Nam, hay là giả dối để âm thầm tổ chức diễn biến hòa bình.”

Ôi! Tưởng gì chớ “những thứ mua chuộc để phá hoại Việt Nam” (“hay là giả dối để âm thầm tổ chức diễn biến hòa bình”) thì nghi kỵ hay dè bỉu như thế là phải giá. Cái “giá” này chỉ hơi bị hớ, bị hố (hay bị lố) sau khi trang Vnexpress đi tin:

“Cậu bé gốc Việt quyên tiền xây trường ở Quảng Nam… Nam Harrison, 12 tuổi, kết hợp với một chuỗi cửa hàng bán sandwich quyên góp được 10.000 USD để xây một ngôi trường cho trẻ em ở tỉnh Quảng Nam. Nam được vợ chồng bà Maria Cina Harrison nhận nuôi từ năm một tuổi tại một trại trẻ ở ngoại thành Hà Nội và hiện sống tại khu Sherman Oaks, quận Los Angeles, bang California.

Hai năm trước, khi lần đầu trở về thăm Việt Nam, cậu bé được bố mẹ nuôi đưa đến thăm vùng núi ở tỉnh Quảng Nam, nơi vợ chồng Harrison đang kết hợp với tổ chức từ thiện Children of Vietnam để xây dựng một trường học. Sự nghèo khó ở đây đã khiến Nam bị sốc.”

Giản dị rứa thôi: “Sự nghèo khó ở đêy đã khiến Bé Nam bị sốc” rồi quyên góp, gây quỹ xây trường cho những đứa trẻ bất hạnh cùng tuổi với mình thôi, chớ em không hề có ý “mua chuộc Việt Nam” hay “âm thầm diễn biến hòa bình” (hay “bình hòa”) cái con bà gì sất.

Nỗi bất hạnh của lũ trẻ con không trường học (hay “trường không có nhà vệ sinh”) khiến tôi chạnh lòng nhớ đến tiếng thở dài (cố nén) của nhà báo Huy Đức: “Lịch sử không có chữ NẾU. Nhưng, đôi khi tôi vẫn cứ không cầm lòng được, suy nghĩ vẩn vơ, Việt Nam sẽ ra sao, nếu từ tháng 8-1945 vẫn là Chính phủ Trần Trọng Kim”.

Tôi lại “suy nghĩ vẩn vơ” theo kiểu khác, giản dị hơn: Nếu đơn xin vào học Trường Thuộc Địa của Nguyễn Tất Thành không bị trả về thì dân Việt, có thể, đã không vướng họa (họa cộng sản) từ bấy lâu nay!”


 

 CSVN sợ sư Thích Minh Tuệ nên ra văn bản ‘cảnh báo’ người dân

 Ba’o Nguoi-Viet

May 17, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong hai ngày liên tiếp, Giáo Hội Phật Giáo CSVN và Ban Tôn Giáo Chính Phủ phát đi văn bản “cảnh báo” người dân về nhà sư Thích Minh Tuệ.

Từ vài tháng qua, nhà sư Thích Minh Tuệ trở thành “hiện tượng,” được đông đảo người dân mến mộ vì cách ông thực hành “hạnh đầu đà” (tu khổ hạnh để tôi luyện thân tâm) hoàn toàn đối lập với các “sư quốc doanh” như Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh, Thích Chân Quang…

Nhà sư Thích Minh Tuệ chia sẻ về hành trình đi bộ suốt sáu năm qua. (Hình: Đức Hùng/VNExpress)

Theo báo Người Lao Động hôm 17 Tháng Năm, văn bản của Ban Tôn Giáo Chính Phủ đề nghị chính quyền các địa phương “quan tâm,” bằng cách khi ông Minh Tuệ đi ngang qua địa bàn thì “không để xảy ra tình trạng tập trung đông người, gây cản trở và ảnh hưởng an toàn giao thông, gây phức tạp về an ninh trật tự, đặc biệt không để các thế lực xấu lợi dụng, xúi giục, lôi kéo gây mất đoàn kết tôn giáo và vi phạm pháp luật.”

Cơ quan nêu trên cũng nhấn mạnh việc chính quyền “định hướng dư luận, không để các đối tượng thiếu thiện chí có cơ hội lợi dụng tuyên truyền, kích động gây mất ổn định xã hội.”

Một ngày trước, Giáo Hội Phật Giáo CSVN bình luận rằng việc người dân cúng dường vật phẩm, đồ ăn cho nhà sư Thích Minh Tuệ “tạo ra nhiều hình ảnh, clip gây ra nhiều dư luận trái chiều làm ảnh hưởng đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam.”

Đáng lưu ý, tổ chức tôn giáo nêu trên cho rằng nhà sư Thích Minh Tuệ “không phải là tu sĩ Phật Giáo” và rằng ông này tên thật là Lê Anh Tú, 43 tuổi, quê huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1994, gia đình chuyển vào tỉnh Gia Lai sinh sống.

Ông Lê Anh Tú sau khi từ bỏ công việc đo đạc địa chính tại tỉnh Phú Yên đã thực hiện một vài chuyến đi bộ từ tỉnh Khánh Hòa ra các tỉnh phía Bắc và ngược lại.

Sau khi Giáo Hội Phật Giáo CSVN ra văn bản, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn lời ông Hoàng Đình Chung, trưởng Phòng Nghiên Cứu Lý Luận Và Chính Sách Tôn Giáo, Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo, cho biết giáo hội chỉ nên lên tiếng khi người ta nhận nhầm ông ấy với một tu sĩ trong hệ thống mà giáo hội quản lý. Hoặc từ trường hợp này mà có người quay phim, chụp ảnh đưa ra thông điệp trái chiều mà ảnh hưởng đến dư luận xã hội mới cần lên tiếng.

“Miễn là người ta tin và tu hành theo Phật Giáo thì người ta có quyền của người ta, không nhất thiết có chứng nhận của Giáo Hội Phật Giáo thì ông ấy mới là tu sĩ Phật Giáo. Phật Giáo không phải của riêng ai, không phải của riêng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam,” Tiến Sĩ Chung bày tỏ.

Báo Pháp Luật TP.HCM viết: “Tiến Sĩ Chung cũng cho rằng bản thân ông Minh Tuệ phải chịu trách nhiệm về những việc làm của mình, chưa cần đến mức bên ngoài phải can thiệp sâu như thế. Thậm chí, ông ấy nhân thân thế nào, xuất phát thế nào đó là câu chuyện riêng tư và không được phép đem những việc đó để tấn công ông ấy với cuộc sống hiện tại.”

“Theo tôi, văn bản của giáo hội cần phải có nhìn nhận khách quan, giữ khoảng cách tốt hơn chút nữa. Những vấn đề liên quan đến dư luận, giáo hội phải liên tục giữ gìn và chấn chỉnh hình ảnh của tăng sĩ trong giáo hội của mình,” ông Chung được dẫn lời nói.

Nhà sư Thích Minh Tuệ. (Hình: Người Lao Động)

Hôm 17 Tháng Năm, báo VNExpress có bài viết về sư Thích Minh Tuệ, khi ông dừng chân nghỉ ngơi tại bãi đất trống ở xã Cẩm Thịnh, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Hàng trăm người đã vây quanh ông nghe trò chuyện. Khi nói chuyện, ông Tú luôn xưng là “con.”

“Ông Tú cho hay mình không phải là tu sĩ Phật Giáo, không tu tập và không là nhân sự của bất cứ ngôi chùa, cơ sở tự viện nào của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Những năm qua, ông chỉ nghe lời giảng của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tập học tu hạnh đầu đà. Tu hạnh này có 13 pháp khổ hạnh, trong đó hạnh đầu đà là một trong những pháp môn cao nhất và kinh điển nhất của Phật pháp. Người tu hạnh đầu đà chấp nhận những khó khăn trong các vấn đề ăn, mặc, ở (mặc áo vá, khất thực, ngày ăn một bữa, không nhận tiền cúng dường, khước từ mọi tiện nghi…),” VNExpress viết.

Từ năm 2017 ông Tú bắt đầu đi bộ tới nhiều tỉnh thành. Đến nay, ông đã đặt chân đến gần như khắp mọi miền đất nước. “Hành trình của con là muốn bộ hành trọn đời. Mục đích không nhằm truyền tải điều gì, bởi mọi điều trong Phật pháp đã có Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy rồi. Con chỉ muốn thực hành những lời dạy của đức Phật, nhằm giúp hoàn thiện bản thân. Lúc đi bộ con luôn ước nguyện cho mọi người khi nào cũng được hạnh phúc, sống vui vẻ với gia đình,” ông Tú được trích lời nói.

Ông Tú chia sẻ, khi quyết định bỏ nhà, bỏ việc để bộ hành, bản thân ông đã suy nghĩ rất kỹ, sau đó mới xin phép cha mẹ lên đường.

“Vì quyết tâm theo khổ hạnh đầu đà nên quá trình đi bộ ông Tú luôn tự nhặt các tấm vải vứt ở bên đường hoặc trong thùng rác rồi may lại làm quần áo mặc, ai đó cố tình vứt cho ông sẽ không nhận. Mỗi ngày ông chỉ ăn một bữa. Khi đi trên đường, nếu gặp người có tâm, có duyên gửi cơm chay hoặc nước thì ông dùng vừa đủ. Qua các con sông, suối ông dừng lại tắm rửa. Buổi tối, ông thường nghỉ ngơi bên đường, những lúc muốn đi vệ sinh thì ghé vào các cây xăng,” báo VNExpress kể.

Suốt quãng đường ông đi, có nhiều người mang áo giống nhà sư đi theo, nhưng “ông Tú nói họ không phải đệ tử của mình, nhưng nếu ai muốn đi cùng thì cũng không cản. Thỉnh thoảng nghỉ ngơi trò chuyện, ông luôn khuyên họ nhớ xin phép gia đình, nếu khi nào cảm thấy không muốn tiếp tục hành trình thì có thể trở về nhà.”

“Còn nếu ai đó phát tờ rơi hay nhận tiền bạc rồi nói con chung với họ là không đúng. Đồ đạc con tự mang, không cần những người đi cùng bảo vệ hay nhận tiền thay. Họ nhận thì họ tự chịu, ai làm tự nhận lấy hậu quả và bị xử lý,” báo VNExpress thuật lời ông Tú nói.
Phản hồi việc Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam khẳng định ông Tú không phải là tu sĩ Phật Giáo, ông Tú nói từng đi tu, nhưng chưa có duyên ở chùa và “từ lâu nay ông chưa từng nhận là tu sĩ và bản thân cũng ‘cảm thấy chưa xứng đáng làm tu sĩ bởi đạo đức của mình chưa đạt đến cảnh giới đó,’” theo báo VNExpress.

Dù không liên lạc với gia đình suốt sáu năm qua vì không dùng điện thoại, mạng xã hội, song ông Tú chia sẻ lúc nào cũng nhớ tới công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.

Đám đông đi theo chân nhà sư Thích Minh Tuệ tại mỗi nơi mà ông đi qua. (Hình: VNExpress)

Từ xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai, ông Lê Xuân, 84 tuổi, cha của ông Tú, chia sẻ với VNExpress cho biết, gia đình có bốn người con, Lê Anh Tú là con thứ hai, học hết phổ thông thì đi nghĩa vụ. Khi xuất ngũ, Tú chuyển sang học trung cấp rồi theo người bạn về Phú Yên làm đo đạc địa chính cho một công ty tư nhân.

Đến năm 2015, Tú bất ngờ trở về nhà xin cha mẹ xuất gia để “giải thoát.” Sau một đêm suy nghĩ, vợ chồng ông Xuân đồng ý cho con đi tu. Và từ đó đến nay, gia đình không còn liên lạc với con nữa.

Mấy hôm trước người trong làng cho xem các video gây chú ý trên mạng, ông Xuân mới nhận ra con mình.

“Vợ chồng thấy con ăn uống kham khổ, gầy, đen cũng thương, nhưng cái nghiệp cháu vậy thì gia đình luôn ủng hộ. Mong con chân cứng đá mềm, không ham mê tiền bạc, vật chất và tu thành chính quả,” ông Xuân nói.

Trong khi đó, mạng xã hội dấy lên nhiều chỉ trích việc Giáo Hội Phật Giáo CSVN và Ban Tôn Giáo Chính Phủ độc quyền công nhận tu sĩ Phật Giáo là những người tu tập tại các chùa do chính quyền quản lý.

Facebooker Thành Nguyễn, nhà hoạt động, bình luận trên trang cá nhân: “Công văn của Giáo Hội Phật Giáo CSVN về sư Thích Minh Tuệ thể hiện bản chất bị chính trị hóa tổ chức này, nó đi ngược với tinh thần độc lập của một tổ chức xã hội dân sự và tinh thần dung hòa của nhà Phật. Qua đây, ta có thể hiểu hơn thế nào là tính chất toàn trị của chế độ hiện hành, đây là điểm khác biệt của nước mình [Việt Nam] so với các nước trong khu vực Đông Nam Á.”

Ông Thành dự báo hiện tượng sư Thích Minh Tuệ “sẽ bị dìm xuống trong thời gian tới,” và công văn của Giáo Hội Phật Giáo CSVN “mới chỉ là phát súng đầu tiên.” (N.H.K) [qd]


 

Văn Bút Mỹ vinh danh tác giả Phạm Đoan Trang (VOA)

18/05/2024

VOA Tiếng Việt

Ông Dinaw Mengestu, phó chủ tịch Văn Bút Mỹ, bà Trần Quỳnh Vi, và ông Đặng Đình Mạnh tại lễ trao giải Tự do sáng tác Barbey 2024 cho tác giả Phạm Đoan Trang hôm 16/5/2024 ở New York, Mỹ. (Photo by Kevin Mazur/Getty Images for PEN America)

Tại đêm Gala trao giải thưởng Tự do sáng tác Barbey 2024 hôm 16/5 ở New York, tổ chức Văn Bút Mỹ (PEN America) vinh danh nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang, gọi bà là “nhà văn, nhà hoạt động tiêu biểu trong cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ cho quyền tự do ngôn luận và tự do sáng tác ở Việt Nam”.

Ông Dinaw Mengestu, tiểu thuyết gia và nhà văn người Mỹ gốc Ethiopia, đồng thời là phó chủ tịch Văn Bút Mỹ, đã trao giải thưởng Tự do sáng tác Barbey 2024 cho hai đại diện của bà Trang là luật sư Đặng Đình Mạnh và bà Trần Quỳnh Vi – một người bạn và đồng thời là đồng sáng lập tổ chức phi lợi nhuận Sáng kiến Pháp lý cho Việt Nam (LIV).

Giải thưởng này được trao hàng năm cho một nhà văn đang bị bỏ tù vì những tác phẩm của mình và ghi nhận lòng dũng cảm và sự hy sinh khi đối mặt với áp bức.

Được biết đến như là một blogger, một nhà hoạt động và là tác giả của những quyển sách về quyền tự do dân sự, chính trị, bà Trang bị chính quyền Việt Nam kết án 9 năm tù vào năm 2021 với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước”.

“Bị giáng mức án 9 năm tù vì dám thách thức chính quyền Việt Nam qua các bài viết của mình, bà Phạm Đoan Trang là điển hình cho cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của nhiều nhà văn và nhà hoạt động vì quyền tự do biểu đạt ở Việt Nam”, bà Anh-Thu Vo, trưởng phòng nghiên cứu và vận động chính sách của Trung tâm Tự do Sáng tác PEN/Barbey thuộc Văn Bút Mỹ, viết trong một bài xã luận trên trang Just Security hôm 17/5 ca ngợi sự kiên cường của bà Trang.

Ông Đặng Đình Mạnh (trái) và bà Trần Quỳnh Vi (giữa) tại buổi Gala trao giải thưởng. (Photo by Bryan Bedder/Getty Images PEN America)

Bà Trần Quỳnh Vi phát biểu tại lễ trao giải: “Bà Trang là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự kiên trì, truyền cảm hứng cho vô số bạn trẻ hình dung và phấn đấu vì một Việt Nam nơi tự do và nhân quyền được đề cao”, theo một thông cáo hôm 16/5 của Văn Bút Mỹ.

VOA đã liên lạc Bộ Ngoại giao Việt Nam và đề nghị họ cho ý kiến về việc trao giải thưởng này cho bà Trang, nhưng chưa được trả lời.

“Là luật sư bào chữa cho cô Phạm Đoan Trang, tôi hiểu về sự dấn thân của cô ấy để đấu tranh cho những giá trị mang tính cách phổ quát, cùng với cái giá rất đắt mà cô ấy đã phải đánh đổi: Bằng sức khỏe, bằng tuổi thanh xuân, bằng sự tự do…”, luật sư nhân quyền Đặng Đình Mạnh, người bào chữa cho bà Trang và hiện đang tị nạn chính trị tại Mỹ, nêu nhận định với VOA trước khi diễn ra lễ trao giải.

“Theo đó, cô ấy hoàn toàn xứng đáng với mọi sự vinh danh, tất nhiên, bao gồm sự vinh danh dành cho Đoan Trang lần này đến từ hội Văn Bút Hoa Kỳ – một tổ chức hàng đầu cổ võ cho quyền tự do ngôn luận”, ông Mạnh cho biết thêm.

“Trong bối cảnh hiện nay, khi mà chính quyền trong nước gia tăng sự đàn áp quyền tự do ngôn luận đến mức khốc liệt chưa từng có, thì sự vinh danh Đoan Trang của hội Văn Bút Hoa Kỳ càng mang ý nghĩa đặc biệt. Nó chẳng khác nào là thông điệp phản đối mạnh mẽ của thế giới văn minh gởi đến chính quyền trong nước, rằng sự đàn áp quyền tự do của người dân không hề được chào đón, thậm chí, còn bị lên án ở khắp mọi nơi”.

“PEN America đã trao những giải thưởng này cho những người mà họ tin là những nhà văn truyền cảm hứng và sử dụng bài viết của mình để truyền cảm hứng cho người khác làm những điều tốt đẹp hơn trong xã hội”, bà Trần Quỳnh Vi, hiện đang làm việc tại Đài Loan, chia sẻ với VOA trước khi đến New York nhận giải thưởng thay mặt cho người bạn đang bị giam cầm.

“Tôi xin cảm ơn PEN America và PEN International vì họ đã ủng hộ quyền tự do của cô Trang và họ cũng nhận thức rất rõ về quyền tự do biểu đạt ở Việt Nam”, bà Vi cho biết thêm.

Bà Phạm Đoan Trang, 45 tuổi, hiện đang thụ án tại trại giam An Phước, tỉnh Bình Dương, đã viết nhiều cuốn sách, trong đó có “Chính trị của một Nhà nước Công an” và “Chính trị bình dân”.

Giải thưởng của Văn Bút Mỹ ra đời vào năm 2016, đặt theo tên của ông Peter Barbey, giám đốc điều hành của nhà xuất bản Reading Eagle, có trụ sở ở bang Pennsylvania, Mỹ. Giải thưởng này được thiết kế để hàng năm vinh danh một nhà văn bị bỏ tù vì các tác phẩm của mình.

Cũng trong tuần này, như VOA đưa tin, bà Uzra Zeya, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách An ninh Dân sự, Dân chủ, và Nhân quyền nêu ra những “lo ngại nghiêm trọng” về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, nơi mà trong những năm gần đây xảy ra các vụ bắt giam những người bất đồng chính kiến.

Phát biểu hôm 14/5 tại sự kiện Ngày Nhân quyền Việt Nam ở Quốc hội Mỹ, bà Zeya nhắc đến trường hợp nhà báo Phạm Đoan Trang đang bị chính quyền Việt Nam giam cầm, cũng như các nhà hoạt động tôn giáo, họ nằm trong số hơn 180 tù nhân chính trị bị Việt Nam giam giữ oan uổng.

Chính quyền Việt Nam từ trước đến nay luôn bác bỏ các cáo buộc vi phạm nhân quyền, khăng khăng rằng các quyền căn bản của công dân, bao gồm quyền tự do biểu đạt, luôn được tôn trọng.


 

RA KHỎI NHÀ TÙ TỰ TẠO – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín!”.

“Satan, thủ lãnh thế giới, giam hãm chúng ta vào nhà tù riêng của mình bằng các chấn song tính hư nết xấu và tội lỗi. Nhưng Chúa Kitô, Đấng Cứu Độ Thế Giới, bẻ gãy các chấn song, giải thoát chúng ta ra khỏi nhà tù tự tạo của mình!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

“Chúa Kitô, Đấng Cứu Độ Thế Giới, giải thoát chúng ta ‘ra khỏi nhà tù tự tạo’ của mình!”. Đúng! Tin Mừng Chúa Nhật Hiện Xuống chứng tỏ điều đó với một chi tiết khá thú vị, dẫu “các cửa đều đóng kín”, Chúa Phục Sinh vẫn hiện ra, ban Thánh Thần cho các tông đồ!

Với Chúa Phục Sinh, cửa khoá không là vấn đề! Ngài không ngại cửa khoá! Không chỉ đi vào, Ngài còn đi ra; mở toang cửa tâm hồn, cửa trái tim; tiếp đến, Ngài thổi hơi Thánh Thần, giục chúng ta mau ra khỏi đó. “Cửa đóng kín!” nghĩa là cửa ‘khoá phía trong!’. Vậy điều gì khiến trái tim bạn ‘khoá phía trong’ và chững lại trên con đường dấn thân và hoán cải? Không lẽ chỉ vì sự ươn lười nội tâm mà bạn và tôi không nhận ra quyền năng sống động của Thánh Thần? Chúng ta hoàn toàn có thể ra khỏi ‘ra khỏi nhà tù tự tạo’ bằng những ‘trải nghiệm phục sinh’ trong quyền lực Thánh Thần. Bài đọc Công Vụ Tông Đồ cho biết, các tông đồ không còn sợ hãi, các ngài có thể nói các thứ tiếng địa phương để “loan báo những kỳ công của Thiên Chúa”, vì “ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần”.

Chúa Phục Sinh nói, “Bình an cho các con!”. Nào xem, bình an của bạn có phải là “bình an” của phòng Tiệc Ly? Trong tuần qua, những nơi nào bạn đã cố tìm ủi an; bạn “thoả mãn”, “hài lòng” hay “bình an” với chúng? Bạn có thể biết ơn một số thoả mãn vốn là một phần cuộc sống; nhưng khi tìm chúng vì ích kỷ, bạn có thể dễ dàng nhấn chìm sự sống của Thánh Thần! Lễ Hiện Xuống phải thuyết phục bạn và tôi trên hết và trước hết ‘về cầu nguyện và về trật tự cuộc sống’, vốn cho phép mỗi người tiếp cận ân sủng của Thánh Thần, Đấng “canh tân bộ mặt trái đất”, Đấng “đổi mới tâm hồn” – Thánh Vịnh đáp ca.

Trong Bí tích Hoà Giải, bạn được thứ tha nhờ tác động của Thánh Thần. Bạn tin ơn tha thứ, tin sự biến đổi nhờ lòng thương xót Chúa; vậy tại sao bạn không tin ân sủng Thánh Thần có thể giúp bạn ‘ra khỏi tù’ để trở nên những vị thánh anh hùng, chiến thắng trong thử thách, nhẫn nại trong gian truân và hiệu quả trong tư cách tông đồ? Chúa Kitô luôn ở với chúng ta; vì vậy, không lý do gì để bạn và tôi – trong cuộc sống – “trung lập” hay “thoả hiệp” sau một vài sự cố tồi tệ!

Anh Chị em,

“Các cửa đều đóng kín!”. Thế giới càng mở ra bao nhiêu, tâm hồn mỗi người càng khép kín bấy nhiêu! Tại sao? Vì thế giới luôn mở ra với bao chèo kéo, nhằm cuốn hút con người vào vòng xoáy cơn lốc của hưởng thụ; mồi chài nó bằng sự dễ dãi của thuyết tương đối. Từ đó con người ngày càng dễ đóng kín, ích kỷ, nếu không nói là ‘khoá chặt phía trong’. Không, đừng để mình vong thân, bạn và tôi không phải là những tù nhân. Chúa Phục Sinh, “Đấng bẻ gãy các chấn song tính hư nết xấu và tội lỗi” sẽ giải thoát chúng ta vốn là con cái tự do của “Đấng làm mọi sự trong mọi người” – bài đọc hai. Ngài đang làm hết sức để chúng ta sớm mở khoá mà ra khỏi đó.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Thánh Thần, giúp con mở những ‘cánh cửa khoá phía trong’; bẻ gãy ‘các chấn song’. Đưa con ra khỏi ‘chốn tù đày’ mà không bao giờ luyến tiếc!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

***********

LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG, Năm B

Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

3b Thưa anh em, không ai có thể nói rằng : “Đức Giê-su là Chúa”, nếu người ấy không ở trong Thần Khí.

4 Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. 5 Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. 6 Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. 7 Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung.

12 Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy. 13 Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em !” 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha ; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”


 

70 tuổi bạn không nên hi vọng vào 5 điều

 Trần ĐãngChuyện Quê

Có câu nói: “Càng hy vọng càng dễ thất vọng. Nâng mình lên cao, rơi xuống càng đau”. Thà ở chỗ thấp ngay từ đầu thì ít nhất luôn được sống một cuộc đời ít thăng trầm.

Sau khi bước sang tuổi 70, tôi nhìn lại những ước mơ mà mình đã có khi còn trẻ và thấy rằng nhiều trong số đó là viển vông và tốt hơn hết là nên từ bỏ chúng

Sau một quá trình dài trải nghiệm, tôi đã thôi không đặt nhiều hy vọng vào 5 điều sau đây:

  1. Không quá tin vào câu “có nhiều con thì có phúc”

Có con là niềm hạnh phúc lớn nhất, nếu có nhiều con, tương lai ít nhất sẽ có một đứa có triển vọng. Khi một người già đi, nhiều con thay phiên nhau hỗ trợ, điều này khiến họ giảm bớt áp lực và sẽ nhận được sự báo hiếu từ nhiều khía cạnh hơn. Với lý tưởng này, ông bà nội của tôi đã đẻ đến 7 người con.

Sau khi ông nội tôi qua đời, bà nội tôi sống một mình hơn 10 năm. Mãi cho đến khi không thể đi lại được nữa, bà mới phải nhờ cậy đến con cháu. Mấy cô chú cùng nhau bàn bạc cách xoay xở những ngày cuối đời của bà.

Các cô của tôi nói: “Tôi là phụ nữ đã có gia đình, thuyền theo lái gái theo chồng, các anh con trai nên chăm bà nhiều hơn, tôi phụ được bao nhiêu thì phụ”. Ông bác cả nói: “Tôi cũng ốm nặng, đến bản thân còn lo không xong”. Chú ba đã qua đời, mợ ba nói: “Chồng tôi đã mất, cảnh nhà cửa côi cút, công việc ngổn ngang, lại không có lương hưu, có thể tự lo cho mình là tốt rồi”. Chú tư đi ở rể nhà người khác nên không dám nói gì.

Cha mẹ già có thể có nhiều con, nhưng vấn đề là tất cả đều có gia đình nhỏ của mình nên khó tránh khỏi sự ích kỷ. Họ có thể lôi hoàn cảnh ra để so sánh và đẩy khéo trách nhiệm.

Từ thời điểm đó tôi ngày càng hiểu rằng, tôi phải dựa vào chính mình, tự lo liệu và chu cấp cho mình. Ít nhất về mặt tài chính, nếu có tiền tiết kiệm thì con cái chỉ phải đóng góp một chút thì việc nuôi cha mẹ già sẽ không quá khó để phân xử đến thế.

Nhiều con quả thực có phúc, tuy nhiên, chúng ta không nên dựa vào đó mà chủ quan, ăn tiêu hoang phí. Đến già nếu có chút tiền do lao động chăm chỉ và tiết kiệm thì bản thân đỡ lo nghĩ, con cái cũng dễ bề chăm sóc.

  1. Không còn nghĩ rằng “tình yêu lúc xế chiều nào cũng là tình yêu đích thực”

Người ta thường nói: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”, câu nói này có phần chân lý, nhưng cũng có điều kiện thực tế.

Ở tuổi trung niên, nếu một người tái hôn và chăm sóc chu đáo cho con của người bạn đời mới và con chung thì gia đình có thể sẽ dần tốt đẹp hơn. Về già, họ vẫn có thể tận hưởng sự chăm sóc của con cái. Nhưng khi một người đã 60, 70 tuổi mà mất vợ thì sẽ khó tìm được một người bạn đời lý tưởng để duy trì sự hòa hợp.

Lúc này, con cái trong nhà đã lớn, việc ông già lấy vợ sẽ có sự phản đối. Tình yêu lúc xế chiều là một giao dịch. Chẳng hạn, cô ấy chỉ đồng ý với người đàn ông sau khi ông ta tặng cô căn nhà của mình hoặc cho cô đứng tên các tài sản thừa kế khác.

Điều đáng sợ hơn nữa là trong một số mối quan hệ chạng vạng, con cái của một số người đang học đại học và phải chi rất nhiều tiền. Khi đó, họ đến với một người để cùng họ nuôi con học đại học. Sau khi con cái phương trưởng, họ vứt bỏ mối quan hệ để đi theo con.

Một số người già không có lương hưu sẽ tìm một người già có lương hưu để dựa vào. Thời điểm này, tiền quan trọng hơn tình cảm. Họ đều là những bộ xương già, họ ít tin vào tình yêu đơn thuần và trông đợi nhiều hơn vào việc bảo vệ lợi ích vật chất.

  1. Không quá coi trọng nhà cửa

Sau khi đã 70 tuổi, một khi không thể đi lại được nữa, chúng ta thường không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải giải quyết quyền thừa kế. Con cái sẽ tranh giành nhà, nhưng người được nhà chưa chắc đã muốn chăm sóc cha mẹ già. Nếu một ông già trao thừa kế cho người ngoài thì con cái của họ sẽ rất bất hạnh.

Cũng có khả năng người già được gửi vào viện dưỡng lão và không thể sống tại nhà riêng của mình. Ngôi nhà cũng không còn thuộc về họ. Cuối cùng tôi phát hiện ra rằng, ngôi nhà cũng là vật ngoài thân, khi sống chỉ ở một phần, khi chết không thể mang đi được.

  1. Không theo đuổi “trường thọ và nhiều phước lành     ”Có người nói, chỉ cần có lương hưu, sống trăm năm thì trăm năm hạnh phúc. Trên thực tế, sau khi một người mất đi sức khỏe, hạnh phúc cũng dần biến mất. Đặc biệt là khi họ đang dần trút những hơi thở cuối cùng, sống thêm một ngày là một ngày cảm thấy đau khổ. Và khó có người con hiếu thảo trước bệnh tật lâu ngày.

Khi nằm xuống, bạn cảm thấy khó chịu và phải làm phiền con cái. Trước khi bạn ra đi, con cái sẽ chăm sóc cho bạn. Nhưng sau một thời gian dài, con cái không thể chăm sóc bạn toàn thời gian. Chúng còn phải làm việc trang trải sinh hoạt và nuôi dạy con cái.

Nếu con cái không có tiền, truyền thống gia đình không được tử tế thì người già đau ốm chính là gánh nặng.

Hãy sống tốt mỗi ngày và đừng theo đuổi tuổi thọ bằng việc cầu cúng và uống nhiều thuốc bổ. Vui vẻ từ trong tâm hồn, điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc từ bên trong.

  1. Không tùy tiện lựa chọn “về quê nghỉ hưu”

Nhiều người già có ý tưởng “lá rụng về cội”, nhưng đa số họ không thể trở về quê hương. Đặc biệt là những người lớn tuổi sinh ra ở nông thôn đều cảm thấy tuổi thơ của mình quá đẹp và con người miền quê thì ngọt ngào, nhân hậu.

Nếu về sống ở nông thôn, bạn có thể nuôi gà, cũng có thể trò chuyện với hàng xóm. Khi không có việc gì làm, bạn cũng có thể tham gia các cuộc vui giản dị.

Nhưng những người xa xứ nhiều năm sẽ cảm thấy đủ mọi bất tiện khi về quê: giao thông đi lại bất tiện, thực phẩm không đa dạng, có việc khẩn cấp thì không dễ gọi xe; môi trường sống không tốt lắm, khắp nơi đều có chuột và bọ; những ngôi nhà cũ cần phải sửa chữa, chi phí cũng không hề nhỏ; hàng xóm cũ hầu hết đã chuyển vào thành phố nên mọi thứ đều vắng vẻ; dù quê hương, nhưng xung quanh cũng đều là người lạ, v.v.

Làm nông cũng là một công việc vất vả và nếu không quen với môi trường và nguồn nước, bạn có thể không làm tốt được. Một trang trại thực sự không phải là một nhà nghỉ chỉ cần phục vụ bữa sáng. Ở đây vài ngày thì rất sảng khoái, nhưng ở đây một, hai tháng thì không còn vui nữa. Liệu bạn có thể tất bật dọn chuồng gà, làm cỏ vườn và cho bò ăn cỏ mỗi ngày hay không?

Cảnh quê có thể vẫn đẹp nhưng phong tục, tập quán đã thay đổi, việc chăn nuôi cũng không dễ dàng như bạn tưởng.

Khi mọi người già đi, họ cần thay đổi “hy vọng” của mình và học cách để mọi chuyện diễn ra theo tự nhiên. Sống một cuộc sống bình lặng, đơn giản, và buông bỏ những ý tưởng không thực tế.

Hãy trân trọng những người xung quanh nhưng đừng khăng khăng đòi hỏi sự vĩnh cửu của mối quan hệ, mọi người có thể sum họp và giải tán một cách tự do.

Thay vì cầu trời khấn Phật cho sức khỏe, người già nên tu trì đạo đức, tự rèn luyện thân thể, chú ý đến những thay đổi trong cơ thể để điều chỉnh thích hợp và chấp nhận quy luật sống chết. Hãy đối xử tốt hơn với con cái, còn việc chúng có hiếu thảo hay không thì phải dựa vào lương tâm mỗi người. Sau 70 tuổi, thà đặt hy vọng vào chính mình thay vì trông cậy vào người khác. Bạn nên sống thật tốt và hạnh phúc ngay bây giờ.

Nguồn: Aboluowan

ST


 

 Thật và giả từ bước chân thầy Minh Tuệ

Ba’o Nguoi-Viet

May 17, 2024

Hiếu Chân/Người Việt

Hình ảnh một hành giả mặc áo vá, đầu trần chân đất đi từ Nam ra Bắc thực hành phép tu hạnh đầu đà của Phật Giáo đang gây một trận động đất trong dư luận Việt Nam. Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) ngay lập tức phát ra thông báo khẳng định “người được mạng xã hội gọi là ‘Sư Thích Minh Tuệ’ không phải là tu sĩ Phật Giáo.” Oái oăm thay, lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của các vị chức sắc Phật Giáo quốc doanh lại góp phần phơi trần cái bản lai diện mục giả hiệu của chính họ.

Hình ảnh nhà sư Thích Minh Tuệ trên một trang mạng xã hội. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Thông báo số 151/HĐTS/-VP1 ngày 16 Tháng Năm do ông Thượng Tọa Thích Đức Thiện ký gửi Ban Trị Sự GHPGVN các tỉnh, thành phố về “người đàn ông mang hình dáng nhà sư bộ hành dọc tuyến đường từ Khánh Hòa ra Hà Giang và ngược lại” và khẳng định ông ấy “không phải là tu sĩ Phật Giáo.”

Trên mạng xã hội đã có rất nhiều người phân tích và phê phán cái thông báo “chơi trội” của GHPGVN khi lên tiếng yêu cầu “không ngộ nhận ông Lê Anh Tú là nhà sư” – một điều mà chính ông Minh Tuệ đã tự khẳng định. Nếu GHPGVN chỉ nói ông Tuệ không phải là thầy chùa trong hàng ngũ của GHPGVN do cái gọi là Hội Đồng Trị Sự đó quản trị, thì chắc không ai mất công tranh cãi với họ, đằng này GHPGVN cả quyết, ông ấy không phải là “tu sĩ Phật Giáo,” cứ như ai muốn làm tu sĩ Phật Giáo – tức là thực hành quyền tự do tín ngưỡng đã minh định trong hiến pháp và pháp luật – thì trước tiên phải được họ công nhận!

Thật buồn cười! Tu là “sửa,” sửa mình cho tốt đẹp hơn. Phật dạy “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi!” GHPGVN lại đòi hỏi đi tu phải có giấy phép, có môn bài, phải nhập hội! Hiểu rộng hơn một chút, bằng thông báo này, GHPGVN muốn xác định, chỉ những thầy chùa được GHPGVN công nhận mới là “sư thật,” ngoài ra đều là “sư giả.” Thật và giả ở đây không phụ thuộc vào bản chất của hành vi mà tùy vào sự công nhận hay không của một tổ chức mang danh tôn giáo nhưng vận hành như một đảng chính trị hoặc một băng đảng tội phạm.

Đi xa hơn, thông báo không chỉ lưu ý các Ban Trị Sự GHPGVN các tỉnh, thành mà còn được gửi tới Ban Tôn Giáo Chính Phủ và A02 Bộ Công An (tức Cục An Ninh Nội Địa của Bộ Công An, trong đó có bộ phận an ninh tôn giáo theo dõi các giáo hội và người tu hành) nhằm “có biện pháp ngăn chặn hành vi sử dụng mạng xã hội tạo làn sóng dư luận xúc phạm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam.” Từ một yêu cầu về mặt nhận thức “không ngộ nhận” GHPGVN đã đi đến yêu cầu về mặt hành động “ngăn chặn,” xem ra khá quyết liệt.

***

Vấn đề ở đây là, giữa hành giả Thích Minh Tuệ và GHPGVN ai là sư thật, ai là sư giả, ai là con trưởng của Đức Thế Tôn (Như Lai trưởng tử) dấn thân thực hiện giáo huấn của ngài nhằm vươn tới sự giải thoát, còn ai là kẻ núp bóng chùa chiền, lợi dụng sự vô minh của dân chúng để trục lợi?

GHPGVN cho rằng hiện tượng Thích Minh Tuệ và làn sóng dư luận chung quanh cuộc thiền hành của ông “xúc phạm GHPGVN.” Chúng tôi thì nhận thấy ngược lại, hành trạng của ông Minh Tuệ buông bỏ hoàn toàn mọi tiện nghi trần thế để chuyên tâm sửa mình theo giáo pháp của Đức Phật đang làm thức tỉnh lương tri của nhiều người, giúp họ phân biệt đâu là Phật Giáo thứ thiệt, còn đâu là thứ giáo hội giả cầy lung lạc niềm tin của dân chúng chỉ cốt để vơ vét của cải, tiền bạc, sống vương giả trong những ngôi chùa to lớn như cung điện.

GHPGVN từ năm 1986 đến nay đã bị coi là cánh tay của đảng cộng sản vô thần, rất nhiều thầy chùa là công an chìm có quân hàm, có vị “sư cả” trụ trì ngôi chùa lớn nhất thủ đô đến khi chết mới lòi ra cái thẻ đảng và con số 50 năm tuổi đảng. Giáo hội đó, tuy có chùa to tượng lớn nhưng không được Phật tử và những người yêu mến Phật Giáo tôn trọng, nếu không nói là khinh bỉ và dán cho cái nhãn “Phật giáo quốc doanh.”

Nếu có một hành vi “xúc phạm” GHPGVN quốc doanh thì đó không phải cuộc thiền hành đội trời đạp đất của một hành giả khiêm nhường, cung kính đang trên đường “học Phật” mà đó là những hành vi của nhiều tăng ni lợi dụng sự vô minh để quảng bá những trò mê tín như dâng sao giải hạn, oan gia trái chủ… dọa nạt bá tánh để đốc thúc họ cúng dường, nộp tiền mua phước để rồi tăng ni phô bày lối sống xa hoa, trụy lạc, trái ngược hẳn với tinh thần buông xả của Phật. Ở đây, thật giả đảo lộn, người thật tu thì bị lên án là “sư giả,” còn bọn giả sư thì lộng hành từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. Người thức thời gọi đây là thời mạt pháp quả không sai.

***

Tự do tôn giáo không chỉ bị bóp nghẹt mà còn bị đánh tráo kể từ khi người Cộng Sản giành được chính quyền ở miền Bắc năm 1954, và trên cả nước sau năm 1981, khi GHPGVN ra đời và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của miền Nam bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, các bậc trưởng lão đạo cao đức trọng hoặc bị giết, hoặc bị tống giam và ngược đãi tàn tệ như các ngài Huyền Quang, Quảng Độ, Tuệ Sỹ… Cái mà người dân tưởng là Phật Giáo bây giờ chỉ còn là một tổ chức chính trị vô thần núp bóng và lợi dụng một tôn giáo đã đồng hành cùng dân tộc cả ngàn năm qua!

Hành trạng của thầy Minh Tuệ như một tia sáng rọi vào cái không gian u tối của GHPGVN, làm hiện lên sự đối lập rõ ràng giữa thật và giả, giữa chân và ngụy, đặc biệt là đối với những đám đông công chúng bị bưng bít lâu dưới chế độ Cộng Sản, bị lừa gạt đến mức cứ nghĩ chùa to tượng lớn là nơi Phật ngự, tưởng Đức Phật là bậc tiên thánh có quyền ban phước hay giáng họa, có thể giúp thăng quan tiến chức, sung mãn tiền tài. Vô tình bị lật mặt nạ, GHPGVN đã giãy nảy lên phản kháng, kêu gọi cả công an vào cuộc “theo dõi, xử lý,” chuyện đó tưởng không có gì lạ.

Có điều sẽ là ảo tưởng nếu nghĩ rằng, hiện tượng thầy Minh Tuệ sẽ “giác ngộ” công chúng ở Việt Nam hoặc đem lại sự thay đổi cho Phật Giáo. Tấm gương của thầy Minh Tuệ có thể truyền cảm hứng cho nhiều người phát tâm tu Phật, lan tỏa yêu thương nhưng trong một xã hội bị liệt kháng như Việt Nam, một tấm gương như vậy là không đủ, chưa nói nhà cầm quyền sẽ dập tắt hiện tượng xã hội này trong một vài ngày tới mà không để nó bùng phát thành một dấu hiệu phản kháng chính trị.

Có thể sau sự kiện thầy Minh Tuệ số người bị mê muội, bị mắc lừa để tin vào giáo hội giả cầy sẽ giảm mạnh. Có người nói đùa, đề nghị “người đàn ông mang hình dáng nhà sư hãy trả lại Nồi Cơm cho GHPGVN vì đã làm bể nồi cơm của họ rồi!” Nhưng để có một xã hội tỉnh thức, biết phân biệt thật – giả, đúng – sai và hành động theo lương tri và lẽ phải, cần có thêm rất nhiều hiện tượng xã hội “sáng” (Minh) và “hiểu biết” (Tuệ) như vị hành giả đang lặng lẽ đi những bước chân trần suốt chiều dài đất nước. (Hiếu Chân) [qd]


 

 Toàn cảnh bất chiến tự nhiên thành của sư thầy Thích Minh Tuệ

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

NamViet

18-5-2024

Sự kiện vị hành cước tu sĩ Thích Minh Tuệ khởi cuộc hành pháp đơn độc xuyên Việt Nam lần thứ 6 đã trở thành cái gai trong mắt Giáo hội Phật giáo Việt Nam do nhà nước cộng sản dựng lên, vốn nhằm kiểm soát tín ngưỡng theo mô hình của Trung Quốc: Tôn giáo – trại lính.

Hình ảnh vị sư gầy gò, khiêm tốn, không nhận cúng dường tiền bạc và chỉ đi theo lối khất sĩ để tu tập, đã làm cảm động dân chúng mộ đạo cả nước. Khởi đầu thì một ngày người chặn đường hỏi thăm, rồi đến gửi thức ăn cúng dường…  Cho đến ngày 15 tháng 5, người ta chứng kiến cả trăm người đi bộ theo sư Thích Minh Tuệ để bày tỏ lòng kính trọng, nhiều người dân chạy trước để quét đường, không để tổn thương chân trần của vị sư.

Vấn đề của sư Thích Minh Tuệ, là cách tu thanh bạch, chân chính và khiêm tốn, không nhận tiền của ông, đã bất ngờ tạo thành một sự đối nghịch gay gắt với những lời rao giảng hù dọa Phật tử, hối thúc cúng dường và vạch rõ sự vô nghĩa, se sua của các quan chức Phật giáo nhà nước, hay tự xưng mình là đại đức, hòa thượng… không ngượng miệng.

Trên các trang mạng hàng ngày, tràn ngập các video ca ngợi cách tu của ông Thích Minh Tuệ, cùng với các bản video của các tăng sĩ nhà nước, tạo nên nghịch cảnh dở khóc dở cười.

Tức giận và bẽ bàng, ông Thích Chân Quang, sư nhà nước đã đăng đàn gọi sư Tuệ là “thằng ba trợn”. Nhưng ngay lập tức sự phản ứng đã dữ dội đến mức khiến ông Quang phải vội vã kéo video xuống, và cắt bỏ những phần chửi bới xúc phạm sư Tuệ, nhưng vẫn chậm hơn sự nhận biết của dân chúng.

Như để tiếp sức với Quang, ngày 16 tháng 5, Giáo hội Phật giáo Quốc doanh đã phát đi một văn thư, như một loại truy nã tôn giáo,  ký tên Thích Đức Thiện, Phó Chủ tịch, Tổng Thư ký Hội đồng trị sự Giáo hội quốc doanh gửi khắp các cơ quan địa phương, kể cả Ban tôn giáo, và A02 của Bộ Công An, tức phân ban chuyên chống phản động của Hà Nội.

Văn bản ghi số 151/HĐTS-VP1, hỏa tốc gửi đi từ Hà Nội, báo cáo rằng “Trong mấy ngày nay, ông Lê Anh Tú đang đi bộ trên địa bàn tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh hướng về Khánh Hòa. Ban Thường trực Hội đồng Trị sự đề nghị Ban Trị sự GHPGVN các tỉnh, thành phố có thông báo tới đông đảo Phật tử và Nhân dân được biết để không ngộ nhận ông Lê Anh Tú là nhà sư, liên hệ với chính quyền địa phương có biện pháp ngăn chặn hành vi sử dụng mạng xã hội tạo làn sóng dư luận xúc phạm Giáo hội Phật giáo Việt Nam”.

Chính văn bản này khi bị tiết lộ là cao trào của sự nhận rõ về cái gọi là Giáo hội Phật giáo do nhà nước dựng lên từ năm 1981.

Cũng ngay trong chiều ngày 16 tháng 5, giới sử dụng mạng Việt Nam đã truy tìm tài sản che giấu của ông Thích Đức Thiện, qua số điện thoại và tên thật của ông, cho thấy, ít nhất ông Thiện đang có số tiền của riêng, từ 5 đến 7 tỷ đồng, từ những tài khoản bị tiết lộ.

Nhiều trang đã đưa lại tin tức này, trong đó có trang facebook của nhà báo Hoàng Mạnh Hà. Nội dung bài viết có hướng dẫn cách tìm “Lên Goolge gõ chữ ‘Thượng toạ Thích Đức Thiện’, dẫn vào các trang mạng Phật giáo, mình biết được tên thật của thầy là Nguyễn Tiến Thiện, số ĐT là 0912019747, địa chỉ 73 Quán Sứ, Hà Nội”.

Cũng số điện thoại này, khi tìm đến trang Scribd. Người ta tìm thấy một file excel. Trong bảng excel, khách hàng Nguyễn Tiến Thiện với số điện thoại và địa chỉ như trên, đang có số dư 2 tỷ đồng từ năm 2020.

Khi tiếp tục tìm với google, lại tìm được bảng dữ liệu, kê 34.500 số điện thoại “Gửi tiết kiệm Hà Nội từ 5 tỷ”. Trong bảng này, lại có số điện thoại 0912019747. Tức là số điện thoại của ông Thiện, đang là khách hàng thân thiết có số dư gửi tiết kiệm từ 5 tỷ.

Vài tiếng sau khi vụ phát hiện về những tài sản bí mật này của ông Thiện được lan truyền trên mạng, đồng loạt các bài liên quan đều bị đánh sập vào từ 6:30 tối, ngày 17 tháng 5. Truy dấu vết ngăn chận các bài viết, cho thấy có liên quan đến an ninh mạng của Nhà nước Việt Nam.

Thế nhưng, nhiều người nói, ông Thiện đang có chức vụ cao cấp hơn ông Quang, nên tiền không thể ít hơn được, trong khi theo tìm kiếm của dân cư mạng, tài sản từ kêu gọi cúng dường của Quang, có thể lên đến khoảng 300 tỉ, theo tố cáo từ nhiều trang, có thể tìm thấy nội dung với từ khóa “kê biên tài sản Thích Chân Quang”.

Hình ảnh của Thiện hay Quang, chỉ là đại diện nhỏ lẻ của một hệ thống tăng ni được nhà nước Việt Nam nuôi dưỡng, thao túng và lạm quyền trong âm mưu kiểm soát cả Việt Nam bằng tôn giáo – xã hội chủ nghĩa. Những con số tài sản rủng rỉnh đang được đồn thổi trên mạng có thể là không chính xác, nhưng hoàn toàn đối lập với hình ảnh một người tu sĩ nhẫn nại và an nhiên trên con đường hành đạo của mình, mà không hề có bóng dáng tư lợi.

Để ra vẻ là có sự công bằng và xoa dịu công chúng, sau khi phát đi công văn đòi công an phải có hành động với thầy Thích Minh Tuệ, ông Thiện cũng cho loan đi nội dung rằng Giáo hội nhà nước đã tổ chức buổi làm việc với ông Thích Chân Quang “để kiểm điểm, chấn chỉnh phát ngôn”. Tin báo ngày kiểm điểm là ngày 17 tháng 5, nhưng có tin chuyện đã cũ, và cũng đã xử êm nội bộ từ ngày 19 tháng 4.

Ông Thích Đức Thiện là ai mà ra mặt, có nhiều quyền lực như vậy? Hiện Thiện là con át chủ bài mới của Ban Tôn Giáo, đang được chuẩn bị cho nhiều nhiệm vụ đối ngoại. Năm 2023, Thích Đức Thiện đại diện cho Phật Giáo, Nguyễn Thanh Lý đại diện cho Công giáo, đã đi sang Hoa Kỳ để “minh oan” cho Hà Nội về vấn đề đàn áp tôn giáo, và kêu gọi Hoa Kỳ hãy bỏ Việt Nam ra khỏi danh sách theo dõi đặc biệt (SWL: Special Watch List).

Sau sự lồng lộn tức giận của các quan chức tôn giáo cộng sản, sư Thích Minh Tuệ nói, mình sẽ ẩn tu để tránh làm phiền mọi người. Trong toàn bộ câu chuyện của sư Thích Minh Tuệ, hình ảnh một người tu áo vá, an nhiên với hành trình đạo pháp của mình đã bất chiến tự nhiên thành với cả một hệ thống tay sai tôn giáo điên cuồng muốn hủy diệt hình ảnh thanh bạch truyền thống của Phật giáo Việt Nam.

Điều đáng ngạc nhiên là, giữa sự chằng chịt của các luật lệ, những ngôn luận vuốt đuôi nhà nước qua cái gọi là “thế lực thù địch”, bẫy rập chực chờ… tôn giáo chân chính vẫn điềm nhiên đi xuyên qua, không mất một chút lực nào.