NIỀM VUI TUỔI GIÀ

NIỀM VUI TUỔI GIÀ

ĐOÀN THANH LIÊM

Thế hệ chúng tôi đang ở vào lứa tuổi 70 – 80, đã về nghỉ hưu để mà an tâm dưỡng trí được rồi. Cuộc đồi quả thật đã nhiều phen lận đận nổi trôi theo vận nước – vốn từng bị lôi cuốn vào cuộc chiến tranh liên tục suốt 30 năm (1945 – 1975). Và rồi sau đó là chế độ độc tài chuyên chế cộng sản – và bây giờ là cuộc sống định cư ở nước ngòai.

Nhiều người được cái may mắn có con cháu thành đạt, lại có lòng hiếu thảo – nên được các cháu chăm lo săn sóc cho thật là chu đáo từ việc ăn uống, áo quần đến chuyện nhà ở, và gia đình cả ba bốn thế hệ con cháu lại thường có dịp xum họp quây quần bên nhau v.v… Nhờ vậy mà gia đạo có phần được an vui, yên ấm. Đó là niềm an ủi thật lớn lao quý báu cho tuổi già sinh sống xa quê hương bản quán của mình vậy.

Không còn bị vướng mắc với chuyện phải chật vật bươn chải lo toan kiếm sống cho bản thân và cho gia đình với các món “cơm áo gạo tiền” gì gì nữa, nên chúng tôi có thật nhiều thời gian rảnh rỗi – mà có một vài người lại còn than phiền, đại khái như “không biết phải làm cái gì cho hết ngày hết giờ”…Lại nữa, người lớn tuổi thường ít ngủ, hay nằm trằn trọc trên giường, hoặc thức giấc nhiều lần trong đêm để mà lo chuyện “xả cái bàu tâm sự mau bị đày ứ” ấy đi.

Nhưng cũng có người biết chấp nhận cái quy luật muôn thuở của cuộc sống trên cõi đời này, đó là chuyện “Sinh, Lão, Bệnh, Tử” – tức là cái tiến trình lão hóa do tính chất sinh học khách quan – mà không một sinh vật nào, kể cả bất kỳ con người nào mà lại có thể vượt thóat khỏi được. Nhờ vậy mà họ an tâm vui vẻ tìm cách thích nghi êm thắm với cái quá trình khuôn thước đó.

Trong vòng vài chục năm gần đây, nhờ sự phổ biến rộng rãi của Internet, nên các bạn lớn tuổi của tôi đã có thêm được một nguồn vui mới – khiến làm tăng thêm phẩm chất của cuộc sống – và như vậy là có thêm điều kiện để thực hiện được cái lý tưởng “Sống lâu và Sống có ích” như nhiều người đã tâm niệm từ bấy lâu nay.

Bài viết này nhằm ghi lại cái kinh nghiệm bản thân của một số huynh trưởng và bạn bè thân thiết – mà tôi thường gặp gỡ hay trao đổi qua mạng lưới điện tóan tòan cầu trong thời gian gần đây.

Nói chung, thì môi trường sinh họat ở nước ngòai có tính cách thông thóang hơn – cả về mặt vật chất như thực phẩm, dịch vụ chăm sóc y tế, vệ sinh môi trường thiên nhiên … được bảo đảm trong lành hơn – và cả về mặt văn hóa tinh thần cũng thỏai mái hơn vì không bị công an mật vụ nhòm ngó, kiểm sóat hạn chế mặt này mặt khác. Do đó, mà cuộc sống có được phẩm chất cao hơn (high quality of life) – bà con được tự do sinh họat thỏai mái dễ chịu hơn, thơ thới vô tư hơn.

1 – Trước hết là trường hợp của nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh và của Giáo sư Phó Bá Long.

Cả hai vị này đều đã từ giã cõi đời cách đây không lâu. Nhưng họ đã sống rất thọ và ở tuổi 85 – 87, các vị vẫn còn hăng say nghiên cứu viết lách – mà đặc biệt là sử dụng internet khá thường xuyên trong việc giao tiếp với bà con bạn hữu hay tra cứu tham khảo tài liệu để viết báo viết sách. Nhà báo Sơn Điền còn tham gia viết báo thường xuyên khi đã tới tuổi thượng thọ 90 – ông chỉ ngưng viết vào hơn một tháng trước khi qua đời vào tháng 8 năm 2012 vì tuổi già kiệt sức. Mỗi lần tôi đến San Jose, thì đều ghé thăm ông tại khu cư xá bên cạnh thương xá Lion trên đường King với Tully. Ông luôn giữ được sự bình tĩnh sáng suốt tinh tường của một nhà báo kỳ cựu – mà có tay nghề dễ đến trên 60 năm.

Còn Giáo sư Long, thì vào cuối đời ông vẫn hăng say với nhiều công chuyện về giáo dục và văn hóa. Cụ thể là ông lo việc phổ biến cho công chúng tại Mỹ bản dịch tiếng Anh từ cuốn Hồi ký của Luật sư Nguyễn Mạnh Tường nguyên tác bằng tiếng Pháp “ L’excommunié “ (Kẻ bị khai trừ). Ông Long là môn sinh của Luật sư Tường tại trường Bưởi Hanoi hồi trước năm 1945, và rất mến phục sự uyên bác của vị giáo sư dậy môn văn chương này. Trước khi mất vào năm 2009, ông Long vẫn liên lạc qua e-mail với tôi và ông thúc giục tôi phải chú ý thực hiện rất nhiều việc này chuyện nọ.

2 – Hai nhà văn Uyên Thao và Trần Phong Vũ với Tủ sách Tiếng Quê Hương.

Hai nhà văn kỳ cựu này đã bước vào tuổi bát tuần, nhưng từ nhiều năm nay các anh đã miệt mài làm việc để cống hiến cho độc giả đến trên 50 đầu sách trong Tủ sách Tiếng Quê Hương được ấn hành tại hải ngọai. Nhà văn Uyên Thao bị bệnh thật ngặt nghèo – phải cắt đi đến quá nửa cái bao tử – ấy thế mà suốt ngày đêm vẫn bám sát máy computer – để lo viết bài giới thiệu cũng như biên tập, nhuận sắc cho những cuốn sách do các tác giả trao phó cho việc xuất bản. Anh được bà con trong vùng thủ đô Washington mến mộ vì sức làm việc dẻo dai kiên trì liên tục từ trên cả chục năm nay.

Nhà văn Trần Phong Vũ là bạn học với tôi từ tuổi niên thiếu hồi trước năm 1945  tại thị xã Thái Bình – đến nay tình bạn giữa chúng tôi tính ra đã tới trên 70 năm rồi. Anh là người được bà con ở California đánh giá cao vì rất tháo vát năng nổ trên lãnh vực truyền thông báo chí, đài phát thanh, truyền hình… Và đặc biệt là anh sát cánh với Uyên Thao – người bạn đồng nghiêp lâu năm trong ngành phát thanh và báo chí trước đây ở miền Nam Việt nam – để cùng điều hành Tủ sách Tiếng Quê Hương.

Cả hai anh đều sử dụng nhuần nhuyễn kỹ thuật hiện đại của Internet, nhờ vậy mà công việc nghiên cứu, biên tập và sáng tác của các anh luôn có năng suất rất cao. Rõ ràng là hai anh đã có niềm say mê với sách vở chữ nghĩa và hiện đang sống thật sung mãn trọn vẹn cái tuổi của lớp người cao niên vậy.

3 – Các bạn đồng môn tại Trường Bưởi & Chu Văn An .

Các bạn cùng học chung với tôi lớp Đệ Nhất Ban Tóan tại Trung học Chu Văn An ở Hanoi niên khóa 1953 – 54, thì nay đều đã bước vào cái tuổi 80 cả rồi. Hiện nay, còn có tới trên 20 bạn vẫn giữ liên lạc được với nhau qua thư từ, điện thọai hay e-mail. Mùa hè năm 2012 vừa qua, tôi ghé qua Paris, thì gặp lại khá nhiều các bạn vốn đã sinh sống tại đó từ trên 50 năm nay – cụ thể là các bạn Phạm Xuân Yêm, Vũ Dương Tuyền, Bạch Lý Từ (em thày Bạch Văn Ngà). Và mấy bạn mới qua đây sau năm 1975 như Đỗ Đăng Di, Võ Thế Hào.

Trong buổi gặp nhau đông đủ tại nhà bạn Yêm ở thị trấn Bourg-la Reine, chúng tôi đã thỏa chí với đủ thứ chuyện hàn huyên tâm sự – nhắc lại bao nhiêu kỷ niệm của tuổi trẻ thơ mộng từ cái thời 60 năm trước trên đất Bắc. Và đặc biệt, chúng tôi lại còn nói chuyện qua điện thọai với nhiều bạn khác như Bùi Thiệu Tường ở Montréal Canada, Vũ Ngọc Óanh ở San Jose California, Vũ Tiến Thông, Vũ Hữu Bao ở Texas, Ngô Đình Thuấn ở Washington DC v.v… Bạn Di là trưởng lớp vẫn giữ được cái tác phong của con chim đầu đàn nhằm giữ vững cái mối tình keo sơn gắn bó giữa anh em chúng tôi – nhất là bạn lại rất siêng năng với chuyện thông tin liên lạc của các thành viên trong Nhóm qua Internet.

Nhân tiện, cũng xin ghi thêm về sinh họat của các Phân Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trường Bưởi – Chu Văn An tại nhiều địa phương như ở Nam và Bắc California, ở Texas, ở Washington DC, ở Canada, ở Paris v.v… Mỗi năm, hầu hết các Phân Hội này đều tổ chức các buổi Hội Ngộ Mùa Xuân, Mùa Hè và còn ấn hành các cuốn Đặc san hoặc Kỷ yếu để ghi lại những kỷ niệm thân thương trìu mến về Trường Xưa, Bạn Cũ nữa. Và nhờ qua Internet, mà việc thông tin liên lạc được mau lẹ và phổ biến rộng rãi cùng khắp nơi trên thế giới nữa. Quả thật Internet là một phương tiện thật đắc lực để giúp củng cố và tăng cường cái tình bạn từ thuở thiếu thời giữa các bạn đồng môn chúng tôi mà đều xuất thân từ trường Bưởi – Chu Văn An vậy đó.

4 – Sinh họat của các Hội đòan khác.

Tôi tham gia sinh họat với nhiều hội đòan như Hội Ái Hữu Hành chánh Tài chánh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Hội Ái Hữu Luật khoa VN, Mạng Lưới Nhân Quyền VN … Và nhất là tôi còn hay viết bài gửi đăng trên nhiều báo giấy cũng như báo điện tử on-line tại nhiều nơi trên thế giới.

Trong khi sinh họat với các tập thể như vậy, lớp người lớn tuổi như chúng tôi lại được các bạn trẻ tiếp sức – mà các bạn trẻ thì thường là rất thành thạo về kỹ thuật điện tóan – nhờ vậy mà họat động của tập thể chúng tôi đạt được nhiều kết quả tốt đẹp, có khi còn vượt quá sự mong ước của các thành viên nữa. Kết cục là anh chị em được tăng thêm niềm lạc quan phấn khởi sau những thành tựu thật tốt đẹp như thế.

Mà còn hơn thế nữa, lớp con cháu thuộc thế hệ thứ 2, thứ 3 trong gia đình thì lại còn nhuần nhuyễn gấp bội trong việc áp dụng những tiến bộ kỹ thuật về điện tóan – nên các cháu thường ra sức tiếp trợ về chuyên môn cũng như mua sắm máy móc hiện đại giúp nâng cao năng suất công việc của chúng tôi rất nhiều. Thành ra, tòan bộ gia đình gồm cả hai ba thế hệ đều cùng tập trung vào công chuyện xã hội nhân đạo cũng như tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở Việt nam nữa.

Qua việc hỗ trợ kỹ thuật cũng như tài chánh như thế, các cháu có thêm cơ hội để hiểu biết thấu đáo hơn về tâm sự cùng ước vọng của thế hệ người lớn tuổi – và từ đó mà có thêm sự thông cảm và quan tâm sâu sắc hơn đối với những vấn đề sinh tử của bà con ruột thịt của mình ở bên quê nhà. Và hệ quả là cái hố cách biệt giữa hai thế hệ già và trẻ trong cùng một gia đình (Generation Gap) cũng có cơ may được giảm bớt đi rất nhiều nữa.

5 – Kinh nghiệm cá nhân về sự tìm kiếm tài liệu trên Internet.

Nhân tiện, tôi cũng xin ghi vắn tắt về chuyện truy cập tìm kiếm thông tin tài liệu trên Internet. Phải nói rằng nhờ có Internet mà chúng ta có thể tìm được bất kỳ tài liệu nào liên hệ đến chủ đề mình đang theo đuổi nghiền ngẫm – nguồn thông tin đó lắm khi quá phong phú dồi dào đến nỗi có khi mình đâm ra nghi ngờ lúng túng không còn biết đúng sai ở chỗ nào nữa. Tuy nhiên, nếu mà giữ được sự bình tĩnh kiên nhẫn cần thiết, thì ta vẫn có thể tìm cách sàng lọc từ cái khối lượng thông tin hỗn độn đó để rút ra được những tài liệu khả tín, chính xác – khả dĩ có thể khai thác và sử dụng được cho bài viết của mình.

Việc này thường được gọi là “sự tiếp nhận có chọn lọc” (the selective reception) – đó là phương cách hiệu quả nhất cho bất kỳ cuộc truy tầm nghiên cứu nghiêm túc nào vậy.

Nói vắn tắt lại, nhờ khôn khéo áp dụng những tiến bộ mới trong thời đại Internet ngày nay ở vào đầu thế kỷ XXI, mà lớp người cao niên đang có triển vọng đạt tới được năng suất cao hơn ở mọi lãnh vực sinh họat cũng như tranh đấu góp phần với bà con tại quê nhà – trong công cuộc xây dựng một xã hội thật sự tiến bộ, nhân bản và nhân ái theo trào lưu phổ biến của thế giới hiện đại.

– Vấn đề là chúng ta phải thực sự có quyết tâm bền chí để cùng kết hợp với thế hệ trẻ là lớp con cháu nơi mỗi gia đình – trong việc hội nhập êm thắm với dòng chính của xã hội nơi chúng ta đã chọn lựa để mà định cư sinh sống lâu dài – sau khi thóat khỏi chế độ độc tài chuyên chế tòan trị do người cộng sản áp đặt trên quê hương bản quán là nơi chôn nhau cắt rốn của mình.

– Nhờ có việc hội nhập tốt đẹp như vậy, mà chúng ta còn kêu gọi thêm được sự hỗ trợ thật quý báu và hiệu quả từ phía nhân dân các quốc gia văn minh dân chủ trên thế giới – trong ý hướng cùng góp phần vào công cuộc tranh đấu trường kỳ cho chính nghĩa tự do, dân chủ và phẩm giá con người của đồng bào ruột thịt Việt Nam chúng ta hiện đang sinh sống trên quê hương đất nước mình nữa.

-Và đó mới đích thực là niềm vui lý tưởng trọn vẹn – với ý nghĩa cao quý trong cuộc sống của thế hệ người lớn tuổi như chúng ta hiện đang định cư tại những quốc gia văn minh trên khắp thế giới ngày nay vậy.

Westminster, California Hạ tuần tháng Bảy năm 2013

Đoàn Thanh Liêm

HÃY CẢM ƠN

HÃY CẢM ƠN

*   Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn;

Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.

*   Hãy cảm ơn vì nhiều điều bạn chưa biết;

Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?

*   Hãy cảm ơn những lúc khó khăn;

Vì nếu không có lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?

*   Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm;

Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.

*   Hãy cảm ơn những thử thách;

Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn.?

*   Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có;

Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây.?

*   Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi;

Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao.?

Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa.

Suy nghĩ luôn, bạn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực.

Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn.

Đọc được lời này trong tờ mục vụ khi

đi lễ ở Giáo xứ Đức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể

Mỗi năm, khoảng 150,000 người ở Việt Nam bị ung thư

Mỗi năm, khoảng 150,000 người ở Việt Nam bị ung thư

Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV) – Mỗi năm, Việt Nam có từ 100,000-150,000 người mắc ung thư và khoảng 70,000 người chết vì căn bệnh này do liên quan đến ăn uống.

Người mắc bệnh ung thư ngày càng tăng. (Hình: Tuổi Trẻ)

Thông tin kể trên được công bố tại “Hội nghị khoa học lần thứ 20” tổ chức ở thành phố Sài Gòn vào ngày 21 tháng 5, một nhóm nghiên cứu của Bệnh Viện Quân Y 175 tổ chức.

Theo đó, trong 1,355 ca ung thư các loại được chẩn đoán và điều trị tại Trung Tâm Ung Bướu của Bệnh Viện Quân Y 175 từ tháng 1, 2005 đến tháng 10, 2009 cho thấy, tỉ lệ bệnh ung thư dạ dày, phổi, máu, hạch, gan, đại trực tràng ở nam giới có tỉ lệ cao hơn các bệnh ung thư khác.

Ở phụ nữ thì tỉ lệ mắc bệnh ung thư phổi, dạ dày, tử cung, vú, buồng trứng cao hơn.

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Đặng Huy Quốc Thịnh, phó giám đốc Bệnh Viện Ung Bướu Sài Gòn cho biết, số người bệnh ung thư đến điều trị tại đây đều tăng hằng năm với tốc độ ngày càng tăng rất đáng lo ngại.

Cụ thể, năm 2014 số bệnh nhân mắc bệnh ung thư được quản lý tại Bệnh Viện Ung Bướu Sài Gòn là khoảng 12,000 người. Thế nhưng, mới 5 tháng đầu năm 2015, số bệnh nhân ung thư được quản lý tại bệnh viện này đã lên tới gần 13,000 bệnh nhân.

Còn theo Cơ quan ghi nhận ung thư quốc tế Globocan, có trụ sở ở Pháp thì, năm 1998 tại Việt Nam có hơn 70,000 trường hợp mắc ung thư mới. Nhưng đến năm 2012, số ca mắc ung thư mới là trên 150,000.

Như vậy, chỉ trong 14 năm số người mắc bệnh ung thư tại Việt Nam đã tăng lên gấp đôi. Dù số cơ sở điều trị bệnh ung thư tại Việt Nam đã tăng hơn so với trước, nhưng hiện cơ sở điều trị bệnh ung thư nào cũng quá đông.

Ngoài ra, theo ông Thịnh còn có nhiều nguyên nhân khác khiến số người mắc bệnh ung thư gia tăng trong những năm gần đây là do số người hút thuốc, uống rượu bia nhiều, ăn thực phẩm bị mốc hoặc ăn những món chiên nướng, nướng đen, nhiều dầu béo, thói quen ăn thực phẩm phơi khô, muối mặn, những loại rau cải muối… đều có nguy cơ gây ung thư.

Đặc biệt, việc không kiểm soát được vệ sinh thực phẩm, thực phẩm có chứa những hóa chất độc hại, chẳng hạn lấy nguồn thịt đã bị thối rữa về ướp hóa chất độc hại để thịt dai hơn, thơm hơn, sau đó bán cho khách… cũng tăng nguy cơ ung thư.

Ông Thịnh cho biết thêm, theo số liệu nghiên cứu của Hiệp Hội Quốc Tế Phòng Chống Ung Thư (UICC) tại một hội nghị ở Úc năm 2014, có đến 30-50% các ca bệnh ung thư liên quan đến ăn uống, đặc biệt ở các nước đang phát triển như Việt Nam.

Hiện nay, ung thư phổi và ung thư gan đứng đầu ở cả hai giới nam và nữ tại Việt Nam do người Việt được xếp cao nhất, nhì trong khu vực về số lượng người hút thuốc lá, với hơn 50% dân số. Riêng phụ nữ bị ung thư phổi cao là do phải “hút thuốc thụ động” của những người xung quanh.

Ngoài ra, theo các chuyên gia, Việt Nam còn nằm trong khu vực có khả năng mắc bệnh viêm gan siêu vi B, siêu vi C rất cao. Nếu mắc các bệnh này mà điều trị không tốt, lâu ngày sẽ chuyển hóa thành ung thư gan. (Tr.N)

Nhiều tổ chức Xã Hội Dân Sự nêu 6 tội của công an

Nhiều tổ chức Xã Hội Dân Sự nêu 6 tội của công an

Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV) .- Mười chín tổ chức Xã Hội Dân Sự tại Việt Nam gửi thư ngỏ cho Bộ trưởng Công An CSVN Trần Đại Quang nêu ra 6 tội của guồng máy đàn áp nhân dân và khuyến cáo phải thay đổi.

Bức thư ngỏ của 19 tổ chức Xã Hội dân Sự (XHDS) được phổ biến nhân chuyện 2 thành viên của xã hội dân sự là Nguyễn Chí Tuyến và Đinh Quang Tuyến bị công an thường phục CSVN chận đánh dã man ngay trên đường phố vào các ngày 11 và 19 tháng 5, 2015 vừa qua.

Bức thư nêu tóm tắt 6 tội chính của ngành công an, mà nhiệm vụ chính yếu thay vì bảo vệ nhân dân, giữ gìn an ninh trật tự, lại gây tội ác với nhân dân chỉ vì nhu cầu bảo vệ chế độ độc tài đảng trị.

Ông Nguyễn Chí Tuyến bị Công an CSVN hành hung tét đầu khi phụ tá Ngoại trưởng Mỹ đến Hà Nội đối thoại nhân quyền. (Hình: FB nguyễn Văn Đề)

Tội thứ nhất là bám chặt vào lời thề “Chỉ biết còn Đảng, còn mình”. Bức thư ngỏ của 19 tổ chức XHDS lên án rằng “Khẩu hiệu có tính nguyên tắc ấy ngoài ra còn giết chết lương tâm của những con người đang làm một nghề tự bản chất là cao quý lẫn cần thiết, và do đó mở đường cho bao thái độ kiêu căng hống hách, tham nhũng tống tiền, ứng xử vô luật (sử dụng côn đồ), hành động ám muội (giả dạng côn đồ), tàn bạo đối với nhân dân.

XHDS lên án tội thứ hai của công an  là “Chà đạp văn hóa đạo đức dân tộc” khi phá đám các đám tang của người dân, phá thối các cuộc tưởng niệm liệt sĩ chống ngoại xâm.

Tội thứ ba là “Đàn áp nhân dân đứng lên đòi quyền sống.” Dẫn chứng là đàn áp các cuộc biểu tình của dân oan khắp nơi trên cả nước. Dân bị nhà cầm quyền cướp đất cướp nhà rồi đền bù bằng những số tiền rất nhỏ, hoặc nhiều khi là không đền bù, đẩy người ta vào cảnh khốn cùng.

Tội thứ tư của công an là tra tấn, ép cung chết người. Báo cáo của nhà cầm quyền nói trong 3 năm qua hơn 260 người đã bị chết khi mới bị tạm giam trong đó không ít bị vu cho là tự tử mà không có một cuộc điều tra độc lập nào kiểm chứng.

Tội thứ năm là “Bạo hành đối với những người hoạt động nhân quyền”. Bức thư ngỏ nêu ra một số trường hợp điển hình như đàn áp các luật sư can đảm bảo vệ lẽ phải, đánh đập sách nhiễu hay ít nhất ngăn chặn những ai tham gia vận động nhân quyền.

Tội thứ sáu của công an là “Hành hạ các tù nhân lương tâm”. Bức thư ngỏ kể một số trường hợp điển hình như các tù nhân lê Công Định, Lê Thị Phương Anh bị khủng bố, tra tấn thể xác và tinh thần để kép cung.

“Hai trường hợp bức cung nổi tiếng nhất là buộc Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải vào tội giết người để nay bị tuyên án tử.” Bức thư ngỏ viết. “Một khi họ đã thụ án, công an tiếp tục cưỡng buộc nhận tội những tù nhân bất khuất, bằng nhiều biện pháp bất nhân bẩn thỉu như bỏ đói (Đặng Xuân Diệu), nhờ tù nhân hình sự đánh đập (Hồ Thị Bích Khương), biệt giam kỷ luật (Nguyễn Đặng Minh Mẫn), cắt thăm nuôi (Đinh Nguyên Kha), không chăm sóc y tế đầy đủ (Nguyễn Xuân Nghĩa), đày đi thật xa gia đình (Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần). Đặc biệt là đầu độc cho chết trong tù (như Huỳnh Anh Trí, Đinh Đăng Định).”

Với những thành tích “còn đảng, còn mình” như thế, các tổ chức XHDS nói rằng coi dân “như kẻ thù chỉ làm suy giảm nguyên khí quốc gia, gây chán nản cho những công dân thiện chí, và dĩ nhiên chẳng thể nào làm đất nước phát triển. Rõ ràng công an đang bôi tro trét trấu vào mặt chế độ, đồng thời cho thấy công an chính là kẻ thù tàn hại Tổ quốc Dân tộc.” (TN)

Quốc tế kêu gọi thả ông Trần Huỳnh Duy Thức

Quốc tế kêu gọi thả ông Trần Huỳnh Duy Thức

Ông Thức từng là một doanh nhân

Gần 20 tổ chức quốc tế hoạt động vì quyền con người đã ký tên vào một tuyên bố kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho ông Trần Huỳnh Duy Thức, người hiện đang thụ án tù về tội ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’.

Lời kêu gọi này được đưa ra nhân dịp tròn sáu năm ngày ông Thức bị bắt giữ và khởi tố – ngày 24/5 năm 2009.

Ông Thức đã bị đưa ra xét xử hồi đầu năm 2010 cùng với các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long trong một vụ án chính trị lúc đó được dư luận đặc biệt quan tâm.

Ông Thức là người nhận mức án nặng nhất là 16 năm tù cùng với 5 năm quản chế, trong khi các bị cáo trong cùng vụ án với ông bị tuyên án từ năm đến bảy năm tù.

Hiện tại, các ông Long, Trung và Định đều đã được trả tự do sau một thời gian thụ án.

‘Chỉ là viết blog’

Bản tuyên bố nói rõ ông Thức bị bắt và khởi tố ‘chỉ vì ông thực hiện quyền tự tự do biểu đạt của mình một cách ôn hòa’.

“Trái ngược với bản án tuyên tội hoạt động nhằm ‘lật đổ’ chính quyền, các hoạt động bị đưa ra truy tố của ông Thức và những người bị kết án cùng ông thực chất chỉ là viết blog kêu gọi cải cách chính trị và tôn trọng quyền con người,” bản tuyên bố viết.

” Trái ngược với bản án tuyên tội hoạt động nhằm ‘lật đổ’ chính quyền, các hoạt động bị đưa ra truy tố của ông Thức và những người bị kết án cùng ông thực chất chỉ là viết blog kêu gọi cải cách chính trị và tôn trọng quyền con người.

Bản tuyên bố yêu cầu thả Trần Huỳnh Duy Thức”

“Các bị cáo đã không được đưa ra xét xử trong một phiên tòa công bằng, khi mà thân nhân của họ cũng như các ký giả nước ngoài không được cho vào phòng xử án.”

Bản tuyên bố cũng lưu ý việc trong phiên tòa xét xử vụ án này, ‘micro của các bị cáo thường xuyên ngưng hoạt động mỗi khi đến lượt trình bày của luật sư bào chữa cho ông Thức hay khi ông Long có ý định công khai trước tòa việc ông cùng các bị cáo khác đã bị bức cung để khai nhận tội’.

“Theo các nhân chứng có mặt tại phiên xét xử, các thẩm phán chỉ dành ra 15 phút nghị án trong khi lại mất đến 45 phút đọc bản tuyên án, qua đó cho thấy khả năng bản án đã được chuẩn bị trước thời điểm phiên tòa diễn ra,” bản tuyên bố nhận định.

Bản tuyên bố nhắc lại việc hồi cuối năm 2012 Nhóm Làm việc chống Giam giữ Tùy tiện của Liên hiệp Quốc đã kết luận việc kết án ông Thức là ‘vi phạm quyền tự do tư tưởng và biểu đạt vốn được đảm bảo tại Điều 19 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị’.

“Chúng tôi kêu gọi nhà nước Việt Nam tuân thủ các nghĩa vụ quốc tế lẫn trong nước của mình bằng cách trả tự do ngay lập tức cho ông Thức,” tuyên bố viết và yêu cầu ‘trả lại công lý’ cho ông Thức bằng cách hủy bỏ bản án dành cho ông.

Bản tuyên bố này được các tổ chức như Ân xá Quốc tế, Những người bảo vệ Quyền Dân sự, Căn nhà Tự do, Ủy ban Nhân quyền châu Á, Diễn đàn châu Á vì Nhân quyền và Phát triển, Công dân vì Công lý và Hòa bình… đồng ký tên.

Ngoài ra một số tổ chức xã hội dân sự, hội đoàn và các giáo hội tôn giáo không do Nhà nước kiểm soát ở Việt Nam cũng ký tên vào bản tuyên bố này.

‘Bị cầm tù oan sai’

Ông Thức là người nhận bản án nặng nhất trong bốn bị cáo

Trao đổi với BBC, ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức, nói trong bối cảnh hiện nay khi mà Việt Nam đang đàm phán Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Hoa Kỳ, thì ông hy vọng con trai ông cùng các tù nhân lương tâm khác sẽ được trả tự do trước thời hạn.

“Con tôi cũng mong muốn được như vậy và đã có đơn xin xem xét lại theo thủ tục Giám đốc thẩm,” ông Huỳnh cho biết, “Con tôi khẳng định là mình bị kết tội oan sai theo kết luận của Tòa sơ thẩm và Tòa phúc thẩm và hy vọng bản án sẽ được xem xét lại theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam.”

Ông cho biết là lá đơn ông Thức gửi đến Quốc hội đã được Ủy ban Tư pháp Quốc hội chuyển sang cho Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Tòa án Nhân dân Tối cao nhưng đến nay ‘vẫn chưa có câu trả lời’.

“Sáu năm con tôi bị cầm tù là oan sai. Tôi và gia đình luôn mong muốn có sự lắng nghe từ phía chính quyền Việt Nam,” ông Huỳnh nói thêm.

NÓNG NHƯ LỬA … 6 tuyệt chiêu “làm nguội” cơn nóng giận

NÓNG NHƯ LỬA …

6 tuyệt chiêu “làm nguội” cơn nóng giận

Luyện được khả năng bình tĩnh trước nhiều tình huống là điều rất khó, cần nhiều thời gian, nhất là với những người trẻ tuổi. Sẽ không có cách nào thổi bay cơn nóng giận nhanh nhất, nhưng luôn có cách để chúng ta rèn luyện khả năng kiềm chế và kiểm soát bản thân.

Giữ bình tĩnh trong nhiều tình huống được coi là “nhiệm vụ bất khả thi” với chúng ta, tuy nhiên, nóng nảy không bao giờ là giải pháp được lựa chọn khi giải quyết rắc rối. Để không thường xuyên nổi nóng, bạn nên nhớ điều này: làm thế là vì bạn, nóng giận chỉ thiệt thân thôi! Nếu lỡ có ai “chọc giận”, hãy thử làm cách sau xem sao.

1. Bỏ đi

Trong một cuộc tranh luận, đến lúc cao trào mà im lặng bỏ đi thì ấm ức quá, tuy nhiên to tiếng và cáu giận cũng không giải quyết được vấn đề? Hãy biết “ngưỡng” của mình, khi cuộc trò chuyện căng thẳng đến mức báo động, bạn hãy dừng lại, bỏ ra ngoài hoặc đi đâu đó để tránh không “lỡ lời”. Khi bình tĩnh hơn, bàn luận mọi việc vẫn dễ dàng hơn.

2. Nhắm mắt trong giây lát

Gặp chuyện khó chịu, hãy tạm nhắm mắt lại trong chốc lát, tạm thời để thế giới “biến mất” một chút, bạn sẽ có được sự tập trung và bình tĩnh hơn.

3. Không gian yên tĩnh

Đang “bốc hỏa” mà ở chỗ ồn ào càng có nguy cơ khiến lửa cháy to hơn. Nên tìm nơi nào đó yên tĩnh (tốt nhất bạn nên chuẩn bị vài chỗ như vậy) để được ở một mình, bạn cần để cho thần kinh của mình được “xoa dịu” đôi chút, mà làm điều đó không gì bằng “bậc thầy” yên lặng đâu.

4. Uống nước

Khi nóng giận, nên uống một ly nước, cách này có thể cũ rích nhưng hiệu quả. Bạn cũng có thể tìm thấy sự “hỗ trợ” tuyệt vời của nước cho sự bình tĩnh như nhìn ngắm hồ cá, rửa mặt hoặc có thời gian thì đi tắm cũng sẽ có hiệu quả tuyệt vời khi cần đuổi cơn cáu bẳn đi nơi khác.

5. Hít thở sâu

Không cần là bậc thầy Yoga bạn vẫn có thể trở nên điềm tĩnh hơn. Hít thở giúp cung cấp oxygen cho não và các cơ quan trọng yếu của cơ thể, giúp chúng ta tỉnh táo hơn. Hãy thực hành phương pháp thở sâu như sau để cảm thấy dễ chịu hơn:

– Hít vào bằng mũi và đếm từ 1 – 4

– Dừng lại và đếm từ 1 – 4

– Thở ra chầm chậm, đếm từ 1 – 4

– Tạm nghỉ, đếm từ 1 – 4 (không hít thở)

– Thở theo nhịp bình thường 2 nhịp

– Tiếp tục hít vào theo bước đầu tiên.

6. Nghe nhạc

Những giai điệu nhẹ nhàng, êm dịu sẽ giúp cho những dây thần kinh đang căng như dây đàn của bạn thư giãn. Tùy vào sở thích của bạn mà có thể chọn loại nhạc phù hợp, có thể bạn ngạc nhiên nhưng nhạc rock với nhiều người lại là “thuốc” trị sự nóng nảy của họ đấy.

Tuyệt chiêu kiểm soát cảm xúc để tránh giận quá mất khôn

Khi giận dữ hay bực tức, thay vì làm cho mọi thứ rối tung lên, bạn hãy để cho tâm trí bận rộn để tránh phải suy nghĩ thêm về chuyện không vui vừa qua.

Tức giận có tầm ảnh hưởng rất lớn đến mối quan hệ, công việc và tương quan giao tiếp trong cuộc sống. Vì thế, để tránh những hậu quả đáng tiếc do một phút bốc đồng gây ra, bạn nên biết cách kìm chế bản thân và không để cảm giác tiêu cực làm thay đổi huyết áp của bạn.

1. Giữ bình tĩnh

Điều đầu tiên bạn nên làm khi tức giận đó là tự nói với bản thân phải thật bình tĩnh. Cảm xúc lúc này thường đi cùng với những hành động mà có thể sau này bạn sẽ phải hối tiếc, bởi thường khi giận dữ bạn không thể suy nghĩ đúng đắn và thấu đáo được. Bạn có thể nói hoặc làm những điều bạn cho là sai chỉ vì muốn hả cơn giận hoặc cảm giác phù hợp ngay thời điểm đó mà thôi. Vì vậy, lời khuyên lúc này là thay vì chiều theo cảm xúc, hãy hít thở sâu và dành thời gian trấn tĩnh bản thân để tránh phải hối tiếc.

2. Khiến bản thân trở nên bận rộn

Một điều khác nên làm khi tức giận là “đánh lạc hướng” tâm trí, đưa mình ra khỏi vấn đề đang gặp phải và làm cho bản thân thật bận rộn. Khi giận dữ, bạn có xu hướng nghĩ rằng mình phải đối diện với nó ngay lập tức, đồng thời chứng minh cho thế giới biết rằng bạn không yếu đuối. Nhưng hành động vì sự tức giận là điểm yếu lớn nhất của trong tất cả mọi điểm yếu của con người. Thay vì làm mọi thứ rối tung lên, bạn hãy để tâm vào những thứ hữu ích để làm tâm trí bạn bận rộn thì sẽ tốt hơn.

3. Suy nghĩ trước khi nói

Khi tức giận, bạn hay nói những điều đáng lẽ không nên nói. Bạn chỉ nói những lời làm tổn thương người khác, thậm chí không biết ý nghĩa những gì mình đang nói. Do đó, bạn sẽ tạo ra những bất đồng giữa mình và người khác, trong khi thông thường bạn sẽ không hành động như vậy. Vì vậy, hãy cố gắng nghĩ ít nhất hai lần trước khi bạn định nói bất cứ thứ gì trong khi tức giận. Đây là lý do tại sao các chuyên gia tâm lý thường khuyên bạn nên đi bộ vào thời điểm này để tránh nói ra những điều làm tổn thương người khác.

4. Tìm cách giải quyết

Một trong những điều chúng ta không nên làm khi nóng giận là tìm mọi cách giải quyết nếu có thể. Nguyên nhân dẫn đến tức giận có thể là một vấn đề bất ngờ hoặc do dồn nén trong một khoảng thời gian dài mà chưa được giải quyết. Một trong những điều bạn nên làm vào thời điểm như thế là tìm giải pháp cho vấn đề và tìm cách đối phó với những nguyên nhân gây ra nó hơn là đấu tranh và chửi rủa, vì thông thường những việc “nói cho bõ tức” thường không mang đến kết quả tốt đẹp.

5. Đừng chửi rủa

Đừng bao giờ chửi rủa khi tức giận. Người ta thường nói những điều rất ngớ ngẩn khi tức giận chỉ vì muốn làm tổn thương đối phương. Nhưng bạn sẽ làm gì khi làm tổn thương người khác? Chửi rủa chỉ làm cho cái tôi của bạn lớn dần, nó không mang lại lợi ích gì cho cuộc đời bạn. Vì vậy, bất cứ khi nào bạn cảm thấy như mình đang sỉ nhục ai đó khi tức giận, thì hãy lùi lại một bước để xem xét thật thấu đáo.

6. Đừng giữ mối thù hận

Bạn có thể nổi giận với những người không tốt hoặc thô lỗ với bạn, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn sẽ giữ lòng thù hận với họ. Giữ mối thù hận với người khác sẽ chỉ làm bạn nghĩ về những điều sai trái mà người đó đã làm, từ đó khiến tâm trạng bạn ngày càng cảm thấy tồi tệ hơn. Thay vào đó, lòng vị tha và lãng quên lỗi lầm của người khác sẽ giúp bạn được sống một cuộc sống không có bóng dáng của cảm xúc tiêu cực.

7. Đơn giản hóa vấn đề

Một trong những cách hóa giải tình huống tức giận là sử dụng sự hài hước. Bất luận nguyên nhân của sự đau khổ là gì, hãy cố gắng trở nên hài hước. Giảm nhẹ vấn đề sẽ giúp bạn tránh được những căng thẳng không cần thiết trong cuộc sống. Vì thế, thay vì thất vọng và đáp trả cách giận dữ, hãy đơn giản hóa vấn đề bằng cách nghĩ ra một câu đùa hoặc làm cho không khí trở nên vui vẻ hơn. Nhưng hãy cẩn thận, đừng dùng trò hài để mỉa mai, vì như thế bạn sẽ làm mất đi mục đích và làm tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Hãy nhớ rằng hình ảnh của sự tức giận là rất đáng sợ. Cảm xúc đó có thể là niềm kiêu hãnh của một người có cá tính mạnh mẽ nhưng những người không thể kiểm soát được sự tức giận của bản thân sẽ trở nên khó gần, thậm chí họ sẽ tự cô lập chính mình giữa cộng đồng.

Thi Trân (Theo Magforwomen)

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Đời chị có Chúa

Đời chị có Chúa

Sr. Maria Lam Thuyên

Thêm một tờ lịch rơi, mùa Hè sắp đến rồi. Lịch thi cuối kỳ dày đặc, các bài viết phải nộp cũng nhiều. Tôi chọn đối tượng cho tiểu luận lần này là các bệnh nhân ung bướu nên tôi tự nhủ mỗi tuần sẽ đến Trung Tâm Ung Bướu nhiều hơn, vừa để thăm bệnh nhân vừa tìm thêm tư liệu cho bài nghiên cứu của mình.

Sau khi rảo qua các khoa phòng của bệnh viện để lắng nghe những tâm sự của các bệnh nhân. Tôi tiếp tục lên khoa nội, đến thăm một bà cụ 70 tuổi quê ở Đồng Tháp, bà bị ung thư ngực giai đoạn II. Tôi đang nói chuyện với bà, chợt có một phụ nữ từ trên cầu thang đi xuống. Tôi đoán chừng chị khoảng 35 tuổi, trông dáng vẻ như một người bán hàng rong tại đây. Chị niềm nở chào hết mọi người xung quanh chỗ chúng tôi ngồi. Tôi hỏi chị làm gì ở đây, chị bảo “em là bệnh nhân trong bệnh viện này, ngoài những giờ bác sĩ khám bệnh, em đi hết các khoa để nhặt hộp, chai nước, bọc ni lông … gom lại, bán lấy tiền chữa bệnh và đi thăm con, mỗi tuần cũng được vài trăm ngàn”. Năm nay chị mới 29 tuổi, tên là Thái Thiên Thanh, đã chữa bệnh ở đây được 3 tháng. Chị nói tiếp: Ở đây, bà con rất thương hoàn cảnh của gia đình em. Họ thấy ở đâu có chai lọ bỏ thì họ chỉ cho em đến đó nhặt.”

Chị có hoàn cảnh rất đáng thương, chị và chồng chị đều lớn lên trong một cô nhi viện ở Sóc Trăng. Chồng chị bị cụt một chân do chiến tranh. Hai người lấy nhau được mấy năm thì có một đứa con gái. Đứa con ra đời là niềm vui và hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với gia đình bé nhỏ này, nào ngờ, chị phát hiện mình mang bệnh. Người ta chẩn đoán chị bị ung thư tử cung.

Trong nhà, chị luôn là người gánh vác hết mọi việc trong gia đình, vì chồng chị do thương tật khó có thể giúp chị săn sóc con cũng như chia sẻ việc nhà. Chị vừa đi làm vừa nuôi con, lại thêm căn bệnh hành hạ, nên mau kiệt sức vì mất máu quá nhiều.

Người ta bảo chị bán con để có tiền chữa bệnh. Họ trả cho chị 5 triệu để lấy đứa trẻ. Chị đau đớn trả lời họ “Đời tui không cha không mẹ, tui quyết không để con tui mồ côi, thà tui uống thuốc độc rồi mẹ con tui cùng chết chứ không đời nào tui làm như vậy”.

Chị chữa bệnh tại Sóc Trăng một thời gian nhưng bệnh không giảm. May sao có một người tốt bụng mách cho chị nên lên thành phố chữa bệnh, vì cứ ở nhà chị sẽ không sống nổi.

Chị băn khoăn không muốn đi vì không có tiền làm sao chữa bệnh. Người ấy bảo chị cứ lên đó sẽ có người giúp chị. Thế rồi gia đình chị di cư lên Trung Tâm Ung Bướu, hành lý không gì hơn ngoài mấy bộ quần áo và tã lót cho con.

Đến nơi, chị kiệt quệ nằm sõng soài ở hành lang khoa xạ của bệnh viện. Sau đó, chị được một Maxơ (tên Y) làm việc tại khoa này giúp chị có phòng nằm, cho chị thêm mấy bộ quần áo và đem con chị gởi sang bệnh viện Từ Dũ nhờ nuôi hộ, mỗi tháng trả cho họ 1 triệu đồng, còn chị được vào thuốc nên bệnh của chị có phần đỡ hơn.

Khi gặp chúng tôi, chị cho xem ảnh Đức Mẹ chị đeo ở cổ. Chị  nói Sr. Y cho chị cả một cuốn sách kinh nữa, chị bảo, “lúc nào rảnh em đưa sách kinh ra đọc, em vái Chúa cho em sống thêm để nuôi con khôn một chút rồi em chết cũng đuợc”, chị tiếp lời “ em rất muốn biết Chúa, em thích đi lễ nhưng không biết đường”

Tôi thầm nghĩ tại sao chị lại nói với tôi ước muốn của chị, trong khi tôi chẳng nhanh nhẩu gợi ý cho chị theo Chúa như một số người thường làm. Tôi tiếp tục phỏng vấn:

– Chị tin có Chúa thật sao?
– Dạ, em tin.
– Chị có tin là Chúa thương chị không?
Chị nhìn tôi cười và nói : “Tin chứ, em nhận thấy điều này rõ lắm, vì thế em muốn biết Chúa”.
– Thế chồng chị thì sao?
–  Anh ấy thích lắm, mỗi lần em đọc kinh là anh cũng đọc theo, anh ấy còn xin ảnh Đức Mẹ để đeo ở ngực nữa.

Tôi hứa sẽ giúp anh chị gặp gỡ Chúa. Trở về tu viện, tôi không ngừng tự vấn mình: Tại sao chị gặp nhiều khó khăn như thế, mà trong cuộc nói chuyện với chúng tôi, chị không hề than trách gì cả. Chị nhìn cuộc đời với niềm hy vọng và mang trong mình một trái tim của người mẹ, người vợ đích thực. Nơi người phụ nữ này có một cái gì rất đặc biệt, phải chăng Thiên Chúa đang ở trong chị ? Không thể nào một người bình thường lại có một niềm tin như thế. Tôi đã dùng cả giờ cầu nguyện để nói với Chúa về chị.

Mấy hôm sau gặp lại, chị bảo:
– Mấy ngày này em đau nhiều lắm, ngày mai em được mổ.
– Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho chị, cứ an tâm nghỉ ngơi cho khoẻ.
Chị bảo: “Em luôn cầu nguyện với Chúa, xin Chúa giúp em vượt qua”.

Tôi dạy chị đọc lời nguyện tắt, đọc lời kinh mà tôi thường đọc và lúc gặp gian nan thì đọc tha thiết hơn: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa”.

Những lần thăm chị, người bệnh xung quanh thắc mắc : “Cô là người thân của chị hay sao?” Tôi cười bảo họ: “Vâng, chị là người thân của tôi”.

Tôi thầm nghĩ: Chị đã là con của Chúa mặc dầu chưa chính thức được lãnh Bí tích Rửa Tội. Điều Chị ao ước sẽ sớm được toại nguyện, vì ai tìm thì sẽ thấy (x. Mt7,8). Dầu không biết ba mẹ nhưng khi biết Chúa, nhận rằng Chúa thương, chị sẽ hạnh phúc hơn bất cứ ai. Ngài sẽ giúp chị, sẽ cùng đi với chị, sẽ chăm sóc chồng con chị … Ngài là những con người chị tiếp xúc hằng ngày, chị hãy luôn xin Ngài cho chị có đức tin để chị nhận ra Ngài khi Ngài đến thăm chị.

Từ biệt chị, tôi mang theo trong mình những ấn tượng thật sâu sắc, đó là lòng khao khát gặp Chúa nơi chị, sự chấp nhận hoàn cảnh một cách thanh thản, và một trái tim tràn đầy tình yêu của người mẹ.

Qua chị, tôi sắm cho mình thêm những kinh nghiệm mà người Tông Đồ cần có; là một thái độ lắng nghe, cần dấn thân và hoà nhập cuộc sống mình vào hoàn cảnh của từng người mình tiếp xúc, chứ không chỉ rao giảng bằng một Giáo lý suông. Cuối cùng, trên hết và trước hết mình cần có thái độ đậm đà sức sống nội tâm của Đức Kitô, như thế người tôi tiếp xúc sẽ cảm nhận một Thiên Chúa gần gũi và luôn yêu thương quan phòng trên cuộc đời họ. Ước mong còn nhiều người khát khao gặp Chúa như chị Thiên Thanh.

Sr. Maria Lam Thuyên

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

BẠN CÓ YÊU CHÚA KHÔNG?

THỨ SÁU TUẦN 7 PS

Th. Ri-ta Ca-xi-a, nữ tu

Ga 21,15-19

BẠN CÓ YÊU CHÚA KHÔNG?

Chúa Giê-su hỏi: “Con có yêu mến Thầy không?” Ông Phê-rô đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy.” (Ga 21,17)

Suy niệm : Phê-rô, vị tông đồ đã từng bạo miệng nói với Chúa Giê-su trước khi Thầy bị bắt: “Dù có phải chết với Thầy con cũng không chối Thầy,” bây giờ lại lúng túng khi được Chúa Ki-tô phục sinh hỏi: “Con có yêu mến Thầy không?” Câu trả lời trải lòng của Phê-rô: “Thầy biết mọi sự. Thầy biết con yêu mến Thầy” muốn nói lên rằng “Thầy biết rõ con đã chối Thầy, và Thầy cũng biết con vẫn yêu mến Thầy dù con còn nhiều yếu đuối. Chỉ xin cho con biết yêu Chúa với lòng khiêm tốn, sẵn sàng hoán cải mỗi khi vấp ngã, lỗi lầm.

Mời Bạn : Giả như Chúa Giê-su phục sinh hiện ra hỏi bạn, hỏi tôi như đã hỏi Phê-rô: “Con có yêu mến Thầy không?” có lẽ chúng ta còn lúng túng gấp bội. Bởi vì chúng ta không chỉ yếu đuối mà còn vì cuộc đời chúng ta bị bao vây bởi bao mối quan hệ, bị nhấn chìm giữa bao công việc, đến nỗi chúng ta đánh mất ý thức rằng Chúa yêu chúng ta nên đã chết để cứu chuộc ta, Ngài đã sống lại để ban cho chúng ta hạnh phúc sự sống đời đời cũng vì yêu thương ta.

Sống Lời Chúa : Mỗi sáng thức dậy, bạn quì gối và nói với Chúa: Lạy Chúa, con thờ lạy Chúa là Chúa con, con yêu mến Chúa.

Cầu nguyện : Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh Quyền Năng, con tin Chúa đang sống bên cạnh cuộc đời con, nhưng con chưa dám trao phó đời con cho Chúa, nên quyền năng của Chúa không thể thi thố trong con được. Con xin thờ lạy Chúa, xin giúp con nhận ra quyền năng Chúa trên cuộc đời con, và để con nói: Con cám ơn Chúa, con yêu mến Chúa. Amen.

PhutCauNguyen:

http://phutcaunguyen.net/BDCN/T7PS/T6T7PS.mp3

Xin mở lòng chúng ta ra, thủ thỉ với Chúa qua những lời ca tiếng hát này:

1. Con chỉ là Tạo Vật:

https://www.youtube.com/watch?v=oU7IzmoppRk

2. Lỗi hẹn:

https://www.youtube.com/watch?v=NNDuqphaUGk

3. Phó Thác:

https://www.youtube.com/watch?v=R8j0UCziJjM

4. Biết Chúa, biết con:

https://www.youtube.com/watch?v=ZnPyABeahXc

5. Tình ca vô tận:

https://www.youtube.com/watch?v=X9kmb8ROHr0

6- Bao la tình Chúa – Hiền Thục

https://www.youtube.com/watch?v=y3m10xlaEcw

God bless,

Hai

Huế: Việt Kiều Bị Cháu Ngoại Lục Túi, Chôm 2,500 Đôla

Huế: Việt Kiều Bị Cháu Ngoại Lục Túi, Chôm 2,500 Đôla

Vietbao.com

HUẾ — Việt kiều về nước, coi chừng bị trộm… ngay chính trong dòng họ gia đình…

Báo Công an Nhân dân kể rằng lợi dụng lúc ông ngoại (Việt kiều Australia) ra sân nhà hóng mát, Tường lẻn vào phòng ngủ của ông rồi lục túi lấy trộm 2.500 đô la Australia để trang trải tiền “bóng bánh”.

Bản tin báo này nói là vào ngày 21/5, Công an huyện Phú Vang, Thừa Thiên-Huế cho biết, đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối tượng Nguyễn Tường (21 tuổi, trú xã Phú An, Phú Vang) về hành vi trộm cắp tài sản.

Ông Lê Xuân Đỗ, Việt kiều Australia, về thăm quê, ở tại nhà cháu ngoại là Tường, sau đó bị mất trộm 2.500 đô la Australia và 3 triệu đồng Việt Nam, tương đương khoảng 47 triệu đồng.

Nhận được tin báo, Công an huyện Phú Vang tổ chức điều tra và xác định Tường là thủ phạm vụ trộm.

Bản tin thêm, ghi lời Tường khai, do thua độ bóng đá, ngày 12/5, lợi dụng lúc ông Đỗ ra trước sân nhà hóng mát, Tường lẻn vào phòng ông Đỗ ngủ lục túi lấy trộm số tiền trên.

8 sĩ quan Hải Quân gốc Việt cùng tốt nghiệp, lần đầu tiên tại Mỹ

8 sĩ quan Hải Quân gốc Việt cùng tốt nghiệp, lần đầu tiên tại Mỹ

Nguoi-viet.com

Linh Nguyễn/Người Việt

ANNAPOLIS, Maryland (NV) Lần đầu trong lịch sử Hoa Kỳ, số sĩ quan Hải Quân Mỹ gốc Việt khóa 2015, tốt nghiệp đông nhất, tám người, và ra trường vào lúc 10 giờ sáng hôm nay, Thứ Sáu, 22 Tháng Năm, tại sân vận động Navy-Marine Corps Memorial của Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ ở Annapolis, Maryland.

Theo cựu Trung Tá Ross Nguyễn, chủ tịch Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt (VAUSA), danh sách các tân thiếu úy hải quân Mỹ gốc Việt và (nguyên quán), gồm có Heather Bùi (San Diego, CA), Tina Kiều (Garden Grove, CA), Brandon Trần (Montebello, CA), Ryan Trần (Quartz Hill, CA), Andrew Trương (Marriottsville, MD), Ryan Lê (High Point, NC), Jake Ðặng (Annandale, VA), và Amanda Thạch (Seattle, WA).


Heather Bùi. (Hình: VAUSA cung cấp)

 


Tina Kiều. (Hình: VAUSA cung cấp)

“Cứ mỗi lễ ra trường của học viện, thành phố Annapolis tưng bừng cả tuần lễ trước. Giây phút mở đầu chương trình mãn khóa dự trù sẽ rất ngoạn mục với màn biểu diễn của đội phản lực cơ Navy Blue Angels, xuất xứ từ năm 1946, tính đến nay đã thu hút 463 triệu khán giả,” Trung Tá Hải Quân Tuấn Nguyễn, giám đốc điều hành hội VAUSA, cho nhật báo Người Việt biết.

Nói về kinh nghiệm gặp gỡ các sinh viên sĩ quan gốc Việt khi còn trong thời gian huấn luyện, Trung Tá Tuấn nhận xét: “Các em có thiện cảm khi thấy tôi mặc quân phục hải quân nên không ngần ngại tâm sự khi được chúng tôi mời sinh hoạt chung. Các em còn rất trẻ, thuộc thế hệ thứ ba, rất dễ thương và lý tưởng. Ða số các sinh viên là cháu của các cựu quân nhân QLVNCH.”


Brandon Trần. (Hình: VAUSA cung cấp)

 


Ryan Trần. (Hình: VAUSA cung cấp)

Ðể bày tỏ sự ủng hộ, vị trung tá gốc Việt cho biết thêm: “Chúng tôi có xin được 50 vé để các bác, các chú trong cộng đồng người Việt có thể tham dự vào ngày mãn khóa. Ai cũng vui và nô nức đón chờ nhìn các con cháu tung nón, làm rạng danh nòi giống.”

Ông cho biết, ông Ðoàn Hữu Ðịnh, chủ tịch cộng đồng Việt Nam vùng Washington, DC, Virginia, và Maryland, cũng sẽ tham dự lễ tốt nghiệp của các tân sĩ quan.

Muốn được nhận làm sinh viên sĩ quan, ứng viên phải là công dân Mỹ, ít nhất 17 tuổi và không quá 23 tuổi tính đến ngày 1 Tháng Bảy năm nhập trường; phải có giấy giới thiệu chính thức, thường từ một dân biểu, hai thượng nghị sĩ của Quốc Hội Hoa Kỳ và phó tổng thống Hoa Kỳ. Không cần quen biết nhưng được chọn theo thành tích cá nhân.

Mỗi khóa có khoảng trên 2,000 sinh viên sĩ quan cho hai ngành Hải Quân hay Thủy Quân Lục Chiến.


Andrew Trương. (Hình: VAUSA cung cấp)

 


Ryan Lê. (Hình: VAUSA cung cấp)

Chương trình học bốn năm, ngoài thuật lãnh đạo chỉ huy, sinh viên sĩ quan được đào tạo các ngành học chính như kỹ sư, khoa học tự nhiên, nhân văn, và xã hội học, giống như tại các trường đại học dân sự hàng đầu.

Sinh viên cũng được học những kỹ năng chuyên môn cần thiết cho một sĩ quan Hải Quân hay Thủy Quân Lục Chiến, và có những lớp cao cấp chuẩn bị cho sinh viên chương trình cao học. Khi tốt nghiệp sinh viên được cấp văn bằng cử nhân và mang cấp bậc thiếu úy.

Hải Quân đài thọ 100% học phí và sinh viên sĩ quan được trả mỗi tháng $920.49, và trừ từ lương, các phí tổn, như hớt tóc, giặt quần áo, lệ phí sách lưu niệm, và các hoạt động khác trong thời gian huấn luyện. Tiền mặt thật sự một sinh viên sĩ quan năm thứ nhất nhận được là $100/tháng và tăng dần trong những năm sau.

Ban đầu, học viện được gọi là Trường Hải Quân, do ông George Bancroft, bộ trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, thành lập năm 1845 tại Fort Severn, Annapolis. Chỉ huy trưởng đầu tiên là ông Franklin Buchanan với ban giảng huấn gồm bốn sĩ quan và ba giảng viên dân chính. Số sinh viên theo học chỉ có 50 người. Chương trình học kéo dài năm năm, với năm đầu và năm cuối học tại Annapolis, ba năm thực tập hải hành.


Jake Ðặng. (Hình: VAUSA cung cấp)

 


Amanda Thạch (trái). (Hình: VAUSA cung cấp)

Năm 1850, trường Hải Quân trở thành Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ. Một năm sau, học viện chuyển sang chương trình đào tạo bốn năm như hiện nay tại Annapolis, với chương trình thực tập hải hành vào các mùa hè của khóa học.

Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ được tạp chí U.S. News & World Report xếp hạng trường công số một trong ba năm liền, và từng đào tạo những lãnh đạo nổi tiếng, gồm một tổng thống Hoa Kỳ, 16 đại sứ, 24 dân cử Quốc Hội Hoa Kỳ, năm thống đốc tiểu bang, năm bộ trưởng hải quân, một bộ trưởng không quân, năm tổng tham mưu trưởng, 52 phi hành gia, hai người được giải Nobel, và nhiều học giả các ngành khác, trong đó có những tên tuổi quen thuộc như Tổng Thống Jimmy Carter, Tướng Charles Bolden, Thượng Nghị Sĩ John McCain, Tư Lệnh Hạm Ðội Chester W. Nimitz, ông H. Ross Perot, v.v…

Chỉ huy trưởng hiện tại của trung đoàn sinh viên sĩ quan ngành hải quân là Ðại Tá William D. Byrne, Jr. và chỉ huy phó ngành thủy quân lục chiến là nữ Ðại Tá Bobbi Shea.

Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ tọa lạc tại số 121 Blake Road, Annapolis, MD 21402.

Phái đoàn nhân quyền Mỹ gặp gỡ Hội Đồng Liên Tôn tại Sài Gòn

Phái đoàn nhân quyền Mỹ gặp gỡ Hội Đồng Liên Tôn tại Sài Gòn

Nguoi-viet.com

Việt Hùng/Người Việt

SÀI GÒN (NV)Ngày 21 Tháng Năm, 2015, phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ do Đại Sứ Lưu Động về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ David Saperstein dẫn đầu đã có buổi gặp gỡ và trao đổi với Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Dòng Chúa Cứu Thế số 38 Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn.

Từ trái sang: Phụ tá đặc biệt của Đại Sứ Victoria Thoman, ông Lê Văn Sóc,
Hòa Thượng Thích Không Tánh, Đại Sứ Lưu Động về Tự Do Tôn Giáo
Quốc Tế Hoa Kỳ David Saperstein, Chánh Trị Sự Hứa Phi, Mục Sư
Nguyễn Mạnh Hùng, Trưởng Phòng Chính Trị Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ
Charles Sellers và ông Lê Quang Hiển. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Phái đoàn Hoa Kỳ gồm có: Đại Sứ Lưu Động về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ David Saperstein, phụ tá đặc biệt của Đại Sứ Victoria Thoman, Trưởng Phòng Chính Trị Tổng Lãnh Sứ Quán Hoa Kỳ Charles Sellers.

Phái đoàn Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam (HĐLTVN) gồm có: Hòa thượng Thích Không Tánh, Mục Sư (MS) Nguyễn Mạnh Hùng, Chánh Trị Sự Hứa Phi (Đạo Cao Đài), ông Lê Văn Sóc và ông Lê Quang Hiển (Phật Giáo Hòa Hảo).

Trao đổi thẳng thắn

Hoạt động chính trong buổi tiếp xúc này là gặp gỡ, trò chuyện trao đổi những vấn đề liên quan đến tự do tôn giáo, nhân quyền. Giúp cho phái đoàn Hoa Kỳ hiểu hết tình hình ở Việt Nam, nhằm tìm một giải pháp tối ưu trong vấn đề cần trao đổi giữa chính phủ Hòa Kỳ và Việt Nam về Hiệp Định TPP sắp tới.

Hòa Thượng Thích Không Tánh cảm ơn ngài đại sứ lưu động và phái đoàn đã dành thời gian để tiếp xúc và lắng nghe ý kiến của các tôn giáo độc lập tại Việt Nam. Hòa thượng cũng bày tỏ rất tiếc là dịp này vì các Linh Mục Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) bận tĩnh tâm nên phái đoàn của Công Giáo không tham gia được mà chỉ có 4 tôn giáo tham gia tiếp xúc.

“Sự thật mà nói, không có cái gọi là ‘tự do tôn giáo ở Việt Nam.’ Chỉ có các tôn giáo quốc doanh mới được chính quyền tạo điều kiện, các tôn giáo độc lập nói chung và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nói riêng, từ sau 30 Tháng Tư năm 1975 đến nay đều bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp tịch thu tài sản, đất đai, các cơ sở thờ tự” – Thầy Thích Không Tánh trình bày.

Hòa Thượng cho biết thêm, “Hiện nay Chùa Liên Trì do tôi làm trụ trì luôn luôn bị an ninh canh gác, cô lập và ngăn cản gây khó khăn khi phát quà cứu tế cho quý anh em thương phế binh VNCH, các bệnh nhi ung thư, bà con dân oan và các gia đình thuyền nhân bị cưỡng bức hồi hương.”

Còn Chánh Trị Sự Hứa Phi bày tỏ, “Việc nhà cầm quyền CSVN cam kết về tự do tôn giáo, nhân quyền để được vào TPP là đánh lừa quốc tế. Thực tế họ cũng đã cam kết để được vào WTO và mới đây được làm thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ nhưng sau khi được vào họ vẫn tiếp tục đàn áp các tôn giáo độc lập, các tổ chức và những cá nhân đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền.”

Cũng tâm tình như vậy, Hòa Thượng Thích Không Tánh cho biết, “Việc đàn áp càng ngày càng tàn nhẫn và tinh vi hơn như dùng côn đồ đập phá một số cơ sở thờ tự của giáo hội Mennonite độc lập và hành hung chức sắc tôn giáo, những nhà hoạt động dân chủ. Mới đây, chính quyền Quận 2 đã đưa cho chùa Liên Trì quyết định và một thông báo nhằm cưỡng chiếm nhà, giải tỏa chùa Liên Trì. Họ báo cho phật tử biết sau khi Việt Nam được vào TPP thì sẽ cưỡng chế giải tỏa chùa.”

Còn Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng, “Hiện nay nhà cầm quyền CSVN đặt ra những văn bản pháp luật trái với các Công Ước Quốc Tế, vi phạm nghiêm trọng quyền con người nhằm bóp nghẹt và triệt tiêu các tôn giáo độc lập.”

Mục sư cũng trình bày chi tiết về các vụ việc công an và chính quyền địa phương dùng côn đồ tấn công, đập phá tan hoang hội thánh Mennonite Bến Cát, Bình Dương và hội thánh Chuồng Bò. Họ bắt bớ, hành hung, đánh đập các mục sư, có trường hợp phải nhập viện cấp cứu như Mục Sư Nguyễn Hồng Quang.

Ngài đại sứ rất quan tâm tới các trường hợp này và hỏi có bằng chứng gì chứng tỏ có sự hiện diện của công an không?

Sau khi Mục Sư Hùng phân tích các chứng cứ và ông Hứa Phi đưa ra hình ảnh chứng minh thì ngài đại sứ chấp nhận và tỏ ra rất quan tâm.

Mục Sư Hùng cũng trình bày về trường hợp Mục Sư Nguyễn Công Chính và Mục Sư Dương Kim Khải còn đang bị cầm tù và đặc biệt Mục Sư Chính bị phân biệt đối xử, bị hành hạ dã man trong tù cũng như đã bị kết án mấy năm rồi mà đến nay vẫn chưa được nhận bản án để kêu oan.

Hoa Kỳ luôn coi trọng nhân quyền và tự do tôn giáo

Trưởng phòng chính trị Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Sài Gòn Charles Sellers cho biết, “Hôm nay tôi rất ngạc nhiên khi nghe các trình bày của quí vị. Nó hoàn toàn trái ngược với các văn bản mà chính quyền Việt Nam cung cấp cho chúng tôi. Chắc chắn những gì quí vị trao đổi hôm nay đều được chúng tôi ghi nhận.”

Ngài David Saperstein thay mặt phái đoàn Hoa Kỳ, “Cám ơn các chức sắc Hội Đồng Liên Tôn đã dành thời gian cung cấp cho đoàn những thông tin rất quý giá. Chúng tôi sẽ đưa thông tin này vào nội dung cuộc đàm phán thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam. Hoa Kỳ mong muốn Việt Nam sẽ trả tự do cho một số tù nhân lương tâm trong nay mai.”

Ông cho biết thêm, “TPP có thể đem lại cơ hội phát triển kinh tế cho Việt Nam. Nhưng quyền lợi luôn đi đôi với trách nhiệm, chúng tôi muốn thúc đẩy Hà Nội phải cải tiến các điều kiện nhân quyền, tự do tôn giáo trong nước.”

Sau đó ngài khẳng định, “Nếu Việt Nam được chấp thuận vào TPP thì sẽ có một hiệp định, với những cam kết cụ thể về cải thiện nhân quyền, đặc biệt về vấn đề quyền lao động và quyền lập hội. Tôi có thể khẳng định là chúng tôi sẽ giám sát việc Việt Nam thực thi các cam kết sau khi vào TPP, nếu hiệp định kia được ký kết. Nếu Việt Nam không thực hiện thì chính phủ Hoa Kỳ sẽ có biện pháp trừng phạt.”

Tị nạn giáo dục : Còn đi nhiều, đi trống rỗng, đi hết…

Tị nạn giáo dục : Còn đi nhiều, đi trống rỗng, đi hết…

Bình Luận

Phù Sa phỏng vấn nhà văn Dạ Ngân

Du học để “tị nạn giáo dục”

Các ông bố, bà mẹ hiện đại ở các đô thị đang có xu hướng “ấn” con đi du học càng sớm càng tốt ? Xu hướng này phản ánh điều gì về tâm lý và sự thay đổi trong xã hội hiện nay ?

Xin đừng quên người Việt mình rất chăm con, bất đắc dĩ người ta mới chịu xa con sớm và họ biết rõ, con mình sẽ “lóng ngóng” ở xứ người một thời gian dài.

Nhưng tại sao có tâm lý đua nhau cho con đi sớm ? Là vì cung cách của nền giáo dục không còn khiến người ta an tâm.

Tính hiếu học của người Việt đang bị thách thức. Những người có tiền không dại gì để con mình chịu đựng sự thể nghiệm mãi của những nhà cải cách và phải học theo kiểu “nhồi sọ” ở trường, lại còn phải học thêm học nếm mãi.

Ở khía cạnh giáo dục, chị lý giải hiện tượng này như thế nào ?

Ngày nay, nhiều người Việt ra nước ngoài là để tị nạn giáo dục.

Tình hình đã mười mươi như vậy, nhưng hình như phía vĩ mô không muốn thay đổi. Làm giáo dục mà không triết lý giáo dục thì sao thiết kế được?

Sao các môn xã hội không có sức hấp dẫn mà còn khiến Học Sinh bội thực, ngán ngẩm ? Các em không thích môn văn, không yêu môn sử, không thiết tha môn địa, không “vào” với môn đạo đức công dân? Vậy thì giỏi toán và giỏi các môn tự nhiên để làm gì, để làm người Việt ngô ngọng hay làm rô – bốt ?

Tôi thấy bất an với kiểu làm sách giáo khoa, tôi ngạc nhiên với sự im lặng của chính các thầy cô trong ngành giáo dục. Họ biết cả đấy, họ chán đấy mà họ không làm gì, không ai lên tiếng, họ sợ họ hèn hay họ đã chai lì cả rồi ?

Nếu tôi là một quan chức trong ngành giáo dục thì chắc chắn tôi sẽ từ chức. Không làm gì nổi nữa, chỉ có cách cho con cho cháu “tị nạn” mà thôi.

Không phải chép văn mẫu đã là “được làm người”

Một gia đình có con trúng học bổng Singapore năm 14 tuổi đã phấn khích thốt lên: “ôi, cháu tôi đã được làm người”.

“Ôi, cháu tôi được làm người” là một câu nói có vẻ quá lên nhưng bên trong nó có sự thật đó chứ!

Hãy xem trường điểm và trường chuyên đã làm cho cha mẹ các em phải chạy chọt và gây thêm ách tắc giao thông như thế nào? Hãy xem tuổi thơ của các em nhỏ đang được chơi hay đang bị học kiểu “nhồi thức ăn cho ngỗng”? Một cô cháu họ của tôi kể, trong thực hành môn Văn lớp 4 của con nó có thứ đề đại loại: “Hãy viết một bức điện tín”. Chính tôi đã từng giúp cho đứa cháu ngoại học lớp 5 ở Hà Nội làm đề ngoại khóa là “Hãy viết suy nghĩ của em về chiến thắng của trận Điện Biên Phủ trên không?”.

Có phải bắt các em làm chính trị gia hay làm công dân sớm? Sao không để cho các em tiểu học được phát triển tự nhiên cả trong tình yêu đất nước, gia đình, thầy cô và tiếng Việt mà cứ làm cho chúng chán ngấy lên vậy?

Cho con du học là xu hướng đã có từ thời thuộc Pháp, để con cái được học cái văn minh, được sống và được thụ hưởng môi trường văn hóa cao. Tại sao người ta thích cho con đi Singapore, đảo quốc ấy có đúng là thiên đường ở châu Á mà chúng ta đang mơ ước không?

Nhưng chị có nghĩ rằng bọn trẻ sẽ có những tổn thương tâm lý vì xa bố mẹ từ khi còn quá nhỏ?

Tôi không có con nhỏ nhưng tôi đã khuyến khích và đóng góp cho cháu ngoại của tôi vào trường quốc tế từ đầu cấp II. Vì sao? Vì ở đó nó được học chương trình giảm tải, nó được học tiếng Anh bằng phương pháp đúng và không phải làm văn mẫu.

A ha! Riêng việc không phải làm văn kiểu học thuộc lòng và chép nguyên xi văn mẫu đã là “được làm người” rồi. Nó học văn một cách hào hứng và tiếng Việt của nó dậy hương là vì nó được làm văn theo suy nghĩ của mình. Cả nhà xúm nuôi một đứa bé, cực nhưng mà vui, không bị sốc, không bị stress vì “né” được nhiều “ngón hành hạ” của ngành giáo dục trong nước.

Các trường ở Singapore họ hay nhảy vào các trường điểm và trường chuyên của chúng ta để “hớt váng” từ năm lớp 9 hoặc lớp 10.

Số đi du học tự túc thì đủ lứa tuổi. Các em phải chịu thiệt thòi nhưng nền giáo dục của các nước văn minh rèn người khá hay.

Theo tôi, đi từ đầu cấp III là vừa, cho đi sớm hơn là sẽ có hậu quả.

Con mình nuôi lớn mà người ta “dùng”

Việc mỗi gia đình tự lo cho tương lai của con cái như vậy sẽ tạo ra một nguồn nhân lực tốt cho đất nước ?

Rõ ràng là nhân tài sẽ thất thoát. Con cái mình nuôi lớn mà người ta dùng, toàn là người thông minh và nhiều người tài đấy chứ. Có đau không, có ức không? Đành chịu.

Các vị ở trên cao có xót không, xót sao không tìm cách và không thay đổi?

Liệu gia đình và chính các em Học Sinh đó có phải trả cái giá nào không ?

Đừng có mà đùa dai với truyền thống hiếu học của người Việt. Sẽ còn đi nhiều, đi trống rỗng, đi bằng hết, nếu những người cầm trịch của chúng ta không giật mình thì sẽ không cứu vãn được làn sóng tị nạn này đâu.

Rồi sẽ có thêm những thế hệ Việt kiều không biết tiếng Việt, quê hương đất nước xa vời. Đừng nghĩ người Việt sẽ cố kết tình quê hương và đất nước như cộng đồng người Tàu. Chúng ta là những người Việt trần ai, rất dễ bời rời và mất gốc khi ở xứ người.

Nhà văn, nhà báo Dạ Ngân sinh năm 1952, từng tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du. Là tác giả của nhiều truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết nổi tiếng. Trong đó, đặc biệt và gây tiếng vang nhất là tiểu thuyết “Gia đình bé mọn” đã đoạt giải thưởng của Hội nhà văn Hà Nội.