CÁI NHÌN

CÁI NHÌN

Thiên Phúc

Truyện các thánh ẩn tu thời giáo hội sơ khai có một giai thoại như sau:

Một người La Mã nọ đến cắm lều giữa sa mạc và tập sống như một ẩn tu.  Ngày nọ, có một vị ẩn tu tìm đến căn lều của người La Mã để trao đổi về cuộc sống tu trì.

Vừa bước vào căn lều của người La Mã, vị ẩn tu ngạc nhiên vô cùng.  Giữa căn lều là một chiếc giường, trên đó có chăn nệm, lại có cả móc áo ở góc lều.  Nhưng điều làm cho vị ẩn tu phải sửng sốt, chính là sự hiện diện của một người giúp việc trong đó.  Người này nấu ăn, giặt giũ cho người La Mã. Người La Mã nhận ra ngay nét mặt sửng sốt của vị ẩn tu.

Sau một lúc đàm đạo về đời sống tu trì, người La Mã mới hỏi vị ẩn tu:

– Xin được phép hỏi ngài, trước khi vào tu trong sa mạc, ngài làm nghề gì?

Vị ẩn tu trả lời:

– Trước khi vào đây tôi chỉ là người chăn giữ gia súc ngoài đồng.

– Ngài có bao giờ ngủ trên chăn êm nệm ấm chưa?

– Mục tử chúng tôi thì làm gì biết đến những thứ xa xỉ ấy?

– Có ai phục dịch nấu nướng cho ngài không?

– Đã làm nghề chăn súc vật thì ăn uống là chuyện thất thường, làm gì có bếp núc và người hầu hạ.

Sau một loạt những câu hỏi như thế, người La Mã mới giải thích cho vị ẩn tu như sau:

– Tại La Mã, tôi là người có tất cả mọi sự, tôi ngủ trên một chiếc giường sang trọng chứ không phải trên cái phản tồi tàn này.  Tôi có không biết bao nhiêu kẻ hầu người hạ chứ không phải chỉ có một người đầy tớ như ngài vừa thấy.  Ngày ngày cuộc sống của tôi là yến tiệc linh đình chứ không phải chỉ có những bữa ăn bằng rau cỏ như ở đây.  Trong bữa ăn của tôi lúc nào cũng có đàn ca xướng hát, ở đây chỉ có bốn bề thinh lặng.  Đêm khuya tôi lại phải thức dậy đọc kinh cầu nguyện.  Nhưng nhờ thế mà giờ đây tôi cảm thấy khoẻ mạnh trong thân xác và bình an trong tâm hồn.

Nghe thế vị ẩn tu mới phát biểu:

– Xin lỗi ngài, vì tôi đoán xét quá nông cạn và vội vàng.  Quả thật, cuộc sống ẩn tu của ngài có giá trị hơn bội phần cuộc sống của tôi.  Đối với tôi, giữa cuộc sống của một mục tử và một ẩn tu không có khác biệt nhau bao nhiêu, không chừng cuộc sống của tôi bây giờ xem ra còn có nhiều tiện nghi hơn cuộc sống của một mục tử là khác.  Quả thật, ngài có nhiều công trạng hơn tôi.

*****************************

Mục đích thiết yếu của cuộc sống tu trì chính là đức ái.  Sống xa cách thế gian không phải là để tìm hạnh phúc riêng tư cho mình mà chính là để yêu mến Chúa, mà tình mến Chúa được cụ thể hoá trong tình yêu tha nhân.  Thiếu lòng mến đối với tha nhân thì cuộc sống tu trì không khác nào “Một toà nhà xây trên cát.”  Và bước đầu trong tình yêu đối với tha nhân chính là hoán cải cái nhìn.

Cái nhìn đối với tha nhân như Chúa Giêsu đã không ngừng nêu bật trong Tin mừng, không phải là cái nhìn của quan án, của đoán xét, của nghi kỵ, của tẩy chay mà là cái nhìn của cảm thông, của tha thứ và của tin yêu.

Qua thái độ của những người biệt phái, những người có cuộc sống đạo đức và khổ chế hơn người. Chúa Giêsu đã đưa ra một thiếu sót trầm trọng, đó là thiếu tình mến đối với tha nhân.  Thái độ đó đã được Chúa Giêsu cụ thể hoá trong cách cầu nguyện của một người biệt phái nọ.  Người này nhìn một cách khinh bỉ người thu thuế ở cuối đền thờ và ngẩng cao đầu lên để kê khai những công trạng của mình.  Chúa Giêsu kết luận rằng người này ra về không được Chúa tha thứ, bởi vì ông ta thiếu lòng mến đối với tha nhân.

*****************************

Lạy Chúa, xin ban cho con được mặc lấy tâm tình và cái nhìn của Chúa đối với tha nhân.  Trong mọi quan hệ với anh chị em, xin cho con luôn biết sống nhẫn nhục và tha thứ, cảm thông và yêu thương hết mọi người.  Amen.

Thiên Phúc

IS ‘tra tấn bé trai Syria’

IS ‘tra tấn bé trai Syria’

Quentin Sommerville BBC News, tường thuật từ biên giới Thổ Nhĩ Kỳ-Syria

Ahmed kể lại cậu không thể ngủ được vì ác mộng

Một đoạn video quay trên điện thoại di động mà BBC có được cho thấy có vẻ như các tay súng của Nhà nước Hồi giáo (IS) đang tra tấn một cậu bé 14 tuổi người Syria.

Đoạn video do một người đào tẩu khỏi nhóm thánh chiến này quay, có cảnh cậu bé bị đánh trong lúc bị treo tay lên.

Liên Hiệp Quốc đã cáo buộc IS và các nhóm có vũ trang khác tại Syria và Iraq về tội tra tấn, giết hại trẻ em.

Các thiếu niên cũng bị tuyển mộ, huấn luyện và dùng trong chiến trận.

Một thiếu niên khác nói với BBC cậu đánh nhau và đã giết người ra sao trong hàng ngũ Mặt trận al-Nusra có liên hệ với al-Qaeda khi mới 15 tuổi. Và khi chuyển sang gia nhập IS cậu thấy có những thiếu niên 13 tuổi bị tuyên truyền nhồi sọ.

Dí điện

Đoạn video thu bằng điện thoại cho thấy Ahmed bị treo lơ lửng cách nền đất chừng hơn một gang tay.

Cậu bị bịt mắt, và hai người đàn ông che kín mặt mặc đồ màu đen từ đầu đến chân đứng trước mặt. Một người cầm dao và một khẩu súng ngắn, người kia đi lại quanh căn phòng với khẩu AK-47 trong tay.

Họ buộc tay Ahmed treo lên trần nhà và bắt đầu đánh đập.

Cậu mới chỉ 14 tuổi khi bị IS bắt và tra tấn.

Khi được an toàn ở nước láng giềng Thổ Nhĩ Kỳ, cậu như vừa thoát khỏi cơn ác mộng.

“Tôi nghĩ về cha mẹ mình. Tôi nghĩ tới mẹ,” cậu nói.

“Tôi nghĩ tôi sẽ chết, sẽ xa rời cha mẹ, các anh chị em, bạn bè, người thân. Tôi nghĩ là tôi sẽ chết.”

“Họ bắt đầu quất roi vào tôi, dí điện bắt tôi nhận tội. Tôi nói với họ mọi thứ.”

Ác mộng

Tại thành phố Raqqa ở miền nam Syria, nơi IS kiểm soát, Ahmed đi bán bánh mỳ để kiếm sống.

Hai người đàn ông mà cậu biết đã bảo cậu bỏ một cái túi gần nơi họp của IS. Ahmed đã bị gài bẫy để đặt bom.

Ahmed nói trước khi được điều trị tại Thổ Nhĩ Kỳ, cậu hầu như không ngủ được bởi luôn gặp ác mộng

Độ tuổi của cậu không phải là điều những kẻ tra tấn cậu bận tâm. Việc tra khảo kéo dài trong hai ngày.

“Khi họ dí điện, tôi đã gào thét gọi mẹ,” cậu nói. “Nhưng ngay khi tôi gào thét thì [một trong hai kẻ tra tấn] lại tăng điện áp lên cao hơn nữa. ‘Đừng có mà gọi mẹ,’ ông ta nói.”

“Họ giả đò như họ theo đạo, nhưng họ là những kẻ vô đạo. Họ hút thuốc. Họ giả đò như tuân thủ luật Hồi giáo nhưng mà không phải vây. Họ đánh người, giết người.”

Từ nhà tù, Ahmed đã bị kết án tử hình. Nhưng người xử tử thấy xót thương cho cậu nên đã cho cậu chạy thoát.

“Hiếm khi mà tôi có thể ngủ,” cậu nói. “Khi tôi mới đến được Thổ Nhĩ Kỳ, tôi toàn gặp ác mộng. Tôi đã được điều trị. Nhưng tôi vẫn không thể ngủ được – tôi đã luôn mơ thấy những gì đã xảy ra.”

“Khi nhắm mắt lại, tôi từng luôn mơ phải ác mộng nên sau đó thức trắng đêm luôn.”

Tôi đã gặp người ghi đoạn video cảnh Ahmed bị đánh đập. Ông đó sau đã đào tẩu khỏi IS và nói ông rất ăn năn.

Đoạn phim được làm vì những mục tiêu tuyên truyền, ông nói.

Số phận của hai người đàn ông trong đoạn băng, những người cùng bị tra tấn với Ahmed, hiện chưa rõ thế nào.

“Tôi hối tiếc về từng khoảnh khắc,” người đàn ông ghi hình nói. “Khi gia nhập IS, tôi đã không thực sự thấy thuyết phục, nhưng tôi phải theo họ.”

“Tuy tôi không thực sự nặng tay với mọi người, nhưng tôi hy vọng là những người mà tôi đã gây đau đớn sẽ tha thứ cho tôi.”

LHQ cáo buộc IS đã sử dụng và lạm dụng trẻ em trên diện rộng

Làm hỏng một thế hệ

Bên trong hệ thống tổ chức của mình, IS đã chấm dứt nền giáo dục thế tục và thay vào đó tạo ra các trường học kiểu nhà binh, nơi chuyên nhồi sọ các em nhỏ và dạy các em cách giết người.

Một đoạn video tuyên truyền của IS cho thấy cảnh các em, trong đó có những em mới chỉ khoảng 13-14 tuổi, được huấn luyện và tập bắn.

Các em bị cho xem các đoạn video chặt đầu, và cũng tham gia vào các vụ giết người.

Khaled – đây không phải là tên thật – nay 17 tuổi, nhưng từ hai năm trước đã tham gia giao tranh, giết người trong hàng ngũ của một nhánh al-Qaeda tại Syria, al-Nusra.

Sau đó, cậu bị buộc phải tham gia IS. Cậu đã đào tẩu, nhưng với cậu thì việc ra chiến trận là một phần để trở thành người đàn ông. Cậu nói trẻ em bị buộc phải hướng tới việc tham gia chiến đấu.

“Các chiến binh là người lớn trong IS chỉ chiếm thiểu số. Lớp tôi toàn những người 15-16 tuổi,” cậu nói. “Thậm chí có một số chỉ 13-14 tuổi. Số này háo hức tham gia đánh nhau hơn, và muốn làm thánh chiến vì Thượng đế.”

Khaled nổi giận khi những đối tượng đó được gọi là trẻ em.

“Thượng đế tha tội cho ông, chớ nói chữ trẻ em,” cậu nói với tôi. “Những kẻ mang súng trường, bảy cuốn tạp chí và sáu quả lựu đạn thì đều là đàn ông. Họ là đàn ông Hồi giáo. Đó là sự khác biệt giữa là một kẻ giống đực và một người đàn ông.”

“Nhiều người chỉ là con đực chứ không phải là đàn ông. Những người cầm vũ khí chiến đấu vì Thượng đế và bảo vệ danh dự cho phụ nữ Hồi giáo là những người đàn ông.”

Đây là sự làm hỏng một thế hệ. Trẻ em IS sẽ trở thành những thanh niên được đào tạo để giết người và thù ghét, và chúng sẽ gây chuyện cho Syria và Iraq trong những năm tới.

Mỹ cam kết hỗ trợ Việt Nam 18 triệu đôla mua tàu tuần tra

Mỹ cam kết hỗ trợ Việt Nam 18 triệu đôla mua tàu tuần tra

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter và Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh bắt tay sau khi ký một tuyên bố vè tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng tại Hà Nội, ngày 1/6/2015.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter và Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh bắt tay sau khi ký một tuyên bố vè tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng tại Hà Nội, ngày 1/6/2015.

Hoài Hương-VOA

Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ và Việt Nam ký một Tuyên bố về Tầm Nhìn Chung để hướng dẫn hợp tác quốc phòng giữa hai nước trong tương lai.
Hãng thông tấn Reuters dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ nói với báo chí khi ông đến thăm Cảng Hải Phòng rằng: “Chúng ta phải hiện đại hoá quan hệ đối tác song phương. Sau 20 năm bình thường hoá bang giao, có rất nhiều điều mà hai nước có thể hợp tác để làm việc với nhau.”

Hãng tin tường thuật rằng trong khuôn khổ các nỗ lực đẩy mạnh hợp tác quốc phòng giữa hai nước cựu thù, ông Ashton Carter loan báo Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam thành lập một tung tâm huấn luyện binh sĩ để tham gia các chiến dịch gìn giữ hoà bình của Liên Hiệp Quốc. Washington sẽ phái một chuyên gia Mỹ về công tác gìn giữ hoà bình tới làm việc ở Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.

Trong cuộc hội kiến với Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, ông Carter thảo luận với Bộ trưởng Phùng Quang Thanh về lời kêu gọi của ông hôm thứ Bảy tại hội nghị an ninh Shangri-La, hối thúc Việt Nam chấm dứt các dự án xây đảo trong Biển Đông.

Tại hội nghị này, Ông Carter nói Trung Quốc đang đe doạ an ninh khu vực qua những công trình lấp biển xây đảo nhân tạo, nhưng ông thừa nhận rằng các nước khác tranh giành chủ quyền với Trung Quốc cũng đã thực hiện những dự án cải tạo đất trong Biển Đông.

Ông Phùng Quang Thanh sau đó thừa nhận với báo chí rằng Việt Nam gần đây đã củng cố một số đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam, và cho biết binh sĩ Việt Nam trú đóng trên 9 đảo nổi, và 12 đảo chìm trong khu vực.

Hôm qua, Chủ nhật 31/5, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter đã tới thăm Bộ Tư Lệnh Hải quân và Bộ Tư Lệnh Cảnh sát biển Việt Nam. Ông Carter cam kết sẽ cung cấp 18 triệu đô la để giúp Việt Nam mua tàu tuần tra của Mỹ, và cải thiện khả năng phòng vệ biển của Hà Nội.

Đây là chuyến công du thứ nhì của ông Carter tới Châu Á từ khi ông khi lên nhậm chức bộ trưởng puốc phòng, nhưng đây là lần đầu tiên ông Carter đi thăm chính thức Việt Nam, và cũng là lần đầu một vị bộ trưởng quốc phòng Mỹ tới thăm một căn cứ hải quân Việt Nam hay tham quan một tàu hải quân Việt Nam.

Trả lời câu hỏi của Ban Việt ngữ VOA về những bước hành động của Hoa Kỳ nhằm siết chặt quan hệ đối tác và quốc phòng với Việt Nam hồi gần đây, một nhà nghiên cứu về các vấn đề Đông Nam Á làm việc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế tại Washington (CSIS), cô Phương Nguyễn nói đây là một diễn tiến thuận lợi, nhưng đồng thời cũng tăng rủi ro xảy ra tai nạn dẫn tới xung đột.

“Rốt cuộc Hoa Kỳ đang xem xét việc đóng một vai trò lớn hơn trong Biển Đông, không những chỉ để giúp các nước trong khu vực tăng cường khả năng quân sự của họ, mà còn để khẳng định với Trung Quốc rằng các nước, kể cả Hoa Kỳ, có quyền tự do hàng hải trong các vùng biển này. Việc Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ đi thăm khu vực lần thứ nhì sau khi lên nhậm chức, là một điểm tích cực. Điểm tiêu cực là việc Mỹ đóng vai trò lớn hơn sẽ tăng rủi ro xảy ra xung đột quân sự giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, nếu tính toán sai lầm.”

8,000 sinh viên Trung Quốc bị đuổi khỏi đại học Mỹ năm qua

8,000 sinh viên Trung Quốc bị đuổi khỏi đại học Mỹ năm qua

Nguoi-viet.com

WASHINGTON, DC (NV) – Sinh viên Trung Quốc thường được liệt vào hạng học giỏi trên thế giới, nhưng không phải luôn luôn như vậy khi họ ghi danh học tại các đại học ở Mỹ. Theo Quartz.com, năm ngoái, ở Hoa Kỳ có đến 8,000 sinh viên Trung Quốc bị đuổi học.

(Hình minh họa: Frederic j. Brown/AFP/Getty Images)

Tổ chức cố vấn giáo dục WholeRen ở Pennsylvania nghiên cứu và nhận thấy, 81% trong số 1,657 trường hợp lý do bị đuổi là do học kém hoặc gian lận.

Một giới chức tên Chen của WholeRen nói, các thế hệ sinh viên Trung Quốc trước đây vì nghèo nên phải cậy vào điểm cao và học bổng mới vào được các trường đại học ở ngoại quốc, nhưng nay họ thuộc lớp sinh viên con nhà giàu, lại không vào được các trường tiếng tăm trong nước nên phải gian lận khi du học.

Sự kiện này ngược với định kiến cho rằng “sinh viên Trung Quốc hiếu học,” khiến người ta đặt nghi vấn về phẩm chất giáo dục của họ ở quê nhà.

Nhiều chỉ trích nói rằng mức độ bỏ học tại các trường đại học ở Trung Quốc chỉ 3% so với 54% ở Mỹ hoặc 32% ở Anh vì Giáo Sư ở Trung Quốc hiếm khi đánh rớt sinh viên.

Chép bài của người khác là vấn nạn thông thường ở Trung Quốc và thường được bỏ lơ.

Khi ban giám hiệu một đại học danh tiếng ở Trung Quốc hồi năm ngoài cố tìm cách ngăn chặn gian lận thì lập tức hàng trăm phụ huynh nổi loạn.

Họ tập trung và la lối, “Chúng tôi cần sự công bằng. Sẽ không có công bằng chừng nào chúng tôi không được gian lận.”

Tuần trước, 15 công dân Trung Quốc bị bắt quả tang gian lận các kỳ thi SAT và GRE ở Mỹ. (TP)

Các tiệm nail ở New York phải dán ‘Công Bố Quyền Công Nhân’

Các tiệm nail ở New York phải dán ‘Công Bố Quyền Công Nhân’

Nguoi-viet.com
NEW YORK, New York (NV) – Đài FOX 5 hôm Thứ Bảy loan tin các tiệm nail trên khắp tiểu bang New York đã được yêu cầu phải dán bản “Công Bố Quyền Công Nhân” ngành nail, tức “Manicurists’ Bill of Rights.”

Một bản “Công Bố Quyền Công Nhân” tiệm nail ở New York.
(Hình: Jewel Samad/AFP/Getty Images)

Hôm Thứ Sáu, Thống Đốc Andrew Cuomo đã công bố nội dung bản công bố về các quyền của người thợ nail nêu trên, và ra lệnh các tiệm nail trong tiểu bang, từ nay, phải dán bản công bố này tại chỗ mà khách hàng và thợ nail dễ trông thấy nhất.

Bản công bố này liệt kê các thông tin liên quan tới số lương tối thiểu mỗi giờ mà người thợ được hưởng cùng các biện pháp an toàn bắt buộc tiệm nail phải có nhằm bảo vệ người thợ.

Bản “Công Bố Quyền Công Nhân” ngành nail được viết bằng 10 thứ tiếng.

Bản công bố này ra đời tiếp theo sau vụ các giới chức tiểu bang và thành phố, mới đây, thực hiện những cuộc bố ráp các tiệm nail tại New York về “tình trạng người thợ nail làm việc thiếu vệ sinh và bị chủ bóc lột tràn lan.” (V.P.)

Tỉ phú Trung Quốc qua đời, không để lại cho con cháu 1 xu

Tỉ phú Trung Quốc qua đời, không để lại cho con cháu 1 xu

27/05/2015 10:22

ðHạ Nam

Khi tuyên bố chuyển toàn bộ khối tài sản 9,3 tỉ Nhân dân tệ (tương đương 2 tỉ USD) vào ngân hàng để làm từ thiện sau khi qua đời, tỉ phú Trung Quốc Yu Pang-Lin đã nói rằng: “Nếu các con tôi tài giỏi hơn tôi, chúng sẽ không cần tới số tiền này. Còn nếu chúng không đủ năng lực, gia sản của tôi sẽ chỉ làm hại chúng mà thôi”.

2-yu-pang-lin-01-rebw-1431565767176-207-1-436-450-crop-1431566185043

Cho đi là hạnh phúc

Sinh thời, ông Yu được mô tả là một “tỉ phú từ thiện” có ngoại hình và lối sống khá kỳ quặc.

Tóc của ông nhuộm màu đen tuyền và chải bồng lên. Ông thường xuyên mặc áo trắng kiểu Mao Trạch Đông với đôi giày màu trắng.

Bàn làm việc của ông ở ngay giữa một văn phòng cùng với hàng nửa tá nhân viên.

Mặt bàn đầy những vật linh tinh như: một bát trái cây nhựa, một máy đếm tiền và một cặp mô hình máy bay song đấu, một của Trung Quốc, một của Mỹ.

Ít khoe khoang tài sản, ông sống tại khách sạn Panglin và thích ăn kiểu buffet tự chọn, ngồi bên dưới một bức chân dung khổng lồ của mình đang mỉm cười.

ty phu trung quoc qua doi

Tỉ phú  Yu Pang-lin đã gửi toàn bộ khối tài sản trị giá 2 tỉ USD cho ngân hàng để làm từ thiện sau khi mình qua đời.

Kỳ dị như thế, nhưng khó ai có thể đặt câu hỏi về sự hào phóng của ông Yu.

Ông Yu vui mừng có sự hỗ trợ của gia đình, nhưng nói rằng ông sẽ làm việc từ thiện của mình dù có sự chấp thuận hay không của họ. Bởi ông Yu cho rằng:

“Tôi không quan tâm những gì người khác nghĩ. Hiến tặng tiền của mình làm cho tôi hạnh phúc. Tôi đã từng là người nghèo”.

Nói là làm, cho tới tận thời điểm ông, trở về cõi vĩnh hằng (hưởng thọ 93 tuổi), ông Yu được mệnh danh là tỉ phú làm từ thiện số 1 Trung Quốc.

Trong vòng 5 năm liên tiếp, ông luôn đứng đầu danh sách các tỉ phú làm từ thiện của Trung Quốc theo Hurun – Tạp chí chuyên nghiên cứu về người giàu Trung Quốc.

Năm 2007, ông góp mặt trong danh sách những nhà hảo tâm hàng đầu thế giới do tạp chí danh tiếng Time bình chọn.

Tại Trung Quốc, ông Yu được biết đến là nhà tài phiệt bất động sản tầm cỡ, Chủ tịch hãng bất động sản Foo Tak và khách sạn Shenzhen Panglin tại Thâm Quyến.

Ông cũng là người sáng lập Quỹ Yu Pang-lin Foundation, quỹ dành riêng để chăm sóc sức khỏe, giáo dục và cứu trợ thiên tai. Ông đã hiến tổng cộng 25 triệu nhân dân tệ nhằm cải thiện sức khỏe của người dân.

Đặc biệt, tỉ phú Yu rất quan tâm đến việc giúp đỡ những người mắc bệnh đục thủy tinh thể.

Từ năm 2003, Quỹ từ thiện Yu Pang-lin đã hỗ trợ phục hồi thị lực cho hơn 300.000 người đến từ hơn 20 tỉnh và khu tự trị khắp Trung Quốc, bao gồm cả một số khu vực nghèo như tỉnh Thanh Hải, Cam Túc, Vân Nam và Quý Châu.

Sở dĩ ông Yu đặc biệt quan tâm các bệnh nhân bị đục nhân mắt là vì căn bệnh này từng làm ông mù lòa cách đây 10 năm.

“Tôi là người giàu mà còn cảm thấy đau đớn nên người bình thường chắc sẽ đối mặt với nhiều khó khăn hơn nếu chẳng may không nhìn thấy ánh sáng”- ông Yu đã tâm sự như thế sau khi ông phục hồi thị lực sau ca mổ mắt.

Trải qua những năm tháng nghèo khổ, có đôi lần không may mắc phải bệnh trọng, bằng tấm lòng “thương người như thể thương thân” ngay từ khi còn trẻ, ông Yu đã luôn muốn dùng kinh nghiệm bản thân để giúp đỡ những người khác.

Vào những năm 1940, ông chọn công việc nhà báo và biên tập viên để hiểu rõ hơn về những khó khăn của tầng lớp dân nghèo.

Đến năm 1980, ông Yu bắt đầu quyên góp tiện để xây dựng trường học, trung tâm cấp cứu, các tuyến xe buýt công cộng, đường hầm, đài phun nước và nhiều dự án cơ sở hạ tầng khác.

Ông Yu từng nói ước mơ thuở bé của mình là mua xe cứu thương cho người dân sau khi nhìn thấy một bệnh nhân tử vong vì xe cứu thương không tới kịp.

Bên cạnh đó, ông cũng dành một khoản tiền lớn để trao học bổng và tài trợ cho 20 trường đại học ở Trung Quốc, đóng góp hơn 70 triệu nhân dân tệ cho các sáng kiến giáo dục.

Một con người đầy nghị lực và giàu lòng nhân ái

ty phu trung quoc qua doi

Tỉ phú Yu Pang -lin chia sẻ làm từ thiện chính là bí quyết giúp ông sống thọ.

Ít ai biết rằng “đại gia từ thiện” Yu Pang-lin vốn là chàng trai nghèo nhưng đầy nghị lực.

Sinh ra tại một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Hồ Nam, phía Nam Trung Quốc, ông tới Thượng Hải từ thuở còn là thanh niên, hi vọng tìm được vận may.

Khi mới đặt chân tới Thượng Hải, ông làm kéo phu xe và bán nữ trang rẻ tiền trên hè phố. Không rõ nguyên cớ vì sao, vào năm 1954, ông bị bắt vì bị cáo buộc oan uổng rằng ông xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có.

Không thể minh oan cho bản thân, sau đó, ông Yu bị kết án 3 năm tù ở một trung tâm “cải tạo tư tưởng.”

Sau khi được thả, may mắn bắt đầu mỉm cười với ông khi ông có trong danh sách những người hiếm hoi được cấp giấy phép du lịch sang Hồng Kông. Ông tìm được việc lau dọn tại ‘một công ty lớn.

Mặc dù không biết nói tiếng Anh hoặc tiếng Quảng Đông, nhưng với bản tính cần cù, ham học hỏi, thông minh lại kiên trì nên ông Yu được ông chủ cất nhắc lên một vị trí quản lý cấp thấp, và chắt chiu dành dụm suốt thời gian đó.

Sau một thời gian chăm chỉ làm việc, ông gom hết tiền dành dụm theo chủ của mình sang Đài Loan mở công ty kinh doanh bất động sản vào những năm 1970.

Tại đây, ông thu mua một số tòa nhà cũ, sau đó bán lại với giá cao gấp 10, thậm chí 100 lần số vốn ban đầu.

Sau đó, Yu đầu tư vào bất động sản và cổ phiếu tại Hồng Kông. Ông nổi tiếng tại Hồng Kông với danh hiệu “Vua khách sạn ái tình” – vì có nhiều khách sạn của ông đã được cho khách thuê theo giờ.

Năm 1975, ông tậu căn hộ sân vườn sang trọng, từng là nơi ở của ngôi sao võ thuật Lý Tiểu Long.

Năm 2008, khi chính quyền Hồng Kông ngỏ ý mua lại để làm Bảo tàng Lý Tiểu Long, ông quyết định hiến luôn căn nhà này.

Căn hộ đó được Yu mua với giá không tới 110.000 USD nhưng giá trị của nó hiện được xác định hơn 18 triệu USD. Từ đó ông được gọi là “tỉ phú hào phóng” nhất Trung Quốc.

Năm 2010, trong một bữa tiệc, nhà tài phiệt Hồng Kông cho biết ông đã gửi toàn bộ khối tài sản trị giá 2 tỉ USD cho ngân hàng để làm từ thiện sau khi mình qua đời.

Khi được hỏi tại sao không để lại cho các con một xu nào, ông Yu giải thích: “Nếu các con tôi giỏi giang, tôi không cần để lại nhiều tiền bạc cho chúng. Còn nếu chúng không đủ năng lực, tiền bạc chỉ làm hại chúng mà thôi”.

Không mấy ngạc nhiên khi Yu Pang-Lin cũng khuyến khích bạn bè của ông làm như vậy.

Phát biểu với báo giới, ông cho hay: “Tôi đã lớn lên trong nghèo đói và nhận thức rõ ràng sự thiếu thốn của người nghèo. Họ cần sự giúp đỡ. Còn với hai đứa con, tôi tin chúng có thể tự xoay sở được”.

Dennis Pang, người cháu của tỉ phú Yu thừa nhận rằng ban đầu khi nghe ông nội của mình khăng khăng cho đi tất cả những gì ông đã làm ra khiến Pang khá hoang mang, khó tin đó là sự thật.

Nhưng khi nhận công việc trợ lý cá nhân của ông nội mình, và thấy tận mắt những việc tốt mà Quỹ từ thiện Yu Pang-Lin đã làm được, Pang thật sự tôn trọng quyết định của ông nội Yu bằng cả tấm lòng kính phục.

“Trước khi đến đây, tôi đã bối rối. Nhưng bây giờ khi thấy những người mà ông tôi giúp, tôi hiểu rằng đó là một sự đặc biệt” – Dennis Pang chia sẻ.

Nhà tài phiệt tốt bụng qua đời vào ngày 2/5 vừa qua, thọ 93 tuổi. Tỉ phú này cũng từng chia sẻ làm từ thiện chính là bí quyết giúp ông sống thọ.

Hướng đi nào cho các tổ chức XHDS ở Việt Nam?

Hướng đi nào cho các tổ chức XHDS ở Việt Nam?

Cát Linh, phóng viên RFA
2015-05-30

Hướng đi nào cho các tổ chức XHDS ở Việt Nam? Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

wpqnpham-minh-dap_gqva622.jpg

Anh Phạm Minh Đáp (đứng) tại một lớp dạy tiếng Anh miễn phí của StandBy You trước đây.

Courtesy sbyvn.org

Your browser does not support the audio element.

Câu lạc bộ StandBy You, là trường dạy tiếng Anh hoàn toàn miễn phí dành cho các học viên nghèo, được thành lập chưa tròn một năm, nay phải tuyên bố ngừng hoạt động vì những áp lực, khó khăn từ phía chính quyền thành phố Hà Nội. Đây không phải là lần đầu tiên một tổ chức XHDS gặp phải nhiều đối kháng từ chính quyền các cấp. Điều này cũng đặt ra nhiều câu hỏi về sự tồn tại của một tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam.

StandBy You, hay còn gọi là Ngôi nhà tiếng Anh của Phạm Minh Đáp được mở ra hoàn toàn do số tiền anh dành dụm được trong 6 năm bán bong bóng cùng với quan niệm “sinh viên, tuổi trẻ cần phải biết tiếng Anh để học hỏi tiến bộ của các nước văn minh”. Tấm lòng của chàng hiệu trưởng của gần 100 học viên nghèo nhận được nhiều sự ủng hộ của các bạn trẻ trong nước, trong đó có cả các bạn người nước ngoài sang Việt Nam du lịch và tình nguyện làm giáo viên giảng dạy.

Bị sách nhiễu, gây khó khăn

” Bắt đầu ngày 14 tháng 4 thì phía chính quyền bắt đầu sang có hạch sách về giấy phép hoạt động, giấy mở lớp tiếng Anh miễn phí và giấy phép của tình nguyện viên. Rồi người ta nói visa du lịch thì không được phép làm từ thiện, chỉ được phép du lịch thôi.
-Phạm Minh Đáp”

Thế nhưng, mục đích của StandBy You và cũng như thiện chí của các tình nguyện viên đã nhận phải nhiều đối kháng từ chính quyền địa phương. Phạm Minh Đáp cho biết về những khó khăn mà Ngôi nhà tiếng Anh gặp phải gần đây:

“Bắt đầu ngày 14 tháng 4 thì phía chính quyền bắt đầu sang có hạch sách về giấy phép hoạt động, giấy mở lớp tiếng Anh miễn phí và giấy phép của tình nguyện viên. Rồi người ta nói visa du lịch thì không được phép làm từ thiện, chỉ được phép du lịch thôi.”

Theo điều số 7, mục 1 của luật cấp visa vào Việt Nam (theo luật ban hành mới nhất vào tháng 1 năm 2005) thì những người vào Việt Nam với visa du lịch (tourist visa) thì không thể chuyển đổi visa đó thành visa làm việc (working visa). Nhưng không nêu rõ về trường hợp làm việc từ thiện.

Bên cạnh đó, một người không muốn nêu tên làm việc trong cơ quan nhận hồ sơ xin visa du lịch vào Việt Nam thì khẳng định “Visa du lịch vào Việt Nam có thể làm những công việc mang tính chất từ thiện.”

Không những trường học và các thành viên bị sách nhiễu, gây khó khăn buộc phải ngừng hoạt động, mà bên phía chính quyền địa phương còn tạo áp lực đến chủ nhà, buộc nơi CLB StandBy You không được tiếp tục việc giảng dạy ở nơi đang thuê.

“Bác chủ nhà điện thoại cho chúng em rằng không được phép mở lớp tiếng Anh nữa, nếu không thì họ phải cắt giấy phép kinh doanh của bác ấy.”

1418891447205_nguoitienphong1-400.jpg

Anh Phạm Minh Đáp với xe bán bong bóng của mình. Courtesy sbyvn.org

Cho đến ngày 25 tháng 5 vừa qua, các thành viên của Ngôi nhà tiếng Anh họp lại và quyết định:

“Tạm thời chúng em phải dừng các hoạt động trong ngôi nhà lại vì chúng em không còn phòng để học nữa. nhưng để tạo điều kiện cho các bạn sinh viên có cơ hội tiếp tục học nữa thì chúng em mở các lớp học ngoài công viên. ngày hôm nay là buổi học đầu tiên. Và lớp học rất là tốt.”

Cuộc nói chuyện này của chúng tôi diễn ra ngay sau  buổi học đầu tiên ngoài công viên của Ngôi nhà tiếng Anh. Đáp rất phấn khởi khi tinh thần của học viên và các tình nguyện viên không bị suy giảm.

“Hôm nay lúc 3 giờ chiều thì chúng em bắt đầu tổ chức ngoài đó. Số lượng học viên có tầm hơn 20 bạn. Học rất là tốt.”

Tuy không bị gây cản trở như những buổi học trong trường lớp, nhưng Đáp và mọi người vẫn phải gặp những trở ngại như:

“Bên phía công viên thì ủng hộ và không thấy gì hết. Vào lúc tối có một lớp ngoài công viên nữa nhưng phía công viên thì cứ hỏi giấy cho phép vào công viên và giấy cho phép thì phải xin phép trước. Văn phòng bên quản lý thì nói rằng phải xin phép. Lần sau cứ 10 người vào công viên thì phải xin phép và phải nộp khoản phí là 30 nghìn.”

Một trong những học viên của CLB Ngôi nhà tiếng Anh là Phạm Toàn, dù mới tham gia học được 4 tháng nhưng bạn cho biết sẽ làm bất cứ điều gì CLB cần để mọi người có thể tiếp tục.

“Em cũng đã nói ở trung tâm nếu có vấn đề gì cần nhờ em thì em sẽ giúp đỡ hết mình.”

Nói về cảm nhận của mình đối với StandBy You, Toàn cho biết:

” Đến đấy mình giao lưu và nói chuyện với các tình nguyện viên nước ngoài. Họ rất nhiệt tình giảng dạy. Em không hiểu sao chính quyền lại cấm đoán như thế.
-Phạm Toàn”

“Đến đấy mình giao lưu và nói chuyện với các tình nguyện viên nước ngoài. Họ rất nhiệt tình giảng dạy. Em không hiểu sao chính quyền lại cấm đoán như thế, và mình cũng rất hụt hẫng. Khi biết trung tâm bị đình chỉ thì em rất buồn và thất vọng.”

Phạm Minh Đáp cho biết tất cả những học viên đều bất ngờ và buồn.

“Từ khi thông báo thì các bạn sinh viên rất buồn, có bạn khóc và bảo rằng cứ tiếp tục đi.”

Trần Hồng Gấm, là một tình nguyện viên của Ngôi nhà tiếng Anh cho biết tình cảm gắn bó của mình:

“Em làm tình nguyện ở đây rất vui vì mọi người ở đây, thứ 1 là học tiếng Anh tạo ra 1 môi trường thân thiện, mọi người xem như là gia đình và học với nhau được rất nhiều thứ.”

“Hãy có một chiến lược!”

Ở Việt Nam hiện nay, được cho là có không dưới 10 tổ chức xã hội dân sự. Hầu như tất cả là do tự cá nhân thành lập nên và có phương cách hoạt động riêng. Người được cho là thành công vì có được hưởng ứng từ người dân cũng như các cấp chính quyền địa phương khi thành lập tổ chức xã hội dân sự mang tên Sách Cho Nông Dân, là Nguyễn Quang Thạch chia sẻ:

“ Em biết ở Viêt Nam mình nếu biết cách làm, nếu dùng sự tận tâm của mình, và vận động chính quyền, những người trong chính quyền thì vẫn làm được. tổ chức dân sự nào với mục đích nào cũng phải có một chiến lược.”

Nói thêm về ý nghĩa của cách làm, Nguyễn Quang Thạch cho biết:

“Việc bị đóng cửa, mình phải xem người giám đốc kia, người khởi sự chương trình kia họ đã đăng ký với chính quyền hay không. Nếu chưa đăng ký, chưa có tư cách pháp nhân thì người ta đến kiểm tra là chuyện đương nhiên thôi.”

Dù đăng ký hay không đăng ký, một tổ chức mang tính xã hội dân sự được quyền rộng rãi hoạt động ở Việt Nam là điều mà những người hoạt động xã hội cho rằng không dễ xảy ra. Vì thế, các nhà hoạt động xã hội cũng tự đặt câu hỏi ,trong tương lai, chắc chắn sẽ còn rất nhiều những StandBy You, Sách Cho Nông Dân… nhưng để có thể tồn tại và phát triển hay không thì dường như ngay lúc này chưa ai có được câu trả lời.

[TED Vietsub] Matthew OReilly: Tôi sắp chết phải không?

Tôi sắp chết phải không?

Nếu bạn chỉ còn vài phút để sống, cảm giác của bạn sẽ như thế nào? Bạn còn điều gì hối hận không? Bạn có muốn sống mãi trong tâm trí mọi người không? Bạn có muốn cảm thấy viên mãn vì đã sống một cuộc đời có ý nghĩa? Hay bạn sẽ sợ hãi? Matthew OReilly là người đã chứng kiến rất nhiều cái chết diễn ra trước mặt anh, và những điều anh chia sẻ có thể sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời bạn

Mời xem:

httpv://www.youtube.com/watch?v=FVMyw0D3IY0

[TED Vietsub] Matthew OReilly: Tôi sắp chết phải không?

Thói quen xấu tiêm nhiễm vào huyết quản rồi

Thói quen xấu tiêm nhiễm vào huyết quản rồi

VienDongDaily.Com

Văn Quang – Viết Từ Sài Gòn

Cứ thò tay ra là có tiền, đó là tiền hối lộ. Các cậu dù là du học sinh, dù là con ông cháu cha, dù là dân lao động đi học nghề, không ăn hối lộ được thì ăn cắp. Thói quen xấu ấy tiêm nhiễm vào huyết quản rồi, đã thành cái bệnh nan y.

Trong tuần này, hầu hết các báo ở VN và các trang mạng trên khắp các diễn đàn trong và ngoài nước đều sôi sục vì những bản tin mới nhất về chuyện du học sinh Việt Nam tại Nhật ăn cắp vặt và ăn cắp có tổ chức. Nỗi nhục không phải chỉ có người Việt Nam ở trong nước gánh chịu mà tất cả người Việt Nam có mặt trên khắp hành tinh đều cảm thấy nhục khi “phải là người Việt Nam.” Trước hết tôi thấy cần phải xác định ngay rằng, từ trước những năm 1975, du học sinh VN rất nhiều, nhưng chưa hề mang tai tiếng nào về những vụ ăn cắp như thế này. Họ chỉ mang vẻ vang về cho đất nước.

Cảnh sát thu giữ số quần áo mà nhóm người Việt đã lấy cắp tại cửa hàng Uniqlo.

Hồi đó (trước 1975) hầu hết các học sinh VN được đi du học không cần phải là con ông cháu cha, bất kỳ gia đình nào đủ sức lo cho con cái đi du học đều được chính phủ cho phép dễ dàng. Các du học sinh hầu hết theo học ở Pháp hoặc ở Anh, Mỹ. Cần phân biệt rõ “du học sinh” và tu “nghiệp sinh” vì, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê còn “du học sinh” là những người đi học văn hóa tại các trường Trung Học, Đại Học ở nước ngoài. Hầu như chưa có học sinh nào du học ở Nhật bởi thời kỳ đó Nhật Bản cũng chẳng hơn gì VN về mọi phương diện từ văn hóa đến xã hội, nếu không muốn nói là họ còn kém VN nhiều mặt bởi họ đang phải gắn bó vết thương chiến tranh tàn phá sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh.
Nhưng từ đó đến nay, nước Nhật tiến bộ nhanh chóng. Trong khi người Việt vẫn nghèo đói tang thương. Từ cái nghèo đói đó nẩy sinh biết bao nhiêu tệ nạn. Nhất là nạn tham nhũng phá hoại tất cả từ văn hóa đến đạo đức. Nào là nạn buôn bán người, nạn trộm cướp, ma túy, mại dâm… kể làm sao hết. Chính vì lẽ đó nên số người xuất ngoại lao động ngày càng nhiều. Người VN bắt đầu giao thương với Nhật và du học sinh cũng được gửi sang Nhật học hành. Và sự thật là con cái đại gia thực thụ thì ít, con cái thuộc loại con ông cháu cha thì nhiều. Người dân lo kiếm ăn đã khó, lấy tiền đâu cho con đi du học. Chỉ có những người lao động muốn đổi đời chạy chọt đóng tiền cho các doanh nghiệp quốc doanh như Sovilaco hoặc Suleco được độc quyền xuất khấu lao động sang Nhật để học nghề kiếm tiền, gọi là “tu nghiệp sinh.”
Gần như tất cả các “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu). Một blogger người Việt có nickname là “Minh T,” sống tại Nhật khẳng định, “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,… Gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ.”
Tôi không nói tất cả các du học sinh VN thời nay đều như thế cả, chỉ có một số cô cậu ăn chơi lạc đường vào sa ngã. Tiếc thay con số đó lại không hề ít. Và không chỉ du học sinh mà số người ăn cắp thuộc nhiều thành phần xã hội khác nhau, kể cả người lao động và những người được gọi là có học. Xin dẫn chứng:

Mỗi ngày xảy ra 8 vụ người VN ăn cắp ở Nhật
Báo Một Thế Giới dẫn nguồn từ Viet-jo.com cho biết, tháng trước, Cơ Quan Cảnh Sát Nhật Bản đã công bố tình hình bắt giữ tội phạm nước ngoài trong năm 2014 tại nước này với tổng cộng có 15,215 trường hợp. Trong số đó các vụ liên quan đến người Việt Nam lên đến 2,488 vụ, tăng 61.6% so với năm 2013, tính ra trung bình mỗi ngày xảy ra 8 vụ trộm cắp dính đến người Việt Nam.
Cụ thể, có tổng số người nước ngoài tại Nhật bị bắt là 10,689 người, tăng 8.1% so với năm 2013. Đặc biệt, trong số người phạm tội có đến 1,548 người Việt Nam, chiếm 16.4% tổng số các trường hợp các vụ do người nước ngoài vi phạm luật pháp bị cơ quan an ninh Nhật bắt giữ, chỉ xếp sau Trung Quốc.
Điều đáng buồn là trong số các vụ án hình sự, thì người Việt đứng đầu về cả số vụ lẫn số người các tội cướp giật, ăn cắp. Số người Việt ăn cắp bị bắt giữ là 1,745 trong tổng số 6,716 người nước ngoài bị bắt. Trong các trường hợp ăn cắp do người Việt Nam thực hiện thì số vụ ăn cắp ở cửa hàng, siêu thị đặc biệt cao với 1,437 vụ, người sang Nhật học nghề chiếm 12.9%. với phần lớn tỉ lệ là du học sinh với 54.2%, tăng 1.8 lần! Những bản thông báo còn hơn chửi người Việt
Bạn đã thấy tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật lại có xu hướng gia tăng. Điều đó khiến cho hình ảnh người Việt càng thêm xấu xí trong mắt các bạn nước ngoài.
Cách đây không lâu, sáu người Việt (gồm cả nam và nữ) ăn cắp quần áo hiệu Uniqlo bị cơ quan chức năng Nhật Bản bắt giữ. Nhóm người này đã hơn 100 lần thực hiện hành vi trộm đồ. Khi điều tra về tài khoản của một phụ nữ trong nhóm, cảnh sát phát hiện nhiều giao dịch hàng hóa trị giá tới 10 triệu Yen (hơn $82,000 Mỹ kim). Họ trộm đồ từ nhiều cửa hàng ở những khu vực khác nhau và bán hàng thông qua các trang mạng xã hội.
Hẳn bạn chưa quên mới đây hình ảnh những phi công và tiếp viên Hàng Không VN buôn lậu đồ ăn cắp được nêu tên trên báo. Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Đặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Khi bị bắt phi công Đặng Xuân Hợp xấu hổ quá tự cởi áo, che mặt tránh ống kính của báo giới Nhật khi bị bắt giữ tại phi trường Fukuoka.
Theo tin mới nhất, ngày 18-5 vừa qua tại phiên tòa xét xử hai nhân viên của hãng hàng không Vietnam Airlines mang 6 kg vàng nhưng không khai báo, công tố viên Nam Hàn đã đưa ra bản án 24 tháng tù giam đối với cơ trưởng Nguyễn Văn Dũng và 12 tháng tù giam đối với tiếp viên Nguyễn Tuấn Phong.
Ngay cả một cô dẫn chương trình của Đài Truyền Hình VN, con một ông Tổng Giám Đốc thừa mứa tiền bạc cũng mắc chứng ăn cắp vặt. Một lần ở Thụy Điển và một lần ở Anh, Đại sứ quán VN phải can thiệp và cả hai lần bố cô phải gửi sang tờ giấy của bác sỹ chứng nhận bệnh tâm thần đưa ra sử dụng cô mới được thả. Câu chuyện từ năm 2001 và 2006, chuyện đã xa, giờ này chắc cô đã có tuổi và yên ấm bên chồng con nên tôi không muốn ghi rõ tên họ.
Thế nên ở nhiều nhà hàng cửa hiệu của Nhật đã dán những thông báo vô cùng nhục nhã đối với người Việt.
Bạn Kim Mạnh Hiệp (26 tuổi) – cựu du học sinh Đại học Tokyo Agriculture and Technology University, Nhật Bản cho biết, “Hiện tại, mình được biết có một vài công ty đã… cấm tuyển người Việt Nam. Một số video được các công ty này công bố có ghi lại hình ảnh người Việt ăn trộm sản phẩm. Rồi có cả những biển tiếng Việt cấm ăn vụng, uống vụng đồ trong nhà bếp để cảnh báo những bạn trẻ Việt làm trong nhà hàng Nhật nữa. Chưa kể, gần đây có một số vụ ăn cắp đồ trong siêu thị, hay bắt trộm dê của người dân, mà đài truyền hình NHK (Nhật) đã có phóng sự riêng dài hơn 20 phút.” Ngoài ra còn tấm bảng để ngay cửa ghi rõ tiếng Việt, “Tuyệt đối không được lấy ô và giầy của người khác để dùng.”
Và chắc còn nhiều nữa mà chúng ta chưa biết hết. Nếu bạn có dịp đi du lịch sang Nhật chắc bạn không dám nhận mình là người Việt Nam. Còn rất nhiều chuyện đáng nói về vấn đề này, nhưng ở đây tôi chỉ chú trọng đến vấn đề chung mới đây của cả các du học sinh và tu nghiệp sinh.

Bản thông báo mới của văn phòng trường Nhật ngữ viện nghiên cứu Tokyo

Ngày vừa qua, một bản thông báo mang tên “Thông báo đến học sinh Việt Nam về việc ăn cắp vặt” được chia sẻ trên nhiều diễn đàn giới trẻ. Theo thông báo này, văn phòng trường Nhật ngữ viện nghiên cứu Tokyo, Nhật Bản cho biết:
“Hiện nay nhiều sinh viên Việt Nam đang sinh sống tại Nhật bị cảnh sát bắt vì tội ăn cắp, bỏ trốn và không đến trường làm nhà trường rất lo lắng.
“Ở các siêu thị hoặc cửa hàng thuốc tây ở Nhật đều có camera giám sát hoặc nhân viên giám sát ăn cắp vặt.
“Gần đây, được biết có một tổ chức tội phạm liên lạc với những sinh viên đang du học tại Nhật như thế này, Hãy đi đến tiệm có bán những sản phẩm, ăn cắp rồi đưa cho người Nhật. Nếu làm vậy nợ nần ở Nhật sẽ được trả bớt.
“Khi bị bắt vì tội ăn cắp sẽ bị đưa vào tù và đưa trả về Việt Nam (cưỡng chế về nước). Trên thực tế những trường hợp như thế này đang gia tăng.
“Mặt khác, nếu bỏ trốn không đến trường thì:
“Xem như trở thành cư trú bất hợp pháp. Sinh viên nào không đến trường, nhà trường xem như sinh viên đó nghỉ học và thông báo đến Cục quản lý xuất nhập cảnh Tokyo. Nếu như thế cho dù còn thời hạn cư trú nhưng vẫn bị cảnh sát bắt.
“Về hành vi ăn cắp, nếu không đến trường, bỏ trốn thì khi đang làm việc bị cảnh sát bắt được sẽ bị trả về nước và vĩnh viễn không được đến Nhật vì hành vi của bạn đã được lưu lại.
“Nhà trường hiểu rằng các bạn sinh viên có nhiều vất vả nhưng các sinh viên đến đây với mục đích là du học sinh thì hãy cố gắng học tập tốt. Khi các bạn giỏi tiếng Nhật thì các bạn sẽ tìm được công việc tốt cho mình và chắc chắn sẽ có nhiều điều tốt đến với mình.
“Khi các bạn có khó khăn gì, muốn trao đổi điều gì các sinh viên hãy đến văn phòng. Các sinh viên hãy cố gắng lên!.”

Nguyên nhân vì đâu

Bạn Nguyễn Hương Giang (24 tuổi, SV năm cuối trường Asia University, Nhật Bản) cho biết, “Theo mình, có hai nguyên nhân dẫn đến việc trộm cắp này. Thứ nhất, trước khi trở thành như vậy, các bạn ấy cũng chỉ là du học sinh bình thường nhưng do hoàn cảnh cơm áo gạo tiền nên nhẹ dạ cả tin vào những lời rót tiền như rót mật và bị các tổ chức tội phạm liên hệ, dụ dỗ thực hiện hành vi trộm cắp.”
Từ những câu chuyện, hình ảnh “tố” thói “trộm cắp vặt” của du học sinh Việt tại Nhật, Nguyễn Phượng – một bạn trẻ Việt 26 tuổi đang làm việc tại Nhật nói, “Theo mình, nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ chính cách giáo dục của người Việt, từ cách hành xử đời thường.”
Ngay cả các bạn trẻ cũng đã nhận thức được nguyên nhân xảy ra những hành động xấu xa đó chính là do tuổi trẻ đã có một thời gian quen sống trong một xã hội suy đồi đạo đức, con người đối với nhau chỉ là quyền lợi cá nhân. Trước mắt là những kẻ không cần làm gì vẫn có tiền rừng bạc bể khiến thiên hạ ngây ngất. Cứ thò tay ra là có tiền, đó là tiền hối lộ. Các cậu dù là du học sinh, dù là con ông cháu cha, dù là dân lao động đi học nghề, không ăn hối lộ được thì ăn cắp. Thói quen xấu ấy tiêm nhiễm vào huyết quản rồi, đã thành cái bệnh nan y. Khi nào các cha anh sống lương thiện cho các con cháu noi theo mới có lớp người tử tế được. Còn trong tình trạng suy đồi này thì vẫn sẽ còn những tờ thông báo dán trên tường các cửa hàng cửa hiệu trên đất Nhật. Chưa biết chừng nay mai còn có những tờ thông báo như thế này ở các nước khác nữa. Cẩn thận đề phòng đi là vừa.

Văn Quang,

22 tháng 5, 2015

Sợ

Sợ

Nguoi-viet.com

Tạp ghi Huy Phương

Con người ta suốt đời quanh quẩn trong một chữ “sợ.” Câu nói này không có gì là quá đáng, nếu bạn để ý quan sát trong nhóm người trung lưu, là thị dân ở chung quanh đây thôi.

Người phụ nữ sợ già, sợ xấu nên phải lui tới thẩm mỹ viện căng da, hút mỡ bụng, nâng ngực, sửa mũi, hay trang điểm, phấn son nhuộm tóc, mang lông mi giả, phun xăm lông mày, môi; sợ chồng chê nên phải “làm đẹp vùng kín…” Cũng có những người sống bằng những nỗi sợ của người khác là ông bác sĩ thẩm mỹ, những nhà trang điểm hay cả người thợ nhuộm tóc.

Sinh ra làm người, ai cũng sợ đói khát, sợ nghèo nàn, sợ chiến tranh, sợ chết chóc, sợ chia lìa. Có ai cho mình là người hoàn toàn không biết sợ. Với cảm giác thì sợ lạnh, sợ nóng, sợ đắng, sợ chua. Với vật thể thì có người sợ rắn, sợ gián, sợ giun, sợ…vợ, với tình cảm thì sợ buồn, sợ khổ. Người ngay thẳng thì sợ lưu manh, lường gạt, kẻ gian tà thường sợ cảnh sát, quan tòa và nhà tù. Trong xã hội bất an thì sợ tù đày, giam cầm, bắt bớ. Lo cho tấm thân thì phải biết sợ để kiêng cữ ăn uống, luyện tập cơ thể; sợ miệng tiếng mang họa thì giữ ý, nhịn lời; sợ người ta chà đạp đến danh dự của mình và cả của gia tộc thì phải biết giữ gìn nhân cách.

Sự sợ hãi lớn lao nhất là sự sợ hãi trước quyền lực. Bạo quyền thường tạo sự sợ hãi để khuất phục quần chúng, đã dùng roi điện, dùi cui, cùm kẹp, lưỡi lê, súng ống, nhà tù và cả xe thiết giáp như chiến xa Liên Xô vào Budapest năm 1956 hay của Trung Quốc dàn trận tại Thiên An Môn năm 1989.

Trong một xã hội độc tài sắt máu, chỉ những người không biết sợ mới trở nên anh hùng. Họ đối diện với sự đàn áp, trả thù, đánh đập và tù đày. Họ là những người như Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Khải Thanh Thủy, Tạ Phong Tần, Huỳnh Thục Vi, Điếu Cày, Phạm Thanh Nghiên, Việt Khang… sống dưới chế độ Cộng Sản mà dám thách thức đấu tranh trực diện với chính quyền có đủ quyền lực trong tay.

Trong khi chúng ta, những người đang sống trên mảnh đất tự do, được pháp luật bảo vệ, không ai dò xét, đàn áp mà lại sợ hãi, ngay cả những người vỗ ngực mang tiếng đấu tranh cho những người trong nước, đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền.

Những buổi giới thiệu tác phẩm của một tác giả bình thường của hải ngoại, một tác giả chống Cộng, lại thường được chặn đường bằng những người mang danh chống Cộng. Tác giả vinh danh lá cờ vàng của tổ quốc ở trong hội trường, có đông đủ cử tọa, những người đã đóng góp công sức, xương máu và những năm tháng tù đày cho tổ quốc, thì bên ngoài cũng có những người mang lá cờ cùng màu sắc với bên trong, đang la ó, kêu gào chửi rủa, chỉ với một lý do: Họ đả đảo cái địa điểm tổ chức.

Họ dùng lá cờ và những lời mạ lỵ để hăm dọa, cản bước những người muốn đến tham dự một sinh hoạt văn học của một người quốc gia chân chính. Và chính vì lý do này, nhiều người đã …sợ.

Một ban nhạc có tiếng đấu tranh cho dân chủ, tự do và nhân quyền từ nhiều năm qua, kể cả những người trong cuộc đã từng là nạn nhân của chế độ trả thù của Cộng Sản trong nước, đã chùn chân vì một lời nhắn qua của một người vô danh, đứng trong bóng tối, không biết tên, biết họ, ném đá giấu tay. Chúng hăm dọa nếu ban nhạc này đến đây, sẽ có biểu tình lớn.

Cuối cùng là… buổi sinh hoạt có tính cách văn học, nói lên tội ác Việt Cộng này không có cái ban nhạc như đã ghi trong chương trình và trong thư mời độc giả, vì người chủ trì ban nhạc …sợ! Và chỉ vì sợ một lần, chúng ta sẽ phải sợ mãi mãi, và những người hăm dọa trở thành những người đắc thắng như thực sự họ có quyền lực vậy.

Buổi sinh hoạt giới thiệu tác phẩm mới này, cuối cùng cũng quy tụ được những người, có lẽ là những người… không biết sợ. Cuộc biểu tình theo lời hăm dọa không lớn lắm, nếu thời còn bé chúng ta bắt đầu dùng 10 ngón tay của mình để tập đếm trong giờ toán học đầu tiên của mình.

Cũng có nhiều người là cấp chỉ huy một thời oanh liệt, đụng trận đối đầu với cả một trung đoàn Cộng Sản xâm lược, đã nhiều lần mang thương tích ngoài mặt trận, không hề sợ Việt Cộng vì chuyên săn lùng và giết Việt Cộng, đã chùn bước vì sợ một lời kêu… “đả đảo” vô nghĩa của một người vô danh. Những người này đã nhân danh lá cờ chính nghĩa của chúng ta để áp lực, hăm dọa những người không làm theo và dám trái ý họ.

Nhiều người cho rằng “tránh voi không xấu mặt,” nhưng càng tránh, người ta càng lấn tới, càng tránh người ta tưởng rằng họ có chính nghĩa, chính nghĩa đó có nghĩa là bắt người khác phải theo mình, ai không giống tôi, họ là kẻ thù của tôi!

Chúng ta thông cảm và hiểu nỗi áp bức của những người trong nước, đang sống dưới chế độ công an trị, phải “giả dại qua ải,” chính Nguyễn Tuân xác nhận, ông gìn giữ được suốt đời là “nhờ biết … sợ,” vậy mà cũng phải ở tù 10 năm. Nhưng chúng ta đang sống trên đất tự do, không ai có quyền dọa nạt, uy hiếp, khủng bố bằng cách gọi điện thoại, hăm he hay tập họp để la lối, xỉa xói vào mặt người khác vì những lý do rất buồn cười, khó chấp nhận. Và, vì có người sợ, nên họ tiếp tục ngang nhiên sách nhiễu người khác.

Nếu ở đây, trong cái “ghetto” với những thế lực vô minh, chỉ dùng những lời hù dọa đã làm cho chúng ta lo sợ, như sợ những bóng ma mà chịu cúi mình, thì ở trong nước ai vào tù, ra khám, tranh đấu cho điều mà chúng ta thường gọi là tự do, dân chủ và nhân quyền?

Như vậy chúng ta còn dám tranh đấu cho ai hay nhân danh ai mà tranh đấu?

Bàn Tay Nào Sắp Xếp Cho Thiện Thắng ÁC?

Bàn Tay Nào Sp Xếp Cho Thin Thng ÁC?

Le Nguyen

Liên minh thế giới tự do dân chủ gồm các nước tư bản giẫy hòai không chết do Hoa Kỳ lãnh đạo đã kết thúc hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa bằng con đường hòa bình, không kinh qua giải pháp đối đầu quân sự, một mất một còn thật ngoạn mục – như loài người đã thấy cái cách cộng sản chủ nghĩa sụp đổ. Do đó, việc kết thúc các chế độ cộng sản, dọn dẹp vài ba xác chết cộng sản còn sót lại không nhanh gọn như mong muốn nhưng nó cũng sẽ diễn ra…chắc chắn sẽ diễn ra cùng kịch bản, cùng với cung cách kết thúc nhẹ nhàng, êm đẹp như nó từng diễn ra ở thế kỷ trước. Thời đó lúc đế chế cộng sản hùng mạnh, mọi người bình thường ai cũng đều có suy nghĩ đánh sập hệ thống phi nhân, phá vỡ thành trì nhà nước xã hội chủ nghĩa là không thể, là nhiệm vụ bất khả thi nhưng nó đã diễn ra như phép lạ, đúng với nguyên tắc, quy luật tự nhiên của thiện thắng ác, chính nghĩa cuối cùng cũng sẽ thắng gian tà.

Những năm đầu của thập niên 90S của thế kỷ trước, các nước xã hội chủ nghĩa thi nhau sụp đổ hàng loạt, lan đến tận thành trì Xô Viết, cái nôi sản sinh ra hệ thống độc tài tòan trị xã hội chủ nghĩa và những nước cộng sản chưa sụp đổ, còn trụ lại trong đó có Trung Cộng. Thật ra trước đó, Trung Cộng đã manh nha làm theo ý tưởng của Đặng Tiểu Bình “mèo trắng hay mèo đen không quan trọng miễn là bắt được chuột” để cứu nguy nhà nước xã hội chủ nghĩa Trung Quốc đang chìm sâu trong lạc hậu, chậm tiến, đóí nghèo. Vì thế khi đứng trước tình thế nguy ngập của mô hình tổ chức xã hội chủ nghĩa, Trung Cộng vội vã chuyển đổi mô hình kinh tế tập trung sang kinh tế thị trường theo tư bản chủ nghĩa với tên gọi xã hội chủ nghĩa mang màu sắc trung Quốc, nghĩa là làm kinh tế theo kinh tế thị trường như tư bản nhưng vẫn ôm chặt độc quyền lãnh đạo chính trị.

Trước tín hiệu thay đổi để cứu nguy chế độ của Trung Cộng, thế giới tự do hào hiệp mở cửa giao thương, làm ăn buôn bán trong tinh thần sống chung hòa bình, đôi bên cùng có lợi, với thiện chí giúp nhà nước Trung Cộng, giúp người dân Trung Hoa có đời sống sung túc, tạo ra số đông trung lưu tiếp cận nếp sống tự do, dân chủ văn minh làm động lực tác động, chuyển đổi thể chế độc tài sang dân chủ như quy luật phát triển tự nhiên của loài người có khuynh hướng hướng thiện, hướng về cái đẹp, về đời sống tốt đẹp hơn.

Thế nhưng khi Trung Quốc ăn nên làm ra, đời sống người dân có khá hơn, giàu có hơn và thành phần giàu có, thành phần trung lưu đã đủ sức làm cuộc thay đổi đất nước Trung Quốc nhưng lãnh đạo nhà nước Trung Cộng không dịch chuyển đồng bộ, không thực hiện tiến bộ về hướng tốt hơn theo quy luật phát triển tự nhiên của lịch sử xã hội loài người đã diễn ra trong quá khứ.

Thế giới dân chủ, tự do đã lầm lẫn, đã dự đóan sai về nhà nước cộng sản Trung Quốc bởi Trung Cộng giống như Việt Cộng là một nhà nước không giống ai nên nó đã không diễn ra, không chuyển đổi mô hình tổ chức về hướng tiến bộ, tốt đẹp hơn theo quy luật phát triển tự nhiên của lịch sử phát triển tổ chức bộ máy cai trị như xã hội loài người vốn có.

Có lẽ mọi người đều thấy cái không giống ai của Trung Cộng là khi giàu có, tiền bạc rủng rỉnh dư ăn dư để thì lộ ra bản chất nhà nước lưu manh, bá quyền qua việc tập trung ngân sách vào quốc phòng, là mua lẫn nghiên cứu, chế tạo vũ khí “khủng” hiện đại hóa quân đội và sử dụng sức mạnh kinh tế, quân sự khống chế, lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải của các nước nhỏ yếu chung quanh. Cũng như việc Trung Cộng không thể hiện là một nước lớn có trách nhiệm với nền hòa bình của thế giới mà còn tạo thêm bất ổn qua việc chủ động thay đổi hiện trạng vô nguyên tắc, tự ấn định đường biên giới trái với luật pháp quốc tế, tự vẽ lại đường biên giới luật định của các nước có chung đường biên giới đã được thế giới công nhận, thừa nhận!

Sự vô trách nhiệm không giống ai hay nói cách khác là tham vọng bá quyền không chỉ tồn tại trong tư duy của các lãnh đạo đảng nhà nước Trung Cộng mà tư duy không giống ai này còn hiện hữu trong giới trí thức, giới trung lưu trong xã hội Trung Quốc, là thành phần chủ lực, nồng cốt cho mọi cuộc thay đổi xã hội, kinh tế…kể cả thay đổi chế độ nhưng họ vẫn bình chân như vại, sống chết mặc ai và sự vô cảm, vô trách nhiệm của thành phần này hiển lộ qua các hình thái sau:

Thứ nhất là thành phần trí thức, trung lưu làm giàu qua việc đi tắt đón đầu cơ hội làm ăn với thế giới tư bản và nhờ vào môi trường giao tiếp nên biết khá rõ ưu, khuyết điểm của mô hình tự do trong các nhà nước dân chủ so với mô hình nhà nước xã hội chủ nghĩa.

Đứng trước việc xấu, việc chưa tốt đó những công dân có trách nhiệm, nhất là giới trung lưu trí thức trong các nhà nước dân chủ, không phải là tất cả nhưng vẫn không hiếm người lên tiếng đấu tranh vì sự công bằng cho xã hội tốt đẹp hơn. Nhưng với công dân có ưu thế như giới trí thức, doanh gia trung lưu, cả đại gia trong nước Trung Cộng, họ không đấu tranh vì xã hội công bằng, vì một đất nước tốt đẹp hơn mà luôn trong tư thế tháo chạy với tài sản kiếm được trên lưng người dân kém may mắn để xây dựng tương lai ở các nước tư bản giẫy chết, vì họ biết chắc đời sống ở đó tốt đẹp vạn lần hơn ở nước Trung Hoa cộng sản.

Thứ hai là lớp trẻ thuộc thành phần con ông cháu cha trong giới lãnh đạo cộng sản đi du học bằng học bổng trong các chương trình viện trợ hoặc tự túc ở các nước dân chủ văn minh. Thành phần du học được thế giới dân chủ tây phương kỳ vọng là những hạt nhân, là động lực cho cuộc chuyển đổi độc tài sang dân chủ qua nhiều thập kỷ đã không diễn ra như lịch sử phát triển của xã hội loài người.

Dự đoán trên lý thuyết, sách vở của các lý thuyết gia tây phương đã không xảy ra với Trung Cộng, Việt Cộng bởi thành phần con ông cháu cha được ra ngoài học hỏi tổ chức khoa học của loài người văn minh tiến bộ, không góp phần tác động lên chế độ làm cuộc thay đổi mà lại sử dụng sở học, kiến thức củng cố chế độ thế tập “cha truyền con nối”, phát triển độc tài toàn trị tinh vi, độc đoán, rùng rợn hơn như mọi người thấy trong chế độ độc tài toàn trị Trung Cộng và Việt Cộng.

Nhiều thập kỷ phát triển liên tục đều đặn với những thành công nhất định về kinh tế của Trung Cộng nhờ giao thương buôn bán với các nước dân chủ giàu mạnh và tích lủy, thặng dư được nhiều ngàn tỷ đô la trong ngân hàng dự trữ trung ương, cùng với kim ngạch tổng sản lượng quốc gia (GDP) vượt mức 10 ngàn tỷ Mỹ kim tiến lên đứng hàng thứ hai thế giới chỉ sau Hoa Kỳ khiến cho nhiều nước trong giai đọan phát triển thèm thuồng, mơ ước.

Thành công bề ngoài của Trung Cộng tạo ra ảo tưởng mô hình xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc là mô hình nhà nước lãnh đạo kinh tế xã hội hiệu quả, là mẫu mực của thế giới thời đương đại, thậm chí là còn vượt qua được khủng hoảng chu kỳ như các nước tư bản đã từng gặp phải?

Với những thành quả trên “bề nổi” của Trung Cộng đạt được trong nhiều thập kỷ thực hiện mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc khiến cho không ít bình luận gia, chuyên gia phân tích bình luận thời cuộc tiên đóan với đà phát triển, tăng trưởng đều đặn và mạnh tay bỏ vốn đầu tư vào công nghệ quốc phòng, không bao lâu nữa Trung Cộng sẽ vượt mặt siêu cường Hoa Kỳ để trở thành cường quốc số một thế giới trong tương lai?

Phải công nhận thành quả đạt được của Trung Cộng ngày nay là có sự hào phóng của các nước dân chủ văn minh, giàu mạnh góp phần và đến khi có vốn rủng rỉnh trong túi thì lãnh đạo nhà nước Trung Cộng không bày tỏ thiện chí sống chung hòa bình, chuyển đổi thể chế lại tỏ rõ ý đồ xấu như: trong nước thì tăng cường khủng bố những nhà bất đồng chính kiến, xiết chặt kiểm soát các tôn giáo ngoài nhà nước, ra tay đàn áp các dân tộc thiểu số đòi nới rộng tự do cho ngưòi dân của họ…; bên ngoài thì biểu dương lực lượng gây hấn, áp đặt chủ quyền trên biển Hoa Đông, Biển Đông, vẽ lại đường biên giới trên đất liền đã được xác lập, có quốc tế công nhận và sử dụng ưu thế kinh tế, quân sự, chính trị của nước lớn, chi phối công việc nội bộ của các nước nhỏ…

Trước sự hung hăng, tàn bạo của nhà nước côn đồ Trung Cộng trong đối nội lẫn đối ngoại khiến cho dư luận bất bình dẫn đến việc nghi ngờ thiện chí của các nước dân chủ đề cao giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền mà không có hành động kinh tế, quân sự cụ thể để trừng phạt hành động rừng rú vi phạm nhân phẩm, nhân quyền của nhà nước du côn Trung Cộng thì việc dọn dẹp tàn dư cộng sản không tiếng súng, không cần đến giải pháp quân sự là đều không thể và không ai tin là nó sẽ diễn ra!

Tuy nhiên, nếu bình tĩnh quan sát những diễn biến xảy ra gần đây liên quan đến Trung Cộng thì việc kết thúc độc tài Trung Cộng cũng chính là chấm dứt các chế độ cộng sản còn sót lại trong hòa bình, là có cơ sở bởi các nguyên nhân, yếu tố thuận lợi lẫn không thuận lợi như sau:

Một là rút kinh nghiệm từ việc hàng triệu người Việt Nam chạy nạn cộng sản lúc Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, thật sự đã là gánh nặng cho các nước dân chủ. Thử tưởng tượng nếu các nước dân chủ manh động, bất chấp luật pháp quốc tế, trang bị vũ khí cho lực lượng chống đối đấu tranh lật đổ độc tài Trung Cộng và Trung Cộng có chuyện gì không dám làm, chúng tương kế tựu kế ra tay tàn sát, tạo cớ đẩy vài chục triệu người xuống biển thì thế giới này sẽ ra sao?

Hai là những tài sản, của cải vật chất của các tham quan cộng sản ăn cắp, ăn cướp được đều chảy vào các nước tư bản giẫy chết. Thế thì cần gì phải vội kết thúc tàn dư cộng sản khi độc tài cộng sản còn sinh lợi cho họ trong lúc thời cơ chưa chín mùi, chưa đủ điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hoà thuận lợi để xóa sổ cộng sản?

Ba là thế giới tự do dân chủ chưa dốc toàn lực, chỉ ngấm ngầm hỗ trợ nhỏ giọt nuôi sống các lực lượng đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền bởi phong trào dân chủ Trung Quốc có những hạn chế nhất định vì người dân Trung Hoa không rơi vào tâm thế bức bối “tự do hay là chết” và không nằm trong vị thế chông chênh không còn chỗ để lùi khi dấn thân vào con đường đấu tranh dân chủ cho tổ quốc của họ.

Bốn là hiệp ước dẫn độ tội phạm xuyên quốc gia của Trung Cộng với cảnh sát quốc tế (Interpol) đang thu hẹp khoảng trống cho tội phạm, nhất là quan chức đảng viên cộng sản xóa bỏ tư duy hạ cánh an toàn trên các nước tư bản sau khi phạm tội tham nhũng, hối lộ và trong số 100 tham quan Trung Cộng đang bị truy nã trên toàn thế giới, đã có gần phân nửa sa lưới bị dẫn độ về Trung Quốc cũng ít nhiều tác động lên tư duy “hạ cánh an toàn” đã không còn an toàn của những tên quan tham.

Năm là tranh chấp trên biển Hoa Đông với Nhật và áp đặt 80% chủ quyền tùy tiện trên Biển Đông, buộc lực lượng hải quân hùng hậu của Trung Cộng phải hiện diện, trực chiến thường trực và hải quân Trung Cộng vô tình trở thành nút chặn các lực lượng đấu tranh dân chủ lẫn người dân bị đàn áp tháo chạy chạy xuống biển vượt thoát tìm tự do khi biến động xảy ra và các biên giới đường bộ hiểm trở cùng với nhiều hiểm nguy bất tiện cho vượt biên đường bộ tìm tự do, buộc họ phải ở lại chiến đấu tới cùng.

Sáu là việc Trung Cộng công khai khối nợ khổng lồ 28 ngàn 200 tỷ Mỹ kim, tương đương với 282% tổng sản lượng của Trung Cộng (GDP). Thực tế đó giúp cho các nước cộng sản còn sót lại thôi ảo tưởng về mô hình xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc, là mô hình phát triển lý tưởng và nợ khủng của Trung Quốc kết hợp với các mâu thuẩn, xung đột sắc tộc, tôn giáo, giàu nghèo…tiềm ẩn trong lòng chế độ tạo thành ngòi nổ, có khả năng tác động làm sụp đổ chế độ độc tài toàn trị Trung Cộng không tiếng súng.

Với những diễn biến trong nội tình Trung Cộng hiện nay, không khó để thấy việc kết thúc chế độ cộng sản Trung Hoa cũng là việc chấm dứt tàn dư cộng sản đã đến gần. Điều thuận lợi đang diễn ra cho thời điểm này và thời gian sắp tới để kết liễu các chế độ cộng sản còn sót lại không cần sử dụng đến siêu vũ khí chiến tranh của các siêu cường. Nhân tố chính để kết thúc Trung Cộng là lực lượng đấu tranh lãnh đạo nhân dân Trung Hoa đang tiến gần đến chỗ “tự do hay là chết” và con đường để lùi của người dân trung hoa đã bị nhà cầm quyền Trung Cộng “vô tình” dần khép lại cũng là một trong nhiều nguyên nhân, động lực làm cho chế độ sụp đổ, vỡ ra từng mảng nhỏ.

Những chuyển biến đang diễn ra hiện nay rất thuận lợi để kết thúc các tàn dư cộng sản còn sót lại và những điều thuận lợi này, không hẳn do các bộ óc thông minh, thánh thiện của con người xếp đặt(?) Có thể nó diễn ra do bàn tay vô hình của đấng tối cao sắp xếp theo quy luật tự nhiên: “…thiện thắng ác…chính nghĩa thắng gian tà…”