. NGUYỄN ĐĂNG QUANG: ĐẢNG CSVN CÓ DÁM ĐẶT LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN TRÊN?

. NGUYỄN ĐĂNG QUANG: ĐẢNG CSVN CÓ DÁM ĐẶT LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN TRÊN?

“Hiến pháp là văn kiện pháp lý quan trọng nhất sau Cương lĩnh của Đảng”. TBT Nguyễn Phú Trọng

____

Blog Tễu

Nguyễn Đăng Quang

15-12-2015

Đảng CSVN hiện có 3,6 triệu đảng viên, chiếm khoảng gần 4% dân số Việt Nam. Trong số này có 200 đảng viên cao cấp chia nhau nắm giữ toàn bộ các vị trí lãnh đạo chủ chốt từ Trung ương xuống tận 63 tỉnh thành trong cả 3 nhánh quyền lực quốc gia: Hành pháp, Lập pháp Hành pháp và Tư pháp, cũng như toàn bộ các tổ chức đoàn thể, ban ngành (hay còn gọi là hệ thống chính trị) của toàn xã hội.  Thủ lĩnh Đảng – người có trọng trách cao nhất – hiện là ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Tổng Bí thư, là nhân vật mà 92 triệu người dân Việt Nam không ai được cầm lá phiếu bầu lên nhưng ông vẫn nghiễm nhiên là lãnh tụ tối cao của cả nước, nắm trọn quyền lực trong tay và toàn quyền quyết định vận mệnh quốc gia.

Ông Trọng cũng như các bậc tiền nhiệm của ông chưa hề một lần tuyên thệ trước Quốc hội, chưa bao giờ thề trung thành với Tổ quốc và Hiến pháp. Trong Đại hội ĐCSVN lần XII tới đây, nếu như ông Trọng hoặc bất cứ ai khác được chọn làm Tổng Bí thư thì mặc nhiên cũng không phải tuyên thệ trung thành với Tổ quốc và Hiến pháp. Chức vụ Tổng Bí thư ĐCSVN được đặc cách không phải tuyên thệ trung thành với bất cứ ai do bởi Điều lệ Đảng và Hiến pháp mà Đảng soạn thảo không có điều nào quy định Tổng Bí thư và các Ủy viên Bộ Chính trị phải làm như vậy.

Nếu đất nước và dân tộc Việt Nam được lãnh đạo bởi những  người thực sự vì dân vì nước, luôn đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích của họ và của tổ chức chính trị mà họ đại diện thì thật là may mắn và hạnh phúc cho dân tộc và đất nước. Song thực tế lại không phải như vậy. Cương lĩnh cũng như Điều lệ hiện hành của ĐCSVN không có điều nào quy định Đảng phải coi và đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên tối thượng, cao hơn lợi ích của Đảng. Chính TBT Nguyễn Phú Trọng đã xác quyết điều này cách đây không lâu khi Quốc hội thảo luận thông qua Hiến pháp sửa đổi 2013.  Ông thẳng thắn tuyên bố: “Hiến pháp là văn kiện pháp lý quan trọng nhất sau Cương lĩnh của Đảng”.

Đó là về văn bản và lời nói. Còn về những việc làm và hành động cụ thể thì sao? Chỉ xin đề cập đến một lĩnh vực mà bạn đọc dễ phán xét và kiểm chứng, đó là về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc. Đã có rất nhiều đảng viên và nhân sĩ, trí thức tâm huyết trong những năm qua đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu Lãnh đạo Đảng công bố các thỏa thuận mà Đảng đã ký với Trung Quốc ở Hội nghị Thành Đô (thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên – Trung Quốc) ngày 4/9/1990.  Nhưng cho đến nay đã trên 25 năm rồi mà Đảng vẫn giữ “quyền im lặng”, vẫn bí mật và lặng lẽ thực hiện những gì Đảng đã ký với Trung Quốc, không công bố và chẳng cần giải thích cho nhân dân và 3,6 triệu đảng viên biết, mặc cho bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc tung tin hỏa mù, “nửa đúng, nửa sai, thật giả lẫn lộn” với ý đồ lường gạt, phân hóa và gây chia rẽ nội bộ để họ dễ bề thao túng lãnh đạo nước ta. Nếu sự thực thỏa thuận Thành Đô không có điều khoản nào bất lợi cho dân tộc và đất nước Việt Nam thì Đảng nên công bố cho toàn Đảng, toàn dân biết để nhân dân yên tâm, và sát cánh với Đảng đối phó với nguy cơ “Bắc thuộc mới” không chỉ đang thập thò, lấp ló ở ngoài biên cương, biển đảo mà đã hiển hiện ở sâu trong đất liền và ở cao trong nội bộ chúng ta.

Xâu chuỗi một vài sự kiện sau Hội nghị Thành Đô liên quan đến cuộc  xâm lược nước của 60 vạn quân Trung Quốc ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc hồi tháng 2/1979,  ta thấy hình như có một thế lực nào đó ở cả 2 nước muốn nhân dân ta quên hẳn cuộc chiến tranh này.  Người dân và đặc biệt là các CCB trong cuộc Chiến tranh 1979 luôn tự hỏi:

– Vì sao đã 36 năm rồi mà cuộc Chiến tranh bảo vệ Tổ quốc này của quân và dân ta chưa được Bộ Quốc phòng tổng kết? Vì sao nó không được Bộ Giáo dục biên soạn, đưa vào chương trình sách giáo khoa lịch sử để giảng dạy và giáo dục lòng yêu nước cho học sinh, sinh viên ta?  Vừa qua, thế lực đen tối nào định mưu toan xóa bỏ môn học Lịch sử qua chiêu trò “tích hợp”, nhằm làm cho thế hệ trẻ và con cháu ta sau này không biết gì về truyền thống hào hùng 1000 năm chống trả xâm lược phương Bắc của tổ tiên ta? May mà Quốc Hội đã ít nhiều cảnh giác, kịp ra Nghị quyết ngăn chặn ý đồ đen tối và nham hiểm này.

– Ngay cả các hoạt động kỷ niệm của người dân trong mấy năm qua để tưởng nhớ và vinh danh những anh hùng, liệt sỹ và thương binh trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược (2/1979) và tưởng niệm 64 chiến sỹ Hải quân ta đã bị Trung Quốc sát hại khi chúng đánh chiếm đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam (14/3/1988) cũng bị một lực lượng đông đảo DLV có tổ chức, mặc áo đỏ in Quốc kỳ, mang cờ Đảng, dùng loa hò hét và hát vang bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” để khiêu khích, ngăn cản và phá thối(?!).

– Ai đã chủ trương và làm ngơ cho Trung Quốc thuê trên 300.000 héc ta rừng đầu nguồn chiến lược ở các tỉnh biên giới phía Bắc? Tại sao lại cho Trung Quốc cắm chốt ở hàng chục địa điểm chiến lược và nhạy cảm trên khắp đất nước dưới vỏ bọc đầu tư dự án, thuê đất lâu dài (đến 70 năm như ở Vũng Áng), và đặc biệt việc Trung Quốc được mặc nhiên đóng chốt tại địa bàn chiến lược quan trọng bậc nhất nước ta (Nóc nhà Đông Dương) với bình phong dự án Bauxite Tây Nguyên đầy nguy hại và tai tiếng?

Cách đây chưa đầy một tuần, ngày 9/12/2015 vừa qua, trong “Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương khóa XI, các đại biểu dự Đại hội XII và toàn thể đảng viên ĐCSVN”, (gọi tắt là THƯ 127), một trăm hai mươi bảy(127) đảng viên tâm huyết và các nhân sỹ trí thức nặng lòng với đất nước và dân tộc ở trong và ngoài nước đã mạnh mẽ, thẳng thắn và tha thiết kêu gọi Đảng phải thay đổi: “Trong bối cảnh hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam phải đặt lợi ích quốc gia dân tộc lên trên hết và dựa hẳn vào nhân dân, tự giải thoát khỏi ý thức hệ giáo điều, tự giải phóng chính mình khỏi tình trạng tha hóa của một đảng độc quyền toàn trị, dứt khoát từ bỏ đường lối xây dựng Chủ nghĩa Xã hội theo chủ thuyết Marx-Lenine, chủ động tiến hành cải cách chính trị triệt để và toàn diện theo con đường dân tộc dân chủ…”.

Người viết bài này cho rằng chẳng cần phải khảo sát xã hội hoặc tiến hành trưng cầu ý dân cũng có thể khẳng định là không chỉ đa số Đảng viên ĐCSVN mà toàn thể 92 triệu nhân dân Việt Nam đều muốn ĐCSVN phải đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích của Đảng, lên trên lợi ích cộng sản. Vì đây là lẽ đương nhiên, hợp với triết lý, lẽ sống và đạo đức xưa nay của dân tộc Việt Nam ta. Và đây cũng là nguyên tắc bất di bất dịch của mọi đảng phái chính trị trong tất cả các quốc gia dân chủ trên thế giới ngày nay.

Muốn làm được như vậy, trước hết Đảng phải tự thay đổi, phải dũng cảm đặt lợi ích dân tộc, lợi ích đất nước lên tối thượng, lên trên lợi ích của Đảng, lên trên lợi ích giai cấp và lý tưởng cộng sản. Đã đến lúc không thể không làm điều này.  Quốc gia và dân tộc là tối cao và vĩnh cửu, chứ không phải là Chủ nghĩa cộng sản!  Đảng phải tự thoát khỏi chính mình, phải dũng cảm lột xác để tiến lên cùng dân tộc. Trước hết và trên hết phải coi dân tộc và Tổ quốc Việt Nam là người sinh ra mình, nuôi dạy và bảo vệ mình, chứ tuyệt đối không phải là kẻ mà mình sinh ra, là kẻ mà mình nuôi dưỡng và ban ơn.

Quay đầu là bờ! Con cái có thể bỏ rơi cha mẹ chứ không bao gìơ cha mẹ lại chối từ con cái. Hãy ngước nhìn sang nước bạn láng giềng Myanmar để học tập và noi gương những bước đi quả cảm, đầy khôn ngoan, đầy trách nhiệm nhưng vô cùng sáng suốt của giới quân phiệt cầm quyền. Họ đã chấp nhận và thực hiện một cuộc chuyển đổi ngoạn mục cho đất nước Myanmar do họ biết hy sinh quyền lợi cá nhân của các tướng lãnh, họ đã sáng suốt đặt lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia lên tối thượng lên trên lợi ích của tập đoàn quân phiệt và đảng cầm quyền Liên minh Đoàn kết và Phát triển Myanmar. Cuộc chuyển đổi chính trị ở Myanmar không có kẻ thua, chỉ có người thắng, và người thắng lớn nhất là dân tộc Myanmar khôn ngoan và dũng cảm.

Hà Nội, ngày 14/2/2015.

N.Đ.Q.

Ba người được trao giải Nhân Quyền Việt Nam 2015

Ba người được trao giải Nhân Quyền Việt Nam 2015
Nguoi-viet.com


Hòa Thượng Không Tánh, bà Bích Khương và bà Bùi Hằng

Đằng-Giao/Người Việt
WESTMINSTER, California (NV)Hôm Thứ Sáu, 11 Tháng 12, trong buổi lễ kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền và lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam  tại Westminster Civic Center, ban tổ chức Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam đã trao giải cho ba vị khôi nguyên là Hòa Thượng Thích Không Tánh, bà Hồ Thị Bích Khương và bà Bùi Thị Minh Hằng.

 
Ba bằng khen cho ba vị khôi nguyên tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)


Số người tham dự đã ngồi chật khán đường, ai nấy đều bộc lộ sự hưởng ứng lòng quả cảm của ba vị đại diện cho những người Việt Nam trong nước đang đấu tranh đòi hỏi quyền làm người cho cả dân tộc.
Trong số quan khách hiện diện có Thị Trưởng Westminster Tạ Đức Trí, Nghị Viên Garden Grove Chris Phan, ông Lý Vĩnh Phong, đại diện Dân Biểu Tiểu Bang Alan Lowenthal, ông Nguyễn Huỳnh Đức đại diện Thượng Nghị Sĩ California Jannet Nguyễn và Hòa Viện Chủ  Chùa Điều Ngự Thượng Thích Viên Lý, Bác Sĩ Võ Đình Hữu, chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Liên Bang Hoa Kỳ và Nữ Luật Sư Kolua Seiko, đại diện Amnesty International, Group 178 Irvine.

Nhiều người đã từ xa về đây để dự lễ nhằm tỏ lòng hưởng ứng phong trào. “Tôi ở San Jose về đây để tỏ lòng ngưỡng mộ những tấm gương bất khuất của ba vị này. Anh hùng dân tộc đó,” Luật Sư Ngô Văn Quang cho hay.

Ca sĩ Như Hà cũng từ xa về. Cô nói: “Tôi từ miền Bắc California về đây dự lễ tối nay rồi mai lại hát gây quĩ ủng hộ các anh chị đấu tranh cho nhân quyền nữa.”

Người được vinh danh đầu tiên là Hòa Thượng Thích Không Tánh. Hòa Thượng Thích Viên Lý, viện chủ chùa Điều Ngự, Westminster lên đại diện nhận giải.

Hòa Thượng Viên Lý nói với nhật báo Người Việt: “Tôi xin tạm giữ bằng khen này rồi sẽ tìm cách trao lại cho ngài. Rất khó, nhưng tôi sẽ cố gắng.”

Hòa Thượng Thích Không Tánh trụ trì chùa Liên Trì, hiện đảm nhiệm chức vụ Phó Viện Trưởng  Hội Đồng Điều Hành Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, kiêm Tổng Ủy Viên Từ Thiện – Xã Hội. Hòa Thượng là một trong những thành viên sáng lập Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam.

Là một tu sĩ luôn quan tâm đấu tranh cho nhân quyền, và đặc biệt là quyền tự do tôn giáo, Hòa Thượng Thích Không Tánh đã bị nhà cầm quyền CSVN liên tục đàn áp và trả thù. Năm 1976, Hòa Thượng bị bắt đi tù cải tạo 10 năm từ 1976 đến 1986.

Vào Tháng Mười 1992 Hòa Thượng lại bị kết án năm năm tù giam và năm năm quản chế với cáo buộc  “lưu hành nhiều tài liệu có nội dung chống lại Nhà nước” sau khi công an lục soát phòng của Hòa Thượng trong Chùa Liên Trì và tịch thu bản sao nhiều ghi chép của Hòa Thượng Thích Huyền Quang.

Được trả tự do, Hòa Thượng vẫn tiếp tục hoạt động nhân quyền và xã hội. Tháng Mười Một 1994 công an đã bắt giữ Hòa Thượng khi ông đang quyên góp và phân phát đồ cứu trợ cho nạn nhân lũ lụt Miền Tây.

Đến tháng Tám 1995, Thượng Tọa Thích Không Tánh và  Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã bị tòa án xử phạt mỗi người năm năm tù với cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết và lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước”.

Trong nhiều năm qua, Hòa Thượng Không Tánh đã tiếp tục tổ chức nhiều hoạt động từ thiện, như tặng quà cho thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, cho bệnh nhi ung thư, cứu trợ các gia đình thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương cũng như giúp đỡ cho các tổ chức xã hội dân sự trong nước có nơi sinh hoạt, hội họp để đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền.

Những nỗ lực nối kết liên tôn của Hòa Thượng đã tạo nên một nguồn sinh khí mới trong  cuộc đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo hiện nay.

 
Đại diện thành phố Westminster, Trị Trưởng Tạ Đức Trí và Phó Thị Trưởng Sergio Contreras tặng bằng khen của thành phố cho ba chiến sĩ đấu tranh cho nhân quyền. (Hình; Đằng-Giao/Người Việt)

Kế tiếp, blogger Uyên Vũ lên đại diện nhận giải thưởng cho bà Hồ Thị Bích Khương. “Tôi xin tạm giữ bằng này cho đến khi nào chị Khương mãn hạn tù,” ông Uyên Vũ nói với báo Người Việt.

Bà Hồ Thị Bích Khương là một dân oan đã hai lần bị nhà cầm quyền địa phương cướp đất, phá nhà, và cơ sở làm ăn (năm 1989 và năm 1996), bà Bích Khương đã đi khiếu kiện một cách vô vọng nhiều năm.
Khi đang lao động ở Nam Hàn, bà đã kêu gọi các đồng nghiệp đứng lên đấu tranh và bị chủ thù ghét, đối xử tàn tệ. Bà khiếu nại với văn phòng đại diện Việt Nam tại đây, nhưng họ lại thông đồng với chủ và  yêu cầu cảnh sát cưỡng bức bà về nước.

Về lại Việt Nam năm 1999, bà tham gia các cuộc biểu tình của dân oan từ các địa phương tập trung về Hà Nội để đòi lại đất. Ngày 5 Tháng Mười Một 2005, bà bị công an bắt giam tại Hỏa Lò.

Bà được trả tự do ngày 11 Tháng Mười Một 2005, và đến năm sau bà lại tham gia Khối 8406. Bà đã viết khoảng 30 bài có nội dung phản kháng chế độ độc tài cộng sản. Bà còn in ấn nhiều tài liệu về dân chủ nhằm nâng cao nhận thức và lôi cuốn họ vào phong trào đấu tranh.

Ngày 26 Tháng Năm 2007, bà bị công an bắt tại thị trấn Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Bà đã bị tra tấn rất tàn bạo nhưng vẫn giữ vững khí tiết và tinh thần can trường hiếm thấy ở một người phụ nữ bình thường.
Cuộc tranh đấu kiên cường trong lao tù đó đã được bà ghi lại trong tập hồi ký có tựa đề: “Bước Đường Đấu Tranh Cho Công Lý Và Dân Chủ Của Tôi”.

Đầu năm 2011, bà lại bị bắt cùng với Mục sư Nguyễn Trung Tôn khi hai người sao chép và phổ biến cuốn phim “Đại Họa Mất Nước” . Bà bị xử 5 năm tù giam và 3 năm quản chế với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.”

Hiện nay bà Bích Khương còn đang ở trong tù và vẫn tiếp tục tranh đấu không ngừng để đòi quyền được đối xử tử tế cho mọi tù nhân. Vì thế bà thường xuyên bị cai tù đánh đập và hành hạ.

Bà Hồ Thị Bích Khương là một chiến sĩ đấu tranh cho nhân quyền chịu đựng tới ba lần tù đày và nhiều lần bắt bớ, đánh đập hết sức tàn nhẫn. Tuy thế  bà vẫn luôn giữ ý chí bất khuất cho lý tưởng tự do, dân chủ và nhân quyền. Bà được tổ chức Human Rights Watch trao tặng Giải thưởng Hellman/Hammett năm 2011.

Sau cùng, bà Nguyễn Thanh Tâm, cư dân Portland, Oregon, nhận giải thưởng thay cho bà Bùi Thị Minh Hằng. “Tôi thay mặt bạn tôi nhận bằng khen này rồi giữ ở đây rồi từ từ tìm cách chuyển về Việt Nam sau khi chị Minh Hằng ra tù,” bà Tâm nói.

Bà Bùi Thị Minh Hằng, tuy xuất thân từ một gia đình cộng sản có chức quyền, bà đã sớm nhận chân được bộ mặt của chế độ khi đảng viên cướp đoạt ngôi nhà của thân phụ để lại cho bà.

Từ năm 2011, bà Minh Hằng đã hăng hái tham gia biểu tình phản đối việc Tàu cộng xâm lấn lãnh hải Việt Nam và đòi dân chủ-nhân quyền.

Ngày 27 Tháng Mười Một 2011, bà bị bắt tại Sài Gòn khi tham gia xuống đường yêu cầu Quốc hội ra luật biểu tình. Bà bị đưa vào trại cưỡng bức lao động tại Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc.
Do áp lực mạnh mẽ của dư luận, bà Minh Hằng được trả tự do sau năm tháng bị giam giữ. Tuy nhiên công an vẫn ngày đêm theo dõi, sách nhiễu, và trả thù hèn hạ. Mặc dù vậy, bà vẫn đấu tranh không lùi bước: bà từ chối không đóng tiền cho quỹ an ninh quốc phòng, làm đơn khởi kiện đích danh chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo, viết thư cho ngoại trưởng Hoa Kỳ 7 Tháng Năm 2012, viết thư cho Quốc hội 10 Tháng Bảy 2012 tố cáo những hành động phi pháp đối với bà.

Ngày 26 Tháng Tám 2014, bất chấp sự phản đối của dư luận, chính quyền cộng sản vẫn kết án bà 3 năm tù giam. Trong tù bà vẫn không ngừng đấu tranh; bà đã tuyệt thực hơn 2 tháng.
Bà Bùi Thị Minh Hằng là một con người đấu tranh trên mọi mặt và có mặt khắp mọi nơi. Cần chống xâm lược, bảo vệ Tổ Quốc thì bà  ở tuyến đầu, cả ở Sài Gòn lẫn Hà Nội.

Năm 2015 đánh dấu năm thứ 67 ngày công bố Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (1948-2015 – TNQTNQ). Vào đúng ngày 10 Tháng Mười Hai, 1948, tại thành phố Paris, thủ đô nước Pháp, Liên Hiệp Quốc đã tổ chức long trọng lễ công bố văn kiện quan trọng này – mà vị đại diện là bà Eleanor Roosevelt, cựu đệ nhất phu nhân nước Mỹ, đã gọi đó là Bản Ðại Hiến Chương của nhân loại trong thời đại chúng ta (Magna Carta).

Cho đến nay, bản tuyên ngôn này đã được dịch ra 380 ngôn ngữ trên thế giới – và đó là cơ sở pháp lý căn bản cho công cuộc xây dựng một xã hội nhân bản và nhân ái bền vững cho mọi người sinh sống trên trái đất chúng ta vậy.

Thị Trưởng Tạ Đức Trí và Phó Thị Trưởng Sergio Contreras cũng trao bằng tưởng lục cho ba vị khôi nguyên.

Bà Tạ Phong Tần, một chiến sĩ nhân quyền cũng có mặt để ủng hộ tinh thần đấu tranh cho nhân quyền của đồng đội.

Giải Nhân Quyền Việt Nam do Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam thành lập từ năm 2002 nhằm mục đích tuyên dương thành tích đấu tranh bất bạo động cho lý tưởng nhân quyền tại Việt Nam.

Năm ngoái, 2014, Giải Nhân Quyền Việt Nam được tổ chức tại San Jose, California, trước đó, 2013 tại Paris. Pháp, 2012 tại Montreal, Canada, và năm 2010 tại Houston, Texas.

Về hay ở?

Về hay ở?

Cát Linh, phóng viên RFA
2015-12-14

000_Hkg10120669

Một buổi lễ tốt nghiệp đại học được tổ chức tại Văn Miếu, Hà Nội vào ngày 18 tháng 11 năm 2014.

AFP photo

Your browser does not support the audio element.

Du học là một ước mơ lớn của tất cả những học sinh Việt Nam từ xưa đến nay. Có rất nhiều người đã đỗ đạt thành danh và quay trở về. Nhưng hình như, thời gian đã chứng minh đó là những người của “muôn năm cũ’. Còn những học sinh thời nay, khi có cơ hội nhận được nền nền giáo dục nước ngoài, thì đa số họ chọn con đường ở lại. Điều này gần đây trở thành một vấn đề được đưa ra tranh luận rất nhiều, và có nhiều phản ứng khác nhau về việc “về hay ở”.

Tư duy quản lý cũ kỹ

Trong tuần vừa qua, dư luận trong nước và cả cộng đồng mạng có rất nhiều tranh luận liên quan đến việc Tiến sĩ Doãn Minh Đăng, giảng viên trường ĐH Kỹ thuật-Công nghệ Cần Thơ, người mà truyền thông trong nước cho là đang bị gây khó dễ do nói xấu nhà trường trên facebook cá nhân.

Vấn đề đáng chú ý đó là Doãn Minh Đăng cũng chính là cựu thí sinh của cuộc thi nổi tiếng Đường lên đỉnh Olympia, tốt nghiệp một trường đại học danh giá ở Hà Lan bằng ngân sách của thành phố. Sau đó anh đồng ý về VN công tác nghiên cứu khoa học và giảng dạy.

Sau khi sự việc của Doãn Minh Đăng được nói đến trên truyền thông, rất nhiều những người từng là thủ quân, á quân của Đường lên đỉnh Olympia, lên tiếng về sự lựa chọn ở lại quốc gia mà họ đã tiếp nhận nền giáo dục. Quan điểm của họ nhận được nhiều sự ủng hộ của cộng đồng Việt Nam. Ví dụ như Nguyễn Thành Vinh, á quân của mùa Olympia đầu tiên, sang Úc du học sau khi giành được học bổng của chính phủ Úc. Hiện nay, Nguyễn Thành Vinh đang có cuộc sống và công việc ổn định ở thành phố Perth, miền Tây nước Úc. Trong cuộc trả lời phỏng vấn truyền thông trong nước về sự việc của Tiến sĩ Doãn Minh Đăng, anh nói rằng: “Câu chuyện của Doãn Minh Đăng là một trong những lý do để một số du học sinh như chúng tôi cảm thấy mình cần có những lựa chọn khác mà không nhất thiết phải về nước làm việc.”

Trong rất nhiều những lý do Nguyễn Thành Vinh cho là không nên quay về sau khi học xong, thì câu nhận định “về nước là lãng phí cho cả hai bên’ của cựu thí sinh này gây chú ý nhiều nhất cho dư luận.

Một người nữa, đó là Đỗ Thị Hồng Nhung, á quân mùa thứ hai của Đường lên đỉnh Olympia, hiện tại đang hoàn tất khoá học thạc sĩ ở Phần Lan, việc trở về nước cũng đang được cô suy tính.

Rất nhiều lý do được chính người trong cuộc và dư luận đưa ra. Trong đó, lý do lớn nhất mà theo cuộc khảo sát của viện John Von Newmann thuộc trường Đại học quốc gia VN đưa ra đó là môi trường làm việc ở VN không thích hợp cho việc nghiên cứu và làm việc của họ.

Câu chuyện của Doãn Minh Đăng nói riêng và những du học sinh khác nói riêng, được giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, người từng là một trong ba sinh viên xuất sắc của Việt Nam nhận học bổng du học tại vương quốc Bỉ, và sau nhiều năm nghiên cứu và giảng dạy ở châu Âu, ông quay về nước và làm cố vấn cho trường Đại học Việt Đức, cho biết nhận định của ông.

“Ở Việt Nam hiện nay, tuy có một số trường tương đối là có một chút tiến bộ. Nhưng đại bộ phận các trường Việt Nam thì tư duy quản lý của họ cũng rất là cũ kỹ, và họ vẫn chưa tôn trọng cái tự do học thuật, tự do chọn lựa của nhà khoa học đã thành danh, tiến sĩ của các nước tiên tiến về nước làm việc. Do đó có những mâu thuẫn xảy ra. Các nhà khoa học trẻ khi làm việc thì gặp rất nhiều những khó khăn, đừng nói là những khó khăn về tài chánh, ngay cả môi trường làm việc cũng gặp những khó khăn rất nan giải.”

“Rừng nào cũng như rừng Amazon thì đâu cần người trồng cây nữa”

Bên cạnh những người ủng hộ quan điểm của người ở lại, như Nguyễn Thành Vinh, thì cũng có những người nhìn sự việc về hay ở bằng một cái nhìn khác. anh Nguyễn Quang Thạch, người đã bỏ ra gần 20 năm để xây dựng chương trình Sách hoá nông thôn nhìn sự đóng góp của từng cá nhân ở một góc độ khác. Anh cho biết:

“Theo tôi thì để xã hội Việt Nam để tốt đẹp như những quốc gia mà các bạn đang sống ấy, thì tôi nghĩ hiện tình xã hội Việt Nam là một mảnh đất màu mỡ cho mọi người cống hiến và sáng tạo. tôi nghĩ rằng đang còn sa mạc thì cần người trồng cây, còn rừng nào cũng như rừng Amazon thì đâu cần người trồng cây nữa. Nghĩa là mỗi cá thể hãy đối diện với mình thật rõ ràng để xem mình có năng lực gì để cống hiến cho xã hội cho đất nước, đừng sợ rằng mình không được sử dụng, không được xã hội thừa nhận. Cứ hãy có sản phẩm đi đã. Chừng nào sản phẩm của ông ở mức nào thì xã hội thừa nhận mức đó.

Tôi vẫn luôn luôn cổ vũ cho việc các bạn trẻ Việt Nam khi học đã thành tài, đỗ đạt, qua thời gian tập sự thì tôi luôn cỗ vũ là quay về Việt Nam để giúp cho việc phát triển nền đại học của Việt Nam.
– Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng

Chẳng hạn như khi tôi mới đặt mục tiêu vận động cấp trường làm tủ sách phụ huynh thì cấp trường thừa nhận và áp dụng. Đến khi tốt rồi thì phòng giáo dục áp dụng và thừa nhận. Đến khi cấp sở áp dụng và có văn bản nhân rộng ra khắp tỉnh. Cái nỗ lực của tôi và người khác đã được thừa nhận và áp dụng. Bây giờ cấp Bộ đã mời chúng tôi, đối thoại với chúng tôi để tạo ra những chiến lược chủ trương hoá bằng văn bản.”

Có lẽ dư luận có sự quan tâm đến câu chuyện của Doãn Minh Đăng nhiều hơn vì cũng mới vào đầu tháng 11 vừa qua, Đại biểu Quốc hội Nguyễn Ngọc Hoà, TP Hồ Chí Minh đã đưa ra câu hỏi về việc vì sao đa số sinh viên VN đi du học và chọn con đường ở lại. Ông dẫn chứng chính trường hợp của 13 học sinh nhận học bổng sang Úc du học của cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” và 12 người trong số họ không quay về nước sau khi kết thúc chương trình học.

Như đã trình bày ở trên, tuy rằng Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng có đưa ra những nhận định của ông về thực trạng của môi trường giáo dục và điều kiện phát triển chuyên môn ở Việt Nam, nhưng ông vẫn có những thông cảm cho quyết định của người không quay về.

“Tôi vẫn luôn luôn cổ vũ cho việc các bạn trẻ Việt Nam khi học đã thành tài, đỗ đạt, qua thời gian tập sự thì tôi luôn cỗ vũ là quay về Việt Nam để giúp cho việc phát triển nền đại học của Việt Nam. Tôi là người luôn cổ vũ cho việc này. Tuy là tôi thông cảm cho những sự lựa chọn khác. Tôi nghĩ là có nhiều người có những chân đứng, có vị trí mà nó phù hợp để họ phát triển, cống hiến cái tài của họ mà họ ở lại. Và cũng có thể vì những lý do gia đình. Thú thật là tôi cũng thông cảm. Tôi thông cảm vì cái điều kiện ở Việt Nam có nhiều vấn đề đặt ra cho những người giáo viên trẻ này không có cái dũng khí, kiên nhẫn để mà thắng được những thách thức thì sẽ có rất nhiều khó khăn.”

Qua nhiều nhận định khác nhau của nhiều người thì có lẽ câu hỏi của ông đại biểu quốc hội Nguyễn Ngọc Hoà vẫn còn là một câu hỏi lớn chưa có lời đáp.

 

THEO GƯƠNG MẸ MARIA, SỐNG TÂM TÌNH MÙA VỌNG

THEO GƯƠNG MẸ MARIA, SỐNG TÂM TÌNH MÙA VỌNG

 Mùa Vọng là thời gian để chúng ta chuẩn bị tâm hồn đón mừng mầu nhiệm Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người.  Trong thời gian này, Giáo Hội đã cho chúng ta chiêm ngưỡng những mẫu gương sống động của các nhân vật trong Kinh thánh như: Tiên tri Isaia, Gioan tẩy giả, cũng như qua cách sống và những tâm tình của các ngài trao gởi lại, thì đó cũng là những bài học rất quý giá để chúng ta sống tốt đẹp hơn trong thời gian mùa Vọng.

DUC ME

Thật thiếu sót, nếu chúng ta không kể đến Mẹ Maria trong thời gian mong đợi Con Chúa giáng trần.  Bởi vì Mẹ Maria cũng đã từng sống tâm tình mùa Vọng như bao người khác.  Thế nhưng, hơn ai hết, kinh nghiệm sống tâm tình mùa Vọng nơi Mẹ Maria vẫn luôn là tiếng gọi thúc giục lòng ta hãy thành tâm chiêm ngưỡng cách sống mùa Vọng nơi Mẹ.  Nhờ vậy chúng ta sẽ có những tâm tình xứng hợp trong khi chúng ta hướng về ngày Chúa đến trong trần gian.

1/ Mẹ Maria sống tâm tình mùa Vọng bằng đời sống thánh thiện:

Vì ý thức Đấng Thiên Sai muôn dân mong đợi là Đấng thánh, nên thời gian sống tâm tình mong đợi con Thiên Chúa nơi Mẹ Maria, đã được dệt bằng những chuỗi ngày vô tận của sự thánh thiện.  Mẹ sống thánh thiện, vì Mẹ xác tín những tâm hồn thánh thiện là những tâm hồn sẽ được đón nhận niềm vui ơn cứu độ cách tròn đầy.  Mẹ sống thánh thiện, vì Mẹ xác tín những tâm hồn thánh thiện là những tâm hồn luôn làm đẹp lòng Chúa là Đấng Thánh.  Và Ngài rất vui khi được hiện diện với những tâm hồn như thế.

Về điểm này, chúng ta hãy suy nghĩ lại những hành động của Chúa Giêsu khi Ngài tiến về Giêrusalem để thực hiện cuộc thanh tẩy Đền thờ.  Vì phía sau hành động thanh tẩy Đền thờ Giêrusalem, Chúa Giêsu muốn nhắc nhở chúng ta phải tự thanh tẩy đền thờ tâm hồn chính mình, nhờ vậy Thiên Chúa là Đấng thánh mới vui thích ngự trong những tâm hồn trong sạch như Ngài.

Hơn ai hết, cách sống tâm tình mùa Vọng của Mẹ Maria đã để lại dấu ấn không thể ngờ và không thể phai mờ.  Không thể ngờ vì qua sự chuẩn bị tích cực để mong đợi Đấng Cứu Độ nơi Đức Maria, Thiên Chúa đã đoái nhìn đến cách sống thành tâm tuyệt vời ấy.  Vì thế, một điều bất ngờ xảy ra nơi Mẹ là Thiên Chúa đã tuyển chọn Mẹ, Người Nữ Thánh Thiện được làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Thiên Chúa đã chọn cung lòng thanh khiết của Mẹ để trao gởi Người Con Yêu Dấu của Ngài là Đấng Thánh, và qua trung gian Mẹ Maria Thiên Chúa đã trao ban Đấng Cứu Độ cho loài người.  Đó là một điều bất ngờ đối với Mẹ Maria.  Thế nhưng, qua sự bất ngờ này thì Mẹ Maria đã thể hiện một dấu ấn không thể phai mờ.  Vì từ giây phút bất ngờ khi được Con Thiên Chúa nhập thể trong cung lòng mình, cũng từ giây phút ấy, Mẹ Maria đã khiêm tốn chỉ cho chúng ta con đường để chúng ta gặp Chúa, để Chúa đến với chúng ta.  Con đường Mẹ chỉ dạy chúng ta đó là hãy trở lại kinh nghiệm của chuỗi ngày vô tận sống thánh thiện nơi Mẹ.  Vì chuỗi ngày thời gian sống thánh thiện của Mẹ, đã hình thành nên bài thánh ca muôn thuở để mời gọi mọi người hãy can đảm sống tâm tình mùa vọng bằng đời sống thánh thiện như Mẹ Maria, Trinh Nữ Thánh Thiện.

2/ Mẹ Maria sống tâm tình mùa Vọng bằng đời sống khiêm nhường:

Khiêm nhường là cách sống Mẹ rất ưa thích.  Mẹ thích sống khiêm nhường, bởi vì nhờ những tâm tình ấy mà Mẹ thật sự trở nên một người con bé nhỏ của Thiên Chúa, luôn phó thác cuộc đời mình cho Thiên Chúa, luôn sống theo những gì Chúa đã dạy.

Vì Mẹ thích sống khiêm nhường, nên Mẹ sẵn sàng thưa hai tiếng xin vâng ý Chúa trong ngày truyền tin, để từ giây phút ấy mẹ đã trở nên Thánh mẫu của Đấng Tối Cao.

Vì Mẹ thích sống khiêm nhường, nên Mẹ sẵn sàng thi hành lời Chúa dạy trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống: Lúc vui, lúc buồn, lúc bối rối, lúc lo sợ, lúc an bình…… Nhờ việc hạ mình sống theo Lời Chúa mà Mẹ Maria được gọi là người có phúc.  Mẹ có phúc vì Mẹ là người luôn “lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa” (Lc: 11, 28).

Vì Mẹ thích sống khiêm nhường, nên Thiên Chúa đã chọn Mẹ làm Mẹ Đấng Cứu Thế.  Đấng vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng đã khiêm nhường tự hạ mang lấy thân phận con người, và trong thân phận con người Ngài đã mang lấy thân phận nô lệ để phục vụ sự sống cho muôn người.

Vì Mẹ thích sống khiêm nhường, nên qua đời sống gương mẫu tuyệt vời ấy, Mẹ muốn nhắc nhở chúng ta: Thiên Chúa là Đấng khiêm nhường, Ngài rất thích những ai sống khiêm nhường.  Chỉ có những tâm hồn sống khiêm nhường như Chúa mới có thể gặp được Chúa và được Chúa đến viếng thăm cư ngụ trong tâm hồn người ấy.  Vì Thiên Chúa bản chất là khiêm nhường, nên Ngài không bao giờ đến với những ai kiêu căng, cậy dựa chức quyền, cậy dựa vào sức mạnh của trần thế để bôi nhọ hình ảnh tốt đẹp của Thiên Chúa là Đấng hiền lành và khiêm nhường.  Về điểm này chính Mẹ Maria đã nhắc nhở cũng như đã cảnh cáo những ai sống ngược lại với cách sống khiêm nhường của Chúa, khi Mẹ nói: “Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.  Chúa hạ bệ những ai quyền thế, người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường” (Lc: 1, 51-52).

Chúng ta đang sống trong Mùa Vọng.  Thiết nghĩ, chúng ta nên thay đổi cách sống để cùng với Mẹ Maria sống những tâm tình Mùa Vọng.  Vì đối với Chúa, những cố gắng quyết tâm chân thành sống phút giây hiện tại, cũng có thể biến chuyển đời sống chúng ta trong tương lai.  Hơn nữa, sống tâm tình mùa Vọng không chỉ dừng lại bởi thời gian được ấn định trong năm phụng vụ.  Nhưng tâm tình hướng về Con Thiên Chúa đến trần gian, đến trong cõi lòng chúng ta phải được thực hiện trong từng phút giây của nhịp sống.

Như vậy, khi khám phá hình ảnh sống mùa Vọng nơi Đức Maria qua đời sống thánh thiện và khiêm tốn, thì đó cũng là lúc Mẹ chỉ cho chúng ta con đường hoàn hảo nhất, đẹp lòng Chúa nhất để Chúa đến với chúng ta.

Nếu chúng ta thật lòng sống thánh thiện như Mẹ mà không bị giằng co bởi những thú vui giả tạo mau qua của thế gian, chắc chắn đó là con đường hoàn hảo nhất để Chúa là Đấng Thánh giáng sinh trong cõi lòng chúng ta.  Nếu như chúng ta thật lòng sống khiêm nhường như Mẹ trong mọi hoàn cảnh, mà không lo sợ phải thiệt thòi bởi những thứ ham muốn của sức mạnh trần thế, chắc chắn đó là con đường đẹp lòng Chúa nhất để Chúa giáng sinh trong cõi lòng chúng ta.

Lạy Mẹ Maria!  Ước gì những tâm tình sống mùa Vọng nơi Mẹ sẽ là hành trang luôn đồng hành trong cách sống đức tin chúng con.  Nhờ đó chúng con cũng được đón nhận nguồn ơn cứu độ như Mẹ.  Lạy Mẹ Maria, xin cho niềm vui giáng sinh sắp đến được khơi dậy bằng ước muốn sống thánh thiện và khiêm nhường trong từng phút giây hiện tại của đời sống chúng con.  Amen.

LM Giuse Nguyễn Minh Chánh

langthangchieutim gởi

TPP: Tin mừng cho lao động Việt?

TPP: Tin mừng cho lao động Việt?

Công nhân làm việc tại một nhà máy sản xuất chăn mền, gối và đệm ở ngoại ô Hà Nội, ngày 27 tháng 1, 2015.

Công nhân làm việc tại một nhà máy sản xuất chăn mền, gối và đệm ở ngoại ô Hà Nội, ngày 27 tháng 1, 2015.

Trà Mi-VOA

13.12.2015

Để được vào Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP do Mỹ dẫn đầu, Việt Nam đồng ý một số nhượng bộ bao gồm sửa đổi hoặc ra luật mới chấp nhận cho công nhân lập công đoàn độc lập và đình công.

Việt Nam cũng sẽ cho các công đoàn được phép tìm kiếm sự hỗ trợ từ các công đoàn quốc tế như Liên đoàn lao động và Hiệp hội của các tổ chức công nghiệp Hoa Kỳ.

Theo thỏa thuận, 5 năm sau khi TPP có hiệu lực, nếu Hà Nội không tuân thủ các yêu cầu đã cam kết, Mỹ có thể ngưng các lợi ích giao thương với Việt Nam.

Mỹ cho rằng đây là cơ hội tốt nhất từ nhiều năm nay để khuyến khích cải tổ thể chế ở Việt Nam, thúc đẩy nhân quyền bị nhiều tai tiếng của Hà Nội.

Kỳ vọng này có cơ sở hay không qua đánh giá và trải nghiệm thực tế của giới hoạt động trong nước tranh đấu vì quyền lợi của công nhân? Viễn ảnh và triển vọng của công đoàn độc lập tại Việt Nam hậu TPP thế nào? Tạp chí Thanh Niên hôm nay ghi nhận qua cuộc trao đổi với Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức, hai nhà hoạt động bênh vực quyền lợi công nhân vừa bị hành hung và bắt giữ cuối tháng rồi tại Đồng Nai khi đang tư vấn miễn phí cho công nhân công ty Yupoong Vietnam về các quyền lao động và thành lập công đoàn độc lập. Minh Hạnh và Minh Đức thuộc tổ chức Lao Động Việt ngoài nhà nước không được công nhận, chuyên bảo vệ quyền lợi công nhân.

Minh Hạnh: Khi TPP được đưa ra có điều khoản dành cho người lao động thì quả là đã mở ra một thế giới mới cho người lao động Việt Nam. Tuy nhiên, trên thực tế, không phải đơn giản có thể thực hiện được những điều khoản TPP tại Việt Nam.

“ Công nhân bị chi phối bởi giới chủ và chính quyền. Họ luôn gây khó khăn cho công nhân. Khi công nhân hợp tác với nhau đấu tranh đòi quyền lợi thì luôn bị áp lực từ chính quyền địa phương, bị công an cho là tụ tập gây rối, kích động. Khi công nhân có bức xúc với giới chủ, nhiều khi bị chủ thuê côn đồ đe dọa. Đó là thực tế mà công nhân Việt Nam đang đối mặt.

Nhà hoạt động cho quyền lợi công nhân Trương Minh Đức nói.”

Trà Mi: Là nhà hoạt động công đoàn, Hạnh thấy thực tế của người công nhân Việt Nam hiện nay thế nào?

Minh Hạnh: Công nhân hiện nay thường bị chấm dứt hợp đồng từ phía công ty. Nhiều công ty còn hạ nhục, xúc phạm nhân phẩm công nhân. Đồng lương thấp, người công nhân không đủ khả năng nuôi gia đình. Con của họ nhiều trường hợp không được đến trường. Có những trường hợp hai vợ chồng lên thành thị làm công nhân mà không đủ gửi tiền về quê nuôi con.

Minh Đức: Công nhân bị chi phối bởi giới chủ và chính quyền. Họ luôn gây khó khăn cho công nhân. Khi công nhân hợp tác với nhau đấu tranh đòi quyền lợi thì luôn bị áp lực từ chính quyền địa phương, bị công an cho là tụ tập gây rối, kích động. Khi công nhân có bức xúc với giới chủ, nhiều khi bị chủ thuê côn đồ đe dọa. Đó là thực tế mà công nhân Việt Nam đang đối mặt.

Trà Mi: Tổng Liên đoàn lao động, Liên đoàn lao động, và các tổ chức lao động cơ sở giúp ích như thế nào?

Minh Hạnh: Một công đoàn của một công ty, một là do chính công ty lập ra rồi trả lương, hai là công ty cử người ra để công nhân bầu. Do vậy, công nhân có bầu ai thì cũng nằm trong danh sách chịu sự chi phối của công ty. Công đoàn phí công nhân vẫn phải đóng hằng tháng. Đến cuối năm, công đoàn trích tiền đó ra mua vài ký đường hay vài lít dầu ăn cho công nhân, bảo là công đoàn lo cho công nhân. Thực tế không phải vậy, đó giống như là một sự ‘bỏ ống heo’ của công nhân để mua những thứ đó. Nhưng thật ra công nhân không cần những điều đó, họ cần bảo vệ quyền và lợi ích thực sự của họ. Quyền và lợi ích của công đoàn gắn liền với giới chủ và bị chi phối bởi nhà nước. Công đoàn lệ thuộc vào giới chủ, cho nên, khi xảy ra  tranh chấp công đoàn không đủ khả năng để bảo vệ công nhân.

Trà Mi: Công đoàn độc lập tại Việt Nam cho tới thời điểm này đã sẵn sàng ra đời hay chưa?

Minh Hạnh: Chưa. Họ sẵn sàng ra tay trù dập, đánh đập, sử dụng côn đồ để trấn áp. Như vụ Minh Hạnh và anh Đức bị đánh vừa qua, họ còn trắng trợn hơn khi cho công an bắt Hạnh về đồn đánh đập như vậy. Công nhân Việt Nam chưa biết những quyền lợi của họ trong TPP. Họ phải công khai hóa các điều khoản của TPP cho công nhân hiểu rõ hơn về quyền thành lập công đoàn độc lập. Công nhân khát khao có được một nghiệp đoàn như vậy, nhưng còn nhiều khó khăn. Họ chưa biết phải làm thế nào khi vẫn còn nỗi lo sợ vì sự đàn áp, bắt bớ. Cho nên, lý thuyết là một chuyện, nhưng thực tế không phải đơn giản làm được.

Trà Mi: Vậy nên làm thế nào để Việt Nam có công đoàn độc lập thực chất? Điều kiện tiên quyết hiện nay các bạn nhìn thấy là gì?

Minh Đức: Thứ nhất, nhà nước phải công bố minh bạch về quyền lợi của công nhân khi lập công đoàn độc lập. Thứ hai, công nhân phải mạnh dạn kết nối lại với nhau. Việt Nam nếu có thiện chí như cam kết trong TPP, nên sớm luật hóa việc thành lập công đoàn độc lập và thay đổi những luật lệ về công đoàn.

Minh Hạnh: Trước mắt phải có sự quan tâm của nhiều người. Chẳng hạn như các nước tham gia TPP cần có tiếng nói và hành động cụ thể để công nhân Việt Nam tin tưởng vào đó mà thành lập nghiệp đoàn của riêng mình. Nếu Việt Nam vi phạm quyền của công nhân thì phải có tiếng nói bảo vệ cho công nhân. Hơn nữa, công nhân cần hiểu biết luật pháp, kiến thức về nghiệp đoàn. Chúng ta thấy hiện nay tiếng nói của công nhân Việt Nam chưa ra được bên ngoài. Những sự chèn ép, bóc lột công nhân cần phải được phơi bày ra thế giới bên ngoài để nhận được sự hỗ trợ để tạo niềm tin và hy vọng cho công nhân.

“ Họ sẵn sàng ra tay trù dập, đánh đập, sử dụng côn đồ để trấn áp. Như vụ Minh Hạnh và anh Đức bị đánh vừa qua, họ còn trắng trợn hơn khi cho công an bắt Hạnh về đồn đánh đập như vậy. Công nhân Việt Nam chưa biết những quyền lợi của họ trong TPP. Họ phải công khai hóa các điều khoản của TPP cho công nhân hiểu rõ hơn về quyền thành lập công đoàn độc lập…

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh nói.”

Trà Mi: Ngoài sự quan tâm, hỗ trợ từ bên ngoài đối với người lao động Việt Nam. Còn ngay trong xã hội Việt Nam thì sao?

Minh Hạnh: Những người đấu tranh cho nhân quyền và các tổ chức xã hội dân sự đã bắt đầu quan tâm tới công nhân, nhưng chỉ quan tâm giống như một hiện tượng mới do TPP mang lại, chứ chưa thật sự sâu sắc lắm.

Trà Mi: Có cách nào nâng cao ý thức, sự quan tâm của xã hội Việt Nam đối với quyền của người lao động?

Minh Đức: Muốn làm những việc này, nhà nước Việt Nam cần xem các tổ chức xã hội dân sự là các tổ chức giúp đỡ người dân, trong đó có tổ chức Lao động Việt. Nhà nước cần cởi mở hơn, cần coi lại lời nói và hành động của họ.

Minh Hạnh: Nói cam kết thì Việt Nam đã cam kết nhiều rồi chứ không phải tới TPP mới có. Quan trọng là sự trừng phạt thế nào nếu vi phạm. Mới đây thôi, ngay sau khi vừa ký kết TPP, họ đã đánh đập các nhà hoạt động công đoàn như vậy, thử hỏi sắp tới các công đoàn độc lập sẽ được  hình thành thế nào, sẽ phải trải qua những khó khăn gì?

Minh Đức: Tôi mong sự giám sát, chế tài phải được thực hiện rất cụ thể thì mới mong đem lại thành quả tốt.

Minh Hạnh: Các tòa án thường nghiêng về giới chủ nhiều hơn vì họ chịu sự chi phối, ảnh hưởng của đảng và nhà nước. Cần có những cụ thể hóa trong vấn đề kiện tụng tranh chấp công đoàn. Công đoàn độc lập, nếu được thành lập, phải có quyền hạn tương đương với công đoàn nhà nước, được tham gia vào quá trình đề xuất và thay đổi luật lao động.

Trà Mi: Vậy công đoàn độc lập tại Việt Nam còn đề ra vấn đề tòa án độc lập?

Minh Đức: Đúng vậy. Nói về tòa án độc lập tại Việt Nam thì quả là một vấn đề nan giải. Muốn có tòa án độc lập tại Việt Nam đòi hỏi cơ chế của Việt Nam phải thay đổi nhiều hơn nữa. Công đoàn độc lập khi xảy ra tranh tụng mà xét xử không độc lập thì tôi e rằng chưa đi tới cái lợi cho người công nhân theo đúng nghĩa của nó. Việc ‘độc lập’ trong các lĩnh vực là điều rất mâu thuẫn và khó khăn cho xã hội Việt Nam hiện nay.

Trà Mi: Các bạn nhìn thấy viễn ảnh và triển vọng của công đoàn độc lập tại Việt Nam hậu TPP thế nào?

Minh Hạnh: Tuy khó khăn nhưng vẫn có kỳ vọng. Những cái trong TPP đã mở ra một thế giới mới. Dù khó khăn thế nào, chúng ta sẽ vẫn tiếp tục khơi dậy trong lòng những người công nhân ý thức và kiến thức để họ hiểu biết rõ ràng về công đoàn độc lập.

Minh Đức: Tôi mong các tổ chức lao động trên thế giới quan tâm hơn nữa tình hình lao động tại Việt Nam sau khi Việt Nam vào TPP, tạo điều kiện cho các tổ chức xã hội dân sự trong nước giúp đỡ công nhân, hướng dẫn công nhân thành lập công đoàn độc lập. Dù khó khăn nhưng chúng tôi có nhiều phương cách để bảo vệ và hướng dẫn công nhân trong xu hướng sắp tới với xu hướng truyền thông và phong trào phát triển internet mạnh mẽ hiện nay. Mong các cơ quan truyền thông cũng quan tâm và giúp đỡ chúng tôi hơn nữa. Một khi các nước đã ký kết TPP với Việt Nam có những chế tài, tôi hy vọng rằng người công nhân Việt Nam có thể thay đổi được cuộc sống.

Trà Mi: Dù viễn ảnh công đoàn độc lập tại Việt Nam khó khăn, nhưng không phải vô vọng vì ngoài những áp lực từ quốc tế còn có những tiếng nói can đảm đã đổi bằng máu và sự tự do của riêng mình để bênh vực cho người lao động trong nước như các bạn đây. Mong nguyện vọng của các bạn sớm trở thành hiện thực với sự gia tăng nỗ lực và hợp đoàn với nhau trong những ngày hậu TPP. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.

‘Ðả đảo công an – Ðả đảo đảng cộng sản’

‘Ðả đảo công an – Ðả đảo đảng cộng sản’
Nguoi-viet.com


Ngô Nhân Dụng

Nhà báo Trần Quang Thành mới đưa lên mạng Danlambao những hình ảnh người Việt Nam kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, ở Canada, ở Ðức. Nhưng đặc biệt nhất là quang cảnh những cuộc biểu tình tuần hành tại Hà Nội trong ba ngày, ngày 3, 4 và 10 tháng 12 năm 2015.

Cuộc biểu tình đầu tiên diễn ra tại công viên dựng tượng đài Lý Thái Tổ nằm bên bờ hồ Hoàn Kiếm đã bị công an đàn áp. Sáng hôm sau ngày 4 tháng 12, đồng bào quay trở lại tụ tập trước cửa “trụ sở tiếp dân” của đảng Cộng Sản ở ngôi nhà số 1 phố Ngô Thì Nhậm, quận Hà Ðông, Hà Nội. Tới ngày 10 tháng 12, đúng Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, hàng trăm đồng bào lại mở một cuộc biểu tình bắt đầu từ trụ sở trên để biến thành một cuộc tuần hành qua các đường phố Quang Trung, Nguyễn Trãi dài hàng cây số.

Nhà báo tự do tị nạn Cộng Sản Trần Quang Thành đang sống tại nước Slovakia đã khéo trình bày các bức hình do chính các người đi biểu tình chụp cho thấy cả rừng biểu ngữ chen lẫn với những khuôn mặt các cụ già với cả các thiếu niên, phần lớn là các ông bà lớp tuổi trung niên.

Trong những đoàn hàng trăm người biểu tình, hầu như ai cũng cầm biểu ngữ, hoặc mỗi người một biểu ngữ nhỏ hoặc hai ba người mang một biểu ngữ lớn. Các biểu ngữ nhỏ dùng giấy bìa màu trắng chữ đỏ, biểu ngữ lớn dùng vải màu vàng chữ đỏ hoặc ngược lại vải đỏ chữ vàng, nét chữ viết rõ ràng có thể đọc được trong các bức hình, cho thấy các cuộc biểu tình này đã được chuẩn bị trước “rất kỹ.” Không những thế, mặc dù công an đã cướp mất nhiều biểu ngữ trong ngày 3 tháng 12 tại Bờ Hồ nhưng ngay hôm sau một số biểu ngữ cũ vẫn xuất hiện trở lại trên phố Ngô Thì Nhiệm. Ðiều này chứng tỏ những người tổ chức các cuộc biểu dương này phải được một phe cánh trong đảng cộng sản ngầm hỗ trợ. Nhưng không phải vì thế mà các cuộc tập họp quần chúng này không diễn tả đúng ý chí của người dân Việt Nam hiện nay.

Cả ba cuộc biểu tình được giới thiệu là quy tụ “Dân Oan Ba Miền” đấu tranh đòi nhà cầm quyền Cộng Sản phải trả lại quyền tư hữu đất đai tài sản của người dân. Nhưng đọc trên những biểu ngữ người ta thấy mục tiêu tranh đấu rộng hơn nhiều.

Những người biểu tình đã nhân danh các “Dân Oan” đòi nhà, ruộng, đất đai bị cướp là việc làm chính đáng để được mọi người hiểu và ủng hộ. Cho nên có những biểu ngữ nêu đích danh như “Tố cáo Lê Văn Nghĩa P chủ tịch Tiền Giang…” Một biểu ngữ khác viết “tố cáo chủ tịch Tây Ninh…” Trên nhiều biểu ngữ còn thấy nêu tên các tỉnh khác như trên một biểu ngữ là “Dân Oan Ðồng Nai,” hoặc Long An, Hải Dương, Thanh Hóa. Trên một bức hình thấy được một phần, có nêu tên “…Nguyễn Văn Ðẹn, Nguyễn Tấn Phước,… năm 2008… tỉnh Tiền Giang…”

Biểu ngữ đầy đủ nhất viết trên một tấm vải rộng: “Dân oan ba miền đấu tranh đòi nhà cầm quyền cộng sản phải trả lại quyền tư hữu đất đai tài sản của người dân.” Một tấm vải viết ngắn gọn hơn: “Trả quyền tư hữu đất đai cho dân!” Và một lời kêu cứu khác còn kêu gọi “Ðảng ơi! Cứu chúng tôi dân bị phá nhà cướp tài sản!” (Các dấu than do người tường thuật viết thêm). Với những lời lẽ đó chúng ta có thể nghĩ các người biểu tình vẫn không muốn đụng tới đảng Cộng Sản. Nhưng lại xuất hiện nhiều biểu ngữ khiến người ngoài thấy dân chúng đã dám tấn công thẳng vào đảng Cộng Sản!

Một tấm biểu ngữ viết: “Phản đối cộng sản cường quyền dùng bạo lực đàn áp khủng bố người dân.” Có người diễn tả một cách giản dị hơn: “Tôi không thích ÐCSVN!” Một tấm khác cho thấy đối với dân chúng chế độ Cộng Sản và chế độ công an là một, viết rõ ràng: “Còn đảng Cộng Sản, còn công an trị, dân ta còn mất quyền làm người.” Ðây là một trên các biểu ngữ trong các bức hình nhắc đến quyền làm người, khi các cuộc biểu tình nhằm đúng Ngày Quốc Tế Nhân Quyền. Tiếp theo là những khẩu hiệu đòi, “Trả lại quyền Tự do ngôn luận, Tự do báo chí, Tự do lập hội, Tự do tín ngưỡng cho người dân.”

Biểu ngữ viết “Còn đảng cộng sản, còn công an trị,…” là một câu trả lời cho khẩu hiệu của công an cộng sản viết rằng: “Ðảng còn thì mình còn!” Dân Việt Nam đã vạch rõ cái này còn và cái kia còn đều là tai họa cho người dân! Phần lớn các khẩu hiệu nêu ra đều nhắm thẳng vào chế độ đàn áp, phi nhân của công an mà những người biểu tình chính là các nạn nhân. Nhiều người biểu tình mang biểu ngữ: “Ðả đảo công an tra tấn, đánh đập, bức cung người dân vô tội;” hay “Bắt người vô tội để cướp đất là một tội ác.” Ông Trần Văn Sang, từ xã Dương Nội đã bị công an đánh gẫy chân trong nhà tù, ông bị bắt sau khi biểu tình dân oan đòi đất. Lần này ông ngồi trên xe lăn, với chiếc nạng chống bên cạnh, tham gia đoàn tuần hành mang tấm biểu ngữ viết: “Ðả đảo công an đánh Trần Văn Sang tàn phế.” Trong ngày 10 tháng 12, có người còn hiên ngang hô to khẩu hiệu “Ðả đảo đảng cộng sản.”

Ngoài anh Trần Văn Sang, rất nhiều người đã tham dự biểu tình để lên tiếng về những tai họa cho chính họ và gia đình họ do chế độ Cộng Sản gây ra. Trong cuộc tuần hành hình ảnh một em bé gái nổi bật với tấm áo đỏ viết hàng chữ tự giới thiệu: “Cháu Ðoàn Trương Anh Thư” với câu “Tuổi thơ của con bị bọn tham nhũng cướp mất!” Ðông đảo và bền chí nhất chắc là gia đình bà người bị tuyên án tử hình sau những phiên tòa xử không đúng luật. Họ mang các biểu ngữ đòi “Trả tự do cho tử tù Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh, Hồ Duy Hải.” Những vụ “án oan” này đã sôi nổi trong dư luận suốt nhiều năm nhưng chế độ tư pháp của đảng Cộng Sản vẫn chưa nhận tội! Các hình ảnh được đưa ra nhiều lần cho thấy những nét đăm chiêu nhưng cương quyết của gia đình các nạn nhân. Trước các khuôn mặt buồn rầu của những người mẹ già, những bà vợ và các đứa con là các tấm bảng viết “Trả tự do con tôi!” “Trả tự do bố tôi!” “Trả tự do em tôi! Vân vân.

Những hình ảnh cuộc biểu tình và diễn hành do các nhà nhiếp ảnh Trịnh Bá Phương, Nguyễn Huy Tuấn và cô Trương Thanh Quang ở Tiền Giang đưa lên mạng, được nhà báo Trần Quang Thành biên tập thành những bản tin, kèm theo điệu hát bài “Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi.”

Trong cùng thời gian qua, trên mạng còn xuất hiện một đoạn video cho thấy cuộc biểu tình của giới tiểu thương Huế ở chợ Ðầu Mối Bãi Dâu vào ngày 1 tháng 12 năm 2015. Ðó là ngày hết hạn ghi danh để đổi sang khu chợ mới nhưng hàng trăm tiểu thương vẫn phản đối quyết liệt và không chịu dời chợ cũ.

Truyền thông trên mạng là một phương tiện phổ biến nhanh chóng và đầy đủ, có thể khích động các cuộc tranh đấu đòi tự do dân chủ của người dân các nước bị độc tài đàn áp. Ba cuộc biểu tình nhắm những mục tiêu khác nhau diễn ra liên tiếp tại Hà Nội khiến người ta nghi ngờ đằng sau có những cuộc tranh chấp phe phái của giới cầm quyền Cộng Sản, trước khi họ họp đại hội đảng vào năm tới. Trong số các biểu ngữ có nhắc đến một tên tuổi duy nhất, trong lời kêu gọi gửi cho Nguyễn Tấn Dũng. Chúng ta cũng không thể biết Nguyễn Tấn Dũng chủ mưu gây ra những cuộc biểu tình này, hay những phe chống Nguyễn Tấn Dũng mới đứng đằng sau xúi giục để làm hại Dũng!

Dù ai đứng đằng sau thì khi được dịp đi biểu tình phản kháng chế độ Cộng Sản đàn áp cướp tài sản dân lành, đánh, giết người vô tội, là các đồng bào của chúng ta đều sẵn sàng tham gia! Cần phải khuyến khích nhiều cuộc biểu tình như vậy, ở khắp nơi, dù do bất cứ ai trong đảng Cộng Sản muốn dùng thủ đoạn đó trong cuộc tranh giành quyền lợi lẫn nhau!  Nếu các cán bộ cấp tỉnh, cấp huyện dám thi hành thủ đoạn này thì những người “dân oan” cũng sẵn sàng tham dự để dùng gậy ông đập lưng ông! Những biểu ngữ “Ðả đảo công an – Ðả đảo đảng cộng sản” càng được trưng lên ở nhiều nơi, càng nhiều lần, thì ngày dân ta được hưởng dân chủ tự do càng đến gần hơn!

Phỏng vấn Việt Khang ngay khi anh về tới nhà

Phỏng vấn Việt Khang ngay khi anh về tới nhà

Kính Hòa, phóng viên RFA
2015-12-14

Nhạc sĩ Việt Khang (giữa) ngày ra tù.

Courtesy of haedc.org

Your browser does not support the audio element.

Nhạc sĩ Việt Khang sau bốn năm thụ án với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước được trả tự do vào sáng ngày 14/12/2015.

Từ nhà riêng tại thành phố Mỹ Tho nhạc sĩ Việt khang dành cho đài Á châu tự do cuộc phỏng vấn sau đây, do Kính Hòa thực hiện.

Kính Hòa: Đầu tiên xin chúc mừng anh được trả tự do! Sức khỏe anh hiện thế nào ạ?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi khỏe nhưng mới ra tù nên sức khỏe chưa ổn định.

Kính Hòa: Anh được trả tự do ngày hôm qua…

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi mới về đây thôi chứ không phải hôm qua, tôi đi xe từ trại giam về đến đây là 3, 4 giờ chiều.

Kính Hòa: Mấy giờ thì họ đưa anh ra cổng trại giam để người nhà đưa về?

Nhạc sĩ Việt Khang: Không, không có người nhà, mà người ta đưa tôi về. Tôi còn cái án quản chế hai hay ba năm gì đó. Người ta không cho người thân đón tôi, mà trong nhà trại có người đưa tôi về. Sáng đi từ trại là 7 giờ, rồi người ta còn ghé ăn uống nữa. Tôi thì ăn uống không được, lý do là tâm trạng biết ở nhà đang chờ, xe cộ lại chậm chạp.

Kính Hòa: Cảm tưởng của anh như thế nào khi được trả tự do mặc dù còn bị quản chế?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi cảm thất rất hạnh phúc sau những gì xảy ra với tôi. Bốn năm tôi xa nhà, bốn năm đó đổi lại là rất nhiều người đã thuwong mến tôi, luôn muốn tôi có sức khỏe để vượt những khó khăn mà tôi bắt buộc phải trải qua. Tất cả những tấm lòng đó tôi không thể nói được bằng lời vì không thể tả nó bằng lời.

Tôi cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc, đồng bào đã yêu thuwong tôi, đồng bào cảm thông, luôn muốn rằng tôi khỏe mạnh để vượt qua  những khó khăn của cuộc sống của tôi cũng như của con đường tôi đi.

Nhân dịp này tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những sự quan tâm, động viên, những lời cầu nguyện cho tôi, tất cả những gì mà các ông bà cô bác, các anh chị, các bạn, các em đã dành cho tôi, và tôi ghi nhận cái điều đó. Trong cuộc đời của tôi tôi không thể tưởng tượng ra những gì mà đồng bào cũng như bà con đã thương mến tôi như vậy, tôi cảm ơn rất nhiều.

Kính Hòa: Bây giờ nhìn lại các nhạc phẩm anh sáng tác, mà vì những nhạc phẩm đó anh bị tù đày, anh có cảm thấy một sự hối tiếc hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Chắc chắn là tôi không hối tiếc. Tất cả những gì tôi làm cũng góp một phần chứ không phải là vô nghĩa đối với tôi. Tôi góp một phần để nói lên tiếng nói của trái tim của người Việt nam.

Tôi là một người nghệ sĩ thì yêu nước theo cái cách của một nghệ sĩ, có gì đâu mà hối tiếc. Tôi được sự cảm thông của rất nhiều người, cảm thông cho nỗi niềm trong bài hát của tôi. Bao nhiêu đó thôi là tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

Kính Hòa: Dự định trước mắt và lâu dài của anh như thế nào? Anh có tiếp tục con đường nghệ thuật hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi phải sắp xếp lại chuyện gia đình, vì gia đình cũng có những chuyện lớn xảy ra với tôi, tôi phải có thời gian sắp xếp.

Còn công việc thì là kiếp tằm nhả tơ, ai trong giới nghệ sĩ như tôi cũng vậy thôi, khó mà bỏ nghề lắm. Ca hát, chơi nhạc, làm đệp cho đời, cái đó là tất nhiên.

Kính Hòa: Cảm ơn anh Việt Khang đã dành cho chúng tôi những giây phút quí báu khi anh vẫn còn mệt mỏi. Chúc anh có nhiều sức khỏe tiếp tục con đường nghệ thuật mà anh nói với chúng tôi.

Nhạc sĩ Việt Khang: Cám ơn anh và tất cả những người đã quan tâm đến tôi.

Trung Quốc đang ‘rửa’ tiền qua ngả Vancouver, Canada

Trung Quốc đang ‘rửa’ tiền qua ngả Vancouver, Canada

Nguoi-viet.com

VANCOUVER, Canada (NV)Một điều tra gần đây của tờ Globe and Mail cho thấy hầu hết các giao dịch tài chính đáng ngờ ở Vancouver, Canada, là từ Trung Quốc. Báo cáo về những giao dịch đáng ngờ có liên quan đến khách hàng từ Trung Quốc đại lục nhiều gấp 17 lần hơn đối với công dân của bất kỳ nước nào khác trong những năm gần đây.


Một chiếc máy bay cất cánh từ phi trường Vancouver, Canada, nơi nhiều người Trung Quốc vào để “rửa” tiền. (Hình minh họa: AFP/Getty Images)

Theo luật Canada, các tổ chức giao dịch tài chính phải báo cáo đến FinTRAC, một tổ chức của chính phủ liên bang nhằm kiểm soát ngăn chặn các hoạt động rửa tiền hoặc tài trợ cho các nhóm khủng bố.

Mặc dù chưa kết luận được rằng luật lệ tài chính Canada có bị phá vỡ như trong các trường hợp ở khu vực Vancouver hay không, nhưng các con số thống kê cho thấy nhiều bằng chứng về lượng tiền đồ sộ chuyển vào thị trường nhà đất nóng bỏng ở Vancouver một cách tùy tiện.

Giữa Tháng Giêng, 2012 và Tháng Bảy năm nay, các tổ chức tài chính ở Vancouver, Richmond, West Vancouver, và North Vancouver báo cáo hơn 8,600 trường hợp đáng ngờ về Trung Tâm Phân Tích và Giao Dịch Tài Chính của Canada. Tại đây, hệ thống được thiết kế để tự động lưu ý khi các giao dịch tài chính lớn hơn $ 10,000, mà một đệ tam nhân tiến hành chuyển tiền thường xuyên cho khách hàng của ngân hàng hoặc khi có nhiều tiền gửi vào một tài khoản từ những người không phải là khách hàng của tổ chức tài chính.

Gần đây, nhật báo The Globe and Mail đã thu thập được chi tiết các giao dịch này. Phần lớn, 5,895 trường hợp, không có thông tin về quốc tịch của khách hàng. (Mặc dù nhân viên ngân hàng có trách nhiệm lưu lại thông tin này trong hồ sơ FinTRAC, 1,660 hồ sơ giao dịch còn lại có liên quan đến các công dân Canada).

Trong số hồ sơ giao dịch còn lại, 865 giao dịch tài chính từ khách hàng Trung Quốc đại lục bị lưu ý nhiều hơn bất kỳ quốc tịch nước ngoài nào khác. Các nhóm giao dịch lớn kế tiếp là người từ Hồng Kông, 50 hồ sơ, và từ người Ðài Loan, 43 hồ sơ.

Mặc dù có yêu cầu pháp lý phải tiết lộ những giao dịch như vậy, các ngân hàng Canada vẫn giải quyết giao dịch mà không đóng các tài khoản đáng ngờ ấy.

Ðiều tra của Globe and Mail vào mùa thu này cho thấy các ngân hàng địa phương đã giúp những nhà đầu tư giàu có từ khu vực Ðông Á lách luật ngân hàng của Trung Quốc để đưa vốn vào British Columbia như thế nào.

Luật hiện hành không cho phép công dân Trung Quốc có thể chuyển nhiều hơn $50,000 một năm ra khỏi nước mà không có sự cho phép của chính phủ. Nhưng nhiều nhà đầu tư giàu có đã xoay xở luồn lách bằng việc sử dụng thân nhân và bạn bè để gửi hàng triệu đô la trong giao dịch với các ngân hàng trong Metro Vancouver.

Các đại lý mua bán bất động sản chuyên về nhà ở cao cấp đã nói với báo Globe and Mail rằng nhiều khách hàng của họ có được tiền để mua nhà ở Canada thông qua các giao dịch này. Tờ Globe and Mail từng nêu ra một trường hợp tòa án cho thấy ít nhất có một ngân hàng của Canada đã giúp khách hàng chuyển ngân ra khỏi Trung Quốc.

Tổ chức FinTRAC cho biết năm ngoái họ đã chuyển qua cảnh sát 1,260 bằng chứng của 1,000 cuộc điều tra liên quan đến rửa tiền.

Tuy nhiên, theo ông Kim Marsh, một cựu điều tra viên về tội phạm tài chính của cảnh sát Canada, rất khó để tiến hành điều tra đến nơi đến chốn. Ngay cả khi cảnh sát Canada nhận biết được về các hoạt động rửa tiền, họ cũng không có đủ kinh phí để theo dõi nhiều trường hợp tinh vi cao cấp.

Hiện đang làm việc với các tổ chức của Trung Quốc có trụ sở tại Vancouver để thu hồi tài sản rửa tiền, ông Marsh nói: “Nếu nói về người Trung Quốc mua bất động sản ở đây, chúng ta không thể buộc họ vào một tội phạm vì mình không biết được những gì đã xảy ra ở Trung Quốc và làm thế nào để họ có tiền.”

“Không có bằng chứng cụ thể, chúng ta chỉ có thể xác định là đáng ngờ khi một anh chàng nông dân nuôi lợn 10 năm trước bây giờ là một triệu phú,” ông nói tiếp.

Trong khi đó, bà Prema Thiele, một luật sư của Borden Ladner Gervais có trụ sở tại Toronto và là một chuyên gia về FinTRAC, cho biết các ngân hàng Canada không nên né tránh việc chấp nhận các giao dịch từ Trung Quốc. Theo bà, dòng tiền khổng lồ này đến vùng South Coast của British Columbia đa phần là vì lịch sử di dân và mối quan hệ gắn bó văn hóa lâu dài của khu vực.

Một tài liệu điều tra liên bang của tờ Province còn cho thấy, bên cạnh các dịch vụ ngân hàng, tài chính kể trên, dòng tiền từ Trung Quốc còn đi trực tiếp vào Canada thông qua cửa khẩu phi trường quốc tế Vancouver là cửa ngõ chính của hàng triệu tiền mặt, nhập lậu vào Bắc Mỹ, từ người Trung Quốc.

Và theo các nhà điều tra rửa tiền, số tiền thu giữ được Cơ Quan Dịch Vụ Biên Giới xác định chỉ là mặt nổi của khối băng chìm đồ sộ.

Các chuyên gia cho biết Vancouver là mục tiêu của công dân Trung Quốc vì luật biên giới dễ dãi của Canada chỉ bắt nộp phạt tối thiểu, cho phép trả lại số tiền mặt mang lậu. Ngoài ra, các quy tắc đầu tư bất động sản và việc báo cáo tài chính lỏng lẻo của ngành công nghiệp bất động sản đã và đang giúp Vancouver trở thành nơi chốn hoàn hảo cho các đầu tư bất hợp pháp.

“Rất nhiều tiền bất hợp pháp đi vào Canada từ công dân Trung Quốc được tẩy rửa qua bất động sản tại Vancouver,” ông Hayley Labbé, một nhà điều tra pháp lý của tổ hợp luật MNP, LLP, cho biết.

Ðiều tra của tờ Province, bằng thông tin thu thập từ các ngành hữu quan cho thấy, từ Tháng Sáu, 2012 đến Tháng Mười Hai, 2014, quan thuế tại hai phi trường Vancouver và Toronto đã thu giữ hơn $15 triệu tiền mặt không khai báo từ 869 công dân Trung Quốc. Trong số đó, khoảng $10 triệu là từ phi trường Vancouver. Ðó là hơn gấp bốn so với các tài sản không khai báo bị tịch thu từ các công dân Mỹ đưa vào Canada.

Theo tài liệu lưu giữ của cơ quan kiểm soát biên giới, trong một vụ tịch thu tiền nhập lậu vào Tháng Sáu, 2012, một người đàn ông Trung Quốc nhét trong túi xách và giấu trong quần áo của mình $177,500 tiền mặt. Khi bị khám phá, ông khai với cơ quan biên giới là có ý định mua một căn nhà và xe hơi với số tiền này. Sau đó, người đàn ông tự do bước ra khỏi sân bay Vancouver với tất cả số tiền trên, trừ đi $2,500 tiền phạt.

Hơn 10 năm qua, giới mới giàu ở Trung Quốc ngày càng gửi tiền ra nước ngoài bằng các phương tiện hợp pháp và bất hợp pháp. Theo tổ chức phòng chống rửa tiền Global Financial Integrity của Mỹ, Trung Quốc dẫn đầu thế giới trong các luồng tiền bất chính với con số đáng kinh ngạc: $1,250 tỷ rời khỏi đất nước trong thập kỷ qua.

Luật Sư Christine Duhaime, một chuyên gia về pháp luật chống rửa tiền tại Vancouver, cho biết nhiều kẻ rửa tiền Trung Quốc thuê người mang tiền mặt bất hợp pháp từ Hồng Kông đến Canada với lệ phí 20% và phi trường Vancouver là điểm đến.

Bà cho biết, người Trung Quốc cũng sử dụng các phương pháp dựa vào thương mại, bao gồm việc làm giả hóa đơn, chứng từ mua bán để chuyển tiền bất hợp pháp vào Canada.

Bà Duhaime đơn cử trường hợp một doanh nhân Trung Quốc bắt buộc gần 200 nhân viên của mình, mỗi người phải chuyển $50,000 đến tài khoản ngân hàng của ông tại Vancouver, tất cả chỉ trong vòng vài ngày.

“Sau đó, ông mua một biệt thự trị giá $7 triệu ở Vancouver và vẫn còn tiền dư để chi xài,” bà nói.

Bà Christine Duhaime kết luận: “Tôi nghĩ rằng Canada phát hiện điều này khá tốt, nhưng chúng ta dễ dàng trả lại số tiền không khai báo và yêu cầu nộp phạt nhẹ hơn nhiều so với Mỹ. Vì vậy, thật ra là không có nhiều trở ngại đối với việc đưa tiền bất hợp pháp vào Canada.” (L.Q.T.)

Bài liên quan

Trung Quốc: Ván bài lật ngửa

Trung Quốc: Ván bài lật ngửa

VOA

13.12.2015

Hình ảnh vệ tinh chụp hồi tháng Sáu cho thấy Trung Quốc gần hoàn tất đường băng dài 3.000 mét trên bãi đá Chữ Thập.

Hình ảnh vệ tinh chụp hồi tháng Sáu cho thấy Trung Quốc gần hoàn tất đường băng dài 3.000 mét trên bãi đá Chữ Thập.

Ở Việt Nam, nhiều người, trong đó có thể có cả một số người trong giới lãnh đạo, dường như còn mơ hồ trước các âm mưu của Trung Quốc trên Biển Đông. Thực tình, tôi hoàn toàn không hiểu về cái gọi là “mơ hồ” ấy. Bởi sự thực đã rõ rành rành: Trung Quốc không hề giấu giếm các âm mưu của họ. Có thể nói, họ đang chơi một ván bài lật ngửa.

Chính quyền Trung Quốc luôn luôn khẳng định một số “lợi ích cốt lõi” (core interests) mà họ cương quyết không nhân nhượng bất cứ ai hết: Đó là Tây Tạng, Đài Loan và Biển Đông đều thuộc về họ. Sự khẳng định chủ quyền đối với Tây Tạng và Đài Loan đã có từ lâu nên không làm ai ngạc nhiên. Sự khẳng định thứ ba, mới hơn, từ hơn một thập niên vừa qua, liên quan trực tiếp đến chủ quyền và quyền lợi của nhiều quốc gia, trong đó, có Việt Nam. Sự khẳng địnhg này bao gồm hai nội dung chính: Một, Trung Quốc cho tất cả những hòn đảo, rạn san hô và bãi đá thuộc Trường Sa mà Việt Nam và Philippines đang trấn giữ vốn thuộc về họ: Chúng bị Việt Nam và Philippines cưỡng đoạt một cách “phi pháp”. Hai, căn cứ trên quan niệm cho cả Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về họ, Trung Quốc đã vẽ nên tấm bản đồ chủ quyền gồm chín đoạn (còn được gọi là đường chữ U hoặc lưỡi bò) bao trùm lên phần lớn diện tích Biển Đông. Với hai nội dung này, Việt Nam có hai điều có thể mất: Một, 29 thực thể, từ đảo đến bãi đá và rạn san hô ở Trường Sa; và hai, toàn bộ vùng biển bao quanh Hoàng Sa và Trường Sa.

Có thể nói việc Trung Quốc chiếm lĩnh toàn bộ Trường Sa và Biển Đông chỉ là vấn đề khi nào và bằng cách nào chứ không phải là chuyện có hay không. Trung Quốc đã khẳng định dứt khoát điều đó. Chả có gì để hoài nghi cả.

Để chiếm lĩnh Trường Sa và Biển Đông, Trung Quốc sử dụng ba sách lược chính.

Thứ nhất là sách lược tằm ăn dâu (salami slicing), tức chiếm từ từ, dần dần, mỗi lúc một ít. Trước, Trung Quốc chiếm Hoàng Sa: Việt Nam không phản đối. Sau, Trung Quốc công bố con đường lưỡi bò vắt ngang qua vùng biển vốn thuộc về Việt Nam: Việt Nam không phản đối. Gần đây, Trung Quốc cho giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam để thăm dò dầu khí: Việt Nam chỉ phản đối lấy lệ. Rồi Trung Quốc cải tạo các bãi đá ở Trường Sa thành đảo nhân tạo: Việt Nam im lặng. Hầu như tất cả các nhà quan sát quốc tế đều tiên đoán, một lúc nào đó, Trung Quốc sẽ công bố vùng nhận dạng hàng không tương ứng với con đường lưỡi bò trên biển.

Xin lưu ý là để chống lại sách lược tằm ăn dâu này, Mỹ đã điều chiến hạm đến gần các hòn đảo mới cải tạo ở Trường Sa của Trung Quốc: Trung Quốc chỉ phản đối lấy lệ. Nhưng ở đây có hai vấn đề: Một, Mỹ không thể cứ đưa chiến hạm đến Trường Sa mãi được; hai là Việt Nam không mạnh và cũng không tự tin như Mỹ nên sẽ không dám đưa tàu thuyền đến gần các hòn đảo ấy. Cái “không dám” ấy sẽ được xem như một hành động mặc nhiên thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Sau này, khi Trung Quốc tuyên bố vùng nhận dạng hàng không tương ứng với con đường lưỡi bò trên biển cũng vậy. Mỹ cũng sẽ bất chấp những lời tuyên bố ấy và họ sẽ cho máy bay lượn qua lượn lại trong vùng nhận dạng ấy để chứng tỏ là nó phi pháp và vô giá trị. Nhưng Việt Nam thì khác. Sợ, mỗi lần có tàu bè đi ngang qua Biển Đông hoặc có máy bay đi ngang qua vùng nhận dạng hàng không, Việt Nam sẽ xin phép Trung Quốc: Đến lúc ấy, Trung Quốc bất chiến tự nhiên thành.

Sách lược thứ hai của Trung Quốc là ngăn chận mọi nỗ lực quốc tế hoá hoặc đa phương hoá các tranh chấp trên Biển Đông. Sách lược này bao gồm hai nội dung chính: Một là yêu cầu Mỹ không can thiệp vào các cuộc tranh chấp ấy; hai là phá vỡ tất cả các nỗ lực thống nhất quan điểm về Biển Đông của khối ASEAN. Trung Quốc chủ trương mọi tranh chấp cần được giải quyết song phương, giữa Trung Quốc và các nước liên hệ. Bằng cách này, Trung Quốc làm suy yếu mọi đối thủ. Bởi mọi quốc gia tranh chấp đều nhó, yếu và, với nhiều mức độ khác nhau, đều lệ thuộc vào Trung Quốc. Ở phương diện này, chúng ta thấy ngay là Việt Nam đã sập bẫy Trung Quốc khi chấp nhận biện pháp song phương trong các cuộc tranh chấp về chủ quyền trên Biển Đông với Trung Quốc.

Sách lược thứ ba của Trung Quốc là mua chuộc. Cho đến nay, Trung Quốc hoàn toàn thành công trong việc mua chuộc Thái Lan và, đặc biệt, Campuchia. Hầu hết các cuộc hội nghị của khối ASEAN những năm gần đây đều thất bại trong việc có một thông báo chung nhằm lên án âm mưu xâm chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Có năm thông báo chung không ra đời. Có năm thông báo chung chỉ nhắc đến tình hình phức tạp trên Biển Đông nhưng lại hoàn toàn không nhắc đến tên Trung Quốc. Nguyên nhân gây nên những thất bại ấy đều xuất phát từ một nước: Campuchia, quốc gia vốn được xem là thân cận nhất của Việt Nam.

Không loại trừ khả năng Trung Quốc cũng đã mua chuộc được khá nhiều người trong giới lãnh đạo Việt Nam. Lâu nay, nói đến giới lãnh đạo Việt Nam, hầu như ai cũng biết là họ chia thành hai phe: phe thân Trung Quốc và phe thân Tây phương. Chúng ta hoàn toàn không biết chính xác người nào thuộc phe nào. Tuy nhiên, quan sát các động thái của nhà cầm quyền Việt Nam đối với các vấn đề liên quan đến Biển Đông, chúng ta cũng có thể thấy phe thân Trung Quốc khá nhiều và khá mạnh. Chính cái phe ấy làm cho mọi nỗ lực thoát Trung đều yếu ớt và không có hiệu quả. Cũng chính cái phe ấy làm cho mọi con đường ngả sang Tây phương, chủ yếu là Mỹ, cứ quanh co, khúc khuỷu, không có một định hướng nào rõ ràng.

Quan sát các phản ứng của chính quyền Việt Nam đối với ba sách lược kể trên, tôi cho việc mất Trường Sa và Biển Đông vào tay Trung Quốc chỉ còn là vấn đề thời gian. Sớm hay muộn, vậy thôi.

Little Saigon: Cựu CEO Saigon National Bank bị bắt và tố rửa tiền

Little Saigon: Cựu CEO Saigon National Bank bị bắt và tố rửa tiền

Nguoi-viet.com

Đỗ Dzũng/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV)
– Các giới chức liên bang hôm Thứ Năm bắt 11 người bị tố cáo có liên quan đến hoạt động rửa tiền, trong đó có ông Tu Chau “Bill” Lu, 71 tuổi, cư dân Fullerton, cựu tổng giám đốc ngân hàng Saigon National Bank, Westminster, ngay trung tâm Little Saigon, theo thông cáo báo chí của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ.


(Hình minh họa: leb.fbi.gov)

Tuy nhiên, ngân hàng này hoàn toàn không biết và sững sờ khi hay tin một cựu lãnh đạo của họ nằm trong số người bị bắt.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, ông Benjamin Lin, đương kim tổng giám đốc của Saigon National Bank, nói: “Chúng tôi sửng sốt. Và tất cả nhân viên của ngân hàng vô cùng ngạc nhiên.”

“Ông Lu rời ngân hàng từ Tháng Giêng, và tôi là người thay thế ông từ đó đến nay. Chuyện này có thể ông làm một cách riêng tư, trong thời gian làm việc với ngân hàng, thì ngân hàng không thể nào biết được. Ngân hàng chúng tôi có những luật lệ rất khắt khe, nhưng như tôi nói, nếu ông làm bên ngoài ngân hàng, và không nói, thì không ai biết được,” ông Lin nói thêm. “Theo tôi, có thể ông Lu đã cung cấp thông tin của các ngân hàng khác, trong vụ này.”

Ngoài ra, Saigon National Bank cũng gởi cho nhật báo Người Việt một thông cáo báo chí cho biết như sau: “Ngân hàng nhận được thông báo tố cáo ông Lu, người đã nghỉ việc gần một năm nay. Mức độ truy tố ông Lu thật sự là đáng quan tâm, nhưng ngân hàng vẫn hợp tác với các cơ quan điều tra và cuộc điều tra của họ.”

“Trong khi đó, ngân hàng bác bỏ bất cứ ẩn ý hoặc quyết đoán nào cho rằng bất cứ tố cáo nào chống lại ông Lu có liên quan đến ngân hàng, hoặc có bất cứ bằng chứng nào cho rằng ngân hàng đang bị nguy, hoặc công việc kinh doanh của ngân hàng bị ảnh hưởng, vì có liên quan đến vụ này,” bản thông cáo của ngân hàng Saigon National Bank cho biết tiếp.

Cũng theo bản thông báo, giới chức điều hành của ngân hàng hiện nay đang tiến hành xem xét lại tất cả mọi công việc liên quan đến ông Lu, và tin rằng, tình trạng tài chánh của ngân hàng vẫn ổn định và hoạt động bình thường.

Ngân hàng thường xuyên được giới chức tài chánh liên bang thanh tra, cũng như được các kiểm toán viên độc lập và nội bộ xác nhận, vẫn theo thông cáo. Như bình thường, ngân hàng xem xét lại tất cả mọi thủ tục và tiến trình làm việc để bảo đảm hơn và kiểm soát chặt chẽ hơn, đồng thời liên tục áp dụng mọi phương cách làm cho việc điều hành được tốt hơn.

Bản thông cáo cho biết thêm, ông Benjamin Lin vẫn tiếp tục làm tổng giám đốc ngân hàng.

Theo Bộ Tư Pháp, có sáu người trong vụ này bị tố cáo vi phạm luật “Racketeer Influenced and Corrupt Organizations Act (RICO)” vì đóng vai trò quan trọng trong hàng loạt các vụ rửa tiền trong các vụ buôn lậu ma túy.

Và nhân vật chính trong vụ này là ông Tu Chau “Bill” Lu, làm tổng giám đốc Saigon National Bank từ năm 2009 đến Tháng Giêng, 2015, theo Bộ Tư Pháp.

Ông Lu bị tố cáo cùng với năm người khác, là thành viên của một tổ chức tội phạm có liên quan đến buôn lậu ma túy và rửa tiền tại các quốc gia như Hoa Kỳ, Trung Quốc, Cambodia, Liechtenstein, Mexico, và Thụy Sĩ.

Ông bị tố cáo dùng sự hiểu biết nội bộ khi đang làm tổng giám đốc ngân hàng ở Westminster để giúp tội phạm rửa tiền. Có nhiều người trong nhóm này thiết lập hoặc tham gia vào nhiều vụ rửa tiền khác nhau, nhưng tất cả đều làm với ông Lu, qua ông, hoặc theo chỉ thị của ông, theo tố cáo của Bộ Tư Pháp.

Trong một vụ, theo Bộ Tư Pháp, nhân viên chìm của cơ quan này đưa tiền mặt cho những người trong đường dây rửa tiền, nói rằng tiền này là từ buôn bán ma túy, và nhờ họ chuyển sang thành “cashier’s check,” rồi chuyển cho một công ty mà nhóm này nói họ làm chủ.

Cũng trong vụ này, ông Lu và những người khác bị bắt bị tố cáo thiết lập một kế hoạch mà trong đó, nhân viên chìm và ông chủ của nhân viên này (thực ra là một nhân viên chìm khác) sẽ mua cổ phần để kiểm soát ngân hàng Saigon National Bank để họ có nơi rửa tiền.

Ông Lu và những người khác cũng bị tố cáo định thiết lập một quỹ ở quốc gia nhỏ bé Liechtenstein ở Châu Âu để họ có dùng chuyển tiền đi khắp thế giới, vẫn theo Bộ Tư Pháp.

Nhân viên chìm và ông chủ của nhân viên chìm được cho biết, quỹ này ở Châu Âu sẽ được dùng để rửa tiền bán ma túy ở Châu Âu, rồi dùng số tiền này mua vũ khí cho Nigeria.

Ông Lu cũng bị tố cáo đóng một vai trò quan trọng trong việc giới thiệu nhân viên chìm và những người khác trong nhóm buôn bán ma túy Sinaloa ở Mexico, để họ có thể rửa tiền hàng triệu đô la mỗi tháng.

Theo bản kết tội, ông Lu cũng có bàn thảo việc mua ngân hàng Saigon National Bank với nhóm tội phạm Sinaloa, và một trong những người bị bắt có nói rằng nhóm này đã đầu tư $1 triệu vào ngân hàng Saigon National Bank.

Khi được hỏi về điều này, ông Benjamin Lin nói rằng: “Chúng tôi không tìm thấy bất cứ hồ sơ nào có liên quan. Tôi không hiểu ở đâu ra mà Bộ Tư Pháp có con số này.”

Theo thông cáo của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, những người có tên trong bản cáo trạng gồm Mina Chau, 32 tuổi, cư dân La Mesa, California; Ben Ho, 41 tuổi, cư dân Santa Ana, California; Tom Huynh, có biệt danh là “The Fat Guy,” 57 tuổi, cư dân Westminster, California; Renaldo Negele, 51 tuổi, công dân Liechtenstein, hiện đang bị Hoa Kỳ truy nã; Jack Nguyen, 38 tuổi, cư dân Manhattan Beach, California; Luis Krueger, 58 tuổi, cư dân Malibu, California; Li Jessica Wei, người sử dụng nhiều tên khác nhau, trong đó có tên Wei Jessica Li, 58 tuổi, cư dân Arcadia, California; Du Truong “Andrew” Nguyen, 34 tuổi, cư dân Westminster, hiện đang bị truy nã; Richard Cheung, còn có tên là Richard Cheang, 58 tuổi, cư dân El Monte, California; và Lien Tran, 41 tuổi, cư dân Santa Ana.

Ngoài những người này, cũng theo Bộ Tư Pháp, có năm người khác bị tố cáo vi phạm luật RICO là Tsung Wen “Peter” Hung, 61 tuổi, cư dân Monterey Park, California; Edward Kim, 56 tuổi, cư dân Beverly Hills, California; John Edmundson, 55 tuổi, công dân Anh cư ngụ tại Hồng Kông, đang bị truy nã, Pablo Hernandez, 75 tuổi, cư dân Tijuana, Mexico, đang bị truy nã; và Emilio Herrera, 53 tuổi, công dân Mexico, cư ngụ tại Spring Valley, California, đang bị truy nã.

Ngoài hai nhóm nêu trên, Bộ Tư Pháp cũng truy tố một số người khác.

Tổng cộng trong vụ này, có 20 người bị truy tố trong ba vụ rửa tiền khác nhau.

Khi được hỏi về tố cáo của Bộ Tư Pháp đối với một cựu lãnh đạo cao cấp của ngân hàng Saigon National Bank, ông Benjamin Lin cho biết: “Chúng tôi hoạt động hoàn toàn dưới sự kiểm soát của FDIC và rất an toàn. Nói cách khác, không ngân hàng nào có thể hoạt động ‘trên’ FDIC. Và những gì xảy ra theo Bộ Tư Pháp nói là ‘ngoài sự hiểu biết’ của chúng tôi.”

Về ảnh hưởng của vụ này với ngân hàng, ông Lin nói: “Tôi hy vọng là chúng tôi không bị ảnh hưởng. Sau khi ông Lu nghỉ, chúng tôi thay nhiều nhân viên, và bây giờ có nhiều khuôn mặt mới và chúng tôi đang có kế hoạch thanh tra lại toàn bộ ngân hàng.”

Thông cáo báo chí của Saigon National Bank cũng cho biết, ngân hàng được FDIC bảo đảm hoàn toàn.

Ngoài Bộ Tư Pháp, các cơ quan tham gia điều tra vụ này bao gồm FBI, Văn Phòng Thanh Tra Tài Sản và cơ quan chống tội phạm của Sở Thuế IRS.

Theo bản thông cáo, được thành lập ngày 30 Tháng Mười Một, 2005, Saigon National Bank chuyên cung cấp dịch vụ tài chánh cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa tại Orange County và miền Nam California.

Ngân hàng có một văn phòng chính và một văn phòng cho vay nợ, với đầy đủ các dịch vụ từ kinh doanh, địa ốc, cho vay, giữ tiền cho cá nhân và doanh nghiệp, và dịch vụ qua Internet.

Saigon National Bank có nhân viên nói tiếng Việt, Tây Ban Nha, Quan Thoại, và Anh, và dịch vụ Internet và điện thoại của ngân hàng hoạt động 24 giờ/ngày.

Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com

Tu Thân

Tu Thân

Thấy người hay, thì phải cố mà bắt chước.

Thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không dễ mà sửa đổi.

Chính mình có điều hay, thì phải cố mà giữ lấy;

Chính mình có điều dở, thì phải cố mà trừ đi.

Người chê ta, mà chê phải, tức là thầy ta.

Người khen ta, mà khen phải, tức là bạn ta.

Còn người nịnh hót ta lại là người cừu địch hại ta vậy.

 

     Cho nên người quân tử trọng thầy, quí bạn và rất ghét cừu địch,

thích điều phải mà không chán, nghe lời can mà biết răn…

như thế dù muốn không hay cũng không được.

 

    Kẻ tiểu nhân thì không thế.

Làm chuyện cực bậy, mà lại ghét người chê trách mình;

Rất dở, mà lại thích người khen mình;

Bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú,  mà thấy người ta không phục, lại không bằng lòng.

Thân thiết với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn,

Thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê…

Như thế thì dù muốn không thành người dở thì cũng không được.

Lời bàn:

Cái đạo tu thân rút lại chỉ có biết theo điều hay, biết tránh điều dở. Mà muốn tới cái mục đích ấy, thì không những là tự mình phải xét mình lại còn phải xét cái cách người ở với mình nữa.

   Đối với người, cần phải biết hai điều:

    Ai khen chê phải, khuyên răn hay, thì phục, thì bắt chước.

    Ai chiều lòng nịnh hót, thì tránh cho xa, coi như quân cừu địch.

  “Nên ưa người ta khuyên mình hơn người ta khen mình” có như thế, thì mới tu thân được.

Cổ học tinh hoa.

Nguyễn Văn Ngọc, Trần Lê Nhân

Anh chị Thụ & Mai gởi