Sáu vấn đề xã hội hôm nay

Sáu vấn đề xã hội hôm nay

Nguyễn Văn Tuấn

7-2-2016

Sáng nay định viết một cái note về một vấn đề thời sự, nhưng thấy bài dưới đây (1) của anh Mạnh Kim hay quá nên cóp về đây để chia sẻ cùng các bạn. Trong bài này, tác giả, bằng một văn phong gãy gọn, nêu lên 5 vấn đề xã hội nóng bỏng nhất và “bức xúc” nhất: ác độc, thù hằn, tham lam, hoang tưởng, và khoe khoang. Trải nghiệm của tôi trong thời gian ở Việt Nam làm cho tôi thêm một vấn đề khác nữa: đó là giả dối.

Thói giả dối ở VN lên ngôi và nó hiện diện hầu như trong tất cả giai tầng. Học sinh nói dối. Người lớn nói dối. Giới khoa bảng cũng nói dối. Càng học cao càng nói dối nhiều. Người làm chính trị đạo đức giả và nói dối. Giới kinh doanh gian dối. Học hành giả dối. Khoa học giả dối. Có thể nói không ngoa rằng xã hội VN hiện nay là một xã hội giả dối.

Một trong những lí do của sự giả dối lên ngôi và ngự trị trong xã hội là sự ngự trị của chủ nghĩa Mác Lê Mao trong đời sống chính trị – xã hội. Cái chủ nghĩa này nó trình bày tương đối có hệ thống về bạo lực, đấu tranh giai cấp, cướp chính quyền, nó dạy cách thống trị cộng đồng. Nhưng cái chủ nghĩa đó không hề dạy về đạo lí xã hội, càng chẳng quan tâm đến đạo lí làm người. Trong khi đó, vai trò của tôn giáo bị cái chủ nghĩa đó vô hiệu hoá. Hệ quả là một xã hội loạn chuẩn đạo đức, trong đó có giả dối. Trớ trêu thay, có người tự tin nói rằng đây là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc!

Ngày gần Tết mà đọc mấy cái note loại này thì quả là buồn nản. Tôi xin lỗi trước vậy.

____

(1) 5 VấN Đề XÃ HộI HÔM NAY (Mạnh Kim/ BS).

5 VấN Đề XÃ HộI HÔM NAY

– ÁC ĐộC: Chưa bao giờ con người lại ác độc với nhau như vậy. Họ đánh thuốc độc vào thực phẩm. Họ sẵn sàng giết nhau chỉ vì món lợi nhỏ hoặc thậm chí chẳng gì cái gì khi “mâu thuẫn” chỉ xuất hiện sau cái va quẹt. Người lớn đánh nhau ngoài phố. Trẻ em đánh nhau trong học đường. Con cái thậm chí cũng có thể đối xử nghiệt ngã với cha mẹ. Cái ác bay lơ lửng và có thể rơi xuống bất kỳ đâu. Xã hội đã làm hỏng “bộ phanh” đạo đức để chặn lại tâm lý gây ác trước khi nó bước qua ngưỡng của hành vi tội ác.

– THÙ HằN: Tâm tính ác độc đi kèm với thù hằn. Người ta sẵn sàng hằn học nhau chẳng gì cái gì và chẳng gì cái gì thật sự liên quan mình. Tâm lý thù hằn và oán ghét như những hạt mầm gieo thêm cái ác. Sự thù hằn nghiêm trọng nhất là “thù hằn tư tưởng”. Trong một status về tử sĩ Ngụy Văn Thà của tôi, có người còm rằng “Xóm tao cũng chuẩn bị đặt tên Ngụy Văn Thà rồi. Đặt hướng dẫn đường đi vào khu đi ị đó”. Cách nói này cho thấy một sự chất chứa thù hằn và ác độc. Tâm lý thù hằn như vậy đầy dãy. Nó không thể được xóa đi bởi nó vẫn được tích tụ. Đó mới là điều thật sự đáng sợ.

– THAM LAM: Việc hành khách sân bay bị rọc vali là một trong những hiện tượng cho thấy lòng tham không giới hạn đang bùng lên như ngọn lửa thiêu rụi phần liêm sỉ và tự trọng còn rơi rớt lại trong ý thức cá nhân. Lòng tham hiện diện khắp nơi. Tham lam những cái rất nhỏ nhặt. Người ta sẵn sàng ngắt một cành hoa hay chen nhau giành một suất sushi miễn phí. Lòng tham còn đang được “xuất khẩu”. Hiện tượng ăn cắp tại nước ngoài đang trở thành phổ biến. Lòng tham không thể ngừng lại khi môi trường giáo dục đầy sự đố kỵ tham lam. Lòng tham không thể được chặn khi một số cha mẹ dạy con cách giành thức ăn trong bữa buffet. Không thể cản được lòng tham khi xã hội đầy dãy tham nhũng.

– HOANG TƯởNG: Ngày càng có nhiều người hoang tưởng. Hoang tưởng về sự nổi tiếng, về tài năng mình, về trí tuệ mình. Hoang tưởng là một bệnh lý. Tác nhân gây ra nó là thói sùng bái cá nhân. Không đâu thấy dễ hiện tượng này bằng không gian Facebook, nơi người ta có thể đọc những câu còm tâng bốc đại loại: “Đất nước này không thể thiếu anh!”; “Chị là Suu Kyi của Việt Nam”… Người khen không chọn vị trí nhìn để thấy rõ khả năng người mình khen; và người được khen không chọn được vị trí để soi lại bản thân mình. Một xã hội hoang tưởng, chỉ nhìn thấy cái bóng phóng đại, hơn là ảnh thật trong gương, là một xã hội rất không bình thường.

– KHOE KHOANG: Góc tủ giày, phòng quần áo, xe Rolls-Royce…, chúng ta đang thấy thói quen phô bày xênh xang vật chất lên đến tột cùng. Không chỉ vật chất. Người ta còn “selfie” cái gọi là “lao động trí não”. Sản phẩm lao động trí não là điều luôn dễ thấy. Để xã hội đánh giá có lẽ dễ được “cộng điểm” hơn là tự “báo cáo công trình”. Sự chừng mực và khiêm tốn thường nằm trong tư cách và bản chất người trí thức. Sự kính trọng ít khi có được nhờ “selfie”.

TỜ BIÊN LAI CỦA TÌNH NGƯỜI

TỜ BIÊN LAI CỦA TÌNH NGƯỜI

Trích EPHATA 679

Câu chuyện được anh Akhilesh Kumar, một kỹ sư đã kể lại trên trang mạng xã hội. Đó là vào một buổi tối tại khách sạn Sabrina, thành phố Malappuram, bang Kerala, Ấn Độ…

Hôm ấy, sau cả một ngày dài dự họp, Akhilesh Kumar bước vào khách sạn Sabrina để ăn tối. Ngay khi phần ăn được đưa tới, anh phát hiện có hai đứa trẻ ở bên ngoài cửa đang đưa những ánh mắt thèm khát nhìn về phía mình. Đó là hai đứa trẻ suy dinh dưỡng đi lang thang nhặt rác để kiếm sống.

Kumar quay về phía hai đứa trẻ rồi đưa tay vẫy vẫy để chúng lại gần mình. Thấy vậy, cậu bé liền nắm tay em gái mình đi tới. Kumar hỏi hai anh em: “Các cháu muốn ăn gì nào ?”

Hai đứa trẻ không nói gì, cậu bé rụt rè đưa tay chỉ vào đồ ăn của Kumar đang để trên bàn, còn cô bé thì chỉ mở to đôi mắt nhìn Kumar như thể không tin vào tai mình. Kumar chọn cho hai anh em hai phần thức ăn giống như của mình.

Ngay khi thức ăn vừa được đặt trước mặt hai đứa trẻ, cậu bé dường như không thể chịu đựng thêm được sự đói khát, muốn lập tức ăn ngay, nhưng cô em gái thì ngược lại, cô bé nắm lấy tay anh trai mình và nhắc là cần phải đi rửa tay cho sạch sẽ trước đã.

Sau khi rửa tay xong, hai anh em quay trở lại bàn, nhanh chóng ăn hết bữa tối. Kumar ngồi đó ngắm nhìn hai đứa trẻ ăn, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Đợi cho hai anh em cậu bé ăn xong, cúi chào bước đi rồi, Kumar mới bắt đầu ăn phần của mình.

Ăn xong, Kumar ra hiệu xin nhà hàng tính tiền như bình thường. Anh đứng lên đi rửa tay rồi quay lại bàn nhận hóa đơn. Và anh đã hết sức ngạc nhiên bởi trên đó không thấy ghi khoản tiền nào phải thanh toán cho nhà hàng, chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ khiến anh thật sự xúc động: “Chúng tôi không có máy để tính toán được giá trị của con người. Mong mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với anh !”

Anh Kumar không hề quen biết ai ở khách sạn, cũng không biết nhân viên tính tiền nào đã kín đáo thực hiện nghĩa cử ấy, nhưng anh biết rằng cuộc sống sẽ không thể thiếu được những câu chuyện đậm đà tình người như vậy.

QUANG MINH, MAI TRÀ
Đại Kỷ Nguyên Việt Nam, từ India Today
Ephata đặt tựa và biên tập

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

anh-bia-chuc-mung-nam-moi-2016-6

 

 

 

 

Kính chúc quý độc giả và thân hữu năm Bính Thân 2016

Thịnh Vượng , nhiều Sức Khoẻ  và Hạnh Phúc.

Đất nước Việt Nam sớm được Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền đích thực .

Mọi người đều tìm thấy được Bình An của Chúa Kitô.

Ban Biên Tập Kẻ Đi Tìm

Mời nghe nhạc: Mùa Xuân Nào Ta Về

httpv://www.youtube.com/watch?v=3dWRbKEWRe8

Mùa Xuân Nào Ta Về

Đức tin là gia sản quý giá nhất

Đức tin là gia sản quý giá nhất

Vietvatican.net

Thánh lễ tại nguyện đường thánh Marta, sáng thứ 5 ngày 04.02 – OSS_ROM

VATICAN. “Gia tài quý giá nhất mà chúng ta có thể để lại cho các thế hệ mai sau chính là đức tin.” Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ như trên trong bài giảng thánh lễ sáng thứ 5, ngày 04.02, tại nhà nguyện thánh Marta. Trong bài giảng, Đức Thánh Cha cũng nhắc nhở rằng chúng ta đừng sợ hãi, vì đằng sau cái chết sự sống vẫn mãi tiếp tục.

Suy nghĩ về cái chết sẽ giúp soi sáng cho cuộc sống hiện tại

Được gợi hứng từ bài đọc một trích sách các Vua thuật lại sự ra đi của vua Đa-vít, Đức Thánh Cha chia sẻ rằng: “Ai rồi cũng sẽ đến lúc phải trải qua những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Suy nghĩ này khiến chúng ta chẳng mấy vui thích. Vì thế, chúng ta thường tránh đi và không muốn nhắc đến. Nhưng cái chết lại là một thực tại hiển nhiên của kiếp sống nhân sinh. Khi biết suy xét đúng đắn về ‘cuộc vượt qua cuối cùng’ này sẽ mang lại ánh sáng cho cuộc đời chúng ta. Sự chết chính là thực tại mà ai cũng phải đối diện.

Trong những buổi tiếp kiến chung vào sáng thứ tư hàng tuần, có lần tôi đã gặp một nữ tu lớn tuổi với gương mặt chan chứa niềm vui và bình an, đang ngồi giữa những bệnh nhân và người đau yếu. Tôi hỏi soeur: ‘Năm nay soeur bao nhiêu tuổi rồi?’ Soeur trả lời tôi với một nụ cười rất tươi: ‘Dạ, thưa Đức Thánh Cha, nay con được 83 ạ. Con đang hoàn tất những chặng đường cuối cùng trong cuộc hành trình dương thế này và bắt đầu một cuộc hành trình khác bước đi cùng với Thiên Chúa. Con bị ung thư tuyến tụy, Đức Thánh Cha ạ.’ Và như thế, trong an bình, vị nữ tu này đã sống hết mình trong một cuộc đời hiến dâng. Soeur đã chẳng hề tỏ ra sợ hãi trước cái chết, vì như soeur đã nói ‘con đang hoàn tất cuộc đời này để bước vào một cuộc sống mới với Đức Kitô’. Đó là một sự chuyển tiếp. Và sự chuyển tiếp này rất cần thiết với chúng ta.

Đức tin – gia sản quý giá nhất

Vua Đa-vít đã trị vì Ít-ra-en được 40 năm. Khi thấy mình đã gần đất xa trời, vua truyền dạy Sa-lô-môn con mình phải biết tuân giữ các huấn lệnh của Đức Chúa, các luật pháp và chỉ thị của Người như đã ghi trong luật Mô-sê. Trong đời mình, vua Đa-vít đã phạm nhiều tội lỗi, nhưng ngài cũng đã biết nài xin sự tha thứ của Thiên Chúa. Và ngày hôm nay, mỗi lần nhắc đến ngài, Giáo hội đều dùng tước hiệu ‘thánh vương Đa-vít’. Ngài là tội nhân nhưng cũng là một vị thánh. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, vua đã để lại cho con trai một gia sản quý giá và đẹp đẽ nhất, một gia sản mà ai cũng có thể để lại cho con cái mình, đó chính là đức tin, là lòng tin tưởng.

Khi viết di chúc, người ta thường nói: tôi để lại cái này cho người này, cái kia cho người kia, cái nọ cho người nọ, ….vân vân và vân vân. Điều ấy tốt thôi. Nhưng gia sản quý giá nhất mà một người có thể để lại cho con cháu của mình chính là đức tin. Vua Đa-vít ghi nhớ lời Thiên Chúa hứa và vẫn hằng tin tưởng vào những lời hứa ấy. Cuối cùng vua đã truyền lại lòng tin tưởng ấy cho con trai mình. Thế nên, hãy để lại đức tin cho con cháu như một gia sản thừa kế.

Khi cử hành nghi thức Thanh Tẩy, chủ tế trao nến phục sinh cháy sáng cho các bậc phụ huynh và nói những lời tương tự như thế này: ‘Ánh sáng này được trao phó cho anh chị em chăm nom. Hãy làm bừng sáng nơi con cái của anh chị em và hãy truyền lại ánh sáng ấy cho con cái như một gia sản quý giá.’

Để lại đức tin cho con cháu như một gia sản. Đây là điều mà chính vua Đa-vít đã làm và cũng là một bài học cho mỗi người chúng ta. Vua đã qua đời cách bình thường và đơn sơ như bao nhiêu người khác, nhưng vua lại biết truyền dạy và để lại cho con thứ gia tài quý giá và quan trọng nhất. Gia tài đó không phải là ngôi vua, là vương quốc nhưng chính là đức tin.

Thiên Chúa trung tín, là người Cha không bao giờ khiến con cái thất vọng

Như vậy thật là hữu ích nếu mỗi người chúng ta cũng hãy tự hỏi mình rằng: ‘Khi ra đi, tôi sẽ để lại gì cho con cháu? Tôi sẽ trao cho những người thừa kế gia sản gì?’

Chúng ta hãy xin Thiên Chúa hai điều. Thứ nhất, xin ơn đừng sợ hãi trước cái chết. Hãy xin ơn để được giống như vị nữ tu mà tôi đã nhắc đến trong buổi tiếp kiến chung – ‘Con đang hoàn tất cuộc hành trình dương thế để bắt đầu một chặng đường mới với Đức Kitô’ – đừng hoảng sợ. Và điều thứ hai, xin ơn để mỗi người chúng ta có thể để lại cho đời, để lại cho con cháu, cho thế hệ mai sau một thứ gia sản quý giá nhất, đó chính là đức tin, là lòng tin tưởng nơi Thiên Chúa Thành Tín. Vị Thiên Chúa ấy luôn bên cạnh chúng ta. Ngài chính là người Cha không bao giờ khiến cho con cái mình phải thất vọng.”

Vũ Đức Anh Phương, SJ

Vợ bị chồng thuê người giết, không chết, đến dự đám tang mình

Vợ bị chồng thuê người giết, không chết, đến dự đám tang mình
Nguoi-viet.com

MELBOURNE, Úc (NV)Một phụ nữ đến dự đám tang của chính mình gây kinh ngạc cho chồng, người trước đó thuê người giết bà, theo tin của báo Independent.

 (Hình minh họa: Getty Images/Ilia Yefimovich)

Bà Noela Rukundo ngồi trong xe đậu trước nhà mình, chờ cho đến khi những người đi đưa đám cuối cùng bước ra khỏi đám tang.

Sau cùng bà trông thấy người đàn ông mà bà chờ đợi.

Bà bước ra khỏi xe, và chồng bà đặt cả hai tay lên đầu với vẻ kinh hoàng.

Bà nhớ lại lời người chống thốt lên: “Tôi có nhìn thấy thật không đây? Chắc là ma hiện hình?”

Bấy giờ bà mới lên tiếng: “Kinh ngạc quá há! Tôi vẫn còn sống đây!”

Năm ngày trước đó, người chống thuê một nhóm tay anh chị giết bà Rukundo, người ông sống chung trong 10 năm.

Tuy nhiên mấy tay anh chị tha chết cho bà nhưng nói với ông rằng họ đã thanh toán xong và vẫn nhận từ ông vài ngàn dollar tiền công.

Bà Rukundo kể lại với đài BBC, rằng, nhìn thấy bà vợ bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mình, người chồng không dám tin là thật và đưa tay đụng vai bà. Sau đó ông hoảng sợ và bắt đầu la hoảng.

Ông than khóc: “Tôi xin lỗi bà tất cả mọi sự.”

Nhưng trễ quá rồi vì bà Rukundo đã gọi cảnh sát.

Theo đài phát thanh ABC của Úc, ông Balenga Kalala nhận hết mọi tội trạng và lãnh bản án chín năm tù về tội xúi giục giết người. (TP)

Tòa giao công ty Saigon Nhỏ cho Người Việt

Tòa giao công ty Saigon Nhỏ cho Người Việt
Nguoi-viet.com


WESTMINSTER (NV)
Phiên tòa khánh tận liên quan đến công ty Little Saigon News, tức công ty xuất bản tuần báo Saigon Nhỏ, đạt đến một bước ngoặt quan trọng trong ngày 5 Tháng Hai: Tòa quyết định giao công ty Saigon Nhỏ cho công ty Người Việt.


Tòa building, nơi đặt tòa soạn tuần báo Saigon Nhỏ và nhà máy in của công ty. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ðại diện công ty Người Việt tiếp nhận công ty Saigon Nhỏ vào lúc 4 giờ chiều cùng ngày có phán quyết của tòa.

Tưởng cũng nên nhắc lại, ngày 29 Tháng Mười Hai, 2014, công ty Người Việt cùng hai cá nhân khác thắng kiện bà Hoàng Dược Thảo và công ty Little Saigon News (tổng số tiền $4.5 triệu) trong một vụ kiện phỉ báng và vu khống. Lý do là vì những điều bà Hoàng Dược Thảo viết vu cáo báo Người Việt thân Cộng là hoàn toàn bịa đặt, không đúng sự thực.

Ðến Tháng Tư, 2015, công ty Little Saigon News nộp đơn khai phá sản (Chapter 11). Phiên tòa kéo dài nhiều tháng, đến ngày 5 Tháng Hai, Tòa ra phán quyết công ty Người Việt được quyền quản nhiệm công ty Little Saigon News.

Với phán quyết này, Người Việt chính thức nắm trách nhiệm và cử người điều hành Little Saigon News. (Ð.B.)

Một năm sẽ không yên ổn

Một năm sẽ không yên ổn

Blog VOA

Bùi Tín

6-2-2016

Dàn ‘Tứ trụ’ mới (từ trái): Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. Ảnh: Reuters.

Năm 2016 khởi đầu với những sự kiện rất đặc biệt. Đại hội XII của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) kết thúc sau những pha tranh giành quyền lực cực kỳ quyết liệt. Sau đại hội rất khó đoán tình hình sẽ ra sao. Vì người đại diện phe thắng cử không hề trình bày trước đại hội chương trình hành động trong 5 năm mới của mình, trừ những khẩu hiệu vô hồn lặp đi lại hàng mấy chục năm. Đó là vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh, xây dựng chủ nghĩa xã hội, xây dựng dân giàu nước mạnh, xã hội ổn định, phồn vinh.

Ở các nước khác, chương trình hành động bao giờ cũng là những việc làm cụ thể có con số định lượng có thể đo đếm được. Chỉ có một mình ông Bùi Quang Vinh nói lên yêu cầu đổi mới chính trị mạnh mẽ đi cùng đổi mới kinh tế, nhưng cũng chẳng rõ đổi mới chính trị ra sao, theo mô hình nào. Có bao nhiều việc làm rất cụ thể bị bỏ lỏng, không có giải pháp, như làm thế nào để các cơ sở quốc doanh làm ăn nghiêm chỉnh, có lãi và lãi được nộp đủ vào ngân sách. Cuộc cải cách giáo dục sẽ tiến hành cụ thể ra sao, cho các bậc từ mẫu giáo, trung học đến đại học, dạy nghề. Cải cách cụ thể ngành y tế ra sao để phục vụ xã hội, chữa bệnh tốt hơn. Giảm nhập hàng Trung Quốc , từ máy móc, rau quả, vải sợi, da giày xuống bao nhiêu, giảm số người Hoa nhập cư quá lớn chừng bao nhiêu trong từng năm, để có thể gia nhập TPP thuận lợi. Giảm biên chế cụ thể bao nhiêu khi viên chức có đến 2/3 làm việc qua loa; số tướng lãnh trong quân đội và công an tăng hàng chục lần so với thời chiến tranh, về tỷ lệ so với quân số vượt xa Ấn Độ và Pháp, vượt rất xa cả Trung Quốc và Nga.

Các chương trình tranh cử của mỗi đại biểu là linh hồn các cuộc bầu cử hấp dẫn và sôi nổi. Ở VN, tuyệt đối không có tranh cử, không ai có chương trình hoạt động của riêng mình, không có nền văn hóa dân chủ ăn sâu vào máu thịt của cử tri, của toàn xã hội. Cho nên đại hội diễn ra một cách xuôi chiều nhạt nhẽo, như suốt 9 ngày họp đại hội chỉ có chừng 10 bản tham luận đầy chữ nghĩa sáo rỗng, còn 1500 người chỉ ngồi vỗ tay, miệng không hề mở, nên nhiều vị lim dim ngủ gật.

Chuyện nực cười là đến ngày Chủ nhật 22/5/2016 mới bầu cử Quốc hội mới khóa 14, vậy mà nay đảng đã cử chủ tịch Quốc hội là bà Nguyễn Thị Kim Ngân; sau đó Quốc hội mới bầu ra chủ tịch nước và thủ tướng, vậy mà nay đảng đã ngang xương tuyên bố chủ tịch nước là Đại tướng Trần Đại Quang và thủ tướng sẽ là ông Nguyễn Xuân Phúc. Như thế nếu chẳng phải đảng đã cướp quyền của Quốc hội thì là gì?

Chính vì vậy mà năm 2016 sẽ là năm rối và loạn. Không phải rối và loạn ngoài xã hội, mà sẽ rối to và loạn to ngay trong nội bộ cơ cấu Nhà nước. Lý do là cả năm 2016 sẽ có 2 hệ thống cầm quyền song song và đối chọi nhau. Quốc hội có hai cái đầu, một ông cũ và một bà mới, vì cho đến cuối tháng 5 bà chủ tịch mới nhậm chức. Ai có quyền hơn ai? Cuộc đấu đá hậu đại hội có khả năng sẽ không kém gay go so với tiền đại hội.

Lôi thôi phức tạp hơn cả là về phía chính phủ, có ông thủ tướng cũ và ông thủ tướng sẽ nhậm chức vào cuối năm. Trong cả năm, ông thủ tướng cũ vẫn có toàn quyền quyết định mọi việc, có quyền coi ông thủ tướng tương lai vẫn còn là ‘’phó thủ tướng của tôi’’, ‘’dưới quyền tôi‘’, “phải phục tùng tôi”. Ông có thể vỗ vai ông Phúc mà nói rằng: “Chú mày cứ ngồi ở tầng dưới, chớ có vội làm gì. Cuối năm, sau khi bàn giao sẽ lên đây ngồi mới có chính danh”.

Ông Dũng cũng có thể nói với các bộ trưởng cũ và mới rằng các bộ trưởng cũ sẽ ra đi nhưng phải làm việc nghiêm chỉnh đầy đủ trách nhiệm cùng với ông cho đến cuối năm, các bộ trưởng mới cứ ngồi tại chỗ cũ và làm việc bình thường như trước đây, sau khi nhận bàn giao hãy hay.

Trường hợp với Đại tướng Trần Đại Quang cũng vậy, ông tuy được Bộ Chính trị giới thiệu sẽ giữ chức chủ tịch nước, ông Dũng có thể sẽ bảo Tướng Quang rằng: ‘Anh còn phải ráng chờ Quốc hội mới họp vào cuối năm mới có thể chính thức vào dinh chủ tịch nước. Trong năm nay, anh vẫn còn là bộ trưởng trong chính phủ của tôi, rõ chưa?’.

Giữa chủ tịch nước cũ Trương Tấn Sang và chủ tịch nước mới Trần Đại Quang cũng vậy. Ông Quang còn phải sốt ruột chờ gần một năm nữa để sau khi ông Sang về hưu mới được ngồi vào chiếc ghế mới.

Cũng như ở mọi nơi, trong tình thế giao thời làm việc giữa người cũ và người mới, sẽ có xung đột rất phức tạp giữa kẻ ở và người đi, giữa tay chân bộ hạ của phe này với cánh kia, người ra đi sẽ cố ban bổng lộc hậu hĩ cho phe cánh mình, tranh thủ nâng cấp, nâng bậc lương cho cánh hẩu của mình, trong khi người mới sẽ chuẩn bị nhân sự của mình, chân rết khác của minh – tân quan tân chính sách.

Nhưng phức tạp hơn cả là những chủ trương quan trọng: Dự án làm sân bay lớn mới sẽ ra sao? Các công trình trọng điểm bị treo lơ lửng, ví dụ như việc xây dựng xe điện tốc độ cao ở Hà Nội và Sài Gòn sẽ được giải quyết như thế nào? Sẽ xúc tiến khẩn trương nhiều biện pháp mạnh để còn kịp vào TPP? Khủng hoảng nợ nghiêm trọng phải giải quyết ra sao? Có chấn chỉnh ngân sách, vì hiện nay chi cho an ninh vượt xa chi cho quốc phòng? Đối ngoại sẽ chuyển theo hướng nào, thân Trung Quốc và phụ thuộc Bắc Kinh hơn hay theo hướng từng bước Thoát Trung, hay theo hướng kết thân dần với phương Tây, hay dè dặt hơn?

Mọi chủ trương có vẻ như của người ra đi có tính toán khác ít nhiều với người ở lại, phải điều hòa nhân nhượng ra sao? Rồi vấn đề nông thôn, nông nghiệp và dân oan? Lại còn khủng hoảng xã hội, trộm cắp, cướp của giết người, xung đột, đánh giết nhau cao vọt lên? Rồi sách lược với các tổ chức xã hội dân sự, và trào lưu dân chủ nhân quyền, đàn áp mạnh hơn hay nới lỏng đôi chút để mỵ dân? Thái độ với tù chính trị khi sức ép quốc tế có chiều tăng, sẽ ân xá cho ai vào dịp Tết Bính Thân này ?

Trong buổi giao thời, một điều nguy hiểm tệ hại là cán bộ và nhân viên các cơ quan Nhà nước chờ đợi, tán chuyện, đấu láo hơn là làm việc. Họ tha hồ bàn tán, phán đoán trong thời kỳ quá độ giữa lãnh đạo cũ và mới, các quan chức đầu ngành cũ và mới, trình độ, tâm tính mới cũ ra sao, họ phải uốn mình ra sao?

Họ nín thở, gần như bãi công để chờ đợi. Chỉ khổ cho người dân khi bộ máy công quyền hầu như tê liệt. Có đến 16 bộ thay bộ trưởng, hàng mấy chục thứ trưởng về hưu, gay nhất có lẽ là các bộ lớn như Kế hoạch và Đầu tư, Giáo dục, Y tế, Quốc phòng, Giao thông vận tải… Sự xáo trộn, bất ổn là khó tránh khỏi.

Phải chờ đến năm 2017 tình hình mới có thể ổn định, công việc công sở mới có thể bình thường trở lại, sau những xáo trộn giằng co trong năm 2016. Có thể nói trong năm 2016 cuộc đấu tranh phe phái quyết liệt trong Đại hội XII sẽ có thể dai dẳng, phức tạp hơn, theo kiểu cách kín đáo, ngấm ngầm, để lại những di căn cho năm 2017 và cả những năm sau.

Thư ngỏ gửi các đảng viên Đảng CS Việt nam

Thư ngỏ gửi các đảng viên Đảng CS Việt nam

 Trần Lực

Kính thưa các cụ lão thành cách mạng-những người đảng viên Đảng Lao động VN năm xưa đã có công đầu trong cuộc cách mạng tháng tám, giành lại độc lập tự do cho dân tộc; kính thưa các vị tướng tá và các cựu chiến binh đã từng là những anh bộ đội cụ Hồ làm nên thiên sử vàng Điện biên phủ ,thưa các anh chị em đảng viên của Đảng CSVN-những người trung thực, liêm khiết,vẫn còn lo lắng đến vận mệnh của đất nước và dân tộc. Với tất cả tấm lòng kính trọng và khâm phục của mình và cùng với tâm trạng đầy bức xúc trước hiện trạng của Đảng CSVN tôi xin phép được nói một lời thẳng thắn như sau:

Chắc các vị càng ngày càng nhận ra rằng Đảng CSVN bây giờ đã khác rất xa với Đảng của ngày xưa mà các vị là những người đại diện. Đảng đang từng ngày trở nên thối nát mục ruỗng và mất hết niềm tin trong nhân dân trong đó có cả các vị. Dù cho Đảng bằng bộ máy cường quyền vẫn giữ cương vị lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối đối với đất nước, nhưng Đảng đã đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích của dân tộc( Độc quyền tự do tư tưởng và báo chí; thực thi chính sách bắt bớ đàn áp những người bất đồng chính kiến,đấu tranh cho tự do và dân chủ; đàn áp tôn giáo, muốn lồng sự chỉ đạo của Đảng vào các tôn giáo đã tồn tại trong lòng dân tộc trước Đảng từ bao đời nay; cắt đất cắt biển cho ngoại bang).Một Đảng như thế không thể đại diện cho dân tộc và đất nước này được nữa rồi. Đảng đã thoái hoá biến chất vì đại đa số các đảng viên nhất là đảng viên có chức có quyền kể cả một số người lãnh đạo cao nhất đã trở thành những tên sâu mọt chỉ biết đục khoét. Đảng vẫn rêu rao chống tham nhũng, nhưng chỉ là nói xuông, càng chống,tham nhũng lại càng nhiều và hầu hết những trường hợp tham nhũng bị báo chí phanh phui và pháp luật xử lí đều là các đảng viên có chức có quyền của Đảng như Uỷ viên trung ương, Bộ trưởng, Thứ trưởng, Các Tổng và Phó tổng Giám đốc các Công ty quốc doanh, các vị chức sắc ở các tỉnh và thành phố; ở khắp các địa phương trong cả nước đã hình thành nên bọn cường hào ác bá mới, bọn cửa quyền chuyên ăn tiền hàng ngày ức hiếp dân thường khiến lòng dân rất oán hận. Đảng đã trở thành một lực lượng độc tài, coi thường mọi ý kiến của nhân dân, phớt lờ những lời tâm huyết của chính những đảng viên trung thực của mình và trong nhiều trường hợp cụ thể đã phản bội lại họ, đã loại trừ họ không thương tiếc( Thư Gửi Bộ CT và Trung ương Đảng của của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, 3 lá thư của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh,Thư gửi TƯ Đảng của các tướng Phùng Thế Tài,Hoàng Minh Thảo, Lê Tự Đồng ,2 lá thư của các ông Đồng văn Cống, Nguyễn văn Thi,Phạm văn Xô và thư của rất nhiều vị lão thành CM khác gửi lên các cấp lãnh đạo đảng đã bị cố tình lờ tịt). Chính những người lãnh đạo cũ của Đảng nay đã về hưu (các ông Võ Văn Kiệt,Trần Bạch Đằng, Nguyễn Đức Tâm, Hoàng Tùng,Trần văn Hà, Lê Đăng Doanh…) cũng phải thú nhận trên báo chí những khiếm khuyết rõ ràng của chế độ độc tài Đảng trị và sự suy thoái của Đảng.

Thử hỏi những người chính trực, trung thực, liêm khiết,có tâm huyết đối với đất nước và dân tộc sao còn có thể đứng được trong đội ngũ của một đảng như thế? Sao còn có thể đứng trong cùng một đội ngũ với những kẻ tham tiền,tham quyền, bọn sâu mọt hại dân hại nước? Sao còn có thể đứng trong cùng một đội ngũ với những kẻ chỉ biết ngậm miệng ăn tiền, không thèm đếm xỉa đến những ý kiến tâm huyết,cố tình bưng bít sự thật và mở miệng ra là nói dối? Tôi cho rằng lúc này đây chính là lúc phải dứt khoát từ bỏ cái Đảng đã thoái hoá biến chất ấy. Từ bỏ nó chính là tỏ rõ khí phách hiên ngang của những chiến sĩ cách mạng oai hùng năm xưa, chính là luôn trung thành với những gì mà mình đã mơ ước và cống hiến cho đất nước và dân tộc từ thuở ban đầu; từ bỏ nó dứt khoát chính là đáp ứng với lòng dân đang mong mỏi giải phóng họ khỏi ách nội xâm(“ Autocolonialisme”), xây dựng một đất nước tự do dân chủ thực sự, nhanh chóng vượt qua được khoảng cách tụt hậu, sánh vai cùng bè bạn hội nhập vào thế giới ngày nay.

Kính thưa các cụ, các bác,và các anh chị em.Hơn mười năm trước đây tôi từng là một đảng viên của Đảng CSVN, tôi chẳng hề có khuyết điểm gì đối với đảng nhưng tôi đã tự nguyện li khai,từ bỏ nó để trở thành người ngoài đảng. Lúc đó tôi cũng có nhiều băn khoăn trăn trở,tôi cũng đã bị coi là rời bỏ đội ngũ, nhưng tôi đã rứt khoát và lúc này đây tôi thực sự yên tâm vì mình đã có một quyết định hoàn toàn đúng đắn. Tôi nghĩ rằng việc từ giã đảng do bất đồng chính kiến,do mục đích của đảng không còn phù hợp với mình hoặc do cái đảng ấy đã mất hết tư cách và phản bội mình sẽ là điều hoàn toàn bình thường và tự nhiên ở các nước có truyền thống dân chủ cao, bởi lẽ mọi người tự nguyện tham gia thì cũng có quyền tự nguyện rời bỏ, không ai có thể ép buộc.Song ở đất nước ta hiện nay chế độ độc quyền độc đảng sẽ gây nhiều cản trở phiền toái cho việc từ bỏ đảng, nhưng chúng ta đã có nhiều tấm gương dũng cảm li khai như Trung tướng Trần Độ, như các ông Nguyễn Hộ, Lê Hồng Hà, Trần Dũng Tiến, Vũ Cao Quận, nhà báo Nguyễn Vũ Bình và rất nhiều người khác mà tôi không thể nêu hết. Họ là những người đi trước thời đại. Họ đã thức tỉnh chúng ta, họ là tấm gương sáng mãi của những người tử tế và lương thiện.Một vài người từ bỏ đảng sẽ có thể bị đảng gây sức ép hoặc trù dập,vài ba chục cũng sẽ như vậy,nhưng khi con số đó đã lên đến hàng trăm hàng ngàn, thậm chí hàng vạn người li khai thì cái đảng ấy sẽ phải tự hiểu ra rằng nó chẳng còn có ý nghĩa gì nữa đối với chính các đảng viên của mình chứ chưa nói đến toàn thể nhân dân Việt nam.Chính vì lẽ đó mà Đảng CSVN sẽ không bao giờ làm và không dám làm cái việc công khai trưng cầu ý kiến toàn đảng toàn dân cho nền dân chủ của đất nước như nhà dân chủ trẻ tuổi Phương Nam đã lên tiếng đề nghị.

Bộ máy lãnh đạo độc tài của ĐCS VN đang ở vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan, và họ đã chọn con đường bằng mọi cách giữ ghế, giữ quyền lực để giữ quyền lợi cá nhân. Để làm việc ấy họ luôn luôn hù dọa nhân dân về những thế lực thù địch chống đối bên ngoài với những “diễn biến hòa bình” và “đa nguyên đa đảng” mà không hiểu được rằng chính vì đi ngược lại lợi ích và nguyện vọng của nhân dân nên “ đa đảng đa nguyên” “diễn biến hòa bình” sẽ từ trong nội bộ đảng, từ cái đầu của mỗi đảng viên đi ra chứ không từ đâu khác.

Thưa các Cụ các Bác, các Vị và các anh chị em kính mến, để kết thúc bức thư ngỏ này tôi xin được bày tỏ một lời kêu gọi dù là rất nhỏ nhoi của mình – một cựu đảng viên,một công dân của nước Việt nam chỉ muốn nói lên một sự thật-sự thật có thể gây mất lòng: Lúc này đây hơn bao giờ hết, những Đảng viên Đảng CSVN còn có tâm huyết,còn có lòng với đất nước và dân tộc cần phải khảng khái và dứt khoát tuyên bố rằng: “Đảng của chúng tôi phải là một Đảng khác, nó không thể là cái Đảng như bây giờ được và nhất thiết chúng tôi không thể đứng trong đội ngũ của một Đảng như thế!”

Thái độ đó chính là thái độ của những người tử tế và lương thiện, biểu lộ rõ ràng sự phân biệt phải trái, trắng đen, không thể lẫn lộn mình trong trạng thái bùng nhùng của đảng hiện nay. Chắc chắn thái độ đó sẽ đáp ứng được lòng mong mỏi đã từ lâu của nhân dân ta trong và ngoài nước.

Kính thư, Hà nội 4.6.2005

Trần Lực

Tác giả gửi BVN

Động đất chết người ở Đài Loan trước Tết

Động đất chết người ở Đài Loan trước Tết

AP Image caption Tòa chung cư sụp rất nhanh

Một trận động đất 6,4 độ Richter khiến ít nhất 5 người chết, các tòa nhà sụp đổ tại thành phố Đài Nam, Đài Loan.

Các đội cứu hộ đang cố gắng tiếp cận những người bị mắc kẹt trong đống đổ nát sau trận động đất 6,4 độ Richter xảy ra vào rạng sáng thứ Bảy 6/2 trong lúc nhiều người còn đang ngủ.

Một em bé và một người khác đã thiệt mạng sau khi một tòa nhà chung cư đổ sập. Hơn 220 người đã được giải cứu.

Tổng thống Mã Anh Cửu đang trên đường đến Đài Nam, thành phố có hai triệu cư dân.

Cơn địa chấn có độ sâu rất nông, nên có thể gây ra thiệt hại diện rộng, Cơ quan khảo sát địa chất Mỹ (USGS) cho biết.

Hình ảnh trên truyền hình cho thấy nhân viên cứu hộ đang cố tiếp cận những người bị mắc kẹt trong các tòa nhà sụp đổ, dùng thang để trèo qua đống đổ nát.

Reuters      Đội cứu hộ đang tìm kiếm người mất tích

Thông tấn xã Đài Loan cho biết ít nhất 23 người đã bị thương trong tòa nhà chung cư cao tầng, nơi có khoảng 200 người cư ngụ.

Emma, một người dân Đài Nam nói với BBC là nhiều người sợ sẽ có thêm dư chấn. “Tôi cảm nhận động đất thật khủng khiếp,” bà nói.

Irving Chu, một người đang ở trong một khách sạn tại Đài Nam, nói rằng ông đã bị đánh thức bởi một cơn địa chấn kéo dài khoảng 40 giây.

“Cơn địa chấn rất dữ dội,” ông nói với BBC. “Toàn bộ căn phòng rung lắc”.

Barry Knapp, một công dân Anh tại Đài Loan, cho hay ông đang ở cách Đài Nam 240 km nhưng vẫn cảm nhận được dư chấn.

AP  Công tác cứu hộ đang tiến hành khẩn trương

“Tôi đang ở trên giường thì những đợt rung lắc xảy ra,” ông nói với kênh Radio 5 của BBC.

“Các đợt rung lắc diễn ra trong khoảng 20-30 giây. Sau đó những đợt rung lắc dịu bớt nhưng sau đó trở lại mạnh hơn.”

Mất nhà

Trận động đất xảy như trong lúc người dân Đài Loan đang chuẩn bị đón Tết Nguyên Đán.

Nhà báo Jay Chen nói với BBC: “Động đất quả là không đúng lúc. Chủ nhật 7/2 là mùng Một Tết. Bây giờ thì nhiều người sẽ mất nhà cửa trong ngày đầu năm mới”.

Reuters  Trận động đất xảy ra chỉ một ngày trước Tết Nguyên Đán

Cũng có ghi nhận về việc mất điện trong thành phố.

Một trận động đất 7,6 độ Richter xảy ra ở Đài Loan năm 1999 đã khiến hơn 2.300 người chết.

Đài Loan nằm trên Vành đai lửa Thái Bình Dương nên thường gặp động đất.

Các trận thư hùng ở Ba Đình vẫn còn tiếp diễn…

Các trận thư hùng ở Ba Đình vẫn còn tiếp diễn…

Lê Minh Nguyên

Ảnh: internet

Ảnh: internet

Trong tác phẩm thi văn Cung Oán Ngâm Khúc có câu: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu/ Giết nhau bằng cái ưu sầu độc chưa?

Lưu Cầu hay Okinawa sau này, là nơi nổi tiếng về rèn gươm ở Nhật Bản, có ý nghĩa là bằng gươm đao.

Đại Hội 12 Đảng CSVN có 5.200 an ninh và binh sĩ đằng đằng sát khí Lưu Cầu canh gác chung quanh, nhưng ông Dũng đã bị hạ bằng loại vũ khí thâm độc hơn gươm đao, đó là bằng sự nhục nhã trong Hội Nghị Trung Ương 14 (từ 11-13/1/2016). Đại hội chỉ là vở tuồng trình diễn ngoài công chúng để che đậy sự nhục nhã đó.

Trong chế độ dân chủ thì thắng thua là chuyện bình thường, vì thua không phải là thất bại, bỏ cuộc mới là thất bại. Luật chơi của dân chủ không giới hạn tuổi tác, ông Ronald Reagan khi ra tranh cử tổng thống đã sắp 70 tuổi. Nghị sĩ Bernie Sanders đã gần 75 tuổi (sinh năm 1941) và đang tranh tổng thống trong đảng Dân Chủ ngang ngửa với bà Hillary Clinton. Ông Richard Nixon thua cuộc liên miên nhưng không bỏ cuộc nên cuối cùng vẫn trở thành tổng thống.

Ông Dũng 66 tuổi, chưa đến nỗi quá già để bị loại ra khỏi cuộc chơi, trong khi luật chơi thì quá sức bất công theo kiểu lấy thịt đè người hơn là tranh đấu công bằng, như 66 tuổi không được nhưng ông Trọng 72 tuổi thì được, như tổng bí thư phải là người miền Bắc, phải có lý luận, phải có quan hệ quốc tế (công du Trung Quốc, Mỹ, Nhật, Thái… như ông Trọng). Đại hội 12 cho ra Bộ Chính Trị 19 uỷ viên mà trong đó có tới 13 người miền Bắc (2 miền Trung, 4 miền Nam) và 4 tướng công an (Trần Đại Quang, Tô Lâm, Phạm Minh Chính, Trương Hoà Bình).

Nếu ta tạm thời chia Bộ Chính Trị Khóa 12 ra làm hai phe, phe X kinh tế thị trường hay phe thoáng và phe Lú định hướng xã hội chủ nghĩa hay phe giáo điều, thì ta có 8 uỷ viên của phe thoáng (Võ Văn Thưởng, Tô Lâm, Phạm Bình Minh, Nguyễn Văn Bình, Truơng Thị Mai, Đinh La Thăng, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Thị Kim Ngân) và 11 uỷ viên phe giáo điều (Nguyễn Phú Trọng, Vương Đình Huệ, Hoàng Trung Hải, Phạm Minh Chính, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Tòng Thị Phóng, Trần Quốc Vượng, Truơng Hoà Bình). Tuy nhiên, dù thoáng hay giáo điều thì vở tuồng vẫn như cũ, tức các văn kiện và nghị quyết đại hội làm khung sườn cho 5 năm tới vẫn là Mác-Lê và định hướng xã hội chủ nghĩa, vẫn độc tài độc đảng với Điều Lệ Đảng cao hơn Hiến Pháp, cho nên các diễn viên sân khấu không thể hát khác hơn.

Đa số trong BCT nghiêng về ông Trọng, nhưng nhóm này có nhiều uỷ viên “có tham vọng quyền lực” như ông Quang, ông Phúc… điều mà trớ trêu thay, ông Trọng thường nói là không nên chọn vào.

Theo tin từ những nguời am hiểu nội tình CSVN ở Hà Nội cho biết, các uỷ viên được bầu vào Ban Bí Thư mà danh sách lộ ra chiều ngày 27/1 có các ông Nguyễn Hoà Bình (Viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối cao), Lương Cường (Thuợng tuớng, Thứ trưởng Bộ QP), Nguyễn Xuân Thắng (Chủ tịch Viện Khoa học Xã hội Việt Nam). Nhưng dù bầu rồi, ông Dũng đã áp lực để đưa ông Nguyễn Văn Nên (Bộ Trưởng, Chủ Nhiệm VPCP) vào thay ông Thắng, mà theo nguyên tắc nếu đã rớt BCT (ông Nên bị rớt) thì không được đưa vô bầu BBT. Do đó mà lúc gần 3 giờ chiều ngày 27/1, Thông Tấn Xã VN, cơ quan độc quyền loan tin và hình ảnh, chỉ phát phần chúc mừng TBT, vì Ban Tuyên Giáo cấm các báo đài không được đưa tin BCT và BBT, chỉ sau khi bế mạc ngày 28/1 các tin này mới được đưa ra, danh sách không có tên ông Thắng nhưng có tên ông Nên. Điều này cho thấy ông Dũng tuy bị loại nhưng thế lực vẫn còn khá mạnh.

Tại Hội Nghị Trung ương 12 và Trung ương 13, ông Hai Nhựt Lê Thanh Hải (Bí thư Saigon) vẫn còn được cơ cấu để ở lại và dự định vào ghế Thường Trực Ban Bí Thư, nhưng khi họp Trung ương 14 thì ông bị loại vì Giám Đốc Công An TP. HCM, trung tướng Nguyễn Chí Thành gởi báo cáo lên Thủ Tướng, sau đó là TBT là ông Hải có 6 sai phạm, trong đó sai phạm lớn nhất là đỡ đầu cho bà Trương Mỹ Lan của công ty Vạn Thịnh Phát, làm kinh tài cho tình báo Hoa Nam của TQ. Ông Thủ Tướng Dũng không giải quyết, ông Thành bèn gởi thẳng lên TBT. Ông Thành nay đã nghỉ hưu. Ông Hải coi như chỉ còn lo giữ mạng chứ hết nhúc nhích gì được nữa.

Ông Phan Đình Trạc, Phó Ban Nội Chính, được hai ông Trọng – Rứa cơ cấu vô BCT để sau đó sẽ là Trưởng Ban Nội chính. Ông Đinh La Thăng không được cơ cấu, nhưng BCH Trung ương mới lại giới thiệu và được trúng vào BCT còn ông Trạc thì không, chứng tỏ BCH Trung ương mới muốn loại ông Trạc, bẻ gãy thanh gươm chống tham nhũng tương lai của ông Trọng, không muốn ông Trạc chết như Nguyễn Bá Thanh hay có cơ thể bất diệt như Vương Kỳ Sơn ở TQ.

Ông Dũng bị loại một cách không công bằng và bị ông Trọng hạ nhục trong HN Trung ương 14, nó làm cho ông Dũng đã đau vì thua cuộc, lại càng đau hơn. Ông Dũng tuy còn tích sản chính trị (political capital) khá nhiều nhưng không dám sử dụng vì sợ phe ông Trọng sử dụng Lưu Cầu. Cuối cùng ông thoả hiệp với ông Trọng để được an toàn và để thân nhân, phe nhóm không bị bứng. Ông Dũng đã ra khỏi sân chơi và trận chiến bây giờ lại là giữa Quang và Trọng.

Theo tin chưa kiểm chứng thì trong ĐH12 ông Trọng chỉ đạt trên 50% phiếu một chút của 1.510 đại biểu để đắc cử vào Ban Chấp Hành Trung Ương và ông được 180 ủy viên BCHTU mới bầu vào BCT ở hạng 16/19, không có chuyện như ông nói là ông ngạc nhiên vì được bầu với số phiếu gần 100%, điều mà TS Nguyễn Quang A mai mỉa.

Ông Quang có tham vọng trở thành tổng bí thư thay thế ông Trọng. Ông Quang hiện là phe mạnh nhất trong các phe. Lý tưởng của ông là như Tập Cận Bình ở TQ, làm tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, nhưng nếu không gom hai chức này lại được thì ông muốn nắm TBT và buông CTN. Tuy nhiên, ông Trọng lâu nay đã sắp cho ông Đinh Thế Huynh (miền Bắc, có lý luận) để lên TBT. Trong chuyến đi Trung Quốc hồi tháng 4/2015 hai ông Huynh và Quang đều có tháp tùng, nhưng ông Huynh là người được ông Trọng làm nổi bật với TQ như nhân vật số hai. Hôm đầu tháng 11/2015, khi ông Tập viếng VN, ông Huynh là người đại diện ông Trọng ra tận cầu thang máy bay để đón.

Ông Trọng hiện đang nắm gáy ông Quang vì trong tay ông Trọng hiện có hai con bài tẩy, đó là ông Quang khai tuổi giả (sinh 1950 nhưng làm lại khai sinh 1956) và ông Dương Chí Dũng khai ông Quang có dính chàm số tiền một triệu đôla, nhân chứng này vẫn còn sống và có thể khai thêm. Ngoài ra, ông Quang còn dính với ông Dũng rất sâu về kinh tế ở vùng Saigon. Ông Quang theo ông Trọng là để kiếm ghế cao chứ không phải vì thù hằn ông Dũng. Nay ông Dũng đã ra khỏi sân chơi, nên để tiến đến ghế TBT thì người ông Quang sẽ ra tay là ông Trọng. Chúng ta đã thấy ông Quang bắt đầu chém vây cánh ông Trọng, bắt các lãnh đạo của ngân hàng MHB (Phát triển đồng bằng sông Cửu Long), sân sau của ông Nguyễn Sinh Hùng (bbc.in/1QH3u40). Cho nên sắp tới, ông Quang sẽ chém ông Trọng còn thê thảm hơn là ông Trọng chém ông Dũng.

Bộ Công An đã và đang bị phân hóa, ông Tô Lâm được ủng hộ mạnh (khoảng 2/3) để trở thành bộ trưởng, trong khi thành phần còn lại ủng hộ ông Bùi Văn Nam, nhưng vì ông Nam không vào được BCT nên coi như không còn cửa, ông Tô Lâm sẽ là bộ trưởng. Trong vai trò này công luận sẽ theo sát để xem một người được Toà Đại Sứ Mỹ khen (công điện bị Wikileaks tiết lộ) truớc đây có tôn trọng nhân quyền hay không, hay chế độ độc tài khi ai vào vai thì cũng ác như nhau.

Trở lại tình trạng ông Dũng, ông ta tuy còn tích sản chính trị khá cao nhưng nó sẽ nhanh chóng biến mất nếu không được xài. Điển hình là trường hợp con gái ông (Thanh Phượng) dùng nguồn đầu tư từ Thuỵ Sĩ để xây căn hộ cao cấp ở Quận 3 (Léman Luxury Apartments, 117 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 6, Quận 3, TP.HCM – bit.ly/1nOlssh) với nội thất sang trọng nhập cảng từ Châu Âu. Đây là khách sạn Hoàng Đế cũ của Tổng Cục 2 An Ninh Quân Đội, và dự án này đang phá sản vì giới đại gia biết ông Dũng thua nên không mua, không muốn đầu tư vào. Có vẻ như ông sẽ qua California để dự thượng đỉnh Mỹ-ASEAN về Biển Đông ngày 15-16/2 này, nhưng với tình trạng vịt què (lame duck) thì cũng chỉ là để đọc lại những gì mà BCT đã quyết. Những hậu phương của ông muốn ông phải làm một cái gì đó chứ không thể bó tay, nhưng nhìn cách ông “hy sinh đời bố để củng cố đời con” và quá khứ 10 năm thủ tướng thì ông không phải là người khai sơn phá thạch hay có thể tạo dấu ấn gì cho lịch sử.

Cái sống mũi quyền lợi cho bản thân và gia đình của ông cao quá, nó đã che mất cái nhãn quan non nước của ông. Ông Trọng không dùng Lưu Cầu để hạ ông, nhưng cho ông chết như một trọc phú ưu sầu. Ông đã trở thành một con bài thiệp, và chúng ta xem tiếp cái màn ông Quang sẽ hạ ông Trọng ra sao.

ĐINH LA THĂNG và ĐCSVN ĐÃ ĐÁNH LỪA TRUYỀN THÔNG VÀ DÂN SÀI GÒN NGOẠN MỤC

ĐINH LA THĂNG và ĐCSVN ĐÃ ĐÁNH LỪA TRUYỀN THÔNG VÀ DÂN SÀI GÒN NGOẠN MỤC

Nguyễn Văn Bình

Ông Đinh La Thăng. Nguồn ảnh: Bộ GTVT.

Ông Đinh La Thăng. Nguồn ảnh: Bộ GTVT.

Quá bất ngờ khi thấy Đinh La Thăng bỗng dưng được bổ nhiệm làm bí thư TPHCM. Sài Gòn là đầu tầu kinh tế của cả nước, lại mang đậm sắc thái văn hóa mở và hào phóng của người miền nam, nên đối với tôi việc bổ nhiệm một người gốc bắc lạ hoắc với dân Sài Gòn như Đinh La Thăng làm bí thư TP HCM là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng của Đảng CSVN, vào thời buổi kinh tế và xã hội ngày càng mở và càng liên kết như hiện nay.

ĐCSVN đã trải thảm để Đinh La Thăng nam tiến, đã đánh lừa được truyền thông quốc tế cũng như trong nước, để dân miền nam và người Sài Gòn ngưỡng mộ và đón chờ Đinh La Thăng.

Với những câu nói được cho là thương hiệu của Đinh La Thăng như “biển báo ở lại thì người phải đi”!? Đi đâu đây khi mà từ trước tới giờ vẫn là… rút kinh nghiệm sâu sắc, kiểm điểm và thuyên chuyển công tác?

Bằng chứng là mấy ngày nay báo chí trong nước và quốc tế bị đánh lừa khi liên tục ca ngợi Đinh La Thăng vụ cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, tổng giám đốc công ty đường sắt Hà Nội liên quan đến vụ … có ý định mua toa tầu cũ của Trung Quốc, mọi người có thấy ông Nguyễn Viết Hiệp có bị cắt chức đâu, mà lại được thuyên chuyển về làm … đến chức phó Trưởng ban Ban Vận tải của ĐSVN. Từ đây, có thể thấy rằng câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”, là chưa bao giờ sai.

Đinh La Thăng đã được gấp rút bôi trơn, rải thảm, đánh bóng tên tuổi mà dân Sài Gòn không nhận ra, thật là hèn và bỉ ổi, một vở diễn khá ngoạn mục và Đinh La Thăng cũng đã diễn xuất hoàn hảo.

Ai lên làm bí thư TP HCM cũng vậy thôi, nhưng nếu biết dùng kế sách “để người miền nam lãnh đạo miền nam” vẫn là đắc nhân tâm hơn. Tôi không tin có những người khôn ngoan nào đó lại làm việc cật lực để đem lại vinh quang cho người từ trên trời rơi xuống như Đinh La Thăng.

Nhìn vào 19 ủy viên bộ chính trị hiện nay thì có đến 15 người là gốc bắc thủ cựu yêu đảng, yêu bác, tôn sùng chủ nghĩa Mác-Lê-Nin, nắm hết các vị trí chủ chốt, đủ biết được tương lai 10 năm tới của VN.