TA KHÔNG THỂ BỎ MẶC THẾ GIỚI NÀY CHO NHỮNG KẺ MÀ TA KHINH BỈ

TA KHÔNG THỂ BỎ MẶC THẾ GIỚI NÀY CHO NHỮNG KẺ MÀ TA KHINH BỈ

Vận động ứng cử ĐBQH 2016

Đoan Trang

9-2-2016

H1Kể từ khi cầm quyền đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm đủ trò để biến chính trị thành một thứ xấu xa, gớm ghiếc, đáng khinh, đáng sợ, trong suy nghĩ của người dân. Người nào thanh cao, trong sạch thì phải biết tránh xa chính trị, lo làm tốt bổn phận của mình, còn các vấn đề vĩ mô thì đã có Đảng và Nhà nước lo – Đảng dạy dân như thế.

Mà đúng là chính trị của Đảng xấu xa, gớm ghiếc thật. Đảng có một cơ chế nhân sự kỳ lạ sao đó, sàng lọc rất giỏi: Phàm người nào vừa tài giỏi vừa nhân hậu và trung thực, tóm lại vừa có tài vừa có đức, chắc chắn sẽ không bao giờ lên cao được. Càng làm to, mức độ tài đức của quan chức cộng sản càng giảm. Cứ thế, cho đến đỉnh cao là Bộ Chính trị và Tứ trụ thì tài đức còn bao nhiêu, chúng ta tự hiểu.

Chính trị của Đảng là thứ chính trị ưu tiên sự xảo trá, giảo quyệt… nôm na là lưu manh.

Chính trị của Đảng là thượng đội hạ đạp, là nịnh trên nạt dưới.

Chính trị của Đảng là phá rất giỏi, nhưng xây thì tồi tệ, be bét. Bất kỳ cái gì có chữ “phá”, người cộng sản đều làm tốt cả: phá tư sản, phá kinh tế, phá rừng phá núi, phá cầu phá đường, phá đình phá chùa, phá làng phá xóm, phá thương hiệu, phá uy tín, đương nhiên là cả “phá án” luôn, trong đó có phần “phá phản động”.

Vì chính trị của Đảng như thế, nên cũng có phần sự thực là, nếu là người lương thiện, chẳng mấy ai muốn dây vào nó.

Nhưng cũng chính vì thế, những người tài, người tốt cứ để Đảng phè phỡn trong quyền lực, muốn làm gì thì làm, muốn ra chính sách gì thì ra, muốn phá gì thì phá, cứ thoải mái ghìm chặt đất nước, không cho phát triển suốt hàng chục năm nay.

* * *

Cuộc bầu cử Quốc hội 2016 lần này, đứng trên mặt Đảng mà xét, sẽ chẳng có thay đổi gì, vì cơ chế là do Đảng đề ra, luật là do Đảng đề ra, nhân sự, quần chúng cũng là do Đảng chỉ định, thuê mướn để diễn trò.

Nhưng về phía những người tiến bộ, mong muốn đất nước thay đổi, thì có một cái khác: Đây là dịp (duy nhất trong vòng 5 năm tới) để chúng ta tham gia vào nền chính trị của Đảng, không phải để hy vọng sẽ thay thế được Đảng, mà đơn giản là để lột trần cái màn kịch dân chủ của Đảng.

Chúng ta hãy tranh cử vào Quốc hội – cho đến nay vẫn đã và đang luôn luôn là của Đảng Cộng sản Việt Nam với 95% đại biểu là đảng viên cộng sản. Hãy tranh cử để thay đổi tỷ lệ này dù ít dù nhiều.

Hãy tranh cử để ít nhất là làm cho Đảng phải mệt sức, tốn tiền đối phó. (Tiền thì tất nhiên cũng là của ngân sách nhà nước thôi, chứ Đảng ngoài lừa và cướp ra thì có bao giờ gây được quỹ. Nhưng, ngân sách hay nguồn lực nào mà chẳng có hạn).

Hãy tranh cử, bởi vì một sự thực này: TA KHÔNG THỂ BỎ MẶC THẾ GIỚI NÀY CHO NHỮNG KẺ MÀ TA KHINH BỈ.

Bài: Phạm Đoan Trang – một ứng viên tự do.

(*) Từ Đảng sử dụng trong bài được ngầm hiểu là đảng cộng sản Việt Nam.

Chúng ta chiến thắng trong chiến tranh để trờ thành NGƯỜI THUA CUỘC

Chúng ta chiến thắng trong chiến tranh để trờ thành NGƯỜI THUA CUỘC

FB Trâm Lê

9-2-2016

Có thể đối với nhân dân VN, ngày 30/4/1975 là mốc lịch sử thống nhất tổ quốc. Thống nhất đất nước, hết tiếng bom đạn, hết lo âu về cuộc chiến đều là giấc mơ của mỗi người dân VN nói riêng và những người yêu hòa bình trên thế giới nói chung. Tôi ko đề cập đến chế độ cộng sản hay cộng hòa ở đây, bài viết này tôi chỉ đề cập duy nhất đến 1 thứ. Đó là người Việt, sự tự cường dân tộc.

Một dân tộc lớn mạnh thì phần lớn nằm ở sự tự cường của dân tộc đó. Không thể phủ nhận sự tự cường dân tộc ở chính “người anh em láng giềng” Trung Quốc. Tuy họ mang nhiều cái nhìn tiêu cực từ chúng ta như đồ ăn bẩn, chất độc, hàng nhái v.v.. Nhưng nhiêu đó chỉ là 1 phần nhỏ, cái mà chúng ta phải nhìn nhận lại mình là họ dám làm được những thứ họ cần. Vậy VN mình sao lại không như vậy? Hãy quay trở lại quá khứ 1 chút, chúng ta sẽ biết nguyên nhân.

Sáng 11/9/1975 quyết định số 111/CP chính thức áp dụng lên 17 tỉnh thành miền Nam và nó mang tên “Đánh tư Sản”. Sự kiện này chính thức loại bỏ dần tính tự cường dân tộc của VN theo khái niệm kinh tế. Nội dung chính của sự kiện này như sau: Tịch thu nhà và cưỡng chế toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống. Cưỡng chế giải tán toàn bộ các công ty doanh nghiệp tư nhân, tiểu thương, các thành phần sản xuất nhỏ vốn rất đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, khuyến khích hậu thuẫn cho quốc dân từ bấy lâu.

Nền công nghiệp nhẹ, sản xuất đồ gia dụng trong nhà của Việt Nam đã hoàn toàn chính thức bị phá hũy. Người dân Việt Nam sẽ không còn thấy các sản phẩm tự hào của dân tộc như nồi nhôm hiệu Ba Cây Dừa , xà bông hiệu cô Ba, xe hơi hiệu La Đalat, hiệu đèn trang trí Nguyễn Văn Mạnh .v.v… Không những thế, các nhà máy nhỏ sản xuất nhu yếu phẩm như đường, bột giặt, giấy cũng bị tê liệt vì chủ nhân bị quốc hữu hóa. Các nhà sách về khoa học kỹ thuật cũng như các tác phẩm văn học thế giới cũng bị tịch thu tiêu hủy với 1 lý do chung “văn hóa phẩm đồi trụy”.

Hiển nhiên cánh cửa kết nối khoa học kỹ thuật hiện đại đến VN đã bị chặn lại. Kế đó là đường lối quốc hữu hóa toàn bộ đất đai của nhân dân qua hình thức “Tập đoàn sản xuất” là một sai lầm nghiêm trọng dẫn đến nạn đói năm 1979 ngay liền sau đó vì lúa gạo và các sản phẩm nông nghiệp bị sút giảm toàn diện tại miền Nam.

Khai tử công nghiệp, nông nghiệp thất bại, văn hóa đóng cửa. Mới nghe đến đây tôi cũng không tin rằng VN sẽ thoát ra khỏi chốn tăm tối mịt mù ấy. May thay chính phủ họ cũng đã biết sửa sai, đó là hàn gắn dân tộc sau chiến tranh. Sự kiện tập trung tại Sài Gòn, hàng ngàn gia đình cán bộ miền Bắc đã vào Sài gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu.

Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo SGGP và báo Công An khi bàn đến vấn đề trả lại nhà cho những “đối tượng” bị đánh tư sản oan ức vào tháng 9 năm 1989, ước tính lên đến khoảng 150.000 người thuộc gia đình cán bộ gốc miền Bắc vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu. Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng 600.000 người, tạo ra một sự hoảng sợ hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại.

Ghi nhận của Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là 1,2 triệu người. Sau sự hàn gắn dân tộc này tôi hiểu được chữ Nam Kỳ – Bắc Kỳ. Nó thật đay nghiệt.

Tất cả những ai tại Sài Gòn bị Đảng tịch thu nhà , tài sản đều phải đi về vùng KINH TẾ MỚI, là những nơi mà cơ sở hạ tầng cho sinh hoạt chưa được xây dựng, trong đó có cả điện nước, trường học và bệnh xá. HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng quản lý. Thế là cả triệu người dân Sài Gòn đột nhiên lâm vào cảnh đói kém trầm trọng như là đòn trả thù hữu hiệu của Đảng đối với những người bị liệt vào thành phần không phải “Cách Mạng”, ngụy quân ngụy quyền và tiểu tư sản. Ước tính có khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng Kinh Tế Mới này.

Nhân dân miền Nam- cả triệu người đang sống sung túc bỗng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà trước thảm cảnh. Hậu quả của nó là Việt Nam tụt hậu hơn 50 năm về kinh tế vì các chính sách đánh tư sản này của Đảng lên đầu người dân miền Nam. Việt Nam là quốc gia nghèo đứng hàng thứ ba trên thế giới vào năm 1985.

Cho đến năm 1994 VN thoát khỏi cấm vận và có những tiến bộ cải thiện khi World Bank và USAID tăng tốc trợ giúp, cùng với chính sách thay đổi nền kinh tế đến hiện tại chúng ta có gì. Chúng ta vẫn chẳng có gì ngoài 1 đất nước làm nhân công cho thế giới, chuyên lắp ráp mà ko có dây chuyền sản xuất của riêng mình. Các chỉ tiêu đặt ra như đưa bao nhiêu ngàn nhân công xuất khẩu lao động cho nước A, B ,C ..v..v.

Các bạn có đau đớn như tôi khi nhìn thấy Campuchia tự hào họ có thể tự chế tạo xe hơi không? Bạn có cảm thấy buồn khi công nghệ Lào đã sử dụng rộng rãi 4G trước VN ko. Hay bạn vẫn đang tự hào VN ta đánh đuổi được thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. Hay bạn vẫn đang tự hào về 1 VN đầy ung nhọt, đầy chia rẽ trong chính những người dân. Tôi chỉ tự hào về VN khi nào nó tìm lại được sự tự cường dân tộc.

Texas: Ăn hối lộ của 1 người gốc Việt, lãnh đạo thành phố bị bắt

Texas: Ăn hối lộ của 1 người gốc Việt, lãnh đạo thành phố bị bắt
Nguoi-viet.com

CRYSTAL CITY, Texas (NV)Ông Joel Barajas là nghị viên duy nhất của thành phố Crystal City, tiểu bang Texas, còn thấy đến văn phòng làm việc hôm Thứ Sáu vừa qua.

Ðiều đó là vì tất cả những đồng nghiệp khác của ông trong thành phần lãnh đạo thành phố đều bị FBI bắt giữ và truy tố về các tội hình sự.


Cảnh sát liên bang FBI bố ráp các nghi can. (Hình: AP/Photo)

Có năm giới chức cao cấp hàng đầu ở thành phố này bị bắt hôm Thứ Năm và bị truy tố trước tòa án liên bang, cáo buộc họ đã nhận hàng chục ngàn đô la tiền hối lộ để giúp một người chủ sòng bài lậu, có tên là “Mr. T.”, theo bản tin của tờ Washington Post.

Có tên trong cáo trạng gồm thị trưởng thành phố, phó thị trưởng (cả hai đều có thể bỏ phiếu trong cuộc họp của hội đồng thành phố) và một nghị viên, cùng với giám đốc điều hành thành phố, một cựu nghị viên thành phố, cũng như người bị coi là điều hành sòng bạc lậu, ông Ngọc Trí Nguyễn.

Bản tin của tờ Washington Post cho hay người thứ tư trong hội đồng thành phố, ông Marco Rodriguez, bị bắt hồi tháng qua về tội đưa người vượt biên giới từ Mexico vào Mỹ bất hợp pháp.

Do đó, chỉ còn có ông Barajas là còn làm việc tại tòa thị chánh thành phố Crystal City, nơi có khoảng 7,500 dân, cách San Antonio chừng 130 miles về phía Tây Nam. Ông chỉ mới được bầu vào hội đồng thành phố chừng 9 tháng nay và cho hay ngay khi nhậm chức là thấy có những điều không bình thường.

Theo bản cáo trạng, những người trong vị trí lãnh đạo thành phố này đã “dùng chức vụ của họ để làm giàu bất chính bằng cách đòi hỏi và nhận hối lộ từ ông Nguyễn và các người khác.”

Cáo trạng liệt kê các vụ đòi tiền nhà thầu xây cất, bỏ lơ việc sòng bài hoạt động bất hợp pháp của ông Nguyễn, trong khi truy xét gắt gao các đối thủ của ông ta và giảm thuế để đổi lấy việc ông ta cho giảm nợ.

Bản cáo trạng cũng cho hay Thị Trưởng Ricardo Lopez ra lệnh cho thanh tra thành phố phải có sự dễ dãi khi đến khám xét các nơi do ông Nguyễn làm chủ. Ông Lopez bị tố cáo từng nhận số tiền $6,000 từ ông Nguyễn để mua xe mới.

Cũng theo tờ Washington Post, bản cáo trạng cho biết những giới chức thành phố bị bắt cũng từng bỏ phiếu gia hạn giao kèo làm việc cho luật sư thành phố William Jonas, với mức lương $180,000, được coi là quá cao với thành phố nhỏ này và còn cao hơn lương ở Laredo và Corpus Christi. Hơn thế nữa, ông Jonas chưa từng làm việc trong chức vụ luật sư thành phố và cũng chẳng nộp đơn xin việc nơi đây. Ðổi lại, bản cáo trạng cho hay ông Jonas trợ giúp những người kia trong việc nhận hối lộ của họ.

Hồi Tháng Mười Hai, khi ông Barajas tìm cách giải nhiệm ông Jonas, các thành viên khác trong hội đồng thành phố không một ai đến họp mà lại gửi 8 cảnh sát viên với lý do “bảo vệ an ninh.”

Thành phố Crystal City nay có số nợ vào khoảng $2 triệu và có thể phải khai phá sản, theo ông Barajas. (V.Giang)

Donald Trump và Bernie Sanders thắng sơ bộ ở New Hampshire

Donald Trump và Bernie Sanders thắng sơ bộ ở New Hampshire
Nguoi-viet.com

CONCORD, New Hampshire (AP) Trong cuộc bầu cử sơ bộ ở tiểu bang New Hampshire hôm Thứ Ba, tỷ phú Donald Trump thắng bên phía đảng Cộng Hòa và Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders của tiểu bang Vermont thắng bên phía đảng Dân Chủ.

Kết quả này không có gì ngạc nhiên, đúng như tình hình những thăm dò dư luận cho biết trước đó, ông Trump và ông Sanders đã dẫn đầu từ nhiều tháng.


Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders (giữa) với khuôn mặt chiến thắng tại New Hampshire. (Hình: AP Photo/John Minchillo)

Theo CNN, ít nhất 1/2 cử tri Cộng Hòa và 1/4 cử tri Dân Chủ đã có quyết định chọn ai từ mấy ngày trước.

New Hampshire vẫn nổi tiếng là nơi xảy ra những bất ngờ qua bầu cử và thắng lợi của hai ứng cử viên “nổi loạn” này thể hiện tâm lý cử tri ở cả hai đảng đòi hỏi chuyển biến trong sinh hoạt chính trị nước Mỹ.

Ông Bernie Sanders chưa bao giờ là một tên tuổi quen biết, nên đối với ông, bầu cử sơ bộ New Hampshire vô cùng cần thiết để có thể nổi lên đủ khả năng đương đầu với bà Hillary Clinton.

Do đó, tại đây, ban tranh cử của ông Sanders đã tung tiền để mua thời lượng quảng cáo vận động truyền hình nhiều gấp ba lần đối thủ.

Tuy nhiên, bà Clinton đã thu ngắn cách biệt trong mấy ngày cuối so với hơn một tuần lễ trước, từ 61%-32% xuống còn khoảng 59%-38%.

Kết quả chưa chính thức bên phía Cộng Hòa: Donald Trump 34% – John Kasich 16% – Ted Cruz 12% – Jeb Bush 12% – Marco Rubio 11% – Chris Christie 8% – Carly Fiorina 5% – Ben Carson 3%.

Ông Donald Trump được phiếu của những cử tri muốn có một người ngoài giới chính trị truyền thống.

Thống Ðốc John Kasich của tiểu bang Ohio nổi lên tại New Hampshire nhờ ủng hộ của cử tri tin tưởng một ứng cử viên đã có nhiều kinh nghiệm, có khuynh hướng ôn hòa, và những cử tri trình độ giáo dục khá.

Ủng hộ Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz của tiểu bang Texas là những cử tri bảo thủ mạnh mẽ và dân Thiên Chúa Giáo.

Ông Bernie Sanders được ủng hộ của 3/4 khối cử tri độc lập và cử tri dưới 45 tuổi.

Cử tri ủng hộ bà Clinton có tuổi trung bình 65 và thu nhập trên $200,000.

Ông Trump sẽ chiếm được khoảng 10 trong số 23 đại biểu New Hampshire tham dự đại hội đảng.

Như thế, sau hai cuộc bầu cử Iowa và New Hampshire, ông Trump dẫn đầu về số đại biểu, tuy nhiên, con số này chưa là bao so với số cần thiết 1,237 đại biểu ở đại hội đảng được tổ chức vào Tháng Bảy tại Columbus, Ohio.

Ông Sanders có thể được 15 trong số 24 đại biểu, và bà Clinton được 9, không kể 8 siêu đại biểu chưa biết sẽ đứng về phía ai.

Cho đến tối Thứ Ba, trong số siêu đại biểu Dân Chủ toàn quốc, bà Clinton hy vọng thu được 392 đại biếu, còn ông Sanders hy vọng được 42.

Tại đại hội đảng Dân Chủ được tổ chức vào Tháng Bảy ở Philadelphia, Pennsylvania, một ứng cử viên cần có 2,383 đại biểu để được đảng đề cử tranh chức tổng thống vào Tháng Mười Một.

Tính về số đại biểu, hai cuộc bầu cử đầu tiên mới chỉ cung cấp cho các ứng cử viên thắng khoảng 1% tổng số đại biểu cần thiết tại đại hội.

Cũng cho đến tối Thứ Ba, CNN đưa ra xác suất được đề cử tại đại hội đảng Cộng Hòa của ông Trump là 38% và tại đại hội đảng Dân Chủ của ông Sanders 25%.

Ðặc điểm của cuộc bầu cử sơ bộ New Hampshire

Quốc Hội New Hampshire thông qua dự luật tổ chức bầu cử sơ bộ năm 1913 và cuộc bầu cử lần thứ nhất được tổ chức năm 1916, đến nay là đúng 100 năm.

Ðể giành tiếng nói quan trọng trong tiến trình bầu cử tổng thống, tiểu bang này chủ trương “thi đua bầu cử sớm nhất.”

Luật quy định bầu cử New Hampshire phải là đầu tiên trên toàn quốc và trước những cuộc bầu cử khác ít nhất một tuần lễ.

Nếu các tiểu bang khác tổ chức bầu cử sớm hơn, New Hampshire đẩy ngày lên theo.

Do đó, từ 1952 tới 1968, New Hampshire bầu cử vào ngày Thứ Ba thứ nhì trong Tháng Ba; tới 1972 chuyển lên Thứ Ba thứ nhất của Tháng Ba; từ 1976 đến 1984 lên Thứ Ba thứ tư của Tháng Hai; 1988 tới 1996 là Thứ Ba thứ ba của Tháng Hai; và năm nay là Thú Ba thứ nhì trong Tháng Hai.

Iowa bầu cử sớm hơn, ngày 1 Tháng Hai, nhưng bằng hình thức “caucus,” do đảng tổ chức, để cử tri bầu chọn đại biểu trong nội bộ. Không có cạnh tranh về thời điểm vì New Hampshire cho rằng tiểu bang này mới là “primary” đầu tiên.

“Primary” do tiểu bang tổ chức cho cả hai đảng, và cử tri bỏ thẳng lá phiếu ghi tên ứng cử viên chứ không phải là bầu chọn những người đại diện của ứng cử viên.

Số đại biểu được New Hampshire đề cử tham dự đại hội đảng là 23 bên Cộng Hòa và 32 bên Dân Chủ. Tất cả 23 đại biểu Cộng Hòa đều thuộc loại có tuyên hứa sẽ ủng hộ ứng cử viên mà họ là đại diện (căn cứ theo phiếu cử tri).

Nhưng trong số 32 đại biểu Dân Chủ, chỉ có 24 là loại tuyên hứa, còn lại 8 là siêu đại biểu (do đảng chỉ định), có quyền tùy ý ủng hộ ứng cử viên nào mà họ muốn tại đại hội.

Toàn tiểu bang có 319 địa điểm đầu phiếu. Các phòng phiếu bắt buộc phải mở cửa từ 11 giờ sáng đến 7 giờ tối ngày Thứ Ba, nhưng mỗi thành phố có thể ấn định thời biểu riêng. Hầu hết thời gian bỏ phiếu từ 8 giờ sáng đến 7 giờ tối, một vài nơi bắt đầu tử 7 giờ sáng và khoảng 20 nơi khác kéo dài đến 8 giờ tối. Ba thị trấn nhỏ mở cửa từ nửa đêm và đóng cửa khi hết cử tri.

Tính tới ngày 28 Tháng Mười Hai, 2015 có 873,932 cử tri ghi danh đi bầu, 26% Dân Chủ, 30% Cộng Hòa, 44% độc lập (không chọn đảng nào). Cử tri mới đi bầu có thể ghi danh ngay trong ngày bầu cử.

Cử tri độc lập được quyền chọn lựa bỏ phiếu “primary” bên Dân Chủ hay Cộng Hòa và sự chọn lựa ấy chỉ có giá trị trong kỳ bầu cử này, sau đó trở lại tư cách độc lập. Do chiếm một tỷ lệ cao, cử tri độc lập ở New Hampshire là thành phần có vai trò quyết định trong bầu cử ở cả hai đảng và làm cho khó đoán trước kết quả.

New Hampshire ảnh hưởng quan trọng đến tiến trình bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, vì là đầu tiên và do đó được truyền thông theo dõi chặt chẽ, loan tin đầy đủ nhất. Người ta muốn xem ứng cử viên nào sẽ nổi lên qua trận đấu đầu tiên này.

Tất cả các ứng cử viên đều dành một số thời gian lớn cho việc vận động tại đây, họ đến tiểu bang nhỏ bé này nhiều lần, nói chuyện ở những cuộc tập họp quần chúng, những cuộc hội họp, cố gắng tiếp xúc với từng nhóm và từng cá nhân cử tri.

Vận động trực tiếp như thế có ý nghĩa và giá trị hơn các vận động tại những tiểu bang khác, có những nơi cử tri hầu như chỉ biết về ứng cử viên một cách gián tiếp qua truyền đơn, tin tức, báo chí, và quảng cáo trên truyền hình.

Có người nói là cử tri New Hampshire có sự hiểu biết tường tận và thận trọng đánh giá người mà họ lựa chọn ủng hộ. Tuy nhiên, thành phần cử tri New Hampshire đa số là da trắng, có thể đại diện tương đối đúng cho khuynh hướng của dân chúng vùng New England, nhưng không đủ là thể hiện chung cho toàn nước Mỹ, với các khối cử tri không phải dân da trắng càng ngày càng chiếm vai trò quan trọng.

Trong mọi trường hợp, ứng cử viên nào chỉ đạt được một thành tích quá kém ở New Hampshire bị coi như không còn triển vọng tranh cử sau này nữa.

Năm 1952, đương kim Tổng Thống Harry Truman thua ứng cử viên Estes Kefauver ở sơ bộ New Hampshire và quyết định không tranh cử nhiệm kỳ thứ hai. Năm 1968, thời chiến tranh Việt Nam, Tổng Thống Lyndon Johnson chỉ thắng sít sao Thượng Nghị Sĩ Eugene McCarthy và rút lui với lời tuyên bố nổi tiếng trên truyền hình: “Tôi sẽ không tìm và sẽ không nhận sự tiến cử của đảng tôi cho một nhiệm kỳ tổng thống khác.”

Nhưng trong năm 2008, Thượng Nghị Sĩ Barack Obama thua Thượng Nghị Sĩ Hillary Clinton ở New Hampshire rồi sau đó thắng tại nhiều cuộc bầu cử sơ bộ ở những tiểu bang khác và trở thành ứng cử viên được đảng Dân Chủ đề cử.

Qua 10 kỳ bầu cử tổng thống gần đây, từ năm 1980, 20 ứng cử viên thắng sơ bộ ở New Hampshire có tám ứng cử viên Cộng Hòa và bảy ứng cử viên Dân Chủ được đề cử đại diện cho đảng trong cuộc bầu cử tổng thống.

Cuối cùng, trong số đó, bốn ứng cử viên Cộng Hòa và ba ứng cử viên Dân Chủ đắc cử tổng thống. (HC)

Ngày càng nhiều người tự ứng cử Quốc hội

Ngày càng nhiều người tự ứng cử Quốc hội

AFP

Bầu cử Quốc hội mới sẽ diễn ra ngày 23/5

Nhiều công dân Việt Nam công bố sẽ tự ứng cử vào vị trí đại biểu Quốc hội, ngay sau khi Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói ông sẽ ra tranh cử Quốc hội khóa 14.

Luật sư Phạm Quốc Bình thuộc Đoàn luật sư Hà Nội là một trong những người đầu tiên trong giới luật sư nêu ý‎ kiến cân nhắc xem ông có tham gia tranh cử lần này hay không.

Trả lời BBC, ông Bình nói ông vẫn “chưa có quyết định cuối cùng”.

Nhưng ông Bình cũng cho biết, việc có các luật sư, người ngoài Đảng, người dân tham gia tự ứng cử là “quá trình tiến tới nền dân chủ thực sự”.

Theo ông Bình, các đoàn luật sư có thể cũng sẽ ủng hộ một số luật sư muốn tham gia tự ứng cử.

Ông Bình nhận định khi hành nghề, luật sư nhận thấy quá trình xây dựng pháp luật của các cơ quan thuộc Quốc hội hoặc chính phủ “không ổn”.

“Nhiều luật không đi vào cuộc sống, nhiều dự án luật cần thiết phải xây dựng để phù hợp với sự phát triển xã hội thì chưa được quan tâm nhiều. Do đó chúng tôi mong muốn nhiều luật sư được tham gia làm đại biểu quốc hội. Họ có thể tham gia làm công tác luật chuyên trách. Họ cũng được đào tạo bài bản, có quá trình hành nghề luật có thực tiễn cao. Khi họ tham gia diễn đàn Quốc hội, họ có thể đóng góp xây dựng văn bản luật thực tế hơn.” – Ông Bình giải thích nguyên nhân ông ủng hộ các luật sư ứng cử.

“Còn nhiều vấn đề”

Trả lời BBC Tiếng Việt từ Hà Nội, luật sư Lê Văn Luân nói lý do ông tự ứng cử là vì ông “mong muốn góp công sức vào một xã hội dân chủ và văn minh hơn, và theo lời của Tổng bí thư, là “dân chủ đến thế là cùng”, hi vọng là mọi công dân VN đều có quyền và nghĩa vụ đóng góp sự phát triển đó của đất nước”.

Ngay trong ngày 10/2, luật sư Luân đã có một bài diễn thuyết tên “Tôi có mặt ở đây” như một trong những tuyên bố đầu tiên ông sẽ tham gia tranh cử.

Ông Luân viết: “Tôi đến đây, để nói về công việc của các vị, để giải quyết nó, nếu tôi được bầu, vì lúc đó tôi tin rằng mình đã đủ thẩm quyền thiết thực, hợp pháp và hành động đúng như tôi đã luôn nghĩ đến khi đứng ở đây. Vì có các vị mới có tôi ở vị trí đó để làm việc, và đại diện cho chính quý vị.”

Luật sư Lê Văn Luân (áo xanh) là một trong những người tham gia tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14

Tuy nhiên, những người tự ứng cử sẽ phải làm việc “rất gấp” vì đến tháng 5/2016 đã bước vào kỳ bầu cử mà thời gian nộp hồ sơ có thể kéo dài đến 70 ngày.

Luật sư Lê Văn Luân nói cho dù ông thất bại thì cũng là “thành công về mặt chứng minh thực tiễn” và có thể “chứng minh về cơ hội của những người ngoài Đảng khi tham gia ứng cử, và một cuộc bầu cử minh bạch còn nhiều vấn đề.”

Trước đó, ông Nguyễn Quang A – người đầu tiên tuyên bố ra tranh cử – cũng nói với BBC: “Tôi không đặt việc trúng cử, hay vào sâu các vòng sau là mục tiêu chính. Tôi muốn dấy lên một phong trào để người dân học hỏi, các cơ quan nhà nước cũng phải học hỏi, từ đó tác động thay đổi nhận thức một cách từ từ.”

Trên mạng xã hội tại Việt Nam, đã có một trang tên “Vận động ứng cử đại biểu Quốc hội 2016” liên tục cập nhật danh sách những gương mặt tự ứng cử. Hiện nay đã có tám người tuyên bố mình sẽ ra tranh cử, gồm Tiến sĩ Nguyễn Quang A, ông Nguyễn Tường Thụy, bà Nguyễn Thúy Hạnh, bà Đặng Bích Phượng, ông Hoàng Cường, ông Nguyễn Đình Hà, ông Phạm Văn Thành, ông Lê Văn Luân.

Phú Quốc cháy rừng, lính biên phòng ‘vác’ nước biển chữa cháy

Phú Quốc cháy rừng, lính biên phòng ‘vác’ nước biển chữa cháy
Nguoi-viet.com

PHÚ QUỐC, Kiên Giang (NV) – Trời gió mạnh, đám cháy nhanh chóng lan rộng nhưng lượng nước lính cứu hỏa chở đến không đủ, buộc lính biên phòng phải mang từng can nhựa xuống biển “vác” nước lên chữa lửa.

Hình ảnh lính biên phòng vác can nước từ dưới biển lên để chữa cháy gây xôn xao dư luận. (Hình: Tuổi Trẻ)

Truyền thông Việt Nam loan báo, hồi 13 giờ ngày 7 Tháng Hai, 2016, một khu rừng tại xã Gành Dầu, huyện Phú Quốc, đã bị cháy. Sau đó tàn lửa bay sang khu rừng phần bên kia đường tiếp tục gây cháy cả hai bên.

Theo mô tả của phóng viên Tuổi Trẻ tại địa phương, kiểm lâm huyện cùng lính cứu hỏa huyện Phú Quốc đã tiếp cận hiện trường cùng lực lượng tại chỗ nỗ lực dập lửa. Tuy nhiên, đến hơn 16 giờ 30 cùng ngày, đám cháy chỉ mới được dập tắt một phần, đám khói bốc cao nghi ngút. Song, xe chữa cháy của lính cứu hỏa hết nước, lại không có trụ bơm nước đành bất lực.

Trước tình thế trên, lực lượng lính biên phòng được điều động đến hỗ trợ cùng nhiều lực lượng khác bằng cách xách từng can nhựa 20 lít xuống biển múc nước kiêng lên chữa lửa.

Nhìn hình ảnh lính biên phòng vác từng thùng nước chữa cháy, nhiều người dân đã bực tức đặt vấn đề, “Chữa cháy kiểu đó thì hỏi sao không cháy hết rừng. Tại sao không trang bị máy bay chữa cháy, hay để dành tiền xây lâu đài và tượng đài?!” Hiện cơ quan chức năng vẫn đang điều tra tìm hiểu rõ nguyên nhân. (Tr.N)

 

7 cách bố thí không tốn một đồng lại được may mắn cả đời

  7 cách bố thí không tốn một đồng lại được may mắn cả đời

Lão hòa thượng dạy 7 cách bố thí không tốn một đồng lại được may mắn cả đời

Có một câu chuyện kể về cuộc đối thoại giữa một vị lão hòa thượng và một người dân thường như thế này:

Một ngày nọ, có một người đàn ông chạy đến trước mặt vị lão hòa thượng. Anh ta vừa khóc vừa kể lể: “Thưa ngài, vì sao con làm việc gì cũng đều không thành công?”

Lão hòa thượng trả lời anh ta rằng: “Điều này là bởi vì ngươi không học được bố thí!” (Bố thí ở đây được hiểu là cho, quyên tặng, thực hành…)

Người đàn ông lại nói: “Nhưng con chỉ là một người nghèo đói thôi ạ!”

Lão hòa thượng nghe xong lại nói với anh ta rằng: “Cũng không phải là như vậy! Một người cho dù là không có tiền cũng vẫn có thể cho người khác 7 thứ:

  1. Bố thí bằng vẻ mặt: Ngươi có thể cho người khác vẻ mặt tươi cười niềm nở.
  1. Bố thí bằng lời nói: Ngươi có thể cho người khác những lời cổ vũ khích lệ, lời an ủi, lời khen ngợi, lời khiêm tốn và lời nói ấm áp.
  1. Bố thí bằng tấm lòng: Hãy mở rộng tấm lòng và đối xử chân thành với người khác.
  1. Bố thí bằng ánh mắt: Hãy dùng ánh mắt thiện ý để nhìn người khác.
  1. Bố thí bằng hành động: Dùng hành động để đi giúp đỡ người khác.
  1. Bố thí bằng chỗ ngồi: Khi đi xe hay thuyền, có thể đem chỗ ngồi của mình tặng cho người khác.
  1. Bố thì bằng nơi ở: Đem phòng ở trống không sử dụng cho người khác nghỉ ngơi.

Cuối cùng, lão hòa thượng lại nói:Vô luận là ai, chỉ cần dưỡng thành 7 thói quen này thì vận may sẽ đến với người đó “như hình với bóng!”

Lão hòa thượng khuyên bảo chúng ta rất nhiều cách để thực hành bố thí chỉ cần dùng tâm là có thể làm được. Ví như trong cuộc sống hàng ngày, mưu sinh kiếm tiền nuôi gia đình, kỳ thực đây cũng là một dạng “bố thí.”

Nếu như bạn đang ở trong mê, cảm thấy mình đang “làm trâu làm ngựa” kiếm tiền trả khoản nợ nào đó cho gia đình. Và vì thế mà trong lòng bạn ôm giữ một nỗi oán giận thì bạn sống sẽ rất khổ! Chỉ cần bạn thay đổi ý niệm, biết rằng nuôi gia đình chính là bạn đang bố thí cho người khác, bạn đang làm việc tốt nuôi dưỡng gia đình. Khi ấy trong lòng bạn sẽ cảm thấy rất nhẹ nhàng và vui vẻ!

Đừng tưởng rằng chỉ có đến chùa bỏ một chút tiền vào đó thì mới là bố thí. Kỳ thực nhiều người không hiểu rằng, trong cuộc sống hàng ngày, hết thảy việc bạn đang làm đều là bố thí, là nuôi dưỡng!

Đơn giản như, bạn sửa sang dọn dẹp lại nhà cửa sạch sẽ khiến cho gia đình sống được thoải mái thì đó cũng là bạn đang bố thí đối với mọi người trong gia đình. Hay bạn tận tâm tận lực làm việc ở sở làm thì cũng là một cách bố thí đối với công ty và nuôi dưỡng xã hội …

Nếu như bạn có thể khởi ý nghĩ này trong tâm thì bạn sẽ sống được tự tại. Hãy tin rằng cho dù những việc làm bố thí của bạn trước mắt không nhận được thù lao đi nữa thì trong tương lai bạn cũng nhận được sự hồi báo kỳ diệu!

Anh Trần Minh gởi

Dân bắt đầu làn sóng ‘cạnh tranh’ quyền ứng cử với đảng viên?

Dân bắt đầu làn sóng ‘cạnh tranh’ quyền ứng cử với đảng viên?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A trước tòa thị chính của một thành phố ở Trung Quốc với chiếc áo No-U phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A trước tòa thị chính của một thành phố ở Trung Quốc với chiếc áo No-U phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông.

Khánh An-VOA

10.02.2016

Tính cho đến ngày hôm nay (9/2), đã có gần 10 cá nhân độc lập tại Việt Nam tự đứng ra ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14. Hiện tượng đặc biệt mới xuất hiện này nhận được khá nhiều sự ủng hộ trên mạng xã hội, dù không mấy người đánh giá cao về mức độ thành công của các ứng viên ngoài đảng Cộng sản tự ứng cử. Khánh An tường trình.

Khởi đầu làn sóng tự ứng cử là Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà tranh đấu cho xã hội dân sự tại Việt Nam, hiện đang sống ở Hà Nội. TS. Nguyễn Quang A nói ông không hy vọng nhiều về khả năng ông có thể ‘lọt’ được qua các vòng loại của quá trình bầu cử vào quốc hội, nhưng đây là một phần trong rất nhiều hoạt động của phong trào học tập dân chủ đã được khởi động tại Việt Nam những năm gần đây ở ‘tầm sâu rộng hơn nhiều’.

“Phong trào học tập dân chủ mà chúng tôi đã khởi động từ lâu lâu rồi, chí ít là từ Kiến nghị 72, tức 3 năm trước, thì nó rộng hơn rất nhiều, trong tất cả mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội, chứ không chỉ là việc tự ứng cử.”

“ Mình thấy bác Nguyễn Quang A làm việc này thì mình cũng thấy đấy là một nguồn năng lượng, nguồn động viên rất lớn để cho một số anh em chúng tôi đứng lên làm cái việc là tự ra ứng cử. Nhưng cũng phải nói thêm nữa là cái thời điểm của xã hội Việt Nam bây giờ là chúng ta phải làm như thế thôi, không thể nào cứ u mê tăm tối mãi như thế được…

Kỹ sư Hoàng Cường nói.”

Việc tự ra ứng cử, theo TS. Nguyễn Quang A, là để người dân ‘thức tỉnh’ về các quyền chính trị cơ bản của mình và biến nó thành hiện thực, thay vì chỉ là quyền hão như từ trước tới nay.

Chỉ chưa đầy một tuần sau khi TS. Nguyễn Quang A loan báo quyết định tự ứng cứ, có gần 10 cá nhân độc lập cũng tuyên bố tự ứng cử làm đại biểu Quốc hội sắp tới như nhà văn Phạm Thành, blogger Nguyễn Tường Thụy, kỹ sư Hoàng Cường, blogger Đặng Bích Phượng…

Luật sư Lê Văn Luân, người gần đây bị côn đồ hành hung ở Chương Mỹ, Hà Nội, sau khi đứng ra nhận trợ giúp pháp lý trong vụ án một thiếu niên chết trong thời gian bị giam giữ, cũng đang ‘cân nhắc’ về quyết định tự ra ứng cử mà anh nói là ‘nghe hơi viễn vông’.

“Nhiều người dân cũng ủng hộ và nhắc đến việc đó cho tôi, nên tôi cũng cân nhắc là có ra kỳ này hay không. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu có ra kỳ này thì đó là một bước đệm cho tôi và cũng là kinh nghiệm cho kỳ sau.”

“ Phong trào học tập dân chủ mà chúng tôi đã khởi động từ lâu lâu rồi, chí ít là từ Kiến nghị 72, tức 3 năm trước, thì nó rộng hơn rất nhiều, trong tất cả mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội, chứ không chỉ là việc tự ứng cử

Tiến sĩ Nguyễn Quang A.”

Luật sư Lê Văn Luân cho biết ý định ban đầu của anh là ra ứng cử vào kỳ bầu cử tới, vì theo anh, khi đó mới đúng thời điểm. Luật sư Luân nói anh khá bất ngờ khi nghe Tiến sĩ Nguyễn Quang A tự ra ứng cử, một quyết định mà anh cho là ‘táo bạo’ và ‘ảnh hưởng đến chiến lược sau này’.

Trong khi đó, kỹ sư Hoàng Cường cho biết về quyết định tự ứng cử:

“Mình thấy bác Nguyễn Quang A làm việc này thì mình cũng thấy đấy là một nguồn năng lượng, nguồn động viên rất lớn để cho một số anh em chúng tôi đứng lên làm cái việc là tự ra ứng cử. Nhưng cũng phải nói thêm nữa là cái thời điểm của xã hội Việt Nam bây giờ là chúng ta phải làm như thế thôi, không thể nào cứ u mê tăm tối mãi như thế được, không thể nào cứ vỗ tay mãi như thế được. Chúng ta cũng phải làm những hành động của mình.”

Đánh giá về mức độ thành công của các cá nhân tự ứng cử, hầu hết đều cho là ‘rất thấp, thậm chí là ‘số âm’ như đánh giá của kỹ sư Hoàng Cường.

“Cái phần âm đấy sẽ là…hậu quả rất lớn.”

Hầu hết những cá nhân đứng ra tự ứng cử đều ý thức được những ‘hậu quả’ có thể xảy đến, mà trước tiên theo họ, là vòng ‘đấu tố’, tức hội nghị cử tri. Bà Đặng Bích Phượng chia sẻ trên trang mạng cá nhân:

“…tự ứng cử, trước hết là hứng chịu sự gièm pha của dư luận, sau là nếu người ta cho mình lọt vào vòng đầu, là qua tổ dân phố, kiểu gì người ta cũng bố trí quần chúng tự phát đứng ra đấu tố. Thế nên tự ứng cử, thực ra là một hành động rất dũng cảm.”

Bà Phượng không giấu diếm cảm giác sợ hãi khi một số người quen đề nghị bà ra tự ứng cử, vì theo bà, ‘khen người khác dũng cảm thì dễ’, chứ ‘bảo mình tự ra ứng cử đi, thì nhà em…chỉ muốn lặn thật sâu’.

“ …tự ứng cử, trước hết là hứng chịu sự gièm pha của dư luận, sau là nếu người ta cho mình lọt vào vòng đầu, là qua tổ dân phố, kiểu gì người ta cũng bố trí quần chúng tự phát đứng ra đấu tố. Thế nên tự ứng cử, thực ra là một hành động rất dũng cảm.

Blogger Đặng Bích Phượng chia sẻ.”

Nhưng cuối cùng, những người tự ứng cử cho biết họ vẫn sẽ làm những việc họ mà phải làm.

Với những tiến triển mà một số người cho là ‘hiệu ứng domino’ chỉ trong vòng 1 tuần, TS. Nguyễn Quang A nói ông rất vui khi thấy những người trẻ tự ra ứng cử. Ông nói: “Càng nhiều người ý thức được việc học làm dân chủ phải như thế nào, thì sẽ càng tốt cho tương lai của đất nước”. Tuy nhiên, TS. Nguyễn Quang A cũng lưu ý rằng không nên kỳ vọng là những hành động ‘nho nhỏ’ như thế này sẽ ngay lập tức có kết quả trong sự biến chuyển xã hội.

Kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 14, nhiệm kỳ 2016 – 2021, sẽ diễn ra vào ngày 22/5/2016.

Một nhà sư gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì biển thủ 150.000 đôla

Một nhà sư gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì biển thủ 150.000 đôla

17.09.2015

Một nhà sư gốc Việt đã bị bắt tại sân bay LaGuardia, New York mà không được bảo lãnh vì tội biển thủ hàng trăm ngàn đôla từ ngôi chùa của ông để đi đánh bạc.

Nhà sư Lê Khang, 45 tuổi, người đứng đầu của Hội Phật giáo Việt Nam vùng Tây Nam Louisiana sẽ bị dẫn độ về tiểu bang này. Tại đây, ông sẽ phải đối mặt với các cáo trạng hình sự.

Theo hồ sơ tòa án, ông Lê đã bị bắt hôm thứ Bảy, sau khi đáp chuyến bay từ Texas và chuẩn bị chuyển máy bay để bay sang Canada.

Ông Lê thú nhận với giới hữu trách ông đã biển thủ tiền của ngôi chùa từ năm 2011 để nướng vào sòng bạc L’Auberge ở Lake Charles, Lousiana.

Trong khi chỉ kiếm được 1.000 đôla tiền lương hàng tháng, ông Lê đã dùng tiền đóng góp của tín đồ để đánh bạc.

Các tài liệu tòa án cho biết: “Ông Lê nói rằng ông ta luôn đi đến sòng bạc một mình để các đạo hữu không biết ông đang làm gì”.

Hồ sơ ngân hàng cũng cho thấy ông Lê bị cáo buộc đã rút hơn 370 nghìn đôla từ tài khoản cá nhân và máy ATM tại các sòng bạc.

Hai người bà con của ông ở Houston đã thay đổi ý định đóng tiền thế chân để ông được tại ngoại sau khi bị cha mẹ họ phản đối đêm hôm thứ Hai.

Theo NY Post, NY Daily.

VN phát hiện ‘sai phạm kinh tế 9 tỷ đô’

VN phát hiện ‘sai phạm kinh tế 9 tỷ đô.

BBC

Một bảng xếp hạng 2014 đặt Việt Nam đứng thứ 119 về tham nhũng trên thế giới

Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình được báo chí Việt Nam trích lời nói sai phạm kinh tế phát hiện ra được trong giai đoạn 2011-2015 lên tới số tiền tương đương 9,3 tỷ USD.

Phát biểu trong một cuộc họp trước Tết Nguyên đán, ông Nguyễn Thái Bình cho biết, giai đoạn 2011 – 2015, Thanh tra Chính phủ đã triển khai 37.390 cuộc thanh tra hành chính và trên 783.000 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành.

“Qua thanh tra, kiểm tra đã chấn chỉnh những sai phạm trong quản lý… phát hiện nhiều vi phạm về kinh tế với số tiền là 208.540 tỷ đồng.”

Đây là khoản tiền 9,3 tỷ USD, nếu tính vào thời giá tháng 2/2016.

Tuy nhiên, ông Nguyễn Thái Bình cũng được báo chí trích lời nói Thanh tra Chính phủ “đã kiến nghị thu hồi gần 119.400 tỷ đồng”.

Ngoài ra cơ quan này cũng kiến nghị thu hồi “19.230 héc-ta đất; kiến nghị xử lý kỷ luật 6.460 tập thể, 22.700 cá nhân, chuyển cơ quan điều tra 297 vụ, 355 người”.

‘Vi phạm kỷ cương’

Một cuộc họp báo của Thanh tra Chính phủ Việt Nam

Có vẻ như các phát hiện trên xảy ra ở địa phương vì phát biểu của ông Nguyễn Thái Bình được nêu ra tại Hội nghị toàn quốc về hoạt động của Hội đồng nhân dân và UBND tại Quốc hội hôm 02/2.

Ông Nguyễn Thái Bình xác nhận:

“Tình trạng vi phạm kỷ luật, kỷ cương hành chính vẫn còn xảy ra ở không ít địa phương.”

Ngoài ra, Bộ trưởng Nội vụ cũng nói:

“Năng lực, trình độ, kỹ năng quản lý hành chính nhà nước của một bộ phận cán bộ, công chức chưa đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ; tình trạng tham nhũng, cửa quyền, sách nhiễu vẫn chưa được khắc phục.”

“Công tác quy hoạch, đào tạo, bồi dưỡng, quản lý, đánh giá và sử dụng cán bộ, công chức, viên chức còn hạn chế, nhiều địa phương đang thiếu hụt nguồn nhân lực chất lượng cao.”

Hồi cuối năm 2015, chính Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng cũng nói “chống tham nhũng khó là ở chỗ lợi ích nhóm, liên quan chằng chịt giữa kinh tế và chính trị, giữa doanh nhân với những người có chức, có quyền, ngoắt ngoéo với nhau”.

Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International) trong báo cáo năm 2015 đã đặt Việt Nam vào hạng 112/168 về tham nhũng trên toàn cầu.

Bảng xếp hạng của tổ chức có trụ sở tại Berlin công bố hôm 27/1/2016 đánh giá cảm nhận về tham nhũng từ người làm doanh nghiệp và các chuyên gia trước nạn tham nhũng ở 168 quốc gia.

Đừng lo lắng gì cả (Thứ Hai – Mồng Một Tết Nguyên Đán, cầu bình an cho năm mới)

Đừng lo lắng gì cả (Thứ Hai – Mồng Một Tết Nguyên Đán, cầu bình an cho năm mới)

Dongten.net

Lời Chúa: Mt 6, 25-34

Khi ấy Chúa Giêsu nói cùng các môn đệ rằng:“Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao? Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang không? Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Salômôn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin! Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.”

Suy nim:

Ngày Tết báo hiệu một năm cũ đã qua và một năm mới đang đến.
Chúng ta cần nhìn lại một năm qua với cái nhìn của Chúa
để thấy tất cả là hồng ân,
kể cả những gì người đời coi là xui xẻo, bất hạnh.
Chúa đã cho chúng ta sống thêm một thời gian, thêm một năm trên đời.
Chúng ta nhận ra thời gian một ngày nhờ mặt trời mọc lên rồi lặn xuống.
Nhà nông nhận ra thời gian một tháng nhờ mặt trăng tròn rồi lại khuyết.
Tạ ơn Chúa vì hai nguồn sáng quý báu như vậy trên bầu trời.
Thời gian theo Kitô giáo không đi theo đường xoắn ốc, nhưng theo đường thẳng.
Thời điểm nào cũng là duy nhất, đi rồi không trở lại, nên rất đáng quý.
Con Thiên Chúa làm người đã đằm mình trong dòng thời gian như ta.
Nhờ Ngài, dòng thời gian này sẽ đưa ta vào vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Ngày Tết người ta thường hay chúc nhau.
Chúc sức khỏe, chúc làm ăn phát đạt, chúc mọi sự như ý…
Chúng ta có thể học được một cách chúc rất đẹp trong sách Dân Số (6, 22-27).
Đức Chúa chỉ dạy cho ông Môsê
để ông này chỉ lại cho ông tư tế Aaron biết cách chúc lành cho dân.
Có ba lời chúc, mỗi lời đều bắt đầu bằng chủ từ là Đức Chúa:
“Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em.
Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em.
Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn anh em và ban bình an cho anh em.”
Ơn bình an là ơn bao gồm mọi ơn về sức khỏe, sống lâu, an ninh, thịnh vượng…
Rốt cuộc chính Đức Chúa mới là Đấng chúc lành cho dân Ítraen (c. 27).
Chính Đức Chúa đóng ấn Danh của Ngài trên họ để bảo trợ họ.
Và hôm nay chính Ngài cũng ban muôn ơn cho ta nhờ Danh Đức Giêsu.

Trước thềm Năm Mới, con người không tránh khỏi nỗi lo về tương lai.
Có nhiều nỗi lo rất hữu lý, vì khó khăn trước mắt là có thật.
Có nhiều nỗi lo âu chỉ vì con người thấy mình quá đỗi mong manh.
Nỗi lo quấn lấy con người và làm tâm con người không yên.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu bốn lần nhắc chúng ta “Đừng lo.”
Nếu Kitô hữu không bị quay quắt vì lo âu
thì không phải vì họ là người vô lo, hay vì họ tự tin, giỏi giang hơn người khác.
Đơn giản chỉ vì họ có một Người Cha quan tâm đến mọi nhu cầu của họ.
Kitô hữu tận tụy hết mình cho công việc, nhưng lại không bất an, lo âu.
Tín thác như một đứa con ngồi trong lòng cha,
họ đặt vinh quang Thiên Chúa lên trên hết,
và tin mọi sự khác sẽ được Ngài lo liệu.

Cầu nguyn:

Lạy Cha,
Cha đã cho chúng con sống thêm một năm,
đi thêm một đoạn đường đời.

Nhìn lại đoạn đường đã qua,
chúng con chỉ biết nói lên lời tạ ơn chân thành,
vì Cha vẫn cho chúng con sống,
và sống trong tình yêu.

Mọi biến cố vui buồn của năm qua
đều là những lời mời gọi kín đáo của Cha
để thức tỉnh, nâng đỡ và đưa chúng con lên cao.

Tạ ơn Cha
vì những gì cuộc đời đã làm cho chúng con,
và những gì chúng con đã làm được cho cuộc đời.

Xin cho chúng con sống những ngày Tết dân tộc
trong tinh thần vui tươi, hòa nhã,
và không quên những ai nghèo khổ, cô đơn.

Ước gì những lời chúng con chúc cho nhau
là những lời chúc lành
xuất phát từ trái tim yêu thương.

Và lạy Cha, năm mới đã đến,
trái đất lại xoay một vòng mới quanh mặt trời,
chúng con cũng muốn
ở lại trong quỹ đạo của Cha,
nhận Cha là trung tâm cuộc sống,
và nhận mọi người là anh em. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J