PHỎNG VẤN THƯỢNG ĐẾ

PHỎNG VẤN THƯỢNG ĐẾ

Có một lần, tôi mơ thấy được phỏng vấn Thượng đế.
– Con muốn phỏng vấn ta à? Thượng đế hỏi.
– Nếu Ngài có thời gian.
Người mỉm cười:
– Thời gian của ta là Vĩnh cửu … Con muốn hỏi ta điều gì?
– Điều gì ở Con Người khiến Ngài ngạc nhiên nhất?
Thượng đế trả lời:
– Con người nhàm chán tuổi thơ, vội vã lớn lên, rồi lại mơ ước được trở lại làm trẻ nhỏ.
– Họ tiêu phí sức lực để kiếm tiền, rồi lại tiêu tiền để phục hồi sức khỏe.
– Họ nghĩ nhiều tới tương lai mà quên đi hiện tại, để rồi chẳng sống ở hiện tại mà cũng chẳng ở tương lai.
Họ sống như sẽ chẳng bao giờ chết, và chết dần như chưa từng được sống.
Rồi Người nắm tay tôi, im lặng …
Tôi lại hỏi:
– Thượng đế tạo ra muôn loài, Ngài muốn chúng sinh ghi nhớ những bài học nào trong cuộc sống?
Thượng đế trầm ngâm:
– Hãy nhớ rằng không bao giờ có thể bắt ai đó phải yêu mình. Chỉ có thể tự làm cho mình trở nên đáng yêu thôi.
– So kè mình với người khác là điều không tốt.
– Hãy học cách tha thứ, và tập tha thứ.
– Hãy nhớ rằng để làm tổn thương ai đó chỉ cần có vài giây ngắn ngủi, nhưng để chữa lành vết thương đó phải cần tới hàng năm dài dằng dặc.
– Hãy hiểu rằng người giàu không phải là người có tất cả mọi thứ, họ chỉ là người ít thiếu thốn hơn thôi.
– Cần biết rằng, có nhiều người yêu mến mình, nhưng họ chưa biết cách bộc lộ ra.
– Khi cả hai người cùng nhìn vào một sự việc, sự nhận biết có thể sẽ không giống nhau.
– Tha thứ lẫn nhau chưa đủ, mà còn cần phải tự tha thứ cho chính mình nữa.
” Cám ơn Ngài đã bớt chút thời gian!”- Và tôi rụt rè:
– Ngài còn điều gì muốn gửi tới chúng sinh không ạ?

Thượng đế cười đáp:
Hãy nói với họ rằng Thượng đế ở đây vì họ … mãi mãi!

S. T.

Chế độ Hà Nội khủng bố cựu tù Trần Minh Nhật

Chế độ Hà Nội khủng bố cựu tù Trần Minh Nhật
Nguoi-viet.com

LÂM ĐỒNG (NV) – Nhà cầm quyền CSVN không những cho công an canh giữ trước nhà, còn liên tục dở các trò khủng bố, gồm cả đe dọa tính mạng cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật ở Lâm Đồng.

Khoảng 1,000 người thắp nến cầu nguyện tại giáo xứ Song Ngọc do 3 linh mục đồng tế, cầu nguyện cho cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật bị nhà cầm quyền CSVN khủng bố. (Hình: TNCG)

Chiều tối ngày Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016, hơn một ngàn giáo dân thuộc giáo xứ Song Ngọc, giáo phận Vinh, tham dự Thánh Lễ và buổi cầu nguyện cho công lý và hòa bình. Đặc biệt, Thánh Lễ và buổi cầu nguyện này cầu nguyện cách riêng cho cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật và gia đình được bằng an dù bị công an huyện Lâm Hà tỉnh Lâm Đồng liên tục khủng bố và đe dọa tính mạng.

Cựu tù Trần Minh Nhật, một trong 14 thanh niên công giáo giáo phận Vinh, bị chế độ Hà Nội kết án 4 năm tù hồi năm 2011 vì bị vu cho tội “âm mưu lật đổ” dù chỉ tham gia vận động dân chủ hóa đất nước. Trần Minh Nhật, 28 tuổi, ra tù ngày 28 tháng 7, 2015 nhưng từ đó đến nay không hề được sống yên ổn.

Không những chế độ “dân chủ đến thế là cùng” của ông Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, công an canh giữ quanh nhà thường trực mà còn dở trò bạo hành, khủng bố, triệt nguồn sống cả đại gia đình nhà anh.

Từ cuối năm ngoái đến nay, đã ba lần anh Nhật phải gửi đơn cầu cứu tới Liên Hiệp Quốc, các chính phủ, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, các cơ quan truyền thông quốc tế để tố cáo các trò đàn áp man rợ của chế độ Hà Nội. Ngay cả những ngày quanh dịp Tết Nguyên Đán Bính Thân, chúng cũng không buông tha.

Nhà Trần Minh Nhật bị ném đá vỡ kính ngày 13 tháng 2, 2016. (Hình: TNCG)

Anh Trần Minh Nhật kể trong lá đơn cầu cứu mới phổ biến trên một số báo mạng và Facebook về sự khủng bố mà anh và người thân bị khủng bố trong dịp Tết Bính Thân:

– “Đêm giao thừa và mồng 1 Tết Bính Thân 2016, tức là ngày 8 và 9 tháng 2, 2016, những kẻ giấu mặt đã ném đá vào nhà tôi.

– “Vào khoảng gần 1 giờ sáng đêm mồng 2 ngày mồng 3 tết (10 tháng 2, 2016) đống củi và phê khô ngay sát sân và nằm cạnh nhà tôi đã bị phóng hỏa, ngọn lửa quá to khiến 8 người hàng xóm mãi khoảng 3 tiếng đồng hồ mới có thể dập và cách ly ngọn lửa. Nếu tôi không dậy uống nước thì có lẽ ngôi nhà gỗ của chúng tôi nay cũng đã thành tro tàn.

– “Trưa và đêm ngày 11 tháng 2, 2016, những kẻ phá hoại lại ném đá vào mái tôn nhà tôi.

– “Đêm ngày 12 tháng 2, 2016, cả nhà tôi và nhà anh hàng xóm bên cạnh bị xịt thuốc sâu ngay trước sân, khiến ai ra ngoài cũng bị đau đầu và ói mửa.

– “Khoảng 11 giờ 45 đêm 13 tháng 2, 2016, những tên ‘côn đồ’ lại ném đá rầm rầm vào nhà, chúng ném vỡ cửa kính và bóng đèn điện khiến các mảnh vỡ bay tứ tung trong nhà và ngoài sân. Cũng cùng ngày anh trai tôi là Trần Khắc Đường đã bị 5 công an huyện Lâm Hà chặn xe đòi đánh và đứng ngay trước cổng dọa sẽ đốt nhà. Chúng chửi bới tổ tiên và dùng tất cả những lời tục tĩu nhất để lăng mạ chúng tôi. Ngay cả mấy cháu của tôi cũng bị một vài tên công an chặn lại và đe dọa sẽ bị đánh.

Vườn nhà cựu tù Trần Minh Nhật bị đốt ngày mùng 2 tết. (Hình: TNCG)
– “Ngày 14 tháng 2, 2016, phát hiện ra gà nuôi trong vườn bị chết. Nhà tôi và nhà hàng xóm nồng nặc mùi thuốc trừ sâu khiến cả nhà rất đau đầu và khó chịu. Nguyên nhân mà gà bị chết là do ăn phải cơm và cám bị tẩm thuốc độc. Những gốc chè và hồ tiêu sát ngay hàng rào cũng héo do bị xịt thuốc hóa học.

– “Chúng tôi đã báo cho giới chức địa phương nhưng họ đã từ chối điều tra và trả lời xác đáng.

Trước đó, theo sự tố cáo của anh Nhật, vào dịp lễ Giáng Sinh năm 2015, vườn cà phê của anh trai của anh là Trần Khắc Đạt đã bị chặt phá tận gốc. Có 155 cây cà phê và 11 cây bơ đã bị chặt phá không thương tiếc trong khi nhà anh bị nhổ 7 gốc tiêu.

Ngay ngày Tết Dương Lịch, 1 tháng 1, 2016, anh Nhật cho biết, người anh trai khác của anh là Trần Khắc Đường bị thuốc chết một rẫy hồ tiêu khoảng 382 trụ tiêu đã bị xịt thuốc. Khi được trình báo công an tỉnh đã đến xác minh và tính ra 350 gốc đã hoàn toàn chết khô. Riêng vườn nhà anh thì đã bị xịt thuốc khoảng 400 gốc tiêu. Tuy vụ việc đã được thông báo từ cả gần 2 tháng nay nhưng an ninh điều tra Việt Nam vẫn chưa có câu trả lời nào.

“Không chỉ bản thân tôi nhưng cả các cháu và những trẻ em đến thăm và học ở nhà tôi đều bị công an Lâm Hà đe dọa và cấm không được đến học tiếng Anh hay chơi ở nhà tôi. Cha mẹ tôi đang căng thẳng cực độ do sự lộng hành của công an Lâm Hà. Cha tôi đã bị ép xe hai lần, một lần vào ngay ngày mồng 1 Tết cổ truyền Bính Thân.” Anh Trần Minh Nhật viết trong đơn cầu cứu.

Công an CSVN mặc thường phục canh giữ trước nhà Trần Minh Nhật. (Hình: TNCG)

Đó là không kể hai lần anh bị công an CSVN đánh ở trong trụ sở công an thị trấn Đinh Văn “trước sự chứng kiến của trung tá Đinh Huy Thai – trưởng công an huyện Lâm Hà” ngày 8 tháng 11,2015 và một tuần sau đó bị đánh ngay trên đường lộ trước sự chứng kiến của cha anh.

Anh Trần Minh Nhật kêu gọi “các cơ quan ngoại giao, các tổ chức nhân quyền, các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước hỗ trợ gia đình tôi vượt qua những sự bách hại nặng nề này.”

Hội Cựu Từ Nhân Lương Tâm Việt Nam, Nhóm Cựu Tù Nhân Lương Tâm Thanh Niên Công Giáo ra các tuyên cáo lên án sự dã man của chế độ Hà Nội đối với cựu tù Trần Minh Nhật, đồng thời kêu gọi lương tâm thế giới đồng hành với cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật và đại gia đình của anh. (TN)

Tin khó tin: Tiết kiệm nhất thế giới vẫn không có tiền… chuộc xác vợ

Tin khó tin: Tiết kiệm nhất thế giới vẫn không có tiền… chuộc xác vợ

Lao Động

Hoàng Văn Minh (tổng hợp)

20-2-2016

Thật khó tin khi toàn dân xứ Việt 9 ngày Tết vừa rồi “đốt” hết 130 ngàn tỉ đồng, lại vừa được đánh giá là có ý thức tiết kiệm cao nhất thế giới, nhưng vẫn có người xin bác sĩ cho vợ mình được… chết vì không có được 23 triệu đồng và phải huy động cả giáo sư của các nước đến viết sách giáo khoa. Nhưng phải thừa nhận là sự trơ trẽn và sáng tạo chữ nghĩa của người Việt mình thật tuyệt kiểu Đôrêmon, như tượng đài nứt là do ý đồ nghệ thuật hay học sinh phải đánh nhau mới năng động…

Tượng đài nứt do… ý đồ nghệ thuật

Nhiều công trình nằm trong khu vực Tượng đài Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam được đầu tư hơn 400 tỉ đồng lại bị phát hiện thêm nhiều vết nứt hở rộng, nhiều chỗ thò được cả bàn tay vào, sau 1 năm khánh thành.

H1Vết nứt như thế này có thể là do… ý đồ nghệ thuật! Ảnh: báo LĐ

Theo miêu tả của Dân Việt thì bà Hoàng Thị Bích Hạnh – Giám đốc Ban quản lý Tượng đài “ngỡ ngàng với những vết nứt và khe hở rộng”. Nhưng bà nói kiểu Đôrêmon: “Các vết nứt và khe hở này cần phải hỏi lại đơn vị thi công xem đó có phải là ý đồ nghệ thuật của đơn vị hay do lỗi của thi công”.

“Nứt có ý đồ nghệ thuật”, thêm một cụm từ mới cho Từ điển tiếng Việt. Giờ mới hiểu khả năng sáng tạo của con người vô biên là như thế nào. Xem tại đây

“Đánh nhau mới năng động” chỉ là… phân tích bên lề

Đúng như dự đoán, hôm qua bà Phạm Thị Ngọc Tâm- Hiệu trưởng Trường THPT Bùi Thị Xuân (TP.Huế) đã gặp các phóng viên để nói lại cho rõ về phát ngôn chấn động “nữ sinh không đánh nhau sẽ không năng động” trong nước mắt: “Sau bài báo, đêm qua tôi đã thức trắng và khóc suốt một đêm và hiện tại rất buồn”.

H1Ảnh: Báo LĐ

Lê Nin khi bàn về văn nghệ và báo chí từng nói, báo chí hôm nay viết sai thì ngày mai phải viết lại cho đúng. Từ đây có thể suy ra con người, hôm nay lỡ nói chưa đúng thì ngày mai phải nói lại cho đúng.

Và bà Tâm đã nói lại như thế này sau khi thừa nhận mình đã không đúng: “Do lần đầu tiên tôi gặp báo chí nên tôi cứ nghĩ như này: Những gì mình trao đổi cũng có những câu đùa giỡn, có những câu phân tích ở bên lề và khi các anh viết thì sẽ có sự chắt lọc lại…”

Lỗi do ngây thơ đây mà!

Xem tại đây

và tại đây

Đầu tư 500 triệu, sau một năm lãi…15 tỉ!

Cộng đồng One Coin Việt Nam (mạng tiền ảo) đang dậy sóng với đợt bán hàng gói Vàng sẽ kết thúc ngày 20.2 tới với lời quảng cáo: “Đầu tư hơn 500 triệu đồng, sau một tháng lãi 1 tỉ, sau 1 năm lãi 15-16 tỉ đồng…”.

Làm giàu không khó là đây chứ đâu!

Một chuyên gia kinh tế từng nhận định: “Sức sống của One Coin có được từ sự tin tưởng và đồng thuận ảo, lòng tham, sự mù quáng, được tiếp sức bởi sự lỏng lẻo, thiếu trách nhiệm của các cơ quan chức năng trong quản lý, được nhân bội bởi hệ số mức hoa hồng đầy mê hoặc”.

H1Một nhà đầu tư đang say sưa thuyết trình về “đồng tiền bá chủ thế giới One Coin”. Ảnh: HẢI NGUYỄN 

Nói trắng ra, đây là một hình thức lừa đảo mới – thêm một biến tướng của kinh doanh theo mạng ở Việt Nam vốn rất tiên tiến và nhân bản.

Vậy mà vẫn ối người tin ôm tiền thật đi đầu tư để chờ thu về tiền ảo rồi mất trắng cả chì lẫn chài!

Tiền thật còn chưa ăn thua nữa là tiền ảo!

Xem tại đây

Xứ Việt tiêu hết 130 ngàn tỉ đồng trong 9 ngày Tết

Trang Forbes, tạp chí danh tiếng của Mỹ, vừa đăng bài viết của tác giả Brett Davis đưa ra thống kê chi tiêu của người Việt Nam cho dịp Tết cổ truyền năm Bính Thân.

Tính trung bình mỗi người dân Việt chi khoảng 14,2 triệu đồng, bằng gần 4 tháng lương cơ bản bình quân và bằng 3 dịp lễ Giáng sinh, năm mới và sinh nhật của dân Tây cộng lại.

Lấy tròn số xứ ta có 90 triệu dân, tính như Forbes thì cả xứ ta vừa tiêu xong khoảng 130 ngàn tỉ đồng, tương đương hơn 6 tỉ Obama mà phần lớn trong đó là “mất toi” chứ chẳng phải “chạy qua chạy lại” như các chuyên gia kinh tế nói!

Đó là chưa nói đến hậu quả của gần một nửa nền kinh tế bị tê liệt trong 9 ngày Tết, mấy chục ngàn người chết và những vấn nạn khác khiến con người ta sống còn thua kiếp chó!

Quá khủng khiếp!

H1

Ấy vậy nhưng Hãng nghiên cứu Nielsen vừa công bố báo cáo nghiên cứu về hành vi tiêu dùng quý IV/2015. Theo đó, người tiêu dùng Việt có tinh thần tiết kiệm tiền vào bậc cao nhất thế giới với 79% người được hỏi dùng tiền nhàn rỗi để tiết kiệm, cao hơn nhiều so với các nước khác như Thái Lan (60%), Singapore (64%).

Tiết kiệm để cho con cháu trả nợ đấy các mẹ ạ!

Xem tại đây

và tại đây

Cấm học sinh nghỉ học đi… lễ hội

Sở GD&ĐT Bắc Giang vừa phát chỉ thị yêu cầu các đơn vị quán triệt và triển khai thực hiện nghiêm túc việc tăng cường công tác quản lý và tổ chức lễ hội.

Trong đó nhấn mạnh việc nghiêm cấm việc cho học sinh nghỉ học để đi lễ hội, trừ những trường hợp đặc biệt theo yêu cầu của địa phương; có giải pháp kịp thời chấn chỉnh hiện tượng học sinh, sinh viên nghỉ học những ngày sau Tết Nguyên đán.

H1Virut trốn công sở đi lễ hội đầu năm đã lây lan sang cả với học sinh. Ảnh: afamily. vn

“Virut trốn việc” đi lễ hội đầu năm tưởng chỉ khu trú trong cơ thể “bọn” công chức, giờ còn lây lan sang cả những học sinh phổ thông thì nguy to rồi.

Hay là do lỗi đánh máy hoặc mắt kém nên nhìn nhầm đối tượng nhỉ?

Xem tại đây

Huy động cả giáo sư các nước viết sách giáo khoa

Cái này thì chắc chắn không phải do lỗi đánh máy hoặc nhìn nhầm bởi ông Đỗ Ngọc Thống, Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục Trung học, Bộ GDĐT đã nói rất rõ ràng trong “góc nhìn thẳng” của VietNamNet về “một chương trình – nhiều sách giáo khoa”.

Ông bảo về nguyên tắc, sẽ động viên tất cả mọi lực lượng cá nhân, tổ chức trong xã hội tham gia việc biên soạn. Nhưng để kịp đúng tiến độ, đúng thời hạn, dứt khoát năm học 2018-2019 có một bộ sách giáo khoa hoàn chỉnh thì Bộ đứng ra huy động lực lượng, các cán bộ giảng dạy, các giáo sư của tất cả các nước, trước hết là trong ngành giáo dục để tập trung xây dựng bộ sách ấy.

H1Sẽ mời giáo sư các nước đến viết sách giáo khoa cho Việt Nam (!?)

Rất dễ biến thành “trò cười” bởi mãi vẫn chưa hình dung ra các giáo sư của các nước tham gia biên soạn sách giáo khoa cho học sinh Việt thì biên kiểu gì? Rồi nhiều bộ sách, vậy ai là người quyết định chọn sách nào để học? Rồi còn bao nhiêu luật, bao nhiêu quy định cản chân việc ra đời nhiều bộ sách…

Cải tiến cải lùi, càng cải càng rối trong một mớ bùi nhùi…

Xem tại đây

và tại đây

Ấn tượng trong ngày: Xin cho vợ chết vì không… có tiền chuộc xác!

Anh Đặng Thái Tùng, 32 tuổi, ở Đồng Nai đã xin các bác sĩ khoa Cấp cứu Hồi sức Tích cực Chống độc Người lớn, Bệnh viện Bệnh Nhiệt Đới cho vợ mình được… chết vì không có 23 triệu đồng để đóng tạm ứng chi phí điều trị cho vợ, mặc dù vợ anh đang có cơ hội sống!

Vợ anh, chị Trần Thị Sương, cũng 32 tuổi, được chẩn đoán mắc sốt xuất huyết Dengune, biểu hiện xuất huyết âm đạo, chảy máu răng. Ngay sau khi nhập viện, bệnh nhân vào cơn sốc, chuyển sang giai đoạn nặng ở thể suy đa tạng dẫn tới xuất huyết tiêu hóa, xuất huyết âm đạo lượng nhiều kèm nhiễm trùng huyết…

H1Vợ chồng anh Tùng, chị Sương tại bệnh viện.

“Tôi chẳng còn đồng nào nếu vợ mất, khoản nợ bệnh viện quá lớn làm sao tôi chuộc được xác”, anh Tùng vừa trình bày vừa khóc. “Chẳng ai cho gia đình tôi vay nữa, hết cách rồi anh ạ. Giờ tôi chỉ còn chờ quyết định của bác sĩ rồi đưa vợ về, mong sao cô ấy được trút hơi thở cuối cùng tại nhà để vong hồn không bị vất vưởng, bơ vơ”.

“Tôi biết việc xin bác sĩ để đưa vợ về lo hậu sự của mình là quá tàn nhẫn, nhưng cả gia đình đã hết cách rồi. Vợ tôi mới nằm viện có ít ngày mà chi phí đã tốn tới hơn 50 triệu đồng, toàn bộ khoản tiền ấy phải vay mượn mới có. Nếu tiếp tục điều trị, nợ viện phí bệnh viện sẽ tiếp tục tăng cao, khi cô ấy nhắm mắt xuôi tay làm sao tôi có tiền để chuộc xác”.

23 triệu đồng, quá lắm chỉ là một bữa nhậu sang của một đại gia nào đó, nhưng trong trường hợp này là đổi lấy một mạng người.

Chỉ 23 triệu đồng thôi mà, ai đó hãy làm gì đi chứ…

Xem tại đây

NHÀ SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ……!!!

NHÀ SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ……!!!

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì, sau hết đến nhà sư.

– Cô lái đò đòi tiền “gấp đôi”.

– Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười:

– Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền “gấp ba.”

– Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

– Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền “gấp năm” lần.

– Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

– Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

– Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

– Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

– Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi…

Nói một cách khác: “Mọi sự từ TÂM mà ra…”

Sống ở đời chỉ có chữ TÂM là đáng quý!

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù..
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên , ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Đặt trên mắt để nhìn thấy nỗi khổ của tha nhân.
– Đặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

*** Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

SƯU TẦM

Con chỉ Là Tạo Vật – Mai Thiên Vân & Ca Khúc Trầm Hương – Hoàng Oanh

YouTube player

Con chỉ Là Tạo Vật – Mai Thiên Vân

1. Lạy Chúa , con chỉ là tạo vật, Chúa thật i’ a sáng giàu, có gì mà dâng Chúa đâu, (có gì mà dâng Chúa đâu?) Vì trước mặt Chúa, Thái – sơn cũng mọn hèn, giòng sông cả mấy sâu có là mấy đâu, giữa đời tay không hỏ bé, biết tìm gì dâng tiến Ngài. Con xin dâng lên con người nhỏ bé có chi đâu (có chi đâu)? ôi ! con người ngàn năm mấy thuở có chi đâu? Con xin dâng lên chính là Chiên Thiên – Chúa gánh tội tình (gánh tội tình) tháng năm máu Người đã đổ…. làm hy – sinh.

2. Tình Chúa trao máu hồng tử – nạn chưa cạn suối ơn an hoà dẫu mà ngàn năm đã qua (dẫu mà ngàn năm đã qua.) Tình Chúa ngời sáng ví như khung trời đầy lòng con nhỏ có chi hơn một thoảng mây, cảm – tạ tình thương tuyệt – đối, biết tìm chi dâng tiến Ngài. Con xin dâng lên con người nhỏ bé có chi đâu (có chi đâu)? ôi ! con người ngàn năm mấy thuở có chi đâu? Con xin dâng lên chính là Chiên Thiên – Chúa gánh tội tình (gánh tội tình) tháng năm máu Người đã đổ làm hy – sinh.

3. Ðời sống bao tháng ngày còn lại e ngại những cơn mưa đời sẽ làm lòng con úa phai, (sẽ làm lòng con úa phai.) Lời Chúa là ánh sáng soi trên đường dài, là gió thổi dẫn đưa con thuyền đền nơi, trót đời con đây nhỏ bé, trót đời xin dâng tiến Ngài. Con xin dâng lên con người nhỏ bé có chi đâu (có chi đâu)? ôi con người ngàn năm mấy thuở có chi đâu? Con xin dâng lên chính là Chiên Thiên – Chúa gánh tội tình (gánh tội tình) tháng năm máu Người đã đổ làm hy – sinh.

YouTube player

Vài suy nghĩ nhân đọc 2 bài báo trên báo nhà nước VN

Vài suy nghĩ nhân đọc 2 bài báo trên báo nhà nước VN

Song Chi.

RFA

Bài báo thứ nhất “Đánh bom khách sạn Caravelle ghi dấu lịch sử” đăng ngày 15.2 trên báo Tuổi Trẻ. Đọc xong tự hỏi: Không hiểu sao đến giờ này mà họ còn tự hào về những chuyện như thế này?

Đánh bom một khách sạn ngay giữa trung tâm thành phố, mặc dù viện cớ là “nơi quan chức Mỹ và Việt Nam cộng hòa thường lui tới hội họp” nhưng cũng có rất nhiều nhà báo nước ngoài, dân thường…rõ ràng là coi thường sinh mạng con người, mà mục đích chỉ là “để đối phương không đắc chí”, nhưng thật ra là đánh ai?

“Có điều việc nổ bom hôm đó đã không như dự kiến bởi hầu hết các nhà báo ở khách sạn Caravelle thay vì đi ăn trưa và sẽ lãnh trọn sức nổ của trái bom, thì họ lại bận rộn theo dõi và tường thuật vụ sinh viên đòi Nguyễn Khánh phải từ chức!”

Đánh bom cả những nhà báo quốc tế, những người chỉ làm công việc của họ là đưa tin về những gì đang diễn ra? Như vậy mục đích thật sự là lấy tiếng, đồng thời gây tâm lý hoang mang xáo trộn trong người dân và phá hoại cuộc sống bình thường ở các đô thị miền Nam, bất chấp sinh mạng những người vô tội, không liên can.

Ai sống ở miền Nam thời hai miền Nam Bắc đánh nhau hẳn còn nhớ, những vụ đánh bom, ám sát…thường xuyên xảy ra tại Sài Gòn và các đô thị miền Nam, tại những nơi đông người như khách sạn, rạp hát, nhà hàng… Điển hình là vụ đánh bom Câu lạc bộ Gôn Sài Gòn năm 1960, vụ rạp hát Kinh Đô bị đánh bom năm 1964, khách sạn Caravelle bị đặt bom năm 1964, nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trên sông Sài Gòn bị đặt bom năm 1965, vụ trường tiểu học Cai Lậy (Tiền Giang) bị trúng đạn pháo kích năm 1973…

Một số vụ ám sát như Nguyễn Văn Trỗi đặt bom trên cầu Công Lý, dự định ám sát Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ McNamara năm 1963, ám sát ký giả Từ Chung của tờ Chính Luận năm 1965, ám sát Nguyễn Xuân Chữ, Bộ trưởng Bộ Chiến tranh tâm lý năm 1966, ám sát Trần Văn Văn, Chủ tịch Quốc hội Sài Gòn năm 1966, ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông là Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh năm 1971… Ở nông thôn thì đặt mìn, giật sập cầu, phá đường…biết bao nhiêu dân thường phải chết oan.

Những việc làm này có khác gì với những hành động khủng bố của các tổ chức Hồi giáo cực đoan bây giờ? Đừng viện lý do thời chiến tranh. Chiến tranh, hai bên nã súng, ném bom vào nhau ngoài chiến trường là chuyện khác, còn đặt bom, gài mìn, pháo kích vào những chỗ đông người giết hại cả dân thường là khủng bố. Nhưng nếu người miền Nam nói thì người dân miền Bắc hoặc các thế hệ sinh sau đẻ muộn lại không tin, chỉ khi báo chí chính thức hả hê kể lại chiến công như thế này “Những trận đánh nổi danh ‘Biệt động Sài Gòn’ (báo CAND), “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn” (Dân Việt) hay bây giờ là bài này, “Đánh bom khách sạn Caravelle ghi dấu lịch sử” (Tuổi Trẻ) v.v… thì khỏi còn tranh cãi chuyện có thật hay không nữa!

Bài báo thứ hai “Có một hòa thượng… biệt động Sài Gòn” được báo Tiền Phong đăng lại ngày 19.2 theo nguồn báo An Ninh Thế Giới. Thật ra những loại bài viết ca tụng chiến công “cách mạng”, ca tụng những con người “cách mạng” này lúc nào cũng đầy dẫy trên những tờ báo đậm đặc tính đảng như báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Công an Nhân dân, Công An TP.HCM, An Ninh Thế Giới…Không sao kể xiết. Chỉ là nhân tiện đọc và có những suy nghĩ về hai bài báo này mà thôi.

Bài “Có một hòa thượng… biệt động Sài Gòn” viết về nhân vật Hòa thượng Thích Viên Hảo, từng là trụ trì tại chùa Tam Bảo ở đường Dương Công Trường, quận 10, SG, rồi trụ trì Chùa Thiện Hạnh, nằm trong con hẻm nhỏ trên đường Đinh Tiên Hoàng, quận 1, SG cho đến ngày viên tịch 15.7.2005.

Theo bài báo, Hòa thượng Thích Viên Hảo là người tu hành, nhưng lại tham gia “cách mạng”, tham gia biệt động thành, một tổ chức của Việt Cộng trước đây chuyên hoạt động ngầm trong lòng chế độ VNCH từ dò la, do thám tin tức tình báo cho tới đặt bom, gài mìn, ám sát…các nhân vật có liên quan đến Mỹ và chính quyền VNCH nhưng thường cũng gây ra cái chết cho bao nhiêu dân thường vô tội như vừa nói trên. Nhân vật trong bài báo “đi đó đây hành phật sự, gặp các phật tử, đến các chùa… tụng kinh, niệm Phật và thuyết pháp nhưng đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Thực chất ông đã trở thành chiến sĩ hoạt động cách mạng, có nhiệm vụ dò la địch tình, giao nhận tin tức tình báo…”, còn ngôi chùa Tam Bảo thì “đã trở thành nơi đi về, hội họp bí mật của đội biệt động thành trong một thời gian dài.”

Trong vụ Mậu Thân 1968, vị sư này ”vận chuyển vũ khí, đạn dược về cho cơ sở nội thành tập kết chuẩn bị cho cuộc tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân. Rất nhiều lần, nhà sư dùng xe gắn máy đi Củ Chi chở chất nổ, súng K54, súng và đạn cối 81 ly”

Đã đi tu, thấm nhuần tư tưởng triết lý của Phật giáo, thế nhưng Hòa thượng Thích Viên Hảo đã phạm luôn những giới luật hết sức nghiêm trọng của đạo Phật. Một là gian dối, khi dùng vỏ bọc tu hành để đi hoạt động tình báo, biến những hoạt động giảng giải Phật pháp thành chuyện khác, biến ngôi chùa thành nơi trú ẩn của biệt động thành…Hai là sát sanh, nhà sư tất thừa biết đạo Phật ngăn cấm sát sanh dù chỉ là một con kiến con muỗi, thế nhưng lại chở vũ khí, lên sơ đồ các trận đánh để giết người, cho dù lúc đó ông ta tin rằng đó là kẻ thù, là địch. Không chỉ thế, cả đời nhà sư hoạt động chính trị, được “thưởng nhiều huân chương cao quý của đảng cộng sản” cho đến tận ngày qua đời.

Bài báo này, cũng như bài báo trên Tuổi Trẻ nói trên và rất nhiều bài báo khác nữa, đã tự mình tố cáo những việc làm của đảng cộng sản VN trước đây, đó là đánh phá chế độ VNCH từ trong lòng phá ra, và không từ bất cứ một biện pháp nào từ đặt bom, gài mìn, ám sát, chuẩn bị cho vụ tấn công Tết Mậu Thân 1968, với âm mưu sẽ tổ chức tấn công bất ngờ vào dịp Tết là dịp mà trong nhiều năm hai bên đã có thỏa thuận không chính thức ngừng bắn 3 ngày Tết để đồng bào vui Xuân. Bài báo vẫn tiếp tục ca ngợi những “chiến công” trong cuộc chiến với Mỹ và với miền Nam VN, vẫn gọi địch, chúng…với giọng điệu căm thù.

Trong suốt thời gian chiến tranh và hơn 40 năm qua, năm nào đảng và nhà nước cộng sản VN cũng tổ chức kỷ niệm, ăn mừng tưng bừng, trọng thể những dịp có liên quan đến cuộc chiến, nhất là ngày 30.4. Báo chí truyền thông vẫn được huy động thường xuyên để nhắc nhớ đến chiến thắng của đảng, đến tội ác của “địch”, những cuốn sách, bộ phim về đề tài này vẫn tiếp tục ra đời…như muốn người dân đừng quên.

Một tỷ lệ khác biệt rất lớn cả về quy mô, số lượng và chất lượng tuyên truyền nếu so với việc nhắc nhở đến cuộc chiến tranh biên giới 1979, 1984, hải chiến Hoàng Sa 1974, Trường Sa 1988… với Trung Cộng. Trong khi trên thực tế chế độ VNCH đã “chết” từ lâu không còn là một mối đe đọa nữa, quan hệ Việt-Mỹ đã trở thành bình thường từ nhiều năm qua, thậm chí nhà nước VN còn đang phải trông cậy ở Mỹ rất nhiều để đối phó với mối nguy bị xâm phạm chủ quyền, độc lập toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải từ phía Trung Cộng. Ngược lại, Trung Cộng trước đây và hiện nay vẫn luôn và đang là mối đe dọa lớn nhất, kẻ thù thường trực và thâm độc nhất của VN.

Nếu VN lại phải có một cuộc chiến tranh nào xảy ra trong tương lai thì chắc chắn sẽ là cuộc chiến tranh với Trung Quốc chứ không phải với Mỹ, càng không phải với VNCH đã chết. Vậy nhưng nhà nước cộng sản VN lại sử dụng rất ít công sức, nguồn lực cho sự tuyên truyền về những hành động của Trung Quốc trong quá khứ vả hiện tại. Cuộc chiến tranh biên giới 1979 trong rất nhiều năm không hề được nhắc tới một cách công khai, năm nay tuy báo chí đã nhắc tới nhưng vẫn không phải là nhiều, những hành động biểu tình tưởng niệm cuộc chiến này, tưởng niệm việc mất Hoàng Sa Trường Sa hay phản đối những hành độn hung hăng, xâm phạm chủ quyền, quân sự hóa biển Đông của Trung Quốc của người dân đều bị ngăn cấm, đàn áp, nhiều người còn bị bỏ tù, bị trù dập, xách nhiễu…

Liệu có thể xem đó là những hành động khôn ngoan về mặt ngoại giao, bảo vệ chủ quyền của đảng và nhà nước cộng sản VN?

Và đối với mấy triệu người Việt rời nước ra đi vì lý do không chấp nhận chế độ cộng sản, liệu họ có tin tưởng nổi vào những lời nói ngon nói ngọt “xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải” của nhà cầm quyền khi báo chí nhà nước vẫn cứ ngùn ngụt căm thù chế độ VNCH như thế?

Còn đối với người dân trong nước, thời buổi bây giờ không phải như trước đây vài chục năm, mười năm, khi người dân hầu hết còn bị bịt mặt bịt tai tin vào những luận điệu tuyên truyền một chiều, bóp méo sự thật của đảng và nhà nước cộng sản. Khi báo chí nhà nước hồ hởi kể lại những hành động khủng bố thời xưa, hay tự thừa nhận những huyền thoại một thời từ Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé, Nguyễn Văn Trỗi…là không có thật hoặc có những chi tiết không đúng, hoặc được tô vẽ quá nhiều…thì chính là nhà nước này đã tự vả vào mặt mình, củng cố những điều mà người dân đã không còn tin từ lâu.

Trên bình diện quốc tế, chẳng có một quốc gia văn minh nào chấp nhận một nhà nước từng giành chiến thắng bằng mọi giá, mọi thủ đoạn, bất chấp sinh mạng con người cũng như áp dụng chính sách ngu dân, dối trá để giành và giữ quyền lực cả.

Cuối cùng, có lẽ đã đến lúc nhà nước này nên giành công sức tố cáo Trung Cộng-kẻ thù hiện tại và tương lai thay vì cứ say sưa hoài với quá khứ vàng…mã của đảng.

Nam Hàn cảnh báo: ‘Bắc Hàn đang chuẩn bị tấn công’

Nam Hàn cảnh báo: ‘Bắc Hàn đang chuẩn bị tấn công’
Nguoi-viet.com

SEOUL, Nam Hàn (AP) Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-un mới đây đã ra lệnh chuẩn bị nhằm tấn công Nam Hàn, theo tiết lộ của tình báo Nam Hàn hôm Thứ Năm.

Hành động này diễn ra trong lúc mối lo ngại về Bắc Hàn ngày càng tăng tiếp theo vụ thử nguyên tử và hỏa tiễn thời gian gần đây của Bình Nhưỡng.


Mối căng thẳng giữa Nam-Bắc Hàn gia tăng sau vụ Bình Nhưỡng thử hỏa tiễn. (Hình: Getty Images)

Trong cuộc thuyết trình kín dành cho thành viên đảng cầm quyền Saenuri, cơ quan tình báo quốc gia Nam Hàn (NIS) cho hay cơ quan tình báo của Kim Jong-un đã khởi sự tiến hành lệnh của ông ta nhằm chuẩn bị các cuộc tấn công, kể cả tấn công mạng, nhắm vào Nam Hàn, theo một thành viên Saenuri tham dự cuộc họp.

Bắc Hàn từ trước đến nay đã nhiều lần tấn công Nam Hàn, như vụ pháo kích năm 2010 vào một hòn đảo khiến bốn người thiệt mạng và đặt bom trên một phi cơ hàng không dân sự Nam Hàn khiến tất cả 115 người thiệt mạng.

Giới chức trên từ chối không cho biết là NIS có tiết lộ làm thế nào họ có được tin tức này hay không. Cơ quan NIS trong những báo cáo về Bắc Hàn đã có lúc đúng và cũng có lúc sai trật.

Trong buổi thuyết trình, NIS cho biết cuộc tấn công có thể nhắm vào thành phần chống Bình Nhưỡng, những người đào tị và các giới chức chính phủ Nam Hàn. Người này cũng cho biết các cuộc tấn công nhắm vào đường xe điện ngầm, thương xá và các nơi công cộng khác cũng có thể xảy ra.

Các giới chức Mỹ và Nam Hàn đang thảo luận về việc bố trí hệ thống hỏa tiễn chống hỏa tiễn THAD mà Bình Nhưỡng và cả Bắc Kinh đều cho rằng có thể tạo sự bất ổn trong khu vực. (V.Giang)

Bé Như Sợi Chỉ

Bé Như Sợi Chỉ

  1. T.T. D Tưởng Năng Tiến

RFA

Phục hoạt tiểu vương quốc Champa chỉ cần những việc làm rất nhỏ nhưng là một bước tiến vĩ đại của tình yêu dân tộc và sự trưởng thành của chính dân tộc Việt Nam.

Võ Thanh Liêm & Lê Huy Lượng

Dù chào đời tại Sài Gòn nhưng vì sinh sau đẻ muộn nên tôi không hiểu gì nhiều về ông Công Tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy, tức Ba Huy. Nhờ đọc bài (“Cuộc Đời Nghèo Khó Của Con Trai Công Tử Bạc Liêu”) trên trang Vnexpress nên mới biết thêm được đôi ba chi tiết, hơi buồn:

“Đốt tiền nấu trứng” là câu đồn thổi về công tử Bạc Liêu. Vậy mà ngày nay con trai ông lại đang phải chạy vạy kiếm từng bữa ăn trên chính mảnh đất của tổ tiên.

Giọng nghèn nghẹn, ông Đức kể, sau hai năm trốn nợ bên đất khách quê người, năm 2000 ông Đức dẫn vợ con về lại TP HCM sống với nghề chạy xe ôm. Ông phải làm việc từ 5h sáng đến tận nửa đêm nhưng cuộc sống vẫn mãi nghèo túng vì ngoài chi phí sinh hoạt, gia đình ông phải mua thuốc điều trị cho con gái. Đến tháng 7 vừa qua, gia đình ông về cố hương tìm chốn dung thân.

Trở lại khuôn viên dinh thự của dòng họ Trần Trinh giàu nhất xứ Bạc Liêu xưa, nay được trùng tu thành khách sạn Công tử Bạc Liêu, ông Đức con trai của Công tử Bạc Liêu với người vợ thứ hai quê Mỹ Tho cho biết cha mình có đến 4 người vợ…

Xuất thân giàu có, ảnh hưởng sự phong lưu của cha nên những năm tháng vàng son, không chỗ vui chơi nào ở Sài Gòn mà ông Đức không biết đến bởi đêm nào cũng đi nhảy đầm. Người em cô cậu ruột của ông là ông Phan Kim Khánh khi ấy cũng học ở Sài Gòn và “ham vui” có tiếng.

Ông này biết trong “nhà lớn” có 5 cặp bình màu xanh lục (lục bình) có dấu ấn vua chúa được ông ngoại Hội đồng Trạch mua được từ bên Tàu. Mỗi lần vui chơi hết tiền, ông Khánh được một đại gia nổi tiếng trong giới kinh doanh xe máy ở Sài Gòn “xúi” về quê “chôm” cặp lục bình mang lên bán với giá 250.000-300.000 đồng/cặp (thời ấy giá lúa chỉ có 1,7 đồng/giạ) để lấy tiền tiêu xài.

 Đến năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Khánh chính là người trực tiếp bàn giao 3 cặp lục bình còn lại cùng với toàn bộ tài sản là khu “nhà lớn”, đất đai, các khu phố… ở Bạc Liêu cho chính quyền cách mạng.

Dinh thự của Công tử Bạc Liêu giờ thành khách sạn. Ảnh và chú thích: Vnexpress

Kiểu “bàn giao” này ngó bộ (hơi) trắng trợn nên blogger Truong Huy San  bèn có một đề nghị nhỏ:

Tại sao Khách sạn “Công Tử Bạc Liêu” không thu xếp một phần nhà đưa ông Trần Trinh Đức về ở trong đó, mời ông làm người hướng dẫn khách tham quan và tìm hiểu về dòng tộc nhà ông. Cho dù phải thu hẹp hơn phần nhà cho thuê nhưng nếu được ở cùng với “công tử” chắc chắn khách sẽ ghé nhiều hơn, trả giá cao hơn, kinh doanh phát đạt hơn. Tôi đã từng ở trong khách sạn này, tìm hỏi gặp người thân nhà công tử mà không ai biết.

Không chỉ riêng khu nhà Công Tử Bạc Liêu, lên Hà Giang, thấy người nhà vua Mèo Vương Chí Sình bị trục khỏi Nhà Vương (ra ở mấy căn nhà phố xây rất phản cảm trong không gian kiến trúc ấy) hay thấy dinh thự Hoàng A Tưởng ở Bắc Hà, Lào Cai, trống không, mới thấy Chính quyền vừa tham vừa thiển cận.

Lẽ ra phải tôn trọng quyền thừa kế tài sản của những người thân trong dòng tộc nhưng yêu cầu quản lý khu nhà nhà một di sản cần bảo tồn. Hướng dẫn họ khai thác kinh doanh và nhà nước thu thuế.

Vương quốc Champa Campapura 192 – 1832. Nguồn ảnh: wikipedia

Ý Kiến của nhà báo Huy Đức khiến tôi nhớ đến một đề nghị lớn (“Một Monaco Champa Cho Việt Nam”) hết sức chí tình, của hai tác giả Võ Thanh Liêm và Lê Huy Lượng. Xin trích dẫn vài đoạn chính để rộng đường dư luận:

Phần giới thiệu

Trong bài viết này chúng tôi đưa ra đề nghị tái lập vương quốc nhỏ bé Champa tại Phan Rang. Tái lập trên danh nghĩa để bảo tồn di sản văn hóa và lịch sử, không tự trị và không biệt lập. Như tựa đề bài viết, một đề nghị mô phỏng theo tiểu vương quốc Monaco ở cạnh nuớc Pháp. Chúng tôi cũng đồng thời nêu lên những sự việc bảo tồn văn hóa đa nguyên, đa dạng đáng được khích lệ tại Việt Nam. Chúng tôi cũng đưa ra những yếu tố lịch sử, nhân đạo, văn hóa, kinh tế và ngoại giao để biện minh cho ý kiến của chúng tôi. Mọi ý kiến ủng hộ, phản bác từ các giới trí thức và học giả Việt Nam đều mang tính tích cực trong thời đại ánh sáng và trí tuệ ngày hôm nay.

Nước Việt Nam là một quốc gia có nhiều nguồn gốc văn hóa và nhiều pha trộn chủng tộc; yếu tố này làm cho nước và người Việt Nam trở nên phong phú và đa dạng. Lịch sử và văn hóa Việt Nam đã và đang tạo sự hấp dẫn và thán phục từ người ngoại quốc, điều mà chúng ta có thể cùng hãnh diện. Ở thế kỷ 21 thế giới văn minh đang tiến đến một thời đại mới, chúng ta có thể gọi là thời đại Nhân Bản. Ngày nay thế giới văn minh bao dung và trân quí sự khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ.

Ảnh: the-wild-beauty-of-cham-girl-with-different-colored-eyes

Những khác biệt được người ta tìm hiểu và bảo tồn cho bức gấm lịch sử nhân loại thêm màu sắc rực rỡ. Khi chúng ta và thế giới đang quan tâm đến việc bảo tồn các loài như voi, tê giác, cá sấu, gấu rừng, chim muông quí giá của Việt Nam đang bị đe dọa tuyệt chủng thì tại sao chúng ta có thể làm ngơ với dân tộc và văn hóa Chăm đang bị mai một, đồng hóa và nguy cơ tuyệt chủng là có thật vì hiện nay chỉ còn 100.000 người Việt gốc Chăm giữa 82 triệu người Kinh (0.0012% dân số).

Trường hợp Monaco, Tô Cách Lan và Tân Tây Lan

Sự thành công về kinh tế và văn hóa của tiểu vương quốc (principality) Monaco là một sự hãnh diện cho chính phủ Pháp từ số thuế thu được cho đến lợi ích du lịch, thương mãi, tài chính, và ngoại giao. Monaco có diện tích đất đai là 150 héc-ta, nhỏ bằng 1 cái đồn điền cà phê, chỉ có 30.000 dân nói tiếng Pháp và lệ thuộc Pháp. Monaco nhờ kinh doanh vào du lịch, tài chính và sòng bạc nên trở nên phồn thịnh. Kinh tế của tiểu vương quốc này đã tăng nhanh từ 3.2 tỉ năm 1975 lên đến 40 tỉ tiền Phật Lăng năm 1995. Lợi tức đầu người năm 1999 là $27.000 US. Sự hiện diện của Monaco không là một mối nguy mà chỉ mang lại nhiều phúc lợi cho nước Pháp.

Tô Cách Lan (Scotland) thuộc liên hiệp các Vương quốc Anh (United Kingdom) vào ngày 1 tháng 7 năm 1999 cũng có được quốc hội riêng sau gần 300 năm bị sáp nhập vào Anh quốc bằng đạo luật “Acts of Union 1707”. Ngày nay Tô Cách Lan vẫn phát triển cùng nhịp với Anh quốc, mọi liên hệ sâu sắc về kinh tế, luật pháp và hoàng gia vẫn duy trì một cách tốt đẹp.

Gần với Việt Nam hơn là Tân Tây Lan (New Zealand), cũng từ lâu có sự hiện diện của một tiểu vương tượng trưng cho thổ dân Maori. Vị nữ vương bộ lạc Maori vừa mới từ trần vào ngày 15 tháng 8 năm 2006 là Te Arikinui Dame Te Atairangikaahu. Con trai của bà là Tuhetia Paki đã lên ngôi vua bộ lạc với sự ca ngợi của nhân dân và chính phủ Tân Tây Lan, nhân dân và chính phủ Úc và các nước đa đảo châu Á Thái Bình Dương. Sự ca ngợi đây phải được hiểu rằng dành cho tâm lý trưởng thành, tinh thần bao dung, chung sống hài hòa và ý thức bảo tồn văn hóa Tân Tây Lan của chính nhân dân Tân Tây Lan. Dân tộc Maori là cư dân địa phương của Tân Tây Lan và họ chiếm 15% dân số Tân Tây Lan. Số còn lại đa số là người gốc Anh và di dân Ấn Độ, Việt Nam.

Ảnh: ponagar.blogspot

Tất cả những trường hợp điển hình trên đây đều mang lại sự phồn thịnh, hài hòa và quan trọng hơn cả là một bằng chứng của sự trưởng thành của những dân tộc này. Trừ Monaco có duy trì đại diện tại Liên Hiệp Quốc nhưng Pháp nắm giữ an ninh và chia tiền thuế, tiểu vương Maori của Tân Tây Lan và Tô Cách Lan chỉ có sự công nhận của Nữ hoàng Elizabeth đệ Nhị và vẫn thuộc Liên hiệp Anh (Commonwealth).

Một vương quốc tí hon trên thực tế nhưng to lớn trong ý nghĩa bao dung

Phan Rang (Panduranga, tỉnh Ninh Thuận) có diện tích đất đai là 3360 km2 và dân số là 532.000 người,trong số đó có 60.000 người Chăm. Tức là ngay cả ở cứ điểm cuối cùng của mình, dân tộc Chăm vẫn là thiểu số. Tuy nhiên Panduranga dưới triều Hoàng đế Gia Long vẫn còn giữ tên gọi Chiêm Thành quốc. Đề nghị tái lập tên gọi Vương quốc Champa tại Phan Rang rất hợp lý và không thiệt hại gì cho người Việt mà chỉ có lợi về nhiều mặt. Phục hoạt tiểu vương quốc Champa chỉ cần những việc làm rất nhỏ nhưng là một bước tiến vĩ đại của tình yêu dân tộc và sự trưởng thành của chính dân tộc Việt Nam. Sự trưởng thành ở lòng tin vào nhau, sự trưởng thành ở sự không sợ hãi sự thật, sự trưởng thành ở quyết tâm hàn gắn vết thương lịch sử…” (hết phần trích dẫn).

Bao dung là ý niệm xuyên suốt trong bài viết (“Một Monaco Champa Cho Việt Nam”) của hai tác giả Võ Thanh Liêm và Lê Huy Lượng. Hạn từ này, buồn thay, không có trong tự điển của  người CSVN. Tầm nhìn của họ chỉ thấp cỡ như loài kiến, và lòng dạ thì (chắc) không lớn hơn sợi chỉ.

Điều đáng buồn không kém là đức bao dung, xem chừng, cũng không dễ thấy trong lòng dân Việt. Trong ánh mắt của rất nhiều người ở xứ sở này (chứ chả riêng gì những kẻ hiện thuộc giới cầm quyền) đồng bào Mường, đồng bào Thượng – chưa chắc – đã phải là đồng bào (thiệt) nói chi đến người Chăm!

Dù trong lãnh thổ Việt Nam hiện nay chứa không ít mồ hôi, nước mắt và máu xương của nòi giống Champa nhưng ngay cả một con đường (nhỏ) mang tên những đấng quân vương – như Chế Chí, Chế Mân, Chế Bồng Nga … mà tìm đỏ mắt còn chưa ra thì giấc mơ (“Một Monaco Champa Cho Việt Nam”) của nhị vị thức giả Võ Thanh Liêm và Lê Huy Lượng, xem ra, còn rất xa vời.

Lòng dạ chúng ta, có lẽ, không đến nỗi bé như sợi chỉ nhưng e cũng không lớn hơn cái tăm là mấy. Dân tộc Việt sẽ còn gặp nhiều thảm kịch khác nữa – trong tương lai gần, ngay cả sau khi những người cộng sản đã đội nón ra đi – nếu sự thiển cận và hẹp hòi này không được nhận diện và loại bỏ.

K’ Tien

Việt Nam, phải dân chủ là điều tất yếu

Việt Nam, phải dân chủ là điều tất yếu

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-02-18

000_Hkg10250097-620

Các đại biểu giơ thẻ hội viên tại lễ bế mạc Đại hội đảng toàn quốc lần thứ 12 hôm 28 tháng 1 năm 2016.

AFP photo

Ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó trưởng ban tuyên giáo trung ương của đảng cộng sản Việt Nam khóa 11, là người có nhiều phát biểu trước và sau đại hội đảng lần thứ 12 vừa qua về những cải cách và kiểm soát tham nhũng ở Việt nam. Qua Email, ông trả lời Kính Hòa của đài Á châu tự do về một số vấn đề liên quan đến kiểm soát quyền lực và bầu của Quốc hội tới đây.

Kính Hòa: Vấn đề nhân sự vừa rồi được tuyên bố hoặc là đề cập một cách chính thức sớm hơn nhiều so với những lần trước. Liệu sắp tới đây đảng cũng có thể công khai chuyện nhân sự từ những hội nghị Trung ương trước Đại hội Đảng?

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Tôi cho rằng, tới đây, đảng hoàn toàn có thể và nên công khai chuyện nhân sự từ những hội nghị Trung ương trước đại hội, giống như đã làm trong dịp đại hội lần thứ 12 vừa rồi.

Kính Hòa: Sắp tới đây có tăng cường sự tham gia của người dân vào lĩnh vực truyền thông hay không?

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Tôi nghĩ chắc chắn có tăng cường. Rất cần thiết như vậy.

Kính Hòa: Đảng đã đề cập rất nhiều đến chuyện kiểm soát quyền lực, một Bộ trưởng đề cập thẳng ở đại hội chuyện độc lập giữa ba nhánh chính của nhà nước. Vậy cụ thể sẽ có gì mới trong việc kiểm soát quyền lực sắp tới?

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Kiểm soát quyền lực là việc nhất thiết phải làm. Đại hội 12 vừa rồi đã khẳng định như vậy. Trong đó, theo tôi nghĩ, cần thiết và quan trong hàng đầu là việc phân quyền giữa 3 nhánh lập pháp, hành pháp và tư pháp cho hợp lý nhằm bảo đảm độc lập tương đối và thực hiện kiểm soát quyền lực lẫn nhau để hạn chế tối đa các sai sót hoặc sớm phát hiện và sớm điều chỉnh khi có sai, bảo đảm xử dụng quyền lực đúng quyền hạn và đúng mục đích, không lạm quyền, không lộng quyền, không để tha hóa quyền lực. Ngoài ra, sẽ còn những quy định khác nữa – Tôi nghĩ vậy.

Kính Hòa: Một nhân sĩ thường phản biện các chính sách ở Hà Nội là Tiến sĩ Quang A ra ứng cử làm đại biểu Quốc hội cho khóa tới. Liệu những người như ông A sẽ có may mắn hơn trong kỳ bầu cử khóa tới so với những người ra ứng của tự do các khóa trước không?

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Tôi chưa biết sẽ có những ai. Nhưng tôi nghĩ, nếu có những người ứng cử tự do là đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp tới đây thì đó là việc rất bình thường, xét theo nghĩa nào đó là tốt. Việt Nam đã có những tiến bộ về dân chủ, và sẽ ngày càng tiến bộ hơn nữa, cần phải vậy, tất yếu phải vậy! Còn đối với các ứng cử viên, dù tự ứng cử hay có một tổ chức giới thiệu, thì về cơ hội tôi nghĩ là như nhau.

Tàu ngư dân Việt lại bị ‘tàu lạ’ đâm chìm, 3 người mất tích

Tàu ngư dân Việt lại bị ‘tàu lạ’ đâm chìm, 3 người mất tích

Nguoi-viet.com

QUẢNG BÌNH (NV) Bốn ngư dân thoát chết nhưng 3 người vẫn còn mất tích khi chiếc tàu đánh cá của họ bị một “tàu lạ” đâm chìm trên vùng biển giữa Việt Nam và đảo Hải Nam, Trung Quốc.

Theo tin tức từ Việt Nam được tường thuật trên một số báo, chiếc tàu đánh cá của ông Nguyễn Ngọc Hải và cũng là thuyền trưởng, bị chìm ở biển Ðông cách cửa Du Lâm, đảo Hải Nam, Trung Quốc, khoảng 45 hải lý về phía Ðông Nam vào hôm 15 tháng 2, 2016.


Những giây phút kinh hoàng trên biển vẫn còn in hằn trên gương mặt các ngư dân thoát chết. (Hình: Thanh Niên)

Theo lời ông kể trên tờ Người Lao Ðộng, khoảng hơn 15 giờ chiều ngày 15 tháng 2, ông cùng 6 thuyền viên khác (trong đó có một người là con trai của ông) đang thả câu đánh bắt thủy sản thì gió giật mạnh trên cấp 7. Thấy nguy hiểm, ông cho tàu di chuyển theo hướng đảo Hải Nam rồi thả neo an toàn.

“Ðến khoảng 20 giờ, chúng tôi đang nấu ăn trong tàu thì thấy một chiếc tàu lớn chạy qua và cố tình thả neo vào tàu của tôi rồi bỏ chạy. Khi neo tàu lớn kia di chuyển, tàu chúng tôi bị lật. Sau 2 giờ, tàu chìm hẳn, chúng tôi lần lượt rơi xuống biển và cố bơi hoặc bám vào những miếng gỗ nổi trên biển.” Ông Hải kể lại.

Tuy nhiên, theo lời ông Hải, do trời tối nên các ngư dân không thể quan sát thấy “tàu lạ” trên thuộc nước nào, màu gì và biển hiệu ra sao. Sau gần 4 tiếng đối mặt với tử thần trong phút giây hoảng loạn, ông cùng 3 người khác may mắn được một chiếc tàu bạn đến cứu.

“Khi được cứu, chúng tôi được tàu bạn cho ăn, cho mặc. Sau đó, tàu bạn lại tiếp tục quay lại hiện trường tìm kiếm 3 ngư dân còn lại, trong số đó có cả con trai tôi nhưng không thấy…” Lời ông Hải trên tờ Người Lao Ðộng.

Theo nguồn tin vừa kể, sau nỗ lực tìm kiếm thất bại, 4 ngư dân trên được tàu bạn đưa trở về đất liền, đến sáng 18 tháng 2, họ cập cảng an toàn và được đưa vào Ðồn Biên Phòng Cảng Gianh lấy lời khai.

Báo chí tại Việt Nam thường dùng từ “tàu lạ” hay “nước lạ” để ám chỉ Tàu Trung Quốc hay nước Trung Quốc theo chỉ thị “ở trên” để tránh đụng chạm tới mối quan hệ “đồng chí anh em” với láng giềng phương Bắc.

Người ta thấy tin tức về các vụ tàu Trung Quốc, từ tàu đánh cá cỡ lớn đến tàu quân sự, đã tấn công, đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam rất nhiều trong những năm qua. Mới ngày 1 tháng 1, 2016, một tàu đánh cá của tỉnh Quảng Ngãi đã bị “tàu lạ” đâm tới tấp rồi chìm tại tọa độ 17 độ 07′ Bắc, 108 độ 21′ Ðông, cách đảo Cồn Cỏ, Quảng Trị khoảng 70 hải lý. Tất cả 10 ngư dân của tàu này đã được một tàu đánh cá khác cứu sống.

Ngày 10 tháng 7, 2015, báo mạng VTC cho hay, ngày trước đó, một tàu đánh cá của tỉnh Quảng Ngãi đã bị tàu Trung Quốc đâm chìm khi đang trên đường chạy tránh cơn bão số 2. Toàn bộ 11 thuyền viên được một tàu đánh cá khác cứu thoát.

Chỉ ít ngày trước đó, theo bản tin báo Tiền Phong, một tàu đánh cá khác của ngư dân tỉnh Bình Ðịnh đã bị một tàu quân sự của Trung Quốc mang số hiệu 994 đâm chìm. Tất cả 13 thuyền viên được một tàu cá bạn cứu sống.

Trên một số báo khác, tờ Tiền Phong nói “Sáng 1 tháng 8, 2015, ba tàu cá của ngư dân xã Bình Châu (Bình Sơn, Quảng Ngãi) từ Hoàng Sa trở về cảng Sa Kỳ, cùng tố cáo bị tịch thu tài sản và ngư dân bị châm dùi cui điện. Họ đều cho rằng thủ phạm là tàu Trung Quốc.” (TN)

 

Mỹ tịch thu $4.6 triệu tiền âm phủ của vợ chồng Việt Nam

Mỹ tịch thu $4.6 triệu tiền âm phủ của vợ chồng Việt Nam
Nguoi-viet.com

DETROIT, Michigan (NV)Cơ quan Quan Thuế Mỹ ở phi trường Detroit, Michigan, vừa tịch thu $4.6 triệu tiền âm phủ của một cặp vợ chồng Việt Nam hôm Thứ Sáu tuần trước, theo tin của báo Detroit News.

Giới chức Quan Thuế Mỹ nói rằng cặp vợ chồng này, vừa bay từ Seoul, Nam Hàn, đến và có lời khai mâu thuẫn về số tiền họ mang theo.


Số tiền âm phủ do Quan Thuế Mỹ tịch thu tại phi trường Detroit. (Hình: CBP)

Nhân viên Quan Thuế kiểm tra hành lý của họ một lần nữa, và phát hiện số tiền âm phủ.

Khi đếm ra, nhân viên phát hiện tổng cộng 93 bó tiền âm phủ $100 và 32 bó tiền âm phủ tiền đồng Việt Nam.

Hiện chưa biết số tiền âm phủ tiền Việt Nam là bao nhiêu, theo ông Ken Hammond, phát ngôn viên Quan Thuế Mỹ.

Mặc dù là tiền âm phủ, số lượng tiền này sau đó được giao cho Sở Mật Vụ, một cơ quan chuyên bảo vệ yếu nhân Hoa Kỳ, nhưng lại trực thuộc Bộ Tài Chánh và kiêm thêm nhiệm vụ chống làm tiền giả.

Cặp vợ chồng này nói rằng họ mang tiền âm phủ này sang Mỹ để đốt trong đám tang của người thân.

Theo Detroit News, cặp vợ chồng Việt Nam này không bao giờ có ý định “xài” số tiền âm phủ, nên không bị bắt.

Dù vậy, giới chức Quan Thuế Mỹ vẫn cho rằng đây là hành động nhập cảng tiền giả, cho dù sử dụng với bất cứ mục đích gì, và người vi phạm có thể bị truy tố.

Tiền âm phủ, còn quen được gọi nhiều cách khác như tiền địa phủ, tiền vàng bạc, tiền vàng mã. Chúng được in có thể lòe loẹt trên một loại giấy kích thước và trang trí giống (hoặc gần giống) như giấy bạc thật. Chúng được cúng rồi đốt trong các dịp ma chay, đám giỗ, cúng kiến.

Quan niệm dân gian cho rằng, những người đã chết xuống cõi âm, vẫn có đời sống giống với cõi dương. Người ở cõi âm đều sinh hoạt giống như trên dương thế và họ cũng cần có những vật dụng dành cho cuộc sống. Chính vì vậy, ngoài gửi tiền, người cõi dương còn đốt cả xe hơi, xe mô tô, xe đạp, điện thoại, nhà, ti-vi, tủ lạnh v.v… bằng vàng mã cho người thân ở cõi âm tiêu xài và sử dụng.

Tại Việt Nam, ngoài chuyện đốt tiền vàng mã cho người dưới cõi âm tiêu xài, người ta còn thấy có những vụ án lừa đảo, trong đó, người ta dùng tiền âm phủ để mua nhà thật.

Theo báo mạng VNExpress ngày 25/7/2014, bà Lê Thị Thanh (41 tuổi, quê Hà Nam) đã bị tống giam và khởi tố về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bà này đã dùng 4 tỉ đô la tiền âm phủ (mệnh giá 100 đô la) để mua một căn nhà. Bà Thanh đóng tiền đôla âm phủ thành từng khối, đặt hai tờ 500,000 đồng ở mỗi đầu, quấn băng keo vàng nhưng cố tình để hở tờ tiền polymer cho chủ nhà thấy.

Người chủ bán căn nhà chỉ biết bị lừa mấy ngày sau khi kiểm soát lại số tiền giả cất trong két sắt.

Theo tờ Dân Trí ngày 10/11/2015, trên mạng xã hội Facebook lan truyền nhiều fanpage và địa chỉ facebook cá nhân rao bán nhiều loại tiền được cho là tiền polymer giả của Việt Nam. Tiền này được rao bán với nhiều mệnh giá: 50,000 đồng, 100,000 đồng, 200,000 đồng và 500,000 đồng. Chúng được rao bán theo cặp 10 triệu tiền giả ăn 3 triệu tiền thật ở mọi mệnh giá. (TN-ĐD)

MẠC KHẢI NÓI VỀ HỎA NGỤC:

MẠC KHẢI NÓI VỀ HỎA NGỤC:

41/ Với nữ tu Agreda:

“Nếu ở Thiên đàng, Mẹ còn có thể phải đau khổ, Mẹ đau đớn nhường nào khi thấy biết bao linh hồn phải hư mất! Trong khi cuộc đời qua đi quá mau chóng như vậy, mà con cái Giáo hội cứ tự vướng mắc vào dò bẫy ma quỉ, mê theo cuộc sống kiêu sa, ve vuốt dục vọng xác thịt, tự lên án phạt mình đời đời, mặc dầu được Chúa ban cho mọi thứ ân sủng. Có lẽ họ ngờ rằng được chết một cách tự nhiên, dứt bỏ được cuộc đời như loài thú là sung sướng rồi. Nhưng không đâu, còn hỏa ngục nữa, hỏa ngục đời đời sẽ ngốn nuốt họ. Tự lao mình vào đó thật ngu dại tội lỗi chừng nào!

Hỡi phàm nhân lầm lạc, các con cứ nghĩ đi đâu? Các con làm gì thế? Các con có biết thế nào là nhìn thấy Thiên Chúa nhãn tiền, là thông phần đời đời vào sự sống và vinh quang của Người không? Các con tìm gì để thay vào hạnh phúc vô cùng ấy được? Các con sẽ không thể tìm được một hạnh phúc nào khác đâu. Ai đã làm tâm trí các con mờ đục và mê loạn như thế? Các con cũng phải suy nghĩ cho kỹ rằng lao nhọc ngắn, mà hạnh phúc hay tai họa vĩnh cửu sẽ vô cùng”.

42/ Với 3 em nhỏ Fatima:

Ngày 13/7/1917 Đức Mẹ hiện ra với 3 em. Luxia tả:

“Sau khi đến đồi Cova da Iria gần chỗ cây sồi, nơi nhiều người đang lần hạt, chúng con lại thấy chớp sáng và sau đó Đức Mẹ hiện đến.

– Bà muốn con làm gì?

– Ta muốn các con tới đây ngày 13 tháng tới. Ta muốn các con tiếp tục lần hạt hằng ngày tôn kính Đức Mẹ Mân côi, để xin hòa bình cho thế giới và chấm dứt chiến tranh vì chỉ có Đức Mẹ có thể giúp.

– Hãy hi sinh cầu cho các tội nhân và lặp lại mỗi khi hi sinh: “Lạy Chúa Giêsu, vì yêu mến Chúa, để cầu cho tội nhân thống hối và đền tạ Trái Tim Vô nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ”.

Nói xong,  Đức Mẹ mở rộng tay ra như đã làm trong 2 lần trước. Những tia sáng thấu qua trái đất và chúng con thấy một biển lửa. Ma quỉ và các linh hồn dưới hình người bị dìm vào đó như những cục than hồng, cháy đen hay đỏ rực đang ngoi ngóp, phập phồng, có lúc bị tung lên với những ngọn khói đen kịt, rồi văng trở lại biển lửa kinh khiếp, rên siết, thống khổ và thất vọng. Điều đó làm chúng con kinh hãi và run sợ. (Chắc vì thế mà chúng con khóc thét lên, như những người chung quanh con sau này cho con biết). Quỉ dữ có thể phân biệt vì chúng coi hung dữ, tàn bạo như những quái vật khủng khiếp chưa từng thấy, cháy đen hay đỏ rực như than trong lò. Kinh sợ và hốt hoảng, chúng con ngước nhìn xin Đức Mẹ cứu giúp. Đức Mẹ nhân từ, buồn sầu nhắn nhủ:

– Các con vừa thấy hỏa ngục, nơi tội nhân khốn nạn phải rơi vào. Để cứu họ, Chúa muốn thiết lập trên thế giới sự tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ”.

– Đức Mẹ dạy sau kinh Sáng Danh của mỗi chục kinh Kính mừng, sẽ đọc thêm lời này: “Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội lỗi chúng con, xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục. Xin đem các linh hồn lên Thiên đàng, nhất là những linh hồn cần đến lòng thương xót (của) Chúa hơn”.

43/ Với nữ tu Giosepha:

Trong cuốn Tiếng Gọi Tình Yêu, Chúa cho chị xuống hỏa ngục, chị viết lại rằng:

“Tôi bị đẩy vào một cái hang có lửa đỏ rực, và dường như tôi bị ép giữa 2 khối lửa, và có dùi sắt nung đỏ xuyên thấu khắp mình tôi…một mùi hôi thối nồng nực khiến người ta phải ngột ngạt gớm ghê, nôn mửa, bay tỏa khắp nơi như mùi thịt thối đốt chung với sinh diêm và hắc ín. Tiếng gào thét inh ỏi…

Chị Giosepha ghi lại một phiên họp của quỉ. Quỉ chúa phán:

Theo ý tao:

Với hạng người này, tụi bay làm chúng ơ hờ, rồi cuối cùng hướng theo lòng ác.

Với hạng người kia, chúng bay cám dỗ chúng bằng tính tham lam, tích trữ bạc vàng, tiền của.

Với hạng khác, tụi bay cho chúng cái mồi dâm dục, để chúng mù quáng trong cái thú hư đốn nhảy nhót khêu gợi, phim ảnh đồi trụy, sách báo tục tĩu, nhậu nhẹt say sưa, chơi bời dâm đãng…”

44/ Với nữ tu Faustina:

Thánh nữ Faustina, tông đồ Lòng Thương xót Chúa, viết năm 1936: ” Tôi được Thiên thần dẫn vào một vực sâu thẳm trong hỏa ngục. Đó là nơi cực hình lớn lao. Nó mênh mông và đáng sợ chừng nào! Những thứ hình phạt tôi đã thấy trong hỏa ngục là:

1/ Hình phạt mất Chúa,

2/ Lương tâm cắn rứt đời đời,

3/ Tình trạng mỗi người không bao giờ thay đổi,

4/ Lửa đốt linh hồn, nhưng không diệt nó- đó là sự đau đớn kinh khủng, vì đó là lửa hoàn toàn thiêng liêng, bởi cơn giận của Chúa,

5/ Tối tăm triền miên và mùi khói ngạt thở dữ dằn, và mặc dù tối tăm, nhưng quỉ dữ và các linh hồn bị phạt vẫn nhìn thấy nhau và thấy các kẻ dữ, cả phía quỉ lẫn phía kẻ bị phạt,

6/ Lũ quỉ Satan còn mãi mãi,

 7/ Sự thất vọng kinh khủng, sự gớm ghét Chúa, những lời độc ác, tục tĩu, và  phạm thượng.

Trên đây là những hình khổ đau đớn mọi người bị phạt phải chịu.

Ngoài ra, còn có những hình khổ riêng cho mỗi thứ tội. Đó là những hình khổ về các giác quan. Mỗi linh hồn phải chịu những đau khổ dữ tợn, không thể tả, liên quan đến những cách mà họ đã phạm tội. Có những hang hầm  và những ngục tù khác nhau để giam phạt. Tôi chắc phải chết ngay khi nhìn thấy những nơi cực hình này, nếu Thiên Chúa Toàn năng không nâng đỡ tôi.

Hãy cho tội nhân biết, họ sẽ chịu cực hình đến muôn đời muôn kiếp, trong những giác quan họ đã dùng để phạm tội.

Tôi viết ra những điều này theo lệnh của Chúa, để không còn linh hồn nào chữa mình rằng không có hỏa ngục, hoặc không có ai ở trong hoả ngục bao giờ, và không có ai nói hỏa ngục là thế nào.

+Tôi, Sơ Faustina , theo lệnh Chúa, đã được thăm  các vực sâu hỏa ngục để tôi có thể nói lại cho các linh hồn, và làm chứng hỏa ngục có thật. Hiện nay, tôi không nói về hỏa ngục, nhưng tôi được lệnh của Chúa phải viết lại. Các quỉ dữ đầy lòng giận ghét tôi, nhưng chúng phải vâng nghe  tôi, khi tôi vâng lệnh Chúa . Những điều tôi đã viết chỉ là bóng mờ nhạt những gì tôi đã thấy. Nhưng tôi để ý một điều: Hầu hết những linh hồn phải sa hỏa ngục đã không tin có hỏa ngục.

Sau khi tôi đã ra khỏi  đó, tôi thấy khó quên những sợ hãi, vì tôi quá  kinh khiếp. Các linh hồn trong đó đau đớn ghê rợn chừng nào!

Do đó, tôi cầu nguyện sốt sắng hơn cho các tội nhân ăn năn cải thiện, tôi nài xin không ngừng Lòng Thương Xót Chúa xuống trên các linh hồn ấy. Ôi, Chúa Giêsu, con thà chịu đau khổ cho đến tận thế, giữa những đau khổ lớn lao nhất, hơn là xúc phạm đến Chúa dù một lỗi nhỏ mọn nhất”.

(Trích Diary Divine Mercy in my Soul, St. Faustina, Stockbridge, Ma, 2001, pp. 296-297)

Theo thánh nữ Faustina tả ở trên, Hỏa ngục có 2 hình khổ : Thất khổ và giác khổ. Thất khổ là “mất Chúa”, “giác khổ” là giác quan nào phạm tội thì giác quan ấy phải đau đớn. Cường độ đau đớn là  không thể tả. Trường độ là đời đời, đúng như Chúa Giêsu nói: dòi bọ không chết, vì tiếng lương tâm cắn rứt mãi, vì đã cứng lòng, không nghe theo ơn Chúa. Lửa đốt linh hồn linh thiêng trong quyền phép Thiên Chúa…

             45/ Với Linh mục người Ấn độ

27-11-2006 (Source: FOSS/web Phinomenon)

Chúa Nhật ngày 14.4.1985 là Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa?, Linh Mục Tom Maniyangat đang trên đường đi tới một Nhà Thờ truyền giáo ở phía Bắc của Kerala, nước India (Ấn) để dâng Thánh Lễ, và ngài đã bị chết vì tai nạn xe.  Xe của ngài đụng thẳng đầu một xe jeep.  Ngài được chở vội tới nhà thương cách chỗ xảy ra tai nạn khoảng 70 cây số, nhưng ngài đã qua đời trên đường chở tới nhà thương.

Linh Hồn cha Tom lìa khỏi xác, nên cha cảm nghiệm được là ngài đã chết.  Ngài nhìn thấy thi thể ngài, và người ta đang chở ngài tới nhà thương.  Cha nghe được tiếng người ta khóc lóc và đọc kinh cầu nguyện cho cha.

Rồi cha gặp Thiên Thần Bản Mệnh.  Thiên Thần nói với cha: “Tôi sẽ dẫn Linh Mục lên Trời.  Chúa muốn gặp và nói chuyện với Linh Mục”.  Thiên Thần cũng nói với cha rằng, trên đường đi, ngài cũng muốn cho cha thấy Hoả Ngục và Luyện Ngục nữa.  Dưới đây là những gì cha Tom Maniyangat kể về Hỏa Ngục và Luyện Ngục:

Hỏa Ngục

“Trước tiên, Thiên Thần dẫn tôi xuống chứng kiến Hoả Ngục.  Đó là một quang cảnh thật ghê sợ.  Tôi thấy Satan và các quỉ dữ, thấy những ngọn lửa không hề tắt với sức nóng 2,000 độ Fahrenheit, thấy dòi bọ lúc nhúc, thấy người ta rên la và đánh đập nhau, thấy những người khác đang bị bày quỉ dữ tra tấn hành hạ.

“Tôi được nói cho biết có bảy “cấp bậc” hoặc bảy tầng đau khổ trong Địa Ngục.  Những người “phạm hết tội trọng này đến tội trọng khác” khi sống trên dương thế, phải chịu sức nóng ghê gớm nhất.  Thân hình họ trông rất xấu xí và rất ghê rợn.  Họ là con người nhưng lại giống như những con quái vật: những thứ trông xấu xí và đáng sợ.  Thiên Thần cho tôi biết tất cả những đau khổ này là do các tội trọng không hối cải.

Cho nên, tôi hiểu có bảy cấp bậc đau khổ, căn cứ theo số tội trọng và loại tội trọng đã phạm trên dương thế.  Tôi được thấy một số người mà tôi quen biết, nhưng tôi không được phép tiết lộ danh tánh của họ.

Những tội khiến họ bị trầm luân phần lớn là do phá thai, dâm dục, thù hận, không tha thứ và tội phạm thánh.

Thiên Thần nói với tôi rằng, nếu họ sám hối, họ sẽ tránh được Hoả Ngục mà chỉ phải vào Luyện Ngục thôi.  Tôi cũng hiểu rằng, một số người sám hối tội lỗi có thể được thanh luyện trên trái đất qua những đau khổ họ phải chịu.  Bằng cách này, họ có thể tránh được Luyện Ngục và bay thẳng lên Thiên Đàng.

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy trong Hoả Ngục gồm có cả Giám mục, Linh Mục, một vài người tôi không thể ngờ.  Nhiều người trong số họ ở trong Hoả Ngục, vì họ đã hướng dẫn lạc đường cho người khác bởi những lời dậy sai lầm và bởi gương xấu của họ.

……. 

Khi người ta di chuyển thi thể của tôi tới nhà xác, Linh Hồn tôi liền nhập vào xác tôi.  Tôi cảm thấy rất đau đớn vì nhiều thương tích và các xương bị gẫy.  Tôi bắt đầu rên, và rồi các người chung quanh tôi đã hết sức sợ hãi, họ hốt hoảng vừa chạy vừa la.

 Một người trong số họ đến gặp bác sĩ và nói: “Thi thể cha đang rên rỉ!” Bác sĩ vội chạy tới và khám nghiệm thân thể tôi.  Ông thấy tôi còn sống, cho nên ông nói: “Cha vẫn còn sống.  Đúng là một phép lạ! Hãy mau chở ngài tới nhà thương…”