MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

 MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

Hôm nay Giáo Hội mừng kính lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô. Thánh lễ này nhắc nhở cho ta:  Chúa Kitô đã và đang trao ban chính Mình Máu Ngài làm lương thực để ban sự sống cho ta, để  tiếp nhận ta vào sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Tin Mừng hôm nay thuật lại phép lạ Chúa hóa bánh ra nhiều. Phép lạ này không phải từ “không ra có”, nhưng từ năm chiếc bánh và hai con cá là phần đóng góp của con người. Tương tự như vậy, bánh và rượu trở nên Mình Máu Thánh Chúa được hiến dâng trên bàn thờ chính là hoa màu ruộng đất và lao công khó nhọc của con người. Thiên Chúa không muốn làm một mình, nhưng Ngài muốn con người cộng tác với Ngài. Được cộng tác với Ngài chính là hồng ân, là vai trò tuy nhỏ bé nhưng hết sức cao quý được dành riêng cho ta trong mầu nhiệm Thánh Thể.
Trong thư thứ nhất gởi tín hữu Corintô, thánh Phaolô cho chúng ta một chứng từ cổ xưa về bí tích Thánh Thể mà ngài gọi là bữa ăn của Chúa. Bí tích Thánh Thể là một sáng kiến của Ðức Giêsu trong bữa ăn vào đêm Người bị nộp. Tấm bánh thành Mình Thầy: hãy cầm lấy mà ăn. Chén rượu thành Máu Thầy: hãy cầm lấy mà uống.
MINH MAU THANH CHUA
Đã bao nhiêu thế kỷ qua đi, có biết bao thánh lễ đã được cử hành trên mặt đất. Thánh lễ nào cũng là một bữa ăn do Chúa thết đãi, và cũng là một nghi thức tưởng nhớ cái chết của Chúa. Không thể tách rời thánh lễ với cái chết của Ðức Giêsu. Mình Thầy sẽ bị nộp, Máu Thầy sẽ đổ ra vì anh em. Rước lễ là rước lấy Ðấng đã chết vì loài người, Mỗi lần dự lễ, chúng ta loan truyền Chúa đã chịu chết va đã sống lại. Rước lễ chẳng phải là rước một thi hài người chết, mà là đón lấy Ðấng đang sống và đang ban phát sự sống.
Dự thánh lễ là tham dự một bữa ăn, là tham dự vào hy tế năm xưa trên Núi Sọ.  Chính vì thế ta không nên dự lễ với hai bàn tay trắng. Cần đem theo tấm bánh của mình trong những ngày qua.  Chúa Giêsu cần tấm bánh của tôi, để Người biến đổi.  Thánh Thần cần tấm bánh của tôi, để Người thánh hoá.  Chúa Kitô không từ trời cao ngự xuống tấm bánh.  Ðúng hơn, Người nâng tấm bánh lên tới Người, và biến tấm bánh thành lương thực thần linh nuôi tôi.  Như thế, tấm bánh mong manh nhỏ bé lại là nơi hội tụ của cả Thiên, Ðịa, Nhân.  Vũ trụ, con người và Thiên Chúa gặp nhau, hoà quyện vào nhau.  Bí tích Thánh Thể góp phần biến đổi cả vũ trụ loài người.  Những gì là tự nhiên, nay được thần hoá, được biến đổi tận căn mà vẫn không đánh mất chính mình.  Lễ vật tôi dâng lên Chúa, Chúa trao lại cho tôi.  Bánh bởi trời cũng là bánh bởi đất…
Mầu nhiệm Mình Máu Thánh Chúa là Mầu Nhiệm Tình Yêu.  Chính vì thế mà Thánh Gio-an đã viết về đêm Người bị trao nộp: “Người đã yêu thương họ đến cùng.”  Vì yêu thương đến cùng nên Người cũng hiến thân đến cùng. “Này là Mình Thầy, Này là Máu Thầy, các con ăn đi, và hãy làm như thế để tưởng niệm Thầy”.

******************************

Lạy Chúa Giêsu!  Có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm, ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân, và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.
Con mong sự hiện diện ấy lan toả khắp nơi, để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ, nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp, nơi lớp học tình thương lúc chiều tà, nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm, nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ, nơi khách sạn năm sao, nơi quán bia đầu ngõ, nơi các tiệm cho mướn băng video, nơi tình yêu trong trắng của đôi bạn trẻ…
Nhưng lạy Chúa, trước hết, xin cho đời con là một ngọn đèn, ngọn đèn màu đỏ lung linh sáng, mời gọi tha nhân dừng bước, để trầm tư và gặp được Chúa. Amen
Tổng hợp từ R. Veritas

Langthangchieutim gởi

‘Hoàn cầu Thời báo’ của Việt Nam khẩu chiến với báo Trung Quốc

 ‘Hoàn cầu Thời báo’ của Việt Nam khẩu chiến với báo Trung Quốc

Tổng thống Obama và Chủ tịch Trần Đại Quang hôm 23/5 ở Hà Nội.

Tổng thống Obama và Chủ tịch Trần Đại Quang hôm 23/5 ở Hà Nội.

VOA Tiếng Việt

29.05.2016

Một tờ báo ở trong nước, được mệnh danh là “Hoàn cầu Thời báo” của Việt Nam, mới viết bài cho rằng báo chí Trung Quốc “có cái nhìn rất lệch lạc” về chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Obama.

Trong bài viết có tựa đề “Người hân hoan, kẻ xuyên tạc”, tờ Petro Times (Năng lượng mới) viết rằng truyền thông quốc gia láng giềng “chỉ chăm chăm săm soi vào việc Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam bằng cái nhìn thiếu cả thành ý và thiện cảm”.

Hoàn cầu Thời báo, ấn phẩm của tờ Nhân dân Nhật Báo thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc, có tư tưởng dân tộc cực đoan.

Trong bài viết của mình, tờ Petro Times cũng chỉ trích bài viết “Obama không quên “quây lưới” quanh Trung Quốc trước khi rời nhiệm sở” của Hoàn cầu Thời báo.

Tờ báo của Tập đoàn dầu khí Việt Nam cũng trích bài viết của tờ Trung Hoa Nhật báo với tiêu đề “Các cựu thù không được châm ngòi mồi lửa trong khu vực”.

Tổng thống Mỹ Barack Obama và Chủ tịch Việt Nam Trần Đại Quang đầu tuần này cùng lên tiếng xác nhận Washington dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Đây không phải là lần đầu tiên Petro Times lên tiếng “đáp trả” các bài bình luận, chỉ trích nhắm vào quan hệ Việt – Mỹ của báo chí Trung Quốc.

Hôm 23/5, tờ báo này cũng đã đăng bài viết chỉ trích hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc với tựa đề “Tân Hoa Xã không phải ‘dạy khôn’ Việt Nam và Mỹ”.

Petro Times cho rằng bài xã luận của hãng tin nhà nước Trung Quốc về chuyến thăm Việt Nam của ông Obama là “mang màu sắc phiến diện”, “định hướng dư luận” theo “ý đồ của Trung Quốc trong một số vấn đề Bắc Kinh cho rằng sẽ bất lợi cho mình”.

Tờ báo của Việt Nam viết: “Với nước nào ôm mộng bá quyền, xưng vương xưng đế trong khu vực, muốn biến Biển Đông thành ao nhà, muốn tàu thuyền máy bay các nước trên thế giới sau này đi qua Biển Đông phải xin phép và nộp tô ắt sẽ nhìn quan hệ Mỹ – Việt và chuyến thăm của ông Obama với con mắt xoi mói, bới bèo ra bọ”.

Tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc thời gian qua đã nhiều lần chỉ trích mối quan hệ nồng ấm hơn giữa Việt Nam và Mỹ.

Người bán cá tại TP.HCM khốn khổ vì bị vạ lây

Người bán cá tại TP.HCM khốn khổ vì bị vạ lây

29/05/2016

Từ báo Tuổi Trẻ VN

TTO – Không chỉ ngư dân đánh bắt cá, nhiều tiểu thương bán cá tại TP.HCM cũng lao đao dù chuyện cá chết tại vùng biển miền Trung đã diễn ra cách nay hơn một tháng.

“Cá ngừ, cá cam đi anh chị ơi!” – chị Mai Thị Mỹ Linh (38 tuổi, quê Vĩnh Long) ngồi thu lu, cất lời mời bất cứ ai đi ngang sạp cá của mình ở chợ Bình Điền. Nhưng nhiều người lắc đầu. Nhìn khay cá đầy ắp, chị than thở: “Từ 11g đêm đến giờ (5g sáng), 10 con cá ngừ mà chỉ bán được 2 con!”.

Theo chị Linh, hơn một tháng nay cá biển bán ra rất chậm. Ngày trước, mỗi đêm chị lấy 2-3 tạ cá về bán lẻ. Chỉ tầm 5-6g sáng hôm sau là sạch trơn. Giờ chỉ dám lấy chừng 1 tạ nhưng trầy trật mãi, có khi đến 12g trưa mới bán hết.

Tiền lời khoảng 100.000-200.000 đồng/ngày chẳng đủ tiền thuê mặt bằng (3 triệu đồng/tháng), tiền mua đá, tiền thuê xe, thùng, nhà trọ, nuôi con cái ăn học, thậm chí có hôm còn hụt cả tiền vốn.

“Có hôm ế hơn 20kg cá ngừ, đành đóng thùng xốp gửi về quê cho họ hàng” – chị Linh rầu rĩ.

Bỏ dở mấy con cá bạc má đang được đánh vảy, chị Lê Thị Tuyết (quê Nghệ An) cho biết dù nguồn cá lấy từ Vũng Tàu, Cà Mau, Kiên Giang… nhưng người dân vẫn nghi ngại là cá… chết từ miền Trung chở vào.

Theo chị Tuyết, nếu cứ tiếp tục buôn bán ế ẩm thế này, gia đình chị sẽ chẳng thể nào xoay xở nổi:

“Vợ chồng để con ở ngoài quê vào đây kiếm sống. Tiền thuê chỗ bán 3 triệu đồng/tháng, rồi tiền thuê nhà trọ, tiền gửi về nuôi con. Bây giờ buôn bán ế ẩm chưa biết xoay xở đâu ra tiền gửi về quê” – chị Tuyết lo lắng.

Không chỉ những người bán lẻ, ngay cả những vựa cá lớn cũng lao đao. Anh Lâm Thanh Phương, chủ một vựa cá lớn trong chợ Bình Điền, cho biết tôm, mực hay cá đồng vẫn bán được.

Tuy nhiên, lượng cá biển tiêu thụ giảm mạnh, hiện vựa anh Phương chỉ nhập khoảng 5-6 tấn/ngày so với con số 10 tấn cá biển/ngày trước đây.

“Cá tươi đã khó bán ra, cá đông lạnh lại cực kỳ chật vật, mức tiêu thụ có hôm giảm đến 80%, dù cá được lấy chủ yếu ở Kiên Giang” – anh Phương cho biết.

Khu vực bán cá tại nhiều chợ lẻ cũng trống hẳn, nhiều người đã tạm nghỉ hoặc nghỉ bán luôn vì không trụ nổi. Một nhân viên ban quản lý chợ An Nhơn (Q.Gò Vấp) cho biết cũng nghe được những phản ảnh, than thở về tình hình buôn bán hải sản ế ẩm từ các tiểu thương.

“Có một số hộ đã nghỉ bán, nghỉ tạm, chờ lúc nào ổn định mới bán tiếp, một số khác thì cầm chừng bữa bán bữa nghỉ” – nhân viên này cho biết.

Theo một lãnh đạo HTX thương mại dịch vụ Phú Thịnh (chợ Nguyễn Đình Chiểu, Q.Phú Nhuận), ngay cả cá sông và cá đồng cũng bị nhiều người tiêu dùng “săm soi” rất kỹ trước khi mua.

“Cá chết chỉ ở một số vùng ven bờ khu vực miền Trung và cũng đã diễn ra hơn một tháng nay, trong khi phần lớn cá biển được bán tại các chợ ở TP.HCM hiện nay đều lấy từ Bình Thuận, Bà Rịa – Vũng Tàu và các tỉnh miền Tây nhưng cũng bị vạ lây do những tin đồn thất thiệt. Chỉ có ngư dân và người bán cá là gặp khó khăn” – vị này nói.

MINH PHƯỢNG – NGỌC LOA

Mẹ ung thư kỳ cuối được con trai mời làm partner dạ vũ ‘prom’

Mẹ ung thư kỳ cuối được con trai mời làm partner dạ vũ ‘prom’
Nguoi-viet.com

TWIN FALLS, Idaho (NV)Với đêm dạ vũ prom nhân lễ tốt nghiệp trung học sắp đến nơi, Dylan Huffaker, 17 tuổi, biết rõ chỉ có một cô gái duy nhất xứng đáng quàng tay sánh bước với em trong đêm ấy không ai khác hơn chính là mẹ mình.

 Dylan hôn mẹ, bà Kelly Huffaker, trong ngày lễ prom. (Hình: Jeni B with Brink Studio)

Theo Inside Edition, Dylan đi thẳng đến bệnh viện, nơi bà Kerry đang được điều trị bệnh ung thư não ở thời kỳ cuối và đang trong thời gian chịu xạ trị.

Trước mặt mẹ, Dylan mở hộp bánh doughnut trên mỗi bánh có ghi chữ bằng kem, nội dung viết: “Mẹ có bằng lòng cùng dự lễ prom với con không?”

Theo tập quán ở Mỹ, lễ prom được tổ chức cho học sinh tốt nghiệp trung học, và trong đêm dạ vũ đó người nam sinh chọn người nữ mà họ hãnh diện nhất để cùng đi cặp.

Trước hành động bất ngờ như vậy của đứa con trai, bà Kerry chỉ biết cảm động chấp nhận và cám ơn sự ngọt ngào của con trai.

Thế là ngay sau khi hay tin về lời thỉnh cầu của cậu con trai bà Kerry, cả cộng đồng thị trấn Twin Falls bắt đầu chuyển động.

Dylan quay sang bà cán sự xã hội Melissa Rowe của Viện Ung Bướu Mountain States nhờ giúp đỡ.

Bà Rowe liên lạc với đại lý bán xe địa phương, Middlekauff Ford Lincoln, mà chủ nhân là ông Gregg Middlekauf, không những đồng ý cung cấp một chiếc xe mà còn bỏ tiền trả cho bà Kelly mua chiếc áo dài, kể cả buổi ăn tối.

Tiệm móng tay Lovely Nails ở Twin Falls đề nghị làm miễn phí một bộ tay chân nước, trong khi đó cô Jeni Boisvert ở tiệm ảnh Brink Studio đồng ý chụp ảnh cho cặp đôi.

Vào đêm 30 Tháng Tư, sau khi chụp hình xong, hai mẹ con được ông Mike Fenello, tổng giám đốc ST Luke’s Magic Valley Hospital, đích thân chở đến buổi dạ vũ prom ở trường Canyon Ridge High School.

Trong đêm prom, sàn nhảy đặc biệt dành trống để riêng hai mẹ con khiêu vũ, trong khi người hoạt náo viên cho chạy bản “The Dance” của Garth Brooks.

Hồi Tháng Hai, bà Kelly được biết bà chỉ còn sống được từ 9 đến 20 tháng. (TP)

Ai có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức?

Ai có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức?

Blog RFA

Nguyễn Thị Từ Huy

28-5-2016

Cụ Trần Văn Huỳnh, bố của TNLT Trần Huỳnh Duy Thức. Nguồn: facebook

Cụ Trần Văn Huỳnh, bố của TNLT Trần Huỳnh Duy Thức. Nguồn: facebook

Ở thời điểm này, tôi chỉ thấy có hai trường hợp sau đây là cứu được Trần Huỳnh Duy Thức (nếu mọi người nhìn thấy những khả năng khác, xin cứ trình bày, biết đâu những thảo luận có thể giúp chúng ta cứu được ông ấy) :

1/ Có khoảng 80-90% người lao động Việt Nam ngừng làm việc vô thời hạn, làm tê liệt nền kinh tế và sự vận hành của toàn bộ quốc gia, cho đến khi tính mạng của Trần Huỳnh Duy Thức được cứu sống. Một vài người hay một vài nhóm người tuyệt thực cùng ông ấy trong một vài ngày thì có thể bày tỏ sự chia sẻ, bày tỏ mối quan tâm, bày tỏ tình đồng loại, nhưng không thể cứu được Trần Huỳnh Duy Thức.

Có thể xảy ra việc 90% dân số lao động ngừng làm việc để cứu sống Trần Huỳnh Duy Thức không ? Điều này chỉ có thể xảy ra với điều kiện là 90% dân số lao động ở Việt Nam được biết về tình trạng của Trần Huỳnh Duy Thức, được biết về ý nghĩa của hành động tuyệt thực của ông, đồng thời họ phải và vượt qua được sự vô cảm đã trở thành căn bệnh mãn tính, sự vô cảm đã đạt đến giới hạn tàn nhẫn, và vượt qua được nỗi sợ hãi (chính là nguyên nhân của sự vô cảm). Điều này có thể xảy ra hay không, tùy thuộc vào chính những người đồng bào của Trần Huỳnh Duy Thức, những người đang sống và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam.

Và để chín mươi phần trăm số người lao động được biết về Trần Huỳnh Duy Thức, điều này lại tùy thuộc hoàn toàn vào truyền thông chính thống (báo chí, truyền hình…). Cần phải đối diện với sự thật là mạng xã hội chỉ có thể tác động tới một bộ phận rất nhỏ trong xã hội. Vì thế, số phận của Trần Huỳnh Duy Thức, ông ấy có thể sống hay chết, phụ thuộc rất lớn vào truyền thông chính thống, phụ thuộc rất lớn vào nhận thức, trách nhiệm, tình người của đội ngũ nhà báo chính thống.

Hơn tất cả các bộ phận dân cư khác trong xã hội, các nhà báo chính thống là những người có khả năng nhiều nhất để cứu sống Trần Huỳnh Duy Thức. Họ có muốn cứu ông ấy hay không, hay họ để cho ông ấy chết ? Chỉ có họ mới có câu trả lời, không ai trả lời thay họ được.

2/ Nhà nước sẽ thả Trần Huỳnh Duy Thức vô điều kiện, hoặc đáp ứng yêu cầu của ông ấy.

Thực ra, trong bối cảnh hiện nay, chỉ có nhà nước Việt Nam mới có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức một cách nhanh chóng nhất, để ngăn ngừa những hậu quả tai hại về thể chất mà cuộc tuyệt thực khiến Trần Huỳnh Duy Thức phải gánh chịu.

Nếu cả hai trường hợp trên đây đều không xảy ra, nếu chẳng may Nhà nước để cho Trần Huỳnh Duy Thức chết, thì sao ?

Người Việt Nam có chấp nhận điều ấy không ? Người Việt Nam sẽ nghĩ gì về chính mình ?

Thế giới sẽ nghĩ gì về Nhà nước và người dân Việt Nam ? Nếu Nhà nước, trong khi có đủ mọi phương tiện để cứu Trần Huỳnh Duy Thức nhưng lại để ông ấy chết thì có thể xem là một vụ giết người cố ý không?

Dĩ nhiên, còn cần phải nói rất nhiều về việc này, và sẽ còn có rất nhiều người nói về việc này.

Paris, 28/5/2016

Bắc Hàn dính líu tới vụ tấn công ngân hàng Việt Nam?

 Bắc Hàn dính líu tới vụ tấn công ngân hàng Việt Nam?

Đây được coi là lần đầu tiên một quốc gia sử dụng mã độc để đánh cắp tiền từ nước khác.

Đây được coi là lần đầu tiên một quốc gia sử dụng mã độc để đánh cắp tiền từ nước khác.

29.05.2016

Công ty an ninh mạng Symantec đã phát hiện ra các bằng chứng cho thấy Bắc Hàn đứng sau một loạt các vụ tấn công mạng nhắm vào một số ngân hàng của châu Á, trong đó có Việt Nam.

Symantec cho biết phần mềm độc được sử dụng để đánh cắp 81 triệu đôla từ ngân hàng trung ương Bangladesh có liên quan tới các vụ tấn công vào ngân hàng ở Việt Nam và Philippines.

Đây được coi là lần đầu tiên một quốc gia sử dụng mã độc để đánh cắp tiền từ nước khác.

Các chuyên gia an ninh mạng nói rằng phần mềm độc trên tương tự như loại từng được nhóm có tên gọi “Lazarus” sử dụng trong quá khứ.

Nhóm này có liên hệ tới một loạt các vụ tấn công mạng nhắm vào các mục tiêu của Mỹ và Hàn Quốc kể từ năm 2009, trong đó có vụ tấn công vào hãng phim Sony năm 2014 mà FBI đổ lỗi cho chính quyền Bình Nhưỡng. Bắc Hàn đã bác bỏ các cáo buộc này.

Âm mưu đánh cắp tiền

Ngân hàng Tiên Phong Bank trong nước mới đây tuyên bố đã chặn đứng  một âm mưu trộm cắp tiền của tin tặc quốc tế, bằng việc sử dụng hệ thống thanh toán quốc tế, SWIFT.

Hãng tin Reuters dẫn tuyên bố của Ngân hàng Tiên Phong Bank của Việt Nam xác nhận, vào quý 4 năm ngoái, ngân hàng này đã nhận diện được các yêu cầu khả nghi, giả mạo các lệnh giao dịch hơn 1 triệu Euro (1,1 triệu đôla) từ các quỹ thông qua hệ thống SWIFT.

TPBank cho biết, họ đã phát giác ra âm mưu này kịp thời và ngay lập tức liên lạc với các bên liên quan để ngăn chặn hành động này.

TPBank cũng nhận định, các tin tặc có thể đã dùng mã độc cài vào một ứng dụng phần mềm do bên thứ ba cung cấp để ngân hàng này kết nối với hệ thống thanh toán quốc tế SWIFT.

Ngân hàng hiện đã ngưng sử dụng phần mềm này để chuyển sang một hệ thống mới, an toàn hơn và giúp họ kết nối trực tiếp với SWIFT.

Theo VOA,  Reuters, Dân Trí

Họ đang thực hiện một cuộc diệt chủng trên đất nước chúng ta!

 Họ đang thực hiện một cuộc diệt chủng trên đất nước chúng ta!

FB Đặng Xương Hùng

18-5-2016

Bài không tên số 10.

Cái gì phải đến nó sẽ đến. Cuộc khủng hoảng môi trường hiện nay ở Việt Nam là điều tất yếu, nó không nổ ra vào tháng 4/2016 thì ở một thời điểm nào đó nó vẫn sẽ xẩy ra. Ô nhiễm môi trường đang lan tràn rộng khắp trên toàn cõi Việt Nam, từ biển cả đến sông ngòi, từ đồng bằng ngập mặn đến đồi núi không còn rừng, từ thành phố đến nông thôn, thi nhau chặt cây, bê tông hóa gây nên bầu không khí đặc quoánh với thủy ngân và bụi bẩn, đấy là chưa kể đến nạn thức ăn nhiễm độc đe dọa đời sống hàng ngày của mỗi người dân. Khắp nơi đã bắt đầu nghe nhiều tiếng kêu ai oán. Mỗi người dân Việt Nam đều đã nhận thức được rằng không ai được miễn trừ trong tai họa chung này của đất nước.

Vậy câu hỏi đặt ra là ai đã gây ra và đâu là nguyên nhân gây nên tình trạng hiểm họa này cho dân tộc và đất nước Việt Nam?

Ở mỗi một sự vụ, ta có thể dễ tìm thấy một đối tượng là tác giả, thí dụ như trong vụ biển chết và cá chết tại Hà Tĩnh, chúng ta có thể luận nhà máy thép Formosa là tác giả của việc xả thải độc ra biển gây ra. Chính người phát ngôn của nhà máy đã công nhận đều đó : « Việt Nam muốn chọn cá hay chọn thép ?».

Nhưng, ở tất cả các sự vụ gây nên cuộc khủng hoảng toàn diện về môi trường hiện nay, ai cũng có thể nhận thấy rằng không ai khác đó là: sự tham lam, đầu óc tăm tối của giới lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam là nguyên nhân trực tiếp; âm mưu hòng tiêu diệt dân tộc Việt Nam của giới cầm quyền Bắc Kinh là nguyên nhân gián tiếp.

  1. Sau 71 năm lãnh đạo ở miền Bắc và 41 năm sau thống nhất, đảng cộng sản Việt Nam đã để lại cho thế hệ tương lai con cháu một gia tài « rất ngộ », như lời thơ của cô giáo Trần thị Lam. Rừng đã hết mà biển thì đang chết. Mỗi đứa trẻ sinh ra gánh nợ nần ông cha để lại. Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu.

Họ rất biết để tình trạng đất nước như hiện nay lỗi là do họ. Nhưng họ không hề muốn chia sẻ quyền lực, vì họ vẫn còn tham lam, mất hết tình thương đồng loại và nhất là họ còn bị tăm tối bởi những thứ chủ nghĩa không tưởng, ngoại lai.

Điều nguy hiểm họ là tập thể nên không ai chịu nhận trách nhiệm cá nhân. Không phải lỗi của tôi, đó là tâm lý chung của toàn bộ giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Nguy hiểm hơn nữa, để duy trì quyền lực họ đã biến người dân thành kẻ thù. Những cá nhân có đầu óc thay đổi đều bị trừng trị, những người dân đứng lên đều bị đàn áp không nương tay.

Bộ Chính trị và trung ương đảng cộng sản Việt Nam dường như là một tập thể tham lam và tăm tối. Ít ai tự vấn lương tâm để thoát khỏi sự tham lam tập thể. Ít ai tự vấn lương tâm để có thể đặt tình thương đồng bào lên trên hết. Tất nhiên, không phải tất cả họ đều tham lam và tăm tối. Thí dụ ông Nguyễn Phú Trọng, ta có thể thấy rõ ràng ông hơi bị tăm tối, nhưng ít thấy ông tham lam. Thí dụ Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh thì không thể coi là tăm tối, nhưng ông bị khóa bởi sự tham lam tập thể. Nhưng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì quả thật ông là một người có đầy đủ sự tham lam, tăm tối và thủ đoạn.

Nếu các ông là người dân bình thường, sự chỉ trích nêu trên là xấu, nhưng các ông đang nắm vận mệnh của cả một đất nước, cả một dân tộc 90 triệu đồng bào, thì những chỉ trích như vậy thật là đích đáng.

Người phụ nữ trong cuộc biểu tình tại Hà nội ngày 8/5/2016, đã nói với đám công an, an ninh đang ngăn cản : « Các anh có biết không, họ (giới lãnh đạo) giầu vô biên luôn, họ cho con cái đi học ở Mỹ hết, chỉ còn lại các anh đi ngăn cản chúng tôi thôi, họ sẽ gọi chúng ta là đồ ngu ». Cảm ơn người phụ nữ này đã nói thay cho đông đảo người dân.

Tại sao họ giầu vô biên ? Sự yếu kém trong quản lý dẫn họ đến với những tham lam tột độ trong việc sử dụng quyền lực để giành về quyền lợi tối đa. Những dự án kếch xù bán rẻ đất nước, cho thuê Hà Tĩnh với giá rẻ mạt trong những 70 năm (một đời người). Bán rẻ lợi ích của đồng bào, chặt cây để xây đường tầu cho công ty Trung Quốc, xây tượng đài ngàn tỷ, trong khi đó bệnh viện hai ba bệnh nhân một giường nằm. Vân vân và vân vân.

Cô giáo Trần Thị Lam ý thức được rõ ràng nguyên nhân tại sao đất nước mình ngộ, nhưng với một trái tim nhân hậu, cô giáo chỉ dừng lại ở mức hỏi:

« Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu »

Nhưng cũng chẳng cần phải hỏi lên trời xanh, hãy hỏi thẳng người dân Việt Nam, họ đều có thể trả lời chắc nịch rằng: đảng cộng sản Việt Nam là nguyên nhân trực tiếp gây nên tình trạng đất nước như hiện nay.

  1. Đôi lúc ta tự nghĩ, có khi dân tộc mình còn đau khổ hơn dân tộc Khơ me. Pôn Pốt đã diệt chủng ba triệu đồng bào mình, nhưng dân tộc Khơ me chỉ đau một lần, chết một lần, trong một thời gian ngắn. Còn dường như dân tộc Việt Nam đang chết trước khi chết, chết dần dần, từ từ, dai dẳng và sẽ chết cho đến hết.

Nói như vậy để ta có sự so sánh dễ hiểu, chứ khó có người dân Việt Nam nào chấp nhận như vậy. Họ sẽ đứng lên nắm lấy vận mệnh của mình. Thật vậy, giờ đây mỗi người dân Việt Nam đã nhận ra được độ trầm trọng của sự kiện cá chết miền Trung. Cái chết đang đe dọa không chừa một ai. Mọi người đã lo ngại cho mình, cho gia đình mình. Cao hơn, có người đã lo ngại cho một sự diệt chủng, sự mất nước.

Hễ ai quan tâm đến vận mệnh đất nước đều không quên lời cảnh báo của ông cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch: « Thời kỳ Bắc thuộc mới đã bắt đầu ».

Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử của một cuộc đấu tranh lâu dài chống lại sự lệ thuộc của một nước nhỏ vào một nước lớn láng giềng. Cuốn lịch sử này từ ngàn xưa cho đến khi có đảng cộng sản Việt Nam là một lịch sử vinh quang, hào hùng. Tiếc thay, chủ nghĩa cộng sản đã thấm vào và sinh sôi tại Việt Nam, làm sói mòn tinh thần bất khuất của dân tộc.

Nguy cơ mất nước và diệt chủng dân tộc đang hiện hữu. Giới cầm quyền Bắc kinh chẳng khi nào từ bỏ dã tâm đồng hóa dân tộc Việt Nam. Đây là cơ hội thuận lợi nhất cho họ để thực hiện kế hoạch mà từ ngàn đời nay người Trung Quốc không thể thực hiện được.

Một cuộc chiến tranh không dùng súng đạn đang được nhà cầm quyền Trung Quốc thực hiện thắng lợi tại Việt Nam. Họ chỉ cần nắm phần chóp bu trong giới lãnh đạo Việt Nam, thì tất cả mọi thứ nằm trong sự khống chế và ý muốn của họ. Họ đang dùng người Việt Nam giết người Việt Nam, đang dùng đảng cộng sản Việt Nam để giết dân tộc Việt Nam.

Lời cảnh báo của ông Thạch đang trở nên dễ dàng nhận biết hơn bao giờ hết. Tiếc thay toàn bộ giới lãnh đạo Việt Nam hoặc quá tham lam, quá tăm tối hoặc đang quá hèn hạ để giả vờ bỏ qua lời cảnh báo này.

Diệt chủng không phải là một sự kiện mà là một quá trình. Điều mà người Trung Quốc đang thực hiện tại Việt Nam, thông qua sự đồng lõa của giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, dường như có thể coi là một cuộc diệt chủng.

Mầm mống âm mưu xâm chiếm và đồng hóa Việt Nam của giới lãnh đạo Bắc Kinh gặp được mảnh đất phì nhiêu là sự tham lam đến tối mắt, sự yếu kém đến hèn hạ của của giới lãnh đạo Việt Nam, để cuối cùng hậu quả thì toàn bộ nhân dân Việt Nam phải gánh chịu.

Ấy vậy nên, khi xảy ra sự kiện cá chết miền Trung 4/2016, mọi công dân Việt Nam cả ở trong lẫn ngoài nước đều uất ức. Họ căm thù giới lãnh đạo Trung Quốc trăm lần, thì oán hận các vị lãnh đạo Việt Nam ngàn lần. Không biết các vị lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã nhận ra điều này chưa? Mong lắm các vị hãy quay về với nhân dân mình, dân tộc mình.

Đặng Xương Hùng
Genève, 18/5/2016

TÔI ĐI TU!

TÔI ĐI TU!

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Bà ôm tôi, bảo rằng bà hãnh diện vì tôi.

Bố trầm ngâm, chẳng nói gì, bảo rằng tôi đã lớn, hãy tự quyết định cho cuộc đời.

Mẹ rươm rướm nước mắt, lo lắng, chẳng biết tôi vào “trong đó” rồi sẽ ăn ngủ ra sao.

Có một người con gái cũng vì tôi mà nhỏ lệ.

Đám bạn thân, có đứa chúc mừng, có đứa bàng quan, có đứa cười khẩy, bảo “thằng này ngu, tự nhiên đánh mất cả đời trai phơi phới”!

TOI DI TU

Uhm, phải, “đời trai” cũng đẹp mà.  Cả cuộc đời dài đằng đẵng, chỉ có một lần duy nhất, người đàn ông sở hữu cái gọi là “đời trai.”  Ở cái tuổi đang hừng hừng sức sống này, một người con trai đang có trước mặt mình cả một vùng trời tươi sáng.  Biết bao con đường đang mở ra, nhìn đâu cũng toàn những viễn cảnh tươi đẹp.  Những phong ba bão táp dường như chẳng có gì đáng sợ cả.  Sức ta có, ý chí ta mạnh, ta chỉ biết con đường thẳng mà phóng tới, chẳng hề nghĩ ngợi hay đắn đo.  Những dự phóng, những kế hoạch, ta không hề thiếu.  Rồi công danh, sự nghiệp, tiền đồ phía trước như đang vẫy gọi ta.  Cả một hay thậm chí nhiều tình yêu đẹp sẽ đến với ta, làm con tim ta tan chảy hoặc nở rộ những cánh hồng tươi.  “Đời trai” hệt như một con sóng cuồn cuộn, tất cả sinh lực của trời đất như hừng hực trong mình.  Con đường vinh hoa, con đường thăng tiến như hiển hiện trước mắt, chỉ cần một bước nữa là tới thôi.

Thế nhưng, tôi bỗng dưng lại chọn cho mình một hướng rẽ.  Gạt đi những lời mời gọi hướng đến sự cao sang, tôi lại đặt bàn chân lên “một đoạn đường chẳng mấy ai đi,” một con đường gai góc.  Đi tu là đi đâu vậy?  Thú thật tôi cũng chẳng biết.  Phía trước tôi là một màn tối âm u.  Tôi chỉ nghe nơi đó vẳng lại một tiếng gọi mơ huyền, vây cuốn trái tim tôi và bảo tôi cứ men theo tiếng nói âm vang ấy mà cất bước.  Đi tu là chọn một con đường không biết đích đến, trong khi mọi chỗ an toàn để mình bám víu thì phải bỏ lại hết đàng sau.  Cứ liều mình bước đi như vậy, giữa một tư thế chông chênh, lấy niềm tin mà lao tới. Có đôi khi tôi tự hỏi bản thân: liệu mình có được mời gọi thật không, hay chỉ là do mình ảo tưởng, chuyện gì xảy ra khi bất chợt lúc nào đó tôi phát hiện ra mình đã nhầm.  Tôi tin vào tiếng gọi nhưng cũng có lúc tôi không khỏi lo sợ và dẫn đến nghi ngờ.

Đi tu, tôi có phải là một thánh nhân đâu.  Tôi vẫn còn đó những yếu đuối của một kiếp con người.  Tôi vẫn mong được ăn sung mặc sướng, muốn được ấp ủ chiều chuộng và thích làm theo ý riêng.  Càng đi tu, tôi càng nghiệm thấy rõ điều đó hơn, rằng tôi đến với Chúa bằng trọn vẹn một con người đầy loang lỗ, đầy vết nhơ, đầy thiếu sót.  Trước khi đi tu, tôi cũng ấp ủ nhiều lý tưởng cao đẹp, rằng tôi muốn dâng mình cho Chúa, muốn thuộc về Chúa, muốn cứu độ tha nhân.  Nhưng càng đi tu, tôi thấy mình như bị phô bày ra trước mắt biết bao nhiêu thiếu sót.  Càng sống trong đời tu, tôi càng cảm thấy xấu hổ khi nghĩ đến chuyện mình được hiến thánh, cảm thấy bất xứng khi có ai đó nói rằng tôi là người của Chúa, cảm thấy ngại ngùng khi bản thân mình còn chưa vẹn toàn, nghĩ gì đến chuyện cứu giúp người ta.  Sau bao nhiêu năm miệt mài theo Chúa, tôi vẫn còn thấy mình xa Chúa lắm, con đường thập giá tôi vẫn còn chưa ôm trọn vào người, bài học phục vụ tôi vẫn còn chưa đặt để vào con tim.  Có đôi khi, tôi còn mượn danh tu sĩ để tô vẽ cho bản thân những ánh hào quang giả tạo.

Nhưng càng đi tu, tôi càng nghiệm thấy Chúa yêu thương tôi vô điều kiện.  Ngài luôn đón nhận tôi, bất chấp những giới hạn và yếu đuối của tôi.  Bạn bè tôi không hiểu tại sao tôi huỷ hoại “đời trai” chỉ vì một lý tưởng mơ hồ nào đó.  Còn tôi, tôi cho rằng đặt đời mình vào tay Chúa thì “đời trai” của tôi mới sinh hoa kết quả dồi dào.  Chắc chắn là phải có những hy sinh, nhưng cảm nghiệm được một tình yêu lạ lùng từ Chúa giúp tôi thấy được nơi thập giá cuộc đời những cánh hoa tươi đẹp.  Đi tu, trước hết chỉ là “đến và ở lại” với Ngài, rồi sau đó mới là thoả sức tung cánh muôn phương.  Tôi không đi tu để trốn tránh cuộc đời vô thường, không tìm một chốn thanh tịnh nào đó để xa lánh thế gian.  Tôi lên núi gặp Chúa chính là để xuống núi với tha nhân, tôi tách mình ra khỏi thế giới là để có thể dấn thân vào nó nhiều hơn, sâu hơn.  Tôi đi tu là để hoà mình vào một tình yêu siêu nhiên và nhờ đó làm phong phú cho đời sống của mình.  Bởi thế, nên đời tu của tôi đẹp lắm!

Đường còn xa, lối đi còn muôn nẻo.  Hành trình đời tu vốn dĩ không bao giờ có sự chắc chắn và mãi mãi không có điểm dừng.  Niềm hãnh diện của bà, sự tin tưởng của bố, nỗi lo lắng của mẹ, nước mắt của cô gái kia, và cả những bỡn cợt của bạn bè, tôi khắc ghi vào tim, tôi để nó sánh bước song hành với mình.  Chẳng ai biết được tôi có trọn tình vẹn nghĩa với Chúa ở tận cuối con đường!  Chẳng ai biết được tôi có thể giữ lòng thanh thoát những trước quyến rũ của thế gian chỉ để say tình Chúa!  Chẳng ai biết được… Nhưng tôi chỉ xin cho mình biết luôn tín thác như Abraham – cất bước ra đi mà chẳng biết đi đâu, một sự sẵn sàng như Mẹ Maria – chỉ cần Chúa muốn là xin vâng mau mắn.  Đi tu, không chỉ là sửa mình, tu chỉnh mình, nhưng hơn hết, đó là một sự hiến dâng, một lời đáp cho tiếng gọi trong u tối.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

*Đại từ “tôi” được sử dụng trong bài viết có ý nói đến những người dâng hiến cách chung chứ không nhất thiết là bản thân người viết.

Chúa Nhật Lễ Mình & Máu Thánh Chúa Kitô

Chúa Nhật  Lễ Mình & Máu Thánh Chúa Kitô

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 9, 11b – 17)    

     Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng về nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được cứu chữa. Vậy khi đã xế chiều, nhóm mười hai đến thưa Người rằng: “Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì chúng ta đang ở nơi hoang địa.” Nhưng Người nói với các ông: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Các ông trả lời: “Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, trừ phi chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám đông nầy. Số đàn ông độ năm ngàn”. Người nói với các môn đệ rằng: “Hãy cho họ ngồi xuống từng nhóm độ năm mươi người”. Các ông đã làm như thế, và bảo tất cả ngồi xuống. Chúa Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Tất cả đều ăn no nê, và người ta thu lượm được mười hai thúng miếng vụn còn dư lại.  

                   Đó là lời Chúa.