Về khám phá mới ở VN: Asen không gây độc

Về khám phá mới ở VN: Asen không gây độc

FB Nguyễn Trung

31-5-2016

Thấy một số giáo sư và tiến sĩ giấy của Việt Nam nói về asen nghe thật nực cười, hôm nay anh nói cho mà biết nhé!

Asen là gì?

Xin thưa, đã từ lâu mọi người đều hiểu thạch tín, với tên gọi khoa học thường dùng là asen hoặc arsenic rất độc hại. Nó độc gấp 4 lần thủy ngân. Khi uống phải một lượng asen bằng nửa hạt đỗ xanh có thể chết ngay. Nhưng trước đây chỉ biết nó qua tên vị thuốc bắc trong các quầy thuốc đông y. Thế rồi mãi đến mười năm gần đây, khi hàng loạt người trên thế giới và ngay cả ở Việt nam bị mắc những căn bệnh nguy hiểm dẫn đến ung thư thì mới xét nghiệm nước và chỉ định ra: asen chính là một thủ phạm.

Asen tồn tại ở đâu?

Xin thưa, không chỉ có trong nước mà còn có trong không khí, đất, thực phẩm. Khi ở trạng thái rắn asen là chất bột màu trắng. Khi ngấm vào nước, ngay cả khi nồng độ asen trong nước cao có thể gây chết người nhưng nó tan trong nước, không màu, không mùi, không vị nên phát hiện nó bằng trực giác rất khó. Do vậy nước giếng trong veo cũng cần phải cẩn thận. Tốt nhất vẫn nên đem đi kiểm tra xem có bị nhiễm asen không.

Asen xâm nhập vào con người qua con đường nước uống, không khí trong vùng ô nhiễm, nhiễm da do tiếp xúc nhiều liên tục với nguồn nước, không khí ô nhiễm. Vào trong cơ thể con người asen thường tích tụ trong não, các mô da, móng tay, tóc, răng, xương và trong các bộ phận giàu biểu mô như niêm mạc vòm miệng, thực quản, dạ dày, ruột non gây nhiễm độc cấp tính cao. Nhưng sự xâm nhập asen qua đường nước ăn uống mới là nguy hiểm nhất. Dù ở mức độ nào đi nữa vì nó diễn ra hàng ngày, theo con đường tiêu hóa mà nước trong cơ thể chiếm tỉ lệ cao. Khi tích tụ trong cơ thể như vậy thì nó tác động gây ra bệnh

Asen gây ra những bệnh gì?

Xin thưa, asen có thể gây ra tới 19 loại bệnh khác nhau. Nếu bị nhiễm độc asen với liều lượng dù nhỏ nhưng tích tụ trong thời gian dài, sau 5 – 10 năm, sẽ gây: mệt mỏi, buồn nôn, hồng cầu và bạch cầu giảm. Hai loại bệnh phổ biến nhất do asen gây ra là ung thư da và phổi. Nhiều nơi có hội chứng xạm da, sừng hóa bẩm sinh gan bàn chân. Thay đổi sắc tố da, phát sinh các điểm tối điểm sáng trong lòng bàn tay, chân, gây sừng cứng và hoại tử.

Tích tụ asen lâu ngày gây nên da mặt xám, rụng tóc, giảm trí nhớ, mạch máu bị tổn thương, bệnh rối loạn nhịp tim, đau mắt, đau tai, bệnh viêm dạ dày và ruột làm kiệt sức, gây mụn lóet, bệnh ung thư, bệnh gây cảm giác về sự di động bị rối loạn, bệnh tiểu đường. Người uống nước ô nhiễm arsen lâu ngày sẽ có triệu chứng các đốm sẫm màu trên thân thể hay đầu các chi, niêm mạc lưỡi hoặc sừng hóa da, gây sạm và mất sắc tố.
Nguồn nước bị nhiễm asen dù nhỏ cũng ảnh hưởng đến sức khỏe các bà mẹ, làm động thai ảnh hưởng đến thai nhi và gây ra những bệnh phổi ác tính, những tác động xấu lên sự phát triển thể chất và trí tuệ của trẻ con mới lớn. Nik Van Larenbeke, một giáo sư người Bỉ, đã cảnh báo trên tờ Het Laatste Nieuws: Do ô nhiễm nên ngày càng có ít bé trai được sinh ra trên thế giới.

Nếu nồng độ asen cao trong nguồn nước thì khi uống vào có thể gây ngộ độc cấp tính, gây ung thư, thậm chí có thể chết ngay. Các nhà khoa học còn gọi asen là “sát thủ vô hình”, “thảm họa môi trường”

Chữa nhiễm độc asen như thế nào?

Xin thưa, trong trường hợp đã bị nhiễm độc asen, muốn giảm bớt các triệu chứng của bệnh, người bệnh cần được đảm bảo chế độ ăn uống thật tốt, giảm protein, bổ sung các vitamin để giúp cơ thể thải asen nhanh hơn. Bên cạnh đó, bệnh nhân có thể dùng thuốc giúp gan thải asen ra khỏi cơ thể. Tuy nhiên, phải đến ngay bệnh viện để có những lời khuyên, chỉ dẫn của bác sĩ.

Những trường hợp nhiễm asen cấp tính, các phác đồ điều trị là giảm thiểu và giải độc trực tiếp asen ra khỏi cơ thể Khi đã nhiễm asen lâu ngày dẫn đến các căn bệnh nguy hiểm rồi thì vấn đề đã đi sang một hướng khác: khó khăn hơn, tốn kém hơn, sức khỏe suy giảm nhanh hơn và tốn tiền nhiều hơn. Theo như các nhà khoa học cho biết hiện nay trên thế giới khó khăn nhất là khâu chẩn đoán lâm sàng và chưa có cách hiệu nghiệm chữa chạy nhiễm độc asen.

_____

Dân Việt

Asen phát hiện trong hải sản ở Quảng Trị không gây độc

Ngọc Vũ

27-5-2016

Chiều 27.5, ông Phan Hữu Thặng – Chi cục trưởng Chi cục quản lý chất lượng nông lâm sản và thủy sản Quảng Trị cho biết, đúng là có phát hiện asen trong hải sản nhưng không gây độc.

H1Ông Phan Hữu Thặng cho biết, asen hữu cơ chiếm chủ yếu trong hải sản, còn asen vô cơ chiếm tỷ lệ rất nhỏ nên không gây độc. Ảnh: Dân Việt

Trước đó Dân Việt đã đưa tin vào sáng 26.5, tại Hội nghị báo cáo đánh giá kết quả thực hiện kế hoạch ngành NNPTNT 6 tháng đầu năm, triển khai kế hoạch 6 tháng cuối năm 2016, Sở NNPTNT tỉnh Quảng Trị cho biết, để chủ động các biện pháp cấp bách ứng phó với hải sản chết bất thường, Sở đã chỉ đạo Chi cục quản lý chất lượng Nông lâm và Thủy sản tiến hành lấy 10 mẫu hải sản từ ngày 5 đến 11.5 (trong đó 7 mẫu đánh bắt gần bờ, 3 mẫu xa bờ) để kiểm tra một số chỉ tiêu ô nhiễm kim loại nặng gồm thủy ngân, chì, asen, cadimi.

Trong đó 3 mẫu có hàm lượng asen vượt mức giới hạn cho phép theo quyết định số 46/2007/QĐ-BYT của Bộ Y tế ban hành “Quy định giới hạn tối đa ô nhiễm sinh và hóa học trong thực phẩm”.

Tuy nhiên, chiều 27.5, ông Phạn Hữu Thặng – Chi cục trưởng Chi cục quản lý chất lượng nông lâm sản và thủy sản Quảng Trị cho rằng đó là do lỗi kĩ thuật. Sở NNPTNT Quảng Trị đã dựa vào báo cáo cũ của Chi cục rồi cóp vào báo cáo tại hội nghị diễn ra ngày 26.5, chưa kịp cập nhật thông tin mới nên xảy ra sai sót.

Ông Thặng cho biết, trước đó ngày 19.5, Chi cục đã có báo cáo gửi Sở NNPTNT Quảng Trị về việc từ ngày 13 đến 19.5 đã tiến hành lấy 9 mẫu hải sản (7 cá, 2 mực) gửi Trung tâm chất lượng nông sản vùng 2 kiểm tra 3 chỉ tiêu: thủy ngân, chì, cadimi. Riêng đối với chỉ tiêu asen, cục trưởng Cục quản lý chất lượng nông lâm sản và thủy sản chỉ đạo không kiểm tra vì: Hàm lượng asen quy định tại quyết định số 46/2007/QĐ-BYT là asen vô cơ (không vượt quá 2mg/kg), nhưng Trung tâm chất lượng nông lâm thủy sản vùng 2 chỉ kiểm tra được asen tổng (bao gồm cả asen vô cơ và hữu cơ), không tách được asen vô cơ.

Hàm lượng asen tồn tại trong mẫu hải sản dưới dạng cả hợp chất hữu cơ và vô cơ, nhưng chỉ có asen vô cơ mới gây độc. Các tài liệu quốc tế khẳng định trong môi trường biển asen thường được tìm thấy dưới dạng hữu cơ ở các loại hải sản, rong biển… Ông Thặng khẳng định: “Kết quả kiểm tra asen của Trung tâm chất lượng vùng 2 là asen tổng nên không thể đối chiếu với quy định tại quyết định 46 của Bộ Y tế. Vì vậy, khẳng định asen được phát hiện trong mẫu hải sản ở Quảng Trị từ ngày 5 đến 11.5 không gây độc”.

H1Báo cáo của Chi cục quản lý nông lâm sản và thủy sản Quảng Trị cho biết asen vô cơ mới gây độc.

Ông Thặng cho biết thêm, từ ngày 5 đến 27.5 đã lấy 27 mẫu hải sản (19 mẫu gần bờ, 8 mẫu xa bờ) để kiểm tra 3 kim loại nặng chì, thủy ngân, cadimi (asen đã có chỉ đạo không kiểm tra). Đến nay đã có kết quả 21 mẫu đều nằm trong giới hạn cho phép.

Một diễn biến liên quan, những ngày gần đây bữa ăn của người dân Quảng Trị đã xuất hiện hải sản như cá, ghẹ, tôm, mực… Điều đó cho thấy, tâm lý người dân đã ổn định trở lại trong việc tiêu thụ hải sản.

Bắc Kinh đã thiết kế xong vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông

 Bắc Kinh đã thiết kế xong vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông

Trọng Nghĩa

RFI

BAC KINH

Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) do Trung Quốc tự công bố trên Biển Hoa Đông. wikipedia

Nhật báo Hồng Kông South China Morning Post hôm nay 01/06/2016 đã trích dẫn nhiều nguồn tin thân cận với quân đội Trung Quốc cho biết, Bắc Kinh đã hoàn chỉnh phương án thiết lập một vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông, nhưng sẽ chỉ tuyên bố áp dụng trong trường hợp bị Mỹ lấn lướt. Việc tiết lộ nguồn tin đáng ngại này được cho là nhằm gây thêm sức ép trên Hoa Kỳ vào lúc sắp mở ra cuộc đối thoại chiến lược thường niên gọi là « 2+2 » giữa Bắc Kinh và Washington.

Theo báo South China Morning Post, các nguồn tin phù hợp từ giới có liên hệ mật thiết với quân đội Trung Quốc và từ một chuyên san quốc phòng có uy tín tại Canada đều đã thẩm định rằng Bắc Kinh đã sẵn sàng thiết lập một vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông, hai năm sau khi tuyên bố một vùng tương tự trên Biển Hoa Đông.
Tuy nhiên, theo một nguồn tin từ Trung Quốc thì thời điểm Bắc Kinh công khai tuyên bố vùng nhận dạng đó còn tùy thuộc vào tình hình an ninh trong khu vực, đặc biệt là sự hiện diện quân sự của Mỹ và quan hệ ngoại giao giữa Bắc Kinh với các láng giềng.

Theo nguồn tin trên : « Nếu quân đội Mỹ tiếp tục có hành động khiêu khích nhằm thách thức chủ quyền Trung Quốc trong khu vực thì đó chính là cơ hội tốt để Bắc Kinh tuyên bố một vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông ».

Trần Huỳnh Duy Thức kiên quyết tiếp tục tuyệt thực

 Trần Huỳnh Duy Thức kiên quyết tiếp tục tuyệt thực

Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức.

Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức.

Trà Mi-VOA

01.06.2016

Một tù nhân lương tâm nổi tiếng của Việt Nam kiên quyết tiếp tục cuộc tuyệt thực để đòi hỏi sự thượng tôn pháp luật, bất chấp lời khuyên can từ gia đình và những người ủng hộ khắp nơi đề nghị ông ngừng tuyệt thực vì tình trạng sức khỏe suy yếu và điều kiện lao tù khắc nghiệt.

Nhà bất đồng chính kiến Trần Huỳnh Duy Thức, người nhất quyết không chấp nhận bất cứ hình thức thỏa hiệp nào trong bản án 16 năm tù về tội danh ‘lật đổ chính quyền’ sau các hoạt động cổ súy cho đa nguyên-đa đảng và nhân quyền, bắt đầu tuyệt thực trong trại giam số 6 ở Nghệ An từ ngày 24/5 với lời tuyên bố sẵn sàng chết vì mục tiêu tranh đấu dân chủ cho Việt Nam.

Thân nhân và một số bằng hữu hôm nay (1/6) đã vào trại giam yêu cầu được thăm gặp và trao thư của các nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước kêu gọi ông dừng tuyệt thực.

Tìm thấy phụ nữ Mỹ gốc Việt ‘mất tích’

Tìm thấy phụ nữ Mỹ gốc Việt ‘mất tích’

Dolly Khuu

Bà Khưu Hiền Duyên được cho là mất tích hôm bà định trở lại Hoa Kỳ hôm 26/5

Phụ nữ Mỹ gốc Việt được cho là ‘mất tích’ trong sáu ngày đã xuất hiện trở lại và đang trên đường về Hoa Kỳ.

Một nguồn tin trong cộng đồng người Việt ở tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ, nơi bà Khưu Hiền Duyên sinh sống nói bà đã lên máy bay tới Hong Kong và sau đó bay tiếp về Hoa Kỳ.

Nguồn tin này cũng nói bà Hiền Duyên, một người được biết tới với các công tác từ thiện ở Việt Nam, bị công an Việt Nam bắt giữ ở Quận Tân Bình tối 26/5 vì “không có giấy tờ” tùy thân rõ ràng.

Ba người Việt Nam khác cùng bị bắt và cũng đã đều được trả tự do.

Bà Hiền Duyên được cho là người cập nhật trang Facebook có 20.000 người theo dõi mang tên Mã Tiểu Linh mà trong đó có nhiều thông tin về biểu tình vì khủng hoảng cá chết.

Bà Hiền Duyên, người cũng có tên Dolly, về Việt Nam từ 11/5 và chuyến đi chỉ dự định kéo dài tới 27/5, theo chồng bà, ông Khưu Xuân Quang.

Cho tới tận hôm 31/5, ông Quang vẫn viết trong thông cáo gửi báo chí:

“Cho đến hôm nay thì chúng tôi đã liên lạc với Tòa Lãnh Sự tại Việt Nam và nhân viên đặc trách về trường hợp Dolly.

“Mặc dù người nhân viên của Tòa Lãnh Sự chưa xác định được trường hợp của Dolly nhưng ông ta đã trấn an gia đình chúng tôi rằng ông ta sẽ cố gắng bằng mọi cách sẽ đưa Dolly trở về gia đình tại Hoa Kỳ an toàn trong thời gian ngắn.”

‘Giúp trẻ em nghèo’

Ông Quang nói nghề nghiệp chính của vợ ông là chuyên viên tài chính của hãng Transamerica Company nhưng bà thường xuyên làm từ thiện cho các trường học và cũng là thành viên của tổ chức từ thiện Tình Thương, hay Love Foundation.

Đây là một hội từ thiện “giúp đỡ những trẻ em nghèo khó ở các vùng nông thôn xa xôi tại Việt Nam bằng cách gởi đến các con em sách vở và các thứ cần thiết để các con em có điều kiện đến trường học.”

Ông Quang cũng cho biết thêm: “Gia đình chúng tôi sinh sống tại vùng Hampton Road-tiểu bang Virginia trên 25 năm. Vợ chồng tôi có 3 người con. Con trai lớn của chúng tôi tên là Calvin, 18 tuổi, hiện đang phục vụ trong quân đội Virginia National Guard, và hai người con gái là Vivian, 15 tuổi và Julianne, 13 tuổi.”

Gần đây Việt Nam đã bắt giữ một nhà hoạt động từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam, bà Nancy Nguyễn, trong vài ngày.

Những năm tháng còn lại của cuộc đời

Xin mời các anh ,chị dành khoảng 15 phút, trong bầu không khí thật tĩnh lặng, cùng thưởng thức  video  dưới đây: cảnh mùa Thu tuyệt đẹp, nhạc đệm quá hay và bài viết thật thâm thuý; làm ta phải suy ngẫm để tạo cho mình một cuộc sống có ý nghĩa ở tuổi tàn Thu.

Keo kiệt , ganh ti ,tức giận …là những bệnh nặng làm giảm thọ người lão thành.

 

Republic Vietnam and United States of America National Anthem

YouTube player

Republic Vietnam and United States of America National Anthem 

By Burnsville High School FreeStyle Choir.

Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi.
Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống.
Vì tương lai quốc dân, cùng xông pha khói tên,
Làm sao cho núi sông từ nay luôn vững bền.
Dù cho thây phơi trên gươm giáo.
Thù nước lấy máu đào đem báo.
Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy,
Người công dân luôn vững bền tâm trí,
Hùng tráng quyết chiến đấu làm cho khắp nơi,
Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời.
Công dân ơi! Mau hiến thân dưới cờ,
Công dân ơi! Mau làm cho cõi bờ,
Thoát cơn tàn phá vẻ vang nòi giống,
Xứng danh nghìn năm giống Lạc Hồng!

Cộng sản Việt nam bắt cóc công dân Hoa Kỳ

Facebook Nguyễn Công Lý shared Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)'s photo.
Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)'s photo.
Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) 

Kính thưa quý vị!

Tôi tên là Khưu Xuân Quang, và là chồng của cô Khưu Hiền Duyên. Vợ tôi, tên tiếng Anh là Dolly, là một công dân Hoa Kỳ hiện đang bị nhà cầm quyền
Việt Nam bắt giữ.
Cô hiện là một chuyên viên tài chính của một công ty về tài chính tại Hoa Kỳ là Transamerica Company. Cô thường phục vụ trong những công tác từ thiện cho các trường học công cộng tại nơi chúng tôi cư ngụ là thành phố Hampton Road – tiểu bang Virginia, là một thông dịch viên tình nguyện cho Cộng Đồng Từ Thiện Công Giáo sở tại. Cô cũng là một thành viên cho một tổ chức từ thiện gọi là Tình Thương (Love Foundation), đây là một hội từ thiện thường xuyên giúp đỡ những con em nghèo khó ở các vùng nông thôn xa xôi tại Việt Nam bằng cách gởi đến các con em sách vỡ và các thứ cần thiết để các con em có điều kiện đến trường học. Và đồng thời Cô còn là một người trong Hội Đồng Quản Trị của Cộng Đồng Người Việt tại vùng Hampton Roads-tiểu bang Virginia.
Lần này trong chuyến đi về Việt Nam từ ngày 11 tháng 5 đến ngày 27 tháng 5 năm 2016 vừa qua, với tư cách là đại diện cho tổ chức từ thiện Tình Thương. Cô đã bất ngờ bị bắt giam không lý do vào ngày 26 tháng 5 năm 2016 tại Sàigòn, trước giờ khởi hành chuyến bay trở về Hoa Kỳ.
Gia đình chúng tôi sinh sống tại vùng Hampton Road-tiểu bang Virginia trên 25 năm. Vợ chồng tôi có 3 người con. Con trai lớn của chúng tôi tên là Calvin, 18 tuổi, hiện đang phục vụ trong quân đội Virginia National Guard, và hai người con gái là Vivian, 15 tuổi và Julianne, 13 tuổi.
Cho đến hôm nay thì chúng tôi đã liên lạc với Tòa Lãnh Sự tại Việt Nam và nhân viên đặc trách về trường hợp Dolly. Mặc dù người nhân viên của Tòa Lãnh Sự chưa xác định được trường hợp của Dolly nhưng ông ta đã trấn an gia đình chúng tôi rằng ông ta sẽ cố gắng bằng mọi cách sẽ đưa Dolly trở về gia đình tại Hoa Kỳ an toàn trong thời gian ngắn.
Chúng tôi cũng muốn nhờ quý vị phổ biến rộng rãi dữ kiện này trên hệ thống truyền thông hiện có, cùng liên lạc với các Dân Biểu sở tại hầu lên tiếng giúp chúng tôi được đoàn tụ với vợ tôi.
Cảm ơn quý vị đã quan tâm!
~*~
Letter from husband of Duyen Hien Khuu
Thank you so much. My name is Quang Khuu. I’m the husband of Duyen Hien Khuu, an American citizen that has been detained by the Vietnam government. Her nickname is Dolly.
She works for Transamerica Company as a financial specialist. She helps the Hampton City of Public School, Hampton General District Court, and Commonwealth Catholic Charities/The Language Group as a Vietnamese translator. She is a member of Love Foundation Corporation, a charity organization, which provides resources for the needy in rural areas of Vietnam (school supplies, life vests, etc.). She serves as a member of the Board of Directors of the Vietnamese Community of Hampton Roads.
Dolly was on the trip to Vietnam from 11 May to 27 May 2016, representing Love Foundation Corporation. She was detained on 26 May 2016 in Saigon, Vietnam hours prior to her departure for the United States.
Our family has lived in Hampton Roads area for more than 25 years. We have three children. Her oldest son named Calvin, 18 years old, currently serves in the Virginia Army National Guard, two beloved daughters, Vivian and Julianne, 15 and 13.
As of today, we have been contacted by a case officer in Vietnam. He still has not been able to verify the status of Dolly but has reassured us that he will do everything he can to bring Dolly home safe to us soon. We are reaching out to the media, and our Congressmen to help to bring my wife home. Thank you.

Cứu trợ, hỗ trợ nạn nhân thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung

 Cứu trợ, hỗ trợ nạn nhân thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung

Xuân Nguyên, thông tín viên RFA
2016-05-31

191844.jpg

Đại diện Ngân hàng Agribank – Chi nhánh Quảng Bình trao quà hỗ trợ ngư dân.

Citizen photo

00:36/07:08

Gần hai tháng kể từ ngày thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung Việt Nam xảy ra cho đến nay, người dân ở vùng ô nhiễm phải sống bằng gạo, tiền hỗ trợ từ phía chính quyền cũng như các nhóm thiện nguyện.

Từ ngày thảm họa ô nhiễm môi trường ập lên trên đầu những ngư dân ven biển miền Trung, họ không thể đi biển để đánh bắt hải sản, họ cũng không thể làm việc ở các ruộng muối. Không thể làm việc vì chính quyền Việt Nam chưa công bố nguyên nhân cá chết, hải sản nhiễm độc ra sao… Dẫn đến việc người dân không ai dám mua tôm, cá, muối ở vùng ô nhiễm về ăn.

Ông Hạnh – một ngư dân ở Vũng Áng, Hà Tĩnh kể về cuộc sống của ngư dân kể từ ngày biển bị ô nhiễm:

Ngoài số gạo được hỗ trợ thì mỗi hộ dân có ghe nằm bờ sẽ được hỗ trợ 5 triệu đồng theo chính sách của Chính phủ. Tuy nhiên theo khảo sát của chúng tôi cho tới tận hôm nay thì các ghe nằm bờ vẫn chưa được hỗ trợ.
– Anh Nguyễn Anh Tuấn

“Bây giờ cũng không biết sống bằng nghề gì, thuyền ghe thì kéo lên phơi nắng vậy thôi. Còn trông chờ phía chính quyền nhà nước rồi các ban ngành, tổ chức của Chính phủ làm thế nào để giải quyết chuyện này, chứ chúng tôi cũng không biết trông chờ vào cái gì cả.”

Sự hỗ trợ còn mang nặng tính hình thức từ phía chính quyền?

Do cuộc sống bấp bênh và khó khăn vì không thể làm việc, nên những ngư dân ở đây trông chờ và sống bằng sự hỗ trợ ít ỏi của chính quyền. Ông Ninh, một ngư dân sống ở Quảng Trị kể về sự trợ giúp của chính quyền:

“Tôi có nhận được hai lần hỗ trợ từ phía chính quyền, một lần bằng gạo được 6,8kg, còn về tiền thì mỗi một xuồng, ghe được 500.000 vnđ.”

Ông Ninh nói thêm, ông và những ngư dân ở đây có nghe thông tin về việc nhà nước sẽ hỗ trợ mỗi ghe, thuyền nằm bờ với số tiền là 5 triệu vnđ và một số gạo nhưng ngư dân ở đây chưa nhận được.

Cùng chung tình trạng, ông Hạnh một ngư dân Vũng Áng, Kỳ Anh, Hà Tĩnh xác nhận với chúng tôi:

“Mỗi đầu ghe, đầu thuyền chúng tôi chưa hề nhận được sự hỗ trợ nào cả. Chỉ có hỗ trợ cho một khẩu là được 22 kg gạo. Họ nói 22kg gạo đó là sống 1 tháng rưỡi.”

Nhưng không phải tất cả ngư dân đều được nhận được sự hỗ trợ từ phía chính quyền, ông Hoa – một ngư dân khác ở Vũng Áng kể về trường hợp của gia đình ông:

“Gia đình tôi không được nhận với lý do gia đình tôi có đôi tàu đánh bắt xa bờ, chính quyền nói ‘đánh bắt xa bờ thì không ảnh hưởng’. Nên họ bảo, đối tượng này để đó, họ không cho gia đình tôi nhận gạo, đó là việc thứ nhất.

Thứ hai là khi có sự hỗ trợ của công ty bia Huda Huế, gia đình tôi cũng không có trong danh sách hỗ trợ.”

Ông Hoa còn ngao ngán nói rằng, do chính quyền không chịu công bố nguyên nhân cá chết, và đưa ra bằng chứng việc đánh bắt xa bờ khoảng 20 – 30 hải lý là an toàn, hải sản không bị nhiễm độc. Cho nên, dù có đi đánh bắt xa bờ thì người dân cũng không dám ăn cá do chúng tôi đánh bắt. Ấy vậy mà chính quyền lại loại bỏ danh sách gia đình tôi và một số ngư dân khác tại nơi tôi ở.

2_42394.jpg

Ngư dân xã biển Đức Trạch (huyện Bố Trạch) cùng lực lượng Biên phòng thu gom, chôn lấp cá chết dạt vào bờ.

Ngoài sự hỗ trợ ít ỏi, có chọn lọc, mang nặng tính hình thức, trong công tác hỗ trợ, cứu trợ còn có tình trạng tham nhũng, ăn bớt số gạo của người dân. Sự việc này đã đăng tải trên báo Thanh Niên và Tuổi trẻ ngày 18/5/2016.

Ông Hạnh chia sẻ quan điểm cá nhân về việc ăn chặn, ăn bớt gạo cứu trợ của một số nhân viên công quyền:

“Cái đó phía dân thường chúng tôi cũng không nắm chắc được, nhưng trên báo chí thì cũng thấy rõ, chuyện tham ô tham nhũng bớt xén đó xảy ra rất thường xuyên chứ không phải chuyện lạ. Dân khổ chỉ kêu thấu trời, dốt nát không biết kêu ai. Ở trên thì họ tranh giành chức vị, phục vụ cho họ chứ có phục vụ cho dân đâu.”

Chúng tôi liên lạc với anh Nguyễn Anh Tuấn, một người hoạt động năng nổ tại Việt Nam – anh đang làm việc cho tổ chức Voice Việt Nam. Anh Tuấn đã có mặt ở Vũng Áng, Kỳ Anh, Hà Tĩnh rất sớm để hỗ trợ và giúp đỡ những ngư dân ở đây.

Anh Nguyễn Anh Tuấn xác nhận về sự hỗ trợ từ phía chính quyền đối với người dân:

“Ngoài số gạo được hỗ trợ thì mỗi hộ dân có ghe nằm bờ sẽ được hỗ trợ 5 triệu đồng theo chính sách của Chính phủ. Tuy nhiên theo khảo sát của chúng tôi cho tới tận hôm nay thì các ghe nằm bờ vẫn chưa được hỗ trợ. Chúng tôi cũng tiếp tục khuyến khích bà con nên gọi điện đến đường dây nóng để đòi hỏi số tiền hỗ trợ đó trong lúc khó khăn.”

Gặp khó khăn khi đi cứu trợ

Anh Nguyễn Anh Tuấn kể tiếp, tình hình an ninh ở Vũng Áng rất căng thẳng, lực lượng an ninh được bố trí rộng khắp các ngõ ngách. Khi họ phát hiện những người lạ, những người từ địa phương khác đến thì họ luôn tỏ ý nghi ngờ và họ truy hỏi xem đến với mục đích gì.

Anh Nguyễn Anh Tuấn kể tiếp:

“Tôi cũng biết một số đoàn cứu trợ khác khi đến Vũng Áng để gặp gỡ người dân, sau đó cũng gặp một số rắc rối với chính quyền địa phương, và sau đó bị mời về đồn, rồi bị truy hỏi như: Tiền cứu trợ từ đâu, và mục đích cứu trợ là gì…”

Khi các tổ chức thiện nguyện độc lập về phân phát, hỗ trợ cho dân, người ta đến từng người dân, từng em bé, từng bà già… họ không quan cách, không sổ sách giấy tờ rùm beng, lôi thôi như bên phía chính quyền.
– Ông Hoa

Ông Hoa – một ngư dân ở Vũng Áng cho biết, chính quyền địa phương luôn tìm cách gây khó khăn cho các tổ chức hỗ trợ, cứu trợ ngư dân. Tuy nhiên, nhờ sự hỗ trợ của các nhà thờ Công giáo, nên những khó khăn đó giảm đi rất nhiều. Cho nên ngư dân nơi ông sống nhận được khá nhiều sự giúp đỡ từ phía nhà thờ, từ các nhà hảo tâm.

Ông Hoa nói thêm về sự khác biệt trong cách cứu trợ, hỗ trợ từ phía chính quyền, doanh nghiệp và sự hỗ trợ từ các tổ chức thiện nguyện độc lập:

“Khác biệt rất rõ rệt, khác biệt là ở chỗ khi các tổ chức thiện nguyện độc lập về phân phát, hỗ trợ cho dân, người ta đến từng người dân, từng em bé, từng bà già… họ không quan cách, không sổ sách giấy tờ rùm beng, lôi thôi như bên phía chính quyền.

Bên phía chính quyền họ làm cách hình thức, họ đưa quân đội về để bốc vác gạo, rồi quay phim, chụp ảnh, đưa lên truyền hình để thể hiện cách quan tâm thấu đáo đến đời sống người dân, nhưng ngược lại việc làm của họ không đúng với ‘cái tâm’ như của các tổ chức thiện nguyện.”

Nhà hoạt động trẻ Nguyễn Anh Tuấn nhắn nhủ đến chính quyền Việt Nam rằng, muốn khôi phục niềm tin của người dân thì không thể khôi phục bằng một chỉ thị, chỉ đạo, nghị quyết, lời kêu gọi hiệu triệu hay việc ăn cá, tắm biển làm gương của bất kỳ một lãnh đạo nào. Bởi vì đây là vấn đề liên quan đến sức khỏe nên người dân sẽ không bao giờ tin vào mấy cái chỉ thị, chỉ đạo đó của chính quyền. Tất cả chỉ thị, chỉ đạo đều là vô dụng, do đó muốn khôi phục niềm tin thì chỉ có cách ‘minh bạch thông tin’.

Cuối cùng nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn than thở rằng, việc ‘minh bạch thông tin’ lại là điểm rất là yếu trong việc xử lý khủng hoảng của các cấp chính quyền. Cho nên tôi nghĩ chuyện này còn kéo khá dài, do đó rất cần sự hỗ trợ từ các cá nhân, hội đoàn độc lập nhằm giúp đỡ người dân trong vùng ô nhiễm cách hiệu quả nhất.

Tại sao người ta khom lưng?

Tại sao người ta khom lưng?
Nguoi-viet.com

Ngô Nhân Dụng

Sau khi Tổng Thống Mỹ Barack Obama rời Việt Nam, trên mạng Internet có người đem hai bức hình ra so sánh. Bức hình thứ nhất chụp ngày 25 Tháng Năm, một ông “quan nhỏ bước ra khỏi xe hơi, trong lúc mặt đường ngập lụt. Một anh quân hầu vội vác chiếc ghế tới cửa xe cho quan bước lên, rồi một anh khác khom lưng cõng ông vào bậc thềm, cách cửa xe hai mét. Bức hình thứ hai chụp trước đó, cảnh ông Obama đang ở Việt Nam, tay cầm dù che cho hai nhân viên cùng bước với mình sau khi xuống máy bay gặp trận mưa lớn.

Một công dân mạng bình phẩm: “Không cần phải nói nhiều, hai tấm hình này cũng đủ nói lên bản chất của hai chế độ.”

Không sống dưới chế độ độc tài thì không thể hiểu tại sao anh quân hầu lại sẵn sàng khom lưng cõng ông “quan nhà báo.” Tại sao ông quan làm báo lại sẵn sàng cưỡi lên lưng người ta để bảo vệ đôi giầy của mình? Tại sao người ta cư xử với nhau với những phản ứng tự nhiên như vậy? Ðây chắc phải là một cảnh bình thường, trong đời sống hàng ngày. Cậu lính hầu thấy quan đang lo sợ ướt giầy, ướt gấu quần, thì đưa lưng ra cõng. Phản ứng tự nhiên, vì xưa nay cậu đã quen hầu các quan rồi. Ông quan thấy có đứa đưa lưng ra cõng thì ung dung cưỡi lên lưng người ta, không thắc mắc gì cả. Sau này ông kể, “sự việc diễn ra khá nhanh, lúc đó tôi cũng không nghĩ gì...” Ðúng ra, việc diễn ra nhanh hay chậm thì chắc ông cũng không thấy cần phải nghĩ gì cả. Ông cử động theo thói quen hàng ngày. Dù sao ông cũng biết xấu hổ khi bức hình lan truyền trên mạng, nên tìm cách giải thích, rằng vì ông già cả nên được anh quân hầu trẻ tuổi cõng. Chưa đầy 60 tuổi đã thấy mình già, nhưng nếu ông không quyền, không chức, thì có anh chị nào xin cõng hay không?

Chúng ta không cần nêu danh tính, in chân dung của ông quan và anh quân hầu trong câu chuyện này. Vì thực ra họ đều “ngay tình,” chỉ “phản ứng tự nhiên.” Họ không suy nghĩ gì khi khom lưng xuống hoặc cưỡi lên lưng đồng loại. Họ không cảm thấy hành động của mình có ý nghĩa nào về đạo đức cá nhân hay đạo đức xã hội. Cuộc sống trong chế độ Cộng Sản đã tạo ra kiểu hành vi, thái độ này, người trên thì vênh vang hưởng thụ, thằng dưới thì khúm núm xun xoe. Nền văn minh xã hội chủ nghĩa sản xuất ra các hoạt cảnh bình thường như thế, bởi vì người ta sống như thế từ lâu, đã thành tập quán rồi. Thằng dưới phải khúm núm, sợ hãi thằng trên. Thằng trên coi thằng dưới như “gia nhân, đầy tớ.”

Những chữ “gia nhân, đầy tớ” tôi mới thấy trong cuốn “Lời Ai Ðiếu,” hồi ký của nhà báo Lê Phú Khải, Người Việt xuất bản. Ông Khải đã làm việc nhiều năm cho các đài truyền hình của Cộng Sản. Trong một đoạn, ông thuật lại mấy câu chuyện nghe cô em họ nói; cô đã từng phục vụ các quan Bộ Chính Trị trong các buổi họp. Cô kể rằng, “Khi họp Bộ Chính Trị, Bác Lê Duẩn nói thì các bác Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp cứ cắm đầu xuống mà nghe, không ai dám ngẩng đầu lên, không ai dám nói nửa lời.” Và ông Lê Duẩn, tổng bí thư đảng Cộng Sản, “mắng mỏ người khác như mắng gia nhân, đầy tớ.” Ông Lê Phú Khải lại kể một lần Võ Nguyên Giáp mặc trào phục oai nghi, đi xe hơi có tài xế lái, đến dự một buổi họp quan trọng. Lê Duẩn trông thấy, bảo, “Anh không được dự.” Thế là ông đại tướng quay đầu lủi thủi lên xe ra về.

Cung cách cư xử từ trên đã như vậy, xuống dưới không thay đổi, mức sợ hãi có thể còn tăng cường độ. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng được coi là y sĩ có uy tín nhất miền Bắc. Một vị tướng cảnh sát, từng làm thứ trưởng Bộ Công An, đã chứng kiến cảnh ông bác sĩ “quá lo sợ, mồ hôi vã ra như tắm.” Chỉ vì ông phải ra làm chứng trong một vụ nghi án. Hai phe Bộ Công An đánh nhau, bên nói nạn nhân bị giết, các thủ phạm đã bị đưa ra tòa, kết án, còn bên kia cố chứng minh người đó tự tử. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng biết rằng nếu phát biểu ý kiến trái với phe công an mạnh thì không biết sự nghiệp và cả cuộc đời của mình sẽ ra sao! Là người ngoài, ông đâu biết phe nào mạnh hơn? Ông Tùng rút khăn trong túi ra lau mồ hôi, rút theo mấy gói bột ngọt, đánh rơi cả xuống đất. Thấy ông Tùng run quá, vị tướng cảnh sát cúi nhặt mấy gói “mì chính,” để lại trong túi cho ông, để ông còn cho vào tô khi đi ăn phở. Ông cho biết, Bác Sĩ Tùng phải thuộc hạng sang lắm (trong chế độ xã hội chủ nghĩa) mới có thứ bột ngọt này cất trong túi. Ông Tùng run, nhưng đủ bình tĩnh, khôn ngoan, không cho ý kiến nào cả. Chắc ông đã quyết định theo kế thoát thân đó trước khi dự buổi thẩm tra, vậy mà vẫn còn sợ, run, toát mồ hôi. Mà Bác Sĩ Tùng không thuộc hàng dân thấp cổ bé họng.

Thói quen sợ hãi người có quyền, có thế đã lan tràn. Xuống dưới nữa thì chúng ta mới thấy, cảnh anh quân hầu khom lưng cõng ông tổng biên tập một tạp chí của hội nhà báo. Làm chức tổng biên tập mà oai quyền đến thế sao? Người sống tự do quen không thể nào hiểu nổi lý do nào khiến con người khom lưng cõng nhau như vậy!

Thời tôi sống ở Montréal, Canada, một bữa tôi đến trường đứa con út học, ngồi chờ để gặp các thầy, cô giáo; ngày hôm đó các thầy cô phải tiếp các phụ huynh. Ðang ngồi đọc báo chờ, thấy một người đến ngồi cùng băng ghế, tôi ngẩng lên, rồi vội cười chào. Ông ta lễ phép chào lại. Phụ huynh mới tới đó là Luật Sư Pierre Trudeau, người làm thủ tướng nước Canada mấy lần. Năm đó hình như đảng ông mới thất cử, nhưng vài năm sau ông lại trở về ngồi ghế thủ tướng.

Tại sao trong một nước tự do dân chủ thì ông thủ tướng hay anh dân thường đều tự coi họ bình đẳng như nhau? Tại sao trong xã hội Cộng Sản thì thói đội trên đạp dưới trở thành căn bệnh kinh niên, nặng nề như vậy?

Tất cả là do môi trường tạo ra. Trong chế độ độc tài đảng trị, thì các quan trên, dù chỉ đứng hạng nhì, hạng ba trong một hội nhà báo, khi được đảng Cộng Sản tin dùng là đủ thấy mình có quyền thế, coi những kẻ dưới mình như gia nhân, tôi tớ. Trong chế độ dân chủ, muốn làm thủ tướng hay tổng thống thì phải được dân bỏ phiếu, được dân ủy quyền. Cho nên có người nhận xét về hai bức hình, hình người cõng người và hình ông Obama che dù cho nhân viên, “Chúng cho thấy sự khác biệt: Một bên là đảng cử, một bên do dân bầu.”

Chính guồng máy dân chủ làm cho mọi người sống bình đẳng, một cách tự nhiên. Cái guồng máy đó chạy trong đời sống xã hội, thế là ai cũng cư xử, hành động theo quy luật dân chủ. Cứ như thế, sau một thế hệ, cùng lắm là hai thế hệ, ai cũng thấy mình không thua kém những kẻ có chức có quyền. Và những kẻ có quyền chức cũng thấy mình chẳng hơn gì đám dân ngoài phố. Nhất là các nhà chính trị. Họ phải chật vật đi xin phiếu của dân, xin dân bỏ phiếu cho mình. Họ phải tìm mọi cách chứng tỏ là mình gần với dân, thông cảm dân, vì mình không khác gì những người đi bỏ phiếu.

Người Việt Nam ở Mỹ nhìn cảnh ông tổng thống của họ đi ăn bún chả, ngồi trên cái ghế đẩu, xắn tay áo cầm chai bia mà tu, không ai ngạc nhiên cả. Ông ta đứng trú mưa dưới mái nhà tôn cái quán chông chênh bên đường ở huyện Từ Liêm, lại mời cô chủ và các khách hàng ra chụp hình với mình. Cũng không người Mỹ nào coi là chuyện lạ lùng. Nhiều người còn hỏi: Ủa cái ông Obama này, ổng tính tranh cử lần nữa hay sao? Bà con mình ở Hà Nội hay Sài Gòn đâu có quyền đi bỏ phiếu bầu tổng thống Mỹ?

Những gì ông Obama đã quen làm ở Mỹ, cách ông ta cư xử với dân Mỹ, ông ta chỉ làm giống hệt như vậy khi tới nước Việt Nam. Một là coi mình với người khác đều ngang hàng, bình đẳng. Hai là có cơ hội là bày tỏ tình thân thiện với mọi người. Nghĩ một cách tự nhiên, làm cũng tự nhiên như thế. Thái độ và hành vi này đã trở thành loại “bản năng thứ hai” của những người làm chính trị trong các xã hội dân chủ tự do. Họ được huân tập trong guồng máy dân chủ.

Vì vậy, sau khi ông Obama đi rồi, một người ở Sài Gòn viết trên mạng “những ấn tượng ông để lại trên mảnh đất chữ S này thì mãi mãi còn.” Cô Nguyễn Thị Ngọc Anh, 24 tuổi, nói với nhà báo: “Tôi muốn nước tôi có một người lãnh đạo như ông Obama.” Ông Nguyễn Quang Chơn viết trên blog của mình: “Ông Obama. Tôi kính mến, quí trọng và muốn được học tập ông… đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông…” Phải nói, mọi người dân Việt Nam đều khao khát những người cầm quyền ở nước mình cũng biết cư xử với dân như một ông tổng thống Mỹ.

Ông Obama có biệt tài khi nói trước đám đông mà khiến cho mọi người đều cảm thấy ông ta nói với chính mình. Ông đã trổ tài này khi nhắc đến Lý Thường Kiệt, rồi kết luận với “của tin, chút này” của Nguyễn Du. Ông ta có thói quen thổ lộ những kinh nghiệm và tâm tình mà người khác có thể chia sẻ ngay lập tức. Ngày hôm qua, tới Hirosima, nơi bom nguyên tử Mỹ đã giết 140 ngàn người Nhật, ông đã làm nhiều người rơi lệ khi nhắc đến những đứa trẻ lúc chết còn sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghĩ đến những em bé chết oan vì tội lỗi của người lớn, ai cũng nhận được bản thông điệp hòa bình này.

Giống như vậy, tôi đã từng đọc bài thi sĩ Hữu Loan kể cha mẹ vợ ông bị đấu tố trong cải cách ruộng đất. Các cụ bị chôn sống đứng, nhô đầu trên mặt đất, rồi người ta cho kéo cầy đi qua. Nghĩ đến cảnh đó đủ rợn người. Nhưng gần đây tôi còn rùng mình hơn, khi đọc một đoạn hồi ký về cuộc Cách Mạng Văn Hóa của Trung Cộng; nhân năm nay là 50 năm kỷ niệm thảm họa đó. Một nhân chứng kể ở tỉnh Sơn Tây người ta đem chôn sống một bà già và đứa cháu. Nhân chứng kể nghe thấy tiếng đứa bé kêu khóc: “Bà ơi, cát chui vào mắt con đau quá!” Rồi nghe tiếng bà trả lời: “Lát nữa sẽ hết đau, con ạ.”

Tại sao con người có thể tàn ác với nhau như thế? Chế độ Cộng Sản đã thay đổi con người, tạo ra những hành vi chúng ta không hiểu nổi. Tàn ác cực độ. Hoặc hèn hạ kinh khủng.

Muốn cứu con người, phải chấm dứt chế độ đó.

LỄ ÐỨC MẸ THĂM VIẾNG

LỄ ÐỨC MẸ THĂM VIẾNG

Phó Tế J.B. Huỳnh Mai Trác

Ngày hôm nay là một ngày rất đặc biệt, có một không hai trong lịch sử cứu độ của Thiên Chúa đối với nhân loại.  Ngày đánh dấu sự gặp gỡ huyền diệu giữa hai người đàn bà thánh thiện được cưu mang những Đấng mà nhân loại hằng mong đợi: đó là Maria, Mẹ của Chúa Giêsu, và người chị họ là Elizabeth, mẹ của Thánh Gioan Tẩy giả.

LE DUC ME THAM VIENG

Như đã được thuật lại trong Phúc Âm của Thánh Luca, chính Đức Mẹ Maria đã khởi đầu cuộc hành trình thăm viếng Elizabeth ở một nơi rất xa làng Nagiarét của Mẹ.  Bởi vì vừa khi Thiên thần truyền tin việc thụ thai nhiệm mầu cho Đức Mẹ Maria, thì Thiên Thần cũng báo cho Đức Mẹ biết là bà Elizabeth, “người đàn bà có tiếng là son sẻ” cũng đang mang thai một con trai trong “tuổi già của bà.”  Câu chuyện muốn nói lên rằng sự thụ thai một cách mầu nhiệm của bà Elizabeth là một đảm bảo cho những lời hứa của Thiên Chúa đối với Đức Mẹ Maria: vì rằng “Không có sự gì mà Thiên Chúa không thể làm được.”  Đó có lẽ là động lực đầu tiên thúc đẩy Đức Mẹ Maria đến viếng thăm bà Elizabeth để tự chính mình trông thấy người đàn bà đã được liên kết một cách lạ lùng với kế hoạch nhiệm mầu của Thiên Chúa.

Khi bà Elizabeth vừa nghe lời chào mừng của Maria thì hài nhi trong bụng bà nhảy mừng.  Elizabeth liền thốt: “Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ và con lòng bà gồm phúc lạ.”  Vừa khi nghe lời chúc phúc của Elizabeth thì bỗng chốc Maria liền cảm nghiệm được Thiên Chúa soi sáng cho mình ý thức được sự bày tỏ và thực hiện những lời hứa của Thiên Chúa, đặc biệt là những lời hứa nầy có liên quan đến những người nghèo khổ và những kẻ bị áp bức.  Do đó Đức Mẹ Maria đáp lại bằng một ca vịnh tuyệt vời, “Magnificat”:

Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa,
Và thần trí tôi hớn hở mừng vui trong Chúa Đấng cứu độ tôi,
Vì Người đoái thương nhìn phận tôi tớ mọn hèn…
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường
Kẻ nghèo đói Chúa ban đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay không.

Đây là một viễn tượng phi thường và có tính cách phá đổ trong đó ân huệ của Thiên Chúa đối với hai người phụ nữ khiêm tốn được xem như là để báo trước cho một đảo ngược toàn diện thể chế xã hội: vinh thăng kẻ nghèo hèn!  Hạ bệ kẻ thù của họ!

Niềm vui chan chứa của cuộc thăm viếng nầy làm tan đi bất cứ điềm báo nào về cái giá mà họ phải trả sau nầy.  Vả lại, cũng không có dấu hiệu gì về viễn tượng biểu lộ trong ca vịnh của Maria dẫn đến cái chết của hai hài nhi đang nhảy mừng trong lòng mẹ.  Tuy nhiên ngày đó còn xa vời lắm.  Hôm nay, nhân ngày lễ trọng để kính nhớ Đức Mẹ Maria Thăm Viếng Bà Thánh Elizabeth” chúng ta nhớ đến sự vui mừng gặp gỡ và tình chị em của hai phụ nữ liên kết niềm tin của họ trong Thiên Chúa Toàn Năng.

Phó Tế J.B. Huỳnh Mai Trác