Viết nhân mùa Phục Sinh (*)

Viết nhân mùa Phục Sinh (*)

Theresa Phạm Thanh Nghiên (Danlambao)Viết tặng bố Trần Thúc Lân, người họa sĩ già kể chuyện Quê Hương qua nét vẽ.

Tôi từng ghét, và ác cảm với đạo Công giáo.

Ghét một cách hiển nhiên (và hồn nhiên) như việc tôi từng tin yêu cộng sản vậy. Tôi chưa bao giờ đi tìm nguyên cớ vì sao có cái sự yêu-ghét kỳ quặc, bất công và bất bình thường như thế. Cứ như một lập trình, ai tin cộng sản đều thù ghét tôn giáo. Sản phẩm giáo dục trong môi trường xã hội chủ nghĩa cứ cho ra đời những con người yêu- ghét theo quán tính vậy thôi. Vì sao yêu? Không biết. Vì sao ghét? Cũng không biết.

Trong suy nghĩ của tôi, người Công giáo không cần tổ quốc, không cần anh em, bằng hữu. Theo Đạo, là chối bỏ cha mẹ, anh em, họ tộc. Giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy ghê sợ cái lối tư duy kỳ quặc trong quá khứ của mình.

Hồi ấy, cô bạn học cùng lớp hay rủ tôi đến Nhà thờ. Thảo Ni không phải người Công giáo. Cô nàng đến nhà thờ chỉ vì thấy “hay hay”, Ni bảo thế.

Tôi đi cùng Ni vì chiều bạn, và vì tò mò xem Linh Mục ngoài đời có giảng đạo như Linh mục trong phim không. Tôi mê bộ phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên” lắm. Đó là một trong những bộ phim truyền hình nhiều tập đầu tiên được phát trên kênh VTV3, khoảng những năm 95, 96 ở thế kỷ trước. “Thì ra đạo Công Giáo không xấu như mình tưởng.” Những cảnh “Thánh lễ” trong phim là những hình ảnh tôi mong chờ nhất khi dán mắt vào màn hình vô tuyến.

Tôi lại đi theo Thảo Ni đến nhà thờ.

Hôm ấy, nhà thờ đông lắm, người ngồi chật ních cả ngoài sân. Sau này nhớ lại, tôi đoán đó là ngày Lễ Phục Sinh.

Ông Linh mục (hồi đó tôi gọi như thế) bắt đầu động chạm đến chính trị, đúng đề tài tôi thích.

– …Và như thế, Stalin là một tên đồ tể, một kẻ giết người hàng loạt.

Gương mặt vị linh mục vẫn tự nhiên và bình thản như không phải mình đang nói những điều “nhạy cảm”.

Như điện giật, tôi đứng phắt dậy, mặc cho Thảo Ni níu tay tôi lại. Tôi luồn lách qua đám giáo dân đông đúc vẫn đang ngồi nghe ngoài sân. Vị linh mục vừa xúc phạm đến niềm tin của tôi. Tôi yêu quý Stalin như yêu quý những lãnh tụ cộng sản khác.

Tôi giận Thảo Ni mất mấy ngày.

Từ lần ấy, tôi lại tiếp tục ghét người Công giáo. Và không bao giờ trở lại nhà thờ nữa.

Mấy năm sau tôi đi làm. Cùng làm với tôi có một anh người Huế tên là Phong. Tôi quý mến anh mọi thứ, trừ việc anh là người Công Giáo.

Hôm ấy anh đến nhà tôi, mang theo cuốn Kinh Thánh. Đấy là lần đầu tiên tôi chạm tay vào một cuốn Kinh Thánh. Giở một trang bất kỳ, tôi đọc:

“Hãy đem yêu thương vào nơi oán thù,

Đem thứ tha vào nơi lăng nhục

Đem an hoà vào nơi tranh chấp,

Đem chân lý vào chốn lỗi lầm.”

Tim tôi như đập nhanh hơn. Phúc chốc tôi thấy hơi thở ấm lại và có điều gì đó giống như làn gió nhẹ len lỏi trong óc tôi.

Tôi vội vàng đem cuốn sổ tay ra chép. Như thể những ý tứ ấy sẽ bay biến nếu không tranh thủ lưu giữ lại. Tôi không biết đó là kinh gì, nhưng từ ấy, tôi không bao giờ ghét đạo Công Giáo nữa.

Năm 31 tuổi, tôi đi tù.

Tôi từng nếm trải hơn hơn bốn tháng biệt giam. Đó là một buồng giam rộng chưa đầy 6 mét vuông. Tôi có thói quen ghé mắt qua 6 cái lỗ nhòm của cửa buồng giam, dù chỉ để nhìn thấy khoảng sân chật chội và hàng rào kẽm gai sắc lạnh. Để bớt đi cảm giác ngục tù.

Tối nào tôi cũng hát. Nhưng chỉ hát thôi thì chưa đủ. Tôi cần một điều gì đó giá trị hơn, để nâng đỡ tinh thần mình.

“Hãy đem yêu thương vào nơi oán thù,

Đem thứ tha vào nơi lăng nhục.”

Lời kinh hôm nào lại văng vẳng trong trí não. Tôi không nhớ nguyên văn những điều mình đã đọc hơn mười năm về trước. Những câu kinh chắp vá, không nguyên vẹn trong trí nhớ ngày nào đã trở thành lời cầu nguyện mỗi ngày của tôi. Thiên Chúa, chắc không trách tội một kẻ ngoại đạo là tôi. Tôi đã tin như thế. Và tôi dần thấy mình được gần Thiên Chúa, tinh thần tôi đã có nơi để bám víu, tựa nương.

Ra tòa được ít hôm, tôi bị chuyển lên Trại giam số 5, Thanh Hóa. Mười một tháng cuối cùng của chặng đường tù, tôi bị chuyển vào ở hẳn trong Phân trại, không phải đi ra ngoài hiện trường lao động nữa dù ra ngoài đó tôi cũng không làm gì. Bạn tù bảo, tại tôi hay chặn đường các đoàn kiểm tra để kiếm chuyện, hay “săm soi” bắt lỗi cai tù nên tôi bị “tống” vào trong trại ngồi chơi xơi nước. Đi tù “được” ngồi chơi là điều không người tù nào nghĩ đến. Với lại, đi đội tôi cũng có làm gì đâu, cai tù mang tiếng đày ải tôi ra.

Buồng bên cạnh có một chị tên Bẩy theo đạo Công Giáo, người Nghệ An. Chị có gương mặt đẹp và phúc hậu như Đức Mẹ. Nhiều lần tôi tự hỏi, tại sao người phụ nữ có gương mặt đẹp và nhân từ như thế lại có gan đi buôn ma túy để bị kết án những 20 năm tù?

Mà chị Bẩy hiền lành thật. Tôi chưa thấy chị cãi vã với ai bao giờ. Thi thoảng gặp tôi ở sân giếng, chị tâm sự với tôi về nỗi ấm ức chị phải chịu. Chị bảo, theo Chúa là phải biết nhường nhịn và khiêm nhường.

Chiều hôm ấy, chị rỉ tai tôi:

– Nghiên ơi, mấy lần chị để ý thấy trong các lần sục buồng, cán bộ không bao giờ tự ý lục lọi đồ của em, phải không?

– Vâng. Họ muốn thì phải được sự đồng ý của em, và phải lập biên bản em mới cho kiểm tra chị ạ. Tôi trả lời, mặt tỉnh bơ trước thái độ dè dặt của chị.

– Thế nếu họ cố tình thì sao? Chị hỏi tiếp, nét mặt trông nghiêm trọng lắm.

– Em không biết. Nhưng họ chưa cố tình lần nào chị ạ.

– Vậy chị nhờ em một việc được không?

– Vâng, chị nói đi, giúp được em sẽ giúp.

– Em giữ giúp chị cuốn Kinh Thánh nhé. Chị sợ lúc cán bộ đột xuất sục buồng, thấy được là chết chị.

Từ hôm ấy, sáng nào trước khi đi làm chị cũng kín đáo mang cuốn Kinh Thánh sang gửi tôi. Hôm thì giấu trong vạt áo, hôm thì lấy thứ gì đó như cái khăn, tập giấy để che cuốn Kinh Thánh. Buổi chiều trước khi điểm buồng, tôi lại kín đáo đưa cuốn Kinh Thánh trả lại cho chị.

Tôi được đọc Kinh Thánh từ ấy.

Ban đầu, nhìn cuốn sách bé xíu, dầy khộp với chi chít những chữ, tôi cũng ngại. Đọc từ đầu, không hiểu gì cả. Tôi bỏ. Thi thoảng tôi lại giở những trang bất kỳ ra xem. Không bao giờ tôi nhớ nổi một câu nào trọn vẹn.

“Phước cho những kẻ chịu bắt bớ vì sự công bình, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy”.

Tôi nhớ rất rõ câu Kinh Thánh ấy ngay khi vừa mới đọc. Hôm ấy tôi đang ở ngày đầu tiên của cuộc tuyệt thực thứ 2 trong trại 5 Thanh Hóa. Tuyệt thực, để các tù nhân được trải nệm xuống nằm vào mùa đông, để được nhận chăn ấm từ gia đình gửi vào. Có dịp, tôi sẽ kể về cuộc tuyệt thực này trong một lần khác. Tại sao lại là lời Kinh ấy, tại khoảnh khắc ấy chứ không phải trong bao nhiêu lời Kinh khác?

Đến bây giờ, tôi vẫn tin rằng Thiên Chúa đã nâng đỡ, tiếp sức cho tôi trong những thời khắc khó khăn nhất của cuộc tù đày.

Tôi về hết án, chị Bẩy sụt sịt nói với tôi ngoài sân giếng:

– Em về, ai giữ cuốn Thánh Kinh cho chị?

Tôi không biết trả lời thế nào, buồn rũ người.

Tôi đã về nhà, tháng 9 này được tròn bốn năm. Bốn năm ấy, không biết ai niu giữ cuốn Kinh Thánh giúp chị Bẩy?

Phạm Thanh Nghiên

danlambaovn.blogspot.com

Chú thích:

(*). Viết dịp Phục sinh nhưng tháng 6/2016 mới đăng.

NHỮNG ĐỨC TÍNH TỐT VÀ XẤU CỦA NGƯỜI VIỆT NAM

NHỮNG ĐỨC TÍNH TỐT VÀ XẤU CỦA NGƯỜI VIỆT NAM

 Một dân tộc tự nhận mình có toàn những đức tính tốt, không có đức tính xấu – là một dân tộc sống trong ảo tưởng. Mà một dân tộc sống trong ảo tưởng thì sớm muộn gì cũng suy thoái hoặc bại vong.

Có thể nói không có một dân tộc nào trên trái đất này gồm tòan những đức tính tốt.

– Chẳng hạn người Nhật. Họ có thể có rất nhiều đức tính tốt, nhưng một đức tính xấu không thể phỦ nhận đó là người Nhật khó chơi, khó có thể hòa hợp với các chủng tộc khác. Họ sống khép kín chứ không cởi mở như người Việt Nam.

– Người Do Thái vì quá thông minh cho nên ” ăn người “, không chịu nhả ra. Chính vì thế mà bị người ta ghét. Ăn thì phải nhả ra, tức phải chia xẻ với người khác thì mới lâu bền.

– Người Pháp có thể cái gì cũng tốt cả nhưng quá kiểu cách, nặng tự ái cho nên tụt hậu so với Đức, Mỹ, Nhật là những nước trước đây thua kém Pháp.

– Người Mỹ có thể cái gì cũng tốt cả – nhưng quá phóng túng và không dạy luân lý, đạo đức trong học đường. Có thể đây là nguyên do khiến xã hội Hoa Kỳ từ từ băng họai .

– Còn Trung Hoa? Tại sao một đất nước đã sản sinh ra những nhà tư tưởng vĩ đại như Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử, Lão Tử, Trang Tử, Bách Gia Chư Tử ..lại có qúa nhiều bạo chúa, đàn bà hung ác, dâm lọan làm suy sụp đất nước và làm khổ con người? Phải chăng người Tàu có một “căn bệnh trầm kha” gì đó mà chúng ta chưa biết?

– Còn Việt Nam mình thì sao?

Trong chiều hướng để dân tộc và đất nước cùng tiến lên, tôi thử phân tích xem người Việt chúng ta có những đức gì TỐT và những đức tính gì XẤU. Trong bài hát “Việt Nam! Việt Nam!” Nhạc sĩ Phạm Duy có giấc mơ vĩ đại là một ngày nào đó dân tộc Việt Nam sẽ đem “Lửa thiêng soi tòan thế giới” .

Tôi cũng mong dân tộc mình có ngày như vậy. Nhưng ngày đó chưa đến.Muốn nó đến thì chúng ta, dân tộc Việt Nam phải nhìn lại mình xem cái tốt thì giữ gìn, phát huy. Cái gì xấu thì bỏ đi. Người có trí tuệ là người thấy mình có lỗi và sửa chữa.

Một dân tộc hay một cá nhân sẽ mãi sống trong ảo tưởng và u tối khi tự ru ngủ mình bằng những giá trị mà mình hoặc dân tộc mình không có.. Sau đây là những đức tính Xấu và Tốt của người Việt Nam.

Theo Viện nghiên cứu xã hội học Hoa Kỳ thì người Việt có các tố chất cơ bản sau:

1. Cần cù lao động, nhẫn nại, chịu đựng trong mọi hòan cảnh khó khăn song dễ thỏa mãn.

2. Thông minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.

3. Khéo léo, bắt chước giỏi, nhanh, dung hợp được cái hay của người song không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).

4. Vừa thực tế, vừa mơ mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.

5. Hiếu học, biết quý trọng giáo dục, người trí thức, có khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học “đến đầu đến đuôi” nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra, người Việt học tập không phải chỉ vì kiến thức (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công ăn việc làm, ít vì chí khí, đam mê).

6. Thích làm chủ, xởi lởi, chiều khách, song không bền.

7. Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời).

8. Gia đình đùm bọc, che chở, bảo vệ lẫn nhau.

9. Có tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh, trường hợp khó khăn, bần hàn, còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh thần này rất ít xuất hiện.

10. Yêu nước nồng nàn. Khi có ngọai xâm sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước. Tôn thờ và quý trọng người hy sinh vì đất nước.

11. Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, để tiểu cục làm mất đại cục.

12. Thích tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh (cùng một việc, một người làm thì tốt, ba người làm thì kém, bảy người làm thì hỏng).

Những Đức Tính Xấu:

– Đánh giá của Phan Bội Châu
:

Hay nghi kỵ lẫn nhau, không làm nên việc gì cả, đó là điều rất ngu thứ nhất.

Tôn sùng những điều xa hoa vô ích, bỏ bễ những sự nghiệp đáng làm, đó là điều rất ngu thứ hai.

Chỉ biết lợi mình mà không biết hợp quần, đó là điều rất ngu thứ ba.

Thương tiếc của riêng, không tưởng đến việc ích chung, đó là điều rất ngu thứ tư.

Biết có thân mình nhà mình mà không biết có nước, đó là điều rất ngu thứ năm.

Dân được cường thịnh là nhờ có sự nghiệp công ích. Nay những việc đó, người nước ta đều không thể làm được. Hỏi vì sao không làm được, thì nói là vì không có tiền của. Sở dĩ không có tiền của là vì đã tiêu phí vào những việc vô ích xa hoa rồi.

– Đánh giá của Phan Châu Trinh

Dân tộc nước Nam, trên lịch sử, có hai đặc tính cực đoan phản đối nhau: một là đặc tính bài ngoại và ỷ ngoại; hai là đặc tính tự tôn và tự ti.
Hai đặc tính đó sẵn ở quốc dân, trong não mọi người.

-Đánh giá của Trần Trọng Kim

Người mình phần đông thường ranh vặt, quỷ quyệt, bộ tịch lễ phép mà hay khinh khi, bài bác chế nhạo.

Tâm địa nông nổi, khoác lác, hiếu danh

Thường thì nhút nhát, hay khiếp sợ

-Đánh giá của Nguyễn Văn Vĩnh

Tính ỷ lại, tính ăn gian nói dối, thói ăn uống thành nợ miệng,

Tính bán tín bán nghi, thói đồng bóng, tính vay mượn kém sáng tạo,

Tính cơ hội đục nước béo cò, thói “gì cũng cười”, tệ cờ bạc…

Thi sĩ Tản Đà trong bài thơ Mậu Thìn xuân cảm viết năm 1932 đã nhận xét về xã hội Việt Nam:

“Dân hai nhăm triệu ai người lớn ?

Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”.

Những Đức Tính Xấu Khác:

1. Đi trễ, không tôn trọng giờ giấc:

“Không ăn đậu, không phải là Mễ.

Không đi trễ, không phải Việt Nam”.

2. Hay nói dối, hoặc nói dối quanh.

3. Hay biện minh (tại, bị) thiếu tinh thần trách nhiệm.

4. Thích nói xấu người khác, chen vào chuyện người khác (ngồi lê đôi mách), ghen tị vì không muốn ai hơn mình.

5. Không tôn trọng của công.

6. Thù dai.

7. Thích ai thì bốc lên tận mây xanh, ghét ai thì dùng mọi lời lẽ để lăng nhục, sỉ vả, chửi bới người ta. Thiếu thận trọng về ngôn ngữ. Thiếu tinh thần vô tư.

8. Khó lòng hùn hạp, khó làm ăn chung vì ai cũng muốn thủ lợi riêng.

9. Vô kỷ luật.

10. Vì chỉ biết có gia đình mình, dòng họ mình cho nên lơ là việc chung.

11. Lòng tham : Đã có 1 thì muốn có 2, có 2 thì muốn có 20, khi có 20 thì muốn có 200… Lòng tham ấy, đam mê ấy như 1 thứ ma túy. Thứ ma túy ấy vượt lên trên cái đạo đức, trên cả đồng loại để con người đứng sang một chiến tuyến khác đối lập với nhân dân, dùng nhân dân làm vật nuôi cho chính lòng tham của mình…

12-Ham tiền – Hiếu danh – Coi thường danh dự – Vô cảm và hèn nhát – Coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”.

Anh chị Thụ & Mai gởi

Kết luận đã được xác thực: Trên 2 triệu người đã bị chính quyền Trung Quốc mổ lấy nội tạng sống

Kết luận đã được xác thực: Trên 2 triệu người đã bị chính quyền Trung Quốc mổ lấy nội tạng sống

Tóm tắt bài viết

  • “Đảng Cộng sản Trung Quốc dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng” – báo cáo điều tra của Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
  • Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc gián tiếp xác minh tính chính xác của Báo cáo.
  • Chính quyền Trung Quốc tiếp tục cưỡng ép các học viên Pháp Luân Công thử máu cho thấy tội ác mổ cướp nội tạng vẫn tiếp diễn.

Ngày 20/6 vừa qua, Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp  Pháp Luân Công (WOIPFG)  đã cho công bố kết luận điều tra: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”, tin này được xác thực vào ngày 24 tháng 6 vừa qua trong cuộc điện đàm với một Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ. Phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói: “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin.”

Ông Uông Chí Viễn: Kết luận này đã được xác thực

Về vấn đề này, ông Uông Chí Viễn, người phụ trách điều tra, đã xác nhận với ký giả Đại Kỷ Nguyên: “Kết luận này đã được xác thực”.

Theo ông Uông Chí Viễn, “Báo cáo điều tra” do WOIPFG thực hiện bắt đầu từ ngày 20/1/2003, trải qua hơn 10 năm theo dõi và điều tra về tội ác tàn sát các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ, trên cơ sở thu thập và nắm vững số lượng lớn chứng cứ, dùng phương pháp điều tra thực chứng kết hợp phân tích chứng nghiệm mới đưa ra kết luận.

“Phương pháp phân tích dữ liệu lớn cần phải được kiểm nghiệm bởi các chuyên gia, nó giúp phơi bày toàn bộ bức tranh hiện trạng, từ đó người theo dõi sẽ phân biệt được đâu là thực, đâu là giả.”

Ông Uông Chí Viễn nói: “Những chứng cứ mổ cướp nội tạng sống của ĐCSTQ trước đây do WOIPFG đưa ra mang tính phân tán lẻ tẻ, chưa được tập hợp lại, chưa tổng hợp toàn cục để tiến hành thẩm lý điều tra rồi đưa ra kết luận. Từ góc độ thẩm lý hình sự, phải trình bày cụ thể toàn bộ vấn đề mang tính hệ thống.”

“Nhưng “Báo cáo điều tra” lần này đã phân tích vấn đề mang tính hệ thống, giúp nhận diện rõ đây là hoạt động mang tầm quốc gia do cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân cầm đầu. Báo cáo tạo được sự liên kết hoàn chỉnh các chứng cứ khiến cho bất kỳ ai có chút kinh nghiệm về tố tụng hình sự khi đọc sẽ nhận thấy rõ: Tập đoàn Giang Trạch Dân đã phạm tội ác diệt chủng chống lại loài người”.

“Bất kỳ kết luận quan trọng nào của chúng tôi ít nhất cũng có hai chứng cứ luận đan xen, như việc chứng minh hoạt động cấp quốc gia do Giang Trạch Dân cầm đầu trong chương 2, chúng tôi phải đưa ra lời dẫn chứng của ít nhất 2 quan chức cấp cao, đồng thời còn kết hợp nhiều lời khai khác để chứng minh. Cách làm như vậy vô cùng thuyết phục, những ai trước đây không tin thì sau khi xem xong phần này sẽ phải tin vào sự thực.”

Ông Uông Chí Viễn tiếp tục trình bày “Báo cáo điều tra” bằng logic tố tụng hình sự cẩn thận: Từ ba kết luận quan trọng (Lời chứng thực Giang Trạch Dân đã hạ lệnh mổ sống lấy nội tạng; Những chứng cứ về hoạt động cấy ghép mà để thực hiện được đòi hỏi phải có số người sống cung cấp vô cùng lớn; Số người bị mổ sống lấy nội tạng vượt xa số tử tù của Trung Quốc), mỗi kết luận đều cho thấy ĐCSTQ mổ sống lấy nội tạng của học viên Pháp Luân Công. Ba kết luận này bổ sung cho nhau hình thành nên chứng cứ “kiềng ba chân” vô cùng vững chãi và đầy thuyết phục để chứng minh tội ác chống lại loài người của ĐCSTQ.

Để làm rõ về con số học viên Pháp Luân Công bị sát hại ít nhất cũng hơn 2 triệu người, ông Uông Chí Viễn đã giải thích: Tại Trung Quốc có ít nhất 3 bộ số liệu liên quan đến cấy ghép nội tạng. Thứ nhất là tổng số ca cấy ghép theo công bố của Bộ Y tế Trung Quốc, thứ hai là số ca cấy ghép do các bệnh viện công bố công khai, thứ ba là số ca cấy ghép thực tế. Nơi cấy ghép là một số bệnh viện trọng điểm của địa phương và bệnh viện quân đội do Bộ Y tế và thế lực quân đội kiểm soát. Số lượng gan và thận cấy ghép trên thực tế là gấp 10-20 lần con số mà bệnh viện công bố, gấp 3 lần con số công bố về tổng số lượng cấy ghép do Bộ Y tế Trung Quốc đưa ra.

“Chúng tôi phân tích 714 trong tổng số 865 bệnh viện phát hiện có cấy ghép tạng, con số cấy ghép họ công khai là hơn 400.000, trong khi số học viên Pháp Luân Công bị giết hại ít nhất cũng hơn 2 triệu người.”

“Chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn mới điều tra được chứng cứ này, vì chính quyền Trung Quốc kiểm soát rất nghiêm ngặt, che giấu, ngụy tạo và sửa chữa số liệu… Qua điều tra và phân tích chứng cứ từng số liệu, kết luận con số hơn 2 triệu người bị ĐCSTQ giết hại để lấy nội tạng là con số đáng tin cậy. Ai bác bỏ kết luận về số liệu của chúng tôi, cần phản bác lại số liệu cấy ghép cụ thể ở từng bệnh viện.”

Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc gián tiếp xác minh tính chính xác của Báo cáo

Nhân viên điều tra của WOIFG dùng thân phận là thư ký văn phòng của ông Giang Trạch Dân để điện thoại với Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ.

Khi “Thư ký văn phòng” nói rằng “Đồng chí Giang Trạch Dân đã hạ lệnh mổ lấy nội tạng của mấy trăm vạn học viên Pháp Luân Công” , thì Trương Cao Lệ không những không phủ nhận, mà còn tỏ ra không chút kinh ngạc, đáp lại  rằng “phải ngăn cản truy cứu việc này trong cuộc họp ở Bộ Chính trị” và “mong Giang Chủ tịch hãy yên tâm”. Đáng sợ hơn nữa, ông Trương Cao Lệ còn nói “sẽ xử lý ổn thỏa các học viên Pháp Luân Công còn lại”.

Cuộc điện thoại này đã xác minh tính chính xác về kết luận cả trăm vạn người bị mổ sống trong “Báo cáo điều tra”, hơn nữa còn cho thấy hàng loạt học viên Pháp Luân Công đang bị bắt giam trở thành cái kho cung cấp nội tạng sống, đang đối diện nguy hiểm bị mổ sống bất cứ lúc nào.

Đến nay chính quyền Trung Quốc vẫn đang ép các học viên Pháp Luân Công tiến hành thử máu

Theo công bố của website Minh Huệ, không chỉ ép các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ phải thử máu, chính quyền Trung Quốc còn đến tận nhà những học viên chưa bị giam giữ để cưỡng chế thử máu. Có rất nhiều bằng chứng cho thấy, ĐCSTQ vừa cưỡng bức nhục hình với các học viên Pháp Luân Công, vừa lấy máu để đối chiếu vì muốn biến họ thành cái kho cung cấp nội tạng.

Năm 2014, trang Minh Huệ đã đưa tin vạch trần việc tại nhiều địa phương, cảnh sát đến tận nhà ép buộc học viên Pháp Luân Công thử máu, trong đó nhiều nhất là tỉnh Quý Châu và Liêu Ninh. Có những nơi cảnh sát không tìm thấy học viên Pháp Luân Công đã ép người nhà của họ xét nghiệm máu, thậm chí đến người 80 tuổi cũng không bỏ qua. Phía cảnh sát nói họ làm theo lệnh của cấp trên.

Tháng 12/2014, trang Minh Huệ lại đưa tin “hàng loạt học viên Pháp Luân Công tại thị trấn An Thuận tỉnh Quý Châu bị ép lấy máu”, còn nêu rõ từ tháng 4/2014 đến nay, tại nhiều nơi ở An Thuận tỉnh Quý Châu, lực lượng cảnh sát trung ương và địa phương đã cưỡng chế phi pháp hoặc lừa gạt lấy máu học viên Pháp Luân Công. Chị Triệu, một học viên Pháp Luân Công chia sẻ với ký giả Đại Kỷ Nguyên về câu chuyện chị Trần Hủy, một học viên Pháp Luân Công ở Võ Hán, vào lúc hơn 8 giờ tối ngày 18/2/2015, vì đi phát tài liệu công bố sự thật về việc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc đã bị một đồn cảnh sát ở Võ Hán bắt giữ trái phép. Nhân lúc chưa bị công an phát hiện ra, chị Trần đã dùng điện thoại cầm tay đưa tin lên mạng weibo thông báo tình hình bị công an cưỡng ép xét nghiệm máu và nước tiểu.

Hơn 8 giờ tối ngày 18/2/2015, chị Trần Hủy vì đi phát tài liệu công bố sự thật đã bị một đồn cảnh sát ở Võ Hán bắt giữ trái phép. Vào khoảng 12 giờ đêm, chị Trần đưa tín hiệu cho biết chị bị công an cưỡng ép xét nghiệm máu và nước tiểu, trên hình thấy rõ ghế thẩm vấn và hai còng tay, phía trên là hộp đóng dấu và vật giống như bông sợi thấm cồn. Từ đó về sau không còn tin tức gì của chị, hiện mọi người rất lo lắng cho an nguy của chị (Ảnh: internet)

Chị Triệu nói, chị quen chị Trần Hủy trên mạng weibo, là một trong vô số học viên Pháp Luân Công lên mạng tố cáo sự thật. Username trên mạng của chị là Lausanne, năm 2000 chị tốt nghiệp khoa Báo chí Đại học Nam Kinh, từng đi du học và làm việc ở Thụy Sĩ. Từng làm việc cho báo Đô thị Nam Phương, sau đó làm cho tờ Abbao ở Võ Hán, Hồ Bắc.

“Do tình trạng áp bức nghiêm trọng của ĐCSTQ với học viên Pháp Luân Công, để giữ an toàn cho học viên Pháp Luân Công Đại Lục, thông tin về họ đều phải hết sức thận trọng, tôi chỉ có thể nói đến đây”. Chị Triệu nói với tâm trạng lo lắng: “Từ sáng ngày 19/2 đến nay chúng tôi không còn tin tức gì của chị ấy, đang vô cùng lo lắng cho an nguy tính mạng của chị ấy. Chị ấy bị cảnh sát ép thử máu và nước tiểu, điều này chứng minh tội ác mổ sống lấy nội tạng của chính quyền Trung Quốc vẫn đang tiếp tục”.

Ông Uông Chí Viễn nói, chuyện cưỡng ép thử máu chứng tỏ tội ác mổ sống lấy nội tạng người vẫn đang tiếp diễn có tổ chức, hơn nữa chuyện này không chỉ giới hạn trong số các học viên Pháp Luân Công bị nhốt trong tù mà còn mở rộng ra tất cả các học viên khác mà cảnh sát Trung Quốc có thông tin về họ. Những điều này là bằng chứng thuyết phục cho tính chân thực của bản Báo cáo.

Cuối cùng, ông Uông Chí Viễn kêu gọi: “Các chính phủ, tổ chức và nhân sĩ chính nghĩa trên toàn thế giới cần ngay lập tức có hành động, truy xét và trừng phạt tội ác chống lại loài người của ĐCSTQ! Phải mau chóng lôi tên đầu sỏ Giang Trạch Dân ra tòa án xét xử!” Đồng thời ông cũng có lời nhắn với những kẻ tòng phạm tiếp tay bức hại Pháp Luân Công:

“Bức hại Pháp Luân Công là tội ác chống lại loài người! Đây là tội ác tương đương bọn tội phạm chiến tranh phát xít Đức, bất cứ hành vi chấp hành mệnh lệnh nào cũng không thể trở thành lý do miễn tội. Hãy thẳng thắn tự thú, hối cải, khai rõ tội ác của những kẻ khác để lập công chuộc tội, đó là lối thoát duy nhất! ”

Ông David Kilgour, nguyên Quốc vụ khanh Canada, một nhân viên điều tra độc lập cho rằng, những giúp đỡ tốt nhất với Trung Quốc hiện nay là phải ngăn chặn tình trạng chính quyền mổ cướp sống lấy nội tạng.

Ông Ethan Gutmman, một chuyên gia người Mỹ, chuyên trách về các vấn đề Trung Quốc đã cho công bố cuốn sách “The Slaughter” (Cuộc tàn sát) vào ngày 12/8/2014. Ông cho biết, trong cuốn sách đã công bố hàng loạt chứng cứ mới chứng minh tội ác cưỡng ép mổ sống người lấy nội tạng của ĐCSTQ, đặc biệt là trong năm 1999 sau đợt ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, bắt đầu chương trình giết mổ các học viên Pháp Luân Công để lấy nội tạng với quy mô lớn, và hiện tội ác này vẫn đang tiếp diễn. Ông chỉ đích danh chính Chu Vĩnh Khang, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị – Pháp luật của Trung Quốc trước đây là một nhân vật quan trọng trong kế hoạch này, các quan chức cao cấp nhất của Trung Quốc đều biết rõ.

TRUY TÌM THỦ PHẠM

TRUY TÌM THỦ PHẠM

Nguyễn Đình Cống

6-6-2016

Mác - Ăng ghen 2016: Sau 1 thế kỷ thất bại, chẳng chứng minh được điều gì cả. Ảnh: internet

Về thảm họa môi trường biển, gần đây có các thông tin: Bộ trưởng Trương Minh Tuấn cho biết việc xác định nguyên nhân cá chết còn liên quan tới xác định thủ phạm gây ra nguyên nhân đó. Bộ trưởng Mai Tiến Dũng còn nêu: Trong quá trình điều tra, quan điểm của Thủ tướng chỉ đạo nếu phát hiện tổ chức và cá nhân nào vi phạm thì sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật và không loại trừ bất cứ tổ chức và cá nhân nào.

Tôi hết sức hoan nghênh những ý kiến trên đây và tỏ ý nghi ngờ. Liệu nói được như thế nhưng có dám làm như thế không. Ai làm. Có bao nhiêu lực lượng hùng mạnh đang cản trở việc làm đó, liệu cái tổ chức và cá nhân nào vi phạm mà đứng trên Thủ tướng, trên cả pháp luật thì làm sao đây.

Nhân đây tôi xin bàn thêm về việc truy tìm thủ phạm. Mà không phải chỉ riêng thủ phạm vụ biển Miền Trung. Trên đất nước này từ rừng núi, khe suối, đồng bằng, sông biển, chợ búa, trong mỗi làng xóm, trong mỗi ngõ phố… đâu đâu cũng đầy thảm họa về cả vật chất và tinh thần. Nếu không nhanh chóng tìm ra để xóa bỏ từ nguyên nhân, để loại bỏ thủ phạm, để tìm cách khắc phục và ngăn ngừa thì sẽ để lại cho con cháu một di sản tan hoang. Khi chúng ta chỉ vì sợ hoặc vì muốn yên thân mà khoanh tay, bịt miệng, nhắm mắt, để bọn âm mưu diệt chủng liên kết với bọn tay sai thi hành mưu kế hiểm độc thì rồi không biết con cháu chúng ta có tồn tại và khắc phục được không và chúng sẽ oán hận chúng ta đến như thế nào. Tội lỗi của chúng ta để xẩy ra thảm họa cho dân, cho nước thật là lớn, không những đối với thế hệ hiện tại mà đối với cả tổ tiên và con cháu. Trong bài “Người Việt đang lặng lẽ cúi đầu chờ chết” (Trang Ba Sàm-8583, ngày 4/6), Lê Quang Trung đã chỉ ra người Việt đang có thể rơi vào trạng thái bị Tàu cộng âm mưu tiêu diệt dần dần.

Về vụ Formosa, Bùi Quang Vơm trong bài “Tội phạm Vũng Áng”, chỉ ra  thủ phạm quan trọng là các lãnh đạo CS như Vũ Kim Cự, Nguyễn Tấn Dũng. Liệu  hai người ấy đã phải là thủ phạm chính chưa, ngoài họ ra còn những ai nữa. Và rồi còn phải tìm thủ phạm chính trong tất cả các tai họa khác đang hàng ngày, hàng giờ giáng lên đất nước này, đổ lên đầu dân tộc này. Tôi muốn tìm cho ra thủ phạm trong từng vụ việc rồi khái quát hóa lên để tìm được thủ phạm chính của mọi tai họa.

Việc chứng minh sẽ từ từ, xin viết ngay kết luận đã tìm thấy: Thủ phạm chính mọi tai họa của dân tộc VN trong thời gian gần đây chính là sự lãnh đạo của đảng cộng sản (ĐCS), của những người chủ trương duy trì độc tài đảng trị theo chủ nghĩa Mac Lênin (CNML), đang cam tâm bám theo bọn bành trướng Trung quốc. Điều này tôi đã viết một phần trong các bài trước đây như “Đuổi hổ cửa trước rước sói cửa sau”, nguyên nhân gốc của nhiều tệ nạn…

Để khỏi nhầm lẫn và bớt tranh cãi, tôi xin viết rõ hơn một chút. ĐCS tự nhận là lãnh đạo toàn diện dân tộc VN, đạt nhiều thành tích vẻ vang, nhưng cũng mắc nhiều sai lầm khuyết điểm. Công lao, thành tích đảng đã nhận, vậy tai họa không được trốn tránh, đổ lỗi cho người khác. ĐCS nên ghi nhận và phổ biến câu của Nguyễn Du “Xét mình công ít tội nhiều” cho toàn đảng toàn dân chứ không phải như dân từng bêu riếu: “Mất mùa là bởi thiên tai. Được mùa nhờ bởi thiên tài đảng ta”. Công lao ĐCS đến đâu còn chờ lịch sử phán xét, còn tội thì phải chỉ ra ngay để toàn dân đều thấy.

Thực tình trước đây đã có một số người yêu nước tưởng nhầm, nghĩ rằng có thể theo chủ nghĩa cộng sản để xây dựng thiên đường trên hạ giới, mang lại tự do hạnh phúc cho nhân dân. Thế nhưng công cuộc thử nghiệm về CNCS đã thất bại thảm hại. Tuy cũng đang còn một số ít người còn ảo tưởng vào CS, nhưng tuyệt đại đa số nhân loại đã từ bỏ nó, đã lên án nó. Dưới đây tôi sẽ phân tích nguyên nhân nào dẫn dắt CS gây thảm họa cho dân tộc.

Thảm họa có 2 loại: Thiên tai và do con người (tạm gọi là Nhân họa). Về thiên tai, trong bài “Nghịch lý về tai nạn hạn hán ở Việt Nam” công bố ngày 20/3/2016 tôi có phân tích hạn hán là do Trời làm ra, còn tai nạn là do con người (vì ngu dốt, tham lam, vô trách nhiệm. Thiên tai là phổ biến trên thế giới, ở các nước dân chủ người ta đề phòng kịp thời, khắc phục nhanh chóng, có hiệu quả, còn ở những nước độc tài thì khắc phục chậm chạp, hậu quả nặng nề…). Tạm để Thiên tai lại, bài này bàn về nhân họa.

Ngày 26 tháng 4 tôi viết bài “Nguyên nhân gốc từ phía con người trong sự hủy hoại môi trường”, trong đó chỉ ra: Nguyên nhân về con người mới thật sự là cơ bản, mà hiện nay đang có nhiều mưu đồ tìm cách bưng bít hoặc xóa dấu vết. Thủ phạm nhân họa có 2 nhóm người chủ yếu. Nhóm 1 là bọn chủ mưu, lập ra, chỉ đạo các kế hoạch lừa đảo. Chúng bao gồm những kẻ có thủ đoạn và thường có nhiều tiền. Thủ đoạn chính là lừa bịp, gian xảo, tiền chúng kiếm được thường là bất chính. (Những người làm giàu bằng năng lực chính đáng không bao giờ tự giác gây ra tai họa hoặc lừa đảo con người). Nhóm 2 là những kẻ cho phép, tiếp tay, che dấu, đó là một số các quan chức CS từ cấp dưới đến Trung ương, có quyền thế ở trong các cơ quan của đảng và nhà nước. Đó là quyền lãnh đạo, quyền lập hoặc duyệt kế hoạch, dự án, quyền cấp phát tài chính, quyền kiểm tra kiểm soát, quyền ban phát bổng lộc, quyền cho hoặc không cho người dân làm một việc gì, quyền bắt bớ, kết tội v.v…

Tai họa từ nhỏ đến lớn xẩy ra hàng ngày, khắp nơi, làm nhân dân điêu đứng, làm đất nước kiệt quệ chính là do sự kết hợp chặt chẽ của hai nhóm người này để làm lợi riêng cho bản thân chúng. Nhóm 1 không phải chỉ có người trong nước, kể cả bọn xã hội đen, mà có thêm bọn tài phiệt nước ngoài. Nguy hiểm hơn là trong bọn chúng, ngoài những kẻ vì lợi trước mắt, còn có bọn Tàu bành trướng đang âm mưu hủy diệt dần dần dân Việt (lợi lâu dài). Tuy cả hai nhóm đều là thủ phạm, đều nguy hiểm, nhưng xét cho cùng bọn nhóm 2 nguy hiểm và quan trọng hơn. Theo nguyên lý cũng như theo luật pháp, hiến pháp các nước thì bọn nhóm 2 không được phép tồn tại.

Trong một xã hội dân chủ, văn minh, tiến bộ thì những người trong bộ máy chính quyền có nhiệm vụ lãnh đạo và quản lý xã hội phải lo làm tròn trách nhiệm để không xẩy ra các thảm họa cho dân, để giữ ổn định xã hội. Thế nhưng đau khổ thay cho dân Việt, một số không ít trong bộ máy đảng và nhà nước trở thành hoặc tham gia vào nhóm 2 dưới dạng chủ động hoặc bị động. Chủ động là móc nối, liên kết với nhóm 1, chia chác với chúng. Bị động là tuy không móc nối nhưng cố tình làm ngơ, để mặc cho bọn nhóm 1 hoành hành, nói chung là không chịu làm tròn nhiệm vụ vì nhiều lý do: lười nhác, không có năng lực, không có trách nhiệm, phải làm việc khác cấp thiết hơn nhiệm vụ chính (bóp nặn người khác để kiếm tiền bù vào vốn đã bỏ ra khi chạy chức…). Nếu không có bọn nhóm 2, nếu những người trong các cơ quan chính quyền đều làm tốt, làm tròn nghĩa vụ thì bọn nhóm 1 không dễ gì tác oai tác quái.

Vấn đề cần tìm là trong xã hội Việt Nam hiện giờ ở đâu sinh ra, ai nuôi dưỡng mà có lắm bọn nhóm 2 đến thế. Trước đây, hồi còn trẻ, tôi thường được dạy: “Những xấu xa, sai lầm là do bọn đế quốc, phong kiến tạo ra, để lại”. Bây giờ thì rõ ràng không phải như thế, đảng đã kết luận  chắc nịch là do “Cán bộ, đảng viên các cấp các ngành thoái hóa biến chất”. Hỏi tiếp: Với một đảng có truyền thống oai hùng như ĐCSVN, có vũ khí tự cho là sắc bén phê bình và tự phê bình, có CNML sáng chói dẫn đường, làm kim chỉ nam, luôn luôn đề cao việc học tập, tu dưỡng theo gương bác Hồ, mỗi lần đại hội, bất kỳ cấp nào cũng đều nêu cao khẩu hiệu sáng suốt lựa chọn người đủ tài đức, rồi bầu cử dân chủ đến thế là cùng, kết nạp đảng viên xét lý lịch mấy đời… Thế thì ở đâu ra cái bọn thoái hóa biến chất ấy. Chúng nó từ dưới đất chui lên chăng, từ bọn phản động Việt Tân cài vào chăng, là tàn dư của đế quốc phong kiến chăng. Không, không có đứa nào như thế cả. Tất cả chúng nó là sản phẩm tất yếu của CNML, của ĐCS, của đấu tranh giai cấp, của cách mạng vô sản, của chuyên chính và độc tài cộng sản, của chủ trương đất đai là của công, của đường lối dân chủ tập trung, lãnh đạo tập thể, của việc đặt đảng lên trên luật pháp, của sự mất dân chủ và dối trá trong bầu cử, của sự đàn áp tự do tư tưởng và ngôn luận.

Đảng CSVN rất tự hào về sự sáng suốt. Họ đã có nhiều mưu mẹo trong việc đánh đổ kẻ thù giai cấp, thu được thắng lợi trong chiến tranh, nhưng với chủ trương độc tài toàn trị vô sản chuyên chính họ đã phạm nhiều sai lầm trong quản lý xã hội, quan trọng nhất là tạo ra một đội ngũ quan chức mà phần lớn thiếu năng lực, kém liêm chính. Từ lãnh đạo cao cấp đến các quan chức cấp dưới, phần nhiều là bọn cơ hội, xảo trá, rất giỏi trong việc đấu đá nội bộ, lươn lẹo trong đường lối, hèn với giặc, ác với dân, giỏi xu nịnh, giỏi tạo ra thành tích dỏm, giỏi trong việc liên kết với bọn nhóm 1 để vinh thân phì gia, giỏi trong việc tuyên truyền dối tra, khuếch trương thành tích chiến tranh, giỏi trong việc che dấu âm mưu và tội ác, giỏi trong việc đàn áp dân chủ, trong việc lừa bịp bầu cử, nhưng cơ bản chúng là bọn tham, ngu và đểu. Tham nhất là tham quyền lực rồi đến tiền tài. Ngu nhất là không thấy được những tai họa khủng khiếp sẽ đến cho bản thân, gia đình, dân tộc. Đểu nhất là vừa ăn cướp vừa giảng đạo đức, vừa bịt miệng, trói tay người khác. Những tính cách ấy được sự độc tài toàn trị bảo lãnh. Nếu không giữ thật chặt độc tài, nếu mở rộng dân chủ thì nhân dân không bao giờ để cho bọn người có tính tham, ngu, đểu như thế thống trị lâu dài.

Thế những người tài giỏi, trung thực, liêm khiết của Việt Nam ở đâu? Họ làm gì mà để cho bọn cơ hội thao túng như vậy? Người tài giỏi của Việt Nam không hiếm nhưng sự cai trị của cộng sản đã làm cho họ không phát huy được. Một số bỏ ra nước ngoài theo các con đường chảy máu chất xám, một số bị đàn áp, hủy hoại, số còn lại chỉ lo giữ thân, một số ít tuy có trí tuệ và can đảm nhưng chỉ mới tạo ra được vài chú ý nào đó mà chưa thành lực lượng. Thực ra trong ĐCS, trong chính quyền cũng còn có những người chân chính, trong đó có một số người tài giỏi, trung thực, liêm khiết, đặc biệt là trong thời gian trước đây, đã có những người làm đến thủ tướng, ủy viên Bộ chính trị, ủy viên trung ương, Bộ thứ trưởng, tướng tá quân đội, nhưng những người như vậy phần lớn đã bị ĐCS vô hiệu hóa, bị loại bỏ, thậm chí bị tù đày, bị khai trừ vì họ trung thực, không xu nịnh, không dùng mưu ma chước quỷ. Có nhiều người một thời nhầm lẫn, trung thành với chủ thuyết cộng sản, cuối đời tỉnh ngộ ra thì đã muộn. Rất nhiều cán bộ, chiến sĩ và nhân dân vì quá tin vào đảng, vào lãnh tụ mà không thấy được sự thật bị bưng bít, bị làm giả.

Riêng bọn nhóm 2, đặc biệt thời gian gần đây càng phát triển mạnh trong mọi tổ chức từ bé đến lớn. Sau hội nghị Thành Đô, CSVN càng tỏ ra hèn nhát, chịu lùi từng bước, chịu mất từng bộ phận đất đai, biển đảo và chủ quyền, chịu để cho Trung cộng thi hành những thủ đoạn hủy hoại môi trường và nòi giống.

Đấy, thủ phạm chính là đấy chứ đâu. Nhân dân VN đã thấy. Nhân dân có quyền yêu cầu ĐCS phải tự thấy mà thay đổi đường lối. Nhưng nếu ĐCS vẫn kiên quyết không thay đổi thì có lẽ nhân dân phải tìm con đường khác để tự cứu mình, cứu con cháu, cứu dân tộc.

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc nhận xét về Trung Quốc và vấn đề biển Đông

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc nhận xét về Trung Quốc và vấn đề biển Đông

Gia Minh, PGĐ Ban Việt Ngữ RFA
2016-06-06

000_BJ18Q.jpg

Từ trái sang: Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, tổng giám đốc và giám đốc điều hành của Viện Quốc tế Nghiên cứu Chiến lược (IISS) John Chipman, và phó tham mưu trưởng của Trung Quốc Đô đốc Sun Jianguo trong một đối thoại Shangri-La 15 tại Singapore vào ngày 5 tháng 6 năm 2016.

AFP PHOTO

00:01/06:49

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Vấn đề Biển Đông lại trở thành đề tài nóng ở Đối thoại Shangri-la vừa kết thúc vào ngày hôm qua 5 tháng 6.

Việc đưa vấn đề Biển Đông ra bàn thảo như thế có hứa hẹn những chuyển biến tích cực gì cho tình hình tranh chấp lâu nay là nội dung cuộc phỏng vấn nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc từ Sài Gòn ngày 3 tháng 6.

Gia Minh: Có thể đánh giá Trung Quốc đã thành công khi đặt những sự việc đã rồi không?

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc: Tôi tán thành với anh. Năm 1974 khi Trung Quốc chiếm phần còn lại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam trước sự phản kháng mạnh mẽ của Việt Nam Cộng Hòa và một số nước nhưng rồi từ từ Trung Quốc cũng xác lập vùng chiếm đóng trên quần đảo Hoàng Sa đến nay hơn 40 năm.

Trong cuộc chiến ngăn chặn ảnh hưởng, sự bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông thì không thể một hai Shangri-la có thể giải quyết được.
– Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc

Rồi vấn đề Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm trái phép 7 cụm đảo thuộc Trường Sa của Việt Nam xong biến chúng thành các đảo nhân tạo; Mỹ, Nhật cũng lên tiếng và Liên hiệp quốc cũng cảnh báo…; và việc tôn tạo đó cũng ‘là sự đã rồi’. Rồi tiến đến Trung Quốc đưa máy bay quân sự, đưa tàu và đưa các lực lượng dân sự chuyển đến sinh sống trên các đảo này thì cũng là sự đã rồi và cũng không thấy có sức mạnh nào kiềm chế hành động của Trung Quốc. Do đó Trung Quốc cảm thấy rằng quốc tế đã bất lực trước hành động của mình, vì Trung Quốc bao giờ cũng cho đồng tiền đi trước với lợi thế là cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới. Do đó trong cuộc chiến ngăn chặn ảnh hưởng, sự bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông thì không thể một hai Shangri-la có thể giải quyết được mà đây là sự quyết tâm, sự đồng lòng của các siêu cường trên thế giới, của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc.

Gia Minh: Mới ngày hôm qua (2/6), người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lê Hải Bình, cho biết vào ngày 9 tháng 6 tại Hạ Long sẽ có cuộc họp cấp cao ASEAN – Trung Quốc về việc thực hiện DOC (Tuyên bố các bên về ứng xử tại Biển Đông). Là một nhà nghiên cứu thì ông thấy có thêm một hoạt động như thế nữa sẽ có tín hiệu gì cho tình hình tại Biển Đông?

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc: Nếu Trung Quốc đồng ý họp với ASEAN về Tuyên bố Ứng xử tại Biển Đông cũng chỉ nhằm hòa hoãn và kéo dài thời gian mà thôi. Còn COC (Bộ Quy tắc về ứng xử tại Biển Đông) thì tương lai rất mù mịt, vì các nước ASEAN, bao gồm Việt Nam, bao giờ cũng yêu cầu giữ nguyên trạng, không làm phức tạp tình hình, không đe dọa, không dùng vũ lực; nhưng nguyên trạng là nguyên trạng lúc nào, nguyên trạng của các đảo mà Trung Quốc chiếm đóng trái phép, hay là nguyên trạng về thể hiện chủ quyền, quá trình thực hiện chủ quyền, hay là nguyên trạng ‘ở đâu, ở đó’ như tình hình hiện nay mà Trung Quốc mong muốn?

Gia Minh: Ông cũng có ý kiến Liên hiệp quốc phải tham gia vào vấn đề này, và người ta dự đoán Tòa Trọng Tài Thường Trực Quốc tế trong thời gian sắp đến sẽ đưa ra phán quyết về vụ kiện do Philippines đệ nạp hồi đầu năm 2013. Thế nhưng có những diễn tiến như Đài Loan vừa lên tiếng, rồi Philippines có tổng thống mới mà đường lối có vẻ khác với vị tiền nhiệm; tất cả những điều đó có ý nghĩa gì trong tình hình hiện nay?

000_BJ0OG.jpg

Đô đốc Sun Jianguo của Trung Quốc, phó tham mưu trưởng của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA), phát biểu trong Đối thoại Shangri-La tại Singapore vào ngày 5 Tháng 6 năm 2016. AFP PHOTO

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc: Trước hết nói về thái độ của tân tổng thống Philippines muốn hòa hoãn, muốn đối thoại với Trung Quốc, tôi cho rằng đây là một bước lùi trong đường lối đấu tranh của Philippines với Trung Quốc.

Còn vấn đề Tòa sắp sửa phán quyết về đơn kiện của Philippines thì tôi nghĩ rằng có khả năng tòa cũng sẽ tuyên bố đường lưỡi bò ‘vô giá trị’. Bao nhiêu đó cũng đủ để Trung Quốc mất mặt trên thế giới dù Trung Quốc đã tuyên bố sẽ không thực hiện phán quyết của Tòa.

Nhưng đây là dịp may để chúng ta đấu tranh chính trị và đấu tranh pháp lý trên toàn thế giới để cho cộng đồng trên toàn thế giới thấy được bộ mặt thật của Trung Quốc.

Còn nói đối với Liên hiệp quốc, hay cụ thể là Hội Đồng Bảo an Liên hiệp quốc thì chúng ta thấy có hai nhân tố: Trung Quốc và Nga là thành viên Hội Đồng Bảo an; mà Nga bao giờ cũng đứng ngoài ‘tọa sơn quan hổ đấu’ tìm cho mình cái lợi nhiều nhất. Nga có quyền phủ quyết cũng như Trung Quốc nên vấn đề tiếng nói của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc trong giải quyết vấn đề Biển Đông, tôi nghĩ cũng dừng lại ở mức độ ‘bảo vệ hòa bình, tránh chiến tranh, không đe dọa sử dụng vũ lực’… dù có nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc.

Do đó vấn đề quan trọng nhất hiện nay muốn đấu tranh chặn đứng bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là các nước ASEAN phải nhất trí, phải quyết tâm cùng thống nhất phương án đấu tranh; còn nếu cứ để Trung Quốc xé lẻ ra từng nước – quan điểm của Lào, quan điểm của Campuchia, quan điểm của Philippines như hiện nay, thì Biển Đông mất về tay Trung Quốc chỉ còn là vấn đề thời gian!

Gia Minh: Như vậy không có gì sáng sủa lắm. Trong thực tế vừa rồi Lào cũng tuyên bố nên đàm phán song phương, Campuchia đường lối của họ lâu nay cũng như vậy; khả năng đoàn kết ASEAN theo ông thấy ra sao?

Muốn đấu tranh chặn đứng bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là các nước ASEAN phải nhất trí, phải quyết tâm cùng thống nhất phương án đấu tranh.
– Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc: Là một người nghiên cứu về ASEAN trong mấy mươi năm qua, tôi thấy ASEAN không phải như Châu Âu, không phải như Bắc Mỹ, không phải khối NATO. Trong lòng bản thân các nước ASEAN có quá nhiều mâu thuẫn và xung đột giữa các quốc gia với nhau.

Có một điều cụ thể chúng ta nhìn thấy trong hơn 40 năm hình thành và phát triển của ASEAN chưa có một công trình, chưa có một thành tựu nào mang dáng dấp của ASEAN, có hay chăng chỉ là từng nước ASEAN riêng biệt; do đó đừng mong ASEAN trong một sớm một chiều đoàn kết, nhất trí để đối phó lại Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông. Vì họ cần ổn định chính trị, họ cần phát triển kinh tế mà hiện nay người ra tay đầu tư, đổ tiền cho họ nhiều nhất là Trung Quốc chứ không phải Mỹ.

Chính vì vậy, ASEAN sẽ bị xé lẻ, ASEAN sẽ tiếp tục mất đoàn kết và ASEAN sẽ không có tiếng nói chung trong vấn đề Biển Đông.

Gia Minh: Theo ông thì thái độ của Việt Nam trong thời gian sắp đến phải thế nào để có thể giữ được những cái có thể giữ?

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc: Tôi nghĩ chiến lược của Việt Nam hiện nay là đi luồn lách giữa các thế lực siêu cường trên thế giới để giữ vững những phần đất chưa mất và tìm cách đấu tranh pháp lý với Trung Quốc. Nhưng tôi nghĩ những biện pháp đó cũng chưa phải là biện pháp tối ưu.

Tôi mong muốn rằng Nhà nước Việt Nam phải xác định được Trung Quốc là ai? Bạn hay thù! Nếu xác định được bạn hay thù thì mới có được một đối sách hoàn toàn hữu hiệu với Trung Quốc; nhất là nếu trong thời gian gần tuyên bố thiết lập vùng nhận diện phòng không; thậm chí dẫn đến vùng cấm bay, thậm chí đe dọa tất cả các tàu thuyền của Việt Nam di chuyển trên Biển Đông và trong khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam thì lúc đó bạn – thù sẽ rõ và lúc đó sẽ dễ có phương pháp đối phó với Trung Quốc hơn.

Gia Minh: Cám ơn nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Phải xuất khẩu nhiều hàng hoá “Ma dzê in Việt Nam”!

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Phải xuất khẩu nhiều hàng hoá “Ma dzê in Việt Nam”!

 httpv://www.youtube.com/watch?v=-nL4JBVimU4

Bạn đọc Danlambao – Tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đọc chữ tiếng Anh “Made in Vietnam” thành “Ma dzê in Việt Nam” khi yêu cầu các doanh nghiệp gia tăng xuất khẩu hàng hoá ở nước ngoài.

Phát biểu tại hội nghị “Doanh nghiệp Việt Nam – Động lực phát triển kinh tế của đất nước” hôm 29/4/2016 ở Sài Gòn, ông Phúc tỏ ra nghiêm nghị và nói một cách hùng hồn:

“Đặc biệt, tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là “Ma dzê in Việt Nam”

 
Đất nước mình anh hùng như vậy, giải phóng dân tộc như vậy, tại sao không thể xuất khẩu lớn được?”
Không rõ cách đọc như trên là do ông Phúc vô tình theo thói quen, hay ông cố tình đọc như vậy để chọc cười cho các doanh nghiệp?

Những gì diễn ra trong video cho thấy đã không có tiếng cười nào vang lên sau màn trình diễn tiếng Anh ngớ ngẩn của ông Phúc.

Theo tiểu sử chính thức được đăng trên website Cổng thông tin điện tử chính phủ, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có chứng chỉ B Anh văn, tương đương với trình độ trung cấp.

Lời của hai tấm hình

Lời của hai tấm hình

HINH 1

Nguyễn thị Cỏ May (Danlambao) – Người dân Việt Nam ở hai thành phố lớn đứng đầy hai bên lề đường, dưới trời mưa lớn, vẫy tay chào đón tổng thống Hoa Kỳ đi ngang qua, với những tiếng reo hò đồng thanh “Obama! Obama!”. Tên của ông tràn ngập cả trên vỉa hè, quán café, quán nhậu,… trong những ngày qua.

Hình ảnh đó quả thật là một sự bất ngờ, khó có ai có thể hình dung được người dân Việt Nam lại bày tỏ tình cảm nồng nhiệt như vậy đối với tổng thống Hoa Kỳ, một quốc gia thù địch như chế độ ra rả tuyên truyền cho tới ngày 30/04 vừa qua. Trong khi đó, chánh quyền Việt Nam dành cho quốc khách một sự đón tiếp với nghi thức tối thiểu phải có.

Về phía khách, ông Obama vẫn thản nhiên, hoàn toàn không để ý đến nghi lễ ngoại giao, vẫn thoải mái, chân tình, cười hồn nhiên, ngồi lê hàng quán, bắt tay mọi người đứng gần một cách thân thiện,… Trọng tâm thật sự của ông là muốn đo lường thái độ của người dân đối với chánh phủ Hoa Kỳ và dân huê kỳ. Có ý kiến cho tất cả đó là sự giàn cảnh tinh vi của Holywood nhưng thực tế là đã thu hút nhân tâm của mọi từng lớp người dân Việt Nam. Ngoại trừ nhà cầm quyền bởi theo biện chứng hể cái gì dân hoan nghênh thì họ đề cao cảnh giác. Do từ nguyên lý nhà cầm quyền cộng sản là không phải do dân và vì dân.

Obama đã đi rồi

Giới cầm quyền ở Hà Nội, cũng như đồng chí vàng của họ ở Bắc Kinh, khi tới thăm viếng Hoa Thịnh Đốn hay Paris, chẳng những không được kiều bào của họ đón tiếp nồng nhiệt, mà còn bị la ó, phản đối sự thăm viếng, tố cáo những hành động dã man của chế độ ở trong nước, làm cho họ nhiều lúc đã phải ra về bằng cửa hậu.

Trái lại, ông Obama, sau bốn ngày viếng thăm Việt Nam, ra về còn để lại trong lòng người Việt Nam, nhất là tuổi trẻ, những tình cảm trân quí.

“Hỏi vì sao dân tôi mến mộ ngài

Có phải vì ngài là tổng thống

Hay vì xứ ngài đôla chất đống

Không! Chúng tôi yêu vẻ đẹp tỏa từ ngài.

…Nụ cười tươi và những cái bắt tay… dệt lối chân tình

…Mà rung động hàng triệu con tim người Việt

Ngài bàn việc đại sự bằng lời chân thành tha thiết

Chẳng buộc tội ai… nhưng bao kẻ phải cúi đầu”…(Thơ của Thương Hoài )

Và người phụ nữ Phượng Trần bị sự chơn tình của khách đã làm cho trái tim của bà rung động sâu xa:

“…Em như đang trong mơ

Khi nghe Anh nói đến

Nam Quốc Sơn Hà ấy

Chỉ có Nam Ðế cư 

Anh muốn nói gì ư?

Dẹp dã tâm Khựa nhé!

Anh ơi lời Anh khẽ

Chạm đến triệu lòng dân!”… (Thơ của Phượng Trần)

Và cả chân dung của ông cũng được sinh viên hội họa tự ý thực hiện với lời ghi chú đầy thiết tha quí mến.

Obama và tấm hình ở Tòa Bạch Ốc

Ông Obama có gốc gác từ một gia đình da màu nghèo, cha mẹ xa nhau, thuở nhỏ từng sống ở Nam Dương, một xứ Đông Nam Á kém mở mang, tức ý muốn nói ông thuộc thành phần xã hội không lấy gì làm khá hơn đám cộng sản lãnh đạo ở Hà Nội nhưng ông lại hoàn toàn không cùng bản chất với họ. Nhờ hấp thụ một nền giáo dục nhân bản, khai phóng, tự do.

Chính giáo dục đào tạo con người. Nhìn tấm hình dưới đây để hiểu tại sao ông Obama qua Việt Nam lần đầu tiên mà được dân chúng dành cho ông những tình cảm quí trọng sâu xa như vậy. Thực tế này là phản ứng nghịch lý của những điều mà dân chúng tiếp thu được từ truyền thông chánh quyền. Cũng là kết quả trái chìu của sự giáo dục quần chúng về bạn và thù của chế độ.

TT 1

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: Pete Souza/The White House

Nhiều thập kỷ qua, Nhà Trắng treo rất nhiều ảnh chụp các đời tổng thống, hoặc làm việc hoặc vui chơi. Tấm mới thay chỗ tấm cũ. Nhưng tấm ảnh này chụp Tổng thống Barack Obama đã yên vị suốt 3 năm qua, không bị tháo xuống.

Bé trai trong ảnh là Jacob Philadelphia, sống ở Columbia, bang Maryland. Khi chụp tấm ảnh này vào tháng 5 của ba năm trước, Jacob mới 5 tuổi. Lúc đó, cha cậu là ông Carlton Philadelphia, một cựu lính thủy, rời Nhà Trắng sau hai năm làm việc trong Hội đồng An ninh quốc gia. Như nhiều nhân viên khác, ông Philadelphia cũng đề nghị tổng thống chụp ảnh cùng gia đình ông trước khi ra đi.

Ảnh chụp xong, gia đình Philadelphia sắp giã từ thì ông Carlton nói với ông Obama rằng hai con trai của ông có hai câu hỏi tổng thống, mỗi đứa một câu.

Jacob nói trước: “Cháu muốn biết tóc cháu có giống tóc tổng thống không?”. Cậu bé nói nhỏ đến nỗi ông Obama phải bảo nhắc lại. Sau khi nghe rõ, ông Obama trả lời: “Sao cháu không sờ thử đi, xem có giống tóc cháu không”? Rồi Obama hạ thấp đầu ngang tầm với của Jacob. Cậu bé ngần ngừ, tổng thống khuyến khích: “Sờ đi, anh bạn!”.

“Cháu thấy sao? – ông Obama hỏi.

“Dạ, cũng giống nhau”, Jacob đáp lời.

Cậu bé Isaac, nay đã 11 tuổi, thì hỏi ông Obama tại sao lại loại trừ chiến đấu cơ F-22. Ông Obama cho biết vì quá tốn kém.

Theo thông lệ có từ thời Tổng thống Gerald R. Ford, mỗi tuần các phóng viên ảnh Nhà Trắng lại chọn ảnh ấn tượng để trình bày. Tuần đó, tấm ảnh của Jacob là số một. (Theo Bằng Vy, The New York Times)

DM

 

 

 

 

 

 

 

Đỗ Mười và nhà Toán học Ngô Bảo Châu

Đỗ Mười, cựu Bộ trưởng, cựu Thủ tướng và cựu Tổng Bí thư đảng cộng sản Hà Nội, khi tiếp thanh niên Ngô Bảo Châu vừa kết thúc Trung học với thành tích học tập xuất sắc, thể hiện rõ thái độ căm thù những người có học và học giỏi. Theo quan điểm của ông thì chính cách mạnh mới nâng cao con người chớ không gì khác hơn hết cả. Quan điểm này phát xuất từ bản thân của ông và từ quá trình học tập giáo lý của người cách mạng.

Đỗ Mười tên thiệt là Nguyễn Duy Cống, người làng Đông Phủ, gọi quen thuộc là làng Nhót, Thanh Trì, Hà Đông. Giáo sư Đại Học Khoa học Sài Gòn, ông Nguyễn Trọng Ba, nhỏ hơn Nguyễn Duy Cống vài tuổi, cùng làng nên quen biết Nguyễn Cống và kể chuyện lại (Bảo Giang). Cụ Tiên chỉ là thân sanh của Giáo sư Ba, có mở lớp chống mù chữ miễn phí dành cho trẻ trong làng. Thù lao thầy giáo do sự đóng góp vì lòng hảo tâm của viên chức và những nhà có tiền trong làng. Nhờ đó Nguyễn Cống tới học được ít lâu.

Người được làng mời dạy học là thầy giáo Dư. Vốn đã được bổ làm giáo học, Dư hoạt động cho Việt Minh, bị bắt, sau hơn một năm tù, được tha và trở về làng Nhót, không có công ăn việc làm.

Dư được đề nghị lãnh dạy trẻ con nhà nghèo, với thù lao khiêm tốn của dân làng đóng góp nhưng với điều kiện không được hoạt động và tuyên truyền cho Việt Minh nữa.

Vài năm sau, Cống đã biết đọc, biết viết và có thể làm được những bài toán cộng, toán trừ đơn giản. Khi ấy, mẹ Cống ngửa mặt lên trời: trước là cám ơn Trời Phật, sau là cám ơn các viên chức làng đã cho bà một niềm vui ngoài sự ước mong của bà.

Cũng từ dạo ấy, bà không bao giờ ngớt lời khuyên Cống phải biết ơn, phải giữ lễ nghĩa đối với những người đã ban ơn cho gia đình nó. Và bà cũng tính đến việc, vì Cống đã biết làm toán cộng toán trừ, sẽ mua chịu phần thịt thặng dư và lòng lợn của bà phó Hồi để mẹ con bà gánh đi bán, thay vì tiếp tục gánh thuê bán mướn như trước giờ.

Phần Cống, từ ngày được đi học, nó vẫn không thấy thiết tha việc học. Tuy nhiên, nó cảm thấy cũng dễ chịu phần nào vì được ra khỏi nhà trong những giờ giấc nhất định mà mẹ không thể la mắng nó. Hơn nữa, nó nhờ những con số cộng trừ giúp mẹ trong việc bán thịt như một lá bùa cho phép nó tự do rong chơi với bè bạn, và mặc tình đi sớm, về trễ.

Riêng thầy giáo Dư, tuy đã có lời cam kết với viên chức trong làng là sẽ chuyên tâm dạy dỗ cho lũ trẻ thoát nạn mù chữ, nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy thầy Thông, thầy Phán hoặc các viên chức và những nhà phú hộ trong làng là uất khí hận thù giai cấp vụt bốc lên nghẹn cổ. Do đó, thay vì dạy cho trẻ chữ nghĩa, lễ phép, Dư lại lén tuyên truyền Việt Minh cho chúng. Đám trẻ được Dư sớm nhồi sọ lòng thù hận, dạy dùng mã tấu để giành lấy phần cơm ăn áo mặc từ những người có chút ăn, chút để ngay trong làng.

Học được những điều mới mẻ này, Cống như mở bừng con mắt. Trí nó linh động nghĩ đến ngày đi làm Việt Minh, với mã tấu trong tay. Quả thật, chỉ ít lâu sau đó, nó liền hăng hái đứng dậy, đi theo bọn thằng Chân, thằng Khắc, cùng bỏ học, đi làm cách mạng dưới sự dìu dắt của thầy Dư.

Trong khi ấy, bà đậu Tiến, tức mẹ của Cống, lại không thể hiểu và cũng không bao giờ biết cậu con trai của mình đang nuôi dưỡng giấc mơ đi làm cách mạng. Bà nghĩ đến việc phải cưới vợ cho Cống. Bà chọn được một người con gái trong làng, báo tin mừng cho con. Nghe qua, Cống chẳng vui và cũng chẳng buồn. Nó chỉ muốn bỏ nhà đi theo Việt Minh. Nhưng chưa đi được nên đành tạm nghe lời khuyên của mẹ. Cưới vợ xong, Nguyễn Cống giữ lấy một phản thịt heo trong chợ cho mẹ. Nhơn đi tìm heo mua đem về làm thịt, Cống lãnh luôn thiến heo. Thiến con nào chết, Cống mua đem về làm thịt cho mẹ bán. Lúc nào không có heo, Cống đi lãnh sửa ống khóa và cửa nhà cho người trong làng. Giá cả do Cống đề nghị. Nhưng sau này, khi thật sự cán bộ đảng viên, Cống thường lấy bản thân minh chứng giới lao động bị tư bản, cường hào bốc lột!

Một hôm, vợ Cống hớt hải để đôi quang gánh xuống trước cửa, chạy bay vào trong nhà báo tin cho bà đậu Tiến:

– U ơi! thầy thông Ký chết rồi! Tất cả mọi người ở chợ đều chuyền tai, bảo nhau rằng chồng của con và đám thằng Khắc, thằng Chân, đã giết ông ấy! Anh Cống đã bỏ đi từ nửa đêm… Lợn thì đêm qua không mổ.

Nhờ thành tích giết “cường hào” trong làng, Cống được sớm kết nạp vào đảng. Và đời Cống cũng phất lên từ đây, dưới tên Đỗ Mười.

Hai tấm hình, mỗi tấm có lời nói của nó. Người đọc hiểu chắc không khác nhau lắm.

Trung tâm bảo trợ xã hội, nơi giam người để được “bảo trợ”

Trung tâm bảo trợ xã hội, nơi giam người để được “bảo trợ”

FB Võ Phi Long

6-6-2016

Một bà cụ ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1. Nguồn: FB Võ Phi Long

Trung tâm Bảo trợ xã hội 1 có địa chỉ tại Thôn Đồng Dầu – xã Dục Tú – Đông Anh – Hà Nội. Là nơi giam người để được “Bảo trợ”.

Trung tâm bảo trợ Xã hội ở VN là nơi giam giữ người trái pháp luật, nơi dễ tham ô và là nơi lừa đảo tiền dân.

Cách đây gần 1 năm nhờ mạng xã hội Facebook đăng tải hình ảnh cuộc sống sinh hoạt khó khăn của các đối tượng bảo trợ xã hội tại Trung tâm Bảo trợ xã hội Nghệ An (đóng tại xã Giang Sơn Đông, huyện Đô Lương) gây bức xúc trong dư luận.

Chúng đã cùng nhau ăn chặn gần 800 triệu đồng của người nghèo mà chúng “bảo trợ”.

Hình ảnh những người được bảo trợ ngồi chồm hổm dưới sàn nhà, ăn bốc trong thau cơm chỉ có 3 miếng thịt mỡ.

Hôm nay ngày 05/6/2016 cụ Tạ Trí Hải người Nghệ sỹ đường phố luôn đồng hành với những cuộc biểu tình xuống đường vì đất nước, biển đảo, môi trường đã bị côn đồ, công an, an ninh bắt đưa về Trung tâm Bảo trợ xã hội 1 có địa chỉ tại Thôn Đồng Dầu – xã Dục Tú – Đông Anh – Hà Nội.

Những người yêu mến cụ, họ gọi cụ bằng bố đã đến tận nơi để “giải cứu” cụ ra khỏi nơi tù ngục này.

Cũng chính lúc này mọi người phát hiện có rất nhiều người già, trẻ đang bị giam cầm nơi đây.
Một ông già bị nhốt nơi đây cho biết, ông đã 86 tuổi có công “đánh Mỹ cứu nước”, bị mấy ông trên Bộ không trả tiền hưu vì thế ông đã cắt tay phản đối. Ông chưa kịp kể nốt câu chuyện thì một gã thanh niên và 1 ả phụ nữ đã hoảng sợ đến mời mọi người đi cho lẹ.

Trên hành lang dẫn đến phòng “giải quyết” mọi người nghe tiếng kêu khóc thảm thiết của cụ bà Nguyễn Thị Xuân. Bà nói thật nhanh như biết rằng sẽ không còn cơ hội nào nữa. Bà cho biết bà bị bệnh tiểu đường. Tay đã lở loét. Sau lưng bà là 1 cô gái vẻ mặt khờ khạo, tay quệt nước mắt. Mọi người vội vã ra đi còn nghe văng vẳng tiếng bà Xuân: Bác khổ quá con ơi, báo cho bác ra khỏi đây. Dọc hành lang phòng kế bên còn có 1 cô gái quê ở Nam Định kêu cứu.

Tiếng kêu khóc thảm thiết quá.

Phải công nhận rằng những người nơi đây được “nuôi nhốt” rất cẩn thận. Họ chẳng khác nào những con thú chứ chẳng phải Người cần được bảo trợ.

Những bức tường màu vàng cao trên 2 mét, người ta còn rào cao thêm bằng rào sắt nhọn hoắc hơn 1 mét. Chẳng khác gì nhà tù.

Trong TT BTXH 1 này có nhà chức năng gọi là Dạy nghề nhưng đổ nát như bị pháo kích.

Gọi là Trung tâm nhưng số người được bảo trợ nơi đây chỉ khoảng 20 người kể cả 3 cháu bé sơ sinh.

Tại sao phải khóa cửa phòng nhốt họ? Tại sao được bảo trợ nhưng họ lại khóc lóc thảm thiết cầu xin được giải cứu?

Nguyễn Đức Chung, ông và người tiền nhiệm là tôi đồ. Ông phải trả lời những câu hỏi này.

httpv://www.youtube.com/watch?v=7nfh_ovg70c

ĐI BIỂU TÌNH ĐƯỢC GÌ?

ĐI BIỂU TÌNH ĐƯỢC GÌ?

FB Nguyễn Anh Tuấn

5-6-2016
Ảnh: FB Nguyễn Anh Tuấn

Ảnh: FB Nguyễn Anh Tuấn

Tôi là một người có trình độ đại học, có công việc thu nhập ổn định, có bố mẹ, có vợ, và hai con.

Đến giờ này thì chẳng có kẻ nào dám mở mồm nói tôi là đi biểu tình được tiền. Vì hầu như ko có sự ngu xuẩn nào đến mức ấy. Và các kênh thông tin mở của mạng xã hội, không cho phép những vu cáo ngu xuẩn ấy tồn tại.

Để tham gia được vào các cuộc biểu tình ôn hoà vì môi trường, tôi thường phải chia tay vợ con mình từ hôm trước, vạ vật ở nhà anh em thân thiết, nếu không muốn bị công an chặn ở nhà, không cho đi đâu hết.

Nếu cuộc biểu tình diễn ra như mong đợi, tôi sẽ được đi bộ một vòng bờ hồ HK dưới nắng nóng. Xong thì về nhà với cái cổ họng khản đặc, cùng đói và khát.

Như mấy lần gần đây, chưa kịp giơ biểu ngữ, hô khẩu hiệu vì môi trường thì đã bị cưỡng chế về Phường, CA Quận. Thế là phí bao công sức tránh né công an để tham gia.

Đến mức như hôm nay:

Chúng tôi mặc quần áo đẹp, lịch sự. Tuần hành ôn hoà. Cố gắng đi thành hàng, gọn nhất có thể, để không cản trở giao thông. Biểu tình, đòi các bên liên quan phải thực hiện đầy đủ nhiệm vụ về bảo vệ môi trường biển, trong Ngày Môi Trường Thế Giới – ngày mà Chính Phủ VN cũng đã cho treo băng rôn khắp nơi là:

TIẾNG GỌI THIÊN NHIÊN
HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA

Ấy thế mà, Chính phủ lại dùng công an đàn áp hoạt động biểu đạt văn minh này của chúng tôi.

Tôi đã có lúc quá thất vọng, mà thốt lên:

Tôi nản lắm rồi! Tại sao Chính Phủ không thể tôn trọng tiếng nói của chúng tôi? Cứ dập tắt tiếng nói và bưng bít thông tin thế này, thì mắm muối độc sẽ ngày càng chui nhiều vào mâm cơm, và đầu độc cả đất nước mất thôi!

Đến bao giờ thì Chính phủ thôi là một lực lượng cai trị, mà trở lại đúng nghĩa là “Của Dân”, tôn trọng tiếng nói của người Dân, như đã ghi trong Hiến Pháp?

Cứ thế này, thì bao giờ mới có văn minh?

Tôi thất vọng quá mà thấy các nỗ lực của bản thân, và những người khác hôm nay chẳng được việc gì cả!

Nhưng không phải như thế.

Lúc này, khi đã về nhà. Dù là những điều nhỏ nhưng tôi cũng đã nhận ra. Việc chúng tôi làm hôm nay, ko phải là vô ích.

Hôm nay trên xe Bus tôi đã thấy có 1 chiến sĩ cảnh sát trẻ, đã cư xử nhã nhặn, tôn trọng chúng tôi. Có 1 sĩ quan An Ninh tươi cười, đối thoại với tôi… Họ đã hiểu, và chọn cách đối xử với chúng tôi không như kẻ thù. Không một bịa đặt, bôi xấu nào có thể khiến họ hiểu lầm chúng tôi nữa.

Tại CA Quận LB, các anh cảnh sát, cùng tôi, đã nhanh chóng tìm thấy sự thấu hiểu và tôn trọng. Các anh thừa nhận việc tôi làm, và tôi tôn trọng, việc các anh ấy phải hoàn thành nhiệm vụ, trên giao.

Quá trưa, công An phường nơi tôi ở, đến đón, và đưa tôi về tận nhà. Mấy cậu Công An canh cửa nhà tôi, thì chào, hỏi thăm, và nói chuyện thân tình cùng tôi.

Cho dù đây chỉ là những gì tôi thấy, và có thể nó ko phải là như tính chất chung, của những gì đang diễn ra, thì tôi cũng thấy nó, như một chỉ dấu cho nhiều cái được:

Chúng tôi đã được làm hết khả năng của mình, theo đúng tinh thần Hiến Pháp, cho môi trường sống.

Các anh công An đã thêm một lần gặp gỡ, và hiểu thêm, để dần ứng xử đúng mực hơn với người Dân đi biểu tình ôn hoà.

Nhiều người dân, đặc biệt là các bạn trẻ, các bạn sinh viên, tương lai của đất nước, đã thấy chúng tôi không sợ hãi, trước sự đàn áp suốt mấy tuần qua. Để rồi, sẽ ko bao lâu nữa, chính các bạn, rất đông, sẽ thấy thôi không phải sợ nữa.

Sẽ không có gì phải sợ, nếu làm điều đúng đắn cho Đất nước, cho Nhân Dân, cho tương lai của tất cả.

Chính Quyền cũng dần quen với việc người dân tìm mọi cách để lên tiếng, để dần phải chịu lắng nghe, và đáp ứng một cách văn minh, nếu không muốn bị cả thế giới văn minh tẩy chay, không ai chơi với.

Điều lớn lao nhất, tôi nhận ra:

Dù ít một, nhưng chúng ta, đang tiến thêm một bước gần hơn đến một ngày, mà việc lên tiếng của đông đảo người Dân, đặc biệt là giới trẻ, về các vấn đề hệ trọng của đất nước, sẽ như những cơn gió lớn, đẩy cánh buồm đất nước tới văn minh.

Khi ấy, Cảnh sát thì bảo đảm an toàn cho người Dân, An ninh thì đề phòng những kẻ phá hoại tính ôn hoà, còn Quốc Hội thì đồng hành cùng người Dân, Chính phủ thì lắng nghe và nỗ lực!

Ngày đó, người với người tôn trọng và tin cậy, ứng xử với nhau thượng tôn Pháp Luật. Và nước Việt sẽ trở lên văn minh, hùng cường!

Một số hình ảnh biểu tình. Nguồn: FB Nguyễn Anh Tuấn:

H1

H1

 

H 3

 

 

 

 

 

 

HINH @

 

 

 

Nghệ sỹ Tạ Trí Hải ‘được giải cứu’

Nghệ sỹ Tạ Trí Hải ‘được giải cứu’

 Nghệ sĩ Tạ Trí Hải thường xuất hiện trong các cuộc biểu tình tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh

Nghệ sĩ đường phố Tạ Trí Hải cáo buộc bị công an bắt và đưa vào cơ sở “bảo trợ xã hội” ở Hà Nội hơn hai ngày trước khi được các nhà hoạt động ‘giải cứu’.

Từ nhiều năm qua, người ta thường thấy ông Hải, 77 tuổi, chơi vĩ cầm trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, vì môi trường và cùng dân oan xuống đường đòi đất.

Hôm 6/6, trả lời BBC qua điện thoại từ Hà Nội, ông Hải nói: “Tôi bị công an bắt lúc 1:00 hôm 3/6, và bị đưa về giam tại công an phường Hàng Bạc và sau đó đưa sang Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1 ở huyện Đông Anh, Hà Nội”.

Ông Hải nói với BBC: “Tôi bị công an bắt lúc đang chơi đàn ở bờ hồ Hoàn Kiếm như mọi lần. Dù tôi phản đối quyết liệt, những công an mặc thường phục vẫn tống tôi lên xe cùng xe đạp và cây đàn của tôi”.

“Khi bị đưa vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1, tôi tiếp tục phản đối vì tôi không phải là đối tượng lang thang của cơ sở này nhưng họ không quan tâm”.

“Trưa 5/6, tôi được một số nhà hoạt động đến trung tâm phá chốt phòng giam, giải cứu. Lúc đó, trung tâm chỉ có một nhân viên thường trực”.

Website của trung tâm này cho hay: “Chức năng chính của trung tâm là tập trung, nuôi dưỡng, quản lý, giáo dục các đối tượng bảo trợ xã hội, người lang thang trên địa bàn thành phố [Hà Nội]”

“Nhiệm vụ của trung tâm là tập trung, tiếp nhận người lang thang xin ăn trên địa bàn, trẻ mồ côi bị mất nguồn nuôi dưỡng; phân loại đối tượng, đưa vào Trung tâm nuôi dưỡng hoặc chuyển các trung tâm bảo trợ xã hội khác của Sở nuôi dưỡng, giáo dục và chuyển trả về gia đình, địa phương theo quy định”, website viết.

‘Ngăn đi biểu tình’

Bốn cuộc biểu tình vì môi trường gần đây, tôi đều tham gia hết. Họ bắt tôi về tội ‘lang thang’ có lẽ là để ngăn tôi tham gia cuộc biểu tình hôm 5/6Ông Tạ Trí Hải

Trong đoạn clip ghi lại vụ giải cứu được chia sẻ trên mạng xã hội, người ta thấy nhiều tiếng kêu “Bố Hải ơi” và cảnh tranh cãi tại Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1.

Ông Hải cũng cho hay là ông “đã có một tiết mục chơi đàn ngay trong trại hôm 4/6 và nhiều người trong trại nhận ra tôi thường chơi đàn ở bờ hồ”.

“Bốn cuộc biểu tình vì môi trường gần đây, tôi đều tham gia hết. Họ bắt tôi về tội ‘lang thang’ có lẽ là để ngăn tôi tham gia cuộc biểu tình hôm 5/6“.

“Tôi đang đợi nhận lại xe đạp và cây đàn. Nếu các cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra trong thời gian tới, tôi vẫn sẽ tham gia”, ông nói.

Hôm 6/6, BBC đã gọi ông Nguyễn Văn Lưu, Giám đốc Trung tâm bảo trợ xã hội 1 nhiều lần nhưng ông không nghe máy.

Hôm 15/5, ông Hải là một trong những người bị nhắc tên trong phóng sự “Nhận diện những mưu đồ nhân danh lòng yêu nước” phát trong chương trình thời sự của Đài truyền hình Việt Nam (VTV).

Phóng sự này cáo buộc những nhà hoạt động “kích động người dân tuần hành, biểu tình dưới danh nghĩa “vì môi trường”.

Hồi tháng 12/2015, trang blog Tiếng Nói Trẻ có hình huy hiệu Đoàn Thanh Niên, đang một bài viết về ông Hải có đoạn: “Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy rồi, sống đến đầu bạc răng long rồi, gần được trở về với ông bà tổ tiên rồi, mà sao Tạ Trí Hải vẫn không biết phải sống sao cho xứng đáng một con người?”

“Những ai trước đây đã từng nghe, từng xem ông biểu diễn, chắc hẳn cũng có cảm nhận rằng bị phản bội, rằng thật dối trá lọc lừa. Cái tuổi của Tạ Trí Hải là cái tuổi được nhiều người kính trọng, ấy vậy mà tất cả đã sụp đổ”, trang này viết.

Những Mặt Trái Khủng Khiếp Và Đáng Sợ Nhất Việt Nam

httpv://www.youtube.com/watch?v=3OrOxxFZ8-s

Những Mặt Trái Khủng Khiếp Và Đáng Sợ Nhất Việt Nam

Những sự thật về cái xấu, mặt trái khủng khiếp và đáng sợ nhất Việt Nam.
Việt Nam trong con mắt du khách quốc tế có hàng tá những điều thú vị và hấp dẫn. Người nước ngoài ca ngợi thanh niên ta cũng lắm, như cần cù, nhạy bén, có chí tiến thủ nhưng đồng thời cũng phê phán ta nhiều điều. “Thuốc đắng dã tật”, chịu khó nghe người ta nói về những khiếm khuyết của mình cũng là một cách học hỏi. Vì vậy ngày hôm nay, Khám Phá Thế Giới tiếp tục làm 1 video về chủ đề Việt Nam sau video Những Sự Thật Thú Vị Về Việt Nam Qua Con Mắt Du Khách Quốc Tế. để mọi người có cái nhìn toàn diện nhất, từ đó đưa Việt Nam ngày càng tiến bộ, văn mình và phát triển hơn nữa.

Tình con

Mời đọc….!!!!
Lê Vi's photo.

Lê ViFollow

– Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không?
– Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp.
– Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?
– Đó không phải là chuyệ…n của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy?
– Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố – Cậu bé nài nỉ.
– Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, bố làm được 20 USD một giờ.
– Vậy hả bố – Cậu bé cúi mặt đáp – …Con có thể mượn bố 10 USD được không?
Người cha nổi giận: “Nếu con vay tiền bố chỉ để mua đồ chơi vớ vẩn hay mấy thứ vô bổ gì đó thì hãy đi ngay về phòng, lên giường nằm và suy nghĩ xem tại sao con lại có thể ích kỷ như vậy. Bố phải làm việc vất vả suốt cả ngày rồi, bố không có thời gian cho những trò trẻ con như thế này đâu”.
Cậu bé lặng lẽ đi về phòng, đóng cửa lại. Người đàn ông ngồi xuống và càng tức giận hơn khi nghĩ đến những điều con trai mình vừa hỏi: “Tại sao nó lại dám hỏi mình những câu hỏi như vậy chỉ để xin tiền thôi nhỉ?”.
Khoảng một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, anh nghĩ có lẽ mình hơi nghiêm khắc với con. Có thể nó thật sự thiếu 10 USD để mua thứ gì đó và thực ra nó đâu có thường hay xin tiền mình. Anh tiến về phía phòng con trai và mở cửa.
– Con đã ngủ chưa, con trai? – Anh hỏi.
– Chưa bố ạ, con vẫn còn thức.
– Bố nghĩ có lẽ lúc nãy bố quá nghiêm khắc với con. Hôm nay là một ngày dài và bố đã trút sự bực mình lên con. Đây, 10 USD mà con đã hỏi – Người cha nói.
Thằng bé ngồi bật dậy, mỉm cười và reo lên: “Ôi, cảm ơn bố!”. Rồi nó luồn tay xuống dưới gối lôi ra mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Nhìn thấy tiền của thằng bé, người đàn ông lại bắt đầu nổi giận. Thằng bé chậm rãi đếm từng tờ bạc một rồi ngước nhìn bố nó.
– Tại sao con đã có tiền rồi mà còn xin bố nữa ? – Người cha nói trong giận dữ.
– Bởi vì con không đủ…, nhưng bây giờ thì đủ rồi ạ… Bố ơi, bây giờ con có 20 USD, con có thể mua một giờ của bố không? Ngày mai bố hãy về nhà sớm, con xin bố, con muốn được ăn tối cùng với bố – cậu bé nói.
Người cha như chết lặng người. Anh vòng tay ôm lấy cậu con trai bé nhỏ và cầu xin sự tha thứ.
Đây chỉ là một lời nhắc nhở rất ngắn ngủi gửi đến cho tất cả những ai đang làm việc vất vả cho cuộc sống của mình. Chúng ta đừng để thời gian vuột mất khỏi bàn tay mà hãy dành thời gian cho những người thực sự quan trọng với chúng ta, những người gần gũi với chúng ta nhất. Hãy luôn nhớ chia sẻ giá trị một giờ của bạn cho tất cả những ai mà bạn yêu quý.
Bởi, nếu ngày mai bạn chết đi, công ty nơi mà bạn đang làm việc sẽ dễ dàng thay thế người khác. Còn gia đình và bạn bè của chúng ta sẽ cảm thấy mất mát rất lớn trong suốt quãng đời còn lại. Hãy suy nghĩ về điều này bởi chúng ta luôn tự ép mình dành nhiều thời gian cho công việc hơn là gia đình.
Bạn thân mến, bạn nên biết và hiểu điều nào là quan trọng hơn.
-Truyện sưu tầm
Thầy Uông Đại Bằng gởi