Báo VN ‘gỡ bài của Bí thư Đinh La Thăng’

Báo VN ‘gỡ bài của Bí thư Đinh La Thăng’

 Hai bài báo trên trang mạng của báo Tuổi Trẻ

Bài trả lời của Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng về tranh cãi quanh việc bổ nhiệm ông Bob Kerrey vào chức vụ quan trọng của Đại học Fulbright Việt Nam đã bị báo Tuổi Trẻ xóa khỏi trang web.

Hôm 4/6, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng, đã trả lời báo Tuổi Trẻ về việc cựu binh Việt Nam, Bob Kerrey, được bổ nhiệm làm Chủ tịch hội đồng tín thác Đại học quốc tế Fulbright.

Nội dung được nhiều báo Việt Nam đăng lại nhưng sau đó các báo xóa đi mà không có giải thích.

Đến ngày thứ Tư 7/6, bài báo chính thức không còn truy cập được trên mạng báo Tuổi Trẻ – mặc dù bản dịch tiếng Anh hiện vẫn còn ở trang tiếng Anh của Tuổi Trẻ.

Tranh cãi

Khi thăm Việt Nam tháng trước, Tổng thống Mỹ Barack Obama loan báo Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) sẽ mở cửa tại TP. HCM vào cuối năm nay.

Chính phủ Mỹ nói đại học này sẽ giúp Việt Nam “có được nền giáo dục độc lập, đẳng cấp quốc tế và làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa hai dân tộc”.

Liền sau đó, đã nổ ra tranh cãi quanh việc cựu thượng nghị sĩ Bob Kerrey được lựa chọn làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Fulbright.

Một số tờ báo Việt Nam nhắc lại cáo buộc ông Kerrey tham gia vụ “thảm sát đẫm máu” ở xã Thạnh Phong của Bến Tre vào năm 1969, làm nhiều phụ nữ và trẻ em thiệt mạng.

Bà Tôn Nữ Thị Ninh, cựu Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam bên cạnh Liên minh châu Âu (EU) và tại Bỉ, là tiếng nói đi đầu phản đối.

Bà Ninh nói bà “vô cùng bàng hoàng” khi biết tin, và cho rằng “không thể coi việc giữ vị trí lãnh đạo của đại học nhiều tham vọng như Đại học Fulbright là cách sửa sai cho những hành động trong quá khứ”.

Trong bối cảnh đó, tiếng nói của một ủy viên Bộ Chính trị như Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng được cho là có tác động đặc biệt.

Trả lời Tuổi Trẻ, ông Thăng kêu gọi cần “lý trí tỉnh táo và sáng suốt”.

Ông Thăng nói ông Bob Kerrey đã “ thể hiện sự hối lỗi sâu sắc” và “tìm mọi cách khác để chuộc lỗi với nhân dân Việt Nam”.

“Hãy để cho ông Bob Kerrey được thêm một lần nữa cảm nhận sự vĩ đại của đất nước mà ông đã gây đau thương chỉ vì thiếu hiểu biết,” ông Thăng nói.

Trong bài này, ông Thăng kết luận: “Vượt lên thù hận, chúng ta sẽ chỉ càng cho thấy chúng ta mạnh mẽ và cao lớn về tầm vóc văn hóa.”

Ông Bob Kerrey, cùng với hai cựu chiến binh cuộc chiến Việt Nam khác là Ngoại trưởng John Kerry và Thượng nghị sỹ John McCain, được cho là những người đã vận động nhiều năm cho việc mở Đại học Fulbright ở Việt Nam.

Xin hỏi bà Ninh Tôn Nữ: Động cơ nào…

 Xin hỏi bà Ninh Tôn Nữ: Động cơ nào…

canhco

RFA

Ông Obama đến Việt Nam mang theo hai món quà, thứ nhất là bỏ cấm vận vũ khí sát thương, thứ hai là Đại học Fulbright Việt Nam.

Món thứ nhất cần phải mua, còn món thứ hai hoàn toàn biếu không từ ngân sách của Quốc hội Mỹ và các nguồn tài trợ do vận động gây quỹ của các tổ chức hay tư nhân tại Mỹ. Trường được vận hành phi lợi nhuận, không có cổ đông và vì vậy không có việc chia lãi cho người góp vốn xây dựng ngôi trường này. Trường được huy động vốn hoạt động qua một quỹ tín thác và Chủ tịch Hội đồng Quản trị Fulbright Việt Nam được giao cho ông Bob Kerrey.

Trên danh nghĩa ông Bob Kerrey là người trực tiếp vận động để quỹ này có tiền và có lẽ danh tiếng của ông mới là yếu tố quan trọng nhất để được chọn làm công việc khá nhiêu khê nhưng không lương này.

Nhìn tổng quát thì trường Đại học Fulbright Việt Nam là mô hình đáng ghi nhận thiện chí của người Mỹ và chính phủ Mỹ. Từ nhiều năm qua, chính phủ Mỹ đã đào tạo cho Việt Nam rất nhiều TS để trở về làm việc tại Việt Nam. Chữ Fulbright trên văn bằng của họ là niềm kiêu hãnh không cần che dấu. Những đóng góp của các chương trình Fulbright rất thiết thực cho hoàn cảnh kinh tế Việt Nam trong giai đoạn hòa nhập vừa qua và không ai có thể nghi ngờ kết quả mà Fulbright mang lại cho Việt Nam.

Đó là những học bổng đơn lẻ và con số sinh viên Việt Nam được học bổng có thể nói đếm trên đầu ngón tay hằng năm. Trường Đại học Fulbright mở ra tại Việt Nam sẽ thu hút số sinh viên đáng kể và nó chính là làn sóng giáo dục mới thúc đẩy ước mơ cho giới trẻ Việt Nam và ngôi trường này sẽ nhanh chóng làm đối trọng cho những ngôi trường khác, công hay tư, phải xem xét lại chính mình.

Tuy nhiên sau một lúc phấn khởi, một vài nhân vật trí thức Việt Nam lại bày tỏ sự không hài lòng khi biết được rằng ông Bob Kerrey, người được đề cử làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Fulbright Việt Nam lại có tì vết trong cuộc chiến Việt Nam. Cụ thể ông đã chỉ huy một toán biệt kích hải quân tập kích vào Thạnh Phong, một ấp nhỏ thuộc tỉnh Bến Tre và giết chết 24 người trong đó có 14 phụ nữ, trẻ em và một người già.

Ông Kerrey xác nhận mình là người chỉ huy mặc dù ông không giết người nào trong số này. Thế nhưng trong bao năm qua ông đã nỗ lực làm mọi việc để giúp Việt Nam và hơn hết là giúp cho chính ông thoát được ám ảnh về cuộc hành quân đó.

Trong các trí thức chống lại ông, nổi cộm lên là phát biểu gay gắt hơn ai hết của bà Tôn Nữ Thị Ninh. Tuy cố chứng minh là bà quen biết khá nhiều người Mỹ và không hề thành kiến nhưng bà đặt câu hỏi về lòng hối hận của ông Kerrey và yêu cầu ông nên rút lui khỏi Fulbright.

Trả lời báo chí bà nói: “Việc ông hối hận về vai trò trong vụ thảm sát Thạnh Phong tôi không thể biết và chỉ có mình ông Kerrey biết. Không thể coi việc giữ vị trí lãnh đạo của đại học nhiều tham vọng như ĐH Fulbright là cách sửa sai cho những hành động trong quá khứ”.

Hãy nhìn lại cách mà bà Ninh phán xét. Thứ nhất bà cho rằng không ai chứng nhận được sự hối hận vì nó nằm trong lòng của ông Kerrey. Như vậy là bà cực đoan và nguy hiểm. Cực đoan, vì là một trí thức, lại là “trí thức lớn”, trước khi phán xét bà phải biết thế nào là research, tham khảo mọi nguồn từ con người cho tới tài liệu xem người mà bà nghi ngờ có được chứng minh ngược lại hay không. Nguy hiểm, vì sự nghi ngờ xem ra có cơ sở ấy lại là mảnh đất màu mỡ cho lòng tị hiềm có cơ hội trồi lên trước khi niềm hy vọng về một nền giáo dục đầy tiềm năng đơm hoa kết trái.

Bà Ninh từng vận động thành lập ngôi trường mang tên Đại học Trí Việt nhưng sau nhiều năm xin hết đầu này tới đuôi nọ, nguồn tài chánh từ nước ngoài vẫn là giấc mơ, cùng lúc hồ sơ thành lập trường vẫn nằm trong ngăn kéo của các cơ quan trách nhiệm. Bà đã quá rõ vai trò của người vận động cho số tiền lớn và liên tục mỗi năm không phải là việc dễ dàng. Trong lập luận chống đối ông Bob Kerrey bà không ngại dùng hạ sách: “hôn nhân dị chủng”.

Bà nói: “Nếu phía Mỹ khăng khăng giữ quyết định của mình, thì đối với tôi, không còn có thể coi đây là một dự án chung như nhóm sáng lập vẫn khẳng định. Vì rằng như trong một cuộc hôn nhân, hai bên cần phải lắng nghe, tôn trọng cảm xúc và suy nghĩ của nhau”

Cuộc hôn nhân đã thành hình, đã ký giấy hôn thú, đã nhận của hồi môn từ Mỹ, đã tiệc tùng liên tục tại Hà Nội lẫn Sài Gòn vậy mà bà Tôn Nữ Thị Ninh lại cho rằng không thể coi đó là dự án chung, và bà thất vọng.

Bà có quyền thất vọng, và có lẽ đó là cái quyền “hợp lý” nhất dành cho bà. Bởi lẽ khi bà nghi ngờ một con người ở phía bên kia cuộc chiến có thật tâm hối hận việc họ tàn sát người dân Việt Nam hay không, thì người Việt cũng có quyền đặt câu hỏi về sự hối hận của những người bà gọi là đồng chí, họ có hối hận về các vụ thảm sát người dân Việt trong cuộc chiến hay không.

Bà là người Huế, là danh gia vọng tộc, lại là một cán bộ ngoại giao, văn hóa cao cấp sao lại không biết vụ thảm sát Mậu thân với bao nhiêu cái chết oan khuất mà đến nay chưa một ai lên tiếng nhận trách nhiệm về mình như ông Bob Kerrey nhận tại Thạnh Phong?

Bà có biết trong trận chiến cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh vào sáng ngày 21-4-1975, tại ấp Phú Mỹ, xã Tân Lập, huyện Xuân Lộc (nay là ấp Phú Mỹ, xã Xuân Lập, thị xã Long Khánh), một cuộc tàn sát tập thể do các “anh lính cụ Hồ” gây ra làm hơn hai trăm thường dân thiệt mạng oan khốc. Cựu chiến binh Trần Đức Thạch, cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341 QĐNDVN đã là chứng nhân cho cuộc thảm sát này và quan trọng nhất: anh ta vẫn còn sống.

Giữa những cuộc thảm sát có mục đích ấy, theo bà ai cần sám hối hơn ai? Người chỉ huy trận đánh Xuân Lộc hay ông sĩ quan Bob Kerrey?

Chỉ cần hai câu chuyện này thôi bà nên nghiên cứu lại để lần sau có phát ngôn thì nên kiệm lời.

Nước Việt luôn có những bài học tươi rói hàng ngày, bởi khi bà vừa phát biểu xong thì VTV lại có chương trình “động cơ nào….” Để nói về vụ cá chết.

Giống như “chị” Tạ Bích Loan, tôi muốn hỏi nhỏ bà: Động cơ nào khiến bà gay gắt một cách khó hiểu đối với ông Bob Kerrey như vậy? Và động cơ nào khiến một người ham nói như bà lại im lặng trước hàng ngàn cái chết từ từ ngay tại quê hương Huế của bà sau khi vụ Vũng Áng xảy ra làm người dân lo tái mặt?

“TÂM SỰ CỦA MỘT VIỆT KIỀU”

“TÂM SỰ CỦA MỘT VIỆT KIỀU”

Tác giả Huỳnh Vũ:

Tôi không bênh vực những tiếp viên hàng không bằng lý do ngô nghê là họ phải đút lót để đựơc có việc làm trong Air VN nên họ phải buôn lậu chuyển hàng ăn cắp để gỡ vốn.

Tôi thực sự thương hại họ, vì “Quít trồng Giang Nam thì ngọt, trồng Giang Bắc lại chua

Ngay khi chào đời, họ đã bị sinh ra trong một bệnh viện “ăn cắp“, khi lớn lên, họ lại đi học trong những trường học “ăn cắp”, giáo sư “ăn cắp” công trình trí tuệ của người khác, học sinh, sinh viên “ăn cắp” bảng điểm, “ăn cắp” bằng cấp bằng phong bì.

Khi bắt đầu bước vào xã hội, bước đầu tiên, họ đã bị lãnh đạo “ăn cắp” tiền đút lót để được có việc làm, nên họ phải tiến vào quĩ đạo ăn cắp, họ ăn cắp dự án, ăn cắp đất của nông dân, họ ăn cắp tiền phạt giao thông, họ ăn cắp sinh mạng của người dân bằng tra tấn, nhục hình.

Vì vậy , khi tôi nhìn thấy những cô ca sĩ, hoa hậu, người mẫu, vênh váo khoe khoang quần áo, túi xách, giầy dép hàng hiệu, xe khủng , nhà khủng, tôi thương hại họ quá, họ cũng bị “ăn cắp” trinh tiết, bị “ăn cắp” phẩm giá, anh ạ . Tôi có con gái, và con gái tôi may mắn, được giáo dục tại trường học phân biệt điều phải, điều trái, được tôn trọng nhân phẩm.

Khi về VN, nhiều lần, xe người bạn chở tôi đi, bị công an thổi còi, rồi công an vòi vĩnh, xòe tay cầm tiền hối lô. Tôi rơi nước mắt, họ còn nhỏ tuổi hơn con trai tôi. Con trai tôi có công ăn việc làm, nuôi con cái bằng chính sức lao động của mình, dạy con, làm gương cho con bằng chính nhân cách của mình. Những người công an trẻ đó cũng bị “ăn cắp” lương tâm?

Khi những người công an, đánh người, giết người, họ được bố thí trả công bằng vài bữa ăn nhậu, chút đồng tiền rơi rớt.

Khi những phóng viên, bẻ cong ngòi bút, viết xuống những điều trái với lương tâm, sự thật để được bố thí trả công bằng những nấc thang chức vị, những đồng lương tanh tưởi, nhà văn Vũ Hạnh đã gọi đó là “Bút Máu“.

Khi những quan tòa, đổi trắng thay đen, cầm cán cân công ly có chứa thủy ngân như trong truyện cổ Việt Nam, họ cũng bị “ăn cắp” nhân tính mất rồi.

Trong xã hội, toàn là “ăn cắp”, vậy thì kẻ cắp là ai? Ai cũng biết, nhưng giả vờ không biết, Vì văn hóa “giả vờ” là đồng lõa cho xã hội ăn cắp.

Cán bộ lãnh lương 200 đô la một tháng, xây nhà chục triệu nhưng “giả vờ” đó là công sức lao động tay chân và trí tuệ hay quà tặng của cô em “kết nghĩa”. Tôi muốn xin cô em đó cho tôi được làm “con kết nghĩa ” của cô ta quá. Thế mà có những lãnh đạo, ủy viên Trung Ương Đảng, Đại biểu Quốc Hội, Ban Nội Chính, UỶ Ban Diều Tra, Quan Tòa “Thiết Diện Vô Tư”, Phóng viên Lề phải, Thành Đoàn, Quân Đội Nhân Dân, Chiến sĩ Công An, Trí thức Yêu Nước, Việt Kiều Yêu Nước sẽ sẵn sàng giả vờ tin vào quà tặng của “cô em kết nghĩa” đó!

Còn có thể trong tương lai, sẽ có nhiều quan chức sẽ nhận được nhà khủng, quà tặng của ông anh kết nghĩa, bà chị kết nghĩa, ông bố kết nghĩa, ông cố nội kết nghĩa, khi không tìm ra con người nữa, sẽ tiếp theo con chó kết nghĩa, con trâu kết nghĩa…….

Công chúa mặc áo đầm hồng ưỡn ẹo trên đôi giày cao gót hồng đi thị sát công trường xây dựng, theo sau là một đoàn chuyên viên già tuổi tác, thâm niên công vụ, nhưng ai nấy vui vẻ, hớn hở, giả vờ công chúa là một chủ tịch tài năng thiên phú, không cần đi học, không cần kinh nghiệm.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn.

“Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì?
Hễ có phong bì thì Nó “Thank you”

Tôi buồn lắm, có đôi khi quá tuyệt vọng, tôi tự hỏi, mình có nên quên mình là người VN như con đà điểu vùi đầu trong cát, như quả chuối ngoài vàng, trong trắng, vì tôi yêu nước Mỹ quá rồi. Nước Mỹ chưa, và có lẽ không bao giờ hoàn hảo, nhưng ở đây, ít nhất không ai có thể “ăn cắp” lương tâm, phẩm giá và nhân tính của tôi. Tôi được sống như một “CON NGƯỜI” không phải chỉ “giả vờ ” “làm người” đang sống.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỐ VẤT VẢ.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỐ VẤT VẢ.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

Năm tôi lên 9 anh Cu 12 tuổi, anh đang học lớp 6, tôi cùng lớp cùng tuổi với con Hảo em út anh nhưng tôi chơi với cả ba anh em nhà anh vì chúng tôi ở cùng xóm, hai nhà chỉ cách nhau vài căn..
Từ trong gia đình đến hàng xóm toàn gọi anh là Cu, chẳng cần biết tên thật anh là gì.. Những bà hàng xóm thường réo tên anh thoải mái:
– Cu, mẹ mày có nhà không?
– Thằng Cu, ra mà xem con em gái mày đang bị ngã ngoài ngõ kìa
Hảo đã giải nghĩa cho tôi Cu là tên loài chim Cu chứ không phải nghĩa “kia”, nhưng tôi vẫn lanh chanh hỏi lại anh cho chắc:
– Anh Cu ơi, tên anh nghĩa là loài chim Cu hay là………..
Anh trợn mắt và tức giận búng vào tai tôi đau điếng không cho tôi nói hết câu::
– Con nhỏ nhiều chuyện, tên Cu chỉ là tên gọi ở ngoài, tao tuổi con khỉ tên là Thân mày nhớ chưa?
Tôi vừa nói vừa bỏ chạy vì sợ bị anh búng tai lần nữa:
– Em cứ gọi là anh Cu, dễ nhớ hơn.
Cha anh mất sau một cơn bạo bệnh cách đây hai năm, thế là gánh nặng gia đình một mình mẹ anh lo toan, bác gái phải chạy chợ từ sáng sớm đến chiều buông mới về, bác bán hàng ở chợ Gò Vấp.
Ở nhà anh Cu bỗng trở thành người nội trợ chăm sóc hai em là thằng Toàn và con Hảo, sáng anh đi học trưa về là đâm đầu vào bếp nấu cơm rồi giặt giũ quần áo, quét dọn nhà cửa và làm đủ thứ việc trong nhà..
Tôi thường sang nhà anh chơi với Hảo và Toàn, có nhiều lúc tôi ngồi chồm hổm xem anh Cu thái quả bầu, vo gạo, xem anh rán trứng, …cho tới lúc ba anh em ngồi vào mâm cơm tôi cũng chưa chịu về để anh Cu phải mời:
– Mày có muốn ăn cơm không?
Tôi mừng rỡ:
– Cho em ăn với…
Thằng Toàn thì lườm tôi:
– Sao mày không về nhà mày ăn cơm ngon hơn, ở đây cơm nhà nghèo…
Tôi ăn cơm với trứng rán lộn xộn mà thấy ngon lành nên đáp thật thà :
– Anh Cu nấu ăn ngon hơn.
Anh Cu giải thích:
– Trứng rán với một tí mỡ đảo lộn xộn lên làm gì mà ngon cho được, tại mày ăn cơm nhà lạ nên cảm thấy ngon .
– Em nói thật mà, với lại em thích ăn cơm nhà anh vui hơn.. Ở nhà mẹ em cứ bắt ăn cơm với ruốc cho lành, ăn thịt cá cho bổ, em ngán lắm.
Ngoài món trứng rán lộn xộn tôi ăn món canh bầu nấu với tôm khô cũng thấy ngon hơn nhà mình Lạ thật, chẳng lẽ anh Cu có tài nấu ăn đến thế.
Tôi ăn chực nhà anh Cu vài lần thành quen, thành ghiền, có lần tôi lẽo đẽo theo anh ra sàn nhà sau nhìn anh rửa bát và …năn nỉ:
– Mai mốt em lớn anh Cu lấy em nhá, nấu cơm với canh bầu trứng rán lộn xộn cho em ăn nhá…
Anh Cu bỗng đỏ mặt mắc cở, anh lấy tay hất nước trong chậu rửa bát vào người tôi và đuổi tôi::
– Con nít con nôi ăn nói tầm bậy…về nhà mày đi.
Một buổi chiều thứ bảy tôi sang nhà anh Cu chơi như thường lệ, vừa vào trong nhà thì cũng là lúc có hai chị nữ sinh mặc áo dài trắng dắt xe đap dừng lại trước cửa nhà anh, tôi đoán là bạn học cùng lớp với anh, không thấy anh ở nhà trên tôi biết anh Cu đang ở dưới bếp nấu cơm nên gọi ầm ĩ lên:
– Anh Cu ơi, anh Cu ơi…có bạn anh đến..
Gọi to thế mà chưa thấy anh lên, từ dưới bếp nhìn lên nhà trên anh Cu có thể thấy thấp thoáng hình dáng hai cô bạn anh rồi mà, tôi liền chạy xuống bếp thì thấy anh đang vội vàng bắc nồi canh bầu ra khỏi bếp, xong anh quay ra….kéo tai tôi thật đau và mặt anh đỏ bừng lên vì tức giận:
– Sao mày gọi tên Cu thế hả ? này…này…lần sau chừa không được gọi Cu nếu có bạn tao đến chơi.
Anh lau tay, sửa lại quần áo cho ra vẻ dù chẳng chỉnh tề thêm là bao và đi lên nhà, tôi đi theo thấy hai chị nữ sinh nhìn anh cười cười và thay nhau trêu đùa:
– Hình như ở nhà bạn có tên…gì lạ lắm nhỉ?
– Ừ, tên …. nghe kêu lắm…
Anh Cu lại đỏ bừng mặt và liếc nhìn tôi với vẻ…căm hờn. Tôi cảm thấy mình có lỗi bèn tìm cách chuộc tội, tôi khoe:
– Hai chị ơi, anh C…
Suýt nữa thì tôi lại nói anh Cu, may mà tôi dừng kịp và vội vàng sửa lại:
– Anh Thân đang nấu cơm dưới bếp, anh ấy nấu cơm rất giỏi, ngày nào anh cũng cho nhà ăn món canh bầu và trứng rán lộn xộn ngon lắm…
Tưởng rằng lời khen của tôi sẽ làm anh vừa lòng hãnh diện không ngờ anh lại ném cho tôi cái nhìn .tóe lửa làm tôi ngạc nhiên và e ngại không dám ở lại nhà anh mà lủi thủi đi về..
Hôm sau tôi sang chơi nhà anh Cu, anh vẫn không tha cho tôi, anh vẫn còn giận lắm:
– Tại sao mày lại kể với hai bạn là tao nấu cơm hả?
Tôi cãi ngay:
– Thì ngày nào anh chẳng nấu cơm, em nói có gì sai đâu..
– Nhưng đấy không phải là công việc của con trai. Còn nữa, sao mày lại khai ra nhà tao toàn ăn cơm với trứng và canh bầu hả?
Tôi lại cãi:
– Em thấy anh hay nấu món ấy, mà hai món đều ngon. Anh sợ gì? Thế lần sau em sẽ kể thêm món rau muống luộc và đậu hũ kho hả anh?
– Trời ơi, sao mày ngu thế. Không kể gì hết, hiểu chưa?
Thấy anh càng giận thêm tôi sợ hãi líu ríu:
– Vâng, em…. hiểu rồi.
Mà thật ra tôi không hiểu gì cả. Anh giỏi giang, anh nấu ăn ngon mà sao lại cấm tôi không được khoe cho người khác biết.?
Chúng tôi vẫn ở chung xóm và lớn lên, tôi vẫn gọi anh bằng tên Cu như bấy lâu nay trong nhà và hàng xóm vẫn gọi, chẳng ai thắc mắc hay ngại ngùng gì cả. Tên Cu cũng bình thường như bao cái tên khác.
Càng lớn tôi càng thấy tên Cu của anh…kỳ kỳ và đã hiểu ra cha mẹ anh gọi âu yếm thế vì anh là con trai, cũng như con gái thì người ta hay gọi là cái Gái, cái Tẹt gì đó để phân biệt giới tính, chứ không phải đặt tên anh cho giống loài chim Cu như Hảo đã nói cho đỡ “quê “ anh của nó.
Anh Cu đã là một thanh niên, anh vẫn ngoan hiền đảm đang thay mẹ lo cơm nước chăm sóc hai em và làm bao nhiêu công việc nhà.
Năm tôi 14 tuổi tôi biết mắc cỡ không ngồi lì nhà anh để đợi anh Cu mời ăn cơm nữa, mà anh có mời tôi cũng chẳng dám ăn. Món trứng rán lộn xộn và canh bầu anh nấu vẫn là món ngon trong đời tôi.
Tôi cũng hiểu ra nhiều điều, vì quả bầu và trứng là món rẻ tiền nên nhà anh ăn thường xuyên chứ không phải là món họ yêu thích.
Nhà anh dọn đi nơi khác, đến gần chợ Gò Vấp để mẹ anh thuận tiện việc đi lại buôn bán
Chia tay ba anh em mà tôi chỉ nhớ một người, chỉ nhớ anh Cu .
Từ nhà tôi đến chợ Gò Vấp không xa, chỉ chừng hai cây số nhưng tôi không thể ngày nào cũng sang nhà anh Cu chơi được nữa.
Hôm anh về thăm xóm cũ, vừa trông thấy anh tôi mừng rỡ chạy ra và kêu lên không kềm hãm được::
– Anh Cu…anh Cu…
Lạ quá, anh không tức giận khi tôi gọi anh bằng cái tên này dù anh đã là một thanh niên cao ráo đẹp trai. Anh 18 tuổi rồi.
– Em và bố mẹ em có khỏe không?
Dĩ nhiên bây giờ anh không xưng hô với tôi “mày, tao” nữa. Tôi cũng biết điều tự ý sửa lại:
– Cả nhà em vẫn bình thường, hôm nọ Hảo nói với em là anh Thân đã thi đậu vào đại học sư phạm phải không?
– Ừ, anh sẽ học sư phạm
– Anh giỏi qúa, giỏi việc nhà lại học giỏi nữa.
Anh không e ngại như xưa mà còn đùa:
– Số anh…vất vả mà, bây giờ anh cũng vẫn vừa đi học vừa nấu cơm và chăm sóc hai đứa em chứ đã xong đâu. Này, anh vẫn còn làm món trứng rán lộn xộn và canh bầu, em dám…ăn không?
Tôi vẫn nhớ lời tôi đã năn nỉ và mong ước mai này lớn lên anh Cu sẽ cưới tôi vì tôi thích ăn hai món này của anh. Anh còn nhớ không hay anh chỉ vô tình nhắc lại?
Hình ảnh anh Cu ngày xưa và bây giờ luôn ở trong trái tim tôi, một thứ tình cảm nhẹ nhàng, trong veo, là tình trẻ thơ hàng xóm lâu năm, tình bạn hay tình của tuổi mới lớn bâng quơ ?
Hai năm sau cả nhà tôi đi xuất cảnh sang Mỹ, tôi không có dịp tham dự ngày anh ra trường tốt nghiệp đại học như có lần tôi đã hứa với anh, mà ngược lại anh là người đưa tiễn tôi ra phi trường cái điều mà anh và tôi đều không hẹn trước..
Hôm ấy tôi buồn lắm chỉ nhìn anh mà không nói nên lời, mãi tôi mới nói được:
– Chúc anh ở lại bình an, anh sẽ ra trường và dạy học giỏi nhé..
Anh cũng buồn buồn:
– Sang Mỹ em có thèm ăn món trứng rán lộn xộn và canh bầu nấu tôm khô thì một ngày nào đó về đây anh sẽ nấu mời em..
******************
Sau khi tôi sang Mỹ anh em Hảo và tôi thỉnh thoảng có liên lạc qua lại.
Rồi tôi và anh Cu đều đã có gia đình riêng, mỗi người bận rộn cuộc sống của mình,
Tôi và anh Cu hai phương trời cách biệt, hai cuộc đời, hai lối rẽ khác nhau.
Anh em Hảo và tôi không thân như thuở nhỏ nữa, những người bạn hàng xóm cũ của tôi đã nhạt phai dần theo chồng chất của thời gian và cuộc sống..Tất cả chỉ còn trong kỷ niệm.
Bỗng một hôm tôi nhận được điện thoại từ anh Cu. Thì ra gia đình riêng của anh đã xuất cảnh sang Mỹ nhiều năm nay.
Anh vừa tình cờ gặp một người hàng xóm cũ nào đó ở Mỹ và người này cho số điện thoại của vài hàng xóm khác, trong đó có số điện thoại của tôi để anh Cu hỏi thăm hàng xóm láng giềng nơi xứ lạ quê người..
Khi tôi hỏi thăm gia đình anh thì anh Cu nói rất ít và chỉ nói chung chung. Anh hẹn khi có dịp sẽ nói nhiều hơn..
Tôi không là đứa trẻ con năm xưa xồng xộc chạy vào nhà anh và biết hết mọi ngõ ngách tâm tư của cuộc sống.từng người trong nhà anh nữa..
Và tôi cũng chỉ khoe với anh là các con tôi đã ăn học trưởng thành.
Thế là tôi và anh Cu cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm xưa nơi xóm nhỏ khi chúng tôi còn nhỏ.
Ngày liên lạc được với tôi cũng là dịp con thứ hai của anh tốt nghiệp đại học, anh mời vợ chồng tôi tham dự, anh nhắc lại ngày xưa tôi đã không thể tham dự anh ra trường thì ngày nay hãy dự ngày ra trường của con anh và cũng là dịp bạn bè gặp lại..
Tôi đã vui vẻ nhận lời.
Nơi anh Cu ở cách nơi tôi không xa, chỉ gần một tiếng lái xe.
Tôi lái xe đến nhà anh, đây là lần đầu tiên chúng tôi tái ngộ kể từ ngày tôi đi xuất cảnh năm tôi 17 tuổi.
Vừa thấy anh, y như ngày xưa, hôm anh từ Gò Vấp lần đầu tiên trở về thăm xóm cũ tôi lại bật thốt lên mừng rỡ :
– Anh Cu……
Anh tuổi con khỉ tên Thân tôi biết thế mà sao vẫn cứ quen miệng gọi là anh Cu . Có lẽ cái tên anh Cu đã thân mến in sâu vào tâm khảm tôi suốt cả thời trẻ thơ .
Anh chẳng phiền toái tôi chút nào vì tôi vẫn dùng cái tên mà ngày xưa tôi đã có lần làm anh mắc cở với bạn bè, trái lại nét mặt anh cũng vui mừng rạng rỡ.
Anh ngạc nhiên thấy tôi đi một mình, bây giờ tôi mới kể anh nghe chồng tôi đã qua đời cách đây vài năm vì một tai nạn xe cộ khủng khiếp đã làm tôi bàng hoàng đau đớn, vì lẽ đó nên tôi ít khi nhắc đến cái chết của chồng.
Tôi ngạc nhiên hơn khi biết chuyện gia đình anh, người vợ đã lìa bỏ chồng con đi theo tiếng gọi tình yêu khác, anh đã ở vậy nuôi hai đứa con ở tuổi dở dang như các em anh ngày nào.
Anh từng có kinh nghiệm chăm sóc hai em nên săn sóc hai con rất chu đáo kể cả công việc nấu nướng cho con từng bữa ăn,. Căn bếp vắng lạnh không có bóng dáng người mẹ đã có người cha thay thế….
Suốt những năm qua anh không nghĩ đến chuyện tái hôn chỉ vì muốn gần gũi để thương yêu bù đắp cho các con đã thiếu thốn tình mẹ, để các con không bị tổn thương thêm lần nữa. Mẹ đã bỏ rơi chúng, nếu cha sau đó cũng tìm hạnh phúc mới lấy vợ khác chúng sẽ cảm thấy bơ vơ và tủi thân dường nào
Tôi cảm phục anh đến nghẹn ngào:
– Anh là một người cha tốt, là một người đàn ông tốt, từ khi người đàn ông trẻ con 10 tuổi cho đến bây giờ.. Người đàn ông có tâm hồn bao la yêu thương và biết cả nấu cơm quét nhà giặt giũ, biết chăm sóc người thân của mình .….
Anh lại vui đùa :
– Ngày xưa anh đã nói với em anh là người đàn ông có số vất vả. mà.
Tôi và anh cùng lẻ loi cô độc, có phải ông trời cố tình xô đẩy cho chúng tôi gặp lại nhau không?
Sau lần hội ngộ ấy anh và tôi dần dần thân nhau lại như xưa, anh thường lái xe từ thành phố anh đến thành phố tôi..
Hảo từ Vệt Nam được tin tôi và anh Cu đã gặp lại nhau nó mừng vui lắm luôn gọi phone nói chuyện để khuyến khích chúng tôi đến với nhau vì các con của tôi và con anh đều đã trưởng thành . Hảo nói với tôi::
– Ngày nhỏ bạn thích anh Cu lắm mà, khi lớn bạn cũng thích anh ấy nhưng đã vội ra đi, tuy bạn không nói ra nhưng chơi với bạn, gần gũi bạn tôi đã hiểu thế.. Bạn có biết là anh Cu đã mơ ước sau khi tốt nghiệp đại học sư phạm anh sẽ hỏi cưới bạn làm vợ không? Ngày bạn đi anh Cu buồn và hụt hẫng như một người vừa đánh mất tương lai
Tôi cũng buồn và cảm thấy hụt hẫng như thế. Tôi và anh cùng tâm trạng mà cùng non trẻ vụng về chưa ai kịp nói lời yêu…..
Không cần cô em út nói giùm..Anh đã đến thăm tôi với một bó hoa hồng đỏ thắm để cầu hôn tôi:
– Anh xin cưới em nhé. Em còn yêu anh không?
Tôi vờ ngây thơ vì chẳng còn ngây thơ như xưa nữa :
– Sao anh lại hỏi thế? Em yêu anh hồi nào mà còn hay hết ?…
– Anh còn nhớ có con bé năm lên 9 tuổi đã lẽo đẽo theo anh ra sàn rửa bát sau nhà năn nỉ anh mai mốt lấy em, nấu canh bầu, trứng rán lộn xộn cho em ăn. Ngoài hai món “đặc sản” nhà nghèo ấy từ ngày chăm sóc hai con anh còn biết nấu những món ăn Âu Mỹ nữa ……
– Em chỉ thích ăn món “nhà nghèo” của anh thôi, trứng và canh bầu nấu tôm khô thôi.. Thế thì số anh vẫn…khổ, vẫn vất vả. Ngày xưa nấu nướng hầu hạ cho các em của anh, rồi cho các con anh, nếu cưới em anh lại…phải nấu nướng cho em, cho cô vợ cuối mùa này nữa.
Anh vui vẻ:
– Chăm sóc cho những người mình yêu thương là anh vui rồi, anh tình nguyện làm người đàn ông số vất vả suốt đời.
Tôi dịu dàng nắm bàn tay anh:
– Em thử lòng và đùa với anh thôi, lẽ nào để anh chiều em mãi thế, em có còn là con bé hàng xóm của anh năm xưa đâu. Em sẽ thay đổi số mệnh cho anh, không để anh phải vất vả nữa. Em sẽ nấu cho anh những bữa cơm ngon để cám ơn anh ngày xưa từng mời em ăn cơm cũng như cám ơn anh đã thực hiện lời…năn nỉ của em, hôm nay xin cưới em …
Anh kéo tôi sát vào người anh và ôm tôi, vòng tay đàn ông yêu thương che chở, vòng tay này đã từng của hai em anh, của hai con anh và hôm nay thuộc về tôi:
– Cho anh xin lỗi ngày xưa đã mấy lần nổi giận búng tai và nhéo tai em nhé. Em biết không, khi ở tuổi lớn lên anh đã từng mong được bên em để nói lời xin lỗi này..
Tôi nũng nịu trách:
– Anh nhắc lại chuyện cũ em bắt đền anh đấy. Làm sao bây giờ? chả lẽ em…nhéo lại tai anh ?
– Đừng em, anh sẽ đền em bằng những nụ hôn, tuy muộn nhưng vẫn là những nụ hôn đầu đời của tình yêu đầu đời chúng ta nhưng vì duyên số nên đến gần cuối đời chúng ta mới đến với nhau.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( May 10, 2016)

Nhà cầm quyền huyện Bát Xát cưỡng chế đất, trấn áp và bắt giam người dân

Nhà cầm quyền huyện Bát Xát cưỡng chế đất, trấn áp và bắt giam người dân

Tinmungchonguoingheo.com|

GNsP (08.06.2016) – Nhà cầm quyền huyện Bát Xát huy động lực lượng gồm công an, CSCĐ cầm dùi cui, bình chữa cháy và các phương tiện trấn áp … để cưỡng chế đất và đàn áp người dân thuộc thị trấn Bát Xát, Huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai vào sáng ngày 07.06.2016.

Thông tin này cũng được Báo Lào Cai khẳng định với bài báo có tiêu đề: “Tiến hành tháo dỡ các lều, lán người dân dựng trái phép trên đất dự án” được đăng tải vào ngày 07.06.2016.

Tiếng kêu oan của người dân!

Một đoạn video gần 8 phút lan truyền nhanh trên các trang mạng xã hội cho thấy, trên một cánh đồng nhiều người dân chân lấm tay bùn, tay không một tấc sắt, có người đeo khăn tang khóc thét, la hét, van xin và kêu lên “ôi lãnh đạo ơi, chúng ăn cướp đất của dân”, “đất của dân thì chúng tôi phải giữ”, “các anh ăn hết của dân rồi thì chúng tôi đói”… khi lực lượng cưỡng chế trấn áp bà con. Bà con đã đem quan tài xuống khu vực cưỡng chế với thông điệp “dân chết khi mất đất canh tác”.

Cũng trong đoạn video nhận thấy có nhiều máy quay chuyên dụng sử dụng cho truyền thông quay cảnh cưỡng chế.

Cô Thao Teresa – một người luôn đồng hành với bà con dân oan – xót xa kêu lên: “Có nơi đâu khổ như dân nước tôi không? Mang cả quan tài đi giữ đất. Giữa sự sống và cái chết mà còn không sợ hãi thì dân có gì đâu để mà mất. Thay vì đối thoại với dân để giải quyết các vấn đề cho thoả đáng thì chúng nó lại chọn bạo lực để chống lại dân. Đất đai cha ông để lại bỗng dưng đến cướp thế này. Khốn nạn cho dân tộc Việt Nam”. Nguyễn Công Thanh phẫn nộ: “Xem clip cưỡng chế đất của người dân … để hình dung con đường đi lên CNXH của những người nắm quyền toàn trị tại Ba Đình!”. Đỗ Thanh Vân tiếp lời: “Xin lưu ý là lực lượng cưỡng chế đất này được trả lương bằng chính tiền thuế của dân đóng góp. Và nay họ được sử dụng để đánh đập, đàn áp và cướp đất của dân.”

Bà con thị trấn Bát Xát, Huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai ra sức bảo vệ đất khi nhà cầm quyền cưỡng chế đất vào sáng ngày 07.06.2016.

Bà con thị trấn Bát Xát, Huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai ra sức bảo vệ đất khi nhà cầm quyền cưỡng chế đất vào sáng ngày 07.06.2016.

Lực lượng công quyền cầm dùi cui, bình chữa cháy và các phương tiện trấn áp … để cưỡng chế đất và đàn áp người dân.

Lực lượng công quyền cầm dùi cui, bình chữa cháy và các phương tiện trấn áp … để cưỡng chế đất và đàn áp người dân.

BX22

Lực lượng CSCĐ bố ráp người dân khi họ cương quyết bảo vệ đất của cha ông để lại để mưu sinh. Ảnh: Báo Lào Cai

Nhà chức trách đền bù giải phóng “đúng quy trình”?

Theo Báo Lào Cai cho biết, khu đất của bà con bị cưỡng chế để xây dựng trụ sở cơ quan Bảo hiểm Xã hội huyện, thực hiện dự án chợ trung tâm thị trấn Bát Xát theo quyết định định số 2605, ngày 3/10/2005 đã được UBND Tỉnh phê duyệt.

Báo Lào Cai cũng khẳng định rằng: “Công tác thống kê, đền bù giải phóng mặt bằng và thu hồi đất được triển khai đúng qui trình và qui định của pháp luật. Các hộ có diện tích đất bị thu hồi đã được chi trả kinh phí đền bù giải phóng mặt bằng đúng quy định, đã ký nhận đủ 100% số kinh phí được phê duyệt.”

Báo Lào Cai cũng cho biết: “…lực lượng chức năng đã áp dụng biện pháp cưỡng chế tạm giữ một số người dân cố tình gây rối; đồng thời, thu giữ toàn bộ vật dụng, phương tiện mà các đối tượng dùng để dựng lều, lán trái phép.”

Nhà nước đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai !?

Vấn đề đặt ra là nếu “công tác thống kê, đền bù giải phóng mặt bằng và thu hồi đất được triển khai đúng qui trình và qui định của pháp luật”, thì tại sao bà con thị trấn Bát Xát quyết định không giao đất “đúng quy trình”?

GNsP chúng tôi vẫn chưa liên lạc với được người dân nơi đây để tìm hiểu rõ nguyên nhân gốc rễ của sự việc.

Tuy nhiên, qua nhiều lần tiếp cận với bà con dân oan, điển hình bà con dân oan bị mất đất canh tác cho thấy nguyên nhân chính khiến bà con cương quyết phản đối khi nhà chức trách thu hồi đất của họ là do: thu hồi đất với giá rẻ mạt, bồi thường không thỏa đáng, không hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp, nơi sống mới không bằng và tốt hơn nơi ở cũ, cuộc sống của các hộ dân trở nên khó khăn hơn sau khi bị thu hồi đất…Chưa nói đến các dự án chiếm đất của người dân, “bồi thường” đúng qui trình, qui định pháp luật theo giá đất nông nghiệp, sau đó thi công hạ tầng và bán lại cho nhà giàu với giá đúng qui trình, qui đinh pháp luật là đất ở đô thị, chiếm lời gấp hàng chục, hàng trăm lần! Chính điều này đã đẩy người dân từ chỗ ổn định cuộc sống – có đất canh tác – đến chỗ mất đất, mất nhà, mất nghiệp sinh sống…

Điển hình của vụ việc này chính là nhà cầm quyền huyện Thạnh Hóa, Long An đã thu hồi đất một cách rẻ mạt đối với gia đình cậu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn. Gia đình Tuấn không đồng ý, đã đi khiếu kiện nhiều nơi đến các cấp có thẩm quyền, nhưng không được đền bù một cách thỏa đáng… Và, sau đó đã đẩy cả gia đình vào tù tội kể cả cậu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn – 15 tuổi, lãnh án 2 năm 6 tháng tù giam với tội danh “cố ý gây thương tích” theo khoản 3, Điều 104 BLHS.

Tại Việt Nam, bất kỳ người dân nào cũng có thể mất đất bởi vì Luật quy định “Nhà nước đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai và thống nhất quản lý về đất đai, chế độ quản lý và sử dụng đất đai…”. Nhà nước có quyền thu hồi đất của người dân trong cả hàng trăm “trường hợp” theo Luật qui định. Người dân Việt Nam chỉ có cơ may sống an lành khi Điều 4 Hiến Pháp bị hủy bỏ, nhà nước bị truất quyền “đại diện sở hữu đất đai” của người dân.

Huyền Trang, GNsP

xem thêm:

YouTube player

“…SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU”

“…SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU”

Ngày 31 tháng năm là ngày lễ Đức Maria đi thăm viếng bà chị họ Elisabeth, một biến cố rất dễ thương, mang tính nhân bản và chuyển tải cho chúng ta nhiều ý nghĩa giáo dục. Khi đi thăm bà chị họ, Đức Maria không chỉ đơn thuần thực hiện một cuộc viếng thăm xã giao hay nhằm nâng đỡ khích lệ, nhưng Mẹ còn lưu lại để phục vụ người chị họ lớn tuổi trong những ngày sinh nở. Đây là một hành động tế nhị, tình cảm và hy sinh trong khiêm tốn, hẳn những ai trải qua cuộc vượt cạn đều thấu hiểu việc này. Hành động này còn quảng đại và cao cả hơn khi chính Đức Maria cũng đang mang thai, đang trong thời kỳ cũng cần được nâng đỡ và chia sẻ. Nhưng bất chấp tình trạng của mình, Đức Maria mau mắn đến miền núi đồi phía nam, Cha Giuse Nguyễn Thế Thuấn, DCCT, còn dịch là “đon đả đi lên miền sơn cước”, để chia sẻ tình thương. (Lc 1, 39 tt.)

Bên cạnh và vượt lên trên những ý nghĩa cao đẹp về tình người, Đức Tin cho ta thấy sứ mạng của Đức Maria còn lớn lao hơn thế nữa, vì không chỉ là mang thai một sinh linh bé nhỏ, nhưng Đức Maria đang cưu mang Đấng Cứu Thế trong cung lòng của mình. không đơn thuần là một người trẻ mang thai đến thăm và giúp đỡ một người lớn tuổi mang thai, mà Đức Maria mang Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế cho bà chị họ Elisabeth của Mẹ khiến hài nhi trong lòng dạ bà Elisabeth nhảy mừng vì được gặp gỡ Đấng Cứu Thế. Đón nhận Chúa và mang Chúa đến cho mọi người là sứ điệp của cuộc thăm viếng trong Tin Mừng theo Thánh Luca. Hội Thánh Công Giáo hiện nay trong ánh sáng của các văn kiện Tòa Thánh: Thông Điệp Sứ Vụ Đấng Cứu Chuộc, Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng… Biến Cố Đức Mria đi thăm viếng Bà Elisabeth trở thành một chứng từ minh nhiên về sứ mạng loan báo Tin Mừng.

Lễ Đức Mẹ đi viếng năm nay tôi có dịp ghé thăm một mái ấm BVSS dành cho những ngươi phụ nữ làm mẹ đơn thân trong hoàn cảnh khó khăn, mái ấm này được thiết lập vào năm 2.000, khi hoàn cảnh xã hội còn đang rất khó khăn, khi luật quy định “mỗi gia đình chỉ được có hai con” còn đang là quốc sách, đang là chương trình quốc gia, gầy dựng một mái ấm để các chị em tạm lánh và sinh nở trong tình trạng kín đáo là một việc làm táo bạo và nguy hiểm. Nguy hiểm vì chạm đến chương trình quốc gia, táo bạo vì vẫn luôn có những con người trong nhiều góc độ không chấp nhận những gì đe dọa đến lợi ích bản thân họ, cho dù họ vẫn luôn miệng nói về tình thương, người nghèo và người bị bỏ rơi. Họ vẫn luôn miệng hô khẩu hiệu nhưng không bao giờ chấp nhận dấn thân và để người khác dấn thân, họ sẵn sàng ghép tội người khác với nhiều mỹ từ dị nghĩa để che dấu sự ù lì của họ.

TRE EM

Những người tham gia ban đầu xây dựng mái ấm gặp biết bao khó khăn. Nhờ ơn Chúa, sự kiên trì xác tín và sự nâng đỡ của nhiều người, mái ấm đã hiện diện gần 16 năm, có hơn 600 cháu được bảo bọc sinh nở nơi mái ấm này. Ngày họp mặt, có cháu đã “lớn tồng ngồng” theo mẹ về gặp gỡ nhau, con nít đủ mọi lứa tuổi chơi đùa, các bà mẹ nói cười rôm rả, tiếng khóc tiếng cười đan xen, ban tổ chức không chuẩn bị đủ đồ chơi khiến các quan tòa phải thi nhau phân xử.

Chúa nhật 5 tháng 6 này là Ngày Quốc Tế Môi Trường, ngoài các đường phố người ta giăng đầy các biểu ngữ nói về môi trường, kêu gọi mọi người chung tay xây dựng một môi trường sạch và xanh thân thiện, hướng dẫn mọi người xử lý phân loại rác, thu gom rác và trồng cây xanh, đó là các việc làm cần thiết. Tuy nhiên cùng với các biểu ngữ cổ võ cho viêc bảo vệ môi trường, người ta vẫn chứng kiến các nhà máy tha hồ nhả khói vào bầu trời, tuôn chảy nước thải quá nhơ bẩn và độc hại vào sông ngòi, đốn hạ cậy xanh vốn quá quý hiếm trong thành phố, và nhất là đã tròn 60 ngày ( 6.4 – .5.6.2016 ) thảm họa Vũng Áng chưa có câu trả lời cho công chúng.

Laudato Si’ chỉ ra nguyên nhân gây ra thảm họa môi trường là hậu quả của cách sống “văn hóa đào thải, văn hóa loại trừ” ( số 22 ), mọi thứ đều có thể trở thành rác thải vì người ta đặt lợi nhuận ( kinh tế, chính trị ) của phe nhóm họ làm nền tảng hành xử. Laudato Si’ nói rằng: “…con người không thể phân tích vũ trụ khi tách từng phương diện một, vì quyển sách vạn vật chỉ có một và không thể chia cắt được, nối kết môi trường, sự sống, tính dục, gia đình và các liên hệ xã hội lại làm một” ( số 6 ).

Điều đó cho ta hiểu tệ nạn phá thai liên kết với thảm họa môi trường như thế nào, vì cách hành xử với vạn vật biến thành cách hành xử với chính con người, mạng sống của người khác đã bị xem là rác thải khi không phục vụ cho lợi ích của họ. “Việc buôn bán hay sử dụng các bộ phẩn cơ thể của người nghèo, hoặc việc ‘quăng’ đi các em bé, chỉ vì không đáp ứng đươc các mong muốn của cha mẹ chúng. Đấy là cách suy nghĩ ‘sử dụng và quăng đi’, tạo quá nhiều rác thải, gây ra do khao khát vô độ, tiêu thụ nhiều hơn như con người cần thiết” ( số 123 ).

CA CHET

Dưới cái nhìn của Laudato Si’, “…tất cả thọ tạo đều liên kết với nhau, cần phải nhìn nhận mọi sự với cái nhìn tình yêu và thán phục, tất cả như những hữu thể mà chúng ta đều cần đến” ( số 42 ). Vậy Ông Trịnh Công Sơn có lý để viết rằng “sỏi đá cũng cần có nhau”.

Thông điệp của Hội Thánh cần đưa ra mạnh mẽ trong ngày Quốc Tế về môi trường là: “Mỗi chính quyền mang trách nhiệm không thể chuyển nhượng để bảo vệ môi trường cũng như những tài nguyên khác của quốc gia mình, mà không bán cho những cơ quan chỉ tìm lợi lộc bất chính địa phương hay quốc tế” ( số 38 ).

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 3.6.2016 (theo Ephata 696)

Tác giả:  Lm. Vĩnh Sang, DCCT

TÂM THƯ MỘT NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ

TÂM THƯ MỘT NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ

Hôm qua, mười năm trước đây, mẹ mang con trong lòng.  Hôm sau, mẹ làm tim con ngừng đập.  Mẹ, người mẹ của con, là người cho con sự sống, và cũng là người cho con sự chết.

Ðã mười năm trôi qua và mẹ vẫn rùng mình khi nghe đến hai chữ “phá thai.”  Có một khoảng trống trong lòng mẹ không bao giờ lấp đầy được, một nỗi hiu quạnh không bao giờ ấm lại, nỗi buồn đau không bao giờ dứt.  Ðối với mẹ, con luôn luôn là một bài ca không đoạn kết, một nụ hoa không bao giờ nở, một bình minh u ám bởi cơn mưa.

Ngay cả trong những giây phút mong manh cuối cùng của đời con, mẹ vẫn tự hỏi, “Con là trai hay gái?”  Câu hỏi ấy vẫn liên tục vang lên trong đầu mẹ ngay khi tiếng máy hút con ra khỏi lòng mẹ và đời sống của mẹ.  Dường như cái khao khát muốn biết con trai hay con gái đang bừng cháy trong lòng mẹ, nhưng không hiểu vì sao mẹ không thể hỏi người chuyên viên phá thai, họ đang nhìn mẹ mỉm cười.  Thay vào đó, mẹ chỉ gật đầu khuất phục và buồn thảm khi người này đập nhẹ vào tay mẹ và nói, “Cô không vui khi mọi chuyện đã xong sao?”

Mẹ nằm trong vũng máu, nước mắt và mồ hôi, mẹ có thể nghe những người y tá trò chuyện về chiếc xe mới, về y phục thời trang.

Ðối với họ, chấm dứt đời con là một công việc “kiếm sống bằng cách tiêu diệt sự sống.”  Với những người có mặt trong căn phòng ngập nắng ở Philadelphia 10 năm trước đây, thì đó cũng chỉ là một ngày như mọi ngày.  Với mẹ, đó là ngày đen tối nhất trong đời.

“Phá thai” – là cảm nghiệm khủng khiếp và đau lòng nhất mà mẹ đã phải trải qua khi lên 18 tuổi; và chắc chắn đó là cảm nghiệm đau đớn nhất con phải chịu khi con mới ba tháng.  Phải mất bao nhiêu năm mẹ mới nguôi ngoai.

Giờ đây – khi mẹ đong đầy nước mắt, mẹ mới nhận ra rằng đó là những gì mẹ không bao giờ quên được.  Cái ngày định mệnh của tháng Tư đó diễn lại trong đầu mẹ như một cuốn phim kinh dị buộc mẹ phải xem, và rồi không bao giờ quên được…

Ngay cả khi mẹ hoang mang nhất, mẹ biết có nhiều sự chọn lựa khác, nhưng mẹ chỉ quá lo sợ khi nghĩ đến những chọn lựa đó.  Mẹ vẫn là một đứa con nít, mẹ “chưa sẵn sàng” để làm mẹ.

Mẹ không ý thức rằng mẹ đã là một người mẹ.  Con trở thành con của mẹ từ khi thụ thai; tình yêu của mẹ dành cho con ngay khi sự sống của con bắt đầu, và dù rằng đời con đã dứt, tình yêu đó không bao giờ cùng.

Tiếng gào trong câm nín của con đã đánh thức mẹ biết bao lần trong nhiều năm, và mẹ nằm đó trong bóng đêm để than khóc sự mất mát của một đứa trẻ mà mẹ đã giết.  Ðã nhiều lần mẹ nghĩ đến việc chấm dứt đời mẹ cũng như mẹ đã kết thúc đời con.

Ðã 10 năm qua và mẹ vẫn không thể tha thứ cho chính mẹ.  Con có tha thứ cho mẹ không?  Chúa có tha thứ cho việc mẹ tiêu diệt một sự sống mà Ngài đã dựng nên không?

Mẹ đã trải qua bao cơn ác mộng trong nhiều năm.  Hình ảnh thai nhi nằm trong bao rác đã ám ảnh mẹ đến tận tiềm thức.  Mẹ thức giấc mà toát mồ hôi lạnh, cái cảm giác đau đớn cùng cực của ngày đó lại sống dậy.  Mẹ nhớ lại cái đau đớn ghê gớm của việc phá thai – nhưng 10 phút đau đớn đó không thấm gì so với 10 năm đau khổ mà mẹ phải chịu từ ngày ấy.

TRE EM

Ðã bao năm lòng mẹ ao ước viết cho con những dòng chữ này, nhưng mỗi lần mẹ định gởi tâm tình qua dòng chữ thì mẹ chỉ thấy trang giấy ngập tràn nước mắt hơn là mực đen.  Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, đêm nay thật khác lạ…

Có thể lá thư này giúp được những người khác tránh khỏi những đau khổ mà mẹ đã trải qua, giúp những thiếu nữ bị “rắc rối,” như mẹ 10 năm trước đây, để nhận thấy rằng có những thay thế khác cho việc phá thai…

Nếu lá thư này ngăn cản được chỉ một vụ phá thai, nó cũng đã đạt được mục đích.  Nhưng Con Yêu, mẹ muốn gởi lá thư này cho con để con biết rằng mẹ yêu con – bất cứ con ở đâu.  Và xin con tha lỗi cho mẹ.

Mẹ yêu con.

Ẩn danh

Langthangchieutim gởi

Quân nhân Mỹ gốc Việt thứ nhì thăng cấp tướng

Quân nhân Mỹ gốc Việt thứ nhì thăng cấp tướng

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-06-07

229557-Flora-2-600.jpg

Chuẩn Tướng Flora, tay trái đặt trên bìa cuốn Kinh Thánh do con gái cầm, tay phải giơ tay thề trung thành với Tổ Quốc Hoa Kỳ và giữ sự trung tín trong chức vụ mới.

Hình: Cotton Puryear, Virginia National Guard Public Affairs

00:00/00:00

Vào ngày 6 tháng 6 năm 2016, quân đội Hoa Kỳ chào đón tân Chuẩn tướng gốc Việt Lapthe Flora, thuộc lực lượng Vệ binh Quốc gia-National Guard, vừa được thăng cấp tại thành phố Bedford, bang Virginia.

Buổi lễ thăng cấp chuẩn tướng trang trọng dành cho Đại tá Lapthe Flora, chỉ huy trưởng Bộ Tư lệnh Troop 91, thuộc lực lượng Vệ binh Quốc gia, diễn ra vào lúc 9 giờ 30 sáng ngày 6 tháng 6 tại Đài Tưởng Niệm D-Day ở thành phố Bedford, tiểu bang Virginia.

Trong số khoảng 300 khách tham dự, nhiều người thể hiện nỗi xúc động qua lời chia sẻ của chủ tọa buổi lễ vinh thăng, Thiếu tướng Timothy Williams về Chuẩn tướng Lapthe Flora là thuyền nhân gốc Việt đầu tiên được thăng cấp tướng trong lịch sử của quân đội Hoa Kỳ. Khó ai có thể hình dung được chàng thanh niên Châu Lập Thể, sinh năm 1962 tại Việt Nam, đã vượt biển và định cư tại Mỹ dưới sự bảo trợ của cha mẹ nuôi, ông bà John và Audrey Flora, trở thành một vị tướng trong lực lượng Vệ binh Quốc gia Hoa Kỳ.

Trước nhất, cảm thấy tự hào vì cộng đồng người Việt Nam có thêm một chuẩn tướng nữa trong quân đội Mỹ, giống như Chuẩn tướng Flora nói là ‘sự kiện lịch sử’, tôi đồng ý như vậy.
– Hạ sĩ Tâm Nguyễn

Xuyên suốt 35 năm qua, từ một người tị nạn di dân không nói được một chữ tiếng Anh cho đến quá trình làm việc và cống hiến trong quân đội kể từ khi tốt nghiệp cử nhân Học viện Quân sự Virginia và biệt phái phục vụ lực lượng trừ bị quân đội Mỹ hồi năm 1987, Chuẩn tướng Lapthe Flora có thể được xem như biểu tượng của sự thành công đối với các quân nhân và cũng là niềm hãnh diện cho cộng đồng người Việt.

Qua lời phát biểu tại buổi lễ thăng cấp, Chuẩn tướng Lapthe Flora nhấn mạnh bằng hai ngôn ngữ Anh-Việt “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, ông cảm ơn nước Mỹ và tất cả những người liên quan đến cuộc đời của ông đã giúp cho ông đạt được thành công hôm nay, đồng thời cũng bày tỏ được vinh dự phục vụ trong lực lượng Vệ binh Quốc gia để bảo vệ tổ quốc và cuộc sống bình an cho người dân Hoa Kỳ. Chuẩn tướng Lapthe Flora còn nói lời cảm kích và lấy làm vinh hạnh trước sự hiện diện của quý đồng hương trong buổi lễ vinh thăng dành cho ông. Riêng đối với những cựu quân nhân Quân lực VNCH, Chuẩn tướng Lapthe Flora chuyển lời đến họ bằng tiếng Việt:

“Tôi xin thành thật có vài lời để tri ân họ, qua sự hy sinh cao cả và chiến đấu dũng cảm, bất khuất và kiên cường để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, cũng như duy trì an ninh cho toàn dân trong suốt hơn 20 năm. Đồng thời tôi xin nêu lên niềm cảm phục của tôi qua sự kiên trì, chịu đựng trong bao năm lưu đày khổ sai, khốn khổ và ly tán của các cựu chiến sĩ cũng như gia đình họ sau cuộc chiến tranh.”

Chia sẻ với Đài RFA, Chuẩn tướng Lapthe Flora cho biết kể từ khi gia nhập quân đội chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được thăng cấp tướng mà luôn nghĩ đến là phải làm tốt những gì cần làm. Đối với ông giây phút này thật sự là ngoài sức tưởng tượng.

Tuy nhiên trong bài phát biểu, Chuẩn tướng Lapthe Flora nói rằng buổi lễ thăng cấp này nên được xem là lịch sử để kiên định niềm tin vào giấc mơ Mỹ. Ông khẳng định là cơ hội tại quốc gia vĩ đại Hoa Kỳ không có giới hạn. Giấc mơ Mỹ là có thật đối với những ai dám theo đuổi với sự chú tâm, siêng năng làm việc và kiên trì, bền bỉ.

Giấc mơ Mỹ

Trong sự nghiệp quân đội của mình, Chuẩn tướng Lapthe Flora từng phục vụ qua hầu hết các công việc của lưc lượng Vệ Binh Quốc Gia Virginia, bao gồm Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Bộ Binh 116, Lữ đoàn Bộ Binh Toán Chiến đấu 116 (IBCT). Ngoài ra, Chuẩn Tướng Lapthe Flora từng giữ chức sĩ quan điều hành toán IBCT, giám đốc hành quân Sư đoàn 29 Bộ binh và giám đốc kế hoạch chiến lược và chính sách của Bộ Chỉ huy Liên quân-Virginia. Chuẩn tướng Lapthe Flora cũng phục vụ tại các chiến trường Bosnia, Kosovo và Afghanistan. Sắp tới, ông sẽ đảm nhiệm vai trò phụ tá Thiếu tướng đặc trách về sáng kiến chiến lược.

Một trong những người có mặt tại buổi lễ, Hạ sĩ Tâm Nguyễn, thuộc lực lượng Tuần Duyên Hoa Kỳ cho biết cảm xúc trong giây phút Chuẩn tướng Lapthe Flora được gắn lon một sao:

“Trước nhất, cảm thấy tự hào vì cộng đồng người Việt Nam có thêm một chuẩn tướng nữa trong quân đội Mỹ, giống như Chuẩn tướng Flora nói là ‘sự kiện lịch sử’, tôi đồng ý như vậy. Và thứ hai, điều này chứng minh rõ ràng là giấc mơ của Hoa Kỳ là có thật nếu chúng ta đoàn kết, siêng năng làm việc thì sẽ đạt được giấc mơ đó.”

Rất là tuyệt vời và thật là vinh hạnh vì có được một tấm gương cho người khác noi theo trong sự nghiệp quân đội của họ
– Thiếu tá Brandon Lyndsey

Cùng phục vụ trong lực lượng Vệ binh Quốc gia, tham dự buổi lễ vinh thăng, Thiếu tá Brandon Lyndsey nói với Đài ACTD:

“Rất là tuyệt vời và thật là vinh hạnh vì có được một tấm gương cho người khác noi theo trong sự nghiệp quân đội của họ. Chúng ta khó mà tìm được một vị tướng nào có nhiều kinh nghiệm, được nhiều người yêu quý, ngưỡng mộ nhưng lại rất khiêm tốn. Đó là cảm nhận tuyệt vời của tôi trong ngày hôm nay.”

Điều ghi nhận đặc biệt trong buổi lễ thăng cấp này, Chuẩn tướng Lapthe Flora chọn đúng vào ngày 6 tháng 6 là ngày tưởng niệm vinh danh các lực lượng đồng minh, trong đó có cha nuôi của ông, đã đổ bộ lên bờ biển Normandy hồi Thế Chiến II, cách nay 72 năm và buổi lễ diễn ra tại Đài Tưởng Niệm Quốc gia D-Day ở thành phố Bedford, tiểu bang Virginia, là nơi có tỷ lệ cư dân hy sinh nhiều nhất trên toàn nước Mỹ trong trận đổ bộ Normandy.

Buổi lễ vinh thăng dành cho Chuẩn tướng Lapthe Flora kết thúc với những lời chúc mừng và các bức hình lưu niệm cùng thân nhân, đồng nghiệp, bạn bè và cộng đồng người Việt ở vùng Hoa Thinh Đốn.

Việt Nam ‘mời’ tàu chiến Trung Quốc vào Cam Ranh

Việt Nam ‘mời’ tàu chiến Trung Quốc vào Cam Ranh

Khu trục hạm Vũ Hán dẫn đầu một đoàn tàu hải quân tham gia một cuộc tập trận chung với Nga trong vùng biển Nhật Bản.

Khu trục hạm Vũ Hán dẫn đầu một đoàn tàu hải quân tham gia một cuộc tập trận chung với Nga trong vùng biển Nhật Bản.

07.06.2016

Một quan chức quốc phòng cấp cao của Việt Nam vừa lên tiếng trước thông tin mời tàu chiến Trung Quốc vào cảng Cam Ranh chiến lược.

Bên lề diễn đàn an ninh khu vực cuối tuần qua, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết rằng Việt Nam không chỉ mời tàu Trung Quốc mà còn cả tàu của các nước khác.

Báo điện tử Zing News dẫn lời ông Vịnh nói: “Về lâu dài, cảng Cam Ranh sẽ được sử dụng trong mục đích kinh tế, vừa để phục vụ mục tiêu đối ngoại nhằm tăng cường mối quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và các nước”.

Còn về câu hỏi rằng liệu Việt Nam có kế hoạch mở cửa các căn cứ quân sự cho nước ngoài sử dụng hay không, quan chức quốc phòng này nói “Việt Nam không có các căn cứ quân sự để nước khác sử dụng”.

“Tất cả các căn cứ quân sự đều do Việt Nam quản lý và sử dụng. Khi những tàu các nước đến thăm đều là các chuyến thăm hữu nghị trong khuôn khổ những chương trình hợp tác”, ông Vịnh nói.

Trước phát biểu của ông Vịnh, tờ Hoàn Cầu Thời Báo thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc viết rằng “sau Nhật, Nga, Pháp và Ấn Độ, chiến hạm Trung Quốc nhận được lời mời của Việt Nam thăm cảng Cam Ranh, một con bài vạn năng của ngoại giao Việt Nam”.

Tờ báo nhiều lần chỉ trích Việt Nam xích lại gần Mỹ bình luận thêm rằng đây là động thái “khiến dư luận ít nhiều cảm thấy ngạc nhiên”, đồng thời đặt câu hỏi “phải chăng Việt Nam đã thực sự tận dụng tối đa Cam Ranh trên cả lĩnh vực quân sự, ngoại giao và kinh tế?”

Phát biểu tại Đối thoại Shangri-La cuối tuần trước, Thứ trưởng Vịnh không cụ thể đề cập tới biển Đông và Trung Quốc, nhưng nói rằng “tất cả các quốc gia cần phải “Hợp tác và đấu tranh để giải quyết bất đồng, ngăn ngừa xung đột”, cũng như “tăng cường hợp tác cùng phát triển, xây dựng lòng tin, tôn trọng lợi ích chính đáng của nhau; đồng thời, thẳng thắn đấu tranh để tìm ra tiếng nói chung, lợi ích chung trong giải quyết tranh chấp, bất đồng”.

Con cá, chủ nghĩa dân tộc với những lằn roi

Con cá, chủ nghĩa dân tộc với những lằn roi

Tuấn Khanh

7-6-2016

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong phút chốc, con cá ở Việt Nam trở thành một hình tượng mang tính cấm kỵ. Từ cuối tháng 4, khi khu công nghiệp luyện thép Formosa, Hà Tĩnh, đầu độc biển Việt Nam và quan chức các cấp của chính phủ bày tỏ một thái độ che đậy đến kỳ cùng, con cá bỗng nhiên trở nên là một thứ dễ khích động cảm giác của người dân. Vì vậy, trong danh sách của muôn vàn thứ khác bị điểm danh, con cá bị chụp ảnh, lăn tay và đánh số như một tội phạm mới mẻ.

Trong tạp chí Đẹp số tháng 6/2016, diễn viên Hứa Vĩ Văn được mời chụp ảnh với chiếc áo có hình con cá. Thế nhưng sự tinh ý trước thời cuộc của những người kiểm duyệt, họ đã biến con cá thành con ốc. Dĩ nhiên, lý do ngụy trá ấy là “cho đỡ phần nhạy cảm”.

Sự kiện này làm tôi nhớ lại xiết bao, hơn 10 năm làm báo của mình trong hệ thống truyền thông nhà nước, mà cách kiểm duyệt – hay nói đúng hơn là sự sợ hãi dẫn đến điểm trung thành hèn hạ của rất nhiều người có chức vụ, khiến đời sống luôn trở thành những diễn tiến thô bỉ qua lưỡi hái kiểm duyệt.

Nhà thơ lừng danh người Nga Yevgeny Yevtushenko, từng cay đắng nói rằng “Khi sự thật bị thay bằng im lặng, sự im lặng đó chính là lừa dối” (When truth is replaced by silence, the silence is a lie). Dù là một tài năng vượt bậc của nước Nga thời Cộng sản, nhưng kể từ khi có ý kiến minh bạch về cuộc đời, về bạn bè mình, ông bị trục xuất khỏi Viện văn học Liên bang Xô Viết vì tư tưởng “chủ nghĩa cá nhân” vào năm 1956. Trong khoảng thời gian từ 1963 đến 1965, Yevtushenko bị cấm xuất cảnh vì dám mở lời khen ngợi Boris Pasternak, cũng như vì quan điểm chính trị của ông. Tên ông cũng bị đục khỏi báo chí Nga Sô, kiểm duyệt không khác gì những con cá vô danh của Việt Nam.

Quả thật, khi người ta im lặng, hay sự im lặng được diễn đạt bằng cách nói vòng vo, hăm dọa… đó cũng chính là dấu hiệu của sự lừa dối.

Cũng như những lời cấm kỵ về nhiều thứ mà trước nay không hề có văn bản chính thức nào, con cá Việt Nam trở thành tội phạm. Mọi ngày trong thành phố, những ai mặc những chiếc áo có hình cá, vẽ lên mặt một con cá hoặc diễn đạt một hình thức nào đó, có khái niệm cá, đều bị các thành phần an ninh chìm, lực lượng áo xanh, áo cứt ngựa nhìn ngó như kẻ thù. Không ít những người trong đó bị bắt giữ, đánh đập, ép nhận tội nào đó vu vơ cho thích hợp hoàn cảnh.

Năm 2014, trong tình hình giàn khoan HD981 của Trung Quốc kéo đặt gần đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, bà Thế Thanh, cựu giám đốc Sở Văn hóa Thông tin Sài Gòn, cho in một loạt áo thun có in chữ Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam để kêu gọi sự quan tâm của mọi người. Công an văn hóa đã đến gặp và yêu cầu bà nếu đã lỡ in rồi, thì không được phát tán rộng rãi nữa. Hôm sau, Anh H., một người làm việc trong báo Sài Gòn Tiếp Thị, vui mừng mặc chiếc áo đó đi làm. Vừa đi được một đoạn, anh bị 2 thanh niên to khỏe, ép xe chặn lại giữa đường và buộc phải cởi chiếc áo đó ra. Giằng co được một lúc, anh H. sợ trễ giờ làm nên phải quay về thay chiếc áo khác.

Một chương trình ca nhạc được dự định tổ chức để gom quỹ cho các gia đình các liệt sĩ Gạc Ma, với các bài hát đã cố làm làm nhạt nhẽo, bởi chỉ hát loanh quanh về biển, cũng bị người phụ trách kiểm duyệt ở Sở Văn hóa Thông tin Sài Gòn là Võ Trọng Nam từ chối, với lý do “nhạy cảm lắm”. Trong suốt 74 ngày giàn khoan HD981 ngạo nghễ trụ trên biển, những người tức giận với cách ngang ngược của Trung Quốc đã xuống đường phản đối. Kết quả là họ bị bắt, bị đánh, bị công an đến nhà sách nhiễu, triệu tập… với mục đích để làm giảm sự nhạy cảm – mà cần hiểu ở đây là nhạy cảm phiền lòng cho Bắc Kinh.

Trớ trêu thay, lòng yêu nước, chủ nghĩa dân tộc lại phải nhận những lằn roi. Trong lịch sử Việt Nam, đi qua mọi thời kỳ, việc vẫn tồn tại được quốc gia hình chữ S bên bờ Thái Bình Dương suốt hàng ngàn năm dù vô vàn lần bị xâm lược từ nhiều phía, cũng chỉ bởi người Việt có được một tài sản trân quý vô giá, đó là chủ nghĩa dân tộc. Thật đau lòng khi hôm nay, mỗi ngày lại nhìn thấy lòng yêu nước, con người với chủ nghĩa dân tộc sôi sục từ ngàn năm trước truyền lại, vẫn không từ nan để dấn thân, mỗi ngày lại nhận những lằn roi càng nặng nề thú tính hơn.

Chủ nghĩa dân tộc là hành trang không ai bị bắt phải mang vác. Nhưng nếu là người của một quốc gia, nếu không có chủ nghĩa dân tộc chảy trong dòng máu,  ắt phận người chỉ là kẻ ăn bám, trục lợi, vong bản hoặc lưu cư cho một âm mưu. Đâu ai buộc Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng. Nguyễn Thái Học… phải chọn hy sinh thân mình vì những người không quen biết, vì những bờ cõi của tổ quốc mà họ chưa hề đặt chân đến. Thậm chí, Trương Công Định còn quyết liệt tuyên bố vào năm 1862, về một chế độ đã chấp nhận đầu hàng và thuận làm kẻ dưới của ngoại bang, rằng “Triều đình không nhìn nhận chúng ta, nhưng chúng ta cứ bảo vệ Tổ quốc chúng ta”.

Chủ nghĩa dân tộc cuộn trào trong dòng máu, khiến mỗi con người chỉ cần biết yêu cuộc sống và đất nước này thôi, cũng đã lẫm liệt, vượt lên mọi thứ quan lại với bổng lộc và những lời xảo trá.

Tháng 4/2016, tôi có nhận lời thiết kế giúp cho một chiếc áo thun, giúp cho một phong trào kêu gọi ý thức tiết kiệm nước ở nông thôn miền Tây. Áo sẽ phát cho nhiều sinh viên tham gia mặc trong ngày vận động về bảo vệ nguồn nước trong tình trạng hạn, mặn. Bản logo thiết kế in áo, tôi viết khẩu hiệu “Giữ nước như người miền Tây”, sau khi đưa đi cho ban giám đốc một trường đại học duyệt, đã bị đổi lại vô cùng đơn điệu là “Hãy tiết kiệm nước”. Khi dò hỏi, tôi ngẩn người khi biết được một vị trí thức, có chức có quyền, nói rằng “nghe giữ nước có vẻ nhạy cảm quá”.

Từ Hoàng sa, Trường sa rồi đến con cá, đến nguồn nước… những gì của quê hương này cứ như đang tuột dần ra khỏi bàn tay nắm tuyệt vọng của ý thức dân tộc. Hôm nay, đến “giữ nước” mà đã là nỗi sợ hãi của người có học thuộc chính quyền, thì mai sau, dân tộc này sẽ về đâu?

Tháng 5/2016, tôi nhìn thấy trên mạng xã hội, những thanh niên khỏe mạnh được chính quyền nuôi dạy, bịt mặt, giấu mình trong đám đông và xông vào đánh đập dã man những người biểu tình, chỉ vì họ đòi minh bạch một môi trường sống của những người cách xa họ cả ngàn cây số. Những người bịt mặt đó, nghiến răng, hét vào bộ đàm “ĐM, đập chết mẹ tụi nó”.

“ĐM, đập chết mẹ tụi nó”. Mẹ của ai? Mẹ của những người yêu nước? Mẹ của những người đã thề không phản bội quê hương này cần phải bị đập chết?

Trong các lý luận về sự hình thành các nhà nước. Chủ nghĩa dân tộc là đối trọng gay gắt với chủ nghĩa cộng sản mà Karl Marx đề ra. Bản chất của thuyết Karl Marx là dựng một nhà nước từ sự phân hóa giai cấp và cai trị, không cần phân biệt gì khác. Còn Chủ nghĩa dân tộc dựa trên tinh thần quốc gia và giống nòi để hình thành nhà nước phục vụ. Hôm nay, những lằn roi đang giáng xuống ở Việt Nam, có phải là chỉ dấu của sự xung đột đến hồi khốc liệt giữa Chủ nghĩa cộng sản và Chủ nghĩa dân tộc?

Có thể những thanh niên yêu nước xuống đường hôm qua và hôm nay rồi cũng sẽ chết một ngày nào đó trong cuộc sống rất đỗi phù du này. Nhưng trước họ, những người mẹ miền Trung cũng mòn mỏi chết với bờ biển đầy chất độc ngoại bang. Cá giẫy chết. Người thoi thóp. Những lằn roi hận thù tự dàn dựng vào cá-vào đảo-vào biên giới-vào ý thức-vào người cứ quất vào lịch sử đất nước này, có phải là những cú tát như cơ hội để người người cùng sực tỉnh, rằng, nếu không có ý thức về đất nước, tổ tiên, dân tộc, như những con cá vô danh vô định, mai này rồi chúng ta sẽ trôi dạt về đâu?

Hoa Kỳ lại “đi đêm” với Hà Nội

Hoa Kỳ lại “đi đêm” với Hà Nội

Nguyễn Dư (Danlambao)  Những người làm chính trị hoặc theo dõi chính trị trong giai đoạn gần cuối của hiệp định Paris năm 1973 chắc không ai mà không biết đến hai chữ “đi đêm”. Đi đêm là tiếng lóng mà Dinh Độc Lập thường dùng để ám chỉ sự mờ ám và khuất tất của hai nhân vật chủ chốt trong Hiệp định Paris: ông Henry Kissinger và Lê Đức Thọ.

Người ta kể rằng: trong giai đoạn cuối, trước và sau khi Hoa Kỳ ép ông Thiệu ký vào bản hiệp định nhượng bộ, người của bộ ngoại giao Hà Nội và ông Kissinger thường hay lui tới những nơi vũ trường, nhà hàng vào những đêm cuối tuần để tiệc tùng ăn chơi. Họ thương lượng, ngã giá trên sự đau khổ, mất mát, rồi bán đứng luôn người lính Việt Nam Cộng Hòa và người dân miền Nam Việt Nam sống trong giai đoạn đó; chưa kể hơn năm mươi tám ngàn quân lính Mỹ đã hy sinh. Rồi hơn hai năm sau thì Sài Gòn sụp đổ, là chuyện đương nhiên phải đến. Có thể, đến bây giờ chắc người Mỹ nhận ra rằng bỏ rơi đồng minh miền Nam Việt Nam và rút quân khỏi Philippines là một sai lầm lớn về chiến lược ở Đông Nam Á chăng?

Lần này ông tổng thống Mỹ lại… đi đêm bằng chuyên cơ đến Hà Nội, là có một sự sắp xếp và tính toán trước trong nhiều năm giữa hai bên. Hà Nội đón tiếp tổng thống Mỹ trong sự dè dặt và im lặng của tiếng đại bác thường dành cho các nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia có thể nói là đứng hàng đầu thế giới. Rồi với bộ mặt sáp cứng đờ và cặp mắt láo liên của Trần Đại Quang ra vẻ như lạnh nhạt, mất tự nhiên làm cho người ta có cảm tưởng khách chủ động đến hơn là nước chủ nhà mời. Người Mỹ không cần đòi hỏi nghi thức đón tiếp danh dự trong cách thức ngoại giao. Cái mà họ cần là quyền lợi chiến lược của họ to lớn hơn nhiều trong tương lai mà quốc gia họ hướng tới.

Qua cách thức ngoại giao, làm cho người ta biết thêm là có một sự thỏa thuận ngầm. Cộng sản Việt Nam sợ cộng sản Trung Quốc giống như thỏ sợ sói. Sợ đến nỗi phải tránh né, không dám gọi đúng tên! Và trong chuyến đi này, ông tổng thống Mỹ cũng bóng gió, nhưng không đích danh chỉ trích Trung Quốc. Không sợ sao được khi mà nếu có xung đột xảy ra giữa Trung Quốc với Việt Nam, đặt trường hợp có đầy đủ vũ khí tối tân trong tay, nhưng đối đầu với Trung Quốc trong lúc này thì cũng giống như lấy trứng chọi đá. Việt Nam sợ mất lòng Trung Quốc trong lúc thế cô, sức yếu; đồng thời muốn đi đêm với Mỹ để được nhìn nhận làm đồng minh và được che chở.

Còn một cái mà họ sợ nữa là sợ… nhục. Sợ nhục với người lính Quốc gia, người miền Nam; và đến bây giờ thì họ lại sợ nhục với cả một dân tộc mà họ đang lãnh đạo. Đối với cộng sản, việc trở cờ theo Mỹ là một nỗi nhục của lịch sử, là một cái nhục cho những thế hệ mai sau.

Lần này người Mỹ lại “đi đêm”, bán đứng những người hoạt động về dân chủ, nhân quyền chỉ vì quyền lợi nước Mỹ. Tại sao phải gọi là “bán đứng”. Bởi lẽ, trước đây chính quyền Mỹ lúc nào cũng đưa ra điều kiện về nhân quyền, đặt lên hàng đầu với nhà cầm quyền Việt Nam: muốn bãi bỏ cấm vận vũ khí thì trước tiên phải tôn trọng nhân quyền. Đùng một cái tổng thống Mỹ tuyên bố bãi bỏ cấm vận vũ khí, và có thể trong tương lai sẽ đi đến hợp tác quân sự giữa hai bên. Không phải đơn phương mà người mỹ dễ dàng quyết định như thế, mà là có sự cân nhắc, có thăm dò và có chuẩn bị ngầm từ nhiều năm qua.

Qua một thời gian dài, Hà Nội bị Trung Quốc đè đầu cỡi cổ, người Mỹ nắm rõ điều đó cho nên trong lúc này là đúng thời điểm, tổng thống Mỹ đến Việt Nam khơi dậy lòng yêu nước dân tộc là thượng sách và cũng để người cộng sản nhận ra đâu là bạn đâu là thù. Qua cách đón tiếp, chào đón của người dân Sài Gòn – Hà Nội thì đã trả lời rõ ràng với người Mỹ điều đó.

Điều kiện về nhân quyền hay giải quyết những tồn đọng trong chiến tranh của người Mỹ, hai bên đặt ra chỉ là một bước để hai nước cựu thù tiến lại gần nhau; để thăm dò và có thể đi thêm những bước tiếp theo; đến khi đạt được mục đích chung thì những cái đó trở thành thứ yếu. Nhưng chúng ta điều biết, khi mà cộng sản đạt được những gì trên bình diện ngoại giao có lợi, thì họ nuốt lời cam kết rất dễ dàng; đôi khi cũng thực thi những cam kết cầm chừng chỉ để qua mắt thiên hạ mà thôi.

Cái hơi hướng của việc “đi đêm” còn làm cho người ta dễ nhận ra thêm nữa là lời phát biểu đại khái của tổng thống Mỹ: “Việt Nam là một quốc gia độc lập, tự chủ và không một quốc gia nào có thể áp đặt ý chí của họ lên các bạn hoặc quyết định số phận của các bạn”. Tức là phải hiểu ngầm rằng người Mỹ sẽ không “áp đặt ý chí của họ”, không can thiệp vào chuyện nội bộ của mỗi quốc gia; số phận (về nhân quyền) của các bạn phải tự quyết định. Thế thì tại sao trước đây người Mỹ lại can thiệp, “áp đặt ý chí của họ” lên Hà Nội về nhân quyền mà giờ đây lại phớt lờ?! Lời lẽ, đại ý của ông tổng thống Mỹ trong câu nói này, các nhà ngoại giao Hà Nội cũng thường sử dụng để trả lời về nhân quyền khi có bất cứ một quốc gia nào muốn chỉ trích, chất vấn họ vi phạm.

Hà Nội biết Mỹ cần Cam Ranh hơn là điều kiện về nhân quyền, cho nên đã có sự thỏa thuận ngầm giữa hai bên. Thế thì họ đàn áp những người đấu tranh cho nhân quyền thậm tệ mà bất cần đến liêm sỉ trước mặt người Mỹ và quốc tế đang hướng về Việt Nam theo dõi trong chuyến đi này của tổng thống Mỹ là chuyện đương nhiên. Và rồi đây Mỹ sẽ không còn can thiệp “áp đặt ý chí của họ” lên nhà cầm quyền Việt Nam nữa!

Việc thả cha Lý, một người tù nổi tiếng về vi phạm nhân quyền của Hà Nội là một màn kịch ngoại giao “rửa mặt”, phô trương tính cách nhân đạo rẻ tiền, không thuyết phục được ai bởi vì cha Lý không còn bao lâu nữa cũng sẽ mãn hạn tù.

Người dân ai cũng biết, cộng sản Việt Nam hiện thời nợ như chúa chổm, thế thì tiền đâu cho họ mua vũ khí trang bị đủ để chống lại Trung Quốc?

Có thể Hà Nội chọn Mỹ làm đồng minh trong lúc này, sẽ đặt ra điều kiện với người Mỹ khác hơn ngày xưa Mỹ là đồng minh của Việt Nam Cộng Hòa.

Người cộng sản thường hay luận rằng: “Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền”. Đúng, thế cho nên nếu có hợp tác với Mỹ thì cùng lắm cho mướn quân cảng Cam Ranh để đổi lấy vũ khí chứ không để “mất chủ quyền”. Và người Mỹ cũng đã học được bài học lịch sử từ quá khứ: Can thiệp sâu, đổ quân vào miền Nam Việt Nam là một việc làm sai lầm, sa lầy về chính trị. Người Mỹ không chiếm lãnh thổ hay đất đai của bất cứ một quốc gia nào cả; khác với ông “bạn vàng” của Hà Nội xa lắm.

Nguyễn Dư

danlambaovn.blogspot.com