Làm thân cây viết chì – Mẹ Têrêsa – Lm Phêrô Trần Thế Tuyên

httpv://www.youtube.com/watch?v=jTHo8c6Me4Q

Làm thân cây viết chì – Mẹ Têrêsa – Lm Phêrô Trần Thế Tuyên

Cảm hứng từ bài thơ của Mẹ Teresa. Lời: Lm Phêrô Trần Thế Tuyên Nhạc: Phạm Trung. Ca sĩ: Bích Hiền & Thanh Hồng

Nhân dịp mừng mẹ Têrêsa được phong hiển thánh.

Xin chia sẻ những suy tư của mẹ.

Kính,

Phạm Trung

ĐỪNG IM LẶNG: CÓ MỘT ĐỨA TRẺ 11 TUổI VỪA TỰ TỬ, THƯA ÔNG GIỜI !

ĐỪNG IM LẶNG: CÓ MỘT ĐỨA TRẺ 11 TUổI VỪA TỰ TỬ, THƯA ÔNG GIỜI !

Tri’ch EPHATA 709

Vào buổi sáng ngày thứ hai 22.8.2016, Ksor Sôn, học sinh lớp 6 ở Ia Der, tỉnh Gia Lai nấu một nồi cơm cho cha mẹ làm rẫy về có cái ăn. Sau đó, em kiếm một sợi dây… treo mình lên cột nhà. Hôm ấy Sôn chỉ đang 11 tuổi.

Cha em, Ksor Phơ trưa ấy chắc cũng chỉ thiếu mỗi nước tìm một sợi dây. Anh nói trong cảm giác ân hận, tội lỗi, rằng mấy hôm nay, Sôn mong ước có một bộ quần áo mới để đến trường. Rằng vợ chồng anh năm ngoái đã hứa, rồi hứa đến năm nay. Rằng từ lúc sinh ra, Sôn chỉ mặc quần áo cũ của 2  người anh. Những bộ quần áo đã sờn rách, mặc từ mùa hạ mặc qua mùa đông. Rằng bộ quần áo mới chỉ 130 ngàn đồng, nhưng cũng là lớn đối với 2 vợ chồng một năm chỉ có việc làm 1-2 tháng mùa cafe.

Một bộ quần áo trị giá 130 ngàn đồng.

130 ngàn đồng và 500 triệu “sinh nhật bố sếp”.

130 ngàn đồng và những ngàn tỉ ném qua cửa sổ, những ngàn tỉ đắp chiếu.

130 ngàn đồng và những câu hỏi “làm từ thiện để làm gì”.

130 ngàn đồng và cái chết của một đứa trẻ. Nói đúng ra là 2.

Có 2 chi tiết trong vụ tử tự của em bé Ia Der 11 tuổi này: Năm 2015, gia đình Sôn “được” vào diện hộ nghèo, được hỗ trợ một con bò. Quá đen, thưa ông giời !

Con bò chính sách ấy đã chết sau chỉ vài tháng. Năm ngoái, anh trai Sôn cũng đã tự tử, cũng vào năm 11 tuổi, cũng bằng một sợi dây. Cũng vì quá nghèo khổ.

DUNG IM LANG

 

( Ảnh chụp: Dân làng đến dự đám tang của em bé Ksor Sôn ).

Những người cha phải chứng kiến những đứa con tự giải phóng nỗi khốn khổ bằng một sợi dây.

Năm 2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đặt ra một câu hỏi day dứt: “Bây giờ mình không thiếu gạo, mình cũng viện trợ nơi này nơi khác, vậy tại sao để con cháu mình trong cảnh cháu mang mì, cháu mang ngô,   cháu mang khoai đến lớp, rồi phải lợp chòi nấu ăn ?” Và Chính phủ hàng năm cũng đã cấp hàng ngàn tấn gạo cứu đói, có hàng chục chính sách xóa đói giảm nghèo !

Nhưng giá như con bò chính sách, cây cần câu thoát nghèo không đột tử. Giá như 2.000 tỉ đồng cứu hạn đến sớm để còn có cafe mà thuê rẫy cỏ. Giá như những người trách nhiệm ở địa phương thôi thanh minh thanh nga “Trên địa bàn có mấy ngàn hộ nghèo, hộ nào cũng có người chết thì làm sao mà hỗ trợ hết”. Giá như có một bàn tay từ thiện đúng lúc. Giá như xóa nghèo không phải chỉ là những chỉ số tròn trịa đẹp đẽ trên giấy. Giá như một người dân thiếu ăn, một đứa trẻ thiếu mặc là sự tổn thương của chúng ta.

Và giá như chút trắc ẩn trong mỗi chúng ta có thể biến thành một điều gì đó cụ thể thì đâu đến nỗi phải ngửa mặt kêu giời như bây giờ !

Ông giời ! Vậy tóm lại là ông có mắt không ?

ANH ĐÀO, báo Người Lao Động

Chống tham nhũng ở nước tôi là thế này…

Facebook Hồ Ngọc Dũng shared Chân Trời Mới Media‘s photo.

Image may contain: 1 person , text

Chân Trời Mới Media

Chống tham nhũng ở nước tôi là thế này…
———-
Trưa nay, trong lúc trò chuyện với vị Thẩm phán Toà Thượng Thẩm số 4 ở Hoa Kỳ sang làm việc tại Việt Nam, bà hỏi tôi các vụ án chống tham nhũng ở đây được xét xử thế nào.

Tôi trả lời rằng chống tham nhũng ở nước tôi không theo cơ chế tự động của luật pháp, mà phải được các nhân vật lãnh đạo đảng cộng sản ở cấp cao bật đèn xanh trước, bởi lẽ người ta dùng cái gọi là chống tham nhũng chỉ để đấu đá nội bộ, chứ không phải để chống tham nhũng thật.

Vị thẩm phán Mỹ tỏ vẻ ngạc nhiên. Tôi phải giải thích rằng ở nước tôi hầu như quan chức nào cũng tham nhũng, kể cả nhân viên điều tra và thẩm phán xét xử án tham nhũng, vậy chống ai bây giờ?
Vị thẩm phán càng không hiểu. Tôi đành tự nhủ rằng có lẽ tại vì nước tôi là nước lạ, có nhiều đặc thù riêng, không giống ai!

Status: Lê Công Định
Hình: Internet

‘Hôm nay các ông ngăn cản chúng tôi, ngày mai các ông sẽ phải trốn chui nhủi như cộng sản Đông Âu’

‘Hôm nay các ông ngăn cản chúng tôi, ngày mai các ông sẽ phải trốn chui nhủi như cộng sản Đông Âu’

 Hàn Giang

clip_image002

Dân oan ở Hà Nội tuần hành đến Phủ Thủ tướng sáng ngày 26/8/2016 (ảnh: Facebook Đoàn Trương Vĩnh Phước)

Liên tiếp mấy ngày qua, dân oan ở Hà Nội tuần hành tự phát đến Phủ Thủ tướng, Phủ Chủ tịch nước, Văn phòng Quốc hội và những cơ quan đầu não Trung ương với mục đích là mong được gặp các cấp lãnh đạo cấp cao Nhà nước để trình bày tình hình cướp đất đai ở địa phương, những oan khuất, bắt bớ, tù đày… nhưng hoàn toàn thất vọng bởi gặp phải một lực lượng công an, an ninh trật tự đông đảo ở những nơi này trấn áp, bắt bớ tất cả những dân oan này đưa về đồn công an hoặc đưa về lại Cơ quan tiếp dân Trung ương có địa chỉ là số 1 Ngô Thì Nhậm…

Vô vọng mới tìm đến cửa quan chức lãnh đạo cấp cao

Theo thông tin từ các trang mạng xã hội đặc biệt những trang Facebook cá nhân hôm 26/8/2016, tràn ngập hình ảnh gần 100 dân oan từ các tỉnh thành như Đà Nẵng, Bình Định, Đồng Nai… tập trung ở Hà Nội tiến hành những cuộc tuần hành tự phát đi đến Phủ Thủ tướng, thông điệp của bà con chủ yếu là tố cáo những quan chức tham nhũng, cướp đất đai ở các địa phương, phản đối những bản án có dấu hiệu oan sai hay bắt người vô cớ… Khi được hỏi, tại sao bà con không gửi những đơn từ, những kiến nghị của mình tại cơ quan tiếp dân Trung ương, cơ quan Thanh tra Chính phủ mà phải đi tuần hành đến những cơ quan có cán bộ lãnh đạo cấp cao Nhà nước? Chị Đoàn Trương Vĩnh Phước, một dân oan Đồng Nai ra Hà Nội khiếu kiện đất đai đã nhiều năm nay cũng có mặt trong đoàn người đến Phủ Thủ tướng cho biết, sở dĩ bà con phải làm vậy là có lý do. Chị Phước nói:

Dạ đúng rồi anh. Họ (bà con dân oan) đi lại chổ cổng Thủ tướng. Bây giờ cơ quan Thanh tra bà con đi nhiều lắm rồi, hầu như cơ quan nào cũng đi nhiều lắm nhưng bà con đều thấy vô vọng hết. Không có một cơ quan nào để giải quyết cho bà con. Họ cứ lừa dân. Họ nhận đơn rồi họ có trình lên đâu. Bên Thanh tra họ hay dìm đơn của bà con không có gửi”.

clip_image004

Những biểu ngữ dân oan muốn gửi đến Thủ tướng thông quan cuộc tuần hành ngày 26/8/2016 (ảnh: Facebook Đoàn Trương Vĩnh Phước)

Vì lẽ trên nên bà con dân oan quyết định đi tuần hành đến Phủ Thủ tướng để đích thân đưa đơn từ, kiến nghị. Theo chị Phước, bà con dân oan không chỉ đến mình Phủ Thủ tướng mà còn đến Phủ Chủ tịch nước, Văn phòng Quốc hội và đã đi nhiều ngày qua. Nhưng điểm hẹn lại lên, một lực lượng công an, an ninh trật tự đông đảo trực sẵn những nơi này đã ra tay trấn áp, khống chế và đẩy hết thẩy bà con lên xe buýt, đưa về đồn công an hoặc chở về lại các địa chỉ Trụ sở tiếp dân Trung ương hoặc Cơ quan Thanh tra Chính phủ. Chị Phước thuật lại cảnh bà con dân oan bị bắt bớ mấy ngày qua.

Xe chở về là hai xe. Bọn công an, an ninh trật tự đem xe chở bà con về sáng nào cũng vậy… Khi bà con tới Phủ Chủ tịch nước, cổng Thủ tướng, Văn phòng Quốc hội là tụi nó (công an, anh ninh trật tự) chặn lại rồi bắt đầu dồn bà con, đàn áp bà con đưa lên xe buýt..”.

Biết bà con dân oan sẽ đi qua những tuyến đường đẫn đến các cơ quan đầu não Trung ương nên lực lượng công an, an ninh trật tự tổ chức canh chốt, bố trí chốt này chốt kia cũng khoảng mấy chục người để ngăn chặn bà con. Bà con dân oan khổ trăm bề, than thở tình cảnh gửi đơn từ thì đơn từ không chuyển, đích thân đi gửi thì bị ngăn chặn, bắt bớ. Vô vọng!

Từ trước giờ tôi đi thì thấy chổ nào cũng có đàn áp dân hết. Nếu tụi nó (công an, an ninh trật tự)nói bà con lên xe buýt mà bà con không lên thì tụi nó đánh bà con, tụi nó đẩy bà con và khiêng bà con lên xe”.

Chị Phước nói, không chỉ bà con nói chung mà riêng bản thân chị Phước cũng từng bị bắt bớ, bị đánh đập nhiều lần ở những cuộc tuần hành kêu oan như thế này.

Viên công an xem thường sức mạnh người dân

Anh Trịnh Bá Phương, một thành viên của đoàn dân oan Dương Nội bị công an Hà Nội bắt giữ vào khoảng trưa ngày 26/8/2016, vì đi tuần hành với bà con dân oan. Anh Phương kể ban đầu bà con trong nhóm anh đến chổ Ban tiếp dân Trung ương rồi sau đó tuần hành dọc đường Quang Trung, đi khoảng vài km gần đến bưu điện Hà Đông thì gặp một đám đông công an ngăn chặn. Đoàn tuần hành quay ngược trở về và kết thúc cuộc tuần hành, sau đó anh Phương bị công an bắt giữ.

Sau khi kết thúc (cuộc tuần hành) là tụi nó (công an) xông vào ép tôi lên một chiếc xe ô tô chở về đồn công an phường La Khuê để giam giữ”.

Anh Phương kể thêm, quá trình làm việc với công an ở phường La Khuê gồm có một thiếu tá tên Tuấn, công an tên Dũng ở quận Hà Đông và số người khác có liên quan việc bắt giữ bà Cấn Thị Thêu, tức là mẹ của anh Phương. Phía công an đã có những lời lẽ côn đồ với anh Phương.

Trong lúc làm việc thì ông Tuấn và một đám người có biểu hiện dạng côn đồ, hành hung. Họ đe dọa tôi, tôi đưa mặt ra bảo ông muốn đánh thì cứ đánh nhưng sau họ không đánh”.

Và phía công an còn xem thường sức mạnh người dân. Anh Phương nói:

Ông Tuấn có nói với tôi chế độ này nhân đạo chứ không mày (anh Phương) đã bị bắn chết mẹ mày rồi. Tôi nói lại rằng, có mấy trăm người chết trong đồn công an rồi đấy, hàng triệu người bị cướp đất đai dẫn đến thất nghiệp và nghèo đói, hàng triệu người đang bị ảnh hưởng bởi thảm họa Formosa do những tội phạm rước về. Tụi nó (công an) nói con số mấy triệu, mấy trăm người dân đấy là con số rất nhỏ so với mấy chục triệu dân”.

Anh Phương cảnh báo cho phía những viên công anh biết về sức mạnh người dân.

Các ông đã đánh giá sai lầm lớn về sức mạnh nhân dân. Nhân dân Việt Nam đã chôn vùi không biết bao nhiêu xác quân thù xâm lược Việt Nam. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ khuất phục kẻ thù thế mà bây giờ các ông nghĩ là lấy bạo lực hay còng số tám để trấn áp người dân… Hôm nay các ông ngăn cản chúng tôi, các ông bắt và quy chụp chúng tôi tội gây rối trật tự, tụ tập đông người nhưng nếu các ông phải trốn chui như bọn cộng sản Đông Âu thì các ông không dám tụ tập đông người. Tôi thách các ông ngày mai ra những nơi công cộng mà tụ tập một trăm hay mấy trăm quan chức có lực lượng vũ trang bảo vệ”.

Đến đầu giờ chiều ngày 26/8/2016, phía công an phường La Khuê đã thả anh Phương ra về. Anh Phương còn chia sẻ về tình cảnh của bà Cấn Thị Thêu, hiện tại bà Thêu đã hoàn thành giai đoạn điều tra nhưng chưa có công bố thời gian đưa ra xét xử. Bà Thêu bị điều tra theo Điều 245 Bộ luật Hình sự về tội “Gây rối trật tự”. Gia đình chưa được gặp mặt bà Thêu nhưng thông qua luật sư cho biết, sức khỏe của bà Thêu hiện tại khá hơn rất nhiều so với thời gian tuyệt thực.

Quay trở lại tình cảnh bà con dân oan ở Hà Nội tiến hành tuần hành tự phát đến các cơ quan cấp cao Trung ương trong mấy ngày qua. Cũng như chị Phước, anh Phương nói bà con dân oan thừa biết tiếng nói của mình hiện tại quá nhỏ không dễ đến tai những quan chức lãnh đạo cấp cao Nhà nước nhưng vẫn phải lên tiếng.

Những cơ quan đầu não Trung ương, những nhân vật lãnh đạo cấp cao của Nhà nước trước tình hình oan ức của người dân lại làm ngơ, phó mặc người dân, không dám chỉ đạo thậm chí có dấu hiệu tiếp tay, dùng đường dây tham nhũng để trấn áp người dân”.

Chị Đoàn Trương Vĩnh Phước kết lời, chẳng có hy vọng nào cho một tương lai tươi sáng cho bà con dân oan Việt Nam dưới một thể chế đầy những quan chức tham nhũng. Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Nước hay Chủ tịch Quốc hội thừa biết tình cảnh khổ cực của người dân, không còn lối đi nào khác hoặc đường cùng người dân mới bất chấp nguy hiểm đến gỡ cửa quan nhưng sẽ giải quyết ra sao khi mà chính những kẻ tham nhũng, những kẻ gây ra tiếng khóc, tiếng ta thán của người dân chính là những người thuộc cấp, những người đồng chí đồng đội của mình. Một cách giải quyết duy nhất ở hiện tại như lời của số bà con dân oan nói là trừ khi thay đổi chế độ may ra mở được lối hy vọng.

Nguồn: http://www.ijavn.org/2016/08/vntb-hom-nay-cac-ong-ngan-can-chung-toi.html

HÃY CỨ TÀN PHÁ ĐI, KHI CÒN CÓ THỂ

HÃY CỨ TÀN PHÁ ĐI, KHI CÒN CÓ THỂ

Phạm Thanh Nghiên

28-8-2016

H1Ảnh: FB Phạm Thanh Nghiên

Nhìn những bức hình bọn trẻ miền Trung nheo nhóc này, tôi lại nhớ đến lũ trẻ trong tù. Nhớ thằng Khoai Tây, thằng Phê, con Bống, thằng Luân, thằng Bin… Nhớ cả những đứa còn đỏ hon hỏn nằm chen chúc với mẹ trong buồng giam mà tôi chưa kịp hỏi tên.

Có những điều rất khác giữa những đứa trong tù và những đứa ở ngoài, tất nhiên rồi. Nhưng, chúng có một thứ chung, chung lắm: tương lai. Cái thứ tương lai mà nghe nhắc đến bố mẹ chúng rùng mình và người đời thì ái ngại. Còn lũ chúng, chưa đủ lớn để biết đau, biết khổ, để thấy cái thăm thẳm của đời người trước mặt.

Thằng Phê, con Bống, thằng Luân, thằng Bin, thằng Khoai Tây hay nhiều đứa khác không biết đến que kem chừng nào mẹ nó chưa được tha. Chúng quen với những bộ quần áo kẻ sọc, thứ mà người lớn sợ hãi và ghê tởm. Đời cũng có thể ban cho chúng một cuộc sống ra sống, cũng có thể lại xô đẩy đến vết đời như cha mẹ chúng. Cái vòng luẩn quẩn của nhà tù khi chúng mở mắt đã thấy, biết đâu lại thành nơi ăn chốn ở khi trưởng thành? Dám lắm chứ, ai mà biết được.

Đời những đứa con tù khổ, đã đành. Nhưng cũng có vô số đứa chẳng phải bị ở tù oan theo mẹ ngày nào, cũng mờ mịt tương lai. Chúng, là hàng ngàn đứa trẻ miền Trung nằm trong hàng triệu số phận mang tên Formosa.

Chúng là con cái của những cha mẹ ngư dân lam lũ. Khi biển chưa ô nhiễm, cá chưa chết, chúng vẫn được ăn no, vẫn được đi học dù còn chật vật. Biển ô nhiễm, gia đình mất kế sinh nhai, chúng phải ăn ngót cái bụng. Và thất học. Cha mẹ chúng buộc phải từ bỏ nghề nghiệp truyền đời từ ngàn năm để lại và “chập chững vào đời bằng ngã khác như trẻ nhỏ” (nhạc sĩ Tuấn Khanh).

Formosa đã biến những con người làm ra của cải, những con người có phẩm giá thành kẻ ăn xin, xếp hàng nhận mười mấy ký gạo cứu trợ. Thứ gạo mà theo người dân Hà Tĩnh là “…mốc xanh ăn không được. Cho gà, gà không ăn. Cho chó, chó không ăn”. Cái thứ gạo mà mỗi lần xảy ra thiên tai lũ lụt đều được đem ra bố thí cho dân như một hình thức dọn kho, để rồi người nhận vẫn phải biết ơn và ngợi ca điệp khúc “chính sách nhân đạo của đảng”.

Số lương thực đổ đi ấy, chẳng lẽ là một phần của số tiền 500 triệu đô mà chính phủ này có được sau “phép tính nhanh” vội vã, chứ không qua một chương trình hành động nào, cũng theo cách nói của nhạc sĩ Tuấn Khanh?

Đã quá rõ ràng về những hậu quả mà người Việt Nam phải gánh chịu từ thảm họa do Formosa gây ra. Thảm họa của ngày hôm nay sẽ kéo dài nhiều năm sau nữa, lên nhiều thế hệ, đến mọi mặt của đời sống con người. Đã quá rõ ràng về chân dung kẻ tòng phạm góp sức cùng với Formosa tàn phá quê hương. Với những gì đảng cộng sản đã làm trên đất nước này, không ít người sẽ cho tôi là ngây thơ nhưng tôi không thể không hỏi, rằng:

Họ được gì sau cái chết oan uổng và tức tưởi của anh thợ lặn Lê Văn Ngày?

Họ được gì khi đất đai và biển miền Trung bị bỏ hoang?

Họ được gì khi hàng vạn con người phải từ bỏ nghề nghiệp, phải khốn khổ mất đi miếng cơm manh áo?

Họ được gì trước một thế hệ dốt nát của ngày mai vì hôm nay thất học?

Họ được gì trước những bệnh tật ốm đau, trước những hình hài dị hợm, quái thai đã được dự báo trước rằng sẽ hiện diện như một lẽ đương nhiên trên mảnh đất quê hương này?

Họ được gì trên những điêu tàn đổ nát?

Tôi không viển vông để đặt câu hỏi liệu các ông bà Trần Hồng Hà, Võ Tuấn Nhân, Nguyễn Thị Kim Tiến… có gợn một chút gì trong trí não và trái tim không, khi nhìn thấy những đứa trẻ lem luốc, đói ăn và không được đi học khi mùa khai giảng đang đến gần. Chúng, có thể sẽ phải dứt ruột lìa cha mẹ đi xứ khác, bán sức lao động tìm kế mưu sinh. Trong số chúng, sẽ có bao nhiêu cuộc đời của thằng Phê, con Bống, thằng Bin, thằng Khoai Tây?

Tôi nghĩ đến những người dân nhẹ dạ, lũ lượt đi tắm biển, ăn hải sản ở vùng nhiễm độc chỉ vì tin lời ông Trần Hồng Hà, Bộ trưởng Bộ TNMT rằng “môi trường tự nhiên, biển miền Trung hoàn toàn có thể tự làm sạch, tự đào thải những chất ô nhiễm này”, và tin “các chỉ số đều an toàn đối với sức khỏe con người… hải sản tươi sống đều an toàn” như lời bà Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến.

Có quá lời không khi nói rằng hành động phơi bụng đi tắm biển, ăn hải sản để nói dối vùng nhiễm độc đã an toàn của các ông bà quan lớn là hành động diệt chủng?

Nếu thế, thì mọi câu hỏi của tôi không còn cần thiết nữa.

CHỈ CÓ 2 TỪ ĐỂ DIỄN TẢ: KINH KHỦNG FORMOSA – NHƠN TRẠCH

CHỈ CÓ 2 TỪ ĐỂ DIỄN TẢ: KINH KHỦNG FORMOSA – NHƠN TRẠCH

FB Nguyễn Nữ Phương Dung

30-8-2016

Đây là ảnh thể hiện rõ sự hùng vĩ của những cột khói này. Ảnh: FB Nguyễn Nữ Phương Dung

Sáng nay có việc mình và bạn bè xuống Vũng Tàu. Khi đi ngang địa phận huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai. Nhìn từ xa chừng 2km thấy 1 đám mây to khổng lồ che khuất cả mặt trời. Ban đầu cả bọn hiếu kì chụp hình lại, chỉ nghĩ đó là đám mấy to khổng lồ.

Nhưng khi từ từ chạy đến gần thì thật ko thể tưởng tượng nổi. Đám mây khổng lồ muốn nuốt chửng cả mặt trời đó xuất phát từ các cột khói của nhà máy Formosa Nhơn Trạch.

Mỗi khi xuống Vũng Tàu đi ngang nơi này chúng tôi đều thấy các ống khói này hoạt động ko ngưng nghỉ, liên tục xả khí ra môi trường nhưng đây là lần mà bọn mình thấy nó xả khói kinh khủng khiếp đến vậy. Theo như người dân ở gần đây cho biết, vào lúc sáng sớm tầm 4-6h sáng là lúc nhà máy này xả khí nhiều nhất, đó là lượng khí thải khổng lồ mà như các bạn thấy trong clip.

Lượng khí này ng dân xung quanh sẽ hít phải, rồi có khi tích tụ thành mây mưa xuống. Ko biết bên trong khí thải có chất gì nhưng dĩ nhiên với Formosa chúng ta có quyền nghi ngờ và kinh sợ đối với lượng khí thải khổng lồ này. Người dân xung quang hít phải khói độc, tích tụ mây mưa xuống theo nguồn nước sử dụng có thể sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều đến sức khoẻ.

Ko thể hiểu được rằng tại sao dân xung quanh nơi này vẫn bình thản sinh sống trong làn khói độc thải ra thường xuyên như vậy.

Chợt ngậm ngùi cay đắng nhớ lại câu hỏi của 1 người Đài Loan đã từng nói với anh Nguyen Anh Tuan khi họ vào Hà Tĩnh làm phóng sự cá chết: “Dân Đài Loan chúng tôi đã phản đối quyết liệt để dừng xây dựng nhà máy thép vì nguy cơ ô nhiễm môi trường của nó, tại sao các bạn lại rước nó về?”

Cũng muốn hỏi những người dân xung quanh đây câu hỏi gần tương tự: “các anh, chị, cô, chú, dì, bác, em có thể sống dưới lượng khí độc này thường xuyên mà ko lo sợ đến sức khoẻ của bản thân, gia đình mai sau?”

Hãy luôn nhớ: Formosa không chỉ có ở Hà Tĩnh!!!

Sài Gòn: Chương trình chống ngập lại gây ngập triền miên

Sài Gòn: Chương trình chống ngập lại gây ngập triền miên

Nguoi-viet.com

Người dân ngao ngán nhìn đường An Dương Vương ngập triền miên. (Hình: báo Thanh Niên)

Người dân ngao ngán nhìn đường An Dương Vương ngập triền miên. (Hình: báo Thanh Niên)

SÀI GÒN (NV) – Nhiều con đường ở các quận, huyện tại thành phố Sài Gòn nằm trong “chương trình chống ngập” đang hư hỏng nghiêm trọng, ngập lầy lội triền miên, khiến cuộc sống người dân điêu đứng.

Theo mô tả của phóng viên báo Thanh Niên, chiều 27 tháng 8, với vốn đầu tư lên đến hơn 730 tỉ đồng để “chống ngập,” đường An Dương Vương dài khoảng 3.6 cây số, chạy qua quận 8 và quận Bình Tân, do trung tâm điều hành chương trình chống ngập nước thành phố Sài Gòn, làm chủ đầu tư, tưởng chừng sẽ giúp người dân bớt khổ vì cảnh ngập lâu nay, thế nhưng dù trời chỉ mưa lất phất con đường này đã ngập đầy nước. Nước ngập đục ngầu, bốc mùi xú uế. Người dân ở đây ví những điểm ngập này như “hố tử thần” ám ảnh họ suốt bao năm qua.

“Ở đây hầu như ngày nào cũng bị ngập, chỉ sau một cơn mưa là ngập kéo dài đến mấy ngày trời vì nước không có chỗ thoát,” bà Nghĩa, chủ quán cơm Nghĩa Ký ở đường An Dương Vương, phường 16, quận 8 than.

Chưa hết, người dân còn điêu đứng bởi một trong những hạng mục quan trọng để chống ngập của dự án này là nâng đường cao đến 2 mét. Hàng loạt ngôi nhà bị xây tường gạch cao hơn 1 mét bít hết mặt tiền. Ðáng nói, đơn vị thi công triển khai công trình ngay mùa mưa khiến nước ngập trút thẳng vào nhà dân.

Từ khoảng 3 tháng nay, việc thi công đã ngừng hoàn toàn, nhưng hệ lụy thì còn nguyên đó. Mặt đường nham nhở, rào chắn ngổn ngang, có đoạn được đổ đất đá cao gần đến nóc nhà dân, có đoạn bị khoét sâu lồi lõm như một bãi chiến trường…

Tương tự, đường Mai Hắc Ðế, Rạch Cát, phường 15, quận 8, đầy những ổ trâu đọng nước đường kính cả mét, có đoạn mặt cống nằm nhô cao giữa đường, xung quanh tạo thành hố sâu rất nguy hiểm. Thảm hơn có nhà ở đây khi đi vệ sinh không thể dội cầu được vì nước ngập quá cao.

Ông Lê Văn Dũng, ở đường Rạch Cát, lắc đầu: “Sợ nhất là nước ngập vào ban đêm, người đi đường chạy đến đây bị té hoài và nhiều lần tôi phải chở người bị nạn đi bệnh viện cấp cứu.”

Ngoài ra, hàng loạt “con đường đau khổ” khác ở các quận 12, quận 2, quận 9, Tân Phú, Bình Thạnh, Thủ Ðức và huyện Hóc Môn… cũng khiến người dân khốn khổ vì mới mưa đã ngập. Trong đó, đường Nguyễn Văn Quá, phường Ðông Hưng Thuận, quận 12, cũng do trung tâm điều hành chương trình chống ngập nước Sài Gòn làm chủ đầu tư, vừa hoàn thành nâng cấp hệ thống cống hộp thoát nước với kinh phí hàng trăm tỉ đồng, nhưng ngập vẫn hoàn ngập. (Tr.N)

Ra đi mà không hẹn ngày về !!!

From Facebook: Phan Thị Hồng added 2 new photos — with Hoang Le Thanh
Ra đi mà không hẹn ngày về !!!

Theo số liệu của UN DESA (United Nations Department of Economic and Social Affairs – Vụ Liên hiệp quốc về vấn đề kinh tế và xã hội), từ 1990 đến 2015 có 2.558.678 người Việt di cư ra nước ngoài. Trung bình mỗi năm có 100 nghìn người di cư.

Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia di cư nhiều nhất khu vực Đông Á – Thái Bình Dương (tính đến 2013).

Hầu hết người Việt di cư đến các nước phát triển, trong đó đông nhất là Mỹ (1,3 triệu), Úc (227,3 nghìn), Canada (182,8 nghìn), Pháp (125,7 nghìn), Hàn Quốc (114 nghìn), Đức (113 nghìn).

Trong năm 2015, có 2,67% công dân Viêt Nam sinh sống tại nước ngoài.

Quyền tự do cư trú và di cư là quyền chính đáng của mọi công dân, là chuyện bình thường của mọi xã hội. Nhưng hiện tượng nhiều người bỏ đất nước ra đi ồ ạt như hiện nay tại Việt Nam là chuyện bất bình thường.

Quy mô di cư của người Việt ngày càng lớn, cách thức di cư ngày càng đa dạng và phức tạp. Người dân ra đi chủ yếu vì khủng hoảng lòng tin và môi trường sống không an toàn (thực phẩm, môi trường, giáo dục, an ninh, … bất ổn).

Hơn 100 ngàn du học sinh (hầu hết là giỏi và xuất sắc) học ở 49 quốc gia, trong đó có 90% du học tự túc. Riêng tại Mỹ có 28.883 sinh viên, tại Úc có 28.524 (tính đến 10/2015). Liệu có bao nhiêu nhân tài mang kiến thức đã học hỏi về xây dựng Tổ quốc quê hương !?

Nói cách khác: Liệu chính quyền cộng sản có sử dụng tài năng và chất xám của những nhân tài người Việt theo đúng chuyên môn của họ !?

Trí thức ra đi vì cảm thấy thiếu tự do dân chủ, tuyệt vọng và bất lực vì đất nước chậm đổi mới và phát triển. Doanh nhân ra đi để “phân tán rủi ro”. Quan chức (tham nhũng) ra đi để bảo vệ tài sản, …

Theo hồ sơ Panama, 92 tỷ USD đã được chuyển phi pháp ra khỏi Việt Nam (năm 2015 là hơn 9 tỷ). Đó là những con số thất thoát quá lớn.

Một xã hội mà mỗi con người không cảm thấy được an toàn, được bảo vệ, được ủng hộ thì việc chọn một không gian, một quốc gia mới, một quốc tịch mới tốt đẹp hơn sẽ thành hiện thực.

Tất cả những người ra đi mà không hẹn ngày về là do đâu ?
Câu trả lời dành cho nhà cầm quyền tại Việt Nam.

Hình đồ họa: Bản đồ di cư của người Việt. Biểu tượng chấm hoa chỉ những quốc gia, vùng lãnh thổ có người Việt sinh sống. Nguồn: IOM.

Phan Thị Hồng's photo.
Phan Thị Hồng's photo.

Đại cao thủ và Những chuyên gia

Đại cao thủ và Những chuyên gia

  canh-sat1KIEU TINH

 

 

 

 

 

 

 

Thiếu úy Kiều Tinh là ai trong hình đồng chí có biết?

From: Từ Luong văn

-ĐẠI CAO THỦ-
Tại một ngã tư trọng điểm trong thành phố, vào giờ cao điểm buổi sáng, người và xe len chật như nêm cối, nhích từng tí một.
Bỗng một chiếc xe 4 chỗ sang trọng không chấp hành đèn tín hiệu giao thông, bất chấp đèn đỏ băng qua đường.
Lập tức, một nữ cảnh sát giao thông xinh đẹp bước tới chặn chiếc xe đó dừng lại, ra hiệu tấp vào vỉa hè.
Nữ cảnh sát chào lái xe theo đúng điều lệnh:
” Chào anh, xe anh không chấp hành tín hiệu giao thông, cụ thể là vượt đèn đỏ, đề nghị anh xuống xe xuất trình giấy tờ xe và bằng lái để kiểm tra”
Người lái xe hạ kính, vẫn ngồi nguyên trên ghế lái nhíu mày:
” Cô có biết trên xe chở ai không? ”
Nữ cảnh sát :
” Tôi không biết”
Lái xe:
” Vậy tôi nói cho cô biết, trên xe là Thủ trưởng Chu và và các đồng chí lãnh đạo“.
Nữ cảnh sát vội bước tới cửa sau chào các Thủ trưởng.
Lái xe nhăn mặt:
” Lần sau để ý tí nhá, mới vào nghề hả”
Nữ cảnh sát:
” Đề nghị anh xuống xe xuất trình giấy tờ xe và bằng lái”
Lái xe:
” Hả? cô điên à ”
Nữ cảnh sát:
” Tôi nhắc lại lần cuối, Đề nghị anh xuống xe xuất trình giấy tờ xe và bằng lái”
Lái xe hậm hực miệng làu bàu bước xuống xe đưa giấy tờ và bằng lái cho nữ cảnh sát.
” Anh đã vi phạm luật giao thông đường bộ, vượt đèn đỏ ” – Nữ cảnh sát nghiêm giọng.
” Tôi sẽ lập biên bản tạm giữ giấy tờ xe và bằng lái của anh “.
Lái xe mắt trợn ngược, mồm há hốc không nói được câu gì. Đúng lúc đó, Thủ trưởng Chu bước ra khỏi xe, tiến về phía nữ cảnh sát.
” Chào cô” – Thủ trưởng Chu nhìn lên phù hiệu trên áo nữ cảnh sát ” Cô là thiếu úy Kiều Tinh ?”
Nữ cảnh sát:
” Chào thủ trưởng! tôi là Kiều Tinh, thiếu úy công tác tại đội 35, được phân công chấp hành nhiệm vụ tại ngã tư này”
Thủ trưởng Chu :
” Chúng tôi đang trên đường đi họp giao ban, cuộc họp rất quan trọng, cô có thể châm chước cho chúng tôi đi ngay để không bị trễ giờ”
Nữ cảnh sát:
” Không được thưa Thủ trưởng, xe của Thủ trưởng vi phạm, buộc phải lập biên bản theo quy định, xe Thủ trưởng sẽ được đi ngay sau khi chúng tôi lập xong biên bản”
Thủ trưởng Chu :
” Tôi xin nhắc lại cuộc họp rất quan trọng”
Nữ cảnh sát Kiều Tinh:
” Chúng tôi không thể làm khác được, trước pháp luật mọi người đều bình đẳng, xin Thủ trưởng hãy chấp hành pháp luật và vui lòng chờ “.
Thủ trưởng Chu không nói thêm câu nào bước vào xe ngồi.
Sau khoảng 20 phút, xe của Thủ trưởng Chu được đi sau khi đã bị lập biên bản và tạm giữ giấy phép lái xe. Mặt đồng chí lái xe đỏ như gấc vì bực tức.
Thủ trưởng Chu đẩy cửa bước vào phòng họp, mọi người đã ngồi chờ đông đủ.
Thủ trưởng Chu :
” Thưa các đồng chí, cuộc họp hôm nay tôi đã đến muộn đúng 27 phút. Lý do là xe của tôi đã bị một nữ cảnh sát giao thông chặn lại và lập biên bản, đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp trường hợp như thế này. Theo tôi được biết, đồng chí nữ cảnh sát đó tên là Kiều Tinh, công tác tại đội 35. Đề nghị cho tôi biết, lãnh đạo đội 35 là ai?
– ” Dạ thưa thủ trưởng, đội trưởng là đồng chí Võ, đội phó trước đây là đồng chí Mạt, nhưng đồng chí Mạt đã được điều động sang đội 36″
Thủ trưởng Chu :
” Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao giao thông trong thành phố ta lại lộn xộn đến vậy, không ai tôn trọng luật giao thông, vào giờ cao điểm thì thực sự hỗn loạn. Các đồng chí có biết vì sao không? Một trong những nguyên nhân chính là do mỗi khi bị xử phạt, người vi phạm lại gây sức ép với cảnh sát giao thông. Tôi đã nhiều lần chứng kiến nhiều vụ vi phạm, cảnh sát giao thông khi biết trên xe có lãnh đạo là cả nể cho qua. Các đồng chí nghĩ sao? Nếu mỗi chiến sĩ của chúng ta đều nêu cao tinh thần trách nhiệm như thiếu úy Kiều Tinh thì tôi xin khẳng định rằng, giao thông trong thành phố này sẽ an toàn, trật tự và văn minh nhất cả nước. Nhân đây, tôi đề nghị khen thưởng đồng chí Võ, đội trưởng đội 35 vì đã quán triệt cho cán bộ, chiến sĩ nữ của mình tác phong làm việc nghiêm túc, đúng pháp luật. Đồng thời, tôi đề nghị đề bạt đặc cách vào chức vụ đội phó đội 35 đối với thiếu úy Kiều Tinh, đây chính là điển hình gương mẫu để cán bộ chiến sỹ học tập, rút kinh nghiệm. Các đồng chí có ý kiến gì không? ”
Dạ…đồ…ng ý…ạ !
Tối hôm đó, Thủ trưởng Chu đến thẳng khu chung cư cao cấp Paradise, bấm thang máy lên tầng 90, bấm chuông căn hộ 9001. Kiều Tinh ra mở cửa.
Thủ trưởng Chu bước vào, vứt cặp xuống Sa-lon:
” Việc của em xong rồi nhé, thông qua 100%, ngày mai sẽ ra quyết định và gửi các đơn vị”.
Kiều Tinh: ” Vâ…âng, Sếp của em đúng là đại cao thủ…”
– ” Thế có thưởng gì cho anh không đấy?..”
– ” …chụt….chụt… “.

Chiếc loa nhạc đang phát bài ” Đừng xa em đêm nay ” 1 cách du dương…

Nguyên Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh Võ Văn Thôn tuyên bố ra khỏi Đảng

Nguyên Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh Võ Văn Thôn tuyên bố ra khỏi Đảng

Kính gởi chi bộ khu phố 4 phường 3 quận 3 TP. HCM

Tôi là Võ Văn Thôn 76 tuổi, 51 tuổi Đảng, trong kháng chiến là Phó Bí thư quận ủy quận 3B, sau 1975 đã qua các chức vụ: Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 3 và Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập. Tôi xin báo cáo chi bộ về việc tôi bị ép buộc kiểm điểm về việc tôi đăng ký ứng cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh.

Năm nay (2016), tôi có tự đăng ký ứng cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố. Trước khi nộp đơn, tôi có báo xin ý kiến chi bộ, sau khi trao đổi ý kiến, bí thư chi bộ yêu cầu biểu quyết. Kết quả có 6 ý kiến đồng ý, không có ai biểu quyết không đồng ý. Có một số ý kiến đề nghị xin ý kiến cấp trên. Ngày hôm sau tôi nộp đơn ứng cử đại biểu quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố. Sau đó Đảng ủy Phường, Thường vụ quận ủy mời tôi ra Phường khuyên tôi nên rút đơn vì tuổi cao sức yếu. Sau đó Bí thư quận đến nhà đề nghị tôi có ý kiến về việc tự ứng cử để lập biên bản và cùng nhau ký biên bản. Sau đó Phường tổ chức lấy ý kiến cử tri và thông báo số phiếu là 16/55 đồng ý ứng cử Quốc hội và 18/55 đồng ý ứng cử Hội đồng Nhân dân Thành phố.

Ngày 16/8/2016, Đảng ủy phường mời tôi thông báo chỉ thị của quận ủy quận 3 đề nghị tôi kiểm điểm về việc tự ra ứng cử vì không chấp hành các qui định trong Đảng.

Việc tôi tự ứng cử là thi hành đúng qui định của luật pháp nhà nước Việt Nam và đã xin ý kiến chi bộ. Tôi được cơ quan bầu cử phát mẫu đơn và nhận đơn tự ứng cử của tôi, không hề đòi hỏi phải có ý kiến chấp thuận của tổ chức Đảng hay đoàn thể nào. Đảng ủy phường và quận ủy khi tiếp xúc với tôi cũng không hề nói là không cho phép mà chỉ khuyên tôi rút tên ứng cử vì tuổi già sức yếu. Khuyên thì tôi nghe và cám ơn sự quan tâm về sức khỏe nhưng tôi vẫn quyết định không rút đơn.

Nay quyết định kỷ luật tôi là thể hiện Đảng không tôn trong luật pháp nhà nước Việt Nam. Tôi không thể chấp nhận một tổ chức đoàn thể đang hoạt động trong đất nước Việt Nam mà không chấp hành luật pháp Việt Nam. Vì vậy tôi quyết định rời khỏi Đảng từ hôm nay 26/8/2016.

Tôi xin lỗi hai anh Hai Nghị và Chín Kế đã giới thiệu tôi vào Đảng và xin lỗi những anh chị em đã được tôi vận động và giới thiệu vào Đảng. Xin chào tất cả anh chị em trong chi bộ.

Võ Văn Thôn

Tác giả gửi BVN

Phụ lục:

BẢNG KIỂM ĐIỂM

Kính gởi chi bộ khu phố 4 phường 3 quận 3 TP. HCM

Tôi là Võ Văn Thôn 76 tuổi, 51 tuổi Đảng, trong kháng chiến là Phó Bí thư quận ủy quận 3B, sau 1975 đã qua các chức vụ: Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 3 và Giám đốc Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh và được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập. Tôi xin báo cáo chi bộ về việc tôi bị ép buộc kiểm điểm về việc tự ứng cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh.

1- Sự việc: Năm nay (2016), tôi có nộp đơn tự ứng cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố. Trước khi nộp đơn, tôi có báo cáo xin ý kiến chi bộ, sau khi trao đổi ý kiến, Bí thư chi bộ yêu cầu biểu quyết. Kết quả có 6 ý kiến đồng ý, không có ai biểu quyết không đồng ý. Có một số ý kiến đề nghị xin ý kiến cấp trên. Ngày hôm sau tôi nộp đơn ứng cử đại biểu quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố. Sau đó Đảng ủy Phường, Thường vụ quận ủy có mời tôi ra Phường khuyên tôi rút đơn vì tuổi cao sức yếu. Sau đó Bí thư quận ủy đến nhà đề nghị tôi có ý kiến về việc tự ứng cử để lập biên bản và cùng nhau ký biên bản. Sau đó Phường tổ chức lấy ý kiến cử tri và thông báo số phiếu ủng hộ là 16/55 đồng ý ứng cử Quốc hội và 18/55 đồng ý ứng cử Hội đồng Nhân dân Thành phố. Thế là tôi không có tên trong danh sách ứng cử.

Ngày 16/8/2016, Đảng ủy phường mời tôi thông báo chỉ thị của quận ủy quận 3 đề nghị tôi kiểm điểm về việc tự ra ứng cử vì không chắp hành các qui định trong Đảng.

Việc tôi tự ứng cử là thi hành đúng qui định của luật pháp nhà nước Việt Nam và đã xin ý kiến chi bộ và được chi bộ đồng ý với 6 phiếu thuận, không có phiếu chống. Hôm sau tôi đăng ký ứng cử.Tôi được cơ quan bầu cử phát mẩu đơn và nhận đơn tự ứng cử của tôi, không hề đòi hỏi phải có ý kiến chấp thuận của tổ chức Đảng hay đoàn thể nào. Đảng ủy phường và quận ủy khi tiếp xúc với tôi cũng không hề nói là không cho phép mà chỉ khuyên tôi rút tên ứng cử vì tuổi già sức yếu.

Tôi đã tôn trọng chi bộ nên phải chờ đến cuộc họp chi bộ, báo cáo xin ý kiến rồi mới nộp đơn. Tôi tự nhận xét là rất tôn trọng chi bộ, thực hiện đúng thủ tục. Dù là một đảng viên nhưng tôi cũng là một công dân, tôi chấp hành đúng Hiến pháp. Điểm 3 điều 4 Hiến pháp qui định: “Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

2- Kiểm điểm: Tôi tự xét việc tôi ứng cử Quốc hội và Hội đồng Nhân dân Thành phố là đúng luật, đúng Hiến pháp và có báo cáo xin ý kiến chi bộ trước khi nộp đơn. Chi bộ cho phép. Tôi tự thấy không có khuyết điểm.

Ngày 24/8/2016

Võ Văn Thôn