Hoàng Thị Hồng Thái &
Live : phỏng vấn Trịnh Bá Phương

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Hoàng Thị Hồng Thái &
Live : phỏng vấn Trịnh Bá Phương

Tuongnangtien
Xế chiều, tôi mới để ý tới ca dao:
Buồn vì một nỗi tháng Giêng
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài
Buồn vì một nỗi tháng Hai
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta
Buồn vì một nỗi tháng Ba
Mưa dầu nắng lửa người ta lừ đừ
Buồn vì một nỗi tháng Tư
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn
Buồn vì một nỗi tháng Năm
Chưa đặt mình nằm gà đã gáy kêu
Bước sang tháng Sáu lại đều
Vậy mà qua tới tháng Chín rồi nhưng sao tôi vẫn chưa cảm thấy “lại đều” gì ráo, vẫn cảm thấy nặng lòng vì những nỗi buồn ngun ngún từ vài tháng trước. Hồi tháng Tư (cái tháng “lừ đừ cơm chả muốn ăn”) nghe ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu, tại Hội Nghị Doanh Nghiệp Việt Nam, khiến tôi thiếu điều còn muốn bỏ uống luôn nữa kìa:
“Đặc biệt, tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là ‘Ma dzê in Việt Nam’. Đất nước mình anh hùng như vậy, giải phóng dân tộc như vậy, tại sao không thể xuất khẩu lớn được? ”
Tôi hoàn toàn không phiền hà gì cái thứ tiếng Anh ba rọi, và ba trợn của ông Phúc, vì đó chỉ là tiểu tiết. Một vị thủ tướng không nhất thiết phải thông thạo ngoại ngữ (bất kể là thứ tiếng nào) nhưng ít nhất thì cũng phải biết về tình trạng kinh tế của nước mình chớ bộ. Ông cho biết: “Dù bận cỡ nào, hằng ngày… tôi cũng đọc tin tức trên các báo để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của người dân, doanh nghiệp …” mà chả lẽ không rõ những mẩu tin sau:
– 58,2% doanh nghiệp FDI phải chi phí “bôi trơn” để được việc
– Làm được 10 đồng, thuế ‘ăn’ 4 đồng
– Gần 29.000 doanh nghiệp “chết lâm sàng” trong 5 tháng

Số doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể, chấm dứt hoạt động sản xuất, kinh doanh trong 5 tháng đầu năm nay là 4.643 doanh nghiệp, tăng 19,5% so với cùng kỳ năm trước. Ảnh chú thích: vneconomy
Là người đứng đầu chính phủ hiện hành mà ông Phúc không thấy rằng ngành doanh nghiệp Việt Nam đang sống dở (và chết dở) sao? “Chúng ta chưa tự làm được cái đinh vít,” đã đành; “tăm tre, đũa tre cũng phải nhập khẩu cả chục ngàn tấn mỗi năm.” Vậy lấy cái gì ra “để xuất khẩu lớn,” ngoài thân xác của người dân Việt!
Đếm tháng Bẩy, vào ngày 18, báo Dân Trí đưa tin:
“Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”
Mẹ ơi! Việt kiều về từ Campuchia đâu phải chỉ có một nhóm nhỏ ở đầu sông Sài Gòn – cha nội! Họ đang sống vất vưởng tại rất nhiều nơi khác nữa: Tây Ninh, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, An Giang, và Kiên Giang.

Những đứa trẻ ở xóm “liều” biên giới không được đi học như những người bạn cùng trang lứa khác vì không có giấy khai sinh, hộ khẩu, quốc tịch và không thuộc quốc gia nào. Ảnh: Thuận Thắng. Chú thích: Tuổi Trẻ Online
Tình trạng Biển Hồ cạn nước, và tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang đang từng bước cạn theo thì số lượng người Việt buộc phải hồi hương sẽ mỗi lúc một tăng. Theo luật lệ hiện hành của Việt Nam thì những người Việt “không có một manh giấy lận lưng này” sẽ phải chờ hai mươi năm sau mới được nhập tịch, nếu họ được cấp chứng minh thư và hộ khẩu.
Và không có quốc tịch thì họ sẽ không có việc làm, không được hưởng bất cứ phúc lợi xã hội nào, con cái cũng không được đến trường. Nếp sống khốn cùng và bấp bênh này sẽ kéo dài qua đến thế hệ kế sau, nếu không có sự tu chính về luật lệ di trú đối với những người dân bất hạnh này.
Đây là một vấn đề lớn, ở tầm mức quốc gia. Trong cương vị Thủ Tướng, ông Phúc cần phải có cái nhìn toàn diện và cách giải quyết rốt ráo. Chớ đâu phải bạ đâu nói đó (“Chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”) là xong!
Còn “những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước” ở những nơi khác thì sao? Không lẽ thây kệ họ! Đó là chưa kể đến những công dân, cũng chả có giấy khai sinh hay căn cước gì ráo trọi, đang sống trong những “xóm liều” giữa lòng Hà Nội mà ông Phúc (dám) chưa nghe ai nói đến bao giờ.

Xóm Liều giữa lòng Hà Nội. Ảnh: Báo Mới
Qua tháng Tám, tại Hội Nghị Ngoại Giao Lần Thứ Hai Mươi Chín, ông T.T. lại “nổ” một phát nghe cũng phát ù tai: “Khắc phục tình trạng nói không ai nghe.”
Ông Phúc à, ráng “khắc phục” chuyện gì dễ hơn chút xíu đi. “Khắc phục tình trạng lạm thu phí visa” của Bộ Ngoại Giao thử coi có được không?
Được chết liền!
Nếu không lạm thu, và không buôn lậu thì các sứ quán Việt Nam sẽ phải đóng cửa ráo trọi vì tất cả nhân viên ngoại giao sẽ chết đói hết trơn. Họ sống sao nổi, ở nước ngoài, với cái đồng lương đốn mạt của nhà nước Việt Nam ?
Ông nói chi đến chuyện viển vông (“khắc phục tình trạng nói không ai nghe”) nghe sao mệt quá hà! Dối trá, nói lấy được, nói cho qua chuyện, nói một đằng làm một nẻo đều là những nét văn hoá đặc trưng – đậm đà bản sắc dân tộc – của những quốc gia theo CNXH mà:
Nổ nhỏ và nổ bớt chút xíu đi, ông Phúc. Mỏng mỏng thôi. Nổ hoài và nổ quá Trời dễ bị ù tai lắm; đã vậy, có bữa còn bị trúng miểng (uổng mạng) như không.
Fanpage báo VN trên Facebook ‘biến mất’

REUTERS
Trang fanpage trên mạng Facebook của ít nhất bốn tờ báo Việt Nam đã tạm dừng hoạt động từ ngày 7/9.
Không rõ nguyên nhân vì sao Zing News, VnExpress và Dân Trí đã biến mất khỏi Facebook.
Nhưng báo Điện tử Giáo dục Việt Nam có thông báo nói rằng: “Trong thời gian vừa qua, một số fanpage của các cơ quan báo chí đã bị các đối tượng xấu lợi dụng đưa các hình ảnh, thông tin không đúng với thuần phong mỹ tục Việt Nam, thậm chí làm sai lệch thông tin, gây hiểu lầm trong dư luận xã hội, có dấu hiệu vi phạm pháp luật.”
Vì vậy, tờ báo này nói họ tạm dừng trang fanpage trên Facebook để “ngăn chặn những sự việc đáng tiếc có thể xảy ra, đồng thời cũng chấp hành những cảnh báo của các cơ quan chức năng”.
Bình luận của độc giả vẫn đang được phép đưa lên, sau khi đã duyệt, trên trang mạng chính thức của bốn tờ báo.
Mới hôm 6/9, Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam loan báo thu hồi thẻ nhà báo của một người thuộc Báo điện tử Infonet và ba người của báo Dân Trí.
Nguyên nhân không được công bố, tuy Bộ Thông tin – Truyền thông nói những người này trước đó đã bị xử lý kỷ luật cảnh cáo.
Khánh An
7-9-2016
Ông Trịnh Xuân Thanh, tỉnh ủy viên, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, gửi đơn xin ra khỏi Đảng Cộng sản trong thời gian đang bị điều tra khiến dư luận nghi ngờ cựu giới chức của tỉnh này đã ‘hạ cánh’ an toàn ở nước ngoài sau khi gây ra những thất thoát lên đến hàng ngàn tỷ đồng.
Báo Thanh Niên hôm nay cho biết ông Trịnh Xuân Thanh đã chủ động gọi điện thoại cho phóng viên của báo này vào chiều 6/9 và khẳng định đã gửi đơn xin ra khỏi Đảng Cộng sản. Cùng lúc, trên mạng xã hội cũng đang lan truyền lá đơn xin ra khỏi đảng được ký tên Trịnh Xuân Thanh. Trong đơn nêu lý do xin ra khỏi đảng là “vì không tin vào sự chỉ đạo của đồng chí Tổng bí thư”, tức ông Nguyễn Phú Trọng.
Tờ đơn cũng đề cập đến việc “chỉ đạo Bộ Công an vào điều tra là sai các quy định của Đảng, gây áp lực cho cơ quan tố tụng, cơ quan thực thi pháp luật” và việc “dùng báo chí nói sai sự thật, một chiều” khiến cho đương đơn “không có khuyết điểm, không vi phạm cũng thành vi phạm”.
Đương đơn cho biết thêm rằng “để đảm bảo an toàn cho bản thân, tôi đã xin nghỉ phép để đi chữa bệnh ở nước ngoài” và “do các cơ quan chịu áp lực chỉ đạo, tôi thấy rất khó để có được sự thật”.
Cũng theo báo Thanh Niên, ông Trịnh Xuân Thanh khẳng định đã ký đơn gửi Thường trực Tỉnh ủy vào giữa tháng 7 để xin ra khỏi Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh nhiệm kỳ 2015 – 2020 vì lý do không còn làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh nữa nên việc giữ chức vụ Tỉnh ủy viên là “không cần thiết”.
Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ cho biết Ban Tổ chức tỉnh ủy Hậu Giang nói họ chưa nhận được đơn xin ra khỏi đảng, rút khỏi Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh của ông Trịnh Xuân Thanh.
Trước đó, ông Trịnh Xuân Thanh đã xin nghỉ phép một tháng để đi chữa bệnh nhưng ông này đã không quay trở lại cơ quan khi hết phép vào ngày 3/9.
Cùng với sự xuất hiện của lá đơn xin ra khỏi đảng, báo VnExpress dẫn nguồn tin từ các lãnh đạo địa phương cho biết đã không thể liên lạc với ông Thanh qua số điện thoại ông này thường sử dụng, khiến dư luận nghi ngờ ông này đã ‘hạ cánh an toàn’ ở nước ngoài trong thời gian đang bị điều tra.
Trước đó hôm 31/8, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong văn bản trả lời báo chí Việt Nam đã chỉ đạo Bộ Công an, Thanh tra Chính phủ và Bộ Nội vụ điều tra các vi phạm dẫn đến thua lỗ hơn 3.200 tỷ đồng của Tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) trong thời gian ông Trịnh Xuân Thanh giữ các cương vị Phó bí thư Đảng ủy, Tổng giám đốc, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng Quản trị tại đây.
Mặc dù gây thua lỗ nghiêm trọng, ông Trịnh Xuân Thanh vẫn được nhận các giải thưởng, huy chương và leo lên nhiều chức vụ tới ghế Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang.
Dư luận Việt Nam cho rằng nếu điều tra vụ Trịnh Xuân Thanh tới cùng sẽ lộ diện các “nhóm lợi ích” và đường dây chạy chức, chạy quyền.
Tuy nhiên việc có truy tới cùng được vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh hay không vẫn là câu hỏi mà dư luận không đặt nhiều hy vọng vì vụ này “còn liên quan người khác”, Báo Thanh Niên hôm 6/8 trích lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết.
Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc nói với VOA rằng việc đi tới cùng vụ ông Trịnh Xuân Thanh sẽ giúp lấy lại lòng tin trong dân chúng:
“Việc đó thì toàn xã hội quan tâm, quốc hội quan tâm và cá nhân tôi là đại biểu quốc hội cũng quan tâm xem việc thực thi pháp luật như thế nào. Còn trong quá trình điều tra thì có thể có những yêu cầu khác nhau thì chưa biết được. Còn đương nhiên tôi nghĩ người dân họ rất quan tâm vì nếu làm tốt chuyện đó thì có thêm lòng tin nơi người dân, mà lúc này lòng tin là hết sức quan trọng”.
Ông Trịnh Xuân Thanh bắt đầu bị “săm soi” vào tháng 6 vừa qua khi bị dư luận phản ứng vì sử dụng xe mang biển số xanh [biển số xe công vụ] cho chiếc xe Lexus cá nhân. Vụ việc trên đã dẫn tới những điều tra về những sai phạm trong công tác quản lý cũng như công tác nhân sự trong bộ máy chính quyền.
Tại cuộc họp báo thường kỳ của Chính phủ Việt Nam hôm 31/8, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng cho biết Bộ Công an, Thanh tra Chính phủ và Bộ Nội vụ đã được giao điều tra về những bê bối trong việc đề bạt, thuyên chuyển ông Trịnh Xuân Thanh nhưng chưa đưa ra báo cáo chính thức.
Những nhà độc tài khét tiếng như Gaddafi, Saddam Hussein hay Hitler đều phải đón nhận một kết cục bi thảm, dù cái chết của mỗi người không ai giống ai.
Gaddafi (7/6/1942 – 20/10/2011)

Sau 42 năm cầm quyền, Gaddafi bị bắt trong một ống cống ở thành phố Sirte quê hương. Người đàn ông ước tính có tới 200 tỉ USD, số tài sản gấp gần 4 lần Bill Gates, đã bị bắt bởi những kẻ mà ông thường gọi là “chuột” và “sâu bọ”.
Từ ngai vàng và cuộc sống xa hoa xuống ống cống, đó là điều mà ông Gaddafi không bao giờ nghĩ tới. Tuy nhiên, điều đáng nói hơn là khi bị bắt, người đàn ông từng đầy quyền lực đó đã nói những từ của kẻ thua cuộc: “Đừng bắn, đừng bắn”. Những tay súng của phe nổi dậy đã giẫm đạp, kéo lê ông khắp thành phố, trước khi kết liễu nhà cựu độc tài bằng một phát súng vào giữa thái dương.
Saddam Hussein (28/4/1937 – 30/12/2006)
![]() |
![]() |
| Hình ảnh ông Saddam Hussein bị treo cổ. |
Saddam Hussein là Tổng thống Iraq từ năm 1979 tới năm 2003, khi Mỹ tấn công đất nước này với lý do đã “tàng trữ vũ khí hủy diệt hàng loạt”. Ông đã bị bắt và phải ở tù. Tháng 11/2005, ông bị đem ra tòa án xét xử. Lúc đó có nhiều ý kiến trái chiều nhau về việc xét xử ông Saddam Hussein, nhưng cuối cùng ông này bị kết án “chống lại loài người” vì vụ thảm sát hơn 150 người tại thị trấn Dujail phía Bắc Iraq năm 1982 và cuộc tận diệt khoảng 200.000 người Kurd năm 1988 bằng vũ khí hóa học. Ngày 30/12/2006, ông đã bị thi hành án tử hình treo cổ tại Baghdad, Iraq.
Trong thời kỳ Saddam Hussein tại vị, nền kinh tế Iraq xuống dốc một cách trầm trọng, trong khi người đứng đầu đất nước lại giàu đến mức khó tin. Người ta cho rằng ông đã tích được hàng tỉ USD trong các ngân hàng Thụy Sĩ.
Adolf Hitler (20/4/1889 – 30/4/1945)
![]() |
| Adolf Hitler và Eva Braun, người tình và sau này là vợ ông. |
![]() |
| Nơi thi thể của Hitler và vợ bị đốt cháy. |
![]() |
| Chiếc giường ngày nào của trùm phát xít Hitler. |
Adolf Hitler là Thủ tướng Đức quốc xã từ năm 1933. Ông thiết lập chế độ độc quyền quốc, cấm chỉ tất cả các đảng đối lập và bức hại các đối thủ chính trị. Ông đã gây ra Thế chiến lần thứ 2, thúc đẩy một cách có hệ thống quá trình tước đoạt quyền lợi và sát hại khoảng 6 triệu người Do Thái châu Âu cùng một số nhóm chủng tộc, tôn giáo, chính trị khác. Những tội ác của Hitler được thừa nhận ở bất kỳ góc độ nào.
Ngày 30/4/1945, biết Berlin thất thủ và không có gì cứu vãn được, Hitler cùng vợ đã tự vẫn. Trùm phát xít dùng súng lục tự bắn vào miệng mình, còn vợ nuốt thuốc độc chết. Với những chính sách và cuộc chiến đã gây ra, Hitler đã kéo tụt quá trình phát triển của nhân loại trong một thời gian dài và phải nhận cái kết cục bi thảm.
Augusto Pinochet (25/11/1915 – 10/12/2006)

Pinochet là cựu Tổng thống độc tài của đất nước Chile. Năm 1973, ông này đã lãnh đạo một cuộc đảo chính và tự bổ nhiệm làm Tổng thống Chile từ năm 1974.
Trong suốt 16 năm nắm quyền, Pinochet đã thực hiện nhiều vụ trấn áp chính trị, giết chết 3.000 người dân Chile. Ngoài ra, nhà độc tài này đã tra tấn hoặc bỏ tù hàng chục nghìn người khác. Pinochet đã từng nói rằng ở Chile, nếu không có sự tác động của ông, một chiếc lá cũng không dám lung lay. Điều đó cũng phần nào nói lên sự độc tài của Pinochet và nỗi kinh hoàng của người dân Chile dưới thời ông ta nắm quyền.
Nhà độc tài này sau đó đối mặt với hàng loạt lời buộc tội vi phạm nhân quyền, nhưng ông chưa bao giờ phải ngồi tù vì sức khỏe yếu. Ngày 10/12/2006, Pinochet qua đời mà không phải chịu bất kỳ hình phạt nào. Cái kết này có vẻ như khá nhẹ so với những gì mà Pinochet đã gây ra cho đất nước và người dân Chile.
Benito Mussolini (29/7/1883 – 28/4/1945)
![]() |
| Mussolini cùng người tình và thư ký bị treo cổ ở Milan. |
Benito Mussolini là thủ tướng độc tài cai trị phát xít Italy, với một thể chế quốc gia quân phiệt khắc nghiệt. Với vai trò là thủ tướng, Mussolini dần dần chuyển chế độ chính trị sang chủ nghĩa phát xít. Năm 1924, người đại diện cho chủ nghĩa xã hội, Matteotti, bị ám sát. Quốc hội Ý bị tan rã vào năm 1928, và chế độ độc tài lại được thiết lập theo con đường phát xít. Người đàn ông này đã sống một cuộc đời xa hoa và đầy quyền lực, với những khoản đầu tư lớn trong ngân hàng.
Mussolini đưa Italy vào khối trục của Hitler chống lại quân Đồng Minh trong Thế chiến II. Mussolini là thân hữu của Hitler cùng đồng hành trong Thế chiến II. Trước sự suy sụp của phe phát xít trước quân Đồng Minh, Musolini bị bắt và đưa vào tòa án binh. Sau đó, ông và người tình bị treo cổ.
đỗ quyên
Theo Bưu Điện Việt Nam
Những lời cuối cùng chấn động thế giới của Steve Jobs ông chủ của Iphone Apple
![]() |
“Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.
Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.
Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, Cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.
Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống. Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn.”
Steve Jobs
P/s : Đây là lý do tôi muốn giành tất cả yêu thương cho bố mẹ khi họ ở cuối đời . Còn tôi thì được làm từ thiện lặng lẽ ở mọi nơi mà tôi đến với những yêu thương.
(Sưu tầm)
Cuộc đời
Cuộc đời may mắn biết bao,
Đừng nên quên lãng vì sao rạng ngời.
Cuộc đời đẹp đẽ tuyệt vời,
Cùng nhau ngẫm nghĩ đầy vơi nói chào.
Cuộc đời phúc đức dạt dào,
Cùng nhau tận hưởng ngọt ngào phúc ân.
Cuộc đời mộng ước phàm nhân,
Biến thành thực tế phù vân sớm chiều.
Cuộc đời thử thách cũng nhiều,
Đương đầu vật lộn là điều thiết thân.
Cuộc đời bổn phận nợ nần,
Xin đừng chểnh mảng bất cần bỏ lơ.
Cuộc đời như thể cuộc cờ,
Cùng nhau nhập cuộc từ mờ sớm mai.
Cuộc đời quý lắm ai ơi,
Nâng niu trìu mến nói cười mến thương.
Cuộc đời báu vật mười phương,
Gìn vàng giữ ngọc cương thường tạc ghi.
Cuộc đời biển ái xuân thì,
Nồng nàn sớm tối tình si tiếc gì
Cuộc đòi bí tích huyền vi,
Cùng nhau thể hiện hành vi sớm chiều.
Cuộc đời lỡ hứa nhiều điều,
Câu thề giữ trọn trăm chiều vấn vương.
Cuộc đời trăm xót ngàn thương,
Vượt qua khốn khó vô thường một khi.
Cuộc đời tấu khúc kinh thi,
Cùng nhau hợp xướng cung chi lạ thường.
Cuộc đời là một chiến trường,
Thì xin một dạ can trường cầm cương.
Cuộc đời sân khấu bi thương,
Diễn viên ta sẽ cương tuồng xót xa.
Cuộc đời là chuyền đi xa,
Hành trang sắp sẵn kêu ca ích gì.
Cuộc đời hạnh phúc vô vi,
Ta nên xứng với những gì Chúa ban.
Cuộc trần lẩn quẩn cuộc trần,
Vuông tròn giữ lấy cuộc trần bấy lâu.
Mẹ TERESA (Calcutta)
(bản dịch : GS.Lê Đình Thông)
Giáo Xứ Paris, ngày 04/09/2016
Lê Đình Thông
httpv://www.youtube.com/watch?v=PKv20N11tIg
Chủ Nghĩa cộng sản biến con người thành Cỗ Máy, Lô Nệ ngay trên quê hương mình.
Bài giảng tháng 07 năm 2015 ở nhà thờ Thái Hà, Hà Nội, hôm nay nghe lại vẫn thấy quá chính xác , quá đúng , quá đã, áp dụng cho xã hội Việt nam hiện nay, năm 2016.
LM Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong
Việt Nam nợ ngập đầu nhưng tiền vẫn được xả như rác

Tòa cao ốc ngốn hết hai tỷ đồng cho việc lắp camera giám sát an ninh. (Hình: Dân Trí)
HÀ NỘI (NV) – Năm trước, tổng số nợ của Việt Nam là 2,607,960 tỉ đồng, năm nay dự trù sẽ tăng thêm 385,375 tỉ đồng và có thể trở thành ba triệu tỉ đồng nhưng tiền vẫn được xả như rác.
Báo chí Việt Nam vừa cho biết, chủ tịch tỉnh Long An mới yêu cầu Sở Nội Vụ của tỉnh này “tham mưu” về việc xử lý trách nhiệm của các viên chức lãnh đạo Sở Y Tế tỉnh Long An do vi phạm hàng loạt các qui định về lập-thẩm định-giám sát-thanh toán cho nhà thầu xây dựng building là nơi làm việc của bốn cơ quan: Trung Tâm Giám Ðịnh Y Khoa, Trung Tâm Giám Ðịnh Pháp Y, Trung Tâm Kiểm Nghiệm Dược Phẩm-Mỹ Phẩm, Chi Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm.
Trước đó, thanh tra tỉnh Long An đã kết luận vi phạm của các viên chức lãnh đạo Sở Y Tế tỉnh Long An đã khiến công quỹ mất 735 triệu bởi trả lố cho công ty Ðông Nam Á – nhà thầu nhận phần việc lắp camera giám sát an ninh cho building vừa kể.
Theo thanh tra tỉnh Long An thì các viên chức lãnh đạo Sở Y Tế tỉnh Long An đã thuê công ty Ðông Nam Á lắp 15 camera giám sát an ninh của Nhật và Hoa Kỳ với giá khoảng hai tỉ đồng. Ba tháng sau, công ty Ðông Nam Á xin thay đổi nguồn gốc thiết bị, dùng tivi của Malaysia, ổ lưu trữ hình ảnh của Thái Lan, camera của Trung Quốc và các viên chức lãnh đạo Sở Y Tế tỉnh Long An không chỉ đồng ý, mà còn giữ nguyên giá trị hợp đồng.
Tính ra chi phí lắp đặt camera giám sát an ninh cho building là nơi làm việc của bốn cơ quan thuộc Sơ Y Tế tỉnh Long An cao hơn chừng… 30 lần so với giá thị trường, gây thiệt hại cho công quỹ hơn 700 triệu nhưng thay vì chuyển cho công an điều tra truy cứu trách nhiệm hình sự, chuyện chủ tịch tỉnh giao cho Sở Nội Vụ “tham mưu” về việc xử lý trách nhiệm cho thấy, các viên chức lãnh đạo Sở Y Tế tỉnh Long An sẽ chỉ bị khiển trách, cảnh cáo,… rồi thôi.
Báo chí Việt Nam cũng vừa cho biết, chính quyền thị xã Hồng Lĩnh, tỉnh Hà Tĩnh, đang cất một chiếc Land Cruiser loại bảy chỗ, trị giá 3.7 tỷ đồng trong kho vì… chưa tiện dùng tới (theo qui định hiện hành, bí thư, chủ tịch các tỉnh, thành phố cũng không được mua công xa mà giá trị quá mức 1.1 tỉ đồng).
Theo báo chí Việt Nam thì tiền mua chiếc Land Cruiser được lấy từ số tiền dành cho việc thực hiện dự án cấp-thoát nước cho thị xã Hồng Lĩnh. Dự án này trị giá 257 tỉ, trong đó có 9 triệu Mỹ kim (khoảng 223 tỉ đồng) là tiền đi vay của… Na Uy. Chưa rõ tại sao qui định hiện hành chỉ cho phép Ban Quản Lý các dự án mua công xa với giá không quá 720 triệu đồng nhưng chính quyền tỉnh Hà Tĩnh vẫn phê duyệt đề nghị mua công xa trị giá tới 3.7 tỉ của Ban Quản Lý dự án cấp-thoát nước cho thị xã Hồng Lĩnh.
Do gần đây, dân chúng và báo giới quan tâm một cách đặc biệt đến việc dùng công quỹ mua sắm các loại công xa đắt tiền nên sau khi mua, chính quyền thị xã Hồng Lĩnh – chủ đầu tư dự án cấp-thoát nước cho thị xã Hồng Lĩnh không đăng ký để lấy biển số mà ra lệnh cất xe vào kho, trùm mền để đó. Cần nhắc lại rằng dự án cấp-thoát nước cho thị xã Hồng Lĩnh thuộc loại dự án phát triển hạ tầng nên chính quyền Việt Nam sẽ phải xuất công quỹ để trả cả vốn lẫn lãi. (G.Ð)
BẠN BỊ CƯỚP HẠNH PHÚC GIỮA BAN NGÀY
“Và anh thanh niên ấy bỏ đi vì tiếc tài sản kếch sù của mình” (Mc 10,22).
Bạn có ngạc nhiên không khi biết rằng
bạn đã bị lập trình (cài đặt) để sống bất hạnh
và vì thế, dù bạn làm bất cứ điều gì… để mong hạnh phúc, bạn cũng cứ thất bại !!
Tương tự như máy của bạn đã được nhập đầy các phương trình toán học, nên mỗi khi bạn gõ phím để lấy ra những câu thơ của Shakespeare, bạn đều thất bại.
Nếu muốn hạnh phúc thì điều trước tiên bạn cần làm
không phải là nỗ lực,
cũng không phải là có thiện chí
hay có những ước muốn tốt lành, thậm chí có vẻ thánh thiện nữa
mà PHẢI hiểu rõ bạn đã bị lập trình chính xác như thế nào.
Sự việc ấy như sau:
1. Trước hết xã hội và văn hoá đã dạy bạn tin rằng
mình không thể nào hạnh phúc mà không có một số người và một số điều.
Thử nhìn chung quanh bạn: đâu đâu người ta cũng tìm cách xây dựng cuộc đời dựa trên một niềm tin không bao giờ xét lại rằng
nếu không có một số điều kiện như tiền bạc, quyền lực, thành công, sự tán thưởng, danh tiếng, tình yêu, tình bạn, linh đạo, Thượng Đế
thì người ta không thể hạnh phúc.
Còn quan niệm riêng của bạn là gì?
2. Một khi đã tiếp nhận niềm tin ấy, tự nhiên bạn sẽ quyến luyến người này hay vật kia mà bạn cho là nếu thiếu thì không thể hạnh phúc.
3. Sau đó, bạn ra sức chiếm cho bằng được điều quí giá hay con người quí báu ấy,
rồi khi đã có thì bám chặt lấy,
đồng thời triệt hạ hết mọi thứ có thể đánh mất người ấy hay điều ấy.
4. Rốt cuộc bạn trở nên lệ thuộc trong tình cảm,
tới mức đối tượng bạn quyến luyến ấy như có ma lực thu hút bạn
làm bạn phải lo lắng mỗi khi có nguy cơ đánh mất đối tượng ấy
và trở nên khổ sở mỗi khi bị mất đối tượng ấy.
Bây giờ hãy dừng lại một lát; bạn sẽ hốt hoảng khi thấy có cả một danh sách dài lê thê các điều mà lâu nay bạn đã nô lệ.
Hãy nghĩ đến những sự việc và con người cụ thể, chứ không phải là những sự việc và con người trừu tượng…
Một khi các điều mình quyến luyến đã kềm kẹp được bạn, bạn sẽ bắt đầu thu hết sức lực để lúc nào cũng tìm cách sắp xếp lại thế giới chung quanh mình, sao cho mình có thể nắm bắt được và giữ gìn được những điều mình tha thiết.
Đây là một công việc tốn hơi tốn sức, sẽ làm bạn chỉ còn chút ít nghị lực để sống và để hưởng cuộc sống cách đầy đủ. Nhưng đó cũng là một công việc bất khả thi trong một thế giới luôn biến chuyển mà bạn không tài nào có thể kiểm soát.
Thế nên, thay vì sống một cuộc sống thanh thản và sung mãn, bạn đã khiến mình phải sống một cuộc sống đầy sự lo âu, bất an, căng thẳng và hồi hộp, vỡ mộng..
Quả thật là có một vài lúc ngắn ngủi thế giới như chịu theo những nỗ lực của bạn và tự sắp xếp cho hợp với ước muốn của bạn.
Trong chốc lát, bạn cảm thấy hạnh phúc.
Hay đúng hơn, bạn cảm thấy một ánh chớp hoan lạc,
nhưng đó không phải là hạnh phúc vì kèm theo sự khoan khoái ấy bạn cảm thấy có một nỗi lo sợ sâu xa rằng bất cứ lúc nào cái thế giới của những sự việc và con người ấy – mà bạn đã cực nhọc sắp xếp – cũng có thể vượt ra khỏi sự kiểm soát của bạn, làm bạn thất vọng – một điều mà không sớm thì muộn sẽ xảy ra.
5. Và đây là một điều nữa cần cân nhắc:
mỗi khi bạn lo lắng hay sợ sệt, đó chẳng phải là vì bạn không nắm bắt được điều mình tha thiết hay sao?
Và mỗi khi bạn cảm thấy ghen tương, đó chẳng phải là vì có người nào đó cướp mất điều bạn tha thiết hay sao?
Và chẳng phải là hầu như mọi sự giận dữ của bạn đều xuất phát từ chỗ có ai đó ngăn cản bạn nắm lấy điều mình tha thiết hay sao?
Chẳng phải bạn trở nên đa nghi mỗi khi thấy điều mình tha thiết bị đe doạ hay sao
– bạn lại không thể nào suy nghĩ một cách khách quan:
đó có thể là do toàn bộ cái nhìn của bạn đã bị thiên lệch?
Mỗi khi bạn cảm thấy buồn chán, đó chẳng phải là bạn
không được cung cấp đủ cái mà bạn cho là sẽ làm mình hạnh phúc,
không cung cấp đủ điều mình đang tha thiết hay sao?
Và mỗi khi bạn suy sụp và khổ sở, ai cũng thấy rõ nguyên nhân là vì cuộc sống đã không cho bạn cái mà bạn tin là không thể hạnh phúc nếu không có.
Hầu như mọi cảm xúc tiêu cực của bạn đều là hậu quả trực tiếp của sự tha thiết.
Thế là bạn phải oằn lưng vác lấy đủ điều mình tha thiết –
và ra sức tìm hạnh phúc bằng cách ôm chặt gánh nặng ấy.
Một suy nghĩ thật ngu xuẩn.
Điều bi đát là đó lại chính là phương pháp duy nhất mọi người đã được chỉ vẽ để mưu tìm hạnh phúc –
một phương pháp chỉ đem lại lo lắng, thất vọng và hối tiếc.
Hầu như chẳng ai được nói cho biết sự thật này:
muốn hạnh phúc thật sự thì chỉ có một điều duy nhất cần làm là
xoá chương trình bị cài đặt,
là giải gỡ mình ra khỏi những sự tha thiết ấy.
Khi va vấp trước sự thật hết sức hiển nhiên ấy, người ta thường hốt hoảng vì nghĩ rằng mình sẽ phải đau khổ lắm nếu phải bỏ đi những sự tha thiết ấy.
Nhưng quá trình ấy không hề đau đớn. Ngược lại…
Giải gỡ mình khỏi những quyến luyến ràng buộc là một công việc hết sức thích thú,
nếu phương tiện bạn dùng để làm việc ấy không phải là sức mạnh của ý chí, cũng không phải là sự từ bỏ, mà là sự kiến ngộ.
Tất cả những gì bạn cần làm là:
a. Mở mắt và nhìn xem mình không thực sự cần cái mình đang quyến luyến ràng buộc;
b. Ý thức rõ mình đã bị cài đặt chương trình, đã bị tẩy não để cho rằng mình không thể hạnh phúc hay không thể sống mà không có người ấy, điều ấy.
Hãy nhớ bạn đã một lần đau khổ thế nào, bạn đã một lần cho rằng mình sẽ không bao giờ có lại hạnh phúc vì đã mất người này hay vật kia mà mình hết sức quí mến?
Thế rồi điều gì đã xảy ra?
Thời gian trôi qua và bạn đã học được cách sống vui vẻ trở lại, không đúng sao?
Lẽ ra điều ấy phải cảnh giác bạn về sự giả dối trong những điều mình tin tưởng, về cái trò ma mãnhmà bộ óc bị cài đặt đã chơi bạn.
Ai trong chúng ta cũng đã từng kinh nghiệm:
Lỡ yêu say đắm một con chim vành khuyên…nhưng lại bị gia đình phản đối mãnh liệt đến nỗi phải chia tay trong đau đớn.. như đứt từng khúc ruột và tưởng rằng sẽ không thể sống nổi…Nhưng rồi 3 năm sau, tôi lại háo hức lao vào trong cuộc tình tươi mới….
Chẳng may làm ăn thất bại gần như trắng tay…tôi vài lần muốn tự tử cho tiêu đời…nhưng rồi một thời gian sau…tôi từ từ lấy lại bình tĩnh và vui thú làm ăn trở lại…
HÃY NHỚ RẰNG
Một điều mình quyến luyến không phải là một điều có thực,
đó chỉ là điều mình tin như thế, điều mình tưởng tượng như thế trong đầu mình, do mình đã bị cài đặt.
Nếu như điều tưởng tượng ấy không được đưa vào đầu mình, hẳn bạn đã không quyến luyến. Bạn sẽ yêu quí những sự vật và con người, sẽ tận hưởng chúng, nhưng vì không có niềm tin ấy bạn sẽ tận hưởng chúng mà không quyến luyến chúng.
Nhận ra điều này , tôi sẽ thấy kinh nghiệm của Phaolo thật thấm thía, dù Phaolo6 không có vợ :
từ nay những người có vợ hãy sống như không có ;
30 ai khóc lóc, hãy làm như không khóc ;
ai vui mừng, như chẳng mừng vui ;
ai mua sắm, hãy làm như không có gì cả ;
31 kẻ hưởng dùng của cải đời này, hãy làm như chẳng hưởng.
Vì bộ mặt thế gian này đang biến đi. (1 Cr 7: 29-31)
Thế thì, có cách nào khác để tận hưởng cuộc đời không?
Bây giờ hãy duyệt lại tất cả những sự tha thiết của bạn.
Và mỗi khi nhìn tới đâu, bạn hãy nói:
“Tôi không quyến luyến bạn thật sự đâu.
Tôi chỉ tự đánh lừa mình mà cho rằng không có bạn tôi sẽ không hạnh phúc”.
Hãy chân thành làm việc này và bạn sẽ thấy nơi mình có những thay đổi:
“Tôi không quyến luyến bạn thực sự đâu.
Tôi chỉ tự đánh lừa mình mà cho rằng không có bạn tôi sẽ không hạnh phúc”.
Tác giả: Anthony de Mello, dòng Tên
Dịch giả: Lm. Phêrô Đặng Xuân Thành
From vuisongtrendoi
Putin ‘ủng hộ TQ về Biển Đông’

EPA
Tổng thống Vladimir Putin họp báo hôm 5/9
Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố ủng hộ lập trường của Trung Quốc không công nhận phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực tại Hague trong vụ kiện biển đảo của Philippines.
Phát biểu tại cuộc họp báo 5/9 sau khi hội nghị G20 kết thúc ở Trung Quốc, ông Putin cũng nói can thiệp của các nước ngoài khu vực Biển Đông chỉ làm hại tình hình.
“Việc này không có lợi,” ông Putin tuyên bố.
Ông nói Nga ủng hộ lập trường của Bắc Kinh trong vụ kiện của Philippines mà Trung Quốc từ chối tham gia.
“Chúng tôi đoàn kết và ủng hộ lập trường của Trung Quốc trong việc không công nhận phán quyết của tòa.”
Toàn văn trả lời của Tổng thống Putin
Hỏi: Thưa Tổng thống, quay lại về việc hợp tác với Trung Quốc, vấn đề Tòa Trọng tài Hague và Biển Đông được đề cập ở các cuộc gặp hội nghị, bên lề và trước khi hội nghị khai mạc. Tổng thống Mỹ Barack Obama bình luận về tranh chấp lãnh thổ ngay cả trước lúc ông đến hội nghị và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng bình luận. Lập trường của Nga về vấn đề này? Tôi muốn nghe ý kiến của ngài. Và dĩ nhiên, cuộc tập trận Nga – Trung, sẽ diễn ra ở Biển Đông, cũng rất được quan tâm.
Vladimir Putin: Tôi đã có quan hệ rất tốt dựa trên niềm tin với Chủ tịch Tập Cận Bình. Đây là quan hệ thân thiện. Tuy nhiên ông ấy chưa bao giờ, tôi muốn nhấn mạnh điều này, ông chưa bao giờ yêu cầu tôi bình luận về vấn đề này hay can thiệp. Chưa bao giờ ông nói gì.
Nhưng dĩ nhiên chúng tôi có ý kiến riêng. Đầu tiên, chúng tôi không can thiệp. Chúng tôi tin rằng can thiệp của bất kỳ nước nào ngoài khu vực sẽ chỉ làm hại cho việc giải quyết. Tôi tin rằng sự can dự của bất kỳ bên thứ ba ngoài khu vực là có hại, gây trở ngại.
Thứ hai, về Tòa Trọng tài Hague và phán quyết của tòa, chúng tôi tán thành và ủng hộ lập trường của Trung Quốc không công nhận phán quyết của tòa. Để tôi giải thích vì sao. Đây là lập trường hoàn toàn mang tính chất pháp lý, chứ không phải chính trị. Mọi thủ tục trọng tài cần do các bên liên quan tranh chấp đề xuất, và tòa trọng tài nên nghe luận điểm và lập trường các bên liên quan tranh chấp. Trung Quốc đã không ra Tòa Trọng tài Hague và không ai ở đó nghe lập trường của họ. Thế làm sao những phán quyết này được xem là công bằng? Chúng tôi ủng hộ lập trường của Trung Quốc về vấn đề này.
Về cuộc tập trận, chúng không ảnh hưởng lợi ích của ai mà có lợi cho an ninh của cả Nga và Trung Quốc.
Mẹ Teresa được Vantican phong thánh, bằng chứng từ 2 phép màu
Mẹ Terasa được phong thánh sau 19 năm qua đời. Ảnh: Channel News Asia
Tòa thánh Vatican ngày 4/9 đã tổ chức Lễ phong thánh cho Mẹ Teresa – một nữ tu vĩ đại đã cống hiến cả đời cho những hoạt động nhân đạo.
Trước 120.000 giáo dân từ khắp nơi trên thế giới đổ về quảng trường Thánh Peter, Giáo hoàng Francis I đã tuyên bố phong thánh cho Mẹ Teresa, một ngày trước kỷ niệm 19 năm ngày mất của bà.
Quảng trường nhà thờ Thánh Peter trong ngày phong thánh cho Mẹ Teresa. Ảnh: Reuters
Một bức chân dung khổng lồ của Mẹ Teresa đã kéo lên trước nhà thờ Thánh Peter tại Vatican.
Mẹ Teresa tên thật là Agnes Gonxha Bojaxhiu, sinh năm 1910 tại Albania. Bà bắt đầu tham gia Hội truyền giáo từ thiện tại Kolkata (Ấn Độ) từ năm 1950. Tại đây, bà đã lao động miệt mài, không mệt mỏi để giúp đỡ những người nghèo khó trong suốt gần nửa thế kỷ, nên còn được biết đến với tên “Thánh của người bần cùng”.
Năm 1979, Mẹ Teresa được trao giải Nobel Hòa Bình.
Quá trình phong thánh cho Mẹ Teresa cũng diễn ra rất nhanh. Sau khi bà qua đời tại Kolkata năm 1997, giáo dân toàn cầu đã yêu cầu phong thánh cho bà, buộc Giáo hoàng khi đó là John Paul II phải phá lệ, bắt đầu xét phong thánh vào năm 1999.
Quá trình phong thánh được đẩy nhanh khi có 2 phép màu đã được công nhận như những bằng chứng thuyết phục để Mẹ Teresa được phong thánh.
Thứ nhất, vào năm 2002, khối u dạ dày của một phụ nữ 30 tuổi người Ấn Độ tên là Monica Bersa đã được chữa khỏi một cách thần kỳ sau khi cô cầu nguyện Mẹ Teresa. Đây cũng là tiền đề quan trọng để Mẹ Teresa được ban “chân phước” vào năm 2003.
Phép màu thứ hai được công nhận vào năm 2015 khi một người đàn ông Brazil bị nhiễm khuẩn não cũng tự hồi phục nhờ gia đình cầu nguyện Mẹ Teresa.
Tháng 3/2016, Giáo hoàng Francis I đã công nhận phép mầu của Mẹ Teresa và cho biết sẽ phong thánh cho bà.
Hạo Nhân tổng hợp
Anh chị Thụ & Mai gởi