TIỂU SỬ CHA PADRE PIO, NGƯỜI Ý (1887-1968)

TIỂU SỬ CHA PADRE PIO, NGƯỜI Ý (1887-1968)

  1. Cậu Phanxicô con ông bà Horace làm nghề nông nghèo khó, sinh tại Pietrelcina, tỉnh Benevento, miền nam nước Ý, ngày 25.05.1887.  Ông bà có 8 con, chết 3 còn 5 (2 trai 3 gái).

Vì không muốn Phanxicô vất vả nơi đồng áng, ông Horace đã sang New York, Hoa kỳ làm việc để kiếm tiền cho con đi học, đi tu.

Ngày lễ Ba Vua năm 1903, Cậu vào Nhà Tập Dòng Phanxicô nhánh Cappucins tại Morcone, nhận tên Dòng là Piô.  Nhánh Capucins là nhánh không ngặt cũng không rộng.  Nhánh ôn hòa này cũng có Bề trên Cả như hai nhánh kia.  Nhánh Capuchins có khác chút ít bên ngoài như cho tu sĩ để râu và mặc áo dòng màu đen.  (Dương Liên Mỹ, ofm, Padre Pio, Sài gòn 1968, tr 16-19).

cha-pio

Trong thời gian Tập, vì hãm mình quá, 3 tuần không ăn uống gì, nhà Dòng tưởng thầy sẽ chết, nên cho về nhà ba má bổ dưỡng, không bao lâu thầy phục sức.  Trở về nhà dòng học thần học, nhiều lần anh em gặp thầy Pio quì gối để học bài.

Năm 15 tuổi vào Dòng Capucins.  Ngày 10.08.1910, (23 tuổi) thầy Piô được thụ phong linh mục trong nhà nguyện của nhà thờ chính tòa Benevento.  Bảy ngày sau khi chịu chức linh mục, cha Piô được in 5 Dấu Thánh ẩn kín (chưa xuất hiện).

Tháng 9 năm 1916, Cha Pio được thuyên chuyển về Tu Viện Ðức Mẹ Ban Ơn (Santa Maria delle grazie), ở San Giovanni Rotondo, trong giáo phận Foggia.

Năm 31 tuổi (ngày 20.09.1918), sau khi Rước Mình Máu Thánh Chúa, các dấu thánh xuất hiện.  Cha đã chịu đau đớn mang 5 dấu thánh trong 50 năm.  Sau khi cha tắt thở, các dấu thánh này liền biến mất, không để lại vết tích nào.

  1. Tôn sùng Đức Mẹ: Lần hạt suốt ngày:

Cha Piô rất sùng kính Đức Mẹ và ngài thường lần chuỗi hàng ngày.
Trong tu viện, một thầy hỏi ngài:
– Cha lần bao nhiêu chuỗi kinh Mân côi mỗi ngày?
– Khoảng 40.
– 40 lần 50 mươi, nghĩa là 2 ngàn kinh Kính Mừng mỗi ngày sao?
– Sao?  Chuỗi Mân côi chỉ có 5 chục thôi sao?  Một chuỗi Mân côi đầy đủ phải gồm 150 kinh Kính mừng và 15 kinh Lạy Cha.

Có lần ngài nói với một người con thiêng liêng:

“Luôn luôn nắm chặt lấy vũ khí của Đức Mẹ trong tay, nó sẽ giúp con chiến thắng kẻ thù.”
– Vũ khí đó là gì?
– Nó trên áo dòng của cha.
– Con đâu có thấy vũ khí nào đâu?  Con chỉ thấy xâu chuỗi Mân côi.
– Đó không phải là vũ khí sao? (Cuộc đời cha Piô, Người Tín hữu xb, 2000, tr 267)

Khi được hỏi di sản ngài muốn trối lại cho các con thiêng liêng của ngài là gì, Cha Thánh Piô đã trả lời:

“Lần chuỗi Mân Côi!”  Ngài cho rằng việc Đức Mẹ hiện ra ở mọi nơi kêu mời người ta đọc kinh Mân Côi là điều chắc chắn khiến ta phải chuyên cần đọc Kinh Mân Côi mỗi ngày.

Ngài còn nói: “Còn kinh nguyện nào đẹp hơn Kinh Mân Côi, kinh chính Mẹ dạy ta.  Hãy luôn lần chuỗi Mân Côi.”

Hai ngày trước khi qua đời ngài còn nói: “Hãy yêu Đức Mẹ và làm cho Đức Mẹ được yêu.  Hãy lần chuỗi Mân Côi và lần luôn luôn và lần càng nhiều càng tốt.”

Một lần Đức Mẹ cũng nói với thánh nữ Mectinđa rằng: “Khi sống con đọc bao nhiêu kinh Kính Mừng, khi chết con được bấy nhiêu ơn”.

Nhờ chuyên chăm sốt sắng lần chuỗi Mân Côi, Cha Thánh Piô đã kéo được biết bao ơn xuống cho bản thân ngài và cho những ai đến với ngài.

Hãm mình cao độ: Năm 1925, cha bị bệnh sa ruột, thường làm cha đau buốt, khi bước lên bàn thờ cha phải gắng hết sức để khỏi ngất đi, ngã xuống đất.  Bác sĩ Festa đã quyết định mổ ngay cho ngài tại Tu viện, vì trong thời gian này Tòa thánh hiểu lầm những báo cáo về ngài, nên  không cho ngài ra ngoài, không được liên lạc với người ngoài và không cho ai coi 5 dấu, cũng không được cử hành thánh lễ nơi công cộng.

Bác sĩ muốn đánh thuốc mê cho khỏi đau, nhưng ngài không đồng ý, sợ ông ta lén coi 5 dấu thánh. Cha bằng lòng mổ sống.  Cuộc mổ kéo dài 1 giờ 45 phút, mà cha không kêu ca.  Tới lúc gần xong, cha mới tràn nuớc mắt và kêu: “Xin Chúa Giêsu tha cho con, vì con không biết chịu khó như con phải chịu.”  Sau đó cha ngất đi vì kiệt sức.

Năm 1935, nhân dịp mừng kỷ niệm 25 năm thụ phong linh mục, Đức Piô 11 cho cha được trở lại giúp các linh hồn.

Cha thức dậy từ 3 giờ sáng để dọn mình dâng lễ tại phòng riêng để khỏi phiền anh em, Ngài dâng lễ cách sốt sắng như diễn lại cuộc tử nạn của Chúa trên núi Calvê xưa.  Thánh Lễ kéo dài từ 1g30 phút tới 2 giờ.  Có khi Thánh Lễ kéo dài đến 4 tiếng vì xuất thần, Sau lễ là giải tội từ sáng đến tối.

Ăn uống không bao nhiêu.  Người ta nói, ngài ăn không hơn một em bé đang trong nôi.

  1. Giải tội cho người thập phương:

Ngài giải tội tùy theo tình trạng mỗi tâm hồn, chỉ cốt sao cho họ thành thực, được ơn tha thứ và cải thiện đời sống, nên nhiều khi ngài có những cư xử khác thường:

1/ Một người viết báo ở Rôma kể: Trước khi cha Piô ban phép giải tội, ngài nói với tôi cách gắt gỏng là hãy cẩn thận với vài khuyết điểm.  Lời ngài nói như xuyên qua linh hồn tôi.  Trong một dịp khác, ngài vạch rõ những khuyết điểm ăn sâu trong lòng, và tôi dần dà cải đổi.  Lần thứ ba, ngài hỏi: từ bấy lâu nay có xưng tội không?  Tôi mỉm cười và trả lời tự tin: Ngày nào con cũng dự lễ và rước lễ mà. Cha Piô nhăn mặt và gay gắt nói:

– Con đến đây để xưng tội chứ không để ca ngợi mình.  Thế con có nóng giận với các em gái con không?
– Dạ có.
– Đó là điều con phải xưng.  Và đừng làm thế nữa.

2/ Một bà kia xưng tội phạm đức trong sạch.  Bà biết rõ khi trở về bà sẽ bị cám dỗ và sa ngã lại.  Cha Piô từ chối ban phép giải tội.  Lần sau bà đến nữa, ngài cũng không giải tội.  Lần thứ 5, khi xếp hàng, bà nghĩ: Tôi thà chết không phạm tội này nữa.  Khi bà xưng, cha Piô lắng nghe, và ngài đã ban phép giải tội cho bà.  Ngài biết được nội tâm người ta.

3/ Một bà khác xưng rằng:
– Con đọc sách báo xấu.
– Con có xưng tội này rồi phải không?
– Dạ phải.
– Cha giải tội nói gì với con?
– Cha giải tội bảo con không được phạm tội này nữa.
– Không nói một lời, cha Piô đóng sầm cửa sổ, quay sang giải tội cho người bên kia.  Người phụ nữ ấy khóc lóc và đi xưng tội với một linh mục khác, sau đó rước lễ từ tay cha Piô.  Trước khi ra về bà khóc lóc, nói: “Tôi muốn đốt hết tất cả những sách báo xấu xa trên toàn thế giới.”
Cha Piô thật hài lòng, ngài muốn tội nhân thay đổi khi ra khỏi tòa giải tội.

4/ Ngày kia, có một anh thanh niên đến xin xưng tội với cha Piô.  Ngài nhìn anh với đôi mắt nghiêm nghị, ngài la lên “đồ con heo!”  Mọi người quay về phía anh, thật nhục nhã, anh ta vội vã rời phòng giải tội.  Một linh mục kinh ngạc, đăm đăm nhìn cha, nói:
– Sao cha dùng những lời lẽ thậm tệ đến thế?

– Cha Piô nhún vai: nếu tôi không la vào mặt hắn, hắn sẽ phải án phạt đời đời.  Hắn sống với vợ lẽ, và đây là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.  Sự nhục nhã đó có lợi cho hắn, vài ngày nữa hắn sẽ trở lại. Nếu tôi ban phép giải tội cho hắn bây giờ, hắn sẽ không sám hối và không sửa đổi.

Anh ta đã không thể ngủ nghỉ, ăn uống khi nghĩ tới mối liên hệ bất chính.  Anh ta đã trở lại, quì gối xuống ăn năn khóc lóc trước mặt cha Piô.  Ngài cúi xuống khoác tay lên người anh, ngài ôn tồn nói:

– Con thấy không, bây giờ Chúa Cứu Thế rất hài lòng về con.

5/ Một hôm, ngài đang nói chuyện với một bà có ông chồng vừa qua đời.  Trước đây chồng bà đã bỏ bà và 2 con nhỏ để sống với một phụ nữ khác trong 3 năm.  Bất thình lình ông bị bệnh ung thư.  Trước khi ông chết, bà vợ này khẩn khoản xin ông lãnh nhận các Bí tích cuối cùng.  Ông nhận lời.

Người đàn bà nhỏ nhắn và đơn sơ này đưa tay sửa lại chiếc khăn vuông trên đầu và hỏi cha Piô:
– Thưa cha, linh hồn chồng con bây giờ ở đâu?
– Cha Piô nhìn bà ta với đôi mắt lo ngại.  Hình như ngài cảm được nỗi buồn phiền trong tâm hồn của bà, Ngài nói khẽ:
– Linh hồn chồng bà đã bị án phạt đời đời.

Người đàn bà lắc đầu khổ sở, nước mắt tuôn tràn.

Cha Piô nói tiếp cách buồn bã:
– Khi nhận các Bí tích sau cùng, ông ta đã giấu nhiều tội.  Ông không ăn ăn hối hận, cũng không quyết tâm chừa cải.  Ông vẫn là tội nhân đối với lòng thương xót Chúa, vì ông muốn hưởng hết lợi lộc của cõi đời này, rồi sau đó mới quay về ăn năn, thống hối…, nhưng không còn thì giờ cho ông nữa!

Trước khi bà ra về, ngài hết sức an ủi bà, nhưng suốt ngày những điều ấy chờn vờn trong tâm trí ngài, vì một người đã bị hư mất.

(Cuộc đời Cha Piô, Người Tín Hữu xb, 2000, trang 188).

Năm 1956, Cha khánh thành một Trung Tâm Xã Hội có tên gọi là “Nhà an ủi kẻ đau khổ,” và nay là bệnh viện lớn và tối tân, thuộc quyền Tòa Thánh.

Cha Pio qua đời lúc 2:30 sáng ngày 23.09.1968.

Tháng 11 năm sau, tức năm 1969, Tổng Cáo Thỉnh Viên của Dòng Cappucin xin phép làm án phong Chân Phước và Hiển Thánh cho Cha Pio.  Giai đoạn làm án phong thánh cho cha ở cấp giáo phận, đã được hoàn tất năm 1990 và tất cả các hồ sơ được chuyển đến Bộ Phong Thánh Roma.  Trong khoảng thời gian từ năm 1983 đến năm 1990, Tòa Án giáo phận đã thu lượm các tài liệu đóng thành 23 pho sách.

Yếu tố nổi bật trong linh đạo của Cha Pio chắc chắn là đời sống bí tích: các tín hữu tham dự các cuộc hành hương tại San Giovanni Rotondo hầu hết đều đến tòa giải tội lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa, tham dự thánh lễ và rước lễ.

Sau khi ngài qua đời ngày 23/9/1968, (81 tuổi) có đến hơn một 100,000 người tham dự lễ an táng của ngài.  Ba vị Giáo Hoàng đã kết án cha là người giả hình đóng kịch.  Nhưng Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã long trọng cất nhắc cha lên hàng Hiển Thánh.  Lễ phong thánh cho ngài vào đúng Ngày của Cha (Father’s Day) 16/06/2002 là một lễ phong thánh có đông người tham dự nhất xưa nay, với con số gần nửa triệu người!  Thi hài thánh Padre Piô hiện quàn tại San Giovanni Rotondo, miền nam nước Ý.

Sưu tầm

From: Langthangchieutim

Chủ tịch tỉnh ‘thiệt thòi vì không có tượng đài’ lên tiếng

 Chủ tịch tỉnh ‘thiệt thòi vì không có tượng đài’ lên tiếng

Nguoi-viet.com

Anh bà Lò Thị Phanh chở em gái về nhà. Không có viên chức chính quyền nào nhận trách nhiệm hay xin lỗi vì đã để thảm cảnh như thế này xảy ra. (Hình: Facebook)

SƠN LA (NV) – Chủ tịch tỉnh Sơn La cho biết đã “chỉ đạo” ngành y tế Sơn La không để tái diễn tình trạng người nghèo phải vận chuyển thi thể thân nhân từ bệnh viện về nhà bằng xe hai bánh gắn máy.

Tuần vừa qua, dân chúng Việt Nam chuyển cho nhau xem một tấm ảnh chụp tại tỉnh Sơn La, cho thấy một người đàn ông chở một thi thể được bọc chiếu, rồi vắt ngang trên yên sau xe hai bánh gắn máy, hai chân rũ xuống dưới đường.

Cả người chụp tấm ảnh vừa kể, lẫn nhiều người sử dụng Internet tại Việt Nam tin rằng, người đàn ông điều khiển chiếc xe hai bánh gắn máy nếu không phải hung thủ thì cũng là đồng phạm trong một vụ giết người và đang chở xác nạn nhân đi phi tang.

Sau khi “xác minh,” công an tỉnh Sơn La tuyên bố, hình ảnh làm mọi người sửng sốt không liên quan đến bất kỳ vụ án mạng nào. Thi thể được bọc chiếu là bà Lò Thị Phanh, ngụ tại xã Mường Dại, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La. Người đàn ông điều khiển xe hai bánh gắn máy là anh ruột của bà.

Trước đó, bà Phanh được thân nhân đưa đến bệnh viện Lao Sơn La điều trị nhưng vì bệnh quá nặng, sức lực suy kiệt nên thân nhân xin đưa bà về nhà. Bởi không có tiền thuê xe hơi, thân nhân của bà đành mướn xe ôm. Di chuyển khoảng nửa quãng đường chừng 100 cây số thì bà Phanh tắt thở. Do người lái xe ôm không chịu chở tiếp, anh của bà Phanh đặt thi thể của em xuống vệ đường, xin một tấm chiếu bó bà lại rồi gọi một người anh khác mượn xe hai bánh gắn máy đến chở thi thể của bà đi thêm 60 cây số nữa về nhà…

Bà Phanh không phải là trường hợp duy nhất. Sau sự kiện vừa kể, người dùng Internet tại Việt Nam đưa lên facebook một tấm ảnh khác chụp cảnh các con ông Lù Văn Sương, ngụ tại xã Mường Giôn, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La, bó xác cha bằng chăn, cũng cột vào sau xe hai bánh gắn máy để chở về nhà sau khi ông qua đời vào ngày 8 tháng 9.

Nhiều người khẳng định, chuyện người nghèo phải chở xác thân nhân vừa qua đời tại bệnh viện về nhà bằng xe hai bánh gắn máy không hiếm, đặc biệt là tại những tỉnh vùng núi, đặc biệt nghèo khó như Sơn La. Thậm chí có cả những trường hợp phải cõng thi thể thân nhân về nhà.

Trước sự căm phẫn của công chúng khi chính sách an sinh xã hội quá tồi, người nghèo phải tự bơi trong những tình huống thắt ngặt, kể cả lúc mệnh một, Bộ Y Tế Việt Nam đã chỉ đạo điều tra bởi scandal vừa kể không chỉ khiến người ta cảm thấy bất nhẫn mà còn nguy hại cho môi trường vì các loại vi khuẩn gây bệnh truyền nhiễm có thể phát tán trên diễn rộng. Giám đốc bệnh viện Lao Sơn La bảo rằng, do cả tài lực lẫn nhân lực đều có hạn nên bệnh viện này không thể làm gì khác.

Nay, một tuần sau scandal vừa kể, ông Cầm Ngọc Minh, chủ tịch tỉnh Sơn La hoan hỉ thông báo rằng ông ta đã triệu tập một cuộc họp và chính thức yêu cầu không để tái diễn tình trạng người nghèo phải vận chuyển thi thể thân nhân từ bệnh viện về nhà bằng xe hai bánh gắn máy. Giống như Bộ Y Tế Việt Nam, viên chủ tịch tỉnh Sơn La cũng yêu cầu “kiểm điểm làm rõ trách nhiệm của bệnh viện Lao Sơn La và những cá nhân có liên quan theo đúng quy định.” Nói cách khác, thảm cảnh chỉ được quy trách cho bệnh viện và viên giám đốc bệnh viện.

Cần chú ý là cũng tới lúc này, viên chủ tịch tỉnh Sơn La mới yêu cầu Sở Y Tế “tham mưu cho tỉnh bổ sung chế độ, chính sách hỗ trợ gia đình nghèo.” Tháng 10 năm ngoái, viên chủ tịch tỉnh Sơn La chưa nghĩ gì đến việc “bổ sung chế độ, chính sách hỗ trợ gia đình nghèo,” ông ta chỉ khẳng định, Sơn La quyết tâm xây cho bằng được công trình quảng trường-tượng đài Hồ Chí Minh vì “không có quảng trường và tượng đài là một thiệt thòi.”

Bất kể các khuyến cáo từ nhiều giới, chính quyền tỉnh Sơn La vẫn thực hiện dự án “xây dựng một cụm công trình quanh tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào các dân tộc Tây Bắc,” trị giá 1,400 tỉ đồng. Dẫu ông Cầm Ngọc Minh nhấn mạnh, dự án vừa kể “nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm của đồng bào” nhưng ngay vào lúc đó, nhiều người dân Sơn La khẳng định với báo giới rằng, chẳng ai trong số họ có nguyện vọng dựng một tượng đài trị giá hàng ngàn tỉ và họ cũng chẳng hiểu chính quyền “moi từ đâu ra cái nguyện vọng đấy?”

Ông Ngô Bảo Châu, một giáo sư toán, người từng đoạt giải thưởng Fields, làm việc tại cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam, vốn được xem là rất điềm đạm trong các góp ý với chính quyền Việt Nam, bình luận trên trang facebook của ông: “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang mà bỏ ra 1,400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”!

Bất kể bội chi, nợ nần chồng chất, số phận của người nghèo càng ngày càng thê thảm, chính quyền các tỉnh, thành phố tại Việt Nam vẫn đua nhau xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh. Năm ngoái, Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch của Việt Nam tổ chức một hội thảo về “Tiêu chí nội dung, địa điểm xây dựng tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh đến năm 2030” và qua hội thảo, người ta ghi nhận, chính quyền địa phương nào cũng muốn xây dựng… tượng đài Hồ Chí Minh. Theo “quy hoạch” thì từ nay đến năm 2030, Việt Nam sẽ xuất ngân sách để xây dựng… 58 tượng đài Hồ Chí Minh và công trình nào cũng ngốn một vài ngàn tỉ đồng.

Trong quá khứ, đã từng có những thống kê mà theo đó, từ 30% đến 45% chi phí cho việc thực hiện các dự án vào túi các viên chức. Trong bối cảnh công khố cạn tiền, nhiều dự án bị dẹp bỏ thì những dự án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh là chắc ăn nhất. (G.Ð)

Bà Cấn Thị Thêu bị xử 20 tháng tù giam

Bà Cấn Thị Thêu bị xử 20 tháng tù giam

BTV Mặc Lâm
2016-09-19

Dân oan bảo vệ bà Cấn Thị Thêu

Dân oan bảo vệ bà Cấn Thị Thêu

Trịnh Bá Phương

20 tháng tù giam cho bà Cấn Thị Thêu với cáo buộc gây rối trật tự công cộng theo điều 245 Bộ luật hình sự. Kết quả này được tòa án Nhân dân Quận Đống Đa vào lúc 12 giờ 30 phút trưa 20 tháng 9 năm 2016. Luật sư Nguyễn Khả Thành một trong bốn luật sư bào chữa cho bà Thêu nói với chúng tôi sau khi có kết quả phiên tòa vào trưa ngày 20 tháng 9: “Phiên tòa ngày hôm nay khai mạc khoảng 8 giờ rưỡi. Diễn tiến phiên tòa thì chủ tọa đã tạo điều kiện tương đối thoải mái cho các luật sư tranh luận rất nhiều nhưng số đại diện Viện kiểm sát đối đáp thì hạn chế hơn và chủ yếu là giữ quan điểm Bốn luật sư chúng tôi bào chữa theo hướng bị cáo vô tội. Phiên tòa kết thúc cách đây khoảng 15 phút và kêu án chị Thêu 20 tháng tù giam trong khi Viện kiểm sát đề nghị từ 18 tới 22 tháng với lý do chị Thêu đã có tiền án và nhiều tiền sự. Chúng tôi cũng nêu ra tại sao hơn 50 người theo mô tả của bản cáo trạng thì tại sao chỉ một mình chị Thêu phải chấp nhận hậu quả của những người đó cho nên chúng tôi không đồng ý”. Luật sư Hà Huy Sơn cũng cho biết quan điểm của ông và ba luật sư đồng sự trong phiên tòa này: “Bốn luật sư đều cho rằng chị Thêu vô tội. Lực lượng công an phải đảm bảo cái quyền khiếu nại tố cáo của người dân nhưng mà công an lại đưa người mặc thường phục, đem xe buýt tới để mà bắt người đánh người khiếu nại nên gây ra sự thu hút người hiếu kỳ vì vậy một mình chị Thêu không thể gây ra mất trật tự cho cảnh sát giao thông được” Vào ngày 10 tháng 06 năm 2016, bà Cấn Thị Thêu bị Công an thành phố Hà Nội bắt giữ về tội gây rối trật tự công cộng khi bà và hơn 50 dân oan tập trung tại Bộ Tài nguyên Môi trường gửi đơn đòi giải quyết đất đai cho người dân Dương Nội. Bà Cấn Thị Thêu là một nông dân, là dân oan Dương Nội. Bà là người phụ nữ can đảm, kiên cường đấu tranh bảo vệ đất đai cho những người nông dân bị cướp đất, từng bị kết án 15 tháng tù giam về tội “Chống người thi hành công vụ” vào năm 2014. Trước khi phiên tòa bắt đầu, lúc 6 giờ 30 sáng ngày 20 tháng 9 một người dân Dương Nội trong số hơn trăm người tập trung chống lại phiên tòa cho biết: “Bây giờ bà con đang ngồi ở đường ngoài nhưng công an với cơ động rồi bảo vệ….công an đông lắm đúng quây chung quanh bà con. Vẫn sớm và hiện bây giờ có khoảng 200 bà con đổ lại. 8 giờ người ta mới xử nhưng bà con đã ra đây từ lúc 5 giờ sáng”. Một dân oan khác thuật lại: “Tình hình là bà con mấy trăm người đang đứng ở đầu đường vào cổng tòa nhưng rất nhiều công an và dân phòng đang đứng ở chỗ bà con chúng tôi. Chúng tôi đang cầm trên tay biểu ngữ “bắt người vô tội là tội ác, trả tự do cho Cấn Thị Thêu. Công an đang loa không cho bà con ngồi ở đây. Còn nhiều bà con ở các nơi khác như Hải Dương, Thanh Oai, Văn Giang từ xa cũng đang đến từ 5 giờ sáng” Vào lúc 7 giờ 50 sáng anh Trịnh Bá Phương, con trai của bà Cấn Thị Thêu trực tiếp quay phim cảnh người dân oan Dương Nội tập trung tại một khu vực gần tòa án: “Thưa quý vị tôi đang truyền hình trực tiếp tại hiện trường khu vực gần tòa án của Đống Đa, sau khi chúng tôi đến từ đầu đường phố Chùa Láng vào tầm 50 mét thì đã bị lực lượng công an rất đông gần 100 người trên hai chiếc xe buýt. Lực lượng công an và côn đồ đang quây quanh chúng tôi họ đang chuẩn bị nhiều và tăng cường xe buýt tới sửa soạn bắt giữ chúng tôi trái phép. Đây là một phiên tòa lén lút, không cho người dân vào tham dự. Chính quyền huy động rất nhiều công an ngăn chận người dân tham dự phiên tòa đây là hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng, chúng tôi đề nghị các cơ quan tổ chức nhân quyền quốc tế theo dõi phiên tòa ngày hôm nay bởi vì đã xảy ra những hành vi côn đồ của lực lượng công an. Họ đã trấn áp, phong tỏa người dân trong khi chúng tôi đang biểu tình ôn hòa, ngồi xuống trước bạo lực, trước số đông của lực lượng công an và côn đồ”. Đúng 8 giờ sáng người bị bắt đầu tiên là chị Thảo Teresa, sau đó công an đã tiến vào nhóm dân oan bắt hết mọi người lên hai chiếc xe buýt mà họ điều tới. Anh Trịnh Bá Tư, con của bà Cấn Thị Thêu cho chúng tôi biết khi cùng với mọi người bị bắt vào đồn công an vào lúc 9 giờ 30: “Tình hình bây giờ những người tham dự phiên tòa bị bắt hết vào đồn rồi ạ. Hiện tại cháu cùng anh trai cháu là Trịnh Bá Phương, chị Thảo Teresa cùng các bác các cô đến tham dự phiên tòa bị bắt ra đồn 6 Quang Trung Quận Hà Đông. Theo cháu được biết thì bố cháu đã vào được phiên tòa rồi”. Có 4 luật sư tham gia bào chữa cho bà Cấn Thị Thêu tại phiên tòa hôm nay gồm: Luật sư Hà Huy Sơn, luật sư Võ An Đôn, luật sư Nguyễn Khả Thành và luật sư Lê Văn Luân. Ngay khi có bản án ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Human Rights Watch đặc trách Á châu sự vụ cho Đài Á châu Tự do biết quan điểm của ông về phiên tòa này: “Thêm một thí dụ nữa về việc nhà nước Việt Nam đã tội phạm hóa những người dân oan đó là một trong những vi phạm cam kết của Việt Nam theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Những gì chúng ta đang thấy khá rõ ràng là chính phủ cũng như bên trong các tòa án theo sát bước chân người dân để bỏ tù những người biểu tình một cách ôn hòa, những người đã cố gắng bảo vệ đất đai hoặc bảo vệ sinh kế của họ và điều này thái quá và bà Cấn Thị Thêu phải được trả tự do vô điều kiện và ngay lập tức”. Hôm 17 tháng 9, Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, có trụ sở tại New York ra thông cáo báo chí kêu gọi chính quyền Việt Nam phải bãi bỏ tất cả những cáo buộc và trả tự do vô điều kiện cho chị Cấn Thị Thêu cũng như cần phải sửa đổi luật đất đai và chính sách bồi thường.

 

Câu chuyện đáng đọc

Câu chuyện đáng đọc

Dưới đây là câu chuyện của một người đàn ông ăn xin đầy xúc động kể lại. Tấm lòng lương thiện của cô gái đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh.

Đang đi trên đường tình cờ một người ăn xin tiến lại gần và xin tiền thì liệu bạn có cho họ không? Hay bạn chỉ cho họ một ít theo sự phản xạ của bản thân. Và có bao giờ, bạn nghĩ sẽ cho người ăn xin đó một chiếc thẻ ngân hàng chứa gần 20 tỉ để họ tự đi rút tiền, càng quan trọng hơn, chiếc thẻ đó không có mật khẩu?

Chắc chắn ai cũng thốt lên rằng: “Không bao giờ xảy ra trường hợp như thế?”. Nhưng bạn hãy dành thời gian đọc câu chuyện này, sẽ có điều bất ngờ trái ngược với suy nghĩ của bạn đấy.

Harris là một nhân viên cao cấp của công ty quảng cáo nổi tiếng thuộc thành phố New York, Mỹ. Vào một ngày tháng 8 năm 2010, cô đang cùng bạn bè ăn trưa tại một nhà hàng thì bỗng một người bạn của cô muốn mua ít đồ dùng, thế là hai người xin đi trước, khi đang đi trên một con đường lớn thì có một người lang thang tiến lại gần bên cô, bằng một giọng nói yếu ớt giới thiệu về mình: “Tôi tên là Valentin, 32 tuổi, thất nghiệp đã 3 năm rồi, chỉ dựa vào việc ăn xin để sống qua ngày.

Tôi muốn nói là liệu cô có thể bằng lòng giúp tôi được không? Ví dụ bố thí cho tôi vài đồng bạc lẻ để tôi có thể mua một chút đồ dùng hàng ngày”. Nói xong anh ta nhìn cô với đôi mắt đầy kỳ vọng.

co-gai

CCô

Cô  động lòng trắc ẩn nhìn anh chàng da đen trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình rồi cất lời: “Không vấn đề, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ anh”.
Cô liền thò tay vào túi áo tìm tiền, nhưng thật không may hôm nay cô lại quên mang theo tiền mặt, và chỉ có duy nhất một chiếc thẻ tín dụng ngân hàng. Cô có chút ngần ngại lấy chiếc thẻ ra nhưng vẫn chưa biết nên ứng xử như thế nào?

Người ăn xin hiểu được sự khó xử của cô, liền nhỏ nhẹ nói: “Nếu cô tin tôi thì có thể để tôi dùng chiếc thẻ này và sau đó sẽ đem trả cô ngay không?” Vốn tính lương thiện và dễ tin người, Harris đưa ngay chiếc thẻ cho người ăn xin.

Sau khi cầm chiếc thể trên tay Valentin không đi ngay mà cầu khẩn Harris: “Ngoài việc mua một số đồ dùng sinh hoạt tôi có thể mua them một bình nước không?”

Harris thoải mái nói: “Hoàn toàn có thể, nếu anh cần hãy cứ dùng tiền trong đó mà mua”.

Người ăn xin đi rồi, cô và bạn quay trở về công ty làm việc. Ngồi làm việc chưa lâu, cô bắt đầu nghi ngờ và có chút hối hận, buồn bã rồi quay sang nói với bạn: “Thôi chết, thẻ tín dụng của mình không những không cài mật khẩu mà trong đó còn có gần 20 tỉ. Người đàn ông đó chắc chắn đã chạy mất rồi. Lần này đúng là xui xẻo hết mức .”

Nghe được lời tâm sự của cô, đồng nghiệp cô trách móc: “Sao cậu có thể dễ dàng tin tưởng tuyệt đối vào một người lạ mặt như vậy được. Là cậu ngây thơ hay ngốc nghếch vậy, đúng là lương thiện quá đáng”.

Cô không còn tâm trạng để làm việc tiếp được nữa, nhờ bạn xin xếp là cô ra ngoài có tý việc rồi cô chạy ngay đến con đường lớn lúc nãy.
Chỗ mà cô đưa chiếc thẻ ngân hàng cho anh chàng ăn xin da đen. Điều mà cô không ngờ tới đó là khi vừa bước chân đến thì nhìn thấy người ăn xin đang đứng đợi ở đó.

Trên tay anh ta vẫn còn cầm chiếc thẻ tín dụng của cô, thấy Harris anh chàng mừng rỡ nở nụ cười rồi tiến lại gần và nói : “Tôi dùng tổng cộng hết 25 Đô, mua một chút đồ và một bình nước, cô đối chiếu xem có đúng không”.

nguoi-xin

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đối diện với một người thật thà, đáng tin như vậy, Harris có chút cảm động, cô không kiềm chế được và cầm lấy tay anh ta, liên tục nói:
“Cảm ơn anh, cảm ơn anh”. Người đàn ông không hiểu gì, rõ ràng người giúp đỡ anh chính là cô ấy, người phải cảm ơn phải là anh mới đúng chứ, sao cô ấy lại phải cảm ơn anh ta vậy?

Không lâu sau, cô cùng bạn bè đi đến tạp chí New York, đem chuyện vừa xảy ra kể ngay cho họ. Sau khi bài báo về anh chàng Valentin  “đói cho sạch rách cho thơm” được bạn đọc biết đến, nhiều người cảm động và tình nguyện giúp đỡ anh.

Trong đó có một doanh nhân vô cùng thành đạt tại bang Texas đã gửi cho anh 6000 đô để thưởng cho sự trung thực. Nhưng điều khiến anh sung sướng hơn cả là một hãng hàng không tại Wisconsin đã gọi điện và mời anh đến kí hợp đồng làm tiếp viên hàng không của hãng.

Có được quá nhiều sự giúp đỡ như vậy anh thật sự cảm thấy sung sướng: “Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy tôi rằng dù nghèo nhưng cũng không được làm điều gì thất đức. Dù không được đi học những cũng không bao giờ được ném giá trị của bản thân xuống dưới đất để người khác dẫm đạp. Sở dĩ tôi được nhiều người giúp đỡ như vậy bởi tôi luôn tin rằng người thành thật ắt sẽ có một kết thúc tốt đẹp”.

Ngoài yêu thương ra, động từ đẹp nhất trên thế gian chính là giúp đỡ, đó là việc làm đáng được ngưỡng mộ nhất trong xã hội. Khi gặp người cần sự giúp đỡ, nếu có thể hãy giúp họ, bạn đừng bỏ lỡ cơ hội, vì có thể một cái chìa tay của bạn sẽ làm thay đổi cuộc đời một con người. Cũng giống như câu chuyện ở trên vậy!

From: Nguyễn Kim Bằng

Tường thuật phiên tòa xét xử sơ thẩm Dân oan Cấn Thị Thêu

Tường thuật phiên tòa xét xử sơ thẩm Dân oan Cấn Thị Thêu

 GNsP (20.09.2016)

8 giờ 50: Mặc dù anh Trịnh Bá Phương, con trai Dân oan Cấn Thị Thêu, có giấy triệu tập tham dự phiên tòa nhưng đã bị công an bắt, tống lên xe đưa về đồn công an số 6 Quang Trung, Hà Nội.

14432930_1749769928618036_1273761303003340918_n

8 giờ 35: Cộng tác viên GNsP có mặt tại hiện trường cho hay: “Suốt dọc con đường Chùa Láng dẫn vào TAND quận Đống Đa rải rác rất đông an ninh, cảnh sát, dân phòng. Bất cứ xe ô tô hoặc taxi nào dừng lại đều có thể bị hốt. Rado giao thông thông báo đoạn đường Chùa Láng bị chặn cấm lưu thông vì lý do an ninh quốc gia. Bà con quanh khu vực cho biết ‘hôm nay xử vụ án ma túy nào to lắm’…”

Công an và an ninh phong tỏa các ngả đường ra vào khu vực Tòa án Nhân dân quận Đống Đa vào sáng 20.09.2016. Ảnh: Lê Anh Hùng

8 giờ 15: Phiên tòa của bà Cấn Thị Thêu được Tòa thông báo là phiên tòa “công khai” và bất cứ người dân nào cũng có thể được vào dự khán, tuy nhiên Nhà báo Lê Hùng cho hay:

“Bà con đang ngồi tọa kháng gần khu vực tòa án một cách ôn hòa, nhưng công an và an ninh đã xông vào, lôi kéo bà con lên xe. Bà con bị đưa lên hết hai xe buýt. Tôi cũng bị bọn chúng lôi kéo đi. Nhiều bà con bị trầy xước hết cả tay chân. Hiện nay, xe đang đi về hướng Hà Đông.”

7 giờ 30: Bà con dân oan tiến vào khu vực Tòa án nhưng bị công an và an ninh ngăn cản. Giới chức cộng sản huy động xe buýt đậu sẵn khu vực này để có thể bắt bà con dân oan tham gia phiên tòa bất cứ lúc nào.

Nhà báo Lê Hùng nói với GNsP qua điện thoại: “Bà con đang tọa kháng, kêu gọi trả tự do cho Cấn Thị Thêu, có dấu hiệu họ sẽ đàn áp và bắt mọi người.”

Giới chức cộng sản huy động xe buýt đậu sẵn khu vực này để có thể bắt bà con dân oan tham gia phiên tòa bất cứ lúc nào.

7 giờ 15: Gần 100 dân oan đi từ đường Nguyễn Chí Thanh đến khu vực tòa án. Bà con dân oan vừa đi vừa biểu tình và kêu gọi nhà cầm quyền trả tự do cho Dân oan Cấn Thị Thêu. Trên tay bà con cầm nhiều biểu ngữ và đồng thanh hô: “Cấn Thị Thêu vô tội! Trả tự do cho Cấn Thị Thêu! Bắt bỏ tù người yêu nước là một tội ác! Phản đối phiên tòa bất công!…”

Ngoài sự có mặt của bà con dân oan còn có sự đồng hành của Nhà báo Lê Hùng, cô Thảo Têrêsa, một số anh chị em từ Miền Nam như bà Thu Nguyệt…

Trước Tòa án, loa phát thanh liên tục yêu cầu bà con giải tán, không được “gây rối trật tự công cộng”.

14433065_651524728339398_7365200204229178592_n

Công an, an ninh mật vụ đứng lởn vởn xung quanh khu vực Tòa án nhân dân quận Đống Đa, Tp. Hà Nội.

Sáng nay ngày 20.09.2016, diễn ra phiên tòa sơ thẩm xét xử Dân oan Cấn Thị Thêu với tội danh “gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 BLHS, tại Tòa án nhân dân quận Đống Đa, Tp. Hà Nội.

Tham gia bào chữa cho bà Thêu gồm 4 Luật sư: LS Hà Huy Sơn, LS Lê Văn Luân, LS Võ An Đôn và LS Nguyễn Khả Thành.

Về diễn tiến của vụ án, LS Võ An Đôn, một trong những LS tham gia bào chữa cho bà Thêu, cho biết: “Sáng ngày 08/4/2016 chị Cấn Thị Thêu đi một mình đến trụ sở tiếp dân thuộc Bộ tài nguyên và Môi trường gửi đơn khiếu nại, tại đây chị Thêu gặp một số người dân từ các miền của đất nước đến gửi đơn khiếu kiện.”

“Sau khi nghe cán bộ tiếp dân giải thích, nhiều người dân không đồng tình đã có thái độ phản đối. Họ đồng loạt yêu cầu Bộ tài nguyên và Môi trường nhanh chóng giải quyết khiếu nại, sau đó họ ra đứng trước cửa giơ biểu ngữ yêu cầu hủy bỏ Điều 88 Bộ luật hình sự và trả tự do cho luật sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà.”

“Vì cho rằng chị Thêu có hành vi gây rối trật tự công cộng nên Công an quận Đống Đa đã ra quyết định khởi tố bị can và bắt giam chị Cấn Thị Thêu về tội “Gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 BLHS.”

Pv.GNsP

Những tín hiệu vui của một nền dân chủ – Khi Cộng sản tự ăn đuôi của họ

Nhiều người cho rằng Việt Nam với mức dân trí không cao và sẽ còn rất lâu mới chạm tay đến dân chủ, cũng như chế độ Cộng sản sẽ còn tồn tại rất lâu tại Việt Nam do dân trí thấp. Nhất là sau vụ Formosa xả độc vào biển, mọi việc vẫn chết lặng, người ta lại thất vọng hơn. Tôi thì lại nghĩ khác, chưa bao giờ tôi thấy tin tưởng và an tâm như hiện tại. Sự tin tưởng và an tâm của tôi không đến từ những phân tích hàn lâm, cũng không phải những thảo luận giấy bút mà là thực tế tương tác, đi từ đầu đường xó chợ cho đến thị thành, tôi cảm nhận được Việt Nam sẽ sớm chạm tay vào nền dân chủ đích thực. Và chưa bao giờ ý thức dân chủ tại Việt Nam lại mạnh như hiện tại. Và tôi cũng rất mừng vì cây dân chủ Việt Nam không bị chết non!

Vì sao tôi lại nói Việt Nam sớm chạm tay vào dân chủ? Và vì sao cây dân chủ Việt Nam chưa bị chết non?

Ở câu hỏi thứ nhất vì sao Việt Nam sẽ sớm chạm tay vào dân chủ, có ba dấu hiệu căn bản để nhìn thấy điều đó: Sự bất tín nhiệm của người dân đối với nhà nước theo chiều kích phân tích, mổ xẻ; Người dân Việt Nam đã vượt qua được giai đoạn hỗn mang của đám đông và tĩnh tại hơn; Ý thức về bản thân và xã hội mà mình đang sống.

Ở khía cạnh sự bất tín nhiệm của người dân, từ những năm 1990, thậm chí trước đó, người dân cũng đã hiểu rằng mình bị lừa dối bởi chế độ Cộng sản, tuy nhiên tỉ lệ quá thấp và không có độ lan tỏa, thậm chí mỗi người dân tự biến mình thành một thứ công an của chế độ, lề lối và thói quen đấu tố từ những năm giữa thập kỉ 1950 ở miền Bắc không những giảm đi mà còn tăng lên rất mạnh trong thời đoạn này.

Ngược lại, từ những năm 1990 về sau, càng ngày, người dân càng ý thức, càng thấy được sự nguy hiểm và man trá của chế độ cầm quyền nhưng người ta sợ cho an toàn bản thân, mạng sống và chấp nhận im lặng để giữ mạng sống. Và đây là giai đoạn giữa người dân với nhà nước đẩy nhau ra xa, chia hai thái cực, người dân luôn nhận thấy mối nguy hiểm rình rập từ thực thể gọi là nhà cầm quyền. Đồng thời, khi người dân cảm thấy sợ và không còn thân thiện, đẩy nhà nước về một phía thì cũng là lúc mà nhà nước, kẻ cầm quyền cảm thấy đủ an toàn để tác oai tác quái.

Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi năm tác oai tác quái theo đúng nghĩa của khái niệm này, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam nhanh chóng đẩy đất nước xuống vực của nợ nần, ô nhiễm và băng hoại đạo đức. Có hàng nhiều thế hệ, tầng lớp bị ảnh hưởng bởi cơn tác oai tác quái của nhà cầm quyền. Có thể nói rằng đây là thời đoạn mà người dân nhận rõ mặt kẻ bán nước, hại dân và tham lam rõ nét nhất. Đương nhiên, sự mất niềm tin được chuyển hóa thành hành động cánh mạng chưa công khai diễn ra khắp hang cùng ngõ hẻm.

Bên cạnh đó, sự tác động không nhỏ của báo chí dân chủ hải ngoại, mô hình xã hội dân sự, các trào lưu dân chủ và khuynh hướng dân chủ trong các tôn giáo đã nhanh chóng tạo hiệu ứng hành động. Từ Giáo Xứ Thái Hòa đến Cồn Dầu, Vinh – Nghệ An hay gia đình anh Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, nhân dân ở Văn Giang, Hưng Yên cho đến hàng ngàn dân oan ở các vườn hoa trong thủ đô Hà Nội và những cuộc biểu tình đầu tiên là hai đầu đất nước gồm Sài Gòn, Hà Nội, sau đó nhiều thành phố khác cũng đứng lên biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường, kêu gọi dân chủ… Những cuộc biểu tình và tuần hành này chỉ dừng ở mức biểu thị thái độ chứ chưa đi đến cách mạng. Nhưng theo tôi đó mới là tín hiệu đáng mừng.

Bởi lẽ, tâm lý đám đông được giảm thiểu đến mức cuối, dường như mọi hiệu ứng đám đông đã được thay thế bằng hiệu ứng thị giác, người ta thay vì hưởng ứng biểu tình ngay thì lại quan sát biểu tình, phân tích, tìm hiểu và nhận ra được rất nhiều vấn đề. Mà quan trọng nhất là người dân tự chuyển hóa mình trở thành nhà truyền thông, sẵn sàng tuyên truyền dân chủ khi cần thiết mặc dù bản thân chưa hề tham gia biểu tình hoạc hoạt động dân chủ. Điều này hứa hẹn một đại bộ phận nhân dân có tư duy dân chủ thực sự và không bị hớp hồn bởi hiệu ứng đám đông. Và cũng cho thấy khi cây dân chủ Việt Nam đơm bông kết trái sẽ là một mùa trái từ một cái cây đã đủ trưởng thành chứ không phải dạng trái non, trái rượng (nói theo cách của người nông dân).

Và khi mọi thứ đã đủ chín muồi, một cuộc cách mạng dân chủ ghé đến cũng chưa muộn. Nhưng dù sao, hiện tại, các tín hiệu dân chủ đang ngày càng rất mạnh vầ tôi không ngần ngại để nói rằng mỗi người nông dân, ngư dân đã chính thức trở thành nhà dân chủ mà bây giờ, nhà cầm quyền có dùng tiền tấn để đấm họ cũng chẳng xi nhê gì. Họ có thể nhận tiền, có thể gật đầu với nhà cầm quyền nhưng chắc chắc có cơ hội thì họ là người xông lên lật đổ chính quyền đầu tiên. Điều này khác hẳn với kiểu nhận ơn mưa móc của chế độ trong những năm trước thập niên 1990.

Cuộc đấu tranh của những học sinh trung học phổ thông ở Tây Nguyên hay Hà Tĩnh nhằm phản đối học phí cao, tuy nhìn bên ngoài chỉ đơn giản là phản ứng của học sinh về vấn đề chi phí học tập nhưng thực ra sâu xa bên trong của nó chất chứa vấn đề ý thức hệ. Nếu như học sinh ở Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, đặc biệt là Hà Tĩnh đồng loạt không đến lớp để phản đối học phí cao thì học sinh ở Tây Nguyên, đặc biệt là Buôn Ma Thuộc mạnh mẽ hơn, các học sinh ở Chu Văn An, Cư Jut và nhiều trường khác đã biểu tình ngay trước cổng trường, đã phát tờ rơi kêu gọi phản đối chính sách dạy phụ đạo và học phí cao.

Điều này khiến cho nhà cầm quyền Cộng sản phải vào cuộc, công an phải tổ chức điều tra thừ ai đứng đằng sau các em học sinh để “xúi giục” và “động cơ nào” đã khiến các học sinh dám phản đối mạnh mẽ. Trong khi đó, có một thực tế hết sức buồn cười, khi tìm hiểu, tiếp xúc với các học sinh ở Bắc miền Trung và Tây Nguyên, tiếp xúc với gia đình các em thì tôi có chung kết quả là cha mẹ các em không hề xúi các em, các em hành động tự phát vì chỉ có chính các em mới thấy được sự vô lý và bất cập của nền giáo dục mình đang học. Để có được điều nay, các em đã phân tích từ các mô hình giáo dục dân chủ thông qua phương tiện báo chí nước ngoài, qua internet.

Và đồng hành cùng các học sinh để đấu tranh lại là các cựu học sinh, sinh viên. Như vậy, có thể thấy rằng thay vì cầu toàn, cố gắng học cho xong tấm bằng để kiếm việc làm thì các em đã biết suy tư về thân phận cá nhân cũng như thân phận xã hội, đất nước. Điều này sở dĩ có được là nhờ vào máu tham của người Cộng sản, sự tham nhũng quá mức cũng như tham quyền cố vị và dốt nát của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên Cộng sản đã dẫn đến tình trạng thất nghiệp tràn lan. Lẽ ra công việc đó phải dành cho một tiến sĩ thực học hay một cử nhân thực học thì đám quan chức này đã chạy chọt, lo lót để có tiến sĩ, cử nhân và tiếp tục ngồi ghế lãnh đạo. Chỗ ngồi chật kín, gây ra thừa ra một khối trí thức thất nghiệp. Và đây là lúc trí thức tự phản tỉnh mạnh nhất.

Sự phản tỉnh của trí thức luôn song hành với sự phản tỉnh của người nông dân. Bởi hơn ai hết, người nông dân, nhà nông là cái nôi của những trí thức, con nhà nông ước mơ học hành đỗ đạt để đổi đời, nhà nông phải chảy máu mắt để theo đuổi ước mơ và tương lai của con cái họ. Khi mọi sự vỡ lẽ, nhà nông thấu hiểu hơn ai hết cái ách đang đè trên cổ mình.

Nhưng có một điểm khác biệt giữa Việt Nam và nhiều nước độc tài khác, đó là hành động cách mạng. Mặc dù cùng chung một xuất phát điểm, nhưng Ai Cập hay Libya, Venezuela… đều đã hoàn tất cuộc cách mạng của họ, Việt Nam thì chưa. Vì dsao? Vì tâm thức của Việt Nam, cho đến thời điểm này vẫn là tâm thức nông nghiệp, khác với tâm thức công nghiệp hay tâm thức thương nghiệp của Hồng Kông chẳng hạn. Cái khác của người nông dân là họ làm việc rất thủng thẳng, chậm rãi nhưng chắc chắn. Trước khi gieo một đám sạ thì làm bờ cỏ cho sạch, làm cỏ xong lại cày đất, rồi chờ nước bệ tới mới ngâm giống, bừa ruộng, làm mặt bằng mà cấy, sạ. Mấu chốt của vấn đề là chờ nước bệ.

Người nông dân có thể cuốc đất trước khi gieo sạ một thời gian dài nhưng chỉ ngâm giống khi có nước bệ. Vấn đề dân chủ Việt nam hiện tại là người ta chưa nhìn thấy nước bệ nên chưa ai chấp nhận ngâm giống để rồi cây lúa nảy mầm, ủ đi ủ lại mà chết non. Vấn đề hiện tại là tư duy dân chủ, não trạng dân chủ hầu như đã chan hòa trong đời sống nhân dân và nhà cầm quyền Cộng sản thì đang mỗi ngày tự ăn đuôi của họ. Một cuộc cách mạng dân chủ diễn ra tại Việt Nam thì ắt hẳn phải là cuộc cách mạng làm thay đổi mọi thứ tận gốc rễ, nó khác xa những gì người ta nghi hoặc!

HRW kêu gọi Hà Nội thả bà Cấn Thị Thêu

HRW kêu gọi Hà Nội thả bà Cấn Thị Thêu

Nguoi-viet.com

Bà Cấn Thị Thêu (áo đen, giữa) cùng các người dân oan khiếu kiện tại trụ sở tiếp dân của chính quyền ở Hà Nội. (Hình: FB Trịnh Bá Tư)

NEW YORK, New York (NV) – Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền (HRW) vừa kêu gọi Hà Nội trả tự do cho bà Cấn Thị Thêu, một người dân oan ở Dương Nội, sắp bị lôi ra tòa kêu án.

“Chính quyền Việt Nam cần hủy bỏ mọi cáo buộc đối với một nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai đang sắp phải hầu tòa vì đã thực hiện các quyền của mình một cách ôn hòa, và trả tự do vô điều kiện cho bà.”

HRW, có trụ sở ở New York, ra một bản tuyên bố về trường hợp của bà Cấn Thị Thêu sắp bị đưa ra tòa án ở Hà Nội ngày 20 Tháng Chín và cho là bà “gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 Luật Hình Sự của Việt Nam.

Theo HRW, bà Cấn Thị Thêu, 54 tuổi, bị bắt ngày 10 Tháng Sáu vừa qua lúc sáng sớm đang còn ngủ trong nhà, sau nhiều lần bà cùng nhiều người dân phường Dương Nội mang biểu ngữ đến các cơ quan chính phủ ở Hà Nội để khiếu nại về việc trưng thu đất.

Bà từng bị bắt và bị kết án 15 tháng tù hồi năm 2014 khi nhà cầm quyền huy động một lực lượng hùng hậu đến cưỡng chế khu đất của người dân Dương Nội, cũng với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng” dù bà chỉ đứng trong một cái lều quay video cảnh công an và các lực lượng của nhà cầm quyền đàn áp người dân.

HRW kể lại rằng, hơn một thập kỷ trước, vào Tháng Sáu, 2006, chính quyền địa phương quyết định trưng thu đất nông nghiệp ở phường Dương Nội thuộc quận Hà Đông, Hà Nội, và chuyển đổi khu vực này thành đất đô thị. Hàng trăm hộ gia đình đã biểu tình phản đối sự thiếu minh bạch trong quá trình trưng thu và đền bù không thỏa đáng cho những gia đình bị mất sinh kế.

Vào Tháng Tư, 2014, chính quyền đã sử dụng vũ lực để giải tỏa đất và đánh đập dã man nhiều người phản đối việc giải tỏa. Bà Cấn Thị Thêu bị bắt và chồng bà, ông Trịnh Bá Khiêm, cũng bị bắt cùng với một số người nữa và bị cáo buộc cùng tội danh nói trên.

Theo HRW kể lại, Tháng Chín, 2014, vợ chồng bà đều bị kết án. Bà Cấn Thị Thêu bị xử 15 tháng tù giam và ông Trịnh Bá Khiêm bị 18 tháng (sau đó giảm xuống 14 tháng).

Tháng Sáu, 2015, vào thời điểm ông Khiêm thi hành xong bản án, hàng chục nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai và blogger đã đến trại giam Số 6 ở tỉnh Nghệ An để chào đón ông. Nhóm này đã bị nhiều người đàn ông mặc thường phục tấn công. Anh Trịnh Bá Tư, người con trai út của bà Thêu, bị thương nặng.

Tháng Bảy, 2015, bà Thêu thi hành xong bản án tại trại giam số 5 ở tỉnh Thanh Hóa. Sau khi ra tù, bà tiếp tục vận động cho các vấn đề về đất đai và môi trường. Bà tham gia các cuộc biểu tình đòi trả tự do cho luật sư nhân quyền nổi tiếng Nguyễn Văn Đài và người cộng sự Lê Thu Hà cũng như các cuộc biểu tình chống ô nhiễm ôi trường.

Bà cũng bị cáo buộc đã kích động người dân phường Dương Nội tẩy chay cuộc bầu cử quốc gia hồi Tháng Năm. Người ta tin rằng việc bắt giam trở lại và chuẩn bị kết án lần nữa đối với bà Cấn Thị Thêu với cáo buộc “gây rối…” chỉ là cái cớ bề ngoài, không đếm xỉa gì tới những uất ức của những người nông dân như bà khi bị nhà cầm quyền cướp đoạt nguồn sinh kế.

“Khi Đảng Cộng Sản Việt Nam cần sự ủng hộ của nông dân, đảng kêu gọi ‘người cày có ruộng,’” ông Brad Adams, giám đốc khu vực Á Châu của HRW, phát biểu. “Nhưng giờ đây đảng lại bỏ tù những người cổ vũ đúng khẩu hiệu đó.”

Hai ngày sau phiên tòa xử bà Cấn Thị Thêu, tòa án sẽ xử phúc thẩm nhà báo tự do Ba Sàm Nguyễn hữu Vinh và người cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy.

Trong phiên tòa sơ thẩm ngày 23 Tháng Ba, ông Vinh bị kết án năm năm tù và bà Nguyễn Thị Minh Thúy bị ba năm tù, vì bị tố cáo tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” theo Điều 258 Luật Hình Sự.

Điều luật này và một số điều khác bị các tổ chức nhân quyền quốc tế tố cáo là trái với chính Hiến Pháp Việt Nam cũng như trái với Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà Việt Nam đặt bút ký cam kết tuân hành.

Trên nguyên tắc, phiên tòa phúc thẩm phải diễn ra trong vòng 45 ngày sau phiên tòa sơ thẩm, nhưng phiên tòa này lại xảy ra sau sáu tháng. (TN)

Biểu tình phản đối Formosa xả thải ra sông Quyền

Biểu tình phản đối Formosa xả thải ra sông Quyền

RFA
2016-09-19

songquyen-protest-622.jpg

Hôm Chủ nhật 18/9/2016, nhiều người dân Kỳ Anh, Hà Tĩnh, tuần hành phản đối việc công ty Formosa xả thải xuống sông Quyền.

Ảnh chụp từ màn hình video youtube

Biểu tình phản đối Formosa xả thải ra sông Quyền

02:38/05:24

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Vào ngày 18/9/2016, rất đông người dân ở giáo xứ Dũ Yên đã biểu tình để phản đối Formosa cũng như phản đối việc chính quyền cho công ty Formosa xả thải ra sông Quyền.

Xả thải ra sông Quyền

Sáng Chủ nhật 18/9, gần 2.000 người thuộc tổ dân phố Tây Yên thuộc xứ Dũ Yên, phường Kỳ Thịnh, Thị xã Kỳ Anh đã đứng lên biểu tình phản đối Formosa “xả chất thải chảy qua sông Quyền trước khi đổ ra biển”.

Trước đó vào ngày 9/9, tại buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh, nhiều đại biểu của Hà Tĩnh kiến nghị với Bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà cần phải cho nước thải của công ty TNHH Hưng nghiệp Gang thép Formosa Hà Tĩnh xả ra khu vực sông Quyền (con sông này nằm cạnh khu công nghiệp Formosa) để dễ quản lý.

Sau đó phó bí thư thường trực tỉnh ủy Hà Tĩnh ông Trần Nam Hồng đã làm văn bản, dự án để xả thải ra sông Quyền trước khi cho chất thải của Formosa đổ ra biển.

Khi nhận được thông tin đó từ chính quyền tỉnh Hà Tĩnh là đang phê duyệt về dự án này thì người dân ở đây đã rất phẫn nộ và không còn tin vào chính quyền.

Việc Formosa xả thải đã làm cho ngư dân của 4 tỉnh miền Trung bị thiệt hại rất nặng nề, nguy cơ nhiễm bệnh cao, nhiều người mất việc làm, gia đình điêu đứng, trong khi nhiều hộ ngư dân lại chưa nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ chính quyền, nay chính quyền lại muốn nước thải đó đổ ra sông.

Cầu nguyện cho những người đang khổ đau

 Cầu nguyện cho những người đang khổ đau

Dongten.net

Có ai khổ như tôi không? Trời ơi, ai có thấu! Đó là những lời thường thốt ra ngoài miệng hoặc gặm nhấm tâm hồn người đang đau khổ. Khi buồn khi khổ, thời gian là những chuỗi dường như vô tận. Người ta muốn thoát ra mà không biết cách nào và khi nào có thể. Thế mà, người Kitô hữu lại đi tôn thờ một Đấng bị treo trên thập giá. Thế mà, Hội Thánh lại đi suy tôn Thánh giá. Hình như có cái gì đó sai sai ở đây!

cau-nguyen

Có những người đang đau khổ vì chiến tranh loạn lạc. Họ phải rời bỏ quê hương, đơn giản vì nếu không thì sẽ chết. Họ phải bỏ lại đằng sau tất cả những gì là truyền thống, gia đình, người thân. Họ sống trong tình trạng người còn người mất, trong một tương lai vô định.

Có những người đang đau khổ vì chưa có đủ nước uống, cơm ăn, áo mặc; vì bệnh tật, vì không được học hành. Họ sống cùng cực trong cuộc đời chật vật với kế sinh nhai.

Có những người đang đau khổ vì bị gạt ra bên lề xã hội, vì bị người thân coi như người dưng nước lã, vì bị tổn thương đến độ không dám tin ai.

Có những người đang đau khổ vì dù có tất cả của cải tài năng mà lại sống trong tình trạng trống rỗng mất hết ý nghĩa.

Có những người đang đau khổ mà không biết mình đang đau khổ. Đó là những kẻ khủng bố, tự hào về những chiến tích giết người và phá huỷ.

Lại có những con người sẵn lòng chịu khổ để toả cho đời hương thơm dịu ngọt. Họ kín múc sức mạnh từ nơi Thầy Giêsu chí thánh. Thay vì tự gặm nhấm nỗi đau, thay vì lây lất với câu hỏi: ai làm cho tôi đau khổ; thì họ tìm thấy lời đáp cho một lời mời: tôi có thể giúp ai bớt khổ. Khi không lấy mình là tâm điểm cuộc sống, khi bắt đầu biết nhìn người và biết thương người, người ta có một lối khác để thấy nỗi đau.

Giêsu vào đời vì tình yêu mến và đón nhận những đau khổ của phận người. Suy cho kỹ, hiếm có ai khổ bằng Giêsu. Ngẫm cho sâu, khó có ai vui như Giêsu. Có lẽ Giêsu là người hùng lý tưởng mà người ta kỳ vọng! Khi thấy Thầy Giêsu nổi tiếng trong lời nói và việc làm, người ta từng nghĩ như thế. Ít ai chú ý rằng, Giêsu ấy đã sống âm thầm suốt 30 năm. Ít có ai muốn nghe Thầy nói về cuộc khổ nạn. Lại càng ít người nhớ được rằng, Thầy đã nói về sự phục sinh và Thầy sẽ phục sinh. Chẳng thế, mà đến chân thập giá, người ta đều chạy trốn.

Nhiều người vào đời với tình yêu mến, nhưng tình yêu ấy rất bé nhỏ và mong manh. Người Việt thường nói, quá tam ba bận. Phêrô thì hỏi Thầy: phải tha đến mấy lần, đến 7 lần không. Phêrô không thể hiểu được cái kiểu tha đến 70 lần 7 của Thầy. Trên đường vác thập giá, người ta thì chạy trốn, có mấy chị em đạo đức vẫn đi theo Thầy, họ khóc thương cho một người Thầy đáng kính mà lại bị xử bất công. Cũng vì tình thương mến ấy, mà các chị em đi viếng mộ Thầy, để thăm xác của người Thầy đã khuất. Nhưng trong tình người, dường như cái chết là chấm dứt tất cả. Chẳng thế, mà hai môn đệ Emmau đã trở về quê sau khi Thầy của họ chết. Vì với họ, thế là hết. Bao nhiêu lý tưởng và kỳ vọng vào người Thầy này đã tiêu tan. Giờ chẳng còn gì.

Tình yêu mến của Giêsu không dừng lại ở cái chết, mà vượt qua cái chết để tới phục sinh. Tình yêu ấy hoá giải khổ đau thành niềm vui tinh tuyền. Cái khó chấp nhận lại là then chốt, đó là đón nhận Thập giá như là Thánh giá. Người ta mãi đau khổ vì người ta muốn nhanh hạnh phúc. Làm ăn chân chính thì lâu giàu, làm ăn bất chính thì giàu nhanh mà chết cũng nhanh. Ăn chơi thì nhanh vui mà khổ thì không ai đỡ được.

Đứng dưới chân Thập giá, Gioan đã giải nghĩa được thập giá nhờ ngắm nhìn Thầy, nhờ lời Thầy đã nói, nhờ những kỷ niệm sống cùng Thầy. Mẹ Maria đã đứng vững trong niềm hy vọng lớn lao cho dù dường như là chẳng còn gì hy vọng.

Con đường Giêsu khó hiểu và khó sống, vì người được gọi thì nhiều mà người được chọn thì ít, người theo đến cùng lại càng ít hơn. Cái khó nằm nơi con người chứ không nơi Thiên Chúa. Ngày nay, nhiều người thích đọc lướt, xem qua, nghe thử, trải nghiệm cho biết… Phong cách ấy là một phần của cuộc sống tươi đẹp, nhưng nếu phong cách ấy bao trùm toàn bộ cuộc sống, thì sẽ chẳng còn chỗ dành cho tha nhân và Thiên Chúa, vì tình thân với Giêsu và tình người có giá trị vô lượng chứ không hề là kiểu xã giao thoáng qua.

Lạy Chúa, Chúa thấu biết sự cùng khổ của con. Xin đồng hành cùng con, xin ban cho con sức mạnh, để con thấy cuộc đời này không chỉ toàn đau khổ mà còn có nhiều niềm vui, để con đồng cam cộng khổ với anh chị em con, để con sống niềm vui phục sinh của Chúa ngay trong những thử thách khổ đau của cuộc đời.

Tứ Quyết SJ

Đức Giáo hoàng cho rằng, hầu hết hôn nhân ngày nay là vô hiệu

Đức Giáo hoàng cho rằng, hầu hết hôn nhân ngày nay là vô hiệu

By  phanxicovn

hon-nhan

 

Hôm thứ năm 16-6, Đức Giáo hoàng Phanxicô nói rằng đa số hôn phối thời nay là vô hiệu, bởi các cặp đôi không dự phần vào bí tích với một hiểu biết đúng về sự vĩnh viễn và kết ước.

‘Chúng ta sống trong một nền văn hóa tạm thời.’

Sau khi có bài diễn văn với Hội nghị mục vụ Giáo phận Roma, Đức Phanxicô đã trả lời 3 câu hỏi.

Một giáo dân hỏi về ‘cuộc khủng hoảng hôn nhân’ và cách người Công giáo giúp cho giới trẻ trong yêu thương, giúp họ học về bí tích hôn phối, và giúp họ vượt qua ‘sự kháng cự, những ảo tưởng và nỗi sợ.’

Đức Giáo hoàng đã trả lời từ kinh nghiệm của mình.

‘Cha nghe một giám mục nói rằng vài tháng trước, cha có gặp một cậu bé vừa học đại học xong, cậu nói ‘con muốn làm linh mục, nhưng trong vòng 10 năm thôi.’ Đây là văn hóa tạm thời. Và nó xảy ra ở mọi nơi, cả trong đời sống linh mục, tu sỹ.

Nó tạm thời, và vì thế phần lớn các cuộc hôn phối trong nhà thờ của chúng ta là vô hiệu. Bởi hai người thưa ‘vâng, suốt cuộc đời con’ nhưng lại không biết mình đang nói gì. Bởi người trẻ đang sống trong một nền văn hóa khác. Họ thưa thốt, họ có thiện tâm, nhưng lại không hiểu.

Hồi ở Buenos Aires, có một bà đã đến tìm cha. Bà nói rằng các linh mục học để làm linh mục trong nhiều năm, và rồi có người được phép giải chức để kết hôn và lập gia đình. ‘Còn giáo dân chúng con, phải thi hành bí tích này suốt đời, không thể phân ly, chúng con chỉ có bốn buổi chuẩn bị cho tiền hôn nhân, mà chuyện này lại là cho cả đời.’

Đức Phanxicô nói rằng chuẩn bị tiền hôn nhân là một vấn đề, và chúng thường liên quan đến tình trạng xã hội quanh đám cưới.

Ngài kể lại buổi trò chuyện với một thanh niên sắp kết hôn, và anh đang tìm một nhà thờ hợp với váy cưới của vợ và cũng không được xa nhà hàng tiệc cưới quá.

‘Đây là vấn đề xã hội, và làm sao để thay đổi đây? Cha cũng không biết nữa.’

Đức Giáo hoàng cho biết khi còn là Tổng Giám mục Buenos Aires, ngài đã cấm lễ hôn phối cho những cặp ‘cưới chạy,’ khi cô dâu đã mang bầu. Lập luận của ngài là về vấn đề sự ưng thuận tự do của đôi nam nữ.

‘Có lẽ họ yêu thương nhau, và đã thấy nhiều cặp rất đẹp đôi, hai hay ba năm sau họ đã kết hôn. Và cha thấy cả nhà cùng đi vào nhà thờ, cha mẹ bồng con để làm lễ hôn phối. Nhưng, họ biết rõ mình đang làm gì.’

Đức Phanxicô xem khủng hoảng hôn nhân là do những người ‘không biết bí tích và vẻ đẹp của bí tích là gì.’

‘Họ không biết rằng bí tích này là bất khả phân ly, họ không biết bí tích này là trọn đời. Thật khó.’

Ngài thêm rằng đa số các cặp đôi tham gia các khóa tiền hôn nhân ở Argentina đều đã sống chung.

‘Họ thích sống chung hơn, và đây là một thách thức, một nhiệm vụ cho chúng ta. Đừng có hỏi, ‘tại sao anh chị không làm lễ cưới?’ Đừng, mà hãy đồng hành, chờ đợi, và giúp cho họ trưởng thành, trung tín để trưởng thành.’

Ngài cũng kể ở vùng đông bắc Argentina, các cặp vợ chồng có con và sống với nhau, vậy mà đến khi con cái đi học, họ mới kết hôn theo nghi thức dân sự. Và đến tuổi làm ông bà, họ mới làm phép hôn phối trong nhà thờ.

‘Đây là mê tín, họ nói hôn nhân làm cho ông chồng sợ. Thật là dị đoan, và chúng ta phải khắc phục nó. Cha từng thấy rất nhiều người chung thủy khi sống chung, và cha chắc rằng đây là một cuộc hôn nhân thực sự, họ có ơn của hôn phối thật bởi vì họ chung thủy, nhưng nó là dị đoan …’

Đức Giáo hoàng kết luận, ‘Hôn nhân là lĩnh vực khó nhất trong việc mục vụ.’

J.B. Thái Hòa chuyển dịch từ CNA

Sự Diệu Kỳ.

September 18, 2015 ·

Sự Diệu Kỳ.

Một đêm khuya, lâu lắm rồi, tôi lang thang trên mạng và bất ngờ “tầm” được tấm ảnh anh chiến sỹ VNCH quỳ cầu nguyện giữa ngôi thánh đường đổ nát, hoang tàn, và tôi đã chia sẻ trên FB. Bất chợt cách đây vài ngày, tôi nhận được một lời mời của một người hẹn gặp tại Bmt, và tôi đã đến. Trong buổi gặp gỡ, tôi thật ngỡ ngàng đến sững sờ: người hẹn gặp tôi chính là anh chiến sỹ trong ảnh, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, lúc đó anh mới ra trường, mang quân hàm Thiếu úy thuộc đội đặc nhiệm của Lữ đoàn Dù. Theo lời anh kể: Năm ấy, ngôi thánh đường La Vang, Quảng Trị sau một trận cuồng pháo của phía Bắc Việt nhưng cây thánh giá và tượng Đức Mẹ không hề bị một mảnh đạn pháo nào và một niềm tin vào Chúa, anh đã quỳ xuống… Tấm hình này hiện được trưng bày ở bảo tàng San Jose California USA. Lời cuối cùng khi chia tay, anh nói: “Anh đạo Phật nhưng anh tin Chúa”

Ánh Nguyễn Tôi rất tin như lời anh lính trong hình nói!

anh-linh

Đau khổ trong tương quan với Thiên Chúa

 Đau khổ trong tương quan với Thiên Chúa

Dongten.net

where-is-god-suffering

Một lần nếm trải đau khổ là một lần chúng ta được vững vàng hơn, và một lần vượt qua được đau khổ là một lần chúng ta thấy được giá trị đích thực của đau khổ. Đau khổ là cách mà Thiên Chúa vẫn dùng để dạy dỗ và tôi luyện chúng ta, bởi con đường chật hẹp luôn là con đường đi tới vinh quang. Thế nên, đừng vì lo sợ mà né tránh đau khổ, nhưng hãy xem đau khổ như là món quà Thiên Chúa trao ban để chúng ta được thông phần với Ngài.

Nói đến đau khổ thì ai trong chúng ta cũng ngán ngẩm và mong ước chúng đừng bao giờ đến với mình. Đau khổ vật chất làm cho chúng ta thường quy hướng về sự no thỏa, còn đau khổ tinh thần thì làm cho tâm hồn chúng ta luôn tha thiết đến sự bình an. Dù là đau khổ kiểu gì, chúng ta vẫn luôn sống trong sự khao khát được lấp đầy những điều thiếu thốn; và chính cái khao khát đó mới làm cho con người chúng ta luôn phải tìm kiếm. Giá trị của những đau khổ không phải là sự chứng tỏ khả năng của mỗi con người khi đương đầu với đau khổ, và tìm mọi cách để vượt qua; nhưng là một sự khám phá ra Thiên Chúa trong nhiều chiều kích khác nhau.

Nếu nhìn đau khổ như một tai ương phải đón nhận vì hệ quả của việc chúng ta đã làm, thì trong suy nghĩ của chúng ta luôn mang nặng tư tưởng của một sự trừng phạt. Tâm trí của chúng ta sẽ không bao giờ thanh thoát bởi sự giằng co giữa cái thiện và cái ác; việc thiện hay việc ác chúng ta làm không còn mang những giá trị vĩnh cửu nữa, mà chỉ vì hệ quả của chúng mà thôi. Như thế, đau khổ hoàn toàn là sự tiêu cực và vô ích đối với con người.

Nếu nhìn đau khổ như một hành trình huấn luyện cần phải có, chúng ta sẽ từng bước khám phá những điều thật tuyệt vời nơi Thiên Chúa. Chẳng bao giờ Thiên Chúa lại gởi đến cho chúng ta sự đau khổ để đòi hỏi chúng ta phải chịu đựng trong đau đớn. Chúng ta đau khổ thì chính Ngài còn đau khổ gấp bội và chúng ta đau đớn vì chịu đựng thì chính Ngài còn đau đớn hơn nhiều. Trong mỗi đau khổ, hình ảnh của Thiên Chúa chẳng khác gì những bóng râm phủ trên đỉnh đầu, để chúng ta nhận ra sự che chở của Ngài; hay những cơn mưa rào đẩy lui sự oi bức, để chúng ta được tắm gội trong tình Ngài. Bóng râm và mưa rào là những cách mà Thiên Chúa làm dịu bớt những căng thẳng và những thiêu đốt trong lòng chúng ta khi phải đối diện với đau khổ. Có khi đó chỉ là một niềm vui nho nhỏ bất chợt ập đến, xóa đi những phiền muộn của chúng ta; cũng có khi chỉ là một cử chỉ bác ái của tha nhân làm cho lòng chúng ta được thanh thản. Để rồi từ đó, chính Thiên Chúa dạy dỗ chúng ta nơi đau khổ ấy. Khám phá ra được điều Thiên Chúa muốn nói với chúng ta nơi đau khổ là một hành trình thú vị mà Thiên Chúa rất thích chúng ta thực hiện.

Khởi đi từ sự thinh lặng là điều hết sức cần thiết! Thinh lặng ở đây không có nghĩa là chúng ta không buồn nói chuyện với ai, hay không quan tâm đến ai; nhưng là dành những giờ phút đối diện với Thiên Chúa trong thinh lặng. Chính những giờ phút này giúp chúng ta nhìn lại mọi sự trong tương quan với Thiên Chúa, và cách thức Ngài dẫn chúng ta đi. Nếu chúng ta càng ngỡ ngàng bao nhiêu trước sự hướng dẫn của Ngài, thì chúng ta càng phải dành nhiều thời gian hơn để được sáng tỏ ý Ngài. Đau khổ luôn luôn để lại trong chúng ta những dấu ấn. Nếu chúng ta gắng sức giải quyết đau khổ bằng khả năng của riêng mình; thì những dấu ấn ấy thường nghiêng về chiều hướng hận thù, ghen ghét và thậm chí mất hết niềm tin. Ngược lại, nếu chúng ta để Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta, thì tâm hồn chúng ta lại được khắc nét bởi chính dấu ấn tình yêu của Ngài.

Đau khổ sẽ còn tiếp diễn trong hành trình sống của mỗi người chúng ta nơi trần gian này. Thiên Chúa mong muốn chúng ta đón nhận đau khổ như những món quà bổ dưỡng trên con đường về quê trời. Vì thế, chúng ta hãy biết giang rộng đôi tay để đón nhận và sẵn sàng tuân theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa. Đó là cách để chúng ta sống niềm vui thật trong đau khổ, và đón nhận đau khổ trong niềm tin vững bền.

Therese Trần Thị Kim Thoa