Bạn có biết tổ tiên chúng ta đời xưa lưu lại bảo bối dưỡng sinh gì không?

Bạn có biết tổ tiên chúng ta đời xưa lưu lại bảo bối dưỡng sinh gì không?

1, Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng  tắm nước lạnh.  Đánh răng nước ấm, chống ê chắc răng.

2, Ăn gạo có trấu, thức ăn có chất sơ. Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen. Củ cải trắng, sống không tốt nhưng chín thì bổ. Ăn không quá no, no không nên nằm.

3, Dưỡng sinh là động, dưỡng tâm là tĩnh. Tâm không thanh tịnh, ưu tư vọng tưởng dễ nảy sinh. Tâm thần an bình, bệnh sao đến được. Nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ích trí.

4, Dược bổ thực bổ, đừng quên tâm bổ. Coi tiền như cỏ, coi thân như bảo.Khói hun cháy lửa, tốt nhất không ăn. Chiên dầu ngâm ướp, ít ăn thì tốt.

5, Cá thối tôm rữa, lấy mạng oan gia. Ăn mặc giữ ấm, nhất thân là xuân. Lạnh chớ chạm răng, nóng chớ chạm môi. Đồ chín mới ăn, nước chín mới uống.

6, Ăn nhiều rau quả, ít ăn đồ thịt. Ăn uống chừng mực, ngủ dậy đúng giờ. Đầu nên để lạnh, chân nên giữ ấm. Vui chơi biết đủ, không cầu an dật.

7, Dưỡng sinh là cần cù, dưỡng tâm là tĩnh tại.

8, Người đến tuổi già, thì phải rèn luyện, đi bộ chạy chậm, luyện công múa kiếm; đừng sợ giá lạnh, quét sạch sân nhà, hội họa thêm vui, tấm lòng rộng mở;

9, Nghe tiếng gà gáy, đừng cố nằm thêm, trồng hoa nuôi chim, đọc sách ngâm thơ; chơi cờ hát kịch, không ham phòng the, việc tư không nhớ, không chiếm lợi riêng.

10, Ẩm thực không tham, bữa tối ăn ít, khi ăn không nói, không nên hút thuốc; ít muối ít đường, không ăn quá mặn, ít ăn chất béo, cơm không quá nhiều;

11, Mỗi ngày ba bữa, thức ăn phù hợp, rau xanh hoa quả, ăn nhiều không sợ; đúng giờ đi ngủ, đến giờ thì dậy, nằm dậy nhẹ nhàng, không gấp không vội;

12, Uống rượu có độ, danh lợi chớ tham, chuyện thường không giận, tấm lòng phải rộng.

13, Tâm không bệnh, nên phòng trước, tâm lý tốt thân thể khỏe mạnh; tâm cân bằng, phải hiểu biết, cảm xúc ổn định bệnh tật ít;

14, Luyện thân thể, động cùng tĩnh, cuộc sống hài hòa tâm khỏe mạnh; phải thực dưỡng, no tám phần, tạng phủ nhẹ nhõm tự khai thông;

15, Người nóng giận, dễ già yếu, thổ lộ thích hợp người người vui; thưởng thức thư họa, bên suối thả câu, lựa chọn sở thích tự do chơi;

16, Dùng đầu óc, không mệt nhọc, bớt lo dưỡng tâm ít náo nhiệt; có quy luật, sức khỏe tốt, cuộc sống thường ngày phải hài hòa;

17, Tay vận động, tốt cho não, phòng ngừa bị lạnh và cảm cúm.

18, Mùa hè không ngủ trên đá, mùa thu không ngủ trên phản. Mùa xuân không hở rốn, mùa đông không che đầu. Ban ngày hoạt động, tối ngủ ít mơ.

19, Tối ngủ rửa chân, hơn uống thuốc bổ. Buổi tối mở cửa, hễ ngủ là say. Tham mát không chăn, không bệnh mới lạ.

20, Ngủ sớm dậy sớm, tinh thần sảng khoái, tham ngủ tham lạc, thêm bệnh giảm thọ. Tranh cãi buổi tối, ruột như  sát muối.

21, Một ngày ăn một đầu heo, không bằng nằm ngủ ngáy trên giường.

22, Ba ngày ăn một con dê, không bằng rửa chân rồi mới lên giường.

23, Gối đầu chọn không đúng, càng ngủ người càng mệt. Tâm ngủ trước, người ngủ sau, ngủ vậy sẽ thành mỹnhân.

24, Đầu hướng gió thổi, ấm áp dễ chịu, chân hướng gió thổi, hãy mời thầy lang.

25, Không ngủ nơi ngõ hẻm, độc nhất khi gió lùa.

26, Đi ngủ không thắp đèn, sáng dậy không chóng mặt.

27, Muốn ngủ để tấm thân nhẹ nhõm, chân không hướng tây đầu không hướng đông

VN cần 480 tỷ đô la để tái cơ cấu kinh tế khi nợ công sắp chạm trần

VN cần 480 tỷ đô la để tái cơ cấu kinh tế khi nợ công sắp chạm trần

Tái cấu trúc nền kinh tế Việt Nam (2)

Tái cấu trúc nền kinh tế Việt Nam (2)

Trong bối cảnh nợ công Việt Nam gần chạm ngưỡng 65% GDP, Việt Nam dự định chi hơn 10 triệu tỷ đồng – tức là gần 480 tỷ đô la – cho kế hoạch tái cơ cấu nền kinh tế.

Bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư Nguyễn Chí Dũng vừa báo cáo với quốc hội về đề án tái cơ cấu nền kinh tế trong giai đoạn từ nay đến năm 2020. Ông cho biết kế hoạch này cần khoảng 480 tỷ đô la. Truyền thông trong nước đưa tin, kế hoạch này đang gây ra những tranh luận trái chiều và về liệu số tiền lớn như vậy sẽ được huy động từ đâu khi ngân sách quốc gia hạn hẹp do nợ công tăng cao.

Phương án tái cơ cấu kinh tế được đề ra vào năm 2013 nhưng theo tiến sĩ kinh tế Lê Đăng Doanh kế hoạch này đã không được thực hiện hiệu quả do không có đủ phương tiện, và đụng chạm tới các nhóm lợi ích.

Theo tiến sĩ Doanh, tái cơ cấu là chuyển đổi số vốn được đầu tư từ lĩnh vực không hiệu quả sang lĩnh vực khác và chủ yếu là cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Việc cồ phần hóa doanh nghiệp nhà nước đã được đẩy mạnh trong tháng qua sau khi chính phủ quyết định bán toàn bộ cổ phần trong 2 doanh nghiệp nhà nước lớn nhất trong lĩnh vực đồ uống – Sabeco và Habeco. Theo tiến sĩ Doanh, nhà nước đã thu được hơn 6.500 tỷ đồng từ cổ phần hóa Sabeco, Habeco và Vinamillk và nếu tiếp tục thực hiện như vậy thì phương án tái cơ cấu kinh tế là khả thi.

Tuy nhiên tiến sĩ Doanh đã chỉ ra những khó khăn và trì trệ của việc thực hiện đề án này trong những năm qua.

“Khó khăn và trì trệ có liên quan tới lợi ích nhóm ở các doanh nghiệp nhà nước. Các doanh nghiệp nhà nước này có các lợi ích nhóm và họ không muốn cổ phần hóa. Nếu họ cổ phần hóa rồi họ cũng rất chậm không chịu ghi danh lên thị trường chứng khoán vì lên thị trường chứng khoán đòi hỏi có tiêu chuẩn về công khai minh bạch và người ta sẽ giám sát chặt chẽ hơn.”

Theo tiến sĩ Doanh, lợi ích nhóm không chỉ có trong những doanh nghiệp đó mà nó là “một đường dây mà có câu kết với các quan chức ở các bộ ở trên và không chỉ có một bộ. Năm 2013, thủ tướng lúc đó là Nguyễn Tấn Dũng đã đề ra phương án đầy tham vọng cổ phần hóa 435 doanh nghiệp nhà nước trong vòng 2 năm nhưng không thực hiện được, và theo ông Doanh “điều đó chứng tỏ rằng lợi ích nhóm và các trở lực vẫn rất là lớn.”

“Vì vậy cho nên việc tái cơ cấu này sẽ phải gắn liền với việc cải cách thể chế chính trị và việc phải công khai minh bạch và phải giám sát chặt chẽ quá trình quản trị của nhà nước.”

Khi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lên thay ông Dũng đã tuyên bố rằng “người nào không cổ phần hóa thì người đó sẽ bị thay thế.” Tiến sĩ Doanh cho đây là một dấu hiệu tốt cho sự đổi mới.

“Chứng tỏ rằng là ở đây sẽ có các biện pháp tôi hy vọng là sẽ có hiệu quả hơn, mạnh mẽ hơn để tác động đến cái lợi ích nhóm đấy.”

Một trong 3 mục tiêu của đề án tái cơ cấu kinh tế là tái cơ cấu đầu tư công nhưng theo tiến sĩ Doanh quá trình đầu tư công ở Việt Nam bị gắn với các lợi ích nhóm trong nhiều ngành và nhiều dự án công nên đã không hiệu quả.

“Cho nên cái đó phải có sự công khai minh bạch tức là phải có 1 luật đầu tư công mới và phải có sự giám sát độc lập và quy trách nhiệm. Nhược điểm lớn nhất của Việt Nam hiện nay là quá trình đó thường được quyết định bởi một nghị quyết tập thể. Những cái gì khó khăn thì người ta đưa ra quyết định tập thể. Và đấy là một điều rất là không rõ ràng và thiếu trách nhiệm ở cơ chế hiện nay. Và đấy là điều cần phải sửa trong thời gian sắp tới.”

Một trong những đề xuất về việc huy động nguồn vốn cho đề án tái cơ cấu kinh tế của chính phủ là kiều hối. Giáo sư Nguyễn Thiện Nhân tại phiên họp quốc hội hôm 3/11 đã đề xuất “phát huy tốt nguồn vốn nước ngoài thì trong đó kiều hối rất đáng quan tâm.” Theo kết quả nghiên cứu của CIEM công bố đầu năm 2015, lượng kiều hối Việt Nam nhận trong 14 năm là trên 90 tỷ đô la, dòng vốn lớn thứ 2 chỉ sau vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI và lớn gấp đôi vốn viện trợ phất triển ODA. Tuy nhiên tiến sĩ Doanh cho rằng điều này là không khả thi bởi huy động kiều hối không theo cơ chế thị trường.

“Điều đó là không tưởng. Nếu như vận dụng biện pháp như vậy (huy động hành chính) thì sẽ rất không có hiệu quả, thậm chí còn phản tác dụng.”

Với lượng kiều hối 12 tỷ đô la chảy vào Việt Nam mỗi năm, chiếm khoảng 8% GDP, nó được coi là nguồn lợi nhuận dòng từ nước ngoài gửi về. Nhưng theo đánh giá của các nhà kinh tế và tài chính, kiều hối sẽ trở áp lực cho nền kinh tế khi nền kinh tế không có khả năng hấp thụ nó. Và nhà nước hiện không kiểm soát được kiều hối về Việt Nam vì không được đầu tư theo định hướng.

Tôi tưởng như mình vừa sống lại,

 Suy Tư Tin Mừng Tuần thứ 32 thường niên năm C 06/11/2016

 Tin Mừng (Lc 20: 27-38)

Có mấy người thuộc nhóm Xađốc đến gặp Đức Giêsu. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Mấy người ấy hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình. Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. Người thứ hai, rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ? “

Đức Giêsu đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Môsê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Abraham,Thiên Chúa của tổ phụ Isaác, và Thiên Chúa của tổ phụ Giacóp. Mà Ngài không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Ngài, tất cả đều đang sống.”

 Tôi tưởng như mình vừa sống lại”,

“tự nghìn kiếp trước nỗi oan-khiên.

Oằn lưng gánh lấy hồn sông núi,

Hiu-hắt trong lòng, đóm lửa thiêng”

(Dẫn từ thơ Sông Nhị)

Mai Tá lược-dịch

Với nhà thơ Song Nhị hôm nay, loài người như đã đổi lốt. Vừa đổi lốt, sống lại tự nghìn kiếp. Với nhà Đạo xưa rày, Người từ cõi chết đã sống lại, rất yêu thương. Tất cả, đều đáp-ứng lời dạy của Đức Chúa. Thiên-Chúa của tình-yêu. Thiên-Chúa của sự sống, diễn-bày nơi sự-kiện Cung Hiến Thánh Đường Thân Mình Ngài, rất hôm nay.

Hôm nay, nhiều người thường hay tỏ bày nỗi ngạc nhiên rất mực, khi khám phá ra rằng Đền thánh Phêrô không phải là Nhà Thờ Chánh Toà của Giáo phận La Mã. Thậm chí, có khách hành hương còn đến đây, để tìm cho ra ngai triều của Đức Giáo Hoàng, tức Giám Mục thành Rôma, vẫn không thấy.

Có người lại cứ tưởng chiếc ghế chạm trổ công phu của thánh Phêrô đặt sau bàn thờ trên cao là ngai triều chính hiệu của ngài, nhưng vẫn lầm. Có người lại nghĩ rằng chiếc ghế di động mà Đức Giáo Hoàng vẫn ngồi, là chính ngai triều. Nhưng, vẫn  không đúng.

Thánh đường Latêranô đích thị là Vương Cung Thánh Đường, của La Mã. Ở nơi đây, có đặt ngai triều của Đức Giám Mục thành Rôma, rất đích thật. Từ thế kỷ IV, Giáo hội dùng nơi này để cung hiến thành chốn thánh dâng Chúa. Ở nơi đây, mỗi năm Đức Giáo Hoàng thường thân hành đến chủ sự các nghi lễ phụng tự, rất long trọng. Và chính ở thánh đường này, ngài uy nghi ngồi trên ngai toà mình để ban huấn từ, giãi bày nhiều điều, cho dân Chúa.

Trong cuộc sống của Giáo hội, nhiều giáo hội ở địa phương cũng đã dùng kỷ niệm cung hiến thánh thiêng trong giáo phận mình, như lễ trọng. Việc cung hiến thánh đường Latêranô, chính là lễ hội toàn cầu, nhằm để nhắc ta nhớ mà hiệp thông với Đức Giáo Hoàng, trên cương vị ngài là Giám Mục thành La Mã. Qua cử chỉ này, ta chứng tỏ rằng giáo hội mình là Giáo hội của chung, tức Hội thánh Công giáo.

Điều đáng buồn, là: đôi khi ta thấy có nhiều người nghĩ họ được phép chọn lựa giữa Giám mục địa phận của mình với Giám mục La Mã. Điều này cũng có ý nghĩa, nhưng không phải tính cách chung, Công giáo.

Nói cho cùng, dù ta có lòng mến mộ Đức Giáo Hoàng riêng biệt nào đi nữa, thì tình cảm riêng tư của ta vẫn không dẫn đến kết quả như một hiệp thông với ngài. Bởi, chỉ có thể hiệp thông với Đức Giáo Hoàng khi có được sự thông hiệp ngang qua Giám mục sở tại của mình, mà thôi. Và, Đức Giám mục địa phận sở tại của ta cũng chủ sự cùng một tiệc Thánh Thể như và với Đức Giám Mục, thành La Mã là Đức Giáo Hoàng.

Trong cuộc sống thường ngày, nhiều người cũng mắc phải những sai lầm như thế, cũng dễ hiểu thôi. Nhiều năm qua, Hội thánh vẫn tập trung vào vai trò của Đức Giáo Hoàng mạnh đến độ chúng ta có thể được tha thứ nếu nghĩ rằng Đức Giáo Hoàng chỉ là Cán bộ Cấp Cao của Giáo triều, và Đức Giám Mục sở tại là Giám đốc hay Thủ trưởng, một chi nhánh. Cho nên, khi Đức Giáo Hoàng ra lệnh “nhảy lên”, thì ta lại hỏi: “Thưa, cao cỡ nào cơ?”. Vấn đề này xem ra hơi giống thái độ của những người bảo hoàng hơn vua, có lịch sử của Hội thánh, tương tự như thế.

Chính vì thế, Công Đồng Vatican II đã làm sáng tỏ vai trò của Đức Giáo Hoàng trong việc cai quản, giáo huấn và thi hành luật pháp, trong Giáo hội. Minh định của Công Đồng đã thận trọng nhằm hồi phục chức năng đúng đắn khi xưa về cương vị lãnh đạo của Đức Giáo Hoàng. Công Đồng cho thấy, việc cai quản, giáo huấn và thi hành giáo luật luôn chứa đựng một bối cảnh, có từ trước.

Công Đồng dạy rằng Đức Giáo Hoàng thực thi cương vị lãnh đạo như vị thủ lĩnh tối cao trong số các Giám mục. Ngài là vị mục tử mang tính toàn cầu. Là, dấu chỉ của sự hiệp nhất trong Hội thánh.

Và, là người có trọng trách giáo huấn, duy trì và bảo vệ niềm tin của toàn thể Hội thánh, ngang qua phương cách mà ngài xác nhận với những người anh em Giám mục có cùng một trọng trách trong giáo hội địa phương của các ngài. Chính từ đó, nguồn cội của cụm từ “vâng phục” có ý nghĩa của sự việc “lắng nghe một cách cẩn trọng”.

Vì thế nên, trong tiệc thánh hôm nay ta cử hành sự hiệp nhất trong đa dạng, khi ta tập trung nhấn mạnh đến Mẹ thánh Giáo hội đối với các giáo hội Công giáo La Mã, ở địa phương. Cầu mong sao, từ đó ta lĩnh hội được điều tốt đẹp để có quyết tâm với Đức Giám Mục sở tại nơi ta sống. Bởi, ngài cũng là đấng kế vị của các thánh tông đồ. Và, ngài cũng đáp ứng với lời kêu gọi của Đức đương kim Giáo Hoàng giúp ngài nghĩ ra các phương cách khả dĩ thực hiện công việc phục vụ Hội thánh. Đó, sẽ là dấu chỉ lớn lao hơn cho sự hiệp nhất Kitô giáo đối với thế giới nhân trần, trong lai thời.

Cũng cầu mong, cho mỗi người chúng ta nhớ được rằng tinh thần mà Tin Mừng hôm nay muốn tỏ bày chính là sự việc Giáo hội được dựng xây bằng gạch hồ thật đấy; nhưng, Thân Mình Rất Hiển Vinh của Đức Kitô được đúc kết bằng những người con biết sống thực tình yêu thương cứu độ Ngài ban cho thế giới, rất hôm nay.

 Lm Richard Leonard sj biên-soạn

Mai Tá lược-dịch

Ôi ơn đời chói vói,

“Ôi ơn đời chói vói”,
Nhớ khi thân tròn ôm gối
Ba trăm ngày trong gói
Ngóng trông ra đời góp mối chung vui
Ôi ơn đời mãi mãi
Thoát thai theo đời vun xới
Bao nhân tình thế giới
Lớn lên trong vườn ân ái muôn đời.”

(Phạm Duy – Tạ Ơn Đời)

(Ga 1: 14)

Trần Ngọc Mười Hai 

Đành rằng “Ơn đời (bao giờ) cũng chói vói”. Đó là chuyện đương nhiên, không cần cãi vã làm chi cho tốn “calôri”. Thế còn, “Ơn Người” thì sao? “Ơn Người” có kể rõ ra là: ta chỉ có mỗi “300 ngày ôm gối” mà thôi không? Đó, mới là vấn-đề mà nhiều người và tôi, hôm nay từng lên tiếng hỏi. Hỏi hết mọi người, cả những người trong Đạo/ngoài đời, đại loại những lời như thế.

Bần đạo bầy tôi hôm nay, có đưa ra đôi ba câu hỏi tương-tự cũng chỉ vì mới được đọc lại đoạn trích-dẫn ở cuốn sách bàn về “Niềm tin, nỗi niềm xuất tự con tim”, nên mới hỏi. Hỏi, là hỏi rằng: Thiên-Chúa đã ban nhiều ân-huệ cho bạn và cho tôi, Ngài có dựa vào công-lênh, tài-cáng gì của tôi hoặc của bạn không? Và, câu trả lời lại đã do cha giáo Kevin O’Shea CSsR từng giảng dạy ở bài giáo-án ngày hôm ấy, vẫn bảo rằng:

“Thiên-Chúa phú ban chính mình Ngài, chẳng vì ta có được cung-lòng hoàn-hảo để đón tiếp Ngài vào nơi đó mà ngự đâu. Bởi, chẳng ai có được khả-năng đón-nhận Ngài hết. Bản thân ta, chẳng khi nào có được cung lòng tốt lành để làm như thế. 

 Thiên-Chúa, Ngài ban chính Mình Ngài bằng vào thân-phận chưa từng có ai đón tiếp cái quyền-hạn được ở lại nơi đó cho đến khi ta chấp-nhận sự việc ấy mà thôi. Và, nếu có ai ngạc-nhiên sửng-sốt về chuyện này thì cũng tựa hồ như ta đây luôn có mặt ở nơi đó, kể từ ngày mình sinh ra và Chúa lại cũng ban cho ta ân-huệ tuyệt-vời, theo qui-cách vào nơi này/lúc ấy, thôi.

 Tôi vẫn muốn thêm thắt ở đây đôi điều, để nói lên rằng: có lẽ ta sẽ nói với nhiều người tốt lành/hạnh đạo là: ta vẫn muốn kiếm tìm Chúa. Nhất thứ, là khi ta lại cứ coi như mình lâu nay tìm kiếm một Đức Chúa mà chẳng bao giờ thấy được Ngài. 

 Thay vào đó, tôi đề nghị: ta hãy thay thế chuyện ấy bằng việc nhận ra rằng: chính Chúa mới là Người hằng đi tìm ta, đã thấy ta và rồi Ngài lại đã công-nhận ta là dân/con của Ngài. Thế nên, ta lại cũng hiểu rằng: việc này có thể chiếu rọi một vài lằn sáng lên nhiều sự việc.

 Nền thần-học của ta có nguyên-tắc căn-bản được mọi người gọi đó là tính ưu-việt của ân-huệ. Chính ra, ta phải gọi đó là tính ưu-việt của ân-huệ Ngài từng ban cho ta, mới đúng. Bởi, ân-huệ sẽ là chuyện trừu-tượng không thể có, nếu nó không được ban/tặng, riêng mình ta. Nỗi kinh-ngạc về chuyện này nằm ở điểm: Ân-huệ ấy “đã” được ban cho ta từ lâu rồi. 

 Thành thử, sống trong trời đất, chẳng có gì gọi là bản-chất vô-huệ, hết. Tự thân, ta chẳng có được tính chất khả-thi vốn dĩ là của Chúa. Nhưng thật ra, ta không có khả-năng đến với Chúa  -và như thế, ta cần được Ngài ban thêm huệ-lộc cộng thêm vào với những gì hiện giờ ta không có. Nếu sự thể là như thế, thì huệ và lộc Trời ban, lại sẽ là “tư-duy” ta có sau này về phần riêng của Thiên-Chúa, mà thôi. 

 Nói cách khác, có lẽ Chúa cũng chẳng tạo nên ta một cách đúng-đắn, ngay từ đầu. Ân và huệ theo sử-tính, cũng chẳng là món quà và là thứ tặng-dữ Ngài ban cho ta, mãi về sau; mà Thiên-Chúa đã cưu-mang ta ngay trong ân và huệ của Ngài, ngay từ đầu rồi. Rõ ràng là thế.

 Ân và huệ, không là thứ gì đó tuyệt-đối ta không ngờ từ trước. Tất cả, chẳng phải vì Ngài đã có món nợ đó đối với ta, mà về phần mình, ta chẳng xứng-đáng được như thế. Và có lẽ, ân và huệ cũng chẳng ban cho một số đấng bậc của ta, nơi ta sau này, nếu như ta chứng-tỏ được mình là kẻ tốt lành/hạnh đạo. Nhưng, ân và huệ, tự nó, vẫn có đó nằm sẵn trong bản-thể của ta là con người bằng xương bằng thịt, ở đời.

 Bản-chất con người, lúc nào/bao giờ cũng gồm tóm ân và huệ, rất tự-thân. Và, ta được tặng ban, hoặc có được khả năng “thấy” Chúa, ngay từ đầu. Thật ra thì, không thể có cái-gọi-là “nhân-loại bình thường” vô ân-huệ. Bản-chất “người”, theo định-nghĩa, bao gồm ân và huệ cũng như khả-năng thực-thụ được phép “thấy” Chúa. Những gì vừa nói ở trên, không phải là thi-ca/thi-ảnh, mà là cung-cách Chúa tạo-dựng nên ta, con người của chính ta. 

 Tính-chất “người” là ân và huệ. Đó là theo định-nghĩa Thiên-Chúa tỏ-bày/mặc-khải cho ta biết như thế. Ta được cưu-mang một cách không tì-vết ngay trong tâm-tưởng của Chúa. Thiên-Chúa, Ngài đã thẩm-thấu vào bên trong con người của ta ngay trước khi ta hiện-hữu, nữa. Chất “người” là sự hội-nhập và thẩm-thấu tính-chất rất “Thiên-Chúa”.

 Nói cách khác, ta không bắt đầu sự việc như thế một cách tách-biệt và tự-lập hoặc tự mình có thể tìm kiếm Chúa. Và, cả vào khi kiếm-tìm Ngài đi nữa, đôi lúc ta cũng ở trong tình-trạng đã có ân và huệ và đôi khi, cũng lại không thế. Ta đã bắt đầu sự sống có ân và huệ, đã ở trong ân và huệ rồi. Chính Thiên-Chúa đã công-nhận và sở-hữu ta ngay từ lúc đầu mà ta chẳng biết, đấy thôi.. 

 Ngay từ đầu, Ngài đã thương-yêu ta. Chính vì lý-do này, mà bản-chất của vật tạo-thành (nói theo ngôn-ngữ tạo-dựng là hành-động của Thiên-Chúa) không chỉ là hiện-hữu hoặc sự việc đang kiếm tìm, nhưng là: “đã ở trong Chúa”. Nói như thế, tức bảo rằng: ta đã được Chúa gặp ta và thấy ta ngay trong bản-chất Ngài, rồi. Thiên-Chúa và tạo-vật, lúc nào cũng ở trong nhau, quyện lẫn vào nhau. Ta có mặt ở đây, không phải để “kiếm tìm” một Thiên-Chúa-đã-có-đó, nhưng là để cảm-tạ Chúa vì ngay từ đầu, Ngài đã đi tìm ta và thấy ta, trong tạo-dựng. 

Có thể nói: Thiên-Chúa là Người đầu-tiên kiếm-tìm và gặp-gỡ ta, từ ngàn đời rồi. Mỗi thế thôi.” (X. Lm Kevin O’Shea CSsR, Niềm Tin, Nỗi Niềm Xuất Tự Con Tim”, www.giadinhanphong.com” nxb Hồng Đức 2016-2017)

Vậy thì, theo tác-giả đây, ta có mặt ở thế-gian này là để cảm tạ Thiên-Chúa chứ không để kiếm/tìm Ngài. Bởi, Ngài đã tìm và gặp ta và ở trong ta ngay vào lúc tạo-dựng nên ta rồi.

Nghe dạy/bảo như thế, bần đạo bầy tôi đây, bèn thấy mình nên quay về lại với nhạc-bản của nghệ-sĩ họ Phạm từng hát về “Ơn đời”, như sau:

“Tim vang còn giây lát.
Hơi run còn thơm ngát.
Dương gian còn trong mắt.
Nghe tiếng hát chưa nhạt tan.
Bao nhiêu là thương mến.

Bao nhiêu là quyến luyến.
Với bao nhiêu niềm xao xuyến.
Đời vắng xa như mẹ hiền.

Ôi một lần nương náu.
Đi trên đời chẳng lâu.
Trong trăm mùa xuân héo.
Tay hái biết bao niềm yêu.
Dăm em sèo nhân thế.

Chưa phai lòng say mê.
Với đôi ba lần gian dối.
Đời vẫn ban cho ngọt bùi.
(Phạm Duy – bđd)

Ơn đời, thì như thế. Ơn Người, sẽ ra sao? Thôi thì, ngay lúc này đây, ta hãy đi vào vườn thượng-uyển có ý/lực của bậc thánh-hiền vẫn từng giảng-dạy và nhủ-khuyên, như sau:

“Chúng tôi đã được nhìn thấy 

vinh quang của Ngài,
vinh quang mà Chúa Cha ban cho Ngài,
là Con Một 

đầy tràn Ân-sủng và sự thật.”

(Ga 1: 14)

Ân và huệ Ngài ban, bao giờ cũng tràn-đầy sự thật. Cái sự rất thật, lại được nghệ-sĩ ở ngoài đời trau-chuốt bằng lời thơ/tiếng nhạc, rất như sau:

“Ôi ơn đời chói vói.
Nhớ khi thân tròn ôm gối.
Ba trăm ngày trong gói.
Ngóng trông ra đời góp mối chung vu.
Ôi ơn đời mãi mãi.

Thoát thai theo đời vun xới.
Bao nhân tình thế giới.
Lớn lên trong vườn ân ái muôn đời.

 Mang ơn đời chăn vỗ.
Dâng cho người yêu goá.
Dâng cây đàn bơ vơ.
Dâng biết bao ân tình xưa.
Mang ơn đời nâng đỡ.

Dâng nấm mồ thô sơ.
Với dâng hương hồn thương nhớ.
Còn vấn vương trong chiều tà.

(Phạm Duy – bđd)

Ân và huệ, vẫn là thứ gì rất quí-báu đáng vấn-vương trong đời. Một đời, có rất nhiều chuyện. Từ, chuyện tình-yêu, hạnh-phúc đến chuyện khổ đau/sầu buồn, đầy-đủ cả. Mỗi chuyện, đều mang ý-nghĩa nào đó cũng sắc bén. Mỗi sự việc xảy đến, như ân và huệ từ trên ban tặng. Có khi, là một cảnh báo. Có lúc, là một phản-hồi khi câu chuyện đà xảy đến.

Để xác-chứng và minh-hoạ những ý/tứ và ý/từ ở trên, thiết tưởng không gì bằng ta hãy mời nhau đi vào vùng trời truyện kể, với ý/lời tưởng chừng như trách-móc, khiếu-nại vì đời mình không như đời người.

Nhưng cuối cùng, có lẽ cũng phải công-nhận với ai đó rằng: “Tất cả là ân-huệ”dù ân đó/huệ đây mang dáng-vẻ của tủi-nhục, hờn đau, cần cố-gắng hơn nữa, để vượt qua.

Cuối cùng, ta cũng phải nhận-chân rằng: ân đâu/huệ đó, có chăng chỉ là ảnh-hình về một đặc-trưng/đặc-thù của huệ/của ân ấy, rất như sau:

“Truyện kể về một bệnh SID xảy ra với một em bé không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, vẫn được mọi người chung quanh tận tình giúp đỡ đến khi chết.

 “Có lẽ trong suốt cuộc đời làm phiên-dịch của mình, gần 20 năm, chưa lần nào tôi thấy khó như lần này và cũng chưa bao giờ tôi không thể dịch được, mặc dù tôi hiểu hết ý bác sỹ nói gì. Một ca hóc-búa. Hôm nay, là ngày ra đi của bé Lam. Tôi chưa một lần được biết cháu, nhưng tôi có duyên may được đưa-tiễn cháu về phía “chân mây cuối trời”. Cuộc đời cháu quá ngắn-ngủi, chỉ 4 tháng, nhưng cháu đã mang đến biết bao cảm-xúc, nỗi-niềm và cháu đã nối biết bao người xa lạ lại với nhau và vào nhau.

 Bé Lam là một ca tôi khó quên. 

 Tôi đang ngồi làm việc thì chuông điện-thoại reo. Một ca cấp-cứu cần tôi phải đến bệnh-viện ngay lập-tức. Lúc đó là 8 giờ tối. Hình như có vụ gì đó liên-quan đến cảnh-sát nên không thể dịch qua điện-thoại như tôi vẫn làm khi có chuyện xảy ra đột-ngột, hoặc vào ban đêm. 

 Tôi nghĩ, chắc là đánh nhau, hoặc các tội phạm đâm chém nhau đây. Thói-quen nghề-nghiệp của tôi là: đi cho nhanh để kịp giờ, không mảy may lo sợ. Thấy tôi, cô y-tá trực đêm vui mừng kéo tôi ra một góc báo trước sự việc.

 Một cháu bé 4 tháng tuổi đã tắt thở, tim ngừng đập, được chuyển từ bệnh-viện địa-phương bằng máy bay trực-thăng lên Bệnh-viện Nhi-Đồng Boston, Massachusetts. Cháu được các bác-sĩ hồi-sức cấp-cứu cho tim đập trở lại, nhưng đang ở trạng-thái nguy-kịch, khả-năng tử-vong rất cao. Tôi được đưa vào phòng bệnh-nhân. 

 Bác-sĩ trực-tiếp cấp-cứu cháu, với gương mặt mệt-mỏi, buồn-phiền báo cho tôi biết có nhiều khả-năng cháu mắc bệnh đột-tử ở trẻ sơ sinh (Sudden Infant Death- viết tắt là SID), hiện nay y-học chưa tìm ra nguyên-nhân căn bệnh này. Bác sĩ đang cố gắng tìm tiếp khả năng khác, liệu có thể cứu-chữa cháu được không. Nhưng kết-luận của ông gần như 99% là cháu không thể qua khỏi.

 Bên giường bệnh, người mẹ trẻ khóc-lóc, lo-âu và hy-vọng. Câu hỏi duy-nhất ba mẹ cháu hỏi trong tiếng nghẹn-ngào là: “Hy vọng được bao nhiêu, thưa bác-sĩ?” Câu trả lời của bác-sĩ: “Cháu khó lòng qua khỏi, tôi chưa thấy được tương-lai của cháu trong lúc này”. Dù vậy, hai y-tá vẫn miệt-mài làm việc, bốn màn hình máy tính treo bốn góc theo-dõi toàn-bộ hoạt-động cơ-thể của cháu bé. Mỗi tiếng “tít, tít” kêu lên, là họ lại liên-tục thao-tác hoạt-động theo chuyên-môn để giữ nhịp tim và nhịp thở của cháu bé. 

 Trên đầu cháu, là các loại dây nhợ, dày đặc các ống dẫn bằng nhựa/mủ, tiếng máy chạy ào ào. Tôi căng hết cả cái đầu mình ra để nghe bác-sĩ nói rồi dịch. Tiếp theo đó, bác-sĩ trực đêm đến hỏi thăm tin-tức hồ-sơ bệnh-án của cháu. Về sau tôi mới biết, họ đã biết kết-cục nhưng vẫn cứ hỏi để cho cha mẹ được yên-tâm về mặt tâm-lý.

 Nhằm giúp-đỡ cha mẹ trong hoàn-cảnh đó, “nhân-viên xã-hội” đến thăm-hỏi, động-viên gia-đình bệnh-nhân. Nhiệm-vụ của họ, là chăm-sóc cả vật-chất lẫn tinh-thần cho gia-đình, chí ít là trong hoàn-cảnh bệnh-nhân đang trong cơn nguy-cấp, hiểm nghèo. Họ cung-cấp phiếu ăn miễn-phí, lo chỗ ngủ cho người nhà của con bệnh. Lúc đó đã 10 giờ đêm, nhà ăn bệnh-viện đã đóng cửa, nên họ cử y-tá ra phố mua đồ ăn về cho bố mẹ cháu bé. Họ hỏi rất kỹ là quí vị thích ăn món gì và họ tận-tình đi mua rồi mang đến.

 Gần 1 giờ sáng, hai cô y-tá mắt đỏ ngầu, vẫn luôn chân/luôn tay chăm-sóc toàn-bộ hệ-thống máy móc đảm-bảo cho cháu bé thở được, theo-dõi nhịp tim. Ba xét-nghiệm não (chụp cắt lớp, đo điện não đồ và chụp MRI toàn-thân người bệnh) liên-tục được tiến-hành. Kết-luận thật đáng buồn: cháu bé mắc chứng đột-tử ở trẻ sơ-sinh, y-khoa thế-giới lâu nay đành bó tay, chưa tìm ra nguyên-nhân của căn-bệnh.

 Cuộc họp đầu-tiên với bố mẹ để chuẩn-bị tâm-lý rằng: tình-thế hết sức nguy-kịch. Nhóm y/bác-sĩ mắt đỏ hoe, đầy cảm-thông, ngồi im lặng lắng nghe một người nói nhỏ nhưng dứt khoát: “Chúng tôi rất tiếc phải thông-báo rằng: tình-trạng của cháu ngày càng xấu, nhưng chúng tôi không đầu hàng, chúng tôi vẫn chiến-đấu để giành giật sự sống cho cháu. Cháu cũng là một “chiến-binh dũng cảm” đang đồng-hành với chúng tôi”. 

 Họ lặng lẽ mang giấy lau nước mắt cho người mẹ. Họ cảm-thông chia-sẻ bằng sự im-lặng và sự tận-tụy với công việc. Họp xong, họ trở lại chăm-sóc cháu bé, với hàng nắm dây nhợ, máy móc quanh đầu, quanh người cháu. Lúc đó là 2 giờ sáng.

 Cuộc họp thứ hai vào sáng hôm sau, gồm bác-sĩ trưởng Khoa Cấp cứu, bác-sĩ chuyên về não-khoa, bác-sĩ và y-tá trực-tiếp điều-trị cho cháu. Cuộc họp này thật khó-khăn. Sau khi giải-thích tình-trạng của cháu bé, nguyên-nhân không xác-định, bác-sĩ nói: “Mặc dù cháu nằm đó, tim còn đập, nhưng cháu không còn nữa. Khả-năng cứu-chữa cho cháu là vô vọng. Bệnh-viện đề-xuất chuyện rút máy trợ thở. Tiếp đó, cháu sẽ hoàn toàn ra đi.” Người mẹ bật lên tiếng nức nở. Họ lại ngồi yên-lặng, cùng bật lên một câu: “Chúng tôi xin chia-sẻ với gia-đình”.

 Cuộc họp cuối cùng sau đó 24 giờ đồng hồ. Vẫn một thông-tin giống như trước. Bác-sĩ chỉ trên màn hình hoành-đồ của não trông gần như một đường thẳng cho thấy: não-bộ đã hoàn-toàn tê-liệt. Bác sĩ giảng giải kỹ lưỡng về căn bệnh SID và đi đến kết luận: hy vọng chỉ là zero. Tiếp theo là ý-kiến gia-đình có chấp-nhận rút máy trợ thở hay không? Nếu có, thì giờ nào sẽ rút máy cho cháu để cháu ra đi được thanh-thản.

 Y-tá đã tìm-hiểu biết được là gia-đình theo Đạo Phật, và họ tìm đọc trên mạng về Đạo Phật, nghi-lễ chôn-cất, hoặc mời thày tới làm lễ ngay tại bệnh-viện. Rồi bàn về qui-trình rút máy trợ thở, bác-sĩ sẽ trao cháu bé cho bố mẹ, cháu sẽ thở hắt ra, hoặc ho lên, rồi tắt ngụm hẳn, da sẽ chuyển sang màu tím tái. Có gia-đình không muốn chứng-kiến cảnh-tượng này, thường đợi bác-sĩ làm xong rồi nhận cháu bé với thân-xác đã bọc kín. 

 Y-tá còn đề-xuất nếu bố mẹ muốn được nằm cạnh con, họ sẽ tìm cho một cái giường, để có thể nằm ôm cháu. Nghe đến đó, thông-dịch đến đó, tôi nghẹn-ngào, vì chỉ mới 4 tháng trước, mẹ cháu cũng đón cháu từ tay bác-sĩ, nhưng là lúc cháu chào-đời. Còn nay, bác-sĩ đưa cháu để bố mẹ được ôm cháu vào những giây phút cuối. Bố mẹ cháu đã từ-chối vì không thể chịu nổi.

 Bác-sĩ dành cho gia-đình mọi sự ưu ái. Khi nào gia-đình sẵn-sàng thì rút máy, cần hỏi gì thì bác-sĩ ở xung quanh sẵn-sàng trả-lời mọi câu hỏi. Việc rút máy trợ thở có thể tiến-hành trong buổi chiều hoặc đêm, hoặc sáng hôm sau. Gia-đình có nhiều thời-gian để bàn tính và định-liệu.

 Cuối cùng, giờ tốt đã chọn, thầy chùa cũng được mời tới. Thời-gian chỉ tình bằng phút và bằng giây thôi. Tôi ra về, khi mọi việc đã bàn-định xong xuôi. 

 Tôi nhìn cháu bé lần cuối, nói với cháu rằng: “Lam ơi, cháu sống ở trên đời này quá ngắn, nhưng cháu đã làm được một sứ-mạng lớn-lao là gắn kết mọi người lại với nhau, cháu làm tôi yêu quý cuộc sống này, cháu là lý-do để tôi nhìn thấy những điều tốt-đẹp còn hiển-hiện quanh tôi, để tôi thấy rõ tính chuyên-nghiệp trong công việc, tính nhân-văn trong lời nói và cách ứng-xử của các bác-sĩ, y-tá và tình người tồn-tại trong mỗi chúng ta. Cám ơn cháu, cầu mong cháu được siêu-thoát. Cháu hãy phù-hộ cho bố mẹ cháu và người thân của cháu nhé”.

 Tôi bị ám ảnh bởi bao nhiêu phức-cảm: đau-thương, ưu-phiền, lành-thánh, tình người và phong-cách làm việc chuẩn-mực và chuyên-nghiệp đến mức khó tin của tập-thể y/bác-sĩ trong một bệnh-viện có lẽ tốt nhất thế-giới. Tôi cứ suy ngẫm làm sao họ có thể có được cách ứng-xử như thế đối với người đồng-loại. Tôi cứ tần-ngần nghĩ đến những lần đi bệnh-viện ở Việt Nam, bị bác sĩ, y-tá đối-xử thiếu tôn-trọng. Tôi băn-khoăn không biết bao giờ xã-hội Việt Nam mình, nhất là những nơi cung-cấp dịch-vụ giáo-dục và y-tế, có được tính-chất chuyên-nghiệp như thế này.

 Ba tháng sau, bệnh viện gọi điện cho tôi, nhờ tôi dịch qua điện-thoại cho họ với cha của bé Lam. Họ thăm hỏi, chia buồn một lần nữa và thông báo là gia đình được miễn hoàn-toàn viện phí và bệnh-viện cũng hỗ-trợ tiền mai-táng cho cháu. Họ cầu chúc cháu an-nghỉ và chia buồn cùng cha mẹ cháu.”  (Le Phan theo vietbf.com)

Vâng. Tình người hoặc cung-cách cảm-tạ ân-huệ Chúa ban đã thể-hiện qua nhóm bác-sĩ đã săn-sóc bé Lam rồi. Vâng. Có rất nhiều dấu-hiệu nêu rõ ân và huệ trong đời người. Một đời có nhiều thứ để nhớ, nhưng vẫn quên. Và đời người, vào hôm trước lẫn ngày nay, vẫn còn rất nhiều thứ lại cứ hay quên cả những điều hệ-trong trong đời, vẫn rất ân và rất huệ.

Ân và huệ, là những thứ tạo nên cốt-cách cuộc đời, cho con người. Cho cả tôi lẫn bạn, suốt một đời. Trong cõi nghìn thu, mãi mãi vẫn cứ trôi.

Trần Ngọc Mười Hai 

Có nhiều thứ rất hay quên,

nhưng sẽ cố không quên 

những ân và huệ

mà bạn từng làm cho tôi 

cho mọi người.

Ở đời này.  

CÁI GIÁ CỦA CHÂN LÝ

Nhà tu đức học nổi tiếng là Cha Anthony de Melo có viết một bài thơ ngụ ngôn nội dung như sau:

Một hôm lang thang trên đường phố, tôi bỗng thấy có một cửa hiệu với hàng chữ: “Tại đây có bán Chân lý”. Tôi tò mò bước vào hiệu, cô bán hàng niềm nở tiếp đón tôi và hỏi:

– Ông muốn mua loại chân lý nào? Chân lý từng phần hay chân lý toàn diện?

Tôi trả lời:

– Dĩ nhiên là tôi đi tìm thứ chân lý toàn diện. Một thứ chân lý không pha trộn giả dối, một thứ chân lý mà lý trí tôi hoàn toàn đầu hàng vô điều kiện. Tôi muốn có chân lý đơn thuần và toàn diện.

Cô bán hàng nhìn tôi lắc đầu và chỉ sang một cửa tiệm khác, nơi có bán thứ chân lý mà tôi đang tìm kiếm. Người đàn ông đứng coi hàng nhìn tôi với tất cả thương cảm, ông chỉ cho tôi giá biểu món hàng mà tôi muốn mua rồi nói với tôi với một giọng đầy ái ngại:

– Thưa ông, giá của món hàng rất cao.

Đã cương quyết mua cho bằng được chân lý toàn diện tôi liền hỏi:

– Giá bao nhiêu, xin cho tôi biết?

Người bán hàng trả lời:

– Nếu ông muốn mua chân lý này ông phải trả bằng cả cuộc sống của ông.

Tôi ra khỏi tiệm, lòng buồn rười rượi. Tôi nghĩ rằng: Tôi có thể mua chân lý toàn diện bằng một giá rẻ mạt. Thì ra, tôi chưa sẵn sàng để đón nhận chân lý. Tôi vẫn chưa muốn cho đi cuộc sống của tôi. Tôi vẫn còn bám chặt vào những xác tín của tôi.

***

Qúy vị và các bạn thân mến,

Bài thơ ngụ ngôn trên đây hẳn nói lên thái độ của nhiều người trong chúng ta đối với Đấng tự xưng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Chúng ta chưa tin tưởng đầy đủ và sống trọn vẹn cho Ngài. Là chân lý nhập thể, Chúa Giêsu đòi hỏi nơi con người một sự gắn bó mật thiết với Ngài bởi vì chỉ trong Ngài con người mới có thể biết được mọi mầu nhiệm về Thiên Chúa và về con người.

Là con đường duy nhất, Chúa Giêsu đòi hỏi nơi con người một niềm tin tuyệt đối. Bởi vì chỉ trong Ngài con người mới có thể tìm được cứu cánh của mình.

Là sự Sống đích thực, Chúa Giêsu đòi hỏi nơi con người một tình yêu không chia sẻ. Bởi vì chỉ trong Ngài, con người mới tìm được sự sống, niềm hạnh phúc đích thực.

Được tạo dựng cho Thiên Chúa vốn khát khao chân lý, Thiên Chúa của Tình Yêu và Hạnh Phúc, nhưng con người lại lầm lạc và khốn khổ. Chinh phục được vũ trụ, nhưng con người vẫn lạc lối chưa biết đường về cõi sống. Có được tiền rừng bạc bể nhưng con người vẫn không mua được niềm hạnh phúc đích thực. Chúa Giêsu đã tuyên bố: An tin vào Ngài thì được sống đời đời. Ta là bánh từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời.

Đi theo Chúa Giêsu để xin Ngài chỉ bảo làm cách nào để được sự sống đời đời, nhưng khi nghe Ngài tuyên bố về bán của cải cho người nghèo rồi đi theo Ngài thì chàng thanh niên nhiệt tình, tốt lành kia đã buồn rầu bỏ về.

Con người khao khát chân lý toàn diện, nhưng khi phải đón nhận chân lý ấy con người lại chùn bước vì không muốn chấp nhận những đòi hỏi của chân lý. Chân lý không chỉ để tin mà còn để sống và thực thi.

***

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dạy chúng con, không phải những ai nói: Lạy Chúa, lạy Chúa là đương nhiên được vào Nước Trời mà chỉ có những ai thực thi ý Chúa Cha. Xin cho chúng con luôn biết tìm kiếm và sống theo ý Chúa cho dẫu có phải chịu thiệt thòi mất mát. Xin cho chúng con không chờ đợi một phần thưởng nào khác hơn là biết rằng: Chúng con đang thực thi thánh ý Chúa. Amen!

Ngọc Nga sưu tầm

Anh chị Thụ & Mai gởi

Toàn là cán bộ đảng ta chết! Sao kỳ vậy ta!?

Toàn là cán bộ đảng ta chết! Sao kỳ vậy ta!?

Tò mò (Danlambao) – Trong sự cố “nhà đảng có tang – dân ta ăn mừng” 12 đồng chí phó, trưởng phòng từ nhiều tỉnh thành tụ về một chỗ ăn nhậu, ca hát ô kê trong giờ làm việc, có một chuyện… sao-kỳ-vậy-ta là có tới 12 đồng chí đảng ta đang xỉn chuyển sang từ trần trong số 13 người tử nạn.
Vụ cháy karaoke bao trùm 4 ngôi nhà, trong đó 13 quan chức bị thiêu ở tầng 5 của quán Karaoke 68 ở Cầu Giấy gồm 6 tầng.
Mỗi tầng của quán karaoke này có 2 phòng hát, thế nhưng trừ anh Trần Quốc Khánh là “phó thường dân không đảng tịch” thì không một nhân viên phục vụ, khách hàng nào khác bị nạn trong tất cả các 10 phòng hát của tầng 1, 2, 3, 4, 6. Cũng không có ai bị chết cháy ở 3 nhà bên cạnh. Đặc biệt chỉ có các đồng chí phó, trưởng phòng của đảng ta là bị thiêu.
Bắt thang lên hỏi ông trời
cháy tùm lum chỉ… chết toàn đồng chí ta?
Câu hỏi này chắc sẽ không bao giờ có câu trả lời, tương tự như câu hỏi “làm thế nào mà đồng chí Chi cục trưởng Kiểm lâm Yên Bái là Đỗ Cường Minh đã tự tử bằng cách bắn từ vào đầu từ… gáy?”.
Thôi thì, cứ xem như là các đồng chí ta đã anh dũng hy sinh vì thế lực thù địch vô hình nào đó như là đảng ta vẫn thường cảnh báo và cảnh giác.
04.11.2016

Bắt ‘bác sĩ Hồ Hải’ để dập tắt tiếng nói phản biện?

Bắt ‘bác sĩ Hồ Hải’ để dập tắt tiếng nói phản biện?

clip_image001

Thông tin bắt blogger ‘bác sĩ Hồ Hải’ được công bố đêm 2/11

“Vụ bắt bác sĩ Hồ Hải cho thấy mọi công dân Việt Nam đều có nguy cơ là người tiếp theo nếu bày tỏ chính kiến và thực hiện những quyền cơ bản của con người như tự do ngôn luận,” một nhà hoạt động, cựu tù nhân lương tâm bình luận với BBC hôm 3/11.

“Tôi không quan tâm ông Hải có là dư luận viên hay là nhà hoạt động, thuộc lề trái hay lề phải. Nhưng khi ông ấy bị bắt chỉ vì nói lên tiếng nói của mình trên mạng xã hội, tôi phản đối vụ bắt giữ này”, Paulus Lê Văn Sơn, một trong ba người mới được Amnesty (Tổ chức Ân Xá Quốc Tế) cảnh báo có nguy cơ bị bắt tại Việt Nam vì liên quan đến các cuộc biểu tình chống Formosa, nói.

Ông Hồ Văn Hải, tức blogger ‘bác sĩ Hồ Hải’ là nhân vật gây tranh cãi với nhiều suy đoán trên mạng xã hội về quan điểm chính trị.

Trang blog của ông trên blogspot và Facebook hiện không thể truy cập được.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

Ông Hải thường chặn những người đưa ra bình luận trái chiều với ông và trên mạng xã hội hình thành một nhóm “Những người bị bác sĩ Hồ Hải block”.

Việc chính quyền bắt giữ ông Hải theo Điều 88 gây nhiều ngạc nhiên trong giới blogger lề trái và lề phải vì ông không được cho là nhà hoạt động dân chủ như những nhân vật bị bắt trước đó.

‘Sợ hãi’

Ông Paulus Lê Văn Sơn, cựu tù nhân lương tâm và cũng là nhà báo công giáo nói thêm: “Trong vụ bắt ông Hải và những người khác gần đây, chính quyền dùng những điều luật mơ hồ như Điều 88, 258 để chống lại họ.”

“Điều đó đi ngược lại quyền cơ bản của con người và những gì Việt Nam đã ký kết theo Công ước Quốc tế.”

“Tôi có cảm tưởng với vụ bắt giữ ông Hải, chính quyền muốn thêm một bước dập tắt những tiếng nói phản biện trên mạng xã hội.”

“Và điều đó cho thấy bản thân họ đang sợ hãi, muốn ngăn chặn tiến trình của người dân thể hiện quyền và chính kiến của mình trên Facebook”.

Theo trang Thông tin Chính phủ hôm 3/11, Cơ quan An ninh Điều tra Công an TP Hồ Chí Minh “bắt quả tang ông Hồ Văn Hải đang có hành vi tán phát thông tin, tài liệu chống Nhà nước” trên Internet tại quận Thủ Đức.

Báo Tuổi Trẻ tối 2/11 trích lời Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng phòng Tham mưu, phát ngôn viên Công an Thành phố Hồ Chí Minh cho hay: “Ông Hải sử dụng các thông tin, tài liệu xuyên tạc phát tán nhằm làm rối loạn, mất niềm tin của người dân vào chính quyền, có dấu hiệu phạm tội Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự”.

Tháng trước, Truyền thông nhà nước đồng loạt đưa tin blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt vì “có quá trình hoạt động chống đối quyết liệt, ngày càng nguy hiểm”, và bị truy tố phạm tội tuyên truyền chống nhà nước theo Khoản 1 Điều 88.

Nguồn: http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-37857928

Lo ngại về nhà máy xin đổ chất thải xuống biển Bình Thuận

 Lo ngại về nhà máy xin đổ chất thải xuống biển Bình Thuận

Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân (Ảnh: Facebook Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân)

Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân (Ảnh: Facebook Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân)

Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Bình Thuận hôm 3/11 nói nếu cho phép một công ty nhiệt điện ở tỉnh đổ chất thải xuống biển, việc này sẽ ảnh hưởng đến môi trường.

Theo báo chí Việt Nam, mới đây, Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Điện lực Vĩnh Tân 1 đã xin phép nhà chức trách đổ chất thải từ việc nạo vét luồng lạch xuống biển.

Hồ sơ xin phép nói lượng chất thải từ quá trình nạo vét luồng hàng hải, vũng quay tàu, khu nước trước bến phục vụ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 sẽ lên đến hơn 1,5 triệu mét khối. Công ty đề xuất được đổ chất thải ra biển. Địa điểm đổ cách đất liền khoảng 3 hải lý (5,5 kilomet) và khá gần với Khu bảo tồn biển Hòn Cau, một trong 16 khu bảo tồn biển của Việt Nam.

Tin cho hay sau khi thẩm định hồ sơ, Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Bình Thuận nói việc đổ thải với khối lượng lớn xuống biển “sẽ ảnh hưởng đến môi trường Khu bảo tồn sinh thái biển Hòn Cau cũng như hoạt động hàng hải tuyến ven biển từ Quảng Bình đến Bình Thuận”.

Báo Giao thông viết: “Những tác động của việc đổ thải đối với Khu bảo tồn biển Hòn Cau là có thể xảy ra nên Sở TN&MT đề nghị không thực hiện chôn dưới biển mà tìm phương án khác…”

Ông Phạm Ngọc Đăng, Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam, phân tích với VOA về các yếu tố gây ô nhiễm liên quan đến nhà máy nhiệt điện:

“Vận chuyển than và chất thải của nhiệt điện ra thì trong đó có các loại ô nhiễm là lưu huỳnh, sun-phua, chì, rồi cadmium. Những cái đó là độc hại. Nếu lâu ngày sẽ ngấm xuống, sẽ tồn lưu trong bùn của các luồng lạch. Về mặt đổ chất nạo vét bùn thải các luồng lạch ra biển, theo tôi biết, về mặt luật pháp nhà nước có quy định rất rõ ràng. Ví dụ, không được đổ trong vòng 6 hải lý. Trước đây là trong vòng 12 hải lý, 3-4 cây số là không được phép. Đổ ra biển như vậy tất nhiên cũng ảnh hưởng đến hệ sinh thái, và phải đổ ra xa nó khuếch tán được lâu. Nói chung, hóa chất độc hại thì không được đổ ra biển, theo tôi là như thế”.

Theo các nguồn chính thống, khu bảo tồn biển Hòn Cau – có diện tích 12.500 ha – là nơi có hệ sinh thái biển phong phú. Điểm đặc biệt của Hòn Cau là quần thể san hô nguyên thủy dài hơn 2 kilomet với gần 234 loại san hô.

Một số nhà khoa học cảnh báo việc đổ thải với số lượng lớn cách đất liền chỉ 3 hải lý sẽ gây chết san hô, các loại thủy sinh khác sẽ bị diệt vong. Hệ quả là Khu bảo tồn Hòn Cau – được thành lập từ năm 2008 – có thể bị xoá sổ.

Hồi trung tuần tháng 9, ông Nguyễn Hữu Quý, Chủ tịch Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Bình Thuận, nhận định với báo chí rằng do ô nhiễm từ các nhà máy nhiệt điện ở Vĩnh Tân và các dự án khác, việc khu bảo tồn Hòn Cau bị xóa sổ “chỉ còn là vấn đề thời gian”.

Cùng thời gian đó, báo chí dẫn lời ông Huỳnh Quang Huy, Chi cục trưởng Chi cục Thủy sản tỉnh Bình Thuận, cho biết “Nước thải ở các nhà máy nhiệt điện thường thải ra với nhiệt độ cao, điều này cũng đồng nghĩa những rạn san hô và các loài thủy sinh sẽ bị tác động trực tiếp, đe dọa sự sống còn”.

Lại thêm quan chức ‘đi nước ngoài chữa bệnh’

Lại thêm quan chức ‘đi nước ngoài chữa bệnh’

BBC

4-11-2016

Ông Vũ Đình Duy, cựu TGĐ PVTex. Ảnh: internet

“Trường hợp của ông Vũ Đình Duy chưa có chứng cứ phạm tội và cũng chưa thuộc diện bị khởi tố vụ án hay bị can nên việc ông ấy cần đi nước ngoài chữa bệnh thì cứ đi,” luật sư Trần Quốc Thuận, cựu Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, nói với BBC.

“Bộ Công an chỉ cấm xuất cảnh những trường hợp đang nợ nần, bị thưa kiện hoặc khởi tố và một số trường hợp trong danh sách của an ninh chứ không có lý do ngăn quyền tự do đi lại của những người không thuộc diện này,” luật sư Thuận nói về việc có thêm trường hợp quan chức công ty nhà nước thua lỗ nghìn tỷ “đi nước ngoài chữa bệnh” sau vụ Trịnh Xuân Thanh.

Luật sư cũng cho hay: “Việc ai đó cho rằng ông Vũ Đình Duy là ‘Trịnh Xuân Thanh 2’ thì tới nay cũng chỉ là suy đoán.”

“Tôi không rõ cho đến nay có bao nhiêu quan chức công ty nhà nước đi nước ngoài chữa bệnh, vì có những trường hợp nhà nước trả tiền, còn những trường hợp khác thì họ tự đi trong ngày nghỉ phép.”

‘Đi nước ngoài để trốn tránh’?

Tin cho hay ông Vũ Đình Duy, cựu Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí (PVTex), Ủy viên Hội đồng Thành viên Tập đoàn Hóa chất (Vinachem) vắng mặt tại cơ quan từ ngày 24/10, có đơn đề ngày 31/10 “xin nghỉ để đi nước ngoài chữa bệnh”.

Tuy nhiên, đơn này đã không được Vinachem phê chuẩn, theo chỉ đạo từ lãnh đạo Bộ Công thương.

“Từ 24/10 đến nay, lãnh đạo Vinachem không thể liên lạc được với ông Duy và cũng không biết ông này đi đâu. Sau nhiều lần liên lạc bất thành, Vinachem gửi văn bản báo cáo chính thức tới Bộ Công Thương vào ngày 2/11,” VnExpress hôm 4/11 nói.

PVTex là chủ đầu tư dự án Nhà máy Sản xuất Xơ sợi Đình Vũ tại Hải Phòng, với tổng vốn đầu tư 7.000 tỷ đồng.

Số lỗ lũy kế của PVTex tới thời điểm 30/6/2016 là 3,08 ngàn tỷ đồng, trong khi vốn chủ sở hữu của doanh nghiệp cũng âm hơn 823 tỷ đồng, theo VnExpresss.

Đây là một trong năm dự án được cho là gây thua lỗ hàng ngàn tỷ đồng được đưa ra tại phiên thảo luận kinh tế – xã hội tại Quốc hội.

Đầu tháng 10/2016, Thanh tra Chính phủ có kết luận thanh tra tại dự án Xơ sợi Đình Vũ, nêu một loạt sai phạm “có dấu hiệu cố ý làm trái, gây thất thoát, lãng phí lớn” và kiến nghị Bộ Công an điều tra, xử lý theo quy định pháp luật.

Cùng ngày, báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh trích lời đại biểu Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre), Vụ trưởng kiêm Phó Chánh Văn phòng Ban chỉ đạo cải cách tư pháp Trung ương:

“Nhiều trường hợp đi nước ngoài chữa bệnh có thể là có bệnh thật. Nhưng cũng không loại trừ những trường hợp đi nước ngoài để trốn tránh. Ví dụ về trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh đi nước ngoài chữa bệnh để trốn tránh là khá điển hình, hay trường hợp ông Vũ Đình Duy.”

“Với những vụ lớn, nhạy cảm và có khả năng dẫn đến việc trốn chạy thì lẽ ra các cơ quan có thẩm quyền, đặc biệt là cơ quan chủ quản của người bỏ trốn phải phối hợp với các cơ quan khác để quản lý cán bộ.”

____

Mời xem thêm: Cựu Tổng giám đốc PVTex xin đi nước ngoài chữa bệnh (ĐV). – Sau Trịnh Xuân Thanh, cựu sếp PVTex “âm thầm” đi nước ngoài chữa bệnh (CafeF). – Cựu ‘sếp’ nhà máy 7.000 tỷ thua lỗ vắng mặt bất thường (VNN). – Bộ Công Thương yêu cầu triệu tập nguyên TGĐ PVtex Vũ Đình Duy (VOV).  – Vụ ông Vũ Đình Duy “xin nghỉ đi chữa bệnh”: Bộ Công Thương lập tổ kiểm tra đột xuất Vinachem(CafeF). – PVTex – từ “con cưng” của Tập đoàn Dầu khí đến thua lỗ hơn 3.000 tỷ, Thanh tra chỉ ra hàng loạt sai phạm (CafeF). – Thượng tướng Lê Quý Vương nói về vụ Vũ Đình Duy “ra nước ngoài” (NLĐ).

12 người chết vì lũ ở Miền Trung

 12 người chết vì lũ ở Miền Trung

RFA

  •  Mưa lũ tại 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên- Huế làm 4  người chết, một người mất tích, 15  người khác bị thương, khoảng gần 19.000 nhà bị ngập lụt tính cho đến sáng hôm 3/11.

Mưa lũ tại 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên- Huế làm 4 người chết, một người mất tích, 15 người khác bị thương, khoảng gần 19.000 nhà bị ngập lụt tính cho đến sáng hôm 3/11.

Courtesy 24h

 01:57/14:57

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Mưa lũ tại 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên- Huế làm 4  người chết, một người mất tích, 15  người khác bị thương, khoảng gần 19.000 nhà bị ngập lụt tính cho đến sáng hôm nay.

Báo cáo từ Chi Cục Phòng Chống Thiên Tai khu vực miền Trung và Tây Nguyên cho biết như vừa nêu. Trong khi đó báo cáo ở Bình Định, Phú Yên nói lũ lớn trong hai ngày qua ở khu vực này làm 7 người chết và mất  tích.

Tình hình lũ lụt tại khắp các tỉnh miền Trung được cảnh báo là khá phức tạp với nguy cơ xảy ra lũ lớn hoặc lũ quét.

Tin cho hay khu vực nam Trung Bộ cũng bị ngập trong mưa lũ; thủy điện sông Ba Hạ ở Phú yên tăng lưu lượng xả lũ lên 10.400 mét khối một  giây.

Nước trên các con sông Nam Trung Bộ , Tây Nguyên đang dâng cao cùng lúc với biện pháp xả lũ được nói nhằm điều tiết nước từ các đập thủy điện trong khu vực khiến nhiều địa phương bị ngập nặng hơn và bị chia cắt bởi nước lũ.

Cũng liên quan tình hình thời tiết là tin áp thấp nhiệt đới hình thành trên Biển Đông.

Tin phát đi  chiều nay cho biết vị trí áp thấp nhiệt đới cách đảo Trường Sa Lớn của quần đảo Trường Sa khoảng 250 kilômét về phía đông nam, sức gió mạnh nhất là cấp 6  giật cấp 7, cấp 8.

Theo dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đời sẽ di chuyển  theo hướng Tây Tây Bắc, tiến về phía đảo Phú Quý của Bình Thuận  với sức gió mạnh cấp 6.

Hiện tại thì biển động mạnh quanh quần đảo Trường Sa, vủng ngoài khơ các tỉnh Ninh Thuận, Bà Rịa Vũng Tàu có gió giật cấp 7 cấp 8 , nguy cơ rủi ro thiên tai được đánh giá ở cấp 3.

‘Tiếu lâm’ CSVN: ‘Cách chức’ Vũ Huy Hoàng khi không còn chức

‘Tiếu lâm’ CSVN: ‘Cách chức’ Vũ Huy Hoàng khi không còn chức

Nguoi-viet.com

Ông Vũ Huy Hoàng khi còn đương chức bộ trưởng Công Thương. (Hình: Getty Images)

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI (NV) – Cựu Bộ Trưởng Bộ Công Thương CSVN Vũ Huy Hoàng bị “Ban Bí Thư” Trung Ương đảng CSVN lột cái chức mà ông ta không còn giữ sau khi đã hết làm bộ trưởng.

Ngày 3 tháng 11, 2016, Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) đưa bản tin và các báo chính thống của chế độ đăng tải lại gần như nguyên con cuộc họp ngày 2 tháng 11, 2016 của Ban Bí Thư Trung Ương đảng CSVN do chính ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ngồi chủ tọa “xem xét thi hành kỷ luật trong công tác cán bộ đối với Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công Thương và nguyên ủy viên Trung Ương Ðảng, nguyên Bí Thư Ban Cán Sự Ðảng, nguyên Bộ Trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng.”

TTXVN nói rằng sau khi đã xem xét các vi phạm khuyết điểm của cả Ban Cán Sự Ðảng (tập thể) cũng như bí thư Ban Cán Sự Ðảng (cá nhân) là Vũ Huy Hoàng, thì ông này đã bị cái “Ban Bí Thư” nói trên của Trung Ương Ðảng CSVN “Thi hành kỷ luật bằng hình thức cách chức bí thư Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công Thương trong thời gian 2011-2016 đối với đồng chí Vũ Huy Hoàng, nguyên ủy viên Trung Ương Ðảng, nguyên bí thư Ban Cán Sự Ðảng, nguyên bộ trưởng Bộ Công Thương.”

Tại Việt Nam, ở tất cả các bộ ngành, cơ quan nhà nước đều có các bộ phận thanh tra. Chính phủ trung ương cũng có một cơ quan ngang bộ là “Tổng Thanh Tra Chính Phủ.” Nói chung, từ trên xuống dưới ở nước Việt Nam “dân chủ đến thế là cùng” (như lời ông Nguyễn Phú Trọng) ngõ ngách nào cũng có “thanh tra” nhưng những việc làm bị coi là trái với điều lệ của đảng CSVN và trái với pháp luật của nhà nước đều không hề thanh tra, phát giác, trừng phạt. Ðợi tới khi ông Hoàng không còn ngồi ở cái ghế bộ trưởng nữa thì đủ mọi thứ sai trái của ông ta mới bị moi ra. Cái chức vụ “Bí Thư Ban Cán Sự Ðảng” ở Bộ Công Thương ông ta không còn nắm giữ nữa thì lột chức đó có tác dụng gì?

Ông Vũ Huy Hoàng, 63 tuổi, được bổ nhiệm làm bộ trưởng Bộ Công Thương suốt 2 nhiệm kỳ, từ đầu tháng 8 năm 2007 đến 8 tháng 4, 2016 dưới thời ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng. Ông đã từng nắm giữ nhiều chức vụ khác nhau từ trung ương đến Tỉnh Ủy Lạng Sơn, chủ tịch tỉnh Hà Tây trước khi được trao cho cái ghế bộ trưởng.

Hồi tháng 6 vừa qua, Hiệp Hội Các Nhà Ðầu Tư Tài Chính (VAFI) đã gởi thư chất vấn tới ông nguyên Bộ Trưởng Vũ Huy Hoàng và thấy nhiều báo tại Việt Nam đưa tin về việc Bộ Công Thương dưới thời ông làm bộ trưởng đã bổ nhiệm con trai ông là Vũ Quang Hải làm lãnh đạo Sabeco.

Sabeco là tên ngắn của Tổng Công Ty Bia Rượu Nước Giải Khát Sài Gòn, xí nghiệp quốc doanh lớn hàng đầu ở Sài Gòn. Năm 2015, ông Vũ Quang Hải, lúc đó 28 tuổi, đã được Bộ Công Thương đưa về Sabeco trong tư thế hàm phó vụ trưởng để làm thành viên HÐQT, đại diện cho cổ phần nhà nước, đồng thời kiêm chức phó tổng giám đốc.

Trước đó, năm 2011, ông Vũ Quang Hải từng được bổ nhiệm làm tổng giám đốc Tổng Công Ty Cổ Phần Ðầu Tư Tài Chính Công Ðoàn Dầu Khí VN (PVFI – trong ngành công thương do ông Vũ Huy Hoàng phụ trách). Trong hai năm mà ông Hải trực tiếp điều hành, theo VAFI, công ty có vốn điều lệ hơn 300 tỉ đồng này đã lỗ liên tiếp hai năm liền, hơn 220 tỉ đồng.

VAFI đặt câu hỏi với ông Vũ Huy Hoàng rằng: Việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải khi mới 25 tuổi làm tổng giám đốc PVFI là đúng hay sai, ai chịu trách nhiệm gánh hậu quả làm mất vốn nhà nước và vốn của 4,700 cổ đông?

Cũng trong thời gian này, khởi sự từ chuyện xe tư mà gắn “biển xanh” tức bảng số xe công vụ, những tiết lộ về chuyện ông Trịnh Xuân Thanh, từ Bộ Công Thương của ông “điều” về tỉnh Hậu Giang làm phó chủ tịch UBND, trúng cử Quốc Hội bị lôi ra kèm những cáo buộc về các thất thoát thua lỗ 3,200 tỉ đồng của Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC) khi ông ta làm sếp.

Vụ việc rúng động dư luận khi ông ta trốn ra nước ngoài, nhà cầm quyền truy nã quốc tế và bắt giữ ba ông nguyên là tổng giám đốc, phó tổng giám đốc và kế toàn trưởng của PVC để điều tra. Báo chí trong nước tiếp tục tố ông Vũ Huy Hoàng “quy hoạch” ông Trịnh Xuân Thanh lên làm thứ trưởng ở Bộ Công Thương.

Theo bản tin tường thuật của TTXVN, Ban Bí Thư đảng CSVN “hài tội” “Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công Thương” là đã “buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu trách nhiệm, vi phạm các quy định của đảng, pháp luật của nhà nước về công tác cán bộ và vi phạm quy chế làm việc của Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công Thương. Thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, vi phạm quy định về công tác cán bộ trong một số trường hợp không đúng nguyên tắc, quy trình, thủ tục, điều kiện, tiêu chuẩn, thẩm quyền, gây hậu quả nghiêm trọng,” mà trong đó, ông Vũ Huy Hoàng là kẻ cầm đầu (bí thư) .

Cuối cùng thì, theo TTXVN, ông Vũ Huy Hoàng bị “kỷ luật bằng hình thức cách chức bí thư Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công Thương trong thời gian 2011-2016,” tức là 7 tháng sau khi ông ta không còn ngồi ở cái bộ đó nữa.

Người ta không rõ sau cái trò “đánh không khí” này, ông Vũ Huy Hoàng có bị khởi tố gì không, vì như bản tin nói trên, ông ta “vi phạm pháp luật của nhà nước” mà không hề thấy ông ta bị điều tra gì cả.

Trước khi bị “Ban Bí Thư Trung Ương Ðảng” CSVN lột chức đã không còn giữ của ông Vũ Huy Hoàng, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng CSVN ra một quyết định “cảnh cáo” ông ta về “các vi phạm, khuyết điểm của Ban Cán Sự Ðảng Bộ Công thương nhiệm kỳ 2011-2016, trong đó có việc để con trai làm lãnh đạo Sabeco, việc thuyên chuyển Trịnh Xuân Thanh về Hậu Giang…”

Lời cảnh cáo cũng chỉ được đưa ra vào cuối tháng 10vừa qua, tức cũng gần 7 tháng kể từ khi ông ta không còn ngồi ở ghế bộ trưởng Bộ Công Thương nữa. (TN)